Showing posts with label ThaiNC. Show all posts
Showing posts with label ThaiNC. Show all posts

Sunday, May 3, 2026

MỘT CHUYẾN THĂM NUÔI

Những ngày cuối đời trên giường bệnh, Mạ tôi hay kể chuyện đời xưa. Chuyện gì nhớ đến đâu thì kể tới đó, phần lớn là những chuyện xảy ra đã lâu nhưng để lại ấn tượng rất lớn với Mạ.

Mạ kể năm đó được giấy đi thăm nuôi Ba tôi đang bị giam giữ tại trại tập trung học tập cải tạo Bắc Thái ở ngoài Bắc. Mạ chắt chiu được thùng đồ tiếp tế cho Ba và đơn thân một mình ra đi.

Phải mất mấy ngày mới đến nơi thì được cho biết họ đã chuyển Ba tôi đến một phân trại khác, không còn ở đây nữa. Lúc đó trời đã về chiều gần tối, Mạ xin ở lại tạm trú qua đêm, mai sẽ tiếp tục đi, nhưng ban quản giáo trại nhứt định không chịu, viện luật lệ của trại không cho. Họ cho địa chỉ trại mới Ba tôi ở, và nói Mạ ra đường cái ngoài kia đón xe đi. Mạ không biết làm gì hơn đành ôm thùng đồ cho Ba trở lại đường cũ.

Khi ra trở lại tới đường cái thì trời sập tối, đồng không mông quạnh, không một ánh đèn điện, không xe cộ nào đi ngang để xin đi cả. Mạ tôi khi đó lo sợ vô cùng vì đơn thân từ nam ra bắc thăm nuôi chồng ở nơi xa xôi này, bây giờ đứng giữa đường hoang vắng, lỡ có thổ phỉ giặc cướp ra thì sao? Nhất là nhìn Mạ tôi với thùng đồ cũng biết là vợ của “Ngụy” ra đây thăm chồng, chắc chắn sẽ mang theo tiền bạc. Lo thì lo chứ Mạ biết làm gì hơn là cầu nguyện Phật Bà Quan Âm cứu khổ cứu nạn.

Không biết do lời cầu nguyện của Mạ hay tình cờ, từ cuối đường bỗng có hai chiếc xe đạp chạy đến. Hai thanh niên còn trẻ rất giống nhau như hai anh em, độ tuổi 17, 18 thấy mạ tôi đứng đó, họ tới hỏi có phải thân nhân sĩ quan “Ngụy” trong kia đến đây thăm chồng, sao không vào trại mà đứng đây? Mạ tình thiệt nói đúng là ra thăm chồng, nhưng ông đã chuyển đi chỗ khác. Mạ đưa họ địa chỉ chỗ mới của ba tôi. Hai anh em nhìn và nói biết trại đó ở khá xa, Mạ phải ra thị xã, xong rồi từ đó mới có xe đi tiếp. Ở đây không xa thị xã lắm, nhưng cũng phải đợi sáng mai mới có xe đi qua chở, bây giờ đã trễ rồi, Mạ tôi đứng đây nguy hiểm mà chắc chắn không có xe đi.

Đang phân vân không biết tính sao, bỗng hai anh em nọ nói họ sẽ chở Mạ ra thị xã giùm. Không còn cách nào hơn, Mạ đành nhắm mắt đưa chân.

Người anh thì chở mạ, người em thì chở thùng đồ, trên đường đi vắng teo và tăm tối nhưng anh em họ quen thuộc đường lối nên chạy khoảng nửa tiếng thì tới thị xã, có chút ánh đèn điện văn minh. Họ đưa Mạ tới chỗ có phòng trọ an toàn cho Mạ qua đêm, lại còn dặn dò kỷ lưỡng ngày mai mấy giờ, đón xe gì để tới chỗ của ba tôi chi li như biết rất rõ đường đi nước bước đến trại mới này. Đâu ra đó xong xuôi, họ từ giả ra về. Mạ tôi cảm động vô cùng muốn tặng chút tiền để tỏ lòng cám ơn, nhưng cả hai anh em đều nhứt quyết từ chối, nói thế nào cũng nhứt định không. Cuối cùng, thấy Mạ cứ nằn nì, và sẵn có hàng thuốc lá lẽ gần đó, hai anh em chịu để Mạ tôi mua cho một gói thuốc lá, và đạp xe trở về.

Sáng hôm sau, Mạ tôi theo lời chỉ dẫn của họ mà đi đến nơi, về đến chốn, gặp được Ba tôi và trao gói quà. Mạ nói trời phật phò hộ cho Mạ gặp người tử tế chứ hôm đó anh em nọ đập Mạ một cái ngất xỉu rồi lấy hết tiền bạc cùng thùng đồ tiếp tế cho ba mang đi thì cũng chịu chứ không biết ai đâu mà kêu!

Tôi hỏi có biết tên anh em nọ? Mạ nói hôm đó vô ý không hỏi!

Mỗi năm tháng Tư đến lòng không khỏi bồi hồi nhớ một giai đoạn trầm luân khổ ải của không biết bao nhiêu người vợ của các Quân Cán Chính miền Nam phải lặn lội nuôi chồng tù tội những nơi xa xôi hiểm trở tận ngoài Bắc. Trường hợp xảy ra như Mạ tôi chắc không phải it, thử hỏi có được mấy người may mắn như Mạ?

Đã mấy mươi năm trôi qua. Ba và Mạ tôi đều đã ra người thiên cổ. Tuy không biết hai anh em nọ là ai, nhưng niềm cảm kích của gia đình tôi đối với tấm lòng nhân ái của họ không bao giờ quên.
./.
ThaiNC


CHUYỆN HAI NGƯỜI BẠN


Suốt những năm trung học, Hào và Hữu là hai thằng bạn nối khố, cặp bài trùng. Họ thân nhau ngay từ ngày đầu tiên ngồi cạnh nhau, và bao giờ cũng sát cánh suốt bảy năm trời mài ghế nhà trường.

Sau khi cùng đỗ Tú Tài tốt nghiệp trung học, Hào ghi danh vào Luật Khoa như dự định. Tưởng bạn sẽ theo mình, hay ít ra cũng tiếp tục đường học vấn, nhưng không, Hữu cho biết hắn sẽ xin vào Hải Quân, thực hiện mộng hải hồ. Hào ngạc nhiên khi nghe hắn nói. Tương lai, gia đình, và bè bạn không đủ cầm chân hắn. Hữu cho biết hắn đã suy nghĩ kỹ. Hải Quân là nơi thích hợp nhất, vừa đáp lại lời kêu gọi của núi sông, vừa là dịp cho hắn được đi khắp miền quê hương gấm vóc.

Năm đầu ở Luật Khoa buồn nản. Hào cảm thấy thiếu vắng tình bạn thân thiết. Hữu ra đi biền biệt, thỉnh thoảng chỉ gửi cho Hào một tấm thiệp nhỏ, cho biết từng địa danh hắn đã đi qua… Anh cảm thấy phục bạn mình hơn bao giờ.

Mặc cảm hèn yếu theo đuổi Hào ngày mỗi lớn. Khi anh có ý định ra đi như Hữu, thì Mai xuất hiện trong cuộc đời chàng. Những ánh mắt gặp nhau trong giảng đường, những ly nuớc dừa tươi của con đường Duy Tân cây dài bóng mát đã mang đến cho Hào một luồng gió mới. Buổi hò hẹn hò trong thư viện, từng vòng tay ôm, nụ hôn vội vàng, đã cầm chân Hào trở lại. Anh tạm quên ý hướng ra đi, tạm quên Hữu để phiêu lưu trong tình yêu đầu đời.

***
Hữu trở lại Sàigòn lần đầu tiên sau một năm trời xa vắng, đến tìm Hào tại trường. Hắn thay đổi hẳn, mái tóc cắt ngắn, da đen sạm, khỏe mạnh trong bộ quân phục màu xanh nước biển. Chỉ có ánh mắt tinh nghịch và phong cách cởi mở là không thay đổi. Một lần nữa Hào lại cảm thấy mình nhỏ đi trước bạn. Không để anh suy nghĩ lâu hơn, Hữu vỗ vai Hào thân mật:
-Đi mày, ra làm vài chai băm ba với tau rồi nói chuyện sau.

Hào vui vẻ theo Hữu ra khỏi trường, quên luôn giờ hẹn với Mai ở thư viện.

Hữu đang ở Vũng Tàu nên hắn về Sàigòn đều đặn hơn. Gặp Hào, hắn nói là phép, thỉnh thoảng lại mỉm cười bí mật: tao “dù” về chơi. Hào giới thiệu Mai với Hữu. Nhưng những cuộc đi chơi tay ba không mấy thú vị. Hào nhận thấy bạn mình không được vui vẻ cởi mở như trước nữa. Có thể hắn thấy sự hiện diện của Mai chia xẻ tình thân của Hào. Cũng có thể hắn thấy lẻ loi. Hào biết bạn mình đang trống vắng. Đời sống quân ngũ với thời gian ít ỏi đã không cho hắn những cơ hội gặp gỡ. Anh đem cảm nghĩ mình bàn lại với Mai, nhờ nàng giúp đỡ.

