Tuesday, July 7, 2026

Có lẽ chúng ta đã hiểu chưa hết vì sao giới trẻ Việt chọn ra đi?

Trên chuyến bay trở về Việt Nam sau những ngày sang Mỹ thăm con, đúng vào dịp Quốc khánh nước Mỹ 4.7, tôi cứ nghĩ mãi về một câu hỏi đã theo mình suốt nhiều năm qua:

Điều gì khiến ngày càng nhiều người trẻ Việt Nam chọn sang Mỹ để học tập, làm việc và sinh sống? Có lẽ đây cũng là nỗi niềm canh cánh của rất nhiều bậc cha mẹ.

"Ở nhà đâu có khổ. Gia đình ổn định. Công việc cũng có sẵn. Vậy tại sao con vẫn muốn đi?"

Thú thật, đã có lúc tôi cũng nghĩ như vậy.
Trong ký ức của thế hệ chúng tôi, người Việt sang Mỹ chủ yếu để tìm một cuộc sống khá hơn về mặt kinh tế; đi vì miếng cơm manh áo, vì mong có thu nhập tốt hơn để thay đổi cuộc sống của cả gia đình.

Nhưng hơn hai mươi năm trở lại đây, khi chứng kiến con mình và con của nhiều bạn bè lần lượt sang Mỹ học tập, làm việc rồi ở lại, tôi nhận ra mình cần nhìn câu chuyện ấy theo một cách khác. Điều họ tìm kiếm dường như không còn chỉ nằm ở cán cân tài chính. Không ít bạn trẻ ra đi khi phía sau đã có một bệ đỡ rất vững vàng. Có người có công việc đáng mơ ước ở Việt Nam. Có người có sẵn doanh nghiệp gia đình để kế thừa. Nếu ở lại, cuộc sống của họ có lẽ sẽ nhẹ nhàng và êm ấm hơn rất nhiều.

Vậy mà họ vẫn chọn bắt đầu lại từ đầu. Chấp nhận học lại. Chấp nhận làm những công việc bình thường. Chấp nhận sự cô đơn. Chấp nhận những ngày bận rộn đến kiệt sức nơi đất khách.

Là cha mẹ, nhìn con "đầu tắt mặt tối" như vậy, ai chẳng xót. Nhiều lần tôi tự hỏi:
Nếu vẫn phải làm việc quần quật như thế, tại sao con vẫn thấy hạnh phúc?

Sau chuyến đi này, tôi dần hiểu rằng câu trả lời không nằm ở công việc, mà nằm ở cảm giác được tự mình làm chủ cuộc đời.

Có một điểm rất khác ở nhiều người trẻ hôm nay. Các con không chỉ mong có một cuộc sống tốt, mà còn muốn biết nếu một ngày không còn gia đình ở phía sau, mình có thể đi được bao xa bằng chính năng lực của bản thân. Đó không phải là sự nổi loạn. Càng không phải là phủ nhận những gì cha mẹ đã vun vén. Mà đơn giản là khát vọng được tự viết câu chuyện cuộc đời mình.

Ngày đầu tiên tự thuê nhà.
Ngày đầu tiên tự đóng học phí.
Ngày đầu tiên tự giải quyết một khủng hoảng mà không gọi điện về cầu cứu bố mẹ.
Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy lại là những cột mốc trưởng thành vô cùng lớn. Một bạn trẻ từng nói với tôi câu nói mà tôi vẫn nhớ mãi:

"Ở VN, con không thiếu điều gì. Nhưng sang Mỹ, lần đầu tiên con thấy mình phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho cuộc đời của chính mình."

Tôi nghĩ rất lâu về câu nói ấy. Không phải vì nước Mỹ có phép màu nào. Mà vì một môi trường sống khác có thể khiến con người nhận ra mình làm được nhiều hơn những gì trước đây từng nghĩ. Điều nhiều người trẻ tìm thấy không hẳn là sự giàu có. Đó là cảm giác mỗi thành quả mình có được, dù rất nhỏ, đều là kết quả của sự nỗ lực và tự lập. Cảm giác ấy mang lại một sự tự tin đến từ bên trong, không ai có thể cho, cũng chẳng ai dễ dàng lấy đi.

Dĩ nhiên, nước Mỹ không phải là thiên đường. Ai từng sống ở đó đều hiểu cuộc sống cũng đầy áp lực. Chi phí sinh hoạt đắt đỏ. Công việc căng thẳng. Xa gia đình. Cô đơn. Có những lúc chỉ một cơn ốm cũng đủ khiến người ta thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa một đất nước rộng lớn. Không ít người từng khóc vì nhớ nhà. Không ít người từng muốn bỏ cuộc. Không có lựa chọn nào chỉ toàn màu hồng.

Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ là, dù hiểu rất rõ những khó khăn ấy, rất nhiều người vẫn quyết định ở lại. Không phải vì họ bị nước Mỹ mê hoặc. Mà vì sau những năm tháng tự bươn chải, họ nhận ra mình đã trở thành một con người khác. Tự lập hơn. Điềm tĩnh hơn. Biết chịu trách nhiệm hơn. Và hiểu rõ mình muốn gì hơn. Có lẽ đó mới là điều họ trân trọng nhất.

Sống ở Mỹ một thời gian, tôi cũng hiểu vì sao nhiều người gắn bó với cuộc sống ấy. Không hẳn vì những điều lớn lao. Mà vì những điều rất nhỏ diễn ra mỗi ngày. Một môi trường mà việc đặt câu hỏi được xem là bình thường. Một người lao động chân chính, dù làm nghề gì, cũng cảm thấy mình được tôn trọng. Một cuộc sống mà người ta bớt quan tâm bạn đang sở hữu điều gì, và quan tâm nhiều hơn đến cách bạn đang sống. Những điều ấy nghe có vẻ rất nhỏ. Nhưng khi trở thành một phần của cuộc sống mỗi ngày, chúng lại tạo nên cảm giác bình yên mà nhiều người vẫn âm thầm đi tìm.

Là cha mẹ, điều khó khăn nhất không phải là nhìn con vất vả. Mà là chấp nhận rằng có những bài học con chỉ có thể tự mình trải qua. Chúng ta có thể cho con một nền tảng đủ đầy. Nhưng không thể sống thay cuộc đời của con. Đến một lúc nào đó, tình yêu thương không còn là giữ con ở thật gần. Mà là đủ tin tưởng để con bước đi trên con đường mình đã chọn.

Có thể một ngày nào đó con sẽ trở về.
Cũng có thể con sẽ ở lại.

Điều ấy không còn quan trọng bằng việc con được sống một cuộc đời mà sau này nhìn lại, con không phải tiếc nuối vì đã không dám dấn thân.

Thế hệ trước phần lớn ra đi vì hoàn cảnh. Thế hệ hôm nay, rất nhiều người ra đi vì một lựa chọn. Họ không rời Việt Nam vì ghét quê hương. Họ cũng không đến Mỹ vì tin đó là một miền đất hoàn hảo. Họ chỉ mong tìm được một môi trường phù hợp hơn với những giá trị mà mình theo đuổi; một nơi để thử sức, để trưởng thành và để chịu trách nhiệm với chính cuộc đời mình.

Có lẽ điều những người làm cha, làm mẹ cần nhất lúc này không phải là cố giữ con ở lại bằng mọi giá. Mà là cố gắng hiểu vì sao con muốn bước ra thế giới.
Có lẽ rồi mỗi đứa con sẽ có một lựa chọn khác nhau.Có người trở về. Có người ở lại.

Điều quan trọng không phải là con sống ở đâu. Mà là con có sống tử tế, sống có trách nhiệm và bình yên với lựa chọn của mình hay không.

Nếu câu trả lời là có, thì có lẽ những người làm cha, làm mẹ như chúng ta cũng thấy yên lòng.

Ps
Những người Việt sang các nước khác, chắc cũng vậy
Chỉ là cảm nhận cá nhân, có thể chưa chính xác. Những còm hằn học, thiếu iot không tồn tại trên trang này

Tuan Mai SG


Monday, July 6, 2026

Tin Vắn

FB Le Hoang

-Theo tin từ các báo chí cánh tả thì ông Trump không bao giờ làm việc sau 12 giờ trưa và nguyên trong tháng sáu ông chỉ làm vịệc vài giờ. Còn tất cả thời gian là ngủ.

Sáng nay thứ hai 5 tháng 7 ông họp nội các lúc 8 giờ sáng và rung chuông mở cửa thí trường chứng khoáng lúc 9:30 sáng. Trong dịp này ông tuyên bố mở Trump account cho trẻ em dưới 18 tuổi. Các trẻ em sinh từ 1/1 2025, đến 31 tháng 12, 2028, là công dân Mỹ. có số an sinh xả hội, kể cả các em đang sống ở Tàu, sẽ nhận được $1250 gồm có $1000 của bộ tài chánh và $250 của tỷ phú Dell.

Tài khoản này sẽ được miễn thuế giống 401 K và không được rút ra cho đến khi đứa trẻ quá 18 tuổi, ngoại trừ các trường hợp, bệnh hoan hay mua nhà. Cha mẹ cũng như người thân có thể bỏ vào tài khoản này $5000 hàng năm miễn thuế. Điều đặc biệt trong tài khoản này là bất kỳ người thân, bạn bè ai cũng có thể bỏ tiền cho vào trong tài khoản của đứa trẻ.

