Saturday, April 11, 2026

CHUYẾN BAY LỊCH SỬ

Ngày 5 tháng 4 năm 2026

Thấm thoát đã 20 năm kể từ ngày tôi rời ghế nhà trường để bước vào ngành Dược. Công việc đã đưa tôi rong ruổi khắp các tiểu bang trên đất Mỹ. Tôi đã từng bay trong bão tuyết mịt mù, trong mưa gió tầm tã, và dù thời tiết khắc nghiệt đến đâu, tôi vẫn luôn về nhà an toàn. Thế nhưng, chưa bao giờ tôi rơi vào tình huống máy bay phải quay đầu đáp khẩn cấp vì trục trặc kỹ thuật.

Mà ở đời, đáp khẩn cấp một lần đã là ký ức nhớ đời, huống chi là... hai lần liên tiếp! Đó chỉ có thể gọi là một "chuyến bay lịch sử". Một trải nghiệm để thử thách lòng can đảm của bất kỳ ai, nếu không có một tinh thần thép.

Biến cố thứ nhất: Trục trặc kỹ thuật

Tôi rời Washington DC sau kỳ nghỉ Phục sinh và ngắm hoa anh đào, lên chuyến bay United 797 để trở về California. Tôi cứ ngỡ đây sẽ là một chuyến bay bình thường như hàng trăm chuyến trước đó. Nhưng không…

Bay được khoảng 1 tiếng 30 phút, nhìn vào màn hình theo dõi lộ trình, tôi bỗng thấy máy bay quay ngược lại hướng Chicago. Như đọc được sự lo lắng của hành khách, cơ trưởng thông báo máy bay gặp trục trặc kỹ thuật và cần hạ cánh khẩn cấp. Ông dặn dò kỹ lưỡng: "Nếu phải sơ tán nhanh, tuyệt đối không mang theo hành lý. Tính mạng là trên hết!". Cảm giác lúc đó thật khó tả – tim thắt lại, tôi tự nhủ: "Mình già rồi, phen này thật sự thử thách quá!"

Khi máy bay chạm đất an toàn, cả khoang tàu vang lên tiếng vỗ tay mừng rỡ. Nhìn qua cửa sổ, xe cứu hỏa và xe cứu thương đã dàn hàng đợi sẵn trên đường băng. Một phen hú vía! Tôi nhắm mắt, thầm cảm ơn bề trên đã che chở cho tất cả mọi người.

Biến cố thứ hai: Cấp cứu y tế

Chúng tôi được đổi sang một chiếc máy bay khác, vẫn mang số hiệu 797. Rời phi trường Chicago, ai nấy đều nôn nóng được về nhà. Nhưng chỉ 30 phút sau khi cất cánh, giọng cô tiếp viên trưởng vang lên gấp gáp: "Chúng tôi có một hành khách đang nguy kịch. Nếu ai có chuyên môn y tế, xin hãy giúp đỡ!" Không chút do dự, tôi cùng hai vị bác sĩ trẻ khác bước lên. Mỗi người một việc, chúng tôi tận dụng mọi thiết bị y tế có sẵn trên máy bay để theo dõi và chăm sóc cho vị hành khách trẻ tuổi đó. Một lần nữa, cơ trưởng thông báo: Máy bay sẽ hạ cánh khẩn cấp xuống thành phố Kansas!

1:45 sáng ngày 6 tháng 4 năm 2026, máy bay đáp xuống Kansas. Nữ hành khách được đoàn cấp cứu đưa xuống máy bay để đưa đi bệnh viện. Hãng hàng không sắp xếp cho chúng tôi về khách sạn nghỉ ngơi để sáng hôm sau tiếp tục hành trình. Một ngày dài đằng đẵng và kiệt sức.

Chặng cuối: Sự tử tế trên tầng không

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu hiếm thấy. Dù chưa ăn uống gì nhưng tôi không hề thấy đói. Tại phi trường, những khuôn mặt quen thuộc đêm qua bắt đầu tụ họp. Tự nhiên, tôi trở thành người "trưởng nhóm" bất đắc dĩ. Từ các cụ già đến vị thầy tu hay những gia đình có con nhỏ, ai cũng đến hỏi tôi về tin tức chuyến bay. Tôi tận tình hướng dẫn mọi người về số cổng, cách xếp hàng theo danh sách đặc biệt của an ninh.

Lên máy bay chặng cuối, một bầu không khí lạ kỳ bao trùm. Không ai bảo ai, mọi người đối xử với nhau như người thân trong gia đình. Những nụ cười thân thiện trao nhau, các chàng trai trẻ sốt sắng đỡ hành lý giúp người già. Các cô tiếp viên thì đi lại kiểm tra quân số kỹ lưỡng như thể không muốn để sót bất kỳ ai lại Kansas.

Khi máy bay chuẩn bị cất cánh, tôi khẽ nhắm mắt, niệm Phật Quán Thế Âm như lời mẹ dặn năm xưa. Sau gần 4 tiếng đồng hồ, chúng tôi đáp xuống Los Angeles trong tiếng vỗ tay mừng rỡ. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau như những người vừa cùng nhau bước qua một "trận chiến".

Đúng là một chuyến bay lịch sử, một trải nghiệm không thể nào quên trong cuộc đời tôi!

Cao Xuân Thanh Ngọc




Đếm ngược

Tổng thống Donald Trump vẫn dành cho Iran một lối thoát, nhưng đó không đơn thuần là lòng nhân hậu, đó là sự nhân đạo mang tính thực dụng.

Ông không muốn đẩy một quốc gia vào cảnh diệt vong, nhưng ông cũng không cho phép đối phương lợi dụng lòng tốt để lấn lướt.

Iran không hề ngây thơ.

Họ hiểu rất rõ Đạo luật Quyền năng Chiến tranh (War Powers Act) của Mỹ:
Nếu không có sự phê chuẩn của Quốc hội, Tổng thống chỉ có 60 ngày để hành động quân sự.

Chiến lược của Tehran rất rõ ràng: "Câu giờ".

Họ cố kéo dài sự chịu đựng, chờ đợi cái mốc 60 ngày để bàn tay của Trump bị khóa lại bởi các rào cản pháp lý tại Washington. Những kẻ không muốn Trump có quá nhiều chiến thắng, dù chiến thắng mang lợi ích về cho nước Mỹ.

Nhưng Donald Trump không phải tay mơ.
Ông biết cái đồng hồ chính trị đang đếm ngược. Ông hiểu rằng nếu để bị trói tay, mục đích ngăn chặn hạt nhân sẽ dang dở, và gánh nặng này sẽ lại đè lên vai những thế hệ tổng thống tiếp theo.

Ngày mai, Phó Tổng thống JD Vance sẽ ngồi vào bàn đàm phán tại Pakistan.
Đây không phải một cuộc gặp gỡ ngoại giao thông thường.
Đây là một ván bài lật ngửa.
Vance đại diện cho một thế hệ chính trị gia mới của Mỹ: Thực dụng, lạnh lùng và ưu tiên kết quả.

Thông điệp mang đến Islamabad rất ngắn gọn:
Mỹ muốn kết quả nhanh để khóa cuộc chơi.
Iran muốn kéo dài để chờ thời cơ.

Nhưng thời gian của Iran đã hết. Tiếng tíc tắc của đồng đang đếm những âm thanh lạnh lùng.

Thế giới đang lo sợ giá dầu, lo sợ eo biển Hormuz bị đóng cửa. Nhiều quốc gia lên án chiến tranh nhưng sâu thẳm bên trong, họ lại mong Mỹ thắng để không phải trả tiền mãi lộ

Khối NATO và các đồng minh cần phải tỉnh táo để nhìn ra sự thật, đừng ngủ giữa ban ngày.

Mỹ đánh Iran không phải vì dầu hỏa hay đất đai.

Dầu hỏa? Mỹ không thiếu. Venezuela vẫn bán, Mỹ vẫn mua chứ không chiếm.

Đất đai? Hãy nhìn vào Iraq. Sau cuộc chiến, Mỹ không mang về một mét vuông đất, không lấy một giọt dầu miễn phí nào.

Mỹ ra đòn vì một mục tiêu duy nhất: Triệt hạ nguy cơ hạt nhân cho toàn thế giới.
Đừng vội chửi bới ông Trump hiếu chiến", vì chính hành động đó đang ngăn chặn một cuộc thế chiến thảm khốc hơn trong tương lai.

NATO chọn đứng ngoài là một sai lầm lịch sử, nhưng Mỹ và Israel sẵn sàng hành động thay vì ngồi đọc những nghị quyết vô thưởng vô phạt.

Lớp vỏ bảo vệ của Iran đã tan vỡ: Hệ thống drone bị vô hiệu hóa, các cơ sở hạt nhân bị lung lay. "Đường lui" mà Trump mở ra là cơ hội cuối cùng để Tehran bảo toàn những gì còn lại.

Mỹ chỉ yêu cầu Iran sống hiền hòa đừng đe doạ láng giềng, đừng death to America, ngừng làm giàu Uranium cấp độ vũ khí và mở cửa eo biển Hormuz.

