Sunday, February 22, 2026

ÔNG CHA TA THỜI PHONG KIẾN ĐÃ SỐNG TỬ TẾ

"Khi người Pháp chiếm được nước ta, họ tự hào là đã chiếm được một cường quốc vào bậc nhất ở Châu Á. Tôi không tin là Doumer hay Gosselin viết xạo điều này. Vậy ta thử tìm hiểu tại sao?

Tại vì vua Gia Long làm việc suốt ngày, đêm chỉ ngủ 6 tiếng, ăn cơm với cá mắm, xắn tay đào hố, đắp thành cùng với tướng sĩ.

Tại vì vua Minh Mạng mua cân đường, cân nhãn cũng ghi vào Hội điển.

Tại vì vua Tự Đức tôn trọng sự phân quyền giữa hành pháp và tư pháp: khi bộ hình đã xử án, vua cũng không dám can thiệp.

Tại vì những người trong hoàng gia không được phép giao du mật thiết với các quan, tránh sự đút lót, lạm quyền.

Tại vì anh, em, cha, con không được làm quan cùng một chỗ, tránh sự thông đồng.

Tại vì những đại thần như Nguyễn Tri Phương, khi thắng trận, được vua ban cho một bài thơ hay một chiếc áo gấm, khi thua trận bị xuống chức, bị luận tội nặng nề...

Khi ta thấy những người như Trịnh Hoài Đức, Nguyễn Tri Phương, Phan Thanh Giản, Hoàng Diệu... một đời hy sinh cho đất nước mà không có được một ngôi nhà khang trang để ở, thì hẳn ta phải ngần ngại khi muốn làm đại gia vì cha chú ta là những Đại Thần.

Khi ta tìm trong bộ sách đồ sộ nhiều nghìn trang của các sử gia triều Nguyễn, mà không nhặt ra được một hàng tâng bốc nhà vua, thì ta phải nghĩ lại, khi viết những điều xu nịnh, trong những trang được gọi là lịch sử.

Khi quân Tàu chiếm Hoàng Sa, thì ta phải chạnh lòng nhớ đến chúa Nguyễn đã tạo đội Hoàng Sa, để giữ quần đảo Hoàng Sa, đội Bắc Hải để kiểm soát Trường Sa, Côn Lôn, Phú Quốc, từ thế kỷ XVII.

Vì vậy, khi đã biết sử, ta không thể sống tồi tàn, bệ rạc, ăn cắp của công, vì cha ông ta, cách đây mấy trăm năm đã sống có nhân cách, sống tử tế, sống lương thiện..."

THUỴ KHUÊ

VIỆT LUẬN

21FEB26 | Lãnh đạo VN nói gì với TT Trump về vụ thuế quan?




NHẠC SĨ MINH KỲ VÀ NẤM MỒ OAN KHUẤT GIỮA RỪNG HOANG…

Cuộc đời của nhạc sĩ Minh Kỳ (tên thật là Nguyễn Phúc Vĩnh Mỹ) là một bản trường ca đầy thăng trầm, bắt đầu từ dòng dõi hoàng phái cao sang và kết thúc trong một bi kịch đau xót. Sau năm 1975, sự ra đi đột ngột cùng nơi an nghỉ bí ẩn của tác giả "Sầu tím thiệp hồng" đã trở thành nỗi khắc khoải khôn nguôi đối với gia đình và người hâm mộ.

Suốt một thời gian dài sau biến cố lịch sử, tung tích về nơi yên nghỉ của nhạc sĩ Minh Kỳ hoàn toàn biệt tích. Gia đình ông chỉ có thể lần theo dấu vết nhờ một tấm sơ đồ thô sơ, phác thảo bằng những nét bút chì mờ nhạt do người thân lưu giữ. Giữa vùng rừng hoang vắng, gai góc bên ngoài phi trường quân sự Biên Hòa, tấm giấy nhỏ ấy là sợi dây liên lạc duy nhất dẫn lối họ đến một nấm mồ không tên.

Tại hiện trường, ngôi mộ chỉ là một mô đất thấp, đắp điếm vội vã, lọt thỏm giữa cỏ dại. Điểm nhận dạng duy nhất khiến người thân không khỏi nhói lòng là mảnh gỗ nhỏ cắm phía trước, trên đó kẻ vội dòng chữ sơn đỏ "Vĩnh My" – một cách viết không trọn vẹn tên khai sinh của ông. Sự đơn sơ đến nghẹn lòng này là kết thúc đầy nghiệt ngã của một kiếp tài hoa lừng lẫy.

Năm 1976, khi gia đình thực hiện việc bốc mộ để đưa ông về lại Sài Gòn, một sự kiện kỳ bí đã xảy ra khiến tất cả những người chứng kiến đều sững sờ. Con gái cố nhạc sĩ, bà Tôn Nữ Minh Thơ, kể lại rằng khi nắp quan tài bật mở, toàn bộ thi hài ông được bao phủ bởi một lớp màng trắng dày như lớp men trắng. Theo quan niệm dân gian, đây là hiện tượng "mả kết" – một điềm lành hiếm gặp, cho thấy người quá cố đã thực sự yên nghỉ và sẽ mang lại phúc đức cho hậu duệ.

Bên cạnh đó, vợ nhạc sĩ cũng tiết lộ về một điềm báo tâm linh đầy ám ảnh. Đúng đêm ông gặp nạn (31/8/1975), bà đã trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng và khóc nức nở đến mức tỉnh giấc. Mãi sau này khi nhận tin báo tử, bà mới bàng hoàng nhận ra đó chính là khoảnh khắc linh hồn ông trở về từ biệt vợ và chín đứa con thơ.

Cái chết của nhạc sĩ Minh Kỳ tại trại cải tạo An Dưỡng (Biên Hòa) là một ký ức kinh hoàng đối với các nhân chứng. Trong một đêm tối cuối tháng 8/1975, một vụ nổ tàn khốc đã xảy ra tại khu nhà bếp nơi ông đang họp bàn công việc. Những mảnh đạn nghiệt ngã găm sâu vào cơ thể người nhạc sĩ, nhưng ông vẫn tỉnh táo để cảm nhận sự sống đang rời bỏ mình.

Trong cơn vật vã vì giá lạnh của tử thần xâm chiếm từ đôi chân lên đến ngực, ông chỉ kịp thốt lên lời trăn trối nghẹn ngào với bạn đồng trại: "Tụi mày về nói với vợ tao ráng nuôi con tao, chắc tao không sống được". Ông qua đời ở tuổi 45, giữa lúc tài năng vẫn còn đang độ chín muồi, để lại một khoảng trống mênh mông cho nền âm nhạc Việt Nam.

Nhạc sĩ Minh Kỳ sinh năm 1930 tại Nha Trang, là cháu đời thứ năm của vua Minh Mạng. Ông từng du học tại Pháp trước khi trở về Sài Gòn định cư. Trong sự nghiệp, ông duy trì song song hai thân phận: một Đại úy Cảnh sát Quốc gia và một nghệ sĩ tài hoa. Ông là linh hồn của nhóm nhạc Lê Minh Bằng lừng lẫy cùng với nhạc sĩ Lê Dinh và Anh Bằng.

Âm nhạc của ông là sự kết hợp tinh tế giữa giai điệu bình dị và cảm xúc thiết tha. Những tác phẩm như "Chuyến tàu hoàng hôn", "Mưa trên phố Huế", "Đà Lạt hoàng hôn" hay "Sầu tím thiệp hồng" đã trở thành những bản tình ca bất hủ, sống mãi trong lòng nhiều thế hệ khán giả. Dù mang trong mình dòng máu hoàng tộc và đạt đến đỉnh cao danh vọng, ông luôn giữ thái độ khiêm nhường, phụng sự nghệ thuật bằng tất cả tâm hồn thuần hậu.

