Showing posts with label Cánh cò. Show all posts
Showing posts with label Cánh cò. Show all posts

Saturday, August 29, 2020

Vượt biên bằng đường ... Đảng
Tác giả Cánh CòNguồnrfavietnamNgày đăng: 2020-08-28


Từ năm 1975 người Việt bắt đầu có cụm từ vượt biên. Vượt biên là hành động cuối cùng của tuyệt vọng khi sống dưới chế độ mới vừa chiếm được Miền Nam. Có hai loại vượt biên, bằng đường bộ và bằng đường biển. Trong cả hai loại này người muốn đi đều phải bỏ tiền ra cho người dẫn đường nếu là đi bằng chân đất xuyên qua những cánh rừng đầy máu và nước mắt của Campuchia để qua Thái Lan. Vượt biên bằng đường biển tuy không khổ nạn như đường bộ khi được ngồi trên những chiếc ghe đánh cá chạy ra hải phận quốc tế là xem như thoát, nhưng loại vượt biên này lại gặp nguy hiểm vì hải tặc, vì bão tố và bộ đội biên phòng.
Người Việt hải ngoại thấu hiểu cuộc đời của người tỵ nạn như thế nào khi chấp nhận vượt biên là chấp nhận chết trên biển hay trong rừng rậm Campuchia nhưng họ vẫn liều lĩnh ra đi, liều lĩnh chọn cuộc sống tự do trong cái chết và liều lĩnh đánh cược cả gia đình mình với vùng đất mới.
Ngày nay một số người vượt biên theo cách thứ ba: bằng đường Đảng.
Người chọn vượt biên bằng đường Đảng xem ra có khác với hai loại trên mặc dù mục đích vẫn là trốn chạy chế độ. Họ là những người thừa tiền và quyền lực. Họ là những người được Đảng bồi đắp và cho hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi.
Họ là Đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường vượt biên sang Malta, là Hồ Thị Kim Thoa thứ trưởng Bộ Công thương vượt biên và biến mất tại Châu Âu, là Võ Kim Cự bay sang Canada sau khi tàn phá Vũng Án, rồi mới đây nhất là ba nhân vật được cơ quan truyền thông Al Jazeera của Qatar công khai hồ sơ vượt biên sang Cyprus và được cấp quốc tịch của đảo quốc này gồm ba người: Thứ nhất là Phạm Nhật Vũ, em ruột tỷ phú giàu nhất VN Phạm Nhật Vượng, cùng với hai vợ chồng Nguyễn Phan Diệu Phương và Phạm Phú Quốc. Vũ đang bị giam giữ 3 năm với mức án đưa hối lộ, Phạm Phú Quốc thì đang là đương kim Đại biểu quốc hội thuộc đơn vị tp HCM. Vì là thành viên của quốc hội nên Quốc bị dư luận soi từng hành vi trong quá khứ và lý do khiến y phải vượt biên sang Cyprus bị cho là đang chuẩn bị chạy trốn vì vụ Thủ Thiêm.
Báo chí nhấn mạnh tới nhân thân của Quốc là một doanh nhân và vài tờ báo không nhắc gì tới chức danh ĐBQH của ông ta. Theo tiết lộ của nhà báo Lưu Trọng Văn thì Quốc từng là tổng giám đốc các công ty nhà nước hàng đầu ở Sài Gòn như Tổng công ty Bến Thành, Tổng công ty Đầu tư Tài chính Nhà nước Tp.HCM (HFIC) nhưng bị cho ngồi chơi xơi nước nhiều năm do dính chuyện ăn chia trong các vụ bán đất nhà nước cho Vạn Thịnh Phát dẫn đến Quốc chán nản xin thôi việc. Đó chính là lý do Quốc cùng vợ con bàn tính ra đi.
Quốc được Đảng “hiệp thương” cho ra ứng cử quốc hội ở quận 5, quận 10 và 11, là những quận có đông người Hoa làm ăn sinh sống. Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển của thành phố chỉ là ghế bình phong của Quốc, công việc chính là kinh doanh tài chính cho đảng, ngồi ghế Tổng Giám đốc công ty đầu tư tài chính HFIC của Thành phố. Từ tháng 12/2019, Quốc lại được bổ nhiệm giữ chức Tổng giám đốc Công ty Tân Thuận (IPC) nắm trong tay khối tài sản nhà nước khổng lồ.
Quốc có khả năng dính líu tới vụ Thủ Thiêm khi ngồi ghế TGĐ các công ty sử dụng tiền công quỹ tiêu tốn hàng chục ngàn tỷ đồng vào các dự án tái định cư của khu đô thị Thủ Thiêm.
Phạm Phú Quốc không phải là doanh nhân đơn thuần như Phạm Nhật Vũ mặc dù phía sau Vũ là Phạm Nhật Vượng, người được Đảng công khai ủng hộ bằng mọi thứ mà Đảng có. Phạm Phú Quốc được Đảng nắm tay dẫn di từng bước một cho tới khi tiến tới quyền lực nắm giữ và toàn quyền tiêu phí tiền bạc của công quỹ. Đảng đã cho phép Quốc mang đồng tiền kiếm được từ móc ngoặc để mua chiếc vé vượt biên sang Cyprus một cách hợp pháp mặc dù vẫn phải ra đi trong lén lút.
Vượt biên bằng đường Đảng là con đường mà hàng triệu đảng viên mơ ước. Tuy nhiên có một trở ngại nho nhỏ là con đường này không thể áp dụng cho Mỹ vì chính quyền này quá giàu có để từ chối mọi hành vi đút lót, mua chuộc vốn quen thuộc với các nước cộng sản. Vượt biên bằng đường Đảng tuy ít người tham gia nhưng mỗi lần tham gia là đất nước lại khuyết đi một số tiền rất lớn có thể dùng cho các mục đích an sinh xã hội.
Hai triệu rưỡi đô la mà Đai biểu Quốc hội Phạm Phú Quốc trả cho cuốn hộ chiếu và quốc tịch Cyprus làm người dân xót xa bao nhiên thì lại là chất xúc tác không hề nhỏ cho đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam khiến họ nặn óc nghĩ ra cách làm tiền cho nhanh để vượt biên bằng đường Đảng.
         Cánh cò

