Showing posts with label Nguyễn Thị Thanh Dương. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Thị Thanh Dương. Show all posts

Friday, July 24, 2026

Đàn Bà

Tôi đi chợ về với nét mặt bơ phờ xơ xác chồng tôi nhận ra ngay:
- Em trúng gió hay sao mà thần sắc bơ vơ thế?

Tôi bực mình gắt:
- Anh trù ẻo em hả? Anh muốn em trúng gió lắm hả?

Anh luống cuống chống đỡ:
- Không đời nào thế. Anh chỉ muốn lo cho em thôi mà. Hay người ta tính lộn tiền của em? Hay em để quên món gì ở chợ như mọi khi để anh sẽ chạy ra giải quyết ngay bây giờ?

- Hôm nay những chuyện ấy không xảy ra, vấn đề là em tình cờ gặp lại một cô bạn cũ làm chung hãng trước kia.

Anh reo lên:
- Thế thì em phải vui lên chứ, cuộc sống bận bịu này không hẹn mà gặp một người bạn cũ là may mắn đấy. Ai vậy em?

- Kim Chi. Tôi đáp cộc lốc.

Anh lại reo lên:
- A, cái cô Kim Chi xinh đẹp có cái răng khểnh dễ thương mà ngày xưa hay đến nhà mình chơi ấy hả?

Tôi hậm hực nhìn chồng bằng ánh mắt tóe lửa. Câu nói này đủ để cho tôi làm đơn li dị nếu muốn. Giá tôi có bị tai nạn, bị thương phải đi cấp cứu cũng còn đỡ đau hơn khi nghe chồng tôi nhiệt tình khen một người đàn bà khác xinh đẹp trước mặt mình, mà lại là người đàn bà nguyên nhân làm tôi kém vui ngày hôm nay.

Ngày xưa Kim Chi hay đến nhà tôi chẳng phải để chơi hay thân tình gì, nó chỉ muốn xem xét cách sống và nhà cửa tôi ra sao thôi.

Khi nãy tôi ở chợ, đang lúi húi trong đám đông để lựa mua trái vải tươi giá on sale chỉ có $1.99 một pound. Tôi đã kinh nghiệm rồi thấy cái gì rẻ là mua ngay, không ai biết trước ngày mai, chuyện bể dâu đổi thay là thường tình, chân lý này áp dụng cho chợ này không sai tí nào, giá cả của chợ luôn bất bình thường?. Chiều thứ Sáu một thùng xoài giá $6.99, tưởng là rẻ tôi bưng về 3 thùng, ngày mai thứ Bảy cô em chồng đi chợ về khoe một thùng xoài y chang chỉ có $5.99. Thế là tôi bị lỗ mất 3 đồng chỉ vì lanh chanh mua sớm.

Một cú hích vai làm tôi giật mình quay lại, thoát ra khỏi đống trái vải trước mặt, để ngỡ ngàng khi nhìn ra cô bạn cũ làm cùng hãng với tôi trước kia, tôi ngỡ ngàng vì xa nhau mấy năm mà trông nó trẻ đẹp hơn trước, sang trọng hơn trước.

Kim Chi nói:
- Không ngờ gặp bà ở đây.

Rồi nó nhìn tôi từ đầu đến chân:
- Trông bà vẫn thế không có thay đổi gì cả.

Tôi cay cú nghĩ thầm ý nó nói mình vẫn xấu như xưa đấy. Còn nó càng ngày càng đẹp ra, có tiền có khác vì tôi đã nghe vợ chồng nó đang làm chủ hai tiệm nail, kiếm bộn bạc.

Tôi ráng nở một nụ cười:
- Kim Chi vẫn dễ thương ghê

Nó vờ khiêm nhường và khoe:
- Mình lo làm ăn quá đâu có thì giờ để ý đến nhan sắc, trông coi hai tiệm nail, quản lý mười mấy người thợ mệt muốn chết. Có tiền nhiều cũng cực nhiều. Hôm nay sẵn đi công chuyện ghé vào chợ cho vui, chứ vợ chồng mình từ giờ trở đi coi như suốt đời ăn cơm tiệm, thời gian đâu mà chợ búa với nấu nướng? Còn bà vẫn ở cái apartment lu bu đó hả? hành lang lúc nào cũng có rác rưởi và trẻ con thì chơi đùa, cãi nhau ầm ĩ ngoài sân..

- Ừ!mình ở đâu quen đó, nên vẫn ở chỗ cũ?

- Công việc làm của bà thì sao? Bà vẫn làm ở cái hãng cũ cà tàng ấy hả?

Nó sâu sắc thật, chia ra hai cảnh đời khác biệt, nó thì nhiều tiền lắm bạc, đang làm chủ coi một đống nhân viên trong tay, còn tôi thì vẫn ở nhà thuê tồi tàn, vẫn đi làm hãng xưởng, đồng lương ba cọc ba đồng, có nghĩa là nghèo suốt đời, không có cơ may nào mà ngóc đầu lên nổi!

Tôi hững hờ:
- Ừ, tóm lại mình không có gì thay đổi cả.

Kim Chi nhìn tôi đầy vẻ xót thương:
- Hay bà nghỉ hãng đi làm nail đi? Về làm tiệm mình bảo đảm bao lương bà từ 700 đến 800 một tuần tùy theo tay nghề, không kể tiền tip.

- Cám ơn Kim Chi, mình làm ở đây lâu năm quen rồi

- Từ ngày mình đi làm nail hai đứa mình ở hai thành phố, chỉ cách nhau hơn 1 giờ lái xe mà ít có dịp gặp nhau. Mình mới xây một ngôi nhà sơ sơ nửa triệu, hàng xóm của mình toàn là dân Mỹ trắng trung lưu bác sĩ, kỹ sư không à?

Kim Chi móc bóp lấy ra một business card đưa cho tôi:
- Ðây là số phone của mình, bữa nào rảnh bà đến nhà mình chơi nhé? Mà phải gọi trước lấy hẹn nhé, mình bận lắm, mình sẽ sắp xếp thời gian ở nhà đón bà. Thôi, mình đi mua đồ, có dịp sẽ nói chuyện sau.

Sao mà nó chảnh đến thế, mời bạn đến nhà chơi mà bắt gọi trước lấy hẹn y như khách lấy hẹn đến tiệm của nó làm móng tay vậy. Tôi đứng lặng người khi Kim Chi đi khỏi, $1.99 một pound trái vải tươi không làm tôi hớn hở nữa, sự xuất hiện của Kim Chi đã làm tôi mất hứng, tôi vốn không ưa những người đàn bà đẹp hơn tôi, giàu hơn tôi và chảnh hơn tôi.

Tôi nhìn theo Kim Chi, đi giữa chợ một bên là hàng cá, tôm, thịt, một bên là dãy hàng nước tương, chao, nước mắm, xì dầu đủ loại, và kẻ qua người lại nhốn nháo như ong vỡ tổ mà nó đi như người mẫu đang biểu diễn trên sàn catwalk, bàn chân nọ đặt trước bàn chân kia để tạo dáng đi yểu điệu cho thân mình mềm mại uyển chuyển, làm tôi ngứa cả mắt.

Tôi bĩu môi lẩm bẩm một mình:
- Cái nhan sắc ấy thế nào chẳng nhờ vào thẩm mỹ viện! Còn tiền bạc trên cõi đời này chỉ là phù du, có nhiều tiền càng phù phiếm xa hoa, càng hư hỏng con người chứ ích lợi gì? Căn nhà nửa triệu ở Texas chỉ bằng căn nhà cũ rích tồi tàn ở Cali. chứ hơn ai.

Ði chợ xong, ra tới bãi đậu xe tôi vẫn chưa hết tức, chưa thoát khỏi nỗi ám ảnh xinh đẹp tươi trẻ của Kim Chi thì nó lại lù lù xuất hiện một lần nữa. Tại sao trong đời tôi lại có hai lần xui cùng một lúc đến thế!

Ác ghê, xe nó đậu cạnh xe tôi, hai cái xe cũng khác biệt như hai người chủ, cái xe Toyota của tôi đời nào tôi cũng không nhớ nổi, nằm cạnh cái xe Honda Acura đời mới bóng lộn của Kim Chi.

Tôi thấy Kim Chi đang lúi húi xếp đồ vào trunk xe, bây giờ tôi càng nhìn nó kỹ hơn, toàn bộ hơn, nó diện cái quần lưng lửng qua đầu gối một tí, vải hoa hòe hoa sói màu xanh màu đỏ làm nổi bật cái áo đen hai dây kiểu thời trang ôm gọn thân hình thon thả, trông nó trẻ trung, nhí nhảnh và tươi mát giữa mùa hè nóng bức.

Nó biết tôi không thể nào không nhìn nó nên càng cố tình xếp đồ thật chậm, thật lâu, điệu bộ và đỏm dáng như một nàng quý tộc. Có lẽ nó đã quên cái thời còn ở apartment, đồ đạc trong nhà toàn là đồ cũ hay đi lượm ngoài đường, hai vợ chồng và một đứa con chỉ có một phòng ngủ, trông nó lôi thôi, nhếch nhác thế nào!

Ngay giây phút này đầu tôi lóe ra một kế hoạch tập thể dục để giảm cân, để sẽ có một thân hình đẹp hơn nó. Hai đứa bằng tuổi nhau, cùng nghèo mạt rệp như nhau mà sao tôi già hơn nó, xấu hơn nó. Và bây giờ nó đổi đời, giàu hơn tôi. Thật là bất công.

