Saturday, February 14, 2026

TRUMPISM SAU TRUMP

Chúng ta đã có dịp nhìn qua con người Trump, từ thành quả tới chính sách và cả cá tính con người Trump. Và đã có câu hỏi 'sau Trump là gì?' Nghĩa là đặt vấn đề cuộc 'cách mạng' của Trump có còn tồn tại sau khi Trump ra đi, về hưu hay qua đời không?

Nôm na ra, cái mà truyền thông Mỹ gọi là trumpism, hay là 'chủ nghĩa Trump', có thể nào tồn tại không, hay sẽ biến mất một khi Trump rời chính trường?

-----------------

Trước hết, một điều khiến đám vẹt phát khùng:

Chuyên gia thăm dò dư luận của CNN, anh Harry Enten cho biết theo dữ liệu của anh, phong trào MAGA chưa bao giờ mạnh như bây giờ, bất kể việc phe cấp tiến, đảng DC và truyền thông loa phường đánh Trump tới cỡ nào. Dường như càng đánh Trump mạnh, càng tự chôn vùi chính mình sâu hơn.

Đám vẹt đọc cho biết, nhưng xin đừng tự tử tập thể nhé.

https://www.theblaze.com/news/cnn-analyst-has-some-really-bad-news-for-liberals-hoping-maga-is-set-to-collapse-aint-going-nowhere

Bây giờ ta đi sâu vào vấn đề: cái gì là 'chủ nghĩa Trump' -trumpism?

Như nhiều bài trước trên DĐTC đã bàn qua, 'chủ nghĩa Trump' là cái gì khá phức tạp, khó định nghĩa một cách giản dị. Tuy nhiên nếu cần tóm gọn thì có thể hiểu chủ nghĩa Trump qua vài yếu tố căn bản:
  • một Nhà Nước càng nhỏ càng tốt, càng ít can dự vào đời sống của dân, càng ít luật lệ và thủ tục hành chánh rườm rà, càng ít quan chức ngồi ngáp, càng tốt; nhưng kèm theo một Hành Pháp mạnh tay và nhiều quyền, phần lớn tập quyền trong tay tổng thống;
  • nhờ có Nhà Nước tối thiểu, nên ngân sách cũng tối thiểu, do đó có thể giảm thuế toàn diện để dân và các nhà đầu tư có tiền đổ vào phát triển kinh tế tạo công ăn việc làm, trong khi giảm thâm thủng ngân sách và công nợ;
  • trách nhiệm của Nhà Nước là trong nước, thiết lập một mạng lưới an sinh -safety net- tối thiểu trên mặt xã hội, bảo đảm một văn hóa lành mạnh, không có những chính sách DEI khùng điên, và củng cố kinh tế dựa trên cạnh tranh sòng phẳng;
  • trách nhiệm ưu tiên của Nhà Nước trong chinh sách đối ngoại là phải bảo vệ nước Mỹ, bảo vệ chống xâm lược của một nước khác, chống đe dọa Tầu cộng, chống tràn ngập của di dân lậu, nhưng cũng bảo vệ không cho các 'đồng minh' khai thác, vắt sữa xẻ thịt tới chết;
  • ngoài ra, Mỹ không còn trách nhiệm cõng và lo bảo vệ cả thế giới nữa;
tất cả dường như nằm gọn trên vai đúng một người, là Trump.

Nếu muốn định vị trumpism qua những quan điểm trên của Trump, thì có thể nói trumpism là một khuynh hướng chính trị trên căn bản là bảo thủ, nhưng trên cách thi hành, thì là đó là chủ trương tư bản không phải phủi tay để mặc cho tự do cạnh tranh sống chết mặc bay, mà có đường hướng chống quản trị quá chặt của Nhà Nước, chống giới tinh hoa -elites- mà lại chủ trương trao quyền vào tay dân, đặc biệt là dân lao động, dân nghèo.

Chủ nghĩa Trump là một cuộc cách mạng quy mô, lật ngược nhiều suy tư, quan điểm và chính sách cổ điển của Mỹ đã được áp đặt trong không biết bao nhiêu đời tổng thống, DC cũng như CH. Một cuộc cách mạng quy mô, triệt để mà chỉ một người ngoài hệ thống cầm quyền cố hữu mà lại cứng cựa, mới có thể phát động và tồn tại được trước những chống đối mạnh bạo nhất.

Đưa đến câu hỏi sinh tử: sau Trump, nghĩa là sau khi Trump hết nắm quyền, thì chủ nghĩa Trump có thể tồn tại không? Hay đó chỉ là chuyện ngựa chạy ngang cửa sổ, tới theo Trump rồi cũng biến theo Trump? Phải nói ngay, đây là đề tài tranh cãi khá sôi nổi trong chính trường Mỹ hiện nay.

Những người tương đối bi quan, tin rằng vì tính quy mô quá lớn, quá mạnh của cuộc cách mạng của Trump nên một khi người hùng cứng cựa ra khỏi chính trường thì sẽ có ngay những phản ứng mạnh muốn lật ngược những thay đổi của Trump để trở về trạng thái cũ. Như là nước Pháp khi xưa trở về triều đại Bourbon sau khi Napoleon bị hạ. Nhất là nếu một TT của đảng DC thắng cử, chiếm lại quyền lực.

Hiển nhiên, khó ai có thể tưởng tượng một TT của đảng DC có thể tiếp tục theo chủ trương và đường lối của Trump. Cụ thể, một Gavin Newsom hay một Kamala Harris lên nắm quyền sẽ bành trướng Nhà Nước vú em ngay, phục hồi lại guồng máy thư lại khổng lồ, có thể sẽ ngưng ngay chính sách xua đuổi di dân lậu để giữ lại khối cử tri tương lai của đảng DC, trở về với chính sách trợ cấp mỵ dân tối đa, sưu cao thuế nặng cho công chức tha hồ vung tiền thuế của dân qua cửa sổ

Đó là quan điểm bi quan cho Trump.

Trên thực tế, chưa hẳn là vậy.

Như đã viết trên loạt bài về Trump trên DĐTC này, Trump đã vạch rõ cho dân Mỹ thấy nhiều chuyện, mà VL này xin phép được nhắc lại:
  • vạch rõ những sai lầm tai hại của một Nhà Nước vú em nặng nề, bao đồng, hoang phí;
  • vạch rõ những chính sách giả dối, mỵ dân của cánh tả, cụ thể là đảng DC;
  • vạch rỏ tính phe đảng, mất trung thực của truyền thông;
  • vạch rõ cánh tả đang giết dần giết mòn thế đại cường của Mỹ;
  • vạch rõ con đường 'bảo thủ', giảm thiểu Nhà Nước vú em, tin tưởng vào sáng tạo cá nhân, phục hồi thế đại cường của Mỹ, nhìn rõ ai bạn, ai thù,... chính là con đường phải đi, không có đường nào khác.
Trong danh sách trên, điểm đầu tiên về tai hại của chính sách Nhà Nước vú em khổng lồ, cũng là điểm quan trọng nhất. Tới độ dân Mỹ đã nhìn thấy quá rõ, và ngay cả đảng DC cũng không thể chối cãi được, nên việc một chính quyền DC trở về với một Nhà Nước vú em bao đồng trong tầm vóc của thời Biden sẽ thật khó thực hiện được. Một chính quyền DC mới tung ra ngân sách tăng cả trăm tỷ để thu nhận lại cả chục ngàn công chức ngồi ngáp sẽ rất khó được dân Mỹ chấp nhận.

Tất cả những điều Trump vạch ra đều có thật, đều được dân Mỹ nhìn thấy rất rõ. Do đó, phải nói ngày nào những sai lầm tai hại trên còn tồn tại thì ngày đó, dân Mỹ vẫn còn đồng ý với Trump là phải có cải tổ, nghĩa là ngày đó trumpism còn tồn tại.

Nhìn vào thực tế gần đây, có rất nhiều triển vọng những sai lầm Trump vạch ra sẽ vẫn còn đó, còn khá lâu. Điều ngạc nhiên đáng nói là đảng DC ngoan cố một cách lạ lùng. Sau thảm họa thất bại thê thảm trong cuộc bầu cử cuối năm 2024, đảng DC làm một cuộc 'giảo nghiệm tử thi' -autopsie- xem đảng đã sai lầm chỗ nào mà đi đến thảm họa thê thảm tới vậy. Kết quả giảo nghiệm, lạ lùng thay, đã phớt lờ những nguyên nhân lớn hiển hiện như tính lờ mờ của Biden, thiếu khả năng của bà Kamala, và có thể nói chính sách của Biden đi quá xa về phía tả, tới độ dân Mỹ đã bác bỏ, mà lại kết luận là đảng DC thua chỉ vì Biden trước đó đã chưa đủ cấp tiến, chưa đủ thiên tả !!! Nghĩa là khối thiên tả cực đoan vẫn kiểm soát đảng DC. Kết luận gây sốc mạnh ngay trong đảng DC, tới độ Ủy Ban Quốc Gia của đảng -National Committee- đã quyết định không cho phổ biến phúc trình giảo nghiệm.

Với cách nhìn ngoan cố như vậy thì những tố giác của Trump và những cải tổ ông nêu ra vẫn còn giá trị và cần thiết. Nghĩa là chính DC sẽ nuôi dưỡng trumpism bằng cách duy trì những sai lầm mà ông Trump muốn sửa đổi.