Như dự định, lần sau đó khi Hữu về Sàigòn, Mai đã đến với một người con gái khác, Vân, cô em họ của nàng để giới thiệu với Hữu. Họ tổ chức một cuộc picnic tại Thủ Đức. Buổi đi chơi xa có lẽ mang lại kết quả tốt. Hào và Mai cố ý tách ra để hai người được tự do. Vân thật hiền và ít nói. Nàng chỉ chăm chú nghe và hưởng ứng những chuyện Hữu kể về những chuyền đi biển và phong tục đặc biệt từng địa phương hắn ghé qua.

Qua mấy lần gặp gỡ, thấy bạn không có dấu hiệu gì tiến triển, Hào hỏi cảm nghĩ của Hữu về Vân.

-Vân đẹp và dễ thương ghê.
-Vậy mày…. thấy sao?

Hắn tỉnh bơ:
-Tao nhận Vân làm em gái rồi.

Hào sững sờ.
Ban đầu chàng tưởng bạn mình giở trò “em gái hậu phương” để tô điểm cho cuộc tình. Nhưng anh lầm. Hữu thật tình coi Vân như em. Hào buồn bã kể cho Mai và nhờ nàng kiếm giùm một người khác.

Cơ hội thứ hai không thể đến. Hữu được lệnh nhổ neo ra một vùng nào đó ở miền Trung. Hắn nói lần này ra đi sẽ rất lâu, chưa biết khi nào trở về. Hào, Mai và Vân lặng lẽ tiễn đưa Hữu rời bến.

Đó là lần cuối cùng hai người gặp nhau.
Hào ra đi bất ngờ như tiếng gọi của định mệnh. Từng khối người chen chúc trên con tàu già nua từ từ rời cảng Sài Gòn. Hào phóng mình bơi theo và leo lên như một mãnh lực huyền bí nào đó đã khiến anh quên tất cả.

***
Sài Gòn 1981

Anh thân mến,
Chỉ còn vài tiếng nữa là bắt đầu một năm mới. Pháo đang nổ báo hiệu cho tất cả mọi người, già cũng như trẻ, trai hay gái, nghèo hèn hay sang cả, đều được thăng thưởng thêm một tuổi. Có lẽ đây là điều công bằng nhất của thượng đế. Giữa giây phút thiêng liêng của đất trời này, em lại nhớ anh.

Anh ơi, em mới đi thăm ba ở ngoài Bắc. Mẹ đau nặng và đã yếu nên năm nay Mai đi thay. Cả đi lẫn về mất gần một tháng. Nghĩ lại còn rùng mình thấy sợ. Nếu không may mắn có anh Hữu đi cùng chắc em chết mất. Ba anh ấy cùng ở một chỗ với ba em nên tụi em đi chung. Lần đầu tiên trong đời Mai đi xa như vậy, và có đi mới biết được thế nào là thân gái dặm trường. Em chỉ còn nhớ khi tàu ra tới Huế là kiệt lực, không biết gì nữa. Mọi việc anh Hữu lo liệu hết. Em đã mệt ngất nhiều lần. Mỗi lần tỉnh lại thấy gói quà cho ba vẫn còn bên cạnh mới yên tâm, rồi lại thiếp đi. Hình như sau khi xuống sân ga, tụi Mai đã đi xe hàng, đi xe, đi bộ…và có lúc anh Hữu phải cõng Mai nữa. Tội nghiệp anh Hữu. Mỗi khi nghĩ lại cảnh đó Mai chỉ muốn khóc.

Không biết mình còn phải xa nhau đến bao giờ hả anh? Kìa pháo nổ lớn, nhiều lắm! Giao thừa rồi! Mẹ đang cúng ông bà, riêng em nhớ anh muốn khóc đây. Chờ em nhé anh. Mình nhứt định sẽ gặp lại nhau.
Chúc anh một năm mới như ý.

Mai.

Hào gấp lá thư lại, thở dài. Anh đọc mãi câu cuối “…chờ em” mà tưởng như tiếng nàng vang vọng bên tai. Mai ơi, năm, sáu năm rồi anh vẫn chờ, nhưng liệu chúng ta sẽ còn chịu đựng được bao lâu nữa?

Ngẩng đầu lên, chàng nhìn lại Vân, người con gái đã ở cạnh chàng gần hai năm qua.

Ngày gặp Vân thật bất ngờ khi hội nhà thờ địa phương nhờ chàng giúp đỡ phiên dịch cho hai chị em Việt Nam mới được bảo lãnh qua. Nhìn cô gái co ro trong cái lạnh của xứ người, chàng ngờ ngợ nhưng không dám nhận. Chỉ khi Vân ngạc nhiên hỏi “Anh…Hào hả?” chàng mới reo lên mừng rỡ và ôm chầm lấy Vân. Trong một giây, Hào quên mọi người chung quanh, quên Vân là con gái, quên luôn người mới qua chưa quen lối thân mật kiểu Mỹ mà chàng ít nhiều bị ảnh hưởng. Trước mắt chàng không phảI là Vân nữa, mà là những gì chàng bỏ lại sau lưng từ tháng tư năm ấy, là Sài Gòn, là em gái chàng, là Mai, là… tất cả.

Sau khi lo liệu xong mọi việc cho chị em Vân, đời sống của Hào bỗng nhiên khởi sắc. Mỗi tuần Vân đến, và căn phòng độc thân bề bộn đã được chăm sóc gọn ghẽ. Nhà bếp từ lâu vắng lạnh được hâm nóng với những món ăn quen thuộc mà Vân khéo léo chắp nối từ những gia vị của Tàu, Đại Hàn… Hào có cảm tưởng như mình đang sống trong cảnh Bích Câu Kỳ Ngộ mà chàng đã học trong một giờ Việt Văn năm xưa.

Nhưng không hẳn.
Tú Uyên đã xé bức tranh và cưới Giáng Kiều làm vợ. Còn Hào và Vân vẫn còn một khoảng cách ở giữa: Mai. Đã có những lúc Hào muốn quên tất cả để xây dựng hiện tại và tiến tới hạnh phúc tương lai thì những lá thư của Mai từ quê nhà kéo anh trở lại. Những kỷ niệm êm đềm vẫn hiển hiện trước mắt, những lời hẹn ước đằm thắm vẫn còn văng vẳng bên tai anh. Hình ảnh cô sinh viên Luật trẻ trung tươi thắm, theo dòng đời đổi thay đã thành một cô chợ trời lam lũ.

Mai, anh vẫn yêu em nhưng anh không là thánh nhân. Làm sao anh có thể sống mãi với một bóng hình trừu tượng? Nơi đó dù sao em cũng còn một quê hương để yêu, để ghét. Dù sao em cũng còn tình thương của gia đình, bạn bè thân thuộc. Anh ở đây nào có gì ngoài một tấm thân cô độc?

Hào nhìn Vân. Cả năm trời gần gũi mà tình thân không qua một cái nắm tay. Sự quan hệ gắng gượng giữa hai người ngày càng làm Hào bứt rứt.
-Anh ăn đi, cơm nguội hết rồi...

Tiếng Vân nhắc nhở cắt đứt giòng tư tưởng. Chàng nâng chén và bắt gặp Vân đang nhìn mình âu yếm. Hào cảm thấy bồi hồi xao xuyến, chỉ muốn bỏ chén xuống, ôm lấy tấm thân nhỏ nhắn kia xiết chặt trong vòng tay.
-Em tốt với anh quá.

Vân cúi đầu thật lâu, và nói dối với chính mình:
-Em… săn sóc anh giùm cho chị Mai thôi.

Hào muốn nổ tung như xác pháo. Nếu anh có thể xẻ mình làm hai để một nửa ở lại chờ Mai thì nửa kia sẽ giao cho Vân để đáp đền duyên tri ngộ.

***
Sài Gòn 1983

Hào thân mến,
Cám ơn thùng quà của mày đã cho tao một mùa Giáng Sinh êm đẹp. Đừng cười bạn hiền. Tao biết tiếng cám ơn giữa tao và mày quả hơi thừa thãi.

Nhưng nếu không như thế, tao biết lý do nào để viết thư này? Mấy lần cầm bút rồi lại buông! Có nhiều điều muốn nói với mày quá, mà sao cứ ngập ngừng. Thôi thì cũng đành nói hết một lần.

