Showing posts with label Nguyễn Tài Ngọc. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Tài Ngọc. Show all posts

Monday, October 14, 2019

 Lễ Hội Khinh Khí Cầu Albuquerque

1_Khinh khi cau
Vợ chồng tôi dự lễ hội.
2_Khinh khi cau
Vợ chồng tôi dự lễ hội.
3_Khinh khi cau
Chị  làm việc tại tiệm ăn Việt Nam ở Albuquerque, chụp bằng iPhone 11
***
Weekend vừa rồi vợ chồng chúng tôi đến thành phố Albuquerque của tiểu bang New Mexico để xem Lễ hội Khinh khí cầu Quốc tế to nhất thế giới, Albuquerque International Balloon Fiesta.

Mười năm trước số khinh khí cầu lên đến 1000+, quá đông và không an toàn nên vài năm trở lại đây họ giới hạn giảm xuống mỗi ngày chỉ cho 600 chiếc bay.

Đây là lần thứ nhì tôi trở lại đây. Hai năm trước lần đầu tiên diện kiến cả mấy trăm khinh khí cầu bay lên thật đẹp mắt, thật vĩ đại, nên năm nay tôi muốn trở lại xem.

Albuquerque Balloon Fiesta tổ chức vào hai weekend liên tiếp vào tuần lễ đầu tháng 10. Năm nay ngày tổ chức là từ Thứ Bẩy 04 Tháng 10 đến Chủ Nhật tuần sau 13 Tháng 10, 2019.

Đường dài từ Los Angeles đến Albuquerque là 787 miles (1266 km), bay hai giờ đồng hồ (Văn hóa Cộng Sản bây giờ không dùng chữ đường dài nữa mà dùng chữ cự li. Chữ bảo sanh viện của Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa hay biết mấy mà họ tẩy chay đổi thành xưởng đẻ vì không muốn dùng tiếng Hán, thế mà chữ đường dài tiếng Việt thật đơn giản mà nay họ lại dùng tiếng Hán cầu kỳ “cự li,” rõ thật là mâu thuẫn!). Ai không sợ mọc trĩ, thay vì đi máy bay muốn lái xe thì cũng được, lái không ngừng mất 12 tiếng từ Los Angeles.

Chúng tôi đi máy bay, hai giờ thì đến nơi. Có hơn một triệu du khách đến xem lễ hội này nên ai muốn đi thì phải chuẩn bị mua vé máy bay, mướn xe, đặt hotel trước cho rẻ và còn chỗ. Tôi lo cho tất cả mười tháng trước.
Chỉ có Thứ Bẩy và Chủ Nhật lúc 7 giờ sáng mới có "Mass Ascension": 600 khinh khí cầu nối tiếp bay lên cùng một lúc. Ngày thường thì chỉ có chừng 100 chiếc bay, phần đông là chở khách trả tiền.

Ngoài Balloon Fiesta thì  chẳng có gì xem ở Albuquerque, ngoại trừ khu Old town Albuquerque nhỏ tí.

Chúng tôi đi vào sáng Thứ Sáu 04 Tháng 10, ở hai đêm Thứ Sáu và Thứ Bẩy, xem khinh khí cầu bay hai sáng Thứ Bẩy và Chủ Nhật rồi buổi chiều bay về California.

Nên đặt khách sạn ở vùng Uptown, Albuquerque. Thứ nhất, đây là địa điểm thuận lợi tọa lạc giữa phi trường và sân khinh khí cầu (đi xe hơi từ khách sạn đến mỗi  nơi chỉ mất 20 phút). Thứ hai, nhiều tiệm ăn Việt Nam ở đây. Và thứ ba, có thể đi bộ đến khu shopping rất gần.

Hai lần đến đây tôi đều ở Hyatt Place Albuquerque/ Uptown  2101 Louisiana Blvd NE, Albuquerque. Gần Hyatt Place cũng có hotel giá phải chăng Marriott Albuquerque Uptown, 2101 Louisiana Blvd NE, Albuquerque. Ai "shang" thì có Sheraton Albuquerque Uptown, 2600 Louisiana Blvd NE, Albuquerque.

Có một tiệm ăn Việt Nam đông khách, sạch sẽ, nhiều món ăn ngon, rất gần khu khách sạn Uptown, cách Hyatt Place chỉ có một mile, tên là  Viet Taste Restaurant 5721 Menaul Blvd NE, Albuquerque.

Khi chúng tôi đến, trong khi chờ đợi thức ăn mang lên, tôi táy máy chụp hình vợ tôi dùng "stage light" với iPhone 11 tôi mới mua. Chị làm việc ở đó trông hình khen nức nở nên tôi bảo chị ấy ngồi, chụp chị vài tấm.

Bây giờ đến lượt chị ấy xem ảnh của mình chụp với phông phía sau hoàn toàn đen (iPhone tự động làm), khiến chị kinh ngạc với sự mầu nhiệm của iPhone 11:

Ai muốn ăn bánh mì thịt, chè, thạch lẩm cẩm thì đến Coda Bakery, 230 Louisiana Blvd SE C, Albuquerque, cách Hyatt Place chỉ có 1.5 mile.

Mỗi ngày đi xem nên rời khách sạn lúc 4 giờ sáng vì đi trễ 5 giờ trở đi kẹt xe hai tiếng là chuyện thường tình. Giá parking là $15 dollars, giá vé vào cửa mỗi người là $10 dollars.

Năm nay không lạnh lắm như hai năm trước tôi đi. Mặc quần áo ấm và mang theo túi đeo vai backpack để khi nắng lên nóng quá phải cởi áo lạnh thì bỏ vào backpack, khỏi phải cầm tay. Đi bộ có lúc mệt cần ngồi xuống cỏ nghỉ chân, vì thế nên mang theo một vài bao plastic để ngồi hay nằm trên cỏ nghỉ mệt.

Ai muốn đi lên khinh khí cầu trong hai ngày đông nhất Thứ Bẩy và Chủ Nhật thì giá vào khoảng  $350-$450 dollars, bay độ một tiếng. Nhưng phải mua trước mấy tháng trên mạng nếu muốn bay vào weekend vì bảo đảm không còn một chỗ trống đúng vào ngày tổ chức.  Bay hay không tùy thuộc vào thời tiết. Weekend chúng tôi đi thì Thứ Bẩy khinh khí cầu không bay vì thời tiết xấu mây mù che (Thứ Sáu ngày hôm trước trời mưa to), nhưng hôm sau Chủ Nhật nắng ấm trời đẹp nên du khách được hưởng cảnh khinh khí cầu bay thật ngoạn mục.

Sáu giờ sáng trong khi trời còn tối thì có 10 khinh khí cầu bay trước, trong chương trình họ gọi là Dawn Patrol. Hơi lửa thổi làm khinh khí cầu nhấp nhánh ánh sáng trong bầu trời đêm.

Lý do khinh khí cầu bay là vì khí nóng bên trong nhẹ hơn khí lạnh bên ngoài. Để chuẩn bị bay, họ trải khinh khí cầu nằm trên mặt cỏ, nghiêng hẳn cái thúng nằm xuống theo chiều khinh khí cầu.

Sau đó, họ dùng hai cái quạt to thổi gió vào khinh khí cầu cho nó phồng lên.

Khi  khinh khí cầu đã phồng to tối đa ở vị trí nằm ngang, họ thổi lửa vào.
Lửa sẽ làm khí lạnh bên trong khinh khí cầu nóng lên. Vì khí nóng nhẹ hơn khí lạnh, không khí cầu sẽ dựng đứng.
Khinh khí cầu chở khách có loại thúng to nhỏ khác nhau.
Thúng to nhất, chứa được 12 người và "phi công".
Thúng nhỏ chứa được bốn người.
Thúng không có cửa. Khách phải dùng bậc thang leo vào.
Khi khinh khí cầu đứng một chỗ chưa bay, người ta phải thỉnh thoảng thổi lửa vào để  hâm nóng khí bên trong, nếu không thì nó sẽ xẹp xuống.
Muốn cho nó bay thì người ta thổi lửa liên tiếp vào. Bên trong càng nóng thì khinh khí cầu bay càng cao.

Khinh khí cầu có một lằn cắt ngắn ở bên hông, che lại khi bay. Muốn hạ xuống đất thì người ta không thổi lửa hâm nóng khí bên trong nữa, dùng dây buộc mở khẽ lằn cắt này ra cho gió lạnh thổi vào bên trong.

Lễ hội năm tới sẽ xẩy ra vào ngày Thứ Bẩy 3 Tháng 10 đến Chủ Nhật 11 Tháng 10, 2020.

Nguyễn Tài Ngọc
http://saigonocean.com/index.php/en

Monday, September 9, 2019



Phong tục, tập quán nước Mỹ 

Nguyễn Tài Ngọc


Mỗi quốc gia có tập quán, văn hóa riêng biệt, việc gì người trong nước thấy bình thường chắc chắn sẽ có người ngoại quốc trợn mắt trừng trừng không hiểu.

Xóm tôi ngày xưa có vợ ông Tôm Càng bán chè rong. Tôi không hiểu tại sao hàng xóm lại gọi là ông Tôm Càng vì tôi đã nghe người ta gọi như thế khi tôi còn nhỏ. Một lần bố tôi và tôi ngồi trên ban-công nhìn xuống hẻm xem một bà gánh rong bán tầu hũ ngọt, ông Tôm Càng và đứa con nhỏ ngồi mà chỉ có ông ta ăn. Bố tôi chỉ trích ông ta thậm tệ, nói là làm sao một người cha có thể ăn một mình trước mặt con mà không cho con ăn. Nếu ăn thì theo bố tôi, cả hai cha con phải cùng ăn.

Bài học ngụ ngôn bố dạy tôi nhớ mãi nên khi tôi lập gia đình, có con, mỗi lúc tôi thèm ăn món gì thì tôi trốn ăn...một mình, không bao giờ cho con biết!

Mỗi trưa khi nấu chè xong, bà ta đặt gánh ở hiên nhà trước khi đi bán. Một hôm tôi chơi rượt bắt, chạy luồn dưới gánh khi bị mấy đứa nhỏ khác rượt. Bà tóm tôi lại, bắt đi ngược trở lại dưới gánh. Bấy giờ tôi không hiểu tại sao, sau này lớn lên tôi mới biết những người bán hàng tin dị đoan là nếu chưa có ai mua mở hàng mà có người chui qua dưới gánh là xui. Một niềm tin quái đản vô căn cứ

Đây là những phong tục tập quán ở nước Mỹ khác biệt với Á Châu hay Âu Châu, tôi xin liệt kê -không xếp theo thứ tự- để người ngoại quốc đến Mỹ du lịch sẽ không bỡ ngỡ: 

1. Thuế hàng hóa (sales tax): Rất nhiều người ngoại quốc than phiền khi mua sắm ở Hoa Kỳ: họ tưởng giá niêm yết trên món hàng là giá phải trả, nào ngờ khi ra tính tiền thì bị tính thêm sales tax.

Giá niêm yết của một món hàng ở Mỹ chưa kể sales tax, sẽ được cộng vào khi tính tiền. Trong khi ở hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, giá niêm yết bán đã bao gồm thuế VAT -Value Added Tax. Ở Âu Châu, thuế VAT là 21.5%. Ở Việt Nam thuế VAT là 10%, đôi lúc cộng thêm thuế SCT - Special Sales Tax, 70%.

Nếu ai không thích trả thêm sales tax ở Mỹ thì đến bốn tiểu bang này mua sắm vì hoàn toàn không có thuế hàng hóa, giá sao bán vậy: Delaware, Montana, Oregon và New Hampshire. Có thêm tiểu bang thứ năm Alaska cũng không đánh thuế hàng hóa, nhưng cho chính quyền địa phương tùy ý quyết định nên ở Alaska thuế hàng hóa rất thấp: chính quyền địa phương đánh thuế sales tax 1.69% . 

