BÀN TAY DƯỚI DÒNG SÔNG THỊ NGHÈ
Chuyện ma da năm 1970
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại buổi sáng Chủ nhật, một ngày vào tháng Tám năm 1970 ấy, tôi vẫn còn cảm giác lành lạnh nơi cổ chân.
Có những chuyện trong đời, nếu chỉ nghe người khác kể, có lẽ chính tôi cũng sẽ không tin hoàn toàn mô. Nhưng khi nó xảy ra với mình, giữa một ngày nắng đẹp, trong lúc hoàn toàn tỉnh táo, thì dù bao nhiêu năm trôi qua, ký ức nớ vẫn không thể nào phai nhạt.
Tháng Tám Sài Gòn thường có những cơn mưa bất ngờ. Vậy mà ngày hôm nớ trời đẹp lạ thường. Nắng nhẹ, bầu trời trong, gió mát. Cô bác tôi nhân ngày Chủ nhật tổ chức cho cả gia đình đi chơi và trượt nước tại Câu lạc bộ dưới nước Thị Nghè. Tôi và các anh chị em họ của mình dùng tên của dòng sông để gọi câu lạc bộ này. Đây là một khu vườn rộng, có nhiều những nhà lợp lá dừa, cảnh đẹp, yên tĩnh và mát mẻ vô cùng. Và hôm nớ thực sự là một ngày hội của đám trẻ nít chúng tôi.
Mọi người chuẩn bị rất nhiều thức ăn. Tôi còn nhớ có cả kem được nhà hàng Brodard mang tới, đựng trong thùng xốp thiệt to màu trắng. Khi nớ tôi đứng gần và cũng tò mò muốn biết là có chi mô nữa ngoài ice cream. Tôi nâng nhẹ nắp thùng, thì một làn khói trắng từ trong thoát ra, lạnh buốt, khi nớ tôi mới biết đá khói để giữ lạnh ra sao. Đặc biệt nhất là một con trừu tươi để quay nguyên con. Ở câu lạc bộ có sẵn lò than, nên anh Kiệt (tài xế ) và chị Sâm lo ướp thịt, nhóm than rồi chuẩn bị quay trừu
Chờ thịt chín còn lâu, bác tôi nói:
-Thôi, cho tụi nhỏ ra sông chơi trước. Đứa nào trượt nước thì trượt, đứa nào muốn bơi thì bơi.
Mấy anh chị em chúng tôi nghe vậy mừng lắm.
Chúng tôi không xa lạ gì với nước. Trước đó, cả bọn đã học bơi một thời gian tại Cercle Sportif Saïgonnais, khu hồ bơi nổi tiếng ở đường Hồng Thập Tự ngày ấy. Vì vậy đứa nào cũng khá tự tin về khả năng bơi lội.
Chiếc ca nô đưa chúng tôi rời bến.
Gió sông thổi mát rượi. Tiếng máy ca nô hòa với tiếng cười nói của bọn con nít thiệt rộn ràng . Rứa mà không ai có thể ngờ rằng chỉ ít phút sau, một chuyện kinh hoàng lại xảy đến với tôi.
Khi ca nô ra đến giữa dòng, bác tôi cho máy chạy chậm rồi dừng lại. Mọi người lần lượt nhảy xuống nước.
Tôi là đứa thích lặn.
Vừa xuống sông, thay vì bơi ngay như mọi người, tôi chúi đầu xuống, tính lặn thật sâu rồi mới trồi lên. Nhưng nước bên dưới tối hơn tôi tưởng. Càng xuống sâu, ánh sáng trên mặt sông càng lợt dần. Chung quanh chỉ còn một màu xanh đục pha đen, điều ni làm cho tôi bắt đầu thấy bất an.
Tôi đổi ý, định ngoi người lên.
Đúng lúc ấy…
Có một thứ chi đó chụp lấy cổ chân tôi.
Ban đầu tôi nghĩ mình vướng phải dây, rong hay một nhánh cây chìm dưới nước.
Nhưng không mô!
Nó thiệt không giống bất cứ thứ chi như rứa
Tôi cảm nhận rất rõ năm đầu ngón tay như đang siết quanh cổ chân mình.
