Showing posts with label Ngô Minh Hằng. Show all posts
Showing posts with label Ngô Minh Hằng. Show all posts

Thursday, February 8, 2024

ĐÊM GIAO THỪA

Trường chúng tôi dạy học là một ngôi trường tiểu học không lớn, có tất cả 10 lớp buổi sáng và 10 lớp buổi chiều. Sau tháng Tư năm 1975 trường được điều hành bởi một chị Hiệu trưởng còn trẻ cỡ tuổi chúng tôi và một chị Hiệu phó lớn hơn chúng tôi chừng mươi tuổi. Chị hiệu phó này rất độc ác và là hung thần của chúng tôi nên chúng tôi thường nói riêng với nhau, gọi lén chị ta là "bà phù thủy."

Ngay từ tuần lễ đầu chị về trường, chúng tôi nhiều người đã không thích chị. Chị là người miền Nam. Tôi có nghe người ta nói rằng người miền Nam hiền lành, thật thà và nhân hậu và tôi cũng đã gặp những người như thế. Nhưng chị hiệu phó này thì ngược lại. Chị cao, thân hình lép và lỏng chỏng. Chị có gương mặt dài, hơi gẫy, xương xẩu và một màu da thâm xám. Mắt chị sâu hoắm và nhanh như mắt diều hâu. Chị ghê gớm, hiểm ác như con sói. Chị theo dõi chúng tôi từng giờ, từng phút.

Những lúc học trò ra chơi, chị luôn luôn đi dạo ở hành lang, dòm vào từng lớp xem cô nào đến lớp nào và ai hay nói chuyện với ai. Nhứt là những cô giáo có chồng tù cải tạo thì chị ghét ngay ra mặt và luôn tìm lúc bất ngờ, làm cho luống cuống, khó xử trước mặt mọi người. Chị kiểm soát giáo án gắt gao, thấy chữ nào bẻ được là chị bẻ ra làm nhiều mảnh vụn theo sự suy diễn một chiều của chị để làm chúng tôi lo sợ. Chị dự giờ liên tục và hay bới móc để hỏi những câu hóc búa về tư tưởng chính trị thật bất ngờ.

Chúng tôi, phần lớn là giáo viên lưu dụng từ chế độ cũ nên ai cũng ngán và sợ chị bởi chị rất có uy quyền. Đôi khi chúng tôi có cảm tưởng uy quyền của chị đã lấn át cả chị Hiệu trưởng từ ngoài Bắc được bổ nhiệm vào. Chị có chồng chức vụ huyện ủy. Mười mấy năm trong nghề giáo, chị đã cùng chồng nằm vùng. Chữ "Nằm Vùng" được chúng tôi hiểu theo nhiều kiểu. Theo kiểu xã hội chủ nghĩa mà chúng tôi được cán bộ vừa tốt nghiệp bình dân học vụ giảng giải trong những buổi học tập chính trị thì những gia đình như gia đình chị là một mẫu gia đình có công lớn với cách mạng vì chị đã hy sinh nhiều công sức và tiền của trong thời gian "đánh Mỹ cứu nước." Nhưng theo kiểu Ngụy của chúng tôi thì chị là người phản bội lại cái chế độ đã cho chị no cơm, ấm áo, cái chế độ đã cho chị được sống bình yên, có cơ hội ăn học để chị thành hiệu phó của cái xã hội chủ nghĩa hôm nay.

Để có được cho chị và chồng chị những ngày yên lành vui sống đó, tài sản của chị được nguyên vẹn và giàu có hơn lên đó thì ở những phần đất nào trên quê hương máu những người chiến sĩ đã đổ, những mảnh đời còn xanh đã bị bom đạn cướp đi mà chị không hề biết ơn và đau xót. Nghĩa là, chị đã ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản. Chị đã phản bội lại nguồn ơn đó bằng việc nuôi dưỡng, giấu giếm, cung cấp tin tức của miền Nam và tiếp tế tiền bạc, thuốc men cho những người theo Việt Cộng ở bưng.

Chị giàu. Rất giàu nên chị không bao giờ biết được những khó khăn về vật chất mà người dân của chế độ cũ như chúng tôi đang nhận chịu sau khi miền Nam được chị và các đồng chí của chị giúp công "giải phóng".

Chị là giai cấp thống trị nên chị không hiểu được những nỗi đau tinh thần của người bị trị. Chị đứng vào hàng ngũ của kẻ "chiến thắng" nên chị không biết thế nào là nỗi đau khổ của người bị bức bách đầu hàng. Chị vui mừng trước tai họa của đất nước nên chị không có tâm trạng đau thương của hận quốc vong. Chị không biết thế nào là giọt nước mắt tủi nhục xót xa của người vợ đi thăm chồng tù cải tạo.

Chị lại không có con, vì thế, chị không bao giờ biết thông cảm và tội nghiệp cho chúng tôi, những người mẹ trẻ có con nhỏ, nuôi con một mình và còn nuôi chồng tù cải tạo trong một tình huống rất cô đơn và muôn vàn khó khăn của cả hai mặt tinh thần và vật chất. Bởi vậy, cô nào có con đau, xin nghỉ để săn sóc con là khốn khổ với chị. Chị bảo là tắc trách, không làm tròn và không coi trọng chức năng của người "kỹ sư tâm hồn". Chị tìm mọi cách từ chối và ngầm hăm dọa để chúng tôi hiểu là sự việc có thể sẽ được báo cáo lên Phòng Giáo Dục và như vậy có nghĩa là chúng tôi sẽ có thể không được vào biên chế. Lúc đó, hai chữ "BIÊN CHẾ " như liều thần dược, như lá bùa hộ mạng mà những người vợ Ngụy như chúng tôi cần hai chữ đó như cái phao của kẻ bị đắm tàu.

Không được vào biên chế đồng nghĩa với có thể bị cho nghỉ việc và tương lai là đi kinh tế mới. Bọn giáo viên chúng tôi, phần lớn có con nhỏ và không biết làm ruộng nên ai nấy nghe thấy ba chữ Kinh Tế Mới đều kinh hoàng sợ hãi. Vì thế, ngoài việc phải gặp chị có chuyện cần, các giáo viên đều tránh chị. Tôi cũng ở trong trường hợp đó. Có lần giáo viên đi học tập chính trị, con tôi đau, không có ai coi sóc, tôi phải ẵm thằng con đang sốt nóng đi theo. Chị nhìn tôi cười cười đắc ý khi thấy gương mặt thiểu não, hốc hác của tôi bồng đứa con đang đau, đặt nằm trên một bàn học trống trong phòng rồi vội vã ngồi vào bàn hội thảo. Cuối cùng, chị và chúng tôi tuy cùng giới phụ nữ nhưng ở hai thế giới mà không bao giờ có thể gần gũi và thông cảm được nhau.

Chung đụng và gặp gỡ nhau dưới một mái trường hằng ngày, chúng tôi vẫn phải gượng gạo chào hỏi chị nhưng nếu vô tình phải gặp chị trong những buổi sinh hoạt khác như đám cưới đám hỏi của đồng nghiệp hay tất niên chẳng hạn, chúng tôi thường ngồi túm lại với nhau và chị ngồi trơ trọi một mình. Thấy thế, chị càng căm chúng tôi.

Một lần tất niên, nếu tôi nhớ không lầm thì vào năm 1978, ban giám hiệu bảo chúng tôi góp tiền chung nấu một nồi bún măng giò heo để làm tiệc. Nhà trường dưới chế độ XHCN thật là ưu việt và sáng tạo, vì thế, khi có tiệc, giáo viên chúng tôi mỗi người phải tự đem một cái tô, một đôi đũa, một cái muỗng theo mà...ăn tiệc! Mai, một cô giáo mới về trường, chiều hôm ấy cô đến nhà tôi chơi để sau đó cùng đi dự "tiệc" cho vui. Cô còn trẻ lắm, cha chết, mẹ bị tê liệt, nhà đông em nên cuộc sống lại càng thêm eo hẹp. Sau khi tôi khóa cửa lại, dặn dò bày con và rời nhà, cô vừa đi bên cạnh tôi vừa giơ cái túi vải trong tầm mắt, nhìn tôi cười như mếu:

- Chị ạ, em phải đem theo cái tô lớn để ăn được nhiều!

Tôi nghe, cảm thấy buồn tê tái. Thương cô và cũng thương chính tôi ghê lắm nhưng tôi không hỏi cái tô lớn cỡ nào. Đến khi nhập tiệc, mỗi người cầm tô của mình ra chỗ nồi bún, múc một tô, bỏ thêm chút ớt, chút tiêu, chút hành ngò rồi tìm chỗ ngồi vừa ăn vừa trò chuyện cho đúng nghĩa một buổi tiệc của XHCN. Cô bưng tô bún đến ngồi bên tôi, mới cho vào miệng được gắp bún thứ hai thì giọng nói của chị hiệu phó reo lên như bắt được vàng phía sau lưng:

- Ô, Coi kìa, cái tô của cô Mai gì mà bự dữ thần không. Ăn gì mà khoẻ quá trời quá đất!

Chúng tôi không ai bảo ai, như một phản xạ, đều nhìn về phía Mai. Mai ngưng ăn, đôi đũa trên tay bất động. Mặt Mai đỏ gay rồi chuyển sang màu tái. Mai nhìn xuống tô bún, ánh mắt lóe lên một nỗi đau thương. Tôi quay nghiêng người lại, ngước nhìn vào gương mặt người vừa thốt ra lời đó. Nhìn cặp môi mỏng của chị cười cười và nét mặt hân hoan tự mãn tôi có cảm nghĩ rằng chị phải vui lắm, "hồ hởi" lắm, vì vừa nói được một câu mà chị cho là đầy tính "đạo đức cách mạng". Bỗng nhiên, tôi thấy thật là tội nghiệp cho bề ngoài sang trọng của chị: mái tóc vừa được cắt uốn gọn ghẽ, bộ quần áo may bằng vải đắt tiền và đôi bông hột xoàn to như hai hạt bắp lấp lánh trên tai. Tôi vốn chậm chạp ứng phó, không biết phải nói gì cho Mai bớt ngượng thì may quá, thày Tài lên tiếng:

- Đáng lẽ tất cả mọi người phải đem theo một cái tô to như thế để ăn mới đúng. Tôi sẽ ăn hai tô. Bún nấu ngon quá các cô các thày ơi ...

Tuy có câu nói đỡ đòn của thày Tài nhưng không khí buổi tiệc tất niên của nhà trường XHCN hôm ấy vẫn không thể "siêu việt " được thêm. Chúng tôi yên lặng ăn cho xong và cùng đi về sớm hơn dự định.

Qua tết, chúng tôi lại đến trường tiếp tục công việc "trồng người", cái việc trồng tỉa lạ lùng có những bài tập đọc không đúng sự thật. Nói trắng ra, chúng tôi phải làm bổn phận của "người giáo viên nhân dân trong nhà trường cách mạng", "người kỹ sư tâm hồn" là nhồi nhét vào đầu óc trong lành của những em bé Việt Nam những huyền thoại, những chuyện phong thần. Hay nói theo cách nói lén của một số nhỏ chúng tôi " những tư tưởng nhớn của bác Hồ dĩ đại ".

*
Thế mà 17 năm sau tôi lại gặp chị hiệu phó của nhà trường XHCN tại Hoa Kỳ, xứ sở của đế quốc Mỹ, kẻ thù số một của bọn chị. Gặp tôi, chị còn ngờ ngợ nhưng tôi thì nhận ra ngay đôi môi mỏng, gương mặt xương, hơi gẫy và dài. Duy chỉ có cặp mắt hoắm sâu độc ác, thất thần là khác với khi xưa.

Cứ mỗi cuối năm, cộng đồng Việt Nam tị nạn CS ở tiểu bang chúng tôi lại tổ chức Tết để giữ tập tục cổ truyền là lì xì cho các em thiếu nhi đồng thời tạo cơ hội cho đồng hương họp mặt. Tôi đã gặp lại chị trong ngày đó. Chị đi với một gia đình tôi quen, anh chị Khang. Khi chị Khang và tôi chào nhau thì chị hiệu phó của XHCN giương đôi mắt đờ đẫn, thất thần nhìn tôi ngờ ngợ, e dè:

- Có phải.... cô là...cô Phương không? ... cô Phương xưa dạy ở trường Tân Bình phải không?

Tôi nhìn chị mỉm cười:
- Thưa đúng. Chào chị hiệu phó. Không ngờ lại gặp chị ở đây.

Chị Khang ngạc nhiên:
- Ủa, thế ra hai bà quen nhau à?

Tôi lại cười:
- Không dám. Nói quen thì phạm "đạo đức cách mạng" của nhà nước ta mất thôi. Khi xưa, tôi làm việc dưới quyền chị hiệu phó đấy. Ngày ấy, có nhiều kỷ niệm lắm. Kỷ niệm nào cũng rất khó quên.

Hiểu ý, chị hiệu phó thở dài, nhìn xuống như lẩn tránh ánh mắt của tôi, giọng chị thật buồn:
- Tất cả đã hết rồi . Tha lỗi cho tôi, cô Phương.

