Showing posts with label Trương Sĩ Lương. Show all posts
Showing posts with label Trương Sĩ Lương. Show all posts

Saturday, November 11, 2017

Vĩnh Biệt GS Cao Thế Dung

Trương Sĩ Lương

Sáng nay tôi dậy sớm hơn mọi khi để lo gom góp bài vở, nhất là cập nhật tin tức thời sự trong ngày để lên trang nhà www.baotgm.comcho kịp thời gian tính.  Sau khi lướt qua một loạt emails của anh chị em trong ban biên tập gởi tới Tòa Soạn từ hôm qua 31-10,  bất chợt,  tôi thấy một email lạ tên “Huong Tran” hiện ra với subject: “Cáo Phó Nhà Văn Cao Thế Dung”.  Tôi giật mình! Anh Cao Thế Dung đi thật à?


Hương Trần là ai? Tôi vội vàng mở attachment và đọc nhanh Cáo Phó mới biết Hương Trần là trưởng nữ của anh Dung,  Trần là họ Chồng.  Đã biết là chúng ta ai rồi cũng phải ra đi theo định luật vô thường sanh lão bệnh tử. Thế nhưng,  tôi vẫn thấy nặng lòng và dường như cái đầu tôi lúc đó đang ở trong một khoảng chân không, bởi vì tình trạng mất thăng bằng tạo nên, không kịp suy nghĩ gì cả.

Không suy nghĩ, tôi trả lời ngay cho cô Hương qua vi thư như cái máy: “Mấy tháng nay, chú cố gắng liên lạc điện thoại với bố rất nhiều lần,  nhưng không ai trả lời. Ngay cả những thân hữu, bạn hữu của chú ở Washington, D.C. cũng đều bó tay! Chú chỉ biết bố bịnh và đang nằm nhà thương. Chú cũng dự định trước Noel năm nay sẽ lên thăm bố. Nhưng rồi bố đã ra đi… 

Sáng nay chú thật sửng sốt, bàng hoàng khi nhận được Cáo Phó của cháu gởi. Dù Sanh Lão Bệnh Tử là chuyện thường tình, không ai có thể tránh khỏi của một đời người, nhưng sao lòng chú vẫn cảm thấy mất mát quá! Thế là chú đã vĩnh viễn mất một người Anh, một người thầy, một bình luận gia, một sử gia, một chính trị gia,… đã từng đóng góp bài vở liên tục cho TGM trong gần 30 năm –, nhất là bố đã bỏ công phu thực hiện những tác phẩm về văn học sử, tài liệu rất giá trị cho thế hệ con em mai hậu. 

Buồn lắm! Từ ngày bố cháu ngưng viết, khoảng giữa tháng Tư năm nay,  khá nhiều độc giả thăm hỏi tới tấp vì họ đã quen với giọng văn thời sự hấp dẫn của Bố.” Vì vậy, chú sẽ làm một số báo đặc biệt: “Vĩnh Biệt GS Cao Thế Dung” với một vài cây bút của BBT-TGM đóng góp. Hình của bố sẽ đăng ở bìa trước (Front Cover). Ít dòng, tin cháu rõ và chú xin cầu nguyện Linh Hồn Bố an vui nơi cõi Vĩnh Hằng.”

Cháu Hương nhận được vi-thư và trả lời ngay: “Lời lẽ của chú ngắn gọn, nhưng đầy tình cảm chân thành với bố cháu,  làm cho cháu cảm động và bật khóc.”

Tôi nhớ lần cuối bàn chuyện quê nhà với anh Dung vào cuối tháng Ba năm nay; nhất chuyện dài của phe thiên tả + media tả phái Mỹ tấn công TT Trump tới tấp hàng ngày trên truyền hình, trên báo chí, nhất cử nhất động của Trump đều bị đối lập tìm cách khai thác, kiếm chuyện,  bêu rếu… khiến cho nước Mỹ càng ngày càng hiện rõ tình trạng chia rẽ trầm trọng giữa lưỡng đảng CH & DC hơn bao giờ hết. Đó là chưa kể phe Cộng Hòa, dù chiếm đa số ở Thượng Hạ Viện và nắm luôn cả Tối Cao Pháp Viện mà cũng lùm xùm,  bất đồng ý kiến trong việc ủng hộ chính sách của tân tổng thống Cộng Hòa, cho nên con số thăm dò về hành pháp vẫn còn thấp dưới trung bình.