Ba tao mất rồi, trước Noel khoảng ba tháng. Khi tao ra tới nơi, chỉ còn nấm mồ hoang lạnh của ông. Tao ở đó một ngày trời, không biết làm gì hơn là đọc kinh cầu nguyện. Chẳng hiểu sao đời tao gặp nhiều bất hạnh. Mẹ tao đã mất năm trước như mày biết. Bây giờ người thân cuối cùng cũng bỏ ra đi. Tự nhiên tao trở thành một thằng không cha mẹ, không luôn cả thân bằng quyến thuộc. Bạn bè cũ đã từng thằng giã biệt. Bà con tao hầu hết ở ngoài Bắc và cũng không liên lạc. Hết cả rồi! 

Sàigòn không có gì cho tao lưu luyến, nếu không vì hoàn cảnh của Mai.
Cuộc sống bên này chắc mày đã biết, qua báo chí, qua thư của Mai. Nhưng Hào ạ, mày không thể tưởng tượng được hoàn cảnh thực sự qua những dòng chữ đó đâu! Mai đã thôi bán chợ trời. Bọn họ bố ráp, kiểm kê, tịch thu… và cho Mai đi cải tạo thương nghiệp 7 ngày, nhẹ thôi mà. Bây giờ Mai dọn một hàng trà đá và thuốc lá lẻ ở Bến Xe Miền Đông, gắng gượng qua ngày. Bác gái không làm gì được nữa, chỉ chăm sóc nhà cửa, đau yếu luôn. 

Tao thì mỗi ngày vẫn chiếc xích lô độ nhật. Một thân một mình dầu sao vẫn dễ chịu hơn. Mỗi sáng, tao tạt ngang qua nhà phụ Mai chở đồ ra bến xe, rồi tà tà kiếm khách. Bữa nào khấm khá thì ghé làm vài ly bia quốc doanh… tối lại đến bến xe giúp Mai dọn về. Cứ thế mỗi ngày mà sống. Thỉnh thoảng ở lại dùng cơm tối với nhà Mai, tìm lại chút hơi ấm gia đình. Bác gái làm tao nhớ mẹ ray rứt.

Hào ạ, tao có lỗi với mày nếu tao yêu Mai không? Thời gian qua tao vẫn cố giúp đỡ Mai giùm mày và hằng đêm vẫn cầu nguyện cho hai người sớm gặp lại. Nhưng Chúa ở cao quá, hay có quá nhiều người cầu nguyện nên chưa tới phiên chúng mình. Càng ngày tao càng cảm thấy số phận tao và Mai có gì ràng buộc lẫn nhau. Từ những lần tiếp tế đồ cho hai ông cụ. Những lần Mai hớt hãi lo buồn khi bị đổi tiền, kiểm kê tài sản. Người con gái yếu ớt cần một sự chở che, an ủi bên cạnh mà mày nào biết. Mày làm sao tưởng tượng được cô sinh viên tươi tắn ngày nào, nay đã héo hon, mòn mỏi, mỗi chiều ngồi trước xe, ôm lấy từng cái ly, từng gói thuốc, bảo vệ di sản cuối cùng của nàng. Hào ơi, trái tim tao cũng không phải bằng đá. Ngày xưa, tình yêu của mày và Mai được tô thắm bằng những buổi chiều công viên, bằng vị ngọt của nước dừa, còn hôm nay tình yêu của tao và Mai chỉ là những lon gạo đong, chan hòa những giọt nước mắt.

Tao biết mày vẫn chưa quên Mai và cố gắng đợi chờ. Tình đầu bao giờ cũng đẹp nhưng không có nghĩa là nó sẽ thành. Dù mày không nói nhưng tao cũng đoán Vân và mày đã yêu nhau rồi, chỉ có Mai là chút vấn vương còn sót lại. Đã đến lúc mình không thể chối bỏ sự thực. Bắt đầu già hết rồi Hào. Mình không thể ôm kỷ niệm mà sống, và để tuổi xuân của Mai và Vân phai tàn theo thời gian. Kỷ niệm dù đẹp cũng chỉ là dĩ vãng, hãy nên nhìn vào thực tại và vươn lên nắm lấy tương lai. Vân là em gái tao, mày nhớ chứ? Và tao sẽ rất vui mừng nếu có thằng em… là mày.

Những gì cần nói, tao đã nói hết, mong mày hiểu. Dù sao đi nữa tao cũng đợi thơ mày trước khi làm bất cứ chuyện gì. Chúc mày những ngày tháng đẹp.

Hữu.

Hào lặng lẽ châm điếu thuốc và đọc lại lá thư dài của Hữu. Có phải đây là kết cuộc tốt đẹp nhất cho bốn người? Tâm trạng và lời lẽ của Hữu trong thư cũng giống như những gì Hào đang nghĩ và định viết cho Mai. Không ai có thể sống mãi với kỷ niệm mà quên đi hạnh phúc trước mắt. Chàng không thể để cho Vân chờ đợi lâu hơn, mà ngay cả chính chàng cũng không thể chịu đựng được nữa những ngày dài cô độc. Vân ở đây, vẫn mỗi ngày săn sóc chàng với cả trời thương mến, tại sao chàng cứ để một bóng hình khác che khuất con tim?

Và Hữu, cuối cùng rồi hắn cũng tìm được tình yêu, cho dù là tình yêu của từng lon gạo đong chan hòa những giọt nước mắt như hắn nói. Hắn nào có lỗi gì đâu? Hào cảm thấy thông cảm và thương bạn hơn bao giờ hết. Tại sao số phận cứ dành cho anh những ưu đãi, bình yên, rồi trừ lại bằng những mất mát bất hạnh cho Hữu? Dù sao Hào cũng cảm thấy yên tâm và an ủi vì Hữu là người sẽ đưa Mai đi nốt quãng đời còn lại.

***
Đám cưới của Hào và Vân, Hữu gửi mừng một bức cưa lộng rất công phu do chính tay hắn làm lấy. Những miếng gỗ thông mịn màng do chính Hữu cưa và tỉ mỉ ghép lại theo hình con tem đám cưới Việt Nam ngày trước. Trong thư hắn viết: “Quà cưới của mày cho tao và Mai hậu hĩ quá, làm tao không biết gởi gì cho Vân và mày nữa. Bên đó đầy đủ tất cả, đành gởi tạm cái này gọi là…”

Hào cảm động trước chân tình của bạn. Hai người là đôi bạn thân nhưng từ lâu Hào biết, trong thâm tâm, Hữu hơn mình về mọi phương diện. Rời ghế nhà trường hắn đã biết chọn cho mình một hướng đi, để rồi sau bao thế sự đổi thay, hắn vẫn luôn luôn đứng vững để sống còn và đùm bọc cho Mai.

Trước đó, trong thiệp cưới của Mai và Hữu gởi cho Hào và Vân, Mai kèm một bức thư ngắn: “… Em cám ơn anh đã thông cảm cho hoàn cảnh của chúng ta. Từ nay mọi chuyện anh Hữu sẽ viết thư cho anh. Tâm hồn em bây giờ đã bình yên, không còn cuống quít với kỷ niệm xưa cũ nữa. Em cảm thấy tin tưởng hơn vào cuộc sống mới, và vẫn kính trọng anh là một người bạn thân thiết nhất của cuộc đời. Vân là một người hoàn toàn, anh phải đối xử tốt với nó và đừng chần chờ nữa.”

***
Nhưng dòng đời không bao giờ trôi suôn sẻ. Bên kia bờ đại dương, Hữu và Mai đang sống những ngày hạnh phúc. Đứa con đầu lòng của họ đã được ba tuổi. Ngày Mai khai hoa nở nhụy, Hữu đánh điện tín sang, phong cho Hào-Vân làm cha mẹ đỡ đầu đứa bé. Hào cũng vui mừng không kém. Trong giờ phút thiêng liêng được lên chức “bố” hắn vẫn nhớ đến chàng. Thư từ qua lại đều đặn hơn giữa bốn người.

Niềm sung sướng hãnh diện về đứa con của Hữu và Mai làm Vân lo lắng suy nghĩ. Đã mấy năm chung sống, hai người ân ái mặn nồng như bất cứ cặp vợ chồng nào hạnh phúc nhất trên đời, vẫn không thấy có triệu chứng gì Vân sẽ cho Hào một đứa con.

Nỗi lo lắng của Vân ngày một lớn dù Hào có an ủi và không mấy quan tâm. Anh vẫn quan niệm, con cái là do trời cho, khi có là… tự nhiên sẽ có.

Nhưng Vân lại không nghĩ như vậy. Nàng bắt đầu dò hỏi, tìm tòi qua sách báo, tìm ra những phương pháp và yêu cầu Hào áp dụng khi hai người gần gũi. Thậm chí nàng còn đi lễ chùa để cầu khẩn (mặc dù đây chỉ có chùa… Nhật Bản). Nghĩa là Vân đã cố gắng hết sức, từ khoa học hiện đại cho đến mê tín dị đoan. Vẫn không thấy kết quả.

