Saturday, May 23, 2026

Cuộc đời buồn của nhạc sĩ Thanh Bình, tác giả ca khúc Tình Lỡ

Nếu nhắc đến tên nhạc sĩ Thanh Bình, có thể ít người biết đến, nhưng có lẽ là không người yêu nhạc vàng nào mà không biết đến hoặc từng nghe những câu hát nổi tiếng này trong ca khúc Tình Lỡ của ông sáng tác:

Thôi rồi còn chi đâu em ơi!
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi...

Nhạc sĩ Thanh Bình tên thật Nguyễn Ngọc Minh, sinh năm 1932 ở Bắc Ninh. Vì sớm mồ côi cha mẹ nên thời còn trẻ ông đã phải phiêu dạt qua nhiều nơi, từ Hải Phòng, Thanh Hoá, Nam Định đến Thái Bình, Hưng Yên… Dù có cậu ruột là nhạc sĩ Phó Quốc Thăng, nhưng nhạc sĩ Thanh Bình theo học nhạc với giáo sư âm nhạc Phạm Sửu tại Thanh Hóa.

Từ năm 20 tuổi, ông bắt đầu kiếm sống bằng nghề viết báo, đưa tin về văn hoá văn nghệ với bút danh là Thanh Bình trên các tờ Tia Sáng, Liên Hiệp, Tin Sớm, Bình Minh, Văn Nghệ... Sau này sáng tác nhạc, ông cũng lấy bút danh là Thanh Bình, tuy nhiên cuộc đời ông trải qua nhiều sóng gió và không được "thanh bình" như tên gọi.

Năm 1954, nhạc sĩ Thanh Bình di cư vào Nam, sau đó sáng tác ca khúc đầu tay mang tên Những Nẻo Đường Việt Nam. Ngoài ca khúc này, ông còn nhiều ca khúc khác nữa, trong đó có bài Tiếc Một Người nổi tiếng qua tiếng hát Sĩ Phú, nhưng nổi tiếng nhất và được công chúng yêu thích vẫn là bài Tình Lỡ.

Ca sĩ Ánh Tuyết đã nhận xét về phong cách nhạc của nhạc sĩ Thanh Bình qua những tác phẩm này như sau:

“…Các tác phẩm của nhạc sĩ Thanh Bình được ông viết bằng cả tình yêu ngọt ngào, dung dị của hồn quê, tình yêu thương sâu sắc quê hương đất nước mình, với những cảm xúc đầu đời hồn nhiên của chàng trai lãng mạn, đau đến tận cùng những mối tình đã lỡ...

Trong lịch sử tân nhạc Việt Nam, nhạc sĩ Thanh Bình cùng với ca khúc Tình Lỡ là một trong những trường hợp đặc biệt mà tên tuổi chỉ được nhắc đến bên cạnh một ca khúc duy nhất. Ngoài ra còn có các nhạc sĩ Tu My với Tan Tác, nhạc sĩ Lê Hoàng Long với Gợi Giấc Mơ Xưa, nhạc sĩ Hoàng Quý với Cô Láng Giềng, nhạc sĩ Lê Mộng Nguyên với Trăng Mờ Bên Suối nhạc sĩ Chung Quân với Làng Tôi, nhạc sĩ Lê Trạch Lựu với Em Tôi, nhạc sĩ Nhị Hà với Mẹ Tôi...

Họ là những nhạc sĩ đã được ghi danh vĩnh viễn trong lòng công chúng yêu nhạc, nhưng lại chỉ được biết đến với một ca khúc duy nhất. Có thể họ còn sáng tác nhiều bài hát khác nữa, nhưng vì thành công quá lớn với 1 tác phẩm nổi tiếng nhất, đạt đến được đỉnh cao sáng chói nên đã làm lu mờ tất cả những sáng tác khác của chính họ.

Nhạc sĩ Thanh Bình viết Tình Lỡ dành cho mối tình của chính mình, là câu chuyện cuộc đời đầy ly kỳ và bi thương trong giai đoạn đặc biệt của đất nước vào thế kỷ trước, giai đoạn đất nước bị ngăn đôi vào năm 1954, đã có hàng triệu người ra đi, hàng triệu cuộc chia cách vĩnh viễn giữa người với người.

