Thursday, September 10, 2026

TẠM BIỆT ĐẢO KHARG: Ông Trump Cuối Cùng Đã Tấn Công "Huyết Mạch" Dầu Khí Của Iran và Phát Tín Hiệu Cảnh Báo Mạnh Mẽ Tới Chế Độ Này

Đêm 8.9, đảo Kharg đang chìm trong biển lửa. Sau nhiều tháng kiềm chế trong khi Tehran liên tục dùng tiền bán dầu để tài trợ cho tên lửa, các lực lượng ủy nhiệm và hoạt động khủng bố, Tổng thống Trump đã cho phép quân đội Mỹ tấn công các tàu chở dầu của Iran gần trung tâm xuất khẩu chính của chế độ này. Chiến dịch này đánh dấu sự thay đổi rõ rệt so với tiền lệ chỉ cảnh báo suông mà không có hành động thực tế. Các quan chức nắm rõ kế hoạch cho biết Tổng thống đã chờ đợi cho đến khi các yếu tố quân sự và kinh tế được chuẩn bị kỹ lưỡng, thay vì vội vã thực hiện một đòn trừng phạt hời hợt, mang tính hình thức và dễ dàng đảo ngược.

Ông Trump thực ra đã báo trước động thái này. "Tạm biệt Kharg," ông từng cảnh báo, khẳng định rõ ràng rằng hòn đảo vốn là nguồn cung cấp dòng tiền cho chế độ Iran sẽ không còn là khu vực bất khả xâm phạm. Kharg không chỉ đơn thuần là một mục tiêu quân sự; đây chính là nơi Tehran kiếm tiền để chi trả cho các nhóm dân quân, tên lửa và những chiến dịch đã cướp đi sinh mạng người Mỹ cũng như gây bất ổn cho khu vực suốt nhiều năm qua. Việc tấn công các tàu chở dầu và chính trạm xuất khẩu này nhằm mục đích cắt đứt nguồn thu ngay tại gốc rễ, thay vì tiếp tục màn kịch trừng phạt mà chế độ này đã học được cách lách luật để đối phó.

Đây dường như là nước đi quyết định (endgame), chứ không phải là một chương mới trong kịch bản suy yếu dần dần. Ông Trump đã chấm dứt cách tiếp cận coi giới lãnh đạo Iran là một vấn đề có thể kiểm soát bằng những tuyên bố và các biện pháp gây sức ép nhỏ giọt. Bằng cách nhắm vào "động cơ kinh tế" duy trì sự tồn tại của chế độ, chính quyền Mỹ đang buộc Tehran phải lựa chọn giữa mạng lưới khủng bố và sự sống còn của chính mình. 

Dù giới giáo sĩ cầm quyền (mullah) có chùn bước hay ngoan cố leo thang căng thẳng, thông điệp từ Washington đã không còn mơ hồ: thời kỳ được hưởng lợi dễ dàng đã chấm dứt.

Jonathan Gregory
IRAN - NGÀY 8 THÁNG 9 NĂM 2026


Drone RAVN X của công ty Aevum Aerospace

Phi trường Long Beach mới xuất hiện một chiếc phi cơ lạ khiến các nhiếp ảnh gia hàng không hết sức bất ngờ vì hình dáng đẹp đẽ của nó.

Nhiếp ảnh gia Rick Schol đã chụp được những bức ảnh này khi nó được đưa từ hangar ra thoạt tiên anh tưởng đó là F-117 Nighthawk.

Nhưng đây không phải chiến đấu cơ bình thường, thực tế thì nó là một chiếc drone không buồng lái, kích thước lớn, được thiết kế để như một phi thuyền “mẹ” để phóng vệ tinh lên quỹ đạo.

Kích thước của nó tương đương chiếc A-5 Vigilante: dài khoảng 80 feet (24.4 m), sải cánh khoảng 60 feet (18.3 m). Số hiệu FAA: N567RX.

Siêu phẩm này là RAVN X của công ty Aevum Aerospace (trụ sở tại Huntsville, Alabama).

