Sunday, July 5, 2026

KỶ NIỆM VỀ THỜI TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC NĂM 1974

Lần đầu tiên mình đọc Quỳnh Dao là “Cánh hoa chùm gởi”.
Rồi từ đó, mình mê mẩn luôn thế giới tình yêu của Quỳnh Dao với Song ngoại, Khói lam cuộc tình, Hãy ngủ yên tình yêu, Mùa thu lá bay, Xóm vắng, Bên bờ quạnh hiu…
Ấn tượng nhất vẫn là “Hãy ngủ yên tình yêu”.

Đó là mùa hè năm 1974. Mình đang học nước rút để thi tú tài, lên nhà Mỹ Lệ gần một tháng ôn bài cùng bạn. Chỉ còn ba ngày nữa là bước vào kỳ thi, bỗng thấy cuốn “Hãy ngủ yên tình yêu” ai đó để ngay đầu giường.

Trời ơi, như một thứ “thuốc phiện ” ngọt ngào mê đắm không sao cưỡng lại được. Dù bài vở đang réo gọi bên tai, mình vẫn mở sách ra… rồi đọc một mạch suốt ba ngày.

Đến khi về nhà chuẩn bị đi thi, sáng hôm sau là môn Sử. Mình mở quyển sử dày cộm ra, cố nuốt từng trang mà không sao nuốt nổi. Làm sao có thể học hết cả một quyển sách chỉ trong vài giờ? Mình nghẹn ngào đến muốn khóc.

Sáng hôm đó bước vào phòng thi, trong bụng còn thầm khấn: “Xin cho con… bị bệnh phải đưa đi cấp cứu, để nếu con thi rớt thì cũng có một lý do đỡ mắc cỡ với người ta.”

May sao, năm 1974 là lần đầu cũng là lần cuối thi tú tài IBM theo hình thức trắc nghiệm ABCD. Có câu biết, có câu đoán, có câu nhờ đáp án gợi lại trí nhớ… Nhờ xin xâm, cuối cùng mình cũng đậu tú tài. Nếu thi viết như những năm trước là bỏ giấy trắng về sớm rồi.

Lạ một điều, người ta vui thì cười, còn mình khi nghe báo đậu lại khóc rất lớn. Đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao. Có lẽ những mối tình buồn trong Quỳnh Dao vẫn còn vương vấn đâu đó trong trái tim cô nữ sinh vừa bước qua tuổi mới lớn này.

Quỳnh Dao đã ảnh hưởng không nhỏ đến tuổi mười sáu, mười bảy, mười tám của mình. Những trang sách ấy khiến mình tin vào những chuyện tình đẹp, tin rằng chỉ cần “một túp lều tranh, hai trái tim vàng” là đủ hạnh phúc. Tin rằng luôn có chàng Bạch Mã hoàng tử đến rước cô bé Lọ Lem bước vào lâu đài.

Sau này đi qua gần hết một đời người, mới hiểu cuộc sống không đơn giản như trong tiểu thuyết. Cơm áo, trách nhiệm, những va vấp và cả những đổi thay của lòng người đã dạy mình rằng tình yêu thôi chưa đủ để giữ một mái nhà.

Nhưng mình cũng không trách Quỳnh Dao. Nếu những câu chuyện ấy đã cho mình một chút ảo mộng của tuổi trẻ, thì cũng chính chúng đã nuôi dưỡng trong mình một trái tim biết rung động trước cái đẹp, biết yêu con người, yêu thiên nhiên và tin rằng cuộc sống vẫn luôn có những điều đáng để nâng niu.

Có lẽ vì thế mà hôm nay, ở tuổi bảy mươi, mình vẫn còn thích đọc truyện, vẫn còn dễ xúc động, vẫn còn tin vào sự tử tế, vẫn để trái tim được tự do yêu người, yêu đời và yêu cả những mùa lá bay.

Mới coi lại mấy trang đầu “Hãy ngủ yên tình yêu!” vẫn còn sức thu hút đối với mình!

Ảnh cách nay 33 năm. Lúc này đã nghỉ chơi Quỳnh Dao và tủ sách, lo ngược xuôi chợ búa, cơm áo gạo tiền.

