Thursday, July 23, 2026

Woman who fled communism ERUPTS at DSA leader - Calls her out TO HER FACE on live T.V




Tin Vắn

FB Le Hoang

-Tổ chức realamerica.vote đưa tin trên đài 77 WABC của New york vụ gian lận bầu cử của Mamdani ở New York năm 2025:

7% cử tri KHÔNG TỒN TẠI,
6% có số an sinh xã hội giả,
10% không sống ở thành phố New York. Đó không phải là một cuộc bầu cử.
Biện lý liên bang John Sarcone và văn phòng Albany đang tích cực điều tra.
Cho phép cử tri không đủ điều kiện bỏ phiếu là hành vi vi phạm luật bầu cử nghiêm trọng, và kết quả kiểm phiếu được chứng nhận là SAI.

- Lần thứ 5 hạ viện thông qua dự luật Save America. Hôm nay hạ viện thông qua dự luật HR 7008, 232-198 — cấm thành viên quốc hội, công chức và thân nhân mua bán chứng khoán. Luật này kẹp thêm vào luật bỏ phiếu phải cần căn cước Save America. 198 thành viên dân chủ bỏ phiếu không.

Cũng dịp này nhắc lại dự luật No Tax Dollars for Terrorists Act (H.R. 260, do dân biểu Tim Burchett, R-TN bảo trợ, đã thông qua hạ viện từ 23 tháng 6/2025. Dự luật này cắt viện trợ $40 triệu mỗi tuần cho Taliban nhưng đến nay thượng viện vẫn chưa biểu quyết. Do đó 40 triệu đô la vẫn đến tay khủng bố Taiban hàng tuần.

- Thượng nghị si Eric Schmitt (R-MO) chận một dự luật của phe dân chủ ân xá cho 350,000 dân Haiti đang tạm thời sống ở Mỹ. Ông nói tạm thời là tạm thời không có nghĩa ân xá trong đó.

- Số phiếu bầu so với số cử tri ghi danh và tỷ lệ cử tri đi bầu cho thấy rõ ràng cuộc bầu cử năm 2020 đã gian lận. Một số khu vực bầu cử ở thành phố Milwaukee có tỷ lệ cử tri đi bầu vượt quá 100% đến 200%. Xem hình dưới để thấy số phiếu bầu nhiều hơn cử tri. Dữ liệu từ RealclearPolitics. RealClearPolitics (RCP) là một công ty truyền thông độc lập, phi đảng phái.



- Nhà báo James O'Keefe vừa kéo màn một tuồng hát hay. Ông vừa thâu được một video trong đó một giám đốc cấp cao của ngũ giác đài vừa khoe khoang rằng ông sẽ xoá bỏ những gì đã được cải tổ nội bộ mấy năm nay khi ông Trump vừa rời nhiệm sở.

Brandon Newsom - quan chức cao cấp với 16 năm làm việc, Giám đốc Điều hành Kinh doanh của Hải quân thuộc Bộ Chiến tranh đã tiết lộ :

Ông công khai thừa nhận rằng ông vẫn nắm quyền ở ngủ giác đài và có thể đảo ngược chương trình cải tổ của ông Trump khi cuộc bầu cử sắp tới đảo ngược.

Tôi có ảnh hưởng... Tôi có thể sửa đổi bất cứ điều gì đã được thực hiện.”

Ông ta gọi Tổng thống Trump là một kẻ tự kỷ.
Ông nói rằng các cuộc tấn công vào Iran là "hoàn toàn ngu ngốc" và được thúc đẩy bởi "cái tôi của một người đàn ông."

Ông đang muốn loại trừ các buổi cầu nguyện Công Giáo hàng tháng tại Ngủ giác đài và thay thế chúng bằng các buổi cầu nguyện đa tôn giáo.

Ông muốn đẩy lùi các cải cách của ông Trump cho phép các nhà lãnh đạo dân cử đuợc kiểm soát thực sự đối với bộ máy quan liêu của chính quyền.

Đây là nhà nước ngẩm thật sự. Những quan chức không được bầu, nhưng tồn tại lâu hơn mọi chính quyền và có kế hoạch phá hoại ý chí của người dân Mỹ ngay khi họ có cơ hội.

Đón xem rất sớm TT Trump sẽ phụ kéo màn với sự phụ hoạ của bộ trưởng chiến tranh.

- Chủ tịch tiểu ban Tư pháp Hạ viện Jim Jordan vào chiều thứ Tư đã đề xuất các cáo buộc hình sự đối với cựu biện lý đặc biệt Jack Smith và thúc đẩy truy tố người đàn ông đã dẫn đầu các vụ án hình sự chống lại Tổng thống Trump vì đã nói láo với quốc hội.

- Thẩm phán toà án quận, Eric Tostrud, tuyên bố Chính quyền của ông Trump không thể ngăn chận luật của Minnesota cấm các cơ quan công quyền hợp tác với ICE.. Bởi vì làm như vậy liên bang đã chỉ huy tiểu bang, vi phạm Hiến pháp Mỹ.

