Showing posts with label Hoàng Lan Chi. Show all posts
Showing posts with label Hoàng Lan Chi. Show all posts

Wednesday, November 20, 2024

Cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc rất “vô giáo dục” khi viết bài xúi gi ục dân chủ làm loạn, vi phạm luật pháp quốc gia-

Tác Giả : Hoàng Lan Chi Nguồn: Chúng Tôi Muốn Tự Do

Trước tiên xin hết sức xin lỗi cụ Vũ Văn Lộc vì dù sao cụ cũng hơn tôi nhiều tuổi vì bài viết này có nhiều chữ “nặng nề “ dành cho cụ liên quan đến bài mới nhất của cụ “Đóng Cửa Thiên Đường

Như tôi đã viết, ủng hộ một ứng cử viên nào là quyền của mọi người được luật pháp bảo vệ nhưng sỉ nhục những người bầu cho UCV mình ghét thì là vi phạm luật pháp. Trong bài của cụ VVL, cụ đã có vài hành vi “mắng xéo” người bầu cho Trump và nặng nề hơn, cụ đã “cả gan” vi phạm luật pháp trầm trọng ở chỗ cụ xúi dục bạo loạn. 

( trích VVL: Nếu Dân Chủ tổ chức ngay sau khi quốc hội giải tỏa phe nổi loạn, liền cho tân tổng thống tuyên thệ nhận chức trong đêm và ra lệnh cho quân đội bắt giữ Trump và toàn phe nổi loạn. Sẽ đưa ra tòa xét sau. Mọi chuyện sẽ ổn định. Đảng chính trị mà không có đảng trưởng lãnh đạo trong thời chiến thì vứt đi. Đó là trường hợp đảng Cộng Hòa bị Trump vào tung hoành như chỗ không người. Và đảng Dân chủ cũng cùng một loại).

Cụ là cựu đại tá VNCH nhưng hành vi xúi giục của cụ là phạm pháp và cho thấy cụ là một kẻ “vô giáo dục”.

“Vô giáo dục” vì: Cụ đã già. Cụ trưởng thành, làm việc ở VNCH. Cụ qua Mỹ sớm. Có nghĩa là cụ có quốc tịch HK sớm. Là một công dân HK mà cụ cả gan dám viết bài xúi dục Đảng Dân Chủ nổi loạn bằng việc “Bắt giữ Trump và phe nổi loạn”. Cho hỏi:

- TT Trump vào 2020 mắc tội gì?
- TT Trump vào 2020 kêu gọi mọi người lên tiếng (vì chỉ sau một đêm, kết quả bầu cử đảo ngược). Và khi đám đông tiến vào Quốc Hội thì TT đang nói chuyện và sau đó TT có tweet kêu gọi mọi người trật tự. Cụ có đọc được tweet đó của TT vào đúng lúc đó không hay cụ “đui” vì không biết sử dụng twitter? Và cụ “điếc” vì cụ chỉ biết coi CNN?

“Vô giáo dục” vì Cụ, một người già mà vu cáo như sau “Với chủ trương tống xuất di dân, xây tường biên giới trong tinh thần kỳ thị sắc tộc của tổng thống Trump sẽ là giai đoạn đóng cửa thiên đường”.

- Tổng Thống 47 Trump trục xuất di dân BẤT HỢP PHÁP. Cụ nghe rõ không hay cụ điếc? TT không trục xuất di dân hợp pháp. Rõ chưa? Thế đứa nào, “con nào, thằng nào”, đã “sử dụng trở lại bức tường biên giới” của Trump? Cụ đui nên không đọc được tin Biden đã sử dụng hả?

Vô giáo dục vì cụ “lải nhải” tới lui cho dù rất nhiều người đã “mở mắt” cho cụ-Nam Lộc- Trịnh Hội và một bầy khác về vụ so sánh di dân bất hợp pháp với những người Việt đi tìm tự do sau 75. Xin lỗi, cụ có “ ngu” thì cũng nên chừa cho người khác “ngu” với. Mỹ chịu trách nhiệm về cuộc chiến VN cho nên Mỹ là quốc gia nhận nhiều thuyền nhân nhất. Trừ một số trường hợp đến thẳng Mỹ trước 75 còn thì gần như các thuyền nhân đều phải ở đảo chờ phỏng vấn, cụ nghe rõ chưa? Họ không hề tấn công biên giới HK! Họ không hề vượt tường biên giới. Bây giờ Trump yêu cầu mọi người hãy xếp hàng khi đến Mỹ vì khi “quý vị không xếp hàng là quý vị đã lấy mất chỗ của những người tôn trọng luật pháp là xếp hàng”. Sao, TT nói thế đúng chứ ? hay là cụ “quá ngu” để không hiểu điều đó là đúng?

“Vô giáo dục” vì cụ viết bài tới lui làm cộng đồng Việt sẽ phải xấu hổ với giới trẻ hay người bản xứ vì cụ nói rất vô trách nhiệm, rất láo lếu, rất coi thường lá phiếu mà Hiệp Chủng Quốc HK trao cho cụ khi cụ là công dân: cụ bầu chỉ vì đó là người da đen hoặc đó là đàn bà! Trên cõi đời này có người công dân nào “vô giáo dục” đến độ quên hết bài vở được học ở trung học và lịch sử để “coi thường lá phiếu bầu Tổng Thống” đến thế không?

Chúng tôi rất bận vì còn phải xem, phổ biến tin tức về chính quyền mới nhưng vài bạn hữu yêu cầu tôi lên tiếng. Phải mãi đến hôm nay, tôi mới có thì giờ. Và như đã viết ở đầu bài, tôi xin lỗi cụ vì cụ quá vô tư cách, không còn gì để chúng tôi tôn trọng nữa khi công khai xúi dục dân chúng làm loạn, không tôn trọng luật pháp -hiến pháp nên bắt buộc phải dùng ngôn ngữ “nặng” với cụ.

Mong cụ hãy nghỉ ngơi và nếu có viết, hãy nhìn lên bàn thờ tổ tiên mà viết những điều tử tế.

Hoàng Lan Chi
-----------

Bàn luận về bài viết của Cựu Đại Tá Vu Van Loc: "Đóng cửa thiên đường"

Tác Giả : Nha Sĩ Lý Văn Quý Nguồn: Tiếng Lòng Ta 


Ông Vũ Văn Lộc đã gắn bó cuộc đời với đảng Dân Chủ từ hồi mới qua Mỹ và đã có công sáng lập Viet Museum và tổ chức IRCC (Immigrant Resettlement and Cultural Center). Hai tổ chức này vẫn thường xuyên nhận trợ cấp của chính phủ ngoài tiền đóng góp của cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Một phần lớn nhờ sự vận động của ông Vũ Văn lộc với các dân cử Dân Chủ và ngay cả với cựu TT Jimmy Carter.

Do đó nếu cái nhìn của ông có thông qua lăng kính của đảng Dân Chủ thì cũng dễ hiểu và dễ thông cảm thôi. Khi đã lỡ “đầu tư tình cảm” vào một sự việc, hoặc một ý thức hệ nào đó quá lâu và quá “chắc cú” thì sự chấn động sẽ khủng khiếp như thế nào khi biết mình sai. Tâm trạng ông Lộc hiện ở giai đoạn giận Trump mà hờn với Dân Chủ đã hèn nhát không dám tuyên bố Biden đắc cử ngay hôm đó để mang lính… bắt ông ta. Rồi thì thiên đường đã tạm thời đóng cửa (trong 4 năm) rồi! Ám chỉ 4 năm sau Dân Chủ sẽ nắm Hành Pháp trở lại. Trong nhà có người (trẻ con hay lão ngoan đồng) đang lên cơn hờn dỗi thì nên tránh xa tốt hơn. Lý luận chỉ làm người đó giận thêm.

Những người ủng hộ Trump thì ít bị chúng PTSD _Post Traumatic Stress Disorder) như ông Lộc hơn vì họ ủng hộ “underdog” nghĩa là nếu Trump thua thì không có gì lạ. Thắng mới vui hơn.

Thời TT Obama đắc cử, có một “danh sĩ” khá nổi tiếng trong cộng đồng người Việt (xin giấu tên) đã tuyên bố “nước Mỹ chưa sẵn sàng có một TT da đen” và bắt cá $1000 ăn $1 đồng. Rốt cuộc vài năm sau ông qua đời vì niềm u uất…

Lý Văn Quý
--------

Ý kiến bổ túc của độc giả

Chạy sang Mỹ từ 30/04/1975 mà ông VVL và nhiều người cứ ca tụng TT Carter giúp dân tỵ nạn khi mà đến 20/01/1977 TT Carter mới nhậm chức và 20/01/1982 là hết nhiệm kỳ! Như thế là 1 năm 9 tháng sau khi VNCH bị cộng sản xâm chiếm TT Carter mới tiếp tục nhận người tỵ nạn VN sau TT Ford! Mới đây vài người Việt còn bày trò xung tụng TT Carter giúp dân tỵ nạn VN, thật bỉ ổi !

Việc VVL tiếp tục ca ngợi đảng DC là chuyện cá nhân, nhưng ca ngợi ” thiên đường ” cho 4 năm của Biden thì có lẽ vì miếng cơm manh áo thôi, nhưng đa số dân Mỹ và nhiều người tỵ nạn VN khác không cần đến thứ cơm áo do Biden ban cho nên họ đã bầu cho TT Trump!

Cô giáo Trần thị Lam làm thơ bảo “bốn ngàn năm mà vẫn còn bú mớm…” là thế đó !
Nguyễn Bình
----------

Đảng Dân chủ thua thì hết ăn được “fund” của họ nên… buồn thất chí, chứ có đánh đấm gì đâu ? Gọi họ là "Rối loạn căng thẳng sau chấn thương: (PTSD) thì sẽ khiến cảm thấy được tâng bốc đó !?
KV
----------

Có rất nhiều điểm tôi không đồng ý với Cựu Đại Tá Lộc.
Tuy nhiên tôi chỉ nêu lên vài điểm chính và hy vọng sẽ có thêm anh em khác đưa ý kiến sau

1 Vấn đề chính là
Di dân HỢP PHÁP và BẤT HỢP PHÁP.
KHÔNG nên nhập nhằng 2 chuyện này.

Hỏi thẳng bác Lộc. Nếu tự nhiên có 10 hay 15 người lạ mặt không quen biết, không biết gốc tích lý lịch xông vào nhà bác ở lỳ, không chịu ra nữa bắt bác phải nuôi !!
Xin bác nói rõ cho chúng tôi biết bác có hoan hỉ nuôi họ không???

2 Tôi có viết 1 bài báo tựa đề Mở toang biên giới tháng 6 vừa qua trên Tập san YNDS Florida và cũng nhờ anh Vũ đưa lên Forum này không hiểu bác đọc chưa. Nếu chưa, sẽ nhờ anh Vũ chuyển lại cho bác.

3 – Bác nói 4 năm TT Trump cầm quyền làm náo loạn nước Mỹ và thế giới ??
Thật sự Đảng dân chủ tổ chức phá hoại nước Mỹ qua đám BLM và Antifa, biểu tình đốt cháy lung tung, giật đổ các tượng đài lịch sử..và dựng đứng mọi chuyện đòi cách chức ông Trump, khi lộ rõ láo khoét thì không ai đi tù !! Chỉ thấy đàn em Trump đi tù!! Nếu TT Trump độc tài lúc đó thì bà Clinton và đám dân biểu bịa đặt chuyện phải đi tù mới đúng chứ !!!