Còn lại 45 tiểu bang kia thì nơi nào cũng có sales tax. Thuế này bao gồm thuế tiểu bang, địa phương (như county), thành phố, và khác nhau khắp nơi. Thí dụ như ở Las Vegas (tiểu bang Nevada), sales tax là 8.25%; ở New York City (tiểu bang New York), sales tax là 8.875%.

Ở California, tiểu bang và địa phương ấn định sales tax là 7.25% (tiểu bang 6% + địa phương 1.25%). Thế nhưng không phải chỉ có 7.25% vì thành phố cộng thêm thuế riêng của họ vào. Tôi liệt kê sau đây sales tax ở các thành phố California có người Việt đông nhất, thứ tự từ cao đến thấp: 

Los Angeles: 9.50%

San Jose: 9.25%

Garden Grove: 8.75%

San Diego: 7.75%

Simi Valley nơi tôi ở : 7.25%

Nói thí dụ một người mua một chiếc xe hơi ở California giá là $100,000 dollars. Giá này phải cộng thêm sales tax. Ở Los Angeles, sales tax là $9500 dollars. Ở San Jose, sales tax là $9250 dollars. Ở Garden Grove, sales tax là $8750 dollars. Ở San Diego, sales tax là $7750 dollars, và ở Simi Valley, sales tax là $7250 dollars.

2. Nghỉ hè: Dân Mỹ đi nghỉ hè ít so với Âu Châu. Theo Hiệp Hội Du Lịch Hoa Kỳ, vào năm 2017 dân Mỹ đi vacation chỉ có 17.2 ngày.

Đây là các quốc gia mà dân đi du lịch nhiều nhất thế giới, tính theo ngày trong một năm (theo trang mạng Travel Channel):

- Đi nghỉ hè 30 ngày/ một năm: Ba-Tây, Phần Lan, Pháp, Đức, Tây-Ban-Nha.

- Đi nghỉ hè 28 ngày/ một năm: Đan-Mạch.

- Đi nghỉ hè 27 ngày/ một năm: United Arab Emirates.

- Đi nghỉ hè 25 ngày/ một năm: Thụy Điển, Áo, Na-Uy, Thụy Sĩ.

Ba quốc gia nói tiếng Anh người Việt ở nhiều nhất lại là một trong những quốc gia đi nghỉ hè ít nhất: 

- Đi nghỉ hè 17 ngày/ một năm: Hoa Kỳ.

- Đi nghỉ hè 14 ngày/ một năm: Úc, Canada.

Những quốc gia dân đi vacation nhiều nhất, 30 ngày nghỉ hè trong một năm, thì được sở làm trả một năm 30 ngày vacation có lương. Trong khi ở Hoa Kỳ và Canada, nhân viên mới làm một năm chỉ được hãng trả 10 ngày (hai tuần) vacation có lương, 5 năm được hãng trả 15 ngày (ba tuần) vacation có lương, và 20 năm thì được hãng trả 20 ngày (bốn tuần) vacation có lương. Ở Úc, nhân viên mới bắt đầu làm năm thứ nhất đã được trả 20 ngày (bốn tuần) vacation có lương.

3. Nhà thuốc Tây: Ở khắp nơi trên thế giới, nhà thuốc Tây chỉ bán thuốc, không bán gì hơn. Trong khi ở Mỹ, nhà thuốc Tây thường chỉ là một góc nhỏ của một tiệm thật to bán chạp phô đủ thứ hầm bà lằng khác: thuốc, đồ chơi, đồ trang điểm, quần áo, nước uống, thức ăn, báo chí, thiệp chúc mừng, rửa hình..., trăm thứ khác nhau. Nói tóm lại là nếu cần những thứ lặt vặt dùng trong nhà thì đến nhà thuốc Tây mua. 

Nhà thuốc Tây CVS (ảnh Wikipedia)

4. Nước soda uống thêm mấy lần cũng không tính tiền: Một khi đã trả tiền mua một ly nước soda, những tiệm ăn fast food như MacDonald's, Burger King, và ngay cả phần lớn các nhà hàng đều cho uống thêm vô giới hạn, miễn phí. Trái lại, vào năm 2017, Pháp cấm tiệm ăn không cho khách uống ly soda thứ hai miễn phí vì không muốn dân Pháp... mập.

5. Mua mà không thích? Trả lại!: Hầu hết các hãng lớn ở Hoa Kỳ đều cho phép khách mua trả lại món hàng nếu không thích. Amazon, Costco, eBay, WalMart, Sam's Club, Lowe's, Home Depot.., đều cho phép khách trả lại hàng đã mua.

Tôi mua hầu hết mọi thứ cần dùng trên Internet. Khi tiệm gửi hàng đến nhà, bên trong hộp ngoài hóa đơn thì còn có giấy tờ, nhãn hiệu địa chỉ, để phòng trường hợp tôi không thích thì gửi trả lại, họ sẽ hoàn tiền. Costco có lẽ là tiệm số Một vô địch cho phép khách trả lại món đã mua thật dễ dàng: ngoài việc mất hóa đơn và những món hàng đã mở không còn hộp như TV vẫn trả lại được, tôi thấy có người ăn trái cây nửa chừng đem trả lại, thế mà Costco cũng hoàn tiền!

6. Tip - Tiền bồi dưỡng: Tất cả dịch vụ đều trông đợi khách cho tip: nhà hàng, taxi, cắt tóc...Không như ở Japan hay Úc thì ngược lại: khách đừng bao giờ để lại tip.

7. Coffee to go: Ở Việt Nam và Âu Châu, người ta đến quán cà-phê ngồi nhâm nhi tán chuyện gẫu, ngắm ông đi qua bà đi lại. Quán cà-phê là nơi tụ tập của các đại văn hào bàn thảo đủ mọi đề tài, từ chính trị đến thể thao, xã hội, gia đình, chuyện tình Lan và Điệp. Thế nhưng ở Mỹ, phần đông người ta mua cà-phê to go, họ vừa đi, vừa lái xe vừa uống, mang vào sở, hoặc đem về nhà.

Một người Mỹ cầm ly cà-phê Starbucks đi ngoài đường hay ngồi trong xe hơi là chuyện thường tình. Có thể lý do người Pháp không cầm ly cà-phê đi ngoài đường vì người Pháp uống tách cà-phê espresso rất nhỏ, trong khi cà-phê Mỹ thì ly to bằng thùng phi, không thể nào có thì giờ ngồi trong quán uống hết ly cà-phê được.

8. Uống nước lạnh phải có đá: Người Mỹ qua Âu Châu ai cũng than phiền là khi vào tiệm mua soda hay uống nước lạnh, người ta không cho đá cục. Phải xin thì mới được, và nếu cho thì chỉ được vỏn vẹn vài cục đá nhỏ. Người Mỹ thì khác, uống soda hay nước lạnh thì ly phải đầy đá cục, như thế mới thỏa chí tang bồng.

9. Tiền giấy: Tất cả tiền giấy của Mỹ từ 1 dollar đến 100 dollars có cùng một kích thước chiều rộng và chiều dài như nhau. Ngay cả mầu tiền cũng chỉ là một mầu xanh lá cây, hơi khác đậm nhạt một tí. Năm 1929, vì lý do nếu tất cả tiền tệ cùng một kích thước thì dễ nhận diện tiền giả mạo và ấn phí đỡ tốn kém, Hoa Kỳ đổi tiền như hiện giờ: tất cả cùng cùng một khổ dài và rộng.


Tiền giấy Mỹ, ảnh Wikipedia

10. Ngày/Giờ và Số với dấu chấm/phẩy: Người Mỹ viết Tháng/Ngày/Năm, 06/15/2019, trong khi cả thế giới viết Ngày/Tháng/Năm, 15/06/2019. Giờ giấc thì Mỹ không dùng giờ quân đội 19 giờ là 7 giờ tối, mà dùng AM/PM để phân biệt sáng và chiều, 7AM là 7 giờ sáng, 7PM là 7 giờ tối.

Dấu chấm phẩy trong con số ở Mỹ cũng dùng ngược lại thế giới: 1,000.15 là một nghìn, lẻ 15, trong khi cả thế giới viết là 1.000,15.

11. Baby shower: Người Việt, người Tầu, và ngay cả người Pháp, không tổ chức party mừng đứa bé sắp sinh ra đời vì sợ xui có thể có chuyện không may xẩy đến bào thai (mình chỉ tổ chức ăn đầy tháng sau khi đứa bé sinh). Ở Mỹ khi người mẹ có bầu vào khoảng tháng thứ 7 hay thứ 8, các cô gái bạn bè tổ chức một buổi party gặp nhau - chỉ có phụ nữ, không có đàn ông - để tặng quà con nít cho người mẹ. Party này gọi là baby shower. Trước đó, người mẹ viết xuống những thứ mình sẽ cần dùng chẳng hạn như nôi, quần áo, đồ chơi, car seat.... Bạn bè sau đó cứ theo danh sách ấy phân chia nhau chọn một thứ để mua và tặng bà bầu ở buổi baby shower party.

12. Ăn cơm và ngủ tối sớm: Người Mỹ ăn cơm tối rất sớm, vào khoảng 6:30 chiều. Chúng tôi có đi cruise hai lần với vợ chồng anh vợ tôi, sống ở Paris. Giờ ăn tối trên tầu có hai suất, 6 và 8 giờ tối. Chúng tôi chọn 6 giờ tối. Hai người Tây này than trời như bọng vì nói ăn tối 6 giờ, ngay cả 8 giờ là quá sớm. Họ muốn ăn vào lúc 9 giờ! 

Ăn sớm, ngủ sớm. Ban tối 9 giờ, 10 giờ ở Mỹ đường phố vắng tanh như chùa bà Đanh vì mọi người đã vào chuồng ngủ. 

13. Sữa, bình một gallon: Tủ lạnh nhà người Mỹ nào cũng có một bình sữa tươi to tướng. Lần đầu tiên tôi có kinh nghiệm uống sữa tươi của Mỹ là khi học Tiểu học Phan Đình Phùng. Song song với được phát bánh mì không ăn cho đỡ đói, lớp nào cũng phải xếp hàng vào khu nhà bếp của trường để uống sữa tươi. Nhà bếp của trường tiểu học Việt Nam bẩn kinh khiếp, chung quanh đen đúa, nhớp nháp. Một hàng ly có sẵn sữa đã chờ đón sẵn. Mỗi cậu đi ngang qua chỉ có việc lấy một ly uống. Uống sữa là một việc bắt buộc, không có sự chọn lựa không muốn uống nên có giám thị đứng ngoài kiểm soát mồm của mỗi đứa để biết chắc là không đứa nào được thoát. Nhiều đứa không quen sữa tươi quái đản này nên vừa qua khu vực giám sát bức tường Đông Bá Linh là nhổ toẹt phần sữa còn ngậm trong mồm xuống đất. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ hiệu công-ty làm sữa tươi chúng tôi uống: Foremost.

Khi mới sang Mỹ, hai anh em tôi ở chung với một cặp vợ chồng Mỹ. Ở Việt Nam ngày nào cũng ăn cơm, sang Mỹ không có cơm nên lúc nào tôi cũng thấy đói. Bữa cơm tối mỗi người đều có một ly sữa tươi nên tôi "nốc" hết không còn dư một giọt để được "no". Cùng một loại sữa tươi ngày xưa Tiểu học tôi uống không nổi thì ở Mỹ chỉ một năm sau là tôi ghiền nó hơn ghiền xì-ke, ăn cơm tối lúc nào cũng phải uống sữa. 