VL này không học bói toán bao giờ, nên mù tịt về việc tiên đoán tương lai. Tuy nhiên, dựa trên suy luận những diễn tiến của chính trường Mỹ, có thể dám tiên đoán trumpism vẫn tồn tại, vì được chính đảng DC nuôi dưỡng. Con đường Trump vạch ra sẽ được khối bảo thủ tiếp tục đi theo.

Việc Trump ra đi -vì bất cứ lý do nào-, sẽ gây tổn thất nặng cho đảng CH, vì thẳng thắn mà nói, không ai có thể thay thế Trump được. Thật ra, không ai nghĩ Trump sẽ ra đi, biến mất sau khi hết nhiệm kỳ, theo kiểu TT Bush con, tự ý lặn mất tiêu. Trái lại, Trump sẽ còn hiện diện, còn tiếng nói rất mạnh, còn uy tín lớn trong cánh bảo thủ, trong khối cử tri MAGA, qua trang mạng xã hội của ông, và có thể qua những người kế nhiệm.

Vì Trump không phải là chính trị gia chuyên nghiệp mà là một nhà kinh doanh, Trump có cái nhìn rất khác về chính trị nói chung. Khiến gần như cả thế giới chính trị bối rối không biết phải đối phó ra sao.

Với Trump, chính trị không phải là nghệ thuật kinh bang tế thế, -governance- mà là nghệ thuật điều đình -art of a deal-, tìm cách đạt được thỏa thuận trong tôn trọng quyền lợi riêng rẽ. Từ đó, dĩ nhiên là phương thức hoạt động cũng phải khác: dựa trên sách lược 'hét giá' trước rồi điều đình sau, tất cả đều là kết quả của điều đình. Đưa đến việc ông Trump bị truy tố là 'bất nhất' (đám vẹt dốt tố Trump là vua nói láo), là yếu tố then chốt trong sách lược tạo bất ngờ, khiến cho đối phương không thể tiên đoán trước ông sẽ làm gì.

Cách 'làm việc' này, ít ai có thể làm được vì chẳng có một chính khách DC -hay ngay cả CH- có cái biệt tài 'điều đình' bằng Trump.

Trumpism là 'chủ nghĩa' của một người, mà người đó đã có một 'nhân tính' -personality- quá mạnh, có tính thống trị áp đảo cả đảng CH và khối bảo thủ nên sau khi người đó rời chính trường, có thể chủ nghĩa trumpism vẫn tồn tại, nhưng sẽ qua những chuyển hướng quan trọng để thích ứng với thời điểm xã hội khác, qua một chính khách với cá tính khác. Cái dở của Trump -có thể là cố tình- là đã không tạo ra được một 'liên minh chính trị', một phong trào rộng lớn và lâu dài, có thể bảo đảm trumpism tồn tại trong lâu dài.

Ở đây, chẳng những cá tính áp đảo của Trump là yếu tố chi phối tất cả, mà ta cũng không thể quên MAGA là khối tôn sùng cá nhân ông Trump nhiều hơn là ủng hộ các chính sách của ông. Và đảng CH hay khuynh hướng trumpism sẽ không bao giờ tìm ra được một người có viễn kiến, cứng cựa dám làm mạnh mà lại được ủng hộ cuồng nhiệt tới mức ông Trump đang có, để đóng vai lãnh đạo mạnh như ông. Trong tình trạng hiện hữu, không ai thấy trong đảng CH và cả trong khối MAGA, có người nào có tầm vóc lớn như Trump, kể cả các ông phó TT Vance hay Ngoại Trưởng Rubio.

Ngay đây, vấn đề đặt ra là việc đảng CH bị Trump 'thống trị' tuyệt đối như vậy là điều tốt hay xấu cho đảng? Câu trả lời 'ba phải': có tốt những cũng có không tốt. Tốt vì đảng CH có lãnh đạo mạnh, với viễn kiến và hướng đi rõ ràng, ai cũng hiểu, bất kể đồng ý hay không. Không tốt ở điểm bất cứ gì lệ thuộc vào một cá nhân nhiều quá đều... không tốt.

Vì những người lãnh đạo mới yếu hơn ông Trump, phe tương đối ôn hòa trong đảng CH có thể sẽ lấn át cánh cực đoan MAGA, vì dù sao, đa số vẫn tương đối ôn hòa hơn.

Vấn đề trumpism tồn tại mà không có Trump sẽ ra sao thì khó ai biết trước. Lịch sử đã cho ta nhiều bài học khác biệt. Chẳng hạn Anh Quốc trong thời Đệ Nhị Thế Chiến hoàn toàn bị thống trị bởi thủ tướng Churchill, nhưng sau khi thế chiến chấm dứt, ông Churchill bị thất cử, mất job, gia tài ông để lại mau mắn biến mất. Chỉ vì chính sách của Churchill chỉ thích hợp trong thời chiến tranh, khi có hòa bình thì hết thích hợp, vì đòi hỏi dân phải hy sinh, thắt lưng buộc bụng quá nhiều. Ngược lại sau khi TT Reagan mãn nhiệm về hưu, thì cuộc cách mạng bảo thủ của ông vẫn tồn tại tới thời Obama luôn, tổng cộng gần 30 năm sau khi Reagan mãn nhiệm về hưu. Dĩ nhiên, trong thời gian hậu Reagan, nước Mỹ cũng đã bầu cho anh cấp tiến DC Bill Clinton, nhưng Clinton là cấp tiến khá đặc biệt, công khai tuyên bố "thời của Nhà Nước bao đồng đã cáo chung".

Trump đã đóng vai trò 'làm cách mạng', có nghĩa là khai phá, đạp đổ cái cũ để mở đường mới, đảng CH chỉ cần theo đó mà đi tiếp thôi. Những thay đổi của Trump sẽ không có cách nào lật ngược lại hoàn toàn. Dân chúng đã thấy quá rõ mặt trái của Nhà Nước vú em, của trợ cấp thả giàn, của sưu cao thuế nặng, và của một thế giới đại đồng cuội.

Tuy nhiên có nhiều triển vọng khối bảo thủ sau Trump sẽ hưởng tình trạng tốt hơn, ổn định hơn, không rối loạn, không bất nhất, không bị chống đối quá mạnh vì không gây tranh cãi quá lớn. Có thể có triển vọng các chính sách của Trump dễ thành công hơn vì những người nối nghiệp Trump sẽ ít gây tranh cãi, ít bị chống đối vô điều kiện quá quắt như hiện nay hơn, dễ tạo đồng thuận hơn. Một cách cụ thể:
  • Nhà Nước sẽ không bành trướng quy mô lại được;
  • những giảm thuế, giảm ngân sách, sa thải công chức liên bang, nhưng đóng cửa các công sở,... sẽ khó lật ngược lại được;
  • những siết chặt thủ tục trợ cấp có thể được nới rộng lại phần nào, nhưng vẫn sẽ được kiểm soát chặt chẽ để tránh lạm dụng, khai thác, gian lận, ăn cắp;
  • văn hóa 'thức tỉnh' sẽ khó được phục hồi là tới mức khùng điên của thời Biden;
  • trật tự và cách sắp xếp các khối cử tri sẽ thay đổi lớn, với giới dân nghèo và lao động chuyển sang phe bảo thủ trong khi khối 'trí thức' giáo sư và sinh viên có thể sẽ tiếp tục con đường cấp tiến quá khích, ngày càng xa rời quần chúng, đi ngược lại văn hóa truyền thống Mỹ;
  • chính sách di dân có thể bớt khắt khe hơn, nhưng đồng thời sẽ được thi hành một cách kỹ lưỡng, kỷ luật hơn;
  • cách dân Mỹ nhìn khối di dân lậu sẽ rõ nét và chính xác hơn, và thâm kế, tính toán lâu dài để kiếm cử tri của đảng DC một khi đã phơi bày ra, sẽ khiến dân Mỹ dè dặt hơn;
Nếu trumpism có thể bị hủy bỏ, lật ngược lại phần nào, thì có lẽ chỉ có thể xẩy ra trong phạm vi đối ngoại, với quan hệ với các đồng minh cố hữu, đặc biệt là khối Liên Âu, có thể được cải thiện để được tốt đẹp hơn. Rất có thể nhiều mức thuế quan sẽ được ấn định lại. Đồng minh có thể trở lại đồng minh phần nào, nhưng không có cách gì tiếp tục vắt sữa con bò Mỹ tới chết khô.

Với Trung Cộng, mối nguy của TC đã được phơi trần ra, quan hệ Mỹ-TC dù sao cũng sẽ khó cải thiện hơn, hay cho dù có cải thiện thì các chính quyền kế nhiệm Trump vẫn phải tính kỹ hơn trong khi dân Mỹ nhìn TC với con mắt dè dặt hơn nhiều.

Tóm gọn, lại, những nét chính của cuộc cách mạng trumpism sẽ không bao giờ bị xoá hay lật ngược hoàn toàn lại được, mà tối đa chỉ có thể chỉnh sửa chút đỉnh để giảm tính cực đoan thôi. Nói trắng ra, chính sách của Trump mà không có Trump vẫn sẽ thống trị chính trường Mỹ, trong thời gian rất lâu nếu không muốn nói là vĩnh viễn. Phe tả càng chống phá, càng chứng minh Trump đúng, đã chứng minh quá rõ chủ trương thiên tả không thể nào hợp với văn hóa Mỹ.

Nói đi cũng phải nói lại. Phần lớn tương lai sẽ được quyết định bởi 3 năm còn lại của Trump. Nếu ông thành công tốt đẹp, CH và 'chủ nghĩa Trump' sẽ thống trị chính trường Mỹ ít nhất trong tám năm sau đó, và lâu dài hơn, ngay cả đảng DC cũng phải lột xác phần nào, không còn xả ga lao đầu hết tốc lực xuống hố xã nghĩa nữa.