Thế giới không có chiến tranh.
Khi Biden nắm quyền, nước Mỹ bỏ chạy thảm hại tại Afghanistan vứt bỏ lại 97 tỷ vũ khí, quân cụ mà chả tướng lĩnh nào đi tù hay mất chức. Sau đó chiến tranh Nga Ukraine và Trung Đông nổ ra, Biden không dập tắt được !!

4 -Nước Mỹ không phải là 1 nước độc tài hay chậm tiến mà bác muốn đảng dân chủ huy động quân đội bắt ông Trump và người ủng hộ !!

Chắc bác mê ngủ tưởng mình còn sống ở VN lúc các tướng lĩnh đảo chánh lung tung!!

5- Toàn dân Mỹ kể cả dân da màu đã nói tiếng nói rõ ràng sau 3 nhiệm kỳ của đảng dân chủ, nước Mỹ bị phá nát, chia rẽ cùng cực có nguy cơ tự hủy diệt, nên họ đã quyết định đưa ông Trump trở lại cứu nước Mỹ và thế giới.
Họ còn giúp đảng Cộng Hòa thắng ở Thượng viện và Hạ Viện.

Ông Trump đã được Ông Elon Musk người giầu nhất hành tinh giúp, cũng như cháu ruột cố Tổng thống dân chủ lừng danh John F Kennedy là Robert F Kennedy Jr, và bà Tulsi Gabbard, cựu dân biểu dân chủ gộc giúp nên thắng to.

Bác nên thấy rõ điều đó và vui mừng là nước Mỹ sẽ vĩ đại trở lại cho bác và con cháu bác hưởng.

Trân trọng
Vĩnh Ngô MD FACP.
----------

Cám ơn bác Vĩnh đã nói những điều tôi suy nghĩ, chỉ biết bài viết của ông VVL cho thấy là ông có một cái nhìn khác chúng ta về nước Mỹ, rất ngạc nhiên là ông đang sống ở đây và sống ở đây trước tôi và bác những kẻ liều chết bỏ nước đến sau , những chuyện đang xảy ra xung quanh mà ông không cảm nhận được, đọc những điều ông viết như đọc chuyện ở nơi nào khác không phải Mỹ nơi ta đang sống ! “Thiên đàng chỉ dành cho những kẻ từ tâm!”

Nguyen Van Han (HD 22) via SVQY
----------

Tôi nghĩ đến giờ này Ông cựu Đại Tá già nên vứt bút về nghĩ ngơi, trong khi chờ đợi tiếp nối theo gót chân tổ tiên ông bà trong vài ngày ngắn ngủi còn sót lại trên cõi đời này thì tốt lành nhất. Để được các con các cháu nó mắng mỏ, xỉa xói như trong các bài viết thì chỉ thêm đau lòng. Tôi nghĩ Ông mà khôn khéo làm như đề nghị của tôi may ra các con cháu ruột thịt của Ông mới còn hưởng được chút ít phước đức Ông bương chải dành dụm cả đời và cũng làm công quả để thiên hạ khỏi chưởi bới Ông mà mang tai họa,quả báo cho họ.
Lời ít lòng nhiều, mong Ông tỉnh trí.

NgNg
Một người lính VNCH.
----------

Sunday, November 3, 2024

 KINH TẾ GIA HÀNG ĐẦU CỦA MỸ CHO RẰNG TỔNG THỐNG 45 TRUMP SẼ THẮNG

Tiến sĩ Barraud là nhà kinh tế người Pháp. Ông hiện là nhà kinh tế trưởng và chiến lược gia của tập đoàn môi giới chứng khoán toàn cầu Market Securities. Ông Barraud đã được Bloomberg trao tặng danh hiệu “Nhà dự báo hàng đầu về nền kinh tế Mỹ” 11 lần trong 12 năm kể từ năm 2012. Vì vậy, ông được giới truyền thông mệnh danh là “nhà kinh tế chính xác nhất thế giới.”
Đưa ra dự đoán của mình trong một bài đăng trên nền tảng X hôm thứ Hai (28/10), nhà kinh tế Barraud giải thích: “Xem xét các chỉ số khác nhau chẳng hạn như các thị trường cá cược, các cuộc thăm dò ý kiến, dự báo của các nhà lập mô hình bầu cử, thị trường tài chính, tính đến thời điểm hiện tại, kết quả có khả năng xảy ra nhất là: ông Trump giành chiến thắng, Đảng Cộng hòa thắng áp đảo”.
Hoàng Lan Chi viết : Chỉ cần nhìn vào kinh tế thời TT Lừa và 4 năm trước kia của Tổng Thống 45 Trump, tình hình an ninh xã hội, khủng hoảng biên giới do Quạ Đen chỉ đạo cho Biden phải làm, và một Kamala gian dối màu da, vô tư cách, vô đạo đức vì lên giường với người đáng tuổi cha để tiến thân, cái word salad, cái đóng kịch vụng về trong buổi debate, cái trống rỗng chẳng có chính sách (mãi sau mới có), cái trả lời không vào đề… của giọng cười đười ươi thì đa số phải đoán là chỉ có gian lận thì Kamala mới thắng.
Tuy vậy, tôi rât sợ Dân Chủ thổ tả. Độc ác, thủ đoạn, trắng trợn lưu manh là những gì Dân Chủ đã có kể từ khi có Quạ Đen khiến tôi nghĩ Quạ đang cố gắng bày tmưu tính kế để cướp lá phiếu của người dân. Cộng Hòa cần phải theo dõi sít sao mọi thùng phiếu. Chưa gì đã…
- Đốt cháy thùng phiếu mà bọn FBI chưa tìm ra thủ phạm
- Tài xế lái xe không cài chốt để thùng phiếu rơi ra
Bọn thổ tả khốn nạn còn giở những trò gì nữa? Xin Thượng Đế hãy trừng phạt kẻ gian dối, độc ác, bịp bợm! Dân Chủ nào tử tế thì thượng Đế hãy che chở họ
TRUMP, MỘT NGƯỜI THÔNG MINH VÀ RÂT KHÔI HÀI
Ai cũng biết người có khiếu hài hước là người thông minh, dí dỏm. Họ rất mau lẹ trong việc nhận biết một tình huồng rồi biến tình huống đó thành một "cái hài"
Tổng Thống 45 Trump là người thông minh. Rất thông minh. Một tỷ phú doanh gia, với Trump Tower sừng sững ở kinh đô tài chánh thế giới, một con thuyền Trump từng chao đảo và cuối cùng vẫn đứng vững với một người chủ bước chân vào Tòa Bạch Ốc trong một chiến thắng không ngờ: hạ ngay Hillary, phải là người tài ba, thông minh.
Cũng từng là host cho một show TV. Vì thế phải nói TT Trump là người "cực kỳ thông minh" và quyền biến. Ông rất nhạy bén trong việc biến những "bất lợi" thành "có lợi " cho mình. Một ví dụ không ai có thể chối cãi, ông lấy hình ảnh ông, mugshot, khi bị Dân Chủ thổ tả cố tình chụp mũ rằng ông chi tiền cho cô đào Stormy Daniels là để khuynh đảo kết quả bầu cử , biến thành một biểu tượng cho kiểu chụp mũ. Ông cũng thành công khi biến hình ảnh của ông, mặt chảy máu, trong vụ ông mưu sát, thành biểu tượng của sự can đảm.
Mới nhất, TT Lừa, không biết vô tình hay cố ý đã gọi các cử tri bầu cho Trump là rác rưởi. Biden tuyên bố câu này vì trước đó một ông hài đã gọi đảo Puerto Rico là rác rưởi
TỔNG THỐNG 45 TRUMP đã biến ngay câu nói này của Biden thành một màn trình diễn có một không hai: ông mặc đồ công nhân vệ sinh, ngồi trên xe rác, đi vận động ở Wisconsin
Bọn media thổ tả đã cố tình hạ xuống, tức là "dấu nhẹm", là "hạn chế không cho bùng nổ" câu nói này của Biden nhưng không được. Thế giới ngày nay còn có social media! Cho nên qua X, mọi cái vẫn tồn tại và vẫn đang tiếp diễn. Cả thế giới đều nghe câu nói ấy của Biden. Cái tát này dành cho ai? Biden dành cho Quạ Đen hay Mèo Đen Kamala?
Thật trái ngược với sự thông minh của Trump là sự "đần độn" của bà Kamala. Cái cười như đười ươi, cái đóng kịch chống cằm, nhìn Trump say đắm ở buổi "debate", cái "word salad" vẫn đầy rẫy khiến mọi người nhìn thấy cái bất tài vô tướng của một người gian lận màu da để được theo học ở trường dành cho da đen, của một người rỗng tuếch không có gì trong đầu và cả cái quá khứ lên giường với người lớn tuổi đáng cha để tiến thân, hiện rõ mồn một trong mắt những người còn hiểu biết, có lương tri dù trước đó họ ủng hộ Dân Chủ !

Thursday, February 25, 2021

Tại sao lại mong cho Trump tái ứng cử vào 2024?

