Friday, July 24, 2026

Gian lận bầu cử

Gian lận bầu cử không chỉ riêng là gian lận về lá phiếu mà còn gian lận về việc gây quỹ.

Theo luật thì mỗi một người dân chỉ được quyền cho người ứng cử tối đa là $3500 cho một kỳ ứng cử.

Có nhiều cách ăn gian. Một ứng viên muốn ăn gian chuyện này thường ứng cử 2 chức vụ.

Có thể là dân biểu và nghị si, cũng có thể là dân biểu và thống đốc.
Việc ứng cử 2 chức vụ này giúp họ nhận được đến 2 lần tiền lên đến $7000.

Nếu người dân cho nhiều hơn số tiền này sẽ bị đi tù vì vi phạm luật bầu cử. Dân bất hợp pháp cũng bị đi tù vì vi phạm luật, nhưng những người có thẻ xanh thì được cho phép.

Có nhiều trường hợp người cho tiền đã bị tù nhưng cũng tùy theo đảng phái. Phe Cộng hoà đi tù nhiều hơn phe dân chủ.

Dân biểu George Santos, cộng hoà, bị đá ra khỏi quốc hội và bị đi tù vì nhận $373,000 bất hợp pháp và phải trả lại.

ông Dinesh D'Souza, cộng hoà, cho người bạn 20 ngàn để ứng cử. Ông mượn vợ ông và các người bạn khác ký ngân phiếu cho tiền người bạn ứng cử và sau đó ông trả lại. Sự việc lòi ra ông bị tù 8 tháng và 5 năm tù treo.

ActBlue là một cơ quan gây quỹ ứng cử cho phe dân chủ. Nơi đây đã bị tố cáo nhận hàng tỷ từ các chính phủ nước ngoài để vận động ứng cử cho phe dân chủ. Hiện nay Actblue đang bị quốc hội và cả tiểu bang Texas điều tra.

Act Blue gian lận tinh vi hơn. Theo những gì hiểu được thì nếu họ nhận 1 triệu đô từ một chính phủ nước ngoài họ sẽ chia nhỏ số tiền đó ra và phân phối cho hàng trăm ứng cử viên dân chủ.

Lấy thí dụ từ phía dưới. Một góa phụ 88 tuổi, bà Elizabeth Waffle sống trong một căn nhà di động ở Milan, Michigan sau khi bị cháy nhà. Bà không có máy tính, bị tàn tật và chỉ có lương hưu, đã đóng góp cho đảng dân chủ 14.696 lần trong vòng 5 năm. 8 lần một ngày. Mỗi ngày đều đều như vậy. Kể cả ngày bà bị cháy nhà. Mỗi lần cho là $5, $10. Tổng cộng bà đã cho trên $150,000.

Khi nhân viên công quyền cũng như báo chí đến điều tra thì bà nói bà chẳng biết gì cả. Không riêng gì bà Elizabeth này nhưng ActBlue đã dùng tên tuổi, địa chỉ của hàng trăm ngàn người để chia số tiền 18 tỷ cho các ứng viên dân chủ.

Sau khi bi điều tra, hàng loạt chức sắc ở ActBlue đã từ chức. ActBlue đã nộp đơn kiện quốc hội, yêu cầu chấm dứt việc kiểm toán, điều tra. Giám đốc ActBlue đã dùng quyền số 5 của hiến pháp tu chính không trả lời với quốc hội.



FB Le Hoang

GIÁO CHỦ MỚI IRAN NGUY HIỂM HƠN CHA? HỒ SƠ BIDEN VÀ CUỘC CHIẾN VIẾT LẠI LỊCH SỬ MỸ




NỘI CHIẾN BẮC NAM TẠI TRẠI TỊ NẠN HONG KONG

1- Hương Cảng- Điểm Đến Của Người Tị Nạn:

Tất nhiên, tị nạn thì phải là do biến cố 1975, ở đây không bàn chánh trị chánh em, chỉ là nói về sự việc thôi.

Ngày 4.5.1975 một con tàu Đan Mạch của hãng Maersk (cái hãng mà lâu lâu các bạn thấy trên mấy thùng container chạy đầy ngoài đường đó) chở theo 3 473 người Việt (trong đó chủ yếu là những Hoa Kiều ở Chợ Lớn) cập bến Hương Cảng, những người này là những Hoa Kiều có tiền ở VNCH và vượt biển ngay trước khi Sài Gòn sụp đổ ngày 30/4. Chính phủ Hương Cảng coi họ là những người “nhập cư bất hợp pháp” nhưng chấp nhận cho họ “tạm trú”. Đây là đánh dấu cho sự khởi đầu của làn sóng người Việt di cư tị nạn tới Hương Cảng.

Sự việc trên thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế và sau đó là LHQ. Về phía Hồng Kông, vì là đợt người đầu tiên nên họ đối xử với những "thuyền nhân" này rất tốt.

Ba trại tị nạn đầu tiên được lập ra để người Việt trú tạm là trại Tây Cống - Sai Kung, Phấn Lãnh - Fan Ling và Thạch Cương - Shek Kong. Hồng Kông khi đó vẫn là đất thuộc Ăng lê nên họ rất hào hiệp.

Ngày 9 tháng 5, toàn quyền HK tới thăm cả 3 trại trên, ngày 18 tháng 5 đã có 103 người Việt chuyển đi Guam rồi từ đó sẽ sang Huê Kỳ, ngày 22 tháng 5 thêm 15 người nữa được Pháp đồng ý tiếp nhận. Không hiểu có sự ngẫu nhiên nào ở đây không, mà những người được đi đợt đầu này toàn là những người ... giàu nhất, bọn thối mồm còn đồn rằng phải bỏ cả chục "cây" cho một suất đi đầu tiên như thế...

