Friday, March 13, 2026

Tin quan trọng

Theo Alex Jones, podcaster nổi tiếng có nhiều tin hay và xếp vào hàng thuyết âm mưu, tui có 2 tin quan trọng không hề "thuyết âm mưu" cho quý vị đây: Tại vì nói về tài liệu của CIA tiết lộ như sau:

Tin thứ nhất: CIA tiết lộ nghiên cứu bị chôn vùi 60 năm qua rằng hầu hết khối u ung thư là do ký sinh trùng gây ra!!!

Á đù, thế mà tụi khoa học ma y khoa cứ nghiên cứu ra cả núi tạp chí về ung thư mà toàn đánh lạc hướng đi tận đâu đâu. Rồi còn đẻ ra cái phương pháp trị ung thư bằng trị xạ, hoá trị nữa chứ. Trong khi biện pháp đơn giản rẻ tiền nhất là uống thuốc xổ giun, diệt ký sinh trùng Ivermectin và Fenbendazol gì đấy (tên thuốc tui không nhớ) thì tụi nó lờ tịt đi.
Ở dưới tui có video nói về CIA cho biết khối u đa phần là ký sinh trùng...
Cái này tui up từ lâu giờ Alex Jones nói ra thì tui úp lại.

Tin thứ 2 quan trọng hơn cho ai chịu nghiên cứu lên level cao tâm linh nè: Tài liệu CIA cũng tiết lộ rằng mỗi con người là một thực thể vệ tinh (Satellite) đa chiều do Chúa tạo ra. Nhưng tụi Deep State / Satan đã nghĩ ra trò rải chemtrail và đưa chất Florua vào nước trên phạm vi toàn cầu nhằm gây nhiễu tín hiệu khiến con người mất liên lạc với Vũ Trụ.

Không tin hả? Vô link X của Alex Jones coi Tiếng Anh cho biết


FB Allison Pham



THĂM VIẾNG HANG ĐỘNG AJANTA KỲ THÚ

Shai K.

Theo các nhà khảo cổ học, việc xây dựng hang động Ajanta ở Maharashtra, Ấn Độ, bắt đầu khoảng 2.200 năm trước. Trải qua hàng trăm năm làm việc và hơn 30 công trình đã được đục đẽo tỉ mỉ vào vách đá của những ngọn núi. Theo suy đoán, việc sử dụng hang động đã dừng lại vào khoảng năm 1000 sau Công nguyên vì những lý do không rõ, khiến rừng rậm mọc um tùm bao quanh, che khuất chúng trong nhiều thế hệ.


Mãi đến nhiều thế kỷ sau, vào năm 1819, không một con mắt nào của con người nhìn thấy hang động này nữa, khi một người Anh tên là John Smith đang săn hổ và ông đã phát hiện ra một lối vào bí mật dẫn đến một trong những ngôi đền. Chúng ta biết điều này bởi vì ông ấy đã để lại tên mình trên bức tường của ngôi đền - và cả ngày tháng, mà ngày nay vẫn còn có thể nhìn thấy.


Mặc dù nhà thám hiểm người Anh đầu tiên không công bố ngay lập tức phát hiện của mình, nhưng sự tồn tại của các hang động đã được biết đến, và ngay sau đó, khách du lịch Ấn Độ và châu Âu bắt đầu đổ xô đến địa điểm cổ xưa này - sau nhiều công trình đào bới và dọn dẹp (các hang động từng là nơi sinh sống của nhiều loài động vật trong nhiều thế kỷ).


Các chuyên gia đã xác định niên đại của các hang động này từ thế kỷ thứ hai trước Công nguyên - 200 năm trước khi Chúa Giê-su ra đời. Việc sử dụng của chúng dường như mang tính cách nghi lễ, được sử dụng làm nơi cầu nguyện. Nhiều yếu tố thiết kế La Mã được thể hiện rõ ràng trong các cột và mái vòm của hang động. Bề mặt đá cứng của hang động dường như được đục đẽo bằng các công cụ thô sơ và thậm chí cả bằng tay không.


Dường như những hang động linh thiêng đầu tiên được đào vào thời Đế chế Sātavāhana, khoảng năm 230 trước Công nguyên.


Hầu như mọi bề mặt, trừ sàn nhà, đều được phủ kín bằng tranh vẽ - theo đúng nghĩa đen. Tất nhiên, chúng đã mất đi phần lớn vẻ huy hoàng trước đây, nhưng người ta đang nỗ lực phục hồi chúng. Trên tường cũng có vẽ 547 bài thơ, kể về những kiếp trước của Đức Phật. Những kho báu nghệ thuật này có ý nghĩa quan trọng bởi sự miêu tả chi tiết về cuộc đời của Đức Phật, nhiều câu chuyện Jataka, và những lát cắt về cuộc sống thường nhật ở Ấn Độ cổ đại. Các bức bích họa đặc biệt nổi bật bởi màu sắc sống động và cảm xúc biểu cảm, thể hiện sự kết hợp giữa chủ đề tôn giáo và thế tục, và được coi là những kiệt tác của nghệ thuật tôn giáo Phật giáo.


Để tạo ra những hang động này, người ta dùng đục để tạo khoảng trống cho vữa trát trên bề mặt. Trước khi vữa khô, người thợ sơn sẽ vẽ lên đó, làm cho màu vẽ thấm vào vữa và trở thành một phần của bề mặt. Phương pháp này đã được chứng minh là có thể tồn tại hơn 2000 năm.


Không ai biết tại sao các hang động lại bị bỏ hoang, và có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ biết được câu trả lời cho bí ẩn này. Nhưng chúng vẫn tiếp tục thu hút nhiều du khách đến chiêm ngưỡng nghệ thuật của những người xưa.


Kiến trúc của quần thể hang động Ajanta cũng rất đáng chú ý. Các hang động bao gồm chaitya-grihas (điện thờ) và viharas (khu ở của tu sĩ). Những công trình này, được chạm khắc từ đá nguyên khối với những chi tiết tinh xảo, phản ánh tài năng kỹ thuật của những người tạo ra chúng. Các nhà sư Phật giáo đã sử dụng những hang động này để cầu nguyện và thiền định, và sự thanh tịnh của địa điểm này vẫn mang lại trải nghiệm tâm linh cho du khách.


