Thursday, August 13, 2026

NHỮNG LÁ ĐỎ ĐEN

Có những gia đình, nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ họ chẳng còn gì phải lo.

Không biệt thự, không xe sang chất đầy garage, nhưng có căn nhà đã trả gần xong, có hai đứa con ngoan và có một bữa cơm chiều luôn đủ bốn người.

Gia đình anh chị từng là một gia đình như thế.

Hai vợ chồng từng mở một tiệm tạp hóa nhỏ ở Houston. Những năm đầu, khách quen đông, hàng hóa ra vào đều đặn, cuộc sống tuy không giàu nhưng ổn định.

Rồi những tiệm lớn của người Ấn mọc lên ngày càng nhiều. Họ nhập hàng số lượng lớn, bán rẻ hơn vài đồng một món. Khách quen bắt đầu thưa dần.

Một người nói thật với anh:
“Không phải tụi tôi không thương anh chị, nhưng bên kia rẻ hơn. Một tháng cộng lại cũng tiết kiệm được cả trăm.”

Anh chỉ cười.
Ai cũng phải lo cho túi tiền của gia đình mình trước.
Thay vì cố giữ đến khi thua lỗ, anh chị quyết định bán tiệm lúc nó vẫn còn giá trị. Số tiền ấy đủ trả hết căn nhà và dành một khoản cho hai đứa con học đại học.

Sau hơn hai mươi năm ở Mỹ, lần đầu tiên họ không còn phải chờ đến ngày trả mortgage.
Anh làm đủ việc lặt vặt, khi sửa nhà, lúc cắt cỏ, chở đồ. Rảnh thì chăm khu vườn phía sau. Cuối tuần, anh xem football và cá cược vài trận với bạn bè.
Anh khá có số, thắng nhiều hơn thua, nhưng luôn có nguyên tắc:
Tiền sinh hoạt là tiền sinh hoạt.
Tiền cá cược là tiền cá cược.
Thắng thì dừng.
Thua cũng dừng.
Với anh, đỏ đen chỉ là một cuộc vui có giới hạn.

Chị làm nail ba, bốn ngày mỗi tuần. Chị khéo thu vén, một đôi giày mang nhiều năm, cái chảo cũ vẫn tiếc chưa thay. Có bao nhiêu tiền, chị đều nghĩ đến chồng con trước.
Nhìn bốn người ăn cơm ngoài hiên mỗi tối, bạn bè thường nói:
“Gia đình này chắc chẳng còn gì phải lo.”
Không ai ngờ tất cả sẽ thay đổi từ một quyết định tưởng như rất bình thường.

xxx
Gia đình bên ngoại của chị ở một tiểu bang khác đang thiếu thợ nail. Khách đông đến mức phải từ chối mỗi ngày.
Mẹ và các chị gọi:
“Út qua đây làm một thời gian đi.”

“Tiền chia cho người nhà còn hơn thuê người ngoài.”

Chị bàn với chồng:
“Em qua giúp mẹ với mấy chị. Kiếm thêm được bao nhiêu thì để dành cho hai đứa nhỏ.”

Anh nhìn hai đứa con, một đứa mười sáu, một đứa mười lăm. Chúng đã đủ lớn để tự lo nhiều việc.
Cuối cùng, anh gật đầu:
“Em đi đi. Ở nhà để anh lo.”

Mấy ngày trước khi chị lên đường, anh đã mang chiếc Mercedes đi thay nhớt, kiểm tra thắng và thay cả bốn vỏ xe.
Đến lúc đưa chị đi, cả gia đình đứng ngoài driveway. Anh nhìn chị rồi dặn:
“Kiếm được thì tốt. Không thì về. Nhà mình đâu có thiếu.”
Cả gia đình ôm nhau.
Không ai biết đó là ngày cuối cùng mái nhà ấy còn nguyên vẹn.

Ba tháng đầu, mọi chuyện đều tốt đẹp.
Tiệm đông khách, tiền tip nhiều. Tháng nào chị cũng bỏ tiền vô tài khoản chung.
Buổi tối, chị gọi về Houston. Hai đứa con tranh nhau kể chuyện ở trường. Anh cầm điện thoại đi quanh vườn:
“Cây tắc của em có trái rồi.”
“Cà chua cũng đỏ mấy trái.”
Chị cười:
“Mấy bữa nữa em bỏ tiền vô bank, anh chuyển qua saving nghen.”
Đó vẫn là người phụ nữ ngày nào.
Tiền kiếm được luôn nghĩ đến chồng con trước.

Nhưng rồi, sau giờ đóng cửa, mẹ về nghỉ, các chị trở về với gia đình riêng, chỉ còn chị trong một căn phòng đầy đủ mọi thứ…
Ngoại trừ đôi lúc tiếng mẹ chị từ bên ngoài vọng vào, căn phòng yên vắng đến lạ.
Ở Houston, giờ này cả nhà chắc đang ngồi ăn cơm.
Còn chị chỉ nghe tiếng máy lạnh chạy đều trong căn phòng trống.
Những cuộc gọi về nhà ngày một ngắn.
“Anh ăn cơm chưa?”
“Rồi.”
“Hai đứa đâu?”
“Đang học.”
“Ừ… em ngủ nghen.”
Cúp máy, căn phòng lại chìm vào im lặng.

Một tối cuối tuần, có người rủ:
“Đi casino không? Ngồi chơi cho đỡ buồn.”
Chị từng đến casino với chồng vài lần. Mỗi lần, hai người đổi vài trăm đô, chơi hết thì về. Khi thắng, anh vẫn kéo chị đứng dậy:
“Đủ rồi.”
Khi thua, anh cũng cười:
“Mai còn đi làm.”
Nhưng tối hôm đó, lần đầu tiên chị bước vào casino mà không có anh bên cạnh.
Không có người nhắc:
“Thôi em.”
“Mình về.”

Chị đổi một trăm đô.
Thua rất nhanh.
Một người bên cạnh chỉ sang bàn Baccarat:
“Qua đó chơi đi. Tiền đi chậm hơn kéo máy.”
Chị đặt Banker.
Thắng.
Đặt tiếp.
Lại thắng.
Chưa đầy nửa giờ, hai trăm đô thành hơn năm trăm.
Ngồi trong xe, chị nhìn xấp tiền trong tay và nghĩ:
“Mình chỉ ghé chơi một chút mà kiếm gần bằng một ngày đi làm.”
Đêm đó, chị ngủ rất ngon.
Không hẳn vì thắng tiền.
Mà vì lần đầu tiên sau nhiều tháng, chị đã quên mình cô đơn.

Một tuần sau, chị quay lại.
Lần này, chị thắng gần một ngàn đô.
Một ý nghĩ bắt đầu xuất hiện:
“Nếu mỗi tuần thắng một lần như vậy, mình đâu cần làm nhiều nữa.”
Đó là hạt giống đầu tiên của bi kịch.
Từ một tuần một lần thành hai lần.
Từ một trăm đô thành vài trăm.
Chị mua một cuốn sổ nhỏ, ghi từng ván bài:
Banker.
Player.
Banker.
Tie.
Chị bắt đầu tin Baccarat không chỉ là may rủi. Nếu quan sát đủ lâu, ghi cầu đủ kỹ, mình có thể thắng nhiều hơn thua.

Những tháng đầu, chị vẫn gửi tiền về nhà.
Anh nhìn số dư trong tài khoản, hoàn toàn yên tâm.
Anh cười:
“Em làm bên đó chắc giàu lắm.”
Chị cũng cười:
“Giàu gì. Khách đông thôi.”
Chị không hẳn nói dối.
Khách thật sự rất đông.
Chỉ có điều, tiền chị kiếm được bắt đầu không còn trở về với gia đình nữa.
Đến tháng thứ năm, số tiền gửi về ít dần.
Tháng thứ chín, gần như không còn.
Anh vẫn tin tiệm lúc đông lúc vắng. Anh còn động viên:
“Không sao đâu em. Khách ít thì nghỉ ngơi.”
Nghe chồng nói, chị thấy nhói trong lòng.
Nhưng cảm giác ấy biến mất mỗi khi chị bước qua cánh cửa casino.
Ngày trước, tan làm là chị gọi về Houston.
Bây giờ, tan làm là chị nghĩ nên đặt Banker hay Player.

