Tuesday, April 28, 2026

GIỮA MỊT MÙ CÁC THÔNG TIN

Cái câu nói ngày xưa đọc thông tin để lấy kiến thức, còn ngày nay có kiến thức mới dám đọc thông tin sao mà đúng trong thời điểm hiện nay đến dễ sợ. Hàng ngày lướt xem các bản tin, các post, rồi comment của mọi người, tôi như loạn vào cái mớ bồng bông của mạng nhện. Thời xưa, những ai trong cuộc có khả năng, có nguồn chính xác mới dám viết, hay phát biểu. Giờ thì loạn cào cào. Nhà nhà, người người là công ty truyền thông … MỘT MÌNH TAO. Thành ra, chẳng biết dựa vào ai mà tin.

Tôi chỉ lưu ý anh chị vài điểm trong bài viết này.

Từ hôm qua đến giờ, tôi đối đáp với cũng gần 50-60 người, cả tây lẫn ta khi họ dám nói rằng vụ mưu sát ông Trump lại là chiêu trò chính trị, 1 vụ dàn dựng, 1 màn kịch trong sân khấu chính trị … Tranh luận với cái đám này là 1 sự ngu xuẩn, bởi khi óc họ đã có tí phẩn bên trong, thì muốn họ tiếp thu điều mới mẻ, phải lấy cái lớp bẩn ấy ra khỏi đầu trước. Chứ mà thông tin mới, chồng lên lớp mục rã trong não, nó sẽ không lưu lại được lâu, mà sẽ bong tróc ra ngay khi tiếp nhận. Y như sơn cũ bị rỉ sét với sơn mới tô thêm vậy.

Cho nên tôi chỉ nói ngắn gọn: Thế là diễn sao? Vậy thì mày có muốn chúng ta diễn cùng nhau không? Mày để 1 người ở đằng xa bắn vào mình. Chỉ cần sượt qua tai hay cổ mà để lại 1 vết sướt thôi thì tao trả cho mày 10,000 tiền mặt. Sát thủ do chính mày lựa chọn, kẻo bảo tao có ý hãm hại mày mà chọn người bắn thật. Tại sao không là 20k, 30k hả? Tại khi ra tòa cãi, trên 10k họ tính bằng tội gi…ết người. Với lại nếu tiền cá cược cao quá, thì có đứa … chán sống, nó sẽ lợi dụng vụ này mà kiếm chút tiền cho nhà nó. Hiểu không?

Và tôi vẫn chưa thấy ai dám lên tiếng đối đáp lại. Mặc dù nhiều trong số ấy chúng đớp lại những comments của tôi tươm tướp không sót 1 chữ nào những lần trước đó. Tôi nghĩ chẳng có đứa nào dám thách đâu. Bởi cái máu liều của tôi thì Houston tôi thứ 2, không ai dám đứng nhất. Và bọn đó to mồm đó thì chỉ là loại người: Chưa nói thì mặt đỏ như vang, nói rồi thì mặt vàng như nghệ. Hay như ông bà mình nói: Anh hùng gì anh hùng rơm. Tao cho mồi lửa hết cơn anh hùng. Chưa thử thách thì nói giỏi lắm, đến khi thực hành thì súng chưa kịp lên nòng nước tiểu đã đầy quần, bò lổm ngổm như cái con phóng viên ba Tàu trong dạ tiệc, chứ có đứa nào dám đâu?

Còn ông ta không la to fight fight nữa vì có bắn trúng đâu mà la? Ông ấy còn tưởng là cái khay nó rớt nên tạo ra tiếng động cơ mà. Thành ra, chưa biết chuyện gì đã bị đặc vụ túm áo lôi đi rồi bật dậy la như thằng điên thì cho người ta cười à? Nói gì thì phải có lý lẽ chút.

Nên về uống thuốc điều trị cho đúng toa vào giùm cái.

Cái chuyện thứ 2 là chính quyền ông Trump bãi bỏ quy chế tị nạn chính trị cho người Afghanistan mà theo nhiều nguồn tin của các cơ quan thông tấn miệng mồm … Bolsa thì làm như thế là rất thất đức. Người Mỹ đã bỏ đồng minh và chiến hữu của họ đi tù cải tạo cộng sản, để giờ họ làm y chang như thế. Và MAGA là cái giống loài máu lạnh, chúng há miệng cười chứ có tốt lành gì… Nói chung, ngôn từ của đám này thì vô cùng anh dũng, nhiệt huyết và đầy khói lửa. Hèn chi dư luận viên trong nước nó thấy ai chống đảng của bọn chúng là chúng chửi tôi: - Cút mẹ nó về Cali đi cái thằng phản quốc kia.

Tôi chat lại: - Ê, bộ Mỹ chỉ có mỗi tiểu bang Cali thôi hả? Sao kiến thức địa lý mày tệ thế?

Và thế là nó gào lên: - Bởi Cali là trung tâm chống cộng, nên tao cứ đứa nào chống cộng, là chúng ta mặc định bọn nó chỉ có từ Cali.

Ghê chưa? Ghê chưa? Cali cái gì cũng nổi tiếng. Tốt xấu có hết. Cứ cái gì mà tốt nhất thì họ nói từ Cali. Mà cái gì xấu xa nhất xuất đi, thì cũng là từ cái …. quốc gia Cali. Tôi cũng nhờ cái danh xưng ấy mà có tiếng nói trên trường quốc tế. Hễ cứ nghe tôi nói ở Mỹ là tụi các nước nó hỏi ngay:

- Anh từ Cali hả?

Uy thế nhờ vậy mà lên như diều gặp gió. Danh tiếng vì thế cũng bước lên 1 tầm cao mới.