Lúc sinh thời, nhạc sĩ Thanh Bình đã từng nói về ca khúc Tình Lỡ cùng với tình yêu đầu đời của ông với một người con gái đất cảng Hải Phòng rất xinh đẹp tên Hằng như sau:

"Ca khúc Tình Lỡ tôi viết cho một người con gái ở Hải Phòng. Lúc đó tôi 22 tuổi và rất thiết tha với người này. Ngày tôi xuống tàu ở cảng Hải Phòng vào nam, đứng trên boong tàu, tôi nhìn thấy nàng đang hối hả chen lấn, vạch đám đông người đưa tiễn để mong kịp chia tay tôi, nhưng tôi lại đứng lẫn vào đám đông trên boong tàu, còn nàng thì chạy dọc theo bờ cảng và không nhận ra tôi… Chẳng nói được với nhau câu nào"

Đầu năm 1956, từ miền Nam, nhạc sĩ Thanh Bình nghe tin cô Hằng đã được bố mẹ gả vào một gia đình môn đăng hộ đối. Nghẹn ngào, ông viết ca khúc Tình Lỡ để tiếc nhớ tình xưa:

Thôi rồi, còn chi đâu em ơi!
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi

Yêu rồi tình yêu sao chua cay
Men nào bằng men thương đau đây
Hỡi người bỏ ta trong mưa bay…

Trong lời đề tựa khi phát hành nhạc tờ bài hát này, nhạc sĩ Thanh Bình ghi những câu thơ của chính ông:

Thôi thế từ nay cách biệt rồi
Đường đôi lứa rẽ đôi nơi
Từ đây vĩnh viễn xa nhau mãi
Vĩnh viễn xa nhau đến trọn đời

Em có khi nào nhớ đến anh
Chỉ xin một phút lặng sau mành
Anh từ đây sẽ không yêu nữa
Để giữ trong anh một bóng hình (T.B)

Hình bên trên là ảnh chân dung được in ở mặt sau của tờ nhạc bài hát Tình Lỡ, cho thấy rằng nhạc sĩ Thanh Bình thời trẻ rất điển trai. Theo lời kể của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 thì Thanh Bình là "một chàng trai đẹp, hào hoa, phong nhã". Ngoài ra, ông từng là người viết văn và làm thơ nên ca từ trong nhạc của ông cũng rất đẹp và nên thơ:

Phương trời mình đi xa thêm xa
Nghe vàng mùa thu sau lưng ta
Em ơi, em ơi thu thiết tha…

Vào năm 1970, đạo diễn Lê Mộng Hoàng thực hiện bộ phim điên ảnh “Nàng” với vai chính thuộc về đôi tài tử lừng danh Thẩm Thuý Hằng và Trần Quang, và bài hát Tình Lỡ trở thành ca khúc chính trong bộ phim này.

Người thể hiện bài hát lúc đó và Khánh Ly, và cho đến nay, Khánh Ly vẫn là người thể hiện thành công nhất "Tình Lỡ".

Thành công tuyệt phẩm này không đưa tên tuổi Thanh Bình trở thành 1 nhạc sĩ tiêu biểu của miền Nam trước 1975, bởi vì sau đó ông chọn một cuộc sống bình dị. Lúc sinh thời, nhạc sĩ từng nói rằng sở dĩ ông có ít bài hát như vậy là vì ông chỉ sáng tác khi có cảm xúc, viết cho những câu chuyện có thật trong đời. Có lẽ vì vậy mà bài hát Tình Lỡ dạt dào những cảm xúc thật của mối tình thời tuổi trẻ.

Năm 1973, nhạc sĩ Thanh Bình lập gia đình với một người phụ nữ bình thường, ông chập nhận rời bỏ làng nghệ thuật, cuộc sống khá đơn sơ, ông mưu sinh bằng công việc dạy ngoại ngữ, sáng dạy lớp tiếng Anh, chiều lớp tiếng Pháp. Hai người chỉ có 1 cô con gái tên là Mộng Ngọc. Sau năm 1975, cuộc sống lâm vào hoàn cảnh khó khăn, ông cùng vợ ở một quán cơm ở Quận 1 để mưu sinh.

Hạnh phúc bình dị không tồn tại được lâu, người vợ bỏ đi khi người con gái mới được 3 tuổi. Đó là thời điểm sau năm 1975, không chỉ riêng gia đình nhạc sĩ Thanh Bình mà cuộc sống của tất cả mọi gia đình khác khi đó đều lâm vào hoàn cảnh khó khăn, và có lẽ người vợ không chịu nổi khốn khó nên đã ra đi biệt xứ không có tin tức nào nữa. Từ đó nhạc sĩ Thanh Bình lâm vào cảnh gà trống nuôi con trong muôn vàn khó khăn để một mình nuôi con khôn lớn.

