Showing posts with label Người Thương Binh VNCH. Show all posts
Showing posts with label Người Thương Binh VNCH. Show all posts

Wednesday, September 10, 2008

MÓN NỢ NÀY XIN GHI NHỚ - ĐỪNG QUÊN !

Đã hơn ba mươi ba năm, từ khi cơn lốc nghiệt ngã 30.4.75 đổ xuống miền Nam Việt Nam. Ba mươi ba năm đã đi qua với những thăng trầm lịch sử, đầy đủ tính bi hùng cho cả những người Việt trong và ngoài nước. Về phía những người Việt lưu vong - từ cả hai miền Nam-Bắc - đã bùng lên ngọn lửa mới. Đó là cao trào đấu tranh chính trị mang yếu tố thuyết phục và quyết định cho một quốc gia dân chủ và một nhà nước pháp trị. Trong nước, những tiếng nói lương tri, bất chấp khủng bố tù đày, đã dõng dạc lên tiếng thách thức quyền lực gian manh, độc tài, trước giá trị tự do nhân bản. Đây là một chuyển hướng có ý nghĩa lịch sử để dân tộc Việt Nam nhìn thấy được ánh sáng ở cuối một đường hầm bao nhiêu năm tăm tối.

Cùng với niềm hy vọng đó, xin mọi người hãy cùng thổi bùng lên một ngọn lửa khác, nhỏ bé và khiêm tốn, mà bấy lâu nay có rất nhiều người trong chúng ta đã lãng quên, hay có đôi phút chợt đến rồi cũng chợt đi như cơn gió thoảng.

Đó là tấm lòng – cũng có thể nói là một món nợ - của chúng ta đối với những anh em Thương Binh VNCH hiện còn trong nước. Những chiến sĩ dũng cảm, anh hùng, đã hy sinh một phần thân thể, không chỉ cho lý tưởng tự do, mà còn cho cả sự sống của chính chúng ta.

Những hy sinh này không phải chỉ được vinh danh, mà cần phải được chia sẻ và đền bù một cách cụ thể. Vì đó là trách nhiệm của mỗi người chúng ta - Thế hệ đã từng cùng một chiến tuyến, chung một chiến hào với họ. Giờ này tất cả đều đang ở đoạn cuối của cuộc đời. Đã quá trể, để đến lúc mỗi người nhắm mắt, nếu chính thế hệ lưu vong chúng ta chưa trả được phần nào món nợ máu xương này cho họ.

Mất một phần thân thể đã là một thiệt thòi khắc nghiệt nhất trong kiếp con người. Lại còn phải trải cuộc đời với xác thân tàn phế đó trong tay của kẻ cựu thù. Có lẽ chẳng còn nỗi bất hạnh nào đau đớn hơn. Những chiến hữu, những ân nhân, những người anh em này của chúng ta chỉ còn biết kéo lê những ngày vô vọng khốn cùng cho đến khi nhắm mắt.

Trên khắp nẻo đường đất nước, có biết bao người anh em ấy đang lê lết cái phần thân thể không đầy đủ, trong vũng lầy đen tối, cơ cực cả thể xác lẫn tinh thần. Nếu còn có vợ con thì cũng chỉ bần cùng nheo nhóc. Những người tật nguyền nơi vỉa hè đầu phố, có khi nào ta tự hỏi họ là ai, trong những người bạn chiến đấu năm xưa ? (Xin hãy dành một vài giây, thử tưởng tượng, nếu ngày trước chính bản thân ta đã không may như họ ?)

Bi kịch lịch sử đã đẩy họ vào hoàn cảnh đau thương đó. Cay đắng thay, những hy sinh của họ một thời đã từng được chúng ta ngợi ca, ngưỡng mộ, được các cấp chỉ huy (mà phần lớn đang sống ở hải ngoại) từng gắn huy chương, bội tinh lên ngực áo họ. Để rồi cuối cùng có còn lại một chút ý nghĩa nhỏ nhoi nào sau cái ngày tan đàn rã nghé ? Có còn chăng, chỉ là một chút tình ”huynh đệ chi binh” mà những người lính chúng ta vẫn hằng nói tự thuở nào .

