Wednesday, April 29, 2026

Sau Ngày Đứt Phim

Có những cái chết không có đám tang.
Không có quan tài.
Chỉ có con người ta… mỗi ngày bớt đi một phần mình, cho đến khi không còn gì để mất nữa.

Mưa Sài Gòn không lớn.
Nhưng dai dẳng.
Như một thứ gì đó cố tình không cho người ta khô ráo.
Tú đứng dưới mái hiên mục nát ở Bến xe Miền Đông. Áo ướt sũng, dính vào da thịt lạnh ngắt. Anh không run vì lạnh. Anh run vì kiệt sức.
Và vì… không còn biết hôm nay mình sống để làm gì nữa.
Một chiếc xe tải trờ tới. Bao gạo quăng xuống, bụi bay mù.
— “Ê! Thằng Tú!”
Ông Cai quát, giọng to.
— “Đứng đó làm cảnh hả? Vô làm!”
Tú bước tới. Lưng anh khựng lại một nhịp, như cái gì đó bên trong vừa gãy thêm một đoạn.
— “Dạ… cho tôi… nghỉ chút… lưng tôi…”
Chưa nói hết câu.
Chát!
Cái tát quật ngang mặt.
Tú loạng choạng, tai ù đi.
Thằng Tèo cười, giọng sặc mùi khinh bỉ:
— “Lưng đau? Hồi xưa bắn súng được, giờ vác bao gạo không nổi à?”
Ông Cai dí điếu thuốc đang cháy vào tường, ghé sát mặt Tú:
— “Nghe cho rõ. Ở đây không có thương hại. Làm được thì sống. Không làm… thì biến.”
Tú không nói nữa.
Anh cúi xuống, ôm bao gạo.
Nhấc không nổi.
Anh thử lần nữa.
Vai rung lên.
Cắn răng.
Nhấc.
Bao gạo đặt lên vai. Một giây… hai giây…Rồi bước.
Mỗi bước đi như dẫm lên chính xương mình.
Phía sau, tiếng cười bật ra.
— “Coi kìa… anh hùng!”
Không ai bênh. Không ai muốn nhìn. Ở đây, ai cũng đang cố sống. Không ai còn sức để thấy người khác đau.

Chiều xuống.
Tú lê khó nhọc từng bước tới trụ sở phường. Cánh cửa gỗ đóng nghe “ cạch” phía sau lưng anh, nghe như tiếng khóa phận tù lớn.
Cán bộ Hiển ngồi đó, áo thẳng nếp, bàn sạch bóng.
Hai thế giới. Hai hoàn cảnh!
Một bàn.
Hiển không nhìn Tú.
— “Ngồi.”
Tú ngồi. Mép ghế.
Hai tay đặt lên đầu gối. Run.
Hiển lật hồ sơ.
— “Anh biết vì sao anh ở đây không?”
— “…dạ…”
— “Nói.”
— “…đóng góp…”
Hiển ngẩng lên. Cười nhạt.
— “Còn biết điều.”
Hắn đẩy tờ giấy tới.
— “Tuần này, mức mới. Cao hơn.”
Tú nhìn con số. Cổ họng nghẹn lại.
— “Tôi… không có…”
Hiển dựa lưng ra ghế. Im lặng vài giây. Rồi nói chậm rãi:
— “Anh có biết… chỉ cần tôi ký một cái… là cả nhà anh đi kinh tế mới trong đêm không?”
Tú ngẩng lên. Mắt đỏ.
— “Con tôi… nó bệnh… nó không đi nổi…”
— “Thì chết trên đó.” — Hiển nói nhẹ như không, “Ở đâu mà chẳng chết.”
Câu nói như một án tử.
Không cần la hét.
Không cần giận dữ.
Chỉ cần… lạnh.
Tú cúi đầu. Một lúc lâu.
Anh thò tay vào quần, lấy ra những tờ tiền ướt nhẹp. Đặt lên bàn.
— “…tôi chỉ còn nhiêu…”
Hiển không đếm. Kéo ngăn ra, tay lùa xuống.
— “Lần sau đừng để tôi nhắc.”