Bác sĩ cho hay Vân không thể có con. Đám mây đen đầu tiên xuất hiện trong cuộc sống hai người. Cả mấy tuần Vân chẳng thiết ăn uống, chỉ nằm khóc cho số phận. Hào không biết làm cách nào để an ủi vợ. Chàng hiểu nỗi mong ước có con của Vân lớn đến chừng nào. Đến khi giải pháp xin một đứa con nuôi của Hào mới làm Vân nguôi ngoai.
Họ thực hiện ngay ý định.

Những cú phone, thư từ và các thủ tục khác lần lượt qua Hội Cha Mẹ Nuôi, qua Cao Ủy Tỵ Nạn… đã mang bé Hạnh về với gia đình chàng. Vân và Hào được Cao Ủy cho hay, Hạnh là một số ít người còn sống sót trong chuyến tàu vượt biên bị hải tặc tấn công. Cha mẹ bé đều vùi thây dưới biển cả. Cô bé sống trong trại không thân nhân, không rõ gốc tích, và đang chuẩn bị được đưa sang Thụy Sĩ nhờ những bàn tay nhân ái. Hai người cảm thấy thương mến ngay đứa bé mồ côi tội nghiệp, và quyết định mang bé về với gia đình.

Sự hiện diện của bé Hạnh đã mang lại gia đình Hào nguồn sống mới. Vân như hồi sinh.

Ngày đón đứa bé tại phi trường, Hào và Vân đã nắm chặt tay nhau trong niềm thông cảm sâu xa. Cuộc đời cũng không đến nỗi bất công cho lắm. Tại đây, gần mười năm trước hai người đã gặp lại nhau, vượt qua bao thử thách. Nay cũng nơi này, đang mang về cho họ một đứa con từ bên kia bờ biển xa xôi.

Vân đã chuẩn bị đầy đủ tất cả. Một căn phòng riêng cho con, áo ấm, giầy vớ, búp bê…không thiếu món gì. Nàng dạy cho bé Hạnh kêu chàng là “ba”, gọi nàng là “mẹ”. Mỗi ngày đi làm về, Hào sung sướng khi thấy hai mẹ con quấn quít bên nhau.

Tuy sống trong tình thương yêu của Vân và Hào, hai người thỉnh thoảng bắt gặp bé Hạnh một mình tư lự trong phòng. Bé có một cuốn sổ tay mang theo trong người, hàng ngày vẫn mở ra coi rồi lại buồn thiu muốn khóc, nhưng mỗi khi thấy vợ chồng chàng, nó lại giấu đi. Vân tò mò muốn xem, cuối cùng lại thôi. Hai người đều tin đó là kỷ vật còn lại của cha mẹ ruột nó. Họ phải tôn trọng người đã khuất cũng như sự riêng tư của con. Ngày tháng còn dài để tìm hiểu bé.

Hôm nay tại sao bé Hạnh lại đưa cho Vân coi cuốn sổ tay có tấm hình?
Tấm hình tuy đã nhòe vài chỗ nhưng vẫn rõ ràng một gia đình gồm hai vợ chồng và một đứa con, bé Hạnh.

Hai người ở phía sau, chình là Hữu và Mai.

Hào và Vân run rẩy nhìn sửng tấm hình như không thể tin được sự thật.
Chỉ một thời gian không thư từ, Hào đâu ngờ họ đã vượt biên để đi đến một kết quả bi thảm!

Nước mắt chảy dài trên má. Hào đau đớn không thể thốt ra tiếng nấc…
Chàng như nghe thấy tiếng sóng biển rì rào lẫn trong tiếng cười man rợ của loài dã thú.
Có tiếng la hét cầu cứu!
Tiếng phụ nữ!
Tiếng của Mai.
Hào như thấy Hữu thân yếu thế cô vẫn cố xông lại mong cứu người vợ yêu dấu đang dẫy dụa trong bàn tay của loài thú dữ.
Một nhát búa!
Hai nhát búa!
Máu loang lổ!
Một cái đẩy tay tàn bạo đưa người sĩ quan Hải Quân trẻ tuổi năm xưa về với biển khơi. Chuyến hải trình cuối cùng! Hào lại thấy Mai trong phút tuyệt vọng khốn cùng, thoát khỏi bàn tay dã nhân, lao mình xuống dòng nước. Nàng lấy tay che vết thương trên đầu chồng và cùng nhau chìm xuống biển sâu…

Hào đón lấy bé Hạnh từ tay Vân. Đứa con của Hữu và Mai đây. Nó đã từ ngàn dặm tìm đến gia đình chàng mà chàng nào biết. Có phải hồn thiêng của hai người bạn đã đưa đứa con mồ côi của họ về cho vợ chồng chàng nuôi dưỡng?

Hữu và Mai ơi, các bạn hãy yên tâm nhắm mắt. Đây là đứa con của chúng ta. Tôi sẽ thương yêu, đùm bọc nó cho đến khi nên người.

Bé Hạnh nằm yên trong lòng. Nó cũng đang khóc và cảm nhận sự thương yêu vô cùng của cha mẹ.

Ngoài kia, trên bầu trời xanh, trong áng mây chiều lờ lững như đang có Hữu và Mai đứng đó đón nhận lời khấn nguyện của Hào. Họ mỉm cười mãn nguyện, và nương theo làn gió bay về chốn thiên đàng.


ThaiNC

Sunday, March 8, 2026

Đọc Kim Dung cùng bạn (#3) Đệ nhất anh hùng và Đệ nhất mỹ nhân của Kim Dung

Phong trào truyện võ hiệp từng tràn ngập trên các trang báo cũng như các nhà sách cho thuê truyện, đặc biệt các tác phẩm của Kim Dung rất được ưa chuộng. Độc giả khắp nơi đều quen thuộc với những cái tên như Quách Tỉnh-Hoàng Dung trong Anh Hùng Xạ Điêu, Dương Quá của Thần Điêu Hiệp Lữ, cùng nhiều tên tuổi lừng danh khác Trương Vô Kỵ, Lệnh Hồ Xung, Đoàn Dự… mỗi người đều có một bãn lĩnh và khí chất đặc biệt của mình.

Tất cả tác phẩm của Kim Dung được gói trọn qua hai câu thơ

Phi Tuyết Liên Thiên Xạ Bạch Lộc
Tiếu Thư Thần Hiệp Ỷ Bích Uyên”

Mỗi chữ trượng trưng cho một bộ võ hiệp của ông

Phi Hồ Ngoại Truyện
Tuyết Sơn Phi Hồ
Liên Thành Quyết
Thiên Long Bát Bộ (Lục Mạch Thần Kiếm)
Xạ Điêu Anh Hùng Truyện (Anh Hùng Xạ Điêu)
Bạch Mã Khiếu Tây Phong
Lộc Đỉnh Ký
Tiếu Ngạo Giang Hồ
Thư Kiếm Ân Cừu Lục
Thần Điêu Hiệp Lữ
Hiệp Khách Hành
Ỷ Thiên Đồ Long Ký (Cô Gái Đồ Long)
Bích Huyết Kiếm
Uyên Uơng Đao

Và một truyện ngắn ít được lưu truyền là “Việt Nữ Kiếm”.

Ngoại trừ A Thanh của Việt Nữ Kiếm và Lý Vân Tú của Bạch Mã Khiếu Tây Phong là phái nữ, còn lại 13 người kia đều là nam nhân anh hùng lỗi lạc trong mỗi tiểu thuyết của họ, rất khó phân biệt cao thấp vì mỗi người dều có sở trường riêng và sống ở các thời đại khác nhau. Tuy nhiên gần đây một trang website chuyên về võ hiệp Kim Dung mở cuộc thăm dò: Nhân vật chính nào của Kim Dung được ưa chuộng nhất? Kết quả: đa số người tham gia đã bình chọn Kiều Phong (sau này thành Tiêu Phong) trong bộ Lục Mạch Thần Kiếm.

Độc giả luôn công bình và người viết bài này cũng sẽ bỏ phiếu Kiều Phong nếu có cuộc thăm dò lần nữa. Vậy lý do gì Kiều Phong được mến mộ hơn so với các nhân vật kiệt xuất khác của Kim Dung?

Nếu đọc nhiều truyện võ hiệp của nhiều tác giả khác nhau kể cả Kim Dung, bạn sẽ để ý thấy các cốt truyện đêu mang máng một bố cục giống nhau: Có một gia đình hay môn phái nào đó bị kẻ thù ác độc đang tâm tận diệt nhưng may mẵn có một đứa bé, thường là bé trai, may mắn trồn thoát. Đứa bé từ đó phải một mình lưu lạc và may mắn gặp được minh sư thu làm đệ tử truyền dạy võ công tuyệt thế. Nhiều khi cậu ta nhờ cơ duyên ăn được kỳ trân dị bảo nào đó nên có được công lực thâm hậu, võ học tuyệt vời, lớn lên thành một thanh niên khoảng 17, 18 tuổi đẹp trai, thông minh, giỏi võ. Chàng thanh niên này bắt đầu công cuộc báo thù cho cha mẹ hay môn phái và đồng thời trong thời gian đó được ít nhất một hay vài người đẹp yêu thương giúp đỡ. Báo thù xong, chàng cưới hết những cô gái đẹp yêu chàng và có một cuộc sống như thần tiên từ đó.

