Friday, March 6, 2026

BÀI HỌC TỪ CÂY CHỔI

Ba tôi đã không chặn số khi tôi gọi điện thoai van xin ông giúp trả tiền nhà. Ông còn làm điều tệ hơn thế nhiều. Ông đưa cho tôi một cây chổi và bảo: — "6 giờ sáng mai gặp nhé."

Lúc đó, tôi đang ngồi trong một quán cà phê mà thực ra mình chẳng đủ tiền để vào, nhâm nhi ly latte mua bằng những đồng xu cuối cùng còn sót lại. Trong căn hộ của tôi, tấm bằng cử nhân Truyền thông số vẫn treo trên tường, khung kính bóng loáng như một lời hứa hẹn... nhưng im lìm. Còn trên cửa nhà là một tờ giấy chẳng đẹp đẽ gì: thông báo yêu cầu chuyển đi nếu không đóng tiền đúng hạn.

Năm đó tôi 23 tuổi. Đáng lẽ tôi phải trở thành một "nhà chiến lược", "quản lý thương hiệu" hay cái gì đó nghe thật sang chảnh, sạch sẽ với máy tính và máy lạnh. Nhưng thực tế, tôi chỉ là một gã thất nghiệp với hàng trăm email bị từ chối và tài khoản ngân hàng con số không tròn trĩnh.

Tôi gọi cho ba. — "Ba ơi..." - Tôi cố nén để giọng mình không run rẩy. "Tình hình tệ lắm rồi. Con cần 1.500 Euro (khoảng 40 triệu) để trang trải tháng này. Tuần tới con có buổi phỏng vấn cuối cùng, một công ty rất tốt. Con sẽ trả lại ba, cả vốn lẫn lời."

Đầu dây bên kia im lặng một hồi. Tôi nghe thấy tiếng máy móc, tiếng kim loại va chạm và tiếng radio văng vẳng. Ba tôi có một tiệm sửa xe nhỏ trong khu phố, cái kiểu tiệm lúc nào cũng nồng nặc mùi dầu máy, mùi lốp xe cũ và mùi cà phê hâm lại. Vết dầu mỡ dường như bám chặt vào tay ba, dù có rửa mười lần cũng không sạch.

— "Álvaro này," - Ba cuối cùng cũng lên tiếng. "Ba không có sẵn 1.500 Euro để đưa không cho con đâu. Mọi thứ giờ đắt đỏ, tiệm cũng chỉ vừa đủ duy trì."

Tôi nghiến răng: — "Nhưng ba là chủ mà, ba có thể..."

— "Ba không thể cho con tiền," - Ông bình thản nhắc lại. "Nhưng ba có thể cho con việc làm. Chú Paco sắp nghỉ hưu, ba đang cần người phụ việc: lau dọn, sắp xếp đồ nghề, dọn sắt vụn, chạy vặt. 18 Euro một giờ. Bắt đầu từ ngày mai. 6 giờ sáng."

Tôi cười cay đắng: — "Ba đùa à? Con đi học đại học không phải để đi quét xưởng sửa xe. Con làm việc bằng cái đầu, ba ạ."

— "Cái đầu của con không trả được tiền cho chủ nhà đâu, Álvaro." - Ba trả lời, không một chút mỉa mai, không quát tháo. Chỉ như một người đang nói ra một sự thật đau lòng vì nó quá giản đơn. "Lời đề nghị vẫn ở đó. 6 giờ sáng."

Tôi cúp máy. Tôi cảm thấy bị xúc phạm. Cảm thấy ba không hiểu mình, không thấy được "tiềm năng" của mình. Và hơn hết, tôi thấy như ba đang cố kéo tôi về cái thế giới nhỏ bé, bẩn thỉu và ồn ào của ông – cái thế giới mà tôi ngỡ mình đã thoát ra được khi bước chân vào đại học.

Nhưng buổi phỏng vấn "đầy hứa hẹn" đó chẳng đi đến đâu. Họ thậm chí còn chẳng buồn gửi email từ chối. Họ biến mất tăm. Hai tuần sau, tôi chính thức bị đuổi khỏi nhà.

Mấy đêm đầu, tôi ngủ nhờ trên ghế sofa nhà thằng bạn Dani. Nhưng khi tôi chẳng còn đồng nào để góp tiền pizza hay mua lon bia, không khí bắt đầu thay đổi. Và rồi cái điệp khúc quen thuộc vang lên: "Bạn gái tao sắp qua đây ở vài ngày... tụi tao cần không gian riêng." Một lời nói dối lịch sự mà tôi chẳng thể tranh cãi.

Tôi phải dạt ra ngủ trên xe. Một chiếc xe cũ kỹ với máy lạnh dặt dẹo và bộ giảm xóc kêu cót két mỗi khi qua chỗ xóc. Tôi chọn dừng xe ở những nơi ít bị chú ý nhất: một con phố vắng, một góc khuất. Tôi nằm co quắp ở ghế sau, nhìn trần xe và hy vọng mình sẽ ngủ thiếp đi trước khi nỗi nhục nhã kéo đến.

Đêm thứ tư, trời mưa tầm tã, cái lạnh thấm vào tận xương tủy. Tôi đã không có một bữa ra hồn suốt hai ngày. Tôi nhìn điện thoại. Tôi có thể gọi cho mẹ, nhưng ba mẹ tôi luôn cùng một phe. Gọi cho mẹ nghĩa là chấp nhận đầu hàng trước mặt ba.

Tôi nổ máy. Động cơ ho hắng như thể nó cũng chán ngấy tôi rồi, nhưng cuối cùng nó cũng chạy. Tôi lái xe đi trong vô định, và chẳng biết từ lúc nào, tôi đã tấp vào bãi đậu xe trước tiệm sửa xe của ba. Tôi tắt máy, ngồi đó nghe tiếng mưa gõ vào nóc xe. Đêm đó, tôi đã khóc. Không phải vì buồn, mà vì nhục. Vì cái "tương lai sự nghiệp" lẫy lừng giờ chỉ là một bóng ma đang ngủ gật trong bãi đỗ xe của cái tiệm mà tôi từng khinh miệt.

Tiếng gõ cửa kính làm tôi giật mình tỉnh dậy. Trời đã sáng, mưa đã tạnh. Bên ngoài là chú Manolo, thợ chánh ở đây. Một người đàn ông lầm lì với đôi bàn tay to như cái xẻng. Tôi hạ kính xuống, chuẩn bị tâm lý nghe mắng. Nhưng chú Manolo chẳng nói gì, chỉ đưa qua cửa sổ một túi giấy và một bình giữ nhiệt.

— "Ăn đi," - Chú gầm gừ. Bên trong là một ổ bánh mì kẹp nóng hổi và cà phê. Tôi ăn ngấu nghiến như thể đó là bữa sáng đầu tiên trong đời mình.

— "Ba cháu thấy xe cháu từ đêm qua," - Chú nhìn lên trời như muốn tránh ánh mắt tôi. "Ông ấy định ra gọi cháu vào nhà, nhưng rồi lại bảo nếu làm thế lúc cháu đang ngủ, cháu sẽ cảm thấy mình nhỏ bé hơn nữa. Ông ấy bảo chú đưa cái này cho cháu."

Chú ném cho tôi một cái túi đựng bộ đồ bảo hộ: một chiếc áo xám, quần vải thô dày và đôi giày chuyên dụng. Trên ngực áo có thêu một dòng chữ: ÁLVARO.

— "Ông ấy bảo cháu không phải khách. Cháu là người làm. 8 giờ vào ca, cháu muộn rồi đấy."

Tôi bước vào tiệm, mùi dầu máy, mùi kim loại và mùi cao su xộc vào mũi. Ba tôi đang nằm dưới gầm một chiếc xe, làm việc như thể thế giới bên ngoài chẳng liên quan gì đến ông. Ông trượt ra ngoài, đứng dậy nhìn tôi. Ông thấy quầng thâm dưới mắt tôi, bộ quần áo nhàu nát và gương mặt của một kẻ đã gồng mình quá lâu. Ông không cười, cũng không ôm tôi. Ông chỉ tay vào cái kệ: — "Lấy bột thấm dầu đi. Có vết dầu loang ở phía cuối xưởng kia kìa. Xong thì đi sắp xếp lại bộ đầu tuýp." — "Dạ..." - Tôi lầm bầm.

Tuần đầu tiên đối với tôi như địa ngục. Tay nổi đầy vết phồng rộp, lưng đau như gãy. Đêm đến, ba cho tôi ngủ ở cái văn phòng nhỏ trên gác lửng của tiệm, bảo rằng "cứ ở tạm cho đến khi có lương". Tôi mệt đến mức chẳng kịp suy nghĩ gì, đặt lưng xuống là lịm đi.

Và rồi, một điều tôi không ngờ tới đã xảy ra. Chẳng ai ở đây chế giễu tôi cả. Chú Manolo thỉnh thoảng có đùa, nhưng không có ý xấu. Cô Teresa dạy tôi cách bê đồ sao cho không đau lưng, cách cảm nhận khi nào ren ốc đã vào đúng khớp. Còn cậu thanh niên Javi thì luôn sẵn lòng phụ tôi một tay mà chẳng nề hà.

Họ là những người thô ráp, ăn nói bỗ bã, đôi khi quá thẳng thắn. Nhưng họ là những người tốt. Và tôi bắt đầu nhận ra một điều: Trong khi tôi cứ ngỡ mình "cao đẳng" hơn họ vì cái bằng cử nhân, thì chính họ là những người đang giữ cho cuộc sống này vận hành. Họ sửa xe cho anh giao hàng, cho bác thợ nề, cho bà mẹ cần đưa con đi học. Không có họ, mọi thứ sẽ dừng lại.

Ba tuần sau, có một gã lái chiếc xe đắt tiền, mặc đồ hiệu đến tiệm với vẻ mặt khinh khỉnh. Hắn quát tháo ngay từ khi chưa bước tới quầy: — "Tôi bảo là giữa trưa phải xong mà! Giờ là mấy giờ rồi? Các người có biết thời gian của tôi đáng giá thế nào không?"

Tôi đang lau quầy, nhẹ nhàng trả lời: — "Thưa ông, linh kiện chuyển đến hơi muộn nên..." — "Tao không quan tâm!" - Hắn ngắt lời, chỉ tay vào mặt tôi. "Mày chỉ là thằng trông quầy thôi. Gọi thằng nào có quyền ra đây. Gọi chủ tiệm ra cho tao!"

Tai tôi nóng bừng. Cái cảm giác cũ lại ùa về: Mày chẳng là ai cả. Mày chỉ là "thằng cầm chổi". Ngay lúc đó, tiếng máy móc bỗng dừng bặt. Ba tôi bước ra, lau tay vào giẻ rồi đứng chắn giữa tôi và gã đó. Ba thấp hơn hắn, nhưng khoảnh khắc ấy, ba như một bức tường thành. — "Ở đây chúng tôi không nói chuyện kiểu đó," - Ba nói thấp giọng nhưng đầy uy lực.