Nghe chị nói, dù không hiểu rõ câu "tất cả đã hết rồi" ý nghĩa ra sao nhưng tôi cảm được sự ân hận trong giọng nói như nghẹn ngào của chị và tôi không hỏi gì thêm.

Hôm sau chị Khang điện thoại cho tôi và hỏi:
- Ngày xưa, bà làm việc với bà Thanh hả ?

- Vâng.

- Gia đình cách mạng đấy. Giàu và ghê gớm, bất nhân lắm. Nhưng nay thì sáng mắt ra rồị

Rồi không đợi tôi hỏi, chị Khang nói luôn một mạch:
- Tên Tư Công, chồng bà ấy, giàu có lắm nhưng lại rất bạc ác tham lam. Hắn ta được bọn đàn anh XHCN của hắn phong cho chức giám đốc một cơ sở tơ sợi gì đó nhưng mục đích là để cho hắn có điều kiện thụt két, tham nhũng, ăn cắp tài sản nhà nước chia nhau. Nhưng hắn xử không đẹp với đồng bọn sao đó nên bị bọn đàn em nó tố. Khi hắn ta bị tù và sắp đến ngày ra tòa lấy cung thì lại bị bọn đàn anh chơi đểu. Bọn này sợ hắn ta khai thật thì chết cả lũ nên vội đưa hắn ra tế thần bằng một phiên tòa đặc biệt, kết quả là hắn bị án tử hình. Bà thấy bọn Việt Cộng ghê không. Khi không còn dùng hắn được nữa, bọn nó giết hắn bịt miệng bà ạ.

- Bởi vậy bọn mình mới phải rời bỏ quê hương mà đi chứ. Nhưng làm sao bà Thanh sang đây được, chị ?

- Thì sau khi chồng bị tử hình, tài sản từ bao lâu bị bọn Cộng Sản tịch thu sạch hết, bà ta hết yêu XHCN nữa mà lại thù đến xương đến tủy. Bà ta làm đơn tính tố bọn đàn anh kia thì đơn viết vừa xong, chưa kịp gởi đi, không biết ai báo cáo lập công, bả bị bắt bỏ tù. Trong tù, uất ức quá, bà ta bị điên. Thấy bả điên, bọn nó thả ra. Gia đình bả lo thuốc men chạy chữa mãi mới tỉnh. Tỉnh xong, bả vượt biên.

- Vâng. Thế bà Thanh quen hay bà con với chị ?

- Bả là bạn học cũ của bà chị mình. Tết, thấy bả một mình tội nghiệp quá, bà chị mình đón về ăn tết.

Tôi chúc gia đình chị Khang có một năm mới bình an và gác máy điện thoại. Lòng không vui không buồn, tôi nghĩ đến Mai và những tháng năm kinh hoàng khốn khổ mà chúng tôi đã trải qua trong ngôi trường XHCN của chị Thanh. Tôi nghĩ đến buổi tiệc tất niên và tô bún của Mai. Tôi thương Mai quá. Cũng như mẹ con tôi, Mai đi tìm tự do nhưng bến bờ lại xa tầm tay với. Mộng ước của Mai đã bị hải tặc Thái Lan vùi sâu trong lòng biển.

Tết năm ấy cúng giao thừa, sau khi lễ tổ tiên, tôi đã thắp thêm một nén hương và thủ thỉ với Mai:

- Mai ơi, em có linh thiêng thì chắc em đã biết chuyện bà Thanh phù thủy rồi chứ. Bà ấy đã và đang trả giá một cách đau đớn cho sự nghiệp cách mạng của bà ta. Mong em tha thứ cho bà. Cầu xin linh hồn em được bình an và siêu thoát.

Ngô Minh Hằng

"Bạc lòng nhưng chẳng cam lòng
mang theo nhục nước vào trong mộ phần"

Thursday, September 15, 2022

NHỮNG CƠN SỐT VỀ CHIỀU

Tác giả : Ngô Minh Hằng 
Mấy tháng nay thỉnh thoảng chị hay có những cơn sốt về chiều. Trời tháng 5, Sài Gòn như đổ lửa. Nhà chị, căn nhà trệt nhỏ xíu trong xóm lao động, bề ngang 2m8 bề dài khoảng 12 mét, mái tôn thấp lè tè, thỉnh thoảng mới có chút gió mang đầy hơi nóng từ khoảng sân lộ thiên phía sau - nơi sàn nước nhỏ bằng chiếc chiếu - lùa vào, vậy mà khi lên cơn sốt, chị vẫn cảm thấy gây gây lạnh.

Sau ngày 30/4 chị từ từ gầy đi, chỉ gầy thôi chứ chị không bị sốt. Hơn nửa năm sau, khi khám sức khoẻ để chuẩn bị nhận nhiệm sở, chị chỉ còn 33kg. Vì thiếu giáo viên và không muốn chị bị loại chỉ vì không đủ cân, cô y tá tốt bụng ghi vào sổ sức khoẻ là chị cân nặng 35kg. Đó là số cân tối thiểu mà nhà nước VC tuyển giáo viên cuối năm 1975- đầu năm 1976- sau khi một tháng học chính trị không lương.

Bốn năm sau, số cân của chị không giảm thêm nhưng chị lại bị sốt về chiều. Những cơn sốt không cao nhưng thỉnh thoảng vẫn đến. Khi cơn sốt qua đi, chị thấy mền mệt. Biết rằng mình bịnh nhưng chị quá bận và không được nghĩ đến điều này. Xấp chính tả của học trò nằm trên bàn chờ chấm điểm. Bốn đứa con từ 4 đến 9 tuổi chờ được tắm và cho ăn cơm. Thau quần áo chờ được giặt. Nền nhà xi măng cần được lau. Tối thứ Bảy phải ra phường họp tổ dân phố. Tổ dân phố thường họp từ 8 đến 9:30 tối nên chị phải đưa các con đi cùng. Đó là thời gian mẹ con chị được ngồi bên cạnh nhau lâu nhất mặc dù mỗi chiều đi dạy chị đều đi với các con. Đến nơi, con đầu vào lớp 2, con kế vào lớp 1. Hơn một năm nay, từ ngày cô cháu gái tìm được việc làm, không ở với chị nữa thì chị được cô hiệu trưởng thông cảm, cho phép hai đứa nhỏ vào ngồi trong lớp chị, ở cái ghế trống cuối lớp.

Cũng may là con chị ngoan, ngồi xem chị dạy học, không gây trở ngại gì cho chị, trừ những lúc chị phải đưa con đi vệ sinh. Chủ Nhật, tuần nào phải trực trường hay đi thủy lợi, chị phải dậy sớm nấu cơm để ở nhà cho các con, dặn dò đứa lớn coi đứa bé và 6 giờ sáng chị phải có mặt ở trường. Chiều 6 giờ về, nấu vội cơm cho con ăn. Chủ Nhật hay buổi tối nào có khách hẹn thì chị đạp xe đến nhà họ để coi tử vi cho họ. Khách của chị thường là những người tìm được mối đi vượt biên nhưng chắc vì tâm lý, muốn nhờ chị coi thêm cho an tâm trước khi dùng vàng đặt cọc cho chủ ghe. 

Công việc hằng ngày bận rộn là thế, tiền lương dạy học hàng tháng của chị có 60 đồng trong khi rau muống 5 đồng một bó nhưng một gói bột ngọt gần nửa kg từ Mỹ gởi về lại bán được 350 đồng, một hộp kem đánh răng bán được 170 đồng nên chị rất cần những người khách coi tử vi này để có tiền nuôi con và có tiền mua thực phẩm tiếp tế cho chồng đang tù cải tạo. 

Nhờ Trời, một số người ra đi thành công, nhớ đến chị, họ gởi quà về vừa làm quà, vừa giúp chị. Đúng là Trời sinh voi thì Trời sinh cỏ. Nếu như không nảy sinh ra "nghề tay trái" coi tử vi, dù phải đến nhà từng người coi chui, coi lén và nếu không có những thùng quà ơn nghĩa gởi về, chị sẽ không thể nào nuôi sống bản thân chứ đừng nói đến nuôi bày con 4 đứa và không hề bỏ sót một chuyến thăm tù.

Nhận được phiếu đi thăm chồng từ tuần trước, thế là cả tuần, ngoài những việc phải làm hằng ngày, chị lại tất bật lo mua sắm, nấu nướng, gói ghém cho chuyến thăm nuôi. Cái gì bỏ vào miệng, nuôi sống người lúc bấy giờ đều rất đắt. Ở ngoài, dân nhiều người đói khổ, thương anh trong tù không no, mỗi chuyến thăm chị dùng bao gai đựng gạo loại 50kg để đựng thực phẩm. Cứ một bao cá mắm như thế chị tốn từ 400 đến 600 đồng. Tiền coi tử vi, tiền bán những thùng quà từ ngoại quốc gởi về phần lớn chui vào những bao gai đó. Mỗi lần nhận được phiếu đi thăm nuôi chị đều báo cho cha mẹ anh biết. Chưa bao giờ cha mẹ anh giúp chị một đồng để mua thực phẩm cho con trai họ. Quà họ gởi theo mỗi lần là một gói thuốc lào, ghi rõ trên giấy gói là "quà của thày mợ".

Chiều hôm trước ngày đi thăm, cơn sốt lại đến. Sau khi nấu cơm cho các con ăn, chị lạnh quá leo lên giường nằm đắp mền. Khi cơn sốt qua đi, chị thấy mệt nhiều. Tối đến khi buộc lại cái bao gai thăm nuôi, chị thấy sức mình yếu quá, không nâng nổi mấy chục kilô quà. Nghĩ đến chặng đường từ bãi đậu xe đến cổng trại thăm nuôi chị bỗng lo ngại. Bọn VC muôn đời vẫn ác. Chúng biết là người đi thăm tù cải tạo thì ít nhiều gì cũng có quà bánh, thực phẩm đem theo nên chúng đày đọa đến cùng. Chúng ra lệnh không chiếc xe nào được đổ khách trước cộng trại mà phải đổ khách cách cổng trại gần hai cây số. Những lần thăm nuôi trước, khoảng đường gần hai cây số đó chị vẫn cố gắng vác bao quà nặng hơn số cân của chị trên vai nhưng hôm nay, sau cơn sốt, chị thấy yếu đi nhiều và e ngại ngày mai không vác nổi. 

Đang lúc không biết tính sao thì chị Mùi đem sang cho con chị một chén bắp rang. Chị Mùi là bạn hàng xóm, lớn hơn chị ba tuổi, có 6 con, chồng chị chết vì vi trùng uốn ván năm 1976 khi đi thủy lợi. Chị Mùi lấy chồng sớm, con gái đầu được 17 tuổi, ngoan, tháo vác. Mẹ con chị sống bằng gánh bún măng vịt, mỗi sáng bán ngay đầu xóm. Thấy mặt chị xanh xao, hốc hác, được biết chị vừa qua cơn sốt và ngày mai phải đi thăm nuôi chồng tù, chị Mùi về sắp xếp cho con gái sáng mai bán bún một mình và cũng sáng sớm hôm ấy, chị Mùi đã tình nguyện đi thăm nuôi cùng chị để vác giúp bao quà.

Khoảng nửa năm sau, bằng một phép màu của Thượng Đế ban xuống thật bất ngờ, chị và 4 con nhỏ vượt biên thành công. Những ngày ở trại ṭy nạn, chị được khám bịnh và được biết là bị lao phổi. Ở trại ṭy nạn đúng nửa năm, cuối tháng Tám năm 1980, gia đình chị được định cư tại Mỹ. Sau gần ba năm chữa trị, phổi chị đã được chữa lành nhưng vĩnh viễn lưu lại hai vết thẹo, mỗi vết to bằng đồng 10 xu ở hai lá phổi. Đó là chứng tích của gần năm năm sống dưới chế độ bạo tàn cộng sản, của những ngày sầu lo, vất vả nuôi bốn con thơ và nuôi chồng tù cải tạo.

Ngô Minh Hằng
Ngày 02/08/2022

Friday, February 4, 2022

HẠNH PHÚC THIÊNG LIÊNG

(Kính dâng Hương Linh Từ Mẫu. Tặng người đồng tâm cảnh)

Tôi không bao giờ quên được mẹ tôi, một người Mẹ Việt Nam hiền lành, tận tụy và có một tấm lòng đầy tình nhân ái.

Dĩ nhiên là mẹ tôi thương tôi lắm và tôi có rất nhiều kỷ niệm với Người. Kỷ niệm nào cũng hạnh phúc, êm đềm, vì thế, cứ mỗi dịp tết hay ngày lễ, tôi lại rưng rưng nhớ mẹ. Mỗi lần nhớ mẹ, lòng tôi lại dâng tràn một niềm xót xa luyến tiếc.

Trong nỗi xót xa luyến tiếc đó, hình ảnh qúa khứ lại hiện về. Có những chuyện tôi nhớ rõ từng chút như chừng mới xảy ra hôm qua, lại có chuyện tôi chỉ nhớ từng đoạn một và mơ hồ như mộng ảo. Những mẩu chuyện của ký ức này không được xếp theo thứ tự thời gian mà được sắp xếp theo những ngăn trí nhớ đặc biệt của bộ não con người. Nói một cách khác, bất cứ lúc nào tôi nhìn thấy một hình ảnh nào đó có một vài điểm tương tự như những cảnh tôi đã sống qua với mẹ thì ngay lập tức, ký vãng hiện về. Rồi cứ thế, từ hình ảnh này tiếp theo hình ảnh khác, như người ta quay lại đoạn phim mặc dù đoạn phim ấy lộn xộn, không thứ tự, đầu đuôi và đã được xem đi xem lại nhiều lần.