Kiều Phong của Kim Dung hoàn toàn khác với mẫu mực trên. Ông mới xuất hiện đã là một hán tử vạm vỡ oai phong, khoảng 30 tuổi, trong địa vị bang chủ Cái Bang dưới tay có hàng ngàn thuộc hạ trên khắp giang hồ võ công đệ nhất giang hồ được xưng tụng “Bắc Kiều Phong- Nam Mộ Dung” tức chỉ có Cô Tô Mộ Dung là ngang hàng, mặc dù đến cuối truyện chứng minh võ công Bắc Kiều Phong trên cơ Nam Mộ Dung một bâc.

Kiều Phong được mô tả như một thần võ trong Lục Mạch Thần Kiếm, kiêu dũng một mình có thể chống trả hàng trăm cao thủ vây đánh tại Tụ Hiền Trang. Có lẽ ông chỉ không bằng vị thánh tăng trong Tàng Kinh Các chùa Thiếu Lâm mà thôi.

Nhưng cuộc đời của Kiều Phong bước sang một ngả rẽ đầy bất hạnh khi ông khám phá ra mình không phải người Tống mà là người Liêu giống nòi Khiết Đan. Người Tống vốn dĩ tự cao, cho dân tộc Khiết Đan là man di mọi rợ, lại là kẻ thù gây chiến tại vùng biên giới nên cùng nhau truất phế chức bang chủ Cái Bang của ông. Từ đây ông phải một thân một mình phiêu bạt đó đây. Điều bất hạnh nhất xảy đến cho Kiều Phong khi ông lầm lỡ phóng chưởng đánh chết người yêu A Châu dưới lớp hóa trang thành Đoàn Chính Thuần mà ông lầm tưởng là kẻ thù năm xưa hãm hại cha mẹ ông. Sau này sự thực phơi bày chính Mộ Dung Bác, cha của Nam Mộ Dung mới là kẻ chủ mưu.

Khi hai cha con Tiêu Viễn Sơn và Tiêu Phong (tức là Kiều Phong bây giờ đã mang lại họ Tiêu của mình) đối diện kẻ thù cha con nhà Mộ Dung có đại cao thủ Cưu Ma Trí giúp sức nên phải lâm vào thế hạ phong hai chọi ba, dù ông là thần võ nhưng phe bên kia đều là những đại cao thủ. Đứng trước tình thế hiểm nghèo, khí thế của bậc anh hùng biểu lộ khi ông từ chối lời đề nghị của Mộ Dung Bác sẵn sàng chịu chết đền tội năm xưa đã gây nên cái chết cho mẹ của ông, đánh đổi việc ông dấy binh nước Liêu (lúc này Tiêu Phong trở về nước Liêu, làm đến chức Nam Viện Đại Vương quyền uy vô hạn chỉ dưới một mình Liêu Chúa) xâm chiếm nước Tống. Tiêu Phong khẳng khái nói “Bữa nay cha con ta trả được thù thì trả, trả không được thì đành chịu chết nơi đây. Mối thù giết mẹ cao tợ bể đâu thể làm vật trao đổi?” Tình thế trước mắt rõ ràng cha con ông đang yếu thế, phần chết nhiều hơn. Khi Mộ Dung Bác dùng lời khích tướng cho ông là kẻ võ biền không biết thời cuộc, Tiêu Phong đã chỉ ra âm mưu thâm độc của hắn.

Nguyên dòng họ Mộ Dung ngày xưa từng làm vua nước Yên nhưng bị mất nước nên lưu lạc về đất Cô Tô ở Hàng Châu mưu đồ phục quốc. Vì muốn gây thâm cừu đại hận cho hai nước Tống-Liêu mà năm xua Mộ Dung Bác đã phao tin thất thiệt có đoàn võ sĩ Khiết Đan trên đường sang Trung nguyên đến chùa Thiếu Lâm cướp võ học Thiếu Lâm khiến một đoàn cao thủ trung nguyên đã chận đánh gia đình cha mẹ của Tiêu Phong là Tiêu Viễn Sơn người Liêu lúc đó chỉ tình cờ đi ngang qua Nhạn Môn Quan ở biên giới hai nước, bị chận đánh tơi tả. Mẹ Tiêu Phông bị đánh chết ngay hôm đó. Tiêu Viễn Sơn ôm con nhảy xuống vực thẳm tính chết theo vợ, bỗng nổi lòng thương con (tức Tiêu Phong), ném ngược đứa bé trở lên bờ. Quần hùng Trung nguyên sau đó mới biết sự thật, ăn năn đã muộn màng, đành hối lỗi bằng cách nuôi dưỡng và dạy bảo đứa bé Tiêu Phong thành bậc đại anh hùng như ngày nay. Tiêu Viễn Sơn nhảy xuống vực cũng không chết, lần đến đất Trung nguyên ẩn náu trong chùa Thiếu Lâm tìm cơ hội phục thù.

Mộ Dung Bác vì muốn phục nước Yên nên đã trăm mưu nghìn kế cho nước Liêu, cùng Tây Hạ, Thổ Phồn cùng nhau thôn tính Đại Tống dẫn đến chiến tranh ly loạn để cho nước Yên nhà hắn nhân cơ hội giậu đổ bìm leo, chiếm một phần đất nào đó phục hồi nước Yên, dù hắn có chết cũng cam. Nhưng Tiêu Phong là người sáng suốt nhìn rõ ruột gan của tên gian hùng Mộ Dung Bác, nhất là ông đã từng chứng kiến những bi cảnh hai nước Tống –Liêu giết hại lẫn nhau tại biên cương, đâu thể vì mối thù cá nhân mà gây nên tang tóc chiến tranh để cho nhà Mộ Dung trục lợi phục quốc.

Phân định rõ ràng cả tình lẫn lý, Tiêu Phong chuẩn bị ra tay quyết đấu cùng phe Mộ Dung thì vị thánh tăng của chùa Thiếu Lâm xuất hiện dùng phật pháp vô biên và võ công tuyệt thế ra tay hóa giải mối hận thù giữa hai họ Tiêu và Mộ Dung.

Cuối truyện,

Vua nước Liêu Gia Luật Hồng Cơ dẫn binh chinh phạt Đaị Tống. Tiêu Phong vì không muốn chiến tranh cho hai nước Tống-Liêu nên cùng hai nghĩa đệ Hư Trúc và Đoàn Dự ra tay kiềm chế Gia Luật Hồng Cơ ép buộc nhà vua phải ngừng chinh phạt, chấm dứt cuộc chiến tàn khốc trước khi xảy ra, và hứa trong đời mình sẽ không bao giờ gây chiến tranh với nước Tống.

Ông là thần dân nước Liêu mà trước ba quân ra tay ép vua phải lui binh là mang tội bất trung.

Vua Liêu còn là nghĩa huynh của ông, nên mang thêm tiếng bất nghĩa.

Ông chấp nhận làm người bất trung bất nghĩa đó để đổi lại hàng vạn sanh linh của cả hai nước.

Cuối cùng, Tiêu Phong phải ra đi bởi vì kể từ giây phút này ông đã trở thành kẻ không quê hương, về Liêu không đặng, về Tống cũng không xong. Kim Dung đã sắp xếp cho Tiêu Phong đi đến nơi người yêu A Châu đang đợi ông ở đó.

….

Có lẽ trong hàng trăm bộ truyện võ hiệp lưu truyền khi đó, không truyện nào có nhân vật chính đầy oai vũ với tấm lòng nghĩa hiệp, yêu nước thương dân mà phải nhận một kết cuộc bi thảm như Tiêu Phong trong Lục Mạch Thần Kiếm.

Ông xứng đáng là đệ nhất anh hùng của thế giới Kim Dung.

Luận anh hùng thì dễ, nhưng làm cách nào định mỹ nhân?

Ai là mỹ nhân đẹp nhất của Kim Dung?

Rất nhiều người sẽ nghĩ ngay đến Tiểu Long Nữ.

Không đâu!

Tiểu Long Nữ chỉ nổi tiếng sau loạt phim bộ Thần Điêu Đại Hiệp đầu tiên do tài tử Trần Ngọc Liên thủ diễn quá hay, quá đẹp mà thôi. Trước khi có phong trào phim bộ ra đời, Tiểu Long Nữ chỉ là cái bóng mờ so với Hoàng Dung của Anh Hùng Xạ Điêu.

Vậy thì Hoàng Dung chăng? Cũng không nốt. Hoàng Dung thông minh xuất chúng, tài nấu ăn tuyệt vời, nhưng hoàn toàn không thấy Kim Dung tiên sinh đặc biệt ca tụng nhan sắc nhân vật Hoàng Dung của mình ở đoạn nào cả. .

