Saturday, March 21, 2026

Xì dầu !


Ðến bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của thằng bạn khi vừa đặt chân xuống phi trường để bắt đầu cuộc sống mới trên vùng đất tự do và văn minh nhất thế giới “Xin chúc mừng cho gia đình mày và chia buồn riêng với mày đã đến được một nơi mà bọn đàn ông chúng mình bị xếp hàng sau con chó”

Thấy nó cười ha hả tôi cũng cười theo cho vui chứ không hiểu dụng ý của nó trong câu nói này. Bây giờ, mấy mươi năm sau tôi mới chợt tỉnh. Đúng là “Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu, nên có một kẻ khờ …”

-oOo-

Một buổi sáng đẹp trời, tôi đang lúi húi chăm sóc “vườn thượng uyển” thì Diệu hớt hải báo tin:

– Chết rồi anh ơi, chị Mai có việc đi Cali một tháng, chị ấy muốn gửi con chó nhờ mình trông dùm.

Tôi hốt hoảng:

– Chuyện đó không có anh à nha. Em vác về thì lo một mình đi!

– Em có muốn đâu nhưng cũng là chỗ ơn nghĩa. Anh chẳng từng nói mình mang ơn chị Mai nhưng không biết đền đáp bằng cách nào sao? Thì bây giờ là dịp nè anh còn kêu ca gì nữa.

Tôi nhăn nhó:

– Nhưng dịp kiểu này… không ham chút nào.

Tôi vốn không có cảm tình với loài vật mà người đời vẫn thường ca tụng “có nghĩa với chủ”. Ừ! với chủ của nó thì nó có nghĩa… nhưng với tôi thì không. Hồi năm đó… tôi là một chú bé đang học lớp ba. Trên đường đi tôi thấy hai anh lớn hơn tôi đang hái trộm ổi sau vườn một căn nhà. Tôi là “người dưng”, không mắc mớ gì chỉ đứng nhìn thôi, vậy mà con chó từ trong nhà phóng ra sủa inh ỏi. Nhanh như cắt hai anh nhảy ùm xuống ao nước, lội qua bên kia bờ dông tuốt khiến “cẩu” nhà ta quê độ bèn quay sang tôi, một thằng nhỏ hiền khô, khờ khạo đứng nhìn người khác hái trộm, quặp cho một cái đau điếng nơi bắp chân, máu chảy ròng ròng. Chưa hết cái đau bị chó cắn, tôi lại hứng thêm cái đau kinh hồn hơn nữa là bị chích vào bụng mấy chục phát để ngừa bệnh chó dại. Nỗi “oán hận” đó đến giờ vẫn chưa phai trong tâm trí của tôi dù chuyện đã cũ rích mấy mươi năm đằng đẳng.

Cho dù bất mãn thế nào nhưng ngày hôm sau tôi vẫn phải đón tiếp chị Mai bằng nụ cười tươi tắn và thân mật vỗ đầu “kẻ thù” của tôi. Phải công nhận con chó thật đẹp với bộ lông vàng tơ óng mượt, đôi mắt to tròn đen lay láy. Sau một hồi kể lể say mê về “thằng con cưng” của mình, chị Mai ân cần gửi gắm với biết bao lời dặn dò tỉ mỉ. Diệu đã trả lời một cách rất quả quyết và chân tình:

– Chị an tâm, em sẽ săn sóc và lo lắng “thằng con cưng” của chị như con của em.

Chị Mai siết chặt tay Diệu thay lời cám ơn rồi ôm “thằng con cưng” ngậm ngùi nói lời chia tay:

– Con trai cưng ở với cô Diệu nghe. Vài bữa nữa Mammy về.

Rồi cúi xuống hôn chùn chụt lên cái mõm đen thui của nó. Tôi suýt choáng váng vì cái màn âu yếm “kinh hoàng” này.

Một tháng thằng con cưng của chị Mai ở nhà tôi là một tháng, cứ sáng trưa chiều tối tôi phải vác nùi lau đi vòng vòng nhà để xem nó tè ở đâu, ị chỗ nào hầu thanh toán kịp lúc. Tôi đếm ngày, đếm tháng (còn hơn các bà tính ngày sinh con) mong cho mau đến ngày chị Mai qua rước cục nợ này đi.

Khi tiễn thằng con cưng của chị Mai đi rồi, tôi tưởng mình thoát nợ, không ngờ một tháng sau Diệu dõng dạc báo tin:

– Em đã nhờ chị Mai mua một con chó.

Tôi nhìn Diệu muốn nổ tung con mắt:

– Em có điên không? Cả tháng nay mình vất vả biết bao nhiêu với con chó của chị Mai mà em chưa sợ sao?

Diệu đong đưa hai chân, cười thoải mái:

– Không, em cảm thấy hạnh phúc là đằng khác. Mỗi lần có chuyện hục hặc với anh, nhìn thấy con chó là em cảm thấy tâm hồn mình như dịu lại, mọi sự bực bội như biến mất. Bởi vậy em mới quyết định, mà như anh đã biết… khi em đã quyết định thì không ai có thể lay chuyển.

Khi thấy con chó trắng muốt nằm trên tay Diệu, cặp mắt lim dim như chưa mở hẳn và nét mặt khù khờ của một sinh vật còn non nớt tôi thấy rợn người. Nhìn Diệu âu yếm vuốt ve nó tôi lại càng rởn tóc gáy hơn. Suốt buổi sáng Diệu loay hoay chăm sóc nó như con mọn, miệng thì không kéo da non với những lời dặn dò lặp đi, lặp lại. Nào là cái dĩa này đựng thức ăn, tô kia đựng nước uống, rồi xà bông gội, khăn tắm, rồi đồ chơi, lại còn phải mang nó đi chích ngừa, cắt tóc, cắt móng chân và bao nhiêu thứ phiền lụy nữa khiến tôi phải lắc đầu ngao ngán.

-oOo-

Tôi đang mơ màng thả khói thuốc dưới tàng cây phía sau vườn thì nghe tiếng Diệu gọi ơi ới:

– Anh ơi! nó ói…

Như một phản xạ, tôi bật dậy hớt hải chạy vào nhà:

– Ai ói?

– Thằng Kennedy.

– Hả?

Diệu vừa lau miệng con chó vừa bật cười trước vẻ ngớ ngẩn của tôi:

– Ừa! em đặt tên nó là Kennedy.

– Ðừng giỡn mặt nghe. Dám lấy tên của tổng thống đặt cho con chó có ngày cảnh sát còng đầu đó.

– Quê vừa thôi ông ơi. Đây là xứ tự do chứ có phải thời phong kiến bên Tàu đâu.

– Sao không đặt Kiki, Mino mà lại… hết tên rồi hả?

– Chị Mai nói đây là giống chó thuộc dòng quý tộc nên đề nghị em chọn tên Kennedy.

Tôi quay lưng bước ra cửa, vừa đi vừa lầm bầm:

– Ðúng là ba trợn.

Thật tình, tôi không chịu nổi cái trò “dởm” này. Tôi chịu thua Diệu trong việc phải nhận nhiệm vụ “take care” con chó nhưng nhất quyết không xài cái tên “hoàng gia” của nó. Ðể phản đối và cũng để bày tỏ lập trường của mình, cứ mỗi lần Diệu gọi Kennedy thì tôi gọi nó là Xì Dầu. Chính cái tên mang đẳng cấp bình dân này khiến Diệu giận tôi mấy ngày nhưng tôi nhất quyết không nhượng bộ. Tắm chó? “OK!”. Lau chùi nơi nó phóng uế “OK!”. Nhưng gọi nó bằng cái tên “phạm úy” kia thì “No OK!”.

Thằng Xì Dầu này coi vậy mà lanh hết cỡ. Mỗi lần tôi rón rén quất nhẹ vào cái mông tròn ủm thì nó chạy về phía Diệu kêu oăng oẳng như để tố cáo tôi đã hành hạ thân xác nó. Vậy là Diệu ôm nó vào lòng tay vuốt ve, an ủi với giọng đay nghiến:

– Người gì đâu mà ác đức, con người ta còn nhỏ xíu, yếu ớt mà nỡ lòng…

Tôi đốp chát ngay:
– Con người ta chứ đâu phải con tôi.

– Ông có biết tội hành hạ súc vật, lại là giống quý tộc nữa thì có thể bị phạt tù đến 6 tháng không?

– Bà đừng hăm dọa, tôi chỉ dạy dỗ nó đừng làm bậy trong nhà thôi. Bà có biết tòa án phạt cái tội vu khống, chụp mũ người khác là bao nhiêu tiền không?

– Hứ! già mồm. Không thèm nghe nữa. Kennedy, đi với Mammy.

