Showing posts with label Sao Nam Trần Ngọc Bình. Show all posts
Showing posts with label Sao Nam Trần Ngọc Bình. Show all posts

Wednesday, April 21, 2021

CHUYỆN BẠN TÙ CẢI TẠO

Sao Nam Trần Ngọc Bình

Anh Đ. hiện đang ở Cali, nếu tình cờ, anh đọc được bài này thì người viết xin cám ơn anh về cái tài thuyết phục hiếm có và đã mang ra áp dụng đúng nơi, đúng chỗ, đúng lúc đúng đối tượng cũng như lòng can đảm có thừa, dám bứt "râu cọp" mà không hề ngán bị cọp vồ!

Anh L., đang định cư ở tiểu bang Vermont, Hoa Kỳ, nhưng vẫn lặng lẽ tìm cách để giúp đỡ những người kém may mắn hơn, đặc biệt là các anh em Thương Phế Binh VNCH đang sống khốn cực ở quê nhà.

Xin phép được kể đôi chút về các anh, vì với những cựu H.O. việc hồi tưởng về những bạn tù là ký ức không thể tách rời, vẫn sống cùng chúng ta ngay trên đất Mỹ này.

*
Lúc đó là cuối năm 79, anh em tù chúng tôi đang bị tập trung ở các trại tù thuộc tỉnh Hoàng Liên Sơn; bỗng nhiên, bị chuyển trại về các tỉnh thuộc miền đồng bằng. Tuy các cai tù cố giữ bí mật nhưng những tin tức về việc Cộng Sản Trung Quốc sắp cho Cộng Sản Việt Nam một bài học cũng không thể giữ kín mãi được, và đến tháng 1/79 thì điều này đã thành sự thật.

Tại Trại tù Nam Hà, đội Xây Dựng đã phải làm việc mệt nghỉ để xây thêm các buồng tù mới cho kịp đón nhận các anh em tù chính trị từ các tỉnh miền thượng du ở Miền Bắc di chuyển về, có chỗ ở tù.

Từ trại tù Phong Quang ở Lào Cai, tôi và các anh em cùng cảnh ngộ được chở bằng xe vận tải về trại tù Nam Hà thuộc tỉnh Phủ Lý, trại này có 4 phân trại được đặt tên là A, B, C và Đ.

Mới đầu, tôi và một số anh em được đưa về phân trại B, sau một thời gian họ đưa chúng tôi về phân trại A, tại đây tôi gặp L. và hai chúng tôi trở nên bạn thân với nhau lúc nào mà không hay.

Chiều hôm đó, sau khi nhập Trại và trở về buồng tù thì L. đến chỗ tôi đang ngồi, anh nói:
- Hôm nay, bà xã tôi ra thăm, có con cua bể luộc, chút xíu nừa B. qua chỗ mình và cùng ăn với nhau nhé!

L. là một người theo đạo Thiên Chúa thuần thành và hoà nhã. Đối với bạn bè anh sống chân thực, tin cẩn và sẵn sàng bênh vực bạn khi cần. Trong tù, lúc đó anh em đói dài dài, đói đến độ nếm muối thấy muối ngọt. Thế nhưng, L. lại khác với người ta, tuy đã bị cái đói hành hạ nhưng mỗi khi có món ngon miệng là L. tìm đến anh em để chia xẻ. Ở trong tù thì thế, còn ra khỏi trại tù, sau khi đã định cư ở tiểu bang Vermont, Hoa Kỳ, may mắn có sức làm giờ phụ trội, anh đã cố gắng làm thêm và số tiền kiếm được, anh dành riêng, âm thầm gởi về giúp các anh em thương phế binh VNCH còn ở Việt Nam.

Từ năm 1979 trở về trước, CS không cho thăm nuôi, thân nhân của tù tìm cách dọ hỏi, tìm được đến Trại tù của người thân đều bị đuổi về.

Ngay cả đến những gói đồ tiếp tế của thân nhân gởi đến Trại tù, đều bị cai tù tập trung đưa vào bếp để nấu thành một loại chè hổ lốn phát cho tù. Khi ăn thứ chè có một không hai trên đời này, có anh đã trúng số khi nhai phải cái gì cưng cứng, lúc mở ra thì có thể là một hoặc 2 tờ 5 hay 10 đồng mà các bà vợ hiền ở nhà đã khéo léo gói vào tờ plastic mỏng dính, rồi nhét vào trong các món đồ ăn gởi cho chồng, nhưng không may đã không đến tay được người mình thương yêu!

Từ sau năm 79 trở đi, có lẽ nhờ vào áp lực quốc tế và gặp nhiều khó khăn, CS mới chịu nhượng bộ, cho thân nhân đi thăm tù. Khi có thăm nuôi rồi thì không khí trong Trại tù bỗng nhiên bừng bừng sức sống.

Mỗi chủ nhật là một “ngày hội “dù là hội trong tù, nếu chỗ này họp các anh em cùng khóa, thì chỗ kia họp các anh em cùng đơn vị ăn, uống ì sèo. Hình như lúc đó ai cũng quên mất là mình đang bị tù! Có lẽ, nhờ dễ quên như vậy và nhờ dễ thích ứng với hoàn cảnh mà chúng tôi đã sống sót để trở về với gia đình chăng".

Đó là đối với tù, còn đối với cai tù thì sao " Mỗi lần có thăm nuôi hay nhận được đồ tiếp tế thì tù phải mở gói đồ cho cai tù xét, rồi mới được đem về phòng.

Từ ngày đó, hình như lãnh đạo không cần chỉ dẫn như bây giờ là người Việt ở nước ngoài là núm ruột ngàn dậm nữa mà các cai tù đã tìm ra "chân lý” ấy, ở ngay những người tù khốn khổ mà trước khi họ được thăm nuôi các cai tù đã coi họ như kẻ thù, theo như lời dạy của Đảng!

Thế là có một màn nhỏ to anh cho tôi cái này, cái kia v...và v.., cư "thân mật” như là người trong nhà vậy! Từ đó tù "lên giá".

Thân nhân của các tù nhân khi ra thăm người thân, trước khi trở về nhà, đã gởi lại những số tiền lớn lối 1 hay 2 ngàn đồng, so với giá gạo bao cấp là mấy chục xu một kí hồi đó. Những số tiền đó được trại tù đổi thành tiền "bìa " là thứ tiền chỉ để tiêu trong trại tù. Tù nhân không được xài tiền thật vì họ sợ rằng tù nhân có tiền thật thì khi trốn trại sẽ dễ dàng hơn.

Việc Trại giữ những số tiền của tù do thân nhân gởi lại đã lọt vào con mắt "nhìn xa trông rộng" của vợ viên Trung Tá Công An, Trưởng Trại Tù, thế là cứ cuối tuần, tù nhân muốn bồi dưỡng thì đã có "tay, chân" của bà này mang thịt heo vào trại bán cho tù. Trước tiên, thì còn giữ ý chỉ dùng tiền bìa, sau thì cứ tiền thật mang ra xài tự nhiên.

Mỗi chủ nhật thì cả cái trại tù Nam Hà biến thành cái chợ với đầy đủ ý nghĩa của nó nghĩa là có đủ thịt heo, rau, củ, quả để bán cho tù. Hỏi anh tù hình sự bán hàng thì anh khe khẽ bật mí: Việc mua bán này là do vợ của tù trưởng, tiền thu về mang nộp cho mụ ta. Khi có người mua, kẻ bán thì tự nhiên sinh ra thị trường tiêu thụ và khi có thị trường thì lại có nhu cầu. Thế là, do nhu cầu thị trường, trong trại tù bỗng nhiên có hai loại tù: TÙ CHA và TÙ CÔNG.

Tù cha là anh em tù được anh em gán cho danh từ "tư bản", hai chữ này phải hiểu theo nghĩa của tù với nhau là có 1 hay 2 cần xé đồ thăm nuôi và có nhiều tiền bìa để mua đồ ăn.