Gã kia cười khẩy: — "Ông định đuổi tôi chắc? Định chê tiền à?" Ba tôi không hề lớn tiếng: — "Tôi không nhận sự thiếu tôn trọng. Chìa khóa của ông đây. Đi tìm tiệm khác mà sửa."

Gã kia hầm hầm bỏ đi. Ba quay sang tôi. Tôi cứ ngỡ ông sẽ dạy bảo một câu kiểu "con thấy chưa...", nhưng thay vào đó, ba đưa cho tôi một chiếc khăn sạch. — "Không sao chứ?" - Ba hỏi. Tôi nuốt khan: "Dạ, con không sao. Cảm ơn ba." — "Đừng cảm ơn ba," - Ông lầm bầm rồi quay lại làm việc. "Và đừng bao giờ để ai làm cho con cảm thấy mình thấp kém. Có bằng cấp hay không không quan trọng, vị thế của con là do con tự giành lấy và tự bảo vệ lấy."

Sáu tháng trôi qua. Tôi đã dọn ra một căn phòng trọ nhỏ. Nó chẳng có gì sang trọng nhưng là của tôi. Tôi tự trả tiền điện, tiền nước, tiền ăn. Không xa hoa, nhưng đầy tự trọng. Tôi vẫn gửi CV đi, nhưng không còn với tâm thế hoảng loạn nữa. Tôi đã có một cái nghề. Tôi biết thay máy phát điện, biết xả gió phanh. Tôi biết giá trị của mỗi đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi công sức.

Một buổi trưa thứ Sáu, ba và tôi ngồi ăn pizza trên mấy cái lốp xe cũ, không gian im lặng nhưng rất thoải mái. Tôi nhìn điện thoại. Tài khoản của tôi cuối cùng đã hiện màu xanh – màu xanh thực thụ. Tôi mở ứng dụng ngân hàng, nhập số điện thoại của ba và chuyển đi 1.500 Euro.

Điện thoại trong túi ba rung lên. Ông lấy ra, nheo mắt nhìn... rồi khựng lại, miếng pizza đang ăn dở cũng dừng lại giữa chừng. Ba nhìn tôi: — "Cái gì đây?" — "Tiền thuê nhà ạ," - Tôi nói. "Tiền thuê cái văn phòng trên gác. Và thêm một chút tiền lãi... cho bài học đường đời."

Ba hắng giọng để giấu đi sự xúc động. Mắt ông hơi ươn ướt trong giây lát nhưng ông không nói gì, chỉ tiếp tục cắn miếng pizza. — "Này," - Ba nói bâng quơ như đang nói về thời tiết. "Tiệm mình chắc cũng cần cái trang web nhỉ. Người ta bảo giờ không có trên mạng là coi như không tồn tại. Con... với cái bằng đó... có giúp ba một tay được không?"

Tôi mỉm cười, một nụ cười thật sự hạnh phúc: — "Tất nhiên rồi ba. Nhưng thù lao của con cao lắm đấy nhé." Ba nhìn tôi với nụ cười nửa miệng quen thuộc: — "Ba trả con bằng má phanh xe nhé?" — "Chốt kèo!"

Người ta vẫn hay dạy chúng ta rằng thành công là phải ngồi văn phòng máy lạnh, tay không dính bụi. Rằng cha mẹ thương con nhất là người sẵn sàng vung tiền giải quyết mọi rắc rối cho con. Nhưng đôi khi, tình yêu không phải là một con số chuyển khoản. Đôi khi, tình yêu chính là một cây chổi vào lúc 6 giờ sáng.

Ba tôi đã không cứu tôi khỏi cơn bão. Ông cho tôi một công việc để tôi tự xây lấy mái nhà của chính mình. Ông dạy tôi rằng chẳng có gì đáng xấu hổ khi làm việc chân tay, chỉ đáng xấu hổ khi cứ ảo tưởng mình có quyền hưởng thụ mà chẳng làm ra cái gì.

Ông đã không cho tôi thứ tôi muốn. Ông đã cho tôi thứ tôi thực sự cần. Và nhờ thế, lần đầu tiên trong đời, tôi không chỉ là một cậu nhóc có tấm bằng đại học. Tôi là một người đàn ông có tương lai.

Văn Chương


HUY



















Minh họa Đinh Cường

Có những tình cảm không cần nói thành lời mà vẫn hiện hữu rất rõ trong tim. Có những tình yêu lặng lẽ, rất âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt. Tôi yêu em như thế, yêu theo cách lặng lẽ nhất mà một người có thể yêu; có lẽ và sẽ chẳng bao giờ em biết được những gì tôi giữ trong lòng.

Huy đến trong đời tôi như một làn gió mát giữa trưa hè, không ồn ào, không phô trương, nhưng khiến tôi xao động đến tận tâm đáy tâm hồn. Em có nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong trẻo như mặt nước hồ thu, và giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng chuông khẽ vang trong buổi chiều tĩnh lặng. Mỗi lần nhìn em lặng lẽ ngắm mưa ngoài cửa sổ, mái tóc nhẹ bay, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác yêu thương ngập tràn.

Tôi giữ tình cảm ấy cho riêng mình, như giữ một bí mật thiêng liêng. Không phải vì tôi sợ bị từ chối, mà vì tôi sợ làm xáo động thế giới yên bình của em và tôi. Tôi sợ rằng một lời thú nhận vụng về sẽ khiến nụ cười ấy vụt tắt, khiến ánh mắt trong veo kia trở nên xa lạ. Dù sao, tình yêu của tôi với Huy lúc nào cũng như dòng nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất, âm thầm nhưng bền bỉ.

Tôi không muốn và không dám cho em biết những gì tôi giữ trong lòng, để tôi cứ giữ kín nỗi buồn một mình; chỉ cần được nhìn thấy em bình yên, được thấy em cười, được ở gần em trong thinh lặng: vậy là đủ cho một trái tim yêu trong lặng lẽ. Tôi sẽ tiếp tục yêu Huy theo cách của riêng mình: kín đáo, dịu dàng, và vĩnh viễn không thành lời.

Huy không đẹp lộng lẫy lôi cuốn bao cặp mắt nhìn, nàng đẹp theo một cách rất riêng, rất hiền dịu, thứ sắc đẹp thấm vào lòng người ta như giọt mưa thấm vào đất khô cằn. Mỗi lần nàng cười, hai má lúm đồng tiền nhỏ xíu, xinh xắn đến nao lòng. Nụ cười ấy không rực rỡ như nắng, mà mềm như ánh trăng non, chỉ lần đầu nhìn thấy, tim tôi đã lạc nhịp.

Tôi đứng bên cuộc đời nàng bao năm, lặng lẽ, tử tế, chăm chút nàng từng điều nhỏ nhặt nhất, chỉ cần nàng vui là tôi vui; nhưng số phận chỉ để nàng tình cờ đi ngang đời tôi thoảng như cơn gió nhẹ mà để lại cho tôi một nỗi buồn rất sâu. Trái tim nàng không có ngăn nào để dành cho tôi.

Tôi hiểu, tình yêu đơn phương cũng có vẻ đẹp riêng của nó, không cần được đáp lại để tồn tại, chỉ cần một trái tim đủ kiên nhẫn để giữ gìn, đủ can đảm để chấp nhận rằng đôi khi, yêu một người chính là đứng phía sau ánh sáng của họ, lặng lẽ và chân thành.

oOo

Tên tôi nghe giống như tên của một đứa con trai, nhưng tôi lại là một đứa con gái nhút nhát, hay mắc cỡ, có phần hơi khép kín và thích chơi một mình. Sau này ba má tôi hay nhắc lại, khi mới chào đời, tôi trông xấu lắm, đầu trọc lóc, không có nhiều tóc, không giống con gái tí nào. Vì thế ông bà đặt cho tôi cái tên nghe rất là con trai: Huy.

Nhưng càng lớn tôi càng xinh đẹp hơn. Tuổi trăng rằm, cái tuổi mà lòng tôi vẫn còn trong veo như giọt sương mai long lanh trên cành lá. Con đường hẻm nhỏ dẫn về nhà tôi, trong ánh nắng chiều oi ả tiếng ve sầu, dù không để ý, tôi vẫn biết có những bước chân im lặng, nhẹ nhàng của những đứa con trai lẽo đẽo theo sau, họ lặng lẽ như những cái bóng, chỉ sợ một tiếng động sẽ làm vỡ tan cái cảm giác mong manh được nhìn thấy tà áo dài trắng trong mơ; để rồi dừng lại, lén nhìn khi tôi đẩy cánh cổng nhỏ bước vào khoảng sân rực rỡ hoa Giấy trước sân nhà.

Trong lớp học, tôi thường thả hồn bay cao ra ngoài khung cửa sổ, ánh nắng buổi sớm đậu lại trên tóc tôi, khiến những sợi tơ mềm ánh lên mầu mật ong dịu nhẹ. Tôi vô tình không biết bao đứa bạn trai cùng lớp mãi ngắm nhìn quên cả nghe giảng bài; nhiều lần, tiếng phấn lách cách trên bảng đen cũng chợt ngừng lại, một ánh nhìn lỡ nhịp, một giây ngẩn ngơ rồi vội vàng quay đi của người thày giáo trẻ.

Tôi vẫn hồn nhiên như cánh hoa mới nở, trong tâm hồn trong trắng ấy, tình yêu vẫn là một điều gì đó mơ hồ như mây trời cuối hạ; mỗi buổi tan trường, con đường quen thuộc lại dài hơn với những bước chân lặng lẽ phía sau, và mỗi sáng đến lớp, những ánh mắt vụng về lại bối rối quay đi.

Trong sự bình yên, tràn đầy hạnh phúc tuổi hoa niên, tôi chưa bao giờ có một ước mơ bình thường như những đứa con gái cùng trang lứa; tôi vẫn tìm kiếm một điều gì đó có thể đánh thức trong tôi niềm say mê khó gọi thành tên. Tôi dịu dàng, nhưng lại không rung động trước những lời nói hoa mỹ, không thích những bài thơ tình kẹp trong trang giấy học trò thơm mùi lá Thuộc Bài, không hay nghe những tình khúc “Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ, chim non giấu mỏ, dưới cội hoa vàng.” của nhà thơ Phạm Thiên Thư, Phạm Duy phổ nhạc.

Trái tim tôi, tựa như cánh cửa khép hờ trước cơn gió nhẹ, chỉ thực sự mở ra khi một bình minh ngày mới, với tia nắng ấm áp cuộn trào sức sống mãnh liệt có thể tràn vào.

