Saturday, August 1, 2026

Vì Sao Đà Nẵng Và Vịnh Cam Ranh Quan Trọng Với Mỹ | Hàng Tàu Bị Càn Quét | 02.08.26




Lịnh Ân Xá mà cụ Bid3n ban cho Dr. Fauci có hiệu lực từ năm 2014.

Tại sao phải hồi tố đến tận năm 2014, nghĩa là 12 năm trở về trước ngày nó được ban hành?

Thưa: đó là năm mà Dr. Fauci bắt đầu hợp tác với Vũ Hán để nghiên cứu gia tăng độc lực của coronavirus. Đó là khi vở kịch bắt đầu khởi động từ phía sau hậu trường. 2019-2021 là diễn thực sự trong đời thực. Đó là triều đại O3ma năm thứ 6.

Qua nay, Dr. Fauci ra điều trần trước Quốc Hội, ông đã 111 lần viện dẫn đến Tu chính án thứ 5 để im lặng mà không trả lời cho bất cứ câu hỏi nào. TNS Josh hỏi đùa, hôm nay là thứ mấy? Fauci không trả lời. Tấm thảm dưới chân ông màu gì? Fauci không trả lời. Bất cứ câu hỏi gì, Fauci đều trả lời bằng một câu giống nhau như một cái máy, rằng, "Căn cứ Tu chính án thứ năm, theo lời khuyên của luật sư, tôi xin phép không trả lời."

1.
Chỉ cách đây vài năm, Fauci là tiếng nói thẩm quyền cao nhứt về y tế trong cuộc chống dịch COVID. Ông ngạo mạn tuyên bố rằng, "I am the science." - Tôi là khoa học.

2.
Fauci biết rằng mình đã được ân xá miễn tố, tại sao Fauci không trả lời những câu hỏi của Quốc Hội. Đàng nào thì cũng không thể truy tố xét xử ông kia mà?

Thưa, là vì ông biết, nếu ông trả lời thì chính mafia xử ông. Chứ không phải pháp luật xử ông.

3.
Câu chuyện của Fauci lại một lần nữa nhắc chúng ta rằng, "Scientists are driven by those who fund them." Các nhà khoa học sẽ bị thao túng bởi ai tài trợ cho họ.

4.
Tại sao lúc bấy giờ Fauci hoàn toàn bác bỏ các ý kiến chuyên gia trái chiều? Tại sao ông biết rằng Ivermectin hiệu quả nhưng vẫn cố tình ém nhẹm và bỉ bôi nhãn thuốc này?

Thiên bất dung gian. Ma xui quỷ khiến, Fauci lại quên xoá phần "Nhật ký" trong máy tính ở văn phòng. Và nay người ta khai quật ra và dựng nên cho công chúng biết được những gì đã thực sự xảy ra trước và trong cơn dịch.
Có những con quỷ đội lốt người.

(Lịnh Ân Xá đối với Fauci hồi tố đến năm 2014, chứng tỏ rằng từ thời O3ma, người ta đã dựng nên một vở kịch khủng khiếp.)

(Le Minh Dat)






NẾU MỸ TỆ ĐẾN VẬY, TẠI SAO BẠN VẪN SỐNG Ở MỸ?

Bài viết này dành những người đang sống ở Mỹ, đang được hưởng những quyền mà Hiến pháp Hoa Kỳ bảo vệ, nhưng lại dành phần lớn thời gian để chê nước Mỹ nhằm ca ngợi một chế độ mà chính bản thân họ lại không lựa chọn để sinh sống.

Điểm khác biệt Của Mỹ và VN là gì? Một quốc gia luôn ngạo nghễ bằng những con số kinh tế, bất chấp đánh đổi hàng triệu số phận con người và giấu nhẹm đi thông tin nhiễu nhương trên đất nước. Bên còn lại, họ xây dựng quốc gia bằng chất lượng của quyền công dân, đó chính là lý do tại sao các anh chị qua Mỹ, được hưởng quyền, được bảo vệ bởi hiến pháp Hoa Kỳ và các anh chị không muốn về. Vậy đã không về tại sao lại chửi Mỹ? Nếu vậy hãy về và đấu tranh cho dân VN đi? Thử chỉ trích ông Tô Lâm như chửi ông Trump đi? Đó chính là sự khác biệt cơ bản của phẩm giá, của quyền giữa một quốc gia pháp quyền và một quốc gia toàn trị. Thước đo dài hạn của một nền văn minh chính là như vậy.

Ở Mỹ, chửi Mỹ nhưng hù dân Việt Nam mở miệng là đi tò, tag cục này cục nọ để khiến cho những người lên tiếng phải im lặng. Thậm chí là lập group để "giải phóng" Nước Mỹ??? Có lẽ các anh chị không nhận ra rằng, ngay khi các anh chị có hành vi như vậy thì anh chị đã mặc nhiên thừa nhận sự tồn tại của một ranh giới vô hình của chế độ rồi. Nghĩa là quyền phát biểu của người Việt được hiểu như một đặc ân có điều kiện. Nếu không vừa ý thì công an sẽ bắt? Công An hay mối đe dọa? Các anh chị không thấy mình bị ngờ u hả?