Còn tù công là anh em tù không thăm nuôi, "con của bà phước" được tù cha hay là tù tư bản thấy mặt mũi dễ coi bèn "nhờ nấu cơm, bưng nước" để cùng ăn với nhau.

Khi ăn xong thì tù công lo dọn dẹp, rửa chén và làm mọi việc linh tinh, rất sòng phẳng giữa người có của và kẻ có công, cùng nương nhau mà sống. Phải nói thành thật rằng, nhờ dịch vụ này mà một số anh em tù con bà phước đã sống sót vì được anh em tù tư bản nuôi ăn.

Tại buồng tù nơi tôi ở có anh T. mới đầu chỉ đứng ra ghi tên anh em mua thịt heo, nhờ nhanh trí nên sau đó một thời gian, T. nghiễm nhiên là “đại lý” thịt heo và bánh mì bán cho anh em tù.

Cứ mỗi thứ bẩy là lính canh tại chòi canh lại làm lơ cho tù hình sự trèo lên nóc tường trại tù, rồi dùng dây để chuyền bánh mì, đựng trong cần xé, vào trại, rồi giao cho T.

Lúc còn ở phân trại B, T. rất "nghèo “cứ nằm chèo queo vì không có thăm nuôi. Một lần T. bị cảm, sẵn có chai dầu cù là tôi đưa T. để T. cạo gió, nên khi có “ăn “T. không quên tôi.

Một số anh em tù “tư bản “được thăm nuôi nhiều nên trở nên “giàu “vì “quá giàu “nên bắt đầu giải trí bằng cách đánh bài, nhất là vào tối thứ sáu, thứ bẩy.

T. dặn tôi khi họ kêu “bánh mì “thì tôi cứ lại nơi T. nằm, lấy bánh mì mang cho họ, và T. cho tôi mỗi ổ bánh 10 xu. Nhờ sự biết điều này của T. nên tôi cũng kiếm được lối 1 đồng, đủ tiền để mua 2 phần bo bo đã lột vỏ mà trại phát thay cơm, cho tôi và bác B., xếp cũ, cùng đơn vị với tôi, sống lây lất qua ngày.

Hai phần bo bo này, do tù tư bản bán lại vì họ có tiền nên họ mua gạo mỗi khi đi lao động và tự nấu lấy, họ không cần đến khẩu phần do Trại tù phát.
Thứ bo bo này theo như anh em cho biết chỉ để cho ngựa ăn mà thôi, bây giờ họ mang cho toàn dân ăn kể cả tù.

Cũng đã có nhiều lần, họ cho tù ăn loại bo bo vẫn còn cả vỏ, thứ bo bo này phải nhai thiệt kỹ rồi nhả vỏ vì bao tử con người không tiêu hóa được cái vỏ của bo bo như ngựa.

Cộng Sản luôn luôn nói một đằng làm một nẻo, nói vậy nhưng không phải vậy, vì chủ trương của Đảng Cộng Sản là dân càng đói thì càng dễ trị.

Lần tôi bị cảm kéo dài, bị mất sức trông thấy may được anh Th. một người tù cùng buồng tù tặng cho nửa chén đường. Tới bây giờ cứ nghĩ đến anh Th. là tôi lại nhớ đến nửa chén đường và thấy đường lại nghĩ đến nghĩa cử của anh.

Ít ngày sau, bà xã tôi xoay sở ra sao mà ra thăm tôi được, khi nghe tin thì tim tôi đập liên hồi. Với tôi, đây là giây phút xúc động nhất trên đời, xúc động hơn cả khi tôi còn mang cấp bậc Thiếu Úy, lần đầu cầm tay nàng miệng nói lời âu yếm rủ “nàng về dinh.”

Khi trở về Trại sau khi thăm nuôi, tôi gặp anh Th., thì anh lộ vẻ mừng rỡ và nói: Chị ấy ra kịp lúc để cứu anh đó!

Nhớ có lần, tôi nhận được gói đồ tiếp tế của bà xã gởi, phía ngoài dính đầy dầu ăn, mở ra thì ai đó đã lấy lon dầu ăn và lấy hết dầu, rồi bỏ cái lon không trở lại! Thân tù đã khổ thế mà còn bị chuột người ở đâu đó trên đường đi của gói đồ moi móc, để ăn chặn. Hình như lúc đó ông Trời đi vắng.

Một hôm, tôi nhận được gói đồ tiếp tế của chị tôi gởi, gói đồ 5 kí nhưng đã thấy có một lỗ hổng ở bên hông, mở ra thì chỉ còn một ít kẹo và hộp thuốc nhức đầu Aspro 250 viên chỉ còn có 125 viên. Tôi bán 100 viên, được một số tiền và quyết định sẽ buôn bán để kiếm sống như các cụ ta vẫn thường nói: “Thừa cơ bên Tàu có loạn”.

Một anh bạn tù có tài buôn bán, vào một buổi trưa, anh ta đến chổ tôi nằm than là có mớ cá bị ế, bán không được. Tôi nói anh để tôi bán dùm cho. Thế là tay xách ba con cá, tôi qua phân trại tù nhốt toàn là “bò ngũ “(là danh từ để chỉ những sĩ quan cấp bậc Đại Tá). Sau một hồi chào mời có ông đại tá đồng ý mua với điều kiện là tôi phải làm dùm ông. Dĩ nhiên, tôi OK cả hai tay, mượn con dao nhỏ mà Ông dấu được (trong tù, tù không được giữ dao, kéo hay các vật bén nhọn) bắt tay vào làm 3 con cá trắm cỏ liền và nổi lửa lên, kho liền dùm Ông ta.

Ít ngày sau, khi gặp lại, Ông ta cho biết là cá kho rất ngon và dặn tôi khi có cá nhớ mang qua Ông mua dùm cho. Nghe lời khen tôi bỗng tự bật cười vì tôi có biết kho cá bao giờ đâu. Khi phải kho cá dùm Ông tôi chỉ lập lại những gì ngày xưa đã từng trông thấy bà xã làm mà thôi. Sau ngày bán cá cầm tiền về cho bạn tù, khi có mối cá là anh ta giao cho tôi đi bán và cho tôi cứ một con là một đồng.

Ngoài mối cá, tôi còn mua trứng vịt, của mấy người dân bán tại nơi hiện trường lao động quanh trại, rồi luộc chín. Mang vào trong trại, khi đi lao động trở về, để bán cho các anh em tù "tư bản". Cứ mỗi quả trứng tôi lời được 10 xu, thế là tôi có thêm một đồng nữa, đưa cho bác B. để mua cua đồng của anh em đội nông nghiệp và chúng tôi có một nồi canh cua nóng hôi hổi qua sự khéo tay của bác B.

Chuyện tù hi hữu nhất là thành tích của anh Đ làm anh em ai cũng thầm cảm phục. Anh ta nói khéo thế nào mà anh chàng cai tù lại mua dùm cho một cái radio. Tiền mua chiếc radio do anh em tù đóng góp mỗi người một chút khi anh Đ. đi quyên tiền và nói rõ mục đích. Thế là, anh em tù chúng tôi hàng ngày đều có tin tức của đài BBC và VOA, nhưng chỉ sau một thời gian thì Trại tù biết được và anh chàng cai tù bị đi tù. Thế là chúng tôi không còn có dịp nghe tin tức nữa. Nếu thông tin là một mặt trận, thì đây quả thật là một chiến công của anh em tù, và Trại Nam Hà quả thật đã bị một đòn trời giáng.

Anh Đ. hiện đang ở Cali, nếu tình cờ, anh đọc được bài này thì người viết bài xin cám ơn anh về cái tài thuyết phục hiếm có và đã mang ra áp dụng đúng nơi, đúng chỗ, đúng lúc và đúng đối tượng cũng như lòng can đảm có thừa, dám bứt: "râu cọp” mà không hề ngán bị cọp vồ!