Nếu đều đặn bỏ vào $5000 hàng năm khi đứa trẻ 18 tuổi cũng có xấp xĩ khoảng $200,000 đô để khởi đầu. Apply ở trumpaccounts.gov.

Hy vọng những người ghét Trump không nạp đơn xin $1250 này

- Bị dân địa phương chửi muốn xụp mặt hôm nay. Dân biểu Bennie Thompson, Dân chủ, khuyến khích dân chúng không nên nhận $1,250 trong Trump account cho trẻ em. Trong khi khu vực ông đại diện là khu vực nghèo nhất nước Mỹ.

- Dân biểu Anna Luna đưa ra dự luật H.R. 792 khắc tượng TT Trump vào núi Mount Rushmore.

- Dân biểu ABE HAMADEH, Cộng hoà đưa ra dự luật đàn hặc quan toà Sparkle Sooknanan. Thẩm phán Sooknanan, một người nhập cư ở Nam Mỹ được ông Biden bổ nhiệm vào ngày 22 tháng 6 đã ban lệnh ông Trump không có quyền xét tư cách công dân của những người ghi danh bầu cử.

Việc đàn hặc của ha viện cũng chỉ là hình thức vì sẽ không đủ phiếu ở thượng viện để trục xuất thẩm phán này.

- Thẩm phán Evelyn Padin do ông Biden bổ nhiệm bác bỏ vụ kiện của bộ tư pháp kiện thành phố Newark, New Jersey vì chính sách sanctuary city,che chở những người nhập cư bất hợp pháp và không hợp tác với nhân viên liên bang.

Thẩm phán cho bộ tư pháp thời gian 45 ngày để kiện lại.

- Động đất ở Venezuela vẫn tiếp tục gây chết người. Báo cáo cho biết có 3342 đã chết. 11,200 bị thương và hàng chục ngàn người mất tích. 

- Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành SpaceX, Gwynne Shotwell và chồng bà tuyên bố. Họ sẽ tặng một cổ phiếu SpaceX cho các trẻ em từ 11 đến 17 tuổi thuộc các gia đình có thu nhập thấp thông qua chương trình Trump Accounts. Món quà này đặc biệt tập trung vào trẻ em ở các khu vực có thu nhập gia đình trung bình thấp, và vào những gia đình sống gần Starbase ở miền trung Texas.

Hy vọng những người ghét Trump sẽ không nhận món quà này, để dành cho những gia đình khác.

- Mỹ thua Bỉ 4-1, bị loại khỏi giải chung kết túc cầu thế giới, chấm dứt một ngày tranh cãi.

- Fifa bán áo thun với cờ Mỹ lộn ngược với giá $150. Họ sẽ trả tiền lại cho những người mua online. Nhưng nếu mua tại các sân vận động thì không lấy tiền lại được. Xem hình.

- Đảng Cộng sản Trung Quốc đứng sau giật dây các cuộc biểu tình chống Mỹ. Điệp viên Trung Cộng được ngụy trang dưới danh nghĩa sinh viên quốc tế trong các đại học lớn của Mỹ. Một sinh viên Trung cộng cầm đầu biểu tình ở UCLA vừa bị bắt và trục xuất.



- Một số passport hạn chế với hình TT Trump,sẽ được cấp bắt đầu từ hôm nay cho đến khi hết. Hình.

- Thượng nghị si Mitch McConnell đã chết não, chỉ chờ ngày rút ống. Tin từ Laura Loomer.

- Minnesota đã làm mất khoảng 8 tỷ đô la không thể giải thích được. Chính phủ liên bang có thể phải cho người nắm chính quyền. May mắn cho dân Mỹ, ông thống đốc băng vệ sinh không đắc cử phó Tổng Thống.

- Với sự can thiệp của TT Trump, Walmart đồng ý hạ giá các mặt hàng 15%

- Tối cao pháp viện Georgia ban lệnh cách chức thẩm phán Christina Peterson, không còn cho giữ chức vụ vì tội đánh 1 cảnh sát 2 năm trước.

Trong một vụ đánh lộn 2 năm trước, thẩm phán này đã đánh một cảnh sát khi người cảnh sát ngăn cản cuộc đánh lộn, không khai báo tên họ khi được hỏi.

Vụ án đánh lộn đã bị huỷ bỏ không truy tố, nhưng tối cao pháp viện ban lệnh, dựa trên nguyên tắc ứng xử, đạo đức nghề nghiệp của một thẩm phán. Vu án này xẩy ra đã 2 năm nay mới được xử chung kết.



Học tiếng Việt  Mỹ

Con gái tôi qua Mỹ lúc 2 tuổi rưỡi.
Đến 5 tuổi mới được đi học... mà lúc đó gần như không biết tiếng Anh. 
Nhiều người lo con sẽ không theo kịp các bạn.
Còn tôi thì lại lo một chuyện hoàn toàn khác...

