Showing posts with label lLỗ trí Thâm. Show all posts
Showing posts with label lLỗ trí Thâm. Show all posts

Tuesday, September 24, 2019

KINH CUNG CHI ĐIỂU
Mẹ tôi qua đời đã được hơn ba năm, cụ mất ở tuổi thọ 93. Năm 1946 bà mới ở tuổi 28 đã là góa phụ ! Bố tôi bị Việt-Minh giết bằng cái vồ đập đất đánh vào gáy rồi đạp thẳng xuống hố, lấp đất. Ông là đảng viên Việt-Nam Quốc-Dân Đảng. Vì thấm nhuần đạo lý Khổng Mạnh “tam tòng, tứ đức” nên mẹ tôi ở góa thờ chồng, nuôi con cho đến khi tay xuôi mắt nhắm. Tôi năm nay đã qua cái tuổi “thất thập cổ lai hy”, cũng đang chờ để đi gặp mẹ mình; chứ không như “bác” Hồ ở tuổi già ước mơ được đi gặp cụ Mác cụ Lê! Người ở lại thương nhớ người ra đi. Nhớ bóng, nhớ dáng, nhớ lời, nhớ tiếng, nhớ tập tục, nhớ thói quen v..v.. Phần tôi, tất nhiên cũng không tránh khỏi tâm trạng đó. Những kỷ niệm, những lời mẹ dạy thì không sao kể xiết... tất nhiên có cái nhớ cái quên! Thế nhưng đặc biệt câu nói mà mẹ tôi lẩm bẩm suốt quảng đời bà: “tôi như con chim chết hụt” mỗi khi có ai nhắc tới Việt-Minh, Việt-Cộng; thì anh em, vợ chồng, con cái, cháu chắt chúng tôi không bao giờ quên được!
Tội nghiệp mẹ tôi, tại sao bà lại mang nặng cái tâm trạng “kinh cung chi điểu” kia suốt đời bà? Chẳng lẽ cái “đồng bào” Việt-Minh, Việt-Cộng kia là cái hoảng sợ đeo đẳng nặng nhọc cho tới ngày bà nhắm mắt? Chồng bà yêu Nước, chống “Tây”, bị “đồng bào” Việt-Minh lấy vồ đập đất đánh vào gáy chôn sống; Con bà thì được “đồng bào” Việt-Cộng “thống nhất đất nước” và cái “không có gì quý hơn độc lập tự do” cho đi “học tập cải tạo” mút mùa nơi rừng thiêng nước độc miền Bắc! Thế là mẹ tôi thân già còm cõi lại phải gánh gồng vượt ngàn dặm tiếp tế nuôi con!
Bà có người anh ruột, ly khai gia đình theo Việt-Minh từ khi mới 15 tuổi thơ. Năm 1954, khi tiếp thu Hà-Nội, ông vội vàng tìm em. Tay mới vừa bắt, mặt mới vừa mừng thì lời nói đầu tiên đầy sợ sệt hoảng hốt: “cô hãy tìm đường vào nam ngay!..”. Và rồi, sau 30/4/1975, lại một lần nữa, ông vội vào Nam tìm gặp em mình. Dù đã hơn 20 năm sau, vẫn tâm trạng sợ sệt hoảng hốt như xưa, ông nghẹn ngào: “sao không đi Mỹ ? Khổ rồi !!”
Gần trọn cuộc đời cống hiến cho “cách mạng”, tới lúc gần đất xa trời, ông được “Bác” và “Đảng” chiếu cố, cấp cho cái gốc cây đa ở đầu làng: Căng cái bạt, đóng cái kệ, kê cái ghế... làm nghề “lao động là vinh quang”: Hớt tóc! Miệng ông luôn lẩm bẩm: “bị lừa.. bị lừa!!”. Và nỗi uất ức “bị lừa” này khiến ông vẫn cứ lẩm bẩm câu ấy tới tận giây phút nhắm mắt lìa trần.
Trong suốt những năm dài “học tập cải tạo”, tôi được người của “đỉnh cao trí tuệ” “giáo dục” rằng “khỉ là tổ tiên của loài người”; Và tiến trình văn hóa bắt đầu từ “đồ đá.. đồ đồng.. qua tới đồ “Độc”, đồ “Đểu”; Sau cùng, tiến lên “Tư-Bản Xã-Hội Chủ-Nghĩa!”.
Vậy thế nào là đồ “Độc”? Tôi có người bác họ, trước ngày 30-4-1975 ông nhất định ở lại, không theo vợ con di tản. Ngày đó ông đã ngoài sáu mươi, người hom hem như cây sậy, ông nghĩ ở lại chắc Việt Cộng chẳng tính tới ông, vì suốt cuộc đời ông chỉ là một anh thư ký quèn! Cái nghề cạo giấy, trói gà không chặt, lính Việt-Nam-Cộng-Hòa chê! Thế nhưng ngày “đại thắng mùa xuân”, lính “cụ Hồ” vào Sài-Gòn chia nhau đóng quân rải rác trong nhà dân. Nhà ông bác tôi cũng bị “chiếu cố”. Mười tên cán ngố “cơm niêu, nước lọ” ở nơi rừng rú đã quen, nay vào thành phố văn minh, không biết sử dụng những tiện nghi “hiện đại”! Ăn ở bừa bãi, bê bết, bẩn thỉu, bụi bậm v..v.. Bác tôi không chịu được, ôn tồn đề nghị họ luân phiên ở các nhà khác. Chúng không chịu.. cứ ở lì! Bác tôi khóa nước, tắt điện. Ông bắc võng nằm trước nhà nhìn chúng sinh hoạt. Cuối cùng chúng chịu thua, dọn sang nhà hàng xóm. Khi ra khỏi cổng nhà, tên đội trưởng quay lại nói: “Rồi mày sẽ biết tay ông!”. Vậy thì “tay ông” ra sao?*Chị người làm sau ngày “giải phóng” đã xin nghỉ, đột nhiên trở lại thăm ông. Sau những câu hỏi thăm tình nghĩa, chị góp ý: “Bà và các cô cậu ra đi để lại ông một mình, nay ông phải tự lo mà sống, con đề nghị ông mang cái bàn nhỏ và cái máy đánh chữ ra để ở đầu ngõ, đánh máy thuê, may kiếm được đồng vào đồng ra cho qua ngày”.. Sau khi chị người làm giã từ, ông suy nghĩ thấy có lý. Ngay hôm sau, người qua lại đã thấy ở đầu ngõ xuất hiện một ông già đánh máy thuê. Ngày qua ngày, tạm đủ sống. Ông nghĩ tới chị người làm trung thành tốt ý mà mang ơn! Thế nhưng, chợt một hôm chị người làm lại xuất hiện. Lần này chị mang đến cho ông một tin mừng, chị đưa ra một xấp giấy đề cập tới những người làm sở Mỹ trước kia sẽ được Mỹ can thiệp cho đi, đặc biệt với ông vì có bà nhà đã làm sở Mỹ. Chị yêu cầu ông gấp rút đánh máy ra nhiều bản để chị bán cho những người làm sở Mỹ còn kẹt lại, và hẹn hôm sau chị trở lại. Ông thức gần trắng đêm để đánh vội ra nhiều bản, và chờ! Tội nghiệp, Thay vì chị người làm “trung thành” thì là những tên công an áo vàng ập đến! Khám xét, hò hét.. Rồi cái gì xảy đến? Ông bị bắt vì tội “âm mưu phát tán tài liệu phản động”. Còng tay, bỏ tù, giam ở nhà tù Phan-đăng-Lưu. Sau đó đưa đi đâu không ai hay biết, vì không có thân nhân! Cuối cùng, không bao giờ ông trở lại mái nhà xưa! Căn nhà của ông ít lâu sau người ta thấy có người ở, lớn bé, nói tiếng Bắc giọng léo lắt, lượn lẹo.. khó nghe. Hơn ba mươi năm qua, các con ông mòn mỏi tìm xác cha mình nhưng vẫn biệt vô âm tín. Tóc họ đã hoa râm, nhưng hàng năm vẫn thay phiên nhau về quê cũ, đứng trước cửa nhà xưa, tay cầm nén nhang tưởng nhớ cha mình, hồi tưởng một thời thơ ấu trong căn nhà êm ấm hạnh phúc của một thuở đất nước thanh bình thịnh vượng!
Phần tôi, trong âm thầm tận cùng ở đáy lòng, tôi ước mơ ở tuổi già, tôi và họ quên được những hận thù để nhẹ nhàng ra đi. Nhưng dễ gì! tâm tư nào hóa giải được nỗi đau tình phụ tử, lòng hiếu đễ?
Ngày giỗ mẹ tôi, đứa cháu lớn hỏi tôi rằng: “Cụ nội bị 'kinh cung chi điểu', thế còn ông nội thì sao?”. Tôi không trả lời, vì ở tuổi chúng chưa biết gì về hận thù! Thế nhưng câu hỏi đó đã đánh thức trong tôi niềm đau ngủ yên của những năm tháng tù đày. Những cái “Độc”, cái “Đểu” của người Bắc Việt-Cộng ở những ngày xa xưa nơi rừng thiêng nước độc mà tôi và các chiến hữu của tôi đã nhiều lần chết hụt lạnh người, lại từ ký ức lũ lượt trở về. Vậy thế nào là đồ “Đểu”?
