Thursday, March 12, 2026

Công ty Trung Quốc Hytera bị phạt 50 triệu USD vì âm mưu đánh cắp công nghệ của Motorola

Phạm Duy•Thứ Năm, 12/03/2026

Một công ty Trung Quốc bị phát hiện âm mưu đánh cắp công nghệ độc quyền của Motorola và đã bị một thẩm phán liên bang Mỹ phạt 50 triệu USD vào ngày 9/3.

Gã khổng lồ viễn thông Trung Quốc bị cáo buộc đánh cắp bí mật thương mại ở Mỹ

Công ty Hytera Trung Quốc thừa nhận ăn cắp công nghệ bộ đàm của Motorola

Tòa nhà Bộ Tư pháp Hoa Kỳ tại Washington D.C. (Ảnh: Orhan Cam / Shutterstock).

Theo Bộ Tư pháp Hoa Kỳ, vụ án đánh cắp bí mật thương mại này bắt đầu từ hai thập nien trước. Công ty Hytera Communications có trụ sở tại Trung Quốc, đã bắt đầu tuyển dụng nhân viên của Motorola vào năm 2006 và chỉ đạo họ đánh cắp bí mật thương mại cho Hytera. Theo các tài liệu của tòa án, những nhân viên được tuyển dụng đã đồng ý làm điều đó từ khoảng năm 2008, và các sản phẩm này được bán ra thị trường từ năm 2016 trở đi.

Motorola có trụ sở tại Chicago đã được tách thành hai công ty vào năm 2011, bao gồm Motorola Solutions và Motorola Mobility. Công ty Motorola Mobility được Google mua lại vào năm 2012 và sau đó được công ty Trung Quốc Lenovo mua lại vào năm 2014, trong khi Motorola Solutions đã kiện Hytera vì hành vi đánh cắp bí mật thương mại.

Hytera có trụ sở tại Thâm Quyến, Trung Quốc, và thuộc sở hữu một phần của chính quyền địa phương. Hytera US, công ty con đặt tại California, không phải là một bên trong vụ kiện này.

Theo Bộ Tư pháp Hoa Kỳ, Hytera đã sử dụng công nghệ radio di động kỹ thuật số bị đánh cắp để cạnh tranh với Motorola cho đến năm 2020.

Năm ngoái, Hytera đã nhận tội trong vụ án hình sự và bị phạt 50 triệu USD, bị yêu cầu bồi thường 214 triệu USD, đồng thời bị đặt dưới sự giám sát của tòa án trong 5 năm, trong thời gian đó công ty phải nộp báo cáo. Khoản bồi thường sẽ được giảm trừ bằng số tiền trước đó đã trả cho Motorola trong một vụ kiện dân sự. Phiên tuyên án được thực hiện bởi Thẩm phán Tòa án Liên bang John J. Tharp Jr. vào tháng 11/2025.

Motorola đã kiện Hytera vào năm 2017 vì hành vi đánh cắp bí mật thương mại và vi phạm bản quyền, và vào năm 2020, một bồi thẩm đoàn đã ra phán quyết có lợi cho Motorola. Hytera bị yêu cầu trả 764,6 triệu USD nhưng không thanh toán đầy đủ, thay vào đó, công ty đã kiện ngược lại tại Thâm Quyến, Trung Quốc. Một tòa án liên bang đã ba lần tuyên Hytera phạm tội coi thường tòa án từ năm 2023 đến 2024 do không thanh toán, và áp đặt mức phạt 1 triệu USD mỗi ngày cho đến khi Hytera rút đơn kiện tại Trung Quốc.

Các khoản phạt đã được giữ nguyên trong phiên phúc thẩm, trong một phán quyết lưu ý rằng Hytera đã nộp bằng chứng sai sự thật và xóa các tài liệu mà họ được lệnh phải cung cấp. Đến tháng 9/2025, một tòa án xác định rằng Hytera vẫn đang sử dụng bí mật thương mại bị đánh cắp của Motorola Solutions và do đó Motorola có quyền được nhận tiền bản quyền. Theo Motorola, tính đến tháng 9/2025, Hytera đã trả 175 triệu đô la tiền bồi thường và tiền bản quyền.