Từ cái dạo cái bệnh TDS nó lan hơn dịch Covid ở cái xứ sở hoa hồng này, thì Cali lại nổi lên như 1 thành trì chống Trump, dù có khi có nhiều người Cali rất ủng hộ cái lão 47. Nhưng mặc kệ, cứ Cali là chống.

Thành ra khi nghe họ lên án chuyện Chum phản bội những huynh đệ chi binh từ Afghanistan thì tôi cũng chẳng thấy gì là ngạc nhiên hết.

Nhưng họ không hề biết rằng, diện HO là do sức ép từ bà Nancy với ông Reagan sau khi tiếp xúc với bà Khúc Minh Thơ trong 1 cuộc gặp gỡ ngắn. Thấy bà Thơ nói 1 câu ý nghĩ mà bà Nancy về nói lại với chồng:

- Nếu đêm này về nhà, bà không thấy chồng đâu mà bà không biết số phận ông ấy ra sao, thì bà cảm thấy thế nào?

Ấn tượng với câu nói ấy, bà Nancy về nói với ông Reagan. Và diện HO ra đời. Nhưng mà phía cộng sản của điều đình 1 số tiền nhỏ cho từng cán chính quân VNCH, không phải họ thả đi free. Và họ ép phải cho đi hết. Nhưng phía Mỹ chỉ đồng ý cho những ai ĐI TÙ có thời hạn đủ là 3 năm được đi, chứ nếu ai cộng tác với Mỹ đều được đi thì chắc cả miền nam đi hết, chứ không chỉ có 500,000 trong suốt 35 năm thực hiện chương trình này. Ngoài ra còn 1 lý do nữa, là sau khi miền Bắc rơi vào tay Việt Minh, hàng ngàn điệp viên, chỉ điểm của cộng sản đã tràn vào miền nam. Theo CIA, có chừng 10,000 điệp viên như thế hoạt động ở MNVN và chúng là những thành phần đã tiếp tay làm sụp đổ do Mỹ dựng nên. Thời gian hiện diện của Mỹ ở Miền Nam là 26 năm. Còn thời gian Mỹ tham chiến ở Afghanistan là 19 năm, 10 tháng, 3 tuần và 2 ngày. Nhưng các hiệp ước liên minh và viện trợ của Mỹ ở Việt Nam gấp 35 lần so với Afghanistan…. 

Khi so sánh 2 sự việc, thì trước tiên mình phải có kiến thức trước. Chứ không thể nói bừa. Nếu Mỹ rút khỏi Afghanistan rồi quân dân đồng lòng bám máy bay, bám tàu qua hết Mỹ mà chưa thấy bị chịu cực ngày nào thì là điều hết sức vô lý. Nếu cứ dễ vậy thì sau này thành tiền lệ, dân chúng ở hơn 800 cái căn cứ hải ngoại của Mỹ hàng ngày họ đặt ống nhòm chỉa vào chỗ đóng quân xem khi nào Mỹ họ rút đi để … đu càng theo.

Tôi cũng nhắc thêm là hiện nhà tôi đang có tenants từ 1 số nước mà Mỹ rời đi sau khi chiếm giữ vì vài lý do nào đó. Bọn chúng thế nào, tôi rành hơn ai hết. Nếu ai đó có lòng nhân từ, thì cho tôi địa chỉ, tôi gởi chúng đến nhà trú ngụ. Free càng tốt. Sống với 1 đứa thôi cho biết mắm muối thơm hay tho, bụng no hay … bầm con mắt. Rồi khi đó hãy hả họng mà chê Mỹ vô nhân đạo hay ác nhơ thất đức. Có dám … ác như tôi, mà cãi là tôi phang ghế thì nhận. Chứ nhân từ với tử tế là bảo đảm thành tín đồ Allah ngay và luôn.

Cái chuyện ông Jimmy Carter thì cho dân Việt Nam được quyền tị nạn thì đúng, nhưng nếu quốc hội không đồng ý thì ông ấy có quyền hạn gì mà cấp ngân sách. Mà cái người chống mạnh mẽ nhất là ngài Biden bên dân chủ thì chẳng thấy ai lên tiếng nào. It is so weird.

Tình yêu và lòng nhân ái phải qua hành động, chứ mà nói mồm, hô khẩu hiệu… thì đứa con nít nó cũng làm được. Chỉ cần dạy qua 1 phút là học được ngay. Nhưng để mà sống với lòng trắc ẩn, sự thương cảm với đồng loại thì phải học chịu đựng cả đời, và phải thực hiện bằng hành động trong thực tế. Chứ mà chỉ đóng vai Phật, Chúa rồi thành thánh sống online thôi thì … biến ngay đi cho tôi nhờ.

Sẵn chuyện ấy, tôi nhắc lại 1 sự kiện mà chúng ta cứ nhầm tưởng bấy lâu nay. Mà cũng hiếm có báo chí nào nhắc đến. Là tượng nữ thần tự do ở NY hiện nay, không phải dự định ban đầu là đi Mỹ. Khi kênh đào Suez được làm xong ngày 18/8/1869 (tức 2 mối đào thông nhau) và được khai trương vào tháng 11 năm đó, thì đề án, và bản phác thảo bức tượng nữ thần tự do được hình thành để đem ra xây dựng ở bên dòng kênh này. Lúc đầu, đó là hình tượng 1 người phụ nữ mang bộ trang phục Sari của người Ấn Độ với tiêu đề: Egypt Carrying the Light to Asia. Tức Ai Cập mang ánh sáng đến Á Châu. Tham vọng của người vẽ bản thảo, kiến trúc sư Bartholdi là muốn dựng 1 lighthouse như 1 trong các kỳ quan thời cổ đại là hải đăng nằm ở cửa biển đi vào thành phố Alexandria ở Ai Cập. Đó là nơi mà khi Alexandre đại đế chinh phục Ai Cập, và 1 trong các vị tướng đi theo ông đã mơ thấy 1 vị thần hiện ra. Chi phí của nó hết khoảng 8000 đồng vàng thời đó, tức là bằng 1/3 tổng chi phí xây dựng nên thành phố mới mang tên vị đại đế. Quan trọng là cấu trúc trụ để làm đế dưới nước chiếm 80% ngân sách và có rất nhiều rủi ro.

