Wednesday, February 25, 2026

Thông điệp liên bang

Úc là một giờ trưa nên cũng dễ theo dõi bài phát biểu của ông dượng. Tui nghỉ sớm mở tv xem trực tiếp.

Hôm nay đúng là ngày đảng DC bị tra tấn, bị ổng chửi, bị ổng chỉ thẳng tay vào mặt. Mấy bữa trước nghe nói họ sẽ không tham dự (tẩy chay). Nhưng bữa nay thấy khá đông. Dĩ nhiên họ ngồi im chịu trận. Không vỗ tay và cũng không phải đứng lên đứng xuống. Khoẻ gì đâu nhưng nhức đầu. Phe CH coi bộ mệt vì cứ một phút là một tràng pháo tay, vỗ tay là phải đứng lên. Vừa định ngồi thì lại vỗ tay nữa. Tui tội nghiệp cái bà mập mập mặc áo đỏ ngồi hàng ghế đầu. Nghe xong bài thông điệp này chắc ... giảm cân.

Ông đề cập đến việc người nhập cư bất hợp pháp gây án. Đưa rất nhiều thí dụ và mời gia đình nạn nhân đến dự. Mỗi trường hợp đều được vỗ tay. Chỉ phe DC là không vỗ. Ông xoáy vào cảnh này và chỉ tay vào nơi ngồi của họ. Hỏi tại sao không đứng lên ủng hộ các nạn nhân? Ông chơi kiểu này ác thật.

Ông nêu một thành quả an ninh mà tui thấy có hiệu quả đến người dân nhất. Đó là thủ đô Washington trong năm qua, không có một vụ án mạng nào. Rồi nói rằng ông đã đưa được tất cả con tin người Mỹ bị Hamas bắt cóc trở về. Cùng các thi thể. Khen ông con rể. Vỗ tay rần rần. DC vẫn lặng im.

Chuyện Iran. Ông kết luận là không để cho họ có hột nhơn. Và hăm sẽ dùng sức mạnh để đạt được điều đó. Ông nói hoà bình phải thông qua sức mạnh. Vậy là có chơi lớn rồi. Nghe xong lo mua vàng nghe bà con.

Vui nhất là khi nhắc đến chiến công bắt Miduro. Có một ông đảng DC duy nhất đứng lên vỗ tay. Dượng nheo mắt xem ổng là ai. Hình như ở quận Cam (Cali). Dượng khen ổng liền. Ông dân biểu này coi bộ mệt với "chi bộ đảng" rồi. Cũng dịp này ông hé lộ tin tức mà ta chưa biết đó là cận vệ của Maduro có cả lính Tầu và lính Nga nữa. Có lẽ những người này là chuyên gia súng đạn hoả tiễn chắc.

Một điều thú vị mà tui cũng khoái là dượng vinh danh một phi công mà năm nay được một trăm tuổi. Trời ơi sao mà ông này còn ngon quá là ngon. Hồng hào, tươi tỉnh, cười tươi. Nhờ có ông này mà phe DC cũng đứng lên vỗ tay. Phu nhân Melania đeo huy chương cho ổng. Thật cảm động. Cô con gái dượng Ivanka đứng ngay đó, cả năm nay mới thấy cô xuất hiện. Người sao mà đẹp!

Nhận xét chung, lần này ông phát biểu ít máu lửa. Không "hung hăng" như các lần trước. Tui biết lần này ông không được vui vì TCPV đã làm ông "quê" quá. Họ kéo dài hoài không chịu xử. Chờ đến trước ngày này vài ngày mới đưa phán quyết. Nhưng tui biết ông dượng. Quê là khó... huề. Quá khứ của ổng luôn chứng minh như vậy.





KHI NGƯỜI TA MUỐN GIẾT … MỘT ĐẤT NƯỚC

Hôm nay, tổng thống Trump cho sẽ có bài nói chuyện với quốc dân, và như thường lệ, bọn dân chủ lại phản đối bằng cách nhiều nghị sĩ quyết định không tham dự. Vậy thì hóa ra vẫn tốt hơn chuyện con mẹ Lốp đứng cạnh tổng thống, đợi ông ấy đọc xong thì … XÉ bài diễn văn.

Chúng ta thấy, kẻ thù khi muốn diệt 1 đất nước, thì cách tốt nhất thì cứ chặt đầu đứa lãnh đạo là xem như xong. Trường hợp như Venezuela là ví dụ điển hình nhất của chiến tranh hiện đại. Sau khi tổng thống bị bắt, cả 1 thế chế xhcn đã được tích lũy từ bao nhiêu năm tức khắc bị thuần phục một cách mau chóng.

Cái chuyện chém tướng ngoài chiến trận thì nhiều. Chủ yếu là trong sử Tàu, chứ nước ta thì ít. Trước mỗi trận đấu, 2 vị tướng được cử ra đấu, bên nào thua thì sĩ khí của quân lính cũng vì thế mà bị tụt mood đi phần nào. Có khi bên kia chỉ chực thế rồi tràn sau đánh, thế như chẻ tre. Chẳng mấy chốc mà thắng.

Trong Tư Trị Thông Giám của nhà Tống có viết chuyện năm 583, một đạo quân nhà Tùy do Đậu Vinh Định chỉ huy, xuất phát từ Vũ Uy, đã đụng độ với đại quân của A Ba khả hãn – Đại La Tiện. Đậu Vinh Định là anh rể của Dương Kiên, Người sáng lập ra nhà Tùy, ông đã liên tục đánh bại Đại La Tiện.

Thế rồi, Đậu Vinh Định phái sứ giả sang nói với A Ba khả hãn rằng:
“Chiến tranh quá tàn khốc, bao nhiêu binh sĩ phải chết oan, mà họ có tội gì đâu! Chi bằng mỗi bên chọn ra một vị dũng sĩ để quyết đấu, coi như là định đoạt thắng bại.”

Đại La Tiện chấp nhận, ông phái ra võ sĩ mạnh nhất của Đột Quyết.
Phía bên nhà Tùy, tướng bước ra ứng chiến chính là Sử Vạn Tuế.

Sử Vạn Tuế vung đao lên ngựa, phóng đi như gió, chỉ trong một chiêu đã chém bay đầu đối thủ. Cảnh tượng chẳng khác gì Quan Vũ chém Nhan Lương trong Tam Quốc diễn nghĩa.

Trong trận vua Trần Duệ Tông đi đánh Champa cũng thế. Tướng đi theo là Đỗ Lễ cản vua không cho tiến thêm vì nghi có phục binh, nhưng Duệ Tông không tin, cho là Lễ nhát gan mà nói xàm. Nhà vua còn cho họ Đỗ mặc váy đàn bà để sỉ nhục. Ai dè, Duệ Tông bị phục binh thật. Ông vua này là người duy nhất bị chết trận trong lịch sử Việt Nam.

(Thế là sử Tàu, sử Việt có hết rồi ha? Đừng có complain nha)

Duệ Tông là em của vua Trần Nghệ Tông. Ông vua anh lên ngôi khi đã hơn 50 tuổi. Lúc còn trẻ thì chí khí ngút trời, làm thơ thì thôi khỏi chê, hào khí ĐẤNG NAM NHI của 1 triều đại 3 lần đánh tan quân Mông Cổ không thua kém ai. Ấy vậy mà, khi lên ngôi, ông ấy vừa dốt, vừa hèn, vừa nhu nhược. Bị Hồ Quý Ly thao túng rồi giết hết người trong tôn thất. Chuyện này thì nào khác chi ông tướng Grant, cầm đầu của phe liên minh miền Bắc trong cuộc nội chiến Mỹ vậy. Ông ấy làm tướng đánh thắng nhiều trận, uy danh lẫy lừng. Mà khi lên làm tổng thống thì vừa kém, vừa thiếu hiểu biết, mà còn tham nhũng thì không ai lại. Ông ấy cho bạn mình thầu đường xe lửa. Kinh phí chỉ chừng 25 triệu mà đội lên đến 114 triệu đô. Sử Mỹ viết: Tướng Grant giỏi đánh trận, mà làm tổng thống thì CHẲNG RA GÌ.