Có lần ở trại tù Nam Hà, 2 đội tù cải tạo được lệnh ra lò gạch ở gần Trại để tăng thêm người làm gạch. Chỉ một thời gian sau, 2 đội này bị rút khẩn cấp khỏi lò gạch. Lý do, ngay ngày đầu tiên, các cô thôn nữ làm tại lò gạch đã chỉ muốn nghe nhạc vàng do một anh bạn tù hát chứ không chịu tích cực sản xuất và sau một thời gian thì các cô đã biết chải chuốt và còn biết xức dầu thơm nữa. Gớm sao mà nhạc vàng Miền Nam hay quá vậy kìa!

Cũng trong thời gian tôi bị ở tù tại Trại Nam Ha, có một phái đoàn quốc tế, nghe nói là của Thụy Điển, được CS cho thăm: ”tù cho biết sự tình “ để thấy tù”sung sướng “như thế nào.

Ngày phái đoàn tới thì buồng tù đang nhốt từ 200 đến 300 tù bỗng nhiên chì còn lối 80 chục tù, vì nơi chúng tôi nằm, CS chỉ cho để “biểu diễn“ 80 cái gối do những cái mền gấp lại để “mà mắt “phái đoàn. Chỉ có 80 cái gối nằm đó mà thôi, còn tất cả anh em tù chúng tôi thì bị đưa vào phân trại B để giấu cho kín!

Trong Trại cũng có một gian nhà dùng làm thư viện "kiểng” nghĩa là chỉ là nơi làm việc của Ban Văn Hóa mà Ban này thực chất chỉ có nhiệm vụ phát những gói đồ tiếp tế của thân nhân gởi cho tù. Hôm phái đoàn đến, tại Thư Viện, lại có thêm bàn ghế và sách báo để cho “tù giả” là những cai tù mập mạp, có da, có thịt, ngồi đọc sách, đọc báo ung dung cứ y như là tù đang ở trên "Thiên Đàng Cộng Sản!"

Ngoài thư viện kiểng, còn có hồ cá: ”kiểng", khi có khách viếng Trại thì trong hồ có cá vàng nhởn nhơ tung tăng vui mắt, khi phái đoàn đi khỏi thì cá vàng biến mất!

Bọn tù bệnh nằm ở trạm xá cũng được phát “sữa kiểng” để bầy chơi cho phái đoàn quốc tế thăm trại. Một anh bạn tù đã ”chơi “hết luôn hộp sữa đặc làm kiểng, khi phái đoàn ghé thăm. Sau này, khi bị vặn hỏi anh đã: ”ngây thơ“ trả lời "tưởng Trại cho bồi dưỡng vì tôi đang bị bịnh mà"!

Trong Trại lúc đó có một ban nhạc, do tù góp công và góp sức tạo nên, đứng đầu ban nhạc là anh Q., bậc niên trưởng. Khi phái đoàn tới, anh lập tức cho ban nhạc chơi bài "Cầu sông Kwai” như đã định trước với các anh em bạn tù trong ban nhạc. Bản nhạc này nổi tiếng vì đây là bản nhạc trong một phim cùng tên, nói lên sự tàn bạo của quân phát xít Nhật khi giam giữ tù binh người Anh trong thế giới chiến tranh lần thứ 2, có lẽ các thành viên của phái đoàn biết rõ chúng tôi thuộc thành phần nào khi nghe ban nhạc chơi bản nhạc bất hủ này. Khi một thành viên trong phái đoàn quốc tế hỏi, anh Q. đã trả lời, điều này đi ngược lại chỉ thị của cai tù, bị vặn hỏi anh cho biết là người ấy chỉ hỏi thăm sức khỏe. Thế nhưng, họ đâu có tin, sau đó, ban nhạc bị giải tán.

Có lần, trong lúc chờ xuất Trại để đi lao động khổ sai, một anh chàng cai tù tính đánh một anh em bạn tù thì không ai bảo ai tất cả chúng tôi đều nhất loạt đứng lên la hét phản kháng. Thật là may mắn mà anh cai tù kia ngừng tay kịp lúc, nếu không, thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra!

Tôi nói như vậy vì khi được thả ra khỏi Trại tù Gia Trung ở tỉnh Pleiku,vào tháng 10 năm 85, trên đường ra quốc lộ để đón xe, tôi gặp một anh cai tù thì anh này đã vô tình cho biết: Các anh được tha ra là may mắn lắm đó, vì trong suốt thời gian các anh bị giam giữ, nếu các anh bạo động thì pháo binh, đã được canh sẵn, sẽ nã đạn vào các anh không thương tiếc.

*
Trở lại chuyện anh L. hiện định cư ở Vermont. Hai anh em cùng đinh cư một nơi mà đã lạc nhau có hơn 20 năm. Từ cuối năm 79 bước sang đầu năm 80, CS đã phân tán tù nhân từ miền Bắc vô các trại tù ở miền Trung và miền Nam. Tôi và một số anh em khác bị đưa vào Trại Gia Trung ở Pleiku, còn L. thì may mắn hơn, chúng đưa anh về miền Nam và tôi mất liên lạc với anh từ lúc đó. Mãi đến năm 2002, do sự tình cờ, khi đọc bài: "Greenville SC, nơi bạn tôi sinh sống", đăng trên Việt Báo on line, L. kể chuyện một người bạn của L. là anh H. , khách hàng của công ty bảo hiểm nơi tôi làm, nhờ thế, tôi mới liên lạc được với anh L. Anh khuyến khích tôi viết văn, mới đầu tôi còn ngần ngại nhưng khi bài đầu tiên viết và được chọn đăng, thì cái nghiệp viết văn, dù chỉ là viết văn tài tử, đã theo đuổi tôi cho đến bây giờ.

L. và tôi, trước 30 tháng 4 năm 75, đều không nghĩ đến viết văn và "bông hoa viết văn” của chúng tôi đã phải ẩn mình đâu đó lối gần 30 năm sau rồi mới có dịp đâm bông dưới ánh mặt trời, nơi đất "America,The Beatiful” này.

Saturday, August 3, 2019

Cái Nệm Mềm

Sao Nam Trần Ngọc Bình

***
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm. 

Tôi-một đệ tử trung thành của Yoga từ năm 1980 lúc tôi còn bị tù trong trại tù Gia Trung thuộc tỉnh Pleiku-đã tập cái thế chống đau thần kinh tọa hàng ngày. Vậy mà tại sao tôi còn bị cái đau này hành ha?

Lối ba tháng nay, mỗi khi tập Yoga tôi vẫn xoa cổ như thường lệ mà vẫn không hết và bây giờ cái đau lại “hành quân” xuống dọc chân phải làm tôi đi không được đứng cũng không xong. Vậy tôi phải làm sao đây?

Tôi chợt nhớ ra cách đây hai năm con gái tôi vì thương bố già nên mua cho bố cái nệm memory foam. Cứ theo như quảng cáo thì cái nệm này sẽ điểu chỉnh độ cong dọc theo xương sống của người xử dụng sao cho người nằm thoải mái nhất khi ngủ.

Thế nhưng cái gì cũng có mặt phải, mặt trái của nó. Thình lình, tôi nhớ ra, hồi còn ở Việt Nam tôi đã có dịp đọc một bài báo nói là nằm ngủ trên bộ ván ngựa tuy cứng nhưng lại tốt hơn nằm ngủ trên một tấm nệm mềm. 

Lý do bài báo đưa ra là nằm trên bộ ván ngựa ngủ thì tốt vì vì những dây thần kinh của cơ thể khi chạm vào mặt phẳng của tấm ván ngựa sẽ dội lại và gây ra những phản xạ có lợi cho cơ thể người xử dụng.

Có thể vì cái nệm mà tôi nằm quá mềm nên chính hắn là nguyên nhân gây ra chứng đau cái nhượng của tôi. 

