NHỮNG LÁ ĐỎ ĐEN
Có những gia đình, nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ họ chẳng còn gì phải lo.
Không biệt thự, không xe sang chất đầy garage, nhưng có căn nhà đã trả gần xong, có hai đứa con ngoan và có một bữa cơm chiều luôn đủ bốn người.
Gia đình anh chị từng là một gia đình như thế.
Hai vợ chồng từng mở một tiệm tạp hóa nhỏ ở Houston. Những năm đầu, khách quen đông, hàng hóa ra vào đều đặn, cuộc sống tuy không giàu nhưng ổn định.
Rồi những tiệm lớn của người Ấn mọc lên ngày càng nhiều. Họ nhập hàng số lượng lớn, bán rẻ hơn vài đồng một món. Khách quen bắt đầu thưa dần.
Một người nói thật với anh:
“Không phải tụi tôi không thương anh chị, nhưng bên kia rẻ hơn. Một tháng cộng lại cũng tiết kiệm được cả trăm.”
Anh chỉ cười.
Ai cũng phải lo cho túi tiền của gia đình mình trước.
Thay vì cố giữ đến khi thua lỗ, anh chị quyết định bán tiệm lúc nó vẫn còn giá trị. Số tiền ấy đủ trả hết căn nhà và dành một khoản cho hai đứa con học đại học.
Sau hơn hai mươi năm ở Mỹ, lần đầu tiên họ không còn phải chờ đến ngày trả mortgage.
Anh làm đủ việc lặt vặt, khi sửa nhà, lúc cắt cỏ, chở đồ. Rảnh thì chăm khu vườn phía sau. Cuối tuần, anh xem football và cá cược vài trận với bạn bè.
Anh khá có số, thắng nhiều hơn thua, nhưng luôn có nguyên tắc:
Tiền sinh hoạt là tiền sinh hoạt.
Tiền cá cược là tiền cá cược.
Thắng thì dừng.
Thua cũng dừng.
Với anh, đỏ đen chỉ là một cuộc vui có giới hạn.
Chị làm nail ba, bốn ngày mỗi tuần. Chị khéo thu vén, một đôi giày mang nhiều năm, cái chảo cũ vẫn tiếc chưa thay. Có bao nhiêu tiền, chị đều nghĩ đến chồng con trước.
Nhìn bốn người ăn cơm ngoài hiên mỗi tối, bạn bè thường nói:
“Gia đình này chắc chẳng còn gì phải lo.”
Không ai ngờ tất cả sẽ thay đổi từ một quyết định tưởng như rất bình thường.
xxx
Gia đình bên ngoại của chị ở một tiểu bang khác đang thiếu thợ nail. Khách đông đến mức phải từ chối mỗi ngày.
Mẹ và các chị gọi:
“Út qua đây làm một thời gian đi.”
“Tiền chia cho người nhà còn hơn thuê người ngoài.”
Chị bàn với chồng:
“Em qua giúp mẹ với mấy chị. Kiếm thêm được bao nhiêu thì để dành cho hai đứa nhỏ.”
Anh nhìn hai đứa con, một đứa mười sáu, một đứa mười lăm. Chúng đã đủ lớn để tự lo nhiều việc.
Cuối cùng, anh gật đầu:
“Em đi đi. Ở nhà để anh lo.”
Mấy ngày trước khi chị lên đường, anh đã mang chiếc Mercedes đi thay nhớt, kiểm tra thắng và thay cả bốn vỏ xe.
Đến lúc đưa chị đi, cả gia đình đứng ngoài driveway. Anh nhìn chị rồi dặn:
“Kiếm được thì tốt. Không thì về. Nhà mình đâu có thiếu.”
Cả gia đình ôm nhau.
Không ai biết đó là ngày cuối cùng mái nhà ấy còn nguyên vẹn.
Ba tháng đầu, mọi chuyện đều tốt đẹp.
Tiệm đông khách, tiền tip nhiều. Tháng nào chị cũng bỏ tiền vô tài khoản chung.
Buổi tối, chị gọi về Houston. Hai đứa con tranh nhau kể chuyện ở trường. Anh cầm điện thoại đi quanh vườn:
“Cây tắc của em có trái rồi.”
“Cà chua cũng đỏ mấy trái.”
Chị cười:
“Mấy bữa nữa em bỏ tiền vô bank, anh chuyển qua saving nghen.”
