Showing posts with label Trần Ngọc Ánh. Show all posts
Showing posts with label Trần Ngọc Ánh. Show all posts

Saturday, October 29, 2022

Cảm Nhận Một Chuyến Đi 

Trước đêm qua Thụy Sĩ thăm Vydan, tôi nôn nao khó ngủ, có lẽ sự chờ đợi quá lâu để sắp xếp một chuyến đi mà hai mẹ con tưởng như không có thể gặp mặt được trong thời kỳ đại dịch COVID, cả thế giới lao đao vì phải ngăn sông cấm chợ để đối phó với thảm họa kinh khủng này, sức khỏe thằng bé vốn mong manh như cọng cỏ khô, chỉ cần cơn gió nhẹ cũng có thể mang nó vào hư không, lúc đó tôi lo cuống cuồng vì sợ mất Vydan, mà cũng có thể chính tôi sẽ ra đi trong tuyệt vọng vì không còn dịp ôm con lần cuối cùng. Mỗi lần nghĩ tới cuộc chia ly này, tim tôi như thắt lại.

Vé xe lửa nhờ chị bạn bên Paris mua dùm trước đó cả tháng cho được giá rẻ, chuyến đi lần này không "mình ên" nữa vì anh ấy muốn đi theo để thăm Vydan, nói như anh" biết đâu không có lần sau" Ừ, biết đâu được, cơn gió nào bay qua vô tình, "gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi "thật lòng bây giờ đi đâu chúng tôi cũng cần có nhau, năm nay anh ấy cũng yếu lắm rồi, đi đứng chậm chạp, chưa kể những cơn đau bất chợt đâu đó khi trái gió trở trời của tuổi già, khiến tôi e ngại mỗi lần chuẩn bị một chuyến đi xa nhà.

Tôi có 3 người thân yêu nhất, ở 3 nơi khác nhau mà chỗ nào cũng xa xôi ngàn dặm, nên chúng tôi cố sắp xếp thời gian để đi cho kịp. Vydan là nơi đến đầu tiên.

Đầu thu mà mưa đã dai dẳng suốt đoạn đường, con tàu cứ băng băng như nỗi nhớ thương được rút dần khoảng cách, suốt mấy tiếng ngồi ê ẩm ngủ gà ngủ gật trên toa xe, tới sân ga thì trời cũng chập choạng tối, mưa còn dai dẳng, lạnh lẽo và chúng tôi mệt mỏi lắm rồi Tôi sẽ dành cho thằng bé sự bất ngờ vào sáng mai nên gọi Taxi về thẳng "nhà trọ", nghĩ rằng mình sẽ đến một nơi sầm uất có tiệm ăn và cà phê nóng.

Xe chạy loanh quanh và leo lên con dốc khá dài, một khu nhà xưa cũ kỹ, cây cối um tùm trong một buổi chiều chạng vạng, tôi nghĩ người tài xế lộn địa chỉ, nhưng không, ông ấy nhìn vào bản đồ trên xe và gật đầu, thật lòng tôi cũng không chắc chắn lắm, mò mẫm trên online cả tháng trước khi qua đây, tìm thấy nơi này ghi rõ là apartment cho thuê giá rẻ nhất vùng, chỉ cách chỗ Vydan ở khoảng 20' đi bộ, tôi đã bấm vào và trả tiền đầy đủ vì sợ "huốt" rồi không biết ở đâu, ai dè nó lại là nơi heo hút tối hù này, thôi đành vậy.

Cánh cổng khép hờ, tôi đi lên cầu thang bấm chuông, một người phụ nữ khả ái hiện ra, tôi đưa số code đặt phòng và tên của mình, bà ấy đưa chìa khóa và chỉ tay vào căn phòng bên dưới, đó là một basement nhỏ gọn, có bếp và restroom riêng, giường nệm sạch sẽ. Chúng tôi đành ăn chút xíu bánh mì còn sót trong túi xách và ngủ một giấc sáng bét.

Có tiếng gà gáy, tôi ngờ ngợ tưởng mình nghe lầm. Chuẩn bị một ba lô quà cáp mà trước khi đi những bạn bè ở Mỹ đã gởi Mẹ mang cho Vydan bằng tấm lòng yêu thương của các cô chú dành cho thằng bé .

Chúng tôi rời phòng ra bên ngoài nhìn cảnh vật chung quanh, thì ra ngôi biệt thự xưa cũ nằm trên ngọn đồi, nhìn xa xa nhà cửa san sát bên dưới, thung lũng có đường rầy xe lửa chạy qua, trước cổng là đám rẫy bắp khô héo và mấy cái chuồng nhỏ có nuôi gà và thỏ, khung cảnh giống như vùng quê, yên tĩnh, thoáng mát. Thôi kệ, có chỗ ở giá rẻ là tốt rồi, trong khi cách đó chừng cây số, hotel thường thôi mà cũng đắt gấp ba lần, Thụy Sĩ là nơi dành cho nhà giàu mà.

Lâu rồi không thấy Vydan xuất hiện trên Facebook, tôi có nhắn tin trước khi đi nhưng chắc nó không đọc được, hỏi thăm chị bạn thì chỉ cho biết là nó vẫn ok, khiến tôi cũng yên tâm phần nào.

Khung cảnh khu chung cư như cũ, tôi chạy lên cầu thang không cần đợi thang máy, cánh cửa phòng mở ra, Vydan đang ngồi trên xe lăn cùng các bạn của nó trong phòng khách, con mắt rạng rỡ như biết cười, miệng há to ra, tôi nắm cánh tay khẳng khiu của Vydan như ước lượng sức khỏe, hình như thằng bé gầy còm già nua hơn sau mấy năm không gặp, nhìn quanh ba đứa trẻ cũ, vẫn những gương mặt ngơ ngác không chút cảm xúc nào, tôi thấy mình cũng già đi khi không thể nhớ nổi tên từng đứa, có cái gì đó thay đổi ở đây khi xuất hiện nhiều nhân viên mới, tôi hỏi tên vài người bạn của Vydan trước đây, thằng bé buồn buồn không diễn tả được.

Chúng tôi xin phép cho Vydan ra ngoài dạo phố, cũng con đường góc chợ quen thuộc của mấy năm trước, quán cà phê đối diện với lâu đài cổ có cái đồng hồ to đùng trên cao mà đứng xa cũng nhìn thấy được.

Buổi sáng nắng ấm, quảng trường đông vui, quanh chúng tôi là những thanh niên cở tuổi Vydan, họ uống cà phê, hút thuốc và nói cười vui vẻ, tuy không muốn so sánh nhưng tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng, biết là không thể thay đổi được thân thể khuyết tật của thằng bé nhưng tôi vẫn ao ước nó đứng được trên đôi nạng, hay bàn tay nó nắm được một vật gì đó thật chắc, như cái muỗng đưa cà phê vào miệng lúc này, thay vì mẹ phải đút từng ngụm như baby.

Nỗi ao ước thật tầm thường mà phải có phép mầu mới thực hiện được. Thương thì nghĩ vậy chứ nó không mặc cảm gì đâu, trái lại thằng bé có vẻ hớn hở khi được mẹ chăm sóc. Tội nghiệp cho con trai của tôi, tóc lốm đốm hoa râm rồi mà mình vẫn tưởng như nó còn nhỏ lắm vậy.

Những ngày ở lại đây, ngoài 2 buổi đến chơi với thằng bé, chúng tôi lại lang thang quanh khu chợ, ngắm nghía những gian hàng sang trọng với cái giá không bao giờ dám đụng tới, may là chỗ ở có nồi niêu để nấu ăn, chúng tôi mua bịch gạo nhỏ, chai nước tương và thịt gà ướp sẵn, cũng chặt to kho mặn với rau xà lách tươi roi rói trộn dầu giấm, rồi cũng qua bữa.

Chuyến đi lần này không coi ngày vì trùng hợp với lễ hội gì đó của địa phương, hầu hết dân ở đây đều đi chơi xa cuối tuần, gia đình Luctine cũng email báo tin vắng nhà, nhưng hẹn nhau buổi ăn tối trước khi chúng tôi về lại Paris.

Hình như ở đây có thông lệ là các nhà hàng siêu thị buôn bán đều đóng cửa ngày chủ nhật, trừ quán bar và cà phê thôi, hèn gì phố xá vắng teo trong ngày này và chúng tôi bị lúng túng vì không biết mua đồ ăn ở đâu, may có gian hàng nhỏ của người Việt Nam còn mở, trong đó chỉ có đồ đông lạnh mà mắc dàn trời, đành lấy hộp cá cơm về kho tiêu, thiệt tình thiếu gia vị nên tanh ớn luôn.

Một tuần lễ qua mau, chúng tôi lại chia tay bịn rịn, tôi hiểu tại sao nó buồn buồn vì qua cơn đại dịch, nhân viên ở đây thay đổi, những người chăm sóc cho nó trước kia đã đi làm nơi khác, nó mất bạn để vui chơi, mặc dù chỉ nhìn thôi nhưng đã nói biết bao điều, sự chia sẻ, thân tình trong ánh mắt, cử chỉ của những chàng trai trẻ đó bây giờ đã không còn, chỉ có các bà các cô thôi, họ cũng vui vẻ dễ thương, nhưng Vydan thích mấy tên bạn trai khi trước vì chúng trang lứa dễ thân thiện hơn, tôi nghĩ thằng bé là đứa dễ xúc động, nhưng rất kín đáo, nó buồn mà không thể nói ra được, nhưng bằng trái tim nhạy cảm của người Mẹ thì tôi biết thằng bé đang sống rất cô đơn trong lúc này, dù được ở một nơi mà sự chăm sóc tốt nhất của chính phủ Thụy Sĩ dành cho những người khuyết tật như nó thì không có gì phải phàn nàn, căn phòng riêng được bài trí gọn gàng ngăn nắp, mở ngăn tủ quần áo cũng đầy ắp đồ lạnh, khăn tả, giày vớ, coi bản thực đơn mỗi ngày vẫn đầy đủ chất dinh dưỡng.

Cuối tuần trong khi mấy đứa kia có cha mẹ ở gần đón về nhà chơi thì người ta đưa nó đi xem phim ở rạp, những bộ phim hoạt hình mà mấy đứa trẻ thích thú cười vang rân, tôi cũng mua vé vào ngồi cạnh cho nó vui.

Thỉnh thoảng Vydan cũng được tham dự những trại hè dành cho người khuyết tật, tôi thấy hình nó được đăng trong Cerebral ( Association Cerebral Vaud) một tạp chí phát hành nội bộ của hiệp hội này số gần đây, họ đã tổ chức sinh nhật cho nó nhân buổi cắm trại hồi tháng 7.

Rồi cũng đến lúc phải chia tay Vydan, hôm đến trời mưa ướt lạnh, ngày đi trời cũng sụt sùi, chúng tôi hứa với thằng bé là sẽ đến thăm nó vào năm sau. Hứa mà trong lòng không chắc chắn lắm, tuổi càng ngày càng già, sức khỏe cũng mòn mỏi, tôi nghĩ đến chuyện phải để con bé thăm anh nó một lần cho biết đường đi, lỡ tôi mất rồi, ai sẽ đến với nó đây?

Mới nghĩ thôi đã thấy xót xa rồi, biết thêm tin không vui là chị bạn, cái gạch nối duy nhất giúp tôi liên lạc với Vydan sẽ dời về Việt Nam sống vào cuối năm nay, chúng tôi mất đi một địa chỉ thân quen mỗi khi qua đây thăm thằng bé, dĩ nhiên là vẫn có thể tìm cách khác được, nhưng cũng khó gặp người nhiệt tình như chị ấy. Tạm biệt con dế mèn cô đơn, thương con vô cùng .

Về lại Paris chúng tôi có nhiều bạn bè hò hẹn, hầu hết là bạn "bát thập cổ lai" của anh Sâm, đến từng tuổi này còn ngồi lại với nhau uống cà phê là quý lắm rồi, nhưng dân Paris hình như thích uống rượu hơn hay sao ấy, vào quán là phải có ly vang cầm tay như ông Kiệt Tấn, Lê Tài Điển, ghé thăm mấy bạn già như Ông Xuân Hy, Ông Tiểu Tử, Nguyễn Thị Cỏ May, Ông Trần thanh Hiệp, Từ Thức...chân cẳng yếu không đi đâu được thì ngồi uống trà nhắc chuyện hồi xưa hơn nửa thế kỷ trước cũng vui, người già thường hoài cổ mà.

Mấy ngày đầu còn nhờ ông bạn dẫn đi Metroliner, sau đó thì tải cái RATP vô phone, muốn đi đâu cứ lên đó tìm, vậy là những lúc rảnh rỗi chúng tôi lại lang thang khám phá những điểm kỳ thú của Paris, mà có tốn kém gì đâu, chỉ khoảng 5€ cho vé đi về bằng Metroline là vui cả ngày, cái tuyệt vời của hệ thống xe lửa này là nó rất đúng giờ, đi bộ vài phút là tới ngay địa điểm mình cần đến.

Đọc trên mạng nói về nhà báo Noir Victor bị em trai của vua Napoleon bắn chết hồi thế kỷ 19 vì bất đồng chính kiến, cái chết của ông như một biểu tượng cách mạng thời đó, nhưng thú vị của câu chuyện này là tượng ông được tạc nằm dài y như hồi bị bắn, dáng vẻ thong dong nhìn trời, nhưng không hiểu sao người tạc tượng lại tạc y chang (?) đáy quần ông căng phồng lúc đó, rồi người ta đồn thổi nhau về chuyện hoang đường là nếu ai đang mang thai thì đến rờ chân trái hay phải của ông để sinh con theo ý muốn còn có nhiều bà đầm lại khoái rờ chỗ căng phồng kia, hay leo lên tượng hôn môi ông, rờ cằm rờ mũi ông nên thời gian hơn trăm năm rồi, tượng đồng đã ngã màu nhưng mấy chỗ rờ thì sáng bóng. Chúng tôi đến coi vì tò mò hơn là muốn rờ, vì biết chắc không còn cơ hội trải nghiệm nữa (ha ha) Có mấy hôm vào thư viện Viễn Đông Bác Cổ của Pháp (École française d'Extrême-Orient, viết tắt EFEO) để tìm tài liệu chữ Nôm quý hiếm còn lưu trữ ở đây, mấy lần trước thì muốn xin tài liệu phải nhờ họ copy, vừa tốn tiền vừa ôm về Mỹ nặng nề, có lúc xui bể chai nước tương Maggi thì thôi rồi lượm ơi...

Lần này hiện đại hơn nhiều, cài máy scan vô phone, cứ lật qua trang là bấm nút ào ào, làm chăm chỉ, chịu khó đứng yên cho tay khỏi run, chừng vài tiếng là xong mấy cuốn. Phải nói tuổi chúng tôi còn có cơ hội để thừa hưởng sự tuyệt vời của nền công nghệ hiện đại này, quả là may mắn.

Từ thư viện lang thang tới tháp Eiffel chừng 2 miles, lại bánh mì nước lạnh trong ba lô, chúng tôi đến đó chụp đủ góc cạnh của tòa tháp nổi tiếng này, khách du lịch lúc nào cũng đông nghẹt dù trời mưa hay trời nắng, tháp nằm bên cạnh dòng sông Seine có xe bus và tàu chở đi vòng vòng nên càng hấp dẫn khách đến viếng hơn.