Vương Ngọc Yến của Thiên Long Bát Bộ? Cô kiến thức uyên bác nhưng cũng chưa thể đạt được danh hiệu đệ nhứt.

A Châu, Mộc Uyển Thanh? Càng không phải.

Công chúa Tây Hạ Mộng Cô trong Lục Mạch Thần Kiếm? Chắc chắn là không bởi vì chính ông Kim Dung cũng …chưa biết mặt mũi của Mộng cô ra làm sao nữa là!

Thánh Cô Nhậm Doanh Doanh của Tiếu Ngạo Giang Hồ? No

Triệu Minh ? Chu Chỉ Nhược, Tiểu Siêu trong Cô Gái Đồ Long? No

Vậy thì ai ?

A-Kha, người vợ đẹp nhứt của Vi Tiểu Bảo trong Lộc Đỉnh Ký chăng ?

Chưa trúng nhưng…gần trúng.

Vâng, người đẹp nhất trong tất cả tiểu thuyết của Kim Dung là đệ nhất danh kỷ Tô Châu Trần Viên Viên, tức là mẹ của A Kha.

A Kha dĩ nhiên chỉ là nhân vật tiểu thuyết, nhưng Trần Viên Viên lại là nhân vật có thiệt trong lịch sử Trung Hoa mà ông Kim Dung đã khéo léo đưa vào trong cốt truyện của mình.

Trần Viên Viên là ai?

Trần Viên Viên quê ở Giang Tô, mồ côi mẹ từ nhỏ, cha vốn bần hàn phải bươn bả làm ăn phương xa nên để con gái cho người em vợ nuôi, Lớn lên Trần Viên Viên trở thành một danh kỹ nức tiếng Tô Châu, nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, hoa minh tuyết diễm, hát hay múa đẹp.

Năm Sùng Trinh thứ 15, nàng kỹ nữ Trần Viên Viên được đưa vào cung hầu hạ hoàng đế nhưng chỉ được một thời gian rất ngắn bị hoàng hậu ép ra khỏi cung, lưu lạc, và cuối cùng trở thành thê thiếp của danh tướng nhà Minh Ngô Tam Quế.

Khi loạn quân Sấm Vương Lý Tự Thành chiếm kinh thành chấm dứt triều đại nhà Minh, Lý Tự Thành nhân đó đã chiếm luôn người ngọc Trần Viên Viên làm Ngô Tam Quê lúc ấy đang ở biên cương đánh nhau với quân Mãn Châu tức giận, hợp tác cùng giặc kéo về đánh với Lý Tự Thành, tạo cơ hội cho Mãn Châu chiếm được nước Tàu lập nên triều đại nhà Thanh.

Lịch sử Tầu từ đó cho rằng chính vì nhan sắc của Trần Viên Viên đã làm cho một danh tướng Ngô Tam Quế trở giáo đầu hàng và rước quân Mãn Thanh vào thống trị Trung Hoa, gán cho cô thành mối họa mất nước mặc dù cô ta không có tội lỗi nào cả, ngoại trừ cái tội đẹp và tài ca múa khiến cho những người đàn ông phải giành giựt lẫn nhau mà thôi.

Nhưng đó là lịch sử, không cần phải đi sâu vào chi tiết. Ở dây chúng ta sẽ so sánh Trần Viên Viên với những người đẹp trong nhiều thời đại khác nhau của ông Kim Dung để chứng minh Trần Viên Viên là người đẹp nhứt.

Hãy xét nhan sắc của từng người đẹp của mỗi truyện như Tiểu Long Nữ, Hoàng Dung, Vương Ngọc Yến, hay Triệu Minh, A kha …có thể hơn kém nhau chút ít nhưng chắc cũng một chín một muời.

Trong Lộc Đỉnh Ký, nhân vật Vi Tiểu Bảo mới 17, 18 tuổi lần đầu diện kiến Trần Viên Viên. Bà là mẹ của A Kha tức cũng đã xấp xỉ bốn mươi, trong trang phục một đạo cô kín đáo mà cũng đủ làm cho cậu thanh niên Vi Tiểu Bảo tâm hồn ngây ngất, hồn phiêu phách lạc, và phải công nhận bà ấy đẹp hơn A Kha nhiều lắm.

Một đạo cô trang phục kín đáo tuổi đã tứ tuần mà còn ăn đứt A Kha là người đẹp nhất của Lộc Đỉnh Ký khi đó thì thiết nghĩ khi bà mới đôi mươi, được đìểm trang đàng hoàng lại càng đẹp hơn A Kha tới đâu? Và từ đó cũng thấy mấy cô Triệu Minh, Tiểu Long Nữ, Vương Ngọc Yến v v…chỉ sàng sàng A Kha thì dĩ nhiên không thể so sánh được.

Cho nên không thể chối cãi Trần Viên Viên là mỹ nhân đẹp nhất trong các nhân vật tiểu thuyết của ông Kim Dung vậy.

ThaiNC

Wednesday, February 4, 2026

Đọc Kim Dung cùng bạn ( #2) Truyện Trong Truyện

TRUYỆN TRONG TRUYỆN

Khác với các tác giả khác, tất cả tình tiết và diễn biến của câu chuyện đều xoay quanh nhân vật chính, truyện của Kim Dung được tác giả lồng vào những câu chuyện khác, đầy đủ tình tiết éo le từ những nhân vật phụ chung quanh kết nối vào trong tác phẩm một cách khéo léo. Những “Truyện trong truyện” này đã làm cho tiểu thuyết Kim Dung vô cùng đa dạng.

Thí dụ trong “Bích Huyết Kiếm”, mối tình giữa Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh rất tẻ nhạt, trong khi chuyện tình của cha mẹ Thanh Thanh là nàng Ôn Nghi và Kim Xà Lang Quân lại là một thiên tình sử đầy thương cảm.

***Nghi Lâm Sư Muội

Câu chuyện bất đầu khoảng mười mấy năm trước khi tấu khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ ra đời.

Có một ni cô đang tu hành tại cổ am nọ, bỗng một ngày có chàng thanh niên đi ngang qua phải lòng và bày tỏ mong cô hoàn tục, cùng y gá nghĩa trăm năm. Để chứng thực mối tình thâm trọng, chàng đã tự cạo đầu xuất gia thành một hòa thượng, hiệu là Bất Giới với thành ý nếu vì hai người yêu nhau Phật tổ có trách phạt thì phạt cả hai, không để cho một mình nàng gánh chịu. Tấm lòng thành đó đã chinh phục được trái tim ni cô giã từ cửa Phật trở lại hồng trần.

Hai người kết duyên chồng vợ và sinh hạ một cô con gái. Một hôm chàng trông thấy nữ hiệp xinh đẹp kiếm phái Hoa Sơn Ninh Trung Tắc (tức là sư mẫu Lệnh Hồ Xung sau này) đi ngang qua, nên có vài lời trao đổi, không dụng ý gì cả, nhưng không ngờ đã đụng đến lòng ghen tuông như núi của vợ. Nàng không nói một câu, bỏ ra đi biền biệt khiến ông hòa thượng Bất giới phải ôm con chân trời góc biển tìm kiếm.

Ông lang thang đến núi Hằng Sơn và có cơ duyên gặp các sư thái nhận cô con gái làm đệ tử đặt pháp danh là Nghi Lâm.

Người vợ có máu ghen khủng khiếp ấy biết con mình đang ở Hằng Sơn nên sau đó đã hóa trang làm một bà già vừa câm vừa điếc, ở lại phái Hằng Sơn lo việc tạp dịch, gọi là Á Bà Bà để sớm hôm được gần gũi con.

Tiểu ni cô Nghi Lâm lớn lên, không hề biết mẹ mình là ai, chỉ biết sư phụ và các sư tỷ muội chung quanh, tâm hồn ngây thơ trong trắng, hoàn toàn không hay bà tạp dịch câm điếc Á bà bà hằng ngày gặp gỡ chính là mẹ ruột mình.

Mười mấy năm sau, giang hồ nổi sóng

Võ lâm lúc đó ngoài hai phái Thiếu Lâm và Võ Đang đứng đầu, kế đến là năm kiếm phái khác là Hoa Sơn, Thái Sơn, Hằng Sơn, Hành Sơn, và Tung Sơn. Phái Tung Sơn ỷ thế mạnh nhất nên chưởng môn Tả Lãnh Thiền âm mưu kết hợp năm môn phái thành một Ngũ nhạc kiếm phái do y thống lẫnh, đủ mạnh để thành thế chia ba chân vạc cùng Thiếu Lâm và Võ Đang.

Trong dịp Ngũ nhạc kiếm phái đến dự lễ gác kiếm quy ẩn của sư thúc phái Hành Sơn Lưu Chính Phong, đệ tử Hằng Sơn Nghi Lâm bị tên đại đạo hái hoa Điền Bá Quang bắt cóc toan bề cưỡng bức, may nhờ đệ tử phái Hoa Sơn Lệnh Hồ Xung bắt gặp và ra tay cứu giúp.

