Thursday, June 25, 2026

Công việc  giao hàng ở Mỹ

Mình thường xuyên đặt đồ qua DoorDash, Walmart, Amazon, Costco, Sam's Club, có một lần thấy người việt nam tới giao hàng cho mình.

Tình cờ có 1 cặp vợ chồng người Việt mới qua Mỹ tâm sự rằng buồn quá, không quen cuộc sống bên này nên đang tính về Việt Nam.

Mình nói Anh chị thử tìm hiểu công việc giao hàng. Không ngờ bây giờ hai vợ chồng rất thích, mỗi tháng kiếm khoảng $4.000 ngày nào cũng vui vẻ lái xe đi làm, không còn ý định về Việt Nam nữa.

Anh chị còn gọi điện cảm ơn, nên hôm nay xin chia sẻ lại cho những ai đang ở hoàn cảnh giống như vậy.

Muốn đăng ký DoorDash hoặc Amazon Flex thì làm như thế nào?

- Thật ra rất đơn giản. Anh chị chỉ cần tải ứng dụng Amazon Flex hoặc DoorDash về điện thoại, sau đó đăng ký tài khoản, chụp bằng lái xe, bảo hiểm xe và làm theo hướng dẫn.

Nếu khu vực mình đang ở còn chỗ trống thì sẽ được duyệt khá nhanh.

Nếu khu vực đã đủ tài xế thì hệ thống sẽ đưa mình vào danh sách chờ.

Khi được nhận, mình mở ứng dụng lên.

Có đơn hàng thì ứng dụng sẽ báo cho mình biết. Đơn nào phù hợp thì nhận, không thích thì có thể bỏ qua.

Muốn kiếm được nhiều đơn hơn thì nên ở gần khu vực đông nhà hàng, siêu thị hoặc kho hàng. Thường cuối tuần, giờ ăn trưa và giờ ăn tối sẽ có nhiều đơn hơn.

Anh chị nào đang làm Amazon Flex, DoorDash, Uber Eats hoặc Walmart Spark thì chia sẻ kinh nghiệm để mọi người cùng học hỏi nha!

Chi Chi
GÁNH HÁT


Hồi xưa bà con mình gọi mấy đoàn cải lương là gánh hát. Gọi là gánh vì mỗi lần đi lưu diễn, mai chỗ nầy mốt chỗ kia. Ngoài xe bò chở phông màn và vợ con ông bầu gánh, đào kép tự gánh y trang của mình, rồi lục tục quảy theo sau.

Gánh hát thời đó cũng có bảng hiệu đàng hoàng nhưng bà con mình lại thích gọi là gánh bà bầu Thơ tức đoàn Thanh Minh Thanh Nga, gánh bầu Ba Bản tức đoàn Thủ Ðô, gánh bầu Xuân tức đoàn Dạ Lý Hương, hay gánh bầu Long tức 5 đoàn Kim Chung 1, 2, 3, 4 và 5.

Sau nầy, mấy ông ký giả trên mục sân khấu kịch trường về cải lương mới dùng chữ đại ban nếu gánh hát lớn, trung ban nếu gánh hát vừa vừa. Còn những gánh nhỏ, mà ông bầu già, đóng vai lão, con gái làm đào chánh, con rể làm kép chánh thì gọi là gánh bầu Tèo, tức gánh hát nghèo, dọn từ nhà lồng chợ hoặc đình làng để trình diễn.

Gánh hát thì phải có tuồng tích do mấy ông thầy tuồng, sau nầy trân trọng gọi là soạn giả viết ra, phân vai, kiêm chỉ đạo diễn xuất (tức vai trò đạo diễn sau nầy).

Ngoài thầy tuồng là người có ăn học (mới biết chữ mà viết tuồng chớ) phải kể tới kép chánh và đào chánh (có người mù chữ).

Kép cũng có hai loại: Kép mu`i, chuyên môn đóng vai hoàng tử không hè (Út Trà Ôn, Thành Ðược).

Phản diện với kép mui là kép độc, đóng vai ác thôi hết biết (Hoàng Giang, Văn Ngà, Trường Xuân)…

Ðào cũng có hai loại: Ðào thương (Út Bạch Lan, Thanh Nga, Phượng Liên), ra sân khấu là khóc bụp con mắt luôn, đôi khi khóc nhiều quá son phấn trôi đi, hết màn, phải chui vào hậu trường dặm mặt lại.

Phản diện với đào thương là đào lẳng (Hồng Nga, Thanh Nguyệt), vừa hát vừa nghiến răng trèo trẹo đóng những vai ghen tuông, đòi xởn tóc đào thương.

Trong vở hát nào cũng vậy, làm khán giả khóc lóc, chửi bới riết thì phải cho bà con cười chút chút cho thư giãn chớ.

Người phụ trách cái nhiệm vụ nặng nề đó là vai hề, ăn khách không kém kép chánh, đào chánh là: hề Minh, hề Kim Quang, hề Văn Hường, hề Thanh Việt, hề Văn Chung… chẳng hạn.