Lần này thì không có dịp đi lại cây cầu mà người ta gắn nhiều ổ khóa tình yêu trên đó, nghe nói những ổ khóa bị dẹp rồi vì sức nặng của nó có thể làm hư thanh cầu, nhưng chắc cái chữ mà tôi khắc sâu trên đó sẽ còn "như tình yêu của anh và em" Trời ơi, cải lương bắt ớn!

Chị bạn đồng hương cho vé đi coi viện bảo tàng Louvre, một điểm đến cũng không kém phần hấp dẫn vì đây là cái rún của Paris với nhiều đền đài cổ xưa bao quanh khu trung tâm, tượng đá đặt khắp mọi nơi trong vườn hoa, có ghế ngồi quanh hồ phun nước hay ghế nằm đặt rải rác ở lối đi cho du khách nào mỏi chân, muốn ngắm trời trong xanh và đánh một giấc yên bình không ai quấy rầy (với điều kiện không có mang đồ đạc túi xách gì quý giá để mất, vì Paris cũng có nhiều tay diệu thủ sẵn sàng) Chúng tôi cũng sắp hàng rồng rắn để vào coi cho được bức tranh nổi tiếng của nàng Mona Lisa với nụ cười mím chi bí ẩn, tôi thất vọng khi thấy bức tranh nhỏ xíu lọt thỏm vô cái khung tường quá lớn, so với các bức tranh cân xứng chung quanh, hình như có cái gì đó sai sai ở đây, hay là tại nhiều người ngắm quá nên nàng co rúm lại vì mắc cỡ, khung tường phải rào chắn an toàn cách cả thước vì du khách đông quá, nên khó mà có được tấm hình đứng sát người đẹp trăm tuổi này.

Chúng tôi cứ trôi theo dòng người ngắm nghía các tác phẩm trưng bày trên tường, nhiều nhất là tượng đá khỏa thân, nam thì "cái ấy "tồng ngồng, nữ thì cặp ngực trắng tinh, nhưng chắc mình chưa đủ trình độ để thưởng thức cái đẹp của nghệ thuật siêu đẳng này nên nhìn vậy thôi, đôi khi rờ rờ để biết chắc là tượng bằng đá chớ hổng phải bằng thạch cao. Lại đưa phone lên chụp lia lịa, chụp luôn hàng chữ bên dưới mỗi bức tượng, mỗi tấm tranh để mai mốt về nhà đọc coi nó có ý nghĩa gì.

Đang lơ mơ thưởng ngoạn thì nghe giọng nói ở sau lưng, nhìn lại thì thấy một đại gia nhà mình mặc quần short, áo vest đang chỉ trỏ gì đó, cái quần short trong khung cảnh thanh lịch nam nữ ăn mặc sang trọng này làm tôi thấy kỳ cục, dị hợm giống như thấy tên Tây nào đó bước vô Chùa miếu đền đài bên Việt Nam mà mặc quần short áo thung ba lỗ coi chướng mắt liền.

Văn hóa là chỗ này nè, nhưng biết nói sao khi người ta mặc "a la mode" như vậy, đi cứ như lấn và oang oang giọng Việt Nam nơi đông người như ở đây, cũng có thể tánh tôi kỳ thị cố chấp. Chỉ là chút phản cảm qua đường thôi mà.

Tuy không phải là con chiên của Chúa nhưng qua sự giới thiệu của một cha đạo ở Sài Gòn, chúng tôi đến thăm nơi chứa xương cốt của các vị Thánh tử vì đạo tại vùng Paris, còn gọi là MEP ( Missions Etrangeres de Paris) là một học viện tôn giáo thành lập từ 1683, nơi đào tạo các cha đạo có nhiệm vụ đi truyền giáo ở khắp nơi trên thế giới.

Chúng tôi được tận tay sờ vào hộc tủ đựng xương cốt của các cố đạo, đọc danh sách những người Việt Nam đã chết trên thập tự giá vì một lý tưởng cao cả, xem những tài liệu, hiện vật về cuộc trường chinh gian khổ của các cha ở khắp nơi trên thế giới để đem kinh thánh truyền bá đức tin đến mọi người và riêng Việt Nam, các cha còn có công đem chữ quốc ngữ vào đất nước mình( Alexandre de Rhodes là một trong các giám mục thời đó của thế kỷ 16) Thật thú vị khi được đến một nơi mang nhiều ý nghĩa tâm linh liên quan tới đất nước mình, với những sự kiện lịch sử tôn giáo để qua đó mình mở mang thêm kiến thức, và chắc gì các con chiên trong nước có dịp đến đây để cảm nhận Thiên Chúa trong lòng. Chỉ là duyên thôi! Chúng tôi đã không tiếc công bỏ cả buổi sáng trời mưa đi bộ vòng vòng gần 1 giờ vì lạc đường và muốn bỏ cuộc, trong khi tòa nhà rất gần trạm Metro. Chắc Chúa đã thử thách sự kiên trì của kẻ ngoại đạo như chúng tôi chăng?

Có một gia đình hoàng tộc Việt Nam đã sống lưu vong tại Pháp mà chúng ta không thể không nhắc đến, đó là vị vua cuối cùng của triều Nguyễn, cựu hoàng Bảo Đại, ông mất năm 1997 và Hoàng Hậu Nam Phương mất năm 1963, hai người lúc sống đã không "đồng tịch đồng sàng" nên chết ở hai nơi xa lắc, vì mộ ông được chôn ở nghĩa trang Cimetier de Passy gần Paris nên chúng tôi có dịp viếng thăm. Đến nơi mới biết trong thời đại dịch bà vợ sau cùng của ông là bà đầm Monique Baudot đã mất hồi năm ngoái, chôn chung trong cùng một huyệt, mộ được xây dựng khang trang bằng đá hoa cương màu đen, bia khắc hàng chữ mạ vàng rất trang trọng trên cùng "Hoàng Đế Việt Nam- Bảo Đại"

Buổi sáng còn mờ sương, nhìn những ngôi mộ chung quanh thấp thoáng một thời hoàng kim lộng lẫy của những bậc vương tướng công hầu của nước Pháp đã nằm ở đây, có cái hàng trăm năm, có những bia đá tên tuổi khắc trên đó cũng mòn theo thời gian, mộ ông vua nước mình là mới nhất vì chỉ vài chục năm gần đây thôi, có ai đó đặt nhiều chậu hoa tươi trên mộ ông, có cả nhang và hột quẹt theo kiểu rất quen thuộc ở quê nhà. Chúng tôi viếng mộ ông bằng sự thành kính của công dân Việt Nam đối với vị vua từng có một thời uy quyền của đất nước.

Vì mộ bà Hoàng hậu Nam Phương ở quá xa nên chúng tôi hẹn dịp khác, nhất định phải đến viếng bà, một người phụ nữ Miền Nam đáng kính.

Khi viết bài này thì dân Việt Nam trong và ngoài nước đang xôn xao vụ Paris sắp sửa đem bảo vật của quốc gia ra đấu giá, đó là cái ấn bằng vàng có từ thời vua Minh Mạng, được truyền vòng vòng từ trong nước qua đến Paris và người giữ cuối cùng là ông Bảo Đại, khi ông qua đời cách đây hơn 20 năm thì bà vợ đầm của ông là bà Monique Baudot đã giữ bảo vật đó cho tới khi bà chết năm 2021, nay gia đình của bà đầm này đem ra bán đấu giá qua công ty Millon Paris vào cuối tháng 10/2022 .

Rất xót xa khi nghe tin này. Thời thế của Việt Nam đã trải qua biết bao thăng trầm trong lịch sử, những di tích đền đài bị phá hủy phần nào do chiến tranh, những báu vật của quốc gia lần lượt bị thất thoát theo nhiều cách và hiện nay đất nước còn trong tay CS cầm quyền, một cái đảng chỉ biết cấu xé nhau vì tư lợi, chỉ biết bòn rút của công vào túi riêng của mình, xem nhẹ mọi giá trị văn hóa truyền thống thì liệu báu vật như cái ấn vàng quý giá kia có còn cơ hội quay về cố quốc?

Thật lòng tôi cũng mong có một tên đại gia tiền tỉ tỉ nào đó trong nước muốn chơi ngông, mua đem về, chắc hẳn không phải vì lòng yêu nước gì đâu, chỉ muốn lấy tiếng thôi thì cũng nên cám ơn hắn ta về hành động này, còn hơn bảo vật lưu lạc qua tay nước khác, biết khi nào thấy được, hy vọng dòng tộc Nguyễn Phước của ông vận động và thương lượng được với công ty Millon để tạm hoãn việc đấu giá bảo vật này.

Qua Paris lần này gặp nhiều điều thú vị bất ngờ, khi có dịp đi coi buổi kịch thơ đờn ca tài tử tuồng Kim Vân Kiều, một tác phẩm văn học bề thế của Việt Nam được các bạn trẻ bên Paris dàn dựng và trình diễn, nói trẻ vì tuổi đời của các em cháu ấy đều dưới 50, có em sanh ở nước ngoài, có em theo cha mẹ thuyền nhân qua Pháp định cư hồi rất nhỏ, dĩ nhiên hầu hết là các diễn viên không chuyên nghiệp, nhưng có rất nhiều sự cố gắng trong biểu diễn, hóa thân những nhân vật trong truyện Kiều một cách xuất sắc (theo cái nhìn cũng không chuyên nghiệp của chúng tôi) 

Khán phòng đông người, vui nhất là các em trẻ người bản xứ không biết chút gì về văn hóa nghệ thuật của Việt Nam, nhưng qua thuyết minh bằng tiếng Pháp lưu loát của một MC duyên dáng và sự trình diễn có tuồng tích lớp lang của diễn viên thì họ dễ dàng nắm bắt cốt truyện. Có thể buổi trình diễn không hoàn hảo như ý muốn của người khó tính đã từng biết qua trên sân khấu ở quê nhà, nhưng theo tôi thì các bạn trẻ đã thành công khi đem Kiều giới thiệu cho dân Paris biết một tác phẩm xuất sắc của văn học Việt Nam. Một vở kịch được dàn dựng công phu mấy năm trời, tốn nhiều thời gian công sức và tiền bạc của các bạn ấy, vậy mà giá vé rẻ đến bất ngờ(20€ cho người lớn và 10€ cho sinh viên học sinh) chưa kể vé mời gởi tới các hội đoàn, cộng đồng người Việt ở Paris và các vùng lân cận. 

Trong khi đó thì có tờ rơi quảng cáo về buổi ca nhạc sắp tới của Khánh Ly ở vùng này với giá vé cao gấp 2-3 lần, không biết có đông người tham dự như coi Kiều hôm nay không, nhưng cũng cảm thấy chạnh lòng thương cho các bạn trẻ có tấm lòng với văn hóa Việt như nhóm đờn ca tài tử này, thật tình không biết họ có nguồn tài trợ nào khác ngoài việc bán vé, nhưng tôi nghĩ là họ sẽ bội thu vào những đợt trình diễn tiếp theo, nếu việc làm của họ chạm vào trái tim của dân Paris trong buổi trình diễn đầu tiên này.

Có duyên nữa là được tham dự buổi ra mắt cuốn sách "Những khuôn mặt văn hóa Việt Nam hải ngoại" do nhóm câu lạc bộ Văn hóa Paris biên soạn và giới thiệu, nhằm vinh danh những người Việt sống khắp nơi đã có công bảo tồn và phát huy nền văn hóa, văn học nghệ thuật ở hải ngoại suốt chiều dài lịch sử lưu vong gần nửa thế kỷ nay. Cuốn sách dầy hơn 800 trang, là một công trình biên soạn rất cẩn trọng của ban chủ biên với nhiều tác giả tác phẩm trong mọi lãnh vực như biên khảo, văn học, hội họa, ca nhạc...Nói chung là liên quan tới văn hóa nghệ thuật của Việt Nam đã được sắp xếp theo thứ tự khoa học và nói như Ban Biên tập là "nhằm vinh danh sự nghiệp của những người làm văn hóa đã tận tụy đóng góp công sức cho việc bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc Việt Nam từ trước 1975 ở trong nước và còn tiếp tục khi ra sống ở hải ngoại " Với mục đích lưu lại cho lớp trẻ về sau muốn tìm hiểu nghiên cứu về hoạt động văn hóa dân tộc của lớp người trước đây và trong thời gian họ sống ở hải ngoại, như một cách học sử chuyên đề về văn hóa xưa và nay của người Việt mình.

Theo nhận xét riêng của chúng tôi thì cuốn sách đầy nhưng chưa đủ vì có thể còn thiếu sót nhiều khuôn mặt sống thầm lặng ở đâu đó hoặc do bản tánh khiêm tốn ẩn dật nhưng sự đóng góp của họ cũng có chiều sâu đáng kể mà chúng ta chưa khám phá ra hết. Chắc sẽ còn nhiều cuốn sách biên tập như vậy nữa để bổ sung và làm phong phú thêm cho nền văn hóa hải ngoại. Mong lắm thay! 

Buổi ra mắt sách có khá đông người tham dự, có nhiều tên tuổi nổi tiếng của Paris cũng có mặt như ca sĩ Bạch Yến, nhà văn Thụy Khuê, học giả Trần văn Tích, giáo sư Nguyễn đăng Trúc...Nhưng ấn tượng nhất là màn trình diễn của ban nhạc FAVIC ( France Amerique ViệtNam Inter Culture Contact) tốp ca không có người Việt Nam nhưng chỉ hát nhạc dân ca VN, gồm nhiều anh chị ở 8 quốc gia khác nhau và đặc biệt hơn nữa là họ đi hát "chùa" ở khắp mọi nơi, trong tinh thần vui vẻ tự nguyện. Nam mặc áo dài khăn đống và nữ thì mặc áo tứ thân rực rỡ, nghe cái giọng thật chuẩn " Tôi yêu quê tôi, yêu lũy tre dài đẹp xinh" mà thương hết sức luôn. Cám ơn các bạn đã yêu thích tiếng Việt của chúng tôi mà cố công học hỏi.

Trong sự quen biết văn nghệ văn gừng và mối duyên kết nối dây mơ nào đó mà lần này chúng tôi có dịp gặp được nhiều bạn trẻ, rất trẻ, họ có kiến thức văn học khá tốt, biết quan tâm tới tình hình trong nước, biết yêu thương quê hương và gắn bó với cộng đồng người Việt ở hải ngoại, họ là lớp trẻ kế thừa mà tôi nghĩ mình sẽ không thất vọng khi tự hào về các bạn trẻ này, họ đã ở khắp nơi trên thế giới theo dòng đời lưu vong với cha mẹ trong thảm họa đau buồn của đất nước, họ viết văn,làm thơ, sáng tác nhạc đấu tranh cho Tự do dân chủ ở Việt Nam, biên kịch đạo diễn những tác phẩm văn học nổi tiếng xưa của Việt Nam như nhóm diễn Kiều vừa rồi, các bạn đã khiến tôi có cái nhìn khác đi khi nghĩ lớp trẻ hiện đại chắc chỉ lo cuộc sống hưởng thụ, và vô tư.

Cám ơn các em các cháu còn tấm lòng thiết tha với Việt Nam dù biết chắc máu mình đã bị pha loãng, nhưng đó là giọt máu đào đầy ơn nghĩa.

Cũng dịp chúng tôi biết thêm 2 khuôn mặt Tây rặt nhưng nói tiếng Việt như gió, họ đều là Thầy trò trong những ngôi trường danh giá của Paris nhưng dạy tiếng Nôm cho người Pháp nên khi gặp " sư phụ NVS" thì không bỏ cơ hội mời Thầy đi uống cà phê và hỏi nhiều câu thơ ẩn dụ trong bản Nôm mà họ không thể hiểu hết được.

