Sunday, August 2, 2026

Diện ảnh Việt Nam

Thú thật là tôi rất ít khi ngồi viết tâm sự, nhưng có một điều làm tôi trăn trở khá lâu kể từ ngày phim Việt được xuất khẩu ra nước ngoài và trình chiếu ở vài rạp chọn lọc nơi có đông người Việt. Đó là tại sao điện ảnh Việt Nam vẫn chưa thể quảng bá được chính văn hóa của mình?

Những bộ phim Việt tôi có dịp xem ở Mỹ hầu như chưa từng có nổi một cảnh nhân vật ngồi ăn tô phở hay cầm ổ bánh mì gặm dở. Trong khi đó, đấy lại chính là hơi thở, là nét văn hóa ẩm thực cốt lõi của người Việt. Nhìn sang Hàn Quốc mà xem, họ thành công rực rỡ khi đưa kim chi, tteokbokki phủ sóng khắp thế giới. Còn điện ảnh Việt thì sao? Quá yếu kém trong khoản này.
\
Hôm nay đi xem bộ phim Spider-Man mới ra rạp, phải nói tôi thật sự bất ngờ với một phân cảnh: Bạn của Spider-Man nói rằng cậu ta vừa đặt bánh mì, mà đặt hẳn 5 ổ liền vì biết Nhện đang ở đây và cần ăn cho thật no.

Vừa vui mà cũng vừa buồn. Vui vì Hollywood đang vô tình quảng bá món ăn Việt cho cả thế giới biết đến. Nhưng buồn và chạnh lòng ở chỗ: Tại sao người Việt lại không thể tự quảng bá cho chính mình mà cứ phải chờ đến tay người ngoại quốc? Thiết nghĩ, điện ảnh Việt nên và phải là bên đầu tiên làm được điều này mới đúng.

Nhưng suy cho cùng, chuyện này lại một lần nữa phơi bày cái tính thói: Biết thừa mình yếu, nhưng ai lỡ lời chê một câu là nhảy dựng lên như nước đổ dầu sôi, vỗ ngực tự xưng mình là số một. Cái lạ đời của người Việt là thế đấy, chẳng bao giờ chịu nhận mình sai hay kém cỏi, lúc nào cũng phải là vô địch cơ, mới chịu!

ChanNhu

No comments:

Blog Archive