Saturday, July 11, 2026

Nam kỳ

"Tôi chả thấy dân Nam hào sảng gì cả, có được cho, được nhận gì bao giờ đâu."

Khi đọc những dòng bình luận về sự hào sảng ở trong Nam, tôi khá buồn và nghĩ có lẽ bạn đang nhìn sai thước đo.

Bạn đang nhầm giữa hào phóng và hào sảng.
Có những thứ không thể “thấy”, “nhận” theo kiểu thông thường. Nhiều khi phải sống cùng, đi qua vài chuyện, rồi mới cảm được.

Khí chất hào sảng Nam Ky` không chỉ ở tiền. Ở Sài Gòn, ở miền Tây, nhiều khi nó là không khí.

Một ngày nọ, tôi ngồi ở Starbucks trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Nếu bạn chưa biết thì ở chỗ đó, quán không nhận tiền mặt. Có một cụ lớn tuổi đứng loay hoay muốn mua chút đồ, nhìn có vẻ là mua quà cho con cháu. Cụ lựa rất lâu, trầm ngâm tới lui, cuối cùng cũng ưng được hai món.

Tới lúc thanh toán mới kẹt. Cụ chỉ có tiền mặt, mà quán không nhận tiền mặt. Tôi thấy vậy nên bước tới, nói để cháu quẹt thẻ giúp, cụ đưa lại tiền mặt cho cháu là được.

Chuyện nhỏ thôi, không có gì đáng kể. Nhưng lúc đó, tự nhiên trong tôi bật lên rất nhiều chuyện cũ, như có ai khều nhẹ vô một cái ngăn ký ức đã lâu không mở.

Hồi nhỏ, tôi từng đi học trên những con đường đất sét ở một vùng quê nghèo. Mùa mưa, nước ngập tới đầu gối. Sáng đi rất sớm, chiều về nếu ba mẹ không đón được thì hai chị em cứ đi bộ mấy cây số về nhà. Trên đường thấy cô chú nào chạy ngang, tôi lại học lỏm một câu cửa miệng:

Cô ơi, chú ơi, cho con có giang (quá giang) về nhà.

Đa phần người ta đã chạy huốt qua (chạy lố) rồi mới dừng lại, quay đầu nhìn lại rồi kêu: Lên xe đi con.

Có khi họ chở một đoạn. Có khi không tiện thì thôi. Nhưng chỉ cần một người dừng lại, đoạn đường sình lầy hôm đó tự nhiên ngắn hơn rất nhiều.

Năm tôi mới lớp 3, mẹ tôi bị tật đãng trí đã lâu. Có hôm đưa hai đứa con đi học xong, mẹ quên mất chuyện phải đón. Hai đứa nhỏ cứ đinh ninh rằng mẹ sẽ lấy xe đạp ra rước, nên ngồi đợi miệt mài.

Tới tối khuya, ba tôi đi làm về hỏi: Con đâu em?
Cả nhà mới tá hỏa, hai đứa nhỏ vẫn còn ở trường.

Lúc đó trường đang xây mới mấy dãy phòng. Mấy chú thợ hồ thấy hai đứa nhỏ ngồi đợi tội quá, mới lôi vô căn tin, kêu bà chủ nấu cho hai gói mì con tôm. Các chú định trả tiền, mà bà chủ căn tin cũng không lấy, nói coi như cho con cháu trong nhà ăn.

Hai gói mì con tôm hồi đó, tính bằng tiền thì không đáng bao nhiêu. Nhưng với hai đứa nhỏ ngồi trong một cái trường vắng, chờ hoài không thấy ai tới đón, nó lớn hơn rất nhiều so với giá tiền của nó.

Nó làm mình nhớ hoài.

Tôi hay ăn cơm Má Tư ở Trần Cao Vân.
Tôi gọi má, gọi tía, vì thật sự không khác gì ăn cơm nhà. Nhiều người đi cùng tôi chắc sẽ thắc mắc, sao đi ăn quán mà gọi thân như vậy. Nhưng nếu họ ngồi đó đủ lâu, ăn vài bữa, nghe vài câu chuyện, họ sẽ hiểu.

Có lần tôi ăn cơm gặp mưa, má Tư nói:
Đi vô trong xếp mấy cái ghế lại nằm ngủ trưa tí đi con. Mưa đầu mùa đi mắc mưa là bịnh nha con.

Vậy là tôi ăn cơm xong, vô trong quán xếp ghế nằm ngủ quên luôn tới chiều. Quán mát, trời mưa lả tả, mà tôi thì mất ngủ kinh niên, gặp bữa ngủ được là ngủ sâu. Buồn ngủ gặp chiếu manh.

Nghe rất khó tin, nhưng với tôi lại rất bình thường. Có những chỗ ở Sài Gòn không chỉ bán cho mình một dĩa cơm. Nó cho mình một chỗ để ngồi xuống, nghỉ ngơi, thấy mình không phải người khách lạ.

Ở Sài Gòn, chuyện ăn cơm, uống cà phê xong phát hiện có ai đó đã trả tiền giùm mà mình không biết là ai, cũng không phải chuyện lạ. Tôi từng gặp nhiều lần, và nhiều khi chính tôi cũng làm vậy. Không phải để ai mang ơn. Nhiều khi chỉ thấy hạp thì làm, thấy người ta vui thì mình vui thôi.

Có lần tôi đi ăn bún riêu ngoài Hồ Con Rùa, gần đó có một nhóm anh em thợ xây dựng đang sửa công trình. Trong nhóm có một anh dẫn theo đứa con trai nhỏ đi phụ, nhìn rất tội. Ăn xong, mấy anh gọi tính tiền thì quán nói bàn kia đã thanh toán hết rồi, có để lại lời nhắn: Trả tiền cho thằng cháu nội.

Anh có con nhỏ ngơ ngác hỏi:

Ủa, tui có quen ai đâu mà được tính tiền giùm, thằng cháu nội nào vậy? thằng con tui hả? Ba tui đi bán muối lâu rồi.

Rồi cả nhóm cười khà khà, kiểu cười rất miền Nam. Vui vì cái sự dễ thương ngang hông đó.

Người trả tiền chắc cũng đi mất rồi. Không để lại tên, không cần ai mang ơn. Chỉ có cái câu “thằng cháu nội” ở lại, nghe vừa mắc cười, vừa thương, vừa rất Nam Ky`.

Miền Tây còn rõ hơn nữa. Bạn lỡ đường, ghé đại một nhà xin miếng nước, xin nghỉ nhờ một lát, nhiều khi người ta không hỏi bạn là ai trước, mà hỏi bạn ăn cơm chưa. Cái bụng người miền Tây nhiều khi vậy đó, rộng như cái sân trước nhà, có gì dọn nấy, không giàu cũng không để khách đứng ngoài mưa.

