Showing posts with label Ngọc Ánh. Show all posts
Showing posts with label Ngọc Ánh. Show all posts

Monday, October 23, 2023

Một mai trở lại cùng người


Cả tháng nay, anh chàng than đau chân, đi khập khểnh như chim cánh cụt, gọi bác sĩ hẹn ngày khám, thấy anh cũng ăn được ngủ được nên cũng không lo lắng gì. Vậy mà chiều nay anh té cái độp trong phòng tắm, chới với vì chóng mặt, may mắn là không trầy da tróc vẩy, cả nguời mọi thứ đều ok, nhưng phải gọi xe cứu thuơng cho an toàn long thể, hồi đó tới giờ nghe tiếng còi hú vang vọng đâu đâu, vậy mà bữa nay nó đậu ngay nhà mình mới ghê. Mấy nhân viên AMR khiêng anh lên xe chạy cái vèo tới phòng emergency, rồi xúm nhau xét nghiệm tùm lum, phát hiện ra anh có khối u trong não, nhưng hên là nó nằm ở vị trí không nguy hiểm tới tánh mạng. Nhưng ông bác sĩ quyết định chuyển anh tới bệnh viện chuyên khoa về vấn đề u (ám) này càng sớm càng tốt, mà chuyển bằng máy bay mới hết hồn chớ, trong khi khoảng cách chỉ có 42miles, tội nghiệp anh chàng hoang mang "rình rang kiểu này mai mốt nó gởi bill về chắc mất đứt căn nhà" hai vợ chồng nhìn nhau cuời méo xẹo. Kệ, miễn bảo toàn tánh mạng là tốt rồi ông Đồ ơi.

Đứng chờ máy bay cất cánh trong màn đêm mất hút, cô nàng mới lủi thủi ra gọi Uber về nhà, bệnh viện lúc nửa đêm về sáng vắng đến rợn người, ma quỷ nhà thương không làm em run sợ, chỉ lo có kẻ xấu nào lang thang qua đây thì em chết chắc. May quá tới nhà lúc 3 giờ sáng bình yên. Một cuộc gọi từ bệnh viện báo tin anh chàng nhập viện OK, "don' t worry, good night."
Biết vậy chớ dễ gì ngủ ngon đêm nay, ngày mai phải khăn gói lên ở bên chàng thôi, hồi đó tới giờ chưa bao giờ hai đứa hai nơi...

- Đó là một bệnh viện lớn mà tôi mới biết được ở vùng heo hút này, tôi hỏi tên anh và đi thẳng vào phòng cấp cứu, gặp nhau vui hết biết, chỉ có xa mấy tiếng trong đêm về sáng mà cả hai mừng như mấy thế kỷ không gặp, tôi nắm tay anh âu yếm như cố truyền chút năng lượng tự tin cho bệnh nhân "đừng lo, có em đây rồi".

Lại đẩy qua một phòng chờ khang trang sáng sủa, có cả sofabeds cho người nhà, nhân viên thấy người phụ nữ dáng vẻ nhỏ con, đội nón kết che mái tóc đen rối bù, quấn quýt bên anh chàng nói cười ríu rít, họ hỏi bằng câu lịch sự dè dặt, "người này là gì của ông?"

Vốn tánh hay đùa, anh chàng giới thiệu một cách hóm hỉnh về tôi bằng một câu tiếng Mỹ rành rọt "có người tưởng là con gái tôi, có người nghĩ rằng là bồ nhí tôi, nhưng đây là vợ tôi, cô ta sẽ chịu mọi trách nhiệm về cuộc đời tôi."

Ai cũng bật cười khi thấy ông già 84 tuổi móm mém, cái đầu mới cạo trọc trong chiếc áo khoác chỏng chơ của bệnh viện, kín trước hở sau, trước giờ lên bàn mổ còn lạc quan tếu. "Cười lên đi em ơi, cười lên giấu những dòng lệ rơi." Phải sẵn sàng để đối diện với cơn đau long trời lở đất này thôi, cả hai chúng tôi đều biết như vậy mà.

Rồi dây nhợ quấn đầy chuẩn bị cho cuộc kiểm tra sức khỏe toàn diện, họ lấy không biết bao nhiêu là ống máu để xét nghiệm, kiểu này chắc anh chàng khô máu như ve sầu thoát xác, con nhỏ cứ xót xa hít hà, chút xíu là đo huyết áp, chút xíu là đo nhịp tim, lâu lâu lại vạch mắt đo cái gì hổng biết... y tá, bác sĩ cứ vào ra nhộn nhịp. Hình như trong bệnh viện không có khái niệm về thời gian, không có ranh giới ngày đêm hay sao ấy, vì lúc nào đèn đuốc cũng sáng choang, người người cứ lượn lờ phòng nọ phòng kia.

Rồi giờ "hoàng đạo" cũng lù lù tới, tôi nắm bàn tay lủng lẳng kim tiêm của anh chàng để trấn an, "Đừng lo, có em luôn luôn bên cạnh anh." Nói cứng vậy chớ trong bụng rầu thúi ruột khi nhìn ánh mắt đau đáu lo âu của anh, chợt nhớ chuyện xưa cảnh thiếu phụ tiễn chồng ra chiến trận, để rồi "anh trở về trên chiếc băng ca"... Mới nghĩ tới đó thôi đã rùng mình lo sợ. Làm gì có em bên cạnh được khi người ta đẩy băng ca anh vào phòng mổ khép kín mít bằng cánh cửa sắt lạnh lùng.

Tôi thẩn thờ ôm ba lô lang thang xuống phòng chờ đợi, còn mấy tiếng nữa hai đứa con gái của anh mới bay từ TX qua yểm trợ tinh thần bà "stepmother" này? Tin nhắn là tụi nó sẽ xuống máy bay lúc 12 giờ khuya nay.

Đêm chợt dài thê thảm!
Tôi ngồi dật dựa ở phòng chờ giữa mênh mông hàng ghế của bệnh viện lúc nửa đêm, sự im vắng rờn rợn vì không còn ai lúc này. Tôi thật sự mệt mỏi và chỉ muốn ngủ gục nhưng ráng đợi tụi nhỏ tới, chúng nó đã đặt khách sạn gần đâu đây và sẽ chở tôi về đó tắm rửa nghỉ ngơi để chờ trời mau sáng.

Những căng thẳng lo âu mấy ngày nay khiến tôi không nhớ chút gì sinh nhật của mình, đến khi thấy bạn bè chúc mừng tá lả trên Facebook mới nhận ra cái ngày trùng với ngày anh vào phòng mổ, đứa con gái viết trong thiệp mừng, "Món quà sinh nhật lớn nhất năm nay của Má là sự phục hồi sức khỏe của Daddy sau ca mổ."

