Showing posts with label PHƯƠNG - LAN. Show all posts
Showing posts with label PHƯƠNG - LAN. Show all posts

Wednesday, January 25, 2023

Những Ngày Thơ Ấu

Chiếc xe cũ khặc khừ đã mấy tháng nay, đã đến lúc phải đổi xe mới. Trưa thứ bảy, Văn đi coi xe về, vẻ mặt không vui, hỏi thì chàng đáp:
- Chẳng được cái việc gì cả. Thôi để tuần sau đi

Phượng thắc mắc:
- Nhưng có chuyện gì trông anh có vẻ không vui? Mà sao phải chờ đến tuần sau?

- Tại hôm nay gặp xui rồi. Văn thở ra, anh vừa ghé dealer xe gần nhà, thì bị cả một bọn bán xe ùa ra vây lấy. Họ dùng đủ mọi mánh khóe, lấy được bằng lái và chìa khóa xe của anh giữ rịt để cầm chân, nhất định không trả, sau phải doạ kêu police, họ mới đưa lại. Thoát được bọn hiếu sát, anh sợ quá, phải chuồn gấp vì không muốn làm mồi cho họ thịt.

Phượng bật lên cười:
- Hèn gì trông anh như người bị ma đuổi.

- Chính thế. Em không biết đâu, trông bọn chúng nhâu nhâu thấy phát khiếp. Như thế bố bảo ai còn có can đảm ở lại nói chuyện mua bán?

Nói xong, Văn cởi giầy quăng nào góc nhà, rồi ra xa lông ngồi đọc báo. Đúng lúc đó thì bọn nhỏ vừa đi đâu về, thằng Khôi thấy bố, thì báo cáo ngay:

- Bố ơi, nhà thằng Tyler dọn đi rồi.

Tyler là bạn hàng xóm của tụi nhỏ, nhà chỉ ở cách đó có vài căn. Đang bực mình, Văn vẫn không rời tờ báo đang đọc, giọng thờ ơ:

- Có chuyện gì lạ đâu con, mình đã biết trước, từ khi họ treo bảng bán nhà...

- Có bố ạ, họ để quên con mèo!

- Quên gì, họ chán, họ vứt đi đấy. Kệ họ.

- Nhưng nó đói, không ai cho nó ăn cả...

Văn hạ tờ báo xuống:
- Con muốn gì?

- Con muốn đem nó về nuôi.

Văn hoảng lên:
- Không được, cấm rước của nợ về đấy.

Tụi nhỏ xịu mặt:
- Bố ác hơn hải tặc.

Văn suýt phì cười, nhưng phải làm mặt nghiêm. Tụi nhỏ biết không ăn thua gì, nên cụt hứng lảng mất. Nhưng sự việc không chấm dứt tại đó, chúng nó xúm nhau lại hùn tiền mua thức ăn cho mèo, rồi ngày hai buổi, bốn chị em nó lễ mễ đem nào nước, nào đồ ăn, lại có cả sữa tươi nữa, sang tận nơi cho chú mèo tốt số. Nghỉ hè mà, làm gì cho hết thì giờ??

Phượng chỉ khám phá ra việc làm lén lút của các con vào một ngày lễ được ở nhà, không phải đi làm. Thấy lũ nhỏ biến mất, tới giờ ăn cũng không thấy về, nàng đi tìm, và bắt gặp bọn chúng chui ra từ phía sau nhà thằng Tyler. Phượng vẫy con Tú lại hỏi:
- Nhà đó có ai dọn đến chưa con?

- Chưa mẹ ạ, còn chưa có người mua nữa mà. Bé út Carolyn nói hớt.

- Thế sao các con lại chui sang nhà người ta như vậy? Lỡ có ai trông thấy, họ tưởng kẻ trộm thì sao?

Thằng Quang cãi:
- Không đâu mẹ, tụi con đem đồ ăn cho con mèo mà.

- Ai biết? Họ chỉ thấy có người mở hàng rào chui vào là họ nghi, họ kêu cảnh sát đó. Từ nay cấm, đứa nào không nghe, police bắt ráng chịu nghe chưa?

Tụi nhỏ có vẻ ngán, chúng nó xúm nhau lại, bàn:
- Mẹ nói phải đấy, hay là đem đại con mèo về nhà nuôi?

- Đâu được, bố đã cấm.

- Hay là mình cứ để đồ ăn ở sân sau nhà mình, nó đói tất phải mò sang. Như thế mình chỉ nuôi nó ăn, xong nó lại về nhà nó. Bố khỏi có biết đi.

- Ừ phải, ý kiến hay!

Kế hoạch được thi hành ngay, một tô nước và một tô thức ăn được để ngay sân sau, dấu sau một bụi cây, chỗ con mèo thường hay nấp và để bố khỏi trông thấy. Quả vậy, con mèo hoang đói meo, đi lang thang kiếm ăn, thấy sẵn thì nhào vô xơi liền. Nhưng không hiểu nó là mèo của Lê Như Hổ hay sao mà ăn khoẻ thế? Một tô đầy đồ ăn, mà chỉ tới trưa là hết sạch. Tụi nhỏ tiếp tế nữa, một lúc sau ra xem, lại thấy sạch trơn. Mới có bốn ngày mà một bao cat food nặng tới kí rưỡi đã đi bay hết. Tụi nhỏ để ý rình, thì ra chẳng phải một con mèo của thằng Tyler, mà là năm, sáu con mèo khác của hàng xóm cũng thừa cơ ăn ké.

- Thế này thì hỏng rồi. Thằng Khôi nói, mình nuôi một con, chứ đâu có nuôi hết mèo của hàng xóm?

Lại có một cuộc họp giữa "tứ cường" gồm con Tú 12 tuổi, thằng Khôi 11, thằng Quang 8 tuổi, và bé út Carolyn mới lên 6. Kế hoạch nào cũng không ổn cả, sau cùng, chúng đi đến kết luận là chỉ còn giải pháp... năn nỉ bố. Mẹ thì dễ rồi, khỏi lo...

- Nó khôn lắm, bố! Thằng Khôi mở đầu, nó quấn quýt tụi con, thấy thương lắm. Thằng Scott, thằng Bryan tới gần là nó chạy trốn liền...

- Nó đẹp nữa, bố! Con Tú tiếp theo, mèo lông dài là mèo quý ở Mỹ.

- Quý thì người ta đã chẳng bỏ lại. Văn nói.

- Tội nghiệp nó, bố! Nó chỉ cần một mái ấm gia đình.

Văn gạt ngang:
- Không mái ấm, mái lạnh, không tội nghiệp gì hết. Ai dại dột đi hứng của thừa người ta vứt đi?

- Bố ác quá, bố ở với phù thuỷ mới phải.

Chúng quay sang mẹ:
- Chỉ nuôi nó ngoài garage thôi, có phiền đến ai đâu. Bố mẹ chẳng chiều tụi con gì hết.

Phượng hơi suôi tai, nhưng hỏi lại:
- Thế ai sẽ dọn phân, nước tiểu của mèo đây?

- Khỏi lo, mẹ! Con này đã được tập luyện rồi, lúc trước thằng Tyler nói với con, con mèo của nó ngoan lắm. Chỉ việc mua một cái khay, đổ cát vào, nó sẽ tự động bậy vào đó, tụi con sẽ đem đi đổ. Cam đoan bố mẹ sẽ không phải hầu hạ gì nó hết.

Phượng mềm lòng, quay sang chồng:
- Anh nghĩ sao?

Văn chưa kịp đáp, thì thằng Khôi doạ:
- Hè phải có cái gì cho tụi con giải trí chứ? Bố không cho nuôi mèo, thì mỗi khi đi làm về, bố mẹ phải đưa tụi con đi shopping.

Văn nạt:
- Không đưa thì tụi bay làm gì?

- Làm gì à? Con sẽ lôi cái computer của bố ra chơi, con sẽ mang kèn ra tập thổi, con sẽ vặn hết mấy cái máy hát, TV lên xem cho vui...

- Còn con thì chơi Kungfu với thằng Bryan ở trong phòng bố. Thằng Quang nói.

Ôi, cái này thì Văn ngán nhất, nên đành xuôi xị, nhượng bộ:
- Thôi được, mấy mẹ con muốn muốn làm gì thì làm, nhưng đừng phiền tới tôi.

- OK, vậy bố chịu rồi, nghe bố! Con hứa tuần này sẽ cắt cỏ cho bố.

- Còn con sẽ lặt rau, giúp mẹ làm cơm...

- Thôi đừng nịnh, đi mang nó về!

Thế là con mèo hoang bắt đầu đi vào cuộc sống của gia đình Văn. tới màn đặt tên, một màn cãi nhau ỏm tỏi giữa lũ nhỏ.

- Đặt tên nó là Mimi. Thằng Quang đề nghị

- Mini thường quá, mèo bà ngoại cũng tên Mimi...

- Nó là con gái, hay đặt tên nó là Kathy?

Phượng phải xen vào:
- Mèo ai lại đặt tên người? Vả lại bà hàng xóm của mình cũng tên Kathy, con thử mắng con mèo" Kathy! câm miệng" là có chuyện với bả ngay.

- Ờ há... Hay gọi nó là Kitty? Carolyn lanh chanh nói.

- Kitty đâu phải là một cái tên, nó chỉ có nghĩa là mèo con, mà con này bự quá rồi.

