Saturday, May 16, 2026

...Nếu bạn đang mang trong lòng giấc mơ bỏ phố về Đà Lạt...

Mình không nói “bỏ phố về quê”, vì mỗi vùng đất sẽ có một nhịp sống khác nhau, và mình chưa đủ trải nghiệm để nói thay tất cả. Mình chỉ muốn kể thật về Đà Lạt …. nơi mình đã sống và làm việc suốt 5 năm qua, ( mình làm f&b, farm) với đủ những ngày nắng đẹp, mộng mơ… và cả những ngày chông chênh đến nghẹt thở.

Rất nhiều người nhìn Đà Lạt qua những video mình đăng vài phút một căn nhà gỗ nhỏ, ly cà phê nóng, buổi sáng có sương, chiều mưa lất phất, tối đốt lò sưởi.

Nhưng cuộc sống thật thì dài hơn một chiếc reel rất nhiều.

Nếu bạn đang có ý định về đây sống, hãy chuẩn bị tinh thần cho những điều này:

1. Thu nhập ở Đà Lạt khắc nghiệt hơn bạn tưởng.

Đà Lạt đẹp thật, nhưng để sống được ở đây không hề dễ.
Đây không phải nơi cứ mở quán là đông khách, cứ làm homestay là kín phòng, cứ trồng cây là có lời. Mình đã chứng kiến các bạn trẻ hoạc các nhà đầu tư lớn mở rồi lại đóng, rất nhanh chóng.

Chi phí vận hành ở Đà Lạt những năm gần đây tăng rất nhanh:

- Tiền đất tăng
- Nhân công tăng
- Vật liệu tăng
- Chi phí vận chuyển cao
- Mùa thấp điểm kéo dài

Có những tháng khách du lịch rất đông, nhưng cũng có những tháng vắng đến mức quán mở cả ngày chỉ vài bàn khách.

Nhiều người mang hết tiền tích góp về Đà Lạt mở quán cà phê vì nghĩ nơi này “dễ làm du lịch”, nhưng thực tế cạnh tranh cực kỳ khốc liệt.

Mỗi tuần đều có quán mới mở.
Mỗi tháng lại có một nơi đẹp hơn, đầu tư mạnh hơn, truyền thông tốt hơn.
Ở đây, nếu không có nội lực tài chính đủ lâu, bạn rất dễ kiệt sức trước khi kịp ổn định.

2. Mua đất ở Đà Lạt rất dễ mắc sai lầm và mông lung.

Đây là điều mình thấy nhiều người chủ quan nhất.
Một mảnh đất nhìn bằng cảm xúc rất khác với việc sống thật trên đó.
Bạn thấy một quả đồi đẹp, view thông, sáng có mây… nhưng có thể:

- Mùa mưa đường sạt lở
- Xe không lên được
- Điện yếu
- Nước thiếu
- Không xin được giấy phép
- Quy hoạch treo
- Pháp lý không rõ ràng mông lung

Mình biết có những người mua đất chỉ sau vài lần lên chơi cuối tuần. Nhưng cuộc sống thật không giống cảm giác đi nghỉ dưỡng. Và họ cứ để đó, muốn sang nhượng cũng khó khăn vì sổ sách không rõ ràng và vị trí heo hút.

Cẩn thận chỉ cần chọn sai vị trí, bạn có thể mất rất nhiều năm để sửa sai. Mà đôi khi, sửa cũng không được.

3. Thời tiết thì chill… nhưng cũng rất khắc nghiệt.

Người ta thường yêu Đà Lạt vì lạnh.
Nhưng khi sống lâu, bạn sẽ hiểu cái lạnh không chỉ là cảm giác lãng mạn.
Mùa mưa ở đây có thể kéo dài hàng tháng.
Mưa liên tục khiến:
- Tường ẩm
- Đồ đạc mốc
- Chăn ga không khô
- Cây chết
- Công trình xuống cấp
- Tinh thần cũng dễ tụt theo thời tiết

Những ngày mưa dài, bầu trời xám liên tục, nếu tinh thần không vững bạn sẽ rất dễ rơi vào cảm giác cô độc và mất năng lượng, thêm combo không có khách nữa thì lựa chọn của mình là xách xe về vùng biển làm việc ở Dala Story Nha Trang

Làm việc ở Đà Lạt cũng phụ thuộc thời tiết rất nhiều. Một cơn mưa lớn có thể khiến quán vắng cả ngày. Một tuần mưa liên tục có thể làm mọi kế hoạch bị đảo lộn.

Đà Lạt đẹp, nhưng không phải kiểu đẹp dễ chiều lòng người.

4. Muốn sống ở Đà Lạt phải có tinh thần thép.

Nhiều người nghĩ về Đà Lạt là nghĩ về chữa lành.
Nhưng thật ra, vùng đất này không chữa lành cho ai nếu chính người đó không đủ mạnh để đi qua áp lực của mình.

Có những ngày bạn:
- Làm rất nhiều nhưng không ra tiền
- Đầu tư rất lớn nhưng chưa thấy kết quả
- Một mình xoay đủ mọi thứ
- Không có người thân cạnh bên
- Không biết mình đang đi đúng hay sai

Đà Lạt rất dễ khiến con người ta đối diện với chính mình.
Nếu bên trong bạn còn quá nhiều bất ổn, cảm giác cô đơn ở đây sẽ hiện lên rất rõ nếu nội tâm của bạn chưa đủ mạnh.
ở đâu cũng vậy, con người vẫn phải học cách trưởng thành với lựa chọn của mình.