Diệu thả Xì Dầu xuống. Nó chưa chịu đi mà dụi đầu vào chân Diệu, đôi mắt lim dim như đang “phê”. Chưa hết… trước khi đi nó không quên quay lại nhìn tôi một cách khiêu khích rồi cắn gấu váy của Diệu lót tót chạy theo. Ðúng là cái thằng bám váy đàn bà.

-oOo-

Tôi làm việc tại nhà nhiều hơn đến hãng nên dù không ưa vẫn phải ở chung với nó suốt ngày. Xì Dầu mới 6 tháng tuổi, chắc ngứa răng nên hay lục lọi khắp nhà để cắn bất cứ cái gì có thể cắn được. Thành tích đáng sợ nhất là cắn giấy nát vụn rồi tha đi rải khắp nơi sau khi nuốt vài miếng cho đỡ lạt miệng. Ðang làm việc mà nghe tiếng cọc cạch, leng keng lẫn tiếng “gầu gầu” đâu đó, tôi bước ra thì y như rằng ngài Xì Dầu đang đùa giỡn trước đống chiến lợi phẩm ngổn ngang mà nó vừa lôi ra được từ “bốn vùng chiến thuật”. Có khi bên cạnh là vũng nước tiểu nhỏ xíu hoặc là “bãi mìn” -tác phẩm của ngài!. Dĩ nhiên lúc đó không có Diệu ở nhà nên tôi nện vào mông Xì Dầu thẳng tay cho đã giận. Những lúc như vậy phải ngưng làm việc để quét dọn, lau chùi, mỗi ngày gần cả chục lần làm sao tôi chịu nổi. Nói ra thì ác, chứ có nhiều lúc thấy nó ăn bậy tôi ngó lơ, thầm ước nó trúng độc để sớm về bên kia thế giới làm bạn với “Bác Hồ” cho đỡ cực thân tôi.

Diệu càng ngày càng bị con chó mê hoặc. Có hôm đi làm về trễ, bước vào phòng ngủ tôi tá hỏa khi nhìn thấy Diệu ôm thằng Xì Dầu ngủ ngon lành. Nó nằm ngoan ngoãn trên cánh tay, cái mõm kề bên cổ Diệu giống y như đứa con trai nhỏ của tôi ngày xưa. Tôi nóng ran người, bật đèn sáng, kéo Diệu dậy. Thằng Xì Dầu té lăn cù, mặt mày ngơ ngác. Diệu dụi mắt, làu nhàu với giọng ngái ngủ:

– Anh làm gì vậy?

– Bữa nay dám đem nó lên giường, dành chỗ của tôi nữa hả?

Nghe tiếng tôi thằng Xì Dầu có vẻ hoảng sợ, chui đầu núp dưới gối, mắt lấm lét.

– Chỉ có vậy mà làm như bão tới. Ở nhà một mình buồn hiu, nên em bế thằng Kennedy lên đây nằm chung cho vui.

– Em muốn ngủ chung với nó thì anh ra phòng khách.

– Đó là ý anh chứ không phải ý em à nha.

Diệu vuốt lưng Xì Dầu đang cuộn mình trên cánh tay, giọng êm ái:

– Mẹ con mình ngủ tiếp Kennedy ơi.

Chẳng biết nó hiểu gì không mà vẫy vẫy cái đuôi như đồng tình. Tôi tức lộn ruột nhưng phải làm thinh bước ra ngoài, không lẽ tiếp tục gây gỗ để mang tiếng là ghen với chó.

Nằm một mình, với nỗi ấm ức tôi cố nghĩ cách làm cho Xì Dầu biến mất trong căn nhà nầy. Nhưng làm cách nào mới là điều nan giải. Thuyết phục Diệu đem cho nó chắc chắn không bao giờ được. “Mưu sát” nó thì có vẻ ác đức quá, mà nếu xui xẻo bị lộ tẩy thì chắc chắn một trăm phần trăm tôi sẽ thành kẻ thù của Diệu – một hậu quả ghê gớm nhất. Dù sao, tôi cũng phải sắp đặt một kế hoạch thần sầu quỷ khốc như điệp viên 007 mới trừ được mối hoạ Xì Dầu…

-oOo-

6 tháng sau.

Khi trở về nhà sau chuyến công tác, thấy Diệu ngồi ủ rủ ở góc sofa, mặt mày hốc hác, hai mắt đỏ hoe, tôi ríu rít hỏi han:

– Chuyện gì vậy em?

– Kennedy mất tích rồi!

Nói đến đây Diệu oà khóc nức nở.

– Ðầu đuôi ra sao kể cho anh nghe với.

– Hôm qua đi làm về em gọi khan cổ, đi từ trước ra sau, khắp các phòng, ngoài sân cũng không thấy Kennedy đâu. Không biết nó biến mất từ bao giờ.

– Nhà đóng cửa, nó đi đâu được!

– Có thể nó đã chạy ra ngoài khi em mở cửa “garage” đi làm. Nó nhỏ xíu, ra đường không biết có bị xe cán hoặc người ta bắt nó làm thịt không?

Diệu lại khóc sụt sùi trông thật tội nghiệp. Tôi vỗ về:

– Trời! nó nhỏ xíu, thịt thà đâu mà làm. Biết đâu có người thấy nó đẹp nên đem về nuôi. Chó quý tộc ai thấy mà hổng mê, chắc chắc nó sẽ được cưng. Em phải nghĩ như vậy mà vui lên.

Diệu giận dỗi:

– Người vui là anh chứ không phải em. Chẳng phải anh mong nó biến mất sao?

– Tầm bậy… anh không thích nó quấy rầy nhưng mất nó anh cũng buồn vậy. Nhất là thấy em buồn anh làm sao vui được? Thôi để anh viết giấy “Tìm chó lạc” dán quanh khu nhà mình, biết đâu có người giữ nó và họ sẽ trả lại cho mình.

Tôi bước vào phòng tắm hít thở khoan khoái vì vừa trút được nỗi lo. Diệu không hề có một chút nghi ngờ là tôi đã thả thằng Xì Dầu đi mất. Tôi thầm phục mưu trí của mình. Tôi chỉ đi công tác ở Kansas 5 ngày nhưng nói với Diệu là 7 ngày. Về trước 2 ngày nhưng tôi ở khách sạn để thi hành “điệp vụ bí mật”. Sáng hôm qua, tôi lẻn vào nhà khi Diệu đi làm, bắt Xì Dầu, chở nó đến công viên cách nhà tôi hơn 2 miles. Tìm được chỗ vắng vẻ nhất, tôi thả nó xuống giữa rừng cây um tùm và lên xe vọt lẹ. Thật sự, khi thả Xì Dầu xuống tôi cũng thoáng nao lòng nhưng đã muốn thoát khỏi sự phiền toái thì phải có quyết tâm. Về đến khách sạn tôi vẫn còn hồi hộp vì không biết Diệu sẽ phản ứng ra sao khi khám phá ra Xì Dầu mất tích. Hôm nay mọi việc đã trót lọt tôi thở dài nhẹ nhõm. Ðêm đến tôi đánh một giấc ngon lành, còn Diệu thì trằn trọc gần đến sáng.

Hai ngày sau, khuôn mặt Diệu vẫn còn nguyên nét buồn thảm nhưng không còn khóc lóc tỉ tê nữa. Buổi tối trời mưa rỉ rả, tôi và Diệu đang ngồi xem phim trong phòng khách thì bỗng nhiên nghe tiếng cào cửa. Diệu nhìn ra với vẻ sợ sệt. Tôi trấn an, chắc gió làm cành cây cọ vào vách chớ không có gì đâu. Tiếng cào rẹt… rẹt … lại dồn dập hơn. Tôi khẽ bước ra cửa trước lắng nghe. Không có động tịnh gì, trừ tiếng mưa và gió tạt. Hic… hic… hình như tiếng rên yếu ớt của con chó. Tôi chợt rùng mình… hay là hồn thằng Xì Dầu trở về báo oán. Tôi run run vói tay xoay chốt cửa. Thật không thể tưởng tượng, Xì Dầu đang co ro dưới đất, cả thân hình run lên bần bật vì ướt và lạnh. Thấy tôi, nó ngoắc đuôi mừng rỡ, chồm lên ôm chân tôi, cọ mõm vào tay tôi liếm nhẹ, rồi ngước mắt nhìn tôi như van xin, cầu khẩn. Những vị vua ngày xưa bị mất cả giang sơn vì sóng mắt giai nhân. Bây giờ, tôi cũng hồn xiêu phách lạc vì ánh mắt thiết tha, u buồn của Xì Dầu. Mắt tôi bỗng cay xè vì xúc động. Quay vào trong tôi gọi to:

– Em ơi ra xem, thằng con cưng của em về nè!