Hoàng Lan Chi

LẬP TRƯỜNG "QUÁ KHÍCH" Ở TUỔI GIÀ

Lúc này tôi không share tin "vớ vẩn" nữa, chẳng hạn cô đào A mới chết, hoàng tử Anh mới rời vương quốc vv.. mà chỉ share những gì rất liên quan đến Tổng Thống 45 Trump và những tai hại do TT Lừa gây ra. Tuổi già và không thể ngờ nổi là đảng Dân Chủ dám trắng trợn gian lận nên tôi chọn con đường này: không giao thiệp với những người quá mê Dân Chủ. Tôi cho rằng nếu có những hệ lụy nào xảy ra cho quốc gia thì lỗi ở họ một phần. Trước kia, tôi còn nghĩ tình bạn là tình bạn, mỗi người chỉ có tối đa 2 nhiệm kỳ NHƯNG sau này thì không thể vì những người bạn ấy quá tệ.
TỔNG THỐNG 45 TRUMP CÓ NÊN TÁI ỨNG CỬ KHÔNG
Tôi không thích Trump tái ứng cử. Ông đã lớn tuổi. Dù sức khỏe rất tốt và có lẽ ít ai có được thần kinh thép như ông nhưng tôi mong ông nghỉ ngơi. Từ 2016, bọn Dân Chủ thổ tả đã tấn công ông hàng ngày. Ông không quỵ là may. Ông đã nỗ lực trong nhiều biện pháp cho "Make America Great Again" của ông. Ông cố gắng thực hiện những gì đã hứa với cử tri. Có những cái, Dân Chủ nhất định phá và ông phải "lách" để thực hiện. Tôi đã viết một bài "Dấu Ấn Lịch Sử của Trump" để nói về bức tường biên giới. Nhiều Tổng Thống tiền nhiệm cũng muốn làm nhưng không thể. Trump đã cố gắng và nạn di dân bất hợp pháp đã giảm rất đáng kể.
Tôi mong ông thực hiện những bước sau:
1) Lọc máu đảng CH. Hãy loại bỏ những tên đầu sỏ, nguy hiểm như McConnell. Tôi cho rằng cái quan hệ với gia đình vợ (đại doanh gia, cộng tác mật thiết với TC) là nguyên nhân khiến McConnell phản bội. Tôi không chấp nhận lý luận cho rằng McConnell chỉ "chọn cái tốt hơn cho quốc gia". No. Tôi không nghĩ là nếu không gian lận, nếu Trump là Tổng Thống thì Mỹ sẽ có nội chiến. No. Không lẽ bọn Dân Chủ thổ tả lại dám khi TT đang là tổng tự lệnh quân đội?
2) Yểm trợ người trẻ, lý lịch khá trong sạch (không dính líu TC, không tham nhũng) để ra ứng cử Dân Biểu hầu CH lấy lại cả lưỡng viện.
3) Vận động cử tri chọn Thống Đốc là người Cộng Hòa. Ai cũng biết Thống Đốc toàn quyền trong tiểu bang. Đợt bầu cử vừa qua, tiểu bang nào do CH giữ thì KHÔNG HỀ CÓ GIAN LẬN. Khi Thống Đốc của các tiểu bang chiến địa là người CH, lưỡng viện thuộc CH thì SẼ CÓ TU CHÍNH ÁN VỀ LUẬT BẦU CỬ. Dứt khoát không cho bầu qua mail trừ người lính ở hải ngoại. Dứt khoát phải có ID bầu cử. Dứt khoát chỉ có công dân mới được bầu. Cộng Hòa không bao giờ muốn gia tài để lại của các tiền nhân là một quốc gia KHÔNG TỰ DO, GIAN LẬN BẦU CỬ, BỊ ĐỒNG MINH LỢI DỤNG VÀ BỊ TC ‘ÁP CHẾ". Chúng ta vẫn nhớ, nếu Hiệp Chủng Quốc HK không "vào cuộc" thì làm sao Đệ nhị Thế Chiến được chấm dứt.
4) Có một social media và một truyền hình riêng. Hơn 80 triệu người sẽ xem tin từ network này. Tôi tin là người trung lập cũng xem, người thích Dân Chủ nhưng ít ra còn hiểu biết- có lương tri- có đạo đức, cũng sẽ xem. Họ, những người thích Dân Chủ cũng KHÔNG PHẢI NGU đến độ tiếp tục để CNN bịt mắt, lường gạt mãi. Họ, những người thích Dân Chủ cũng KHÔNG PHẢI NGU để bị Facebook-twitter-youtube, bóp miệng.
5) Yểm trợ cho Pompeo ra ứng cử vào 2024. Pompeo hãy chọn Ivanka làm Phó. Như thế đường lối, chính sách cho Hiệp Chủng Quốc HK sẽ là kết hợp những cái hay, đẹp của Trump-Pompeo. Tôi quý Trump vì tấm lòng ái quốc của ông chứ không phải vì cá nhân ông. Do đó nếu con đường của ông được Pompeo và Ivanka tiếp tục và ông được nghỉ ngơi, chỉ lo điều hành network: như thế tôi thích hơn.
HY VỌNG GÌ Ở ỦNG HỘ VIÊN DÂN CHỦ
Sau này tôi hy vọng những người trung dung hay những người ủng hộ Dân Chủ nhưng TƯƠNG ĐỐI có học- có hiểu biết- có đạo đức sẽ:
1) Biết xem tin hai chiều để lọc lựa và quyết định sáng suốt vì lá phiếu là quan trọng. Không nên biện luận "không thì giờ, không thích chính trị..". Thích hay không thì bắt buộc phải chọn vài tác giả đứng đắn- không tung fake news- của cả đôi bên và PHẢI ĐỌC
2) Nên lẩm bẩm "Chọn Tổng Thống cho quốc gia thì dựa vào các chính sách đối nội- đối ngoại là chính, các thứ khác là phụ". Việc moi móc tiểu tiết rồi chửi bới Trump là những hành động không nên có ở người có học.
3) Chứng kiến bầu cử gian lận, chứng kiến vài người "được tự tử", chứng kiến một số "tai to mặt lớn" trong mọi lãnh vực đã bị TC mua chuộc: thì cũng ‘tỉnh ngộ. Họ sẽ lưu ý đến việc dạy dỗ con em nhiều hơn, không để con em bị CS "cấy sinh tử phù" như TC đã "gài Hunter".
4) Chứng kiến Black Lives Matter phá hoại quốc gia, giựt đổ tượng tiền nhân, chứng kiên Pelosi quỳ gối với khăn trong lễ lạc, để tưởng nhớ một tên du thủ du thực; chứng kiến Biden quỳ gối mọi lúc, mọi nơi; chứng kiến Biden cho 11 triệu người được hợp pháp; chứng kiến Biden tái gia nhập Hiệp ước khí hậu (chỉ có hại cho HK); chứng kiến Merkel Đức vui mừng vì tiếp tục "móc túi người đóng thuế HK"….: HỌ SẼ SÁNG MẮT !
Nếu được như vậy thì chúng ta lại có một Hiệp Chủng Quốc HK như ngày xưa: giàu có, đẹp đẽ, nền dân chủ thượng thừa, xứng đáng là lãnh đạo khối Tư Bản để chống cộng sản.
Bao giờ cho đến tháng Mười?
Hoàng Lan Chi
2/2021

Sunday, November 3, 2019

Khi trí thức cao niên Pháp Việt nói về TT Trump và Hiến Pháp HK
Hoàng Lan Chi
Gần đây đọc mails bị leak từ nhóm trí thức cao niên Pháp Việt, tôi rất ngạc nhiên trước ngôn ngữ, kiến thức và thái độ của vài nhà trí thức cao niên Pháp Việt.
Đã là cao niên có nghĩa là họ được hấp thụ nền giáo dục khá xưa, cổ của VNCH. Họ định cư tại Pháp là trung tâm của thế giới một thời tức là hấp thụ văn minh galant, lịch sự của Pháp. Thế nhưng họ đã có thái độ rất lạ kỳ: căm cú, căm thù, căm hận, căm tức. Phải chi là fan của “Dân chủ thổ tả” tại Mỹ thì tôi ít ngạc nhiên hơn vì họ cay cú khi bị thua. Đằng này, họ ở Pháp thì bầu cử Mỹ đâu thể nào làm họ căm thù TT Trump đến như vậy? Họ có thể không thích nhưng không bao giờ bình phẩm về TT của một quốc gia khác bằng giọng như vậy cả. Ví dụ tôi không thích TT Macron của Pháp nhưng khi ông ấy thắng, tôi cũng không cay cú chửi mắng Macron thậm tệ bằng những ngôn ngữ “quá thấp kém” như vậy.
Họ, trí thức-cao niên- Pháp Việt có ngôn ngữ kỳ dị khi nói về TT Trump. Họ viết mà không ngượng mồm, ngượng bút “Thằng này” “tên điên này”. Ít ra họ phải hiểu bạn bè họ có người đã chọn ô Trump là tổng thống. Vậy, hãy thể hiện người Parisien lịch thiệp, người Việt của “ Hà Nội xưa, trước 75, với 4000 năm văn hiến” chứ. Tại sao lại có những ngôn ngữ “quá thấp, quá dơ” như vậy ở trí thức cao niên Pháp Việt ?
Trích cao niên trí thức Pháp Việt, HCL, "Để chấm dứt, tôi xin nói ngay, tôi mong dân Mỹ cho thằng này đi chơi chỗ khác sau nhiệm kỳ này. Nếu tên điên này trúng cử lần nữa, thì tôi rất lo ngại cho tương lai nước Mỹ và tương lai các bạn đấy !”
Tôi vừa ngạc nhiên vừa thương hại. Không biết trình độ thời sự quốc tế của ông cụ này ra sao mà lộng ngôn là ông lo ngại cho tương lai chúng tôi. Thật là không hiểu nổi. Một vị tổng thống xuất thân tỷ phú, thành đạt, ba bà vợ xinh đẹp, con cái nên người, tốt nghiệp đại học, viết nhiều sách, host một talk show TV, làm lương tổng thống nhận một đồng, đưa kinh tế HK lên, trị được Kim Jong Un và cả Tập Cận Bình, ISIS không dám tấn công Mỹ, thế giới phải kính trọng không dám bờm xơm, thẳng tay chỉ LHQ đã sai sót ra sao, các quốc gia đồng minh đã cư xử không “fair” thế nào với HK, với những bài diễn văn tuyệt vời mà không chỉ người Hoa Kỳ mà cả giới trẻ trong nước –có trình độ -có hiểu biết- cũng say sưa theo dõi, tán thưởng, khâm phục mà cụ này bảo là “tên điên” và còn “thằng này”. “Cụ” này có dòng họ xa gần với đảng trưởng đảng VT chăng ?
Họ, trí thức-cao niên-Pháp Việt có một lỗ hổng kiến thức rất lớn mà tự họ không biết và họ còn huyênh hoang dám nói là Hiến Pháp HK sai và nếu sai thì phải biết sửa chứ. Họ không đọc web của chính phủ. Họ không tìm hiểu thể thức bầu cử của Mỹ ra sao. Họ không biết lịch sử Mỹ. Họ không hiểu các vị cha già thuở lập quốc đã có bản tuyên ngôn tuyệt vời, bản hiến pháp mẫu mực cho toàn thế giới ra sao. Họ, giống như một số người ở VN mà tôi đặt tên là “Những con ếch quàng khăn đỏ ngồi đáy ao”.
Cụ bà QML viết “ Điều làm ML hãi hùng nhất là ô T. gian dối, huênh hoang, cư xử như một tay đá cá lăn dưa (nói Baghdadi chết như một con chó!), gặp người có thể bắt nạt được thì bắt nạt ngay mà khi gặp tên cứng cựa thì lại nhũn như chi chi! Nhìn vẻ mặt vênh váo của ông trước các lãnh tụ các nước tự do, hích người này người kia để ra đứng trước khi chụp hình và thái độ cười cầu tài của ông trước những bộ mặt độc tài như tay KGB Putin, bộ mặt đâm cha chém chú (chồng của cô!) của Kim J Un thì thấy tội nghiệp cho ông quá! Chả còn ra cái thể thống gì! Sao thấy y như những tay lãnh đạo CSVN thế!
Nếu chúng ta chờ đợi những bài discours giá trị, có chiều sâu của lãnh tụ một đại cường như Hoa Kỳ thì phải thất vọng hoàn toàn vì TT hình như không thể viết mà cũng không thể đưa ý kiến để các thư ký riêng có thể viết thay mà ông chỉ phản ứng nhất thời bằng vài dòng tuýt! Ngay cả việc bãi nhiệm một nhân vật cao cấp trong chính phủ ông cũng chỉ biết tuýt! Thật là nản!
Thôi, buồn thì than thở với anh em vậy thôi, ngày mai mặt trời vẫn mọc từ hướng đông! Những con người đã bị "đông đá " rồi thì nói lắm cũng chỉ một mình nghe. Hôm nọ ai đó đã nói là việc bầu cử chỉ dựa vào kết quả phiếu bầu của các đại cử tri, không đếm xỉa gì đến lá phiếu của toàn dân (vì vậy T mới đắc cử mặc dầu thua bà Clinton gần 3 triệu phiếu! Vậy thì muốn có lá phiếu của dân làm gì! Về việc này ML đã có cuôc tranh luận khá gay gắt với một vài người trên các diễn đàn. Cuối cùng những người yếu lý bèn lấy cớ là phải theo quy định của Hiến Pháp! Nhưng nếu HP lỗi thời thì phải điều chỉnh HP chứ không phải lúc nào cũng phải theo những điều không còn hợp thời nữa! Y như chuyện súng ống!(Ngưng trích cụ bà QML)
Tôi không hiểu cụ bà nhìn thế nào mà bảo TT Trump huých người này người kia để chen chân đứng? “Người ngu nhất thế giới” cũng biết như sau: khi một đám người đứng mà mình muốn đi vào một chỗ nào đó thì đương nhiên phải luồn và lách để đi. Trump là TT của cường quốc HK mà toàn thế giới tư bản, trong đó có Phú Lãng Sa của các cụ ở dưới sự “leader”của HK thì tại sao Trump lại phải “dành chỗ” ạ ?! Tôi có xem clip đó và còn nhớ TT Macron chạy đến gần TT Trump “cười cười” làm thân mà có người nói là “cầu tài”.
Tôi cũng không hiểu nổi cụ bà này xem clip nào mà cụ bà phán là TT Trump cười cầu tài với Kim Jong Un? Ơ, Kim Jong Un đâu phải là “đại cường quốc” mà Mỹ phải “dựa vào” đâu ạ?
Tôi cũng không hiểu nổi vì sao cụ bà này dám viết “Nếu chúng ta chờ đợi những bài discours giá trị, có chiều sâu của lãnh tụ một đại cường như Hoa Kỳ thì phải thất vọng hoàn toàn vì TT hình như không thể viết mà cũng không thể đưa ý kiến để các thư ký riêng có thể viết thay mà ông chỉ phản ứng nhất thời bằng vài dòng tuýt! Ngay cả việc bãi nhiệm một nhân vật cao cấp trong chính phủ ông cũng chỉ biết tuýt! Thật là nản!”
Tôi xin chỉ cho cụ vài bài diễn văn của TT nhé. TT đọc và được rất nhiều ngợi khen từ cả người trẻ ở VN:
Xin cụ dành chút thì giờ đọc đi và đừng nói là TT Trump của chúng tôi không biết soạn/đọc diễn văn nhé. Bọn thổ tả đã nhồi nhét cho cụ là TT chỉ toàn tuýt, tuýt. Thương hại cho cụ bà quá.
Tiếp theo, Cụ bà chắc không có thì giờ xem nhiều, nghe nhiều nên cụ phán “Điều làm ML hãi hùng nhất là ô T. gian dối, huênh hoang, cư xử như một tay đá cá lăn dưa (nói Baghdadi chết như một con chó!)”. Ngưng trích cụ bà trí thức –Pháp Việt.
Tôi chỉ chỗ cho cụ bà xem, bằng tiếng Việt, dường như từ phút 2: 15, TT nói như sau “Hắn đã chết như một con chó, môt kẻ hèn nhát. Hắn đã khóc lóc la hét. Tôi nghĩ video nên chiếu cho những người đi theo hắn và những thanh niên ở nhiều quốc gia đang định rời bỏ nước để đi theo bọn chúng. Họ nên xem hắn đã chết như thế nào”
Có nghĩa là TT muốn những kẻ đi theo trùm ISIS hãy ngó đó làm gương. Kết cuộc dành cho những tên này rất bi thảm từ Bin Laden đến Hussein và bây giờ Baghdadi. Chết như một con chó. Chứ TT chẳng có ý gì miệt thị một kẻ đã chết. Hắn là tội đồ của thế giới. Hãy xem những tội ác ghê rợn mà hắn đã làm đi. Không lẽ cụ bà chỉ thấy được khi ISIS làm với chính “người quen của cụ bà” còn ISIS Baghdadi độc ác với phụ nữ Mỹ thì cụ bà bỗng “lòa” bất ngờ?
Cuối cùng, tôi bật cười khi thấy cụ bà phán về luật bầu cử của Hiệp Chủng Quốc HK. Cụ bà còn dám “lớn lối” phê phán là “hiến pháp sai thì phải sửa chứ”.
Bẩm cụ, thể thức bầu cử gián tiếp của HK được các “cha già thời lập quốc” suy nghĩ và đặt ra. Các đầu óc vĩ đại thời đó chọn lối này để ngăn ngừa: tiểu bang đông dân sẽ lấn áp tiểu bang ít dân, có nghĩa không bao giờ UCV được các tiểu bang ít dân chọn sẽ đắc cử cả. Hoặc ngăn ngừa tình trạng xấu, rất phổ thông này mà “Dân chủ thổ tả” rất rành: mua chuộc cử tri ít học, nghèo. Cũng chính vì thế, trong hơn 200 năm qua, đã có hơn 700 dự án đệ trình sửa đổi luật bầu cử nhưng cuối cùng vẫn không thành công. Xin cụ bà đọc link của chính phủ nhé:
Ngoài ra, vì đám “Những con ếch quàng khăn đỏ ngồi đáy ao” tức những dư luận viên vc luôn nói rằng TT Trump thua Hillary phiếu phổ thông nên lẽ ra Hillary là TT, làm tôi đã phải lược dịch qua tiếng Việt một số nét căn bản từ web của chính phủ. Cụ bà có thể tham khảo tiếng Việt ở đây để biết thể thức bầu cử của Mỹ nhé: Luật Bầu Cử ở HK- bài viết căn cứ từ web chính phủ- July 21th, 2019.
Cuối cùng thưa cụ bà: vì thể thức bầu cử của Mỹ theo kiểu A nên UCV Trump đã vận động theo chiến thuật A. Còn nếu bầu cử theo kiểu B thì Trump sẽ vận động theo kiểu B. “Người ngu nhất thế giới” cũng hiểu điều đó, thưa cụ bà. Tựa như cụ bà đặt điều kiện kén con rể là phải biết tiếng Pháp, phải theo đạo công giáo, phải học ngành luật thì UCV Mít sẽ đầu tư vào các tiêu chuẩn đó chứ Mít không ngu xuẩn đi học tiếng Anh giỏi và tiếng Pháp thì lơ mơ, hoặc không chịu cải đạo từ Phật giáo qua Thiên Chúa Giáo…Hy vọng tới đây thì cụ bà hiểu là hiến pháp của chúng tôi đã quy định như thế và luật bầu cử đó rất hay nên 200 năm qua, không thay đổi được. Ôi, cụ bà chỉ ngồi bên cửa sổ, ngắm giòng sông Seine mà dám lớn lối chê hiến pháp HK thì quả cụ bà lớn gan thật. (cười cười).
KẾT LUẬN: nhận định thời sự cộng đồng hải ngoại hay thế giới là quyền tự do của mọi người NHƯNG trước khi hạ bút viết dơ, viết bẩn theo kiểu miệt thị TT của một số bạn bè trong nhóm là “thằng này, thằng kia” thì chỉ làm giảm tư cách của đương sự. Tương tự, nếu kiến thức thiếu thì nên đọc nhiều để bổ sung, đừng phê phán dởm, chỉ làm trò cười cho người khác. Cuối cùng, người Việt khôn ngoan là người đọc cả hai chiều và không nên nhắm mắt tin vào các truyền thông thổ tả như CNN vì tin vào thì mình cũng sẽ bị “hố” (hãy xem CNN phải đính chính nhiều lần thì biết) và bản thân mình cũng sẽ là thứ “thổ tả” như CNN!
Hoàng Lan Chi
11/ 2019