5. Có thể đầu tư rất nhiều tiền… nhưng hoàn toàn không có khả năng thu hồi nhanh.

Đây là điều thực tế nhất.
Một khu vườn đẹp, một quán cà phê tử tế, một homestay chỉn chu hay bất kì đầu tư khác tương tự … đều cần rất nhiều tiền và rất nhiều thời gian.

Không phải cứ đẹp là có khách.
Không phải cứ đầu tư lớn là sẽ thành công.

Có những người dành toàn bộ tiền tích góp nhiều năm để xây dựng giấc mơ ở Đà Lạt, rồi mắc kẹt vì dòng tiền không xoay kịp.

Ở đây, có những thứ mất rất lâu mới tạo được giá trị:
- Một khu vườn cần vài năm để xanh
- Một quán cần thời gian để có khách quen
- Một thương hiệu cần thời gian để được nhớ đến

Nếu bạn đi với tâm thế “làm nhanh thắng nhanh”, mọi thứ dễ ẹt có thể khiến bạn vỡ mộng rất sớm.

Nhưng sau tất cả những điều mình nói ở trên…
Mình vẫn ở đây.

Vì Đà Lạt cũng cho mình rất nhiều thứ:
- Những buổi sáng bình yên
- Những mùa cây lớn lên trước mắt
- Những người khách thương thật lòng
- Một nhịp sống chậm hơn để hiểu bản thân mình hơn

Chỉ là mình nghĩ, trước khi quyết định rời bỏ một thành phố để đến một nơi khác sống, ai cũng nên nhìn cả phần đẹp lẫn phần rất thực tế của nó.

Đừng chỉ mang theo một giấc mơ màu hồng. Hãy mang theo cả sự chuẩn bị, tiền bạc, sức bền và một tinh thần đủ vững.

Vì nơi này đẹp thật.
Nhưng để sống được ở đây lâu dài, cần nhiều hơn cảm xúc rất nhiều, nếu bạn quan tâm mình sẽ viết về cuộc sống 5 năm qua của mình ở đây, bình yên thì có mà còn chông gai khi khởi nghiệp thì chắc chắn là có

Mộc Nhiên


Một thời áo trắng nơi ngôi trường Lương Sư…

Tôi vào Đại học Sư phạm Saigon ngày 18. Lúc đó, tuổi thành niên là 21. Tôi không đủ tuổi để nói chuyện với chính phủ(!) nên Ba tôi phải ký giấy cam kết hoàn lại toàn bộ số tiền học bổng mà chính phủ sẽ cấp cho tôi, sinh viên Sư phạm trong suốt học trình 4 năm nếu tôi bỏ nhiệm sở trước khi hết hợp đồng 10 năm. Lúc đó ký là ký thôi. Ba tôi và tôi không thắc mắc tại sao lại có chuyện cam kết này.

Sau này tôi mới vỡ lẽ ra là vì tình trạng chiến tranh, có thể chúng tôi rơi vào những nhiệm sở thuộc vùng” xôi đậu “, mất an ninh nên tờ giấy cam kết đó là sợi dây buộc chặt chúng tôi để khỏi... đào nhiệm!

Tôi vào Sư phạm vì vâng lời Ba tôi. Ba muốn tôi có việc làm chắc chắn sau khi ra trường chứ ông không muốn tôi phải vác bằng cấp long đong đi xin việc, hơn nữa, theo Ba tôi, dạy học là một nghề hiền lành, thích hợp với tôi, một con bé nhút nhát, chậm chạp!

Tôi không mấy hứng thú nhưng không dám cãi lời Ba và cũng vì ham áo mũ ra trường, coi rất bảnh( khiếp ! chưa vào học mà đã tính chuyện tốt nghiệp!) và số tiền học bổng ba ngàn mỗi tháng nên “cũng liều... nhắm mắt đưa chân , mà xem con tạo xoay vần đến đâu “

Năm tôi vào trường thì thẩy Trần văn Tấn, tiến sĩ toán, tốt nghiệp ở Pháp là giáo sư khoa trưởng.

Ở Sư phạm, tôi gần như không biết đại giảng đường là gì, chỉ trừ hai kỳ thi bán niên thì chúng tôi mới tập trung vào đại giảng đường ( nhỏ xíu!) để thi cùng với sinh viên của các ban khác gồm Sử địa, Anh văn, Pháp văn. Còn xuân thu nhị kỳ chúng tôi chỉ quanh quẩn trong lớp học của bốn mươi sinh viên.

Những ngày đầu ở Sư phạm, tôi không vui vì ít ra một năm Văn khoa cũng đã cho tôi cảm giác tự do, thoải mái mà tôi chưa bao giờ được hưởng. Ở Văn khoa, muốn đi học thì đi, không thì thôi, chỉ cần mua sách( cours) về học, tới kỳ thi thì lại là kiếp con tằm... nhả tơ. Nhưng Sư phạm thì không, chúng tôi là những “ công chức” tương lai nên mỗi ngày phải đi học hai buổi sáng chiều, tám tiếng! Cứ mỗi hai giờ thì văn phòng sinh viên vụ lại đưa sổ điểm danh lên để sinh viên ký tên. Chúng tôi vẫn nói đùa là chữ ký của mình là chữ ký bằng vàng vì trường căn cứ vào đó mà phát học bổng!