Ừ, chắc nó nói đúng.

Cả ngày đi tới đi lui chờ đợi mỏi mòn trước phòng ICU để mong được thấy anh sống sót trở về, cái lo lắng bồn chồn này không phải vô cớ, khi mà những người bạn trạc tuổi anh trước đây, sau ca mổ họ đã ngủ giấc ngàn thu vì trụy tim, vở mạch máu...

Khi băng ca được đẩy ra khỏi phòng mổ, thấy mắt anh mở ra ngơ ngác mệt mỏi, tim tôi đập mạnh hò reo. Ơn Trời, vậy là anh sống rồi, nhìn nụ cười tươi vui của nhóm bác sĩ phẫu thuật, tôi đến " hug" từng người để rối rít cảm ơn... Có lẽ họ chưa gặp người phụ nữ Châu Á nào nhiều cảm xúc đến như vậy.

Phòng ICU có nơi họ không cho người nhà ở lại, nhưng chắc thấy tôi lăng xăng lo lắng cho bệnh nhân quá nên họ kéo thêm cái sofabeds để cạnh bên, thêm mền gối trắng tinh, ngày 3 bữa ăn đầy đủ cho người nhà, sự chu đáo ở đây khiến tôi chạnh lòng nhớ tới mấy bệnh viện ở Sài Gòn, lúc nào cũng đông nghẹt người, họ chen chúc dưới gầm giường, nằm la liệt ngoài hành lang chật hẹp để nuôi bệnh, để chờ đợi gọi tên vào phòng khám với số tiền tốn kém không hề nhỏ cho mỗi trường hợp bệnh tật. Có người phải đành ôm cơn đau về nhà chờ chết vì không có tiền đóng viện phí... Thấy mình hết sức may mắn khi được ở đây và lòng xót xa cay đắng nghĩ về người dân nghèo ở quê nhà, bao giờ đất nước tôi có được những "nhà thương" đúng nghĩa như của thời VNCH?

- Anh chàng "sống "nhưng còn mê mệt vật vã sau ca đại phẫu, vết mổ trên đầu không băng kín, thấy rõ mấy cây kim bấm ghim vết thương giống như staples đóng tập, cái này tôi ngạc nhiên thiệt, sao mà sơ sài quá vậy trời, da thịt mà làm như bìa giấy hổng bằng, hổng lẽ nước Mỹ không có chỉ may vết thương?

Anh nằm thoi thóp như vậy cả tuần, ăn-thở -tiểu đều bằng ống, dây nhợ lằng nhằng quanh người, bắp tay bầm tím trong các đợt lấy máu, mắt nhắm lại khi tỉnh khi mê, trông anh chàng xanh xao thấy mà thương, bác sĩ, y tá cứ vào ra thăm chừng, thỉnh thoảng anh cựa quậy theo yêu cầu, tay và chân trái như tê liệt không nhấc lên nổi. Đứa con gái lo lắng hỏi bác sĩ, ông bảo trường hợp này không sao, khi nào vết thương trên đầu lành thì mọi thứ sẽ được hồi phục lại.

Tôi thì nhấp nhổm không yên, cứ suốt ngày ngồi cạnh đầu giường thủ thỉ nói chuyện này kia, theo lời dặn của ông anh chồng bên TX gọi qua dặn dò "em ráng nói chuyện cho nó nghe nha "(cái kiểu này chắc ông coi trong phim Hàn Quốc) và tôi cũng cố dụ dỗ bệnh nhân mỗi ngày, "Anh à, anh phải ráng tỉnh lại nhe, anh có vợ đẹp (?) con khôn, có cháu nội ngoại cả bầy, có nhà xe đầy đủ, có lương hưu mỗi tháng vô acc, có nhiều bạn bè luôn quan tâm thăm hỏi, có học trò gần xa đều quý mến thương yêu, anh đã sống một đời đàng hoàng có ý nghĩa cho xã hội, vậy còn chút xíu đoạn đường mười mấy năm nữa anh phải ráng bước với em nhe anh..."

Không biết anh có nghe không, hay nhờ lời cầu nguyện bình an của bạn bè thân quen góp lại động lòng Trời Phật, hoặc do cảm nhận tấm chân tình của vợ hiền mà khuya ngày thứ mười một, khi tôi đang trăn trở khó ngủ thì nghe anh chàng kêu tên "Ánh ơi" thảng thốt, dù âm thanh còn lùng bùng trong họng, nhưng đó là dấu hiệu của sự hồi sinh sau cơn mê, mừng quá tôi nắm tay anh reo vui "Dạ em đây", anh cố gắng mở mắt nhìn "người yêu bé nhỏ" và mấp máy đôi môi khô héo.

- Ánh ơi, anh thương em.
- Dạ em cũng vậy, em thương anh mà.

Nói xong hai đứa cười hớn hở, thiệt tình thấy cảnh này sao giống trong cải lương ghê, tôi bấm máy thu lại hình ảnh người trở về từ cõi chết để khoe với mọi người là anh ấy tỉnh lại rồi. Mỗi ngày đều có các bác sĩ ,thực tập sinh đến theo dõi bệnh trạng của anh, họ quan tâm đến sự phục hồi trí nhớ của bệnh nhân nhiều hơn, đứa con gái thấy vậy cũng đố vui ba vài câu như "Ba biết truyện Kiều của ai không?" Anh đáp nhanh "Nguyễn Du."

Ba biết đoạn tiếp theo "biên cương lá rơi Thu Hà em ơi..." và hỏi cái gì anh cũng đều nhớ, đều biết rất rõ ràng, sự phục hồi nhanh chóng so với tuổi 84 gần đất xa trời của anh khiến ai cũng vui mừng, kinh ngạc, không biết cái năng lượng tình yêu của tôi có góp phần vào sức mạnh phục sinh cho anh không, nhưng sự tỉnh lại này là một Hạnh Phúc cho cả hai đứa.

Thú thật những ngày anh còn nằm mê man, tôi cứ lo lắng tâm trí anh lãng đãng, quên trước quên sau như bệnh thường gặp của một số người già, nhưng bây giờ thì yên tâm rồi, tôi kể chuyện với bạn bè là anh tỉnh dậy gọi đúng tên tôi, chớ nhớ tên Hồng Lan Đào Diễm nào đó thì chắc buồn chết đi được...

Thấy tình trạng sức khỏe của anh dần ổn định, bệnh viện lại chuyển anh qua Rehab để tập vật lý trị liệu, điều đáng tiếc là ở đây không cho người nhà được ở lại.