Quý thay trong thời buổi này còn có người quan tâm tới thứ ngôn ngữ xưa cũ đó, lại là dân Tây mới ghê chớ, ngưỡng mộ thiệt.

Thời gian rong ruổi ở Paris rồi cũng qua mau, đi lần này có nhiều cảm nhận thật thú vị, biết được nhiều nơi nổi tiếng, gặp được nhiều bạn bè rất thân tình, riêng tôi thì tìm lại được một kỷ vật sau 40 năm lưu lạc, dĩ nhiên không phải ấn vàng của vua rồi, nhưng cũng rất quý giá, đó là cái ca nhựa tầm thường dùng để đựng cơm trong thời gian ở tù.

Ông đồ già NVS thì có những cuốn sách Nôm quý hiếm dù chỉ là bản scan, nhưng không dễ gì tìm được ở nơi khác.

Đêm cuối cùng Paris by night trong ngôi nhà nhỏ ấm áp tình thân, nghe anh bạn trẻ ca bài "Tiễn em "với tiếng đàn guitar dìu dặt, thấy lòng mình như chùng xuống " lên xe tiễn em đi, chưa bao giờ buồn thế, hôn nhau phút này, vai em ướt mèm, em ơi khóc đi em ...Nơi em có trăng soi, anh một mình rét mướt..." Tự dưng thấy xao xuyến gì đâu. Cái thói quen tệ hại của tôi là hát mà không nhớ tên tác giả dù trong đời đã trải qua rất nhiều cuộc chia ly mà lần nào cũng ư ử " lên xe tiễn em/anh đi, chưa bao giờ buồn thế" nhưng bây giờ thì nhớ tên ông ấy rồi, bài Tiễn Em thơ Cung Trầm Tưởng, Phạm Duy phổ nhạc và bây giờ biết cảm nhận cái chữ "buồn thế " miên man, sâu lắng trong tim.

Những ngày ở Paris, trời mùa thu nơi đây có nhiều hôm mưa ẩm ướt se lạnh, khiến người lữ khách như tôi chợt bâng khuâng hoài cảm, chạnh lòng nhớ kỷ niệm nào đó đã xa, "tay nương giọt nước mái nhà, nghe trời nằng nặng, nghe ta buồn buồn" ( thơ của ai đó lại quên rồi),

Đi lang thang qua từng con đường ngập lá vàng, trên sân ga Lyon lúc nào cũng nhộn nhịp buổi sáng và ngơ ngác đèn vàng buổi tối, hay bước dọc bờ sông Seine dưới cơn mưa lất phất đủ ướt áo vai gầy, có cái gì đó lãng mạn rất Paris, có lẽ do dư âm những ca khúc trữ tình của người thi sĩ tài hoa vừa mới mất, khiến trời thu Paris thêm nồng nàn màu sắc hơn chăng.

Đêm cuối cùng ở Paris, một chút lắng đọng thổn thức, nếu ngày mai tôi trở về thành phố nhỏ thân thương quen thuộc của mình ở California, để nghe ai đó hỏi "Paris có gì lạ không em?" Chắc là tôi sẽ nói " Ở đó có người vừa bỏ quên con tim!"

Bài viết này thay lời Cám Ơn đến tất cả bạn bè thân quen ở Paris đã dành cho chúng tôi sự ấm áp thân thiện trong những ngày "ngộ cố tri" ở đất khách quê người.

Ngọc Ánh
Tháng 10/2022

Tuesday, April 6, 2021

Lá Cờ
05/04/2021

Ngọc Ánh

Tôi vừa đậu đèn đỏ thì chiếc xe nó chạy vụt qua, thoáng như tên bắn, tôi chỉ kịp thấy nguyên cái bửng trước phủ lá cờ máu sao vàng, tôi bàng hoàng đến không kịp phản ứng, mà sẽ làm gì bây giờ? Tông thẳng vào đầu xe nó ư? Hai chiếc xe nằm chình ình giữa giao lộ đông người qua lại , tôi sẽ bước xuống như trong phim hành động để lôi cổ thằng nhóc ra đấm vào mặt nó một phát rồi tới đâu thì tới, chắc chắn là thằng nhóc chứ tụi con gái du sinh ỏng ẹo tiểu thơ không dám trêu ngươi, mà thằng ông Nội nó cũng không dám mò qua Mỹ để làm cái trò dại dột này.

Nhất là ngay tại khu phố Bolsa, thù đô của người Việt tị nạn, với những con người đã sống sót trong thảm họa Cộng Sản để tìm đến bến bờ tự do.

Cơn giận nghẹn cứng trong lòng, lá cờ đó như ma quỷ đã ám ảnh chúng tôi suốt mấy chục năm nay, đã giết chết biết bao bạn bè người thân, đồng bào hàng xóm của chúng tôi trong cái ngày gọi là giải phóng, chính lá cờ máu lửa đó đã đốt cháy sự nghiệp nhà cửa tài sản mà ông bà chúng tôi dày công tạo dựng tại Miền Nam Việt Nam trong những chánh sách thâm độc đánh tư sản để vơ vét cướp bóc, đã bóp nát mọi ước mơ, khát vọng lý tưởng của tuổi trẻ chúng tôi với cái chủ nghĩa lý lịch khốn nạn, đã tàn nhẫn đẩy chồng cha con em chúng tôi vào tù hòng giết chết họ dần mòn trong gian nan đày ải, đã bức tử chúng tôi đến bước đường cùng phải bỏ quê hương xứ sở ra khơi trong vô định, nếu may mắn sống sót tới bến bờ Tự do hoặc xui rủi cả gia đình dòng họ phải vùi thây nơi biển lạnh.

Tội ác của Cộng Sản và lá cờ mang biểu tượng đẫm máu đó làm sao chúng tôi quên được, Chủ nghĩa Cộng Sản chỉ có tiêu diệt chứ không có khoan nhượng, chắc chắn là như vậy.

Chúng tôi đã nuốt hận ra đi, cố gắng quên quá khứ đau buồn và cũng cố gắng nguôi ngoai lòng căm thù đã từng làm trái tim chúng tôi tan nát.

Gần nửa thế kỷ trôi qua, làn sóng nhập cư của tầng lớp thượng lưu Việt Nam đem tiền của tham nhũng từ trong nước ngày càng ồ ạt qua các nước Tư Bản mà ông cha chúng nó đã từng chửi bới là Thực dân, Đế quốc để học hành hay làm ăn sinh sống..

Tại sao chửi Mỹ nhưng vẫn sắp hàng dài dài để xin Visa vào Mỹ? đơn giản vì Mỹ là thiên đường của Tự do và cơ hội, ít nhất là trong con mắt của những tên Cộng Sản ở bên kia nửa vòng Trái Đất, là nơi hạ cánh an toàn của lớp tư bản đỏ muốn chạy trốn quá khứ nợ máu nhân dân của ngày phán xét, Chúng tôi tị nạn Cộng Sản còn bọn họ tị nạn cái gì? Thành tích hả hê chống Pháp chống Mỹ của bọn họ ném trong thùng phân rồi sao mà đưa con cháu qua đây vênh vang khoe chảnh.

Ngày đầu tiên tôi đặt chân xuống phi trường LAX , xe chạy qua phố Bolsa, nhìn một dãy cờ vàng bay phất phới trên bầu trời Tự Do của nước Mỹ mà tôi xúc động nghẹn ngào, bởi vì lâu lắm rồi tôi mới thấy lại lá cờ thân yêu này, lá cờ gắn liền với tuổi trẻ của tôi, lá cờ thắm máu của những người lính VNCH đã bảo vệ Miền Nam, ngăn chặn sự xâm chiếm của Cộng Sản Miền Bắc để chúng tôi bình yên đến trường...Chiến tranh đến từ những kẻ ngông cuồng tham vọng ở bên kia vĩ tuyến 17, từ những tên chóp bu mang Chủ nghĩa Cộng Sản ngoại lai Nga Tàu đem về mong nhuộm đỏ đất nước Việt Nam.

Tháng tư quốc hận,người Việt nuốt nhục bỏ lại Miền Nam trù phú cho Cộng Sản,chỉ mang theo mình lá cờ vàng để tưởng nhớ quá khứ, tưởng nhớ những anh linh của hồn thiêng sông núi, lá cờ biểu tượng của một Miền Nam Tự Do mà khó khăn lắm ông cha chúng tôi đã đánh đổi được bằng máu của bao lớp người hy sinh phía trước. Và giờ đây trên đất nước tạm dung này, chúng tôi có thêm lá cờ nữa để tôn trọng. Đó là lá cờ của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, Lá cờ của Tự Do và Chính Nghĩa.

Tại vùng California cũng như vài tiểu bang có đông người Việt trên nước Mỹ, hay Canada, Pháp, Úc, Cộng đồng người Việt Quốc Gia đã thuyết phục được chính quyền địa phương cho phép họ xây dựng những tượng đài tưởng niệm thuyền nhân, danh nhân Việt Nam...những khu riêng để treo cờ VNCH và có những buổi chào cờ đầy trân trọng như sự khẳng định tinh thần quốc gia của một sắc dân tị nạn CS trên vùng đất mới.

Nhớ thời nhà tôi đi dạy ở một trường bên Texas, ngày cuối khóa trường treo cờ các nước, không hiểu sao lại thấy lá cờ đỏ lẫn lộn trong đó, anh thẳng thắn nói chuyện với ông hiệu trưởng , “ mày có biết tại sao tụi tao đến Mỹ không? Mày có biết tại sao có nhiều trẻ em người Việt học ở trường này không? “ mày có biết gia đình các em đó vừa thoát khỏi thảm họa Cộng Sản với bao đau thương mất mát không? Anh ngồi cả buổi để thuyết phục ông ta, cuối cùng lá cờ đỏ được hạ xuống thay bằng lá cờ vàng, Đâu phải người Mỹ nào cũng biết rành rẽ về chiến tranh Việt Nam và thảm họa Cộng Sản đâu.

Ngày bạo loạn 6/1/2021 vừa rồi do một số người kích động gây ra ở trung tâm quyền lực lớn nhất nước Mỹ đã làm thế giới sửng sốt, dân Mỹ căm ghét hành động này bao nhiêu thì dân Việt chúng tôi , những người có tâm huyết với lá cờ dân tộc và lòng tự trọng cũng đã xót xa khi thấy cờ vàng của mình có mặt tại điện Capitol như những tên khủng bố,Sao lại là chỗ đó mà không phải là lăng Ba Đình Hà Nội hay trước Dinh Độc Lập tại Sài Gòn , như đã từng bay kiêu hùng trên cổ thành Quảng Trị năm xưa? Sao không là niềm tự hào khi lá cờ đó được chen chân trong rừng cờ tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở Geneva? Câu hỏi luôn đau đáu trong lòng.

Nước Mỹ có nhiều biến động trong thời gian qua, nhưng chắc chắn nước Mỹ không bao giờ giẫy chết như nhiều người hy vọng, chính quyền Mỹ thời nào cũng có những khó khăn vướng mắc cần phải bình tĩnh tháo gỡ, không chắc chính sách nào hoàn hảo hơn để trọn vẹn đôi đường, dân Mỹ luôn can đảm và thẳng thắn để giải quyết mọi vấn đề trên ođất nước mình, Họ có Hiến pháp và luật pháp làm kim chỉ nam cho tất cả hành động vì lợi ích chung của toàn xã hội.

Ai đó tin rằng ông Tổng thống này sẽ đánh Tàu cho Việt Nam thoát họa Hán Nô, hay đồn đoán rằng ông Tổng thống kia thân Cộng Sản và sẽ biến nước Mỹ thành tiền đồn XHCN..Tôi không tin những điều đó xảy ra. Nước Mỹ mãi mãi vẫn là Nước Mỹ như mấy trăm năm nay, không có Thiên Đàng hay địa ngục gì ở đây, chỉ có niềm tin để bước tới thôi. Nếu không làm điều gì tốt đẹp hơn cho Nước Mỹ thì cũng đừng nên làm vấy bẩn hình ảnh của chính mình khi gặp sự thất bại , bất như ý . Đừng quá ảo tưởng mơ hồ, để rồi lầm lẫn giữa Tự Do và tự hủy.

Cũng như vài con ruồi ảo tưởng mang cờ đỏ chạy vòng vòng sáng nay ở phố Bolsa ,tưởng làm run sợ người Việt Quốc Gia vì một khiêu khích hận thù mấy mươi năm trước. Đừng chơi ngông như vậy nữa mấy đứa nhải ranh, ông cha các người cướp đất cướp nhà,chia chác tài sản Việt Nam để có tiền cho chúng mày sang đây đổi đời thì cố sống thành người tử tế như dân bản xứ đi các con ạ. Đừng có làm chuyện sai trái rồi bị tống cổ về nước mà xấu hổ với làng xóm, họ hàng.

Còn muốn cắm cờ nằm vùng,núp bụi để nhuộm đỏ đất Mỹ này hả, đừng có mơ! Gần đây lại có nhiều youtube chuyên phao tin giả gây hoang mang trong dân chúng, đưa những hình ảnh gán ghép cắt xén để định hướng dư luận, thọc gậy bánh xe, rêu rao những điều không có thật để làm méo mó vấn đề, dẫn dắt những người dễ dãi lắng nghe tin đồn vô căn cứ để chúng có cơ hội hả hê vì nghị quyết thành công, có tên còn khoe căn phòng làm việc với đấy máy móc hiện đại đắc tiền để làm youtube dưới danh xưng“ Việt Cộng- USA” Nghe mà phát khiếp.

Đừng tâm thần như vậy, hãy quên cái mộng thay đổi trật tự thế giới như quan thầy Trung Cộng của các người đi, còn làm ba cái chuyện lẻ tẻ nhắm vào cộng đồng người Việt để khích động hận thù, chia rẽ đồng hương thì chỉ làm bằng lăng tróc vỏ thôi, không nhằm nhò gì đâu.

Biết rằng Nước Mỹ là xứ sở Tự Do và ai cũng có quyền bình đẳng để thể hiện chánh kiến của mình, nhưng sẽ không có chỗ cho những tên lưu manh gây rối với mưu đồ phá hoại Nước Mỹ dưới bất cứ hình thức nào. Tôi tin chắc như vậy!

Ngọc Ánh
21/3/2021

Friday, January 1, 2021

Như Là Mây Bay Qua

Trần Ngọc Ánh
Hình minh họa. (www.pixabay.com)

Từng tuổi này viết một lá thư cho người yêu cũ. Đối với tôi không phải là chuyện dễ dàng, biết viết cái gì bây giờ? Chuyện xảy ra giữa tôi và em cũng lâu quá rồi, hơn nữa thế kỷ trước.

Tôi học Văn Khoa, em học Dược, tôi sinh viên nghèo, em tiểu thư danh giá, hai đứa gặp nhau trong thư viện, tôi không tin tiếng sét ái tình nhưng đó là chuyện có thật. “Yêu em hồi nào mà tôi không hay.”

Tuổi mới lớn và mối tình đầu với nhiều say đắm, hai đứa lén lút trong mỗi lần hẹn hò vì gia đình em khe khắt, ngăn cấm cuộc hôn nhân không môn đăng hộ đối này, loay hoay thế nào thì em có thai trước ngày cưới, Mẹ em giận dữ biết bao nhiêu, nhưng cũng ép lòng cho tổ chức đám cưới, chính xác là bên nhà em đình đám để khỏi tai tiếng với họ hàng, đàng trai không có ai đến vì mặc cảm, tôi nghèo đến độ phải mượn bạn bộ đồ vest cho tươm tất để làm chú rể, không có rước dâu hay quà cáp linh đình, tôi biết em không vui nhưng vì yêu tôi, em chấp nhận mọi thiệt thòi trong ngày thành hôn trọng đại của một thời con gái. Tôi cảm kích tình yêu của em và thấy như mình có tội, cái tội quá nghèo không xứng tầm với em.