- Phó bộ trưởng tư pháp Harmeet Dhillon thông báo rằng bà sẽ tước quốc tịch( nếu có ) thẻ xanh và sẽ trục xuất những người bất hợp pháp nào đã bỏ phiếu bất hợp pháp ở New Jersey.

Bà nói :Mọi người cần phải nhận lấy hậu quả của việc bỏ phiếu khi không phải là công dân.

- Vợ chồng ông Newsom đã mướn tổ hợp luật sư giỏi nhất nước Mỹ Abbe Lowell, cựu luật sư bào chữa của Hunter Biden để đối phó với cuộc điều tra của fbi. Không ai biết giá cả là bao nhiêu. Nhưng theo vụ án của Hunter Biden thì phí luật sư khoảng $2000/giờ. Chỉ riêng tiền luật sư trong vụ án của Hunter Biden là 17 triệu.


-Theo các fakenews, ông Trump rất là kỳ thị. Do đó họ không loan những tin thế này. Cựu phó thống đốc Florida, bà Jennifer Carroll -- đã được Tổng thống Donald Trump đề cử làm Đại sứ tại Trinidad và Tobago, đất nước nơi bà sinh ra. Hình.

- Fbi vừa bắt đuợc Khalid Ahmed Satary ở Mexico và dẫn độ về Mỹ. Khalid bị bắt năm 2019 vì tội lường gạt Medical hơn 500 triệu đô. Trong khi chờ đợi toà tuyên án năm 2022 thì y đã trốn khỏi Mỹ. Đừng quên một phụ nữ Việt cũng gian lận Medical hàng trăm triệu, đang lẫn trốn trong khu vực Á châu.

- Mike Owen, chủ công ty Adamson Plumbing, vừa nộp đơn kiện Thư viện Tổng thống Obama vì thiếu 1,7 TRIỆU đô la. Trong đơn kiện ông cho biết ông Obama đã buộc ông phải sa thải 25 công nhân và ông ta chỉ là một trong số nhiều nhà thầu chưa được trả lương.

- Thượng nghị sĩ. Eric Schmitt cho biết chính phủ liên bang có thể phải truy tố một số quan chức của New Jersey vì họ phải chịu trách nhiệm cho hàng ngàn người không phải là công dân ghi danh bỏ phiếu.

- Một cuộc họp bán bí mật 3 ngày ở Manila giữa ngoại trưởng Marco Rubio và ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov đề bàn về Ukraine, Iran và biển đông. Một số phóng viên báo chí đã bị đuổi ra khỏi cuộc họp.


- Cựu dân biều đảng Dân chủ Pennsylvania, Jesse White vừa bị buộc tội sau khi cảnh sát tìm thấy hơn 100 hình tình dục trẻ em trên máy tính của mình, trong đó có những trẻ em 7 tuổi.

Theo tài liệu của tòa án tiết lộ thì Google đã thấy các hình này lưu giữ trong cloud và đã gửi chúng đến cho trung tâm quốc gia về trẻ em mất tích và bị bóc lột, sau đó, nơi này chuyển báo cáo của họ cho FBI. Và vào thứ Ba, FBI đã thực hiện lệnh khám xét tại nhà của White."

- Bộ Ngoại giao yêu cầu công dân Hoa Kỳ ở Trung Đông chuẩn bị cho truờng hợp di chuyển KHẨN CẤP.

- Phát ngôn nhân Bạch Ốc Karoline Leavitt cho biết : Không phải thống đốc New Jersey, đột nhiên đưa ra danh sách không phải là công dân đã đi bỏ phiếu nhưng bà biết bộ nội an đã nắm được danh sách không những trong tiểu bang này mà còn nhiều nơi khác.

Bà thống đốc nói chỉ có 6.600 người, nhưng chúng tôi nghi ngờ nó còn nhiều hơn thế, không chỉ ở New Jersey, mà còn ở các tiểu bang trên khắp đất nước!

- Chuyện khó tin nhưng có thật. Dân biểu Dân chủ Shri Thanedar của Michigan rõ ràng không hiểu tiếng Anh trong khi ông xuất hiện trên chương trình Fox News của Sean Hannity và trả lời bậy bạ các câu hỏi.

- Thanedar, người sinh ra ở Ấn Độ và di cư đến Hoa Kỳ, đã phục vụ trong Quốc hội từ năm 2023 đại diện cho quận 13 của Michigan.

 -Hạ viện Massachusetts vừa THÔNG QUA một dự luật loại bỏ giới hạn phá thai.

Theo dự luật này, một em bé bây giờ có thể bi giết cho đến khi được sinh ra.

Dự luật đang được chuyển đến Thượng viện Tiểu bang. Giết con nít đã trở thành chính sách chánh của đảng dân chủ. Hình.