Chúng ta - những người chiến hữu - những cấp chỉ huy – đã từng sát cánh, đã từng điều động họ trên trận mạc. Họ đã phải mất đi một phần thân thể để đem lại vinh quang và cả sự sống còn cho chúng ta. Xin mỗi người hảy tự hỏi : bao nhiêu năm nay, ta đã làm được gì cho họ?

Ngoài một số Hội Ái Hữu của vài Binh Chủng, đóng góp giúp nhau phần nào trong nội bộ, còn hầu hết những người lính bộ binh, địa phương quân, nghĩa quân - thành phần đông đảo nhất - thì có ai đứng ra lo cho họ ?

Chỉ mới vài năm trở lại đây, một số Hội Cứu Trợ Thương Phế Binh được thành lập, mà nổi bật nhất là Nhóm Huynh Đệ Chi Binh ở Bắc Cali của cựu trung tá Trần Đình Vọng (đã quá cố) và Hội HO Cứu Trợ TPB/QP VNCH ở Nam Cali, của cựu nữ trung tá Nguyễn Hạnh Nhơn.

Dù với tất cả nỗ lực, cùng với sự hổ trợ đắc lực của một số cá nhân, báo chí, đặc biệt là Trung Tâm Asia và Đài TH/ SBTN, nhưng thành quả đạt được cũng vẫn chỉ là khiêm tốn, so với số lượng Thương Binh, Qủa Phụ Tử Sĩ VNCH của chúng ta còn khốn khổ ở quê nhà..

(Xin thử làm một bài toán chia đơn giản nhất : với hai năm một lần tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, cho dù số tiền thu được khoảng một triệu đô la, chúng ta cũng chưa giúp được mỗi gia đình Thương Binh, Quả Phụ Tử Sĩ VNCH được 50 đô la / 1 năm . Bởi vì chỉ riêng Hội của cựu trung tá Nguyễn Hạnh Nhơn đã nhận trên 15.000 hồ sơ hợp lệ).

Tuy nhiên đó là những tấm lòng và sự nỗ lực đáng được mọi người chúng ta trân trọng và cùng ước mong ngọn lửa nghĩa tình này sẽ được thổi bùng lên bằng sự tiếp tay của tất cả mọi người.

Có một câu hỏi cũng đã được nêu lên: Chúng ta đã có những thành công trong việc kêu gọi và tranh đấu với chính phủ Hoa Kỳ. Chúng ta cũng đã có những người Mỹ gốc Việt tài năng đắc cử vào các cơ quan dân cử, một số giữ những chức vụ cao trong quân đội, chính phủ Hoa Kỳ. Liệu chúng ta có thể kết hợp vận động và tranh đấu một cách khôn ngoan đối với báo chí, cơ quan truyền thông, kêu gọi lương tri của quần chúng và chính phủ Hoa Kỳ, để họ có trách nhiệm với những người bạn đồng minh ngày nào mà họ đã từng phản bội, để rồi lại tiếp tục lãng quên họ trong tận cùng địa ngục ?

Chúng ta nghĩ gì vào khoảng mười năm trước đây, khi nhìn thấy trên truyền hình, một số sĩ quan cao cấp Hoa Kỳ đã xin sự thứ tha của bà Phan Thị Kim Phúc. Cô bé năm nào bị ảnh hưởng bom Napalm chạy trần truồng đau đớn ở Trãng Bàng, mà hình ảnh trên báo chí, truyền hình đã làm cho cả thế giới xúc động, và bị Cộng sản lợi dụng cho cả một chiến dịch tuyên truyền thô bỉ. Cô bé ấy đã trở thành Đại sứ Hoà Bình tại Liên Hiệp Quốc. Nhân mùa Bầu Cử năm nay, những cử tri Mỹ gốc Việt cũng có quyền hỏi các Ứng Cử Viên của Đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ : chính phủ Mỹ đã làm được điều gì cho nhũng người bạn đồng minh Nam Việt Nam, những chiến hữu ngày nào, bây giờ đang là những phế nhân mà nỗi nhục nhằn đớn đau còn hơn cả vạn lần như thế ?