- Tên gì cũng chê, nó bự, nhưng vẫn là baby trong gia đình mình. Carolyn phụng phịu như sắp khóc.

- Thôi được, tạm gọi nó là Kitty đi. Khôi chiều em nói, chừng nào nó già, đổi tên khác.

Vui vẻ cả làng, Kitty trở nên một thành phần trong gia đình. Từ ngày được cha mẹ chiều, tụi nhỏ giữ lời hứa, nên bớt phá phách. Kitty ngoan lắm, nó yên phận ở trong garage và chỉ bậy vào cái khay cát, tụi nhỏ lo hốt đem đi đổ. Kitty ít dám lên nhà trên cào thảm, nên Văn cũng không phải bực mình. Một tuần sau đó, một hôm đi làm về, Văn thấy tụi nhỏ đứng chờ ngay nơi cổng:

- Chở tụi con đi thư viện, bố!

- Đi thư viện làm gì?

- Mượn sách.

- Sách cả đống kia, bồ có thấy các con đọc đâu mà đòi mượn nữa?

- Nhưng chưa có sách về mèo bố ạ.

- Mượn sách về mèo để làm gì?

- Để điều tra "sơ yếu lý lịch" Kitty, Thằng Khôi đáp

- ?!?

- Để xem Kitty thuộc giống mèo nào, và cách săn sóc nó. Con Tú giải thích

- Không được. Bố mệt, để bố nghỉ.

- Đi thư viện về rồi hãy nghỉ, bố! Hôm nay con sẽ rửa bát thay bố.

Hai vợ chồng đều phải đi làm hết, nên công việc nhà được phân chia như sau: Phượng làm cơm với sự trợ giúp của con Tú, Văn rửa bát, hai thằng Khôi, Quang thay phiên nhau dọn bàn, lau bếp. Carolyn còn bé nên được miễn. Hôm nay chúng nó đề nghị đổi công tác, thằng Khôi thêm:

- Như thế là fair (công bằng) rồi, còn gì nữa bố?

Văn phì cười và tuy mệt muốn chết, nhưng chàng cũng đành chiều:
- OK. Lên xe đi, lẹ lên!

Có sách rồi, bốn đứa xúm lại đọc rồi so sánh, đối chiếu để điều tra dòng giống Kitty, xem nó thuộc loại mèo nào. Này nhé, mèo Persian lông xù, mũi tẹt, mặt ngắn, không phải Kitty rồi. Mèo Himalayan có bờm như sư tử, mặt to, tai ngắn, cũng không phải nốt. Mèo Scottish lông ba màu trắng, vàng , xám, tai cụp nhu tai chó, càng không giống. Mèo Xiêm lông ngắn, tai và chót đuôi màu xám hay nâu đậm. Kitty lông dài nhưng không xù, lông hai màu nâu, trắng, tai vểnh, mắt màu vàng, tuy không giống lắm với hình con mèo Maine Coon trong sách, nhưng thôi, cứ tạm cho thế đi .

Nuôi gần được một tháng, mới biết Kitty có bầu, hèn gì lúc mới đem về, cứ tưởng nó mập. Bây giờ thì thật rõ rệt, bụng ả to phình ra, những cái vú đã thấy lủng lẳng.

Hè qua nhanh lắm, thấm thoát đã đến lúc khai trường, lũ nhỏ phải đi học cả. Bà hàng xóm đưa trẻ con hai nhà đến trường. Tan sở, Văn tới đón chúng về, tiện cho cả hai bên. Một hôm, trong bệnh viện, nơi Văn đang làm việc, chàng nhận được một cú điện thoại lúc 10 giờ sáng:

- Alô, con đây bố! Tiếng thằng Quang.

- Hả, có chuyện gì vậy? Con gọi bố từ đâu?

- Từ nhà.

- Sao giờ này chưa đi học? Bà hàng xóm không đưa các con à?

- Không phải, bố ạ. Nhưng, con,.. con Kitty đẻ được bốn con.

- Rồi sao nữa? Kệ nó chứ...

- Nhưng nó đẻ ở trong phòng bố mẹ.

- Trời ơi! Đã bảo mà, rước của nợ về có ngày mang họa. Bây giờ làm sao lau chùi đây?

- Đừng lo, bố! Nó đẻ ở gầm giường mà.

- Gầm giường càng chết nữa, chẳng thà nó đẻ trên giường, còn đem khăn giường ra giặt rũ.

- Sorry, bố...

Văn cáu:
- Chiều nay về, tao vứt hết cả mẹ lẫn con nó vào thùng rác!

- Đừng, bố! Làm vậy phải tội chết, để tụi con dọn.

- Thế hôm nay những đứa nào trốn học?

- Cả... bốn đứa.

- Trời ơi là trời! Cả bốn đứa bỏ học, để ở nhà xem mèo đẻ...

Văn cáu kỉnh cúp điện thoại nghe cái rụp. Chiều hôm đó Phượng làm ca chiều nên thoát, cả năm bố con phải xoay trần ra khênh giường đi chỗ khác để clean thảm, một khoảng to bằng cái gối bê bết những máu và phân mèo. Sau khi hốt hết phân mèo, trước hết phải phun nước lên thảm để làm tan máu khô, rồi dùng khăn thấm hết, sau đó rắc bột tẩy lên, chà thật kỹ, rồi dùng máy hút, hút đi. Làm vài chục lần như thế, mà vẫn không sạch, chỗ thảm vẫn loang vết ố, đành chịu. Lũ nhỏ biết tội nên then lét, Văn thấy tội nghiệp nên không nỡ mắng mỏ thêm. Con Tú an ủi:

- Mình kê cái giường lên thì không trông thấy vết ố nữa, bố ạ.

Văn lừ mắt không nói gì cả. Bà mèo được mời ra garage như trước, nằm trong cái thùng giấy có lót quần áo cũ cùng với lũ con của bả. Mèo con lớn nhanh lắm, mới ba tuần đã ra khỏi ổ và bậy lung tung khắp trong garage. Phượng cáu lắm, đi làm về, thay áo xong, chưa kịp thở, đã phải lau dọn garage, lũ nhỏ đi học về mệt, lại phải làm bài tập, nên năm thì mười họa mới giúp mẹ được một lần. Có lần, Phượng mệt, lười dọn, bé út đi đâu về, chạy xộc từ garage vô nhà bếp, ôm lấy mẹ, toan nhõng nhẽo, thì bị Phượng đẩy ngược ra, nàng chun mũi ngửi vài cái, rồi kêu toáng lên:

- Thôi chết, con đạp cứt mèo rồi... Dơ chân lên xem nào!

Cả một chiếc giầy dính nhớp phân mèo.
- Chết tôi rồi, lê những đâu, chỉ mẹ coi?

Năm, sáu vết giầy trong nhà bếp, vài vết trong garage, vết nào cũng thúi hoắc. Lại một phen lau chùi cọ rửa nhà bếp, garage và lôi con bé đi tắm... Cũng may nhà bếp lót gạch bông, không có thảm nên cũng đỡ. Nhưng tùnh trạng này không thể kéo dài, Văn quát:

- Phải chấm dứt ngay, tôi chịu hết nổi rồi. Đem hết mấy con mèo con quăng thùng rác!

- Đừng ác, bố! Để con "train" nó cho.

- Được, làm sao đó thì làm, xảy ra lần nữa là bố giết hết!

Chàng đi mua lưới về, thằng Khôi quây lũ mèo con trong một góc garage, chúng chỉ được ở yên trong đó. Đi học về, bốn đứa hì hục rửa don, xong bắt đầu việc huấn luyện. Bọn nhỏ thay phiên nhau đứng rình, hễ thấy chú nào bắt đầu cào cào muốn xả xui, là tóm ngay lấy, để vô khay cát. Chú nào lỡ bậy ra ngoài, thì bị bắt dí mũi vào chỗ đó, rồi phết cho một cái. Lâu dần chúng cũng hiểu ý chủ. Công trình huấn luyện kiên nhẫn đó có kết quả, khi lũ mèo con bắt đầu vào khuôn ra phép, thì tấm lưới được dẹp bỏ.

Mèo con bắt đầu xâm nhập nhà trên. Thôi thì một cảnh tàn phá chưa từng thấy, chúng cào rách thảm, cắn hết giầy dép. Văn cáu lắm, nhưng cũng đành phải đợi đến khi chúng được hai tháng rồi mới tính chuyện đem cho. Thằng Quang xin giữ lại một con đực đẹp nhất, màu nâu, có cái bờm như bờm sư tử. Từ mấy tuần trước, Phượng đã bắt đầu chiến dịch quảng cáo lũ mèo với các bạn bè và đồng nghiệp, nào là mèo long dài tuyệt đẹp, đã luyện kỹ về vụ tiêu tiểu, đã chích ngừa đủ thứ... Vì vậy cũng chẳng khó khăn lắm, cũng tìm đủ ba "thân chủ" bằng lòng rước đi. Bèn làm một buổi hẹn cả ba đến một lượt cho tiện. Buổi chiều có hẹn, Phượng đi làm về sớm, hối bọn nhỏ dọn nhà sạch sẽ để "cho họ khỏi cười nhà mình luộm thuộm." Sau đó đến màn trang điểm cho mấy chú mèo con để "lỡ họ không thấy đẹp như mẹ quảng cáo, họ đổi ý không lấy nữa, thì phiền" Đem mèo con ra chải lông, lấy khăn lau rử mắt, rồi lại buộc vào cổ mỗi con một cái nơ, coi đẹp ra gì... Mọi việc suôi rót, cả chủ lẫn khách đều vui vẻ.

