Saturday, July 4, 2026

 “Khai phóng”

Sáu “danh môn chánh phái” Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Côn Luân, Không Động, Hoa Sơn kéo lên Quang Minh Đỉnh để tiêu diệt “Ma Giáo” rốt cuộc lại là những kẻ ngu ngốc bị quân Mông Cổ lừa đi đánh Minh Giáo giùm cho họ. Sau khi thua Trương Vô Kỵ thì 6 môn phái này xuống núi bị quận chúa Triệu Minh bắt nhốt vô rọ. May mà nhờ Minh Giáo lấy ân báo oán cứu ra chứ không thôi là mắc hoạ diệt môn hết.

Còn cái mà bị gọi là Ma Giáo ấy chính là Minh Giáo, thế lực duy nhất của người Hoa lúc bấy giờ đủ mạnh để đuổi quân Mông Cổ ra khỏi Tàu.

Quân Mông Cổ thấy đám 6 môn phái kia vừa háo danh vừa ngu nên mới khoát lên cho họ cái mác “danh môn chánh phái” rồi lừa họ Minh Giáo là Ma Giáo. Mà đã là “danh môn chính phái” thì phải đi tiêu diệt Ma Giáo để thế thiên hành đạo chớ. Thế là tự nguyện đi làm tay sai cho quân Mông Cổ để đi đánh Minh Giáo giùm cho họ. Nếu đám “danh môn chánh phái” này thành công thì có lẽ nước Trung Hoa phải chịu sự đô hộ của Mông Cổ thêm trăm năm nữa.

Bởi thế, cái danh chỉ là cái mác bên ngoài, không nói lên được điều gì hết. Muốn biết ai là ai thì phải xem họ làm gì và thật sự làm ra được cái gì.

Đám tự nhận là “danh môn chánh phái” thì vừa háo danh vừa ngu, tí xíu nữa là nhấn chìm dân tộc Hoa Hạ làm nô lệ cho Mông Cổ thêm trăm năm nữa.

Đám Ma Giáo thật ra là thế lực người Hoa chống lại quân Mông Cổ và cuối cùng là đuổi được quân Mông Cổ ra khỏi Trung Hoa.

Mình thích đọc truyện của Kim Dung tiên sinh không chỉ là vì võ công kỳ diệu mà hơn hết là mình thích cách tiên sinh đưa được thế thái nhân sinh vào trong truyện một cách vi diệu. Như vụ “danh môn chánh phái” và “Ma Giáo” ở trên đã làm nổi bật cái sự khác biệt giữa cái danh và cái thực.

Ngày nay chúng ta cũng có rất nhiều thứ cái danh không đi chung với cái thực. Nhiều người (và tổ chức) cứ thích khoát lên mình những cái danh nghe leng keng nhưng thực chất lại đi làm những điều rất khác với cái danh đó.

Một trong những cái danh bị lạm dụng rất nhiều trên thế giới hiện nay là cái danh “khai phóng”. Nhà nhà khai phóng, người người khai phóng. Thế nhưng thật ra họ làm những cái gì?

Mình vào các trường đại học ở Mỹ thấy sinh viên nói về các vấn đề chính trị - xã hội rất giống nhau bằng những ngôn ngữ rất giống nhau. Sinh viên một số trường còn có những hành vi phá rối, thậm chí là sử dụng bạo lực để phá những người vào trường nói lên những điều không giống với họ. Họ nhất quyết không để ai có thể nói lên ý kiến không giống họ. Cách đây không lâu, họ còn ám sát một người dám đi vào trong các trường để nói lên những điều khác với họ. Đấy là phải là sản phẩm của một nền giáo dục khai phóng hay không?

Ở Việt Nam vừa rồi có một nơi dựng lên một cái tượng gọi là “Nữ Thần Khai Phóng” mà ai nhìn vào cũng thấy rõ mồn một là đi ăn cắp hình thể cái tượng Nữ Thần Tự Do ở Mỹ rồi khoác lên đó áo dài khăn đóng. Nếu hành vi đó được gọi là “khai phóng” thì mình nghĩ rằng Việt Nam không nên “khai phóng” để làm gì.

Mình thấy bây giờ ở Việt Nam cũng bắt đầu có nhiều người, nhiều tổ chức khoác lên mình cái chữ “khai phóng” rồi cũng viết định nghĩa khai phóng lên website rồi cũng mang định nghĩa khai phóng đi thuyết trình giảng dạy. Thế nhưng có ai kiểm chứng những gì họ làm có thật sự là khai phóng hay không? Và quan trọng hơn, có ai đo thử kết quả những gì họ làm ra có thật là khai phóng hay không?

Nga Ho Đac


Hđồng hôn nhân

Có những câu chuyện càng tìm hiểu càng giống một cuốn tiểu thuyết hơn là một cuộc đời có thật

Nếu ai đó nói với bạn rằng một chàng trai nghèo ở Bắc Kinh đã dành mười ba năm sống cùng một người phụ nữ lớn hơn mình gần bốn mươi tuổi, rồi sau đó trở thành tỷ phú nhờ thừa kế khối tài sản trị giá gần một trăm nghìn tỷ đồng, hẳn nhiều người sẽ nghĩ đây là kịch bản của Hollywood.