Một khi tự do phải được đo lường bằng mức độ "rủi ro", thì nó không còn là tự do theo nghĩa chuẩn tắc nữa. Tự do là ngày mai, người cầm quyền có đổi thành người khác thì anh vẫn được quyền nói như vậy. Ông Trump có xuống hay lên thì công dân Mỹ vấn sẽ có quyền biểu tình nếu họ không thích. Khác biệt nằm ở đó hiểu không?

Anh chị đang sống tại Hoa Kỳ, một quốc gia pháp quyền, dĩ nhiên không hoàn hảo. Người Mỹ cũng cãi nhau mỗi ngày. Họ chia rẽ về chính trị, về nhập cư, về thuế, về phá thai, về chiến tranh, về hàng trăm vấn đề khác nhau nhưng Hoa Kỳ và các nước văn minh đang có là cơ chế giới hạn quyền lực. Anh chị được quyền chửi ông Trump. Không phải vì ông tổng thống rộng lượng mà vì Hiến pháp Hoa Kỳ không trao cho bất kỳ tổng thống nào quyền quyết định ai được phép lên tiếng và ai không. Quyền đó thuộc về người dân các anh chị hiểu chứ?

Các anh chị ở VN bị mất nhà mất cửa, con cái chịu oan khiên, ra đường bị phạt vô cớ các anh chị có dám lên tiếng không? ô nhiễm môi trường, bão lũ thiên tai không có sự chuẩn bị, thậm chí là do nhân tai khiến hàng trăm ngàn người rời thế giới tức tưởi, lừa gạt đồng bào những lúc thê lương nhất từ đại dịch cho tới chuyến bay giải cứu. Anh chị có dám lên tiếng không hay ngậm bồ hòn làm ngọt?

Anh chị sống lâu trong một môi trường được ưu ái quyền, kiếm tiền lớn rồi đem về VN sống như vua chúa, được chúc tụng thì lại dần xem nó là điều hiển nhiên. Sau đó quy lại chửi nước Mỹ, khen Vn cái gì cũng có và lại lết xác qua mỹ kiếm tiền??? Xin lỗi chứ so sánh anh chị với Con Ch .ó thì quá tội nghiệp cho nó. Ăn xong quẹt mỏ như Gà.

Thích nghi khoái cảm (hedonic adaptation) là gì? là con người rất nhanh quen với những điều tốt đẹp mà mình đang có. Không khí sạch, điện ổn định, pháp luật minh bạch hay quyền tự do ngôn luận... sau một thời gian đều trở thành "chuyện bình thường" và rồi người ta quên mất giá trị của nó. Các anh chị đang bệnh tâm lý đó. Làm ơn xài cái não ba má anh chị đã cho đi. Những thứ anh chị đang sử dụng trên đất Mỹ kết quả của hàng trăm năm đấu tranh, mất mát, tranh luận và cải cách mà m.áu xương mà Của người Mỹ đã đổ xuống đó.

Nếu không có cơ chế thì cũng sẽ không có quyền. Và ở Vn đang rất nhiều người đang chiến đấu để người Việt ở tương lai có những quyền mà anh chị đang có trên đất Mỹ thì anh chị lại bài xích, mạt sát người ta. Nếu anh chị cảm thấy không chịu được khi ai chê bai chính quyền Vn, anh chị hãy về làm lãnh đạo, đoàn viên hay đảng viên gì đó, làm tuyên truyền viên chửi Mỹ và khen đảng cộng sản quang vinh muôn năm như đám dư luận viên đi.

Tôi không hề nói Hoa Kỳ là thiên đường, không có quốc gia nào là thiên đường hết. Hoa Kỳ vẫn có bất công, vẫn có phân biệt chủng tộc, vẫn có bạo lực, vẫn có những chính sách đáng để phê phán. Nhưng người dân được quyền chỉ ra những vấn đề đó mà không cần phải đắn đo sợ hãi. Bị phạt tiền, bị đi án 331 117. Muốn nói gì đó đều phải lo lắng, phải tự kiểm duyệt lại mình thì tự thân nó đã phản ánh chất lượng sống của dân như căng cọt rồi. Nói riết mà cái đầu anh chị không thông nổi.

Yêu quê hương mình là điều rất bình thường nhưng nên nhìn thấy cơ chế đang bảo vệ chính mình ở đất khách. Đó là điều đáng phải học hỏi, ghi nhận và biết ơn.