Tôi yêu một hình ảnh nam nhi lãng mạn, trong sáng, hào hùng pha chút mạo hiểm, và có thể chở che người con gái mình yêu. Tôi thích mẫu người đàn ông từng trải, gai góc, gương mặt phong sương, vết sẹo mờ nơi khóe mắt, có chút máu giang hồ, lãng tử; tôi tin đằng sau những vết hằn cuộc đời in trên gương mặt họ, là những ước mơ cháy bỏng mà tôi vẫn giữ kín cho riêng tôi, một khao khát phiêu lưu, tung cánh bay vào trời

oOo

Số phận đưa chúng tôi đi trên hai con đường song song với nhau, tưởng sẽ không chung một đích đến, nhưng đoạn cuối con đường, số phận nghiệt ngã đưa chúng tôi gặp lại nhau. Bao năm trôi qua, tôi đã tưởng trái tim mình đã ngủ yên, tình cảm tôi với nàng dù không thành nhưng vẫn theo tôi suốt một đời. Tôi trở về Việt Nam. Tôi kiếm về thăm Huy ở Thủ Đức. Tôi hẹn gặp Điệp, em gái của Huy ở một tiệm cà phê vắng khách trước khi tìm gặp nàng.

Ngày còn ở Mỹ, qua một người quen, tôi hay tin về Huy. Nàng hiện đang bệnh rất nặng và sống nghèo khổ ở Thủ Đức, nơi căn nhà cũ của cha mẹ mình, cùng đứa em gái và đứa con trai của Huy, đã trưởng thành. Cha mẹ nàng qua đời khá lâu, chỉ còn ba bóng hình âm thầm sống trong căn nhà cũ kỹ, bức tường rêu phong, loang lổ như chính thân phận của những con người trong căn nhà, trong thời cuộc này.

Tôi vẫn nhớ đôi má lúm đồng tiền ấy đến day dứt. Nhớ nụ cười khiến tôi vừa hạnh phúc, vừa đau đớn. Có lẽ, suốt đời tôi đã yêu trong thầm lặng như thế này. Nhưng dù không nói thành lời, tình cảm ấy vẫn sống trong từng nhịp thở của tôi, mãnh liệt, dai dẳng, và khắc khoải như chính cuộc đời sau năm 1975: nghèo khổ mà kiên cường, đau đớn mà vẫn khát khao yêu thương.

Điệp kể tôi nghe về cuộc đời đầy nước mắt của chị mình, bắt đầu từ sau khi tôi đã vượt biển ra nước ngoài:

Ngày đó, mỗi lần buồn vui, Huy đều đến tìm tôi để thổ lộ tâm sự vì tôi biết lắng nghe nàng và đưa ra những lời khuyên rất chân tình. Điệp biết tôi yêu Huy nhưng không dám nói, Điệp là chứng nhân duy nhất hiểu mối tình câm lặng tôi dành cho Huy dù nhiều lần Điệp đã khéo léo tỏ tình với tôi mà tôi vẫn không muốn biết vì tim tôi đã thuộc về Huy.

Chuyện là tôi và Ninh, thằng bạn thân, cả hai đều thích Huy và muốn tán tỉnh nàng. Tôi thầm lặng và không một xu dính túi, nên mặc cảm; Ninh lại gàn dở như một triết gia. Nó con nhà giàu ở thành phố về, thường dẫn tôi và Huy đi cà phê, và lúc nào nó cũng là người trả tiền. Tôi tin rằng nó là một đối tượng mà các cô gái đều yêu thích trong thời buổi khốn cùng sau năm 1975. Huy chắc cũng không ngoại lệ.

Nhưng trớ trêu thay, Huy không yêu đứa nào trong hai thằng tôi, Huy yêu Lâm, đứa em trai út của Ninh, thằng nhóc này có máu giang hồ, thua chúng tôi 6 tuổi và nhỏ hơn Huy 3 tuổi. Trong một dịp, Lâm từ thành phố, phải trốn về đây vì nó chơi dao và đâm một tay anh chị nào đó trọng thương. Công an đang truy nã gắt gao, nên nó phải lánh về nơi đây, chờ tình hình lắng dịu.

Chẳng hiểu bằng cách nào mà hai đứa nó vừa gặp nhau, đã yêu nhau. Trong thời gian đó, hai đứa biến đi đâu mất một thời gian ngắn khiến chúng tôi hoang mang. Tôi lo lắng cho em thật nhiều. Hỏi Điệp, Điệp lắc đầu không biết; đến nhà ba má nàng, họ cũng đang cuống cuồng đi kiếm. Rồi hai đứa lại trở về bình an như không có gì xảy ra. Tôi hỏi. Huy nói không có gì, chỉ đi là một chuyến đi xa ngẫu hứng.

Một hôm, Ninh cho tôi hay ba má nó đang lo đường vượt biển cho cả gia đình. Nó dặn dò tôi giữ kín vì nó cũng không rõ ngày nào sẽ khởi hành. Cho đến một ngày, nó không trở lại gặp tôi, tôi hiểu; lần lượt anh chị em nó đều biến mất, ba má nó đi chuyến sau cùng. Tôi ở lại, lòng trống rỗng, buồn ghê gớm, tủi phận nghèo. Huy lại càng buồn hơn. Mây đen như phủ kín đôi mắt trong veo ngày nào của em.

Rồi tôi cũng xoay sở tìm đường. Tôi rủ Huy theo, có một chỗ cho nàng, tôi hứa sẽ bảo bọc cho nàng khi qua đến bến bờ tự do. Sau nhiều ngày suy nghĩ đắn đo, Huy cho tôi hay nàng đã mang trong mình đứa con của Lâm, nàng cám ơn tình cảm đặc biệt tôi dành cho nàng, nhưng nàng không thể lợi dụng tôi để làm nhịp cầu qua bên kia. Nàng tâm sự, Lâm có hứa sẽ bảo lãnh nàng và con khi ổn định cuộc sống nơi xứ người.

Thời gian qua mau, tôi có cuộc sống riêng của mình bên kia bờ đại dương. Tôi quên dần những kỷ niệm, quên mối tình của tôi với nàng. Tôi không hề biết gì về cuộc đời của Huy. Tôi không hề hay nàng đang chật vật với đứa con bị bỏ rơi, lo vất vả mưu sinh hằng ngày, chỉ im lặng gánh lấy phận mình như bao phụ nữ khác trong thời buổi khốn cùng.

Bằng giọng nghẹn ngào, Điệp tiếp tục câu chuyện về Huy. Nàng đã đi qua nhiều cuộc tình. Không phải vì buông thả, mà vì nàng mệt mỏi, cô độc, và khao khát được nương tựa vào một bờ vai nào đó giữa cuộc đời bấp bênh. Nhưng số phận đã không thương nàng, con vi khuẩn thời đại tìm đến.

Khi gặp lại Huy, tôi bàng hoàng, suýt nữa không nhận ra nàng. Dung nhan dịu dàng năm xưa vẫn còn đó, nhưng như một bông hoa đã bị gió mưa quật ngã tơi bời. Đôi má lúm đồng tiền không còn hiện rõ mỗi khi nàng cười; nụ cười giờ mỏng manh như khói. Làn da nàng nhợt nhạt, ánh mắt sâu hơn, buồn hơn, như chứa cả một biển ký ức lặng lẽ chìm sâu trong đáy mắt nàng. Vóc dáng nàng hao dần như ngọn đèn dầu cạn bấc.

Huy ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khoảng trời xám, một tay đặt lên thành cửa, một tay hờ hững trên đùi. Tôi đứng ngoài hiên mà tim thắt lại. Tôi thấy rõ căn bệnh thế kỷ đang gặm nhấm nàng từng ngày, không ồn ào, dữ dội, chỉ âm thầm bào mòn sức sống như dòng nước lặng mài mòn tảng đá.

Mỗi lần ho nhẹ, nàng quay mặt đi, trán hơi nhăn lại vì đau, nhưng trong ánh mắt nàng, vẫn còn sự dịu dàng không mất đi, chỉ lắng sâu lại.

Tôi không dám đến gần hơn. Tôi sợ làm nàng buồn. Tôi sợ chính mình không chịu nổi khi nhìn người tôi từng yêu đang dần tàn úa như chiếc lá cuối thu. Nàng ngước lên nhìn tôi, má lúm đồng tiền vẫn còn đó, và nụ cười vẫn hiền dịu đến xót xa. Tôi đứng lặng rất lâu như tượng đá, thấy rõ thời gian đang âm thầm đem nàng ra đi khỏi thế giới này.

Đêm đó trở về, tôi không ngủ. Tôi nghĩ về Huy, về cô gái tôi từng yêu tha thiết với hai lúm đồng tiền ngày nào, về mối tình câm nín đã trôi xa, về người mẹ lặng lẽ ôm con trong căn nhà cũ, về số phận sao quá nghiệt ngã với nàng.

Tôi ước gì ngày xưa mình đủ can đảm để nói một lời, ước gì mình không nghèo, không yếu đuối, không im lặng, ước gì tôi có thể bảo bọc nàng khỏi tất cả những bão tố ấy. Nếu không có những khúc quanh trong cuộc đời và tôi đừng bỏ đi xa. Hằng ngàn câu hỏi mà không có câu trả lời khiến tôi trăn trở suốt đêm. Giờ chỉ còn niềm đau thương, khắc khoải về người con gái một thời tôi yêu mà cuộc đời đã quá đỗi bạc bẽo.

Tôi trở lại một lần nữa, không dám đối diện nàng, tôi gặp riêng Điệp, tận tay trao nàng một số tiền, dặn dò Điệp cố gắng săn sóc cho Huy trong những ngày còn lại, bắt Điệp phải hứa cho tôi hay về sức khỏe của Huy thường xuyên. Hai anh em ôm nhau, mắt rưng rưng lệ. Tôi về lại Mỹ, tiếp tục cuộc sống của mình, lòng dằn vặt, rối bời một cảm giác không yên.

Hơn một năm sau, tôi nhận thư của Điệp, vỏn vẹn vài giòng ngắn ngủi: “Huy bỏ nhà đi mất rồi. Không ai biết đi đâu. Đêm trước, chị ngồi ở cái bàn giữa nhà, ngọn đèn vàng hắt bóng chị lên tường. Chị ngồi đó bất động thật lâu, lâu hơn mọi ngày. Sáng ra, không thấy chị thức giấc như thường lệ, em vén màn, nhìn vào giường, chăn gối vẫn còn nguyên nếp gấp, không có dấu vết gì là chị đã nằm đây đêm qua”.

NGUYỄN VĂN TỚI. 2026
 
Hy Lạp, Đất Nước Huyền Thoại

















Di Tích Đền Parthenon

Buổi sáng, bầu trời trong xanh, khi mặt trời bắt đầu trải những tia nắng màu mật ong lấp lánh trên những phiến đá cẩm thạch còn ướt sương đêm; ngôi đền Parthenon, khu di tích cổ Acropolis, thành phố Athens, Hy Lạp, với mấy hàng cột đá đứng im lìm mang một vẻ trầm tư u mặc. Dường như thời gian chỉ tạm dừng để người lữ khách thơ thẩn bước chân ngắm nhìn, đắm chìm, và lắng nghe câu chuyện thần thoại của phế tích vang vọng về từ hằng ngàn năm trước.

Xa xa phía chân trời, ánh dương tỏa nắng ấm từ phía biển Aegean xanh màu ngọc biếc, những tia nắng đầu tiên lướt qua bầu không khí rộn ràng một ngày mới cho người dân Athens. Ánh sáng dịu dàng, óng ả, chiếu lên từng vết nứt, mảng tường, từng đường chạm khắc mờ còn sót lại, khiến khu di tích như bắt đầu hồi sinh từ một nền văn minh chưa hề tắt.