Một đêm, chị thua gần hai ngàn đô.
Ngồi trong xe, chị khóc và thề:
“Đủ rồi. Mình sẽ không quay lại nữa.”
Nhưng tối hôm sau, chiếc Mercedes lại chạy về phía casino.
Chị chỉ muốn lấy lại đúng hai ngàn đô đã mất.
Rồi sẽ nghỉ.
Từ đêm ấy, chị không còn đến casino để giải trí.
Chị đến để đòi lại tiền.
Và càng thua, chị càng tin mình sắp thắng.
Tiền tip hết.
Tiền lương hết.
Túi hiệu, đồng hồ, nữ trang và những đôi giày đắt tiền lần lượt được bán đi.
Mỗi lần bán, chị đều tự an ủi:
“Lấy lại được tiền, mình sẽ mua món khác đẹp hơn.”
Nhưng chẳng món đồ nào quay trở lại.
Tất cả nằm lại trên bàn Baccarat.
Có đêm chị thắng năm, sáu ngàn đô và tin mình có năng khiếu.
Chị nhớ rất rõ những lần thắng.
Nhưng chưa bao giờ cộng lại những đêm đã thua.

Một ngày, chị gọi về Houston:
“Anh gửi title chiếc Mercedes qua cho em. Em ở đây lâu rồi, cần đổi bằng lái với registration.”
Anh thấy hợp lý.
Chiếc xe đã trả hết, vốn cũng mua cho vợ. Anh ký title rồi gửi overnight.
Hơn một tuần sau, chiếc Mercedes được bán.
Không ai trong gia đình biết.
Số tiền bán xe vừa vào tay, chỉ vài ngày sau đã gần như không còn.
Rồi chị báo với chồng rằng bảo hiểm xe và bảo hiểm sức khỏe bên ấy gần chín trăm đô mỗi tháng.
“Em sẽ tự rút trong tài khoản chung. Anh thấy tiền rút thì biết nghen.”
Anh đồng ý.
Từ đó, mỗi tháng gần chín trăm đô đều đặn biến mất khỏi tài khoản gia đình.
Anh vẫn nghĩ mình đang trả bảo hiểm cho một chiếc xe đã không còn tồn tại.

Khi tiền ấy cũng không đủ, chị mở credit card dưới tên chồng.
Tên, ngày sinh, số Social Security, thu nhập — sống với nhau hơn hai mươi năm, chị đều biết.
Chỉ có mailing address được đổi về nhà mẹ.
Ban đầu, các ngân hàng khá dễ dàng chấp thuận, hạn mức cho vay cũng tương đối cao. Nhưng về sau, khi chị liên tục nộp đơn vay, một số nơi bắt đầu từ chối; nơi nào còn chấp thuận thì cũng chỉ cho vay vài ba ngàn đô.
Cash advance.
Balance transfer.
Tiền nợ cứ đẩy từ thẻ này sang thẻ kia để lấy tiền lời nhẹ cũng như để tránh để tránh bị trả nợ mỗi tháng .
Mẹ thấy thư gửi về ngày càng nhiều, hỏi:
“Sao giấy tờ của con nhiều vậy?”
Chị chỉ cười:
“Giấy tờ công việc thôi mẹ.”
Không ai biết trong những phong bì ấy là từng món nợ đang âm thầm giết chết một gia đình cách đó hơn một ngàn dặm.

Khi credit card cạn hết hạn mức, chị bắt đầu vay bạn bè.
“Anh đang cần xoay vốn.”
“Em mượn giùm ảnh ít bữa.”
“Qua tháng là trả.”
Mọi người biết chồng chị là người đàng hoàng nên tin.
Người đưa năm ngàn.
Người cho mười ngàn.
Không ai biết người đàn ông được nhắc đến trong những cuộc vay mượn ấy chưa từng cầm một đồng.
Rồi những cuộc điện thoại đòi nợ gọi về Houston.
“Ủa, chị nói anh cần tiền nên tụi em mới cho mượn.”
Anh chết lặng.
Anh bắt đầu gọi lại những số điện thoại từ Citi, Discover và các ngân hàng anh chưa từng mở thẻ.
Mỗi cuộc gọi là một con số.
Mười ngàn.
Hai mươi ngàn.
Có khoản còn nhiều hơn.
Điểm tín dụng của anh rơi xuống từng ngày.
Đêm ấy, anh khóa tài khoản chung, khóa những chiếc thẻ còn có thể khóa rồi gọi cho vợ:
“Anh lên đón em về.”
Chị im lặng rất lâu.
“Em còn phải giúp mẹ.”
“Ít hôm nữa em về.”
Anh không cãi.
Anh đặt vé máy bay.
Anh vẫn tin chỉ cần đưa được vợ rời khỏi nơi ấy, gia đình vẫn còn cứu được.

Trên chuyến bay, anh nghĩ sáng hôm sau hai vợ chồng sẽ lái chiếc Mercedes về Houston. Nếu mệt, họ sẽ nghỉ khách sạn dọc đường.
Đó sẽ là chuyến xe đưa cả nhà bắt đầu lại.
Anh nhắn cho hai đứa con:
“Ba mới landing. Chuẩn bị đón mẹ về.”
Ở Houston, con gái thay drap mới cho phòng mẹ.
Con trai ra vườn hái mấy trái cà chua chín đỏ mà mẹ thích.
Cả hai đều chờ.

xxx
Khi gặp lại, anh gần như không nhận ra vợ.
Da chị xám đi.
Mắt thâm quầng.
Người gầy rộc.
Trong khoảnh khắc, anh còn nghĩ có lẽ mình đã nghi oan. Biết đâu chị đang mắc bệnh nhưng giấu gia đình.
Anh hỏi:
“Em có bệnh gì không mà sao bơ phờ dữ vậy?”
Chị tránh ánh mắt chồng.
Anh nói:
“Thu dọn đồ đi. Mai mình về.”
Rồi anh hỏi:
“Xe đâu? Để anh kiểm tra nhớt với bánh xe.”
Chị cúi mặt:
“Xe đang sửa.”
“Sửa ở đâu?”
“Em cho người quen mượn.”
“Thì gọi họ đem về.”
Chị bật khóc.
Rất lâu sau mới nói được ba chữ:
“Em bán rồi.”
Anh tưởng mình nghe nhầm.
“Bán hồi nào?”
Chị im lặng.
“Tiền đâu?”
Vẫn là im lặng.
Anh đặt báo cáo tín dụng và những bản sao kê trước mặt vợ.
“Anh chỉ muốn em nói thật.”
Chị nói mình kẹt tiền.
Nói tiệm chậm.
Nói phải phụ mẹ và các chị.
Nói tiền bán xe đã dùng trả nợ và lo chuyện linh tinh.
Những câu trả lời nghe qua đều có vẻ hợp lý, nhưng không câu nào đi đến tận cùng sự thật.
Anh hỏi:
“Còn chín trăm đô mỗi tháng em nói để trả bảo hiểm?”
“Em mượn tạm một phần.”
“Xe bán rồi, em đóng bảo hiểm cho chiếc xe nào?”
Chị không nói được nữa.
“Còn những credit card đứng tên anh?”
“Credit của em không tốt. Đứng tên anh dễ được duyệt hơn.”
“Tại sao gửi thư về nhà mẹ?”
“Em sợ anh hiểu lầm.”
Anh bật cười.
Một nụ cười buồn hơn tiếng khóc.
“Anh hiểu lầm, hay em sợ anh biết?”
Nước mắt chị rơi xuống.
“Em không biết mình nợ bao nhiêu nữa.”
“Thiếu đâu em vay đó.”
“Em cứ nghĩ chỉ cần thắng một lần lớn là sẽ trả hết.”
Đến câu ấy, anh không cần hỏi thêm.
Anh đã hiểu chiếc xe đi đâu.
Hiểu chín trăm đô mỗi tháng đi đâu.
Hiểu những credit card và những khoản vay đã biến mất ở đâu.
Điều làm anh đau nhất không phải số tiền.
Mà là người phụ nữ từng chia sẻ với anh từng chuyện lớn nhỏ đã dùng hết lời nói dối này đến lời nói dối khác để che giấu một cuộc sống hoàn toàn khác.
Dù vậy, anh vẫn nắm tay vợ:
“Xe mất thì thôi.”
“Tiền mất mình làm lại.”
“Nợ, hai vợ chồng cùng trả.”
“Em về Houston với anh.”
“Hai đứa nhỏ đang chờ mẹ.”
Chị ôm chồng, khóc như một đứa trẻ.
Chị xin lỗi.
Hứa sẽ bỏ.
Hứa sẽ trở về.
Anh lại tin.
Có lẽ đó là lần cuối cùng anh còn có thể tin chị.