Diệu chạy ào ra ôm chầm lấy thằng con. Bất kể nó đang ướt sũng lem luốc, Diệu áp má vào đầu Xì Dầu, bật khóc:

– Tội nghiệp con tôi.

Tôi bế xốc Xì Dầu vào phòng tắm rửa, sấy khô và mang thức ăn cho nó ăn. Xì Dầu ăn uống ngon lành. Chắc trong thời gian mò mẫm tìm đường về nhà nó đã đói khát lắm nên trông hốc hác, thảm thương. Ăn xong thằng Xì Dầu chạy đến bên tôi gác mõm lên bàn chân tôi, chiếc đuôi ngoe nguẫy như muốn nói lời cám ơn. Tôi cúi xuống vuốt đầu nó như một lời thầm xin lỗi.

Hôm sau, Xì Dầu ở nhà với tôi ngoan ngoãn một cách lạ lùng. Hình như sau khi trải qua cơn sóng gió cuả cuộc đời nó trở nên chững chạc hơn. Thay vì lục lọi, phá phách lung tung như lúc trước nó lại lẽo đẽo theo tôi hoặc nằm dưới chân khi tôi ngồi ở bàn làm việc. Tôi cúi xuống bế Xì Dầu lên, nó nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh chứa chan tình cảm. Nghĩ lại tôi cảm thấy hối hận vì đã nhẫn tâm ruồng bỏ nó và thắc mắc không hiểu tại sao nó có thể về nhà được?. Tại sao nó đi phất phơ ngoài đường như thế mà không ai bắt?. Có phải tình thương và những giọt nước mắt chân thành của Diệu đã kết thành một tín hiệu để giúp nó tìm được đường về. Rồi khi gặp tôi, Xì Dầu cũng những không giận, không ghét mà càng quấn quýt một cách thân thiện. Nó đã thực hiện lời dạy khó thực hiện nhất “Hãy thương yêu kẻ thù!”. Về điểm này tôi thành thật nhìn nhận… tôi thua Xì Dầu.

Buổi chiều về nhà, thấy Xì Dầu đang nằm trên tay tôi, Diệu tròn xoe đôi mắt. Tôi vuốt lưng Xì Dầu trong lúc nó ve vẫy đuôi:

– Xì Dầu, chào Mammy đi!

Như hiếu ý tôi, Xì Dầu chồm qua tay Diệu “gâu gâu” mừng rỡ. Diệu cười hả hê:

– Coi bộ nó chịu tên Xì Dầu rồi. Thôi thì gọi Xì Dầu luôn cho có vẻ đoàn kết.

Và rồi… có ai ngờ, hiện tại – 1 năm sau biến cố ấy – mỗi tối trên chiếc giường êm ái của chúng tôi có tất cả 4 thành viên. Bên phải tôi là thằng Xì Dầu, bên trái là con Nước Mắm (bạn gái của thằng Xì Dầu), kế đó là Diệu… Giờ thì tôi mới nghiệm ra rằng, nhà tôi không có Xì Dầu và Nước Mắm là không xong.

Ngân Bình



Kỷ Niệm Thuở Học Trò, Xe Chè Huỳnh Thị Ngà - Tân Định

Đường Trần Quang Khải, khu Tân Định chỉ là một con đường nhỏ độ vài trăm thước. Giới hạn đầu đường là Hai Bà Trưng và cuối đường là Đinh Tiên Hoàng. Trên đoạn đường này có rất nhiều cửa hàng, cửa tiệm bán các món ăn, thức uống nổi tiếng và hấp dẫn. Tuy nhiên, khi nói về món chè, thì bất cứ học sinh nào ở Sài gòn cũng đều công nhận và tấm tắc khen ngợi chè Huỳnh Thị Ngà là không thể chê vào đâu và cũng không nơi nào có thể sánh được! Ăn một lần là nhớ suốt đời. Ăn rồi cứ muốn ăn hoài. Nếu chưa ăn là coi như thiếu sót lớn trong đời học sinh dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm.

Tại sao lại có tên là chè Huỳnh Thị Ngà? Có lẽ không ai có thể trả lời được! Theo tôi, vì xe chè nằm trên đường Trần Nhật Duật, có Trường Trung Tiểu Học và Nội Trú do bà Huỳnh Thị Ngà làm Hiệu Trưởng, nên bà con tự đặt tên là chè Huỳnh Thị Ngà cho tiện bề sổ sách.

Xe chè nằm ở góc đường Trần Quang Khải và Trần Nhật Duật. Đối diện phía bên kia đường là đường Bà Lê Chân có tiệm bán dụng cụ học sinh Kim Thạch, có bà Sáu già bán trà Huế và hai bàn đá banh, có nhà in Bùi Văn Tạ và Bảo Sanh Viện Hà Đông Hà, Ngoài ra, có quán cơm tấm chả, bì, sườn nướng, hột gà ốp la và cà phê pha bằng vợt của vợ chồng con trai Nghệ Sĩ Lão Thành Cải Lương Bảy Nhiêu.

Ban đầu, xe chè nằm phía bên trường Huỳnh Thị Ngà, cạnh bên có xe bán và đổ xí ngầu ăn bò viên của một người Việt gốc Hoa. Học sinh đổ với ông thường thua. Trong trường hợp thắng, ông chủ Tàu thường chung cho những viên bò viên nhỏ và chất lượng kém hơn là những bò viên mua ăn bình thường.

Về sau, xe chè dời sang phía đối diện, nhưng cũng nằm trên đường Trần Nhật Duật. Nhìn sang bên kia đường có lớp dạy Anh Ngữ của Giáo Sư Nguyễn Thế Thông, có Đình Phú Hoà, số 159 Đường Trần Quang Khải, nơi đây các đoàn hát bộ thường đến tập dợt và trình diễn vào những ngày có lễ lớn như Vu lan và Tết Nguyên Đán. Kế xe chè là cà phê bình dân của chị Tư, xe nước mía của chị Hai số 186 Bis Đường Trần Quang Khải gần đó. Hai quán này và xe chè là nơi học sinh các lớp Đệ Nhị Cấp Trường Huỳnh Thị Ngà thường tụ tập la ó, quậy phá, chọc ghẹo các nữ sinh của bất cứ trường nào đi ngang qua.

Sau đó tất cả các em trai chỉ thua quỷ và ma đều âm thầm, lặng lẽ vào chiều Thứ Bảy. khi những chàng Alpha Thủ Đức, còn gọi là các con Kiến Vàng được về phép cuối tuần xuất hiện. Các chàng đến đón các em đệ nhất, đệ tam, đệ nhị và cả các em đệ tứ để đi dạo phố, xi nê hay ăn kem. Mỗi khi như thế, các đàn anh nhìn đám con trai nhóc tì đang tụ tập, hình như thầm nhắn nhủ: "Các em muốn được như các “Qua” bây giờ, thì hãy lo học kiếm cái Tú Tài một, để đi sĩ quan, mà được đeo cái quai chảo. Còn lơ tơ mơ ham cua đào, cua ghệ không chịu học là mang cánh gà chiên bơ, hay đơ dèm cùi bắp suốt đời đó nghen!!!"

Bà chủ xe chè cùng gia đình từ miền Bắc di cư vô Nam năm 1954. Trên đầu bà lúc nào cũng quấn khăn bằng nhung đen. Cách bày trí xe chè rất giản dị gồm: các hũ keo lớn đựng đậu xanh, đậu đen, bánh lọt, nước dừa, chanh muối và nước đường. Ngoài ra, cũng bán thêm một ít sương sa và sương sáo. Cách làm đậu xanh và đậu đen của bà phải nói là một nghệ thuật tuyệt chiêu. Không ai tài nào có thể bắt chước vào đâu được. Đặc biệt, món bánh lọt nước dừa thì tuyệt cú mèo và cách thắng đường ai cũng đưa hai tay lên đầu bái phục, "thật ngọt ngào và thơm phưng phức như đường mía lau!"

Mỗi khi tan lớp, học sinh các nơi thường nườm nượp kéo đến đây như đi xem hội chợ. Xe đạp, Vélo Solex, Mobylette… đậu choán cả đường đi. Nào là học sinh các trường: Bác Ái, Bán Công Hoài An, Bồ Đề, Cao Thắng, Chu Văn An, Cửu Long, Đạt Đức, Gia Long, Hàn Thuyên, Hồ Ngọc Cẩn, Kiến Thiết, Jean-Jacques Rousseau, La San Đức Minh, Les lauriers, Lê Văn Duyệt, Lê Bảo Tịnh, Marie Curie, Nguyễn Ngọc Linh, Nguyễn Thượng Hiền, Nguyễn Trãi, Nguyễn Trường Tộ, Nguyễn Duy Khang, Pasteur, Quốc Anh, Regina Pacis, Saint Exupéry, Saint Thomas, Sương Nguyệt Anh, Taberd, Thời Đại,Thượng Hiền, Trần Lục, Trung Thu, Trưng Vương, Văn Hiến, Văn Lang, Văn Hoá Quân Đội, Văn Học, Võ Trường Toản, Vương Gia Cần... và có cả Mạc Đỉnh Chi ở mãi tận Phú Lâm nữa!

