Showing posts with label Nguyễn Nhơn. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Nhơn. Show all posts

Tuesday, April 14, 2020

Tặng bọn ngu: Sống như loài chùm gởi, vui như heo ăn tạp… không biết mình bị giết lúc nào!
  
Nguyễn Nhơn 
 
Câu mắng mỏ kể trên của Tổng thống Hoa Kỳ có thể chỉ danh đích xác cho bọn chủ trương giáo dục hèn nhát – ngu dân việt cọng như sau đây:

Giáo Dục "Không Nói Chánh Trị"

Bữa kia bạn tôi bảo: Thử viết bài bàn về “Làm hay không làm chánh trị” thử coi. Tôi thối thoát rằng: Tôi không giỏi tra cứu, luận giải. Khi nào có ai nêu lên vấn đề và bình luận, tôi mới chồng dấu theo lã lướt đôi câu, bởi vì tôi là dân hành chánh “đất cục”, có tích mới dịch nên tuồng chớ không có bột không gột nên hồ được. Vừa rồi, may đâu có tác giả Jeffrey Thai viết bài “Không thích nói chuyện chánh trị.” Phen nầy tôi có dịp làm vừa ý bạn.

Đọc bài viết tới câu rằng: “Bạn ấy trả lời là bạn ấy rất muốn được trao đổi với tôi về mọi điều, nhưng bạn ấy đã được giáo dục là không được nói chuyện chính trị,” tôi ngẫn người ra một lúc, tự hỏi: Không hiểu làm sao mà trong nước, ngày nay lại có thứ giáo dục kỳ dị như vậy?

Tôi nhớ ngày trước ở Miền Nam, học sinh bậc Tiểu học, trong giờ công dân giáo dục, học sinh được dạy về tổ chức và điều hành cơ quan chánh quyền cấp xã. Trung học Đệ nhất cấp, học về tổ chức và chức phận của Chánh phủ Trung ương. Đệ nhị cấp, học về Hiến pháp VNCH và căn bản về hệ thống kinh tế tư doanh. Tóm lại, chương trình Công dân giáo dục bậc Trung học Phổ thông, xưa gọi là Tú tài, chẳng những “nói chuyện chánh trị” mà còn phải học, hiểu rõ về quyền hạn và trách nhiệm của mọi công dân đối với quốc gia.

Kế tiếp, tác giả J.T đặt câu hỏi: “Tại sao lại phải giáo dục thế hệ trẻ để không nói chuyện chính trị? Có thực sự phải "giáo dục" thế không? Và có thực sự nên "giáo dục" thế không?

Tới đây tôi mạo muội trả lời câu hỏi của tác giả như vầy: Con người sống trong một quốc gia là sống trong bầu khí chánh trị của quốc gia ấy. Cho nên dù có nói hay không nói chuyện chánh tri thì vẫn sống trong khuôn khổ chánh trị ấy. Xin minh giải câu nói ấy như sau đây.

CHÁNH TRỊ HÍT THỞ

Ngày xưa, những khi ngẫm nghĩ sự đời Uy Viễn tướng công than:

“Thọat ra đời thì đà khóc chóe
Đời có vui sao chẳng cười khì?”
(hổng bảo đảm đúng nguyên văn)

Hậu sanh cho rằng là không phải khóc, cười. Đó là hơi thở Tự do Đầu tiên khi bé thơ vừa lọt lòng mẹ, Tự do hít thở, không dựa vào hơi thở của mẹ.

Cho nên hành động đầu tiên của Con Người là “thở”.

Vì vậy mà cái chánh trị “hít thở” của một quốc gia thật là can hệ. Ngày xưa ấy, quê tôi thời nông nghiệp, hơi thở đầu đời nơi làng quê không khí trong lành. Bầu khí ấy ngày nay không còn nữa, dưới thời xã nghĩa, không khí khói bụi mịt mùng của thời công nghiệp hoang dã. Bọn cọng sản cai trị chỉ biết “Quyền-Tiền” không ai lo gì đến chuyện hít thở của người dân!

Ngày trước, ở Saigon, quí cô thanh nữ chạy xe “Ếch bà” (Vespa) thanh lịch, mái tóc huyền buông xỏa bờ vai, đôi bàn tay búp măng để trần, gương mặt chữ điền xinh đẹp khoe nét đẹp, bờ môi trái tim tươi tắn. Ngày nay, thời xã nghĩa, ngay trước chợ Bến Thành, một thời hoa lệ, thiếu nữ lái xe Dream, tóc quấn một đùm to sụ, lại chụp thêm cái “Mũ bảo hộ” to đùng. Đôi tay mang găng dài tận cùi chỏ. Gương mặt chữ điền nào đâu thấy! Chỉ thấy cái khẩu trang và đôi mắt chăm bẩm lo sợ bi đụng xe vì đang chen chúc trong dòng xe cộ, khói bụi mịt mùng.

Một chế độ chánh trị tốt, có chánh sách, luật lệ bảo vệ môi sinh tốt, người dân hít thở không khí trong lành, sức khỏe tốt, học hành, làm ăn góp phần thịnh vượng cho xã hội. Trái lại, như xứ xã nghĩa ta ngày nay, dân trí, dân khí ngày càng cùn nhụt, đến nỗi chuyện không khí ô nhiểm là chuyện chết sống mà không dám hé răng thì nói làm gì đến chuyện Dân chủ, Nhân quyền!

Bây giờ xin nói về chánh trị ăn.

CHÁNH TRỊ ĂN

Ở Mỹ có cái cơ quan kêu là Food & Drug Administration tức là cơ quan quản trị về thực phẩm, thuốc men. Quý ông, quý bà làm việc ở đây phải chăm chỉ. Lớ quớ, không chịu kiểm soát kỷ để cho dân ăn thực phẩm dù tươi hay đóng hộp mà đau bụng là mệt lắm. Trước là dân rầy, sau là báo chỉ bêu riếu, chót là chánh phủ quở, có khi bị cách chức. Gần đây, cơ quan nầy bận rộn vì thực phẩm nhập cảng từ hai xứ xã nghĩa Tàu, Ta. Vài bửa thì thấy thông báo mặt hàng Tàu nầy bị cấm bán. Vài bửa thấy loan báo nông sản kia nhiễm độc và v...v...

Ngoảnh về nơi quê cũ, công nhân ăn bửa trưa do xí nghiệp cấp, bị ngộ độc cả đoàn. Đồ hộp độc hại nhập cảng từ xứ Tàu đỏ bày bán tràn lan, từ thành thị tới thôn quê. Ai mua ăn, ngộ độc, chết ráng chịu!

Có bà nhà giàu mới, loại tư bản đỏ khoe với bạn: Hàng tháng con mẻ bay sang Tân Gia Ba mua thực phẩm về trữ cho gia đình ăn cả tháng. Lại có chuyện một ông lớn, chiếm công vi tư một khoảnh vườn rộng sau nhà, sai người trồng rau để ăn riêng, khỏi ra chợ mua rau, sợ bị nhiễm độc hóa chất.

