Tuesday, April 28, 2026

HỆ THỐNG TÀI CHÁNH HOA KỲ SẼ KHÔNG CÒN PHỤ THUỘC VÀO LUÂN ĐÔN.

Trang TRG The Royal Grift trên X ngày 28/4 đưa tin:

Sự chờ đợi suốt 30 năm, cuối cùng Bộ trưởng Bộ Tài chánh Hoa Kỳ SCOTT BESSENT đang nhẹ nhàng thông báo tin rằng HỆ THỐNG TÀI CHÁNH HOA KỲ SẼ KHÔNG CÒN PHỤ THUỘC VÀO LUÂN ĐÔN NỮA.

[Ghi chú:

- Nghĩa là sẽ có 1 Hệ thống Tài chánh Mới của Cộng hòa Hoa Kỳ Độc lập ra đời, thay thế Hệ thống Tài chánh Cũ của Mạng lưới các Chủ ngân hàng Tư nhân Luân Đôn mà đứng đầu là Ngân hàng Hoàng gia Anh, hay còn gọi bằng tên khác là Đế chế Rothschild.

- Trước khi chấp nhận thua cuộc, Mạng lưới Tài chánh - Ngân hàng Tư nhân Luân Đôn đã ngầm kích hoạt biết bao nhiêu cuộc mâu thuẫn, xung đột, chiến tranh khắp nơi trên thế giới để bảo vệ sự thống trị lợi ích tài chánh của họ, núp dưới nhiều hình thức chính trị - truyền thông - kinh tế - tôn giáo - quân sự; thậm chí sẵn sàng châm ngòi cho Chiến tranh Thế giới lần thứ 3 bằng vũ khí hạt nhân & vũ khí sinh học. 

Tổng Chỉ huy Công cuộc Cách mạng Tài chánh Thế giới lần đầu tiên trên hành tinh Donald John Trump với sự hợp tác của nhiều nhà lãnh đạo quốc gia trên Toàn cầu cuối cùng đã buộc được "Những Con Cá" trốn ở tầng sâu nhất phải nổi lên mặt nước & "bàn giao" vì không còn chịu nổi áp lực của Liên minh Trái đất (Mũ Trắng).

- Xin xem thêm bài viết ghim ở đầu trang FB cá nhân này ngày 22/1/2025, sau ngày nhậm chức của Tổng thống Trump, để nhận ra rõ hơn Cuộc Cách mạng Tài chánh Thế giới" nhằm giải phóng các "Thuộc địa Tài chánh". Một cuộc Cách mạng Khổng lồ đã bảo đảm "Diệt được Chuột nhưng không để vũ khí hạt nhân, vũ khí sinh học làm vỡ bình Trái đất".

FB Vu Hong

SỰ KỲ DIỆU CỦA ĐẤNG TẠO HOÁ

1) Chim không đi tiểu.

2) Ngựa và bò ngủ khi đứng.

3) Con dơi là động vật có vú duy nhất có thể bay. Xương chân của con dơi mỏng đến nỗi không con dơi nào đi nổi.

4) Ngay cả khi một con rắn nhắm mắt, nó vẫn có thể nhìn qua mi mắt.

5) Mặc dù có vẻ ngoài trắng, xù xì của bộ lông của Gấu Bắc Cực, nó thực sự có làn da đen.

6) Con ruồi trung bình chỉ sống trong 2 hoặc 3 tuần.

7) Đối với mỗi con người trên thế giới có một triệu con kiến.


8) Một lượng nhỏ rượu đặt trên miệng con bọ cạp sẽ khiến nó phát điên và tự chích đến chết!

9) Cá sấu và cá mập có thể sống đến 100 năm.

10) Một con ong mật có hai dạ dày- một để mật, một để thức ăn.

11) Voi nặng ít hơn lưỡi cá voi xanh. Trái tim của cá voi xanh bằng một chiếc xe hơi.

12) Cá voi xanh là sinh vật lớn nhất từng đi lang thang trên Trái đất.