Trong khoảnh khắc ấy, trên hoang tàn, nhóm 8 người chúng tôi vẫn có thể hình dung ra Athens huy hoàng của 3500 năm trước: những cung điện bằng đá sáng rực trong nắng, những bậc đá hoa cương dẫn lên đền thờ nữ thần Athena, đoàn người mặc áo choàng trắng bước chậm rãi qua quảng trường, và khói hương nghi ngút trong không gian lễ hiến tế linh thiêng.

Ngày nay, dù chỉ còn lại những cột đá đứng lặng im, nhưng dưới ánh ban mai, chúng giống như những người lính già vẫn kiêu hãnh canh giữ vinh quang xưa cũ. Acropolis không chỉ là một di tích, còn là nơi quá khứ và hiện tại giao nhau trong một khoảnh khắc âm trầm mà hùng tráng.

Ngày còn thơ, trên ghế nhà trường, khi học về nền văn minh La-Hy (La Mã và Hy Lạp), bằng lối kể chuyện hấp dẫn, thày giáo đã khéo léo gieo vào lòng những đứa học trò một niềm đam mê thế giới sử. Thày dẫn chúng tôi đi ngược về quá khứ vàng son đế quốc La Mã, của Hy Lạp huyền thoại, những đứa con các vị thần, người hùng Achilles trong trận chiến thành Troy (the Trojan War), vừa lãng mạng vừa kiêu hùng. Tâm hồn những đứa trẻ con như chúng tôi bay bổng vào vùng trời mê hoặc, đứa nào đứa nấy háo hức, mơ một ngày được đặt chân lên vùng đất kỳ ảo, đầy kỳ tích về những chàng dũng sĩ thần thánh, biết yêu, biết buồn giận như con người.

Tất cả kiến thức chúng tôi gom góp trong những trang sách từ những ngày thơ, tưởng đã phai mờ theo năm tháng, theo vận nổi trôi của đất nước, theo cơn “thủy triều đỏ” phũ phàng dập tắt ước mơ tuổi trẻ. Ngày tôi mua vé bay qua Athens, tôi mới tin rằng tôi sắp có cơ hội ghép lại những mảnh vỡ của một giấc mơ dang dở thời thơ ấu.

Athens là một thành phố hiện hữu rất lâu đời so với tất cả các thành phố lớn khác trên thế giới vì tính cách riêng biệt của nó: rất cổ điển mà cũng rất sôi động, đầy những nét hoài cổ còn đọng lại trên những tàn tích đền Acropolis, Parthenon, Hephaestus, Dionysus, Ancient Agora. Chúng tôi đứng lặng nhìn những đổ nát hoang tàn còn lại và tưởng như trong gió, tiếng vó ngựa của những chiến xa, tiếng đao kiếm còn vang vọng đâu đây từ một thời rực rỡ Athens.

Hy Lạp vốn là cái nôi văn minh rực rỡ của Châu Âu, là nơi phát sinh ra phong trào thể thao Olympic đầu tiên trên thế giới. Đất nước này cũng là nơi sản sinh ra nền Dân Chủ (Democracy), nền Triết Học phương Tây (Western Philosophy) với hai nhà hiền triết nổi tiếng Plato và Socrates, và nền Kịch Nghệ (tragedy & comedy) đầu tiên của thế giới.

Hy Lạp tọa lạc trên bờ biển vùng Địa Trung Hải (Mediterranean), nơi tàu bè qua lại buôn bán phồn thịnh. Khí hậu tương đối ôn hòa, tràn đầy nắng ấm, dù trong mùa đông, bầu trời xanh trong hầu như quanh năm. Vì vậy, các quán ăn, quán cà phê đầy ắp khách ngồi bên ngoài. Nét kiến trúc ở Athens có pha trộn chút nét văn hóa của Rome (La Mã), Naples (Ý), và Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ); nếu càng đi sâu vào đất liền, càng có nhiều nét riêng dân tộc Hy Lạp hơn. Khu phố cổ Plaka và Monasteraki, nhà cửa, phố xá mang đậm nét truyền thống lâu đời, tương phản với khu phố Kolonaki và Gazi, lối kiến trúc rõ nét theo khuynh hướng mới của thời đại.

Du lịch ở đây không mắc mỏ như Paris, London hay Rome. Các quán ăn “Tavernas” giá cả phải chăng, đồ ăn ngon, hải sản tươi rói, món thịt trừu nướng rất mềm, gia vị nêm nếm vừa phải; món rau salad với dầu olive thơm ngon, rắc thêm một chút phô mai dê, tạo nên cái vị hơi chua pha lẫn vị béo ngọt ngào, rất vừa miệng đúng với ẩm thực vùng biển Địa Trung Hải. Hai người ăn một bữa thịnh soạn, ngon miệng chỉ tốn trên dưới 40 Euros.

Phương tiện đi lại tốt nhất ở Athens là metro, tram, buses, suburban rails vừa rẻ tiền mà cũng không mất thời giờ nhiều. Có thể mua vé đi lại trong thành phố cho 5 ngày, chỉ tốn 8.5 Euros. Đường phố thường bị kẹt xe vì nhỏ hẹp, quá nhiều xe hơi và xe gắn máy 2 bánh.

Chúng tôi thuê 1 căn AirBnB vừa túi tiền, gần khu trung tâm để từ đó có thể đi bộ đến các địa điểm nổi tiếng của Athens chỉ mất khoảng 15 đến 30 phút. Có một điều không ngờ, căn nhà chúng tôi thuê trong khu Exarchia Square, lại là nơi đầu não của một tổ chức vô chính phủ, vô tôn giáo lớn nhất của thế giới, cực đoan cánh tả, cấp tiến chống lại tư bản chủ nghĩa, chống chính phủ, chuyên đánh bom lửa nhà băng, đốt phá tiệm bán xe hơi hạng sang, hay bất cứ địa danh nào có mang chút hơi hám của chủ nghĩa tư bản và giàu sang. Những nhóm “Anarchy” này hành động giống như nhóm Antifa ở Mỹ.

Có 2 nhóm nổi tiếng: Fire Nuclei (Συνωμοσία των Πυρήνων της Φωτιάς) rất bạo động và nhóm Rouvikonas (Ρουβίκωνας), ôn hòa hơn. Nhóm Rouvikonas chuyên đi vẽ bậy (graffiti) lên tường khắp nơi trong khu phố, đến những tòa nhà cao tầng trên nhiều đại lộ trong thành phố, không chừa một cửa tiêm hay tòa nhà nào, nhìn thật chướng mắt. Điều này tạo một ấn tượng rất xấu đối với du khách, đặc biệt là chúng tôi, khi mới đến nơi này.

Chiếc Mercedes Sprinter đưa đón chúng tôi từ phi trường, ngừng trước tòa nhà chung cư AirBnB, các vách tường bị sơn đầy những hình vẽ xấu xí, vằn vện; gần 10 nhân viên cảnh sát mang súng ống, vũ khí và trang bị “gear” đầy đủ đứng ngay trước cửa, khiến chúng tôi ngỡ ngàng, tự hỏi hay mình đến lầm địa chỉ? Thật may, Andreas, người chủ nhà đã đứng đợi sẵn bên thềm, bước tới chào đón. Như đọc được ý nghĩ của chúng tôi, ông vội vàng giải thích rằng sự có mặt của cảnh sát là để ngăn ngừa ngày kỷ niệm biểu tình và bạo động của nhóm Anarchy.

Sau khi tìm hiểu và nói chuyện với cảnh sát và người dân, chúng tôi mới biết hàng năm, cứ vào ngày 17 tháng 11, là thời điểm các nhóm vô chính phủ nổi loạn; cảnh sát được điều đến để răn đe, sẵn sàng dẹp tan những cuộc biểu tình, đốt phá có thể sẽ xảy ra. Họ đóng chốt ở đó và các ngã tư trong khu phố chúng tôi đang cư ngụ. Sự hiện diện của cảnh sát cũng khiến họ chùn tay, không dám bạo động.

Chúng tôi quyết định đi bộ để tận mắt thấy được những gì đã xảy ra nơi đây và cũng để nhìn ngắm sự pha trộn cổ kim giữa thành phố sôi động, người xe đầy đường, những tòa nhà cao tầng cũ kỹ dọc theo những đại lộ chật hẹp, quanh co; và quan trọng hơn là những di tích lịch sử nổi tiếng đều nằm ngay khu trung tâm Athens. Cái nét khác biệt nữa là nhiều khu phố mới xây lại được dựng lên ngay trên hoặc bên cạnh những khu di tích đổ nát đang được viện khảo cổ quốc gia đào bới lên. Người dân Athens vẫn đang sống cạnh bên những con đường, ngôi nhà mà cha ông họ đã từng sống từ ngàn năm trước.

Điều ấn tượng đầu tiên là Athens có rất nhiều tiệm cà phê. Vài tiệm cà phê ở đây có từ những năm 1923 và là văn hóa đặc trưng của người bản địa, họ coi việc thưởng thức ly cà phê gần như một nghi lễ tôn giáo, họ trân trọng cung cách uống cà phê, điều này nói lên được sắc thái riêng của người Athens. Họ thích ngồi hàng giờ trên ghế bên ngoài quán, thưởng thức tách cà phê. Thói quen này gọi là “kafedaki”.

Mọi cuộc họp hay làm ăn đều xảy ra ở bàn cà phê. Có một điều hơi khó chịu đối với du khách là dân Athens hút thuốc rất nhiều, trong tiệm cà phê, trong nhà hàng. Họ hút thuốc và “vô tư” nhả khói khắp mọi nơi, không hề để ý đến người chung quanh. Chúng tôi chưa thấy tiệm nào treo bảng cấm hút thuốc.

Địa điểm đầu tiên chúng tôi đến thăm là Bảo Tàng Viện Khảo Cổ Quốc Gia, National Archeological Museum. Nơi đây trưng bày rất nhiều cổ vật cực kỳ quý giá, nếu muốn tìm hiểu thật sâu, chúng tôi phải dành trọn ít nhất 2 ngày để đi hết 3 tầng lầu của viện bảo tàng. Dầu sao, chỉ vài tiếng đồng hồ, chúng tôi cũng thỏa mãn, say sưa chiêm ngắm những vòng nguyệt quế dát vàng, những thanh kiếm, mũ nón, áo giáp như tái hiện lại hình ảnh chiến thần Zeus, chúa tể các vị thần trong thần thoại Hy Lạp; những chiến binh oai hùng trong trận chiến Hy Lạp và Ba Tư.

Đi qua các cổ vật trưng bày theo thứ tự từ cổ chí kim, giấc mơ ngày còn thơ tràn về, tôi thấy tôi đi lạc vào một khung trời thần thoại, lộng lẫy trên đỉnh núi Olympus, nơi cánh cửa chia cách thế giới hữu hình và vô hình, nơi ngai vàng của chúa tể thần Zeus ngự trị, và cũng là nơi các vị thần lắng nghe lời cầu xin của loài người. Hồn tôi thoát xác, bay bổng lên cổng trời, ngắm nhìn những hàng cột đá trắng nạm vàng và không gian lung linh, kỳ ảo bên trong cung điện.