Anh chị chỉ nhìn thấy kết quả, anh chị kiếm được tiền ở Mỹ, đem tiền đó về Vn sống như ông hoàng bà chúa, chê Mỹ không bằng VN sau đó lại qua Mỹ. Không khác gì một ông chồng ăn bám vợ, đi lê la đầu làng tới cuối xóm nói vợ mình là con đũy sau đó tối về lại muốn ôm vợ ngủ và xin tiền vợ đi nhậu. Nó hè.n hạ, nó t.rơ trẽn, nó m.ất dạy mà nó S.u c v. ật lắm. Thôi ráng, chịu khó làm con người vài năm đi rồi Ch. ết

Phẩm giá của một con người không được quyết định bởi tài sản mà bởi khả năng tôn trọng người khác, trung thực với sự thật và giữ được lương tri của mình. Một cuộc đối thoại có giá trị phải dựa trên ba điều kiện tối thiểu. Bình đẳng về vị thế, tập trung vô ý tưởng và tôn trọng nhân phẩm của nhau. Anh chị cứ chửi Mỹ rồi chê những người lên tiếng cho quê hương mà không thấy xấu hổ một chút nào à? Tôi phải tranh luận với những cái đầu đầy định kiến, thiếu trí tuệ và dư độ đ.iếm hay sao?

Tự do là một phẩm giá phổ quát mà mọi con người đều xứng đáng được hưởng mà có lẽ cả đời này cho tới khi tắt thở, anh chị cũng không thể hiểu được nó là gì đâu! thật đáng thương thay.

Tôi bắt đầu con đường này từ những năm đôi mươi, Cho nên tôi không cần kể mình đã hy sinh những gì để chứng minh quyền được lên tiếng của mình. Tôi không phải là một kẻ bất mãn với cuộc đời hay với gia đình mình. Đơn giản là tôi tin rằng một xã hội tốt đẹp hơn sẽ không tự nhiên xuất hiện nếu tất cả đều chọn im lặng, đâu ai sinh ra để làm cách mạng? Chẳng qua là có những người, đến một thời điểm nào đó, cảm thấy mình không thể quay lưng với điều mà lương tri cho là đúng.

Tôi chỉ mong mình bước đi để nắng có thể lên sớm hơn trên quê hương một chút mà thôi. Tôi hiểu rằng, không phải ai cũng đủ nền tảng tư duy để tiếp tục một cuộc đối thoại về tự do và vận mệnh xã hội, nhưng chí ít anh chị đừng nên chửi cái mảnh đất đang cưu mang anh chị. Đem cái trí tuệ thấp kém đó về đây, đưa lên mạng để thỏa mãn cái não trạng hạn hẹp của mình và nhận những lời tung hô của mấy cái acc clone có thực sự vui lắm không?

Đám người đỏ cả đời sợ nó chưa bước ra khỏi lũy tre làng, chỉ suốt ngày sử dụng ngôn từ thô tục thì anh chị vui vẻ gì khi nhận lời khen và nịnh bợ từ chúng nó? Khi một người không còn tôn trọng phẩm giá của người khác, họ đã tự loại mình ra khỏi không gian tranh luận nghiêm túc. Nói cách khác, tụi người đỏ nó có phải là con người đâu? Một đám thiếu não ngồi với nhau lên đồng theo tập tính bầy đàn và cái mồm đầy t.anh tưởi là đủ để khiến anh chị phải bán đi cả tự trọng và lương tri hay sao?

Trong trường hợp này, tôi chỉ cảm thấy anh chị không xứng đáng để làm người! Về Việt Nam mà sống với đảng và chính phủ đi.

Nếu Mỹ thật sự tệ đến mức như những gì anh chị vẫn nói. Nếu Việt Nam thật sự thiên đường đáng sống như những gì anh chị vẫn khẳng định. Thì câu hỏi cuối cùng của tôi vẫn là:

Tại sao anh chị, tới giờ vẫn ở Mỹ? Sự nhất quán giữa điều anh chị nói và điều anh chị lựa chọn hành động tại sao không có? Hành động luôn thành thật hơn lời nói và anh chị đã chứng minh ở đâu tốt hơn rồi. Túm cái mồm lại đi!

Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt thương người Việt





TranngocTuan: Phẩm giá của một con người không được quyết định bởi tài sản; mà ở khả khả năng tôn trọng người khác, trung thực với sự thật và luôn giữ được lương tri của mình”. Rất thích câu này của Phong!

TrungCeramic: Tuyên truyền láo và ngu dân hóa là chính sách sống còn của các chế độ độc tài. Nếu ngừng nói láo, ngừng ngu dân thì chế độ sẽ sụp đổ


DinhMenh: Tôi 49 tuổi mới qua Pháp được 6 tháng. Đúng như những gì Phong nói: các nước tư bản thật TUYỆT VỜI. Ở đây họ không phân biệt nghành nghề nào sang hay hèn miễn sao bạn chịu làm việc. Đừng khôn lỏi luồn lách để ăn tiền trợ cấp thì sẽ bị xem thường. Người dân ở đây không sợ cảnh sát như VN. Cái cách mà họ đối xử với người khuyết tật cực kì văn minh…

NguyenDiem: Người có hiểu biết, có khả năng luôn yêu nền tự do, quyền bình đẳng và trân trọng cơ hội vô tận chỉ có ở nước Mỹ.