Nhiều mùa xuân tiếp nối trôi qua trong tuổi ấu thơ và tôi còn nhớ rõ những mùa xuân rất thanh bình. Không kể những anh chị lớn đã có chồng có vợ và ở riêng, chúng tôi, ba chị em, lớn nhất là chị Tâm, kế là anh Phúc và tôi là út. Là út, lại thua anh Phúc tới bảy tuổi nên tôi được sự cưng chiều đặc biệt của mẹ tôi. Vì thế, từ quần áo đến quà bánh thứ gì phần của tôi cũng được nhiều hơn anh chị tôi một chút.

Năm nào cũng vậy, tết đến với tôi rất sớm. Ngay từ đầu tháng Chạp, mẹ đã lo chọn màu, mua vải để may áo tết cho chúng tôi. Chừng độ dăm ngày thì mẹ tôi may xong đống quần aó mới. Trong những ngày đó, có lẽ người háo hức nhất là tôi. Ngoài những lúc ở trường, tôi luôn luôn quanh quẩn bên cạnh mẹ để lấy giùm mẹ cuộn chỉ, nhặt những mảnh vải nhỏ cất làm của riêng để may áo búp bê, đưa cho mẹ cái kéo và chờ xỏ kim cho mẹ. Mỗi lần được mẹ nhờ, tôi cảm thấy rất vui và cho rằng vai trò của mình cũng quan trọng lắm.

Chừng đâu nửa buổi thì mẹ bảo tôi thử áo lần đầu. Cho đến bây giờ tôi còn nhớ cái cảm giác sung sướng khi thử áo. Chỉ cần ướm nhẹ áo vào người là tôi đã vui ra mặt. Dù tay không dơ, tôi cũng vội chạy đi rửa rồi mới trịnh trọng luồn tay vào áo. Mẹ tôi xoay người tôi từ từ, ngắm trước, nhìn sau, nghiêng phải, nghiêng trái để tìm khuyết điểm. Xong, mẹ bảo tôi cởi áo ra. Người lại kiên nhẫn dò từng đường chỉ, nắn nót từng mũi kim. Tôi còn nhớ những lần thử áo cuối cùng, bao giờ cũng vậy, sau khi giúp tôi cài hạt nút chót, mẹ tôi bước lùi ra sau vài bước, chăm chú ngắm tôi từ đầu đến chân với đôi mắt chan chứa yêu thương và hãnh diện của một nhà điêu khắc trứ danh chiêm ngưỡng tác phẩm đắc ý nhất của mình. Sau đó, mẹ không quên cười âu yếm:

- Chao ơi, con gái tôi xinh qúa, lại diện bộ quần áo mới đẹp thế này thì sang nhất xóm!

Thế là mặt tôi nóng bừng lên và vội vùi đầu vào ngực mẹ. Tôi còn nhớ cái cảm giác vừa sung sướng, vừa e thẹn mỗi lần được mẹ khen là xinh và được diện quần áo mới. Mẹ tôi biết ý, người mỉm cười và ôm chặt tôi vào lòng. Tôi thấy trong mắt mẹ tôi long lanh một niềm hạnh phúc.

Sau việc may quần áo tết cho chúng tôi, mẹ bắt đầu chuẩn bị Tết cho gia đình. Mẹ chia việc cho U Duệ và chị Tâm lau chùi dọn dẹp nhà cửa, bàn ghế. Anh Mẹo đánh bóng lại chiếc bàn thờ và sơn lại nhà cửa. Anh Mẹo xưa là con của một người quen bên ngoại của bà nội tôi. Sau khi bố mẹ anh qua đời vì nạn đói năm 1945 thì anh trở thành một thành viên của gia đình chúng tôi. Anh trẻ và khoẻ nên những phần việc nặng nhọc trong nhà anh luôn luôn gánh vác. Anh Mẹo lớn hơn tôi đến mười mấy tuổi nhưng những lúc rảnh rỗi, anh hay chơi đùa với chúng tôi và cũng gọi bố mẹ tôi là bố mẹ vì thế, chúng tôi không thấy cách xa anh và xem anh như anh ruột.

Tết năm ấy, mẹ tôi bảo là anh Phúc đã lớn và giao cho anh bổn phận đánh bóng chiếc lư hương và cặp chân nến bằng đồng. Rồi mẹ đong gạo nếp, lựa đậu xanh, chọn lá dong và mua thịt để chuẩn bị gói bánh chưng. Cha tôi không giúp mẹ may áo tết nhưng người lại rất hăng say giúp mẹ gói bánh chưng.

Ngày gói bánh chưng thật là vui và bận rộn. Cả nhà, ai cũng xúm vào góp một tay. Chỉ có tôi bé nhất nhà nên không phải làm gì. Tuy vậy, tôi lại rất thích được dự phần vào việc của người lớn nên cứ quanh quẩn ở gần. Đôi khi vướng chân, bị chị và anh tôi la mắng. Mẹ tôi thấy thế tội nghiệp tôi, người xếp gọn lại đống lá dong vừa đủ một chỗ cho tôi ngồi bên cạnh và ôn tồn nói:

- Đừng mắng em thế. Tội nghiệp em. Thôi em lại đây với mẹ!

Tôi lết lại bên cạnh mẹ rồi nhìn anh chị tôi không nói gì nhưng mặt tôi lúc đó vênh lên vì được mẹ binh. Chắc là phải dễ ghét lắm nên chiều hôm đó tôi bị anh Phúc ký cho một cái thật đau và nói:

- Con gái vô tích sự. Chỉ được cái làm nũng là không ai bằng!

Bất thần bị một cái ký đầu đau điếng, tôi đã định khóc tướng lên rồi chạy đi mách mẹ. Chợt nhớ ra là mẹ tôi và chị Tâm đã đi sang hàng xóm chờ khui hụi. U Duệ và anh Mẹo đang hì hục rửa cái hồ nước mưa và bố tôi cũng không có nhà nên nếu khóc là có thể bị ăn thêm vài cú ký đầu nữa nên vội im ngay. Sau đó, lúc mẹ tôi về, tuổi thơ dễ quên, tôi cũng không mách lại với Người.

Tối hôm đó, cơm nước xong, gia đình tôi thức khuya luộc bánh. Anh Mẹo đi lấy thêm cho mẹ mấy nhánh cây to mà anh đã cưa từ cây ổi bị kiến đục sau nhà từ nhiều hôm trước. Mẹ tôi gầy bếp trong khi U Duệ xếp từng cái bánh vào nồi. Bếp được làm bằng những viên gạch kê chụm đầu lại với nhau thành hình ba ông đầu rau ở ngay giữa sân sau, cạnh hồ nước.

Chỉ ít phút sau, những ngọn lưả hồng thật đẹp và ấm thi nhau vươn lên ôm lấy đáy nồi. Cái lạnh bị đẩy ra xa, chúng tôi trải chiếu ngồi quây quần bên bếp lửa. Tôi không sao quên được cái cảm giác thú vị tuyệt vời của những đêm luộc bánh khuya. Mắt nhìn ngọn lửa chập chờn và vừa ăn khoai lang nướng vừa nghe mẹ kể truyện đời xưa, truyện lúc người còn bé. Mẹ tôi có duyên kể truyện nên truyện nào mẹ kể cũng hay ho hấp dẫn. Tôi thích nhất truyện ma. Sợ nhưng đòi mẹ kể. Nhiều khi câu truyện đến hồi gay cấn, hồi hộp, tôi sợ quá, cố thu người thật nhỏ, nép sát vào với mẹ hơn. Rồi tôi nằm gọn trong lòng mẹ lúc nào tôi cũng không hay. Mùi thơm thơm cay cay của khói, hơi ấm của lửa hoà lẫn hơi ấm của mẹ tôi làm tôi chìm vào giấc ngủ êm đềm. Sáng hôm sau, khi thức giấc, tôi thấy mình nằm trên giường, ấm áp trong chiếc mền bông đắp cao tận cổ. Cũng sáng hôm đó, tôi được ăn điểm tâm bằng cái bánh chưng nhỏ xíu mà mẹ tôi đã cẩn thận gói riêng cho tôi ngày hôm qua. Bánh thật thơm, nếp thật dẻo, đậu thật bùi và thịt thật béo. Ngon qúa. Trong đời tôi từ đó, không có cái bánh chưng nào ngon như thế được. Có lẽ, tôi đã cảm thấy bánh ngon đến thế vì trong vị bánh chưng tôi đã cảm được cả được khối tình yêu to lớn của mẹ tôi và sự đầm ấm của gia đình.

Mong mãi, tết cũng phải đến. Những tiếng pháo nổ lưa thưa của sáng Mồng Một Tết đánh thức tôi dậy sớm. Sau khi rửa mặt, đánh răng, tôi thay bộ quần áo mới còn nguyên nếp gấp, mặc thêm chiếc aó len và đi vào phòng tìm mẹ. Mẹ tôi chải đầu và cài lên tóc tôi một cánh nơ kim tuyến màu hồng. Tôi chạy vào phòng chị Tâm, chị đang đứng trước gương và tô nhẹ chút phấn hồng lên má. Tôi đến bên chị, nhìn mình trong gương với bộ quần áo mới, hai gò má tôi lại nóng ran.

Còn đang say sưa với một cảm giác rất mới trong một ngày rất mới của mùa Xuân, tiếng U Duệ gọi làm tôi nhẹ giật mình. Tôi bắt chước chị Tâm, mỉm cười với bóng mình trong gương rồi đi theo chị ra phòng khách.

Gia đình tôi có lệ là sáng mồng một tết chúng tôi gặp nhau ở phòng khách để cùng lễ tổ tiên. Sau đó, chúc tuổi cha mẹ rồi ăn sáng. Cha Mẹ tôi với nét mặt hân hoan nhưng trang trọng ngồi chờ chúng tôi ở bộ trường kỷ bằng gỗ đen bóng. Các cụ đều đã gọn gàng trong những bộ quần áo mà chỉ có những ngày tết hay đám tiệc tôi mới thấy được dùng. Chúng tôi theo chân cha mẹ đến trước bàn thờ tổ, đứng nghiêm chỉnh hai bên và đọc thầm theo từng lời cầu nguyện cũng như bắt cước cách bái lạy của hai người.

Trên bàn thờ, đèn nến sáng trưng, khói nhang nghi ngút. Bánh chưng, mứt, trái cây, hoa tươi, thức nào cũng đẹp mắt và tươm tất. Sự bày biện khéo léo của mẹ và U Duệ càng làm tăng thêm phần long trọng của ngày tết. Tôi cẩn thận từng cử động đến nỗi không dám cả thở mạnh để tôn trọng sự trang nghiêm của giây phút đầu năm thiêng liêng ấy.

Lễ tổ xong, chúng tôi trở lại phòng khách. Lần lượt theo thứ tự, lớn trước, nhỏ sau, chúng tôi chúc những lời đẹp cho cha mẹ. Anh Mẹo, Chị Tâm và anh Phúc nói trôi chảy không trở ngại gì. Nhưng đến lượt tôi, vốn tính nhút nhát, hay mắc cở nên nói câu nào cũng vấp. U Duệ dạy tôi từng tiếng một thế mà tôi lập lại vẫn sai làm cả nhà cười ồ lên. Mắc cở và tự giận mình, tôi mếu máo khóc. Mẹ tôi tội nghiệp ôm tôi vào lòng và nói cho tôi đỡ thẹn:

- Thôi được rồi. Năm mới đừng khóc. Con gái ngoan của mẹ ra đây mẹ mừng tuổi cho nào!

Rồi mẹ lấy ra xấp phong bì màu đỏ trong đó có những đồng tiền mới lì xì cho chúng tôi. Cha mẹ chúc chúng tôi học hành tấn tới, khoẻ mạnh và ngoan ngoãn. Riêng U Duệ nuôi tôi từ bé nên tết nào U cũng mừng tuổi tôi bằng đồng tiền mới nhất U có được.

Ăn sáng và chờ người khách đầu tiên đến xông nhà xong, tôi được chạy đi chơi với bạn bè cùng xóm. Anh Mẹo, anh Phúc và chị Tâm thì phải chia phiên nhau ở nhà pha trà và đem bánh mứt ra đãi khách.

Niềm vui của ngày Tết phút chốc làm tôi quên đi cái tính nhút nhát cố hữu của mình. Lòng tràn đầy sung sướng, tôi bắt đầu cuộc du xuân. Tôi đến nhà Mai, một trong bốn đứa bạn thân. Rồi cùng với Mai đến Phương. Từ Phương, chúng tôi đến Kim. Cuối cùng, bốn đứa chúng tôi hoan hỉ gặp nhau nói cười rôm rả. Chúng tôi bốn đứa thân nhau vô cùng. Học chung một lớp. Ở cùng một xóm. Có quà gì cũng để dành chia nhau và chưa bao giờ chúng tôi giận nhau lâu được nửa ngày.