Chính vì thế, vua Khedive Ismail Pasha của Ai Cập lúc đó, đã từ chối đề xuất này. Bản thảo nằm trong kho cho đến khi có người đề xuất nó nên được đem sang Mỹ, và phần sau thì chúng ta biết rồi. Dĩ nhiên, có sửa đổi thành 1 người phụ nữ thành Roma, tay mang 1 cuốn sách như hình. Lúc đầu, tượng nữ thần tự do trở thành hải đăng dưới thời tổng thống Clerverland năm 1886, và đây là 1 sai lầm bởi để làm cho ngọn đèn được sáng, họ phải tiêu tốn 1 lượng tiền khủng cho điện năng, điều lúc đó còn khá xa xỉ. Nên biết, ngọn hải đăng Alexandre là đốt bằng củi. Mà Ai Cập thì rừng cây không nhiều. Nên thời cổ đại, để duy trì cho nó chiếu sáng, Ai Cập cũng phải ngập ngụa trong nợ nần.

Việc tượng trở thành hải đăng kéo dài 16 năm, và nó phải dừng vào năm 1902, sau khi người ta không thể gồng gánh nổi chi phí. Vả lại, việc thắp sáng nó chỉ mang tính biểu tượng, vì độ khó của các bãi ngầm, và cát ở các vịnh NY thì không thể nào ví với cửa biển đi vào thành phố Alexandria được.

Thành ra, nếu nói Mỹ ngày càng vô nhân đạo vì đã chấm dứt việc di cư ồ ạt không kiểm soát là nói sai. Đất nước nào cùng cần có đường biên giới và kiểm soát di dân hết. Bao nhiêu đế chế như Roma, Ottoman, Mông Cổ, Umayyak… đều đi đến chỗ suy vong vì xem thường chuyện này. Còn nếu mình nhân từ thì bảo lãnh người khác qua theo diện hợp pháp.

Chứ không làm gì rồi đứng tại chỗ hô khẩu hiệu để rồi tiền thuế mọi người phải gánh chịu thì tôi thấy nó vô lý quá.

Nhà bận quá, nên tôi viết tới đây thôi. Rãnh viết tiếp.

FB Hao Duc Nguyen

ÔNG GIÀ VÀ HỘP CƠM NÓNG





















Không ai biết…
người đàn ông ngồi trong tiệm sửa xe đó, đã từng giữ cả bầu trời.
Cho đến khi…
một hộp cơm nóng, làm sống lại một cuộc đời.

Tôi làm nghề giao hàng chợ Saigon, tiểu bang Michigan.
Tôi tấp xe vào một tiệm sửa xe cũ kỹ nằm lọt thỏm sau dãy nhà kho lạnh lẽo. List mua hàng chỉ vài chục đô, vài lon súp, ít gạo, mấy gói mì. kèm dòng nhắn ngắn ngủi:
“Để trước cửa. Tôi bận làm đằng sau”

Tuyết hôm đó rơi nhiều đến nghẹt thở. Gió rít qua từng khe cửa như tiếng hú.
Tôi đặt đồ ở cửa rồi. Nhưng khi bước lại gần, tôi nghe tiếng radio khe khẽ… Một bản nhạc Việt nam cũ, run run như hơi thở người già.
Tôi liền gõ cửa.
Một lúc lâu sau, cửa mở hé.
Một ông cụ người Việt bước ra. Tóc bạc trắng, lưng hơi còng, mặc bộ đồ làm việc dính đầy dầu mỡ. Hơi thở ông phả ra làn khói trắng.
— “Ủa… tôi dặn để ngoài mà… lạnh lắm… vào làm gì cháu?”
Giọng miền Nam.
Nhưng ấm.
Tôi cười, xách đồ vào:
— “Dạ tuyết lớn quá, cháu sợ ướt hết… Với lại… gặp đồng hương, chào nhau tiếng cho đỡ lạnh bác.”
Ông nhìn tôi. Lâu hơn bình thường.
Như muốn chắc… tôi là người Việt thật.
Rồi ông gật nhẹ:
— “Ừ… tiếng mình… nghe ấm hơn cái máy sưởi.”
Tôi quay lơ, nghẹn một chút … và nói:
— “Bác… vẫn còn làm việc ạ?”
Ông quay sang, đưa tay vỗ vai nhẹ như vỗ vai một người bạn cũ:
— “Làm cho đỡ nhớ… chứ sức đâu nữa cháu.”
Rồi ông im lặng.

Một lúc, ông nói, rất chậm:
— “Hồi xưa… bác là thợ máy… trong quân đội.”
Tôi khựng lại:
— “Dạ… quân đội nào bác?”
Ông nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt đó… không còn là của một ông già.
— “Việt Nam Cộng Hòa.”
Không gian như lặng đi. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi.

