Monday, July 27, 2026

Mặt dầy?

Quân Alameda - nơi hội đồng quận vừa đồng ý với tuyệt đại đa số trả 1,1 triệu cho mỗi hậu duệ của người nô lệ mặc dù trong ngân sách quận không có đồng nào.

Lại thêm chuyện một bà biện lý vừa bị dân chúng bỏ phiếu truất phế năm ngoái giờ lại nhảy ra ứng cử chức vụ cũ.

Bà Pamela Price có người bạn trai là ông Antwon Cloird nguyên là giám đốc một tổ hợp NGO chuyên xách động biểu tình trong khu vực bắc Alameda. Ông này đi lanh quanh khu vực Richmond, San Pablo xem thử có ai xin giấy phép mở tiệm tùng hay bar rượu thì tới thăm hỏi liền. Ông ra giá từ 5000 cho nhà hàng và 20,000 cho các bar rượu. Nếu không nộp tiền mãi lộ thì ông sẽ kéo anh em ta đến biểu tình chống đối. Sự việc lọt đến tai ông thị trưởng, cảnh sát trưởng Richmond và Fbi vào cuộc điều tra.

Trong lúc cuộc điều tra đang diễn ra thì bà Pamela Price đắc cử biện lý quận.

Bà mướn ông Antwon Cloird vào làm trong văn phòng tư pháp quận với số lương 115,502. Nhiệm vụ của ông là chuyên gia đặc biệt, nghiên cứu đề nghị thả tù sớm. Nhờ nhiệm vụ này mà một số bạn hiền ông ra tù sớm. Sự việc xì ra sau đó, quận cho ông bạn trai của bà nghỉ viêc.

Trong suốt thời gian bà Pamela Price làm biện lý, tội ác tràn lan trong quận vì giết người có khi chỉ bị tù vài tháng còn trộm cắp ghê gớm thì chỉ bị tù treo. Mấy ông Á Đông te tua vì các vụ xử tội các chuyện tấn công dân Á đông chỉ như gải ngứa. Dân chúng vô cùng bất mãn xin chữ ký truất phế bà năm 2024. với số phiếu 62,9%.

Lúc thời ông Biden còn làm Tổng thống thỉ̀ việc điều tra ông bạn trai của bà cũng được xếp hồ sơ. Dù vậy bà vẫn nộp đơn kiện quận, vì đã đuổi bạn trai của bà cũng như cho bà về vườn khi dân chúng bỏ phiếu.

Năm nay bà lại ra ứng cử chức vụ cũ.

Tin từ hội cảnh sát Okland:

FB Le Hoang


CHUYỆN TÔI CHỤP CỔ VẬT CHAMPA

30 năm trước -hàng xóm tôi ở Đà Nẵng là người chuyên sưu tầm & buôn đồ cổ nên rất giàu có.

Thuở ấy tôi có nghề tay trái nhiếp ảnh nên mỗi khi có món đồ mới, ông thường kêu tôi qua nhà chụp các mẫu vật. Chắc vì thấy tôi làm nghề tay trái lại là thầy giáo còi còm kín tiếng nên có ý giúp đỡ tôi qua trả công những tấm ảnh có phần hậu hĩnh.

Trong vô số đồ cổ ấy phần lớn là đồ cổ Champa... những chiếc nhẫn kim loại to dị thường có đính ngọc, đồ tế lễ bằng vàng pha đồng, các tượng thần, tượng phật, tượng các con voi bằng bạch ngọc, các con dấu, gương soi mặt bằng đồng, các đồ gốm nhỏ...

Tôi có nhiệm vụ sắp xếp các cổ vật để chụp cho đẹp ở nhiều góc cạnh và sau đó giao ảnh cho ông.

Hôm nọ ông đem một cổ vật được quấn khăn đỏ từ trong tủ ra một cách rất cẩn thận để cho tôi chụp. Đó là bức tượng thần rất oai dũng cao chừng 60cm, chân đạp trên chiếc đầu lâu, tay cầm kiếm chỉ xuống đất. Chiếc tượng rất thần thái, các chi tiết rất sắc nét thể hiện trình độ nghệ thuật rất cao mà tôi chưa từng thấy kể cả qua các ảnh bao giờ.

Vài tuần sau ông qua nhà và tặng tôi cuốn tạp chí có bài viết bằng tiếng Anh và hình tôi chụp pho tượng.

Tiếng Anh tôi chỉ biết lem nhem nhưng chi tiết tôi còn nhớ đó là thần Shiva bằng đồng pha vàng giá trị của bức tượng chừng hơn 100.000 đô la (thời giá 1993)- đây là bức tượng cực hiếm vì các tượng thần Hindu đa phần được chế tác bằng đá là chủ yếu nhưng đây là tượng bằng đồng pha vàng nên không bị hư hại theo thời gian!