Bảy nhân viên của Hytera cũng bị truy tố trong năm 2021 vì cáo buộc liên quan đến việc đánh cắp bí mật thương mại của Motorola. Ông Gee Siong Kok đã nhận tội âm mưu đánh cắp bí mật thương mại vào năm 2022 và đồng ý hợp tác với cuộc điều tra của chính phủ Mỹ. Tuy nhiên sáu bị cáo còn lại vẫn chưa bị bắt.

Theo Epoch Times

Phạm Duy biên dịch
nguồn trithucvn2.net. 


TÀI CAO LÀ PHƯỚC TRƯỚC MẮT, ĐỨC DÀY MỚI GIỮ ĐƯỢC ĐƯỜNG DÀI

Tài năng thường đem lại cho con người những bước tiến rất nhanh.

Nhanh được nhìn thấy, nhanh được tin dùng, nhanh chạm tới danh vọng và vị thế mà người khác phải đi rất lâu mới có. Ở một giai đoạn nào đó, tài cao giống như một món quà lớn của cuộc đời - nó mở cửa, tạo đà, và mang lại cảm giác "mình đang đi đúng hướng".

Nhưng đường đời không đo bằng khoảnh khắc vươn lên, mà đo bằng khả năng đi tiếp khi mọi thứ đã đủ đầy.

Tài mà thiếu đức, giống như cây cao nhưng rễ cạn. Lúc trời yên gió lặng thì đứng vững, nhưng chỉ cần một cơn gió ngược – là nghiêng, là đổ.

Đức không khiến người ta nổi bật ngay.
Đức cũng không giúp người ta thắng nhanh.
Nhưng đức giữ cho một người không tự đánh mất mình khi danh – lợi - quyền cùng lúc kéo tới. Đức giúp người ta biết dừng đúng lúc, biết nhún khi cần, biết giữ giới hạn trước những thứ rất dễ làm hỏng hậu vận.

Không ít người từng thành công sớm, nhưng vì thiếu nền đức mà về sau phải trả giá bằng uy tín, mối quan hệ, thậm chí là sự bình an trong chính nội tâm mình. Không phải họ kém đi, mà là gánh nặng của tài vượt quá độ dày của đức.

Tài là phước trước mắt.
Đức là vốn liếng cho cả đời.
Người hiểu điều này sẽ không chỉ lo mài giũa năng lực, mà còn âm thầm tu sửa tâm mình để đường dài không gãy giữa chừng.

St
Bài học cuộc sống

Một người cha nói với con trai mình, "Con đã tốt nghiệp với tấm bằng danh giá. Đây là một chiếc Volkswagen Beetle mà Cha đã mua nhiều năm trước... Nó đã hơn 50 năm tuổi, nhưng trước khi ta đưa nó cho con, hãy mang nó đến một Dealer ở trung tâm thành phố và hỏi xem họ mua nó với giá bao nhiêu."

Người con trai đã đến Dealer xe, quay lại với cha mình và nói, "Họ đã đề nghị mua 10.000 đô la vì nó trông rất cũ" Người cha nói, "Mang nó đến tiệm cầm đồ."

Người con trai đi đến tiệm cầm đồ, quay lại và nói, "Họ chỉ đề nghị mua có 1.000 đô la vì họ nói rằng nó quá lỗi thời"

Cuối cùng, người cha nói con trai mang chiếc xe đến một câu lạc bộ xe hơi cổ điển và trưng bày nó ở đó. Người con trai lái xe đến câu lạc bộ, quay lại và nói, "Một số người ở câu lạc bộ đã đề nghị mua với giá 100.000 đô la! Bởi vì nó là một chiếc xe rất hiếm và được các thành viên săn đón."

Người cha nói với con trai mình, "Ta muốn con hiểu rằng, mọi thứ phải đặt đúng chỗ của nó, thì nó mới được đúng giá trị.

Nếu trên đường đời, đâu đó có người không coi trọng con, đừng tức giận, điều đó chỉ có nghĩa là con đang ở sai chỗ.

Những người biết giá trị của con là những người thực sự đánh giá cao con. 

Đừng bao giờ ở một nơi mà họ không nhận ra giá trị của con!