Người xưa nói người Gia Định trọng nghĩa khinh tài. Hồi nhỏ đọc mấy chữ đó tôi thấy xa lắm, tưởng là chuyện trong sách. Lớn lên mới hiểu, có những câu không phải tự nhiên mà sống lâu. Nó sống được vì vẫn còn nằm trong cách người ta đưa cái ly nước, dọn thêm chén cơm, quay đầu xe giữa đường, nấu hai gói mì cho hai đứa nhỏ ngồi đợi mẹ.

Còn ai hỏi hào sảng, khảng khái có từ khi nào, chắc phải hỏi cụ Nguyễn Đình Chiểu, người sinh ra ở đất Gia Định. Cú phán của cụ trong Lục Vân Tiên, tới giờ đọc lại vẫn nghe như một tiếng chân bước thẳng vô chuyện bất bình:

Vân Tiên ghé lại bên đàng,
Bẻ cây làm gậy nhắm làng xông vô.

Không cần nhiều lời. Thấy chuyện không đành lòng thì ghé lại. Có cây thì bẻ cây, có tay thì đưa tay, có một bữa cơm thì mời ăn một bữa cơm.

Cái hào sảng đó không nằm ở chỗ người ta có dư bao nhiêu để cho, bao ai ăn uống. Nó nằm ở chỗ, trong khoảnh khắc thấy người khác bị kẹt, người ta không nỡ để mặc.

Nó cũng khác với câu “lá lành đùm lá rách”.
Lá lành đùm lá rách là một đạo lý đẹp, nhưng trong đó vẫn có hình ảnh người còn lành che cho người đang rách, người có điều kiện hơn đỡ người khó hơn.

Còn hào sảng miền Nam nhiều khi không đặt ai ở trên, ai ở dưới. Nó không cần người kia phải khổ tận cùng mới giúp, cũng không cần người giúp phải dư dả gì. Thấy người ta kẹt thì gỡ giùm một chút, thấy thương thì làm, thấy hợp bụng thì đãi, làm xong cười khà khà rồi thôi.

Người được giúp không thấy mình bị ban ơn, người giúp cũng không thấy mình đang làm chuyện tốt chuyện lớn lao.

Cái hay nằm ở chỗ đó.

Trong người tôi là những ký ức của một đứa nhỏ từng được rất nhiều người lạ chìa tay ra. Một đứa nhỏ từng đứng bên đường sình lầy xin quá giang, từng ngồi trong trường vắng tanh ăn hai gói mì con tôm, từng ở những quán cơm mà chủ quán xem mình như con cái, từng thấy có người trả tiền bữa ăn rồi đi mất, không để lại cái tên nào cho mình mang ơn.

Thành ra sau này, khi thấy ai đó đang kẹt, tôi hay bị một cái quán tính rất lạ: đưa tay ra trước rồi tính sau.

Có lẽ hào sảng miền Nam là vậy.

Nó không ồn ào như một bài học đạo đức, cũng không sang trọng như một lời tuyên bố về lòng tốt. Nó giống hơi nước trong một căn bếp đang nấu cơm, không ai chỉ vô đó để khoe, nhưng bước vô là thấy ấm.

Hào phóng là rộng tay. Hào sảng là rộng lòng, rộng bụng, rộng cái khí chất của con người.
Vậy nên tiền bạc, vật chất chưa bao giờ là thước đo đúng nghĩa cho hai chữ hào sảng.

Hào sảng miền Nam, rốt cuộc, không phải là mình có bao nhiêu tiền, có cho ai cái gì không.

Mà là tới lúc người khác bị kẹt, chuyện đưa tay ra mình thấy nó như chuyện tất yếu, như cần không khí để thở.

Bài này tôi chỉ viết từ một góc nhìn hẹp câu chuyện thật của một người Sài Gòn.

Tôi cũng có một người anh, cũng là người thầy, trai Hà Nội. Mỗi lần em ra ngoài ấy, hễ nói thuê hotel ở là bị mắng liền: “Ra nhà anh mà ở, mày dở hơi à?”

Rồi có cu em cũng dân Hà Nội, biết tôi thích uống nước “đẹp”, nó đem từ tận ngoài đó vào biếu một hũ sấu ngâm. Tôi hỏi: “Bộ trong đây không có hả?”
Nó nói: “Làm sao ngon bằng em đem tận gốc vô biếu anh được.”

Nên tôi nghĩ cái tình, cái nghĩa, cái sự rộng lòng thì vùng nào cũng có. Bài này chỉ là một lát cắt nhỏ về cái không khí tôi đang sống và cảm nhận ở Sài Gòn.



Pháp thắng Maroc 2/0

Suốt trận đấu Pháp tấn công Maroc liên tục nhưng Thủ Môn của Maroc chụp được. Một lần Pháp được trọng tài cho phạt đền, Mbappé đá thẳng vào lưới vậy mà anh Thủ Môn cũng chụp được. Fan của đội Pháp tiếc hùi hụi.

Hết hiệp đầu mà tỷ số cũng là 0/0, hai bên đều tấn công nhau ráo riết nhưng không bên nào ghi được bàn. Tuy nhiên, đội Pháp có vẻ năng nổ hơn, lúc nào cũng lừa được banh đưa vào vùng cấm địa của Maroc.

Sang hiệp hai, vẫn tiếp diễn như thế, không ai ghi bàn. Đến phút thứ 59, Mbappé lừa được banh gần sát khung thành, cầu thủ Maroc theo sát để chận.


Nhưng tài tình, Mbappé đá vòng qua người cầu thủ Maroc, anh ta chỉ giương mắt nhìn không kịp phản ứng. Trái banh bay sát khung thành lọt vào lưới mặc cho Thủ Môn đưa tay muốn đỡ.

Thế là Pháp ghi bàn 1/0.

Chỉ 5 phút sau, phút thứ 65, Dembélé nhận được banh từ xa và tung lưới, ghi thêm một bàn nữa cho Pháp.


Maroc cố gắng gỡ huề, một lần được quả phạt đền, khán giả ủng hộ Maroc, nhắm mắt đọc kinh, nhưng quả banh được Thủ Môn Pháp chụp được.

90 phút trôi qua, trọng tài thổi còi chấm dứt trận đấu, Pháp thắng đội Maroc, (những con sư tử vùng núi Atlas) 2/0. Ðôi Maroc cũng rất giỏi có Hakimi là cầu thủ gạo cội, mà anh này không thấy chứng minh tài năng gì trong trận đấu.