Gió thoảng nhẹ mang hương thơm của các loài hoa bất tử và tiếng nhã nhạc vang lừng khắp nơi. Đại sảnh Olympus được dựng từ những tảng cẩm thạch lớn, màu trắng sáng ngời, mái vòm trong như pha lê, biến tia sáng mặt trời thành một màu vàng ấm cúng trong không gian. Từng cột đá cao chạm đến tầng mây, những tấm màn gió mỏng bay phấp phới, tạo nên một khoảng không lung linh, như nơi giao hòa giữa đất-trời.

Thần Zeus, uy nghi lẫm liệt trên ngai, tóc râu bạc trắng, trong bàn tay ông, lưỡi thần sét tỏa ánh sáng xanh nhạt, chiếu sáng xuống các chư thần trong triều. Giọng ông vang như tiếng sấm, nhưng ấm và đầy sức mạnh của người nắm vận mệnh thế gian. Nữ thần Hera, vợ ông, ngồi bên cạnh, khoác áo long bào tím thẫm, vương miện vàng ánh như tia nắng ban mai.

Các chư thần tề tập đông đủ. Thần Hải Vương Tinh Poseidon, tay cầm cây chĩa ba oai phong, bước vào mang theo mùi biển mặn. Thần Hades, chúa tể cõi âm đứng lặng lẽ một góc sân chầu. Đôi song sinh,thần Apollo, và nữ thần Artemis, cũng đã đến, mang theo sinh khí tràn đầy.

Nữ thần Athena, thần bản mệnh của Athens, tay cầm tấm khiên Aegis đứng phía bên trái dáng vẻ rất khoan thai, tràn đầy bình yên và tự tin của thông minh và công lý. Bên cạnh là nữ thần Aphrodite, thần tình yêu, sắc đẹp và khoái cảm, ngồi giữa làn hương hoa hồng lơ lửng, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, áo khoác hờ hững lộ ra bờ vai nõn nà khiến ai nấy đều phải đưa mắt nhìn. Nữ thần Hermes, trên đôi hài có cánh, lướt nhẹ vào như một luồng gió. Còn nhiều nữ thần nữa mà tôi không nhớ hết tên, cũng lần lượt bước vào sân chầu.

Mãi đến lúc mấy người bạn trong nhóm đập mạnh lên vai, tôi mới bừng tỉnh giấc mơ thiên đường để trở lại với thực tại. Bước ra ngoài, ánh chiều dần buông. Tiếng xe cộ ồn ào, du khách ra vào tấp nập, chúng tôi thả bộ dọc theo đại lộ, đi loanh quanh phu phố nhỏ, tìm đến một quán ăn ấm cúng mà người chủ AirBnB đã giới thiệu. Một bữa ăn thật ngon đủ hương vị miền Địa Trung Hải.






















NỮ THẦN ATHENA. National Archeological Museum.






















NỮ THẦN APHRODITE

Một điều đáng để ý là sự cách biệt giàu nghèo rất rõ nét ngay trong lòng thành phố Athens. Chỉ cần vài bước chân qua bên kia con dốc cao, một sự phồn vinh rõ ràng hiện ra với các tòa nhà cao to, đẹp, ngăn nắp, đường phố sạch sẽ và thẳng hơn, đặc biệt là không có bất cứ một hình vẽ grafitti nào; trong các quán ăn hay cà phê, nhân viên ăn mặc lịch sự, cổ thắt nơ, giày bóng loáng. Khách hàng đương nhiên ăn mặc thời trang, dập dìu tài tử giai nhân.

Ngay cả người ăn xin cũng khác. Một gã đàn ông trạc 40 tuổi, mặc áo veston bước đến trước mặt tôi, bằng thứ tiếng Anh ba rọi, anh ta xin thẳng 50 Euros để đi taxi đến bệnh viện vì anh đang … mệt, thở khó khăn; tôi cũng giả vờ đáp lại bằng thứ tiếng Anh còn ba rọi hơn hắn, rằng “anh trẻ hơn tôi và anh giàu hơn tôi”, anh khoái đi xe hơi, còn tôi phải đi bộ và tôi “broken English”. Rõ chán!

Ai đã đọc hoặc nghiên cứu Kinh Thánh, chắc đã từng biết những bức thư thánh Phao-Lô gởi tín hữu thành Cô-rin-tô. Chúng tôi cũng ghé qua thành phố này để chiêm ngưỡng con kinh đào Ismuth Korinthos, tuy không nổi tiếng nhưng là một thành tích đáng kể của sức người. Nó nối vịnh Korinthos với vịnh Saronic trong vùng biển Aegean.

Con kinh được đào và hoàn thành năm 1893, hơn một thế kỷ trước đây. Hiện nay chỉ những du thuyền nhỏ còn qua lại con kinh này, tàu lớn thì không vừa, tuy hiệu quả kinh tế không thành công, nhưng nó vẫn là một công trình tầm cỡ vào thời đó.

Nói chung, Hy Lạp và thủ đô Athens là một đất nước, một địa danh xứng đáng để bạn phải đến một lần vì nét văn hóa và một bề dày văn minh, lịch sử sáng chói mà Châu Âu vẫn còn thừa hưởng cho đến ngày nay. Nếu bạn yêu thích thế giới sử, bạn đã đến đúng nơi vì đi đâu bạn cũng có thể thấy dấu vết của một thời văn minh rực rỡ. Riêng tôi, tôi vẫn yêu mến Athens, tuy người Athens không còn như tôi mong ước, họ đã ngủ quên trên sự vinh quang, vẫn đang mơ giấc mơ quá khứ vàng son của dân tộc họ.






















KINH ĐÀO CORINTH. ISMUTH KORINTHOS. Dài 6.3 Km. Rộng 21.4 m.














NHÓM 8 NGƯỜI, CHỈ CÒN LẠI 6, VÌ 2 NGƯỜI BỊ BỆNH ĐỘT NGỘT, NÊN BỎ CUỘC

NGUYỄN VĂN TỚI. Cuối năm 2025.
Con Ngựa “AI”























Hình ảnh ngựa trí tuệ nhân tạo trích từ hãng Kawasaki Heavy Industries
https://www.khi.co.jp/expo2025/concept01/index_en.html.

Tết năm nay, năm 2026 là Tết Bính Ngọ, năm con Ngựa. Trong tâm thức người Việt, mùa Xuân luôn là khởi đầu của những hy vọng. Ngày xưa dân gian tin rằng năm Bính Ngọ là năm của ngựa lửa — chạy nhanh, tính nóng, khó ghìm cương. Vì thế ai sinh năm này thì lanh lợi, thẳng như ruột ngựa, làm gì cũng nhanh như gió, nói trước nghĩ sau.

Truyền thuyết kể rằng, vào năm Bính Ngọ, ngựa được Trời giao nhiệm vụ mang lộc Xuân xuống trần gian. Nhưng vì vừa khỏe vừa “máu”, ngựa phi quá nhanh, làm rơi lộc khắp nơi. Vì vậy năm Bính Ngọ được cho là năm nhiều biến động, ai nhanh trí thì biết nắm cơ hội đúng lúc, ai chậm chân thì mất.

Người Việt mình cũng tin rằng Bính Ngọ là năm mạnh mẽ, nhanh nhẹn, hợp với người khởi nghiệp, đi xa, làm việc lớn — nhưng phải biết thắng lại đúng lúc, nếu không thì ngựa sẽ bất kham, tiền bạc và may mắn đều sẽ tan theo mây gió.

Từ thời lập quốc, ngựa là một hình ảnh trung thành và khí phách, từng theo Trần Hưng Đạo và tướng sĩ ra trận, mang theo khí thế dân tộc, xông pha khắp núi sông, dẹp tan quân Mông Cổ. Ngựa đã chứng tỏ là chiến mã thân thiết nhất, từng chung lưng đấu cật với kỵ sĩ từ ngàn xưa đến nay.

Ngày còn thơ, ai mà không từng say mê đọc truyền thuyết ngựa sắt phun lửa bạc, cùng với Thánh Gióng làng Phù Đổng, gậy tre, vươn mình thành cao lớn, đánh đuổi giặc Ân ra khỏi biên giới, để rồi sau chiến thắng, cả ngựa và người cỡi mây bay về trời.

Mùa Xuân năm 1789, cuối thế kỷ thứ 18, những đội kỵ binh thần tốc của vua Quang Trung, 5 ngày đêm đại phá quân Thanh, những vó ngựa phi không mệt mỏi đã viết nên trang sử Ngọc Hồi – Đống Đa lừng lẫy. Ngựa còn được lãng mạn hóa, cùng người kỵ mã chạy mấy ngày đêm không nghỉ, đem cành đào Nguyễn Huệ về trao tận tay Ngọc Hân công chúa. Ngựa luôn là người bạn đồng cam cộng khổ, là nhân chứng cho khí phách quật cường của dân tộc Việt Nam chưa bao giờ khuất phục trước kẻ xâm lăng phương Bắc.

Ngày nay, khoa học và công kỹ nghệ phát triển thần tốc, vậy tôi xin nói về loài ngựa AI. Đây là một loài ngựa nhân tạo với trí tuệ cực kỳ thông minh, biết suy nghĩ nhanh và hành động nhạy bén hơn con người. Hiện nay AI (Artificial Intelligence), Trí Tuệ Nhân Tạo, đang được cả thế giới chú ý và trở thành đề tài cực kỳ nóng: biết bao công ty đã cho ra đời đủ loại AI phục vụ cho con người, nhất là trong lĩnh vực cứu nạn và khám phá, đến được những vùng núi non hiểm trở mà các phương tiện cơ giới không đến được.

Hãng Kawasaki Heavy Industries của Nhật Bản chế tạo con ngựa AI, được đặt tên Corleo. Đây là con ngựa sắt hoàn hảo hơn tất cả các con ngựa khác được chế tạo hiện nay. Có nhiều phiên bản ngựa AI được làm ra, nhưng Corleo là con ngựa đáng được nói đến vì những đặc tính tuyệt vời của nó.





















Hình ảnh ngựa trí tuệ nhân tạo trích từ hãng Kawasaki Heavy Industries
https://www.khi.co.jp/expo2025/concept01/index_en.html.

Trong ngày hội chợ tại Expo Osaka-Kansai năm 2025, hãng Kawasaki Heavy Industries trưng bày ngựa Corleo như một mô hình mẫu (Concept), chưa được sản xuất hàng loạt, chỉ như một viễn kiến để con người có thể thấy được thú cỡi ngựa robot với một cảm giác như cỡi ngựa thật.

Ngựa Corleo là con ngựa tương lai được làm bằng hợp kim Titan và hệ thống cảm biến LIDAR-360, dài 1.7 m, cao 1.6 m, con người có thể cỡi lên lưng, đi và chạy bằng 4 chân như ngựa thật. Nó có trí thông minh nhân tạo để giữ thăng bằng, đi chậm rãi bình thường hay sải bước nhanh trên những địa hình khó khăn như đồi núi, thung lũng, hoặc bất cứ nơi đâu.