Trường chúng tôi gồm hai dãy lầu cũ, ngăn cách bằng một sân cờ với hai thảm cỏ nhỏ. Tôi nghe nói, niên khoá đầu tiên của chúng tôi ở Sư phạm Saigon, trường chỉ có 900 sinh viên cho cả hai khối :nhân văn( khoa học xã hội gồm Việt Hán, Anh văn, Pháp văn và Sử Địa) và khoa học ( khoa học tự nhiên: Toán, Lý Hoá và Vạn vật). “ Hàng xóm” của chúng tôi là Trung học Petrus Ký, mặt tiền ở ngay đường Cộng Hoà, đối diện Tổng nha Cảnh Sát Quốc gia, kế đó là Đại học Khoa học.

Ở Sư phạm, tôi có cảm tưởng đang học trung học khi thầy gọi đọc bài, chúng tôi cũng phải đem tập lên bàn thầy, đứng vòng tay đọc bài!
Các thầy cô phụ trách giảng dạy chúng tôi cũng tương đối trẻ. Giáo sư lớn tuổi nhất của chúng tôi năm ấy là thầy Trương văn Chình. Thầy Chình dạy môn Văn phạm. Điều làm tôi nhớ thầy mãi không phải là những bài giảng của thầy mà là vẻ... đẹp trai, ô không, vẻ đẹp lão của thầy!

Nguyễn tấn diệu Tâm, bạn thân của tôi và tôi cứ nhìn thầy xuýt xoa” Chu cha, thầy ơi! Thầy ăn chi mà thầy đẹp dễ sợ rứa? Chừ thầy già rồi mà còn đẹp cỡ ni, khi trẻ chắc có lắm cô chết vì thầy! “Và dĩ nhiên đó chỉ là những lời tán dương vẻ đẹp” khuynh thành “của thầy mà hai đứa tôi chỉ dám nhỏ to sau lưng thầy!

Mà phải công nhận, thầy tôi đẹp thật!

Buổi học đầu tiên thầy kể cho chúng tôi nghe sơ về gia thế của thầy. Trước kia, thầy là Tổng giám đốc bưu điện Saigon và thẩy có một người con trai đang du học ở Úc, ngành kỹ sư đóng hộp. Sau này, bọn tôi thấy thầy có vẻ để ý ưu ái Thu Vân, bạn đồng môn của chúng tôi nên cả lũ hùa nhau chọc Thu Vân” Thầy chấm mày làm ... con dâu rồi đó! Mai mốt thầy sẽ... đóng hộp mày, gửi qua Úc! “ vả chúng tôi lăn ra cười mặc cho Thu Vân lúng túng, muốn khóc!

Nhưng rồi thế cuộc đổi thay nên Thu Vân không bị “ đóng hộp “ đi Úc mà hiện nay bạn đã là tiến sĩ, phó giáo sư đại học sư phạm thành hồ!
Rồi chúng tôi có thầy Phan Hồng Lạc là giáo sư môn Hán văn. Thầy trẻ, hiền và cười với sinh viên hoài!

Ngoài ra, thầy còn là giáo sư hướng dẫn thực tập của chúng tôi trong bán niên đầu.Thầy ân cần dặn dò chúng tôi từng chút một. Với các nữ sinh viên, thầy nhắc chúng tôi đánh phấn hồng để che nét mặt xanh tái, bối rối khi lên bục giảng!

Thầy dịu dàng phân tích những ưu, khuyết điểm của chúng tôi trong giờ thực tập và không bao giờ thầy nỡ xuống tay với sinh viên! Thầy ơi! Bao nhiêu năm qua, không còn được gặp thầy nhưng lúc nào nghĩ đến các thầy cô, thì thầy vẫn là một trong những hình ảnh rất đáng quý, đối với em, thưa thầy!

Thầy biết không, ngày đó, sinh viên Việt Hán một chúng em đã ưu ái tặng thầy biệt danh:”Hoà thị chi bích”, theo đề bài Hán văn đầu tiên thầy dậy chúng em: Viên ngọc của người họ Hoà.

Nói đến thầy Phan Hồng Lạc là phải nhắc tới thầy Lê hữu Mục. Thầy Mục giảng dạy môn chữ Nôm. Thầy mập, giọng thầy ồm ồm, mới thoạt nhìn, tôi rất sợ! Nhưng thật ra, thầy Mục dễ thương lắm. Thầy tận tâm giảng dạy. Môn chữ Nôm là môn học mới mẻ và khá khó nuốt(!) vì để học được chữ Nôm thì chúng tôi phải biết chữ Hán đã, do chữ Nôm được cấu tạo từ chữ Hán...

Thầy Mục có lẽ cũng hiểu chúng tôi đa số chỉ mới học Hán văn năm Dự bị Văn chương Việt Nam ở Văn khoa nên vốn liếng chữ Hán cũng rất còm cõi do đó thầy dạy chậm, giải thích tường tận, nhờ vậy chúng tôi cũng đỡ vất vả. Nhớ có lần thầy bảo cả lớp viết tên thầy bằng chữ Hán, tất cả chúng tôi đều viết chữ Mục là con mắt! Lê hữu Mục là... ông Lê có mắt! Thầy đã lắc đầu, mắng chúng tôi “ Dốt! Dốt! Mục của thầy là hoà thuận chứ không phải là con mắt!”

Ngoài ra, thầy Mục còn là một vĩ cầm thủ tài hoa! Thầy rất nghệ sĩ! Thỉnh thoảng thầy hát cho trò nghe và thầy cũng bảo chúng tôi hát cho thầy bạn cùng nghe. Thầy Mục của con! Thầy Mục của những ngày chữ Nôm và tiếng hát sinh viên!