Nếu JD Vance thất bại tại Islamabad vì trò chơi câu giờ của Iran, ông Trump sẽ không đánh vào các mục tiêu ngoại vi nữa.

Nhà máy điện nhà máy nước chỉ là hù doạ, đòn dứ
Lần này, có thể đánh trực diện vào các Trung tâm chỉ huy (Command Centers).

Và biết đâu, một thế lực mới sẽ trỗi dậy,
Nhân dân Iran hãy hy vọng, Ngày mai trời sẽ sáng.









Xôi


Xôi bắp

Lời tác giả:

Từ xưa tới nay, đã có nhiều tác giả viết về đề tài ẩm thực. Xưa có Thạch Lam, Vũ Bằng, Vương Hồng Sển, … Nay có Cù Mai Công, Vũ Thế Thanh, Nguyễn Gia Việt, … Nhưng hình như chưa có ai vừa viết vừa đính kèm những kinh nghiệm và hình ảnh những món ăn do chính tay họ nấu, ngoại trừ những quyển sách dạy nấu ăn. Loạt bài viết về ẩm thực của tôi không có gì mới lạ. Cũng chỉ là những luận bàn chủ quan về những món ăn được đề cập trong bài viết mà thôi. Chỉ khác một điều, tôi còn chia sẻ thêm một vài kinh nghiệm cũng như hình ảnh do chính tôi chế biến. Tất cả đều là quan điểm chủ quan, vì vậy không tránh khỏi những khuyết điểm. Trân trọng

*
Gạo là loại ngũ cốc dinh dưỡng chính tại châu Á. Gạo nấu thành cơm. Gạo đem xay thành bột, được se sợi làm bún, bánh phở, bánh hủ tiếu, bánh canh, … và còn được dùng chế biến vô số món mặn, món ngọt khác nữa. Kế đó là (gạo) nếp. Nếp được nấu hay hấp thành xôi, thành bánh, điển hình là bánh chưng, bánh tét là những món không thể thiếu trong dịp Tết. Nếp cũng được xay thành bột, là nguyên liệu dùng chế biến thành nhiều món chè, món bánh hấp ngon lành khác. Tuy xôi không phải là món ăn mỗi bữa của người Việt, nhưng cũng là thực phẩm thông dụng và rất được yêu chuộng.

Không một ai trong chúng ta không biết hai câu ca dao:

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau.”

Trong các quốc gia Á châu, có lẽ Lào là đất nước hảo xôi bậc nhất. Họ hấp xôi bằng chõ là một loại xửng hấp đan bằng dây lát có hình tháp úp ngược để đặt lên miệng nồi hấp. Tại Việt Nam, ở đồng bằng sông Cửu, dân chúng hấp xôi bằng xửng. Tùy theo vùng miền, cách gọi khác nhau. Người miền Bắc gọi là “đồ”, dân Nam kỳ nói là “hấp”. Có điều hơi lạ, trong khi xôi là món ăn rất phổ biến tại miền Bắc và miền Nam, thì ở miền Trung không mấy thông dụng. Tra hỏi bác Gú (Google), được biết có món xôi đường đậm chất miền Trung.

Theo lời tác giả Thanh Khang thì:

“Nhớ cái thời niên thiếu mỗi khi nhà ai có đám giỗ là hay chạy lon ton theo ba mẹ để được ăn miếng xôi đường thơm lừng mùi gừng, mè rang và mùi đậu đen béo ngọt…

Làm xôi đường rất kỳ công, từ khâu luộc đậu đen hoặc đậu đỏ, rim đậu đến thắng đường, hấp mâm xôi… nên hầu như mỗi lần về quê, có dịp ăn đám giỗ, vẫn ít thấy món xôi đường trên mâm cỗ nữa.” (*)

Thì ra món xôi nầy được hấp với đậu đen hay đậu đỏ được rim đường, khi ăn rắc thêm mè rang. Thì cũng là món xôi đậu đen hay đậu đỏ thường thấy. Đặc điểm duy nhất của món xôi đường là có thêm gừng. Nếu vậy thì có gì là “kỳ công” lắm đâu. Kỳ công, theo tôi, là cách nấu món xôi vò, xôi bắp của miền Bắc hay món xôi vị của miền Nam.

Xôi bắp hai vị

Cá nhân tôi không phải là người hảo ăn xôi, vì vậy hiếm khi nấu. Tôi học cách nấu từ các bạn chỉ dẫn trong YouTube. Thí dụ như món xôi vị, một món “bánh xôi” đậm chất miền Tây.

Món xôi vị có ba lớp: Một lớp xôi màu tím sẫm nhuộm phẩm lá cẩm, một lớp đậu xanh ở giữa và một lớp xôi màu xanh lá cây màu lá dứa. Chỗ tôi ở, thỉnh thoảng mua được lá dứa tại siêu thị Á châu, còn lá cẩm tuyệt nhiên không thấy. Thay vào đó, tôi dùng ớt chuông đỏ.

Xôi ớt chuông đỏ

Một trái chuông đỏ được xắt nhỏ, đem xay nhuyễn với ít nước, lược qua rây lấy nước đem ngâm với nếp đã vo sạch, thêm vô một ít nước cốt dừa và đầu đũa muối. Lá dứa cũng làm y như vậy. Ngâm nếp vài tiếng cho thấm màu, xong đem lược qua rây và đem hấp khoảng 20-25 phút. Trong khi hấp, đem nấu đậu xanh đã được ngâm nước trước với lửa trung bình. Khi đậu xanh chín, dùng muỗng lớn hay đũa bếp khuấy liên tục cho đậu nát nhừ. Thêm vô một ít nước cốt dừa, ít hay nhiều đường tùy ý, rồi quậy đều tay cho tới khi đậu sệt lại vừa phải, tắt bếp và để qua một bên. Xôi đã hấp chín, đem sên với một ít nước cốt dừa, đường và đầu đũa muối. Khi xôi ráo, cho vào khuôn có lót dưới đáy một miếng giấy nến và rắc đều một lớp mè rang. Dùng muỗng nén hơi mạnh tay như… tráng xi-măng cho bằng phẳng, và cũng để cho mè dính vào xôi. Đậu xanh và lớp xôi cuối cùng cũng làm y như vậy. Xong, rắc đều một lớp mè rang lên trên mặt lúc xôi còn nóng, lại nén thêm lần nữa. Chờ nguội, trút bánh ra dĩa.

Món xôi vị ở Việt Nam có màu tím sẫm và màu xanh lá dứa trông ngon lành và bắt mắt, vì đôi khi người nấu… chơi ăn gian, rắc thêm vài giọt phẩm màu hóa học lúc ngâm xôi. Còn món xôi vị của tôi có màu phơn phớt như họa phẩm màu nước.

Món xôi nầy mang tên xôi vị, bởi lẽ khi sên xôi với nước cốt dừa, phải được rắc thêm một ít bột tai vị, là cách gọi khác của hoa hồi. Cá nhân tôi bỏ qua chi tiết này vì không tìm mua được bột hoa hồi.

Xôi vị

Xôi, đôi khi còn được cuộn chung với miếng bánh phồng vừa nước chín còn mềm, sẽ có món “xôi bánh phồng”. Thêm một lớp đậu xanh tán nhuyễn, rắc ít mè rang, chút muối chút đường và dừa nạo sợi lên trên, quấn lại thành một món ăn sáng ngon lạ ngon lùng, thường thấy bán trước cổng trường tiểu học mỗi sáng sớm.

Xôi hai màu lá dứa và nếp than

Để minh họa bài viết nầy là một số hình ảnh của những món xôi do tôi tự chế biến và chụp ảnh. Theo khẩu vị cá nhân, tôi thích nhất món xôi nếp than, xôi mặn và xôi vị.
Xôi đậu đỏ

Xôi lá dứa nước cốt dừa

Xôi mặn thập cẩm

Xôi không phải là món “cao lương mỹ vị” được bán riêng rẽ trong hàng quán thanh lịch, mà chỉ là món ăn lót lòng hay ăn vặt bình dân được các bà, các cô bày bán bên hè đường, trên xe đẩy mỗi sáng sớm hay chiều tối. Tuy bình dị và dân dã, nhưng bất cứ người Việt nào mỗi khi nghe nhắc tới, khẩu vị không khỏi vấn vương nỗi gì tha thiết của bếp lửa gia đình, mùi thơm thoảng của lá chuối lá sen gói xôi gói bánh, của hương lúa vừa trổ đòng đòng, của cảm xúc ngất ngây khi lần đầu ghé răng cắn lấy… miếng xôi ấp ủ hương nếp mới. Và tôi nghe tôi khẽ cười toại nguyện sau khi nấu xong một món ăn vừa ý.

Không giống như cu Bờm nở nụ cười… tế nhị trong bài đồng dao thuở nào:

“Phú ông xin đổi nắm xôi, Bờm cười.”

Mà là một tiếng nấc ngậm ngùi của tôi những khi nuốt xuống miếng ngon quê nhà.