Dù tôi cứ suốt đời an ủi tôi rằng tiền bạc là phù du, nhưng cũng chính giây phút này tôi thừa hiểu rằng những đứa nhiều tiền lắm bạc vẫn sướng, tha hồ mua sắm quần áo và mọi thứ trên cõi đời, tha hồ vào thẩm mỹ viện mà tu bổ nhan sắc. Thế nên chúng nó càng trẻ ra, càng đẹp ra.

Còn tôi, mỗi lần đi chợ phải tính toán từng đồng một và như ngày hôm nay hí hửng với giá trái vải tươi onsale rẻ hơn bình thường chỉ có mấy chục xu một pound.

Tôi và Kim Chi lại chào chia tay nhau lần nữa. Chắc Kim Chi đang nghĩ thầm cả cái xe của tôi cũng vẫn thế, mấy năm nay từ ngày nó chia tay tôi đến giờ vẫn không hề thay đổi, ngoài cái việc cũ kỹ thêm, tàn tạ thêm.

Thật là một cuộc gặp gỡ bất ngờ và cay đắng!

Chồng tôi phụ xếp đồ vào tủ lạnh. Anh nhấc bịch trái vải lên ngắm nghía, nói một câu chắc nịch như đinh đóng vào cột:
- Hôm nay trái vải onsale đấy!

- Ủa, sao anh biết? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Khi nào em mua món gì nhiều là món ấy đang on sale. Tuần trước em khuân về một lúc 3 thùng xoài, trời mùa hè xoài mau chín, ngày nào anh cũng phải hối hả ăn xoài cho kịp với tốc độ chín của nó, cho nên cứ nhìn xoài là anh hoa cả mắt, và tối ngủ anh còn ác mộng, thấy những trái xoài chín vàng hiện về lửng lơ ở đầu giường.

- Anh đừng có nói là anh sẽ nằm ác mộng thấy những trái vải hiện về nhé, vì hôm nay em mua 10 pound trái vải đấy.

- Bất quá coi như anh ăn trái vải trừ cơm.

Tôi nghi ngờ:
- Anh ngụ ý chê em nấu cơm dở phải không. Anh đừng cay đắng thế, những người vợ nấu ăn ngon chỉ tổ hại chồng thôi anh ạ, hết bày ra món này tới món kia, chồng con tha hồ ăn thỏa thích, rồi béo phì, rồi tiểu đường, cao máu, cholesterol. Anh có muốn thế không? Có muốn chết sớm không?

- Em lúc nào cũng đa nghi, suy nghĩ negative cho người khác. Thế em và Kim Chi có chuyện gì mà em không được vui?

Tôi nhún vai:
- Cuộc đời là giả dối!

- Tại sao em lại triết lý thế sau một buổi chiều đi chợ?

- Kim Chi đấy, nó gặp em làm bộ vồn vã hỏi thăm nhưng chỉ để khoe khoang về tiền bạc, nhà cửa, về mình. Ði chợ gì mà ăn diện như đi thi hoa hậu.

- Ðàn bà mà em, ai chẳng thích ăn diện, ai có tiền mà chẳng thích khoe khoang.

- Nhưng em tức lắm, nó nhìn em bằng ánh mắt tội nghiệp, làm em chịu không nổi.

Tôi kể lại chuyện gặp Kim Chi ở chợ cho chồng nghe, và hậm hực kết luận:
- Một ngày nào đó em sẽ trả thù?.

Chồng tôi bật kêu lên thảng thốt:
- Trời ơi, em định làm gì?. Anh van em hãy suy nghĩ lại..

- Sao anh hoảng hốt đến thế? Em có định giết nó đâu. Một ngày nào đó em sẽ...sửa sang nhan sắc, ăn diện thật đẹp, thật thời trang, và đi xe đời thật mới để đến nhà thăm nó cho nó bất ngờ và cay đắng giống như em chiều nay. Ðó là cách trả thù của em.

- Nhưng tiền ở đâu ra cho em đi thẩm mỹ viện, sắm quần áo và mua xe đời mới? Anh hồi hộp nhìn tôi và chờ đợi.

Tôi thở dài:
- Chính em cũng đang tự hỏi câu đó và chưa có câu trả lời.

Chồng tôi đến bên tôi và ôm vai tôi, dỗ dành:
- Em ơi, hãy tập bao dung đi, nếu em còn tức giận, còn ganh ghét là còn tham sân si đấy. Ở đời, người nọ hơn người kia là thường, mình hãy sống cho mình, hạnh phúc với những gì mình đang có. Ðó là vẻ đẹp và sự giàu có trong tâm hồn, thật bền vững và vô giá đó cưng. Cũng như...

Anh chợt ngưng bặt, tôi phải giục giã:
- Anh cứ thoải mái nói tiếp đi.

- Em cho phép đấy nhé. Cũng như anh lấy phải cô vợ đanh đá, chanh chua, mà còn nấu ăn dở ẹc nhưng anh vẫn sung sướng được chung sống với cô ta cho đến hết đời.

Tôi vùng vằng:
- Anh bảo em tha thứ cho Kim Chi là bênh vực nó, một người chồng yêu vợ là phải về phe vợ trong bất cứ hoàn cảnh nào chứ?

- Anh kể cho em nghe một bài anh đã đọc trên báo. Lâu ngày gặp nhau thì hai người đàn ông vồn vã nhau hỏi thăm nhau về sức khỏe, công việc, còn hai người đàn bà thì trước hết nhìn nhau xem nó có đẹp hơn mình không? Có giàu sang hơn mình không? Nếu nó hơn thì ghét nó, nếu nó thua kém mình thì sung sướng và thương hại nó. Ðó chính là Kim Chi và em trong buổi gặp gỡ chiều nay, nói tóm lại đàn bà là thế cả.

Thấy chồng nói đúng tim đen của mình tôi quay mặt đi giấu nụ cười cho đỡ quê. Chồng tôi trở về thực tế:
- Thôi bây giờ em nấu gì để ăn đi chứ?

- OK em sẽ nấu bún riêu. Tôi đáp ngay không cần suy nghĩ.

Anh ngạc nhiên:
- Tại sao hôm qua nấu bún riêu rồi, hôm nay lại ăn bún riêu?

- Thế anh không đoán ra à? Tại vì cà chua onsale, một đồng 2 pound em mua từ tuần trước. Em phải ráo riết nấu bún riêu để xài cho hết một đống cà chua đang đua nhau chín đỏ trong tủ lạnh đó.

Anh biết điều:
- Ừ nhỉ, thế mà anh quên mất. Ăn bún riêu xong vợ chồng mình sẽ ăn trái vải tráng miệng phải không em, mỗi ngày mỗi ăn để cho hết đống trái vải em mới mua về đó.

Hai vợ chồng tôi nhìn nhau như nhìn thấu tim gan nhau. Có lẽ chúng tôi là cặp vợ chồng ăn ý nhất trên cõi đời này. Tôi sung sướng ra điều kiện:
- Nếu anh còn yêu em say đắm như nãy anh đã nói thì hãy chiều em nha.

Anh vui vẻ nhìn tôi bằng ánh mắt ngời ngời tình tứ và ngọt ngào nói:
- Lúc nào anh cũng sẵn sàng chìu em, yêu em say đắm như thuở ban đầu. Anh sẽ hôn em, ôm em trong vòng tay, anh sẽ... anh sẽ... Vậy em... muốn... muốn gì hả cưng?

- Ngày mai chúng mình lại ăn bún riêu lần nữa, để thanh toán nốt chỗ cà chua đang chín mùi trong tủ lạnh nghe anh?

Nguyễn Thị Thanh Dương

Wednesday, June 10, 2026

Đưa bố vào nursing home



Con trai kéo tấm mền đắp lại trên ngực bố cho ngay ngắn và nói:
– Bố vào nursing home thì tốt hơn.

Cô con gái kiên nhẫn dỗ dành:
– Anh con nói đúng đấy bố mẹ ạ. Ở đấy dù sao cũng có người chăm sóc hơn ở nhà, chúng con ở xa, mẹ thì đau yếu xương khớp đi đứng khó khăn làm sao chăm sóc bố lâu dài được.

Ông Hùng nằm trên giường mặt vẫn sưng sỉa giận dỗi quay vào phía trong tường không thèm nhìn hai đứa con. Ông xẵng giọng:

– Chúng mày muốn tống bố mày vào nursing home cho yên chuyện chứ gì. Tao nhất định là “không”.

Bà Hùng bảo hai con:
– Cứ để từ từ. Hai con yên tâm, mẹ vẫn chăm sóc bố được mà.

Bà Hùng cũng cảm thấy không vui và áy náy nếu để chồng vào nursing home. Nơi ấy không thích hợp về chuyện ăn ở đã đành mà gia đình bà còn “mang tiếng” với họ hàng và bạn bè, vợ con sờ sờ ra đó mà mang ông vào nursing home.

Con trai ở tiểu bang khác hôm nay về thăm bố, con gái ở cùng thành phố nhưng xa nhà cha mẹ gần 1 giờ xe. Cả hai đều có gia đình riêng và công việc của chúng.

Hai con đã ra phòng ngoài, chỉ còn hai ông bà.

– Bà lấy cho tôi miếng nước.

Bà Hùng đứng lên đi rót cho ông một ly nước có cắm sẵn ống hút. Uống vài hụm nước xong ông Hùng quay trở lại vụ nursing home:

– Tôi hỏi bà nếu vào nursing home lúc tôi muốn uống nước như thế này biết gọi ai? Còn bao nhiêu thứ khác nữa đâu dễ mỗi lúc mỗi gọi hay nhờ được người ta. Không đâu bằng nhà mình.

Ông oán trách:
– Người ta nói con cái ở Mỹ vô tâm, không có tình cảm với cha mẹ như ở Việt Nam, thật đúng với nhà này.