Như vậy, Pháp là đội đầu tiên vào Bán Kết, sẽ đấu với Bỉ hay Tây Ban Nha tùy theo kết quả chiều nay.

Để chấm dứt bài viết, cũng xin nói thêm là Mbappé đã giúp đỡ rất nhiều những cơ quan từ thiện trên thế giới, như lúc đoạt giải vô địch ở Nga năm 2018, anh đã cho 300 000 € cho Hội trẻ em nằm bịnh viện lâu ngày.

Anh cũng không nhận làm quảng cáo cho các cơ quan cá độ về thể thao, cũng như không làm quảng cáo cho Mac Do vì theo anh, thức ăn ấy gây béo phì.

Một người rất đáng khen ngợi không những về tài năng mà còn về lòng tốt.

Thanh Vân tường thuật
(Paris, 10/7/2026)

Friday, July 10, 2026

Sự Vắng Mặt của Trung Quốc Trong Mùa World Cup 2026.

Lời Mở Đầu

Đối với Trung Quốc (TQ), World Cup 2026 còn có nhiều chuyện quan trọng hơn đơn thuần một cuộc tranh đua thể thao quốc tế. Qua suốt 24 năm liên tục vắng mặt trong World Cup (tổ chức 4 năm 1 lần), và qua những thông tin mới đây về trận đấu vòng loại vùng Á châu mà TQ thua Nhật Bản rất đậm (0-7), các thất bại ê chề trên vấn đề vận động quyền thu hình trận đấu cũng như sự suy thoái của việc bảo trợ (TV Sponsorships / Commercials) TQ trong giai đoạn tranh đua… đã phô bày các thực tế khá bẽ bàng, phũ phàng mà TQ luôn luôn tìm mọi cách che dấu.

Hôm nay, chúng ta đang ngồi xem các trận tranh tài của Wolrd Cup 2026 trong tuần thứ tư (hôm nay chỉ còn lại 16 đội), tôi xin mạn phép bàn thêm một ít chi tiết về các thực tế rất ngỡ ngàng mà TQ, phải nói là đảng cộng sản Trung Quốc (hay “Chinese Communist Party” – CCP mới đúng), đang phô bày trên công đường quốc tế.

*
Trước tiên, tôi xin phép được nói qua 1 chút về World Cup. Trong vài tuần qua đã có hơn 5 tỷ người (?) trên thế giới xem các trận tranh tài để vào vòng nhì gồm 32 quôc gia. Tôi xem lại trên “internet” thấy đa số mọi người cùng đồng ý “World Cup là một cuộc tranh tài thể thao lớn nhất hoàn vũ, còn lớn hơn cả Olympics.”

World Cup 2026 lần này cử hành tại Hoa kỳ / Bắc Mỹ châu; và có 48 đội tuyển của các quốc gia được chọn tham dự. Sẽ có tổng cộng 104 trận đấu được diễn ra cho năm nay. Nên biết thêm, World Cup 2022 tại Qatar chỉ có 32 quốc gia tham dự và chỉ có tổng cộng 64 trận đấu thôi.

Các quốc gia tham dự rất hoan hỉ. Các dân chúng hâm mộ mọi nơi la hét, nhảy nhót hết biết luôn…. Trong khi đó chỉ có 1 quốc gia hoàn toàn vắng mặt và im bặt?! Nước “lào” dzậy kìa!?

Không thể tưởng tượng được đó lại là “Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc Vĩ Đại!!!”

Vâng! Một quôc gia, với 1.4 tỷ dân và Chủ tịch nhà nước là người rất hảm mộ túc cầu, không có mặt trong World Cup 2026… Chủ tịt Tập Cận Bình đã nhiều lần tuyên bố là “Ngộ mơ thấy TQ có mặt và đạt chức vô địch World Cup…” Tôi làm một bài toán nhỏ thì thấy rỏ ràng là dân TQ đã ngồi xem túc cầu suốt 24 năm liền (lần cuối TQ tham dự / “qualified” World Cup là năm 2002, tổ chức tại Á châu – đúng hơn là Nhật Bản vả Nam Hàn).

Lần này (World Cup 26) làm cho TQ và Đảng Cộng Sản Trung Quốc (CCP – “Chinese Communist Party”) rất khó ở? Tại sao? Bởi vì World Cup có thói quen (“habit?”) phô bày những cái mà các chính phủ thất nhân tâm cố tình che dấu. World Cup lần này khơi ra một số thực tế rất ngỡ ngàng cho TQ và CCP:

- Kinh tế quôc gia yếu kém, xuống dốc vì đang thiếu tiền;

- Guồng máy / hệ thống chính trị đang có vấn đề;

- Thể diện quôc gia có vẻ rất “ốt dột” vì đối thủ Nhật Bản…

Đối với CCP (cũng y chang như đảng CSVN), những gì mà đảng ta không kiểm soát được thì lập tức được xem như “phản động,” hoặc ít ra được liệt kê là thành phần “đáng ngờ vực (?)” Cá nhân chẳng may được nổi tiếng, được quần chúng ưa chuộng ở mức vượt qua lãnh tụ đảng cs thì lại được xem như phần tử “đáng ngại,” “có vấn đề” phải tìm cách loại trừ càng sớm càng tốt (?). Đó là trường hợp TQ đối xử với cầu thủ lừng danh Lionel Messi của đội Á-Căn-Đình… 

Ngày 6/16/2026 tại sân vận động Kansas City USA, trong trận đụng độ giữa Á-Căn-Đình và Algeria, Messi đá vào “gôn” của Algeria 3 lần. Đây là trường hop rất hi hữu cho 1 cầu thủ trong của trận cầu quốc tế; vì tỉ số kết cục chỉ thường thấy vỏn vẹn là 0-0, hay 1-0. Truyền thông TQ (dĩ nhiên chỉ huy bởi CCP) chỉ đọc 1 tin nhỏ: “Một cầu thủ Á-Căn-Đình đã đá vào gôn Algeria 3 trái.” Trong khi tên của Messi không hề được đọc lên để cho mọi người dân Tầu biết (?)