Con mèo con còn lại được đặt tên là Chubbi, nghĩa là bụ bẫm, vì quả thật nó bụ bẫm, dễ thương lắm. Tưởng thế là yên, ai dè vài hôm sau, bé Út ở ngoài vườn chạy vô, kêu ầm lên:

- Bố ơi, ra xem con Kitty đang cắn con của nó kìa!

Văn hốt hoảng:
- Chết, coi chừng nó bị bệnh dại đấy!

Phượng từ dưới bếp đi lên, đủng đỉnh nói:
- Dại đâu mà dại? Không khéo nó có bầu nữa đấy, vì nó gừ không cho con nó bú nữa.

Có lý, bởi vì từ mấy tuần nay, con mèo mẹ bắt đầu gào đực ầm ỹ trên mái nhà. Nhiều đêm đi trực về khuya, không ngủ được, Văn cáu lắm, bèn năn nỉ mấy đứa nhỏ:

- Các con đã có Chubbi, để bố đem con mèo mẹ đi cho nhé?

Thằng Quang ngần ngừ:
- Cho ai bây giờ? Người ta chỉ xin mèo con, chứ ai lấy mèo già?

- Không cho được thì đem đi vứt, chứ không rồi đây lại một bầy mèo con nữa, chịu gì nổi? Nhà mình chứ có phải pet shelter đâu?

- Làm vậy ác quá, bố! Thử nghĩ cách khác xem sao...

- Được, để bố tính.

Văn nặn óc, cố tìm trong số bạn bè, một người có lòng nhân và dễ tính. A được rồi, hai vợ chồng ông bạn già, ở một mình không con cái... Bèn nhắc điện thoại, làm một màn tả oán lâm ly, ông chịu, thế là đem Kitty đi liền. Nhưng than ôi, chỉ tới xẩm tối là đã thấy ả ta bò về, kêu meo meo ngoài cửa. Có gì đâu, nhà ông bạn già chỉ cách nhà Văn có hai dãy phố, mà giống mèo tinh khôn lắm, thuộc đường như ranh. Thôi đành chịu, Kitty có vẻ quyến chủ đấy. Thôi, tha cho nó một phen.

Chubbi càng lớn, càng trổ mã xinh đẹp lắm, lông dài mượt, mắt màu vàng rực, hay chuột ra gì. Lũ nhỏ cưng như vàng, bế ẵm tối ngày. Có lần Văn bắt gặp nó ngủ trong giường của con Carolyn ban đêm. Sáng dậy, chàng la ầm nhà:

- Con ngủ chung với nó, hít phải lông thành hen suyễn mất thôi. Mèo lại hay có sán lãi, lây chết.. Con nữa, ban đêm nhỡ nó muốn đi "pi" thì sao? Nó bậy ra phòng, thì con dọn nhé?

Bé Út vùng vằng mãi, sau cùng cũng phải nghe lời, vì Văn doạ sẽ đem đi cho. Một ngày thứ bảy, cả nhà đang sửa soạn đi chơi, chợt nghe con Tú kêu rú lên:

- Trời ơi ghê quá, mẹ vào đây xem!

- Cái gì thế???

Thấy con Tú đang dòm vào gầm giường, Phượng cũng cúi xuống nhìn, thì ra là con Chubbi, hai mặt nó rực sáng như hai đốm lửa màu vàng. Thấy chủ, nó ngẩng lên, nhưng không quên đè chặn một vật gì dưới những móng sắc bén. Nhìn kỹ thì ra một con chuột to khủng đang cố vật lộn để chống trả. Khiếp đảm, Phượng hét lên và nhảy vội lên giường, ngồi thu chân lại, run như cầy sấy. Thằng Quang từ phòng bên chạy sang, chẳng nói chẳng rằng, dơ gậy toan đập, nhưng con Tú cản lại:

- Coi chừng trúng Chubbi.

Vừa lúc đó, con chuột vùng lên chạy, kéo theo một vệt máu, nó đã bị thương. Chubbi vội vàng đuổi theo đế chụp, theo sau là bốn đứa nhỏ vác gậy gộc, cố xua con chuột ra khỏi nhà. Một cuộc đuổi bắt náo loạn cả nhà. chuột chạy vòng vòng, mèo đuổi bén gót, leo cả lên bàn ghế, làm đổ vỡ tứ tung. Sau cùng, con chuột cũng bị đập chết. Nhưng kiểm điểm lại, thấy vỡ mất một cây đèn bàn và hai cái ly thủy tinh, một bình hoa bằng nhựa bị đổ, nước chảy lênh láng, và khắp nhà đầy vết máu và lông chuột. Thế là lại mất hết một buổi để dọn những đổ vỡ và lau chùi nhà cửa. Hết cả đi chơi, mà tụi nhỏ cũng không dám kêu ca.

Một buổi chiều, Phượng vừa đi làm về, thì bà hàng xóm sang chơi. sau vài câu xã giao, bà vô đề liền:

- Con mèo nhà bà ồn ào quá, nó cứ qua nhà tôi meo cả đêm, không ai ngủ được.

- Trời đất, con nào vậy, thưa bà?

- Cái con mèo đực màu nâu ấy, nó sang o con mèo cái nhà tôi...

Phượng suýt bật cười, bây giờ lại bị mắng vốn vì không biết dạy mèo, để nó đi quyến rũ mèo nhà người ta. Tuy buồn cười hết sức, nhưng Phượng cũng chỉ nhỏ nhẹ nói:

- Chết thật, cho tôi xin lỗi. Phải làm thế nào bây giờ?

Bà ta mách nước:
- Sao không thiến quách nó đi?

- Ừ nhỉ, có thế mà nghĩ không ra. Cám ơn bà.

Bèn dò địa chỉ của Animal hospital, rồi đem Chubbi đi liền, luôn tiện hỏi xem có thể ngừa sinh đẻ cho mèo cái. Ông bác sĩ thú y cho biết là có thể cắt buồng trứng, nhưng phải đợi nó đẻ xong tám tuần.

Thấm thoát đã đến ngày Kitty nở nhụy khai hoa lần thứ hai. Cảnh cũ lại tái diễn với những màn hốt phân, cào thảm, chích ngừa, training mèo con và đem cho... Lần này không dễ như lần trước, Phượng năn nỉ sùi bọt mép cũng chỉ tống khứ đi được có hai trự. Hai trự còn lại phải đăng báo cho không, tốn tiền đăng tới năm, sáu kỳ, cũng chẳng có ma nào chịu rước. Thật ra cũng có vài người tới coi, nhưng họ chê mèo lai, nên không chịu lấy. Phượng cãi:

- Con mèo mẹ chả rặt giống Maine Coon là gì?

- Thế còn con bố?

Thế đành chịu, vì tía ai biết được cái... tổ con chuồn chuồn. Nhưng sau cùng, cũng có người chịu lấy, với điều kiện phải đem đến tận nhà cho họ, với giấy chứng nhận đã chích ngừa đủ thứ. Đành vậy, lại tốn tiền và phải xin nghỉ một buổi, lái xe hơn 30 miles đi giao mèo. Xong vụ mèo con, tính đến mèo mẹ, bác sĩ dặn phải chờ 8 tuần sau khi đẻ, thì bây giờ vừa đúng 8 tuần rồi đây, bèn làm một buổi hẹn, đem Kitty đến. Nhưng khi bác sĩ khám lại, thấy nó có bầu nữa, nên từ chối. Văn kêu hoảng:

- Sao ông bảo 8 tuần? Bây giờ mới hơn 8 tuần có vài ngày.

- Thì phải 8 tuần sau khi đẻ, mới mổ được. Ai biết đâu mèo của ông lại có bầu sớm thế?

Không làm gì hơn được, Văn đành hậm hực đem mèo về. Giận con quỉ cái hư hỏng, Văn bớp cho nó một cái thật mạnh, nó kêu chóe lên, vọt mất. Văn kể lại cho vợ con nghe và nói với tụi nhỏ:

- Các con thấy từ dạo nuôi mèo, cả nhà cực khổ biết bao. Bây giờ nó lại sắp đẻ nữa, bố nhất định không thể chịu đựng thêm, mà các con cũng vất vả vì chúng nhiều rồi. Giữ con Chubbi, vứt con mèo mẹ đi nhé?

Thằng Quang lắc đầu:
- Nó đang có bầu mà, bố!

- Chắc cũng vì vậy, mà người chủ cũ đành bỏ nó lại. Các con dại dột nên rước nó về. Trời sinh thú vật có thể tự túc được. Các con xem những con mèo hoang, mèo rừng vẫn đẻ con và vẫn sống nhăn, chết chóc gì đâu? Bố sẽ đem nó đến một khu đông người mà thả, nó sẽ tìm được một nhà có từ tâm như nhà mình đã nuôi dưỡng nó bấy lâu. Nay đến lượt người khác chứ. OK? Bố sẽ mua cho các con một cái VCR, tha hồ xem phim...

Vừa hối lộ, Văn vừa dọa:
- Nếu không, thì từ nay chúng mày ra garage mà sống với mèo, và phải lo hết mọi việc, kể cả việc đem mèo con đi cho. Bố mẹ nhất định không chịu trách nhiệm nữa.