Đêm. Không có đèn. Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ nhà bên hắt qua. Tú bước vào nhà.
Rồi đứng sững. Nhà… không còn là nhà nữa.
Tủ bị lật. Nồi niêu văng khắp nơi. Chị Thắm ngồi bệt dưới đất, ôm con Út. Con bé co giật, môi tím tái.
— “Anh… anh về rồi…”
Giọng chị nghẹn lời.
Bà Ba đứng giữa nhà. Tay cầm sổ. Không quay lại.
— “Đúng lúc lắm.”
Tú lao tới:
— “Chuyện gì… vậy…?”
Một tên dân phòng giơ bộ đồ rằn ri lên:
— “Cái này của ai?”
Tú chết lặng. Không cần trả lời. Ai cũng biết.
Chị Thắm bò tới, ôm chân bà Ba:
— “Lạy chị… tụi em không có gì hết… cái này… chỉ là… kỷ niệm…”
Bà Ba gỡ tay chị ra. Như gỡ một thứ vướng víu.
— “Kỷ niệm không đúng chỗ… là tội.”
Bà cúi xuống, ghi vào sổ.
Tiếng bút bi kéo một đường dài. Nghe rõ như lưỡi hái thần chết!
Rất rõ.
— “Sáng mai. 8 giờ. Cả nhà đi kinh tế mới.”
Tú đứng đó. Không xin nữa.
Không nói nữa.
Anh hiểu. Không phải họ không nghe. Mà là… họ không cần nghe.
Con Út giật mạnh. Một tiếng nấc. Rồi im.
Chị Thắm hoảng loạn:
— “Con… con ơi…!”
Tú bước tới. Quỳ xuống. Đặt tay lên ngực con. Không còn nhịp. Anh không khóc.
Chỉ ngồi đó. Như một cái xác.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi.
Không ai biết trong căn nhà đó vừa có một đứa trẻ chết.
Không ai cần biết.

Sáng mai… xe vẫn tới. Danh sách vẫn đọc. Người vẫn bị chở đi. Như hàng hóa.
Không tên.
Không quá khứ.
Có những con người không chết trong chiến tranh.
Họ sống sót. Để rồi… bị nghiền nát trong hòa bình.
Chậm hơn.
Lặng lẽ hơn.
Nhưng tàn nhẫn hơn rất nhiều.

Phạm Sơn liêm


MIỀN BẮC …

… là 2 chữ ba tôi thường có vẻ thất thần khi nghe ai nói đến sau khi đi tù hơn 3 năm ở một nơi nào đó xa xôi. Tôi đã sợ sệt không nhận ra ba khi ông về trong bộ áo quần rách rưới, cái nón tơi tả trên tay, với gương mặt méo mó hằn những vết nhăn, vào một đêm lúc tôi khoảng 10 hay 11 tuổi.

Trước ngày bể dâu năm 1975 ba tôi thường kể những câu chuyện ở Hà Nội trong bữa ăn với một niềm nhớ nhung khi ông “du học” ở đó, từ trường Bưỡi đến trường Kỷ Thuật Đông Dương, trong thập niên 1930/40. Mỗi khi ông kể về những món ngon Hà Nội là thế nào mẹ tôi, người Huế như ba tôi, cũng lườm nhẹ ba tôi với câu “Ni chỉ có món Huế thôi!” và anh chị tôi chỉ nháy mắt nhau cười lén. Ngay cả khi đi ăn phở với tôi ba tôi dặn không bỏ giá và không ăn rau thơm “như ngoài nớ” và tôi không bao giờ hiểu được phở không giá, không rau làm sao mà ngon được.

Ba tôi trở về Hà Nội vài tháng sau ngày bể dâu năm 1975, nhưng trong một xe tù bít bùng từ một trại tù hẻo lánh nào đó ngoài bắc khi họ muốn hỏi cung. Những ngày đó ba tôi không thấy “ánh đèn giăng mắc muôn nơi, áo màu tung gió chơi vơi” (“Hướng Về Hà Nội” của nhạc sĩ Hoàng Dương) mà chỉ thấy ánh đèn hỏi cung trong bốn vách tường đen tối trong một ngôi nhà cũ nào đó. Sau đó họ chở ba tôi về lại trại tù và có vẻ thất vọng vì có thể không biết được nhiều hơn những gì người tố cáo ba tôi đã nói. Có thể ba tôi thật sự không biết vì thôi làm công chức trước đó đã lâu hay ba tôi đã không khai. Tôi không biết được sự thật vì tôi ra đi năm 13 tuổi và ba tôi mất khi tôi tỵ nạn ở Đức.

Từ ngày ba tôi đi tù về tôi càng mất niềm tin vào con người nhiều hơn trước, trong một nơi chỉ còn nghi kỵ, sợ hãi đấu tố ngay trong cả họ hàng. Câu “không được tin ai” như khảm vào óc tôi mỗi ngày và mọi nơi tôi đi. Tôi cảm thấy rất là bất an và khó chịu trong thời gian đó khi còn là một đứa trẻ con, khi lúc nào cũng phải cẩn thận, cũng thấy phản bội chung quanh mình.