Sau vụ đó một vài tháng, vợ ông mang bệnh và đột ngột qua đời, tiếp sau cũng cùng năm ấy đến lượt ông nối gót ra đi. (Có điều là ông bà đang mạnh khỏe và còn là thầy thuốc Bắc nổi tiếng ở Đà Nẵng có nhiều bịnh nhân nhà giàu). Còn tôi thì đau ngất ngư... may nhờ trời mà qua khỏi.

Không biết vì khi chụp, tôi trực tiếp sờ mó bức tượng nghi có tẩm chất độc chi không?

Sau 02 cái chết đó, các con ông bà phải bán căn nhà to lớn ấy!

Đó là sự thực chính tôi đã chứng kiến nhân chuyện tôi đăng bức tượng Champa ở nhà bà Phi Yến lại có bạn là Phuong Hoang Ngoc nhận xét mà tôi cho rất đúng:

"Dùng đồ chơi người Chăm hầu như đều không tốt về tâm linh. Ai chơi đều thường hay gặp hoạ. Nên tránh . Nếu có nên tặng cho các bảo tàng là tốt nhất" .

Ảnh chụp minh họa chụp ở bảo tàng Champa- rất tiếc vì thời gian quá lâu cuốn tạp chí có ảnh bức tượng ấy cũng không còn.

FB ngo ba dung


“Bị kẻ ngu ghét bỏ đôi khi chỉ là cái giá phải trả vì quý vị không giống họ.”

Không ai có thể làm hài lòng tất cả mọi người. Càng sống ngay thẳng, càng giữ lập trường và càng nói lên sự thật, quý vị càng dễ gặp những người không thích mình. Điều đó không phải lúc nào cũng vì quý vị sai. Nhiều khi, chính sự hiện diện của quý vị làm họ cảm thấy khó chịu vì nó nhắc họ về những điều họ không muốn đối diện.

Người khôn ngoan không đánh giá bản thân qua số người yêu mến mình, cũng không hoang mang vì vài người công kích mình. Họ hiểu rằng lời khen hay tiếng chê đều không đủ để thay đổi giá trị của một con người có nhân cách.

Kinh Thánh dạy: “Phước cho các ngươi khi vì cớ lẽ công bình mà bị người ta sỉ nhục, bắt bớ và lấy mọi điều dữ nói vu cho các ngươi.” (Ma-thi-ơ 5:11). Đó không phải là lời khuyến khích tìm kiếm sự chống đối, nhưng là lời an ủi dành cho những người sống theo lẽ phải.

Trong Phật giáo cũng có lời dạy: “Lấy oán báo oán, oán ấy chồng chất. Lấy đức báo oán, oán ấy mới tiêu.” Người có trí tuệ không để lòng sân hận của người khác quyết định cách mình sống. Họ giữ tâm bình thản và tiếp tục làm điều đúng.

Dĩ nhiên, chúng ta cũng cần khiêm nhường để tự xét mình. Không phải mọi lời chỉ trích đều vô giá trị. Nếu lời góp ý đúng, hãy biết sửa đổi. Nhưng nếu sự chống đối chỉ xuất phát từ ganh ghét, định kiến hay cố chấp, thì không cần để nó làm lung lay niềm tin của mình.

Đừng cố trở thành người được tất cả mọi người yêu thích. Hãy cố trở thành một người sống ngay thẳng, có nhân cách và có lương tâm. Có những sự chống đối không phải là dấu hiệu của thất bại, mà là cái giá của việc không chịu sống theo điều sai trái.


Tổng thống Donald Trump và nữ phóng viên Kaitlan Collins gần như là hai cực đối nghịch của truyền thông Mỹ

Đêm thứ sáu cuối tuần qua, nếu ai có theo dõi buổi dạ tiệc thường niên của Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng ...thường được gọi tắt là WHCD ..Đây vốn là một đêm tiệc nơi giới truyền thông, báo chí truyền hình và các chính khách Mỹ hội tụ. Thông lệ của đêm tiệc này là các nhà lãnh đạo sẽ có những bài phát biểu mang tính roast (châm biếm, tấu hài) nhằm vào chính mình, truyền thông và các đối thủ chính trị ....chắc hẳn sẽ nhận ra một điều vô cùng thú vị: chính trị ở đẳng cấp cao nhất đôi khi không nằm trong những bài diễn văn đanh thép hay những màn tranh luận kéo dài bất tận. Đôi khi, tất cả chỉ gói gọn trong một nhịp lặng, một nụ cười thoáng qua và một câu nói được giữ lại đủ lâu để đến khi cất lên, nó trở thành tâm điểm của cả khán phòng.

Ai ai cũng biết ..bao nhiêu năm qua, Tổng thống Donald Trump và nữ phóng viên Kaitlan Collins gần như là hai cực đối nghịch của truyền thông Mỹ. Từ những cuộc họp báo đầy căng thẳng tại Nhà Trắng cho đến buổi Town Hall của CNN năm 2023, nơi Kaitlan liên tục ngắt lời còn Tt Trump thì đáp trả bằng câu nói nổi tiếng: "You're a nasty person." ngay trên sóng truyền hình ... 