Lạnh, cứng và rất mạnh
Cảm giác ấy cho đến chừ tôi vẫn không quên được. Hắn giống như một bàn tay bằng sắt ngâm lâu dưới nước, lạnh buốt đến tận xương.
Tôi hoảng quá co chân, đạp mạnh.
Nó không thả ra. Tôi đạp thêm lần nữa.
Cái siết dường như còn chặt hơn.
Trong khoảnh khắc đó, một nỗi sợ mà tôi chưa từng biết đến đã tràn ngập toàn thân. Tôi không nhìn thấy rõ thứ chi bên dưới mình. Chỉ thấy một khoảng nước tối mờ mờ và cảm giác như có một sức nặng đang cố sức ghì và níu kéo tôi lại. Điều đáng sợ nhất là tôi đã dùng gần hết hơi cho lần lặn nớ.
Ngực bắt đầu tức. Hai tai ù đi. Tôi biết nếu không thoát ra liền tôi sẽ không còn đủ hơi để trồi lên mặt nước.
Và rồi không hiểu sức mạnh từ đâu đến, tôi co chân còn lại rồi lấy hết sức bình sinh đạp thật mạnh xuống phía dưới.
Một cái đạp duy nhất.
Và bất ngờ…
Bàn tay nớ thả ra. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác khi đó.
Những ngón tay lạnh ngắt đang siết cổ chân tôi bỗng mở ra như bị đánh bật. Cùng với lực đạp quá mạnh, cả người tôi lao vọt lên trên mặt nước, và tôi hả to miệng để thở như chưa từng được thở. Sau đó bơi thiệt nhanh về phía chiếc canô.
Mọi người đã lên gần hết. Tôi là người cuối cùng còn dưới nước. Lên trên, ngồi xuống rồi mà tim tôi vẫn còn đập loạn nhịp, cả người tôi vẫn còn run.
Bác tôi cho ca nô quay về Câu lạc bộ Thị Nghè.
Về đến nơi, mỗi người vào phòng tắm thay quần áo. Tôi tắm rất kỹ bằng nước sạch và xà bông rồi thay chiếc áo đầm màu xanh ngọc mà tôi còn nhớ đến tận bây giờ.
Nhưng khi bước ra ngoài, tôi bỗng thấy cổ chân mình có cảm giác rất lạ. Nhớt nhớt.
Tôi cúi xuống nhìn.
Lạ thật!
Tôi vừa tắm bằng xà bông, tại sao chỗ đó vẫn còn nhớt?
Bên ngoài phòng tắm có một lu nước. Tôi lấy gáo múc nước, kỳ lại cổ chân, nhưng vẫn không hết. Tôi rửa thêm lần nữa.Vẫn không hết.
Rồi khi nhìn thật kỹ, tôi bỗng lạnh người.
Quanh cổ chân tôi hiện lên những vết tím tái. Không phải một mảng bầm bình thường.
Nhìn kỹ, nó giống như dấu những ngón tay đã bóp chặt quanh cổ chân. Màu của nó rất kỳ lạ, vừa tím vừa tái, nổi bật trên da.
Đúng lúc ấy, một cô lớn tuổi làm công việc dọn dẹp trong câu lạc bộ đi ngang qua. Thấy tôi cứ cúi xuống nhìn chân, cô hỏi:
-Con kiếm gì vậy?
Tôi đáp:
-Dạ không. Con mới tắm rồi mà không hiểu sao chân con cứ nhớt nhớt, rửa hoài không sạch.
Cô bước lại gần.
Vừa nhìn xuống cổ chân tôi, sắc mặt cô thay đổi.
Cặp chân mày cô nhíu lại. Cô hỏi ngay:
-Hồi nãy con có xuống sông không?
Tôi gật đầu.
-Dạ có.
-Có chuyện gì xảy ra dưới đó?
Nghe cô hỏi, tôi mới kể lại chuyện mình đang lặn thì có thứ gì giống như một bàn tay lạnh ngắt nắm chặt cổ chân, kéo giữ rịt tôi dưới nước. Tôi phải dùng chân kia đạp thật mạnh mới thoát được.
Cô im lặng nhìn tôi một lúc lâu.