Từ khi anh ba ra tù 1 năm sau ba, tôi bắt đầu cảm thấy thù hận, mà đúng ra tôi hận nhiều hơn. Hận vì tôi không nói ra được những gì tôi cảm và hiểu.

Ngày tôi ra Hà Nội lần đầu tiên khi đi công tác sau hơn 20 năm trở về Việt Nam lần đầu tiên, tôi không muốn, và có thể không còn thù hận, nhưng tôi vẫn không có niềm tin.

FB Louis Mashimi
Hung Thủ Tony Playboy Bị ICE Bắt Giữ Sau Hơn 35 Năm Tù, Sắp Bị Trục Xuất Về Việt Nam

HOUSTON, TEXAS, MỸ — Vụ án gây chấn động Little Saigon những năm 1980 cuối cùng cũng khép lại. Minh Duy Tong Nguyen, biệt danh Tony Playboy — hung thủ từng bị truy nã giết 2 người và mưu sát 3 người khác — đã chính thức bị ICE Houston bắt giữ để chuẩn bị trục xuất về Việt Nam.

Tony Playboy, một thành viên của băng đảng Việt Nam Nomads, tham gia cuộc bắn nhau đẫm máu ngày 30/1/1989 tại tiệm bánh mì Givral’s Sandwich Shop ở khu Little Saigon, Houston.

Cuộc đụng độ khiến 2 người chết và 3 người bị thương nặng.

Sau khi gây án, hắn bỏ trốn, trở thành mục tiêu nóng trên chương trình America’s Most Wanted (phát sóng ngày 14/1/1990).

Sau khi bị truy nã quốc tế, Tony Playboy chạy sang Canada nhưng bị bắt giữ chỉ vài ngày sau khi chương trình lên sóng.

Hắn bị dẫn độ về Texas, bị kết án 45 năm tù và thụ án hơn 35 năm tại nhà tù tieu

Ngày 16/4/2026, ngay khi mãn hạn tù, ICE Houston đã tiếp nhận hắn từ nhà tù tieu bang nhờ lệnh tạm giữ di trú. Lệnh trục xuất của Tony Playboy đã có từ hơn 25 năm trước (hoàn tất năm 1998).

Hiện tại, hung thủ 54 tuổi đang bị giam tại Trung tâm Giam giữ Houston của ICE, chờ hoàn tất thủ tục trục xuất về Việt Nam

Vanessa Tran



BRAMPTON, CANADA

Brampton la` một thị trấn ở vùng ngoại ô phía tây bắc của Toronto; trong khi Brampton có thể xa lạ với một số người, nhưng mọi người ở Toronto đều biết đến nó.

Vào tháng 10 năm 1979, vợ con và tôi từ một trại tị nạn ở Malaysia đến Brampton (cách Toronto khoảng 30 phút lái xe) định cư. Ngày nay, phải mất hơn một tiếng đồng hồ mới đến được khu phố Tàu cũ của Toronto; lý do là vào năm 1979 dân số của Bramptổn chỉ có 110,000 người, những năm gần đây con số này đã gần 800.000 người. Không có chỗ để mở rộng đường cao tốc, những ô tô mới vẫn được sản xuất mỗi năm.

Tôi không được chính phủ hay nhà thờ bảo trợ, mà được một nhóm tư nhân cùng năm gia đình bảo lãnh. Người đại diện cho nhóm người bảo lãnh đến phi trường Toronto đón gia đình tôi cùng với một ông phiên dịch vì sợ tôi không biết tiếng Anh. Sau khi biết tôi hiểu được chút ít tiếng Anh, ông phiên dịch ra về trước.

Tôi luôn luôn ghi nhớ ông phiên dịch này, một chủ nhà hàng ở trung tâm thành phố Brampton. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở sân bay, ông đã lặng lẽ nhét vào túi tôi 100 đô la Canada. Sự giúp đỡ kịp thời của ông đã khiến tôi xúc động rơi nước mắt. Nó giống như cục than cho lò sưởi trong khí hậu lạnh lùng mùa đông Canada.

Đến đây tay trắng, gia đình ba người chúng tôi được một gia đình người Scotland da trắng cho ở nhờ sáu tháng, cho đến khi chúng tôi ổn định cuộc sống và tìm được việc làm. Mặc dù sống ở tầng hầm (basement), người bảo lãnh của tôi đã sắp xếp rất chu đáo; chỗ ở đã được trang bị đầy đủ trước khi chúng tôi dọn vào, với nhà bếp, phòng tắm, lò sưởi, phòng giặt và lối vào riêng.