Nguồn: Tổng hợp
Hai Lúa Hội Nhập Vào Mỹ 

Thấm thoát mà đã 50 năm từ ngày người Việt đầu tiên di tản sang Mỹ, bắt đầu cuộc đời tỵ nạn nơi xứ lạ quê người. Dù học cao đến đâu, dù làm chức lớn đến đâu tại quê nhà, sang đến đây ai cũng bơ vơ như gái quê ra tỉnh. Từ ngôn ngữ đến lối sống, tất cả đều khác biệt lạ lẫm so với lề lối Việt Nam. Những bài học hội nhập của Hai Lúa ngày xưa ngày nay nghe kể lại nghe thấy vui vui là!

Cô tôi đến vùng thủ đô Washington D.C. Nhờ có sẵn vốn tiếng Pháp, cô được nhận vào làm tại Ngân hàng Thế Giới, thấy mình may mắn như lên thiên đường. Mỗi sáng cô ra đứng đón xe buýt đi làm. Quần áo chưa dám sắm nên mặc những thứ mang theo từ Việt Nam không hợp với thời tiết Mỹ. Trời mùa đông cô mặc quần đen bằng vải soie Suisse mỏng dính cứ dán chặt vào mông, vào đùi, để lộ “những đường cong tuyệt mỹ”. Người cô run rẩy trong gió lạnh, đứng đợi xe cứ nhảy tưng tưng tại chỗ để máu huyết lưu thông, miệng vừa lẩm bẩm niệm Phật vừa xuýt xoa than thở: “Giời Phật ơi, sao số con khổ thế này!” Sau này nhà cao cửa rộng, cô mở rộng vòng tay đón lũ cháu lếch thếch sang đây bắt đầu lại từ đầu như cô ngày xưa. Cô dịu dàng dẫn dắt, khuyên nhủ, dạy bảo cháu phải cố gắng không ngừng, phải tiết kiệm từng li từng tí, phải luôn ngẩng cao đầu tìm cách tiến lên trong xã hội.

Một chàng trong blog bạn hữu cho biết ngày mới đến Mỹ, buổi sáng trước khi đi bộ ra đón xe buýt đi làm anh luộc hai quả trứng gà, bỏ vào hai túi áo khoác, vừa đi vừa đút tay vào túi, nắm chặt hai quả trứng để giữ ấm. Vào đến sở thì bóc trứng ra bỏ vào mồm, làm ngay một bữa điểm tâm trước khi làm việc. Diệu kế! Hôm nay lên mạng truy lùng hot deals sau lễ Tạ Ơn, tôi thấy Amazon có bán những “quả trứng” nhỏ nắm vừa bàn tay, charge pin rồi bỏ vào túi áo khoác, bật nút lên cho ấm để sưởi tay. À, quả trứng luộc ngày xưa của anh Hai Lúa nay đã được công nghệ hóa và thương mại hóa!

Một lần đi ăn cưới tôi gặp một ông khách khá thú vị. Ông kể lại ngày mới sang được cho đi phỏng vấn xin việc nên mừng vô tả. Không có quần áo chỉnh tề, ông mượn được của người quen bộ đồ complet. Quần quá rộng và áo cũng quá rộng. Ông bèn độn báo chung quanh người cho vòng số 2 phình ra thì quần mới không tụt. Sau đó mặc ngoài áo chemise một áo gilet che lại, rồi mới khoác áo veste vào, thành bộ complet 3 mảnh oai vệ. Ngày nay ông lấy vợ đầm, có một hầm rượu quý tuyển lựa chứa dưới tầng hầm, không biết có phải nhờ khởi nghiệp từ bộ complet độn báo hay không.


Bảo Huân

Khi di tản sang Mỹ, một đại gia đình mấy chục người dắt díu nhau ra đi, trong tay chỉ có mỗi một địa chỉ của một người bà con ở Washington D.C. Toàn bộ phái đoàn tỵ nạn lũ lượt tấp về tá túc. Ngồi lổm ngổm trong nhà không đủ chỗ nên tràn ra đứng đầy sân. Hàng xóm gọi cảnh sát yêu cầu can thiệp tình trạng chứa quá nhiều người của nhà này. Đến ngày Chủ Nhật chủ nhà bảo mọi người ăn mặc chỉnh tề. Đầu tiên chất gia đình Bác Hai lên xe chở đến nhà thờ Presbyterian thả xuống. Xong quay về đưa gia đình Cô Ba lên xe đến nhà thờ Southern Baptist, gia đình cậu Tư đến nhà thờ United Methodist, thím Năm đến nhà thờ Episcopal, v.v. Các gia đình đứng lúm xúm ngay cửa nhà thờ. Đến giờ giáo dân và linh mục đến làm lễ thì chạy đến níu áo xin giúp đỡ kẻ tỵ nạn từ Việt Nam mới sang.

Thế rồi đâu cũng vào đấy. Chị bạn tôi ở Sài Gòn là dược sĩ, chồng là giáo sư Nha khoa, cũng trong đám người đứng lóng ngóng trước nhà thờ ngày ấy. Hai vợ chồng bồng bế dắt díu nhau sang đây, bà ngoại và 4 đứa con nhỏ, tổng cộng là 7 người. Anh chị được gia đình một luật sư Mỹ tốt bụng mang về cưu mang. Một ngày bà luật sư chỉ cho chị một cái ghế nệm đã cũ, nhờ chị bọc lại vải mới. Vải của bà đưa đẹp, sang, và đắt tiền. Chị run rẩy đo đo cắt cắt, tra cứu theo quyển sách dạy bọc nệm của bà chủ đưa cho dùng. Các mảnh vải cắt ra được gài ghim vào nhau để giữ manh mối. Khi chị mang ra ráp lại thì kim sút ra, các mảnh vải tung tóe rớt xuống đất mất dấu. Chị tối tăm mặt mày. Thế rồi chị cũng lần mò bọc được cái ghế trông rất đẹp. Từ đó bà luật sư giới thiệu thêm các mối bọc ghế nệm từ giới bạn bè. Khách sang nên tiền sộp. Chị làm đủ tiền để nuôi gia đình, giúp cho anh suốt ngày ngồi học thi lại bằng Nha.

Sau này anh giảng dạy tại đại học Howard ở Washington D.C và mở phòng Nha tại Maryland. Ngày nay mọi người đều ổn định, các con người nào cũng học 8 năm đại học. Chị kể với tôi: “Thúy ơi, mình đóng 32 năm tiền học phí đại học!” Chị thường xuyên thăm viếng và giúp đỡ bà luật sư trong tuổi già của bà. Phần tôi sau này được chị đến nhà dạy cho bọc lại nệm ghế của bộ bàn ăn. Tám cái ghế được mặc áo mới toanh, che chắn lớp vải cũ xấu xí loang lổ đầy những “vết tàn phá của thời gian”, phòng ăn sáng đẹp hẳn ra. Đồng thời chị cũng “chân truyền” cho tôi bộ đồ nghề đóng đinh bọc nệm ngày xưa khi chị khởi nghiệp trên đất Mỹ.

Một gia đình khác có đến 9 đứa con, không dám khai thật dân số trong nhà khi đi thuê chỗ ở. Mỗi buổi sáng sắp đặt cho 2 đứa đi ra khỏi cửa đến trường. Năm phút sau lại xuất quân thêm 2 đứa nữa, cứ thế gần một tiểu đội theo kế hoạch hành quân nghiêm nhặt rời nhà đến trường êm xuôi không gây chú ý. Buổi chiều tan trường về nhà lại tuần tự từng đôi vào nhà. Một trong những người con sau này làm tổng giám đốc điều hành chương trình đóng hàng không mẫu hạm Gerald Ford, chiến hạm mới nhất và hiện đại nhất của hải quân Mỹ. Nữ tổng giám đốc trẻ tuổi xinh đẹp được vinh danh trên báo chí và đài VOA.