Ông kéo ghế, ngồi xuống, giọng trầm hẳn:
— “Hồi đó… tụi bác sửa trực thăng. Có khi đạn còn nóng… phải chui vào gầm máy… làm cho kịp chuyến bay… chở anh em ra trận.”
Ông cười khổ... rồi có hôm… người ta chở về xác người trong bao nylon.”
Tôi đứng lặng. Không dám thở, không chen vào.
Ông tiếp:
— “Thua trận… mỗi thằng một ngả. Qua đây… làm hãng… nuôi con… tưởng đời vậy là xong.”
Ông nhìn ra cửa.
Tuyết phủ trắng.
— “Ai ngờ… cuối đời… lại ngồi đây… đếm từng đồng… như lính đếm đạn hồi đó!”
Tôi hỏi khẽ:
— “Con cái bác… không ở gần sao?”
Ông cười. Lần này… không còn tiếng.
— “Tụi nó thành đạt rồi… bác mừng. Nó nói: ‘Ba về ở với tụi con.’”
Ông dừng lại.
— “Nhưng bác không quen… sống trong nhà mà… không có mùi dầu máy.”
Rồi ông nhìn xuống tay mình.
Đôi tay run.
— “Với lại… lính mà cháu… quen đứng gác một mình rồi.”
Câu đó… như một cú đánh vào tim tôi, lặng im…

Tôi quay mặt đi. Xin phép ra xe. Tôi chạy thẳng tới tiệm cơm Việt gần đó. Mua một phần cơm sườn nóng, thêm canh chua, thêm sữa đậu nành nóng. Tay tôi run… không phải vì lạnh…
Khi quay lại, tôi đặt túi đồ lên bàn.
Ông nhìn… ngơ ngác:
— “Cháu… giao lộn rồi.”
Tôi lắc đầu:
— “Không lộn đâu bác.”
Ông nhíu mày:
— “Bác không có tiền trả thêm…”
Tôi cắt ngang, nhẹ thôi:
— “Dạ… lính đàn em… mời lính đi trước một bữa cơm.”
Ông đứng im. Rất lâu.
Rồi hỏi nhỏ:
— “Cháu… cũng lính hả?”
Tôi lắc đầu:
— “Dạ không… nhưng cháu mang ơn.”
Ông cười. Mắt đỏ.
— “Ơn gì… tụi bác thua rồi mà…”
Tôi nhìn thẳng vào ông:
— “Nhưng bác… chưa bao giờ bỏ chạy.”
Không gian như đọng lại. Ông quay mặt đi. Hai vai run…
Đôi bàn tay dầu mỡ… run rẩy mở hộp cơm. Hơi nóng bốc lên. Ông hít một hơi thật sâu.
Rồi nói, giọng vỡ vụn:
— “Mùi này… giống mấy bữa cơm trước khi ra phi trường… hồi 75…”
Tôi không dám ở lại lâu. Chỉ chào:
— “Bác ăn cho nóng.”
Ra tới xe, tôi ngồi yên rất lâu.

Qua kính chiếu hậu… Tôi thấy ông. Một người lính già.
Ngồi một mình giữa xưởng lạnh. Ăn từng muỗng cơm… chậm… rất chậm…
Như sợ ăn nhanh quá… thì dĩ vãng cũng lạnh lẽo theo.
Người ta hay nói về “ý chí người Việt nơi xứ người”.
Nhưng ít ai thấy… Có những người lính... Đã đi qua chiến tranh, qua lưu vong…
Mà cuối đời…
Chỉ còn một góc xưởng lạnh
và một bữa cơm nóng… làm ấm lại cả một đời.
Nếu ngoài kia bạn gặp một người già nói tiếng Việt…
Đừng chỉ hỏi họ “ăn chưa?”
Hãy hỏi thêm một câu:
— “Ngày xưa… bác làm gì?”
Vì có thể…
bạn đang đứng trước một người từng giữ cả bầu trời.

Phạm Sơn Liêm

THIÊN TÀI, NHÂN TÀI, & NÔ TÀI

Ngày nay khi thấy người giỏi người ta nói " Ồ anh ta/ chị ta là nhân tài". Còn chữ thiên tài người ta để chỉ người quá sức tài. Cách hiểu như vậy thật ra là sai.

Nếu đọc lại sách xưa, văn học cổ ta thấy rằng ngày xưa người ta đi tìm người hiền tài chứ không đi tìm người nhân tài. Vì sao?

Công việc xã hội là công việc có thể đòi hỏi sự hy sinh mà chúng ta thấy đó các ông/bà có tài thường đòi hỏi nhiều chứ ai chịu hy sinh? Vì vậy khi tìm người phục vụ xã hội người ta cần tìm người quên thân mình, người do trời ban xuống cứu nhân độ thế, người Thiên Tài.

Vậy thế nào mới được xem là thiên tài? Đó là người có Đại trí, đại dũng, đại đức. Người có Đức độ đương nhiên là người có nhân nghĩa. Ngày nay ta thấy có những người như vậy, ví dụ như ông Donald Trump chẳng hạn.

Thế nào là Nhân Tài? Đó là người có Đại Trí và tuy chưa có được cái đại Đức Độ nhưng cũng là hiểu được sự công bằng và sĩ diện, nhân cách. Cái tài của họ có thể làm họ vinh thần phì gia nhưng đồng thời cũng giúp ích xã hội và không gây hại gì cho ai. Có lẽ một cách tự nhiên do tính vị kỹ cao nên đa số người ta đều thuộc loại này.

Nô Tài? Đó là kẻ có ăn học, có tài nhưng không có liêm sĩ, không có đạo đức. Những kẻ này sẵn lòng dùng bất kỳ thủ đoạn đê hèn nào nhằm đạt được mục đích là dùng thôi. Ví dụ như đám người Đảng Quỳ chúng ta nhìn thấy. Họ chỉ vì muốn lá phiếu mà biến tội nhân thành thánh hiền, quên cả liêm sĩ quỳ gối trước một tội đồ.