TT Trump là một tổng thống làm cách mạng, lật đổ quá nhiều 'cái cũ', đụng chạm quá nhiều quyền lợi của quá nhiều người, nên bị chống đối có thể nói ít ai bằng. Nhưng chủ nghĩa Trump đã thay đổi hẳn chính trị Mỹ và TT Trump đã để lại dấu ấn không thể xóa bỏ được trong lịch sử chính trị Mỹ. Không phải ngẫu nhiên khi tạp chí loa phường TIME phải cắn răng tuyên dương Trump là Người Của Năm -Person of the Year- hai lần, năm 2016 và 2024, sau khi ông đắc cử TT.


Vũ Linh



TIN TỨC - 14/2/2026

MINNESOTA VÀ ICE

ICE rút ra khỏi Minnesota
'Sa hoàng' biên giới, ông Tom Homan loan tin đã ra lệnh ICE rút ra khỏi tiểu bang Minnesota tiếp theo việc thống đốc Minnesota cam kết sẽ tảo thanh di dân lậu. Đây là tin mà đám cuồng chống Trump nhẩy tưng tưng ăn mừng, mắc dù mù tịt không biết đó là một quyết định thật tai hại cho người dân lương thiện. Sau này, đám di dân lậu có phạm pháp, cướp bóc, giết người, hãm hiếp ai thì chớ có la hoảng. Kẻ này không sống ở Minnesota nên không cần biết.

Trong khi phe DC hồ hởi khoe chiến thắng, bà Karoline Leavitt đã nói lại cho rõ: ICE chỉ chấm dứt chiến dịch tảo thanh đặc biệt có tên là Operation Metro Surge tại Minneapolis sau khi đã bắt giữ hơn 4.000 di dân lậu phạm pháp thôi, trong khi ICE vẫn tiếp tục công tác truy lùng di dân phạm pháp như bình thường, tại Minnesota cũng như tại bất cứ nơi nào khác, trong khi TT Trump tuyên bố sẽ không có gì cản được ông khi ông muốn tảo thanh di dân lậu phạm pháp để bảo đảm an toàn cho dân Mỹ.

ANLT có thể bị tạm đóng cửa
Vì các lùm xùm tại Minneapolis, phe DC cố khai thác, lợi dụng cơ hội đòi trói tay ICE và bộ An Ninh Lãnh Thổ, chặn ngân sách của bộ. Thượng viện tuần qua biểu quyết thông qua ngân sách mới với tỷ số 52-47, chưa đủ 60 phiếu để vượt qua thủ tục ngăn chặn filibuster của phe DC. Đưa đến bế tắc, mà nếu không giải quyết kịp thời, sẽ dẫn tới việc bộ An Ninh Lãnh Thổ và ICE sẽ phải ngưng hoạt động kể từ khuya Thứ Sáu 13/5 này vì không có tiền. Đây sẽ là chiến thắng lớn của phe DC, tuy nhiên cũng là con dao hai lưỡi nếu việc đóng cửa này đưa đến hỗn loạn cướp bóc giết người của đám di dân lậu, hay ngay cả khi không có hỗn loạn nhưng dân Mỹ nhìn thấy rõ phe DC cố tình muốn bảo vệ di dân lậu phạm pháp, thì đảng DC sẽ tiêu đời vĩnh viễn.

ANLT đóng cửa có nghĩa là chấm dứt các hoạt động của chẳng những ICE mà còn của TSA (kiểm tra an ninh phi trường), FEMA (tiếp cứu dân trong thiên tai lớn), Coast Guard (phòng vệ duyên hải),... Nhưng đảng DC bất cần biết vì bảo vệ di dân lậu, tức là đám cử tri tương lai của đảng quan trọng hơn tất cả chuyện gì khác.

Tin mới đảng DC trực diện với hai con đường trước mắt, đường nào cũng chết nên chọn con đường đóng cửa những cơ quan thiết yếu nhất của Nhà Nước, mà họ nghĩ may ra thoát chết trong tương lai gần và trường tồn trong tương lai xa.

Tòa bị 'quá tải'
Một công tố liên bang của Minnesota than phiền phe chống ICE, bảo vệ di dân lậu, đã khởi kiện quá nhiều vụ chống ICE và chống Trump, tòa của ông bị tắc nghẽn, không còn làm gì khác được, không biết bao nhiêu vụ xử quan trọng không đụng tới được vì không đủ thời giờ và luật sư của tòa để lo.

Đó chính là một trong những lý do khởi kiện lung tung: làm cho hệ thống tư pháp của tiểu bang, rồi tới liên bang bị tê liệt hết.

TRUMP LÀM VIỆC

Mở trang mạng bán thuốc rẻ
TT Trump đã cho mở một trang mạng lấy tên là 'Trump Rx' qua đó, mọi người có thể vào đó mua thuốc chính thức do bộ Y Tế bán với giá cực rẻ. Trump còn đang điều đình với 14 công ty bào chế thuốc lớn nhất thế giới nên số thuốc bán còn tương đối giới hạn. Quý độc giả có thể gõ 'trumprx.gov' vào xem thử. Kẻ này chưa thử, nhưng tin loan ra là mọi người có thể gõ tên thuốc, nếu có trong danh sách bán rẻ, trang mạng sẽ cho quý độc giả in một 'coupon'. In coupon ra, rồi mang ra tiệm thuốc mua thuốc với giá được khấu trừ đặc biệt có khi tới 60%-70%. Hiện nay chỉ những thuốc đặc biệt rất đắt -cỡ cả ngàn đô- mới mua qua Trump Rx được.

Để đám vẹt khỏi mất công xuyên tạc, số tiền thu được do các công ty bào chế lãnh sau khi trừ một số nhỏ tiền hành chánh cho bộ Y Tế và Cơ Quan Quản Trị Medicaid và Medicare, Trump không được một xu nào.

Tin về hình nhạo báng Obama
Tuần rồi trên trang mạng của TT Trump, xuất hiện một bức hình ghép đầu/mặt của hai vợ chồng Obama vào hai con khỉ. Thiên hạ xôn xao. Ngay sau đó, hình này bị rút ra khỏi trang mạng. Theo tin Tòa Bạch Ốc, một nhân viên chịu trách nhiệm điều hành trang mạng xã hội này của Trump -Trump không rảnh ngồi ghép hình trên trang mạng của mình- đã tung hình này lên 'vì tai nạn' -by accident- và ngay sau đó, TT Trump biết được, đã ra lệnh rút ngay.

Phe DC dĩ nhiên không tin và tố Trump đưa hình lên, bị chống đối quá nên rút lại. Sự thật, chẳng ai biết như thế nào. Mà cho dù là Trump có post mặt Obama lên thân khỉ thì... rồi sao? Phe DC xuyên tạc, bôi bác, sỉ vả nhục mạ Trump đủ kiểu, Trump có tung hình khỉ-Obama cũng là trả lễ thôi.

Vấn đề không phải ở đó, mà là ở điểm phe DC và truyền thông loa phường -và dĩ nhiên, có đám lâu la vẹt tị nạn theo đuôi- đã hô hoán ầm ĩ đây là bằng chứng rõ ràng Trump kỳ thị da đen.

Chiêu trò mang cái áo giáp sắt da đen để bao che cho Obama, đã có từ những ngày Obama mới ra tranh cử TT năm 2007, chẳng có gì lạ. Bất cứ ai dám mở miệng công kích Obama hay làm/nói điều gì bất lợi cho Obama là bị chụp ngay cái mũ 'kỳ thị da đen' lên đầu. Cái hình đó, dù sao cũng chỉ là hình Obama và vợ, KHÔNG phải hình tất cả dân da đen. Nói hình đó mang ý nghĩa kỳ thị da đen là xuyên tạc. Bất cần biết, cứ thế mà khai thác, chửi Trump là kỳ thị da đen qua tấm hình đó cho ta. Tất cả nằm trong sách lược đánh phá Trump bằng mọi giá, mọi cách, kể cả xuyên tạc, tin phịa,...

Tại sao chọc quê Obama lại là kỳ thị da đen? Thế bôi bác Trump có là kỳ thị da trắng không? Con vẹt nào giỏi, trả lời đi...

Gặp Netanyahu
Thủ tướng Do Thái lại gặp nói chuyện riêng với TT Trump Thứ Tư tuần rồi, bàn về chuyện Iran. Không có chi tiết nào khác được công bố.

NỘI CÁC LÀM VIỆC

Bộ Chiến Tranh
Bộ trưởng Chiến Tranh Pete Hegseth cho biết đã chấm dứt chương trình hợp tác giáo dục với Đại Học Harvard. Ông Hegseth khẳng định "Chúng tôi huấn luyện chiến binh -warriors- chứ không huấn luyện chuyên gia 'thức tỉnh' -wokesters".

SBA
Cơ Quan Quản Trị Tiểu Thương -Small Business Admin hay SBA- cho biết đã khám phá ra một tổ chức gian lận tiền SBA cho tiểu thương vay, lên tới 8,6 tỷ đô, chỉ riêng trong tiểu bang Cali. Mới khám phá, còn đang điều tra nên chưa có chi tiết gì khác.

Những 'khám phá' dưới chính quyền Trump đưa ra ánh sáng tiền thuế chúng ta đóng đã bị ăn cắp không biết bao nhiêu chục tỷ hay trăm tỷ dưới thời Biden. Thế đấy nhưng truyền thông loa phường -và đám lâu la vẹt tị nạn- không ngớt sỉ vả Trump đủ kiểu.

