Showing posts with label Phi Nguyễn. Show all posts
Showing posts with label Phi Nguyễn. Show all posts

Saturday, January 9, 2021

Khoai Lang Tím

Phi Nguyễn
Củ khoai lang tím. (hình tác giả cung cấp)

Tôi không thích khoai lang, nói rõ hơn chút nữa là rất ghét! Có thể, sau 1975, đã có rất nhiều ngày tháng “khoái ăn sang” nên ớn tới óc! Và từ cái ớn đi tới cái ghét không bao xa! Nhưng dạo đó có một loại khoai lang mà tôi rất thích, đó là khoai lang tím! Thích cũng có lẻ vì ngày ấy nó không có nhiều ở chợ, không được ăn thường xuyên, và cũng có lẻ vì cái vị đặc biệt của nó: bở, bùi và không ngọt nhiều!

Tôi có người anh họ con ông bác ruột sau 1975 có cái rẫy trong Cam Ranh, trồng rất nhiều khoai. Khi tới mùa đào khoai anh thường mang ra cho chúng tôi mỗi lần ít nhất là một bao cát khoai lang tím! Mỗi lần như vậy là mấy chị em mừng thiệt là mừng, tíu tít, rửa khoai, luộc khoai, nhặng cả lên! Chao ôi, tại sao lại có loại khoai ngon đến như thế!

Rời xa quê nhà đã rất lâu nhưng tôi vẫn nhớ những củ khoai ngày cũ mà mình ưa thích! Mỗi lần đi vào tiệm thực phẩm hay để ý tìm nhưng tuyệt nhiên không thấy!

Cách đây khoảng hơn năm, rất tình cờ tôi nhìn thấy những củ khoai lang tím nằm bên cạnh những loại khoai khác trong một tiệm bán thực phẩm gần nhà! Ôi, xa xôi ngộ cố tri! Vui gì đâu! Mua ngay một mớ mang về, mặc dù họ bán không rẻ, $3.99/1 pound, trong khi các loại khoai khác chỉ $1.49 hoặc $1.99/1pound! Bán mắc như thế nhưng không phải lúc nào chúng cũng hiện diện trên quầy hàng! Hên thì tuần nào cũng có, không hên thì 2, 3 tuần mới có một lần!

Một ngày nọ, trong những đống khoai mua về tôi khám phá ra có nhiều củ với những cái mầm nhô ra! Cắt ngang chỗ nẩy mầm mang ra vườn vùi vào đó! Tôi vốn rất thích trồng tỉa. Mảnh vườn không có bao nhiêu đất mà đủ thứ hằm bà lằng từ cây nhỏ tới cây lớn trong đó: một giàn mướp đắng 7 cây (vô số là trái, giờ này vẫn còn lai rai), sả, cà chua, cà tím 🍆, é quế, gừng, hành tím, dưa leo, húng dũi, ngò tàu, ngò ta, và vô số ớt 🌶, “hậu duệ” của những cây ớt “anh hùng” năm ngoái (bài NHỮNG CÂY ỚT “ANH HÙNG “) của tôi! Ngoài ra còn có mấy cây mít, chuối, mãng cầu, vãi! Có người bạn hẹn mùa tới cho một cây xoài và một cây nhãn nữa!

Ông chồng bảo là tôi có farmer blood (máu nông dân) trong người! Ờ, mà chắc vậy, có lẻ di truyền từ cha tôi! Ngày đó còn rất nhỏ mà tôi vẫn nhớ, vừa từ Trường về tới nhà là cha tôi đã thay ngay bộ áo quần lịch sự của một ông Giáo sư (trước 1975 những người dạy bậc Trung học gọi là Giáo sư, và dạy bậc Tiểu học gọi là Giáo viên) bằng bộ quần áo của người làm vườn và vác cái cuốc đi ra khu vườn rộng sau nhà.

Có những buổi chiều Mẹ kêu tôi ra vườn mời Cha vô ăn cơm. Cha bảo:

- Trời đang còn sáng và mát để Ba làm thêm chút nữa. Mấy mẹ con ăn cơm trước đi!

Có nhiều khi tôi nghe Mẹ “càm ràm” (sau lưng): “Không biết cái chi ngoài vườn mà cả ngày cứ lăn lưng ngoài nớ!”

Tôi, đôi khi cũng “càm ràm” (trong bụng): “Ăn cơm trễ hoài!” hoặc “Sao Ba không ở trong nhà cho mát làm chi ngoài vườn cho khổ, nắng nóng muốn chết!”

Cha thương Mẹ thì vô cùng, và thương các con thì vô tận! Cả cuộc đời Cha dành trọn tất cả cho gia đình. Nhưng tính Cha nghiêm nghị, mà Mẹ đối với Cha thì lúc nào cũng “tương kính như tân”, còn tôi thì dỉ nhiên là không dám “lờn mặt”, nên những “càm ràm” đã chỉ ở sau lưng, chỉ ở trong bụng, chỉ là “gửi gió cho mây ngàn bay” chẳng bao giờ tới tai Cha và Cha tôi tiếp tục mãi mê với sở thích của mình!

Bây giờ thì tôi đã thật sự hiểu cái say mê của cha mình ngày đó! Cái mùi của cây cỏ, cái mùi của đất đai nó như có một cái gì đó quyến rủ mình! Tôi mê shopping, mê đi chơi xa, mê sách vở, mê âm nhạc, nhưng sau khi cộng trừ nhân chia, thời gian dành cho vườn tược hình như nhiều hơn thời gian dành cho những cái mê khác! Cả ngày tôi chỉ thích lân la ngoài vườn. Buổi sáng đi một vòng thích thú nhìn cây cối lớn lên từng ngày, cành mướp đắng trên giàn đã vươn dài hơn hôm qua, cây chuối nơi góc vườn mới thêm một tàu lá non, cây mãng cầu mới trồng đã nhú lên hai chiếc lá tí xíu! Buổi chiều thơ thẩn trở lại, săm soi từ cây ớt tới cây cà, từ bụi sả sang bụi gừng, từ đám khoai lang đến giàn mướp đắng, la cà hết cây này tới cây nọ không biết chán! Có nhiều khi chỉ là nhổ cỏ dại mà cũng say mê ngồi nhổ hằng giờ! Và cứ như thế mỗi ngày!