Ho An Nhien

CHUYỆN NHỎ …. MÀ THÀNH VẤN NẠN

Việt Nam mình có vô vàn cảnh đẹp, nhưng lạ một điều là đi đến đâu cũng thấy… rác. Ra biển, muốn đi chân trần cho thơ mộng thì kiểu gì cũng có lúc đạp trúng vỏ cua, vỏ ghẹ hay một túi ni-lông nằm chình ình như đang chờ sẵn. Trên đường phố cũng vậy, từ trung tâm thành phố đến quốc lộ, giấy, ly nhựa, bao ni-lông… cứ nằm ung dung như thể được cấp hộ khẩu.

Có lần tôi đến Sài Gòn hoa lệ. Những con đường Nguyễn Huệ, Đồng Khởi với các tòa nhà sang trọng, khách nước ngoài tấp nập. Vậy mà vẫn thấy hộp thức ăn còn thừa, lon coca, giấy rác….. nằm lạc quẻ giữa khung cảnh hào nhoáng, giống như một vết mực rơi ngay giữa bức tranh đẹp. Đi mà thấy… mắc cỡ giùm.

Ngày xưa còn nghe kể một câu chuyện vui. Hồi Việt Nam mới mở cửa, có người lần đầu được đi Singapore. Ở bên đó mấy ngày ngoan như học sinh mẫu giáo, không dám xả một cọng rác. Vừa đáp xuống sân bay Việt Nam, mừng quá, tiện tay quăng luôn cái bịch rác xuống đất như để… giải phóng cảm xúc. Không biết chuyện có thật bao nhiêu phần trăm, nhưng nghe mà vừa buồn cười vừa buồn lòng.

Ở Vĩnh Long cũng vậy. Mỗi đêm giao thừa, quảng trường đông nghẹt người xem pháo hoa. Pháo hoa vừa tắt, người vừa tan, rác thì ở lại bao phủ khắp sân như muốn … ăn Tết thêm mấy ngày.

Khoảng mười mấy năm trước, khi còn công tác ở trường, mỗi lần tỉnh tổ chức học chuyên đề, quy tụ khoảng 150 giáo viên giỏi từ các huyện, thị về dự. Tôi cứ nghĩ hội trường hôm đó sẽ toàn người trí thức và văn minh. Ai ngờ, sau khi tan học, dưới nền nhà, trong hộc bàn, bồn hoa… rác nhiều đến mức nhìn mà chỉ biết lắc đầu. Dĩ nhiên không phải tất cả đều như vậy, nhưng chỉ cần một số người thôi cũng đủ làm người dọn dẹp thở dài.

Trong khi đó, các bé mẫu giáo lại rất đáng yêu. Ba, bốn, năm tuổi đã được cô giáo dạy bỏ rác đúng nơi quy định. Có phụ huynh kể con còn nhắc ba mẹ: Ba ơi, đừng bỏ rác xuống đường!

Nghe mà mừng. Chỉ tiếc là không biết thói quen đẹp ấy giữ được đến bao lâu.

Ở lớp học của con trai tôi cũng vậy. Mấy bé nhỏ ăn kẹo, uống sữa xong đều lễ phép hỏi: Bà ơi, bỏ rác ở đâu?

Nhưng đến các em lớn hơn, trên mười tuổi, tan buổi học nhìn xuống nền lại thấy giấy vụn nằm la liệt. Hình như càng lớn, trí nhớ càng… quên mất cái thùng rác ở đâu.

Nói người Việt thích xả rác thì cũng chưa công bằng. Vì ra nước ngoài, ai cũng chấp hành luật rất nghiêm. Đâu ai dám tiện tay quăng rác như ở nhà. Sợ bị phạt tiền, có nơi còn có những hình phạt rất nặng nên ai cũng ngoan như học sinh bé ngoan.

Thế nhưng về Việt Nam thì nhiều người lại “phục hồi bản năng”. Tôi từng chứng kiến vài lần người ngồi trong xe hơi sang trọng, hạ kính xe xuống, ung dung thả một bọc rác ra đường, bình thản như đang gieo… hạt giống. Thậm chí nếu chạy xe honda, xe sau vượt ngang mình, họ phun nước miếng một cái phèo, tai bay vạ gió nó theo gió tấp vô mặt mình, trời ơi!! khủng khiếp!!

Thật ra, muốn người Việt không xả rác bừa bãi ở Việt Nam đâu có khó. Chỉ là có làm hay không mà thôi. Biệt thự ngày càng nguy nga, đường sá ngày càng rộng, nhưng nhiều nơi rác vẫn nhiều đến mức nhìn mà thấy xót.