Cưới xong tôi ra trường, đi dạy học ở một tỉnh xa, em trọ trong căn gác chật hẹp và mỗi ngày đến trường với cái bụng lum lúp để chờ tôi về cuối tuần, tháng lương đầu tiên đưa em trang trãi chuyện áo cơm, nhưng chúng tôi cảm thấy hạnh phúc bên nhau dù cuộc sống đối với một người quen trong nhung gấm lụa là như em là sự khó khăn chật vật, tôi thương em đến xót xa. Gần đến ngày sanh, ba em nóng lòng cô con gái cưng bụng mang dạ chữa mà phải thiếu thốn trăm bề nên ông cho phép chúng tôi về sống trong căn nhà to rộng của gia đình có người ăn kẻ ở hầu hạ. Mặc cảm cảnh "chuột sa hủ nếp" tôi sống âm thầm như cái bóng trong không gian lạnh lẽo đó, ngoài giờ dạy, tôi dành thời gian viết cuốn sách biên khảo văn học đầu tay. Tiền in sách tôi dành hết để đưa em vào bệnh viện lớn nhất Sài gòn sanh đứa con gái đầu lòng. Tôi không muốn gia đình em nhìn tôi như một người khố rách.

Tôi cố gắng để vươn lên trong nhiều cơ hội tốt dành cho mình, khi chúng tôi có chút địa vị vững vàng trong xã hội, chồng giảng sư đại học, vợ dược sĩ, tiền bạc nhà cửa rủng rỉnh, có với nhau bầy con xinh xắn, hạnh phúc tưởng như ấm êm mãi mãi.

Rồi cơn lốc thời cuộc ập tới như giông bão cuốn trôi mọi thứ ra biển, cả miền Nam bị đại nạn Cộng Sản và gia đình tôi cũng lao đao như hàng ngàn, hàng triệu người dân khác, tôi may mắn không bị đi tù như anh em trong quân đội, nhưng bọn họ đã đuổi tôi ra khỏi trường để cho những học hàm học vị bổ túc văn hóa ngoài Bắc vào dạy, điều này là nỗi đau vô cùng đã ám ảnh tôi trong cả những giấc mơ chập chờn sau này.Phải tính chuyện rời khỏi đất nước mà đi thôi, cái xe hơi lật lên trồng rau và con trai tôi đã ôm mấy con chó con ra chợ bán. Em và các con làm sao sống được trong cảnh khốn cùng này đây?

Mấy lần vượt biên, tiền vàng hết sạch, chúng tôi lê lết trở về thành phố, may còn căn nhà để ngủ, đồ đạc bán lần hồi cho có cái ăn qua ngày.Cuối cùng thì tôi xoay sở mua được chiếc tàu cũ của người bạn tốt bụng, tự tổ chức vượt biên, lấy tiền khách trả trước cho bạn một mớ, nó cũng ậm ừ cho thiếu phần còn lại. Kinh nghiệm thất bại mấy lần khiến tôi tự tin hơn.Ơn Trời, chuyến đi thuận buồm xuôi gió, chỉ vài ngày sau là tới Mã Lai.

Gia đình tôi định cư ở Mỹ năm 1979, bước đầu chúng tôi sống tại Texas trong một thành phố nhỏ hẻo lánh, các con học hành ổn định, tôi cũng có việc làm lai rai ở đó, nhưng em thì có ý muốn học lại để lấy bằng dược sĩ của Mỹ cho cơ hội làm việc tốt hơn.Tôi đồng ý để em đi thành phố xa tiến thân, tôi chọn dạy ở trường tiểu học gần nhà, tiện bề chăm sóc các con đang tuổi ăn tuổi lớn.

Lúc đầu em mỗi tuần mỗi về thăm nhà, rồi từ từ vài tuần, từ từ vài tháng mới một lần ghé qua căn nhà nhỏ của cha con chúng tôi, nghĩ bụng chắc em bận rộn chuyện học hành thi cử nên tôi không nghi ngờ điều gì.Tôi tưởng rằng em vẫn mãi yêu tôi như ngày nào.

Cho đến một hôm tôi chở bầy con đi tìm Mẹ, đậu xe trước nhà, bên trong cửa khóa im lìm. Tôi hăm hở bấm chuông, hình dung đôi mắt tròn xoe bất ngờ và nụ cười tươi tắn của em, nhưng người bất ngờ lại chính là tôi khi em hé cửa lạnh lùng "Anh về đi, tôi không còn thương anh nữa đâu " và đóng sập cửa lại khiến tôi chới với như sắp té. Lẽ nào em nhẫn tâm đến vậy sao ? Tôi đau đớn quay ra, nhìn những ánh mắt háo hức của các con ngồi trong xe chờ tin Mẹ mà lòng tôi tan nát. Tôi nói bâng quơ “ hình như Ba viết sai địa chỉ rồi, để hôm nào hỏi lại Mẹ con” .Đường trở về nhà tự dưng thấy xa quá, tương lai mấy cha con tôi chắc cũng thăm thẳm mịt mù, các con vẫn hồn nhiên cười giỡn với nhau trong xe, chúng đâu biết rằng gia đình mình đã rạn nứt từ đây.

Tôi về viết một lá thơ dài cả chục trang cho em, năn nỉ em quay trở lại, tôi kể lể chuyện tình yêu hai đứa thưở nào, tôi nói cho em biết là Cha con tôi thương nhớ em biết bao nhiêu, tôi van xin em trở về cùng tôi làm lại từ đầu, để chăm sóc con mình..Tôi viết như một gã tình si cuồng nhiệt. Tôi nghĩ mình có thể bao dung tha thứ hết mọi lỗi lầm yếu đuối ( nếu có ) của em.Nhưng lá thơ đó không bao giờ gởi đi, vì tôi hy vọng em sẽ trở lại, tôi chờ đợi một ngày nào đó em thay đổi . Niềm đau nếu có tôi xin giữ lại cho riêng mình.

Nhưng em đã mãi mãi không quay về, lần gặp mặt cuối cùng em im lặng như tượng đá, không phân bua hay áy náy ngoài sự cương quyết ly hôn, dùng dằng riết rồi chúng tôi cũng phải chia tay nhau, em bỏ lại tôi với bầy con nheo nhóc, mà đứa lớn nhất mới 17 tuổi và con út vừa lên 6. Giai đoạn đó tôi suy sụp như người tâm thần, tiền lương giao cho con gái lớn chợ búa mua sắm chăm lo cho các em, chúng nó đã quen sống không có Mẹ từ lâu rồi, may mà ở bên Mỹ tôi không phải bận tâm việc học hành giáo dục con cái, may mà tụi nhỏ tánh tự lập, hiền ngoan, chị em nó sống yêu thương nhau và quấn quýt bên tôi, con gà trống cô đơn trong những năm tháng bạc tình.

Rồi các con cũng lớn lên, học hành ra trường, chúng mơ hồ nhận ra ngôi nhà bấy lâu nay trú ngụ đã thiếu sự đầm ấm của một gia đình hạnh phúc, nên khi đủ sức tự lập, các con chỉ muốn bay đi để chọn lựa tổ ấm cho riêng mình, và tôi thấy mình cũng không dự phần trong sự ổn định cuộc sống của chúng nó. May mắn là không đứa nào lận đận để tôi ân hận về sự thất bại của mình. Mất em là tôi đã mất phân nửa cuộc đời.

Ngày con gái lớn có chồng, em đi với người đàn ông xa lạ có mặt trong tiệc cưới, tôi chào em như người bạn thân lâu ngày không gặp, em khác xưa và tôi cũng khác xưa, thời gian kinh khủng quá, mới đó mà mấy chục năm.

Rồi tôi cũng có vợ, ai đó nói giỡn mà trúng thiệt “hồi nhỏ cưới vợ lớn, bây giờ lớn cưới vợ nhỏ” Tôi gặp em nhỏ này lúc tôi 65 và nhỏ mới 50 tuổi. Chúng tôi đã từng dang dở, từng mất mát đau thương nên rất đồng cảm và quý trọng hạnh phúc đang có. Chúng tôi chia sẻ vui buồn, cùng đồng điệu chuyện thơ văn sách vở, luôn yêu thương và chăm sóc cho nhau, chính xác hơn là em nhỏ lo lắng cho tôi mọi thứ như người vợ hiền tận tụy với chồng, nhà lúc nào cũng ấm áp tiếng cười, bạn bè gần xa ai cũng trầm trồ cho hạnh phúc cuối đời của chúng tôi. Còn gì mãn nguyện hơn nữa chớ. Chúng tôi trăng mật như vậy cũng mười mấy năm rồi, trong ấm ngoài êm.

Là người phụ nữ nhạy cảm và nhiều cá tính mạnh mẽ, thỉnh thoảng em nhỏ cũng hay tò mò hỏi tôi về chuỵên ngày xưa, tôi tin em nhỏ thông hiểu nên không dấu diếm điều gì, tôi kể về mối tình đầu đời của tôi, về chuyện em lớn bỏ tôi đi biền biệt, trong khi tôi yêu em ấy vô cùng và mấy chục năm qua rồi tôi vẫn luôn băn khoăn tự hỏi mình đã làm gì sai để khiến em ấy phải đoạn tuyệt tình tôi?” Lâu rồi tôi không gặp lại người xưa, chỉ nghe loáng thoáng các con nói về mẹ của chúng,” Má sống một mình trong căn nhà rộng lớn ở tiểu bang xa lắc nào đó, đã nghĩ hưu và có rất nhiều tiền” tôi có cần quan tâm đến sự cô đơn của người đàn bà ờ tuổi gần 80 đó không?

Nhưng em nhỏ này quan tâm, có lẽ em đã từng là phụ nữ sống cô đơn trong những năm tháng buồn hiu nên em hiểu rất rõ cảm giác xót xa này. Em nhỏ trầm ngâm suy nghĩ, phân tích mọi ngóc ngách từng sự kiện trong mối hôn nhân quá khứ của tôi và đưa ra phán quyết nghiêm chỉnh như một quan tòa:

Anh có lỗi với chị ấy, anh đã làm dang dở ước mơ tuổi trẻ của chị ấy, tương lai rực rỡ của một tiểu thư nhà giàu và chuyến du học sang Pháp. Nếu không có anh lúc đó biết đâu cuộc đời chị ấy đã tiến thân một bước vinh quang hơn. Chị ấy đã không có khoảng thời gian sống trong tủi nhục buồn phiền.

Hãy viết thư cho chị ấy đi, biết đâu chị ấy cần một lời tha thứ, hay xin lỗi gì đó của anh, biết đâu cuối đời chị ấy cần một sự cảm thông chia sẻ, cần một cái nắm tay thân thiết dịu dàng, cần một vòng tay ôm ấm áp quen hơi. "
Em nhỏ nói thao thao giống như đang đọc trong tiểu thuyết. Tôi ngạc nhiên bất ngờ trước ý tưởng xuất phát từ trái tim rộng mở nhân hậu của em. Có thể em nhỏ nói đúng, thời tuổi trẻ tôi cũng có lỗi với nàng, biết đâu được tôi đã làm điều gì đó sai trái khiến nàng bị tổn thương, nói điều gì đó nặng lời khiến nàng căm hận oán ghét.

Nhưng viết thơ cho vợ cũ ư? Tôi nghĩ mình sẽ khó khăn khi làm điều này, thật tình tôi chỉ muốn quên đi, cái gì đã qua cho nó qua luôn, khơi gợi làm gì một chuyện tình buồn nhưng ngẫm nghĩ cuộc đời của chúng tôi đã đi qua bao thăng trầm sóng gió, hạnh phúc hay đau thương cũng có với nhau ít nhiều kỷ niệm trong cuộc sống vợ chồng và mấy mặt con. Tuổi đời chúng tôi trên dưới 80 hết rồi, không biết sẽ ra đi lúc nào thì tại sao mình không thể gặp nhau một lần để tha thứ cho nhau? Dù sao đó cũng là mối tình đầu của tôi mà

Tôi lại mất ngủ một đêm để viết thơ gởi Má xấp nhỏ

"Lỗi ở tuổi trẻ của tôi đã làm điều gì đó khiến Má nó buồn trong bụng mà không chịu nói ra. Mấy chục năm nay xa nhau, tôi nghĩ Má nó giận đủ rồi, thôi thì cho tôi xin lỗi dù muộn màng, coi vậy mình cũng không còn nhiều thời gian để sống nữa đâu, tôi cũng mong muốn gặp lại Má nó, mình sẽ coi nhau như hai người thân trong gia đình có nhiều con cái cháu chắt, không hẳn là sự ràng buộc vĩnh cửu nhưng đó là tình yêu thương còn lại trong trái tim tôi dành cho Má nó, hãy tha thứ cho tôi."

Thơ viết tay nắn nót, gởi đi rồi tôi thấy mình giống như tên học trò vụng dại ngày xưa cứ mong ngóng được hồi âm, lẽ nào Má nó giận dai đến như vậy sao?

Một sáng cuối Thu, tôi đi bộ trong công viên đầy lá vàng, bên cạnh em nhỏ đang ríu rít kể chuyện này kia ( mà lạ, em lúc nào cũng ríu rít hồn nhiên dù ở tuổi gió heo may ) tôi nghĩ mình đã quên lá thơ gởi Má nó. Hạnh phúc ở ngay bên cạnh mà tìm kiếm chi xa xôi, tôi không mong đợi điều gì nữa, chợt phone reo, cái số lạ mà giọng nói rất quen, mấy chục năm rồi tôi làm sao không nhận ra được tiếng Má nó trầm ấm dịu dàng, cũng vì oanh vàng thỏ thẻ này mà tôi say đắm suốt thời tuổi trẻ. Tôi bật volume lớn để em nhỏ cùng nghe, giữa chúng tôi không có gì riêng tư, nhưng em nhỏ đã lẳng lặng rẽ lối khác, cả hai em đều biết tôi xúc động trong lúc này.

Chúng tôi có nhiều câu chuyện để nói với nhau, coi như khoảng cách mấy mươi năm trước không hề tồn tại, bây giờ chỉ là hai người bạn già lâu ngày gặp lại, kể lể chuyện xa xưa đến cuộc sống hiện tại, chuyện con cái đứa này đứa kia,không hiểu sao tôi lại nhắc đến lần đầu tiên hai đứa ngồi Taxi đi dự tiệc cưới của người bạn và em đã chủ động nắm lấy tay tôi. Em cười trong phone khiến tim tôi run rẩy. Vậy là em đâu có quên những khoảnh khắc dịu êm đó, nhưng sao em đành đoạn bỏ tôi?

Tuy không ai nói ra, nhưng chúng tôi đều biết rằng mình đã tha thứ cho nhau kể từ đây. Lòng tôi chợt nhẹ nhõm, chuyện đơn giản vậy mà sao mình không nói sớm hơn, may mà có em nhỏ mách nước, may mà tôi có nhỏ cuối cuộc đời này.

"Hồi nhỏ tôi cưới vợ lớn và bây giờ già tôi cưới vợ nhỏ" Cả hai người phụ nữ đi qua đời tôi đều đáng để tôi yêu thương, dù tôi biết có thứ hạnh phúc cũng tả tơi cay đắng nhưng mà có qua nếm trải mới nhận ra sự ngọt ngào cuối cùng.

