Saturday, September 12, 2026

Phiếm

Có một người bạn trên Facebook hỏi tôi:
“Anh sống bằng nghề dạy võ phải không? Hay anh sống bằng ca hát?”
Tôi đọc xong chỉ mỉm cười.

Cũng dễ hiểu thôi. Vì những gì các bạn thường thấy trên Facebook của tôi phần lớn chỉ có hai thứ: võ thuật và âm nhạc.

Võ là niềm đam mê đã đi cùng tôi từ thời còn trẻ. Âm nhạc là nơi tôi tìm một chút bình yên sau những ngày làm việc mệt mỏi. Nhưng thật ra, đó không phải là công việc chính để tôi nuôi sống gia đình.

Công việc của tôi bao nhiêu năm nay vẫn là thiết kế và xây dựng.
Tôi thường thiết kế các tiệm nail, tiệm phở, nhà hàng và làm những công trình Tenant Improvement – T.I., từ bản vẽ, permit cho đến construction.

Có những ngày, tôi ngồi trước mấy cái computer từ sáng đến tối, hết bản vẽ này đến bản vẽ khác. Một đường ống, một bức tường, một cái cửa hay một chi tiết nhỏ trên bản vẽ đôi khi cũng phải suy nghĩ và sửa đi sửa lại rất nhiều lần.

Nhìn người làm việc trong văn phòng có vẻ nhẹ nhàng, sạch sẽ. Nhưng mỗi nghề đều có cái mệt của nó. Ngồi hàng giờ trước màn hình, đầu óc lúc nào cũng suy nghĩ về công trình, code, permit, inspection, deadline… nhiều khi đến cuối ngày mới nhận ra mình đã ngồi trước computer quá lâu.

Nhưng cuộc sống của tôi cũng không phải lúc nào cũng được ngồi trong một văn phòng đẹp như trong hình.

Có những công trình khó, thiếu người hoặc gặp chuyện bất ngờ, tôi cũng xắn tay áo bước ra công trường.

Cũng quần áo bụi bặm, cũng khiêng đồ, sửa chữa, trèo lên trèo xuống. Cũng có những ngày đổ mồ hôi giữa trời nắng, có lúc dầm mưa, lạnh cóng ngoài công trường như bao nhiêu anh em thợ khác.
Việc cần làm thì mình làm.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình làm thiết kế thì không thể làm công việc chân tay. Và cũng chưa bao giờ nghĩ rằng người lao động bằng đôi tay thấp hơn người lao động bằng trí óc.

Miễn là công việc lương thiện thì đều đáng quý.
Đồng tiền kiếm được bằng kiến thức cũng đáng trân trọng. Đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi và đôi bàn tay chai sạn cũng đáng trân trọng như nhau.
Có lẽ vì đã từng đứng ở cả hai phía — lúc ngồi trước computer và lúc đứng ngoài công trường — nên tôi càng hiểu và quý những người lao động chung quanh mình hơn.

Mỗi người đều có một câu chuyện phía sau công việc của họ.
Người ta đi làm không chỉ vì tiền. Phía sau mỗi người còn có cha mẹ, vợ chồng, con cái và một mái nhà đang chờ họ trở về.

Còn võ thuật và âm nhạc, với tôi, đó là những phần rất riêng của cuộc sống.
Tôi đi làm để lo cho gia đình.
Tôi dạy võ vì thương học trò và muốn truyền lại những gì mình đã học được.
Tôi hát vì đôi khi một bài hát nói được những điều mà mình không biết diễn tả bằng lời.

Tuổi càng lớn, những điều mình mong muốn dường như càng đơn giản.
Có một gia đình bình an.
Có vài người bạn thật lòng.
Có những học trò vẫn còn nhớ đến mình.
Có một công việc lương thiện để mỗi sáng thức dậy biết mình vẫn còn có ích.
Vậy là đủ.

Có lần tôi nghe lại bài “Rồi Cũng Già” của Vũ Thành An, tự nhiên thấy thấm hơn ngày còn trẻ.
Rồi chúng ta cũng già…
Dù hôm nay mình là ai, làm nghề gì, thành công đến đâu, có bao nhiêu tiền hay được bao nhiêu người biết đến thì cuối cùng thời gian vẫn đi qua như nhau.
Những thứ mình từng cố gắng hơn thua rồi cũng trở nên nhỏ bé.
Đến một tuổi nào đó, có lẽ điều đáng quý nhất không còn là mình đã thắng được ai, mà là trên đoạn đường mình đã đi qua, còn bao nhiêu người vẫn muốn ngồi xuống uống với mình một ly cà phê và gọi mình hai tiếng “bạn bè”.

Tôi cũng không phải là người hoàn hảo.
Trong cuộc sống và công việc, chắc chắn có lúc lời nói hay hành động của tôi vô tình làm một người bạn, một đồng nghiệp hay một người thân buồn lòng. Nếu có, tôi mong mọi người hiểu và bỏ qua cho tôi.
Tôi vẫn đang học mỗi ngày — học cách lắng nghe nhiều hơn, bớt nóng hơn, biết trân trọng người bên cạnh mình hơn.
Bởi vì đến cuối cùng…
Công trình rồi cũng hoàn thành.
Tiền rồi cũng tiêu hết.
Danh tiếng rồi cũng phai.
Và chúng ta… rồi cũng già.

Chỉ mong đến ngày nhìn lại, mình có thể mỉm cười vì đã sống bằng sức lao động của chính mình, đã lo được cho gia đình, đã dành một phần cuộc đời cho những điều mình yêu quý, và quan trọng nhất là không vì những chuyện hơn thua mà đánh mất tình thân, tình bạn và những người từng thật lòng với mình.