Tuy là đại đệ tử kiếm phái Hoa Sơn, Lệnh Hồ Xung vẫn chưa phải đối thủ của Điền Bá Quang, nhưng nhờ lòng dũng cảm và nhiều mưu kế thông minh, cuối cùng chàng đã cứu được ni cô Nghi Lâm khỏi tay tên đại đạo.

Lãng tử Lệnh Hồ Xung trong Tiếu Ngạo Giang Hồ sau nhờ gặp sư tổ Phong Thanh Dương được ông truyền dạy đường Độc Cô Cửu Kiếm lấy vô chiêu thắng hữu chiêu, đánh bại Tịch Tà kiếm pháp của tên ngụy quân tử Nhạc Bất Quần, phá tan mọi âm mưu hiểm độc của y, bảo vệ công lý và chính nghĩa cho võ lâm, nhưng đó là chuyện khác.

Đây nói về Nghi Lâm sư muội,

Nàng ni cô ngây thơ thanh khiết đó lần đầu tiên trong đời xuống núi đã gặp ngay vấn nạn với tên đại đạo hái hoa may nhờ Lệnh Hồ Xung giải cứu. Nghi Lâm tuy là một người xuất gia, nhưng dù sao cũng là cô gái mới lớn lên lần đầu tiên tiếp xúc với thế giới bên ngoài và gặp ngay một người vì mình mà bị tên đại đạo đánh cho tơi tả làm sao tránh khỏi lòng cảm động và ngưỡng mộ vị Lênh Hồ đại ca anh dũng, thông minh quyền biến đó. Và lòng ngưỡng mộ chẳng mấy chốc biến thành tình yêu nồng thắm.

Ông Kim Dung một lần nữa, đã dùng quyền tác giả của mình đặt cô Nghi Lâm vào một tình thế khó xử. Nàng biết mình là người cửa Phật, nhưng từ đây trái tim đã khắc ghi thêm hình bóng của Lênh Hồ đại ca. Nỗi niềm biết tỏ cùng ai?

Có câu người gỡ dây chuông phải là người buộc dây.

Ông Kim Dung tạo ra ngang trái nhưng đã giải quyết ổn thỏa như trong Thần Điêu Đại Hiệp khi tác hợp cho hai người: sư phụ Tiểu Long Nữ và đệ tử Dương Qúa vượt qua được hàng rào luân lý, thành đôi uyên ương tuyệt mỹ. Nhưng ở đây, Nghi Lâm với Lệnh Hồ Xung thì không thể, bởi vì tình yêu của Nghi Lâm là đơn phương, và ông Kim Dung không thể để một bóng hình nào khác hơn vào traí tim Lệnh Hồ Xung đã hoàn toàn trao trọn cho Doanh Doanh. Ông cũng không muốn đắc tội với Phật tổ lần nữa nếu để cho Nghi Lâm chiếm được trái tim Lệnh Hồ Xung và hoàn tục kết hôn cùng chàng, như mẹ của nàng đã làm.

Không thể kết hợp, nhưng ông đã cho nàng một cơ hội thỏ lộ tâm tình.

Tiểu ni cô Nghi Lâm tâm sự chồng chất bèn tìm đến một người duy nhất trên đời có thể ngồi nghe nàng giải bày đó là bà tạp dịch Á bà bà vừa câm và điếc. Nàng nói không cần bà phải nghe, và nhất là sẽ không nói gì lại hết.

Tuy nhiên Nghi Lâm không biết Á bà bà hôm nay đã là một người khác, chính là người trong mộng Lênh Hồ Xung hóa trang để đột nhập về Hằng Sơn. Cho nên bao nhiêu nỗi niềm thương yêu trìu mến với Lệnh Hồ Xung tưởng sẽ đi vào hư vô, thực ra đã được Lệnh Hồ Xung nghe trọn vẹn.

Tuyệt vời!

Ông Kim Dung đã xếp đặt câu chuyện để cho tình yêu của Nghi Lâm không thành mối tình câm nín. Nàng đã thổ lộ tâm tình với người mình yêu, dù không biết đó chính là chàng. Có lẽ đó là cách tác giả Kim Dung tạ tội với nhân vật của mình.

Truyện Tiếu Ngạo Giang Hồ kết thúc. Những tên gian hùng như Nhạc Bất Quần, Tả Lãnh Thiền, Đông Phương Bất Bại đều bị tiêu diệt. Ngay cả Nhậm Ngã Hành cũng tự diệt. Không còn ai gây sóng gió, thiên hạ thái bình .

Từ nay đôi tình nhân Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh như chim liền cánh, bên nhau hạnh phúc. Chắc họ sẽ không còn nhớ đến nàng ni cô si tình Nghi Lâm sư muội đêm đêm một mình trên núi Hằng Sơn, trong câu kinh tiếng kệ đều gởi lời chúc lành đến Lệnh Hồ đại ca và Nhậm tiểu thư. Để rồi không biết bao nhiêu giọt lệ sầu sẽ rơi xuống trang kinh cho đến khi Phật pháp hoàn toàn hóa giải được mối tình trong lòng của Nghi Lâm sư muội với Lệnh Hồ đại ca?

***Đông Phương Bất Bại

Vẫn còn trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, nhân vật Đông Phương Bất Bại là giáo chủ phe Ma giáo. Tuy chỉ là nhân vật rất phụ, xuất hiện một đoạn ngắn thôi, nhưng đã được giới làm phim sau này khai thác thành một nhân vật độc đáo, được mến mộ vô cùng.

Trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, có pho võ công ác hiểm gọi là “Quỳ Hoa Bảo Điển”, muốn luyện tập phải “tự cung” tức phải cắt bỏ sinh dục. Sau khi thành công sẽ trở thành thiên hạ vô địch. Đông Phương Bất Bại trong Tiếu Ngạo Giang Hồ luyện thành công Quỳ Hoa Bảo Điển, và cũng từ đó biến đổi giới tính thành một người bán nam bán nữ, thích thêu thùa may vá, và yêu say đắm một người đàn ông khác.

Khi bốn người gồm hiệp sĩ Lệnh Hồ Xung với đường Độc Cô Cửu Kiếm lừng danh giang hồ cùng ba đại cao thủ khác là Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, và Doanh Doanh vây đánh, hắn chỉ với cây kim thêu nhỏ bé trong tay đánh cho bốn người thất điên bát đảo sắp sửa phải thua, may nhờ Nhậm Doanh Doanh dụng mưu uy hiếp người yêu hắn là tên Dương Liên Đình cho hắn phải phân tâm chia trí nên thất cơ thua trận và chết.

Nhân vật Đông Phương Bất Bại trong tiểu thuyết nguyên thủy của Kim Dung chỉ xuất hiện một phần ngắn ngủi đó thôi, nhưng kỷ nghệ điện ảnh sau này đã tách y khỏi bộ Tiếu Ngạo Giang Hồ, tô thêm son điểm thêm phấn cho tăng phần lãng mạn, hư ảo, thành từng đoạn phim ngắn rất độc đáo. Người viết có coi được vài phim và nhớ 2 phim sau đây:

1-Trong một phim ngắn 90 phút, đoạn cuối hai nhân vật Đông Phương Bất Bại và Dương Liên Đình bị 4 người ở trên vây đánh trên đỉnh núi như trong truyện. Chỉ hơi khác một chút: Dương Liên Đình đã bị đánh chết, nhưng Đông Phương Bất Bại chỉ mới bị trọng thương, muốn lết đến bên Dương Liên Đình để cùng chết bên nhau nhưng không còn sức. Hiệp sĩ Lệnh Hồ Xung đã thương cảm và chơi đẹp bằng cách dùng chuởng đưa Đông Phương Bất Bại đặt hắn nằm xuống cạnh người yêu Dương Liên Đình. Đoạn cuối này thật cảm động vì Đông Phương Bất Bại nhìn đối thủ Lệnh Hồ Xung mỉm cười ngỏ ý cám ơn rồi mới xuôi tay nhắm mắt.

2-Phim thứ hai hoàn toàn đi xa cốt truyện, táo bạo hơn nhiều với sự góp mặt của các tên tuổi lớn.

Trong phim, Đông Phương Bất Bại luyện Quỳ Hoa Bảo Điển cao siêu quá nên đã biến chất thực sự trở thành một cô gái đẹp cùng hiệp sĩ Lệnh Hồ Xung tình cờ gặp gỡ, kết bạn, và bắt đầu chuyển sang yêu đương. Lệnh Hồ Xung không hề biết đó là giáo chủ phe Ma giáo khét tiếng giang hồ. Chuyện gì đến phải đến. Một đêm kia Lệnh Hò Xung đến thăm Đông Phương Bất Bại cùng uống rượu say sưa tình chàng ý thiếp mặn nồng, nhưng Lệnh Hò Xung trong đêm tối mập mờ, thêm say men rượu men tình, không biết Đông Phương Bất Bại đã khéo léo đem một cô gái khác thế chỗ ân ái cùng Lệnh Hồ Xung bởi vì y dù sao vẫn không thể sinh lý hoàn toàn như một phụ nữ bình thường được.