Có lẽ lý do chính của sự “bỏ qua” này vì Messi là một cá nhân, một thiên tài túc cầu được cả thế giới mê chuộng. Messi không hề được sinh ra hay đào tạo bởi các “Chương trình 5 năm,” hay “Các nghị quyết / tuyên truyền (bố láo) của đảng (?)” Tại sao TQ không thể đào tạo cho TQ một Messi tương tự? Không cần phải thông minh hay ngạc nhiên để hiểu rằng muốn đào tạo một Messi cần có 1 văn hóa tôn trọng tự do cá nhân. Ở Á-Căn-Đình, trẻ con đá banh trong hẻm, trên đường phố. Chúng được để tự do, tự nhiên chấp nhận chuyện thắng, bại và để từ đó phát triển…

Sự tự nhiên này phát sinh ra sự sáng tạo. Rồi sáng tạo sinh ra thiên tài. Trong khi “Cương lĩnh,” “Chính sách” của đảng (CCP) hoàn toàn đi ngược lại sự phát triển tự nhiên này. Kết quả đâu có gì phải ngạc nhiện hè!

Nhìn lại cá màn tranh cãi về “Quyền chiếu” (Broadcasting Rights) các trận World Cup 2026 trên TV và các con số về tiền bạc giữa TQ và FIFA (International Association Football Federation – Cơ Quan Quản Trị Các Trận Túc Cầu Quốc Tế) chúng ta không khỏi thắc mắc, ngỡ ngàng về các lỗ hổng kinh tế của TQ. World Cup 2026 lần này, FIFA tăng số quốc gia tham dự lên 48 và 104 trân đấu; đổng thời cũng gia tăng giá tiền về “Broacasting Rights.” Các quốc gia tham dự đều đồng ý các giá cả. Hoa kỳ chẳng hạn, với dân số 330 triệu, hệ thống FOX Sport trả khoảng $480M. Nhật Bản với 125 triêu người, trả khoảng $200M. Anh quốc (UK) với 67 triệu người trả $175M (UK trả phí cao ví thị trường Túc Cầu của Anh lớn hơn của Hoa kỳ). Nam Hàn có 51 triệu đân, trả $125M. Ngay cả Hồng Kông nhỏ bé với 7.5 triệu dân, trả $25M…

Còn TQ vĩ đại thì sao nè? Một quóc gia lớn tự hào là “Vĩ đại,” “Trung Tâm Thế Giới” với 1.4 tỷ nhân mạng mà cho tới sát ngày World Cup 2026 khai mạc (1 tháng trước) vẫn chưa chịu ký với FIFA về cái gọi là “Broadcasting Rights?!” Tại sao vậy? Bởi vì hai bên chưa thỏa thuận về vấn đề giá cả! Đầu tiên, FIFA đòi giá $250M-$300M. TQ (qua CMG – “Chinese Media Group”) từ chối giá này. Ở phút cuối của cuộc thương lượng, FIFA hạ giá xuống còn $120M. Cái giá này kể ra “quá hời” và “quá từ thiện” cho một khối 1.4 tỷ người!!! Pronto! TQ lại từ chối và đưa ra giá $60M (?OMG!). Má ơi, quá ốt dột! FIFA cuối cùng phải nhận giá chết tiệt này cho qua chuyện Tam quốc?!

Trời đất quỷ thần ơi! Nhìn lại thêm 1 lần nữa. Hồng Kông chỉ có 7,5 triệu người mà chịu trả $25M. Hoa kỳ với 330 triệu dân trả $480M. Trong khi TQ với 1.4 tỷ người trả có $60M… Nghĩa là, nếu tính tên đầu người (pay per capita), TQ trả giá rẻ bằng 1/125 giá của Mỹ. Hết biết.

Rõ ràng vấn đề mặc cả với giá thấp của TQ ở đây có nhiều chuyện để nói. Trước đây, vì thể diện quốc gia,TQ luôn luôn tìm ra tiền để chi cho mọi việc. Vấn đề không phải FIFA đòi hỏi giá quá cao cho TQ. Vấn đề là TQ không tin tưởng là hệ thống Truyền hình Nhà nước (gọi tắt là CCTV) có khả năng thu lại tiền lệ phí quảng cáo trong lục địa để tạm bù đắp lại số tiền phải trả trước cho FIFA. Ở đây, tôi thấy TQ có lẽ bị kẹt vào 4 thực tế (“reality”) bẽ bàng như sau:

1. World Cup 2026 được tổ chức trên Bắc Châu Mỹ, thành ra 70% các trận đấu xẩy ra từ giữa nửa đêm đến tờ mờ sáng giờ Bắc Kinh… Có bao nhiêu anh Tầu nào chịu thức khuya để xem trận đấu và cũng xem “quảng cáo?” Thành ra không có công ty Tầu nào ở lục địa chịu chi làm quảng cảo hết trơn hết trọi. 10 năm trước đây, các Tập đoàn Phát triển Địa ốc, các Công ty Kỹ thuật phát triển, kiếm tiền mạnh giỏi. Bây giờ là năm 2026, thời gian huy hoàng vừa kể này của kinh tế TQ đã qua rồi Diễm ơi! Các công ty, tập đoàn lớn này đã biến mất. Nếu anh nào may ra còn sống sót thì cũng phải thu nhỏ lại, bớt / sa thải nhân công thì họ lấy tiền đâu mà trả quảng cáo nặng ký cho các trận túc cầu. CCTV không còn là nơi kiếm tiền nữa…

2. Thị trường tiêu thụ của TQ cũng đã thay đổi. Không phải các công ty không có đủ tiền để làm quảng cáo. Vấn đề bây giờ là giới tiêu thụ TQ không đáp lại các lời lẽ quảng cáo một cách tích cực như trước vì lợi tức của dân (cũng là người xem TV) đã giảm sút (lương giảm cộng với công việc làm không có gì chắc chắn?). Dân TQ đang trong giai đoạn “thắt lưng buộc bụng.” Một Bình Luận Viên Túc cầu trên truyền hình TQ đã phải thú nhận: “Trong tình trạng kinh tế hiện nay, CCTV chắc chằn sẽ bị lỗ nặng nếu nhận giá của FIFA đề nghi.” Như vậy không phải CCP/CCTV không muốn chấp nhận giá của FIFA đưa ra; mà vì họ sợ bị lỗ?!

3. CCTV là một bộ phận tuyên tuyền của CCP. CCTV không có tiền trả có nghĩa là toàn bô tài chánh của CCP không có đủ tiền. Chính quyền CSTQ từ trung ương đến địa phương đều đang nợ è cổ, thè lưỡi. Lúc phải cắt mọi thứ chi phí. “Broadcsting Rights” phí của FIFA rơi vào giữa cái thúng kinh tế đang bị lủng này! Do đó vấn đề “thể diện quốc gia” không quan trong bằng “lỗ hổng kinh tế.”