Tuy rằng ở đậu đây chỉ có sáu tháng, tôi đã chịu ảnh hưởng sâu sắc và tiếp thu rất nhiều văn hóa của xã hội người Canada da trắng. Tôi đã học cách nói "Xin lỗi" và "Cảm ơn", và xếp hàng trước khi lên xe buýt hoặc thanh toán tại trung tâm mua sắm, mà không chen lấn hay xô đẩy.

Một ngày nó, tivi của người bảo lãnh tội bị hỏng, Ông ấy gọi cho một công ty sữa chua và hẹn ngày đến. Hôm đó, ông bảo lãnh vẫn đi làm như thường lệ nhưng không khóa cửa. Kỹ thuật viên đến nhà, sữa tivi và rồi đi mà không khóa cửa. Người bảo lãnh của tôi nói với tôi rằng đây là một thông lệ phổ biến trong xả hơi Canada (cộng đồng người da trắng). Vài ngày sau, công ty sữa cha gửi hóa đơn tới, và ông ta gửi lại một tấm ngân phiếu (cheque) là xong.

[Hình ảnh] Tòa thị chính Brampton (Brampton City Hall) - Quang cảnh ngoài trời vào ban đêm mùa đông.


Tuesday, April 28, 2026

HỆ THỐNG TÀI CHÁNH HOA KỲ SẼ KHÔNG CÒN PHỤ THUỘC VÀO LUÂN ĐÔN.

Trang TRG The Royal Grift trên X ngày 28/4 đưa tin:

Sự chờ đợi suốt 30 năm, cuối cùng Bộ trưởng Bộ Tài chánh Hoa Kỳ SCOTT BESSENT đang nhẹ nhàng thông báo tin rằng HỆ THỐNG TÀI CHÁNH HOA KỲ SẼ KHÔNG CÒN PHỤ THUỘC VÀO LUÂN ĐÔN NỮA.

[Ghi chú:

- Nghĩa là sẽ có 1 Hệ thống Tài chánh Mới của Cộng hòa Hoa Kỳ Độc lập ra đời, thay thế Hệ thống Tài chánh Cũ của Mạng lưới các Chủ ngân hàng Tư nhân Luân Đôn mà đứng đầu là Ngân hàng Hoàng gia Anh, hay còn gọi bằng tên khác là Đế chế Rothschild.

- Trước khi chấp nhận thua cuộc, Mạng lưới Tài chánh - Ngân hàng Tư nhân Luân Đôn đã ngầm kích hoạt biết bao nhiêu cuộc mâu thuẫn, xung đột, chiến tranh khắp nơi trên thế giới để bảo vệ sự thống trị lợi ích tài chánh của họ, núp dưới nhiều hình thức chính trị - truyền thông - kinh tế - tôn giáo - quân sự; thậm chí sẵn sàng châm ngòi cho Chiến tranh Thế giới lần thứ 3 bằng vũ khí hạt nhân & vũ khí sinh học. 

Tổng Chỉ huy Công cuộc Cách mạng Tài chánh Thế giới lần đầu tiên trên hành tinh Donald John Trump với sự hợp tác của nhiều nhà lãnh đạo quốc gia trên Toàn cầu cuối cùng đã buộc được "Những Con Cá" trốn ở tầng sâu nhất phải nổi lên mặt nước & "bàn giao" vì không còn chịu nổi áp lực của Liên minh Trái đất (Mũ Trắng).

- Xin xem thêm bài viết ghim ở đầu trang FB cá nhân này ngày 22/1/2025, sau ngày nhậm chức của Tổng thống Trump, để nhận ra rõ hơn Cuộc Cách mạng Tài chánh Thế giới" nhằm giải phóng các "Thuộc địa Tài chánh". Một cuộc Cách mạng Khổng lồ đã bảo đảm "Diệt được Chuột nhưng không để vũ khí hạt nhân, vũ khí sinh học làm vỡ bình Trái đất".

FB Vu Hong

SỰ KỲ DIỆU CỦA ĐẤNG TẠO HOÁ

1) Chim không đi tiểu.

2) Ngựa và bò ngủ khi đứng.

3) Con dơi là động vật có vú duy nhất có thể bay. Xương chân của con dơi mỏng đến nỗi không con dơi nào đi nổi.

4) Ngay cả khi một con rắn nhắm mắt, nó vẫn có thể nhìn qua mi mắt.

5) Mặc dù có vẻ ngoài trắng, xù xì của bộ lông của Gấu Bắc Cực, nó thực sự có làn da đen.

6) Con ruồi trung bình chỉ sống trong 2 hoặc 3 tuần.

7) Đối với mỗi con người trên thế giới có một triệu con kiến.