Nhân đây cám ơn Tường Minh từ Cali, cám ơn Hà Tiên, Mê Linh từ Texas đã gửi cho Dì những hạt giống rất quí (đối với Dì): mồng tơi, đậu bắp, bầu, bí, mướp ngọt, xà lách búp, tằng ô ...., nhiều thứ lắm! Nhưng với sự tính toán thời vụ của bà dì nhà nông là Dì đây, sợ nếu không kịp thu hoạch trước mùa Đông, e mất giống thì rất uổng. Nên chi Dì đã cất lại kỷ lưỡng đợi đầu mùa Xuân năm tới mới gieo hạt! Chắc chắn sang năm mảnh vườn của Dì sẽ đầy các sản phẩm quê hương, chính là nhờ ở hai con!

Trở lại chuyện đám khoai lang. Khoảng hai tuần sau khi được vùi xuống đất, đã có những cái cọng lú lên! Và từ đó lớn nhanh như thổi, cọng lang bò tràn khắp nơi! Không biết bao nhiêu lần được ăn những đọt lang luộc từ đám rau lang! Một món ăn quá ngon mà tôi không hề có gần 30 năm!

Ăn lá xong rồi mới nghĩ tới chừng nào có củ đây ta? Chợt nhớ ngay sau 1975, trong dân gian miền Nam có câu vè:

Khoai lang 9 tháng thì sùng,
Lấy chồng.....lấy thằng khùng sướng hơn!”

Ừ, tới 9 tháng khoai mới bị sùng! Xem nào, mình bỏ mầm xuống đất đâu khoảng giữa tháng 5, bây giờ là cuối tháng 11, mới hơn 5 tháng thôi! Như thế cở khoảng 1, 2 tháng nữa là đào có củ rồi? Nghĩ vậy nhưng mà phải hỏi thêm cho chắc ăn!

Gọi cho Minh, thằng cháu bên Cali mà Ba nó ngày trước có rẩy trồng khoai, tới mùa hay mang ra cho mấy chị em ăn như đã kể ở trên. Nó nói: “Dạ, lâu quá rồi con cũng không nhớ nữa!” Gọi loanh quanh hỏi thêm mấy người, cũng không ai biết!

Than thở với Bang, cậu em bên Cali, hắn nói: “Sao không hỏi “ông” Google?” Hay, ý kiến hay quá mà lâu nay không nghĩ tới! Cậu em tôi thông minh đấy chứ nhỉ!

Thế là ngay lập tức tôi đi hỏi “ông” Google:

-Khoai lang tím trồng bao lâu thì đào được hả “ông”?

“Ông” Google phán:

- Khoai lang tím có thể đào sau khi trồng khoảng 3 tháng, nhưng nếu “con” muốn củ to hơn và già hơn thì đợi đến khi thấy giây khoai ngã màu vàng, hoặc cắt những giây già bỏ đi thì vào khoảng 4 tháng sau khi trồng là đào được rồi!

Ui cha, khoai của mình như thế là già hơn “ông” Google bảo rồi, phải đào nhanh mới được!

Chiều nay với cái thùng giấy và chiếc xẻng nhỏ tôi ra vườn đào khoai. Thật là không thể diễn tả hết nỗi “rung động”! Chiếc xẻng nhỏ khua đến đâu, một củ khoai xuất hiện ở đó! Có củ bằng cườm tay, có củ bằng cái nắm tay tôi. Trong thoáng chốc đã đầy chiếc thùng giấy nhỏ! Và ơ kìa, một củ khoai không có điểm dừng! Chiếc xẻng nhỏ cứ phải tiếp tục xới, rồi xới..., và rồi cuối cùng là một củ khoai rất dài, mà tôi chưa hề từng thấy, dài cở khoảng hơn một thước! Tôi buông xẻng chạy vào nhà lấy điện thoại ra chụp! Lần đầu tiên có khoai lang từ tay mình trồng, và cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một củ khoai dài như thế này!

Củ khoai lang tím. (hình tác giả cung cấp) Củ khoai dài chưa từng thấy, đo đúng 50 inches (# 1m2)! Củ khoai sau khi được rửa sạch sẽ!

Sáng nay tôi đã có một bữa “khoái ăn sang”, sản phẩm từ nơi mảnh vườn nhà! Không biết có giàu tưởng tượng không mà tôi cảm thấy những củ khoai sáng nay như ngọt hơn, như bùi hơn, như bở hơn những củ khoai mua ở tiệm! Những củ khoai tím ưa thích, những củ khoai nằm trong ký ức rất nhiều năm giờ hiện diện nơi đây, trong khu vườn nhỏ, trên bàn ăn sáng ở một nơi cách xa chốn cũ cả một đại dương!

Bên quê nhà giờ đây đã thay đổi nhiều, chắc là không còn người “khoái ăn sang” triền miên năm tháng như cái thời đói khổ của chúng tôi nữa! Như thế, liệu người ta có còn gây giống loại khoai xuất sắc này nữa không nhỉ? Hay là nó đã mai một theo thời gian?! Đem thắc mắc này đi hỏi, những người bạn của tôi còn ở Việt Nam bảo giống khoai lang tím vẫn còn nhưng không rẻ, 1kg khoai mắc hơn 1kg gạo!

Mọi sự theo thời thế mà đổi thay nhỉ! Ngày đó giá khoai rẻ, giá gạo mắc mỏ, tất cả mọi người mua khoai ăn độn với cơm để cho đầy cái bao tử! Ngày nay mọi người tiền trong túi có đủ để mua nhiều gạo mà không cần khoai để độn như cái thuở nào! Dù sao đi nữa cũng mừng cho dân tộc tôi, đã qua rồi một thời một lát khoai cỏng hai hạt gạo! Một thời mà nhìn vào nồi cơm hằng ngày “chỉ thấy khoai thôi, chẳng thấy gì”! Vâng, qua rồi một thời quá khốn khổ đã tưởng chừng như không qua nỗi!

