Showing posts with label Viet Gian. Show all posts
Showing posts with label Viet Gian. Show all posts

Monday, April 20, 2026

HOẠ SĨ ỚT, HUỲNH BÁ THÀNH - HUNG THẦN CỦA VĂN NGHỆ SĨ MIỀN NAM…


Trúc Giang

Sau ngày 30-4-1975, bọn nằm vùng đều lòi mặt ra hết, trong đó, người hung hản nhất, gây kinh hoàng trong giới văn nghệ sĩ Sài Gòn, là họa sĩ Ớt, Huỳnh Bá Thành. Tên thiệt là Huỳnh Thanh Tâm, bí danh là Ba Trung, làm trưởng ban “chống tình báo CIA” của Sở Công An Thành Phố Sài Gòn.

Khủng bố văn nghệ sĩ:

Chính họa sĩ Ớt, tên Huỳnh Bá Thành, chỉ huy những cuộc theo dõi, bố ráp, bắt giữ, thẩm vấn và giam cầm những văn nghệ sĩ bị cho là gián điệp của CIA Hoa Kỳ. Đồng thời bỏ tù những tu sĩ Phật Giáo, bị gán tội phản cách mạng.

Vụ án “Hồ Con Rùa” hay vụ “Biệt Kích Cầm Bút”

Vụ án “Hồ Con Rùa” đưa đến việc bắt bớ văn nghệ sĩ Sài Gòn.
“Biệt kích cầm bút” là cái tên do 2 sĩ quan VC, Tổng và Phó Ban biên tập tuần báo Công An Saì Gòn, ghép tội cho các văn nghệ sĩ miền Nam, sau ngày 30-04-1975 để bắt bỏ tù họ.

Ngày 02-04-1984, một vụ nổ lớn dữ dội tại tháp Hồ Con Rùa, ở ngã tư Duy Tân – Trần Quý Cáp, thuộc khu vực nhà thờ Đức Bà, quận1, Sài Gòn. Báo nhà nước quy kết tội phá hoại, một người trong số chủ mưu thiệt mạng, và những người khác bị bắt.

Sau vụ nổ, hơn 200 văn nghệ sĩ, nhà văn, giáo sư, bị bắt đi tù. Người chỉ huy, điều động bắt bớ cũng chính là họa sĩ Ớt, tên Huỳnh Bá Thành, bí danh Ba Trung.

Những nhơn vật nổi tiếng như Vũ Hoàng Chương, Doãn Quốc Sĩ, Hồ Hữu Tường, Nguyễn Sĩ Tế… Đặc biệt, Nhã Ca là nhà văn nữ duy nhất có tên trong danh sách “Mười Biệt Kích Cầm Bút”(BKCB) bị cầm tù trong cuộc hành quân lớn của công an Sài Gòn.

Mười “BKCB” gồm có: Doãn Quốc Sĩ, Dương Nghiễm Mậu, Nhã Ca, Phan Nhật Nam, Thanh Tâm Tuyền, Duyên Anh, Khuất Duy Trác, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Trần Ngọc Tư và Lý Thụy Ý.

Ban đầu, những văn nghệ sĩ miền Nam bị ghép vào tội “Gián điệp”, nhưng đến năm 1988, đổi lại thành tội “Tuyên truyền phản cách mạng”.

Vụ án văn nghệ sĩ Sài Gòn được công an in thành sách, dựng thành phim mang tên “Vụ Án Hồ Con Rùa”.

Tháng 9 năm 1988, nữ sĩ Nhã Ca, chồng là nhà văn Trần Dạ Từ, cùng gia đình, rời Việt Nam sang Thụy Điển, nhờ sự can thiệp của Văn Bút Quốc Tế (PEN International, PEN=Poets, Essayists &Novelists) phối hợp với Ân Xá Quốc Tế, và sự bảo lãnh của thủ tướng Thụy Điển Ingvar Karlsson. Từ năm 1992, bà Nhã Ca định cư ở Cali, tiếp tục viết văn, làm báo, chủ nhiệm Việt Báo Daily News tại Hoa Kỳ.

Thiệt ra, có một số bài viết được gởi ra nước ngoài. Luật sư Triệu Quốc Mạnh, một tên nằm vùng tại Nha Cảnh Sát Đô Thành, với cấp bậc đại úy, được chỉ định là luật sư biện hộ cho các văn nghệ sĩ. Mạnh nói với các nạn nhân: “Các anh viết bài gởi ra nước ngoài, dù chỉ than thở nghèo đói, cũng là bôi bác chế độ. Các anh làm cho họ đau lắm. Các anh làm cho họ đau, họ bỏ tù các anh, như vậy là huề”. Luật sư biện hộ mà nói với thân chủ của mình như thế, thì biện hộ theo cái kiểu gì đây?

Họa sĩ Ớt bị thất sủng và cái chết bất đắc kỳ tử:

Sau thời gian gây kinh hoàng cho giới văn nghệ sĩ, khi thiếu tướng Trần Bạch Đằng, bút danh Nguyễn Trương Thiên Lý, người đỡ đầu cho họa sĩ Ớt, bị điều ra Bắc. Hà Nội đưa người cài cắm vào các cơ quan miền Nam, thì Huỳnh Bá Thành mất chỗ dựa. Không còn tung hoành như trước kia nữa. Ớt đã từng tống tiền, bắt địa những người Hoa xin nhập cảnh ra nước ngoài, anh ta bị xem như là tay tổ tham nhũng.

Cũng giống như Năm Thạch, đại tá VC Nguyễn Văn Năm, làm Giám đốc Sở Công tác về Người Nước ngoài, ở số 161 đường Nguyễn Du. Sở này cấp giấy nhập cảnh cho các diện con lai, đi nước ngoài chữa bịnh, và chương trình ODP, sum họp gia đình do thân nhơn bảo lãnh. Năm Thạch vốn là nằm vùng, từng làm quản lý của đoàn cải lương Thanh Minh Thanh Nga. Thạch là tay ăn hối lộ trắng trợn, nên bị Hà Nội cho người vào bắt ép phải tự tử tại nhà, ở đường Công Lý. Và công an mở cửa cho công chúng vào xem xác chết. Ngay sau đó, vợ con bị tống cổ ra khỏi nhà để công an đào bới tìm vàng chôn giấu.

Huỳnh Bá Thành bị thất sủng ngay sau khi người em là một sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến, đã vượt biên qua Mỹ. Anh ta đến nhậu tại nhà bạn bè và tâm sự như thế. Cho biết anh muốn xin qua làm việc ở Công ty Du lịch, là nơi béo bở, có thể thu hoạch được nhiều tiền trong thời gian đó.

Anh ta tiết lộ về cuộc đấu trí với ông Doãn Quốc Sĩ. Ông Sĩ thấy bị động, nên làm đơn xin nhập cảnh sang Úc. Công an lờ đi, cho cấp nhập cảnh, cho phép được gặp phái đoàn Úc để phỏng vấn. Mọi việc trơn tru. Ông Doãn Quốc Sĩ chỉ còn chờ được lên danh sách chuyến bay, xem như được thoát nạn 90%, nhưng bị tên “Ớt” vây bắt trên đường ra phi trường. Chính miệng hắn kể lại trong lúc nhậu nhẹt như thế.

Sau chuyến đi công tác qua Pháp của Ớt, lý do là tổ chức màn lưới gián điệp, nhưng dư luận cho rằng có mục đích về tài chánh, như chuyển tiền ra ngoại quốc chẳng hạn. Khi về Việt Nam thì bị chết bất đắc kỳ tử, và tên đàn em thân tín, chuyên thu tiền cho sếp, là Thiếu úy Sơn, người Quảng Nam, cũng chết với lý do mờ ám. Dư luận cho rằng Ớt bị thanh toán.






Wednesday, April 15, 2026

NHỮNG NGƯỜI GIẾT GS NGUYỄN VĂN BÔNG BÂY GIỜ Ở ĐÂU?

Gần 12 giờ trưa Thứ Tư 10/11/1971, chiếc xe chở Giáo Sư Nguyễn Văn Bông vừa từ đường Trần Quốc Toản quẹo phải vào đường Cao Thắng, chạy chậm lại để ngừng đèn đỏ ngay ngã tư trước khi quẹo trái vô đường Phan Thanh Giản.

Xe vừa ngừng, một thanh niên chạy đến gần và ném xuống gầm xe của Giáo sư Bông một chiếc cặp trong đựng mìn chống tăng MK6 (1). Sau đó anh ta băng qua đường và nhảy lên một xe Honda 90 có người đã nổ máy chờ sẵn, xe vọt luôn vào một con hẻm. Lựu đạn nổ, Giáo Sư Bông và người cận vệ của ông thiệt mạng.

Những sát thủ

Chiếc xe gắn máy biến nhanh vào một con hẻm trên đường Cao Thắng. Do đã tập luyện thuần thục trước khi ra tay, chỉ trong vòng ba phút xe đã ra đến đầu hẻm phía bên kia và biến mất trên đường Trần Quốc Toản.

Người lái xe, và cũng là người điều khiển vụ ám sát là Vũ Quang Hùng, sinh viên năm thứ ba Đại học Khoa Học Saigon và là thành viên của tổ trinh sát vũ trang của Ban An Ninh T4. Người ngồi sau xe honda là Lê Văn Châu, trung úy quân đội VNCH nhưng đồng thời cũng là cơ sở của An Ninh T4. Người cung cấp sáu trái lựu đạn MK6 cho hung thủ là Nguyễn Hữu Thái, kiến trúc sư, cựu chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, lúc đó đang là trung úy chiến tranh tâm lý tại Sài Gòn.

Ngay sau khi vụ ám sát xảy ra, Hùng và Châu được đưa ra bưng để tránh mũi dùi điều tra của chính quyền, và họ chỉ trở về Sài Gòn sau ngày 30 tháng 4, 1975.

Lê Văn Châu về làm việc ở Báo Tuổi Trẻ. Còn Vũ Quang Hùng được đưa về làm Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận 3, nhưng sau đó không lâu Hùng nhảy sang lãnh vực báo chí.

Hùng sanh năm 1945 tại Nam Định, bắt đầu viết báo từ 1964, và cho đến nay đã kinh qua các chức vụ phó tổng biên tập báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh, tổng biên tập tạp chí Người Du Lịch, và biên tập viên Báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh

Tháng 7/2004, Vũ Quang Hùng dưới tên nhà báo lão thành Quang Hùng xuất bản tập sách “Phóng Sự Điều Tra” trong đó ghi lại những kinh nghiệm mà Hùng đã “đúc kết, học hỏi, thậm chí va chạm trong suốt 40 năm làm báo”.