xxx
Tối ấy, chị nói muốn sang nhà các chị chào mọi người trước khi về.
“Em đi một chút rồi về.”
Anh gật đầu.
Chín giờ.
Mười giờ.
Mười một giờ.
Điện thoại không ai bắt máy.
Đến một giờ sáng, anh mượn xe đi tìm vợ.
Nhà các chị đều đã tắt đèn.
Anh chợt nhớ đến một nơi.
Anh quay đầu, chạy thẳng về phía casino.
Bên trong, đèn vẫn sáng lạnh. Tiếng máy nổ, tiếng người hò reo, tiếng quân bài chạm xuống mặt bàn.
Đi ngang bàn Baccarat thứ ba, anh khựng lại.
Chị đang ngồi đó.
Trước mặt vẫn là cuốn sổ nhỏ.
Tay cầm cây bút.
Mắt dán vào từng quân bài.
Người chia bài mỉm cười:
“Welcome back.”
Một người chơi quen kéo ghế:
“Ngồi đây nè.”
Nhân viên phục vụ đặt xuống ly nước mà không cần hỏi.
Tất cả đều nhớ chị.
Như nhớ một người thuộc về nơi ấy.
Anh đứng phía sau rất lâu.
Chị biết chồng đang ở đó nhưng không quay lại.
Chị chỉ nói:
“Anh về trước đi.”
“Em chơi xong ván này.”
Một ván.
Rồi một ván nữa.
Gần sáng, chị vẫn không đứng dậy.
Anh đặt tay lên vai vợ:
“Em, mình về nhà thôi.”
Chị vẫn nhìn bàn bài.
“Em chưa thể về.”
“Em phải lấy lại những gì em đã mất.”
Anh nhìn người phụ nữ từng tiếc mua một đôi giày mới, từng chắt chiu từng đồng cho con, từng ngồi bên anh trong những bữa cơm ngoài hiên.
Người phụ nữ ấy dường như đã không còn.
Anh khẽ gật đầu:
“Được.”
“Anh sẽ nói với hai con là mẹ chưa về được.”
Anh quay lưng.
Ra đến cửa casino, anh dừng lại một lần.
Không phải để chờ.
Mà để chào tạm biệt người vợ của mình.
Anh biết người phụ nữ anh yêu đã ở lại phía sau cánh cửa ấy.

xxx
Ít lâu sau, họ ly hôn.
Anh trở về Houston với hai đứa con và những khoản nợ mình chưa từng được cầm trên tay.
Ở tuổi nhiều người đã nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, anh bắt đầu học nail.
Đôi bàn tay từng quen cầm cuốc, sửa nhà và chăm cây trở nên vụng về trước cây dũa nhỏ.
Anh tập từng đường sơn.
Từng lớp bột.
Ban ngày làm ở tiệm.
Tối về nấu cơm, giặt đồ rồi hỏi con chuyện học hành.
Không ai biết anh mỏi mệt đến đâu.
Người ta chỉ thấy sáng nào anh cũng đi làm.
Từng bộ móng nhỏ giúp anh trả những món nợ không phải do mình gây ra.
Từng ngày làm nail giúp hai đứa con đi hết con đường đại học.
Năm tháng rồi cũng trả lại cho anh một tiệm nail ổn định, hai người con trưởng thành và một người phụ nữ khác biết trân trọng một bữa cơm gia đình.
Còn chị, đôi khi vẫn có người nhìn thấy dưới ánh đèn lạnh của casino.
Mái tóc bạc hơn.
Làn da xám đi.
Trước mặt vẫn là cuốn sổ ghi kín:
Banker.
Player.
Không phải nghề nail đã đưa chị ra khỏi mái nhà năm ấy.
Chính những lá bài đỏ đen đã giữ chị lại.
Còn nghề nail, bằng những tháng ngày lưng mỏi và đôi bàn tay không ngừng làm việc, đã giúp anh trả hết những món nợ, nuôi hai con trưởng thành và nhặt lại từng mảnh cuộc đời mình.
Ngày trước, anh từng bay hơn một ngàn dặm để đón chị về.
Nhiều năm sau, anh mới hiểu:
Người không muốn trở về thì không ai có thể đưa về được.
Anh đã có một mái nhà mới.
Chị vẫn còn chiếc ghế quen trong casino.
Chỉ tiếc bữa cơm từng có ba, mẹ và hai đứa con ngồi bên nhau ngày ấy…
Sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Thơ Thơ – Cẩm Tú
Tác giả “Bàn Tay Việt Trên Đất Mỹ | Đế Chế Nails tại Hải Ngoại”

V Vụ Đại Biểu Quốc Hội Nguyễn Sỹ Cương Tông C.hết Nữ Sinh Ở Hà Nội Cho Ai Chưa Biết!

Cho tới ngày hôm qua thì theo thống kê, mxh Threads đã đạt được hơn một triệu bài viết để réo tên ông Đại Biểu Quốc Hội Nguyễn Sỹ Cương. 

Tại sao GenZ lại phản ứng mạnh mẽ tới như vậy? Đặt mình vào vị trí của người trong cuộc, chúng ta sẽ hiểu rằng đằng sau hai chữ “tai nạn” là cả một cuộc đời đã bị lấp phủ bởi bạo quyền và quan hệ. Câu chuyện của em Đỗ Ngọc Phương Thùy, sinh năm 2007 là một trong những tiếng sét cuối cuối cùng để phá đi cái tĩnh lặng của sự thờ ơ.

Trưa ngày 30 tháng 5 năm 2025, khoảng 13 giờ 15 phút, trên đường Nguyễn Huy Tự, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, chiếc BMW do ông Nguyễn Sỹ Cương, 64 tuổi, trong tình trạng say xỉn điều khiển, đã tông trực diện với chiếc xe máy đi chiều ngược lại. Trên chiếc xe máy là hai cha con. Người cha cầm lái, phía sau là cô con gái 18 tuổi Chuẩn bị bước vô ngưỡng cửa Đại Học. Báo chí lúc đó chỉ dám gọi tên đối tượng bằng ba chữ viết tắt: NSC.

Chi tiết từ người dân kể lại, chiếc BMW khi chạy tới số 34 Nguyễn Huy tự đã tông trực diện vô xe máy của hai cha con. Cú tông khủng khiếp tới nỗi phần đầu của cả chiếc BMW lẫn chiếc xe máy đều bị biến dạng nghiêm trọng, nếu không có gốc cây, cái cây mà bây giờ người ta gọi là “cây BMW” thì không biết sẽ còn bao nhiêu người nằm ở dưới bánh xe của nó. Người cha bị gãy chân. Còn cô bé 18 tuổi tội nghiệp bị đ.ứt rời chân phải. Còn ông Cương thì nhanh như cắt, lập tức trốn khỏi hiện trường trên một chiếc xe máy của ai đó.

Tôi phải nói thêm, nếu chỉ viết “một nữ sinh 18 tuổi bị đ.ứt rời chân” thì vẫn chưa đủ để người ngoài hình dung chuyện gì đã xảy ra với cơ thể của em. Những thông tin về tình trạng thương tích của cô bé như sau: “chân phải tổn thương nghiêm trọng, đa chấn thương, những tổn thương nặng ở nhiều vùng trên cơ thể”. Lúc xảy ra tai nạn, em phải nằm trong tình trạng đau đớn, mất m.áu liên tục khoảng 20 phút mà không ai đưa em đi cấp cứu. Chỉ duy nhất có một vị bác Si qua đường đã sơ cứu cho em bất chấp công an đã xuất hiện tại hiện trường gần như ngay lập tức.

Tôi chỉ muốn quý vị thử hình dung: em sinh năm 2007, mới 18 tuổi. Ở cái tuổi mộng mơ, đẹp nhất đời người, em đang nghĩ tới kỳ thi, trường đại học ước mơ, ngành mình sẽ học, bạn bè mình sẽ gặp, thành phố mình sẽ sống, những chuyến đi mình chưa từng đi và một cuộc đời rực rỡ phía trước và rồi, em nằm lại dưới bánh xe của một kẻ đang có vai trò đại diện cho dân tộc trăm triệu dân. Một kẻ hiểu luật nhưng coi thường luật, một kẻ coi sinh mạng con người như trò rẻ tiền có thể mua bằng quan hệ và tiền bạc.

