Thursday, May 28, 2026

LỪA TIỀN MƯỚN NHÀ

Theo bản tin của Epoch Times, một phụ nữ gốc Việt sống ở thành phố Sterling, Virginia bị cáo buộc 26 tội danh. Cảnh sát tiểu bang Virginia bị truy tố hàng chục tội danh liên quan đến một vụ lừa cho thuê nhà.

Văn phòng cảnh sát trưởng thành phố Sterling cho biết bà Kimberly Vũ, 45 tuổi đã bị bắt vào ngày 2/5/2026 bị bội thẩm đoàn quân Loudoun, Virginia truy tố với 26 tội danh, gồm tội chiếm đoạt tiền bằng thủ đoạn gian dối.

Các nhà điều tra cho biết, bà Kimberly Vũ bị cáo buộc giả danh là một đại lý bất động sản và quảng cáo nhà ở, nhà phố và phòng cho thuê. các nhà chức trách cáo buộc rằng bà ta đã liên lac với những người đang cần thuê nhà, thu tiền đặt cọc và tiền thuê tháng đầu, sau đó không bao giờ cung nhà ở như đã hứa.

Ở thời điểm hiện tại thì ba Kimberly Vũ đang phải đối diện với 26 tội danh hình sự chiếm đoạt tiền người thuê nhà bằng thủ đoạn gian dối lừa đảo. Nếu bị kết án, bà Kimberly Vũ có thể đối diện với 10 năm tù giam và tiền phạt $100,000 Mỹ kim.

FB Chris Phan






CÔNG LÝ ĐƯỢC THỰC THI: ỦY BAN ĐẠO ĐỨC HẠ VIỆN GIÁNG ĐÒN KHIỂN TRÁCH LÊN NHỮNG KẺ PHẢN BỘI THUỘC "ỦY BAN 6/1" VÀ BUỘC MỖI NGƯỜI PHẢI HOÀN TRẢ 174.000 ĐÔ LA!

Trong một cuộc bỏ phiếu đầy chấn động với tỷ lệ 7-4, gây rúng động khắp Washington, Ủy ban Đạo đức Hạ viện đã chính thức khiển trách bốn thành viên chủ chốt của Ủy ban Chọn lọc về sự kiện ngày 6/1—một ủy ban hiện đã bị giải thể. 

Các dân biu Jamie Raskin và Bennie Thompson đã bị tước quyền bỏ phiếu tại các ủy ban cho đến hết năm nay; trong khi đó, cựu dân biu Liz Cheney và Adam Kinzinger phải đối mặt với hình phạt hoàn trả toàn bộ mức lương của một năm làm việc. Mỗi người được yêu cầu hoàn trả trực tiếp 174.000 đô la vào Ngân khố Hoa Kỳ vì điều mà ủy ban này mô tả là hành vi lạm dụng nguồn lực của người đóng thuế trong suốt cuộc điều tra kéo dài một năm của họ.

Chủ tịch Ủy ban Đạo đức, ông Joe Barron, đã đưa ra lời khiển trách với sự thẳng thắn vốn có của mình: “Họ đã lãng phí cả một năm trời. Họ có thể viết những tấm séc trị giá 174.000 đô la và gửi trả cho Ngân khố Hoa Kỳ.” 

Ông Kinzinger đã phát tín hiệu cho biết cú sốc tài chính này có thể đẩy ông vào cảnh phá sản; trong khi đó, bà Cheney—nhờ vào nguồn lực tài chính của gia đình—được dự đoán sẽ vượt qua được hình phạt này, mặc dù lời khiển trách công khai vẫn là một nỗi hổ thẹn chính trị to lớn. 

Những người ủng hộ Tổng thống Trump đã hoan nghênh quyết định này, coi đây là sự buộc tội và bắt chịu trách nhiệm đã quá hạn từ lâu đối với điều mà họ vẫn luôn gọi là một cuộc “săn phù thủy” mang động cơ chính trị—một cuộc điều tra đã ngốn hàng triệu đô la từ ngân sách công nhưng lại không đưa ra được bất kỳ bằng chứng mới nào về hành vi sai trái.

Công việc của Ủy ban Chọn lọc về sự kiện ngày 6/1—từng được ca ngợi là hành động bảo vệ nền dân chủ đầy thiêng liêng—giờ đây lại bị nhiều người Mỹ nhìn nhận rộng rãi như một màn kịch mang tính đảng phái, mà rốt cuộc lại gây ra tác dụng ngược. Với việc lời khiển trách giờ đây đã chính thức có hiệu lực, những gã hề của cái rạp xiếc chính trị đó nhận thấy mình đang rơi vào cảnh vừa trắng tay lại vừa mang tiếng nhục nhã. 

Đối với hàng triệu người ủng hộ ông Trump, khoảnh khắc này mang lại cảm giác như là lần đầu tiên họ thực sự nếm trải hương vị công lý trong một chương dài đầy tranh cãi của nền chính trị Mỹ. Cuối cùng, sự buộc tội và bắt chịu trách nhiệm thực sự đã đến.

Jonathan Gregory
Washington, D.C. - Ngày 27 tháng 5 năm 2026



VỤ ÁN L.Ừ.A Đ.Ả.O CHẤN ĐỘNG ÚC: VỢ CHỒNG NGƯỜI VIỆT THAM GIA CHIẾM ĐOẠT HÀNG TRĂM TRIỆU ĐÔ

Một cựu nhân viên của ngân hàng National Australia Bank (NAB) và Commonwealth Bank cùng người vợ là môi giới vay mua nhà đã bị cảnh sát bắt giữ và buộc tội liên quan đến vụ gian lận hơn 40 triệu AUD cho một đường dây tội phạm tài chính bị cáo buộc lừa đảo các ngân hàng lớn của Úc với số tiền lên tới hàng trăm triệu đô la.

Hai vợ chồng là Huy Tin Nguyen (34 tuổi) và Thu Huong Nguyen (35 tuổi) bị cáo buộc đã hỗ trợ “Penthouse Syndicate” – được cho là một trong những đường dây lừa đảo và rửa tiền lớn nhất trong lịch sử Úc – xây dựng đế chế bất động sản xa hoa tại Sydney và lừa đảo các ngân hàng lớn thông qua mạng lưới gồm nhân viên ngân hàng, môi giới vay vốn, luật sư, môi giới bất động sản và nhà phát triển dự án bị mua chuộc.