Các hang động Ajanta không chỉ là minh chứng cho lòng nhiệt thành nghệ thuật và tôn giáo của thời đại đó mà còn mang đến những hiểu biết vô giá về các khía cạnh văn hóa xã hội của nền văn minh Ấn Độ cổ đại. Chúng đã được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới, ghi nhận giá trị toàn cầu nổi bật và sự bảo tồn đáng kể lịch sử nghệ thuật Ấn Độ. Các hang động tiếp tục thu hút các học giả, nhà sử học nghệ thuật và khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới, háo hức được chứng kiến sự kết hợp độc đáo giữa nghệ thuật, lịch sử và tâm linh này.


Cuộc chiến Iran…

Giáo chủ Khamenei thường vung nắm đấm thét to "Death to America" (Cái chết cho nước Mỹ).

Ông ta luôn đe dọa rằng bất cứ cuộc tấn công nào vào Iran cũng sẽ dẫn tới việc các căn cứ Mỹ tại Trung Đông bị hủy diệt. Ông ta cũng từng đe dọa xóa sổ Israel ra khỏi bản đồ thế giới.

Và trong suốt bao nhiêu năm, chính Iran hoặc các nhóm được Iran hậu thuẫn đã tấn công gây thiệt hại cho Mỹ.

Các sự kiện chính:

1. 1979-1981: tại Đại sứ quán Mỹ ở Tehran- Iran bắt giữ 52 nhân viên ngoại giao và công dân Mỹ trong 444 ngày. (Một chiến dịch giải cứu thất bại giết chết 8 lính Mỹ).

2. Tháng 4/1983: Đánh bom Đại sứ quán Mỹ ở Beirut (Lebanon) giết chết 63 người.

3. Tháng 10/1983: Đánh bom doanh trại Mỹ ở Beirut giết chết 241 lính Mỹ và 58 lính Pháp.

4. Tháng 3/1984: Bắt cóc và sát hại trưởng trạm CIA William Buckley ở Beirut sau hơn một năm giam giữ.

5. Tháng 9/1984: Đánh bom Đại sứ quán Mỹ ở Đông Beirut - giết chết 24 người.

6. 1980: Các vụ bắt cóc người Mỹ ở Lebanon - Hezbollah bắt giữ và tra tấn công dân Mỹ (khoảng 17 người), một số bị giết.

7. Tháng 6/1996: Đánh bom Tháp Khobar ở Saudi Arabia -(chi nhánh Saudi, hậu thuẫn bởi Iran) đánh bom, giết chết 19 lính Mỹ và làm bị thương hơn 370 người.

8. 2003-2011: Các cuộc tấn công ở Iraq. Các nhóm dân quân Shiite được Iran hậu thuẫn, giết chết, ước tính hơn 600 lính Mỹ.

9. Tháng 1/2016: Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran (IRGC) bắt 10 thủy thủ Mỹ trên biển, buộc họ quỳ gối và quay video tuyên truyền trước khi thả sau 15 giờ.

10. Tháng 1/2020: Tấn công hỏa tiễn vào căn cứ Mỹ ở Iraq, làm bị thương hơn 100 lính Mỹ (không tử vong).

11. 2021-2025: Các cuộc tấn công bằng drone và rocket ở Iraq/Syria - bao gồm vụ drone năm 2024 ở Jordan giết chết 3 lính Mỹ và làm bị thương hơn 30 người.

Và hàng trăm vụ nữa, không phải chỉ nhiêu đó.

Khamenei nghĩ rằng các tổng thống Mỹ luôn sợ va chạm, sợ người Mỹ không thích chiến tranh, sợ làm giá dầu tăng, kinh tế bất ổn… nên dù từng vả vô mặt, các tổng thống Mỹ vẫn “dĩ hòa vi quý”, vẫn “ tránh chuột chẳng xấu mặt nào”.

Ông ta quên nghĩ Donald Trump thì lại khác!

Rồi cái gì đến đã đến!

Thay vì tiêu diệt được Hoa Kỳ như những lời tuyên bố trên đài phát thanh Tehran, chính hệ thống phòng thủ và bộ máy lãnh đạo của Khamenei đã tan xác chỉ trong một vài nốt nhạc trong rạng sáng ngày 28/2.

Vốn được quảng cáo là "vô địch" — vậy mà 200 phản lực cơ của Israel gầm rú đầy trời- Hệ thống phòng không của Iran — vẫn nằm im mơ màng 72 trinh nữ. "Death to America" đâu chưa thấy chỉ thấy Khamenei và 48 tay lãnh đạo cao cấp được moi ra từ đống bê tông.

Sự quyết liệt của TT Trump đã chấm dứt kỷ nguyên nhẫn nhịn, yếu đuối.

Trong nhiều thập nien, các đời Tổng thống Mỹ (cả Dân chủ lẫn Cộng hòa) thường bị kìm kẹp bởi nỗi sợ bị gán mác "kẻ gây chiến". Họ chọn giải pháp cấm vận kinh tế hoặc đàm phán kéo dài, điều mà Iran đã lợi dụng để tiếp tục làm giàu Uranium và tài trợ cho các nhóm khủng bố như Hezbollah và Hamas.

Ông Trump đã chứng minh rằng: Để có hòa bình thực sự, đôi khi phải dám bước qua lằn ranh chiến tranh.

Quyết định của tổng thống Trump đã đập tan bóng ma sợ "trả thù". Sự chần chừ của các tổng thống trước đây thường xuất phát từ nỗi lo về các cuộc tấn công trả đũa của Iran vào các căn cứ Mỹ hoặc đóng cửa eo biển Hormuz. Ông Trump đã tấn công "phủ đầu" và "chặt đầu". Việc nhắm thẳng vào các lãnh đạo cao nhất là một thông điệp đanh thép: Nếu các ông đe dọa chúng tôi, các ông sẽ không còn tồn tại để mà trả thù.