Thế nhưng, suốt hơn ba mươi năm qua, cái tên Lý Xuân Bình vẫn luôn gắn với chính câu chuyện ấy. Có người gọi ông là người đàn ông may mắn nhất Trung Quốc. Có người lại cho rằng ông đã đánh đổi cả tuổi trẻ để đổi lấy sự giàu có. Cũng có không ít người tin rằng những gì Lý Xuân Bình kể chỉ là một phần của sự thật, bởi càng đào sâu, người ta càng phát hiện quá nhiều khoảng trống chưa bao giờ được lấp đầy.

Điều khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn không phải chỉ vì số tiền khổng lồ mà ông nói mình được thừa kế, mà còn bởi nhân vật bí ẩn đứng phía sau tất cả. Trong suốt nhiều thập nien, Lý Xuân Bình chỉ nhắc đến bà bằng một cái tên duy nhất: Claudia. Không họ, không tên thật, không một bức ảnh được xác nhận, không giấy đăng ký kết hôn được công bố và cũng không có bất kỳ tài liệu pháp lý nào đủ để chứng minh danh tính của người phụ nữ ấy.

Điều duy nhất ông luôn lặp lại là bà từng là một minh tinh Hollywood nổi tiếng trong những năm 1930–1940, lớn hơn ông gần bốn mươi tuổi, đã trải qua hai cuộc hôn nhân và để lại gần như toàn bộ tài sản cho ông trước khi qua đời. Chỉ chừng ấy thông tin cũng đủ để suốt hơn ba mươi năm qua, báo chí Trung Quốc, Hồng Kông và phương Tây không ngừng đi tìm câu trả lời cho một câu hỏi tưởng rất đơn giản: Claudia thực sự là ai?

Theo những gì Lý Xuân Bình viết trong cuốn tự truyện "Không cách nào hối hận", cuộc đời ông trước khi gặp Claudia hoàn toàn không có dấu hiệu nào cho thấy sẽ trở thành một tỷ phú. Ông sinh ra trong một gia đình bình thường ở Bắc Kinh, tuổi trẻ trải qua nhiều biến cố và từng phải đi cải tạo sau một vụ xô xát liên quan đến chuyện tình cảm. Khi trở về, người con gái ông yêu đã lập gia đình với người khác. Chính Lý Xuân Bình từng thừa nhận đó là khoảng thời gian ông gần như mất hết niềm tin vào cuộc sống. Không tiền bạc, không sự nghiệp, không tương lai rõ ràng, ông cũng không thể ngờ rằng chỉ vài năm sau, một cuộc gặp tình cờ trong khách sạn lại làm thay đổi toàn bộ số phận của mình.

Theo lời kể của ông, năm 1978, Claudia chủ động bắt chuyện sau khi nhìn thấy ông trong sảnh khách sạn. Bà nói gương mặt của ông khiến bà nhớ đến mối tình đầu thời trẻ. Họ gần như không thể trò chuyện trực tiếp vì bất đồng ngôn ngữ, nhưng vẫn tìm mọi cách giữ liên lạc. Sau nhiều lần gặp gỡ, người phụ nữ ấy bất ngờ đề nghị ông sang Mỹ cùng mình. Với một thanh niên Trung Quốc vào cuối thập niên 1970, đó là lời mời có thể thay đổi cả cuộc đời.

Thế nhưng Lý Xuân Bình nói rằng ông đã từ chối nhiều lần. Không phải vì không muốn đến Mỹ, mà vì khoảng cách tuổi tác quá lớn khiến ông sợ bị nhìn nhận là kẻ lợi dụng một phụ nữ giàu có. Cuối cùng, sau nhiều đắn đo và cũng sau nhiều thất bại trong cuộc sống, ông chấp nhận lời đề nghị ấy.

Mười ba năm sau đó là quãng thời gian được Lý Xuân Bình mô tả bằng hai chữ rất lạ "trao đổi". Ông không gọi đó là tình yêu, cũng không xem đó là một cuộc hôn nhân bình thường. Trong nhiều cuộc phỏng vấn, ông thừa nhận giữa họ tồn tại một mối quan hệ rất khó định nghĩa. Claudia yêu ông bằng tất cả những gì bà có, còn ông dành cho bà sự biết ơn nhiều hơn tình yêu. Bà chăm sóc ông, mở cho ông cánh cửa bước vào một thế giới mà trước đó ông chưa từng nghĩ mình có thể chạm tới. Đổi lại, ông ở bên bà trong những năm tháng cuối đời, khi tuổi tác và bệnh tật khiến một minh tinh từng được hàng triệu người ngưỡng mộ chỉ còn biết dựa vào một người đàn ông trẻ tuổi hơn mình gần bốn mươi năm.