Ngày 29-6-1976 trên bến Hạ-Lý, Hải-Phòng, miền Bắc, trước mặt chúng tôi (những tù bại binh biệt xứ), một tên bộ đội sau khi dựng chiếc Vespa màu xanh dương (cướp được từ miền Nam), hắn chậm rãi mở cốp xe lấy ra một lá cờ vàng ba sọc đỏ rồi từ từ hắn lau xe, hắn lau khắp “thân thể” cái xe. Cuối cùng khi lau tới cái yên xe, hắn quay mặt nhìn chúng tôi.. cười đểu. Ngày đó tôi ghi nhận được nỗi đau đớn uất hận hằn lên khuôn mặt những đồng đội tôi! Những ánh mắt đổ lửa của thân phận tù đày ở ngày xa xưa đó, còn đeo đẳng tôi tới hôm nay! Cũng chính ngày đó, trước khi chích ngừa tù binh, tên bác sĩ Việt-Cộng qua loa phóng thanh, hắn cao giọng nói: “Đây là miền Bắc Xã-Hội-Chủ-Nghĩa lành mạnh, các anh sẽ được tiêm phòng để ngừa những bệnh truyền nhiễm của miền Nam ở trong người các anh”. Thế nhưng mỉa mai thay, chỉ ít tháng sau, Sài-Gòn bị dịch ghẻ ngứa chưa từng có, tràn lan khắp nơi. Người dân nhỏ to: “bộ đội và bọn thổ phỉ miền Bắc mang vào!” Một tên cai tù trả lời “anh vào hỏi nợn” sau khi một chiến hữu của tôi hỏi xin hắn cho nhặt những mẩu đầu gân khoai mì mà lợn chê, nằm dưới hố rác đã nhiều ngày. Tôi không sao quên được nét mặt thèm khát và thất vọng của người chiến hữu ấy! Thật là đểu cáng và tàn nhẫn. Làm sao có thể tìm được trên trái đất này một tên cai ngục đểu độc như tên cai tù Việt Cộng kia?
“Ngụy quân, ngụy quyền”.
Trong một lần khác, một tên cai tù nhẹ nhàng kể với tôi: “Thời thơ ấu, hắn và các bạn thường nghịch ngợm phá phách hàng xóm. Mỗi lần hư hỏng như vậy, mẹ hắn thường chửi hắn "thằng ranh con nghịch như ngụy".” Sau đó hắn nhìn tôi cười đểu.
Những cái đểu như đã có sẵn bàn bạc khắp trong người dân thường cho đến kẻ lãnh đạo ở miền Bắc! Hồ-chí-Minh khi còn sống, đánh chiếm miền Nam, ông xúi bọn Mặt-Trận Giải-Phóng Miền Nam rằng: “Miền Nam đi trước, về sau”. Bọn Nguyễn-hữu-Thọ, Nguyễn-thị-Bình, Trịnh-đình-Thảo, Trần-văn-Trà v.v.. tưởng bở, cắm đầu đánh chí mạng! Sau 30-4-1975, Mặt-Trận bị giải tán; Lính nón tai bèo cùng những thủ lãnh lũ lượt lơ láo bị cho về vườn. Bọn Bắc Việt Cộng-Sản chính hiệu tràn vào. Cướp của, lấy nhà, chia nhau chức trọng quyền cao; Tham ô, hủ hóa, ăn cắp, ăn trộm v.v.. Mà “mức độ lẫn cường độ” tăng lên mãi tới ngày hôm nay! Kết quả, dân chúng Nhật-Bản phải phong cho Đảng và Nhà-Nước Việt-Cộng cái tên là “Tập đoàn lãnh đạo giòi bọ !”
Trong cuộc cầu nguyện lặng lẽ cho hòa bình của giáo dân ấp Thái-Hà, đòi lại đất đai của giáo xứ bị cướp cạn từ nhiều năm qua, đã bị con cháu “bác Hồ”, người “đầy tớ nhân dân”, chơi đểu bằng trộn lẫn nước tiểu và phân người, rải rắc vung vãi khắp nơi quanh nhà thờ. Cuối cùng, cả đức Tổng-Giám-Mục Hà-Nội lẫn giáo dân “chào thua”! Phần đất đó được bọn người “đểu” biến vội thành công viên.
Thiền sư Thích nhất Hạnh sau bao năm lưu vong, được chúng cho phép về quê hương yêu dấu! Hí hửng dẫn theo cả đoàn tăng ni Việt có, Tây có, rầm rộ cờ xúy diễn hành từ Nam ra Bắc.. Cầu siêu.. Cầu hồn.. Được chủ tịch nhà nước Việt cộng Nguyễn minh Triết khen: “Thiền sư Thích nhất Hạnh và đoàn tăng thân Làng Mai đã có những đóng góp tích cực vào hoạt động tôn giáo ở Việt Nam..” Được lời như cởi tấm lòng, thiền sư vội vàng bỏ ra cả triệu đô la Mỹ, lập dựng tu viện Bát-Nhã ở Bảo Lộc, tập trung được 400 tăng sĩ nam nữ. Mới chưa được bao lâu thì nhà nước xem ra thấy không ổn, bèn cho bọn côn đồ lưu manh tới phá phách, dùng bạo lực đánh đuổi tăng sĩ ra khỏi chùa! Dư luận đàm tiếu thì Nhà Nước giải thích đó là hành động tự phát của nhân dân!
Những đòn “đểu, độc” không những chỉ ra chiêu với đối tượng không phải Cộng Sản, mà ngay trong đảng viên CS chính hiệu cũng chơi nhau sát ván! Đơn cử như ông Hoàng minh Chính, viện trưởng viện triết học Mác và Lenin của Hà-Nội được Nhà nước cho qua Mỹ chữa bệnh. Ngày 28-9-2005, ông “Triết gia” phát biểu tại trường đại học Harvard về tính chất không thật của chủ nghĩa Marx và Engels, đồng thời đề nghị dân chủ cho Việt-Nam. Khi trở lại Sài-Gòn, liền bị một nhóm côn đồ dến trước cổng vứt phân người vào nhà ông. Ông đưa đơn khiếu nại thì chính quyền giải thích đó là hành động tự phát của nhân dân!
Gần đây nhất là vụ cướp đất trắng trợn và tàn bạo. Khổ chủ là Đoàn văn Vươn, một cựu bộ đội ở huyện Tiên-Lãng Hải Phòng, bị nhà nước phá nhà, cướp đất công khai bằng bạo lực. Bị đẩy vào đường cùng, Đoàn văn Vươn đã dùng súng và lựu đạn để chống lại sự ức hiếp tàn bạo đó. Sự kiện chính những người “cùng là Việt-Cộng” chơi đểu lẫn nhau đã không thể che dấu được dư luận trong nước và thế giới. Cuối cùng Đoàn văn Vươn bị bỏ tù, nhà cửa bị giật sập, san bằng. Chủ tịch huyện tuyên bố: “nhân dân bức xúc vì hành động sai trái của Đoàn văn Vươn nên kéo nhau tới san bằng nhà của anh!!..”
Bây giờ, tháng này, ba mươi bảy năm về trước, ngày 30-4-1975; ngày mà miền Nam thân yêu rơi vào tay bọn Bắc Việt-Cộng. Chúng cướp bóc, bỏ tù, trả thù, chém giết, đày đọa... Đất nước gặp khổ nạn! Cả miền Nam tràn ngập máu lửa, hừng hực hận thù. Kinh hoàng, hoảng hốt, người dân lành vô tội ùa nhau băng rừng vượt biển chạy trốn! Người chết nổi, kẻ chết chìm, xác người bồng bềnh phủ kín biển Đông! Người dân miền Nam gọi tháng đó là “Tháng Tư Đen”!
Bản thân tôi giờ đây có được những tháng năm cuối đời sống bình an, hạnh phúc, no ấm, an nhàn ở đất nước tự do này là nhờ tấm lòng nhân ái của người chủ nhà, một dân tộc hiếu khách, hiền hòa, thẳng thắn và.. ngây ngô trước những cái “độc”, cái “đểu” của kẻ khác! Cho nên, những năm tháng còn lại ở cuối đời, tôi thường tự nhủ: “ơn hãy đền, nhưng thôi.. oán đừng trả!” Ơn cha ơn mẹ, ơn bạn bè thân thích; ơn đồng bào miền Nam yêu thương, hiền hòa; ơn tổ quốc miền Nam tự do no ấm; ơn dân tộc Mỹ cưu mang dung chứa... Tôi sẽ đền ơn họ bằng sự kiên định lập trường ở biên giới Quốc-Cộng: Không chao đảo, bấp bênh, bội bạc! Còn đối với đất nước của người nhà chủ này, tôi nghiêm khắc với con cháu mình trong học hành, phát huy, tận tụy, nỗ lực, tận tình đóng góp cho xứ sở mà chính mình đang dung thân!
“Oán không trả”!
Những vết thương tuy đã đóng vẩy liền da qua nhiều năm tháng.. Thế nhưng gặp phải những ngày trở mưa trở gió, tránh sao không khỏi nhức nhối? Nhiều bạn trẻ trách tôi rằng: “sao cứ thấy hình ông Hồ-chí-Minh thì phát dị ứng khó chịu?” Tôi thừa nhận điều đó. Vì chính ông ta là “cây cung” đã làm hoảng sợ mẹ tôi, bác tôi, bản thân tôi và những người tôi thân thiết. Từ biệt quê hương yêu dấu đã lâu năm, lòng hoài cảm, tình hoài hương luôn chập chờn thôi thúc... nhưng chưa một lần thực hiện được. Cũng chỉ tại cái “cây cung Hồ-chí-Minh” kia in trên đồng tiền ở Việt-Nam đang luân lưu trên tay người dân mua bán, tiêu xài. Về thăm quê hương yêu dấu mà phải để cả triệu đồng tiền giấy có hình ông Hồ trong túi quần túi áo của mình qua ngày qua đêm thì… kinh hoàng quá! Thôi thì quê hương yêu dấu dù có như chùm khế ngọt cũng đành nén lòng nhớ nhung... Chờ đợi vậy!
Little Saigon
Lỗ Trí Thâm