Cuộc đời, với tôi, chỉ cần vậy thôi

Tuấn Anh
PHIM “BROKEN COUNTRY” CẢNH CÁO NHỮNG VẤN ĐỀ TẠI CANADA CÓ THỂ LÀ BÀI HỌC CHO NGƯỜI MỸ

Một phim tài liệu mới mang tên “Broken Country” đang đặt lại câu hỏi về hình ảnh Canada như một mô hình cấp tiến mà Hoa Kỳ nên noi theo. Đạo diễn người Canada Mira Metter và chồng bà, Mike Werry, đã đi khắp Canada, phỏng vấn hơn 4,500 người dân cùng hơn 70 chuyên gia chính sách để tìm hiểu các vấn đề về y tế, giá sinh hoạt, ma túy, di dân, tội phạm và chi tiêu chính phủ.

Một trong những trường hợp được đưa vào phim là một người đàn ông bị chấn thương cột sống sau khi té trên băng. Theo tài liệu của đoàn làm phim, ông phải chờ hơn 15 giờ mới gặp được bác sĩ giải phẫu. Bác sĩ sau đó nói nếu được giải phẫu trong vòng khoảng 1 giờ, ông có thể đã hồi phục hoàn toàn.

Ba năm sau, người này vẫn sống với đau đớn kinh niên và chỉ có thể đi một quãng ngắn nếu không dùng khung tập đi. Metter nói ông mất hơn 10 tháng mới được gặp chuyên viên tại một phòng khám giảm đau. Khi ông nói mức đau là 10 trên 10, ông được đề nghị Medical Assistance in Dying, gọi tắt là MAID, trong lúc ông chỉ muốn được điều trị để giảm đau.

Metter nói người đàn ông cảm thấy bị hệ thống phản bội vì ông không xem mình là một trường hợp vô vọng. Canada hợp pháp hóa MAID vào năm 2016 và chương trình này hiện chiếm một phần đáng kể trong tổng số ca tử vong tại quốc gia này.

Phim cũng đề cập đến tình trạng chờ đợi trong hệ thống y tế Canada. Một phúc trình của SecondStreet.org dựa trên dữ kiện thu thập qua luật tự do thông tin cho biết có ít nhất 23,746 trường hợp bệnh nhân chết trong lúc đang nằm trên danh sách chờ giải phẫu hoặc chẩn đoán từ ngày 1 tháng 4 năm 2024 đến ngày 31 tháng 3 năm 2025. Tổ chức này cũng lưu ý số liệu còn thiếu tại một số tỉnh bang nên con số thực tế có thể cao hơn.

Metter còn cho rằng mức gia tăng di dân tạm thời quá nhanh đã tạo áp lực lớn lên hạ tầng Canada. Bà nói trong khoảng 1 đến 2 năm, Canada tiếp nhận khoảng 2.3 triệu người trong khi dân số toàn quốc khoảng 40 triệu. Theo bà, những thành phố như Toronto không được chuẩn bị để tiếp nhận số người lớn như vậy trong thời gian ngắn.

Phim cũng xem xét chính sách ma túy của Canada, kể cả các địa điểm sử dụng ma túy có giám sát và chương trình cung cấp dụng cụ an toàn. Metter nói những chính sách này đang gây tranh luận, đặc biệt khi có những trường hợp liên quan đến thanh thiếu niên.

Sau khi phỏng vấn người dân từ nhiều vùng khác nhau, Metter nói điều nổi bật nhất là những khó khăn không giới hạn ở một khuynh hướng chính trị nào. Theo bà, nhiều người cùng than phiền về khả năng mua nhà, chi phí sinh hoạt, việc sống từ kỳ lương này đến kỳ lương kế tiếp và khó tiếp cận bác sĩ hoặc dịch vụ y tế khi cần.

“Broken Country” dự trù được chiếu giới hạn tại các rạp ở Canada và Hoa Kỳ từ ngày 18 tháng 9 năm 2026. Phim sau đó dự trù xuất hiện trên Amazon Prime vào ngày 26 tháng 10.

Nguồn: Fox News, SecondStreet.org
Phân tích và biên tập: Luan Vo
Tin Hoa Kỳ by VLKT News

Ngày giỗ của Ba

Ba rời xa tôi vào năm 1994. Đến hôm nay, năm 2026, đã tròn 32 năm.
Ba mươi hai năm… nghe thì thật dài. Đủ để một đứa trẻ trưởng thành, đủ để một thế hệ khác ra đời, đủ để nhiều chuyện của quá khứ dần chìm vào quên lãng. Vậy mà có những câu chuyện của Ba, càng lớn tuổi tôi lại càng nhớ rõ.

Ngày trước, thỉnh thoảng Ba kể cho tôi nghe về cuộc đời quân ngũ. Có những câu chuyện vui, có những chuyện Ba chỉ kể vài câu rồi im lặng. Khi ấy tôi còn trẻ, nghe chuyện của Ba như nghe chuyện của một thời xa xưa. Mãi sau này tôi mới hiểu rằng phía sau những câu nói bình thản ấy là cả một đoạn đời đầy chiến tranh, mất mát và những biến động mà thế hệ chúng tôi khó lòng cảm nhận hết.

Trong những câu chuyện ấy, có một chuyện tôi nhớ mãi.
Đó là mùa xuân năm 1979, ở Hoàng Liên Sơn.
Sau biến cố năm 1975, Ba bị đưa đi “học tập cải tạo”. Những chuyến đi cứ đưa Ba ngày một xa quê nhà, rồi cuối cùng ra tận vùng núi phía Bắc, gần biên giới Việt–Trung.
Ba kể rằng một đêm nọ, giữa núi rừng im vắng, từ rất xa bỗng vọng lại những tiếng nổ:
Đùng… đùng… đùng…
Lúc đầu chẳng ai biết chuyện gì xảy ra.
Những người trong trại nhìn nhau. Tiếng súng, tiếng pháo cứ vọng về từ phía biên giới, lúc xa, lúc gần.
Rồi không biết ai nói trước:
— Hay là người Mỹ quay trở lại?
Một ý nghĩ gần như không tưởng.
Nhưng Ba kể, lúc ấy nhiều người lại âm thầm vui trong bụng. Những con người đã sống nhiều năm sau hàng rào trại cải tạo chỉ cần nghe một biến động lớn bên ngoài cũng đủ để trong lòng lóe lên một chút hy vọng.
Nhưng có một điều khiến mọi người bắt đầu cảm thấy bất an.
Thường ngày cán bộ trong trại khá đông. Vậy mà tối hôm ấy gần như tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại vài người canh giữ phía trước.
Không ai giải thích.