Chỉ có những người dốt nát, lười biếng, bất tài vô dụng mới chê bai và thất bại ở Mỹ.
Sự im lặng của Fauci về những tội lỗi khủng khiếp của ông ta trong đại dịch COVID 

Tác giả: Miranda Devine

Thật là một chương cuối hèn nhát và đáng hổ thẹn đối với Tiến sĩ Anthony Fauci, người đã viện dẫn Tu chính án thứ năm tới 111 lần tại Thượng viện hôm thứ Tư mặc dù ông ta đã được tổng thống ân xá trước đó, cho phép ông ta được miễn truy tố.

Trong lịch sử Quốc hội, chỉ có một vài ông trùm mafia lạm dụng đặc quyền này nhiều hơn họ.
Tiến sĩ Anthony Fauci, cựu Giám đốc Viện Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm Quốc gia, đã tuyên thệ nhậm chức trong phiên điều trần của Ủy ban An ninh Nội địa và Các vấn đề Chính phủ Thượng viện tại Điện Capitol Hoa Kỳ ở Washington, DC vào thứ Tư, ngày 29 tháng 7 năm 2026.
Bonnie Cash/UPI/Shutterstock

“Theo lời khuyên của luật sư, tôi trân trọng từ chối trả lời, dựa trên các quyền của tôi theo Tu chính án thứ năm của Hiến pháp,” vị quan chức đầy mưu mô này lặp đi lặp lại trong phiên điều trần kéo dài gần ba giờ trước Ủy ban An ninh Nội địa và Các vấn đề Chính phủ Thượng viện.

Nhưng sự im lặng của Fauci đã biến ông ta thành kẻ phản diện một cách mạnh mẽ hơn cả những thủ đoạn lừa dối xảo quyệt thường thấy của ông ta.

Đáng xấu hổ không kém là đảng Dân chủ và những tay sai truyền thông của họ khi tiếp tục bao che cho Fauci, ca ngợi ông ta và phủ nhận sự thật về một người đàn ông đã lấp đầy nhật ký đại dịch của mình bằng những lời tự tán dương và sự sùng bái người nổi tiếng, trong khi vẫn thờ ơ một cách nhẫn tâm trước những đau khổ mà ông ta gây ra cho con người.

Hôm thứ Tư, ông Fauci đã được an ủi bởi những lời khen ngợi từ các thượng nghị sĩ đảng Dân chủ, những người ca ngợi ông như một anh hùng, cảm ơn ông vì "những cống hiến cho quốc gia này" và bày tỏ sự cảm thông với ông như một "vật tế thần" của những người theo thuyết âm mưu cánh hữu.

Thượng nghị sĩ Andy Kim của tiu bang New Jersey thậm chí còn trích dẫn bài diễn văn "Người đàn ông trong đấu trường" của Theodore Roosevelt để ca ngợi Fauci, cựu chuyên gia hàng đầu về bệnh truyền nhiễm của Mỹ, người đã lãnh đạo Viện Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm Quốc gia trong nhiều thập nien.

Giống như Hiệp sĩ Đen trong phim “Monty Python”, vẫn ngoan cố dù bị đánh đến tàn phế, những kẻ bênh vực Fauci vẫn không chịu thừa nhận rằng họ chẳng còn lý lẽ gì để biện minh nữa.

Những thiệt hại mà việc kiểm duyệt của họ gây ra trong thời kỳ COVID, và việc họ cố tình tô vẽ danh tiếng của Fauci, đã lên án họ.

Thế nhưng, thay vì tự nhìn nhận lại bản thân trước những bằng chứng không thể chối cãi về sự đồng lõi của Fauci trong một trong những cuộc khủng hoảng sức khỏe do con người gây ra tồi tệ nhất trong lịch sử, họ lại càng khăng khăng giữ vững lập trường của mình.

Lịch sử cũng sẽ không đối xử tốt với họ.
“Hãy thừa nhận rằng việc tài trợ cho các nghiên cứu nguy hiểm ở Trung Quốc là một sai lầm”, Thượng nghị sĩ Rand Paul (R-Ky.), người đối đầu với Fauci, chủ tịch ủy ban và cũng là một bác sĩ y khoa đã nghiên cứu kỹ về virus này và cách thức nó được thiết kế để gây hại cho con người, nói.

“Hãy thừa nhận rằng rủi ro của nghiên cứu nguy hiểm này vượt xa bất kỳ lợi ích nào có thể đạt được. Hãy xin lỗi và cam kết giúp chính phủ xây dựng các biện pháp bảo vệ, để dịch bệnh do con người tạo ra không bao giờ xảy ra nữa.”

Tội lỗi quái dị
Không thể bào chữa cho Fauci.
Tội lỗi của hắn quá khủng khiếp.
Những đứa trẻ không được đến trường, những người ông bà qua đời một mình, những gia đình tan vỡ, tất cả vẫn ám ảnh lương tâm ông.