Ngày đầu tiên đưa con vào TK, tôi có hơi lo.
Không phải sợ con học không giỏi. Mà lo vì xung quanh ai cũng nói tiếng Anh. Còn con thì từ nhỏ tới lớn chỉ nói tiếng Việt.
Ngày đầu tiên đưa con tới trường thì phụ huynh được phép vào lớp cùng con.
Mới đầu con gái tôi vẫn còn lạ lẫm, cứ đứng nắm tay mẹ. Một hồi lâu mới chịu buông ra và chơi cùng các bạn khác.
Thấy con tôi không nói được tiếng Anh, có người hỏi:
- Ở nhà chị có nói tiếng Anh với con không?
- Không. Gia đình tôi chỉ nói tiếng Việt.
- Vậy tội nghiệp con quá. Con không biết tiếng Anh thì sao theo kịp các bạn?
Tôi chỉ cười...
Vì tôi luôn tin một điều.
Nếu sống ở Mỹ, sớm muộn gì con cũng biết tiếng Anh.

1 tháng sau...Con về nhà bắt đầu hát những bài tiếng Anh.
2 tháng sau...Con bắt đầu kể chuyện ở trường, xen vào mấy câu tiếng Anh rất tự nhiên.
Vài tháng sau nữa... tiếng Anh đến với con một cách rất tự nhiên. Không ai ép.
Từ đó tôi tin là khi đã sống ở Mỹ thì kiểu gì con nít cũng sẽ giỏi tiếng Anh, không cần dạy trước ở nhà. 

Nhưng tiếng Việt thì khác. Nếu cha mẹ, ông bà không nói tiếng Việt với con cháu, thì dễ mất.
May mắn là từ rất nhỏ tôi đã dạy con làm quen với tiếng Việt.
Mới khoảng 6 tháng tuổi, con đã xem bộ "Bé yêu biết đọc", rồi chơi với các thẻ chữ tiếng Việt.
Đến khoảng 2 tuổi, con đã có thể đọc những quyển truyện ngắn chữ bự dành cho thiếu nhi.
Qua Mỹ thì được bà nội dạy thêm về ngữ pháp và ý nghĩa của các từ tiếng Việt nữa.
Con nít không sợ không biết tiếng Anh.
Mà chỉ sợ con quên tiếng Việt thôi.
Vì trường học, bạn bè và cả xã hội đều đang dạy tiếng Anh cho con mỗi ngày.
Nhưng tiếng Việt thì khác. Nếu gia đình không giữ...
Sẽ chẳng còn ai giữ giúp mình nữa.

Tới bây giờ, các con tôi vẫn nói tiếng Việt với bố mẹ, ông bà. Và trong nhà tôi vẫn có một "luật bất thành văn":
Ở nhà là nói tiếng Việt.
Tôi chỉ mong rằng dù các con lớn lên ở nước Mỹ, thì trong tim con vẫn luôn có tiếng nói của dân tộc mình.
Đó là món quà mà tôi luôn muốn giữ lại cho các con.

–Hiền Lê USA-

Mẹ tôi và một câu hỏi khó trả lời!

Từ ngày mẹ lâm bệnh, tôi không còn sợ cái chết nữa. Điều tôi sợ là nhìn thấy một người mình yêu thương nhất phải sống trong đau đớn từng ngày mà không thể làm gì ngoài việc đứng bên cạnh.

Trong những ngày ngắn ngủi về nhà, có đêm tôi ngồi rất lâu bên giường bệnh của mẹ. Nhìn mái tóc bạc đi, nhìn đôi bàn tay gầy guộc từng nuôi lớn anh em tôi, nhìn hơi thở lúc mạnh lúc yếu…. Trong đầu chỉ có một câu hỏi: Tại sao?

Nếu có một người xứng đáng được bình an lúc cuối đời, thì đó phải là mẹ. Mẹ chưa từng giàu có. Cũng chưa từng sống cho riêng mình. Cả tuổi trẻ mẹ lo cho chồng phải chịu cảnh tù đày, cả trung niên lo cho con, đến khi con cái trưởng thành thì sức khỏe cũng cạn dần. Thằng em tôi nói là từ khi mẹ bệnh, điều nó buồn nhất là khi ngồi nhậu không có mẹ gọi điện thoại kêu về nhà. Nó nói, lúc mẹ gọi, cả bàn nhậu tự nhiên im lặng vì ngạc nhiên lẫn ganh tỵ. Không ngờ rằng thằng con trai hơn 50 tuổi đầu vẫn bị mẹ “nhằn” khi nhậu thâu đêm.

Mẹ sống hiền. Hiền đến mức nhiều khi chịu thiệt mà cũng chỉ cười. Hiền đến mức cả đời không biết oán trách ai. Một người như vậy, nếu còn phải chịu khổ lúc tuổi già, thì nhân quả ở đâu?