Bảo Huân

Sau một thời gian làm ăn vất vả, một bác tậu chiếc xe hơi đầu tiên trong nhóm bạn bè, bèn đãi mọi người một cuốc viễn du thăm thủ đô WDC. Biết đường đi nhưng không biết đường về, chạy loanh quanh vẫn về chốn cũ. Đành dừng lại hỏi cảnh sát công lộ. Anh chàng cảnh sát sốt sắng chỉ dẫn tận tình. Mười lăm phút sau lại thấy phái đoàn Hai Lúa ghé lại! Lần này anh cảnh sát lên xe bảo “Thôi bây giờ đi theo tôi nhé!” rồi dẫn đường hộ tống xe các bác ra khỏi thủ đô mới thả cho đi. Trời tối dần, hai bên đường Washington Parkway cây cối um tùm phủ bóng xuống màn đêm đen đặc đang lan tỏa. Các bà hoảng sợ rên siết:

– Làm sao tìm đường về nhà mau mau đi. Tối rồi! Sợ quá ông ơi!

– Sợ gì?

– Sợ Việt cộng ra bắt!

– Giời ơi! Mình đang ở Mỹ đây nha mấy bà!

– Ờ nhỉ! Quên!

Một bác ngày xưa là thuyền trưởng, sang đây may mắn được trở lại nghề cũ nên một thân một mình lên thành phố New York làm việc. Một thời gian sau bác tậu được chiếc xe nhỏ, Ngày cuối tuần bác lái về Maryland thăm gia đình. Bác ra đi từ đêm, định lái một mạch về nhà. Nào ngờ giữa đường đụng phải… trạm thu phí (toll). Trời tối như mực, không có người canh trạm, bác cứ đậu chết đứng trước thanh chắn không biết làm sao vượt qua. Thấy các xe bên cạnh tiến đến, làm cái gì đó, rồi cổng mở cho họ đi, còn mình thì cứ dính cứng tại chỗ. Mãi hồi lâu sau mới được giải cứu, và học được bài học “đầu tiên” khi qua trạm thu phí: phải bỏ tiền cắc vào ổ trả phí mới đi được. (Thuở ấy còn rẻ, chỉ 50 xu hay 2 đồng quarter là được qua cửa.)

Khi mới chân ướt chân ráo sang Mỹ, tôi và một em học sinh người Việt thuê phòng của một bà cụ người Hoa, thầy trò đùm bọc nhau. Em sang đây một thân một mình, vừa xong trung học là đi làm assembler chứ không học lên. Em khoe với tôi vừa đậu bằng lái xe và mua được một chiếc xe cũ làm chân đi làm. Một ngày nọ em đi làm về mặt mày buồn bã bí xị, cho biết hãng bảo hiểm cho giá hạ rồi bỗng dưng vô cớ tăng tiền lên đến cả trăm, một số tiền quá lớn đối với em. Sao họ lại bắt nạt con bé như vậy? Làm ăn phải giữ lời, trước sau như nhất chứ! Tôi bốc phone lên khiếu nại giùm em. Ông đại lý cho biết em khai gian là 19 tuổi nhưng xem lại giấy tờ thì em mới có 18 thôi. Tuổi càng nhỏ rủi ro càng cao nên phải tính nhiều tiền hơn. Tôi hỏi lại em sao lại khai gian tuổi. Em trả lời:

– Em đâu có khai gian cô. Em tuổi Ngọ thì năm nay là 19 tuổi mà!

Tôi ngẩn người, nhíu mày suy nghĩ một chập mới “ngộ” ra:

– Úi trời ơi, em khai tuổi ta Mỹ nó đâu có chịu. Em tuổi ta là 19 tuổi nhưng tuổi tây mới có 18 thôi. Thôi chịu khó đóng thêm tiền đi!

Sau này em lập gia đình hạnh phúc, sinh con, rồi đón mẹ sang ở cùng. Nói chuyện với tôi bà phân tích:

– Trời ơi! Tiền gửi thằng nhỏ mỗi tháng hơn một cây vàng đó cô! Thôi để tui qua đây coi giùm tụi nó.

Mẹ tôi nay đã già yếu, được chính phủ cho người đến nhà chăm sóc. Các cô người Việt đến chăm sóc mẹ tôi đều thuộc thành phần mới sang, tuổi đã hơn nửa đời người nhưng chịu khó mang con nhỏ sang đây cho chúng có tương lai. Các Hai Lúa ngày nay lại tập tễnh hội nhập vào lối sống Mỹ như các bác di tản ngày xưa. Các cô cũng đón xe buýt đi làm, có người phải đổi 2 chuyến mới đến nơi, chiều tối lại đón 2 chuyến nữa về nhà. Có cô buổi sáng đi học tiếng Anh, buổi chiều chăm sóc một bà cụ 6 tiếng, làm 5 ngày một tuần được 30 tiếng. Ngày thứ Bảy cô lại làm thêm 5 tiếng cho mẹ tôi, và ngày Chủ Nhật làm 5 tiếng cho một bà cụ nữa, góp lại cho đủ 40 tiếng một tuần.

Các Hai Lúa ngày nay đã công nghệ hóa xuất sắc trong nỗ lực hội nhập. Họ dùng điện thoại thông minh tìm đường xe buýt, đi đâu cũng tới. Khi nhận một khách hàng mới là họ tự bấm phone đón xe buýt đi đến, khi nào lỡ một chuyến xe thì text báo cho tôi biết ngay là sẽ đến muộn. Nghe họ quảng cáo “chợ Miên” có đầy đủ thực phẩm Á Đông mà giá cả phải chăng, tôi hỏi “chợ Miên” là chợ gì, tên tiếng Anh là gì để tôi tìm đường đến. Hôm sau cô đi đến chợ Miên rồi gửi GPS định vị cho tôi, cứ bấm vào link cô gửi thì phone sẽ chỉ đường đi. Tôi phục lăn vì tôi không biết mẹo này. Hóa ra mình vẫn còn “Hai Lúa” hơn các cô. Bây giờ thì biết tên chợ là Angkor, đúng là tên Miên.

Kẻ trước người sau, từ từ các Hai Lúa đều tiến xa tiến mạnh, từ kẻ tỵ nạn ngơ ngác như Mán trên rừng dần dà trở thành công dân Mỹ, hội nhập và sống ổn định, có của ăn của để. Các Hai Lúa ngày xưa nay đã trở thành những công dân tiên tiến, trách nhiệm, đến mùa bầu cử cãi nhau như mổ bò bênh vực cho chính đảng của mình và kịch liệt đả phá “phe địch”. Hậu duệ của Hai Lúa còn đứng ra tranh cử đại diện cho cộng đồng Việt bước vào chính trường Mỹ. Tuy nhiên, những kỷ niệm cười ra nước mắt của những ngày đầu luôn là hành trang quý giá để mỗi người trân trọng mang theo suốt cả cuộc đời.

Nguyễn Sinh

Hai Lúa hội nhập vào Mỹ – Nguyễn Sinh – biển xưa

Saturday, February 21, 2026

TẠI SAO TẤT CẢ CÁC TỔNG THỐNG HÀN QUỐC ĐỀU DÍNH CHẤU?

Nhìn trụ sở cơ quan quyền lực cao nhất của một đất nước, có kiến thức phong thủy tầm “Đại Tam Quái chi sở đắc” (大三卦之所得) sẽ hiểu rõ vận trình chính trị quyền lực của nước đó. Với Hàn Quốc, có thể khẳng định ngay nước này toàn thầy phong thủy nửa mùa, biết một mà không biết hai-ba-bốn.

NHÀ XANH (청와대, Cheong Wa Dae, “Ngôi nhà mái ngói xanh”) được đặt làm Phủ Tổng thống của Hàn Quốc từ 1948 tới 2022. Nó từng được xem tương tự như White House ở Mỹ, và là biểu tượng quyền lực chính trị của quốc gia này.

Nhà Xanh nằm ở phía bắc thủ đô Seoul. Kiến trúc mang phong cách truyền thống Hàn Quốc với mái ngói xanh đặc trưng. Đây là nơi ở và làm việc của các tổng thống Hàn Quốc trong hơn bảy thập niên. Nó tựa núi Bugaksan, nhìn xuống trung tâm Seoul, đây là mô thức phong thủy kinh điển lý tưởng của vương quyền Đông Á. Trục không gian ở đây nối Cung Cảnh Phúc (Gyeongbokgung) với Phủ Tổng thống tạo cảm giác “kế thừa thiên mệnh”. 