Nếu như các chính quyền trước (đặc biệt là thời Obama hay Biden) tin vào những bản thỏa thuận như JCPOA, ông Trump coi đó là sự đầu hàng. Ông yêu cầu một sự chấm dứt vĩnh viễn và triệt để.

Khi đàm phán tại Geneva vào phút chót không đạt kết quả, ông không chọn cách chờ đợi và mơ mộng.

Rượu mời đã được rót, không uống thì ông đây đè cổ ra đổ cả chai òng ọc vào miệng!

Tấn công Iran là mở một cơ hội cho người dân Iran. Trong khi các đời tổng thống trước chỉ tập trung vào việc "kiểm soát", “cấm vận” Iran, ông Trump đã chọn hướng đi táo bạo nhất là kêu gọi và tạo điều kiện cho sự thay đổi chế độ từ bên trong. "Đây có thể là cơ hội duy nhất sau nhiều thế hệ để các bạn giành lại đất nước mình." — Lời kêu gọi của ông Trump gửi tới người dân Iran trong sáng 28/2.

Bằng cách phá hủy cơ sở hạ tầng quân sự và loại bỏ dàn lãnh đạo cốt cán, liên quân Mỹ - Israel đã làm suy yếu bộ máy đàn áp của Lực lượng Vệ binh Cách mạng (IRGC), tạo khoảng trống quyền lực để người dân Iran có thể đứng lên mà không sợ bị thảm sát như những cuộc biểu tình trước đó.

Phản ứng của thế giới cũng khác nhau lắm. Đám Châu Âu chắc không ưa Trump giáng thuế và đốp chát, hay vẫn bị “bóng ma trả thù" ám ảnh nên chỉ ủng hộ nửa vời và né tránh liên đới.

Nhưng Canada, Úc là 2 nước có tầm nhìn thông minh về an ninh đã bày tỏ sự ủng hộ đối với hành động của liên quân Mỹ - Israel. Một Iran có vũ khí nguyên tử sẽ gây ra một cuộc chạy đua vũ trang toàn diện tại Trung Đông, đưa thế giới đến bờ vực hủy diệt.

Iran là "ngân hàng" và "kho vũ khí" cho các nhóm ủy nhiệm (Hezbollah, Hamas, Houthi) gây bất ổn khắp khu vực. Đánh thẳng vào trung tâm điều khiển tại Tehran là cách hiệu quả nhất để mang lại hòa bình lâu dài cho Trung Đông, thay vì chỉ đối phó với các nhóm tay sai ở ngoại vi.

Các nước Ả Rập cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy cái gai Tehran bị bẻ gãy.

Các nhóm cánh tả và một thành phần Đảng Dân chủ đang chỉ trích Tổng thống Trump và Thủ tướng Netanyahu là "kẻ gây chiến". Họ đã biểu tình trước White House sáng 28 tháng 2 cứ như là họ đã chuẩn bị từ khi ông Trump còn ở truồng tắm mưa. Đám lên án Mỹ bắn giết nữ sinh đang học trong trường, không biết có ai lên án Khamenei tàn sát vài chục ngàn người Iran biểu tình mấy tuần qua không!?

Donald Trump đã chọn con đường khó khăn nhất nhưng có lẽ là hiệu quả nhất. Ông không chọn sự bình yên giả tạo của một thỏa thuận tồi, mà chọn sự dứt khoát của một nhà lãnh đạo dám gánh vác trách nhiệm lịch sử để chấm dứt một mối đe dọa kéo dài gần nửa thế kỷ.

Hoàng Nam








Câu chuyện rùng mình về đoàn 28 người Việt di cư bị bắt ở Ukraina

Cập nhật lần cuối ngày 27 Tháng 1 2026

Ban biên tập Người Việt Odessa nhận được bài viết của anh Nguyễn Hùng Long - Kiev kể về hành trình vượt biên tìm miền đất hứa của người Việt, xin chia sẻ để bạn đọc hiểu hơn về quá trình này. Qua đó cũng nhắc nhở, cảnh tỉnh những ai có ý định vượt biên trái phép.

Năm 2018, dòng người vượt biên sang Châu Âu, lấy Ucraina làm nơi trung chuyển rất lớn và cũng là nơi trại tỵ nạn tràn ngập người Việt, đa số là người Miền Trung, số lượng lớn nhất là dân Nghệ An. Đại Sứ Quán Việt Nam tại Ucraina đã hỗ trợ hết sức để bảo vệ quyền công dân và tạo điều kiện tối đa giúp đỡ những người tự nguyện hồi hương, bên cạnh đó cũng đề xuất kêu gọi sự giúp đỡ của nước sở tại, xin kinh phí để mua vé cho những công dân Việt Nam có nguyện vọng về quê hương nhưng có hoàn cảnh khó khăn về kinh tế.

Nói đến dân Nghệ An, có lẽ tình đoàn kết và tính chịu khó ít tỉnh thành nào của nước ta sánh kịp. Khi trào lưu xuất ngoại làm giàu, thì Nghệ An có lẽ là tỉnh có người “xuất ngoại” nhiều nhất, từ hợp pháp cho đến bất hợp pháp. Không biết lớp người đi trước có kể về “địa ngục trần gian” khi vượt biên cho lớp sau nghe hay không, nhưng người người đi, nhà nhà đi, có đoàn cả gia đình cùng đi.

Các cam kết đi các nước được thanh toán phí khi về đích (Anh, Đức, Pháp….), từ 15 ngàn đô la Mỹ trở lên, để được đi phải tạm ứng trước khoản tiền từ 2-3 nghìn đô la Mỹ, thậm chí không cần ứng tiền. Phải khẳng định rằng, từ một con người vô giá, tự biến mình thành “món hàng” để bọn buôn người vận chuyển như những thứ hàng rẻ mạt, “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”, nếu thành công thì thanh toán tiếp, còn mất xác thì tự chịu.

Trong quá trình vượt biên, bọn buôn người đã tìm mọi cách thu lại chi phí thậm chí lãi, dùng tiền nạn nhân… buôn nạn nhân mà người ta thường gọi “mỡ nó rán nó”. Trong các trại tỵ nạn tại Ucraina, lúc nào cũng vài trăm người Việt Nam vượt biên trái phép vào Châu Âu bị giam giữ, bởi đây là địa điểm làm nơi trung chuyển.

ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN

Tôi đã nhiều lần tiếp xúc với các nạn nhận và được nghe kể rất nhiều về hành trình vượt biên, cũng như hỗ trợ hướng dẫn các nạn nhân toàn bộ thủ tục hồi hương khi bên cơ quan chức năng bạn cũng như bên phía Việt Nam nhờ, đó là những người nằm trong trại giam và nhiều người bỏ cuộc vì quá kinh hoàng đã trốn đường dây tìm đến Đại Sứ Quán Việt Nam cầu cứu, xin làm thủ tục quay về với đất mẹ.

Một câu chuyện như phim, tôi ghi lại để các bạn hiểu rằng, không có gì tốt đẹp tự nhiên đến với ta và cũng đừng ảo tưởng đi Tây là sướng, thành công hay thất bại đều do ý chí và không phụ thuộc vào nơi bạn đang đứng.


Phong trào xuất ngoại ở tỉnh Nghệ An có thể nói là sôi sùng sục, nhà nhà người người đều sẵn sàng bán nhà cửa đất đai để được xuất ngoại, đổi đời cho con cho cháu, cho gia đình, cho dòng họ. Một ước mơ vô cùng chính đáng.

Cầu có thì cung tất nhiên cũng nở rộ, dịch vụ thật giả lẫn lộn mọc lên như nấm và rồi, cơ hội ngàn vàng khi WORD CUP 2018 xuất hiện, các dịch vụ đua nhau nhận đưa người theo đường sang Nga xem đá bóng, tất nhiên là không xem và sau đó vượt đi các nước Châu Âu... Hàng ngàn người dưới vỏ bọc là các Fan bóng đá, được sang Nga một cách dễ dàng và hợp pháp. Tôi trích dẫn một câu chuyện thật 100% của một cậu người Nghệ An:

Ngày 01/07/2018, dưới cơ sở của Visa là fan bóng đá, tôi và một người nữa lên máy bay và thẳng tiến Moscow, đến Moscow chúng tôi được một người tên T trong đường dây đón và đưa tôi về căn hộ tại Moscow. Đến ngày 26/07/2018 thì anh T đưa chúng tôi đến một quán ăn tại khu chợ người Việt, chợ này được gọi là chợ CHIM.

Sau thời gian chờ đợi, khoảng 15 giờ cùng ngày anh T đã đưa thêm một người nữa, có tên là M. Sau đó cả ba chúng tôi được anh T bàn giao cho ông N, ông này sau này tôi biết được là ông trùm đường dây đưa người tại Moscow. Ông trùm N đưa chúng tôi đến một chiếc xe 7 chỗ, trong xe đã có tới 12 người Việt chờ sẵn. Tức là xe 7 chỗ được nhồi 15 người Việt, bắt đầu hành trình, chúng tôi hoàn toàn không biết sẽ được chở đi đâu, toàn bộ đồ đạc điện thoại bị thu giữ, mọi người giấu tiền mang theo.

Xe chạy khoảng 10 tiếng đồng hồ thì dừng lại một ngôi nhà, 5 người Tây bịt mặt đón chúng tôi. Chúng bắt tất cả lột hết quần áo, chỉ còn đồ lót, chúng nắn nót tìm tòi tài sản và thu sạch, ai nhanh giấu được ít tiền thì còn. Chúng đưa 15 người chúng tôi xuống tầng hầm ngôi nhà, trong tầng hầm đã có 14 người Việt đã được đưa xuống trước đó, tổng số 29 người. Sau 2 ngày thì bắt đầu hành trình vượt biên, mà sau này tôi mới biết rằng vượt biên giới sang Ucraina.

Trời tối, chúng thả 29 người xuống rừng và bắt đầu băng rừng, người dẫn đường có cả ống nhòm tầm nhiệt, chúng tôi lúc đi lúc chạy, khổ nhất là chị em nhiều người chạy không kịp bị ăn đòn, chúng tôi phải sốc nách dìu chạy. Có đoạn bị động, phải lao xuống hồ nước dấu mình, 2-3 tiếng đồng hồ ngâm mình dưới nước mà tưởng chết đi sống lại.

Muỗi to như con ong bay như nhặng, chích đau kinh khủng mà phải nghiến răng chịu đựng, không thể kêu la. Khi hết động, lại tiếp tục lên đường, đến sáng thì cũng vừa tới Ucraina, những ruộng ngô bạt ngàn, chúng yêu cầu tất cả ngồi im, chờ trời tối sẽ có xe đến đón. Vừa đói vừa khát, chúng tôi phải bẻ trộm ngô, cạp ngô non ăn, nhai thân ngô để lấy nước. Một ngày đói khát lạnh thấu xương vì không được phép nhúc nhích, dù là mùa hè.

Đến khoảng 10 giờ tối, chúng đưa xe đến đón, xe chạy khoảng 7-8 tiếng đồng hồ thì chúng dừng lại tại một ngôi nhà, đưa chúng tôi vào trong, quá mệt mỏi, có 2 người trong đoàn chúng tôi nhìn thấy ghế sopha thì ngồi xuống. Ngay lập tức, những người bịt mặt ra đòn mạnh mẽ vào mặt và đầu hai người này, người bằm mắt người hộc máu mồm, họ nghiêm cấm tất cả tự ý hành động.

Rồi chúng dồn chúng tôi, 29 con người vào một căn phòng nhỏ tối om đề nghị chúng tôi ngủ trong đó, khi thấy bồn rửa mặt, chúng tôi mừng thay phiên nhau rửa thì cũng ngay lập tức bị lôi ra đánh lần lượt vì tội sài nhiều nước, bắt chúng tôi sài nước thật ít lại và giam chúng tôi 16 tiếng sau mới cho nấu cơm ăn. Hai người biết tiếng Nga là anh T và chị H được xuống nấu ăn cho cả nhóm.

