Saturday, September 12, 2026

Tin Canada

Phòng bào chế fentanyl lớn nhất Canada từng bị phát hiện chứa lượng ma túy đủ để giết chết gấp đôi toàn bộ dân số nước này. Nhưng gần hai năm trôi qua, vẫn chưa có ai bị buộc tội trực tiếp điều hành cơ sở này.

Cảnh sát Hoàng gia Canada (RCMP) đã đột kích địa điểm này tại Falkland, British Columbia từ tháng 10 năm 2024, thu giữ 54 kg fentanyl, 390 kg ma túy đá (meth), 89 khẩu súng và $500.000 đô tiền mặt, qua đó ngăn chặn khoản lợi nhuận ước tính lên tới $485 triệu đô của đường dây này.

Cảnh sát mô tả đây là "siêu phòng bào chế" tinh vi nhất từng được phát giác tại Canada, sử dụng quy trình sản xuất theo kiểu các băng đảng ma túy Mexico và các hóa chất tiền chất do Trung Quốc cung cấp.

Người duy nhất bị buộc tội tính đến nay mới nhận tội vào đầu tháng 9 này, nhưng chỉ bị cáo buộc hành vi xuất cảng ma túy đá sang Philippines. Thỏa thuận nhận tội của người này hoàn toàn không đề cập đến chính phòng bào chế, số lượng fentanyl hay hoạt động sản xuất thực tế tại đó.

Diễn biến tiếp theo liên quan đến phòng bào chế này lại rơi vào im lặng. Các nguồn tin từ Mỹ cho biết Cơ quan Phòng chống Ma túy Hoa Kỳ (DEA) từng cảnh báo về các lô hàng tiền chất từ ​​Trung Quốc gửi cho một nhà nhập cảng ở khu vực Vancouver vào năm 2022 và đề nghị phối hợp điều tra vụ việc.

Tuy nhiên, RCMP được cho là đã từ chối. Nhà nhập cảng này sau đó đã bị Bộ Tài chính Mỹ trừng phạt vào năm 2023 do cáo buộc có liên hệ với các nhà cung cấp tiền chất fentanyl từ Trung Quốc.

Khi RCMP cuối cùng cũng thông báo cho các cơ quan chức năng Mỹ vào giữa năm 2025, họ mở đầu bằng tuyên bố rằng đây "không phải là một cuộc thảo luận cởi mở", mà chỉ là việc cung cấp thông tin một chiều chứ không phải sự hợp tác thực sự. Một cựu quan chức DEA đã gọi toàn bộ cách giải quyết vụ này là một "thảm họa lớn".

Gần hai năm sau khi thu giữ lượng fentanyl đủ để giết chết cả một quốc gia đến hai lần, nhưng tại sao những kẻ thực sự điều hành phòng bào chế này vẫn chưa bị nêu tên hay buộc tội?

FB Uyen vu

Những nỗ lực nhân đạo của SpaceX/Starlink nhằm giúp đỡ nhân loại trong các thảm họa được ghi nhận, dù không mấy khi truyền thông đưa tin

Từ trận lũ lụt thảm khốc ở Đức và sự tàn phá của bão Ida tại Louisiana, cho đến tình trạng bị cô lập sau vụ phun trào núi lửa và sóng thần ở Tonga, SpaceX đã chuyển giao hàng trăm thiết bị đầu cuối chỉ trong vài ngày, giúp các lực lượng ứng cứu khẩn cấp, bệnh viện và những gia đình bị mắc kẹt có thể phối hợp cứu nạn, chia sẻ dữ liệu quan trọng và kết nối lại với người thân.

Trong cuộc xung đột đang diễn ra tại Ukraine, hàng ngàn bộ thiết bị được trao tặng đã duy trì hoạt động quân sự, các cơ sở y tế và công việc cứu trợ; hơn 650 bộ thiết bị đã giúp đỡ cho việc khắc phục hậu quả cháy rừng ở Maui, khoảng 500 bộ hỗ trợ khu vực phía Tây Bắc Carolina sau bão Helene, 1.350 bộ giúp đỡ các sở cứu hỏa tại Los Angeles giữa những đám cháy dữ dội, và 150 bộ giúp điều phối y tế theo thời gian thực trong đợt bùng phát dịch Ebola tại Congo.

Đây không chỉ là công nghệ, mà còn là chiếc phao cứu sinh nhân đạo đầy ý nghĩa, giúp xóa bỏ sự cô lập, đẩy nhanh quá trình phục hồi và thực sự cứu sống vô số sinh mạng, qua đó khẳng định cam kết vững chắc của Starlink đối với nhân loại vào những thời điểm cần thiết nhất.

• Trận lũ lụt nghiêm trọng tại Đức xảy ra vào tháng 7 năm 2021; khi đó, SpaceX đã trao tặng khoảng 100 bộ thiết bị Starlink để bảo đảm liên lạc thiết yếu cho các lực lượng ứng cứu và cộng đồng.

• Bão Ida đổ bộ vào Louisiana vào tháng 8 năm 2021; SpaceX đã cung cấp khoảng 50 ăng ten Starlink cho các đội ứng phó khẩn cấp.

• Vụ phun trào núi lửa và sóng thần Hunga Tonga ập đến Tonga vào tháng 1 năm 2022; SpaceX đã vận chuyển và trao tặng miễn phí khoảng 50 bộ thiết bị Starlink cho chính phủ nước này.

• Cuộc xung đột Nga - Ukraine bắt đầu vào tháng 2 năm 2022; SpaceX đã trao tặng hàng ngàn bộ thiết bị Starlink (gồm khoảng 3.670 bộ tính đến đầu tháng 4) phục vụ mục đích quân sự, y tế và nhân đạo.

• Bão Ian đổ bộ vào Florida vào tháng 9 năm 2022; SpaceX đã trao tặng khoảng 150 bộ thiết bị Starlink để hỗ trợ công tác ứng phó của chính quyền tiểu bang và địa phương.

• Các vụ cháy rừng tại Maui (Hawaii) xảy ra vào tháng 8 năm 2023; khi đó, SpaceX đã chuyển hơn 650 bộ thiết bị Starlink cho hơn 40 tổ chức tham gia công việc khắc phục hậu quả.

• Bão Helene ảnh hưởng đến khu vực phía tây tiểu bang North Carolina vào tháng 9 năm 2024; SpaceX đã khai triển khoảng 500 bộ thiết bị Starlink để giúp đỡ việc khắc phục tại những khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề
.
• Các vụ cháy rừng tại Los Angeles (California) xảy ra vào tháng 1 năm 2025; SpaceX đã trao tặng 1.350 bộ thiết bị Starlink miễn phí cho các sở cứu hỏa và lực lượng ứng phó thảm họa.

• Đợt bùng phát dịch Ebola xảy ra tại Cộng hòa Dân chủ Congo vào tháng 5 năm 2026; SpaceX đã cung cấp 150 bộ thiết bị kết nối Starlink cho Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Châu Phi (Africa CDC) để phục vụ các đội ngũ y tế tuyến đầu

FB Uyen Vu
Từ gái quê Hoa Lục đến nữ trụ trì có biệt thự 40 triệu đô HongKong

Năm 2015, dư luận xứ Hương Cảng bùng nổ vì cảnh sát bắt Ni cô Thích Trí Định, 47 tuổi, trụ trì ngôi chùa cổ danh tiếng Định Tuệ, cùng với ông chồng là Hoà thượng Như Trí, 40 tuổi, một ni cô khác của chùa và một giúp việc người Indonesia cũng bị bắt tại chỗ.

Khi scandal bị phanh phui người ta mới biết ni cô Thích Trí Định này đã từng kết hôn với một hoà thượng khác và một tài xế xe tải trước đó.

Truyền thông Hương Cảng cho biết nội thất bên trong biệt thự của ni cô cực kỳ xa hoa, có tới 9 tủ quần áo lớn nhỏ, váy đầm đắt tiền, giày da hàng hiệu, phòng tắm riêng… đầy đủ mọi thứ.

Trong phòng ngủ còn giấu rất nhiều tóc giả, tất da đen, trang sức, mỹ phẩm đắt đỏ.