4. Các công ty lớn của TQ từ từ rút lui trên thương trường thế giới. 4 năm trước, ờ World Cup 2022 tại Qatar, quảng cáo của các công ty TQ xuất hiện khắp mọi nơi. 7 đại công ty của TQ, trong đó có Tập đoàn Địa ốc Wanda và Lenovo Computer, đã chi khoảng 1.39 tỷ đô la cho các quảng cáo thương mại trên World Cup 2022 Qatar. Đây là chi phí quảng cáo thương mại lớn nhất hoàn vũ trong năm 2022, vượt trên cả Hoa Kỳ (chỉ chi có 1.1 tỷ đô la).

Đó là chuyện của 4 năm trước. Bây giờ, mọi chuyện đã thay đổi rối chú Ba ơi! Chi phí quảng cáo thương mại của TQ giảm 70% (từ gần $1.4M xuống còn $340M). Các công ty lớn của TQ như Smartphone Vivo và Tập đòan Địa ốc Wanda đều biến mất hẳn trên màn ảnh TV (vì FIFA bỏ các công ty này ra khỏi “listing.”)

Lời Kết

Một mặt, TQ đang cố gắng tồn tại trên thị trường thương mại toàn cầu. Mặt khác, dân Tàu lục địa không có đủ khả năng kinh tế hay dư ý chí ủng hộ CCTV. Cả hai mặt kinh tế này phản ảnh khá đầy đủ về của sự vắng mặt của TQ trong World Cup 2026 lần này.

Tóm lại, lý do TQ vắng mặt trong World Cup 2026 là hai chữ “đầu tiên” – Tiền đâu?

Trần Văn Giang
Orange County
Ngày 4th July 2026



Nắng nóng: Cơ thể con người có thể chịu đựng nhiệt độ cao đến đâu?

Trong bối cảnh Trái đất đang nóng lên, mùa hè ngày càng trở nên nóng bức hơn, ngay cả ở những nước được coi là xứ lạnh, câu hỏi đặt ra là cơ thể con người có thể chịu được mức nhiệt độ nào ?

Một người ngồi tại đài phun nước Trocadéro gần tháp Eiffel trong đợt nắng nóng ở Paris, ngày 24/06/2026. AP Photo/Christophe Ena

Biến đổi khí hậu đang tạo ra những mùa hè hỏa ngục, thiêu đốt hàng trăm ngàn hecta rừng trên khắp quả địa cầu. Tại châu Âu, nắng nóng là nguyên nhân khiến hơn 170.000 người tử vong mỗi năm, theo số liệu của Liên Hiệp Quốc. Tại Pháp, những ngày đầu hè 2026 đã liên tục phá vỡ các kỷ lục nhiệt độ, nhiều nơi trên 40 độ C và kéo dài nhiều ngày. Điều này gợi lại trận nóng kỷ lục năm 2003, đã cướp đi sinh mạng của hơn 70.000 người tại châu Âu.

Nếu như các cuộc tranh luận chính trị xoay quanh việc tìm giải pháp nhà ở, kiến trúc thích ứng với điều kiện thời tiết ngày càng nóng hơn, thì giới khoa học đang đặt ra những câu hỏi về giới hạn của cơ thể con người trước điều kiện thời tiết ngày càng nóng, tác động đến cơ thể như thế nào, và làm sao có thể thích ứng được ?

Giới hạn chịu nhiệt của cơ thể con người ?

Thông thường, nhiệt độ bên trong cơ thể con người (còn được gọi là nhiệt độ cốt lõi, đo ở trong nội tạng, không phải trên bề mặt da) được duy trì ở mức 36,8 độ C, để hàng tỷ tế bào và enzyme hoạt động bình thường.

Nếu không tính đến trường hợp bị sốt, và chỉ xét đến nhiệt độ môi trường quá cao hoặc vận động quá sức khiến cơ thể mất kiểm soát, thì nhiệt độ cốt lõi không được vượt quá 43 độ C. Nếu vượt ngưỡng này, các protein và tế bào có thể bị « thiêu rụi ».

Khi xét đến khả năng chịu đựng tối đa của con người, theo tạp chí Nature, chưa có một ngưỡng nhiệt nào được công nhận rộng rãi, một phần là do tác động của nhiệt độ đối với thể trạng mỗi người là khác nhau và tùy thuộc vào độ ẩm.

Nhiệt độ được nêu trong các bản tin thời tiết thường là nhiệt độ không khí khô đo bằng nhiệt kế thông thường, chỉ số này không phản ánh được các yếu tố khác có thể ảnh hưởng đến cơ thể.

Nhiệt độ cao kết hợp với độ ẩm : Lưỡi hái tử thần thầm lặng

Trong vòng nhiều năm, nghiên cứu của Sherwood và Huber về Nhiệt độ bầu ướt (Wet-bulb temperature), thường xuyên được giới khoa học trích dẫn, là chỉ số kết hợp giữa nhiệt độ không khí và độ ẩm, xét đến việc mồ hôi khó bay hơi do không khí đã bão hòa hơi nước, khiến cơ thể mất khả năng tự làm mát và nhiệt độ trong cơ thể sẽ liên tục tăng, vượt quá mức an toàn 37 độ C. Theo đó, ngưỡng tối đa mà hệ thống tự làm mát của cơ thể con người có thể chịu đựng là : nhiệt độ 35 độ C, và độ ẩm 100%. Trong điều kiện này, cơ thể mất khả năng làm mát, về lý thuyết, con người có thể sống sót trong khoảng 6 giờ, ngay cả khi ở trong bóng râm.
Nhiệt độ bầu ướt đạt mức cao nhất tại các khu vực ven biển cận nhiệt đới ở Nam Á, Trung Đông và tây nam Bắc Mỹ, những nơi có sự kết hợp mạnh mẽ giữa nhiệt độ cao và độ ẩm lớn.

Việc phân tích dữ liệu từ các trạm khí tượng thu thập từ năm 1979 cho thấy nhiệt độ bầu ướt tại Pakistan (do gió mậu dịch) và khu vực Vịnh (với hơi nước từ biển) đã vượt ngưỡng 35°C trong khoảng thời gian từ một đến hai giờ vào một số dịp, chủ yếu là từ năm 2003 trở lại đây. Tại Việt Nam, nhiệt độ bầu ướt trong những đợt nóng đỉnh điểm thường dao động từ 28 đến 32 độ C.

Các nhà khoa học cũng cho rằng mức giới hạn ước tính 35°C này là trên lý thuyết, ở trạng thái tĩnh và cơ thể con người có lẽ sẽ suy kiệt ở mức nhiệt độ thấp hơn nhiều, đặc biệt là khi xét đến trường hợp vận động. Larry Kenney chuyên ngành sinh lý học và vận động học, đã thực hiện nhiều nghiên cứu về tác động của nhiệt độ đối với mọi lứa tuổi và các nhóm đối tượng khác nhau. Nhà khoa học này chỉ ra rằng ngưỡng giới hạn thực tế của nhiệt độ bầu ướt đối với người trẻ khỏe mạnh là 31 độ C, độ ẩm 100 %. Ngưỡng này còn thấp hơn ở người cao tuổi.