Tuesday, July 23, 2019

Đểu!

Lỗ Trí Thâm 

 “… Anh có tội….”

“… Không, tôi không có tội. Tôi đi tu từ nhỏ.. Chính quyền miền Nam lập nên Tuyên Úy trong quân đội mục đích là để cầu nguyện cho các quân nhân tử trận được siêu thoát..Tôi chưa từng cầm súng bắn ai bao giờ.!.!”

“… Tội của anh còn nặng hơn những tên cầm súng bắn chúng tôi..Vì sao?.Bọn lính chúng nó biết chắc sau khi chết sẽ được anh cầu nguyện cho nó lên thiên đàng, nên chúng cắm đầu đánh chúng tôi chí mạng..”

Cả hội trường im lặng ngột ngạt… Người ta nghe được tiếng ruồi bay… Vị Linh Mục chậm chạm ngồi xuống. Tên giảng viên vênh mặt cười đểu…

Bốn mươi bốn năm sau. Một sáng Chủ Nhật, tại nhà thờ ở giữa Little Saigon, Thủ Đô của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản. Vị Linh Mục khả aí Trong bài giảng về “Chúa tạo nên vạn vật”, ngài có tạt nhẹ qua “bác Hồ” rằng: “Người Cộng Sản Hà Nội, đỉnh cao trí tuệ nói rằng khỉ là thủy tổ của loài người. Cho nên đi đến đâu người ta cũng thấy đám khỉ dân hoan hô ông khỉ già..”

Sau Thánh lễ, tôi vội đến gặp vị Linh Mục để ngỏ đôi lời rằng tôi rất tâm đắc bài giảng của ngài hôm nay. Tôi ngỡ ngàng khi nhận ra ngài chính là vị linh mục năm xưa tôi kể ở phần đầu của bài viết này. Đó là năm đầu, chúng tôi bị giam ở Long Giao Long Khánh… Qua lời chào xã giao, tôi đề nghị với ngài thêm vào bài giảng phần tiến trình văn hóa từ con khỉ thành con người rằng:   “Sinh hoạt sơ khai từ đồ đá, đến  đồ đồng rồi tới… đồ đểu, đồ độc… cuối cùng tiến tới... Tư Bản Xã Hội Chủ Nghiã..”. Vị Linh Mục già,  khả aí mỉm cười quay lưng vội vã bước đi... Tôi nhìn theo cái lưng còm cõi thấy lòng xót xa!!.

Thế nào là “đồ đểu, đồ độc?”. Trong khuôn khổ bài này, tôi xin được tạm đề cập tới phần “đồ đểu”“đồ độc” xin khất lại bài sau…

 “Trình diện học tập cấp đại úy mang theo 10 ngày lương thực..Cấp thiếu tá 15 ngày”.

Sau gần một năm, một ông Đại Úy người nhái hỏi: “Các anh thông báo học tập 10 ngày, sao bây giờ gần cả năm chưa cho chúng tôi về?”

Bộ đội: “.. Chúng tôi nói mang theo 10 ngày lương thực… Anh có thấy thông báo nào nói 10 ngày rồi về.?.”

Ông Đại Úy người nhái tiếp “Anh nói học tập tiến bộ được về, vậy gần cả năm nay tôi đã lao động tốt, chấp hành nội quy tốt sao tôi chưa được về?Anh cho biết thế nào là mức độ tốt để tôi thi hành..”.

Bộ đội: “Tốt hay chưa tốt, anh tự hỏi anh..” (Long Giao 1975)

Ông Thiếu Tá “thua cuộc”: “ …Xin cán bộ cho tôi nhặt những đầu gân củ sắn ở dưới hố rác kia được không?”

Cai tù:“…Anh vào hỏi... nợn…” (Yên Bái 1977)

Lính ông Hồ “đểu”, thế còn dân ông Hồ thì sao?

Hà Nội, chủ một nhà nghỉ (khách sạn) thông báo tuyển nhận tiếp tân (nhân viên). Sau hai tháng nếu ai đạt tiêu chuẩn sẽ được thâu nhận. Trong thời gian thử thách, mọi thí sinh đếu cắm đầu làm tốt. Nhưng cứ mỗi sau hai tháng, mọi người đều rớt!!.. Cứ như thế, đợt này tiếp đợt khác không có ai trúng tuyển. Chủ nhân cả năm không phải trả tiền mướn người...

Tại Thủ Đô Little Saigon.Chủ nhà hàng ăn là người Hà Nội 2 nút ( 1975), ngồi thâu tiền.Thực khách là một cặp tình nhân trẻ Việt Mỹ. Cô gái Việt thấy biên nhận do người tình của mình trả tính sai bèn nói “Chúng tôi ăn bún thịt nướng sao lại tính chả cá Thăng Long??. Chủ nhân lạnh lùng, trả lại phần tiền sai biệt,  buông nhẹ một câu:“Nhầm”.(!)

Khỉ bộ đội “đểu”. Khỉ dân  đểu”. Thế còn khỉ “bác” thì sao??

Trong suốt chiến tranh xâm lăng miền Nam “bác” luôn bốc thơm bọn “Giải Phóng Miền Nam” rằng “Miền Nam đi trước, về sau”. Bọn này cắm đầu đánh chí mạng. Sau 30/4/1975 cả lũ “về sau”... về vườn chăn vịt.

Bà Cát Hạnh Long tức Bà Nguyễn thị năm góp 20, 000 đồng Đông Dương tương đương  700 lạng vàng cùng thóc, gạo, vải vóc, nhà cửa cho  “bác Hồ” và các đồng chí của “Bác” gồm Trường Chinh, Hoàng quốc Việt, Lê đức Thọ, Phạm văn Đồng, Võ nguyên Giáp và Nguyễn chí Thanh v..v…

Trong cải cách ruộng đất phát động năm 1953 bà Năm là người đầu tiên bị “bác Hồ” cho xử bắn với tội danh: ”Tư sản địa chủ, cường hào gian ác..”. Khi tử hình “bác” đội tóc giả, mang râu gỉa. đội mũ kín, mang kính dâm đứng trộn trong dân xem. Những ngày sau đó bác sụt sùi thương  tiếc !!...

“Trồng cây mười năm.Trồng người trăm năm”(Hồ khỉ).Tiến trình văn hóa “đểu” gần như kiện toàn. Từ Nam ra Bắc “đểu” phủ kín đất nước…Rau. “đểu”. Thịt “đểu”.. Gạo “đểu”. hàng “đểu”... Chặt, chém. “đểu”… Xuất khẩu nhân công và gái tơ “đểu”. Sư “đểu”... Tham nhũng “đểu”. Nhân đạo “đểu” v..v…

Cái “đểu” khốn nạn nhất là hôm nay, sau bốn mươi bốn năm rồi chúng vẫn cứ gọi những người bị chúng cướp sạch, và đã phải bỏ nước ra đi là “bọn ba que”. Lá cờ linh thiêng yêu thương của họ là cờ “ba que”.

Vậy thì cờ đỏ sao vàng của chúng thì sao?. Linh thiêng cỡ nào??.

Đây là sự linh thiêng:

“Cao Bằng là vùng ruộng có nhiều đỉa. Bệnh viện tháng nào cũng phải gắp đỉa trong người của nông dân.Đỉa trong mũi. Đỉa trong tai. Đỉa trong cổ họng v..v...