Nhưng đó vẫn chưa phải là sự bất hạnh lớn nhất, và dường như là những sóng gió cuộc đời không bao giờ ngừng gieo lên cuộc đời nhạc sĩ Thanh Bình. Người con gái tên là Ngọc của ông lớn lên lấy chồng nhưng cuộc sống hôn nhân không bền, cô Ngọc ở với người thứ 2 không hôn thú, sau đó hùn hạp làm ăn nhưng đổ vỡ và vướng phải nợ nần, lâm vào cảnh tù tội.

Từ sau đó, nhạc sĩ Thanh Bình phải trải qua những năm cuối đời trong hoàn cảnh khốn cùng. Ông sống cùng con gái và con rể nhiều năm trong căn nhà thuê ở quận Gò Vấp. Năm 2013, sau khi con gái ở tù khoảng 1 năm thì người con rể mang ông ra bỏ ở bến xe Miền Đông, rồi bỏ mặc người cha già 81 tuổi gầy gò, mắc nhiều chứng bệnh, bơ vơ giữa chốn đông người cùng với thùng quần áo cũ cùng với chỉ 200 ngàn đồng trong túi.

Ông sống lay lắt giữa lề đường như vậy trong 18 ngày với bánh mì cầm hơi hoặc ăn tạm miếng cháo trắng, ngả lưng ở manh chiếu được thuê với giá 500 đồng/ngày, tìm đại chỗ trống bên đường để ngủ qua đêm.

Khi biết tin, những người cháu gọi nhạc sĩ Thanh Bình là cậu ruột đã đón ông về để chăm lo nuôi dưỡng. Những người cháu này cũng không phải là người khá giả, phải sống trong căn nhà 21m2 bên bờ Nhiêu Lộc có tám anh chị em mồ côi cha mẹ, nương tựa bên nhau.

Người cháu tên Châu kể lại: "Cũng may qua thông báo của công an khu vực, chúng tôi biết được công an bến xe miền Đông đang giữ một ông già ngày nào cũng ôm cái quạt máy cũ đi qua đi lại nơi đây. Họ định đưa ông về trại dưỡng lão nhưng may quá có CMND, họ biết địa chỉ chúng tôi. Chúng tôi xin đưa cậu về nuôi dưỡng nhưng cậu không chịu đi. Có lẽ cậu sợ bị mang đi bỏ nơi khác xa hơn, rồi không có cơ hội được gặp con gái. Cậu cứ một mực muốn tìm đường xuống trại giam để được ở gần con gái vì quá nhớ".

Tháng 1 năm 2014, khi nghe hoàn cảnh của nhạc sĩ Thanh Bình, ca sĩ Ánh Tuyết đã tổ chức đêm nhạc tại phòng trà WE mang tên Tình Lỡ để ủng hộ tài chính phần nào cho ông.

Trong đêm nhạc này, nhạc sĩ Thanh Bình rưng rưng khi chia sẻ: "Tôi rất hân hạnh và cảm động khi biết mọi người còn nhớ đến tôi và thực hiện đêm nhạc cho tôi. Lâu lắm rồi tôi mới được nghe những bản nhạc của mình được hát trên sân khấu. Cảm ơn ca sĩ Ánh Tuyết đã mang đến cho tôi niềm vinh dự này, mang lại cho tôi niềm hứng khởi để tôi cảm thấy yêu đời".

Trả lời trên báo, cô cháu gái tên Phượng của nhạc sĩ Thanh Bình nói rằng có nhiều lần thấy ông ngồi khóc một mình, gặng hỏi mãi ông mới nói: "Cậu nhớ con Ngọc quá! Không biết bao giờ mới được gặp lại nó đây? Chỉ sợ cậu ra đi mà chưa gặp lại con”. Rồi những lá thư mà cô Ngọc gửi về, ông cất giữ cẩn thận và mang ra đọc đi đọc lại. Mỗi lần đọc là đỏ hoe mắt.

Chỉ vài tháng sau khi có được đêm nhạc riêng duy nhất trong cuộc đời, nhạc sĩ Thanh Bình đã qua đời vào ngày 23/5/2014. Ông ra đi mà không thể nhìn được người con gái duy nhất Mộng Ngọc của mình lần cuối. Một thời gian ngắn sau đó, cô Ngọc mới được trở về sau khi mãn hạn tù và nhận được cuốn số tiết kiệm 255 triệu đồng của những người hảo tâm ủng hộ cha mình vào những năm cuối đời. Dù số tiền không lớn lắm nhưng là cả một gia tài đối với một người đàn bà từng lầm lỡ muốn làm lại cuộc đời, cũng là món quà thừa kế ý nghĩa của người cha tài hoa đã trải qua một đời đau buồn.