Patriot Says Americans Pay… While Illegals Come First




Hoa Kỳ khẳng định vai trò chiến lược tại Đông Nam Á

Ngoại trưởng Marco Rubio vừa lặp lại và nhấn mạnh thông điệp đanh thép: 

"Hoa Kỳ luôn đồng hành cùng ASEAN", trong bài phát biểu khai mạc đầy ấn tượng trước các bộ trưởng ngoại giao tại Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN diễn ra ở Manila sáng nay (22/7/2026)

Tuyên bố này được ông Rubio đưa ra nhằm mục đích xác lập lại cam kết vững chắc tuyệt đối của chính quyền Tổng thống Donald Trump đối với khu vực Đông Nam Á, mang đến những thông điệp vô cùng mạnh mẽ về địa chính trị, kinh tế và an ninh năng lượng, giữa bối cảnh địa chính trị đang vô cùng chao đảo.

Ông Rubio nhấn mạnh rằng: “tương lai và câu chuyện của thế kỷ 21 sẽ được viết tại khu vực này”. Chính quyền Tổng thống Donald Trump cam kết ủng hộ 100% vai trò trung tâm của ASEAN trong cấu trúc an ninh khu vực.

Ông Rubio khẳng định nước Mỹ là một siêu cường có tầm ảnh hưởng toàn cầu, Mỹ sẽ đối thoại với các đối thủ có bất đồng (như Trung Quốc hay Nga), nhưng việc đó “sẽ không bao giờ đánh đổi bằng lợi ích của các liên minh hay các đối tác của chúng tôi.”

Do cuộc chiến tại Trung Đông đang tác động trực tiếp và làm tổn hại nghiêm trọng đến nền kinh tế của các quốc gia Đông Nam Á phụ thuộc vào dầu mỏ, ông Rubio đã dành phần lớn thời gian để cảnh báo các nhà lãnh đạo châu Á về mối đe dọa từ Iran:

“Iran đang đòi hỏi một đặc quyền mà họ không hề có theo bất kỳ cơ chế pháp lý hiện hành nào, đó là kiểm soát việc di chuyển qua Eo biển Hormuz; Hành vi này đe dọa trực tiếp đến nguyên tắc tự do hàng hải toàn cầu và 'điều đó không thể được phép xảy ra.”

"Mỹ sẵn sàng ngồi vào bàn đàm phán để chấm dứt chiến tranh, nhưng Tehran "không hề nghiêm túc. Nếu họ nghiêm túc, chúng tôi sẽ nghiêm túc. Nếu không, chúng tôi sẽ làm những gì cần thiết để bảo vệ lợi ích của Mỹ và các đồng minh.”

Ngoại trưởng Rubio tuyên bố các cam kết của Mỹ không phải lời nói suông mà được chứng minh bằng các công cụ tài chính:

-Tập đoàn Tài chính Phát triển Quốc tế Mỹ (DFC) đã chính thức phê duyệt $1.5 tỷ đô trong tổng số gói viện trợ $2.5 tỷ đô đầu tư chiến lược vào Đông Nam Á.

Dòng vốn này sẽ tập trung bọc lót cho ASEAN xây dựng chuỗi cung ứng bền vững, cơ sở hạ tầng hàng không, kinh tế số và an ninh năng lượng. Đặc biệt, Mỹ sẽ giúp ASEAN triển khai Hiệp định An ninh Dầu khí ASEAN thông qua hợp tác năng lượng hạt nhân dân sự và kết nối lưới điện liên quốc gia.

Bên lề hội nghị, ông Rubio cũng đã bước vào phòng họp kín để có cuộc hội đàm căng thẳng với Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị. Hai bên đã thảo luận trực diện về vụ đụng độ bạo lực mới xảy ra tại Bãi Cỏ May (giữa Trung cộng và Philippines), đồng thời xác nhận các bước chuẩn bị cho chuyến thăm chính thức tới Washington của Tập Cận Bình vào cuối tháng 9 tới vẫn đang đi đúng lộ trình. 

Ông Rubio khẳng định phái đoàn tiền trạm của Trung Quốc hiện đang có mặt tại Mỹ để chuẩn bị cho cuộc gặp

FB Uyen Vu




Ngoại trưởng Marco Rubio vừa chính thức công bố chính sách hạn chế cấp thị thực (visa) toàn cầu mới.

Biện pháp mạnh tay này nhắm thẳng vào các đối tượng tội phạm công nghệ và mạng lưới hỗ trợ.

Chính sách mới được ban hành dựa trên các nội dung:

Áp dụng cho bất kỳ công dân nước ngoài nào chịu trách nhiệm hoặc tiếp tay cho tội phạm mạng và các hành vi phạm tội có sự hỗ trợ của công nghệ mạng.

“Các thành viên trong gia đình trực hệ của những cá nhân tham gia vào các hoạt động này cũng có thể bị áp dụng các biện pháp hạn chế thị thực,” Ngoại trưởng Rubio bổ sung trong văn bản do Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ công bố.

Biện pháp này được thực thi theo Title 212(a)(3)(C) của Đạo luật Nhập cư và Quốc tịch Mỹ. Chính sách này là hành động cụ thể hóa Sắc lệnh Hành pháp số 14390 của Tổng thống Donald Trump về chống tội phạm mạng và các thủ đoạn lừa đảo săn mồi.