Mỗi lần hai người chạm mặt là mỗi lần báo chí vá độc giả ngửi thấy mùi khói thuốc súng khét lẹt . Không ít người xem đó là một trong những mối "ân oán" truyền thông nổi tiếng nhất nước Mỹ trong những năm gần đây.

Vì vậy, khi cả hai lại xuất hiện trong cùng một không gian đêm cuối tuần qua, nhiều người đã chờ đợi thêm một màn đấu khẩu quen thuộc. Một câu hỏi sắc như dao. Một lời đáp trả đanh thép. Một cuộc đối đầu đúng với những gì truyền thông vẫn thường khai thác và nhắm đến TT Trump 

Nhưng điều thú vị là những người thật sự cao tay thường không hành động vào lúc mọi người nghĩ họ sẽ hành động.

Lần này không có Đệ nhất phu nhân Melania đi cùng, TT Trump xuất hiện trong bộ tuxedo chỉnh tề với chiếc nơ đen được thắt thât hoàn hảo. Không có vẻ gì của một người đang chuẩn bị cho một cuộc chiến ngôn từ. Ông thong thả và thoải mái như một vị khách đến dự dạ tiệc hơn là một chính trị gia đang đứng giữa vòng vây của báo giới. Rồi giữa rừng ánh đèn flash chớp liên hồi và camera đang phát trực tiếp, trong bài phát biểu của mình ....ông dừng lại, nhìn về phía Kaitlan Collins chúc mừng cô vừa nhận được giải thưởng từ Hiệp hội truyền thông ( dĩ nhiên phần lớn là từ phe cực tả ) và kể một câu chuyện ngắn :

"I thought Kaitlan had really made it big with a major new sponsorship. But then I informed her that it wasn't her on the Bud Light can, it was Dylan Mulvaney."

(Tôi cứ tưởng Kaitlan vừa ký được một hợp đồng tài trợ lớn. Nhưng rồi tôi phải nói với cô ấy rằng người xuất hiện trên lon Bud Light không phải cô... mà là Dylan Mulvaney.)

Thoạt nghe qua ... nhiều người có thể xem đó đơn thuần là một lời pha trò. Nhưng đặt nó vào bối cảnh của nhiều năm đối đầu giữa hai người, người ta mới hiểu vì sao cả khán phòng lại bật cười nghiêng ngửa. Trump không công kích năng lực nghề nghiệp của Collins. Không dùng những từ ngữ nặng nề để hạ thấp đối phương. Ông chỉ giả vờ "nhầm lẫn" cô với một nhân vật vốn đã trở thành tâm điểm của một cuộc tranh luận văn hóa kéo dài vài năm mới đây tại nước Mỹ. Một cú liên tưởng tưởng chừng như vô tình, nhưng đủ để những ai hiểu câu chuyện phía sau nhận ra toàn bộ tầng nghĩa của nó. ( Nhân vật chuyển giới Dylan Mulvany đã xuất hiện trong môt quảng cáo của hãng bia Budlight và đã bị backlash và thương hiệu bia lớn nhất nước Mỹ này đã tổn thất đến 35 tỉ dollars sau đó !!)

Điều đáng chú ý hơn cả không nằm ở nội dung của câu nói, mà nằm ở cách ông chọn thời điểm để nói nó.

Trong nghệ thuật đối đầu trước công chúng, người ta thường nghĩ chiến thắng thuộc về người nói to hơn, phản ứng nhanh hơn hoặc tung ra đòn đánh mạnh hơn. Nhưng văn hóa người Á Đông từ lâu lại nhìn câu chuyện theo một cách khác. Ông bà mình có câu: "Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn." Đó không phải là lời khuyên nuôi dưỡng hận thù. Nó chỉ nhắc rằng nóng giận là bản năng, còn biết chờ đợi mới là bản lĩnh.

Bởi có những lời nói nếu được thốt ra ngay trong lúc cảm xúc dâng cao thì chỉ là phản ứng. Nhưng khi được giữ lại đủ lâu, đúng thời điểm, đúng hoàn cảnh, nó lại trở thành một đòn phản công đầy sức nặng ngàn cân !

Có lẽ vì vậy mà điều đọng lại sau đêm thứ sáu vừa qua không phải là tiếng cười của khán phòng, cũng không phải Kaitlan Collins hay Dylan Mulvaney. Điều còn lại là hình ảnh của một người đã đối đầu với hệ thống truyền thông cánh tả đông như quân Nguyên ngoài kia ấy suốt nhiều năm nhưng không chọn đáp trả bằng sự nóng nảy.