Ngô Nguyên Dũng





Friday, April 10, 2026

TRANG CỘNG ĐỒNG - 11/4/2026

Sư Phật giáo nói láo được vẹt tung hô

Cái tổ chức tự xưng là 'Viện Phật Học Tịnh Quang' bên xứ Vịt Điên -canard điên- tuần rồi tiếp tay phổ biến tin cuội của cái gọi là Vietnam Press Center quái quỷ gì đó, hồ hởi tung tin Iran bắt được đại tá phi công F-15 của Mỹ bị Iran bắn rớt ngày 4/4/2026. Lại còn lộng ngôn đưa cả tên họ ông đại tá đó ra, tên là David William Evelin (thật ra ông này tên là Eberly, không phải Evelin). Rồi lại còn đưa hình ông ta lên. Đã vậy lại còn được diễn đàn gọi là 'Chính Nghĩa Quốc Gia' giúp phổ biến! Tung tin cuội là chủ trương của 'chính nghĩa quốc gia' sao?

Vẹt già Kà-Tởm tuốt bên Hòa Lan lên tiếng tung hô ngay đây là ... 'tin thật': "Tin tin thật hay tin lời của Trump?". Tin ai? Tin ai cũng được, chỉ cần đừng bao giờ tin đám vẹt, kẻ cả 'vẹt sư' và 'vẹt cha', nhất là vẹt sống ngoài nước Mỹ, bất kể vẹt xứ Vịt Điên hay vẹt Hòa Lan là xứ... thấp hơn mức nước biển.

Sự thật phi công được nêu tên -David William Eberly- đã bị bắn rớt và bắt làm tù binh chiến tranh tại Iraq ngày 22/1/1991! Cách đây 35 năm, KHÔNG phải tại Iran ngày 4/4/2026!


Như DĐTC đã viết không biết bao nhiêu lần: đám vẹt sống trong tin phịa như dòi bọ sống trong đống rác. Không có rác, dòi bọ sẽ chết ngay. Bây giờ lại có đám sư hổ mang làm vẹt...

Hết ý!!!


Chuyện quái dị là khi máy bay Mỹ bị bắn rớt, những người vui mừng hơn hở nhất ngoài đám giáo chủ cuồng điên Iran, mà còn có cả đám vẹt, nhất là đám vẹt đang tị nạn ở Mỹ, làm như Mỹ là kẻ thù không thể đội trời chung được trong khi vẫn xếp hàng ăn tiền trợ cấp Mỹ.

-------------------
Vẫn chuyện Kà-Tởm

Anh Kà-Tởm phán "Trump đã làm cho gần 7 người Mỹ chết". Câu đố vui cho học sinh lớp mẫu giáo '...gần 7 người chết là mấy người'? Câu trả lời: là sáu người rưỡi chết... Phải học đại học ở Hòa Lan mới biết câu trả lời đấy.

------------------
Vũ Linh



TIN TỨC - 11/4/2026

CHIẾN TRANH IRAN - CẬP NHẬT

Đình chiến hai tuần
TT Trump tối thứ Ba vừa qua tuyên bố Mỹ sẽ ngưng đánh bom Iran ít nhất hai tuần trong khi Iran đồng ý mở eo biển Hormuz cho thương thuyền qua lại, để hai bên Mỹ-Iran tiếp tục thảo luận về một đình chiến lâu dài. TT Trump đã từng tuyên bố việc mở cửa eo biển Hormuz là điều kiện tiên quyết cho mọi điều đình với Iran. Chưa ai biết Trump điều đình với ai, tuy nhiên, trong nội bộ Iran, phe chủ trương điều đình với Mỹ dường như đang thắng thế tại Iran. Đồng thời, cũng có tin Iran đã đưa cho Mỹ một kế hoạch tái tạo hòa bình gồm 10 điểm của Iran. Không có tin chi tiết gì hết, tất cả những tin chi tiết về 10 điều đều từ trí tưởng tượng của truyền thông loa phường và đám lau nhau vẹt tị nạn.

Có tin Pakistan đã đóng vai trò trung gian then chốt để Mỹ nói chuyện với Iran. Phái đoàn Mỹ do phó TT Vance cầm đầu, và phái đoàn Iran do chủ tịch quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf cầm đầu đều đã tới Islamabad, thủ đô Pakistan để bắt đầu nói chuyện. Iran cũng đang bị áp lực rất mạnh của các cường quốc Á Châu như Trung Cộng, Ấn Độ, Nhật, Nam Hàn, Úc phải mở cửa eo biển Hormuz vì các xứ này hoàn toàn lệ thuộc vào dầu hỏa Ả Rập đi qua eo biển này.

Cuộc hưu chiến giữa Mỹ và Iran dường như không ảnh hưởng gì tới cuộc chiến Iran-Do Thái khi hai xứ nay vẫn tiếp tục đánh bom không ngưng nghỉ.

Cuối ngày thứ Ba, giá dầu rớt ngay gần 15%, và thị trường chứng khoán Mỹ Dow Jones qua ngày hôm sau Thứ Tư mở cửa chợ tăng hơn 1.300 điểm, tới cuối ngày đã tăng 1.320 điểm. Như TT Trump đã nói trước, việc tăng giá dầu thô và xăng nhớt chỉ là những hậu quả nhất thời của cuộc chiến và giá cả sẽ ổn định trở lại rất nhanh sau khi cuộc chiến chấm dứt.

TT Trump đã tỏ vẻ rất lạc quan về tương lai hòa bình ổn định lâu dài tại Trung Đông trong khi nhiều chuyên gia vẫn nghi ngờ đám cuồng tín Hồi giáo Iran có thể vi phạm hưu chiến, cản trở lưu thông trên Hormuz. Trong khi đó, Ngũ Giác đài lên tiếng cảnh cáo Iran sẽ chịu hậu quả không lường nổi nếu vi phạm hưu chiến và Mỹ sẽ đánh bom thẳng tất cả cơ sở năng lượng, kể cả các nhà máy điện nước, cầu cống,... Bộ trưởng Hegseth tuyên bố cho đến nay, Mỹ chỉ mới vận dụng khoảng 10% khả năng quân sự của Mỹ để đánh Iran.



Một quyết nghị do Bahrain và nhiều quốc gia Ả Rập vùng Vịnh được đưa ra trước Liên Hiệp Quốc xin được dùng võ lực để mở cửa eo biển Hormuz lại, đã bị Nga, Trung Cộng và Pháp phủ quyết. TT Macron của Pháp thẳng thừng tuyên bố cuộc chiến đánh Iran không phải chiến tranh của Pháp.

Vâng khi nào lính Iran đánh Paris thì mới là cuộc chiến của Pháp và khi đó thì tình 'đồng minh' Pháp-Mỹ mới sống lại. Bây giờ thì... xin lỗi Pháp mắc bận nhẩy đầm, uống rượu đỏ, không rảnh làm đồng minh với Mỹ. Bây giờ Pháp là đồng minh với... Nga và Tầu cộng, khi nào Pháp bị Trump chiếm (!), biến thành tiểu bang 51 của Mỹ, chắc chắn Nga và TC sẽ cứu Pháp ngay.


Cứu phi công
Chuyện phải tới đã tới. Mỹ bị bắn rớt máy bay phản lực khi đánh Iran. Trong khi Mỹ trải bom với cả ngàn phi vụ trên đất Iran mỗi ngày, việc cả tháng trời mưa bom mà không có máy bay nào bị bắn rớt là chuyện vô lý không thể có. Vấn đề là khi máy bay rớt có cứu được phi công hay không.

Vì đó mới chứng tỏ khả năng kỹ thuật siêu phàm của Mỹ. Không có một phi công nào bị Iran bắt hết. Hai phi công nhẩy dù giờ chót ra khỏi máy bay đều đã được cứu. Phi công đầu được cứu ngay sau khi nhẩy dù ra khỏi máy bay. Phi công thứ nhì -một đại tá- được cứu sau khi lẩn trốn trong núi Iran mấy ngày trước sự truy lùng của Iran. Họ đã được trang bị máy móc định vị để Ngũ Giác Đài tuốt bên Mỹ biết rõ vị trí của họ để gửi trực thăng và biệt kích tới cứu. Cũng có tin qua máy định vị giả, CIA đã 'hướng dẫn' lính Iran đi về một hướng khác, cách xa nơi phi công đang ẩn trốn.

Có tin Mỹ đã huy động một lực lượng khủng khiếp gồm 155 phi cơ, bao gồm 4 oanh tạc cơ, 64 chiến đấu cơ, 48 máy bay tiếp nhiên liệu, 13 phi cơ cứu nạn, cùng nhiều phương tiện khác. Đó là cách 'đánh nhau' của Mỹ, mạng lính quan trọng hơn cả, tốn phí là chuyện phụ. Mỹ 'thua' tại VN trong khi VC dùng chiến thuật 'biển người' nướng lính. Tại Somalia, Mỹ bị chết vài ba quân nhân trong khi dân Somalia chết cả ngàn, TT Clinton ra lệnh rút hết quân Mỹ ngay. Và Mỹ gặp rắc rối lớn tại Afghanistan và Iraq,... cũng vì vậy.

Một cựu phi công Mỹ cho biết tất cả các phi công đều phải qua các khoá huấn luyện rất kỹ về kỹ thuật trốn tránh quân địch truy lùng trong khi vẫn giữ liên lạc với cấp trên chờ giải cứu, và quân lực Mỹ bao giờ cũng tận dụng mọi phương tiện và kỹ thuật để cứu phi công, với bất cứ giá nào.