Rồi ông rên rỉ kể tội hai con:

– Có hai con mà chưa chắc nhờ được đứa nào, con trai lấy vợ Mỹ, con dâu Mỹ chồng nó mà bệnh hoạn nó cũng tống vào nursing home chứ nói gì bố chồng. Còn đứa con gái, tôi với bà từng giúp đỡ chăm sóc con nó, hai cháu ngoại từ lúc sinh ra đến khi chúng đến tuổi đi học, bây giờ tôi bệnh con gái có dám rước tôi về nhà nó để chăm sóc không?

– Ông đừng nghĩ thế mà oan cho con, xã hội Mỹ có dạy con cái vô tâm với cha mẹ đâu.

Ông Hùng trách con cho hả giận chứ ông biết hai con mình không tệ như con người ta. Ông không thích sống ở nursing home và khăng khăng nghĩ hoàn cảnh mình không cần đến nursing home nhưng ông Hùng thừa hiểu rằng nursing home vẫn là lựa chọn cuối cùng và hợp lý cho nhiều trường hợp.

Vợ chồng ông Hùng từng xem you tube và đọc báo mạng Việt Nam vụ con cái tị nạnh nhau không ai chịu chăm sóc mẹ già ốm đau nằm liệt giường, người con gái phải trông mẹ dài hạn đã căng thẳng và bực tức để người mẹ bệnh hoạn này ra ngoài hiên nhà nằm cho hàng xóm biết rằng các anh chị đã chẳng ai đoái hoài đến mẹ. Báo chí đưa tin và chụp hình thật đau lòng.

Vụ án chấn động Ấn Độ là con trai quẳng mẹ từ sân thượng chung cư xuống đường chết thảm khốc chỉ vì vợ chồng anh ta quá mệt mỏi căng thẳng khi phải chăm sóc bà mẹ liệt người ngồi xe lăn. Bà mẹ Ấn Độ trước kia là giáo viên, đã nuôi dạy 3 đứa con, hai gái một trai ăn học nên người. Họ đều có công việc tốt trong xã hội.

Hai trường hợp trên con cái không thể chăm sóc mẹ được thì cùng nhau góp tiền gởi mẹ vào viện dưỡng lão có phải là tốt hơn không.

Bà Hùng vỗ về ông:
– Đừng lo, ông vẫn ở nhà với tôi …

Bà sẽ cố gắng tự tay chăm sóc ông cho đến khi nào không thể. Có ông ở nhà dù ông nằm một chỗ cũng ấm nhà ấm lòng.

Ông Hùng bị stroke ở tuổi ngoài 70 phải ngồi xe lăn một năm nay, may mắn là đầu óc vẫn tỉnh táo và nói năng được, sau thời gian tập luyện ông có thể lần bước đôi chút khi có người giúp đỡ. Bà Hùng đăng báo Việt tìm người phụ giúp bà chăm sóc ông.

Bà thua ông vài tuổi, bản thân bà bị bệnh đau khớp đầu gối mấy năm nay, đứng lên ngồi xuống đều khó khăn lại thêm bị đường huyết cao dễ bị xây xẩm mệt mỏi. Người giúp việc làm theo giờ, thời gian còn lại bà phải một mình chăm ông, thuê người ở lại nhà 24/24 chăm sóc người bệnh bất kể giờ giấc nào rất tốn tiền và rất khó tìm, đơn giản là vì ở Mỹ không có người nghèo mạt như ở Việt Nam. Họ nghèo cũng có tiền chính phủ trợ cấp nên chẳng tội gì làm công việc quá vất vả dù được trả tiền mặt cao.

Nhiều người Việt về già lo ngại vào sống ở nursing home không có người thân bên cạnh, đồ ăn thức uống kiểu Mỹ không hợp. Nhưng bên cạnh những bất tiện này còn có những ưu điểm khác, xung quanh có bạn già cùng trang lứa, có nhân viên phục vụ mọi nhu cầu thuốc men, ăn uống, tắm rửa… dù họ là người dưng nước lã, dù họ không tận tình chu đáo hay đôi lúc đối xử không tốt nhưng có còn hơn không. Ở nhà con cháu chăm lo quanh năm suốt tháng như thế, chúng sẽ căng thẳng và xem mình như… gánh nợ đời chứ không phải chúng luôn hiếu thảo tươi cười hầu hạ dạ vâng. Nhiều ông bà già sống với con cái khi giận hờn tuyên bố ngon lành:

– Mai mốt tao vô nursing home ở khỏi phiền hà tụi bay.

Làm như nursing home là cửa chùa rộng mở cho khách thập phương. Ngoại trừ những ông bà bấy lâu hưởng welfare trợ cấp nhà nước thì không tốn tiền nursing home, các ông bà có biết đâu vào nursing home phải có tiền, không rẻ đâu, bình dân cũng 5-6 ngàn một tháng, tốt hơn thì cả chục ngàn một tháng,

Trước đây mỗi lần xem những you tube quay cảnh ở Việt Nam, những ông bà già phải đi bán vé số lang thang cả ngày trên đường phố, các bà già còng lưng gồng gánh buôn bán ngoài chợ. Bà Hùng đã bùi ngùi tội nghiệp cho họ. Bây giờ bà Hùng đau đôi chân, ông Hùng ngồi xe lăn bà lại thấy ghen tị với họ, tuy nghèo khổ vất vả họ còn đôi chân đi đứng bươn chải ngoài đường ngoài chợ là họ còn sức khỏe, thứ mà bao người đang mơ ước.

Người giúp việc bỗng xin nghỉ không biết vì chán công việc này hay vì kiếm được chỗ khác vừa ý hơn. Bà Hùng lại đăng báo tìm người, có người gọi đến hỏi han đủ thứ rồi bặt tăm luôn, có người nói suy nghĩ sẽ trả lời sau mà đợi mãi vẫn chưa thấy gọi lại. Trong thời gian tìm người, cuối tuần con gái về phụ bà tắm rửa cho ông, thay khăn trải giường chăn mền cho sạch sẽ. Ông Hùng thấy vợ con vất vả vì mình nên không còn làm mặt lạnh với con nữa.

Một buổi tối bà đẩy xe lăn đưa ông vào restroom, loay hoay thế nào mà khi bà đang đỡ ông đứng dậy thì bà ngã lăn ra còn ông may mắn ngồi thụp lại trong xe lăn an toàn. Nếu lúc ấy ông cũng ngã nhào theo bà, nếu lúc ấy cả hai cùng không thể đứng dậy nổi thì không biết tình hình này sẽ ra sao?

Ông Hùng chứng kiến cảnh vợ ngã đã hoảng sợ vì ông suýt bị ngã theo bà, ông mặc cảm, xót xa đã bất lực không thể giúp bà được gì, ông không thể đứng dậy ra ngoài chỉ vài bước để với tay cầm cái điện thoại mà gọi 911 nếu như bà bất tỉnh, bà ngã mạnh và đau lắm, may mà đầu không va chạm vào đâu…

Bà ngồi lặng người trên sàn nhà cho đỡ mệt vài phút sau mới cố gắng tự chống tay, tự vịn đứng lên được và giúp chồng cho xong việc.

Sau nhiều ngày suy nghĩ đắn đo ông Hùng tự động gọi phôn cho con gái và nói một câu:

– Đưa bố vào nursing home.

Quyết định điều này ông Hùng chẳng vui vẻ chút nào nhưng ông đã biết mình không còn con đường nào khác. Nếu lỡ vợ ông có bề gì, nằm một chỗ như ông thì cả hai sẽ cùng khổ, sẽ là gánh nặng cho các con biết bao.

Bà Hùng hiểu chồng hơn bao giờ hết. Đúng như vợ chồng bà từng suy nghĩ bấy lâu, nursing home không là lựa chọn hàng đầu mà là sự lựa chọn sau cùng rất xứng đáng và cần thiết.

Con đã tìm một nursing home cách nhà khoảng 15 phút để tiện cho bà lái xe đến thăm ông. Lúc hờn dỗi thì oán trách con nhưng ông biết hai con vẫn lo cho ông trong điều kiện có thể.

Đã chuẩn bị sẵn tinh thần chấp nhận “nursing home” thế mà hôm khăn gói rời nhà ông nghẹn ngào không ngăn được giọt nước mắt. Bà dấu ông lau vội dòng lệ, cầm tay ông nói đùa cho ông vui:

– Đi vào nursing home cách nhà mình có “vài bước” mà ông làm như đi tù đày biệt xứ Côn Đảo. Vào đó ông ráng uống thuốc đầy đủ và ăn uống để giữ gìn sức khỏe, món ăn Mỹ có món nọ món kia, ông lựa món nào… giống giống món Việt của mình mà ăn. Một ngày nào đó tôi không lết nổi thì sẽ vào đấy đoàn tụ với ông.

Ông Hùng cảm động:
– Thì cũng là…”cách biệt” tôi với bà, là rời căn nhà, rời cách sống quen thuộc mấy chục năm nay đến một nơi kiểu sống lạ hoắc sao không buồn. Bà ơi, bà yếu bà bệnh vào đây ở với tôi thành hai người handicap ngày ngày nhìn nhau chứ giúp được gì nhau, tôi cầu mong bà đủ sức khỏe đến thăm tôi thường xuyên là đủ vui rồi.

Con gái thông cảm tâm tình của cha mẹ:
– Anh con ở xa, con sẽ thường xuyên đưa hai cháu đến thăm mẹ và thăm bố.