Khi đi nấu, anh T và chị H đã nấu 4 túi gạo, mỗi túi 0,8kg, hai vĩ gà, mỗi vĩ có 2 đùi gà. Nhưng khi thấy nấu, bọn bịt mặt lại lôi anh T và chị H ra đánh không nương tay, chúng yêu cầu mỗi ngày chỉ được 2 túi gạo, 1 vĩ gà và 10 quả trứng. Trận đòn kinh khủng đến nỗi, mỗi khi nhìn thấy bọn chúng, anh T co rúm người lại, hồn phách lên mây.

Và một chuỗi ngày kinh hoàng, ngày nào chúng tôi cũng bị đánh bởi nhiều lý do, những luật lệ khắc nghiệt mà chúng đưa ra bắt chúng tôi phải thực hiện, như: từ 23 giờ đến 9 giờ cấm đi vệ sinh, có anh vì không thể nhịn, tiểu vào cái chai lập tức bị lôi ra đánh. Cấm nói chuyện phát thành tiếng, nói chuyện với nhau thì thầm vào tai hàng tháng trời, nếu ai lỡ cao giọng một chút, lập tức bị chúng dồn vào hai góc, một tên cầm AK, đứng canh cửa, còn lại vào đấm đá lần lượt, đánh như đánh bao cát và không từ một người nào, có cô bé chưa đủ 13 tuổi cũng bị chúng đánh hộc máu mồm.

Cấm chúng tôi đến gần các cửa, có anh vừa ngó ra cửa sổ, bị chúng đánh chúng đá chúng đạp gãy 2 xương sườn, nằm 15 ngày và mọi vệ sinh cá nhân đều phải nhờ anh em dìu dắt. Các anh chị vì lo lắng đề nghị những người canh gác đưa anh ấy vào viện nhưng bị từ chối. Họ bảo, nếu muốn đi viện thì họ chở ra rừng bỏ đó để công an đến bắt đưa đi viện, nên tất nhiên tất cả đều từ chối.

Vì quá đói, khi thấy táo trồng ngoài vườn, 3 người trong nhóm nhảy cửa sổ để hái táo ăn, sau khi bị phát hiện, chúng gọi thêm ba người bịt mặt đến tăng viện, đánh cho cả 3 đi không nổi, phải bò vào trong phòng. 12 tuần ở tại nơi đây, không ngày nào chúng tôi không bị đánh, thật đau đớn tủi nhục.

Sau đó chúng tiếp tục chở chúng tôi đến một ngôi nhà khác, đưa chúng tôi xuống một tầng hầm, tại đây cũng đã có 9 người Việt đang bị nhốt chờ ngày vượt biên. Lúc này, tổng cộng 38 con người ở trong 1 tầng hầm ẩm mốc, xung quanh tường ốp đá xanh. Chúng chọn 4 cô gái xinh xắn đưa lên trên phục vụ sinh lý, tiêu khiển cho chúng, còn lại chúng tống hết xuống tầng hầm.

Phát cho 3 cái bô vệ sinh, 4 bình nước loại 5 lít, sử dụng trong vòng 2 ngày cho 34 con người, cả uống và vệ sinh cá nhân. Mỗi ngày chúng phát cho 3 nồi cháo chia đều 3 nhóm, và 34 cái thìa. Chính vì không có bát, phải ăn thìa, mạnh ai nấy múc, vì đói quá nên mỗi lần sau khi ăn, ai trong chúng tôi cũng phỏng hết mồm.

Thỉnh thoảng có một người được xưng là ông chủ, đi cùng 2 cận vệ, đến và đề nghị chúng tôi chụp ảnh cùng số điện thoại người nhà, họ nói rằng cần làm như vậy để quản lý. Và luôn hứa hẹn đã sắp sang đến nơi.

Tất cả chúng tôi trong một tầng hầm tối đen, hơn 3 tháng chưa được tắm lần nào, ai đi vệ sinh nhiều, tràn ra ngoài bô, lập tức bị chúng lôi ra đánh cả 34 người, gõ bán súng K54 vào đầu. Đến những đứa trẻ chưa đủ tuổi 13 cũng bị đánh đến hộc máu mồm, sự căm phẩn không ngừng tăng lên. Nhưng vì được hứa vài ngày nữa sẽ vượt sang Châu Âu, nên mọi người đều chịu đựng, tâm lý chờ vài ngày lại vài ngày trôi qua trong cam chịu và hy vọng.

Đợi và bị đòn, đói khát, bẩn thỉu… thời gian kéo dài từ ngày này qua ngày khác. Đến thời điểm này, thì chúng tôi nhìn nhau thầm hiểu, cần có hướng giải thoát, không thể nào chịu nhục vì bị đối xử tệ hơn súc vật như vậy hơn được nữa.

Sự chịu đựng quá giới hạn, chúng tôi đã bàn bạc và thống nhất, sẽ cùng nhau bỏ trốn, nhưng để trốn được phải vô hiệu hóa 2 tên canh gác có súng. Chúng tôi cũng rất lo lắng, nếu một trong 34 người bán đứng chúng tôi, thì ăn đủ luôn. Nên rất hồi hộp, ngày 24 tháng 10 năm 2018, đúng như kế hoạch, như thường lệ, một tên đứng cửa cầm súng canh, một tên đi vào trong đưa thức ăn. Chúng tôi đã phân công thành 2 tốp, và gỡ những viên đá xanh tròn nặng làm vũ khí. Đồng loạt tách đôi, chúng tôi lao vào khống chế tước vũ khí, dù cả 2 tên to khỏe, nhưng không thể chống lại chúng tôi, những người được phân công đã trói tay trói chân hai tên. Lúc nhập cuộc, 5 người trong đoàn khôn lõi đã trèo rào bỏ chạy mất mà không tham gia vào khống chế, không biết sau này ra sao. Bốn người chạy thoát vào rừng mà sau này nghe đâu được đường dây đưa về Odessa chỗ T, một người thất lạc đâu không rõ, còn 28 người quá đói đi xin ăn thì bị người dân báo cho sở di trú bắt đưa về trại.

28 người Việt tại đồn cảnh sát tỉnh Kiev.