Có lẽ trước khi bước ra khỏi nhà, chẳng ai trong hai cha con nghĩ rằng, rồi đây câu chuyện về cuộc đời họ sẽ chia làm 2 nửa: trước ngày 30 tháng 5 và sau ngày 30 tháng 5 năm 2025. Vốn dĩ con người là vậy, đặc biệt là với người Việt ta ở thời cuộc này. Chúng ta luôn sống với một ảo tưởng rất đỗi ngây ngô. Bi kịch chỉ là chuyện xảy ra với “người khác”, à, chắc nó chừa mình ra. Cho tới một ngày người khác đó là con mình, cha mình, mẹ mình, anh chị em mình, lúc đó mới hiểu thì đã muộn rồi! Nát giấc mơ, nát cả đời người.

Tôi tin rằng, lúc cô bé nằm dưới bánh xe với những dòng nước mắt ngày 30 tháng 5 định mệnh, cô bé đã sợ hãi mình sẽ không có thời gian ôn thi. Tôi không nói quá đâu, quý vị đừng nghĩ rằng đó là chuyện nhỏ nhặt, vì chúng ta, suy cho cùng ai cũng có tuổi trẻ mà, hiểu chứ đúng không?

Những chuyện tưởng như là nhỏ nhặt như vậy lại chính là tuổi trẻ, là khát khao, là hoài bão của cả kiếp người. Phương Thùy, em lẽ ra cũng có quyền được lo lắng những chuyện nhỏ nhặt như vậy. Em lẽ ra phải được quyền bước vào tuổi 19, tuổi 20, được thất bại, được yêu, được đau khổ, được hạnh phúc chứ? Và quan trọng là em xứng đáng được sống một cuộc đời bình thường như bất kỳ ai trong số chúng ta.

Nói tới đây tôi muốn nhắc cho tất cả phải nhớ: Ai đã tước đi cuộc đời tươi đẹp của em? Ai đạp lên trên luật pháp, đạp lên cái gọi là pháp quyền XHCN để tiếp tục vinh thân phì da trên đất nước này với dư danh vọng và tiền tài? Thậm chí là vợ của hung thủ lại trở thành bộ trưởng bộ văn hóa, định hình văn hóa cho cả dân tộc mà trơ trẽn tới như vậy hay sao?

Chúng ta đã làm gì hơn một năm qua? Thế giới trở nên tồi tệ không hẳn vì kẻ xấu ngày càng mạnh, mà bởi những người tử tế đã trở nên im lặng. Đất nước sẽ rực rỡ vinh quang như thế nào đây nếu tất cả chúng ta đều thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại? Tại sao phản ứng đầu tiên của chúng ta luôn là “không liên quan tới mình”?

Đã có hàng triệu người lên tiếng nhưng như vậy là quá ít, chúng ta phải lên tiếng nhiều hơn nữa cho số phận của một con người, tôi nhắc lại là số phận của một con người bằng da bằng thịt. Em Đỗ Ngọc Phương Thùy là đồng bào của chúng ta.

Bất chấp ông Cương có quyền lực to lớn tới đâu nhưng phạm lỗi tới đâu phải được điều tra tới đó. Pháp luật phải xử lý ông ta nếu đất nước này vẫn còn pháp luật. Công lý là tất cả phải bình đẳng trước pháp luật dù cho anh có là tổng bí thư thì vẫn phải chịu tội như lẽ thường.

Nhìn những tiếng kêu của GenZ hơn một tháng qua thì tôi biết chúng ta vẫn còn hy vọng, hy vọng về một tương lai tử tế hơn cho người Việt. Bởi các em, bất chấp có như thế nào thì vẫn luôn giữ cho mình lòng trắc ẩn đáng kinh ngạc. Cám ơn mấy em và tôi vẫn sẽ luôn kể vì tôi sợ sự lãng quên.

Tôi sợ nếu cứ im lặng thì ngày mai có một scandal khác xuất hiện, rồi chúng ta cùng kéo nhau đi mà quên mất đi một phận người. Cha của cô bé với thân phận của một người dân thường thấp cổ bé miệng vẫn phải sống trong đau khổ, ngày 30 tháng 5 năm 2025 sẽ mãi mãi là một ngày đóng đinh nỗi bất hạnh lên cuộc đời ông.

Hãy nhớ lấy cái tên Đỗ Ngọc Phương Thùy. Cô bé người Việt đã dừng lại mãi mãi ở tuổi 18 đang rất cần những người xa lạ tìm lại công lý cho em. Nguyễn Sỹ Cương - Ông hãy trả giá đi.

Nắng sẽ phải lên trên quê hương này
Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt thương người Việt

Wednesday, August 12, 2026

Hơn 1.000 vụ kết hôn giả bị phơi bày, 11 người bị truy tố ở New York

Thái Dung•Thứ Năm, 13/08/2026

Một vụ lừa đảo di trú bằng hôn nhân liên quan đến New York, Connecticut, Kentucky và một số địa phương khác đã được đại bồi thẩm đoàn liên bang tại Quận Nam New York truy tố hôm thứ Tư (12/8). 11 bị cáo bị cáo buộc trong khoảng 10 năm, từ ít nhất năm 2016 đến tháng 7/2026, đã tổ chức hơn 1.000 vụ kết hôn giả, giúp công dân Trung Quốc xin thẻ xanh Mỹ. 10 người trong số này đã bị bắt vào sáng cùng ngày.

Ảnh một vụ kết hôn giả với quân nhân Mỹ được chụp vào tháng 3/2025, được cho là đã được nộp cho USCIS làm tài liệu xin thẻ xanh. (Ảnh chụp từ cáo trạng)

Các bị cáo bị cáo buộc đã chia toàn bộ quy trình thành nhiều khâu, bao gồm tìm công dân Mỹ sẵn sàng tham gia, ghép đôi với công dân Trung Quốc, thu xếp kết hôn, tổ chức đám cưới giả, chuẩn bị hồ sơ di trú, tạo bằng chứng về việc chung sống, huấn luyện hai bên cách trả lời phỏng vấn với Sở Di trú và Nhập tịch Mỹ (USCIS), thậm chí hỗ trợ “vợ chồng” ly hôn sau khi người nước ngoài nhận được thẻ xanh vĩnh viễn.

Các công dân Trung Quốc phải trả tới khoảng 100.000 USD cho dịch vụ kết hôn giả và xin thẻ xanh; những công dân Mỹ tham gia kết hôn giả thường được trả tối đa khoảng 30.000 USD, theo từng đợt. Trong khi đó, “người tuyển dụng” chịu trách nhiệm tìm công dân Mỹ sẽ nhận được khoản hoa hồng lên tới 5.000 USD cho mỗi người tuyển được. Một số người tuyển dụng được cho là trước đây cũng từng tham gia kết hôn giả.

Kết hôn giả được chia thành cả một chuỗi dịch vụ

Cáo trạng cho biết những người đóng vai trò điều phối chính (facilitators) gồm Amy Cheng còn gọi là Amy Zhou), Xiao Mei Chan (còn gọi là Carmen), Christine Lu (còn gọi là Lily), Xiao Yan Chen (còn gọi là Anna) và Gang Zheng (còn gọi là Michael, Mike). Các tên tiếng Trung nêu trên đều là phiên âm.

Những người này sử dụng hình thức truyền miệng, mạng xã hội và nhiều loại quảng cáo để chủ yếu chào bán cái gọi là dịch vụ di trú cho công dân Trung Quốc, sau đó ghép họ với những công dân Mỹ đồng ý tham gia.

Một số “vợ chồng” được cho là chưa từng biết nhau trước khi nhận giấy đăng ký kết hôn. Những người điều phối thường sắp xếp cho hai bên gặp nhau gần Tòa Thị chính New York, nơi cơ quan đăng ký kết hôn cũng nằm gần đó. Sau khi gặp nhau, họ cùng đi làm giấy đăng ký kết hôn và tổ chức đám cưới giả ngay trong ngày.

Cáo trạng cho biết một số người liên quan đã tổ chức đám cưới giả tại các nhà hàng gần đó ngay trong ngày nhận giấy đăng ký kết hôn. Ảnh được cho là đã được nộp cho USCIS. (Ảnh chụp từ cáo trạng)

Một số đám cưới được tổ chức tại các nhà hàng gần đó. Hai bên mặc trang phục cưới truyền thống Trung Quốc và mời người thân, bạn bè tham dự nhằm tạo vẻ ngoài của một cuộc hôn nhân thật. Cáo trạng liệt kê nhiều bức ảnh đám cưới được cho là đã nộp cho USCIS.