13) Một con gián có thể sống sót trong khoảng một tuần mà không có đầu trước khi chết đói.

14) Khi một con cá heo bị bệnh hoặc bị thương, những tiếng kêu đau khổ của nó như lời triệu tập sự hỗ trợ từ những con cá heo khác, cố gắng hỗ trợ nó lên bề mặt để nó có thể thở.

15) Một con ốc có thể ngủ được 3 năm.

16) Con chim nhanh nhất, có thể bay nhanh đến 106mph. (Peregrine falcon thực tế là 174km /giờ hoặc 108mph)

17) Một con bò cho gần 200.000 ly sữa trong cuộc đời.

18) Con đỉa có 32 bộ não.

19) Trung bình con mèo ngoài hoang dã chỉ có tuổi thọ khoảng ba năm. Chỉ có mèo trong nhà mới có thể sống được mười sáu năm hay lâu hơn.

20) Cá mập là động vật duy nhất không bao giờ bị bệnh. Chúng miễn dịch với mọi loại bệnh kể cả ung thư.

21) Máy dò của muỗi có 47 cạnh sắc nhọn trên đầu để giúp nó cắt qua da và thậm chí là các lớp quần áo bảo vệ.

22) Bộ não của con người có không gian trí nhớ hơn 2,5 triệu Petabytes là 2.500,500 Gigabytes

PhIếm

Được sơ tán vào hậu trường sau khi nghe tiếng súng nổ bên ngoài, ngài Trump mới hỏi tùy tùng về sự việc. Nghe xong, ngài bảo:

- Tưởng gì, từ cổng kiểm tra an ninh đến chỗ tao ngồi cũng phải 200m, nó chạy được 30m mà bảo vệ không vật nó được xuống thì tao cùi. Tiếc thật...

- Ngài tiếc gì?

- Tiếc trường lớp đào tạo ra nó, tiếc cả NASA từng mướn nó làm, tính toán ngu đến cỡ đó mà đòi đi ám sát.

- Giờ sao ngài?

- Thông báo cho bọn phóng viên trở lại bàn, tiệc tiếp thôi.

- Thôi cha nội, bọn nó hoảng hồn rồi, hôm nay về, để bữa khác.

- Vậy thì thông báo cho bọn chúng, 30 phút nữa, tao tổ chức họp báo ở Nhà trắng.

30 phút sau, phòng họp báo Nhà trắng đông nghẹt phóng viên, đây là sự kiện hót họt nhất trong năm chứ gì, rating đài nào cũng cao vút vì khán giả nào cũng dán mắt vào màn hình. Trump là ông cố nội trong truyền thông rồi, đây là dịp ngon cơm giúp chúng nó lên rating, còn mình thì lên hình ảnh "Tổng thống sau bắn hụt vẫn ung dung mìm cười tổ chức buổi họp báo đến tận đêm khuya".

- Xin ngài cho biết, ngài có sợ không?

- Sợ quần què gì chứ, tao quen rồi. Lúc súng nổ, phía dưới còn có khách mời giơ điện thoại lên quay.

- Đây là lần thứ 4 ngài bị ám sát, tại sao ngài bị ám sát nhiều vậy?

- Chỉ có người làm được việc thì chúng nó mới ám sát, hãy xem Abraham Lincoln, Ronald Reegan đó. Chứ còn bọn vô dụng 3 tháng mới họp báo một lần như Obama, Biden thì chúng nó ám sát làm gì.

- Sau này...

- Tao biết, sống chết có số bây ơi, đội bảo vệ làm rất tốt đấy chứ. Good job, men.

- Camera cho thấy có một số phóng viên khách mời đã chôm rượu về nhà...

- Thoải mái, chưa uống tí nào đã bị quấy thì phải lấy về mà uống. Lát bảo nhà bếp mang tặng mỗi người ở đây vài chai mang về. Còn bữa tiệc, để hôm tới chọn ngày làm lại.

- Ngài muốn nhắn nhủ gì tới phóng viên các đài?

- Bớt đưa fake news lại cái coi.