Sau khi khoe nhau quần áo mới và tiền mừng tuổi, chúng tôi cẩn thận đếm lại xem đứa nào có nhiều hơn và rủ nhau ra đầu ngõ, nơi có một khoảng đất trống và cũng là giao điểm của mấy con ngõ gần trường mẫu giáo Măng Non.

Ngày thường, khoảng đất trống này vẫn là chỗ tụ tập của hàng quà sáng, quà trưa, quà tối, đặc biệt, lúc nào cũng có hàng bánh kẹo của cô Mận. Buổi trưa, có thêm xe kem, gánh bún riêu và hàng bánh rán. Ngày thường, trừ giờ học, nơi này luôn ồn ào vì có mặt bọn trẻ xóm tôi. Hôm nay, sáng mồng Một Tết, tuy chỉ có hai hàng quà, Bà Long bánh cuốn và cô Mận thì người ta lại mở sòng nên ồn ào kinh khủng. Từ con ngõ của chúng tôi ra đó, ngày thường thì chả có gì ái ngại, thế mà hôm nay, chúng tôi phải nắm tay nhau dùng hết can đảm mới làm xong cuộc hành trình “nguy hiểm” này. Lũ chúng tôi đứa nào cũng nhát gan, sợ pháo. Biết rõ chúng tôi sợ pháo, thế mà Lộc, Hoàn và Kha, lũ con trai trong xóm, ngày thường thì rất tử tế với chúng tôi nhưng hôm nay không hiểu tại sao lại ác với bọn tôi như thế. Bọn này mồi pháo rồi liệng trên đường, ngay trước mặt chúng tôi làm chúng tôi sợ quá, la hét om sòm và tức đến rưng rưng nước mắt. Trong khi bốn đứa chúng tôi tức và sợ cuống lên thì bọn họ lại khoái chí, cười vang. Thú thật, ngày thường chúng tôi không ghét gì bọn con trai này, bởi tụi nó cũng hiền và đặc biệt, Kha, hay chỉ cho tôi những bài toán khó. Nhưng hôm nay, sau khi chúng tôi nhảy dựng lên vì pháo thì cái mặt bọn này đứa nào cũng không ưa nổi, nhất là lúc nghe những chuỗi cười thích chí giòn tan. Phương, dạn dĩ nhất trong bọn, phản pháo bằng cách la to:

- Lộc móm! Hoàn ròm! Kha lé!

Không ai bảo ai, ba đứa chúng tôi hoà theo. Chúng tôi la to lắm và tôi có cảm tưởng rằng tôi đã dùng tất cả hơi trong lồng ngực. Nghe la, bọn con trai ngưng tấn công và nét mặt có chút ngỡ ngàng, mắc cở vì những lời cay độc. Tôi thấy lòng chùng lại và tội nghiệp cho Lộc qúa. Lộc có móm đâu. Lộc chỉ bị gẫy cái răng cửa vì chơi đá bóng ở trường hồi năm ngoái. Còn gọi Kha là Kha lé thì thật là oan ơi ông điạ. Kha không lé. Kha chỉ có tật hay giả lé để ghẹo bọn chúng tôi mỗi khi gặp Kha ở hành lang hay ở sân trường. Hoàn thì thật sự có nhỏ con nhưng hiền và học giỏi. Nhưng dù sao, tôi cũng phải phục cái cú đòn miệng của Phương. Nhờ cú đòn tâm lý ấy mà bọn con trai mắc cở, không ném pháo nữa và chúng tôi đến được “vùng đất hứa” an toàn.

Vùng đất hứa thật ồn ào vui vẻ. Nơi đây đủ các trò chơi ngày tết. Nào ném vòng, nào chọi lon, nào xổ số... Tóm lại, trò chơi nào cũng hấp dẫn và đầy tính cách may rủi để dụ tiền con nít. Chúng tôi thích nhất là bàn bầu cua cá cọp. Tết, được phép vui chơi nên chúng tôi rủ nhau tấp vào đám bầu cua. Nơi đây, một đám trẻ con bu quanh một tờ giấy khổ lớn được trải ngay trên nền đất. Tờ giấy chia làm sáu ô, in hình trái bầu, con cua, con cá, con tôm, con gà và con nai. Nhìn những hình con vật màu sắc lỗng lẫy và linh động tôi không thấy có con cọp và thắc mắc trong lòng là không hiểu tại sao người ta lại gom cả con cọp vào rồi gọi là “cá cọp”?

Chủ sòng là một người đàn ông độ ngoài bốn mươi, hai tay ông cầm bộ chén dĩa có chứa ba con lúc lắc hình khối vuông, cũng in đủ các hình giống hệt như trên tờ giấy. Với một cử chỉ rất sành sỏi và nhanh nhẹn, tay ông lắc, miệng ông mời khách đặt tiền xuống ô hình. Chờ cho số tiền bồn bộn, ông mở cái chén ra. Số phận rủi, may của mỗi chúng tôi được định đoạt bởi ba con lúc lắc này. Nếu ai đặt tiền đúng vào hình con lúc lắc hiện ra trong chén thì người đó ăn. Tuy thế, người được thì ít, kẻ thua thì nhiều. Thằng con trai ông lớn hơn bọn tôi độ đôi ba tuổi, mau mắn phụ với cha thu nhặt tiền của kẻ bị thua để dọn chỗ cho ván mới. Chỉ trong chừng nửa tiếng, ba trong bốn đứa chúng tôi thua sạch cả tiền, trong số kẻ không may đó có tôi. Kim may mắn hơn tất cả, trong túi còn được sáu đồng. Tôi rời đám bầu cua mà trong lòng vừa buồn, vừa tiếc của và tự trách mình là "hư thân mất nết", không nghe lời mẹ mà đi... cờ bạc để bị thua tiền.

Kim thương bạn, đưa chúng tôi đến hàng cô Mận và bao mỗi đứa hai cục kẹo gừng. Tuổi thơ thật hồn nhiên và thật dễ quên. Vị ngọt ngọt, cay cay, thơm thơm của chiếc kẹo gừng đang tan dần trong miệng làm chúng tôi vui ngay được. Chúng tôi lại cười, lại nói và mùa xuân lại đẹp như mơ. Ăn xong hai cục kẹo, chúng tôi bảo nhau trở về nhà chờ khách đến để gom tiền mừng tuổi.

Xế trưa Mồng Một nào tôi cũng được đi chùa với mẹ, U Duệ và chị Tâm. Chỉ còn Ngoại nên sau khi đi chùa, chúng tôi đi mừng tuổi Ngoại. Mồng Hai, chúng tôi theo cha mẹ đi chúc tuổi các bậc chú, bác, cô, dì hai bên họ hàng và thày cô giáo. Đi đến đâu cũng được mời ăn uống. Thức ăn thì ê hề đủ loại mỹ vị cao lương mà ngày thường rất là hiếm hoi, ít ỏi. Nhưng ba ngày tết cũng là những ngày mà tôi lười ăn nhất vì chỉ cần nghĩ đến Tết là tôi đủ cảm thấy no.

Với người lớn, sau ngày Mồng Hai thì hương vị tết đã hơi nhàn nhạt, nhưng với bốn đứa chúng tôi thì tết còn được kéo dài tới mồng Năm. Mồng sáu tết chúng tôi trở lại trường nhưng vẫn chưa quên được tết. Chúng tôi mang tết theo và giờ ra chơi chúng tôi vẫn khoe với nhau về cái tết của mình, nào là quần áo đẹp, nào là tiền mừng tuổi, nào là được họ hàng chúc tụng thương yêu...

Nhưng những mùa xuân tuyệt vời như thế thật chẳng được nhiều. Tôi chưa hiểu gì về chiến tranh nhưng tôi thấy bố mẹ tôi lo lắng và nói chuyện với nhau rằng nhiều người đã nhìn thấy những toán quân vác cờ liềm búa đi về những làng quanh thành phố. Nhiều gia đình vội vàng dựng vợ gả chồng cho con. Sau khi anh Mẹo lấy chị Tần và ra riêng. Chị Tâm theo chồng, u Duệ về thăm quê và bị Việt Minh giữ lại không trở ra Hà Nội được thì gia đình tôi nhỏ lại và buồn hơn.

Rồi đất nước chia đôi. Rồi những cuộc di cư vĩ đại.

Tôi bắt đầu có những mùa xuân không áo mới, không tiền mừng tuổi và bụng thì đói meo, nghĩ đến mùi vị bánh chưng thơm mà khao khát. Mẹ tôi ngồi buồn đưa mắt xót xa nhìn chúng tôi rồi người từ từ đứng lên lấy mấy vắt cơm nắm cắt ra từng miếng cho chúng tôi chấm với muối vừng. Bố tôi ăn một chút để cầm lòng. Bố bảo mẹ ăn thì mẹ cười nói là không thấy đói và rồi khi bố tôi đi khỏi, mẹ nhường phần cơm ấy cho tôi.

Cũng như mọi gia đình vượt tuyến tìm tự do, Tết năm ấy, mỗi gia đình chúng tôi chia nhau một khoảng trên nền xi măng lạnh gía của một trường học bỏ trống. Tôi không có đồ chơi, thèm một con búp bê, mẹ tôi bèn cuộn tấm khăn vuông của người lại làm búp bê cho tôi ẵm đỡ.

Khi gia đình chúng tôi vào đến miền Nam và định cư yên nơi yên chốn thì những cái Tết tuy đầy đủ nhưng tôi không còn tìm thấy hương vị háo hức rộn ràng như những cái Tết thuở xưa.

Rồi mùa Xuân lại đến. Một cái tết lại về. Nhưng cái tết này không bình lặng êm đềm như những cái tết vừa qua, nó cũng chẳng rộn ràng háo hức như những cái tết ngày còn bé. Nó cũng không chỉ buồn vì thiếu hương vị tết như cái tết tản cư năm nào mà nó là một cái tết chắc chắn suốt quãng đời còn lại tôi không thể nào quên. Tết năm đó đối với tôi là một cái tết đau đớn khôn cùng. Tôi không thể khóc được cho đến lúc người ta đặt mẹ tôi vào chiếc áo quan. Đến lúc đó, tôi mới hiểu được thế nào là mất mát. Một phần linh hồn tôi đã nằm với mẹ trong chiếc quan tài. Tôi bàng hoàng và không muốn chấp nhận rằng giữa mẹ và tôi chỉ cách có một tấm gỗ và vài lần vải liệm nhưng xa cách muôn trùng. Tôi cũng không thể chấp nhận được rằng căn nhà trước đây tôi vẫn cho là vui vẻ đầm ấm thì từ nay, vắng bóng mẹ tôi, sẽ trở nên rất buồn bã, lạnh lùng. Những lúc tôi đi đâu về, mẹ tôi không còn ở đó để đón tôi bằng đôi mắt bao dung và nụ cười âu yếm. Mẹ tôi cũng không còn đó để mà an ủi khuyến khích tôi những khi tôi vấp ngã trong đời. Tôi cũng không còn được hưởng sự săn sóc, chở che, tha thứ như mẹ đã từng chở che tha thứ và săn sóc cho tôi. Những bữa cơm tẻ nhạt vì thiếu mẹ. Khi tôi đau ốm, sẽ chẳng còn ai lo lắng đem cho tôi từng viên thuốc, vắt cho tôi từng ly nước cam, ép tôi ăn từng muỗng cháo và lau cho tôi từng sợi tóc ướt đẵm mồ hôi.

Bao nhiêu năm tiếc thương âm thầm lặng lẽ trôi đi, nhưng hình ảnh mẹ và cái tết đau thương năm nào vẫn còn in rõ trong tôi từng chút. Ngày ấy, với hơn hai mươi tuổi đời, vừa nhận lớp dạy đầu tiên ở một trường tiểu học nhỏ bé miền ngoại ô Phú Thọ, tôi không còn thơ dại nữa nhưng thực sự tôi vẫn chưa đủ lớn khôn để mạnh dạn vào đời. Từ ngày vắng mẹ, tôi thấy một nỗi bơ vơ vô tận phủ ập lên cuộc đời mình. Mùa xuân cho dù vẫn đến nhưng không còn êm ái nữa và niềm hạnh phúc thì chẳng còn trọn vẹn như xưa.

Cuộc đời không trang bị những hành trang cần thiết cho tôi nhưng lại thẩy tôi vào một đấu trường đầy cam go, thử thách, lọc lừa, cạm bẫy, dối gian, bạc đen và đau khổ. Một đấu trường mà trọng tài lại hết sức bất công. Dù muốn hay không, tôi bắt buộc là một đấu thủ của đấu trường tàn nhẫn này. Trong sự đấu tranh để được sống còn đó, tôi đã thấy mình lớn vội. Tôi đã lớn cùng với sự nẩy mầm của những hạt giống yêu thương mà mẹ tôi đã ươm trong tâm hồn đa cảm của tôi từ tấm bé.