Nhân dịp có mặt ở Cali, người viết đã được gặp và chứng kiến Bà Hạnh Nhơn vừa nói chuyện vừa phải làm việc. Ở cái tuổi trên 82 mà Bà đã dùng gần hết thời giờ, công sức và xử dụng cả cái ga-ra xe chật hẹp của nhà mình làm ”văn phòng” cho Hội trong công việc gom góp yêu thương gởi về cho anh chị em đồng đội cũ. Những hình ảnh ấy đã để lại trong tôi một niềm kính phục và ngưỡng mộ sâu xa.

Và cũng ở tại Cali, chúng tôi đã được gặp một số đồng hương, chiến hữu (trong đó có cả một số đàn anh của tôi ngày trước) đã hỏi tôi bao điều nghi vấn : - Liệu tiền có đến tận tay TPB trong nước ? - Liệu số tiền hơn 900.000 USD thu được trong Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Kỳ 2 có nhiều quá hay không ? Tôi hiểu phần nào tâm trạng của họ giữa một cộng đồng mà rất nhiều người đã mất hết niềm tin vào một số hội hè. Nhưng tôi cũng thầm mong họ tự hỏi một điều: là chính họ đã từng góp một bàn tay, hay đã có đóng góp được gì cho công việc đáng quý này chưa?

Xin tất cả ”hãy thắp lên một ngọn nến còn hơn là ngồi đó để nguyền rủa bóng đêm”.

phạmtínanninh
(một người lính bộ binh)

Wednesday, August 6, 2008

Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH, kỳ II”


•Gần 10,000 người tham dự một buổi Đại Nhạc Hội ngoài trời đầy phấn khích và cảm động với 8 MCs và hơn 60 ca sĩ hàng đầu của hải ngoại cùng với 5 ban nhạc.

•Hai vị nữ lưu làm rạng danh cho cộng đồng Việt Nam hải ngoại là khoa học gia Dương Nguyệt Ánh và Nữ Đại Úy Phi Công F.18 Elizabeth Phạm đã về tham dự và chụp ảnh với với đồng hương đây gây thêm quỹ cho thương binh.

•Ban Tổ Chức ước tính số thu gần $700.000. Từ một du học sinh Việt Nam cảm động vì những hình ảnh thương binh VNCH giúp $30.00, đến tỷ phú Trần Đình Trường từ New York ủng hộ $100,000.00.

*Bài và Ảnh của Huy Phương

Vào lúc 12:30 ngày Chủ nhật 3 tháng 8-2008, dưới ánh nắng chói chang của mùa hè California, gần 10,000 đồng hương đã tham dự buổi Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH, kỳ II” được tổ chức tại Sân Vận Động trường Trung Học Bolsa Grande, thành phố Garden Grove. Lần tổ chức của Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH”, lần này cũng do Hội H.O. Cứu Trợï TPB-QP/VNCH phối hợp với Trung Tâm Asia và Đài Truyền Hình SBTN, cùng sự yểm trợ giúp sức của Liên Hội Cựu Chiến sĩ VNCH Nam California.

Hiện diện trong Đại Nhạc Hội hôm nay có rất nhiều vị Cựu Tướng Lãnh VNCH, gần 200 cựu quân nhân VNCH thuộc các binh chủng, các quân nhân hiện dịch của Quân Lực Hoa kỳ, các vị Dân Cử, đại diện các tôn giáo và nhiều đồng hương về từ San José, San Diego, Pomona, Los Angeles...