Tất nhiên con phải luôn nỗ lực để tạo giá trị cho mình trước khi mong chờ người khác nhận ra giá trị của con!


Steak và lobster, hay "Surf and Turf", một truyền thống ẩm thực trong quân đội Mỹ

"Surf and Turf", món ăn được coi là truyền thống đặc biệt trong văn hóa ẩm thực của quân đội Mỹ, đặc biệt trong các dịp lễ lớn hoặc bữa ăn "cao cấp" trên tàu hải quân và căn cứ quân sự. Chữ "Surf" gắn liền với sóng nước đại dương.

Đây không phải là món ăn hàng ngày, mà là món "đặc sản" cũng còn được gọi là "bữa tiệc cuối cùng" (“the last supper”), được phục vụ để nâng cao tinh thần binh sĩ, thường xuất hiện trong các dịp đặc biệt.

"Surf and Turf", thường là bít tết bò kết hợp với tôm hùm, là món ăn biểu tượng trong quân đội Mỹ, đặc biệt trên các hàng không mẫu hạm, tàu ngầm và chiến hạm lớn của Hải quân Mỹ.

Món này thường được phục vụ trong các ngày lễ lớn:
Ngày Thanksgiving
Ngày Christmas
Independence Day
Veterans Day

Hoặc các dịp đặc biệt khác như kỷ niệm ngày thành lập đơn vị, tốt nghiệp khóa huấn luyện, hoặc trở về sau nhiệm vụ dài ngày.

Đây là món ăn sang trọng, giàu protein, tượng trưng cho sự "đãi ngộ đặc biệt" dành cho binh sĩ – đặc biệt khi họ phải xa nhà, sống trong điều kiện khắc nghiệt.

Tôm hùm từng được coi là "thức ăn của người nghèo" ở Mỹ thế kỷ 19 (rẻ và dồi dào ở vùng New England), nhưng từ Thế chiến II trở đi, nó được nâng tầm thành món cao cấp và trở thành biểu tượng "đãi ngộ" trong quân đội.

Surf and Turf không chỉ là món lễ hội mà còn là món ăn truyền thống đặc biệt mà quân đội Mỹ thường phục vụ cho binh sĩ trước các trận chiến khốc liệt hoặc nhiệm vụ rất nguy hiểm, một cách để nâng cao tinh thần và thể hiện sự quan tâm. Bởi vậy nó còn gọi là bữa tiệc ly “the last supper”.

Ở các căn cứ lớn, món này xuất hiện trước các chiến dịch lớn. Binh sĩ thường nói đùa: "Surf and Turf hôm nay, ngày mai có khi ra trận". Ăn ngon để lấy sức ra trận, nhưng đối với người lính trận "da ngựa bọc thây" thì ăn nhằm gì. Nó giúp binh sĩ cảm thấy được trân trọng, thư giãn tinh thần trước khi vào trận, đặc biệt khi họ biết nhiệm vụ có thể rất nguy hiểm hoặc kéo dài.

Steak (thường là ribeye, sirloin hoặc filet mignon) là món ăn quen thuộc với người Mỹ, và trong quân đội nó đại diện cho "thịt bò Mỹ hảo hạng", một phần của tinh thần "American pride".

Kết hợp hai món này (Surf and Turf) bắt đầu phổ biến từ những năm 1950–1960 trên tàu hải quân Mỹ, và dần trở thành truyền thống không chính thức nhưng được duy trì đến nay.

Tóm lại "Surf and Turf" là món ăn sang trọng, giàu protein, tượng trưng cho sự chăm sóc từ quốc gia và chỉ huy. Đây là một phần văn hóa ẩm thực quân sự Mỹ, được duy trì qua nhiều cuộc chiến.

FB Uyen Vu


Wednesday, March 11, 2026

Kiếm hiệp feuilleton – Ký ức một thế hệ

Vũ Thế Thành•Thứ Sáu, 20/02/2026















Đây là bài mở đầu cho loạt bài “mượn kiếm hiệp Kim Dung để nói chuyện đời”, mà sẽ nói lai rai cả năm, viết tùy cơn hửng, không định kỳ gì cả.