Hai người bị bắt tại nhà riêng ở Wentworth Point vào sáng thứ Ba bởi đội điều tra tội phạm tài chính. Đây là diễn biến mới nhất trong quá trình triệt phá “Penthouse Syndicate”, nhóm bị cáo buộc đã lừa NAB hơn 150 triệu AUD bằng cách lợi dụng các nhân viên nội bộ bị tha hóa trong ngân hàng. Một số nhân viên NAB bị nghi nhận hối lộ để phê duyệt các khoản vay giả mạo đã bị sa thải và vẫn đang bị điều tra.

Theo cảnh sát:

* Huy Tin Nguyen bị buộc tội tham gia tổ chức tội phạm và 19 cáo buộc gian lận tài chính liên quan đến khoảng 31 triệu AUD từ các khoản vay mua nhà và vay kinh doanh giả mạo.
* Anh ta bị từ chối bảo lãnh và phải ra tòa vào thứ Tư.

Trong khi đó:
* Thu Huong Nguyen bị buộc tội tham gia tổ chức tội phạm, ba cáo buộc gian lận tài chính và một cáo buộc cố gắng gian lận liên quan đến gần 13 triệu AUD.
* Cô cũng bị từ chối bảo lãnh.

Theo hồ sơ LinkedIn:
* Huy từng làm nhân viên ngân hàng doanh nghiệp tại NAB từ năm 2017 đến 2021.
* Sau đó làm cho Commonwealth Bank đến tháng 3/2023 trước khi bị sa thải do vi phạm quy định nội bộ.

Cảnh sát cho rằng dù các cáo buộc không liên quan trực tiếp đến thời gian làm việc tại ngân hàng, nhưng Huy đã dùng kiến thức và hiểu biết về quy trình nội bộ của các ngân hàng để giúp đường dây lừa đảo khai thác điểm yếu hệ thống.

Các điều tra viên cáo buộc Huy cùng ba kẻ cầm đầu đường dây:

* Bing “Michael” Li
* Anya Phan
* Andrew W Hu

đã lừa NAB hơn 75 triệu AUD thông qua 14 hồ sơ vay mua nhà giả từ tháng 4/2024 đến tháng 7/2025.

Trong các đoạn chat nhóm, Huy được cho là sử dụng biệt danh “T nike”.
Ngoài ra, cảnh sát cho rằng nhóm này còn lừa thêm gần 15 triệu AUD thông qua 15 khoản vay kinh doanh giả mạo.

Thu Huong Nguyen, thông qua công ty môi giới HTN Finance Pty Ltd, bị cáo buộc đã hỗ trợ thực hiện nhiều khoản vay mua nhà gian lận trị giá hàng triệu đô la.

Một ví dụ được nêu:

* Cô là môi giới cho khoản vay dùng để mua một nửa căn duplex sang trọng ở Dover Heights trị giá gần 13 triệu AUD vào năm ngoái.

Hiện lực lượng điều tra Strike Force Myddleton vẫn đang tiếp tục mở rộng điều tra. Cho đến nay:

* 27 người liên quan đã bị truy tố.
* Ủy ban Tội phạm NSW đã phong tỏa khoảng 95 triệu AUD tài sản, bao gồm:
* nhà cửa
* xe sang
* tiền mặt
* nữ trang
* đồng hồ
* hàng hiệu xa xỉ

Chỉ huy đội điều tra tội phạm tài chính cho biết:

“Những người nội gián tham nhũng này làm suy yếu tính minh bạch của hệ thống cho vay tại Úc. Nếu không có họ tiếp tay, những vụ gian lận quy mô lớn như thế này sẽ không thể xảy ra.”

Hai vợ chồng hiện đang bị tạm giam và dự kiến sẽ xin bảo lãnh tại tòa vào thứ Sáu.


nguon: The Age



Bắt giữ hai công dân Trung Quốc trong đường dây lừa đảo bán lẻ $4.6 triệu đô tại Hollywood

Các đặc vụ liên bang đã bắt giữ hai công dân Trung Quốc tại Hollywood hôm qua thứ Tư, với cáo buộc họ là thành viên của một đường dây lừa đảo hoàn tiền quốc tế đã khiến chuỗi bán lẻ Target thiệt hại hàng triệu đô trong vài năm qua.

Các đặc vụ của Sở Điều tra An ninh Nội địa (HSI) cho biết Migui Li, 28 tuổi, trú tại Levittown, New York, và Ziyu Zhao, 20 tuổi, trú tại Flushing, New York, là thành viên của một “tổ chức tội phạm xuyên quốc gia”.

Hai kẻ này trực tiếp gây thiệt hại khoảng $94000 đô cho các cửa hàng Target ở các tiểu bang Đông Nam, gồm các cửa hàng tại Miami-Dade và Broward.

Theo đơn kiện hình sự liên bang, đường dây lừa đảo kiểu “post-purchase markdown” (giảm giá sau khi mua) đã khiến Target thiệt hại $4.6 triệu đô kể từ năm 2022.

Các đặc vụ cho biết thành viên của nhóm sử dụng thủ đoạn "social engineering" như sau: Họ mua các sản phẩm điện tử giá trị cao với giá bán lẻ thực tế.

Sau đó họ can thiệp vào mã HTML trên website của Target để làm cho cùng sản phẩm đó, giá lai giảm mạnh trên thiết bị của họ.

Sau đó yêu cầu nhân viên dịch vụ khách hàng khớp giá (price match) và nhận được thẻ quà tặng với khoản chênh lệch.

Họ lặp lại quy trình này bằng cách mua hàng mới bằng thẻ quà tặng thu được bất hợp pháp. Những sản phẩm điện tử có được một cách bất chính này sau đó sẽ được chuyển về Trung Quốc.

Các đặc vụ liên bang cho biết họ đã xác định Li và Zhao là thành viên của tổ chức này. Hai người này đã quay trở lại Nam Florida và thực hiện các giao dịch gian lận hơn $3000 đô vào hôm thứ Ba và thứ Tư.

