Tuesday, February 3, 2026

Thế Sự Xoay Vòng


TG Lại Thị Mơ nhận giải Danh Dự VVNM 2025 từ Giám khảo Trịnh Y Thư

Bà Tâm mới được qua Mỹ, sau 20 năm bị kẹt trong nước. Khi mới qua, các em bà nhắc nhở nói năng cẩn thận “giữ mồm giữ miệng”, kẻo mang tiếng kỳ thị. Lúc đi làm giấy tờ, bà thấy ở các văn phòng đều dán nhiều tờ khuyến cáo: Cấm phân biệt (kỳ thị): màu da, ngôn ngữ, giới tính, sắc tộc …

Bà nghe dặn dò, ở Mỹ có 2 tội dễ vô tình mắc phải, đó là: Kỳ thị và sách nhiễu tình dục(sntd). Vì chỉ lúi húi trong nhà, chưa cần ra ngoài, nên bà Tâm cũng không để ý lắm chuyện kỳ cục này.

Sau bà, tới lượt cậu em út cũng được qua Mỹ theo diện ODP ( bảo lãnh người thân). Truyền thống gia đình, anh em đùm bọc nhau lúc khó khăn, nên cả nhà cậu (vợ Bắc 2 nút và hai con), cũng ở chung trong nhà với chị.

Bắt đầu từ hôm đó, mọi chuyện rắc rối lủng củng, cũng do cách nói năng của cô em dâu. Hai thằng cháu ngoại hôm nay xe bus đưa về trễ, chúng nói vì có accident (đụng xe), nên kẹt đường. Đơn giản chỉ có thế, nhưng cô em dâu đi đón hai thằng con cũng vừa về. Bước vào nhà, cô ca cẩm:

- Gớm hôm nay có “sự cố” giao thông, đường bị “ùn tắc”, chờ cơ quan chức năng tới “xử lý”, đợi “vãi” cả hơi.

Rồi cô hò hét:

- Các con “khẩn trương” đi tắm, kiểm tra bài vở, ngày mai có “phụ đạo“.

Khi cô em dâu không có mặt ở nhà, bà Tâm than thở với ông Tâm:

- Sao họ (người Bắc 75, gọi là Bắc 2 nút), thích dùng những chữ “đao to búa lớn” (thậm xưng). Nhanh thì nói nhanh, “khẩn trương” với khẩn cấp. Học thêm thì nói học thêm, “phụ đạo” nghe càng khó hiểu.

Bà Tâm nói phụ đạo để chỉ việc kèm thêm cho học sinh yếu các môn học, là không đúng. Chữ ĐẠO theo Hán Việt là “đường “, nói về những điều cho người ta noi theo: Đạo làm người dân đối với đất nước, đạo làm con đối với cha mẹ. Còn những chuyện trái với luân thường đạo lý, là những phường “trộm cắp”, đầu đường xó chợ (nói đơn giản), hay quân “trộm đạo” (nói văn hoa).

Bà Tâm cũng nhắc em dâu, bỏ thói quen đánh đít (phát vào mông) hai thằng con. Coi chừng bị gán tội “bạo hành, sách nhiễu tình dục”. Vì trong hãng ông Tâm làm, có cậu Việt Nam (VN) mới qua, khi nói chuyện với bạn Mỹ làm chung, mỗi khi thích chí cười đùa, cậu ấy cứ vỗ đồm độp mông anh chàng Mỹ. Người ta bỏ qua cho một lần, hai lần… cậu VN không để ý, vẫn giữ thói quen vỗ mông. Bực mình anh Mỹ than phiền với manager (Mỹ), thế là anh VN bị đuổi, vì tội “sách nhiễu tình dục”. Bài học nhớ đời.

Ở Mỹ, không phải cha mẹ là không bị tội sách nhiễu tình dục đâu nhé. Con rể bà Tâm vẫn tắm cho con gái lúc còn nhỏ, nhưng khi con cỡ 3 tuổi (bắt đầu biết) là không dám, chỉ có mẹ mới được tắm cho con gái, dù chỉ là con nhỏ. Quí vị không thể ngờ khi đi học, trẻ con thật thà ngây thơ trả lời rất hồn nhiên. Khổ thân tôi, khi mới qua, thằng lớn 6 tuổi học lớp một. Sợ con đói, tôi bắt ăn sáng. Khốn nỗi nó có tật “nhai hoài không nuốt”, cứ ngậm trong miệng. Bố sốt ruột trễ giờ, mẹ càu nhàu (cũng có quát to): “Nuốt đi”.

Thằng bé ấm ức, bước vào lớp mắt vẫn còn ngấn lệ. Cô giáo hỏi, nó oà khóc: Mẹ mắng. Trời đất quỷ thần ơi! Chưa đầy 30 phút sau, đang lúi húi dọn dẹp thì chuông điện thoại reng. Tôi liều bốc lên xưng:

- Vâng, tôi là mẹ của cháu.

Đầu giây đằng kia, họ xin nói chuyện với người lớn khác trong nhà. Họ hỏi một tràng: nào bà LTM là mẹ đẻ hay mẹ ghẻ, mẹ kế (stepmother) cháu MN… Em bà Tâm phải từ tốn giải thích đó là mẹ ruột, rất yêu thương (không ngược đãi), vì cháu ăn sáng chậm, sợ trễ giờ, mẹ cháu lo lắng có hơi to tiếng…

Thiệt tình, với kinh nghiệm qua trước, bà Tâm nhắc em dâu. Cô ấy nào có nghe, cứ bướng bỉnh cãi:

- Đét đít đỏ mông, đâu ai thấy. Chỉ “xâm phạm” phần mềm, đâu có tát tai mà sợ “chấn thương sọ não”, không sao hết.

Bà Tâm chịu thua:

- Ừ, tới lúc “có sao”, chính phủ bắt con giao cho người khác nuôi (foster parents), lúc đó mới “sáng mắt” ra.

