Quán cà phê
Bolsa, sáng nào cũng đông khách. Những khuôn mặt lạ nhưng quen. Họ đến đây hầu như mỗi ngày. Đi cả nhóm, đi một mình. Tất cả hình như chung một thói quen” ngồi lỳ” Một mình với cái phone. cả nhóm thì ồn ào. Không khí rất sống động. Không có bàn riêng thì ngồi chung.
Sáng nay, tôi ngồi một mình, Một người khách từ từ đi lại xin phép ngồi. Thoáng qua, tôi tưởng người gốc Trung Đông nhưng khi nói thì ra là “Mít”
nở nụ cười rất tươi, lễ phép:
“Em tên Công”
Tôi Nhi Dương, Chào bạn.
Ông kéo ghế ngồi xuống, lấy trong cặp táp ra cái lap top và ngồi làm việc. Hình ảnh này rất quen với tôi ở những quán cà phê thành phố Seattle. Chốc chốc lại nói phone. Âm thanh rất ồn ào chung quanh, tôi nghe không rõ lắm, mang máng như giờ giấc và những cuộc hẹn. Tôi nghĩ: Tay này chắc làm lớn, cấp cũng cao.
Đợi cho ông ngưng phone, tôi lân la trò chuyện.
-Anh coi bộ, bận rộn!
-Vâng anh, buổi sáng thường là em rất bận.
Em có business riêng.
-Oh! thảo nào thấy anh phong cách quá, tôi tò mò hỏi tiếp.
-Anh làm về gì vậy?
-Em làm transportation
-Vận tải hả?
-Em đưa đón người.
-Nhân viên đông không?
-Một mình thôi anh, vừa là manager, vừa là thư ký, vừa là nhân viên, Anh cười hóm hỉnh nói tiếp.
-Em trước làm cho công ty, ngày Covid đưa người quen ra phi trường, tình cờ gặp người bạn cũng đang thả người. Bạn quen bên Phi. Thân lắm, mấy chục năm giờ mới gặp. Hỏi thăm nhau mới biết bạn em chạy uber, Thấy em đang thất nghiệp, Bạn em sang cho em vài người khách, thế là em làm luôn tới giờ, Cũng năm năm rồi anh.
Tôi tò mò hỏi tiếp:
-Sống được không?
Anh cười,
-Thoải mái lắm anh, tự do. Ngày kiếm vài trăm easy.
Chạy vài chuyến. Khách không hết anh ơi, đôi khi em phải từ chối vì trùng giờ. Anh làm không, em sang cho anh vài khách làm duyên. em nói thật mà, anh nhìn tôi đăm chiêu chờ đợi.
-Tôi làm gì nữa anh, retire lâu rồi, giờ ông Trump cho tiền xài mỗi tháng, thu vén cũng đủ. Cám ơn anh.
-Phone lại gọi tới, anh xin lỗi trả lời phone,
-Em có mối cần đi ngay, chào anh nhé.
Anh gôm laptop đứng lên, từ từ tiến về phía cửa.
Anh là con lai, đi Mỹ theo diện Amerasian.
Quý vị cần đưa đón ra phi trường, bến tầu thì gọi anh
Công #714-399-8330.
Còn lại một mình, tôi ngồi nhìn quanh. Không gian vẫn vậy: tiếng nhân viên gọi tên người mua, tiếng nói cười xen lẫn tiếng kéo ghế, tiếng facetime của ai đó đang gọi, giọng oang oang như sợ đầu dây bên kia không nghe được, hợp âm chỉ Bolsa mới có.
Tôi nhìn cái ghế anh Công vừa ngồi. Cái dáng cao to “lai Mỹ” vừa bước ra cửa, phong thái tự tin của người bươn chải mà đứng được trên đất này.
Anh Công nói "ngày kiếm vài trăm". Tôi thì ngày kiếm được buổi sáng như vầy là đủ. Ngồi đây, không làm gì cả, mà thấy mình vẫn còn là một phần của cái dòng chảy ồn ào, sống động này
Tôi nhìn ra ngoài.
Nắng đã lên cao, dòng xe đi qua đi lại, ngược xuôi
Đứng ở đầu ngã tư, một ông lem luốc cầm bảng xin tiền, hình anh quen thuộc, không biết có từ bao giờ, len lỏi ẩn hiện vào cuộc sống như hình ảnh thường ngày của Bolsa.
Mỗi người một hoàn cảnh, buồn cho họ.
Họ chắc chưa đủ tuổi già để được trợ giúp từ chính phủ, hoặc là “ tường nhân” không có việc làm…
Hoàn cảnh nào đi nữa cũng là trách nhiệm chung của xã hội.
Nhấp ngụm cà phê, chợt cảm thấy đắng nghét.,.,
Nối tiếp dòng suy tư
Tôi bước ra, nắng Cali vẫn vàng như mật ong.
Nhi Duong
Anh Công ( đưa đón phi trường, và các vùng phụ cận)
No comments:
Post a Comment