-----------
Ý kiến độc giả :

Tui nghi ngờ cụ bà QML chưa hiểu rõ sự lợi ích của Đại Cử Tri Đoàn như thế nào. Ví dụ như bà QML có 9 thằng con trai, đứa nào cũng đã lập gia đình, thằng thì chỉ có 2 đúa con, còn những thằng kia thì đông con, có từ 6 đến 10 đứa trong mỗi nhà, tổng cọng bà có 60 đứa cháu. Rồi một hôm bà quyết định làm một cái gì đó để giúp ích cho đại gia đình. Bà cho bỏ phiếu, nhưng biết rõ rằng mấy thằng cháu của bà kém hiểu biết vì 90% chưa học hết trung học và còn ham chơi cho nên bà phài lập ra một "đại cử tri đoàn" gồm 9 thằng con trai của bà đang là chủ gia đình để lấy quyết định cho công bằng. Kết quả cuộc bầu phiếu phổ thông từ 60 đứa cháu là lập một nhà giải trí trong đó có đánh bạc, có rượu chè để không những con cháu chơi với nhau mà còn mời bè bạn đến tham gia. Còn kết quả chọn lựa của "đại cử tri đoàn" là mua một chiếc xe bus cho cả đại gia đình để mỗi khi đi đâu thì có phương tiện cùng nhau du ngoạn.
Bà QML liền lấy quyết định của "đại cử tri đoàn" ra thực hiện vì nó ích lợi cho tình đoàn kết của đại gia đình hơn, nhưng mấy đứa cháu lại tức giận hổn láo chê bai bà là dốt nát, mắng bà là "mụ điên"..

JB Trường Sơn

Sunday, November 25, 2018

Hồi ký của một người con gái Bắc tại Sài Gòn trước 75

Hoàng Lan Chi

Tôi còn nhớ ruộng miền Nam nhiều nơi không chia bờ rõ rệt. Tôi còn nhớ cây trái Lái Thiêu không vạch lối ngăn rào. Tình hàng xóm là tất cả. Khi chia rào, ngăn lối là xúc phạm. Tự người dân quê biết đâu là đất là vườn của mình. Vào vườn Lái Thiêu cứ tha hồ ăn. Chỉ khi mua về mới phải trả tiền. Ôi sao ngày ấy người ta hiếu khách và cuộc sống thanh bình đẹp đẽ quá! Có phải là một phần nhỏ thiên đường nơi hạ giới chăng?…

Năm 1954 – 1960

Ngày ấy tôi còn bé lắm. Lênh đênh trên chuyến tàu cuối vào Nam theo cha mẹ chứ chẳng biết gì. Chuyến đi êm đềm không gì đáng nói. Tôi thấy người Pháp cũng đàng hoàng. Thì đâu chả thế. Cũng có người này người kia. Người hèn nhát, kẻ can đảm. Người quá khích, kẻ trung dung. Người Pháp trên tàu tử tế. Họ cho ăn uống đầy đủ. Tôi không hiểu tại sao họ phải tốn đủ thứ để đưa người di cư vào Nam. Nếu họ cứ mặc kệ thì không biết số dân Bắc có đến được miền Nam dễ dàng không…

Đầu tiên chúng tôi cặp bến Vũng Tàu. Rồi xe đưa vào Sài Gòn. Chúng tôi ở tạm tại Nhà Hát sau này được sửa thành Tòa Quốc Hội, mấy hôm sau thì phân tứ tán. Chính phủ trợ cấp cho mỗi đầu người là bao nhiêu đó, tôi không nhớ vì quá bé.

Nơi tôi ở đầu tiên là Cây Quéo, đường Ngô Tùng Châu. Gia đình tôi là người Bắc đầu tiên đến đây. Sau này đọc truyện và biết con trai Bắc hay bị con trai Nam uýnh và xỏ xiên: “Bắc kỳ ăn cá rô cây”… Không rõ có đúng không, nhưng gia đình tôi hên. Nơi xóm nhỏ, người Nam thật thà đôn hậu. Họ cư xử tử tế với chúng tôi. Đôi khi tôi lẩn thẩn nghĩ, hay vì gia đình tôi là nhà giáo? Tinh thần tôn sư trọng đạo đã ăn sâu trong giòng máu dân Việt? Họ rất tôn trọng và lễ phép đối với cha mẹ tôi. Một điều “thưa ông giáo”, hai điều “thưa bà giáo”…

Con đường đến trường tiểu học thật dễ thương. Ngày ấy chúng tôi đi bộ nhiều, chẳng vù vù xe máy như bây giờ. Đi bộ đến trường thật vui. Cứ tung tăng chân sáo, vừa đi vừa hái hoa bắt buớm. Ôi sao ngày đó Sài Gòn nhiều hoa bướm thế! Hai bên đường những hàng rào hoa dâm bụt đo đỏ xinh xinh. Nhìn vào trong, nhà nào cũng có vườn, cây cối xum xuê. Bướm bay la đà. Những con bướm đủ màu sắc, nhưng bướm vàng nhiều nhất. Nếu nhìn riêng thì bướm vàng không đẹp nhưng khi bay lượn giữa rừng lá xanh thì đàn bướm vàng thật duyên dáng. Chúng như một nét điểm xuyết cho bức họa hoa lá… Tôi thích nhìn bướm bay, tôi thích ngắm hoa nở.