Nay nhạc sĩ Thanh Bình qua đời đã lâu, nhưng những giai điệu của bài hát Tình Lỡ vẫn vang mãi trong lòng người nghe nhạc những giai điệu chậm buồn, một nỗi buồn như cuộc đời của chính tác giả, người đã mồ côi cha mẹ từ thuở thiếu thời, và kết thúc cuộc đời mình trong nghèo khổ:

Hết rồi thôi đã không còn gì thật rồi
Chỉ còn hiu hắt cơn sầu không nguôi...

Bài: Đông Kha
Bản quyền bài viết của Quán Nhạc Vàng



Lịch sử cần phải viết đúng

Sáng thức dậy dạo một vòng Facebook, thấy có bác có vẻ "bức xúc" về bia tưởng niệm (3.000 nạn nhân bị đế quốc Mỹ tàn sát) trong cuộc chiến tại thị trấn An Lộc, tỉnh Bình Long. Bác "bức xúc" là phải. Vì lịch sử Việt Nam cận đại do người "bên thắng cuộc" viết nên họ đã viết thiên vị cho phe của họ, làm cho lịch sử không còn trung thực nữa.

Nay ta thử tìm hiểu trận chiến An Lộc năm 1972 xem số người chết ở An Lộc ai là người chịu trách nhiệm về cái chết của mấy ngàn người dân vô tội. Trước khi bàn về cuộc chiến, cho tôi nói rõ về bản thân một chút. Năm 1972, tôi chỉ mới là cậu bé 10 tuổi, chỉ được nghe người lớn kể với nhau về cuộc chiến An Lộc nói riêng và cuộc chiến Mùa hè đỏ lửa năm 1972 nói chung. Dù lúc đó tôi còn nhỏ nhưng vốn tính tò mò, muốn tìm hiểu nên có hỏi người lớn – những người đi lính và trực tiếp tham gia trong cuộc chiến đó. Tôi cũng nghe ít nhiều về Mùa hè đỏ lửa, nhất là sau khi đọc cuốn sách "Mùa hè đỏ lửa" của nhà văn Phan Nhật Nam, nên cũng hiểu một cách tổng thể diễn biến cuộc chiến như thế nào.

Xin được trích đoạn tài liệu phía nhà nước VN hiện nay ghi lại diễn biến trận đánh An Lộc trên Wikipedia như sau:

"Tháng 8 năm 1971, Bộ Chính trị Đảng Lao động Việt Nam ra Nghị quyết mở cuộc tiến công chiến lược 1972 trên các hướng Đông Nam Bộ, Tây Nguyên và Trị Thiên (chiến dịch Trị Thiên), trong đó Đông Nam Bộ là hướng tiến công chính nhằm tiêu diệt một lực lượng quân sự lớn và mở rộng vùng chiếm được. Chủ trương ở Đông Nam Bộ là đánh gục Quân đoàn III và lực lượng tổng trù bị của Việt Nam Cộng hòa.

Cuối tháng 2, khi quá trình chuẩn bị đã hoàn tất, Bộ Tư lệnh Miền quyết định mở chiến dịch Nguyễn Huệ với lực lượng hùng hậu tương đương cấp Quân đoàn.

Trước lúc diễn ra trận đánh, Quốc lộ 13 đã bị Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam kiểm soát. Lúc này An Lộc bị cô lập, quân lực VNCH muốn chi viện chỉ còn cách dùng đường không. Ngày 05/04/1972, Quân Giải phóng mở chiến dịch Nguyễn Huệ. Ngày 07/04, Quân Giải phóng đã làm chủ hoàn toàn quận Lộc Ninh, thọc sâu đánh sang quận Chơn Thành và bao vây chặt thị trấn An Lộc."

Như vậy, ai đã gây ra cuộc chiến An Lộc năm 1972, mà lại đổ thừa cho Đế quốc Mỹ - giết thường dân An Lộc vô tội?

Không chỉ riêng An Lộc, năm 1972 còn hai trận chiến lớn ở miền Nam làm chết rất nhiều người. Như tài liệu đã dẫn, "chiến dịch Trị Thiên" chiếm Quảng Trị đã tạo ra thảm cảnh mà báo chí thời đó gọi là "Đại lộ kinh hoàng", khi pháo binh của CS Bắc Việt bắn thẳng vào đoàn người tản cư trên Quốc lộ 1, người chết vô số kể.