“Chiến công” của Vũ Quang Hùng đã được chính ông ta kể lại trong một bài đăng trên tạp chí Đứng Dậy của Linh Mục Chân Tín năm 1976. Đến tháng 4/2000, trong dịp kỷ niệm 25 năm ngày chiến thắng 30 tháng 4 nhà báo chuyên về các đề tài tình báo Nam Thi của báo Thanh Niên cũng kể lại chuyện này, trong đó có ghi rõ vai trò trợ giúp đắc lực của Nguyễn Hữu Thái.

Biệt động thành hay sinh viên tranh đấu?

Vào thời điểm tham gia vụ ám sát Giáo sư Bông, Nguyễn Hữu Thái chỉ mới là cơ sở của An ninh T4 chứ chưa phải là thành viên chính thức. Sau này Thái được bổ về tổ điệp báo A10 vào những năm gần 1975 khi An ninh T4 cần gây dựng thêm nhiều cơ sở để đáp ứng với tình hình sôi động.

An ninh T4 là tổ chức phụ trách hoạt động an ninh chính trị nội thành Sài Gòn trong chiến tranh. Tất cả những lệnh ám sát trong thời gian này đều phát ra từ người chỉ huy trực tiếp lúc ấy là Thái Doãn Mẫn, sau này là đại tá phó giám đốc công an Thành Phố Hồ Chí Minh.

Sáng ngày 30/04/1975, sau khi nghe tin bộ đội đang vào Sài Gòn, Thái cùng với ký giả Nguyễn Vạn Hồng và giáo sư Huỳng Văn Tòng băng xanh đỏ trên cánh tay chạy ra đường Hồng Thập Tự đón dẫn đường đoàn xe tăng đang tiến vào Dinh Độc Lập.

Tại đây, Thái là người chạy theo anh bộ đội xe tăng Bùi Quang Thận lên nóc dinh Dinh Độc Lập để cắm cờ (Thận không biết sử dụng thang máy và đã bị ngã khi tông vào cửa kính vì chưa bao giờ nhìn thấy cửa kính). Thái cũng có công giúp thâu băng lời đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh tại đài Phát thanh Sài Gòn. Lần này, Thái và Tòng có dịp chứng tỏ sự quan trọng của mình khi được xưng danh tánh trước khi giới thiệu Dương Văn Minh đọc lời tuyên bố đầu hàng.

Sau này Nguyễn Hữu Thái luôn tìm cách che giấu những hoạt động cho An ninh T4 của mình, chỉ luôn tự nhận mình thuộc thành phần thứ ba hoặc là một thành phần của lực lượng sinh viên tranh đấu.

Chính phóng viên đài BBC cũng đã bị lừa khi họ cho rằng Thái “không phải là người ở phía bên kia, mà đã từng tham gia phong trào đấu tranh sinh viên ở Sài Gòn”.

Trong buổi phỏng vấn ngày 19/05/2005 với BBC về một cuốn sách nhỏ do Nguyễn Hữu Thái viết, trong đó kể lại những chuyện xảy ra tại dinh Độc lập và đài Phát thanh Sài Gòn vào ngày 30/04/1975, Thái cho phóng viên BBC biết cuốn sách của Thái đã không được phép xuất bản tại Việt Nam vì những chuyện Thái kể không phù hợp với những chi tiết của phiên bản chính thức về những chuyện xảy ra trong Dinh Độc Lập sáng ngày hôm ấy.

Cái vinh quang của người chiến thắng không thể nào lại có thể chia sẻ với một kẻ cứ ngỡ rằng sẽ có một chỗ cho thành phần thứ ba. Và quả thật là vì không có chỗ cho một thành phần như vậy, nên Thái đành phải trở về sống bằng nghề kiến trúc và dạy học của mình.

Ngoài ra Thái cũng trở thành nhà nghiên cứu Phật giáo. Trong kỳ hội thảo quốc tế “Phật giáo trong thời đại mới, cơ hội và thách thức” vào tháng 7/2006 tại Việt Nam, Nguyễn Hữu Thái, lúc này đang dạy học tại Hoa Kỳ, đã trình bày đề tài: “Đột phá mới trong truyền bá Phật giáo ở phương Tây.”

Vụ mưu sát Giáo sư Bông năm 1968

Nhà báo Nam Thi của Thanh Niên trong các số báo đã nêu trên cũng xác nhận hai người chịu trách nhiệm về vụ ám sát hụt Giáo sư Bông vào tháng 8/1968 chính là luật sư Đỗ Hữu Cảnh và công nhân Trần Văn Hoành. Vũ khí dùng trong vụ ám sát không thành này là một trái nổ C4 nặng 4kg đựng trong một chiếc cặp học sinh.. Giáo Sư Bông may mắn thoát chết trong vụ này do vừa đi sang một phòng khác lúc mìn phát nổ.

Sau 1975 Hoành trở thành sĩ quan an ninh trong ngành công an, còn Cảnh thì cũng như trường hợp của Thái, ông ta nổi lên như một sinh viên tranh đấu ở Sài Gòn nhưng thật sự lại là thành viên tổ vũ trang tuyên truyền của công vận, và sau này là thành viên tổ điệp báo A10 của An ninh T4.

Năm 2005 khi người dân Sài Gòn xôn xao về việc thanh lý những hậu quả của vụ Epco – Minh Phụng, người dân được biết đến tên một người đứng tên làm giám đốc cho nhiều công ty của Liên Khui Thìn. Đó là Đỗ Hữu Cảnh.

Cảnh đã đứng tên làm giám đốc công ty sản xuất – thương mại – xây dựng – dịch vụ Hồng Long lập năm 1995, và công ty cổ phần xây dựng – kinh doanh nhà Hồng Hà năm 2003. Con trai Cảnh là Đỗ Trường Sơn thì làm giám đốc của ba công ty khác: công ty cổ phần Đông Dương thành lập năm 2001, công ty tin học Công nghệ mới năm 2000, và công ty tư vấn – thiết kế – kiến trúc – xây dựng Đông Dương năm 2002.

Tất cả 5 công ty trên toạ lạc tại toà nhà số 282 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Hầu hết vốn tạo dựng những công ty này là của Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn.

Sau khi tòa án tuyên bố tịch biên tài sản của Liên Khui Thìn và cơ quan thi hành án đã kê biên hơn 100,000 thước đất dự án của công ty Hồng Long, Đỗ Hữu Cảnh vẫn tiếp tục rao bán những khoảnh đất này cho hơn 500 người mua. Việc lường gạt này đưa đến những vụ kiện tụng trong đó nhiều người mua đã kéo đến thể hiện sự tức giận tại nhà riêng của Đỗ Hữu Cảnh ở số 166C đường Thích Quảng Đức, phường 4, quận Phú Nhuận. Đến lúc đó nhiều người mới bật ngửa ra khi được biết kẻ làm ăn lươn lẹo và lường gạt này lại là một luật sư.

Tháng giêng năm 2007, có một văn phòng luật sư mới được phép hành nghề tại thành phố HCM. Đó là văn phòng luật sư Hồng Lạc, địa chỉ 451/2 Hai Bà Trưng, Phường 08, Quận 3,TP HCM, dưới tên Luật Sư Đỗ Hữu Cảnh.

Khánh Linh




Wednesday, November 29, 2023

HOẠ SĨ ỚT, TÊN HUNG THẦN CỦA VĂN NGHỆ SĨ MIỀN NAM

Phần 1

1* Mở bài
Sau ngày 30-4-1975, bọn Việt Cộng nằm vùng đều lòi mặt ra hết, trong đó, người hung hản nhất, gây kinh hoàng trong giới văn nghệ sĩ Sài Gòn, là họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành.

Tên thật là Huỳnh Thanh Tâm, bí danh là Ba Trung, làm trưởng ban “chống tình báo CIA” của Sở Công An Thành Phố Sài Gòn.

2* Khủng bố văn nghệ sĩ
Chính họa sĩ Ớt, Huỳnh Bá Thành, chỉ huy những cuộc theo dõi, bố ráp, bắt giữ, thẩm vấn và giam cầm những văn nghệ sĩ nạn nhân, bị cho là gián điệp của CIA Hoa Kỳ.

Đồng thời bỏ tù những tu sĩ Phật Giáo bị gán tội phản cách mạng. Hai vụ điển hình là, “vụ án Thập nhị tăng ni Già Lam” và “vụ án Hồ Con Rùa” hay là “Những tên biệt kích cầm bút”.

2.1. Vụ án “Thập nhị tăng ni Già Lam”
Ngày 30-3-1984, vào buổi sáng, Hoà thượng Thích Trí Thủ chùa Già Lam, Phú Nhuận, được mời lên văn phòng Mặt Trận Tổ Quốc. Hòa thượng được cho nghe cuộn băng ghi tiếng nói của một tăng sinh bị bắt về “tội phản động”. Tăng sinh đó khai Thượng tọa Thích Tuệ Sĩ, Thượng toạ Thích Trí Siêu và ni cô Thích Trí Hải là những người trong ban lãnh đạo của một tổ chức phản động, mưu đồ lập chiến khu gây bạo động.

Trong khi Hòa thượng Trí Thủ ở văn phòng Mặt Trận Tổ Quốc, thì tại chùa Già Lam, hai Thượng tọa Tuệ Sĩ và Trí Siêu bị bắt. Đồng thời, ni cô Trí Hải cũng bị bắt từ Hố Nai đưa về trung tâm thẩm vấn và tạm giam ở số 4 đường Phan Đăng Lưu.

Vài ngày sau đó, Hòa thượng Trí Thủ bị chết bất đắc kỳ tử, và tin nước ngoài cho rằng ông bị ám sát.

Trong đợt hành quân lớn, 19 tăng, ni, cư sĩ khác cũng bị bắt, giam đến ngày 30-9-1988, (4 năm) mới đưa ra tòa xét xử.

Hai Thuợng tọa Thích Tuệ Sĩ và Thích Trí Siêu bị tòa kết án tử hình.
Hai án chung thân dành cho hai cư sĩ Phan Văn Ty và Tôn Thất Kỳ.
Hoà thượng Thích Đức Nhuận lãnh án 10 năm. Các vị khác bị từ 4 đến 15 năm.