Sân khấu lớn dược trang trí đơn giản nhưng đầy ý nghĩa với các hình ảnh của thương binh. Một lá đại kỳ VNCH được trang trong treo giữa sân khấu. Lễ rước Quốc, Quân kỳ VNCH đã được cử hành trọng thể bởi các cựu quân nhân VNCH với sắc phục của Hải, Lục, Không Quân, sau đó là lễ chào quốc kỳ VNCH, Hoa Kỳ và lễ truy điệu chiến sĩ với tiếng kèn đồng vang lên trong không khí nghiêm trang và đầy cảm động. Mở đầu chương trình bà Nguyễn Hạnh Nhơn, Chủ tịch Hội H.O. Cứu trợ TPB-QP/VNCH, một Hội Thiện Nguyện từ lâu nay rất có uy tín với đồng hương hải ngoại, đã lên sân khấu tường trình hoạt động của Hội và số hồ sơ TPB còn tồn động cần sự giúp đỡ khẩn cấp. Bà Hạnh Nhơn cũng đề cập đến sự giúp đỡ tận tình của Trung Tâm Asia cũng như Đài SBTN và Liên Hội Cựu Chiến Sĩ để Hội có thể tổ chức buổi gây quỹ trên một quy mô lớn như hôm nay. Hiện diện cạnh bà Hạnh Nhơn còn có bốn vị Phó Trưởng Ban Tổ chức Đại Nhạc Hội đặc trách các ngành tổ chức, yểm trợ, tài chánh và truyền thông như các ông Nguyễn Văn Ức, Trần Trọng An Sơn, Lê Quý, Phan Tấn Ngưu, Huy Phương.

Kế đến người MC quen thuộc với cộng đồng người Việt hải ngoại, và là người MC luôn luôn gắn bó với các chương trình gây quỹ cho Thương Binh, Nhạc Sĩ Nam Lộc đã lên sân khấu trước sự hoan hô nồng nhiệt của khán giả. Nhạc sĩ Nam Lộc đã giới thiệu Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh đến từ Hoa Thịnh Đốn, phát biểu về Thương Phế Binh VNCH. Bà Dương Nguyệt Ánh đã nói đến công ơn của các chiến sĩ đã hy sinh một phần thân thể cho đất nước, chịu nhiều nỗi thiệt thòi cho thân phận sau khi miền Nam thất thủ. Món nợ của các chiến sĩ VNCH là một món nợ mà chủ nợ không đòi, mà con nợ đôi khi không còn nhớ và quên trả. Bà Dương Nguyệt Ánh tha thiết kêu gọi lòng nhớ ơn của đồng hương đối với các thương phế binh VNCH dang sống khắc khoải ở quê nhà.

Trong phần giới thiệu và vinh danh các chiến sĩ VNCH và thế hệ tuổi trẻ VN tại Hoa Kỳ, bà đã giới thiệu với đồng hương Cựu Đại Úy Quách Vĩnh Trường. Đại Úy Quách Vĩnh Trường tình nguyện gia nhập Khóa 20 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Năm 1966 khi ông là Đại Đội Trưởng một Đại Đội Bộ Binh thuộc Sư Đoàn 7, trong một cuộc hành quân đêm tại Gò công, Cộng Sản đã ném một trái lựu đạn đã bị vào bộ chỉ huy, nơi các quân nhân đang tập họp. Ông đã can đảm và nhanh trí đá bạt trái lựu đạn ra ngoài cứu mạng sống cho hàng chục chiến sĩ. Tuy vậy, cựu đại úy Quách Vĩnh Trừơng đã bị thương, mất một tay, một chân, một ngón tay mặt và bị bể xương mặt. Với hành động quả cảm này, cựu Đại Úy Quách Vĩnh Trường đã được Tổng Thống VNCH đích thân trao Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương kèm Anh Dũng Bội Tinh với ngành Dương Liễu.