Qua việc cứu này, thông điệp của Mỹ cho cả thế giới thấy: Mỹ vào Iran như đi chợ, không có gì có thể cản được. Trước đây, Mỹ vào Venezuela bắt tổng thống, bây giờ vào núi Iran cứu phi công. Chuyện gì có thể cản Mỹ được nữa?


Tướng Mỹ và NATO
Cựu tướng Keith Kellogg lên tiếng chê các xứ NATO 'hèn nhát' né chiến tranh Iran không dám lên tiếng ủng hộ đồng minh Mỹ cũng như không dám bảo vệ eo biển sinh tử Hormuz vì sợ bị Iran trả đũa. Tướng Kellogg cho rằng đã đến lúc Mỹ nghĩ tới việc thành lập một liên minh quân sự mới thay thế NATO, với vài quốc gia 'còn xương sống' như Ba Lan và Ukraine, và những liên minh với các xứ khác như Nhật, Úc.

Nhận định của tướng Kellogg đã được cựu phụ tá An Ninh Quốc Gia Victoria Coates hưởng ứng, cho rằng NATO bây giờ là một tổ chức mất hết ảnh hưởng và vô nghĩa -inconsequential.

Mỹ ra tay mạnh
Mỹ trong cuối tuần qua đã ra tay mạnh. Trước hết đánh bom phá tan cây cầu lớn nhất Iran, phía nam thủ đô Tehran. Ngay sau đó, bộ Tư Lệnh Lực Lược Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo cũng đã bị đánh bom phá tan nát hết. Iran đang bị Mỹ và Do Thái đánh bom trở về thời đồ đá luôn, trong khi không có cách gì trả đòn được. Thế đấy, nhưng đám vẹt vẫn la hoảng Trump thảm bại, đang bị Iran bóp cổ gần chết, cố tìm đường tháo chạy về Mỹ ???!!!




Do Thái giết hai tướng cao cấp nhất của Iran
Bộ Quốc Phòng Do Thái loan tin tướng Tư Lệnh Lực Lượng Quds và tướng chỉ huy trưởng Tình Báo Iran đã bị Do Thái đánh bom chết.

Do Thái tiếp tục sách lược chặt đầu rắn bằng cách theo dõi và ám sát các cấp chỉ huy cao nhất của Iran và đã chứng tỏ thành công hơn xa dự tính. Các tướng thay thế cũng lần lượt bị theo dõi và giết hàng loạt.

Kẹt tầu tại Hormuz
Có tin có thể có tới hơn 3.000 tầu dầu và thương thuyền bị kẹt tại eo biển Hormuz khi Iran bắt phải trả phí là 2 triệu đô một thương thuyền, hay 1 đô một thùng dầu, phải trả bằng tiền ảo -crypto currency- hay Nhân Dân Tệ của Tầu cộng, không nhận đô-la Mỹ hay tiền Euros của Liên Âu. Nhiều tầu từ chối đóng tiền vì eo biển này nằm trong hải phận quốc tế và hành động của Iran mang tính cướp cạn để bù đắp phần nào những tàn phá của bom Mỹ. Đám vẹt tung hô đây là chiến thắng vĩ đại của Iran!!! Ăn cướp thành công, vẹt hoan nghênh!

Một viên chức cao cấp, chuyên gia chiến lược chính trị của Liên Hiệp Các Vương Quốc Vùng Vịnh -United Arab Emirates, là quốc gia bên kia eo biển Hormuz, đối diện với Iran- cho biết không có Iran hay bất cứ xứ nào có quyền đặt điều kiện hay đòi lệ phí trên hải phận quốc tế. Ông này cũng lên tiếng công kích sự yếu hèn của Anh Quốc, Liên Âu và NATO khi muốn tìm cách thương thảo với Iran để mở lại eo biển Hormuz chấp nhận đóng lệ phí cho Iran.


Các tầu của Mỹ và Do Thái không bị ảnh hưởng gì vì từ trước tới giờ Mỹ và Do Thái đều không có tầu nào qua eo biển này, mà đi qua hải lộ kênh đào Suez của Ai Cập. Dù vậy, TT Trump đã lên tiếng cảnh cáo "đóng cửa eo biển Hormuz không phải thỏa thuận sơ khởi đã đạt được giữa Mỹ và Iran" và ông cho biết nếu Iran không tôn trọng thỏa thuận hưu chiến thì ông sẽ thu hồi lệnh ngưng đánh bom Iran, và cuộc mưa bom tới sẽ khủng khiếp hơn xa tất cả những gì Iran đã trải qua.

Thật ra, TT Trump đang gặp khó khăn lớn khi điều đình với Iran vì lãnh đạo Iran bây giờ đang phân hóa, chả ai biết giữa các phe chủ hòa và chủ chiến, ai đang nắm thực quyền.



Liên Hiệp Quốc làm việc
Tin mới nhất từ Liên Hiệp Quốc: Iran đã được mời làm thành viên của Ủy Ban Chương Trình và Phối Hợp, là tên khó hiểu của một ủy ban đặc trách lo bảo vệ nhân quyền và nữ quyền trên thế giới, cũng như lo chống khủng bố. LHQ ngày càng trở thành màn tuồng diễu dở của thế giới khi mời Iran làm thành viên một ủy ban lo về nhân quyền và nữ quyền khi Iran là một trong những xứ nổi tiếng đàn áp nhân quyền thô bạo nhất trong khi coi phụ nữ như một thứ 'phụ tùng' sex cho đàn ông, ngoài ra chỉ là cái máy đẻ. Iran cũng là xứ bảo trợ và tài trợ cho nhiều đám khủng bố khùng điên Hồi giáo.


TRUMP LÀM VIỆC

Tuyên bố về 'đồng minh'
TT Trump đã tuyên bố rất ngắn gọn về tình 'đồng minh' của một vài 'đồng minh': ông nói "Chúng ta sẽ nhớ ai đã đứng chung với chúng ta". Đúng vậy. Kẻ này thắc mắc không hiểu khi Putin lên cơn điên, đánh Liên Âu thì quan hệ Liên Âu đối với Mỹ sẽ như thế nào. Thắc mắc tới độ... mong chuyện này sẽ xẩy ra ... để biết câu trả lời.

Với đồng minh như vậy, TT Trump tuyệt đối không có một lý do nào để giúp mở eo biển Hormuz. Iran muốn chiếm, muốn đánh phí trên trời, muốn gì cũng được, Mỹ khỏi cần thắc mắc, hay phải lo cứu.

Ngoại trưởng Rubio cho biết Mỹ đang nghiên cứu lại quan hệ với tất cả 'đồng minh' sau khi có buổi họp kín với Tổng Thư Ký NATO đang viếng Mỹ.

Nhắc lại, năm 2016, khi Trump còn đang tranh cử TT chống bà Hillary, đài tivi ABC lục hồ sơ cũ, tìm ra được một phỏng vấn Trump cả chục năm trước, trong đó Trump buông lời xúc phạm phụ nữ thô bạo nhất, khiến Trump xém... 'chết', xém phải rút lui không ra tranh cử nữa.

Bây giờ anh Billy Bush, người phỏng vấn Trump trong khúc phim đó, đã lên tiếng cho biết sự thật. Theo anh ta, ABC khi đó thành lập nguyên một văn phòng đặc biệt gồm 75 nhà báo làm việc 24/7 chỉ với một nhiệm vụ duy nhất: đi lục rác để hại Trump. Đám này làm việc quả hữu hiệu: truy lục trong cả triệu triệu tài liệu từ cả mấy chục năm trước, lòi ra một băng thu âm câu nói kéo dài chừng 10 giây đồng hồ của Trump!

Cái may cho chúng ta là ABC với lực lượng chó săn hùng hậu như vậy mà chỉ tìm ra được có đúng một chuyện vớ vẩn cũ rích thôi. Thêm một hai chuyện nữa là Trump tiêu đời ngay khi đó và Mỹ đã có bà tổng thống đầu tiên và bây giờ đã đổi tên thành Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Cờ Hoa rồi.

NỘI CÁC LÀM VIỆC

Bộ Ngoại Giao
Bộ Ngoại Giao cho biết đã thu hồi 'thẻ xanh' -green card- của cháu gái -và con gái của bà- của tướng cố Tư Lệnh Lực Lượng Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo Iran, và cả hai mẹ con đã bị giam giữ chờ ngày trục xuất ra khỏi Mỹ. Hai mẹ con được Biden cấp thẻ xanh cho 'tị nạn' ở Mỹ dù chẳng ai hiểu hai mẹ con tị nạn gì khi tướng Soleimani -đã bị TT Trump giết chết năm 2019- hét ra lửa trong nước. Ngay bây giờ bà cháu gái, tên là Hamideh Soleimani Afshar suốt ngày ra rả sỉ vả Mỹ và kêu gọi giết người Mỹ, mới đây tổ chức ăn mừng máy bay Mỹ bị bắn rớt.