Đó là hệ quả của thứ chánh trị mạnh ai nấy ăn. Chết sống mặc bây, tiền thầy bỏ túi.

Chuyện trớ trêu như vậy mà cấm nói mới thật là ức!

CHÁNH TRỊ NGỦ

Ngày xưa, nơi đồng quê đêm về mát mẻ, yên bình, giấc ngủ êm đềm, hồn bướm mơ tiên. Về sau, đô thị hóa, xe cộ ồn ào cả ngày đêm. Riêng bên Mỹ, dầu là nhà cửa kiến, vách đệm chất cách âm, thỉnh thoảng vẫn vẳng nghe tiếng còi hú của xe cứu thương, chửa lửa.

Thời trước, đài phát thanh Saigon có câu nói đáng yêu: Hễ cứ đến 10 giờ tối là phát, “ Xin vui lòng vặn nhỏ âm thanh vừa đủ nghe để khỏi làm phiền hàng xóm đang cần yên lặng để nghỉ ngơi.”

Dẩu sao đi nữa thì với thành phố cả triệu dân, giữ cho các khu gia cư được tương đối thanh tịnh cũng đã là quí.

Nói về cái ngủ thì phải nói về cái phòng ngủ sao cho khoáng đảng, tức là nói về luật lệ xây cất nhà cửa. Ngày trước ở Miền Nam, luật lệ xây cất cũng phức tạp, chi li, nhưng để nhằm bảo đảm an toàn cho cư dân và hợp vệ sinh, xét kỷ về kỹ thuật kiến trúc và lộ giới để tránh sụp đổ gây tai nạn.

Chẳng bằng bên xứ xã nghĩa Tàu, thời hiện đại, chỉ một cơn động đất nhẹ, nhà cửa của dân ở hai bên còn nguyên, trong khi cái cao ốc làm trường học ở giữa sụp đỗ tan tành, gây thương vong cho lưu trú sinh cũng bộn. Đó là do hậu quả của kỷ thuật xây cất xã nghĩa, do nạn “rút ruột công trình”, nghĩa là xi măng “mác 75” thực tế chỉ còn 30-40, nghĩa là lấy phân nửa số lượng xi măng đem bán, lấy tiền chia nhau bỏ túi. Bê tông cốt thép thay thế bằng cốt tre cho nên lung lay là đổ sập. Ai chết mặc ai, tiền thầy bỏ túi.

Vì luật lệ về tiếng ồn và xây cất phát xuất từ chánh sách cai trị nên mới nói chánh trị ngủ là vì thế.

Bây giờ là nói về đệ tam khoái: Chuyện gối chăn

CHÁNH TRỊ GỐI CHĂN

Chuyện chăn gối có hai thứ: Thứ chánh đáng kêu là hôn phối. Thứ tà vạy gọi là mãi dâm.

Về chuyện vợ chồng chánh đáng, thời Đệ nhất VNCH, vì quan niệm “gia đình là nền tảng của xã hội” nên chủ trương bảo vệ một cách cứng rắn: ban hành “Luật Gia Đình”, tục gọi “luật Bà Nhu”, cấm hẳn việc ly hôn.

Qua thời đệ nhị VNCH, nhận thấy việc cấm đoán như vậy là không thực tế nên bãi bỏ. Thay vào là điều luật ly hôn với những qui định chặt chẻ nhằm hạn chế việc ly hôn. Muốn xin ly hôn phải trải qua thời gian hòa giải 6 tháng để đôi bên suy nghĩ lại cho kỷ trước khi xách chiếu ra tòa. Điều kiện ly hôn cũng cứng rắn: Vợ chồng cải vã, thượng cẳng tay, hạ cẳng chân chút đỉnh, không kể là bạo hành để xin ly dị. Vợ ươn yếu không nồng nhiệt trong việc gối chăn, không được kể là bịnh nan y để đòi chia tay, trừ phi có bác sĩ nhà thương công cấp chứng nhận là vợ nhà mắc chứng “vô sinh” khiến cho chồng phạm “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” thì ông chồng mới được xin ly hôn.

Về hôn nhân cẩn trọng như vậy, về mãi dâm tính toán, thiết đặt chánh sách còn phức tạp hơn.

Thời Quốc gia Việt Nam, dưới triều Quốc trưởng Bảo Đại, việc chị em ta hành nghề được luật pháp cho phép nhưng có kiểm soát chặt chẻ. Nói theo tiếng nhà nghề là thể chế hóa việc mãi dâm.

Giữa đô thành Saigon, hòn ngọc Viễn Đông có khu Bình Khang trứ danh, nơi đó chị em ta công khai hành nghề có giấy chứng nhận, chẳng cần “đưa người cửa trước, rước người cửa sau.” Nhưng chị em bị bắt buộc, hàng tháng (hay hàng ba tháng?) phải ra bệnh viện hoa liểu (BV Bình Dân) “lục xì”, nghĩa là khám bịnh hoa liểu. Nếu bị mắc bịnh phải ngưng hành nghề để điều trị cho tới khi hết bịnh mới được trả lại thẻ hành nghề.

Thời Đệ nhất VNCH, coi việc mãi dâm là “tệ đoan xã hội” nên cấm ngặt. Qua Đệ nhị Cộng hòa cũng cấm, nhưng điều luật truy tố tội mãi dâm qui định thật chặt chẻ để bảo vệ nhân phẩm con người dù là gái mãi dâm: Phải bắt được tại trận đang làm tình với 3 người khác nhau, tại 3 nơi khác nhau mới đủ yếu tố để truy tố về tội mãi dâm. Lý luận rằng: Một phụ nữ dù “giao du thân mật” với ba người tại một nơi nhất định thì có thể phỏng đoán là thuộc loại trăng hoa, chỉ xấu về hạnh kiểm, luân lý chớ không phạm tội mãi dâm.

Tôi thuật tỉ mỉ điều nầy để chỉ rõ tính cách tàn bạo, rừng rú của đám côn đồ cs đang cai trị về trường hợp cưỡng bức chị Bùi Thị Minh Hằng đưa vào cái gọi là “cơ sở giáo dục phục hồi nhân phẩm” Vĩnh Phúc Yên.

Bây giờ bước qua cái khoái hoạt thứ tư.

CHÁNH TRỊ VỆ SINH

Ở trung tâm thành phố San Jose có 2 công viên: Saint James và Chavez. Công viên Saint James có một hồi là nơi tụ tập của ACE homeless, tức là kẻ không nhà. Cho nên, ở những nơi khuất vắng, thường vương vải tàn dư của “giang san một gánh ị đồng.”

Công viên Chavez thì cư dân thường tụ tập dạo mát, đông người, cần có chỗ giải quyết vệ sinh.