Một tàu đã đi trót lọt thì sẽ có thêm nhiều tàu khác. Từ năm 1975 - 1979, số tàu đến Hồng Kông ngày càng tăng, số người từ đó cũng tăng dần, ngày 11 tháng 9 năm 1979 theo số liệu của nhà chức trách đã có 68.695 người Việt tị nạn đến HK (con số thực tế có lẽ còn cao hơn, vì người Việt đến nơi, vào trại tị nạn còn trốn ra ngoài cả một cơ số).

Đến đầu thập niên 90, con số người Việt tị nạn đã lên đến suýt soát 250.000. Đặc biệt là sau năm 1978, với chủ trướng đánh tư sản ở miền nam và trục xuất hoa kiều ở cả hai miền Nam Bắc, Hồng Kông càng phải đón tiếp nhiều lượt người tị nạn hơn.

Đành rằng ngoài Hồng Kông thì các nước Đông Nam Á như Philippin, Thái, Mã đều có trại tị nạn cho thuyền nhân, nhưng Hồng Kông là đất của Anh, chế độ cho người tị nạn khá tốt: Trên 21 tuổi bất kể nam nữ được phát 3 điếu thuốc/ngày, sáng có bánh mì, sữa tươi, ăn ngày 3 bữa, được phát cả cam tráng miệng, mùng mền quần áo được phát free, có tivi cho xem phim bộ HK hàng ngày...

2- Người Bắc Tị Nạn Ăn Theo Người Nam:

Từ khoảng giữa thập niên 80, ở các tỉnh ven biển phía Bắc mà nhiều nhất là ở Hải phòng, Quảng Ninh bà con bắt đầu rỉ tai nhau … vượt biên. Một phần là vì kinh tế VN khi ấy vã quá, toàn dân đều theo chế độ bao cấp, ăn không đủ ăn, mặc không đủ mặc. Trong khi anh em ngồi trại tị nạn HK thì béo tốt, trơn da đỏ lông, thế là bà con rỉ tai nhau cùng vượt biên. Ở phía bắc, người ta sẽ đi con đường ngắn nhất là ra vịnh bắc bộ, đi tiếp ra phao số 0, từ đó ra hải phận quốc tế rồi ngược lên phía bắc, đi qua eo biển Quỳnh Châu giữa bán đảo Lôi Châu và đảo Hải Nam rồi từ đó cập cảng HK.

3- Những Cuộc Nội Chiến Thức Hệ Trong Trại Tị Nạn:

Dĩ nhiên, những người Việt đến HK đầu tiên là người miền nam và dân Hoa Kiều, dân Hoa Kiều Chợ Lớn nói tiếng Quảng Đông như người HK bản xứ nhanh chóng hòa nhập với môi trường mới, dễ dàng kiếm được việc làm và giấy căn cước mới nên say good bye với trại tập trung rất sớm.

Chỉ còn người Việt, những người của Chế độ cũ, những người này được Cao Ủy LHQ về người tị nạn gọi lên phỏng vấn xem có phải tị nạn chính trị thật hay không và tìm một nước thứ 3 sẽ nhận họ đi định cư rồi cho đi, trong thời gian chờ thì xin mời về trại ngồi tiếp. Thế rồi người tị nạn ngày một đông, mà tánh người Việt mình lạ, ngồi chung với nhau y như rằng có chuyện.

Những xung đột đầu tiên giữa người Việt với nhau là giữa dân hai miền Nam – Bắc, mà nói thẳng ra là xung đột … ý thức hệ, dân nam bỏ xứ sẵn sàng chửi Cộng Sản thì ngược lại dân bắc tuy cũng vượt biên nhưng vẫn tôn kính lãnh tụ và bảo vệ chế độ, thế là đánh nhau to.

- Ngày 3/2/1992, trùng thời điểm giao thừa âm lịch, lúc 11 giờ tối. Trại Thạch Cương đã xảy ra cuộc đụng độ đẫm máu giữa hai phe miền Nam và miền Bắc. Nguyên nhân là sự khác biệt về ý thức hệ, hai bên đã nhục mạ lãnh tụ đất nước của nhau dẫn việc hai bên “nói chuyện” với nhau bằng giáo, mác, dao, kiếm, bom xăng… hê, mà giáo mác, kiếm đồ đâu ra? – Giáo mác là ống típ, thanh giường vát nhọn một đầu, dao kiếm là thanh sắt đập dập mài bén, phi đao là cọc nhọn cắm lều, nhiều người lấy cả nắp thùng rác làm khiên, trong khi chị em phụ nữ đập bể các nắp ống cống bằng gang để làm … lựu đạn ném sang bên kia trợ chiến cho các anh.

Cảnh sát Hương Cảng hôm đó còn ở nhà cúng giao thừa nên mãi tới sáng hôm sau mới huy động đủ lực lượng để vào bên trong trại và kiểm soát được tình hình. Từ 11 giờ tối tới 6 giờ sáng là cuộc chém giết đẫm máu giữa người Việt với người Việt. Kết quả là phe miền Bắc đã đánh bại phe miền Nam và tiến hành san thành bình địa, đốt trụi khu nhà miền Nam. Hậu quả khủng khiếp là 130 người bị thương, 24 người thiệt mạng.