Những việc này, người dân miền Nam trên 60 tuổi ai cũng biết. Vì hình ảnh "Đại lộ kinh hoàng" hay Quốc lộ 13 được báo chí và đài truyền hình thời đó phát đi phát lại mỗi ngày. Những sự thật đó, mà nay quý ông viết sử lại muốn đổ tội cho đế Quốc Mỹ

Chúng ta ai cũng biết, sau khi Thế chiến thứ 2 chấm dứt, thế giới chia làm hai khối:

Khối Tư bản (hay còn gọi là Thế giới tự do).
Khối Cộng sản (hay còn gọi là Chủ nghĩa xã hội).

Họ tranh giành ảnh hưởng với nhau và viện trợ cho những nhóm đi theo họ. Từ đó mới có việc chia cắt đất nước Việt Nam ra làm hai, vì Việt Nam lúc đó có hai nhóm cùng mang danh nghĩa giành độc lập nhưng đi theo hai hướng khác nhau. Phe theo khối tự do gồm có những người yêu nước không theo CS, ủng hộ cụ hoàng Bảo Đại để giành độc lập từ từ một cách ôn hòa. Còn một nhóm người Cộng sản Đệ tam thì dùng chiêu bài giành độc lập bằng đấu tranh bạo lực, khiến đất nước phải chia đôi.

Thật ra, không chỉ có Việt Nam mình bị chia hai vì ý thức hệ lúc đó, mà còn hai quốc gia nữa cũng cùng hoàn cảnh phải chia cắt đất nước là Đức quốc (Đông Đức - Tây Đức) và Đại Hàn (Nam Hàn - Bắc Hàn). Hai nước đó người ta không đem quân qua "giải phóng" nửa nước kia. Nước Đức được thống nhất khi khối CS sụp đổ trên toàn thế giới. Còn Đại Hàn tới nay vẫn chưa thống nhất, nhưng nhìn đời sống của dân Nam Hàn và đời sống của dân Bắc Hàn thì rõ: đi theo chế độ nào sẽ mang lại hạnh phúc cho dân tốt hơn? Nếu đến giờ mà miền Nam không bị miền Bắc vào "giải phóng", thì miền Nam VN chắc không thua gì Nam Hàn, và miền Bắc VN chắc cũng không hơn Bắc Hàn bao nhiêu, chắc sắp xây dựng xong "chủ nghĩa xã hội" rồi.

Để trở lại chủ đề bài viết: Lịch sử cần viết đúng để thế hệ trẻ sau này biết mà học hỏi, hầu tránh lập lại những sai lầm lịch sử. Chúng ta đừng tô son đánh phấn lên làm mờ đi sự thật. Xã hội bây giờ là xã hội thông tin toàn cầu rồi, không thể che giấu sự thật lịch sử hay tuyên truyền một chiều như ngày xưa được nữa đâu các ông ơi. Nếu muốn tìm, cứ lên mạng đánh mấy chữ là có đầy đủ hết, chỉ có trong nước các ông tạo tường lửa để bưng bít thông tin mà thôi.

Để kết thúc bài này, tôi xin mượn hai câu thơ của cô giáo Pha – mà hình như tất cả dân miền Nam trên 60 tuổi đều biết – cũng để tưởng niệm những người đã chết trong cuộc chiến An Lộc:

"An Lộc địa sử ghi chiến tích,
Biệt cách dù vị quốc vong thân."

FB Chinh Le




Đếm Ngược Cho Bà Tư | Mỹ Thay Đổi Việc Xin Thẻ Xanh | 23.05.26



"ĐIỀU THÚ VỊ NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ AI GHÉT TRUMP… MÀ LÀ AI ĐANG DẦN ĐỨNG VỀ PHÍA ÔNG ẤY”

Hồi trước Mark Cuban từng phản đối Donald Trump rất dữ.
Cà khịa.
Châm biếm.
Công kích gần như mọi thứ liên quan tới Trump.
Ông còn công khai ủng hộ và tài trợ cho phe đối lập để chống Trump. Và thật ra không riêng gì Mark Cuban, rất nhiều CEO lớn, người nổi tiếng, giới truyền thông Mỹ ngày đó cũng xem Trump giống như một “tai nạn chính trị.”

Nhưng càng về sau… mọi thứ càng trở nên thú vị.
Mình để ý có một hiện tượng rất lạ:
Rất nhiều người thành công, tỷ phú, CEO lớn, giới công nghệ, giới đầu tư… sau một thời gian nhìn vào thực tế, bắt đầu thay đổi góc nhìn về Trump.
Không hẳn là yêu thích hoàn toàn.
Nhưng là bắt đầu nhìn ông bằng ánh mắt khác.