Thế nhưng Anh nói: “Chú biết mà, nước Mỹ rồi cũng sẽ bình yên và vẫn là siêu cường số 1. Còn lâu Tàu cộng mới có thể theo kịp Mỹ về mọi mặt như kinh tế, quân sự,  đó là hai lãnh vực cốt lõi — nhất là nhân cách của con người trong xã hội. Cứ nhìn người Tàu sinh hoạt khi ra nước ngoài thì biết ngay.”

Anh vẫn thường gọi TT Obama là Huyền ngọc, nhưng có vài độc giả cho rằng, “nếu Huyền ngọc không xuất hiện làm Tổng thống nước Mỹ 8 năm… thì e rằng Trump sẽ không bao giờ xuất hiện”.

Còn chuyện Việt Nam thì Anh cho là “sẽ có biến cuối năm nay, hoặc năm 2018.” Anh có linh cảm như thế và thế sự chắc chắn sẽ phải xảy ra như thế! Con gà gáy sáng trong một bình minh rạng rỡ trên quê hương Việt Nam. Và sang năm con Chó sẽ vui mừng đón ta về. Vâng! Nhất định anh em mình phải khỏe mạnh để còn trở về quê nhà thăm lại mộ phần cha ông, tạ tội với tiền nhân là chúng ta đã sơ hở để cho bọn CSVN có cơ hội tung hoành non thế kỷ, khiến cho đất nước bị tàn phá tan hoang, xã hội tha hóa tột cùng, nhân tâm ly tán đến mức hết thuốc chữa.

Trong lúc nói chuyện với Anh, tôi cũng nghe được hơi thở của anh không được bình thường nữa:
“Anh có vẻ hơi mệt, 85 rồi! Nghỉ ngơi đi anh!”

Anh tâm sự: “Còn thở là còn viết!”.

Tôi không nói, chỉ nghĩ thầm anh hơn mình một con giáp mà ý chí của Anh kinh khủng thật!

Lần cuối, kể từ giữa tháng Tư năm nay, Anh đã không còn gởi bài để đánh máy như thường lệ nữa. Cũng từ đó, anh bế quan không trả lời cellphone dù chuông điện thoại vẫn reo mỗi lần tôi gọi. Báo TGM vẫn gởi đều, thình thoảng tôi kèm vài lời nhắn để thăm hỏi sức khỏe của Anh, nhưng vẫn im hơi lặng tiếng. Thậm chí chúng tôi có nhờ vài người bạn văn ở Washington DC gọi giùm, nhưng cũng không thể nào liên lạc được với gia đình Anh. Có một người bà con gần của anh chị Dung cho rằng Anh sa sút quá ở tuổi 85, và nhất là mắt không thấy rõ nữa, nên Anh không muốn gặp bất cứ ai, ngoài con cái và thân thích.

Trong suốt gần 30 năm làm việc với tạp chí Thế Giới Mới, giao tình giữa chúng tôi rất đậm đà. Anh có về Texas thăm chúng tôi 2 lần. Và tôi cũng đã thăm Anh 2 lần chính thức. Lần nào tôi cũng có dịp quan sát thư viện của anh đầy sách quý: Tây, Mỹ,  Trung Hoa, Việt Nam… kim cổ, lưu giữ, chú thích từng bộ sách cổ rất thứ tự và cẩn thận. Phải nói là một căn nhà lớn, rộng thênh thang mà vẫn không đủ chỗ cho Anh làm kệ chưng tài liệu và sách quý.