Đây là xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử hình sự Hương Cảng từ trước tới nay, xã hội đen xử nhau cũng không quy mô bằng. 170 người bị xét xử trong đó có 18 người bị kết tội “giết người” và một số bị cáo vẫn còn bị giam giữ trong các nhà tù Hương Cảng cho tới nay. Trại Thạch Cương sau đó đã bị phá hủy, người tị nạn bị di dời qua các trại khác.

THẬT RA ÔNG TRUMP KHÔNG TỐT NHƯ MÌNH ĐÃ NGHĨ

Đó giờ đa số bài viết của mình đều khen Tổng thống Trump, thôi bữa nay mình thử đi sâu vào những cái không tốt của ổng thử coi, cho công bằng, cho khách quan, cho đúng tinh thần báo chí đàng hoàng.

Trước hết, phải nói thẳng: ông này không biết cách nói chuyện ngoại giao. Một tổng thống bình thường, khi ngồi trước một nhà lãnh đạo nước ngoài từng gây bao nhiêu rắc rối cho nước Mỹ, sẽ chọn cách nói vòng vo, dùng những cụm từ được cố vấn soạn sẵn, tránh mọi khả năng gây hiểu lầm. Ông Trump thì không. Ông cứ thẳng vào vấn đề, đôi khi còn nói ngay trước mặt đối phương những điều mà giới ngoại giao chuyên nghiệp phải mất cả đêm để nghĩ cách diễn đạt "khéo léo" hơn. 

Kết quả của cách nói chuyện "thiếu tinh tế" này là hàng loạt cuộc gặp thượng đỉnh chưa từng có tiền lệ, những thỏa thuận hòa bình ở các khu vực mà nhiều thế hệ ngoại giao trước đó chỉ dám mơ tới. Thật là đáng tiếc khi một người không biết ăn nói lại cứ liên tục đạt được kết quả mà những người biết ăn nói suốt bảy mươi năm qua chưa từng làm được.

Ông cũng bị chê là quá tự tin, không chịu nghe lời khuyên của giới chuyên gia. Vô số nhà kinh tế học, nhà phân tích địa chính trị, và cả một dàn cựu quan chức đã lên tiếng cảnh báo về gần như mọi quyết định lớn mà ông từng đưa ra — từ cắt giảm thuế, đến áp thuế quan, đến việc đàm phán trực tiếp với những nhân vật mà giới học thuật cho là "không nên tiếp xúc." Đáng buồn thay, ông vẫn cứ làm theo ý mình, bỏ ngoài tai phần lớn những lời cảnh báo đó, và kết quả kinh tế, dù không hoàn hảo, vẫn không đi theo kịch bản thảm họa mà phần lớn những lời cảnh báo kia đã vẽ ra. Một người biết nghe lời khuyên đúng đắn của giới chuyên gia có lẽ đã không bao giờ ký những thỏa thuận mà giới chuyên gia đó từng gọi là "bất khả thi."

Một điểm trừ khác: ông làm việc quá nhiều. Lịch trình của ông dày đặc đến mức khiến cả đội ngũ trợ lý trẻ hơn ông vài chục tuổi phải than thở không theo kịp. Ở độ tuổi mà phần lớn người ta đã nghĩ đến việc nghỉ hưu, chăm sóc vườn tược, hay đơn giản là ngồi yên tĩnh đọc báo buổi sáng, ông vẫn duy trì một guồng quay công việc dày đặc — ký sắc lệnh, gặp gỡ nguyên thủ, tổ chức họp báo, giám sát đàm phán thương mại, đôi khi tất cả trong cùng một ngày. Thật là một thói quen làm việc tệ hại, nếu tiêu chuẩn đánh giá là sự thảnh thơi cá nhân. Nhưng nếu tiêu chuẩn là số lượng chính sách được ban hành trong một nhiệm kỳ, có lẽ đây lại là điểm mà không nhiều tiền nhiệm nào của ông theo kịp.

Ông còn bị chê là quá thẳng thắn trên mạng xã hội, không biết giữ ý tứ như một nguyên thủ quốc gia nên làm. Thay vì để đội ngũ truyền thông soạn sẵn từng câu phát ngôn, kiểm duyệt kỹ lưỡng trước khi công bố, ông thường tự mình gõ những dòng suy nghĩ ngay khi vừa nảy ra, đôi khi vào lúc nửa đêm, đôi khi ngay giữa một cuộc họp căng thẳng. Giới phê bình gọi đây là "thiếu chuẩn mực nguyên thủ." Nhưng cũng chính thói quen "thiếu chuẩn mực" này khiến công chúng biết được chính xác ông đang nghĩ gì, tại đúng thời điểm ông nghĩ ra nó, thay vì phải chờ một bài phát biểu được chỉnh sửa qua tay mười lăm cố vấn truyền thông trước khi đến được với công chúng.

Rồi có một điều mà cả những người ghét ông nhất cũng phải thừa nhận là kỳ lạ: ông này hình như không biết sợ chết là gì. Từng bị ám sát hụt ngay giữa một buổi vận động tranh cử, viên đạn sượt qua tai trong gang tấc, máu chảy ngay trước ống kính hàng triệu người xem trực tiếp — một trải nghiệm mà phần lớn con người, nếu may mắn sống sót, sẽ chọn cách rút lui, giảm bớt xuất hiện công khai, tăng cường an ninh đến mức gần như không ai còn nhìn thấy mặt. Ông thì làm điều ngược lại hoàn toàn: đứng dậy ngay giữa đám đông an ninh đang hoảng loạn, giơ nắm đấm lên trời, và tiếp tục lịch trình vận động chỉ vài ngày sau đó như chưa từng có chuyện gì xảy ra. 