Nói gì nói, cô em dâu vẫn không tin. Lẩm bẩm: Xứ gì kỳ cục vậy? Được thể, các em qua trước, đua nhau kể chuyện (có thật), để “hù” em dâu.

Gần nhà có ông cụ VN giữ cháu nội 3 tuổi, cháu có thằng bạn Mỹ hàng xóm qua chơi. Khi tắm cho cháu, nó đòi ông phải mở nước đầy bồn cho chơi, trong bồn thả đầy đồ chơi bằng cao su. Thằng bạn hàng xóm cũng đòi vô chơi chung. Ông nội khi tắm cho cháu (cả thằng nhóc hàng xóm), kỳ cọ “chim” hai thằng bé, làm cho tụi nó nhột, cười nắc nẻ. Chúng lại thích, mới “khổ”!

Ai dè “Oan ơi! Ông Địa”. Thằng hàng xóm về thỏ thẻ với mẹ. Một bữa kia City Hall (bộ phận chăm sóc gia đình) gởi thơ tên ông nội bắt ra hầu tòa. Cả nhà hỡi ôi! Họ gán tội gì nặng lắm, ông nghe lùng bùng chẳng hiểu. Cũng may con trai ông phải giải thích ngọn ngành, ông nội được tha, chỉ bị “cảnh cáo” (warning) bỏ thói quen (không thích hợp ở xứ Mỹ).

Ra khỏi toà, ông nội chắp tay lên trời, vái: “Nam mô, America!” Ông sợ nước Mỹ quá chừng chừng.

Ngày xưa bà Tâm là cô giáo thời Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), tiếng nói và chữ viết rất đơn giản dễ hiểu. Sau ngày 30/4/75 chuyển qua chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN), chỗ nào cũng gào lên “thoát Trung”, không lệ thuộc vào Tàu (Trung Quốc). Nói một đàng, làm một nẻo. Trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Chữ viết dùng rất nhiều chữ Hán Việt. Trong khi truyền thanh truyền hình, báo chí ngập tràn chữ Hán Việt, thì ngoài đường người dân lại “đẻ” ra những chữ “quái đản” như “Chém gió” là nói phét, “đi bão” là rủ nhau hoan nghênh thắng cuộc thi… Những chữ “mới” sau này xuất hiện (mọc) nhanh như cỏ dại, mọc nhiều không đếm xuể. Bây giờ từ con nít mới tập nói cho tới cụ già lụm cụm đều dùng nhuyễn nhừ, bởi vì nói bình thường theo kiểu cũ thì mọi người không hiểu.

Về Sài Gòn sau nửa thế kỷ đổi cờ, bà Tâm rất ngạc nhiên khi nghe con nít hàng xóm nói với mẹ: “Má đừng có “thái độ” với tui.” Hay là “Việt Kiều mà sao “phèn” vậy?” Mãi bà Tâm mới biết, các bạn (hơn 70 tuổi) chê bà “quê mùa” (chân chưa rửa hết phèn).

Ghé thăm bạn cũ, thấy vắng mặt một người, bạn bà nói tỉnh bơ: “đi buôn dưa lê”. Thật tình, bà Tâm tưởng bà bạn bận buôn bán ngoài chợ, ai dè họ cười ngặt nghẽo. Buôn dưa lê, là la cà hàng xóm nói chuyện. À thì ra, họ dùng chữ “lê” để thay cho chữ “lê la” hàng xóm, không phải là “quả lê”.

Bà Tâm cũng đùa: Vậy mà về VN, tôi cứ tưởng về xứ lạ. Mọi thứ đều lạ, từ ngôn ngữ tới phong tục tập quán. Tôi nghe mà cứ phải nhờ thông dịch viên (interpreter). Vẫn cùng là các mẫu tự Quốc Ngữ ngày xưa dạy học sinh, nhưng bây giờ dùng theo cách khác. Không phân biệt người “cao” (tiến sĩ), kẻ “thấp” (dân đen). Không phân biệt chữ dùng trong trường học, sách vở, hay ngoài đường phố. Chữ viết và cách nói hoàn toàn khác nhau. Một bà Tiến Sĩ ngôn ngữ, mà nhắn mọi người đừng “ném đá”, tức là đừng công kích những gì bà nói.

Bà Tâm thở dài, tiếc nuối những gì bà đã được học thời VNCH. Mọi thứ sụp đổ như tuột dốc không phanh. Bản nhạc nào đó bỗng hiện ra trong tâm tưởng: Biết nói gì hơn khi hai đường đời ngăn đôi mình rồi. Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ?

Lại Thị Mơ.
 

TÔI ĐI LÀM HÃNG AMAZON


TG cùng các đồng nghiệp trong hãng Amazon (hình do TG cung cấp)

Làm ở hãng Amazon khác hẳn các hãng khác. Nghe nói ai cũng thấy lạ nhưng đó là sự thật. Trước đây tôi đã từng làm ở hãng phụ tùng máy bay một thời gian ngắn rồi nghỉ. Làm thử chỗ này chỗ nọ cũng không xong cuối cùng thì lăn lộn trong các tiệm Nails cho đến tháng 3/2020.

Biến cố lớn xảy ra trên thế giới, Mỹ cũng không miễn trừ Covid 19 lan tràn, nhiều công ty, cơ sở làm ăn, mua bán phải đóng cửa kể cả ngành nails. Tiệm nails tôi làm cũng không tránh được thực trạng này, buộc phải đóng cửa vì an toàn cho sức khỏe mọi người.

Sau khi hưởng tiền trợ cấp thất nghiệp được ba tháng, tôi tình cờ dạo Facebook thấy công ty Amazon tuyển nhân viên kho hàng (warehouse) vì khi Amazon đóng cửa trong lúc cao điểm cơn dịch nhiều người đã nghỉ việc ở nhà sống bằng tiền trợ cấp, chờ qua dịch sẽ đi làm lại. Xã hội lúc bấy giờ trong tình trạng không làm nhưng ăn thì vẫn ăn, mặc thì vẫn mặc, mà đi chợ thì không dám vì sợ lây nhiễm. Do đó nhu cầu đặt hàng online bỗng bùng phát, khi công ty mở cửa lại thì thiếu nhân viên trầm trọng.