Một ngày, bệnh viện tiếp nhận một phụ nữ bị đỉa nằm sâu trong phần kín đã nhiều tháng. Sở dĩ để lâu như vậy là vì nạn nhân cứ nghĩ là mình kinh nguyệt không đều…

Một y sĩ và hai phụ tá chật vật gần một tiếng giờ phẫu thuật. Cửa mình người phụ nữ kia phải mở banh ra mới lôi được con điả ra ngoài. Con đỉa mình phủ đầy máu đỏ, có hai đầu vòi. Cái khiến cho mọi người ai nấy đều kinh ngạc, hoảng hốt là vì trên lưng con đỉa có mờ mờ một ngôi sao vàng vàng năm cánh!!”. (thật là linh thiêng!!). 

Litlle Saigon 20/7/2019
Lỗ Trí Thâm 

Monday, July 22, 2019

“HẬU SANH KHẢ ÚY”

 Lỗ Trí Thâm

“..Các anh đánh đấm như con c.., Mỹ nó bỏ các anh mà các anh không biết, các anh thua là phải !!.. (Ngô Kỷ 2016).
“..Tệ nạn mua quan, bán chức của một thành phần thiểu số trong quân đội miền Nam Việt Nam mà đã góp phần sụp đổ của Việt Nam Cộng Hoà…” (Nguyễn quốc Lân 2019).
- Tại quán phở 79, một ngày giữa năm 2017 ở Thủ Đô Little Saigon, tôi hỏi Tướng Đảo rằng ông có biết lính của ông đánh giặc tuyệt vời không?.. Ông chưa kịp trả lời, tôi kể cho ông nghe chuyện một người lính trong trận đánh cuối cùng của ông ở Long Khánh như sau: Từ một khoảng cách khá xa phía bên kia bờ suối, ký giả AFP hỏi một ký gỉa Việt Nam rằng: “Người lính đang được người bạn băng cái chân đầy máu của mình mà sao cứ thấy anh ta la hét như chửi người bạn mình là sao?.. “Ký gỉa Việt Nam cười trả lời: “không phải đâu, nó la bạn nó băng cho lẹ để nó còn ra đánh tiếp!!. Ký giả AFP đưa hai tay lên trời: “Tuyệt vời, Tuyệt vời... lính chúng mày đánh nhau tuyệt vời” . Nghe xong câu chuyện, Tướng Đảo im lặng cúi đầu thở dài !!..
- Cuộc triệt thoái trên liên tỉnh lộ 7B từ ngày 17/3/1975 đến ngày 25/3/1975, chỉ có 8 ngày, khi về tới Tuy Hoà: 160.000 người còn lại 60.000 người. Hơn 20.000 quân tiếp vận tới nơi chỉ còn 5.000. Sáu Tiểu Đoàn Biệt Động Quân 7.000, chỉ còn 900.
- Tướng Westmoreland: “Chúng ta không thua tại Việt Nam, nhưng chúng ta đã không giữ đúng lời cam kết đối với Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà... Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các bạn cựu quân nhân của Quân Lực miền Nam Việt Nam vì chúng tôi đã bỏ rơi các bạn!!..”.
- Trận chiến An Lộc đánh vùi 93 ngày đêm, Việt Cộng chết và thương vong 35.500, bên ta có 10.000 quân, dân, cán, chính hy sinh. Sử gia Thomas Fleming (Cựu chủ tịch Hiệp hội các Sử gia Hoa Kỳ) đã so sánh trận chiến An Lộc với bốn trận chiến vĩ đại trong dòng quân sử thế giới gồm: Trận Verdun ở Pháp năm 1916, trận Stalingrad ở Nga năm 1945, trận Saratoga ở Mỹ năm 1777 và trận Gettysburg trong cuộc nội chiến Hoa Kỳ năm 1863.
- Trận Quảng Trị 28/6/1972 đến 16/9/1972, chỉ trong 81 ngày đêm, địch chết trên 10.000, phía ta có 7.755 chiến sĩ hy sinh. Chỉ trong 10 ngày cuối tại trung tâm thị xã Quảng Trị, trung bình một ngày có 150 binh sĩ cọp biển hy sinh..
Những sự kiện kể trên chỉ là một phần của triệu lần người lính miền Nam Việt Nam cống hiến cho quê hương.
Đánh giặc như thế sao lại là : “...Các anh đánh đấm như con c..”.(?)
Hoặc: “...Tệ nạn mua quan, bán chức trong quân đội miền Nam Việt Nam đã góp phần làm sụp đổ VNCH…”.(?) (xin đọc lại phần phát biểu của Tướng Westmoreland viết ở trên)
Ngày 30/4/1975, Nguyễn quốc Lân mới 11 tuổi, biết gì về “... quân đội miền Nam..??”. Lời phát biểu trên của một đứa trẻ 11 tuổi năm xưa nhờ vào kết quả “thua cuộc” của miền Nam mà ngày hôm nay có mặt ở nuớc Mỹ này, cơm no, áo ấm học hành trở thành luật sư. Đắc cử Uỷ Viên Giáo dục nhờ những lá phiếu của “Người Việt Miền Nam, cựu quân nhân VNCH.”. Nay trở mặt phê phán với lời lẽ đầy vong ơn, xấc láo như ở trên… Nực cuời và nham nhở hơn nữa là “đứa trẻ này” còn dạy bảo, chỉ dẫn những ông H.O gìà, bậc cha chú của hắn cách xử dụng Huy Hiệu của QLVNCH.. Hắn vặn hỏi rằng: “Các ông biết gì về 3 chữ Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm ??”. Hơn thế nữa, hắn còn lên giọng kẻ cả phán rằng: “Nếu các hội đoàn cựu chiến sĩ muốn khoác lên người phù hiệu có dòng chữ Tổ Quốc-Danh Dự-Trách nhiệm, họ cần phải lên tiếng giải quyết vấn nạn này..” 
Từ ngữ: khoác lên người” tên trẻ tuổi này sử dụng đầy tính kẻ cả, kiêu ngạo, hỗn láo, xấc xược!!.
Như đã viết ở phần trên, ngày 30/4/1975, Nguyễn quốc Lân mới lên 11. Một đứa trẻ miệng còn hôi mùi sữa biết gì về Huy Hiệu của QLVNCH ?.
“Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm”. viết dưới hình con chim ó chỉ dành cho quân đội VNCH. Chính thức từ 1955, chỉ có ở cơ quan của quân đội, các cơ sở dân chính không treo huy hiệu này… Hay nói một cách rõ hơn là ngoài quân đội, không một đoàn thể, tổ chức dân sự nào dùng huy hiệu này…
Sau 30/4/1975 bọn Cộng Sản Hà Nội có sử dụng huy hiệu này, đó là chúng dùng chân đạp nát cho thỏa lòng căm thù!!. Hôm nay, 44 năm sau, huy hiệu này một lần nữa lại bị nhóm dân cử trẻ tuổi ở Little Saigon bôi bác.
Chuyện xưa kể lại, trước năm 1975, những ngày nghỉ ở nhà, đứa con trai tôi hay lấy cái mũ có huy hiệu con ó của tôi đội lên đầu. Mẹ nó chỉ cho nó chạy quanh trong nhà, không cho ra ngoài ngõ… Tháng Tư Đen vừa qua, mấy ông lính già cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở mấy ông dân cử trẻ như thế..., nào ngờ.. “nhà kia lỗi đạo, con khinh bố..!!”(Tú Xương), chúng xúm nhau chửi các ông tàn tệ… Tội nghiệp !!.. Đặc biệt là tên Ủy Viên Giáo Dục này… Giáo dục mà... thiếu giáo dục…Hắn nói: “Nhóm cựu chiến sĩ này đã thoái hóa… không có tư cách khoác lên người phù hiệu này..”.
Còn ngôn ngữ nào tồi tệ hơn thế ??
Rõ ràng là: “Hậu sanh..khả ố”.
Quận Cam 5/2019
Lỗ Trí Thâm

Thursday, June 27, 2019

“Trả lại ta lá cờ yêu thương”

Lỗ trí Thâm 

“Trả lại ta lá cờ yêu thương. Ngươi đưa cờ máu vào nhà. Ngươi dẹp cờ vàng của quê hương miền Nam yêu dấu. Ngươi tàn nhẫn quá !!”

Tôi tỉnh dậy trong một giấc mơ kinh hoàng. Ở giữa mùa đông lạnh giá mà mồ hôi tôi đổ ướt dầm dề!!Trong đêm khuya tĩnh lặng, thân phận tội nghiệp của lá cờ yêu thương tha thiết sau ngày 30/4/1975 lại hiện về.

A/ Tháng tư đen

Ngày 19/6/1975. Ngày Quân Lực đầu tiên ở trong tù. Tôi nhặt được chai bia Quân Tiếp Vụ có hình lá cờ yêu thương. Tôi để trên một tảng đá, giấu trong một bụi cây. Tôi âm thầm, kín đáo cho các chiến hữu biết. Tôi và người bạn trong ngày đó đếm được gần hai trăm người lén lút chào. Có nhiều chiến hữu tôi nước mắt dầm dề!!.. Tôi xót xa, cay đắng!!