Chiếu nhu cầu dân sinh, thành phố cho thiết đặt ở mỗi công viên một nhà vệ sinh tự động mới tinh. Ban đầu kế bên cửa còn có cái khe để bỏ vào 25 xu tiền lệ phí xử dụng. Về sau, thấy thu 25 xu chẳng đáng gì mà có khi còn gây trở ngại cho người cần xử dụng cần kíp mà không sẳn xu, cho nên bít lại cái khe thu tiền để khách thừa lương xử dụng free, chỉ cần nhấn nút là cửa mở. Thong thả bước vô giải quyết cái sự đời. Xong rồi, chẳng cần giựt nước gì cả, chỉ bước lại đưa hai bàn tay vào vòi nước. Xà bông thơm tự động chảy ra trước, vừa xoa tay, nước chảy ra theo, rửa tay sạch sẻ. Vậy là thong thả bước ra thơ thới dạo quanh.

Nghe nói bên thành hồ xã nghĩa, trước chợ Bến Thành cũng có cái nhà dzệ sinh. Trước cửa có đặt bàn có người ngồi thâu tiền cẩn thận. Tiền thì thâu, một cắc không lỏi mà quét dọn, rửa ráy không chịu mần. Cho nên cái nhà vệ sinh biến thành mất vệ sinh. Nghe nói bên trong dơ dáy, hôi thối không thể tả!

Tôi vừa lã lướt một hồi về chánh trị hít thở và tứ khoái. Bây giờ xin đi vào kết luận.
  
LỜI KẾT:

Tác giả Jeffrey Thai trích dẫn Aristotle rằng: “về bản chất, con người là một động vật chính trị, và luân thường và chính trị có liên kết chặt chẽ với nhau.

Nhân danh truyền thống Dân tộc- Nhân bản Việt Nam, tôi xin sửa lại câu nầy như sau: “Về bản chất, con người là CON NGƯỜI chánh trị, và đời sống của con người liên kết chặt chẻ với chánh trị.” Như tôi mô tả kể trên, từ khi mở mắt chào đời, lần đầu tiên tự do hít thở là con người bắt đầu đi vào nền chánh trị của nơi sinh quán, xấu tốt gì chưa biết, chờ đến khi sống lăn lóc trong chế độ chánh trị đó rồi mới nhận biết.

Trong hiện tại, 3 câu hỏi của J.T đặt ra ở trên đã được “Mặt đồ” ba Dê trả lời như tát nước vô mặt những người phản kháng: Im mồm, nếu không muốn bị bắt bỏ tù.

Trước tình thế ấy, những ai tự nhận là nhân sĩ, trí thức, lão thành cách mạng phải làm gì?

Từ 37 năm nay, quí vị đã nhẫn nại từ kiến nghị, thỉnh nguyện, Xin-Cho đến “phản biện trong phạm vi cơ chế”, vừa rồi rấn thêm nấc nữa “Vua đã cởi truồng, dân không cần giữ lễ,” nghĩa là lớn tiến mắng mỏ... rồi thôi!

Nếu trí thức đích thật là sĩ phu, hào kiệt, đứng trước chế độ toàn trị phản nước, hại dân phải ra tay hành động chớ không nói suông: Dẹp bỏ chế độ tàn ngược hiện hành, thay thế bằng chế độ mới tốt đẹp hơn. Đó là ĐI THẲNG VÀO YẾU NGHĨA CỦA CHỮ CÁCH MẠNG.

Còn nếu như quí vị khước từ trách nhiệm, sẽ có một ngày, quí vị ăn mặc complet, cổ cồn, cà vạt, đứng sắp hàng ăn mừng ngày thành lập LIÊN BANG XHCN TRUNG HOA ( United States of Socialist China), hát quốc ca tiếng Tàu, chào cờ sáu sao gồm một sao An nam đô hộ phủ:

Qǐlái! Búyuàn zuò núlì
de rénmen!
Bǎ wǒmen de xuèròu,
zhùchéng wǒmen xīn de
chángchéng!

Còn chúng tôi ở hải ngoại cũng đành ngậm ngùi:

Có ai hỏi anh từ đâu tới?
Tôi trả lời, tôi từ đất nước
Xưa là nước Việt Nam
Nay chệt Tàu gọi là
An nam đô hộ phủ,
tới đây!

Nguyễn Nhơn

Saturday, January 11, 2020

Ý kiến sau khi đọc tin: “Tù nhân lương tâm Trần Thị Nga được đến Mỹ tị nạn”

Nguyễn Nhơn 

Tôi nêu lên một vụ “xuất cảng cái gọi là 'tù nhân lương tâm':

ĐÍU CÀY Nguyễn văn hải

Khi tôi viết một bài viết ngắn, mượn đất “comment” của Danlambao phát tán” .

Ai cũng biết đó là Đất của Philip Huỳnh Vũ Đông Hà việt tân

Tôi chơi bạo tố rằng: Khi đíu cày gạt lá cờ Vàng ra không chịu cầmgã không bao giờ đứng với người Việt Quốc Gia VNCH “chống cộng”.

Suốt một đêm tới 2 giờ sáng, tôi bị 300 câu chửi!

Trước khi cáo thoái, tôi xuống xề: Thằng cựu bộ đội cụ hồ là DÂN CHỦ CUỘI Quy mã với ý đồ LIÊN KẾT TRONG NGOÀI HÒA HỢP HÒA GIẢI

Về sau tôi phân tích những lời tuyên bố của thằng kéo điếu cày ro ro là:

Lấp lửng nhằm ĐÁNH DỒNG CỜ VÀNG VÀ CỜ MÁU NHẰM XÓA NHÒA LÀN RANH QUỐC CỌNG

Ai cũng biết một khi mà làn ranh Quốc - cọng bị xóa nhòa Danh nghĩa Tị nạn cọng sản không còn nữa. Tập thể Tị nạn việt cọng sẽ tiêu vong

Xem vậy một “tình báo viên biệt phái” kêu là “Đặc phái viên” (an ninh phản gián)

CÓ NGUY HIỂM KHÔNG?

Đó là chưa kể chiện mai sau, khi có vụ chú phỉnh BA BỀ BỐN BÊN

Đíu cày ta là candidat sáng giá thủ lĩnh PHE THỨ 3

Mà thực chất là cọng sản biệt phái

Cứ gõ googgle: Nguyễn Vũ Bình - DÂN CHỦ CUỘI

Thì biết thực chất của cái gọi là:

BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN - TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM LÀ GÌ?

Hoặc vào mục: Thơ của tù nhân lương tâm trứ danh TRẦN HUỲNH DUY THỨC gởi cho gia đình thì biết CÁCH ÔNG TÙ DUY THỨC Ở TÙ ÁC ÔN VIỆT CỌNG NHƯ THẾ NÀO?

Cù lủ vũ cũng vậy ở tù có phòng riêng, có TV cả tủ lạnh Tiệt thực cả háng vẫn mập úc núc bụng phệ, “má” nấm cũng vậy.