Những cuộc hôn nhân này cũng không chỉ diễn ra tại New York. Công tố viên cáo buộc các vụ việc liên quan đến Connecticut, Kentucky, Tennessee, Florida, cũng như Trung Quốc và đảo quốc Vanuatu.

Ảnh một đám cưới được tổ chức tại Thiết Lĩnh, Trung Quốc, được cho là đã được nộp cho USCIS để xin thẻ xanh. (Ảnh chụp từ cáo trạng)

Không chỉ tổ chức đám cưới giả mà còn “tạo dựng” cuộc sống chung

Sau khi hoàn tất đám cưới, bước quan trọng thực sự là khiến cuộc hôn nhân giả này trông giống một cuộc hôn nhân thật.

Cáo trạng cho biết trong vài tháng trước cuộc phỏng vấn với USCIS, những người liên quan sẽ hỗ trợ các “cặp vợ chồng giả” tạo ra nhiều loại bằng chứng về việc “chung sống”, bao gồm chỉnh sửa và chụp ảnh cưới, chụp thêm ảnh sinh hoạt, mở tài khoản ngân hàng chung, các tài khoản điện, nước, gas và điện thoại chung, khai thuế chung, mua bảo hiểm nhân thọ với người phối ngẫu là người thụ hưởng, cũng như chuẩn bị các tài liệu khác có thể chứng minh quan hệ vợ chồng.

Bị cáo Anthony Cheng (ở giữa) xuất hiện trong ảnh của hai đám cưới giả. (Ảnh chụp từ cáo trạng)

Một số bức ảnh được nộp cho USCIS thậm chí còn cho thấy những người phụ trách điều phối hoặc tuyển dụng xuất hiện trong ảnh. Một trong các bị cáo, Anthony Cheng, được cho là còn bán bảo hiểm nhân thọ cho một số người liên quan đến đường dây.

Các nhân viên trung gian và người tuyển dụng cũng xuất hiện trong những bức ảnh được nộp cho USCIS. Góc trên bên trái là Amy Cheng, góc dưới bên phải là Jing Yan Ye. (Ảnh chụp từ cáo trạng)

Một trường dạy lái xe ở khu Sunset Park, Brooklyn, cũng được công tố viên xác định là một “trung tâm điều hành” của kế hoạch này. Cáo trạng cho biết Jing Yan Ye (tên được phiên âm, còn gọi là Serene) có một văn phòng tại trường dạy lái xe này, chịu trách nhiệm điều phối hàng loạt dịch vụ, bao gồm đám cưới giả, hồ sơ di trú và liên lạc giữa những người liên quan.

Sau khi hoàn tất đám cưới, các “cặp vợ chồng giả” thường đến các văn phòng liên quan, trong đó có trường dạy lái xe, để ký các tài liệu nộp cho USCIS, tìm hiểu quy trình phỏng vấn và ký thỏa thuận tiền hôn nhân.

Các thỏa thuận này bao gồm việc hai bên tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế, quyền yêu cầu cấp dưỡng vợ/chồng, quyền phân chia tài sản hôn nhân và quyền yêu cầu cấp dưỡng nuôi con.

Ví dụ, một thỏa thuận tiền hôn nhân quy định rằng trừ khi sống chung với tư cách vợ chồng, hai bên phải sống độc lập và không can thiệp vào cuộc sống của nhau.

“Huấn luyện phỏng vấn” dạy các cặp vợ chồng giả cách trả lời viên chức di trú

Cáo trạng cho biết trước cuộc phỏng vấn với USCIS, các cặp vợ chồng giả còn được huấn luyện, học những câu hỏi mà viên chức di trú có thể đặt ra và cách trả lời, nhằm bảo đảm hai bên đưa ra lời khai thống nhất.

Công tố viên cũng dẫn lại một tin nhắn do Amy Cheng gửi vào tháng 11/2024. Trong đó, bà này nhắc một bị cáo khác rằng một phụ nữ Mỹ tham gia vụ kết hôn giả vẫn chưa bổ sung số An sinh xã hội, 3 năm hồ sơ khai thuế và phiếu lương, đồng thời đặc biệt nhấn mạnh rằng hai bên chỉ là “giao dịch thương mại”, người đàn ông không phải là chồng thực sự và không có nghĩa vụ chu cấp cho cô ta.

Amy Cheng viết trong tin nhắn: “Cô ta vậy mà còn muốn xin tiền ăn từ người đàn ông đó, chuyện này tuyệt đối không thể. Anh nhắc cô ta rằng đây chỉ là một giao dịch thương mại, người đàn ông đó không phải chồng thật của cô ta, không có bất kỳ nghĩa vụ nào phải chu cấp cho cô ta. Bảo cô ta đừng gây rắc rối cho tôi”.

Sau khi nhận thẻ xanh mới ly hôn

Theo cáo buộc trong bản cáo trạng, kế hoạch này không chỉ dừng lại ở việc giúp người nước ngoài nhận được thẻ xanh.

Các công dân Mỹ thường được thanh toán thành 3 đợt: nhận khoản đầu tiên sau khi công dân Trung Quốc nộp đơn xin thẻ xanh; nhận khoản thứ hai sau khi người này được cấp thẻ xanh có điều kiện, thường khoảng 15.000 USD; khoảng 2 năm sau, khi nhận được thẻ xanh vĩnh viễn chính thức, họ sẽ nhận khoản cuối cùng khoảng 5.000 USD.

Sau khi công dân Trung Quốc nhận được thẻ xanh vĩnh viễn, những người điều phối và tuyển dụng còn thường hỗ trợ cặp “vợ chồng” này làm thủ tục ly hôn.

Hàng trăm đơn xin thẻ xanh giả

Công tố viên cáo buộc, từ năm 2016 đến tháng 7/2026, các thành viên chủ chốt đã dàn dựng hàng trăm cuộc hôn nhân giả, dẫn đến việc hàng trăm đơn xin thẻ xanh giả và các tài liệu liên quan được nộp cho các văn phòng USCIS tại New York và Brooklyn.

Trong phần tổng quan, bản cáo trạng cho biết toàn bộ kế hoạch liên quan đến hơn 1.000 cuộc hôn nhân giả giữa công dân Trung Quốc và công dân Mỹ.

Xét từ những hành vi được liệt kê trong cáo trạng, hoạt động cốt lõi của mạng lưới này tập trung tại New York nhưng phạm vi hoạt động vượt xa thành phố New York.

New York phụ trách tuyển dụng, điều phối và xử lý hồ sơ; Connecticut được cho là nơi tổ chức nhiều đám cưới; Kentucky được cho là liên quan đến các quân nhân đang tại ngũ của Lục quân Mỹ; ngoài ra, một số cuộc hôn nhân còn được sắp xếp tại Tennessee và Trung Quốc.

Công tố viên cáo buộc rằng từ năm 2020 đến năm 2023, Amy Cheng, Christine Lu, Xiao Mei Chan và Jing Yan Ye cùng những người khác đã dàn dựng ít nhất 100 cuộc hôn nhân giả tại Connecticut; còn Gang Zheng bị cáo buộc đã dàn dựng hàng chục cuộc hôn nhân giả tại Connecticut trong giai đoạn từ năm 2023 đến năm 2026.

Cáo trạng cũng cho rằng từ năm 2023 đến năm 2025, những người liên quan đã tuyển dụng ít nhất 14 quân nhân Lục quân Mỹ đang tại ngũ tại Kentucky để kết hôn giả với công dân Trung Quốc, cho thấy phạm vi hoạt động của mạng lưới này đã mở rộng trên nhiều tiu bang.

Cáo buộc đầu tiên do đại bồi thẩm đoàn liên bang đưa ra là âm mưu thực hiện hành vi gian lận hôn nhân và gian lận hồ sơ di trú. Cáo buộc thứ hai là âm mưu khuyến khích người nước ngoài cư trú bất hợp pháp tại Mỹ. Ngoài ra, bản cáo trạng còn đưa ra các cáo buộc liên quan đến tịch thu tài sản.