Có lúc, tôi đã giận cả triết lý mà mình từng tin. Đạo Phật nói rằng mọi việc đều có nhân có quả. Đời này là kết quả của nhiều đời trước. Đời sau lại được tạo nên từ những gì ta đang làm hôm nay. Tôi hiểu điều đó, nhưng trái tim của một người con thì không dễ chấp nhận. Có lẽ Đức Phật cũng không muốn chúng ta dùng nhân quả để phán xét một con người. Bởi chính Ngài từng dạy rằng chỉ có bậc giác ngộ mới thấy hết dòng nghiệp của vô lượng kiếp. Còn chúng ta thì không.

Rồi một ngày, tôi chợt nhận ra mình đã hỏi sai câu. Tôi cứ hỏi “Tại sao mẹ lại khổ?”. Trong khi có lẽ nên hỏi: “Mẹ đã sống như thế nào?” Bởi vì câu trả lời sẽ rất khác. Mẹ không có nhà cao cửa rộng, không có tài sản lớn, nhưng mẹ có những đứa con biết yêu thương, có những bữa cơm gia đình đầm ấm. Cách sống tử tế của mẹ đã để lại những lời dạy mà nhiều năm sau, mỗi khi đứng trước lựa chọn giữa hơn và thiệt, tôi vẫn nghe tiếng mẹ trong lòng:
“Thôi con, mình chịu thiệt một chút cũng được.”

Có lẽ đó mới là quả. Một thứ quả không thể cân bằng bằng tiền bạc hay tuổi thọ.

Tôi từng nghĩ phước báo là không bệnh, là sống lâu, là gặp nhiều may mắn. Nhưng càng lớn, tôi càng thấy những điều ấy chưa chắc đã đúng.
Có người sống đến chín mươi tuổi nhưng cả đời cô độc.
Có người rất giàu nhưng chưa từng có một ngày bình yên.
Có người khỏe mạnh nhưng trái tim đầy hận thù.
Vậy họ có thật sự hạnh phúc không?

Còn mẹ tôi…
Dù cuối đời bệnh tật, nhưng khi nằm trên giường bệnh, quanh mẹ luôn là con cháu. Luôn có những bàn tay nắm lấy tay mẹ. Luôn có những ánh mắt đỏ hoe chỉ mong mẹ bớt đau một chút.

Một người mẹ được yêu thương đến như vậy, chẳng phải đã có một cuộc đời rất đáng sống sao?

Đến hôm nay, tôi vẫn không biết vì sao mẹ phải đi qua nhiều đau đớn. Và có lẽ tôi sẽ mang câu hỏi ấy đến hết cuộc đời. Nhưng tôi không còn dùng câu hỏi ấy để nghi ngờ nhân quả nữa. Tôi dùng nó để nhắc mình sống tốt hơn. Bởi nếu nhân quả thật sự tồn tại, thì mỗi việc thiện hôm nay đều đang âm thầm tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn. Còn nếu một ngày nào đó tôi biết mình đã sai, rằng chẳng có luân hồi hay nghiệp báo nào cả… Thì tôi cũng không hối tiếc. Bởi sống tử tế chưa bao giờ là điều vô nghĩa. Mẹ đã dạy tôi điều đó. Không phải bằng kinh sách, không phải bằng những bài giảng, mà bằng chính cuộc đời của mẹ. Một cuộc đời lặng lẽ, hy sinh. Một cuộc đời mà đến tận hôm nay, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy mình vô cùng may mắn khi được làm con của mẹ.

Có lẽ… tình yêu thương cũng là một dạng của nhân quả. Mẹ gieo cả một đời yêu thương. Nên khi mẹ yếu đi, mẹ nhận lại không phải là phép màu, mà là tình thương của con cháu.

Người ta thường nói nước mắt là biểu hiện của mất mát. Riêng tôi nghĩ khác. Nước mắt của con cái trong những ngày mẹ bệnh không phải là dấu hiệu của bất hạnh. Đó là bằng chứng đẹp nhất rằng mẹ đã có một cuộc đời với tình yêu thương không bờ bến

FB Khoi Nguyen

Phiếm

Câu chuyện này không phải để trách đàn ông, mà là kể lại một thời yêu rất chân thật.

Thời sau này nghe than hoài:
“Phụ nữ thời nay thực dụng quá!
Tui nghe xong chỉ cười.
Thì mỗi thời mỗi khác. Con gái bây giờ biết thương bản thân mình hơn, biết tính cho tương lai hơn. Điều đó đâu có gì sai.