Ngày nay người ta nhiều người cứ dùng thành ngữ "Phường Giá Áo Túi Cơm" để chỉ người nghèo, đó là sai rồi, không hiểu gì cả.

Giá Áo Túi Cơm để chỉ người mà tấm thân chẳng qua chỉ là cái giá máng áo, dù áo có là bạc triệu thì thân nó cũng chỉ là cái giá máng áo. Để chỉ những người mà tấm thân chỉ là cái túi đựng thức ăn cho dù thức ăn đó có thể là mua bằng vàng khối. Người không có liêm sĩ thì tự đánh mất Nhân Phẩm. Tấm thân không có Nhân Phân là tấm thân trị giá không có xu nào. Ngày nay chúng ta thấy có những người giàu có tỷ phú nhưng đa số người đời chỉ nhìn bằng nữa con mắt, nhìn bằng ánh mắt kinh thường.

Hãy sống sao để cho nếu bạn không phải là Thiên Tài, là Nhân Tài thì chí ít cũng đừng là Nô Tài, là Phường Giá Áo Túi Cơm nhé?

Cao Xuan Thanh Ngoc



THEODORE SCHWEITZER, NGƯỜI ANH HÙNG NGOẠI QUỐC ĐÃ CỨU GIÚP NHỮNG NGƯỜI TỴ NẠN VIỆT NAM

Những ngày gần đây, gần ngày quốc hận 30 tháng tư, các đài truyền thông cũng như báo chí đăng tải những hình ảnh và câu chuyện của thuyền nhân xoay quanh ngày 30 tháng 4, trong đó có một bài văn nói về lịch sử Việt Nam cùng với bức ảnh thu hút sự chú ý của tôi, đó là hang ổ hải tặc Thái Lan.

Thật trùng hợp, trong khi lục loi những đĩa DVD cũ để giải trí cuối tuần tình cờ bắt gặp hang ổ của hải tặc Thái Lan này trong cuốn tập bài hát Việt Nam 'Paris by Night 114'.

Trong chiến dịch cứu hộ người tị nạn trên biển Thái Lan của Liên Hiệp Quốc, một người anh hùng ngoại quốc không nên bị thuyền nhân Việt Nam bộ quên, đó là Theodore (Ted) Schweitzer. (Sau đây gọi tắt là 'Ted').

Ted là một nhân vật huyền thoại. Do thân phận đặc biệt của ông, năm sinh và nơi cư trú hiện tại của ông rất khó tìm thấy trên mạng ịnternet. Ông có thể hoàn thành những việc mà người khác không thể làm được (impossible mision).

Ông Ted từng phục vụ trong Không quân Hoa Kỳ những năm đầu đời, làm Cao ũy Liên hiệp quốc về người tị nạn tại Thái Lan, và cũng từng làm việc trong đơn vị tình báo thuộc Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, tìm kiếm binh lính Mỹ mất tích trong Chiến tranh Việt Nam tại Hà Nội. Ông cũng tự do đi lại Bắc Triều Tiên hơn mười lần để 'tham vấn chính trị'.

Ngày 16 tháng 11 năm 1979, một nhân viên của giàn khoan dầu Hoa Kỳ ở Biển Đông đang trên đường trở về từ một chuyến công tác bằng trực thăng. Khi bay ngang qua đảo Kokra tai tiếng, một hang ổ của hải tặc Thái Lan, ông đã chứng kiến ​​nhiều người tị nạn (bao gồm phụ nữ, trẻ em và trẻ sơ sinh) bị hải tặc bắt giữ và ngược đãi. Ông lập tức thông báo cho Cao ủy Liên hiệp quốc về thuyền nhân tại vịnh Thái Lan.

Ba ngày sau (ngày 19 tháng 11 năm 1979), ông Ted, một Cao ủy Liên hiệp quốc về người tị nạn, đã cùng nhân viên giàn khoan dầu quay trở lại đảo Kokra để kiểm tra. Họ phát hiện hơn mười thì hài trôi nổi trên mặt nước, cho thấy rõ ràng hải tặc đã sát hại một số thanh niên và vứt xác họ xuống biển. Ông Ted, với tư cách là một quan chức cao cấp, đã gây áp lực cho cảnh sát Thái Lan để họ hỗ trợ, dẫn đến việc giải cứu được 157 thuyền nhân.

Biết rằng nhiều người tị nạn vẫn bị mắc kẹt trong hang động, ông Ted đã quay trở lại đảo Kokra lần thứ hai để giải cứu thêm người. Tuy nhiên, cảnh sát Thái Lan từ chối giúp đỡ. Ông Ted sau đó đã thuê một chiếc thuyền đánh cá bằng chi phí của mình để cố gắng giải cứu, nhưng chiến dịch này đã thất bại. Ông bị hải tặc Thái Lan bắt giữ, đánh đập cho đến thận xuất huyết và ông ta bất tỉnh, tưởng rằng ông đã chết hải tặc bỏ đi. Ông Ted đã sống sót một cách kỳ diệu và từ chối rời đi. Sau khi hồi phục, ông tiếp tục tìm kiếm trên hòn đảo hoang vắng để giải cứu những người tị nạn. Giữa sự lên án của quốc tế, cảnh sát Thái Lan đã đồng ý hỗ trợ, quay lại đảo hơn mười lần dưới sự lãnh đạo của ông Ted, và ước tính họ đã giải cứu hơn 1200 người tị nạn trên thuyền bị mắc kẹt.