Ngày hôm sau, 1-10-1988, báo Sài Gòn Giải Phóng loan tin, hai vị Tuệ Sĩ và Trí Siêu ngoan cố, không chịu nhận tội. Đó là “tội tán thành, ủng hộ, che chở, đùm bọc hành động phản cách mạng, lật đổ chế độ Cộng Sản”.

Thượng tọa Thích Tuệ Sĩ và Thích Trí Siêu là hai nhà sư uyên bác nhất của Phật Giáo Việt Nam.

Thích Tuệ Sĩ, tục danh là Phạm Văn Thương, một học giả uyên bác về Phật Giáo. Là Giáo sư thực thụ của Đại học Vạn Hạnh, thông thạo tiếng Anh, Pháp, Trung Hoa, Nhật, Pali, Phạn và tiếng Đức.

Thích Trí Siêu là giáo sư, tiến sĩ, sử gia, thiền sư Lê Mạnh Thát.

Do áp lực quốc tế và sự vận động của người Việt ở nước ngoài, ngày 15-11-1988, Hà Nội phải mở phiên xử phúc thẩm để giảm hai án tử hình xuống còn 20 năm tù.

Hai án chung thân giảm xuống còn 18 và 16 năm.
Hoà thuợng Thích Đức Nhuận giảm xuống còn 9 năm tù.

Những cuộc bố ráp, bắt giam, thẩn vấn và kết tội là do họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành trực tiếp chỉ huy.

2.2. Vụ án “Hồ Con Rùa” hay “Biệt Kích Cầm Bút”
Vụ án “Hồ Con Rùa” đưa đến việc bắt bớ văn nghệ sĩ Sài Gòn. “Biệt kích cầm bút” là cái tên do 2 đại tá VC, Tổng và Phó Ban biên tập tuần báo Công An Saì Gòn ghép tội cho các văn nghệ sĩ miền Nam sau ngày 30-4-1975 để bắt bỏ tù họ.

Ngày 2-4-1984, một vụ nổ lớn dữ dội tại tháp Hồ Con Rùa ở ngã tư Duy Tân – Trần Quý Cáp thuộc khu vực nhà thờ Đức Bà quận 1 Sài Gòn.

Báo nhà nước quy kết tội phá hoại, một người trong số chủ mưu thiệt mạng và những người khác bị bắt.

Sau vụ nổ, hơn 200 văn nghệ sĩ, nhà văn, giáo sư bị bắt đi tù. Người chỉ huy, điều động bắt bớ cũng chính là họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành, bí danh Ba Trung.

Những nhân vật nổi tiếng như Vũ Hoàng Chương, Doãn Quốc Sĩ, Hồ Hữu Tường, Nguyễn Sĩ Tế…Đặc biệt, Nhã Ca là nhà văn nữ duy nhất có tên trong danh sách “Mười Biệt Kích Cầm Bút”(BKCB) bị cầm tù trong cuộc hành quân lớn của công an Sài Gòn.

Mười “BKCB” gồm có:
Doãn Quốc Sĩ,
Dương Nghiễm Mậu,
Nhã Ca,
Phan Nhật Nam,
Thanh Tâm Tuyền,
Duyên Anh,
Khuất Duy Trác,
Hiếu Chân Nguyễn Hoạt,
Trần Ngọc Tư
Lý Thụy Ý.

Ban đầu, những văn nghệ sĩ miền Nam bị ghép vào tội “Gián điệp”, nhưng đến năm 1988, đổi lại thành tội “Tuyên truyền phản cách mạng”. Vụ án văn nghệ sĩ Sài Gòn được công an in thành sách, dựng thành phim mang tên “Vụ Án Hồ Con Rùa”.

Tháng 9 năm 1988, nữ sĩ Nhã Ca, chồng là nhà văn Trần Dạ Từ cùng gia đình rời VN sang Thụy Điển, nhờ sự can thiệp của Văn Bút Quốc Tế(PEN International, PEN=Poets, Essayists &Novelists)phối hợp với Ân Xá Quốc Tế và sự bảo lãnh của thủ tướng Thụy Điển Ingvar Karlsson.

Từ năm 1992, bà Nhã Ca định cư ở Cali, tiếp tục viết văn, làm báo, chủ nhiệm hệ thống Việt Báo Daily News tại Hoa Kỳ.

Thật ra, có một số bài viết được gởi ra nước ngoài.

Luật sư Triệu Quốc Mạnh, một tên VC nằm vùng tại Nha Cảnh Sát Đô  Thành, với cấp bậc đại úy, được chỉ định là luật sư biện hộ cho các văn nghệ sĩ, Mạnh nói với các nạn nhân: “Các anh viết bài gởi ra nước ngoài, dù chỉ than thở nghèo đói cũng là bôi bác chế độ. Các anh làm cho họ đau lắm.
Các anh làm cho họ đau, họ bỏ tù các anh, như vậy là huề”.

Luật sư biện hộ mà nói với thân chủ của mình như thế, thì biện hộ theo cái kiểu gì đây?

3* Ớt bị thất sủng và cái chết bất đắc kỳ tử
Sau thời gian gây kinh hoàng cho giới văn nghệ sĩ, khi thiếu tướng Trần Bạch Đằng, bút danh Nguyễn Trương Thiên Lý, người đở đầu cho họa sĩ Ớt bị điều ra Bắc, và Hà Nội đưa người cài vào các cơ quan miền Nam, thì Huỳnh Bá Thành mất chỗ dựa, không còn tung hoành như trước nữa.

Ớt đã từng tống tiền, bắt địa những người Hoa xin xuất cảnh ra nước ngoài, anh ta được xem như tay tổ tham nhũng, cũng giống như Năm Thạch, đại tá VC Nguyễn Văn Năm, làm giám đốc Sở công tác về người nước ngoài, số 161 đường Nguyễn Du, cấp giấy xuất cảnh cho các diện con lai, đi nước ngoài chữa bịnh và chương trình ODP, sum họp gia đình do thân nhân bảo lãnh.

Năm Thạch vốn là VC nằm vùng, làm quản lý của đoàn cải lương Thanh Minh Thanh Nga. Thạch là tay ăn hối lộ trắng trợn, nên bị Hà Nội cho người vào bắt ép phải tự tử tại nhà ở đường Công Lý, và công an mở cửa cho công chúng vào xem xác chết. Ngay sau đó, vợ con bị trục xuất ra khỏi nhà để đào bới tìm vàng chôn dấu.

Huỳnh Bá Thành bị thất sủng ngay sau khi người em đã vượt biên qua Mỹ. Anh ta đến nhậu tại nhà bạn bè và tâm sự như thế, cho biết anh muốn xin qua làm việc ở Công ty Du lịch, là nơi béo bở, có thể thu hoạch được nhiều tiền trong thời kỳ đó.

Anh ta tiết lộ về cuộc đấu trí với ông Doãn Quốc Sĩ. Ông Sĩ thấy bị động, nên làm đơn xin xuất cảnh “sang Úc”. Công an lờ đi, cho cấp xuất cảnh, cho phép được gặp phái đoàn Úc để phỏng vấn, mọi việc trơn tru. Ông Doãn Quốc Sĩ chỉ còn chờ được lên danh sách chuyến bay, xem như được thoát nạn 90%, nhưng bị Ớt vây bắt trên đường ra phi trường. Chính miệng hắn kể lại trong lúc nhậu nhẹt như thế.

Sau chuyến đi công tác qua Pháp, lý do là tổ chức màn lưới gián điệp, nhưng dư luận cho rằng có mục đích về tài chánh, như chuyển tiền ra ngoại quốc chẳng hạn. Khi về VN thì bị chết bất đắc kỳ tử, và tên đàn em thân tín, chuyên thu tiền cho sếp, là trung úy Sơn, người Quảng Nam, cũng chết với lý do mờ ám.Dư luận cho rằng Ớt bị thanh toán.

 4* Họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành nằm vùng
Họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành là một “cơ sở” (1 người) trụ cột của cụm điệp báo A10, mục đích chính là tác động vào thành phần thứ ba do tướng Dương Văn Minh lãnh đạo.

4.1. Việc thành lập cụm điệp báo A10
Trong Hiệp định Paris năm 1973 có vai trò của Thành Phần Thứ Ba, nên CSBV muốn nắm thành phần nầy để tác động, gây ảnh hưởng, lèo lái, đó là lý do thành lập cụm điệp báo A10. Ngoài ra, cụm A10 còn thâm nhập vào các tổ chức đối lập như Phong Trào Chống Tham Nhũng của Linh Mục Trần Hữu Thanh và Hội Ký giả, cũng như các dân biểu đối lập.

Tại căn cứ Cây Dầu ở Campuchia, Nguyễn Văn Linh (Mười Cúc), và trùm tình báo VC Trần Quốc Hương (Mười Hương) quyết định cử Mười Thắng làm cụm trưởng cụm A10. Cái tên “A 10” lấy từ chữ An ninh (A)và 10 là  Mười Thắng. A10 trực thuộc Ban An Ninh T4 (Sài Gòn-Gia Định)do Mai Chí Thọ phụ trách.

Trần Quốc Hương (Mười Hương)cho biết:

“Trong căn cứ, tôi thường xuyên theo dõi và nghiên cứu báo chí đối lập, nhất là tờ Điện Tín, nên biết họa sĩ Ớt có tên là Hùnh Bá Thành là một họa sĩ có tài, thông qua các biếm hoạ mà dựng lên bản chất của nhân vật.

Sau khi chỉ đạo, kiểm tra, xác minh, tôi chấp nhận đề xuất của Mười Thắng, đưa cậu Thành vào cụm A10.”

Huỳnh Bá Thành có mối quan hệ và ảnh hưởng trong giới trí thức, ký giả và các dân biểu đối lập.

Tháng 7 năm 1973, Huỳnh Bá Thành được móc nối lại trong cụm A10. Thành được kết nạp vào đảng năm 1968, nhưng do người chỉ huy bị bắt, nên mất liên lạc. Cụm A10 gồm những người trẻ, đặc biệt là cùng gốc Quảng Nam- Đà Nẳng:

Cụm trưởng: Mười Thắng, 21 tuổi

Họa sĩ Ớt: 30 tuổi, làm việc tại báo Điện Tín, do cựu đại tá, nghị sĩ Hồng Sơn Đông làm chủ nhiệm, dân biểu Hồ Ngọc Nhuận là chủ bút.