Còn tụi tui… thuộc thế hệ khác.
Hồi tui chọn “hắn” làm chồng, nói thiệt nghèo rớt mồng tơi 
Đôi dép mang rách cả phía gót. Quần áo đếm chưa hết mười đầu ngón tay. Trong túi nhiều khi gió thổi còn vang hơn tiếng tiền leng keng.
Muốn rủ người yêu đi ăn chén chè hay uống ly nước mía cũng không có nổi vài đồng.
Có lần tui mê chương trình ca nhạc ngoài trời. Biết chắc hắn nghèo xác xơ, không có đồng xu teng nào, tui mới lén nhờ bà chị hàng xóm giả bộ cho hắn mượn ít tiền.
Nhưng dặn kỹ:
“ Chị nhớ nha! Đừng cho ổng biết em nhờ.”
Thế là hôm đó cũng được đi coi ca nhạc, rồi hai đứa hí hửng uống ly nước mía như vừa trúng số.
Đến bây giờ chắc hắn cũng chẳng biết “mạnh thường quân” ngày ấy thật ra là… người ngồi kế bên.

Người ta hay nói con gái ngu vì yêu.
Tui thì không nghĩ vậy.
Tui không ngu trai.
Chỉ là khi thương ai, tui không quen ngồi bấm máy tính cộng trừ nhân chia.
Hồi đó chỉ nghĩ đơn giản lắm.
Nghèo thì cùng nhau làm.
Không có thì cùng nhau kiếm.
Tay trắng cũng được, miễn người đàn ông đó chịu khó, biết lo cho gia đình, biết cùng vợ bước qua những ngày mưa gió.
Tiền bạc có thể làm ra.
Ý chí mới là vốn quý nhất.

Tiếc là cuộc đời đâu phải chuyện cổ tích.
Sông có khúc, người có lúc.
Có người lúc nghèo thì hiền như đất.
Đến khi có chút tiền, chút danh, chút điều kiện hơn thì lại… có đèn điện quên ánh trăng.
Quên luôn người vợ đã từng đi qua gian khổ, chắt chiu từng bữa cơm.
Quên những đứa con đã lớn lên trong những ngày cơ cực.
Những người từng cùng mình đi hết đoạn đường bùn lầy, đến lúc đường trải nhựa thì bị bỏ lại phía sau.

Nghĩ cũng lạ.
Lúc nghèo, cả nhà là tài sản.
Lúc thong dong có người lại xem gia đình như… món đồ cũ.
Bởi vậy, bây giờ nếu mấy anh than phụ nữ thực dụng, tui cũng chỉ cười thôi.
Con gái thời nay không phải ai cũng yêu tiền.
Họ chỉ muốn chọn một người đủ tử tế để sau này, nếu phải cùng nhau ăn cơm với rau, thì ít nhất cũng không bị bỏ rơi khi cơm đã có thịt.
Thương người nghèo không khó.
Nhưng khó nhất là gặp đúng người biết nhớ những ngày mình đã cùng họ đi qua.

FB Tung Thu Tran


CHUYỆN TỬ TẾ

Tiệm sửa xe Hòa Bình nằm trên đường Quốc lộ 1, gần quán cháo lòng Huỳnh Của, ngay con dốc dẫn lên Trường TH Ngô Quyền_Biên Hòa (BH). Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, ngày nào tôi cũng đi ngang qua nơi ấy.

Đó chỉ là một tiệm sửa xe đạp, xe gắn máy cũ kỹ, chẳng có gì nổi bật giữa vô số tiệm sửa xe khác ở BH.

Điều còn ở lại trong ký ức tôi về tiệm nầy không phải là tấm bảng hiệu đã bạc màu, mà là một chiếc bơm xe lặng lẽ đặt trước cửa tiệm.

Chiếc bơm ấy dành cho tất cả mọi người. Không ai trông coi. Không ai thu tiền.

Chỉ cần bánh xe bị mềm, bất cứ ai, nhất là những đứa học trò, đều có thể dừng lại, tự lấy ra bơm đầy hơi, rồi tiếp tục đạp xe đi hết đoạn dốc còn lại để đến trường.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ về tiệm Hòa Bình, điều hiện lên trong ký ức tôi vẫn là chiếc bơm ấy. Có những sư tử tế bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như vậy, đến mức người ta dễ dàng đi ngang mà không nhận ra.

Sau năm 1975, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Xe đạp là tài sản quý của nhiều gia đình, và cũng là phương tiện gắn bó với tuổi học trò của chúng tôi.

Tôi trở thành khách quen của tiệm từ những ngày ấy. Khi thì vá xe, lúc chỉnh niềng, thay sên, sửa thắng... Những hư hỏng từ chiếc xe cũ của tôi đều từng đi qua bàn tay người thợ nơi đây, với mức tiền công lúc nào cũng phải chăng.