Bà Hùng bùi ngùi thương chồng, thương con cháu vẫn nghĩ đến cha mẹ. Bà an ủi cho ông an lòng:

– Ở tuổi già như chúng ta rồi ai cũng có cuộc chia tay kẻ mất người còn, tôi và ông may mắn chỉ chia tay nhau vì chỗ ở, may mắn vì vẫn còn con cái để mắt tới. Tôi vẫn còn sức mỗi ngày lái xe đến nursing home thăm ông. Chúng mình lại… chờ mong gặp nhau như thuở ban đầu mình từng hẹn hò ông nhé.

– Tôi sẽ cố gắng làm quen nơi ở mới, bà ở nhà giữ gìn sức khỏe để còn đến thăm tôi.

Bà Hùng mỉm cười:
– Tôi nhớ ngày xưa mỗi lần hẹn hò gặp nhau ông đều mang tặng tôi một bó hoa… Nay tôi đến nursing home gặp ông tôi sẽ mang tặng….

– Ừ… tôi đã tặng bà bó hoa Hồng đẹp lắm… Thế bà đến nursing home sẽ tặng tôi hoa gì?

– Tôi sẽ mang tặng ông, hôm thì bánh bao bánh giò, hôm thì bánh xèo bánh bèo hay bánh ướt chả lụa với nước mắm tỏi ớt v.v… mấy món to go mà ông yêu thích. Tôi biết chắc là ông sẽ thèm sẽ nhớ những món ăn Việt Nam lắm.

Nguyễn Thị Thanh Dương ( May. 11- 2026 )

Friday, May 29, 2026

Thăm con dâu mới sinh

Chỉ còn 15 phút nữa phi cơ sẽ đáp xuống phi trường Salt Lake City. Đây là lần đầu tiên bà Phụng đến Utah thăm gia đình con trai Kent kể từ khi nó kết hôn và dọn về đây. Utah là quê quán của Jade con dâu bà.

Vợ chồng Kent mua nhà sau 3 năm ở thuê Apartment. Con dâu vừa sinh con đầu lòng, bà Phụng đi thăm con cháu, thăm nhà mới luôn thể.

Chiều qua bà Phụng đã sửa soạn valy quần áo và đồ dùng cá nhân cho chuyến đi 3 tuần, đầy đủ cả rồi. Bà chợt nhớ ra vội đi lấy chai dầu gió xanh và lọ dầu cù là nhét thêm vào. Ông Phụng ngạc nhiên:

– Bà dùng gì đến chai dầu gió và cù là mà mang theo?

– Hai chai dầu này chị bạn đi du lịch Thái Lan mua tặng, tôi mang cho con dâu, phụ nữ mới sinh em bé nên có chai dầu bên mình, xoa một chút là ấm người, nhất là nó ở xứ lạnh.

– Con Jade người Mỹ mà bà làm như thời má mình, thời bà ngoại mình ngày xưa, mùi bà đẻ toàn dầu cù là con Hổ, dầu gió Nhị Thiên Đường hay khuynh diệp Bác Sĩ Tín.

Và ông hù dọa:
– Nhân viên kiểm soát an ninh phi trường sẽ tưởng 2 chai dầu của bà là chất nổ, chất độc chỉ thêm phiền phức.

Mặc kệ chồng, bà Phụng vẫn mang theo 2 chai dầu. Đây là món bà cần và thích xài nhưng thân ái nhường cho con dâu, bà nghĩ nó cần hơn bà..Mỗi phút trôi qua trên máy bay là mỗi phút bà Phụng rộn ràng sắp được gặp con cháu, nghĩ đến thằng cháu nội mới sinh được 2 tuần, chắc giống bố và lai thêm nét Mỹ của mẹ cháu sẽ đẹp trai lắm đây. Ba tuần lễ ở Utah bà sẽ chăm sóc cháu nội cho con dâu kiêng cử nghỉ ngơi phục hồi sức khỏe sau khi sinh đẻ. Bà Phụng dù chỉ sinh có một thằng Kent nhưng bà có kinh nghiệm đầy mình vì ngày xưa mẹ bà sinh năm một, ngoại bảo mẹ đẻ như gà. Mỗi khi mẹ mang bầu, gần ngày sinh là bà ngoại lo làm thịt chà bông, cô bé Phụng thời đó phải ngồi giã từng cối thịt heo theo chỉ dẫn của ngoại, ngoại nấu nồi thịt kho tiêu cho bà đẻ ăn chắc dạ, ngoại bắt bà đẻ ngồi ăn cơm trên giường có giăng mùng sợ… gió máy dù giường đã được quây một tấm màn gió, thì gió nào mà lọt tới được, chưa hết, bà đẻ phải kiêng cữ không được tắm rửa hay đánh răng rửa mặt một tháng trời. Tới lượt bà Phụng lấy chồng sinh con là thằng cu Tèo thì bà Phụng cũng phải theo gương của mẹ kiêng cữ đủ thứ, mang thằng cu Tèo sang Mỹ lúc nó 5 tuổi và lớn lên là Kent bây giờ.

Lát về tới nhà bà sẽ bảo Kent chở đi chợ mua thịt thăn heo về để bà làm chà bông và kho tiêu, hai món ăn chưa bao giờ đăng ký nhãn hiệu dành cho bà đẻ nhưng bao lâu nay bà đẻ nào cũng biết đến, nhân dịp này cho con dâu Mỹ tập ăn đồ Việt luôn, hy vọng con dâu sẽ thích, còn vụ chai dầu gió và lọ dầu cù là bà sẽ giải thích cho Jade biết công dụng, hy vọng Jade sẽ vui vẻ đón nhận.

Máy bay đáp xuống, bà Phụng chỉ có 1 vali carry on nên ra ngoài mau lẹ, bà ngó tìm hình bóng Kent, thì kia chẳng những Kent mà có cả Jade nữa. Bà Phụng kinh ngạc kêu lên:

– Ồ Kent, mẹ tưởng một mình con ra đón mẹ thôi chứ.

– Chào mommy.

Bà Phụng ngỡ ngàng nhìn con dâu, nàng ăn mặc thoải mái quần soọc áo thun hở cổ hở nách, bên cạnh Kent tay xách giỏ trong có baby đang nằm ngủ ngon lành. Jade nhào đến bên bà, tươi cười:

– Mommy đưa con xách vali cho.

Cô nắm quai vali thì bà Phụng vội gạt ra:
– Không, không, con phải kiêng cữ không được làm việc nặng.

Và bà quay ra trách con trai:
– Kent, sao lại mang vợ con ra phi trường thế này, sản phụ và em bé mới có 2 tuần, đáng lẽ mẹ con nó phải ở nhà kiêng nắng kiêng gió. Ngày xưa các bà đẻ ngồi trong nhà vẫn phải mặc thêm áo khoác, chùm khăn đầu và nhét bông gòn vào tai đó con.

Kent thản nhiên:
– OK mà mom, sinh con xong là Jade bình thường lại ngay, cô ấy đã tắm rửa trong bệnh viện. Hôm sau về nhà vợ chồng con đã xách baby đi chợ Walmart mua đồ.

Bà Phụng nghe mà thêm ngạc nhiên đến chết lặng. Jade chẳng sợ gió máy gì cả, gió phải sợ Jade thì đúng hơn, nàng ăn mặc kiểu “đón gió” thế kia thì Jade cần gì đến chai dầu gió, đến lọ dầu cù là thoa bóp cho ấm người cơ chứ. Bà xót xa nhìn baby bé bỏng nằm trong giỏ xách như người ta xách một món đồ mà tội nghiệp.

Về đến nhà bà được Kent dẫn đi một vòng thăm các phòng trong nhà rồi ra vườn sau sân trước ngắm hàng xóm xung quanh xong vào ăn cơm chiều Jade đã chuẩn bị sẵn sàng. Bây giờ bà Phụng mới thấy đói bụng, nhưng nhìn bàn ăn bà cụt hứng. Trên bàn là ba đĩa to tổ bố spaghetti. Jade hãnh diện khoe:

– Mommy đây là món spaghetti ngon nhất mà con đã làm. Kent rất thích và con tin mẹ cũng sẽ thích nó.

Kent phụ họa với vợ:
– Món ruột của Jade đó mom. Nghe tin mom đến thăm, Jade nhất định trổ tài món này trước..

Bà Phụng chết dở, chẳng lẽ bà nói không thích ăn đồ Mỹ đồ Tây nào hết, chỉ thích món ăn Việt Nam thôi. Phải chi Jade nấu nồi cơm thì bà sẽ ăn cơm trắng với chút đồ ăn Mỹ nào cũng tạm được, còn đĩa spaghetti đã chan nước sốt cà chua với thịt bò xay phủ đầy bề mặt thì thay đổi sao được. Bà cố gượng cười làm vui:

– Cám ơn Jade món spaghetti.

Jade mở tủ lạnh rót ra 3 ly nước cam, bà Phụng phản ứng tự nhiên, vội cản:
– Jade mới sinh không nên uống đồ lạnh kẻo lạnh bụng con ơi. Sinh con đầu lòng càng phải kiêng cữ kỹ lưỡng.

Jade ngạc nhiên:
– Tại sao? ở trong bệnh viện bữa ăn có tráng miệng là trái cây hộp, rau câu và ly nước cam lạnh.

Bà Phụng hết đường giải thích luôn. Hai con ăn đĩa spaghetti của nó một cách ngon lành trong khi bà Phụng ngao ngán nhìn đĩa spaghetti của mình mà nghĩ nếu Kent biết ăn đồ Việt, nếu con dâu là người Việt thì đây là đĩa cơm tấm sườn bì chả với chén nước mắm tỏi ớt bên cạnh rồi và món tráng miệng có thể là chén chè thưng hay chè khoai môn rồi. Tưởng tượng xong bà Phụng cầm thìa cầm nĩa… khều những cọng spaghetti và ráng ăn cho no bụng, cho vừa lòng con.