Rồi vụ ám sát hụt tiếp theo, lần này ở một sân golf, cũng không khiến ông thay đổi thói quen sinh hoạt là bao. Thật là một sự bất cẩn đáng lo ngại về an toàn bản thân, nếu nhìn theo góc độ của một chuyên gia bảo vệ yếu nhân. Nhưng cũng chính sự "bất cẩn" đó lại vô tình trở thành thứ khiến hàng triệu người, kể cả những người trước đó còn dửng dưng với ông, phải dừng lại và nhìn nhận lại: đây có lẽ là kiểu người sẵn sàng trả giá cao nhất cho những gì mình theo đuổi, chứ không phải kiểu chính trị gia chỉ giỏi diễn thuyết an toàn sau lớp kính chống đạn.

Ông cũng bị gọi là hiếu chiến, đặc biệt sau khi ra lệnh không kích các cơ sở hạt nhân của Iran — một quyết định mà nhiều nhà phân tích cảnh báo có thể kéo cả khu vực Trung Đông vào một cuộc chiến tranh toàn diện, gây bất ổn kéo dài nhiều thập nien. 

Đây là một lời chỉ trích nghiêm túc, xứng đáng được cân nhắc kỹ lưỡng, vì chiến tranh chưa bao giờ là chuyện nên bị xem nhẹ. Nhưng điều mà những lời cảnh báo đó không lường trước được là kết quả thực tế: chương trình hạt nhân của một trong những chính quyền thù địch nhất với phương Tây bị đình trệ nghiêm trọng, trong khi cuộc chiến toàn diện được dự đoán rộng khắp lại không xảy ra như kịch bản. Một tổng thống ngần ngại hành động có lẽ đã để lại vấn đề đó cho người kế nhiệm giải quyết, giống như đã từng xảy ra qua nhiều đời chính quyền trước. Ông chọn hành động ngay, chấp nhận rủi ro bị gọi là hiếu chiến, để giải quyết một mối đe dọa mà nhiều người tiền nhiệm chỉ dừng lại ở việc tuyên bố "quan ngại sâu sắc."

Với đồng minh, ông bị chê là quá tính toán, quá thực dụng, đối xử với các mối quan hệ ngoại giao lâu đời như thể đó là những hợp đồng kinh doanh cần được đàm phán lại liên tục. Ông yêu cầu các nước NATO phải đóng góp ngân sách quốc phòng nhiều hơn, đe dọa áp thuế lên chính những đồng minh thân cận nếu họ không nhượng bộ trong các cuộc đàm phán về khoáng sản, về hòn đảo băng giá ở Bắc Cực, về hàng loạt vấn đề khác. 

Giới ngoại giao truyền thống gọi đây là cách hành xử "thiếu tình nghĩa đồng minh," một sự lạnh lùng hiếm thấy trong quan hệ quốc tế. Nhưng nhìn theo một cách khác, sau nhiều thập nien để các đồng minh giàu có tiếp tục dựa dẫm vào sự bảo trợ quân sự của nước Mỹ mà không đóng góp tương xứng, có lẽ một chút "tính toán thực dụng" lại chính xác là thứ cần thiết để buộc mọi bên phải chia sẻ gánh nặng công bằng hơn, thay vì tiếp tục dựa vào lòng tốt vô điều kiện của một quốc gia.

Về thuế quan, ông bị mô tả là người theo đuổi một chính sách "lạc hậu, gây tổn hại thương mại toàn cầu." Mỗi lần công bố mức thuế mới, dàn chuyên gia kinh tế lại đồng loạt cảnh báo về nguy cơ lạm phát, đứt gãy chuỗi cung ứng, đồng minh quay lưng. Rồi sau mỗi đợt cảnh báo đó, doanh thu thuế quan lại tăng vọt, mang về hàng trăm tỷ đô la cho ngân khố, các cuộc đàm phán thương mại được đẩy nhanh theo hướng có lợi hơn cho nước Mỹ, và phần lớn thảm họa kinh tế được dự báo trước đó vẫn chưa xảy ra ở quy mô được cảnh báo. Một chính sách "lạc hậu" đến vậy, mà sao vẫn liên tục mang về kết quả mà những chính sách thương mại tự do "hiện đại" suốt ba mươi năm trước đó chưa từng làm được.

Với Trung Quốc, ông bị chỉ trích là khiêu khích không cần thiết, đẩy hai nền kinh tế lớn nhất thế giới vào một cuộc đối đầu căng thẳng có thể gây bất ổn cho cả hệ thống thương mại toàn cầu. Ông áp thuế mạnh tay, công khai gọi thẳng những hành vi thương mại không công bằng mà nhiều đời tổng thống trước đó chỉ dám nhắc đến một cách vòng vo trong các văn kiện ngoại giao dài dòng. 

Kết quả của sự "khiêu khích" này là những cuộc đàm phán trực tiếp ở cấp cao nhất, những nhượng bộ thương mại mà giới quan sát cho là chưa từng đạt được trong nhiều năm đàm phán trước đó, cùng cam kết chuyển dịch chuỗi cung ứng chiến lược quay trở lại đất Mỹ. Một chính sách đối ngoại thận trọng hơn có lẽ đã giữ được sự hòa hoãn bề ngoài, nhưng chưa chắc đã buộc được đối phương phải ngồi vào bàn đàm phán với những điều khoản nghiêm túc như vậy.