Thế nhưng, điều khiến mình tò mò nhất không phải mười ba năm ấy diễn ra như thế nào, mà là vì sao Lý Xuân Bình lại giữ kín danh tính của Claudia đến tận cuối đời. Nếu bà thực sự là một minh tinh Hollywood nổi tiếng, lẽ ra việc kết hôn, lập di chúc và chuyển giao khối tài sản khổng lồ phải để lại rất nhiều dấu vết trong hồ sơ pháp lý của nước Mỹ. Nhưng cho đến hôm nay, không một nhà báo nào tìm được những tài liệu ấy. Cũng chính vì thế mà suốt nhiều năm, hàng loạt giả thuyết đã xuất hiện. Có người tin Claudia chính là Greta Garbo, huyền thoại điện ảnh sống cô độc ở New York. Có người đoán bà là Barbara Hutton, nữ thừa kế giàu có từng trải qua nhiều cuộc hôn nhân. Thậm chí Audrey Hepburn hay Joan Crawford cũng từng bị kéo vào những lời đồn đoán. Thế nhưng, khi đối chiếu với hồ sơ cuộc đời của từng người, tất cả đều xuất hiện những điểm mâu thuẫn không thể giải thích.

Có lẽ giả thuyết hợp lý nhất lại là giả thuyết ít người nghĩ đến nhất: Claudia chưa bao giờ là cái tên thật, và rất có thể toàn bộ những thông tin nhận dạng mà Lý Xuân Bình công bố đều đã được thay đổi. Nếu ông thật sự hứa sẽ bảo vệ danh tính của người phụ nữ ấy, thì việc thay đổi tuổi tác, số lần kết hôn, nghề nghiệp, thậm chí cả quốc tịch cũng là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Khi ấy, hành trình đi tìm Claudia chẳng khác nào đi tìm một cái bóng. Người ta biết bà tồn tại, nhưng không ai biết chính xác bà là ai.

Và có lẽ, chính sự bí ẩn ấy mới là lý do khiến câu chuyện của Lý Xuân Bình vẫn được nhắc đi nhắc lại sau hơn ba mươi năm.

Không phải vì số tiền khổng lồ, cũng không hẳn vì cuộc hôn nhân kỳ lạ giữa một chàng trai trẻ và một người phụ nữ lớn tuổi, mà bởi đằng sau tất cả những lời kể ấy vẫn còn một nhân vật chưa bao giờ thực sự bước ra ánh sáng. Có những bí mật, càng không có lời giải, lại càng khiến con người muốn đi tìm đáp án. Câu chuyện của Lý Xuân Bình có lẽ là một trong số đó.




LUẬT SƯ VÕ AN ĐÔN

Tôi biết đến LS Võ An Đôn khi đọc được nhận định thẳng thắn của anh về giới luật sư. Võ An Đôn nói "Luật sư chỉ làm cảnh cho đẹp phiên tòa, để người khác nhìn vào tưởng phiên toà có dân chủ. Sự thật thì luật sư VN chỉ có vai trò duy nhất là chạy án, để lừa dân lấy tiền." (hết trích)

Qua thực tế cuộc sống của VN Xã Nghĩa, tôi công nhận anh VAĐ nói đúng SỰ THẬT, mà sự thật thì mất lòng, chính vì vậy mà VAĐ mất cảm tình của khá đông đồng nghiệp, nhất là anh trở thành cái đinh trong mắt chế độ vì hay giúp những người thấp cổ bé miệng nói lên sự thật, trong một chế độ mà luật pháp được coi như công cụ phục vụ cho chế độ nhằm đàn áp những người bất đồng chính kiến.

Khi tôi biết VAĐ xuất thân từ một gia đình ĐỎ LÒM thì tôi càng thêm kính trọng anh. Không ít lần tôi đã tham gia viết bài ủng hộ anh khi chế độ CSVN công khai đàn áp, bắt chẹt anh đủ điều. Đã có lần, gia đình anh đã có giấy xuất cảnh, nhưng an ninh CSVN vẫn chận anh lại ở phi trường để làm khó dễ, không cho anh và gia đình đi Mỹ.

Cuối cùng rồi gia đình VAĐ cũng đặt chân đến Mỹ, nhưng cũng từ đó cái nhìn của tôi đối với Võ An Đôn bắt đầu thay đổi.

Tuyên bố đầu tiên của VAĐ, sau khi ổn định chỗ ở tại Mỹ, là KÊU GỌI CÁC LUẬT SƯ ĐỒNG NGHIỆP TỔ CHỨC "PHIÊN TOÀ NHÂN DÂN" ĐỂ XỬ CÁC QUAN CHỨC CỘNG SẢN MỘT CÁCH CÔNG KHAI.
.
Tôi thật sự ngạc nhiên, một người hiểu biết sẽ không phát ngôn bốc đồng như thế?