Đó vẫn là người phụ nữ ngày nào.
Tiền kiếm được luôn nghĩ đến chồng con trước.
Nhưng rồi, sau giờ đóng cửa, mẹ về nghỉ, các chị trở về với gia đình riêng, chỉ còn chị trong một căn phòng đầy đủ mọi thứ…
Ngoại trừ đôi lúc tiếng mẹ chị từ bên ngoài vọng vào, căn phòng yên vắng đến lạ.
Ở Houston, giờ này cả nhà chắc đang ngồi ăn cơm.
Còn chị chỉ nghe tiếng máy lạnh chạy đều trong căn phòng trống.
Những cuộc gọi về nhà ngày một ngắn.
“Anh ăn cơm chưa?”
“Rồi.”
“Hai đứa đâu?”
“Đang học.”
“Ừ… em ngủ nghen.”
Cúp máy, căn phòng lại chìm vào im lặng.
Một tối cuối tuần, có người rủ:
“Đi casino không? Ngồi chơi cho đỡ buồn.”
Chị từng đến casino với chồng vài lần. Mỗi lần, hai người đổi vài trăm đô, chơi hết thì về. Khi thắng, anh vẫn kéo chị đứng dậy:
“Đủ rồi.”
Khi thua, anh cũng cười:
“Mai còn đi làm.”
Nhưng tối hôm đó, lần đầu tiên chị bước vào casino mà không có anh bên cạnh.
Không có người nhắc:
“Thôi em.”
“Mình về.”
Chị đổi một trăm đô.
Thua rất nhanh.
Một người bên cạnh chỉ sang bàn Baccarat:
“Qua đó chơi đi. Tiền đi chậm hơn kéo máy.”
Chị đặt Banker.
Thắng.
Đặt tiếp.
Lại thắng.
Chưa đầy nửa giờ, hai trăm đô thành hơn năm trăm.
Ngồi trong xe, chị nhìn xấp tiền trong tay và nghĩ:
“Mình chỉ ghé chơi một chút mà kiếm gần bằng một ngày đi làm.”
Đêm đó, chị ngủ rất ngon.
Không hẳn vì thắng tiền.
Mà vì lần đầu tiên sau nhiều tháng, chị đã quên mình cô đơn.
Một tuần sau, chị quay lại.
Lần này, chị thắng gần một ngàn đô.
Một ý nghĩ bắt đầu xuất hiện:
“Nếu mỗi tuần thắng một lần như vậy, mình đâu cần làm nhiều nữa.”
Đó là hạt giống đầu tiên của bi kịch.
Từ một tuần một lần thành hai lần.
Từ một trăm đô thành vài trăm.
Chị mua một cuốn sổ nhỏ, ghi từng ván bài:
Banker.
Player.
Banker.
Tie.
Chị bắt đầu tin Baccarat không chỉ là may rủi. Nếu quan sát đủ lâu, ghi cầu đủ kỹ, mình có thể thắng nhiều hơn thua.
Những tháng đầu, chị vẫn gửi tiền về nhà.
Anh nhìn số dư trong tài khoản, hoàn toàn yên tâm.
Anh cười:
“Em làm bên đó chắc giàu lắm.”
Chị cũng cười:
“Giàu gì. Khách đông thôi.”
Chị không hẳn nói dối.
Khách thật sự rất đông.
Chỉ có điều, tiền chị kiếm được bắt đầu không còn trở về với gia đình nữa.
Đến tháng thứ năm, số tiền gửi về ít dần.
Tháng thứ chín, gần như không còn.
Anh vẫn tin tiệm lúc đông lúc vắng. Anh còn động viên:
“Không sao đâu em. Khách ít thì nghỉ ngơi.”
Nghe chồng nói, chị thấy nhói trong lòng.
Nhưng cảm giác ấy biến mất mỗi khi chị bước qua cánh cửa casino.
Ngày trước, tan làm là chị gọi về Houston.
Bây giờ, tan làm là chị nghĩ nên đặt Banker hay Player.
Một đêm, chị thua gần hai ngàn đô.
Ngồi trong xe, chị khóc và thề:
“Đủ rồi. Mình sẽ không quay lại nữa.”
Nhưng tối hôm sau, chiếc Mercedes lại chạy về phía casino.
Chị chỉ muốn lấy lại đúng hai ngàn đô đã mất.