Ngô Văn Dũng, 22 tuổi, kỹ sư nông lâm súc, nằm vùng, là phụ tá của TS Nguyễn Văn Hảo, phó thủ tướng đặc trách kinh tế.

Võ Văn, 20 tuổi, hoạt động trong lõm chính trị Bảy Hiền.

Sau khi báo Điện Tín bị đóng cửa, Họa sĩ Ớt làm việc và ở ngay trong dinh Hoa Lan, nhà của Dương Văn Minh, số 58 đường Hồng Thập Tự, quận 1 Sài Gòn.

Những tên nằm vùng tại những cơ quan:

Đài phát thanh Mẹ Việt Nam thuộc Tổng cục CTCT.

Luật sư Triệu Quốc Mạnh, đại úy cảnh sát tại Nha Cảnh Sát Đô Thành (CSĐT), Mạnh được Dương Văn Minh (DVM) cử làm giám đốc Nha CSĐT. 

Trung úy VC Huỳnh Ngọc Thắng nằm vùng trong văn phòng Trung tướng Đồng Văn Khuyên, Tổng Cục Tiếp Vận.

3 kỹ sư điện và điện tử tốt nghiệp Đại học Kỹ Thuật Phú Thọ, gồm Lương Mạnh Dũng, Bùi Sáu và Lê Ngọc Báu nằm vùng trong Phòng 7 TTM, thực chất là cơ quan tình báo kỹ thuật của Mỹ CDEC(Combine Document Exploitation Center). Họ đã cung cấp những tin tức vô cùng quan trọng.

4.2. Công tác của Huỳnh Bá Thành
1). Báo cáo tình hình và những nhân vật chính trị Sài Gòn
Từ ngày 14-3-1974 đến 2-1-1975, họa sĩ Ớt đã có 108 nhân vật được vẽ và bài viết trên báo, được xem như những báo cáo công khai cho cấp trên ở Cục R.

2). Kế hoạch sao chổi và Ngày Ký giả đi ăn mày
Ngày 22-9-1974, Tổng thống Thiệu thông qua một kế hoạch mang tên Sao Chổi, mục đích quét sạch VC nằm vùng và đối lập thân cộng. Đại úy Triệu Quốc Mạnh đánh cắp bản văn, chuyển qua cho Huỳnh Bá Thành (HBT).

HBT đưa nguyên văn bản kế hoạch cho các báo đối lập đăng tải phổ biến ngày 1-10-1974. Làn sóng “căm phẩn” nổi lên, ngày 10-10-1974, hàng trăm ký giả xuống đường phản đối chính quyền, lấy tên là “Ngày ký giả đi ăn mày”.

3). Tác động chống “Chính phủ Thiệu mà không có Thiệu”
Mục đích là ngăn cản Trần Văn Hương làm Tổng thống. Trong kế hoạch đưa Dương Văn Minh (DVM) lên làm tổng thống, HBT “tác động” các dân biểu đối lập, đưa ra Bản tuyên bố, chống “chính phủ Thiệu mà không có Thiệu”. Bản tuyên bố được nhóm của HBT dịch ra tiếng Anh và Pháp, trao cho ký giả ngoại quốc, trong nước, và đại diện 40 đoàn thể tham dự buổi họp báo ở Hạ Viện để tấn phong chức vụ tổng thống cho Trần Văn Hương. Cuộc biểu quyết bất thành. Trần Văn Hương từ chức, giao quyền lại cho  Quốc hội.

4). Huỳnh Bá Thành ra mật khu nhận chỉ thị
Tháng 3 năm 1975, HBT đóng vai một người đi mua đất, vì sắp có hòa bình. Ăn mặc bảnh bao, áo kaki 4 túi, thuê xe máy cày đi vào mật khu Long Khánh để báo cáo và nhận chỉ thị của Mai Chí Thọ.

Huỳnh Bá Thành tên thật là Huỳnh Thanh Tâm, sinh năm 1942 tại làng Khái Đông, huyện Hòa Vang nay là Hòa Hải quận Ngũ Hành Sơn, thành phố Đà Nẳng. Chết bất đắc kỳ tử năm 1993.

Tuesday, September 5, 2023

TỪ "DŨNG SĨ DIỆT MỸ" ĐÃ TRỞ THÀNH CÔNG DÂN MỸ

Một trường hợp gian lận hồ sơ để đến Mỹ sinh sống.
Đó là ông Mai Cư, từ thành phố Đà Nẵng đã đến Mỹ sinh sống nhiều năm

Đây là Facebook của ông Mai Cư:

Ông Mai Cư, một đảng viên đảng cộng sản Việt Nam kỳ cựu đã khai man hồ sơ để đến Mỹ sinh sống từ nhiều năm nay.

Ông Mai Cư trước đây là một ” Dũng sĩ diệt Mỹ” ở vùng Điện Ngọc- Non Nước ngoại thành Đà nẵng trước năm 1975.

Sau 1975 ông Mai Cư về làm hiệu phó rồi lên hiệu trưởng tại trường Trung học phổ thông Hoàng Hoa Thám là một trong những trường trung học lớn và danh tiếng ở Đà Nẵng trước 1975 cho đến nay.

Với cương vị hiệu phó rồi lên Hiệu Trưởng ông Mai Cư đã nhiều lần lên án chế độ VNCH là “nguỵ” và luôn chửi rủa” Đế quốc Mỹ” xâm lược Việt Nam. Ông ta cũng là thành viên tích cực sáng lập “Nhà chứng cớ tội ác Đế Quốc Mỹ” ở thành phố Đà nẵng trứơc khi Việt Nam (cs) và Hoa Kỳ bang giao vào năm 1995.

Trong mỗi lần chào cờ vào sáng thứ hai hàng tuần thì ông Mai Cư luôn nhắc đến những thánh tích “diệt Mỹ” của ông trước năm 1975. Ông cũng lên án những học sinh nghỉ học để đi vượt biên trong thời kỳ 1975-1990. Nhiều học sinh của trường đi vượt biên và bị chết trên biển nhưng ông vẫn nhục mạ họ và lôi ra lên án trước hàng ngàn học sinh và hàng trăm giáo viên mỗi thứ sáng thứ hai hàng tuần trong giờ chào cờ.

Ngày nay ông vẫn còn sinh hoạt chi bộ đảng một cách âm thầm trong nhiều năm tại Mỹ. Các thành viên của phong trào “Dũng sĩ diệt Mỹ” ngày xưa ngoài ông ra còn có anh em ông Phan Bá Sâm, Phan Bá Chức, sau 1975 làm công an ở thành phố Đà Nẵng hiện cũng đã đến Mỹ từ nhiều năm trước.

Những ngày nay trường PTTH Hoàng Hoa Thám chuẩn bị làm lễ kỷ niệm: “60 năm Đồng Giang – Hoàng Hoa Thám” thì ông Mai Cư lại vào các diễn đàn nhắc nhở các thành viên nên “chống phản động”- Trường PTTH Hoàng Hoa Thám – Đà Nẵng trước năm 1975 có tên là trường Đông Giang thành lập năm 1963. Các thành viên là dư luận viên hung hăng tấn công những thành viên khác trung lập hay nói lên sự thật ở Việt Nam hiện nay. Ông Mai Cư theo phe bảo vệ đảng cộng sản đến cùng.

Ông Mai Cư cùng phóng viên Duy Hoà – một biên tập viên của VTV tại Đà Nẵng là cựu học sinh của trường PTTH Hoàng Hoa Thám luôn công kích cộng đồng người Việt đang sinh sống tại Mỹ là thành phần cực đoan, ăn trợ cấp thất nghiệp mà điên cuồng chống phá nhà nước…

Chống Mỹ, giết hại nhiều người Mỹ, chửi rủa Mỹ, nhục mạ những người tìm đường đến Mỹ tỵ nạn nhưng cuối cùng họ là những người đến Mỹ để hưởng những an sinh xã hội của nước Mỹ. Họ là ai? Chúng ta cần phải đưa họ ra ánh sáng trả lại sự công bằng cho nhiều người Mỹ đã thiệt mạng, nhiều người Việt đã tử nạn và hàng triệu gia đình đã ly tán do tội ác của họ gậy ra. Trường hợp đầu tiên cần kể ra là ông Mai Cư và các đồng chí trong nhóm ” Dũng sĩ diệt Mỹ” ở Đà Nẵng trước 1975.

Huỳnh Bá Hải
Cựu học sinh trường PTTH Hoàng Hoa Thám

Hình đây là hình ảnh của ông Mai Cư từ Facebook của Cu Mai:


Friday, October 20, 2017

Con kên kên của Hội Doanh Nhân Việt Kiều  và “Boat People”    

Nguyễn thị Út Châu 

Lời Tác Giả: Bài viết này nhằm vạch mặt Carina Oanh Hoàng (hay còn gọi là Carina Oanh Oanh) la 1 “thuyền nhân Việt Kiều” mà báo Người Việt đã và đang “lăng-xê” (promote) ráo riết vì lý do thương mại mà hai bên đã thỏa thuận chia chác trong việc rao bán một cuốn sách nói về thuyền nhân VN. 

Cuốn sách mang cái giá “thét ra lửa, mửa ra tiền” (khoảng $50/cuốn) vì họ biết rằng chủ đề “thuyền nhân” sẽ rất ăn khách, nó đánh động lòng trắc ẩn của dân ty nạn thì “móc túi” $50 nào có khó khăn gì ? Rốt cuộc thì chỉ có hơn 2 ngàn nấm mộ hoang phế đang nằm hiu quạnh ở đảo Kuku (Indonesia) là chẳng được hưởng lợi lộc gì từ chuyện kinh doanh và phát hành sách này của Carina và báo Người Việt.

Carina là một “thuyền nhân ty nạn CS” 15 tuổi đến Hoa Kỳ từ năm 1980. Theo lời kể của chính Carina cho phóng viên báo Việt Cộng VietnamNet thì cô ả “về VN lần đầu tiên vào năm 1987, sau đó về mỗi năm”, rồi về hẵn luôn để kinh doanh với VC từ năm 1996 và hiện nay Carina vẫn còn tiếp tục điều hành doanh nghiệp dưới cái tên đăng bộ ở VN là “Royal Blue Training & Consulting” mà Carina đã dịch ra tiếng Việt là “Vương Thanh”

Carina còn là Hội Viên chính thức của cái mà VC gọi là “Hiệp Hội Doanh Nghiệp người VN ở nước ngoài” (hay “Hội Doanh Nhân Việt Kiều”) từ ngày 15/6/2005 khi cô tham gia học tập Nghị Quyết 36 trong buổi hội nghị của đám lâu la “bưng bô cho VC” này với tên Trần Quang Hoan, Phó Chủ Nhiệm “Ủy Ban về người VN ở nước ngoài”. 