Đang nghĩ ngợi thì chợt chuông điện thoại reo và phía bên kia là giọng nói của con trai tôi hỏi thăm sức khỏe bố già như cháu vẫn thường làm. Tôi cho cháu biết khỏe thì vẫn khỏe nhưng cái chân bị đau không nhấc lên được, nói chi đến đi với đứng. Rất bình thản cháu cho biết đã lâu lắm rồi cháu ra chợ X. mua một cái nệm mềm về nằm ngủ được một hời gian thì bị đau chân giống như tôi. Cháu mang cái nệm ra chợ và nói lý do thì họ cho đổi liền dù cái nệm đã bị ố vàng.
Nghe thấy thế tự nhiên tôi lên tinh thần giống như ông Archimede khi tìm ra lực đẩy của nước cách đây mấy ngàn năm. Tôi vội điện thoại hỏi cô em ở Florida, chú em ở Paris, ông anh họ ở Cali, anh bạn ở Colorado. Tất cả đều xác nhận là nếu nằm cái nệm mềm thì có người không hạp sẽ bị đau như tôi.

Vội phone cho con gái tôi thì cháu cũng cho biết cháu cũng bị đau không phải là ở chân mà là ở tay phải. Vậy là đúng rồi. Tôi đích thị là nạn nhân của cái “nệm mềm” đây mà! Vậy là chính món quà tặng với ý định tốt của con gái tôi lại không đưa tới điều tốt như ý mong muốn.

Thế là tôi phone cho công ty bán nệm và “kể khổ” về cái nệm mềm này với ông manager phụ trách. Rất vui vẻ ông ta cho biết, dù đã mua từ lâu, nhưng nếu còn giữ được biên lai thì ông ta sẽ hoàn tiền lại cho tôi và cả cho con gái tôi nữa. 

Thật đúng là “Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi” của các cửa hàng ở xứ Cờ Hoa này. Theo đúng lối xã giao của người Mỹ tôi không quên nói cám ơn trước khi gác máy.

Tôi cũng không quên nói thêm cách buôn bán này đúng là buôn bán theo lối Mỹ, chả trách nước Mỹ đứng đầu thế giới về thương mại là phải!
Sao Nam Trần ngọc Bình

Saturday, September 15, 2018

Đừng Để “Đau Khổ Vì Bệnh Trĩ!”





Theo như trang nhà Google thì “bệnh trĩ là tình trạng mà những mạch máu ở phần dưới của trực tràng và chung quanh hậu môn bị phồng lên nở ra và sưng lên (tương tự như sự căng giãn tĩnh mạch ở chân).

Kết quả là bệnh nhân cảm thấy đau đớn, ngứa ngáy, khó chịu, đau rát và đôi khi chỗ trĩ bị chảy máu. Có khoảng 75% người Mỹ bị trĩ trong một khoảng thời gian nào đó trong cuộc đời.”

Năm tôi 16 tuổi một hôm đi cầu tôi thấy bồn cầu đỏ lên toàn máu.

Khi ông chú tôi, một ông bác sĩ chồng bà cô, khám thì ông nói tôi bị bệnh trĩ.

Ông còn nói thêm nếu giải phẫu thì cơ vòng chung quanh hậu môn sẽ không còn, có thể có lúc phải mang cái túi thì phiền lắm. Vì vậy, ông khuyên tôi cứ để yên như thế.

Về sau này tức là 24 năm sau tôi mới biết ông chú tôi là một bác sĩ có sự thận trọng, có thực tài  có tầm nhìn xa.

Thế là dù muốn hay không tôi phải “ôm” cái bệnh này làm “bạn” bất đắc dĩ dù căn bệnh quái ác này hành hạ tôi đủ điều. Thí dụ như ăn cá biển thì bị ngứa, ăn thịt bò gặp con bò có phong thì cũng bị ngứa. Đồ ăn để qua đêm ăn vào là chỗ trĩ sưng lên và chảy máu,

Khi tù ở Trại Tù Gia Trung mỗi lần trại tù có con cá chuồn muối thì cũng phải cho anh em nếu không cứ ráng ăn thì sáng hôm sau khi đi cầu chỗ trĩ sẽ chảy máu.

Rõ thật là khổ ơi là khổ!

Thật đúng như lời Phật dạy“Đời là bể khổ” và bệnh là một trong tứ khổ “Sinh Lão Bệnh Tử!”

Quả là không sai chút nào?

Lúc đó ở Saigon có các tờ báo nhan nhản các quảng cáo với tiêu đề “Ai đau khổ vì bệnh trĩ” của các ông lang băm hằm bà lằng y như các quảng cáo các loại thuốc bổ của các ông bà lang băm trên báo chí ở Thủ Đô của người Việt Tỵ nạn ở Little Saigon tại Nam Cali bây giờ.

Khi tôi vào Khóa 12 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức bệnh trĩ cũng đi theo tôi luôn.

Một hôm tôi thức sớm, đi vệ sinh xong trở về phòng. Sau đó, một anh bạn sau tôi nói có ai đi cầu mà máu đỏ loang cả bồn cầu!

Người đó là tôi! Đúng là “đau khổ vì bệnh trĩ?”

Đến khi tôi mãn khóa ra dơn vị thì một anh lính giới thiệu tôi một ông Thầy chuyên trị bệnh trĩ ở mãi đâu tận Ba Sao Tỉnh Long Xuyên đến chữa cho tôi rồi cũng chẳng đi đến đâu.

Ông nói Ông dùng thuốc Nam để trị nhưng tôi cứ thấy Ông ta dùng một cây kim bằng bạc chấm vào một hũ thuốc màu trắng như vôi rồi dùng đầu nhọn của cây kim này châm vào chỗ mụn trĩ rồi ông ta cho tôi uống thuốc trụ sinh và Ông ta nói là để sát trùng.

Chữa thuốc Nam mà cho bệnh nhân uống trụ sinh!

Về phần tôi ví cả tin tôi cứ để Ông ta trổ tài xem sao nhưng rút cục bệnh trĩ của tôi vẫn như cũ tôi phải trả tiền Ông ta khá bộn mà không hết bệnh!.

May mắn thay tôi không bị nhiễm trùng!

Trĩ vẫn hoàn trĩ.

Quá thất vọng tôi lại phải dựa vào niềm tin của tôi là cái bệnh này theo đuổi tôi là do cái nghiệp của tôi từ kiếp trước nên khi tôi trả xong cái nghiệp thì tôi sẽ hết bệnh để tự an ủi.

“Thế nhưng đến bao giờ thì tôi mới trả xong cái nghiệp “bệnh trĩ” này?”

Tôi tự hỏi mà không có câu trả lời

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi bị đi tù vì “can tội Đại Úy” theo như hồ sơ trong tù.

Bệnh trĩ theo tôi vào Trại Tù Long Giao Tỉnh Long Khánh sau đó nó tháp tùng tôi đi tới Sơn La, Nghĩa Lộ. Phong Quang, rồi về miền xuôi tới Trại Tù Nam Hà,Tỉnh Hà Nam Ninh và cuối cùng bệnh trĩ phải từ biệt tôi vĩnh viễn ở Trại Tù Gia Trung Tỉnh Pleiku do một sự tình cờ - may mắn.

Bây giờ tôi xin kể bạn nghe nhe!

Hồi còn ở Trại Tù Nam Hà một anh bạn tù có bà xã ra thăm nuôi mang theo cho chồng cuốn “Phương Pháp Dưỡng Sinh” xuất bản tại Hanoi năm 1973 mà soạn giả là Bác Sĩ Nguyễn Văn Hưởng, tôi mượn đọc.

Khi mở ra mới biết đây là cuốn sách chỉ cách tập Yoga mà tác giả phải “né” đặt tên cho cuốn sách một cái tên vô thưởng vô phạt thì mới được CS cho phép xuất bản.