Ông vua Nghệ Tông sau đó cho con vua Duệ Tông, cháu gọi bằng bác, lên làm vua. Ấy là Linh Đức Vương Trần Hiện. Ông này thì cũng y chang bố, cũng kém cỏi không thua gì. Bàn mưu lật đổ Hồ Quý Ly, bị hắn phát hiện, tấu lên Nghệ Tông. Rồi bị đem giết, siết cổ chết tức tưởi.

Ông vua tiếp theo là con út của Nghệ Tông, tức là Thuận Tông. Hết lấy con của em lập thành vua, đến nỗi bị sứ Tàu qua nghe chuyện cũng phải lắc đầu ngán ngẩm, giờ lại lập con mình ra làm vua. Rồi, cũng bị Hồ Quý Ly giết nốt. Vua bị ép ra tu đạo ở quán Ngọc Thanh, thôn Đạm Thủy. 

Vào ngày 30 tháng 4, năm 1400, sau khi lên ngôi chưa lâu thì Quý Ly lại mật sai nội tẩm học sinh Nguyễn Cẩn đi theo để giám sát vua cũ ở quán Ngọc Thanh là chỗ ông tu hành. Vua đi đâu, Cẩn lò dò theo đó, như tổng Bình với thằng công an bài trước vậy. Vua hỏi nó có ý gì, nó tránh mặt không trả lời, nhưng vẫn đi theo không rời. Rốt cuộc, Quý Ly không đợi được, đưa 1 bài thơ cùng 1 bát thuốc độc bắt chết. Uống xong, vua không chết. Cẩn cho uống nước dừa cho thuốc nhanh phát tác, cũng không chết. Quý Ly nóng máu, sai tướng Phạm Khả Vĩnh ra đưa dây bắt thắt cổ mà chết. Nhưng có sách lại chép là lính đè vua ra treo cổ cho chết.

Hồ Quý Ly là người vùng Chiết Giang bên Trung Quốc. Dòng họ mấy đời chạy sang ta ở vùng Diễn Châu, Nghệ An. Rồi đợi khi nhà Trần suy yếu, các vua nhà Trần lấy dòng ấy lập làm hoàng hậu, để đến nổi cả 1 triều đại vàng son rơi vào tay kẻ ngoại bang. Dân Mỹ giờ cũng y chang thế. Vì vợ, vị chồng, sẵn sàng lăn xả ra chống cả đất nước.

Hồ Quý Ly cướp ngôi, đúng hay sai, ta cần đi vào bài khác. Cùng những nguyên nhân khiến vương triều nhà Trần đi đến chỗ diệt vong. Nhưng, câu chuyện là sau khi Hồ Quý Ly lên thì nhà Minh xâm lược nước ta.

Dân chúng vì căm ghét Quý Ly mà tiếp tay cho giặc. Họ thậm chí trốn lính, không thèm chiến đấu, dắt quân thù đi lùng bắt những quan lại đã ra làm quan cho nhà Hồ. Khiến cho nước ta rơi vào tay quân Minh suốt 15 năm. Thời chúng ta bị cai trị bởi nhà Minh, Bình Ngô Đại Cáo của cụ Nguyễn Trãi, mô tả như 1 giai đoạn khủng khiếp như dưới thời nhà Ngô thời Bà Triệu. Và ô nhục không khác chi Tĩnh Khang Chi Biến thời nhà Tống khi đất nước rơi vào tay nhà Kim. Chúng bắt rất nhiều người về phương Bắc, nữ thì làm nô tì hay làm vợ quân lính, nam thủ công thì đem về làm thợ xây cung điện. 

Lý An, 1 trong số các tổng công trình sư xây Tử Cầm Thành, là cũng bị bắt thời kỳ này. Hồ Nguyên Trừng, con Quý Ly, là người đã đem kỹ thuật chế tác súng thần công cho quân Nguyên. Cùng vàng bạc, châu báu, ngà voi, sừng tê giác, ngọc trai, các loại cây nổi tiếng xứ ta như mít, vải thiều … đều bị khai thác cạn kiệt thời kỳ này. Chưa kể, chúng đốt trụi thành Thăng Long, cùng toàn bộ tài liệu, văn sử, trước tác của bao triều đại gom góp lại. Trong đó có bản gốc của cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư của sử thần Lê Văn Hưu, hoàn thành năm 1272, thời vua Lê Thánh Tông, tổng kết 15 thế kỷ sử nước ta từ Triệu Vũ đế - tức Triệu Đà - cho tới Lý Chiêu Hoàng gồm 30 quyển, cũng bị thiêu rụi.

Năm xưa, khi nhà Lý sắp đến hồi cáo chung. Trần Thủ Độ ra tay cướp ngôi. Cho Lý Chiêu Hoàng lấy Trần Cảnh, tức vua Trần Thái Tông về sau. Rồi ép nhường ngôi cho chồng. Ông cho đày vua Lý Huệ Tông ra cùa Chân Giáo. Có lần, vua đang nhổ cỏ thì Thủ Độ đi ngang qua thấy, ông ta buông lời:
- Nhổ cỏ thì nhổ phải tận gốc.

Vua nghe vậy thì đáp: - Điều ngươi nói, ta hiểu rồi.

Sau đó, vua ra sau chùa thắt cổ tự vẫn, rồi khấn rằng:
- Thiên hạ nhà ta đã vào tay ngươi, ngươi lại còn giết ta, ngày nay ta chết, đến khi thác con cháu ngươi cũng sẽ bị như thế.

Mà quả y như thế, nhà Lý bị Trần cướp rồi giết. Thì đến khi Quý Ly cướp ngôi, họ giết con cháu nhà Trần y chang.

Điều giống nhau giữa Trần Thủ Độ và Hồ Quý Ly là đều cướp ngôi để cho dòng tộc mình. Nhưng, Thủ Độ không lên ngôi, còn Quý Ly thì lên làm vua. Thủ Độ không giết hết nhà Lý, bằng chứng là sau còn có tướng họ Lý đánh giặc. Còn Quý Ly thì giết trụi lũi, đến độ ông giết luôn tướng Trần Khát Chân, người giết Chế Bồng Nga, kẻ tràn vào Thăng Long 3 lần để cướp phá. Thủ Độ giết vua, nhưng vợ vua, con vua … và những người ta ông đều giữ lại. Còn Quý Ly diệt đến độ, con rể ông, vua Trần Thuận Tông là con rể, ông cũng giết. Khi xảy ra vụ vua Trần Thuận Tông có ý phản nghịch, Quý Ly cho người lùng bắt dư đảng và giết có đến hàng trăm. Suốt cả năm, người ta sợ đến độ ra đường không dám nói chuyện, chỉ đưa mắt mà nhìn nhau vì sợ liên lụy. Và điều cốt lõi là nhà Trần chuyển giao từ nữ sang Nam. Còn nhà Trần có nam làm vua, nhưng vẫn bị diệt.

Do những nguyên nhân ấy, nhà Trần giữ được đất nước trước 3 lần xâm lấn của kẻ thù. Còn Quý Ly thì không.

Trong lịch sử Mỹ, chúng ta có 4 vị ám sát tổng thống khi đang đương nhiệm: Abraham Lincoln (1865), James A. Garfield (1881), William McKinley (1901), and John F. Kennedy (1963). Ronald Reagan (1981). Và 2 tổng thống là Theodore Roosevelt và Trump bị ám sát khi đang vận động nhiệm kỳ 2.

Khi người ta ghét, họ muốn giết. Họ không cần biết, họ đang tiếp tay cho kẻ thù làm suy yếu đất nước. Lịch sử Việt, ông Diệm bị ám sát chết là 1 ví dụ mà ai cũng thấy rõ. Cái chết của ông làm suy yếu thành trì chống cộng của VNCH. Một sự kiện mà cộng sản thừa nhận đã làm việc thống nhất miền nam trở nên mau chóng, sớm hơn dự định đến 10-15 năm. Sự căm ghét ông Thiệu về sau cũng làm điều tương tự. Tôi đã từng nhiều lần nói, ông Thiệu là người độc tài. Ông Thiệu không làm đúng trong nhiều chuyện. Nhưng chuyện ông chống cộng là điều ai cũng phải công nhận là ông có công. Chúng ta bầu ông để giữ miền nam cũng vì chuyện ấy mà thôi.