Sáng hôm sau, khi Lệnh Hò Xung biết người mình yêu đương, và cùng qua đêm là Đông Phương Bất Bại thì đến lúc phải quyết chiến. Kết cuộc hắn bị 4 người vây đánh rớt xuống núi. Lệnh Hồ Xung bay theo nắm được vạt áo hỏi lần cuối: “Người đêm qua có phải là nàng không?” Đông Phương Bất Bại không trả lời, chỉ mỉm cười đẩy người tình trở lên bờ, còn mình tiếp tục rơi xuống vực sâu chết, để lại chàng hiệp sĩ Lệnh Hồ Xung với câu hỏi nghìn thu không ai có thể trả lời.

***Tinh Tú Lão Quái

Một trong những điểm hay của truyện võ hiệp Kim Dung là bản chất khôi hài của ông. Lục Mạch Thần Kiếm có lẽ là tác phẩm làm nỗi bật đặc tính hài hước đó qua nhân vật Tinh Tú Lão Quái Đinh Xuân Thu chưởng môn phái Tinh Tú, được đám lâu la đệ tử của ông tôn vinh thành “Tinh Tú Lão Tiên”.

Hắn vốn là một kẻ phản đồ của phái Tiêu Dao, lừa thầy phản bạn, không một hành động gian ác nào không làm, và, vốn cũng là một đại cao thủ trong Lục Mạch Thần Kiếm, võ công có lẽ chỉ kém hơn Bắc Kiều Phong một chút thôi. Ngay cả Nam Mộ Dung chưa chắc đã thắng nỗi. Vì vậy tính tình cao ngạo đến bệnh hoạn của lão không ai có thể bì kịp. Mỗi lần lão đến đâu là kéo theo một lũ côn đồ đệ tử nịnh bợ đông như kiến đi theo khua chiêng gióng trống, cờ xí rợp trời, reo hò xưng tụng lão vang rền đến đó.

Đại hội võ lâm anh hùng tụ hội tại chùa Thiếu Lâm, Tinh Tú Lão Quái cùng đám đệ tử cũng kéo đến. Chúng đồng loạt trống chiêng reo hò:

“Tinh Tú Lão Tiên
Thần thông quảng đại
Võ công cái thế
Pháp lực vô biên
Uy Chấn thiên hạ”

Tất cả giới võ lâm chung quanh chỉ biết cười khinh bỉ chứ không làm gì được, vì chúng đông quá và sẵn sàng dùng độc thủ, hèn hạ trả đũa bất cứ ai chỉ trích.

Bọn giáo chúng Tinh Tú xưng tụng một hồi rồi cũng chán, đang nghĩ mệt, bỗng nhiên một giọng nói ồm ồm thiệt to vang lên:

“Tinh Tú Lão Tiên
Thần thông quảng đại
Võ công cái thế
Pháp lực vô biên…

Giọng nói từ phía quần hùng chứ không phải từ đám đệ tử làm cả đám nức lòng hả dạ. Tại sao không? Gà nhà khen nhau làm sao phê bằng từ phía bàng dân thiên hạ? Thế là cả mấy trăm cái miệng cùng chiêng trống lại được dịp hồ hỡi lặp lại.

“Tinh Tú Lão Tiên
Thần thông quảng đại
Võ công cái thế
Pháp lực vô biên…
Trống chiêng lại có dịp vang lừng.

Cái giọng ồm ồm đó bèn tiếp luôn câu cuối
“Thối hơn rắm chó…”

Đám vô lại đang lúc cao hứng không kịp đề phòng cùng lượt tụng theo “Thối hơn rắm chó…” vang dội một góc trời.

Tất cả quần hùng thiên hạ được một trận cười nghiêng ngữa.

Đó là kiệt tác của Bao Bất Đồng, một trong bốn kiện tướng của Mộ Dung công tử. Bọn Tinh Tú bị một vố đau nhưng không dám làm gì cao thủ nhà Mộ Dung.

Tôi tin chắc đây là đoạn hài hước vui nhộn nhất trong bộ Lục Mạch Thần Kiếm, và có lẽ trong tất cả tác phẩm của Kim Dung, Không thể không khâm phục dưới ngòi bút của Kim Dung tiên sinh, nhân vật tà ác như Tinh Tú Lão Quái trong một thoáng bỗng trở thành thằng hề đem tiếng cười thoải mái đến cho bao người.

***Mối tình tay ba khốc liệt.

Khác với tình yêu thanh cao và cam đành với số phận của Nghi Lâm với Lệnh Hồ đại ca đã nói ở trên, “Mối tình tay ba” sau đây là một trang tình sử khốc liệt trong Thiên Long Bát Bộ

Ba người đồng môn phái Tiêu Dao. Thiên Sơn Đồng Mỗ là đại sư tỷ, và tam sư muội Lý Thu Thủy cùng đem lòng yêu thương nhị sư huynh Vô Nhai Tử, sinh ra mối tình tay ba ngang trái và khốc liệt nhất trong tất cả mối tình của Kim Dung, và có lẽ trong tất cả các tiểu thuyết võ hiệp cùng thời.

Vô Nhai Tử trước hai mối tình thâm không biết cùng ai nên sau khi được sư phụ truyền lại chức chưởng môn phái Tiêu Dao bèn bỏ đi, để lại sau lưng Thiên Sơn Đồng Mỗ và Lý Thu Thủy căm hận nhau suốt đời vì nghĩ tại người kia nên Vô Nhai Tử không thể trọn vẹn với mình.

Thiên Sơn Đồng Mỗ lập nên cung Linh Thứu với vô số thuộc hạ đông đảo.

Lý Thu Thủy lưu lạc về nước Tây Hạ và trở thành Hoàng Phi.

Hai phương trời cách biệt, nhưng định mệnh dành sẵn họ vẫn nuôi sự căm giận lẫn nhau và tiếp tục gặp gỡ, giao đấú để phải hạ đối phương cho bằng được. Hai tỷ muội này giao tranh nhau không biết bao nhiêu trận và ngang tài đồng sức không ai thắng được ai mặc dù họ cùng đã già và người mà họ tranh giành cũng đã ra người thiên cổ.

Trận cuối cùng có sự chứng kiến của Hư Trúc, đệ tử của Vô Nhai Tử. Hai người vừa đấu trí, vừa đấu lực đến sức cùng lực kiệt vẫn bất phân thắng bại thì bộ hạ của Đông Mỗ đã tìm đến khiến Lý Thu Thủy sợ hãi phải dùng kế giả chết.

Thiên Sơn Đồng Mỗ tưởng kẻ thù đã chết, rất vui mừng vì cuối cùng đã chiến thắng dù biết mình cũng sức cùng lực kiệt sắp chết trong phút chốc. Thấy Hư Trúc có kỷ vật của Vô Nhai Tử bên mình bèn nói lấy cho bà xem. Té ra là bức tranh vẽ một thiếu nữ rất đẹp giống Lý Thu Thủy như hệt. Đồng Mỗ thoạt đầu tức giận tính xé bức tranh nhưng bà chợt đổi thái độ la lên “Không phải hắn! Không phải hắn! Ha ha” Bà miệng cười mà nước mắt tuôn trào… và chết.

Lúc này Lý Thu Thủy mới bật dậy. Nãy giờ bà cũng thấy thái độ kỳ lạ của sư tỷ Thiên Sơn Đồng Mỗ nên nói Hư Trúc cho bà xem bức tranh. Lý Thu Thủy chỉ ngắm bức tranh một lúc và la lên “Đúng là hắn! Đúng là hắn! Ha ha!” Giọng cười cũng đầy bi thương nước mắt trào dâng.

Hư Trúc không hiểu tại sao cùng một bức tranh nhưng hai người nói trái ngươc.

Lý Thu Thủy giải thích: “Người trong bức ảnh là em gái ta. Nó giống ta lắm chỉ khác hắn có má lúm đồng tiền và nốt ruồi ở khóe mắt. Ta không có. Khi ta và sư bá ngươi tranh nhau vì sư phụ ngươi thì em gái ta mới mười lăm tuổi và không biết võ công nên cả hai chúng ta đều không để ý. Thế mà…. Tiểu muội ơi ngươi thiệt là tốt phước. Thiệt là tốt phước.”, nói xong Lý Thu Thủy quay sang Thiên Sơn Đồng Mỗ đã chết than lớn “Sư tỷ ơi chị em ta đều là những kẻ đáng thương, và cùng bị người vô lương tâm đó lừà gạt.” Bà nói xong cũng từ giã cõi đời.

Hai sư tỷ muội hờn ghen, thù hận đánh nhau đến già, đến chết, mới khám phá ra người họ cùng yêu thương thật ra đã thương yêu một người khác.

ThaiNC



Blog Archive