Bây giờ trời đã cuối Thu! Nơi anh đang nằm, lá vàng chắc là đang rơi rụng ngập vườn tược, lối đi! Lũ côn trùng cũng đang rên rỉ, khóc than tìm lối thoát để sinh tồn trong gió lạnh. Và mùa Đông băng giá cũng sắp kéo về theo sự tuần hoàn của đất trời sắp xếp. Anh đã ra đi đúng vào mùa Thu,  buồn da diết, chia ly, tan tác, nhưng mặt khác mẹ thiên nhiên cũng sẽ sắp đặt một cuộc sống thăng hoa cho những linh hồn biết yêu thương tha nhân. Nhất là những linh hồn lạc Việt khắp nơi trên địa cầu sẽ quay về đất mẹ, nơi họ đã sinh ra, lớn lên với nhiều gắn bó bởi sợi dây vô hình, đó là tình nước, tình người, tình dân tộc đã thắt buộc theo lẽ tự nhiên của giống nòi Việt tộc.

Rồi ai cũng sẽ già
Đời người rồi cũng qua
Như chim trời tung gió
Mộng ước cũng bay xa.
               ♦
Rồi ai cũng phải đi!
Ở lại đây được gì?
Trăm năm vẫn xa lạ!
Lưu luyến để mà chi 
Anh đã về…

Trương Sĩ Lương

Wednesday, June 15, 2016

Nhân ngày Quân Lực VNCH

Trương Sĩ Lương


41 năm sau, những người lính VNCH trẻ nhất -- còn sống -- bây giờ cũng đã 60. Họ vẫn còn đó, ở khắp hải ngoại, “Ngược bắc xuôi nam, vẫn không tìm thấy bờ bến quê nhà”. Thế rồi họ phải hòa mình vào đời sống xã hội nơi các quốc gia tạm dung để xây dựng lại gia đình, nuôi dạy con cái nên người. Một ước mơ, một hy vọng lớn nhất trong cuộc đời còn lại của họ là được nhìn thấy quê hương không còn bóng dáng cộng sản vô thần đang tàn phá quê hương.

Họ vẫn còn đó, không có cơ hội ra đi, bất đắc dĩ phải ở lại trong nước, chấp nhận một chế độ bất nhân với những đòn thù của kẻ chiến thắng điên cuồng, đè nặng lên thể xác lẫn tinh thần họ. Trước những phong ba bão táp trùng lấp; trước những đắng cay nghiệt ngã trăm bề, nhưng họ vẫn chiến đấu để sinh tồn, chờ ngày bắt nhịp cầu với đoàn quân hải ngoại theo bước chân về, giành lại quê hương.

Nhưng 41 năm rồi qua, quê nhà vẫn xa tít mờ xa! Mỏi mòn chờ đợi, như đợi chờ một phép lạ, đợi chờ một minh quân, đợi chờ một hợp đoàn để họ có thể quay về dựng lại nhà, dựng lại người; hoặc ít nhất là một thay đổi nào đó xảy ra để họ cùng góp bàn tay chung, tạo thành một biển lửa, dù đã luống tuổi đời sau 41 chờ đợi!

Những người lính trẻ nhất -- đã nằm xuống -- bây giờ cũng đã 60. Họ đã ra đi vĩnh viễn... chắc chắn không mang theo hận thù. Đáng lẽ họ đã được an nghỉ ở một nghĩa trang quân đội nào đó trên quê hương miền Nam yêu dấu, với hàng chữ Tổ Quốc Ghi Ơn trên mộ bia. Thế nhưng, những kẻ chiến thắng đã trút thù hận một cách thô bạo lên nấm xương tàn bằng cách đào mồ cuốc mả. Người lính đã sống trong nỗi chết và chết cũng vẫn chưa yên! Chắc chắn hồn thiêng của họ đã quyện vào núi sông đất mẹ. Theo luật nhân quả, một ngày nào đó họ sẽ đội mồ đứng dậy đòi lại máu xương.

Giở chồng sách cũ, tìm lại hình ảnh ngày xưa: những người lính trẻ ấy một thời đã phải xếp bút nghiên, lên đường theo tiếng gọi non sông. Họ có hận thù ai không? Chắc chắn là không! Nhưng bổn phận của họ là “ăn cây nào phải rào cây ấy”, thế thôi. Giặc đến nhà, làm trai không thể ngồi yên để chờ trói. Giặc đến nhà không thể ngồi đó để ăn chơi hưởng thụ. Thế rồi giặc cộng đã đến theo lệnh quan thầy Nga, Tàu và họ đã chiến đấu đến hơi thở sau cùng, mặc dù đã bị những bàn tay lông lá quốc tế bán đứng vì quyền lợi dơ bẩn.

