HỐI HẬN MUỘN MÀNG Ở HOUSTON
Tôi ký vào đơn ly hôn vào một buổi chiều trời Houston nhiều mây.
Không có mưa. Nhưng bầu trời xám xịt, nặng như có gì đè xuống lòng người.
Cây bút trên tay tôi không hề run. Tôi ký rất nhanh, gần như theo phản xạ, như ký một hợp đồng mua bán bình thường.
Ký xong, tôi còn đẩy tờ giấy về phía Mai, giọng thản nhiên:
“Xong rồi.”
Mai không nói gì.
Em chỉ nhìn xuống tờ giấy, nơi có tên tôi vừa ký, rất lâu. Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Một lúc sau, em mới khẽ gật đầu:
“Ừ… vậy là xong.”
Giọng em nhẹ. Không trách móc. Không oán hận.
Chính cái giọng nhẹ đó… sau này, tôi mới hiểu, là thứ ám ảnh nhất đời mình.
Tôi gặp Mai năm 2007, khi cả hai còn tay trắng.
Tôi lúc đó là một thằng hết hạn visa, sống chui lủi, ban ngày bưng phở ở khu Bellaire, tối về nằm trong căn phòng trọ nhỏ, không cửa sổ, nóng như lò.
Còn Mai đứng quầy thu tiền.
Ngày đầu tiên tôi làm, em hỏi tôi một câu rất đơn giản:
“Anh ăn gì chưa?”
Tôi lắc đầu.
Em lẳng lặng bưng ra cho tôi một tô phở nhỏ.
Không tính tiền.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc đó, không phải vì tô phở ngon, mà vì lần đầu tiên, giữa đất khách này, có người nhìn tôi như một con người.
Chúng tôi quen nhau, rồi thương nhau lúc nào không biết.
Những ngày đó nghèo lắm.
Tiền nhà trả từng tuần. Tiền xăng phải tính từng đồng. Có những đêm tôi nằm quay mặt vào tường, giả vờ ngủ, vì trong túi không còn nổi 5 đô.
Sáng hôm sau, dưới gối luôn có 20 đô.
Tôi hỏi:
“Tiền đâu ra vậy?”
Mai cười:
“Tiền tip thôi mà.”
Tôi biết em nói dối. Nhưng tôi không hỏi thêm.
Vì hỏi… thì sẽ thấy mình nhỏ lại.
Có lần tôi nói với em:
“Mai này anh khá lên, anh sẽ bù cho em gấp trăm lần.”
Mai gật đầu, cười rất tươi:
“Em không cần gấp trăm. Chỉ cần anh đừng bỏ em là được.”
Lúc đó tôi còn cười, cho rằng em nói cho vui.
Tôi không biết… đó là điều duy nhất em cần.
Rồi cuộc đời đổi khác.
Tôi học lại, đi làm, vào được một công ty lớn. Từ một nhân viên bình thường, tôi lên dần.
Có tiền. Có nhà ở Sugar Land. Có xe đẹp. Con trai tôi, thằng Tommy, học trường tư.
Bề ngoài, tôi là một người thành công.
Nhưng bên trong… tôi bắt đầu thay đổi.
Tôi quen Emily, một cô gái trẻ, xinh đẹp, mới vào công ty.
Cách nó nhìn tôi… làm tôi quên mất mình đã là ai.
Một buổi tối, tôi về nhà, nói với Mai:
“Anh nghĩ… mình nên dừng lại.”
Mai đang rửa chén. Tay em khựng lại.
Nhưng em không quay ra ngay.
Một lúc sau, em mới hỏi:
“Dừng… là sao anh?”
Tôi thở dài, nói thẳng:
“Anh hết yêu em rồi.”
Câu nói đó… tôi nói rất dễ dàng.
Dễ đến mức, sau này nghĩ lại, tôi tự hỏi:
Làm sao một con người có thể lạnh đến vậy?
Mai không khóc. Không gào. Không giữ. Em chỉ lặng lẽ lau tay, đi vào phòng, rồi mang ra một cái hộp nhỏ. Trong đó là giấy tờ mới soạn viết.
Em đặt trước mặt tôi:
“Anh ký đi.”
Tôi ký.
Nhanh như ký một tờ giấy vô nghĩa.
Tôi không biết… tôi vừa ký vào cái chết của chính gia đình mình.
Vài ngày sau là giỗ ba vợ.
Tôi vẫn về.
Không phải vì còn tình nghĩa, mà vì… không muốn mang tiếng.
Nhà cũ ở khu Alief. Mẹ vợ mở cửa, nhìn tôi. Không cười. Không mời vào.
Chỉ nói:
“Vô thắp nhang cho ba nó đi.”
Tôi bước vào. Trên bàn thờ là di ảnh ông Sáu. Ánh mắt ông nhìn thẳng ra ngoài.
Bình thản. Nhưng tôi… không dám nhìn lâu.
Mẹ vợ đứng phía sau, giọng trầm xuống:
“Hồi xưa… ổng không cho tụi bây cưới.”
Tôi im lặng.
“Con Mai nó quỳ ngoài sân… từ tối tới khuya…”
“Đầu gối chảy máu… mà không chịu đứng dậy.”