Và điều này thật ra không khó hiểu.
Bởi người làm ra tiền lớn thường nhìn thế giới khác với số đông.
Họ không nhìn bằng cảm xúc trước tiên.
Họ nhìn bằng kết quả.
Một người điều hành công ty hàng tỷ đô, quản lý hàng chục ngàn nhân viên, vận hành chuỗi cung ứng toàn cầu… họ buộc phải sống trong thế giới của:

* con số,
* hiệu quả,
* tăng trưởng,
* thương mại,
* năng lượng,
* việc làm,
* và sức mạnh quốc gia.

Họ có thể không thích tính cách Trump.
Có thể thấy ông quá ồn ào.
Quá ngạo nghễ.
Quá thích gây chiến trên truyền thông.
Nhưng họ cũng đủ thực tế để nhận ra:
có những thứ Trump làm… hiệu quả thật.

Đó là điều nhiều người không muốn chấp nhận.
Ngày xưa khi Trump nói Mỹ đang bị Trung Quốc tận dụng trong thương mại, rất nhiều người cười.
Bây giờ cả Washington từ Dân Chủ tới Cộng Hòa đều đang siết Trung Quốc.
Ngày xưa Trump ép NATO tăng chi tiêu quốc phòng, châu Âu rất khó chịu.
Bây giờ chiến tranh Ukraine nổ ra, cả châu Âu lao vào tăng ngân sách quân sự.
Ngày xưa Trump nói biên giới Mỹ mất kiểm soát, nhiều người bảo ông cực đoan.
Bây giờ nhập cư trở thành một trong những vấn đề nóng nhất nước Mỹ.

Điều thú vị là:
thời gian càng trôi qua, càng nhiều thứ Trump từng nói bắt đầu trở thành chủ đề chính của cả hệ thống.

Cho nên rất nhiều người thành công bắt đầu nhìn Trump khác đi không phải vì họ “cuồng Trump.”
Mà vì họ nhìn vào kết quả thực tế.

Người đã từng xây công ty lớn thường hiểu một điều:
đôi khi người tạo ra kết quả không phải lúc nào cũng là người dễ chịu nhất trong căn phòng.
Có những người nói chuyện rất lịch sự… nhưng không giải quyết được vấn đề gì.
Có những người bị ghét rất nhiều… nhưng cuối cùng vẫn kéo cả hệ thống chuyển động.

Trump thuộc kiểu thứ hai.
Ông không giống mẫu chính trị gia truyền thống luôn cố làm hài lòng tất cả mọi người.
Ông giống doanh nhân hơn.
Đàm phán.
Ép giá.
Tạo áp lực.
Đặt lợi ích Mỹ lên trước.
Xem chính trị như một bàn thương lượng quyền lực.

Và điều buồn cười là:
rất nhiều người ghét Trump đến mức mất luôn khả năng nhìn khách quan.
Trump làm tốt cũng ghét.
Kinh tế tăng cũng ghét.
Thị trường lên cũng ghét.
Đem hợp đồng đầu tư về cũng ghét.
Siết biên giới cũng ghét.
Nói chung Trump làm cái gì… cũng ghét.

Mình nghĩ điều đó không còn là chính trị nữa.
Nó giống cảm xúc cá nhân hơn.
Có những người từ lâu đã không còn đánh giá Trump dựa trên kết quả.
Họ chỉ phản ứng dựa trên cảm giác “mình không thích ông này.”
Và internet bây giờ càng làm chuyện đó mạnh hơn.

Mạng xã hội khiến rất nhiều người tưởng rằng chỉ cần online mỗi ngày, đọc vài bài báo, xem vài clip TikTok là đã đủ hiểu cách điều hành một quốc gia.
Cho nên mới có cảnh rất hài:
Nhiều người chưa từng quản lý nổi cuộc đời mình… lại đi dạy tỷ phú cách điều hành kinh tế Mỹ.
Người chưa từng tạo ra công ty nào… lại đi phân tích vì sao CEO này ngu.
Người chưa từng thuê nổi 10 nhân viên… lại dạy những người đang vận hành hàng chục ngàn lao động cách quản trị đất nước.
Nghe hơi châm biếm… nhưng thật sự internet bây giờ đầy những chuyện như vậy.

Điều mình thấy thú vị nhất là:
rất nhiều người càng thành công lại càng thực tế.
Họ không nhìn chính trị kiểu fan club.
Họ không cần “yêu” Trump.
Họ chỉ cần nhìn xem:
* kinh tế ra sao,
* doanh nghiệp ra sao,
* năng lượng ra sao,
* thương mại ra sao,
* vị thế nước Mỹ ra sao.
Nếu hiệu quả, họ công nhận.
Đơn giản vậy thôi.