Chúng tôi muốn ông ta phải ngồi tù, nhưng ông ta khó có thể nhận được hình phạt thích đáng vì đã sử dụng tiền thuế của người dân cho nghiên cứu nguy hiểm về khả năng tăng cường chức năng của virus corona ở dơi trong một phòng thí nghiệm của Trung Quốc , dẫn đến đại dịch giết chết hàng triệu người, và vì hành vi che đậy cũng như lệnh phong tỏa mà ông ta đã giúp dàn dựng.

“Tất cả những gì ông ấy cần làm là nói sự thật,” Paul nói sau phiên điều trần, thề sẽ buộc tội Fauci khinh thường Quốc hội — tội danh tương tự đã đưa các cố vấn của Trump là Steve Bannon và Peter Navarro vào tù.

Ở tuổi 85, Fauci có thể thoát khỏi sự trừng phạt của trần thế, nhưng di sản của ông ta sẽ mãi mãi bị hoen ố, và cái tên Fauci sẽ trở thành "một nỗi kinh hoàng, một câu tục ngữ và một lời chế giễu giữa tất cả các dân tộc," theo lời Kinh Thánh.

Tuy vậy, phiên điều trần lại mang đến cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Đó là một vụ ném người ra khỏi cửa sổ công khai đã quá hạn từ lâu.
Việc chứng kiến ​​Fauci, một kẻ mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội, ngồi đó cứng đờ chịu đựng những lời thú tội lạnh lùng từ Paul và các đồng nghiệp Thượng viện quả là một sự giải tỏa.

Thượng nghị sĩ Ron Johnson (Đảng Cộng hòa, tibang Wisconsin) đã nêu chi tiết những tổn thất về con người do những lời nói dối của Fauci gây ra.

Thượng nghị sĩ Rick Scott (Đảng Cộng hòa, tibang Florida) đã tóm tắt di sản của Fauci “không phải là người đã cứu nước Mỹ khỏi COVID, mà là người đã phá hủy lòng tin của công chúng vào các thể chế y tế công cộng của Mỹ để đổi lấy năm phút nổi tiếng nhằm thỏa mãn cái tôi của mình và trở thành tâm điểm chú ý.”

Thượng nghị sĩ Josh Hawley (R-Mo.) đã giáng đòn kết liễu đầy mỉa mai: “Chẳng có gì thể hiện sự trung thực hơn là việc từ chối trả lời, phải không, bác sĩ?” và buộc Fauci phải chịu nhục nhã khi từ chối trả lời thay vì đáp lại câu hỏi cà vạt của ông màu gì, hôm nay là ngày gì, và tấm thảm trước mặt ông màu gì.

Khán giả trong phòng xử án đã vỗ tay tán thưởng khi Paul đuổi luật sư hình sự kiêu ngạo của Fauci, David Schertler, người dường như nghĩ rằng ông ta có thể phản bác các thượng nghị sĩ một cách gián tiếp.

Paul nhấn mạnh rằng Fauci vẫn còn khoảng nửa tá luật sư để đại diện cho ông ta.

Ai sẽ trả tiền?
Khi chứng kiến ​​sự sụp đổ của Fauci trong thời gian thực, chúng ta nhận ra sự tương đồng với tất cả những sự trừng phạt thích đáng trong thần thoại và văn học. Nhật ký của ông gợi nhớ đến nhân vật phản diện trong tiểu thuyết Pháp “Những Mối Tình Nguy Hiểm”, Nữ Hầu tước de Merteuil, một góa phụ quý tộc mà những mưu mô độc ác và bản chất thật sự bị phơi bày khi những bức thư riêng tư của bà bị công khai cho toàn xã hội biết. Điều này khẳng định rằng tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm về mặt đạo đức.

Chúng ta mang ơn sâu sắc những người hùng của Tuyên bố Great Barrington, các bác sĩ Jay Bhattacharya, Martin Kulldorff và Sunetra Gupta, những người đã lên tiếng khi điều đó nguy hiểm và những người mà Fauci đã cố gắng hủy hoại.

Cổng thông tin mở của Musk
Elon Musk xứng đáng được nhắc đến vì đã biến X thành một cánh cổng mở, bỏ qua những thông tin sai lệch do giới truyền thông đưa ra.

Chúng ta đặc biệt cảm ơn Bộ trưởng Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Robert F. Kennedy Jr., người đã kiên trì tìm ra cuốn nhật ký của Fauci.

“Chúng tôi mất khoảng tám tháng để tìm ra những dữ liệu này từ 11 máy chủ riêng biệt, nơi chúng đã bị giấu kín,” ông nói với Laura Ingraham trên Fox News.

Cuốn sách bán chạy nhất năm 2021 của RFK Jr., "The Real Anthony Fauci" (Anthony Fauci thật), tác phẩm vạch trần sự thật về Fauci, đã vượt qua thử thách của thời gian.

Trong nhật ký của mình, Fauci ghi chép qua loa số người chết cùng với những chi tiết hào nhoáng về những lời khen ngợi ông nhận được từ những người nổi tiếng và từ các nhà hoạt động chính trị giả danh nhà báo, những người đã gửi tin nhắn riêng cho ông suốt năm 2020, thúc giục ông làm suy yếu Tổng thống Trump, càng làm tăng thêm tính tự ái của Fauci.

