Friday, August 14, 2026

THỢ XÂY TẠI BỈ TÌNH CỜ ĐÀO ĐƯỢC KHO VÀNG TRỊ GIÁ HƠN $10 TRIỆU

Một công việc sửa chữa thông thường tại Bỉ bất ngờ biến thành vụ phát hiện kho vàng trị giá hơn $10 triệu hôm thứ Ba, khi các công nhân đang lắp đặt hệ thống cống thoát nước.

Kobe, một sinh viên 18 tuổi làm việc tại công trường, nói với cơ quan truyền thông địa phương VRT rằng phản ứng đầu tiên của nhóm là không tin vào mắt mình. Anh nói họ hoàn toàn không ngờ sẽ tìm thấy vàng trong lúc làm việc.

Nhóm công nhân được giao sửa chữa một tòa nhà tại Sint-Gillis-Dendermonde, thuộc vùng Flanders, cách Brussels khoảng 40 phút lái xe. Trong lúc tháo phần nền để đặt ống cống, họ bất ngờ nhìn thấy một số vật thể nằm bên dưới.

Ban đầu, các công nhân tưởng đó là một số đồng tiền 1 Euro. Tuy nhiên, họ nhanh chóng nhận ra mình đã nhầm khi nhìn thấy một cục vàng.

Quản đốc công trường tên Mario kể rằng ông cầm số vàng lên tay rồi cả nhóm tiếp tục đào. Họ liên tiếp tìm thấy thêm nhiều đồng tiền và thỏi vàng. Ông nói chỉ đến lúc đó họ mới thật sự hiểu mình vừa phát hiện điều gì.

Mario cho biết sau 33 năm làm việc trong ngành xây cất, đây là lần đầu tiên ông gặp một trường hợp như vậy.

Tổng cộng, số vàng gồm các thỏi vàng và vàng miếng được định giá khoảng 9 triệu Euro, tương đương khoảng $10.4 triệu Mỹ kim.

Các công nhân không được phép giữ số vàng này. Họ phải giao toàn bộ cho cảnh sát, sau khi được giải thích rằng tự ý lấy số vàng sẽ bị xem là hành vi trộm cắp.

Mario nói số tiền vàng và số thỏi vàng quá nhiều đến mức gần như không thể giấu được. Ông cũng nói việc giữ lại số vàng sẽ là trộm cắp.

Theo BBC, kho vàng hiện nằm trong tay CAW Oost-Vlaanderen, một tổ chức cung cấp dịch vụ phúc lợi cho cư dân Dendermonde. Tổ chức này hy vọng có thể sử dụng tài sản để hỗ trợ các công tác từ thiện.

Sau khi tin tức về kho vàng được loan ra, hàng chục người đã kéo đến khu vực với hy vọng tìm thêm tài sản. Cảnh sát Dendermonde phải cảnh cáo những người đi tìm vàng tránh xa khu vực vì không còn gì để xem và công trường đang bị tháo dỡ hoàn toàn, tạo nguy hiểm cho người bên ngoài.

Hiện chưa rõ chủ nhân thực sự của kho vàng là ai. Sử gia và cựu thị trưởng Dendermonde Piet Buyse suy đoán tài sản có thể thuộc về gia đình sản xuất bia Van Assche tại địa phương.

Theo luật Bỉ, chủ nhân hợp pháp có 5 năm để đưa ra yêu cầu nhận lại tài sản. Nếu không có ai chứng minh được quyền sở hữu trong thời hạn đó, số vàng bị bỏ quên có thể được chia giữa người phát hiện và chủ bất động sản, với điều kiện tài sản không có liên hệ đến một hành vi phạm pháp.

Kobe cho biết anh vẫn hy vọng vai trò của mình trong việc phát hiện kho vàng sẽ được tưởng thưởng. Anh nói: “Dĩ nhiên, chúng tôi hy vọng sẽ nhận được một khoản tiền thưởng cho người tìm thấy. Như vậy thì tốt.”

Nguồn: New York Post, VRT, BBC, Brussels Times
Phân tích và biên tập: Luan Vo
Tin Hoa Kỳ by VLKT News

Sóc, "Nhà Lâm Nghiệp" Nhỏ Bé

Thái-Phúc Nguyễn

Trong những công viên xanh mát, dưới tán cây rợp bóng của các khu rừng, hay ngay tại sân sau những ngôi nhà ở vùng ngoại ô, chúng ta thường bắt gặp những bóng dáng nhanh nhẹn, chiếc đuôi xù phe phẩy và đôi mắt tinh anh. Đó chính là sóc, một trong những loài động vật có vú phổ biến và khá duyên dáng trên Trái Đất.
Mặc dù nhiều người xem chúng là "kẻ quấy rối" khi lục lọi máng ăn của chim, đào bới các loại hoa trồng, cắn phá cây ăn trái...nhưng sự thật là những chú sóc này đang giữ một vai trò sinh thái vô cùng quan trọng, xứng đáng với sự ngưỡng mộ của con người.


Sự đa dạng với khả năng thích nghi kỳ diệu
Trên khắp thế giới, có khoảng 200 đến 270 loài sóc khác nhau, phân bố rộng rãi trên mọi lục địa trừ Úc châu và Nam Cực.

Chúng được chia thành ba nhóm chính: sóc cây, sóc đất và sóc bay. Mỗi nhóm đều có những đặc điểm thích nghi độc đáo để tồn tại trong các môi trường sống đa dạng, từ những khu rừng phương Bắc lạnh giá đến các vùng ngoại ô nhộn nhịp.