Tôi cám ơn em biết bao nhiêu nhỏ ơi!

Monday, September 7, 2020

Mong Ngày Qua Đi

Trần Ngọc Ánh

Đứa cháu ngoại 6 tuổi cứ mỗi lần facetime là nó hỏi “Ngoại có nghĩ rằng là sẽ lái xe qua đây thăm con không?”Và lần nào tôi cũng lắc đầu từ chối “ không được đâu, ông Ngoại làm sao lái xe từ Cali qua Texas như ba con được.” Nó lại tiếp tục thuyết phục “thì ngoại vừa đi vừa ngủ, hai đêm là tới rồi”. Tội nghiệp con bé, nó không hình dung nổi 1400 miles là bao xa với sức già của Ngoại nó, nhưng khoảng cách trái tim thì rất gần, chỉ cần vói tay bấm nút là tới. 

Cả nhà nó dọn đi ngay trong thời điểm dịch bệnh và bạo loạn đang rầm rộ khắp nơi. Tụi nhỏ không ngán mấy vụ sanh tử đó mà chỉ tính toán theo kiểu sanh tồn của dân xuyên bang “Cali đắc đỏ, nhà cửa mắc quá mà làm lương không bao nhiêu nên thôi tìm chỗ khác làm ăn”, chọn lúc còn đang hưởng tiền thất nghiệp vì lockdown, tụi nó dọn nhà qua TX, ổn định chỗ ở rồi tìm việc cày lại từ đầu. 

Khi chiếc Uhaul kéo đồ tụi nó đi và vợ chồng con cái nhà nó leo lên xe van dọc đường gió bụi là tôi mất ngủ mấy ngày trời vì thương hai đứa cháu ngoại, lo lắng chặng đường xa xôi phía trước của “con bướm” liều mạng. Nhớ hai câu thơ của ai đó “Dẫu rằng máu chảy về tim, cũng không ngăn nổi cánh chim giang hồ”. Tụi nhỏ bên này cứ nhởn nhơ chọn lựa cuộc sống nó thích mà không cần biết tâm trạng vui buồn của cha mẹ ra sao. Tôi biết không có cách gì giữ nó ở lại bên mình mãi mãi, dù sao nó cũng có một gia đình.

Căn nhà lại trở nên trống vắng như mấy tháng về trước, hai vợ chồng già ra vào lặng thinh, lại thèm nghe tiếng cười giỡn ồn ào của trẻ con, những món đồ chơi lăn lóc trong phòng nhìn đâu cũng thấy như tụi nó còn chạy loanh quanh trong góc nào đó chơi trò trốn kiếm. Tự dưng thấy tuổi già của mình cô đơn dễ sợ.

Trong tình thế phải bó chân mấy tháng nay riết rồi cũng quen, tôi không còn cảm giác bị tù túng khó chịu như trước nữa, mà lại thấy an toàn trong cái ổ chuột của mình, có đủ tiện nghi cho một cuộc sống không bon chen hối hả của người nghỉ hưu như chúng tôi thì như vậy là yên tâm rồi. Nhưng đó chỉ là sống mòn, sống cho qua ngày đoạn tháng, trong khi ngoài khung cửa là một mùa hè đỏ lửa đang hừng hực sự kiện mỗi ngày, phe phái chính trị đấu đá nhau, tin giả tin thật cứ làm hoang mang dư luận, đại dịch vẫn còn hoành hành với cả ngàn người chết mỗi ngày trên toàn nước Mỹ, chưa kể cái vụ BLM (Black Lives Matter) với những trận biểu tình um sùm kéo theo các cuộc bạo loạn phá hoại, cướp bóc ở những thành phố lớn trong thời gian qua đã làm thế giới phải e ngại khi nhìn vào Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, bởi vì một thể chế chính trị của Mỹ dù theo đảng phái nào cũng có tầm ảnh hưởng quan trọng đối với thế giới .

Cái con Covid quả là kẻ thù số một của nhân loại, nó như ma quỷ tàng hình, không chân dung rõ ràng để thấy nó ba đầu sáu tay ra sao mà né nhưng sự xuất hiện của nó đã làm đảo lộn toàn bộ cuộc sống của mọi người, chỉ trừ vài nơi xa xôi hẻo lánh, rừng rậm biển khơi là nó chưa mò tới thôi, còn lại chốn phồn hoa đô hội là nó khai tử tất tần tật, một tay sát thủ không có vũ khí nhưng đã giết người hàng loạt rất đáng kinh sợ, lúc đầu nó chỉ nhắm vào người già có cơ thể yếu đuối triền miên sẵn dễ bị lây nhiễm nhưng rồi sau đó trẻ con, người trung niên cũng bị dính luôn, California đã hai lần Lockdown và vài thành phố lớn bị phong tỏa vì dịch bệnh nghiêm trọng, cả thế giới chết hơn 840.000 người, những con số thật khủng khiếp, gấp mười mấy lần chiến tranh thế giới thứ hai cách đây gần một thế kỷ.

Chưa bao giờ nước Mỹ lâm vào tình trạng thù trong giặc ngoài tơi tả đến như vậy, đó chỉ là nhận định của tôi thôi, có lẽ từ lâu rồi tôi luôn có cảm giác an toàn khi dung thân ở đất nước “Number One”này, tôi đọc trên mạng thấy người ta nhận xét về nước Mỹ như vầy: 

“Cái đất nước mà số điện thoại quốc tế bắt đầu bằng số 1, cái tên AMERICA bắt đầu bằng chữ A và kết thúc cũng chữ A, một quốc gia luôn bị gọi là Kỳ Thị Chủng Tộc nhưng Tôn Trọng Nhân Quyền lại được minh định rõ ràng trong Hiến Pháp, là xứ sở mà ai cũng muốn đến tá túc khi cùng đường, muốn định cư lâu dài dù đã từng miệt thị khi gọi họ là Đế Quốc Mỹ. Một đất nước chưa từng bị xâm lăng nhưng có khả năng vực dậy mọi quốc gia khác từ đống tro tàn..

Từ lâu rồi nước Mỹ giống như con Đại Bàng cô độc trên bầu trời của Thế giới Tự Do, một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì nghĩ nó giàu nhất, nhưng nó lại là người đầu tiên giúp đỡ khi các quốc gia khác gặp khó khăn.

Không biết sự đề cao có quá đáng không, nhưng tôi từng tâm đắc về các điều rất chí lý này, dĩ nhiên nước Mỹ không hoàn thiện lộng lẫy như pho tượng thạch cao hay bức tranh đáng giá trong Viện Bảo Tàng, nhưng cốt lõi cái giá trị bên trong của nó thì vĩnh viễn.Ai nói tôi cuồng Mỹ. Tôi chịu.

Mấy tháng cấm túc vừa qua khiến tầm nhìn của tôi như bị một rào cản vô hình nào đó che mờ đi, khi mỗi ngày tin tức nước Mỹ về Covid đã làm hàng ngàn người chết, hàng mấy chục ngàn người bị nhiễm bệnh, rồi hai đảng phái đình đám nhất Hoa Kỳ sắp tới ngày bầu cử thì tung tin nói xấu nhau không biết thiệt giả đâu mà rờ, khiến những cử tri thầm lặng như tôi hoang mang hết sức, làm thinh thì người Việt thông minh sáng suốt sẽ chê mình u mê tăm tối, mà lên tiếng ủng hộ bên này hay bên kia thì coi như mất tình bè bạn anh em. Thiệt tình. 

Có bà cô già gần 90 gọi điện thoại thăm, nói vòng vo rồi bà hỏi thẳng “con bầu ai?” thấy tôi ấm ớ bà nói vói trước khi gát máy “nhớ không bầu bằng thư nhe, tụi nó ăn gian lắm đó” nghe mà thương tấm lòng của bà với đất nước đã cưu mang bà hơn nữa đời người, ở cái xứ dân chủ này được đi bầu là một quyền lợi, nhưng bầu cho ai là sự tự do lựa chọn của mình, là nghĩa vụ mà mình phải có trách nhiệm thực hiện, dĩ nhiên bầu cho ông A ông B nào đó chỉ là nhân vật tượng trưng trong thời gian ngắn thôi, nhưng bầu cho tương lai của nước Mỹ mới là điều quan trọng, chắc chắn nó khác xa với chế độ Cộng Sản độc tài, đảng cử và đảng bầu luôn, người dân cả đời không được cầm trên tay lá phiếu nào gọi là tự do, độc lập. 

Nước Mỹ từ đầu năm đến nay đã xảy ra biết bao chuyện không vui, trời hại cũng có mà người hại cũng có, dĩ nhiên lao đao lận đận là không tránh khỏi nhưng vẫn giữ vững được lòng tự hào của một cường quốc trong cái nhìn của thế giới, hy vọng từ giờ đến cuối năm mọi việc sẽ dần ổn định, dù biết rằng sau một cơn bão lốc nhà cửa tang hoang, mọi thứ đều sụp đổ nhưng còn sức mạnh của niềm kiêu hãnh, bản năng sinh tồn sẽ giúp dân Mỹ đứng dậy được, có thể không còn giống như trước đây, mọi chi tiêu hoang phí hay hàng hóa xa xỉ tốn kém sẽ được điều chỉnh lại cho phù hợp hơn, những nhu cầu cần thiết sẽ sắp xếp theo thứ tự ưu tiên để cuộc sống được dễ dàng hơn “Thiết lập lại các giá trị để xây dựng một thế giới mới khác biệt hơn, như người ta sẽ học cách hạnh phúc với một chiếc áo đơn giản thay vì phải đứng trước tủ áo đầy ắp và bận rộn để lựa chọn nó.”

Có chuyên gia nào đó đã nhận định tương lai của thế giới sau khi thoát khỏi cơn đại dịch Covid toàn cầu qua cách ví von trên, mọi người sẽ sống chậm lại để chiêm nghiệm với chính mình và yêu thương nhau hết lòng. Tôi nghĩ điều này đúng, giống như sau khi thấy mình thoát chết trong một tai nạn kinh hoàng, người ta dễ sống từ bi độ lượng hơn, khoan dung và chia sẻ hơn.

Mùa hè đỏ lửa Covid trên nước Mỹ rồi sẽ qua, cơn bão Laura dữ dội cũng đã qua.Chúng ta sẽ cùng nhau hàn gắn lại trật tự xã hội, dựa trên chuẩn mực đạo đức vốn được xây dựng hơn hai trăm năm trên Hiến Pháp mà thế giới luôn nhìn vào để ngưỡng mộ sức mạnh một cường quốc như Hoa Kỳ. Có thể nước Mỹ không vĩ đại trở lại trong một sớm một chiều sau cơn bệnh nặng này, nhưng chắc chắn sẽ nhanh chóng khôi phục lại nền kinh tế đã bị trì trệ trong thời gian qua, sẽ không bao giờ ngã gục trước mọi khó khăn, mọi kẻ thù.. Nếu mỗi ngày bạn còn thấy trên TiVi hình ảnh ai đó đang phát biểu và bên cạnh có một người múa tay diễn tả ngôn ngữ cho người khiếm thính hiểu, thì hãy tin rằng đây là đất nước bình đẳng và quyền con người luôn được tôn trọng như nhau, bất kể bạn là ai. 

Mùa Thu sắp về, những hẹn hò cho một chuyến đi xa như hàng năm bị cái vụ Covid này trì hoản lại, tôi buồn như con chó ốm khi quanh quẩn trong nhà, thôi thì tự an ủi mình như vậy là yên thân lắm rồi, trong khi ngoài khung cửa là cả thế giới đang bồn chồn lo âu vì sự mất ổn định của nền kinh tế toàn cầu khi mọi giao dịch đều bị ngưng đọng lại suốt mấy tháng qua. Nhiều tiểu bang rụt rè mở cửa cho những dịch vụ cần thiết và chính quyền liên bang thì bận tranh cãi nên làm cái gì tốt nhất cho người dân trong giai đoạn khó khăn này. 

Tôi thấy mình bé nhỏ trên nước Mỹ mênh mông, vói tay bấm cái nút phone để nói với đứa cháu một câu thôi “Ngoại hứa chắc chắn sẽ qua thăm con sau khi hết dịch, nhưng đi bằng máy bay.” 

Trần Ngọc Ánh

Wednesday, April 1, 2020

Đôi giày chật

Pearls of Joy : Photo | Cinderella shoes, Jimmy choo heels ...
Không hiểu từ bao giờ hình ảnh những người phụ nữ trở về từ bên kia nửa vòng trái đất với vóc dáng thon thả, làn da trắng mịn, tóc nhuộm nâu vàng, đeo cặp kính râm bí ẩn trên khuôn mặt thanh tú, đôi giày cao gót cả tấc nhún nhẩy trong chiếc quần short cũn cỡn và cái áo thung hai dây khoe bờ vai tròn lẳng thỉnh thoảng xuất hiện trong hẻm nhỏ đã gợi cho cô giáo Mai nỗi ao ước đổi đời, cô mơ có một ngày nào đó mình trở thành Việt Kiều. 

Tôi biết Mai vì nó là em của nhỏ bạn chung xóm, tuổi mới lớn Mai thông minh xinh xắn, học hành tử tế, tánh tình lanh lợi dễ thương, tốt nghiệp xong cấp ba là con bé nhảy vô ngành du lịch làm tour guide, dẫn khách đi rày đây mai đó trong các nước Châu Á, vốn liếng ngoại ngữ của nó tàm tạm đủ để câu cơm thong thả, thời kỳ người ta đua nhau đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc thì các công ty môi giới mở thêm trường dạy và học tiếng Hàn, vậy là Mai bỏ nghề tour guide để nhảy qua “nhu cầu thời thượng” này. Học hành bằng cấp hẳn hoi, Mai ra trường đi dạy cho các trung tâm giới thiệu việc làm, lương bổng nhàn hạ hơn, dù sao được gọi là cô giáo cũng nở mày nở mặt với chòm xóm.

Con nhỏ coi cũng đẹp người đẹp nết mà không hiểu sao tới ngoài 30 tuổi mới lấy được chồng, anh ta là học trò trong lớp tiếng Hàn của Mai, nhỏ hơn cô giáo vài tuổi, tuy đẹp trai nhưng con nhà nghèo học dốt, bởi vậy mới đi làm cu li xứ người. Tuy nhiên có tình cảm với nhau thì cần gì so đo hơn kém. Cô giáo Mai tưởng là cuộc đời yên ấm từ đây.

Ai dè sau khi đi lao động nước ngoài trở về, sẳn có chút tiền bạc rủng rỉnh, anh chàng lại lao vào ăn chơi cờ bạc gái gú, sau mỗi trận nhậu là gây sự chửi bới vợ con, thậm chí có lần đánh vợ gãy tay phải băng bột cả tháng. Bản chất lưu manh của anh ta đã lộ ra sau vài năm chung sống khiến Mai uất ức tủi nhục, và quyết định ly hôn, gia đình chồng dành nuôi hai đứa cháu nội đích tôn, dành luôn căn nhà mà thời con gái Mai gầy dựng được. Chán đời cô ra đi tay trắng mặc dù cô không có lỗi trong vụ này nhưng đám đông đã áp bức một phụ nữ đơn thân và không quen sống gian ngoa trong xã hội lừa lọc chụp giựt này.