Rồi khi “mèo mã gặp gà đồng”, Carina vớ được một lão Úc già và gá nghĩa cùng gã khi gặp gã ở VN. Nhờ vậy Carina được phép nhập cảnh Úc. Nhằm “lập lừa đánh lận con đen” và cũng để che giấu quá khứ của mình, Carina luôn nhận mình là “thuyền nhân ở Úc” hoặc “Úc là quê hương thứ hai của tôi” (Thật là “xui” cho đồng bào ty nạn ở bên Úc !). Xin mời độc giả theo dõi bài viết dưới đây để biết bộ mặt khoác lác và xảo quyệt của con kền kền Carina. 

[B]
Mấy tháng nay tôi nghe và thấy báo Người Việt làm một chiến dịch quảng cáo rất rầm rộ cuốn sách nói về thuyền nhân VN của Carina Oanh Hoàng (có báo VC gọi cô là Carina Oanh Oanh). Gần đây tôi còn được biết thêm là cả báo Người Việt và Little Saigon Tivi đồng bảo trợ cho buổi ra mắt sách sắp tới của Carina. Đã sống lâu ở hải ngoại, ai cũng có thể hiểu rằng những sự kiện như thế này bao giờ cũng có dính líu đến chuyện chia chác lợi nhuận hoặc huê hồng giữa các phe liên hệ, nhất là khi Carina là một cá nhân, chứ không phải là một hội đoàn bất vụ lợi (non-profit organization). Cả báo Người Việt lẫn Little Saigon Tivi sẽ không dại gì làm chuyện quảng cáo không công cho Carina mà không được “chấm mút” gì. Và cũng vì chiến dịch quảng cáo rầm rộ này mà tôi bắt đầu hồ nghi và tìm hiểu sâu xa hơn.
Thực ra thì chuyện Carina đi tìm mộ thân nhân ở đảo Kuku đã được ông Ngô Nhân Dụng viết trên báo Người Việt từ năm 2009. Lúc ấy tôi có lên Internet truy cập và đọc được cái “résumé” do chính Carina viết và đăng trên website của cô. Tiện tay tôi đã bấm “Print” để in ra lưu giữ cái “résumé” này. Nhờ vậy mà bây giờ tôi vẫn còn có được cái gọi là “professional profile” mà chính Carina đã viết về mình như sau:

Carina's Professional Profile
Home | Introduction | Journey | Memoirs | Forum | Contact


CARINA OANH HOANG
23/152 Great Eastern Highway, Ascot, WA 6104
Tel: (08) 94773138 Mobile: 0407787287
Email: carinahoang@hotmail.com

Professional experience Carina has been in the marketing and human resources management sector for more than 18 years. In her extensive corporate experience she has held senior management positions in the semiconductor, bio-tech, technical equipment, and healthcare industries. 

Professional qualifications MBA – California States University of Pomona, USA BA (Chemistry) – Rosemont College, Pennsylvania, USA 

Previous management positions

Director-Owner (Royal Blue Training and Consulting) - Vietnam

Business Development Manager(Franco-Vietnamese Hospital) - Vietnam 

HR/Administration Manager (Beechrow Vietnam Pty. Ltd.) - Vietnam 

Market Development Manager (Copeland International) – Vietnam 

Operations Manager (Advanced Cleanroom Microclean) – California, USA 

Retail Business Owner (Treasured Twice) – California, USA

Thế nhưng bây giờ thì tôi không còn thấy cái “résumé” này trên website của Carina nữa. Có lẽ cô ta đã gỡ nó xuống để tránh bị “thiên hạ” dòm ngó đến quá trình làm ăn với VC của cô ta chăng ? Dĩ nhiên ! Muốn bán sách thật chạy cho dân ty nạn VN thì phải giấu ém nhẹm cái “sơ yếu lý lịch” không được sáng sủa này. Chẳng hay báo Người Việt hay Little Saigon Tivi đã “cố vấn” cho cô ta làm điều này ?

Thực ra thì cộng đồng người Việt ty nạn ở hải ngoại không còn lạ gì với chuyện bọn “Việt Kiều Doanh Gia” (xưa là thuyền nhân) nhưng nay đã đón gió trở cờ quay về VN làm ăn hay hát xướng với VC. Đó là quyền tự do mà họ đã sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống trên đầu sóng ngọn gió để đạt được bằng mọi cách, mọi phương tiện trên cả những chiếc thuyền thô sơ nhất. Vậy thì họ cứ việc thực hiện cái quyền tự do ấy. Sẽ không ai thèm chống đối hay biểu tình nếu họ chịu im miệng và lẳng lặng về VN làm việc hay buôn bán với bọn VC, miễn là họ đừng có những lời lẽ tâng bốc hèn hạ để “bưng bô” cho VC như tên luật sư thân cộng Nguyễn Hữu Liêm đã làm (tác giả xin được phép dùng lại những từ “bưng bô cho VC” mà Luật sư Lê Duy San đã dùng trong một bài viết rất hay của ông).

Cũng vậy thôi, nếu Carina cứ lẳng lặng buôn bán và làm hội viên của Hội Doanh Gia Việt Kiều thì sẽ không có bài viết ngày hôm nay, và sẽ không ai thèm để ý đến cô. Thế nhưng Carina không muốn như vậy. Cô muốn tạo ra tiếng tăm cho chính mình, sao cho thật “nổi” và “popular” không thua gì MC Kỳ Duyên trong cộng đồng người Việt ty nạn hải ngoại để còn góp tay với “người ta” mà “triển khai” cái Nghị Quyết 36 của VC nữa chứ ! Xin được nói rõ thêm:

Cùng với cái nôm na gọi là “Hội Doanh Nhân Việt Kiều”, Carina Oanh Hoàng đã tham dự một buổi họp riêng với Trần Quang Hoan, Phó Chủ Nhiệm Ủy Ban về Người VN ở nước ngoài” (viết tắt là UB VNVNONN) vào ngày 15/6/2005. Trong buổi hội nghị chỉ dành riêng cho các doanh nhân lâu la này (được tổ chức tại Khu Du Lịch Sinh Thái “Làng Tôi”), Trần Quang Hoan đã tuyên bố: “Đánh giá sơ bộ một năm thực hiện NQ 36 của Đảng và Chương trình hành động của Nhà nước, các Bộ-ban-ngành cũng đã có những bước chuyển, cụ thể hóa NQ 36 ở nhiều lĩnh vực …”

Trần Quang Hoan tiếp tục nhấn mạnh :

Chúng ta quyết tâm thực hiện NQ 36 bằng những biện pháp cụ thể. Vai trò của các anh chị Việt kiều đã và đang về nước làm ăn sinh sống rất quan trọng trong công tác đối với NVNONN. Nhà nước đang tạo điều kiện để các anh chị về nước làm ăn thuận lợi, hiệu quả. Các anh chị vừa là những người vừa biết bên ngoài, vừa am hiểu bên trong, nên các anh chị sẽ là “cầu nối” giữa Nhà nước Việt Nam đối với đồng bào đang sinh sống ở nước ngoài mà ít có dịp về nước. Lời nói của chính các anh chị sẽ có sức thuyết phục hơn. Chúng tôi mong muốn các anh chị thực sự đoàn kết thống nhất khi về nước làm ăn và làm ăn hiệu quả. Điều đó sẽ giúp chúng tôi rất nhiều trong công tác. 

Bản thân tôi về công tác ở UB VNVNONN, tôi nhận thấy đây là một công việc hấp dẫn, nhưng để làm tốt công tác đối với gần 3 triệu kiều bào đang sinh sống ở nước ngoài cũng có nhiều thách thức. Tôi mong được sự hỗ trợ giúp đỡ của các anh chị. 

Để hưởng ứng lời kêu gọi của Trần Quang Hoan, Việt Kiều Carina Oanh Hoàng đã “phát biểu” trong hội nghị năm 2005 này như sau:

Tôi tên là Carina Oanh Hoàng, Việt kiều Mỹ. Thành viên mới gia nhập Hiệp hội ngày hôm nay. Tôi về VN sống và làm việc hơn 8 năm. Tôi có thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn (TNHH) chuyên về đào tạo và tư vấn quản trị kinh doanh, an toàn lao động… Công việc của chúng tôi tiến triển tốt. Nguyện vọng của tôi trong tương lai là muốn thành lập một công ty 100% vốn nước ngoài họat động trên lĩnh vực đào tạo. Hiện nay trên lĩnh vực đào tạo thì Nhà nước đề nghị liên doanh. Tôi nghĩ, nếu Nhà nước mở ra cho công ty 100% vốn nước ngoài được họat động trên lĩnh vực đào tạo thì sẽ có rất nhiều người về VN quan tâm đến lĩnh vực này.” 

Thế đấy ! Nguyện vọng thực sự của Carina trong tương lai là muốn bỏ vốn 100% để làm ăn với VC trong lãnh vực đào tạo, chứ nguyện vọng của cô ả đâu phải là để giúp vài ba gia đình thân nhân đi tìm mồ mã thuyền nhân xấu số ở Kuku (Indonesia), hoặc để biên soạn sách bán cho thuyền nhân đọc !!!!

Chuyện Carina quảng cáo bán sách, hoặc nhờ các cơ quan truyền thong giúp cô đăng tải các tên họ hoặc hình ảnh của các nấm mộ thuyền nhân xấu số chẳng qua chỉ là những “phương tiện” nhờ vả không tốn tiền nhằm giúp cô đạt được “cứu cánh” là tạo được một tên tuổi “tốt” trong cộng đồng người Việt ty nạn. Một khi Carina lấy được long tin yêu của cộng đồng chúng ta rồi thì chuyện cô ả tiếp tay giúp VC “triển khai NQ 36” sẽ đâu có gì là khó ? Ắt hẵn VC đã dạy Carina thuộc nằm lòng câu “Cứu cánh biện minh cho phương tiện”.