Khi tôi viết “Lá bài sấp ngửa rẽ tiền”

Kế tiếp bài “Sự thật, thấy vậy mà không phải vậy”

Lâu la vịt tân xúm chửi quá chừng, tiêu biểu là “tru tắt tiếng”

Tôi kết thúc “Sự thật, Thấy vậy mà không phải vậy” như vầy:

Nói rằng là “nấm” là nấm độc e là quá đáng.

Bởi vì thân phận là “vật trao đổi” giữa 2 thế lực Mỹ và việt cọng “khó có thể ảnh hưởng tới những người có hiểu biết.

Chỉ có thể tác động “hào nhoáng” với đám đông ít hiểu biết.

Nhưng cũng chỉ được một lúc rồi mờ nhạt như cù vũ, điếu cày và vân vân...

Tôi tự hào mà nói rằng, tôi phân tích, phán đoán đúng:

Sau “ngày DIỆN KIẾN” Tổng thống Hoa Kỳ “hoành tráng”
Hôm nay “má nấm” đâu rồi?, kể cả trên Danlambao! 

Nguyễn Nhơn

Friday, October 4, 2019

Giáo dục “Không nói Chánh Trị”


Nguyễn Nhơn 

Bữa kia bạn tôi bảo: Thử viết bài bàn về “Làm hay không làm chánh trị” thử coi. Tôi thối thoát rằng: Tôi không giỏi tra cứu, luận giải. Khi nào có ai nêu lên vấn đề và bình luận, tôi mới chồng dấu theo lả lướt đôi câu, bởi vì tôi là dân hành chánh “đất cục”, có tích mới dịch nên tuồng chớ không có bột không gột nên hồ được. Vừa rồi, may đâu có tác giả Jeffrey Thai viết bài “Không thích nói chuyện chánh trị.” Phen nầy tôi có dịp làm vừa ý bạn.

Đọc bài viết tới câu rằng: “Bạn ấy trả lời là bạn ấy rất muốn được trao đổi với tôi về mọi điều, nhưng bạn ấyđã được giáo dục là không được nói chuyện chính trị,” tôi ngẫn người ra một lúc, tự hỏi: Không hiểu làm sao mà trong nước, ngày nay lại có thứ giáo dục kỳ dị như vậy?"

Tôi nhớ ngày trước ở Miền Nam, học sinh bậc Tiểu học, trong giờ công dân giáo dục, học sinh được dạy về tổ chức và điều hành cơ quan chánh quyền cấp xã. Trung học Đệ nhất cấp, học về tổ chức và chức phận của Chánh phủ Trung ương. Đệ nhị cấp, học về Hiến pháp VNCH và căn bản về hệ thống kinh tế tư doanh. Tóm lại, chương trình Công dân giáo dục bậc Trung học Phổ thông, xưa gọi là Tú tài, chẳng những “nói chuyện chánh trị” mà còn phải học, hiểu rõ về quyền hạn và trách nhiệm của mọi công dân đối với quốc gia.

Kế tiếp, tác giả J.T đặt câu hỏi: “Tại sao lại phải giáo dục thế hệ trẻ để không nói chuyện chính trị? Có thực sự phải “giáo dục” thế không? Và có thực sự nên “giáo dục” thế không?"

Tới đây tôi mạo muội trả lời câu hỏi của tác giả như vầy: Con người sống trong một quốc gia là sống trong bầu khí chánh trị của quốc gia ấy. Cho nên dù có nói hay không nói chuyện chánh tri thì vẫn sống trong khuôn khổ chánh trị ấy. Xin minh giải câu nói ấy như sau đây.

CHÁNH TRỊ HÍT THỞ

Ngày xưa, những khi ngẫm nghĩ sự đời Uy Viễn tướng công than:

Thọat ra đời thì đà khóc chóe
Đời có vui sao chẳng cười khì?”
(hổng bảo đảm đúng nguyên văn)

Hậu sanh cho rằng là không phải khóc, cười. Đó là hơi thở Tự do Đầu tiên khi bé thơ vừa lọt lòng mẹ, Tự do hít thở, không dựa vào hơi thở của mẹ.

Cho nên hành động đầu tiên của Con Người là “thở”.

Vì vậy mà cái chánh trị “hít thở” của một quốc gia thật là can hệ. Ngày xưa ấy, quê tôi thời nông nghiệp, hơi thở đầu đời nơi làng quê không khí trong lành. Bầu khí ấy ngày nay không còn nữa, dưới thời xã nghĩa, không khí khói bụi mịt mùng của thời công nghiệp hoang dã. Bọn cọng sản cai trị chỉ biết  “Quyền-Tiền” không ai  lo gì đến chuyện hít thở của người dân!

Ngày trước, ở Saigon, quí cô thanh nữ chạy xe “Ếch bà” (Vespa) thanh lịch, mái tóc huyền buông xỏa bờ vai, đôi bàn tay búp măng để trần, gương mặt chữ điền xinh đẹp khoe nét đẹp, bờ môi trái tim tươi tắn. Ngày nay, thời xã nghĩa, ngay trước chợ Bến Thành, một thời hoa lệ, thiếu nữ lái xe Dream, tóc quấn một đùm to sụ, lại chụp thêm cái “Mũ bảo hộ” to đùng. Đôi tay mang găng dài tận cùi  chỏ. Gương mặt chữ điền nào đâu thấy! Chỉ thấy cái khẩu trang và đôi mắt chăm bẩm lo sợ bi đụng xe vì đang chen chúc trong dòng xe cộ, khói bụi mịt mùng.

Một chế độ chánh trị tốt, có chánh sách, luật lệ bảo vệ môi sinh tốt, người dân hít thở không khí trong lành, sức khỏe tốt, học hành, làm ăn góp phần thịnh vượng cho xã hội. Trái lại, như xứ xã nghĩa ta ngày nay, dân trí, dân khí ngày càng cùn nhụt, đến nỗi chuyện không khí ô nhiễm là chuyện chết sống mà không dám hé răng thì nói làm gì đến chuyện Dân chủ, Nhân quyền!

Bây giờ xin nói về chánh trị ăn.

CHÁNH TRỊ ĂN

Ở Mỹ có cái cơ quan kêu là Food & Drug Administration tức là cơ quan quản trị về thực phẩm, thuốc men. Quý ông, quý bà làm việc ở đây phải chăm chỉ. Lớ quớ, không chịu kiểm soát kỷ để cho dân ăn thực phẩm dù tươi hay đóng hộp mà đau bụng là mệt lắm. Trước là dân rầy, sau là báo chỉ bêu riếu, chót là chánh phủ quở, có khi bị cách chức. Gần đây, cơ quan nầy bận rộn vì thực phẩm nhập cảng từ hai xứ xã nghĩa Tàu, Ta. Vài bửa thì thấy thông báo mặt hàng Tàu nầy bị cấm bán. Vài bửa thấy loan báo nông sản kia nhiểm độc và v…v…

Ngoảnh về nơi quê cũ, công nhân ăn bửa trưa do xí nghiệp cấp, bị ngộ độc cả đoàn. Đồ hộp độc hại nhập cảng từ xứ Tàu đỏ bày bán tràn lan, từ thành thị tới thôn quê. Ai mua ăn, ngộ độc, chết ráng chịu!