Trong phòng làm việc, Thích Trí Định dùng điện thoại Apple đời mới nhất, máy tính trong chùa cũng là hàng Apple. Ngay cả hai con chó bà nuôi cũng được ở trong phòng bật điều hòa 24/24, mỗi tháng tiền thức ăn chó lên tới hàng ngàn đô HKD.

Câu chuyện bắt đầu từ tuốt tắp vùng sâu vùng xa phía đông bắc Trung Quốc...

"Năm 1967, Thích Trí Định sinh ra trong một gia đình nông dân ở Cát Lâm, tên thật là Sử Ái Văn. Khác với những cô gái nông thôn khác, Sử Ái Văn rất có tham vọng. Cô không thỏa mãn với cuộc sống cày ruộng, lấy chồng sinh con rồi bình dị hết đời.

Tất nhiên đó không phải lỗi của Sử Ái Văn. Ai cũng có quyền theo đuổi cuộc sống tốt đẹp. Nhưng Sử Ái Văn lại chọn đi “đường tắt”, cuối cùng một bước sai lầm dẫn đến hối hận nghìn đời.

Đầu những năm 90 của thế kỷ trước, kinh tế Trung Quốc đang phát triển mạnh mẽ. Nhiều cô gái nông thôn khao khát cuộc sống thành phố ven biển, nhưng phần lớn chỉ dừng lại ở mức ao ước, không có đủ can đảm rời quê hương đến thành phố xa lạ.

Riêng Sử Ái Văn thì nói đi là đi. Sau khi quyên góp được tiền lộ phí, cô một mình ngồi tàu hỏa lao đến Hong Kong, nơi hoàn toàn xa lạ.

Năm 1993, Sử Ái Văn lần đầu đặt chân đến Hong Kong. Những tòa nhà chọc trời, những con phố đèn màu khiến cô choáng ngợp. Năm ấy cô 26 tuổi, thầm thề nguyền sẽ bám rễ ở thành phố này.

Nhưng lý tưởng thì đẹp đẽ, hiện thực lại khắc nghiệt. Cuộc sống đa dạng ở Hong Kong và túi tiền trống rỗng của Sử Ái Văn tạo nên sự tương phản rõ rệt.

Lúc này cô không người thân thích, thậm chí còn không có thân phận hợp pháp. Ở Hong Kong quản lý rất nghiêm, việc lưu trú bất hợp pháp gần như không thể.

Phải làm sao đây? Tìm người kết hôn! Nếu lấy được một người đàn ông bản địa Hong Kong, không chỉ tạm thời có chỗ dung thân mà còn lấy được thẻ căn cước Hong Kong. Trong mắt cô, đó là việc một công đôi việc.

Nhờ vài phần nhan sắc, Sử Ái Văn đã chủ động tán tỉnh ông tài xế xe tải Sầm Vĩ Vinh. Trước sự theo đuổi của Sử Ái Văn, Sầm Vĩ Vinh nhanh chóng bị “chinh phục”.

Thế nhưng cuộc hôn nhân này thuần tuý là một cuộc giao dịch. Bảy năm sau, khi Sử Ái Văn đã lấy được thẻ căn cước Hong Kong một cách suôn sẻ, cô liền đá Sầm Vĩ Vinh ra đường.

Sau khi có thân phận công dân Hong Kong, Sử Ái Văn còn đổi tên thành “Long Ân Lai”.

Dù cái tên mang ý nghĩa tốt đẹp “Long Ân Lai”, nhưng Sử Ái Văn vẫn không chờ được chân mệnh thiên tử.

Sau khi ly hôn, cuộc sống của Sử Ái Văn không mấy suôn sẻ. Không bằng cấp, không xuất thân, không vốn liếng, cô buộc phải làm những công việc không mấy danh giá như rửa chén bát. Thậm chí để kiếm miếng ăn, cô còn không từ chối cả việc khuân vác nặng nhọc.

Khoảng cách giữa lý tưởng và hiện thực khiến Sử Ái Văn u uất. Tình cờ, cô phát hiện gần chỗ thuê trọ có một ngôi chùa, chùa Bảo Liên. Để cầu phúc cho bản thân, Sử Ái Văn thường xuyên lui tới đây.

Đi nhiều lần, Sử Ái Văn nhận ra các ni cô ở đây “làm việc” rất nhàn hạ, có ăn có mặc, địa vị xã hội còn cao hơn cô gái làm thuê như mình. Thế là cô nảy sinh ý định đi tu.

Để gây thiện cảm với các tăng ni, Sử Ái Văn mỗi ngày tụng kinh lễ Phật, tích cực làm thân với mọi người, tỏ ra rất thành kính. Các tăng ni trong chùa đều có ấn tượng tốt về cô.

Khi thấy thời cơ chín muồi, Sử Ái Văn chủ động tìm Đại sư trụ trì Sơ Tuệ xin xuống tóc, nói rằng mình một lòng hướng Phật, muốn quy y cửa Phật.

Đại sư Sơ Tuệ hỏi: “Con chịu được cô đơn không? Từ nay không hỏi chuyện thế tục, giữ giới không ăn mặn?”

Sử Ái Văn không chút do dự gật đầu: “Được ạ.” Thực ra miệng nói được, nhưng trong lòng đầy toan tính. Bởi lý do xuất gia của cô vốn đã không trong sạch, và sự việc về sau đã chứng minh điều đó.

Năm 2002, Sử Ái Văn chính thức xuống tóc làm ni, được ban pháp danh Thích Trí Định.

Đèn dầu cổ tự, ăn chay niệm Phật, Sử Ái Văn không chỉ có tên mới mà còn có cuộc sống mới.

Nhưng cuộc sống ấy so với giấc mơ xuất đầu lộ diện khi mới đến Hong Kong thì vẫn còn rất xa.

Sử Ái Văn quyết tâm tăng tốc, tranh thủ nhiều cơ hội thay đổi số phận hơn.
Nhờ chăm sóc sư phụ, gần gũi sư phụ, duy trì quan hệ, củng cố địa vị, Thích Trí Định dần nhận được sự tin tưởng của đồng môn. Mọi người đánh giá cô là người chăm chỉ, thành kính, tích cực.

Thế là nhờ có Đại sư và đồng môn tăng chúng, Thích Trí Định thuận lợi trở thành trụ trì kiêm giám viện của chùa Định Tuệ, ngôi chùa có quan hệ mật thiết với chùa Bảo Liên.

Năm 2005, sau khi Đại sư Sơ Tuệ từ chức trụ trì chùa Bảo Liên, ông thường xuyên sang đại lục, Singapore… thuyết pháp độ sinh.

Với người đệ tử nữ này, trong thời đại thông tin liên lạc chưa phát triển, hai người gần như không còn giao tiếp.

Ở chùa Định Tuệ, Thích Trí Định đứng trên tất cả mọi người, nắm giữ mọi việc lớn nhỏ của chùa, không ai có thể quản thúc. Từ đó ni cô bắt đầu buông thả bản thân, sống cuộc đời xa hoa trụy lạc: tham tiền, biển thủ tiền, xe sang nhà lớn, mua sắm hàng hiệu…

Nhưng giấy không gói được lửa. Dù nhiều ni cô lớn tuổi đã nhận ra Thích Trí Định đang trung bảo tư nang, nhưng cô lại ra tay trước, tìm đủ mọi lý do đuổi họ ra khỏi chùa.

Ban trị sự chùa Định Tuệ cũng bị Thích Trí Định “sắp xếp” lại. Cô gần như che trời bằng một tay. Nhưng lòng tham và sự buông thả của Thích Trí Định cuối cùng đã kéo cô xuống mười tám tầng địa ngục.

Tháng 10/2015, nữ nghệ sĩ Ông Tĩnh Tinh, người từng giúp Thích Trí Định kêu gọi quyên góp sửa chùa, đã tố cáo công khai bà. Mọi người lúc này mới biết được bộ mặt thật của Thích Trí Định.