Theo đó, Bộ Ngoại giao Mỹ chỉ rõ hai vấn nạn nhức nhối là:

Tội phạm lừa đảo đầu tư trực tuyến (Cyberscams), thường do các tổ chức tội phạm xuyên quốc gia vận hành, đã chiếm đoạt ít nhất $10 tỷ đô của công dân Mỹ chỉ riêng trong năm 2024, đồng thời thúc đẩy nạn rửa tiền và buôn người.

Tội phạm tống tiền tình dục qua mạng (Sextortion): Trẻ em Mỹ đang là mục tiêu tấn công đặc biệt của các tội phạm mạng từ nước ngoài, gây ra những hậu quả tàn khốc hủy hoại nhiều gia đình và tương lai của thế hệ trẻ.

Chính phủ Mỹ khẳng định sẽ phối hợp đồng bộ giữa cấm vận, truy tố, tịch thu tài sản và dẫn độ quốc tế để triệt phá tận gốc các mạng lưới này.

FB Uyen Vu



Wednesday, July 22, 2026

Ngành đi lừa

Hôm qua, ngày 21 tháng 7, Liên Hợp Quốc ra một bản báo cáo. Đọc xong tôi ngồi lặng đi một lúc, các bác ạ.

Nó bảo thế này. Bọn đi lừa tiền ở Đông Nam Á bây giờ không còn là mấy ổ nhỏ lẻ, mạnh ai nấy làm nữa. Chúng nó mở thành chuỗi.

Chuỗi, đúng nghĩa như chuỗi trà sữa, chuỗi cà phê ngoài phố ấy: có tổng, có chi nhánh, có công thức chung.

Riêng năm ngoái, cái "ngành" ấy moi của thiên hạ từ 88 đến 114 tỷ đô. Gấp ba lần chỉ sau hai năm.

Giữa lúc kinh tế đâu đâu cũng kêu khó, hóa ra có đúng một ngành tăng trưởng ba con số đều đặn: ngành đi lừa.

Bản báo cáo ấy là của UNODC, cơ quan chống ma túy và tội phạm của Liên Hợp Quốc. Họ theo mấy ổ này nhiều năm rồi.

Nhưng lần này họ dùng đúng một chữ khiến tôi giật mình: bọn nó vận hành y như "nhượng quyền thương mại".

Các bác hình dung một cái tập đoàn tử tế. Phòng nhân sự lo tuyển người, phòng kế toán lo dòng tiền, phòng marketing lo quảng cáo bán hàng.

Bọn này y hệt, chỉ khác cái tên treo trên cửa phòng. Một phòng chuyên rửa tiền. Một phòng chuyên buôn người. Một phòng chuyên đi săn số tài khoản, dữ liệu cá nhân. Vl thật đấy.

Tất cả cắm chung vào một đường ống: cùng một hệ thống chuyển tiền ngầm, cùng một loại tiền số để tẩy vết.

Nghe trừu tượng thì tôi kể một cái tên cho cụ thể. Prince Group ở Campuchia, ngoài mặt là tập đoàn bất động sản, ngân hàng, cả hàng không, bảng hiệu sáng choang.

Đằng sau là một cỗ máy hút tiền chạy bằng người bị nhốt. Ông chủ tên Chen Zhi aka Trần Chí.

Cuối năm ngoái, Mỹ với Anh ra tay một lúc với 146 cá nhân và công ty dính tới nó. Tịch thu khối tài sản khoảng 15 tỷ đô: tiền số, bất động sản ở London, đủ cả.

Mười lăm tỷ đô, các bác ạ. Đấy mới là quy mô của MỘT thương hiệu trong cái chuỗi ấy thôi.

Mà cái chuỗi ấy xây trên cái gì? Trên lưng người bị nhốt.

Có những khu bên Myanmar rộng bằng cả một cái phường, hàng vạn người từng bị lùa qua.

Cảnh sát khám một khu bên Campuchia, khiêng ra gần chín nghìn cái điện thoại cùng một đống còng tay với dùi cui điện. Một cái văn phòng mà đồ nghề như trại giam.

Người bị gạt sang đấy bị giữ hộ chiếu, ép ngồi máy 18 tiếng một ngày. Mỗi ngày phải moi cho đủ chỉ tiêu.

Có nơi bắt tới 9.500 đô một ngày, cỡ hai trăm rưỡi triệu bạc. Không đủ thì ăn đòn, hoặc bị bán sang khu khác như bán một món hàng.

Thế các nước không dẹp à? Có chứ. Campuchia đóng gần hai trăm điểm. Có khu lớn bên Myanmar bị truy quét, người ùa cả ra cổng.

Nhưng đây mới là chỗ đau: dẹp xong đâu lại vào đấy. Báo cáo Liên Hợp Quốc nói thẳng một câu lạnh người, rằng bọn nó chỉ bị đuổi đi chứ không bị xóa sổ.

Đóng cửa chỗ này, nó bê nguyên bộ khung sang nước bên cạnh luật lỏng hơn, mở lại.

Gỡ mãi không ra là vì đâu? Liên Hợp Quốc chỉ mặt luôn: tham nhũng.

Có người gác cổng ăn tiền thì cái cửa lúc nào cũng he hé.
Với lại tiền nó chảy vào túi nhiều bên quá, nên chẳng mấy ai thật lòng muốn khóa cái vòi ấy lại.