Tôi chưa hề viết ông Trump là thánh. Nói như bà Susie, người quản lý tòa bạch ốc: Họ cũng là những thanh niên thời trẻ. Vào địa vị ông ấy, có tiền, có tài, đẹp trai… thì có thể nào tránh khỏi sai lầm (dù chỉ có vài điều, mà đa số phóng đại thêm)? Đến như tôi là kẻ được coi là ngoan ngoãn, mà tôi còn sai lầm nữa là ông Trump. Tôi mà vào địa vị ông ấy, tôi còn hơn ông ta ở khoản … phá phách. Tại tôi không có tiền nên không phá thôi.

Có lần, có nhiều người vì ganh ghét mà nói với Lưu Bang chuyện Trần Bình dan díu với chị dâu, lại còn chấm mút tiền bạc. Lưu Bang đem chuyện ấy mà nói với người tiến cử. Người ấy nói:

- Thời buổi đánh nhau, nếu ngài muốn người đánh giặc thì tôi giới thiệu. Chứ ngài có nói tôi giới thiệu người có đạo đức đâu?

Chúng ta bầu ông Trump là để đóng cửa biên giới, hạn chế sự lạm dụng của ngoại bang lên tiền thuế của người dân, trục xuất những kẻ tội phạm, đưa nền quốc phòng nước này trở nên hiện đại để đương đầu với những mối nguy hại từ kẻ thù, để ngăn bước tiến của HG trên thế giới đang ngập ngụa trong các quốc gia phương tây… Chứ chúng ta nào có chọn ông ấy để đưa lên … bàn thờ cắm ngày 3 cây nhang cúng vái? Hay để viết thư về Roma để phong thánh đâu?

Chuyện nào ra chuyện ấy cách rõ ràng. Mắt mình chình ình 1 cây đà to tổ chảng. Mình không lo lôi nó rõ để sáng suốt nhận định, mà cứ nhìn chằm chằm vào mắt anh em để tìm 1 cây dằm bé xíu để góp ý để làm gì.

Lý lẽ nào cho chuyện vô lý đến thế?
Hiểm họa đã gần kề. Và kẻ thù chỉ còn chực chờ chúng ta trói tay buộc chân ông tướng cầm đầu để tiến vào làm cỏ xứ sở xinh đẹp này. Bọn dân chủ sẽ không chừa 1 thủ đoạn nào để làm điều ấy. Hãy hành động, đừng chỉ nói miệng và bỏ mặc cho số phận. Thực trạng miền nam còn đó. Nỗi nhục bị xâm chiếm của quân Minh còn tươi màu mực trong sách sử. Và hàng triệu gương tối ở Châu Âu đang tràn ngập khắp các phương tiện truyền thông.

Cứu lấy tổng thống, hay tương lai con em chúng ta sẽ bị nguy khốn trong bóng đêm của hung tàn.

Tôi không muốn lấy ai vì biết ngày này rồi sẽ đến.

Còn anh chị em thì tùy. Tương lại bọn nhỏ trong tay người có lương tri.

FB Hao Duc Nguyen




Hồi đó, tôi ở đợ cho ông Năm Được ngoài vàm Cái Sắn. Nhà ổng có mấy công ruộng sát mé rừng tràm, nước nổi lên là trắng xóa một vùng. Ổng nói mướn tôi không phải để làm cho nhiều, mà để “cho có hơi người”.

“Đất có người ở thì nó ấm,” ổng nói vậy.

Công việc của tôi cũng nhẹ. Sáng chèo xuồng thăm lưới, trưa vá bờ, chiều dắt trâu về chuồng. Tối đến, tôi ngủ ngoài chái bếp, cạnh cái bàn gỗ cũ và cây đèn dầu khói đen thui cái nóc lá.

Ông Năm góa vợ lâu rồi. Có một đứa con gái tên Lài. Nó ít nói, hay cười mím chi. Mỗi lần tôi xách nước vô lu, nó hay đứng nép bên cửa nhìn, hỏi mấy câu lặt vặt:
“Anh Hai mệt hông?”

Chỉ vậy thôi mà tôi nghe ấm trong lòng.

Mùa nước năm đó lớn lắm. Lúa vừa chín thì mưa dầm, nước dâng lên gần ngập bờ. Ông Năm bị cảm nặng, nằm ho sù sụ trên bộ ván. Tôi với Lài thay nhau nấu cháo, sắc thuốc.

Đêm nọ, gió lớn, mái lá bị tốc một mảng. Tôi leo lên chằng lại, trượt chân té xuống, trúng ngay cái thùng nước mưa. Lài chạy ra, mặt tái mét. Nó quỳ xuống, tay run run đỡ tôi dậy.

Lần đầu tiên tôi thấy nó khóc.

Từ bữa đó, giữa tôi với nó có cái gì đó khác đi. Không ai nói ra, nhưng mỗi khi tôi ra ruộng, nó hay đem cơm theo. Mỗi khi tôi sửa lưới, nó ngồi bên cạnh, im lặng gỡ từng cọng rong.

Một buổi chiều, tôi đánh bạo hỏi:
“Sau này… nếu anh ra riêng, Lài có chịu đi theo anh không?”

Nó cúi đầu, tay bứt cọng cỏ may.
“Má mất sớm… em hổng muốn bỏ tía.”

Tôi nghe tim mình chùng xuống. Nhưng rồi nó nói thêm, rất nhỏ:
“Nếu tía bằng lòng… thì em tính sao cũng được.”

Chỉ nhiêu đó thôi mà tôi thao thức cả đêm.

Tối đó, tôi lau sạch cây đèn dầu ngoài chái bếp. Tôi nghĩ, mai mốt nếu tụi tôi có cái nhà riêng, tôi sẽ mua cái đèn mới, sáng hơn, không khói. Nhưng cây đèn cũ này tôi sẽ mang theo, để nhớ những ngày còn nghèo mà thương nhau thiệt lòng.

Rồi chuyện đổi thay đến bất ngờ.

Một sáng, người ta về xã đọc danh sách thanh niên phải đi trình diện. Tên tôi đứng thứ ba.

Ông Năm chạy vạy mấy bữa không được. Ổng già rồi, quen ruộng đồng chớ đâu quen cửa quyền. Lài không khóc trước mặt tôi, nhưng tôi thấy mắt nó sưng.

Đêm trước khi đi, tôi ngồi ngoài chái bếp. Lài đem ra cho tôi gói cơm nếp với mấy con cá khô.

Nó đặt thêm trước mặt tôi… cây đèn dầu.
“Anh mang theo đi. Ở đâu cũng phải có chút ánh sáng.”

Tôi cầm cây đèn mà cổ họng nghẹn cứng.
“Chờ anh nghen.”

Nó không trả lời. Chỉ gật đầu.

Mấy năm sau, tôi không về lại vàm Cái Sắn nữa.

Đời xô tôi trôi tuốt lên thành phố, rồi qua tận xứ người. Tôi làm phụ hồ, rửa chén, bất cứ việc gì có tiền. Cây đèn dầu tôi vẫn giữ. Có lần nhớ quá, tôi thắp thử. Khói bay lên, cay mắt.

Tôi có gởi thư về quê. Không hồi âm.

Mãi nhiều năm sau, gặp một người đồng hương, tôi mới biết ông Năm mất trong mùa nước lớn. Lài lấy chồng - một người đàn ông góa vợ có hai đứa con nhỏ. Người ta nói nó chịu vậy để có người đỡ đần ruộng đất.
Tôi nghe xong, im lặng rất lâu.

Đêm đó, tôi đem cây đèn dầu ra, lau lại một lần nữa. Tay run run.
Tôi hiểu, không phải Lài quên tôi. Chỉ là ở quê mình, người ta sống bằng bổn phận nhiều hơn bằng lời hứa.