Với địa thế lòng chảo khép kín, bao bọc bởi núi, thì tạo khí rất mạnh, tập trung quyền lực cao, nhưng một lẽ dĩ ngẫu là cũng dễ sinh thế “cô lập”. 

Như vậy, ưu điểm của nó là: chính thống, vững, biểu tượng mạnh. Nhưng nhược điểm cực rõ: khí nặng, xa dân, dễ tích tụ xung đột chính trị. Dư luận Hàn Quốc từng nói đến “lời nguyền Nhà Xanh”: nhiều cựu tổng thống vướng bi kịch. Về phong thủy, nơi quá tụ khí có thể thành “áp lực quyền lực”.

Cụ thể các sự viec đảo lộn trời đất ở Hàn Quốc trong thời gian Phủ Tổng thống đặt ở Nhà Xanh:

- 1948-49: Khởi nghĩa Jeju và đàn áp đẫm máu.
- 1950-53: Chiến tranh Triều Tiên.
- 1960: Gian lận bầu cử. Cách mạng Tháng Tư buộc TT Syngman Rhee từ chức.
- 1961: Đảo chính quân sự của Park Chung-hee.
- 1968: Vụ tập kích Nhà Xanh. Biệt kích Triều Tiên (31 người) xâm nhập Seoul với mục tiêu ám sát TT Park Chung-hee.
- 1979 (26/10): TT Park Chung-hee bị ám sát.
- 1979 (12/12): Đảo chính nội bộ của Chun Doo-hwan.
- 1980: Thảm sát Gwangju.
- 1987: Phong trào dân chủ Tháng Sáu, dẫn tới kết quả đạt được chế dộ bầu cử TT trực tiếp.
- 1995-96: Các cựu TT Chun Doo-hwan và Roh Tae-woo bị xét xử.
- 2004: Quốc hội luận tội TT Roh Moo-hyun.
- 2008: Biểu tình bò Mỹ thời TT Lee Myung-bak.
- 2009: Cựu TT Roh Moo-hyun tự tử (để tránh tội tình tai tiếng).
- 2016-17: Bê bối Choi Soon-sil, được gọi là “Cách mạng nến”. TT Park Geun-hye bị luận tội, phế truất và tù giam; lần đầu tiên một TT Hàn Quốc bị cách chức thông qua quy trình hiến pháp.
- 2017: TT Moon Jae-in đắc cử. Năm 2025 bị bị truy tố tội nhận hối lộ.

Bởi vì, trên thực tế, Nhà Xanh tọa Bắc-Khảm (Tý) hướng Nam-Ly (Ngọ), Bắc/Nam chuẩn 0°/180°. Đó là một trục Thiên tử cổ điển, nhưng xung đột quá mạnh trong “lòng chảo Sơn Cấn” khép kín, mà giời ạ, vì thế nó tạo thành chữ “tù” (囚).

“Tụ khí quá mạnh” là thật sự đáng ngại. Nơi quá tụ dễ sinh: áp lực nội bộ cao; quyền lực tập trung, ít thoát khí; cảm giác “cô lập đỉnh cao”. Khí quá mạnh, thúc Hàn Quốc phát triển nhanh, nhưng khí quá xung trùng trùng ngay tại “đỉnh của chóp” thì he he, biết nhãn tiền rồi đó.

Năm 2022 Yoon Suk-yeol đắc cử; đã chuyển văn phòng TT từ Nhà Xanh sang Yongsan District. Chắc chắn vì lý do phong thủy. Việc Tổng thống Yoon Suk-yeol rời Nhà Xanh có thể hiểu như: cắt đứt “trường năng lượng lịch sử” cũ; giảm tính thần quyền, tăng tính hành chính; biến quyền lực từ “núi cao nhìn xuống” thành “giữa thành phố vận hành”. Đây là địa thế động (khí lưu thông mạnh), khác với thế “tụ khí kín” của Nhà Xanh. Đất quá tĩnh thì dễ tích áp lực; đất quá động thì dễ sinh biến động. Một lần nữa các thầy phong thủy xứ kim chi đã tự chứng minh mình… ngoo.

YONGSAN (용산, “Núi Rồng”) là một tổ hợp chính phủ. Tòa nhà văn phòng tổng thống nhìn xuống khu trung tâm Seoul và về phía sông Hàn. Phía sau tựa vào dãy núi Namsan (núi thấp, không phải đại sơn), cũng đúng kiểu “tọa sơn hướng thủy” trong phong thủy Đông Á “truyền thống”, nhưng mở và thấp hơn. Yongsan không bị bao bọc bởi núi cao như Nhà Xanh, nó nằm trung tâm Seoul, gần sông Hàn. Khu này vốn là Bộ Quốc phòng, trước đó từng là căn cứ quân sự Mỹ, cho nên mang khí chất chiến lược thực dụng hơn là vương quyền cổ điển. Thế đất thông thoáng, giao thông dày nên quyền lực gần dân hơn nhưng phân tán hơn. Không bị núi cao khóa kín nên khí động hơn, bớt “tàng long tụ hổ”, nhưng lại dễ xung đột chính trị công khai. 

Ưu điểm của nó: mở, linh hoạt, biểu tượng “chính quyền hiện đại”. 

Nhược điểm: ít “thiên mệnh vương triều”, năng lượng động, dễ va chạm.

Mịa, có một điều hệ trọng mà người Hàn dường như không biết kiêng dè. Tư duy Dịch học không cho phép đặt vua vào đất “nhà binh”. Trong triều thì chỉ quan văn được gần vua, quan võ phải ngồi xa (đó là lý do Mao Trạch Đông dẹp hết quân hàm các tướng soái, đuổi ra xa; sau Đặng Tiểu Bình phục quân hàm chỉ cho cao nhất là Thượng tướng để đếu cho chúng mài thấy mình là quan trọng, lại còn không cho tướng nào vào Bê Xê Tê). 

Phong thủy thì phải “Long bão Hổ”. Các căn cứ quân sự ắt được lập ở những nơi nhiều sát khí, ông người mà ở các cung Đại Sát ắt tan cmn mặt. Nhà dân thường muốn bình an càng phải tránh xa các khu đất như vậy.

Vào vận 9 (2024-43) là Hỏa, rất hợp với Yongsan bởi: văn phòng điều hành kiểu hiện đại; hình ảnh chính trị; điều hành qua truyền thông; công nghệ - an ninh - dữ liệu. Nhưng mặt trái của Vận 9 ở Yongsan cũng rõ: động quá thì biến động nhanh, “lên nhanh, rơi nhanh”; hiển quá thì dễ vướng thị phi, đối kháng xã hội, kiện tụng. Nói cách khác: Yongsan “được thời Vận 9” hơn Nhà Xanh về mặt khí vận, nhưng cũng dễ “cháy” vì Vận 9 vốn là vận của phân cực.

Trên thực địa, Khu Yongsan tọa Tây Bắc-Càn (Tuất), hướng Đông Nam-Tốn (Thìn). Độ la bàn xấp xỉ: ~120°-130° (Đông Nam thiên Nam). Nói theo 24 sơn: Càn sơn Tốn hướng. Càn (Tây Bắc): Kim, tượng quyền lực, quân đội, cha, lãnh đạo; Tốn (Đông Nam): Mộc, tượng gió, truyền thông, lan tỏa, dư luận. Đây là cấu trúc rất “Vận 9”: Hỏa sinh từ Mộc (Tốn) nên mặt tiền được sinh khí; nhưng Hỏa khắc Kim nên dễ đốt phần “Càn” (quyền lực, người đứng đầu). Nói thẳng: Vận 9 có lợi cho hình ảnh, vận hành, truyền thông, nhưng bất lợi cho người ngồi ghế cao nếu kiểm soát không tốt. Lại nữa, một “căn cứ quân sự” đặt vào Thìn-Tuất “thiên la địa võng”, thì thật là… “trời ơi, đất hỡi”!