Ngay đầu con hẻm nơi tôi ở có một đống rác tồn tại nhiều năm. Kêu hoài vẫn vậy. Có lẽ nó cũng đã trở thành… cư dân lâu năm của khu phố. Thôi thì đành hy vọng một ngày đẹp trời có vị quan lớn nào tình cờ đi ngang, biết đâu đống rác ấy sẽ được “vinh dự” dọn đi trong ngày.

Định chụp hình đống rác để minh họa, nhưng nghĩ lại sợ làm bẩn luôn cả trang Facebook của mình. Thôi thì xin mượn bông hoa xinh đẹp tôi đã trồng để che bớt nỗi buồn mang tên… rác.

Nói đi cũng phải nói lại, vẫn còn rất nhiều người Việt có ý thức văn minh, lịch sự và luôn giữ gìn môi trường. Chính họ là những bông hoa đẹp giữa cuộc sống. Chỉ mong những bông hoa ấy sẽ ngày một nhiều hơn, để một ngày nào đó, rác chỉ còn là chuyện để… kể lại.

Ho An Nhien


Mãi Mãi Tuổi 14
Có những nỗi đau, dù thời gian có trôi qua bao lâu đi chăng nữa, chỉ cần chạm nhẹ vào là tim vẫn thắt lại, vẹn nguyên như ngày hôm qua.
Hơn ba mươi năm trước, nhà mình nghèo lắm. Nghèo đến mức một tấm ảnh gia đình trọn vẹn cũng là một điều xa xỉ. Đến tận bây giờ, trong nhà chẳng có lấy một bức hình kỷ niệm nào của những ngày gian khó đó. Ngay cả ngày Tết, ngày lễ, mấy chị em cũng chưa từng biết đến cảm giác được xúng xính áo quần rồi đứng trước máy ảnh cười rạng rỡ là gì.

​Ký ức tuổi thơ của hai chị em tôi chỉ là những ngày hàng xóm có đám cưới, có lễ xuất giá của cô dâu. Ngày đó, đám con nít trong xóm hiếu kỳ lắm, cứ thấy nhà ai có đám cưới là chen chúc, ríu rít đứng phía sau lưng cô dâu. Chẳng phải tụi tôi biết tạo dáng để được chụp hình đâu, chỉ vì tò mò xem cô dâu làm gì, rồi vô tình mà lọt vào khung hình của người ta.

​Chị em tôi năm ấy cũng không ngoại lệ.
​Năm đó, chị tròn 14 tuổi ta (13 tuổi tây) – cái tuổi trăng tròn đẹp nhất của một người con gái. Còn tôi mới là đứa trẻ lên 8 (7 tuổi tây) ngơ ngác theo chân chị. Tôi chẳng thể ngờ được rằng, cái khoảnh khắc vô tình lọt vào góc máy của người ta năm ấy, lại là tấm ảnh duy nhất của chị còn lại trên đời. Và đau lòng thay, nó lại trở thành bức ảnh thờ của chị suốt mấy chục năm qua.

​Ngày ấy công nghệ chưa phát triển, người ta phục dựng và chỉnh sửa lại bức ảnh một cách vội vã, đại khái. Suốt 31 năm, gia đình tôi thờ bức ảnh đó, nhưng trong lòng tôi luôn canh cánh một nỗi niềm: bức ảnh ấy chẳng giống chị chút nào. Rồi thời gian trôi đi, tấm ảnh gốc cũng thất lạc...

​Thấm thoắt vậy mà đã 31 năm trôi qua. Năm nay em đã 39 tuổi rồi, tóc đã bắt đầu có sợi bạc, còn chị thì vẫn mãi mãi dừng lại ở tuổi 14 hồn nhiên với đôi mắt đượm buồn. Có đôi lúc, em giật mình nhận ra mình không còn nhớ rõ mồn một từng đường nét trên gương mặt chị nữa. Không phải vì em hết thương chị, mà vì bức ảnh thờ bấy lâu nay đã làm nhạt nhòa đi dáng hình thật sự của chị trong tâm trí em.

​Nhưng đúng là nhân duyên, hôm nay em vô tình tìm lại được bức ảnh gốc năm nào. Nhờ công nghệ bây giờ căn chỉnh, phục hồi lại, gương mặt chị hiện ra rõ ràng, sắc nét hơn. Nhìn lại tấm hình cũ, tim em chợt thắt lại, nhưng nước mắt lại rơi vì hạnh phúc.