Xe chuyển tới nơi cũng 5-6 giờ chiều, nhìn quanh khu Rehab này sao thấy nhếch nhác quá, toàn là người già giống như nursing home mà tôi từng biết. Tự dưng thấy lo lắng cho anh khi ở lại một mình nơi đây, phòng chật hẹp có 2 người, cách nhau cái màn mỏng, giường không có thanh chắn an toàn, nó khác xa mọi tiện nghi của bệnh viện mà chúng tôi đã ở mấy tuần trước. Nhưng thôi cũng đành, chắc anh chỉ ở tạm chừng tuần. Tôi tự an ủi mình ráng lên, và xách giỏ ra đón xe về khi trời sụp tối.

Hồi trẻ, đi giang hồ đây đó, khi bóng chiều lãng đãng hoàng hôn mà còn lang thang chưa về tới nhà, nhìn con đường vắng vẻ phía trước, hay thấp thoáng nhà ai có đèn lúc trời chạng vạng thì đã thấy chùn bước vì buồn rồi. Huống gì bây giờ già, đi một mình trong buổi chiều tối mà nhà còn xa lắc, thấy cả trời cô đơn vây bủa. Chia tay ra về cho kịp chuyến xe, anh chàng nhìn theo như sắp khóc khi ở lại một mình đêm nay. Biết thế nào hai đứa cũng mất ngủ vì phải chấp nhận cảnh "mình ên."

Dù khu Rehab thì có đông người ở, nhân viên lúc nào cũng tới lui bận rộn, nhưng vẫn thấy thiếu một bàn tay để nắm, một ánh mắt chia sẻ ấm áp luôn dành cho nhau của cặp tình nhân trong buổi xế chiều. Ba tuần nay có ngủ nghê gì đâu, đêm trong bịnh viện cứ chập chờn nhân viên vào ra, khi thì lấy mẫu máu, lúc lại đo nhiệt độ. Nửa khuya lại có nhóm sinh viên thực tập bu quanh hỏi những câu như ngớ ngẩn để kiểm tra xem trí nhớ người bệnh có bị hỏng hóc ở đâu không, chọc cù lét coi tay chân có nhúc nhích hay bị liệt chỗ nào. Thiệt tình mất ngủ nên dễ nổi quạu, nhưng ít ra hai đứa cũng bên cạnh nhau trong suốt thời gian mệt mỏi, dù chỉ một chiếc dép sút quai,và chiếc kia coi cũng không lành lặn gì, có điều vẫn song hành chia sẻ bước thấp bước cao trên đường đời còn lại.

Cứ nghĩ một tuần có là bao, để anh chàng phục hồi mấy cái chức năng vận động còn lạng quạng sau ca phẫu thuật, tập đi, tập ngồi dậy, tập cầm muỗng ăn, tập nuốt và thậm chí tập ngồi bô như em bé.

Hãy ráng lên nhe anh, chỉ cần đứng vững trên đôi chân của mình là anh có thể vịn vai em mà bước tới, mọi gập ghềnh phía trước đã có em lo. Dĩ nhiên em không phải cây tùng cây bách để chở che mọi sóng gió cuộc đời của anh, em chỉ là cây sậy mỏng manh nhưng sức chịu đựng thì luôn bền vững, chấp luôn!

Nói vậy chứ tối ngủ một mình thấy cô đơn gì đâu á. Ở đằng nớ chắc ảnh cũng trằn trọc mong trời mau sáng để gặp em với "nụ cười tỏa nắng." Tội nghiệp mấy bữa rày cứ nắm tay em miết, rồi thủ thỉ "Già rồi, tụi mình cần có nhau biết bao nhiêu." Ừa, hứa nhen.

Buổi sáng tất tả vô thăm, thấy anh thảm hại như con mèo ướt, hỏi ra mới biết tối qua anh bị té xuống sàn nhà, bản năng sinh tồn anh vớ cái gối che đầu lại, may mà giường cũng thấp nhưng sức yếu anh loay hoay cả buổi vẫn không leo lên được, trời tối không tìm thấy nút bấm gọi nhân viên giúp đỡ, và anh đã nằm chỏng chơ dưới sàn đến sáng. Nghe anh kể mà thương anh đến nghẹn ngào, kể lại cho con gái, nó nóng mặt gọi vô văn phòng la một trận, dĩ nhiên là họ sorry cho xong chuyện, như được nước làm tới con bé yêu sách là phải cho tôi ngủ lại để chăm sóc anh. Có lẽ thấy con bé Châu Á dữ dằn quá nên họ đành chấp nhận.

Thế là hai đứa lại bên nhau, ngủ hơi chật chội chút, nhưng yên lòng, có điều tôi sống cực khổ hơn vì không có chỗ tắm rửa, không biết tiệm quán nào gần để ăn uống đàng hoàng, cứ mì gói trường kỳ kháng chiến, vài bữa đi vô fitness tắm lần, còn quần áo thì tìm chỗ giặt công cộng bằng tiền coin, có lần gặp tên homeless đi lang thang, ôm bọc đồ dơ sao giống mình quá, nhưng mà hắn không có tiền để giặt, tôi lại động lòng giúp kẻ sa cơ, thấy hắn vui ra mặt. Có bữa sáng sớm tắm ở Fitness ra đói bụng cồn cào, tôi gõ cửa xe một tên đậu trong parking, nhờ hắn chỉ chỗ mua thức ăn, chắc dòm điệu bộ của tôi nghèo khổ quá, hắn móc túi cho 1$, tôi bật cười và tự dưng thấy thương mình ghê, bụi đời cở nào cũng chịu được.

Mấy bạn nghe kể khổ quá, nhà xa cả tiếng lái xe cũng ráng chạy lên thăm, mang theo đầy nhóc đồ ăn giúp sống sót được vài ngày, thiệt là tình thương mến thương, cám ơn bạn hiền, cám ơn luôn chị bạn mới quen trong khu Rehab, lâu lâu cho hộp cơm nóng ngon gì đâu.

Tưởng 1 tuần thôi, dè đâu ở đây gần cả tháng, nhưng được ở lại bên anh là vui rồi, tôi có dịp học cách thay tả dọn giường rất bài bản của nhân viên y tá, học cách điều chỉnh độ cao thấp giường để cho anh ngồi dậy dễ dàng và tự tay múc đồ ăn đưa vào miệng, cái tay còn run run nên đôi khi rơi vãi "không sao, có em dọn cho, nhưng anh giống baby quá trời," tôi cười chọc anh, và mỗi lần như vậy anh cố gắng hơn. Ngày ngày đẩy xe anh đến phòng physical therapy để tập tay chân, tôi cũng quan sát để mai mốt về nhà tập cho anh, cứ vô Fitness thì máy móc có đủ loại, còn đi bộ mỗi ngày 2 miles đối với chúng tôi là chuyện nhỏ.