Hồi Kent còn ở với cha mẹ không hiểu sao cha mẹ đều nói tiếng Việt với Kent, nấu cơm Việt cho Kent vậy mà Kent nói tiếng Việt không rành, ăn đồ Việt không thích, thay vì ăn cơm Kent ăn hamburger, bánh mì Subway, pizza v.v… nên vợ chồng bà Phụng xem Kent như “thằng Mỹ” ở chung nhà với mình. Bây giờ nó lấy vợ Mỹ, đẻ con lai Mỹ dám sau này vợ chồng bà xem gia đình Kent như… người nước ngoài quá.

Mấy ngày đầu ở với con, sáng điểm tâm cereal với sữa tươi hay scrambled egg, pancake… trưa khoai tây nghiền, nui trộn cheese, thịt nguội, sà lách rau củ… chiều thì món gà chiên đông lạnh đem nướng lại ăn với bắp hộp với chén súp gì đó sệt sệt, hay bánh mì nướng ăn với mấy cục xúc xích mấy cọng măng tây.

Nhìn “tình hình” bà Phụng phát chán muốn bảo Kent chở ra chợ Việt để bà mua chai nước mắm về kho nấu gì đó mặn mà cho dễ nuốt, nhưng bà sợ con dâu giận vì mẹ chồng không thích món của nó, chẳng lẽ bàn ăn chia làm hai “phe”, chủ nhà ăn đồ Mỹ, khách ăn đồ Việt, chẳng khác nào bà mẹ đến đây “gây chiến” với con, rồi mấy tuần ở Utah bà xài không hết chai nước mắm Việt thì nó sẽ lạc lõng vô duyên trong căn bếp Mỹ và sớm bị quăng vào thùng rác thôi. Bà bỏ luôn ý định làm thịt chà bông, thịt kho tiêu cho con dâu, chắc gì nó màng tới món Việt của bà, hơn nữa nơi gia đình Kent ở đến khu chợ Việt Nam phải hơn 1 giờ lái xe. Thế là 3 tuần lễ ở Utah bà Phụng đành chịu trận ăn đồ Mỹ.

Lúc xách vali lên máy bay đến Utah bà Phụng vui bao nhiêu thì bây giờ xách vali rời Utah trở về nhà bà vui bấy nhiêu.

Ba tuần lễ ở với con cháu bà đã thể hiện đúng vai trò bà mẹ chồng Việt tuyệt vời với con dâu Mỹ, bà nội tận tình với thằng cháu lai Mỹ. Bà thấy mình đã quyết định đúng, “hy sinh” ăn đồ Mỹ để trọn vẹn tình cảm gia đình Việt Mỹ chúng ta. Chai dầu gió và lọ dầu cù là nghĩa tình bà dành cho con dâu không thực hiện được, vẫn…“ế ẩm” nằm trong vali, bà sẽ mang về để dành xài khi trái nắng trở trời.

Về tới phi trường Dallas- Fort Worth chồng ra đón. Hai người đi bộ ra bãi xe, bà kể cho chồng nghe 3 tuần lễ ở Utah dù ăn ở nhà hay con đưa đi nhà hàng toàn ăn đồ Mỹ mà nhớ đồ ăn Việt Nam, nhớ mùi vị mắm muối Việt Nam quá trời.

– Tôi tưởng 3 tuần lễ ở Utah bà… nhớ tôi chứ. Hóa ra chỉ nhớ đồ ăn Việt Nam.

Ông Phụng đùa và nói tiếp:
– Bà hào hứng đặt vé ở Utah tới 3 tuần còn than thở gì nữa. May mà con dâu Mỹ ngoan và biết điều vui vẻ chiêu đãi mẹ chồng, chứ người Mỹ ghét nhất là cha mẹ vợ, cha mẹ chồng đến thăm và ở lại nhà, mất riêng tư của họ.

– Lần đầu đi xa thăm con cháu, tôi ở lâu cho đáng chuyến đi chứ.

Tới chỗ đậu xe bà Phụng bảo chồng:
– Ông chở tôi ra ngay khu chợ Việt để tôi ăn một tô phở bò viên tái nạm gầu gân sách nóng hổi với đầy đủ rau húng quế ngò gai giá sống chanh ớt nhé.

Rồi bà lẩm bẩm làm như sợ mình sẽ quên:
– Rồi tôi sẽ order thêm mấy cái gỏi cuốn tôm thịt với nước chấm thơm cay của tương ớt lẫn vị bùi béo của đậu phộng. Ăn cho no bụng, cho đã thèm và cũng là ăn mừng tôi đã có một chuyến đi thăm con dâu Mỹ mới sinh, dù có vài khác biệt kiểu sống nhưng thật vui, thật tràn đầy tình cảm mẹ chồng nàng dâu.

NTTD (April 15, 2026)

Wednesday, December 31, 2025

Cao giá

Ông khách Mỹ của Thảo và cũng là người khách cuối cùng trong ngày vừa bước ra khỏi tiệm nails là các bạn xúm vào hỏi:

– Ê, Thảo tính “cưa” ông Jack hả? tao thấy mỗi lần ông đến làm nails mày tưng tiu o bế hai bàn tay của ông hơi lâu. Đã điều tra lý lịch tài sản sự nghiệp chàng chưa?

– Tao vẫn muốn Thảo lấy Tony Phạm cơ, anh ta yêu Thảo quá trời, cùng là người Việt, cùng nghề nails, cùng ly dị dễ cảm thông nhau. Hơn nữa chúng ta đều biết Tony hiền và chăm chỉ làm việc, có nhà to, có vốn liếng dành dụm.

Thảo giãy nảy lên:
– Để tui yên nha mấy bà, tui chọn ai mai mốt mấy bà sẽ có thiệp mời đám cưới biết liền.

Tony Phạm trước kia từng làm nails trong tiệm này, sau chủ nhân mở thêm tiệm thứ hai và “điều” vài thợ tay nghề giỏi sang làm bên tiệm mới trong đó có Tony Phạm, Tony luôn săn đón Thảo, chăm sóc Thảo. Cả tiệm từ chủ tới thợ đều biết Tony yêu Thảo, thế mà Thảo vẫn tỉnh bơ.

Tuy trả lời các bạn thế nhưng trong lòng Thảo đã biết mình sẽ chọn ai rồi, Tony có giỏi tay nghề, có giàu cỡ nào cũng là thợ nails như nàng mà thôi, không… xứng với nàng, Thảo từng là vợ yêu của một kỹ sư dù đã ly dị, còn ông Jack sau những lần vừa làm nails vừa nhỏ to chuyện trò với nhau ông Jack kể ông là giám đốc một công ty lớn. Thành công, giàu có Jack đã nghỉ hưu sớm khi tuổi mới xấp xỉ 50, hiện sống an nhàn trong một trang trại rộng lớn hàng trăm acre là điều ông mơ ước từ bấy lâu nay. Một chức vụ giám đốc, một trang trại rộng lớn đủ nói lên sự danh giá bề thế rồi. Người chồng cũ, họ hàng bên chồng và cả bên gia đình nàng sẽ sáng mắt ra, không có chồng kỹ sư này nàng vẫn lấy được chồng khác ngon lành chẳng thua kém chi.

Là một cô gái xinh đẹp sang Mỹ cùng mẹ và hai em theo diện đoàn tụ gia đình do người anh bảo lãnh, Thảo luôn tự hào và mộng mơ một tấm chồng tầm cao mới xứng với mình. Nàng học nghề nails và đi làm được 2 năm thì có người bà con giới thiệu nàng với Hưng kỹ sư làm việc cho một hãng máy bay đúng như là mơ. Hưng hơn nàng một con giáp, chàng hiền lành ít giao tiếp, 35 tuổi vẫn chưa lập gia đình cho nên khi thấy Thảo chăm chỉ đi làm giúp đỡ mẹ nuôi hai em Hưng vừa ý lắm, chàng nghĩ nàng sẽ là một người vợ hiền. Thế là cuộc hôn nhân tiến hành nhanh chóng và vui vẻ đôi bên.

Thảo lấy chồng kỹ sư đẹp trai dễ dàng quá, cho rằng ở Mỹ thiếu con gái Việt Nam hèn chi nhiều ông Việt kiều phải về Việt Nam lấy vợ, nàng càng tự kiêu vào nhan sắc của mình và đánh giá thấp đàn ông ở Mỹ.

Hai vợ chồng đã có một đứa con trai 6 tuổi, được chồng yêu thương chiều chuộng nhưng Thảo vẫn cao giá coi như anh lấy được cô vợ trẻ đẹp như nàng là may mắn tu mấy kiếp dễ dầu gì được, nàng luôn lấn lướt chỉ huy chồng khiến anh chàng vốn hiền lành chỉ biết chiều vợ và làm vui lòng vợ cho yên nhà yên cửa. Đã nhiều lần Thảo giận hờn làm mình làm mẩy xách đồ rời khỏi nhà ra hotel ở chỉ vì giận chồng sau những bất đồng nho nhỏ, mỗi lần thế Hưng lại phải đi tìm vợ và… xin lỗi thì nàng mới chịu về nhà dù lỗi chàng bé xíu, lỗi vợ thì to đùng. Cứ thế, được đằng chân lân đằng đầu, lần này trận cãi vã to tiếng hơn, Thảo hỗn hào chửi đến cha mẹ Hưng nên chàng không giữ được bình tĩnh đã tát Thảo một cái đau điếng. Lần đầu tiên bị chồng đối xử nặng tay Thảo giận dữ bỏ đi ngay, mặc cho chồng con ở nhà muốn ra sao thì ra.