Có bà nhà giàu mới, loại tư bản đỏ khoe với bạn: Hàng tháng con mẻ bay sang Tân Gia Ba mua thực phẩm về trữ cho gia đình ăn cả tháng. Lại có chuyện một ông lớn, chiếm công vi tư một khoảnh vườn rộng sau nhà, sai người trồng rau để ăn riêng, khỏi ra chợ mua rau, sợ bị nhiểm độc hóa chất.

Đó là hệ quả của thứ chánh trị mạnh ai nấy ăn. Chết sống mặc bây, tiền thầy bỏ túi.

Chuyện trớ trêu như vậy mà cấm nói mới thật là ức!

CHÁNH TRỊ NGỦ

Ngày xưa, nơi đồng quê đêm về mát mẻ, yên bình, giấc ngủ êm đềm, hồn bướm mơ tiên. Về sau, đô thị hóa, xe cộ ồn ào cả ngày đêm. Riêng bên Mỹ, dầu là nhà cửa kiếng, vách đệm chất cách âm, thỉnh thoảng vẫn vẳng nghe tiếng còi hú của xe cứu thương, chửa lửa.

Thời trước, đài phát thanh Saigon có câu nói đáng yêu: Hễ cứ đến 10 giờ tối là phát, “ Xin vui lòng vặn nhỏ âm thanh vừa đủ nghe để khỏi làm phiền hàng xóm đang cần yên lặng để nghỉ ngơi.”

Dẩu sao đi nữa thì với thành phố cả triệu dân, giữ cho các khu gia cư được tương đối thanh tịnh cũng đã là quí.

Nói về cái ngủ thì phải nói về cái phòng ngủ sao cho khoáng đảng, tức là nói về luật lệ xây cất nhà cửa. Ngày trước ở Miền Nam, luật lệ xây cất cũng phức tạp, chi li, nhưng để nhằm bảo đảm an toàn cho cư dân và hợp vệ sinh, xét kỷ về kỷ thuật kiến trúc và lộ giới để tránh sụp đổ gây tai nạn.

Chẳng bằng bên xứ xã nghĩa Tàu, thời hiện đại, chỉ một cơn động đất nhẹ, nhà cửa của dân ở hai bên còn nguyên, trong khi cái cao ốc làm trường học ở giữa sụp đỗ tan tành, gây thương vong cho lưu trú sinh cũng bộn. Đó là do hậu quả của kỷ thuật xây cất xã nghĩa, do nạn “rút ruột công trình”, nghĩa là xi măng “mác 75” thực tế chỉ còn 30-40, nghĩa là lấy phân nửa số lượng xi măng đem bán, lấy tiền chia nhau bỏ túi. Bê tông cốt thép thay thế  bằng cốt tre cho nên lung lay là đổ sập. Ai chết mặc ai, tiền thầy bỏ túi.

Vì luật lệ về tiếng ồn và xây cất phát xuất từ chánh sách cai trị nên mới nói chánh trị ngủ là vì thế.

Bây giờ là nói về đệ tam khoái: Chuyện gối chăn

CHÁNH TRỊ GỐI CHĂN

Chuyện chăn gối có hai thứ: Thứ chánh đáng kêu là hôn phối. Thứ tà vạy gọi là mãi dâm.

Về chuyện vợ chồng chánh đáng, thời Đệ nhất VNCH, vì quan niệm “gia đình là nền tảng của xã hội” nên chủ trương bảo vệ một cách cứng rắn: ban hành “Luật Gia Đình”, tục gọi “luật Bà Nhu”, cấm hẳn việc ly hôn.

Qua thời đệ nhị VNCH, nhận thấy việc cấm đoán như vậy là không thực tế nên bãi bỏ. Thay vào là điều luật ly hôn với những qui định chặt chẻ nhằm hạn chế việc ly hôn. Muốn xin ly hôn phải trải qua thời gian hòa giải 6 tháng để đôi bên suy nghĩ lại cho kỷ trước khi xách chiếu ra tòa. Điều kiện ly hôn cũng cứng rắn: Vợ chồng cải vã, thượng cẳng tay, hạ cẳng chân chút đỉnh, không kể là bạo hành để xin ly dị. Vợ ươn yếu không nồng nhiệt trong việc gối chăn, không được kể là bịnh nan y để đòi chia tay, trừ phi có bác sĩ nhà thương công cấp chứng nhận là vợ nhà mắc chứng “vô sinh” khiến cho chồng phạm “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” thì ông chồng mới được xin ly hôn.

Về hôn nhân cẩn trọng như vậy, về mãi dâm tính toán, thiết  đặt chánh sách còn phức tạp hơn.

Thời Quốc gia Việt Nam, dưới triều Quốc trưởng Bảo Đại, việc chị em ta hành nghề dược luật pháp cho phép nhưng có kiểm soát chặt chẻ. Nói theo tiếng nhà nghề là thể chế hóa việc mãi dâm.

Giữa đô thành Saigon, hòn ngọc Viễn Đông có khu Bình Khang trứ danh, nơi  đó chị em ta công khai hành nghề có giấy chứng nhận, chẳng cần “đưa người cửa trước, rước người cửa sau.” Nhưng chị em bị bắt buộc, hàng tháng (hay hàng ba tháng?) phải ra bệnh viện hoa liễu (BV Bình Dân) “lục xì”, nghĩa là khám bịnh hoa liễu. Nếu bị mắc bịnh phải ngưng hành nghề để điều trị cho tới khi hết bịnh mới được trả lại thẻ hành nghề.

Thời Đệ nhất VNCH, coi việc mãi dâm là “tệ đoan xã hội” nên cấm ngặt. Qua Đệ nhị Cộng hòa cũng cấm, nhưng điều luật truy tố tội mãi dâm qui định thật chặt chẽ để bảo vệ nhân phẩm con người dù là gái mãi dâm: Phải bắt được tại trận đang làm tình với 3 người khác nhau, tại 3 nơi khác nhau mới đủ yếu tố để truy tố về tội mãi dâm. Lý luận rằng: Một phụ nữ dù “giao du thân mật” với ba người tại một nơi nhất định thì có thể phỏng đoán là thuộc loại trăng hoa, chỉ xấu về hạnh kiểm, luân lý chớ không phạm tội mãi dâm.

Tôi thuật tỉ mỉ điều nầy để chỉ rõ tính cách tàn bạo, rừng rú của đám côn đồ cs đang cai trị về trường hợp cưởng bức chị Bùi Thị Minh Hằng đưa vào cái gọi là “cơ sở giáo dục phục hồi nhân phẩm” Vĩnh Phúc Yên.