Cuối cùng, và đây có lẽ là điều bị chê nhiều nhất trong suốt sự nghiệp chính trị của ông: ông không bao giờ chịu thừa nhận mình sai, ngay cả khi đối mặt với bằng chứng rõ ràng. Ông luôn giữ vững lập trường ban đầu, hiếm khi lùi bước trước áp lực dư luận, và gần như không bao giờ đưa ra một lời xin lỗi công khai theo kiểu mà giới quan sát chính trị vẫn mong đợi từ một chính khách. 

Một phẩm chất đáng lo ngại, nếu nhìn theo góc độ khiêm tốn truyền thống. Nhưng trong suốt một thập nien bị tấn công từ mọi phía — từ truyền thông, từ các cuộc điều tra pháp lý, từ chính những người trong đảng của mình, thậm chí từ hai viên đạn suýt lấy đi mạng sống của ông — chính sự "cứng đầu không chịu lùi bước" đó lại là thứ khiến ông vẫn đứng vững, trở lại Bach Cung lần thứ hai sau khi gần như mọi nhà bình luận chính trị từng tuyên bố sự nghiệp chính trị của ông đã kết thúc.

Nhìn lại toàn bộ danh sách những điều "không tốt" này — thiếu ngoại giao, không nghe chuyên gia, làm việc quá sức, thẳng thắn quá mức, không biết sợ chết, hiếu chiến với Iran, tính toán với đồng minh, cứng rắn về thuế quan, khiêu khích Trung Quốc, và không bao giờ nhận sai — có một điều khá lạ: mỗi khuyết điểm được liệt kê ra, khi đặt cạnh kết quả thực tế mà nó mang lại, đều khiến người đọc phải dừng lại một chút để suy nghĩ xem đó thực sự là khuyết điểm, hay chỉ là một phẩm chất bị gọi bằng cái tên tiêu cực bởi những người không quen với cách một người như vậy vận hành.

Còn điều gì không tốt của Ông Trump mà Bạn muốn thêm không ... cmt cho mình biết nha.



Bước chậm lại giữa nhân gian vội vã

Để mang đến hạnh phúc cho người khác, trước tiên bạn phải có hạnh phúc cho riêng mình. Như một ly nước đầy, chỉ người có sẵn hạnh phúc mới có thể san sẻ hạnh phúc cho thế gian.


Có những sớm từng bước chân nhè nhẹ
Ta chợt nghe đất thở dưới chân mình.
Nghe cây lá ngạt ngào từ đất Mẹ
Dâng hương đời, thương mến mọi hàm linh.(Đất Mẹ Bao Tình)

Vào khoảnh khắc nhận ra ba điều này, tôi đã hiểu ra mình phải sống như thế nào thì mới có thể trở nên hạnh phúc.

Không cần phải khiến cho tất cả mọi người trên thế gian yêu quý mình.

Tất nhiên cảm giác khi biết ai đó ghét mình thật không dễ chịu gì. Nhất là những người mình muốn được họ yêu quý. Nhưng sự thực là họ không hề yêu quý bạn, vậy là bạn sẽ buồn khổ, thậm chí là mang một nỗi đau? Nhưng chính bạn cũng không thể yêu thích hết tất thảy mọi người cơ mà! Làm sao có thể yêu cầu một điều ngược lại?

“Đó là tham vọng vượt quá giới hạn. Nếu ai đó ghét bạn, hãy nghĩ rằng đó là chuyện thường tình của thế gian. Và cho qua như không có gì cả”

Vì việc tất cả mọi người đều yêu quý bạn là một điều không thể, nên hãy bớt dành năng lượng để khiến người ghét mình trở nên yêu mình, mà hãy mặc kệ rồi tiếp tục cuộc sống riêng của bạn. Xét cho cùng thì việc ai đó ghét bạn là vấn đề ở bản thân họ, chứ không phải do bạn.

Để mang đến hạnh phúc cho người khác, trước tiên bạn phải có hạnh phúc cho riêng mình. Như một ly nước đầy, chỉ người có sẵn hạnh phúc mới có thể san sẻ hạnh phúc cho thế gian.

Xét cho cùng mọi điều chúng ta làm phận lớn ở sâu thẳm bên trong đều là vì chính mình, ngay cả những việc có vẻ như làm vì người khác: nuôi dạy con cái, chăm sóc gia đình,v.v…suy cho cùng cũng là để ta có một chỗ dựa, để ta cảm thấy an tâm. Và bởi vì mọi việc chúng ta làm thực chất đều vì chính mình được hạnh phúc, nên hãy cứ làm mọi điều mình thực sự muốn làm, chỉ cần điều đó không gây hại cho ai.

“Vì bản thân ta phải hạnh phúc trước thì mới thấy thế gian này hạnh phúc. Và phải như thế ta mới có thể làm cho thế gian hạnh phúc hơn nữa. Tất cả chúng ta với cuộc sống này. Đừng chọn cho mình một cách sống quá khó khăn”.


Đàn Bà

Tôi đi chợ về với nét mặt bơ phờ xơ xác chồng tôi nhận ra ngay:
- Em trúng gió hay sao mà thần sắc bơ vơ thế?

Tôi bực mình gắt:
- Anh trù ẻo em hả? Anh muốn em trúng gió lắm hả?

Anh luống cuống chống đỡ:
- Không đời nào thế. Anh chỉ muốn lo cho em thôi mà. Hay người ta tính lộn tiền của em? Hay em để quên món gì ở chợ như mọi khi để anh sẽ chạy ra giải quyết ngay bây giờ?