Vậy Ông Tĩnh Tinh là ai? Làm sao bà biết được bí mật của Thích Trí Định, và vì sao lại tố cáo? [Diễn viên Ông Tĩnh Tinh từng đóng vai Tiểu Long Nữ trong bộ phim Dương Quá và Tiểu Long Nữ, nghe đồn gốc người Việt]

Chuyện bắt đầu từ ba tháng trước, tháng 7/2015. Có chủ đầu tư bất động sản nhìn khu đất chùa Định Tuệ cảnh quan rất đẹp và sẽ càng ngày càng có giá trong tình hình Hong Kong tấc đất tấc vàng, nên muốn bỏ ra “hàng trăm triệu đô” để mua lại.

Đúng lúc chủ đầu tư cho rằng thương vụ đã chắc chắn trong tầm tay, thì vụ mua bán lại bị Thích Trí Định một mực từ chối, thái độ rất cứng rắn.

Thích Trí Định giải thích với chủ đầu tư: Chùa Định Tuệ dù đã lâu năm không sửa chữa, xuống cấp trầm trọng, nhưng trong lòng người dân xung quanh vẫn giữ vị trí rất cao, mọi người vẫn quen đến đây lễ Phật tu hành. Chùa dù thiếu tiền, nhưng tôi không thể vì tiền bạc vật ngoài thân mà làm tổn thương lòng tín đồ.

Sau đó, khi trả lời phỏng vấn báo chí, Thích Trí Định cũng đích thân kể lại chuyện này.

Thử nghĩ xem, một nữ trụ trì vì tín đồ có nơi thanh tịnh mà giữ vững “sơ tâm” như vậy thì quý giá biết bao. Chẳng bao lâu, tin tức “từ chối hàng trăm triệu” của Thích Trí Định lan truyền khắp nơi.

Nhìn thấy chùa Định Tuệ đổ nát, tường mốc meo, gạch nền nứt nẻ, cần được sửa chữa gấp, lại thấy trụ trì Thích Trí Định một lòng hướng Phật, coi tiền bạc như phân đất, đông đảo thiện nam tín nữ vô cùng cảm động.

Có người liền tổ chức quyên góp trên mạng. Tín đồ hưởng ứng nhiệt tình, còn đem chuyện của Thích Trí Định ra làm giai thoại truyền miệng. Thế là tiền của từ khắp nơi đổ về, chỉ trong thời gian ngắn đã quyên góp được hơn 1.3 triệu.

Trong số các thiện nam tín nữ ấy, người quyên góp nhiều nhất là 100.000 HKD, chính là nữ nghệ sĩ Hong Kong Ông Tĩnh Tinh, người sau này tố cáo Thích Trí Định.

Ông Tĩnh Tinh là danh lưu xã hội Hong Kong, rất “nổi tiếng” ở đây. Cha bà là doanh nhân giàu có Ông Nghiệp Sơ, mẹ là Triệu Tiểu Du, cũng là nhân vật “giang hồ”. Bà là quả phụ của đạo diễn Lưu Gia Lương, từng là người yêu của cháu đường của Vua sòng bạc Hà Hồng Sân.

Ông Tĩnh Tinh từng hợp tác với Trần Bách Cường, Trương Quốc Vinh, Chung Bảo La trong bộ phim Hoan hô, nhưng điều kỳ lạ là cả ba nam minh tinh này đều qua đời khi còn trẻ, sau đó chồng bà Lưu Gia Lương cũng bệnh mất.

Lúc đó, dư luận làng giải trí Hong Kong đồn đại bà “mệnh cứng khắc chồng”. Giai đoạn ấy Ông Tĩnh Tinh rất khổ sở, thường xuyên đến chùa ăn chay tọa thiền.

Tháng 2/2015, Thích Trí Định và Ông Tĩnh Tinh quen biết nhau. Dưới sự khuyên giải và khai mở của Thích Trí Định, Ông Tĩnh Tinh dần thoát khỏi nỗi đau, tâm trạng ngày một tốt hơn.

Thích Trí Định đầu óc rất thông minh, giỏi kết giao danh lưu. Bà biết thân phận địa vị của Ông Tĩnh Tinh cao, nếu kết nối và lôi kéo được bà thì chắc chắn mang lại nhiều nguồn lực.

Thế là Thích Trí Định dụng tâm, cố ý than nghèo kể khổ trước mặt Ông Tĩnh Tinh, kể lể đủ thứ khó khăn của chùa Định Tuệ.

Quả nhiên Ông Tĩnh Tinh rất thiện tâm, chân thành giúp đỡ, dùng danh tiếng của mình trên mạng kêu gọi tín đồ quyên góp cho chùa Định Tuệ.

Có Ông Tĩnh Tinh bảo chứng và bảo lãnh uy tín, tiền quyên góp từ khắp nơi ùa về chùa Định Tuệ.

Để báo đáp công lao của Ông Tĩnh Tinh, đồng thời giữ chặt “cây đại thụ” này để mang lại lợi ích lớn hơn, Thích Trí Định đã mời Ông Tĩnh Tinh làm giám đốc của chùa Định Tuệ.

Động thái này giúp Thích Trí Định nếm trái ngọt. Bà tự cho rằng “mở rộng quan hệ” rất thành công, vừa lôi kéo được Ông Tĩnh Tinh, vừa nhận được quyên góp từ một số danh lưu Hong Kong như Lương Văn Đạo, kết giao thêm nhiều nhân mạch.

Bạn của Ông Tĩnh Tinh là Ngô Ỷ Lợi, sau khi được giới thiệu quen Thích Trí Định, liền bị Thích Trí Định không ngừng “quấy rầy”. Ban đầu Thích Trí Định cách vài hôm lại tặng quà, giày da thật, rượu vang… hàng cao cấp, nhưng đều bị Ngô Ỷ Lợi từ chối.

Có một lần, trong tiệc sinh nhật, Thích Trí Định tiết lộ có một ông chủ lớn mở nhà máy muốn hợp tác với Ngô Ỷ Lợi, mong Ngô Ỷ Lợi cho gặp mặt. Ban đầu Ngô Ỷ Lợi từ chối. Nhưng Thích Trí Định không bỏ cuộc, liên tục rủ Ngô Ỷ Lợi đi ăn. Cuối cùng Ngô Ỷ Lợi đã dự buổi cơm do Thích Trí Định tổ chức.

Trong bữa ăn, Ngô Ỷ Lợi cảm thấy ông chủ kia không giống người tìm hợp tác, mà Thích Trí Định vẫn không ngừng mai mối hai bên. Dù cuối cùng hai bên không vui vẻ mà tan, nhưng từ chuyện này cũng có thể thấy Thích Trí Định có nhất định năng lực mời được một số người nổi tiếng dự tiệc.

Càng quen biết nhiều danh lưu, Thích Trí Định càng đắc ý, lòng tham càng thêm ngang ngược.

Bên ngoài cô rao giảng việc sửa chùa là công đức, dùng tình cảm lớn lao để bao bọc bản thân, còn riêng tư vẫn làm những việc không thể nói ra.

Thậm chí chùa Định Tuệ còn âm thầm xây thêm am thờ cốt trên đất công. Khi chuyện bị phanh phui, khoảng 200 gia đình bị ảnh hưởng, phải dời tro cốt sang chỗ khác.

Số am thờ cốt xây thêm này, cùng với rất nhiều tiền quyên góp của tín đồ, đều đã vào túi riêng của Thích Trí Định.

Thế nhưng trăm mật vẫn có một sơ. Tính toán tỉ mỉ cuối cùng hóa thành không.
Vì số tiền quyên góp do Ông Tĩnh Tinh kêu gọi rất lớn, lại thêm thân phận giám đốc của bà, cộng với một số tình nguyện viên và nhân viên cũ của chùa Định Tuệ đến than phiền, tố cáo, nên Ông Tĩnh Tinh yêu cầu xem sổ sách của chùa.

Khi sổ sách giả mà chùa Định Tuệ đưa ra được Ông Tĩnh Tinh xem, bà phát hiện rất nhiều lỗ hổng.

Thích Trí Định không ngờ Ôn Tĩnh Tinh không chỉ là nghệ sĩ, mà còn là luật sư có bằng thạc sĩ luật, rất chuyên nghiệp về kế toán.

Với thái độ nghiêm túc trách nhiệm, Ông Tĩnh Tinh đã nghiên cứu kỹ sổ sách của chùa Định Tuệ. Không xem thì thôi, một khi xem thì thật sự kinh hồn.