Vì vậy, ở nơi mới, mọi biến động chính trị sẽ diễn ra cực nhanh. Cựu TT Yoon Suk yeol đã bị tuyên án tù chung thân hôm qua, 19/2/2026, bị kết tội lãnh đạo một cuộc nổi loạn/phiên thiết quân luật bất hợp pháp và điều động quân đội - cảnh sát nhằm chặn Quốc hội và bắt các chính trị gia đối lập trong sự kiện hồi 3/12/2024. 

Trước đó, các công tố viên từng đề nghị mức án tử hình (lần đầu tiên cho một TT), nhưng tòa quyết định chung thân do thiếu tiền lệ thi hành tử từ lâu. Vụ án này được xem là biến cố chính trị nghiêm trọng nhất ở Hàn Quốc trong nhiều thập nien, với dư luận chia rẽ sâu sắc trong nước về mức án và tương lai thể chế.

Nhớ hồi 2023, chàng qua thăm Việt lầy, được Tủ chịch VVT cho ngồi ghế gãy Bờ Hồ, làm CĐM rúng động, phán quyết ắt tên nào cai quản lễ nghi sẽ bị chém đầu. Khổ, cái CĐ nài. Bỏn đếch biết ngồi ghế gãy là một “truyền thống tốt đẹp” của người Hàn. Biểu tượng của tình cảm lâu bền. Cho nên, các tình bạn lâu năm, các cặp hôn nhân lâu dài, thường kéo nhau ra chụp ảnh ở những chiếc ghế gãy (mà người ta cố tình bố trí). Chắc hiểu được điều đó, nên Vụ Lễ tân Việt lầy mới cố tình sắp xếp cho chàng Yoon như vại. Lại khổ, đem một tập tục (dù được coi là hay ho) ở nước khác vào, nhưng trái đạo bản địa, thì có khác nào chấm bí tết vào mắm tôm. Cái điềm gãy đổ nó cứ hiện lên sờ sờ, đứt phim luôn cả Tủ chịch ta lẫn Chịch tủ Hàn.

PS: Vại cái nơi “đỉnh của chóp” xứ lầy nằm ở đâu? Nói luôn là nó ở Hoàng Thành HN. Sơn hướng của nó thế nào ư, bây giờ chưa phải lúc nói.

FB Dang Than

Ý NGHĨA CÁC LOẠI TRANH TREO NGÀY TẾT



Hoa Khai Phú Qúy - Ngày Tết, ngoài việc treo các câu đối và những lời chúc tết đầu năm ra, người ta còn treo các loại tranh vẽ để vừa trang trí cho phòng khách đẹp hơn, vừa có ý nghĩa vui tươi, may mắn cho ngày đầu năm đầu tháng.... Ta thử điểm qua việc làm vừa có tính nghệ thuật, vừa đem lại niềm tươi vui hy vọng theo tập tục cổ truyền nầy. Nào ta bắt đầu bằng ....

1. Tranh Cửu Ngư Đồ 九魚圖: Cửu 九 là số Chín, lại đồng âm với từ Trường Cửu 長久 là lâu dài. Ngư 魚 là Cá lại đồng âm với Dư 餘 (âm Quan Thoại) là Dư Dả, Có Thừa, lại vẽ chung với hoa sen là Liên Hoa 蓮花, đồng âm với Liên 連 là Liên Tục 連續, không gián đoạn. Nên tranh Cửu Ngư vẽ chung với hoa Sen, có nghĩa là: Luôn luôn sung túc dư dả có thừa và liên tục mãi mãi!


2. Tranh Cá Chép: Tất cả các tranh cá đều có nghĩa là "Hữu Dư 有餘 "(do âm Quan Thoại Dư 餘 và Ngư 魚 đồng âm). Có Cá tức là Có Dư, Dư ăn dư để. Tranh Cá còn mang 2 ý chính sau:

* Như Ngư Đắc Thuỷ 如魚得水: Ta nói là "Như Cá gặp nước!". Chỉ Như Ý, Thuận Lợi. Đây là câu nói của Lưu Bị đời Tam Quốc khi ông vừa gặp được Khổng Minh Gia Cát Lượng, mặc dù bị sự phản đối quyết liệt của Quan Vũ và Trương Phi, Lưu Bị vẫn nói là : " Ta gặp được Ngọa Long Tiên Sinh, như là Cá gặp được Nước vậy !".

* Như Hóa Long Ngư 如化龍魚: là "Như Cá Hóa Rồng", chỉ sự đổi đời, thay đổi hoặc thành công vượt bực. Theo tích : Sách Tân Thị Tam Tần Ký 辛氏三秦記 ghi : Nơi cửa sông Hoàng Hà đổ ra biển rất hẹp nên thường gây lụt lội ở vùng đồng bằng trung lưu của sông, cửa sông nầy gọi là Long Môn. Sau nhờ vua Hạ Vũ hướng dẫn trị thủy, mở rộng cửa sông thêm hơn một dặm để dân chúng không bị lụt lội, nên Long Môn còn được gọi là Vũ Môn. Tương truyền cá Lý Ngư, ta gọi là cá Chép, khi nhảy vượt qua được Vũ Môn thì sẽ hóa thành Rồng bay lên trời. Ngày xưa ví những chàng thư sinh mười năm đèn sách thi đậu được Trạng Nguyên, Tiến Sĩ thì như cá Chép vượt qua được Vũ Môn vậy ! Ngày nay, Cá hoá Rồng dùng để chỉ những sự thành công vượt trội mà người đời không ngờ tới được. Trong bài Hát nói "Cuộc Phong Trần" của Cao Bá Quát có câu :

Hẵn bền lòng chớ chút oán vưu,
Thời chí hĩ Ngư Long Biến Hóa ...

Có nghĩa :

Hãy bền lòng mà đừng oán trách gì cả, khi thời đến thì Cá sẽ hoá Rồng mà thôi !

Ngoài ra còn rất nhiều loại tranh cá khác như:

* Ông Câu ôm con cá lớn với hàng chữ : Ngư Ông Đắc Lợi chỉ trong năm sẽ được cái lợi như của Ngư Ông, cái lợi nhẹ nhàng ít tốn nhiều công sức như trong thành ngữ "Duật Bạng Tương Tranh, Ngư Ông Đắc Lợi".鹬蚌相爭,漁翁得利。" Ta nói là "Ngao Cò tranh nhau, ngư ông được lợi". 

Thành ngữ do tích : Thời Chiến Quốc, nước Triệu muốn đánh nước Yên, mưu sĩ của nước Yên là Tô Đại sang du thuyết nói với vua Triệu rằng : "Có một con Cò đi doc theo bến nước, thấy một con Ngao đang mở vỏ ra để phơi nắng, bèn mổ vào phần thịt trắng nõn của con Ngao, Ngao vội vàng khép vỏ lại giữ chặc lấy mỏ Cò không buông. Cò nói : "Nắng gắt thế nầy, ngươi không buông ta ra thì sẽ bị nắng phơi cho khô chết mà thôi !" Ngao đáp : "Hôm nay ta không buông ra, ngày mai cũng không buông ra, thì nhà ngươi cũng sẽ bị đói chết luôn !". Còn đang dằng co, thì có một Ngư ông đi đến, nhẹ nhàng tóm hết cả 2 bỏ vào giỏ !". Nay, Triệu và Yên đánh nhau, khác nào Ngao Cò Tương Tranh, chỉ làm lợi cho nước Tần là Ngư Ông đang chực chờ để thủ lợi mà thôi !". Triệu Vương nghe xong bèn không cử binh đi đánh nước Yên nữa .


* Tranh các đứa bé ôm con cá, lấy Ý "Tử Tôn Hữu Dư 子孫有餘" , vừa có nghĩa "Con Cháu có Thừa" (Con cháu giàu có) vừa có nghĩa "Có thừa Con Cháu!"(nhiều con nhiều cháu). Tranh nầy thường có hàng chữ "Niên Niên Hữu Dư 年年有餘 ". Có nghĩa: Mỗi năm đều dư ăn thừa mặc. Năm nào cũng có của ăn của để cả.