Truyện kiếm hiệp đầu tiên tôi đọc feuilleton, không phải là kiếm hiệp Kim Dung, mà là “Lệnh xé xác” của Lã Phi Khanh (hình như đăng trên nhật báo Tia Sáng). Truyện này không có gì hay ho lắm, chỉ toàn tung chưởng sấm sét, hoang đường, nhưng nghiện chữ thì cái gì cũng đọc, kể cả tin tức thời sự.

Nhờ đọc báo dạo ở mấy tiệm hớt tóc, mà tôi biết đến kiếm hiệp Kim Dung. Hồi đó báo chí trong nước bắt đầu khởi đăng “Tiếu ngạo giang hồ”, sau đó là Lộc Đỉnh Ký, kéo dài cả 4-5 năm. Còn các bộ truyện khác của Kim Dung như Anh hùng xạ điêu, Thần điêu đại hiệp, Cô gái Đồ Long, Thiên Long bát bộ… thì tôi thuê truyện về đọc.

Nhựt báo ở Sài Gòn hồi đó ra buổi chiều, chứ không sáng sớm như bây giờ, khoảng bốn giờ chiều là báo đã lên sạp. Tan sở, nhiều người bu vào sạp báo, đa số là những con nghiện feuilleton kiếm hiệp. Một thằng nhóc như tôi không có cửa để đọc báo chùa tại sạp báo. Vì sao? Đọc báo ở sạp phải trả phí, dĩ nhiên thấp hơn nhiều so với giá mua báo. Chủ báo rên quá trời, vì trưa hôm sau báo bán không hết trả về kho, nhưng làm gì được nhau? Đọc báo ở tiệm hớt tóc thì chậm lại một chút, vì phải chờ tới phiên mình.

Feuilleton kiếm hiệp, mỗi bài chỉ cỡ 1.200 chữ, đọc không quá 5 phút là xong. Đó là đọc “tiếc nuối”, đọc đi đọc lại 2 lần. Nghĩ coi! Đang hồi gay cấn mà đụng phải hai chữ ba trợn trong ngoặc đơn… “còn tiếp” thì ấm ức cỡ nào. Đành chờ đợi hôm sau…

Đọc kiếm hiệp Kim Dung, bạn có thể thích bộ truyện này, nhân vật nọ, nhưng để đi tới đỉnh cao nghệ thuật viết truyện kiếm hiệp lại là chuyện khác. Khi đọc xong Lộc Đỉnh Ký, tôi đoán, bút lực của Kim Dung đã lên tới đỉnh cao, ông sẽ không thể viết được nữa. Nếu trong Tiếu ngạo giang hồ, ông đã để chính tà lẫn lộn – trong chính có tà, trong tà có chính, thể hiện qua khúc ca “Tiếu ngạo giang hồ”. Thì trong Lộc Đỉnh Ký, tất cả bộ mặt của xã hội, đen – trắng – xám, ông nhét hết vào trong một con người – tên nhãi ranh Vi Tiểu Bảo.

Đúng vậy! Sau Lộc Đỉnh Ký, Kim Dung lui về nhuận sắc lại các tác phẩm của mình. Viết theo kiểu feuilleton (đăng báo từng kỳ), nên dễ sơ sót về logic, nhân vật, hoặc cốt truyện. Chẳng hạn trong Tiếu ngạo giang hồ, bản feuilleton có chi tiết về bí kíp Quỳ Hoa Bảo Điển do một cặp vợ chồng sáng tạo ra, dĩ nhiên là không cần phải thiến để luyện tập. Kim Dung đã quên khuấy tình tiết này, nên phần sau ông tỉnh bơ cho rằng, để luyện Tịch tà kiếm phổ (một phần của Quỳ Hoa Bảo Điển), người luyện cần phải thiến. Trong bản nhuận sắc, Kim Dung đã bỏ đi tình tiết Quỳ hoa bảo điển do một cặp vợ chồng tạo ra.

Nhưng có một nhuận sắc mà Kim Dung làm đã làm tôi… lùng bùng. Đó là ông sửa tên một số nhân vật, chẳng hạn Triệu Minh thành Triệu Mẫn, Lý Mạc Thu thành Lý Mạc Sầu,… Việc ông sửa tên nhân vật có thể do phát âm thuận tai với ngôn ngữ xứ ông, hoặc ý nghĩa của tên tương xứng với cá tính nhân vật, hoặc giai thoại nào đó. Tôi mù tịt tiếng Hán nên không dám xía vào. Có điều phiên âm qua tiếng Việt vẫn chưa lọt tai những độc giả feuilleton một thời như tôi. Đến giờ vẫn chưa quen tai.