Dĩ nhiên nếu có thể đem các quan chức cộng sản ra xử công khai về mọi tội lỗi của bọn chúng đối với đất nước và dân tộc VN thì còn gì bằng, nhưng một người vừa bước chân tới Mỹ như Võ An Đôn mà phát biểu như thế thì thật là KHÔNG TƯỞNG.

Sau phát biểu nổi cộm đó, VAĐ ôm bình hơi lặn mất tăm, chỉ thấy con Nấm viết trên FB lời chúc cho gia đình VAĐ mau chóng hội nhập và bắt đầu xây dựng sự nghiệp trên đất Mỹ. Như vậy là con Nấm và VAĐ có quan hệ thân tình, có lẽ bắt nguồn từ việc trước đây VAĐ nhận biện hộ cho con Nấm trước tòa án xã nghĩa. Biết được quan hệ của VAĐ và con Nấm, tôi thật sự mất thêm cảm tình với VAĐ vì tôi cực kỳ dị ứng với con Nấm phản trắc.

Một lần khác, tôi đọc được nhận định của VAĐ sau một thời gian sống ở Mỹ. VAĐ viết "Người đẹp vì lụa, qua Mỹ ăn bơ sữa gia đình tôi ai cũng to cao và trắng không thua gì người Mỹ trắng bản địa. Qua đây mới thấy người VN trong nước thua thiệt rất nhiều."(hết trích)

Có lẽ ý của VAĐ là làm nổi bật sự khác biệt giữa hai cảnh sống Mỹ và Việt Nam, nhưng quả thật nghe thật chối tai vì nó trùng khớp với nội dung tuyên truyền của chế độ CSVN, cho rằng người Việt tị nạn tại Mỹ là ham bơ thừa sữa cặn của đế quốc?

Tôi tự hỏi, một người được coi như trí thức, hay quan tâm tới người dân trong nước, thẳng thắn phản đối chủ trương ngu dân của chế độ CSVN, lại có thể phát biểu một cách ngớ ngẩn như thế sao?

Hôm nay Võ An Đôn lại tung ra mấy tuyên bố rất nóng trên mạng :
- "Thời gian sống ở Mỹ, tôi nhận ra sự thật phủ phàng: nhiều tổ chức mang danh nghĩa “đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam” thực chất chỉ là các tổ chức “kinh doanh nhân quyền” trá hình.

Nhiều nhà đấu tranh dân chủ, tù nhân lương tâm trong nước qua đây tị nạn chỉ để thực hiện nhiệm vụ “đặc tình”, làm chim mồi, ăng ten, chỉ điểm cho an ninh CS.

Bà con trong nước đừng bao giờ nghe theo bọn người này, nếu không muốn có ngày đi tù mọt gông. " (hết trích)

- "Phần lớn các tổ chức chống cộng ở hải ngoại thành lập sau 1975 đều do an ninh CS tạo dựng.

Để giữ vững chế độ và chống phản động hiệu quả, an ninh Việt Nam đã đưa số lượng lớn người của mình trà trộn vào dòng người vượt biển đến Mỹ và các nước phương tây." (hết trích)

Những gì LS Võ An Đôn nói, như nhiều tổ chức mang danh đấu tranh cho dân chủ nhân quyền thực chất là bọn GIẢ CẦY. Có điều này hay không? Các tổ chức chống cộng ở hải ngoại có Việt Cộng trà trộn vào hay không?

Xin thưa CÓ và khá nhiều nữa là khác, và chính cá nhân tôi vẫn hay lôi đầu chúng, vạch mặt chúng trước thiên hạ, nhưng GOM ĐŨA CẢ NẮM như Võ An Đôn thì quả thật rất phiến diện, và cũng khiến cho nhiều nhiệt tình cảm thấy lạnh lòng, trong số đó chắc chắn có nhiều người từng lên tiếng ủng hộ Võ An Đôn?

Điều hài hước là VAĐ tố cáo nhiều NHÀ DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN GIẢ CẦY, nhưng chính bản thân Võ An Đôn lại QUÀNG VAI BÁ CỔ với bọn chúng thì người biết chuyện sẽ nghĩ thế nào?

NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH, LÊ QUỐC QUÂN v.v. có quan hệ thế nào với anh vậy Võ An Đôn...?

Huỳnh Hậu
35 NĂM TRÊN ĐẤT MỸ – TÔI CHỌN BIẾT ƠN, TỰ HÀO VÀ ĐẶT NƯỚC MỸ LÊN HÀNG ĐẦU

Hôm nay đánh dấu tròn 35 năm tôi đặt chân đến Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ – Quốc gia vĩ đại của Tự do và Cơ hội.

Ba mươi lăm năm trước, tôi đến Mỹ với hai bàn tay trắng, mang theo khát vọng về tự do và giấc mơ American Dream. Hôm nay, tôi không chỉ có được một cuộc sống thịnh vượng do chính nỗ lực và lao động chăm chỉ của mình mang lại, mà còn được sống trong một đất nước nơi Hiến pháp bảo vệ tự do, và nơi người dân Mỹ luôn được đặt lên hàng đầu.