Bên cạnh các thầy Phan Hồng Lạc, Lê hữu Mục là hai giáo sư Phạm văn Diêu và Phạm văn Đang. Hai thầy cùng họ, cùng chữ lót tưởng như anh em ruột nhưng thật ra không phải, thầy Diêu người trung, thầy Đang người bắc. Cả hai thầy chia nhau dạy chúng tôi phần Văn học Lý Trần. Thầy Diêu còn dạy thêm phần văn học dân gian. Thầy Diêu viết văn hay lắm, văn của thầy là một bài thơ!

Thầy Đang còn trẻ !Tôi đoán thầy chỉ ngoài ba mươi một chút thôi! Thầy vui tính và tôi là sinh viên được thầy ưu ái vì tính tôi ... lẩm cẩm, thích tìm đọc những điển cố Trung hoa nên tôi đã trả lời được khi thầy hỏi” tại sao gọi là chín suối? Tại sao Cao Bá Quát lại có hiệu là Chu thần?”...

Thầy Đang dễ chịu bao nhiêu thì thầy Diêu lại khó tính bấy nhiêu. Thầy hay rầy chúng tôi vì những “ lỗi” không do chúng tôi cố ý gây ra, thầy mới đến ngưỡng cửa lớp mà nếu chúng tôi chưa thấy, không kịp đứng lên chào là bị thầy “ dũa” te tua! Thầy Diêu cũng” biết mình biết ta” lắm(!) nên có lần thầy cay đắng bảo chúng tôi 

“ Ngày các anh chị ra trường, đừng mời tôi dự tiệc! Tôi biết các anh chị không ưa tôi nhưng đã phải chịu đựng tôi trong bấy nhiêu năm học, bây giờ, còn những giờ phút cuối, tôi phải tránh mặt đi để cho các anh chị thoải mái! “

Nhìn vẻ mặt buồn bã của thầy khi nói, tôi bỗng thấy xót xa nhưng tận thâm tâm, tôi vẫn tự hỏi “ sao thầy không thể thân ái với chúng tôi như các thầy cô khác? Tại sao thầy phải khắt khe với chúng tôi để thầy buồn và chúng tôi cũng không vui?”

Thầy Diêu buồn thì thầy Nguyễn sĩ Tế lại vui, rất vui! Những giờ văn học Phương Tây với thầy tràn ngập tiếng cười! Thầy đã được chúng tôi tặng biệt danh” ông cố vấn dung nhan “ và biệt danh này chỉ luân lưu trong phạm vi sinh viên chúng tôi. Số là, khi thầy dạy tác phẩm “ Trưởng giả học làm sang”( Les bourgeois gentilles hommes) của Molière, thầy giảng những bà nhà giàu mới nổi, thích làm sang và để tỏ ra ta đây thuộc hàng danh giá, tách biệt khỏi giới bình dân thì họ cũng đổi cách ăn nói, chẳng hạn cái gương soi mặt ( le miroir)thì họ lại gọi là cái cố vấn dung nhan (le conseil de la beauté!)và thế là từ đó thầy có tên...! Ngoài ra, tôi còn nhớ hễ mỗi khi thầy đang giảng mà bỗng cúi xuống là sinh viên cũng lo lật đật ...cúi theo... để ghi cours cho kịp vì thẩy nói nhanh lắm!

Chúng tôi học với thầyTế hai giờ cuối,ngày thứ hai và lúc nào cũng vậy, tôi ra về với một nụ cười!

Cô Nguyễn thị Xuân Lan là nữ giáo sư duy nhất của chúng tôi, Việt Hán một- Pháp văn trong bán niên đầu. Tên sao người vậy! Cô người Huế, cô là biểu tượng dịu dàng, khả ái của núi Ngự sông Hương! Ngày đầu tiên cô đã cho chúng tôi được chọn bài học, cả lũ đã nhao nhao xin cô cho học tình thư lãng mạn, và bức thư tình đầu tiên cô dạy là tình thư của Napoléon gửi cho Joséphine. Tôi còn nhớ có lần cô dạy chữ dépeupler, nghĩa là làm cho bớt người, dãn dân...và cô giảng chữ này trong một câu thơ của Lamartine: “Un seul Etre vous manque et tout est dépeuplé( xin tạm dịch: vắng một người cả trời đất đều hoang vu!) Hay quá là hay!

Thầy Lê thanh hoàng Dân và thầy Trần công Thiện phụ trách môn Tâm lý giáo dục. Buồn ngủ ơi là buồn ngủ! Thầy Lê thanh hoàng Dân cũng được chúng tôi nghịch ngợm “phong tặng” là “ông... tâm bệnh”(!) vì bài giảng của thầy lúc nào cũng là tâm bệnh, nghe một hồi tôi cũng muốn bị ... tâm bệnh luôn!

Thầy Giản chi Nguyễn hữu Văn dạy môn Triết đông. Thầy hiền ơi là hiền và thầy cho chúng tôi cảm tưởng như đang được nghe thầy kể chuyện đời xưa. Thầy là một trong những vị thầy khả kính của chúng tôi!

Thầy Lê Ngọc Trụ là giáo sư môn Ngữ âm của chúng tôi. Bây giờ thì tôi chẳng còn nhớ chút gì về những bài Ngữ âm nữa nhưng luôn nhớ thầy Trụ. Thầy cũng như thầy Giản Chi, rất hiền!

Bán niên hai, cô Khưu sĩ Huệ thay thế thầy Phan Hồng Lạc, phụ trách môn Hán văn. Cô là biểu tượng của một lương sư! Cô không bao giờ đi trễ và cũng không bỏ buổi dạy nào.Cô thương học trò nhưng rất nghiêm!