14. Nhận quà nên mở ngay: Ở Việt Nam sau khi nhận quà, mình đem về nhà mở ra xem trong sự kín đáo. Trái lại ở Mỹ, một khi nhận quà thì mình mở ra xem trước mặt người tặng mình món quà, và dĩ nhiên là ngoài tiếng cảm ơn, mình nên khen lấy khen để là món quà quá đẹp, có ý nghĩa nhiều hơn là bánh chưng Tiết Liêu nấu.

Tôi thấy phong tục này của Mỹ hay hơn phong tục của Việt Nam. Một người đã có lòng tặng quà thì mình nên cảm ơn người ta ngay tại chỗ để người ta không thấy phí thời giờ và bạc tiền mua tặng.

15. Mạnh ai nấy trả: Khi đi ăn tiệm chung một nhóm, với người Việt thì thông thường người rủ ngu muội anh dũng hy sinh (đáng được phong cho huy chương anh dũng bội tinh) trả tiền cho tất cả mọi người. Rất thường tình là cũng có lúc người khác giành trả, và dĩ nhiên là người ấy cũng ngu muội trả cho tất cả chứ không chỉ trả riêng cho vợ chồng mình.

Người Mỹ thì khác hoàn toàn. Không cần biết ai rủ, mỗi người chỉ trả riêng cho phần của mình. Thành ra nếu ai có bạn Mỹ rủ đi ăn, uống nước, nhớ mang tiền dollar theo.

Ngày xưa khi còn đi làm, tôi và ông chủ người Nhật đi ăn trưa chung, và mỗi lần trả tiền thì một người luôn luôn trả cho cả hai. Một hôm tình cờ ngồi ở bàn sau lưng tôi là một cặp vợ chồng Mỹ cùng làm trong sở. Hai người đều rất thành công và có chức vụ quan trọng, nhưng đều đã ly dị một lần bây giờ mới lấy nhau. Cả hai đều đã có nhà; nhà ai người nấy giữ, không đổi thành của chung. Đến lúc trả tiền, tôi nghe họ nói chuyện mà không tin vào chính tai của mình. Bà vợ nói không mang theo tiền. Ông chồng nói được không sao, ông ta sẽ trả, và nhắc bà ta là hôm nay bà ấy thiếu mấy dollars, số tiền ăn trưa hôm đó!

Một người có thể đoán mức độ văn minh của một quốc gia qua phong tục của họ. Việt Nam còn quá chậm tiến so với Hoa Kỳ. Sự chậm tiến đó biểu lộ qua tập quán của chúng ta còn nhiều điều mê tín dị đoan, phần lớn là bắt chước theo người Tầu. Điển hình là phong tục đốt giấy tiền vàng mã, bắt nguồn từ Trung Quốc. Những người đốt vàng mã tin rằng thứ gì họ đốt thì thân nhân của họ sẽ lãnh đủ ở dưới âm phủ: tiền, vàng, xe hơi, nhà lầu...

Hành động này không những chứng tỏ họ cực kỳ mê tín mà còn tham lam vô tri thức, chỉ tốn vài xu đốt giấy mà người chết được của cải vàng bạc?, và thật là ngu muội: sách vở nào nói có âm phủ, và dưới âm phủ dùng tiền hay vàng? Làm sao biết người chết còn sống dưới âm phủ?

Ở trần gian một người muốn gửi tiền cho người khác thì phải có địa chỉ, tên tuổi, ngày sinh thì tiền mới đến tận tay người nhận. Đốt mà không ghi địa chỉ ở đâu thì làm sao đến tay người nhận? Phương pháp gửi và nhận như thế nào? Federal Express gọi điện thoại cho .. người chết? Số mấy? Ấy là chưa kể người chết rồi thì da thịt vữa thối, biến mất trong đất bụi, xương thì cái còn cái mất, vĩnh viễn biến mất trên thị trường quốc tế, không một dấu vết nào tồn tại trên thế gian, thiên đường hay địa ngục.

Điều đáng ngạc nhiên là sự mê tín ngu muội của người Việt chúng ta vẫn tồn tại không mấy phần thuyên giảm từ thời đại này sang thời đại khác. Hay có thể là họ đúng chứ không sai? Nếu thế thì tôi sẽ dặn vợ là khi tôi chết, đốt cho tôi vài chục cô da trắng tóc vàng bằng giấy để tôi sống đời vua chúa với nhiều cung phi dưới địa ngục, một ước mơ của quý ông mà trên trần gian không thể nào thực hiện được.

Nguyễn Tài Ngọc
June 2019


Tài liệu tham khảo:

Wednesday, August 21, 2019

Tưởng Mất Mà Còn

Nguyễn Tài Ngọc

Diane

Nhờ dịch vụ DNA, Diane Tousley tìm được bố,

***
Ngày 27 Tháng Giêng, 1973, Tổng Thống Nixon ký Hiệp ước Paris, chấm dứt sự tham dự của Hoa Kỳ vào chiến tranh Việt Nam. Mới đây mà 46 năm đã trôi qua.

Số binh lính Mỹ sang Việt Nam chiến đấu từ 5 Tháng 8 năm 1964 đến 28 Tháng Ba 1973 là một con số khổng lồ: 2,709,918 người, 9.7% của tất cả thanh niên ở nước Mỹ. Xác suất này có nghĩa là cứ mười thanh niên ở Hoa Kỳ lúc bấy giờ thì một người đã bị gửi sang Việt Nam tham chiến.

Trong tổng số 2.7 triệu lính Mỹ chiến đấu ở Việt Nam thì chỉ có 7,484 người là phụ nữ. 83.5% tổng số phụ nữ, 6,250 người, là y tá.

Tháng 4 năm 1968 là số lính Mỹ tham chiến ở Việt Nam cao nhất : 543,482 người.

Số lính Mỹ đến Việt Nam quá đông nên không thể nào tránh chuyện tình yêu giữa trai Mỹ/gái Việt và rồi những cô gái Việt sinh con. Những đứa bé lai này (Amerasian) nằm trong hai trường hợp khi người cha rút lui về Mỹ:

-Mẹ nghèo quá nên bỏ con, con thành trẻ mồ côi.

-Mẹ vẫn giữ con, chăm sóc nuôi nấng thương yêu trong gia đình.

Không có một thống kê nào cho biết dữ kiện về con lai Việt/Mỹ. Năm 1987, Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua đạo luật "Trở về quê hương - Homecoming Act", cung ứng $500,000 dollars mở ra một Trung Tâm ở Sài-Gòn giúp đỡ các con lai của lính Mỹ và nghiên cứu hồ sơ của các gia đình có con lai hay con lai mồ côi cùng gia đình để cho sang Mỹ định cư. Tính cho đến nay, nhờ chương trình này mà 30,000 con lai cùng với 80,000 thân nhân được sang Mỹ. Nhưng chương trình này đầy dẫy gian lận của người Việt, dụ các con lai khai báo là họ có liên hệ gia đình để cùng được sang Mỹ định cư. Năm 2011, con số con lai được phép định cư sang Mỹ chỉ còn vỏn vẹn là 23 người.

Tôi có quen một anh lính Mỹ sang Việt Nam chiến đấu tên là David Toelkes, có hai con gái với một chị Việt Nam. Năm 1968 anh trở lại Mỹ không mang vợ con về với mình. Tôi đã viết chuyện thương đau của Toelkes: "Người Mỹ Chung Tình" trong sách đã xuất bản: "Xin Em Tấm Hình".

Tôi những tưởng đó chỉ là chuyện thương tâm duy nhất của lính Mỹ liên hệ tình yêu với cô gái Việt Nam, nhưng không ngờ rằng mới đây qua cô phụ tá nha sĩ - registered dental hygienist - chà (clean) răng hàng năm, tôi được biết đến một câu chuyện thứ hai, và chuyện này cũng độc nhất vô nhị không kém.

Ở Mỹ hãng bảo hiểm y tế trả tiền cho nhân viên một năm đi clean răng hai lần. Hai lần đi nha sĩ đã là khổ ải, thế mà bây giờ các phòng chữa răng đề nghị khách đi đến ba lần (lần thứ ba khách phải trả tiền túi vì bảo hiểm không trả). Dĩ nhiên họ làm như thế để tăng thêm lợi tức, nhưng chẳng lẽ mình không đi vì clean răng chỉ có lợi cho mình, phòng ngừa tránh sâu răng.

Không ai muốn đi nha sĩ vì không khác gì mình ngồi lên ghế điện bị tra tấn. Nhưng một năm ba lần tôi phải miễn cưỡng tuân theo đề nghị của nha sĩ. Sáng nào trước khi đi nha sĩ tôi cũng khóc nức nở vì sợ viễn ảnh đau nhức, ôm vợ tôi nói lời vĩnh biệt vì biết đâu trong khi clean răng tôi đi luôn, không bao giờ được gặp lại nàng, không bao giờ được tiếp tục làm tròn bổn phận giờ Tí canh Ba của một người chồng gương mẫu.

Nếu tôi vớ được một cây đèn thần và ông thần đèn cho tôi một điều ước muốn gì được nấy thì tôi sẽ không ước được giầu có như Bill Gates, cũng không muốn ước được lấy hoa hậu hay á hậu, mà chỉ muốn mỗi một mong ước là cả đời không phải đi nha sĩ.

Xui thay là tôi không vớ được cây đèn thần nên hơn mười năm nay tôi đi phòng mạch nha sĩ, cô phụ tá nha sĩ clean răng cho tôi tên là Diane. Diane nhìn có vẻ lai Mỹ và chỉ nói tiếng Anh. Dần dần thì tôi biết mẹ Diane là người Việt nhưng tôi không bao giờ hỏi về chuyện đời tư gia đình, tôi chỉ đoán bố Diane là người Mỹ.

Vài tháng trước đây, Diane kể cho tôi nghe từ nhỏ đến lớn không biết bố là ai, bây giờ mới được gặp. Hoàn cảnh bố con Diane đoàn tụ khá ly kỳ.

Diane sinh ở Pleiku, Việt Nam, vào ngày 6 tháng 6 năm 1968, với tên Nguyễn Thị Mỹ Diệu. Mẹ Diane là người Việt và bố là một anh lính Mỹ sang Việt Nam tham chiến. Mẹ Diane bấy giờ làm trong một trại lính Mỹ phụ giúp việc đổi tiền cho quân nhân. Bố Diane tình cờ được phái vào làm việc ở trại lính này trong ngành truyền thông. Một buổi tối không có gì làm, hai người tình cờ gặp nhau trên điện thoại, và từ đó tình yêu nẩy nở. Bố Diane lúc bấy giờ 23 tuổi, mẹ 17 tuổi. Mối tình này dẹp tắt khi bố Diane được lệnh chuyển quân, gián đoạn tất cả liên lạc với mẹ Diane. Cả hai không ai biết lúc bấy giờ mẹ Diane có thai Diane.

Năm 1975, mẹ con Diane di tản sang Guam. Từ Guam gia đình sang Hawaii, trại tỵ nạn Camp Pendleton phía Bắc San Diego, và rồi Santa Monica. Thời gian trưởng thành của Diane ở Santa Monica ngoại trừ không có bố, còn tất cả thì bình thường như bao thanh niên thiếu nữ khác.

Vì mẹ Diane nghĩ rằng người bố Mỹ của Diane đã chết trận, và nhớ mang máng tên ông là KenKen - bà quả quyết tên và họ của ông ta đều có chữ Ken-, nên một hôm Diane vào thư viện thành phố mượn quyển sách ghi lại danh sách tất cả các binh lính Mỹ tử trận ở Việt Nam. Không tìm được tên bố, Diane về hỏi lại mẹ có chắc là bố mình đã chết hay không thì lúc bấy giờ mẹ Diane mới thú thật là không biết ông ta đã chết hay còn sống.