Hưng lại tìm đến hotel gặp vợ và xin lỗi nhưng Thảo vẫn làm cao không thèm về nhà như mọi lần chứng tỏ nàng còn giận chồng lắm, nàng chỉ…lỡ miệng chửi cha mẹ chồng vài câu mà chồng dám tát nàng, coi nàng chẳng ra gì!

Hưng gọi phone Thảo cũng không thèm trả lời.

Hưng không còn cha mẹ, hai bà cô bà dì của Hưng từng chứng kiến cảnh vợ Hưng đỏng đảnh bỏ đi, họ ngứa mắt với cô cháu dâu quá quắt này lắm, lần này thấy lâu quá không về các bà xúm vào khuyên Hưng không thèm năn nỉ thêm nữa để dạy cô một bài học.

Một tháng trôi qua chàng cũng chán nản và mệt mỏi vì không biết thêm tin tức gì của vợ, vừa chăm lo cho con vừa đi làm. Hai cha con cũng quen dần cảnh “gà trống nuôi con”.

Thảo hành hạ thế tưởng Hưng sẽ đau buồn và hối hận lắm, chàng yêu vợ và yêu con biết bao, nàng đinh ninh chồng sẽ đến hotel 5 lần 7 lượt năn nỉ nàng mới tha tội cho, vậy mà anh ta không đến. Cuối cùng nàng đành trở về nhưng… với tờ đơn ly dị cho chồng sẽ hết hồn đau điếng. Thêm một lần nữa Thảo ngạc nhiên và thất vọng, chồng bình thản và nghiêm chỉnh nói:

– Anh không muốn ly dị, chỉ mong em thay đổi tính nết đừng trẻ con mãi thế. Anh cho em một tháng để em suy nghĩ kỹ trước khi quyết định ly dị.

Nàng tự ái gầm lên:
– Ngay bây giờ hay một tháng sau một năm sau tôi vẫn giữ nguyên ý định này. Tôi muốn ly dị.

Thảo đã được ly dị… ngoài ý muốn, nàng đã lỡ cao giá nên không thể nhún nhường chịu thua chồng. Thảo chưng hửng và cay đắng nhận trợ cấp nuôi con từ Hưng.

Hai năm sau Hưng lập gia đình với một cô kỹ sư mới vào làm cùng hãng với Hưng, họ đã có con gái đầu lòng, gia đình hạnh phúc, còn Thảo mong mau chóng kiếm được người chồng sáng giá để… trả thù chồng mà chưa xong. Mẹ nàng đay nghiến:

– Tao đã nói mày lấy được thằng chồng như Hưng là phước ba đời mà không biết giữ còn đành hanh đòi ly dị. Nó kỹ sư lấy vợ đâu chẳng được, còn mày trẻ đẹp cũng có thời, dễ gì kiếm ra thằng chồng kỹ sư hiền lành thương yêu vợ con như nó. Già néo đứt dây sáng mắt ra chưa..

Thảo đã đánh tiếng để Tony Phạm và cả tiệm nails biết nàng sẽ kết hôn với ông Jack một ngày không xa sau khi nàng đã được Jack thân ái đưa về thăm trang trại khang trang với ngôi biệt thự có những lối đi lát gạch, có hoa thơm cỏ lạ đẹp xinh bên rặng cây cao xanh mát, sau biệt thự có hồ bơi, có sân chơi bóng rổ, có vườn hoa ghế đá như công viên… nàng không đủ sức và thời gian để đi hết trang trại. Tổng quát cả trang trại là một phong cảnh hữu tình, một tài sản lớn.

Thảo đã mấy lần khéo léo nhắc ông Jack tiến tới hôn nhân, lần nào Jack cũng mỉm cười gật gù thay cho lời hứa hẹn.

Thế rồi đột nhiên Jack vắng bóng không đến tiệm làm nails như thường lệ mỗi 2 tuần nữa. Sau hai tháng chảnh chọe chờ đợi Thảo đành nuốt giận hờn gọi phone cho Jack thì số phone đã không còn sử dụng. Bạn bè sốt ruột như Thảo, họ chân tình có, tò mò có, bảo Thảo phải gặp Jack xem chuyện gì xảy ra cho ông ta?

Trang trại cách tiệm nails chỉ một giờ xe, Thảo lái xe đến trang trại tìm Jack, có thể Jack bận rộn chuyện gì đó, hay Jack đang âm thầm lo chuyện cưới hỏi Thảo và cho nàng một bất ngờ lớn?.

Cổng trang trại không khóa, nàng lái xe vào tận bên trong đến trước cửa biệt thự. Nàng vừa bước ra khỏi xe thì một quý bà trông dáng vẻ sang trọng đẹp đẽ từ trong đi ra ngạc nhiên hỏi Thảo:

– Chào cô, cô đến đây có chuyện gì?

– Tôi tìm chủ nhân trang trại này.

– Tôi xin giới thiệu, vợ chồng tôi là chủ nhân.

Thảo ngạc nhiên:
– Bà là vợ của Jack?

– Ồ không, chồng tôi là Randy Gary. Jack là quản gia thân tín của chúng tôi bấy lâu, anh ta đã trông coi trang trại này. Vợ chồng tôi mới ở nước ngoài trở về Mỹ mấy tháng nay.

Thảo choáng váng cố gắng hỏi tiếp:
– Có phải là Jack từng làm giám đốc một công ty cơ khí kỹ nghệ lớn ở thành phố này?

Thiếu phụ xinh đẹp có vẻ hiểu ra câu chuyện, bà mỉm cười:
– Chắc là Jack đùa cô cho vui thôi, anh ta vốn lém lỉnh và thích đùa. Chồng tôi là giám đốc công ty đó và đã nghỉ hưu.

Thảo thiểu não hỏi:
– Thế bây giờ Jack ở đâu hả bà?

– Jack đã xin nghỉ việc và về quê ở Wyoming.

Không hiểu sao Thảo vẫn còn đủ sức, còn đủ tỉnh táo mà lái xe về nhà an toàn trong nỗi thất vọng và đau đớn. Lần này Thảo lại là kẻ thua cuộc. Nàng sẽ ăn nói với mọi người thế nào khi bị Jack bỏ rơi sau một trò đùa cợt.

Giá mà Thảo quyết định lấy Tony Phạm thì chắc giờ đây đã xong đám cưới rồi, đâu có cảnh bẽ bàng này. Tony Phạm hiện đang có người yêu, họ sắp làm đám cưới, là một cô thợ nails mới đến làm cùng tiệm. Đúng như mẹ nàng đã nói đàn ông lấy đâu chẳng được vợ.

Thảo suy sụp tinh thần, nàng đã từng cao giá bỏ qua những tình yêu chân thật của Hưng và của Tony Phạm. Giờ đây họ mới chính là người cao giá, nàng không thể nào với tới…

Nguyễn Thị Thanh Dương

Wednesday, November 12, 2025

Nét Ðẹp Thời Gian

Ngày nào mà chẳng soi gương chẳng nhìn khuôn mặt mình, đã quen từng đường nhăn trên mặt, từng nếp tóc trên đầu thế mà lần này chị Bông nhìn ngắm mình lâu hơn và nỗi buồn từ đâu bỗng kéo về làm như hôm nay chị mới phát hiện ra mình gìa và xấu. .

Cuối tuần rồi chị Bông đi dự một đám cưới con người bạn, gặp lại một ban cũ ngồi chung bàn mà chị Bông ngỡ ngàng vì chị Thúy trẻ trung và xinh đẹp hẳn ra. Thoạt mới nhìn chị Thúy, chị Bông không tin vào mắt mình, tưởng ai xa lạ hoặc mắt mình ?có vấn đề? nhìn lộn người

Mới vài tháng không gặp nhau phép lạ nào mà chị Thúy đi ngược thời gian đến thế, chị trẻ lại đến chục tuổi chứ ít gì.

Sau đó chị chủ nhà đám cưới hé lộ cho chị Bông biết là chị Thúy đã đi thẩm mỹ viện căng da mặt và cắt mí mắt.

Da mặt lão hóa chảy xệ và mắt sụp mí là hai "tên thủ phạm ác ôn" về gìa của phụ nữ mà bà nào cô nào cũng ghét cay ghét đắng, không mời nó cũng lù lù xuất hiện trên mặt mình như trêu gan chọc tiết mình..

Chị Bông lấy những ngón tay thử nâng làn da hai bên má lên. Ừ nhỉ trông da mặt chị căng hẳn ra, trẻ hẳn ra.

Suốt mấy hôm liền chị Bông đã lên net tìm hiểu về các loại căng da mặt xem kiểu nào giản dị và an toàn nhất.

Căng da mặt kiểu giải phẫu là kiểu xưa nhưng bền lâu được khỏang 10 năm. Bác sĩ thẩm mỹ sẽ lột da mặt ra và hớt mỡ chỗ này thêm mỡ chỗ kia rồi kéo căng da mặt về phía mang tai và cắt bớt da thừa trước khi khâu vá lại. Kiểu này công phu và đau lắm chị Bông không dám.

Căng da mặt bằng luồn chỉ hóa học hai bên gò má, những sợi chỉ này sẽ kéo cơ mặt lên cao và giữ độ bền khỏang vài năm. Kiểu này coi bộ nhẹ nhàng hơn.

Thà chịu đau và tốn tiền một lần mà xài hoài cũng đáng. Ðằng này kiểu nào cũng có giới hạn thời gian. Không có kiểu căng da mặt nào là vĩnh cửu cả.

Nhưng cuộc sống của mình còn không bảo đảm lâu dài thì mong chi độ bền của sửa sắc đẹp được vĩnh cửu. Chị Bông không đòi hỏi điều này nữa.