Bây giờ bước qua cái khoái hoạt thứ tư.

CHÁNH TRỊ VỆ SINH

Ở trung tâm thành phố San Jose có 2 công viên: Saint James và Chavez. Công viên Saint James có một hồi là nơi tụ tập của ACE homeless, tức là kẻ không nhà. Cho nên, ở những nơi khuất vắng, thường vương vải tàn dư của “giang san một gánh ị đồng.”

Công viên Chavez thì cư dân thường tụ tập dạo mát, đông người, cần có chỗ giải quyết vệ sinh.

Chiếu nhu cầu dân sinh, thành phố cho thiết đặt ở mỗi công viên một nhà vệ sinh tự động mới tinh. Ban đầu kế bên cửa còn có cái khe để bỏ vào 25 xu tiền lệ phí xử dụng. Về sau, thấy thu 25 xu chẳng đáng gì mà có khi còn gây trở ngại cho người cần xử dụng cần kíp mà không sẳn xu, cho nên bít lại cái khe thu tiền để khách thừa lương xử dụng free, chỉ cần nhấn nút là cửa mở. Thong thả bước vô giải quyết cái sự đời. Xong rồi, chẳng cần giựt nước gì cả, chỉ bước lại đưa hai bàn tay vào vòi nước. Xà bông thơm tự động chảy ra trước, vừa xoa tay, nước chảy ra theo, rửa tay sạch sẻ. Vậy là thong thả bước ra thơ thới dạo quanh.

Nghe nói bên thành hồ xã nghĩa, trước chợ Bến Thành cũng có cái nhà dzệ sinh. Trước cửa có đặt bàn có người ngồi thâu tiền cẩn thận. Tiền thì thâu, một cắc không lỏi mà quét dọn, rừa ráy không chịu mần. Cho nên cái nhà vệ sinh biến thành mất vệ sinh. Nghe nói bên trong dơ dáy, hôi thối không thể tả!

Tôi vừa lã lướt một hồi về chánh trị hít thở và tứ khoái. Bây giờ xin đi vào kết luận. 

LỜI KẾT

Tác giả Jeffrey Thai trích dẫn Aristotle rằng: “về bản chất, con người là một động vật chính trị, và luân thường và chính trị có liên kết chặt chẽ với nhau.”

Nhân danh truyền thống Dân tộc- Nhân bản Việt Nam, tôi xin sửa lại câu nầy như sau: “Về bản chất, con người là CON NGƯỜI chánh trị, và đời sống của con người liên kết chặt chẻ với chánh trị.”

Như tôi mô tả kể trên, từ khi mở mắt chào đời, lần đầu tiên tự do hít thở là con người bắt đầu đi vào nền chánh trị của nơi sinh quán, xấu tốt gì chưa biết, chờ đến khi sống lăn lóc trong chế độ chánh trị đó rồi mới nhận biết.

Trong hiện tại, 3 câu hỏi của J.T đặt ra ở trên đã được “Mặt đồ” ba Dê trả lời như tát nước vô mặt những người phản kháng: Im mồm, nếu không muốn bị bắt bỏ tù.

Trước tình thế ấy, những ai tự nhận là nhân sĩ, trí thức, lão thành cách mạng phải làm gì?

Từ 37 năm nay, quí vị đã nhẫn nại từ kiến nghị, thỉnh nguyện, Xin-Cho đến “phản biện trong phạm vi cơ chế”, vừa rồi rấn thêm nấc nữa “Vua đã cởi truồng, dân không cần giữ lễ,” nghĩa là lớn tiến mắng mỏ…rồi thôi!

Nếu trí thức đích thật là sĩ phu, hào kiệt, đứng trước chế độ toàn trị phản nước, hại dân phải ra tay hành động chớ không nói suông: Dẹp bỏ chế độ tàn ngược hiện hành, thay thế bằng chế độ mới tốt đẹp hơn. Đó là ĐI THẲNG VÀO YẾU NGHĨA CỦA CHỮ CÁCH MẠNG.

Còn nếu như quí vị khước từ trách nhiệm, sẽ có một ngày, quí vị ăn mặc complet, cổ cồn, cà vạt, đứng sắp hàng ăn mừng ngày thành lập LIÊN BANG XHCN TRUNG HOA (United States of Socialist China), hát quốc ca tiếng Tàu, chào cờ sáu sao gồm một sao An nam đô hộ phủ:

Qǐlái! Búyuàn zuò núlì
de rénmen!
Bǎ wǒmen de xuèròu,
zhùchéng wǒmen xīn de
chángchéng!

Còn chúng tôi ở hải ngoại cũng đành ngậm ngùi:

Có ai hỏi anh từ đâu tới?
Tôi trả lời, tôi từ đất nước
Xưa là nước Việt Nam
Nay chệt Tàu gọi là
An nam đô hộ phủ,
tới đây! 