Sau này khi liên lac được với gia đình, mới biết rằng họ dùng ảnh và số điện thoại mà tên chủ chụp vào mục đích lừa đảo, họ dùng hình ảnh và số điện thoại thông báo cho người nhà rằng người đã đến Châu âu, đề nghị thanh toán. Vì không liên lac được với chúng tôi, nên cũng nhiều gia đình bị lừa đã thanh toán tiền cho chúng qua đường dây. Đến khi chúng tôi thoát ra mới biết được.

Sau trận này, tôi chỉ mong về Việt Nam, thật sự kinh hoàng những ngày trong địa ngục trần gian, một sai lầm mà xém chút tôi không còn mạng, thì của cải vật chất có cũng như không, huống gì tương lai của những người vượt biên trái phép, sống chui lũi không giấy tờ tùy thân thì liệu có thành công nơi xứ người hay không?

Chân thành cảm ơn Đại Sứ Quán, cảm ơn đến những người giúp đỡ để tôi được về Việt Nam đoàn tụ gia đình.

Những người được tôi đưa ra sân bay, khi chào tạm biệt và hỏi có còn muốn tìm miền đất hứa nữa không? Một câu trả lời giống nhau như đã được thuộc lòng: “Có cho thêm vàng em cũng không vượt nữa!



Nước mắt

Một câu chuyện khi đọc không thể cầm được nước mắt, xin được gửi đến các bạn.

Thằng nhỏ cầm cái lon…... Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn.

Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức ăn dư mứa thì nó vội vã trút vào cái lon rồi chạy ra ngoài đứng ngóng tiếp.

Khi cái lon gần đầy thì nó biến mất, chập sau thấy nó lại có mặt thập thò trước quán tiếp tục. Bàn tôi ngồi thì đứa bé không bao giờ quan tâm tới, vì mỗi sáng tôi chỉ đủ tiền uống 1 ly xây chừng vì tôi cũng nghèo cải tạo mới về sáng nhịn đói ngồi uống cà phê đen như một cái thú hay một cái tật không bỏ được.

Cứ thế, mà hơn một năm tôi mới quen được và tìm hiểu chút ít về hoàn cảnh gia đình của đứa bé. Tôi cố tình làm quen với thằng bé nhờ hôm ấy trời mưa, thằng bé đứng nép vào trong quán. Thằng bé đứng nép vào ngày càng sâu hơn trong quán vì mưa ngày càng lớn chỉ cách tôi chừng độ nửa thước. Tôi vói tay kéo nó ngồi xuống bàn và hỏi nó có thích uống cà phê không?

Thằng bé lắc đầu lia lịa và nói không uống. Tôi hỏi nó làm gì ngày nào cũng ra đây? và hiện sống với ai? Thằng bé như đoán được rằng: tôi chỉ là người khách ghiền cà phê nặng nên hàng ngày đóng đô ở đây nên nó cũng trả lời nhanh nhẹn rằng:
- “Con sống với ba má con, Ba con đi làm xa còn Má con đi phụ buôn bán ở ngoài chợ…”

Tôi hỏi tiếp:
- “Còn con có đi học không ?”

Thằng bé nói:
- “Con không có đi học… con ở nhà phụ với má nuôi heo…”…

Đó là lý do để nói lên sự hiện diện hằng ngày của nó nơi quán ăn nầy. Nghe thằng bé nói như thế, tôi nói với chị chủ quán ăn giúp cho nó lấy những cơm và thức ăn thừa, và cũng từ đó nó không còn đứng lúp ló ngoài cửa quán nữa. Và nhờ tánh tình hiền hậu thật thà chị chủ quán cho nó vô phụ dọn bàn đề lấy thức ăn dư mang về và cho nó ăn uống để phụ việc. Từ đó tôi và nó gần gũi nhau hơn và thân với nhau lắm.

Có lần thằng bé hỏi tôi:
- “Chú làm nghề gì vậy hả chú?”

Tôi chỉ trả lời ngắn gọn là ” Chú đang làm thinh”.

Đúng vậy mới cải tạo về mà, vợ con thì đã theo bên ngoại vượt biển hết rồi, nghe đâu đã định cư bên Úc, nay về ở với mẹ già ngày 1 buổi cà phê hai bữa cơm độn qua ngày. Thời gian ngột ngạt chậm chạp trôi qua, may mắn vợ chồng tôi đã bắt liên lạc được với nhau. Thế là những bữa cơm không còn ăn độn khoai củ hay bo bo nữa nhưng vẫn quen cữ sáng cà phê quán gần nhà. Không biết chị chủ quán có bỏ bùa mê hay tôi ghiền chỗ ngồi mà không bữa nào vắng tôi.

Một hôm, tôi đề nghị theo thằng bé về nhà nó chơi cho biết vì nó nói ở cũng gần không xa lắm. Thấy nó do dự và tỏ vẻ sợ sệt, tôi biết ngay nó đang dấu diếm điều gì. Thương nó lắm, tôi dúi tiền cho nó hoài. Mấy hôm sau tôi lẳng lặng đi theo nó khi nó mang cơm và thức ăn dư về nhà buổi trưa. Khi thấy nó lủi vô một cái chòi nhỏ xíu thì tôi thật sự không ngờ.

Đứng dưới gốc cây gòn cách nhà nó không xa tôi thầm nghĩ, nhà chút xíu như vậy gia đình 3 người ở thì chỗ đâu mà nuôi heo. Tôi đang đứng suy nghĩ đốt cũng hết mấy điếu thuốc thì thằng nhỏ lục tục xách lon xách nồi đi ra quán để thu dọn thức ăn buổi chiều. Đợi thằng bé đi khuất tôi lò mò đến nơi mà hồi nẫy nó vào. Đến đó mới nhìn rõ thì thật ra đâu có phải là nhà, một lõm trống được che dựng lên bằng những phế liệu đủ loại muốn chui vào phải khom mọp xuống.

Nghe thấy có tiếng chân dừng lại, có tiếng đàn bà vọng ra hỏi. Tôi trả lời là đi kiếm thằng Tuất, thì nghe giọng đàn ông cho biết nó vừa đi khỏi rồi, và hỏi tôi là ai, mời tôi vào…. Vừa khom người chui vào tôi mới thật sự không ngờ những gì hiển hiện trước mắt tôi.