Đó là lý do nhiều tỷ phú và CEO lớn ban đầu chống Trump rất mạnh… nhưng sau nhiều năm lại bắt đầu mềm đi hoặc đứng gần phía ông hơn.
Bởi trong thế giới của những người xây hệ thống lớn, kết quả luôn có sức nặng hơn cảm xúc.

Mình không nói Trump hoàn hảo.
Ông có rất nhiều điểm gây tranh cãi.
Có lúc quá cực đoan.
Có lúc phát ngôn thiếu kiểm soát.
Có lúc khiến cả thế giới mệt mỏi.
Nhưng nếu nhìn thuần về khả năng tạo áp lực, thay đổi cuộc chơi và buộc cả hệ thống phải phản ứng…
Rất ít chính trị gia hiện đại làm được như Trump.

Và có lẽ điều khiến nhiều người khó chịu nhất không phải là Trump luôn đúng.
Mà là:
sau tất cả những lần bị chế giễu, công kích và dự đoán “sẽ sụp đổ”… ông ấy vẫn đứng đó.
Vẫn khiến cả thế giới phải nói về mình mỗi ngày.

FB Goc Nhin khac





Cú Sốc Đóng Cửa Thượng viện của Thune: Chương trình nghị sự của Trump bị bỏ mặc thối rữa khi vị Lãnh đạo hèn nhát bỏ trốn đi nghỉ hè


Lãnh đạo Thượng viện John Thune bất ngờ đóng cửa thượng viện và cho các nhà lập pháp nghỉ xả hơi cho đến tận tháng Sáu, trong khi Tổng thống Trump đang nỗ lực hết mình để thực hiện những lời hứa "Nước Mỹ Trên hết" (America First) của mình. Động thái này khiến dự luật hòa giải quan trọng của ông Trump bị bỏ dở trên bàn nghị sự, và Đạo luật SAVE America bị bỏ rơi hoàn toàn. Việc hoãn họp sớm này không chỉ đơn thuần là một sự cố về lịch trình; đó là một sự phản bội đối với những cử tri đã trao cho Đảng Cộng hòa quyền kiểm soát Hạ viện, Thượng viện và Nhà Trắng trong một thắng lợi "tam quyền" lịch sử—tất cả diễn ra trong bối cảnh khối cử tri nòng cốt đang khao khát hành động cụ thể về an ninh biên giới, giảm thuế và "tát cạn đầm lầy" (thanh trừng tham nhũng).

Sự đạo đức giả này thậm chí còn lộ liễu hơn khi Thune và các đồng minh tại Thượng viện nổi cơn tam bành trước đề xuất của Tổng thống Trump về việc thành lập một quỹ bồi thường cho những người Mỹ vô tội bị nhắm mục tiêu bởi bộ máy "chiến tranh pháp lý" (lawfare) của Bộ Tư pháp dưới thời Biden. Chính những thượng nghị sĩ này lại chẳng hề ngần ngại bỏ túi riêng khoản quỹ "đen" trị giá 500.000 đô la được trích từ tiền thuế của dân sau khi họ bị theo dõi; thế nhưng, họ lại chẳng hề nhúc nhích ngón tay nào để bảo vệ những công dân bình thường—những người đã bị "nhà nước ngầm" (deep state) theo dõi bất hợp pháp suốt nhiều năm trời. 

Họ giữ im lặng khi bộ máy chiến tranh pháp lý nghiền nát những người Mỹ yêu nước, nhưng chỉ ngay khi ngọn lửa đó chạm đến chính bản thân họ, họ liền vội vã lao tới để bỏ túi mỗi người nửa triệu đô la. Đó chính là kịch bản kinh điển của giới tinh hoa Washington: luật lệ chỉ áp dụng cho người khác, chứ không áp dụng cho chính họ.

Trong bối cảnh Đảng Cộng hòa đang nắm giữ mọi đòn bẩy quyền lực, việc thất bại trong việc thúc đẩy chương trình nghị sự của ông Trump là một nỗi ô nhục quốc gia, và khối cử tri nòng cốt MAGA đang nhận thấy rõ điều đó. Sự thiếu vắng vai trò lãnh đạo của Thune không chỉ làm đình trệ tiến trình phát triển; nó còn trao thêm "đạn dược" cho Đảng Dân chủ và làm xói mòn niềm tin của hàng triệu người đã bỏ phiếu để mong chờ một sự thay đổi thực sự. Tổng thống Trump đã xây dựng phong trào này dựa trên những kết quả thực tế, chứ không phải những lời bào chữa suông. 