Đêm đó, chẳng mấy người ngủ được.
Sáng hôm sau, tiếng súng dường như càng gần.
Đến khoảng trưa, một cán bộ trẻ bước vào. Gương mặt anh ta căng thẳng. Anh nói nhanh với mọi người rằng quân Trung Quốc đã đánh qua biên giới và tình hình đang rất nguy cấp. Theo thông báo lúc đó, họ có thể tiến đến khu vực này chỉ trong vài giờ.
Rồi anh nói:
— Các anh thu xếp đồ đạc. Phải rời khỏi đây ngay.
Cả trại xôn xao.
Hơn hai trăm con người bắt đầu gom những tài sản ít ỏi của mình. Thực ra chẳng có gì nhiều: vài bộ quần áo, một ít lương khô và chút nước uống.
Trong lúc mọi người đang chuẩn bị, có người ghé tai hỏi:
— Bây giờ họ chỉ còn có hai người, mình hơn hai trăm người. Hay là mình trốn?
Một người khác im lặng một lúc rồi hỏi lại:
— Trốn đi đâu? Bên này là Việt Nam, bên kia là Trung Quốc. Chẳng lẽ chạy sang Trung Quốc?
Mọi người nhìn nhau.
Không ai nói thêm.
Khoảng nửa giờ sau, đoàn người lên đường.
Ba bảo đó có lẽ là một trong những ngày kỳ lạ nhất của những năm tháng tù đày.
Hơn hai trăm người tù đi giữa núi rừng mà gần như không có ai canh giữ.
Không còn những hàng rào trước mặt.
Không còn những người lính kè sát hai bên.
Chỉ có vài cán bộ đi trước dẫn đường.
Và cũng chẳng ai bỏ chạy.
Mọi người cứ thế lặng lẽ đi theo nhau, băng rừng, vượt suối, mang theo chút đồ đạc trên vai. Phía sau, những tiếng nổ vẫn vọng tới, dường như mỗi lúc một gần.
Đi được khoảng một giờ, đoàn người đến một trạm dừng chân.
Và chính tại nơi ấy, Ba nhìn thấy một cảnh tượng mà nhiều năm sau ông vẫn còn nhớ.

Từ phía biên giới, thương binh liên tục được chuyển về.
Người nằm trên cáng. Người đầu quấn băng. Người mình đầy máu. Có người bị thương rất nặng. Và cũng có những người khi đưa về đã không còn sống.
Khung cảnh hỗn loạn.
Những người tù đứng nhìn.
Rồi một chuyện xảy ra.
Không ai bảo ai.
Trong số những người bị đưa đi cải tạo có những người trước năm 1975 từng là bác sĩ, y tá hoặc làm trong ngành y.
Thấy thương binh được đưa về quá nhiều mà người cứu chữa lại quá ít, một vài người lập tức đặt hành lý xuống, xắn tay áo bước tới.
Một người nói:
— Cho chúng tôi dụng cụ. Chúng tôi biết làm. Để chúng tôi phụ cứu người.
Và họ bắt đầu làm việc.
Người băng bó.
Người cầm máu.
Người chăm sóc những thương binh vừa được chuyển từ phía trước về.
Những bàn tay của những người đang mang thân phận “tù cải tạo”, trong giờ phút ấy, lại đang cứu chữa cho những người thuộc phía đang giam giữ mình.
Có cán bộ ngạc nhiên hỏi:
— Các anh là ai?
Khi biết họ là những tù nhân được di chuyển từ trại Hoàng Liên Sơn, người cán bộ im lặng.

Ba kể đến đoạn này thường chậm lại.
Có lẽ chính trong khoảnh khắc ấy, Ba đã nhìn thấy một điều mà chiến tranh và chính trị đôi khi khiến con người quên mất.
Hôm qua có thể người này thuộc bên này, người kia thuộc bên kia.
Có thể họ từng mặc những bộ quân phục khác nhau.
Có thể lịch sử đã đặt họ ở hai phía.
Nhưng khi một con người đang nằm trước mặt mình, máu đang chảy và sự sống chỉ còn tính bằng phút, chẳng ai còn hỏi:
Anh thuộc bên nào?
Người biết cứu người thì cứu.
Người có sức thì khiêng cáng.
Người có thuốc thì đưa thuốc.
Bởi cuối cùng, họ vẫn nói cùng một tiếng nói.
Vẫn cùng một dòng máu Việt Nam.

Sau đó đoàn người lại tiếp tục lên đường. Họ đi thêm nhiều giờ, đưa cả những thương binh vào sâu hơn trong nội địa rồi được chuyển đến một trại khác.
Điều kiện lúc ấy vô cùng thiếu thốn. Cán bộ nói với mọi người rằng đang trong thời chiến, lương thực và phương tiện đều khó khăn, mỗi người phải cố gắng tự lo cho mình nhiều hơn.
Không ai than phiền.
Bởi lúc ấy, phía sau họ vẫn còn tiếng súng.

Rồi thời gian trôi qua.
Cuộc chiến biên giới dần lắng xuống. Vài tuần sau, Ba và những người tù được đưa qua trại ở Hà Nam Ninh
Và cuộc sống “học tập cải tạo” lại tiếp tục.
Dường như những ngày đặc biệt ấy chưa từng xảy ra.
Nhưng Ba thì không quên.
Nhiều năm sau, khi đã trở về với gia đình, Ba vẫn kể lại câu chuyện ấy cho tôi nghe.