Chắc chắn là Carina Oanh Hoàng không thể quên được lời “nhắn nhủ” rất thân tình của “đồng chấy” Trần Quang Hoan khi hắn ta kết thúc buổi hội nghị Doanh Nhân Việt Kiều bằng những lời lẽ rất chí thiết như sau:

Trong việc triển khai NQ 36, các anh chị giữ vai trò quan trọng, là cầu nối hữu hiệu với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Chúng tôi luôn lắng nghe các ý kiến của các anh chị, những gì trong phạm vi quyền hạn của UB VNVNONN chúng tôi sẽ xem xét giải quyết và hồi âm cho các anh chị rõ. Còn những vấn đề khác, chúng tôi sẽ phối hợp với các cơ quan hữu quan cùng xem xét và có hướng giải quyết cho các anh chị. Rất mong các anh chị thường xuyên quan tâm, đóng góp ý kiến cho công việc của UB VNVNONN ngày một tốt hơn.” 

Ôi chao, nghe sao mà thắm thiết “tình đồng chấy” ! Chẳng thế mà Carina không ngần ngại mở miệng “bưng bô cho VC” khi cô ả cho phóng viên VietnamNet biết là cô ta luôn khuyên bạn bè bên Mỹ rằng:

Hãy mạnh dạn và tự tin. Nhiều người vẫn còn e ngại nhưng vượt qua khó khăn ban đầu thì mọi việc rất tuyệt vời. Mình lúc đầu cũng thế, cứ nghĩ chắc chỉ có thể làm việc tối đa là hai năm nhưng bấy giờ đã gần 10 năm rồi và thấy hài lòng”. 

Và để chứng tỏ “lòng yêu nước” của mình, Carina xác tín:

Nói chung mình hài lòng với công việc hiện tại và luôn bị cuốn hút vào đó nên chưa tính đến chuyện “về già”. Làm việc ở đâu không quan trọng, nơi nào có điều kiện tốt nhất để phát huy khả năng thì mình lựa chọn nhưng dĩ nhiên ngoài công việc, được sống trên chính quê hương của mình là hạnh phúc nhất.” (trích Phỏng Vấn ngày 7/7/2005 với “chuyên san Người Viễn Xứ” tren VietnamNet cua VC). 

Thật chí lý thay, nếu đã cảm thấy “hạnh phúc nhất” như thế thì cứ cút hẵn về sống và kinh doanh ở VN, chứ việc gì Carina phải “hành xác” mình đi kiếm mộ thuyền nhân ở Indonesia, hoặc “nhọc công” phỏng vấn vài ba chục người nhằm lấy tư liệu biên soạn sách cho thuyền nhân đọc, rồi lại vất vả sang Mỹ để ra mắt và bán sách ? Sao lại mâu thuẫn thế ? Vì lý do gì mà Carina lại phải “hy sinh thân mình” để đi làm những chuyện “thiếu hạnh phúc” như vậy ? Phải chăng vì Carina muốn triệt để “triển khai NQ 36” của Đảng VC cho thật tốt ?

Có lẽ Carina sẽ gân cổ lên cãi là cô thực lòng muốn giúp các thân nhân của các thuyền nhân xấu số đi tìm lại mồ mã của họ ở Kuku. Người ta bảo “Gái đĩ già mồm”. Xin Carina đừng quên là ở hải ngoại đã có Văn Khố Thuyền Nhân VN (VKTNVN) là một tổ chức bất vụ lợi (non-profit organization) đã và đang làm công tác tìm kiếm & trùng tu mồ mã thuyền nhân VN khắp các trại ty nạn ở Đông Nam Á chứ không riêng gì Kuku. Hội đoàn này đã thực hiện công tác này từ năm 2004. Nghe đâu chính Carina đã cùng với VKTNVN về Kuku vào năm 2009 mà ? Nếu đã có VKTNVN thì tại sao Carina lại phải vất vả ôm đồm kêu gọi thân nhân người ta đóng tiền để cô giúp đi tìm mồ mã ? Sao lại mất công “re-invent the wheel” như thế thay vì ngồi sống “hạnh phúc” ở VN quê hương mình ? 

Phải chăng Carina muốn “gây tiếng thơm” cho riêng cá nhân mình để che đi cái mác “Việt Kiều yêu nước” và “hội viên của Hội Doanh Gia Việt Kiều” trước cộng đồng ty nạn ở hải ngoại cho cô được dễ dàng thao túng nhằm “triển khai NQ 36” của Đảng và Nhà Nước ? Hay cô sợ VKTNVN lo không nỗi nên cô phải nhảy ra lập một website riêng để “lấy tiếng” cho “dịch vụ tìm mồ mã thuyền nhân” của cô sau khi cô đã chụp được những hình ảnh mộ bia nhờ chuyến đi do VKTNVN tổ chức ? Đúng là “công của người khác nhưng lộc thì của mình” !

Nói có sách, mách có chứng”. Tác giả xin kèm theo đây 2 tài liệu :

1) Bài tường trình (có kèm theo hình ảnh) về hội nghị của Hội Doanh Nhân Việt Kiều mà Carina đã tham dự và xác nhận cô là thành viên vào ngày 15/6/2005; 

2) Bài phỏng vấn Carina do “chuyên san Người Viễn Xứ” ghi nhận trên trang web VietnamNet của VC. 

Rất may mắn là cả 2 tài liệu này đều đã được in ra và lưu giữ trước khi báo điện tử VietnamNet tháo gỡ xuống. Tuy vậy tác giả vẫn đặt nghi vấn là phải chăng VC đã tháo gỡ 2 tài liệu này xuống khỏi trang mạng của họ nhằm “dọn đường sạch sẽ” cho Carina được “hội nhập” dễ dàng với cộng đồng người Việt ty nạn ở hải ngoại mà không sợ bị phát giác ?

Ngược dòng thời gian, Carina đã kể lể trên Internet là cô vượt biên mãi đến lần thứ 5 mới thoát khỏi VN sau khi mẹ cô đã mất hết vàng để đóng cho người tổ chức, và ngay cả chuyến thứ 5 này cũng không được “trôi chảy” cho lắm vì tàu của cô đã gặp hải tặc Thái Lan. Nếu thực sự những điều cô kể đều là sự thật 100%, không thêm “mắm muối” cho ly kỳ và giúp cô bán được sách thì xin được hỏi nhỏ Carina: “Khó khăn, vất vã và nguy hiểm như vậy thì tại sao cô lại dễ quên, nỡ xem nhẹ món quà “tự do” của Thượng Đế ban tặng để chui đầu về lại VN rất sớm ngay từ năm 1987 ?”. 

Carina còn kể lể là khi cô vượt biên thành công thì mẹ cô bị bắt vì đã “involved in organizing our escape”. Vì cũng là thuyền nhân vượt biên nhiều lần như cô nên tôi nghe có vẻ gì đó gượng ép và không đúng sự thật. Thường thì các bậc cha mẹ chỉ bị bọn công an làm khó dễ để vòi tiền rồi thôi, chứ không bị bắt bỏ tù như cô đã làm cho câu chuyện được “lâm ly, bi đát” (dramatized). Cô đã kể rằng mẹ cô mất hết vàng đã đóng cho người tổ chức, như vậy mẹ cô chỉ là “khách” chứ có nằm trong nhóm tổ chức vượt biên đâu mà cô bảo mẹ cô bị bỏ tù vì “involved in organizing our escape” ? Và còn rất nhiều chi tiết mâu thuẫn khác cô đã “tạo ra” hoặc “phóng đại” trong câu chuyện vượt biên của cô, làm cho 1 người đọc là thuyền nhân như tôi nghi ngờ, không tin là cô đã trung thực trong câu chuyện của mình. Vậy thì cuốn sách đắt tiền đó của cô sẽ còn bao nhiêu điều thiếu trung thực nữa ?

Xin được kể thêm một thí dụ điển hình khác về sự thiếu trung thực trong câu chuyện vượt biên của Carina:

Tàu vượt biên của Carina dài 25 mét, rộng 5 mét và chứa 373 thuyền nhân (theo như lời Carina). Vào thời điểm năm 1979, để ra đi trên một chiếc tàu lớn như thế với ngần ấy số người, chuyến tàu của Carina phải là loại tàu có “đăng ký” để được đi “bán chính thức” do Việt Cộng bán vé (lấy vàng) và hộ tống. Đa phần các tàu vượt biên khác đều nhỏ hơn nhiều và không thể chứa được tới 373 người như vậy. Nếu đã đóng vàng để đi “bán chính thức” do VC tổ chức thì làm sao mà mẹ của Carina bị bỏ tù vì “involved in organizing our escape” (trừ khi mẹ cô là VC)?

Những tàu thuộc diện đi “bán chính thức” như thế này thường chứa nhiều người Việt gốc Hoa (mà có lẻ Carina là một trong số này) vì lúc đó VC đang chủ trương đẩy người Hoa ra khỏi nước do cuộc chiến tranh biên giới với Trung Cộng lúc đó. Người Hoa thường mang theo rất nhiều vàng. Với một con tàu đông người Hoa như thế mà gặp hải tặc Thái Lan thì bọn chúng sẽ dùng chính sách “chia để trị”, tức là bắt cóc từng nhóm nhỏ qua tàu của họ để khám xét “tan nát” kỹ càng nhằm tìm vàng và cũng để khủng bố tinh thần mọi người. Nếu thực sự tàu của Carina đã gặp cướp biển Thái Lan tới 2 lần như cô kể thì chiếc tàu đã … tan hoang và thê lương, ít nhất một số thuyền nhân đã bị quăng hoặc rớt xuống biển hoặc mất tích vì bị bắt cóc (chưa kể những trường hợp bị hãm hiếp), chứ không thể mọi người còn sống nguyên vẹn để gặp thêm bọn Mã Lai rồi tàu bị trấn lột thêm lần nữa. Dường như Carina đã cố tình đưa vào chuyện bị 3 lần cướp biển để cho “tình tiết được thêm gay cấn” nhưng lại quên mất bản chất dã man của cướp biển Thái Lan, nhất là đối với những thuyền có chứa nhiều người Hoa.