Đặc vụ đã theo dõi hai kẻ này tại một khách sạn ở Dania Beach khi Li đặt hai gói hàng vào xe. Sau đó họ lái xe đến một cửa hàng FedEx ở Hollywood.

Khi hai người đến nơi, đặc vụ nhìn thấy Li mang hai gói hàng ra và phát giác những túi mua sắm Target chứa thêm các hàng hóa trong xe. Li đã gửi hai bưu kiện qua FedEx sang Hong Kong.

Trước khi kịp rời khỏi cửa hàng, các đặc vụ đã bắt giữ họ. Hai người đồng ý để khám xét các gói hàng, bên trong chứa các sản phẩm điện tử đã đóng gói, gồm máy chụp ảnh Polaroid, phim ảnh, máy Nintendo Switch và các mặt hàng khác.

Theo cáo buộc, cả hai đều thừa nhận họ được trả tiền để mua đồ điện tử tại Mỹ và gửi về Trung Quốc qua Hong Kong. Li khai anh ta sử dụng ứng dụng WeChat của Trung Quốc để nhận “số serial của thẻ quà tặng”.
Khi được hỏi về việc thay đổi giá của một số sản phẩm, anh ta hoặc giả vờ không hiểu hoặc từ chối trả lời. Zhao thì “hợp tác hơn”, cô ta thừa nhận đã thay đổi giá.

Cả hai bị bắt với cáo buộc âm mưu thực hiện lừa đảo qua bưu điện và chuyển khoản ngân hàng. Hiện tại, hồ sơ cho thấy cả hai đang bị Văn phòng Cảnh sát trưởng Broward giam giữ ở Pompano Beach.

FB Uyen Vu




KHI CON BẠN ĐẠT 1540 SAT VÀ VẪN BỊ HARVARD TỪ CHỐI - BÀI HỌC ĐẮT GIÁ CỦA CỘNG ĐỒNG VIỆT-MỸ 

Mình có một người bạn ở Atlanta - hai vợ chồng đều là dược sĩ, làm việc 60-70 tiếng một tuần suốt mười tám năm để con họ có cơ hội tốt nhất có thể. Đứa con đầu của họ - một cô bé sinh ở Mỹ - đạt SAT 1540, GPA 4.0, học chín lớp AP, là chủ tịch hai câu lạc bộ, chơi violin ở cấp độ nhạc viện, làm tình nguyện ở bệnh viện địa phương từ năm lớp 9. Năm ngoái, cô bé nộp đơn vào Harvard, Yale, Princeton, MIT, Stanford. Bị từ chối cả năm. Cuối cùng phải vào trường tiểu bang - vẫn là một trường tốt, nhưng không phải nơi mà cả gia đình đã dồn 18 năm hy vọng vào.

Khi mình ngồi nói chuyện với bạn ấy tối hôm cô bé nhận thư từ chối cuối cùng, mình thấy một điều mà mình sẽ nhớ rất lâu. Bạn ấy không khóc. Bạn ấy không giận. Bạn ấy chỉ ngồi nhìn vào ly trà nguội, rồi nói một câu rất nhỏ: "Anh ơi, em không hiểu nữa. Em không biết phải dạy con em điều gì nữa." Đó là câu nói của một người mẹ đã mất niềm tin - không phải vào con mình, mà vào hệ thống mà bạn ấy đã đặt cược toàn bộ cuộc đời mình.

Bạn của mình không phải trường hợp duy nhất. Trong cộng đồng người Việt mình ở Mỹ, câu chuyện này đang lặp đi lặp lại trong vài năm gần đây. Những đứa trẻ Việt-Mỹ với hồ sơ gần như hoàn hảo, từ những gia đình đã hy sinh tất cả - bị từ chối khỏi các trường top, trong khi những hồ sơ kém hơn từ các nhóm khác lại được nhận. Không phải vì các em không giỏi. Mà vì các em "quá giỏi" - và sai chủng tộc.

Năm 2023, Tối cao Pháp viện Mỹ ra phán quyết trong vụ kiện Students for Fair Admissions v. Harvard - chấm dứt chính sách xét tuyển dựa trên chủng tộc. Trong quá trình xét xử, một sự thật đáng kinh ngạc được phơi bày: Harvard đã có một chỉ số gọi là "personal rating" - đánh giá những thứ chủ quan như tính cách, sự dễ mến, khả năng lãnh đạo. Và trong điểm số này, học sinh gốc Á - kể cả khi có hồ sơ học thuật xuất sắc nhất - liên tục bị chấm thấp hơn các nhóm khác. Không phải vì các em có tính cách kém. Mà vì hệ thống đã tìm ra một cách để giới hạn số học sinh Châu Á được nhận - một cách "hợp pháp" nhưng vô đạo đức.

Đây không phải thuyết âm mưu. Đây là dữ liệu chính thức được đệ trình toà án. Harvard đã thua kiện - và phán quyết đó áp dụng cho toàn bộ giáo dục đại học ở Mỹ. Nhưng các bạn có biết điều gì xảy ra sau phán quyết không? Hầu hết các trường top đã tìm ra cách lách luật: bỏ điểm SAT (vì SAT là nơi học sinh Châu Á trội nhất), tăng trọng số "essay cá nhân" và "kinh nghiệm sống" (nơi có thể đánh giá chủ quan, không đong đếm được), thêm các chương trình "outreach" và học bổng có chọn lọc theo chủng tộc dưới vỏ bọc "đa dạng kinh nghiệm sống". Cuộc chiến chưa kết thúc. Nó chỉ chuyển sang một hình thức tinh vi hơn.

Đến đây mình muốn nói thẳng với bạn - đặc biệt là các phụ huynh Việt - một điều mà ít người trong cộng đồng dám nói: chúng ta đang bị đối xử bất công vì chúng ta đã thành công. Chúng ta là cộng đồng nhập cư có tỷ lệ tốt nghiệp đại học cao, có thu nhập trung bình cao, có tỷ lệ tội phạm thấp. Theo logic của hệ thống DEI hiện nay, sự thành công của chúng ta không phải là điều đáng tự hào - mà là một "vấn đề" cần được "điều chỉnh". Chúng ta đã trở thành "model minority" - một danh hiệu nghe có vẻ tốt, nhưng thật ra là một cái bẫy. Khi một cộng đồng được gọi là "model minority", điều ngầm hiểu là: cộng đồng đó không cần được giúp đỡ, không xứng đáng được công nhận trong những narrative về "bất bình đẳng hệ thống", và nếu cần, có thể bị "kéo lại" để nhường chỗ cho các cộng đồng khác.