Một trong những loài phổ biến nhất tại Bắc Mỹ là Sóc xám miền Đông (Sciuridae). Kích thước trung bình thường thấy nhất vào khoảng trên dưới 50cm. Chúng là động vật ăn tạp các loại hạt, mầm cây và hoa quả.
Điểm đặc biệt nhất ở sóc là khả năng thích nghi phi thường với đôi chân sau có thể xoay 180 độ, giúp chúng leo xuống cây theo tư thế chúi đầu xuống đất một cách dễ dàng.
Ảnh internet - Angie Faye Stephens

Chiếc đuôi xù không chỉ giúp chúng giữ thăng bằng khi nhảy từ cành này sang cành khác, mà còn đóng vai trò như một tấm chăn ấm áp vào mùa đông, hay một chiếc dù bộc gió khi rơi, và cũng là dấu hiệu giao tiếp chính để báo động khi có kẻ thù rình rập.

Sự thích nghi còn thể hiện qua quá trình tiến hóa về màu sắc.
Trước thời kỳ thuộc địa, hầu hết sóc xám ở vùng New England và phía Bắc miền Trung Tây có màu đen để ngụy trang trong những khu rừng rậm rạp. Tuy nhiên, khi cảnh quan thay đổi do con người chặt cây, rừng trở nên thoáng đãng hơn, màu xám đã trở thành màu chính để hòa hợp với môi trường mới. Dù vậy, ở một số khu vực đô thị, sóc đen vẫn còn hiện diện, minh chứng cho sự linh hoạt trong quá trình tiến hóa của loài này.
Chiến lược dự trữ khôn ngoan
Sóc nổi tiếng với tài năng "kiếm ăn" và khả năng dự trữ thực phẩm đáng kinh ngạc. Mỗi năm, một con sóc có thể tích trữ tới 10.000 hạt trên một khu vực rộng 7 héc-ta. Đặc biệt hơn hết là các hạt sẽ được phân loại và chôn riêng từng nhóm tại một vị trí nhất định để giúp chúng sau này dễ dàng tìm lại thức ăn khi cần.

Tuy nhiên, cuộc sống của sóc không hề trơn tru. Khoảng 25% số hạt đã chôn bị các con sóc khác đánh cắp. Để đối phó, chúng cũng biết đánh lạc hướng đối phương bằng cách vờ đào đất chôn hạt vào một cái hố giả tạo nào đó rồi bỏ đi.

Dù thông minh đến đâu, không phải hạt nào cũng được đào lên. Chính những hạt bị lãng quên này đã trở thành nguồn sống cho sự tái sinh của rừng. Sóc được ví như những "người trồng rừng" thầm lặng. Khi chúng chôn hạt sồi hoặc các loại quả khác và sau đó quên mất vị trí, những hạt giống này sẽ nảy mầm vào mùa xuân năm sau. Ước tính, hành động vô tình này của sóc đã góp phần gieo trồng hàng triệu cây xanh mỗi năm, tạo nên nguồn sống thiết yếu cho chim chóc và các loài động vật hoang dã khác.

Vòng Đời Và Sự Sinh Sản
Sóc xám miền Đông có tuổi thọ và vòng đời phát triển khá nhanh. Con cái có thể bắt đầu sinh sản khi mới được 5 tháng rưỡi tuổi. Mỗi năm, chúng có thể đẻ hai lứa, mỗi lứa từ hai đến bốn con non.

Mẹ sóc rất chu đáo trong việc chăm sóc con cái. Chúng thu gom lá và cành cây để làm tổ trên cao (gọi là dray, drey) hoặc tận dụng các hốc cây để nuôi dưỡng con non. Sóc con khi mới chào đời rất yếu ớt: chưa có lông, chưa mở mắt và trọng lượng chỉ khoảng 14 gram. Chúng phát triển nhanh chóng, bắt đầu rời tổ khi được khoảng 10 đến 12 tuần tuổi và đạt đến kích thước trưởng thành hoàn toàn vào khoảng 9 tháng tuổi.

Mặc dù sóc có thể sống tới 15 năm trong môi trường tự nhiên, nhưng thực tế vòng đời của chúng hiếm khi kéo dài đến mức đó.

Răng cửa và thói quen gặm nhấm
Là loài gặm nhấm, sóc có 4 chiếc răng cửa không bao giờ ngừng mọc. Mỗi năm, những chiếc răng này có thể dài thêm tới 14 cm. Để ngăn chặn việc răng mọc quá dài gây cản trở ăn uống, sóc buộc phải liên tục gặm các vật cứng như vỏ cây, hạt và cả các công trình nhân tạo. Thói quen này không chỉ giúp mài mòn răng mà còn là một phần trong chiến lược tìm kiếm thức ăn và xây dựng tổ của chúng.

Sóc bay và Sóc đất: những kỹ năng đặc biệt
Sóc bay: Mặc dù tên gọi là sóc bay, chúng không thực sự bay được mà chỉ có thể lượn. Khả năng này đến từ lớp màng da chuyên biệt gọi là patagium, trải dài từ cổ tay đến cổ chân, phủ đầy lông. Nhờ lớp màng da, sóc bay có thể lướt đi quãng đường hơn 45 mét (150 feet) từ cây này sang cây khác. Chúng thường hoạt động về đêm, sống trong các khu rừng lá kim và lá rụng, khiến chúng trở nên khá kín đáo và khó phát hiện vào ban ngày.