Tôi và anh đều cố gắng hết sức để mong được sớm xuất viện trở về nhà, hơn tháng trời rồi, tôi thật sự mỏi đuối, nhưng nhìn sức khỏe anh ngày dần hồi phục, tôi vui mừng lắm. Anh có thể bỏ walker đi chầm chậm một mình, anh nắm tay tôi thật chặt và nói đùa là bên anh luôn có cây gậy 110 lbs giúp anh vững bước. Anh đâu biết rằng qua cơn bệnh của anh, cây gậy sụt mất mấy ký lô, bạc nửa mái đầu.

Rồi cũng tới ngày được trở về mái nhà xưa, anh chầm chậm bước xuống xe, home sweet home thật tuyệt vời, dù cả tháng vắng nhà, cây cối rác bụi ngập tràn, hoa lá héo úa xác xơ, bụi cúc vàng nở muộn vì thiếu nước nhưng cũng ráng vẫy mừng anh bước lê trên thềm nắng, mừng anh thoát qua bờ tử sinh mong manh bằng hơi tàn sức tận của một kiếp người sương gió, bằng tình yêu thương thăm hỏi, lo lắng, chia sẻ của bạn bè người thân ở khắp nơi gởi về qua email, qua tin nhắn tràn phone, lớp lớp học trò gần xa quý mến đã thường xuyên vấn an sức khỏe Thầy và hơn thế nữa là trái tim yêu thương cùng sự chăm lo tận tụy hết lòng của "người vợ bé (bỏng)" suốt những ngày trên giường bệnh đã giúp anh bình phục như điều kỳ diệu đầy ơn phước của Đấng thiêng liêng, để thấy yêu đời yêu người hơn, biết quý trọng cuộc sống chung quanh, biết khoan dung và buông bỏ.

Xin cám ơn tất cả bạn bè quý mến, cám ơn các con cháu học trò khắp nơi bằng tấm lòng thương yêu.

Xin cám ơn người, cám ơn đời đã mang niềm tin và sức mạnh cho anh ấy, để chúng tôi còn có thể nắm tay nhau thêm mười mấy năm nữa trên đoạn đời còn lại.

Ngọc Ánh

Sunday, February 7, 2021

Lan Man Giáp Tết 

Ngọc Ánh
Đối với tôi, không có con giáp nào hợp lý trong cuộc đời mình, bởi vì sự thật chẳng ai lựa chọn được rủi may trong số phận khi sanh ra, tất cả chỉ là ngẫu nhiên, đứa trẻ ra đời năm nào thì cầm tinh con vật đó như một mặc định từ thời xa xưa của ông bà, nhưng không có nghĩa vận hạn phải bị dính dáng suốt đời tới con giáp mà không ai biết chính xác ra sao. Người ta còn xem Tử Vi để đoán trước tương lai giàu nghèo của đứa bé. Sao không “tâm sinh tướng” mà phải phụ thuộc ‘tướng sinh tâm”? nghĩa là dạy đứa nhỏ sống thiện lương cuộc sống nó tốt hơn là coi bói mơ hồ gieo cho nó tánh ỷ dựa “ con vua thì được làm vua ...”

Theo phong tục Việt Nam, hay chính xác hơn là bị Hán hóa từ ngàn năm Bắc thuộc mà ngày Tết dân mình hay theo cách tính 12 con giáp, Tý Sửu Dần Mẹo….kèm theo can chi Giáp Ẩt Bính Đinh...Cứ thế mà thay đổi hàng năm theo vòng tròn bất tận, Và mỗi năm người ta nhắc đến tên một con vật trong 12 con giáp đó, Người Mỹ thực tế hơn, họ chỉ biết có Birthday để kỷ niệm ngày sinh của mình, họ coi Lunar New Year như Tết của Tàu và Chinese zodiac animal như con vật biểu tượng trong con giáp của năm đó, người Việt ở khắp nơi ăn Tết âm lịch cũng bị đánh đồng như người Tàu, thậm chí ra đường đôi khi cũng bị Mỹ hỏi “ Bộ mày là người Tàu hả? “ họ không phân biệt được Nhật, Hàn, Việt, Miên, nếu không nghe tiếng nói khác nhau, cứ dân Châu Á da vàng mũi tẹt là Tàu tuốt. Thật tình cũng thấy khó chịu khi bị gom chung như vậy.

Năm nay Tết Tân Sửu, tôi sẽ không để ý tới nó nếu chẳng tình cờ thấy hình con trâu vẽ bằng bút chì mà anh bạn đưa lên Facebook, ánh mắt nó buồn hiu hắt y như con trâu bị bắn chết trong trại tù Huy Khiêm hơn 30 năm trước, ánh mắt tuyệt vọng thất thần của nó khi ngã xuống đã ám ảnh tôi tới bây giờ, nhắc lại vẫn thấy nao lòng

Trước Tết mấy ngày, người ta cột con trâu trong khu nhà bếp dự định sẽ làm thịt cho tù nhân ăn, có “chất tươi” bồi dưỡng sau cả năm chỉ toàn cơm rau muối như sự đãi ngộ của trại giam.

Khi nhát chém dứt dạt vào chân trước của con trâu gần lặt lìa thì nó rống lên dữ dội và bứt dây bỏ chạy vòng vòng trong sân trại với sự đau đớn tột cùng, cả đám người hò hét đuổi theo, nhưng không ai dám đến gần khi nhìn cặp sừng hung hăng của nó, trâu và người đều mệt mỏi sau gần cả giờ chạy đuổi, nó lết vào khu nhà nữ ờ góc cuối cùng của khu trại thì tất cả chúng tôi đều vào nhà đóng cửa lại vì sợ nó nổi điên mà báng bậy, tôi ôm thằng con lại cửa sổ nhìn ra sân sau, chúng tôi được phép “ cải thiện” trồng chút ít rau ở bên hè, đang mùa cải ngọt xanh mơn mởn, tôi than thầm khi thấy con trâu lừng lững đi vòng phía sau,”thôi rồi phen này tan nát mấy luống rau,” bây giờ tôi mới nhìn rõ hơn, con vật khốn khổ với cái chân trước gãy lặt lìa ròng ròng máu chảy, cặp mắt nó như rướm lệ, con trai tôi mếu máo và tôi sắp khóc tới nơi, chúng tôi đều cảm nhận sự thất vọng tận cùng trong cái nhìn của nó, khi tiếng hò hét ngưng lại và khẩu súng được lên cò, ngay giây phút ấy tôi đã vội che mặt thằng bé không cho nó nhìn thấy cảnh tên quản giáo bắn vào đầu con vật đáng thương, nhưng mấy phát đạn khô khốc đó vẫn cứ mãi âm vang trong trái tim đau đớn của chúng tôi, thằng bé ám ảnh cái chết của con vật vì tấm lòng thiện lương trẻ nhỏ, còn tôi bị ám ảnh đau đớn vì hình dung bọn họ cũng đã bắn vào đầu chồng tôi giống y như vậy khi tuyên án tử hình. Sự liên tưởng làm trái tim tôi tan nát.