Tại cuộc họp báo hôm thứ Tư, Công tố viên Liên bang Quận Nam New York Jamie McDonald cho biết:

“Theo cáo buộc, các bị cáo và đồng phạm đã triển khai một kế hoạch gian lận hôn nhân trị giá hàng triệu USD trên khắp nước Mỹ và quốc tế, lợi dụng những người tham gia để lạm dụng luật di trú của Mỹ nhằm thu lợi bất chính. Các vụ bắt giữ hôm nay đã triệt phá mạng lưới cốt lõi của một trong những vụ gian lận hôn nhân có quy mô lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ.”

Bộ trưởng Tư pháp Mỹ Todd Blanche nói:

“Bộ Tư pháp đang rà quét và loại bỏ toàn diện mọi hành vi gian lận trong tất cả các lĩnh vực — bao gồm cả hệ thống di trú của chúng ta. Những người bị bắt hôm nay bị cáo buộc đã dàn dựng một kế hoạch gian lận tinh vi, sử dụng các cuộc hôn nhân giả để giúp công dân nước ngoài có được tư cách pháp lý một cách bất hợp pháp. Những kế hoạch như thế này là hành vi cố tình xúc phạm nước Mỹ và pháp luật của chúng ta, và dưới sự lãnh đạo của chính quyền Trump, sẽ tuyệt đối không được khoan dung.”

Theo Thái Dung/ Epoch Times

nguồn trithucvn2.net. 
Đài Truyền Hình số 9 Việt Nam Cộng Hòa

Đây là một tấm hình rất đặc biệt, vì nó chưa bao giờ xuất hiện với công chúng. Tấm hình này rất quý giá, và hiếm có, vì chỉ có một mà không bao giờ có hai về Đài Truyền Hình Việt Nam Cộng Hòa.

Các Xướng Ngôn Viên băng tần số 9 tại Thủ Đô Sàigòn của nước Việt Nam Cộng Hòa, chụp chung một tấm hình kỷ niệm nhân dịp Tết Nguyên Đán trước Đài Truyền Hình số 9.

Ngoài bìa bên trái là Nam Xướng Ngôn Viên Đào Hiếu Thảo. Kế tiếp là các Nữ Xướng Ngôn Viên Ngọc Thư, Kim Hoàng, Xuân Kiều, Oanh Oanh, Quản Thị Mỹ, Nam Xướng Ngôn Viên Trần Nam, Bình Dung, Mỹ Thúy, Thiên Thanh (Thành), và Mai Liên. 

Người đứng chính giữa tấm hình mặc áo vest là Trịnh Quang Bình, Phụ Tá Tổng Trưởng Bộ Dân Vận & Chiêu Hồi Việt Nam Cộng Hòa (trước đó có tên là Bộ Thông Tin).

Ban Xướng Ngôn Viên này đều là những gương mặt trí thức, với tướng mạo thanh lịch cùng sự phát âm chính xác, là những nhân tài xuất sắc của Đài Truyền Hình Việt Nam bằng tần số 9 (THVN9) từ năm 1965 cho đến năm 1975. Họ chính là những người hàng đêm mang các bản tin thời sự, chương trình ca nhạc, kịch nghệ đến với màn ảnh nhỏ của khán giả Sàigòn qua băng tần số 9 của Đài Truyền Hình Việt Nam.

Tối nào sau khi ăn cơm và học bài xong, tôi hay xem Tivi đài số 9 của Truyền hình Việt Nam có nhiều tiết mục rất hay lôi cuốn khán giả. Cuối tuần thì vào buổi trưa hay chiều, tôi đón xem đài của quân đội Mỹ là AFVN7 có nhiều phim hay như Combat Mỹ đánh nhau với Đức, hay phim trinh thám Mission Impossible rất hấp dẫn và hồi hộp, hoặc phim cao bồi miền Viễn Tây Huê Kỳ The Wild Wild West đấu súng với nhau rất hay. Cho tới bây giờ, tôi vẫn còn nhớ nhạc hiệu đặc biệt của 3 loại phim Mỹ này.

Lúc còn học nội trú lớp Douzième (lớp Nhứt) ở trường Lasan Taberd tại Thủ Đô Sàigòn vào năm 1964, nếu Má tôi bận buôn bán không đón về nhà vào chiều Thứ Sáu, thì tối Thứ Bảy tôi thường được xem phim cao bồi của Mỹ The Wild Wild West đấu súng với nhau trên màn ảnh lớn trong hội trường rất hay.

Chú thích: Quý Vị có thể lấy 2 ngón tay phóng hình lớn ra, nhưng nếu Quý Vị xoay hình nằm ngang cái phone thì Quý Vị có thể phóng hình lớn hơn nữa nên nhìn rất rõ, và đẹp.

San Jose, ngày 7 tháng 8 năm 2026
David Tran


Hot girl "Athena" đã gặp phải chuyện gì ở Philippines?

Đây là một bài báo Trung Quốc, mình đăng để cảnh báo những bạn Việt Nam mê du lịch mạo hiểm, một mình xông pha nơi đất khách quê người, thậm chí một mình mạo hiểm lên những vùng rừng núi để khám phá. Hiện nay thông tin người bị bắt cóc trên mạng nhiều lắm, kể cả người già đã nghỉ hưu cũng bị bắt cóc.

Báo Trung Quốc cho biết: Một hot girl mạng từng sở hữu hàng triệu người theo dõi, thường xuyên chia sẻ cuộc sống xa hoa đắt đỏ ở khắp nơi trên thế giới, ba năm trước đột nhiên biến mất khỏi không gian mạng. Ba năm sau, tên của cô một lần nữa leo thẳng lên top tìm kiếm của Internet Trung Quốc, nhanh chóng biến thành một "kỳ án".

Nữ tài khoản "Athena Liya" trở thành một trong những chủ đề được chú ý nhất trên mạng xã hội Trung Quốc. Có người nói cô bị bắt cóc và đã bị hại, có người lại liên hệ cô với hung thủ vụ án bắt cóc giết người ở nước ngoài vừa bị cảnh sát Trung Quốc dẫn giải về nước. Đủ loại hình ảnh chụp màn hình, tin nhắn trò chuyện và cái gọi là "tin nội bộ từ người trong cuộc" liên tục lan truyền. Nhưng khi những thông tin này được truy hỏi từng chi tiết một, số lượng sự thật có thể xác nhận lại rất ít : Cảnh sát Ninh Ba đã chính thức phủ nhận việc họ thụ lý vụ án liên quan, đồng thời phủ nhận việc có video chứng minh Liya đã bị hại; phía báo chí chính thống tại Philippines đến nay vẫn chưa hề đưa ra bất kỳ báo cáo nào về vụ mất tích này;

Điều quan trọng hơn là, tính đến thời điểm hiện tại, chưa có bất kỳ cơ quan cảnh sát hay chính phủ nào của Trung Quốc hoặc Philippines đưa ra thông báo chính thức về vụ mất tích của "Athena Liya".

Suốt ba năm qua, sự chú ý dành cho cô chưa từng thực sự dừng lại, công luận cũng chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm tung tích của cô. Nhưng dù vậy, ngoài những lời đồn đoán và nghi vấn không ngừng nổi lên, hoàn toàn không có bất kỳ thông tin xác thực nào về bản thân cô. Nếu suy đoán theo lẽ thường, nhiều khả năng cô đã gặp phải bất trắc.

Đằng sau những lớp tin đồn thật giả lẫn lộn, điều mà đa số cư dân mạng muốn biết nhất có lẽ là: "Athena Liya" rốt cuộc là ai? Cô đã thực sự trải qua những gì? Những thông tin nào đã được xác minh?

1. "Athena" là ai?

"Athena Liya" là một hot girl mạng đi theo tuyến nội dung khoe nhan sắc và vóc dáng. Cô sở hữu tài khoản trên các nền tảng mạng xã hội như Douyin, Xiaohongshu, Weibo... Trong đó tài khoản Douyin có lượng người theo dõi nhiều nhất, vượt mức 1 triệu follower.

Trong ống kính, cô thường xuất hiện với lớp trang điểm tinh tế, vóc dáng thon dài và lối sống sang chảnh: khách sạn hạng sang, hồ bơi riêng tư, chuyến bay quốc tế, trang phục hàng hiệu... Tài khoản của cô giống như một cuốn "cẩm nang sống của giới thượng lưu" liên tục được cập nhật.