Bộ Ngoại Giao giải thích thái độ thù nghịch đối với Mỹ của ông tướng và và sự hiện diện của cháu gái ông này- gọi ông tướng là 'bác'- không chấp nhận được. Được nhận vào Mỹ là một đặc ân dành cho những người thân thiện với Mỹ, và chấp nhận nước Mỹ, chứ không phải là một thứ quyền dành cho những kẻ thù của nước Mỹ, chủ trương diệt Mỹ tới cùng.

Mới đây, con gái và con rể của tướng Ali Larijani, tổng thư ký Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Iran -người từng thực sự nắm quyền trong hậu trường Iran trước khi bị Do Thái đánh bom chết- cũng đã bị bắt và trục xuất rồi. Kể cũng quái lạ. Con cháu của các đại kẻ thù của Mỹ lại thích sống ở Mỹ trong khi miệng vẫn chửi bới đòi giết Mỹ??? Cũng kiểu như con gái Nguyễn Tấn Dũng thay vì đánh Mỹ cứu nước như bố, lại chạy qua Mỹ, lấy chồng Mỹ rồi vào quốc tịch Mỹ. Nôm na ra, chuyện chống Mỹ, đánh Mỹ chỉ là cái bình phong che đậy mưu đồ chiếm quyền để có dịp cho con cháu đi Mỹ sống thôi.


PTT Vance
Ủy ban Đặc Nhiệm điều tra gian lận trợ cấp của PTT Vance thông báo đã khám phá ra nhiều gian lận trong các hợp đồng của các cơ quan chính quyền liên bang ký với nhiều nhà thầu dân sư. Số tiền gian lận có thể lên tới ít nhất 6 tỷ đô.

Bộ Chiến Tranh
Đô đốc Brad Cooper, Tư Lệnh Bộ Chỉ Huy Trung Tâm -Central Command- kiểm soát chiến trường khu vực Trung Đông, cho biết cuộc chiến đánh Iran đã đạt kết quả hơn xa mọi dự đoán. Theo tướng Cooper, Iran mất 40 năm để xây dựng một lực lượng quân sự hùng mạnh nhất Trung Đông, và Mỹ chỉ mất 40 ngày để phá tan lực lượng đó. Cái đó, đám vẹt gọi là 'chiến thắng ngọt ngào của Iran'.


TIN TOÀ ÁN

Thẩm phán TCPV nói chuyện
Bà thẩm phán da đen của Tối Cao Pháp Viện Ketanji Brown Jackson đã gây sóng gió lớn khi bàn về chuyện quốc tịch Mỹ khi ra đời tại Mỹ. Bà Jackson kể chuyện du khách đi Nhật chơi, bị mất cắp cái bóp, được cảnh sát Nhật giúp tìm ra cái bóp, bắt thủ phạm. Dựa trên chuyện này, bà Jackson cho rằng du khách đi Nhật chơi, được cảnh sát Nhật bảo vệ y như dân Nhật, chịu sự chi phối của luật pháp Nhật y như các công dân Nhật.

Nhận định của bà Jackson đã khiến giới luật gia Mỹ té ngửa vì tính ngây ngô thật không tưởng tượng nổi. Ngay cả kẻ này -chưa học luật nửa phút- cũng ngẩn ngơ vì cái lý luận ngớ ngẩn của bà thẩm phán TCPV này. Tất cả du khách tới Mỹ bị mất bóp, cũng được cảnh sát Mỹ giúp như vậy, có gì lạ? Mà chuyện mất bóp được cảnh sát giúp giống việc sanh ra ở Mỹ có quốc tịch Mỹ ở chỗ nào? Nói kiểu bà này, tất cả du khách ghé thăm Mỹ đều là công dân Mỹ hết luôn sao?

Bà thẩm phán 'đồng chí' cấp tiến Elena Kagan nhận định thẳng thừng "bà Jackson dường như không hiểu rõ khái niệm tự do ngôn luận", cứ tường tự do ngôn luận là quyền ăn nói lung tung.

Bà Jackson này đúng là hậu quả của chính sách DEI nâng đỡ dân da đen không sai.

TIN ĐẢNG DÂN CHỦ

Hoạt động viên DC sỉ nhục Việt tị nạn
Hasan Piker, một 'hoạt náo viên' -activist- cấp tiến của đảng DC, cuồng chống Trump, năm 2020 đã có một cuộc tranh luận chống một bà tị nạn Việt tên là Bạch Hạc. Bà Bạch Hạc giải thích tại sao dân tị nạn Việt ủng hộ TT Trump. Tay Hasan Piker này công khai nhục mạ bà nói riêng và tất cả dân tị nạn Việt nói chung. Bây giờ, bất ngờ cuốn băng thu âm lời nhục mạ của tay này được xì ra. Dưới đây là nguyên văn câu nói của Piker (xin miễn không dịch). Yêu cầu đám vẹt cùng tư tưởng ủng hộ DC, chống Trump, của tay Piker này, xin vui lòng dịch ra tiếng Việt cho bà con đọc đi:

"F--- you, dude, I mean, seriously. F--- you old lady. Shut the f--- up you stupid f------ idiotic old lady with your stupid f------ gamer headset. Who has f---ed you harder, America or f------ Ho Chi Minh? Suck my d--- old lady. Goddamn dude. F--- this refugee. F--- this South Vietnamese motherf------, whatever, like Christian supremacist psychotic f------ refugee living in America now and able to talk that s---. Why don't you go back and live in f------ South Vietnam in the same conditions if that's your perspective?... I f------ hate these people, dude"

Hasan Piker

Piker thuộc cánh tả của đảng DC, đồng chí thân thiết của chị dân biểu cựu bán bar Alexandria Ocasio-Cortez, chị dân biểu Hồi giáo Ilhan Omar, dân biểu Ro Khanna của Cali, và tân thị trưởng CS của New York Zohran Mamdani.

Chưa có một con vẹt nào công khai lên án Piker và đảng DC của hắn ta. Vì bận nhục mạ Trump, quan trọng, đáng bàn hơn việc đồng hương Việt tị nạn bị nhục mạ. Hơn nữa, không bao giờ đám vẹt dám đụng vào đảng DC, là đảng đã có đại công giúp VC thắng nhanh, giúp các con vẹt có dịp hưởng an lạc sớm hơn trên đất Mỹ, cũng là đảng 'yêu chuộng hòa bình', đảng của trợ cấp, đảng của dân nghèo, đảng của di dân mà.

Đảng DC kêu gọi PTT Vance đảo chánh
Đảng DC ngày càng... điên. Mới đây, một tá nghị sĩ và dân biểu DC đã lên tiếng kêu gọi PTT Vance và nội các Trump viện dẫn Tu Chánh Án 25, chính thức kết tội TT Trump 'mất trí' để đảo chánh, đưa phó TT Vance lên thay thế.

Tất cả chỉ là trò hề chính trị bố láo khiến cả nước cười chơi cho vui.

Thứ nhất, không có ai có thể tưởng tượng PTT Vance và nội các sẽ bỏ phiếu truất phế TT Trump.

Thứ nhì, cho dù chuyện này xẩy ra thì TT Trump vẫn có quyền bác bỏ, và khi ông bác bỏ thì muốn truất phế TT, phải có phiếu của 3/4 thượng viện và 3/4 hạ viện, là chuyện không bao giờ có thể xẩy ra.

Đúng là các tay hề DC đóng tuồng diễu dở.

Ý kiến 'trái chiều' của TNS Fetterman
Thượng nghị sĩ DC của Pennsylvania, ông John Fetterman thường công khai công kích đảng DC. Ông lên tiếng giải thích ông hành động vì lý tưởng đạo đức chứ không theo tính phe đảng.

Ông xác nhận giữa cá nhân ông và đảng DC đã có nhiều bất đồng chính kiến, nhưng ông không hề hối tiếc. Ông nhận định mọi chuyện dưới khía cạnh đạo đức mà không bao giờ thắc mắc về những hậu quả chính trị.

Hunter Biden bị kiện
Cậu ấm 'thái tử' Hunter Biden đã trốn qua Nam Phi sống. Trước khi bố cậu, TT Joe Biden, mất job, ông ta đã ký sắc lệnh ân xá cậu con tất cả mọi tội liên bang. Tuy nhiên hiện giờ cậu đã bị các luật sư của cậu kiện vì tội quỵt tiền không trả tiền các luật sư bào chữa cho cậu khi cậu bị truy tố về các tội trốn thuế, sở hữu súng bất hợp pháp và khai gian về nghiện ma túy. Đây là vụ kiện theo luật tiểu bang nên bố cậu không có quyền ân xá cậu. 

Do đó, cậu bắt buộc phải trốn tuốt qua Nam Phi, thiếu nợ đâu 17 triệu đô, vừa tiền luật sư vừa tiền phạt vì trốn thuế. Khi bố còn làm TT, cậu bán cả mấy chục bức tranh ba lèo của cậu vẽ với giá xấp xỉ vài trăm ngàn đô một tấm. Bây giờ theo lời khai của chính cậu, trong hơn hai năm qua, cậu chỉ bán được có đúng một bức tranh với giá khiêm tốn là 36.000 đô cho một mạnh thường quân DC ủng hộ bố con cậu.