Nguyễn Nhơn

Saturday, September 28, 2019

Đôi dòng tưởng niệm GS. Nguyễn Cao Hách


HÔ HÀO NỔI DẬY!
Nguyễn Cao Hách
Người Việt hỡi, thấy chăng đã rõ
Đất nước ta nát đổ vì sao?
Cộng quân "trí tuệ đỉnh cao!"
Âm mưu xảo trá xiết bao bạo tàn!
Từ lập quốc hàng ngàn năm trước
bao phế hưng vẫn được trường tồn
Ngoại xâm phương Bắc chẳng còn
Đọa đày thống trị, xóa mòn xứ ta
Cùng sát cánh, quyết ra tay chống
Giữ chủ quyền đất nước yêu thương
Nhớ xưa Mông Cổ tràn sang
Sau khi từng phá tan hoang nước Tàu
Tại Việt Nam đánh lâu chẳng được
Ôm hận đành cất bước chạy xa
Mấy phen đế quốc Trung Hoa
Minh, Thanh quân sĩ sang ta chiếm càn
Rồi chúng cũng binh tàn tướng bại
Thua rút về chẳng ngại ô danh
Dân ta thấu nghiã hòa bình
Chiến đấu tự vệ triệt binh nước ngoài
Nay sao ta khổ hoài, nuốt nhục
Sống tự do, hạnh phúc, xa vời!
Vào thời điểm giữa năm mươi
Sao họ tàn sát bao người lương dân?
Giữa bảy mươi sao cần tàn bạo?
Bao trại tù cải tạo khắp nơi!
Tinh hoa, di sản rạng ngời
Vinh quang hủy diệt xóa thời xưa xa
Ý thức hệ ép ta chuốc lấy
Nhân loại đà chán ngấy bỏ rơi!
Tất thắng họ, ta chớ rời
Điều hợp kế hoạch kịp thời cho hay
Đồng lòng tranh đấu ra tay
Đoàn kết nỗ lực chống bầy phản dân
Chớ nghi ngại, phân vân, có hại
Dành tự do, bẻ gãy gông xiềng
Phá mộng đế quốc quàng xiên
Trở thành tro khói, mặc nhiên tan tành
Bao nhiêu nước mới dành độc lập
Phát triển mau, tiến gấp, đua chen
Sao ta hết thảy chịu yên
Dưới chế độ đó, uất phiền căm gan!
Phát triển mạnh, thường cần hợp lực
Dẹp trước tiên áp bức gây ra:
Quốc gia thoái hóa, sút sa
Cùng các nước bạn trên đà giao thương
Nền kinh tế phải thường trọn đủ
Xã hội ta gương cũ noi sau
Lẫy lừng quá khứ bấy lâu
Phồn vinh nhân loại ta mau góp phần
Kế hoạch chung ta cần góp sức
Kinh tế mà tự túc, viễn vông!
Ác mộng Mác Xít tan xong
Đông Âu đã tỉnh giấc nồng, thoát nguy
Nga Sô nay suy vi đành bỏ
Mộng tàn, đế quốc Đỏ tiêu ma!
Sao còn bám sát Trung Hoa?
Cũng phường đế quốc gây ra bạo tàn
Lính đánh thuê lan tràn mặt trận!
Hãy vùng lên lãnh vận mạng chung
Quyết tâm tranh thủ tới cùng
Chủ quyền đất nước phải trong tay mình
Chủ nghiã Mác mặc tình áp đặt
Khắp nơi cùng thấy thật lầm sai
Bao năm đói khổ, đắng cay
Họ chỉ tàn sát, đọa đầy, cầm giam
Sao ta chẳng kết đoàn dậy chống?
Phá cho toàn hệ thống nát tan!
Sinh mạng mất, nước điêu tàn
Thật là bi thảm, ấy phần trả đây:
Ý thức hệ ngoại lai, không tưởng
Mù quáng đành cứ bướng vấn vương!
Nếu tự tín, ta chọn đường
Tử lộ sẽ thoát, bi thương chẳng còn./.
Nguyễn Cao Hách

A CALL TO ARMS!
By Prof. NGUYỄN CAO HÁCH
O Vietnamese people, don't you see
That our country is being pushed to the brink
By a clique of intrigants who pretend to be,
In the communist empire, the very missing link?
Since the birth of our nation, millennia ago,
Against all odds we have always managed to survive.
Northern invaders never succeeded in their drive
To dominate a nation united and determined to fight
And defend its own national right.
Don't you remember the Mongols who, years ago,
Conquered the Chinese empire but, in Vietnam bit the bullet of defeat?
Don't you remember the Ming army forced to retreat;
And the Qing army literally crushed to pieces?
We only fought in defense and knew what peace is.
Oh fellow countrymen, why are we now so miserable?
Why, to live free and happy, are we still unable?
Why did "they" massacre peasants in the mid-fifties?
Why did "they" build concentration camps in the mid-seventies?
Why did "they" destroy all vestiges of our glorious past
To impose an ideology mankind is tired of, at long past?
Victory will ultimately come if we know how to unite
And coordinate our efforts and plans in our fight.
There is nothing worse than doubt and anxiety
Which undermine the reconquest of our liberty.
Let's rise together to shatter our yoke
And reduce their imperialist venture to ash and smoke.
Most countries in the Third World have gone a long way
In their planning for social and economic growth.
It is not possible for our people to stay
In a system that we all loathe.
Strong is the tendency toward common development
By first getting rid of all political oppression
Which has caused our downfall and regression
And by allying with developed democracies
To realize our utmost national abilities.
Of all trade partners, our economy must be the complement
Of our glorious past, our society must be the continuation.
To the prosperity of mankind, let's make our contribution;
Let us be a part of the common scheme
And give up the "socialist directions" (*), an impossible dream!
Eastern Europe has risen from its nightmare of Marxism;
Russia has given up its ambitious imperialism.
Why should we stick to China and its empire?
And fight everywhere as guns for hire?
Let's take our plight in our own hands
And rise to reconquer our own lands
Applied anywhere, Marxism has proven an aberration.
After years of suffering, our people are close to starvation (**)
Why do we continue to stand a government
Which knows of no other policy than massacre and internment?
Why shouldn't we unite and rise
To push the whole structure to its demise?
Lives lost, country ruined - it's tragic that's what we have to pay
For blindly adhering to utopias imported from abroad;
If we just believed in ourselves and went our own way
We would have avoided a tragic dead-end road.

Nguyen Cao Hach
Spring - 1992

o0o
Thập niên 1950 – 1960, dân trường luật mà nghe tên GS. Nguyễn Cao Hách là nễ lắm.

Dân Quốc Gia Hành Chánh càng “ ngán “!

Thầy bước vô lớp, vừa đi vừa đưa tay cởi áo veste, bước lên bục, máng áo vào ghế ngồi, miệng bắt đầu giảng thao thao bất tuyệt.

Hết giờ đứng lên, mặc lại áo, vừa đi vừa nói cho tới khi bước ra khỏi lớp.

Thầy giảng “ Hệ Thống Kinh Tế “, giảng kinh tê mác xít hay thì đã đành. Nhưng khi thầy léo qua chính trị “ chuyên chế vô sản “, trề trề miệng bảo: Dưới nền chuyên chế vô sản, đảng viên cs là cai cu li, dân là nô lệ chớ chẳng có gì khác.

Thi vấn đáp cuối năm thứ nhất QGHC, tôi rút nhằm đề thi “ Cuộc cách mạng trung cọng 1949 “. Tôi nhớ lời Thầy giảng đại ý: Đó là cuộc cướp chánh quyền của giới nông dân tàu do Mao trạch đông khởi xướng, chớ chẳng phải “ cách mạng vô sản “ gì hết trơn. Và tôi chỉ lập đi lập lại như dzậy rồi tịt.

Thầy mỉm cười phê điểm công khai: 12 điểm.

Đối với Thầy Hách của chúng tôi: 12 điểm là khá ngon lành!