Ngày ấy tôi nghe chuyện chỉ thấy lạ.
Bây giờ, khi chính mình đã đi qua hơn nửa cuộc đời, tôi mới hiểu tại sao Ba nhớ câu chuyện ấy đến vậy.
Ba không kể để nói ai thắng, ai thua.
Ba cũng không kể để nuôi thêm hận thù.
Có lẽ Ba chỉ muốn những đứa con của mình hiểu rằng lịch sử đôi khi đặt con người vào những hoàn cảnh rất nghiệt ngã, nhưng ngay giữa những hoàn cảnh ấy, lòng nhân ái vẫn có thể tồn tại.

Rồi năm 1994, Ba ra đi.
Tôi không ngờ lần chia tay ấy lại là lần chia tay mãi mãi.
Hôm nay là năm 2026.
Ba đã xa tôi 32 năm.
Ba mươi hai mùa giỗ đã đi qua.
Người con ngày nào ngồi nghe Ba kể chuyện giờ cũng đã lớn tuổi. Nhiều chi tiết của cuộc đời có thể đã phai mờ theo năm tháng, nhưng kỳ lạ thay, giọng nói của Ba trong những câu chuyện cũ vẫn còn đâu đó trong ký ức tôi.
Có những lúc tôi tự hỏi:
Giá như ngày ấy mình lớn hơn một chút…
Giá như mình chịu khó ngồi bên Ba lâu hơn một chút…
Giá như mình hỏi Ba thêm vài câu nữa về cuộc đời của Ba…
Nhưng thời gian không bao giờ quay trở lại.
Người kể chuyện năm xưa đã không còn.
Vì vậy hôm nay, trong ngày giỗ Ba, tôi ngồi viết lại câu chuyện này.
Không phải với tư cách một nhà viết sử.
Tôi chỉ là một người con đang cố gắng ghi lại câu chuyện mà cha mình đã từng kể, trước khi năm tháng làm cho những ký ức ấy phai đi.
Tôi muốn sau này con cháu trong gia đình khi đọc lại sẽ biết rằng ông của chúng đã từng sống trong một thời đại như thế.
Ông từng là một người lính.
Ông từng đi qua chiến tranh.
Ông từng trở thành người tù của một thời cuộc.
Và giữa núi rừng Hoàng Liên Sơn năm 1979, ông đã chứng kiến một khoảnh khắc rất đặc biệt: những con người từng đứng ở hai phía của lịch sử đã cùng đưa tay cứu lấy nhau khi đất nước lại đứng trước chiến tranh.
1994 – 2026.
Ba mươi hai năm Ba đã đi xa.
Nhưng hôm nay, khi tôi viết những dòng này, tôi có cảm giác Ba vẫn đang ngồi đâu đó bên cạnh, chậm rãi kể lại câu chuyện năm xưa…
Và tôi vẫn là người con ngồi im lặng nghe Ba kể.
Kính nhớ Ba trong ngày giỗ.
Ba đã đi xa 32 năm, nhưng câu chuyện của Ba vẫn còn ở lại.
Con viết lại hôm nay như thắp cho Ba một nén hương bằng ký ức — để những điều Ba từng trải qua không mất đi cùng năm tháng

Tuan Anh Tran

NGƯỜI ĐÀN BÀ TỒI TỆ

(Mavridika de Monbazon)

*
Lina là một phụ nữ tồi tệ.
Rất tồi tệ, tồi và tệ đến mức người ta nhìn vào mà thấy thương cho cô.
Tất cả mọi người đều cố gắng làm cho cô hiểu một điều: cô là một kẻ tồi tệ.
Tồi tệ, mà lại còn bất hạnh nữa chứ.
Đương nhiên rồi, chồng thì không có, con trai đã lớn và sống riêng.
Lina cô đơn một mình, chẳng ai cần đến.

Sáng thứ Hai đến công ty, mọi người ai nấy đều khoe khoang với nhau xem mình đã giặt giũ, dọn dẹp suốt hai ngày cuối tuần ra sao.
Người thì cày ướt lưng ở trang trại, người thì cặm cụi sên mứt.
Chỉ có Lina là im lặng. Mà cô biết nói gì cơ chứ? Cô chẳng có gì để nói cả: chồng không có, con thì đã lớn, nên đành "im như thóc ngâm".
Hôm nay cô xin về sớm. Mọi người đều biết một tháng cô xin về sớm vài lần như thế.
Họ lắc đầu lắc óc vẻ lên án, ai cũng thừa biết cô đi đâu: lại đi hẹn hò với đám nhân tình đông đúc của cô chứ đâu.
Mọi người ở cơ quan đều tin chắc rằng Lina có cả đàn nhân tình, bởi vì cô ấy tồi tệ đến thế cơ mà.
Lina tồi tệ lắm, thật đấy.
Còn họ thì mới là những người phụ nữ tốt đẹp: toàn là các quý bà đã lập gia đình, lúc nào cũng bận rộn công việc. Chỉ có Lina là tồi tệ.