Theo thông tin từ CEO của Aevum là Jay Skylus, chiếc drone này đã thực hiện thành công bài kiểm tra autonomous taxi hoàn toàn tự động kéo dài khoảng 37 phút.

Hiện tại nó đang ở giai đoạn thử nghiệm mặt đất, tập trung vào hệ thống AI, điều khiển tự động và hệ thống phóng và dừng bằng điện.

FB Uyen Vu
Lực lượng đặc nhiệm phối hợp giữa FBI và IRS dưới sự công bố của Công tố viên Jeanine Pirro đã triệt phá tổ chức mang tên Social Engineering Enterprise 

Công tố viên Hoa Kỳ Pirro mới thông báo rằng Malone Lam, 22 tuổi, công dân Singapore mới chuyển đến sống tại Miami, hôm qua đã nhận tội tại Tòa án Liên bang Mỹ ở Washington D.C với vai trò kẻ cầm đầu một âm mưu tội phạm mạng quốc tế; nhóm này đã sử dụng thủ đoạn thao túng tâm lý để đánh cắp và rửa tiền mã hóa trị giá hơn $245 triệu đô.

Các thành viên và đồng phạm trong đường dây này đã sử dụng số tiền mã hóa đánh cắp được để chi trả cho nhiều khoản gồm: các dịch vụ tại hộp đêm với chi phí lên tới $500.000 mỗi tối; những chiếc túi xách sang trọng trị giá hàng chục ngàn đô dùng làm quà tặng tại các buổi tiệc hộp đêm; đồng hồ cao cấp có giá từ $100.000 đến hơn $500.000; trang phục xa xỉ trị giá hàng chục ngàn đô; thuê nhà tại Los Angeles, Hamptons và Miami; thuê phản lực cơ tư nhân để di chuyển; thuê đội ngũ bảo vệ riêng; cùng một dàn siêu xe với giá trị dao động từ $100.000 đến $3.800.000 đô.

Nhóm của Lam đã giả danh nhân viên an ninh và kỹ thuật của Google và sàn giao dịch tiền mã hóa Gemini. Chúng gửi các thông báo giả mạo về việc tài khoản bị xâm nhập. Sau đó, chúng lừa nạn nhân (một nhà đầu tư lớn tại Washington D.C.) cài đặt phần mềm truy cập máy tính từ xa (AnyDesk) và cung cấp mã khóa bảo mật. Chỉ trong vòng vài phút, nhóm này đã rút sạch hơn 4.100 Bitcoin (trị giá hơn $245 triệu tại thời điểm đó) từ ví của nạn nhân.

Sau khi chiếm đoạt số tiền khổng lồ, Lam cùng các đồng phạm đã thực hiện một chuỗi ngày vung tiền vô độ tại Los Angeles và Miami với giàn siêu xe và đồng hồ hiệu.

Chúng mua bộ sưu tập hơn 30 siêu xe đắt đỏ bao gồm các dòng Porsche, Lamborghini, Ferrari, và một chiếc Pagani Huayra trị giá $3.8 triệu đô. Lam cũng sở hữu một chiếc đồng hồ xa xỉ trị giá $2 triệu đô.

Nhóm này khét tiếng trong giới ăn chơi khi sẵn sàng chi từ $500.000 đô đến hơn $569.000 chỉ trong một đêm tại các hộp đêm ở Los Angeles.

Chúng thuê các chuyên cơ để di chuyển và bao trọn các biệt thự hạng sang tại Miami và vùng Hamptons.

Đây là vụ án trộm cắp Bitcoin đầu tiên được Bộ Tư pháp Mỹ truy tố dưới Đạo luật RICO (Đạo luật chống tổ chức tội phạm có ảnh hưởng và tham nhũng).

Tổng cộng có 18 bị cáo bị truy tố, trong đó Malone Lam là người thứ 11 chính thức nhận tội. Lam đã phải đồng ý giao nộp lại 28 chiếc siêu xe cùng nhiều tài sản giá trị lớn khác cho chính phủ Mỹ.

FB Uyen Vu
Gương mặt nhiều triển vọng của đảng Cộng hoà Brandon Gill

Dân biểu Brandon Gill từ Texas, gương mặt trẻ nhất của Đảng Cộng hòa tại Quốc hội hiện nay, anh đã có bài phát biểu tối nay ở ĐH RNC tại Dallas.

