Sunday, July 12, 2026

ĐỀ NGHỊ TẠM DỪNG PHÁT HÀNH PHIM HOÀNG HẬU CUỐI CÙNG ĐỂ XEM XÉT LẠI

Sau khi xem trailer, theo tôi đã có đủ cơ sở để đề nghị Hội đồng thẩm định xem xét lại bộ phim trước khi cấp phép phát hành.

Lý do không nằm ở việc diễn viên đẹp hay xấu, già hay trẻ, giống hay không giống.

Mà nằm ở việc bộ phim sử dụng nguyên tên của những nhân vật lịch sử có thật như Nam Phương Hoàng hậu, vua Bảo Đại, Đức Từ Cung… nhưng lại được giới thiệu là “phim lấy cảm hứng”.

Đây không phải những nhân vật của hàng trăm năm trước. Mà mới chỉ là đời thứ ba. Con cháu trực hệ của họ vẫn còn đang sống!

Người Việt mình vẫn thờ Cửu huyền thất tổ, vẫn gìn giữ ký ức và danh dự của ông bà tổ tiên qua nhiều thế hệ. ..

Vậy mà đây mới chỉ đến đời thứ ba, khi con cháu trực hệ của họ vẫn còn đang sống, chúng ta đã mang chính tên tuổi và cuộc đời của tiền nhân làm chất liệu cho một bộ phim “lấy cảm hứng”.

Điều đó có thật sự phù hợp với đạo đức và văn hóa của người Việt hay không?

Và chúng ta nghĩ sao nếu Mẹ và Bà của chúng ta được/bị mang ra làm phim?

Cho dù có là SỰ THẬT cũng chưa chắc muốn chứ huống chi là thêm phần hư cấu mà họ gọi là “cảm hứng” là “giải trí”.

Điện ảnh là văn hóa. Văn hóa luôn mang một phần trách nhiệm giáo dục.
Phim Hoàng Hậu Cuối Cùng này sẽ có thông điệp giáo dục điều gì cho thế hệ trẻ nếu chính bộ phim lại lấy tên tuổi tiền nhân, thêm thắt cuộc đời họ để giải trí?

Có thể giải trí trên sự bóp méo lịch sử?
Có thể giải trí trên nỗi đau và sự tổn thương của chính gia đình họ?
Xét ở góc độ đạo đức nghề nghiệp và đạo đức kinh doanh, tôi cũng xin đặt một câu hỏi: Đoàn phim đã từng gặp gỡ hoặc tham khảo ý kiến các hậu duệ trực hệ của Cựu hoàng Bảo Đại và Nam Phương Hoàng hậu trước khi đưa chính tên tuổi và cuộc đời của họ lên màn ảnh hay chưa?

Vì vậy, tôi kính đề nghị Hội đồng thẩm định:
* Tạm dừng cấp phép phát hành để xem xét lại bộ phim.
* Yêu cầu đoàn phim giải trình rõ đâu là sử liệu, đâu là hư cấu.
* Nếu đây thực sự chỉ là một tác phẩm lấy cảm hứng, hãy đổi tên các nhân vật thay vì xử dụng tên thật của những nhân vật lịch sử.

Quyền sáng tạo không phải là quyền xử dụng tên tuổi của tiền nhân theo bất kỳ cách nào.
Đây không chỉ là câu chuyện của một bộ phim.
Đây là giới hạn của đạo đức khi làm văn hóa, làm giáo dục và làm kinh doanh.

NguyễnThanh Nguyên

Gian lận y tế  New York

Tiến sĩ Oz (Tổng Giám đốc Medicaid Quốc gia) và Nhà báo độc lập Nick Shirley đến một cơ sở y tế có tên Palace Daycare tại New York

Cơ sở này đã nhận $9.4 triệu đô Medicaid vào năm ngoái do được cho là đã tiếp nhận đến 8.000 bệnh nhân khác nhau.

Tuy nhiên, khi Nick Shirley và Tiến sĩ Oz hỏi nhân viên về số lượng bệnh nhân thực tế mỗi ngày, những con số này lập tức lộ rõ ​​sự bất hợp lý, còn người quản lý giả vờ nghe điện thoại để che đậy sự việc.

Các nhân viên khẳng định họ tiếp nhận khoảng 100 bệnh nhân mỗi ngày chia làm hai ca làm việc. Thế nhưng, chính nhân viên lễ tân lại thừa nhận rằng con số 8.000 bệnh nhân mỗi năm là điều bất khả thi.