Southern flying squirrel - Photo by Steve Gettle - NVBA

*Úc Châu có loài Sugar glider giống với Sóc bay ở Hoa Kỳ nhưng thật ra chúng là hai loài hoàn toàn khác biệt: sóc bay Hoa Kỳ là động vật có vú thuộc họ Sciuridae, còn sóc bay Úc thuộc họ Petauridae là thú có túi như Kangaroo.

A sugar glider. (Photo via Adobe Stock)

Sóc đất: Nhóm này sống trong các hang ngầm dài từ 1,5 đến 9 mét và nằm sâu từ 0,7 đến 1,2 mét dưới lòng đất. Tại đây, chúng tích trữ thức ăn, nuôi con và ngủ đông qua những mùa lạnh giá. Tuy nhiên, hoạt động đào bới của sóc đất đôi khi gây ra những vấn đề nghiêm trọng cho con người, như làm hỏng cảnh quan, hàng rào và thậm chí là gây ra mất điện do cắn phá dây điện. Ở nhiều khu vực đô thị, chúng bị coi là loài gây hại.

California Ground Squirrel

Mối liên quan với con người và hệ sinh thái
Mối liên quan giữa sóc và con người đôi khi khá căng thẳng. Nhiều người phải tốn công sức để ngăn chặn chúng khỏi máng ăn của chim, từ việc sử dụng hạt giống tẩm ớt đến việc dùng các hệ thống máng ăn chống sóc phức tạp.

Sóc là nhân tố quan trọng trong sự phát triển của rừng và sự đa dạng sinh học. Chúng giúp phát tán hạt giống, duy trì sự cân bằng của hệ sinh thái và là nguồn thức ăn cho nhiều loài săn mồi như cáo đỏ hay diều hâu đuôi đỏ. Khi có nguy hiểm, sóc xám miền Đông sẽ phát ra tiếng kêu báo động đồng thời vẫy đuôi để cảnh báo đồng loại, thể hiện bản năng sinh tồn tập thể mạnh mẽ.

Hơn nữa, sự thay đổi màu lông của sóc xám từ đen sang xám cho thấy sự thay đổi của môi trường sống do con người tạo ra, là một minh chứng sống động cho quá trình tiến hóa đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta.
Kết Luận
Dù bạn có yêu hay ghét sóc khi chúng lục lọi vườn nhà, bạn cũng không thể phủ nhận rằng sóc là những sinh vật thông minh, linh hoạt và đóng vai trò không thể thiếu trong thiên nhiên. Từ khả năng leo trèo khéo léo, chiến lược dự trữ thức ăn tinh vi, đến vai trò "người gieo mầm" cho rừng cây, sóc xứng đáng được bảo vệ. Thay vì chỉ xem chúng là kẻ quấy rối, hãy nhìn nhận chúng như những "nhà lâm nghiệp" nhỏ bé đang góp phần duy trì sự xanh tươi của hành tinh chúng ta.


VA mùa Hạ 2026

Thái-Phúc Nguyễn
*Tài liệu tham khảo: National Geographic, BBC Earth...
HERCULES VÀ NESSUS – CÁI CHẾT ĐÃ ĐƯỢC GIEO TỪ MỘT CHIẾN THẮNG

Dưới mái vòm Loggia dei Lanzi, ngay bên Piazza della Signoria ở Florence, Hercules đang ghì nhân mã Nessus xuống đất. Một tay ông khóa chặt đối thủ, tay kia giơ cao chiếc chùy chuẩn bị tung đòn cuối cùng. Nessus quằn người, phần thân ngựa gần như khuỵu xuống. Đây là Ercole e il centauro Nesso – Hercules và nhân mã Nessus, tác phẩm bằng đá cẩm thạch của Giambologna, hoàn thành vào cuối thế kỷ XVI, thường được ghi niên đại khoảng năm 1599.

Giambologna, tên thật Jean de Boulogne, sinh tại Flanders nhưng dành phần lớn sự nghiệp ở Florence. Ông đặc biệt giỏi tạo chuyển động trong điêu khắc. Ở bức tượng này, cơ thể Hercules và Nessus xoắn vào nhau thành một khối căng thẳng: vai, cánh tay, lưng, chân người và chân ngựa đều hướng theo những đường khác nhau. Vì vậy tác phẩm không có một góc nhìn duy nhất. Đi vòng quanh nó, người xem lần lượt thấy sức nặng của Hercules, sự chống cự của Nessus rồi thế mất thăng bằng của nhân mã.

Câu chuyện được lấy từ thần thoại Hy Lạp. Hercules cùng vợ là Deianira phải vượt sông Evenus. Nessus làm công việc đưa khách qua sông và nhận chở Deianira sang bờ bên kia. Nhưng giữa đường, nhân mã tìm cách cưỡng đoạt nàng. Hercules nghe tiếng kêu cứu, giương cung bắn Nessus bằng một mũi tên đã được tẩm nọc độc của Hydra xứ Lerna.

Nessus biết vết thương sẽ giết mình. Trước khi chết, hắn nói với Deianira rằng máu của mình có khả năng giữ tình yêu của Hercules. Deianira tin lời và giữ lại số máu ấy. Nàng không biết máu Nessus đã bị nhiễm chất độc từ chính mũi tên Hercules vừa bắn.