​Mọi người nói đúng, chị của em đẹp hơn em nhiều lắm. Đẹp từ gương mặt hiền, ánh mắt trong veo của tuổi mười ba, mười bốn. Đẹp cả cái tên mà ba mẹ đặt cho chị: Nguyễn Thị Mộng Trinh.

​Chị ơi, em đã tìm thấy chị của ngày xưa rồi. Ký ức của hai chị em mình, em chưa từng quên, và sẽ không bao giờ quên

Ngoc Han



PHÁT SÚNG TRÊN CAO NGUYÊN

Ba ngày nay mình mở fb lên là thấy hình người đàn ông chết ngồi trên ghế bên lề đường, nghe đâu bị bắn 5 phát, nhưng cái lạ là không hề thấy sự thương tiếc mà toàn thấy sự hả hê, toàn nghe nói ăn trên đầu trên cổ người ta, chết là đáng đời.

Mình cũng hơi tò mò, không biết ông này ăn ở sao mà bị bắn chết mà không ai thương tiếc, mà thôi mình cũng có nhiều thứ khác để làm nên cũng không quan tâm lắm.

Sáng nay chuẩn bị đi chơi sinh nhật nước Mỹ, ngồi uống cà phê dạo fb thì mới biết ông này là ông trùm thao túng toàn bộ ngành sầu riêng ở VN từ trung xuống nam, nên mới ra cớ sự.

Giờ thì mình hiểu vì sao một xứ trồng sầu riêng bạt ngàn như VN mà vào siêu thị, chợ châu Á thì thấy toàn sầu riêng Thái. Có lần mình thấy sầu riêng VN, mua một hộp về ăn thử thì nó dở quá nên bỏ luôn, quay về ăn sầu riêng Thái. Thì ra đó là sầu riêng VN “được thông quan” chứ không phải sầu riêng ngon nhất hay chất lượng cao, nên cạnh tranh không nổi.

Thường người ta làm gì thì cũng có bạn có bè, chứ ít ai làm một mình được.

Cho nên khoan hãy lo nuôi dưỡng Steve Jobs, lo đi bán sầu riêng cho tử tế trước đã.

Mình đi ăn sinh nhật đây.

Hung Truong



Phiếm

Có một cô ... ở tận nam Trung Bộ vào khám, bạn ấy là nhân viên y tế.

Mình mới hỏi: Sao em không khám ở ngoài đó, nhờ đồng nghiệp khám chút xíu là xong chứ vào đây làm gì cho xa vậy?

Em nói thật với bác là em không dám tin, em làm ở đó nên em biết mà.
Chết rồi, đồng nghiệp mà không tin được nhau vậy bệnh nhân làm sao tin chúng ta được?

Nói thì nói vậy thôi chứ ngay bản thân mình thì ... cũng giống cô đó lắm, có nhiều thứ làm cho mình không dám tin vào lòng người. Học thì như nhau, cùng một thầy một cô nhưng ra làm lại khác nhau, đôi khi là khác rất nhiều.

Mấy cô tới mình khám, ông chồng bảo thiếu gì chỗ mà sao tới chỗ này? Cái phòng khám anh thấy nó giản đơn vậy có đáng để tin tưởng không?
Mấy cô nói, anh cứ kệ em, hãy để em đặt lòng tin vào đây một lần.
Ô thế mà nó lại khỏi đến mấy năm không tái phát mới ghê chứ.

Có cô mới kể: Em sợ mấy chỗ long lanh lắm rồi BS ạ, em tới đó, họ nói nằm lên bàn. Bắt đầu họ tư vấn cắt trĩ 3 triệu rưỡi nhưng mà đó là cắt bình thường, hơi đau thì 8 triệu và không đau là 16 triệu, làm 5 phút xong về luôn.

Em chọn gói 16 triệu để làm xong 5 phút về em còn đi dạy, cuối cùng là em nằm ở đó 1 tuần và nó bị sưng một cục to, từ 5 phút thành 1 tuần và em phải tái khám liên tục, hàng ngày. Từ 54 kg em xuống còn 47 kg và hết hơn 100 triệu.

Sau đó em qua Chợ Rẫy khám, BS cho em 10 ngàn tiền thuốc về uống 1 ngày xẹp hẳn. Em nhớ đời.