Tôi hỏi thăm bạn bè về công việc làm ở Amazon, ai cũng ngăn cản, “Cực lắm đó, mỗi giỏ hàng nặng tới 25kg làm nổi không?” Tôi há hốc mồm: “Ghê vậy? Thật không?”

“Thật mà, anh mình từng làm ở đó về than quá trời!” Bạn vừa nói vừa lắc đầu liên tục. “Nghĩ sao từ trước đến giờ làm nails công việc nhẹ nhàng nay bưng bê những giỏ hàng nặng như vậy không làm nổi đâu.” Thấy tôi nín thinh bạn tiếp tục góp ý.

Tôi bèn hỏi ông xã cho ý kiến nên làm hay không?

“Tiền trợ cấp thất nghiệp trong mùa dịch có thời hạn. Hãy cứ xin vào làm thử nếu không nổi thì em nghỉ cũng được mà.” Anh nói phân hai.

“Nhưng em lớn tuổi rồi sợ họ không nhận, hơn 63 tuổi rồi chứ đâu còn trẻ nữa.” Tôi e ngại.

“Ở Mỹ họ không kỳ thị tuổi tác hay tật nguyền, em không thấy có những người ngồi xe lăn vẫn được nhận làm theo khả năng và nhu cầu công việc hợp với họ đó sao? Cứ nộp đơn nếu không được nhận thì không làm, đơn giản thôi em.” Anh khích lệ.

Sau mấy ngày suy tới tính lui, nỗi sợ bị lây nhiễm, nỗi sợ không làm nổi vì lớn tuổi, nỗi sợ không giỏi tiếng Mỹ… Nhưng quan trọng nhất là sợ thu nhập kém vì lương khởi đầu $15 một giờ mà phải bị trừ thuế ngay mỗi check. Nếu làm trọn thời gian mỗi tuần chỉ được $600 chưa trừ thuế, trong khi ấy tiền trợ cấp thất nghiệp gần $800 một tuần do lúc làm nails lương tôi cao, tiền trợ cấp thất nghiệp căn cứ vào tiền thuế tôi đã đóng.

Đi làm sẽ ít tiền hơn nhận trợ cấp thất nghiệp, trong khi ấy nếu cứ nhận trợ cấp chờ tiệm nails mở cửa lại làm nhiều tiền hơn làm hãng. Tay nghề thợ bột hơn 18 năm, thu nhập của tôi không dưới một ngàn đôla một tuần.

Điều khiến tôi đắn đo thứ nhì là về giờ giấc làm việc, ca 3:20am đến 11:50am, năm ngày một tuần, 8 tiếng một ngày. Từ trước đến nay đi làm nails thường là chín giờ sáng mới ra khỏi nhà, không thức khuya dậy sớm gì cả, nay phải thức 2:30am để chuẩn bị 3:00am phải ra xe đi làm có thức nổi hay không? Haiza sao mà ngại thức sớm quá, suy tới, nghĩ lui mà từng tiếng ong ong cứ vang trong đầu.

Cuối cùng lòng tự trọng và ý thức trách nhiệm của một công dân đã thắng. Tôi không muốn là kẻ vô dụng, không muốn là gánh nặng của xã hội, không muốn ngồi hưởng tiền trợ cấp (mặc dầu cũng có tiền tôi đã đóng thuế). Tôi quyết định nộp đơn xin việc qua online. Đơn xin việc gửi đi tôi nhận được email báo sẽ trả lời trong vòng hai ngày.

Đúng hai ngày tôi nhận được email hẹn 3 ngày sau đi phỏng vấn. Khi ấy tôi đã lớn tuổi mà họ cũng nhận nên vừa mừng vừa lo (tuổi này ở Việt Nam là phải về hưu rồi). Mối lo lớn nhất là sợ làm không nổi, mối lo thứ nhì là sợ “anh nói anh nghe,” mặc “tôi tôi làm”… Tiếng Mỹ của tôi mặc dầu không tệ, tàm tạm, tôi làm nails hơn 18 năm, vốn liếng về đàm thoại thông thường để nói chuyện với khách và nói về nails thì cũng được nhưng… vô công ty lớn như Amazon không biết có đủ trình độ nghe và hiểu để nói và làm việc không? Đêm cứ trằn trọc mắt cứ mở trừng vào khoảng tối mênh mông không thấy hai chữ tương lai chỗ nào.

“Cứ đi phỏng vấn, được thì làm không thì thôi ai dám la mà em sợ? Em khá Anh văn mà, chỉ sợ chửi lộn không được thôi.” Ông xã lại khích lệ, lại đùa nên tôi cũng an tâm phần nào.

Trước khi đi phỏng vấn, công ty đã gửi những clip về công việc và về luật lệ như cách ăn mặc, tóc tai thế nào cho tôi xem trước. Họ dặn dò những gì cần mang theo để phỏng vấn, tất cả đều liên lạc qua email.

Đi phỏng vấn.

Amazon mướn một cái sảnh của khách sạn lớn, họ sắp xếp mỗi bàn cách xa nhau khoảng 10 feet (hơn hai mét). Bàn soát giấy tờ, bàn phỏng vấn, bàn hỏi thêm thông tin nếu đậu phỏng vấn… Họ làm việc rất chuyên nghiệp, không ồn ào hay lộn xộn, từ ngoài sân là có bảng hướng dẫn từng bước. Đó là thời cao điểm của dịch Covid 19, mọi người đều bắt buộc đeo mặt nạ, đứng cách nhau 6 feet, ở bàn nhận diện ID mở mặt nạ cho họ nhận dạng gương mặt.