Đêm hôm đó hai mẹ con đều trằn trọc, thỉnh thoảng thằng bé lại mớ khóc, sự nhạy cảm của đứa trẻ 8 tuổi lớn lên trong tù, lần đầu tiên biết về con Trâu không phải bằng với hình ảnh nó đứng trên cánh đồng bát ngát thanh bình có cánh cò thong dong trên lưng trong ánh chiều tà như mẹ thường tả cho nghe, mà lại chứng kiến hình ảnh con trâu thật thê thảm, đi có ba chân và một chân lủng lẳng máu me, điều này thật kinh khủng khi tôi đã vô tình tạo dấu ấn khắc nghiệt trong tâm trí non nớt của con trai tôi, chúng tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh đau thương này trong buổi chiều ba mươi Tết.

Năm đó trại đã đón Xuân tưng bừng với món thịt trâu hầm, ai cũng hăm hở với phần chia trong bữa cơm là miếng thịt khiêm tốn chừng 3 ngón tay trong cái thau lõng bõng nước đen thùi, chúng tôi cũng được chia phần nhưng nhỉnh hơn mọi người một chút vì ai cũng thương tên tù nhân nhỏ nhất mà cũng duy nhất có mặt trong trại này

Thương con ốm yếu thiếu ăn, tôi xé nhỏ miếng thịt ra ép nó nhưng thằng bé nhất định ngậm miệng lại quay mặt đi, dỗ dành cách nào nó cũng không ăn, cứ đưa mắt nhìn ra cửa sổ sau hè rưng rưng, làm tôi cũng xót xa hết sức. Cuối cùng tôi phải đổi 2 phần thịt trâu lấy nhúm thịt chà bông của ai đó mới được thăm nuôi đề cho thằng bé ăn cơm.

Chúng tôi đã trải qua mấy cái Tết trong thiếu thốn và cô đơn vì không có người thăm nuôi, nhưng có lẽ cái Tết đó là đau buồn nhất khi tận mắt nhìn con Trâu bị bắn vào đầu và ngã vật ra đất máu me lênh láng, lạ một điều trước khi chết con vật không hề làm dập một ngọn rau cọng cỏ sau vườn, dù người ta đã rượt đuổi dồn nó đến bước đường cùng. Một con vật dũng cảm, tôi đã nói với thằng bé như vậy.

Ngày Tết người Việt mình hay kiêng cữ đủ thứ, không được khóc lóc, không được than vãn, kẻo xui cả năm, nhà phải gạo muối đủ đầy để được sung túc suốt 12 tháng v.v Xin lỗi đã nhắc câu chuyện không vui trong mấy ngày này, nhưng con trâu đã làm tôi ám ảnh và tôi muốn chia sẻ với bạn, để mình hạn chế những món ăn ngon không cần thiết khi phải sát hại quá nhiều con vật đáng thương

Thật ra con vật nào cũng tội nghiệp khi bị giết mổ, đừng nói nó vô tri vô hồn, nó cũng biết sợ hãi, đau buồn và vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhỏ nhoi như con chim con ếch hay lớn xác như con bò con voi thì sự dã man rùng rợn của con người khi ra tay cũng giống như nhau. Người ta cứ đổ thừa “vật dưỡng nhơn” , cảnh lột da xẻ thịt khuất mắt thì ăn vẫn thấy ngon, nhưng nếu có dịp bước vào lò giết mổ rồi thì tôi chắc rằng bạn sẽ không còn cảm thấy hứng thú với dĩa thịt rất hấp dẫn thơm lừng

Hồi nhỏ ở quê, tôi thấy người ta nhậu với đặc sản miền sông nước như rùa rắn lươn ếch được chế biến thơm lừng, những con vật nhỏ nhoi vùng vẫy đến tội nghiệp, con rùa còn sống họ bỏ vào nồi đầy muối hột đậy kín nắp lại, lúc đầu còn nghe tiếng rồn rột cào cấu hốt hoảng trong đó rồi im dần, tôi la như cháy nhà “ con rùa tắt thở rồi” Ai cũng cười đứa trẻ con ngây ngô, nhưng từ đó về sau, tôi không còn thích món trứng rùa béo bổ, không bao giờ lân la tới chỗ sàng nước, nơi người ta giết những con vật đáng thương, sau này họ còn làm thịt chó, mèo, khỉ hay bất cứ con gì mà họ cho là bổ dưỡng, nhậu được.Tôi đã thấy cái hủ ngâm hàng trăm mật rắn trong đó, bạn có tin loại rượu thuốc cải lão hoàn đồng này không?

Hình như sự tàn nhẫn đã tinh vi chuyên nghiệp hơn khi nó trở thành món ngon vật lạ cho rất nhiều người và sự mua bán này ngày càng phát đạt từ thôn quê đến thành thị khi món ăn đó trờ thành “ đặc sản “ trong các nhà hàng sang trọng

Ơn Trời, qua Mỹ tôi không còn thấy những loại thịt đặc sản trời thần này khi có hội PETA( People for the Ethical Treatment of Animals) của Mỹ và xa hơn nữa có WSPA của Quốc Tế. Ít ra chúng cũng được bảo vệ, được quan tâm chăm sóc và tôi nghĩ người Mỹ không bao giờ chấp nhận “ vật dưỡng nhơn” với món “hot dog giả cầy” đáng lên án này. Chó mèo là loại thú cưng của họ.

Thêm cái Tết ta ở bên Mỹ, người Việt người Tàu dù dịch bệnh tùm lum nhưng vẫn um sùm đón Xuân trong mấy khu chợ Á Châu, tuy không rình rang như mấy năm trước nhưng vẫn có chợ hoa đầy màu sắc đào mai lan cúc chưng đầy, kẹo mứt, bánh chưng, bánh tét rộn ràng nhưng người đi chợ cũng còn thưa thớt và dĩ nhiên ai cũng đeo khẩu trang kín mít, nên khó mà biết được dung nhan các nàng Xuân dạo phố Bolsa.

Nhớ bài hát xưa " Nếu mai không nở, anh đâu biết Xuân về hay chưa". Trên vùng tôi ở, kiếm hoa mai vàng cũng hiếm như tìm lá diêu bông, được bạn gởi tặng tấm thiệp kiểu dáng rất Sài Gòn với dòng chữ mềm mại văn phong phương Nam một thời đã làm tôi cảm xúc.