Đoạn cuối của bài viết tôi muốn gửi một lời cám ơn đặc biệt đến người học trò cũ, em Đỗ thị Tốt. Nghe cô giáo mê khoai lang tím mà chỗ cô ở hiếm hoi, từ California em đã âm thầm gửi qua một thùng khoai lang tím “cứu nạn cứu khổ” cô giáo! Mở thùng quà bất ngờ nhận được, tôi bồi hồi xúc động, tears in my eyes!

Ngày tôi đổi về trường em đang theo học, em hình như học lớp 8 hay lớp 9 tôi không nhớ rõ. Hình ảnh cô học trò nhỏ đơn sơ với mái tóc buộc gọn gàng ra sau bằng sợi dây thun, khuôn mặt tròn phúc hậu, nước da trắng hồng, học rất giỏi và rất ngoan hiện ra trước mắt! Gần 40 năm qua rồi kể từ dạo đó, tôi chưa gặp lại em lần nào vậy mà em vẫn luôn nhớ đến cô giáo với những cú gọi, với những tin nhắn thăm hỏi ân cần. Và giờ đây là thùng quà gói ghém một tình cảm chu đáo và thấm đượm! Cám ơn em, Tốt! Đời sống của những thầy cô giáo cũ như ý nghĩa hơn, ấm áp hơn khi có được những người học trò cũ đầy ân tình như em!

Tháng 12/2020

Tuesday, September 22, 2020

Những Cây Ớt "Anh Hùng"

Phi Nguyễn
Thế hệ thứ 3 của những cây ớt “anh hùng”!

Tháng 8/2017

Chiều nay chúng tôi đi phi trường để đón người chị ruột đến từ Texas. Chị tôi năm nay đã 72 tuổi, quanh năm ngày tháng ít đi chơi, chỉ loanh quanh lẩn quẩn trong nhà, đùng một cái làm một chuyến đi “vĩ đại”! Từ Việt Nam bay thẳng qua Miền Bắc California thăm Mẹ và các em, rồi đi xuống miền Nam Cali thăm sui gia. Từ miền Nam bay qua Texas thăm gia đình em chồng. Và hôm nay từ Texas bay qua thăm vợ chồng tôi ở chơi một tháng! Từ xa nhìn thấy chị xuất hiện trên chiếc xe lăn ông chồng tôi hốt hoảng:
- Chuyện gì đã xảy ra? Chị bị gì?

Tôi bảo: 
- Không có sao, chỉ là vì cái đầu gối bị thấp khớp nếu chị ấy đi bộ nhiều sẽ khó chịu. Lại nữa vì không có tiếng Anh nên cũng cần có chiếc xe lăn để giúp chị chuyển phi trường dễ dàng hơn đó mà!

Ổng thở ra nhẹ nhõm:
- À, ra vậy! 

Ông chồng tôi rất quí bà chị vợ. Trong gia đình tôi, trừ tôi, mấy chị em gái đều nấu ăn ngon mà chị Dung tôi là xuất sắc nhất. Đã nấu ăn tuyệt ngon mà lại rất thích săn sóc người ăn! Hôm nay nấu món này chồng thích, ổng ưa cay, cho thêm một chút cay! Ngày mai nấu món nọ con gái ưa, nó không thích tỏi, ừ, khỏi bỏ tỏi! Ngày mốt chăm chút làm món beefsteak cho thằng cháu ngoại, nó kêu đừng làm chín quá, hơi sống sống nghen bà Ngoại, ừ, thì hơi sống sống! Cứ thế mà chị xà quần với cái menu của thực khách gia đình mỗi ngày! Mỗi lần về VN chúng tôi luôn được chị nấu cho ăn đủ thứ món hấp dẫn! Ông chồng tôi vốn bị dị ứng với hành. Nếu vì lý do gì mà ổng nuốt phải hành là coi như tai họa! Biết thế nên chị canh kỷ từng món không cho tí hành nào xen vào, đôi khi còn nấu riêng để bảo đảm an toàn! Bên cạnh đó hằng ngày chị nấu nước gừng cho uống mỗi ngày để khỏi bị “chột” bụng! Ông chồng tôi rất cảm kích sự ân cần này và quí bà chị vợ vô cùng, nghe tin chị qua ổng rất vui bàn với tôi là đưa chị đi chơi khắp nơi!

Nói chuyện nấu ăn ngon của bà chị mình tôi lại nhớ! Ngày chưa đi lấy chồng chị đã là “bếp trưởng” trong nhà! Nấu ăn hết sẩy, món nào ra món nấy, không chê vào đâu được! Chị kế thừa cái tài năng của Mẹ tôi, Ba tôi rất vui lòng. Đã nấu ăn ngon lại còn thêm sự đam mê nữa, rất thích thú trong việc nấu nướng, bày ra đủ thứ món, không hề biết mệt! Tôi trái lại, gì chớ cái việc nấu ăn là không có tôi, chứ đừng nói đến chuyện say mê! Đôi khi cũng cảm thấy guilty (có lỗi) nên xẹt xuống bếp để xem có phụ được gì. Mười lần như chục, sau khi lội qua lội lại vài vòng trong bếp đã nghe bà chị cả phán:
- Thôi đi lên nhà trên đan điết, làm thơ làm thiết, viết văn viết viết gì đó cho rồi! Bếp chật có thêm mày không làm được việc gì, vướng tay vướng chân quá! 

Bà chị tuông một tràng những sở thích của tôi với những trợ ngữ kèm theo có vần có điệu! “Được lời như cởi tấm lòng” thế là tôi dzọt lẹ lên nhà trên!

Có một lần đó xuống bếp, tốt giờ hay sao mà tôi được chị giao cho lặt hai bó rau muống để xào! Xong việc được giao, đang rửa tay chuẩn bị chuồn lên nhà trên thì nghe chị kêu lên với Mẹ tôi:
- Trời ơi, Mẹ coi con Phi lặt rau đây, còn sót bao nhiêu là cọng già!

Tiếng mẹ tôi: 
- Cái con ni hư thiệt! Chỉ có việc lặt rau mà cũng không nên thân! Hư rứa thì mai mốt về làm dâu nhà người ta có bị la cũng đừng nói mụ gia (mẹ chồng) bất nhơn hỉ!