Nhiều năm trôi qua. Khi Deianira lo rằng Hercules đã đem lòng yêu một người phụ nữ khác, nàng nhớ đến lời Nessus. Nàng tẩm máu nhân mã vào một chiếc áo rồi gửi cho chồng, nghĩ rằng đó là thứ có thể kéo tình yêu của Hercules trở lại. Khi Hercules mặc áo, chất độc bắt đầu tác động. Tấm vải bám vào cơ thể; càng cố kéo nó ra, da thịt càng bị tổn thương. Cơn đau trở nên dữ dội đến mức Hercules yêu cầu dựng giàn hỏa thiêu trên núi Oeta. Theo thần thoại, phần phàm nhân của ông chết trong ngọn lửa, còn Hercules được đưa lên Olympus.

Vì vậy, cảnh Giambologna chọn để tạc rất đắt giá. Hercules trông như người đã thắng: Nessus nằm dưới chân, chiếc chùy đã được giơ lên. Nhưng hậu quả của trận đánh ấy vẫn chưa kết thúc. Mũi tên Hercules dùng để giết Nessus khiến máu nhân mã nhiễm độc; chính thứ máu đó sau này quay trở lại giết ông. Nessus thua trong cuộc đấu bằng sức mạnh nhưng vẫn thực hiện được cuộc trả thù sau khi chết.

Bức tượng từng được đặt ở một số vị trí khác nhau tại Florence trước khi chuyển đến Loggia dei Lanzi vào thế kỷ XIX. Ngày nay, nó đứng giữa một nhóm tác phẩm điêu khắc nổi tiếng ngay giữa trung tâm thành phố, gần Perseus với đầu Medusa của Benvenuto Cellini và Vụ bắt cóc phụ nữ Sabine của chính Giambologna. Người qua Piazza della Signoria có thể bước vào Loggia và quan sát tác phẩm ở khoảng cách rất gần.

Biết câu chuyện của Nessus rồi nhìn lại bức tượng, tư thế chiến thắng của Hercules mang một ý nghĩa khác. Ông đang giơ chùy kết thúc cuộc đời kẻ thù, nhưng nguyên nhân dẫn đến cái chết của mình cũng đã xuất hiện trong chính cuộc đối đầu ấy. Nessus chết bởi mũi tên của Hercules; nhiều năm sau, Hercules chết bởi chất độc từ chính mũi tên đó.

Nguyen khac Can

NHỚ VỀ KỸ SƯ CHU VĂN HỢP: "ÔNG TỔ CỦA LÀNG BÁO VIỆT NGỮ TẠI ÚC CHÂU"

Ông Chu Văn Hợp đáng được kể (hay được gọi) là người khai sinh ra làng báo Việt ngữ tại Úc. Bởi vì những người cộng tác với ông từ tờ Chuông Sài Gòn sau đó đã "khai sinh" ra các tờ báo khác như: Chiêu Dương, Việt Luận, Sài Gòn News, Việt Nam Thời Nay, Việt Nam Nhật báo, Văn Nghệ tuần báo. v..v.

Được biết, ông Chu Văn Hợp trước năm 1975 là Giám đốc hãng Shell (du học Hoa kỳ và tốt nghiệp Cao học về quản trị nhân viên), sau đó cùng với một số cộng sự đã đoạt tàu dầu của VC và lái thẳng đến Úc. Đến Úc ông mở tờ Chuông Sài Gòn dù không biết một chút gì về nghề báo, rồi làm Giám đốc Bộ Di Trú, rồi Cố vấn cho Thủ hiến tiểu bang NSW Barry Unsworth... Ông cũng có thời gian về Việt Nam (cho đến khi qua đời) làm tư vấn cho các công ty ngoại quốc, ngân hàng, và mở một công ty chuyển tiền về Việt Nam.

Ông và con trai đã qua đời vào ngày 4.6.1995 trong một tai nạn tai một con sông tại Hoa Kỳ, để lại vợ và 1 con gái, cùng nhiều thương tiếc cho những người quen biết. Hưởng dương 49 tuổi.

Chuông Sài Gòn là tờ tuần báo được thành lập vào khoảng giữa năm 1979 do kỹ sư Chu Văn Hợp khởi xướng, với sự cộng tác của ông Nguyễn Chánh Sĩ. Lúc đầu báo ra 2 tuần một lần, rồi sau đó xuất bản đều đặn vào mỗi sáng thứ Ba hàng tuần. Vào năm 1983 ông Chu Văn Hợp nhận chức Giám đốc Bộ Di Trú và Sắc tộc Sự vụ (tiểu bang NSW) nên đã chuyển lại tờ báo cho các ông Lê Đăng Cẩn, Nhất Giang, Nguyễn Vy Túy. Tờ báo này được coi như tờ báo Việt ngữ tiêu biểu đầu tiên của người Việt tỵ nạn tại Úc.

Thời cực thịnh của tuần báo Chuông Sài Gòn, còn có tạp chí Chuông Sài Gòn xuất bản hàng tháng, với những bài vở cô đọng không có chỗ đăng tải trên báo tuần. Các cây bút thường xuyên thời đó là: Nguyễn Nam Phong, Đào Phụ Hồ, Nguyễn Tự Ý, Quốc Huy, Công Tử Hà Đông, Thiếu Mai, Phạm Quang Ngọc, Thuyền Nhân...