Thấy đây là cuốn chỉ cách tập Yoga tôi ngỏ ý muốn mượn để chép thì anh bạn tù chấp thuận liền vì tôi nghĩ có ngày biết đâu tôi sẽ dùng tới Yoga để cứu tôi chưa biết chừng.

Cuối năm 1979 thì một số anh em tù Trại Nam Hà chúng tôi bị chuyển trại về Miền Nam.

Khi đến ga xe lửa ở Thành Phố  Quy Nhơn thì 400 anh em chúng tôi bị tách ra khỏi đoàn tàu hỏa và đưa lên Trại Tù Gia Trung Tỉnh Pleiku bằng xe đò.

Vào cuối năm 1979 đầu năm 1980 tôi rất yếu, mỗi khi nói thì tôi thấy gió ra khỏi hai lỗ tai mà giọng nói thì khào khào khiến người khác rất khó nghe như gió rì rào qua đám xậy.

Như vậy hy vọng gặp lại vợ con chỉ còn là ảo ảnh.

Lúc đó tôi đã thấy nấm mồ trước mắt !

Trại Gia Trung này có một Ông cấp bậc Đại Tá mỗi lần đội tù đi làm công việc khổ sai là làm cỏ thì Ông được anh em cùng đội khiêng ra nơi tù làm việc rồi nằm đó cho đến hết giờ thì anh em trong đội tù lại khiêng ông về Trại, ngày nào cũng thế.

Cuối cùng thì Ông được tha ra khỏi trại tù và sau này tôi nghe anh em nói Ông về nhà 2 tháng sau thì chết.

Các cụ ta nói “Cùng tắc biến. Biến tắc thông,” bây giờ đến đường cùng rồi tôi nghĩ mình thử tập Yoga xem sao?

Vì bệnh trĩ cứ tiếp tục hành hạ tôi hoài không dứt!

Biết đâu!

Thế là tôi liền lấy cuốn tập tôi chép mang ra đọc và sáng hôm sau tôi thức sớm và tập liền.

Cùng phòng tù với tôi có anh Ng., anh cũng tập Yoga từ hồi nảo hồi nao đến nay. Tôi ngại không dám hỏi anh những kinh nghiệm mà anh có trong khi tập Yoga vì tánh anh ít nói.

Thế nhưng cái gương chăm chi, kiên nhẫn của anh là một sự khích lệ rất mạnh mẽ, rất sống động cho tôi nhất là ở trong hoàn cảnh bị tù đầy.

Tôi tập Yoga được lối 2 tháng thì bệnh trĩ của tôi hết hẳn cho tới bây giờ tức là đã được 38 năm và cái bệnh ngứa khắp người của tôi cũng biến mất luôn.

Tại sao tập Yoga mà dứt luôn được cả hai thứ bệnh là bệnh trĩ và bệnh ngứa?

Cứ theo như sách của Bác Sĩ Hường thì một cái thở có 4 thời;

Thời thứ nhất từ từ hít vào cho đến khi không khí đầy phổi không vào được nữa thì đếm từ 1 đến 10 .

Tại sao phải đếm? Đó là để máu đen từ trong cơ thế chạy lên phổi có thời gian hấp thụ oxy.

Trong khi từ từ hít vào thì hành giả, nếu hít vào thật sâu, thì sẽ cảm thấy hậu môn chuyển động.

Chính cái việc chuyển động này sẽ giúp máu tụ quanh hậu môn lưu thông, do đó bệnh trĩ sẽ không còn có chỗ dung thân để hành hạ người tập nữa.

Khi thở ra thì cũng từ từ để tống hết khí CO2 ra khỏi cơ thể và cũng cảm thấy hậu môn chuyển động!

Việc thở ra từ từ này giúp thanh tẩy cơ thể khỏi bị nhiễm độc bởi khí CO 2 do tế bào tiết ra khi hấp thụ oxy ở trong máu.

Biểu hiệu của sự nhiễm độc là bị ngứa khắp châu thân rất là khó chịu.

Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 khi bị ngứa thì tôi đi bác sĩ thì được Ông kê toa cho uống thuốc thì bệnh ngứa chỉ tạm thời chấm dứt rồi đâu lại vào đó.

Khi tập Yoga thì tôi hết bệnh trĩ và bệnh ngứa cũng hết luôn thì tôi mới nghiệm ra rằng khi mình bị bệnh mà mình được bác sĩ cho uống thuốc là mình mới chỉ trị cái ngọn của bệnh chứ mình chưa trị cái gốc của bịnh. Muốn trị cái gốc của bệnh thì phải tập thở 4 thời theo như trong sách của Bác Sĩ Hưởng để loại bỏ khí CO2 ra khỏi tế bào

Cứ theo như thiển ý thì Yoga là môn thể dục thích hợp nhất vì mình thở đúng nên bách bệnh tiêu tán vạn bệnh tiêu trừ.

Làm thế nào biết là mình thở đúng cách?

Dễ thôi, nếu bạn thở đúng cách thì bạn thấy máu chạy rần rần ở dọc theo hai cái tĩnh mạch ở hai cánh tay.

Hơn nữa Yoga, nhất là ở trong tù, chỉ cần một khoảng bề ngang là 60cm, tương đương với bề ngang của một cái chiếu cho một người lại rất thích hợp với mọi nơi nhất là ở trong hoàn cảnh bị tù!

Tập Yoga khi mình thở đúng thì mình cung cấp đủ oxy cho 37.2 tỷ tế bào trong cơ thể.

Khi tế bào trong cơ thể no đủ thì cơ thể mình không sinh ra bệnh. Khi tế bào đói thì chẳng khác gì con người bị đói nên sinh ra đủ thứ bệnh tật.

Thường thường chúng ta hiểu lầm cho là phổi là cơ quan hô hấp thực ra điều này chỉ đúng một nửa vì phổi chỉ là cơ quan trung gian mà thôi.

Theo trang Google cơ thể con người có 37.2 trillion tế bào. Chính các tế bào này hấp thụ oxy do máu mang tới đẻ nuôi cơ thể.

Khi ta thở ra thì cái bụng xẹp xuống và hậu môn cũng trở lại vị trí ban đầu.

Cái hậu môn cứ chuyển động như thế thì máu sẽ lưu thông không trụ lại chỗ bị trĩ nữa.Thế là bệnh trĩ phải một đi không trở lại.

Không những bệnh trĩ hết mà bệnh ngứa cũng theo bệnh trĩ mà đi luôn vì khí CO2 không còn tích tụ trong máu nữa vì cơ thể đã được tẩy độc.

Do đó nếu các bạn thở đúng cách thì các tế bào ỏ sâu trong các ngóc ngách của cơ thể của các bạn sẽ có đầy đủ oxy để “ăn” mà nuôi dưỡng cơ thể các bạn cho khỏi bệnh.

Nói gọn lại cơ thể con người có 2 loại thức ăn là đồ ăn ta ăn vào và oxy là đồ ăn cho tế bào giúp tế bào không bị “đói”oxy nên ta sẽ tránh được bệnh.

Riêng cá nhân tôi, tôi phải mang bệnh trĩ này vì không biết cách thở của Yoga, từ năm tôi mới 16 tuổi cho mãi đến năm 1980 tức là 24 năm sau mới trả hết nghiệp bệnh từ kiếp trước nhờ học được cách thở 4 thời của Yoga.

Viết đến đây tôi lại nhớ đến ông chú, chồng bà cô của tôi và thầm cám ơn ông đã không giải phẫu cái mụn trĩ của tôi vì ông dã có viễn kiến cứ để như thế thì tốt hơn là giải phẫu.

Chú ơi bây giờ chú ở đâu đó ở phía bên kia thế giới hữu hình này chú cho cháu gởi lời cám ơn chú nhé!

Tập Yoga riết sẽ thành thói quen cứ lối 2 giờ sáng khi cơ thể của tôi đói oxy thì tự nhiên tôi thở mạnh một cái rồi tỉnh dậy đi tập Yoga cứ như thế cho tới nay đã được 38 năm!