Tụi nhỏ đã thấm mệt, vả lại cũng ham VCR, nên bằng lòng. Thế là một hôm, khi các con còn ngủ, Văn và Phượng rời nhà thật sớm, mang theo Kitty bỏ vào trong một cái thùng đậy kín. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này, hai vợ chồng đem mèo đi thả ở một nơi thật xa, cách nhà tới 7, 8 miles. Có họa là thánh mới biết đường về, Văn nhủ thầm, và chàng thở ra một hơi nhẹ nhõm. Giữ lời hứa với các con, hôm sau, chàng đi mua cho chúng một máy VCR.

Hai tuần êm ả trôi qua, một sáng chủ nhật, Carolyn đang đi ra vườn, bỗng chạy ngược trở vô, kêu lên ầm nhà:

- Bố mẹ ơi, cả nhà ơi! Con Kitty... Kitty đã về kìa

Văn đang đánh răng trong phòng tắm, nói vọng ra:
- Nói lạ, con mèo nào chứ?

- Không, đúng con Kitty thật mà. Kìa, nó đã vô nhà rồi.

Mấy đứa kia còn đang ngái ngủ, nghe thế cũng bật ngay dậy, chạy ra phòng khách. Quả thật đúng là Kitty, bụi bặm và xơ xác sau một cuộc hành trình dài, nó nhất quyết quay về với chủ. Cả nhà đều ngạc nhiên và cảm động. Tụi nhỏ ôm lấy Kitty, đem đi tắm rửa sạch sẽ, và đãi ả ta một bữa ăn thịnh soạn để lại sức. Văn thì cứ thắc mắc, không hiểu làm cách nào mà nó biết đường về? Con này có thiên tính như chim bồ câu chăng? Thôi được, đã mấy lần tống khứ, mà nó vẫn quay về, nếu vứt nó đi nữa thì ác quá.

Thế là Kitty được chấp nhận cho ở lại. Bụng nó lớn dần, hai tháng sau, nó đẻ tới 5 con. Lần này, làm đủ cách như mấy lần trước, mà vẫn chẳng cho đi được con nào. Không biết làm sao hơn, Phượng bỏ tất cả năm chú mèo con vào một cái thùng giấy, đem ra trước cửa KMart đứng chờ kẻ hảo tâm đến rước. Đứng mỏi chân từ sáng đến quá trưa, người lớn, trẻ con xúm lại xem khá đông, trầm trồ khen ngợi, nhưng sau cùng thì.. lảng mất. Trong cái tỉnh Tehachapi nhỏ bé này, có cả trăm con mèo cần cho đi, mà số người nhẹ dạ (hay dại dột) chỉ đếm được trên đầu ngón tay, dễ gì gặp? Đứng hai ngày liền như thế, mặt trơ trán bóng, chân tay mỏi nhừ, mà không có kết quả, Phượng bực mình đem về.

Tuần sau đến lượt Văn đem thùng mèo đi chợ khác. Rút kinh nghiệm của vợ, Văn chẳng dại gì đứng chờ. Chàng đi vòng ra sau chợ, tìm chỗ vắng người, mở nắp thùng ra, năm chú mèo chạy túa vào bên trong. Văn quăng cái thùng giấy vào cái xe rác ở gần đó, rồi xoa tay, ung dung đi bộ ra xe. Chàng ghé mua tờ báo, liếc sơ qua mấy mục quảng cáo, rồi quăng vô ghế sau. Văn vừa tính nổ máy xe, thì chợt thấy một người cảnh sát xuất hiện, ra hiệu cho chàng ngừng lại. Văn giật thót người, nhìn chung quanh để kiểm soát, xe chàng đậu đúng chỗ, có gì sai đâu? Để trả lời những thắc mắc của chàng, người cảnh sát đưa ra một tờ biên bản và nói:

- Ông bị phạt 200 đồng về tội thả súc vật ra nơi công cộng. Mèo, chó đem theo thì phải cho vào lồng, để chạy lung tung như vậy là phạm luật. Chúng tôi có camera theo dõi nên đã thấy hết. Bây giờ, mời ông vào chợ, bắt lại mấy con mèo, nếu chúng gây ra thiệt hại gì cho chợ thì ông phải chịu trách nhiệm.

Chán nản, Văn đành thở dài, làm theo lời viên cảnh sát. Sau một hồi đuổi bắt với sự trợ giúp của một người bán hàng, chàng thâu đủ năm chú mèo, đem ra xe chở về. Vào đến nhà, Văn bê thùng mèo quăng ra giữa nhà, rồi chẳng nói chẳng rằng một câu, chàng vào phòng riêng, đóng xập cửa lại. Mấy đứa nhỏ ngơ ngác, còn Phượng chỉ mỉm cười, lặng lẽ pha một ly nước cam thật mát, đem vào phòng cho chồng:

- Mình uống đi cho hạ hoả. Năm hết Tết sắp đến rồi, đừng giận dữ, nó dông cả năm.

Thấy chồng vẫn làm thinh, nàng kiên nhẫn:
- Hôm nay là ngày ông Táo lên trời, còn có một tuần nữa là Tết. Xem nào, tết này là Tết Đinh Mão, năm mèo, mà nhà mình có nhiều mèo thế là điềm hên, lộc trời cho nhiều...

Văn bật lên gắt:
- Hừm, hên chẳng thấy đâu, mới mất toi nó 200 đồng tiền phạt đây.

Nói xong, chàng vắn tắt kể cho vợ nghe chuyện mới xảy ra ở chợ. Phượng cười thật dịu dàng:
- Thôi tiếc làm gì, của đi thay người. Ra giêng thong thả, mình đem lũ mèo con đi cho Animal Shelter, bà hàng xóm mới mách, OK?

Văn phì cười:
- Sao bảo lộc trời cho, mà lại đem tống đi?

Phượng không biết trả lời thế nào, chỉ cười trừ: - Hỏi cắc cớ chi vậy, hạ hoả rồi phải không?

- Trái lại, đang lên cơn điên đây.

Nói xong chàng túm lấy vợ, Phượng mắc cỡ, đấm chồng thùm thụp:
- Quỷ nè...

Văn cười lớn, kéo mạnh cho nàng ngã xuống, chiếc giường rung lên răng rắc. Phượng hốt hoảng kêu lên:

- Ấy chết, ra đóng cửa lại đã, kẻo các con nó thấy

PHƯƠNG - LAN
(kỷ niệm những năm ở Tehachapi, CA)

Wednesday, March 16, 2022

ĐỨA CON LAI DA ĐEN

Truyện của Phương Lan

Không biết từ lúc nào, tôi nhận ra được sự khác biệt giữa tôi và những đứa em của tôi: Xuân, Dũng, Hạ và bé An đều có nước da trắng mát, mái tóc mềm mại óng ả giống như mẹ tôi và đôi mắt một mí, môi hơi mỏng, giống in hệt cha tôi... Còn tôi, da tôi đen đúa, tóc tôi quăn quíu, mắt tôi to thao láo, lòng trắng nhiều hơn lòng đen nên trông trắng dã, miệng tôi rộng và môi tôi dầy, chẳng giống tí nào với những người trong gia đình của tôi cả. Có lẽ vì tôi xấu xí nên tụi trẻ con và đôi khi ngay cả các em của tôi nữa đều không ưa tôi, chúng tẩy chay không cho tôi chơi chung và gọi tôi là “con đen”, mặc dù tôi có một cái tên rất đẹp “Thiên Lý". Chỉ trừ những người trong gia đình, cái tên đẹp đẽ đó chẳng mấy ai dùng để gọi tôi cả, thảng hoặc có đứa tinh nghịch gọi trại đi là “Thiên Lỳ". Tôi không ưa cả hai cái tên đó nên làm ngơ, nhất định không chịu lên tiếng nếu có ai đó gọi tôi bằng những biệt danh kỳ cục đó, vì thế nên chúng nó ghét, chúng nó chu mỏ ra chế diễu:

- Ê cái đồ lộn giống, thứ đồ con hoang mà làm bộ dữ!

Tôi nổi xung lên, xông vào đấm đá. Tôi to khỏe, lại đang hung hăng vì giận dữ, nên chúng nó sợ, bỏ chạy tán loạn, nhưng lại tụ tập ở đàng xa rú lên cười ầm ỹ:

- Lêu lêu mắc cở! Cái con bồ hóng, cái con nhọ nồi..

Tức lắm nhưng không làm gì được, tôi oà lên khóc và chạy vào nhà mách mẹ. Tôi hỏi:

- Mẹ, con có phải là con của mẹ không?

- Hỏi dở hơi, không phải con mẹ thì là con ai?

- Thế sao tụi nó bảo con là con hoang?

Mẹ giật mình cau mặt nói:

- Mấy đứa mất dạy nói bậy nói bạ, con đừng tin.

- Nhưng sao con lại khác mọi người trong nhà? Sao da con lại đen?

- Tại vì con giống cha con.

- Nhưng cha đâu có đen?

- Ờ nhỉ mẹ quên…

Mẹ lúng túng nói, thế rồi dể che dấu bối rối, bà xua tay đuổi tôi đi:

- Mẹ đang bận, đi chỗ khác chơi cho mẹ làm việc, hỏi vớ vẩn mãi.