Hồi nọ đứa bạn mình kể, nó tổ chức đến nhà thăm thầy cô nhân ngày 20/11. Cô hỏi "phòng khám của tụi em sao đông thế, phòng khám của thầy cô chỉ lác đác ngày vài khách".

Bạn mình nói: Chắc bệnh nhân không tin thầy cô vì cái bảng hiệu bé quá, tụi em thì ra ngoài đường, muốn tràn xuống lòng đường luôn và bảng hiệu thì cờ bay phấp phới, đi từ xa đã thấy rồi còn bảng hiệu của thầy cô bằng tờ giấy A4 còn ở trong hẻm nữa nên bệnh nhân không tin là đúng rồi.

Đây cũng là lý do hồi đó Mailisa bảo phải mua xe sang, phải PR cho thật nổi thì người ta mới tin. Đúng.

Các thầy cô không theo xu hướng thì người ta không tin đúng rồi, đây là nghịch lý cuộc đời này. Bệnh nhân tin học trò hơn tin thầy cô, tin vào những long lanh ảo ảnh hơn là tin vào giá trị thực


TÂM SỰ CỦA TÀI TỬ GẠO CỘI CLINT EASTWOOD

Năm nay, người tài tử này đã 96 tuổi.

Trong một tâm sự, ông đã nói hết những sự thật cay đắng của tuổi già - Những cay đắng tuổi già không chừa một ai, dù đó là một tài tử nổi tiếng hơn 70 năm nay.

Những tâm sự của ông, trong đó có những chia sẻ thẳng thắn về những thay đổi của cơ thể theo năm tháng. Xương khớp mất dần sự linh hoạt. Mọi cử động đều chậm hơn. Ánh sáng chói khiến đôi mắt đau nhức. Ngay cả việc hít thở đôi khi cũng trở thành một nỗ lực.

Và đó mới chỉ là khởi đầu.
Với phong thái cứng cỏi vốn đã trở thành dấu ấn của mình, Eastwood nói về điều mà rất nhiều người né tránh. Ông không hứa hẹn rằng tuổi già là khoảng thời gian thanh thản vô tận.
Thay vào đó, ông vẽ nên một bức tranh chân thực về những gì xảy ra khi một con người tiến gần đến cột mốc một thế kỷ.

Ông kể:
“Đến một tuổi quá già như tôi, ánh sáng làm đau mắt bạn, và ngay cả việc thở cũng có thể trở nên nặng nhọc. Cơ thể không còn hợp tác như trước nữa, và mỗi bước đi đều cần phải tính toán”.

Theo ông, sự suy yếu của xương và cơ bắp chỉ là phần nổi của tảng băng.
ĐIỀU NẶNG NỀ NHẤT CỦA TUỔI GIÀ NẰM Ở CẢM XÚC VÀ TINH THẦN.

Khi bước sang tuổi chín mươi, thế giới quen thuộc quanh bạn thay đổi một cách sâu sắc.
Bạn nhìn lại và nhận ra rằng phần lớn những người từng biết mình khi còn trẻ, những người cùng chia sẻ ký ức, những câu chuyện cười chỉ riêng hai bên hiểu và những năm tháng khó khăn, giờ đây đều đã rời xa.
Vòng tròn những gương mặt thân quen ngày càng thu hẹp.
Điện thoại hiếm khi còn reo.
Nhịp sống chậm lại đến mức tĩnh lặng.
Viên thuốc đắng nhất không phải là những cơn đau thể xác - Mà là cảm giác không còn ai thật sự muốn ngồi xuống và lắng nghe bạn.

Khi hiện tại trở nên cô đơn và yên ắng, con người tự nhiên tìm về quá khứ.
Eastwood cho rằng việc sống lại những ký ức cũ không phải là dấu hiệu của sự suy giảm trí nhớ.
Đó là cách con người tìm kiếm sự kết nối với chính cuộc đời mình.
Có lẽ vì vậy mà người già thường kể đi kể lại cùng một câu chuyện, thêm vào vài chi tiết nhỏ rồi lại quay về những ký ức quen thuộc.
Không phải vì họ muốn khoe khoang hay chiếm lấy cuộc trò chuyện.
Mà vì ở đó, họ từng mạnh mẽ, từng được yêu thương và từng có ý nghĩa.