Nói là phỏng vấn nhưng thực ra họ chỉ xác minh thông tin cá nhân, địa chỉ, số an sinh xã hội và hỏi có thích công việc làm trong kho hàng không? Có đồng ý tuân theo quy định công ty không? Tất cả những câu hỏi này tôi đều hiểu hết và trả lời đầy đủ cả. Sau đó họ cho biết tôi đã được chấp thuận, về nhà học việc qua email và sẽ được báo ngày bắt đầu vào làm.

Tôi về xem clip dạy cách làm việc đồng thời làm 8 bài kiểm tra sự học biết thế nào, tôi trả lời đúng 80-90%. Không thể không nói đến hai clip đầu tiên rất hay, họ dạy về nhân cách và ứng xử của nhân viên với nhân viên, nhân viên với công việc, nhân viên với lãnh đạo. Không được nói xấu nhau, không được nhiều chuyện về công việc của hãng hay về manager. Không được tấn công tình cảm người khác phái. Không làm cho đồng nghiệp mất tự tin trong công việc, không hù dọa, không gây cãi với nhau. Có thương tích trong khi làm phải viết báo cáo với manager ngay, có gì ảnh hưởng đến sức khỏe bản thân trong công việc như đau vai, đau lưng hay đau cổ, tay, chân cũng báo cáo để ngừng làm việc đó,… Nói chung là nhân viên rất được tôn trọng theo như điều lệ của họ.

Ngay hôm sau tôi được email báo tin tuần sau đi làm.

Tôi đi làm. Thế là từ một thợ nails cầm từng ngón tay, ngón chân nhỏ xíu của khách hàng tôi trở thành một nhân viên của công ty bán hàng online có mặt khắp nơi trên thế giới, công ty AMAZON.

Ngày đầu manager hướng dẫn thực hành những gì đã được học qua video. Thực sự công việc vô cùng đa dạng, nhưng không khó như mình tưởng, chỉ là nặng hơn sức của tôi.

Thành thật mà nói sau ngày đầu tôi đã muốn bỏ cuộc (vì chưa từng lao động chân tay). Mặc dầu các đồng nghiệp luôn hỗ trợ, manager thì luôn có mặt giúp đỡ khi mình làm sai hoặc có điều gì không hiểu, tinh thần làm việc theo nhóm.

Công việc thường làm hàng ngày là: pull hàng (kéo), push hàng (đẩy), stowing hàng (xếp), pick hàng (nhặt), và một vài việc khác thuộc chuyên môn được hướng dẫn riêng một ít người làm thôi. Như repack là gói lại hàng hay đóng lại thùng bị hư bể, …
Phải mang những giỏ hàng từ 20-25kg chất lên những xe đẩy thành ba hàng ngang và ba hàng cao trong giờ “pick hàng.” Tôi thấp nên hàng thứ hai đã cao hơn đầu, phải tìm cách để đưa giỏ hàng thứ ba lên cho đủ mỗi xe chín giỏ (ba giỏ chiều ngang, ba giỏ chiều cao.) Chỉ cần hiểu mấy từ chính của công việc thôi thì làm được. Không cần biết nói tiếng Anh nhiều.

Ngày thứ nhì. Làm một mình mà không có manager theo kèm. Vì bệnh hay quên, tôi cứ bỏ qua những bước cần thiết nên thiết bị làm việc cứ kêu um sùm báo lỗi, manager phải đến sửa dùm nhiều lần trong một giờ. Tôi nghĩ thầm chắc họ sẽ cho nghỉ làm chứ nhân viên như tôi làm không chạy việc được. Ấy vậy mà không như tôi nghĩ, họ sắp xếp cho tôi làm việc khác vào hôm thứ ba.

Công việc safety (chỉ có trong mùa dịch). Mỗi ngày nhiệm vụ tôi là ngồi nơi phòng ở cửa ra vào building công ty đo thân nhiệt (trên trán) cho mỗi nhân viên vào làm. Ai nóng sốt thì yêu cầu về nghỉ. Sau giờ cao điểm ấy thì tôi sẽ cầm cái cây có đèn chớp xanh, đỏ, đi vòng vòng building nhắc mọi người giữ khoảng cách sáu feet và đeo mặt nạ che kín mũi. Thời điểm đó đa số đều chưa quen với việc đeo mặt nạ nên họ cảm thấy ngột ngạt, khó chịu và hay kéo xuống dưới cằm thấy tôi đến thì họ kéo lên. Họ hay tụm lại nói chuyện trong giờ giải lao mà không giữ khoảng cách sáu feet, tôi cũng phải nhắc. Thấy bóng tôi từ xa đi tới thì các bạn ấy nhốn nháo “Safety officer tới, safety officer tới,” để nhắc nhau rồi cười rần, tôi nhịp nhịp cây vào khoảng không cười ha hả với họ.

Làm safety tôi phải đi bộ vòng vòng một buổi trung bình 18 - 20 ngàn bước làm tôi mỏi chân vô cùng vì giày safety nặng hơn giày thường. Lại thêm bị đau chân vì giày loại có thép bọc đầu cho an toàn mang chưa quen. Tối nào cũng phải ngâm chân vô nước nóng pha muối và nhờ ông xã xoa bóp.

“Chắc không xong rồi anh ơi. Ráng làm đủ tuần rồi nghỉ.” Tôi than thở.

Ấy vậy nhưng sau giấc ngủ thì thấy đôi chân khỏe hơn tôi lại bật dậy tiếp tục đi làm. Ngày qua ngày cũng quen dần nên tôi làm safety cho đến khi có Vaccine thì trở lại vô làm các việc như mọi người.

Lúc này tôi đã rành hết các công việc rồi vì khi làm safety tôi đi vòng vòng ai nhờ giúp thì tôi giúp cho họ đi toilet nên tôi biết làm tất cả các thứ. Manager hỏi tôi cần huấn luyện lại không, tôi nói không cần, họ khen tôi thông minh (smart lady), tôi chỉ biết cười và cảm ơn (thầm cầu xin cho đừng bị quên khi làm).