Nhưng tôi vẫn đứng im, nước mắt chảy quanh. Bà ngoại thấy vậy vội ôm tôi vào lòng, vuốt ve mái tóc khô như rơm của tôi, dỗ dành:

- Cháu ngoan của bà nín đi nào! Đừng khóc nữa, để bà cắt nghĩa…

Bà ngẫm nghĩ một lúc, rồi mới chậm rãi nói:

- Dạo đó nhà mình còn ở dưới quê sống bằng nghề nông, chân lấm tay bùn. Khi mang thai cháu, mẹ cháu vẫn phải ra đồng làm ruộng, dầm mưa dãi nắng nên nước da đen xạm. Cháu rất giống mẹ cháu lúc đó, da cháu đậm màu, nhưng cháu đâu có xấu xí, thiếu gì người da đậm mà vẫn đẹp…

- Lớn lên da cháu có hết đen không ngoại?

- Ừm, cái đó thì bà không biết, phải đợi tới lớn xem sao. Nhưng bây giờ cháu đừng dang nắng nữa, thì da mới bớt đen, và nhất là đừng gây gổ đánh nhau nữa nhé? Con gái phải dịu dàng người ta mới thương.

Tôi gật đầu hứa với bà rằng tôi sẽ ngoan. Cả nhà chỉ có bà ngoại thương tôi nhất, nên tôi luôn luôn nghe lời bà, và quả nhiên là có kết quả, da tôi bớt đen đi một chút và tóc tôi mềm hơn, không còn khét mùi nắng. Vì tôi biết thân và cố gắng nhẫn nhịn, nên thỉnh thoảng lũ trẻ hàng xóm cũng cho tôi chơi chung những trò chơi mà bao giờ tôi cũng giữ phần thiệt, như đi lượm banh, quay dây cho chúng nó nhảy, làm ngựa cho chúng nó cưỡi, hoặc chơi trò đóng kịch, thì tôi thủ vai tên quân hầu để chúng sai bảo, la mắng và cười ầm ỹ. Tôi cũng cười phụ họa, vì tôi nghĩ đây chỉ là trò chơi thôi mà, tôi càng ra sức đóng thật hay vai trò tên đầy tớ ngớ ngẩn. Chẳng bao giờ chúng nó cho đổi vai, tôi cũng không dám phàn nàn, được tụi nó cho chơi chung là may rồi, tôi đâu dám đòi hỏi sự công bằng? Tôi diễn xuất thần vai kịch của mình, tới nỗi cả bọn coi đây là sự thật, và đương nhiên coi tôi là một “con mọi cái” để đem ra chế diễu và làm trò cười. Tôi không giận nữa, vì đã quen rồi, hình như trời sinh ra tôi chỉ để làm một người hèn hạ, có phải?

Nhưng tôi vẫn không ngớt hy vọng, bà ngoại đã nói khi xưa da mẹ cũng đen như tôi là gì? Bây giờ thì bà đã trắng ra, có lẽ rồi tôi cũng sẽ thế, hãy chờ xem sao. Phải biết kiên nhẫn, thời gian sẽ đem lại những sự thay đổi kỳ diệu. Tôi đã từng thấy những đứa em của tôi lúc mới sinh ra, da đỏ hỏn, nhăn nheo xấu xí, thế mà chỉ một thời gian sau, chúng trở nên trắng trẻo bụ bẫm, dễ thương vô cùng. Tôi đã trông thấy cây đào trồng ở sau vườn, lúc mới dọn đến trông khô cằn xấu xí, thế mà chỉ mấy mùa xuân qua, nó lớn lên mơn mởn xinh đẹp và cho bao nhiêu là hoa… Thời gian quả là có phép nhiệm mầu, và tôi chờ đợi cái phép mầu ấy xảy ra cho tôi.

Nhưng cái phép mầu ấy mãi vẫn không đến vì thời gian qua đi, qua đi lâu lắm, mà da tôi vẫn không đổi màu. Cha tôi thường nhìn tôi bằng cặp mắt khó chịu và không muốn cho tôi lại gần, làm như màu da của tôi sẽ làm ông lây bẩn. Có những buổi trưa nắng, cha đi làm về mồ hôi nhễ nhại, tôi chạy tới dỡ lấy cái mũ của ông toan cất đi dùm, nhưng ông hất tay tôi ra và bảo:

- Không cần! Đi chỗ khác chơi, để mặc tao.

Nói xong ông cúi xuống vuốt ve hôn hít các em của tôi, và phát cho mỗi đứa một cái bánh, đến lượt tôi thì hết. Thấy tôi đứng ngẩn ngơ, bà ngoại đang bồng bé An đứng gần đó, vội chạy tới nắm tay tôi dắt xuống bếp và nói:

- Cháu lớn rồi, phải nhường em.

Thế rồi nghĩ sao, bà móc túi lấy ra một đồng, và dúi vào tay tôi:

- Cầm lấy, lát nữa ra tiệm thím Xẩm mua quà ăn.

Nhưng tôi từ chối, vì tôi biết bà ngoại không có nhiều tiền. Gia đình tôi nghèo, mình cha tôi đi làm vất vả để nuôi cả nhà, bảy miệng ăn chỉ trông vào một đồng lương, nên phải dè xẻn lắm mới đủ, tiêu xài cái gì cũng phải tiện tặn. Mẹ sanh hai năm một lần, nên lúc nào cũng bận rộn với em bé, bà ngoại làm công việc của một người giúp việc, và thỉnh thoảng mới được cha tôi phát cho ít tiền để tiêu vặt. Nhà nghèo, nên tôi thường phải nhịn phần quà bánh để nhường cho các em. Tôi không lấy thế làm buồn, nhưng tôi nhận thấy thái độ của cha tôi, những hành động và lời nói của ông tỏ ra rõ ràng là ông không yêu thương tôi như yêu thương các em của tôi. Tôi đem nhận xét này ra nói với bà ngoại thì bà nhẹ nhàng khuyên:

- Cháu đừng nói vậy cha cháu nghe được lại rầy. Nếu không thương cháu, thì ông đâu có nuôi cháu cho tới ngày hôm nay?

Tôi cãi:

- Cha cháu sanh cháu ra thì phải nuôi cháu chứ? Nhưng ổng không có thương cháu.

- Ông không có bổn phận gì hết, bởi vì ông đâu phải là…

Bà chợt ngưng bặt, như biết mình vừa lỡ lời, bà vội vàng dánh trống lảng:

- Ồ bà lại quên vặn nhỏ lửa nồi cơm rồi, không khéo lại khét mất thôi.

Bà đứng dậy đi xuống bếp, khi trở lại, bà nói:

- Ở đời chẳng có ai hoàn hảo cả cháu ạ, làm cha mẹ cũng thế, rất khó mà san sẻ tình thương cho đồng đều. Tình trạng con yêu, con ghét là tình trạng thường xảy ra trong nhiều gia đình nghèo mà đông con. Cha cháu phải làm việc vất vả nên hay cau có gắt gỏng vô lý, cháu đừng lấy thế làm buồn. Thôi đừng thắc mắc nữa, cháu có tình thương của mẹ, của bà, không đủ hay sao?

Vừa nói bà vừa nhìn tôi bằng đôi mắt vô cùng hiền từ, vô cùng trìu mến. Tôi ôm chặt lấy bà khóc thút thít. Nhưng dần dà rồi tôi cũng hiểu được sự thực khi tôi lớn khôn hơn một chút. Khi tôi sắp sửa thi tiểu học thì phải nộp giấy khai sanh, tôi chợt để ý là trong khai sanh, tôi mang họ Nguyễn là họ của mẹ chứ không mang họ Đỗ là họ của cha như các em tôi. Đó là bằng cớ hiển nhiên tôi chỉ là con riêng của mẹ, chứ không phải là con của người đàn ông mà tôi vẫn gọi bằng cha từ thuở nào đến giờ. Tôi hỏi mẹ:

- Vậy thì cha thật của con là ai?

Biết không thể dấu diếm được mãi, mẹ tôi bắt đầu kể:

- Quê ngoại con ở Sóc Trăng, một vùng làng mạc hẻo lánh, dân chúng đa số sống bằng nghề trồng trọt hoặc làm ruộng, làm rẫy. Ông bà ngoại có một vườn cây ăn trái, hoa lợi vừa đủ ăn, ông bà còn thêm nghề chăn nuôi gia súc, nên cuộc sống tuy đầy đủ, nhưng khá vất vả cực nhọc. Thế rồi thời cuộc biến đổi, chiến tranh lan tràn, Mỹ đổ quân vào Việt Nam đông lắm, ở đô thị mọc lên như nấm đủ mọi thứ nghề sống dựa vào người Mỹ, những nghề không phải lao động vất vả, mà vẫn kiếm được nhiều tiền, cực thịnh nhất là nghề bán bar, nghề làm gái nhảy ở trong các vũ trường và nghề làm sở Mỹ... Ở làng mình đã có nhiều cô gái bỏ quê lên tỉnh, để đi tìm bả vinh hoa, mẹ cũng là một trong số những người đó. Lúc bấy giờ mẹ mới mười bảy tuổi, cái tuổi mộng mơ chưa chín chắn, mẹ nổi tiếng xinh đẹp nhất làng. Thế rồi năm mẹ 18 tuổi, mẹ bị người ta dụ dỗ di Sài Gòn để làm sở Mỹ. Ông bà ngoại ngăn cản nhưng mẹ nhất quyết không nghe, nghĩ đến tương lai phải lấy một người chồng nhà quê chân lấm tay bùn, tiếp tục sống cuộc đời lam lũ nơi đồng ruộng, mẹ chán lắm. Mẹ muốn đổi đời, mẹ mơ được ở nhà lầu, mẹ mơ một cuộc sống sang giàu có kẻ hầu người hạ, mẹ muốn được mặc quần áo đẹp, đeo nữ trang lấp lánh kim cương. Mẹ ao ước được ngồi trong những chiếc xe bóng lộn có máy lạnh và đủ thứ tiện nghi… toàn là những thứ mà cuộc sống ở dưới quê không sao có được. Mẹ nhìn những cô gái cùng làng đi xa trở về thăm nhà, người nào cũng đẹp lộng lẫy với môi son má phấn, phục sức sang trọng, vàng đeo đỏ tay, với cặp mắt thèm thuồng. Thế rồi một hôm mẹ lén bỏ nhà trốn theo một người đàn bà dắt mối. Lên đến Sài Gòn, mẹ được đưa đi uốn tóc, làm móng tay, mẹ được mặc những quần áo đúng mốt thời trang, mẹ được dạy cách trang điểm, cách ăn nói, đi đứng, được học khiêu vũ v..v.. Chỉ trong có vài tháng mẹ đã hoàn toàn lột xác, trở thành một con người mới, con người thanh lịch của thành thị, và mẹ được đưa vào làm ở trong một vũ trường. Tới đây, mẹ mới bắt đầu sáng mắt, cuộc sống không dễ dàng như mẹ vẫn tưởng. Cùng với các cô gái khác, mẹ bị bọn chủ chứa bóc lột tàn nhẫn, mẹ bị bắt buộc phải đi khách, bởi vì nghề vũ nữ cũng như nghề bán bar đều là những nghề phải dùng sắc đẹp để mồi chài, quyến rũ và moi tiền của bọn đàn ông hiếu sắc. Khi biết được sự thật thì đã quá muộn, không tài nào rút chân ra được, bọn chủ chứa dùng mọi thủ đoạn và bạo lực để ngăn cản con mồi của họ trốn thoát. Thôi thì đã lỡ bước sa chân, mẹ phải tiếp tục đi nốt con đường lầm lỡ, mẹ sống bằng nghề vũ nữ, cho tới ngày gặp cha con, một người lính da đen trong quân đội của Hoa Kỳ. Ông ta tội nghiệp hoàn cảnh của mẹ và thương mẹ lắm, ông muốn cứu vớt mẹ, nên đã bỏ ra một số tiền lớn để chuộc mẹ từ trong tay bọn chủ chứa. Mẹ không yêu ông ta, nhưng được thoát khỏi phải đi khách là mẹ mừng. Mẹ làm vợ ông ta được hai năm thì có thai con, vừa lúc đó cha con phải đi công tác, hay đi hành quân ở nơi nào đó, ông không nói rõ vì phải bảo mật. Ông hẹn với mẹ vài tháng sẽ trở lại, nhưng rồi ông đi luôn không bao giờ về nữa, ông biệt tích từ dạo đó, không liên lạc, không thư từ và cũng không để lại địa chỉ. Khỏi phải nói lúc đó mẹ đã điêu đứng khổ sở thế nào với đứa con còn bế trên tay, nhưng mẹ nhất quyết không trở lại nghề cũ. Mẹ về quê, lạy ông bà ngoại xin tha thứ, và gởi con để đi làm, mẹ làm đủ mọi nghề vất vả nhưng lương thiện để kiếm tiền nuôi con. Vất vả như vậy nhưng mẹ vẫn đẹp, một cái đẹp quyến rũ của người đàn bà một con, mẹ bỏ ngoài tai những lời ong bướm, mẹ quyết tâm làm lại cuộc đời, mẹ không ham những đồng tiền bẩn thỉu, mẹ chỉ muốn làm một người đàn bà nghèo nhưng lương thiện. Thế rồi mẹ gặp một người thợ sửa xe hơi goá vợ, yêu mẹ thật lòng, bằng lòng lấy mẹ, chấp nhận dĩ vãng của mẹ, cũng như bằng lòng cưu mang con, đó là cha nuôi của con bây giờ…

Tôi nghe mẹ kể mà bàng hoàng như người từ trên cung trăng rơi xuống. Biết được sự thật, tôi không còn oán trách cha nuôi của tôi đã không công bằng, trái lại, tôi còn biết ơn ông tuy không có công sinh thành, nhưng cũng có công dưỡng dục, không giống như người cha ruột thịt của tôi và bao nhiêu những người đàn ông vô trách nhiệm khác, sanh con bừa bãi rồi bỏ rơi, bỏ mặc những đứa trẻ vô tội sống tăm tối trong một xã hội đầy những thành kiến. Tôi đã từng trông thấy những đứa bé lai như tôi đi ăn xin trên hè phố, sống lây lất như những con thú hoang, trong khi cha ruột của chúng phè phỡn vợ nọ con kia, sống cuộc sống sang giàu. Có bao giờ họ nghĩ đến hòn máu rơi tội nghiệp của họ bây giờ thế nào, sống chết ra sao? Họ chẳng cần biết, lương tâm của họ ngủ yên, hay họ không có lương tâm?

Mẹ nhìn tôi, đôi mắt buồn vời vợi:

- Mẹ đặt tên con là Thiên Lý, vì cha con ở ngàn dặm xa …

Ôi người mẹ tội nghiệp! Tình mẹ thật bao la, trong lòng con, mẹ là người mẹ cao cả nhất, đáng tôn vinh nhất, vì mẹ đã chịu bao nhiêu đắng cay khổ nhục để con được ra đời, mẹ không quản gian lao vất vả nuôi con khôn lớn. Tôi ôm mẹ thật chặt và hai mẹ con cùng khóc.

* * *
Từ khi biết mình chỉ là một đứa con nuôi, tôi thủ phận lắm, không còn ghen hờn với các em tôi nữa. Đi học về, tôi cố gắng phụ với bà ngoại làm công việc nhà, ẵm em để cho mẹ được rảnh rang đôi chút, tôi ngoan ngoãn làm tất cả mọi việc cha tôi sai bảo, cố để đổi lấy một chút tình thương. Nhưng cha tôi vẫn nhìn tôi bằng những cái nhìn hằn học, hình như sự hiện diện của tôi gợi lại cái dĩ vãng không đẹp của mẹ tôi, nên làm ông bực mình. Ở trường học cũng không hơn gì, tất cả mọi người, từ bạn bè cho đến các thầy giáo, cô giáo đều biết tôi chỉ là một đứa con hoang, hơn nữa lại là một tạp chủng da đen, nên tuy không nói ra, nhưng họ vẫn nhìn tôi với những ánh mắt khinh miệt. Tôi học giỏi, nên càng tạo thêm ganh ghét. Có lần lũ bạn ác ý xì xào với nhau rồi nói rõ to lên, cốt để cho tôi nghe thấy:

- Cái ngữ ấy học giỏi để mà làm gì, rồi mai mốt lớn lên cũng ra đứng đường thôi!

Câu nói mới ác độc làm sao, làm tim tôi đau thắt. Tôi rơi nước mắt tủi cho phận mình, dù nghèo nhưng tôi vẫn giữ phẩm giá, tôi chưa bao giờ làm điều gì xấu xa cả, thế mà tại sao tôi lại phải hứng chịu những sự khinh miệt? có phải chỉ vì tôi da đen? có phải chỉ vì tôi là một đứa con lai, mang hai giòng máu? Xin mọi người hãy dẹp bỏ thành kiến, không phải những đứa con hoang nào cũng là những cặn bã của xã hội cả đâu. Tôi đã cố gắng vươn lên, xin hãy cho tôi hy vọng, xin hãy mở rộng vòng tay, cho tôi có quyền bình đẳng làm người. Dù da tôi màu gì, tôi cũng vẫn là một người lương thiện, và tôi mang trong người một nửa dòng máu da vàng, sao họ không nhìn thấy khía cạnh này, và cho tôi hòa nhập vào với cộng đồng của họ? Quê hương tôi là đây, tôi sanh ra ở đây, tôi nói tiếng Việt Nam, tôi mang một cái tên Việt Nam, tôi theo phong tục của người Việt Nam... Nhưng màu da của tôi vẫn khác người Việt Nam, có lẽ vì vậy nên không ai công nhận tôi là đồng bào của họ. Tôi sống cô đơn giữa những người không cùng một màu da, những đứa trẻ lai da trắng thì còn đỡ, vì chúng xinh đẹp dễ coi, còn tôi, màu da đen đúa của tôi làm cho tôi tủi nhục. Tôi thường khóc thầm trong đêm khuya, cầu nguyện một phép mầu cho cuộc đời của tôi thay đổi.

Mẹ tôi vất vả nên chẳng có thì giờ hỏi han hoặc an ủi tôi, bà lại sợ cha tôi, nên thường làm ngơ mỗi khi tôi bị cha đánh mắng dù hết sức vô lý, bà chẳng bao giờ dám bênh vực tôi, vì như vậy có khác gì đổ dầu vô lửa, chọc cho ông giận thêm. Những khi đau khổ, tôi chỉ tìm an ủi nơi bà ngoại, nhưng từ khi bà ngoại mất đi, thì tôi hoàn toàn cô đơn. Tôi vùi đầu vào việc học, vì tôi biết chỉ có học vấn mới có thể giúp tôi vươn lên khỏi cuộc sống tối tăm. Mộng ước của tôi là trở thành một bác sĩ, tôi sẽ đem sự hiểu biết, và tài năng ra để chữa khỏi các bệnh tật, xoa dịu những đau khổ của con người. Nhưng đó chỉ là mộng, ở đời mấy khi mộng sẽ biến thành thật, nhất là đối với những kẻ kém may mắn như tôi. Tôi mộng quá cao và thực tế thì khác xa với mộng.