Chắc chắn khi FBI bắt đầu điều tra về SNAP, Medicaid, Medicare, sẽ khám phá ra cả chục tỷ bị ăn cắp tại Cali. Thế nào cũng có vài 'con nhạn' tị nạn gốc Việt bị dính. Kẻ này dĩ nhiên không vui nhưng cũng tuyệt đối không tìm cách bênh vực hay biện bạch cho đám người bất lương -nếu bị bắt rồi trục xuất về VN càng tốt- vì kẻ này không bao giờ đứng về phiá những tên bất lương, bất kể dân xứ nào hay chủng tộc gì, kể cả dân Việt tị nạn mà ăn cắp, chỉ làm xấu mặt dân Việt ta.

TIN ĐẢNG DC

Dân biểu Tứ Quái làm thinh
Chị dân biểu da đen của Massachusetts, Ayanna Presley, bị một nhà báo chặn hỏi chị giải thích như thế nào khi tài sản của chị bất ngờ tăng hơn 8 triệu đô từ ngày chị bắt đầu làm dân biểu cách đây vài năm. Chị Pressley trả lời gọn lỏn "Chẳng có gì đáng nói rồi quay đít đi chỗ khác ngay".


Thượng nghị sĩ mắt lồi bị bắt bí
TNS Cali Adam Schiff đã bị một nhà báo hỏi vặn ông nghĩ sao về việc tuyệt đại đa số dân Mỹ -kể cả cử tri DC- ủng hộ thẻ căn cước đi bầu có hình đương sự. Ông Schiff ú ớ, loay hoay cho rằng việc đòi hỏi đi bầu phải có căn cước là ý đồ chặn không cho nhiều người đi bầu, một âm mưu của phe CH kỳ thị dân da đen nghèo, nhưng không trả lời tại sao có quá nhiều dân Mỹ lại ủng hộ thẻ căn cước có hình.


TIN TÒA ÁN

Tòa kháng án cho phép trục xuất
Tòa kháng án San Francisco nhất trí phán TT Trump có đủ quyền ngưng giấy phép tạm trú của hơn 61.000 di dân tạm do Biden cho vào Mỹ từ Nicaragua, Honduras và Nepal, và trục xuất họ ngay.

Quan tòa Louisiana thả tù
Một quan tòa Louisiana do Obama bổ nhiệm đã ra phán quyết bắt bộ An Ninh Lãnh Thổ phải trả tự do cho 4 di dân lậu, mặc dù tất cả đều có tiền án nặng và đã nhận được giấy trục xuất từ nhiều năm trước, dưới thời Biden, nhưng vẫn lẩn trốn không bị bắt.

Quan tòa không thèm giải thích nên chẳng ai hiểu tại sao phải thả mấy tên tội hình sự nặng đã nhận được giấy trục xuất rồi. Các quan tòa cấp tiến nhí không ai bầu bây giờ tự cho rất nhiều quyền, hơn xa quyền của TT do cả nước bầu.

Bắt tài trợ dự án của New York
Bộ Giao Thông hợp tác và tài trợ một dự án xây đường xe lửa ngầm nối liền New York với New Jersey có tên là Gateway Train Tunnel, tốn đâu 14 tỷ đô. Mới đây, bộ Giao Thông tạm ngưng tài trợ để xem lại những tố cáo hai tiểu bang New York và New Jersey đã áp dụng chính sách 'thức tỉnh' DEI vào việc cấp hợp đồng cho các nhà thầu phụ. Dĩ nhiên bị kiện. Một quan tòa do Biden bổ nhiệm ra lệnh chính quyền Trump phải tiếp tục tài trợ trong khi hai bên phải 'nói chuyện' điều đình với nhau, chứ bộ GT không được quyền đơn phương ngưng tài trợ, sẽ gây thiệt hại lớn cho hai tiểu bang.

Quan tòa bây giờ lấy phán quyết theo tính gây hại hay không cho các tiểu bang, không theo luật về quyền hạn của Hành Pháp liên bang nữa.

Tòa kháng án ủng hộ Trump
Chính quyền Trump bắt giữ nhiều di dân lậu, nhưng không cho họ tại ngoại đóng tiền thế chân. Bị kiện. Dĩ nhiên, một bà quan tòa do Obama bổ nhiệm phán Trump không có quyền này, vi phạm nhân quyền của di dân lậu. Trump kháng cáo.

Tuần rồi một tòa kháng án Khu Vực 5 -Fifth District Court of Appeals- ra phán quyết lật ngược phán quyết của tòa dưới, cho rằng Trump hoàn toàn có quyền này.

Bộ Tư Pháp thách thức
Chính quyền Trump trục xuất 252 di dân lậu phạm pháp Venezuela qua El Salvador. Quan tòa cuồng chống Trump James Boasberg phán những trục xuất này vi phạm luật vì đã không cho di dân qua đầy đủ thủ tục pháp lý -due process- được Hiến Pháp ghi nhận trước khi bị trục xuất. Bộ Tư Pháp cho biết sẽ tiếp tục không áp dụng 'due process' đặc biệt dành cho công dân Mỹ, và nếu các quan tòa cấp tiến muốn bảo vệ di dân lậu, bộ Tư Pháp sẵn sàng chống, nếu cần lên tới Tối Cao Pháp Viện liên bang luôn.

TIN HỒ SƠ EPSTEIN

Vợ chồng Clinton điều trần
Hai ô/b Clinton bị hạ viện gọi ra điều trần về vụ Hồ Sơ Epstein, từ chối ra trình diện, bị hạ viện đe dọa sẽ truy tố về tội khinh thường quốc hội, nên cả hai ông bà đều đầu hàng, nhận ra điều trần nhưng cho luật sư tranh cãi về điều kiện điều trần, nhằm mục đích câu giờ, trì hoãn tối đa.

Cuộc tranh cãi bây giờ xoay quanh vấn để điều trần công khai, trực tiếp truyền hình cho cả nước xem hay điều trần kín trong hạ viện. Clinton đòi công khai hóa vì nhiều lý do:
  • vì công khai, các dân biểu sẽ phải tế nhị hơn, nể cựu tổng thống hơn, không dám đặt những câu hỏi quá mạnh, nhất là những câu hỏi có thể liên quan đến những chuyện kín phòng the nhơ nhớp của Clinton;
  • vì công khai, nên Clinton có thể dùng ngón võ dẻo lưỡi, lợi dụng cơ hội trả lời bằng những diễn văn tràng giang đại hải, thậm chí có thể khóc sướt mướt để lấy cảm tình của quần chúng, hay ít nhất đánh trống lãng, lái dư luận qua những chuyện khác.
  • trong khi không công khai, cuộc điều trần sẽ mang tính chất kỹ thuật, vào chi tiết hơn, nghiêm chỉnh và ít có tính xảo trá mỵ dân hơn, trong khi Clinton có đọc diễn văn gì cũng chẳng ai thèm nghe.
Đám vẹt tị nạn mù quáng vì phe đảng mau mắn nhai lại lập luận của truyền thông loa phường, tố cáo Trump 'hoảng loạn', chặn không cho điều trần công khai vì sợ Clinton khai tội của Trump. Hiển nhiên là tố giác hoàn toàn vô căn cứ, tố sảng cho có. Clinton điều trần khai tội gì của Trump???

Các đồng chí DC đe dọa những gì phe CH đang làm khó dễ Clinton sẽ được phe DC đáp trả cả lãi lẫn vốn khi nào phe DC chiếm đa số lại, sẽ trả đũa hành hai vợ chồng Trump cho biết.

Hiển nhiên, chính trị Mỹ bây giờ đã biến thái thành một đấu trường để thanh toán ân oán cá nhân, chẳng cần biết quyền lợi đất nước, dân tộc hay luật pháp gì nữa.

Trump báo cảnh sát
Hồ Sơ Epstein mới công khai hóa, có chụp lại hình báo cáo của FBI cho biết Trump năm 2006 đã điện thoại cho Sở Cảnh Sát Palm Beach khen ngợi cảnh sát đã mở điều tra về Epstein và cảnh giác cảnh sát cần để ý kỹ chị Ghislaine Maxwell là 'tú bà' dắt gái trẻ về cho Epstein. Không nghe con vẹt nào loan tin này.

Kêu gọi bộ trưởng từ chức
Dân Biểu CH Thomas Massie kêu gọi bộ trưởng Thương Mại Howard Lutnick từ chức vì khám phá ra Lutnick đã có thời hợp tác vào một dự án kinh doanh với Epstein, mặc dù chẳng liên quan gì tới chuyện ấu dâm. Và Lutnick cũng đã từng tới đảo ấu dâm của Epstein. Ông Lutnick đã cho biết ông tới thăm đảo như một khách du lịch, đi cùng với vợ và con, sao lại có thể dính dáng tới ấu dâm được?

DB Massie tuy CH, nhưng theo khuynh hướng Tự Do Cực Đoan -Libertarian- cùng với thượng nghị sĩ Rand Paul, nên luôn luôn chống Trump, chống còn mạnh hơn cả khối DC. Cả hai ông Massie và Rand Paul đều thuộc tiểu bang bảo thủ Kentucky.