Bây giờ tóc tôi đã lấm tấm bạc.
Mỗi lần mất điện, tôi lại lấy cây đèn dầu năm xưa ra thắp. Ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, nhưng đủ soi một góc phòng.
Tôi hay ngồi nhìn ngọn lửa mà nghĩ:
Có những mối tình không thành vợ thành chồng, nhưng nó làm mình sống tử tế hơn suốt cả đời.

Và tôi vẫn tin, ở một miền quê nào đó, có người đàn bà mỗi khi thấy ánh đèn chập chờn trong đêm mưa, cũng từng nhớ đến một chái bếp nghèo… và một người đã hứa sẽ quay về.

Monday, February 23, 2026

Hủy diệt sự thật, Phương Tây sẽ tan rả

(Quan điểm của Laura Hollis trên Newsmax. Ông là một luật sư, giáo sư đại học về luật và kinh doanh trong hơn 30 năm)

Tuần trước, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Marco Rubio đã gây xôn xao dư luận tại Hội nghị An ninh Munich. Bài phát biểu của ông Rubio nhấn mạnh di sản, lịch sử và văn hóa chung của châu Âu và Hoa Kỳ - được mô tả một cách khái quát là "nền văn minh phương Tây" - và kêu gọi các quốc gia châu Âu bảo vệ, tự hào về di sản đó và gìn giữ nó.

Ông Rubio đã đề cập đến một vài đóng góp to lớn mà châu Âu đã mang lại cho nước Mỹ và toàn cầu, bao gồm "pháp quyền, các trường đại học và cuộc cách mạng khoa học".

Ông cho rằng Kitô giáo là nền tảng của nền văn minh phương Tây, coi đức tin Kitô giáo của những người sáng lập và những người định cư đầu tiên của nước Mỹ là "một di sản thiêng liêng, một mối liên kết không thể phá vỡ giữa thế giới cũ và thế giới mới".

Một điều mà ông Rubio không đề cập cụ thể, nhưng ẩn chứa trong mọi luận điểm của ông, đó là những thành tựu vĩ đại nhất của nền văn minh phương Tây được xây dựng trên việc theo đuổi, bảo vệ và thúc đẩy chân lý.

Các trường đại học lớn của châu Âu và Mỹ được thành lập để theo đuổi chân lý và truyền đạt những chân lý đó cho các thế hệ tương lai. Phương pháp khoa học được thiết kế để khám phá sự thật thông qua điều tra và kiểm nghiệm nghiêm ngặt các giả thuyết.

Một trong những mục đích chính của một hệ thống pháp luật công bằng là tìm ra Sự Thật. Một nền báo chí tự do nên tích cực tìm kiếm sự thật và phơi bày nó trước công chúng. Và một chính phủ công bằng nên bảo vệ sự thật và những người tìm cách đưa sự thật đến với công chúng.

Đây là điều đã dường như biến mất ngày nay, cả ở châu Âu lẫn ở Hoa Kỳ.

Trên thực tế, các quốc gia dường như có nguy cơ sụp đổ hoặc đánh mất bản sắc văn hóa, nhất là những quốc gia đã đi xa khỏi nguyên tắc 'sự thật' như một nền tảng của xã hội. Các tập quán văn hóa và chính sách của chính phủ được xây dựng trên những điều sai sự thật cơ bản chắc chắn sẽ gây hại cho xã hội.

Ví dụ thì vô số.

Phá thai được xây dựng trên lời nói dối rằng đứa trẻ đang phát triển trong tử cung không phải là một con người. Hoa Kỳ có một số luật phá thai khắc nghiệt nhất trên thế giới, với một số tiểu bang cho phép phá thai trong suốt chín tháng mang thai. Tại Vương quốc Anh, nơi cho phép phá thai đến 24 tuần (muộn hơn đáng kể so với các quốc gia khác ở Tây Âu), gần một phần ba số ca mang thai kết thúc bằng phá thai.

Điều này không chỉ là bi kịch mà còn là công thức dẫn đến sự sụp đổ của nền văn minh.

Tương tự, luật phúc lợi ở Hoa Kỳ thực chất đang khuyến khích việc làm mẹ đơn thân, bỏ qua thực tế rằng trẻ em phát triển tốt hơn trong một gia đình có cả cha và mẹ. Năm 1940, chỉ có 15% trẻ em da đen ở Mỹ được sinh ra từ các bà mẹ đơn thân. Đến năm 1965, con số này là 24%. Năm 1991, nó là 68%. Hiện nay, con số này dao động từ 70% đến 80%.

Mặc dù con số thấp hơn một chút đối với trẻ em gốc Tây Ban Nha và da trắng, nhưng các nhóm nhân khẩu học này cũng đã chứng kiến ​​sự gia tăng đáng kể. Hậu quả của số lượng lớn trẻ em không có cha thể hiện ở thành tích học tập thấp hơn và tỷ lệ hành vi phá hoại, tội phạm và tù tội cao hơn.

Một lời nói dối khác phổ biến ở các quốc gia phương Tây là tất cả các tập quán văn hóa đều có lợi như nhau cho sự phát triển của con người. Điều này rõ ràng là không đúng sự thật, như các quốc gia Tây Âu đã phát hiện ra một cách đau lòng với dòng người nhập cư hàng triệu nam giới từ các quốc gia mà Hồi giáo là tôn giáo chủ đạo. Các trường hợp tấn công tình dục và hiếp dâm đã bùng nổ ở châu Âu, cùng với các hành vi bạo lực và tội phạm khác.

Có lẽ lời nói dối trắng trợn nhất (và gần đây nhất) đang được sử dụng để biện minh cho các chính sách tai hại là giới tính được "xác định" khi sinh ra, rằng một người đàn ông có thể trở thành một người phụ nữ, hoặc ngược lại, thông qua triệt sản bằng hóa chất hoặc phẫu thuật cắt bỏ các cơ quan sinh dục khỏe mạnh và các bộ phận cơ thể khác.

Thậm chí còn vô lý hơn là hệ quả rằng một đứa trẻ có thể "quyết định" "giới tính" của mình và đồng ý với các can thiệp y tế cực đoan, vĩnh viễn để theo đuổi một "giới tính" khác.

Một số điều thường xuyên xảy ra khi việc phủ nhận sự thật trở thành phương thức hoạt động của một xã hội.

Trong số đó là việc nói dối trở thành lập trường mặc định của chính phủ. Không chỉ đơn giản là, "Tất cả các chính trị gia đôi khi đều cần phải nói dối" mà là các chính sách chính thức của chính phủ đều là "dối trá".

Sau đó, không thể tránh khỏi việc những người cố gắng truyền đạt sự thật bị lên án (là những kẻ phân biệt chủng tộc, cuồng tín, v.v.), bị cô lập về mặt xã hội và nghề nghiệp, bị kiểm duyệt và, trong trường hợp nghiêm trọng, bị bắt giữ và truy tố.

Điều này đã và đang xảy ra ở Anh, nơi những công dân dám lên tiếng về việc các cô gái da trắng bị đàn ông Hồi giáo tấn công tình dục bị buộc tội "phạm tội thù hận", bị kết án và bỏ tù, trong khi nhiều kẻ hiếp dâm lại thoát tội mà không phải chịu bất kỳ hậu quả nào.

Rõ ràng là việc tấn công những người cố gắng đưa sự thật ra ánh sáng dễ dàng hơn là thừa nhận những hậu quả khó chịu của các chính sách nhập cư dựa trên sự dối trá.

Mỹ cũng không kém cạnh.

Hãy xem xét vụ việc gần đây bị phanh phui về gian lận tài chính quy mô lớn do cộng đồng người nhập cư gây ra ở Minnesota, Ohio và California.

Người ta có thể nghĩ rằng những người nắm quyền sẽ kinh hoàng trước hành vi đánh cắp tài nguyên của công dân Mỹ. Nhưng không. Thay vào đó, sự phẫn nộ lại hướng vào những người như nhà báo độc lập Nick Shirley, người đã vạch trần vụ gian lận và đưa sự thật ra trước công chúng.

Điều này không chỉ giới hạn ở các vấn đề nhập cư. Những người Mỹ đã cố gắng hết sức để có được thông tin chính xác về nguồn gốc của COVID-19 và những rủi ro thực sự của vắc-xin mRNA đã bị cáo buộc là lan truyền "thông tin sai lệch", bị bịt miệng và kiểm duyệt.