Song, bằng chứng đáng ngờ nhất lại nằm ở chính đội ngũ nhân viên: tất cả những người làm việc tại quầy tiếp tân đều mới được tuyển dụng đúng một tháng trước. Toàn bộ nhân sự cũ đã đồng loạt nghỉ việc.

Các nhân viên hiện tại không biết ai là người điều hành doanh nghiệp. Họ chưa từng gặp các chủ sở hữu và thậm chí không thể nêu tên người chủ thực sự của mình..

FB Uyen Vu



TNS Lindsey Graham, 71 tuổi, vừa đột ngột qua đời chỉ 1 ngày sau khi về từ Ukraine

Video vào ngày hôm qua cho thấy ông vẫn khoẻ mạnh bình thường.
Lẽ ra hôm nay ông có cuộc trò chuyện trên đài NBC "Meet the Press". Nhân viên NBC nói trước đó ông “không có dấu hiệu bệnh”.

Mới hôm thứ Sáu 10/7/2026, ông gặp Zelensky tại Kyiv, đi thăm nhà máy drone “Baba Yaga” SkyFall tối mật của Ukraine, bàn về hợp tác sản xuất UAV và dự luật trừng phạt Nga.

5 ngày trước, 6/7/2026, tại lễ tang Ali Khamenei, Graham, TT Trump, Hegseth, Loomer... bị Iran đe dọa công khai, họ trưng poster lớn với hình "điểm ngắm hồng tâm" ngay giữa trán.

TT Trump cho biết ông đã trò chuyện với Lindsey Graham vào khoảng 7 giờ tối qua và có thể họ se gặp nhau vào hôm nay. Ông Trump nói Graham có vẻ mệt mỏi sau chuyến đi Ukraine nhưng giọng điệu vẫn bình thường.

20:30g tối hôm qua, Cảnh sát Capitol Hill nhận tin báo ông bị đau tức ngực tại nhà riêng ở Washington D.C. rồi ngưng tim, thủ thuật CPR khẩn cấp cho ông không thành công, ông được đưa vào Bệnh viện ĐH George Washington và qua đời.

FB Uyen Vu


Armenia đang xây dựng một bức tượng Chúa Giêsu Kitô khổng lồ trên đỉnh núi Hatis, gần thủ đô Yerevan

Bức tượng được thiết kế với chiều cao 33 mét, tượng trưng cho 33 năm cuộc đời trần thế của Chúa.

Khi được đặt trên một bệ cao 44m, tổng chiều cao sẽ là 77m. Nếu tính cả núi sẽ là 101m, toàn bộ công trình sẽ vươn cao vượt trội so với đỉnh núi, trở thành một trong những tượng đài công cộng về Chúa Giêsu Kitô cao nhất thế giới. Hình 2 là bản vẽ công trình dự định sau khi hoàn thành.

Tượng được khởi công vào tháng 7/2022. Hiện đang lắp đặt từ tháng 11/2025, và dự kiến hoàn thành năm 2027.

So với các tượng nổi tiếng thế giới, tượng này cao gấp đôi tượng Chúa Cứu Thế ở Rio de Janeiro, Brazil 38m. Cao hơn cả Tượng Nữ thần Tự do 93m tính cả bệ

Ý nghĩa biểu tượng của công trình này rất sâu sắc. Và điều ít ai biết, Armenia là quốc gia đầu tiên chính thức công nhận Kitô giáo vào năm 301. Năm đó vua Tiridates III được Thánh Gregory Chiếu Sáng rửa tội, ông tuyên bố Kitô giáo là quốc giáo của Armenia.

Sự kiện lịch sử này xảy ra 12 năm trước Sắc lệnh Milan 313 của Hoàng đế Constantine hợp pháp hóa Kitô giáo ở La Mã, và gần 1 thế kỷ trước khi La Mã lấy Kitô giáo làm quốc giáo vào năm 380.

Vì vậy Armenia được coi là “quốc gia Kitô giáo đầu tiên trên thế giới”, và giờ đây, quốc gia Kitô giáo tiên phong ấy đang dựng lên hình ảnh Chúa Giê-su sừng sững giữa những ngọn núi của mình.