Nguồn: fb Bích Châu


*Sarcopenia*

*Sarcopenia* là sự mất dần khối cơ, sức mạnh và triệu chứng ... mất cơ xương và sức mạnh do sự lão hóa... Tình hình có thể khủng khiếp, phụ thuộc vào cá nhân.

Cùng khám phá và phân tích nhiều cách để ngăn ngừa *sarcopenia* như:

1. Hãy tập thói quen, nếu bạn chịu được... Chỉ cần không ngồi, và đừng nằm nếu bạn có thể ngồi!

2. Mỗi khi có người lớn tuổi bị bệnh, nhập viện, đừng rủ người ấy nghỉ ngơi thêm, hoặc nằm xuống, thư giãn và/hoặc không ra khỏi giường... Không hữu ích gì đâu. Giúp họ đi dạo... Ngoại trừ nếu họ mất sức chịu đựng để làm điều đó.

Nằm 1 tuần mất ít nhất 5% khối cơ! Và đáng tiếc là người cao tuổi không thể phục hồi cơ bị mất!

Thông thường, hầu hết những người cao tuổi giảm cơ nhanh hơn những người hoạt động!

3. *Sarcopenia* còn đáng sợ hơn cả loãng xương!

Với bệnh loãng xương, người ta chỉ cần cẩn thận để không bị ngã, trong khi bệnh sarcopenia không chỉ ảnh hưởng đến phẩm chất của cuộc sống mà còn gây tăng đường huyết do khối lượng cơ không đủ!

4. Việc mất cơ (atrophy) nhanh nhất là ở các cơ chân...

Vì khi ở tư thế ngồi hoặc nằm, chân không cử động, và sức mạnh của cơ chân bị ảnh hưởng trực tiếp... Điều này đặc biệt quan trọng để chú ý hết sức!

Lên và xuống cầu thang... đi bộ, chạy bộ và đạp xe đều là những bài tập tuyệt vời, và có thể tăng khối lượng cơ bắp!

Vì một cuộc sống có phẩm chất hơn khi về già... Di chuyển... và đừng lãng phí cơ bắp của bạn!!

Sự lão hóa bắt đầu từ chân đi lên!

Hãy giữ cho đôi chân của bạn hoạt động và mạnh mẽ!!

Khi chúng ta lớn lên mỗi ngày, đôi chân của chúng ta phải luôn hoạt động và mạnh mẽ.

Nếu bạn không di chuyển chân trong 2 tuần, sức mạnh chân của bạn sẽ giảm đi 10 năm.

Do đó, tập thể dục thường xuyên như đi bộ, đạp xe v.v... rất quan trọng.

Bàn chân là một loại cột chịu toàn bộ sức nặng của cơ thể con người.... Vì vậy hãy: Đi bộ mỗi ngày .

- Cang Huỳnh lược dịch từ Le Saviez-Vous.




GỬI NGƯỜI TỔNG THỐNG CỦA CHÚNG TÔI

Xin chia sẻ một lá thư của một người lái xe xuyên bang gởi cho Tổng Thống Trump! Rất cảm động!

Thưa Tổng thống,

Tôi không biết liệu ông có bao giờ đọc được những dòng này không. Có lẽ là không. Nhưng tôi vẫn viết, bởi vì vợ chồng tôi luôn nhắc về điều này, và ai đó cần phải nói ra thành lời.

Chúng tôi không thể chờ đợi đến ngày ông không còn là Tổng thống nữa.

Không phải vì chúng tôi đã mệt mỏi với ông. Hoàn toàn ngược lại. Mà bởi vì ông xứng đáng được trở về nhà.

Ông xứng đáng có những buổi sáng yên bình. Ông xứng đáng được ngồi trên hiên nhà mình mà không phải gánh vác trọng trách của 330 triệu dân trên vai. Ông xứng đáng được trở về với gia đình. Ông xứng đáng có được sự bình yên.