Corleo chạy bằng nhiên liệu Hydrogen sạch, chứa trong bình, gắn phía sau. Động cơ 150cc tạo ra điện, truyền đến 4 chân độc lập với nhau và 4 móng chân bằng cao su chống trơn trợt (Slip-resistant Traction), có gắn thêm hệ thống nhún (Shock Absorb) tạo cảm giác êm ái như ngồi xe hơi. Nhờ những cảm biến (Sensors) tinh vi, Corleo có thể đi lại trên sườn dốc, đường sỏi đá, hay cánh đồng cỏ mượt mà xanh tươi, nó giúp cho người cỡi hưởng cái thú cỡi ngựa như thật, nhưng an toàn hơn.

Người cỡi sẽ không có chân đạp gas hay chân thắng như xe hơi vì Corleo có thể cảm nhận được sức nặng người cỡi để tự điều chỉnh thăng bằng. Thay vì tay lái, sẽ là một tay cầm có màn hình hiển thị (HUD) lên mức nhiên liệu, GPS, trọng lực nằm ở đâu, và tất cả thông số cần thiết về tình trạng Corleo như trên xe hơi. Đặc biệt về đêm, nó có thể chiếu ra một tia sáng đủ để soi đường cho kỵ mã. Chỉ có điều hãng Kawasaki chưa tiết lộ giá bán, trọng lượng, tốc độ và thời gian Corleo chạy được bao lâu. Hy vọng trong tương lai, con ngựa AI sẽ đem lại thêm nhiều sáng tạo giúp ích cho con người.

Nhìn lại năm qua, chiến tranh, loạn lạc, những cuộc nổi dậy chống độc tài vẫn còn đè nặng lên nhân loại gây ra quá nhiều lầm than; hy vọng năm Bính Ngọ sẽ là năm vừa hên lại vừa mệt — ai cầm cương hay thì thắng lớn, ai buông tay thì … ngựa đi đằng ngựa, người đi đằng người. Mong rằng nhân loại cũng sẽ mạnh mẽ và bền bỉ như ngựa, đi qua trong chiến tranh và dừng lại trong hòa bình.

Xin chúc dân Việt, trong năm Bính Ngọ, vó ngựa hanh thông, tâm vững như cương, trí sáng như lửa, người Việt an lành, nước Việt bền mạnh, nhà nhà đầy đủ, lòng lòng vững tin.

Tết năm Bính Ngọ. 2026
NGUYỄN VĂN TỚI.
 

Wednesday, March 4, 2026

Cultural Revolution Survivor: Wokeism Is ‘Totalitarian’ | Xi Van Fleet




Tin vắn

FB Le Hoang

-Tính đến hiện tại Iran đang đụng độ với 16 nước : Do Thái, Mỹ, UAE, Saudi Arabia, Qutar, Kuwait, Jordan, Iraq, Bahrain, Oman, Syria, Cyprus, Pháp, Ý, Anh, Đức.

Canada đang mon men nhảy vào ủng hộ. Nato thì nói sẽ không gia nhập.
Mấy ông ủng hộ Iran làm thầy bói mò đoán thử ai thắng.

-Tổng thống Trump vừa lên tiếng trên Truth. Chưa có lúc nào Mỹ dư vũ khí như lúc này.

- 99% internet ở Iran không hoạt động lúc này. Do đó tin tức từ Iran rất hạn chế.

 -Do Thái lên tiếng cảnh báo. Ngày mai Do Thái sẽ ha-ck hệ thống truyền hình quốc gia của Iran và sẽ phát sóng những nơi dân Iran cần di tãn cũng như các hướng dẫn dân chúng theo từng khu vực. Mong dân Iran theo dõi để bảo vệ tính mạng.

- Iran phát sóng trên TV phi trường Dubai bị Iran pháo kích cháy, nhưng đó là AI video. Phi trường này đã đóng cửa hoàn toàn. Thủ tướng Dubai ra lệnh cho tất cả các khách trong khách sạn ở Dubai phải ở lại, chính phủ sẽ trả tất cả chi phí này.

Vé máy bay riêng ra khỏi nước này, lên giá đến 500 ngàn đô, nhưng máy bay không được phép cất cánh.


- Tối qua, 88 giáo sĩ hàng đầu của Iran đang họp bỏ phiếu để chọn ra người kế nhiệm chức vụ Lãnh đạo Tối cao, thay thế Ayatollah Ali Khamenei, thì ầm ầm, bom rớt xuống building, phá hủy hoàn toàn một tòa nhà ở Tehran, nơi diễn ra cuộc họp bí mật.

Chưa có tin thiệt hại chính thức và cũng chưa có lãnh đạo tối cao.

- Tổng thống Trump nói nhờ lệnh của tối cao pháp viện, ông không cần đánh thuế Tariff lên Tây ban Nha nhưng ông sẽ hủy bỏ, cấm hoàn toàn giao dịch thương mại với Tây Ban Nha.

- Theo tin từ Reuter> Rất sớm, bộ tư pháp Mỹ sẽ truy tố Tổng thống Venezuela, Delcy Rodríguez vì tội chôm chĩa công quỹ quốc gia, hối lội và rửa tiền.

- Sáng qua, đài truyền hình quốc gia Iran vừa phát sóng một video tuyên truyền trên truyền hình cho thấy một kho chứa hoả tiễn ngầm trong núi và cảnh cáo tới Mỹ và Do Thái. Chỉ 4 giờ sau, cơ sở đó đã bị tấn công và phá hủy bởi trong cuộc không kích phối hợp của Mỹ và Do Thái. Trốn chỗ nào nó cũng biết hết mà đánh đắm gì.

- Dựa theo chiến tranh, các hảng dầu leo thang lên giá. Nhiều ông còn tiên đoán sẽ hết xăng nếu Iran chận đường chở dầu. Ông Trump này ng*ốc quá đánh Iran làm cho kinh tế Mỹ kiệt quệ. Thấy mấy ông ăn cá gỗ mà bàn chuyện đại sự, tức cười.

Ông Trump không ng*ốc như mấy ông ăn cá gỗ bàn luận. Kho dầu của Venezuela nằm trong tay Mỹ. Có nghe ông Trump vừa bán cho Trung cộng 2 tỷ đô tiền dầu của Venezuela chỉ mấy ngày trước hay không ?


- Chịu hết nổi với thằng anh em cột chèo. Trong một diễn biến chấn động, Saudi Arabia tuyên bố Iran đã vượt qua lằn ranh đỏ

Saudi Arabia sẽ cho phép Không quân của họ tấn công các mục tiêu bên trong Iran sau khi phải đối mặt với các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay không người lái chưa từng có nhằm vào dân thường của mình.

- Thượng nghị si Tom Cotton cho biết: Nhiều nước trong khối Á Rập yêu cầu Tổng thống Trump xin được gia nhập vào chiến tranh để đánh Iran vì Iran bắn hoả tiễn bừa bải qua đất của họ

Nhưng ông Trump nói thôi tụi mày đứng ngoài coi chơi. Tụi mày nhỏ quá nhào vô đánh Iran, nếu nó dập lại tụi mày cũng tội nghiệp.

- Giám đốc cơ quan nguyên tử Nga, ông Likhachev xác nhận đã mất liên lạc hoàn toàn với cách lảnh đạo của cơ quan nguyên tử Iran.

Tuy nhiên, 639 chuyên gia nguyên tử của Nga vẫn an toàn ở Iran và vẫn liên lạc hàng giờ với Nga. Mỹ và Do Thái đã bảo đảm an toàn cho những chuyên gia này.

- Lần đầu tiên một loại vũ khí được Mỹ đem ra dùng, chưa được công bố là loại gì. Trái bom này được thả hôm nay ở vùng Gerash thuộc tỉnh Fars của Iran để phá hủy hầm chứa hoả tiễn và nguyên tử ngầm của Iran. Trái bom nổ gây ra trận động đất mạnh 4,3 độ richter và nằm ở độ sâu 10 km. Video.

- Bộ chiến tranh Mỹ xác nhận mẫu hạm Shahid Bagheri của Iran chở theo 180 máy bay không người lái, cùng hàng ngàn thuỷ thủ đã bị Hải quân Mỹ đánh chìm, chỉ vài giờ sau khi rời khỏi hải cảng Bushehr. Việc này đã xẩy ra từ ngày 28 tháng 2 năm 2026. Tin tức đến hôm nay thì 11 tàu chiến lớn và 2 tàu ngầm của Iran đã bị xoá sổ.

Phía Iran cũng loan báo bắn cháy một hàng không mẫu hạm Mỹ, chiếc USS Abraham Lincoln và giết hàng ngàn lính Mỹ ác ôn. Nhưng trận đánh này chỉ xẩy ra trên TV và AI.

Video AI phía dưới đã được Iran chiếu trên truyền hình quốc gia mấy ngày trước, xem như Iran đã tiêu diệt được hạm đội Mỹ. Các ông bom hơi cho Iran nhớ giữ làm tài liệu.

Thật sự thì có 2 hàng không mẫu hạm Mỹ đang nằm trong khu vực chiến tranh. Đó là chiếc USS Abraham Lincoln và chiếc USS Gerald R. Ford, không phải chỉ một mẫu hạm như các tin đã loan

Tổng thống Trump cũng vừa ra lệnh cho bộ tài chính bán giá bảo hiểm rẻ cho các tàu thuyền đi qua vùng vịnh Á rập và hài quân Mỹ sẽ theo hộ tống nhưng tàu chở dầu.


- Cựu Ủy viên Hội đồng Thành phố San Joaquin, Lodi Shakir Khan hôm thứ Hai đã bị kết án ba năm tù sau khi một người dân, Ông Larry Maloney đã giúp chính quyền địa phương phát hiện ra kế hoạch gian lận cử tri phức tạp mà Khan dàn dựng để giành chiến thắng trong cuộc bầu cử năm 2020 của mình.

Khan cũng không chống đối nhiều tội danh hình sự khác khi bị truy tố. Cảnh sát San Joaquin đã phát hiện ra 41 lá phiếu gửi qua thư, chưa được gởi đi và khi lục soát nhà của anh ta cũng phát hiện ra 71 tên được ghi danh bầu cử tại cùng địa chỉ nhà.

- Bộ ngoại giao Mỹ yêu cầu dân Mỹ tìm cách rời khỏi vùng Trung Đông bằng phương tiện cá nhân nếu được. Chính phủ Mỹ đang tìm cách di tản dân chúng. Các công dân Mỹ đang sống trong vùng Trung Đông được yêu cầu ghi danh với bộ ngoại giao trên Web site. Hình.

- Ông Trump nói Mỹ không có ý định lật đỗ chính phủ Iran. Ông chỉ muốn một chính phủ bớt độc tài cho dân Iran dễ thở. Ông nói một số nhà lãnh đạo của Iran cũng rất tốt. Ông hy vọng những người này sẽ nắm quyền nhưng không nói là người nào.