“Bạn thấy mình cứ lặp lại những câu chuyện cũ, thêm vài chi tiết, không phải để thuyết phục ai, mà chỉ để cảm thấy mình vẫn còn gắn kết với điều gì đó. Bạn cố truyền lại những điều mình biết cho thế hệ trẻ, ngay cả khi nhìn thấy sự chán nản trong ánh mắt của họ”.

Chúng ta đang sống trong một xã hội coi tuổi thọ như một chiếc cúp chiến thắng. Mọi người chúc mừng ai đó chỉ vì họ sống đủ lâu. Nhưng lại quên mất sự cô đơn khủng khiếp đi kèm với tuổi thọ ấy.

Chúng ta ca ngợi cái mới, cái nhanh và sự kết nối không ngừng. Trong khi gần như không còn chỗ cho nhịp sống chậm rãi, lặp lại và bình lặng của những người rất già.

Tuy Clint Eastwood là một huyền thoại điện ảnh, nhưng những lời ông nói không chỉ dành cho riêng mình.

Đó cũng là tiếng lòng của biết bao cụ ông, cụ bà vô danh đang sống ở khu phố của chúng ta hay lặng lẽ ngồi trong những bữa cơm gia đình.
Họ là những thư viện sống của lịch sử.
Trong họ chứa đựng những câu chuyện đã góp phần tạo nên thế giới mà chúng ta đang sống hôm nay.
Khi chúng ta chậm lại một chút, cất điện thoại sang một bên và thật lòng lắng nghe, điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Khoảng cách giữa các thế hệ được thu hẹp.

Cuối cùng, những nếp nhăn trên gương mặt người già không chỉ là dấu vết của thời gian.
Đó là tấm bản đồ của một cuộc đời đã được sống trọn vẹn.
Và được ngồi bên họ, lắng nghe hành trình ấy, chính là một đặc ân.

Thuy Vi

Quan điểm của Bé TÍ về việc tham gia diễn hành kỷ niệm 250 năm nước Mỹ và vai trò của lá cờ vàng

Hãy nói về Nguyên tắc America First trong tổ chức sự kiện kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc Hoa Kỳ và vấn đề biểu tượng cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản.

1. Gần đây, việc một số nhóm đại diện cộng đồng người Mỹ gốc Việt nộp đơn tham gia diễn hành chính thức kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc (FREEDOM 250) tại Washington, D.C. nhưng bị ban tổ chức từ chối đã gây ra nhiều thảo luận. 

Một bộ phận cộng đồng bày tỏ sự thất vọng, cho rằng di sản và đóng góp của người Việt không được công nhận đầy đủ. Đồng thời xuất hiện những thông tin không chính xác cho rằng Tổng thống Trump cá nhân “cấm” lá cờ vàng. (Đó là lời bịa đặt rẻ tiền và xuyên tạc của phe Viet cộng và Việt Gian)

Để hiểu rõ vấn đề, cần phân tích từ góc độ chính sách tổ chức sự kiện quốc gia và nguyên tắc America First.

2. Chính sách tổ chức sự kiện kỷ niệm quốc gia của Hoa Kỳ
Mọi quốc gia có chủ quyền đều có quyền và nghĩa vụ tổ chức ngày lễ lớn của họ theo cách thể hiện rõ bản sắc và ưu tiên quốc gia

Đối với Hoa Kỳ:
Ngày 4 tháng 7 là ngày Quốc khánh, kỷ niệm Tuyên ngôn Độc lập 1776. Đây không phải là ngày hội đa văn hóa hay lễ hội di sản cộng đồng.
America 250 (kỷ niệm 250 năm) là sự kiện mang tính quốc gia, do Ủy ban Semiquincentennial và các tổ chức liên quan (bao gồm Freedom 250) điều phối, với sự hỗ trợ từ chính quyền liên bang.
Các sự kiện chính thức thường ưu tiên: 
(1) Biểu tượng quốc gia (lá cờ Hoa Kỳ, Hiến pháp, các nhân vật lập quốc); 
(2) Thông điệp thống nhất về tinh thần yêu nước và lịch sử Mỹ; 
(3) Kiểm soát an ninh và nội dung truyền thông vì quy mô lớn, được phát sóng rộng rãi.

Chính sách này nhất quán qua nhiều thập nien: Trong các diễn hành Quốc khánh lớn tại Washington D.C., trọng tâm luôn là các đơn vị quân đội Mỹ, ban nhạc quân đội, và các tổ chức mang tính Mỹ. Các nhóm di cư hoặc lịch sử có thể tham gia ở quy mô địa phương hoặc trong các sự kiện chuyên biệt (như ngày tưởng niệm chiến binh).