Trong phần giới thiệu trên Douyin, cô tự nhận mình là "Quán quân Hoa hậu Thế giới", nhưng nói chính xác thì cô là một trong ba Á hậu 2 tại khu vực Ma Cao của cuộc thi Hoa hậu Thế giới lần thứ 70 năm 2021.

Theo các báo cáo về cuộc thi thời điểm đó: "Thí sinh số 04 Khổng Nghệ Nhã, thí sinh số 30 Cao Ất Nhiễm và thí sinh số 31 Quách Minh Nguyệt đoạt giải Á hậu 2". Trong video nhận giải được cô ghim trên cùng trang Douyin, có thể thấy rõ cô đeo thẻ số 04, video đồng thời gắn thẻ chủ đề "2021 Hoa hậu Thế giới Nghệ Nhã".

Nhưng "Khổng Nghệ Nhã" nhiều khả năng cũng chỉ là nghệ danh của cô. Dựa vào thông tin in trên thẻ lên máy bay trong một bức ảnh đăng trên mạng xã hội, tên thật của "Athena Liya" phải là Kong Limei (Khổng Lệ Mai).

Cũng giống như đại đa số các hot girl đi theo phong cách này, nội dung Liya đăng trên Douyin phần lớn là khoe vóc dáng, còn nội dung trên Weibo và Xiaohongshu là thể hiện mức tiêu xài đắt đỏ, tận hưởng cuộc sống xa hoa tại nhiều nơi trên toàn cầu.

2. Chuyến đi Philippines không có hồi kết

Cho đến mùa hè năm 2023, mọi thứ đột ngột dừng lại. Ngày 13 tháng 6 năm 2023, cô đăng một bài quảng cáo cho một viện thẩm mỹ ở Phước Điền, Thâm Quyến trên Xiaohongshu. Sau đó, tất cả các tài khoản của cô chìm vào im lặng, không còn bất kỳ cập nhật nào nữa.

Ban đầu, hầu như không ai nhận ra điều bất thường. Việc hot girl ngừng cập nhật, rút khỏi mạng xã hội hay đổi tài khoản vốn không hiếm gặp trong thế giới mạng. Tuy nhiên, vài tuần sau, bắt đầu có những người tự xưng là bạn bè của cô đăng bài cầu cứu trên mạng, nói rằng cô đã mất liên lạc ở Philippines và việc tìm kiếm qua nhiều kênh đều không có kết quả. Lúc này mọi người mới nhận ra, đằng sau sự im lặng này có thể không phải là một lần "rút khỏi mạng" thông thường.

Theo những thông tin lan truyền trên mạng, có thể xâu chuỗi lại hành trình cuối cùng của Liya trước khi mất tích tại Philippines.

Cuối tháng 5 đầu tháng 6 năm 2023, một người "chị em thân thiết" họ Lý (quen biết Liya khoảng hai năm) đã lấy lý do chia tay thất tình để nhiều lần rủ Liya sang Philippines du lịch giải khuây. Cuối cùng hai người hẹn nhau Liya sẽ bay từ Quảng Châu đến Manila vào ngày 16, còn cô Lý sẽ xuất phát từ London. Sau khi Liya xuống máy bay, cô Lý báo rằng đã xếp một trợ lý đến đón.

Trong khoảng 3-4 ngày tiếp theo, nhiều người bạn của Liya lần lượt nhận được tin nhắn: Liya lấy lý do thua bạc ở sòng bài để mượn tiền họ. Giữa lúc mọi người còn đang nghi ngờ về hành động bất thường này, Liya đã hoàn toàn mất liên lạc sau 6 ngày đến Philippines.

Điều khiến người thân và bạn bè rợn tóc gáy hơn là, người "chị em thân thiết" họ Lý kia thực chất hoàn toàn không hề đi Philippines.

3. Thông tin phức tạp, mơ hồ

Trong tháng 7 và tháng 8, các tin đồn liên tục xuất hiện. Có người tự xưng là người biết chuyện nói rằng Liya đã bị bắt cóc, kẻ bắt cóc đòi 800.000 NDT tiền chuộc, nhưng sau khi gia đình chuyển tiền thì đối phương không thả người. Trên mạng còn lan truyền một bức ảnh được cho là Liya bị tàn hại, tra tấn; bức ảnh chụp nửa thân trên trần trụi của một người phụ nữ với khắp người là vết bầm tím và thương tích.

Ngoài ra, do Dương Kinh Vĩ - Chủ tịch Trung tâm Dịch vụ Chao Ren Zhi Jia từng tự thuật rằng đã "giúp hơn 240 người ở Đông Nam Á trở về nước", rất đông cư dân mạng đã tràn vào phần bình luận trên Douyin của ông để nhờ giải cứu Liya.

Ngày 22 tháng 8, chuyên mục "Bách Tánh Quan Tâm" thuộc Kênh Công cộng - Đài Truyền hình Quý Châu cho biết đã phỏng vấn trực tiếp ông Dương Kinh Vĩ. Người được phỏng vấn cho biết hành tung cuối cùng của Liya là ở Philippines, ảnh bị đánh đập lan truyền trên mạng là giả, nhưng chuyện bắt cóc là thật, gia đình cô cũng không phải thế gia giàu có gì mà là một gia đình bình thường. Ông cũng cho biết, để đảm bảo an toàn cho "Athena Liya", phương án giải cứu cụ thể không tiện tiết lộ.

Đây cũng là lần đầu tiên truyền thông chính thống đưa tin xác nhận Liya bị bắt cóc. Tuy nhiên, những sự việc xảy ra sau đó lại một lần nữa trở nên mơ hồ. Bản thân ông Dương Kinh Vĩ đã liên tiếp đăng hai video trên tài khoản Douyin chỉ trích truyền thông giật gân, khẳng định mình chưa từng nhận cuộc phỏng vấn nào và yêu cầu xóa ngay thông tin sai sự thật. Hiện tại video phỏng vấn của "Bách Tánh Quan Tâm" không còn hiển thị.

Sau vụ việc này, vụ án bắt cóc "Athena Liya" dần chìm xuống và phai nhạt khỏi tầm mắt công chúng.

4. Tin đồn về "Gái số 66"

Hơn một năm sau, có nhiều người Trung Quốc hoạt động tại cảng Sihanoukville (Campuchia) nói rằng họ đã nhìn thấy Liya ở địa phương. Cô đã bị bán vào một trung tâm giải trí tại đây để làm việc với danh nghĩa "Gái số 66".

Tuy nhiên, nhìn từ hình ảnh cắt từ video, ngoại hình của "Gái số 66" và "Athena Liya" có sự khác biệt khá lớn. Nhiều cư dân mạng cũng phân tích rằng điều này không phù hợp với phương thức và logic phạm tội của các băng nhóm tại Campuchia. Trước đây, hầu hết người Trung Quốc bị mắc kẹt tại Campuchia một khi nhận được sự chú ý rộng rãi từ dư luận thì thường nhanh chóng được thả an toàn, do các băng nhóm Campuchia không muốn tự rước họa vào thân. Không loại trừ khả năng "Gái số 66" chỉ là chiêu trò tự PR hoặc chiêu trò gây chú ý của trung tâm giải trí đó.

Hiện trạng thực sự của "Athena Liya" ra sao? Rốt cuộc còn sống hay đã chết? Không ai có thể trả lời.

5. Lại bùng nổ khắp mạng xã hội sau 3 năm

Lý do vụ án này đột nhiên bùng nổ trở lại trên toàn mạng vào thời điểm hiện tại (sau 3 năm) là nhờ vào một thông báo chính thức.

Theo Tân Hoa Xã đưa tin, dưới sự điều phối thống nhất của Bộ Công an, ngày 20 tháng 7 vừa qua, Lưu Mỗ Văn, nghi phạm chính thực hiện hành vi phạm tội bắt cóc giết người nhắm vào công dân Trung Quốc ở nước ngoài, đã bị bàn giao cho cảnh sát Trung Quốc.

Một số trang mạng xã hội lan truyền rằng Liya sau khi bị bắt cóc đã bị sát hại, và hung thủ chính là Lưu Mỗ Văn này. Nhiều cơ quan truyền thông tiếng Hoa tại Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan và Đông Nam Á cũng liên tục dẫn lại thông tin từ mạng xã hội trong nước để đưa tin như vậy.

Trên thực tế, thông báo chính thức không hề liên kết vụ án "Athena Liya" với Lưu Mỗ Văn. Tuy nhiên, qua những tội ác dã man mà Lưu Mỗ Văn đã thực hiện, người ta cũng có thể hình dung ra những kịch bản tương tự chắc chắn đã xảy ra nhiều lần.