Hai giờ đầu, chiều thứ Hai là giờ Hán văn. Buổi sáng chúng tôi đã ngất ngư với hai giờ Văn học Lý-Trần và Văn học Dân gian. Đến chiều là đã bắt đầu uể oải! Hơn nữa trời Sài Gòn nóng nực nên hai mắt cứ muốn nhíp lại. Nhưng buồn ngủ cách mấy thì cũng phải ráng trợn mắt mà nuốt cho xong mớ chữ Hán hỗn độn kia!

Cô Khưu sĩ Huệ không giảng dạy theo lối thường như các thầy cô khác. Cô tập cho chúng tôi tinh thần tự tìm tòi, học hỏi.

Có lần cô cho đề bài”tuần sau,chúng ta sẽ học động từ “vi”. Các anh chị về tự học và mỗi người ít nhất làm cho tôi bốn câu có chữ”vi”! Chữ”vi”: động từ “là “như to be trong tiếng Anh hay Etre trong tiếng Pháp.

Thứ hai sau đó, cô kêu bốn đứa đầu tiên lên bảng và tôi “hân hạnh “ nằm trong bảng ”phong thần” của cô!

Tấm bảng lớn được chia làm bốn phần, cho Trần Phú Lai mà chúng tôi vẫn nghịch ngợm đọc lái là Phái Lu, tôi và hai bạn nữa mà tôi đã quên tên rồi.

Chúng tôi hí hoáy viết. Sau đó, cô biểu chúng tôi đọc lớn bài làm của mình cho cả lớp nghe.

Câu đầu tiên của Trần Phú Lai:
Ngã vi bần sĩ! Nghĩa là: Tôi là học trò nghèo!

Cô nhăn mặt!

Đến phiên tôi!
Vi nhân, mạc vô tử! Nghĩa Là: làm người ai mà chẳng chết!

Cô lắc đầu!

Và hai bạn sau tôi cũng với những câu hắc ám, bi quan tương tự!
Cô chán nản!

Cô hỏi Phái Lu:
-Anh tên gì?
-Thưa cô, em tên Trần Phú Lai.
-Anh viết tên anh ra coi!( dĩ nhiên là viết tên bằng chữ Hán), xong cô biểu Phái Lu dịch tên hắn ra rồi cô la:
-Cha mẹ anh đặt cho anh cái tên hay như vậy nghĩa là ông bà muốn sự giàu có đến với anh. Hà cớ gì mà anh lại nói anh là học trò nghèo?
Xong đời Phái Lu!

Đến phiên tôi, sau khi tôi đọc và dịch xong phần bài làm của mình, cô nghiêng đầu ngó tôi:
-Chị mấy tuổi?
-Thưa cô, con 18.
-Chị còn trẻ quá! Sống chưa được bao nhiêu sao đã lo chuyện chết?!
Tôi đứng yên, tàn đời!

Hai người bạn sau cũng đồng cảnh ngộ như Phái Lu và tôi!
Sau đó cô bảo tất cả chúng tôi viết tên mình nạp cho cô.
Tuần kế, cả lớp đều thoát “nạn”, chỉ trừ Tuyết Lệ!

Cô hỏi Tuyết Lệ:
-Chữ Lệ nghĩa là gì?
-Thưa cô, nước mắt.
Cô la:
-Chị nghĩ sao mà lại nói như vậy? Bộ khi sinh chị ra, ba má chị buồn lắm hả?
Và cô hỏi tiếp:
-Chị có biết nghĩa khác của chữ Lệ không?
Tuyết Lệ ấp úng:
-Thưa cô,không!
-Lệ có nghĩa là đẹp đẽ như tráng lệ, diễm lệ…

Một lần, giờ Hán văn của cô, lớp tôi có đến ba, bốn bạn đi trễ! Cô giận lắm nhưng cô vẫn ổn tồn bảo:

-Các anh chị phải biết, các anh chị ở trường này để được đào tạo thành thầy cô. Các anh chị nghĩ thế nào nếu mai này tới giờ dạy, các anh chị đã ở trên bục giảng mà cứ năm phút một đứa học trò đi vào, năm phút sau lại đứa kế tiếp?

Tất cả chúng tôi cúi gầm mặt xuống, im lặng! Từ đó về sau, giờ thầy cô nào còn dám đi trễ chứ giờ cô Khưu sĩ Huệ thì đố! Chưa tới giờ đã đủ mặt … bá quan văn võ!

Và cứ thế, cuộc đời sinh viên của chúng tôi khi nổi, khi chìm. Cho đến một ngày…

Ngày 30.04.1975!
Mệnh nước trầm luân!
Mệnh người phiêu bạt!

Thưa các thầy cô!

Con, học trò của quý thầy cô, đã từ bao nhiêu năm rồi.

Ngày 30.04.1975, nước mất, nhà tan! Thầy cô và chúng con cũng theo dòng sinh mệnh của dân tộc mà chung cảnh trầm luân!

Ngày vào Sư phạm, con mang ước vọng cũng như quý thầy cô, đem kiến thức đã được truyền thụ để hướng dẫn cho các thế hệ đàn em, làm cho các em hiểu và yêu mến tiếng Việt, tự hào về dân tộc mình. Nhưng thầy cô ơi! Con đã không làm được điều thầy cô kỳ vọng ở chúng con! Con rất buồn! Nhưng biết làm sao hơn được?!

Giờ này, sau bao cuộc bể dâu, quý thầy cô và chúng con chắc cũng khó lòng mong một ngày trở về, đoàn tụ dưới mái trường Sư phạm thân yêu!