NYT XUYÊN TẠC

Báo loa phường 'chị cả' The New York Times, sau khi loan tin Trump 'có ý định' (NYT rất tài, biết được cả... ý định) rút ra khỏi Liên Minh Bắc Đại Tây Dương, đã có bài nhận định công kích Trump, dĩ nhiên. Nhưng lại tung tựa lớn, hoàn toàn có tính cách xuyên tạc. Thay vì viết NATO là North Atlantic Treaty Organization, thì viết trại ra thành North American Treaty Organization, để bôi bác Trump. Bị chửi tơi bời, sau đành phải sửa lại, xin lỗi và giải thích là... 'nhầm kỹ thuật', technical mistake.



TIN CALI

Nhà báo điều tra
Một nhà báo cấp tiến của New York, ông Chris Rufo đã tự ý mở cuộc điều tra về gian lận trợ cấp trong tiểu bang Cali, và kết quả đã gây chấn động lớn.

Theo anh Rufo này, Cali đã là nạn nhân lớn trong gian lận trợ cấp, đặc biệt là trong ba khu vực: Medi-Cal tức là Medicaid của tiểu bang, trợ cấp thất nghiệp và trợ cấp an sinh. Tổng số tiền bị mất có thể lên tới mức đâu đó giữa 180 tỷ và 280 tỷ đô, chỉ dưới mấy năm của thống đốc Gavin Newsom, tương đương với tổng sản lượng nội địa của cả xứ Tân Tây Lan New Zealand.

Anh Rufo đưa ra một ví dụ cụ thể: hiện nay có hơn 800.000 dân Cali KHÔNG đi làm, lãnh đủ loại trợ cấp, viện cớ phải ở nhà lo cho một người thân nào đó bị bệnh nặng, như bố mẹ già chẳng hạn. Một số không nhỏ những người này thật ra đi làm nhưng không khai báo, không đóng thuế lợi tức trong khi chỉa tay lấy tiền trợ cấp.

Thay đổi luật thuế
Hầu hết các tiểu bang do phe DC nắm quyền đều bị khủng hoảng tài chánh khi ngân sách bị thâm thủng nặng vì trợ cấp quá nhiều, hay bị mất cắp quá nhiều. Một số những tiểu bang này như Cali, New York, Washington, Massachusetts, Michigan và Connecticut đều đang có những dự luật tăng thuế trên các 'nhà giàu' để kiếm tiền. Đây là những biện pháp mù quáng, nhìn không xa hơn đầu mũi của các chính trị gia cấp tiến. Luôn luôn coi các nhà giàu là những máy ATM mà họ tự cho quyền moi tiền, vì theo họ, nhà giàu chỉ có thể giàu nhờ ăn cắp tiền đâu đó, chứ không phải là tiền mồ hôi nước mắt hay nhờ trí tuệ của họ. Đám 'nhà giàu' ăn cắp tiền thiên hạ để làm giàu, các chính trị gia cấp tiến ăn cướp tiền của dân nhà giàu, thế là... huề cả làng.

Đám chính trị gia này không bao giờ nghĩ việc ăn cướp tiền kiểu này có thể giết mấy con gà đẻ trứng vàng, khi đám nhà giàu bỏ tiểu bang qua các tiểu bang CH như Florida và Texas. Với đám chính trị gia này, chuyện này cũng không quan trọng, hết nhà giàu thì đánh thuế trên đám ít giàu hơn, cứ thế mà tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc tới thế giới đại đồng, công bằng trước chén bo bo.

Bác sĩ gian lận
Theo tin điều tra đặc biệt của đài tivi loa phường CBS, một bác sĩ Cali -có tên nghe giống như tên Ấn Độ-, đã gian lận kinh hoàng tới mức ăn cắp được hơn 71 triệu đô Medicaid/Medicare trong một năm, khi khai có tới 2.800 bệnh nhân hấp hối trong 126 'bệnh viện' hospice là loại bệnh viện dành cho người bệnh nặng hết thuốc chữa, nằm chờ chết.

Theo tin chính thức, có tới khoảng 1.800 'bệnh viện' hospice riêng trong quận Los Angeles -không kể Quận Cam-, trong đó, theo chính quyền Cali, ít nhất 742 đã hay đang gian lận ăn cắp tiền. Kẻ này mong chờ ngày chính quyền Trump nhìn kỹ hơn tình trạng ăn cắp trợ cấp của Cali.



TIN TRUYỀN THÔNG

Không hiểu báo Washington Post bất thình lình bị muỗi gì cắn, tuần qua tung ra hàng loạt tin chống Trump. WaPo đánh Trump là chuyện bình thường, nhưng cái lạ là bất ngờ đánh thật mạnh, thật nhiều, chỉ khổ đám vẹt không dịch kịp. Dưới đây là vài cái tựa của WaPo tuần rồi:

Cử tri Mỹ trốn chạy Trump, đảng DC có lợi thế nào; (WaPo khôn ngoan không đăng bất cứ con số cụ thể bao nhiêu cử tri trốn Trump)

Sau tin đình chiến của Mỹ, dân Iran treo cờ ăn mừng chiến thắng; (dân Iran treo cờ ăn mừng hay đám cuồng chống Trump ở Mỹ ăn mừng? Không có hình kèm theo)

Iran vạch trần Mỹ và Do Thái vi phạm hưu chiến; (loan lại tin của Iran, trong khi im re về những vi phạm của Iran)

Trump sửa Tòa Bạch Ốc bị quan tòa cấm, nhắc 'Trump không phải chủ sở hữu tòa nhà này'. (cho dù trước đây đã có nhiều TT sửa TBÔ)

TIN VẮN MỸ

- Ứng cử viên dân biểu CH Clay Fuller của tiểu bang Georgia đã hạ ứng cử viên DC để giữ ghế dân biểu tại đây cho đảng CH. Ông Fuller được bầu trong cuộc bầu đặc biệt thay thế bà dân biểu Marjorie Taylor Greene từ chức vì bất đồng ý với TT Trump.

- Thống đốc tiểu bang Washington State -với thủ phủ là Seattle- ký luật mới về thuế: đánh thuế lợi tức cá nhân 9,9% trên những người có lợi tức một triệu đô một năm trở lên. Giới kinh doanh tiểu thương đang lo sót vó vì hiển nhiên đây chỉ là biện pháp đầu tiên để giảm thâm thủng ngân sách, nếu chưa đủ, sẽ có nhiều tiểu thương với lợi tức thấp hơn bị dòm ngó tiếp. Một doanh gia nhận định 'chính quyền coi giới kinh doanh như máy ATM không đáy, khi cần tiền thì rút ra thôi'.

- Tiểu bang Dân Chủ nổi tiếng tham nhũng ăn cắp trợ cấp Minnesota đang chuẩn bị ra luật hợp thức hoá ... mãi dâm dưới dạng phòng tắm hơi, chắc bắt chước VC với hàng vạn chỗ mát-xa.

TIN VẮN QUỐC TẾ

- Hy Lạp thông báo sẽ đóng cửa khoảng 60 đền Hồi giáo trên toàn quốc.

- Liên Âu liểng xiểng vì giá xăng leo thang quá nhanh. Pháp đạt kỷ lục giá xăng cao nhất với trung bình 2 Euros một lít hay gần 9,5 đô một ga-lông. Đám vẹt già bên Tây Âu lên cơn cuồng chống Trump chết bỏ dĩ nhiên. Ý kiến cá nhân của kẻ này: ráng chịu, cho đáng. Nếu Liên Âu nhất trí, can đảm cùng Mỹ đánh Iran thì Iran không thể làm khó dễ, chặn Hormuz khiến giá dầu leo thang nhanh như vậy được. Liên Âu đang phải trả giá cho sự hèn nhát của họ.

Vũ Linh



VẤN ĐỀ DI DÂN LẬU

Dĩ nhiên, vấn đề nổi bật nhất trong các tin tức thời sự hiện nay là cuộc chiến đánh Iran của TT Trump. Tuy nhiên đây chỉ là một khiá cạnh, một 'điểm' trong chính sách đối ngoại chung để bảo vệ Mỹ. Căn bản lớn trong các chính sách của TT Trump chính là chống tệ nạn di dân lậu đang tàn phá nước Mỹ từ trong nội tạng tới ngoài da. Mà đó cũng phải nói là lý do chính ông Trump đã được dân Mỹ ủng hộ bầu làm tổng thống lần thứ nhì.

Đây có lẽ là lúc ta cần nhìn vấn đề kỹ hơn.

Bối cảnh vấn đề

Nạn di dân lậu tràn vào Mỹ không có gì mới lạ và cũng thật dễ hiểu. Chung quanh Mỹ -không kể xứ của các hòn đảo băng giá chỉ toàn gấu trắng Canada-, thì Mỹ như là một ốc đảo thiên đường hạ giới giữa thế giới nghèo đói, rối loạn, bất an vì các băng đảng ma tuý hay độc tài chính trị. Dĩ nhiên dân trung và nam Mỹ không ngu nên ai cũng muốn chạy qua Mỹ tìm cuộc sống khá hơn cho chính mình, gia đình và nhất là con cái.