Chính nước Mỹ đã trao cho tôi cơ hội học tập, làm việc, kinh doanh hợp pháp và tự do bày tỏ suy nghĩ mà không phải sống trong nỗi sợ hãi. Môi trường tự do và pháp quyền tại đây đã cho phép tôi tiếp cận nhiều nguồn thông tin, tự nghiên cứu, đối chiếu và xây dựng nhận thức riêng. Tôi nhận ra rằng nhiều điều tôi từng được nghe hoặc được dạy trước đây chỉ là tuyên truyền, không phản ánh sự thật về giá trị thực sự của tự do và nền dân chủ.

Đó chính là sức mạnh của nước Mỹ.
Tự do không ép buộc bạn phải tin vào điều gì. Tự do trao cho bạn quyền tìm kiếm sự thật và tự quyết định con đường của mình. Đó là lý do tôi tin tưởng và ủng hộ tinh thần America First – ưu tiên lợi ích của người dân Mỹ, bảo vệ biên giới, duy trì pháp luật và giữ vững chủ quyền quốc gia.

Tôi càng sống ở Mỹ, tôi càng thấm thía tại sao hàng triệu người trên khắp thế giới vẫn khao khát được đến đây. Không phải vì nước Mỹ là quốc gia hoàn hảo – không có quốc gia nào hoàn hảo – mà vì nước Mỹ là nơi bảo vệ những giá trị cốt lõi đã nâng đỡ biết bao thế hệ: tự do cá nhân, pháp quyền, quyền sở hữu tài sản, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng và cơ hội vươn lên bằng chính năng lực và nỗ lực của mỗi người.

Vì vậy, tôi không chỉ biết ơn nước Mỹ. Tôi tin rằng mỗi người nhập cư hợp pháp đã nhận được cơ hội từ đất nước này đều có trách nhiệm thiêng liêng là đóng góp và bảo vệ những giá trị ấy. Yêu nước Mỹ không có nghĩa là cho rằng nước Mỹ không bao giờ sai. Yêu nước là mong muốn đất nước này luôn mạnh mẽ, an toàn, thịnh vượng và trung thành với những nguyên tắc đã làm nên sự vĩ đại của mình.
Đó là bảo vệ Hiến pháp, tôn trọng pháp luật, đảm bảo an ninh biên giới, ưu tiên người dân Mỹ và truyền lại di sản tự do cho thế hệ mai sau. Đó là cam kết Make America Great Again – không chỉ bằng lời nói suông, mà bằng hành động cụ thể và kiên định mỗi ngày.

Sau 35 năm, tôi có thể nói với tất cả sự biết ơn và tự hào:
Nước Mỹ đã thay đổi cuộc đời tôi. Nó đã biến giấc mơ của một người nhập cư thành hiện thực – một cuộc sống tự do, tự lập và có ý nghĩa.

Và chính vì vậy, tôi sẽ luôn trân trọng cơ hội mình nhận được, tiếp tục cống hiến cho cộng đồng, đóng góp xây dựng đất nước và làm phần việc của mình để góp phần bảo vệ những giá trị đã tạo nên quốc gia vĩ đại này.

35 năm biết ơn. 35 năm tự do. 35 năm tự hào được gọi nước Mỹ là quê hương thứ hai của tôi.

America First.
God Bless America. bằng hành động

Lapson Luu




Nghệ sĩ Hải ngoại và ca sĩ cộng nô 

Lời thật mất lòng.
Điều làm tôi thất vọng không phải là việc một số ca sĩ hải ngoại về Việt Nam biểu diễn. Điều đáng buồn hơn là họ đã tự đánh mất vị thế của chính mình trên sân khấu hải ngoại.

Từ khi nào những ca sĩ từng là biểu tượng của cộng đồng người Việt tị nạn lại phải cúi đầu, nhường vị trí, hát trước, hát lót hoặc chấp nhận đứng sau những ca sĩ từ trong nước ngay trên chính sân khấu được xây dựng bởi cộng đồng người Việt hải ngoại?

Sân khấu hải ngoại không tự nhiên mà có. Nó được hình thành bằng mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của hàng triệu người Việt tị nạn sau năm 1975. Chính cộng đồng ấy đã nuôi dưỡng, bảo vệ và đưa nhiều nghệ sĩ hải ngoại trở thành những tên tuổi lớn.

Vậy mà hôm nay, chính những nghệ sĩ đó lại chấp nhận để mình trở thành "optional" – có cũng được, không có cũng chẳng sao. Họ chấp nhận vai trò phụ ngay trên sân khấu của chính cộng đồng đã tạo nên tên tuổi của mình. Thậm chí còn quay lưng với cộng đồng.

Theo tôi, đó là một sai lầm chiến lược.
Khi nghệ sĩ tự chấp nhận hạ thấp vị thế của mình, các bầu show cũng sẽ dần xem ca sĩ hải ngoại chỉ là phần phụ, còn ca sĩ từ trong nước mới là tâm điểm. Đó không phải là điều tự nhiên xảy ra. Chính nghệ sĩ Hải ngoại đã vô tình trao vị trí đó cho ca nô.