Tháng Ba năm 2017, tò mò không biết mình có máu người Mọi Da đỏ Mỹ hay không, và cũng muốn biết DNA (ADN- phân tử di truyền) của bên bố mình nguồn gốc ra sao, Diane dùng một dịch vụ thử DNA -AncestryDNA.com-, rồi quên bẵng nó đi.

Một năm sau, theo thông lệ của mỗi sáng Thứ Bẩy, Diane đi tập thể dục rồi ghé vào tiệm thăm mẹ. Trong khi nói chuyện chăm chú với một bà khách hàng, mẹ Diane nói với Diane là cậu con trai nuôi của bà này vừa tìm lại được bố ruột qua dịch vụ AncestryDNA.com. Bà ta hỏi Diane có vào trang mạng AncestryDNA.com để xem có người nào cùng DNA với mình không? Diane trả lời không vì không muốn trả thêm tiền lệ phí. Bà ta giải thích không cần phải trả thêm tiền, chỉ cần log in và bấm nút "MATCH" (Tương tự) để xem có người nào có DNA giống như mình.

Thứ Bẩy 4 Tháng 8 năm 2018, Diane log in vào tài khoản (account) của mình ở AncestryDNA.com, bấm nút MATCH, và ngạc nhiên tột độ, Diane thấy máy vi tính liệt kê "Claurel Kendall Tousley is your father - Claurel Kendall Tousley là cha của cô"!

Khi tìm dịch vụ phân tích DNA, Diane chỉ tò mò muốn biết mình có máu người Mọi da đỏ hay không, ngoài ra thì Diane không suy nghĩ gì khác. Thành thử khi máy vi tính báo là có DNA của một người là cha mình, Diane như từ mặt trăng rớt xuống, một kết quả hoàn toàn không trông đợi! Cả gia đình Diane đều phấn khởi vui mừng nhưng ngạc diên dè dặt vì không biết làm sao họ có thể tìm ra bố Diane.

Lý do AncestryDNA.com báo cho Diane biết có người cùng DNA có thể là bố mình vì chính bố Diane cũng đăng ký DNA vào AncestryDNA.com năm 2012, năm năm trước khi Diane đăng ký. Và lý do ông ta đăng ký trùng hợp ngẫu nhiên như lý do của Diane: ông ta muốn biết mình có máu người Mọi Da đỏ trong người hay không vì bà nội ông ta tóc dài đến cổ chân.

Trước khi đăng ký DNA của mình vào AncestryDNA.com, Diane có nghe mẹ kể là bà ta xem một chương trình TV Dateline NBC nhân dịp lễ Father's Day. Trong chương trình đó, một bà người Việt tìm lại được bố Mỹ qua một dịch vụ DNA tên là 23andME.

Không biết có phải số mạng sắp sẵn hay không mà Diane lại chọn hãng Ancestry-DNA.com thay vì 23andMe để phân tích DNA của mình. Nếu Diane đã chọn hãng 23andMe thì bố con Diane đã không bao giờ đoàn tụ với nhau! 

Nước Mỹ có nhiều dịch vụ phân tích DNA, thành ra việc cả hai bố con không biết nhau nhưng chọn cùng một dịch vụ là một phép nhiệm mầu. Ba dịch vụ giữ và phân tích DNA nhiều nhất ở Hoa Kỳ là:

- AncestryDNA.com: nhiều khách nhất nên có nhiều cơ sở dữ liệu DNA nhất. Phần lớn là từ Âu Châu. Bây giờ họ đang chú trọng bành trướng ở châu Mỹ, Phi, và Á.

- 23andMe: trang mạng này chú trọng về y tế & sức khỏe hơn là gốc rễ gia đình, không công bố số khách hàng là bao nhiêu.

- Family Tree DNA: nhỏ hơn hai dịch vụ trên, nhưng là lâu nhất và có khách hàng khắp thế giới.

Mừng rỡ hân hoan khi khám phá ra bố mình vẫn còn sống và có tin tức chi tiết điện thoại & địa chỉ của ông ta, nhưng Diane do dự và ngần ngại không biết có nên liên lạc với bố hay không: Ông ta có vui mừng nghe tin từ đứa con ở Việt Nam như Diane hoan hỉ được tin bố? Chắc chắn bây giờ ông đã lập gia đình, vợ và gia đình ông ta có vui mừng tiếp đón tin con gái của ông từ Việt Nam bây giờ đột ngột xuất hiện?

Phải mất hơn ba tuần Diane mới thu hết can đảm gọi điện thoại cho bố mình. AncestryDNA.com liệt kê nhiều số ở tiểu bang Alabama, và đến lần gọi số thứ ba thì có giọng một người đàn bà trả lời. Bà ta là Peggy, vợ của bố Diane, đang shopping ở ngoài đường nên nói với Diane sẽ cho chồng biết khi về nhà.

Cúp máy điện thoại mà Diane phân vân, hồi hộp không biết bố mình có gọi lại hay không. Hơn 50 năm sống không cha, bây giờ biết được cha và thử liên lạc được, nhỡ ông không muốn gặp mình thì tâm hồn Diane sẽ trở nên trống vắng biết chừng nào! Nhưng may thay, mọi lo âu phiền muộn không có câu trả lời chấm dứt khi 45 phút sau bố Diane gọi lại, và ông ta vui mừng khôn xiết gặp đứa con mà ông ta không bao giờ biết.

Bố của Diane bây giờ dùng tên Pete, tên của một người bạn Trung học đặt cho ông vì ông không thích tên chính thức cha mẹ đặt cho là Claurel. Chữ "Ken" mà mẹ Diane nhớ trong tên KenKen bố của Diane thật sự là Kendall, tên lót. Tên họ chính thức của bố Diane là Claurel Kendall Tousley.

Một tuần sau, Diane mua vé máy bay đi Orange Beach, Alabama để gặp ông bố và Peggy. Vợ chồng bố Diane ra phi trường đón, chở Diane về nhà, hoàn tất cuộc reunion sau hơn 50 năm mà Diane nghĩ sẽ không bao giờ xẩy ra.

Nhờ đăng ký DNA của mình mà Diane tìm lại cha. Diane và bố đã đệ đơn với tòa để thiết lập trên giấy tờ chính thức hai người là cha con.

Sau hơn 50 năm sống ưu tư mồ côi cha, Diane không còn thắc mắc ai là cha mình, không còn suy tư người cha ấy có còn sống và thương yêu mình hay không: Diane đã đổi họ của mình sang họ của bố: Diane Tousley.

Nguyễn Tài Ngọc 
http://saigonocean.com/index.php/en/

Tài liệu tham khảo:

http://www.uswardogs.org/vietnam-statistics/

https://www.pri.org/stories/2011-09-02/vietnam-war-babies-grown-and-low-luck

https://www.usatoday.com/story/news/2018/12/02/genealogical-dna-testing-companies-ancestry-23-andme/2141344002/

một phần của bài này trích từ báo Santa Monica Observer, Sterling Roberts viết, số ra ngày July 01-07, 2019

Saturday, August 3, 2019

Xem tử vi

Nguyễn Tài Ngọc 


Năm ngoái khi tôi bị chó cắn, vài người nói đó là năm tuổi của tôi nên tôi gặp đại nạn: tôi khinh thường không xem bói quẻ, tử vi để biết trước phòng hờ nên chó mới cắn tôi. Có lẽ họ nói cũng phải vì nếu biết trước, tôi đã bán nhà dọn đi nơi khác thì làm sao con chó pit bull láng giềng có thể đả thương nhân thương trí mạng tôi được?

Rút kinh nghiệm bị chó cắn máu chẩy lênh láng năm ngoái, năm nay tôi lấy quẻ tử vi để biết trước sẽ bị hạn gì mà còn đề phòng. Có thể tử vi nói tuổi Canh Tuất của tôi vào năm Kỷ Hợi không nên dắt chó đi dạo vào giờ Mão mà chỉ đi vào giờ Thìn, vợ chồng giờ Tí canh Ba một năm hai lần thay vì hai tháng một lần..., nếu tôi nghe lời thì có thể tai qua nạn khỏi.

Tử vi là một môn bói toán để biết vận mệnh con người, phát xuất từ đời nhà Tống (863) của Trung Quốc. Tôi xin mạn phép chép y chang định nghĩa tử vi, theo ông Vương Toàn Hiển từ trang mạng: http://tenphongthuy.vn/tu-vi-la-gi-ung-dung-tu-vi-trong-doi-song-A1463927.html :

"Thực chất, Tử vi là gì? Tử vi có ý nghĩa Tử là màu tím, vi là nhỏ bé. Ngày xưa người ta sử dụng một loại hoa nhỏ, màu tím để chiêm bốc, dự đoán. Và Tử vi cũng chỉ một chòm sao trong Thiên văn cổ đại. Tên này được dùng cho sao quan trong nhất trong môn dự đoán. Căn cứ vào những ý nghĩa trên có thể rút ra kết luận Tử vi là một môn khoa học dự đoán về cuộc sống con người."

"Tử vi Đẩu số do Trần Đoàn tiên sinh sáng tạo ra dựa trên cơ sở nền tảng âm dương, ngũ hành, thiên văn, địa lý, kinh dịch sáng tạo nên dùng để dự đoán vận mệnh con người. Căn cứ vào giờ sinh, ngày sinh, tháng sinh, năm sinh và giới tính lập nên hệ thống lá số Tử vi gồm có 12 cung (mệnh, phụ mẫu, phúc đức, điền trạch, quan lộc, nô bộc, thiên di, tật ách, tài bạch, tử tức, phu thê, huynh đệ). Riêng cung bản thân ở chung với 1 trong sáu cung mệnh, phúc đức, quan lộc, thiên di, tài bạch, phu thê. Ngoài hệ thống cung trong lá số thì còn có hệ thống các sao (93 - 118 sao) trong lá số."

(Nhỡ có ai chậm tiêu như tôi thì tôi xin giải thích Trần Đoàn này là người Hoa, Chinese, chứ không phải người Việt sống ở chợ Long Biên gần lăng Ba Đình. Người mình cứ viết tên người Tầu theo phiên âm tiếng Việt làm ngày xưa khi còn bé tôi ngu đến nỗi cứ tưởng họ là người Việt Nam). 

Tính tôi nếu không biết thì phải tìm hiểu đến nơi đến chốn nên tôi đã vào vài trang mạng để tìm hiểu cách tính vận mệnh dựa trên giờ giấc ngày năm sinh của tôi nằm trong cung nào (12 cung) tương ứng với 12 con giáp, và tương quan đến sao nào (93 sao) nằm trong cung của mình.... Nhưng phải thú thật là sau 40 ngày 40 đêm ròng rã ngồi ê mông đỏ mắt nhìn vào máy vi tính, tôi chẳng hiểu gì cả. 


Đây là lần đầu tiên trong đời tìm dữ kiện tham khảo một vấn đề gì mà tôi lại tối như đêm dầy như đất dù rằng tôi có nền tảng tư tưởng tốt, có lý luận khoa học vững chắc từ chủ nghĩa Mác-Lênin, có siết chặt kỷ cương, nâng cao trách nhiệm, đổi mới căn bản để khắc phục sự cố, có tinh thần học hỏi chiến đấu vì độc lập tự do, vì chủ nghĩa xã hội, vì cuộc sống ấm no hạnh phúc của nhân dân, đã trải qua bao nhiêu năm tháng tôi-luyện để nâng cấp cơ bản, thế mà tôi lại không đạt được sức mạnh vô địch, không thấu triệt vấn đề, cứ ù ù cạc cạc đầu óc đầy sạn cát, không biết cách lấy số tử vi ra sao!