Rồi sẽ nghỉ.
Từ đêm ấy, chị không còn đến casino để giải trí.
Chị đến để đòi lại tiền.
Và càng thua, chị càng tin mình sắp thắng.
Tiền tip hết.
Tiền lương hết.
Túi hiệu, đồng hồ, nữ trang và những đôi giày đắt tiền lần lượt được bán đi.
Mỗi lần bán, chị đều tự an ủi:
“Lấy lại được tiền, mình sẽ mua món khác đẹp hơn.”
Nhưng chẳng món đồ nào quay trở lại.
Tất cả nằm lại trên bàn Baccarat.
Có đêm chị thắng năm, sáu ngàn đô và tin mình có năng khiếu.
Chị nhớ rất rõ những lần thắng.
Nhưng chưa bao giờ cộng lại những đêm đã thua.
Một ngày, chị gọi về Houston:
“Anh gửi title chiếc Mercedes qua cho em. Em ở đây lâu rồi, cần đổi bằng lái với registration.”
Anh thấy hợp lý.
Chiếc xe đã trả hết, vốn cũng mua cho vợ. Anh ký title rồi gửi overnight.
Hơn một tuần sau, chiếc Mercedes được bán.
Không ai trong gia đình biết.
Số tiền bán xe vừa vào tay, chỉ vài ngày sau đã gần như không còn.
Rồi chị báo với chồng rằng bảo hiểm xe và bảo hiểm sức khỏe bên ấy gần chín trăm đô mỗi tháng.
“Em sẽ tự rút trong tài khoản chung. Anh thấy tiền rút thì biết nghen.”
Anh đồng ý.
Từ đó, mỗi tháng gần chín trăm đô đều đặn biến mất khỏi tài khoản gia đình.
Anh vẫn nghĩ mình đang trả bảo hiểm cho một chiếc xe đã không còn tồn tại.
Khi tiền ấy cũng không đủ, chị mở credit card dưới tên chồng.
Tên, ngày sinh, số Social Security, thu nhập — sống với nhau hơn hai mươi năm, chị đều biết.
Chỉ có mailing address được đổi về nhà mẹ.
Ban đầu, các ngân hàng khá dễ dàng chấp thuận, hạn mức cho vay cũng tương đối cao. Nhưng về sau, khi chị liên tục nộp đơn vay, một số nơi bắt đầu từ chối; nơi nào còn chấp thuận thì cũng chỉ cho vay vài ba ngàn đô.
Cash advance.
Balance transfer.
Tiền nợ cứ đẩy từ thẻ này sang thẻ kia để lấy tiền lời nhẹ cũng như để tránh để tránh bị trả nợ mỗi tháng .
Mẹ thấy thư gửi về ngày càng nhiều, hỏi:
“Sao giấy tờ của con nhiều vậy?”
Chị chỉ cười:
“Giấy tờ công việc thôi mẹ.”
Không ai biết trong những phong bì ấy là từng món nợ đang âm thầm giết chết một gia đình cách đó hơn một ngàn dặm.
Khi credit card cạn hết hạn mức, chị bắt đầu vay bạn bè.
“Anh đang cần xoay vốn.”
“Em mượn giùm ảnh ít bữa.”
“Qua tháng là trả.”
Mọi người biết chồng chị là người đàng hoàng nên tin.
Người đưa năm ngàn.
Người cho mười ngàn.
Không ai biết người đàn ông được nhắc đến trong những cuộc vay mượn ấy chưa từng cầm một đồng.
Rồi những cuộc điện thoại đòi nợ gọi về Houston.
“Ủa, chị nói anh cần tiền nên tụi em mới cho mượn.”
Anh chết lặng.
Anh bắt đầu gọi lại những số điện thoại từ Citi, Discover và các ngân hàng anh chưa từng mở thẻ.
Mỗi cuộc gọi là một con số.
Mười ngàn.
Hai mươi ngàn.
Có khoản còn nhiều hơn.
Điểm tín dụng của anh rơi xuống từng ngày.
Đêm ấy, anh khóa tài khoản chung, khóa những chiếc thẻ còn có thể khóa rồi gọi cho vợ:
“Anh lên đón em về.”
Chị im lặng rất lâu.
“Em còn phải giúp mẹ.”
“Ít hôm nữa em về.”
Anh không cãi.
Anh đặt vé máy bay.