3. Tranh Hoa Mẫu Đơn:

Nhớ bài Học Thuộc Lòng hồi lớp Đồng Ấu của Á Nam Trần Tuấn Khải là :

... Mẫu Đơn hương kín thơm xa,
Liễu rơi trước gió ngỡ là bướm bay...

Hương kín thơm xa, nên Mẫu Đơn được phong tặng là Phú Quý Chi Hoa 富貴之花 (Hoa tượng trưng cho sự Phú Quý). Ngoài ra, Hoa Mẫu Đơn còn được xem như là một loài hoa Vương Giả Không Sợ Quyền Uy, theo tích sau đây:

Khi đã lên ngôi và xưng là Châu Thiên Tử xong. Có một năm vào cuối đông khi Tết gần kề, Võ Tắc Thiên thấy mai vàng trong cung đều nở hoa rực rỡ, đang cơn tửu hứng, bèn cất bút viết lên một đạo Thánh Chỉ của nhà Vua bằng một bài thơ ngũ ngôn để ra lệnh cho Chúa Xuân như sau đầy :

明朝遊上苑, Minh triêu du Thượng Uyển,
火急報春知; Hỏa cấp báo xuân tri.
花須連夜發, Hoa tu liên dạ phát,
莫待曉風吹。 Mạc đãi hiểu phong xuy!

Có nghĩa:

Sáng mai ta sẽ dạo vườn Thương Uyển, hãy báo gấp cho Chúa Xuân biết là các loài hoa phải nở suốt trong đêm nay, đừng có đợi cho gió sớm thổi nhé ! ( Ý là : Tất cả các hoa phải nở trước khi trời sáng tỏ !).

Diễn nôm :

Sáng mai ta du Thượng Uyển,
Hỏa tốc báo Chúa Xuân hay,
Hoa phải suốt đêm nở rộ,
Trước khi gió sớm hây hây !


" Nói cũng lạ ", sáng sớm hôm sau, khi Võ Tắc Thiên dẫn hết quần thần ra Ngự Hoa Viên để ngắm hoa, thì tất cả các hoa đều nở rộ trong đêm cả rồi, muôn hồng ngàn tía, sắc màu rực rỡ khắp nơi. Võ Tắc Thiên rất đẹp ý, duy chỉ có một loài hoa không chịu nở, chính là hoa Mẫu Đơn đó vậy! Võ giận cho loài hoa dám không tuân chỉ, mới hạ lệnh nhổ hết cả ngàn gốc Mẫu Đơn và ra lệnh đày xuống vùng Mang Sơn của đất Giang Nam. Và... "Nói cũng lạ", năm sau Mẫu Đơn bén rễ và nở đầy cả đồi núi Giang Nam một dãy...

Trở lại với tranh hoa Mẫu Đơn, thường thì trên bức tranh luôn luôn có kèm theo 4 chữ "Hoa Khai Phú Quý" nên không cần phải giải thích nữa!


4. Tranh Hoa Sen:
Sen là Liên 蓮 đồng âm với Liên 連 là Liên Tục. Sen cũng còn được gọi là Hà Hoa chữ Hà 荷 đồng âm với chữ Hòa 和, là Hòa Thuận, Hòa Hợp.

Ngoài ra, Sen còn là biểu tượng của người Quân Tử trong sạch thanh cao, do câu nói "Liên xuất tự trọc nê, hữu Quân tử chi thanh đức 蓮出自濁泥,有君子之清德。Có nghĩa: Sen mọc ra từ bùn sình dơ dáy, nhưng lại có cái đức thanh cao của người quân tử. 

Theo《Ái Liên Thuyết 愛蓮說》của Chu Đôn Di 周敦頤(1017-1073)đời Tống trong 《Chu Liêm Khê Tập 周濂溪集》viết rằng : Thủy lục thảo mộc chi hoa, khả ái giả thậm phồn. Tấn Đào Uyên Minh độc ái cúc; Tự Lý Đường lai, thế nhân thậm ái mẫu đơn; Dư độc ái liên chi xuất ứ nê nhi bất nhiễm... Dư vị: Cúc, hoa chi ẩn dật giả dã; Mẫu Đơn, hoa chi phú qúy giả dã; Liên, hoa chi quân tử giả dã. 水陸草木之花,可愛者甚蕃。晉陶淵明獨愛菊;自李唐來,世人甚愛牡丹;予獨愛蓮之出淤泥而不染...予謂:菊,花之隱逸者也;牡丹,花之富貴者也;蓮,花之君子者也。Có nghĩa :"Các loại hoa từ thảo mộc dưới nước hoặc trên bờ, có rất nhiều loại đáng yêu. Đào Uyên Minh đời Tấn riêng yêu hoa cúc, từ nhà Đường của họ Lý đến nay, người đời rất yêu qúy Mẫu Đơn; Riêng ta chỉ yêu hoa sen mà thôi, vì sen mọc ra từ bùn lầy mà không nhiễm bùn lầy... Ta kết rằng : Cúc là hoa của những người ẩn dật; Mẫu Đơn là hoa của những kẻ phú qúy; Sen là hoa của những người quân tử đó vậy".

Trong tiếng Việt ta cũng có các câu ca dao khen tặng bông sen là :

"Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng. Nhụy vàng bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" !


Nên ...

Tranh Sen chỉ để tặng cho những người làm các nghề thanh cao chính trực, như Nhà Văn, nhà Giáo, nhà Báo, Luật Sư, Quan Tòa ...

5. Tranh Tùng Bách:

Tùng Trúc Mai là "Tuế hàn tam hữu" 歲寒三友. Cuối năm mùa đông lạnh lẽo, các loại cây cỏ khác đều chết rụi cả, chỉ có 3 người bạn Tùng, Trúc và Mai là còn xanh tốt và phát triển mà thôi! nên Tùng Bách tượng trưng cho sự bền bĩ, dẻo dai, chịu đựng bất chấp thời tiết khắc nghiệt, vẫn vươn lên xanh tốt như thường! Ngoài ra, Tùng Bách còn có thân cây to lớn, tán lá rộng rãi là nơi núp bóng và che chở lý tưởng cho các thảo mộc thấp hèn yếu đuối khác dễ "núp bóng tùng quân!". Như Vương Viên Ngoại đã gởi gắm Thúy Kiều cho Mã Giám Sinh vậy :

Nghìn tầm nhờ bóng Tùng Quân,
Tuyết sương che chỡ cho thân cát đằng !

Tranh Tùng Bách thường có 4 chữ "Tùng Bách Trường Thanh" 松柏長青. Có nghĩa Tùng Bách luôn luôn trường kỳ xanh tốt. Thích hợp để tặng cho Khai trương, Tân gia, Chúc Thọ. Nếu Chúc Thọ thì chỉ thích hợp tặng cho đàn ông, không thích hợp tặng cho các bà.


6. Tranh Hoa Lan:

Lan có nét đẹp thanh thoát, mềm mại, đầy tính nghệ thuật. Hoa Lan lại có mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng dễ làm say đắm ngất ngây lòng người. Chả trách từ xưa cổ nhân đã ca ngợi: "Lan sanh ư u cốc, vi vương giả chi hương 蘭生於幽谷為王者之!Có nghĩa: Hoa Lan sanh ra trong những sơn cốc thâm u, nhưng lại có mùi hương của bậc vương giả! Trong Cung Oán Ngâm Khúc Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều cũng đã từng thương tiếc:

Lan mấy đóa lạc loài sơn dã,
Uổng mùi hương vương giả lắm thay!

Tranh Hoa Lan chỉ thích hợp dùng để trang trí phòng khách, thư phòng... và chỉ thích hợp dùng để tặng cho các Bà các Cô mà thôi!