Cuối cùng thì tôi cũng qua được giai đoạn khó khăn ban đầu và đã nhuần nhuyễn với mọi việc.

“Em còn muốn nghỉ làm không?” Ông xã nheo mắt với tôi.

“Ngu sao nghỉ. Cứ xem như mình đi tập thể dục được lương vậy. Hihi”. Tôi gục gật đầu nháy mắt lại.

Đúng là “vạn sự khởi đầu nan”. Tôi nay đã thành nhân viên toàn thời gian của công ty được hưởng đầy đủ mọi phúc lợi. Một năm sau tôi giới thiệu cho hai người bạn vào làm, ban đầu họ cũng lo sợ như tôi lúc trước. Một anh bảy mươi tuổi hỏi có thể vào làm được không?

“Được, trong hãng có hai ông Mỹ Trắng, bảy mươi hai tuổi vẫn làm tốt, anh còn khỏe và nhanh nhẹn hơn hai ông ấy đấy. Tin tôi đi, tôi làm nổi thì anh làm nổi mà.” Thế là tôi hướng dẫn anh cách điền đơn xin làm chung chỗ tôi. Sau hai tuần anh được hẹn phỏng vấn và đi làm vào tuần kế đó.

Một em gái mới được chồng bảo lãnh qua mướn phòng ở cạnh nhà tôi, em hỏi, muốn đi làm với chị mà không biết tiếng Mỹ nhiều có được không?

“Em học tới đâu và có biết chút gì Anh văn không?” Tôi hỏi lại.

“Dạ em học hết cấp ba, trước khi chuẩn bị đi Mỹ em có học đàm thoại thông thường nhưng nhát lắm không biết nói chuyện đâu chị.” Em ngập ngừng nhìn tôi e ngại.

Tôi hỏi em sơ về tên họ, địa chỉ bằng tiếng Mỹ em trả lời trôi chảy. Tôi cười động viên em “vậy được rồi.”

“Nhưng em sợ gặp người Mỹ họ nói em không hiểu.” Em lè lưỡi.

“Em chỉ cần yêu cầu họ nói chậm lại dùm, có biết nói không?”

“Dạ biết.” Em gật đầu.

Tôi hướng dẫn em điền đơn xin làm chung chỗ của tôi. Ngày đưa em đi phỏng vấn em lo sợ: “Em run quá chị ơi…”

Tôi trấn an em rằng không có gì mà sợ họ cũng là nhân viên thôi, công việc của họ là vậy sau này mình trở thành nhân viên thì cũng như họ, họ dễ thương lắm, không sợ nhe (tâm lý người Việt mình nghe nói Mỹ phỏng vấn là sợ lắm, nhất là người mới qua).

Em đậu phỏng vấn dễ dàng. Một tháng sau em được vào làm chung với tôi, em mừng lắm. Manager cũng biết phải đối xử với người mới ra sao nên khi cần nói gì với em mà có vẻ em không hiểu thì họ đến nói với tôi, tôi dịch lại cho em biết. Đến nay em vẫn còn làm với Amazon.

Em nói nhờ làm ở đây mà em có thể về rước con đi học dễ dàng (con riêng của em) không phải tốn tiền nhờ ai. Sáng chồng em đi làm đưa con đi học. Trưa em chạy về rước rồi trở lại chỗ làm. Em không ngờ công ty này dễ như vậy.

“Ở Việt Nam nằm mơ cũng không thấy cảnh đi làm mà ra về rồi vô lại như đi chợ thế này đâu chị.” Em thường gửi tôi những phần quà nhỏ bày tỏ lòng biết ơn.

Sau đó tôi có giới thiệu cho mấy người nữa vào làm; có lần tôi được thưởng một ngàn đôla giới thiệu một người vào làm (anh này cũng 70 tuổi rồi) còn mấy người kia thì mỗi người tôi được thưởng hai trăm đôla.

Chẳng những nhận người lớn tuổi Amazon còn nhận người “câm điếc” nữa. Các em này thường là học sinh ở trường khuyết tật, khi được học các video về công việc thì có người ra dấu cho các em hiểu. Các em biết Anh văn nên manager hoặc bạn làm chung muốn nói chuyện thì viết trên phone với các em. Cũng có vài manager biết ngôn ngữ câm (silent language) giao tiếp với các em khi cần thiết. Các em cũng giới thiệu những người lớn tuổi mà biết Anh văn vào làm. Tôi thường xuyên gửi cho những nhân viên câm điếc này lời thăm hỏi hoặc cảm ơn qua phone khi em nào giúp tôi việc nặng. Các em rất tự giác, thấy ai có hàng nặng gần bên là đến giúp ngay không cần phải nhờ.

Nói chung đủ mọi lứa tuổi, mọi thành phần, nhiều sắc dân có mặt trong Amazon. Trắng, đen, trung đông, châu Á như: Việt nam, Tàu, Cambốt, Thái, Ấn… đều vào được Ngôn ngữ để dùng chung là tiếng Anh. Không cần phải có kinh nghiệm làm việc. Không cần phải có quốc tịch chỉ cần có thẻ xanh.

Việc tôi thích nhất khi làm ở Amazon là giờ giấc rất uyển chuyển. Có giờ nghỉ được trả tiển (PTO= Personal time off) khi nghỉ bệnh hoặc bận việc, mỗi năm 80 giờ. Khi cần thì bấm vào xin nghỉ là được chấp thuận ngay lập tức. Số giờ này sẽ bị trừ dần đồng thời cũng tích cóp lại được khoảng 80 phút mỗi tuần.

Có giờ nghỉ không được trả tiền (UPT = unpaid time off) 80 giờ trong năm, khi cần thì nghỉ rồi số giờ sẽ tự động bị trừ dần. Số giờ này có thể tích cóp mỗi ngày từ 30-40 phút tùy theo giờ làm.