Trong lúc đứng chờ chè. Liếc qua, nhìn lại, rồi kênh nhau, hoặc đôi khi lấy le với các em nữ sinh, để chứng tỏ là ta đây, nên đưa đến đánh lộn. Nhưng thời đó chỉ dùng tay, dùng chân mà thôi. Tuyệt đối! không bao giờ dùng đến dao, hay bất cứ hung khí nào khác. Thường là bạt co tay đôi. Võ đài dã chiến được thiết lập ngay lập tức. Một khoảnh đất rộng. Dùng các cặp táp phân chia ranh giới. Hai đối thủ đứng hai bên, lè lưỡi, cung hai đấm tay, lấy hai ngón tay trỏ và giữa kẹp ngón tay cái, cùng đứng thủ thế, nhún nha, nhún nhảy, nhích bên trái, rồi nhích bên phải, chạy vòng vòng lấy thế như hát xiệc.

Trong khi đó, bên ngoài các cổ động viên hai phe reo hò inh ỏi và cùng hô to "Đứa nào đánh trước làm Cha. Đứa nào đánh sau làm Con." Bỗng nhiên trong chốc lát, hai chàng học sinh còn búng ra sữa: một đứa tự nhiên được làm “Cha”, còn một đứa tự nhiên bị làm “Con”. Thế rồi hai đối thủ thở mạnh, nhào tới, hít qua, hít lại, hít tới, hít lui. Các cổ động viên đẩy hai đối thủ sát gần nhau, rồi sau đó là một màn quần thảo. Cuối cùng, cả hai ngã lăn kềnh xuống đất. Đến khi người lớn can ngăn được, thì một anh quần áo rách tả tơi, đầu tóc luộm thuộm. Còn một anh thì trầy chân, xước tay, sứt trán, lỗ mũi ăn trầu, cái đầu xỉa thuốc.

Sau đó thì giảng hoà và bắt tay huề nhau. Các nữ sinh đứng xem, được dịp đưa tay che mũi cười mím chi. Riêng, hai nam sinh chỉ một phút bốc đồng, nổi máu anh hùng chứng tỏ ta đây với các nữ sinh về nhà chắc là bị ba má đánh đòn.

Chè Huỳnh thị Ngà đã đem đến bao nhiêu mối tình thuở học trò. Đã có trường hợp hai cô cậu nhờ xe chè mà trở nên duyên vợ chồng. Xe chè, đúng là sợi dây tơ hồng cột hai trẻ ăn chưa no, lo chưa tới.

Hồi còn là học sinh trung học Đệ Nhất Cấp Trường Huỳnh Thị Ngà, khi học sinh kéo đến đông, bà chủ xe chè trở tay không kịp, trong khi con gái duy nhất của bà là học sinh Trường Nữ Trung Học Lê Văn Duyệt đi học chưa về để phụ bà. Lúc đó, bà thường nhờ tôi bào đá, rửa ly, mang chè cho khách, thu tiền và thối tiền. Hồi nhỏ, thế mà tôi đã có uy tín về tiền bạc rồi đó,"thủ quỹ bất đắc dĩ."

Sau khi học sinh về hết. Tôi giúp bà lo thu dọn chiến trường cho lẹ. Bà dúi vào tay tôi năm cắc và thưởng cho tôi một ly đá bào nhận đầy ấp, cho thêm vào một chút xíu nước đường và vài lát chanh muối. Tôi nhắm mắt, mơ màng thưởng thức, rồi tưởng như mình đang được lên thiên đàng.

Ôi! Sao mà hạnh phúc trong tầm tay, “chưa có bao giờ đẹp như hôm nay.”

Sau này, khi trưởng thành bước chân vào đời quân ngũ. Mỗi lần được về phép, tôi cũng bằng mọi cách dành thời gian đến thăm quán chè của bà, ít nhất một hay hai lần. Khi ăn xong, tôi cũng đều mua thêm vài bịch chè, đựng trong bao nylon, mang về cho anh em trong nhà cùng thưởng thức.

Dù trải qua bao nhiêu năm tháng vật đổi, sao dời, vật giá gia tăng, nhưng chất lượng chè Huỳnh Thị Ngà cũng không thay đổi một chút nào hết!

Sau 30 tháng 04, năm 1975, bà bán chè lớn tuổi và cũng bắt đầu mệt mỏi. Bà bàn giao lại cho con gái tiếp tục sự nghiệp. Lúc này khách đến ủng hộ không còn đông như trước, vì người ta còn phải chạy lo cơm, lo gạo hàng ngày, lấy đâu mà dám mơ tưởng đến chè với cháo !

Khoảng đầu năm 2006, tôi có dịp về Sài gòn. Khi ghé ăn chè, cô chủ cho biết "bây giờ bán buôn ế ẩm lắm! Thuế má, vật giá mỗi ngày một gia tăng khủng khiếp, chịu không thấu, chắc là phải giải nghệ thôi!” Rồi một thời gian sau, tôi nghe tin xe chè không còn tồn tại nữa. Tôi thoáng buồn trong giây lát, như vừa mất mát một cái gì quý giá trong đời.

Cuối năm 2009, tình cờ gặp lại cô bán chè tại chợ Tân Định. Nay đã là bà ngoại, bà nội. Cô cho biết không thể tiếp tục bán nữa, vì hết vốn, vì vắng khách, vì bị dẹp lòng lề đường, vì bận bịu con đàn, cháu đống và quá chán nản.

Ngẫm nghĩ lại, xe chè Huỳnh Thị Ngà đã xuất hiện trên đường Trần Nhật Duật, khu Tân Định, thấm thoát được hơn nửa thế kỷ. Xe chè đã đem lại cho bao nhiêu tuổi hồn nhiên, hoa mộng những kỷ niệm đẹp của một thời thơ ngây cắp sách đến trường. Những học sinh đã từng thưởng thức món chè độc đáo Huỳnh Thị Ngà năm nay đã ngoài 60, 70 tuổi. Nếu nghe tin xe chè không còn nữa, chắc là họ cũng sẽ thoáng một chút bâng khuâng, bồi hồi, rung động và nuối tiếc!

Chia tay cô bán chè. Tôi vừa đi vừa khẽ hát nho nhỏ :

Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi.
Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi,
Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi.
Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi...”

(Đường Xưa Lối Cũ - Nhạc Sĩ Hoàng Thi Thơ)

Tài tử lừng danh Chuck Norris mới qua đời ở tuổi 86 tại Hawaii

Sự ra đi này gây bất ngờ lớn vì chỉ mới tuần trước (n10/03), ông vẫn vui vẻ đăng video tập luyện võ thuật nhân dịp sinh nhật lần thứ 86.

Thậm chí hôm thứ Tư 18/03, ông vẫn được cho là có tinh thần rất tốt và đang tập luyện bình thường.

Trong tuyên bố trên Instagram của Chuck Norris, gia đình ông chia sẻ: "Đối với thế giới, ông là một võ sư, diễn viên và biểu tượng của sức mạnh. Đối với chúng tôi, ông là người chồng tận tụy, người cha, người ông yêu thương... Ông đã sống một cuộc đời với đức tin và mục đích rõ ràng".

Tiễn ông an nghỉ



TIN TỨC - 21/3/2026

CHIẾN TRANH IRAN - CẬP NHẬT

Câu chuyện Hormuz
Tuần rồi, tin về Iran phong tỏa eo biển Hormuz đã gây chấn động. Truyền thông loa phường -với đám vẹt lẽo đẽo theo sau- hô hoán ầm ỉ "Trump bị Iran dồn vào cửa tử". Trong nỗ lực đánh phá Trump triệt để, tin nào cũng được truyền thông uốn nắn thành tin bất lợi cho Trump nói riêng và cho Mỹ nói chung. Không khác gì truyền thông đã vặn vẹo chiến thắng Mậu Thân của Mỹ-VNCH thành thảm bại lớn của chúng ta.