Tên của họ được ghi rõ ràng để mọi người cùng thấy nỗi hổ thẹn muôn thuở của họ: 41 lần nhắc đến những cuộc thăm hỏi động viên và những bữa tối "xây dựng tình bạn" với Jake Tapper của CNN.

Dana Bash, cũng thuộc CNN, đã nhắn tin cho Fauci rằng ông là một “người tốt hơn” so với dân biu đảng Cộng hòa Jim Jordan (R-Ohio). George Stephanopoulos của ABC đã nhắn tin “cảm ơn ông, Tony. Thật ấn tượng,” sau khi Fauci đáp trả những lời chỉ trích của Trump gọi ông là “kẻ lừa đảo”.

Tiến sĩ Scott Atlas là một người hùng thầm lặng khác và là nạn nhân của sự trả thù cay độc từ phía Fauci.

Được Trump bổ nhiệm vào phút chót trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông để thách thức tư duy tập thể của Lực lượng đặc nhiệm COVID-19 dưới thời Phó Tổng thống Mike Pence, Atlas đã rất ngạc nhiên khi thấy mình là người duy nhất trích dẫn dữ liệu khoa học thực tế.

Ông phản đối việc phong tỏa và ủng hộ việc tập trung bảo vệ người cao tuổi, nhưng ông lại bị coi là kẻ lập dị.

“Tôi chưa từng làm việc với những người cấp thấp như vậy,” ông sau đó nói về Fauci, Tiến sĩ Deborah Birx và Giám đốc CDC lúc bấy giờ là Robert Redfield.

Những kẻ phản diện và anh hùng của đại dịch đang dần được hé lộ.
Cuối cùng, tính cách quyết định số phận.


80 năm gìn giữ một lời hứa: Những đứa trẻ Hòa Lan thay cả thế giới nói lời cảm ơn


Có những lời hứa chỉ kéo dài vài năm. Có những lời hứa theo một đời người. Nhưng tại một thị trấn nhỏ ở Hòa Lan, có một lời hứa đã được gìn giữ suốt 80 năm và đến nay vẫn chưa một lần bị lãng quên.

Ở thị trấn Oosterbeek, gần thành phố Arnhem, có một nghĩa trang quân đội rất đặc biệt. Nơi đây là nơi an nghỉ của 1.759 người lính dù đã hy sinh trong Chiến dịch Market Garden vào tháng 9 năm 1944, một trong những chiến dịch táo bạo nhất của Thế chiến thứ hai.

Họ là những chàng trai rất trẻ. Nhiều người vừa rời ghế nhà trường, nhiều người chưa kịp bước sang tuổi hai mươi. Họ đến từ Anh, Ba Lan và nhiều quốc gia khác với mong muốn duy nhất là giúp châu Âu thoát khỏi bóng tối của chiến tranh. Thế nhưng rất nhiều người đã nằm lại trên mảnh đất xa lạ này và không bao giờ có cơ hội trở về nhà.

Sau chiến tranh, người dân Oosterbeek đã đứng trước những hàng bia mộ trắng và tự hứa với nhau một điều vô cùng giản dị nhưng đầy ý nghĩa:
Sự hy sinh của họ sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Điều đáng quý là lời hứa ấy không chỉ dừng lại ở một thế hệ.
Cha mẹ dạy lại cho con cái. Con cái lớn lên lại truyền cho những đứa trẻ tiếp theo. Cứ thế, suốt tám thập kỷ, truyền thống ấy vẫn được gìn giữ nguyên vẹn.

Mỗi năm, học sinh trong thị trấn sẽ “nhận chăm sóc” một ngôi mộ. Với các em, đó không phải là một bài tập ở trường mà là một niềm vinh dự.

Các em tìm hiểu về người lính của mình.
Tên là gì.
Bao nhiêu tuổi.
Đến từ đâu.
Gia đình còn những ai.

Các em đọc những lá thư cũ, xem những bức ảnh còn lưu giữ, ghép lại từng mảnh ký ức để hiểu rằng dưới tấm bia đá lạnh lẽo kia từng là một chàng trai với biết bao ước mơ còn dang dở.
Có người thích bóng đá.
Có người mơ trở thành giáo viên.
Có người chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về ăn bữa cơm mẹ nấu.

Đến ngày tưởng niệm vào tháng 9 hằng năm, những đứa trẻ, có em mới chỉ sáu tuổi, sẽ tự tay mang hoa đến đặt trước phần mộ mà mình chăm sóc.
Các em nhẹ nhàng lau sạch lá khô trên bia mộ.
Chỉnh lại từng bông hoa bị gió làm nghiêng.
Đọc to tên của người lính như thể muốn nói rằng:
“Chúng cháu vẫn nhớ bác.”
Người dân nơi đây gọi các em bằng một cái tên rất đẹp:
“Những đứa trẻ mang hoa.”