Rồi cô nói một câu khiến tôi nổi da gà:
-Con à, con vừa gặp ma da đó!
Tôi ngơ ngác.
Từ nhỏ tôi đã từng nghe người lớn kể chuyện ma da, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình có thể gặp một chuyện giống như vậy.
.
Theo lời dân gian mà cô kể lại, những người chết đuối oan uổng, linh hồn còn vương vấn dưới sông nước thì đôi khi được gọi là ma da. Người xưa tin rằng họ thường tìm cách níu chân người đang bơi, kéo xuống chỗ nước sâu. Có nơi còn truyền rằng ma da phải tìm được người “thế mạng” thì mới rời khỏi dòng nước mà đi và cô lên tiếng:
- Đoạn sông ấy đã từng có người chết đuối và người làm việc lâu năm ở đó đã nghe không ít chuyện lạ.
Rồi cô nhìn thẳng vào tôi:
-Con thoát được là phước lớn, mạng lớn. Ông bà tổ tiên độ cho con đó. Chậm thêm một chút nữa, hết hơi dưới nước thì không biết chuyện gì xảy ra đâu. Về nhà nhớ kể cho mẹ. Nếu gia đình tin chuyện tâm linh thì đưa con vô chùa thắp hương cho yên tâm nghe con.
Tôi đứng im, nhìn xuống cổ chân.
Lúc ấy tôi mới thực sự sợ.
Nếu chỉ là cảm giác dưới nước, tôi có thể tự bảo rằng mình hoảng loạn nên tưởng tượng.
Nhưng những vết tím quanh cổ chân thì sao? Và tại sao cảm giác nhớt lạnh như rứa dù đã tắm bằng xà bông, vẫn còn bám trên da?
Ngày vui hôm ấy đối với tôi từ đó không còn trọn vẹn.
Khi trở về nhà, tôi kể tất cả cho mẹ nghe.
Mẹ tôi vốn là Phật tử. Từ nhỏ tôi đã quy y và có pháp danh, nên sáng hôm sau mẹ đưa tôi vào chùa. Tôi không còn nhớ chính xác thầy đã làm lễ chi, chỉ nhớ mẹ thắp hương, khấn Phật và cầu xin ông bà tổ tiên phù hộ cho tôi được bình an.
Sau lần đó, câu chuyện về bàn tay dưới dòng sông Thị Nghè trở thành một ký ức mà tôi không khi nào quên cả!
Hơn năm mươi năm đã qua.
Tôi không biết hôm nớ, dưới nước thực sự là chi. Có thể người không tin thì sẽ lý giải theo cách khác. Nhưng chỉ riêng tôi biết cảm giác của mình khi ấy.
Tôi đã cảm nhận rất rõ một thứ giống như bàn tay lạnh buốt đang siết lấy cổ chân mình.
Tôi cũng nhớ ánh mắt biến sắc của cô lớn tuổi khi nhìn thấy dấu vết trên chân tôi.
Và tôi càng không quên khoảnh khắc bàn tay ấy bất ngờ thả ra, để tôi từ dưới dòng nước tối lao vọt lên tìm lại ánh sáng và không khí.
Từ câu chuyện năm ấy, tôi càng tin rằng trong cuộc đời có những điều chúng ta có thể giải thích được, nhưng cũng có những điều mãi mãi chỉ nằm ở ranh giới giữa thực và hư, giữa ngẫu nhiên và huyền bí.
Tôi không kể câu chuyện ni để bắt ai phải tin rằng ma da có thật.
Tôi chỉ kể lại một chuyện đã xảy ra với chính mình vào một ngày Chủ nhật của tháng Tám năm 1970 một ngày mà bầu trời Sài Gòn nắng đẹp đến lạ thường.
Và sau từng ấy năm, mỗi khi nhìn một dòng sông sâu, tôi vẫn bất giác nhớ đến cổ chân mình…
Nhớ cái lạnh từ dưới đáy nước.
Nhớ sức ghì siết của những ngón tay vô hình.
Và nhớ rằng, ngày hôm ấy, giữa dòng sông Thị Nghè, tôi đã trở về và chỉ cách cái chết trong gang tấc.
Nguyen Jenny