TÔ PHỞ ĐẶC BIỆT
Võ Ngọc Trí
Bà mẹ hỏi nhỏ cô chủ quán:
‐ Bao nhiêu tiền một tô phở bò hả cô?
‐ 45 ngàn bác ạ.
‐ Cô có thể bán cho tôi một tô 30 ngàn được không, tôi không đủ tiền.
Cô chủ quán tỏ vẻ khó chịu:
‐ Bác không có tiền mà còn đi ăn phở. Mời bác ra quán cơm bụi mà ăn, để yên cho cháu buôn bán.
Có ông khách đang ngồi ăn gần đó, nghe được bèn lên tiếng:
‐ Cô cứ bán cho người ta đi, tiền để tôi trả.
Cô chủ quán nghe vậy, mới làm một tô phở bò bê ra, nóng hổi và thơm phức.
Bà mẹ giục cậu con trai:
‐ Con mau ăn đi cho nóng.
Người con lấy đũa đảo tô phở, nếm một chút nước lèo, rồi nhăn mặt:
‐ Phở gì mà tệ thế này, nhạt như nước ốc ấy.
Bà mẹ ngạc nhiên:
‐ Con rất thích phở bò mà. Mẹ lỡ gọi rồi, con không ăn bỏ thì phí lắm.
‐ Con không ăn thứ dở tệ này đâu, mẹ ăn đi.
Nói rồi người con đi ra ngoài, ngồi xổm xuống bậc thềm trước quán. Ông khách thấy vậy, có vẻ không hài lòng, ra gặp người con, nói bằng giọng bức xúc:
‐ Sao cậu nỡ đối xử với mẹ mình như vậy. Cậu thật là tệ.
Người con ngước nhìn ông khách, gật đầu:
‐ Đúng rồi, cháu thật là tệ. Xưa cháu bị mẹ ruột bỏ rơi khi mới sinh, nên cháu lang thang khắp nơi, không có ai hiểu và thương cháu như mẹ cháu. Mẹ xem cháu như con và cưu mang cháu. Cháu thương mẹ suốt ngày phải đi bộ nhặt ve chai, bán vé số, nên muốn đi làm bốc vác để đỡ đần cho mẹ, nhưng mẹ cháu không cho.
Giọng ông khách chùng xuống:
‐ Nhưng tại sao cháu lại không chịu ăn tô phở?
‐ Mẹ bắt cháu đi học nghề. Mẹ bảo cháu cố gắng học, có một cái nghề, khi tốt nghiệp, sẽ thưởng cho cháu một bát phở bò, món ăn mà cháu rất thích.
‐ Nhưng vì thương mẹ, nên cháu không nỡ ăn mà nhường cho mẹ ăn, đúng không cháu?
‐ Dạ. Cháu biết là mẹ cháu chưa bao giờ dám ăn phở. Đến cơm mẹ còn nhường cho cháu ăn nữa là...
Người con nói tiếp khi khoé mắt đã rớm lệ:
- Cháu đúng là rất tệ, khi vì cháu mà mẹ cháu phải khổ như vậy. Cháu không nỡ lòng nào ăn tô phở ấy đâu, chú ơi.
Ông khách có vẻ xúc động, ngồi im lặng bên cạnh hồi lâu, rồi đưa số điện thoại của mình cho người con:
‐ Nếu cháu chưa có việc làm, không chê chú, thì cứ gọi điện cho chú, lúc nào cũng được. Chú nghĩ sẽ có rất nhiều việc cho cháu làm.
Người con mừng rỡ:
- Thế thì tốt quá. Cháu sẽ có tiền trả cho chú tô phở.
Ông khách làm mặt giận:
- Tô phở ấy chú mời mà, có đáng là bao đâu cháu.
Người con vẫn dứt khoát:
- Với chú là nhỏ, vì chú ăn nhiều rồi. Nhưng với mẹ con cháu thì phở rất đặc biệt vì không có tiền mà ăn. Chú mời là mẹ con cháu nợ ơn chú rồi, cháu không muốn nợ thêm tiền chú nữa.
Ông khách nhìn người con. Tuy mặc quần áo đã cũ, nhưng gương mặt rất sáng và thông minh. Ánh mắt trung thực nhưng cũng đầy sự tự trọng và bản lĩnh.
Ông khách cười xoà:
- Thôi thì chú theo ý cháu. Còn bây giờ, cháu mau vào ăn phở với mẹ nhé. Thấy cháu chê không ăn, mẹ cháu ăn một mình không ngon miệng đâu.
Cháu ngồi xuống đây, để chú đi lấy tô phở khác cho cháu..
No comments:
Post a Comment