Người đời chỉ nhìn thấy mũi tên lao đi, nhưng người từng trải lại nhìn vào bàn tay đã đủ kiên nhẫn để giữ chặt dây cung suốt ngần ấy thời gian. Bởi giá trị của một mũi tên không nằm ở khoảnh khắc nó rời khỏi dây cung, mà nằm ở sự nhẫn nại của người cầm cung.

Đôi khi, cao thủ không hơn nhau ở sức mạnh của mũi tên... mà ở bản lĩnh của người biết chờ đến đúng lúc mới buông dây cung của mình về trọng tâm !

Vđh

Lừa đảo  ở Cambodia

52 người Việt bị bắt tại Cambodia vào hôm nay 27/7, vì lừa đảo tình cảm đồng hương trong nước, cũng có 2 người Tàu (dường như là chủ), tổng cộng 54 người, trong đó 7 phụ nữ và 14 người không có passport.

Cảnh sát Cambodia đã khám xét bốn căn phòng thuộc tòa nhà Prince Huan Yu ở khu vực Tonle Bassac, Pnompenh; kết quả kiểm tra kỹ thuật các thiết bị của họ cho thấy hoạt động lừa đảo tình cảm này nhắm vào các nạn nhân tại Việt Nam.

Bốn phòng này nằm ở tầng 15, 16, 17 và 19 của tòa nhà A1, mỗi phòng chứa từ 10 đến 16 người. Hai căn phòng khác ở tầng 7 của tòa A2 thì trống người, nhưng bên trong vẫn còn 15 laptop và 49 điện thoại.

Tổng cộng tại sáu căn phòng này, lực lượng chức năng liên ngành đã thu giữ 209 điện thoại di động, 69 máy tính xách tay, 8 máy tính để bàn loại tất cả-trong-một (all-in-one) và 6 bộ phát wifi.

Những ai ở Việt Nam đang vướng vào các mối tình online kiểu này nên chú ý, nếu thấy 'đối tượng' đang chat bỗng nhiên ngưng bặt thì có thể đã bị còng tay.

FB Uyen Vu



TÔN TRUNG SƠN GẶP TỐNG KHÁNH LINH VÀ THỐT LÊN CÂU NÓI BẤT HỦ: “ĐƯỢC NÊN DUYÊN VỚI NÀNG, CH*T CŨNG KHÔNG CÓ GÌ TIẾC NUỐI”

Năm 1894, khi 28 tuổi, Tôn Trung Sơn đến thăm gia đình họ Tống. Trong ngôi nhà ấy có Tống Khánh Linh, cô bé 1 tuổi đang bập bẹ tập nói. Không ai, kể cả chính Tôn Trung Sơn, có thể ngờ rằng đứa trẻ ấy, sau đúng 21 năm, sẽ trở thành người vợ gắn bó với ông đến những giây phút cuối đời.

Năm 1907, Tống Khánh Linh, khi ấy mới 14 tuổi, cùng em gái Tống Mỹ Linh sang Hoa Kỳ du học. Một năm sau, bà theo học ngành Văn học tại Trường Nữ sinh Wesleyan danh tiếng. Trong những năm tháng ấy, có một buổi diễn thuyết đã thay đổi cả cuộc đời bà. Diễn giả giới thiệu về tình hình Trung Quốc và chiếu bức chân dung của nhà cách mạng Tôn Trung Sơn. Gương mặt cương nghị, ánh mắt kiên định của người đàn ông đang dốc trọn đời mình cho vận mệnh dân tộc đã để lại trong trái tim cô thiếu nữ một dấu ấn không thể phai mờ. Nhiều năm sau, trong thư gửi người bạn thân Ali, Tống Khánh Linh từng viết: “Khi ấy, tôi chưa từng nghĩ giữa chúng tôi sẽ có mối quan hệ nào khác ngoài sự ngưỡng mộ. Nhưng số phận đã có sự sắp đặt của riêng mình.”

Năm 1912, nhà Thanh sụp đổ, Trung Hoa Dân Quốc ra đời. Tin tức ấy khiến Tống Khánh Linh vô cùng xúc động. Bà viết bài luận mang tên “Sự kiện vĩ đại nhất của thế kỷ XX” bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Từng câu chữ đều thấm đẫm lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt vào lý tưởng cách mạng. Đối với bà, Tôn Trung Sơn chính là người đã đưa Trung Quốc ra khỏi bóng tối của chế độ phong kiến để tiến tới một kỷ nguyên mới.

Ngày 29 tháng 8 năm 1913, sau khi tốt nghiệp tại Hoa Kỳ, Tống Khánh Linh đến Yokohama, Nhật Bản. Hôm sau, cha bà là Tống Gia Thụ cùng chị gái Tống Ái Linh đưa bà đến gặp Tôn Trung Sơn, người mà bà đã ngưỡng mộ suốt nhiều năm. Đây là lần đầu tiên bà thật sự gặp ông khi đã trưởng thành. Giây phút ấy khiến trái tim cô gái trẻ đập rộn ràng. Nhưng bà không hề biết rằng phía sau vẻ bình tĩnh của Tôn Trung Sơn là một tâm hồn đầy thương tổn. Những thành quả cách mạng mà ông cùng đồng chí đổ biết bao m^u và nước mắt gây dựng đã bị Viên Thế Khải cướp đoạt. Bao năm nỗ lực tưởng chừng tan thành mây khói, đất nước lại chìm trong bất ổn.