Có thể các bạn sẽ hỏi khi tập thì ngồi thế nào? Nếu các bạn lớn tuổi không ngồi được thế bán gìa hay thế hoa sen thì các bạn có thể ngồi trên cái ghế đẩu hai cánh tay duỗi thẳng ra để trên đùi khi hai cánh tay duỗi thẳng ra như vậy sẽ giữ cho lưng thật thẳng.

Nhớ là phải giữ cho lưng thật thẳng vì điều này sẽ giúp cho bạn tránh được cả bệnh đau lưng nữa!

Nếu bạn vừa đau lưng lại vừa mắc bệnh trĩ nữa thì bạn sẽ hết luôn cả hai bệnh!

Nếu các bạn mắc bệnh này thì nên tập thử xem sao vì vừa khỏe lại vừa hết bệnh mà không tốn tiền mua thuốc. Đừng để chậm như tôi, vì không biết mà phải chịu 24 năm “đau khổ vì bệnh trĩ”.

Chúc các bạn sớm hết bệnh.

Sao Nam Trần Ngọc Bình

Tuesday, July 10, 2018

Đương Đầu Bệnh Thấp Khớp





1.
Cách đây lối 10 năm tự nhiên cái khớp giữa của ngón tay phải tôi đau khiến mỗi lần nắm tay vào  và mở bàn tay ra tôi cảm thấy cái đau nhói này chạy lên tới tận đỉnh đầu.

Đọc trên internet tôi thấy Trung Y có câu "Thống thì bất thông.Thông thì bất thống."

Thống đây có nghĩa là thống khổ, nếu tôi không lầm, cái đau ở chỗ khớp giữa của ngón tay đã gây khổ cho tôi vì một lý do nào đó mà tôi không rõ nguyên nhân.

Để chữa chỗ đau này của bàn tay phải trong lúc đi bộ tôi cứ nắm cả 2 bàn tay với ngón cái để trong lòng của mỗi bàn tay và sau đó xòe cả 2 bàn tay ra. Cứ nắm vào xòe ra liên tục như thế trong lúc đi bộ thì thấy cơn đau giảm dần.

Được một thời gian thì thì khớp giữa của ngón tay phải hết đau nhưng tôi chỉ mừng hụt mà thôi vì cái đau thốn bây giờ lại chạy vào lòng bàn tay phải nên mỗi lần bẻ tay lái xe sang phải hay sang trái cái đau thốn lên tận đỉnh đầu lại càng làm tôi đau hơn.

Phải làm sao đây?

South Carolina là một tiểu bang nghèo,xe buýt công cộng thì cũng có nhưng phải chờ lâu mới có một chuyến.

Nếu phải đi xe buýt thì sẽ mất nhiều thời giờ.Vậy tôi phải làm sao đây?

Tạm thời trong lúc đi bộ tôi cứ nắm rồi mở cả hai tay thì lạ lùng thay một thời gian sau thì cái đau ở trong lòng bàn tay phải biến mất.

May mắn thay ngón giữa của bàn tay trái không gây khổ cho tôi.Việc nắm mở hai bàn tay cứ theo thiển ý là một cách xoa bóp nên tôi cứ thử làm xem sao.

Ai dè cái đau biến mất lúc nào mà tôi không hay.

Tôi mừng hết lớn.

Mới đây tôi vào trang Wikipedia để tìm hiểu thì trang này giải thích như sau:

"Rheumatoid factor is a bad protein antibody   produced by a person's immune system. Typically, these symptoms cause inflammation in the synovium of the patient's joints, which leads to rheumatoid arthritis.

Xin tạm dịch:

"Nhân tố viêm khớp là do một kháng thể chất đạm xấu sinh ra bỏi hệ thống miễn nhiễm của một người. Điển hình những triệu chứng này gây ra sự viêm hoạt dịch ở khớp của bịnh nhân,điều này dẫn đến bệnh thấp khớp."

Cứ hiểu theo đạo Phật thì có sinh ắt có diệt hệ thống miễn nhiễm giúp cơ thể con người chống lại bịnh tật thì chính hệ thống này cũng gây ra bịnh!

Theo như đạo Phật nếu hệ thống miễn nhiễm cứ giúp con người tiêu diệt mầm bịnh thì con người sẽ bất tử hay sao?

Nên trong khi giúp con người tiêu diệt mầm bịnh thì chính hệ thống miễn nhiễm này cũng gây ra nhân tố khiến con người phải bị bịnh rồi chết,theo như lời Phật dạy "Có sinh ắt có diệt."

Mỗi ngày tôi đi bộ lối 30 phút và trong khi đi bộ tôi cứ vừa nắm hai bàn tay với hai ngón cái nằm trong lòng hai bàn tay rồi mở ra để giúp máu lưu thông trong cái khớp của ngón tay giữa của hai bàn tay mà chủ yếu là bàn tay phải.

Hiệu quả vô cùng cho đến nay bịnh thấp khớp không trở lại thăm tôi nữa.

Tôi cố tránh không uống thuốc vì theo tôi nếu tập mà hết bịnh được thì uống thuốc làm gì.

Hơn nữa thuốc còn sinh ra side effect, hậu quả bên lề, nếu dùng lâu.

Trên báo chí, tivi cứ nhan nhản những thông tin của các hãng bào chế thuốc mà người dân bình thường mà điển hình là người viết bài này không biết đánh giá ra sao.

Nếu các thông tin đó có lợi cho các hãng bào chế thì sẽ có hại cho người bịnh nên theo thiển ý nếu tránh được không phải dùng thuốc mà hết bịnh thì tại sao ta lại không tập để không phải uống thuốc?

Các cụ ta nói "Đồng bệnh tương lân," nếu quý liệt vị có cùng một bệnh như tôi thì xin quý vị hãy thử tập xem sao.

2/Trong cuốn Phương Pháp Dưỡng Sinh phần "Massage" bác sĩ Hưởng có đề nghị ta phải massage hai trái thận để giúp cho máu trong hai trái thận lưu thông ngừa sạn thận vì máu trong hai trái thận được coi như nước tù không lưu thông. Nước trong ao là nước tù, nước này dơ như thế nào thì có lẽ máu trong hai trái thận được coi như nước trong ao tù cũng dơ như thế nên ta phải massage để giúp máu trong hai trái thận lưu thông.

Người tập chỉ cần nắm hai bàn tay lại và massage dọc hai trái thận từ ngang hông  xuống dưới và ngược trở lên lối 21 lần, riêng cá nhân tôi tôi massage lối 50 lần thì cảm thấy rất thoải mái.

Hình như khi massage như thế ngoài việc tránh cho khỏi bị sạn thận việc massage này còn giúp cho tôi khỏi bị bệnh phì đại tiền tuyến liệt lành tính, benign prostate hypertrophy, thì phải.

Một lần khám tổng quát vị bác sĩ gia đình có khám hai trái thận của tôi xem tôi có bị bịnh không thì khi khám xong ông cho biết tôi không bị gì cả.

Nghe ông phán tôi khoái chí tử như vậy cái công sáng nào cũng thức dậy thật sớm để tập Yoga và xoa bóp liên tục từ năm 1980 cho đến nay, năm 2018, là 38 năm đã không uổng công một tí nào.

Cám ơn bác sĩ Hưởng đã viết một cuốn sách thật có ích để làm vơi đi cái "bể khổ"nhỏ trong cái bể khổ lớn trong đời của con người như Đức  Phật đã dạy "Đời là bể khổ."
 
2.

Bây giờ tôi sắp sửa phải mang "80 cái bát" tức là tôi đã vào độ tuổi bát thập tôi tuy phải tiểu tiện nhiều lần nhưng chưa đến nỗi phải cắt bỏ tiền tuyến liệt.