Ông vốn dĩ không cần phải làm bất cứ điều gì trong số này.
Ông đã có tiền bạc.
Ông đã có danh tiếng.
Ông đã có một cuộc sống mà hầu hết đàn ông chỉ dám mơ ước.
Ông lẽ ra đã có thể dành trọn phần đời còn lại để chơi golf, đi du lịch và nhìn con cháu lớn lên.

Thay vào đó, ông đã bước chân vào ngọn lửa mà suýt chút nữa đã lấy đi của ông tất cả.

Họ nhạo báng ông. Họ kiện cáo ông. Họ đột kích nhà ông. Họ cố gắng làm ông phá sản. Họ tìm cách tống ông vào tù. Họ kéo vợ con ông qua bùn nhầy. Họ bắn một viên đạn xuyên qua tai ông, nhưng ông đã đứng dậy với nắm đấm giơ cao và tiếp tục tiến bước.

Vì cái gì cơ chứ?

Vì chúng tôi. Những người bình thường. Những tài xế xe tải. Những thợ hàn. Những bồi bàn. Những công nhân dầu khí. Những nông dân.

Những bà mẹ đơn thân làm hai công việc một lúc. Những người ông, người bà sống bằng thu nhập cố định đang nhìn đất nước mà họ gây dựng bị đem cho không.

Ông không nợ chúng tôi bất cứ điều gì. Vậy mà ông đã trao cho chúng tôi tất cả.

Ông đã mạo hiểm danh tiếng, di sản, sự an toàn của bản thân và gia đình, thương hiệu và cả sự tự do của mình. Tất cả chỉ để đất nước này có thêm một cơ hội nữa để trở lại đúng với những gì nó vốn có.

Và một sự thật mà không ai muốn thừa nhận?

Chúng tôi đã không xứng đáng với một vị Tổng thống như ông.

Một quốc gia chia rẽ, vô ơn và ngủ quên trên tay lái như thế này đã không xứng đáng có được một người đàn ông sẵn lòng đổ máu vì nó.

Nhưng Chúa vẫn gửi ông đến. Và tôi sẽ cảm tạ Người vì điều đó cho đến ngày tôi nhắm mắt.

Vì vậy, khi ngày đó cuối cùng cũng đến, ngày mà ông rời khỏi chiếc bàn làm việc ấy, tôi hy vọng ông sẽ có những giấc ngủ ngon. Tôi hy vọng vợ ông sẽ lại cười mà không phải lo lắng nhìn sau vai mình. Tôi hy vọng các con ông sẽ thở phào nhẹ nhõm. Tôi hy vọng ông sẽ chơi golf cho đến khi mặt trời lặn và không ai quấy rầy ông vì bất cứ điều gì nữa.

Ông hoàn toàn xứng đáng với từng chút một của sự bình yên đó.

Cảm ơn ông, thưa Tổng thống. Từ một tài xế xe van tải ở Texas luôn cầu nguyện cho ông.

Cầu Chúa phù hộ cho ông. Cầu Chúa phù hộ cho gia đình ông. Và cầu Chúa phù hộ cho Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.


FB Cao Xuan Thanh Ngoc


VĨNH BIỆT CA SĨ THANH HƯƠNG

(Trần Quốc Bảo viết khi nhận tin su ra đi của chị ruột của danh ca Thanh Thúy)

VĨNH BIỆT CA SĨ THANH HƯƠNG -  KHI MỘT TIẾNG HÁT SÀI GÒN ĐI VÀO KÝ ỨC“

Một giọng ca của đoàn Gió Nam năm xưa, nay trở thành ký ức của một Sài Gòn đã xa.”(Trần Quốc Bảo viết khi nhận tin ra đi của chị ruột của danh ca Thanh Thúy)Sài Gòn có những giọng hát mà khi họ im lặng, cả một thời cũng lặng theo.

Không phải vì họ là những ngôi sao chói sáng nhất của sân khấu, mà vì họ đã từng là một phần của bầu không khí nghệ thuật rất đẹp của thành phố này.

Một thời Sài Gòn của những đêm nhạc ở Anh Vũ, Hòa Bình, của những đoàn văn nghệ rong ruổi khắp miền Nam, của những tiếng hát trẻ trung vang lên giữa ánh đèn sân khấu và những tràng pháo tay nồng nhiệt của khán giả.