Brandon Gill, sinh năm 1994, Đại diện Địa hạt 26 Texas, ghế trước đây của Michael Burgess. Anh nhậm chức ngày 3/1/2025, sau khi thắng cử tháng 11/2024. Anh nổi tiếng với các phiên chất vấn về DEI trong Ủy ban Giám sát Hạ viện, với các clip triệu view, được đồng nghiệp gọi là "Jim Jordan tương lai". Vợ anh là con gái của nhà làm phim cánh hữu Dinesh D'Souza.

Gill nhận được sự tán thưởng nồng nhiệt và đầy phấn khích từ đám đông khi bước ra sân khấu tại Đại hội Toàn quốc của Đảng Cộng hòa (RNC). Bài phát biểu của Brandon Gill chiều nay tập trung vào chủ đề "Giá trị Cộng hòa và cách chúng đại diện cho giá trị chính thống, thực tế của người Mỹ bình thường".

Gill nói: "Cuộc bầu cử giữa kỳ là cuộc chiến để đánh bại những người xã hội chủ nghĩa. Đó là chính thống đối lập với cực đoan. Họ là những người sẽ nói với bạn rằng tình yêu nước Mỹ của bạn chẳng qua là sự cố chấp. Rằng di sản của chúng ta bắt nguồn từ chủ nghĩa da trắng thượng đẳng."

Sau những lời nhắm vào đám dân chủ xã hội chủ nghĩa đang ngoi lên, Gil chốt: "Thưa quý vị, điều mà đất nước này cần chính là sự tỉnh táo và lẽ thường."

FB Uyen Vu

Gian ln Cali

Đây là Alexander Soofer, kẻ đã thành lập một tổ chức phi lợi nhuận (NGO) nhằm giúp đỡ người vô gia cư tại Los Angeles mang tên Abundant Blessings. Đảng Dân chủ đã cấp cho tổ chức của y hơn $23 triệu đô với mục đích cung cấp nhà ở cho người vô gia cư.

- Y đã bỏ túi ít nhất $10 triệu đô
- Mua một ngôi nhà trị giá $7 triệu đô
- Mua 1 phản lực cơ tư nhân
- Mua xe Range Rover
- Chi trả học phí trường tư thục
- Du hí nhiều nơi với các chuyến du lịch đắt tiền
- Mua một ngôi nhà nghỉ dưỡng tại Hy Lạp (châu Âu)
- Hơn $5 triệu đô trong số đó đến trực tiếp từ Cơ quan Dịch vụ Người vô gia cư Los Angeles

Y đã bị bắt giữ và mức tiền bảo lãnh được ấn định là $1,5 triệu đô; tất nhiên, y dễ dàng chi trả khoản tiền nhỏ này và hiện đã được tại ngoại.

Nếu bị kết án, y có thể đối mặt với mức án lên tới 37 tù giam, kể cả từ các cáo buộc cấp tiểu bang và liên bang

FB Uyen Vu


Toà phúc thẩm đã huỷ bỏ bản án của toà quận phạt ông Matt Bevin 60 ngày tù

Hôm trước có loan tin ông cựu thống đốc Kentucky, Matt Bevin, cộng hoà, không trả tiền nuôi con, nên bị quan toà ra lệnh giam tù 60 ngày. Hôm nay đọc hết bản cáo trạng, các bạn đọc xong sẽ có ý kiến khác.

Năm 2012, Cựu Thống đốc Kentucky, Matt Bevin và vợ, Glenna, đã nhận nuôi Jonah, một cậu bé đến từ vùng Sahara châu Phi, khi cậu bé mới 5 tuổi. Cậu là một trong bốn đứa trẻ người Ethiopia mà họ nhận nuôi, bên cạnh năm người con ruột của họ. Ông Matt Bevin và vợ, Glenna phải nuôi 9 đứa con, 5 con ruột, 4 con nuôi.

