Thursday, July 30, 2026

Tổng Thống Donald Trump

Hôm nay tôi cuối cùng đã hiểu được điều gì đó về Donald Trump mà suốt thời gian qua tôi vẫn bỏ lỡ. Và khi nhận ra — nó đập vào tôi một cách hoàn toàn.

Bởi vì, hãy nhìn xem ông ấy chọn những ai để bao quanh mình.
- Không phải các tỷ phú.
- Không phải những người sinh ra đã nắm quyền lực.
- Không phải những kẻ được trao mọi thứ có sẵn.

Karoline Leavitt — 27 tuổi. Cô gái bán kem từ New Hampshire.
Trump nhìn cô và thấy điều mà cả thế giới bỏ lỡ.
Ông đưa cô trở thành Nữ Phát ngôn viên Nhà Trắng trẻ nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Susie Wiles — một người phụ nữ đã dành cả đời âm thầm hoạch định chiến lược từ phía sau.
Không danh tiếng. Không ánh đèn sân khấu. Chỉ có sự thông tuệ thuần khiết.
Trump nhìn bà và nói — bà sẽ là Chánh Văn phòng của tôi. Nữ Chánh Văn phòng đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ.

JD Vance — một người lính. Cậu bé từ vùng Appalachia đã phục vụ đất nước trong quân phục trước khi phục vụ trong chính trường.
Trump nhìn anh và nói — anh sẽ đứng bên cạnh tôi.

Pete Hegseth — một người lính đã cống hiến tất cả trên chiến trường. Hai Huân chương Ngôi sao Đồng.
Trump nhìn anh và nói — anh sẽ lãnh đạo quân đội chúng ta.

Marco Rubio — con trai của một người pha chế rượu và một người giúp việc khách sạn. Hai người nhập cư đến Mỹ với hai bàn tay trắng.
Trump nhìn người con trai của họ và đưa ông trở thành Bộ trưởng Ngoại giao gốc Latino đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ.

Vợ tôi nghe tất cả những điều này tối nay và nói:
“Anh có hiểu Trump thực sự đã làm gì không?
Ông ấy không xây dựng một chính quyền mạnh mẽ.
Ông ấy xây dựng một chính quyền không thể bị đánh gục.”

Bởi vì mỗi người trong đó đều biết cảm giác của việc không có gì. Và những người từng từ con số không bao giờ coi bất cứ thứ gì là đương nhiên.

Tối nay, hãy cầu nguyện một lần cho toàn bộ chính quyền này. Và cầu nguyện lớn hơn nữa cho người đã chọn họ.

Sau đó hãy chuyển tiếp bài này đến mọi người Mỹ cần hiểu tại sao chính quyền này khác biệt hoàn toàn so với mọi chính quyền trước đó.

(Jeff Roush)


Sử Dụng Chung Cư Có Thời Hạn | Bắt Khám Sức Khoẻ Định Kỳ | 30.07.26




Wednesday, July 29, 2026

"Những Thay Đổi Ở Tuổi 73" 


Tôi, Trần Văn Giang, bắt đầu bước vào tuổi 73. Đã về hưu được 4 năm vì lý do sức khỏe (tạm gọi là "4 Cao": Cao đường, Cao máu, Cao mỡ và Cao niên!). Tôi xin ghi lại những thay đổi của tôi bắt đầu từ buổi đầu của tuổi Thất Thập để chia sẻ cùng quý vị tuổi trẻ hơn, cũng như già hơn tôi. May ra những dòng sau đây đóng góp thêm được vài hòn sạn vào trong cái sàng trí tuệ và khôn ngoan của cuộc sống…

1. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn nghĩ là tiếng nói hay quan điểm của tôi quan trọng nữa. Tôi đã viết trên 500 bài với đủ các vấn đề, phần lớn là các đề tài chống Cộng tới cực đoan. Nhìn lại, vì các lý do riêng ở cuộc sống trên đất tạm dung, có rất ít người quan tâm và nhiều khi tôi còn bị chỉ trích là chỉ làm chuyện “tào lao.” Dân Việt ngàn năm vẫn là dân Việt, nhưng chế độ Cộng sản y như tã lót, sẽ phải bị thay không sớm thì muộn. Tôi không hề trở cờ, nhưng không tiếp tục dóng cao tiếng nói chống Cộng nữa. Chính nghĩa là của chung, không phải của một vài người như tôi. Tôi để mọi người tự nhận ra.