Quận Trưởng Quận Trị Tâm kể rằng: Ngày 2/5/1975 bàn giao Quận cho bọn Việt Cộng. Đứng trước cột cờ là quân cán chính, cô và thầy giáo. Khi lá cờ của ta kéo xuống, ông thấy những vạt áo dài liên tục đưa lên chùi nước mắt, nghẹn ngào, nức nở!! Ông đã chùn tay nhiều lần, và ông khóc!! (Lào Cai 1978)

Tại bến cảng Hải Phòng, ngày 29/6/1976. Tên bộ đội răng đen, nón cối, dựng cái xe vespa màu xanh dương hắn vào cướp được từ miền Nam, trước mặt chúng tôi. Hắn mở cốp xe, lấy ra lá cờ vàng ba sọc đỏ của ta. Từ từ, chậm rãi, hắn lau cái xe. Khi lau tới cái yên xe, tay hắn chà thật mạnh, nhìn chúng tôi cười đểu.

Tôi nghe được tiếng răng nghiến chặt và thấy được những con mắt mở to, đổ lửa của các chiến hữu của tôi!!... Tôi hận. 

B/  Lá cờ tái sinh

Tôi đến cư ngụ ở Thủ Đô Little Saigon muộn màng, sau những năm tháng tù đày biệt xứ ở miền núi rừng miền Bắc. Tôi được đồng hương kể lại rằng lá cờ yêu thương thiết tha của miền Nam mình lần đầu tiên được phất phới trên bầu trời xanh mát trên quê hương người tại một điạ điểm thị tứ của người Việt có tên là “Thương xá Nguyễn Huệ.” Cột cờ được dựng xong lúc chiều muộn. Chiến hữu Cao Xuân Huy (Tác giả truyện Tháng Ba Gẫy Súng) đã cùng vài người bạn thức trắng đêm, phòng kẻ phá hoại, nằm ôm chân cột cho tới sáng.

Cờ yêu thương được kéo lên trong tiếng reo hò, vỗ tay, trộn lẫn nước mắt và những vòng tay ôm nhau tràn trề sung sướng. Tôi nghe kể lại mà thấy lòng mình rộn ràng trìu mến lạ thường.

Dưới đây, xin tạm trích một đoạn trong bài “Cột cờ đầu tiên tại Little Saigon” của nhà thơ Lê Giang Trần:


Đó là cây cột cờ Việt Nam đầu tiên được dựng lên trong khu Thương Xá Nguyễn Huệ... Nơi đây, lá quốc kỳ Việt Nam được phép chính thức treo phất phới trên bầu trời, khẳng định và đại diện cho một dân tộc, một quốc gia, một sắc dân tỵ nạn Cộng Sản đến định cư trên đất nước Hoa Kỳ. Lá cờ tượng trưng cho hồn thiêng sông núi, tiêu biểu cho một giá trị lịch sử đã được gìn giữ và hy sinh bằng biết bao xương máu cho lá cờ ấy, lá cờ Việt Nam biểu tượng của một dân tộc có tự do đã bị cướp đoạt. Họ, hoặc vượt thoát, hoặc bị xua đuổi khỏi quê nhà và chỉ mang theo một ấn chứng duy nhất là lá cờ của dân tộc họ, lá quốc kỳ xác định một quốc gia mà thế giới đã công nhận.

“…Một cụ già mù có người con trai đưa đến dự lễ, khi lắng nghe có tiếng phần phật cờ reo, ông níu cánh tay người con hỏi “Cờ đã kéo lên được chưa con?” “Dạ, kéo lên xong rồi ba.” Cụ già bật khóc nức nở…

“Những ngày, tháng sau tháng3/1985, ngày lá cờ tái sinh, người Việt từ những thành phố xa, tiểu bang xa, lái xe đến chiêm ngưỡng lá cờ thân thương cùng những bó hoa, chậu hoa chất đầy chân cột cờ...” 

C/   Thị Trưởng dẹp cờ


Trong khi Dân Biểu Alan Lowenthal hãnh diện với lá Cờ Vàng VNCH tại văn phòng Quốc Hội Hoa Kỳ, thì Thị Trưởng Tạ Đức Trí lại dấu là cờ Vàng để không có hình nào Ngô Thanh Vân chụp tại văn phòng của Ông có lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Ngày 5/3/2019, Thị Trưởng Thị Xã Westminter (Thị xã được mệnh danh là Little Saigon, Thủ đô của người Việt tỵ nạn Cộng Sản,) tiếp đón diễn viên điện ảnh nước “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” Ngô Thanh Vân, cùng với diễn viên điện ảnh Kiều Chinh thời miền Nam Cộng Hòa trước 1975. Không hiểu, do yêu cầu của diễn viên trong nước hay do ý kiến của diễn viên miền Nam hết thời, trở cờ, yêu cầu, mà Thị Trưởng Tạ Đức Trí giấu cất đi lá cờ vàng yêu thương của Tổ Quốc miền Nam Việt Nam!! 


Phải chăng “Ma đưa lối, quỷ đưa đường” mà u mê, tàn nhẫn tới độ đưa tay dẹp lá cờ thân thương của đồng hương mình. Lá cờ mà thân phận bị vùi dập tủi nhục sau ngày lũ giặc phương Bắc xâm lăng quê hương ta. Rồi lại trải qua những khó khăn, gian khổ, để tái sinh trên quê hương người. Hành động phản bội tồi tệ, tàn nhẫn của Thị Trưởng này rõ ràng nói lên tính vong ơn bội nghĩa mà đồng hương đã ưu ái dành cho ông trong những năm qua.


Những ngày qua, Thủ Đô Little Saìgon này sôi sục sự phẫn nộ của người Việt tỵ nạn Cộng Sản vì cái bằng khen thưởng mà Thị Trưởng ký tặng diễn viên điện ảnh trong nước. Những bênh biện cù nhầy dựa trên pháp luật nước Mỹ để bịt miệng đồng hương về hành động sai trái của ông Thị Xã Trưởng đã bị đồng hương hết sức bất bình, phản đối gay gắt.


“Giải phóng miền Nam, chúng ta có quyền tịch thu tài sản, trưng dụng nhà cửa, hãng xưởng, ruộng đất của chúng nó. Xe chúng nó ta đi. Vợ chúng nó ta lấy. Con chúng nó ta bắt làm nô lệ. Còn chúng nó thì ta đày đi làm lao động khổ sai tại vùng kinh tế mới hay nơi rừng sâu, nước độc. Chúng nó sẽ chết dần, .chết mòn..” (Đỗ Mười) Bây giờ đang bước vào tháng Tư Đen. Người Việt miền Nam Việt Nam Cộng Hòa dù đã 44 năm trôi qua vẫn không thể nào quên được:


“Cục Điện Ảnh và Bộ Công An hỗ trợ rất nhiều.  Cả hai bên đều hỗ trợ rất tích cực và thậm trí tham gia góp ý từ khâu kịch bản đến khâu dựng (phim)” Ngô Thanh Vân.
  
D/-Phần Kết

Để làm vơi đi nỗi khổ đau kể trên, và cũng để lấy lại liêm sỉ cho lá cờ đã trải qua biết bao vùi dập, thăng trầm, xin đề nghị: “Ông Thị Trưởng, các Nghị Viên đã đồng ký bằng khen diễn viên Việt Nam Cộng Sản, cô diễn viên miền Nam trở cờ, và Kiều Chinh cùng nhau chụp lại một tấm hình có lá cờ vàng ba sọc đỏ thân thương, gửi tặng Hà Nội.”

Làm được như vậy cũng chỉ là thuận theo tự nhiên, công bằng, hợp tình, hợp lý. Lá cờ yêu thương của ta sẽ không bị nhục. Cuối cùng liêm sỉ quý vị vẫn còn. 