Trường học to vừa phải, lớp học đủ ánh sáng. Mỗi sáng thứ hai chào cờ, đứng nghiêm và hát quốc ca: Này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi… Ừ thì thanh niên luôn được dạy dỗ là “đáp lời sông núi”.
Chúng tôi được học những bài công dân giáo dục đầu tiên và chúng đã ăn sâu mãi vào tiềm thức. Đủ biết các cụ nói uốn cây khi chúng còn non là đúng. Tuổi ngây thơ coi những lời thầy cô là khuôn vàng thước ngọc:

Không phá của công
Không xả rác ngoài đường
Phải nhường ghế cho người lớn tuổi, phụ nữ có thai trên xe buýt
Phải dắt em bé hay cụ già qua đường
Phải ngả nón chào khi xe tang đi qua
Không gian lận. Nói dối là xấu xa…

Chúng tôi đã được dậy như thế đó và chúng tôi đã làm theo như thế đó. Ôi Sài Gòn của tôi ơi, bây giờ tôi đi giữa phố phường mà lạc lõng vô cùng khi chỉ mình tôi ngả nón chào người chết hay chạy nép vào lề nhường cho xe cấp cứu đi qua!

Rồi những bài học thuộc lòng rất giản dị dễ nhớ:

Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Hay:

Những buổi sáng vừng hồng le lói chiếu
Trên non sông làng mạc ruộng đồng quê
Chúng tôi ngồi im lặng lắng tai nghe
Tiếng thầy giảng khắp trong giờ quốc sử…
Sung sướng quá, giờ cuối cùng đã điểm
Đàn chim non hớn hở dắt tay về
Chín mươi ngày vui sướng ở đồng quê…

Cuộc sống sao êm đềm và thanh bình quá! Không có những cướp bóc lớn lao. Ăn cắp vặt cũng không ghê gớm. Tôi còn nhớ phơi quần áo trước nhà rất an toàn chẳng phải trông chừng…

Tôi còn nhớ ruộng miền Nam nhiều nơi không chia bờ rõ rệt. Tôi còn nhớ cây trái Lái Thiêu không vạch lối ngăn rào. Tình hàng xóm là tất cả. Khi chia rào, ngăn lối là xúc phạm. Tự người dân quê biết đâu là đất là vườn của mình. Vào vườn Lái Thiêu cứ tha hồ ăn. Chỉ khi mua về mới phải trả tiền. Ôi sao ngày ấy người ta hiếu khách và cuộc sống thanh bình đẹp đẽ quá! Có phải là một phần nhỏ thiên đường nơi hạ giới chăng?

Tôi nhớ nhiều về Lễ Quốc Khánh đầu tiên năm 1956 thì phải, đúng là lễ hội. Pháo hoa tưng bừng và người người ra đường trong hớn hở reo vui. Không chửi bới, không chà đạp, không giành đường xem lễ… Sài Gòn bấy giờ còn thênh thang lắm. Sài Gòn bấy giờ chưa đông đúc bon chen…

Ngày ấy các bà Bắc hay Trung đi chợ còn mặc áo dài. Lề thói xưa còn ăn trong nếp ấy. Ra đường là phải lịch sự. Khi lễ lạc thì phải mặc quần đen với áo dài chứ không được quần trắng vì như thế là thiếu lễ… Tôi còn nhớ một gia đình trung lưu là đã có thể thuê người làm. Đa phần người làm là các cô gái miền Trung. Đúng là quê hương em nghèo lắm ai ơi! Đất khô cằn sỏi đá đã khiến bao cô gái quê vào miền Nam giúp việc. 

Thuở ấy người miền Nam hay dùng từ “ở đợ”, còn người Bắc gọi là “người làm”. Các chị giúp việc thường rất trung thành và lễ phép với chủ nhà, các cô cậu con chủ nhà cũng được tôn trọng. Bà chủ thường ở nhà vì nhà nào cũng khá đông con. Ban đầu thì ba, bốn và sau thành sáu.

Tôi còn nhớ lương giáo sư đệ nhị cấp tức dạy từ lớp đệ Thất đến đệ Nhất của cha tôi là 5.200 đồng, vợ được 1.200 đồng và mỗi con là 800 đồng (không hạn chế số con). Tô phở khá ngon là năm đồng. Coi như lương giáo sư là 1.040 tô phở. Lương người giúp việc là 300 đồng. Lương Bộ trưởng gấp 5 lần lương giáo sư, vào khoảng 25.000 đồng. Còn lương Đại úy thì bằng lương giáo sư. Nếu bây giờ 7.000 đồng tô phở bình dân thì lương của giáo viên cấp ba phải là 7.000.000 đ.

Hồi đó chúng tôi thi một năm hai kỳ gọi là đệ nhất và đệ nhị lục cá nguyệt. Đề thi hoàn toàn do giáo viên (cấp tiểu học) hay giáo sư phụ trách ra đề. Hồi đó không có nạn các giáo sư hay giáo viên kéo trò về nhà dậy kèm hay bán đề thi. Đơn giản có lẽ vì đồng lương đã đủ sống nên họ không phải bán rẻ lương tâm. Cuối năm lớp Nhất thì chúng tôi phải thi bằng Tiểu Học. Sau đó thi vào đệ Thất các lớp trường công. Ai rớt thì học trường tư. Tất nhiên phải học giỏi mới thi vào được những trường công danh tiếng như Gia Long, Trưng Vương, Petrus Ký, Chu Văn An. Những tháng ngày tiểu học với tôi là tung tăng chân sáo, là chơi nhiều hơn học, là hái hoa bắt bướm, là nhảy lò cò, là chơi giải ranh, chơi ô quan.

Đúng ba tháng hè là chơi thoả thích… Ôi chơi chơi… sao mà thú vị thế! Nhớ đến tiểu học của con gái mình, tôi lại xót xa. Học quá nhiều để có thành tích cho thầy cô, cho trường lớp… và con gái tôi không bao giờ biết đến “chín mươi ngày vui sướng ở đồng quê”.

Năm 1960 – 1967

Đậu tiểu học xong tôi thi hai trường Marie Curie và Gia Long. Lẽ ra phải thi Trưng Vương mới đúng nhưng không biết sao cha tôi quyết định vậy. Những ngày đầu đi học Gia Long xúng xính đầm. Cha định cho tôi học Marie Curie nhưng phút chót lại chuyển sang Gia Long. Số tôi hên. Cô gái Bắc kỳ lạc lõng giữa rừng nữ sinh Nam kỳ mà không hề bị chia rẽ hay kỳ thị, hệt như ngày xưa, người dân Sài Gòn đã cưu mang gia đình tôi ở Cây Quéo. Từ thầy cô đến bạn bè, chẳng ai thắc mắc vì sao tôi mặc đầm.

Tôi học sinh ngữ Pháp văn. Trường có bảy lớp Anh và bảy lớp Pháp. Tôi học đệ Thất 14, lớp chót. Những năm đầu trung học tôi đi xe đưa rước của trường. Thế là hết những ngày chân sáo, hết những ngày đuổi bướm bắt hoa. Chỉ còn ngồi trong xe hiệu đoàn ngắm phố phường qua khung cửa sổ. Xe trường đưa các nữ sinh lớp sáng về nhà và trên đường đi rước các nữ sinh lớp chiều. Trong khi chờ đợi xe đến đón, tôi thường cột áo dài và trèo lên cây trứng cá trước nhà để hái trái nhâm nhi ăn chơi hay đem vào lớp cho bạn. Nghe tiếng còi xe ngoài đường thì tụt xuống xách cặp chạy ào ra. Nhà xa nên tôi bị đón sớm và về muộn. Bây giờ nhớ lại thuở cột áo leo cây thấy vui vui… khi vào trường cũng cột tà áo để nhảy lò cò. Trường Gia Long rất đẹp! Trường thật đồ sộ, bốn phía là bốn con đường. Ngày ấy chính phủ đặt tên đường có chủ đích rõ ràng. Đặt theo từng vùng các danh nhân văn võ, không đặt lộn xộn lung tung. Gia Long của tôi đã được bao quanh bởi các danh nhân văn chương như Bà Huyện Thanh Quan, Phan Thanh Giản, Đoàn Thị Điểm và Ngô Thời Nhiệm. Chính giữa trường là con đường tráng nhựa thật đẹp và chúng tôi hay gọi đùa là đường Bonard. Giờ ra chơi các nữ sinh dắt tay nhau thơ thẩn trên con đường ấy trông thật dễ thương. Rồi gia đình tôi chuyển sang Vạn Kiếp. Trước nhà có một bụi tre và đối diện là khoảng vườn mênh mông của chủ đất với những cây cau thẳng tắp .

Năm 1960 có nghe tin về “Mặt Trận Giải Phóng”… gì đó nhưng tôi chẳng quan tâm. Thứ nhất còn bé phải lo học, thứ hai mọi cái lúc bấy giờ đã được chính phủ đưa dần vào nền nếp và chiến tranh còn xa lắm. Đó là thời điểm cực thịnh của nền Đệ Nhất Cộng Hoà. Ngày đó chưa có truyền hình, mới chỉ có truyền thanh. Chương trình khá phong phú. Tôi thích vừa làm toán vừa nghe nhạc. Cũng có chương trình “tuyển lựa ca sỹ” hàng tuần, nhưng phải nói đa số hát dở chứ không như các cuộc thi bây giờ, thí sinh hát khá vững.

Báo chí nở rộ, ai có tiền thì ra báo. Không cần phải là người của cơ quan chính quyền như bây giờ. Tôi mê xem báo. Tôi đói tin tức. Ngày đó có vụ thuê báo. Các em bán báo lẻ hay quầy bán báo nếu bán không hết thì cuối ngày trả lại toà soạn. Vì thế một số quầy báo có sáng kiến cho thuê báo. Người đọc thuê và trả tiền chỉ chừng phân nửa. Tất nhiên tiền đó chui vô túi chủ quầy báo và người bị thiệt hại là chủ nhân tờ báo. Gia đình tôi chỉ mua một tờ và trao đổi với nhà cậu tôi chứ không thuê. Coi như tốn tiền một mà được xem hai báo.

Báo thiếu nhi hơi ít. Báo chí đối lập được tự do hoạt động. Do đó có gì xấu xa của chế độ hay chính quyền thì những tờ báo đó vạch ra ngay. Còn những tờ thân chính phủ thì bị báo chí đối lập gọi là nâng bi. Sách thì rất nhiều, đủ các loại. Mỗi nhà xuất bản có nét đặc thù riêng. Như nói đến Lá Bối là biết ngay các loại sách về Thiền, Phật.