Mỗi khi chị Bông nản chí thì hình ảnh chị Thúy trẻ đẹp lại hiện ra như khích lệ, như thách đố chị Bông..

Thời gian thật là tàn nhẫn đã biến đổi những nét mặt chị Bông thuở đôi mươi xinh tươi thành gìa ngắc vô duyên, ngay cả cái vòng eo thon nhỏ ngày ấy thời gian cũng xía vào làm cho nó to thêm, mập thêm. Chưa hết, mái tóc dày xanh mướt cũng rơi rụng và xác xơ như hàng cây thưa lá cuối mùa Thu

Xưa nay chị Bông vẫn thích nhan sắc tự nhiên, có sao để vậy, trời cho bao nhiêu thì hưởng bấy nhiêu, nhưng nhìn khuôn mặt với má hóp, với những vết nhăn nơi khóe mắt khóe môi và so sánh với dung nhan chị Thúy là chị Bông lại sôi máu lên chịu không nổi.

Chị Bông cay cú tự bào chữa mình đi thẩm mỹ viện chỉ để ?đòi lại nhan sắc của mình đã bị thời gian đánh cắp không thương xót mà thôi. Người ta làm được thì mình cũng làm được..

Thế là chị Bông quyết định sẽ đi thẩm mỹ viện căng da mặt kiểu luồn chỉ nhẹ nhàng và đỡ nguy hiểm. Trẻ được vài năm thì cũng ?khoẻ nhan sắc với đời được vài năm.

Khi chị Bông từ phòng tắm bước ra, anh Bông đang ngồi thoải mái nơi ghế sofa đọc báo . Chị Bông trách:

- Anh vô tư qúa, còn em lúc nào cũng có nỗi buồn ?..sâu kín?

Anh buông tờ báo xuống và ngạc nhiên:

- Chết? chuyện gì thế em? Sao anh không biết?.

Chị Bông ngồi xuống đối diện chồng:

- Thì anh cứ nhìn vào mặt em đi, anh sẽ đọc được nỗi lòng em.

- Anh thuộc loại "chém to kho mặn". Em thuộc loại "Suy tử" Em cứ nói thẳng ra nỗi buồn sâu kín của em để anh hiểu cho nhanh.

Chị Bông thở dài:

- Thì nó luôn hiện ra công khai trước mặt anh đây, không cần anh phải ?suy tử mới hiểu. Ðó là tuổi gìa trên mặt em nè, trên con người em nè

Anh Bông thở phào:

- Trời ôi, tưởng gì, thì ra nãy giờ em ở lì trong phòng tắm để soi gương đếm tuổi đời và sầu đời đấy hả.. Ai chẳng già đi theo thời gian hả cô Bông ơỉ À quên bà Bông ơỉ

- Bởi thế thẩm mỹ viện mới ra đời để cứu lại nét thanh xuân cho phụ nữ.

- Anh hiểu ý em rồi. Em muốn thông báo với anh để đi thẩm mỹ viện phải không?.

Chị Bông mỉm cười hài lòng:

- Ðúng thế, các loại kem bảo vệ da mặt không ăn thua gì, cũng như em giữ gìn mọi cách, hạn chế cười, ngủ không được nằm nghiêng để tránh tạo vết nhăn nơi khóe môi cũng chẳng thấm thía gì, những vết nhăn vẫn đua nhau xuất hiện. Ði thẩm mỹ viện căng da mặt sẽ giải quyết được tất cả, thẩm mỹ viện như một vị tướng giỏi sẽ tiêu diệt được hàng loạt quân thù của tuổi gìa.

- Bỏ tiền ra mua được nhan sắc và tuổi trẻ ai mà không thích, phụ nữ nào cũng thế, bất kể giàu nghèo, dù sợ đau, dù sợ tốn tiền nhưng cứ nghĩ đến thành qủa tốt đẹp là ai cũng mơ ước được đi thẩm mỹ viện sửa sang nhan sắc.

- Anh đừng nói oan cho phụ nữ, thời buổi này đàn ông cũng xài mỹ phẩm kem dưỡng da và đi thẩm mỹ viện hàng đống kìa, từ hút mỡ bụng đến cắt mí mắt, chẻ cằm và nâng da mặt

- Anh biết rồi, có người nghiện shopping, nghiện thẩm mỹ như nghiện ma túy. Nhưng?.

- Nhưng cái gì? Anh lúc nào cũng yếm thế bàn lui.

Anh Bông nghi ngại nói tiếp:

- Công nhận hiệu qủa của thẩm mỹ viện, nhưng vẫn có khỉ tiền mất tật mang đấy. Em coi chừng.

- Em đọc tin trên net trên báo rồi, những ca giải phẫu thẩm mỹ hỏng hay hậu qủa về sau này làm người đẹp thành Thị Nở chứ gì.. Xác suất "tai nạn nghề nghiệp" ở đâu chẳng có, người ta đi thẩm mỹ viện về vẫn trẻ đẹp phơi phới thấy mà ham.

Anh Bông khẳng định:

- Còn anh không ham đâu. Bao năm qua anh nhìn em từ trẻ đến gìa quen mắt rồi, em có gìa, em có xấu đi anh vẫn thấy bình thường.

- Ðấỷ đấỷ anh vừa nói em xấu. Tội tình gì anh phải chịu đựng một người vợ xấu mãi chứ!

Anh Bông thoáng mơ màng:

- Anh vẫn thích dung mạo người phụ nữ đi cùng với thời gian, những nếp nhăn vầng trán khi cau mày, khi suy tư, những vết chân chim đánh dấu tuổi đời nơi đuôi mắt và những nếp nhăn nơi khóe môi khi người đàn bà lặng lẽ chẳng hé nụ cười đều là nét đẹp của thời gian đấy em. Nếu anh là họa sĩ anh sẽ vẽ chân dung nhan sắc này.

Chị Bông dỗi hờn:

- Nói như anh thì hoa hậu phải là một bà gìa, càng già càng đẹp.chắc? cũng may anh không là họa sĩ để các bà gìa như em đỡ phải tủi thân.vì bị anh phơi bày những sự thật phũ phàng của con người trần thế.

Anh Bông vẫn thản nhiên mỉm cười:

- Nếu mai mốt em đi thẩm mỹ viện về với mí mắt cắt xinh, với sóng mũi cao thon gọn, với da mặt vừa căng tươi trẻ có khỉ làm anh bị sốc nặng vì không nhận ra em, không tin đây là bà Bông, bà vợ gìa thân thương của anh.

Chị Bông cụt hứng, nỗi lòng thẩm mỹ viện của chị xẹp hẳn xuống. Người mà chị cần ủng hộ nhất đã không mấy ủng hộ chị thì còn gì là hào hứng nữa.

Anh Bông chợt nhớ ra:

- Chắc em còn nhớ một tin đăng trên net, anh chàng người Trung Quốc kia sung sướng hãnh diện cưới được cô vợ xinh đẹp nhưng khi đứa con đầu lòng chào đời nó qúa xấu làm anh ngạc nhiên, sau đó anh mới biết đứa con xấu giống y như mẹ nó ngày xưa khi chưả đi thẩm mỹ viện. Anh ta thất vọng và tức giận bèn thưa cô vợ ra tòa về tộỉ..lừa đảo.

Chị Bông bênh vực:

- Cô ấy chỉ làm đẹp chứ có làm gì đâu anh? Sao người chồng lại nặng lời với cô đến thế?

- Em ơi, chẳng khác nào hàng xấu đem sơn phết sửa chữa lại cho đẹp và hưởng gía trị cao thì không dối gạt là gì

Ðang lúc này thì điện thoại reo vang, nhìn thấy số phone của chị Liên, chị Bông nghĩ thầm:?Liên gọi để bàn chuyện đi sửa sắc đẹp với mình đây. Biết nói sao bây giờ??

Chị Bông và chị bạn thân tên Liên, hai người luôn tâm đắc về chuyện đi thẩm mỹ viện, cả hai đều tính toán và toan tính mấy lần mà chưa đi đến quyết định.

Chị Bông mới rủ chị Liên đi căng da mặt, sau khi cả hai cùng ?nghiên cứủ những kiểu căng da mặt trên các trang web cũng như gọi điện thoại tham khảo trực tiếp với bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ chị Liên hào hứng nhận lời ngay.

Chị Bông ra nghe phone, chị Liên nói ngay vào đề tài chị Bông đang nghĩ:

- Liên đã suy nghĩ kỹ về chuyện chúng mình đi căng da mặt rồi.

Chị Bông dè dặt đợi chờ bạn bày tỏ trước rồi sẽ xin lỗi rút lui sau:

- Tôi cũng đang suy nghĩ về vấn đề này đây.

Chị Liên buồn rầu::

- Bà chị họ của Liên vừa cắt mi mắt bị "tai nạn" , một mắt nhắm được một mắt mở hoài chị Bông ơi

- Liên có nói lộn không? bữa hôm Liên kể là bà ấy trông trẻ hẳn ra sau khi cắt mí mắt thành công mà?? Không lẽ là bà chị họ khác của Liên?

- Vẫn là bà chị họ này. Ðúng là chị ấy cắt mí mắt thành công tốt đẹp, nhưng là hai mí mắt dưới vì mắt dưới có bọng mỡ, hủy được hai túi mỡ không trẻ ra sao được. Lần này chị ấy cắt nốt hai mí mắt trên cho thêm trẻ đẹp thêm hoàn hảo thì tai họa xảy ra. Hay là tham thì thâm hả chị Bông??

Chị Bông bàng hoàng kêu lên:

- Trờỉ không ngờ chị ấy bị xui đến thế. Ham làm đẹp chứ có ham của cải bạc tiền gì đâu mà trách chị ấy tham thì thâm.. Bác sĩ có bồi thường hay chữa trị gì không hả Liên?