Quân Lực VNCH chưa bao giờ bại trận và cuộc chiến ấy vẫn chưa kết thúc. Chỉ có những kẻ hèn nhát mới quay đầu, làm tay sai cho địch. Chỉ có những người hám danh, hám lợi mới luồn cúi theo chân bọn đồ tể lòng lang dạ thú, hại nhà hại nước; chỉ có những tay làm chính trị non nớt, háo danh, suy luận nông cạn mới lọt vào bẫy sập của đám phản thùng mưu lược. Thời nào cũng có hạng người như thế! Thời nào cũng có những anh hùng và thời nào mà không có bọn Việt gian bán đứng anh em, bà con, bạn bè.

Nhân sinh mỗi người mỗi tính. Có người khi thấy đồng loại máu đổ thịt rơi là họ đau đớn như chính bản thân họ lâm nạn; có người thì dửng dưng bỏ đi không một chút bận tâm; có người khi thấy quê hương ngụp lặn trong đau khổ vì đại nạn cộng sản, họ đã quên đi đời sống riêng tư của mình để dấn thân vào đại cuộc, góp máu, góp xương cho tự do quê nhà; có người xem nhẹ vật chất, vì vật chất không thu hút được họ trước đại nghĩa, trước sự sinh tồn của quốc gia dân tộc; nhưng có rất nhiều người vật chất đã làm cho họ mờ lý trí, chấp nhận để đồng tiền sai khiến, phản lại anh em, phản lại đồng đội, nhận làm tay sai cho kẻ thù mà từ xưa tới nay vẫn không thiếu những loại người như họ.

Có thể theo thời gian và vì hoàn cảnh sống, họ không còn hăng say đấu tranh như buổi ban đầu trốn chạy cộng sản; có thể vì một trăm thứ lý do khác để họ không còn ở trong hàng ngũ của người tỵ nạn cộng sản. Thậm chí vì tư lợi, vì bản chất của họ đổi thay như trời đất đổi mùa. Họ có thể giao du, mua bán làm ăn với những kẻ một thời hành hạ xác thân họ, gia đình họ, bạn bè họ... Họ có thể làm bất cứ chuyện gì họ thích trên xứ tự do này: ăn chơi, dùng đồng tiền phi nghĩa ấy cho bản thân họ, cho gia đình họ; thâm chí ngay cả việc quay về nơi họ xuất phát để hưởng thụ trên nỗi đau triền miên của đất Mẹ cũng chẳng ai màng tới. Nghĩa là họ âm thầm rời khỏi hàng ngũ của những người Việt tỵ nạn cộng sản là được. Thà như vậy còn rõ ràng hơn là họ ở đây, nhởn nhơ, trà trộn, quấy phá trong tập thể của những người không cùng chiến tuyến, không cùng lý tưởng. Thà như vậy còn hơn là họ đội lốt dưới nhiều danh nghĩa khác nhau để đâm bị thóc, thọc bị gạo, xé lẻ hàng ngũ người Việt Quốc Gia với mục tiêu duy nhất: tuyên vận cho cộng sản.

Những tên du kích tuyên vận ấy đang mở cuộc tổng tấn công vào tập thể người Việt khắp hải ngoại, theo lệnh của quan thầy Bắc Bộ. Họ tấn công chúng ta bằng phương tiện nào? Súng AK, Súng cối, Hỏa tiễn 122 ly, Xe tăng, Đại pháo,... Thưa không, họ đang tấn công chúng ta bằng mặt trận tuyên vận, sử dụng văn nghệ, văn hóa, báo chí, truyền thông để vô hiệu hóa công cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa của chúng ta. Mục tiêu của họ là gây hoang mang, tạo chia rẽ bằng những lý luận qua chiêu thức “nhân đạo tính” để ru ngủ tập thể người Việt ly hương vốn có quá nhiều cảm tính. Và họ chụp mũ chúng ta là đấu tranh quá khích. Đấu tranh cho quê hương sớm có tự do bằng những vận động công khai thì họ cho là quá khích! Vậy, nếu theo họ hoạt động trở cờ, chui rúc thì chắc chắn là không quá khích!!