8) Một lượng nhỏ rượu đặt trên miệng con bọ cạp sẽ khiến nó phát điên và tự chích đến chết!

9) Cá sấu và cá mập có thể sống đến 100 năm.

10) Một con ong mật có hai dạ dày- một để mật, một để thức ăn.

11) Voi nặng ít hơn lưỡi cá voi xanh. Trái tim của cá voi xanh bằng một chiếc xe hơi.

12) Cá voi xanh là sinh vật lớn nhất từng đi lang thang trên Trái đất.

13) Một con gián có thể sống sót trong khoảng một tuần mà không có đầu trước khi chết đói.

14) Khi một con cá heo bị bệnh hoặc bị thương, những tiếng kêu đau khổ của nó như lời triệu tập sự hỗ trợ từ những con cá heo khác, cố gắng hỗ trợ nó lên bề mặt để nó có thể thở.

15) Một con ốc có thể ngủ được 3 năm.

16) Con chim nhanh nhất, có thể bay nhanh đến 106mph. (Peregrine falcon thực tế là 174km /giờ hoặc 108mph)

17) Một con bò cho gần 200.000 ly sữa trong cuộc đời.

18) Con đỉa có 32 bộ não.

19) Trung bình con mèo ngoài hoang dã chỉ có tuổi thọ khoảng ba năm. Chỉ có mèo trong nhà mới có thể sống được mười sáu năm hay lâu hơn.

20) Cá mập là động vật duy nhất không bao giờ bị bệnh. Chúng miễn dịch với mọi loại bệnh kể cả ung thư.

21) Máy dò của muỗi có 47 cạnh sắc nhọn trên đầu để giúp nó cắt qua da và thậm chí là các lớp quần áo bảo vệ.

22) Bộ não của con người có không gian trí nhớ hơn 2,5 triệu Petabytes là 2.500,500 Gigabytes

PhIếm

Được sơ tán vào hậu trường sau khi nghe tiếng súng nổ bên ngoài, ngài Trump mới hỏi tùy tùng về sự việc. Nghe xong, ngài bảo:

- Tưởng gì, từ cổng kiểm tra an ninh đến chỗ tao ngồi cũng phải 200m, nó chạy được 30m mà bảo vệ không vật nó được xuống thì tao cùi. Tiếc thật...

- Ngài tiếc gì?

- Tiếc trường lớp đào tạo ra nó, tiếc cả NASA từng mướn nó làm, tính toán ngu đến cỡ đó mà đòi đi ám sát.

- Giờ sao ngài?

- Thông báo cho bọn phóng viên trở lại bàn, tiệc tiếp thôi.

- Thôi cha nội, bọn nó hoảng hồn rồi, hôm nay về, để bữa khác.

- Vậy thì thông báo cho bọn chúng, 30 phút nữa, tao tổ chức họp báo ở Nhà trắng.

30 phút sau, phòng họp báo Nhà trắng đông nghẹt phóng viên, đây là sự kiện hót họt nhất trong năm chứ gì, rating đài nào cũng cao vút vì khán giả nào cũng dán mắt vào màn hình. Trump là ông cố nội trong truyền thông rồi, đây là dịp ngon cơm giúp chúng nó lên rating, còn mình thì lên hình ảnh "Tổng thống sau bắn hụt vẫn ung dung mìm cười tổ chức buổi họp báo đến tận đêm khuya".

- Xin ngài cho biết, ngài có sợ không?

- Sợ quần què gì chứ, tao quen rồi. Lúc súng nổ, phía dưới còn có khách mời giơ điện thoại lên quay.

- Đây là lần thứ 4 ngài bị ám sát, tại sao ngài bị ám sát nhiều vậy?

- Chỉ có người làm được việc thì chúng nó mới ám sát, hãy xem Abraham Lincoln, Ronald Reegan đó. Chứ còn bọn vô dụng 3 tháng mới họp báo một lần như Obama, Biden thì chúng nó ám sát làm gì.

- Sau này...

- Tao biết, sống chết có số bây ơi, đội bảo vệ làm rất tốt đấy chứ. Good job, men.

- Camera cho thấy có một số phóng viên khách mời đã chôm rượu về nhà...

- Thoải mái, chưa uống tí nào đã bị quấy thì phải lấy về mà uống. Lát bảo nhà bếp mang tặng mỗi người ở đây vài chai mang về. Còn bữa tiệc, để hôm tới chọn ngày làm lại.

- Ngài muốn nhắn nhủ gì tới phóng viên các đài?

- Bớt đưa fake news lại cái coi.

Nguồn: fb Bích Châu


Blog Archive