Từ trái qua: Thomas Massie, Rand Paul, Howard Lutnick

Bộ Tư Pháp 'trấn an'
Trước những tố giác bộ Tư Pháp bao che cho Trump bằng cách kiểm duyệt bôi đen nhiều đoạn, bộ Tư Pháp cho biết vì nhu cầu an ninh quốc gia cũng như vì nhu cầu bảo vệ nhiều 'yếu nhân' nên hồ sơ công bố cần phải bôi đen nhiều đoạn và nhiều tên. Tuy nhiên, nguyên văn trọn vẹn hồ sơ không kiểm duyệt, không bôi đen, sẽ được dành cho các nghị sĩ và dân biểu cả hai phe DC và CH toàn quyền xem xét riêng trong phòng kín của quốc hội. Quốc hội có thể biết ngay tên của Trump có bị bôi đen hay không, hình của Trump có bị xoá đi không.

Dân biểu CH Thomas Massie, sau khi được đọc Hồ Sơ không bôi đen, đã mau mắn nhẩy lên công khai cho biết ít nhất sáu người tên tuổi bị dính dáng. Đây cũng là một lý do khác khiến Trump rất dè dặt không muốn công khai hóa trọn vẹn Hồ Sơ vì biết ngay các chính khách thích nổi sẽ mau mắn khai thác ngay vì tư lợi cá nhân. Một khi quốc hội biết gì thì chẳng còn là bí mật gì nữa.

Gây bối rối trong chính trường Mỹ và Âu Châu
Việc công khai hóa Hồ Sơ Epstein đã gây bối rối lớn trên chính trường quốc tế, đặc biệt Âu Châu, khiến nhiều nhân vật tên tuổi thế giới -phần lớn là Âu Châu- phải từ chức. Trong đó có hoàng thân Andrew, em ruột vua Charles của Anh, một cựu chủ tịch Liên Hiệp Quốc người Slovenia, một cựu tổng thư ký Hội Đồng Liên Âu -Europe Council-, công chúa Mette-Marit của Na Uy (sẽ kế vị lên ngôi vua Na Uy), một cựu chủ tịch Ủy Ban Nobel Hòa Bình của Na Uy, cựu bộ trưởng Giáo Dục Pháp Jack Lang, Chánh Văn Phòng của thủ tướng Anh Starmer,... Chẳng một ai bị tố cáo lem nhem ấu dâm gì, nhưng vì tên có trong Hồ Sơ, có quen biết qua lại với Epstein là đủ tiêu đời chính trị.

Về phía Mỹ, đã có 3 tên tuổi nổi bật: cựu thượng nghị sĩ George Mitchell, lãnh đạo khối DC trong thượng viện, một luật sư nổi tiếng, và một cựu cố vấn pháp luật của Obama. Tất cả đều thuộc đảng DC. Chưa có một tên tuổi CH nào.

Đây chính là lý do TT Trump dè dặt không muốn công khai hóa trọn vẹn Hồ Sơ Epstein, vì muốn tránh tình trạng bối rối, mang tiếng oan cho rất nhiều nhân vật tên tuổi của thế giới và đảng DC.

Phe cuồng chống Trump thất vọng lớn, vì tìm bới mãi vẫn chưa thấy bằng chứng cụ thể tội lỗi nào của Trump.

FBI báo cáo
FBI tiếp tục cuộc điều tra về Epstein, mới ra báo cáo, xác nhận Epstein không là chủ đường giây buôn gái mãi dâm, chỉ là chủ một 'động ấu dâm' dành cho những thân hữu tai to mặt lớn để Epstein mua ảnh hưởng thôi.

Tú bà Maxwell bị gọi điều trần
Tú bà kiếm gái nhỏ cho Epstein cũng là đào của Epstein, chị Ghislaine Maxwell bị hạ viện gọi ra điều trần. Bà cho biết đó là chuyện vô ích vì bà sẽ viện dẫn Tu Chánh Án thứ 5 cho phép bà từ chối trả lời các câu hỏi nếu bà nghĩ câu trả lời sẽ có hại cho chính bà.

Bà Ghislaine nhiều lần xác nhận Trump không dính dáng chuyện bê bối ấu dâm nào. Phe DC mau mắn tố bà Ghislaine muốn che giếu tội của Trump để hy vọng được Trump ân xá, mà quên mất bà Ghislaine bị chính Trump bắt bỏ trong nhiệm kỳ đầu của Trump.


NỘI CÁC LÀM VIỆC

Bộ Gia Cư
Bộ Gia Cư cho biết trong một cuộc kiểm tra nội bộ, đã khám phá ra ít nhất 50 di dân lậu đang sống trong các chung cư do bộ Gia Cư tài trợ tiền thuê nhà, qua chương trình gọi là housing của Nhà Nước tại thành phố Columbus, tiểu bang Ohio. Vấn đề là làm sao chúng xin được tài trợ như vậy?

Đại diện Thương Mại
Văn phòng Đại Diện Thương Mại Mỹ -US Trade Representative- loan tin Mỹ đã đạt được thỏa thuận với Đài Loan theo đó Mỹ giảm thế quan đánh trên hàng nhập từ Đài Loan xuống mức 15%. Đổi lại, Đài Loan sẽ giảm dần tất cả thuế quan trên hàng Mỹ vào Đài Loan, đồng thời Đài Loan cam kết mua gần 90 tỷ đô hàng Mỹ trong năm đầu.

TIN QUỐC HỘI

Hạ viện thông qua luật bầu cử mới
Với tất cả dân biểu CH ủng hộ, hạ viện đã biểu quyết thông qua luật bầu cử liên bang mới, đòi hỏi tất cả cử tri đi bầu phải có căn cước có hình chụp, xác nhận cử tri là công dân Mỹ.

Trong 214 dân biểu DC, chỉ có đúng một người bỏ phiếu ủng hộ, còn 213 vị bỏ phiếu chống, nghĩa là đảng DC muốn cho phép cử tri đi bầu không cần chứng minh mình là ai, có phải dân Mỹ hay không. Đảng DC quá cần phiếu của di dân lậu để có thể sống sót nên phải có thái độ quái gở như vậy.

Dự luật này còn phải thông qua thượng viện, rồi được TT Trump ký mới thành luật được.

Điều tra gian lận bầu cử
Theo yêu cầu của dân biểu CH của Michigan ông John James, hạ viện mở điều tra và khám phá ra trong danh sách cử tri bầu TT của thành phố Detroit, Michigan, theo kiểm tra sơ khởi, đã có ít nhất tên của khá nhiều cử tri không phải là dân có quốc tịch Mỹ. Và ít nhất 249 di dân lậu đã được mời làm thành viên bồi thẩm đoàn xét xử nhiều vụ án. Muốn làm bồi thẩm đoàn hay muốn đi bầu TT, trước hết phải có bằng chứng là công dân có quốc tịch Mỹ. Hạ viện đã yêu cầu bộ Tư Pháp điều tra xem làm sao họ có được bằng chứng công dân Mỹ để đi bầu TT hay tham gia bồi thẩm đoàn.

TIN ĐẢNG DÂN CHỦ

Hoảng loạn vì kẹt tiền
Chính trị Mỹ dù muốn hay không cũng hoàn toàn bị tiền chi phối, khi kết quả bầu cử phần lớn tùy thuốc số tiền tung ra để quảng cáo. Hiện nay, đảng DC đang trong tình trạng hoảng loạn vì đã vận động kiếm tiền rất yếu ớt. Đảng DC hiện có được khoảng 137 triệu đô trong quỹ vận động tranh cử, trong khi đảng CH có gần gấp ba lần số tiền đó: 320 triệu.

Thị trưởng tặng tiền
Thị trưởng Evanston, một thành phố nhỏ vùng bắc ngoại ô Chicago, bắt đầu chương trình trả tiền 'bồi thường' cho dân da đen mà ông bà tổ tiên đã bị bắt làm nô lệ. Đâu 25.000 đô tiền mặt đã được chia cho 44 gia đình da đen, không rõ dựa trên tiêu chuẩn nào. Cũng không rõ chương trình sẽ tiếp tục như thế nào, có bao nhiêu tiền tổng cộng.

Thống đốc đập thuế
Nhằm mục đích bù đắp thâm thủng ngân sách quá nặng vì cần tiền nuôi di dân lậu, thống đốc Cali Gavin Newsom dự trù sẽ đánh thuế đặc biệt 5% trên những tỷ phú có lợi tức trên 1 tỷ đô, nghĩa là sẽ đánh thuế từ 50 triệu đô.

Biện pháp bị các chuyên gia kinh tế tài chánh tố cáo như biện pháp 'cận thị' không nhìn thấy hậu quả xa vì bảo đảm sẽ khiến các tỷ phú bỏ chạy khỏi Cali, để rồi trong lâu dài, thu nhập thuế của Cali sẽ giảm mạnh, trầm trọng hóa thêm thâm thủng ngân sách.

Chẳng có gì lạ khi tất cả các chính trị gia -bất kể đảng nào- đều cận thị nặng, không thể nhìn xa hơn cuộc bầu cử tới.

Tin mới: tỷ phú Marc Zuckerberg, chủ nhân Facebook đã bán nhà tại Palo Alto, gần San Jose, dọn qua tiểu bang Florida, mua nhà 150 triệu đô sát biển.

Thống đốc nổ sảng
Thống đốc da đen Wes Moore của Maryland, một trong những người có thể ra tranh cử TT năm 2028, hùng hổ khoe ông nội của ông, Thomas Moore, đã từng là nô lệ da đen bị nhóm khủng bố kỳ thị KKK đòi treo cổ, khiến ông phải trốn chạy khỏi nơi đang sống, tiểu bang South Carolina.