Anh vẫn tin chỉ cần đưa được vợ rời khỏi nơi ấy, gia đình vẫn còn cứu được.
Trên chuyến bay, anh nghĩ sáng hôm sau hai vợ chồng sẽ lái chiếc Mercedes về Houston. Nếu mệt, họ sẽ nghỉ khách sạn dọc đường.
Đó sẽ là chuyến xe đưa cả nhà bắt đầu lại.
Anh nhắn cho hai đứa con:
“Ba mới landing. Chuẩn bị đón mẹ về.”
Ở Houston, con gái thay drap mới cho phòng mẹ.
Con trai ra vườn hái mấy trái cà chua chín đỏ mà mẹ thích.
Cả hai đều chờ.
xxx
Khi gặp lại, anh gần như không nhận ra vợ.
Da chị xám đi.
Mắt thâm quầng.
Người gầy rộc.
Trong khoảnh khắc, anh còn nghĩ có lẽ mình đã nghi oan. Biết đâu chị đang mắc bệnh nhưng giấu gia đình.
Anh hỏi:
“Em có bệnh gì không mà sao bơ phờ dữ vậy?”
Chị tránh ánh mắt chồng.
Anh nói:
“Thu dọn đồ đi. Mai mình về.”
Rồi anh hỏi:
“Xe đâu? Để anh kiểm tra nhớt với bánh xe.”
Chị cúi mặt:
“Xe đang sửa.”
“Sửa ở đâu?”
“Em cho người quen mượn.”
“Thì gọi họ đem về.”
Chị bật khóc.
Rất lâu sau mới nói được ba chữ:
“Em bán rồi.”
Anh tưởng mình nghe nhầm.
“Bán hồi nào?”
Chị im lặng.
“Tiền đâu?”
Vẫn là im lặng.
Anh đặt báo cáo tín dụng và những bản sao kê trước mặt vợ.
“Anh chỉ muốn em nói thật.”
Chị nói mình kẹt tiền.
Nói tiệm chậm.
Nói phải phụ mẹ và các chị.
Nói tiền bán xe đã dùng trả nợ và lo chuyện linh tinh.
Những câu trả lời nghe qua đều có vẻ hợp lý, nhưng không câu nào đi đến tận cùng sự thật.
Anh hỏi:
“Còn chín trăm đô mỗi tháng em nói để trả bảo hiểm?”
“Em mượn tạm một phần.”
“Xe bán rồi, em đóng bảo hiểm cho chiếc xe nào?”
Chị không nói được nữa.
“Còn những credit card đứng tên anh?”
“Credit của em không tốt. Đứng tên anh dễ được duyệt hơn.”
“Tại sao gửi thư về nhà mẹ?”
“Em sợ anh hiểu lầm.”
Anh bật cười.
Một nụ cười buồn hơn tiếng khóc.
“Anh hiểu lầm, hay em sợ anh biết?”
Nước mắt chị rơi xuống.
“Em không biết mình nợ bao nhiêu nữa.”
“Thiếu đâu em vay đó.”
“Em cứ nghĩ chỉ cần thắng một lần lớn là sẽ trả hết.”
Đến câu ấy, anh không cần hỏi thêm.
Anh đã hiểu chiếc xe đi đâu.
Hiểu chín trăm đô mỗi tháng đi đâu.
Hiểu những credit card và những khoản vay đã biến mất ở đâu.
Điều làm anh đau nhất không phải số tiền.
Mà là người phụ nữ từng chia sẻ với anh từng chuyện lớn nhỏ đã dùng hết lời nói dối này đến lời nói dối khác để che giấu một cuộc sống hoàn toàn khác.
Dù vậy, anh vẫn nắm tay vợ:
“Xe mất thì thôi.”
“Tiền mất mình làm lại.”
“Nợ, hai vợ chồng cùng trả.”
“Em về Houston với anh.”
“Hai đứa nhỏ đang chờ mẹ.”
Chị ôm chồng, khóc như một đứa trẻ.
Chị xin lỗi.
Hứa sẽ bỏ.
Hứa sẽ trở về.
Anh lại tin.
Có lẽ đó là lần cuối cùng anh còn có thể tin chị.
xxx
Tối ấy, chị nói muốn sang nhà các chị chào mọi người trước khi về.
“Em đi một chút rồi về.”
Anh gật đầu.
Chín giờ.
Mười giờ.
Mười một giờ.