Người đàn ông hốc hác cụt hai giò tuổi cũng trạc tôi nhưng trông yếu đuối, lam lũ và khắc khổ lắm. Một người đàn bà bệnh hoạn xác xơ cả hai đang ăn những thức ăn thừa mà thằng bé vừa mới đem về. Vừa bàng hoàng, vừa cảm động vừa xót xa, nước mắt tôi bất chợt tuôn rơi mặc dù tôi cố nén…

Từ đó, tôi hiểu rõ về người phế binh sức tàn lực kiệt sống bên người vợ thủy chung tảo tần nuôi chồng bao năm nay giờ mang bịnh ác tính nặng nề thật đau xót. Tôi móc hết tiền trong túi biếu tặng và cáo lui. Về đến nhà tôi vẫn mãi ám ảnh hoàn cảnh bi thương của gia đình thằng bé mà tôi bỏ cơm nguyên cả ngày luôn.

Sáng hôm sau ra uống cà phê, thằng bé gặp tôi nó lấm lét không dám nhìn tôi vì nó đã biết trưa hôm qua tôi có tới nhà nó. Nó thì tỏ vẻ sợ tôi, nhưng tôi thực sự vừa thương vừa nể phục nó nhiều lắm. Tôi kêu nó lại và nói nhỏ với nó tại sao không cho tôi biết. Tội nghiệp nó cúi đầu im lặng làm lòng tôi thêm nỗi xót xa.

Có khách kêu trả tiền, như có cơ hội né tránh tôi nó chạy đi dọn bàn và tiếp tục công việc thu dọn thức ăn. Hèn gì sau này nó để thức ăn dư phân loại đàng hoàng lắm.

Tội nghiệp hoàn cảnh của thằng bé mới mấy tuổi đầu mà vất vả nuôi cha mẹ theo khả năng chỉ tới đó.

Cha là một phế binh cũ trước 75 cụt hai chân, mẹ thì bị bệnh gan nặng bụng phình trướng to khủng khiếp và cặp chân sưng vù lên đi đứng thật khó khăn, nước da thì vàng mét như nghệ. Thằng bé là lao động chánh trong gia đình, nó có hiếu lắm.

Từ đó tôi thường cho tiền đứa bé mua bánh mì cơm gạo về nuôi cha mẹ.

Vợ tôi làm thủ tục bảo lãnh tôi sang Úc. Ngày tôi đi tôi đau xót phải để lại hai nỗi buồn đó là để mẹ và em gái lại quê nhà và không còn cơ hội giúp đỡ thằng bé nữa. Sang Úc định cư, tôi sống tại tiểu bang Victoria mấy năm đầu tôi hết sức cơ cực vì phải vật lộn với cuộc sống mới nơi đất mới và đối với tôi tất cả đều mới mẻ và xa lạ quá.

Từ ngôn ngữ đến thời tiết đã làm tôi lao đao không ít. Thỉnh thoảng tôi gởi tiền về nuôi mẹ và em gái không quên dặn em gái tôi chuyển cho thằng bé chút ít gọi là chút tình phương xa.

Mấy năm sau tôi về thăm gia đình, tôi có ghé tìm thằng bé thì nó không còn lấy thức ăn trong quán đó nữa. Tôi mới kể rõ hoàn cảnh thằng bé cho chị chủ quán biết. Chị chủ quán đôi mắt đỏ hoe trách tôi sao không cho chị biết sớm để chị tìm cách giúp gia đình nó. Tôi chỉ bào chữa rằng tại thằng bé muốn giấu không cho ai biết!

Tôi ghé vội qua nhà thằng bé thì mới hay mẹ nó đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan. Chỉ còn chèo queo một mình ba nó ở trần nằm một góc trông hết sức thương tâm. Hỏi thăm thì mới biết nó đã xin được việc làm đi phụ hồ kiếm tiền về nuôi cha.

Chúa nhật tôi tới tìm thằng bé, chỉ mới có mấy năm mà nó đã cao lớn thành thanh niên rất đẹp trai duy chỉ đen đúa vì phơi nắng để kiếm đồng tiền. Tôi dẫn nó trở ra quán cà phê cũ, thấy nó hơi ái ngại, tôi trấn an là bà chủ quán tốt lắm tại không biết được hoàn cảnh gia đình nó.

Ra đến quán ăn chị chủ quán năn nỉ nó về làm với chị, dọn dẹp và bưng thức ăn cho khách nhẹ nhàng hơn đi phụ hồ và chị sẽ trả lương như đang lãnh bên phụ hồ, tối về thức ăn thường bán không hết chị cho đem về nhà dùng khỏi phải mua hay đi chợ. Lần đầu tiên tôi thấy nó khóc, chị chủ quán cũng khóc theo làm tôi phải đứng dậy bỏ ra ngoài để khỏi phải rơi nước mắt vì chịu không nỗi.

Thằng Tuất vừa khóc vừa nói: “Sao ai cũng tốt với gia đình con hết đó, nhưng vì con đang làm phụ hồ cho anh Năm, anh ấy cũng tốt lắm giúp đỡ gia dình con nhiều lắm, sáng nào cũng mua cho ba con gói xôi hay bánh mì trước khi tụi con đi làm.

Con cũng mang ơn ảnh nhiều nên con không thể nghỉ được, con xin lỗi”. Không biết thằng Tuất nó nói thật hay nó ái ngại khi quay về chỗ mà ngày nào cũng cầm cái lon chầu chực trút đồ ăn dư về nuôi cha mẹ. Phải thông cảm nó, phải hiểu cho nó, phải cho nó có cái hiện tại và tương lai tốt hơn, đẹp hơn ngày trước. Chị chủ quán vừa gạt nước mắt vừa nói “Bất cứ lúc nào con cần đến cô thì con đừng ngại, cho cô biết nhé “…

Đời nầy cũng còn có những hoàn cảnh bi đát ít ai biết đến, và cũng có những đứa con xứng đáng như thằng Tuất. Ngày về lại Úc, tôi đến biếu hai cha con nó hai triệu đồng, thấy nó và ba nó mừng lắm tôi cũng vui lây.