Báo Washington Free Bacon điều tra và khám phá ra ông nội của ông thật ra là một mục sư Tin Lành được thuyên chuyển từ South Carolina qua Jamaica. Chẳng có nô lệ cũng chẳng KKK gì ráo.

Cảnh sát trưởng mù tịt về luật
Một cảnh sát trưởng -sheriff- da đen cuồng chống ICE ồn ào vỗ ngực tuyên bố coi ICE như pha. Ông là cảnh sát trưởng một quận trong tiểu bang North Carolina, ra điều trần trước hạ viện liên bang về vụ một thiếu nữ tị nạn từ Ukraine bị một thanh niên da đen vô cớ giết chết trên một toa xe điện. Bị hỏi ông thuộc ngành nào trong ba ngành lập pháp, hành pháp và tư pháp. Ông này ú ớ trả lời lung tung, lúc thì nói thuộc quận Mecklenburg, lúc thuộc quan tòa,... Bị bắt chẹt phải trả lời cho rõ, cuối cùng ông nói ông thuộc ngành tư pháp. Bị một dân biểu hạ viện liên bang sửa lưng là ông thuộc ngành hành pháp của tiểu bang.

Đây quả là một bối rối lớn cho đảng DC nói riêng và cho dân da đen nói chung. Cảnh sát trưởng mà vẫn mù tịt về tổ chức chính trị và hành chánh của nước Mỹ.

Bị hỏi thêm, ông sheriff này cũng khai không hề biết là theo luật tiểu bang, ông bị bắt buộc phải hợp tác, giúp ICE của liên bang tảo thanh bất di dân lậu phạm tội.


TIN VẮN MỸ

- Dân Dallas đã xuống đường biểu tình tố cáo nạn 'du khách sanh đẻ' từ Tầu qua. Mấy bà Tầu có bầu, gần tới ngày sanh bay qua Mỹ du lịch, đẻ con tại Mỹ, con có quốc tịch ngay lập tức, sau này dễ dàng bảo trợ bố mẹ và cả họ chín đời qua Mỹ luôn. Đây là lần thứ ba có biểu tình kiểu này; trước đây, đã có biểu tình tương tự tại Los Angeles và Sacramento bên Cali.


- Bộ Chiến Tranh Mỹ khóa không phận El Paso để chặn bắn hàng loạt drones của băng đảng chở ma túy vào Mỹ. Một dân biểu El Paso than "chúng ta không chơi lại băng đảng khi chúng thả hàng vạn drones chở ma túy vào Mỹ".

- Thượng nghị sĩ Rand Paul than phiền chúng ta đã để ICE mất hết uy tín. Ông Paul là phe CH nhưng thuộc khối Tự Do Cực Đoan đã nhiều lần lên tiếng đỏi hủy bỏ ICE.

- Công ty Siemens Energy thông báo sẽ đầu tư một tỷ đô vào thị trường Mỹ.

- Tổng giám đốc -CEO- của báo Washington Post bị áp lực phải từ chức. WaPo trong năm qua đã lỗ hơn 100 triệu đô vì mất khách, đã phải sa thải 1/3 nhân viên và nhà báo. WaPo là báo cấp tiến nặng, chống bảo thủ, chống CH và chống Trump chết bỏ. Báo xuất bản ở thủ đô Washington DC, với tuyệt đại đa số độc giả là các công chức và chính khách DC. Bây giờ, với đám chính khách DC ngáp gió, mất job tại thủ đô và đám công chức Nhà Nước bị sa thải cả chục ngàn người, WaPo, mất khách bộn. Chủ báo là đại tài phiệt Jeff Bezos, chủ nhân ông Amazon.

- Trong khi Chủ Nhật tuần rồi, Mỹ đã có tranh giải Super Bowl, vô địch football Mỹ, giữa hai đội Seattle và Boston (có thị trưởng là một chị gốc Tầu, rất thân thiện với Trung Cộng), lại còn tổ chức tại Santa Clara bên Cali. Cả 3 thành phố này đều thuộc loại siêu cấp tiến chống Trump tới chết, nên Trump không đến coi Super Bowl. Super Bowl năm nay được mở màn với bài... 'quốc ca của dân da đen' -Black National Anthem- !!! Nịnh da đen vì dân da đen chắc lên tới 70%-80% cầu thủ football. Football và basketball là những nơi các anh lực điền to xác da đen vô tài bất tướng kiếm được thu nhập bạc chục triệu.

- Super Bowl năm nay đặc biệt đã trở thành một chiến trường chính trị khi hai phe chống và ủng hộ Trump mua nhiều quảng cáo chính trị trên tivi để đấm đá nhau.

- Phim 'Bạch Tuyết' của Disney, với một cô da đen đóng vai Bạch Tuyết đạt kỷ lục... lỗ lớn nhất, cho tới nay đã lỗ 170 triệu đô. Khi mang 'thức tỉnh ngớ ngẩn' vào tiêu khiển thì kết quả là vậy.

TIN VẮN QUỐC TẾ

- Đảng Dân Chủ Tự Do -Liberal Democratic Party- của bà Sanae Takaichi đại thắng trong cuộc bầu cử quốc hội trong tuần rồi. Bà Takaichi sẽ là thủ tướng, cũng là một trong những đồng minh lớn của TT Trump, chủ trương chống TC rất mạnh. Trong khi đám vẹt ồn ào la hoảng Trump mất hết uy tín trên thế giới, các đồng minh của Trump liên tục chiến thắng, tại Nhật, Hungaria, Romania, Bulgaria, Ý Đại Lợi, Chile, Paraguay, Argentina, Costa Rica,...

- Thủ tướng Tây Ban Nha thú nhận sự thật: các quốc gia Tây phương rất cần di dân để giúp nuôi tăng trưởng kinh tế. Chẳng dính dáng tới chuyện nhân đạo gì hết. Chuyện xưa hơn trái đất, ai cũng biết, nhưng bây giờ mới có chính khách dám nói lên sự thật.

- Cuba bị phong toả dầu xăng, gần hết dầu xăng, thông báo cho các hãng hàng không ghé Cuba là Cuba sẽ không còn xăng tiếp tế cho các phi cơ ghé Cuba nữa. Trong khi đó, Trung Cộng cho biết sẽ tiếp tế dầu xăng cho Cuba, tuy không nói rõ bằng cách nào khi Cuba bị chiến hạm Mỹ bao vây chặt chung quanh.

- Tướng Vladimir Alekseyev, phó tư lệnh Tình Báo Quân Sự Nga, đã bị 'kẻ gian' vào nhà riêng tại Moscow bắn nhiều phát, chết tại chỗ. Tin mới: Nga cho biết đã bắt được kẻ tình nghi, là một sát thủ của Ukraine gửi qua. Bị bắt tại Dubai và được dẫn độ về Nga. Nga cho biết tên này có hai đồng loã, một đã bị bắt giữ tại Nga, và một tên khác đã trốn thoát về Ukraine. Nga đã tố cáo Ukraine đang cố tình phá mọi đàm phán hòa bình. Xếp trực tiếp của tướng Alekseyev đang cầm đầu phái đoàn Nga điều đình hòa bình với Ukraine.

- TT Mexico, bà Claudia Sheinbaum cho biết Mexico sẽ gửi viện trợ 'nhân đạo', phần lớn là thực phẩm, thuốc men, giúp Cuba sau khi TT Venezuela Nicolas Maduro, đồng minh nuôi sống Cuba từ cả chục năm qua, bị Mỹ bắt.

- Nhà báo độc lập của Hồng Kông, Jimmy Lai, bị TC kết án 20 năm tù. Ông Lai năm nay 78 tuổi, coi như bị tù chung thân.

- Tại một thành phố nhỏ phiá bắc Vancouver bên Canada, một anh chuyển giới thành đàn bà đã vác súng bắn loạn đả, giết chết 9 người, rồi quay súng tự tử chết luôn.

-Tại New Orleans, một chị thầy giáo trung học đồng tính kiêm hoạt động viên cho đồng tính, 29 tuổi đã bị bắt khi dụ dỗ và ngủ với nhiều học sinh nữ vị thành niên trong trường.

- Một điêu khắc gia Ấn Độ tạc tượng Trump và vợ trên thân cây, giống như thật:



Vũ Linh






Nguyễn Thanh Việt: vết nhục cho cộng đồng

Cách đây ít lâu, VL cảm thấy thật hãnh diện khi hay tin một thanh niên Việt tị nạn thế hệ II đoạt giải Pulitzer văn chương. Thế nhưng chỉ ít lâu sau, sau khi đọc cuốn sách The Sympathizer của anh ta thì ... vỡ mộng tan tành. Cuốn sách được giải không phải vì 'văn hay chữ tốt' hay triết lý cao siêu gì, mà chỉ vì đã đưa lên bàn mổ tinh thần chống cộng của dân tị nạn. Kết án những người chống cộng đại khái là ngớ ngẩn khi cả VC lẫn người quốc gia đều tàn ác, vô đạo như nhau. Nghĩa là chống cộng là sai lầm, là vô căn cứ, chỉ là nạn nhân của bộ máy tuyên truyền của mấy cái chính quyền 'ngụy'.


Dù thất vọng, kẻ này cũng cố cảm thông với Nguyễn Thanh Việt vì nghĩ chẳng qua NTV chỉ là một thanh niên ngây thơ bị các trại cải tạo -trường học- Mỹ tẩy não, nhồi sọ tư tưởng nên nghĩ quốc gia hay cộng sản ở VN đều đáng khinh như nhau. NTV quên hẳn trong cuộc chiến, VC đi tới đâu là dân Việt trốn chạy tới bá thở luôn, từ Bắc Việt năm 54 tới Nam Việt năm 75, qua cả ngàn vụ trốn chạy Việt Minh rồi Việt Cộng trong các làng mạc suốt 30 năm chiến tranh Quốc-Cộng.