Nói về lấy số tử vi, người Việt ở ngoại quốc không may mắn bằng ở Việt Nam khi khách hàng có thể tìm Thầy tử vi xem trực tiếp trên Facebook. Trước khi xem, Thầy nhắc nhở khách phải "Like" và "Share" mạnh bạo thì thánh mới linh, quẻ mới đúng. Sau đó nên mua bùa hộ mạng giá 350,000 đồng Thầy bán (đã được Thầy đặc biệt làm phép phù hộ), và rồi vào tin nhắn riêng, trả thêm chi phí để được giải thích rõ tường tận về lá số tử vi của mình.

Trên Internet có vài trang mạng lấy số tử vi miễn phí. Tôi thử dùng một trang web, cho tên tuổi, giờ giấc, ngày , tháng, năm sinh thì chỉ trong vòng tích tắc, nó đã cho tôi số tử vi sau đây: 

MỆNH: Đẫy đà, cao vừa tầm, da hồng hào, mặt đầy đặn, mắt lộ, hầu lộ, lông mày thưa. Người này thuở nhỏ chỉ tích tụ kinh nghiệm mà khó phát huy khả năng . Từ trung niên trở đi, nhờ kiến thức có sẵn, cộng thêm may mắn mới tạo thành sự nghiệp. Biết sống hòa thuận với mọi người Bề ngoài uy nghiêm, Nhưng lại sống khá buông thả . Hợp nhất với nghề buôn bán , diễn viên, nghệ sĩ...Nhất định không hợp với các nghề như thầy giáo, bác sĩ , nhà văn …

NÔ BỘC: Người giúp việc đắc lực, đông đảo, bạn bè khá giả.

THIÊN DI: Được nhiều người vị nể, hay lui tới những chỗ sang trọng. Vì sẵn có oai phong nên những kẻ tiểu nhân mới trông thấy đã khiếp phục.

TỬ TỨC: Rất đông con, chưa kể con dị bào (con ngoài giá thú), sau các con đều khá giả. 

PHỤ MẪU: Cha mẹ vất vả. Sớm xa cha mẹ nên xin làm con nuôi họ khác hay ở rể/dâu có thể tốt hơn.

PHÚC ĐỨC: Bạc phúc nên tuổi thọ bị chiết giảm. Suốt đời vui ít buồn nhiều, lao tâm khổ tứ. Họ hàng ly tán, nhiều người cùng khổ, cô đơn, mang ác tật, phiêu bạt giang hồ, hay mắc tai nạn mà chết một cách thê thảm. 

ĐIỀN TRẠCH: Tự tay lập nghiệp, về sau mua tậu được nhiều nhà đất.

QUAN LỘC: Có uy quyền, nên chuyên về quân sự.

TẬT ÁCH: Hình dáng kỳ dị. Mắc bệnh phong sang. Thường phải châm chích, hay bị đao kéo đụng chạm tất đau đớn. Mắc tai nạn sông nước.

TÀI BẠCH: Tiền bạc thất thường hay hoang phí, hao tán nhưng hết rồi lại có.

PHU THÊ: Số đào hoa. Muộn lập gia đình, và lấy người bằng tuổi (hay gần bằng tuổi nhau). Đàn ông nhờ vợ mà có tiền còn đàn bà nhờ chồng mà được hưởng giàu sang. Bỏ nhau, nếu không cũng phải xa cách rất lâu rồi mới đoàn tụ.

HUYNH ĐỆ: Nhiều nhất là ba người, nhưng bất hòa.

SAO HẠN THEO NĂM: Thiên La. Gặp hạn Thiên La thì chủ về đau ốm không khỏi, bệnh đều do quỷ ma quấy phá mà ảnh hưởng tới sức khỏe và công việc làm ăn, đề phòng vợ chồng bất hòa.

Quẻ tử vi của tôi hầu hết là sai. Diện mạo của tôi nó đoán sai. Nghề nghiệp cũng sai nốt vì tôi sẽ sập tiệm nếu làm nghề buôn bán: tôi ngần ngại tính tiền người khác. Tôi nhút nhát khi gặp người lạ nên không thể nào làm kịch sĩ La Thoại Tân. Không hiểu sao tử vi nói số tôi không làm nghề thầy giáo vì ngày xưa ước mơ của tôi khi còn đi học là lớn lên làm thầy giáo, không phải để truyền bá kiến thức cho học sinh, mà vì tôi thấy nhiều cô bạn trong lớp mê thầy giáo! 

Số tử vi nói sao hạn của tôi là Thiên La, "bệnh đều do quỷ ma quấy phá". Tôi không tin ma quỷ nên lại càng không tin sao hạn của tôi một tí nào. Làm gì có ma quỷ, mà nếu có thì tôi sẽ bóp cổ ma quỷ chứ làm gì mà ma quỷ quấy phá được tôi?

Tôi không tin tử vi. Tôi không tin khi chào đời số mạng một người đã liên hệ với những ngôi sao nào, đã có sẵn một đặc tính nhất định. Đây là những lý do tôi không tin: 

1. Cá tính, vận mệnh, kiêng cữ... dựa trên giờ giấc ngày sinh tháng đẻ liên kết đến các cung, các ngôi sao... không dựa trên bất cứ một dữ kiện khoa học nào. Nói ngày năm sinh liên hệ đến sự vận chuyển của ngôi sao, tạo ra vận mệnh định sẵn thì không khác gì nói ai sinh ở bệnh viện Từ Dũ có số mạng liên hệ trực tiếp đến mực nước cống ngập lụt cao thấp mỗi khi trời mưa ở khu Tây ba-lô đường Phạm Ngũ Lão và Bùi Viện. Hơn nữa, dù có sai lầm và vô lý đến đâu, người đầu tiên (hay những người đầu tiên) sáng chế tử vi ít ra có đầu óc thông minh tính toán để đưa ra suy luận. Những người bói tử vi bây giờ đại đa số không có kiến thức về sự vận chuyển của ngôi sao, không thấu hiểu lối bói tính toán mà chỉ ba hoa chích chòe dùng tử vi gạt người khác để lấy tiền. Đến mười Thầy tử vi lấy số thì chắc chắn là khách hàng sẽ có mười quẻ khác nhau, không quẻ nào giống quẻ nào. 

2. Ngày xưa khi người ta dùng ngôi sao để định vận mệnh, trí óc con người thô thiển, chỉ dùng ngôi sao nào mắt có thể thấy và theo dõi được vào ban đêm nên do đó tử vi chỉ dùng gần một trăm ngôi sao. Bây giờ khoa học đoán là có đến một tỷ của một nghìn tỷ ngôi sao trong vũ trụ -để tôi viết thành số thì mới thấy kinh hoàng 1,000,000,000,000,000,000,000 (21 con số không sau số 1)-, do đó nếu nói vận mệnh con người chỉ tùy thuộc vào một trăm ngôi sao thì quá ư vô lý. 

3. Sự di chuyển của các hành tinh trong vũ trụ vô cùng phức tạp, chính xác từng ly từng tí. Không có máy móc phát minh để giúp tính toán thì khoa học chẳng biết vũ trụ mênh mông đến đâu, và nhân loại chẳng bao giờ có thể gửi phi thuyền đến các hành tinh khác. Nghìn năm trước ông Tầu chỉ dùng bàn tính cộng trừ của người Trung Hoa thì làm sao tính toán chính xác ngày giờ vận chuyển của các ngôi sao mà liên hệ nó với ngày sinh của con người để đưa ra định mệnh?

4. Nếu tử vi tiên đoán được vận mệnh, hay có thể giúp người ta tránh được tai họa, bất hạnh..., thế thì tại sao tử vi không thể tiên đoán hay biết được một người sinh trong một quốc gia nhân quyền bị đè bẹp như độc tài, tôn giáo cuồng tín, hay Cộng Sản? Sao không có giải đáp số mệnh làm cách nào thoát khỏi những chính quyền này? Những cá tính trong số tử vi lúc nào cũng hiền hậu, sao tử vi không đoán trước được một người sinh ra sau này sẽ trở thành ăn cướp, tham nhũng, ác đức, cường hào ác bá, hãm hiếp, tước đoạt tài sản người khác, giết người không gớm tay? 

5. Dân số thế giới là 7.5 tỷ người. Tôi không biết tử vi có bao nhiêu quẻ 200,000? 400,000? 500,000? Cho dù là 500,000 đi nữa, như thế có nghĩa là rất nhiều người trên thế giới có cùng một vận mệnh? Vô lý hết sức.

6. Vì tử vi giải đoán số mệnh nên người nào tin tử vi phải tin là vận mệnh đã được định sẵn, một người sinh ra số mạng sau này được tham nhũng giầu kếch sù, trong khi một người khác sinh ra số mạng nghèo rớt mồng tơi, "Con quan thì được làm quan, Con sãi ở chùa thì quét lá đa". Đây là vấn đề kỳ thị mà một Thượng Đế công bằng không thể nào cho phép xẩy ra, con người sinh ra phải bình đẳng như nhau. Trừ khi những thầy bói tử vi có thể đưa ra chứng cớ hậu thuẫn dữ kiện của họ, còn không thì chỉ là "thầy bói nói láo ăn tiền".

7. Thử nghiệm của ông Forer, The Forer Effect:

Năm 1948, bác sĩ Tâm Lý học Bertram R. Forer làm một thử nghiệm để chứng tỏ tử vi là mê tín. Ông soạn sẵn một loạt câu hỏi, nói sinh viên trong lớp trả lời rồi ông sẽ tiết lộ cho mỗi sinh viên biết nhận định của ông về số mệnh của mỗi người, dựa trên câu trả lời. Mặc dù mỗi sinh viên trả lời khác nhau, Forer giấu không cho cả lớp biết là mỗi sinh viên đều nhận cùng một kết luận ông ta viết, thu thập ý từ tử vi: 

"Anh/chị thích người khác khâm phục mình. Tuy rằng có vài cá tính xấu nhưng sẽ khắc phục và thay đổi. Vẫn còn tiềm tàng nhiều bản lĩnh chưa dùng đến. Bề ngoài nhìn thấy có kỷ luật và tự kiềm chế nhưng bên trong lo âu và không tự tin. Thường nghĩ mình đã lầm hay làm sai sau khi quyết định một việc gì. Thích thay đổi và khác thường cho đời sống thêm thú vị, bực bội khi nó không xẩy ra. Tin tưởng vào sự hiểu biết của mình, không tin người khác trừ khi có bằng chứng hẳn hòi. Không muốn bày tỏ lòng mình cho người khác biết. Đôi khi muốn giao du với bạn bè nhưng cũng có lúc muốn dành thì giờ cho riêng cho chính mình. Vài mơ ước khó có thể thành tựu".

Ông hỏi mỗi sinh viên đánh giá nhận định của ông có phù hợp với cá tính của họ hay không bằng cách cho điểm từ 1 đến 5, với 5 điểm là đúng nhất. Điểm trung bình cả lớp cho là 4.26 điểm, mặc dù rằng mỗi một sinh viên đều nhận kết quả tử vi như nhau!

Thử nghiệm này gọi là The Forer Effect, bây giờ được nêu ra để chứng tỏ là người ta chỉ có ảo tưởng tin tử vi linh nghiệm cho mỗi cá nhân mình, nhưng trên thực tế thì nó quá mơ hồ, áp dụng vào ai cũng đúng cả.

Có nhiều lý do người ta tin tử vi:

- Mê tín, tin vào một quyền năng huyền bí. 