Văn thi sỹ nở rộ, tất nhiên cũng chia làm nhiều loại. Có những văn sỹ chuyên viết tiểu thuyết tâm lý xã hội và được các bà nội trợ bình dân hay các tiểu thương ái mộ như bà Tùng Long. Có những văn sỹ miền Bắc viết chuyện trong thời gian họ đi kháng chiến chống Pháp rất hay như Doãn Quốc Sỹ. Thời ấy thi sỹ cũng nhiều. Nào Đinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, Du Tử Lê, Nguyên Sa, Hà Huyền Chi, Hoàng Anh Tuấn, Mường Mán…

Thơ văn Sài Gòn hồi ấy như trăm hoa đua nở. Đủ loại và tự do sáng tác theo cảm hứng, không phải viết theo một khuôn mẫu nào, do đó rất phong phú. Nhưng tôi lại thích đọc sách phóng tác hay dịch! (vì chưa đủ trình độ đọc nguyên tác) Mỗi lần hè về là tôi mê mẩn ngốn hàng tá truyện. Vật giá có lên nhưng chỉ chút đỉnh. Cũng chỉ mình cha đi làm còn mẹ ở nhà chăm lo con cái. Thuở tiểu học thì mẹ tôi kèm tất cả các môn. Lên Trung học thì bà không dạy được các môn khoa học nhưng Pháp văn thì vẫn tiếp tục cho đến tú tài vì ngày xưa mẹ tôi có bằng Certificat gì đó.

Cuộc sống vẫn êm đềm và khá thanh bình. Nhưng từ năm 61 thì không còn nữa. Đường đi thuờng xuyên bị đắp mô. Quốc lộ thì ít và tỉnh lộ thì nhiều hơn. Địa phương quân mỗi sáng sớm phải đi phá mô. Xong xuôi thì dân chúng mới dám đi lại. Đã có những mô nổ tung và cả chuyến xe đò tan tác. Rồi những năm sau là những lần nổ ở vũ truờng nơi quân Mỹ thường lui tới. Tất nhiên dân thường cũng vạ lây.

Tôi vẫn ngoan ngoãn với sách đèn. Chẳng hề giao du bạn trai vì cha mẹ cấm. Ngày ấy Gia Long và Trưng Vương là hai trường nữ nổi tiếng nhất. Hàng năm chỉ có một kỳ thi chọn học sinh giỏi là Trung Học Toàn Quốc. Lẽ dĩ nhiên số đậu rơi vào bốn trường lớn. Còn Lễ Hai Bà Trưng hàng năm được tổ chức khá lớn và hai nguời đẹp của Gia Long, Trưng Vương được đóng vai Hai Bà ngồi voi diễn hành.

Đề thi của mỗi môn cũng vẫn do Giáo sư môn đó phụ trách. Tôi thấy như vậy mà hay. Chẳng có gì lộn xộn xảy ra vì thời ấy không có nạn cha mẹ hối lộ Thầy cô. Mãi năm tôi học đệ nhất thì thi chung toàn khối và đã có rắc rối. Chẳng hạn đề thi triết đệ nhất lục cá nguyệt là của cô Lan dạy chúng tôi thì lớp chúng tôi làm được còn các lớp khác thì không.

Hồi đó bậc Trung Học chúng tôi phải thi tổng cộng: Trung Học (hết lớp đệ tứ) Tú tài 1 (hết lớp đệ nhị) và Tú tài 2 (hết lớp đệ nhất). Nhiều bạn sau khi có bằng Trung Học thì đi làm. Có thể chọn nghề thư ký. Sau Tú tài một, rụng bớt một số bạn. Sau Tú hai rụng một số. Số học giỏi và có điều kiện thì tiếp tục con đường đại học.

Đề thi đại học do các trường tự phụ trách. Ngày thi lệch nhau. Trường nào cũng công bố danh sách thi đậu chính thức và dự bị. Do đó tôi cảm thấy rất trật tự nề nếp chứ không lộn xộn như bây giờ. Nếu gọi danh sách chính thức mà thiếu thì truờng gọi đến dự bị. Đơn giản vậy thôi. Nhưng có lẽ hồi đó vấn đề hối lộ, bán đề thi không kinh khủng để đến nỗi Bộ Giáo Dục phải xen vào ra đề chung như bây giờ. Lại cũng do vấn đề tiền lương. Khi đồng lương không đủ sống thì tư cách con người suy giảm.

Đường phố Sài Gòn của những năm 63 vẫn còn xe Mobylette và dễ thương ngộ nghĩnh là Velo solex. Chiếc xe xinh xắn nhưng có cái bầu to phía trước. Nữ sinh thường đi xe này. Khi chạy xe, tà áo dài phía sau phồng lên trông rất vui. Nhưng đa số học sinh vẫn đi xe đạp. Số xe máy rất ít. Và vì thế đường phố Sài Gòn vẫn khá thênh thang. Năm đệ tam thì tôi không đi xe đưa rước nữa mà chuyển qua xe đạp. Cũng khá xa mà sao hồi đó chúng tôi không thấy gì. Chả như bây giờ sân trường cứ tràn ngập xe máy mà lại còn xe phân khối lớn.

Năm tôi học đệ tứ thì xảy ra vụ Phật Giáo. Sau đó nền Đệ nhất Cộng Hoà sụp đổ. Tôi không ghét ông Diệm nhưng tôi ghét bà Nhu. Vì tính tình xấc xược của bà. Nhưng phải nói hồi đó với tôi, xã hội tương đối ổn định, trật tự nề nếp. Dù ông Nhu có lập Đảng Cần Lao nhưng không ép buộc lộ liễu. Họ cũng gợi ý nhưng không vào thì thôi. Cũng chẳng vì thế mà bị “đì” sói trán. Hay trong ngành giáo dục của cha tôi, người ta không trắng trợn? Tôi chỉ biết nếu học giỏi là được học bổng, không bị phân chia lý lịch gì cả.

Sau 63, các trường có Ban Đại diện. Ngày đó tôi không chú ý lắm các thành phần ứng cử. Nhưng sau này, các anh chị lớn nói rằng, học sinh sinh viên giỏi thường bù đầu với việc học, ít tham gia các hoạt động trên. Do đó phe miền Bắc cài người vào nằm vùng ở hầu hết Ban đại diện các trường. Họ được huấn luyện kỹ nên ăn nói hoạt bát. Còn học sinh giỏi thì không có thời gian luyện khoa ăn nói. Sài Gòn của tôi sau những ngày đấu tranh sôi nổi, sau những biểu tình, sau vụ tự thiêu của Hoà Thượng Thích Quảng Đức… lại êm ả trở lại. Nhưng không như xưa vì liên tiếp các đột biến về chính trị.

Cuộc chỉnh lý của Tuớng Nguyễn Khánh rồi chẳng bao lâu đến phiên của Tướng Thiệu và Tướng Kỳ.

Tôi chỉ biết học và không chú ý đến những việc khác. Liên tiếp hai năm thi tú tài một và hai đã ngốn tất cả quỹ thời gian. Nhưng tôi chỉ nhớ Tú tài một, chuơng trình đã bị cắt giảm vì chiến tranh.

Cũng từ năm 1965, quân Mỹ đổ vào đông và đã gây xáo trộn. Lính Mỹ lấy vợ Việt. Đa số là các cô gái nhảy, thời đó gọi là cave hay cả các cô xuất thân là người giúp việc. Me Mỹ là tên dân chúng gọi cho những cô này. Nội cái tên gọi đã nói lên sự khinh rẻ của dân chúng dành cho những cô gái ấy. Nghĩ cũng đáng thương. Nhưng cũng chính những đồng đô la mà các cô me Mỹ tiêu vô tội vạ đã làm vật giá Sài Gòn tăng cao. Người làm của chúng tôi lấy Mỹ và đổi đời.

Cuộc sống của giới trung lưu như giáo sư bắt đầu lao đao. Giáo sư nào dạy tư thêm thì còn đỡ. Gia đình tôi hạn chế mọi chi tiêu vì cha không dạy tư và yêu cầu mẹ phải ở nhà chăm sóc việc học của các con. Ai có thời gian để gửi thư tình tự, ai có lúc lang thang quán ăn hàng, còn tôi thì không, cắm đầu cắm cổ học, đi học xong là về nhà ngay. Ngày đó chúng tôi, gồm chị tôi và tôi đều học Gia Long nên không có vụ bạn trai nào dám đến nhà. Chúng tôi cũng chẳng học tư nhiều. Mà học tư vào những năm thi thì cũng né con trai tối đa. Lệnh cha mẹ phải chấp hành nghiêm chỉnh. Thậm chí sau này chị tôi học dược cũng vẫn không hề có một tên “masculin” nào dám đến nhà!

Tôi thích con gái đi học bằng xe đạp và nón lá nghiêng nghiêng. Từng vòng xe quay chầm chậm nhỏ bé. Áo dài ngày đó mặc rất kín đáo. Chúng tôi bắt buộc phải có áo lá bên trong. Và các bà giám thị luôn coi chừng nhắc nhở những nàng mặc áo quá chít eo, những nàng khua giày cao lộp cộp. Chúng tôi đi sandal, rất dễ thương. Tôi không thích học trò quá điệu, áo thật eo hay guốc cao.

Mà thật kỳ, đa số mấy cô điệu thường học kém và có bồ sớm. Các cô giỏi thì ngược lại. Nhưng cũng có cá biệt. Tôi còn nhớ ngày đó cô bạn ban B, Kim Dung rất xinh học giỏi được chọn làm Tây Thi trong vở kịch cuối năm chẳng điệu gì cả. Riêng lớp tôi thì chỉ có vài chị điệu và tất nhiên học dở, có bồ sớm.

Năm tôi thi tú tài, chỉ còn viết và bỏ vấn đáp. Chứ trước kia, một số môn phải thi viết và vấn đáp (còn gọi là oral).Tôi đậu tú tài cao và được trường thưởng hai chữ Gia Long quyện vào nhau bằng vàng 18.

Những năm sau, trường đổi lại là hoa mai vàng. Đó cũng là phù hiệu của Gia Long. Tôi mê Y khoa và ghét duợc! Tôi thích là bác sỹ để chữa bịnh cho trẻ em và tự nhủ sẽ chữa miễn phí cho em nào mắc bệnh sài uốn ván. Tất cả chỉ vì tôi mất một đứa em trai vì bệnh này. Còn Dược khoa, chẳng hiểu sao tôi ghét nữa. Tôi nói rằng học dược, ra bán thuốc ngồi đếm từng đồng xu leng keng! Chính vì thế sau này có một dược sỹ đại uý theo, tôi đặt tên anh ta là “đại uý leng keng”! Nhưng nghề chọn người chứ người không chọn được nghề. Tôi thi rớt dù học giỏi. Năm đó đề thi y khoa bắt đầu có câu hỏi tổng quát, hỏi về những kiến thức xã hội chung quanh. Tôi học chăm quá nên vào phòng thi bị đuối sức, quỵ ngã .

Năm 1967 – 1971

Tôi ghi danh Khoa Học, Chứng chỉ Lý Hoá Vạn Vật tức SPCN (Science-Physic-Chimie-Naturel). Nơi đây quy tụ nhiều người đẹp nhất Khoa học vì sinh viên xuất thân ban A. Còn chứng chỉ MGB hay MGP thì ít con gái hơn…

Chương trình học khá nặng. Buổi sáng thực tập đủ năm môn và chiều học lý thuyết. Tôi thích thực tập thực vật hơn các môn kia. Cắt ngang hoa dâm bụt hay lá gì đó xem được cấu trúc của nó duới kinh hiển vi rất đẹp. Tôi không thích thực tập địa chất. Toàn những mẩu đá vô tri giác. Tôi cũng không thích lý với những bài dây điện loằng ngoằng.Thực tập động vật tuy sợ nhưng cũng thích. Mổ con vật ra và xem cơ thể bên trong rất thú vị. Chính ở đây là những mảnh tình trong sân trường đại học, vì có cơ hội tiếp xúc bạn trai. Chứ những ngày Gia Long hết đi xe hiệu đoàn đến xe đạp và mê học quá chừng đâu chú ý ai.