Chỉ vài năm sau Jonah trở nên bạo lực. Cậu ta đánh cha mẹ mình mà cảnh sát đã chứng kiến ​​tận mắt, dẫn đến việc cậu ta bị bắt và bị buộc tội hình sự theo luật dành cho trẻ vị thành niên. Nhưng không hối hận, Cậu ta liên tục đe dọa giết các thành viên trong gia đình.

Anh chị em trong nhà đã tìm thấy những con dao mà cậu ta giấu dưới nệm và trong ngăn kéo đầu giường. Cậu ta đe dọa sẽ chặt xác một người anh chị em và làm tổn thương những đứa trẻ khác trong nhà.

Cậu ta bị đuổi khỏi trường Liahona vì đe dọa giết một học sinh khác và hành hung nhân viên trường học khi họ cố gắng ngăn cản cậu ta.

Sau đó, không có trường công nào ở Hoa Kỳ nhận cậu ta vào học.

Vào tháng 10 năm 2023, cậu ta lại bị buộc tội hành hung và đe dọa giết một thành viên trong gia đình trong một cuộc cãi vã với cha mẹ tại nhà.

Gia đình đã chi trả cho các chương trình nội trú, gia sư và chăm sóc y tế nhưng Jonah từ chối tuân thủ các quy tắc hoặc ở lại trong các chương trình đó.

Hiện đã trưởng thành nhưng cậu ta phải đối mặt với các cáo buộc hình sự về tội hành hung, tàng trữ ma túy và khai man với cảnh sát.

Với sự trợ giúp của các luật sư cánh tả, Jonah nộp đơn kiện cha mẹ yêu cầu cấp dưởng.

Cựu thống đốc Matt Bevin đã bị bắt và bị kết án 60 ngày tù vì từ chối cung cấp tiền cấp dưởng cho đứa con đã trưởng thành.

Tin giờ chót: Toà phúc thẩm đã huỷ bỏ bản án của toà quận phạt ông Matt Bevin 60 ngày tù.



FB Le Hoang

Wednesday, September 9, 2026

MỘT CUỘC ĐỜI

( Hồi ký )
Ngày xưa còn bé, gia đình nghèo, tôi vào học Trung học ở trường Công lập Hồ Ngọc Cẩn, tỉnh Gia Định.

Dạo ấy phong trào nhạc trẻ đã lôi cuốn tôi mãnh liệt. Ngặt nỗi tiếng Tây tiếng u quá kém, không hát được những bài nhạc ngoại, đành mua đĩa về, hát nhái theo. Hát mà không hiểu mình hát cái gì, bài hát nói cái gì. Cứ hát như con vẹt. Rồi cũng lập bè, lập nhóm trong xóm, lập club, lập ban nhạc. Cứ mỗi mùa Lễ Tết, Noel, tổ chức “ban-bum”, nhảy nhót. Không hiểu sao khi cắp sách đến trường, tôi thích nhìn nữ sinh với tà áo dài, mái tóc chấm vai. Nhưng khi đi nhảy nhót, lại khoái dòm các thiếu nữ tóc quăn, váy ngắn.

Rồi có một ngày, ban nhạc dõm của tôi, đụng ban nhạc xịn. Bọn tôi ngơ ngẩn dẹp đàn trống mướn, vào xó phòng. Nhìn Ban nhạc xịn biểu diễn, nhìn từng cặp từng cặp xịn nhún nhẩy, lắc lư theo lời ca tiếng nhạc. Tôi có cảm tưởng, mình lạc lỏng như chú “Tư Ếch” lên Sè Gòn. Những phút giải lao, nghe họ nói với nhau bằng tiếng Tây. Ôi chao! “Trí thức” làm sao! Thấy họ ăn mặc chải chuốt, “sang trọng” làm sao! Xem họ mời nhau, dìu nhau, “lịch sự” làm sao! Nói theo ngôn ngữ thời XHCN hiện tại, tôi “cực kỳ thần tượng” họ. Không trèo lên được giai cấp đó, nhưng tôi cũng không tránh khỏi học lỏm của họ.