Nhưng mới đây, VL này quả đã bị sốc rất nặng khi thấy bức hình chụp NTV mặt mày tươi rói, có vẻ rất hãnh diện sau tấm cạc-tông với hai hàng chữ Đ... M... và dưới là Đ... Đá -Fuck ICE-. to tướng.

Giáo sư đại học Nguyễn Thanh Việt!!!

Tấm hình cực bẩn này chứng minh một chuyện rất hiển nhiên: NTV đã thành một tay 'Mỹ con' hoàn toàn mất gốc, chạy theo xu hướng cấp tiến ngu muội nhất. Một giáo sư đại học nhưng lại chạy theo cái ngu muội của đám sinh viên của mình thay vì dạy bảo chúng.

NTV mất gốc hoàn toàn vì chẳng những chẳng hiểu gì về cuộc chiến sinh tử của miền Nam ta, mà cũng tuyệt đối không hiểu gì về văn hóa Việt. Văn hóa, ngôn ngữ Việt tế nhị hơn xa văn hóa, ngôn ngữ Mỹ.

Trong tiếng Việt có rất nhiều cách nói để chỉ cùng một việc hay cùng một người. Một nhà ngôn ngữ học Việt đã nghiên cứu, cho biết trong tiếng Việt, có tới đâu 40 cách để xưng hô chính mình, từ tôi, tao, tớ,... tới cách xưng theo vai vế với người đối thoại trong khi tiếng Anh chỉ có một chữ độc nhất là 'I'. Ngôn ngữ Việt thâm thúy hơn xa. Chẳng hạn 'mất dạy' dịch ra tiếng Mỹ là 'un-educated' chẳng có ý nghĩa gì, nhưng trong văn hoá Việt, đó là một nhục mạ, xúc phạm danh dự vĩ đại. Tiếng Anh không có những 'dạ', 'vâng',...

Người Mỹ nói 'fuck' không có gì đáng để ý. Ngay cả những TT Johnson, Clinton, Obama, Biden,... mở miệng là fuck này fuck nọ. NTV cũng có quyền tha hồ hô fuck lung tung, bằng tiếng Anh, kẻ này bất cần biết. Nhưng trong văn hóa Việt chỉ có phường vô lại đá cá lăn dưa mới dùng 'tiếng Đan Mạch', không một giáo sư đại học nào lại đi 'sổ nho' hết.

Nếu có thể khuyên NTV một tiếng, thì kẻ này đề nghị NTV về nhà hỏi lại bố mẹ "Sao con viết Đ...M... mà lại bị chửi? Bố mẹ có cảm thấy hãnh diện vì con viết Đ...M... không?". Trừ phi NTV coi bố mẹ như hai ông bà lão nhà quê u mê, mà ý nghĩ chỉ đáng liệng thùng rác và bố mẹ anh ta đã phạm sai lầm lớn khi mang NTV qua Mỹ thành giáo sư đại học, thay vì để ở lại VN thành 'cháu ngoan của bác Hồ' có 'sympathy' với các cán ngố.

Kẻ này biết trước, nếu NTV có dịp đọc được bài này thì cũng chỉ nhún vai, cười khinh dể thôi (99% xác xuất là sẽ không đọc vì vốn liếng tiếng mẹ đẻ của NTV chỉ còn đúng hai chữ ĐM, còn lại thì mù tịt, không thể đọc DĐTC được). Trong mắt của NTV, kẻ này chỉ là một thằng già nhà quê của một xứ chậm tiến, biết gì mà dám 'dạy khôn' một giáo sư đại học Mỹ??? NTV không phải là một tay đá cá lăn dưa gì. Văn chương của NTV là văn chương Pulitzer. Văn hoá NTV là văn hoá giáo sư đại học.

Tên là Thanh Việt, nhưng sự thật, chẳng có gì là 'thanh' cũng chẳng còn gì là Việt. NTV là một vết nhơ khổng lồ trong cộng đồng tị nạn chúng ta, bất kể quan niệm chính trị của hắn.

Thanh Việt: you're so despicable, so disgusting! Shame on you!!!

Vũ Linh



Friday, February 13, 2026

Frank Sinatra  Robert Chen

Tháng 12 năm 1972, một đêm Đông lạnh giá bên ngoài sòng bạc Sands ở Las Vegas. Frank Sinatra bước ra khỏi cửa chính sau một buổi diễn lúc nửa đêm đã bán cháy vé, đoàn tùy tùng đi theo ông.

Lực lượng an ninh tạo thành một bức tường ngăn cách giữa ông và đám đông người hâm mộ đang chờ xin chữ ký. Rồi một người đàn ông bỗng bước ra từ bóng tối.

Anh gầy gò, mặc một chiếc áo khoác quân đội rách rưới với một huy hiệu cựu chiến binh Việt Nam lộ rõ ​​trên tay áo. Anh nhìn Frank và hỏi một câu hỏi đơn giản: "Thưa ngài, ngài có thể cho tôi một đô-la không? Tôi chưa ăn gì hôm nay cả”.

Điều Frank làm tiếp theo khiến mọi người trên vỉa hè đều sững lại. Nó khiến lực lượng bảo vệ ông đứng im như tượng. Nó khiến đám đông hoàn toàn im lặng. Bởi vì Frank Sinatra không chỉ cho người kia một đô-la.

Người cựu binh đó là Robert Chen, 26 tuổi. Anh đã phục vụ hai lần ở Việt Nam trong Lực lượng Bộ binh, tham gia chiến đấu ác liệt ở Khe Sanh và thành phố Huế.

Anh trở về nhà năm 1971 với Huân chương Sao Đồng, những vết sẹo vì mảnh đạn trên lưng và những cơn ác mộng khiến anh không thể ngủ được. Giống như hàng ngàn cựu chiến binh khác, Robert trở về một đất nước không muốn nhìn mặt anh.

Anh không thể tìm được việc làm vì các nhà tuyển dụng chỉ cần thấy dòng chữ "Cựu chiến binh Việt Nam" trên đơn xin việc là họ chuyển ngay sang ứng viên khác. Anh không thể ngủ được vì mỗi tiếng động lớn quanh chỗ nằm đều đưa anh trở lại khu rừng rậm Việt Nam. Anh không thể kết nối với gia đình vì họ không hiểu những gì anh đã chứng kiến.

Đến tháng 12 năm 1972, Robert trở thành người vô gia cư, sống lang thang trên đường phố Las Vegas, ngủ trong các con hẻm và mót thức ăn còn thừa từ mọi thùng rác.

Huân chương Sao Đồng được cất giữ ở đâu đó trong một tiệm cầm đồ; anh đã bán nó với giá 30 đô-la từ 2 tháng trước chỉ để mua thức ăn.

Đêm đó, ngày 19 tháng 12, Robert đứng bên ngoài sòng bạc Sands - Ban đầu không phải để ăn xin, chỉ là đứng để cố tìm một chỗ ấm. Anh biết các sòng bạc bơm không khí ấm ra ngoài qua các lỗ thông hơi, và nếu bạn đứng gần lối vào, bạn có thể cảm nhận được hơi nóng.

Bên trong, Frank Sinatra vừa kết thúc buổi diễn của mình. Chín mươi phút nhận được những tràng vỗ tay nhiệt liệt, như thường lệ. Frank mệt mỏi.

Ông đã 57 tuổi, và dù giọng nói không còn như xưa, nó vẫn đủ mạnh mẽ để lấp đầy cả căn phòng và khiến mọi người quên đi những muộn phiền trong vài giờ.

Frank bước ra ngoài qua cửa chính, được bao quanh bởi quản lý, vệ sĩ và trợ lý của ông.

Một đám đông khoảng 50 người đang chờ đợi bên ngoài, họ là người hâm mộ với máy ảnh và sổ xin chữ ký, những người chơi bạc giàu có hy vọng được bắt tay ông. Đó là cảnh tượng thường thấy ở Las Vegas.

Robert thấy Frank bước ra qua cánh cửa kính, và điều gì đó trong anh vỡ vụn. Có lẽ đó là đói, có lẽ là tuyệt vọng, hoặc có lẽ chỉ là nhu cầu được ai đó - Bất cứ ai - nhìn thấy, người đó có thể thừa nhận sự tồn tại của anh.

Anh bước tới. Nhân viên an ninh lập tức chặn anh lại. Họ là những người đàn ông to lớn, cựu cảnh sát, được huấn luyện để giữ mọi người tránh xa Frank.

"Thưa ông, xin lùi lại” - Một người trong số họ nói dứt khoát.

Robert không lùi lại. Anh nhìn qua vai người bảo vệ, thẳng vào Frank. "Ông Sinatra, tôi xin lỗi vì đã làm phiền ông. Tôi là cựu chiến binh. Tôi chỉ cần một đô-la để mua thức ăn. Chỉ một đô-la thôi, làm ơn”.

Người bảo vệ đặt tay lên ngực Robert: "Tôi bảo anh lùi lại”.

Nhưng Frank đã nghe thấy. Ông đã nhìn thấy chiếc áo khoác quân đội, huy hiệu chiến tranh Việt Nam, và ánh mắt trống rỗng của Robert. Frank nhận ra ánh mắt đó vì chính mình đã từng thấy nó trước đây - Trong mắt cha ông sau thời kỳ Đại khủng hoảng, và trong mắt bạn bè ông sau Thế chiến II.