Hãy nghĩ về điều này một cách kỹ lưỡng. Một học sinh Việt-Mỹ đạt 1540 SAT đã làm gì sai? Em đã học. Em đã hy sinh thời gian chơi để học thêm. Em đã nghe lời cha mẹ. Em đã làm tất cả những gì xã hội Mỹ đã từng bảo là "công thức thành công" - và xã hội Mỹ ngày nay quay lại nói với em: "Xin lỗi, em quá giỏi, em sai chủng tộc, em phải nhường chỗ." Nếu đó không phải là phân biệt chủng tộc, thì cái gì mới là phân biệt chủng tộc?

DEI không dừng lại ở admissions đại học. Nó đã len vào mọi ngóc ngách của xã hội Mỹ. Trong tuyển dụng - nhiều công ty Fortune 500 có "diversity targets" mà người Châu Á không bao giờ được tính là "underrepresented". Trong thăng chức - các "leadership development programs" thường ưu tiên những nhóm khác, vì người Châu Á "đã đại diện đủ". Trong học bổng - hàng trăm học bổng dành riêng cho các nhóm chủng tộc cụ thể, gần như không có cho người Châu Á dù gia đình các em có thể nghèo không kém. Mình làm việc trong thị trường tài chính nhiều năm. Mình đã thấy điều này diễn ra mỗi ngày. Mình đã thấy đồng nghiệp Việt-Mỹ với năng lực vượt trội bị qua mặt bởi những người yếu hơn - chỉ vì công ty cần "đẹp số" trong báo cáo đa dạng cuối năm.

Đây là nghịch lý lớn nhất của DEI: một hệ thống được xây dựng nhân danh "công bằng" lại tạo ra sự bất công có hệ thống với một cộng đồng thiểu số - một cộng đồng đã đến đất nước này không có gì, không nợ ai cái gì, và đã vươn lên bằng chính mồ hôi của mình. Nếu mục tiêu thật sự của DEI là công bằng, nó phải bảo vệ chúng ta. Nhưng nó không. Bởi vì DEI không thật sự về công bằng - DEI là về một narrative chính trị nhất định mà trong đó, người Châu Á không phù hợp với cốt truyện. Chúng ta thành công quá - chúng ta phá vỡ luận điểm về "rào cản hệ thống". Vì vậy, chúng ta bị xếp vào nhóm "có đặc quyền" cùng với người da trắng - mặc dù cha mẹ chúng ta đến đây không nói được tiếng Anh, không có một đồng trong túi, không có ai giúp đỡ.

Mình muốn nói thẳng một điều mà thế hệ phụ huynh Việt thường ngại nói: chúng ta đã sai khi tin rằng "chỉ cần học giỏi, làm việc chăm chỉ, không gây ồn ào là đủ". Cái triết lý đó hoạt động khi nước Mỹ còn vận hành dựa trên meritocracy - sự công bằng dựa trên năng lực. Nhưng nước Mỹ ngày nay không hoàn toàn là một meritocracy nữa. Chúng ta đã giữ im lặng quá lâu trong khi các cộng đồng khác lên tiếng và tổ chức. Chúng ta đã tin rằng nếu mình tử tế, không gây phiền hà, thì hệ thống sẽ tử tế lại với mình. Chúng ta đã sai. Hệ thống không quan tâm đến sự tử tế của chúng ta - nó chỉ quan tâm đến tiếng nói chính trị của các nhóm có tổ chức. Và chúng ta là một trong những cộng đồng có tổ chức kém nhất nước Mỹ.

Đây là lý do mình ủng hộ những thay đổi đang diễn ra trong chính trị Mỹ hiện nay. Phán quyết của Tối cao Pháp viện về Harvard. Sự dỡ bỏ DEI ở cấp liên bang. Sự trở lại của khái niệm meritocracy thật sự. Đây không phải là "tấn công người da màu" như cánh tả thích nói. Đây là sự khôi phục một nguyên tắc đã làm nên nước Mỹ và đã thu hút cha mẹ chúng ta đến đây: nguyên tắc rằng nếu bạn cố gắng, bạn được tưởng thưởng - bất kể bạn đến từ đâu, dòng máu gì, màu da nào. Nếu bạn thuộc thế hệ phụ huynh Việt và bạn vẫn còn nghi ngờ, hãy hỏi mình một câu: bạn muốn con bạn lớn lên trong một nước Mỹ tưởng thưởng nỗ lực của em, hay một nước Mỹ trừng phạt em vì em đã nỗ lực?

Bạn của mình - người mẹ ngồi nhìn ly trà nguội đêm đó - đã quyết định một điều sau cú sốc ấy. Bạn ấy nói với mình: "Em sẽ dạy con thứ hai của em khác. Em sẽ dạy nó học, nhưng em cũng sẽ dạy nó hiểu hệ thống, hiểu chính trị, hiểu rằng im lặng không bảo vệ được mình." Mình nghĩ đó là bài học mà cả cộng đồng Việt-Mỹ chúng ta cần học - dù muộn còn hơn không. Chúng ta đã đầu tư mọi thứ vào giáo dục con em mình. Bây giờ chúng ta phải đầu tư vào việc bảo vệ nền giáo dục đó khỏi một hệ thống đang dần phản bội chúng ta.

Còn bạn - nếu con bạn đang ở năm cuối trung học và đang nộp đơn đại học, bạn đã ngồi xuống nói chuyện thật sự với con về thực tế của DEI chưa? Và nếu con bạn còn nhỏ, bạn đã bắt đầu suy nghĩ về việc dạy con không chỉ học giỏi - mà còn hiểu hệ thống đang vận hành thế nào để con biết tự bảo vệ mình?

(Góc nhìn khác )



Bí mật hoàng gia

Tháng 1 năm 1943, Canada đang che giấu một bí mật hoàng gia cùng một vấn đề pháp lý chưa từng có tiền lệ.