Thủ Đô Little Saigon, tháng 4/2019
Lỗ Trí Thâm 

Monday, June 24, 2019

THỊ TRƯỞNG ĐỔI MẦU


LỖ TRÍ THÂM

Nữ diễn viên Ngô Thanh Vân trong phim VC "Hai Phượng" nhận bằng khen của ông Tạ Đức Trí, Thị trưởng thành phố Westminster, California (Mỹ) vì tài năng và công lao đóng góp cho nhà nước Cọng Sản VN.
A/- THỊ TRƯỞNG





"...Con đây mà mẹ..con là thằng út đây..."
Bà mẹ già qua bóng tối không nhận ra người con út của mình, nên sợ không ra mở cổng. Người anh cả sau khi thay mẹ mở cổng cho em mình vào, nói "..Khi đi chú mặc aó trắng. Bây giờ về chú mặc aó đen… Chú thay đổi mà chú không nhận ra chú thay đổi… Chú trách mẹ là chú sai!!"
Người em khi ra đi mặc áo trắng. Nửa đường gặp mưa, ướt sũng. Khi về, người bạn cho mượn cái áo đen mặc đỡ… Bà mẹ già thấy người lạ, sợ không mở cổng cho vào. Người con đổ... quạu!!.
Ông Thị Trưởng, sau khi đắc cử 4 năm, ông thay đổi ra sao?
Cuộc biểu tình chống tên văn công cờ đỏ Đàm vĩnh Hưng tại nhà hàng Royal Restaurant chiều ngày 18/10/2018 từ 6 giờ chiều đến 8.30 tối. Đồng hương tới tấp gọi cho ông Thị Trưởng khản cả tiếng… Nhưng ông không đến. Ông nói ông… bận!!..
Sau này, trong một buổi họp, ông khẳng định rằng đó là private party nên ông không đến. Đồng hương có người… lỡ lời !!. nói ông nên từ chức. Nghe vậy, nghĩ mình bị xúc phạm… Ông tuyên bố: "Ngày xưa, trước 1975 đồng bào có dám nói ông Đô Trưởng Sài Gòn từ chức không!!(?)".
Sài Gòn xưa kia là Thủ Đô của một nước… Gồm 11 Quận. Mỗi Quận có nhiều xã…
Westminster chỉ là một xã nhỏ của một quận (Orange County). Người Việt lịch sự, âu yếm gọi là Thị Truởng thay vì là Xã Trưởng!!. So sánh như thế là cao ngạo, xấc láo!!..
Trước 1975, Ông Thị Trưởng còn bé, ông không biết gì nhiều về miền Nam tự do. Người dân tha hồ xuống đường phản đối đả đảo chính quyền, chức sắc v.v… Tôi còn nhớ ông Đạo Dừa dựng hình nhân ông Tổng Thống Thiệu viết trước ngực rằng "Chém tên độc diễn Nguyễn văn Thiệu làm 3 mảnh, ném xuống sông ở ba miền cho cá ăn…" Không ai làm gì ông…
Tại nước Mỹ này, đương kim Tổng Thống Donald Trump cũng đã bị nhiều lần người dân nói ông từ chức…
Ông Thị Trưởng còn trẻ chắc không đến nỗi lú lẫn để hoang tưởng rằng chức vị của mình hiện tại ngang hàng như là ông Đô Trưởng Sài Gòn ngày xưa…
Những ngày, tháng gần đây, ông Thị Trưởng còn cao ngạo rằng "Tượng và đường Trần Hưng Đạo. Tượng đài tưởng niệm 5 vị Tướng tuẫn tiết của Miền Nam là do ông cho phép mới có…"
Thực chất, cái ghế ông đang ngồi là do từ những công lao của những người tạo dựng nên những thành tích đó. Ông hay một Thị Trưởng nào khác cũng sẽ hăm hở chấp thuận ngay để có Credits ứng cử… "ngồi mát ăn bát vàng…"
Cuộc bầu phiếu vừa qua, ông Thị Trưởng thắng cử gần như tuyệt đối. Không những thế, thời hạn nhiệm kỳ Thị Trưởng đang từ 2 năm kéo dài thành 4 năm… Hai năm thì còn áy náy. Bốn năm thì chắc ăn… Có lẽ vì chắc ăn… 4 năm dài nên ông "Đổi Mầu" chẳng ai hạ bệ được ông!!.. Chữ tín?... Đồng hương?... cho đi chỗ khác chơi!!.. Ông "ĐổiMầu"… Ông mời vẹm cái vào văn phòng. Dẹp cờ yêu thương của đồng hương. Ông "đổi lá cờ vàng ba sọc đỏ sang cờ đỏ sao vàng"… Dựa vào luật Mỹ, ông vênh váo, ngạo nghễ trao bằng khen thưởng, ca ngợi vẹm cái. Xúc phạm nặng nề đến những nỗi đau thương của người Việt miền Nam ly hương. Nạn nhân của lũ Cộng Sản Hà Nội!!..
Bây giờ đang bước vào tháng tư đau thương của toàn thể miền Nam yêu dấu. Hà cớ gì 44 năm rồi, bỗng dưng ông đổi tên "Tháng Tư Đen" thành "Tháng Người Mỹ Gốc Việt". Trở cờ ?.. Ý đồ gì?..
Ngày thứ Tư 27/3/2019 vừa qua. Tại hội trường Thị Xã, đồng hương gần như đồng loạt van xin, cầu khẩn ông Thị Trưởng rút lại bằng khen vẹm cái. Nhưng ông vẫn quyết liệt từ chối !!.. Ông lấy luật của Thị Xã. Luật Mỹ quốc. Đưa ông luật sư người Mỹ của thành phố ra xác định rằng ông làm đúng luật.
Người Mỹ biết gì về nỗi đau của người Việt tỵ nạn Cộng Sản?!.. Những lá phiếu đồng hương bầu cho ông mang nặng những tâm tư day dứt đau thương của của những nỗi khổ tan cửa, nát nhà, của những chết thảm, ly tán, mất mát, chia lìa mà lũ Cộng Sản Hà Nội gieo họa lên gia đình họ sau ngày 30/4/1975. Nay ôngThị Trưởng lấy luật ra để bênh biện, khống chế ý nguyện của họ, thì rỏ ràng là: "Cả vú lấp miệng em". Như thế có nghĩa là: "Từ đây vẹm cái tha hồ, ngạo nghễ dạo phố Bôn Sa??.. Bước chân đạp trên những viên gạch mà đồng hương của ông đã đổ công, đổ sức lót đường tạo dựng nên cái Thủ Đô Little Saigon này..!!"
Tráo trở, tồi tệ. Ý đồ đen tối gì??.. Ngôn ngữ nào đủ để diễn tả hết hành vi phản trắc này??... "Qua sông phụ sóng"? "Qua cầu rút ván"? "Vong ơn, bôi nghĩa"? "Ăn cháo, đá bát"?.. Cạn lời!!..
B/- VẸM CÁI
"Tôi hỏi tên cai tù về số phận của những hồi chánh viên đang bị giam bên cạnh trại giam tôi. Hắn cho biết: "Các anh còn có ngày về. Những người này đã là người của chúng tôi, đã biết chúng tôi mà phản bội chúng tôi, thì khó có ngày về…" (Lào Cai 1978)
Diễn viên vẹm cái trong phim mà ông Thị Trưởng trao bằng khen, ông bảo rằng cô là Việt kiều, Đạo diễn cũng là Việt kiều.
Việt kiều không là Việt Cộng??!!.. Việt Kiều hồi hương. Việt Kiều trở cờ. Việt Kiều đầu đội "Bác Hồ". Mình mang cờ đỏ. Việt Kiều làm văn công. Thi hành sứ mạng "giới thiệu phim ảnh Việt Nam Cộng Sản ra nước ngoài v.v"… Điển hình ngày đầu ra mắt trình chiếu, bọn cai thầu chỉ đạo văn hóa Hà Nội tuyên bố: "Cuốn phim Hai Phượng này sẽ được trình chiếu ở Saìgon, Hà Nội và trên toàn thể nước Mỹ… Phim ảnh Việt Nam sẽ tiếp tục được giới thiệu ra nước ngoài". Dựa vào đâu mà chúng mạnh mồm khẳng định như vậy??.. "Tiền là tiên, là Phật" Ai đi đêm với chúng??!!.. "Đảng và Nhà Nước luôn coi Việt Kiều là những người con xa xứ của mình..." (đại hội Việt kiều) ..."Kiều bào xứng đáng là bộ phận không tách rời của dân tộc Việt Nam" (Chủ Tịch TP Hồ chí Minh Nguyễn thành Phong).
Nghe những lời cao ngạo, láo xược trên. Người còn liêm sỉ tất phải thấy tự ái, đau đớn!!..
Diễn viên được "ngài Thị Trưởng và phu nhân tặng bằng khen thưởng" (hơn 30 tờ báo việt Cộng trong nước đưa tin như thế).
Vẹm cái này từ đâu?
Vẹm cái này cắm đầu chạy xa Việt Cộng khi 9 tuổi. Mười năm sau quay đầu về nước. Làm nghề ca, hát, nhảy múa hở hang… khoe hàng (tiếng trong nước). Dần dần bước sang lãnh vực điện ảnh. Bọn đểu Hà Nội bèn dùng chiêu độc: "gậy ông, đập lưng ông". Việt Kiều chống phá Việt Kiều. Hậu quả ,"trái pháo có vỏ bọc bằng tiền vừa ném ra, ngựa trong chuồng đá nhau loạn".
Người trúng độc nặng nề đầu tiên là ông Thị Trưởng trẻ, cùng tay chân thân tín của ông đá loạn với hai Nghị viên khác…
Bốn mươi ba năm qua, sau khi khống chế toàn thể quê hương. Bọn vẹm Hà Nội trong nước đã cho rất nhiều phim truyện ra đời đủ mọi thể loại sao không thấy công khai trình chiếu ở Thị Xã này? Sao không thấy ông Thị Trưởng ưu ái tặng bằng cho diễn viên??. Nghe đồn cuốn phim này kiếm được 6 triệu đô la tiền "tươi"!!.. Chi ra vài triệu để sai khiến kẻ tham tiền, vô lương, vô loại là chuyện rẻ…
C/- KẾT LUẬN
Câu hỏi được đặt ra là sau 44 năm. Người Việt tỵ nạn trên toàn thể nước Mỹ này cũng đã có khá nhiều Người Việt đắc cử chức vị Thị Trưởng ở những tiểu bang khác, sao không có ai bị trúng trò đểu này của bọn Việt Cộng ??
Đôi lời khiêm tốn rằng: "Ngũ thập tri thiên mệnh". Ông Thị Trưởng năm nay chắc cũng đã đạt tới cái tuổi này. Ở tuổi này, người ta phải biết hết cái tốt, cái xấu, cái đạo đức, cái trung thủy, cái nhân nghĩa, cái ơn huệ để cuối cùng khi mắt nhắm, tay xuôi giữ được "Cọp chết để da. Người chết để tiếng". Hoặc còn tránh được: "Trăm năm bia đá thì mòn. Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ… trơ"
Đồng hương, những người đã nhiệt tình tin tưởng ở ông Thị Trưởng qua cuộc bầu cử vừa qua đều mong mỏi thiện chí xét lại ở nơi ông qua cái quyết định quá phức tạp vấp váp sa bẫy nghị quyết 36 của Việt Cộng. Bản chất vốn nhân aí và bao dung của người việt miền Nam Viêt Nam Cộng Hòa năm xưa luôn luôn: "Không cố chấp người làm sai, mà chỉ chê trách kẻ không chịu nhận mình sai". Vì không nhận ra mình sai thì không chịu sửa!!..
Thủ Đô Little Saigon 4/2019
Lỗ Trí Thâm 