Công trình khổng lồ này do doanh nhân người Armenia Gagik Tsarukyan hoàn toàn tài trợ với mục tiêu thu hút khách hành hương và du khách từ khắp nơi trên thế giới. Bất chấp những ý kiến ​​trái chiều, thông điệp vẫn rất rõ ràng: ký ức Kitô giáo của Armenia chưa hề phai nhạt.

FB Uyen Vu
"ỦA, ÔNG CHƯA TIẾN SĨ HẢ? SAO KHÔNG 'LÀM' MỘT CÁI"?

BS. Đỗ Hồng Ngọc

“PGS-TS-BS” – đó là viết tắt của “Phó giáo sư – Tiến sĩ’ – Bác sĩ”.

Nó là biểu hiện của căn bệnh mới phát sinh trong ngành y. Đó là bệnh hám danh, đang làm tan nát hệ thống y khoa và đang biến hóa thành một đại dịch nguy hiểm cho người bệnh.

Ngày nay, cái bằng tiến sĩ như là một cái bùa hộ mệnh. Nó cũng là cái vé xe cho những chuyến xe đò thăng quan tiến chức.

Nó là cái boarding pass để leo lên vị trí trưởng khoa, làm hiệu trưởng trường Y.

Tuần rồi đi dự một hội thảo chuyên đề và gặp một anh bạn đồng môn trên bàn cà phê.
“Ủa, ông chưa tiến sĩ hả? Sao không 'làm' một cái”? Anh bạn tôi hỏi.

Tôi ngạc nhiên về chuyện “làm một cái”. Tiến sĩ là một cái gì như đồ chơi. 

Tôi lắc đầu.
“Mình đã già. Mình không có khả năng làm nghiên cứu. Cũng chẳng có thầy đỡ đầu”.

Anh bạn tôi cười lớn nói: “Ông mà già gì, đâu cần khả năng làm nghiên cứu, cũng không cần thầy hướng dẫn, chỉ cần bỏ tiền ra mua thôi”.

Tôi cám ơn tấm lòng của bạn cũ và vẫn thấy mình vui với việc giúp người mà không có những râu ria trước tên mình. Bạn cũ tôi bây giờ là một PGS-TS-BS.

TS-BS bây giờ nhan nhản trong các bệnh viện. Thử dạo một vòng các phòng trong bệnh viện ngoài Hà Nội, sẽ thấy trước cửa phòng ai cũng có danh xưng TS-BS in ngay chính giữa cửa phòng. Bảng hiệu đó cho chúng ta biết người đang ngự trị hoặc chiếm lĩnh căn phòng là một bác sĩ và có bằng tiến sĩ.

Bằng tiến sĩ là học vị cao nhất trong thế giới khoa bảng. Tôi không có con số thống kê để nói, nhưng tôi cảm thấy số bác sĩ có danh hiệu TS-BS nhiều hơn bác sĩ trong các bệnh viện Hà Nội. Sài Gòn đang đuổi theo Hà Nội, sắp đến đích nay mai.

Với đà này, một ngày không xa bệnh nhân sẽ không còn gặp bác sĩ nữa, họ chỉ gặp TS-BS.

Danh và thực lúc nào cũng là hai khía cạnh nhức nhối trong y giới.
Bao nhiêu tiến sĩ của nước ta là do thực tài, bao nhiêu là giả, dỏm. Không ai biết được, nhưng xã hội biết.

Xã hội đã từ lâu phong danh tước “tiến sĩ giấy” cho những kẻ bất tài, hám danh, mua quan bán tước. Cụm từ “Tiến sĩ giấy” ngày càng xuất hiện nhiều trên báo chí, trong những câu chuyện thường ngày.

Tức là xã hội biết rằng ngày nay chúng ta có nhiều tiến sĩ dỏm hơn là tiến sĩ thực.

Anh bạn tôi vừa đề cập trên đây không ngần ngại nói rằng để có cái bằng tiến sĩ, anh phải chi ra nhiều tiền. Hỏi bao nhiêu, anh chỉ cười. Nhưng xã hội biết. Những cái giá 5.000 USD,10.000 USD, 20.000 USD đã được đề cập đến. 100 triệu đồng. 200 trăm triệu đồng. 400 triệu đồng. Có khi 500 triệu.