Bà chị phán:
- Kiểu này nó mai mốt chỉ có nước lấy chồng Mỹ Mẹ à!

Đang sắp sửa chuồn nghe nói tôi quay lại thắc mắc:
- Ủa, người Mỹ không ăn cơm à?

Bà chị nói chắc mẫm:
- Làm gì có! Họ chỉ ăn bánh mì kẹp thịt nguội mỗi ngày thôi!

- À, ra thế! Tôi lẫm nhẫm, khỏe nhỉ! Cái này coi bộ hay! 

Ngày tôi đính hôn, viết thư về báo tin. Câu đầu tiên tôi đọc được trong lá thư nhận được của chị là: “Thấy hồi đó ta nói “linh” không?” Tôi mỉm cười, “linh“ thiệt! Tiên tri!! Nhưng mà cũng ước là được gọi điện thoại về (thời đó không có gọi điện thoại dễ dàng như bây giờ) nói ngay với bà chị cả : “Vế 1 thì “linh” đấy, nhưng mà vế 2 thì “nhầm” nhá, nhầm to nha!! Vì người Mỹ không ăn bánh mì kẹp thịt nguội cả ngày như chị phán mà tối về ăn ra bữa đâu đấy, nền nã và qui cũ! Em của chị cũng đang “rét” đây!”

o0o

Lên xe trên đường về nhà chị bảo:
- Cái xứ gì mà lớn quá chừng đi máy bay từ tiểu bang này đến tiểu bang kia kia mà phải mất đến 5, 6 tiếng! Ở VN đi từ Saigon ra Nhatrang chưa tới 1 tiếng! Còn phi trường nữa, trời ơi, cái nào cũng to thù lù! Ta mà không có chiếc xe lăn thì chỉ có nước ngồi đó mà khóc thôi! Làm sao mà biết đường đi chớ!

Rồi chị thấp giọng:
- Nè, thấy ta dùng xe lăn ông Chuck có nói gì không?

- Nói gì là nói gì?

Chị ngập ngừng:
- Là nói..xạo đó, không có bệnh tật gì mà ngồi xe lăn!!!

- Không có đâu! Khi nãy thấy chị ngồi xe lăn đi ra ổng hết hồn tưởng chị bị gì. Sau em nói thì hiểu ngay! 

Tôi tiếp:
- Xe lăn ở phi trường là phương tiện để giúp đở hành khách khi họ cần vì bất cứ lý do gì, không có gì phải ngại cả!

- Chị nghĩ xe lăn chỉ dành cho người tàn tật, mình đâu có bị gì, sợ nhiều khi người Mỹ nghĩ người VN xạo coi thường dân mình chớ! 

Ha ha..., bà chị tôi có lòng tự trọng dân tộc cũng cao chứ nhỉ! Tốt!!

Về đến nhà sau khi soạn đồ đạc xong, chị đưa cho tôi 2 bịch ớt bảo: 
- Bỏ vô tủ lạnh giùm chị. Ớt sau vườn nhà chú Thiện (em chồng của chị) đó. Chị muốn đem về cho mấy đứa nhỏ thấy cái tài của chú chúng nó, ông Giáo sư Gia Long ngày nào giờ là ông làm vườn thật giỏi! Chú trồng nhiều thứ lắm mà chỉ có ớt là dễ đem về nên chị lấy ít ớt thôi. 

Thế là 2 bịch ớt đỏ au, tươi roi rói được bỏ vào ngăn đá trong tủ lạnh để chờ ngày về VN!

Tháng 9/ 2017

Quay qua quay lại mới đó mà đã đến ngày bà chị tôi rời Mỹ, đồ đạc đã gọi ghém kỷ lưởng sẵn sàng để trở về Việt Nam. Ngồi trên chuyến bay từ Georgia đến California bất chợt chị thảng thốt kêu lên: 
-Trời ơi, quên 02 bịch ớt trong tủ lạnh rồi!

- Thôi rồi, quên rồi! Nhưng không sao, để em gọi điện thoại nói Chuck đem qua, vì 02 ngày nữa ổng cũng qua để đưa chị lên phi trường mà! 

Đúng 2 ngày sau 2 bịch ớt đi theo ông chồng tôi có mặt ở Cali. Cô em dâu Tùng bỏ vào ngăn đá vì còn ba ngày nữa mới rời Mỹ. Sau ba ngày với bao tất bật, đi mua thêm đồ đạc, đóng gói, đóng thùng hành lý, cuối cùng tất cả rồi cũng đâu đó xong xuôi. Buổi tối xếp hàng chờ cân hành lý ở phi trường San Francisco, chị tôi chợt như nhớ ra: 
- Ới Tùng ơi, có bỏ 02 bịch ớt vô trong thùng cho chị không vậy? 

Tùng nói:
- Thôi rồi, em quên mất hai cái bịch ớt rồi! 

Chị tiu nghỉu: 
- Uổng chưa! Vậy là 02 bịch ớt này không có số về VN!

Cậu em Bang trêu:
- Không sao để mai em ra Bưu Điện gửi về VN cho!

Chị tưởng thật:
- Thôi đi, đừng gởi. Đường xa nó rả đá ra ướt tèm lem làm sao!

Thằng cháu Minh đứng gần xen vào:
- Chú Bang thiệt tình à nghen! Hai cái bịch ớt này nghe nói được đưa về VN, tụi nó sợ quá đã “trốn” ở lại mà giờ Chú lại “cưởng bức” chúng nó hồi hương! Tội nghiệp tụi nó chứ!

Mọi người lăn ra cười làm bà chị cũng cười, quên nỗi buồn thiếu hai bịch ớt!!! Ông chồng tôi đứng đó ngơ ngác không hiểu chuyện gì mà mọi người phá ra cười. Tôi nói lại, ổng thấm ý cười vang!

o0o

Chị Dung trở về VN rồi thì hôm sau vợ chồng tôi cũng chuẩn bị về nhà của mình. Buổi tối trước khi đi ngủ Tùng dặn:
- Sáng sớm mai trước khi ra phi trường chị Phi nhớ bỏ 02 bịch ớt mà chị Dung để quên vô giỏ nghe! Em bọc cẩn thận rồi, vẫn còn trong ngăn đá nên sẽ không bị ướt giỏ đâu!