Friday, June 7, 2019

Cáo trạng : "Tử hình"

 Lỗ trí Thâm
Trước tiên xin trích một đoạn văn mà người ác ý đã viết ra như sau :
.. Anh Ức… (Trung Tá QLVNCH),
Khi anh rời đất nước trước 75 có nghĩa là anh từ bỏ cái huy hiệu của VNCH là "Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm".. có nghĩa là anh không có trách nhiệm.. Anh đã bỏ xứ ra đi như vậy là đào ngũ.. Cái này mà ở chiến trường là nó rút súng bắn chết luôn!!.. Tại vì sao?. Đó là tội đảo ngũ !!.." (Phan Thuần, little Saigon 2019)
Cũng tại quán phở 79 giữa Thủ Đô Người Việt tỵ nạn Cộng Sản, khoảng giữa năm 2017, tôi hỏi Tướng Lê Minh Đảo : Những năm tháng sau này, khi gặp lại các Tướng của ta, những vị đã rời Sài Gòn trước ngày 30/4/1975, Tướng có gặp khó khăn khi đối thoại không ? Ông trả lời rằng: Có khó khăn, nhưng anh luôn khiêm tốn nói rằng mỗi người đều có một số mệnh..". Số mệnh !! Tôi thấy ông nói đúng…
Năm 1980, tại trại tù Nam Hà. Một vị Trung Tá được vợ tiếp tế .Tối đến, khi phòng giam đã khóa chặt. Anh bầy đồ ăn trước mặt, nói rằng: "Giờ phút này không cần biết ông Thiệu là ai, ông Kỳ là ai.. một lũ bỏ chạy.. chỉ còn có vợ không bỏ chạy !!.. nuôi ta…" Trung Tá Vũ xuân Thông (bạn học với tôi) Biệt Cách Dù, người hùng Phước Long, tài tử trong phim Người Tình Không Chân Dung, nghe vậy, bèn nói với vị Trung Tá kia rằng: "Mất nước là trách nhiệm chung, trong đó có tôi, có anh. Ông Thiệu, ông Kỳ ra đi kịp thời.. Không lý các ông ấy ở lại để bị lừa vào tù như chúng ta ngày hôm nay sao??. Không phải chỉ hai ông ấy mà ngay cả các chiến hữu của chúng ta, ai chạy thoát kịp thời, chúng ta cũng chúc may cho họ… Ông tiếp.. Ngang cấp Trung Tá tôi tặng anh một cái tát !!"
"Bị lừa". Sau 1975 đài BBC bình luận như sau: Trong lịch sử chiến tranh của nhân loại. Lần đầu tiên những bại binh tình nguyện đi vào tù !!.." .
Đại Úy Đức gửi xác ở Yên Bái, khi còn sống, ông luôn nói: "Ngoài Bắc này, chim bìm bịp quá nhiều.."
Ngày 30/4/1975 "Hậu sanh" Phan Thuần (tác giả đoạn văn trích ở đầu bài) mới 13, 14 tuổi.. Biết gì về Quân Đội VNCH ??. Sao lại lộng ngôn mạ lị những người lính tuổi đời cỡ cha, chú, khi mà họ kịp thời thoát được cái "bị lừa", kẻ "hậu sinh" biết được gì khi viết rằng: "Cái này mà ở chiến trường là nó rút súng bắn chết luôn..Tại vì sao?.. Đó là tội đảo ngũ !!,".
Việt Nam Cộng Hòa có toà án Quân Sự xử những người lính đào ngũ dù là ở hậu phương hay ở tiền tuyến.. Thành phần này được xếp vào loại có tên là:"Lao công đào binh..". Tổ Quốc, Danh Dự, Trách nhiệm". Cấp chỉ huy của QLVNCH có :" Trách nhiệm" về tinh thần của lính. Lính đào ngũ nhẹ thì phạt trọng cấm. Nặng thì đưa ra tóa án Quân Sự, chứ không dã man như Việt Cộng..".. Rút súng bắn chết luôn..". (Phan Thuần)
Cáo trạng "Tử hình" của tên "hậu sanh" này chỉ có mục đích là theo lệnh của ai đó để cố tình xúc phạm nặng nề đến danh dự của người lính VNCH nói chung, và những người kịp thời thoát khỏi ách tù đầy Cộng Sản nói riêng, chứ xét ra nó phi lý hoàn toàn ! Vì sao ? Tên "hậu sinh" nhắc đến tòa án quân sự xử kẻ đào ngũ (đào nhiệm khỏi quân ngũ). Vây xin hỏi tên "hậu sinh" rằng, đã có tòa án quân sự nào được mở ra để xét xử "các kẻ đào ngũ" trong tháng 4 năm 1975 và sau này chưa ? Cả thế giới đều biết rằng không hề có tòa án quân sự nào xét xử họ hết, điều này chứng tỏ rằng : cái quân ngũ đó lẫn cái tòa án quân sự đó đã không còn hiện hữu ngay trong tháng 4 năm 1975 khi Dương văn Minh lên làm tổng thống bù nhìn với sự tiếp tay của thằng em trai VC là Dương văn Nhựt và tên thầy chùa VC là Thích Trí Quang. Dưới sự lãnh đạo của Dương văn Minh, quân Ngũ đã tan rã và chẳng có tòa án quân sự nào nữa kể từ ngày đó. Nhu vậy thì những người quân nhân bỏ nước ra đi không mang TỘI ĐÀO NGŨ vì đã không còn quân ngũ và quân luật lúc đó !!
Ngày 29/4/1975 Ngoại Trưỏng Vũ văn Mẫu tuyên bố: "Người Mỹ có 24 tiếng để ra khỏi Việt nam.". Tiếp đó, mọi người, bằng mọi giá tìm đường chạy thoát Việt Cộng. Quân Lực Việt nam Cộng Hoà còn súng nhưng hết đạn. Mỹ bội ước. Tướng Westmoreland nói : "Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các cựu quân nhân của Quân Lực miền Nam Việt Nam vì chúng tôi đã bỏ rơi các bạn.."
Một ngày sau,10 giờ 30 ngày 30/4/1975 ông Dương văn Minh mới tuyên bố đầu hàng. Vậy thì trước ngày này, thân phụ tên "hậu sanh" tính chạy thoát hay ở lại ??.
Câu viết thật phi lý ".. Khi anh rời đất nước trước 75…có nghiã là anh không có trách nhiệm, anh đã bỏ xứ ra đi .. như vậy là đảo ngũ.. cái này ở chiến trường là nó rút súng bắn chết luôn…". (Phan Thuần).
Sặc mùi đấu tố cải cách ruộng đất 1956 .. Đào tận gốc, trốc tận rễ.. (Tố Hữu) "của .. bác Hồ". Rõ ràng là.. "Hậu sanh khả ố.."
Sao lại là .. "Khả ố??". Ngôn ngữ, cử chỉ cao ngạo, xấc xược đòi tử hình không chỉ ông cựu Trung Tá Ức mà còn xúc phạm, mạ lỵ nặng nề đến những Tướng, Tá và quân nhân QLVNCH kịp thoát cái bẫy: "Bị lừa" của bọn Hà Nội gian manh kia. Hiện những quân nhân này còn đang sống hay đã qua đời ở trên xứ người.
Bốn mươi bốn năm qua, những người lính của "tháng tư gẫy súng" đã sống một cuộc đời cay đắng ngậm ngùi trên quê hương người. Họ sống âm thầm. Họ chết lặng lẽ..Mặc dù …
Họ là những anh hùng không tên tuổi.
Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông, 
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh, 
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước
Xin hãy để cho họ được bình an những ngày, tháng cuối đời. Nếu, cho dù họ có những khuyết điểm gì lớn, nhỏ, cũng xin những "Hậu sanh" nhẹ nhàng góp ý.. Cũng như họ đã luôn nhẹ nhàng góp ý với những người trẻ..
Cuối cùng, xin thiết tha ngỏ lời: Nước Mỹ này có ngày "Father day". Việt Nam ta thì có: "Kính lão đắc thọ". Đó là gia phong của một gia đình đạo đức mà bao đời cha ông đã dạy dỗ cho lớp "Hậu sanh" !!
Kết luận, xin đôi lời khiêm tốn rằng: Những ai không dính dấp đến quân đội miền nam Việt Nam, nhờ có biến cố "Thua cuộc" mà may mắn có mặt trên những đất nước tự do, thoát khỏi chế độ Cộng Sản tàn bạo, gian manh, xin đừng ác ý với những người lính VNCH bạc phận.
Quận Cam, tháng 6, 2019
Lỗ Trí Thâm
---------
Ý kiến độc giả :