Mỗi năm chùa Định Tuệ thu khoảng 2 triệu, nhưng số tiền gửi lại trong 10 năm từ 6.7 triệu giảm thẳng xuống còn 700.000.

Từ tháng 4/2009 đến tháng 3/2015, “chi phí sửa chữa” của chùa lên tới 2.7 triệu.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài đổ nát của chùa Định Tuệ, thì đừng nói 6 năm tiêu 2.7 triệu, dù chỉ tiêu 700.000 cũng đã thừa sức.

Từ năm 2009 đến 2015, khoản “chi phí linh tinh” của chùa từ hơn 90.000 tăng vọt lên hơn 1.29 triệu.

Chi phí tôn giáo và lễ hội cũng từ hơn 450.000 tăng vọt lên hơn 1.28 triệu. Nếu tính từ năm 2006, chi phí tôn giáo đã vượt 13 triệu, “chi phí sửa chữa” lên tới 4.9 triệu.

Thích Trí Định lúc nào cũng than nghèo trước mặt Ông Tĩnh Tinh, nói chùa Định Tuệ đôi khi nghèo đến mức không có tiền đóng tiền điện. Nhưng cùng lúc đó lại có một khoản tiền lớn như vậy không rõ đi đâu, thật sự không hợp tình hợp lý.

Vậy số tiền nhiều như thế đã tiêu vào đâu?

Phải biết rằng mỗi năm chùa Định Tuệ nhận khoảng 2 triệu tiền công đức, nhưng chùa vẫn đổ nát như cũ, thật sự khiến người ta lạnh lòng.

Ngoài ra, chùa còn có hơn 590.000 tiền công đức được báo là quyên góp cho chùa Nam Sơn Thiền Tự ở khu Xương Giang, Cảnh Đức Trấn.

Nhưng Ông Tĩnh Tinh điều tra nhiều lần vẫn không tìm thấy ngôi chùa này. Ông Tĩnh Tinh còn cho biết, số tiền 100.000 mà bà từng quyên góp cho Thích Trí Định cũng không rõ tung tích.

Thế là Ông Tĩnh Tinh dùng phương pháp tương tự như thám tử tư để điều tra tỉ mỉ, cuối cùng làm sáng tỏ toàn bộ sự việc.

Hóa ra số tiền ấy đều được dùng vào cuộc sống riêng của Thích Trí Định. Theo điều tra, Thích Trí Định đã chi 11.340 HKD để mua áo ngực gợi cảm, đồ lót chỉnh hình, dây nịt màu đen. Còn chi 7.170 HKD và 9.072 HKD để mua mỹ phẩm thương hiệu lớn.

Hàng ngày, Thích Trí Định ra vào chùa đều có tài xế lái xe sang đưa đón. Ban ngày làm việc ở chùa, ban đêm xe sang lại đưa bà về biệt thự trong khu Beverly Hills.

Chủ nhân của biệt thự này chính là đứng tên đệ tử của Thích Trí Định là Vương Hủy (pháp danh Thích Diệu Tuệ), giá mua lên tới 39.5 triệu HKD.

Theo phóng viên điều tra, lối sống thường ngày của trụ trì Thích Trí Định là: miễn là không có pháp sự, bà từ biệt thự Beverly Hills trở về chùa rồi tiếp tục ngủ trong phòng, đến trưa mới dậy, sau đó đội tóc giả cùng đệ tử Vương Hủy ra trung tâm thương mại gần đó ăn uống vui chơi, mua sắm.

Thích Trí Định khoác tấm áo ni cô, sống cuộc đời trần tục, lừa dối tín đồ không đáy, tiêu tiền như nước.

Sự tham lam và buông thả của Thích Trí Định đã hoàn toàn khiến Ông Tĩnh Tinh phẫn nộ. Ông Tĩnh Tinh vô cùng đau lòng và hối hận: “Nếu tôi biết bà ấy đưa tiền cho những người không liên quan, tôi sẽ không bao giờ làm như vậy”, “Thật không biết là sửa chùa hay sửa thân hình nữa.”

Cùng với việc điều tra sâu hơn, Thích Trí Định còn bị phơi bày bê bối lớn hơn: bà đã lần lượt kết hôn với hai hòa thượng.

Theo điều tra, ngày 17/8/2006, Thích Trí Định 39 tuổi đã đăng ký kết hôn tại Hong Kong với thương nhân đại lục Lưu Kiến Cường kém 16 tuổi, sau đó ly hôn; năm 2012 lại kết hôn với một người đàn ông khác, hiện hai người vẫn còn quan hệ “vợ chồng”.

Thích Trí Định cũng dùng giấy kết hôn để đưa một hoà thượng từ Trung Quốc sang Hong Kong, vài năm sau khi hoà thượng đó đã có giấy cư trú hợp pháp thì ly hôn. Cũng kiểu cách này, Thích Trí Định lại đưa hoà thượng Như Trí từ đại lục sang Hương Cảng để hợp pháp hoá và chung hưởng cảnh giàu sang phú quý.

Nhưng chỉ 3 tháng sau việc quyên góp lớn để tu sửa chùa thì ni cô trụ trì và chồng sa lưới pháp luật.

Ngày 26/11/2017, với sự thúc giục của Ông Tĩnh Tinh, tòa án Hong Kong ra quyết định phát mại công ty hữu hạn, chùa Định Tuệ để thu hồi số tiền công đức trị giá 2.2 triệu HKD. Khi nhân viên phát mại của chính quyền đến tiếp quản chùa Định Tuệ, ni cô Thích Trí Định phải rời khỏi chùa, chỉ được phép mang theo một số đồ dùng cá nhân thiết yếu.

Kháng cáo không thành, không thể tiếp tục sống ở Hong Kong, Thích Trí Định phải quay về đại lục với hai bàn tay trắng như khi đi rời khỏi đó nhiều năm

FB Uyen Vu
Lại thêm một vụ gián điệp Trung Quốc tại Detroit

Ngày hôm qua 11/9/2026: Các công tố viên liên bang tại Detroit đã buộc tội công dân Trung Quốc Di Jin (còn gọi là Sophie Jin và Xin Sui). Người này bị cáo buộc làm việc cho Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc (MSS) trong khi tìm cách gặp gỡ các quan chức chính phủ Mỹ đương nhiệm và cựu quan chức. Đây là vụ mới nhất trong chuỗi các vụ án phản gián khiến gây ra mối lo ngại về an ninh quốc gia.

Jin, một cư dân đến từ Thiên Tân (Trung Quốc), bị buộc tội hoạt động như một đặc vụ của chính phủ nước ngoài mà không thông báo cho Bộ trưởng Tư pháp Mỹ. Nếu bị kết án, cô có thể đối mặt với mức án lên tới 10 năm tù giam tại nhà tù liên bang.

Vụ án phản gián của FBI này gồm các tình tiết như khai báo gian dối, một cuộc đối đầu tại phi trường và các cáo buộc rằng Jin làm việc cho chính phủ Trung Quốc trong khi cố gắng tiếp cận các quan chức chính phủ Mỹ đương nhiệm và cựu quan chức.

“... Cuối cùng, Jin thừa nhận đã thực hiện các hoạt động thu thập thông tin tình báo tại Mỹ thay mặt cho các quan chức tình báo (Trung Quốc), những người được cho là đã hỗ trợ các lợi ích kinh doanh của cô tại Trung Quốc.”

Jin, Tổng giám đốc Công ty TNHH Công nghệ Thành phố Thông minh Thiên Tân (Tianjin Smart City Technology Co Ltd), đã nhập cảnh vào Mỹ bằng thị thực khách đến thăm tạm thời (loại B1/B2) ít nhất 7 lần kể từ năm 2013.

Vụ án liên quan đến Jin được phát giác ngày 8/9/2026 khi cô cố gắng nhập cảnh vào Mỹ qua Phi trường Quốc tế Detroit Metropolitan. Cô khai với nhân viên hải quan rằng mình định gặp một người bạn 81 tuổi ở Washington, D.C., một cựu quan chức chính phủ Mỹ được hồ sơ tòa án gọi là "Người liên lạc Chính phủ số 1" (Government Contact 1). Tuy nhiên, vị quan chức này nói với các điều tra viên rằng ông không hề hay biết về chuyến đi đến Mỹ của cô. Tuy nhiên, người liên lạc phía chính phủ (gọi là "Người liên lạc số 1") cũng cho biết ông tin rằng Jin có thể là một "người cung cấp tin" cho chính phủ Trung Quốc.