Không biết phải giúp gia đình nó như thế nào, tôi chụp hình ba nó, photo giấy tờ ba nó đem về Úc gởi cho Hội cứu trợ thương phế binh bị quên lãng trụ sở ở Sydney. Mấy tháng sau nhận được thư ba thằng Tuất viết qua, ông quá vui mừng khi được Hội bên Úc giúp đỡ gởi tiền về, ông cho biết suốt bao nhiêu năm qua lần đầu tiên ông thấy được niềm hạnh phúc khi cuộc đời phế binh của ông còn có người nhớ đến.

Không biết ông ấy vui bao nhiêu mà chính tôi cũng hết sức vui mừng khi thực hiện một việc làm đem niềm vui đến cho những người phế binh sống hết sức đói nghèo bên quê mẹ. Tôi xin cảm ơn cả hai: người chiến sĩ vô danh sống trong hẩm hiu và Hội cứu trợ thương phế binh đã thể hiện tình người trong công việc hết sức cao cả này.

Theo Dòng Chúa Cứu Thế
Dân biểu Michigan từ bỏ đảng Dân chủ quay về với Chúa

Đó là bà Dân biểu Karen Whitsett, bà là thành viên Đảng Dân chủ từ năm 2018, nhưng cách đây ít ngày, bà đã công bố từ bỏ đảng Dân chủ, quyết định này cũng đăng trong một thông cáo báo chí và bà đã trả lời phỏng vấn với các đài địa phương.

Bà nói rõ ràng: “Tôi sẽ không tái tranh cử cho vị trí này, và tôi sẽ không tranh cử bất kỳ chức vụ công nào nữa. Đây không phải là tính toán chính trị, đây là quyết định thuộc về linh hồn”.

“Đối với tôi, không thể vừa là một tín hữu trung thành của Chúa Jesus Christ lại vẫn là thành viên của Đảng Dân chủ như hiện nay. Tôi không thể hòa hợp nền tảng của đảng Dân chủ với Kinh Thánh”.

Bà liệt kê các vấn đề xung đột giữa đảng và của đức tin như Phá thai, Đồng tính luyến ái và bình thường hóa đồng tính, Tái định nghĩa giới tính...

Bà cho rằng đã “Tôi đã hy sinh mối quan hệ với Chúa Jesus quá lâu” và giờ tôi chỉ muốn “hoàn toàn tận hiến cho Ngài”.

Quyết định từ bỏ Đảng Dân chủ, nhưng bà nhấn mạnh quyết định là thuần túy thuộc vấn đề linh hồn, không phải chính trị, và bà vẫn có thể ủng hộ ứng cử viên từ bất kỳ đảng nào nếu họ cải thiện cuộc sống và củng cố nền tảng gia đình.

Từng là một dân biểu ủng hộ đảng Dân chủ mạnh mẽ, nhưng rõ ràng, càng ngày bà càng nhận ra mình đã đi sai đường, khi chứng kiến đảng Dân chủ đã phản lại các giá trị là thuộc tính tâm linh của đời sống bà.

FB Uyen Vu





Thursday, March 12, 2026

Hai kẻ Hồi giáo gây ra hai vụ sát nhân trong ngày hôm nay, cả hai đều bị tiêu diệt tại chỗ

Vụ 1, tại Đại học Old Dominion, Virginia: Mohamed Bailor Jalloh (36 tuổi), là cựu thành viên Lực lượng Vệ binh Quốc gia.

Đáng chú ý, Jalloh từng bị kết án vào năm 2016 vì tội hỗ trợ vật chất cho tổ chức khủng bố ISIS và vừa mới được ra tù vào năm 2024 sau khi thụ án 11 năm.

Theo Đặc vụ phụ trách văn phòng FBI tại Norfolk, Dominique Evans, các nhân chứng xác nhận Mohamed Jalloh đã hét lên "Allahu Akbar" ngay trước khi nổ súng.

Jalloh đã đi vào một lớp học tại tòa nhà Constant Hall và hỏi xem đây có phải là lớp học Chương trình Huấn luyện Sĩ quan Dự bị hay không trước khi bắt đầu xả súng.

MỘt người tử vong là sĩ quan quân đội đã nghỉ hưu. Hai sinh viên bị thương thuộc chương trình ROTC.

Nghi phạm bị tiêu diệt tại chỗ. Một số báo cáo cho biết các sinh viên ROTC trong lớp đã dũng cảm phản kháng và cùng khống chế/tiêu diệt kẻ tấn công.

FBI hiện đang điều tra vụ việc này như một hành động khủng bố. Việc một đối tượng từng bị kết án vì liên quan đến ISIS có thể sở hữu vũ khí và thực hiện vụ tấn công ngay sau khi ra tù đang gây ra làn sóng tranh luận lớn về quy trình giám sát tội phạm khủng bố tại Mỹ. (hình 1)

Vụ 2, Tấn công giáo đường Do Thái ở West Bloomfield, Michigan:
Nghi phạm được xác định là Ayman Ghazali, đến từ Dearborn Heights, Michigan. Y lái một chiếc xe pick up tông xuyên qua cửa chính của giáo đường Temple Israel, sau đó lái xe dọc theo hành lang tòa nhà.

Vụ tông xe đã gây ra một đám cháy bên trong giáo đường. Một nhân viên bảo vệ đã bị thương do bị xe tông trúng. Rất may, toàn bộ 140 trẻ em tại trung tâm mầm non của giáo đường cùng các nhân viên khác đều an toàn.

Ayman Ghazali, một người nhập cư gốc Lebanon, từng làm việc tại nhà hàng Hamido ở Dearborn Heights, một nhà hàng phục vụ đồ ăn Trung Đông nổi tiếng trong cộng đồng Hồi giáo.

Hắn được cho là có người thân bị thiệt mạng tại Lebanon do Israel oanh kích nhóm Hezbollah.

Hắn cũng bị tiêu diệt tại chỗ.

FB Uyen Vu





Blog Archive