Nhiều người đã mất việc. Hiện tượng tương tự cũng xảy ra khi thách thức những quan điểm phổ biến về "biến đổi khí hậu" hay "phân biệt chủng tộc có hệ thống".

Tại sao điều này lại xảy ra?

Trong một số trường hợp, nó xuất phát từ sự thôi thúc dễ hiểu nhưng sai lầm là muốn mọi người cảm thấy hài lòng về những lựa chọn họ đưa ra, ngay cả khi những lựa chọn đó gây tổn hại cá nhân và ăn mòn xã hội.

Nhưng giới học thuật đã đóng một vai trò không may và quá lớn.

Triết lý "không có thứ gọi là chân lý" đã phổ biến trong một số giới học thuật trong nhiều thập nien.

Theo quan điểm này, "chân lý" chỉ đơn thuần là vấn đề của quan điểm cá nhân.

Một số "học giả" còn đi xa hơn, phủ nhận sự tồn tại của bất kỳ hậu quả tiêu cực nào hoặc coi sự phản đối những hậu quả đó chỉ là "thiên kiến" hay "sự áp bức" của các nhóm người có thể bị coi thường là "chế độ gia trưởng" hoặc "những người theo chủ nghĩa thượng đẳng da trắng" hoặc những người áp đặt "chuẩn mực dị tính".

Đây là một sự trớ trêu khủng khiếp và là sự phản bội các nguyên tắc mà khái niệm trường đại học phương Tây được xây dựng dựa trên đó.

Bộ trưởng Rubio đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ khán giả ở Munich. Nhưng hoan nghênh một thông điệp và hành động theo thông điệp đó là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Việc khôi phục sức mạnh của nền văn minh phương Tây phụ thuộc vào việc có đủ can đảm để đòi hỏi sự thật trở lại làm nền tảng cho các thể chế văn hóa quan trọng nhất của chúng ta.

Bình luận:

Từ hàng chục năm nay, chúng ta nghe những kẻ dcxh cấp tiến ra rả với chúng ta là: "Chủ Nghĩa Cộng Sản sợ nhất là điều gì? Sự Thật! Nếu sự thật được phơi bày, họ sẽ sụp đổ".

Và rồi, chính những kẻ luôn miệng rao giảng về "sức mạnh của sự thật" lại nổi lên như là "Một Bậc Thầy Của Dối Trá".

Có thể chúng ta khó mà tin được sự thành thật của những người cộng sản nhưng sự xảo trá của đám người cấp tiến là không còn phải bàn cãi.

Một điều tối thiểu mà những người cộng sản vẫn còn tốt hơn những kẻ cấp tiến là: ít nhất họ còn thành thật với chính mình. Họ đã cướp quyền lực thì họ nói thẳng "Họ đã nổi dậy cướp chính quyền", họ muốn độc quyền chiếm giữ quyền lực thì họ ghi thẳng điều đó vào hiến pháp.

Còn đám người dcxh cấp tiến? Họ muốn lấy tất cả từ chúng ta, của chúng ta, nhưng lại nhân danh quyền và lợi của chính chúng ta.

Vậy mới đau! (Đây phải là chuyện cười ra nước mắt)

FB Bao Nguyen
Bầu cử

FB  LAN NGUYỄN,

Tôi cũng đang làm ở phòng phiếu kỳ bầu cử Primary này. Nên viết bài này cho những người “ biết thì thốt, không biết thì giữ cột mà nghe”

- Bầu cử Primary là gì? Là bầu cử ở vòng sơ bộ cho 2 đảng CH và DC.  Nên những ai đi bầu rồi đều biết là trong cái epollBook là cái màn hình ở ngay cái bàn người nhân viên phòng phiếu ngồi để người đi bầu vào check in. 

Trong màn hình đó nó sẽ hiện lên 2 hàng chữ 2 bên là Republicans và  Democratic, và cả 2 bên người nhân viên và người đi bầu đều nhìn thấy được cái đó 1 cách hợp pháp. Đây là bước khởi đầu chứ chưa phải là bầu  cho người nào. Người đi bầu họ sẽ chọn ra đảng phái nào mà họ theo. Tuy nhiên, tại sao lại để cho người nhân viên thấy luôn. Bởi vì có nhiều người ngay cả người Mỹ lâu nay họ không đi bầu theo kiểu máy móc hiện đại như hiện nay. Hoặc họ không quen với bầu cử Primary. Bởi vì có nhiều người họ làm biếng không đi bầu, mới đi bầu lần đầu nên không biết. Thì người nhân viên có bổn phận phải chỉ vào tên của 2 đảng phái xanh và đỏ. Và cho người đi bầu biết rằng họ chọn đảng nào thì phải click vào tên đảng đó, thì mới tới được cái step bầu cử. 

Vậy các “thánh phán” Vịt bầu,

Đã hiểu chưa?

Thứ 2, ở trong phòng phiếu thì người nhân viên (Clerk) không có quyền hô hào biếu người đi bầu phải bầu đảng nào. Nhưng ra khỏi phòng phiếu đi về thì mọi người đều có quyền công dân giống nhau, có quyền lên trên Facebook các group của cộng đồng để nói về chính kiến của mình nhắc nhở người khác hay cộng đồng của mình bầu Đảng phái nào hay bầu từng cá nhân nào đó là điều hợp pháp được ghi trong hiến pháp. Không phải quý vị thấy mọi người lên đây FB, chửi cả ông tổng thống của mình cũng được hay sao? Sao quý vị lại nói rằng không được hô hào, nhắc nhở người khác đi bầu theo bên nào mà họ thấy là đúng là phải? tưởng ai cũng dốt như quý vị sao!

3/ Đây là điều chính mà tôi muốn nói nhứt. Theo 1 con số mà tôi biết đã từ lâu. Cộng đồng người Việt ở Houston là khoảng 150.000 người. Có lẽ nay đã hơn con số này nhiều rồi. Nếu không đi bầu cử thì cộng đồng không có tiếng nói. Không có quyền lợi thì la ó phản đối. Nhưng lại sống ích kỷ không chịu đi bầu thì làm sao có quyền lợi. Phòng phiếu mở cửa từ 7h sáng tới 07h chiều. Mở ở khắp nơi. Làm ca nào cũng có thì giờ để đi bầu được hết.  Xin quý vị Nhín chút thì giờ để đi bầu, đó là mình làm đúng bổn phận công dân của mình. 

4/ quý vị cứ nhìn vào New York và các tiểu bang do Đảng DC cầm quyền thì sẽ biết nên bầu cho ai. Hồi sáng hôm qua tôi lái xe đi làm. Nghe tin tức trong đài Mỹ đọc rằng, những người dân ở New York đã bầu cho ông hồi giáo thiên tả đó, bây giờ hối hận nhao nhao đòi ông ta từ chức!

5/ tại sao lại thấy người theo đảng dân chủ đi bầu nhiều hơn. Bởi vì tầng lớp trẻ nó bị tụi thiên tả nhồi sọ ở trong trường. Còn 1 lý do nữa là người da màu và Hispanic sinh đẻ nhiều hơn người Mỹ trắng. 

Hồi giáo, T. Đông, Pakistan, Theo thống kê của chính phủ từ nhiều đời nhiều năm là những người ăn tiền trợ cấp nhiều thì họ thích bầu cho bên xanh.

Đó là sự thật. Tuy nhiên, tôi thấy có 1 số người khi tới bầu cử nói rằng họ Independent, nghĩa là không đảng phái vậy bây giờ bắt buộc trong cuộc bầu cử này phải chọn 1 đảng để bầu. Họ đều chọn Cộng hòa. Cũng có 1 số ít người Hispanic chọn đảng CH. Giờ break time, tôi ra ngoài sân thấy 1 số người Hispanic cầm biểu ngữ vận động cho những người đảng Cộng hòa. Tôi cũng hơi ngạc nhiên hỏi ủa bạn cũng đi vận động cho đảng CH hả?  Tôi tưởng người mễ thì phải vận động cho DC chứ! Thì được anh ta trả lời rằng: Nếu là người sinh đẻ ở Mỹ, và chịu khó tìm hiểu cũng như không muốn những người tội phạm ở các nước khác tràn vào làm mất an ninh trật tự của đất nước Mỹ thì là biết phải ủng hộ bên nào! 