— Lina này — mẹ cô nói, — sao con lại ra nông nỗi này hả con?
— Ra làm sao cơ mẹ?
— Thì cuộc sống chẳng đâu vào đâu cả. Ít ra con cũng phải kiếm lấy một gã đàn ông nào đó chứ, trời ơi con gái. Vẫn chưa muộn để sinh đứa thứ hai đâu, dạo này ngoài bốn mươi người ta vẫn đẻ đầy ra đấy.
— Mẹ ơi, con cần một gã đàn ông vớ vẩn để làm gì? Mà con cần đứa con thứ hai với gã đàn ông vớ vẩn đó để làm gì cơ chứ? — Lina thành thực ngạc nhiên. — Để làm gì hả mẹ? Con có con trai rồi, với con thì Lyoshka là quá đủ rồi... Còn một ông chồng vớ vẩn, như cách mẹ gọi ấy, thì con cần để làm gì? Con biết làm gì với ông ta? Mà con có Oleg rồi còn gì.
— Lina! — Mẹ cô thốt lên đầy giận dỗi. — Lina, tỉnh lại đi con! Oleg không phải là người đàn ông của con!
— Sao lại không phải của con? Của con quá đi chứ, — Lina bật cười. — Mỗi tuần mời con đi hẹn hò một lần, tặng quà cáp, hỗ trợ tiền đi du lịch, không làm phiền đầu óc con, không bắt con về nhà mẹ anh ta lau cửa kính hay dọn dẹp nhà cửa, không bắt giặt quần lót tất chân, không đòi hỏi cơm nước, không bắt gánh vác rắc rối, cũng chẳng nằm ườn ra ghế sofa làm chật nhà. Đúng là phước lành.
— Dĩ nhiên là phước lành rồi, vì tất cả những thứ đó người vợ tội nghiệp của nó phải gánh hết!
— Thế mẹ muốn tất cả những thứ đó trút lên đầu con chắc?
Thôi xin mẹ, cho con xin hai chữ bình yên. Con đã ngoài bốn mươi tuổi rồi, con đã hai lần — con nhắc lại nhé, hai lần — lấy chồng, và con đã phải vắt chân lên cổ mà chạy trốn khỏi cái thứ "hạnh phúc" ấy đấy.

Người chồng đầu tiên của con, bố của Lyoshka ấy, nếu mẹ chưa quên: Chẳng phải theo lời thúc giục của mẹ, con vừa chạm ngưỡng mười tám đã phải vội vàng nâng khăn sửa túi cho ông ta sao? Mẹ bảo ông ta lớn tuổi hơn thì thông minh hơn, đứng đắn hơn, yêu thương tôn trọng con, lại còn giàu có nữa, đúng không mẹ?
Cả năm năm trời, năm năm trời con sống như trong trại giam: học không được học, giao du với bạn bè cũng không, đến việc chăm sóc Lyoshka con cũng chẳng được tự làm. Mẹ chồng bảo con còn trẻ, làm gì cũng hỏng, chỉ việc còng lưng ra phục vụ ông ta và mẹ ông ta thôi.

À, nhưng bù lại thì con được đeo vàng đeo bạc đầy người nhỉ, đúng rồi đấy.
Thế rồi mỗi tháng một lần, ông ta dắt con ra ngoài như dắt một con thú cưng, để khoe với thiên hạ rằng: Đấy nhìn xem, vợ tôi trẻ thế này nhưng ngoan ngoãn biết điều ra sao, chứ không phải như mấy cô búp bê của các ông.
Thế nhưng chính ông ta thì lại chẳng chê mấy cô búp bê đó, vẫn lén lút đi tìm...
Đến khi con bỏ chạy và nộp đơn ly hôn — cảm ơn bà nội yêu quý đã giúp đỡ con — thì ông ta đòi lại bằng sạch, đến cái quần lót cũng đòi trả lại...

Lần thứ hai con lấy chồng là vì tình yêu. Hồi đó con vừa đi học vừa đi làm, mẹ nhớ không?
Ban ngày con đi học như điên như dại, cố gỡ gạc lại những cơ hội đã bị tước đoạt, còn buổi tối thì đi làm để không trở thành kẻ ăn bám bố mẹ...
— Lina! Sao con lại nói thế? Có bao giờ mẹ trách móc con câu nào chưa? Có bao giờ mẹ tiếc miếng ăn, bát súp với con gái và cháu ngoại của mẹ chưa?
— Mẹ thì không... Nhưng ngoài mẹ ra thì còn có người khác nữa... Có cái người lúc nào cũng sợ con sẽ leo lên cái cổ vững chãi của mẹ mà ngồi chễm chệ trên đó cùng với đứa con.
— Con đang nói ai đấy?
— Bố chứ ai nữa. Rồi còn cậu em Nikitushka, đứa con cưng bé bỏng, lúc đó chẳng chịu làm ăn gì. Mà việc gì phải làm? Vì đã có mẹ rồi...
Mẹ cày ải hai đầu công việc, chạy về đến nhà lại phải tạt qua cửa hàng, vì ở nhà có mấy con chim non đang đói cồn cào: một đứa thì nằm ườn trên sofa, một đứa thì dán mắt vào máy tính...
Mẹ nấu nướng, dọn dẹp, giặt giũ...
Thế nên con mới vì một "tình yêu vĩ đại" mà vội vã tái hôn, chứ sống thiếu tình yêu sao nổi.

Rồi cuộc đời con có gì thay đổi không?
Chẳng có gì cả. Chỉ có thêm phiền phức. Đang từ Lina - Angelina biến thành Lina - kẻ-nợ-cả-thế-giới.
Người chồng yêu quý thì nằm ườn trên sofa, Lina thì đi làm, xong việc lại tất tả chạy đến nhà trẻ đón con — con riêng của Lina mà, làm sao dám làm phiền người đàn ông, đó đâu phải giọt máu của anh ta. Mà cho dù có là con anh ta đi nữa thì đó cũng chẳng phải việc của đàn ông, chồng đi làm về mệt lắm rồi.
Chạy xôn xao về nhà, trên đường ghé qua chợ, một mình thồ tất cả: đứa con, đống đồ ăn. Xe máy ô tô thì con làm gì có.
Mà cần gì chứ? Rõ ràng là chồng cần xe hơn rồi, lẽ nào anh ấy lại phải đi làm bằng xe điện? "Người phụ nữ nào mà chẳng sống như thế, mệt mỏi cái gì mà mệt? Thế ai nấu cơm chiều?"

Nấu nướng xong, dọn ra bàn, đút cho ăn, giặt giũ, là lượt, rồi lại phải vào hầu hạ chiều chuộng chồng, kẻo không may ông chồng không nhận đủ sự ấm áp và chiều chuộng thì lại đi tơ tưởng bên ngoài mất, cái "báu vật" ấy mà...