2. Tôi đã thay đổi. Ngoài việc yêu thương Bố Mẹ (cả hai đã mất lâu rồi!), anh em, vợ con và chó mèo nuôi trong nhà, tôi bắt để ý và yêu thương chính bản thân của tôi hơn: quan tâm về vấn đề sức khỏe trong việc ăn uống, nghỉ ngơi, đi bộ mỗi ngày... (hàng tuần tôi cũng không quên mua vài đồng "lottery" thử thời vận tuổi già !). Sức khỏe của tôi dù không khá hơn, nhưng cũng không tệ hơn! That is a big improvement!?

3. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn lên tiếng (qua Social Media) sửa sai bất cứ ai dù cho tôi thấy là họ đã sai rõ ràng (!) Đối với tôi bây giờ, làm cho người khác toàn hảo hơn không phải là nhiệm vụ của tôi. Tôi thấy sự hòa thuận còn quý hơn là sự toàn hảo.

4. Tôi đã thay đổi. Tôi không ngớt và rất rộng rãi khen ngợi những thành quả lớn hay bé của mọi người thân quen chung quanh. Cố gắng làm cho họ phấn khởi thêm và như thế cũng làm tôi vui hơn.

5. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn tức giận hay nổi nóng khi có người nói xấu tôi vì họ tưởng tôi ganh đua vói họ. Thực ra, tôi không còn sức lực để ganh đua với ai hết trơn hết trọi. Tôi đã từ bỏ tất cả các ganh đua từ lâu rồi hè!

6. Tôi đã thay đổi. Tôi không quan tâm hay mắc cở về chuyện vẫn mặc quần áo cũ, mang giầy dép cũ, lái cái xe cũ (xe của tôi đã 12 tuổi và chạy trên 125 ngàn miles). Tôi thấy tư cách quan trọng hơn là bề ngoài.

7. Tôi đã thay đổi. Tôi hoàn toàn tránh nhắc nhở người già về việc họ nói những câu chuyện mà tôi đã nghe họ nói nhiều lần rồi. Những câu chuyện lập lại như vậy giúp trí nhớ của họ sống động hơn, tránh được vấn đề lú lẩn.

8. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn thấy xấu hổ hay giận hờn nếu có người nói là tôi sai. Sự sai lầm của tôi làm tôi thấy gần gũi với họ hơn (I feel more human!).

9. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn mặc cả về 15-20 xu với các bà mẹ bán rau, trái cây trước các chợ Việt Nam. Vài chục xu không thể làm lủng ngân sách gia đình tôi, nhưng có thể giúp nhưng người nghèo buôn thúng bán bưng kiếm thêm chút bạc cắc nuôi gia đình.

10. Tôi đã thay đổi. Tôi cũng không còn thương lượng khắt khe, sát ván về giá cả “estimate” với các ông thợ sửa xe, thợ sửa ống nước… vì họ làm được những việc mà tôi không tự làm lấy một mình được.

11. Tôi đã thay đổi. Tôi cho “Tip” rộng rãi hơn tại nhà hàng ăn, tiệm hớt tóc… Tôi thấy họ cười nhận vui vẻ hơn và tôi hiểu rằng công việc làm của họ vất vả hơn đời sống của tôi.

12. Tôi đã thay đổi. Tôi nhận thấy cái tâm trạng “bị mất mặt” không quan trọng bằng chuyên phải “duy trì tình thân." Tôi không hề phải sống cô đơn.

13. Tôi đã thay đổi. Tôi đang sống những ngày còn lại như … “những ngày còn lại” - Những ngày rất quý báu của cuộc đời.

Ngày biến thành tuần lễ rồi thành tháng, thành năm… Thời gian tiếp tục thay đổi giống như tôi thay đổi. Tôi cảm thấy cuộc sống của tôi thoải mái, hạnh phúc hơn với những thay đổi kịp thời này.

Quý vị có những thay đổi gì hay không nhỉ?

Trần Văn Giang
Orange County, Oct. 6, 2022
F4 năm xưa

Câu chuyện về chiếc máy bay F-4 đẩy một chiếc máy bay khác bị tắt máy ra khỏi vùng trời Việt Nam:

Ngày 10/3/1964 sau một chiến dịch ném bom, hai chiếc máy bay F4 bị pháo phòng không bắn thiệt hại.

Chiếc F4 do Đại Uý Aman điều khiển bị thủng bình xăng, hụt xăng rất nhanh và cho biết không còn khả năng bay ra khỏi không phận Việt Nam để tiếp cận máy bay tiếp xăng hoặc bay tới Lào để thoát thân.