* Điều cuối cùng tôi muốn nói là, nước Mỹ cách đây 50-70 năm. Có lẽ đảng Dân chủ cũng là 1 đảng tốt. Nhưng trong nửa thế kỷ này các thành phần chống phá nước Mỹ gồm có Trung Cộng, Nga và các nước Hồi giáo, họ biết không thể thắng Mỹ trên mặt trận vũ khí. Nên họ đã cho người của họ xâm nhập qua mặt trận văn hóa, bằng có chúng ta đã thấy là bao nhiêu cái viện khổng tử của tàu cộng nó đặt vào nước này; Và những trường đại học, phần vì ham tiền, phần cũng ngây thơ nên để cho các giáo sư hồi giáo và các nước cộng sản vào dạy quá nhiều. Họ nhồi nhét cái chủ nghĩa mị dân giống như ở các nước Cộng sản vào đầu đám thanh niên ngây thơ, chưa từng sống với cộng sản ngày nào. Cho nên họ nghe nói hay quá lầm tưởng. Chứ họ sống với chủ nghĩa thiên tả cộng sản chừng 1 năm là họ chạy có cờ. Mới có mấy tháng mà dân New York đã chạy hết rồi. Người giàu thì chạy qua các tiểu bang CH. Người không đi được thì bắt đầu bứt tay hối hận la ó rầm trời đòi tên HG đó phải từ chức, vì  hắn bắt đầu lên tiền thuế, làm đủ mọi trò mị dân rồi!

Hãy thức tỉnh, dầu Đảng CH cũng có những con người không tốt, đường lối cũng không phải là perfect (hòan hảo) . Vì chỉ có Thượng Đế mới là Đấng Toàn Hảo. Nhưng giữa 1 bên còn biết kính sợ Ông Trời, 1 bên thì phá vỡ những điều tốt đẹp chẳng hạn như 2 người đàn ông hoặc 2 người đàn bà họ cũng gọi là 1 cặp vợ chồng! họ hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính là 1 sự xuống cấp đạo đức trầm trọng cho xã hội này.

Cho con nít hỉ mũi chưa sạch, học cấp 1 cấp 2, 3 được phép chuyển đổi giới tính mà không  cần hỏi  ý kiến của cha mẹ. Quý vị thấy bên nào tốt hơn thì tự quý vị nhận định.

Dưới đây là những danh sách đơn vị và những người bầu cử được đem vào phòng phiếu 1 cách hợp pháp, mà tôi đã lượm được từ phòng phiếu do những người đi bầu xong bỏ lại.

Ngày bầu cử sớm Feb/16- Feb 27.
Ngày bầu cử chính thức: March/03. (7h Am- 7hPm- Chúa Nhật mở trễ hơn và đóng cửa sớm hơn).

Không trả lời các “thánh phán”! Không biết thì hỏi đàng hoàng, người khác biết cái gì thì họ chia sẻ cho. Còn những người ăn nói thiếu hiểu biết, không biết mà dạy người biết hơn mình thì xin miễn trả lời nha!



HỒ SƠ EPSTEIN GÂY CHẤN ĐỘNG: NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU ỦY BAN NOBEL TRAO GIẢI HÒA BÌNH CHO OBAMA ĐỐI DIỆN CÁO BUỘC THAM NHŨNG SAU 2,262 LẦN ĐƯỢC NHẮC ĐẾN TRONG TÀI LIỆU CỦA KẺ ẤU DÂM

Bài của: Jonathan Gregory

Hoa Thịnh Đốn, D.C. – 23 Tháng Hai 2026

Trong một đòn giáng nặng nề vào di sản của Giải Nobel Hòa Bình năm 2009 được trao sớm cho Barack Obama, người từng chủ tọa Ủy Ban Nobel Na Uy và đích thân trao giải này nay bị phanh phui có quan hệ ràng buộc sâu sắc với Jeffrey Epstein. 

Thorbjorn Jagland, người lãnh đạo ủy ban từ năm 2009 đến 2015, xuất hiện tới 2,262 lần trong loạt hồ sơ Epstein mới nhất do Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ công bố. Giải thưởng trao cho Obama, được ban chỉ sau chín tháng tại nhiệm trong khi Hoa Kỳ vẫn đang tham chiến tại Afghanistan và Iraq, vào thời điểm đó đã bị chế giễu rộng rãi như một trò đùa mang động cơ chính trị. Nay chính những hồ sơ này phơi bày tình bằng hữu kéo dài nhiều năm của Jagland với kẻ phạm tội tình dục đã bị kết án, biến điều vốn đã là trò cười thành một bê bối trắng trợn làm hoen ố toàn bộ bộ máy chính sách đối ngoại của Đảng Dân Chủ.

Các thư điện tử cho thấy sự sốt sắng tuyệt vọng của Jagland nhằm gia nhập vòng thân cận đồi bại của Epstein. 

Tháng Năm năm 2012, ông khoe với Epstein về những “cô gái phi thường” tại Tirana, Albania. 

Đến Tháng Giêng năm 2013, ông than phiền: “Tôi không thể tiếp tục chỉ với phụ nữ trẻ như anh biết.” Một trao đổi khác trong năm 2013 cho thấy Jagland cùng gia đình “vui mừng” khi được thăm hòn đảo riêng của Epstein sau khi xem hình ảnh; kế hoạch chuyến đi năm 2014 được cho là đã được sắp đặt trước khi bị hủy. Epstein đã chi trả cho các kỳ lưu trú xa hoa của Jagland, cả cá nhân lẫn gia đình, tại Paris, New York và Palm Beach. Tất cả diễn ra trong khi Jagland vẫn là chủ tịch Ủy Ban Nobel, chính người quyết định ai xứng đáng nhận vinh dự hòa bình cao nhất thế giới.

Na Uy hiện đã truy tố cựu thủ tướng này về tội tham nhũng nghiêm trọng, khám xét tài sản của ông và tước bỏ quyền miễn trừ ngoại giao sau khi Hội Đồng Âu Châu bãi bỏ đặc quyền này, một tiền lệ lịch sử đối với định chế từng được tôn kính. Jagland thậm chí đã bị giáng chức khỏi ghế Nobel vào năm 2015, lần duy nhất trong lịch sử giải thưởng xảy ra việc này, mà không có lời giải thích nào vào thời điểm đó. 

Trong khi Đảng Dân Chủ cùng các đồng minh tinh hoa toàn cầu vội vã che giấu thêm một bê bối liên hệ Epstein, Tổng Thống Donald Trump tiếp tục mang lại những kết quả thực sự mà Obama chỉ giả vờ đạt được: các hiệp định hòa bình lịch sử tại Trung Đông, ưu thế năng lượng và một nước Mỹ hùng mạnh không cần những chiếc cúp tượng trưng từ các ủy ban dính dáng đến ấu dâm. 

Sự phanh phui mới nhất này chứng minh rõ vì sao cử tri đã chọn Trump để tháo cạn đầm lầy, chính cái đầm lầy vẫn tự bảo vệ mình trong khi bôi nhọ những nhà lãnh đạo chân chính. 

Trò hề Nobel cuối cùng đã chấm dứt.


@TrumpNews


CHÚNG TA ĐANG TIẾP TAY CHO PHƯỜNG KHỐ RÁCH ÁO ÔM LÊN NẮM CHÍNH QUYỀN

Tôi hay thấy người ta lên án Khổng Tử. Trung Quốc muốn đồng hóa thiên hạ qua các viện Khổng Tử khắp thế giới. Nhưng, tại đó là do bọn chúng âm mưu, chứ Khổng Tử không xấu.

Lịch sử Trung Quốc bắt đầu từ thời nhà Hạ, Thương, Chu. Đến thời nhà Tần thì thống nhất thiên hạ. Định hình nên cương vục, lãnh thổ và vùng địa lý của Trung Hoa mà ta thấy ngày nay.