Họ chính là những người đang sống chung quanh ta, nhởn nhơ trước mắt, lăng xăng vào những công tác cộng đồng, khi úp, khi mở mà chúng ta đã thấy, đã nghe, đã biết. Vậy đối sách của chúng ta là phải làm gì? Làm thế nào để nhận diện? Cấy người của cục tuyên vận cộng sản thật ra rất xảo quyệt, tinh vi. Nhưng không vì thế mà chúng ta không biết nhận diện. Một số, theo thời gian, đã lộ diện ở khắp nơi mà chúng ta đã biết. Trước nhất là không giao du, không liên lạc, không cần những phương tiện của họ. Bởi họ đã lộ diện, chúng ta không tiếp xúc, nhất định không tiếp xúc là xong. Họ dùng chiêu rỉ tai để phá hoại, chúng ta vô hiệu hóa, tẩy chay. Nơi nào họ có mặt, ta không đến, nơi nào ta có mặt mời họ ra...

Nhân ngày Kỷ Niệm QLVNCH, ngày tưởng niệm những chiến sĩ đã bỏ mình cho quê hương dân tộc, ngày vinh danh các chiến sĩ một thời cầm súng chiến đấu cho sự tự do của 17 triệu dân miền Nam, chúng ta không ai không có thân bằng quyến thuộc trong hàng ngũ của những người chiến sĩ ấy. Xin hãy thắp nén tâm hương gửi đến hồn thiêng của những người trai trẻ đã nằm xuống cho chúng ta được sống và được hít thở tự do như ngày hôm nay. Đồng thời xin tri ân những chiến sĩ đang sống và xin hãy thêm sức, thêm tinh thần cho họ bền vững, một lòng với đại cuộc giành lại quê hương.


Tạm kết

Đã đến lúc những người cầm súng, một thời hy sinh cho chính nghĩa quốc gia, hãnh diện vì màu cờ sắc áo không thể để cho thành phần đâm sau lưng chiến sĩ tiếp tục chui rúc, quấy phá trong hàng ngũ của chúng ta nữa.

Đã đến lúc chúng ta phải đứng dậy, đứng thẳng, vạch mặt, tố cáo thành phần phá hoại này trước công luận. Chúng ta không bao giờ sợ cộng sản, sợ tay sai cộng sản, vì nơi này là hậu cứ an toàn nhất của chúng ta.

Đã đến lúc các anh chiến sĩ QLVNCH phải tỉnh thức, sáng suốt, nhận diện kỹ lưỡng, nắm chặt tay nhau đoàn kết để tránh những đòn bẫy do đám Việt gian tung ra nhằm phá vỡ hàng ngũ của chúng ta. Ngày nay vì tuổi tác của chúng ta đã cao, do đó hãy khuyến khích thế hệ con cháu phải giữ vững biên giới giữa Thiện và Ác, bởi tập đoàn CSVN đang cai trị 90 triệu đồng bào ruột thịt ở quê nhà, -- bằng chính sách độc tài sắt máu, diệt chủng, “Hèn với giặc, Ác với dân”-- chính là đám tay sai, nô lệ bán nước cho Tàu cộng.

Đã đến lúc chúng ta phải xây đắp niềm tin, trách nhiệm và ý thức trận chiến cam go, bảo vệ nòi giống Việt tộc cho thế hệ trẻ, giúp họ trưởng thành từ tư tưởng đến hành động để thay thế cha ông, tiếp tục sứ mạng chiến đấu cứu nước cho đến khi chế độ bạo tàn csvn sụp đổ. Đó chính là cơ hội ngăn chận đại họa xâm lăng của Hán tộc từ phương Bắc đang tràn xuống càng ngày càng quá rõ ràng.


Trương Sĩ Lương

Blog Archive