Điều khiến nhiều người xúc động nhất là khi thân nhân của những người lính từ khắp nơi trên thế giới trở lại Oosterbeek.
Có những người là con.
Có người là cháu.
Có người nay đã ngoài tám mươi tuổi và biết rằng đây có thể là chuyến viếng thăm cuối cùng trong cuộc đời.
Họ đứng lặng trước phần mộ của cha, của ông hay của người chú mà mình chưa từng có cơ hội gặp.
Rồi họ nhìn thấy một đứa trẻ Hoà Lan, hoàn toàn không có quan hệ máu mủ, cẩn thận đặt bó hoa mới, cúi đầu trước bia mộ và đọc rõ tên người đã khuất.
Không ít người đã bật khóc.
Một người con của cựu binh Anh từng nghẹn ngào chia sẻ:
“Cô bé ấy biết về cha tôi còn nhiều hơn cả tôi. Cháu đã giữ cho ký ức về ông sống mãi theo cách mà chính gia đình tôi cũng không làm được.”

Có lẽ đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của lòng biết ơn.
Không chỉ là đặt một bó hoa.
Không chỉ là cúi đầu mặc niệm.
Mà là gìn giữ ký ức của một con người, để cái tên của họ vẫn được nhắc đến sau hàng chục năm.

Ngày nay, truyền thống ấy vẫn tiếp tục.
Các trường học đều mong muốn được tham gia.
Nhiều em nhỏ còn chủ động xin được nhận chăm sóc một phần mộ.
Cha mẹ lặng lẽ rơi nước mắt khi nhìn con mình học về sự hy sinh, lòng biết ơn và giá trị của tự do từ khi còn rất nhỏ.
Cứ mỗi tháng 9, nghĩa trang lại rực rỡ trong sắc hoa.
1.759 cái tên lại được đọc lên.
Và lời hứa năm nào lại được tiếp tục thực hiện.

Những người lính năm xưa đã từ bầu trời đáp xuống Hòa Lan với hy vọng mang tự do đến cho một châu Âu đang chìm trong chiến tranh.
Còn những đứa trẻ ở Oosterbeek đã làm một điều không kém phần cao đẹp:
Các em bảo đảm rằng những người anh hùng ấy sẽ không bao giờ biến mất trong bóng tối của sự lãng quên.
Tám mươi năm đã trôi qua.
Hàng nghìn đứa trẻ đã lớn lên.
Nhưng lời hứa ấy vẫn còn nguyên vẹn.
Bởi khi một cái tên vẫn còn được nhắc đến, một bông hoa vẫn còn được đặt xuống và một đứa trẻ vẫn còn biết nói lời cảm ơn, thì sự hy sinh ấy sẽ mãi mãi được nhớ đến.

My Lan Pham (FB)

Sự tự mãn có thể giết chết một cuộc đời



Cơ hội chỉ đến trong đời một lần. Nếu bạn để tuột đi thì cũng đừng mong thêm một lần có được nữa.

Có một con tuấn mã vóc dáng vô cùng rắn rỏi, chắc khỏe, sức có thể chạy ngàn dặm, chỉ đợi gặp được người chủ tốt để theo hầu. Một hôm, có người thương nhân đến hỏi: “Ngươi có bằng lòng theo ta không?”.

Con tuấn mã lắc đầu nói: “Ta là một chiến mã tốt, làm sao có thể đi theo chở hàng cho ông được chứ?”.

Hôm khác, một binh sĩ đến hỏi: “Ngươi có bằng lòng theo ta không?”. Con tuấn mã lại lắc đầu nói: “Ta là một chiến mã tốt, sao có thể phục vụ một binh sĩ bình thường như anh được?”.

Cách ít lâu, lại có một thợ săn đến hỏi: “Ngươi có bằng lòng theo ta không?”. Con tuấn mã vẫn lắc đầu: “Ta là một chiến mã tốt, sao có thể làm đầy tớ cho ông được chứ?”.

Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, con tuấn mã vẫn mãi không tìm được người chủ lý tưởng như nó mong muốn.

Thế rồi một hôm nó nghe thấy có vị khâm sai đại thần của triều đình phụng mệnh tìm kiếm ngựa tốt, con tuấn mã liền tìm đến vị này và nói: “Ta chính là con chiến mã mà ông đang muốn tìm đây!”.

Vị khâm sai hỏi: “Vậy ngươi có thuộc đường đi của nước chúng ta không?”. Con tuấn mã lắc đầu.

Khâm sai đại thần lại hỏi: “Vậy ngươi đã có kinh nghiệm chiến đấu trên chiến trường chưa?”. Con tuấn mã vẫn lại lắc đầu.

Vị quan khâm sai băn khoăn: “Ta muốn biết ngươi có thể làm được gì?”. Con tuấn mã nói: “Ta có thể ngày đi nghìn dặm, ban đêm đi tám trăm dặm mà không mệt mỏi”.