Ngay từ thời TT Reagan cách đây cả bốn chục năm, di dân lậu đã là đại nạn nhức răng lớn nhất của TT Mỹ, bù đầu tìm cách cản. Nhưng với biên giới Mỹ-Mễ dài cả ba ngàn dặm mà hai phần ba là đồng không mông quạnh rất dễ băng qua, kèm theo một 'ngành làm ăn' lời vô tận của đám buôn người từ Mễ qua Mỹ, việc ngăn chặn đã là một khó khăn khổng lồ mà chưa một TT nào có được một giải pháp hữu hiệu.

Thế đấy, nhưng qua thời Biden thì tệ nạn di dân lậu lại khoác một cái áo mới kinh hoàng hơn nữa. Đó là việc sau khi bà Hillary thất cử, TT Trump đắc cử TT năm 2016, thì đảng DC khám phá ra một đại họa mới cho đảng: dân da trắng trung lưu và cả một phần lớn dân lao động, đã bỏ đảng CH để nhẩy qua bên CH. Nếu không có biện pháp nào thay đổi chiều gió mới này, thì đảng DC sẽ sớm mồ yên mả đẹp trong vài kỳ bầu bán nữa.

Đưa đến quyết định sinh tử của đảng DC; một mặt ồn ào khua chiêng trống không chấp nhận di dân lậu để xoa dịu dư luận quần chúng Mỹ cũng như có vẻ tuân thủ luật pháp hiện hành, mặt khác trên thực tế, cổ võ hay nhắm mắt mở cửa biên giới cho di dân lậu từ trung và nam Mỹ tràn vào. Dĩ nhiên đây không thể nào là biện pháp ngắn hạn, có hậu quả cụ thể ngay tức thì, nhưng trong tương lai lâu dài, nếu đảng DC tiếp tục nắm quyền, sẽ đi tới chỗ hợp thức hóa, cấp quốc tịch Mỹ cho đám di dân lậu này và có nhiều triển vọng đó là sẽ đáp số cho vấn nạn mất phiếu cử tri, cứu sống đảng DC trong tương lai lâu dài.

Dĩ nhiên, không có gì bảo đảm tất cả di dân lậu được vào quốc tịch Mỹ sẽ theo đảng DC hết, nhưng dữ kiện lịch sử đã xác nhận phần lớn di dân nghèo sẽ bầu cho đảng DC vì vẫn bị ám ảnh bởi những tuyên truyền xuyên tạc đảng DC là đảng của trợ cấp, là đảng của dân nghèo, đảng của túp lều đa dạng. Các cuộc bầu cử trong lịch sử cận đại Mỹ cho thấy cả hai đảng hơn thua nhau chẳng bao nhiêu phiếu, nên vài triệu hay ngay cả vài trăm ngàn phiếu của di dân trung hay nam Mỹ bỏ phiếu cho đảng DC tất nhiên sẽ có những hậu quả đổi đời cho đảng này.

Tuy Biden/Kamala miệng hô hoán 'don't come', nhưng di dân trung và nam Mỹ không ngu, họ hiểu rất rõ đảng DC và Biden/Kamala làm gì, muốn gì: đừng nghe những gì đảng DC nói, mà hãy nhìn kỹ những gì đảng DC làm. Và họ tràn qua Mỹ ào ạt như chưa từng thấy trong lịch sử Mỹ. Trong cao điểm của tệ nạn này, có lúc đã có tới cả 10.000 người tràn vào Mỹ bất hợp pháp trong một ngày!

Hậu quả

Đám DC và truyền thông loa phường suốt ngày ra rả hô hoán xứ Mỹ là xứ của di dân, sao bây giờ lại chống di dân. Đây hiển nhiên là luận điệu xuyên tạc, bóp méo vấn đề thô bạo nhất. Trên xứ Mỹ này, không có một người nào chống lại di dân vào Mỹ. Kể cả chính TT Trump là người gốc di dân, có ba bà vợ thì hai bà đã là di dân.

Vấn đề là di dân LẬU, vào Mỹ bất hợp pháp. Phe DC cũng như truyền thông loa phường và cả đám lau nhau vẹt tị nạn KHÔNG bao giờ đủ lương thiện để viết cho đầy đủ, trái lại, luôn luôn đánh lận con đen, xóa bỏ cái chữ 'lậu', không bao giờ dám nhắc tới, chỉ viết ngắn gọn 'di dân'.

Tại sao di dân lậu lại là vấn đề?

Trên thế giới này, hầu hết các quốc gia trên thế giới đều có chính sách kiểm soát, không cho dân nước ngoài nhập tịch dễ dàng, cho dù hợp pháp. Ngay cả các quốc gia Âu Châu, nhất là bắc Âu, nổi tiếng là nhân bản, cũng đã và đang có những luật lệ về di dân rất khắt khao. Tại vì họ là dân kỳ thị chủng tộc chăng? Không phải vậy.

Họ kiểm soát rất kỹ vì tất cả đều có tinh thần trách nhiệm cao độ. Các chính quyền Âu Châu, ý thức rất rõ trách nhiệm của họ là lo cho dân -tất cả mọi người- để tất cả đều thấy những nhu cầu tối thiểu về an sinh phúc lợi, về an toàn trong trật tự công cộng,... được thỏa mãn. Họ ý thức rất rõ mỗi di dân vào xứ cần được lo đầy đủ tiện nghi xã hội, công ăn việc làm, bảo hiểm y tế, giáo dục con cái,... Chứ không có chuyện 'đem con bỏ chợ' cho di dân ào ạt vào rồi để họ tự lo tìm cách sống còn, sống chết mặc bay. Và họ cũng ý thức rất rõ khả năng tài chánh, phương tiện,... của họ giới hạn tới mức nào. Chẳng hạn một xứ Na Uy với dân số chưa tới 6 triệu người -bằng một nửa dân số Los Angeles- không thể nào mở cửa cho cả triệu người ào ạt vào sống vì Na Uy không có cách nào chu đáo lo cho họ được. Cho vào ào ạt không cần biết chuyện chăm sóc cho họ chẳng những là vô trách nhiệm, mà tai hại hơn nữa là hành động vô nhân đạo, lợi dụng di dân thô bạo nhất. Nhất là khi có ý đồ kiếm phiếu chính trị cho đảng.

Đây là chuyện hiển nhiên cả trẻ con tiểu học cũng hiểu, không cần dông dài.

Biden và đảng DC mù quáng không nhìn thấy sao? Không phải vậy. Họ nhìn thấy rất rõ tất cả những tai hại. Nhưng họ chấp nhập đó là cái giá nhất thời phải trả để cứu đảng trong dài hạn.

Lợi và hại

Bỏ qua việc đảng DC cần di dân để thay thế cử tri trung lưu da trắng, di dân lậu cũng mang lại một số lợi lộc mà đám nhà giàu da trắng hay các đại tập đoàn khá mê. Đó là việc di dân lậu sẵn sàng nhận job với những mức lương thấp hơn xa lương tối thiểu, cũng như nhận làm những việc mà dân Mỹ -da trắng cũng như da đen- không thích làm như cắt cỏ, làm vườn, dọn dẹp nhà cửa, tài xế, vú em, phu khuân vác, xây dựng nhà cửa, việc đồng áng,... Chưa kể việc dùng di dân lậu lại còn có thể được khai thác thả giàn vì là đám ít khi dám khiếu nại về lương lậu hay điều kiện làm việc vì họ ở trong thế bất hợp pháp, khiếu nại sợ sẽ bị trục xuất.

Dù vậy, những cái lợi đó thật ra không so sánh được với những cái hại vô biên. Ở đây, chỉ xin tóm lược ngắn gọn những cái hại chính:
  • dìm lương lao động trên cả nước ở mức rất thấp;
  • chi phí bảo hiểm y tế cũng như dịch vụ y tế, thuốc men cho di dân lậu, một số rất lớn phụ nữ, trẻ con và người cao tuổi rất yếu, dễ ốm đau bệnh hoạn;
  • chi phí giáo dục cho con cái di dân lậu;
  • chi phí trợ cấp an sinh xã hội đủ kiểu, đủ loại, từ SNAP đến trợ cấp đông con, Medicaid,...;
  • chi phí cảnh sát giữ an ninh trật tự công cộng;
  • những thiệt hại cho xã hội qua những vụ giết người, đốt phá tài sản công cộng hay tư nhân;
  • chi phí nuôi các phạm nhân trong tù.
Đám vẹt

Đám vẹt tị nạn đã răm rắp theo chân đám DC, gân cổ bảo vệ đám di dân lậu. Lại còn 'hoành tráng' đặt câu hỏi 'dân Việt tị nạn cũng là di dân, sao lại chống di dân nam Mỹ'. Một câu hỏi thiếu lương thiện thô bạo nhất. Không một người dân tị nạn Việt nào chống di dân nam Mỹ hay từ bất cứ đâu tới. Họ chống cái mà đám truyền thông và DC không dám nói rõ: là di dân vào LẬU.

Tại sao? Chỉ vì lý do rất đơn giản là chính sách mở tung cửa cho di dân lậu vào dĩ nhiên có những tai hại cho cả nước Mỹ mà họ đang sống. Mà cũng là một việc hết sức thiếu công bằng, sòng phẳng nhất vì trong khi dân Việt tị nạn mất cả mấy năm trời mới được vào sống ở Mỹ, hay để bảo trợ người thân vào Mỹ, thì đám di dân lậu có thể dễ dàng vượt qua mọi khó khăn thủ tục hành chánh này để một sớm một chiều, khơi khơi vào Mỹ.