Sau nhiều lần thay đổi nhân sự với sự có mặt thêm của các ông Tạ Văn Ga và Trương văn Quang, tờ Chuông Sài Gòn đã có lúc do một mình ông Lê Đăng Cẩn làm chủ do việc mua lại hết cổ phần của các thành viên khác. Sau thất bại về việc mở Công ty Tài chánh, tờ báo của ông Cẩn đã qua tay ông Nguyễn Thuyên (cư ngụ ở Melbourne), và tới nay tờ báo mang tên Chuông Sài Gòn đã đóng cửa.

* MỘT VÀI CHI TIẾT VỀ CUỘC ĐỜI ÔNG CHU VĂN HỢP

Ông Chu Văn Hợp sinh ngày 18.7.1947 tại Hải Phòng, ông mồ côi cha từ năm 5 tuổi. Mẹ ông đã đưa đứa con trai duy nhất này di cư vào miền Nam tìm tự do năm 1954, lúc ông 7 tuổi.

Thời niên thiếu, ông được gửi vào Dòng Tên Đắc Lộ để tu học, với hy vọng của mẹ là ông sẽ trở thành một Linh mục. Nhưng khi đậu Tú tài ưu hạng, ông rời tu viện và theo học ngành y. Trong năm thứ 2 y khoa ông đã đoạt được học bổng của trường Drexel ở Philadelphia. Nhưng khi đến Mỹ ông đã quyết định chuyển sang học Kỹ sư Hoá học, vì chương trình ngắn hơn học Bác sĩ, cũng như ông có ý ra trường sớm để đi làm có tiền trợ giúp mẹ già.

Trở về Việt Nam vào năm 1973, ông đã trở thành Giám đốc của Công ty xăng dầu Shell có trụ sở ở Sài Gòn. Nhưng chỉ 2 năm sau Cộng quân đã chiếm trọn miền Nam vào ngày 30.4.1975. Ông Hợp lúc ấy nghĩ rằng chế độ mới sẽ cần đến kỹ năng của mình, nên đã chần chừ trong việc đào thoát. Nhưng chỉ một thời gian sau, ông đã bị hạ thấp vai trò khi họ biết ông là "người được Mỹ đào tạo".

Vào năm 1978, ông Chu Văn Hợp đã tìm cách trốn thoát, bằng cách hợp tác "cưỡng đoạt" một chiếc tàu dầu quốc doanh, và lái thẳng đến Úc bằng một chiếc la bàn dấu dưới đế giày Bata. Ông cùng vợ là bà Lê Thị Kiêm cùng đứa con trai tên Chu Huy Sơn lúc đầu định cư tại Perth, nhưng sau đó ông và một số bạn đi cùng tàu đã mở chuyến xuôi Nam, để đến Sydney lập nghiệp.

Tại đây ông thành lập tờ tuần báo Chuông Sài Gòn, do ông làm Chủ nhiệm và ông Đỗ Lê Viên làm Chủ bút. Khi ông Nguyễn Vy Túy vượt biển và đến Darwin vào năm 1979, đã cộng tác với báo này và trở thành Tổng thư ký.

Năm 1982, ông rời nghiệp báo, và ông Nguyễn Vy Túy trở thành Chủ bút thứ nhì của tờ Chuông Sài Gòn.

Lý do ông không còn làm báo là để dọn đường trở thành viên chức cao cấp trong chính phủ.

Vào năm 1985, ông đã trở thành Giám đốc Bộ Di Trú và Sắc Tộc Sự Vụ. Và chính vì nhìn thấy ông Hợp là người có viễn kiến về chính trị, nên Thủ hiến Barrie Unsworth đã mời ông giữ chức Cố Vấn về các vấn đề sắc tộc (một chức tương đương với thứ trưởng) vào năm 1987.

Chính nhờ chức vụ này, ông Chu Văn Hợp đã đưa ra dự án Viện Bảo Tàng và Trung Tâm Sinh Hoạt cho CĐNVTD.NSW, để xin Thủ hiến Barrie Unsworth cấp tặng cho Cộng Đồng khu đất tại Bonnyrigg, và hiện nay là Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng.

Đến năm 1988, chính phủ của Thủ hiến Barrie Unsworth thất bại trong cuộc tranh cử tại tiểu bang NSW, ông Chu Văn Hợp trở về Việt Nam để làm thương mại, với dự án mở đường hàng không mới, và các chương trình cho vay và chuyển tiền của các ngân hàng.

Đầu tháng 6 năm 1995 khi đến New York để ký kết với AIG, một Công ty Tài chánh và bảo hiểm lớn nhất thế giới, cũng như để thăm đứa con trai vừa tốt nghiệp Trung học - do ông gửi đi du học để tránh cho con sa ngã trong thời gian ông ít có mặt tại Úc.

Nhưng số phận bi thảm đã đến vào ngày 4.6.1995, khi ông và con trai Chu Huy Sơn lúc ấy 18 tuổi cùng một người bạn học, đã bị lật xuồng, khi họ cùng chèo xuồng trên dòng sông Ilinois. Theo lời kể của người bạn của Sơn thoát chết cho biết, chiếc xuồng bị lật úp khi vào một dòng xoáy mạnh, và vì không biết bơi nên ông Chu Văn Hợp và con trai đã chết ngay khi được vớt đưa lên bờ.

Theo sự tiết lộ của một người thân trong gia đình ông Hợp cho biết, khi ông chập chững biết đi thì bố của ông đã tử vong trong một tai nạn có liên quan đến thủy triều, nên Mẹ ông đã thường xuyên căn dặn ông hãy tránh xa các vùng sông nước. Thế nhưng vì chiều con, ông đã bước xuống xuồng mà quên đi lời khuyến cáo!