- Hôm nay những chuyện ấy không xảy ra, vấn đề là em tình cờ gặp lại một cô bạn cũ làm chung hãng trước kia.

Anh reo lên:
- Thế thì em phải vui lên chứ, cuộc sống bận bịu này không hẹn mà gặp một người bạn cũ là may mắn đấy. Ai vậy em?

- Kim Chi. Tôi đáp cộc lốc.

Anh lại reo lên:
- A, cái cô Kim Chi xinh đẹp có cái răng khểnh dễ thương mà ngày xưa hay đến nhà mình chơi ấy hả?

Tôi hậm hực nhìn chồng bằng ánh mắt tóe lửa. Câu nói này đủ để cho tôi làm đơn li dị nếu muốn. Giá tôi có bị tai nạn, bị thương phải đi cấp cứu cũng còn đỡ đau hơn khi nghe chồng tôi nhiệt tình khen một người đàn bà khác xinh đẹp trước mặt mình, mà lại là người đàn bà nguyên nhân làm tôi kém vui ngày hôm nay.

Ngày xưa Kim Chi hay đến nhà tôi chẳng phải để chơi hay thân tình gì, nó chỉ muốn xem xét cách sống và nhà cửa tôi ra sao thôi.

Khi nãy tôi ở chợ, đang lúi húi trong đám đông để lựa mua trái vải tươi giá on sale chỉ có $1.99 một pound. Tôi đã kinh nghiệm rồi thấy cái gì rẻ là mua ngay, không ai biết trước ngày mai, chuyện bể dâu đổi thay là thường tình, chân lý này áp dụng cho chợ này không sai tí nào, giá cả của chợ luôn bất bình thường?. Chiều thứ Sáu một thùng xoài giá $6.99, tưởng là rẻ tôi bưng về 3 thùng, ngày mai thứ Bảy cô em chồng đi chợ về khoe một thùng xoài y chang chỉ có $5.99. Thế là tôi bị lỗ mất 3 đồng chỉ vì lanh chanh mua sớm.

Một cú hích vai làm tôi giật mình quay lại, thoát ra khỏi đống trái vải trước mặt, để ngỡ ngàng khi nhìn ra cô bạn cũ làm cùng hãng với tôi trước kia, tôi ngỡ ngàng vì xa nhau mấy năm mà trông nó trẻ đẹp hơn trước, sang trọng hơn trước.

Kim Chi nói:
- Không ngờ gặp bà ở đây.

Rồi nó nhìn tôi từ đầu đến chân:
- Trông bà vẫn thế không có thay đổi gì cả.

Tôi cay cú nghĩ thầm ý nó nói mình vẫn xấu như xưa đấy. Còn nó càng ngày càng đẹp ra, có tiền có khác vì tôi đã nghe vợ chồng nó đang làm chủ hai tiệm nail, kiếm bộn bạc.

Tôi ráng nở một nụ cười:
- Kim Chi vẫn dễ thương ghê

Nó vờ khiêm nhường và khoe:
- Mình lo làm ăn quá đâu có thì giờ để ý đến nhan sắc, trông coi hai tiệm nail, quản lý mười mấy người thợ mệt muốn chết. Có tiền nhiều cũng cực nhiều. Hôm nay sẵn đi công chuyện ghé vào chợ cho vui, chứ vợ chồng mình từ giờ trở đi coi như suốt đời ăn cơm tiệm, thời gian đâu mà chợ búa với nấu nướng? Còn bà vẫn ở cái apartment lu bu đó hả? hành lang lúc nào cũng có rác rưởi và trẻ con thì chơi đùa, cãi nhau ầm ĩ ngoài sân..

- Ừ!mình ở đâu quen đó, nên vẫn ở chỗ cũ?

- Công việc làm của bà thì sao? Bà vẫn làm ở cái hãng cũ cà tàng ấy hả?

Nó sâu sắc thật, chia ra hai cảnh đời khác biệt, nó thì nhiều tiền lắm bạc, đang làm chủ coi một đống nhân viên trong tay, còn tôi thì vẫn ở nhà thuê tồi tàn, vẫn đi làm hãng xưởng, đồng lương ba cọc ba đồng, có nghĩa là nghèo suốt đời, không có cơ may nào mà ngóc đầu lên nổi!

Tôi hững hờ:
- Ừ, tóm lại mình không có gì thay đổi cả.

Kim Chi nhìn tôi đầy vẻ xót thương:
- Hay bà nghỉ hãng đi làm nail đi? Về làm tiệm mình bảo đảm bao lương bà từ 700 đến 800 một tuần tùy theo tay nghề, không kể tiền tip.

- Cám ơn Kim Chi, mình làm ở đây lâu năm quen rồi

- Từ ngày mình đi làm nail hai đứa mình ở hai thành phố, chỉ cách nhau hơn 1 giờ lái xe mà ít có dịp gặp nhau. Mình mới xây một ngôi nhà sơ sơ nửa triệu, hàng xóm của mình toàn là dân Mỹ trắng trung lưu bác sĩ, kỹ sư không à?

Kim Chi móc bóp lấy ra một business card đưa cho tôi:
- Ðây là số phone của mình, bữa nào rảnh bà đến nhà mình chơi nhé? Mà phải gọi trước lấy hẹn nhé, mình bận lắm, mình sẽ sắp xếp thời gian ở nhà đón bà. Thôi, mình đi mua đồ, có dịp sẽ nói chuyện sau.