Đọc tới đây, chắc khối bác nghĩ: ừ thì chuyện bên Campuchia, bên Myanmar, xa mình. Mình không ham "việc nhẹ lương cao" thì việc gì phải sợ.

Khoan đã.
Mấy năm nay báo đài mình kể chuyện này gần như chỉ theo đúng một khung. Cảnh giác "việc nhẹ lương cao", kẻo bị dụ sang biên giới.
Khung ấy đúng, nhưng mới kể một nửa. Nửa còn lại mới đáng sợ.
Cái bọn ngồi trong mấy ổ ấy, món hàng chính chúng nó bán bây giờ không phải là dụ người đi làm. Là moi tiền của chính các bác, người đang ngồi ở nhà cầm cái điện thoại đây này.

Cái trò mới ấy có tên lóng nghe mà rợn: "nuôi lợn cho béo rồi thịt".
Một người lạ nhắn tin làm quen, tử tế với mình mấy tuần mấy tháng, tâm sự chuyện đời. Rồi vô tình khoe đang có kênh đầu tư ngon, lãi đều.

Nuôi cho mình tin, cho mình bỏ vào ít một, thấy lãi thật, rút được thật. Đến lúc mình dốc cả sổ tiết kiệm vào, tức con lợn đã đủ béo, cả cái kênh ấy bốc hơi trong một đêm.

Nạn nhân giờ rải khắp hơn 80 nước. Mà cái bẫy này, tôi để ý, nó hay nuốt gọn đúng người tự tin nhất. Kiểu người chắc mẩm "mình thì tỉnh, không đời nào dính".

Mà đừng tưởng người Việt đứng ngoài. Riêng đầu năm nay, biên phòng mình đón hơn tám trăm người về trong một đợt qua cửa khẩu Mộc Bài.
Tính rộng ra, ta đã đưa về hơn hai vạn người từ bên kia biên giới.

Có cả cái cảnh đắng nhất: người Việt bị ép ngồi máy đi gạt lại chính người Việt. Bị bắt gọi điện về nhà, gào khóc lên cho bố mẹ hoảng mà chuyển tiền chuộc, mấy trăm triệu một mạng người.

Nói cho cùng, cái đáng sợ nhất của bản báo cáo này không nằm ở con số. Nó nằm ở chỗ này: bọn đi lừa đã học xong bài quản trị doanh nghiệp.

Có phòng ban, có chỉ tiêu, có chuỗi cung ứng, có cả chi nhánh xuyên biên giới. Còn phần đông người mình thì vẫn đang ôn đúng một bài từ hồi phổ thông: cảnh giác người lạ.

Một bên lên đời thành tập đoàn. Một bên vẫn giữ nguyên bài vở cũ. Đúng cái khoảng cách ấy là chỗ đồng tiền chui lọt qua.

Các bác, hoặc người quen các bác, có ai từng gặp kiểu làm quen qua mạng rồi rủ "đầu tư nhẹ nhàng" này chưa? Nó tiếp cận thế nào, kể tôi nghe với, để người sau còn biết đường mà tránh

nguyen trung kien



Một Ngày Trong Đời Của Ông John


b
Năm 2050

Lúc bấy giờ là 8:30 sáng. Sau khi đưa con cái đi học về, cho xe vào nhà xe, Ô. John vội vã ném hai giỏ quần áo vào chiếc máy giặt, đổ chút xà-phòng, cho máy chạy rồi nặng nề bước vào nhà bếp. Ông đưa tay lấy tờ giấy gắn trên chiếc tủ lạnh là nơi mà bà vợ trước khi đi làm muốn dặn dò ông điều gì thì ghi vào rồi để lên đó cho ông khỏi quên. Ông pha một ly cà-phê, làm một đĩa trứng chiên, lấy một chút bơ, vài thỏi xúc-xích và bánh mì sandwich rồi cầm mảnh giấy đi về phía bàn ăn. Đây là lúc ông cảm thấy thanh thản nhất để thưởng thức bữa ăn sáng – dĩ nhiên một mình và trong yên lặng để nghiền ngẫm những gì vợ ông dặn phải làm trong ngày… có khi cả tuần không biết chừng. Tờ giấy viết: 

“ Ăn sáng và giặt quần áo xong anh nhớ hút bụi mấy tấm thảm (hơn ba tháng rồi nhà mình chưa giặt thảm). Giặt thảm xong anh coi lại mấy món đồ ăn trong tủ lạnh, thứ nào “quá đát” thì bỏ đi và chùi sơ sơ tủ lạnh cho khỏi hôi. Sao garage nhà mình lúc này đồ đạc nhiều quá! Thứ nào không cần thiết anh để qua một bên rồi gọi cho Goodwill. Sau đó nếu trời nắng ấm nhớ tắm cho mấy con chó, cắt cỏ và tỉa bớt mấy bụi hoa mọc um tùm (anh ráng chút xíu nhé, weekend này em đưa anh và các con đi ăn nhà hàng). Làm xong mấy việc này em nghĩ cũng đã hơn mười giờ rồi. 