Trước hết xin nói qua về Hormuz: đây là eo biển giữa Iran, Liên Minh Các Vương Quốc Vùng Vịnh -United Arab Emirates- và Oman. Nơi hẹp nhất hơn 20 dặm (không phải 2 dặm như vài con vẹt tung tin sảng). Ở giữa, có một khu vực bề ngang 6 dặm: hai lần tàu đi xuôi ngược, mỗi làn 2 dặm, ở ngay giữa có một làn bỏ trống 2 dặm để các tàu đi ngược chiều khỏi đụng nhau. Theo công pháp quốc tế, khoảng 6 dặm này là vùng hải phận quốc tế phi quân sự, nhưng Iran bất chấp, đặt đại bác phiá Iran bắn thẳng vào tàu 'địch' qua eo biển này.

Mỗi ngày có khoảng 100 tàu hàng hải và chở dầu của cả mấy chục xứ qua lại trên eo biển Hormuz.

Hormuz được nhận định theo hai nhãn quan khác.

Với Iran, ngoài miệng nói chỉ muốn chặn tàu Mỹ và Do Thái, nhưng trên thực tế, muốn làm khó dễ Tầu và các xứ Á Châu và Nam Mỹ như Ấn Độ, Nhật, Nam Hàn, Argentina,... hoàn toàn lệ thuộc vào Hormuz. Vì quyền lợi riêng, Iran muốn lôi kéo họ quay qua chống việc Mỹ đánh Iran. Chứ trên thực tế, Mỹ và Do Thái chẳng có gì đáng quan tâm với việc phong tỏa Hormuz vì cả Mỹ lẫn Do Thái, chẳng có xứ nào có tàu bè gì qua lại eo biển này.

Việc đặt mìn -thủy lôi- trên Hormuz cũng chỉ là chuyện Iran hù dọa cho đỡ mất mặt chứ trên thực tế không đặt mìn được. Mìn không có mắt, không phân biệt được tàu của xứ nào trong khi Iran vẫn có tàu chở cả triệu thùng dầu mỗi ngày qua Hormuz đi Á Châu cho Trung Cộng, Nhật, Nam Hàn,... Iran không muốn đánh chìm tàu chở dầu của chính mình dĩ nhiên. Trong lịch sử, Iran đã từng đóng cửa eo biểu Hormuz nhiều lần, Mỹ vẫn chẳng chết.

Với Mỹ, TT Trump kêu gọi các đồng minh tiếp tay bảo vệ tàu trong eo biển Hormuz. Ý muốn nói tàu xứ nào, xứ nấy lo. Nhưng đi xa hơn, TT Trump muốn thử thách và phơi bày ra cho cả thế giới thấy thực tế của 'tình đồng minh' trong NATO. Phản ứng đầu tiên y như Trump dự đoán: thủ tướng Đức Friedrich Merz tuyên bố ngay "Đây không phải là cuộc chiến của NATO". Câu trả lời thật quái lạ: không phải chuyện NATO?

Thế mà kẻ này cứ tưởng Mỹ chẳng những là thành viên NATO mà lại còn là xương sống của NATO, bây giờ Mỹ đánh nhau với Iran lại không phải chuyện của NATO?

Thế thì Ukraine là gì trong NATO mà NATO phải nhẩy vào cuộc chiến Nga-Ukraine?

Sự thật đáng buồn là Đức chỉ muốn tránh cho thật xa cuộc chiến vì sợ Iran đánh tàu chở dầu qua Đức.

Câu chuyện này xác nhận ý kiến của DĐTC: các xứ Liên Âu luôn luôn là những xứ vừa hèn yếu vừa ích kỷ, chỉ nhúc nhích khi chính mình hay quyền lợi mình bị đụng chạm, luôn luôn phủi tay ngó lơ khi mình không có lợi gì, nhưng lại luôn luôn nhắc Mỹ vì quyền lợi chung, cần phải tiếp tục bảo vệ Âu Châu 80 năm sau Thế Chiến II đã chấm dứt. Chắc phải bảo vệ thêm 800 năm nữa.

Chiến tranh Iran, cũng như chiến tranh VN trước đây, KHÔNG phải là chiến tranh của Liên Âu, của NATO nên Liên Âu và NATO -ngoài Mỹ- không rảnh giúp Mỹ.

Con vẹt già Hồ Hủy Mỹ tung tin "Mỹ chưa hề giúp nước đồng minh nào mà các nước đồng minh giúp Mỹ ở các chiến trường như Việt Nam,...". Đúng là tuyệt đỉnh của fake news mặt trơ trán bóng thô bỉ nhất của đám vẹt tị nạn già ngớ ngẩn !!! Không có 400.000 thanh niên Mỹ chết, thì cả Âu Châu giờ này vẫn đang hồ hởi hô Heil Hitler. Đồng minh Liên Âu nào giúp Mỹ trong chiến tranh VN: Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha, Ý, Hòa Lan,...? Giúp cái gì, nói ra nghe thử!!!

Mỹ bảo vệ Hormuz
Không quân Mỹ đã thả nhiều bom nặng xuyên phá núi đá gần Hormuz trong một nỗ lực phá các dàn hỏa tiễn Iran giấu trong hang núi gần Hormuz để bắn tàu qua lại trên Hormuz.




Liên Âu và Nhật lên án Iran
Anh, Pháp, Đức, Ý, Hòa Lan và Nhật đã chính thức ra tuyên cáo chung lên án Iran tấn công các thương thuyền dân sự và tàu chở dầu qua lại trên eo biển Hormuz, hiển nhiên vi phạm các công ước quốc tế.

Trong khi tổng thư ký NATO Mark Rutte cho biết NATO sẵn sàng giúp Mỹ bảo đảm việc eo biển Hormuz được mở rộng an toàn cho hàng hải quốc tế.

Âu Châu có vẻ bắt đầu nhúc nhích khi quyền lợi của họ -thương thuyền và tàu chở dầu- bị Iran đe dọa.

Cuộc chiến leo thang
Trong một nỗ lực tự cứu, Iran cố bành trướng cuộc chiến càng rộng càng tốt vì hy vọng sẽ lảm khó dễ, cản được Trump. Cho đến nay, Do Thái nhắm lãnh đạo Iran, Mỹ nhắm phá các căn cứ quân sự và trung tâm nguyên tử, trong khi cả hai cố tránh các mỏ/kho dầu và trung tâm lọc dầu của Iran. Nhưng Iran cố nhét vấn đề dầu vào. Trước hết bằng khoá eo biển chở dầu Hormuz, bây giờ bằng cách bắn hỏa tiễn phá các kho dầu của các xứ Trung Đông đồng minh với Mỹ như Qatar, UAE và Ả Rập Saoud. Liên Minh Các Vương Quốc Vùng Vịnh UAE đã trả đũa ngay, bắt trọn một tổ chức khủng bố Hezbollah do Iran tài trợ, và cho biết có thể sẽ bắn hỏa tiễn thẳng vào các kho dầu Iran luôn.

TT Trump đã lên tiếng cảnh cáo nếu Iran tiếp tục đánh các mỏ dầu và cơ sở lọc dầu trên, thì Mỹ sẽ đánh các trung tâm dầu xăng của Iran. TT Trump nói hăng như vậy, nhưng vẫn phải cân nhắc để khỏi rơi vào bẫy của Iran vì đụng vào dầu sẽ khiến giá dầu và giá xăng nhẩy vọt đúng trong chiến lược tự vệ của Iran.

Lãnh tụ Iran bị giết chết
Do Thái thông báo Tổng Giám Đốc Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Tối Cao Iran, Ali Larijani đã bị giết chết trong một trận đánh bom của Do Thái. Ông Larijani bị giết cùng lúc với tướng Gholamreza Soleimani, tổng tư lệnh Lực Lượng Basij, là lực lượng võ trang chủ yếu trong vụ đàn áp dân biểu tình, giết hơn ba chục ngàn sinh viên Iran trong thời gian qua.

Theo các chuyên gia, ông Larijani mới chính là người thực sự nắm quyền trong hậu trường Iran trong khi GC Mojtaba Khamenei thay thế bố chỉ là bình phong. Cái chết của ông Larijani là một đại họa cho Iran, lớn hơn xa cái chết của GC Khanenei.

Tựa lớn của báo thiên tả Anh The Guardian

Tin mới: bộ trưởng Phản Gián Iran -Intelligence Minister- Esmaeil Khatib đã bị Do Thái đánh bom chết.

Từ trái: Larijani; Soleimani; Khatib

Sách lược chặt đầu rắn của Do Thái đã cực kỳ chính xác và gây những tổn hại vô bờ cho Iran. Lãnh tụ tối cao Ali Khamenei bị giết ngay trong ngày đầu đánh bom. Con trai Mojtaba Khamenei bị trúng bom trọng thương ngay sau khi vừa được bầu thay thế bố, cho tới nay, vẫn chưa chường mặt ra một lần nào, có thể đang nằm bệnh viện ở Nga hay chết rồi không chừng. Gần 50 giáo chủ, bộ trưởng và tướng lãnh cao cấp nhất đã bị đánh bom chết. Những người kế vị cũng bị đánh bom chết hàng loạt.