Có giờ VTO (volunteer time off) giờ này khi vào làm nếu thấy đông người ít việc thì manager sẽ hỏi ai muốn về cho về. Cũng có lúc họ gửi qua app ở nhà ai muốn lấy thì lấy và nghỉ khỏi vô làm hôm đó.

Lại có thể xin đổi ngày (swap day) làm trong tuần nếu cá nhân có đột xuất thay đổi ngày do hoàn cảnh gia đình cần hay có đám tiệc, tang chế (nghỉ có lương một ngày), hôn sự … xin trước một tuần rồi chờ chấp thuận sau vài ngày. Tôi đổi ngày hoài vì khi vào làm, lịch của tôi làm Chúa nhật, nghỉ thứ Hai và thứ Ba nhưng muốn đi nhà thờ nên tôi xin đổi qua ngày Chúa nhật nghỉ và làm ngày thứ Hai hoặc thứ Ba.

Công ty luôn giải quyết giờ giấc thích hợp cho nhân viên có thể thuận tiện đi làm hai jobs, hay đi học hoặc đưa đón con cái,… Ngoài ra còn giờ vacation cũng từ 60 giờ khi mới vào làm đến 80 giờ một năm khi bắt đầu năm thứ hai. Còn được trích tiền lương cho quỹ hưu(401K) công ty cho thêm 4% mỗi một trăm đôla. Ngày lễ nghỉ được hưởng lương, nếu đi làm thì được trả gấp rưỡi.

Điều khác hơn hẳn các công ty khác là khi có việc cần muốn nghỉ từ ba tuần đến ba tháng không hưởng lương thì cứ vào app xin nghỉ sau đó quay về lại làm tiếp. Thật tuyệt vời.

Công ty cũng giúp tiền cho học đại học chuyên nghành. Amazon có chương trình hỗ trợ nhân viên học đại học và phát triển kỹ năng gọi là “Career Choice” trả trước 100% học phí cho nhân viên làm giờ (hourly) cho các chương trình học từ chứng chỉ đến đại học, bao gồm cả tiếng Anh và hoàn thành bằng cấp 3 (GED).

Bây giờ nhìn lại tôi thấy rõ trong cái xui có cái hên là đây. Tôi lìa xa được nghề nails không phải hít mùi hóa chất hàng ngày. Không ở chỗ làm quá tám hoặc chín giờ đêm mới về đến nhà.

Làm ở Amazon như đi tập thể dục được trả lương. Mỗi ngày tôi đi bộ trong hãng từ 18-22 ngàn bước tùy theo bao nhiêu giờ làm. Khỏe mạnh, vui vẻ vì giúp ích được cho những người đồng hương còn bỡ ngỡ khi mới vào không biết tiếng Mỹ nhiều.

Tôi hay nói với mọi người rằng: “Công ty chỉ muốn mình vào làm và siêng năng làm là tốt, người ta đâu muốn mình nói chuyện đâu mà sợ không nói được.” Ai hỏi tôi tiếng Anh nay giỏi không vì giao tiếp hàng ngày, tôi cười và đùa: “Không giỏi đâu vì làm nhiều hơn nói, nhưng nếu cần cãi lộn với manager thì cũng ok. Hihihi.”

Tôi luôn tươi cười với mọi người nên có mấy người gọi tôi là “happy lady”. Cũng có người hỏi “You happy khi đi làm lắm sao?” Tôi nói nhỏ với họ “Yes, đi tập thể dục được trả tiền nên tôi rất happy”

Nhớ một hôm tôi đi xuống chỗ làm, mấy người đồng nghiệp đi phía sau lưng tôi, có một cô ở Việt nam mới qua thấy tôi vui vẻ chào mọi người trên đường đi qua, mọi người cũng gọi tên tôi chào lại, nhìn hai tay tôi vẫy liên tục, cô ấy nói: “Trời ơi hôm nay mình đi phía sau Hoa hậu thân thiện chắc mình cũng lọt vào camera luôn rồi. Hihi.” Mấy người bạn Việt nam ai cũng cười khi nghe cô ấy nói, còn tôi thì luôn miệng “Thank you” vì bỗng dưng mình được danh xưng ấy không cần thi hoa hậu.

Vậy mà tôi đã là nhân viên của Amazon được năm năm sáu tháng mười lăm ngày rồi. Chẳng lẽ lại nói cám ơn nàng COVID 19. Mọi người đều sợ hãi nhưng tôi thì nỗ lực đi làm vì muốn chung sức xây dựng một nước Mỹ hùng mạnh, muốn là một con người đóng góp chứ không chỉ thụ hưởng. Quan trọng là muốn làm gương cho con cháu, cho cộng đồng.

Nay tuổi đã suýt soát ngưỡng cửa 70 tôi vẫn chưa muốn nghỉ hưu vì luôn muốn mình là người hữu ích cho gia đình và xã hội. Có nhiều người muốn xin việc làm ngại sợ không làm nổi cho Amazon thì tôi nói: “Hãy nhìn tôi nè, tôi làm nổi thì ai cũng làm nổi hết, chắc chắn.”

Nam California
1/ 12/ 2026

Nguyễn Thị Hữu Duyên

 

Kết quả bầu cử 2020 

Ông Trump vừa đăng bằng chứng đảng Dân chủ đã đánh cắp kết quả bầu cử 2020.

Tiểu bang Pennsylvania:
- Nhiều hơn 205.000 phiếu bầu so với các cử tri đã đăng ký
- Hơn 1,5 triệu phiếu bầu gian lận được kiểm
- Những phiếu bầu gian lận này đến từ các cử tri đã chết, hoặc cử tri chưa tới 18 tuổi hoặc nhận khống.
- Hơn 330.000 gian lận điện tử từ máy bỏ phiếu
- 682.000 lá phiếu đã được xử lý bất hợp pháp mà không có bất kỳ sự giám sát nào
- Hơn 1,5 triệu phiếu bầu ở Pennsylvania rõ ràng là những gì Joe Biden cần để thắng cử ở tiểu bang này.