À, lúc này em thấy anh lên cân và yếu đi nhiều. Nhớ tập thể dục cho đều đặn. Bộ đồ tập thể dục mua mấy ngàn đồng mà để nằm đó thì uổng phí lắm. Ăn trưa xong, nghỉ ngơi chút xíu rồi chuẩn bị đón các con đi học về. Nhớ đừng cho tụi nó coi TV nhiều quá. Anh chiều tụi nó, chúng nó hư (Con hư tại bố, cháu hư tại ông nội) cho mà coi! Nhớ kiểm soát xem chúng nó có làm homework đàng hoàng không (semester vừa rồi con Jenny không còn straight A nữa đó!). 

À, tí nữa em quên, anh coi lại xem đã tới lúc gia đình mình phải check up sức khỏe định kỳ chưa? Nếu tới kỳ thì anh làm hẹn dùm em. Nhớ lấy thư, bill và giấy tờ quan trọng để qua một bên, quảng cáo và thứ gì không quan trọng để qua một bên (lúc này trong hãng của em bận rộn nhiều lắm). Còn về bữa cơm chiều, không hiểu sao tự nhiên em thèm món thịt bò xào broccoli, cá chim chiên dòn và súp hành tây. Anh nhớ nêm muối ít muối thôi. Ăn mặn quá coi chừng bị high blood pressure đó. Have a nice day !!!”

Đọc xong tờ “mệnh lệnh” dài lê thê, ông John không nén được tiếng thở dài. Đã hơn bảy năm qua, theo lời khuyên của vợ, báo chí, truyền hình và nhất là bạn bè, ông không đi làm nữa mà ở nhà lo công việc “tề gia nội trợ”. Đàn ông lúc này xin việc rất khó khăn bởi lý do không sao cạnh tranh nổi với các bà. Mướn đàn ông làm việc, các hãng xưởng, công ty phải đối đầu với vấn đề kỳ thị nam-nữ, vấn đề “sexual harrasment” và nhất là hằng trăm các hội bảo vệ phụ nữ, các hội nhân quyền xía vào khiến công ty nào cũng điên đầu. Thôi thì thời thế đã thay đổi, mướn các bà an toàn hơn là mướn các ông. Trong công sở, nơi làm việc mà toàn các bà thì còn gì có chuyện kỳ thị nam nữ và nhất là chuyện “sách nhiễu tình dục”? Vai trò lịch sử của đàn ông kéo dài hơn năm ngàn năm đã qua rồi. Các nhà nghiên cứu xã hội cho rằng từ đây cho đến ngày tận thế, vai trò quản trị đất nước, xã hội, sản xuất thuộc về đàn bà. Các bà cai trị thì mọi thứ đều êm ru, đâu vào đó. Còn các ông bây giờ xin lui về chức phận của phụ nữ cách đây vài trăm năm – tức là phòng the, kim chỉ vá may, nuôi dạy con cái, lo việc tề gia nội trợ và tập luyện thân hình cho khỏe đẹp để trang điểm cuộc đời cho các bà. Đàn ông ra ngoài đường bây giờ “rụt rè như gà phải cáo”, không còn dáng vẻ tự tin như nửa thế kỷ trước nữa. Để thông cảm và khuyến khích việc “tề gia nội trợ và nuôi dạy con cái” chính phủ cũng đã ban hành quy chế trợ cấp cho đấng phu quân nào tình nguyện ở nhà để làm thiên chức cao quý đó. Đó cũng là điều Ô. John cứ ray rứt suy nghĩ mãi, nhất là vào những bữa ăn sáng một mình vắng lặng như thế này.

Sau khi ăn sáng xong. Trong khi chờ đợi quần áo khô, Ô. John có thói quen mở truyền hình coi tin tức năm mười phút để rồi sau đó bắt đầu công việc mà vợ giao trong ngày. Đài truyền hình thể thao vừa bật lên, hai nữ võ sĩ đang quần thảo nhau trong trận vô địch thế giới Kick Boxing thật gay cấn. Ở hiệp thứ hai, cô thì hai mắt sưng vù, cô thì lỗ mũi ăn trầu. Cuối cùng ở hiệp thứ ba, cô gầy hơn một chút đá cô mập một cú song phi trúng cằm, té ngay xuống sàn. Khi trọng tài đếm đến bảy, cô lảo đảo đứng dậy thì bị đối thủ xông tới đấm tới tấp vào mặt và té quay lơ. Huấn luyện viên, chuyên viên đấm bóp và ủng hộ viên nhào lên võ đài công kênh nhà nữ vô địch lên vai trước sự reo hò cuồng nộ của khán giả trong khi cô bị hạ đo ván còn nằm tênh hênh trên sàn. Tiền thưởng dành cho trận đấu thật kỷ lục. Võ sĩ thắng cuộc được 7 triệu, võ sĩ thua cuộc 3 triệu. Các nhà bình luận Kick Boxing cho rằng đây là trận đấu lịch sử của hậu bán Thế Kỷ 21 vì số khán giả cũng như tài nghệ của hai võ sĩ. Nhìn cô võ sĩ bị hạ đo ván, Ô. John ngớ ngẩn than vãn, “Ngồi trong phòng the, được người ta cưng chiều như bà hoàng không muốn, lại muốn lên đây đấm đá, nằm chỏng trơ trên sàn, mặt mày như cái mền rách.”