Điện thoại không ai bắt máy.
Đến một giờ sáng, anh mượn xe đi tìm vợ.
Nhà các chị đều đã tắt đèn.
Anh chợt nhớ đến một nơi.
Anh quay đầu, chạy thẳng về phía casino.
Bên trong, đèn vẫn sáng lạnh. Tiếng máy nổ, tiếng người hò reo, tiếng quân bài chạm xuống mặt bàn.
Đi ngang bàn Baccarat thứ ba, anh khựng lại.
Chị đang ngồi đó.
Trước mặt vẫn là cuốn sổ nhỏ.
Tay cầm cây bút.
Mắt dán vào từng quân bài.
Người chia bài mỉm cười:
“Welcome back.”
Một người chơi quen kéo ghế:
“Ngồi đây nè.”
Nhân viên phục vụ đặt xuống ly nước mà không cần hỏi.
Tất cả đều nhớ chị.
Như nhớ một người thuộc về nơi ấy.
Anh đứng phía sau rất lâu.
Chị biết chồng đang ở đó nhưng không quay lại.
Chị chỉ nói:
“Anh về trước đi.”
“Em chơi xong ván này.”
Một ván.
Rồi một ván nữa.
Gần sáng, chị vẫn không đứng dậy.
Anh đặt tay lên vai vợ:
“Em, mình về nhà thôi.”
Chị vẫn nhìn bàn bài.
“Em chưa thể về.”
“Em phải lấy lại những gì em đã mất.”
Anh nhìn người phụ nữ từng tiếc mua một đôi giày mới, từng chắt chiu từng đồng cho con, từng ngồi bên anh trong những bữa cơm ngoài hiên.
Người phụ nữ ấy dường như đã không còn.
Anh khẽ gật đầu:
“Được.”
“Anh sẽ nói với hai con là mẹ chưa về được.”
Anh quay lưng.
Ra đến cửa casino, anh dừng lại một lần.
Không phải để chờ.
Mà để chào tạm biệt người vợ của mình.
Anh biết người phụ nữ anh yêu đã ở lại phía sau cánh cửa ấy.
xxx
Ít lâu sau, họ ly hôn.
Anh trở về Houston với hai đứa con và những khoản nợ mình chưa từng được cầm trên tay.
Ở tuổi nhiều người đã nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, anh bắt đầu học nail.
Đôi bàn tay từng quen cầm cuốc, sửa nhà và chăm cây trở nên vụng về trước cây dũa nhỏ.
Anh tập từng đường sơn.
Từng lớp bột.
Ban ngày làm ở tiệm.
Tối về nấu cơm, giặt đồ rồi hỏi con chuyện học hành.
Không ai biết anh mỏi mệt đến đâu.
Người ta chỉ thấy sáng nào anh cũng đi làm.
Từng bộ móng nhỏ giúp anh trả những món nợ không phải do mình gây ra.
Từng ngày làm nail giúp hai đứa con đi hết con đường đại học.
Năm tháng rồi cũng trả lại cho anh một tiệm nail ổn định, hai người con trưởng thành và một người phụ nữ khác biết trân trọng một bữa cơm gia đình.
Còn chị, đôi khi vẫn có người nhìn thấy dưới ánh đèn lạnh của casino.
Mái tóc bạc hơn.
Làn da xám đi.
Trước mặt vẫn là cuốn sổ ghi kín:
Banker.
Player.
Không phải nghề nail đã đưa chị ra khỏi mái nhà năm ấy.
Chính những lá bài đỏ đen đã giữ chị lại.
Còn nghề nail, bằng những tháng ngày lưng mỏi và đôi bàn tay không ngừng làm việc, đã giúp anh trả hết những món nợ, nuôi hai con trưởng thành và nhặt lại từng mảnh cuộc đời mình.
Ngày trước, anh từng bay hơn một ngàn dặm để đón chị về.
Nhiều năm sau, anh mới hiểu:
Người không muốn trở về thì không ai có thể đưa về được.
Anh đã có một mái nhà mới.
Chị vẫn còn chiếc ghế quen trong casino.
Chỉ tiếc bữa cơm từng có ba, mẹ và hai đứa con ngồi bên nhau ngày ấy…
Sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Thơ Thơ – Cẩm Tú
Tác giả “Bàn Tay Việt Trên Đất Mỹ | Đế Chế Nails tại Hải Ngoại”