Đại Uý Pardo điều khiển chiếc máy bay thứ hai, tuy vẫn còn đủ khả năng để bay tới máy bay tiếp nhiên liệu nhưng đã quyết định ở lại bên cạnh Aman.

Ở độ cao 20,000ft, chuyện gì tới cũng tới. Máy bay của Aman cạn xăng và bị tắt máy. Pardo đưa ra một quyết định táo bạo: dùng chính máy bay của mình để đẩy máy bay của Aman bay tới Lào.

Ông vòng ra sau và dùng mũi của máy bay mình cố gắng đẩy phần dù giảm tốc ở đuôi. Tuy nhiên gặp rất nhiều khó khăn do nhiễu loạn không khí khiến cho máy bay bị chao đảo và không thực hiện được. Sau vài lần cố gắng thất bại thì Pardo nghĩ ra cách khác: yêu cầu Aman hạ móc dây cáp xuống.

Ở vị trí bên dưới xa hơn chút nên giảm được một chút nhiễu loạn. Pardo dùng kính chắn gió để đẩy máy bay của Aman đi. Gặp khá nhiều khó khăn và cứ 15-30 giây là móc câu bị trượt ra và phải làm lại. Tuy vậy nhưng cũng đã có hiệu quả: máy bay đã giảm đáng kể hao hụt độ cao.

Khó khăn tiếp tục tăng lên khi máy bay của Pardo bị cháy một động cơ bắt buộc phải tắt đi. Sau đó bay được thêm 10 phút thì máy bay của Pardo cũng hết xăng. Cả hai máy bay lúc này an toàn trong không phận của Lào và cả hai đều nhảy dù ra khỏi máy bay ở độ cao 6,000ft.

Mặc dù cứu được đồng đội nhưng Pardo bị khiển trách vì không cứu máy bay của mình. Tới tận 25 năm sau khi câu chuyện này được đem ra xét lại thì Pardo mới được công nhận và được trao tặng huân chương sao bạc cho hành động của mình.

Pardo và Aman đều tiếp tục phục vụ tới khi về hưu. Nhiều năm sau, Pardo nghe tin Aman bị mắc bệnh bại liệt và bị câm, Pardo tiếp tục lập quỹ kêu gọi hỗ trợ để mua sắm xe lăn và thiết bị hỗ trợ giao tiếp. Quỹ này cũng góp tiền mua cho Aman một chiếc xe van mà Aman dùng để đi lại cho đến cuối đời. Nói một cách khác, Pardo không bao giờ bỏ rơi đồng đội kể cả sau khi đã về hưu.

Pardo đã qua đời cuối năm 2023.

Nguồn: LY TRẦN.
Người Tài Xế Xe Tải Xăm Trổ Và Mạng Lưới Thiên Thần Trên Xa Lộ

“Tôi là Big Joe. 58 tuổi. Một tài xế xe tải đường dài.

Suốt 34 năm qua, tôi lái những chiếc xe đầu kéo 18 bánh băng qua nước Mỹ. Tôi ngủ trong cabin. Ăn ở các trạm dừng xe tải. Trò chuyện qua bộ đàm CB để giữ tỉnh táo trong những đêm dài.

Đó là một nghề rất cô đơn.

Nhưng ai đó vẫn phải đưa hàng hóa đến khắp mọi miền đất nước.

Hai năm trước, khi đang lái xe qua tieu bang Nebraska vào khoảng 2 giờ sáng, tôi nhìn thấy một chiếc ô tô đậu bên lề đường với đèn cảnh báo vẫn đang nhấp nháy.

Bên cạnh xe là một người phụ nữ. Bà đứng co ro trong bóng tối, vẻ mặt đầy lo lắng.

Tôi tấp xe vào.

Vừa thấy tôi bước xuống, bà lập tức lùi lại.

Tôi cao gần 1 mét 93, nặng gần 130 kg và kín người là hình xăm.

Tôi hiểu vì sao bà sợ.

Tôi mỉm cười rồi nói:
“Bà ơi, tôi không dừng lại để làm hại bà. Tôi chỉ muốn giúp. Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Bà kể chiếc xe đã chết máy. Điện thoại cũng hết pin. Bà đã đứng đó hơn ba tiếng đồng hồ nhưng không một chiếc xe nào chịu dừng lại.

Tôi hỏi:”Bà đang đi đâu?”

Bà nghẹn ngào:”Tôi phải đến bệnh viện ở Omaha. Con gái tôi đang trong ca phẫu thuật khẩn cấp. Tôi phải đến với con.”