Trước ý nghĩ chua chát và hình ảnh quá violent đó, Ô. John chuyển qua xem chương trình sinh hoạt cộng đồng cho đỡ buồn. Một nữ ứng cử viên trong cuộc bầu cử cấp tiểu bang đang hùng dũng tuyên bố nếu như đắc cử, bà ta sẽ tập trung vào việc bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và sẽ đệ trình một đạo luật trừng trị tối đa các ông chồng “harassment vợ” nói khác đi – tội “mè nheo” vợ. Để hỗ trợ cho đề nghị của mình, nữ ứng viên đã cho trình chiếu một đoạn băng ghi lại một phiên tòa trong đó một bà vợ đã lôi chồng ra tòa vì lý do bà đã mệt mỏi mà ông chồng cứ mè nheo đòi “chiều anh tí!” làm bà bực mình. Sau khi nghe lời biện hộ và cáo buộc của đôi bên, bà chánh án ra lệnh cảnh cáo ông chồng, nếu còn tái phạm, bà sẽ cho ông chồng ngoan cố này đi “gỡ lịch” về tội “sexual harassment”. Nghe đến đây Ô. John choáng váng cả mặt mày, tự hỏi “Bảo vệ tối đa như vậy rồi còn bảo vệ gì nữa? Mè nheo vợ ? Có con ma nào ở thời đại này dám mè nheo vợ đâu ? Bả cho cái gì thì hưởng cái đó. Mừng hết lớn! Có đâu mà mè nheo? Ra đạo luật đó để hù dọa, khủng bố ai đây?”

Vừa buồn vừa thất vọng, Ô. John chuyển qua xem chương trình tôn giáo cho bớt căng thẳng. Trước bục giảng, một nữ tu sĩ đang thao thao bất tuyệt 

“ Thưa các bạn. Các bạn thử nghĩ xem đàn ông có đẻ được hay không? Dê đực, voi đực, bò đực, gà trống, chim trống, cá trống có đẻ con, đẻ trứng được không? Chỉ có con mái là sinh con đẻ cái mà thôi. Như vậy thì đàn ông do đàn bà sinh ra chứ không phải đàn bà do đàn ông sinh ra. Vậy thì lý thuyết cho rằng đàn bà là do cái xương sườn của đàn ông sinh ra là không đúng. Từ thuở trời đất hỗn mang, đàn bà do tạo hóa sinh ra trước. Rồi do thụ bẩm khí thiêng của trời đất mà đàn ông từ nách người đàn bà chui ra. Vậy thì đàn ông là sản phẩm của đàn bà. Đàn ông có tuân theo mệnh lệnh của đàn bà, có phục tùng phụ nữ, thế giới có đề cao phụ nữ thì cũng là chuyện “lá rụng về cội” thôi, có gì lạ đâu các bạn? “ 

Bà vừa nói hết câu thì cả hội trường vỗ tay vang dội để tán thưởng một ý nghĩ rất thông minh, sáng tạo và ngộ nghĩnh từ trước đến giờ mới có. Riêng Ô. John thì choáng váng cả mặt mày. Nhưng ông không dám có ý kiến chi về vụ này vì nó quá quan trọng. Nó liên hệ đến lý luận triết học về giá trị thời đại. Nhìn lên tường, bức ảnh bán thân của vợ ông lúc nào cũng nở một nụ cười hiền hậu. Nhưng riêng ông, ông hiểu rất rõ đằng sau nụ cười dễ thương, khuôn mặt khả ái đó là cả chiếc núi lửa đang ngủ yên nhưng sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào. Và cái môi xinh xắn đó cũng hàm xúc cả lời căn dặn “Này, anh liệu cái thần hồn đấy nhé. Lộn xộn là tôi cho anh ra homeless đó!” Cho nên Ô. John vội vã chuyển qua coi một chương trình tin tức thời sự để cho biết chuyện đời, chuyện xã hội với người ta.

Hôm nay đúng vào ngày trình diện tân nội các của vị nữ tổng thống mới đắc cử. Bao quanh bà tổng thống là mười bà bộ trưởng. Chỉ có một đấng “tu mi nam tử” duy nhất là ông phó tổng thống đang đứng co ro, khúm núm bên cạnh các bậc nữ lưu. Sở dĩ bà tổng thống chọn một ngài đực rựa để đứng phó – cốt để lấy phiếu của đàn ông và cũng để chứng tỏ mình không kỳ thị nam giới. Bảnh nhất trong nội các phải kể bà bộ trưởng quốc phòng. Bà này trông hùng dũng như một nữ tướng. Khoảng gần năm mươi năm nay, quân đội tuyển toàn nữ quân nhân. Sở dĩ người ta giao nhiệm vụ chinh chiến, đánh đông dẹp bắc cho các bà, các cô là vì các ông mà làm tướng, cầm súng thì bị gán cho tội hiếu chiến. Còn các bà mà cầm súng đánh giặc thì cuộc chiến tranh hoàn toàn chính nghĩa. Giặc đến nhà đàn bà phải đánh mà? Điều này hoàn toàn đúng vì kể từ ngày đó, dù đã có bao cuộc chiến tranh mà chẳng có phong trào phản chiến nào cả. Quân đội Liên Hiệp Quốc, quân đội gìn giữ hoà bình của NATO mà toàn nữ quân nhân không thôi thì không ai dám chống lại. Thế giới sống yên ổn là nhờ các bà. 