Trong giai đoạn thẩm vấn bổ sung, Jin khai với các điều tra viên rằng cô sở hữu hai công ty phi lợi nhuận và duy trì hoạt động nhờ khoản phí thu được từ việc kết nối các chính trị gia, quan chức với giới doanh nghiệp. Trong chuyến đi này, Jin cho biết cô dự định gặp người liên lạc phía chính phủ và chụp ảnh trên đường phố.

Tuy nhiên, các đặc vụ FBI đã xem xét một tin nhắn cô gửi cho quan chức chính phủ này vào tháng 4, trong đó viết rằng: "Nhóm của ông Tập" (Xi’s team) vừa tìm đến cô để bàn về các chủ đề như mua sắm công, kim loại đất hiếm, trái phiếu Kho bạc Mỹ, cơ chế thương mại và miễn thuế cho lượng hàng hóa trị giá hàng tỷ đô (thuộc nhóm hàng không nhạy cảm).

Hồ sơ tòa án không nêu chi tiết thêm, và chưa rõ liệu cụm từ "nhóm của ông Tập" có ám chỉ Tập Cận Bình hay không.

Khi bị thẩm vấn thêm, Jin khai với các điều tra viên rằng các quan chức thuộc một tổ chức think tank, mà cô tin là có liên hệ với chính phủ Trung Quốc, đã yêu cầu cô đến Washington để thu thập một số thông tin không xác định.

"Cô cho biết mình từng báo cáo về các chuyến đi Mỹ trước đó cho 'tổ chức tư vấn' này thông qua một người liên lạc tại Trung Quốc; người này sử dụng tên giả và dặn cô xóa tin nhắn trước mỗi chuyến đi, điều mà cô đã thực hiện vài ngày trước chuyến đi lần này."

Sau đó, Jin nói với các đặc vụ rằng cô đã được các quan chức tình báo thuộc Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc (MSS) thu phục từ năm 2012.

"Vào khoảng thời gian đó, cô đang tham gia một chương trình đào tạo thí điểm tại Los Angeles. Jin khai rằng các sĩ quan tình báo MSS đã chỉ đạo cô thu thập thông tin từ một sự kiện cụ thể tại Mỹ và cung cấp thông tin đó cho MSS khi cô trở về Trung Quốc."

Jin cho biết cô đã gặp các sĩ quan tình báo tại Thượng Hải vào năm 2024. Họ đã cử cô đến Mỹ vào cuối năm đó để gặp hai người liên lạc phía chính phủ và hai cựu quan chức chính phủ Mỹ.

"Trước khi rời Trung Quốc, Jin khai rằng cô đã gặp các sĩ quan tình báo tại Thượng Hải và nhận chỉ thị thu thập thông tin liên quan đến quan hệ Trung - Mỹ từ bốn người liên lạc nói trên."

"Jin cho biết các sĩ quan tình báo tại Thượng Hải đã cung cấp cho cô một câu chuyện ngụy tạo để dùng trong trường hợp bị thẩm vấn khi đang ở Mỹ." Họ chỉ đạo cô nói rằng cô làm việc cho một "viện nghiên cứu" ở Bắc Kinh.

Các điều tra viên đã kiểm tra 3 chiếc điện thoại di động của Jin trong tuần qua và tìm thấy các tin nhắn qua lại với ít nhất hai trong số các đầu mối liên lạc thuộc chính phủ Mỹ.

Trong một tin nhắn gửi vào tháng 7 năm 2024, một đầu mối liên lạc thuộc chính phủ đã viết:

"Tôi nghĩ cô không nên đến vào lúc này, mặc dù tôi rất muốn gặp cô. Việc đó có thể không an toàn cho tôi. Có bao nhiêu người tham gia vào cuộc chơi này? Tôi tin cô đúng như những gì cô nói, một nữ doanh nhân chứ không phải điệp viên tình báo. Làm sao chúng ta có thể chắc chắn rằng cô không bị theo dõi, và không chỉ bởi cơ quan tình báo Trung Quốc? Chuyện này có thể khiến tôi bị cơ quan an ninh soi xét. Tôi không muốn làm bất cứ điều gì có thể gây nghi ngờ và tạo ra vẻ như tôi đang phản bội lời thề cũng như nước Mỹ."

Jin trở về Mỹ vào tháng 6 năm 2025.

"Cô lại nhận được chỉ đạo từ bốn đầu mối liên lạc của mình về việc thu thập thông tin liên quan đến quan hệ Trung-Mỹ. Cô cũng cho biết rằng cuối cùng cô đã gặp Đầu mối liên lạc Chính phủ số 1 và số 2, đồng thời báo cáo lại những thông tin cô nắm được sau khi trở về."

Jin gặp lại một trong những đầu mối liên lạc thuộc chính phủ vào tháng 3 năm 2026 tại Mỹ. Tuy nhiên, cô cho biết chuyến đi trong tuần đó không phải do các sĩ quan tình báo Thượng Hải chỉ đạo.

Tuy nhiên, những lời khai trước đó của Jin với các đặc vụ FBI lại mâu thuẫn với sự phủ nhận này. Jin khai rằng vào thời điểm thực hiện chuyến đi, người liên lạc của cô tại "viện nghiên cứu" (nơi mà sau đó cô thừa nhận thực chất là vỏ bọc cho các sĩ quan tình báo Thượng Hải) đã gọi điện cho cô trước khi cô rời khỏi Trung Quốc.

"Jin khai rằng họ đã lên kế hoạch cho một cuộc gặp trực tiếp nhưng cuộc gặp này đã bị hủy vào phút chót. Jin cho biết những người thuộc 'viện nghiên cứu' đó lại yêu cầu cô cung cấp bất kỳ thông tin nào mà cô thu thập được từ Washington, D.C."

Theo Detroit News.

FB Uyen Vu

ĐI BỘ ...














ĐỪNG ĐỢI KHỎE MỚI ĐI, MÀ PHẢI ĐI ĐỂ MÀ KHỎE

Đây là sai lầm lớn nhất của 90% người già chúng ta, và tôi cũng đã từng mắc phải.
"Khi nào hết đau chân rồi tôi sẽ đi bộ."
"Khi nào hết chóng mặt rồi tôi sẽ ra công viên."
"Khi nào khỏe hẳn rồi tôi sẽ đi gặp bạn bè."
Tôi đã đợi. Và càng đợi, tôi càng yếu.
Cho đến năm 70 tuổi, tôi mới ngộ ra một chân lý ngược đời nhưng đúng đến xót xa: Đừng đợi khỏe mới đi. Phải đi thì mới khỏe được.

CÁI GIƯỜNG LÀ NƠI GIẾT CHẾT NGƯỜI GIÀ NHANH NHẤT

Các nhà khoa học Mỹ đã làm một thí nghiệm rùng mình: Cho một người già khỏe mạnh nằm trên giường chỉ 10 ngày không vận động.
Kết quả: Cơ bắp của họ mất đi 1kg. Xương loãng đi tương đương 10 năm lão hóa. Và trí nhớ giảm sút như người mất ngủ 3 đêm liên tục.
Cái giường êm ái chính là nấm mồ êm ái nhất.
Tôi có một người bạn, bằng tuổi tôi. Anh ấy bị ngã trẹo chân. Bác sĩ bảo nghỉ 2 tuần. Anh ấy nghỉ luôn 2 tháng cho "chắc ăn". Sau 2 tháng, chân anh ấy khỏi trẹo, nhưng đôi chân đã quên luôn cách đi vững. Bây giờ anh ấy phải chống gậy suốt đời, không phải vì cái chân trẹo, mà vì 2 tháng nằm yên.
Người già chúng ta: Nằm một ngày, yếu một ngày. Nằm một tuần, mất một tháng sức khỏe. Đó là quy luật.