Đó là những con số chóng mặt cho bệnh nhân nghèo. Ai trả tiền?
Xin thưa không phải bác sĩ, mà là bệnh nhân. Họ sẽ ăn tiền các hãng dược. Hãng dược nâng giá thuốc. Bệnh nhân là người cuối cùng trong vòng tròn này. Bệnh nhân lãnh đủ.

Vì thế, mua bán bằng cấp là một trong những yếu tố làm cho giá thuốc cao đến mức “cắt cổ” như ở nước ta. Những kẻ hám danh và bất tài xem chuyện mua bằng tiến sĩ là một đầu tư. Họ có thể chi ra vài trăm triệu hôm nay, nhưng nay mai thì sẽ được chức quyền.

Một khi đã ngồi vào vị trí quyền lực, họ ra sức vơ vét tiền của người dân để trả lại chi phí mua bằng, mua chức vụ. Người dân cũng chính là đối tượng sau cùng trong đường dây này.

Đừng trách tại sao dân mình nghèo vẫn hoàn nghèo. Cái cơ chế này làm cho họ nghèo. Đã nghèo thì thường chịu phận hèn.

•BS. Đỗ Hồng Ngọc

Saturday, July 11, 2026

Cộng đồng người Ý tại New York đang phẫn nộ vì Mamdani

Làn sóng giận dữ này bùng phát đỉnh điểm vào tuần này, sau một vụ bê bối liên quan đến bản đồ di dân của thành phố.

Tuy nhiên, đây thực chất là "giọt nước tràn ly" sau chuỗi xung đột sâu sắc về mặt văn hóa và ý thức hệ kéo dài giữa tay thị trưởng thuộc tổ chức Xã hội Dân chủ (DSA) và một trong những khối cử tri lâu đời nhất tại New York.

Cách đây mấy ngày, Tòa thị chính New York phát hành một cẩm nang bản đồ chính thức mang tên "Các vùng lãnh thổ nhập cư New York" nhằm hướng dẫn cho khách du lịch trong kỳ du khách khắp thế giới đổ về tham dự World Cup 2026.

Bản đồ này liệt kê 30 khu phố nhập cư biểu tượng trên khắp 5 quận, kể cả các khu phố mới như Little Palestine, Little Bangladesh, Little Yemen...
Cộng đồng người Ý bàng hoàng phát hiện Little Italy, khu phố lịch sử mang tính biểu tượng văn hóa lâu đời nhất tại Manhattan, hoàn toàn bị gạt ra khỏi bản đồ này.

Nhóm nghị viên gốc Ý trong Hội đồng Thành phố cùng Liên đoàn Quyền Dân sự Mỹ gốc Ý (IACRL) kịch liệt lên án thị trưởng Mamdani, họ gọi đây là hành vi "xóa sổ văn hóa" mang động cơ chính trị. Họ tuyên bố: "Chính quyền có chỗ cho mọi cộng đồng "tiến bộ hợp thời", nhưng bằng cách nào đó lại không thể tìm thấy chỗ cho Little Italy, vùng đất linh thiêng của những người đã xây dựng nên thành phố này".

IACRL còn cáo buộc rằng trước vụ bê bối bản đồ, Mamdani đã từ chối cấp giấy phép tổ chức ngày hội "Unity Day 2026" (Ngày Thống nhất), một sự kiện văn hóa và diễn hành thường niên rất quan trọng của cộng đồng người Mỹ gốc Ý tại New York.

Không chỉ có vậy. Từ trước khi Mamdani đắc cử Thị trưởng. Người Mỹ gốc Ý còn phản ứng kịch liệt khi Mamdani giơ "ngón tay thối" rồi chụp hình đầy thô bỉ trước tượng đài Christopher Columbus tại Astoria, y còn post lên X để đòi giật đổ bức tượng này. (hình 2)

Mamdani có lẽ chưa đọc hoặc coi phim "Bố già - God Father" của Mario Puzo để biết rằng từ thời ông cố nội của y vẫn còn ở truồng tắm mưa, thì người Ý ở vùng Manhattan, New York đã lừng lẫy giang hồ rồi.

FB Uyen Vu



NGHÈO… CÓ TỘI KHÔNG?