Trong ký ức của nhiều người yêu âm nhạc Sài Gòn cuối thập niên 50, Thanh Hương là một trong những giọng hát như thế. Chị không ồn ào, không làm dáng, nhưng mỗi lần bước lên sân khấu, nét đẹp dịu dàng và giọng ca tha thiết của chị lại làm người ta nhớ mãi. Và cũng chính từ những năm tháng đó, tên tuổi của chị gắn liền với Đoàn Gió Nam của nhạc sĩ Lê Thương, một đoàn văn nghệ từng góp phần làm nên vẻ đẹp rất riêng của đời sống ca nhạc Sài Gòn ngày xưa.

Giờ đây khi chị đã ra đi, người ta mới chợt nhận ra rằng có những tiếng hát tuy đã im lặng từ lâu, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn vang rất xa trong lòng những người đã từng sống qua một thời Sài Gòn rực rỡ ấy.

Những năm tháng ấy, đời sống văn nghệ của Sài Gòn không chỉ rực rỡ trên các sân khấu phòng trà như Anh Vũ, Hòa Bình, Mỹ Cảnh, mà còn sống động qua những đoàn văn nghệ lưu diễn khắp miền Nam. Đó là thời kỳ mà nghệ sĩ đi hát không chỉ để biểu diễn, mà còn mang theo cả một không khí văn hóa của thành phố lan tỏa đến nhiều nơi.

Vào khoảng 1954–1955, nhạc sĩ Lê Thương, với sự hỗ trợ của quỹ USOM, đã đứng ra thành lập ba đoàn văn nghệ nổi tiếng: Gió Nam, Xuân Thu và Hồn Quê. Ba đoàn này nhanh chóng trở thành những cái nôi quy tụ nhiều giọng ca và nghệ sĩ tài năng của Sài Gòn thuở ấy.

Trong đó, Đoàn Gió Nam được xem như một trong những đoàn nổi bật nhất. Nhiều nghệ sĩ trẻ tài sắc đã bước lên sân khấu từ đoàn này và trở thành những tên tuổi quen thuộc với khán giả. Chính trong bầu không khí nghệ thuật đầy sinh khí ấy, Thanh Hương – chị ruột của danh ca Thanh Thúy – đã xuất hiện từ những ngày đầu của đoàn, với một giọng hát dịu dàng và phong thái rất riêng.

Những người cùng thời vẫn còn nhớ trong đoàn khi ấy có các ca sĩ Kim Chi, Mỹ Hòa, Tố Loan…, mỗi người một màu sắc, một nét duyên riêng. Và giữa những tiếng hát ấy, Thanh Hương với ca khúc “Trăng Rụng Xuống Cầu” đã để lại trong lòng khán giả một dấu ấn rất khó quên.

Nhưng thời gian rực rỡ ấy cũng không kéo dài lâu. Đến năm 1956, khi nguồn quỹ của USOM cạn kiệt, ba đoàn văn nghệ của nhạc sĩ Lê Thương cũng lần lượt phải giải tán. Một giai đoạn đẹp của sân khấu Sài Gòn khép lại, để lại trong lòng những người nghệ sĩ và khán giả biết bao kỷ niệm của một thời không thể nào quên.
…………………….

Khi chị Thanh Thúy gọi điện báo tin người chị lớn nhất trong gia đình – Thanh Hương – đã từ trần, lòng Trần Quốc Bảo chợt lặng đi. Từ nay sẽ không còn dịp gặp lại một người phụ nữ mà tôi luôn quý mến.

Có người gọi chị là “phu nhân Đại Tá Lê Khánh”, nhưng trong lòng tôi, chị mãi chỉ là chị Thanh Hương của một Sài Gòn rất đẹp ngày xưa — với đôi mắt sáng như sao và nụ cười hiền hậu như hoa hàm tiếu.
Những đoàn văn nghệ năm xưa rồi cũng tan theo dòng thời gian. Những sân khấu rực rỡ ánh đèn của Sài Gòn hoa lệ thuở ấy giờ chỉ còn lại trong ký ức của những người đã từng sống qua một thời rất đẹp của âm nhạc Việt Nam.