Georgia:
- 66.248 cử tri vị thành niên đã bỏ phiếu ở Georgia. 10.315 người đã chết đã bỏ phiếu
- 2.500 trọng tội bị kết án đã bỏ phiếu
- Gần 200.000 phiếu bầu đã được đưa vào kiểm phiếu một cách gian lận ngay lập tức
- 4.500 phiếu bầu đến từ các cử tri chưa đăng ký.

Tiểu bang Arizona:
- Kết quả cuối cùng chỉ chênh lệch 10.457, nhưng 36.400 người không phải là công dân đã bỏ phiếu trong tiểu bang
- Arizona cũng trải qua sự gia tăng đột biến từ các máy bỏ phiếu với khoảng 50.000 phiếu bầu bổ sung dành cho Joe Biden

"Những con số này đến từ thông tin có sẵn công khai, cho dù từ trang web của Bộ trưởng Ngoại giao trước khi nội dung bị xóa, hoặc từ dữ liệu thô được đưa ra trong đêm bầu cử"


Tô Rừng Ra Quân Càn Quét Vỉa Hè | 03.02.26



Tổng thống Colombia Gustavo Petro đã xuống nước

Hôm nay, Gustavo Petro và ông Trump đã gặp nhau trực tiếp tại The White House. Đây được xem là một bước ngoặt ngoại giao nhằm xoa dịu căng thẳng kéo dài sau nhiều tháng xung đột ngoại giao.

Trước cuộc gặp, ông Trump nhận xét rằng ông Petro đã "trở nên rất tử tế" và thay đổi thái độ tích cực sau các biến cố khu vực, đặc biệt sau vụ bắt giữ Nicolas Maduro tại Venezuela.

Cuộc gọi "lịch sử": Hai nhà lãnh đạo đã có một cuộc điện đàm kéo dài gần một giờ vào đầu tháng 1/2026, được ông Petro mô tả là "mang tính lịch sử" và là tiền đề cho cuộc gặp trực tiếp.

Cam kết chống ma túy: Trọng tâm cuộc thảo luận hôm nay xoay quanh nỗ lực ngăn chặn dòng chảy ma túy từ Colombia. Phái đoàn Colombia đã mang đến một kế hoạch cụ thể để trấn áp tội phạm ma túy.

Gustavo bày tỏ thiện chí bằng cách ngay trước cuộc gặp, ông Petro đã ký lệnh dẫn độ một trùm ma túy có biệt danh "Pipe Tulua" sang Mỹ, chấm dứt lệnh tạm dừng dẫn độ kéo dài nhiều tháng trước đó.

Colombia cũng đồng ý chấp nhận trở lại các chuyến bay của quân đội Mỹ chở người di cư bất hợp pháp bị trục xuất, giải quyết mâu thuẫn lớn nhất nảy sinh từ đầu nhiệm kỳ của ông Trump vào năm 2025.

Tuy vậy, ông Trump đã bỏ qua các nghi thức chào đón truyền thống trước ống kính phóng viên tại cửa chính; thay vào đó, ông Petro được đưa vào bằng lối đi riêng để bắt đầu cuộc họp kín tại Oval Office.

Cuộc gặp này được giới quan sát đánh giá là một sự "hòa hoãn mong manh", giúp đưa quan hệ Mỹ - Colombia trở lại quỹ đạo hợp tác thực dụng thay vì đối đầu.

Hồi tháng 9 năm ngoái, khi đang ở New York để tham dự Đại hội đồng Liên Hợp Quốc, ông Petro đã có những phát ngôn vô cùng gay gắt nhắm vào ông Trump. Ông ta đã trực tiếp tham gia một cuộc biểu tình ủng hộ Palestine trên đường phố New York. Tại đây, ông cầm loa phóng thanh và công khai kêu gọi binh sĩ Mỹ "hãy không tuân lệnh Trump" và tuân theo "mệnh lệnh của nhân loại".

Trong bài phát biểu chính thức tại trụ sở LHQ, ông cũng gọi ông Trump là "kẻ tiếp tay cho tội ác diệt chủng" ở Gaza và chỉ trích mạnh mẽ chính sách chống ma túy của Mỹ là bạo lực và kém hiệu quả.

Bộ Ngoại giao Mỹ ngay sau đó đã thông báo hủy thị thực của ông Petro với lý do ông có "hành động liều lĩnh và gây kích động" khi kêu gọi binh lính Mỹ nổi loạn.

Mỹ cũng áp đặt các lệnh trừng phạt tài chính lên cá nhân ông Petro, vợ ông và một số bộ trưởng vào tháng 10/2025.

Ông Petro đáp trả bằng cách cho rằng LHQ nên dời trụ sở khỏi New York đến một nơi "dân chủ hơn" (như Doha) vì Mỹ đã vi phạm quyền miễn trừ ngoại giao của ông.

FB Uyen Vu




Chiến dich tấn công các nhà thờ Kitô giáo

Nhà nguyện và trường Công giáo Holy Innocents Parish & School ở Long Beach, California bị phá hoại và ít được đề cập rộng rãi trên truyền thông chính thống.

Vào rạng sáng hôm qua 2/2/2026, một nhóm kẻ ác đã đột nhập vào nhà nguyện của trường Công giáo Holy Innocents Parish & School ở Long Beach, California.

Bọn chúng đập vỡ tượng Đức Maria, phá và lục tung nhà chầu Thánh Thể, vứt sách Thánh và kinh nguyện bừa bãi xuống nền nhà, giàn thiết bị âm thanh bị giật, xả thức ăn uống ngổn ngang, thậm chí có cả phân người trong khuôn viên. Thiệt hại ước tính khoảng $100 ngàn đô (theo trường và cảnh sát Long Beach).

Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) đã mở cuộc điều tra dân quyền vì đây là vụ phá hoại có yếu tố tôn giáo, có thể bị coi là tội ác thù hận.