Cõi đời càng hẹp hòi ích kỷ bao nhiêu thì tôi lại càng cảm thấy tình yêu của mẹ tôi bao dung và to lớn bấy nhiêu. Vì thế, nỗi nhớ thương mẹ của tôi càng thêm mãnh liệt. Có những lúc dọn dẹp quanh nhà, tôi đã đứng lại nhìn thật lâu vào tấm màn che cửa, nơi đó, có từng mũi chỉ mẹ tôi đã may và còn lưu lại. Rồi tôi bật khóc như một trẻ thơ. Khóc một cách ngon lành, không e ngại. Tôi khóc và cảm thấy không cần phải giấu giếm cái cảm xúc thiêng liêng đó của mình. Có những chiều chủ nhật rảnh rang, tôi thường mở cái rương quần áo của mẹ tôi mà tôi còn giữ. Tôi lấy hết các thứ trong đó ra rồi lại thứ tự xếp lại từng cái một. Những lần như thế, tôi thường úp mặt thật lâu vào đống quần áo của mẹ tôi để mong tìm lại một chút hơi hướng thân yêu ngày cũ. Tôi thấy rằng không một ai thương yêu tôi bằng mẹ tôi trên cõi đời này nên hình ảnh mẹ tôi đã ngự trị trên một vị trí cao nhất trong tình cảm và lòng tôn kính của tôi. Có lúc tôi ước ao mình bé lại để được ngủ vùi bình yên trong lòng mẹ như những đêm luộc bánh chưng. Có lúc tôi lại ước rằng phải chi mẹ tôi còn sống để tôi được săn sóc, hầu hạ mẹ, đem cho mẹ từng chén cơm, rót cho mẹ từng ly nước như mẹ đã lo cho tôi ngày còn bé để tôi được nhìn mẹ cười, mẹ nói và chia xẻ với mẹ những mẩu chuyện hàng ngày.

Từ khi đến xứ người, niềm đau mất nước và nỗi bơ vơ làm tôi càng thêm thương nhớ mẹ, nhất là những ngày lễ, tết. Nhìn hoạt cảnh rộn ràng hạnh phúc của những bà mẹ tay đẩy strollers hoặc dắt con đi phố và nhìn những nhóm thanh niên thiếu nữ Việt, Mỹ trẻ trung, vui tươi, xinh đẹp trong những bộ quần áo thời trang, lòng tôi nhớ mẹ ngậm ngùi và tiếc nuối những ngày còn mẹ. Tự nhiên, tôi thấy thèm được nói vài câu với họ. Và nếu được phép, tôi sẽ nói rằng: “Hỡi những người may mắn còn mẹ trên thế giới và nhất là những người bạn trẻ Việt Nam thân mến của tôi ơi, các bạn có biết rằng các bạn may mắn hơn tôi nhiều lắm không, vì các bạn còn có mẹ ? Vậy thì, các bạn đừng hà tiện gì một cử chỉ thân yêu, một lời nói ngọt ngào tôn kính. Các bạn hãy cầm tay mẹ và hôn lên đó, dù cho bàn tay này có thể đã già nua cằn cỗi và xấu xí với thời gian nhưng chính những bàn tay nhiệm màu thần tiên ấy trong bao năm qua đã nâng niu, săn sóc bạn từng chút một để giấc ngủ bạn được êm, áo bạn được ấm và miếng ăn của bạn được ngon. Cũng chính những bàn tay ấy đã có lúc âu yếm cầm tay bạn, dạy bạn viết những chữ A, B vụng dại đầu đời. Bạn hãy nhìn sâu vào đôi mắt mẹ, đôi mắt lúc nào cũng nhìn bạn bằng tất cả niềm hãnh diện, thương yêu và kỳ vọng. Rồi bạn tha thiết nói với mẹ rằng 

Mẹ ơi, con biết rằng trên cõi đời này mẹ là người thương con nhiều nhất. Trong đôi mắt và tư tưởng mẹ, lúc nào con cũng tuyệt vời, hoàn hảo nhất, và mẹ có biết không, mẹ chính là người mẹ tốt nhất trên đời và mẹ cũng là người mà con hằng yêu qúy nhất! “

Bạn ơi, bạn hãy nói với mẹ thế đi, rồi bạn sẽ thấy rằng bạn vừa tặng mẹ một món quà vô giá. Một món qùa mà trong suốt cuộc đời làm mẹ, người mẹ nào cũng ước mong nhận được tự con mình.

Hãy nói với mẹ thế và khi bạn thấy niềm xúc động tràn lên đôi mắt mẹ thì cũng là lúc lòng bạn tràn lên một niềm hạnh phúc vô biên. Một thứ hạnh phúc mà dù giàu có đến bao nhiêu bạn cũng không thể mua được bằng tiền. “ĐÓ LÀ HẠNH PHÚC THIÊNG LIÊNG CỦA TÌNH MẪU TỬ VÀ CHỈ CÓ THỂ CÓ ĐƯỢC TRONG TÌNH MẪU TỬ MÀ THÔI!”

Ngô Minh Hằng

Sunday, January 23, 2022

GÓI MẮM TÔM 

Đã là con gái,
“Đến tuổi dậy thì ì..ì..
“Cô nào trông...cũng...đ...đẹp!...ẹp...”

Tôi vừa nghêu ngao ê a, ư ử những câu thơ, vừa cảm phục nghĩ rằng không biết những câu thơ này của ai và tôi đã thuộc lòng từ bao giờ mà hôm nay bỗng nhiên tôi chợt nhớ đến, ngâm nga một cách thích thú và cảm thấy nó đúng vô cùng. Càng đúng hơn nữa, khi mà lúc này tôi lại hay nghĩ đến Kim, cô bé Gia Long có đôi mắt tròn đen ngây thơ vô tội vạ mà tôi mới gặp hai tuần trước trong chiến dịch quyên góp cứu trợ nạn lụt miền Trung. Thích chí qúa tôi buột miệng:

- Chí lý! chí lý! đã là con gái thì đẹp là cái chắc. Lại đến tuổi dậy thì nữa thì cô nào mà chả đẹp! Thật là đúng! Đúng không thể chê vào đâu được. Hoan hô nhà ông thi sĩ đại tài!

Nhưng, sau khi thốt ra câu cuối cùng tôi bỗng khựng lại một giây và cảm thấy có một cái gì bất ổn. Vâng, đúng vậy. Ở đời luôn có những cái NHƯNG quái ác, những định luật bất quy tắc vì tôi liên tưởng đến Mai và Tuyết, hai đứa em gái của tôi.

Nghĩ đến hai đứa em tôi, tôi mới thấy rằng cái nhà ông thi sĩ nào đó đã có những câu thơ mà mới vài phút trước đây tôi cho là bất hủ, là chí lý, là đúng thật là đúng thì bây giờ, trong trường hợp này nhà thi sĩ ấy lại sai thật là sai!

Thật ra hai đứa em gái tôi không được đẹp cũng chẳng phải là lỗi của chúng nó mà thật sự là lỗi tại tôi. Nghe các cụ nói khi người mẹ mang thai nếu nghĩ đến hay thương mến ai thì đứa bé trong bụng sẽ giống người đó. Vậy là khi mang thai các em tôi, mẹ tôi chắc phải thương mến tôi ghê gớm nên bọn nó giống tôi như đúc.

Tôi nghĩ rằng ông bà cụ nhà tôi không chỉ là những người sành tâm lý mà lại còn biết tiên đoán cả chuyện tương lai và rất giàu kinh nghiệm nên đã “trông mặt đặt tên” cho hai đứa em tôi. Các cụ biết trước rằng đứa em lớn của tôi sau này nó sẽ rất đồ sộ nguy nga nên đặt tên cho nó là Mai. Một cái tên thôi, đủ nói lên những kỳ vọng mà cha mẹ đặt để ở con mình. Đặt tên con gái là Mai, cha mẹ tôi đã hy vọng là khi lớn lên, con mình có cốt cách của một cành mai “Mai cốt cách, tuyết tinh thần” hay “mình hạc xương mai”.

Nhờ kinh nghiệm của những năm làm cha mẹ nên điều tiên đoán ấy thật quả không sai một tý nào. Mai càng lớn càng... sổ sữa. Đến khi được mười sáu tuổi thì nó đã sổ sữa đến mức tận cùng. Thế là điều mong ước mà ông bà cụ nhà tôi ước mong nơi Mai thì đã bất thành. Chắc là lúc tâm niệm, cha mẹ tôi đã không coi ngày nên chạm phải ngày vía, mất linh. Vì thế, càng lớn, Mai càng không có chút gì là mình hạc xuơng mai mà ngược lại, nó ... vĩ đại đến nỗi có những ngộ nhận rất thường. Một hôm, Hảo, người bạn cùng lớp lần đầu đến nhà tìm tôi. Mai ra mở cửa, Hảo vội vàng cung kính:

- Chào chị ạ, thưa chị cho em gặp Tường.

Thấy Hảo gọi mình bằng chị một cách kính cẩn và còn tỏ ra khép nép thì Mai lại nghĩ là Hảo chọc quê mình nên nó bực lắm. Mai mở cửa cho Hảo, nguýt dài một cái và xụ cái mặt ra. Vốn đã mát da mát thịt, mặt Mai lúc bình thường đã không nhỏ nay lại xụ ra nên càng “vĩ đại” hơn. Không thèm nhìn Hảo, Mai nói cụt ngủn:

- Đi vắng rồi!

- Thưa chị, chị có biết bao giờ Tường về không ạ?

- Không biết!

Thấy thái độ của Mai như thế, Hảo lại vụng về luống cuống hơn:

- Vậy... thưa chị.... cho em...

Hảo chưa đứt lời thì bỗng nghe Mai hét tướng lên:

- Có gì thì nói đi! Thưa thưa với gởi gởi hoài, phát mệt!

Bị bất ngờ đối xử một cách lạnh lùng tàn nhẫn trong khi cố gắng lễ phép hết mình, Hảo hoang mang và bất nhẫn đứng im chưa biết phải phản ứng ra sao. Thấy vậy, Mai bỏ vào trong nhà để Hảo đứng bơ vơ ngơ ngác một mình với những thắc mắc là không hiểu mình đã làm gì lầm lỗi để cho bà chị của Tường giận mình như vậỵ

Nghe tiếng Mai hét, bà cụ tôi không hiểu chuyện gì vội từ nhà bếp chạy lên. Thấy nét mặt Mai hầm hầm bực bội đi vào và thấy Hảo đứng trơ vơ ngoài phòng khách, đoán hiểu phần nào, cụ ôn tồn chữa ngượng cho cả hai:

- Chào cậu. Mời cậu ngồi chơi. Em Tường nó đi với ông nhà tôi chắc đến tối mới về, cậu có cần gì, tôi nhắn lại.

Hảo chưa kịp lấy lại hồn vía sau cuộc gặp gỡ với Mai nên nói không có gì nhắn. Hắn vội chào mẹ tôi rồi lỉnh mất.

Hôm sau vào lớp, vừa thấy tôi Hảo đã trả thù:

- Trời đất qủy thần ơi, thằng Tường có bà chị kinh khủng qúa chúng mày à! Bà ấy vĩ đại lắm, lại xấu không chịu được. Đã thế, bà ấy còn có nghề bán mắm tôm. Hôm qua, tao đến tìm thằng Tường, bị bà ấy cho ăn mấy gói mắm tôm. Khiếp qúa! Kinh khủng quá!

Quang thật thà:

- Thằng Tuờng làm gì có chị? Chắc mày vào lầm nhà thì có!

Lâm chen vào đùa cợt:

- Ông cụ non như mày vào lầm nhà được ăn mắm tôm là phúc lắm đấy con ạ. Ai chứ mày vào lầm nhà tao, tao cho ăn đấm!

Lâm quay lại tôi:

- À, mà bà nào ở nhà mày mà ghê qúa vậy Tường? Sao không báo động cho chúng tao đề phòng với hả?

Tôi ngượng ngùng chậm rãi phân trần:

- Làm gì có bà nào? Con em tao chứ ai. Nó tức mình vì bị thằng Hảo cung kính gọi nó là chị xưng em lại còn khúm núm thưa thưa gởi gởi, nó nghĩ là thằng Hảo thấy nó to con rồi chọc quê nó nên nó nổi sùng!

Cả bọn cuời ầm lên. Thế là từ đấy tôi có điều gì không ăn ý với lũ bạn là bọn nó lại lôi chuyện “gói mắm tôm” ra để làm áp lực với tôi. Vốn bản tính dĩ hòa vi qúi lại nể bạn, thương em, tôi không muốn tụi bạn mình thêm mắm dậm muối nói những điều oan ức cho Mai nên tôi luôn nhượng bộ. Nhưng tụi nó cũng đâu có để Hảo yên thân, hễ Hảo làm gì không vừa ý thì bọn nó la lên:

- Tường ơi, mày về xin "bà chị" mày "gói mắm tôm" cho thằng Hảo giùm tụi tao được không? Nó có vẻ nghiền món mắm tôm của chị mày nặng rồi Tường à. Không tin, đến đây mà xem nó đang lên cơn nghiền nè!