Sao mà nó chảnh đến thế, mời bạn đến nhà chơi mà bắt gọi trước lấy hẹn y như khách lấy hẹn đến tiệm của nó làm móng tay vậy. Tôi đứng lặng người khi Kim Chi đi khỏi, $1.99 một pound trái vải tươi không làm tôi hớn hở nữa, sự xuất hiện của Kim Chi đã làm tôi mất hứng, tôi vốn không ưa những người đàn bà đẹp hơn tôi, giàu hơn tôi và chảnh hơn tôi.

Tôi nhìn theo Kim Chi, đi giữa chợ một bên là hàng cá, tôm, thịt, một bên là dãy hàng nước tương, chao, nước mắm, xì dầu đủ loại, và kẻ qua người lại nhốn nháo như ong vỡ tổ mà nó đi như người mẫu đang biểu diễn trên sàn catwalk, bàn chân nọ đặt trước bàn chân kia để tạo dáng đi yểu điệu cho thân mình mềm mại uyển chuyển, làm tôi ngứa cả mắt.

Tôi bĩu môi lẩm bẩm một mình:
- Cái nhan sắc ấy thế nào chẳng nhờ vào thẩm mỹ viện! Còn tiền bạc trên cõi đời này chỉ là phù du, có nhiều tiền càng phù phiếm xa hoa, càng hư hỏng con người chứ ích lợi gì? Căn nhà nửa triệu ở Texas chỉ bằng căn nhà cũ rích tồi tàn ở Cali. chứ hơn ai.

Ði chợ xong, ra tới bãi đậu xe tôi vẫn chưa hết tức, chưa thoát khỏi nỗi ám ảnh xinh đẹp tươi trẻ của Kim Chi thì nó lại lù lù xuất hiện một lần nữa. Tại sao trong đời tôi lại có hai lần xui cùng một lúc đến thế!

Ác ghê, xe nó đậu cạnh xe tôi, hai cái xe cũng khác biệt như hai người chủ, cái xe Toyota của tôi đời nào tôi cũng không nhớ nổi, nằm cạnh cái xe Honda Acura đời mới bóng lộn của Kim Chi.

Tôi thấy Kim Chi đang lúi húi xếp đồ vào trunk xe, bây giờ tôi càng nhìn nó kỹ hơn, toàn bộ hơn, nó diện cái quần lưng lửng qua đầu gối một tí, vải hoa hòe hoa sói màu xanh màu đỏ làm nổi bật cái áo đen hai dây kiểu thời trang ôm gọn thân hình thon thả, trông nó trẻ trung, nhí nhảnh và tươi mát giữa mùa hè nóng bức.

Nó biết tôi không thể nào không nhìn nó nên càng cố tình xếp đồ thật chậm, thật lâu, điệu bộ và đỏm dáng như một nàng quý tộc. Có lẽ nó đã quên cái thời còn ở apartment, đồ đạc trong nhà toàn là đồ cũ hay đi lượm ngoài đường, hai vợ chồng và một đứa con chỉ có một phòng ngủ, trông nó lôi thôi, nhếch nhác thế nào!

Ngay giây phút này đầu tôi lóe ra một kế hoạch tập thể dục để giảm cân, để sẽ có một thân hình đẹp hơn nó. Hai đứa bằng tuổi nhau, cùng nghèo mạt rệp như nhau mà sao tôi già hơn nó, xấu hơn nó. Và bây giờ nó đổi đời, giàu hơn tôi. Thật là bất công.

Dù tôi cứ suốt đời an ủi tôi rằng tiền bạc là phù du, nhưng cũng chính giây phút này tôi thừa hiểu rằng những đứa nhiều tiền lắm bạc vẫn sướng, tha hồ mua sắm quần áo và mọi thứ trên cõi đời, tha hồ vào thẩm mỹ viện mà tu bổ nhan sắc. Thế nên chúng nó càng trẻ ra, càng đẹp ra.

Còn tôi, mỗi lần đi chợ phải tính toán từng đồng một và như ngày hôm nay hí hửng với giá trái vải tươi onsale rẻ hơn bình thường chỉ có mấy chục xu một pound.

Tôi và Kim Chi lại chào chia tay nhau lần nữa. Chắc Kim Chi đang nghĩ thầm cả cái xe của tôi cũng vẫn thế, mấy năm nay từ ngày nó chia tay tôi đến giờ vẫn không hề thay đổi, ngoài cái việc cũ kỹ thêm, tàn tạ thêm.

Thật là một cuộc gặp gỡ bất ngờ và cay đắng!

Chồng tôi phụ xếp đồ vào tủ lạnh. Anh nhấc bịch trái vải lên ngắm nghía, nói một câu chắc nịch như đinh đóng vào cột:
- Hôm nay trái vải onsale đấy!

- Ủa, sao anh biết? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Khi nào em mua món gì nhiều là món ấy đang on sale. Tuần trước em khuân về một lúc 3 thùng xoài, trời mùa hè xoài mau chín, ngày nào anh cũng phải hối hả ăn xoài cho kịp với tốc độ chín của nó, cho nên cứ nhìn xoài là anh hoa cả mắt, và tối ngủ anh còn ác mộng, thấy những trái xoài chín vàng hiện về lửng lơ ở đầu giường.

- Anh đừng có nói là anh sẽ nằm ác mộng thấy những trái vải hiện về nhé, vì hôm nay em mua 10 pound trái vải đấy.

- Bất quá coi như anh ăn trái vải trừ cơm.