Thiếu tiền ư? "Thì tại con riêng của cô tốn kém chứ sao, giá mà cô đẻ cho tôi một đứa con ruột, một đứa con nối dỗi tông đường thì lại là chuyện khác, có khi tôi còn ráng phấn đấu, chứ thế này thì xin lỗi nhé, đi tìm gã khờ khác mà đào mỏ để nuôi cô với cái thứ 'măng non' của cô đi."
"Xin lỗi nhé, cô chọn nhầm đối tượng rồi..."
"Cái gì mà không cho tiền sửa xe? Xe của cô thì sao? Chúng mình là gia đình cơ mà!"
"Cô lại đi so sánh rồi, cô làm ra bao nhiêu tiền mà chẳng phải vất vả gì, còn tôi làm ra bao nhiêu."
"Số cô thế là may mắn lắm rồi đấy..."
"Ý cô là sao, cô muốn ly hôn ư?"
"Ôi dào, biến đi! Đèo bòng thêm đứa con thì ai mà thèm lấy cô nữa, ha ha ha!"

Đấy mẹ xem, con đi lấy chồng là như thế đấy. Con từng ở với người kiếm nhiều tiền hơn con, rồi lại ở với người kiếm ít tiền hơn con. Rốt cuộc chẳng khác gì nhau.
Ai cũng thấy tốt, chỉ trừ con là thấy tồi tệ thôi mẹ ạ.

— Lina này, người ta ai chẳng sống như thế, sao con lại thế hả con...
— Thì kệ người ta sống thế nào thì sống, mẹ! Còn con thì không, con không muốn.
— Thế thứ Bảy vừa rồi con làm những gì?
— Ààà... Nikita với Ma-sha vứt hai đứa Olechka và Vanka sang cho vợ chồng mẹ. Mẹ dắt chúng nó đi chơi, rán bánh kếp, mà cũng chẳng làm gì mấy, chỉ lau bụi, hút bụi, lau nhà, giặt đồ, tối dỗ bọn trẻ ngủ, dọn cơm cho bố ăn, rồi ngồi là quần áo. Đến hơn 12 giờ đêm mới được ngả lưng.
Sáng ra bọn trẻ dậy sớm quá, lại đòi ăn bánh kếp, thế là bà lại phải lao vào bếp rán bánh. Rồi Nikita với Ma-sha sang, mẹ lại rán gà, làm salad, nướng pizza. Ăn tối xong tiễn chúng nó về, mẹ lại dọn dẹp một lúc. Đến 11 giờ đêm mệt phờ người, ngã gục xuống sofa ngủ thiếp đi. Đêm thức giấc là do bố gọi dậy bảo vào giường mà nằm...
— Mẹ ơi, con chẳng nhớ là có bao giờ mẹ nhiệt tình chăm sóc Lyoshka như thế cả? Con cũng chẳng nhớ có bao giờ con vứt con cho mẹ rồi vắt chân lên cổ chạy đi chơi như thế đâu?
— Lina, hồi đó con tự lập lắm, còn tụi nó bây giờ... ôi, mẹ chẳng biết nói sao nữa...
— Mẹ có muốn con kể cho mẹ nghe con đã trải qua hai ngày cuối tuần vừa rồi thế nào không? Tối thứ Sáu Lyoshka gọi điện hỏi con có nhận chăm chú mèo Timokha cuối tuần không, vì tụi nó muốn đi leo núi.
Tất nhiên là con nhận rồi, sao lại không chứ?
Timokha là thú cưng của Marina, bạn gái Lyoshka. Đúng rồi mẹ ạ, nếu mẹ không quá bận rộn với Nikita và gia đình nó thì có lẽ mẹ đã biết cháu ngoại lớn của mẹ đang làm gì rồi.
Thế là buổi tối, con trai và bạn gái mang con mèo sang, mua cho con cái pizza rồi dắt nhau đi.
Con thì đánh một bữa pizza ngon lành đêm muộn rồi lăn ra xem phim truyền hình. Vì sáng thứ Bảy con đâu có phải giật mình thức dậy sớm làm gì.
Sáng ra con thong thả dậy, cho Timokha ăn, pha ly cà phê, lau qua bụi, vứt vài bộ đồ vào máy giặt rồi gọi cho mẹ, định rủ mẹ đi bảo tàng hoặc ngồi cà phê tán chuyện.
Bố nghe máy, bảo mẹ đang bận, tay mẹ đang ướt vì dọn rửa cái gì đó.
Bố mắng con là đồ ăn bám, bảo mẹ thì đang đổ mồ hôi hột chăm cháu, còn con thì như bà hoàng, rảnh rỗi đi dạo bảo tàng.
Con định bụng tủi thân, nhưng rồi lại nghĩ lại: Tủi thân làm gì cơ chứ? Bố thì lúc nào chẳng đúng.

Thế là con tự đi bảo tàng. Mẹ biết không, ở đó đang triển lãm tranh của họa sĩ mà mẹ thích nhất đấy, con vẫn nhớ ngày xưa mẹ mê tranh của ông ấy thế nào.
Xem xong con ngồi quán cà phê, đi lượn quanh mấy cửa hàng, nhớ ra Timokha nên về nhà. Mèo ta vẫn đang ngủ ngon lành.
Chẳng muốn đi đâu nữa, con lại lăn ra sofa xem phim.
Chủ nhật, con với Timokha ngủ nướng đến tận 11 giờ. Con định gọi rủ mẹ đi đi thuyền trên sông, nhưng Ma-sha lại nghe máy, mồm đầy thức ăn bảo mẹ đang bận, chắc lúc đó mẹ lại đang rửa bát hoặc dọn bàn ăn.
Tối đến, Oleg gọi điện mời con đi nhà hàng. Mẹ biết đấy, con đi luôn, việc gì con phải từ chối cơ chứ?
Con là một người phụ nữ tự do. Con chẳng buồn hỏi thăm chi tiết xem vợ anh ta dạo này thế nào, mối quan hệ giữa hai người họ ra sao. Chúng con không nói về chuyện đó. Anh ta không làm phiền con bằng rắc rối của anh ta, con cũng chẳng đem rắc rối của con ra làm phiền anh ta.
Con đã có một buổi tối tuyệt vời rồi về nhà ngủ. Sáng thứ Hai tinh thần thoải mái, tràn đầy năng lượng đi làm.