Hậu quả nghiêm trọng nhất đối với cơ thể con người khi nhiệt độ tăng cao đỉnh điểm là gì?

Nhiệt độ và độ ẩm cực cao gây ra hai mối đe dọa lớn về mặt sinh lý đối với cơ thể con người. Đầu tiên là nhiệt độ cơ thể tăng, vượt quá khả năng điều chỉnh của cơ thể, nguy cơ mắc các bệnh liên quan đến nhiệt sẽ tăng lên. Đầu tiên phải kể đến tình trạng kiệt sức vì nóng, hay say nắng. Sau đó là các bệnh lý liên quan đến tim mạch. Cơ thể cố gắng làm mát, bằng cách chuyển lưu lượng máu đến da, để giảm ra mồ hôi, khiến tim phải làm việc nhiều hơn.

Nếu những người trẻ, khỏe mạnh có thể chịu được việc tim mạch tăng cường độ hoạt động, thì những người cao tuổi, trên 65 tuổi, dù khỏe mạnh, có thể gặp khó khăn khi nhịp tim tăng, hoặc khó duy trì lượng máu tim bơm ra trong mỗi nhịp đập ở mức cần thiết. Những người có bệnh lý sẵn về tim mạch càng gặp nhiều rủi ro hơn. Theo các dữ liệu từ các đợt nắng nóng trên khắp thế giới, nguyên nhân tử vong vì nắng nóng phổ biến không phải là do mất nước, hay say nắng, mà là do suy tim mạch do tiếp xúc lâu dài với nền nhiệt cao.

Tác động của nhiệt độ cao gây áp lực lên tim và thận, dẫn đến đau đầu, làm gián đoạn giấc ngủ và làm chậm khả năng nhận thức. Trong những trường hợp nghiêm trọng, sốc nhiệt có thể dẫn đến suy đa tạng. Tạp chí Nature cũng nêu ra tình trạng suy thận mãn tính không rõ nguyên nhân ở một số nông dân trẻ tại El Salvador, Ấn Độ và Pakistan. Một số nghiên cứu khác cũng cho thấy tỷ lệ những người mắc bệnh về thận cao hơn ở những người phải lao động ngoài trời, so với những người làm việc chân tay, nhưng ở trong nhà.

Nắng nóng tác động đến cơ thể như thế nào ? CANVA/Chi Phuong/ RFI

Người dân sống tại các xứ nóng như sa mạc, nam bán cầu làm sao tồn tại dưới nền nhiệt lên đến 50 độ C ?

Tính đến năm 2025, nhiệt độ trong không khí nóng nhất quả địa cầu từng được ghi nhận là 56,7 độ C, tại Thung lũng chết ở California ở Hoa Kỳ vào năm 1913. Khu vực này cũng vẫn giữ kỷ lục nhiệt độ đo được trên mặt đất nóng nhất, 93,9 độ C vào năm 1972.

Tại những khu vực khắc nghiệt như ở sa mạc hoặc nam bán cầu, nhiệt độ có thể lên đến 50 đô C vào mùa hè, và thường độ ẩm thấp, không khí khô, và mồ hôi dễ bay hơi. Lối sinh hoạt của người dân ở xứ nóng cũng được thay đổi theo điều kiện thời tiết, bắt đầu ngày sớm, lao động vào ban đêm mặc đồ kín, tạo lớp lưu thông không khí đệm giữa da và môi trường, giảm tốc độ mất nước của cơ thể. Kiến trúc nhà cũng được xây dựng bằng những vật liệu chống nóng, tránh ánh nắng trực tiếp.

Điều kiện kinh tế ngày càng phát triển khiến việc sử dụng điều hòa nhiệt độ ngày càng phổ biến hơn.

Sưu tầm theo RF



 

Không cần đại học

Elon Musk vừa gắn một cái giá cho sự tuân phục. Giá của nó là 200.000 đô la.

Musk: “Quý vị không cần đại học để học hỏi. Mọi thứ cơ bản đều có sẵn miễn phí. Quý vị có thể học bất cứ điều gì mình muốn một cách miễn phí.”

Mọi bài giảng. Mọi cuốn sách giáo khoa. Mọi khung lý thuyết từng được viết ra. Đều miễn phí trên bất kỳ màn hình nào, tại bất kỳ quốc gia nào ngay lúc này. Chế độ độc quyền về kiến thức đã sụp đổ chỉ trong một thập niên. Không ai cập nhật lại cái giá của nó.

Musk: “Các trường đại học về cơ bản chỉ để vui chơi và để chứng minh rằng quý vị có thể hoàn thành những công việc lặt vặt. Nhưng chúng không phải để học hỏi.”

Hãy lột bỏ lớp vỏ ivy và thương hiệu. Điều nằm bên dưới là một cuộc thử thách tuân phục kéo dài bốn năm.

Người này có thể làm theo chỉ thị theo lịch trình mà không hỏi tại sao hay không.

Musk: “Có một giá trị mà các trường đại học mang lại, đó là xem xét liệu một người có thể làm việc chăm chỉ với một điều gì đó, kể cả một đống bài tập về nhà phiền phức, và vẫn hoàn thành các bài tập của mình hay không.”

Đó chính là toàn bộ giá trị đề xuất sáu con số. Không phải là những gì quý vị biết. Không phải là những gì quý vị có thể dựng xây. Mà chỉ là liệu quý vị có thể bị quản lý hay không. Hệ thống không cần quý vị được giáo dục. Hệ thống cần quý vị được thuần hóa.

Musk: “Nếu quý vị đang cố gắng làm điều gì đó xuất sắc, quý vị phải có bằng chứng về khả năng xuất sắc. Tôi không coi việc đi học đại học là bằng chứng của khả năng xuất sắc.”

Hệ thống không sản xuất ra những con người xuất sắc. Nó sản xuất ra những con người dễ quản lý. Nó lấy đi những năm tháng sáng tạo nhất của cuộc đời quý vị và dạy quý vị chờ đợi chỉ thị. Đó không phải là giáo dục. Đó là sự giam cầm.

Musk: “Gates là một người khá thông minh, ông ấy bỏ học. Jobs cũng thông minh, ông ấy bỏ học. Larry Ellison, người thông minh, ông ấy cũng bỏ học.”