Thursday, June 11, 2020

Đầu còi và ngựa cỏ
Tác giả Cánh CòNguồnrfaNgày đăng: 2020-06-11
Những con ngựa cỏ xuất thân từ Mông Cổ chạy lệt phệt, phân vãi tứ tung trước quảng trường Ba Đình làm cư dân mạng một phen có dịp đùa vui trong những ngày sau dịch.

Dân chúng cười cợt trước đoàn người ngựa cỏ
Người ta phân tích, phê phán và nhất là cười cợt Trung đoàn Kỵ binh mới thành lập chào mừng Quốc hội với những thông tin phần lớn cho rằng Bộ Công an sở dĩ tậu đám lừa này vì có thể chấm mút được. Bên cạnh đó một yếu tố khác rất quan trọng: Vì ngựa nhỏ con làm cho người cưỡi chúng có vẻ cao lớn hơn hẳn.
Những chú ngựa này nếu được mang lên Đà Lạt đứng cạnh với những con ngựa cỏ của đồng bào thiểu số ở xã Lát, Đạ Sar (Lạc Dương) thì người ta dễ cho rằng lính ông Tô Lâm đã mua giống ngựa này tại Đà Lạt chứ chả phải xa tận Mông Cổ như trong báo cáo tài chánh mà Bộ Công an sẽ giao cho đơn vị thanh toán. Giới nuôi ngựa ở Đà Lạt dùng tên ngựa cỏ để ám chỉ trọng lượng trung bình của một con ngựa trưởng thành chỉ khoảng từ 200–250 kg. Tuy thân hình chúng nhỏ nhưng lại dẻo dai, bền bỉ phù hợp để thồ hàng và kéo xe trên mọi địa hình hiểm trở.
Những chú ngựa cỏ ấy nếu dùng vào việc thồ hàng hay kéo xe cho khách du lịch như Đà Lạt đang làm có vẻ hợp lý hơn khi dùng chúng vào việc diễn hành hay chào đón các nhân vật tầm cỡ thế giới. Thế nhưng người ra vẫn bất chấp ý thức thẩm mỹ và hiệu quả thực dụng của chúng miễn sao đạt được mục đích khoe mẽ: Người ta có thì mình cũng phải có.
Tình chất khoe mẽ mà không hề bị quản thúc bởi luật pháp hay dư luận ấy không phải chỉ ở con ngựa mà chúng xuất hiện hàng vạn trường hợp ở người, mà thường là những người có bằng cấp, học vị.
Bên cạnh những chú ngựa cỏ ấy xuất hiện thêm một bộ óc còi làm cho câu: “cặp đôi hoàn hảo” trở thành sống động. Ngựa cỏ vì bản thân của chúng vốn nhỏ con muốn lớn cách nào cũng không được. Chúng không thể trở thành tuấn mã nhưng chúng có ích nếu biết đặt chúng vào đúng vai trò mà thượng đế đã đặt để cho chúng. Nhưng một bộ óc được xem là còi như một đứa trẻ thiếu dinh dưỡng thì do bản chất của người sở hữu bộ óc ấy. Bộ óc thiếu dinh dưỡng vì không chịu học hỏi, tư duy vốn là dưỡng chất để nuôi bộ não. Bộ não của một Phó Giáo sư Tiến Sĩ không thể thiếu kiến thức hàn lâm về vấn đề mà ông ta nghiên cứu, nhưng ở Việt Nam những người có học hàm học vị ngất ngưỡng lại làm những việc mà học sinh trung học thường làm không hề hiếm.
Trường hợp mới nhất là cuốn “Từ điển chính tả tiếng Việt” do PGS-TS Hà Quang Năng chủ biên cùng với ThS Hà Thị Quế Hương biên soạn do ĐHQG Hà Nội xuất bản.