Trên mạng Internet, Carina còn khoe khoang rằng khi đã đến Hoa Kỳ, “I worked my way up the America corporate ladder” (sic), tạm dịch “Tôi đã làm việc để thăng tiến bước trên các nấc thang sự nghiệp trong các công ty của Hoa Kỳ”, và Carina huyênh hoang với phóng viên VC Người Viễn Xứ của VietnamNet rằng cô đã “6 lần làm giám đốc”. Đó là 6 lần nào và ở đâu ? Xin hãy đọc lại cái “professional profile” mà chính Carina đã viết về mình trên mạng Internet của cô (nhưng sau đó cô đã gỡ nó xuống vì 1 lý do thầm kín nào đó) :

Previous management positions

Director-Owner (Royal Blue Training and Consulting) - Vietnam 

Business Development Manager (Franco-Vietnamese Hospital) - Vietnam

HR/Administration Manager(Beechrow Vietnam Pty. Ltd.) - Vietnam

Market Development Manager(Copeland International) – Vietnam

Operations Manager (Advanced Cleanroom Microclean) – California, USA

Retail Business Owner (Treasured Twice) – California, USA 

Theo danh sách kể trên của Carina thì cô đã giữ cả thảy 6 chức quản lý (management). Chúng ta hãy tuần tự xét theo thứ tự từ dưới lên trên mỗi chức quản lý mà Carina bảo mình đã từng nắm giữ:

1) Retail Business Owner (Treasured Twice) – California, USA
Đầu tiên Carina làm chủ một cơ sở kinh doanh bán lẻ có cái tên là “Treasured Twice”. Không hiểu đó là tên thương vụ hay Carina muốn nói rằng mình đã làm “thủ quỹ” ở đó 2 lần (Treasurer Twice) nhưng cô lại viết sai chính tả (mặc dù đã học xong MBA) ?
Nếu đúng thế thì thật khôi hài vì đã làm chủ thương vụ của mình thì tha hồ muốn tự phong cho mình chức “thủ quỹ” hay “giám đốc” gì mà lại chẳng được ?

2) Operations Manager (Advanced Cleanroom Microclean) – California, USA
Để tìm hiểu thực hư như thế nào về cái chức vụ này của Carina, chính tôi đã liên lạc (chứ không phải “liên hệ”) với cô Cindy Tu hiện làm “Accounting Manager” tại cơ sở mang tên Advanced Cleanroom Microclean (ACM) có địa chỉ ở số 3250 S. Susan St. Suite A, Santa Ana CA 92704, so dien thoai (714) 751-1152, tức là ngay trong Quận Cam (California).

Sau khi xem xét trên computer, cô Cindy Tu đã xác nhận là ACM chưa từng bao giờ có nhân viên nào mang họ (last name) là HOANG, hoặc tên (first name) CARINA hay OANH cả. Muốn chắc ăn hơn, tôi nói thêm với cô Cindy rằng người này đã làm việc tại ACM trước năm 1996 (tức là năm Carina về VN kinh doanh với VC). Cô Cindy quả quyết với tôi là cô đã xem cả danh sách nhân viên cũ không còn làm việc nữa (List of Inactive Employees) nhưng hoàn toàn không có ai mang họ HOANG hoặc mang tên CARINA cả. 
Như vậy là thế nào ?

Xin nhớ cho rằng CARINA không phải là một tên thông dụng, dễ bị lầm lẫn. Nếu không có tên trong danh sách nhân viên (dù là nhân viên cũ) thì làm sao Carina có thể nói rằng mình đã từng giữ chức vụ “Operations Manager” được ?

Cũng xin được nói thêm là công ty ACM chỉ là một dịch vụ kinh doanh nhỏ có một văn phòng duy nhất ở Santa Ana, bang California. Theo MICRO Buyer’s Guide Index (tạm dịch là “Danh Bạ Hướng Dẫn người tiêu thụ”) thì công ty ACM kinh doanh những dịch vụ sau đây:

Description:
ACM provides cleanroom protocol and behavioral training, cleanroom audits of personnel performance and clients' facilities, and janitorial consulting for cleanroom cleaning.

Nói trắng ra thì đây là một dịch vụ lau chùi văn phòng và cơ xưởng. Những ai đã sống ở California thì sẽ không xa lạ gì với loại dịch vụ lau chùi này vì họ phân công & kiểm tra những người Mễ (nhân công rẻ tiền) đi lau chùi các văn phòng và cơ xưởng. Cứ cho rằng Carina đã từng làm “Operations Manager” ở đây đi chăng nữa thì công việc cô không có gì khác hơn là phân công cho người Mễ đi lau chùi văn phòng và kiểm soát xem họ có làm việc đúng theo bài bản đã quy định hay không. Đơn giản chỉ có vậy !

Phải chăng khi khoác lác cái câu “I worked my way up the America corporate ladder” Carina muốn nói rằng cô đã từng leo lên thang lầu lau chùi hoặc kiểm tra các mạng nhện (nếu có) trong các văn phòng? Thật là mỉa mai cho giọng điệu khoác lác này của Carina ! Đó là chưa kể chuyện cô đã nói “dóc tổ” rằng mình đã làm việc tại đây.

3) Market Development Manager (Copeland International) - Vietnam
Tôi đã “google” tên công ty “Copeland International” trên Internet thi thấy tên công ty này không có mặt ở VN, nhưng có một trụ sở duy nhất tại Texas, với số điện thoại (713) 466-9838. Toi đã đích thân gọi điện thoại cho công ty này và nói chuyện với bà Quản Lý Nhân Sự (Human Resources Manager). Sau khi xem xét trên computer, bà bắt tôi đánh vần lại từng chữ một cái họ HOANG va tên CARINA, rồi OANH để bà xem lại một lần nữa cho chắc ăn. Xong xuôi bà tuyên bố: “Chúng tôi chưa từng bao giờ có nhân viên nào với cái tên này cả !”.

Tôi tỏ ra ngạc nhiên và cố nói thêm “Theo như résumé cua Carina thi cô ta đã làm cho công ty của bà tai Việt Nam”. Bà Quản Lý trả lời dứt khoát “Madam, we have nothing to do with Vietnam” (Công ty của chúng tôi không có làm ăn gi ở VN cả).

Thế thì thêm một lần nữa, Carina đã khoác lác “nặn” ra cái chức vụ “Market Development Manager” trên cái “professional profile” của cô.

4) HR/Administration Manager (Beechrow Vietnam Pty. Ltd.) - Vietnam
Tôi lại “google” tên công ty “Beechrow Vietnam” và tim được những chi tiết sau đây trên trang mạng danh bạ thương nghiệp ở VN (yellowpages):

Địa chỉ: Phòng 4A, Tầng 4, Khách Sạn Parkroyal Sài Gòn 309B-311 Nguyễn Văn Trỗi, P. 1, Q. Tân Bình, Tp. Hồ Chí Minh Tel: (84) 08 - 39973530Email: beechrow@hcm.fpt.vn Website: www.beechrow.com 

Quý vị hãy thử nghĩ xem: Nếu “Beechrow Vietnam” thực sự là 1 công ty lớn thì tại sao lại có địa chỉ là một căn phòng nhỏ ỏ trong một khách sạn ? Carina đã làm “Quản Lý Nhân Sự” (Human Resource Manager) như thế nào trong căn phòng nhỏ đó ở trong một khách sạn ? Xin để độc giả tha hồ tưởng tượng ….. .

Nếu Carina bảo rằng cô đã “worked my way up the America corporate ladder” thì tôi chỉ có thể tưởng tượng là cô đã leo cầu thang trong cái khách sạn này khi nó bị … cúp điện (hy vọng cô sẽ không vô “lộn” phòng khác. Theo tôi, cái công ty “Beechrow Vietnam Pty Ltd” này chỉ là một thương vụ rất nhỏ để cho một doanh gia có cớ để “đi mây về gió” tại Việt Nam (nếu nó không phải là một công ty “ảo”).

Cũng cần nói thêm là cái web site www.beechrow.com không có “active” và đang được rao bán (for sale) vì hiện tại bây giờ thì nó chỉ là một “default website’ mà thôi. .

5) Business Development Manager (Franco-Vietnamese Hospital)- Vietnam
Đây là một bệnh viện cỡ loại như “Medical Center” (trung tâm y khoa) ở bên Mỹ. Bệnh viện này ở Saigon, được lập ra và điều hành bởi một nhóm bác sĩ người Pháp, chứ không phải là một công ty của Mỹ để Carina có thể bịp bợm khoác lác là “I worked my way up the America corporate ladder”.

Tuy nhiên, ta cứ nghĩ xem: Carina lớn lên và học ở Mỹ, không biết nói tiếng Pháp thi việc gì người Pháp lại phải mướn cô ? Xin mời các độc giả ỏ VN điều tra hộ xem có phải Carina đã từng được mướn làm “Business Development Manager” ở đây không, hay cô ả chỉ là một “outside contractor” được trả huê hồng, hoặc chỉ là “sales rep” (đại diện thương mại) nhằm rao bán các túi cấp cứu (first-aid kits) mà tôi sẽ đề cập trong thương vụ kinh doanh dưới đây của cô.

6) Director-Owner (Royal Blue Training and Consulting) - Vietnam
Đây mới đích thực là thương vụ làm ăn mua bán của Carina tại VN. Với cái tên “Royal Blue Training and Consulting”, Carina đã dịch ra tiếng Việt là công ty “Vương Thanh” (nghe rất ư là Tàu ! có lẻ vì Carina là Tàu thứ thiệt !).

Chẳng qua đây chỉ là một cửa hàng (small business) tại địa chỉ số 345E-Trần Hưng Ðạo-Phường Cầu Kho-Quận 1.

Chủ yếu thì Carina rao bán các túi cấp cứu (first-aid kits) và hướng dẫn cách sử dụng. Tuy nhiên, trên trang mạng của báo điện tử “muabanraovat.com” tại VN, tôi đã đọc được quảng cáo về thương vụ “Royal Blue Training and Consulting” như sau :

Ngành nghề kinh doanh : Tư vấn quản lý doanh nghiệp (trừ tư vấn thuế, tài chính kế toán). Phiên dịch. Dịch thuật. Ðào tạo dạy nghề; đào tạo ngoại ngữ (không hoạt động tại trụ sở). Mua bán trang thiết bị y tế, trang thiết bị bảo vệ an toàn lao động. Dịch vụ giới thiệu việc làm. Mua bán vật tư, máy móc, thiết bị ngành xây dựng. Tư vấn xây dựng (trừ khảo sát, thiết kế, giám sát công trình). Dịch vụ hỗ trợ giáo dục: tư vấn giáo dục. Bán buôn máy móc, thiết bị y tế. Bán buôn nông, lâm sản nguyên liệu (trừ gỗ, tre, nứa) (không kinh doanh nông sản, thực phẩm tại trụ sở) và động vật sống (trừ kinh doanh động vật hoang dã thuộc danh mục điều ước quốc tế mà Việt Nam ký kết hoặc tham gia quy định và các loại động vật quý hiếm khác cần được bảo vệ). Bán buôn thức ăn và nguyên liệu thức ăn cho gia súc, gia cầm và thủy cầm. Bán buôn thực phẩm (trừ thực phẩm tươi sống tại trụ sở). Bổ sung: Hoạt động thiết kế chuyên dụng (trừ thiết kế xây dựng). Bán buôn vật liệu, thiết bị lắp đặt khác trong xây dựng. Bổ sung: Bán buôn, dịch vụ bảo quản thuốc/. Giảm ngành: Bán buôn, dịch vụ bảo quản thuốc. 