Tiền kiếm được từ vài show diễn chỉ là ngắn hạn. Nhưng cái giá phải trả có thể là rất dài: mất đi vị thế, mất đi sự kính trọng của cộng đồng và đánh mất giá trị thương hiệu đã gây dựng suốt hàng chục năm.

Theo góc nhìn của tôi, nghệ sĩ cần cân nhắc kỹ hơn về tác động của những lựa chọn của mình. Hình ảnh của họ sẽ được nhiều người diễn giải theo những cách khác nhau, trong đó có việc xem việc họ về VN trình diễn như biểu tượng của sự hòa hợp hòa giải hoặc phục vụ các thông điệp chính trị của CSVN. Dù đồng ý hay không với cách nhìn như vậy, đây là điều mà bất kỳ nghệ sĩ nào cũng nên nhận thức khi quyết định xuất hiện( không thể nào blame là nghệ sĩ không dính dán tới chính trị. Đặc biệt chính quyền cộng sản không nhìn nhận ca nghệ sĩ dưới góc độ tài năng mà biến họ thành công cụ tuyên truyền cho chế độ.

Không ai có thể hạ thấp một nghệ sĩ nếu chính nghệ sĩ đó không chấp nhận hạ thấp giá trị của mình trước. Và một khi đã đánh mất vị thế trên chính sân khấu hải ngoại, sẽ rất khó để lấy lại sự tôn trọng như ngày xưa.

Bé Tí

Một cánh chim trời...

Hình như năm 16 của đời con gái, ít ra là đời con gái của tôi là năm đẹp nhất, năm” nhìn em mười sáu như cành hoa lê...” Sở dĩ tôi nói vậy vì năm ấy, tôi phát số ”đào hoa”hay sao mà cùng lúc, tôi có ít nhất “ba chàng... ngự lâm pháo thủ” để lòng vấn vương!

Trong số ba chàng trai này thì “chú” Nhân là người lớn tuổi nhất. Chú hơn tôi 8,9 tuổi gì đó. Chú Nhân là bạn cùng phi đoàn với chú Chương tôi. Nên tôi gọi chú Nhân là chú như chú Chương. Nhất cử lưỡng, tam, tứ tiện. Không phải lôi thôi lo nghĩ cách xưng hô sao cho vừa xứng hợp với tuổi tác lại vừa giữ đúng lễ phép của con nhà...

Chú Nhân là trung uý, phi công thuộc Không Lực Việt Nam Cọng Hoà. Chú và chú Chương của tôi là bạn thân. Hai ông”tài xế” máy bay C 130 này đi đâu cũng có nhau.

Chú Chương cứ một vài tuần lại ghé nhà, thăm gia đình tôi. Nói là nói vậy để cho chú Chương được tiếng biết bà, biết con chứ thật sự chú qua nhà tôi chỉ vì... tôi. Chú cần tôi viết Nhật ký phi hành cho chú. Tôi viết chữ đẹp và thuộc loại dễ sai, không hay vặn vẹo chú như mấy bà chị họ của tôi! Gặp tôi, lúc nào chú cũng than phiền “ Con Xuân, Con Nga đứa nào tính cũng khó khăn. Chú nhờ có chút chuyện cũng vặn vẹo, hỏi lên hỏi xuống. Bực mình! Cái điệu đó ống chề là cái chắc”

Tôi chỉ cười hì hì! Sao chú cứ trù ẻo mấy bà chị của tôi vậy? Tôi thấy các chị tôi cũng đâu đến nỗi nào! À, chắc vì các chị tôi không thuộc loại dễ dụ làm cu li như tôi...

Lúc nào cũng vậy, đến nhà tôi, chào Ba Mẹ tôi và thăm hỏi mấy câu rất thường thức, lấy lệ xong là “ Con gái có nhà không anh, chị?” (Chú Chương luôn luôn gọi tôi là” Con gái” dù tôi đã kịch liệt phản đối cái tên nghe rất ư... nhà quê này!)

Và chẳng cần chờ câu trả lời của Ba Mẹ tôi, chú gọi thật to” Con gái ơi! Viết Nhật ký phi hành cho chú với”

Và tôi, dù có đang bận bất cứ việc gì cũng phải bỏ dở để làm” nhiệm vụ công dân”... Lúc nào cũng vậy, tôi viết xong, chú Chương chỉ liếc sơ, mỉm cười hài lòng, cảm ơn tôi kèm theo một lời hứa “Tuần sau chú đãi Con gái đi ăn kem” Tôi ậm ừ...tôi không bao giờ tin lời hứa hão của chú. Chú là lính tàu bay, cao ráo, tướng tá cũng thuộc loại ...coi được nên tôi nghe chú đắt đào lắm. Lương chú chắc chỉ đủ bao mấy cô bồ sinh viên của chú, tôi làm gì có phần. Có tháng, chú còn túm áo Me tôi, ca bài ”con cá sống vì nước“ để mượn tiền của Ba Mẹ nữa mà.