Trong diễn văn nhậm chức, bà tổng thống cam kết sẽ làm đúng những gì bà hứa trong thời gian tranh cử như phát triển tài năng của phụ nữ, gia tăng sự đóng góp của phụ nữ trên mọi lãnh vực xã hội, văn hoá, giáo dục, ngoại giao, kinh tế và quốc phòng. Cuối cùng để an ủi quý ông, bà hứa sẽ đệ trình quốc hội một đạo luật gia tăng “trợ cấp nội trợ” cho quý ông đang sống yên ổn trong nhà, lo việc tề gia để quý bà lo toan việc xã hội, việc làng, việc nước. Nghe bà tổng thống tuyên bố thế, Ông John lại chép miệng thở dài. Ông thẫn thờ đưa tay tắt chiếc máy truyền hình. Khi ông vừa đứng dậy thì tiếng điện thoại reo vang. Nhấc chiếc điện thoại cầm tay lên, ông uể oải hỏi:

-John đây, xin lỗi ai đầu dây đó?

Từ đầu kia có tiếng trả lời:
-Michael đây. Anh khoẻ không? Có gì lạ không?

-Không có gì lạ cả.

Rồi không biết do một nguồn hứng khởi nào, Ông John bật lên lời ngâm nga:

“Đời lạnh lùng trôi theo dòng nước…”

Thế nhưng ông kềm chế lại được và hỏi:
-Thế anh có khỏe không? Hội mình có gì lạ không?

Từ đầu kia có tiếng trả lời:

-Ông hội trưởng mấy hôm nay than phiền nhiều quá. Đã mấy tháng rồi mà không sao triệu tập được phiên họp. Ông phó hội trưởng nại cớ bận việc không đi. Anh là tổng thư ký cũng không tới. Thế này thì Hội Bảo Vệ Quyền Lợi Nam Giới của chúng mình phải giải tán thôi!

Nghe nói thế Ông John rầu rĩ đáp:
-Thì anh đại diện cho anh em cũng đủ rồi.

- Đại diện sao được? Tôi là thủ quỹ. Chỉ có thủ quỹ họp với ông hội trưởng sao gọi là phiên họp của ban chấp hành? Hiện nay ông chủ tịch có ý định phát động một chiến dịch lấy chữ ký để yêu cầu chính phủ quan tâm hơn nữa tới quyền lợi của nam giới. Mình đã vào hội thì phải có trách nhiệm với hội chứ?

- Đồng ý là có trách nhiệm, nhưng tôi sợ đi họp nhiều sẽ rắc rối với bà ấy.

- Rắc rối sao được? Mình là nam nhi phải có sĩ khí chứ?

- Ông hội trưởng vợ chết rồi cho nên mới dám đảm nhậm chức vụ quan trọng này. Anh còn độc thân cho nên chưa hiểu rõ uy quyền của các bà. Chuyện của hội mình nó tế nhị lắm. Nó đụng chạm đến các bà, đến xu thế của thời đại.

-Tôi đồng ý là như thế nhưng mình phải ráng chứ. Tuần này anh cố đi họp nghe? Cố nghe!

Nghe tới đây thì Ông John, tuy trong lòng rối bời, nhưng không thể nói khác hơn được:

– Ừ, tôi cố, tôi cố gắng tới xem sao!

Đặt chiếc điện thoại lên bàn, Ông John ngồi thẫn thờ trong giây lát. Rồi ông mắt ông nhìn vào “tờ mệnh lệnh” vợ dặn như nhìn vào cõi hư vô, cõi mà ngày xưa đàn ông của ông có một quá khứ oai hùng lắm. Thế nhưng quá khứ đó nay không còn nữa, rồi miệng ông lẩm bẩm:

- Thà yên phận còn hơn! Càng quậy lại càng bết. Càng quậy lại càng chết! Có lẽ mình cũng nên nạp đơn xin ra khỏi hội cho rồi!

Nói rồi ông lặng lẽ tiến tới chiếc máy giặt đem quần áo đã sấy khô ra. Ông cẩn thận gấp từng cái, xếp theo thứ tự ngăn nắp. Và ông làm công việc đó, không phải ngày hôm nay, mà đã từ lâu lắm rồi, với tinh thần nhẫn nại, âm thầm, khiên tốn và chịu đựng giống như các cô cung nữ trong các cung điện của nhà vua ngày xưa.

Đào Văn Bình

(Trích tuyển tập Mê Cung do Ananda Viet Foundation xb năm 2019 phát hành trên Amazon)

Blog Archive