Họ không rời bỏ vì không theo kịp. Họ rời bỏ vì trần nhà ở dưới đất.

Tám tỷ người giờ đây đều mang cùng một thư viện trong túi áo. Thư viện mà những cơ sở ấy từng đòi hỏi cả một đời nợ nần để tiếp cận.

Sản phẩm duy nhất mà các trường đại học vẫn đang bán chính là niềm tin rằng quý vị cần phải có nó.

Phân tích các trích dẫn của Elon Muúk

Trong bài đăng trên X, Elon Musk đã đưa ra những nhận định thẳng thắn và sâu sắc về giá trị thực sự của giáo dục đại học truyền thống trong bối cảnh kiến thức hiện nay đã trở nên dễ tiếp cận hơn bao giờ hết. Dưới đây là phân tích có hệ thống các trích dẫn chính:

1. Về việc học tập miễn phí và sự sụp đổ của độc quyền kiến thức

“You don’t need college to learn stuff. Everything is available basically for free. You can learn anything you want for free.”

Phân tích:
Musk nhấn mạnh rằng cuộc cách mạng internet và công nghệ số đã phá vỡ “chế độ độc quyền kiến thức” của các trường đại học. Ngày nay, mọi bài giảng, sách giáo khoa, và tài liệu chuyên sâu đều có thể tiếp cận miễn phí qua các nền tảng trực tuyến.

Điều này làm cho việc trả học phí cao để “học kiến thức” trở nên lỗi thời. Musk cho rằng giá trị cốt lõi của đại học không còn nằm ở nội dung kiến thức nữa.

2. Về mục đích thực sự của đại học

“Colleges are basically for fun and to prove you can do your chores. But they’re not for learning.”

Phân tích:
Đây là một nhận định mang tính phê phán mạnh mẽ. Musk xem đại học như một “bài kiểm tra tuân thủ” kéo dài bốn năm hơn là nơi rèn luyện trí tuệ. Sinh viên phải hoàn thành các bài tập, tuân thủ lịch trình và quy định – những điều chứng minh khả năng “làm việc theo chỉ dẫn” chứ không phải khả năng sáng tạo hay giải quyết vấn đề thực tiễn. Ông cho rằng đây chính là lý do nhiều nhà lãnh đạo công nghệ thành công (như Bill Gates, Steve Jobs, Larry Ellison) đã bỏ học.

3. Giá trị thực của bằng cấp

“There is a value that colleges have, which is seeing whether somebody can work hard at something, including a bunch of annoying homework assignments, and still do their homework assignments.”

Phân tích:
Musk thừa nhận một giá trị hạn chế của đại học: khả năng kiên trì hoàn thành công việc khó chịu và theo lịch trình. Tuy nhiên, ông khẳng định đây chỉ là “bằng chứng về khả năng bị quản lý” (evidence of being manageable), chứ không phải bằng chứng của tài năng xuất sắc hay năng lực sáng tạo. Trong các lĩnh vực đòi hỏi sự khác biệt (exceptional), Musk ưu tiên “bằng chứng về khả năng xuất sắc” thực tế hơn là bằng cấp.

4. Tác động của hệ thống đến sự sáng tạo

“If you’re trying to do something exceptional, you must have evidence of exceptional ability. I don’t consider going to college evidence of exceptional ability.”

Phân tích:
Musk lập luận rằng hệ thống đại học truyền thống thường sản sinh ra những con người “dễ quản lý” thay vì những cá nhân xuất chúng. Nó lấy đi những năm tháng sáng tạo nhất của tuổi trẻ để dạy con người “chờ đợi chỉ thị”, từ đó kìm hãm tiềm năng thay vì khơi dậy nó. Quan điểm này phù hợp với triết lý tuyển dụng của Musk tại Tesla và SpaceX, nơi ông ưu tiên năng lực thực tiễn và thành tựu cụ thể hơn là bằng cấp.

Các trích dẫn của Elon Musk phản ánh một quan điểm thực tiễn và cấp tiến: giáo dục đại học đang bán “niềm tin” hơn là giá trị thực.

Trong kỷ nguyên AI và internet, kiến thức không còn là tài nguyên khan hiếm, mà kỹ năng tự học, sáng tạo và khả năng tạo ra giá trị mới mới là yếu tố quyết định.

Tuy nhiên, quan điểm này cũng vấp phải tranh luận, vì một số ngành nghề (y khoa, kỹ sư chuyên sâu, luật…) vẫn đòi hỏi đào tạo có hệ thống và thực hành dưới sự hướng dẫn.

Tóm lại, Musk không phủ nhận hoàn toàn giá trị của đại học, nhưng ông kêu gọi xã hội nhìn nhận lại “cái giá 200.000 đô la” mà nhiều người phải trả chỉ để chứng minh khả năng tuân thủ, thay vì đầu tư trực tiếp vào việc phát triển năng lực thực sự.



Giai cấp mới

Nhiều người vừa đặt chân tới trời Tây chưa được bao lâu đã vội tưởng mình hóa rồng. Hộ chiếu còn thơm mùi mực, tiếng Anh chưa đủ gọi tô phở nhưng cái tôi thì cao hơn tháp CN Tower.

Họ thích tự nhận mình là “Việt kiều”, nghe cho sang miệng, như thể hai chữ đó tự động biến một người thành tầng lớp thượng lưu quốc tế.

Nhưng tiếc thay, cái danh ấy không đến từ vé máy bay hay cái visa định cư. Nó được trả bằng máu, nước mắt và cả mạng sống của những thế hệ đi trước.

Người Việt đầu tiên tha hương đâu có xách vali Louis Vuitton ra phi trường rồi lên TikTok khóc nhớ quê. Họ vượt biển bằng ghe mục, sống trong trại tị nạn, bị cướp, bị đói, bị xem như rác rưởi nơi đất khách.

Có người chết giữa biển Đông không kịp nhìn mặt con lần cuối. Đổi lại, họ dựng nên cộng đồng người Việt hôm nay: khu chợ Việt, nhà hàng Việt, tiệm vàng Việt, bác sĩ Việt, luật sư Việt, ngân hàng nói tiếng Việt.

Còn nhiều người mới qua bây giờ thì sao?
Vừa ổn định giấy tờ là bắt đầu mở “hội đồng chê bai”.

Chê đồ ăn không ngon.
Chê cuộc sống buồn.
Chê người ta không biết nhậu karaoke tới 2 giờ sáng.
Chê trời Tây lạnh lùng, không tình cảm.

Nhưng tuyệt nhiên không chê cái passport đang giúp mình đổi đời.