Tôi làm ra dáng trí thức, mua cặp kính trắng không độ đeo vào. Ôm trên tay vài quyển sách triết của J.P. Sartre, của Albert Camus. Mở miệng ra là đời phi lý, buồn nôn, cũng sống kiểu hiện sinh, bất cần đời, cũng hippy, yé yé! Nói câu tiếng Việt thường chêm vào mấy chữ Tây...Tôi xin tiền cha mẹ, may những bộ quần áo thời trang, hết quần ống túm, đến ống loe, cho ra vẻ con nhà sang trọng. Tôi cũng học thói lịch sự, bắt chước kiểu cách ga lăng với phụ nữ. Ăn uống xong, ráng vét túi để lại tiền “boa”.

Nghĩ lại, thấy thương Ba Mẹ tôi làm sao! Cưng chìu thằng con trai Út, Ba Mẹ tôi thỉnh thoảng chỉ nhắc nhở tôi: “Làm gì thì làm, chơi gì thì chơi! Ba Mẹ không cấm, nhưng đừng quên chuyện học hành nghen con!”.

Vào tuổi biết rung động trước người khác phái. Tôi cũng có vài đối tượng. Những buổi hẹn hò, không dám cùng nhau lang thang, sợ người quen bắt gặp, nên lén lút mua vé chui vào rạp ciné tối thui, mỗi người ngồi nghiêm trang một ghế. Để rồi hết phim, lủi thủi chia tay, mạnh ai nấy đạp xe về nhà. Những hình ảnh vụng dại của buổi đầu đời trong rạp chiếu bóng có thoáng qua, nhưng tiếng động của ghế khi đứng dậy chào cờ vẫn còn đọng lại trong ký ức tôi. Tôi đứng nghiêm nhìn lên màn ảnh, lá cờ bay bay, có hình Tổng Thống lồng trong trứng vịt. Tôi chẳng có ấn tượng gì với hình ảnh Tổng Thống, nhưng thói quen đứng nghiêm trang trước quốc kỳ, quốc ca vẫn còn trong tôi trong các sinh hoạt Hội Đoàn Cộng đồng hiện nay tại xứ tạm dung, trong khi rất nhiều người không còn, hay không có thói quen nầy.

Bước vào Tiểu học, có chút hiểu biết, tôi có nghe trưng cầu dân ý về việc truất phế Bảo Đại, tôi còn bé lắm! Mang máng nhớ có việc đó qua các biểu ngữ, cổ động của Bộ Thông Tin và qua đài phát thanh Pháp Á. Lúc ấy tôi chưa đủ trí khôn để biết thực chất của việc bỏ phiếu, nên tôi không dám khẳng định.

Nhưng khi đất nước hoà bình thống nhất, sau những năm dài tù cải tại, khi hết hạn quản chế, được trả quyền công dân, tôi “bị” đi bầu, được chọn những người “đã được” Mặt trận tổ quốc chọn sẵn, họ lại là người không sinh sống hay làm việc tại địa phương tôi. Tôi dùng chữ “bị”, vì loa phóng thanh của Phường ra rả gọi đích danh những người ở tổ, ở hộ mà chưa đi bầu, có khi công an Phường phải đến tận nhà để nhắc nhở. Kết quả đắc cử cũng khá ngộ nghĩnh là không ai dưới con số 90% phiếu bầu.

Lúc nầy thì tôi đã đầy đủ trí khôn, nhưng tôi cũng “không dám” khẳng định thực chất của việc bầu cử, vì tôi không muốn bị tái tù cải tạo. Tôi tự nhủ: “Cái gì gọi là chính trị thì không bao giờ chính trực”.
.......

Bản năng sinh tồn của con người ai cũng muốn sống và muốn vui hưởng cuộc sống. Ai cũng muốn yêu và được người khác yêu. Vậy thì, trừ những kẻ điên loạn hay bệnh hoạn, không ai muốn chiến tranh để được chết. Cũng không ai muốn ghét và tiêu diệt người mình ghét. Tôi có một quảng đời sống thanh bình với mẹ cha, với anh chị và với người yêu. Tôi được cha mẹ “cho ăn học” và “ăn chơi”.