Các bản dịch sau này dựa trên bản Kim Dung đã nhuận sắc lại, nên hợp lý hơn về nội dung. Bản dịch Việt ngữ sau này của các dịch giả cũng trau chuốt hơn, và Việt hóa nhiều hơn so với bản dịch chớp nhoáng feuilleton.

Dù sao, tôi vẫn thích bản dịch feuilleton hơn, nhất là, qua ngòi bút chuyển ngữ đầy chất giang hồ của Hàn Giang Nhạn.

Nói tới Hàn Giang Nhạn, tôi xin liều mạng làm thợ vịn, “bắt quàng lạm họ” (theo nghĩa đen). Hàn Giang Nhạn là ông thầy tôi, dạy tôi năm đệ thất (lớp 6 bây giờ). Ông tên thật là Bùi Xuân Trang. Con ông là Bùi Thiếu X, học chung lớp với tôi. Ông không dạy tụi tôi môn nào cả, mà là giám thị khối lớp đệ thất.

Công việc của giám thị khá nhàn nhã: mỗi giờ ghé các lớp điểm danh. Sơ đồ lớp đã có sẵn, chỉ cần đếm đầu học sinh điểm danh. Thông thường học sinh ngán thầy giám thị hơn thầy dạy, vì đó là “đối tượng” tụi tôi phải đối phó với kỷ luật. Phiền nhất là phải mang giấy mời phụ huynh đến trường “làm việc”. Nhưng thầy Trang quá hiền, chưa bao giờ nhắc nhở bọn tôi điều gì. Có lẽ học sinh đệ thất vẫn còn khá ngoan, chưa đủ thời gian thành… quỷ.

Thầy Trang dáng cao ráo, gầy, lưng hơi khòm một chút. Ông ăn mặc như công chức thời Tây, lưng quần xắn cao, trông rất lẩm cẩm… cù lần. Mặt mũi tươi cười khi bước vào lớp. Dĩ nhiên tươi cười với thầy cô đang lên lớp, chứ không phải với bọn học sinh cắc ké. Thiệt tình, lúc đó tụi tôi đâu biết mình đang đối diện với thứ dữ Hàn Giang Nhạn. Trong con mắt bọn tôi, thầy giám thị Trang thật mờ nhạt, có thằng còn không nhớ tên ông là gì.

Còn thằng con ông, học chung lớp, dĩ nhiên bọn tôi nhớ chứ. Nó cao lêu khêu, cao còn hơn ba nó, lưng hơi khòm. Lại còn ngồi bàn đầu, dãy giữa, đối diện với bàn thầy cô. Tụi tôi nhiều thằng chọc ghẹo nó hơi quá, nhưng nó hiền, ít khi phản ứng. Nghe nói bây giờ nó đang ở Mỹ. Vài bạn TL tìm cách liên lạc với nó, nhưng không thể. Hỏi thăm loay hoay thế nào lại liên lạc được với ông anh lớn của nó (nếu còn sống, cũng gần chạm đến tuổi 90). Hỏi thăm mới biết thêm nhiều chuyện ly kỳ quanh cuộc đời của Hàn Giang Nhạn. Mà thôi, đó là chuyện không thể kiểm chứng, lại là chuyện riêng tư, không tiện nói ra đây.

Sau này, tôi ngồi chuyện vãn với “Ông thầy Việt Văn” mới biết, thầy Trang tốt nghiệp sư phạm từ hồi còn ngoài Bắc. Vào Nam, thầy dịch nhiều bộ sách cho Bộ Giáo Dục. Nhưng dịch những bộ truyện kiếm hiệp mới tạo dấu ấn cho sự nghiệp của thầy với bút danh Hàn Giang Nhạn. Hồi “dạy” bọn tôi, thầy đã khá nổi tiếng, nhà trường thu xếp để thầy làm giám thị, công việc nhàn nhã để có thời gian dịch thuật. Các thầy cô trong trường đều rất quý mến và nể phục tài nghệ của Hàn Giang Nhạn, nên không có gì suy bì.