- "Ðền được vạ thì má đã sưng" ông bà ta nói thế, với lại trước khi phẫu thuật bệnh nhân đều phải ký giấy tờ cam kết chấp nhận xác suất rủi ro thì bắt đền ai bây giờ. Bác sĩ nói một giây thần kinh nơi mí mắt ấy đã bị tổn thương không hoạt động.

Chị Bông đang ngẩn ngơ thì chị Liên nói tiếp:

- Nhân dịp này Liên lại nghe bạn bè kể về một tai nạn sửa sắc đẹp khác là căng da mặt bị lệch, bên nhiều bên ít, trông mặt phẳng ra đấy, trẻ ra đấy mà vẫn khác thường ai nhìn vào cũng nhận ra sự không cân xứng này..

- Thật ra những "biến cố" từ thẩm mỹ viện tôi cũng nghe nhiều lần rồi, trong giới showbiz Việt Nam có mấy cô nổi tiếng đẹp nhờ dao kéo đang bị tác hại ngược dòng, người ta đang khuyến cáo mấy cô này nên chấm dứt ngay việc lạm dụng thẩm mỹ viện, nay nghe Liên kể thêm tôi thật sự quan tâm?.

Chị Liên cương quyết:

- Liên quyết định không đi thẩm mỹ viện như đã hứa với chị Bông đâu.

- Tôi cũng thế, lòng dạ nào mà đi căng da mặt nữa chứ.

- Liên đành an uỉ sửa sắc đẹp chỉ đẹp phù du vài năm thì không đáng cho chúng mình phải ?liều mạng? Thôi đừng buồn, đừng tiếc và đừng nghĩ tới nó nữa nghe chị Bông

- Ừ. anh Bông nhà tôi cũng không vui vẻ ủng hộ nên tôi đang đứng ở ngã ba đường, nay nghe Liên kể thì tôi biết mình sẽ bước về phía nào rồi.

Chị Liên sợ bạn buồn nên cố tìm lời an ủi:

- Hai đứa mình gìa và xấu mà gia đình đề huề yên ấm cho đến bây giờ còn hơn bao người đẹp chuyện đời bất hạnh dở dang.

- Ừ.. ừ?

- Hai đứa mình gìa và xấu mà sức khỏe bình thường là qúy rồi, thử hỏi nếu bây giờ mình đi thẩm mỹ viện và đẹp như hoa hậu thế giới mà khám phá ra một căn bệnh ung thư giai đoạn cuối thì có vui không ?

- - Ừ?ừ?

Chị Liên vẫn còn đà nói tiếp:

- Hai đứa mình gìa và xấu mà?..

Chị Bông phải ngắt lời:

- Sao Liên cứ nói mãi câu "Hai đứa mình gìa và xấủ thế" nghe đau lòng lắm.. Tóm lại mình chấp nhận hiện tại những gì mình có cho an toàn chứ gì,

Chị Liên kết luận:

- Với lại những bà sửa sắc đẹp chống lại tuổi gìa thì sớm muộn gì vài năm sau nhan sắc lại trở về vị trí cũ, họ mà theo đuổi thẩm mỹ viện hoài thì sẽ sạt nghiệp, còn hai đứa mình gìa và xấu mà tiền vẫn vững vàng trong nhà băng không sướng hơn sao..

Chị Bông lại sửa sai bạn:

- Ðấy, Liên lại nói "Hai đứa mình gìa và xấủ" nữa rồi.. Không, chồng tôi nói những vết nhăn nhó, những vết tàn phá của tuổi gìa là kỷ niệm khắc ghi của thời gian, là nét đẹp của thời gian..

- Anh ấy thật có lý. Hoan hô vợ chồng chị Bông đã nhìn ra vẻ đẹp của tuổi gìa mà không tốn một xu teng nào cho thẩm mỹ viện.

Chị Bông mắng yêu bạn:

- Liên ba phải ghê, hôm nọ hăng tiết đòi đi thẩm mỹ viện với tôi, hôm nay lại hăng máu ủng hộ quan điểm không đi của anh Bông, nhưng dù sao tôi cũng cám ơn Liên đã nhanh chóng tỉnh ngộ cũng như tôi. Tí nữa thì chúng mình phung phí tiền bạc mua sự bất trắc và cái đẹp nhất thời rồi.

Chị Bông và chị Liên cùng vui vẻ tạm biệt nhau. Anh Bông nãy giờ ngồi đọc báo gần đó dù muốn dù không cũng nghe đủ cuộc nói chuyện của vợ:

- Thế là em và chị Liên cùng bỏ ý định đi thẩm mỹ viện căng da mặt rồi phải không?

- Dứt khóat là không rồi anh ạ, mỗi lần thử máu khám tổng quát em đều run sợ khi bác sĩ chích cây kim vào tay thì tội tình gì tự nhiên lại đến văn phòng bác sĩ, lại đụng vào dao kéo, lại tốn tiền và chờ đợi lo âủ

Anh Bông vui vẻ:

- Anh sẽ chỉ em bí quyết trẻ lâu mà không tốn tiền tốn công đi thẩm mỹ viện nè?

Nghe tới trẻ lâu chị Bông lại sáng mắt ra

- Anh đừng đùa cho em mừng hụt nhé, ở đời có gì kết qủa tốt đẹp mà không tốn tiền hả anh?

- Dễ lắm, hàng miễn phí, kết quả tốt đẹp mà người ta không biết cách xài thôi. Em hãy sống thanh thản vơi bớt lòng đố kỵ hay buồn giận vu vơ đi thì sẽ lâu gìa.

Chị Bông nhún vai:

- Biết từ lâu rồi !

- Vậy tại sao em chỉ đổ lỗi cho thời gian. Chính em đã tự làm em gìa thêm xấu thêm chứ không chỉ vì thời gian đâu. Thí dụ em thấy chị Thúy căng da mặt em tức tối ghen tị và muốn mình cũng trẻ đẹp như người ta. Hàng ngày em ôm bao cái khổ cái buồn của thiên hạ vào người, xem phim truyện trên ti vi em chép miệng thở dài cho thân phận nhân vật, đọc tin tức báo net Việt Nam em thưong xót cho cả tên tội phạm chỉ vì giây phút nóng giận nông nỗi đã thành kẻ sát nhân?

Chị Bông thở dài chấp nhận:

- Anh nói nhiều điều đúng, em chỉ "thương vay khóc mướn" giùm người ta cũng đủ héo hon cả lòng..?

- Ðấy, em lại thở dài rồỉem nhạy cảm theo hoàn cảnh cuộc đời là điều dễ thương lắm, nhưng xong giây phút ấy rồi thôi, đằng này em khư khư giữ trong lòng, ngày nào em cũng vào đọc báo mạng và chờ tin phiên toà xử tên tội phạm, rồi chờ tin toà thi hành án tên tội phạm thì nỗi buồn kéo dài cả đời chưa hết.

- Chẳng qua là em thương xót cho cha mẹ, thân nhân bên bị hại cũng như bên bị cáo, cả hai bên đều mất mát đau thương..

Anh Bông liệt kê tiếp:

- Chưa hết, mỗi ngày nhà mình nhận mấy cú phone quảng cáo em đều kiên nhẫn nghe đủ, vì nể nang, vì lịch sự không nỡ cúp phone ngang xương dù người quảng cáo ấy chẳng biết chị Bông là ai. Nghe xong em lạỉchép miệng thở dài tội nghiệp mấy người đi quảng cáo chào mời này không biết họ có kiếm được khách hàng, có đủ sống không !

Chị Bông phân bày:

- Tội nghiệp thật anh ạ, thà rằng họ đi làm lao động mấy đồng một giờ em thấy còn chắc là có cơm ăn áo mặc hơn là quảng cáo bán đủ thứ trên phone, mấy ai tin tưởng các loại business không thấy bóng thấy hình người nàỵ.?

- Trái tim em có mấy ngăn mà toàn lo nghĩ chuyện trời ơi. Hèn gì em già nhanh và xấu nhanh đến thế, mặt em lúc nào cũng u sầu cau có như nhà khó hết gạo, như trong băng hết tiền, như người có mối tình tri kỷ vừa cất cánh bay đi, nhử.

- Thôi anh đừng ví von nữa, em hiểu ra rồi. May mà anh ở bên cạnh em hàng ngày hàng giờ đã nhận ra điều này. Em sẽ thay đổi thái độ và cảm xúc mình, em sẽ cố gắng hồn nhiên vô tư như đứa tuổi teen mới lớn. ?.

- Người ta nói "Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ" . Em biết chưa?

Chị Bông lại nhún vai:

- Biết từ lâu rồi !?

- Ðiều gì em cũng? Biết từ lâu rồỉ. Vậy bây giờ em hãy thực hiện đi, hãy chứng minh bằng một nụ cười xem có tươi không nào, đừng sợ cười nhiều tạo vết nhăn khi nụ cười mang lại sự sảng khóai cho tâm hồn..?

- Ðây nè?.

Chị Bông nở một nụ cười, nụ cười thật tươi tắn từ thâm tâm chị khi đã hiểu ra và chấp nhận với những gì mình đang có, chấp nhận một nhan sắc về gìa theo quan niệm của anh Bông. Người ta sẽ trẻ lâu từ tâm hồn thanh thản .

Ai cũng có thời thanh xuân, ai cũng có thời nhan sắc của mình và nhan sắc ấy đẹp theo mỗi độ tuổi ngay cả khi ta đã gìa tuổi đời xế bóng với bao nhiêu dấu vết của thời gian và buồn vui của đời người.

Nguyễn Thị Thanh Dương


Blog Archive