Khâm sai đại thần muốn nó chạy một đoạn để xem thế nào. Con tuấn mã dùng hết sức, phóng nước đại chạy về phía trước, nhưng chỉ được một đoạn ngắn thì đã thở hồng hộc, mồ hôi chảy ra đầm đìa.

“Ngươi già rồi, không dùng được!”, vị khâm sai đại thần nói xong liền quay lưng bỏ đi.

***
Chú tuấn mã trên kia đã có tới 3 lần ngoảnh mặt với cơ hội. Chú tự cho mình tài giỏi, không đếm xỉa đến những việc nghe có vẻ tầm thường (chở hàng, chở lính, theo chân thợ săn). Trong con mắt của chú, đó đều là những thứ tầm thường, không xứng với khả năng mình.

Nhưng chú ngựa nào hay, tất cả mọi chuyện đến với mình đều là có nhân duyên, đều là cơ hội rèn luyện. Đến khi thực sự có cơ hội lớn, được phục vụ triều đình và đức vua, chú ngựa đã không thể vượt qua bài khảo sát của quan khâm sai vì thiếu kinh nghiệm, thiếu sự trui rèn trong thử thách.

Sự tự mãn có thể giết chết một cuộc đời. Chỉ giỏi “võ mồm”, chỉ hiểu được vỏ ngoài lý luận suông mà không có thực tiễn, nhất định sẽ không thể chạm tới thành công.

Trái lại, kiên nhẫn và nhún nhường, khiêm tốn, không quản gian khó luyện rèn bản lĩnh, tu dưỡng đạo đức, chờ đợi cơ hội phát huy giá trị mới chính là phẩm chất của nhân tài đích thực.

Dù đang có visa nhưng lái xe khi say rượu (DUI) sẽ bị trục xuất

Ngoại trưởng Marco Rubio cho biết: "Những công dân nước ngoài vi phạm các điều kiện thị thực, vi phạm pháp luật và gây nguy hiểm cho công dân Mỹ sẽ không được phép tiếp tục ở lại Hoa Kỳ. Bộ Ngoại giao sẽ luôn đặt sự an toàn của người dân Mỹ lên hàng đầu."

Theo THE DAILY SIGNAL, Bộ Ngoại giao đang thu hồi visa của năm người nước ngoài bị bắt vì lái xe say rượu trên đường phố Mỹ.

“Năm người nước ngoài này đã coi thường luật pháp của chúng ta và đặt công dân chúng ta vào nguy hiểm qua những hành vi nguy hiểm và thiếu suy nghĩ trên đường,” phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Tommy Pigott nói với The Daily Signal.

“Chúng tôi sẽ không cho phép những người nước ngoài vi phạm điều kiện visa, phá vỡ luật pháp của chúng ta và đe dọa công dân Mỹ được ở lại Hoa Kỳ.”

Một người nước ngoài bị bắt vì gây rối trật tự công cộng, chống bắt giữ bằng bạo lực, lái xe say rượu và bạo lực gia đình. “Hành vi phẫn nộ và nguy hiểm đe dọa cộng đồng Mỹ sẽ không bao giờ được dung thứ,” quan chức này nói. “Visa đã bị thu hồi.”

Một người nước ngoài khác bị bắt vì DUI nghiêm trọng với nồng độ cồn trong máu gần gấp đôi giới hạn cho phép trong khi đang chở một trẻ vị thành niên. “Hành vi thiếu suy nghĩ đặt tính mạng của một đứa trẻ vào nguy hiểm trên đường phố Mỹ là không thể chấp nhận được,” quan chức này nói. “Visa đã bị thu hồi.”

Một người nước ngoài thứ ba bị bắt vì DUI với nồng độ cồn trong máu hơn gấp ba lần giới hạn cho phép. Sau đó, tài xế này còn xuất hiện trong tình trạng say rượu tại chương trình DUI bắt buộc theo tòa án.“Không còn cơ hội thứ hai cho những du khách nước ngoài đặt tính mạng người Mỹ vào nguy hiểm,” quan chức này nói. “Visa đã bị thu hồi.”

Một người nước ngoài khác bị bắt vì DUI và gây thương tích cho người khác. Người thứ năm bị bắt vì lái xe trong khi sử dụng heroin và nồng độ cồn trong máu hơn gấp ba lần giới hạn cho phép.

“Bộ Ngoại giao sẽ luôn đặt sự an toàn của người Mỹ lên hàng đầu,” Pigott nói. “Đó là lý do Bộ Ngoại giao thực hiện kiểm tra liên tục đối với những người giữ visa để bảo đảm rằng người nước ngoài không gây nguy hiểm cho người dân Mỹ.”

Bộ Ngoại giao Mỹ có chính sách tự động hoặc nhanh chóng thu hồi visa không di dân (nonimmigrant visa: du lịch, du học, làm việc H-1B, L-1, v.v.) khi phát hiện bị bắt vì DUI trong vòng 5 năm gần nhất. Không cần phải bị kết án, chỉ cần bị bắt là có thể bị thu hồi.

FB Uyen Vu

Blog Archive