Mỗi lần đi đâu dù chưa cảm thấy tôi cần phải tiểu tôi liền áp dụng câu "Ị non tiểu ép"  như khi còn ở trong tù ra áp dụng liền để khỏi phải tiểu ra quần.

Hai anh bạn cùng đơn vị của tôi hãy còn may mắn vì chỉ bị bịnh"tiền tuyến liệt phì đại lành tính", benign prostate hypertrophy, chứ không bị prostate cancer nhưng cũng phải mổ vì bị trở ngại khi tiểu tiện và phải mang tã.

Việc mang tã rất phiền phức vì nước tiểu cứ tự nhiên ứ ra và mỗi ngày phải thay tã tới 7 lần.

Có lẽ hai anh bạn tôi đã không có cái duyên gặp được bạn cùng tù có  cuốn sách của bác sĩ Hưởng.

Nghĩ lại tôi thấy mình thiệt may mắn khi mượn được cuốn "Phương Pháp Dưỡng Sinh" rồi chép lại và tập theo chỉ dẫn nhờ đó thoát được cảnh mang tã!

Một trong hai anh bạn này do bị khó chịu khi mang tã nên anh bị trầm cảm anh tâm sự anh cứ muốn tự tử cho xong cuộc đời.

Nhưng tự tử đâu phải chuyện dễ theo đạo Phật vì con người sinh ra ở kiếp này là để trả nợ cho những gì mình làm ở kiếp trước mà chỉ khi nào trả xong nợ thì mới có thể ung dung tự tại được,

Tôi có anh bạn khi bị đi tù cải tạo không biết ngày nào ra nên anh đã chán nản, chán tới mức anh quyết định tự vẫn.

Nhờ anh làm ở Tổ Y Tế ... nên anh có quyền access tới những loại thuốc như ký ninh, loại thuốc dành cho người bị bịnh sốt rét uống.

Anh đã tự tử 3 lần bằng cách uống mỗi lần quyên sinh một tube ký ninh mà vẫn nhăn răng sống!

Mà một tube thuốc có đến 24 viên thuốc ký ninh lận tức là một liều rất nặng nhưng số anh còn nặng nợ nên không dễ gì quịt nợ!

Anh còn nặng nợ nên phải trả cho kiếp trước những gì anh còn nợ nên anh vẫn sống nhăn răng ra cười hề hề với bà xã anh và "đám đười ươi" con của anh ở Tiểu Bang Colorado mỗi khi tôi gọi phone thăm anh và chị.
 
3

Cột sống của con người có 33 đốt xương sống giữa các đốt xương sống là sụn nếu ta không tập các động tác cho xương sống thì các sụn sẽ vôi hóa và khi về già ta sẽ phải chống gậy. Để khỏi phải chống gậy ta phải massage cho xương sống như sau đây,

Nếu quý liệt vị đọc bài này mà muốn tập các động tác về xương sống mà nếu quý liệt vị đang ở độ tuổi 40 thì quý vị sẽ cảm thấy dễ dàng.

Còn nếu quý vị đã qua độ tuổi tứ thập thì phải rất thận trọng từ từ mà tập để các sụn nối các đốt sống từ từ dãn ra.

Đứng hai chân bằng vai giơ hai bàn tay đã mở ra lên trời rồi từ từ cúi xuống cho đến khi nào hai bàn tay mở này chạm sàn nhà trong thế tập này phải nhớ là hai đầu gối phải thẳng.

Tập như vậy 21 lần.

Đối với quý vị đang ở độ tuổi 40 hai bàn tay sẽ dễ dàng chạm mặt sàn nhà còn những quý vị ở các độ tuổi khác thì có thể khi quý cúi xuống thì chỉ đến ngang thắt lưng là quý vị không thể cúi xuống thêm nữa vì một lý do đơn giản là các sụn của cột sống đã có thể bắt đầu bị vôi hóa.

Đừng nản chí hay thất vọng! Hôm sau lại tập như vậy và hôm sau nữa cũng thế cứ thế mà tiếp tục tập.

Quý vị cứ tiếp tục tập cho đủ 21 lần rồi hãy ngưng và hôm sau quý vị lại tập 21 lần như vậy dần dần theo ngày tháng các sụn sẽ nới dần ra và một ngày nào đó hai bàn tay của quý vị sẽ chạm sàn nhà.

Vài hàng thô thiển mong được chia xẻ cùng quý liệt vị.

Sao Nam Trần Ngọc Bình

Tuesday, May 22, 2018

Chuyện Mắt Già, Mắt Cườm, Mổ Mắt




Trước đây, tôi chỉ nghe nói chứ không tìm hiểu kỹ về mấy loại bệnh mắt, không nắm vững chuyện mắt bị cườm hay đục thủy tinh thể, vì cứ nghĩ mình đâu có là y tá hay bác sĩ mà tìm hiểu làm gì cho thêm mệt. Nhưng rồi, khi qua tuổi “thất thập cổ lai hy,” thấy khi coi TV, mấy hàng chữ phụ đề  ngày càng nhòa nhòa, lái xe  đôi khi bị chói mắt, rồi nhìn quanh, thấy mấy lông bà  cùng trang lứa nay phải đi  mổ cataract làm tôi cũng xốn xang trong lòng! Hỏi lý do thì ai cũng nói nếu không mổ thì bị mù.


Nghe đến chữ “mù” thì ai cũng phải sơ. Vì mù thì đúng là tàn đời trong ngõ hẹp.  Mà chờ chết trong cảnh tối tăm 24/24 suốt 365 ngày thì làm sao chịu được. Thế là tôi đành phải đi khám bác sĩ mắt xem sao.

Lần này ông bác sĩ mắt sau khi khám mắt tôi xong phán một câu xanh rờn làm tôi sướng như được lên tiên:

“Cầu 10 năm nữa ông mới bị một tí ti cataract thôi. Chịu khó chăm sóc con mắt tí ti là yên tâm!”

Nói rồi ông cho tôi một toa thuốc kèm theo một “toa ăn.”

Toa thuốc là mua dầu cá vớpi lời dặn phải uống đều mỗi ngày một viên. Ông còn nói thêm, phải  mua dầu cá do Na Uy sản xuất thì mới đạt yêu cầu vì sinh tố Omega 3 của loại dầu cá này rất tốt cho mắt còn mấy thứ khác không bảo đảm.

Còn “toa ăn” ông viết cho tôi tên một loại rau là Kale đọc là “kê li.” Có thể coi theo đường dẫn sau đây: http://dinhduongchuan.com/cai-kale-loai-rau-sieu-dinh-duong/

Nghe theo lời ông, tôi ngoan ngoãn vừa uống dầu cá vừa ăn rau kale. Không chỉ vậy, sau khi tham khảo 2 web đính kèm theo bài này tôi còn ăn thêm rau spinach, rau Collards green cùng trứng gà.

Ba loại rau trứng này có thể làm thành món salad trộn dầu và giấm hay luộc chín chấm nước mắm thành món ăn ngon lành.

Bạn có thể mua 3 loại rau này tại chợ Wal-Mart hay chợ Aldi. Về phần tôi tôi, vì ở nơi  hẻo lánh, tôi không thấy chợ Việt Nam bán ba loại rau này.

Cả ba món này đều rất thích hợp với khẩu vị của tôi và tôi cũng ước mong là quí liệt vị cũng thấy ngon khi ăn thử.

Phụ với ba loại rau này là tròng đỏ trứng gà có chất lutein bổ cho mắt nữa. Cứ mỗi sáng tôi ăn một trái trứng trụng nước sôi.

Ngoài ra tôi còn làm động tác đảo mắt cho mỗi mắt từ trái sang phải cho mắt phải và từ phải sang trái cho mắt trái. Nếu trước kia lúc còn ở trong tù  cải tạo vào những năm 1980’, sau khi tập Yoga xong tôi tập xoa bóp theo cuốn Phương Pháp Dưỡng Sinh của bác sĩ Nguyễn Văn Hường, tôi đảo 2 mắt mỗi mắt có 6 lần thì bây giờ tôi đảo hai mắt mỗi mắt 25 lần theo như chỉ dẫn của một ông thầy người Hoa trên internet.