Khi tôi từ Mỹ trở về thăm xóm cũ thì gặp lại Mai tiều tụy hốc hác sau những năm tháng bất hạnh. Cầm những món quà lặt vặt tôi cho, Mai bộc bạch hồn nhiên “sao em muốn được đi Mỹ một lần cho biết- Ừ thì cứ mua vé đi, bây giờ thiên hạ du lịch hà rầm mà”. Nói an ủi cô vậy nhưng tôi đâu biết thủ tục rắc rối ra sao cho một chuyến đi tới..thiên đường mơ ước của Mai. Vài tháng sau thì con nhỏ gọi qua tôi báo tin là nó sẽ đi Mỹ, một cô bạn thân hồi xưa đã rủ Mai sang chơi, giọng Mai phấn khích hào hứng y như mười mấy năm trước Mai báo tin cho cả xóm biết cô lấy được thằng chồng trẻ tuổi đẹp trai. Tôi chúc mừng Mai đạt được ước mơ qua Mỹ một lần cho biết mà cô từng tơ tưởng. 

Thời gian lu bu bận rộn suốt mấy năm trời tôi không về lại VN, tôi cũng quên hẳn con em hàng xóm này cho tới một hôm tôi nhận được số phone lạ trên nước Mỹ. “Em là Mai nè chị” tôi ngạc nhiên “Ủa, em qua du lịch nữa hả”. Giọng Mai yếu xìu “Dạ hông, em lấy chồng và ở luôn bên này rồi”. Như một phản ứng tự nhiên tôi định chúc mừng cô, nhưng hình như có cái gì đó không ổn trong tiếng thở dài não nuột của Mai bên kia đầu dây, hai chị em hẹn gặp nhau trong bữa nào đó, hỏi ra mới biết nhà Mai cách nhà tôi khoảng hơn giờ lái xe. Sự tò mò khiến tôi muốn biết Mai bây giờ ra sao và làm cách nào để tới ..thiên đường như cô ấy đã từng ao ước.

Trước mặt tôi là mẫu phụ nữ Việt kiều đúng điệu, quần bó, áo hai dây, kính đen và mái tóc nhuộm nâu vàng, Mai bây giờ khác xa Mai tôi gặp ở Sàigòn mấy năm trước, gương mặt trang điểm khéo léo coi cũng còn tươi nhưng phảng phất nét buồn. Chưa uống cạn chai nước mà nghe câu chuyện của Mai kể về những đắng cay tủi nhục trong suốt thời gian bôn ba xứ người mà tôi như bị mắc nghẹn.

“ Em qua Mỹ theo dạng du lịch, đang dạy học nhưng nghỉ hè, sẳn buồn trong bụng chuyện gia đình lận đận nên đi cho nguôi ngoai, qua đây ở nhà vợ chồng người bạn tính chừng hai tháng rồi về, họ cùng làm ca đêm nên ngày rảnh họ chở em đi chơi đây đó, thiệt tình được qua Mỹ, thấy khung cảnh sang trọng, nhà cửa đường sá sạch đẹp, lối sống văn minh lịch sự của con người ở Mỹ em thích lắm mà cũng hả dạ vì từ lâu em vẫn mơ ước được đi một lần trong đời. Rồi em gặp ổng, bạn của chồng bạn, cả bọn đi chơi chung mấy lần, thấy ổng có vẽ hiền lành thiệt thà, vợ chết mấy năm rồi, thằng con lại đi làm ăn xa nên quạnh hiu lắm, ổng hỏi han này nọ về gia cảnh, em cũng kể tuốt hết. Ai dè ổng để bụng thương em, vợ chồng người bạn nghe vậy đốc vô, muốn ở lại Mỹ thì kết hôn với ổng, nhiều người thèm qua đây họ phải tốn tiền cho vụ kết hôn giả cả mấy chục ngàn, còn em thì không tốn đồng nào...

Lúc đầu em cũng ngần ngừ vì thấy ổng hơi lớn tuổi, hơn cả con giáp chớ ít gì, nhưng nhớ lại hồi trước lấy chồng trẻ bị đám bạn của nó tới nhà hỏi chọc quê “ có anh Khanh ở nhà không bác?” rồi khi vợ chồng cãi nhau, nó gằn giọng “ bà có biết tôi mắc cỡ khi ra đường với bà không?” Em hận thằng Khanh vì mấy câu nói đó, nên bây giờ đắn đo không biết bước thêm bước nữa có yên ấm hay lận đận khổ tâm thêm, thật lòng em rất muốn thay đổi cuộc đời mình, em muốn ở lại Mỹ. 

Cuối cùng thì em chịu lấy ổng, hôm ra City Hall ký hôn thú, ổng đeo cho em chiếc nhẫn cưới lỏng le, em nghĩ là của vợ ổng chết để lại, tự dưng thấy rờn rợn, nhưng thôi kệ, ổng ăn tiền già nên cũng nghèo, miễn sống tử tế với nhau là được rồi. Em về ở với ổng trong căn phòng chật chội share với người ta, đồ đạc không có gì ngoài mớ quần áo hôi rình của người độc thân mà sống bừa bãi. Em dọn dẹp cả mấy tuần mới coi tươm tất, còn chút tiền túi em đi mua sắm đồ trong nhà, từ quần áo cho ông đến mền gối, khăn vớ, em nghĩ bụng “ăn cây nào rào cây nấy” nhưng thiệt tình trong lòng có ngạc nhiên vì một người sống ở Mỹ cả mấy chục năm như ông mà không có được cái nhà đàng hoàng, trong khi bạn em mới đây mà đã mua được một căn trả góp. Em chưa biết ông có dính vô cờ bạc hay nợ nần ai không nữa, em cũng chưa hiểu hết về người đàn ông này, mà em cũng đứng tuổi rồi đâu cần kén chọn gì nữa. 

Những điều đó không quan trọng với em, miễn được ở lại Mỹ là cơ hội tốt cho em rồi. Em nghĩ mình may mắn khi có “quới nhơn phù hộ”, em tưởng ổng thương em thiệt tình, ai dè ở được chừng tháng ổng hỏi em có tiền riêng tư gì không đưa cho ổng đổi cái xe mới, vì nghe bạn kể là hồi bên VN em sống khá giả, có nhà cửa nghề nghiệp ổn định. Khi thấy em nói không có, ổng lộ vẻ thất vọng ra mặt, chì chiết em mấy ngày liền với lời lẽ thô tục, chửi bạn em và em là bọn lừa đảo, dối gạt ông.

Em cảm thấy bị xúc phạm kinh khủng, cuộc hôn nhân này là tự nguyện giữa đôi bên, hay là ông nhầm lẫn khi tưởng rằng em giàu có ? lẽ nào ông chỉ vì tiền? Tự ái tủi nhục em khóc hoài và chỉ muốn quay về VN phức cho rồi, nhưng nghe hàng xóm xì xầm “ông lấy con nhỏ này coi cũng đàng hoàng ngon lành, ông già cả bịnh hoạn có nó đở đần” thì ông lại năn nỉ làm hòa, chuyện vợ chồng lục đục cũng là bình thường, qua một lần đổ vỡ nên em có kinh nghiệm nhẫn nhịn cho yên, sau đó ông dẫn em đi làm để kiếm tiền, vì chưa có giấy tờ chính thức nên em chỉ đi giúp việc cho mấy người Việt quen biết với ông, họ trả tiền rẻ mạt mà công việc khi mướn chỉ yêu cầu có một nhưng vào làm thì thêm đủ thứ việc lại không có thêm tiền, làm quần quật từ sáng đến tối mịt, đi giữ người già thì họ bắt chùi cầu, lau nhà, dọn kho, cắt cỏ tưới cây, còn trông em bé thì khi nó ngủ phải giặt thêm quần áo, rửa chén, nấu cơm. 

Em biết đi làm lậu như vậy không ai bênh vực quyền lợi cho mình, bên Mỹ này luật lệ rất rỏ ràng, lương bổng giao kèo chặt chẽ nhưng em xui gặp phải người chủ lường công bắt chẹt với đồng hương mới qua. Nhưng em cần tiền để sống còn ở đây, dù cực khổ mấy em cũng ráng được nhưng chị ơi, cái em sợ nhất là phải ăn ngủ với người đàn ông hôi hám, hồi quen thấy ăn mặc bề ngoài cũng lịch sự lắm, ai dè người ông bị ghẻ lác kinh niên, lại thêm sự thèm khát do dùng thuốc kích dục của ông khiến em bị dày dò đêm này qua đêm khác như một con điếm. Nhưng tuổi già như ông có làm được gì đâu, sáng nào em cũng bị chì chiết vì ông không được thỏa mãn, rồi ông đá ghế đá bàn gây gổ chửi thề. Căn nhà như địa ngục. Em lại đi làm trong mệt mỏi và trở về bằng sự ê chề cay đắng. Tiền bạc làm được bao nhiêu em đưa hết cho ổng trả tiền nhà, chợ búa, em muốn học lái xe, ông cản không cho nói em không thể lái được, đi đâu làm gì cũng tùy thuộc vào ổng, mà mỗi lần lên xe ổng chửi thề suốt buổi, toàn quanh quẩn chuyện củ rích, phàn nàn việc lấy em là sai lầm, tưởng em có tiền để đưa ông đổi xe mới, mướn chỗ ở rộng rãi hơn, mai mốt đủ lông đủ cánh thế nào em cũng sẽ bỏ ổng v.v 

Em thấy ổng vô lý và bệnh hoạn hết sức, cứ nghỉ ngợi đâu đâu rồi kiếm chuyện gây sự, buồn không biết than thở với ai, em không có người thân ở đây, vợ chồng bạn em đã cho mượn tiền để ông làm thủ tục bảo lãnh xin thẻ xanh cho em được chính thức ở lại nước Mỹ.

Hơn ba năm trời trân mình chịu đựng, em sống không có một ngày hạnh phúc thanh thản bên chồng, phần hai đứa con ở VN cứ than khóc với em về việc ba nó đem về nhà người phụ nữ khác, không quan tâm tới chúng nó, thằng lớn còn vài năm nữa tới tuổi đi nghĩa vụ, con nhỏ học hành sa sút vì ham chơi, tuổi mới lớn dại dột dễ bị hư hỏng. Hồi trước thấy bên Nội làm dữ quá dành nuôi cháu, bán đất hương quả họ cũng có tiền, nên em yên tâm để lại căn nhà và giao con, nghĩ tụi nhỏ sẽ được chăm sóc đàng hoàng, ai dè bây giờ mọi thứ tang hoang. Bụng dạ em cứ rối bời chuyện bên này bên kia kẹt cứng.

Em không biết khi quyết định kết hôn vội vã với người đàn ông mà mình chưa có tình yêu sâu đậm để vì mục đích ở lại Mỹ là đúng hay sai nữa, ngoài cuộc sống vợ chồng chán ngắt, ngoài những người Việt xấu xí lường công mà em đã gặp trong bước đầu mới tới thì nước Mỹ vẫn là điều em thích nhất khi ở lại đây, cuộc sống có cái gì đó tự do thoải mái mà em cảm nhận được khác xa cái không khí ngột ngạt bên nhà, luật lệ rõ ràng khiến người ta yên tâm, xe cộ giao thông trật tự an toàn, chợ búa mua sắm thoải mái mà hàng hóa phong phú chất lượng, em thèm đi Mall mà mỗi lần nhờ ông chở đi thì bị cằn nhằn suốt, em thấy tù túng hết sức.

Ngày nhận được thẻ xanh em mừng phát khóc, em trằn trọc cả đêm không ngủ được, em lại ao ước có quốc tịch để chính thức làm công dân Mỹ, để có điều kiện bảo lãnh hai con em qua đây cho tụi nó học hành trong môi trường giáo dục đàng hoàng, nước Mỹ là quê hương của cơ hội, em mong các con em tiến thân bằng sự lương thiện để trở thành người tử tế, chứ bây giờ nhìn lại xã hội VN, em lo sợ tụi nhỏ hư hỏng quá chị ơi.

Bây giờ em còn ngổn ngang nhiều việc phải làm, có giấy tờ rồi em sẽ tìm việc làm ổn định không sợ bị chèn ép nữa, em ráng học lái xe và dành dụm tiền mua chiếc xe cũ đi làm để khỏi phụ thuộc chồng dù em biết điều này ông không thích, hay chính xác hơn là ông sợ em đủ lông đủ cánh rồi bay đi như thói đời của các cô gái trẻ khi lấy chồng Việt kiều. Nhưng chị ơi mang đôi giày không vừa chân đi một đoạn ngắn là mình đã khó chịu rồi, huống chi phải chịu đựng cả một đời. Em hứa với lòng dù không yêu thương ông nhưng vẫn nhớ ơn ông đã giúp em đạt ước mơ đổi đời trên nước Mỹ này, em sẽ không phụ bỏ ông khi ông gặp khó khăn bệnh hoạn, chỉ lo sau này muốn rước con qua đây lại sợ ăn ở chung đụng với ông, con mình hơ hớ em ngại lắm, đến nay em còn dấu tụi nhỏ chuyện đã lập gia đình bên này, em chưa biết phải nói sao để chúng nó thông cảm cho em.

Tôi lắng nghe câu chuyện của Mai mà thương, biết bao cô gái bên nhà cũng nuôi ước mơ làm Việt kiều như Mai, nhưng không biết có ai thấm đau cay đắng khi mang phải đôi giày chật đi suốt đoạn đường dài như cô ấy? Họ không thể nói ra vì sợ xấu hổ, mặc cảm, họ muốn giữ sỉ diện với gia đình bạn bè bên nhà, đối với nhiều người, nước Mỹ vẫn là điểm đến tuyệt vời nhất

Giá vé của thiên đường tuy mắc nhưng Mai vẫn còn cơ hội để tới đích, trong khi hàng trăm, hàng ngàn bạn trẻ khác đã hăm hở ra đi và phải bỏ cuộc nửa chừng vì chết ngạt trong thùng đông lạnh hay vùi thây dọc theo những con đường mòn trong rừng tuyết của đất nước xa xăm nào đó, cách quê nhà vạn dặm.

Đau đớn thay vì đâu nên nỗi? họ cũng từng có những ước mơ ...

Wednesday, February 12, 2020

Chuyện Phim Buồn


Cứ gần giáp năm thì trong bụng buồn buồn, nhất là nửa đêm ngủ hổng được mà nghe gió rít từng cơn càng não nuột, những ngày lễ lạc chộn rộn như vầy tôi thường nằm nhà loay hoay với nỗi buồn không tên của mình, coi phim hay đọc sách để quên buồn. 

Image result for hamburger hill movie
Tình cờ thấy bộ phim với tựa đề “Hamburger Hill” do Mỹ sản xuất năm 1987 của đạo diễn John Irvin liên quan tới chiến tranh Việt Nam, tôi tò mò bấm vào coi, phim ngắn thôi nhưng đã làm tôi nín thở theo dõi cuộc chiến đấu quyết liệt của quân đội Mỹ, trong một trận đánh trên ngọn đồi 937 gần biên giới Việt Lào năm 1969. 

Thời chiến tranh tôi còn vô tâm quá với lứa tuổi ăn chưa no lo chưa tới, nhưng sau khi tàn cuộc chiến thấy có nhiều điều trái tai gai mắt trong chế độ mới, khiến tôi quan tâm đến xã hội, sự dấn thân có lẽ bắt đầu từ giai đoạn cả nước ăn khoai sắn thay cơm, rồi miền Nam của tôi trãi qua bao biến động dưới bàn tay phù thủy tàn độc của cái gọi là XHCN, trả giá cho việc ăn cơm quốc gia mà không chịu thờ ma CS là những năm tháng tù đày, tôi không phàn nàn về cuộc chơi “nhất chín nhì bù” của mình, coi như một tai nạn xảy đến cho gia đình mà kết cuộc khá bi thảm, một người chết hai người bị thương nặng...