Con cũng từng thử hẹn hò với những gã đàn ông độc thân rồi mẹ ạ.
Đúng là một cơn ác mộng.
Một là mấy gã trai trẻ vắt mũi chưa sạch đi tìm "mẹ nuôi", hai là mấy ông ly hôn mang tâm lý hận đời, bị vợ một, vợ hai, thậm chí vợ ba bỏ, đèo bòng thêm một đống con riêng.

Sao mẹ lại nhìn con như thế?
Thế giới thay đổi rồi mẹ hiểu không.
Có một gã từng tuyên bố với con rằng con có nghĩa vụ phải chấp nhận các con riêng của anh ta, mẹ hiểu không, "nghĩa vụ" đấy! Vì con là phụ nữ, mà phụ nữ thì nghiễm nhiên sinh ra đã có tình mẫu tử bao la với mọi đứa trẻ trên đời.
Anh ta ngoài tiền chu cấp cho con thì sẽ nuôi cả cô vợ cũ nữa, vì dù sao cô ta cũng là mẹ của các con anh ta.
Còn chúng con thì sẽ sống dựa vào tiền lương của con, bởi vì phần lương còn lại của anh ta sẽ dành cho sở thích cá nhân — anh ta thích đi câu cá.
Đổi lại, anh ta sẽ cho con ăn cá ngon.
Đến khi con hỏi liệu anh ta có giúp đỡ nuôi con trai con không, thì anh ta đùng đùng nổi giận, bảo Lyoshka có bố nó rồi, để bố nó tự mà nuôi.
Công bằng không mẹ?
Quá công bằng luôn! Thế nên con mới cho gã lên đường gấp. Vì ngoài bố nó ra, Lyoshka còn có mẹ, và người đó là con.
Đương nhiên sau đó con trở thành một kẻ tồi tệ, nhỏ mọn, ích kỷ, tính toán và xảo quyệt. Muốn bắt một người đàn ông tội nghiệp phải gánh đứa con riêng của mình để sống sung sướng...

Vì thế đấy mẹ ạ, con mới quen Oleg.
Vâng, trong mắt mọi người con là kẻ tồi tệ, nhưng con chẳng việc gì phải thấy xấu hổ vì mình sống như thế cả.
Con chỉ thấy đau lòng và đắng chát khi thấy mẹ phải sống như thế thôi. Cho nên con mới cố gắng kéo mẹ ra khỏi cái nhà đó dù chỉ một chút, như hôm nay chẳng hạn, con đã nói dối bố và mẹ rằng con cần sự giúp đỡ.
Mẹ ơi, con vẫn sống rất tốt. Còn bây giờ, hai mẹ con mình sẽ đi chăm sóc bản thân. Mẹ sẽ dành thời gian này cho chính mẹ, cùng với con — con gái của mẹ.
— Con phát điên rồi hả Lina, thế còn bố con thì sao?
— Bố làm sao cơ mẹ? Bố bị ốm à?
— Không, nhưng mà... đến giờ cơm trưa rồi...
— Mẹ đừng nói với con là mẹ chưa nấu sẵn cơm trưa đấy nhé.
— Nhưng phải hâm nóng lại chứ, rồi còn Nikita nữa...
— Mẹ! Con sẽ dỗi thật đấy... Con biết con là đứa tồi tệ rồi, nhưng hôm nay hãy để con làm một người con ngoan, đi thư giãn với con đi... Con xin mẹ đấy...

Sáng thứ Hai ở cơ quan, mấy chị em phụ nữ lại rôm rả chia sẻ xem họ đã "mệt mỏi vì nghỉ ngơi" như thế nào.
Chỉ có Lina là mỉm cười tinh nghịch. Ai cũng biết Lina là một kẻ tồi tệ. Cô bước đi với dáng vẻ uyển chuyển như đang nhảy múa, miệng mỉm cười vì một điều gì đó mà chỉ riêng mình cô biết.
Mà ai chẳng đoán được trong đầu cái cô Lina này đang nghĩ gì: Dĩ nhiên là toàn những điều tồi tệ rồi.

*
(LĐH * st & dịch)


Tin Việt Nam

SpaceX Starlink mới chính thức trao tặng 254 bộ thiết bị Internet vệ tinh cho 13 tỉnh, thành phố tại Việt Nam và do Cục Viễn thông (Bộ Thông tin và Truyền thông) tiếp nhận

Đây là đợt phân bổ đầu tiên nằm trong cam kết yểm trợ tổng cộng 1.000 bộ thiết bị từ tập đoàn SpaceX nhằm xóa các vùng không có hoặc ít sóng viễn thông đến được.

Các thiết bị thuộc dòng Starlink Standard 4X, cung cấp tốc độ truy cập tối đa lên tới 400 Mbps.

Mỗi khu vực được lắp đặt sẽ nhận một bộ thiết bị kèm theo gói dịch vụ truyền dẫn truyền dữ liệu hoàn toàn miễn phí trong vòng 6 tháng.

Theo đó, Starlink sẽ phục vụ kết nối Internet thiết yếu cho các thôn bản vùng sâu vùng xa, trường học, trạm y tế công lập và các trụ sơ cơ quan hành chính nhà nước đang gặp tình trạng sóng yếu hoặc chưa có sóng.