Chiến dịch ‘giải cứu người tị nạn’ quy mô lớn này đã phơi bày những nỗ lực không hiệu quả của chính phủ Thái Lan trong việc chống lại nạn cướp biển, làm tổn hại đến danh tiếng quốc tế của họ và dẫn đến sự oán giận đối với ông Ted. Cuối cùng, chính phủ Thái Lan đã trục xuất ông Ted vì lý do chính trị.

Người anh hùng này đã liều mạng để hoàn thành nhiệm vụ của mình – một người anh hùng thực sự! Thật vĩ đại! Năm 1981, Liên hiệp Quốc đã trao tặng giải Nobel Hòa bình cho nước Đức, hoàn toàn vì những đóng góp của ông.

Năm 2015, Nhật Tiến, một nhà văn đại diện cho người Việt Nam vượt biển (người cũng được nước Đức cứu thoát khỏi hang ổ Kokra), đã bày tỏ lòng kính trọng cao nhất đối với người anh hùng này và trao tặng ông một ‘tấm bảng tri ân’, được vợ và con trai duy nhất của nước Đức nhận thay vì ông, vì ông đang thực hiện các nhiệm vụ ở nước ngoài. (Vợ ông là người ông gặp ở Hà Nội.)

(Ghi chú bổ sung) Theo ước tính của Liên hiệp Quốc, có tới 300.000 người Việt Nam vượt biển đã thiệt mạng trên biển trong cuộc khủng hoảng người tị nạn. Chúng ta biết ơn vì đã sống sót sau thảm họa lớn này.

Không thể tiêu diệt hết bọn cướp biển trong hang ổ của chúng, quân đội Thái Lan đã phải di chuyển những tảng (hòn) đá lớn để bịt kín lối vào hang; ngoài ra, do không còn thuyền chở người tị nạn nào để cướp bóc trong những năm gần đây, bọn cướp biển đã dần biến mất.

TDS

Ông dượng không có duyên với cái White House Correspondents' Dinner rồi. Tui biết đại khái rằng hàng năm giới báo chí có tổ chức một đại hội. Khách mời ngoài các ký giả, các cơ quan thông tấn, phim ảnh. Các đại sứ, các viên chức chính phủ. Còn có những vị triệu phú, tỷ phú. Các vị tổng thống hoặc phó hoặc nội các cũng được mời. Nói chung là hầm bà lằng… Báo chí là đệ tứ quyền, gọi là có quyền lực nhất định. Họ đã từng làm nhiều vị tổng thống từ chức nên ai cũng… “ngán”. Ông dượng khoảng mười mấy năm nay không tham dự vì ông ghét tụi báo chí lắm. Trời xui đất khiến sao lần này ổng hứng lên lại đến dự. Gặp tui là tui I “can”you rồi. Hỏng ưa mà tới làm chi.

Tên sát thủ này tui hiểu là hắn không chuyên nghiệp vì nếu có lọt vô được khán phòng, rút shotgun bắn đại thì cũng khó gây sát thương cho dượng. May ra là lấy… “tàu hủ” của một rừng quan khách ở dưới. Và quả thật, hắn chỉ chạy qua được vòng ngoài nhờ bất ngờ. Còn ba bốn lớp vòng trong nữa. Vô phương.

Tui nhớ đâu lần cuối ông dượng tham dự cái đại hội này là năm 2011 hay 12 gì đó. Lần đó ổng bị tổng thống Obama “chọc quê”, cái tội ông dượng moi móc tờ giấy khai sanh của Obama xem có phải khai sanh thiệt không. Cựu tổng thống nói kiểu khi dễ và hài hước rằng ông Trump về lo cái chương trình truyền hình gì của ổng giùm, biết đéo gì về chính trị mà xạo sự. Cũng phải biết là ở đại hội này người ta có quyền châm biếm nhau cho vui vẻ. Nhưng ông Trump giận tím mặt. Coi chừng vì vậy mà ông ra tranh cử tổng thống. Đúng là… oan gia ngõ hẹp.

Cái địa điểm để toàn những nhân vật quan trọng đến họp hành, thì rất không an toàn. Ai đời lại làm ngay khách sạn. Để sát thủ ung dung bay cả ngàn cây số đến trú ngụ và mang theo hàng nóng. Ở trên lầu, xuống thang máy là chạy vô khán phòng liền. Giả sử hắn mang bom liều chết thì sao? Nên tui nói ông dượng quá ỷ y và đây là phần lỗi của ổng. Dượng ơi dượng à! Làm ơn bảo trọng. Ngay cả đồng minh họ cũng muốn lấy mạng dượng chớ không riêng kẻ thù.

Sau đó dượng có dự cuộc phỏng vấn của chương trình 60 giây gì đó. Mà cái người đặt câu hỏi đã đưa ra một câu hỏi thật thô bỉ. Tui nghĩ làm công việc đó phải là người có ăn học. Ở Mỹ có một người Việt tự xưng là luật sư cũng có những comments đại khái cái kiểu thô bỉ như vậy. Việt Nam cũng có một luật sư nổi tiếng từng du học Mỹ. Cũng có nhiều lời lẽ không dành cho người trí thức. Đôi khi tui nghĩ nicks của họ bị hack. Chớ ai mà ăn nói kiểu đó. Thí dụ họ gọi bà Melanie là vợ thứ ba của Trump. Ra vẻ ta đây rành luật mà ngu không thể tả. Luật sư mà không biết khi được gọi là “vợ” thì quyền lợi hay giấy chứng nhận là thế nào. Cũng như người ngu nhất thế giới đều biết rằng nếu ông Trump là ấu dâm thì ai để yên cho ông tranh cử tổng thống. Vừa rồi xem một clip dân Việt ở Bolsa biểu tình hô vang “Trump ấu dâm….” Nếu bị thưa cái tội nói xấu người khác khi không có bằng chứng, lúc đó mới ân hận. Tự do không phải là vậy.