Cảnh sát Long Beach nhận báo cáo lúc 7:20 sáng ngày 2/2/2026. Họ thu thập máu, dấu vân tay, dấu giày, và các vật chứng khác để phân tích DNA và truy vết thủ phạm.

Không có nghi phạm nào bị bắt hoặc công bố mô tả cụ thể. Cảnh sát cho biết đây là nhóm người, vì có nhiều dấu giày và dấu hiệu hoạt động nhóm.
Một thực tế là các vụ phá hoại chống Công giáo ở Mỹ (chủ yếu là phá hoại nhà thờ Công giáo, đập tượng thánh, xô đổ bàn thờ, viết bậy xúc phạm, hoặc phóng hỏa) xảy ra khá thường xuyên trong những năm gần đây, nhưng ít được đề cập rộng rãi trên truyền thông chính thống, đặc biệt so với các vụ việc liên quan đến các nhóm tôn giáo khác (như chống Do Thái hoặc chống Hồi giáo).

Từ tháng 5/2020 đến nay, đã có ít nhất 528–600 vụ phá hoại, phóng hỏa hoặc tấn công chống Công giáo tại các nhà thờ Công giáo ở Mỹ (theo CatholicVote tracker và USCCB – Hội đồng Giám mục Công giáo Mỹ).

Phần lớn là phá hoại như đập tượng Đức Mẹ, chặt đầu tượng Chúa, viết bậy "anti-Catholic" (chống Công giáo), đốt cờ Mỹ bên cạnh mộ thánh, hoặc bôi trét bẩn thỉu lên nhà thờ.

Một số vụ nghiêm trọng hơn như phóng hỏa, đe dọa bom, xả súng, hoặc tấn công linh mục.

Năm 2024 có 415 vụ tấn công các nhà thờ Kitô giáo nói chung (theo Family Research Council – FRC), trong đó ít nhất 100 vụ nhắm vào nhà thờ Công giáo (phá hoại chiếm 68%, 284 vụ).

Trong hai năm 2025–2026, tình hình vẫn tiếp diễn, với hơn 40 vụ chỉ trong nửa đầu 2025 (theo CatholicVote).

Nếu không có các truyền thông Kitô giáo và một số người dùng mạng xã hội loan tin thì ít có truyền thông, báo chí nào đề cập, việc truy tố thủ phạm hoặc biện pháp giải quyết cũng ít ai biết. Điều đó có thể hiểu như một cách ngầm khuyến khích, vì rõ ràng nó đang gia tăng mạnh, ít nhất là từ năm 2020 với nhiều nhóm người trong các vụ bạo loạn BLM đã công khai coi Kitô giáo là mục tiêu.

Quý vị còn nhớ một số người trong phong trào (như 'nhà hoạt động Shaun King) từng kêu gọi đập tượng "White Jesus" vì coi đó là biểu tượng của "Da trắng thượng đẳng".

FB Uyen Vu




Hồ sơ Epstein

Một trong những phụ nữ quyền lực nhất của nội các Obama cũng rất thân thiết với Epstein, thậm chí bà ta còn gọi y là "Uncle Jeffrey", đó là Kathryn Ruemmler (tóc vàng).

Kathryn Ruemmler là một trong những cố vấn pháp lý thân cận và quan trọng nhất của Obama tại Toà Bạch Ốc, bà giữ vai trò White House Counsel lâu nhất dưới thời Obama. Hiện tại bà là Tổng cố vấn Pháp lý và Giám đốc Pháp lý của tập đoàn toàn cầu Goldman Sachs.

Ngay từ nhiệm kỳ đầu của Obama, Kathryn Ruemmler đã là nhân vật số 3 của bộ Tư pháp, rồi là tuỳ viên luật pháp của lâu đời nhất suốt những năm Obama làm tổng thống. Bà vẫn duy trì mối quan hệ thân cận với Obama và gia đình ông, và được xem là một phần của "Obama alumni network" (mạng lưới cựu quan chức Obama), thường tham gia các sự kiện hoặc tư vấn không chính thức.

Trong các hồ sơ Epstein mới công bố, Ruemmler được đề cập nhiều lần vì mối quan hệ xã giao với Epstein sau khi rời Bạch Ốc (2014–2019), kể cả tư vấn pháp lý và nhận quà tặng của Epstein, đó là một túi xách hiệu Hermes có giá $9.400. Tuy nhiên, bà ta phủ nhận đại diện cho Epstein hoặc nhận thù lao từ ông ta, chỉ nói mối quan hệ là "giới hạn và chuyên nghiệp".

Ruemmler gặp Epstein nhiều lần từ năm 2014–2019, khi bà làm luật sư tại Latham & Watkins, tức là sau khi Epstein đã bị xác định tội trạng.

Bà cũng bà gửi ít nhất 135 email cho Epstein, theo privilege log, nhật ký đặc quyền.

Nội dung là:
-Bảo vệ thỏa thuận nhận tội năm 2008 của Epstein.
-Soạn thảo và chỉnh sửa các tuyên bố công khai của Epstein.
-Hiệu đính thư từ với một thượng nghị sĩ Mỹ.
-Thảo luận về thỏa thuận bồi thường nạn nhân..
-Cố vấn về các vấn đề danh tiếng và pháp lý khác trong giai đoạn Epstein gặp rắc rối lớn.

Một số email cho thấy bà gọi Epstein là "Uncle Jeffrey" trong các thư từ thân mật.

Bà ta từng tham khảo ý kiến của Epstein khi cân nhắc lời mời làm Bộ trưởng Tư pháp, thay Bộ trưởng Eric Holder thời Obama, có lẽ Epstein khuyên can nên bà không nhận lời.

Sau này, bà tuyên bố: "Tôi hối tiếc vì từng biết ông ta". Goldman Sachs vẫn giữ bà ở vị trí hiện tại, dù có báo cáo nội bộ về kế hoạch sẵn sàng nếu bà rời đi.



Blog Archive