Lúc đầu chúng tôi còn bò lăn ra cười với nhau mỗi khi có dịp chọc ghẹo nhau như thế. Nhưng sau bị tụi bạn ghẹo trước mặt cả mấy cô nữ sinh trường bạn đến thăm, làm mấy cô này chả hiểu ất giáp gì cả, cứ nhìn Hảo và tôi dò hỏi làm Hảo mắc cở, nổi sùng. Nhất qủi, nhì ma thứ ba học trò, lời các cụ nói thật chẳng sai chỗ nào, càng thấy Hảo nổi sùng thì tụi bạn càng thấy trò chơi của mình thành công và càng làm tới. Trong đó, chỉ vì là anh của Mai, tôi cũng là nạn nhân của bọn "thứ ba" này. Sau thấy tức giận không giải quyết được thì Hảo đành phải xuống nước:

- Tao van tụi bay, tụi bay muốn làm gì cũng được nhưng đừng đề cập đến vụ “gói mắm tôm” trước mặt bọn con gái, làm tao muốn độn thổ luôn.

Đứa em gái út của tôi là Tuyết. Mẹ tôi sanh nó vào đúng đêm Ba Mười Tết. Thời đó ở ngoại ô chưa có đèn điện nên đêm Ba Mươi đã tối lại tối hơn. Cả nhà chỉ có một cái đèn dầu le lói nên khi bà Mụ nắm đầu nó lôi ra thì chỉ nghe tiếng khóc oe oe chứ chẳng nhìn thấy nó đâu. Mẹ tôi nói ước gì nó trắng như cuộn bông gòn Bạch Tuyết để nhìn cho rõ mặt. Chắc vì nghĩ thế, mẹ tôi bèn bàn với bố tôi đặt tên nó là Tuyết. Ông cụ thấy có lý nên bằng lòng ngaỵ Hôm sau, sáng sớm Mồng một Tết, bố tôi khăn áo chỉnh tề đến chúc tuổi ông Xã trưởng và làm giấy khai sinh ngay cho nó.

Khác với Mai, Tuyết thì gầy ốm tong teo và đen bóng. Vì gầy qúa, hai mắt của nó trở nên to thao láo và lộ ra như mắt con cá vàng. Hàm răng của nó vêu vẩu trắng toát khoe ra lúc nào trông cũng như cười, nổi bật hẳn trên màu da đen thui của nó. Gía lúc sanh ra mà nó có hàm răng như thế này thì chắc mẹ tôi đã nhìn thấy và sẽ đặt tên nó khác đi. Nhưng Tuyết lại hiền hơn con chị. Nếu có ai gọi nó là “cây sậy” hay “chiếc đũa mun” thì nó cũng chỉ “cười” với “nụ cười hàm tiếu sẵn nở trên môi” chứ không hề giận dỗi ngúng nguẩy như Mai.

Bạn bè Tuyết còn bảo là Tuyết có tài đóng kịch, nhất là môn cải lương. Chỉ nghe nói thế thôi, còn thật sự tôi chưa bao giờ được nghe nó ca hát gì cả. Chỉ có một lần Phúc đến nhà tôi để đi chung xe đạp đến lớp vì xe của Phúc bị hư, Tuyết ra mở cửa. Với bản tính vui vẻ cố hữu và “nụ cười trời cho”, Tuyết nói một câu rất...cải lương:

- Chào anh Phúc, nghe anh Tường em nhắc anh hoài, khen anh học giỏi vậy mà hôm nay em mới được gặp anh. Thật là hữu xạ tự nhiên hương! Mời anh vào, anh Tường em đang chờ anh ở trong nhà ấy!

Tôi đang bỏ mấy cuốn sách vào cái túi da bỗng phì cười. Tôi có nhắc tên của Phúc ở nhà hồi nào đâu. Hơn nữa, xạ ở đâu ra mà tự nhiên hương như vậy? Cái con bé này mồm miệng qúa! Giữa trưa tháng Năm oi ả, Phúc như được uống một ly nước dừa xiêm mát lịm, chàng theo chân Tuyết vào nhà ngồi chờ tôi ở chiếc ghế sa lông và lòng thì cứ ngẩn ngơ mãi với “nụ cười muôn thuở” của “chiếc đũa mun”. Đến khi tôi bước ra, tằng hắng, Phúc mới tỉnh khỏi cơn mê hồn trận. Tôi cười với Phúc:

- Mình đi thôi, Phúc!

Đến giờ nghỉ chuyển môn, Phúc quảng cáo:

- Thằng Tường có cô em gái dễ thương hết sảy tụi bay ơi! Đứa nào muốn nộp đơn làm em rể nó thì phải đứng xếp hàng sau lưng tao đấy nhé!

Hảo vội vàng phản đối:

- Mày điên nặng rồi hả ? Có điên thì điên một mình mày thôi Phúc ơi!

Rồi Hảo gào lớn hơn cho mấy đứa còn chưa chú ý lắm vào câu chuyện:

- Ê! tụi bay đừng đứa nào nghe thằng Phúc xúi dại nghe. Tao hả, thằng Tường mà tình nguyện gả em gái nó cho tao, tao còn kêu lính bắt và đòi bồi thường thiệt hại nữa kià chứ ở đó mà xếp hàng!

Cảm thấy Tuyết bị tổn thương, Phúc cự nự:

- Ê, ăn nói vừa thôi, thời buổi này phát ngôn bừa bãi ở tù đó con ạ! Người ta như thế mà mày chê! Để tao xem bồ mày đẹp đến cỡ nào cho biết!

- Chả đẹp đến cỡ nào cả, nhưng nếu tao có bồ, tao sẽ không bao giờ chọn một bà mập ú, mặt như cái bánh bao chiều lại còn chanh chua kinh khiếp như em thằng Tường cả!

Quang cười cười:

- Đừng mạnh miệng qúa Hảo, coi chừng ghét của nào trời trao của nấy đó!

Hảo nhún vai trả lời Quang trong lúc Phúc nhìn Hảo ngơ ngác hỏi:

- Mày nói cái gì lạ vậy Hảo? Em thằng Tường đâu có ghê gớm như vậy đâu? Cô bé xinh xắn, nước da bánh mật và ngọt như cục đường phèn, dễ thương như chiều chủ nhật! Có mày lúc nào cũng đòi hỏi tuyệt hảo. Hèn chi tên mày là Hảo cũng có lý do.

Hảo phá lên cười cay cú:

- Ối giời đất ơi, ối làng xóm ơi, ối tụi bay ơi, em thằng Tường to bằng cái thùng phuy đựng nước. Mỗi bước chân em đi thì rung chuyển cả ngôi trường Nguyễn Trãi này. Em mà lườm cho một cái thì dù đang mùa Xuân hoa cũng héo, phán ra câu nào thì câu ấy sặc mùi mắm tôm thế mà thằng con nhà Phúc khen được là xinh xắn ngọt ngào dễ thương thì có chết không cơ chứ!.... Liệu, mày cầm sách vở giùm tao để tao rảnh tay đưa thằng Phúc vào nhà thương Biên Hòa tĩnh dưỡng!

Phúc cảm thấy Tuyết bị xúc phạm một cách nặng nề và chính chàng cũng bị xúc phạm. Chỗ bạn bè với nhau, chàng bị xúc phạm còn có thể châm chế nhưng Tuyết bị xúc phạm thì không thể nào tha thứ được! Nghĩ thế, mặt cậu đỏ gay, vừa toan phản pháo thì giáo sư đã vào lớp và kêu gọi vãn hồi trật tự.

Sau mùa thi tú tài toàn phần năm đó, lũ chúng tôi đứa thì lên đại học tiếp tục dùi mài kinh sử, đứa thì lên đường nhập ngũ để làm người hùng của em gái hậu phương. Có đứa may mắn hơn được cha mẹ gởi đi ngoại quốc du học. Riêng tôi thì sau hai năm học Khoa học, chán qúa thi vào Hải Quân để dệt mộng hải hồ. Chúng tôi, sáu đứa ngồi hai bàn liền nhau trong suốt hai năm dài, từ đó, chỉ còn gặp gỡ nhau qua những bì thư nhỏ.

Lần lượt một vài đứa chúng tôi có vợ, có con. Vì hoàn cảnh phải thay đổi chỗ ở luôn luôn, vì bận rộn của công việc, chúng tôi dần dần mất liên lạc với nhau. Chỉ có Quang và tôi là thỉnh thoảng còn gặp gỡ. Quang phục vụ ở chi khu Hội An còn tôi sau bốn năm theo Tuần Giang Đỉnh tôi đổi về đất liền, ngay căn cứ Hải Quân Đà Nẵng.

Một buổi chiều vừa ở văn phòng về, Trung, đứa con trai thứ hai vừa lên ba tuổi của tôi cầm một phong thư đưa cho bố. Cu cậu bập bẹ từng tiếng:

- Bố, thư. Ông nội. Bà nội. Mẹ đọc. Bố đọc.

Tôi cởi áo ngoài vắt trên thành ghế rồi ẵm bổng Trung lên hôn vào cổ nó làm Trung nhột cười khanh khách. Sau đó tôi đặt cu cậu ngồi trong lòng tôi và mở thư ra đọc.

Gia Định ngàỵ... tháng... năm....

Hai con thương yêu của bố mẹ,

Cu Lớn, cu Nhỏ và bé My yêu qúy của ông bà nội,

Bố mẹ viết thư thăm vợ chồng con và lũ nhỏ. Gia đình con khỏe mạnh bố mừng. Bố mẹ mới nhận được thư của vợ chồng con Tuyết hôm kia, sau thư của vợ chồng con hai ngày. Tụi nó báo tin mừng là đứa con thứ hai của chúng nó sẽ chào đời vào khoảng tháng Hai năm tới. Chồng nó, thằng Lộc mới đổi về tiểu khu Kiến Hòa.

Đặc biệt thư này bố mẹ báo cho các con một tin mừng là bố mẹ đã định ngày cho nhà trai làm đám hỏi con Mai. Chú rể tương lai của nhà mình có cái tên đẹp lắm: Hảo, Nguyễn Ngọc Hảo. 

Hảo tốt nghiệp kỹ sư điện ở Nhật về được mấy năm nay và hiện làm Phó Giám Đốc nhà máy điện Thủ Đức. Kể ra thì cũng là duyên nợ với nhau hay sao ấy chứ con Mai nhà mình từ chối hết đám này đến đám khác, mẹ mày cứ giục giã vì không muốn nó muộn màng. Cho đến hôm nó đi dự đám cưới bạn nó, cô giáo Huệ. Huệ là em họ của Hảo và thế là hai đứa nó gặp nhau. Chúng nó thư từ qua lại đã bảy tám tháng rồi và nhà trai mới đến xin hỏi cưới hôm qua. 

Nghe nói xưa Hảo cũng học ở Nguyễn Trãi như con, không biết con có biết Hảo không? Vậy nhớ đến ngàỵ... tháng.... các con liệu mà thu xếp đem bày nhỏ về ăn đám hỏi cô Mai nó.

Bố mẹ chúc các con khỏe mạnh, may mắn, lũ nhỏ hay ăn chóng lớn và ngoan ngoãn.

Bố mẹ.

T.B. Ông bà nội nhớ Cu Lớn, Cu nhỏ và bé My lắm. Tụi con nhớ về thăm nội nghen!

Chẳng phải moi móc lâu la trong trí nhớ tôi có thể đoán chắc 99% Hảo, thằng em rể tương lai của tôi chính là Nguyễn Ngọc Hảo, thằng bạn cũ của tôi trong những năm Đệ nhị, Đệ nhất ở Nguyễn Trãi. Là đứa bị con Mai đối xử rất ư là tàn nhẫn vô nhân đạo ngày nào và sự tích “mắm tôm” được khai sanh từ đó. Là đứa mà từng to họng cay cú chê con Mai là thùng phuy, là xấu ghê xấu gớm, xấu đau đớn không chịu được. Là đứa đòi kêu lính bắt tôi và đòi bồi thường thiệt hại nếu chẳng may tôi lỡ dại tình nguyện gả em gái tôi cho nó.

Trong sáu đứa chúng tôi chỉ có mình Hảo là được đi du học ở Nhật vì nó học rất giỏi lại con nhà giàu. Tôi chợt thấy vui buồn lẫn lộn khi nhớ đến đám bạn ngày xưa. Buồn nhất là khi nghĩ đến Lâm. Cũng như tôi, sau hai năm học đại học, Lâm đi lính tàu bay. Phi cơ thám thính của nó bị bắn rơi ngay trong phi vụ đầu tiên ở biên giới Việt – Lào. Lâm được ghi là mất tích và đến nay vẫn không ai có tin tức gì về nó.

Liệu thì hiện làm luật sư ở tòa án Saigon. Nghe nói Liệu cưới vợ đã mấy năm nay và đã có một con. Phúc sau khi lấy được bằng Dược sĩ có đi dạm hỏi Tuyết nhưng không hiểu sao chuyện lại chẳng thành. Nghe nói giờ này Phúc vẫn còn độc thân vui tính. Quang thì cưới vợ đã hơn ba năm nhưng chưa có con và từ ngày đổi về chi khu Hội An thì cuộc sống của Quang có vẻ an nhàn hơn tất cả.

Nghĩ đến Quang, nhớ đến lời nó nói với Hảo ngày nào: ”Đừng mạnh miệng qúa Hảo. Coi chừng ghét của nào trời trao của nấy đó!” tôi bỗng phá lên cười. Quang hiền lành ít nói thật nhưng nói câu nào linh câu ấy.