Năm đầu tiên đại học tôi chứng kiến vụ tết Mậu Thân. Sáng sớm nghe nổ mà ngỡ tiếng pháo. Khi nghe tin Sài Gòn bị tấn công, tôi bàng hoàng. Trời, thủ đô? Mấy ngày sau từ nhà nhìn về phía Gò Vấp thấy trực thăng thả rocket từng chùm. Lần đầu tiên cô bé nữ sinh chứng kiến tận mắt chiến tranh dù chỉ là một phần nhỏ. Thực ra trước đó có những lần các quán bar bị đặt mìn nổ, xác người tung toé. Sau những ngày kinh hoàng, Sài Gòn của tôi lại như cũ.

Ngày đó chúng tôi đi học mặc áo dài. Thỉnh thoảng có cô mặc đầm và không ai mặc Tây cả… Nên sân truờng đại học tung bay bao tà áo muôn màu sắc. Cha mẹ khó nên tôi vẫn đơn giản áo trắng và ôm cặp như thuở Gia Long. Thỉnh thoảng mới áo màu. Vì vậy khi tôi mặc áo dài màu, các bạn thấy lạ.

Chiều thứ bảy, tôi thường cùng cô bạn lang thang Sài Gòn để ăn hàng và ngắm phố phường. Hồi đó có lẽ không khí chưa ô nhiễm nên con gái Sài Gòn tuổi mười bốn, hai mươi trông rất đẹp. Đẹp tự nhiên ở đôi mắt đen láy, nước da đỏ hồng. Có cô má đỏ au như con gái Đà Lạt .Tôi thích người đẹp nên hay ngắm con gái Sài Gòn trên hè phố. Tuổi học trò thích nhất là lang thang phố phường và ăn hàng. Đi học cũng thích thầy bịnh để được nghỉ rồi rủ nhau ra quán tán dóc. Thật ra bọn con gái chúng tôi siêng năng đi học nên thích vậy chứ một số ông con trai rất ít đến giảng đường. Mấy ông đó chỉ đi thực tập vì có điểm danh. Vả lại không đi thì sẽ không biết làm. Còn lý thuyết thì lâu lâu đáo vô một chút. Cuối năm bắt đầu ngồi tụng. Tất nhiên cour đâu bằng bài giảng của Thầy. Thế là các ông tướng này đi theo năn nỉ mấy cô như tôi cho mượn tập!

Đời sống đắt đỏ, vật giá leo thang hoài. Chiến tranh cũng vậy. Quay trái, quay phải, sau lưng, trước mặt, đâu cũng có người đi lính và chết. Có năm sinh viên phản đối chính quyền, đã vô xé bài không cho chúng tôi thi. Sau này, điểm danh lại thì trời ơi… mấy tay kích động, phá hoại đó toàn là dân nằm vùng. Tôi bắt đầu gửi bài đăng báo năm đệ tứ. Đăng và dấu nhẹm, không dám cho gia đình biết. Hai năm sau thì bận hai kỳ thi tú tài nên ngưng. Khi lên năm thứ hai đại học thì tôi lai rai viết lại. Thuở đó báo có số phát hành nhiều nhất là tờ Chính Luận. Thiên hạ đổ xô đăng quảng cáo ở đây rất nhiều. Báo có mục Chuyện Phiếm. Nội dung là viết linh tinh đủ vấn đề nhưng khuynh huớng là chỉ trích những việc… đáng bị chỉ trích. Tôi lấy bút hiệu Quỳnh Couteau. Tôi còn nhớ có mấy cây bút sinh viên của mục này: Quỳnh Couteau của Khoa học, Thảo gàn của Nha khoa, Thu hippy dường như văn khoa.

Tôi viết truyện tình cho báo Tiếng Vang . Tôi có thói quen mua từng ram giấy pelure đủ mầu và viết bài trên đó. Tương đối tôi viết khá dễ dàng, đặt bút là viết, hiếm khi sửa lại hay bôi xoá. Để bài mình được đăng nhiều và liên tiếp, tôi lấy khá nhiều bút hiệu. Nhưng tôi biết nhà văn Thanh Nam, người phụ trách trang đó biết là cùng một người .Vì cùng một nét chữ, cùng cách sử dụng giấy pelure hồng, vàng. Tiếng Vang gửi nhuận bút 500/bài, Chính Luận thì cao hơn 800/bài . Sau này tôi lai rai nhảy qua Sóng Thần của Chu Tử…

Tôi nhớ dường như sau một năm tôi có bật mí trong một truyện, các bút hiệu 1, 2, 3, 4… đều chỉ là một người! Có điều vui là các độc giả cũng ái mộ, gửi thư đến toà soạn xin làm quen. Vui hơn nữa là khi tôi đến toà soạn lãnh nhuận bút gặp Hồng Vân, cô con gái chủ nhiệm Quốc Phong. Cô này lúc đó thay thế nhà văn Thanh Nam phụ trách trang Truyện tình của bạn. Không biết sao chỉ gặp lần đầu, nhìn xa xa mà cô rất thích tôi. Hôm sau xuất hiện trên báo dòng nhắn tin của cô: “ PQ, hôm qua PQ đến mà chị không dám ra nói chuyện vì đang đau mắt. Nhưng thấy PQ xinh quá, giọng Bắc thật dễ thưong.” Giời ạ, sau dòng nhắn của cô thì thơ của độc giả ái mộ gửi đến quá xá luôn. Tất nhiên tôi vẫn dấu nhẹm mọi người trong gia đình. Nếu không, bố tôi cho ăn chổi chà về tội không học, lo viết chuyện đăng báo! Thực ra tôi vẫn chăm học. Viết truyện tình ngắn với tôi dễ ẹt! Chỉ mất chừng một giờ mà lại có 500 hay 800 để đãi bạn bè ăn hàng thì cũng thú vị. Tiếc là sau này Tiếng Vang tự đình bản và tôi quay qua viết cho Sóng Thần hay Dân Luận.

Hồi đó sinh viên chúng tôi hay ra thư viện để học. Thư viện khoa học thì nhỏ, muốn có chỗ phải đi sớm. Chỉ có môt điều tiện là ngay trong truờng thì sau đó vô giảng đường, không mất thời gian di chuyển. Còn thư viện đẹp là của ĐH Vạn Hạnh nhưng tôi ít đến vì xa nhà. Hai thư viện gần là thư viện Văn hoá Đức và Hội Việt Mỹ. Thư viện Văn hoá Đức nằm trên đường Phan Đình Phùng, nhỏ thôi, có máy lạnh, nhưng tệ hại là không có người giữ xe, xe cứ khoá để trong sân, thư viện lại ở trên lầu. Và tại đây, tôi có những kỷ niệm vừa vui vừa buồn.

Những kỷ niệm nho nhỏ.

Thư viện bé nên chỉ một thời gian, những sinh viên hay lui tới đều biết mặt nhau. Tôi còn nhớ có một sinh viên già nhất, rất lập dị. Anh để hàm râu dài và xồm xoàm. Nghe nói anh đang học Luật. Gặp tôi vài lần ở cầu thang, mỉm cười với nhau và thế là quen. Có lần tôi ngồi học và có cảm tưởng. Tôi nhìn sang thấy anh ở bên kia và đang vẽ ký hoạ tôi. Khi ra về, anh đưa và hỏi: “Hôm nay anh thấy em dễ thương lắm. Em đã lấy mất một buổi học của anh. Vì… vẽ em…”. Có khi anh bảo tôi: “Khi nào em lấy chồng, nhớ báo anh nhé ” – “Anh sẽ mừng gì?” – “ Một tạ muối” – “Kỳ vậy” – “Cho tình nghĩa vợ chồng của em đậm đà như muối.”

T, bạn cùng Khoa học cũng hay đến đây. T đến vì tôi chứ không vì thư viện vì nhà T xa. Lắm lúc cũng chẳng học, vẽ lăng quăng hay viết lăng quăng mấy câu nho nhỏ gì đó cho tôi. Rồi tôi bị mất xe ở đây. Hôm đó tự nhiên thấy người rất khoẻ và sáng suốt, tôi say mê học. Thư viện về hết, chỉ còn mình tôi. Khi xuống thì chẳng thấy Honda, chiếc Honda mới toanh do gia đinh mới mua, giá 72.000 đ (lương giáo sư lúc đó 23.000). Tôi hoảng hốt xuống phòng dưới của bảo vệ, hỏi rất ngây thơ:

– Bác thấy xe cháu đâu không?

Bác cười:

– Không, chắc lại bị ăn cắp rồi!

Tôi tái mặt. Bác nói tôi đi khai báo. Tôi đi bộ đến bót cảnh sát trên đường Mạc Đĩnh Chi gần đó. Lão cảnh sát thấy ghét. Lão ghi chép xong lời khai rồi cười cười:

– Thế cô có biết ai lấy xe cô không?!

Tôi đi bộ từ đó về nhà ở Gia Định. Thấy con đi về, không có xe, cha mẹ hỏi. Mếu máo. Bố mắng tơi bời. Mẹ thì không. Tôi nằm trên gác khóc suốt. Sao người ta ác thế, sao ăn cắp xe của tôi, khoá rồi mà. Ngày đó tôi ngây thơ và gà tồ kinh khủng. Không thấy tôi đi học hay đến thư viện Văn hoá Đức, T tìm đến nhà. Thấy mắt sưng, T hỏi. Rồi thì T nói: “Tôi sẽ đi hỏi cho LC. Tôi quen tên đầu đảng, trùm ăn cắp xe ở vùng…” Tôi tròn mắt. T, anh chàng đẹp giai, thông minh, đàn hay, vẽ giỏi quen trùm du đãng! Thấy tôi tròn mắt, T chỉ cười. Hôm sau T quay lại: “Bạn tôi không tìm được vì không phải vùng nó kiểm soát. Tụi nó rã xe nhanh lắm.”

Tôi nghỉ học mấy bữa. T lại tìm đến :

– LC à, LC lấy xe PC của tôi đi học đi. Tôi còn cái Mini Vespa mà.

Tôi đỏ mặt. T là vậy. Muốn nói gì là nói. Chẳng ngán ai.

Còn Hội Việt Mỹ thì thư viện to, đẹp. Đa phần tôi viết truyện tình đăng báo ở đây! Nhớ lại cũng vui. Khi báo đăng, tôi cắt và đem vào trường cho bạn xem. Bạn gái xem thì ít (nhỏ Mai không có tâm hồn văn chuơng) nhưng T xem thì nhiều. Có khi ngang đến độ bỏ giờ học, ngồi ở thềm của lớp để xem truyện cuả tôi! Bởi thế mấy chục năm sau, có người nghi ngờ, đoán rằng T, bạn ông ấy cũng chính là T ngày xưa của Khoa học, đã mét T. T tìm đọc và đã nhận ra văn phong của tôi. “Văn LC lúc nào cũng vậy. Vẫn rất nhẹ nhàng , thơ mộng”. Văn vẫn vậy nhưng cuộc đời thì không vậy, bao nổi trôi sóng gió cho cô nhỏ được một số ông ở khoa học gọi là “người có đôi mắt đẹp nhất phòng Hoá”!

Tình hình chiến sự ngày một leo thang. Tôi nhớ những sự kiện đăc biệt như:

– Vụ đầu cơ gạo của thương buôn Tàu và Tướng Kỳ đã “chơi ngon”, ra lịnh xử tử Tạ Vinh. Ông tướng này thuộc loại võ biền, ruột để ngoài da, phát biểu như cao bồi Texas. Chẳng cần biết sau này Tạ Vinh có bị xử tử thật hay không nhưng lập tức vụ gạo được ổn định.