Rồi, một chiều thứ Bẩy, coi như là chiều cuối tuần “định mệnh “, chú Chương không hiểu cao hứng hay sao lại dắt chú Nhân đến nhà để sai tôi làm thư ký, viết Nhật ký phi hành cho cả hai ông. Tôi hơi bực. Tôi không thích chơi kiểu lợi dụng này. Chú Chương sợ tôi... khùng lên, phản đối thẳng thừng thì quê mặt cả hai ông nên chú kéo tôi vào nhà bếp, nhỏ to năn nỉ ”thằng Nhân thấy Con gái viết chữ đẹp, hắn thích lắm nên nhờ chú nói Con gái viết cho hắn với” Đúng là “đàn bà yêu bằng tai” Nghe được khen, tôi thích quá và cứ thế, cắm đầu... cho chúng sai.

Lúc tôi đưa lại quyển sổ Nhật ký phi hành cho chú Nhân, không như chú Chương, chú Nhân nhìn ngắm thật kỹ những trang giấy tôi vừa viết rồi xuýt xoa khen” Đẹp quá! Cảm ơn...!” Và chú lúng túng vì không biết phải gọi tôi là gì? Chú Nhân mời tôi ” Thứ Bảy tới mình đi ăn kem nghe..! Lại kêu trổng. Tôi cười, từ chối “ Cảm ơn chú nhưng thứ Bẩy con bận rồi”. Chú Nhân cười nhưng có vẻ buồn. Chú Nhân ơi! Con làm sao đi ăn kem với chú được? Quốc Uy để cho ai? Con không muốn đi ăn kem với chú rồi về ăn ... đòn của Quốc Uy.

Và từ sau chiều thứ Bẩy “định mệnh“ đó, chú Nhân đến tìm tôi thường hơn cũng với lý do Nhật ký phi hành... Chú Chương lợi dụng chú Nhân nên dạo sau này, chú giao luôn Nhật ký phi hành của chú cho chú Nhân đem cho tôi viết.

Chú Nhân tỏ ra quyến luyến tôi thấy rõ. Chú thường nán lại khá lâu, nói chuyện trên trời, mà đúng là chuyện trên trời vì chú hay kể cho tôi nghe về những phi vụ của chú. Tôi say mê nghe chú ”thuyết trình “ Giọng Bắc Hà nội của chú Nhân nghe thật ... dễ chết người. Nhưng than ôi! Tôi đã là “ván đóng ... nửa thuyền” rồi.

Và rồi, chuyện phải đến đã đến. Một chiều thứ Bẩy, sau khi tôi hoàn tất nhiệm vụ như thường lệ, chú Nhân bất chợt nắm lấy tay tôi, giữ chặt và...câu ”Anh yêu em” của chú đã làm tôi sững sờ. Tôi lúng túng, lắc đầu:
-Không được mô, chú ơi!

-Sao vậy?

Tôi bối rối cho chú Nhân biết tôi đã có người yêu. Lúc ấy tôi vẫn giấu Ba Mẹ tôi nên ai cũng tưởng trái tim tôi còn ”mồ côi “.

Tôi năn nỉ chú Nhân:
-Con thưa với chú nhưng chú đừng kể cho chú Chương nghe, nha chú. Chú Chương” bép xép” lắm, ổng méc Ba Mẹ con là con bị đòn chết luôn

-Ủa? Vậy Ba Mẹ không biết à?

-Dạ chưa! Con chưa dám thưa với Ba Mẹ con.

Chú Nhân trầm ngâm. Nhìn chú buồn, tôi xót xa nhưng làm sao được bây giờ? Giá như tôi có thể có hai trái tim?

Và từ đó, chú Nhân không đến nhà tôi nữa. Chú Chương lại một mình lò mò đem Nhật ký phi hành của chú đến như trước! Tôi không hiểu chú Nhân đã nói gì với chú Chương nhưng không bao giờ tôi nghe chú Chương đá động gì đến chuyện Quốc Uy và tôi!

Bẵng đi một dạo, tôi tình cờ gặp lại chú Nhân ở nhà... Quốc Uy.

Tôi đến dự sinh nhật 19 của Thanh Tâm, em gái Quốc Uy và ...kìa chú Nhân. Trời ơi! Tôi hơi ngây người khi thấy chú. Chú Nhân mỉm cười với Quốc Uy và tôi. Vẫn nụ cười dễ mến và giọng Bắc Hà nội quyến rũ:
-Chào ”cháu”

-Thưa chú

Và cả hai “chú cháu” cùng sững người, không nói thêm gì được nữa! May nhờ Thanh Tâm chen vào, gỡ rối “tơ lòng... thòng”

-Ủa, anh Nhân quen “chị Ba” của em hả? Thanh Tâm vẫn gọi đùa tôi là “chị Ba” vì Quốc Uy, theo cách gọi của miền Nam là thứ ba. Trên Quốc Uy là anh Quyền, anh hai và Thanh Tâm là em út.