Những người đã từng biết ông đều công nhận ông là một người có khả năng đi trước thời cuộc. Những tiên đoán của ông về nhiều vấn đề đều đúng và đến nay vẫn còn có giá trị. Tuy chỉ một điều đáng tiếc là ông đã phải ra đi quá sớm, trước khi được thụ hưởng những thành quả tưởng đã nắm chặt được trong lòng bàn tay…

*Nguyễn Vy Túy

(có tham khảo chi tiết từ bài viết của ký giả Michael Easson, đăng trên tờ The Australian, 14 August 1995).




CHẾT RỒI MỚI ĐƯỢC THỪA NHẬN

Năm 1996, Michael DeBakey (1908 - 2008), bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng thế giới, người Mỹ, đã bay đến Moskva để giúp các đồng nghiệp Nga thực hiện ca mổ tim cho TT Boris Yeltsin. Việc đầu tiên ông làm trên đất Nga, không phải là đòi tiền công, không phải là hỏi về bệnh viện nơi sẽ diễn ra ca mổ, mà là yêu cầu "tôi có thể đến cúi mình trước Demikhov không?". Các nhà báo im lặng, ngơ ngác nhìn nhau: một trong những phẫu thuật gia vĩ đại nhất hành tinh lại muốn phủ phục dưới chân một thiên tài mà ở đất nước của người đó không ai nhớ tên.

Họ tên đầy đủ của ông là Vladimir Demikhov, người đã nghĩ ra phẫu thuật bắc cầu cho động mạch và là cha đẻ của ngành ghép tạng từ cách đây hơn 40 năm. Một ông già bị lãng quên, sống những ngày cuối đời trong căn hộ một phòng với các món đồ gỗ cũ kỹ.

Là con của một nông dân ở vùng sông Đông bị giết trong cuộc nội chiến sau CMT10, Demikhov khi còn là sinh viên vào năm 1937 đã tự tay thiết kế quả tim nhân tạo đầu tiên trên thế giới để cấy ghép nó cho con chó. Người ta nói rằng để mua nẹp bạc y tế cho quả tim, ông phải bán đi bộ vest duy nhất của mình.

Tiếp sau, ông thực hiện các ca ghép tạng chưa ai từng làm: ghép tim và phổi, ghép gan. Và con chó được ông thực hiện các ca phẫu thuật sống được 29 ngày. Nó được ông chăm sóc trong nhà mình.

Giới khoa học thế giới biết về kỳ tích này. Và ngay cả bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất là Christian Barnard (1922 - 2001), sinh ra ở đảo Síp, là công dân Nam Phi, người thực hiện ca ghép tim đầu tiên vào năm 1967, - cũng đã 2 lần đến gặp Demikhov - để xin ý kiến trước ca phẫu thuật trọng đại. Cho đến cuối đời, Barnard đã gọi Demikhov là người thầy của mình và là "cha đẻ của ngành ghép tạng".

Demikhov được bầu là tiến sĩ danh dự và hội viên của các hội khoa học Leipzig (LB Đức), Upssala (Thụy Điển), Hannover (Canada), Viện Mayo Clinic ở Mỹ. Các nhà y học hàng đầu thế giới kính cẩn ngả mũ trước ông.

Còn ở tổ quốc, người ta gọi ông là "lang băm" và là "người làm khoa học giả hiệu". Giám đốc Viện khoa học nơi ông làm việc cũng hùa theo tuyên bố về "gã lang băm Demikhov".

Chủ tịch Viện hàn lâm y học Liên Xô thì nói với vẻ bao dung "một nhà thử nghiệm thú vị". Ý tưởng cấy ghép tim cho con người của Demikhov được coi là vô đạo đức và phạm thượng. Người ta chỉ trích ông vì không có bằng cấp y khoa, - ông là nhà sinh học, không phải là bác sĩ. Nực cười nhất là lần duy nhất ông được phép xuất ngoại dự hội nghị khoa học ở Munchen (LB Đức), nơi ông đọc báo cáo khoa học được coi là tạo ra "quả bom nổ", gây choáng váng cho giới khoa học. Nhưng về nước, ông bị coi là "đã tiết lộ bí mật quốc gia". Từ "lang băm" và "giả khoa học" đến "bí mật quốc gia" , - đúng là điều không ai hiểu được?

Người ta hạ nhục ông cả tiểu tiết: cậu học trò Christian Barnard như đã nói ở trên gửi tặng ông gói quà nhỏ là vài đôi vớ co giãn được, loại chưa từng có ở Liên Xô. Để nhận được nó, người ta bắt cha đẻ của ngành ghép tạng phải xin giấy phép đặc biệt của Bộ Y tế và Cơ quan an ninh KGB.

Demikhov, người làm thay đổi bộ mặt y học thế giới phải làm việc trong "phòng thí nghiệm" rộng 15 mét vuông ở dưới hầm ẩm ướt, thiếu ánh sáng và nước chảy tong tỏng theo ván gỗ. Thiết bị để thực hiện ca phẫu thuật tim nhân tạo chỉ là đồ tự chế, thường xuyên hỏng hóc. Thay cho máy nén khí lạnh là máy hút bụi cũ. Bên cạnh là lò hơi đốt củi mà các cộng sự của ông không thể chịu nổi mùi khói quá nửa tiếng. Trong phòng làm việc ẩm mốc này, ông đã viết các bài báo cho các tạp chí y khoa hàng đầu thế giới.