ĐÔI CHÂN LÀ TRÁI TIM THỨ HAI, NHƯNG TA LẠI BẮT NÓ NGHỈ HƯU SỚM NHẤT

Cả cơ thể ta, tim đập suốt đời không dám nghỉ. Phổi thở suốt đời không dám nghỉ. Chỉ có đôi chân, 60 năm cõng ta đi khắp thế gian, đến 70 tuổi ta lại cho nó nghỉ hưu.
Ta thương nó nên không bắt nó đi. Nhưng ta không biết, đôi chân càng nghỉ, nó càng nhanh chết.
Bàn chân có hơn 7.000 dây thần kinh nối thẳng lên não. Mỗi bước chân ta đi là một lần não được mát-xa.
Người già không đi bộ, não sẽ teo lại rất nhanh. Đó là lý do vì sao người nằm nhiều hay lú lẫn, hay quên.
Bạn có để ý không? Những cụ 80-90 tuổi ở quê mà vẫn minh mẫn, nói chuyện vanh vách, đều là những cụ sáng nào cũng ra đồng, chiều nào cũng đi bộ quanh làng. Không có cụ nào nằm trong nhà mà minh mẫn cả.
Muốn đầu óc sáng, phải bắt đôi chân làm việc

ĐI RA NGOÀI KHÔNG PHẢI LÀ ĐI CHƠI, MÀ LÀ ĐI TÌM THUỐC

Nhiều người nghĩ đi cà phê với bạn già là tốn thời gian, là ăn chơi.
Không. Đó là đi uống thuốc.
Viên thuốc mang tên "Tiếng Cười".
Ở nhà một mình, ta đối diện với 4 bức tường, với huyết áp, với tiểu đường, với nỗi lo con cháu. Bệnh nào cũng nặng thêm.
Ra ngoài công viên, gặp ông bạn già chửi nhau một trận về ván cờ, rồi cười ha hả. Nụ cười ấy tiết ra một chất gọi là Endorphin, nó mạnh hơn cả viên thuốc giảm đau Paracetamol.
Viên thuốc mang tên "Nắng Sớm".
Nắng 7 giờ sáng cho ta Vitamin D miễn phí, giúp xương chắc, giúp ngừa ung thư. Nằm trong nhà uống Vitamin D 1 triệu một lọ, không bằng ra sân phơi nắng 15 phút.
Viên thuốc mang tên "Được Nhìn Thấy".
Về già, nỗi sợ lớn nhất không phải là ốm, mà là bị lãng quên. Ra ngoài, có người chào: "Ông Hoa đi tập thể dục à?" - Chỉ một câu chào đó thôi, ta biết mình vẫn còn tồn tại, vẫn còn được người đời nhìn thấy. Ta vui cả ngày.

VẬY NÊN, TỪ NGÀY MAI, XIN ĐỪNG ĐỢI NỮA.

Đừng đợi hết đau chân mới đi. Hãy đi khập khiễng cũng được, đi chậm cũng được, nhưng phải đi. Vừa đi vừa xoa, chân sẽ hết đau.
Đừng đợi con cháu rảnh mới đi. Hãy tự xách xe đạp, tự bắt xe buýt mà đi. Độc lập chính là tự do.
Đừng đợi có bạn rủ mới đi. Hãy cứ ra công viên ngồi một mình. Ngồi một mình 3 hôm, khắc sẽ có bạn.
Tôi 71 tuổi, mỗi sáng vẫn đi 3.000 bước. Không phải vì tôi khỏe. Mà vì tôi biết, nếu hôm nay tôi không đi, ngày mai tôi sẽ phải nằm.

KẾT LẠI MỘT CÂU THÔI, XIN HÃY NHỚ:

Tuổi trẻ, ta dùng sức khỏe để kiếm tiền.
Tuổi già, ta phải dùng tiền để mua lại sức khỏe, nhưng không mua được.

Chỉ có một cách duy nhất để có sức khỏe ở tuổi này: Đó là ĐỨNG DẬY VÀ ĐI.
Đi để mà khỏe. Chứ đừng đợi khỏe mới đi.

Sáng mai, bạn có đi không?
BẢN TÌNH CA HẠNH PHÚC

*
Ban đầu là những lời "phải làm việc muộn", sau đó là "bận đi công tác", rồi lại thêm chuyến nữa, cho đến khi họ chạm mặt nhau ngay giữa trung tâm thương mại vào thời điểm lẽ ra anh ta phải đang ở một thành phố khác.

Anh ta đi cùng một cô nàng chân dài nóng bỏng, còn cô đi với cô bạn mình chính là điểm mấu chốt khiến mọi chuyện trở nên rắc rối. Nếu bình thường, cô sẽ chẳng bao giờ đem chuyện này ra bàn tán vì cảm thấy xấu hổ khi bị đối xử phũ phàng như vậy, cô sẽ chọn cách âm thầm chịu đựng. Nhưng bạn cô thì sao, có lý do gì để im lặng đâu? Ngay ngày thứ hai sau cuộc gặp định mệnh ấy, ai nấy đều đã biết chuyện: từ bạn bè cho đến người thân.

Thế là cô đành phải gượng gạo đón nhận những lời cảm thông, những câu hỏi tò mò và cả ánh mắt săm soi từ xung quanh: chắc là bây giờ cô ấy sẽ bắt đầu than vãn, đau khổ, đến công ty với đôi mắt sưng húp vì khóc và cái mũi đỏ hoe, nhan sắc tàn phai, rồi kể lể rằng mình đang phải tìm đến chuyên gia tâm lý giỏi nhất.

Nhưng mọi chuyện lại diễn ra hoàn toàn khác. Chẳng còn nghĩa vụ phải tất bật chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn cho chồng, cô thức dậy từ rất sớm và đến hồ bơi. Cô thả mình theo những sải tay bơi sải, tận hưởng làn nước mát lạnh, thảnh thơi nhấm nháp một tách cà phê nóng hổi cùng chiếc bánh vòng rắc hạt anh túc thơm phức trong một quán nhỏ ấm cúng, rồi mới thong thả đến công ty: lòng đầy thỏa mãn, tràn trề năng lượng tích cực cho cả ngày dài, lại vừa tốt cho sức khỏe.

*
- Đã đến lúc phải học cách yêu lấy chính mình, - cô mỉm cười nói với những đồng nghiệp tò mò, - là lúc để nhớ lại tất cả những gì từng mơ ước, những điều mình khao khát, những thứ mà trước đây vì chiều lòng chồng mà phải gạt bỏ, tự tay bẻ gãy đôi cánh của bản thân. Cuộc sống bây giờ mới thực sự bắt đầu. "Bây giờ mình chẳng khác nào chú gà con đang cựa mình phá vỡ vỏ trứng", cô thầm nghĩ, "chỉ là người ngoài không nghe thấy tiếng vỏ trứng đang nứt ra mà thôi".

- Tối nay tụi mình gặp nhau ở quán cà phê nhé, ngồi lại tâm sự và giải quyết tình hình xem sao? - hội bạn rôm rả ngỏ lời.

- Tối nay tôi bận rồi, - cô từ chối và vội vã đến nhà một cụ bà – người đã nhận lời sửa lỗi và chỉnh đốn lại kỹ năng chơi piano cho cô. Đam mê âm nhạc này đã bị cô bỏ xó suốt ba năm trời: anh ta luôn đòi hỏi sự yên tĩnh tuyệt đối, thế nên cây đàn cứ thế trơ trọi đứng một góc phòng, đóng vai trò như một chiếc bàn trà.

Mấy hôm trước, trên chuyến tàu điện ngầm, tình cờ liếc sang tờ báo của người đàn ông ngồi cạnh, cô bắt gặp một mẩu quảng cáo: Dạy đàn piano. Cô vội ghi lại số điện thoại rồi gọi thử, hóa ra đó là một cựu giáo viên âm nhạc về hưu. Để khỏa lấp nỗi cô đơn tuổi già, bà nhận dạy học trò với mức học phí vô cùng khiêm tốn.

Cụ bà tên là Alexandra Ivanovna, một người gọn gàng, ham học hỏi, yêu đời và vô cùng vui tính. Hai người nhanh chóng trở thành đôi bạn tri kỷ, cùng nhau hát vang những khúc lãng mạn ca, tay đệm đàn trên cây phím cổ, tự tay nướng bánh, pha ca cao với một mẩu sô-cô-la thơm ngậy, rồi quây quần bên căn bếp nhỏ ấm cúng trò chuyện say sưa đủ điều trên trời dưới biển.