Năm tôi mười bảy tuổi, sắp sửa thi Tú tài, thì cha tôi bắt tôi phải nghỉ học để đi làm kiếm sống. Tôi không phản đối, vì nghĩ cũng phải, tôi không thể làm gánh nặng lâu dài của một người cha hờ, không cùng huyết thống, được ông cưu mang cho tới giờ này tôi biết ơn ông lắm, thiếu gì những đứa trẻ lai như tôi phải sống lang thang nơi đầu đường xó chợ. Những đứa bé này, không may mồ côi mẹ, cha còn sống nhưng ở tận phương trời xa không thèm ngó ngàng, chúng biết trông cậy vào ai? Hoàn cảnh xã hội đẩy chúng ra lề đường kiếm sống một mình khi còn nhỏ dại, chúng không có tuổi thơ, không có tương lai. Ôi những người cha vô tình, những người đã tạo ra chúng bây giờ đang ở đâu? Có đau lòng không khi nhìn thấy những cảnh này? Hay họ chỉ coi những cuộc tình qua đường như một trò chơi, xong rồi thì phủi tay, không cần biết đến hậu quả.

Tôi làm công nhân trong một hãng dệt, an phận sống cuộc đời của một tiểu tư chức, sáng đi tối về. Lúc này tôi đã trở thành một thiếu nữ nhan sắc mặn mòi, không còn xấu xí như khi còn bé, da tôi mởn ra, vẫn còn đen nhưng không xỉn, pha trộn với màu da của mẹ, da tôi có màu bánh mật đậm đà. Tóc tôi quăn tự nhiên, và vì tôi biết cách chăm sóc nên không còn khô như rơm, mà trở nên óng ả mịn màng, cặp mắt tôi to tròn đen láy với hai hàng mi cong. Ngoài ra tôi còn có một thân hình rất đẹp, khỏe mạnh và nẩy nở toàn diện. Tóm lại, tôi đang trổ mã và đang ở vào cái thời điểm đẹp nhất của đời người con gái, tuổi dậy thì. Nhan sắc của tôi lọt vào mắt xanh của Phong, con trai của một người thợ dệt làm cùng hãng. Phong hai mươi bốn tuổi, là sinh viên sư phạm tiểu học năm chót, dáng người chàng cao ráo đẹp trai, nhưng tính tình thì nhút nhát. Phong đưa đón cha đi làm hàng ngày, nên đã nhiều lần gặp tôi. Dần dà, dù không đưa đón cha, chàng vẫn tìm cách lén lút gặp tôi ngoài giờ làm việc. Tình yêu nảy nở, chàng thề non hẹn biển sẽ cùng tôi nên vợ nên chồng, tôi cũng yêu Phong với tất cả say đắm của mối tình đầu. Trong một phút yếu lòng, tôi đã trao cho chàng cái trinh tiết quí báu nhất của đời người con gái. Phong hứa hẹn sẽ cưới tôi sau khi ra trường, chàng vẽ ra một tương lai đầy hứa hẹn:

- Chúng ta sẽ về một tỉnh nhỏ, ở đó anh sẽ đi dạy học, còn em ở nhà trông con, chúng ta sẽ sống một cuộc đời giản dị nhưng hạnh phúc. Đồng ý không em?

Tôi gật đầu liền, tôi thực tế lắm rồi, đâu dám mơ ước cao sang, làm vợ một giáo viên tiểu học, cái mộng ấy đơn sơ lắm, khiêm tốn lắm, đâu có gì là quá đáng, và tôi yên lòng chờ đợi.

Thế nhưng khi Phong ngỏ lời muốn cưới tôi, cha mẹ chàng cực lực phản đối với những lý lẽ:

- Cái giống con hoang, cái đồ lai căng đó, quí báu gì mà rước về làm vợ?

Cha chàng cũng nói:

- Trời ơi, sao mà mày ngốc đến thế? Cái ngữ ấy chơi qua đường thì được, rước về làm vợ, tao sẽ nhục nhã với họ hàng.

Và họ nói thẳng vào mặt tôi:

- Xin cô hãy buông tha cho con tôi, đừng làm hỏng tương lai của nó. Gia đình tôi tuy nghèo, nhưng giấy rách vẫn giữ lấy lề, Phong là con trai duy nhất của chúng tôi, nó phải lấy vợ đàng hoàng tử tế, con nhà nền nếp. Cô là một đứa con hoang, giọt máu rơi của một tên da đen mọi rợ, mẹ cô lại có một dĩ vãng không ra gì. Không bao giờ chúng tôi chấp nhận cô về làm dâu con trong gia đình chúng tôi đâu.

Sửng sốt bất ngờ như vừa bị tạt nước lạnh vào mặt, tôi lùi lại, nhìn thẳng vào mặt họ, tôi nói giọng căm phẫn:

- Tôi không may bị cha bỏ rơi, đó không phải là cái tội của tôi. Màu da của tôi cũng thế, tôi đâu có quyền chọn lựa? Tôi là một người lương thiện, không làm điều gì trái với lương tâm, không hề đánh mất nhân phẩm. Ông bà đừng tưởng rằng những đứa con lai chúng tôi đều là những đống giẻ rách cả đâu. Có thiếu gì người bề ngoài ra vẻ đạo đức, mà trong bụng thì bất nhân, không có tình người. Những người như vậy thì quí hóa gì mà tôi phải lạy lục để xin làm dâu con của họ?

Hai người hơi bất ngờ, vì không dè tôi dám ăn nói như vậy, mặt họ trở nên tím ngắt. Sau phút bàng hoàng, bà ta lồng lên xỉa xói:

- Cái con da đen mất dạy kia, cút ngay ra khỏi nhà bà!

- Bà khỏi mời, tôi cũng muốn rời khỏi cái căn nhà hắc ám này ngay tức khắc. Đừng có mà làm phách, bà tưởng tôi sẽ phải quì lạy để ăn mày tình thương của bà chăng? Bà lầm rồi.

Từ đầu tới cuối, Phong chỉ cúi đầu đứng im không nói một câu, thái độ chịu đựng, nhút nhát đến hèn hạ. Sau lần đó, Phong và tôi cắt đứt liên lạc, chàng trách:

- Sao em ăn nói hỗn hào, ngang bướng như thế? Em không hiểu rằng trong xã hội mình, cha mẹ vẫn có toàn quyền đối với con cái? Lẽ ra cứ để từ từ, anh sẽ tìm cách giải quyết, em làm như vậy sao còn có thể cứu vãn được nữa?

Tôi cười cay đắng:

- Sao anh không tự hỏi em đã làm gì để phải chịu sự xỉ nhục quá đáng như thế? Sao anh không dám đứng lên bênh vực cho em? Anh bảo cứ từ từ, để rồi anh sẽ làm gì? Anh tưởng rằng anh có thể phá vỡ cái thành kiến đã truyền từ bao nhiêu đời của cha mẹ anh? Em không tin thế, trừ khi anh có can đảm vượt quyền cha mẹ để tự do kết hôn, anh có dám công khai cưới em không?

Phong không trả lời, bản chất là một con người yếu đuối nhu nhược, chàng không làm được việc đó. Chúng tôi đồng ý chia tay, tôi đau đớn lắm, mất Phong là mất tất cả, mất tình yêu đầu đời, mất sự trong trắng của người con gái đã đành, tôi còn mất cả niềm tin và sự vui sống nữa. Nhưng thà là như vậy mà còn hơn, chứ yêu nhau mà không đi đến hôn nhân thì yêu nhau làm gì? Tuy đau khổ nhưng tôi nhất định không tìm cái chết, chết như vậy thật là uổng phí, tôi nhất dịnh phải sống, sống cho tới cùng.

Lúc bấy giờ phong trào con lai được đi Mỹ đang rầm rộ, vì yêu Phong nên tôi không màng để ý. Tôi chỉ muốn ở lại Việt Nam, lấy một người chồng Việt Nam, sống như bao nhiêu người Việt Nam khác trên mảnh đất của quê mẹ. Mảnh đất này tuy có dung chứa chúng tôi, nhưng trong suốt quãng đời từ khi thơ ấu cho đến khi trưởng thành, cuộc đời của đa số những đứa con lai chúng tôi thường thì nước mắt nhiều hơn tiếng cười. Cái quá khứ tối tăm ấy bây giờ sắp được đền bù bằng một tương lai sáng sủa: chúng tôi sắp được tới miền đất hứa, chúng tôi sắp được trở về quê cha. Chao ôi là cảm động, một cuộc đổi đời lớn lao! Bọn con lai chúng tôi trước đây bị khinh miệt bao nhiêu thì bây giờ được nịnh bợ bấy nhiêu.