Sau năm 1975, Cựu Đại Úy Quách Vĩnh Trường đã phải chống nạng đi bán bánh mì để độ nhật. Đến Hoa Kỳ năm cựu Đại Úy Quách Vĩnh Trường đã trở lại đi học tại Đại Học và tốt nghiệp ngành Graphic Design.

Tiếp theo, Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh đã giới thiệu với đồng hương tham dự nữ Đại Úy phi công Hoa Kỳ Elizabeth Phạm. Đại Úy Elizabeth Phạm sinh ra tại Seattle, hai năm sau khi song thân cô đến định cư tại thành phố này, khi miền Nam mất vào tay Cộng Sản. Cô là ái nữ của Bác Sĩ Phạm Văn Minh hiện sống tại Seattle tiểu bang Washington. Liz Phạm tốt nghiệp từ Đại Học USD (University of San Diego) và theo học về kỹ thuật bay tại trường huấn luyện phi hành T 34 của Hải Quân Hoa Kỳ tại Pensacola (Florida) với cấp bậc Thiếu Úy. Sau đó, cô tiếp tục theo học về kỹ thuật bay cấp cao T 45 Goshawk tại trung tâm huấn luyện Meridian của Hải Quân Hoa Kỳ tại tiểu bang Mississippi. Cuối năm 2003, Trung úy Elizabeth Phạm đã tốt nghiệp “Top Hook” (Thủ Khoa) và được Đại Tướng Chỉ Huy Trưởng đích thân trao bằng tốt nghiệp, và được tuyển chọn là Phi Công đầu tiên của Quân Chủng TQLC Hoa Kỳ điều khiển một phóng pháo cơ siêu thanh F 18 Hornet (trị giá 7 triệu đô la). Liz Phạm được thăng Đại Úy từ năm 2005.

Cựu Đại úy Quách Vĩnh Trường đã thay mặt các Thương phế binh đang sống tại Việt Nam chân thành cám ơn Hội H.O, Cứu Trợ TPB-QP/VNCH và nhất là đồng hương đã cưu mang giúp đỡ anh em thương binh từ nhiều năm qua, đem lại niền an ủi và tin tưởng cho những người đang có cuộc sống bất hạnh ở quê nhà.

Nữ Đại Úy Phi Công Elizabeth Phạm, trong quân phục Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, đã đọc một bài diễn văn bằng hai thứ tiếng Anh Việt để tri ân thế hệ cha ông đã hy sinh cho cuộc chiến bảo vệ tự do trước năm 1975. Cô cũng giới thiệu người chồng của cô là Đại Úy Alexander Roloss, cũng là một sĩ quan Phi Công F 18 và hai vợ chồng cùng ở chung một đơn vị. Cô Elizabeth Phạm và Đại Úy Alex Roloss đã dược đồng hương hoan nghênh nhiệt liệt với những tràng pháo tay dòn dã.

Mở đầu chương trình văn nghệ là bản hợp ca “Xuất Quân” được Ban Hợp ca Áo Tím và 30 cựu quân nhân mặc quân phục trình diễn, với phần phụ họa dưới sân khấu của các quân nhân thuộc Hội truyền thống QL.VNCH, trong đó có cả các quân nhân Hoa Kỳ với vũ khí, trong tiếng nổ của bom đạn, gây nên một khung cảnh chiến trường xưa, đầy xúc động.