Cũng may cho Hảo, sau lần thấy Mai đối xử không phải với Hảo, các cụ tôi bắt Mai ngồi nghe giảng suốt mấy tiếng đồng hồ. Từ đó, nó đổi tính, chịu khó bơi lội, tập thể thao và đến ngày Mai thành cô giáo thì mọi người mới chợt nhận ra rằng điều ước của ông bà cụ nhà tôi đặt vào nó từ lúc mới sanh đã được bà tiên nào đó dùng đũa thần làm ước mơ biến thành sự thật.

Từ lúc nào không ai nhớ được, chỉ biết rằng Mai bây giờ đúng là một thiếu nữ dù đã qua "tuổi dậy thì" rồi thế mà "trông cũng đẹp", đúng như câu thơ bất hủ ngày xưa. Không biết rằng sau những tháng thư từ tìm hiểu nhau như thế, Hảo có khám phá được một điều rất quan trọng rằng Mai, hôn thê của cậu ta chính là cái thùng phuy, là "bà chị", là "gói mắm tôm" năm cũ hay không.

Ngô Minh Hằng

Tuesday, January 11, 2022

LÔ ĐỘC ĐẮC BA TRIỆU ĐỒNG

Cầm tấm check gấp nhỏ lại, cẩn thận đặt sâu vào trong sắc tay, dù chỉ là tấm check tượng trưng, trước khi số tiền thật được trừ thuế và chuyển trực tiếp đến trương mục của nàng, Cathy bàng hoàng như kẻ mộng du và run rẩy như người đang trong cơn sốt rét. Hai tay nàng nắm chắc chiếc sắc tay và ôm nó áp chặt vào ngực. Hai người vệ sĩ của Casino lễ phép đưa nàng từ phòng Giám đốc về khách sạn ở ngay trên lầu. Một trong hai người mở khóa cửa, dặn nàng cần gì thì gọi điện thoại. Xong, ông giao chiếc chìa khoá sáng bóng cho nàng, đợi nàng bước vào an toàn, hai vệ sĩ mới cúi đầu cung kính chào từ giã.

Hai ngươì vệ sĩ vừa quay lưng, Cathy đóng ngay cửa lại. Nàng cẩn thận vặn khóa và cài chốt. Xong, Cathy cầm nắm cửa giật mạnh để thử độ an toàn. Thấy cánh cửa không rung chuyển, nàng an tâm quay lại nhìn bao quát căn phòng sang trọng mỉm cười rồi vội ôm cái xách tay bước vào phòng tắm. Cathy nhìn mình trong gương. Phải con Cathy mọi ngày đây sao? Phải con Cathy nghèo khổ, đi bán hàng cho tiệm K-Mart năm ngày một tuần đây sao? Ờ, vẫn khuôn mặt này, vẫn là con Cathy ở K-Mart thường ngày bị tên manager mắng xa xả khi lầm lỗi vụng về đây mà. Nàng mỉm cười với bóng mình trong gương. Phải rồi, vẫn là Cathy nhưng hôm nay Cathy đã khác lắm. Kià, trong gương, một Cathy đang tươi như hoa nở. Mặt nàng hôm nay rạng rỡ. Những nỗi phiền muộn không còn dấu vết. Nụ cười của nàng tươi qúa. Đôi mắt nàng biểu lộ nỗi hân hoan và chưa khi nào long lanh bằng, kể cả cái long lanh của tình yêu khi lần đầu trong đời con gái, lúc David ôm hôn nàng.

Nghĩ đến David, Cathy hơi buồn nhưng nàng vội lắc đầu tự nhủ, không, lúc này nàng không cho phép bất cứ chuyện gì làm nàng mất vui. Cuộc đời của nàng thay đổi từ khi nàng cầm tấm check này rồi. Nghĩ thế, nàng vội mở bóp lấy tấm ngân phiếu tượng trưng ra, mắt nàng ánh lên một niềm tự mãn. Ừ, rồi David sẽ nhìn nàng với đôi mắt vị nể. Rồi David sẽ tiếc ngơ tiếc ngẩn vì đã dại dột mà phản bội nàng. Rồi nàng sẽ thuộc vào thế giới giàu sang, trong thế giới đó David chỉ có thể đứng nhìn thèm thuồng, tiếc rẻ mà không với tới. Cathy lại mỉm cười. Nàng cười và nhìn thật lâu, thật âu yếm vào tấm ngân phiếu. Nàng áp tấm ngân phiếu lên má để nghe da thịt mình chạm vào sự giàu sang. Nàng ghé môi hôn lên tấm check trong niềm sung sướng. Không !!! nàng không phải là con Cathy 21 tuổi đời nghèo nàn nữa. Nữ tân triệu phú Cathy Mayfield đây mà ! Rồi nàng tân triệu phú bước từng bước khoan thai vương giả như một bà hoàng, vừa đi, vừa nhìn bóng mình trong gương mãn nguyện. Nàng tân triệu phú bước đến bên chiếc giường nệm thật dày, thật êm, vẫn cầm tấm ngân phiếu trên tay, Cathy từ từ ngả người xuống nệm. Nàng không bật tivi như thói quen mà lại muốn đắm chìm vào sự yên tĩnh, hoàn toàn yên tĩnh để tận hưởng cảm giác hạnh phúc vừa trở thành triệu phú của mình.

Đặt đôi chân ngà ngọc trên chiếc gối trắng tinh cho thoải mái, Cathy sung sướng hồi tưởng lại khúc quanh lịch sử của đời nàng, lúc nàng đút tờ giấy 20 đô la vào máy, mới kéo đến lượt thứ tư thì đèn ở máy nàng bật sáng và chuông báo động reo inh ỏi nhiều nơi. Qua giây phút bàng hoàng, Cathy biết rằng mình trúng số. Tưởng rằng chỉ trúng độ vài trăm hay vài ngàn đã là may lắm, nào ngờ tất cả casino ồn ào nhốn nháo hẳn lên. Những người khách nhìn nàng vỗ tay chúc mừng một cách thèm thuồng và nàng thấy nhiều người cố nghến cổ trong đám đông để cố nhìn thấy mặt người may mắn. Cho tới lúc người quản lý Casino và nhân viên của họ đứng bên chiếc máy vẫn còn ầm ĩ chuông reo để ghi số máy, ngày giờ chi tiết vào biên bản và chúc mừng tân triệu phú, Cathy mới tin rằng mình vừa trở thành chủ nhân của ba triệu đô la. Dù vậy, Cathy vẫn sợ rằng đó không là sự thật. Nàng vẫn sợ rằng người ta nói giỡn cho vui. Ngay cả lúc Cathy đối diện với ban giám đốc trong văn phòng để ghi tên tuổi và ký vào một đống giấy tờ hoàn tất thủ tục nhận tấm check tượng trưng này Cathy vẫn tưởng mình mơ.

Ôi chao, trong đời nàng chưa có giây phút nào tuyệt vời hơn thế. Những rung động của chiếc hôn đầu tiên chia với David, vì oán hận, nàng có thể quên chứ cái phút bàng hoàng trong tiếng còi báo, tiếng chuông reo, tiếng vỗ tay mừng tân triệu phú thì nàng không bao giờ quên được.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ chết sớm, có hai chị em, bố lấy vợ kế, bà mẹ kế lại kém nhân từ, Cathy lớn lên trong sự khó khăn vất vả để kiếm từng miếng cơm, manh áo, vì thế, hai chị em nàng rất thương yêu đùm bọc nhau và lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền và ước mong no đủ. Chỉ nghĩ đến no đủ thôi, Cathy đã thấy hết sức may mắn rồi. Bởi vậy, dù đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến tiền nhưng thực sự chưa bao giờ Cathy dám nghĩ đến một số tiền kếch xù đến ba triệu đô la.

Rồi trong một chiều cuối tuần định mệnh, Cathy bắt gặp David, người yêu của cô, ôm hôn người con gái khác. Rồi David tránh gặp Cathy. Không nhịn được, Cathy gọi cho chàng thì chàng ta nói với nàng rằng mối tình giữa chàng và nàng chấm dứt. Nàng buồn và hận David lắm. Đã thế, cũng ngày hôm ấy, ở chỗ làm lại có chuyện bực mình. Về nhà, về nàng lại đem nỗi buồn nỗi bực ra kể với Sara, người chị gái duy nhất mà nàng rất yêu thương. Sara đang có chuyện không vui nên không chú ý nghe chuyện của Cathy. Thế là Cathy nổi điên gây với chị. Người chị thấy Cathy vô cớ kiếm chuyện, lại đang buồn và lo vì thằng con bị đau mà không tiền đi bác sĩ nên không nhịn được và hai chị em đã cãi nhau một trận kịch liệt. Ngay sau đó, giận và buồn qúa, Cathy bỏ nhà, một mình nàng leo lên xe bus đi Casino đánh bài chơi cho khuây khỏa và trong lần đi chơi định mệnh này, nàng thành triệu phú.

Nằm một mình trong phòng với niềm vui vô tận, nàng nghĩ miên man hết chuyện này đến chuyện khác. Có những chuyện mà hôm qua nàng cho là buồn, là đau đớn nhưng hôm nay nàng lại vui khi nghĩ đến. Như chuyện David ôm hôn người con gái lạ. Nàng cho là may mắn để thấy David phản bội nàng trước khi qúa muộn. Như chuyện cãi nhau với người chị. Cãi nhau xong nàng buồn lắm vì chưa bao giờ hai chị em to tiếng như lần này. Nhưng bây giờ nàng nghĩ rằng nếu không có chuyện phản bội của David, nếu không có trận cãi nhau với chị nàng thì nàng sẽ không bỏ nhà ngày thứ bảy để một mình đi casino chơi. Thì ra, cái gì xảy ra trên đời, dù rất nhỏ cũng có nguyên nhân, định mệnh và kết quả của nó. Cathy nghĩ rằng người mà nàng chia sẻ tin vui này đầu tiên là chị nàng. Nhưng khoan đã.

Rồi nàng đi vào giấc mơ ngày mai của đời nàng. Vì vào đời và khổ sớm nên khôn sớm, nàng tự nhủ tiền nàng tiêu sẽ rất kỹ càng. Trước hết, nàng mua đất và xây căn nhà mà cả đời nàng mơ ước và cha nàng sẽ có riêng một phòng rộng rãi. Một căn nhà phải có hồ bơi phía sau và một vườn hoa nhỏ. Một chiếc xe hơi đắt tiền, một số nữ trang quí và nhiều quần áo đẹp. Nàng cũng không ích kỷ mà ăn một mình đâu. Mẹ chết, bố lấy vợ kế nhưng sau đó hai người ly dị, từ đấy ông ở một mình và vẫn làm nghề sửa ống nước khi có người gọi để cha con đắp đổi qua ngày. Rồi chị nàng lấy một người thanh niên quen thời học trung học, cũng nghèo như gia đình nàng. Mấy cha con sống chung trong một căn nhà hai phòng ọp ẹp. Cha nàng nhường hai phòng ngủ cho hai đứa con gái, ông ngủ ở ngoài phòng khách. Nhưng từ nay, với số tiền nàng có, nàng sẽ báo hiếu cha và ông sẽ được an nhàn sung sướng trong lúc tuổi già.

Người chị duy nhất và anh rể của nàng có một đứa con trai lên ba. Nàng thương chị lắm và sẽ giúp chị nàng. Giúp thế nào thì Cathy chưa nghĩ được nhưng chắc chắn là khi nàng có nhà mới thì chị nàng sẽ thừa hưởng căn nhà hai phòng hiện tại và nàng sẽ sửa chữa cho thật khang trang. Sau đó, có lẽ là nàng mua một franchise nào đó, như Mc Donald, Burger King hay Chicken Popeye chẳng hạn, nàng sẽ chia cổ phần cho chị và để chị và anh rể nàng làm quản lý. Nghĩ đến đây, nàng vói chiếc điện thoại gọi Sara.

- Nè, Sara, em đây, mọi chuyện ở nhà bình thường chứ? Ba có khoẻ không?

Nhận ra người gọi là Cathy, Sara reo vui trong máy:

- Cathy hả ? Trời đất. Mày đi đâu mà mất dạng từ hôm qua đến nay vậy? Chị em cãi nhau có chút xíu mà mày giận rồi đi biệt sao? Về ngay, thằng Tom nó khóc đòi mày kìa. Ba hỏi mày đâu, tao không dám nói là tụi mình gây lộn rồi mày bỏ đi. Tao nói dối là mày đi chơi với bạn.

Cathy cười hì hì:

- Vậy sao? Chị cãi lộn đã hay mà nói dối còn hay hơn há. Nhưng thôi, nói dối như chị không có hại. Em sẽ thưởng cho tài nói dối này. Còn thằng Tom, để nó khóc một chút mà em thành triệu phú thì cũng chẳng thiệt thòi gì. Rồi em sẽ đền bù cho nó. Em trả cả tiền công chị đã cãi lộn với em ngày hôm qua nữa, chịu không?

- Mày nói cái gì mà tao không hiểu được vậy, Cathy?