Xem ra thì thương vụ kinh doanh của Carina là 1 gian hàng “tả pín lù” ! Ngoài chuyện cung cấp các dịch vụ “phiên dịch, đào tạo dạy nghề, đào tạo ngoại ngữ, giới thiệu việc làm, tư vấn xây dựng, ….” thì Carina không ngần ngại bao luôn chuyện mua bán lâm sản, cây cối, hoa lá cành, máy móc, thức ăn cho gia súc, …. và cả thú vật sống ! Thật là cô kinh doanh mọi thứ “hầm bà lằng xí quách” để kiếm sống ở Việt Nam. Không biết lợi nhuận như thế nào mà bây giờ Carina lại bao thầu thêm dịch vụ “đi tìm mồ mã thuyền nhân ở Indonesia” và bán sách cho cộng đồng người Việt ở hải ngoại ? Phải chăng đây là cái “cầu thang danh vọng” mà Carina đã rêu rao trên website của cô : “I worked my way up the America corporate ladder” (Sic !).

Nói tóm lại, sau khi phối kiểm các dữ kiện thì Carina chưa bao giờ được một công ty nào của Mỹ mướn làm nhân viên, huống hồ là làm “Quản Lý” (Manager). Thế mà cô lại bịp bợm, vỗ ngực khoác lác với phóng viên Người Viễn Xứ của VietnamNet rằng:

Mình đã có thâm niên 17 năm làm việc cho các công ty, tập đoàn lớn của Mỹ với nhiều vai trò và vị trí khác nhau như: chuyên viên hoá học, giám đốc tiếp thị, giám đốc phát triển kinh doanh, giám đốc điềuhành - nhân sự - tài chính…..”.

Hãy chú ý đến những chữ “thâm niên 17 năm làm việc cho các công ty, tập đoàn lớn của Mỹ”. Xin được nhắc lại là Carina ty nạn đến Mỹ năm 1980 và về buôn bán hẵn ở VN từ năm 1996, tức là Carina ở Mỹ được khoảng 17 năm. Thế thì dân Mỹ ở đây có lẻ đã ngu hết cả rồi cho nên “các công ty, tập đoàn lớn của Mỹ” mới phải mướn một “con nhãi ranh” 15 tuổi mới chân ướt chân ráo đến Mỹ ty nạn để làm “chuyên viên hoá học, giám đốc tiếp thị, giám đốc phát triển kinh doanh, giám đốc điều hành - nhân sự - tài chính…..”. Đúng là Carina láo toét mà không biết ngượng ! Sao không dám thú nhận là mình thất nghiệp, chưa hề làm việc cho một công ty Mỹ nào ? Tại sao Carina lại phải nói dối ?

“Trên răng, dưới … váy”, Carina chẳng có sự nghiệp gì ở Hoa Kỳ. Đó là chúng ta chưa điều tra gì vào chuyện học vấn của cô ả. Với thành tích “nói láo như Cuội” của cô thì chắc chắn chúng ta sẽ khám phá ra nhiều điều bất ngờ và thú vị khác về chuyện học hành của cô ả. Có lẻ vì thất chí nên Carina đã bỏ về VN rất sớm để kinh doanh. Và chính vì cô “hội nhập” nhanh chóng ở VN, quen sống “hạnh phúc” (lời của Carina) trong Xã Hội Chủ Nghĩa, nên Carina đã không ngần ngại “Xạo Hết Chỗ Nói”.

Đến đây thì chúng ta có thể suy diễn là Carina đã quỷ quyệt như thế nào trong chiêu thức dùng các phương tiện truyền thông hải ngoại để “đánh bóng” cho tên tuổi của mình mà không phải tốn một xu teng trả tiền quảng cáo. Dễ lắm ! Carina đã gửi đến các cơ quan truyền thông ở hải ngoại (trong đó có báo Người Việt) những tên tuổi & hình ảnh mồ mã thuyền nhân xấu số mà cô đã chụp được trong chuyến đi về Kuku (Indonesia) do Văn Khố Thuyền Nhân VN tổ chức năm 2009, và cô nhờ các cơ quan truyền thông này đăng tải giùm (không tốn tiền vì lý do nhân đạo) để mọi người đều có dịp biết đến tên Carina Hoàng như là một “anh hùng” đầy nhân ái giúp thân nhân tìm lại mồ mã thuyền nhân ở Kuku. Vô hình chung các cơ quan truyền thông đều đã “quảng cáo” không công cho Carina. Và bây giờ thì Carina đang dùng cái “tiếng tăm” tạo được không mất một xu này để kinh doanh bán sách “Boat People” cho người ty nạn VN đọc. Đôi đàng lưỡng tiện !

Như một con k
ên kên xà xuống trên thân xác xấu số của các thuyền nhân để kinh doanh, Carina Oanh Hoàng đang “gặt ra tiền” bán sách, thâm nhập dễ dàng vào cộng đồng người Việt ty nạn ở hải ngoại nhằm “dọn đường” cho Đảng và Nhà Nước VN “triển khai” Nghị Quyết 36 mà cô đã học tập được tại Việt Nam từ năm 2005 !

Tuy nhiên, báo điện tử Tin Paris ở bên Pháp đã hốt hoảng báo tin cho các độc giả của mình sau khi họ nhận ra được chân tướng của Carina Oanh Hoàng. Xin mời độc giả bấm vào “link” dưới đây để xem lời báo động của báo điện tử Tin Paris :
http://www.tinparis.net/thoisu09/200...hOanh_HVT.html
Kính thưa quý vị, Đời này vàng thau lẫn lộn thật khó phân biệt nhất là khi chúng ta hàng ngày phải đối đầu với VC. Với bản chất gian manh, xảo quyệt VC luôn luôn tìm cách mua dùng những thành phần lưu manh, côn đồ ra mặt đánh phá, gây xáo trộn trong Cộng Đồng, chiêu dụ những người trí thức ham danh hám lợi, chạy theo đồng tiền, ngụp mặt vào bả vinh hoa để tuyên truyền cho chúng, và lợi dụng sự non dại, ngây thơ, khờ khạo của những người trẻ với tấm lòng đầy nhiệt huyết để thi hành những quỷ kế cho chúng. Nào là các CD buổi triển lãm về văn hoá, các buổi trình diễn văn nghệ, các chương trình gây quỷ giúp các trẻ em nghèo khó, các người bịnh tật, các nạn nhân thiên tai, .... (Nãy giờ nhập đề hơi dài, bây giờ xin vào thẳng vấn đề) Vừa rồi có gởi đi một danh sách của một số thuyền nhân kém may mắn do Carina Oanh Hoang chuyển đến. Nhưng ngay sau đó thì được một thân hửu thông báo cho biết cái MĂT TRÁI về con người của Carina Oanh Hoang: thì mới giật mình! 
Thật sự không phải như vậy vì Bà Carina Hòang Oanh là người đã về làm ăn tại Việt Nam với Cộng Sản Việt Nam như bài viết duới đây của Báo CSVN cho thấy :
http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/.../45171005/111/
(Trích từ trang mạng điện tử “tinparis.net”)
Để hiểu rõ hơn về cái bản chất “xảo quyệt” của Carina, chúng ta hãy xem cô ả đã trả lời như thế nào khi một độc giả của báo Người Việt hỏi cô câ hỏi sau đây:

Em làm việc này do tình nguyện (volumteer)hay kiếm tiền (money) cho em?

Carina trả lời: “Carina thực hiện quyển sách này để ghi chép lại lịch sử nhằm giúp cho thế hệ tương lai hiểu biết thêm về nguồn cội cũng như sự hy sinh mà cha anh đã trải qua.”

(Trích “Carina Oanh Hoàng gặp gỡ độc giả Người Việt Online”, Wednesday, October 06, 2010)

Quý vị có thấy Carina đã khéo léo tránh né trả lời thẳng vào câu hỏi ? Cô ả không hề có câu trả lời nào xác nhận rõ ràng là mình làm việc này vì tình nguyện (volunteer)hay kiếm tiền (money). Trả lời theo lối của Carina chỉ tổ giúp cho cô bán sách thật chạy.

Carina quả là một “doanh nhân Việt Kiều” khoác lác và một con kền kền quỷ quyệt kiếm lợi nhuận trên thân xác của thuyền nhân. Vậy thì thử hỏi chúng ta có nên tin vào mức độ khả tín và trung thực của cuốn sách mà cô đang rao bán không ?

Hãy trả lại cho Ceasar những gì thuộc về Ceasar”. Hãy tống cổ trả Carina Oanh Hoàng về lại Việt Nam là nơi cô cảm thấy “hạnh phúc nhất” vi cô được sống với “nguyện vọng” được kinh doanh “100% vốn” với VC

Hãy trả lại cho cộng đồng người Việt ty nạn chúng ta cuộc sống an lành, không Cộng Sản. 

Xin đừng mắc mưu con k
ên kên đang làm tiền trên xác các thuyền nhân xấu số. 
...............
Tinparis xin tự ý đục bỏ  đoạn nầy 

.................
Xin đừng dại dột hoặc nhẹ dạ cả tin để con kên kên khoác lác, bịp bợm Carina móc túi $50 của quý vị và chia chác lợi nhuận với báo Người Việt.
 
Số tiền đó đủ khả năng để trùng tu một ngôi mộ thuyền nhân ở Galang, Kuku, Bidong … và nhiều trại ty nạn khác nữa.

Ai lại phí tiền cho một con k
ên kên !
Viết tại Orange County, ngày 10 thang 2, 2011.
Nguyễn thị Út Châu


Blog Archive