Trong khi Mỹ đã tiêu diệt trọn vẹn cả không quân lẫn hải quân Iran.

Thế đấy, nhưng đám vẹt tị nạn gân cổ hô hoán Trump thảm bại, đang tìm cách tháo chạy về nước đấy. 😂

Tân lãnh đạo Iran
Cả tuần lễ sau khi được bầu thay thế cha, tân lãnh đạo Iran, GC Mojtaba Khamenei vẫn chưa thấy xuất hiện hay nói gì. Nhiều tin cho rằng GC đã bị trúng bom Do Thái ngay sau khi vừa được bầu, bị thương nặng hay thậm chí chết rồi.

TT Trump tuyên bố ông có nghe tin Mojtaba Khamenei đã chết nhưng chưa kiểm chứng được và Iran vẫn giấu nhẹm mọi tin tức về ông này.

Mới đây, một báo Ả Rập loan tin GC Mojtaba Khomenei bị thương trầm trọng đã được bí mật gửi qua Moscow chữa bệnh.

Một tin quái lạ khác đang được phổ biến mạnh: tân Lãnh Đạo Tối Cao GC Mojtaba Khamenei bị nhiều chống đối mạnh trong nội bộ Iran - kể cả từ chính ông bố Ali Khamenei khi ông ta còn sống- vì ông con Mojtaba... lại cái !!! Lại cái là tội có thể bị tử hình tại Iran. Được hỏi về tin này, TT Trump đã không trả lời mà bật cười lớn.

Mỹ đánh kho dầu
Không quân Mỹ đã đánh bom trên hơn 90 mục tiêu quân sự Iran trên đảo Kharg, là kho dầu hỏa chiến lược lớn nhất của Iran, nhưng đã cố ý tránh đánh bom thẳng vào các bồn chứa dầu cũng như các nhà máy lọc dầu của Iran.


Iran hăm dọa nếu dầu Iran bị đánh bom, Iran sẽ tìm cách khiến dầu tăng gấp đôi, lên 200 đô một thùng dầu thô ngay. Mỹ cấm vận dầu Iran từ nhiều năm qua nên không mua dầu của Iran, không lệ thuộc giá dầu Iran. Nhưng giá dầu xăng ở Mỹ phần nào cũng lệ thuộc giá dầu xăng trên thị trường quốc tế. Mỹ đánh Iran 28/2, nhưng cho đến nay, giá xăng Mỹ vẫn chưa bị ảnh hưởng gì nhiều.

TT Trump cho biết có thể phá tan hoang cả đảo bất kỳ lúc nào, nhưng chưa muốn, vì muốn để con đường sống cho Iran trong khi đang tính toán đề nghị xin điều đình của Iran.

Iran bắn căn cứ Mỹ
Tin Mỹ cho biết Iran bắn hai hỏa tiễn tầm trung tới căn cứ Diego Garcia của Mỹ trong Ấn Độ Dương, cách Iran gần 4.000 cây số, nhưng cả hai đều bị phòng không Mỹ bắn hạ trước khi tới mục tiêu.


Tin về liên minh Mỹ-Do Thái
Vẫn trong nỗ lực đánh phá liên minh Mỹ-Do Thái, truyền thông loa phường đang cố tung tin Mỹ và Do Thái lục đục vì khác ý, khác mục tiêu.

Thật ra chuyện Mỹ có mục tiêu khác với Do Thái khi cùng đánh Iran là chuyện đương nhiên, mà thế giới đã biết vì cả Mỹ lẫn Do Thái đều không giấu diếm gì.

Trong khi Do Thái nhìn Iran như vấn đề sinh tử, nhất là qua việc Iran bảo trợ và nuôi các tổ chức khủng bố Palestine như Hamas và Hezbollah, nên chủ trương phải hủy diệt Iran hoàn toàn, hay xóa Iran trên bản đồ thế giới, hay ít nhất thay đổi toàn diện thể chế/nhân sự; thì Mỹ chỉ có chính sách giới hạn hơn là cản không cho Iran có vũ khí nguyên tử đe dọa cả Trung Đông, và đi xa hơn, có thể là chặn không để Iran trở thành đầu cầu cho Trung Cộng chen chân vào kho dầu hỏa lớn của thế giới là cả vùng Trung Đông.

NATO đánh Iran
Lần thứ 3, NATO thông báo đã bắn rớt hỏa tiễn Iran nhắm bắn vào Thổ Nhĩ Kỳ, một thành viên NATO. Iran đang cố đánh các đồng minh của Mỹ tại Trung Đông trong một nỗ lực trả đũa Mỹ cũng như bành trướng cuộc chiến.

Trump tuyên bố
TT Trump tuyên bố Mỹ đã gần đạt được tất cả các mục tiêu đánh bom. Tuy ông không nói gì thêm, nhưng nhiều chuyên gia cho rằng ông mở màn cho việc xuống thang và có thể chấm dứt các tấn công Iran sớm. Cách đây ít hôm, TT Trump cũng đã tuyên bố Mỹ sắp hết mục tiêu đánh bom và không còn gì để đánh bom nữa.


TRUMP LÀM VIỆC

Trump xác nhận
TT Trump đã xác nhận ông không có ý định đổ lính xuống chiến trường Iran, tuy nhiên cũng nói thêm, cho dù ông có ý định thì cũng chắc chắn không cho truyền thông biết trước.



Huỷ viếng thăm TC
TT Trump cho biết vì cuộc chiến Iran nên lúc này chưa thể viếng thăm Trung Cộng theo lời mời của Tập Cận Bình. Đúng ra TT Trump sẽ chính thức viếng thăm Bắc Bình, gặp Tập và có thể gặp luôn cậu ấm Ủn từ ngày 30/3, nhưng cuộc viếng thăm bị hoãn lại ít nhất 6 tuần.

Họp thượng đỉnh tại Bắc Kinh?

Mở dàn khoan dầu Cali
TT Trump đã ký lệnh mở lại dàn khoan dầu Santa Barbara của Cali, bất chấp TĐ Gavin Newsom phản đối, có thể sản xuất 50.000 thùng dầu thô mỗi ngày.


Trong khi mới đây, ông đã đề nghị cho tìm dầu và khai thác trên một vùng đất của Cali rộng hơn một triệu mẫu -one million acres.

NỘI CÁC LÀM VIỆC

Phó TT Vance
Phó TT Vance. được TT Trump bổ nhiệm đặc trách điều tra các vụ gian lận, ăn cắp trợ cấp, cho biết điều tra sơ khởi tại Minnesota cho thấy ít ra đã có tới 19 tỷ đô trợ cấp đủ loại bị ăn cắp. Cuộc điều tra đang tiếp tục. PTT Vance đánh tiếng Cali sẽ là mục tiêu tiếp theo. Kẻ này đoán mò tệ nạn ăn cắp hay gian lận trợ cấp ở Cali sẽ lớn ít nhất gấp đôi Minnesota.


Bộ Ngoại Giao
Bộ Ngoại Giao cho biết từ ngày cuộc chiến đánh Iran bắt đầu, đã có hơn 43.000 công dân Mỹ trở về nước an toàn.

Bộ Chiến Tranh xin tiền
Bộ trưởng Chiến Tranh Pete Hegseth cho biết đã nộp đơn xin quốc hội cấp ngân sách 200 tỷ đô tài trợ cuộc chiến tại Iran, tương đương với số tiền Biden đã cho Ukraine, 190 tỷ đô. Không có một tia hy vọng nào phe DC sẽ chấp nhận. Ta chờ xem.

Bộ Tư Pháp
Bộ Tư Pháp cho biết Mỹ đang điều tra quan hệ của TT Colombia Gustavo Petro với các băng đảng ma túy Colombia. Colombia nổi tiếng là xứ của băng đảng ma túy lớn như băng đảng Medellin cartel của Pablo Escobar, hay băng đảng Cali cartel.

Ngay sau khi Trump bắt Maduro, TT Petro đã công kích Trump, nhưng sau đó hấp tấp bay qua DC gặp Trump nói chuyện. Có lẽ không đi đến đâu nên bây giờ bị bộ Tư Pháp của Trump điều tra. TT Petro đang ngủ không yên vì sợ TT Trump đổ bộ trực thăng xuống bắt như đã bắt Maduro.