Hai nạn nhân thiệt mạng dưới tay Lưu Mỗ Văn là những người làm trong ngành thiết bị y tế Trung Quốc, một người là công dân Trung Quốc họ Hạ, người còn lại là công dân Mỹ gốc Hoa họ Tôn.

Tháng 5 năm 2024, hai người quen nhau tại một triển lãm ở Pháp, sau đó quen biết thêm một nữ thương gia Philippines tự xưng là Lý Na. Lý Na đã mời cả hai sang Philippines vào tháng 6 để thảo luận về việc mở rộng kinh doanh tại địa phương.

Ngày 20 tháng 6, hai ông Hạ và Tôn bay từ Bắc Kinh sang Philippines. Ngay sau khi hạ cánh không lâu thì mất liên lạc. Ngày hôm sau, người thân của cả hai lần lượt nhận được điện thoại, kẻ bắt cóc yêu cầu gia đình nộp tiền chuộc, nếu không chuyển tiền sẽ sát hại nạn nhân. Gia đình hai nạn nhân ngay lập tức báo án cho cảnh sát Trung Quốc, Philippines và Mỹ.

Trong đó, kẻ bắt cóc yêu cầu gia đình ông Hạ trả 3 triệu NDT tiền chuộc bằng USDT (Tether), đe dọa trưa Chủ nhật là thời hạn cuối cùng vì "cảnh sát Philippines thứ Hai mới đi làm".

Đúng lúc gia đình chuẩn bị lên đường sang Philippines, phía cảnh sát Philippines vào ngày thứ Hai truyền tin đến: Thi thể của hai người được phát hiện bên bờ hồ tại một thành phố nhỏ cách Manila hơn 500 km. Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, hai người trước khi chết đã bị hành hạ dã man trước khi chết, nguyên nhân tử vong là ngạt thở, "thi thể đã qua xử lý chuyên nghiệp, không để lại bất kỳ dấu vết vân tay hay tóc nào của hung thủ".

Qua điều trợ, kẻ chủ mưu vụ bắt cóc sát hại này là Lưu Mỗ Văn, hắn đã bỏ trốn sang Mỹ. Phía Mỹ dựa trên manh mối và chứng cứ do phía Trung Quốc cung cấp đã bắt giữ thành công hắn vào tháng 10 năm 2024. Người Đài Loan tên Trần Dư Huyên - kẻ giả danh "Lý Na" - cũng bị bắt tại Seoul (Hàn Quốc) vào ngày 22 tháng 9 cùng năm, sau đó bị dẫn giải về đại lục.

Ngày 10 tháng 8, có truyền thông trong nước trích dẫn ảnh chụp màn hình từ video do Cảnh sát Ninh Ba đăng tải, nói rằng "ở cuối danh sách nạn nhân có tên của hot girl mạng Athena Liya", gây sự chú ý lớn từ dư luận.

Tuy nhiên, chỉ nhìn riêng bức ảnh chụp màn hình video, đơn vị sản xuất đã xử lý vô cùng cẩn trọng khi dùng từ "nạn nhân" chứ không phải người bị hại/người thiệt mạng, đồng thời còn đặt trong dấu ngoặc kép.

Ngày 11 tháng 8, phóng viên Hồng Tinh Tân Văn nhận được thông tin từ Cảnh sát Ninh Ba cho biết: Chuỗi vụ án Lưu Mỗ Văn cũng như vụ bắt cóc hot girl "Athena Liya" đều không phải là các vụ án do Cảnh sát Ninh Ba thụ lý.

Bức ảnh chụp màn hình được truyền thông trích dẫn thực chất lấy từ đoạn cuối phim tuyên truyền "【Cảnh sát Ngân Châu X Anh trai Nhiên Trà】UP主 triệu view đưa bạn phân tích sâu về nạn lừa đảo điện tử ở Bắc Myanmar #ChốngLừaĐảo" đăng trên kênh video của Cảnh sát Ninh Ba ngày 16/8/2023, do phía hot girl hợp tác "Anh trai Nhiên Trà" trích dẫn từ tư liệu trên mạng. Cảnh sát Ninh Ba chưa từng chứng minh "Athena Liya" thực sự đã bị hại.

Đối với việc một số phương tiện truyền thông trích dẫn báo cáo của "truyền thông Philippines", ông Hoàng Đống Tinh - Chủ tịch Hãng truyền thông Huashang Zongheng Philippines trả lời Guan Cha Zhe Wang vào ngày 11 cho biết: Báo chí chính thống tại Philippines không đưa tin về việc này, truyền thông tiếng Hoa tại địa phương khi đưa tin cũng chỉ dẫn lại tin tức từ các website trong nước (Trung Quốc).

Điều đáng cảnh giác hơn cả là: Câu chuyện của Liya chắc chắn không phải là một trường hợp cá biệt. Cho dù kết cục cuối cùng cô phải trải qua là gì, những rủi ro tương tự hoàn toàn có thể rơi vào bất kỳ người Trung Quốc nào xuất cảnh ra nước ngoài.

Những lời mời đi du lịch có vẻ bình thường, những cơ hội việc làm xuyên biên giới, hay thậm chí là "chuyến đi giải khuây" từ người quen, một khi đã bước vào môi trường nước ngoài nơi thông tin và công tác cứu hộ đều tương đối khó khăn, đều có thể đẩy một người bình thường vào nghịch cảnh không thể nào tưởng tượng nổi.

Cư dân mạng tiếp tục theo dõi vụ án này không phải vì hiếu kỳ, cũng không phải để thêu dệt thêm cho những lời đồn chưa xác minh, mà là hy vọng trải nghiệm của một người đồng bào cuối cùng có thể đón nhận sự thật công khai.

CẢNH BÁO AN TOÀN CHO DU KHÁCH VIỆT NAM DU LỊCH TỰ TÚC NƯỚC NGOÀI

Những vụ việc mất tích và bắt cóc xuyên quốc gia nêu trên là lời thức tỉnh nghiêm túc cho những ai yêu thích du lịch tự túc ("phượt" đơn độc) ra nước ngoài, đặc biệt là du khách Việt Nam khi tìm đến các vùng đồi núi, hẻo lánh hoặc chùa chiền xa trung tâm đô thị. Để bảo vệ bản thân, bạn cần đặc biệt lưu ý:

Tuyệt đối không đi một mình đến khu vực vắng vẻ: Các ngôi chùa cổ, vùng núi sâu hay thắng cảnh hẻo lánh ngoài tầm quản lý của đô thị thường là "vùng xám" về an ninh. Thiếu sóng điện thoại, vắng người qua lại và đường xá hiểm trở sẽ khiến bạn hoàn toàn mất khả năng phản kháng hoặc phát tín hiệu cứu hộ khi gặp kẻ gian.

Cảnh giác tối đa với "người quen" và lời mời bất ngờ: Đừng quá tin tưởng những lời mời du lịch "bảo bao trọn gói", đi giải khuây, hoặc gặp gỡ đối tác từ bạn mới quen qua mạng hay bạn bè lâu ngày không gặp. Luôn tự đặt vé, chủ động phương tiện di chuyển và không giao hộ chiếu, tài sản cho bất kỳ ai.

Chia sẻ vị trí thời gian thực (Real-time Location): Trước khi đi, hãy để lại lịch trình chi tiết và bật tính năng chia sẻ vị trí liên tục với ít nhất 2 người thân thiết ở Việt Nam. Thiết lập quy tắc "điểm danh": quy định rõ thời điểm cố định trong ngày bạn phải nhắn tin báo an toàn.

Lưu sẵn hotline bảo hộ công dân: Luôn lưu vào điện thoại và ghi ra giấy bản cứng: số điện thoại Khẩn cấp của ĐSQ/LSQ Việt Nam tại nước sở tại, Hotline Bảo hộ Công dân của Bộ Ngoại giao Việt Nam (+84 981 84 84 84), và số cấp cứu/cảnh sát địa phương.

Từ chối phương tiện di chuyển không rõ nguồn gốc: Không lên xe cá nhân do người lạ hoặc đối tác chưa xác minh điều tới đón tại sân bay/ga tàu. Chỉ sử dụng các hãng xe công nghệ uy tín hoặc phương tiện giao thông công cộng chính thống.


Blog Archive