Quý thầy cô, nếu còn thì cũng đã quá trọng tuổi và nhiều thầy cô đã trở về cùng cát bụi!

Những Lương sư đã không thấy được ngày Hưng Quốc!
Đau lòng xiết bao!

Giờ đây, con cũng như các bạn hữu chỉ xin kính chúc các thầy cô còn hiện diện với chúng con hai chữ an khang và với các thầy cô đã đi vào cõi thiên thu, con nguyện xin Thượng đế đưa quý thầy cô của chúng con về miền Vĩnh phúc!

Và chúng con xin chân thành cảm tạ công ơn giáo dục của quý thầy cô cho chúng con được như hôm nay. Có thể chúng con không thành công nhưng ít ra quý thầy cô cũng có thể mỉm cười khi biết chúng con, lớp hậu sinh của quý thầy cô đã thành nhân! Và câu châm ngôn “Lương Sư Hưng Quốc “ với riêng con, là điều tâm niệm mãi mãi.

Kính và thương,

Con,
Vũ hoàng Hoa

An Mng tai California

Mới đây, chính quyền một quận ở Bắc California phải bồi thường cho gia đình nạn nhân gốc Việt lên tới 36 triệu $. Nguyên nhân là do họ bị tử vong oan uổng, sơ suất nghiêm trọng của cơ quan cảnh sát cộng với sự đồng lõa che giấu tội phạm. ( Wrongful death+police negligence+cover-up).

Nạn nhân là cặp vợ chồng Maria Tran và Benison Tran, còn hung thủ là Devin Williams Jr., một phó cảnh sát trưởng (sheriff's deputy) của quận Alameda.

Tóm tắt ngắn gọn sự việc như sau:

Vào tháng 6/2022, Williams tới nhà cặp vợ chồng trên và bấm chuông cửa liên tục, Maria đã gọi 911. Khi cảnh sát tới, thấy Williams là "người phe mình " nên đã tắt camera đeo trên người, không giúp Maria xin lệnh Restraining order (còn được gọi là lệnh hạn chế hoặc lệnh cấm tiếp xúc), sửa báo cáo 911 thành "Unfounded report", có nghĩa là vô căn cứ hoặc không có cơ sở, bỏ tên Williams ra khỏi hồ sơ… Nôm na là cảnh sát đã bảo vệ đồng nghiệp thay vì bảo vệ nạn nhân.

Một tháng sau, July 9, 2022, Williams quay lại nhà cặp vợ chồng trên vào lúc 4 giờ sáng, dùng súng công vụ bắn chết cả 2 vợ chồng trước mặt người con trai của họ là Brendon Tran, lúc đó mới 14 tuổi cùng các thành viên gia đình khác.

Thân nhân của cặp vợ chồng trên đã kiện chính quyền quận Alameda lẫn sở cảnh sát không chỉ bởi hung thủ là cảnh sát giết người, mà còn vì cả hệ thống đã tạo điều kiện cho vụ giết người xảy ra. 

Trong khi vụ kiện xảy ra thì còn khám phá thêm được một điều động trời là Williams đã từng bị rớt trong kỳ kiểm tra tâm lý và bị đánh giá không phù hợp để làm cảnh sát, điều này khiến trách nhiệm của chính quyền quận Alameda trở nên cực kỳ nặng.

Tháng 5/2026, Quận Alameda chấp nhận bồi thường cho gia đình họ Trần (chủ yếu là cho người con trai Brendon Tran) 36 triệu $, còn Williams bị kết án 50 năm tù.

Đấy, chuyện "đẻ trong bọc điều" là có thật nha. Cha mẹ của Brendon tuy chết rồi nhưng cái chết của họ đã mang lại sự giàu có cho con. Tất nhiên, 36 triệu là số tiền cực lớn, nhưng không thể mang ba mẹ trở lại cho Brendon. Nhưng thẳng thắn thừa nhận thì dù ba mẹ có sống đến hàng trăm tuổi cũng không thể cho Brendon được một gia tài khủng khiếp đến như vậy.

Còn nguyên nhân sâu xa nào dẫn đến thảm kịch cho đôi vợ chồng họ Trần trên?

Vâng, quý vị không đọc lầm đâu, đó là bởi "những phút xao lòng" hay nói đúng hơn là sở thích sở hữu "phi công trẻ lái máy bay bà già" của người vợ. 

Trước đây, Maria đã từng cặp kè, mặn nồng với Williams. Lúc đó, Maria đã 45 tuổi, tức là bằng tuổi mẹ của Williams, bởi vì lúc phạm tội sát nhân thì Williams chỉ mới 22 tuổi. Sau này Maria "tỉnh ngộ, quay về với chính nghĩa quốc gia", tức là quay về lại với Benison Trần, nên Williams mới lồng lộn lên và ra tay một cách tàn nhẫn vì bị phụ tình.

Đúng là "con cu làm mù con mắt". Nhưng phải chi Maria Trần đừng có sống buông thả theo nhục dục thì đâu có thảm kịch này.

Một vụ án đẫm máu, một thảm kịch buồn, một bi kịch đáng trách, và một happy end.($36 triệu)

PS. Chị em gốc Việt lấy vụ này làm gương nha, đừng có động chạm đến cảnh sát Mỹ trên mọi phương diện.

Chạy xe quá tốc độ, cảnh sát cho ticket, "nghỉ chơi" với cảnh sát, cảnh sát cho ăn kẹo đồng...