FDA
FDA -Foods and Drugs Admin- là cơ quan chịu trách nhiệm kiểm soát thực phẩm và thuốc, đặc biệt là sản phẩm nhập cảng, chính thức lên tiếng cảnh báo đã khám phá ra nhiều máy 'gián điệp' được gắn trong các dụng cụ bệnh viện do TC sản xuất như máy đo áp suất, máy trợ tim, chuyển tin cá nhân của các bệnh nhân về cho chính quyền Trung Cộng. Kinh hoàng hơn nữa, các dụng cụ gắn trong máy còn có thể đưa tin thất thiệt như đưa những son số phịa do TC cài vào về áp huyết, nhịp tim,... trên màn ảnh để lừa gạt bác sĩ cho thuốc sai. Các bệnh nhân cao cấp của chính quyền Mỹ cũng như dân trong cộng đồng gốc Tầu ở Mỹ đã là những nạn nhân chính.

Đúng là hết ý với tính gian manh của CS Tầu.

Tiểu bang Texas đã biết chuyện này từ trước và đã ra danh sách các công ty TC sản xuất những máy này bị Texas cấm không cho các bệnh viện xài. Đúng theo châm ngôn của tiểu bang: Don't mess with Texas!

Cơ Quan Chống Khủng Bố
Giám đốc Trung Tâm Quốc Gia Chống Khủng Bố -director of the National Counterterrorism Center- Joe Kent từ chức để phản đối việc đánh Iran. Đám vẹt ồn ào tung tin 'nội các Trump rối bời, khủng hoảng lớn'. Xin lỗi, chỉ là một viên chức trung cấp, có gì phải la hoảng tới vậy? Đừng lo khủng hoảng lớn cho Trump. Cái xe đò 47 sút bánh này còn chạy như bay tới 3 năm nữa đấy.


Đói tin bất lợi cho Trump cũng đâu cần phải la hoảng một tin vớ vẩn một công chức từ chức như vậy? Chính quyền liên bang có cả ngàn viên chức cỡ ông Kent.

Chuyện đáng nói là ông Kent này trước đây đã công khai tố cáo TT Trump không ra tay với Iran có hậu quả là sẽ khiến nhiều người Mỹ chết và Iran trở thành cường quốc nguyên tử. Nôm na ra, tay Kent này chỉ muốn nổi tiếng cá nhân, không hơn không kém. Và hắn ta đã 'thành công' khi truyền thông loa phường nhất tề tung hô anh ta.

Tin mới: tay Kent này đã bị FBI điều tra từ mấy tháng trước khi anh ta từ chức, về tội xì tin mật an ninh quốc gia, và đó có thể là lý do tại sao anh ta bất ngờ từ chức. FBI từ chối bình luận về tin này. Ta chờ xem.

TIN TÀI CHÁNH

Sau ba lần liên tục giảm lãi suất, thứ Tư tuần rồi, Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang quyết định không giảm lãi suất thêm vì lo ngại chiến tranh Iran sẽ tăng lạm phát. Ngay sau đó, các chỉ số thị trường chứng khoán đã rớt mạnh. Chủ tịch NHDTLB ông Jerome Powell sẽ còn tại chức tới cuối tháng 5, người kế vị đã được TT Trump bổ nhiệm tuy còn chờ thượng viện phê chuẩn.

Từ ngày bắt đầu chiến tranh Iran, Dow Jones đã rớt liên tục cỡ 3.000 điểm, hơn 6% do lo ngại lạm phát vì giá xăng tăng. Sau gần một tháng chiến tranh, tỷ số lạm phát đã tăng từ 3,4% lên tới 3,9%.

Như TT Trump đã nói, đó là cái giá nhỏ phải trả để Mỹ khỏi lãnh hỏa tiễn nguyên tử của Iran.

TIN QUỐC HỘI

Luật mới SAVE ACT bắt buộc các cử tri đi bầu trong các cuộc bầu cấp liên bang phải có thẻ căn cước có hình đã được hạ viện liên bang thông qua khi đảng CH nắm đa số tại đây. Tuy nhiên, trước thượng viện liên bang, luật này đang gặp khó khăn lớn vì phe DC sẽ lôi thủ tục câu giờ filibuster ra chặn, trong khi phe CH không đủ túc số 60 phiếu để vượt qua filibuster.

Đây cũng là sách lược của phe CH, bắt phe DC phải dùng thủ tục này để cản, giúp phe CH tố cáo trước dân chúng việc phe DC nhất quyết bảo vệ cho di dân bất hợp pháp được bầu TT và quốc hội liên bang để kiếm phiếu, trong khi hơn 2/3 dân Mỹ ủng hộ luật.

Có tin nếu luật SAVE Act không qua được thượng viện liên bang, các tiểu bang CH sẽ ra luật tương tự trong các tiểu bang của họ như Florida đã làm. Tuy nhiên, biện pháp này không hữu hiệu lắm khi các tiểu bang đông dân như New York, New Jersey, Virginia, Cali, Massachusetts, Illinois,... vẫn trong tay phe DC. Với phiếu của di dân lậu, phe DC vẫn có thể thắng lớn trong các cuộc bầu TT và quốc hội liên bang.

CUỘC CHIẾN THUẾ QUAN

Chuẩn bị bồi hoàn
Giám đốc cơ quan CBP -Customs and Border Protection- cho biết cơ quan đang chuẩn bị kế hoạch bồi hoàn khoảng 160 tỷ tiền thuế quan đã thu nhưng bị Tối Cao Pháp Viện phán bất hợp pháp, qua một kế hoạch 4 bước rất cầu kỳ.

Vấn đề trở nên càng phức tạp hơn khi một nhóm dân tiêu thụ đã khởi kiện chống Costco, đòi Costco chia lại tiền bồi hoàn cho người tiêu thụ đã mua hàng với giá cao của Costco. Costco đang kiện đòi chính quyền bồi hoàn tiền thuế quan trên hàng nhập mà Costco đã phải đóng, bây giờ lại bị kiện bắt phải bồi hoàn thu nhập do tăng giá hàng.

Tìm cách gỡ tiền
Chính quyền Trump đang bù đầu tìm cách thu tiền để bù đắp khoản thu nhập thuế quan bị TCPV phán bất hợp pháp, phải hoàn trả lại cho các công ty nhập cảng Mỹ. Thu nhập này cần thiết để lấp khoảng trống tu nhập ngân sách do việc giảm thuế lợi tức chung cho cả nước.

Cũng có tin chính quyền Mỹ đang nghiên cứu việc đánh thuế quan trên hàng nhập dựa trên nhiều luật khác.

TIN TÒA ÁN

Các quan tòa cấp tiến cuồng chống Trump vẫn ngoan cố ra phán quyết bất lợi cho Trump cho dù hầu hết các phán quyết của họ đều bị tòa kháng án cấp trên hay Tối Cao Pháp Viện liên bang lật ngược.

Ra lệnh mở lại VOA
Một quan tòa liên bang của Washington DC -dĩ nhiên- phán việc bổ nhiệm bà Kari Lake làm giám đốc các cơ quan truyền thông của chính quyền liên bang -trong đó có đài VOA- là bất hợp lệ, nên việc bà này ra lệnh sa thải nhân viên VOA và đóng cửa đài này là bất hợp lệ luôn. Ông ra lệnh chính quyền Trump phải nhận lại tất cả nhân viên đã bị sa thải và mở lại đài VOA.

Thời nay, quan tòa luôn luôn tự cho mình quyền ra lệnh cho tổng thống hay nhân viên hành pháp. Không còn chuyện tam quyền phân lập ngang hàng gì hết, mà tư pháp luôn luôn có quyền ra lệnh hành pháp.

Chưa xong đâu, sẽ còn kiện cáo, kháng cáo dài dài. Trước đây, một phán quyết tương tự cũng của ông tòa khùng này đã bị tòa kháng án lật ngược rồi. Thây kệ, cản Trump được lúc nào hay lúc nấy.

Bắt phải thả
Một di dân lậu thành viên băng đảng MS-13 bị ICE Minneapolis bắt về nhiều tội, trong đó có tội hãm hiếp phụ nữ. Một bà quan tòa do Obama bổ nhiệm ra phán quyết bắt ICE phải trả tự do cho anh ta, và không được trục xuất anh ta. Quan tòa viện lý do cảnh sát đã mô tả anh này như 'tệ hại nhất trong đám tệ hại' -worst of the worst- khiến anh ta nếu bị trục xuất về Mexico sẽ bị nguy hiểm tính mạng.

Với đám quan tòa cấp tiến điên, bảo vệ tính mạng một tay du đãng MS-13 hãm hiếp phụ nữ quan trọng hơn xa bảo vệ dân Mỹ.

Bắt phải cho tại ngoại
Một anh phạm pháp bị bắt, có tiền án 35 lần, bị cảnh sát Las Vegas giam giữ không cho tại ngoại. Một quan tòa nhí Las Vegas ra phán quyết bắt cảnh sát phải cho anh ta tại ngoại nhưng cảnh sát trưởng Las Vegas từ chối. Quan tòa đe dọa sẽ truy tố cảnh sát trưởng ra tòa về tội khinh thường quan tòa.