Trước khi có Khổng Tử, người ta không có khái niệm về vua – tôi, cha – con, thầy – trò. Tôi nói vế đầu trong bài này.

Tức, các vua chư hầu xem nhau như ngang bằng nhau. Không ai kính trọng ai. Chỉ có sợ vì yếu thực lực mà phải … rén ngang người khác thôi.

Chúng ta chỉ mới tạo ra bàn ghế, ngai vàng, ngồi ăn có furniture như ngày nay là chỉ từ thời nhà Tống. Còn trước đó, vua quan là ngồi … bệt xuống đất mà ăn uống (dân càng phải thế). Tôi không muốn đề cập đến thức ăn, vì sẽ dài. Thời Tần Thủy Hoàng, ông ta ăn uống còn thua 1 người …nghèo ngày nay. Vì lúc ấy, chưa có gia vị, ớt, thịt bò, nấu nướng cầu kỳ như hiện nay. Chỉ có hun khói, đốt nướng, và dăm cái lá để tạo mùi. Xong.

Vì phải ngồi ngang hàng như thế, thì vua quan cứ bá vai, bá cổ mà ăn, ăn xong thì uống rượu. Tay bốc, miệng tu, nói cười rổn rảng. Không có thứ bậc tôn ti.

Chính Khổng Tử, qua những định chế về Lễ, mới định hình các mối quan hệ. Và vai vế trong chế độ phong kiến. Từ đó mới sinh chuyện quỳ gối (đối với quân vương), bái tạ (cảm ơn), vọng bái (hướng về người địa vị cao hơn mà chào), cúi chào (với người lớn tuổi), hành lễ (trong cúng tế), thi lễ (chào nhau giữa 2 người có học). Còn trước đó thì hoàn toàn không có. CHỦ YẾU LÀ VỀ CÁC NGHI LỄ VÀ CÁC MỐI TƯƠNG GIAO TRONG XÃ HỘI.

Đến đời nhà Hán, khi Lưu Bang diệt được Hạng Vũ, khi ăn tiệc lên ngôi, bá quan văn võ, vua quan trong triều cũng thế. Vì đơn giản, những người theo giúp Lưu Bang đều là hạng áo vải tầm thường:

Chu Bột, người sau này làm thừa tướng diệt nhà họ Lã, là người thổi kèn … đám ma.

Tiêu Hà: người giúp Lưu Bang bình định được nước Sở: là ngục quan (người coi ngục). Sau này ông lại là người ra tất cả các định chế của nhà Hán. Trong thời phong kiến, ngục quan và lính canh cổng thành là những người có tài. Vì thời ấy, thông tin kém, mà đám này lại có thông tin truyền miệng nhiều, thành ra thành quân sư.

Phàn Khoái: người bảo vệ Lưu Bang trong tiệc Hồng Môn Yến với Hạng Vũ nổi tiếng trong sử: Là đồ tể làm thịt … chó, Tào Tham, sau này làm thừa tướng, thì cũng mổ lợn như bố Lưu Bang. Phàn Khoái lấy chị gái Lưu Bang. Ông ta, Hán Cao Tổ, Tiêu Hà, Tào Tham… đều là người đất Bái, cùng làng.

Quán Anh: 1 công thần, là người buôn vải

Bành Việt: Lúc đầu theo Hạng Vũ rồi sau theo Lưu Bang, là người bán rượu. Nhưng gốc gác là dân đâm thuê chém mướn.

Chỉ có duy nhất Hàn Tín thì còn có chút học. Nhưng cũng nghèo. Hết ăn chực nhà lý trưởng trong làng đến bà giặt áo ngoài sông, chui háng người ngoài chợ để kiếm cơm đút mồm.

Vậy mà, những con người đó tạo ra 1 triều đại lớn mạnh nhất trong lịch sử kéo dài 400.

Thúc Tôn Thông là người thuộc triều Tần. Ông vẫn sống sót để định hình nên Lễ của nhà Hán. Đệ tử ông phàn nàn:

- Sao thầy lại để như kẻ phàm phu tục tử ấy ngồi chồm hổm ở triều đình mà bàn chuyện đại sự quốc gia?

Thúc Tôn Thông bảo chờ.
Hôm sau ông vào triều, cử lính gác canh quần thần. Vua ngồi cao, quan ngồi thấp. Văn 1 bên, võ 1 bên. Ai tâu trình thì phải lễ phép, nói xong thì phải cúi đầu tháo lui, không quay lưng. Hai tay khom bái. Nói lễ độ. Cười nhẹ nhàng. Khi ăn, uống rượu mà no say, người đi không vững, thì phải ra ngoài. Không vô lễ chạm vào tay chân vào người khác. Ai không nghe, lính xách vai đem ra ngoài. Việc bàn định thì 1 nơi, ăn uống 1 nơi. Không có họp triều đình xong thì kéo thịt bê, chum rượu ra ngồi đánh chén tại chỗ.

Lưu Bang thấy mình được tôn trọng, chuẩn y liền. Nề nếp từ đó mà thành thói. Từ đó mà có triều đình tôn ti trật tự. Nhà Hán là triều đại đầu tiên đi từ giai cấp bần cùng, thành ra, được có quy tắc, họ khoái mà học theo. Dù không thích lắm. Không ai có chuyện lớn tiếng, phùng mang trợn má, nói văng nước bọt, chửi vua, mắng quần thần sa sả. Cho nói mới được nói. Nói đủ thì để người khác. Không chen ngang …

Thời của vua Hán Vũ Đế Lưu Triệt, vị thứ 7, là uy danh nhất cũng thế

Bốc Thức: là quan cai quản nhà vua là người chăn dê

Vệ Thanh: danh tướng đánh Hung Nô, em trai hoàng hậu, là nô bộc

Tăng Hồng Dương: 1 vị quan nổi tiếng, là thương nhân

Công Tôn Hoằng: người chỉ mưu cho Hán Vũ Đế, là người chăn … heo ở Đông Hải..
…….

Nói chung, quan lại thời xưa cứ theo nhà Hán mà triển, toàn đầu trộm đuôi cướp, hạng áo vải thường dân mà nắm chính quyền theo quy chế: nằm lâu lên lão làng. Nhưng khi có được LỄ, thì mọi sự đều tốt đẹp cả.

Nói về trí thức, tôi nói vài lần rồi. Trước là chỉ có quý tộc, con nhà danh giá lâu năm mới có. Như Hàn Tín, có tên, có họ. Tức có giáo dục. Lưu Bang, hay Lưu Quý, tức là con thứ 4 của bà mẹ họ Bang. Không tên, không họ. Vậy là kẻ tầm thường, nhưng qua đấu tranh mà làm vua thiên hạ.

Nhưng khi thương nhân ra đời, thì họ cho cái đi học mà thành quyền quý.

Lại có đám khác là do cha mẹ có thể chỉ làm đồ tể, ví dụ như thế, nhưng do có công với triều đình, được bang thưởng. Con cái mấy đời sau mà thành quyền quý.

Còn 1 hạng nữa, mà cái đám này nhiều, là do học vấn cao thâm, được nâng đỡ, thông qua thi cử mà thành quyền quý.

Cái khác giữa Lưu bang với Mao Trạch Đông ở chỗ: Lưu Bang dùng ngựa mà chiếm thiên hạ. Nhưng không ngồi trên ngựa mà CAI TRỊ thiên hạ. Còn Mao thì: Dùng súng tiếm chính quyền, thì cũng dùng chính súng mà quản đất nước.

Nhưng cái quan trọng nhất là LỄ thì không phải ai cũng có.

Thành ra ta mới có cái thảm trạng như hiện nay ở quốc hội Mỹ.

Người da màu từ nhập niên 1920s, bọn họ chuyển về các thành phố lớn mà sinh sống, bỏ nghề làm đồn điền trồng bông, làm cực nhọc mà vẫn nghèo. Đến thập niên 1940s, bọn họ được Roosevelt chú ý vì ông thấy có đến hàng triệu phiếu bầu từ giai tầng này. Và thế là FOOD STAMP ra đời. Giữ được 10 năm, dù mỗi stamp chỉ 50 xu và 1 đô, nhưng khiến nhà nước khánh kiệt. Nợ tiền đến gần 300 triệu thời 1949. Thành ra họ bỏ đi.