Tôi nghi ngờ:
- Anh ngụ ý chê em nấu cơm dở phải không. Anh đừng cay đắng thế, những người vợ nấu ăn ngon chỉ tổ hại chồng thôi anh ạ, hết bày ra món này tới món kia, chồng con tha hồ ăn thỏa thích, rồi béo phì, rồi tiểu đường, cao máu, cholesterol. Anh có muốn thế không? Có muốn chết sớm không?

- Em lúc nào cũng đa nghi, suy nghĩ negative cho người khác. Thế em và Kim Chi có chuyện gì mà em không được vui?

Tôi nhún vai:
- Cuộc đời là giả dối!

- Tại sao em lại triết lý thế sau một buổi chiều đi chợ?

- Kim Chi đấy, nó gặp em làm bộ vồn vã hỏi thăm nhưng chỉ để khoe khoang về tiền bạc, nhà cửa, về mình. Ði chợ gì mà ăn diện như đi thi hoa hậu.

- Ðàn bà mà em, ai chẳng thích ăn diện, ai có tiền mà chẳng thích khoe khoang.

- Nhưng em tức lắm, nó nhìn em bằng ánh mắt tội nghiệp, làm em chịu không nổi.

Tôi kể lại chuyện gặp Kim Chi ở chợ cho chồng nghe, và hậm hực kết luận:
- Một ngày nào đó em sẽ trả thù?.

Chồng tôi bật kêu lên thảng thốt:
- Trời ơi, em định làm gì?. Anh van em hãy suy nghĩ lại..

- Sao anh hoảng hốt đến thế? Em có định giết nó đâu. Một ngày nào đó em sẽ...sửa sang nhan sắc, ăn diện thật đẹp, thật thời trang, và đi xe đời thật mới để đến nhà thăm nó cho nó bất ngờ và cay đắng giống như em chiều nay. Ðó là cách trả thù của em.

- Nhưng tiền ở đâu ra cho em đi thẩm mỹ viện, sắm quần áo và mua xe đời mới? Anh hồi hộp nhìn tôi và chờ đợi.

Tôi thở dài:
- Chính em cũng đang tự hỏi câu đó và chưa có câu trả lời.

Chồng tôi đến bên tôi và ôm vai tôi, dỗ dành:
- Em ơi, hãy tập bao dung đi, nếu em còn tức giận, còn ganh ghét là còn tham sân si đấy. Ở đời, người nọ hơn người kia là thường, mình hãy sống cho mình, hạnh phúc với những gì mình đang có. Ðó là vẻ đẹp và sự giàu có trong tâm hồn, thật bền vững và vô giá đó cưng. Cũng như...

Anh chợt ngưng bặt, tôi phải giục giã:
- Anh cứ thoải mái nói tiếp đi.

- Em cho phép đấy nhé. Cũng như anh lấy phải cô vợ đanh đá, chanh chua, mà còn nấu ăn dở ẹc nhưng anh vẫn sung sướng được chung sống với cô ta cho đến hết đời.

Tôi vùng vằng:
- Anh bảo em tha thứ cho Kim Chi là bênh vực nó, một người chồng yêu vợ là phải về phe vợ trong bất cứ hoàn cảnh nào chứ?

- Anh kể cho em nghe một bài anh đã đọc trên báo. Lâu ngày gặp nhau thì hai người đàn ông vồn vã nhau hỏi thăm nhau về sức khỏe, công việc, còn hai người đàn bà thì trước hết nhìn nhau xem nó có đẹp hơn mình không? Có giàu sang hơn mình không? Nếu nó hơn thì ghét nó, nếu nó thua kém mình thì sung sướng và thương hại nó. Ðó chính là Kim Chi và em trong buổi gặp gỡ chiều nay, nói tóm lại đàn bà là thế cả.

Thấy chồng nói đúng tim đen của mình tôi quay mặt đi giấu nụ cười cho đỡ quê. Chồng tôi trở về thực tế:
- Thôi bây giờ em nấu gì để ăn đi chứ?

- OK em sẽ nấu bún riêu. Tôi đáp ngay không cần suy nghĩ.

Anh ngạc nhiên:
- Tại sao hôm qua nấu bún riêu rồi, hôm nay lại ăn bún riêu?

- Thế anh không đoán ra à? Tại vì cà chua onsale, một đồng 2 pound em mua từ tuần trước. Em phải ráo riết nấu bún riêu để xài cho hết một đống cà chua đang đua nhau chín đỏ trong tủ lạnh đó.

Anh biết điều:
- Ừ nhỉ, thế mà anh quên mất. Ăn bún riêu xong vợ chồng mình sẽ ăn trái vải tráng miệng phải không em, mỗi ngày mỗi ăn để cho hết đống trái vải em mới mua về đó.

Hai vợ chồng tôi nhìn nhau như nhìn thấu tim gan nhau. Có lẽ chúng tôi là cặp vợ chồng ăn ý nhất trên cõi đời này. Tôi sung sướng ra điều kiện:
- Nếu anh còn yêu em say đắm như nãy anh đã nói thì hãy chiều em nha.

Anh vui vẻ nhìn tôi bằng ánh mắt ngời ngời tình tứ và ngọt ngào nói:
- Lúc nào anh cũng sẵn sàng chìu em, yêu em say đắm như thuở ban đầu. Anh sẽ hôn em, ôm em trong vòng tay, anh sẽ... anh sẽ... Vậy em... muốn... muốn gì hả cưng?

- Ngày mai chúng mình lại ăn bún riêu lần nữa, để thanh toán nốt chỗ cà chua đang chín mùi trong tủ lạnh nghe anh?

Nguyễn Thị Thanh Dương
Inside the Underground Movement to Restore the Republic of China




Blog Archive