Trường TH Trần Lục nơi tôi học là trường công lập. Làm giáo sư trường công không phải là chuyện dễ, sớm muộn sẽ là công chức chính ngạch. Lương không phủ phê, nhưng dư sống, và được xã hội kính trọng. Thầy Trang vì vậy không thể bỏ công việc ổn định, dù lúc đó kiếm ra tiền khá bộn nhờ dịch feuilleton.

Có người nói, đọc truyện kiếm hiệp Cổ Long hay hơn Kim Dung – Tùy khẩu vị mỗi người, không thể tranh cãi đúng sai. Theo cái nhìn của tôi, Cổ Long phân tích tâm lý nhân vật có tính bài bản, học thuật hơn. Tình tiết câu chuyện cũng biến hóa có mùi vị trinh thám phương Tây.

Trong khi kiếm hiệp Kim Dung, có tính sử thi, bao gồm cả lịch sử, văn hóa, văn học, võ thuật, y thuật, nghệ thuật ẩm thực, đan xen với mọi ngóc ngách nguồn gốc, lịch sử (mặc dù hư cấu không ít). Phân tích tâm lý nhân vật một cách cảm xúc, ảnh hưởng bởi một nền luân lý xã hội nhất định, ẩn nấp trong đó bóng dáng của văn dĩ tải đạo, chính tà phân minh. Ai mắng tôi là đồ lạc hậu, không bắt kịp thời đại để phát triển thì tôi chịu.

Với tôi, đọc Kim Dung không chỉ là đọc truyện, mà là học cách nhận diện cái xám trong đời, cũng một phần giúp tôi biết cách làm người, ít ra cũng ngăn tôi bước tới vùng xám xịt trong những năm tháng mưu sinh nghiệt ngã.

Một người bạn gửi cho tôi các bộ truyện Kim Dung in trước năm 75 (bản feuilleton). Gửi đã lâu, dịp Tết này nằm đọc lai rai. Bây giờ, vừa nâng ly, vừa gõ phím tán nhảm chuyện đời qua kiếm hiệp Kim Dung. Các bạn đọc Kim Dung qua bản dịch bộ mới (đã được tác giả nhuận sắc), xin rộng lượng, đừng bắt bẻ vì tôi dùng nội dung, cũng như ngôn ngữ trong bản dịch feuilleton cũ kỹ trước năm 75. Thú thiệt, các bản dịch mới tôi cũng chỉ đọc lướt qua, lướt qua rất nhanh vì không đủ can đảm đọc hết. Tôi chọn bản dịch feuilleton vì:

Dù nội dung bất toàn, nhưng đó là sự bất toàn đầy hấp dẫn, như bàn thắng “bàn tay” của Maradona trong trận đấu chung kết World Cup năm nào. Trọng tài không thể dừng trận đấu để xem chiếu chậm lại, và quyết định. Bất toàn là sai lầm tự nhiên của con người (miễn là không cố ý), đã tạo ra bàn thắng đầy kịch tính. Truyện feuilleton cũng thế.

Tán nhảm chuyện đời qua truyện Kim Dung feuilleton, cũng là sống lại một phần ký ức của thế hệ tôi, một thời đi đọc báo chùa ở các tiệm hớt tóc, rồi hồi hộp, mong đợi, chiều hôm sau báo ra.

Tôi thích bản dịch bất toàn, gấp gáp, đầy ngẫu hứng của Hàn Giang Nhạn, nhất là với Tiếu ngạo giang hồ và Lộc Đỉnh Ký. Trong bài kế tiếp, tôi sẽ nói về bút pháp đầy chất “giang hồ máu lửa” của Hàn Giang Nhạn.

Đầu năm con Ngựa, khai bút thế này là quá đủ. Con bà nó! Chúc các bạn cả năm “Đại công cáo thành”.

Vũ Thế Thành
nguồn trithucvn2.net.

Tuesday, March 10, 2026

Tổng thống Donald Trump: "Nước Mỹ trên hết".