Đúng vào những ngày u ám nhất ấy, sự xuất hiện của Tống Khánh Linh giống như một làn gió dịu dàng. Điều khiến Tôn Trung Sơn cảm động không chỉ là sự kính trọng của bà, mà còn bởi bà thật sự hiểu lý tưởng, hiểu nỗi cô đơn và cả những đau khổ mà ông đang phải gánh chịu. Những ngày sau đó, Tống Khánh Linh thường cùng chị gái Tống Ái Linh, lúc ấy đang làm thư ký cho Tôn Trung Sơn, đến giúp ông xử lý công việc. Khi Tống Ái Linh bận chuẩn bị kết hôn với Khổng Tường Hy, Khánh Linh dần thay chị đảm nhận nhiều nhiệm vụ hơn: Dịch thư tiếng Anh, xử lý bản thảo, tham gia soạn thảo các bài viết và hỗ trợ nhiều công việc quan trọng khác.

Tháng 9 năm 1914, sau khi Tống Ái Linh trở về Thượng Hải để kết hôn, Tống Khánh Linh chính thức trở thành thư ký của Tôn Trung Sơn. Ngày ngày làm việc bên nhau, khoảng cách giữa hai người dần biến mất. Tống Khánh Linh càng khâm phục tầm nhìn, ý chí và sự tận tụy của người lãnh tụ cách mạng. Còn Tôn Trung Sơn nhận ra ở cô gái kém 27 tuổi một tâm hồn đồng điệu hiếm có. Họ cùng chia sẻ những lý tưởng về dân tộc, về tự do và tương lai của Trung Quốc. Những cuộc trò chuyện vốn chỉ diễn ra vài phút thường kéo dài đến tận khuya. Hai tâm hồn dường như gặp nhau quá muộn, nhưng lại hiểu nhau sâu sắc đến lạ kỳ. Một người là tiểu thư danh giá luôn ngưỡng mộ người anh hùng trong trái tim mình. Một người là nhà cách mạng đã trải qua quá nhiều thất bại, tổn thương và đang cần một bến đỗ bình yên. Khoảng cách 27 tuổi dường như không còn ý nghĩa trước sự đồng cảm và tình yêu đang lớn dần từng ngày.

Trong những lá thư gửi em gái Tống Mỹ Linh đang học tại Hoa Kỳ, Tống Khánh Linh nhiều lần kể về niềm hạnh phúc khi được làm việc cùng Tôn Trung Sơn. Bà viết rằng những con phố về đêm sáng rực ánh đèn kéo dài hàng dặm. Hai người nhiều lần cùng nhau đi dạo bên hồ sen, ngắm bóng trăng phản chiếu trên mặt nước. Trong khung cảnh ấy, thời gian như ngừng lại, chỉ còn những ký ức đẹp và niềm hy vọng về tương lai.

Khi mùa xuân đến, hoa anh đào nở rực khắp nơi. Họ cùng cưỡi ngựa giữa biển hoa, rồi đi bộ hàng giờ trên con đường phủ kín cánh đào. Những cành hoa rủ xuống che kín bầu trời, còn hàng liễu xanh làm nền cho sắc hồng dịu dàng của hoa anh đào. Không chỉ Tống Khánh Linh rung động, Tôn Trung Sơn cũng yêu bà bằng tất cả chân thành. Ông từng tâm sự với người bạn thân rằng: “Nếu có thể kết hôn với Tống Khánh Linh, dù ngày hôm sau có ch*t, tôi cũng không còn gì phải hối tiếc.”

Theo lời kể của Liêu Trọng Khải, một trong những cộng sự thân cận và trung thành nhất của Tôn Trung Sơn, màn cầu hôn của Tôn Trung Sơn diễn ra trong một chuyến leo núi cùng bạn bè. Hôm ấy có nhiều người đi cùng, trong đó có Tống Khánh Linh. Khi bà lên đến đỉnh núi trước, Tôn Trung Sơn bước theo sau rồi khẽ ra hiệu để Liêu Trọng Khải và mọi người dừng lại giữa sườn núi. Một lúc lâu sau, hai người cùng xuống núi với gương mặt rạng rỡ. Chính trên đỉnh núi hôm ấy, Tôn Trung Sơn đã ngỏ lời cầu hôn.