- Lo lắng và tò mò, không biết tương lai ra sao.

- Kém tự tin, tự mình không quyết định được lối đi trong cuộc sống.

- Tham lam nhưng lười biếng, muốn giầu có thịnh vượng nhưng không muốn đích thân làm việc cực nhọc nên theo hướng dẫn ngu xuẩn của tử vi. 

Riêng trường hợp của tôi, tôi có thể chứng tỏ trên giấy trắng mực đen là số tử vi của tôi quá sai vì nói là tôi số đào hoa! Ngày xưa chẳng cô nào muốn lấy tôi, ngay cả mấy em Kăm-Bô-Chia hay Mỹ đen tôi học chung trong Trung học Mỹ (đã không ai thèm lấy thì làm gì tôi có con dị bào, quẻ tử vi lại sai nữa!). Nếu vợ tôi không làm ơn làm phước cưới hỏi thì chắc chắn bây giờ tôi đã là tăng sĩ Thích Buồn Đời râu tóc bạc phơ đang ngồi tu luyện ở núi Tà Lơn một mình, hận đời đen bạc! 

Nguyễn Tài Ngọc

March 2019

Wednesday, July 31, 2019

Một Cơn Ác Mộng

Nguyễn Tài Ngọc

Khoảng bốn tháng nay, trên đầu tôi có một cái mụt ngày càng to dần. Nó to rất chậm, bây giờ chỉ bằng vào khoảng bốn hạt cơm đã nở. 

Tôi không thấy có sự gì khác biệt trong cơ thể, không cảm thấy có sức nặng nghìn cân của năm hũ nước mắm Phan Thiết đội trên đầu, không cảm thấy có cây đa mọc rễ khắp nơi, không đau nhức cần uống thuốc "Búa bổ đầu người", không dấu hiệu khác lạ đổi giống, thành thử tôi bình chân như vại không để ý đến nó. Tuần tới này tôi có hẹn khám nghiệm sức khỏe tổng quát hàng năm nên tôi định bụng lúc bấy giờ hỏi bác sĩ cũng không muộn.

Ngoài mặt nói là không lo nhưng bên trong đầu óc chắc suy nghĩ lo ngại giấu không đánh tín hiệu cho tôi biết nên đêm hôm kia tôi nằm mơ một cơn ác mộng. Nói về độ khốc liệt của những giấc mơ thì chưa bao giờ tôi mơ một giấc mơ kinh khủng như thế này. Khi tỉnh giấc tôi đờ đẫn cả người như Điệp bị sững sờ khi Lan gióng tiếng chuông chùa quyết định đoạn tuyệt một cuộc tình.

Trong cơn mơ, cái mụt của tôi to đến lúc phải vào nhà thương mổ. Bác sĩ giải phẫu cho tôi có lẽ tốt nghiệp ở nhà thương Hà Lội nên cắt chỏm đầu tôi lìa hẳn ra khỏi đầu như chặt dừa rồi may nó lại một vòng. Trong mơ, tôi chắc là Siêu nhân Superman nên không bị đau đớn gì cả. Tôi còn nghĩ thầm là quái lạ, đầu bị cắt lìa cái chỏm ghê rợn như thế mà tại sao tôi lại không bị đau một tí nào như lúc mổ vai?

Vợ tôi nghỉ làm mấy ngày, ở nhà thương thường trực chăm sóc cho tôi (tôi minh xác rõ ràng trong cơn mơ là vợ tôi chứ không phải em nhí nào khác). Có lẽ là tôi nằm trong tình trạng hôn mê nên trong cơn mơ, tôi chỉ nghe vợ tôi nói mà tôi không cách nào nói chuyện với nàng.

Một hôm vợ tôi khóc lóc, nói tuy rằng quá nguy hiểm cho tôi nhưng nàng mừng vì cuộc giải phẫu diễn ra tốt đẹp. Theo lời bác sĩ, nếu chỏm đầu bị cắt của tôi không sưng thì tôi sẽ bình phục, vài tuần nữa được về nhà dưỡng bệnh cho khỏi hẳn.

Bỗng nhiên trong khi nói chuyện, gương mặt vợ tôi hoảng hốt, thét to: "Anh Ngọc! Anh Ngọc!" Tôi không biết chuyện gì xẩy ra thì nàng kinh hãi khủng khiếp, thét tiếp: "Đầu anh càng ngày càng phồng to lên không ngừng! Thế nào nó cũng nổ!" 

Hóa ra vợ tôi đang chứng kiến một sự kinh dị, và tuy không có gương trước mặt để nhìn, tôi thấy rõ chỏm đầu của tôi như bong bóng đang được bơm, mỗi lúc mỗi phồng lên to. Chỉ vài phút sau là tôi nghe vợ tôi khóc lóc thảm thiết, ôm chầm lấy tôi, rên rỉ: "Sao anh lại bỏ em?"

Tôi đang nằm thì bỗng dưng bay cao lên như bong bóng. Trong khi nói trấn an, tôi cố với tay níu lấy vợ tôi nhưng không tài nào nắm được nàng, và tôi có cảm tưởng là nàng không nghe được những gì tôi nói. Càng ngày tôi càng bay lên cao hơn và bóng dáng vợ tôi càng nhỏ dần.

Tôi nhận thức ngay là tôi vừa mới chết, xa lìa vợ tôi vĩnh viễn.

Ngày xưa khi còn bé tôi rất sợ chết vì một câu chuyện bố tôi kể. Ông dặn tôi là sống đời hiền hòa, không ác đức, không ăn gian nói dối. Ông nói là sau khi chết, mọi người đều phải đi bộ trên một cầu vòng rất to, bên dưới là nước sông với ác quỷ và cá sấu. Cầu chẳng những không thẳng, mà vòng to như cầu vồng sau cơn mưa. Trên cầu rất trơn trợt vì được trải bằng xà-phòng. Mọi người phải xếp hàng đi qua bên kia cầu. Ai trên trần gian sống ác đức gian dối thì sẽ bị ngã xuống sông rồi ác quỷ và cá sấu ăn thịt, chỉ có người hiền lành mới sang được phía bên kia.

Bắc Kỳ nói phét thì nhất định là số Một. Đến mãi năm, sáu năm sau tôi vẫn tin lời của Bố tôi là thật, không dám ăn gian nói dối vì sợ khi chết sẽ bị ngã xuống cầu ác quỷ ăn thịt. Chết với tôi khi còn trẻ là một viễn tượng kinh hoàng vì tôi không biết đi trên cầu có bị ngã xuống cầu vòng hay không.

Nhưng khi đã già dặn, khoảng chừng mười năm trở lại đây, sau khi đọc hết tất cả sách vở của ông Đạo Dừa viết về nguyên thủy của vũ trụ, của con người, tôi không còn sợ chết nữa. 

Tôi nhận thức cuộc đời không có Giáo chủ Muhammad, không có Đức Chúa Trời, không có Phật Thích Ca, không Chiêm Tinh Gia Huyền bí Huỳnh Liên, không thế giới bên kia. Loài người chỉ là hạt cát so với vũ trụ, khi mất đi sẽ bị đào thải như xe hơi nhà lầu, như muông thú, như cua cá, như bánh chưng bánh dầy, như bánh mì xíu mại. Sẽ không có cầu vòng trải xà-phòng, không có địa ngục lửa cháy đời đời, không có tòa án nhân dân kết án giam vào địa ngục mấy tên gian ác lừa đảo, cường hào ác bá, cướp bóc giết người trên trần gian. Cuộc sống trên trái đất chỉ là thời gian con người được thụ hưởng tạm thời, và khi chết đi, mọi người sẽ trở thành tro bụi. Sẽ không có một cơ hội thứ hai với đời sống mới.

Tuy nói không sợ chết thật là "xôm tụ", nhưng trong giấc mơ khi càng ngày càng bay xa vợ, tôi hoảng hốt bật khóc. Tôi khóc vì biết giờ chấm dứt trên dương thế của tôi đã đến. Tôi khóc vì biết sẽ không bao giờ gặp lại vợ con, anh chị em, bạn bè, người thân quen thuộc. Tôi khóc vì biết sẽ không còn được chơi với bốn cháu ngoại, đặc biệt là hai cô sáng sớm weekend vào phòng vòi ông bà bật TV cho xem. Tôi khóc vì không còn thú tiêu khiển hàng ngày lau hồ bơi, cắt cỏ; và nhất là tôi khóc vì mới mua tám món đồ ở Costco mới toanh chưa dịp dùng đến.

Nỗi bực dọc nhất trong khi tôi bay càng ngày càng xa là cho dù nàng có gào thét, cho dù tôi cố gắng nói vĩnh biệt, chúng tôi không thể nào liên lạc được với nhau. Bao nhiêu năm vợ chồng liên hệ bỗng nhiên bị cắt nửa chừng như cúp điện, như đèn đứt bóng. Đèn tắt bất thình lình vĩnh viễn không khôi phục, không một ánh sáng, để lại một không gian tối mực như tờ.

Sự hoảng hốt vì chết thình lình xa vợ thân yêu không lời trăn trối thật sự rất ngắn vì tôi chợt bừng tỉnh. Trông lên trần nhà tối om nhưng có ánh đèn đỏ chỉ giờ 5:18 sáng, tôi nhận thức ngay là tôi vẫn còn sống. Không bút mực nào tả nỗi vui mừng khôn siết của tôi khi biết mình vừa trải qua một cơn ác mộng,

Vợ tôi nằm bên cạnh, trở mình hỏi: “Sao anh dậy sớm thế?”. Tôi thở dài nhẹ nhõm. Chúng tôi vẫn còn nói chuyện được với nhau, không như trong cơn ác mộng, không cách nào người chết nói chuyện với người sống. Ấy thế mà tôi biết là rất nhiều người tin là khi người thân ra đi, họ để lại những dấu hiệu liên lạc với người sống. Điều này đúng hay sai?

Trong sự tìm hiểu về Liên Lạc sau khi Chết (After Death Communications, ADC) vào năm 2011, Bác sĩ Streit-Horn khám phá là mọi người từ tất cả các chủng tộc, tôn giáo khác nhau, giầu hay nghèo, học thức nhiều hay ít, ai cũng cảm thấy sự hiện diện của người thân sau khi chết. Vợ/chồng nghĩ người chết liên lạc với mình nhiều hơn là người thường, và phụ nữ tin như thế nhiều hơn là đàn ông. 

Một thống kê cho thấy là 20% người Mỹ tin là người mới chết có liên lạc với mình. Lý do người ta tin có sự hiện diện của người mới mất vì tình cảm gắn bó, liên hệ thân mật với nhau trong bao nhiêu năm trên dương thế khiến tâm não không chấp nhận mọi liên lạc bỗng dưng bị cắt đứt thẳng thừng.

Từ xa xưa nhân loại đã cố gắng tìm cách liên lạc với người chết. Ở Anh Quốc vào thế kỷ thứ 19, các phụ nữ trưởng giả đã lập ra nhưng buổi cầu cơ sau khi họp nhau ăn bánh uống trà. Cuối thế kỷ thứ 19 nước Mỹ tràn ngập những nhà siêu linh học (pyschics) lừa gạt người khác là mình có thể liên lạc với người trong gia đình họ vừa mới chết. Sự lừa gạt này chấm dứt một phần nào khi nhà ảo thuật đại tài Houdini chứng tỏ cho thiên hạ biết là những người này chỉ dùng xảo thuật để lừa thiên hạ.