Công chúa kế vị Juliana của Hoà Lan đã chạy tới Ottawa sau khi quân Đức Quốc xã chiếm đóng quê hương bà. Khi ấy bà đang mang thai, và đứa bé trong bụng không phải một đứa trẻ bình thường. Đó là người có thể kế thừa một trong những ngai vàng lâu đời nhất châu Âu.

Nhưng một cuộc khủng hoảng pháp lý đang xuất hiện.

Nếu đứa trẻ được sinh ra trên đất Canada, luật Canada sẽ tự động công nhận em bé là công dân Canada. Và luật kế vị hoàng gia Hoà Lan, vốn cổ xưa, cứng nhắc và vô cùng nghiêm ngặt, có thể xem điều đó là lý do để tước bỏ quyền kế vị ngai vàng của đứa trẻ mãi mãi.

Các luật sư lúc ấy gần như hoảng loạn.

Việc trở về quê nhà là không thể. Tàu ngầm U-boat của Đức đang rình rập khắp Bắc Đại Tây Dương, còn cung điện hoàng gia ở Den Haag đã nằm dưới sự kiểm soát của lính Đức.

Vì thế, Canada đã làm một điều chưa từng có trong lịch sử, và có lẽ sẽ không bao giờ lặp lại nữa.

Ngày 19 tháng 1, chính phủ Canada ban hành một sắc lệnh đặc biệt. Phòng sinh tại Bệnh viện Civic ở Ottawa được tuyên bố là lãnh thổ ngoài thẩm quyền quốc gia.

Không thuộc Canada.

Không thuộc Hoà Lan.

Không thuộc bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.

Trong vài giờ quanh thời điểm sinh nở, căn phòng ấy đơn giản không còn là một phần của Canada nữa. Một khoảng trống địa lý. Một vùng chân không pháp lý được bao bọc bởi những bức tường bệnh viện.

Và trong không gian không biên giới đầy kỳ lạ ấy, Công chúa Margriet chào đời.

Khoảnh khắc tiếng khóc đầu tiên vang lên, bà là người Hoà Lan hoàn toàn, hợp pháp và không có bất kỳ tranh cãi nào.

Không quốc tịch chồng chéo.

Không mối đe dọa nào đối với quyền kế vị ngai vàng.

Vấn đề đã được giải quyết bằng một trong những hành động ngoại giao sáng tạo nhất mà lịch sử thế kỷ 20 hiếm khi nhắc tới trong trường học.

Sau đó, căn phòng lặng lẽ trở lại là lãnh thổ Canada, và thế giới tiếp tục chuyển động như chưa từng có điều gì xảy ra.

Nhưng người Hoà Lan thì không bao giờ quên.

Khi chiến tranh kết thúc và Hoà Lan được giải phóng, 100.000 củ hoa tulip đã vượt Đại Tây Dương đến Canada như lời cảm ơn từ hoàng gia Hoà Lan.

Và rồi, dường như một món quà vẫn chưa đủ, những củ tulip ấy tiếp tục được gửi sang mỗi năm.

Cho đến tận hôm nay, mỗi năm gia đình hoàng gia Hoà Lan vẫn gửi 20.000 củ tulip tới Ottawa.

Nếu đi dạo qua thủ đô Canada vào tháng 5, người ta sẽ thấy hơn ba triệu bông tulip nở rực rỡ dọc theo kênh Rideau, trải dài qua công viên Commissioners, nhuộm cả thành phố bằng những làn sóng đỏ thắm, vàng óng và trắng tinh khôi.

Chúng không đơn thuần là hoa trang trí.

Chúng là lòng biết ơn sống mãi theo thời gian.

Mỗi bông hoa đều bắt nguồn từ một câu chuyện mà phần lớn những người đi ngang qua chưa từng biết đến.

Công chúa Margriet giờ đã 83 tuổi.

Bà vẫn thường đến Ottawa vào mùa tulip, đi dạo giữa những khu vườn tồn tại chỉ vì ngày xưa bà từng được sinh ra trong một căn phòng mà về mặt pháp lý… chưa từng thực sự tồn tại.

Có những lời cảm ơn sống lâu hơn cả những người đã trao chúng.

ST

>
ĐI KHÁM BỆNH LÀ PHẢI KHÁM ĐỐI CHIẾU KẺO CÓ NGÀY CHẾT OAN

Bài: Trần Tuấn Phương

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật của tôi và những người thân xung quanh. Tôi sinh ra và lớn lên tại thủ đô Hà Nội trong một gia đình công chức bình thường. Về học vấn, tôi học chật vật vất vả, thậm chí học đến 3 giờ sáng, cuối cùng cũng thoát được nạn mù chữ, có được tấm bằng đại học xây dựng. Thế mà ở Việt Nam ta có nhiều người giỏi quá, có hàng vạn giáo sư tiến sĩ. Nhất là các bác quan chức của ta, các bác bận trăm công nghìn việc, cứ phải đi họp liên miên, cứ phải đi nước ngoài liên tục. Các bác vừa lãnh đạo công tác Đảng vừa lãnh đạo công tác chính quyền, vừa tham gia công tác quốc hội thế mà các bác vẫn bảo vệ thành công luận án TIẾN SI. Chả trách mà đất nước ta ngày càng đổi mới, ngày càng phát triển. Dân giàu nước mạnh, xã hội dân chủ văn minh. Chẳng mấy mà đất nước ta sánh vai với Hàn Quốc, Nhật Bản. Chẳng mấy mà đất nước ta sánh vai với các cường quốc năm châu. Điều tôi muốn nói với mọi người là: tôi là người bình thường và muốn chia sẻ với các bạn về một số vấn đề y tế.

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT

Tôi thấy sức khoẻ không ổn, theo y tế cơ quan khuyên đi khám tổng thể, tôi chọn bệnh viện VIỆT PHÁP là bệnh viện của (Tây) thì chắc phải tốt, giá cả hơi đắt nhưng cũng chấp nhận. Khám cho tôi là một bác sĩ chuyên khoa lâu năm, sau khi đo huyết áp cho tôi, kết quả: 140/90.mmHg.