Viết đến đây tui nhớ một chuyện cũ, khá đau lòng mà tui là người liên quan. Năm đó 79 hay 80 tui không nhớ rõ. Tui là hiệu phó của một trường tiểu học có đến 40 giáo viên. Các giáo viên đủ thành phần đào tạo. Có người đã là thầy cô giáo trước 75. Có người mới tuyển với trình độ lớp 9 lớp 10 là vào dạy. Và có người là phương xa đến theo điều động của trường Sư Phạm hay ngoài miền Bắc “chi viện”. Nhà trường lấy một hai phòng học để làm nơi cư ngụ cho người ở xa. Gọi là nhà tập thể. Ở chung như vậy có nhiều phức tạp. Một hôm một cô giáo khóc bù lu bù loa lên méc ban giám hiệu rằng bị mất số tiền khoảng 50 đồng (thời đó là một tháng lương). Khi có mất mát thì sinh nghi kỵ. Và cô ấy nói một người cùng phòng là cô V có thể lấy của cô. Tui hỏi có bằng cớ gì không? Cô ấy nói không, nhưng nói rằng khi cô soạn tủ quần áo thì có cô V gần đó. Dĩ nhiên chuyện tới tai V, cô V giận dữ và yêu cầu người mất không được nói như vậy. Rồi một cô khác “tố” rằng thấy cô V ăn hủ tíu ở một quán trên chợ. Thời đó lương giáo viên không đủ ăn tô phở, họ sống nhờ hàng phân phối thôi. Rồi cả bọn họ hùa nhau rằng cô V phải chứng minh … tiền đâu mà đi vô tiệm.

Cô V điềm tĩnh nói không ai có quyền hỏi cô tiền ở đâu và quy rằng cô “ăn cắp” mới có tiền ăn tiệm là không đúng. Và cô dõng dạc nói cô là người tốt nghiệp sư phạm. Điều đó đủ chứng minh nhân cách của mình. (Thật ra thời đó nhiều người không sống bằng đồng lương nhưng vẫn phải “bám trụ” vì nhiều lý do khác mà người VNCH sống vào lúc ấy mới hiểu).

Tuy vậy cái tiếng đồn nó rất ác và đến cả tai học sinh. Tui cũng không có cách nào minh oan cho cô V. Chỉ còn cách đề nghị phòng giáo dục thuyên chuyển đi nơi khác. Cô V sau này không nhìn mặt tui.

Mang nỗi uất ức đó, V đã bỏ nghề và vượt biên. Người mất tiền sau này tìm lại được vì bỏ quên đâu đó (cũng do người khác tố cáo). Tui có kêu lên văn phòng viết kiểm điểm rồi…. huề. Danh dự người đã mất không lấy lại được.

Tại sao người ta biết nói tầm bậy có thể bị thưa kiện mà không sợ. Vì họ biết người bị tố không hơi đâu để ý đến họ. Và đôi khi đó là chiến thuật gây rối khiến đối phương lâm vào lẩn quẩn và làm điều sai sót. Cánh báo chí giờ hết đề tài. Để phân tích được cái hay cái giỏi của ông Trump thì họ chưa đủ TRÌNH ĐỘ. như JNN. Còn chửi xéo ai đó thì dễ ợt, không cần động não. Mà tụi đó làm gì có não. Tất cả là bầy đàn, chỉ biết hùa theo và tự sướng với nhau.

Đánh giá một nguyên thủ cần thời gian. 4 năm cho một nhiệm kỳ. Làm không được thì bầu người khác. Mỹ đâu phải độc tài. Bác Bi lẩm cẩm, chỉ nổi một nhiệm kỳ dù bác vẫn muốn “hy sinh” thêm nhiệm kỳ nữa. Ông Trump đã thất cử mà lại được đắc cử trở lại. Thì hãy để ông làm xem sao. Luật chơi 250 năm nay là vậy mà. Sao họ lại độc ác chỉ muốn ổng chết. Thằng cha tấu hài dám nói bà Melanie đẹp như một… “goá phụ”. Người nghe mà cười được thì đúng là người ác. May mà hắn tuột views dài dài. Mấy người khác nên lấy hắn làm gương. Mở một trương mục mà nhìn vô bạn bè toàn nicks ảo là tự biết nghe! Bọn chửi rông không dám lấy nicks thật đâu.

FB Jimmy Nguyen



Monday, April 27, 2026

BÚN RIÊU NGOÀI CHỢ, ĂN THÌ NGON, NHƯNG COI CHỪNG...

Mình hay có thói quen tấp vô hàng quán ăn đại, miễn thuận đường công việc. Mình không phải kiểu kén cá chọn canh, cũng không phải hễ ăn ngoài là chê dơ chê bẩn. Nhưng riêng bún riêu chợ thì gần như lần nào ăn xong là tào tháo rượt!

Mình không dám đụng tới chai mắm ruốc để sẵn trên bàn. Mình cũng không chan thêm gì lạ. Vậy mà vẫn bị. Nay con em nó kể cũng bị, thế là viết bài này, kiếm đồng minh!

Trước hết, thứ ngon nhất và cũng đáng sợ nhất là thịt riêu cua.

Ngày nay cua đồng có thể được nuôi nhiều hơn chứ không hẳn toàn là cua bắt ngoài ruộng như hồi xưa. Nhưng cua nuôi không có nghĩa là cua sạch tuyệt đối. Vì bản chất con cua vẫn sống sát đáy, bò trong bùn, rúc trong đất, tiếp xúc với nước ao, bùn đáy, thức ăn dư và đủ thứ tạp chất trong môi trường nuôi.