Tôi không suy nghĩ lấy một giây.

“Lên xe đi. Tôi sẽ đưa bà đến.”

Bà nhìn chiếc xe tải khổng lồ rồi hỏi:
“Đi bằng xe của ông sao?”

Tôi gật đầu.
“Đây là nơi an toàn nhất trên cả tuyến đường này.”

Sau vài giây do dự, bà bước lên xe.

Tôi lái lệch hành trình hơn 60 dặm chỉ để đưa bà đến bệnh viện.
Khi đến nơi, bà ôm chầm lấy tôi và bật khóc: ”Ngày nay chẳng còn ai chịu dừng lại nữa. Cảm ơn ông vì đã nhìn thấy tôi.”

Sau khi quay lại đường cao tốc, tôi cứ nghĩ mãi về câu nói ấy.

Tôi cầm bộ đàm CB và gọi những người bạn tài xế.
“Chúng ta là những người nhìn thấy mọi thứ trên xa lộ. Nếu chúng ta không giúp thì còn ai sẽ giúp?”

Thế là một ý tưởng ra đời.
Chúng tôi đặt tên nó là Code Angel.
Một quy ước rất đơn giản.
Mỗi khi thấy ai đó bị hỏng xe, mắc kẹt hay gặp nguy hiểm, nếu có thể, hãy dừng lại giúp họ.
Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn, câu chuyện lan khắp cộng đồng tài xế xe tải.
Ngày càng nhiều người tham gia.
Năm ngoái, chúng tôi đã giúp hơn 1.200 người.
Có người hết bình ắc quy.
Có người cạn xăng giữa đường.
Có người lên cơn nguy kịch cần được đưa đi cấp cứu.
Có những nạn nhân bạo lực gia đình đang tìm cách trốn thoát.
Có cả những thanh thiếu niên bỏ nhà đi cần được đưa đến nơi trú ẩn an toàn.

Giờ đây, chúng tôi đã có cả một mạng lưới.
Những tài xế xe tải.
Những chiếc bộ đàm CB.
Các trạm dừng xe tải trên khắp nước Mỹ.
Chỉ cần có người gặp nạn, thông tin sẽ được truyền đi rất nhanh.
Năm ngoái, mạng lưới ấy đã góp phần cứu sống sáu người.
Có người mắc kẹt ở nơi cực kỳ nguy hiểm.
Có bệnh nhân tiểu đường rơi vào cơn nguy kịch.
Thậm chí còn có một nạn nhân bị bắt cóc được các tài xế phát hiện và báo cảnh sát kịp thời.

Nhưng câu chuyện khiến tôi nhớ nhất lại xảy ra cách đây không lâu.

Hôm đó tôi đang nghỉ tại một trạm dừng xe thì một cậu thanh niên khoảng 19 tuổi rụt rè tiến lại.

Cậu hỏi:
“Chú có phải Big Joe không?”

“Tôi đây.”

“Chú có biết ai đang lái xe đến San Francisco không?”

Tôi hỏi:
“Cháu cần đến đó à?”

Đôi mắt cậu đỏ hoe.
“Nếu chú giúp cháu…”

Tôi mỉm cười.
“Đó chính là điều chúng tôi vẫn làm.”

Hôm ấy tôi không đi San Francisco.
Nhưng tôi biết một nữ tài xế đang chạy đúng tuyến.
Tôi liên lạc với cô ấy.

Cô nhận lời ngay và đưa cậu đến nơi an toàn.
Hôm nay, cậu thanh niên ấy đã vào đại học.
Cậu học ngành công tác xã hội.
Cậu nói mình muốn giúp những con người vô hình, giống như cách những người tài xế xe tải từng giúp mình.

Đến nay, Code Angel đã có khoảng 4.000 tài xế tham gia.

Chúng tôi có ứng dụng riêng.
Có điều phối viên.
Có hệ thống hỗ trợ trên khắp cả nước.
Nhiều tờ báo gọi chúng tôi là:
“Những thiên thần hộ mệnh của xa lộ.”
Nhưng với tôi…
Chúng tôi chỉ là những người lái xe tải bình thường.
Chỉ đang cố gắng làm điều đúng đắn.
Người phụ nữ ở Nebraska năm ấy thì sao?
Con gái bà đã sống sót sau ca phẫu thuật.
Và kể từ đó, năm nào bà cũng gửi cho tôi một tấm thiệp Giáng sinh.