Trong một cuộc phỏng vấn độc quyền kéo dài gần một giờ đồng hồ tại Phòng Bầu dục với người dẫn chương trình Tom Llamas của đài NBC News, Tổng thống Donald J. Trump đã đưa ra đánh giá thẳng thắn về những thành tựu và thành công đáng kể của chính quyền ông trong việc thực hiện chương trình nghị sự "Nước Mỹ trên hết".

Hơn một năm sau khi bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai, Tổng thống Trump đã giới thiệu những tiến bộ mang tính đột phá trong các vấn đề quan trọng nhất của quốc gia, đồng thời khẳng định quyết tâm không lay chuyển của mình trong việc khôi phục sức mạnh của nước Mỹ và đưa quốc gia trở nên vĩ đại hơn bao giờ hết.


Dưới đây tóm tắt là một số sự kiện quan trọng:

Về động lực cống hiến cho xã hội: “Tôi chỉ làm điều này vì một lý do duy nhất: Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại, và đó là những gì chúng ta đang làm. Chúng ta đang làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại — vĩ đại hơn bao giờ hết.”

Về việc chính quyền Trump thực thi luật nhập cư rất thành công: “Chúng tôi hoàn toàn tập trung vào tội phạm — những tên tội phạm thực sự nguy hiểm… Chúng tôi có 11.888 kẻ giết người mà Biden và nhóm của ông ta đã cho phép vào nước ta. Chúng tôi đã bắt giữ rất nhiều trong số họ… Chúng tôi đang truy lùng những kẻ đó. Chúng tôi đang truy lùng những kẻ buôn bán ma túy… Chúng tôi đang tống cổ chúng ra ngoài.”

Về thành công chưa từng có trong năm đầu tiên trở lại nhiệm kỳ: “Các bạn biết đấy, tôi đã làm rất tốt công việc của mình với tư cách là Tổng thống. Người ta nói rằng tôi đã có năm đầu tiên tốt nhất so với bất kỳ Tổng thống nào trong lịch sử — và tôi nghĩ là đúng vậy. Nếu nhìn vào, tôi đã chấm dứt tám cuộc chiến tranh, cắt giảm thuế lớn nhất từ trước đến nay… Tôi nghĩ tôi đã có năm đầu tiên tuyệt vời nhất mà chúng ta từng có.”

Về vấn đề xác minh danh tính cử tri: “Tại sao đảng Dân chủ không muốn xác minh danh tính cử tri? Các bạn biết ai muốn xác minh danh tính cử tri không? Cử tri đảng Dân chủ muốn điều đó — nhưng các chính trị gia đảng Dân chủ thì không. Tại sao họ không muốn? Bởi vì họ muốn gian lận trong bầu cử… Nếu họ không muốn xác minh danh tính cử tri, điều đó có nghĩa là họ muốn gian lận. Chúng ta không thể cho phép gian lận trong bầu cử.”

Về các vụ bê bối gian lận quy mô lớn đang hoành hành ở Minnesota và các tiểu bang khác do đảng Dân chủ điều hành: “Minnesota và các tiểu bang khác, chúng tôi đang tiến hành các cuộc điều tra quy mô lớn về gian lận. Bạn có biết nếu chúng ta phát hiện ra 50% số vụ gian lận trên cả nước hiện nay, chúng ta sẽ có ngân sách cân bằng hơn không?... Minnesota: 19 tỷ đô la gian lận mà chúng ta biết được.”

Về vinh dự được làm Tổng thống: “Tôi chỉ biết thế này: Đó là một vinh dự lớn. Tôi đang bước xuống và mọi người đều la hét, 'Vị Tổng thống vĩ đại! Vị Tổng thống vĩ đại!' Tôi tự hỏi, 'Họ đang nói về cái gì vậy?' Tôi hy vọng họ đúng - không phải vì tôi, mà vì đất nước. Bởi vì nếu tôi làm tốt công việc, điều đó có nghĩa là đất nước đang phát triển tốt.”

Về các vụ xả súng gần đây ở Minneapolis: “Tôi không hài lòng với hai vụ việc này… Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) cũng không hài lòng, nhưng tôi sẽ luôn ủng hộ những người làm công tác thực thi pháp luật tuyệt vời của chúng ta. ICE, cảnh sát, chúng ta phải ủng hộ họ. Nếu chúng ta không ủng hộ họ, chúng ta sẽ không còn đất nước nữa.”