Tay tôi cầm nhang bắt đầu run.
“Nó nói với ổng… ‘Ba ơi, ảnh nghèo nhưng ảnh không bỏ con…’”
Tôi nghe tới đó… cổ họng nghẹn lại.
“Mày nhớ lúc mày phá sản không?”
Tôi gật nhẹ.
“Đêm đó… nó đi bán máu.”
Tôi sững người.
“Bán luôn cái nhẫn cưới… để đóng tiền điện.”
Tôi phải vịn bàn mới đứng vững.
“Nó sảy thai… một mình trong bệnh viện…”
“Mà không cho gọi mày.”
“Nó nói… ‘Ảnh đang lo tương lai cho gia đình…’”
Tôi nhắm mắt lại.
Lần đầu tiên… tôi thấy mình không còn xứng đáng làm người.
Mẹ vợ nói nhỏ:
“Trước khi ổng mất… ổng chỉ nói một câu…”
Tôi đứng im.
“Ổng nói… ‘Tội con Mai…’”
Chỉ một câu đó… mà như ai bóp nát tim tôi.
Hôm sau, Mai gọi tôi.
“Anh… ra nghĩa trang với em được không?”
“Lần cuối thôi.”
Tôi đồng ý.
Trời Houston hôm đó mưa.
Không lớn. Nhưng lạnh.
Mai mặc lại chiếc áo dài cưới cũ.
Màu đã ngả hơi vàng.
Em quỳ xuống trước mộ ba.
“Ba ơi…”
Giọng em run.
“Con xin lỗi…”
Rồi em bật khóc.
Không còn kìm được nữa.
“Ba ơi… con đau quá…”
“Con giữ hoài… mà không giữ được…”
Tôi đứng phía sau.
Chân như bị đóng xuống đất.
Không dám lại gần.
Một lúc sau, Mai quay lại nhìn tôi.
Mắt em đỏ, nhưng nước mắt vẫn còn chảy.
“Anh còn nhớ cái nhẫn 25 cent không?”
Tôi lặng người.
Em lấy ra một chiếc nhẫn nhựa.
Đã nứt.
“Anh nói sau này sẽ mua kim cương cho em…”
Tôi cúi đầu.
Mai lắc đầu, giọng nghẹn lại:
“Em không cần kim cương…”
“Em chỉ cần anh của năm đó…”
Em nhìn thẳng vào tôi:
“Anh… trả lại cho em được không?”
Tôi không trả lời được.
Vì tôi biết…
người đàn ông đó…
đã chết rồi.
Mai đặt chiếc nhẫn xuống đất.
Nói rất nhẹ:
“Chôn đi… để em khỏi nhớ.”
Tôi quỳ xuống.
Nhặt chiếc nhẫn lên.
Nó nhẹ… mà sao tay tôi nặng trĩu.
Ngày ra tòa.
Thẩm phán hỏi:
“Hai người còn muốn hòa giải không?”
Mai nói ngay:
“Không.”
Tôi chậm chạp.. rồi nói:
“…Có.”
Nhưng đã quá trễ.
Mai ký.
Không do dự.
Tôi chạy theo ra ngoài.
“Mai!”
Em không quay lại.
Thằng Tommy ngồi trong xe.
Nó nhìn tôi qua cửa kính.
Ánh mắt đó… tôi chưa từng thấy. Không giận. Không khóc. Chỉ… xa lạ.
“Dad…”
Tôi tiến lại gần.
Tim đập loạn.
Nó hỏi:
“Lúc mẹ nằm bệnh viện… ba ở đâu?”
Tôi đứng chết. Tôi không trả lời được.
Tommy gật đầu nhẹ, như đã hiểu.
Rồi nó nói một câu… mà cả đời này tôi không quên:
“Vậy… con cũng không biết ba là ai nữa.”
Cửa kính từ từ chạy lên.
Chiếc xe lăn bánh.
Tôi chạy theo.
Đập vào cửa kính:
“Tommy! Cho ba xin lỗi! Ba sai rồi!”
Chiếc xe chậm lại một giây.
Tôi tưởng… còn cơ hội.
Cửa kính hạ xuống.
Tommy nhìn tôi. Giọng rất bình tĩnh:
“Mẹ nói… nếu có ngày ba quay lại…”
Tôi nín thở…
“…thì đừng quay lại làm ba của con nữa.”
Tim tôi như vỡ ra.
… “…hãy quay lại như một người lạ.”
Cửa kính đóng lại. Chiếc xe đi thẳng. Không dừng.
Lần này…
là thật sự không bao giờ dừng nữa.
Tôi đứng giữa bãi xe.
Trời vẫn mưa. Tay tôi nắm chặt chiếc nhẫn nhựa nứt.
Lúc đó tôi mới hiểu… trên đời này… có những thứ mất đi…
không phải vì hết yêu.
Mà vì…
mình đã phản bội nó…
khi nó còn nguyên vẹn nhất.
Và có những lời xin lỗi…
dù có nói cả đời…
cũng không còn ai để nghe nữa.
Phạm Sơn Liêm