Sau này tôi lại chú ý đến những câu chuyện thời sự hơn là coi phim bộ như thói thường của mấy người già mới qua Mỹ, nên sách vở, phim ảnh hay bất cứ cái gì liên quan tới Việt Nam thì tôi ghé mắt vào, như phim tài liệu Việt Nam Việt Nam của Charlton Heston với những thước phim có giá trị trung thực về cuộc thảm sát ở Huế năm 68 , dĩ nhiên là nó khác với cách nhìn thiên kiến của phim The Viet Nam War của Ken Burns và Lynn Novick nghiêng về chiến công của phe CS và phong trào phản chiến ở Mỹ bùng nổ trong giai đoạn đó, mà không ghi nhận sự chiến đấu anh dũng để bảo vệ miền Nam của quân đội VNCH, bộ phim đã gây nhiều tranh cải và tôi không muốn nhắc lại.

Nhưng thời may có ông đạo diễn Fred Koster, (người đã làm phim Ride The Thunder )thấy bộ phim The VietNam War không công bằng nên ông và một nhóm thân hữu nhất định làm bộ phim The VietNam War though our eyes để trả lại sự thật cho lịch sử, trả lại danh dự cho người lính VNCH bởi họ đã chiến đấu vì chính nghĩa của miền Nam VN, bộ phim đang được thực hiện và hy vọng chúng ta sẽ được xem trong thời gian gần đây.

Tôi tin vào phim ảnh dựa trên những tình tiết có thật nói lên sự tàn khốc của chiến tranh đẫm máu, nhưng bên cạnh đó còn có bàn tay phù thủy của đạo diễn để dẫn dắt khán giả theo cái nhìn khác mà họ muốn, nhưng với phim ảnh của các nước XHCN thì không tin nổi vì sự giả tạo và tuyên truyền trơ trẻn lố bịch, xạo hết chỗ nói là vậy.

Xem những bộ phim liên quan tới chiến tranh VN, nhìn chung những gương mặt người lính Mỹ thời đó còn rất trẻ như hầu hết các chiến binh trong quân đội của cả hai miền Nam Bắc Việt Nam, dù cuộc chiến đấu dưới bất cứ danh nghĩa nào thì cũng đồng nghĩa với sự hy sinh tuổi trẻ của mình vào nơi lửa đạn chết chóc. Hơn 58.000 lính Mỹ đã chết tại ViệtNam. Tôi tin người Mỹ tham gia chiến đấu vì một thế giới tự do, tôi xúc động mỗi lần nghĩ tới họ và kinh tởm khi nghe phía Cộng Sản gọi họ là “đế quốc Mỹ xâm lược”, khi sự thật lúc CS cưỡng chiếm miền Nam năm 1975, giang sơn lãnh thổ thời đó vẫn còn nguyên vẹn nhưng sau 45 năm cầm quyền thì bọn chúng đã bầm nát đất nước và ngày nay lại âm mưu dâng quê cha đất tổ cho kẻ thù Trung Cộng. Thật đau đớn và căm hận biết bao nhiêu.

Bộ phim làm tôi bần thần nhớ về quá khứ, về những câu chuyện đáng buồn đã qua, về những mất mát không thể nào nguôi ngoai trong ký ức một thời tang tóc. Cuộc chiến đã qua đi lâu rồi nhưng mùi khói súng vẫn khen khét ngập ngụa trong cuộc sống mỗi ngày mà người dân ViệtNam đang phải chịu đựng trong sự phẩn uất, mùi tanh tưởi của bạo quyền trấn áp những kẻ bất đồng chính kiến, mùi tiền và mùi máu của tập đoàn tham nhũng ăn trên xác của đồng loại khốn khổ. Chủ nghĩa Cộng Sản là đại họa của dân tộc, thế giới đã quá mệt mỏi với tên đồ tể gian ác này, các cường quốc đã và đang cố gắng để tiêu diệt nó, nhưng tiếc thay đất nước mình lại dung chứa cái thứ rác rưởi bốc mùi này suốt mấy chục năm qua, sự cam chịu nhẫn nhục cho đến khi nào đây?

Chúng tôi, những người ty nạn CS đang sống yên ấm ở xứ người, được hưởng sự Tự Do và bình đẳng như người dân bản xứ nhưng từ trong sâu thẳm của trái tim mình vẫn luôn hướng về quê Mẹ với bao xót xa uất nghẹn, vết thương của người thua cuộc vẫn còn đau âm ỉ trong lòng mỗi khi nhớ về ngày tang tóc của đất nước.

Có lần tôi dự một buổi hội ngộ của cựu tù nhân trại Vĩnh Phú, xúc động bồi hồi khi nghe các anh nhắc lại những năm tháng kinh hoàng, gian khổ đói lạnh bệnh tật trong nhà giam lớn nhất trên núi rừng Việt Bắc, chuyện những người vợ người mẹ chịu thương chịu khó vượt suối băng đèo lặn lội thăm nuôi chồng con ròng rã mỏi mòn năm này qua năm khác, để rồi có một ngày nghe tin anh ấy mãi mãi không về..Còn nỗi đau nào kinh khủng hơn thế nữa? Giọng anh bạn tôi như nghẹn lại khi nhắc về toa tàu đầy phân bò tanh hôi mà họ đã nhốt các anh trong đó khi chuyển trại từ Nam ra Bắc “ Tụi nó coi chúng tôi như súc vật..” và có rất nhiều cái chết thương tâm của những con người bị đối xử không khác gì một con vật trong cái nơi mà CS gọi là trại cải tạo, mai mỉa thay.

Năm hết Tết đến, chạnh lòng gợi nhớ đến khăn sô cho Huế trong thảm sát Mậu Thân mấy mươi năm trước, lại nhói đau khi nghe tin tức bên nhà với khăn tang trắng làng Đồng Tâm Hà Nội, với cảnh màn trời chiếu đất của dân oan Thủ Thiêm, Lộc Hưng Sài gòn.

Đất nước có còn nơi nào bình yên dưới bàn tay quỷ đỏ?

Mấy ngày Tết, khắp nơi trên thế giới, chỗ nào có đông dân Việt thì họ túm tụm lại tổ chức lễ hội rình rang cho đở nhớ quê hương, cũng chợ búa tấp nập, cũng bánh chưng xanh, xâu pháo đỏ, với hoa mai hoa đào rộn ràng màu sắc, nhà nào còn giữ lại phong tục VN thì chuẩn bị hương đăng trà quả đón Giao Thừa, tưởng như nàng Xuân đang đứng trước cổng nhà cho ấm lòng người xa xứ, mặc dù nước Mỹ đang là mùa đông lạnh lẽo tuyết rơi.

Thật ra mấy ngày này cũng muốn được an nhiên như chàng lãng tử

Rũ áo phong sương trên gác trọ,
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang”

Nhưng sao bụng dạ cứ bồn chồn, Xuân này con không về Bên nhà ăn Tết vui gì nỗi Má ơi. nếu có lời khấn nguyện thành tâm trong đêm trừ tịch thì con chỉ cầu cho Việt Nam sớm thoát khỏi chế độ Cộng Sản tàn ác để dân mình an lạc, Tự Do,đất nước được sống trong hòa bình thịnh vượng.

Trần Ngọc Ánh

Sunday, November 17, 2019

Một chuyến đi

Trần Ngọc Anh

Tôi đi mình ên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này, cách đây 2 năm tôi cũng từng liều mạng mang balô dong ruổi đi Tây mà chữ nghĩa tiếng Tây không rành nửa câu, không cellphone wifi để liên lạc trong trường hợp khẩn cấp, không có quá 200€ trong túi, chỉ theo lời mời thân tình của một gia đình Tây quen biết sơ giao mà hăm hở đi đại với mục đích duy nhất là thăm thằng con tật nguyền đang sống lưu lạc xứ người. Cái đất nước Thụy Sĩ giàu có bậc nhất thế giới này đã cưu mang nuôi dưỡng đứa con trai èo uột tội nghiệp của tôi từ hơn 30 năm nay. Thật lòng tôi nợ những con người ở đây một lời cám ơn vô hạn.

Xe chạy băng qua những đồi thông, những cánh đồng, những thành phố nhỏ bình yên với nóc nhà thờ thấp thoáng trong sương mù, tự dưng thấy nhớ Đà Lạt mấy mươi năm trước, nơi mà tôi đã đến rón rén với cái ba lô mang ngược, bởi cái giọng con nhỏ em họ rù rì " chị mà không đi phá thai để bác Năm biết được ổng cạo đầu khô cho coi " . Tại sao phải bỏ đứa nhỏ? có thể ba tôi không chấp nhận " tên lính ngụy" trong gia đình cách mạng của ông nhưng tôi yêu anh ấy biết bao nhiêu. Chúng tôi có quá nhiều chuyện để làm phía trước, có thai lúc này là "ngoài kế hoạch", nhưng tôi cương quyết giữ lại tình yêu và lý tưởng của mình. 

Vậy là tôi chạy trốn Sài Gòn lên thành phố sương mù, tạm trú trong nhà người quen chờ ngày sinh nở, anh có mặt bên cạnh tôi trong khoảng thời gian khó khăn đó, khi cả nước ăn bo bo thì anh lén lút mang gạo trắng từ miền Tây lên cho tôi, vượt qua không biết bao nhiêu trạm kiểm soát trong cái áo giả dạng bộ đội mà anh phải đổi nhiều quần áo đẹp của anh mới có được nó. Tôi sanh sớm hơn 2 tuần nên thằng bé phải nằm lồng kính, tháng 7 mưa dầm, quần áo không khô kịp, tôi không có đủ sữa cho con, anh tất tả đi bán máu mua về mấy hộp sữa bò, khăn áo cho hai mẹ con, nấu cho tôi một nồi súp đầy rau mà ít thịt, giặt dùm tôi mấy cái quần lót dính đầy máu vì thiếu băng vệ sinh. Tôi đã bật khóc trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Đối với tôi, nếu có phải hy sinh cuộc đời mình cho người đàn ông đáng yêu này thì tôi luôn sẵn sàng. Và tôi đã sẵn sàng như vậy suốt hơn 40 năm qua, mặc dù anh ấy nằm xuống lâu lắm rồi.

VyDan là kỷ niệm đẹp nhất trong chuyện tình của chúng tôi. Đẹp mà buồn đến xót xa.

Yverdon là một thành phố nhỏ của Thụy Sĩ, nói theo bài hát là đi dăm phút trở về chốn cũ, lúc đầu còn bỡ ngỡ lạ lẫm với những con đường quanh co mà từng viên gạch lót trên quảng trường, những lâu đài nóc nhọn phủ mái ngói rêu xanh nằm bên góc chợ đã có tuổi đời hơn trăm năm trước, xen lẫn giữa những tòa nhà cao tầng hiện đại thì xem ra mấy cái Chateau vẫn còn phảng phất vẻ kiêu sa của một thời quý tộc

Hệ thống xe lửa ở các nước Châu Âu đều có chung một quy tắc tuyệt đối, đó là sự đúng giờ, tôi thực sự thoải mái khi sử dụng phương tiện công cộng này. Bước xuống sân ga lúc nào cũng 4 giờ 15 chiều, tôi chỉ báo cho Luctine và VyDan biết thời gian để yên tâm là tôi có đến và sẽ tự đi bộ về, nhưng lần nào thì 2 người đó cũng đều có mặt để đón tôi, Luctine đẩy xe lăn và VyDan cười vui biểu lộ ra gương mặt muốn hét lên như bất cứ đứa trẻ sung sướng nào được đón Mẹ đi xa về. Tôi hạnh phúc khi cúi xuống ôm VyDan, xoa cái lưng gầy gò nhô xương của nó mà rưng rưng cảm xúc. Thương quá con dế mèn còi cọc của tôi. Luctine giúp tôi mang cái ba lô nặng trĩu đầy quà của thằng bé để tôi hăm hở đẩy xe cho VyDan, chúng tôi đi bộ về nhà khoảng 2 mile với bao nhiêu câu thăm hỏi dồn dập. ( vốn liếng tiếng Anh của tôi chỉ có thể ở mức xã giao và anh bạn trẻ gốc Pháp này đối thoại sinh ngữ phụ khá hơn tôi, nên khi gặp câu khó tôi cười trừ, hoặc nói bâng quơ vậy mà nó cũng hiểu tuốt )

Tôi quen biết Luctine cách đây cũng gần 20 năm, khi hắn còn là sinh viên làm thiện nguyện cho tổ chức Terre des Hommes ( The leading Swiss child relief agency), hắn chăm sóc cho VyDan và quen Martin cũng trong công việc này, hai đứa yêu nhau rồi ra trường, hôm đám cưới có cả VyDan tham dự. Năm 2002 hắn đẩy VyDan về Việt Nam thăm Mẹ sau 15 năm xa cách, trong khi ở Thụy Sĩ Martin sắp tới ngày sanh đứa con đầu lòng. Luctine lớn hơn VyDan chắc vài tuổi, điều đáng nói là sự chân tình của hắn dành cho chúng tôi, những con người xa lạ khác màu da, khác ngôn ngữ nhưng có duyên phận gắn bó tình nghĩa với nhau. Lần đầu tiên khi chúng tôi qua Thụy Sĩ ở nhờ nhà đứa cháu họ bên Lausanne, mỗi ngày đi xe lửa đến thăm VyDan, tiền vé đi về của hai vợ chồng hơn 70€, cầm cự mấy tuần chịu không thấu, thì gặp Luctine, hắn nói nhà hắn có dư một phòng, đi bộ đến Chỗ VyDan chừng 5 phút, hắn “welcome, see you next time. “

Lại một lần nữa tôi chịu ơn người dưng nước lã đầy hào hiệp này. Hắn hiện ra trong đời sống của mẹ con tôi giống như ông Bụt, cầu được ước thấy. Tôi đã ở nhà hắn đây là lần thứ ba, gia đình Luctine đúng là kiểu mẫu của người Tây phương, nề nếp nghiêm chỉnh, 3 đứa con đều xinh đẹp ngoan ngoãn, học hành giờ giấc đâu ra đó, không ôm iPhone iPad nấu cháo như kiểu nhà mình, cuối tuần cha mẹ dẫn đi học khiêu vũ, học võ hay đánh banh, đứa nào cũng nói được 2-3 thứ tiếng. Nhà khá giả nhưng ăn uống hết sức đạm bạc (!), buổi trưa cả nhà ăn ở ngoài, buổi tối là về đủ mặt cho bữa dinner, có khi chỉ vài đũa spaghetti hay bánh mì chấm chút xíu nước sốt, lâu lâu có miếng cá salmon khiêm tốn cỡ 2 ngón tay. Lúc đầu tôi không quen ăn quá ít như vậy nên tối ngủ nghe bụng cồn cào. Hỏi ra mới biết họ không thích ăn thịt các loại hay hải sản, và ăn ít như vậy cũng thành quen nên dáng người ai cũng thon thả... Ở bên Mỹ ăn uống thoải mái như hổ, qua đây ăn rón rén như mèo nên ngày nào tôi cũng mua bánh mì phô mai ra công viên ngồi nhai như dân homeless...