Về sự tin tưởng của ông dành cho Bộ trưởng An ninh Nội địa Kristi Noem: “Bà ấy phụ trách biên giới. Biên giới đã được đóng cửa… Chúng ta đang có tỷ lệ tội phạm tốt nhất trong 125 năm qua. Tôi nghĩ bà ấy đang làm rất tốt… Bà ấy chưa được ghi nhận xứng đáng cho công việc mình đang làm.”

Về Trí tuệ Nhân tạo: “Trí tuệ nhân tạo là một vấn đề lớn. Trí tuệ nhân tạo có thể sẽ trở thành thứ quan trọng nhất – quan trọng hơn cả Internet, quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác. Chúng ta đang dẫn trước Trung Quốc rất xa. Chúng ta đang dẫn trước tất cả mọi người rất xa.”

Về sức khỏe của mình: “Tôi cảm thấy rất tuyệt. Ý tôi là, cả về thể chất lẫn tinh thần, tôi cảm thấy mình như cách đây 50 năm vậy. Thật không thể tin được. Sẽ có lúc tôi không thể trả lời câu hỏi đó nữa — nhưng thời điểm đó vẫn chưa đến.” 

Về các quan chức cấp cao trong chính quyền: “JD [Vance] rất tuyệt vời và Marco [Rubio] cũng rất tuyệt vời. Cả hai đều đang làm rất tốt công việc của mình… Một người khéo léo hơn người kia một chút. Tôi nghĩ cả hai đều rất thông minh… Cả hai đều rất có năng lực.”

Về nạn tham nhũng ở các thành phố do đảng Dân chủ điều hành: “Có một số khu vực ở đất nước chúng ta cực kỳ tham nhũng. Họ có những cuộc bầu cử rất tham nhũng. Hãy nhìn vào Detroit. Hãy nhìn vào Philadelphia. Hãy nhìn vào Atlanta. Có một số khu vực tham nhũng đến mức không thể tin được. Tôi cũng có thể đưa ra nhiều ví dụ khác nữa. Tôi cho rằng chúng ta không thể có những cuộc bầu cử tham nhũng.”

Về Cuba: “Chúng tôi đang đàm phán với Cuba… Chúng tôi có hàng chục nghìn người bị buộc phải rời khỏi đó… Có lẽ họ muốn quay trở lại vì họ sẽ có quyền lựa chọn. Trong nhiều năm, họ đã nói về việc này. Giờ thì nó đang xảy ra. Chúng tôi đang đàm phán với Cuba. Chúng tôi muốn mở cửa cho những người muốn đến thăm.”

Về Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình: “Chúng tôi có mối quan hệ rất tốt — và, bạn biết đấy, điều quan trọng là tôi có mối quan hệ tốt và đối với ông ấy, ông ấy cũng có mối quan hệ tốt với tôi. Đây là hai quốc gia hùng mạnh nhất thế giới và chúng tôi có mối quan hệ rất tốt… Trung Quốc đang phải trả rất nhiều thuế quan. Trước đây, họ không phải trả.”

Về việc xây dựng cổng khải hoàn ở Washington, DC, để kỷ niệm 250 năm ngày độc lập của nước Mỹ: “Chúng tôi đang xây dựng một cái sẽ tráng lệ và lớn hơn cả Khải Hoàn Môn ở Paris… Thật đáng kinh ngạc. Chúng tôi sẽ làm một cái còn hoành tráng hơn thế nữa.”

Về sự an toàn của ông sau hai vụ ám sát hụt: “Tôi lo lắng về điều đó, nhưng bạn phải gạt nó ra khỏi tâm trí nếu không bạn sẽ không thể làm tốt công việc của mình.”

Về người tiền nhiệm của mình: “Biden là một điều tồi tệ đối với người già. Ông ta là điều tồi tệ nhất từng xảy ra với người già vì rõ ràng ông ta không có đủ năng lực — và một trong những điều đáng buồn về báo chí là báo chí đã từ chối đưa tin về những điều hiển nhiên.”

--

Economic ‘Takedown’ of China’s Communist Party—Solomon Yue |




Blog Archive