Trước khi kết hôn với Tống Khánh Linh vào năm 1915, cuộc đời Tôn Trung Sơn từng gắn bó với hai người phụ nữ. Năm 1885, khi mới 18 tuổi, ông kết hôn với Lư Mộ Trinh, người vợ thuở hàn vi do gia đình sắp đặt. Dù hôn nhân thiếu vắng tình yêu, bà vẫn sinh cho ông ba người con. Đến năm 1903, trong thời gian lưu vong tại Nhật Bản, Tôn Trung Sơn kết hôn với Kaoru Otsuki. Hai người có một con gái, nhưng vì hoàn cảnh ly tán, đứa trẻ được gia đình bên ngoại nuôi dưỡng, còn cuộc hôn nhân cũng nhanh chóng tan vỡ.

Khi Tôn Trung Sơn ngỏ lời cầu hôn, Tống Khánh Linh không nhận lời ngay. Bà nói muốn xin phép cha mẹ trước. Tháng 6 năm 1915, bà trở về Thượng Hải để thưa chuyện với gia đình. Tin tức ấy khiến cha bà, Tống Gia Thụ, vô cùng tức giận. Mẹ bà vừa khóc vừa khuyên nhủ: “Tôn Trung Sơn đã có vợ. Con trai ông ấy còn lớn tuổi hơn con. Hai người quá chênh lệch.”

Lo sợ Tống Khánh Linh tiếp tục gặp Tôn Trung Sơn, cha mẹ giữ bà trong nhà, không cho ra ngoài. Một đêm tháng Mười, với sự giúp đỡ của bảo mẫu, Tống Khánh Linh lặng lẽ trèo qua cửa sổ, trốn khỏi nhà rồi bí mật sang Nhật Bản gặp người mình yêu. Trong khi đó, Tôn Trung Sơn cũng phải đối diện với một quyết định đầy day dứt: Ly hôn người vợ đầu là Lư Mộ Trinh. Dù cuộc hôn nhân này không dựa trên cơ sở tình yêu nhưng Tôn Trung Sơn vẫn luôn biết ơn người vợ đã sinh cho ông 3 đứa con.

Lư Mộ Trinh chấp nhận ly hôn. Bà bình thản nói rằng mình ít học, không biết tiếng Anh, lại bó chân theo tập tục cũ nên không thể giúp chồng trong sự nghiệp như Tống Khánh Linh. Bà lặng lẽ điểm chỉ vào giấy ly hôn và âm thầm rút lui, nhường chỗ cho người phụ nữ có thể đồng hành với Tôn Trung Sơn trên con đường cách mạng.

Ngày 25 tháng 10 năm 1915, tại nhà luật sư Nhật Bản Wada, Tôn Trung Sơn và Tống Khánh Linh chính thức kết hôn. Khi ấy ông 49 tuổi, còn bà mới 22.

Khi biết con gái đã trốn sang Nhật và mọi chuyện không thể thay đổi, cha mẹ Tống Khánh Linh đành chấp nhận thực tế. Họ gửi cho con gái bộ đồ nội thất và chiếc chăn cưới thêu hình “bách tử” làm của hồi môn. Dẫu từng phản đối quyết liệt, tình yêu thương của cha mẹ dành cho con gái cuối cùng vẫn không hề mất đi.

Sau hôn lễ, cuộc sống của hai người chưa bao giờ bình yên. Công việc bận rộn khiến Tôn Trung Sơn ngày càng kiệt sức. Sức khỏe của ông suy giảm từng ngày. Đầu năm 1925, khi đến miền Bắc để tiến hành các cuộc hòa đàm, bệnh tình của ông trở nên trầm trọng. Tôn Trung Sơn được chẩn đoán u/thư túi mật. Tống Khánh Linh gần như không rời khỏi giường bệnh một phút nào, tận tụy chăm sóc chồng bằng tất cả tình yêu và sự hy sinh. Trong những giờ phút cuối đời, dù hơi thở đã rất khó khăn, Tôn Trung Sơn vẫn không ngừng căn dặn mọi người phải đối xử tử tế với vợ mình.

Ông lập hai bản di chúc. Bản thứ nhất là di chúc riêng. Ông viết rằng toàn bộ sách vở, quần áo, nhà cửa và những tài sản còn lại đều để lại cho Tống Khánh Linh. Những người con khác đều đã trưởng thành và có thể tự lập. Ông mong mọi người yêu thương nhau và tiếp tục thực hiện chí nguyện của mình. Ngày 12 tháng 3 năm 1925, Tôn Trung Sơn trút hơi thở cuối cùng tại Bắc Kinh, hưởng thọ 58 tuổi. Bản di chúc thứ hai dành cho sự nghiệp cách mạng. Trong đó ông khẳng định suốt 40 năm, mục tiêu lớn nhất là giành tự do và bình đẳng cho nhân dân Trung Quốc. Cuối bản di chúc là câu nói đã trở thành bất hủ: “Cách mạng vẫn chưa thành công. Đồng chí vẫn phải tiếp tục nỗ lực.”