- Ông Tucker Carlson loan tin ẩu hôm nay. Ông nói Qatar đã bắt giữ 2 gián điệp Mossad của Do Thái.

Nhưng Qatar ngay lập tức đưa ra một tuyên bố nói rằng điều đó không đúng sự thật. Những người bị bắt là gìán điệp của Iran.

Nhiều nguồn tin cáo buộc ông Tucker đang lãnh tiền của Iran để loan tin chống Do Thái. Bà Laura Loomer đã báo cáo việc này lên TT Trump và TT Trump cũng đã lên tiếng lưu ý ông Tucker.

- Ngoại trưởng Marco Rubio vừa tuyên bố : Mỹ sẽ thay đồi chiến thuật khủng khiếp hơn với Iran trong những giờ và ngày tới. Ông cảnh báo sẽ có một sự thay đổi rất lớn trong chiến thuật. Nguyên văn: “ We are about to unleash “Chiang” on Iran in the coming hours and days”
Chiang là tiếng lóng. Chịu khó tìm nghĩa.

- Mỹ nhập cảng bao nhiêu dầu từ Iran? Zero. Theo luật cấm vận của Mỹ. Mỹ không được nhập dầu từ Iran.

Iran xuất cảng 90% dầu đi Trung Cộng.

Âu châu mua dầu ở đâu? Trước chiến tranh Ukraine, mua của Nga nhiều. Nay mua của Mỹ nhiều nhưng cũng vẫn còn mua của Nga. Một số rất ít mua từ Iran.

Iran không xuất cảng được dầu, ai chết ?
Trước hết Iran chết, đến Trung cộng chết rồi qua Ukraine, vì Nga sẽ có thêm tiền khi tăng giá dầu lửa.

Ai được lợi nhiều hơn? Mỹ
Các bác cá gỗ đừng sợ Mỹ hết dầu, xụp tiệm.




- Dân biểu dân chủ to mồm, Jasmine Crockett đã thất bại trong cuộc bầu cử sơ bộ thượng nghị si ở Texas hôm nay. Vì phải ứng cử thượng nghị si nên chị cũng không thể ứng cử lại dân biểu. Thôi thì năm nay về vườn, chờ 2 năm tới ứng cử Tổng thống. Vừa thua sơ bộ thì chị liền nói tại phe dân chủ gian lận. Kỳ vậy, phe dân chủ đâu có ai gian lận phiếu. Hình.

Phe dân chủ đá đít chị này nhưng lại bầu cho ông James Talarico vào thượng nghị si sơ bộ. Ông này thì không khá hơn gì chị kia, vì ông nói chúa Jesus là bóng, đa hệ.

Phần dân biểu cộng hoà Texas thì dân biểu độc nhản Rino, Dan Crenshaw cũng sửa soạn khăn gói chuẩn bị về vườn. Anh Dan Crenshaw này rất mạnh miệng theo phe dân chủ bỏ phiếu viện trợ cho Ukraine. Hình.

- C1A đang trang bị vũ khí cho lực lượng người Kurd đổ bộ vào miền tây Iran. Lực lượng Kurd-Iran này sẽ là một thành phần của quân đội giải phóng Iran và họ sẽ nhận được sự hỗ trợ của Mỹ.

- Một hoả tiến đạn đạo của Iran vừa bắn vào căn cứ quân sự lớn nhất của Mỹ ở Trung Đông — Căn cứ Không quân Al Udeid ở Qatar với 10 ngàn quân Mỹ. Bộ tư lệnh Mỹ cho biết không có thương vong và căn cứ bị thiệt hại rất nhẹ.

Bộ Quốc phòng Qatar tuyên bố : Iran phóng hai hoả tiễn đạn đạo nhắm vào lãnh thổ Qatar nhưng một chiếc đã bị bắn rớt.

- Bộ chiến tranh Mỹ công bố. 6 lính Mỹ đã tử trận trong chiến tranh với Iran. Bộ chiến tranh vừa công bố tên 4 quân nhân phía dưới. Tư lệnh Bộ Chỉ huy Trung tâm chiến tranh (CENTCOM) Đô đốc Brad Cooper cho biết 50.000 binh sĩ, 200 máy bay chiến đấu, 2 hàng không mẩu hạm và nhiều loại máy bay ném bom hiện đang tham gia Chiến dịch Epic Fury, tấn công Iran. Mỹ hiện đã đánh chìm 17 tàu và tấn công 2.000 mục tiêu của Iran và sẽ còn tăng hơn nữa.

- Trả lời báo chí hôm nay tại sao Mỹ đem con bỏ chợ, không di tãn dân Mỹ khỏi Trung Đông. Ngoại trưởng Rubio chửi thề, Bà mẹ tụi mày có nghe Tổng thống Trump nói 9 ngàn người Mỹ ở Trung Đông vừa trở về lại Mỹ trong 3 ngày qua. Quân đội cũng đang sửa soạn phương tiện để di tãn dân chúng.. Có làm cách nào cũng không vừa lòng tụi bây.



- Có một lớp, người ta gọi là boooò cũng không có gì oan ức.

Đầu tiên là lớp gọi là tranh đấu cho nữ quyền, nhào vô ủng hộ Iran. Họ biết rõ ràng rằng phụ nữ Iran bị bắt buộc phải bịt mặt. Ra đường không có đàn ông đi theo sẽ bị đánh roi. Người đàn ông có quyền tối thượng, có đến 5-3 vợ. Nữ quyền tranh đấu chuyện gì ở đây?

Rồi tới lớp tranh đấu cho nhân quyền mà không thấy mấy người đàn bà bị ném đá đến chết chỉ vì không phục tùng đàn ông. Con nít 12 tuổi phải lấy người chồng không quen biết. Nhân quyền gì ở đây?

Kế đến là các vị đa hệ cũng nhào vào tranh đấu cho Iran. Chắc hẳn họ biết, nếu họ đến Iran mà ẹo ẹo sẽ bị cả trăm roi. Hai ông hoặc hai bà cưới nhau thì chắc chắn là treo cổ.

Tiếp theo là lớp vô thần nhảy vào ủng hộ chính phủ thần quyền. Chắc họ không biết chính phủ Iran là chính phủ thần quyền chuyên chế , đúng giờ phải lạy chẳng cần biết ở đâu.

Muốn thử Iran xem sao thì vác cờ búa liềm đi Iran xem thử.

Gần nhất ở Việt Nam là chính phủ Hồi ở Mã Lai. Ông nào qua Mã Lai vác cờ búa liềm qua đó thử xem họ có tiếp đãi đàng hoàng không ?

Ông nào ngon nữa thi vác cờ qua Indo thử xem, công an nó có lượm vào hộp nằm vài năm không thì biết.

Cứ rống mõ ào ào Iran thần quyền muôn năm mà không biết đất nước đó ra sao, tình trạng thế nào thì không phải là booò cũng uổng.

Xem các thống kê của dân Iran sẽ thấy 80%-90% dân chúng muốn lật đỗ chế độ thần quyền. Mỹ đánh Iran, dân Iran mừng như ngày lễ hội

- Bộ trưởng Quốc phòng Do Thái, Israel Katz cho biết đã ra lệnh cho quân đội ám sát các Lãnh tụ tối cao tiếp theo của Iran và mọi người kế nhiệm có thể được bầu sau Mojtaba Hosseini Khamenei.

Ông không xác nhận ông Khamenei chết nhưng theo lối nói của ông thì xem như đã chết.

- Tàu ngầm Mỹ đánh chìm thêm một chiến hạm của Iran ở Ấn Độ Dương, Chiếc Shahid Sayyad Shirazi. Đây là vụ đánh chìm tàu địch đầu tiên bằng ngư lôi kể từ Thế chiến II. 79 thuỷ thủ Iran được cứu sống nhưng 101 người mất tích. Bộ chiến tranh đã công bố Video.

- Mỹ mở chiến dịch oanh kích Iran 24/24. Có tin Mỹ đã dùng lại máy bay chiến lược B52 từ hôm qua.

- Chồng của một nghị sĩ đảng Lao động Anh là 1 trong số ba người bị bắt vì nghi ngờ làm gián điệp cho Trung Cộng tin từ BBC.

- Thêm 1 dân biểu dân chủ cuốn gói chuẩn bị về vườn. Dân biểu Al Green người nạp 4 nghị quyết impeach ông Trump trong năm qua, thua trong bầu cử sơ bộ Hình



- Tin từ New York times cho biết tình báo Iran đã liên lạc gián tiếp với CIA thông qua một cơ quan tình báo nước thứ ba và Iran đưa ra đề nghi ngưng chiến tranh với các điểm sau:

A. Iran sẽ từ bỏ hoặc cắt giảm chương trình hoả tiễn đạn đạo và nguyên tử
B. Iran từ bỏ hỗ trợ cho các nhóm thánh chiến Hồi Giáo
C. Cho phép các nhà lãnh đạo còn lại của Iran duy trì quyền lực

Ông Trump đã gợi ý rằng ông sẽ áp dụng "mô hình Venezuela"cho Iran. Bọn mày nắm chính quyền nhưng tao lãnh đạo Chưa rõ thỏa thuận này có khả quan hay không.

Sau khi tin này được tung ra thì thị trường chứng khoán Mỹ bật lên màu xanh.

- Thêm một chiến thắng pháp lý cho TT Trump. Tối cao pháp viện với phán quyết 9/9 ban lệnh: Quyền cho phép tỵ nạn hay không thuộc về cơ quan di trú của chính phủ, không phải do toà án. Tòa án Tối cao đưa ra phán quyết này, bác bỏ lệnh của thẩm phán toà dưới không cho trục xuất người tỵ nạn vì nói họ sẽ bị nguy hiểm khi bị trả về nước.

- Máy bay F-35 của Mỹ bắn hạ một chiến đấu cơ YAK-130 của Iran.
Đây là chiếc chiến đấu cơ đầu tiên của Iran bị bắn hạ trng chiến tranh này.

- Do Thái loan báo đã tiêu diệt tên Rahman Mokadam, người đứng đầu sư đoàn đặc nhiệm thuộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, và là kẻ đứng sau vụ á*m s*át hụt ông Trump vào tháng 10/24 trước cuộc bầu cử tổng thống năm 2024.

Vụ á*m s*át hụt ông Trump mới vừa được tiết lộ mấy ngày nay. Một số can phạm đã bị Fb1 bắt ở New York trước ngày bầu cử.
 
- Peter Schweizer một nhà báo điều tra của New York Times, chuyên gia ở Hoover Institution, đại học Harvard cho biết: Trung cộng đã bỏ vào Iran hơn 100 tỷ đô la cho những vũ khí và phòng không tân tiến nhất, để bảo vệ lợi ích của mình bằng dầu giá rẽ của Iran. Chỉ trong vài ba ngày tất cả các loại vũ khí này đều đã bốc hơn dưới bom của Do Thái và Mỹ.