Tôi là Big Joe.
Tôi lái xe tải.
Ngủ ở những bãi đỗ xe.
Quần áo lúc nào cũng ám mùi dầu diesel.
Nhưng tôi đã học được một điều.
Những con đường vắng vẻ nhất thường là nơi con người cần được giúp đỡ nhất.
Và những người có vẻ ngoài đáng sợ nhất đôi khi lại chính là những người đầu tiên chìa tay cứu giúp.

Nếu một ngày nào đó bạn bị hỏng xe.
Nếu bạn mắc kẹt giữa đường.
Nếu bạn đang chạy trốn khỏi một điều tồi tệ.
Hãy nhìn về những chiếc xe tải.
Có thể chúng tôi trông rất dữ dằn.
Nhưng chúng tôi vẫn đang quan sát.
Vẫn đang lắng nghe.
Và nếu có thể…
Chúng tôi sẽ đưa bạn về nhà an toàn.
Bởi xa lộ không còn là nơi lạnh lẽo khi vẫn còn hàng nghìn người tài xế sẵn sàng chìa tay giúp những người gặp nạn.

My Lan Pham


Mậu Thân và Thầy chùa thiên mụ

Ông là thầy chùa ở Thiên Mụ.
Không ai nhớ rõ pháp danh.
Người ta chỉ gọi ông là thầy, như gọi một cái bóng quen thuộc còn sót lại sau bão.

Tết Mậu Thân năm ấy, ông không trốn.
Ông cũng không chạy.
Ông chỉ khóa cổng chùa lại, thắp một nén nhang, rồi ngồi yên bên đại hồng chung, như thể tiếng chuông có thể che chở cho người ta khỏi ác mộng.
Nhưng chuông không cứu được ai.
Đêm xuống, Huế bị xé toạc.
Không phải bằng pháo, mà bằng tiếng gọi tên trong danh sách.
Những cái tên được đọc lên lạnh lùng, đều đặn, như tụng kinh, chỉ khác một điều: người được gọi thì không bao giờ trở lại.

Sáng hôm sau, người ta kéo đến chùa.
Không phải để lễ Phật.
Mà để hỏi thầy:
“Có thấy họ đi qua đây không?”
Thầy lắc đầu.
Không phải vì không biết.
Mà vì không dám nói.
Ông đã thấy.
Thấy họ đi ngang qua sân chùa, tay bị trói, đầu cúi thấp.
Có người còn quay lại nhìn tượng Phật lần cuối, ánh mắt ấy không cầu xin, chỉ ngỡ ngàng, như một đứa trẻ vừa hiểu ra rằng: à, thì ra mình sắp chết.

Sau Mậu Thân, chùa vẫn đứng đó.
Thiên Mụ vẫn cao.
Nhưng thầy thì già đi mấy chục tuổi chỉ trong vài tuần.
Từ đó, mỗi buổi sáng, thầy đều quét sân chùa thật lâu. Quét từng viên gạch. Quét như thể đang tìm thứ gì đó rơi mất.
Có người hỏi sao thầy quét hoài không mệt. Thầy đáp rất khẽ:
“Dính máu.”
Không ai hỏi thêm.
Có những đêm, thầy gõ chuông không đúng giờ.
Tiếng chuông vang lên lạc lõng, rơi vào sông Hương như tiếng thở dài.
Không phải để gọi Phật.
Mà để đếm người.
Một tiếng chuông cho một cái tên.
Một tiếng cho một khuôn mặt.
Một tiếng cho một gia đình không bao giờ còn đủ chỗ ngồi quanh mâm cơm Tết.
Chuông gõ đến khi tay run.
Chuông gõ đến khi nước mắt chảy xuống dây chuông mà thầy không hay.

Có lần, một đứa trẻ theo mẹ lên chùa hỏi thầy:
“Cha con đâu?”
Thầy nhìn đứa bé rất lâu.
Rồi đặt tay lên đầu nó.
Không nói được câu nào.
Bởi thầy biết.
Biết rất rõ.
Biết cả nơi chôn.
Biết cả cách chết.
Và từ giây phút ấy, thầy hiểu ra một điều còn đau hơn cái chết: có những người sống sót chỉ để mang ký ức đi hết đời.