Mới bốn giờ sáng.
Con hẻm nhỏ còn tối om, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ căn phòng trọ chừng mười mét vuông.
Chị Lan khẽ lay chồng.
-Anh ở nhà coi chừng con giùm em nghen.
Người chồng ho sặc sụa.
-Hôm nay nhớ bán sớm rồi về… Đừng để người ta rượt nữa.
Chị cười gượng.
-Không bán thì lấy gì đóng tiền trọ…
Chị đẩy chiếc xe bán bánh mì cũ kỹ ra đầu hẻm. Chiếc xe ấy đã theo chị gần mười năm. Nó cũ như chính cuộc đời chị.

Đến bảy giờ sáng. Khách vừa đông hơn một chút.
Một anh công nhân ghé lại.
-Chị ơi, cho em ổ bánh mì chả.
-Có liền em.
Đúng lúc ấy… Có tiếng hô từ cuối đường.
-Trật tự đô thị tới!
Những người bán hàng rong lập tức nháo nhào.
Người ôm rổ trái cây.
Người vác quang gánh.
Người đẩy xe cà phê.
Người bồng luôn cả đứa con còn đang ngủ.
Chị Lan cuống cuồng đẩy xe chạy. Chiếc xe nặng. Hai chân chị run lên.
Phía sau, tiếng còi vang dồn dập.
-Dừng lại!
-Không được bán ở đây!
Chị vừa chạy vừa khóc.
-Cho tôi bán hết buổi sáng thôi… Tôi về liền…
Không ai nghe. Một cú vấp.
Chiếc xe lật ngang. Bánh mì, rau, thịt, dưa leo… văng đầy mặt đường.
Những ổ bánh còn nóng lăn lóc dưới chân người qua lại.
Chị quỳ xuống nhặt.
Hai bàn tay run bần bật. Một cậu học sinh cúi xuống phụ.
-Cô ơi… để con nhặt giúp.
Một bác xe ôm cũng bước tới.
-Tội quá…
Có người lấy điện thoại quay phim.
Có người đứng nhìn.
Có người lặng lẽ bỏ đi.
Chị ôm mấy ổ bánh còn sạch vào lòng.
Nước mắt rơi xuống từng ổ bánh.
Chị không khóc vì mất hàng.
Chị khóc vì biết hôm nay về nhà… chẳng còn đồng nào mua thuốc cho chồng.

Buổi trưa. Chị ngồi bên vỉa hè. Bụng đói. Nhìn chiếc xe méo mó. Điện thoại reo.
Là con gái.
-Mẹ ơi…
-Sao con?
-Hôm nay cô giáo nói đóng tiền học…
Chị im lặng.
Rồi cố cười.
-Mai mẹ đóng nghen.
Con bé hồn nhiên.
-Mẹ nhớ nha…
Cuộc gọi kết thúc.

Chị úp mặt vào hai bàn tay. Vai rung lên từng cơn.
Chị chưa bao giờ muốn giàu.
Chỉ mong mỗi ngày kiếm đủ vài trăm ngàn.
Đủ tiền trọ.
Đủ tiền cơm.
Đủ tiền thuốc.
Đủ cho con được đến trường.
Chỉ vậy thôi.
Một ông cụ bán vé số ngồi cạnh khẽ nói.
-Con à… mình nghèo… nhưng đừng thấy mình thấp.
Chị cười buồn.
-Con biết… Nhưng sao sống khó quá bác.
Ông cụ nhìn dòng xe tấp nập.
Giọng chậm rãi.
-Người ta đi ngang thấy mình cản đường. Ít ai nhìn thấy phía sau chiếc xe ấy… là cả một gia đình đang chờ bữa cơm.

Chiều xuống. Chị lại sửa chiếc xe. Lại chất vài ổ bánh lên.
Ngày mai… Có thể chị vẫn bị rượt.
Có thể lại mất hàng.
Có thể lại khóc.
Nhưng chị vẫn phải đi.
Bởi ở căn phòng trọ cuối con hẻm…
Có một người chồng đang chờ thuốc.
Có một đứa con đang chờ tiền học.
Có một bữa cơm đang chờ được nấu.
Và hàng triệu người lao động nghèo vẫn đang gồng mình như thế mỗi ngày.

Đến cuối cùng, có một câu hỏi cứ day dứt mãi trong lòng:
Nghèo… có phải là một cái tội?
Hay cái đáng sợ hơn chính là khi chúng ta quen nhìn người nghèo bằng ánh mắt vô cảm, mà quên rằng họ cũng đang lao động lương thiện để nuôi sống gia đình, bằng tất cả lòng tự trọng của mình.

Phạm Sơn Liêm.

Blog Archive