- Em nói rằng rồi em sẽ trả tiền công chị đã gây lộn với em. Trả công thiệt hậu.

- Mày có về ngay không? ở đó nói những chuyện khùng không ai hiểu nổi!

- Không khùng như chị tưởng đâu mà lại vui lắm cơ. Thiệt đó.

Không chờ cho Sara nói thêm gì, Cathy cười vang và cúp máỵ

Khi Cathy và cha dọn vào căn nhà mới năm phòng ngủ, sáu phòng tắm vưà xây xong thì một bữa tiệc linh đình được tổ chức. Hàng xóm cũ và mới đều được mời. Vợ chồng chị gái và những người bạn gái của nàng từ thuở hàn vi cũng đều có mặt từ ngày hôm trước để lo cho bữa tiệc được hoàn hảo hơn.

Nhưng người lăng xăng và bận nhất không phải Cathy mà là Tom. Thằng Tom nét mặt hớn hở, mặc bộ quần áo mới chạy tung tăng đến với hết người này người khác nhưng luôn để mắt dõi theo ông ngoại. Hễ không nhìn thấy ông là nó vội đi tìm. Cha nàng thì sung sướng ra mặt. Từ khi Cathy mua cho bố những bộ đồ đắt tiền, sang trọng thì ông không còn dấu vết và hình ảnh ông thợ sửa ống nước Mayfield nữa mà là bố nhà nữ tân triệu phú Mayfield đúng cách. Được cái ông hiền lành, vui tính và lúc nghèo, gia đình ông chịu khổ cực, lo làm ăn tử tế, đối xử tốt với người quen kẻ thuộc nên lúc được giàu sang ai cũng mừng cho. Suốt bữa tiệc, ông luôn cười nói, đến từng bàn hỏi han mọi người. Thằng Tom thì bám theo ông từng bước và lúc nào không nói chuyện với ai thì ông lại nựng nịu thằng cháu ngoại. Nhìn cảnh đầm ấm, giàu sang, Cathy nhớ lại thuở nghèo đói khi xưa mà cảm ơn mãi sự phản bội của David và cuộc cãi lộn với Sara.

Lúc này nàng có thêm nhiều bạn mới. Bạn nàng, không phải là những con Christin, con Kimberly nữa mà là những ông Murray, những bà Iaconnetti hoặc đám doanh nhân trong giới chủ nhà hàng giàu có và sang trọng. Dù vậy, thoát thai từ đáy vực nghèo nàn, Cathy nhận thấy rằng những tình bạn này được nối vào nhau qua sự thành công của việc làm, của tiền bạc, tuyệt nhiên, không phải bằng tình cảm bạn bè đơn sơ và thuần khiết. Điều đau buồn cho Cathy là cha nàng chưa sung sướng được bao năm thì ông qua đời đột ngột vì bịnh tim. Qua cái chết của cha, Cathy biết được rằng trên đời ít ai ít ai hoàn toàn hạnh phúc. Người đời cứ được cái này thì lại mất cái kia và với người già thì bịnh tim sẵn có của họ dễ trở thành thủ phạm giết người.

Vợ chồng Sara nhờ Cathy mà được ấm no, khá giả. Hai vợ chồng nàng làm quản lý một nhà hàng ăn cho Cathy, ngoài lương bổng rất hậu, Cathy còn chia cổ phần cho chị và anh rể. Mỗi năm, ngoài tiền lương, vợ chồng Sara còn có một phần lớn tiền lời thu được.

Cathy vẫn chưa lập gia đình nên từ khi cha mất, Cathy buồn và cảm thấy cô đơn. Nàng cũng có quen biết thêm vài người bạn trai nhưng không tiến tới hôn nhân được bởi người thì không hợp tính tình, kẻ lại lười biếng, chỉ giỏi tán và chủ đích nhắm vào gia sản của nàng. Cathy càng cô đơn, càng chán nản lại càng thương chị nhiều hơn, lúc nào cũng muốn chị mình được giàu có nhàn nhã như mình. Vì thế Cathy trả lại sòng bài cũng bộn tiền bởi cứ vài tuần là Cathy lại lái xe đưa chị đi casino vừa vui chơi cho khuây khỏa, vừa để mong tìm dịp may làm giàu cho chị.

Đầu thu giọt nắng chiều trong và dịu. Chiếc xe mui trần của Cathy đang chạy êm đềm trên con đường rộng thênh thang. Cathy mặc áo thun đỏ, quần jeans xanh, đeo kính mát, gió thổi tóc vàng óng của nàng tung bay về phía sau, trông nàng đẹp như một cô người mẫu. Sara mặc váy trắng, áo thun màu cánh sen. Nàng có da có thịt hơn Cathy một chút. Trông nàng tươi tắn và ngon như một trái cây vừa chín.

Cathy vừa lái xe, vừa nói cười truyện trò với chị. Một chiếc xe thể thao cũng mui trần, mới toanh đi sau Cathy chợt đạp ga bắt kịp tốc độ để chạy song song với nàng ở lane bên cạnh. Người thanh niên bên xe kia nhìn sang hai chị em Cathy. Nhận biết là người quen, chàng vừa cười vừa nhấn còi chào. Cathy liếc mắt nhìn thật nhanh người thanh niên trẻ đẹp trai và cười đáp lễ. Bỗng ... rầm ! trời như sập xuống, đất như vỡ ra, Cathy chưa kịp định thần để biết là chuyện gì xảy đến thì nàng mơ hồ cảm thấy người nàng bồng bềnh như trôi trên mây và nhẹ nhàng, nàng chìm sâu vào một giấc mơ.

- Cathy, Cathy, tỉnh lại!

- Cathy, nghe gọi không? Tỉnh lại, Cathy !!!

Có tiếng kêu lên mừng rỡ:

- Ồ, nó tỉnh rồi kìa. Nó chớp mắt. Christin ơi, Cathy ....đã tỉnh ...

Tiếng reo vui bỗng thành tiếng nức nở đầy nước mắt:

- Chị đây, Sara đây... Cathy ơi....

Sara cầm tay em bóp nhẹ.

Cathy từ từ mở mắt nhưng vừa chạm vào ánh sáng, chói qúa, nàng phải nhắm lại ngay. Cảm thấy miệng khô và đắng nghét, nàng đòi nước, Christin lấy cây que một đầu có quấn cục bông gòn thấm nước thoa lên môi bạn rồi lấy muỗng múc một cục nước đá nhỏ cho vào miệng Cathỵ.

Cathy lại từ từ mở mắt. Trước mặt nàng những hình ảnh nhảy múa, lung linh mờ ảo. Sara và Christin mừng rỡ xúc động nhìn Cathy. Cathy thều thào khó nhọc:

- Chuyện gì đã xảy ra? và tôi đang ở đâu đây?

Sara nói trong tiếng nấc:

- Cathy, em tỉnh hẳn chưa? Tỉnh hẳn chưa? Em có nhận ra chị không?

Cathy quay đầu về hướng vang lên tiếng nói, dù chưa nhìn rõ nhưng Cathy nhận ra tiếng Sara:

- Ồ, Sara phải không? em tỉnh rồi. Em nghe được tiếng chị rồi. Chuyện gì đã xảy ra?

Sara cố kềm cơn xúc động, nàng cố nhìn gần mặt Cathy hơn, tay nàng cầm tay em ôn tồn chậm rãi:

- Cathy, em nhớ lại chiều hôm hai chị em mình đi Casino không?

Cathy nhíu đôi chân mày như để cố nhớ lại và tiếng nói của nàng rõ ràng hơn:

- Ô, em nhớ rồi. Có phải hôm ấy mình gặp Glen không? cái anh chàng chạy song song với xe mình ấy...

- Đúng rồi, rồi em có nhớ gì nữa không? Cathy?

- Không. Em không thể nhớ gì sau đó. Mà đây là đâu? Sao đầu em nhức và tay chân em nặng thế này?

- Từ từ chị kể em nghe. Nhưng trước khi kể, Christin, nhờ em bấm chuông gọi y tá để họ báo tin cho bác sĩ biết Cathy đã tỉnh.

Hai ông bác sĩ và nhóm y tá chạy vào phòng. Sara và Christin lùi ra phía sau, nhường chỗ cho họ. Sau khi bác sĩ nghe tim, khám mắt, khám chân tay Cathy, ông hoan hỉ nói lời chúc mừng với Cathy, Sara và Christin. Ông cũng ra lệnh y tá đổi thực đơn cho Cathy. Đây là bữa soup nhẹ đầu tiên sau gần ba tuần từ khi Cathy vào nhà thương cấp cứu. Chờ cho bác sĩ và nhân viên bịnh viện rời phòng, lúc này Cathy đã nhìn rõ được mặt những người quanh giường mình và lên tiếng hỏi:

- Ủa, thì ra đây là bịnh viện hả Sara? Lại có cả Christin nữa ? Hãy nói mau cho em biết, chuyện gì đã xảy ra và tại sao em phải nằm bịnh viện ?

Sara cho wheelchair của mình trở lại bên giường Kathy, nhẹ nhàng nói với em:

- Em nhớ buổi chiều gặp Glen đó, khi em quay sang chào Glen thì gặp tai nạn do người lái xe ngược chiều đụng phải. Ông ta say rượu, mất thăng bằng, vượt lằn ranh đụng vào xe mình. Ông ta chết tại chỗ. Chị bị giập một chân, xương gãy nát, đã bị cưa, và em thì nằm hôn mê đã gần ba tuần và qua bốn ca giải phẫu. Chị túc trực bên giường em đã bốn ngày nay còn Christin và Kimberly thì thay đổi nhau ở bên em ngay từ khi nghe tin chúng ta gặp tai nạn.

Cathy xúc động, bật khóc:

- Trời ơi !!! vậy sao? Em làm hại chị rồi và làm khổ cả Christin và Kimberly nữa. Sara, tha lỗi cho em. Christin và Kimberly, tụi bay là những ngươì bạn tốt. Tao cảm ơn tụi màỵ

Christin cầm tay Cathy cười trong nước mắt:

- Kimberly chắc cũng sắp tan sở. Nó sẽ đến đây ngay. Nhưng để tao gọi điện thoại báo tin cho nó.

Nghe thế, Cathy lại mùi mẫn khóc. Sara nhoài tới, hai tay ôm lấy mặt em gái:

- Cathy, thôi, đừng khóc, đừng khóc, có hại cho sức khỏe. Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi. Có lẽ đó là định mệnh. May mà chúng ta còn sống. Rồi chị sẽ được ráp chân giả Cathy à. Bác sĩ mói vậy rồi, tuy không được như chân thiệt nhưng dù sao, cũng giúp chị đi lại được dễ dàng.

Ở nhà thương về, bác sĩ tạm không cho Cathy lái xe. Cathy bị thương nặng trên mặt, xương hàm bị bể và khi chưa hoàn toàn bình phục thì nếu lái xe, sẽ không đủ khả năng đối phó kịp thời khi cần thiết. Lúc này Christin tạm làm tài xế cho nàng. Nhiều lúc nhìn Sara làm quen với cái chân giả, Cathy thấy mình có lỗi, có lần không kềm được, nàng đã ôm Sara khóc mà tâm sự:

- Sara ơi, em có lỗi thật nhiều với chị với anh và với bé Tom. Em hối hận vô cùng về sự tham lam của mình. Nếu như em không tham lam thì em sẽ không đưa chị đi Casino, bởi vì chỉ với cái tiệm ăn và số tiền ta có, chúng ta cũng đã no đủ sung sướng rồi. Như thế, tại sao em lại tham lam để giờ này, chị em mình trở thành tàn phế. Chị có biết không, nhiều lúc em đã nghĩ rằng, nếu bây giờ trả lại casino hết số tiền để đổi lại cái chân cho chị, có lẽ em sẽ chẳng ngại ngần. Đến bây giờ, em lại học thêm được một bài học vô cùng đắt giá là nếu không biết tự giới hạn thì lòng tham thì con người sẽ làm hại chính họ và tiền bạc cũng trở thành vô nghĩa khi người ta lúc nào cũng ân hận bởi lầm lỗi mình gây ra và nhất là lầm lỗi đó lại để lại tàn phế trên thân thể.

Sara một tay ôm vai em, một tay vuốt tóc Cathy an ủi:

- Không sao đâu Cathy, cũng tại chị ham đi với em nữa chớ có phải mình em đâu. Chúng ta đã học một bài học đắt giá và qúy giá, nhưng mọi khó khăn rồi sẽ qua. May mà trong khi tai nạn, chúng ta có tiền chữa trị chớ không nghèo và vất vả như lúc trước. Nín đi, nín đi... chúng ta còn trẻ, năng lực còn nhiều, rồi từ từ em sẽ bình phục và rồi từ từ chị sẽ quen với cái chân giả này, em không thấy sao, người ta có tới hai chân giả mà còn chạy đua được cơ mà.

Cathy gục đầu vào vai chị, trong phút chốc, hai chị em tưởng như đang sống lại những ngày còn bé, lúc hai chị em vừa ôm nhau khóc, vừa lau nước mắt an ủi lẫn nhau vì đói, vì nhớ mẹ và khi bị bà mẹ kế la rầy.

Ngô Minh Hằng

Blog Archive