Xin cảm phục tác giả Lỗ Trí Thâm đã có dũng khí viết lên những lời bộc bạch để nói lên "sự vô ý thức" của ông Phan Thuần nào đó khi ông này cho rằng quân sĩ VNCH bỏ chạy trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 là "đào ngũ".
Tuy mọi quân nhân VNCH đều biết rằng họ không đào ngũ mà chỉ lánh nạn để tránh tổn thất vô ích rồi sẽ gom quân chỉnh đốn lại hàng ngũ trở về với chiến trận, nhưng sau đó, vì thời cuộc đã hoàn toàn thay đổi với nạn nước mất nhà tan cho nên họ không thể trở về để tái trình diện chiến đấu bởi… không còn gì nữa !!
Mọi người lính Nam Viêt Nam bỏ nước ra đi ai cũng mang tâm trạng trở về trình diện để giữ ven lời thề với non sông và dân tộc, trung thành với lý tưởng của mình, ước nguyện đó được thể hiện qua bài ca nổi tiếng "Sài-gòn vĩnh biệt" của Nam Lộc:
Sài-gòn ơi, tôi xin hứa rằng tôi trở về
Người tình ơi, tôi xin giữ trọn mãi lời thề.."
Sàigòn ở đây không chỉ là thủ đô của Miền Nam Việt Nam mà là tiêu biểu cho quốc gia xứ sở, và người tình ở đây là dòng máu yêu thương của dân miền Nam hiền hòa mà người quân nhân xa xứ luôn cảm ấp ủ trong con tim, mong mang về quê hương để sưởi ấm cho mọi người thân yêu đang lạnh lẽo đói khổ dưới bàn tay giặc.
Và bởi mang thân phận hoàn toàn bất lực khi bị thế giới bỏ rơi và bị tước súng nên họ đành im lặng để giữ lấy tôn nghiêm của một kẻ bị bức tử. Sự rời bỏ quê hương để tránh tổn thất là một sự kiện luôn xảy ra ở mọi quốc gia. Chẳng hạn tướng Tưởng Giới Thạch đã phải "chạy làng" khi bị Mao Trạch Đông đánh bại, lực lượng Quốc Dân Đảng của ông đã phải tan hàng trốn chạy, một số đơn vị dã theo ông bén gót đến đảo Đài Loan để lập căn cứ mong có ngày trở về phục quốc, một số khác bị thất lạc mất phương hướng. Không lẽ những toán quân này đều bị xem là "đào ngũ" hay sao ? Không, họ chỉ tan hàng tạm thời để tìm đường về với đại quân của Tưởng Giới Thạch. Và sau bao năm tháng họ đã kết hợp được với đại quân ở Đài Loan. Họ đã thành công, không mắc tội "đào ngũ" chỉ vì họ có nơi để hội tụ và có một mảnh đất để cắm dùi. Riêng QLVNCH không được may mắn bằng tướng Tưởng Giới Thạch vì họ không có một đảo đủ lớn để lập căn cứ địa và đất đai đủ rộng để trồng trọt nuôi quân, họ cũng không có cường quốc nào giúp dỡ lúc đó để tiếp tục chiến đấu, vì thế họ phải "chạy làng" qua các nước lân bang để lánh nạn. Người lính VNCH trong những ngày trước 1975 đã bị đánh mất phương hướng, bị thất lạc, số thì bị bắt làm tù binh, số bị giết chêt và số thì trốn ra khỏi nước để mong có ngày hội tụ. Họ không hề có ý đào ngũ. Nhung chỉ vì sau đó nước mất nhà tan nên không còn nơi để hội tụ lập căn cứ để trở về phục quốc mà thôi !
Hãy thử nghĩ : Nếu môt vài năm sau năm 1975, các cường quốc tự do đồng lòng tái viện trợ quân sự cho những người lính VNCH tạm lánh nạn đó thì có quân nhân nào từ chối trở về với quân ngũ được tái lập không ? Chắc chắn là không, tin rằng sẽ có ít nhất 90 % những người rã ngũ sẽ trở về lại với nhiệm vụ đánh đổ quân thù để lấy lại quê hương cho dân tộc.
Sự di tản của họ trước ngày 30 tháng 4 1975 là một sự thoái quân mà quân luật luôn cho phép khi quân thù áp đảo không thể gìn giữ căn cứ. Rút lui để bảo toàn lực lượng và chuẩn bị cho một cuộc phản công sắp tới là một binh pháp hẵn hòi. Ai cũng lên án sư ngu muội của tướng VC Lê Đức Anh khi ra lệnh không đưọc rút quân tại dảo Gạc Ma để cho 80 lính bộ đội Việt Nam làm bia cho tàu Trung Cọng bắn nát thây như bắn bia tại xạ trường. Một sự vô lý và cực kỳ ngu xuẩn khi mang mạng sống của lính để "thí" một cách man rợ mà chẳng có được mảy may cơ hội sống còn. Người lính VNCH, trưóc sự xâm lăng ồ ạt của Cọng quân trong khi tay không còn súng đạn và bị thế giới làm ngơ để cho chết, nếu họ không tìm đường thoát thân để sống… thì đúng là ngu tận mạng.
Ở lại để làm gì ? Ở lại rước cái chết để giữ gìn danh dự cho riêng mình như vị anh hùng Trần Bình Trọng của thuở xa xưa oang oang nói mình thà làm quỷ nước Nam chứ không làm vua đất Bắc chăng ? Đó chỉ là hành động nhằm nói lên sĩ khí của mình chứ chẳng giúp ích gì cho ai cả, nước nhà cũng không hãnh diện vì điều đó, bởi lẽ lời nói đao to búa lớn chỉ là sự vớt vát cho sự thất bại trong hành động. Khi xem phim Tàu "Dương gia tướng", cả bọn con cháu trong nhà họ Dương bị quân địch bắt mà miệng vẫn huênh hoang nói : "Có giỏi thì giết ta đây" làm cho khán giả ôm bụng cười vì thấy rõ cái vô tích sự của họ.
Mỗi con người đều có 2 bổn phận : Bổn phận đối với quốc gia và bổn phận kia là đối với gia đình. Khi không còn có khả năng để phục vụ quốc gia nữa thì còn phải tiếp tục chu toàn bổn phận với gia đình. Phải sống để lo cho gia đình và biết đâu trong tương lai còn có cơ hội để phục vụ cho lý tưởng quốc gia một lần nữa !
Những người phê bình các người lính VNCH tan hàng trốn chạy vì không chống nỗi cơn thác lũ của giặc Cọng là những người vừa thiếu kiến thức về quân sự, vừa thiếu ý thức về bổn phận làm người, họ chỉ nói bừa bải để thỏa mãn cơn phẩn nộ bốc đồng mà thôi. Và ai cũng biết những phẩn nộ bốc đồng đều là vô thức.
Việt Nam Cọng Hoà là một con tàu bị Mỹ đâm thủng, nước đang ào ạt tràn vào, và khi gặp cơn nguy hiểm chết người đang sập tới thì người Tây phương thường kêu lên "sauve qui peut" hoặc "get the hell out of here" có nghĩa là "ai thoát được thì hãy thoát mau". Không ai trách những người chạy thoát thân đó vì họ có ở lại cũng chẳng ích gì, vì chỉ có chết mà thôi.
JB Trường Sơn

Blog Archive