Đừng giỡn với quan tòa, mấy ông bà này bây giờ tự cho mình rất nhiều quyền, tổng thống còn bị coi như ruồi, nghĩa lý gì một cảnh sát trưởng?

TIN ĐẢNG DÂN CHỦ

DC cảnh cáo
Bà Susan Rice, cựu cố vấn chính trị quốc nội của Obama lên tiếng cảnh cáo những ai ủng hộ Trump sẽ phải trả giá khi DC chiếm lại quyền. Bà Rice liệt kê tất cả, kể cả đại học, các văn phòng luật, truyền thông, đại công ty,... và đe dọa tất cả sẽ bị truy tố ra tòa.

Ngay sau đó, bà Rice đã bị thượng nghị sĩ CH John Kennedy của Louisiana tố cáo đã chính trị hóa tất cả mọi chuyện, kể cả kinh doanh, đại học và truyền thông, và kinh hoàng hơn nữa, ngay cả bộ tư Pháp cũng sẽ biến thành công cụ đàn áp đối lập.

Cử tri DC chống Do Thái
Cử trị DC là khối cử tri luôn luôn ủng hộ Do Thái từ hồi nào tới giờ, bây giờ đã bỏ Do Thái, quay qua ủng hộ đám khủng bố Palestine, theo thăm dò mới nhất của đài tivi loa phường NBC.

Mất phiếu cử tri lao động da trắng, dân nghèo da đen và da nâu, bây giờ không ủng hộ Do Thái mà ủng hộ Palestine, đang DC sẽ ra sao trong mùa đầu cử cuối năm nay?


David Plouffe thú nhận
David Plouffe là chiến lược gia hạng siêu của đảng DC, là cựu thầy dùi lớn của Obama đã từng làm giám đốc vận động tranh cử TT cho Obama. Mới đây, anh ta lên tiếng nhận định về đảng DC. Theo Plouffe, bất cứ ai tin rằng đảng DC đã sẵn sàng để chiến thắng tại các tiểu bang CH đỏ lòm, hiển nhiên đang sống trong một thế giới không có thật. Vẫn theo Plouffe, lý do đảng DC còn có ít người hộ chỉ vì đảng DC chống Trump chết bỏ, ngoài ra, không ai biết đảng DC chủ trương cái gì, có chương trình gì, muốn làm gì cho đất nước này.

Ý kiến của Plouffe có gì lạ?

Hậu thuẫn đàng DC xuống mức thê thảm
Theo tổng hợp nhiều thăm dò của Real Clear Politics, hậu thuẫn của đảng DC xuống mức thấp kỷ lục, dưới 36%, trong khi trái lại, tỷ lệ không ủng hộ lại tăng cao nhất, gần 56%, cách biệt gần 20 điểm. Đảng DC nên chuẩn bị cáo phó là đúng lúc rồi. Hay tích cực hơn, lo về nhà thắp nhang mỗi tối từ giờ tới ngày bầu quốc hội giữa mùa đầu tháng 11 tới.


TĐ Pennsylvania bị bắt bí
TĐ Pennsylvania Josh Shapiro, một người ồn ào chống Trump đánh Iran, trả lời phỏng vấn trên tivi, bị anh bình loạn gia Bill Maher hỏi vặn về Iran "Ông sẽ làm gì trước tin tình báo Mỹ cho biết Iran sẽ có bom nguyên tử trong vòng hai tuần nữa, ông sẽ làm gì, ngồi yên sao?". Shapiro trả lời "Không, Nhưng tôi sẽ thông báo cho dân Mỹ biết tôi sẽ làm gì. Nếu tôi muốn triệt đe dọa vũ khí nguyên tử, tôi sẽ cho biết kế hoạch làm gì, nếu tôi muốn thay đổi nhân sự, tôi sẽ cho biết có ai để thay thế".

Vâng, ông Shapiro sẽ nộp đầy đủ mọi kế hoạch, tính toán của Mỹ cho Iran và cả thế giới biết hết, trước khi ra tay. Tất cả chẳng còn gì là bí mật an ninh quốc gia nữa. Chỉ có chính trị gia mới có thể có những ý nghĩ và câu nói ngớ ngẩn tới vậy. Mà là thống đốc tiểu bang đấy.


TIN Y TẾ

Một nghiên cứu của hai đại học Oxford của Anh và Harvard của Mỹ trên hơn một triệu trẻ em bị bệnh viêm cơ tim -myocarditis- khiến tim yếu, nhịp đập không đều,..., cho thấy tất cả các trẻ em bị bệnh này đều đã chích ngừa COVID, trong khi những trẻ em không bị bệnh này đều chẳng có đứa nào chích ngừa COVID. Kết quả nghiên cứu đã gây chấn động trong giới y khoa.

TIN CUBA

'Nói chuyện' với Mỹ
Chính quyền Cuba qua Chủ Tịch Miguel Diaz-Canel xác nhận đang 'nói chuyện' mật với đại diện của TT Trump về quan hệ Mỹ-Cuba. TT Trump cũng đã xác nhận đang nói chuyện với Cuba. Tuy nhiên, ít ai tin sẽ sớm có kết quả tốt gì khi Trump đòi Chủ Tịch CS phải từ chức. Không có chi tiết nào khác được công bố.

Nổi loạn
Tin từ Cuba: dân Cuba nổi loạn, đốt tan tành trụ sở đảng CS Cuba hô to "Tự Do, Tự Do!" tại thành phố Moron, phiá bắc Cuba. Dĩ nhiên đã bị cảnh sát đàn áp mạnh.

Cuba đang gặp khó khăn kinh tế lớn sau khi nguồn sống Venezuela bị chặn đứng sau khi Maduro bị TT Trump bắt.


THỨC TỈNH LÊN NGÔI TẠI HỒ LY VỌNG

Năm nay, phim One Battle After Another chiếm giải vô địch, lãnh tới sáu giải Oscar. Đây là phim siêu... thức tỉnh: tất cả những tên gian xảo, tồi tệ trong phim đều là đàn ông da trắng công giáo. Tất cả những người hùng đáng tôn vinh đều là những 'nhà cách mạng Antifa' cực tả, chủ trương dùng bạo lực tối đa diệt kẻ xấu. Vai chính do tay playboy nổi tiếng dâm loạn Leonardo di Caprio đóng, đóng vai một tên da trắng phản động nặng, tồi tệ nhất. Phim kết thúc bằng cảnh con gái của di Caprio bỏ nhà đi theo đám antifa trong khi ông bố da trắng ngớ ngẩn ngồi mò cách dùng iPhone.

Một ngàn phần trăm kẻ này sẽ không phí mấy đô đi xem phim ngu này.

TIN VẮN MỸ

- TT Trump thông báo bà Susie Wiles, Chánh Văn Phòng của ông, đã bị ung thư vú. Đây là bệnh nghiêm trọng nhưng thông thường và dễ trị.

- Bà thượng nghị sĩ CH Marsha Blackburn của Tennessee lên tiếng cảnh báo AI được thảo chương để bôi bác phe bảo thủ, đúng như cuốn sách mới về AI 'Code Red' đã tố cáo. Cuốn sách Code Red thật cần thiết, cần đọc nếu muốn hiểu cho rõ AI là gì.



- Thống đốc tiểu bang New York, bà Kathy Hochul kêu gọi các triệu phú cần trở về New York vì tiểu bang đang kẹt tiền, cần nhiều tiền để tiếp tục các chương trình trợ cấp an sinh xã hội. Các triệu phú không điên, về để nộp xác cho đám kên kên DC trấn lột hết tiền mồ hôi nước mắt mang đi nuôi di dân lậu phạm pháp ở khách sạn 5 sao?


- Một công dân Mỹ gốc Haiti bị một quan tòa liên bang của Florida tước quốc tịch đã có từ 2020, đi tù và có thể sau khi mãn hạn tù, bị trục xuất ngay vì tội khai gian khi làm giấy tờ vào công dân Mỹ, rồi gian lận trợ cấp COVID tới 3,8 triệu đô.

TIN VẮN QUỐC TẾ

- Do Thái đẩy mạnh chiến lược diệt trừ các nhóm khủng bố Palestine như Hamas và Hezbollah bằng cách cho quân đánh thẳng vào các căn cứ của các nhóm này trên xứ láng giềng Lebanon.

- Chính quyền Taliban của Afghanistan tố cáo Pakistan đã cho máy bay oanh kích thủ đô Kabul khiến ít nhất 75 người thiệt mạng.

- Argentina chính thức rút lui ra khỏi Tổ Chức Y Tế Quốc Tế WHO.

Vũ Linh

Blog Archive