Chỗ ở của VyDan cách nhà Luctine chừng 1 mile, đó là khu dân cư nhưng cơ quan thuê hay mua gì đó 2 căn có 4 phòng chung một hành lang riêng biệt để nuôi những đứa trẻ bệnh tật như Vy Dan, có nhân viên chăm sóc 24/7 từ ăn uống thuốc men thay tã tắm rửa, hình như họ chia ca trực, ban ngày có 3-4 người lăng xăng nấu ăn giặt giũ dọn dẹp không ngơi tay nhưng gương mặt họ lúc nào tươi cười vui vẻ, cử chỉ nhẹ nhàng, nói chuyện với tụi nhỏ thân mật như chị em trong gia đình, lạ một điều không đứa nào biết nói nhưng hiểu những lời họ nói và mỗi đứa đều có lối biểu cảm riêng để giao tiếp với họ dễ dàng.

Bốn đứa trẻ đó tôi nghĩ là người của các quốc gia khác chớ không hẳn là dân Thụy Sĩ, nói trẻ vì hình dạng mặt mũi ngây ngô như con nít nhưng đứa nào cũng hơn 35-45 tuổi, chung một khuyết tật như nhau, tay chân khều khào, không đi đứng được, không nói được nhưng nghe hiểu, biết cười và đôi khi la hét vu vơ, ăn phải có người đút và mọi chuyện cá nhân phải có người giúp đỡ tất tần tật như đánh răng tắm rửa thay tã mặc quần áo... 

Cuộc sống ở đó thân thiện cho các cháu mang cảm giác thoải mái giống như trong gia đình, phòng khách có sofa tivi trang trí vài chậu hoa, cây xanh trong ánh sáng dịu mát, phòng ăn nhà bếp tươm tất, tới giờ ăn họ trải khăn ăn muỗng nĩa như nhà hàng, thức ăn mang lên thơm lừng, có đủ thịt bò thịt heo rau củ nhưng tất cả đều được bỏ vào máy cắt nhỏ hay xay mịn tùy theo cách ăn của từng đứa, thật tình tôi không biết tụi nó cảm nhận món ăn ngon dở ra sao trong cái món sền sệt trộn chung hầm bà lằng này, mỗi đứa ngồi một góc có nhân viên bên cạnh, Daniel và Jessica thì tay chân quờ quạng nhưng vẫn thích tự cầm muỗng ăn, dù thức ăn đổ vương vãi. 

Có chứng kiến một buổi ăn trưa với bọn trẻ mới thấy cái tâm và sự chịu đựng của người phục vụ, họ nói huyên thuyên điều gì đó khiến mấy đứa nhỏ cười, họ lấy muỗng gõ xuống bàn chọc ghẹo nhau và ăn ngon lành thức ăn trong dĩa, dù trước mặt họ mấy đứa ăn uống đổ tháo ho khạc đàm nhớt lòng thòng vào chiếc khăn quấn trên ngực. Thú thật tôi nuốt không nổi khi ngồi đối diện với Daniel lúc nào cũng ho sù sụ khạc đờm rơi rớt trên cái dĩa của nó. Mới biết họ chấp nhận công việc ở đây ngoài chuyện lương bổng là bình thường nhưng cái tâm họ tịnh hơn, tấm lòng của họ bao dung độ lượng hơn nhiều người khác, họ được giáo dục để biết yêu thương và tử tế với những đứa trẻ bất hạnh. Bà trưởng phòng ở đây đã từng ôm tôi an ủi " mày đừng lo lắng, bọn tao đã sống với tụi nhỏ lâu rồi, tao coi mấy đứa như con của tao, nên mày tin rằng tụi nó rất hạnh phúc "

Tôi lại khâm phục những con người vác thánh giá này, không có lời cám ơn nào đủ giá trị để dành cho họ. Tôi thấy mình nợ nần một đất nước xa lạ, nợ nần những con người xa lạ nhưng trái tim của họ thật gần gũi ấm áp biết bao nhiêu, nếu không có vòng tay dang rộng của chính phủ Thụy Sĩ và tổ chức nhân đạo này, chắc gì con trai tôi sống sót được đến hôm nay. Có người hỏi tôi sao không mang nó về bên Mỹ cho tiện chăm sóc mà mẹ con cũng được gần nhau, tôi đã thẳng thắn nói không vì tôi biết nơi nào là quê hương của nó, nơi nào nó sống yên vui mỗi ngày thì đó là thiên đường. Định mệnh đã sắp đặt cho nó sống ở đây và có chết thì cũng ở đây. Tôi biết cái cây đã èo uột sẵn mà bứng trồng chỗ khác không chắc gì sống nổi. Trong phòng ăn treo 4 bức ảnh của 4 đứa, năm ngoái tôi qua thì thấy gỡ mất 1 tấm, hỏi thăm mới biết con bé đã về trời, tôi buồn ngẩn ngơ khi nghĩ đến VyDan, nếu lúc nào đó tấm ảnh của nó không còn treo trên tường nữa! Chỉ nghĩ như vậy thôi mà nghe tim mình như nghẹn thở.

Những ngày ngắn ngủi ở bên cạnh con, tôi kể lể cho nó nghe những chuyện này kia về cuộc sống bên Mỹ, về bà con dòng họ ở quê nhà mà hình ảnh và độ thân thiết đã mờ nhạt trong ký ức của thằng bé rời Sài Gòn hơn 30 năm trước.

Thật tình VyDan không có kỷ niệm gắn bó về quê hương Việt Nam với những địa danh xa lạ, thậm chí nó còn không biết là nó cắt rún ở Đà Lạt và chôn nhao ở Sóc Trăng, một điều lạ lùng chưa từng xảy ra với bất cứ đứa trẻ nào, tôi đã làm điều ấy vì ý tưởng nghịch ngợm của một bà mẹ trẻ lúc đó, đem nhao thai ngâm rượu rồi mang bình rượu đó về quê chôn dưới gốc cây trong vườn nhà ngoại, không có mục đích ý đồ gì khác thường, chỉ muốn là làm vậy thôi, sau này có người biết chuyện lại trách “ ngâm rượu hèn gì thằng nhỏ nóng nảy trong người nên còi cọc “

Tôi làm thinh không phân trần, 7-8 năm trong tù đủ để giết chết tuổi thơ của nó rồi, VyDan còn sống sót tới bây giờ là điều kỳ diệu của Thượng Đế. Nó tuổi Tỵ, tôi hay gọi đùa “ con rắn không chân mà đi năm rừng bảy rú” Nghe nói mỗi mùa hè là cơ quan đưa những đứa như nó được đi chơi khắp các nước Châu Âu. Ơn Trời,sự bất hạnh của nó đã được đền bù.

Ở đây VyDan được dạy và nghe tiếng Pháp, lần gặp lại nó ở Sài Gòn sau bao nhiêu năm xa cách, tôi phải nhờ cô bạn làm phiên dịch giữa tôi và nhân viên đi cùng, rồi nhân viên nhìn nó “ nói “ điều gì đó, họ truyền đạt lại cho cô bạn .Trời ơi hai mẹ con lúng túng mất mấy ngày, nhưng sau đó tôi nói tiếng Việt thẳng với nó và hỏi có hiểu không? Nó le cái lưỡi nghĩa là Yes, và ngậm miệng lại là No, từ đó chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau cả ngày như chơi trò trắc nghiệm đố vui.

Trong ngôi nhà này VyDan là thằng bé “ thông thái “ nhất so với 3 đứa còn lại, nó biết đọc sách, xem TV, lên mạng email, Facebook với bạn bè. Người ta gắn cho nó một màn hình nhỏ đặt trên tường hay trên xe lăn, với một bàn phím được thiết kế bằng các ký tự đặc biệt và kỳ diệu hơn khi nó sử dụng 2 ngón chân để click chuột. Chỉ một dòng chữ “ Je t’aime maman“ mà nó cặm cụi cả nửa tiếng mới xong. Tôi đã bật khóc khi nhìn thấy sự cố gắng để diễn đạt ngôn ngữ yêu thương của thằng bé tật nguyền. Thỉnh thoảng tôi thấy nó lên Facebook, cũng viết vài chữ thăm hỏi gởi cho mẹ, nhưng tôi không hình dung được sự khó khăn của nó khi lần mò từng chữ bằng 2 ngón chân run rẩy. Tôi nói nickname để VyDan add tên em gái nó vào Facebook, nó hào hứng với điều này, trong cuộc sống lặng lẽ buồn hiu của nó thì tình yêu thương gia đình gắn bó và ấm áp biết bao nhiêu. Cám ơn những thành tựu công nghệ của thế giới ảo nhưng rất thật này, nó kết nối những con người xa xôi gần lại với nhau, mỗi lần tôi thấy hình VyDan trên mạng, tôi yên tâm là thằng bé còn mạnh khỏe bình an.

Có những buổi chiều trời nắng ấm, tôi đẩy VyDan đi vòng vòng ngoài phố, ngồi trước quảng trường ngập hoa cúc mùa thu, uống cà phê và nhìn người qua lại. Nó thích thú lộ ra mặt, tôi thầm cám ơn những ánh mắt thân thiện của mọi người ở đây dành cho nó, ít ra nó không bị mặc cảm vì hình dạng khuyết tật của mình, đó là yếu tố cần thiết để nó tồn tại và thấy đời đáng sống hơn

Có lúc hai mẹ con ngồi bên nhau lặng im nhìn ra khung cửa sổ lất phất mưa, tôi hát cho nó nghe những bản nhạc quê hương xưa cũ và thằng bé dựa vào vai tôi thiu thiu ngủ như hồi còn nhỏ, tôi nắm bàn tay bàn chân lạnh ngắt cong queo của nó cố vuốt cho thẳng mà lòng cứ ao ước phép lạ xảy ra cho VyDan, nếu không thể vươn vai như Phù Đổng thì cũng gọi được tiếng Mẹ cho hạnh phúc ngập tràn, nhưng bà Tiên ban phép lạ thì chỉ có trong cổ tích thôi con trai à.

Khi mang nó ra khỏi nhà tù Cộng Sản thì thằng bé đã kiệt sức, tay chân co quắp, cột sống vẹo vọ và các cơ bắp đã teo lại không đủ sức nâng đỡ thân hình xương xẩu. Thụy Sĩ là đất nước có ngành y tế tốt nhất thế giới mà cũng không thể cứu chữa được cho thằng bé trong tình trạng muộn màng.

Sự thăm viếng VyDan cũng theo quy định của cơ quan, tôi chỉ đến buổi sáng sau 10 giờ và buổi chiều sau 3 giờ, khoảng thời gian còn lại thì tôi lang thang khám phá những ngõ ngách của thành phố yên tĩnh này, tôi thường chọn mùa thu để qua thăm con, không hẳn vì Châu Âu thơ mộng bởi rừng cây đổi sắc đỏ vàng, nước Mỹ cũng có nhiều thành phố lung linh màu thu rạng rỡ vậy, đi chi xa, nhưng thật tình khoảng tháng 9-10 giá rẻ nên đi thôi, sống bằng lương hưu thì chỉ có vậy, nhưng ai không biết hoàn cảnh thì trầm trồ “ đi du lịch sướng he” Ờ thì tiền bạc gởi bên ngân hàng Thụy Sĩ nên lâu lâu qua coi còn được bi nhiêu, ha ha chảnh bắt ớn! 

Yverdon không có nhiều người Việt như thủ đô tị nạn Bolsa California hay Houston Texas hoặc nếu có chắc sống rải rác đâu đó không biết, duy nhất có một tiệm phở mà nghe giọng là biết Bắc Kỳ 75, một gian hàng tạp hóa Asian bán đủ thứ từ cọng rau muống, gói mì Hảo Hảo đến cái nón lá và tượng ông Địa China, tất cả đều nhập trực tiếp từ Việt Nam qua bằng đường hàng không mỗi tuần, dĩ nhiên chủ nhân là người Việt nói tiếng Pháp như gió, tôi quen với một chị bạn cũng từ cửa tiệm này, chị mua rau răm về nấu cháo lòng (!) nhưng rủ tôi về nhà để mời món mắm chưng cá mặn. Biết là bên Mỹ mấy món này không phải hiếm hoi nhưng được ăn bên trời Tây mà nghe tiếng Huế líu ríu thì quả là thú vị. Tôi nhận ra rằng người Việt dù sống tha hương ở chân trời góc biển nào cũng có chung một nỗi nhớ nhà, “ nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương “Quê hương cứ lẩn quẩn trong từng cái chén đôi đũa, từng cọng ngò tép xả,tô mắm chưng dù được đặt trên bàn ăn có nhiều dao nĩa vẫn không thấy huốt cái đặc thù dân dã Việt Nam.

Thụy Sĩ là quốc gia đắt đỏ cũng nhất thế giới nên tô phở 18€ -20€ là chuyện bình thường, tôi thà nhịn thèm để mai mốt về Mỹ ăn “tô xe lửa” ngon lành mà giá có phân nửa .California nơi tôi ở nói về món ăn Việt Nam thì không thiếu thứ gì.

Trời thu, mưa lất phất lạnh, con đường vắng ngập lá vàng cho tôi cảm giác mình đang đếm bước cô đơn dù mỗi ngày vẫn gọi phone ríu rít với chồng đủ thứ chuyện, hình như có điều gì đó buồn buồn trong tôi, mỗi lần gặp thằng bé là gợi lại ký ức đau thương đã qua, tôi vẫn thấy ray rứt như mình có lỗi trong sự bất hạnh của nó.

Tuổi đời càng ngày càng lớn, tôi không biết mình có còn đủ sức để làm một chuyến đi dài qua thăm nó mỗi năm? Thôi thì một ngày được ở bên nhau là hạnh phúc hiện tại của hai mẹ con, câu chuyện buồn đã thuộc về quá khứ xa lắc xa lơ mà tôi cố gắng để quên nhưng sao vẫn thấy chạnh lòng hoài. VyDan là một kỷ niệm khó phai.

Thời gian thăm nó cũng qua, trước buổi chia tay, nó tặng tôi một món quà lưu niệm, nghe nói mua đâu bên Ý trong một chuyến đi chơi nào đó, tôi giả bộ háo hức tháo gói giấy ra cho thằng bé vui, một con bướm bằng sứ sơn men xanh đã bị gãy một góc cánh, có lẽ không được gói kỹ khi vận chuyển, nhìn gương mặt thất vọng của VyDan thấy thương quá, tôi vội trấn an “không sao, Mẹ sẽ lấy keo dán nó lại dễ dàng mà, con bướm thật đẹp Mẹ cám ơn VyDan đã tặng “ tôi hôn lên vầng trán nhăn nhúm của nó nghe lòng dâng lên nỗi xúc động nghẹn ngào

Buổi sáng đầy sương, tôi lên tàu về lại Paris để chuẩn bị bay về Mỹ, quê hương thân thiết của tôi cũng như Thụy Sĩ là chốn quê nhà của VyDan nếu một mai nó nằm xuống nơi này.

Tôi nói với nó là trời mưa lạnh đừng ra sân ga, nhưng thật lòng tôi sợ cảnh tiễn đưa bịn rịn, tôi sợ nhìn ánh mắt đỏ hoe của nó sẽ ám ảnh tôi trên suốt đoan đường dài. Thương quá con dế mèn còi cọc của tôi.

Thành phố cuối tuần vẫn còn đang ngái ngủ, những hàng cây trút lá ngập lối đi, cái ba lô nhẹ bỗng trên lưng mà sao tôi cứ canh cánh nỗi buồn nặng trĩu. “Au Revoir mon fils,” Tôi tập viết câu này gởi trong tin nhắn trên Facebook của nó lúc nửa đêm. Tạm biệt con yêu.

Trần Ngọc Anh

Blog Archive