Khác với Việt Nam có nhiều con ma dữ tợn ai cũng "teo" như con ma vú dài, con ma nhà họ Hứa, ở Mỹ có nhiều cá nhân, hội đoàn hăng hái tìm ma, ngay cả TV cũng có show “Ghosts hunters – Săn ma” để xem ma có hiện hữu hay không. Tìm ma rất khó vì không một ai có bằng chứng hẳn hòi mà chỉ “cảm thấy” có ma, thí dụ như nghe cửa đóng, đèn điện chớp tắt, hơi lạnh thổi buốt da… Chưa ai thực sự đối diện hay liên lạc với ma (nhà ảo thuật đại tài Houdini hứa là sau khi chết sẽ trở về liên lạc nhưng vợ ông đợi chờ trong vô vọng), và ngay cả khi họ quả quyết là thấy bóng ma lảng vảng thì khi người ta đem máy chụp hình đến để "bắt" ma thì chẳng bao giờ nó xuất hiện để máy chụp hình ghi lại. Chưa một người nào thành công chụp hình ma. 

Show TV “Ghosts hunters – Săn ma” với bao nhiêu là máy quay phim chụp hình, máy móc phát minh có thể phát hiện "năng lượng" người chết phát ra, cũng chẳng tìm được một con ma nào. Có lẽ nếu họ phát minh ra máy phát hiện mùi hôi nách thì sẽ có nhiều cơ hội tìm ma hơn.

Một người tin Chúa theo đạo Công Giáo, Tin Lành hay Do Thái Giáo nhất định không thể nào tin có ma vì trong Kinh Thánh nói rõ ràng không có ma quỷ: người chết sẽ nằm yên dưới mấy thước đất cho đến khi Chúa trở lại. Kinh Thánh sách Truyền đạo (Ecclesiates) 9:5-6 viết: "Kẻ sống biết mình sẽ chết, nhưng kẻ chết không biết gì. Kẻ chết không còn phần thưởng gì nữa, ngay cả tên họ cũng vào quên lãng. ..Sự yêu thương, ghét bực, ganh tị của họ, tất cả đều mất hết. Họ không còn là một phần tử hoạt động trong thế gian dưới ánh mặt trời" ("For the living know that they will die, but the dead know nothing; they have no further reward, and even their name is forgotten. Their love, their hate, and their jealousy have long since vanished; never again will they have a part in anything that happens under the sun").

Không có ma quái nên Kinh Thánh cũng nói rất rõ đừng nghe những người lên đồng hay thầy bói. Sách Lê-vi Ký (Leviticus) 19:31 viết: "Các ngươi chớ cầu đồng cốt hay thầy bói; đừng hỏi họ, bởi vì họ mà các ngươi sẽ bị ô uế: Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi" ("Give no regard to mediums and familiar spirits; do not seek after them, to be defiled by them: I am the LORD your God").

Khoa học đến nay không bắt được ma nên chuyện người chết hiện về chắc chắn không có thật. Ở Mỹ có vài trường hợp người trong nhà nói nhà bị ma ám nhưng khi người ta đến điều tra thì phát giác bên trong tường bị mốc (mold) hoặc hơi gas trong nhà bị xì (nhà ở Mỹ tường rỗng, bên trong là ống nước, ống gas nên khi nước bị rò nổi mốc hay gas nếu bị xì thật ít thì khó phát hiện ngay được). Người trong nhà hít thở mốc hoặc hơi gas tạo ảnh hưởng thần kinh rối loạn.

Khoa học giải thích người ta tin sự hiện diện của hồn ma là vì họ vừa thình lình qua một cơn “sốc” vì người thân mất nên trí óc trở nên tưởng tượng. Một giải thích khác nữa là khi thân nhân chết, người ta thường bị mất ngủ vì lo lắng cho người bệnh trước đó, tạo ra điều kiện "ngủ khi tỉnh". Dù rằng trạng thái này rất ngắn trong tích tắc, nhưng nó tạo ra ảo giác là liên lạc với người chết.

Có một giải thích nữa người ta nghĩ có ma vì họ bị ảo giác, ảnh hưởng của electromagnetic field (tôi chẳng biết dịch là gì, "từ trường điện"? như những nhà ở gần dây điện cao thế) hay những siêu âm rất nhỏ infrasound người không nghe nhưng thú vật nghe được.

Electromagnetic field, infrasound là những thứ con người không thấy được, nhưng cái mụt trên đầu tôi chắc chắn không phải là kết quả của trí tưởng tượng. Nhất định là tuần tới tôi phải nói cho bác sĩ biết kẻo không nếu tôi chết vì nó thì vợ tôi phải tổ chức một buổi cầu cơ triệu hồn tôi về để hỏi nàng phải làm gì với tám bộ dồ mới toanh tôi mua ở Costco nhưng chưa có cơ hội dùng đến.

April 2019

Nguyễn Tài Ngọc
http://saigonocean.com/index.php/en/

Friday, June 28, 2019

Phong Tục, Tập Quán Nước Mỹ



Mỗi quốc gia có tập quán, văn hóa riêng biệt, việc gì người trong nước thấy bình thường chắc chắn sẽ có người ngoại quốc trợn mắt trừng trừng không hiểu. 


Xóm tôi ngày xưa có vợ ông Tôm Càng bán chè rong. Tôi không hiểu tại sao hàng xóm lại gọi là ông Tôm Càng vì tôi đã nghe người ta gọi như thế khi tôi còn nhỏ. Một lần bố tôi và tôi ngồi trên ban công nhìn xuống hẻm xem một bà gánh rong bán tầu hủ ngọt, ông Tôm Càng và đứa con nhỏ ngồi mà chỉ có ông ta ăn. Bố tôi chỉ trích ông ta thậm tệ, nói là làm sao một người cha có thể ăn một mình trước mặt con mà không cho con ăn. Nếu ăn thì, theo bố tôi, cả hai cha con phải cùng ăn.



Bài học ngụ ngôn bố dạy tôi nhớ mãi nên khi tôi lập gia đình, có con, mỗi lúc tôi thèm ăn món gì thì tôi trốn ăn... một mình, không bao giờ cho con biết!



Mỗi trưa khi nấu chè xong, bà ta đặt gánh ở hiên nhà trước khi đi bán. Một hôm tôi chơi rượt bắt, chạy luồn dưới gánh khi bị mấy đứa nhỏ khác rượt. Bà tóm tôi lại, bắt đi ngược trở lại dưới gánh. Bấy giờ tôi không hiểu tại sao, sau này lớn lên tôi mới biết những người bán hàng tin dị đoan là nếu chưa có ai mua mở hàng mà  có người chui qua dưới gánh là xui. Một niềm tin vô căn cứ.



Đây là những phong tục tập quán ở nước Mỹ khác biệt với Á Châu hay Âu Châu, tôi xin liệt kê -không xếp theo thứ tự- để người ngoại quốc đến Mỹ du lịch sẽ không bỡ ngỡ: 



1. Thuế hàng hóa (sales tax): Rất nhiều người ngoại quốc than phiền khi mua sắm ở Hoa Kỳ: họ tưởng giá niêm yết trên món hàng là giá phải trả, nào ngờ khi ra tính tiền thì bị tính thêm sales tax.



Giá niêm yết của một món hàng ở Mỹ chưa kể sales tax, sẽ được cộng vào khi tính tiền. Trong khi ở hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, giá niêm yết bán đã bao gồm thuế VAT -Value Added Tax. Ở Âu Châu, thuế VAT là 21.5%. Ở Việt Nam thuế VAT là 10%, đôi lúc cộng thêm thuế SCT - Special Sales Tax, 70%.



Nếu ai không thích trả thêm sales tax ở Mỹ thì đến bốn tiểu bang này mua sắm vì hoàn toàn không có thuế hàng hóa, giá sao bán vậy: Delaware, Montana, Oregon và New Hampshire. Có thêm tiểu bang  thứ năm Alaska cũng không đánh thuế hàng hóa, nhưng cho chính quyền địa phương tùy ý quyết định nên ở Alaska thuế hàng hóa rất thấp: chính quyền địa phương đánh thuế sales tax 1.69% .  



Còn lại 45 tiểu bang kia thì nơi nào cũng có sales tax. Thuế này bao gồm thuế tiểu bang, địa phương (như county), thành phố, và khác nhau khắp nơi.  Thí dụ như ở Las Vegas (tiểu bang Nevada), sales tax là 8.25%; ở New York City (tiểu bang New York), sales tax là 8.875%.



Ở California, tiểu bang và địa phương ấn định sales tax là 7.25% (tiểu bang 6% + địa phương 1.25%). Thế nhưng không phải chỉ có 7.25% vì thành phố cộng thêm thuế riêng của họ vào. Tôi liệt kê sau đây sales tax ở các thành phố California có người Việt đông nhất, thứ tự từ cao đến thấp: 



Los Angeles:  9.50%
San Jose:  9.25%
Garden Grove:  8.75%
San Diego:  7.75%
Simi Valley: 7.25%



Nói thí dụ một người mua một chiếc xe hơi ở California giá là $100,000 dollars. Giá này phải cộng thêm sales tax. Ở Los Angeles, sales tax  là $9500 dollars. Ở San Jose, sales tax là $9250 dollars. Ở Garden Grove, sales tax là $8750 dollars. Ở San Diego, sales tax là $7750 dollars, và ở Simi Valley, sales tax là $7250 dollars.



2. Nghỉ hè: Dân Mỹ đi nghỉ hè ít so với Âu Châu. Theo Hiệp Hội Du Lịch Hoa Kỳ, vào năm 2017 dân Mỹ đi vacation chỉ có 17.2 ngày.



Đây là các quốc gia mà dân đi du lịch nhiều nhất thế giới, tính theo ngày trong một năm (theo trang mạng Travel Channel):
- Đi nghỉ hè 30 ngày/ một năm:  Ba-Tây, Phần Lan, Pháp, Đức, Tây Ban Nha.
- Đi nghỉ hè 28 ngày/ một năm: Đan Mạch.
- Đi nghỉ hè 27 ngày/ một năm: United Arab Emirates.
- Đi nghỉ hè 25 ngày/ một năm: Thụy Điển, Áo, Na Uy, Thụy Sĩ.



Ba quốc gia nói tiếng Anh người Việt ở  nhiều nhất lại là một trong những quốc gia đi nghỉ hè ít nhất: 
- Đi nghỉ hè 17 ngày/ một năm: Hoa Kỳ.
- Đi nghỉ hè 14 ngày/ một năm: Úc, Canada.



Những quốc gia dân đi vacation nhiều nhất, 30 ngày nghỉ hè trong một năm, thì được sở làm trả một năm 30 ngày vacation có lương.  Trong khi ở Hoa Kỳ và Canda, nhân viên mới làm một năm chỉ được hãng trả 10 ngày (hai tuần) vacation có lương, 5 năm được hãng trả 15 ngày (ba tuần) vacation có lương, và 20 năm thì được hãng trả 20 ngày (bốn tuần) vacation có lương. Ở Úc, nhân viên mới bắt đầu làm năm thứ nhất đã được trả 20 ngày (bốn tuần) vacation có lương.



3. Nhà thuốc Tây: Ở khắp nơi trên thế giới, nhà thuốc Tây chỉ bán thuốc, không bán gì hơn. Trong khi ở Mỹ, nhà thuốc Tây thường chỉ là một góc nhỏ của một tiệm thật to bán chạp phô đủ thứ hầm bà lằng khác: thuốc, đồ chơi, đồ trang điểm, quần áo, nước uống, thức ăn, báo chí, thiệp chúc mừng, rửa hình..., trăm thứ khác nhau. Nói tóm lại là nếu cần những thứ lặt vặt dùng trong nhà thì đến nhà thuốc Tây mua.   