Ừ, chị sẽ mang về chứ! Để lại đây mấy đứa em cũng quăng vô thùng rác thôi. Ở Cali, chốn “phồn hoa đô hội”, chợ búa VN sát gần bên, quanh năm rau quả VN tươi tốt không thiếu một thứ gì, đồ rau quả đông lạnh không bao giờ có mặt trong tủ lạnh của gia đình VN!

Cho hay ta đã già rồi, trí nhớ đi lang thang, rong chơi xa theo năm tháng! 
Tùng đã dặn đi dặn lại mấy lần, và ta cũng đã dặn ta nhiều lần buổi tối hôm đó, thế mà chiều hôm sau về tới nhà mới khám phá ra là đã không có 2 bịch ớt cùng về!

Gọi qua cho Tùng kêu cứ cất đó, đừng vất đi, mai mốt có dịp gửi qua cho chị!

Tháng 12/2017

Dịp đã đến, tháng 12 vợ chồng cậu em Bang Tùng gửi qua 01 thùng lớn hồng dòn, loại trái cây mà tôi ưa thích nhất ở Mỹ! Mở ra, thấy có 02 bịch ớt nằm trong góc thùng. Mặc dù ướt chẹp nhẹp nhưng vẫn còn “xinh đẹp” chán! Cho vào ngăn đá ngay để còn ăn được suốt mùa Đông dài! 

Mấy hôm sau gọi cho Hà Tiên, con gái chú Thiện, bên Texas kể chuyện 2 bịch ớt đi du lịch! Con bé vừa nghe la toáng lên: 

- Dzụt đi Dì ơi, lâu quá rồi! Ba con còn nhiều ớt sau vườn lắm để con gửi ớt tươi qua cho Dì ăn. 

Thôi thôi con ơi, cám ơn con! Nhưng mà đừng có gửi qua, 02 bịch ớt này vẫn còn “phong độ” lắm! Sẽ rất là phí phạm khi “dzụt” đi! Chỗ Dì ở, chốn “khỉ ho cò gáy”, người Việt đếm trên đầu ngón tay! Chợ búa VN xa, muốn mua rau quả VN phải lái xe đi về hơn 3 tiếng đồng hồ. Nên chi Dì quen ăn đồ đông lạnh rồi, vẫn ngon như thường con ơi!

Tháng 2/2018

Đang ngồi ăn trưa, thấy có mấy cái mầm xanh xanh nhú lên trong chậu cây kiểng trong phòng làm việc. Lại gần xem thử, a, mấy cây ớt con! Thì ra trong giờ ăn trưa những lần trước, tôi quăng những hột ớt vào đây, và giờ thì lên cây! Xem nào, tháng 8 năm ngoái (2017) tháng 9, tháng 10, tháng 11, tháng 12, rồi tháng 1, tháng 2 của năm nay (2018). Sáu tháng ở trong ngăn đá mà hột vẫn còn mầm sống! Hay quá ha! Chờ thêm vài tuần cho cây cao hơn, có thêm lá và khí hậu bên ngoài ấm hơn ta bứng ra đem về trồng trong khu vườn nhỏ sau nhà. 

Tháng 8/2018

Và giờ đây, hai bịch ớt đi du lịch một vòng năm ngoái, những quả ớt nằm trong ngăn đá 6 tháng trời giờ xuất hiện sống động trước mắt: cành lá xanh tươi, trái trỉu cành! Những trái ớt chín đỏ au, tươi roi rói như ngày nào chúng từ Texas đến Georgia một năm về trước. Chị Dung ơi, ước gì VN ở sát bên em sẽ bỏ những trái ớt này vào 02 bịch nilon, với tay đưa qua cho chị, để chị kể với các cháu đây là “hậu duệ” của 02 bịch ớt năm ngoái chị bỏ quên!

o0o

Cám ơn những bộ nhớ đã lão hóa theo thời gian, những bộ nhớ không còn tinh tường, quên tới quên lui nên ta mới có những cây ớt trỉu quả trong vườn ngày hôm nay! Nhưng trên tất cả cám ơn 02 bịch ớt không muốn bị “cưởng bức” đem về VN, đã “trốn” ở lại nên giờ đây ta có những trái ớt tươi, thơm trong các bữa ăn. Ta hứa với các ngươi ta sẽ lưu giống “anh hùng” của các ngươi cẩn thận. Cuối mùa ta sẽ bỏ các ngươi vào ngăn đá đợi đến mùa Xuân năm sau ươm mầm. Và cứ thế tiếp tục! 

Tháng 8/2020

Đến nay đã là 3 năm tròn, những cây ớt “anh hùng” đã đến thế hệ thứ 3 trong mảnh vườn nhỏ, xanh tươi và trái trĩu cành!

Thế là ta đã giữ đúng lời hứa với các ngươi rồi nhé! Những cây ớt “anh hùng” ngày nào đã được nhân giống! Và thế là các ngươi cũng đã đạt được mong ước của mình là chọn mảnh đất lành để ở lại! Mảnh đất lành đầy thức ăn này đã không phụ lòng người muốn nương náu, nước tưới mỗi ngày, cỏ khô phủ để giữ ấm khi đêm về!

Đến thế hệ thứ 3 này các ngươi đã sum sê hơn, nhiều trái hơn. Hãy tiếp tục phát triển đời sống, khỏe mạnh, trái trĩu cành như các ngươi đã làm, nối tiếp đời sống tốt đẹp đến mỗi thế hệ để không phụ lòng kẻ nhân giống cũng như làm đẹp mảnh đất đã cưu mang mình nhé! Nếu vì bất cứ một lý do gì để rồi các ngươi hư hỏng, lụn tàn thì ta đây và mảnh đất này sẽ buồn biết bao!

Thế hệ thứ 3 của những cây ớt “anh hùng”!