Bước vào ngưỡng cửa Tú Tài, phong trào phản chiến rộ lên, kích thích thanh niên tính của tôi. Người ta chống độc tài gia đình trị, tôi cũng chống. Ban đêm tôi vào chùa Giác Ngạn trên đường Trương Minh Giảng, cùng các Phật Tử giữ chùa. Không khí chiến tranh dậy mùi. Tôi mê nhạc Trịnh với những bài hát có bom, có đạn, có mẹ đứng dưới mưa, có cũngđại bác ru đêm, hát trên những xác, kêu gọi hoà bình, nối vòng tay lớn, 20 năm nội chiến từng ngày...

Cho tới một ngày, không phải là ngày Giỗ. Bỗng dưng Ba mẹ tôi mua nguyên một con heo quay về nhà để cúng. Tôi nghe loáng thoáng Ba mẹ tôi khấn cầu Trời Phật cho hai anh tôi khỏi đi quân dịch! Rồi cũng tới một ngày, Ba mẹ tôi lại cúng heo quay. Lần nầy tôi biết trước lý do, vì cả hai anh tôi đã được tuyển dụng vào binh chủng Không quân, phục vụ tại căn cứ Không quân Tân Sơn Nhứt gần nhà. .

Tôi xa dần cuộc sống êm ả. Ba tôi mất, hai anh tôi vào quân ngũ. Một anh đổi ra Đà Nẳng, một anh gia nhập Phi đội trực thăng tải thương H 34 ngoài mặt trận. Gia đình tôi sống khá vất vả với người Mẹ già và hai người chị nhất quyết không lấy chồng, ở vậy để phụng dưỡng mẹ và chăm sóc các em còn lại: tôi và em gái út.

Mỹ đầy Sài Gòn, cùng lúc với “snack bar, room for rent” mọc ra như nấm. Đêm đêm thỉnh thoảng tôi nghe tiếng bom B 52 rì rầm vọng lại từ xa. Và rồi, những trái pháo dội vào thành phố. Gia đình tôi cũng như bao gia đình khác vội vã mua bao cát về xây hầm chống pháo kích. Ông anh đi phép về, rủ tôi ra quán nhậu đường Bùi Viện, quán hết bàn, bèn chuyển sang quán khác bên kia đường. Lẫu lươn bốc khói vừa mang ra, hai chai bia vừa rót vào ly, bỗng nghe một tiếng nổ lớn. Xác người, máu me, xe cứu thương, xe Cảnh Sát rú còi. Tiếng nổ phát ra từ quán mà hai anh em tôi vừa rời, quán bị đặt mìn plastic.

Tổng công kích Tết Mậu Thân. Lúc ấy tôi đang làm Trưởng Ban Đại Diện của Trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch Nghệ Sài Gòn. Nhà tan cửa nát, các trạm Tạm cư được thành lập ở các chùa, nhà thờ, bệnh viện... Tôi lập chương trình trình diễn văn nghệ giúp vui đồng bào trong cơn hoạn nạn. Đêm đêm sau chương trình văn nghệ, tôi tiếp cận các đồng bào chiến nạn, nghe họ kể lể trong tiếng khóc. Chương trình văn nghệ của chúng tôi không có một bài hát nào của họ Trịnh. Nếu bảo Trịnh viết nhạc trên tinh thần : “Nghệ thuật vị nghệ thuật” thì Trịnh không công bình khi bài hát không có tiếng pháo kích bừa bãi, tiếng AK, tiếng oán hờn của vong hồn đồng hương của Trịnh chết oan trong những mồ chôn tập thể.

Tôi nghĩ đến hai chữ Hoà Bình. Trịnh đặt vấn đề Hoà Bình, mà không có phương cách đem lại Hoà Bình. 

Tôi nghĩ đến hai chữ Nội Chiến, khi mà người phương Bắc tấn công vào tận Thành Phố thân yêu của tôi với vũ khí ngoại và tối tân hơn của quân đội chúng tôi. Một cảnh sát bắn trả bọn cướp có vũ khí, có thể gọi là tương tàn không?

Cuối năm đó, tôi trốn gia đình, tình nguyện lên đường nhập ngũ.

@ NGUYÊN SANG


Blog Archive