Nhưng đôi khi, cuộc đời vẫn dành cho người ta những giây phút thật quý giá để được gặp lại nhau sau nhiều thập niên xa cách.

Với riêng tôi, một trong những kỷ niệm xúc động nhất với chị Thanh Hương là vào đêm Nhạc Hội Sài Gòn Màu Kỷ Niệm mà tôi tổ chức ngày 1 tháng 9 năm 2019.

Đêm đó, hội trường quy tụ gần 70 ca nhạc sĩ, vũ công trước năm 1975 – những khuôn mặt từng làm nên một thời vàng son của sân khấu Sài Gòn. Trong số khách mời đặc biệt có Ngọc Chánh, Thanh Thúy, Lệ Thu, Kiều Chinh… và nhiều nghệ sĩ thân quen của một thời.

Tôi đã trân trọng mời chị Thanh Hương đến tham dự, và đặc biệt chuẩn bị một chiếc Trophy khắc tên chị để trao tặng như một kỷ niệm cho một giọng ca của Sài Gòn năm cũ.

Hôm đó chị đến rất sớm.
Chị mặc một bộ áo thật đẹp.

Khi bước vào bên trong, nhiều bạn bè nghệ sĩ năm xưa bỗng sững lại vài giây… rồi chạy đến ôm chầm lấy chị.

Có người 40 năm, có người 50 năm, thậm chí gần 60 năm rồi mới gặp lại chị.
Những cái ôm thật chặt…
những tiếng gọi nghẹn ngào

Đêm ấy chị gặp lại Linh Phương, Đan Thanh, và nhiều khuôn mặt thân quen của một thời như Ngọc Chánh, Kiều Chinh, Thái Xuân, Kim Vui, Ngọc Mỹ…
Chị vui lắm.

Niềm vui ấy làm tôi nhớ đến câu hát của Trần Thiện Thanh:

Một đại dương trân châu ngọc báu
cũng không bằng một giây phút tương phùng…

Có lẽ chính giây phút tương phùng ấy đã trở thành một kỷ niệm đẹp cuối cùng của chị với bạn bè nghệ sĩ.

Giờ đây khi chị đã ra đi, tất cả chỉ còn lại trong ký ức.

Mỗi lần tôi về Việt Nam, tôi vẫn có thú đi bộ từ căn nhà cũ cũng là Văn Phòng làm việc của ba tôi / Chiêm Tinh Gia Huỳnh Liên số 632 Phan Thanh Giản… Con đường một chiều từ Ngã Bẩy, đi bộ băng qua cư xá Nguyễn Thiện Thuật, đi tới nữa sẽ là Cao Thắng, quẹo phải sẽ gặp ngay rạp hát Đại Đồng… Tôi hay ghé ngang căn nhà cũ của chị Thanh Thúy ở số 92B Cao Thắng, đây cũng là mái ấm của năm chị em “Ngũ Long Công Chúa”:

Thanh Hương – Thanh Thảo – Thanh Thúy – Thanh Mỹ – Thanh Châu.

Chính nơi ấy cũng là căn nhà mà Trịnh Công Sơn đã từng tìm đến để gửi những ca khúc đầu tay của mình như Ướt Mi, Thương Một Người… cho Thanh Thúy tập hát.
Ngày đó không ai ngờ những giai điệu ấy sau này lại trở thành một phần của lịch sử tân nhạc Việt Nam.

Giờ đây, căn nhà ấy…
những đoàn hát ấy…
những giọng ca ấy…
tất cả đã trở thành ký ức.

Và chị Thanh Hương cũng đã đi vào miền ký ức ấy — nhẹ nhàng như một tiếng hát xa dần trong một buổi chiều Sài Gòn cũ.