Với kỳ vọng dùng đồng tiền Yuan để thay thế cho Petro đô la từ 2 nơi nhiều dầu lửa nhất là Venezuela và Iran. Trung cộng đã thất bại hoàn toàn dưới tay Trump và phải dùng đô la để mua lại dầu của Mỹ.

- Tổng thống Trump từ chối lời yêu cầu của vua lưu vong Iran Reza Pahlavi đưa ông trở về lại Iran. Ông nói ông không muốn quyền lực gì. Ông chỉ muốn làm một chiếc cầu nối giữa nhân dân Iran và một chính quyền dân cử mới.

TT Trump thì nói ông này cũng nhìn thấy tốt lắm. Nhưng TT Trump muốn một người đang sống trong Iran lên làm lãnh đạo hơn là đưa một người từ nước ngoài trở về.

Trong lúc này một người Iran xuất hiện. Bà Maryam Rajavi tuyên bố trực tiếp với người dân Iran trên các truyền hình tiếng Iran nước ngoài là sẽ thành lập một chính phủ chuyển tiếp Iran trước khi chiến tranh xẩy ra. Bà Maryam Rajavi là một chính trị gia người Iran, lãnh đạo Tổ chức Mujahidin Nhân dân Iran, một tổ chức đấu tranh chống lại chế độ Iran. Bà cũng là chủ tịch được bầu của Hội đồng Kháng chiến Quốc gia Iran, được thành lập năm 1993. Mặc dù tổ chức của bà hoạt động thường xuyên ở Bỉ nhưng có tin là bà đang sống ở Pháp. Video.

- Hệ thống điện ở Cuba hoàn toàn sụp đổ vì không còn nhiên liệu để hoạt động. Toàn quốc mất điện. Tất cả các nhà máy nhiệt điện và máy phát điện đều ngừng hoạt động. Chính quyền Cuba đã ban hành lệnh NOTAM, Notice to airmen cho tất cả các phi trường trong nước là không còn nhiên liệu cho đến tuân sau. Hình.

- Hai công ty vận tải biển lớn nhất thế giới và cũng là công ty vận tải biển lớn nhất Trung cộng Maersk và COSCO vừa ra lệnh ngưng vận chuyển hoàn toàn hàng hóa trong vùng Vịnh Á Rập. ​​

- Thủ tướng Tây ban Nha 2 ngày trước ra lệnh cho quân đội Mỹ phải rút hết khỏi các căn cứ quân sự ở Tây ban Nha.

Tổng thống Trump đáp lễ liền trong ngày. Cắt đứt hoàn toàn mậu dịch với Tây ban Nha.

Nay thủ tướng Tây ban Nha gọi lại cho ông Trump, nói Mỹ muốn dùng gì, đóng quân chỗ nào ở Tây ban Nha, cứ việc. Chắc hôm đó em xĩn quá nói bậy. Nhưng nghe ông Trump nói: Cám ơn chú mày, anh xách vali đi rồi chắc khó trở lại.

- Kiểu này thì anh Iran chắc tắt bóng. Thổ nhĩ kỳ tuyên bố: chiếc hoả tiễn đạn đạo từ Iran bắn qua Thổ nhĩ Kỳ là nhắm vào Căn cứ Không quân Incirlik của Thổ, trung tâm chứa nguyên tử của Nato. Cũng may là chiếc hoả tiễn này bị Nato bắn rớt. Anh Iran chơi kiểu em chết thì mấy anh cũng chết theo coi bộ khó đỡ.

















- Mỹ sắp hết bom đạn?

Được sự chấp thuận của Tổng thống Ecuador, Daniel Noboa, ngủ giác đài thông báo lực lượng đặc nhiệm Mỹ đã đổ vào Ecuador để thực hiện các hoạt động quân sự chung với các đơn vị của Ecuador nhằm mục đích chống lại các đối tượng buôn bán ma túy. Tư lệnh mặt trận miền Nam Mỹ trong khu vực châu Mỹ Mỹ Latinh đã bay đến Acuador để gặp tổng thống Ecuador, bàn định kế hoạch cho quân đội.

- Ủy ban Giám sát Hạ viện công bố báo cáo sơ khởi: chính quyền của Thống đốc Tim Walz ở Minnesota đã biết về các gian lận quy mô lớn trong các chương trình phúc lợi nhưng đã không hành động ngăn chận. Báo cáo tạm thời của ủy ban, dựa trên lời khai của 9 quan chức tiểu bang, cho thấy nhóm của ông Walz đã được cảnh báo ngay từ đầu nhiệm kỳ về các âm mưu lừa đảo người đóng thuế, nhưng họ đã khoanh tay đứng nhìn, để hàng tỷ đô la biến mất. Ủy ban Giám sát dự định tổ chức thêm các phiên điều trần, triệu tập nhân chứng và công bố báo cáo cuối cùng. Hơn 70 người đã bị truy tố từ những vụ gian lận và đã nhận tội.

- Trong một hành động bất ngờ, Iran vừa bắn một hoả tiễn đạn đạo vào Thổ Nhĩ Kỳ nhưng đã bị hệ thống phòng không của NATO bắn hạ ở phía Đông Địa Trung Hải. Đây là cuộc tấn công đầu tiên của Iran nhằm vào một thành viên NATO ở châu Âu.

Bộ quốc phòng Thổ lên tiếng. Đừng ngu ngốc leo thang chiến tranh vì Thổ nhí Kỳ và Nato sẽ đáp trả các hành động thù địch.

- Chính quyền Iran ra lệnh cho các tướng lĩnh và sĩ quan cấp cao đã nghỉ hưu phải trở lại quân đội. Điều này cho thấy họ đang phải chịu tổn thất rất lớn về các nhân sự cấp cao trong mấy ngày qua. Văn bản vừa được phổ biến: "Bộ Tổng tham mưu Lực lượng vũ trang Cộng hòa Hồi giáo Iran kêu gọi tất cả các vị tướng lĩnh, sĩ quan cấp cao và cán bộ giàu kinh nghiệm đã nghỉ hưu, có năng lực và sẵn sàng, tự nguyện tái nhập ngũ và tham gia vào công cuộc bảo vệ đất nước trong bối cảnh các mối đe dọa và xung đột đang diễn ra."

- Iran tuyên bố đã đánh chìm 40 tàu chiến Mỹ và đánh xập 2 hàng không mẫu hạm. Xem AI video của Iran cũng như của Trung cộng loan tin cho biết.

--------------------------
Quỡn, nên đọc một số luật lệ của đạo Hồi

Tội trộm cắp có thể bị trừng phạt bằng cách chặt tay.
Chê bai hay không tin kinh thánh, tử hình
Tội phỉ báng đạo Hồi hoặc Muhammad sẽ bị án tử hình.
Tội phỉ báng, không tin thánh Allah sẽ bị án tử hình.
Tội phản đạo, rời bỏ đạo Hồi bị trừng phạt bằng án tử hình.
Những kẻ không có đạo, dụ dỗ người Hồi bỏ đạo, tử hình.
Không có đạo lấy vợ có đạo Hồi, tử hình
Đồng tính luyến ái, tử hình ,nhưng rờ rẫm trẻ em nam thì được .
Con gái phải bị cắt hột.
Được rờ rẫm con gái và có thể giao hợp khi bé gái 8 tuổi
Một người đàn ông có thể kết hôn với một bé gái dưới 9 tuổi, ngay cả khi cô bé chỉ là một đứa trẻ sơ sinh.
Bé gái có thể kết hôn và quan hệ tình dục khi mới 9 tuổi.
Nạn nhân nữ đã bị hấp diêm thì không thể ra toà làm chứng truy tố người hấp diêm.
Phải có 4 người đàn ông làm chứng để xác nhận một vụ hấp diêm.
Tội đàn bà thông dâm, tử hình.
Đàn ông bị kết tội hấp diêm có thể được tha nếu chịu lấy người mình đã hiếp
Đàn ông có quyền bốc hốt những người đàn bà nào không bao mật, che đầu.
Đàn bà chỉ được có 1 chồng,nhưng đàn ông được 4 vợ và có thể có thêm.
Đánh vợ được cho phép .
Chồng có thể ly di vợ nhưng vợ muốn ly di phải xin phép chồng.
Người phụ nữ ly di mất quyên nuôi con trên 6 tuổi.
Phụ nữ khai báo việc chia tài sản trước toà chỉ tính bằng 1/2 đàn ông.
Phụ nữ chỉ được chia 1/2 tài sản của đàn ông được chia
Phụ nữ không được nói chuyện với đàn ông khi không có chồng hay thân nhân.
Không được ăn thịt động vật, trước khi cúng nó cho thánh Allah
Đàn ông Hồi giáo được phép quan hệ tình dục với nữ nô lệ và tù nhân
Nếu cần phát triển đạo phải nói láo
Phụ nữ phải mặc trang phục che kín toàn thân trừ mặt và tay
Người phụ nữ phải vâng lời chồng trong mọi việc.
Người phụ nữ không thể từ chối quan hệ tình dục với chồng mình.
Các tù nhân còn trinh bị án tử hình phải bị cai tù phá trinh để khỏi lên thiên đường.
Tội ngoại tình của người đã kết hôn sẽ bị trừng phạt bằng hình phạt ném đá đến chết

- Thượng viện bỏ phiếu 53/47 dẹp dự luật của phe dân chủ bắt buộc TT Trump phải xin phép quốc hội khi phát động chiến tranh. Thượng nghị si dân chủ John Fetterman bỏ phiếu theo phe Cộng hoà.

- Tổng thống Ecuador ra lệnh cho toà đại sứ Cuba phải đóng cửa, tất cả nhân viên phải về nước trong 48 giờ. Quân đặc nhiệm Mỹ vừa đổ quân vào Ecuador sáng nay.

- Hôm qua mới có tin từ bộ tư pháp Mỹ xì ra sẽ truy tố bà Tổng thống Venezuela, Delcy Rodriguez về tội tham nhũng thì thấy hôm nay ông Trump khen bà giỏi, cho các tàu chở dầu đi Mỹ cấp kỳ. Ổng đưa củ cà rốt mà cầm cái búa phía sau.

- Thái tử Saudi Arabia, Mohammed bin Salman gọi Thủ tướng Pakistan, Shehbaz Sharif, yêu cầu Pakistan phải nhập cuộc tấn công Iran, theo hiệp định hỗ trợ an ninh. Nếu không nhập với Saudia để đánh Iran, hiệp định an ninh song phương sẽ phải hũy bỏ. Theo hiệp định, Pakistan phải hổ trợ an ninh cho Saudi, vì Iran đã đánh Saudi.

Azerbaijan cũng đã đưa cấp tốc quân đội đến giữ biên giới Azerbaijan/ Iran

- Hàng ngàn quân Iraq/ Kurd đã tiến vào biên giới Iran. Hiện nay có 3 nhóm quân Kurd. Có nhóm tiến vào Iran, có nhóm không. Chưa thống nhất. Chắc còn đang phân chia quyền lực. Các chiến lược gia Mỹ bàn luận. Đây là kế dụ địch, để quân Iran phải ra vùng biên giới chống đở, lợi thế cho Mỹ tiêu diệt họ bằng B52.





Blog Archive