Cua muốn an toàn phải được rửa rất kỹ, ngâm, xả nhiều lần, tách mai, bỏ yếm, loại phần dơ rồi mới xay, lọc, nấu. Không phải cứ cua nuôi là sạch. Không phải cứ bỏ vô nồi nấu sôi là xong hết. Nếu cua rửa không kỹ, máy xay không sạch, thau lọc không sạch, hoặc phần riêu nấu xong để ngoài trời quá lâu, thì chuyện đau bụng là rất dễ xảy ra.

Cái khó của riêu cua là nhìn bằng mắt rất khó biết. Cục riêu nổi đẹp, thơm, béo, nhìn rất hấp dẫn. Nhưng mình đâu biết con cua đó được rửa ra sao, xay bằng máy gì, lọc trong thau nào, nấu từ mấy giờ sáng và đã nằm ngoài đó bao lâu.

Thứ hai là mắm ruốc.

Nhiều người tưởng không đụng vô chai mắm ruốc trên bàn là an toàn. Nhưng chưa chắc. Vì mắm ruốc có thể đã nằm trong nồi nước lèo từ đầu, hoặc được dùng để nêm riêu, nêm nước dùng.

Mắm ruốc là đồ lên men. Làm đúng thì thơm, ngon, tạo vị sâu cho tô bún riêu. Nhưng lên men không có nghĩa là tự động sạch. Nó còn tùy nguyên liệu ban đầu có tươi không, muối có đủ không, hũ đựng có sạch không, phơi ủ có che đậy kỹ không, bảo quản có đúng không.

Cái nguy hiểm của mắm ruốc là mùi nó vốn đã nặng. Nên nếu có hư nhẹ, có mùi lạ, người ăn cũng rất khó phân biệt. Nhiều khi mình tưởng đó là mùi mắm bình thường, nhưng thật ra nguyên liệu đã không còn ổn từ đầu.

Vậy nên một tô bún riêu chợ có thể rất ngon, rất hấp dẫn, nhưng chỉ cần riêu cua xử lý không kỹ hoặc mắm ruốc không đảm bảo là cái bụng mình lãnh đủ.

Mình không viết chuyện này để chê bún riêu hay nói xấu hàng chợ. Mình vẫn thích bún riêu. Vẫn mê cái mùi nước lèo đỏ au, miếng riêu béo thơm, cái vị mắm phảng phất rất riêng.

Nhưng ngon là một chuyện. An toàn lại là chuyện khác.
Con vi trùng có thấy được đâu. Nhưng nó vẫn ở đó thôi...

Chắc sẽ có bạn vô kêu mình kỹ quá thì nấu ở nhà mà ăn. Ừ, mình dư sức nấu! Nhưng mình bận mà, mình cũng đi ăn trả tiền mà, thì mình cũng có quyền lên tiếng cái mình ăn chớ!

Làm đồ ăn, cái thứ đưa vô miệng người ta không chỉ là bữa ăn, còn là sức khỏe...
Sau này, ai rủ mình đi ăn bún riêu, mình rất ngại...
Thôi để cái bụng mình nó yên! 

Hình minh họa nghen, chứ tui chụp là thế nào cũng tai họa :))

FB Nguyen Sang



TẤM LÒNG

Trong chuyến về VN lần này, nhân lúc tôi ghé thăm nhà đứa em, có gặp chị bán vé số, hôm nào cũng ngồi nghỉ chân ở con hẻm. Sau một hồi tìm hiểu về chị, được biết chị lớn lên ở cô nhi viện, chị là một người con vô thừa nhận nên lớn lên tự mình đi bán vé số đễ độ nhật qua ngày, chị không được đi học, trong người còn mang thêm một căn bệnh, mới hôm nào nằm viện bị chủ thầu vé số không cho lấy tiếp.

Hôm nào đi ngang nhà là đứa em đưa chị ly nước hay củ khoai là chị mừng lắm, nó còn bảo chị có đói bụng thì sẽ mang cơm cho chị ăn. Bởi vậy cuộc đời này đã khổ càng thêm khổ. 

Trong khi thành phố người xài tiền không hết, người lại kiếm không ra, tôi thấy mấy ông xe ôm nằm trên xe ngủ trưa, có người lấy miếng carton lót dưới đất nằm ngủ qua đêm mặc ngoài trời mưa gió, họ ngủ để lấy sức đặng mai đi làm tiếp.

Sài Gòn lúc trước còn có một số thanh niên đi phát cơm giờ chắc cuộc sống khó khăn nên tạm nghỉ, Phố đi bộ thì đêm nào đèn cũng sáng cho mọi người đi dạo mát, bên cạnh đó là những người buôn bán dạo, đuổi tới đâu bán tới đó, những người bán kẹo bông gòn, bánh trái v.v

Còn phố Bùi Viện, ăn chơi sa đọa, có bao giờ họ nghĩ đến những mảnh đời bất hạnh, chết vì bệnh tật, Thay vì những cuộc ăn chơi suốt sáng, làm tượng đài, nên làm những quán cơm từ thiện cho người dân được nhờ.

Lúc trước Việt kiều gửi tiền về phát cơm từ thiện, bây giờ khó khăn chắc cũng bớt nhiều rồi. Không biết những mảnh đời bất hạnh sẽ đi về đâu. Mong mọi người cùng chung tay, cho cuộc đời bớt đau khổ. Mong lắm thay…

Thuong Lam


Blog Archive