Thêm vào đó, cái vô lý tới độ tiếu lâm là đám vẹt u mê chẳng hiểu trời trăng gì, nhao nhao hô hào bảo vệ đám di dân lậu mà mù tịt về hậu quả cho chính mình. Trên căn bản, đám di dân lậu chẳng những là đe dọa chung cho cả nước Mỹ như nêu trên, mà riêng đối với dân tị nạn Việt cũng còn là đe dọa khác: đe dọa chiếm một phần job lương thấp của dân tị nạn, đe dọa chiếm một phần trợ cấp từ bảo hiểm y tế tới trợ cấp thực phẩm của dân tị nạn, mà cũng là một đe dọa an ninh chung khi dân tị nạn lợi tức thấp phải ở nhà gần đám di dân lậu. Thế nhưng đám vẹt mù quáng trong tinh thần chống Trump bất kể chuyện gì đã hoàn toàn không ý thức, không nhìn thấy những tai hại đó.

Trump làm việc

Trên đây là những vấn đề căn bản. Bây giờ ta nhìn qua những gì TT Trump đã và đang làm.

Câu hỏi đầu tiên: nhiều người chống Trump đã tố TT Trump làm chuyện bất hợp pháp, vì chính sách truy lùng và trục xuất di dân lậu của TT Trump hoàn toàn bất hợp pháp. Bằng chứng dĩ nhiên là đã có cả ngàn vụ kiện cáo và TT Trump luôn luôn nhận được phán quyết bất lợi.

Đâu là sự thật?

Sự thật khác xa, rất xa những gì ta đọc thấy trên truyền thông loa phường, hay ngay cả trong các phán quyết của các quan tòa. Truyền thông loa phường chống báng, bôi bác, tuyên truyền, xuyên tạc chống Trump là chuyện dĩ nhiên, khỏi cần bàn thêm. Vấn đề là các quan tòa ra những phán quyết bất lợi cho Trump. Chẳng lẽ các quan tòa lại phe đảng tệ hại tới vậy sao? Hay Trump thật sự đã vi phạm luật trắng trợn nhất?

Muốn có câu trả lời công minh về các quan tòa, ta cần nhìn cho rõ các vụ kiện cáo. Câu hỏi đầu tiên: tại sao lại có những vụ kiện cáo hết sức quái lạ: chẳng hạn như một số di dân lậu bị bắt tại tiểu bang Texas, được các nhóm bảo vệ di dân lậu khởi kiện giúp bảo vệ họ khỏi bị trục xuất, mà không kiện ở Texas mà lại đi kiện ở bắc Cali ???!!! Câu trả lời không thể nào giản dị hơn: vì các quan tòa Cali phần lớn đều chống Trump, sẵn sàng ra phán quyết bất lợi cho Trump bất chấp mọi luật lệ hiện hành.

Phải nói ngay, hầu hết các vụ kiện cáo chống Trump, bất kể nội vụ xẩy ra ở đâu, lại được tập trung phần lớn vào một số địa phương/tiểu bang rất giới hạn như Cali, New York, Illinois, Massachusetts, Washington DC. Là những thành đồng của cánh thiên tả của đảng DC.

Vâng, luật Mỹ rất rõ ràng trong vấn đề di dân: di dân vào Mỹ không có giấy tờ hợp pháp trước khi vào Mỹ là di dân lậu phạm pháp, và trách nhiệm cản họ cũng như truy lùng và trục xuất họ là trách nhiệm của chính quyền liên bang. Không thể nào rõ ràng hơn. Nếu các quan tòa đều công tâm, xử án theo đúng luật thì TT Trump không thể nào thua kiện tại bất cứ tòa nào. 

Nhưng vấn đề là dưới thời một số TT DC như Clinton, Obama rồi Biden, một số quan tòa cấp tiến đã được bổ nhiệm, và với đám quan tòa này, họ tự cho mình quyền phớt lờ Hiến Pháp và ngay cả một số luật hiện hành, mà họ cho là những tài liệu lỗi thời cần liệng vào thùng rác, trong khi họ phán quyết theo đúng vận hành của lịch sử, mà lịch sử Mỹ theo họ, 'đang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc' trên con đường lao xuống hố cấp tiến, văn minh xã nghĩa. Phán quyết của họ bắt buộc phải theo xu hướng thời thế, không thể nào tiếp tục theo những tài liệu cũ rích, hết hợp thời từ quá lâu rồi như Hiến Pháp chẳng hạn. Và họ đã vận dụng sự hiểu biết về luật của họ để vặn vẹo ra những lý do để ra những phán quyết bất lợi cho Trump.

Chúng ta cần ghi nhận cho chính xác, các quan tòa không phải chỉ là chống cá nhân Trump đâu, mà họ chống những quyết định của Trump là những quyết định theo đúng luật hiện hành và Hiến Pháp, là điểu họ KHÔNG chấp nhận.

Một điều hiển nhiên tất cả đều đã chứng kiến. Hầu hết (từ 70% tới 90%) các phán quyết của họ đều đã bị các tòa kháng án cấp trên hay thậm chí Tối Cao Pháp Viện Liên Bang bác bỏ, lật ngược lại, nhưng họ vẫn kiên trì trong sự ngoan cố của họ. Tại sao? Chỉ vì thứ nhất, họ vẫn tin tưởng vào cái lý của họ bất chấp các tòa trên, và thứ nhì, dù muốn hay không thì các phán quyết của họ cũng giúp trì hoãn được việc trục xuất di dân lậu. Trì hoãn được ngày nào hay ngày nấy.

Công bằng mà nói, TT Trump không phải lúc nào cũng có lý. Việc truy lùng và trục xuất di dân lậu là việc đa số dân Mỹ chấp nhận nếu không muốn nói là thẳng thắn ủng hộ. Tuy nhiên, TT Trump, trong cá tính của ông cũng như trực diện với một thảm họa quá lớn so với thời gian quá ngắn ngủi ông có được, đã có vẻ quá hấp tấp, quá mạnh tay, đưa đến nhiều chuyện quá đáng trong mắt của quần chúng. Việc hai công dân Mỹ bị bắn chết còn nhiều bí ẩn và tranh cãi nên chưa ai biết sự thật như thế nào, nhưng dù muốn hay không, dân Mỹ cũng đã thấy một số công dân Mỹ đã bị ICE bắn chết. Và đó là chuyện dân Mỹ không chấp nhận được, bất kể trong hoàn cảnh nào.

Chúng ta cũng cần phải lưu ý dân Mỹ quen thuộc với thể chế dân chủ nên có những tư tưởng và quan điểm rất dễ chuyển hướng, không cứng ngắc một chiều, Họ có thể rất ủng hộ chính sách di dân của TT Trump, nhưng nếu thấy ông Trump đi quá xa, họ sẵn sàng rút lại hậu thuẫn ngay, không e ngại gì hết. Dân Mỹ rất thực tế, không sống trong thành kiến tuyệt đối thích hay ghét vĩnh viễn, vô điều kiện bất cứ ai, như đám vẹt mù quáng chống Trump chết bỏ.

Dân Mỹ nói chung, có tính rất khoan dung, nhân ái. Việc họ mở cửa hoan hỷ đón nhận cả triệu dân tị nạn Việt sau 75 là bằng chứng cụ thể nhất. Vì tính nhân ái, họ cảm thấy có cái gì không ổn trong chính sách quá cứng rắn của TT Trump. Có vẻ thiếu nhân đạo, thiếu trắc ẩn, thiếu cảm thông cho số phận của di dân lậu trong xứ gốc của họ. Nhất là đối với những người đã sống rất lâu trên xứ Mỹ mà không phạm án gì, rất tuân thủ luật lệ Mỹ. Do đó, tuy họ không chấp nhận di dân lậu tràn vào quá đáng, một số cũng cảm thấy áy náy, muốn thông cảm cho hoàn cảnh khó khăn của đám di dân trong xứ của họ, khiến họ phải liều chết chạy qua Mỹ tìm con đường sống. Chính sách cứng rắn của Trump khiến họ càng áy náy thêm.

Ngay đây, cũng phải nói cho rõ, những cái 'thiếu' này dĩ nhiên đã bị truyền thông loa phường phóng đại để bôi bác Trump, chứ trên thực tế, chính sách chống di dân của Trump không tàn nhẫn như mô tả. Điều truyền thông loa phường không đã động tới là TT Trump tuy truy lùng rất gắt di dân lậu, nhưng đám bị truy lùng thật ra là những đám đã có án, thuộc những thành phần bất hảo, chứ rất ít di dân lậu không phạm án gì đã bị truy lùng rồi trục xuất.

Ở đây, cái thiếu sót của Trump có lẽ là đã không chuyển thông điệp này đúng mức cho dân Mỹ hiểu rõ hơn những xuyên tạc, bóp méo của truyền thông loa phường và của đám quan tòa phe đảng.

Vũ Linh



Blog Archive