4. Nước soda uống thêm mấy lần cũng không tính tiền: Một khi đã trả tiền mua một ly nước soda, những tiệm ăn fast food như MacDonald's, Burger King, và ngay cả phần lớn các nhà hàng đều cho uống thêm vô giới hạn, miễn phí. Trái lại, vào năm 2017, Pháp cấm tiệm ăn không cho khách uống ly soda thứ hai miễn phí vì không muốn dân Pháp... mập.



5. Mua mà không thích? Trả lại!: Hầu hết các hãng lớn ở Hoa Kỳ đều cho phép khách mua trả lại món hàng nếu không thích. Amazon, Costco, eBay, WalMart, Sam's Club, Lowe's, Home Depot.., đều cho phép khách trả lại hàng đã mua.



Tôi mua hầu hết mọi thứ cần dùng trên Internet. Khi tiệm gửi hàng đến nhà, bên trong hộp ngoài hóa đơn thì còn có giấy tờ, nhãn hiệu địa chỉ, để phòng trường hợp tôi không thích thì gửi trả lại, họ sẽ hoàn tiền. Costco có lẽ là tiệm số Một vô địch cho phép khách trả lại món đã mua thật dễ dàng: ngoài việc mất hóa đơn và những món hàng đã mở không còn hộp như TV vẫn trả lại được, tôi thấy có người ăn trái cây nửa chừng đem trả lại, thế mà Costco cũng hoàn tiền!



6. Tip - Tiền “bồi dưỡng”: Tất cả dịch vụ đều trông đợi khách cho tip: nhà hàng, taxi, cắt tóc...Không như ở Japan hay Úc thì ngược lại: khách đừng bao giờ để lại tip.



7. Coffee to go:  Ở Việt Nam và Âu Châu, người ta đến quán cà phê ngồi nhâm nhi tán chuyện gẫu, ngắm ông đi qua bà đi lại. Quán cà phê là nơi tụ tập của các đại văn hào bàn thảo đủ mọi đề tài, từ chính trị đến thể thao, xã hội, gia đình, chuyện tình Lan và Điệp. Thế nhưng ở Mỹ, phần đông người ta mua cà phê to go,  họ vừa đi, vừa lái xe vừa uống, mang vào sở, hoặc đem về nhà.



Một người Mỹ cầm ly cà phê Starbucks đi ngoài đường hay ngồi trong xe hơi là chuyện thường tình. Có thể lý do người Pháp không cầm ly cà phê đi ngoài đường vì người Pháp uống tách cà phê expresso rất nhỏ, trong khi cà phê Mỹ thì ly to bằng thùng phi, không thể nào có thì giờ ngồi trong quán uống hết ly cà phê được.



8. Uống nước lạnh phải có đá: Người Mỹ qua Âu Châu ai cũng than phiền là khi vào tiệm mua soda hay uống nước lạnh, người ta không cho đá cục. Phải xin thì mới được, và nếu cho thì chỉ được vỏn vẹn vài cục đá nhỏ. Người Mỹ thì khác, uống soda hay nước lạnh thì ly phải đầy đá cục, như thế mới thỏa chí tang bồng.



9. Tiền giấy: Tất cả tiền giấy của Mỹ từ 1 dollar đến 100 dollars có cùng một kích thước chiều rộng và chiều dài như nhau. Ngay cả mầu tiền cũng chỉ là một mầu xanh lá cây, hơi khác đậm nhạt một tí. Năm 1929, vì lý do nếu tất cả tiền tệ cùng một kích thước thì dễ nhận diện tiền giả mạo và ấn phí đỡ tốn kém, Hoa Kỳ đổi tiền như hiện giờ: tất cả cùng cùng một khổ dài và rộng.



10. Ngày/Giờ và Số với dấu chấm/phẩy: Người Mỹ viết Tháng/Ngày/Năm, 06/15/2019, trong khi cả thế giới viết Ngày/Tháng/Năm, 15/06/2019. Giờ giấc thì Mỹ không dùng giờ quân đội 19 giờ là 7 giờ tối, mà dùng AM/PM để phân biệt sáng và chiều, 7AM là 7 giờ sáng, 7PM là 7 giờ tối.



Dấu chấm phẩy trong con số ở Mỹ cũng dùng ngược lại thế giới: 1,000.15 là một nghìn, lẻ 15, trong khi cả thế giới viết là 1.000,15.



11. Baby shower: Người Việt, người Tầu, và ngay cả người Pháp, không tổ chức party mừng đứa bé sắp sinh ra đời vì sợ xui có thể có chuyện không may xẩy đến bào thai (mình chỉ tổ chức ăn đầy tháng sau khi đứa bé sinh).  Ở Mỹ khi người mẹ có bầu vào khoảng tháng thứ 7 hay thứ 8, các cô gái bạn bè tổ chức một buổi party gặp nhau - chỉ có phụ nữ, không có đàn ông -  để tặng quà con nít cho người mẹ. Party này gọi là baby shower. Trước đó, người mẹ viết xuống những thứ mình sẽ cần dùng chẳng hạn như nôi, quần áo, đồ chơi, car seat.... Bạn bè sau đó cứ theo danh sách ấy phân chia nhau chọn một thứ để mua và tặng bà bầu ở buổi baby shower party.



12. Ăn cơm và ngủ tối sớm:  Người Mỹ ăn cơm tối rất sớm, vào khoảng 6:30 chiều. Chúng tôi có đi cruise hai lần với vợ chồng anh vợ tôi, sống ở Paris. Giờ ăn tối trên tầu có hai suất, 6 và 8 giờ tối. Chúng tôi chọn 6 giờ tối. Hai người Tây này than trời như bọng vì nói ăn tối 6 giờ, ngay cả 8 giờ là quá sớm. Họ muốn ăn vào lúc 9 giờ!  



Ăn sớm, ngủ sớm. Ban tối 9 giờ, 10 giờ ở Mỹ đường phố vắng tanh như chùa bà Đanh vì mọi người đã vào chuồng ngủ.       



13. Sữa, bình một gallon:  Tủ lạnh nhà người Mỹ nào cũng có một bình sữa tươi to tướng. Lần đầu tiên tôi có kinh nghiệm uống sữa tươi của Mỹ là khi học Tiểu học Phan Đình Phùng. Song song với được phát bánh mì không ăn cho đỡ đói, lớp nào cũng phải xếp hàng vào khu nhà bếp của trường để uống sữa tươi. Nhà bếp của trường tiểu học Việt Nam bẩn kinh khiếp, chung quanh đen đúa, nhớp nháp. Một hàng ly có sẵn sữa đã chờ đón sẵn. Mỗi cậu đi ngang qua chỉ có việc lấy một ly uống. Uống sữa là một việc bắt buộc, không có sự chọn lựa không muốn uống nên có giám thị đứng ngoài kiểm soát mồm của mỗi đứa để biết chắc là không đứa nào được thoát. Nhiều đứa không quen sữa tươi quái đản này nên vừa qua khu vực giám sát bức tường Đông Bá Linh là nhổ toẹt phần sữa còn ngậm trong mồm xuống đất. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ hiệu công-ty làm sữa tươi chúng tôi uống: Foremost.



Khi mới sang Mỹ, hai anh em tôi ở chung với một cặp vợ chồng Mỹ. Ở Việt Nam ngày nào cũng ăn cơm, sang Mỹ không có cơm nên lúc nào tôi cũng thấy đói. Bữa cơm tối mỗi người đều có một ly sữa tươi nên tôi "nốc" hết không còn dư một giọt để được "no". Cùng một loại sữa tươi ngày xưa Tiểu học tôi uống không nổi thì ở Mỹ chỉ một năm sau là tôi ghiền nó hơn ghiền xì-ke, ăn cơm tối lúc nào cũng phải uống sữa. 



14. Nhận quà nên mở ngay: Ở Việt Nam sau khi nhận quà, mình đem về nhà mở ra xem trong sự kín đáo. Trái lại ở Mỹ, một khi nhận quà thì mình mở ra xem trước mặt người tặng mình món quà, và dĩ nhiên là ngoài tiếng cảm ơn, mình nên khen lấy khen để là món quà quá đẹp, có ý nghĩa nhiều hơn là bánh chưng Tiết Liêu nấu.



Tôi thấy phong tục này của Mỹ hay hơn phong tục của Việt Nam. Một người đã có lòng tặng quà thì mình nên cảm ơn người ta ngay tại chỗ để người ta không thấy phí thời giờ và bạc tiền mua tặng.



15. Mạnh ai nấy trả: Khi đi ăn tiệm chung một nhóm, với người Việt thì thông thường người rủ ngu muội anh dũng hy sinh (đáng được phong cho huy chương anh dũng bội tinh) trả tiền cho tất cả mọi người. Rất thường tình là cũng có lúc người khác giành trả, và dĩ nhiên là người ấy cũng ngu muội trả cho tất cả chứ không chỉ trả riêng cho vợ chồng mình.



Người Mỹ thì khác hoàn toàn. Không cần biết ai rủ, mỗi người chỉ trả riêng cho phần của mình. Thành ra nếu ai có bạn Mỹ rủ đi ăn, uống nước, nhớ mang tiền dollar theo.



Ngày xưa khi còn đi làm, tôi và ông chủ người Nhật đi ăn trưa chung, và mỗi lần trả tiền thì một người luôn luôn trả cho cả hai. Một hôm tình cờ ngồi ở bàn sau lưng tôi là một cặp vợ chồng Mỹ cùng làm trong sở. Hai người đều rất thành công và có chức vụ quan trọng, nhưng đều đã ly dị một lần bây giờ mới lấy nhau. Cả hai đều đã có nhà; nhà ai người nấy giữ, không đổi thành của chung. Đến lúc trả tiền, tôi nghe họ nói chuyện mà không tin vào chính tai của mình. Bà vợ nói không mang theo tiền. Ông chồng nói được không sao, ông ta sẽ trả, và nhắc bà ta là hôm nay bà ấy thiếu mấy dollars, số tiền ăn trưa hôm đó!



Một người có thể đoán mức độ văn minh của một quốc gia qua phong tục của họ. Việt Nam còn quá chậm tiến so với Hoa Kỳ. Sự chậm tiến đó biểu lộ qua tập quán của chúng ta còn nhiều điều mê tín dị đoan, phần lớn là bắt chước theo người Tầu. Điển hình là phong tục đốt giấy tiền vàng mã, bắt nguồn từ Trung Quốc. Những người đốt vàng mã tin rằng thứ gì họ đốt thì thân nhân của họ sẽ lãnh đủ ở dưới âm phủ: tiền, vàng, xe hơi, nhà lầu.



Hành động này không những chứng tỏ sự mê tín mà còn tham lam, chỉ tốn vài xu đốt giấy mà người chết được của cải vàng bạc? Sách vở nào nói có âm phủ, và dưới âm phủ dùng tiền hay vàng? Làm sao biết người chết còn sống dưới âm phủ? Ở trần gian một người muốn gửi tiền cho người khác thì phải có địa chỉ, tên tuổi, ngày sinh thì tiền mới đến tận tay người nhận. Đốt mà không ghi địa chỉ ở đâu thì làm sao đến tay người nhận? 



Điều đáng ngạc nhiên là sự mê tín của người Việt chúng ta vẫn tồn tại không mấy phần thuyên giảm từ thời đại này sang thời đại khác. Hay có thể là họ đúng chứ không sai? 



Nếu thế thì tôi sẽ dặn vợ là khi tôi chết, đốt cho tôi vài chục cô da trắng tóc vàng bằng giấy để tôi sống đời vua chúa với nhiều cung phi dưới địa ngục, một ước mơ của quý ông mà trên trần gian không thể nào thực hiện được.



Nguyễn Tài Ngọc

Blog Archive