Phi Nguyễn 
Tháng 8/2020

Wednesday, May 13, 2020

Trái Mít


What Is Jackfruit? What You Need To Know About This Miracle Fruit
Vậy là cả tháng rồi còn gì, Mụ phải “cấm cung”, chỉ vì cái con Corona Vũ Hán! Cái con Virus chết tiệt từ Trung Hoa lục địa đỏ này đã tung hoành ngang dọc khắp thế giới, giết hại không biết bao nhiêu nhân tài và bao người vô tội!

Quê hương thứ 2 của mụ cũng không thoát, bị nặng nhất, con số người bị nhiễm và tử vong đứng đầu bảng! Chính quyền đã ra lệnh đóng cửa tất cả chỉ trừ tiệm thực phẩm và vài ba tiệm cần thiết khác. Về con người thì được yêu cầu ai ở nhà nấy, hạn chế đi lại để tránh lây lan! Và thế là mụ chỉ có ở nhà, loanh quanh lẫn quẩn trong nhà! Sáng từ phòng ngủ ra nhà bếp, rồi sang phòng ăn, rồi tới phòng khách, ra trước nhà nhìn con đường vắng ngắt, ra sau nhà nhìn trời mây non nước, nhìn hàng thông đứng im lìm như buồn cho đất nước trong cơn đại dịch! Cứ thế mà lòng vòng cả ngày. May mà mụ còn có được khoảng vườn sau nhà, buổi chiều khi nắng tắt mụ ra đó săm soi mấy cây cà tím mới trồng, nhổ năm ba cây cỏ nên cũng đỡ phần nào!

Hai bàn chân mụ có gắn bánh xe, thuở nào giờ mụ ưa ngao du khắp hang cùng ngõ hẻm nên những ngày “cấm cung” như thế này đã làm phiền mụ không ít!

Năm ba ngày mụ lại viết một cái “sớ” mua hàng “tốc hành”: hành, tiêu, ớt, tỏi, cà rốt, khoai tây, v. v...... giao cho chồng đi chợ để lão “liều thân trai ra chốn sa trường”, mụ ở nhà cho nó “lành”!

Trước khi lão rời nhà, mụ luôn dúi vào tay lão chai nước rửa tay Purell kèm những lời dặn dò: “Nhớ đứng cách xa người ta 6 feet, nhớ rửa tay sau khi bỏ đồ vô xe, nhớ đừng nói chuyện với ai, nhớ mua xong về nhà ngay..., nhớ..., nhớ....” Rất nhiều cái “nhớ” mụ nói trước khi chồng ra khỏi nhà! Lão nói: OK. Nhưng hình như khi quay đi mụ có nghe lão lằm bằm trong miệng: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi !!!!”

Mụ biết mụ hát điệp khúc này hoài lão cũng chán. Nhưng mà trời ạ, lão bây giờ già rồi, quên trước quên sau, nhất là cái khoảng ”nhớ đừng nói chuyện với ai”! Chồng mụ, một con người friendly có thừa, thân thiện với mọi người, gặp ai quen là tay bắt mặt mừng, cười nói rôm rả, vui vẻ! “Chưa thấy người, đã nghe tiếng cười” đó là con người của lão! Mụ không dặn dò cẩn thận, lão gặp người quen chuyện trò huyên thuyên lở nước miếng người ta bắn vào mặt thì sao?? Mụ dặn là để an toàn cho lão nhưng cũng là bảo vệ cho chính mình vì nếu lão dính thì mụ cũng bị dính theo chứ không à?!!! Mà mụ thì không muốn dính chút nào vì với mụ “cuộc đời vẫn đẹp sao”!!!!

[]

Tuần rồi cuồng chân cuồng cẳng quá Mụ quyết định đi ra ngoài mua rau quả với lão nhân tiện mua thêm một ít thịt cá.

Trời hôm nay thật đẹp, mùa Xuân đã trở về, khí hậu mát mẻ, nắng vàng trải dài trong không gian, hoa dại nở rộ dọc hai bên đường. Trời đẹp thế mà trên đường xe cộ vắng tanh, không ai ra ngoài để thưởng thức cái đẹp của đất trời! Các ngả tư đèn đỏ bình thường bốn dãy xe bốn phía dài nhằng chờ tới lượt nay lèo tèo năm ba chiếc! Ngang qua cái shopping mall nơi mà cuối tuần mụ thường “lượn” qua vài vòng để xem có cái gì vừa đẹp vừa rẻ để “tha” về, nay cửa đóng then cài, bãi đậu xe trống hoắc!!! Hai nhà hàng buffet lớn nhất cũng chung số phận! Thành phố mụ ở, một thành phố nằm dọc theo bờ biển Đại Tây Dương hằng năm khách du lịch đến rất đông nên các khách sạn lớn nhỏ chi chít khắp mọi nơi, thế mà giờ này im lìm, các bãi đậu xe lơ thơ vài chiếc chắc là của những người khách lỡ độ đường!

Mụ thẫn thờ nhìn quang cảnh đìu hiu, mụ và dỉ nhiên cả nước Mỹ cũng như toàn thế giới không bao giờ nghĩ là có cái ngày hôm nay!!! Cái ngày mà phố xá quạnh hiu, cái ngày mà ai ở nhà nấy, cái ngày mà không được đến nhà thờ, không xi nê, không ca nhạc, không party, không bạn bè! Đến đây mụ ngộ ra một điều là cuộc đời thật phù du, biến đổi chỉ trong chớp nhoáng! Từ một đất nước xa hoa, “ngựa xe như nước, áo quần như nêm”, vậy mà thoáng một cái hoang lạnh như thế này! Và rồi mụ cũng ngẫm ra rằng, hằng bao nhiêu năm qua cuộc sống êm đềm bình yên là một hồng ân của Thiên Chúa ban cho thế mà mụ cũng như bao nhiêu người nữa có biết quí, có biết trân trọng, có nhận ra đó là hồng ân và dâng lời cảm tạ????