7. Tranh Rồng Ngựa Hổ:

Rồng Ngựa là Long Mã, linh hoạt và uyển chuyển như Rồng, nhanh nhẹn và xông xáo như Ngựa. Hai con vật: Một Huyền thoại, một thực tế tượng trưng cho sự hoạt động mạnh mẽ liên tục không ngừng nghỉ, không chồn chân, không lười biếng. Đó là cái tinh thần của Long và Mã. Các công ty, công xưởng, khi khai trương hoặc khi nghỉ Tết vào thường hay dán câu "Long Mã Tinh Thần" ở nơi làm việc và sản xuất để nhắc nhở nhân viên, công nhân phải làm việc lại với cái tinh thần xông xáo như rồng như ngựa vậy!


Về Tranh thì... trừ phi những người tuổi Thìn, hoặc tuổi Dần thì mới tìm mua tranh Rồng và Cọp, còn bình thường thì không ai dại gì rước Cọp về nhà, càng không có ai dám tặng Cọp cho người khác, nhất là lại vào dịp Tết nhất. Cọp là dã thú hung ác không thích hợp để treo và tặng. Nhưng nếu lỡ... có một bức tranh cọp trong nhà, thì nhớ treo làm sao cho cái đầu cọp hướng ra ngoài, để cọp... giữ nhà, chớ treo cọp quay đầu vào, nó sẽ... cắn hết những người trong nhà đó ! Mặc dù nghe có vẻ... hơi mê tín, nhưng "Tránh voi chẳng xấu mặt nào !", người ta vẫn rất úy kỵ Tranh Cọp ! Trừ phi các Hổ Tướng ngày xưa, các vị Nguyên Soái hay treo hình con Cọp nhe nanh múa vút ở phía sau trướng của mình ngồi cho thêm vẻ oai phong, ta thường gọi là Trướng Hùm, như chỗ ngồi của Từ Hải và Thúy Kiều khi cô Kiều báo ơn báo oán :

TRƯỚNG HÙM mở giữa trung quân,
Từ Công sánh với Phu nhân cùng ngồi !

Tranh vẽ cọp thường có 4 chữ: Khiếu Chấn Sơn Hà 嘯震山河. Có nghĩa: Tiếng gầm thét vang động cả núi sông! để chỉ cái Uy Vũ dũng mãnh của Chúa Sơn Lâm.


Tranh Rồng, nếu có treo và tặng cho ai, thì cũng thường thấy có 4 chữ "Vọng Tử Thành Long 望子成龍。" Có nghĩa: Ước mong cho con cháu mình, hoặc chúc cho con cháu người có được thành tựu vượt bực, trở mình hóa thân thành rồng!

Còn...

Ngựa là tranh thường thấy nhất, 2 con, 4 con, 6 con, hoặc 8 con gọi là Bát Tuấn Đồ. Dễ tặng dễ treo vì luôn có 4 chữ Mã Đáo Thành Công 馬到成功, không cần phải giải thích mà ai nấy đều thích, đều mua, đều tặng, đều treo... nhan nhản khắp nơi!.


8. Tranh Dê:

Mùi: Đứng hàng thứ 8 trong Thập nhị Địa Chi, cầm tinh con Dê, từ Hán Việt là Dương 羊, đồng âm với Dương 陽 là Thái Dương, là Dương Khí sanh ra từ trời đất.

Theo sách Chu Dịch. Sau tiết Đông Chí thì khí âm hàn bắt đầu tiêu thoái, và khí dương thì bắt đầu sanh trưởng, ta thường nghe các Thầy Bói gọi là Âm Tiêu Dương Trưởng, đêm sẽ ngắn dần, ngày sẽ dài thêm ra, cho nên Tháng Mười Một là tháng Tý, thuộc quẻ Phục 復 là Nhất Dương Sanh, Tháng Mười Hai là Tháng Sửu, thuộc quẻ Lâm 臨 là Nhị Dương Sanh, và Tháng Giêng là Tháng Dần, thuộc quẻ Thái 泰 là Tam Dương Sanh. Vì thế nên Tết Nguyên Đán của tháng Giêng mới dùng câu Tam Dương Khai Thái 三陽開泰 mà chúc mừng cho năm mới mở ra vận hội mới, lấy Ý chữ Thái là Lớn, là Thông, như trong tiếng Việt ta thường nói "Hết vận Bỉ rồi thời lại Thái", hoặc "Bỉ cực thì Thái lai" và "Hết cơn Bỉ Cực, đến hồi Thái lai". Có nghĩa: Hết lúc Bế tắt, nghèo khó thì đến lúc Hanh Thông, khá giả !


Vì 2 chữ Dương đồng âm, nên ta thường gặp những bức tranh vẽ hình 3 con dê thay thế cho khí dương của trời đất mà chúc nhau bằng câu Tam Dương Khai Thái như ta thường thấy!

Tranh Dê rất thích hợp tặng nhau trong dịp Tết, để chúc cho đầu năm mở ra vận hội mới lớn hơn, phát đạt hơn năm rồi!.

9. Liễn Treo, Câu Đối:


Liễn treo và Câu đối ngắn để chúc Tết thì nhiều vô số kể ! Tiêu biểu như:
* Nghinh Xuân Tiếp Phúc 迎春接福: Đón Xuân đón luôn Phước vào nhà.

* Hoa Khai Phú Quý 花開富貴: Hoa nở tượng trưng cho sự phú quí của gia đình.

* Trúc Báo Bình An 竹報平安: Tre Trúc luôn xanh tốt trong mùa đông như đem lại bình an cho mọi người.

* Mai Khai Ngũ Phúc 梅開五福: Hoa mai nở 5 cánh như mang đến 5 cái phước cho gia đình (5 cái phước đó là: Thọ, Phú, Khang ninh, Du hảo đức và Khảo chung mệnh. 五福 是: 寿,富,康寜,攸好德,考终命。Sống lâu, giàu có, mạnh khỏe, được tiếng tốt và chết an lành. Đó là 5 cái phước mà mọi người đều mong mỏi.)


* Trúc Báo Tam Đa 竹報三多: Một chi nhỏ của nhánh trúc thường có 3 lá, như điềm báo mang đến 3 cái nhiều (Tam Đa) mà người ta thường mong mỏi. Đó là: Đa Phúc, Đa Thọ, Đa Nam Tử 三多 是:多福,多寿,多男子。Nhiều phước, nhiều thọ, nhiều con trai.



* Vạn Sự Như Ý 萬事如意, An Khang Thịnh Vượng 安康盛旺, Cung Chúc tân Xuân 恭賀新禧 ....


Ghi Chú:

Xin được nói thêm về 3 chữ "Nói cũng lạ...."

Sau khi đã "lỡ ra lệnh" cho Chúa Xuân bắt hoa phải nở suốt đêm để ngày mai mình đi ngắm hoa xong, thì Võ Tắc Thiên cũng ngầm... ra lệnh luôn cho những người trồng hoa trong vườn Thượng Uyển với sự phối hợp của Quân đội dùng vải căng lều để căng lều cho tất cả những nơi trồng hoa trong vườn. Đoạn cho nổi lửa nấu nhiều nồi nước khổng lồ trong vườn Thượng Uyển để tạo một luồn noãn lưu ấm áp khắp nơi, nhờ thế các hoa như ở trong các greenhouse ấm áp của mùa đông như ở MỸ hiện nay... 

Và cũng nhờ thế mà các loài hoa mới nở kịp sáng hôm sau cho bà ta ngắm, và bà ta mới có dịp diệu võ dương oai với quần thần để chứng tỏ cái "Chơn Mạng Thiên Tử" của mình đến cả Chúa xuân, hoa cỏ cũng đều phải khuất phục vâng lời !


Đây cũng là cái cơ trí hơn người của Võ Tắc Thiên, chả trách bà ta là Nữ Hoàng Đế duy nhất trong lịch sử Trung Hoa cổ đại.

Chúc mọi người đều có được một bức tranh hay thư họa, thư pháp... xứng ý toại lòng để treo cho vui, cho đẹp và cho "Hên" trong những ngày Xuân ngày Tết.

杜紹德
Đỗ Chiêu Đức
LÃNH ĐẠO ĐẤT NƯỚC HOA KỲ NGÀY NAY!