Nếu Thune không thể đứng ra gánh vác trách nhiệm và mang lại kết quả, người dân Mỹ sẽ đòi hỏi một sự lựa chọn tốt hơn vào năm 2026; và kỳ nghỉ hè sớm của Thượng viện chỉ càng chứng minh lý do tại sao những người bảo thủ chân chính hiểu rằng đã đến lúc phải đặt lợi ích "Nước Mỹ Trên hết" lên trên sự tư lợi và bảo vệ bản thân.

Tác giả: Jonathan G,
Washington, D.C. - Ngày 22 tháng 5 năm 2026




 ĐỪNG BẦU CHỈ VÌ HỌ LÀ NGƯỜI VIỆT



Những chuyến "thăm gia đình" của Obama tới Kenya gây dấy lên nghi vấn: Liệu cựu Tổng thống đã mất uy tín này đang bỏ trốn?

Cựu Tổng thống Barack Obama—người đã đánh mất uy tín—đã bay tới quê hương của cha mình là Kenya tới ba lần chỉ trong vài tháng qua; cùng lúc đó, ông cũng nhiều lần bị bắt gặp đang họp kín với các quan chức tại Đại sứ quán Kenya ở Washington, D.C. 

Khi bị các phóng viên truy vấn về lịch trình di chuyển bất thường này, một người phát ngôn của ông Obama khăng khăng khẳng định rằng những chuyến đi đó chẳng qua chỉ là để "thăm gia đình". 

Tuy nhiên, các nguồn tin thân cận với sự việc lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác. Người anh em cùng cha khác mẹ của ông Obama tại Kenya là Malik Obama đã thẳng thừng bác bỏ tuyên bố đó; ông chia sẻ với những người tâm phúc rằng Barack đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với dòng họ bên nội suốt nhiều năm qua, và lý do thực sự cho những chuyến đi này là một vấn đề cấp bách hơn nhiều.

Theo lời Malik, Barack Obama đang tích cực tiến hành các cuộc đàm phán hậu trường với các quan chức cấp cao của Kenya nhằm xin tị nạn chính trị—một động thái được thực hiện trước thềm một bản cáo trạng liên bang sắp sửa được ban hành (theo lời những người thạo tin), vốn gắn liền với vai trò chủ chốt của ông trong vụ bê bối Russiagate—tức âm mưu đảo chính bất thành nhằm lật đổ Tổng thống Trump. 

"Ông ấy có những người bạn ở những vị trí quyền thế tại đó," Malik được cho là đã nói như vậy. 

"Đây luôn là phương án dự phòng của ông ấy, phòng khi bức tường vây bắt bắt đầu khép chặt lại đối với đế chế tội phạm của ông ta tại Mỹ—và giờ đây, điều đó đang thực sự diễn ra." 

Trong bối cảnh Bộ Tư pháp được cho là đang chuẩn bị các cáo buộc sâu rộng có thể dẫn đến án tù, ông Obama được cho là đang đẩy nhanh chiến lược rút lui khỏi Hoa Kỳ của mình.

Trong một động thái càng khiến dư luận thêm phần hoài nghi, cựu Tổng thống này đã âm thầm mua một ngôi nhà sang trọng ven biển tại Kenya và chuyển một phần đáng kể tài sản của mình sang quốc gia vốn nổi tiếng là nghèo khó này. 

Những người ủng hộ Tổng thống Trump coi những diễn biến này là một sự báo ứng thích đáng: người đàn ông từng biến các cơ quan liên bang thành công cụ vũ khí hóa để chống lại một vị Tổng thống đương nhiệm, giờ đây có thể sẽ sớm phải đi cầu xin sự bảo hộ từ một quốc gia nước ngoài, thay vì phải đối mặt với công lý ngay trên đất Mỹ. 

Như lời nhận định của một chiến lược gia cấp cao thuộc Đảng Cộng hòa: "Sau nhiều năm sử dụng pháp luật như một thứ vũ khí để đàn áp chính trị, giờ đây hậu quả của những hành vi đó cuối cùng cũng đã quay trở lại để đòi nợ—và dường như Barack Obama đang vội vã thu xếp hành lý để chui vào chuồng gà ẩn náu."

Tác giả: Jonathan G,
KENYA - Ngày 22 tháng 5 năm 2026

Malik Obama

Blog Archive