Đến cuộc bầu cử ông ông Johnson 1963, thấy tỉ lệ người da đen tăng đến gần 15 triệu, ông muốn lấy lòng họ, thành ra cái chiêu bài Medicaid, Medicaid ra đời. Mà người da màu cũng thấy, họ càng ngày càng có tiếng nói, có tầm ảnh hưởng, có thể tự bầu người của mình vào chính quyền ĐỂ ĐỊNH HÌNH CÁC CHÍNH SÁCH, chứ không cần đợi sự ban phát của người da trắng. Và thế là họ ùa nhau đi bầu. Nhà thờ, công sở, chợ, chỗ vui chơi.. họ nói với nhau về bầu cử. Và họ thuê xe bus chở nhau cùng đi bầu cử.

Các sắc dân đi sau, cũng theo đó mà lấn tới. Nay ta có da màu, mai ta có có Ấn, Bangladesh, Sri Lanka, mốt ta có Hàn, Nhật, Việt Nam, kịa ta có thêm Mễ, Guatemala, El Salvador … Ai cũng muốn có người chính quyền để đem lại quyền lợi cho sắc dân mình. MẶC KỆ ĐẾN LỄ. Tao đem nguyên cái văn hóa rừng rú từ xứ chúng mà vào quốc hội chễm chệ ngồi. Đứa nào vào rồi thì được xem như thượng khanh, người được vua ưu ái, nói gì cũng được, làm gì cũng được, chửi ai cũng được, văng tục ra sao mặc kệ… Chính quyền không làm gì được chúng vì chúng có cử trị thuộc phe phái chúng đứng sau lưng. Chúng có làm sai, nói sai, càn rỡ … thì chúng vẫn thắng cử.

Thời 1960s đổ về trước thôi, tôi đọc báo Life, ai được bầu vào quốc hội là phải việc đầu tiên: ĐỌC CÁC LUẬT LỆ CỦA QUỐC HỘI, HIẾN PHÁP, BẢN TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP.

HỌC THUỘC LÒNG.

Không chỉ chồng, mà bà vợ vị dân cử ấy cũng phải học. Học cách nói chuyện, học cầm muỗng nĩa. Học cách chào hỏi. Học cách xưng hô nếu có 1 vị dân biểu khác qua nhà chơi. Học cách trang điểm, cách mặc quần áo, xịt nước hoa… Thậm chí, mua 1 bộ bàn ghế tiếp khách cũng xem nhà các vị dân cử khác bố trí thế nào cho phù hợp. Không cần sang trọng, nhưng phải nghiêm trang và đứng đắn.

TẤT CẢ ĐỀU PHẢI HỌC

Người ta có thể đem 1 con khỉ ra khỏi rừng, nhưng KHÔNG THỂ NÀO đem cánh rừng ra khỏi nó.

Nên vị dân cử từ các di dân, CỰC KỲ MẤT DẠY.

Khổng Tử nói: Danh không chính, thì ngôn không thuận. Người ở vị trí nào thì làm đúng chức phận của vị trí ấy, thì tiếng nói mới có giá trị. 

Còn bây giờ, ai nói gì cũng được. Thằng đầu đen, vài chữ, vô phép tắc. Dạy con nó trong nhà không xong, lại đi dạy 1 ông tổng thống làm tổng thống sao cho đúng. Còn không đúng ý nó thì nó bảo NGU, VÔ HỌC, CON NÍT, ĐỘC TÀI, ẤU DÂM, PHÁT XÍT, HITLER…

Mà nói bằng chứng đâu? Thì nó im không nói được.

Con này, thằng nọ, làm việc những nghề bình thường, có cơ hội học hành, được bầu xong, thành còn người khác, địa vị khác. Nhưng cốt cách thì y chang. Từ cách nói chuyện, quần áo, đầu tóc, đến điệu bộ khi nói… Nhìn vào cái quốc hội, xem nhưng đang thưởng thức những vở tuồng Trung Hoa. Đầu xanh, áo lủng củng, dây chuyền, khuyên tai … như đám hề. Rồi lên truyền hình, mặc ai nấy nói, móc mỉa lẫn nhau để gây ấn tượng cho cử tri. Trước 2020, TV chưa len lỏi vào các cuộc họp, thì làm gì có mấy chuyện … LÊN GÂN, HÙNG HỔ, ĐẬP BÀN, NÉM GHẾ?

Ai cũng biết đến tên của Mạnh Thường Quân, người nổi tiếng nuôi các môn khách. Môn khách ông có khi lên đến 30 ngàn người trong nhà. Mà tên tuổi những người do thì sử sách chỉ như được vài tên, như Phùng Hoan, người đã giúp MTQ chinh phục đất Tiết do xóa hết nợ cho họ, mà rồi họ mang ơn.

Trong số các chuyện về ông ấy, có chuyện ông nhờ 1 môn khách ăn trộm được cái áo trong cung của vua Tần rồi dâng cho người thiếp yêu, sau nhờ đó mà trốn thoát. Ra đến cổng thành, trời chưa sáng, lại có môn khách giả tiếng gà gáy mà lính mở cổng nên mới thoát được.

Vương An Thạch, 1 đại nho sĩ nổi tiếng thời Tống đọc mấy chuyện này thì than: Người có mấy chục ngàn môn khách, mà chỉ có giỏi ăn trộm với giả giọng gà vịt thì không phải là giỏi.

Sau này, khi Tư Mã Thiên về lại vùng đất Tiết, nơi mà MTQ được sắc phong, thì ông tá hỏa. Đất ấy, giáp với đất Tề ở phía Bắc, giáp nước Sở ở phía nam. Mà nó lại thuộc địa phận nước Lỗ thời chiến quốc, tức là đất của đức Khổng Tử.

ẤY VẬY MÀ…DÂN CHÚNG CỰC KỲ MẤT DẠY, ĂN NÓI HÀM HỒ, VÔ CÙNG LÁO TOÉT.

Tư Mã Thiên kinh ngạc, tự nghĩ Khổng Tử là người định ra lễ, cớ sao dân chúng lại thế? Thì hóa ra, khi thất sủng, Mạnh Thường Quân kéo hết đám lâu la theo mình về đất phong. Khiến vùng đất ấy thành ra BẠI HOẠI, SUY ĐỒI.

Lưu Bang khi lên ngôi, thấy cha mình là Lưu Công buồn, cũng lập ra cái đất Bái ngay kinh đô. Ở đó, người ta giết heo, mổ chó, đánh bài, văng tục … rồi Lưu Công ngày ngày ra đó mà dạo chơi cho bớt nhớ nhà. Nhờ thế mà, kinh đô Trường An từ đất của: Chẳng thơm cũng thể hoa nhài. Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An… lâu dần thành bãi … CỨT CHÓ.

Quốc hội Mỹ giờ cũng thành ra thế đó. Chúng kéo môn khách từ tứ phương thiên hạ để lập thành đất Tiết, đất Bái.

Vậy thì bầu người hay bầu chó vào cơ quan lập pháp này tùy bạn.

Ấy là do gốc tích của cử tri mà ra hết. Tôi không nói được.
Khổng Tử còn không làm được, sao tôi làm được?

Đất sinh ra Phật giờ người ta cũng làm ra ô uế, ăn trộm như rươi, tôi là gì mà nói được?

Đất sinh ra Chúa Giesu, giờ mà đến đó, đi vào khu Hồi giáo, trẻ em chúng ném đá bất cứ ai có chút da khác chúng, miệng chửi tục liên hồi như hát hay, mắt căm thù tóe lửa… Nguyền rủa mình đi cho khuất mắt chúng… Tôi làm sao nói được?

Mỹ thì sau cũng thế thôi. Đất dân thất học tụ về, muốn học lễ hay cứ có tiền thì khắc có quyền thì tùy anh chị thôi.

Tại dân bầu thế nào, thì dân cử thế ấy thôi.

Trách ai được?

TÔI VÔ CAN

FB Hao Duc Nguyen


Blog Archive