Cuốn sách này như nhiều cuốn khác nếu không ai phát hiện những sai trái của nó có lẽ là mầm loạn tiềm ẩn cho biết bao thế hệ sinh viên học sinh khi chính Đại học Quốc gia Hà Nội đứng ra đỡ đầu qua việc xuất bản. Báo chí đã chỉ ra ít nhất 60 lỗi sai chính tả của cuốn sách khi bản thân nó là một cuốn tự điển chính tả, cuốn sách có nhiệm vụ hàng đầu là giúp sinh viên học sinh hay những ai quan tâm tới việc viết đúng chính tả lấy làm tiêu chuẩn học hỏi nhằm góp phần làm trong sáng tiếng Việt.
Cuốn sách là một thảm họa về giáo dục nhưng bản thân người viết sách lại là một thảm họa khác về văn hóa và nhân phẩm.
Ông PGS-TS Hà Quang Năng người chủ biên cuốn sách mạnh miệng với báo chí rằng đó không phải là cái sai của người biên soạn. Ông cho rằng “không có cách nào được coi là chuẩn tuyệt đối vì không ai đủ tư cách để đứng ra đánh giá cái này đúng hơn cái kia
Để chứng minh ông cho rằng "xét sử", viết S là nằm ở trong mục S, được hiểu là xem xét lại lịch sử vì những tổ chức như NXB Giáo dục, NXB Từ điển Bách khoa, Văn phòng Chính phủ đều viết như vậy. Ông đồng thời cho rằng có thể rút ngắn nhóm từ mà không sợ sai lạc, chằng hạn như tài sản công là công sản, bảo hiểm Việt Nam là Bảo Việt…
Những giải thích như vậy càng chứng tỏ ông được giáo dục trong một guồng máy nếu không có trục trặc vì lý do chính thể cũng bại hoại vì những tư duy thiếu khả năng phân tích như ông. Nếu có học đúng như học vị của ông là một Phó giáo sư ắt hẳn ông phải khẳng định “Xét sử” là sai và không có cách nào biện hộ cho cách dùng cẩu thả như vậy. Riêng việc rút gọn chữ mà ông đồng tình thì ai cũng biết Bảo Việt là danh từ riêng, nó không thể đại diện cho bảo hiểm Việt Nam mặc dù người đặt ra nó có hàm ý như thế đề câu khách.
Khi ông viết: Xa trường thay vì Sa trường, Táng gia bại sản thay vì Tán gia bại sản, Xỉ nhục thay vì Sỉ nhục, Reo rắc thay vì Gieo rắc, Trừu mến thay vì Trìu mến…. thì ông đã lộ rõ sự “dốt hay nói chữ” chứ không phải có mục đích gì cao cả như ông ngụy biện.
Tài học của ông chỉ có thể cưỡi nhưng con ngựa cỏ mà ngao du, bởi nhưng chú ngựa này sẽ lấy làm vinh dự được chở trên lưng một bộ óc còi vì thiếu dinh dưỡng như ông. Nếu chúng có vãi phân đầy đường cũng bởi do càng ngẫm nghĩ cuốn tự điển của ông chúng càng khó nhịn.
Cánh cò

Blog Archive