Học trò của Thầy, nay tuổi đã 82 vẫn noi gương Thầy, không ngớt cất tiếng kêu “ Toàn dân vùng dậy “, xóa tan nền toàn trị việt cọng, tự cứu mình, cứu nước:

Đã đến lúc toàn dân vùng dậy
HÃY CÙNG NHAU XUỐNG ĐƯỜNG MAU KẺO TRỄ
QUYẾT CHÍ ! ĐỒNG LÒNG ! TOÀN THẮNG TẤT TRONG TAY !!!
NỔ BUNG RA KHẮP CHỐN NỖI SỢ NÀY
THỀ QUYẾT TỬ ! ĐỂ MUÔN NGÀN ĐỜI BẤT TỬ !!!
( Bài thơ tranh đấu - HAO NGUYEN )
Trích: " Những thức giả (chứ không phải là trí thức) dưới chế độ CSVN hiện nay, như những sĩ quan quân đội, những giáo sư đại học, những chuyên viên các ngành, những nhà nghiên cứu, các văn thi sĩ, các nhà bình luận, ký giả báo chí; xưa nay quý vị lơ là với tình hình đất nước, và làm thinh cộng sinh với chế độ CSVN, nay chắc chắn hơn ai hết, quý vị biết rõ CSVN bán nước, hại dân, thì quý vị còn chờ đợi gì nữa mà chưa ly khai với đảng CSVN? Quý vị tiếp tục cộng sinh với đảng CSVN là quý vị tiếp sức cho CSVN gây họa cho tương lai đất nước. ( Đã đến lúc phải dứt khoát – Trần Gia Phụng ( Danlambao )
Các quý vị " thức giả " nầy thường giảng giải cho thiên hạ 3 diều:
1/ Không được tranh đấu bạo động " gây đổ máu - Tàn phá "
2/ Phải khôn ngoan tranh đấu " Ôn hòa - Bất bạo động "
3/ Hãy kiên nhẫn đợi chờ các vị " Khai Dân trí - Chấn Dân khí - Hậu Dân sinh " theo sách lược Phan Chu Trinh trứ danh hồi đầu thế kỷ 20!
Đực làng Bưng Cầu tui phản biện:
1/ Muốn lật đổ chế độ toàn trị việt cộng phải làm cách mạng. Làm cách mạng không thể không bạo động đổ màu: May mắn ít đổ máu như Tunisia. Ít may mắn hơn thì mất 9,000 nhân mạng như Ai Cập. Không may như Libya tổn thất cả trăm ngàn trước khi Kadhafi chui cống.
2/ Tranh Đấu Bất Bạo Động theo học thuyết Gandhi gồm 2 sách lược:
a) BẤT HỢP TÁC: Quý vị chỉ nói miệng tài mà hổng chịu thực hành. Các vị vẫn dzui dzẻ " cộng sinh " với việt cộng bán nước. Thỉnh thoảng, áo cồn cà vạt ra cà phê Starbucks giảng Tư do - Dân chủ - Nhân quyền, có tùy viên Sứ quán ngoại quốc chứng đám, bảo kê để quý vị tán dóc cho nhau nghe. Hoặc thượng đài la dô ngoại quốc nói cho ngoại quốc nghe.
b) BẤT TUÂN DÂN SỰ: Món nầy thì cũng dzậy! Đáng lẽ điều quý vị BẤT TUÂN DÂN SỰ trong tầm tay là: Viện dẫn quyền " Tự trị Đại học " tự ý giảng lịch sử theo đúng lịch sử chớ không giảng lịch sử theo " lịch sử đảng ". Quí vị cũng " ôn hòa " từ khước trách nhiệm!
3/ Chờ " Khai trí - Hậu sinh " cũng giống như chờ hồ chết sình, bởi dzì khi quí dzị khai trí xong, chệt khựa đã kéo cờ 6 sao lên Ba Đình thì còn " cái tự do " gì mà khai!
Cho nên mà cho nên, cái thứ nắng hổng ưa, mưa hổng chịu thì chỉ còn ngồi rù gãy háng dái lăn tăn!
Giáo sư Trần Gia Phụng viết tiếp:
“ Những sinh viên thiên tả thời VNCH, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, ở Đại học Sài Gòn cũng như Đại học Huế, biểu tình rầm rộ chống chính thể VNCH trong thập niên 60 và 70, nay trước những bằng chứng phản quốc cụ thể của CSVN, sao quý vị không xuống đường như thời VNCH, và quý vị cũng chẳng lên tiếng tý nào, nghĩa là làm sao? Hãy can đảm tiếp nối hành động cuối đời của ông Lê Hiếu Đằng, để chuộc lại những lỗi lầm của quý vị một thời phá hoại nền tự do dân chủ VNCH.”
Vụ cựu việt cộng nằm vùng xuống đường “ biểu tình “ thì có đấy, thưa Giáo sư. Có điều chúng nó làm thiệt là tệ lậu, chỉ có tính cách phá đám, lấy le chớ hổng phải nhiệt tâm vì Nước chống chệt xâm lăng!
Thời VNCH Dân chủ – Pháp trị, chúng hành động bất pháp, vô thiên. Giữa Đại học Văn khoa Sài gòn, chúng kênh kiệu căng biểu ngữ “ Thách thức Thiệu – Kỳ.”
Nay, dưới thời việt cộng bất pháp, vô thiên, chúng hèn nhát thiệt là hết kể: Bác sởi Hùynh Tấn Mõm, một thời Bỉ tỉ Thành đoàn Thanh niên hồ tráng men, đích thân đem đầu ra Quỉ ban Thành hồ, lạy lục van xin cho ăn ké biểu tình giả vờ chống khựa. Mấy đứa “ đồng chí “ đương quyền làm bỉ mặt không chịu tiếp, tống cổ về chờ cứu xét như tên phó thường dân Nam bộ! Rốt rồi nó cho Mõm ta một khoảnh cùng chung với thanh niên “ thành đàn hcm “ biểu tình hoan nghênh “ đảng việt cộng quang vênh !”
Xưa VNCH pháp trị lăng loàn, bất pháp
Nay việt cộng độc tài quỳ lạy van xin!
Hèn!
Và tác giả Trần Gia Phụng kết luận:
“ Nếu còn đảng CSVN thì còn làm tay sai cho Trung Quốc, còn những mật ước giữa CSVN với Trung Quốc mà nhân dân Việt Nam không biết đâu mà lường trước được. Việt Nam chúng ta muốn chấm dứt tình trạng nầy, thì nhân dân Việt Nam phải xóa sổ chế độ CSVN, để chấm dứt những cam kết bí mật của chế độ nầy với Trung Quốc. “
Phải rồi! Đến nước nầy thì muốn cứu dân, cứu nước, chỉ còn một con đường: Con đường ĐẠI CÁCH MẠNG DÂN TỘC.
Toàn dân vùng lên diệt sói lang việt cộng
Bầu cử Tự do để toàn dân tự quyết
Viết nên Văn bản Tối thượng Hiến Pháp
Bầu ra Chánh phủ Chánh danh – Chánh thống
Phủ nhận tất cả các văn kiện bán nước
Do ngụy quyền việt cộng ký kết với tàu cộng
Long trọng cam kết tuân thủ công pháp Quốc tế
Kêu gọi cộng đồng Quốc tế giúp đở tái thiết
Trước hết liên minh quân sự với Hoa Kỳ
Tổ chức phòng vệ giặc bành trướng Bắc phương
Và khống chế giữ an toàn Biển Đông và thềm lục địa Việt Nam
Đó là giải pháp cứu nước, giữ nước và phát triển
Nếu tất cả quyết chí hy sinh chiến đấu
Điều nầy là hiện thực chớ không phải ước mơ
Nguyễn Nhơn


Blog Archive