Cuốn sách chủ yếu của ông, cuốn khảo cứu về ghép tạng được dịch ở New York, Berlin, Madrid, trở thành sách gối đầu giường với các nhà phẫu thuật toàn thế giới.

Và trước ca phẫu thuật tim cho TT Yeltsin, nhà phẫu thuật Michael DeBakey cuối cùng cũng đã được quỳ dưới chân Vladimir Demikhov. Khi đó, ông đã là ông già lọm khọm, bệnh tật, bị mất trí nhớ sau vài lần tai biến và không dám ra khỏi nhà vì sợ bị lạc trên phố.

Ông qua đời sau đó 2 năm. Người ta đã dựng bia ghi công ông. Một sự công nhận muộn màng.

Tuan Anh Đao

ĐÊM QUA, TAO GẶP MỘT THẰNG ĐI BỘ TỪ NGHỆ AN VÀO… ĐẮK LẮK

Gà rừng

Đêm qua khoảng 22h, tao chạy từ Đà Nẵng về Tam Kỳ.
Lý do cũng chẳng có gì cao siêu: mấy ngày nay tao chưa kiếm được trọ. Ngủ nhà nghỉ thì lại ngủ chung với thằng đực rựa làm bếp, mà đéo hiểu sao tao cứ sợ nửa đêm nó làm gì tao. Thế là nằm mãi không ngủ được.

Con mẹ nó, thời buổi này kiếm một cái phòng trọ ở Đà Nẵng còn khó hơn lên trời.

Chạy tới đoạn Hương An, tao gặp một thằng đang đi bộ giữa đêm.

Nhìn nó nói thật, chẳng khác gì một thằng bụi đời. Mà thời buổi này ai dám cho người lạ đi nhờ? Người thì sợ cướp, người sợ bị bỏ thuốc, người sợ đủ thứ…

Trong người tao lúc đó cũng chẳng có cái mẹ gì đáng giá.
Con xe cùi với cái iPhone 14 Pro là hết bài.
Thôi thì… làm phước vậy.
Tao tấp xe lại:
– “Mày đi đâu?”
Nó bảo:
– “Em đi Bình Định.”
Tao kiểu:
“Đệch mẹ, thằng hâm này! Đi Bình Định làm gì giữa đêm?”
Nó nói:
– “Em lên Đắk Lắk hái cà phê.”
Tao hỏi tiếp:
– “Thế mày đi từ đâu?”
– “Nghệ An.”
Tao đứng hình mất mấy giây.
– “Ủa? Mày đi bộ từ Nghệ An vô đây hả?”
Nó bảo:
– “Dạ.”
– “Đi bao lâu rồi?”
– “10 ngày.”
Đù má…
Tao hỏi:
– “Thế mày đi bộ thiệt à?”
Nó nói:
– “Em không có tiền nên đi bộ.”
Tao nhìn nó mà trong đầu bắt đầu thấy hơi khó tin.
Một thằng mang cái ba lô, chai nước, vài bộ quần áo… cứ thế đi bộ từ Nghệ An vào tận miền Trung.
Tao hỏi:
– “Thế bao giờ mày tới Bình Định?”
Nó bảo:
– “Em cũng không biết nữa. Giờ em gần tới Quảng Ngãi rồi.”
Con mẹ nó… “gần” thiệt á pro? 
Tao lại hỏi:
– “Lên hái cà phê lương bao nhiêu?”
– “Ngày 200 nghìn.”
Tao nghĩ bụng: Thôi xong, thằng này chắc cũng chưa có nghề nghiệp gì ổn định.
Thế là tao mới hỏi:
– “Thế mày đi làm bếp không? Tao lo chỗ ăn, chỗ ngủ, xe cộ cho đi làm. Tao trả mày 250 nghìn một ngày.”
Nó trả lời rất dứt khoát:
“Không. Em đi hái cà phê.”
Đù mạ…
Tao vẫn chưa chịu thua:
– “Mày chắc chưa? Hái cà phê cực bỏ mẹ, lương lại có 200 nghìn. Theo tao làm bếp, có nghề, có chỗ ăn ở, lương cao hơn.”
Nó vẫn:
“Không, em đi hái cà phê.”
Nó dội thẳng một gáo nước tiểu vào mặt tao luôn. 
Lúc đó tao cũng chẳng biết nói gì nữa.

Nhưng trên đường về, tao lại bắt đầu nghĩ.
Nhiều khi mình cứ nghĩ người ta ngu.
Nhưng nghĩ kỹ lại, có khi nó đang làm đúng thứ nó muốn.
Nó không có tiền.
Không có nghề nghiệp ổn định.
Không có xe.
Chỉ có một cái ba lô, vài bộ quần áo, chai nước.
Vậy mà nó vẫn có thể một mình đi bộ từ Nghệ An vào tận đây suốt 10 ngày.
Tao không biết cuối cùng nó có đi bộ được tới Đắk Lắk hay không.
Tao cũng không biết nó có hái cà phê được bao lâu.
Nhưng tao thật sự khâm phục cái ý chí của nó.
Có những lúc mình có một công việc tốt hơn, lương cao hơn, điều kiện tốt hơn… nhưng lại chẳng dám bước ra khỏi cái chỗ mình đang đứng.
Còn thằng này thì khác.
Nó chọn thứ nó muốn, rồi cứ thế mà đi.
200 nghìn một ngày cũng đi.
Mệt cũng đi.
Xa cũng đi.
Không biết ngày nào tới nơi cũng đi.
Và quan trọng nhất là:
Nó không bị 250 nghìn của tao dụ. 