Frank khoát tay: “Chờ đã”.

Người bảo vệ dừng lại. Toàn bộ đám đông im lặng, mọi người đều dõi theo.

Frank bước qua người bảo vệ và đứng đối mặt với Robert. Ông thực sự nhìn kỹ anh ta - Đôi má hóp lại, đôi tay run rẩy, chiếc áo khoác quá mỏng so với tháng Mười Hai ở đây.

“Tên anh là gì?" - Frank hỏi.

"Robert Chen”.

"Anh từng phục vụ trong quân đội?".

"Vâng, thưa ông. Lục quân, hai đợt”.

Frank gật đầu chậm rãi: “Ở đâu?".

"Khe Sanh. Thành phố Huế”.

"Chuyện đó thật tệ” - Frank thì thầm.

"Vâng, thưa ông. Đúng vậy”.

Frank thò tay vào túi. Đám đông nghiêng người về phía trước, quan sát, mong chờ ông rút ra một đô-la, có thể năm đô-la, hoặc hai mươi đô-la nếu Robert may mắn. Nhưng Frank rút ví, mở ra và lấy tất cả các tờ tiền bên trong. Hàng trăm, năm mươi, hai mươi đô-la, tổng cộng có lẽ khoảng 800 đô-la. Ông đưa nó cho Robert.

Robert nhìn chằm chằm vào số tiền. Anh không nhận: “Thưa ông, tôi chỉ xin một đô-la thôi”.

"Tôi biết anh cần gì?” - Frank nói - "Tôi đang cho anh những gì anh cần”.

"Tôi không thể nhận số tiền này”.

"Có, anh có thể” - Frank nắm lấy tay Robert, đặt tiền vào tay anh và khép các ngón tay của Robert lại quanh cuộn tiền đó - “Nghe này. Anh đã phục vụ đất nước. Anh đã làm những gì họ yêu cầu anh làm, và anh trở về tay trắng. Điều đó không đúng. Điều đó không công bằng. Và tôi không thể sửa chữa cả thế giới, nhưng tôi có thể giúp anh tối nay. Cầm lấy tiền đi”.

Robert rưng rưng mắt: “Tại sao?".

"Vì cha tôi đã từng như anh” - Frank đáp - “Cuộc chiến tranh khác, nhưng câu chuyện giống nhau. Ông ấy trở về từ Thế chiến thứ nhất với hai bàn tay trắng. Làm việc quần quật đến chết để mưu sinh. Tôi đã chứng kiến ​​ông ấy vật lộn suốt thời thơ ấu của tôi. Và tôi thề rằng nếu tôi có tiền, nếu tôi có cơ hội giúp đỡ một người như ông ấy, tôi sẽ làm”.

Frank quay sang người quản lý của mình: “Đặt cho anh ta một phòng ở khách sạn Sands này. Một tuần. Tính vào hóa đơn của tôi”.

Người quản lý gật đầu, lấy ra một cuốn sổ tay.

Frank quay lại phía Robert: “Tối nay anh sẽ nhận phòng trong khách sạn này. Anh sẽ được ăn uống. Anh sẽ được ngủ trên một chiếc giường thực sự. Và ngày mai, anh đến gặp tôi. Tôi có một người bạn điều hành một công ty xây dựng. Anh ấy thuê cựu chiến binh. Công việc tốt. Anh có hứng thú không?".

Robert không thể nói nên lời. Anh chỉ gật đầu, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.

"Tốt” - Frank đặt tay lên vai Robert - “Anh không còn cô đơn nữa. Anh hiểu tôi chứ? Dù anh đã mang vác điều gì, anh không cần phải mang một mình nữa”.

Rồi Frank làm một điều mà không ai ngờ tới. Ông cởi áo khoác của mình. Đó là chiếc áo cashmere đắt tiền, được may đo riêng, trị giá hơn thu nhập cả tháng của hầu hết mọi người. Ông khoác nó lên vai Robert.

"Tối nay trời lạnh” - Frank nói. Đám đông đứng chết lặng. Một số người khóc. Một người phụ nữ ở phía trước lấy tay che miệng. Một trong những vệ sĩ của Frank lau nước mắt.

Frank quay sang đám đông: “Người đàn ông này đã phục vụ đất nước. Anh ấy đã chiến đấu trong một cuộc chiến mà hầu hết chúng ta chỉ xem trên TV. Anh ấy trở về tay trắng. Không việc làm, không sự hỗ trợ, không sự tôn trọng. Thật đáng xấu hổ. Đó là lỗi của tất cả chúng ta”.

Ông nhìn thẳng vào đám đông: “Tối nay các bạn đến đây để xem biểu diễn, để vui chơi, để quên đi những vấn đề của mình. Điều đó tốt thôi. Nhưng đừng quên những người như Robert. Đừng bước qua họ. Đừng giả vờ như họ vô hình, bởi vì họ không phải vậy. Họ là những người hùng, và chúng ta nợ họ tất cả mọi thứ”.

Frank quay lại nhìn Robert: “Vào trong đi. Nói với họ là Frank đã gửi anh đến. Họ sẽ chăm sóc anh”.

Robert cố gắng nói nhưng không thành công. Anh chỉ ôm chầm lấy Frank ngay trên vỉa hè. Người cựu chiến binh vô gia cư và ngôi sao lớn bậc nhất thế giới ôm chặt lấy nhau trong khi 50 người khác im lặng theo dõi.

Khi Robert buông ra, Frank khẽ nói: "Còn một điều nữa. Cậu cứ giữ lấy chiếc áo khoác đó. Nó hợp với cậu hơn là với tôi”. Rồi Frank đi đến xe của mình, lên xe và rời đi.

Đám đông đứng đó một lúc lâu. Không ai nhúc nhích. Không ai nói gì. Rồi, từ từ, mọi người bắt đầu thò tay vào túi, rút ​​tiền ra, đi về phía Robert và đưa cho anh. Hai mươi, năm mươi, một trăm đô-la.

Một người phụ nữ cởi khăn quàng cổ của mình và đặt vào tay Robert. "Cảm ơn vì sự phục vụ của anh” - Bà thì thầm.

Khi đám đông giải tán, Robert Chen đã cầm trên tay hơn 3.000 đô-la và mặc chiếc áo khoác của Frank Sinatra.

Tối đó, anh nhận phòng 847 tại khách sạn Sands. Anh tắm 40 phút – Lần tắm nước nóng đầu tiên sau 8 tháng. Anh gọi dịch vụ phòng – Bít-tết và trứng – rồi ăn chậm rãi, thưởng thức từng miếng.

Sáng hôm sau, anh gặp bạn của Frank tại công ty xây dựng, một người tên là Joe Columbo, một cựu Thủy Quân Luc Chiến từng phục vụ ở Hàn Quốc. Anh ấy hiểu ngay câu chuyện.

"Frank đã gọi cho tôi“ - Joe nói - “Anh ấy đã kể với tôi về anh. Tôi có một vị trí đang trống. Lương 75 đô la một ngày. Anh bắt đầu làm việc vào thứ Hai. Anh có muốn nhận không?".

Robert gật đầu: “Vâng, thưa ông. Tôi muốn nhận”.

Joe mỉm cười. "Tốt. Và đừng gọi tôi là ông nữa. Tôi làm việc để kiếm sống thôi mà…”.

Robert làm việc cho Công ty Xây dựng Columbo trong 32 năm tiếp theo. Ông cuối cùng trở thành quản lý dự án, và giám sát các công trình xây dựng lớn trên khắp Las Vegas. Ông có một cuộc sống tốt đẹp, kết hôn, có ba đứa con và mua một căn nhà.

Ông giữ lại chiếc áo khoác của Frank. Ông không bao giờ mặc nó nữa, cất giữ nó trong một tủ đặc biệt, giặt khô mỗi năm một lần, được bảo vệ như một vật thiêng liêng.

Khi Frank Sinatra qua đời vào ngày 14 tháng 5 năm 1998, Robert Chen, khi đó là một giám đốc điều hành đã nghỉ hưu, đã bay đến California.

Ông không cố gắng tham dự buổi lễ riêng tư cùng với những người nổi tiếng và các chức sắc. Ông chỉ đơn giản đứng bên ngoài nhà thờ, mặc chiếc áo khoác cashmere màu sữa đó lần đầu sau 26 năm. Ông đứng gác, giống như hồi còn ở Việt Nam, trông chừng người đàn ông đã cứu mạng mình.

Khi một phóng viên để ý thấy chiếc áo khoác – Rõ ràng là đồ cổ, rõ ràng là đắt tiền – và hỏi ông về nó, Robert chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ ve áo và nói: "Một người bạn đã tặng tôi chiếc áo này từ lâu. Anh ấy nói rằng mặc nó hợp với tôi hơn là với anh ấy. Tôi chỉ đến đây để nói lời cảm ơn”.

Robert Chen qua đời năm 2016. Ông được chôn cất cùng với Huân chương Sao Đồng, thứ mà cuối cùng ông đã tìm lại và mua lại được. Và trong quan tài của ông, được gấp gọn gàng dưới chân, là chiếc áo khoác của Frank Sinatra.

Một lời cuối cùng: Một hành động tử tế, một khoảnh khắc bạn nhìn thấy ai đó khi cả thế giới ngoảnh mặt làm ngơ họ, có thể bạn sẽ thay đổi cuộc đời họ mãi mãi.

Photo: Frank Sinatra và Robert Chen

Từ fb Trịnh Anh Khôi





Blog Archive