10 năm hôn nhân của Tôn Trung Sơn và Tống Khánh Linh không dài, nhưng họ đã cùng nhau trải qua những thời khắc dữ dội nhất của lịch sử. Sau khi chồng qua đời, điều còn lại với Tống Khánh Linh không chỉ là nỗi nhớ khôn nguôi, mà còn là trách nhiệm tiếp tục lý tưởng mà ông để lại. Trong nhiều năm sau, bà vẫn kiên định dấn thân cho sự nghiệp cách mạng, cùng nhân dân Trung Quốc vượt qua biết bao gian nan bằng niềm tin, sự kiên cường và tinh thần hy sinh không mệt mỏi. Tống Khánh Linh trở thành một trong những nữ chính khách có ảnh hưởng nhất Trung Quốc thế kỷ XX. Bà từng giữ cương vị Phó Chủ tịch Chính phủ Nhân dân Trung ương, Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và đảm nhiệm nhiều trọng trách trong Quốc hội, Hội Chữ thập đỏ cùng các tổ chức bảo vệ phụ nữ, trẻ em. Năm 1981, trước khi qua đời, bà được phong danh hiệu Chủ tịch Danh dự nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Ngày 12 tháng 3 năm 1975, đúng nửa thế kỷ sau ngày Tôn Trung Sơn qua đời, Tống Khánh Linh viết thư cho Liêu Mộng Tinh, một trong những người từng dự lễ cưới năm xưa. Bà nghẹn ngào viết: “Người tôi yêu đã từ biệt cõi đời. Nỗi đau tôi phải chịu sâu hơn tất cả. Chừng nào tôi còn sống, cảm giác trống vắng và buồn thương ấy sẽ không bao giờ biến mất.” Khi ấy bà đã ngoài 80 tuổi. Đi qua gần cả một thế kỷ đầy biến động, điều còn ở lại trong trái tim người phụ nữ ấy vẫn là ký ức về người chồng mà bà yêu bằng cả cuộc đời. Cuối thư, bà viết một câu khiến bao người xúc động: “Trong trái tim tôi sẽ mãi mãi tồn tại những ký ức ngọt ngào và chan chứa yêu thương.”

Tống Khánh Linh và người chồng mà bà yêu thương không có con chung. Những năm cuối đời, bà dành gần như toàn bộ tình yêu của mình cho trẻ em, phụ nữ và các hoạt động nhân đạo. Bà nhận nuôi hai cô con gái là Tùy Vĩnh Thanh và Tùy Vĩnh Khiết, những người được bà yêu thương như con ruột. Chính sự hiện diện của họ đã mang đến hơi ấm cho tuổi già cô quạnh của người phụ nữ đã dành cả thanh xuân cho tình yêu và cho lý tưởng. Ngày 29 tháng 5 năm 1981, Tống Khánh Linh qua đời tại Bắc Kinh sau thời gian chống chọi với bệnh bạch cầu, hưởng thọ 88 tuổi.

Cuộc đời Tống Khánh Linh có thể không trọn vẹn theo nghĩa thông thường. Bà không có con chung với người mình yêu, chỉ được ở bên ông vỏn vẹn 10 năm. Nhưng trong trái tim bà, Tôn Trung Sơn chưa bao giờ rời xa. Tình yêu ấy không bị thời gian xóa nhòa, không bị cái ch*tchia cắt mà hóa thành niềm tin, lời hứa và ký ức theo bà đi hết cuộc đời. 

Đó là một trong những chuyện tình đặc biệt nhất của lịch sử Trung Quốc hiện đại, nơi tình yêu được xây dựng không chỉ bằng cảm xúc, mà còn bằng sự đồng điệu về lý tưởng, sự hy sinh và lòng thủy chung đến hơi thở cuối cùng.

Thu Hằng (Dịch từ báo NN)

Khi Tống Khánh Linh (ảnh) qua đời năm 1981, em gái bà là Tống Mỹ Linh, lúc đó đang sống tại Hoa Kỳ, đã không trở về dự tang lễ.

Sau nhiều thập nienỷ đứng ở hai chiến tuyến chính trị đối lập, khoảng cách giữa hai chị em chưa bao giờ được hàn gắn. Sự vắng mặt ấy trở thành một trong những nỗi tiếc nuối lớn nhất của gia tộc họ Tống.

Hai chị em từng lớn lên dưới một mái nhà, từng chia sẻ tuổi thơ và những ước mơ, nhưng cuối cùng lại bị lịch sử và thời cuộc chia cắt. Đó là một kết thúc lặng lẽ, khiến nhiều người không khỏi xót xa.

Từng là hai chị em vô cùng gắn bó, nhưng những biến động chính trị của Trung Quốc đã đẩy Tống Khánh Linh và Tống Mỹ Linh đứng ở hai chiến tuyến khác nhau.