Bác sĩ bảo huyết áp như vậy là cao và nguy hiểm và bác sĩ cho tôi đeo máy đo huyết áp 24/24. Kết quả HA thấp nhất: 120/75, HA cao nhất: 145/90. Bác sĩ điều trị cho tôi nói rằng huyết áp này là cao và rất nghiêm trọng, cần phải điều trị. BS giảng giải cho tôi biết tác hại của huyết áp cao và nói bệnh tình của tôi rất nghiêm trọng và cho đơn một loạt thuốc uống. Tôi chẳng biết gì về bệnh huyết áp cao và về nhà tuân thủ theo thuốc bác sĩ đã kê đơn và luôn lo lắng đứng ngồi không yên về bệnh lý của mình. Tôi vẫn thường chơi tennis, mỗi lần đánh xong mệt quá thì tự nhiên tôi lại lo sợ rằng huyết áp có thể ảnh hưởng tới sức khoẻ của mình. Tôi có phàn nàn với BS về tình trạng lo lắng sợ sệt thì BS kê đơn cho tôi 1 lọ thuốc Lexomil (thuốc điều trị rối loạn cảm xúc). 1 lọ có 30 viên, mỗi ngày uống 1/2 viên, uống trong 60 ngày. Tôi uống thuốc thì thấy tinh thần rất tốt, sau khi uống hết một lọ, tôi định đi mua tiếp và lúc ấy tôi mới đọc đến tính năng tác dụng phụ của thuốc là thuốc gây nghiện làm cho bệnh nhân có xu hướng muốn đi tự tử. Tôi sợ quá nên không mua nữa. 

Đây là thuốc gây nghiện rất mạnh, sau khi không uống thuốc, nó hành hạ tôi suốt ngày trong tình trạng hoảng hốt, lo sợ, lúc nào cũng tưởng như mình sắp chết. Trời ơi sao người ta lại làm ra loại thuốc khủng khiếp thế mà một bác sĩ tim mạch lại kê đơn thuốc tâm thần cho tôi. 

Suốt mấy năm trời tôi sống trong tình trạng hoảng hốt sợ chết, nhất là 2 năm đầu tiên. Có lần tưởng mình sắp chết, tôi bảo vợ tôi lấy sổ ghi chép xem ai nợ tiền mình, xem mình nợ tiền ai, công việc sau khi tôi có mệnh hệ nào thì bàn giao cho ai. Một lọ thuốc nhỏ bé mà không hiểu sao nó lại tác dụng mạnh và lâu dài đến thế. Nó biến tôi từ một người cao 1,75m nặng 65kg và có khuôn mặt cũng chấp nhận được trở thành một người già nua xấu xí béo phì nặng 90kg. Có người bạn bảo tôi ông vô lý quá, khi ông không dùng thuốc lexomil thì 1 tuần sau thuốc trong người sẽ tan biến hết thì làm sao tác hại đến cơ thể ông được.

Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu được, trường hợp của tôi giống như người nghiện ma tuý. Khi đưa ma tuý vào cơ thể. Cơ thể sẽ có 2 phản ứng cơ chế, thứ nhất: cơ thể sẽ không tạo ra moocphin nữa nó phụ thuộc vào việc đưa moocphin từ bên ngoài vào (đó là ma tuý). Nếu không có ma tuý người nghiện sẽ đau đớn vật vã. Cơ chế thứ 2 là ma tuý vào cơ thể đã biến đổi hệ thần kinh va tâm thần của người nghiện biến họ thành người khác. Dù cho cai được ma tuý thì ảnh hưởng của nó vẫn còn rất lâu dài. Trường hợp của tôi cũng vậy. Thuốc Lexomil tác động lâu dài lên hệ thần kinh và tâm thần của tôi.

CÂU CHUYỆN THỨ HAI:

Sau khi bị huyết áp cao, cứ 6 tháng tôi lại đi khám định ky` 1 lần, tôi vẫn khám bác sĩ chuyên khoa cũ vì tôi nghĩ rằng bác sĩ đó đã nắm được bệnh của tôi, nếu thay bác sĩ mới thì người ta lại phải tìm hiểu bệnh tình của tôi lại từ đầu. Bác sĩ cho tôi chạy gắng sức trên máy tập và tôi rất mệt. Sau đó bác sĩ cho tôi đi chụp động mạch vành, kết quả là trong một nhánh nhỏ của tim, tôi bị hẹp 30% . Bác sĩ cho rằng bệnh tình của tôi rất nghiêm trọng và chuyển hồ sơ của tôi đến tham khảo bác sĩ Hùng chuyên khoa tim mạch bệnh viện tim - Bạch Mai. 

Tôi được biết bác sĩ Hùng là chuyên gia giỏi nhất Việt Nam về đặt stent cho động mạch vành. Hình như vào thời điểm đó, ở Việt Nam chỉ có 4 bác sĩ làm được việc này. Tôi mang hồ sơ đến cho bác sĩ Hùng, BS xem xong rồi bảo tôi chỉ định phải đặt stent. Tôi rất lo lắng và buồn phiền nhưng được biết BS Hùng là người nổi tiếng cho nên tôi cũng chấp thuận đặt stent, và tôi hỏi BS Hùng là tôi đã mua vé đi du lịch Thái Lan, để cho tôi đi du lịch 1 tuần rồi về đặt stent có được không. BS Hùng trả lời: “ANH HỎI THẾ TÔI CŨNG CHẲNG BIẾT TRẢ LỜI NHƯ THẾ NÀO“. Thế rồi về nhà tôi đánh liều, cứ đi du lịch Thái Lan. Bạn tôi khuyên mang hồ sơ bệnh án đi sang đấy để nếu có cấp cứu thì bệnh viện người ta còn biết bệnh án của mình. Sau đó, về Hà Nội, tôi có nói chuyện với gia đình về trường hợp động mạch vành của mình. Gia đình tôi giãy nảy lên “trường hợp của Phương quá nhẹ, chưa cần phải đặt stent“. Tôi phân vân và đi hỏi một số các bác sĩ khác, họ cũng khuyên là chưa cần phải đặt.

Sau đó khoảng 3 năm, tôi lại đi chụp động mạch vành, kết quả là động mạch vành của tôi chẳng sao cả. Cái chỗ hẹp 30% lần trước nay không còn nữa. Thật may mắn cho tôi. Nhưng điều tôi không thể hiểu là một bác sĩ giỏi nhất Việt Nam trong lĩnh vực đặt stent lại quyết định chỉ định tôi phải đặt. Nếu tôi đặt stent thì dễ nhưng rút ra thì không thể, và tôi phải đeo dị vật trong tim suốt đời à?