Phán quyết của Tòa án Tối cao Pháp viện về THUẾ QUAN thật sự gây thất vọng sâu sắc! Tôi cảm thấy xấu hổ về một số Thành viên của Tòa án vì không có can đảm để làm điều đúng đắn vì Đất nước chúng ta. Tôi muốn cảm ơn và chúc mừng các Thẩm phán Thomas, Alito và Kavanaugh vì Sức mạnh, Trí tuệ và Tình yêu thương của Đất nước chúng ta, hiện tại rất tự hào của các bạn. 

Khi các bạn đọc các ý kiến phản đối, không ai có thể tranh luận chống lại chúng. Các Quốc gia Nước ngoài đã lợi dụng chúng ta trong nhiều năm đang vui mừng, và nhảy múa trên các đường phố — Nhưng họ sẽ không nhảy múa lâu! 

Các đảng viên Dân chủ trong Tòa án rất phấn khởi, nhưng họ sẽ tự động bỏ phiếu “KHÔNG” chống lại BẤT CỨ ĐIỀU GÌ làm Nước Mỹ Mạnh mẽ và Khỏe mạnh Lại lần nữa. Họ, cũng như, là một nỗi Nhục đến Quốc gia chúng ta. Những người khác nghĩ rằng họ đang "chính trị đúng đắn", điều này đã xảy ra trước đây, quá thường xuyên, với một số thành viên của Tòa án này khi thực tế, họ chỉ là những kẻ NGU NGỐC và "CHÓ CƯNG" cho các RINOS và các Đảng viên Dân chủ Cấp tiến và, không phải là bất cứ điều gì nên có liên quan đến nó, rất không yêu nước và không trung thành đối với Hiến pháp. Nó là ý kiến của tôi rằng Tòa án đã bị ảnh hưởng bởi lợi ích Nước ngoài và một Phong trào Chính trị nhỏ hơn xa so với những gì mọi người nghĩ — nhưng đáng ghét, ngu dốt và ồn ào!

Đây đã là một trường hợp quan trọng đối với tôi, hơn là một biểu tượng của An ninh Quốc gia và Kinh tế, hơn bất cứ điều gì khác. Tin tức Tốt là có những phương pháp, thực tiễn, các điều luật và các cơ quan khác, được toàn bộ Tòa án và Quốc hội công nhận, mạnh mẽ hơn cả CÁC THUẾ QUAN IEEPA, có sẵn cho tôi như là Tổng thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ và, thực tế, Tôi đã rất khiêm tốn trong yêu cầu của tôi đối với các Quốc gia và các Doanh nghiệp khác bởi vì Tôi không muốn làm gì có thể ảnh hưởng đến sự quyết định đã nêu ra bởi Tòa án.

Thị trường Chứng khoán Chúng ta vừa vượt mốc 50,000 điểm trên chỉ số Dow Jones và đồng thời đạt 7,000 điểm trên chỉ số S&P, hai con số mà mọi người đều nghĩ rằng, nhờ vào chúng tôi Chiến thắng Cuộc Bầu cử Lỡ đất, không thể đạt được cho đến tận cuối Chính quyền của tôi — Bốn năm! 

Tương tự, CÁC THUẾ QUAN đã được sử dụng để chấm dứt năm trong số tám cuộc Chiến tranh mà Tôi đã giải quyết, mang lại cho chúng ta An ninh Quốc gia Tuyệt vời và, cùng với Biên giới Kiên cố, đã giảm 30% lượng Fentanyl đang đến vào trong Đất nước chúng ta khi Tôi sử dụng chúng như một biện pháp trừng phạt đối với Các Quốc gia đang gửi bất hợp pháp chất độc này cho chúng ta. Tất cả của những THUẾ QUAN đó vẫn giữ nguyên, nhưng các phương án thay thế khác sẽ được sử dụng để thay thế mà Tòa án đã bác bỏ không đúng cách.

Để các bạn thấy ý kiến đó nực cười đến mức nào, Tòa án nói rằng Tôi không được phép tính phí ngay cả $1 MỸ KIM từ bất cứ Quốc gia nào theo IEEPA, Tôi cho rằng để bảo vệ các Quốc gia khác, không phải Hoa Kỳ, mà họ nên quan tâm đang bảo vệ — Nhưng Tôi lại được phép cắt đứt tất cả Mậu dịch hoặc Kinh doanh với cùng Quốc gia đó, thậm chí áp đặt lệnh cấm vận đang phá hủy một Quốc gia Nước ngoài, và làm bất cứ điều gì khác Tôi muốn đối với họ — Điều đó thật vô lý! 

Họ thì nói rằng Tôi có quyền tuyệt đối cấp giấy phép, nhưng không có quyền tính phí cấp giấy phép. Giấy phép nào từng bao giờ được cấp mà không kèm theo quyền tính phí? Nhưng giờ đây, Tòa án đã trao cho tôi quyền không thể tranh cãi để cấm tất cả các loại hàng hóa đang đến vào trong Đất nước chúng ta, một Quyền mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì nhiều người nghĩ chúng tôi có.

Đất nước Chúng ta là "NÓNG NHẤT" bất cứ nơi đâu trên Thế Giới, nhưng bây giờ, Tôi đang đi theo một hướng khác, mạnh mẽ hơn cả sự lựa chọn ban đầu chúng tôi. Như Thẩm phán Kavanaugh đã viết trong Bất đồng quan điểm ông ấy:

Mặc dù Tôi hoàn toàn không đồng ý với phán quyết của Tòa án hôm nay, nhưng quyết định này có thể không hạn chế đáng kể khả năng của Tổng thống trong việc ra lệnh áp thuế quan trong tương lai. Điều đó là bởi vì nhiều đạo luật liên bang khác cho phép Tổng thống áp đặt thuế quan và có thể biện minh cho hầu hết (nếu không muốn nói là tất cả) các mức thuế quan được ban hành trong trường hợp này... Những đạo luật đó bao gồm, chẳng hạn, Đạo luật Mở rộng Mậu dịch của năm 1962 (Điều 232); Đạo luật Mậu dịch của năm 1974 (Các Điều 122, 201 và 301); và Đạo luật Thuế quan của năm 1930 (Điều 338).

Cảm ơn Thẩm phán Kavanaugh!


Trên thực tế, trong khi Tôi thì chắc họ không có ý định như vậy, quyết định của Tòa án Tối cao Pháp viện hôm nay đã làm cả hai khả năng của Tổng thống trong việc điều chỉnh Mậu dịch và áp đặt THUẾ QUAN trở nên đầy quyền lực và rõ ràng như pha lê, không phải ít đi. Sẽ không còn nghi ngờ gì nữa, và Lợi tức đang vào đến, cũng như sự bảo vệ cho các Công ty và Đất nước chúng ta, thực sự sẽ tăng lên bởi vì sự quyết định này. 

Dựa trên luật pháp lâu đời và Hàng Trăm Các Chiến thắng ngược lại, Tòa án Tối cao Pháp viện không hủy bỏ THUẾ QUAN, họ chỉ hủy bỏ một cách sử dụng cụ thể của THUẾ QUAN theo IEEPA. Vì vậy, có hiệu lực ngay lập tức, tất cả THUẾ QUAN An ninh Quốc gia, Điều 232 và các Điều 301 hiện có, vẫn được duy trì và có hiệu lực đầy đủ.

Hôm nay Tôi sẽ ký một Lệnh để áp đặt một THUẾ QUAN TOÀN CẦU 10%, theo Điều 122, ngoài các THUẾ QUAN thông thường mà chúng tôi đã tính phí, và chúng tôi cũng đang khởi xướng một số Điều 301 và các Cuộc Điều tra khác để bảo vệ đất nước chúng ta khỏi các thông lệ Mậu dịch trao thương bất công.

Cảm ơn các bạn chú ý đến vấn đề này. 

LÀM NƯỚC MỸ VĨ ĐẠI TRỞ LẠI!

TỔNG THỐNG DONALD J. TRUMP


Blog Archive