Mãi quanh quẩn trong nhà cả năm nay vì dịch COVID với nhiều lo âu, buồn chán, nên tôi lại càng không biết Xuân về hay chưa, nhưng những cánh thiệp Xuân đã làm tôi ấm áp biết bao trong cái giá lạnh của mùa Đông nước Mỹ

Cám ơn chị bạn phương xa nhắc thơ Đông Hồ

" Cánh Thiệp hoa tiên nắn nót? Giữ lòng Nguyên Đán băng trinh"

Cám ơn đòn bánh tét cô học trò vói của thầy Sâm gởi tặng. Cám ơn đã nhắc Tết quê nhà,

Một năm qua với bao biến động kinh hồn, nước Mỹ chông chênh như tòa nhà cao tầng trong cơn địa chấn dữ dội,có lúc tưởng như sắp sập tới nơi. Nhưng may mắn thay người dân Mỹ có một niềm tin mạnh mẽ để bước tới, dù bạn là ai, thuộc sắc dân nào, dù bạn theo đảng phái chính trị nào đi nữa thì bạn cũng là công dân Mỹ ( trừ khi bạn từ bỏ quốc tịch đế trở về nơi bạn đã ra đi) thì bạn nên yêu đất nước mà bạn và gia đình đang sinh sống ở đó, nên đặt niềm tin vào sự thật khó tin, nên hy vọng dù đã từng thất vọng, cứ nghĩ như vậy đi bạn mới cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi hoà nhập vào cuộc sống này

Người Việt ở Mỹ hay dùng từ “ đi cày” để chỉ công việc mưu sinh, dù lao động chân tay hay CEO trong văn phòng máy lạnh, họ vẫn tự nhận mình cực như Trâu khi cố gắng làm việc hết sức để vươn lên thành đạt, nhưng so ra đi cày ở Mỹ vẫn cơm no áo ấm hơn nhiều, bạn có than van cày 2-3 job cũng không đủ bởi vì bạn cần tiền để trang trải cho gia đình bên này bên kia, bạn chấp nhận cày để có cuộc sống sung túc hơn khi được ở Mỹ, dù bạn không phải tuổi con Trâu.

Nước Mỹ sẽ qua mùa Đông ảm đạm, nắng ấm sẽ trở về, cây xanh hoa trái sẽ đâm chồi non, mầm sống sẽ hồi sinh sau một năm nghiệt ngã

Xuân Tân Sửu, Mọi người sẽ phải vất vả cày để vực dậy nền kinh tế Mỹ đang lao đao vì dịch bệnh. Tôi đặt niềm tin vào tương lai.

Ngọc Ánh 2/2021

Thursday, June 11, 2020

Đôi Giày Chật 

Ngọc Ánh

Crystal Quee Cinderella Glass Slipper Sexy 7cm Pointed High Heeled ...

Không hiểu từ bao giờ hình ảnh những người phụ nữ trở về từ bên kia nửa vòng trái đất với vóc dáng thon thả, làn da trắng mịn, tóc nhuộm nâu vàng, đeo cặp kính râm bí ẩn trên khuôn mặt thanh tú, đôi giày cao gót cả tấc nhún nhẩy trong chiếc quần short cũn cỡn và cái áo thung hai dây khoe bờ vai tròn lẳng thỉnh thoảng xuất hiện trong hẻm nhỏ đã gợi cho cô giáo Mai nỗi ao ước đổi đời, cô mơ có một ngày nào đó mình trở thành Việt Kiều.

Tôi biết Mai vì nó là em của nhỏ bạn chung xóm, tuổi mới lớn Mai thông minh xinh xắn, học hành tử tế, tánh tình lanh lợi dễ thương, tốt nghiệp xong cấp ba là con bé nhảy vô ngành du lịch làm tour guide, dẫn khách đi rày đây mai đó trong các nước Châu Á, vốn liếng ngoại ngữ của nó tàm tạm đủ để câu cơm thong thả, thời kỳ người ta đua nhau đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc thì các công ty môi giới mở thêm trường dạy và học tiếng Hàn, vậy là Mai bỏ nghề tour guide để nhảy qua “nhu cầu thời thượng” này. Học hành bằng cấp hẳn hoi, Mai ra trường đi dạy cho các trung tâm giới thiệu việc làm, lương bổng nhàn hạ hơn, dù sao được gọi là cô giáo cũng nở mày nở mặt với chòm xóm.

Con nhỏ coi cũng đẹp người đẹp nết mà không hiểu sao tới ngoài 30 tuổi mới lấy được chồng, anh ta là học trò trong lớp tiếng Hàn của Mai, nhỏ hơn cô giáo vài tuổi, tuy đẹp trai nhưng con nhà nghèo học dốt, bởi vậy mới đi làm cu li xứ người. Tuy nhiên có tình cảm với nhau thì cần gì so đo hơn kém. Cô giáo Mai tưởng là cuộc đời yên ấm từ đây.

Ai dè sau khi đi lao động nước ngoài trở về, sẳn có chút tiền bạc rủng rỉnh, anh chàng lại lao vào ăn chơi cờ bạc gái gú, sau mỗi trận nhậu là gây sự chửi bới vợ con, thậm chí có lần đánh vợ gãy tay phải băng bột cả tháng. Bản chất lưu manh của anh ta đã lộ ra sau vài năm chung sống khiến Mai uất ức tủi nhục, và quyết định ly hôn, gia đình chồng dành nuôi hai đứa cháu nội đích tôn, dành luôn căn nhà mà thời con gái Mai gầy dựng được. Chán đời cô ra đi tay trắng mặc dù cô không có lỗi trong vụ này nhưng đám đông đã áp bức một phụ nữ đơn thân và không quen sống gian ngoa trong xã hội lừa lọc chụp giựt này.

Khi tôi từ Mỹ trở về thăm xóm cũ thì gặp lại Mai tiều tụy hốc hác sau những năm tháng bất hạnh. Cầm những món quà lặt vặt tôi cho, Mai bộc bạch hồn nhiên “sao em muốn được đi Mỹ một lần cho biết- Ừ thì cứ mua vé đi, bây giờ thiên hạ du lịch hà rầm mà”. Nói an ủi cô vậy nhưng tôi đâu biết thủ tục rắc rối ra sao cho một chuyến đi tới..thiên đường mơ ước của Mai. Vài tháng sau thì con nhỏ gọi qua tôi báo tin là nó sẽ đi Mỹ, một cô bạn thân hồi xưa đã rủ Mai sang chơi, giọng Mai phấn khích hào hứng y như mười mấy năm trước Mai báo tin cho cả xóm biết cô lấy được thằng chồng trẻ tuổi đẹp trai. Tôi chúc mừng Mai đạt được ước mơ qua Mỹ một lần cho biết mà cô từng tơ tưởng.