Hóa ra, cụ bà chưa từng một lần bước chân ra nước ngoài, nhưng lại ấp ủ giấc mơ được đặt chân đến nước Pháp, ghé thăm quán cà phê Des Deux Moulins nổi tiếng để nếm thử món trứ danh – bánh flan kem cháy với lớp vỏ giòn rụm.

Thỉnh thoảng, trên đường đi làm về, cô lại ghé vào tiệm sách để làm phong phú thêm tủ sách của mình bằng những tác phẩm mới nhất của thần tượng Fannie Flagg hoặc Owens. Còn cho Alexandra Ivanovna, cô chọn mua tiểu thuyết của J. Colgan hoặc D. Harris. Cụ bà từng tâm sự rằng cuốn "Cửa hàng sô-cô-la ở Paris" chính là tác phẩm yêu thích nhất, được bà đọc đi đọc lại nhiều lần với nguồn cảm hứng chưa bao giờ nguội lạnh.

Bố mẹ gọi điện đến hỏi thăm tâm trạng của con gái.
- Mọi thứ đều ổn ạ, - cô tươi cười đáp, - con đang chuẩn bị món súp lơ tẩm bột rán giòn cho bữa tối, ngon tuyệt cú mèo luôn. Ngày mai con và cô giáo dạy piano sẽ đi xem kịch. Cụ đáng yêu lắm, vừa hiền hậu lại tràn đầy năng lượng tích cực. Cụ còn hứa sẽ xin cho con một buổi học thực hành chuyên sâu trực tiếp từ cựu học trò của cụ khi anh ấy lưu diễn từ Đức về.

Em gái cô ghé thăm, cố tình săm soi tìm kiếm những triệu chứng trầm cảm nhưng chẳng thấy gì: căn phòng sạch bong kin kít, không một hạt bụi, phòng ngủ được dán giấy tường mới, phòng khách xuất hiện chiếc đèn cây xinh xắn hợp tông với bộ rèm màu xanh sẫm cùng một chiếc ghế bành êm ái. Trên bếp là nồi súp cà chua thơm phức, trên bàn là đĩa bánh quy vẫn còn ấm nóng.

- Chị không thấy buồn chán sao? - em gái hỏi. - Hay là nuôi một con vẹt hoặc chú chuột hamster còn hơn là cứ cạy cục đến nhà một bà già nào đó để khua khoắng phím đàn. May mà không phải đàn ba-la-lai-ca đấy. Nói cho em nghe xem, chị làm thế để làm gì cơ chứ?

- Chị thích cảm giác, - cô đáp, - khi những âm thanh hòa quyện vào nhau thành một bản nhạc du dương. Và cụ không phải là "bà già" đâu, mà là một phụ nữ tuyệt vời, tràn đầy sức sống. Em có muốn nghe chị đàn một khúc không nào?

Mùa hè trôi qua, mùa thu ghé đến. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, cô đã hoàn tất thủ tục ly hôn, nhan sắc ngày càng mặn mà, đổi một kiểu tóc mới và học cách yêu trọn vẹn cuộc sống mới của mình...

Vào tối thứ Sáu hôm ấy, như thường lệ, cô đến lớp học đàn. Cụ bà rạng ngời hạnh phúc: anh chàng ấy đã về rồi, để ta giới thiệu hai đứa với nhau nhé. Từ trong phòng khách bước ra, trên tay cầm tách trà là một người đàn ông: bề ngoài lịch lãm, dáng đi thẳng thắn, hiên ngang và đầy nam tính. Căn nhà ngập tràn hương thơm của bánh nướng, vị ngọt ngào của vani, chiếc bánh táo thơm phức đã sẵn sàng...

Vị khách kể rất nhiều câu chuyện thú vị về chuyến lưu diễn, pha trò bằng những kỷ niệm thời sinh viên đầy dí dỏm. Cả ba người quây quần trong không gian ấm cúng, ngập tràn tiếng cười, sự gần gũi, ngon miệng và nhẹ nhõm.

Và rồi anh ngồi vào đàn, tấu lên khúc nhạc của Chopin – thứ âm nhạc ma mị đầy mê hoặc...

Một năm sau, anh ngỏ lời cầu hôn cô, muốn cô trở thành nữ chủ nhân của ngôi nhà ngoại ô có hồ bơi riêng. Một căn phòng trong nhà được dành trọn vẹn để đặt cây đàn piano, nổi bật với ô cửa sổ kính kiểu Pháp rộng lớn nhìn thẳng ra mặt hồ lấp lánh. Khi màn buông xuống, ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng cháy, anh đàn cho cô nghe những bản nhạc của Schubert, trong khi ánh hoàng hôn dần buông nhuộm bầu trời thành sắc hồng, sắc tía, màu quả cam chín mọng rồi chuyển sang vàng chanh dịu ngọt. Mặt hồ lúc ấy lấp lánh sắc vàng và xanh ngọc, để rồi khi vầng trăng lên, cả mặt nước lại bạc màu đi, lấp lánh tựa vảy của một loài cá khổng lồ.

Trong chuyến lưu diễn tiếp theo tới Pháp, anh bay cùng người vợ yêu thương, và chiếc ghế cạnh khung cửa sổ máy bay được nhường lại cho Alexandra Ivanovna theo một lời mời đầy trân trọng. Cụ bà cứ cười mãi không thôi, ánh mắt hạnh phúc rạng ngời, đôi bàn tay nhỏ bé ôm chặt trước ngực đầy xúc động. Họ đã cùng nhau đi qua nhiều thành phố của xứ sở lãng mạn ấy, và tất nhiên không thể thiếu Paris: tại quán cà phê Des Deux Moulins, họ thưởng thức món kem cháy trứ danh, chạm tay vào Khải Hoàn Môn hùng vĩ, và trầm trồ trước cung điện hoàng gia Louvre...

Alexandra Ivanovna ra đi mãi mãi vào hai năm sau đó. Trên cây đàn piano trong ngôi nhà bên hồ, bức ảnh lồng khung của cụ được đặt ở một vị trí trang trọng.

Lướt trên những phím đàn lúc này là đôi bàn tay nhỏ xíu của một bé gái đang ngồi gọn lỏn trong lòng người bố.

* Này Sashenka - người đàn ông dịu dàng nói, - phím này gọi là "nốt son", còn phím này là "nốt mi"...

Ngoài khung cửa sổ, mùa đông đã về. Mặt hồ đóng băng, được phủ kín bởi những lớp tuyết trắng tinh khôi lấp lánh dưới ánh nắng. Những bông tuyết trắng muốt, xốp mềm lặng lẽ rơi từ bầu trời...

(LĐH* st & dịch)

THUẬN CẢNH CHƯA CHẮC LÀ PHƯỚC, NGHỊCH CẢNH CHƯA CHẮC LÀ HỌA

Có những lúc trong cuộc đời, chúng ta nghĩ rằng:
Được nhiều là phước.
Mất đi là họa.
Thuận lợi là may mắn.
Khó khăn là bất hạnh.
Nhưng người học Phật càng đi sâu càng nhận ra:
Thuận cảnh chưa chắc đã là phước, nếu thuận cảnh khiến ta ngủ quên.
Nghịch cảnh chưa chắc đã là họa, nếu nghịch cảnh khiến ta tỉnh thức.
Một người có rất nhiều tiền nhưng vì giàu có mà sinh kiêu mạn, tham lam, hưởng thụ, quên mất nhân quả — đó có thật sự là phước hay không?
Một người gặp nghịch cảnh, nhưng nhờ nghịch cảnh mà biết quay về tu tâm, biết sống thiện, biết thương người, biết buông bỏ tham sân si — đó có thật sự là họa hay không?
Phước và họa đôi khi không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở cách chúng ta sử dụng hoàn cảnh ấy.