Một chương trình văn nghệ phong phú sau đó được trình diễn từ 1:00 PM và kéo dài cho đến 8 giờ tối, vì sự có mặt đến phút cuối của khán giả cũng như dự hiện diện của nhiều ca sĩ đang chờ lên sân khấu. Các MCs Nam Lộc-Thùy Dương- Việt Dzũng- Giáng Ngọc -Orchid Lâm Quỳnh- Đỗ Tân Khoa- Minh Phượng- và các ban nhạc Tù Ca Xuân Điềm - Y2K - Moon Flowers - The Asia Band đã cũng luân phiên nhau trình diễn trên sân khấu. Các ca sĩ Thanh Thúy, Y Phương -Lê Nguyên -Tuấn Vũ -Trung Chỉnh- Thùy Hương- Phương Hồng Quế- Phi Nhung - Hoàng Liên Liên -Philip Huy- Băng Tâm- Ánh Minh- Đan Nguyên- Diệp Thanh Thanh- Mai Lệ Huyền- Ngọc Minh- Nguyên Khang -Doanh Doanh -Diễm Liên -Lâm Nhật Tiến- Nguyễn Hồng Nhung- Mỹ Huyền - Phương Thảo- Ngọc Lễ Thanh Lan- Y Phụng- Ý Lan -Trường Vũ- Thanh Tuyền - Ngọc Huyền- Hồ Hoàng Yến- Diệu Hương- Paolo -Nguyễn Tiến Dũng - Mỹ Lan- Bé Trần Thiện Anh Chí - Bé Đan Vi ...đã đến đóng góp cho chương trình ca nhạc mà không nhận thù lao.

Trong khi chương trình ca nhạc được trình diễn trên sân khấu, đồng hương khắp nơi trên nước Mỹ, Canada trong khi xem trực tiếp truyền hình trên đài SBTN đã tới tấp gọi về 25 chiếc điện thoại của công ty V.247 qua số điện thoại miễn phí để đóng góp tiền cho buổi gây quỹ. Các ca sĩ sau khi trình diễn đã tận tình mang thùng lạc quyên đi xuống từng hàng ghế khán giả để xin tiền, do đó con số tiền giúp cho thương binh mỗi giờ mỗi lên cao qua sự tường trình của nhạc sĩ Việt Dzũng bên cạnh sân khấu.

Cảm động nhất là vào giờ phút cuối khi các ca sĩ và ban tổ chức cùng lên sân khấu cùng đồng ca bài “Và Con Tim Đã vui Trở Lại” của Đức Huy, khán gỉa của ĐNH Cám Ơn Anh đã tràn ra sân cỏ tặng hoa và hoan hô, cám ơn thành phần nghệ sĩ và Ban Tổ chức. Đây là một tổ chức Đại Nhạc Hội ngoài trời thành công nhất tại hải ngoại từ trước đến nay. Người ta ước tình số người tham dự có thể lên hơn 10.000 người, vì ngay số vé bán tại cửa trong những giờ Đại nhạc Hội khai diễn đã lên đến 3,000 vé.

Hiện nay Ban Tổ chức chưa kiểm kê được hết số tiền khán giả gởi về giúp, nhưng với ước tính số thu sơ khởi, Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH kỳ 2” có thể lên đến $700,000.00. Nhiều cụ già đã đóng góp nhiều lần cho đến đồng bạc cuối cùng trong ví, các em bé đập ống gởi lại năm bảy chục đồng. Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh và Elizabeth Phạm đã chụp ảnh chung với khán giả hâm mộ để gây thêm quỹ. Chúng tôi cũng ghi nhận thêm, KHG Dương Nguyệt Ánh và phu quân đã từ Hoa Thịnh Đốn về tham dự Đại Hội và tặng thêm $2,000.00. Tỷ phú Trần đình Trường từ New York đã tặng $100,000.00. Một thuyền nhân là bà Kim Phượng, độc thân, thất nghiệp cũng đã bỏ ra số tiền $1,500.00 để mua đấu giá một bộ tem thương binh.

Độc giả Thời Báo USA muốn đóng góp giúp đỡ cho thương binh qua Hội H.O. Cứu Trợ TPB-QP/VNCH xin gởi chi phiếu về địa chỉ: P.O. Box 25554- Santa Ana, CA92799 và ghi “ĐNH Cám Ơn Anh” hay có thể liên lạc qua các số điện thoại: (714) 721-5312 hay (714) 590-8534.

Huy Phương

Blog Archive