Đồn công an mật của Trung Quốc tại Manhattan, New York

Đầu tháng 5 vừa qua, một người Trung Quốc 64 tuổi đã bị tuyên án vì giúp vận hành một đồn công an bí mật tại Manhattan; đồn này liên hệ chặt chẽ với chính phủ Trung Quốc và là phương tiện để giám sát những người Hoa bất đồng chính kiến đang sinh sống ở Hoa Kỳ.

Hôm 13 tháng 5, bồi thẩm đoàn đã tuyên Lư Kiến Vương (Lu Jianwang) có tội với hai cáo buộc về hành vi hoạt động như một đặc vụ bất hợp pháp của Trung Quốc (PRC) liên quan đến việc vận hành một đồn công an nước ngoài ngay trên lãnh thổ Hoa Kỳ.

Các công tố viên cáo buộc rằng đồn công an này được lập ra nhằm theo dõi những người bất đồng chính kiến ​​của Trung Quốc đang tìm cách tị nạn tại Hoa Kỳ.

Theo một thông cáo báo chí từ Bộ Tư pháp, một cá nhân thứ hai có liên quan đến hoạt động bất hợp pháp này là Trần Kim Bình (Chen Jinping) đã nhận tội vào tháng 12 năm 2024 về hành vi âm mưu hoạt động như một đặc vụ Trung Quốc.

Đồn công an mật này được thành lập từ tháng 1 năm 2022, do Lữ và Trần nhận mệnh lệnh trực tiếp từ Bộ Công an Trung Quốc để điều hành hoạt động.

Cảnh sát liên bang đã đột kích đồn công an này, toạ lạc ngay trong một tòa nhà văn phòng tại số 107 East Broadway, khu Chinatown ở Manhattan, vào tháng 10 năm 2022.

Tại hiện trường, nhà chức trách đã thu giữ một tấm biểu ngữ treo bên trong văn phòng với dòng chữ: "Trạm Dịch vụ Công An Phúc Châu Hải ngoại, New York, Hoa Kỳ".

Trong cuộc đột kích hồi tháng 10 năm 2022, điện thoại của Lữ và Trần cũng bị tịch thu; điều tra viên phát giác những tin nhắn WeChat qua lại giữa hai người này và các cán bộ chỉ đạo từ Bộ Công an Trung Quốc đã bị xóa bỏ.

Sau đó, những điều tra viên đã xác định được đồn công an này là một phần trong sáng kiến ​​toàn cầu rộng lớn hơn của Trung Quốc nhằm thiết lập các cơ sở tương tự ở nước ngoài, với mục đích "gây ảnh hưởng, đe dọa và cưỡng ép những người bất đồng chính kiến ​​ở nước ngoài, kể cả tại Hoa Kỳ, trong nỗ lực nhằm bịt ​​miệng họ".

Ông James C. Barnacle, Jr., Trợ lý Giám đốc phụ trách Văn phòng FBI tại New York, đưa ra tuyên bố ngay sau khi Lữ bị kết án.

Ông phát biểu: "Lữ Kiến Vương đã dùng một đồn công an tại thành phố New York để nhắm mục tiêu vào những người bất đồng chính kiến ​​của Trung Quốc, nhằm phục vụ cho chương trình nghị sự chính trị của chính phủ Trung Quốc.

Hy vọng phán quyết ngày hôm nay sẽ gửi đi một thông điệp tới các đặc vụ nước ngoài khác rằng: FBI luôn duy trì quyết tâm kiên định trong việc phơi bày và ngăn chặn các hoạt động bí mật của những quốc gia đối địch".

Lữ đối mặt với mức án lên tới 30 năm tù liên bang sau khi bị kết án. Về phần Trần, Bộ Tư pháp lưu ý trong thông cáo báo chí rằng bị cáo này vẫn đang chờ tuyên án sau thỏa thuận nhận tội đạt được vào năm 2024

FB Uyen Vu

Ngày Cầu nguyện Quốc gia "Rededicate 250" sẽ long trọng diễn ra vào 6 giờ sáng ngày mai tại Thủ đô Washington

Tên đầy đủ của sự kiện Rededicate 250 là "A National Jubilee of Prayer, Praise & Thanksgiving".

Địa điểm được tổ chức tại National Mall, Washington D.C. (khu vực chính gần 12th Street, giữa Capitol và Washington Monument).

Đây là sự kiện cầu nguyện, thờ phượng và “tái dâng hiến” nước Mỹ cho Chúa, chuẩn bị cho kỷ niệm 250 năm ngày độc lập. Tổ chức nhấn mạnh việc “One Nation Under God” (Một Quốc Gia Dưới Chân Chúa).

Tổ chức Freedom 250 (một tổ chức phi lợi nhuận) phối hợp với White House tổ chức. Đây là một phần của chuỗi sự kiện quốc gia kỷ niệm 250 năm Mỹ. Tổng thống Donald Trump là người công bố và ủng hộ mạnh mẽ sự kiện.

Nội dung chương trình gồm Cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, chứng ngôn, thờ phượng.

Diễn giả chính gồm các thành viên Nội các: Pete Hegseth (Bộ trưởng Quốc phòng), Marco Rubio (Ngoại trưởng), Mike Johnson (Chủ tịch Hạ viện)...

Các lãnh đạo tôn giáo: Mục sư Franklin Graham, Paula White, Giám mục Robert Barron, Hồng y Dolan, Robert Jeffress... và nhiều ca sĩ Kitô giáo nổi tiếng như Chris Tomlin...