Người ta vẫn thường nói:
Nếu thanh xuân là một giấc chiêm bao
thì ta chỉ mong có một giấc mơ thật dài…
để được mơ hoài… mơ mãi…
về một Sài Gòn của những tiếng hát không bao giờ tắt.

Trần Quốc Bảo
MÁU VÀ NƯỚC MẮT TRÊN ĐƯỜNG ĐI TÌM TỰ DO

Lần đầu tiên đi vượt biên thất bại, chúng tôi bị cộng sản chặn lại và lên thuyền kiểm tra; chúng tôi không có kháng cự nên không có bị bắn và bắt đưa vào tù. Nêu Tài công không tuân linh và chiếc thuyền không ngừng thì hậu quả khó mà tưởng tượng.

Chúng tôi bị giam tại nhà tù Mỹ Tho vào cuối tháng 11 âm lịch, vợ con tôi được ân xá vào ngày 28 tháng chạp âm lịch để được về nhà ăn Tết. Vào mùng 2 tháng giêng, chí của vợ tôi có thuyền ra biển. Chỉ hỏi vợ tôi có muốn đi cùng không, vợ tôi sợ bỏ lại tôi một mình trong tù không ai thăm nuôi nên đã từ chối không đi. May vợ tôi không đi chung, thuyền của chị vợ tôi cũng không đến được đất liền, và chỉ bị giam vào ngày mùng 2 Tết. Nếu đi chung sẽ bị giam lần nữa, cai ngục nhìn được vợ tôi chắc chắn sẽ buông lời mỉa mai ‘Vừa mới thả cô ra, mà giờ cô lại bị nhốt ở đây nữa.’

Con người dự định, Chúa định đoạt; đó là số phận. Gia đình anh rể vợ tôi là sở hữu chủ của một chiếc thuyền, họ đã chuẩn bị đi vượt biển, không ngờ sự lên xuống của thủy triều làm hư kế hoạch. Họ dự định vượt cầu trước bình minh khi trời còn tối, nhưng liên tục gặp phải thủy triều dâng cao khiến không thể đi qua gầm cầu. Đến khi thủy triều rút thì trời đã sáng, họ bị công an biên phòng phát hiện và ra lệnh dừng lại để kiểm soát. Họ không tuân lệnh tăng tốc bỏ chạy, lực lượng công an biên phòng đã điều động trực thăng truy đuổi và nổ súng, em gái của anh rể vợ tôi, lúc đó đang ở trên boong tàu, là người đầu tiên bị trúng đạn; viên đạn xuyên qua nách trái và gâm gần phổi. Chị may mắn thoát chết, nhưng không thể lấy viên đạn ra; nếu cố gắng lấy ra sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng. Sau này chỉ tới Úc, bác sĩ tây phương cũng không thể lấy ra được và đề nghị để nó trong cơ thể. Viên đạn này đã được giấu kín gần 50 năm; chị vẫn còn sống, và viên đạn cũng nằm trong thân chị.

Tôi có người bạn học trên đường đi tìm từ đó, đã bị một chủ tàu sát hại để lấy của, họ bị người chủ tàu bỏ thuốc mê vào nước giải khát, chủ tàu đã bỏ những người ngủ mê xuống biển. Một người sống xót đã kể lại truyện bi thảm và bất lương này.
Một số bạn bè của tôi đã mất tích sau khi ra biển: họ đến những nơi mà chúng ta không còn tìm thấy nửa.

Một người bạn khác bị đắm tàu và trôi dạt đến một hòn đảo hoang. Mẹ của người bạn và một số người già tuổi đã chết vì đói không có đồ ăn.

Khi tôi còn ở trong trại tị nạn trên đảo Pulau Tengah, Malaysia, mỗi chiều tối khi mặt trời lặn, nhiều người đã đứng ở bãi nhìn ra biển, hy vọng rằng một ngày nào đó một chiếc thuyền gỗ chở đầy người thân yêu sẽ xuất hiện.

Mỗi câu chuyện về hành trình trốn thoát đều khiến tôi rời nước mắt và thở than; tôi đang khóc khi viết những dòng chữ này!










Blog Archive