Thời gian lu bu bận rộn suốt mấy năm trời tôi không về lại VN, tôi cũng quên hẳn con em hàng xóm này cho tới một hôm tôi nhận được số phone lạ trên nước Mỹ. “Em là Mai nè chị” tôi ngạc nhiên “Ủa, em qua du lịch nữa hả”Giọng Mai yếu xìu “Dạ hông, em lấy chồng và ở luôn bên này rồi”. Như một phản ứng tự nhiên tôi định chúc mừng cô, nhưng hình như có cái gì đó không ổn trong tiếng thở dài não nuột của Mai bên kia đầu dây, hai chị em hẹn gặp nhau trong bữa nào đó, hỏi ra mới biết nhà Mai cách nhà tôi khoảng hơn giờ lái xe. Sự tò mò khiến tôi muốn biết Mai bây giờ ra sao và làm cách nào để tới ..thiên đường như cô ấy đã từng ao ước.

Trước mặt tôi là mẫu phụ nữ Việt kiều đúng điệu, quần bó, áo hai dây, kính đen và mái tóc nhuộm nâu vàng, Mai bây giờ khác xa Mai tôi gặp ở Sàigòn mấy năm trước, gương mặt trang điểm khéo léo coi cũng còn tươi nhưng phảng phất nét buồn. Chưa uống cạn chai nước mà nghe câu chuyện của Mai kể về những đắng cay tủi nhục trong suốt thời gian bôn ba xứ người mà tôi như bị mắc nghẹn.

Em qua Mỹ theo dạng du lịch, đang dạy học nhưng nghỉ hè, sẳn buồn trong bụng chuyện gia đình lận đận nên đi cho nguôi ngoai, qua đây ở nhà vợ chồng người bạn tính chừng hai tháng rồi về, họ cùng làm ca đêm nên ngày rảnh họ chở em đi chơi đây đó, thiệt tình được qua Mỹ, thấy khung cảnh sang trọng, nhà cửa đường sá sạch đẹp, lối sống văn minh lịch sự của con người ở Mỹ em thích lắm mà cũng hả dạ vì từ lâu em vẫn mơ ước được đi một lần trong đời. Rồi em gặp ổng, bạn của chồng bạn, cả bọn đi chơi chung mấy lần, thấy ổng có vẽ hiền lành thiệt thà, vợ chết mấy năm rồi, thằng con lại đi làm ăn xa nên quạnh hiu lắm, ổng hỏi han này nọ về gia cảnh, em cũng kể tuốt hết. Ai dè ổng để bụng thương em, vợ chồng người bạn nghe vậy đốc vô, muốn ở lại Mỹ thì kết hôn với ổng, nhiều người thèm qua đây họ phải tốn tiền cho vụ kết hôn giả cả mấy chục ngàn, còn em thì không tốn đồng nào...

Lúc đầu em cũng ngần ngừ vì thấy ổng hơi lớn tuổi, hơn cả con giáp chớ ít gì, nhưng nhớ lại hồi trước lấy chồng trẻ bị đám bạn của nó tới nhà hỏi chọc quê “ có anh Khanh ở nhà không bác?” rồi khi vợ chồng cãi nhau, nó gằn giọng “ bà có biết tôi mắc cỡ khi ra đường với bà không?” Em hận thằng Khanh vì mấy câu nói đó, nên bây giờ đắn đo không biết bước thêm bước nữa có yên ấm hay lận đận khổ tâm thêm, thật lòng em rất muốn thay đổi cuộc đời mình, em muốn ở lại Mỹ.

Cuối cùng thì em chịu lấy ổng, hôm ra City Hall ký hôn thú, ổng đeo cho em chiếc nhẫn cưới lỏng le, em nghĩ là của vợ ổng chết để lại, tự dưng thấy rờn rợn, nhưng thôi kệ, ổng ăn tiền già nên cũng nghèo, miễn sống tử tế với nhau là được rồi. Em về ở với ổng trong căn phòng chật chội share với người ta, đồ đạc không có gì ngoài mớ quần áo hôi rình của người độc thân mà sống bừa bãi.Em dọn dẹp cả mấy tuần mới coi tươm tất, còn chút tiền túi em đi mua sắm đồ trong nhà, từ quần áo cho ông đến mền gối, khăn vớ, em nghĩ bụng “ăn cây nào rào cây nấy” nhưng thiệt tình trong lòng có ngạc nhiên vì một người sống ở Mỹ cả mấy chục năm như ông mà không có được cái nhà đàng hoàng, trong khi bạn em mới đây mà đã mua được một căn trả góp. Em chưa biết ông có dính vô cờ bạc hay nợ nần ai không nữa, em cũng chưa hiểu hết về người đàn ông này, mà em cũng đứng tuổi rồi đâu cần kén chọn gì nữa.

Những điều đó không quan trọng với em, miễn được ở lại Mỹ là cơ hội tốt cho em rồi. Em nghĩ mình may mắn khi có “quới nhơn phù hộ”, em tưởng ổng thương em thiệt tình, ai dè ở được chừng tháng ổng hỏi em có tiền riêng tư gì không đưa cho ổng đổi cái xe mới, vì nghe bạn kể là hồi bên VN em sống khá giả, có nhà cửa nghề nghiệp ổn định. Khi thấy em nói không có, ổng lộ vẻ thất vọng ra mặt, chì chiết em mấy ngày liền với lời lẽ thô tục, chửi bạn em và em là bọn lừa đảo, dối gạt ông.

Em cảm thấy bị xúc phạm kinh khủng, cuộc hôn nhân này là tự nguyện giữa đôi bên, hay là ông nhầm lẫn khi tưởng rằng em giàu có ? lẽ nào ông chỉ vì tiền? Tự ái tủi nhục em khóc hoài và chỉ muốn quay về VN phức cho rồi, nhưng nghe hàng xóm xì xầm “ông lấy con nhỏ này coi cũng đàng hoàng ngon lành, ông già cả bịnh hoạn có nó đở đần” thì ông lại năn nỉ làm hòa, chuyện vợ chồng lục đục cũng là bình thường, qua một lần đổ vỡ nên em có kinh nghiệm nhẫn nhịn cho yên, sau đó ông dẫn em đi làm để kiếm tiền, vì chưa có giấy tờ chính thức nên em chỉ đi giúp việc cho mấy người Việt quen biết với ông, họ trả tiền rẻ mạt mà công việc khi mướn chỉ yêu cầu có một nhưng vào làm thì thêm đủ thứ việc lại không có thêm tiền, làm quần quật từ sáng đến tối mịt, đi giữ người già thì họ bắt chùi cầu, lau nhà, dọn kho, cắt cỏ tưới cây, còn trông em bé thì khi nó ngủ phải giặt thêm quần áo, rửa chén, nấu cơm. 