Nhiều năm sau, người ta thấy thầy ngồi một mình trước tượng Phật, lưng còng xuống, mắt nhắm lại.
Họ tưởng thầy nhập định.
Nhưng không.
Thầy đang nghe lại.
Nghe tiếng bước chân trong đêm.
Nghe tiếng khóc bị bịt miệng.
Nghe tiếng đất lấp lên thân người còn ấm.
Chuông chùa Thiên Mụ vẫn ngân.
Nhưng từ Mậu Thân trở đi,
mỗi tiếng chuông đều có một linh hồn mắc kẹt bên trong.
Và thầy, là người duy nhất còn sống để nghe hết, mà không được phép quên.

Phạm Sơn Liêm


“AI “ CƯỚP VIỆC? VẬY TƯƠNG LAI ĐI VỀ ĐÂU?

Mười năm trước, người ta thường nói:
“Cứ học kỹ sư đi. Tương lai sáng lắm.”
Ngày nay, nhiều sinh viên ra trường nhìn bảng tuyển người rồi thở dài.
Programmer? AI viết code rất nhanh.
Thiết kế đồ họa? AI tạo hình chỉ trong vài giây.
Dịch thuật? AI dịch gần như tức thì.
Viết nội dung? AI hỗ trợ từ bài báo đến kịch bản.
Kế toán? AI tự động hóa ngày càng nhiều nghiệp vụ.
Ngay cả nhiều kỹ sư nhiều năm kinh nghiệm cũng bắt đầu lo lắng:
“Liệu vài năm nữa mình còn việc làm không?”

Đó không phải là nỗi sợ vô lý.
AI thực sự đang thay đổi thị trường lao động với tốc độ rất nhanh.
Nhưng có một điều cần nhìn rõ. AI không “cướp” mọi công việc.
AI chủ yếu thay thế những phần việc lặp đi lặp lại, có quy tắc rõ ràng.
Điều đó có nghĩa là những người chỉ làm đúng một kỹ thuật duy nhất sẽ chịu áp lực lớn nhất.
Ngược lại, những người biết kết hợp nhiều kỹ năng lại càng có giá trị.
Một kỹ sư biết AI.
Một bác sĩ biết AI.
Một luật sư biết AI.
Một giáo viên biết AI.
Một người kinh doanh biết AI.
Họ không bị thay thế dễ dàng. Họ sử dụng AI như một trợ lý để làm nhanh hơn và tốt hơn.

Có người hỏi:
“Vậy giờ học gì?”
Có lẽ câu hỏi đúng hơn là:
“Học như thế nào để không bị bỏ lại?”
Kiến thức chuyên môn vẫn rất quan trọng. Nhưng bên cạnh đó cần học thêm:

* Sử dụng AI thành thạo
* Giao tiếp.
* Sinh ngữ.
* Quản lý dự án.
* Hiểu khách hàng và thị trường.
* Khả năng học cái mới liên tục.

Một người chỉ biết viết code có thể gặp khó. Nhưng một người biết viết code, hiểu khách hàng, biết quản lý và biết dùng AI sẽ rất khó bị thay thế.

Còn câu hỏi:
“Không lẽ ai cũng đi chạy Uber?” Bây giờ xe không có người lái !
Chắc chắn là không. Lịch sử đã nhiều lần chứng minh, mỗi cuộc cách mạng mới, đều làm mất đi một số nghề nhưng cũng tạo ra rất nhiều nghề mới.
Khi máy tính xuất hiện, nhiều người nghĩ nghề đánh máy sẽ biến mất. Đúng.
Nhưng rồi xuất hiện thảo trình viên, kỹ sư dữ liệu, nhà thiết kế đồ cho người dùng, chuyên gia điện toán đám mây…
Ngày nay, AI cũng đang tạo ra những công việc mà năm năm trước hầu như chưa ai nghĩ tới.
Điều đáng lo nhất không phải AI. Mà là nếu chúng ta ngừng học.
Thế giới sẽ không chờ ai.
AI sẽ không chờ ai.
Nhưng AI cũng không phải là kẻ thù.
Nó là một công cụ rất mạnh.
Người biết sử dụng công cụ sẽ đi nhanh hơn.
Người từ chối học sẽ bị bỏ lại phía sau.
Có thể vài năm tới sẽ còn rất nhiều biến động.
Sẽ có người mất việc.
Sẽ có ngành nghề thu hẹp.
Nhưng cũng sẽ có những cơ hội mới cho những ai chịu thay đổi.
Có lẽ, điều quan trọng nhất không còn là tấm bằng đại học treo trên tường.
Mà là khả năng học suốt đời.

Trong thời đại AI, người chiến thắng không hẳn là người thông minh nhất.
Mà là người thích nghi nhanh nhất.

Phạm Sơn Liêm.


Blog Archive