Có thể nhờ vậy, đến bây giờ khi lái xe có đeo theo kiếng mát tôi không còn bị chói mắt nữa.

Khi coi TV thì hàng chữ phụ đề bằng Anh Ngữ không còn bị nhòe nữa. Phải chăng do tôi ăn 3 loại rau cùng trứng gà và tập đảo mắt nên tôi đã cải thiện được khả năng nhìn của tôi.

Đây là kinh nghiệm của tôi mong được chia xẻ cùng quý liệt vị. Một toa thuốc không thể đúng cho mọi người nhưng nếu thử tập để xem sao.

Thế rồi một ngày đẹp trời tôi đi khám mắt xem sao. Người khám mắt cho tôi lần này là một cô kỹ thuật viên chuyên đo mắt. Sau khi đo đoán sao đó,  cô ấy phán tôi bị cataract và bảo tôi phải đi mổ mắt.

Trước khi ra về tôi ghé quầy bán kính đặt làm một cặp kính mới. Không ngờ cô kỹ thuật viên đo mắt cho tôi có việc đi qua cô bèn ghé lại và nói:

“Ông sẽ mổ mắt nên không cần mang kiếng nữa!”

Tôi nghe cổ nói mà không hiểu cổ muốn nói gì. Ấy là vì sự hiểu biết về mắt của tôi không bằng bề dày của một sợi tóc!

 Khi về nhà, có anh bạn quen cùng hãng đến chơi, anh này mới mổ mắt, vì ù ù cạc cạc về bịnh cataract nên nhân tiện tôi bèn hỏi anh bạn là tôi có nên đi mổ mắt không rồi tôi đưa cái hồ sơ giới thiệu các bác sĩ mổ mắt của cô chuyên viên đo mắt cho anh ta coi.

Mở ra coi anh bạn tôi nói trong vùng này có 3 ông bác sĩ mắt thì một ông lấy tiền mặt chứ không nhận bảo hiểm và anh giới thiệu tôi đến vị bác sĩ đã mổ cườm cho anh.

Anh cho biết khi đi tù cải tạo về anh đi khám mắt thì bác sĩ bảo anh bị cườm và phải mổ. Vì khi còn ở Việt Nam, không có tiền nên anh đành hẹn nợ với hai con mắt một thời gian khá lâu.  Ngay  ngay cả sau khi đi H.O đến Mỹ hơn 10 năm sau anh vẫn ghi nợ và mãi năm ngoái hai vợ chồng anh mới đi mổ mắt.

Anh bạn cho biết anh cũng có bảo hiểm nhưng khi mổ xong anh phải đóng thêm lối một ngàn đô nữa cho ông bác sĩ mổ mắt.

Còn bà xã của anh khi phải mổ mắt thì còn đi làm nên có bảo hiểm của hãng. Mổ xong thì bả phải trả cho ông bác sĩ mổ mắt ba ngàn đô.

Nghe xong tôi chẳng hiểu mô tê gì cả! Đem kể chuyện này cho một bà bạn thì bả phán giản dị:

“Tùy mình thôi! Tiền nào của ấy mà anh!” Bà bạn tôi nhấn mạnh và giải thích:

Ông bạn chỉ đóng thêm một ngàn đô nên mổ xong, ông ta vẫn phải mang kính. Còn bà xã ông ta, bả phải đóng 3 ngàn đô vì ông bác sĩ mổ đã ghép một cái thấu kính thật tốt cho bà ấy nên bà ta khỏi cần mang kính nữa.

A, vậy là chuyện mổ mắt cũng là chuyện phải tính toán tiền bạc. Tùy khả năng của bịnh nhân mà ông bác sĩ sẽ ghép cho mình một cái thấu kính nhân tạo loại tốt để mình không phải mang kính nữa hay vẫn phải mang kính nếu khả năng tài chánh của mình yếu!

Vẫn chưa thỏa mãn tôi bèn hỏi thêm anh bạn cùng học thời trung học và hiện đang ở Nam Cali thì anh cho biết kinh nghiệm của anh như sau.

Bác sĩ khám mắt cho anh có quốc tịch Mỹ gốc Nhật ông cho biết chỉ mổ con mắt bị cataract thôi.

Cứ  theo luật của Cali thì bệnh nhân khi mổ phải ký vào một cái mẫu có sẵn là chỉ mổ một con mắt. Tuy vậy, đa số những người bạn Mỹ vẫn đi câu cá với anh tuy bị cataract nhưng họ đều không đi mổ họ chỉ tránh không lái xe ban đêm.

Hỏi làm sao để biết là mình bị cataract, anh nói,  'Để tôi chỉ cho anh, nếu lấy một tay bịt một con mắt lại mà mắt kia vẫn trông thấy như bình thường thì con mắt đó vẫn còn tốt không bị cataract.  Chỉ khi nào mà con mắt kia thấy một làn sương màu trắng đục thì con mắt đó mới bị cataract. Cứ lần lượt bịt từng con mắt lại rồi thử nhìn là biết mình đã bị cườm mắt hay chưa.”

Anh bạn hàng xóm của tôi đã mổ một con mắt rồi tôi hỏi tại sao chỉ mổ một con thì anh nói vì con mắt kia vẫn còn tốt.

Ông anh họ của tôi bên Nam Cali đi khám mắt tại clinic của một bà bác sĩ người Thái tốt nghiệp khoa mắt ở Đại Học Y Harvard. Bà ấy nói với ông anh tôi là mỗi lần mổ, chỉ được mổ một con mắt thôi. Tháng sau trở lại nếu con mắt được giải phẫu tốt thì mới mổ tiếp con mắt kia, nếu con mắt kia còn tốt thì không phải giải phẫu.

Khi được hỏi thế nào là không thấy thì bà bác sĩ này cũng nói giống anh bạn đã giải thích dùm tôi: bịt một mắt lại mà mắt kia thấy một làn sương mờ trắng đục thì đúng là bị cataract nên mới phải mổ còn con mắt kia nếu thấy bình thường thì không phải mổ.

Ngoài chuyện mắt bị cườm cần mổ, Khi tuổi già tới, con mắt còn nhiều mối nguy khác.  Ấy là vì con mắt có liên quan đến hệ thống thần kinh của bộ não. Nhờ những dây thần kinh nối kết giữa hai con mắt với bộ não mà người ta nhìn thấy hình ảnh.

Nhiều người bị cao máu, sau một trận đột quị, con mắt bỗng nhiên không nhìn thấy như trước nữa. Nghe nói có người chỉ bị một cơn sốc nhẹ (minor stroke) vậy mà sau đó bnỗng nhìn một thành hai, gọi là duble vision, vì những thứ do hai con mắt thu hình không con được hiện ra đồng bộ nữa. Ấy là vì cái dây thần kinh số 3 hay số 4, liên quan tới thị giác bị trục trặc. 

Dĩ nhiên, việc xử lý hay điều trị mọi thứ bệnh đều phải hỏi bác sĩ chuyên môn. Bệnh về mắt hình như còn nhiều rắc rối hơn những bệnh khác vì mắt liên quan tới cả não. Có khi chỉ một bác sĩ chuyên khoa mắt còn chưa đủ, phải hỏi thêm cả ông bác sĩ chuyên về não nữa.

Vài hàng của kẻ chẳng am hiểu gì về chuyên môn, chỉ thấy gì kể nấy, mong được chia xẻ cùng quý vị.

Hè  2018

Sao Nam Trần Ngọc Bình

                                   
Tài tiệu tham khảo:

1/ Cataracts eggs are a highly bioavailable source of lutein

2/ Cataracts Lutein and Zeaxanthin - Eye-Friendly Nutrients

Blog Archive