– Năm nào đó tôi tẩy chay không đi bầu khi Tướng Thiệu độc cử.

Vật giá ngày leo thang luôn. Thì như đã nói, quân Mỹ xài phung phí, “me Mỹ” xài vung vít. Chỉ còn giới trung lưu như giáo chức là khốn đốn. Tôi vẫn sống trong tháp ngà. Chiến tranh có làm suy tư thì chỉ trong phút chốc. Việc học cuốn hút. Và những ngày thứ bảy cuối tuần vẫn vi vút dạo phố Sài Gòn ăn quà. Tuổi học trò thích nhất là ăn hàng. Tiền bố phát hàng tuần eo hẹp lắm vì nhà giáo mà. Nên tôi đã bổ sung ngân quỹ ăn hàng bằng các bài viết cho Tiếng Vang, Sống, Chính luận.

Thời tiết Sài Gòn ngày ấy không như bây giờ. Vì tôi nhớ đi học phải mặc áo dài suốt ngày. Nhà xa, sáng học thực tập, trưa ở lại và chiều học lý thuyết. Có lẽ ảnh hưởng thời tiết chung toàn thế giới và cũng vì Sài Gòn không quá đông như bây giờ? Mấy cô bạn Gia Long cũ, bỏ đi làm từ khi đậu tú tài thì có cô vô Ngân hàng, lương rất cao. Cô thì làm cho hãng Pháp, lương coi như khoảng một lượng vàng một tháng. Lương chuẩn uý gần một lượng. Quân nhân được mua hàng rẻ gọi là quân tiếp vụ. Đa số mua xong, đem ra ngoài bán lại cho con buôn. Hồi đó có phong trào làm cho sở Mỹ vì lương rất cao. Thanh niên sinh viên lai rai biểu tình. Cứ “biểu”, cảnh sát biết hết ai là ham vui, ai là đặc vụ nằm vùng. Tôi chưa bao giờ tham gia hay đi xem. Vì chăm học quá mà ? Nhưng đừng nghĩ rằng không nghe tiếng đại bác trong tháp ngà! Vẫn nghe đấy chứ. Cũng có những niềm riêng khắc khoải. Nhưng mục tiêu phía trước phải đạt cho xong…

Tôi ra truờng năm 1971. Thân cư Mệnh nên suốt đời tự lo. Họ hàng, cha mẹ không giúp dù quen biết nhiều. Tôi viết bài “Ba lần văn bằng cử nhân đi xin việc làm” đăng trên Chính Luận. Nhà báo nói láo ăn tiền, bi thảm hoá thêm. Chàng Giám Đốc Nha Viện Trợ trực thuộc Tổng Nha Kế Hoạch viết thư mời cô cử đến cộng tác.

Thế là hết những ngày lang thang sân truờng đại học. Hết những ngày khúc khích với anh trên đường Khắc Khoan, nghe lá me xanh reo trên tầng cao, hết những chiều thứ bảy cùng cô bạn thân ăn hàng chợ Sài Gòn, hết những ngày trong giảng đường nhỏ giờ Thầy Thới, nghe được cả tiếng muỗi vo ve, hết cả những giờ xem hai phe chống và thích rượt nhau trong sân truờng khoa học.

Tôi bắt đầu vào đời. Từ ấy…

Sài Gòn của tôi có những nét khác hơn của thuở học trò. Nhưng vẫn là Sài Gòn của mưa nắng hai mùa, của áo lụa Hà Đông giữa trưa hè nóng bỏng, của tiếng chuông chùa Xá Lợi ngân nga. Của giáo đường nhà Thờ Đức Bà tung bay muôn màu áo chiều chủ nhật.

Sài Gòn với áo dài tha thuớt. Áo Sài Gòn không biết ngồi sau lưng Honda hai bên như bây giờ. Áo Sài Gòn không biết phóng xe ào ào như bây giờ. Áo Sài Gòn không cười hô hố trên đường phố như bây giờ. Áo Sài Gòn không cong cớn như bây giờ…

Và tôi, bao năm tháng trôi qua, vẫn một niềm hoài vọng về Sài Gòn ngày ấy…

Xin trả cho tôi nắng Sài Gòn
Thênh thang đường phố lụa Hà Đông
Xin trả cho tôi mưa ngày ấy

Thursday, June 18, 2015

Người Đàn Ông Hoa Kỳ Mà Tôi Ngưỡng Mộ

hoanglanchi


 
Tôi thích bất ngờ quen biết ai đó chứ không thích bất ngờ ai đó đến thăm tôi!

Nói rõ là thế này, tuần qua, một cô em họ định gây bất ngờ cho tôi nhưng sau đó cô đổi ý và gọi điện thọai báo trước. Tôi bảo cô :

“Chị ghét ai bất ngờ lù lù đến trước nhà chị lắm nhen. Lý do, tớ là cô ký điệu. Tớ không thích người ở xa đến gặp lúc tớ chưa sửa soạn”.

Còn cái sau là tình cờ có thêm những “quen biết” mà tôi thú vị với mối quen biết mới đó.

2014, tôi bất ngờ gặp sư huynh Lê Anh Kiệt và từ sư huynh là Bạch Diện Thư Sinh. Hai người này là trong ban A17 của Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo.

Tháng 3/2015, không hẳn bất ngờ lắm nhưng cứ coi vô tình gặp trong nhóm nhỏ rồi thì thành thân thiết: Ts Phan Quang Trọng, Chủ tịch tổ chức cộng đồng San Antonio. TS Trọng là một trong bốn vị chủ tịch cộng đồng mà tôi “thương mến”. “Thương mến” vì …đồng tư tưởng khá nhiều, không phải tranh luận ỏm tỏi như tôi với vài cụ cao niên.

Thế rồi, từ Trọng, tôi bất ngờ quen Cựu Thiếu Tá TQLC Richard Botkin. Đây là người đàn ông Hoa Kỳ mà tôi rất “ngưỡng mộ”. Rất dễ cho bạn bè đoán được lý do tôi “ngưỡng mộ” ai đó. Đa phần lý do sẽ là người hùng , hay người đóng góp nhiều cho lý tưởng quốc gia.

Richard Botkin là chiến binh Hoa Kỳ phục vụ từ 1980 đến 1995. Ông chưa từng chiến đấu ở Việt Nam. Một tình cờ, ông có mặt trong buổi tặng huân chương Anh Dũng Bội Tinh Ngôi Sao Bạc, do Tổng Thống Bush ký tặng để vinh danh Trung tá Lê Bá Bình,  trong một họp mặt trang trọng tại Thủ Đô Hoa Kỳ nhân dịp Lễ Độc Lập July 4, 2005 (tin Việt Báo).

Đây là định mệnh mà Richard gọi đó là một ơn kêu gọi. Ông bắt đầu tìm hiểu về cuộc chiến Việt Nam, một cuộc chiến hiện nay đã được ghi vào lịch sử Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ như một cuộc chiến tiêu biểu mà cường quốc này đã tham gia trong thế kỷ 1900s. Càng tìm hiểu thì ông càng yêu mến. Cuối cùng ông đã dành hơn năm năm nghiên cứu và bốn lần đến Việt Nam cùng cựu Trung Tá Lê Bá Bình. Kết quả sau đó là sự chào đời của cuốn sách hơn 600 trang vào năm 2006, Ride The Thunder. Chín năm sau là phim Ride The Thunder xuất hiện tại thủ đô của người Việt tị nạn tháng 3, 2015.

Điều làm cho tôi xúc động hơn là vào cột mốc 40 năm, khi vài người hớn hở với việc thành công cá nhân khi đến được xứ tự do, hay vui mừng vì được chương trình gọi là H.O của Hoa Kỳ đón bằng máy bay; hay cảm động vì sự thành công trên xứ người và bày tỏ “Thank You USA” thì một người lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đã trình làng một bộ phim nhằm mục đích đòi danh dự cho người lính VNCH.

Sự trùng hợp là bộ phim ấy lại nói về mùa hè đỏ lửa 1972, dính liền với một địa danh mà tôi hằng yêu mến. Ba chục ngàn quân chính quy vc tấn công địa đầu Quảng Trị và tiến vào Huế. Tiểu đoàn 3 Sói Biển TQLC của Lê Bá Bình , với cố vấn John Ripley, được tăng cường thêm một trợ thủ là Jim Smock sau bốn giờ đồng hồ đã phá được cầu Đông Hà, chận vc. Sau đó, quân đội VNCH tái chiếm cổ thành Quảng Trị. Thật ra, cho đến giờ phút này, nhạc phẩm luôn làm tôi xúc động là “Cờ bay trên thành phố Quảng Trị” . Có lẽ ít ai ngờ rằng, nhiều khi tôi hay hát bài này một mình trong phòng.

Để thực hiện bộ phim, Richard đã “I really do have all my life savings in the film, along with the help of a few friends.” *(Chỉ với cuốn phim này, tôi đã thật sự dùng hết tiền dành dụm cả đời cùng với sự tài trợ của vài người bạn).

Tại sao người đàn ông Hoa Kỳ ấy lại muốn làm điều đó? Hãy nghe ông bày tỏ 

I believe to my soul that God’s mission to me for the remainder of my life is to fight for the truth about the Vietnam War” * (Tôi tin rằng Trời đã trao cho tôi nghĩa vụ tranh đấu cho sự thật về cuộc chiến tranh Việt Nam cho tới cuối đời.)

Người đàn ông ấy hẳn có một tư cách như thế nào, một lý tưởng tuyệt vời ra sao, một niềm tin mãnh liệt chừng nào, để “We have been married nearly 33 years. She has never once complained about the time or the funding I have taken to do these projects. My children have likewise been very supportive. I think they also understand that there is a battle for our nation’s soul. America was correct to fight the communists in Vietnam . * (Chúng tôi đã lấy nhau được gần 33 năm. Chưa bao giờ bà ấy than phiền về thời gian và tài chánh tôi đã dùng để làm những công trình như thế này. Các con tôi cũng đồng lòng giúp đỡ tôi như vậy. Tôi nghĩ chúng cũng hiểu rằng đây là một cuộc tranh đấu cho tâm hồn của đất nước. Nước Mỹ đã làm một việc đúng đắn khi đương đầu với Cộng Sản tại Việt Nam.)



Vâng, bằng ấy cái tạo nên người đàn ông Hoa Kỳ mà tôi ngưỡng mộ. Ông đã dành mọi sinh lực, tâm huyết để gióng lên tiếng chuông, đòi lại danh dự cho quân đội VNCH của tôi. Ông đã can đảm xé toang màn mây mù bao phủ, thay đổi ký ức của thế giới về chiến tranh VN.

Ông quý trọng về “cái giá vô cùng to lớn mà người Việt phải trả cho sự tự do” , ông ngẩn ngơ về “những điều mà người Việt tại hải ngoại đã làm được” . * 

Còn tôi, tôi ngưỡng mộ và biết ơn ông vì qua công việc của ông, hình ảnh đích thực của người lính Việt Nam Cộng Hòa đã được tái lập cho thế hệ trẻ biết rằng các em là giòng dõi của những con người can trường ấy. Niềm tự hào dân tộc sẽ được bùng thổi để các em vươn mình làm người Quang Trung.

Cuối cùng, tôi chỉ biết nói với người đàn ông mà tôi ngưỡng mộ đó rằng “Our duty is to be with you and your work”. *



Hoàng Lan Chi
6/2015

Blog Archive