CÂU CHUYỆN THỨ BA

Một lần tôi đi xe máy bị ngã đập vai xuống đường, người dân dìu tôi vào vỉa hè. Tôi nghỉ một lát rồi đi xe máy một tay về đến bệnh viện gần nhất, đó là bệnh viện 354 quân đội. Người ta cho tôi chụp XQ cái vai, tôi xem phim thấy vai của tôi có một vết rạn rất nhỏ, chỉ bằng sợi tóc. Sau đó họ chuyển hồ sơ đến bác sĩ chuyên khoa, ông ấy chỉ định: PHẢI MỔ. Tôi vừa sợ vừa ngạc nhiên, không biết mổ để làm gì, vai con người chứa rất nhiều dây thần kinh, gân, cơ. Nếu mổ thì biết bao giờ mới hồi phục đây?

Rút kinh nghiệm của những lần trước, tôi chạy đến khám BS chuyên khoa người Pháp. Ông ấy xem phim rồi bảo trường hợp này quá nhẹ, không cần phải điều trị bất cứ điều gì, chỉ cần buộc một cái băng vào cánh tay treo lên cổ, 2 tuần sau sẽ khỏi. Mấy tháng sau, tôi vẫn đánh được tennis và golf bình thường. Tôi nghĩ mãi và không thể lý giải được quyết định chỉ định mổ của bác sĩ bệnh viện 354.

Sao con người ta ĐỘC ÁC VÀ VÔ TRÁCH NGHIỆM đến thế .

CÂU CHUYỆN THỨ TƯ

Có một lần đau lưng quá, tôi nghĩ mình cần phải đi kiểm tra cột sống. Lần này, tôi quyết định lựa chọn bệnh viện Vinmec, đó là bệnh viện tư nhân, giá cả hơi đắt nhưng có thể người ta nhiệt tình. Đến đấy, bác sĩ chuyên khoa chỉ định cho tôi chụp CT cắt lớp. Kết quả: cột sống của tôi rất xấu: rách đĩa đệm, hẹp ống sống... Bác sĩ bảo tôi là rất nghiêm trọng, cần phải mổ cột sống.

Lần này, tôi đã có kinh nghiệm, không vội tin vào chỉ định của bác sĩ. Tôi mang hồ sơ đến một bệnh viện khác để kiểm chứng. Lần này tôi chọn BV 108 QĐ. Tôi đưa phim chụp cắt lớp cho ông BS xem. Ông BS xem rồi bảo cái phim này chẳng có tác dụng gì, chụp chỉ để cho vui, chụp chỉ để đi khoe. Rồi bác sĩ chỉ định tôi phải đi chụp một cái phim XQ bình thường.

Sau khi có kết quả chụp phim, ông BS xem rồi bảo: “ANH CHẲNG CÓ BỆNH GÌ. Đây là trường hợp thoái hoá cột sống theo tuổi tác, không thể điều trị được, phải chấp nhận chung sống hoà bình. Để cải thiện cột sống, anh phải luyện tập thể thao. Nếu đau quá thì tôi sẽ kê đơn thuốc giảm đau cho anh”. Sau đó tôi chơi golf và thấy bệnh tình được cải thiện rất tốt. Một điều mà tôi không thể lý giải được là tại sao 2 bác sĩ chuyên khoa ở 2 bệnh viện lớn lại có chẩn đoán ngược nhau hoàn toàn.

CÂU CHUYỆN THỨ NĂM

Cùng phòng làm việc với tôi có một cậu tên là Trung - ky sư xây dựng. Một hôm, cậu ta bảo: “ông Phương ơi, ông xem cái cổ tôi mọc 4, 5 cái hạch, mai ông cho tôi nghỉ đi khám bệnh“. Tôi đồng ý.

Sau đó cậu Trung đi khám bệnh theo tuyến, người ta thấy có vấn để chuyển lên các bệnh viện tuyến trên. Bệnh viện cuối cùng là bệnh viện truyền máu huyết học trung ương. Ở đấy, người ta làm một lô xét nghiệm và kết luận cậu Trung bị ung thư máu giai đoạn 4. Rồi đưa sang điều trị. Trong phác đồ điều trị có chạy xạ và truyền hoá chất, ở bệnh viện có bệnh nhân chạy xạ và truyền hoá chất được 5, 6 lần thì chết vì kiệt sức. Cậu Trung chạy xạ truyền hoá chất 2 lần thì tóc rụng hết, người rất yếu.

Thế rồi cậu ta xin về nhà không điều trị nữa chờ chết. Mấy tháng sau, do không điều trị nên sức khoẻ có tốt hơn. Cậu ta gọi điện cho tôi: “ông Phương ơi, tôi về nhà chờ chết mà mãi không chết. Bây giờ tôi thấy người cũng khoẻ nhưng ở nhà cả ngày buồn quá, ông cho tôi đi làm. Tôi bảo ông cứ đi làm đi cho vui, tôi cho ông chế độ đặc biệt thích đi lúc nào thì đi, thích về lúc nào thì về”. 

Sau mấy tháng đi làm, tôi thấy cậu Trung vẫn khoẻ mạnh bình thường, tôi bảo: “trường hợp của ông lạ quá, người ta bảo ung thư máu chết rất nhanh mà tại sao ông vẫn khoẻ mạnh? Theo tôi ông nên đi khám lại“. 

Cậu Trung đến bệnh viện truyền máu huyết học trung ương, sau khi lại làm một lô xét nghiệm, người ta kết luận cậu ấy chẳng làm sao cả . Cậu ấy có hỏi tại sao trước đây lại chẩn đoán tôi bị ung thư? Bác sĩ trả lời: “đây là trường hợp hy hữu, xin chúc mừng anh“.

Trời ơi, bệnh viện cứ chẩn đoán nhầm thế này thì chết con người ta.

CÂU CHUYỆN THỨ SÁU

Ở cơ quan tôi có một cậu còn trẻ, con mới được 2 tuổi thế mà suốt một năm qua, cháu bị ho rất nhiều. Gia đình đưa đi khám nhiều bệnh viện huyện, tỉnh. Mỗi lần đi khám, bác sĩ kê đơn cho một bọc thuốc kháng sinh. Suốt một năm trời, cháu uống hết thuốc này đến thuốc khác. Người xanh xao vàng vọt, còi cọc không lớn được.