Chồng mụ cho xe vào bãi đậu, đây là nơi duy nhất bây giờ còn nhìn thấy nhiều xe! Vào tiệm sau khi mua được ít cá, một vĩ ức gà, một vĩ “cốc lếch” lẫn rau cải, mụ ghé quầy trái cây. “Ba đồng một công đi chợ” sẵn dịp đi mua luôn đồ tráng miệng mặc dù ở nhà hãy còn xoài và một bịch trái bơ! “Ơ kìa, trái gì giống như trái mít?!” Mụ tiến nhanh đến rồi kêu lên: đúng rồi, trái mít! Mụ quay lại vẫy chồng đang đẩy xe hàng phía sau nói như người bị líu lưỡi:

- Này ông, tới đây, trái mít!

Lão tiến đến gật gù:

- Đúng rồi, trái mít! Giống trái mít nhà mình ở VN quá ha!

“Trái mít nhà mình ở VN” phải rồi, nó đây rồi! Mắt mụ như mờ đi...!

Nhìn mắt mụ bất chợt xa xăm lão biết mình đã vô tình động vào nỗi lòng sâu thẳm của vợ!!! Lão lấp liếm huyên thuyên:

- Mít này ở đâu tới vậy cà? À, Mexico!

Nó trông ngon quá phải không? Mua đem về ăn nhe?! Không biết ăn liền được không?

Nhìn trái mít to tướng mụ ngần ngại:

- Trái mít to quá ăn một mình sao cho hết. Ông có ăn phụ được không?

Hỏi là hỏi vậy thôi chứ lão không ăn phụ được mụ vẫn mua! Đây là trái mít thứ hai mụ nhìn thấy sau gần 30 năm sống xa xứ, và là lần đầu tiên được nhìn thấy nó nằm chễm chệ trong một tiệm Mỹ trong thành phố mụ cư ngụ 23 năm nay! Nó giống y chang trái mít trong khu vườn gia đình mụ nơi quê nhà! Mụ phải mua về để nhìn cho đã con mắt nhớ thương!

Lão nghe hỏi trả lời cách chắc chắn:

- Phụ được chớ, trái cây của Việt Nam ngon quá mà!

Điều này thì lão nói rất thật, lần nào lão đi với mụ về VN đều chén trái cây no say! Chị ruột và đứa cháu gái của mụ rất thương lão nên mua không biết bao nhiêu là trái cây cho lão ăn trong suốt thời gian ở VN. Ngày nào lão cũng ăn trái cây từ buổi sáng mới mở mắt cho tới giờ đi ngủ mới thôi. Lão ăn như trẻ con ăn kẹo! Ăn kinh hồn, nhìn đống vỏ chôm chôm, măng cụt, mãng cầu, nhản chất cao như núi trên bàn thấy mà khiếp! Con bé phụ việc trong nhà bảo “nhìn Ông ăn con thấy đã thiệt, xách nặng mang về không thấy tiếc công!” Lão mê tất cả các loại trái cây VN nhưng mê nhất là sầu riêng! Loại trái này vẫn còn có một số người VN không ăn được, thế mà lão ăn say sưa!

Thế là trái mít được khuâng về nhà, ở tiệm lo “canh” cái con Corona Vũ Hán mắc dịch mụ không để ý trái mít bao nhiêu tiền. Kiếm cái giấy tính tiền xem thử, đây rồi, trái mít nặng 14.70 pounds (hơn 6kg rưỡi), giá .99cents 1 pound,=$14.55! Vật giá theo thời gian mà tăng dần, thế mà giá trái mít lại tỷ lệ nghịch!

[]

Ngược dòng thời gian nhớ lại những ngày mới tới Mỹ. Ngày đó mụ buồn thê thảm, nhớ nhà hết sức! Nhớ nhà nhớ cửa nhớ chị nhớ em nhớ cháu nhớ bạn nhớ bè, nhớ từng góc vườn, từng con đường, từng khu phố, nhớ đủ thứ! Nhiều đêm nhớ nhà không ngủ được nước mắt chảy dài! Nơi mụ ở cách thành phố San Jose (California), một thành phố có rất đông người Việt sinh sống, khoảng 15 phút lái xe. 

Nơi đây có một khu thương mại sầm uất của người Việt Nam nằm trên đường Tully nên người ta quen gọi là Khu Tully (bây giờ thì không còn sầm uất nữa vì có nhiều khu thương mại lớn hơn mở ra ở chung quanh). Mỗi khi có dịp là mụ đến đây không phải để mua sắm gì vì không có nhu cầu, vả lại nếu có thì cũng không thể, bởi lẽ ngày đó mụ nghèo lắm! Mụ thích đến đây chỉ là để nhìn thấy người Việt ở đó, họ đến ăn uống, đi chợ mua đồ ăn, rau quả VN. Mụ thích đi loanh quanh nghe họ nói chuyện lao xao để thấy vui, rồi đi qua đi lại mấy cái quán bán hàng để thấy quê nhà như đâu đây!!! Bánh da lợn, bánh bò, xôi vò, bánh cuốn, chả lụa, nem nướng...!!!! 

Mụ thích nhất trong khu này là cái nhà hàng có tên Nha Trang Restaurant! Mụ thích không phải vì nhà hàng này bán thức ăn ngon hay trang trí đẹp hay tiếp viên lịch sự..., mấy điểm này thì mụ chịu vì có bao giờ vào đây ăn uống đâu mà biết! Mụ thích đơn giản chỉ vì nó mang tên thành phố quê nhà của mụ. Cái thành phố thân yêu với biết bao kỷ niệm quá đẹp của một thời đi học, một thời tuổi trẻ, một thời hẹn hò! Ngỏ ngách nào nơi con phố quê nhà cũng đều có dấu chân của mụ, thế nên chỉ cần nhìn thấy cái tên là lòng mụ bồi hồi thương nhớ! Có rất nhiều lần mụ đậu xe trước tiệm nhìn chăm chăm vào cái bảng tên mà nước mắt tràn mi!