Miệng thì khen Việt Nam “sướng lắm”, “thiên đường lắm”, “ở Việt Nam có tiền là vua”, nhưng vẫn ôm khư khư cái PR, quốc tịch, bảo hiểm, tiền già và phúc lợi xã hội của tư bản.

Kỳ lạ thật. Nếu thiên đường tuyệt đến vậy thì sao không mua vé một chiều về luôn cho đỡ nhớ?

Nực cười nhất là kiểu người sống hai mặt:

- Ở Việt Nam thì khoe “con tôi bên Mỹ, bên Canada”.

Qua tới nước ngoài thì tìm mọi cách lách luật, khai gian trợ cấp, ăn welfare nhưng tối lên mạng dạy đời về lòng tự trọng dân tộc.

Có những người chưa đóng nổi một đồng thuế đáng kể cho đất nước họ đang sống nhưng mở miệng là xem thường người khác.

Đi làm hãng vài tháng tưởng mình tài phiệt quốc tế.

Mua được căn nhà trả góp 30 năm tưởng mình thuộc giới tinh hoa di dân.

Trong khi đó, họ quên mất:

Không ai nợ họ cuộc sống này cả.
Nước người ta không có trách nhiệm phải cưng chiều bạn chỉ vì bạn “ly hương”.

Bạn xin vào đất nước họ sống, thì ít nhất hãy học cách cư xử như một con người văn minh:

- Biết ơn.
- Trung thực.
- Tôn trọng luật pháp.
- Tôn trọng cộng đồng.

Đừng mang cái thói khôn lỏi, hơn thua, gian vặt và tư duy “qua mặt được ai thì qua” từ xã hội cũ rồi tưởng ở đâu cũng dùng được.

Xứ tự do cho bạn cơ hội làm giàu, chứ không cho bạn quyền sống mất nhân cách.

Cũng đừng vội khinh những người đi trước chỉ vì họ già, nghèo hay cực khổ.

Chính những người từng làm nail, rửa chén, may hãng, lau toilet ấy đã mở đường để thế hệ sau bước nhẹ chân hơn trên đất khách.

Bi kịch lớn nhất của một số người Việt không phải nghèo tiền, mà là nghèo lòng biết ơn.

Họ thích hưởng tiêu chuẩn sống phương Tây nhưng tâm trí vẫn mắc kẹt trong cái tư duy ích kỷ và sĩ diện rẻ tiền.

Lúc có lợi thì nhận mình “công dân toàn cầu”, lúc bị đụng chạm thì lại gào lên “tự ái dân tộc”.

Một con người không trung thành với bất kỳ giá trị nào, không biết mình thuộc về đâu, cuối cùng sẽ chẳng được nơi nào tôn trọng.

Đừng tưởng người bản xứ không nhìn ra. Họ có thể lịch sự im lặng, nhưng họ đánh giá rất nhanh:

- Bạn là người tử tế hay chỉ là một kẻ cơ hội đội lốt hội nhập.
Ra nước ngoài không làm bạn sang hơn.
Cách sống mới quyết định giá trị của bạn.

Nếu đã chọn rời quê hương để bắt đầu cuộc đời mới, thì hãy học cái hay của thế giới văn minh thay vì mang theo nguyên cái xấu rồi tự hào giữ “bản sắc”.

Bởi cuối cùng, thứ làm người khác nể không phải bạn đến từ đâu, mà là bạn sống ra sao. 

( Không đề tên tác giả )



Sự hợp tác lưỡng đảng hiếm hoi

Hai Thượng nghị sĩ của tiểu bang "chiến trường" Pennsylvania là John Fetterman (Đảng Dân chủ) và Dave McCormick (Đảng Cộng hòa) vừa gây chấn động khi hợp tác gây quỹ vận động chung, trong bối cảnh Đảng Dân chủ đang tìm cách gạt ông Fetterman ra rìa.

Hai ông này mới nộp hồ sơ thành lập PAC lưỡng đảng “Common Ground PA” lên Ủy ban Bầu cử Liên bang. Như vậy, tiền có được do gây quỹ sẽ chia đôi, đặc biệt từ các doanh nghiệp ở Pennsylvania. “Một nhóm nhà tài trợ coi trọng sự hợp tác của hai TNS này vì Pennsylvania và muốn ủng hộ cả hai”, theo phát ngôn nhân của TNS McCormick cho biết.

Thật ra đây không phải là sự hợp tác đầu tiên của hai ông, giữa họ đã có tình bạn và sự tương đồng trong chính kiến, khiến họ đã chung tay thực hiện nhiều việc:

Khi Thống đốc Josh Shapiro từ chối làm gian hàng PA vì cho rằng tốn $700.000 đô tiền ngân sách, thì Fetterman và McCormick gọi vốn tư nhân. Kết quả có 50 nhà tài trợ, chỉ trong vòng 48 giờ để tự làm gian hàng PA.

Trong việc chống lại khuynh hướng bài Do Thái, họ cùng lên diễn đàn AJC Global kêu gọi hai đảng bài trừ chủ nghĩa bài Do Thái.

Họ cũng đồng bảo trợ cho chương trình gia cư ROAD to Housing Act giúp người mua nhà lần đầu.

Và cùng bảo trợ chương trình Sữa học đường Whole Milk for Healthy Kids Act.

Dĩ nhiên từ hơn một năm nay, ông Fetterman đã khiến cho đảng DC "ngứa mắt", khi ông nhiều lần công khai ủng hộ các chính sách của chính quyền ông Trump, phê phán đảng DC, cũng như bỏ phiếu ủng hộ nhiều đề cử của ông Trump, ông còn ủng hộ Israel mạnh mẽ, chỉ trích người biểu tình thân Palestine... khiến 62% đảng viên DC quay lưng lại với ông (theo thăm dò của Quinnipiac vào tháng 2/26).

Sự hợp tác lưỡng đảng này chắc chắn "làm khó" cho Thống đốc DC Josh Shapiro. Trước hết là mối quan hệ đồng đảng giữa Shapiro và Fetterman càng thêm xa cách, sau những rạn nứt lâu nay. Shapiro từng nhiều lần chỉ trích và ép ông Fetterman "quay về với đảng", nhưng không tác dụng. 

Điều đó càng làm Fetterman xa lánh và không còn tiếng nói chung.

Như thế, trong bối cảnh Shapiro chính thức tái tranh cử Thống đốc PA 2026, ông ta không dám "vọng động", vì có thể chức đó sẽ tuột vào tay đảng Cộng hoà. Và "ngôi sao sáng Shapiro" của Dân chủ khó lòng mơ tới việc ứng cử Tổng thống 2028.

FB Uyen vu





Blog Archive