Gần tới Kỳ Lý, tao hỏi:
– “Mày ăn gì chưa?”
Nó bảo:
– “Ăn rồi.”
– “Ăn gì?”
– “Bánh mì.”
– “Tiền đâu mua?”
Nó nói:
– “Người ta cho.”
Tao nghe mà cũng chẳng biết nói gì.
Tới ngã ba Kỳ Lý, tao nói:
– “Tao chỉ chở mày tới đây được thôi. Nhà tao trong này.”
Nó cảm ơn, nhìn vẻ mặt thấy rõ là nó vui vì cuối cùng cũng tới được Tam Kỳ.
Tao nghĩ bụng thôi thì làm phước thêm lần nữa.
Tao bảo:
– “Tao còn hơn 100 nghìn, để tao đưa mày.”
Thế là tao mở cái ba lô đầy áo quần với đủ thứ đồ cá nhân ra lục.
Lục mãi…
Đéo thấy tờ 100 đâu.
Nó đứng đó nhìn tao lục.
Tao cũng ngại, nhưng đã nói đưa thì phải đưa.
Thế là tao phải tấp xe lên lề, móc từng cái áo, từng cái quần, lôi từng thứ trong ba lô ra.
Lục tới lục lui một hồi lâu…
Cuối cùng cũng tìm được tờ 100 nghìn.
Tao đưa nó.
Nó nhận.
Cảm ơn tao.
Rồi nó tiếp tục hành trình của nó.
Còn tao chạy về nhà.
Nằm xuống mới nghĩ:
Đéo mẹ… tao đi làm phước mà cuối cùng lại học được một bài học từ nó.
Nhiều khi thứ người ta thiếu không phải là tiền.
Mà là một lý do đủ lớn để họ tiếp tục đi.
Còn thằng này thì có vẻ nó biết nó muốn gì.
Nó muốn đi hái cà phê.
Vậy thôi.
Thế là nó đi.

Hôm nay tao lại phải chạy ra Đà Nẵng tiếp.
Kiếp nạn mang tên:
“TÌM TRỌ Ở ĐÀ NẴNG.”
Còn thằng cha đi bộ từ Nghệ An vào Đắk Lắk…
Không biết giờ nó tới đâu rồi.
Mong là nó vẫn đang đi đúng con đường nó chọn.
Chúc mày tới nơi, thằng hâm.

My Lan Pham



TRUMP LẤY LẠI BỨC TƯỜNG BIÊN GIỚI

Biden đã bán 350 TRIỆU ĐÔ LA vật liệu xây tường biên giới chưa sử dụng của Trump với giá rẻ mạt.

Giờ đây, trong một sự đảo ngược đáng kinh ngạc, người bán đấu giá đang gửi trả lại chúng cho chính phủ liên bang — để hoàn thiện bức tường.

Đây là một câu chuyện hoang đường. 

2/ Khi Biden nhậm chức, động thái đầu tiên của ông là ngăn chặn bức tường của Trump.
Ông gọi đó là "một giải pháp chính sách không nghiêm túc" — rồi bán vật liệu với giá rẻ mạt, đôi khi chỉ 1 đô la một tấm.
Người nộp thuế phải gánh chịu khoản lỗ.

3/ Lãng phí rất lớn:
• Biden đã dừng xây dựng
• Lên đến 350 triệu đô la vật liệu chỉ nằm trong sa mạc
• 130.000 đô la MỖI NGÀY để bảo vệ chúng
• Được bán với giá rẻ mạt — một lô 729 thanh dầm thép được bán với giá 154.200 đô la
Đó là một sự xúc phạm đối với người nộp thuế và an ninh biên giới.

4/ Texas thậm chí còn mua đấu giá 12 triệu đô la để xây bức tường riêng.
Các quan chức Biên phòng cho biết những phần bị bán tháo "gần như có thể được sử dụng" — và việc Biden bán tháo đồng nghĩa với việc phải trả TIẾP TỤC chi trả sau này để thay thế chúng.

5/ Hiện tại, đơn vị đấu giá — GovPlanet — cho biết họ đang đạt được thỏa thuận với nhóm của Trump để trả lại vật liệu với giá gốc cho chính phủ liên bang.
Một công ty xây dựng bên thứ ba sẽ nhận được chúng trong vòng 90 ngày tới.

6/ Trích dẫn từ GovPlanet:
“Chúng tôi đang đẩy nhanh việc chuyển giao các vật liệu này để hỗ trợ các kế hoạch bảo vệ biên giới của chính quyền… Chúng tôi coi trọng mối quan hệ đối tác với chính phủ Hoa Kỳ.”

7/ Sự thay đổi đột ngột diễn ra sau:
• Các cuộc chiến pháp lý tại Texas dẫn đến việc đóng băng doanh số bán hàng
• Áp lực từ các lãnh đạo tiểu bang như Phó Thống đốc Dan Patrick
• Các phán quyết liên tục cho rằng chính quyền của Biden đã phớt lờ lệnh sử dụng ngân sách để xây tường

8/ Tóm lại:
Trump đang xây bức tường mà ông ta đã hứa — và nó đang được xây bằng chính những vật liệu mà Biden đã cố gắng phá hủy.

by Rod D. Martin

Blog Archive