Chủ tiệm là ông Hai. Mọi người gọi ông như vậy.
Không ai nhớ ông đã gắn bó với nghề từ bao giờ. Khi tôi biết ông, râu tóc ông đã bạc phơ, lưng đã còng và đôi bàn tay thì hằn kín dấu vết của thời gian. Tuổi cao khiến ông chỉ còn đảm nhận những việc nhẹ như vá xe, rút căm, chỉnh niềng… Những công việc nặng hơn, được giao lại cho người con trai.

Ông nói rất ít. Nhưng mỗi chiếc xe rời khỏi tiệm đều được ông gửi kèm theo một chút quan tâm. Khách của ông phần lớn là học sinh. Sau khi vá xong chiếc ruột xe, ông ít khi trao xe ngay. Ông thường kiểm tra lại thắng, ghi-đông, yên xe, pedal, dây sên... Chỗ nào lỏng thì siết lại, chỗ nào lệch thì chỉnh ngay. Ông chưa bao giờ tính thêm tiền. Có lẽ ông nghĩ rằng, nếu chỉ mất thêm ít phút để một đứa trẻ đến trường an toàn, thì vài phút ấy giá trị hơn bất kỳ đồng tiền công nào.

Một ngày đầu thập niên 1980s, khi đến tiệm để sửa chiếc xe đạp, tôi tình cờ chứng kiến một câu chuyện mà đến nay vẫn không hề quên.

Một em học trò dắt chiếc xe đạp đến để vá bánh trước. Quan sát kỹ, ông Hai thấy chiếc vỏ đã mòn đến rách tươm, phải lót thêm vài miếng cao su đệm bên trong. Đi như vậy không an toàn và rất dễ nổ bánh giữa đường.

Vào cái thời bao cấp đầy truân chuyên ấy, thay một chiếc vỏ xe mới là điều vượt quá khả năng của nhiều gia đình.

Ông nhẹ nhàng hỏi chuyện. Biết hoàn cảnh của em rất khó khăn, ông nói:
"Cháu đi chiếc vỏ này nguy hiểm lắm. Để ông tìm cho cháu cái khác."

Rồi ông chậm rãi đứng dậy, lui cui bước vào căn nhà phía sau, lục lọi một hồi rồi tìm được một chiếc vỏ xe cũ còn tạm dùng được, thay cho cháu và căn dặn:

“Chiếc vỏ xe này còn dùng tạm được một thời gian. Sau này nếu mòn nữa thì cứ mang đến đây. Ông sẽ tìm đổi cho cái khác. Đừng ngại. Ông không lấy tiền đâu. Chỉ cần cháu đi cho an toàn.”

Em học trò nhỏ lí nhí cảm ơn. Ông chỉ cười. Một nụ cười hiền như chính con người ông.

Có lẽ em học trò hôm ấy không biết rằng mình vừa nhận được một món quà còn lớn hơn rất nhiều một chiếc vỏ xe cũ. Đó là lòng tốt.

Nhiều năm đã trôi qua, hình ảnh người thợ già lặng lẽ bên những chiếc xe đạp vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức tôi. Ông không giảng giải về lòng nhân ái, cũng không nói những điều cao siêu. Ông chỉ sống tử tế, ngày này qua ngày khác, bằng chính đôi bàn tay đã chai sần vì năm tháng của mình.

Mỗi khi nhớ về ông Hai của tiệm sửa xe Hoà Bình, tôi lại nghiệm ra một điều.

Có những người cả đời không làm việc lớn lao. Họ chỉ lặng lẽ đặt một chiếc bơm miễn phí trước cửa, vá một chiếc ruột xe, chỉnh lại cây căm, thay giúp ai đó một chiếc vỏ xe cũ...

Nhưng chính những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt ấy đã âm thầm gìn giữ niềm tin giữa con người với con người. Để những đứa học trò nhỏ năm nào khi lớn lên, vẫn tin rằng lòng tốt là điều có thật và không phải là điều hiếm gặp. Chỉ là nó thường chọn cách hiện hữu một cách âm thầm và lặng lẽ.

Giờ đây ông Hai cũng đã đi xa. Năm tháng rồi sẽ xóa mờ những con đường, những mái nhà, cả những tiệm sửa xe cũ.

Chỉ có điều tử tế là không bao giờ cũ. Nó lặng lẽ sống mãi trong ký ức của những người từng được nó chạm tới.

Hiep Phan

(Ảnh sưu tầm trên mạng)

Hàng trăm quân nhân Mỹ hoạt động bình thường tại Đài Loan

Theo các quan sát viên địa phương và các cơ quan truyền thông lớn của Đài Loan, quân nhân Mỹ thường xuyên được nhìn thấy ra vào Trại Vũ Hán (Wuhan Camp), sở chỉ huy chiến lược của Bộ Tư lệnh Tác chiến Đặc biệt thuộc Lục quân Đài Loan tại Đào Viên. Đây là cơ quan đầu não tối cao quản lý toàn bộ các đơn vị Thủy quân Lục chiến, biệt kích và lực lượng đặc nhiệm tinh nhuệ nhất của hòn đảo này.