-Ừ

Chú Nhân lúng túng giải thích:
-Cô nhỏ này là cháu của Chương, bạn cùng phi đoàn anh.

Tôi liếc sang Quốc Uy và mừng vì thấy ông ”Hoạn thư” của tôi hình như không chú ý đến chú Nhân và tôi. May quá!

Tôi yêu Quốc Uy lắm nhưng chỉ mỗi tội ghen của anh thì tôi chịu không nổi. Máu”Hoạn thư” của anh thuộc loại siêu đẳng và cũng vì vậy chúng tôi đã ít ra là xém chia tay hai lần.

Tôi kéo tay Thanh Tâm:
-Bánh sinh nhật đâu, Tâm?

Thanh Tâm vui vẻ dắt tôi đi xem bánh sinh nhật và nhờ thế, tôi thoát cảnh ngượng ngùng trước mặt Quốc Uy.

Và câu chuyện “tình lỡ” của “chú cháu “ tôi tưởng sẽ chấm dứt ở đó nếu bỗng dưng không một ngày tôi nhận được thư của chú Nhân từ Texas, Hoa Kỳ.

Texas, ngày... tháng... năm

Con gái ơi!
Cho phép anh gọi em như thế nhé, như Chương đã gọi em.
Anh hiện ở xa em lắm! Anh đã được chọn đi tu nghiệp ở Mỹ. Lúc đầu, anh cũng hơi ngần ngừ nhưng rồi anh quyết định ra đi, mong thay đổi không gian sống để quên Con gái !

Con gái ơi!
Anh xin lỗi đã làm phiền em vì anh không hề biết em đã để lòng tơ vương...!

Em và Quốc Uy thật đẹp đôi!
Cầu chúc hai em luôn hạnh phúc bên nhau!

Anh muốn viết cho em dài hơn nhưng sao lòng anh buồn bã quá! Cho anh ngưng ở đây, nghe Con gái!

Hẹn em thư sau
Anh,
Hoàng thụ Nhân

Lá thư trong tay tôi dường như nhoè đi. Có hai giọt nước từ khoé mắt đang ngập ngừng ...

Vũ hoàng Ho


KHÔNG CHỈ ĐỂ BÁN SỮA, MÀ CÒN ĐỂ CỨU NGƯỜI

Mỗi tuần, trên khắp Nhật Bản, có hơn 31.000 cô gái mang theo những chai sữa Yakult len lỏi qua từng con phố, gõ cửa từng ngôi nhà, văn phòng và trường học. Người Nhật gọi họ bằng một cái tên rất thân thuộc "Yakult Lady".

Nhiều người nghĩ công việc của họ chỉ là giao sữa. Nhưng với rất nhiều người cao tuổi sống một mình, họ lại là người duy nhất ghé thăm đều đặn mỗi tuần. Họ nhớ từng gương mặt, nhớ từng thói quen, nhớ cả giờ giấc mà mỗi khách hàng thường ra mở cửa.

Vì thế, nếu một ngày cánh cửa ấy vẫn im lìm như chưa từng có ai ở bên trong, họ sẽ không lặng lẽ rời đi. Họ sẽ gọi điện cho người thân. Nếu vẫn không có hồi âm, họ sẽ báo cho cơ quan chức năng đến kiểm tra. Bởi họ hiểu rằng, phía sau cánh cửa khép kín ấy có thể là một người đang cần được giúp đỡ.

Ở Nhật Bản, cô đơn đã trở thành một vấn đề của xã hội. Chỉ trong 6 tháng đầu năm 2024, gần 37.000 người đã qua đời trong cô độc. Đáng buồn hơn, gần 4.000 người chỉ được phát hiện sau hơn một tháng kể từ khi mất.

Giữa những con số lạnh lùng ấy, tiếng gõ cửa của Yakult Lady đôi khi lại trở thành điều ấm áp nhất. Họ không chỉ mang đến một chai sữa. Họ mang đến lời hỏi thăm, một cuộc trò chuyện ngắn, một nụ cười và sự hiện diện để ai đó biết rằng mình chưa bị lãng quên.

Mô hình này đã được Yakult duy trì từ năm 1963. Hơn 60 năm qua, những bước chân ấy vẫn đều đặn đi khắp các khu phố. Đến nay, đã có khoảng 80.000 Yakult Lady hoạt động tại 14 quốc gia.

Có lẽ, giá trị lớn nhất của một chai Yakult không nằm ở những lợi khuẩn bên trong. Mà nằm ở việc, cùng với nó, luôn có một người gõ cửa và nhẹ nhàng hỏi:

"Hôm nay bác có khỏe không?"

Đôi khi, chỉ một lời hỏi thăm đúng lúc... cũng đủ để cứu một con người khỏi sự cô độc. 

Japan Confessions



Blog Archive