3. Nguyên tắc America First trong bối cảnh này
America First không phải là chính sách bài ngoại hay phủ nhận đóng góp của người nhập cư. Đây là nguyên tắc đặt lợi ích và bản sắc quốc gia Mỹ lên hàng đầu trong các quyết định chính sách và tổ chức sự kiện công.

Trong ngày sinh nhật 250 năm của nước Mỹ, việc ban tổ chức ưu tiên thông điệp và biểu tượng Mỹ là hoàn toàn phù hợp với nguyên tắc này vì:
Ngày lễ quốc gia là dịp khẳng định chủ quyền của Mỹ - Vinh danh lá cờ, không phải là diễn đàn để các nhóm vận động cho biểu tượng chính trị hoặc di sản nước ngoài.
Việc đưa quá nhiều yếu tố bên ngoài vào có thể làm loãng thông điệp cốt lõi: Tôn vinh sự ra đời của Hoa Kỳ và những giá trị đã định hình quốc gia này.

Do đó, quyết định của ban tổ chức Freedom 250 tập trung vào nội dung mang tính Mỹ là một biểu hiện rõ ràng của America First, chứ không phải sự phân biệt đối xử với bất kỳ cộng đồng nào.

4. Lý do thực tế dẫn đến việc từ chối đơn tham gia
Theo thông tin từ lãnh đạo cộng đồng người Việt vùng Washington D.C., Maryland và Virginia, nguyên nhân chính bao gồm:

Số lượng đơn đăng ký quá lớn so với khả năng tổ chức và không gian diễn hành.
Mong muốn giữ sự kiện có thông điệp thống nhất, tránh các yếu tố có thể bị xem là nhạy cảm chính trị hoặc gây phân tán.

Không có bằng chứng công khai nào cho thấy Tổng thống Trump cá nhân can thiệp hoặc ban hành lệnh cấm cụ thể đối với lá cờ vàng hay cộng đồng người Việt. Việc một số nhóm bị từ chối nằm trong khuôn khổ sàng lọc chung của ban tổ chức.

5. Vị trí hợp lý của lá cờ vàng và di sản cộng đồng người Việt
Lá cờ vàng (Việt Nam Cộng Hòa) mang ý nghĩa lịch sử quan trọng đối với cộng đồng người Việt hải ngoại. Nó tượng trưng cho giai đoạn đồng minh với Hoa Kỳ và hành trình tị nạn – tái thiết của hàng triệu người.

Những đóng góp này xứng đáng được ghi nhận tại:
Các sự kiện tưởng niệm chiến binh (Memorial Day, Veterans Day)
Các hoạt động cộng đồng địa phương
Các triển lãm hoặc chương trình giáo dục về lịch sử di cư

Chính cộng đồng người Việt tại Mỹ đã thể hiện tinh thần tự cường khi chủ động tổ chức các sự kiện America 250 riêng tại Little Saigon (Orange County), San Jose, Houston và nhiều nơi khác. Đây là cách phù hợp để vừa vinh danh di sản, vừa hòa nhịp với không khí kỷ niệm chung của nước Mỹ.

6. Cuối cùng - mong các cô chú cộng đồng cờ vàng bình tĩnh và sáng suốt nhìn nhận vấn đề.

Việc cân bằng giữa trân trọng di sản cộng đồng và nguyên tắc America First

America First đòi hỏi rằng trong ngày Quốc khánh và các sự kiện kỷ niệm mang tính quốc gia, trọng tâm phải là lá cờ và câu chuyện của nước Mỹ.
Đồng thời, các cộng đồng di cư có quyền và nên được khuyến khích tổ chức các hoạt động song song để tôn vinh lịch sử và đóng góp của mình.

đúng đắn là không ép buộc biểu tượng của bất kỳ nhóm nào vào chương trình chính thức của ngày sinh nhật 250th HOA Kỳ, nhưng cũng không ngăn cản các cộng đồng tổ chức sự kiện riêng. Đây chính là cách thể hiện sự tôn trọng lẫn nhau giữa Chính Quyền Liên Bang Mỹ và di sản đa dạng của các cộng đồng đã đóng góp cho nước Mỹ.

Bé Tí
Happy 250th July 4th 1776-2026

Blog Archive