[]

Một lần nọ đến nơi này thấy một đám đông người đứng xéo xéo phía trước tiệm bán băng nhạc Làng Văn, tò mò mụ đến xem thì ra là người ta đang mua mít! Ở giữa đám đông là một người đàn bà với khoảng 5, 6 trái mít to. Bà ta đang xẻ mít để bán! Giá bán ít nhiều tuỳ miếng lớn nhỏ! Miếng nhỏ nhất là $10. Mụ nhìn miếng mít nhỏ nhất này, cở bằng bàn tay mụ xòe ra, múi mít vàng lườm thật hấp dẫn! Nghe người bán bảo là từ Long Khánh. Ngày đó nghe nói vậy thì biết vậy, chớ bây giờ nghĩ lại là làm sao mà cái thời ấy, những năm 1992, 93 cách gì mà chở mít được từ Long Khánh qua Mỹ bán trong khi chính sách cấm vận của Mỹ đối với Việt Nam chưa được dở bỏ?

Trở lại chuyện miếng mít, mít Long Khánh thì ngon nỗi tiếng mà! Muốn mua lắm nhưng mà $10 là số tiền rất to đối với mụ lúc bấy giờ! Ngày đó tiệm Burger King bán 1 cái Whopper (một loại bánh mì tròn kẹp thịt heo bằm kèm một lát cà chua, xà lách và một lát “phô ma” 🍔) chỉ có 99cents, chưa tới $1! Nếu xài sang mua thêm một lon Coke 50cents nữa, vị chi $1.50 là có một bữa ăn trưa ngon lành và no nê! Cũng thời gian đó ban ngày mụ đi học, tối đến đi làm ở một tiệm bán cards từ 6 giờ chiều đến 9 giờ tối, lương tối thiểu $4.25 một giờ chưa trừ thuế! Với mụ, $10 là có được 10 bữa ăn trưa, $10 là tròm trèm một buổi tối làm việc của mụ! Thèm thì có thèm, nhớ thì có nhớ đó nhưng mà không thể mua được! Mụ quay bước!

Về kể lại với Cha Mẹ, Cha của mụ chỉ nói: “Chà, mắc ghê hè”!

Mẹ của mụ thực tế hơn:

- Mắc vô hậu hỉ, $10 là bằng 1 phân vàng bên mình chớ ít chi! (Ngày đó 50 dollars mua được 1 chỉ vàng).

Rồi bà tiếp:

- Ui chàu, ăn mà đẻ được ông Hoàng bà Chúa thì cũng nên ăn! Còn không thì ăn chi ba cái thứ mắc mỏ nớ chớ!

Mụ bật cười trước cái lối ví von rất “Huế”, rất “an ủi” của Mẹ mình! Mẹ ơi, giờ này nếu Mẹ còn sống con kể chuyện trái mít con mới mua hôm nay to hơn 10 lần miếng mít 30 năm về trước, và giá rẻ hơn 10 lần thì chắc Mẹ sẽ chép miệng bảo, như hằng bao nhiêu lần khi thấy một sự việc ngoài ước đoán của mẹ đây, chỉ 3 chữ: “chi lạ hè”!!!

[]

Sáng nay như thường ngày khi thức dậy mụ rảo bước xuống bếp! Một mùi thơm quen thuộc thoang thoảng đâu đây! Mụ đi lần tới góc nhà bếp, đây rồi, mùi mít chín! Mụ ngồi bệt xuống sàn nhà cúi thật sát bên trái mít, hít lấy hít để! Mùi thơm của mít đưa mụ về tới khu vườn rộng của gia đình mụ nơi quê nhà! Nơi đó Cha của mụ đã trồng toàn cây ăn trái. Nơi đó là cam, là bưởi, là xoài, là sabotier, là mãng cầu ta, mãng cầu tây, là vú sữa, là mít, mít nhiều nhất, e cũng chục cây. Chỉ có 3 cây buổi ban đầu mà rồi theo thời gian tự mọc thêm, tự lớn! Nơi đó là nơi vang tiếng cười dòn dã của mấy chị em mụ chơi đuổi bắt nhau khi còn nhỏ. Và nơi đó cũng là nơi mà khi mụ lớn lên, những “người dưng khác họ...” đôi khi bất chợt đụng mặt nhau cùng một lúc trong nhà, thì một người... “lặng lẽ buồn thiu ngoài vườn...!!!!”

[]

Mụ ngước nhìn qua cửa kính, ơ kìa, những cây thông sau nhà hôm nay không phải là cây thông nữa mà rõ ràng là những cây mít! Những cây mít sau khu vườn của nhà mụ nơi quê nhà đây mà! Mụ đứng lên dợm mở cửa toan đi ra ngoài để được ôm lấy những thân cây mít tròn trịa kia. Một bàn tay ai đó đặt lên vai, lời nói nhẹ bên tai như đánh thức mụ khỏi giấc ảo mộng:

- Mình đi ra ngoài làm gì? Trời hãy còn lạnh. Đồ ăn sáng xong rồi. Đến ăn kẻo không khéo trà và cà phê nguội mất. À, đã nấu một củ khoai lang tím cho mình nữa đó! À này, tin vui mình nhé, tuần sau tiểu bang của chúng ta mở cửa lại rồi! Hãy vui lên nha. Rồi tất cả sẽ trở lại bình thường như trước. Rồi chúng ta sẽ đi Việt Nam nhé!

Mụ quay lại, chồng mụ đang đứng cạnh bên! Mụ nhìn lão cảm kích, lão luôn biết những gì mụ thích, mụ ao ước! Đã mấy mươi năm rồi mà lão bao giờ cũng vậy, dịu dàng, ân cần và chu đáo như cái thời mới lấy nhau! Thôi nhé mụ nhé, hãy bớt thương nhớ quá khứ! Kỷ niệm nào cho dù là có đẹp bao nhiêu cũng đã qua rồi, không bao giờ có lại được! Càng nhớ chỉ càng buồn, có ích gì? Cuộc đời phù du, đời sống ngắn ngủi, hãy tận hưởng những giây phút hạnh phúc hiện tại mình đang có!!! Mụ như choàng tỉnh, nắm lấy bàn tay chồng siết nhẹ, hạnh phúc là đây! Mụ thấy lão cười, nụ cười tươi hơn bao giờ, ánh mắt reo vui!

Mụ đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ, ngoài kia nắng đã lên, một ngày mới đang bắt đầu!

Tháng 4/2020

Blog Archive