Tôi bảo cậu ấy tôi có nghe bạn tôi giới thiệu có ông bác sĩ PHẠM THẮNG chuyên khoa tai mũi họng ở bệnh viện Bạch Mai có khám ngoài giờ ở ngõ Đoàn Nghĩ Hài phố Trần Quốc Toản, cậu mang con đến thử khám xem sao. Bác sĩ Phạm Thắng sau khi khám cho cháu bé xong chỉ cho phác đồ điều trị đơn giản như hút mũi, xông mũi, xông họng... Tất cả các loại thuốc kháng sinh cháu dùng trong năm qua đều bỏ hết.

Sau khi điều trị một tháng, kỳ lạ thay cháu hết ho và sức khoẻ cải thiện rõ rệt. Với tôi, điều kỳ lạ là trong khi có nhiều bác sĩ ngu dốt và vô trách nghiệm thì vẫn còn có những bác sĩ tài năng. Vấn đề là người dân làm sao để tìm được bác sĩ có tài năng để khám chữa bệnh cho mình đây?

CÂU CHUYỆN THỨ 7

A ruột tôi vừa mới rồi nửa đêm đi cấp cứu bị tai biến liệt nửa người. Vào khoa A9 bệnh viện Bạch Mai. Nửa đêm bác si bảo nộp ngay 120 triệu để xét nghiệm và chiếu chụp. Nếu không có tiền thì cứ nằm đấy chờ. Nửa đêm thì lấy đâu ra tiền đây. Trời ơi, bà Kim Tiến ơi. Bà phải xem lại quy trình cấp cứu như thế nào chứ.

LỜI KẾT

Rút kinh nghiệm của tôi, nếu các bạn đi khám bệnh mà bác sĩ kết luận có bệnh nặng thì đừng tin ngay, cần phải đi kiểm chứng nhiều bác sĩ và bệnh viện khác.

Tôi không hiểu đội ngũ bác sĩ của Việt Nam như thế nào. Có người hỏi tôi tình hình các bệnh viện như thế nào.

Tôi bảo bệnh viện bây giờ họ tốt lắm, họ chu đáo lắm. Nếu bạn vào viện họ sẽ cho bạn xét nghiệm, chiếu chụp khắp người. Ví dụ như bạn đau chân BS có thể cho bạn chụp não (để đề phòng mọi biến cố). Nếu bạn chết sẽ được nằm trong NHÀ XÁC. Yên tâm. Không ai bị đuổi ra ngoài đường, ai cũng có chỗ nằm.

Khoảng 15 năm qua, các em các cháu thi vào trường đại học Y điểm rất cao chứng tỏ học lực các em rất giỏi. Tôi hy vọng các lứa bạn thanh niên này tương lai sẽ là những bác sĩ giỏi của Việt Nam.

Ps: Khuyến mãi thêm phần bổ sung của Fbker Hà Anh

Mình tin câu chuyện bạn fb này chia sẻ là thật vì mình cũng đã từng rơi vào 2 lần như vậy

Lần 1: Mình đau bụng kinh khủng tưởng chết luôn được, chồng mình đưa ngay sang phòng khám đa khoa 125 Thái thịnh gần nhà toàn gs bác sĩ đầu ngành khám cấp cứu.

Bác sĩ khám xong bảo phải mổ cấp cứu ngay lập tức cắt toàn bộ không vỡ tử cung nguy hiểm tính mạng, chồng mình sợ quá đồng ý ngay nhưng mình nhất quyết không chịu vì nghĩ còn trẻ thế này cắt hết thì còn gì là phụ nữ nữa. Mình khăng khăng bắt chồng đưa lên bv phụ sản. Lên đến bv phụ sản vào siêu âm, Bác sĩ bảo chả làm sao cả mang giấy siêu âm này về đập vào mặt pk Thái thịnh cho anh (may là hôm đấy mình đc Bác sĩ siêu âm giỏi nhất bvps khám ) em về đi soi đại tràng cho anh, chắc chắn em bị đau co thắt đại tràng, sau mình đi soi thì đúng là mình bị đại tràng táo bón co thắt. Hú hồn tí thì thành đực rựa, làm sao còn õng ẹo nữ tính như bây giờ.

Lần 2: Mình ngủ dậy tự dưng đau phần hông kinh khủng không đi nổi cũng sang pk Trường sơn ở Thái thịnh ( vì phố Thái thịnh gần nhà mà) cũng biển toàn gs tiến sĩ đầu ngành khám, sau khi chiếu chụp Bác sĩ kết luận mình bị viêm khớp háng hàng ngày phải sang pk tiêm kháng sinh liều cao trực tiếp vào háng mình vừa sợ tiêm vừa rút kinh nghiệm lần trước đi vào Việt đức khám lại cho chắc sau khi chiếu chụp các kiểu, Bác sĩ kết luận chả có viêm khớp háng gì hết chỉ là đau do thoái hóa cột sống dẫn đến chèn dây thần kinh  và mình uống thuốc + châm cứu hết đau đi lại bình thường.

Kl: Có rất nhiều Bác sĩ giỏi và có tâm nhưng may mắn thì bạn gặp còn không thì bạn rất có thể lợn lành thành lợn què

CẢNH BÁO

CÓ THỂ BẠN KHÔNG CHẾT VÌ BỆNH, MÀ CHẾT VÌ SỰ DỐT NÁT, VÔ TRÁCH NHIỆM, VÔ LƯƠNG TÂM, ÁC ĐỘC VÀ THAM LAM VÔ ĐỘ CỦA NHIỀU BÁC SI "DANH TIẾNG".

Lưu ý: Ngành Y Việt Nam, có nhiều và rất nhiều thầy thuốc hết lòng vì người bệnh. Bài sưu tầm từ trang fb Bách Hoàng chỉ để nhắc nhở bản thân và gia đình, luôn tỉnh táo trước khi quyết định cho mình phương pháp điều trị thích hợp nhất mà thôi!

Chia sẻ từ fb Vanhoa Nguyen


Blog Archive