THUẬN CẢNH DỄ KHIẾN CON NGƯỜI NGỦ QUÊN
Khi mọi thứ thuận lợi, ta thường ít nhớ đến việc tu.
Có tiền, ta nghĩ mình có thể tự lo.
Có sức khỏe, ta nghĩ mình còn rất nhiều thời gian.
Có người thương, ta nghĩ họ sẽ mãi ở bên.
Công việc thuận lợi, ta nghĩ mình giỏi.
Mọi người kính trọng, ta nghĩ mình hơn người.
Rồi từ lúc nào không hay, cái thuận cảnh trở thành chiếc giường rất êm để tâm mình ngủ quên.
Ta quên rằng tiền có thể mất.
Sức khỏe có thể thay đổi.
Người thương có thể chia xa.
Danh tiếng có thể đổi thay.
Thân này cũng từng ngày bước về phía già, bệnh và chết.
Cho nên người có trí tuệ không chỉ hỏi:
“Tôi đang có bao nhiêu?”
Mà hỏi:
“Những gì tôi đang có đang giúp tôi trở thành người tốt hơn hay khiến tôi xa đạo hơn?”
Nếu có nhiều mà biết chia sẻ, đó là phước.
Có quyền lực mà biết khiêm nhường, đó là phước.
Có tiền mà biết làm thiện, đó là phước.
Có thuận lợi mà không quên nhân quả, đó là phước.

NGHỊCH CẢNH CÓ KHI LẠI LÀ MỘT VỊ THẦY
Có những bài học mà khi cuộc đời bình yên, ta không bao giờ học được.
Chỉ khi mất mát, ta mới biết trân trọng.
Chỉ khi cô đơn, ta mới biết quay về với chính mình.
Chỉ khi bị hiểu lầm, ta mới học được nhẫn nhục.
Chỉ khi bị tổn thương, ta mới hiểu lòng từ bi.
Chỉ khi một người rời xa, ta mới nhìn thấy mình đã chấp vào họ sâu đến mức nào.
Cho nên đừng vội nguyền rủa nghịch cảnh.
Có những cơn gió tưởng như muốn quật ngã chúng ta, nhưng lại giúp rễ cây bám sâu hơn vào lòng đất.
Có những đoạn đường rất đau, nhưng chính nó lại đưa ta đến gần sự tỉnh thức.

HÃY GIỮ TÂM NHƯ ĐẠI DƯƠNG
Đại dương không ngăn sóng đến.
Sóng lớn vẫn đến.
Sóng nhỏ vẫn đến.
Sóng dữ cũng đến.
Nhưng đại dương không chạy theo từng con sóng.
Sóng đến — đại dương tiếp nhận.
Sóng đi — đại dương vẫn là đại dương.
Tâm người cũng vậy.
Hôm nay được khen, đừng bay lên.
Ngày mai bị chê, đừng sụp xuống.
Hôm nay gặp người thương, hãy biết ơn.
Ngày mai người ấy rời xa, hãy học cách buông.
Hôm nay có tiền, hãy biết làm phước.
Ngày mai thiếu thốn, đừng vì thế mà đánh mất lòng thiện.
Đừng để hoàn cảnh quyết định phẩm chất của tâm mình.
Đó mới là sức mạnh của người tu.

ĐỪNG BÁM VÀO NIỀM VUI
Niềm vui cũng vô thường.
Đừng nghĩ:
“Tôi đang hạnh phúc, nhất định hạnh phúc này phải kéo dài mãi.”
Không.
Hãy vui nhưng đừng chấp vào vui.
Có một người bên cạnh — hãy thương họ.
Có một mái nhà — hãy biết ơn.
Có sức khỏe — hãy dùng nó để làm việc thiện.
Có tiền — hãy biết chia sẻ.
Có cơ hội — hãy biết trân trọng.
Bởi vì chính lúc đang có, ta phải hiểu rằng một ngày nào đó có thể không còn.
Hiểu như vậy không làm niềm vui nhỏ đi.
Ngược lại, nó làm cho từng phút giây trở nên quý giá hơn.

VÀ CŨNG ĐỪNG SỢ NỖI ĐAU
Nỗi đau cũng vô thường.
Hôm nay bạn đau, nhưng không có nghĩa bạn sẽ đau mãi mãi.
Hôm nay bạn mất một điều gì đó, không có nghĩa cuộc đời bạn đã mất tất cả.
Hôm nay một cánh cửa đóng lại, không có nghĩa tất cả cánh cửa đều đóng.
Đôi khi cuộc đời lấy khỏi tay ta một thứ mà ta rất muốn giữ, không phải để trừng phạt ta, mà để dạy ta rằng mình không thể sở hữu tất cả.
Có những điều càng nắm càng đau.
Đến khi mở bàn tay ra, ta mới nhận ra:
Bình an vốn không nằm trong thứ mình cố giữ.
Bình an nằm trong cách mình nhìn sự mất mát.

DUYÊN ĐẾN THÌ TRÂN TRỌNG, DUYÊN ĐI THÌ HỌC CÁCH AN
Có người đến trong đời ta như một món quà.
Có người đến như một bài học.
Có người ở lại rất lâu.
Có người chỉ đồng hành một đoạn ngắn.
Đừng vì một người rời đi mà phủ nhận những điều tốt đẹp họ từng mang đến.
Nếu họ từng giúp ta, hãy biết ơn.
Nếu họ từng thương ta, hãy biết ơn.
Nếu họ từng cùng ta làm việc thiện, hãy biết ơn.
Nếu một ngày duyên thay đổi, hãy để họ được tự do.
Thương một người không nhất thiết phải giữ người ấy lại.
Đôi khi thương chính là:
“Tôi mong bạn bình an, dù con đường phía trước của bạn không còn có tôi.”
Đó là tình thương đã bắt đầu có trí tuệ.

NGƯỜI TU KHÔNG CẦU CUỘC ĐỜI KHÔNG CÓ SÓNG
Người tu không cầu:
“Xin cho con cả đời chỉ gặp thuận cảnh.”
Mà nên nguyện:
“Xin cho con đủ trí tuệ khi gặp thuận cảnh,
đủ nhẫn nhục khi gặp nghịch cảnh,
đủ tỉnh thức khi được khen,
đủ bình tĩnh khi bị chê,
đủ từ bi khi bị tổn thương,
đủ buông bỏ khi phải chia xa.”
Bởi nếu tâm đủ vững,
thuận cảnh không làm ta mê,
nghịch cảnh không làm ta ngã.
Được không kiêu.
Mất không tuyệt vọng.
Gặp không chấp.
Xa không oán.
Đó là một trạng thái rất đẹp của người đang tu.

VÀ RỒI MỘT NGÀY…
Ta sẽ không còn quá bận tâm:
“Tại sao người ấy rời khỏi tôi?”
Mà sẽ hỏi:
“Tôi đã học được gì từ cuộc gặp gỡ ấy?”
Ta không còn hỏi:
“Tại sao tôi phải mất?”
Mà hỏi:
“Tôi có thể buông được bao nhiêu?”
Ta không còn hỏi:
“Tại sao cuộc đời không thuận theo ý tôi?”
Mà hiểu rằng:
Cuộc đời chưa bao giờ có bổn phận phải thuận theo ý mình.
Điều duy nhất ta có thể tu sửa chính là tâm mình.

LỜI QUÁN CHIẾU
Nếu hôm nay thuận lợi, xin đừng quên tu.
Nếu hôm nay nghịch cảnh, xin đừng tuyệt vọng.
Nếu hôm nay được, xin biết đủ.
Nếu hôm nay mất, xin biết buông.
Nếu hôm nay gặp người thương, xin biết trân trọng.
Nếu ngày mai phải chia xa, xin giữ lòng từ.
Nếu hôm nay có tiền, xin biết làm phước.
Nếu ngày mai thiếu thốn, xin đừng đánh mất thiện tâm.
Bởi hoàn cảnh chỉ là bài thi.
Tâm mình mới là bài làm.
Thuận cảnh hay nghịch cảnh không quyết định ta là ai.
Cách ta đối diện với thuận nghịch mới nói lên mức độ tỉnh thức của chính mình.
Và đến khi tâm có thể bình thản trước cả những điều mình từng rất sợ mất, ta sẽ hiểu một điều:
Không phải cuộc đời đã trở nên hoàn hảo.
Mà là tâm mình đã không còn đòi hỏi cuộc đời phải hoàn hảo nữa.
Đó chính là một bước rất sâu trên con đường tự do.

Blog Archive