Chúng tôi bây giờ có giá lắm, nhiều người đã bỏ ra những số tiền lớn để được làm cha mẹ nuôi của những đứa con lai mồ côi. Nhìn các bạn bè bàn tán xôn xao, tôi cũng không khỏi hồi hộp tự hỏi không biết qua bên xứ lạ, cuộc đời của mình rồi sẽ thay đổi ra sao? Chỉ có một số ít những người may mắn được cha mong đợi, đó là những người cha có trách nhiệm, họ tìm kiếm và trông chờ dịp này từ lâu rồi, bây giờ mới là dịp cha con đoàn tụ sau mấy chục năm xa cách. Nhìn họ vui mừng mà tôi không khỏi tủi thân, tôi có được cha tôi chờ đón đâu, chẳng biết bây giờ cha tôi đang ở đâu? Cha tôi chưa hề biết đến sự hiện hữu của tôi, và tôi cũng không biết gì về ông cả, ngoài cái tên Mike Thompson, một cái tên rất phổ thông của người Mỹ. Có thể cha tôi còn sống nhưng đã có vợ con khác, và đang sống một cuộc sống ấm êm hạnh phúc, quên hẳn là đã có một đứa con rơi. Nếu vậy tôi cũng chẳng cần tìm ông làm gì, tôi không thèm ăn mày tình thương của một người cha vô trách nhiệm. Nhưng cũng có thể cha tôi đã bỏ mình trong cuộc chiến ở Việt Nam dạo đó. Đáng thương cho cha, dù chưa bao giờ được thấy mặt cha, nhưng con rất hãnh diện được làm con của một người lính chiến đã hy sinh cho tổ quốc.

Không hy vọng tìm được cha, tôi đi xa lần này là mong một cuộc đổi đời, xa rời mảnh đất có những kỷ niệm mỗi khi nhắc đến vẫn làm cho tim tôi rớm máu, quên đi mối tình đầu bị trắc trở, chỉ vì sự kỳ thị con lai. Tôi ra đi để mong tìm một sự thay đổi, hy vọng sẽ tìm được một vùng trời mới, một vùng trời tôi có thể sống bình đẳng như mọi người. Từ dạo biết được quyết định của tôi bằng lòng đi Mỹ, cha nuôi của tôi thay đổi hẳn thái độ, ông tỏ ra săn sóc, chiều chuộng tôi, và đôi khi còn xun xoe nịnh bợ nữa, cũng là sự thường thôi, con người đa số đều tầm thường, có mấy ai cao cả như thánh sống. Cha nuôi cưu mang tôi ngần ấy năm cũng đã là tốt rồi, dù sao tôi cũng biết ơn ông, và đây là dịp để cho tôi báo đáp.

Nước Mỹ đón tiếp tôi không có gì đặc biệt như tôi vẫn tưởng. Chỉ sau vài tháng, những người trên mười tám tuổi đều phải đi tìm việc làm. Vì ít học, nên tôi phải làm những nghề lao động chân tay, tôi xin được việc làm trong một viện dưỡng lão, phải vất vả lắm mới có được miếng ăn. Tôi không phàn nàn về việc đó, chỉ hơi thất vọng khi thấy cuộc sống ở đây thật sự không giống như tôi vẫn tưởng tượng khi hồi còn ở Việt Nam. Nước Mỹ không phải là thiên đàng, ở đây cũng có những người nghèo khổ, cũng có những bệnh tật mà khoa học đành phải bó tay, không phải như nhiều người trong nước còn tưởng rằng bất cứ bệnh nan y nào, qua đến bên Mỹ đều được chữa khỏi tắp lự, làm như có phép thần thông vậy, nghĩ thật buồn cười. Hàng ngày phải nhìn thấy những bệnh nhân rên xiết, chết dần chết mòn trên giưòng bệnh, tôi không khỏi thương cảm. Trong cuộc tranh sống, ở đâu cũng có những khó khăn của nó, muốn vượt qua thì phải cố gắng, nước Mỹ là nước của cơ hội, nhưng muốn vươn lên, phải trông ở chính mình.

Ngoài giờ làm việc ở viện dưỡng lão từ 4 giờ chiều, ban ngày tôi ghi danh học ngành y tá điều dưỡng. Tôi biết, muốn thoát khỏi cảnh đời tăm tối, thì phải chịu khó, vì chỉ có cái học mới có thể đem lại những thay đổi tốt đẹp cho cuộc sống.

Sau bốn năm cố gắng, sau cùng tôi đã tốt nghiệp với mảnh bằng y tá registered nurse, và xin được việc làm trong một bệnh viện. Đời sống bắt đầu dễ thở hơn trước nhiều, cả về tinh thần cũng vậy. Trước đây, hồi còn ở Việt Nam, tôi có mặc cảm da đen, nhưng qua đến bên này, mặc cảm đó không còn nữa, phần vì quan điểm thẩm mỹ thời nay có khác xưa, ở đây, người ta không ưa những nước da quá trắng nên thường tắm nắng , và thoa "sun tan lotion" cho da có màu nâu hồng khỏe mạnh. Nhưng chính yếu là vì nước Mỹ là hiệp chủng quốc đủ mọi sắc dân, đủ mọi màu da. Màu da bánh mật của tôi không có gì đặc biệt cả, không nổi bật trong đám đông, không gợi sự chú ý của mọi người chung quanh với những cái nhìn tò mò và những cái trề môi chế diễu. Người Mỹ phần lớn đều lịch sự, và rất trọng nhân cách cũng như đời tư của người khác, ít có ai nhìn chăm chăm vào một người nào đó, cho dù hình dáng có dị biệt. Tôi sống một cách thoải mái, không mặc cảm. Dần dà từng bước một, tôi hội nhập vào xã hội mới, và cảm thấy tự tin, yêu đời hơn trước. 

Cuộc sống tình cảm của tôi cũng có một thay đổi quan trọng. Trong một buổi họp mặt của hội đoàn những đứa con lai, bây giờ đã trưởng thành cả, tôi gặp Trọng là một người cũng lai như tôi. Trọng quê ngoại ở Đà Nẵng, qua Mỹ đã hơn sáu năm, Trọng đã học xong lớp computer programmer và đang làm trong một hãng điện tử. Chúng tôi thân nhau lắm, và thường tâm sự, kể cho nhau nghe về gia đình, về cái quá khứ điêu linh, về tuổi thơ rách nát, về những khó khăn trong cuộc sống hiện tại, và những dự tính trong tương lai...

Ít lâu sau, Trọng ngỏ ý yêu tôi và muốn cưới tôi. Không dấu giếm, tôi kể hết cho Trọng nghe về dĩ vãng của tôi, về mối tình đầu tan vỡ của tôi với Phong, vì những kỳ thị của gia đình hắn. Trọng chấp nhận tất cả, chàng nói:

- Dĩ vãng là dĩ vãng, hãy cho cái dĩ vãng không đẹp đó đi vào quá khứ và quên nó đi. Chúng ta còn trẻ, tương lai mới là quan trọng, anh yêu em và muốn cưới em, em bằng lòng làm vợ anh không?

Tôi ngần ngại:

- Em chưa sẵn sàng.

Trọng hỏi giọng lo lắng:

- Còn trở ngại gì nữa?

- Em chưa thực hiện được giấc mơ của em, một giấc mơ em vẫn ấp ủ trong lòng từ khi mới đến tuổi hiểu biết …

- Giấc mơ gì vậy?

- Em muốn trở thành một bác sĩ.

Trọng thở ra nhẹ nhõm:

- Vậy mà em làm anh suýt đứng tim. Tưởng gì chứ chỉ có thế, anh sẽ giúp em thực hiện giấc mộng đó, cưới nhau rồi, anh sẽ đi làm để cho em đi học.

- Không! em chỉ muốn tự lập chứ không muốn làm gánh nặng cho anh, em muốn dùng chính sự cố gắng của mình để vươn lên.

Trọng dí ngón tay vào trán tôi, mắng yêu:

- Được rồi cô bé bướng bỉnh ạ, cô muốn thế nào tôi cũng xin chiều. Nhưng cô đã suy nghĩ kỹ chưa? thì giờ đâu?

- Em chỉ đi làm vài giờ vào buổi tối thôi. Hồi mới qua, em đi làm full time mà còn có thể học ra y tá, lần này học bác sĩ sẽ khó khăn hơn, em chỉ đi làm part time thôi, thiếu gì người vừa đi làm vừa đi học?

- Sẽ vất vả lắm đấy!

- Ở đời có sự thành công nào mà không phải cố gắng? nhất là bên em sẽ có anh là người sẽ an ủi, khuyến khích, và hỗ trợ cho em lên tinh thần.

Trọng cười tươi như hoa:

- Em nói thế là em đã chấp nhận lời cầu hôn của anh? Em bằng lòng làm vợ anh rồi, phải không?

Tôi gật đầu, Trọng kéo tôi lại gần, hôn phớt lên tóc tôi, hai đứa ôm nhau thật chặt, hai trái tim cùng đập chung một nhịp. Mắt tôi ướt lệ, tôi ngả đầu vào ngực chàng, thổn thức khóc vì sung sướng. Sau cùng thì tôi đã tìm thấy hạnh phúc, hạnh phúc thật sự, lần này thì tôi tin rằng tôi đã tìm đúng đối tượng của tình yêu. Sau cùng và quan trọng hơn cả là tôi đã được quê hương mới, quê cha đón nhận và cho tôi tình người. Nơi đây tôi sẽ thực hiện những giấc mơ tôi hằng ao ước, chỉ cần có ý chí và quyết tâm cố gắng, nhất định tôi sẽ thành công. Xin cám ơn nước Mỹ đã cho tôi cơ hội có thể ngẩng cao đầu bằng với mọi người, xin cám ơn Thượng đế đã cho tôi tìm được một chân trời mới.

PHƯƠNG - LAN

Blog Archive