Số thiết bị này đã được chuyển giao cho Sở Khoa học và Công nghệ của 13 địa phương gồm: Cao Bằng, Điện Biên, Lai Châu, Lạng Sơn, Lào Cai, Sơn La, Thái Nguyên, Tuyên Quang; Đà Nẵng, Huế, Nghệ An, Thanh Hóa và Gia Lai.

*Như vậy đây là một việc thiện nguyện, nghĩa là SpaceX trao tặng hoàn toàn miễn phí. Nhưng tờ báo Thương hiệu và Công luận ở Việt Nam lại viết: "Cục Viễn thông phối hợp cùng đối tác vừa tiến hành chuyển giao đợt đầu 254 bộ thiết bị đầu cuối Internet vệ tinh Starlink...", cứ như cái "đối tác" kia chỉ là được "phối hợp" (hình 2)

FB Uyen Vu




Công trình khổng lồ trị giá trên $2.5 tỷ đô ở Sihanoukville, Cambodia đang ngon trớn xây dựng với bao "hồ hởi, phấn khởi" bỗng dưng đìu hiu vắng vẻ

Đây là dự án phức hợp khổng lồ Peninsula Bay (hợp tác chiến lược giữa Luxury Business Group - LBG, MAD và Peninsula Bay Investment) có tổng vốn đầu tư ước tính khoảng trên $2.5 tỷ đô. Dự án tọa lạc tại dải đất ven biển nằm giữa bãi biển Sokha và Ochheuteal thuộc thành phố Sihanoukville, Cambodia.

Khu phức hợp giải trí này gồm khách sạn chọc trời Peninsula Hotel & Resort cao 157.5m và các khu penthouse cao cấp, tòa nhà văn phòng và khu thương mại rộng lớn mênh mông.

Dự án tạo ra từ 5.000 đến 10.000 việc làm cho công nhân và người lao động tại tỉnh Preah Sihanouk. Nhiều người dân kỳ vọng dự án khổng lồ và xa xỉ rộng 160.000 m² này sẽ giúp phục hồi nền kinh tế du lịch và nâng tầm quốc tế cho thành phố.

Nhưng như lời một công nhân xây dựng (trong video) nói mấy tháng trở nên im ắng một cách bất thường, không còn cảnh những cần trục hoạt động hay hàng trăm công nhân làm việc tấp nập như vài tháng trước.

Nhiều người bày tỏ sự lo lắng rằng Peninsula Bay có thể sẽ đi vào "vết xe đổ" của hàng trăm tòa nhà bỏ hoang (ghost buildings) tại Sihanoukville từ làn sóng bong bóng bất động sản trước đây.

Nhưng rõ thấy nhất đây là hậu quả của các chiến dịch truy quét các trung tâm lừa đảo, vốn hoạt động công khai và rầm rộ tại Sihanoukville nhiều năm qua. Dòng tiền từ các hoạt động kinh tế ngầm như lừa đảo online, bài bạc, buôn người, ma tuý, mại dâm... đang eo hẹp khiến các nhà đầu tư phải suy nghĩ lại... (ảnh là bản vẽ để thu hút đầu tư)

FB Uyen Vu

Tin Canada

Phòng bào chế fentanyl lớn nhất Canada từng bị phát hiện chứa lượng ma túy đủ để giết chết gấp đôi toàn bộ dân số nước này. Nhưng gần hai năm trôi qua, vẫn chưa có ai bị buộc tội trực tiếp điều hành cơ sở này.

Cảnh sát Hoàng gia Canada (RCMP) đã đột kích địa điểm này tại Falkland, British Columbia từ tháng 10 năm 2024, thu giữ 54 kg fentanyl, 390 kg ma túy đá (meth), 89 khẩu súng và $500.000 đô tiền mặt, qua đó ngăn chặn khoản lợi nhuận ước tính lên tới $485 triệu đô của đường dây này.

Cảnh sát mô tả đây là "siêu phòng bào chế" tinh vi nhất từng được phát giác tại Canada, sử dụng quy trình sản xuất theo kiểu các băng đảng ma túy Mexico và các hóa chất tiền chất do Trung Quốc cung cấp.

Người duy nhất bị buộc tội tính đến nay mới nhận tội vào đầu tháng 9 này, nhưng chỉ bị cáo buộc hành vi xuất cảng ma túy đá sang Philippines. Thỏa thuận nhận tội của người này hoàn toàn không đề cập đến chính phòng bào chế, số lượng fentanyl hay hoạt động sản xuất thực tế tại đó.

Diễn biến tiếp theo liên quan đến phòng bào chế này lại rơi vào im lặng. Các nguồn tin từ Mỹ cho biết Cơ quan Phòng chống Ma túy Hoa Kỳ (DEA) từng cảnh báo về các lô hàng tiền chất từ ​​Trung Quốc gửi cho một nhà nhập cảng ở khu vực Vancouver vào năm 2022 và đề nghị phối hợp điều tra vụ việc.

Tuy nhiên, RCMP được cho là đã từ chối. Nhà nhập cảng này sau đó đã bị Bộ Tài chính Mỹ trừng phạt vào năm 2023 do cáo buộc có liên hệ với các nhà cung cấp tiền chất fentanyl từ Trung Quốc.

Khi RCMP cuối cùng cũng thông báo cho các cơ quan chức năng Mỹ vào giữa năm 2025, họ mở đầu bằng tuyên bố rằng đây "không phải là một cuộc thảo luận cởi mở", mà chỉ là việc cung cấp thông tin một chiều chứ không phải sự hợp tác thực sự. Một cựu quan chức DEA đã gọi toàn bộ cách giải quyết vụ này là một "thảm họa lớn".

Gần hai năm sau khi thu giữ lượng fentanyl đủ để giết chết cả một quốc gia đến hai lần, nhưng tại sao những kẻ thực sự điều hành phòng bào chế này vẫn chưa bị nêu tên hay buộc tội?

FB Uyen vu

Blog Archive