Em biết đi làm lậu như vậy không ai bênh vực quyền lợi cho mình, bên Mỹ này luật lệ rất rỏ ràng, lương bổng giao kèo chặt chẽ nhưng em xui gặp phải người chủ lường công bắt chẹt với đồng hương mới qua. Nhưng em cần tiền để sống còn ở đây, dù cực khổ mấy em cũng ráng được nhưng chị ơi, cái em sợ nhất là phải ăn ngủ với người đàn ông hôi hám, hồi quen thấy ăn mặc bề ngoài cũng lịch sự lắm, ai dè người ông bị ghẻ lác kinh niên, lại thêm sự thèm khát do dùng thuốc kích dục của ông khiến em bị dày dò đêm này qua đêm khác như một con điếm. Nhưng tuổi già như ông có làm được gì đâu, sáng nào em cũng bị chì chiết vì ông không được thỏa mãn, rồi ông đá ghế đá bàn gây gổ chửi thề. Căn nhà như địa ngục. Em lại đi làm trong mệt mỏi và trở về bằng sự ê chề cay đắng. Tiền bạc làm được bao nhiêu em đưa hết cho ổng trả tiền nhà, chợ búa, em muốn học lái xe, ông cản không cho nói em không thể lái được, đi đâu làm gì cũng tùy thuộc vào ổng, mà mỗi lần lên xe ổng chửi thề suốt buổi, toàn quanh quẩn chuyện củ rích, phàn nàn việc lấy em là sai lầm, tưởng em có tiền để đưa ông đổi xe mới, mướn chỗ ở rộng rãi hơn, mai mốt đủ lông đủ cánh thế nào em cũng sẽ bỏ ổng v.v

Em thấy ổng vô lý và bệnh hoạn hết sức, cứ nghỉ ngợi đâu đâu rồi kiếm chuyện gây sự, buồn không biết than thở với ai, em không có người thân ở đây, vợ chồng bạn em đã cho mượn tiền để ông làm thủ tục bảo lãnh xin thẻ xanh cho em được chính thức ở lại nước Mỹ.

Hơn ba năm trời trân mình chịu đựng, em sống không có một ngày hạnh phúc thanh thản bên chồng, phần hai đứa con ở VN cứ than khóc với em về việc ba nó đem về nhà người phụ nữ khác, không quan tâm tới chúng nó, thằng lớn còn vài năm nữa tới tuổi đi nghĩa vụ, con nhỏ học hành sa sút vì ham chơi, tuổi mới lớn dại dột dễ bị hư hỏng. Hồi trước thấy bên Nội làm dữ quá dành nuôi cháu, bán đất hương quả họ cũng có tiền, nên em yên tâm để lại căn nhà và giao con, nghĩ tụi nhỏ sẽ được chăm sóc đàng hoàng, ai dè bây giờ mọi thứ tang hoang. Bụng dạ em cứ rối bời chuyện bên này bên kia kẹt cứng.

Em không biết khi quyết định kết hôn vội vã với người đàn ông mà mình chưa có tình yêu sâu đậm để vì mục đích ở lại Mỹ là đúng hay sai nữa, ngoài cuộc sống vợ chồng chán ngắt, ngoài những người Việt xấu xí lường công mà em đã gặp trong bước đầu mới tới thì nước Mỹ vẫn là điều em thích nhất khi ở lại đây, cuộc sống có cái gì đó tự do thoải mái mà em cảm nhận được khác xa cái không khí ngột ngạt bên nhà, luật lệ rõ ràng khiến người ta yên tâm, xe cộ giao thông trật tự an toàn, chợ búa mua sắm thoải mái mà hàng hóa phong phú chất lượng, em thèm đi Mall mà mỗi lần nhờ ông chở đi thì bị cằn nhằn suốt, em thấy tù túng hết sức.

Ngày nhận được thẻ xanh em mừng phát khóc, em trằn trọc cả đêm không ngủ được, em lại ao ước có quốc tịch để chính thức làm công dân Mỹ, để có điều kiện bảo lãnh hai con em qua đây cho tụi nó học hành trong môi trường giáo dục đàng hoàng, nước Mỹ là quê hương của cơ hội, em mong các con em tiến thân bằng sự lương thiện để trở thành người tử tế, chứ bây giờ nhìn lại xã hội VN, em lo sợ tụi nhỏ hư hỏng quá chị ơi.

Bây giờ em còn ngổn ngang nhiều việc phải làm, có giấy tờ rồi em sẽ tìm việc làm ổn định không sợ bị chèn ép nữa, em ráng học lái xe và dành dụm tiền mua chiếc xe cũ đi làm để khỏi phụ thuộc chồng dù em biết điều này ông không thích, hay chính xác hơn là ông sợ em đủ lông đủ cánh rồi bay đi như thói đời của các cô gái trẻ khi lấy chồng Việt kiều. Nhưng chị ơi mang đôi giày không vừa chân đi một đoạn ngắn là mình đã khó chịu rồi, huống chi phải chịu đựng cả một đời. Em hứa với lòng dù không yêu thương ông nhưng vẫn nhớ ơn ông đã giúp em đạt ước mơ đổi đời trên nước Mỹ này, em sẽ không phụ bỏ ông khi ông gặp khó khăn bệnh hoạn, chỉ lo sau này muốn rước con qua đây lại sợ ăn ở chung đụng với ông, con mình hơ hớ em ngại lắm, đến nay em còn dấu tụi nhỏ chuyện đã lập gia đình bên này, em chưa biết phải nói sao để chúng nó thông cảm cho em.

Tôi lắng nghe câu chuyện của Mai mà thương, biết bao cô gái bên nhà cũng nuôi ước mơ làm Việt kiều như Mai, nhưng không biết có ai thấm đau cay đắng khi mang phải đôi giày chật đi suốt đoạn đường dài như cô ấy? Họ không thể nói ra vì sợ xấu hổ, mặc cảm, họ muốn giữ sỉ diện với gia đình bạn bè bên nhà, đối với nhiều người, nước Mỹ vẫn là điểm đến tuyệt vời nhất.

Giá vé của thiên đường tuy mắc nhưng Mai vẫn còn cơ hội để tới đích, trong khi hàng trăm, hàng ngàn bạn trẻ khác đã hăm hở ra đi và phải bỏ cuộc nửa chừng vì chết ngạt trong thùng đông lạnh hay vùi thây dọc theo những con đường mòn trong rừng tuyết của đất nước xa xăm nào đó, cách quê nhà vạn dặm.

Đau đớn thay vì đâu nên nỗi? họ cũng từng có những ước mơ ..

Ngọc Ánh

Blog Archive