Vì thế, bất kỳ sự hiện diện quân sự nước ngoài nào kéo dài tại đây đều là vấn đề quan tâm trực tiếp đối với bất kỳ ai theo dõi quan hệ quốc phòng Mỹ-Đài Loan.

Việc công khai sự hiện diện này cho thấy mối quan hệ hợp tác chiến thuật đang ngày càng sâu sắc; Quốc hội Mỹ ước tính hiện có khoảng 500 huấn luyện viên quân sự Mỹ đang hoạt đông trên khắp đảo quốc này.

Sự việc này vừa được tờ báo lớn của Đài Loan là United Daily News (Liên hợp Báo) đăng tải, phối hợp cùng các hình ảnh thực tế từ các quan sát viên nguồn mở (OSINT) hoạt động quanh căn cứ chính thức công bố.

Các quan sát viên địa phương ghi nhận một số người "ngoại quốc" di chuyển liên tục, ra vào cổng Trại Vũ Hán hằng ngày, dể tránh gây chú ý lớn và né tránh sự soi mói ngoại giao từ Bắc Kinh, các binh sĩ và cố vấn quân sự Mỹ hoàn toàn không mặc quân phục chính quy khi ra vào căn cứ mà sử dụng trang phục dân sự thường nhật.

Quan sát viên cũng mô tả người Mỹ hòa nhập vào cuộc sống trong căn cứ. Nhiều người đàn ông được cho là có râu đầy đủ, điều hiếm thấy ở lính Đài Loan tại ngũ, trong khi phụ nữ thường đeo kính râm kiểu Ray-Ban.

Những quân nhân này thường lui tới đường Zhongxing gần căn cứ để mua đồ dùng hàng ngày, thức ăn đường phố, và cư dân địa phương đã quen với sự hiện diện của người nước ngoài có ngoại hình đặc biệt này.

Trong giờ huấn luyện thể chất buổi chiều hàng ngày của căn cứ (thường gọi là “Giờ 8”), nhân viên mặc áo chiến thuật màu cát được nhìn thấy trên đường ngoài cổng chính thực hiện hành quân đeo ba lô và chạy bộ có đeo vật nặng, dấu hiệu huấn luyện điển hình của Lực lượng Đặc biệt Lục quân Mỹ.

Trước các bằng chứng của quan sát viên, Bộ Tư lệnh Lục quân Đài Loan từ chối xác nhận chi tiết về số lượng binh sĩ Mỹ, nhưng đưa ra tuyên bố ngắn gọn rằng đây là một phần trong "các chương trình trao đổi quân sự thường niên được thiết lập theo kế hoạch sẵn có giữa Đài Loan và Hoa Kỳ".

Sự hiện diện của các nhóm đặc nhiệm Mỹ (Green Berets) nhằm phối hợp đào tạo, chuyển giao chiến thuật phòng thủ bất đối xứng và nâng cao khả năng hiệp đồng tác chiến chuẩn NATO cho đặc nhiệm Đài Loan trước các rủi ro leo thang xung đột tại eo biển.

Một blog quân sự cho biết con số đó là 500 người. Nhưng rõ ràng, với các hoạt động "nửa kín nửa hở" khiến cư dân chung quanh cũng dễ nhận ra phải chăng là một sự "đánh tiếng"?

Đây không chỉ là hoạt động huấn luyện quân sự thông thường; mà là một thông điệp rõ ràng và có chủ đích rằng quân đội Mỹ đã hiện diện tại thực địa và sẵn sàng chiến đấu vì Đài Loan.

Trong bối cảnh Trung Quốc gia tăng các hoạt động phong tỏa hải quân và vi phạm không phận, Washington đang xúc tiến kế hoạch tăng gấp đôi quân số triển khai lên 1.000 nhân sự tinh nhuệ, trực tiếp đưa Lực lượng Đặc nhiệm Mỹ vào cơ sở hạ tầng quốc phòng cốt lõi của Đài Loan để chuẩn bị cho chiến tranh du kích bất đối xứng.

Bằng việc đưa Lực lượng Đặc nhiệm Mỹ vào các trung tâm đặc nhiệm tinh nhuệ nhất của Đài Loan, Washington đập tan hoàn toàn ảo tưởng của Bắc Kinh về một cuộc xâm lược chớp nhoáng và không gặp sự kháng cự; đồng thời chứng minh rằng bất kỳ cuộc tấn công nào của Trung Quốc vào hòn đảo này cũng sẽ dẫn đến một cuộc xung đột quân sự trực diện và thảm khốc với Hoa Kỳ

FB Uyen Vu


Blog Archive