Sự kiện sẽ mở rộng cửa đón chờ công chúng tham gia, nhiều Kitô hữu coi đây là sự kiện lịch sử, cần thiết để đưa nước Mỹ trở lại với nền tảng đức tin của các nhà lập quốc

FB Uyen Vu



Brandon Tseng và Shield AI, nỗi lo ngại của Trung Quốc

Trong khi Trung cộng đang gấp rút xây dựng lực lượng xâm lược, thì các quốc gia tự do trên khắp khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương đang tìm đến các công nghệ thế hệ mới của Mỹ nhằm thiết lập lại hoàn toàn cán cân quyền lực.

Tâm điểm của sự chuyển dịch quốc phòng khu vực này chính là Brandon Tseng, một người Mỹ gốc Đài Loan, cựu đặc nhiệm SEAL Hải quân và là đồng sáng lập của Shield AI, người gần đây đã gọi Nhật Bản là một "đồng minh thiết yếu" đối với công tác răn đe trong khu vực.

Công ty của ông hiện đã thiết lập mối liên kết sâu rộng với các cường quốc chủ chốt trong vùng. Lực lượng Phòng vệ Biển Nhật Bản đã lựa chọn mẫu drone V-BAT của Shield AI làm nền tảng giám sát trên chiến hạm đầu tiên của mình để thực hiện nhiệm vụ tuần tra trên biển; trong khi đó, tập đoàn hàng không vũ trụ khổng lồ Mitsubishi Heavy Industries của Nhật Bản cũng đã hoàn tất các thử nghiệm cấp tốc nhằm tích hợp trực tiếp phần mềm tự động lái AI mang tên "Hivemind" của Shield AI lên các mẫu drone quân sự do chính họ sản xuất.

Chính phần mềm tiên tiến bậc nhất này hiện đang được triển khai nhằm củng cố năng lực phòng thủ cho Đài Loan, nơi Shield AI đã đặt trụ sở khu vực ngay bên trong tòa tháp Taipei 101.

Công ty này đã ký kết được nhiều hợp đồng quan trọng liên quan đến cơ sở hạ tầng quân sự của Đài Loan, đồng thời hợp tác với NCSIST, cơ quan nghiên cứu quốc phòng chủ chốt của hòn đảo, nhằm đẩy nhanh tiến độ phát triển các loại drone được điều khiển bằng AI.

Họ cũng đã ký một thỏa thuận quy mô lớn với Tập đoàn Thunder Tiger của Đài Loan để tích hợp phần mềm tự hành lên hạm đội 'sea drone' trên biển thế hệ mới mang tên "Sea Shark" của hòn đảo này.

Như lời Brandon Tseng trực tiếp khẳng định, mối quan hệ hợp tác này hoàn toàn tập trung vào việc "trang bị cho Đài Loan những năng lực tác chiến phi đối xứng cần thiết để răn đe nguy cơ xung đột."

Công nghệ này mang lại chính xác loại hình phòng thủ mà các quốc gia nói trên đang cần: những hệ thống có chi phí thấp, độ thông minh vượt trội và khả năng sản xuất hàng loạt, đủ sức áp đảo một hạm đội xâm lược khổng lồ.

Phần mềm của Shield AI giúp giải quyết điểm yếu lớn nhất trong chiến tranh hiện đại bằng cách cho phép hàng trăm drone và sea drone trên biển cùng phối hợp tác chiến theo đội hình một cách hoàn toàn tự chủ, ngay cả trong trường hợp đối phương sử dụng tác chiến điện tử để gây nhiễu hoàn toàn hệ thống định vị GPS và các kênh liên lạc vô tuyến.

Thông qua việc kết hợp tầm vươn sức mạnh hải quân của Nhật Bản với năng lực công nghệ quốc phòng của Đài Loan, các đồng minh này đang cùng nhau kiến ​​tạo nên một "bức tường" vô hình nhưng đầy thông minh, làm thay đổi hoàn toàn các tính toán quân sự đối với bất kỳ thế lực nào đang nuôi ý đồ xâm lược.

*Đôi nét về Brandon Tseng (Tăng Quốc Quang / 曾國光): Gia đình gốc Đài Loan 3 đời với ông nội Quốc Dân đảng, cha là nhà ngoại giao Đài Loan ở Mỹ, Brandon sinh ra tại Mỹ. Brandon có Cử nhân Kỹ sư Cơ khí – Học viện Hải quân Mỹ. MBA – Harvard Business School.

Sau đó là 7 năm trong Hải quân Mỹ với cương vị Sĩ quan tác chiến mặt nước + Navy SEAL. Từng thực hiện nhiệm vụ ở Vịnh Ả Rập, Thái Bình Dương, và 2 lần ở Afghanistan.

Được TIME chọn là một trong 100 người ảnh hưởng nhất về AI 2025.

Sứ mệnh của Brandon Tseng và Shield AI là “Bảo vệ quân nhân và dân thường bằng hệ thống trí tuệ nhân tạo”. Shield AI là một trong hai công ty quốc phòng khởi nghiệp đạt định giá hàng tỷ đô trong 20 năm qua. Được Fast Company vinh danh Most Innovative Company 2020. 

Brandon gọi X-BAT là "sức mạnh Không quân không cần phi đạo”.

Brandon Tseng nói: “Tôi muốn đưa 1 triệu phi công AI vào tay khách hàng”; và “Chiến thắng vĩ đại nhất là không cần chiến tranh, đó là lý do công nghệ răn đe như phi công AI quan trọng”.

FB Uyen Vu


Lý Do Đảng Hốt Trọn Ổ Những “Ông Vua” Nhạc Vàng | 17.05.26




Blog Archive