Tống Khánh Linh ủng hộ Đảng Cộng sản Trung Quốc, còn Tống Mỹ Linh luôn sát cánh cùng chồng là Tưởng Giới Thạch và Quốc dân Đảng. Khác biệt về lý tưởng khiến khoảng cách giữa họ ngày càng lớn, nhiều năm hầu như không còn gặp mặt.








Phó Thống đốc Dân chủ đương nhiệm của Hawaii, bà Sylvia Luke vừa bị đại bồi thẩm đoàn O'ahu truy tố vì tội nhận hối lộ

Bà Luke này, tên khai sinh là Chang Eun Jung (장은정), sinh ngày 15/12/1967 tại Seoul, Hàn Quốc, từng là nghị sĩ tiểu bang, có quyền lực lớn trong Ủy ban Tài chính Hạ viện, một trong những quan chức gốc Hàn giữ chức vụ cấp tiểu bang cao nhất ở Mỹ chứ không phải dạng vừa.

Theo hồ sơ tòa liên bang, cựu nghị sĩ Ty Cullen (bên phải) lúc đó đã bị FBI bắt bí mật và đang hợp tác làm chỉ điểm, ngồi ăn tối với một "nghị sĩ có ảnh hưởng" và lobbyist Tobi Solidum (trái). Tại bàn ăn, $35,000 tiền mặt được đưa trong một túi giấy.

Cullen đã ghi âm. Ông này sau đó đi tù liên bang. Danh tính "nghị sĩ có ảnh hưởng" bị niêm phong nhiều năm.

Luke cho biết bà không nhận $35,000 tiền mặt trong túi giấy trước mặt đồng nghiệp tại Hạ viện lúc đó là Ty J.K. Cullen trong bữa tối tháng 1/2022, nhưng thừa nhận nhận $10,000 bằng séc tranh cử từ hai người mà Cullen giới thiệu cho bà đêm đó.

Theo hồ sơ tòa án liên bang, vào tháng 1/2022, Cullen, đã bí mật bị bắt vì nhận hối lộ và đang hợp tác với FBI, đã ngồi ăn tối với một "nhà lập pháp có ảnh hưởng" và doanh nhân vận động hành lang Tobi Solidum.

Theo tài liệu của tòa, ai đó tại bàn đó đã đưa cho nhà lập pháp có ảnh hưởng $35,000 trong một thỏa thuận nghi ngờ là đổi chác quyền lực. Cullen đã ghi âm lại. Sau đó ông ta vào tù liên bang.

Khi được tờ Civil Beat hỏi, Luke thừa nhận bà có mặt tại bữa tối đó cùng Cullen và Solidum.

Vụ này là nhánh rẽ từ cuộc điều tra liên bang đã đưa hai cựu nghị sĩ Ty Cullen và J. Kalani English vào tù vì nhận hối lộ liên quan đến các dự án xử lý nước thải. Solidum là người đại diện cho National Kidney Foundation of Hawaii, tổ chức có hợp đồng xét nghiệm COVID-19 với tiểu bang.

Tại bữa tối đó, bà đã nhận hai tấm séc $5,000, một từ Solidum và một từ con gái riêng của ông ta là Kristen Pae, đề ngày 20 và 21/1/2022, đúng khung thời gian của cáo buộc hối lộ $35k.

Bà đã không khai báo hai khoản đóng góp này cho Ủy ban Chi tiêu Tranh cử Hawaii cho đến 4 năm sau, chỉ sau khi Civil Beat đặt câu hỏi vào tháng 2/2026.

Chiến dịch của bà sau đó nói rằng đã gửi séc hoàn trả lại cho Solidum và Pae, nhưng khoản hoàn trả đó chưa bao giờ được rút tiền. Chiến dịch nói họ chỉ phát hiện ra điều này sau khi Civil Beat hỏi.

Ngoài Luke, còn 4 người khác cũng bị truy tố trong cùng cuộc điều tra của Tổng Chưởng lý Hawaii Anne Lopez, kể cả cựu nghị sĩ Ryan Yamane và doanh nhân Solidum.

Ngày 23/4/2026 bà đã phải tạm nghỉ không lương sau khi nhận thư thông báo là đối tượng điều tra. Ngày 24/7/2026 chính thức bị truy tố, đã ra đầu thú và đóng tiền bảo lãnh.

Thống đốc Dân chủ Josh Green đã kêu gọi bà từ chức ngay lập tức. Nhưng đến giờ bà vẫn chưa từ chức, chỉ đầu thú, đóng tiền bảo lãnh và thông qua luật sư phủ nhận cáo buộc.

Trong thời gian Luke nghỉ phép, Thống đốc đã chỉ định ông Keith Regan, Giám đốc Tài chính, làm Quyền Phó Thống đốc.

*Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo. Ô hay trời không nín gió cho người lả lơi.

FB Uyen Vu

Blog Archive