Nhớ thời hoàng kim của sân khấu cải lương, bà con khán giả mộ điệu miền Nam mình đã nuôi sống biết bao nhiêu người nghệ sĩ. Không những đủ sống thôi mà những danh ca: Vua vọng cổ như Út Trà Ôn, Hữu Phước, Thành Ðược… trở nên giàu có, ở nhà lầu mặt tiền, đi xe hơi Huê Kỳ, vì tiền ký ‘công tra’ lên cả triệu đồng (số tiền rất lớn).

Trúng số độc đắc kiến thiết quốc gia xây cửa xây nhà, lô độc đắc cũng chỉ 1 triệu đồng thôi.

Nhớ hồi nhỏ, đi học trường Petrus Ký, thường lội bộ theo đường Phan Thanh Giản qua đường Nguyễn Thiện Thuật là tui phải đi ngang nhà ông Út Trà Ôn.

Ðôi khi thấy ổng đang ở trần, mặc cái quần tiều lỡ, mái tóc chải xước ra đằng sau, không có rẽ đường ngôi, nhưng có xức ‘bi-ăng-tin’ láng mượt… đang lấy vải chùi chiếc xe Huê Kỳ bóng lưỡng, bèn đứng lại nhìn.

Té ra mặt mày không tô son điểm phấn như lúc trình diễn trên sân khấu, ở đời thường, ổng mặt rỗ hoa mè xấu hoắc hè! He he!

Nhưng: “Than ôi! Thời vận bất tề”. Không phải ai đi hát cũng đều nổi danh, tiền vô như nước, được nữ khán giả ái mộ cuồng nhiệt.

“U xàng u xáng u, xáng trên đầu ba bữa còn u” Bài bản phải vững vàng. Hát chạy chữ sao cũng đặng nhưng tới xề là phải nhịp song lang nghe cái cốc mới đặng nhe!

Muốn ca diễn cho có nghệ thuật, làm khán giả hài lòng, bỏ tiền ra mua vé, đâu có dễ.

Gánh bầu Tèo nghèo hơn nhiều! Ghe hát vừa mới cắm sào bên dòng kinh Ngã Bảy mà cô gái năm xưa hổng thấy ra chào... là cả gánh xúm lại khiêng phông màn lên bờ, lấy vải bố bao quanh nhà lồng chợ để đêm nay bổn ban sẽ ra mắt bà con cô bác xã nhà.

Xong, ông bầu mướn một chiếc xe ngựa, treo hai cái bảng quảng cáo hai bên hông.

Trên xe có cái trống chầu, một kép cơm (theo gánh hát làm kép chỉ để được ăn cơm), đánh thùng thùng từ đầu làng đến cuối xóm. Ngựa bị ghìm cương, xe chạy chậm, con nít nó ùa theo reo hò tở mở, mừng gánh hát… mới ‘dzìa’.

Gánh bầu Tèo thường về làng vào tháng Mười Một âm lịch trước khi trời sắp đổ mưa; lúa đổ đầy bồ xong, bà con rảnh rang đến coi đông, nhưng khá lắm gánh hát lưu lại chưa tới một tuần thì vắng hoe, khán giả chỉ loe ngoe chừng chục mống.

Nghỉ hát, tiền chưa chạy đâu được để dọn đi xứ khác thì ông bầu cho đào kép tự kiếm việc mà làm. Ai mướn gì làm nấy như: gặt lúa, vác lúa, đi mót, đi câu, bắt cua, lưới cá.

Nên: “Bầu Tèo hát dở đừng lo.
Sang năm hát khá được đi xe bò.
Bầu Tèo hát dở đừng rầu.
Sang năm hát khá được ngồi xe trâu!”

Ðời nghệ sĩ, nhứt là đào thương cũng ngắn ngủi, tới bốn mươi là quá ‘đát’, trừ trường hợp cực kỳ xuất sắc, thanh sắc vẹn toàn, nhưng nói chung bụi thời gian không ai phủi được, đành phải chuyển qua đào mụ, vai nhì, vai ba…

Bèn lo xa, thôi kiếm một đại gia nào đó để nhờ vả tấm thân hầu đeo đuổi con đường nghệ thuật tới khi không còn hát nổi nữa!

Thiếu chi rau em ăn rau é?
Thiếu chi chồng em làm bé người ta!”

Vậy mà có người ác tâm, ác khẩu, rằng: ‘Xướng ca vô loại!”
Không thông cảm cho duyên kiếp cầm ca dâng hiến cho đời gì ráo trọi, nỡ bĩu môi chê rằng: “Mới là tiểu thơ đêm trước mà mơi hổng có gạo nấu à nghe, đừng bày đặt nhí nhảnh!”

Lại nhớ, gánh hát về nhà lồng chợ Cái Bè, năm 1958, thời ông Nguyễn Bá Cẩn đang ngồi quận, thuở thanh bình thạnh trị của nền Ðệ Nhứt Cộng Hòa.

Ôi bà con vui hết biết! Tui cũng đi coi hát là phụ nhưng hẹn với em yêu là chánh!

Chờ em cho mãn kiếp chờ, gần kéo màn rồi em mới chịu ló mặt ra, kẻo anh nóng lòng trông đợi bóng ‘chim’?!

Tui nóng lòng thiệt nên làm hết chục mía ghim và hai lon đậu phộng nấu.

Khi khán giả đông bộn, tiếng gõ cồm cộp trên sàn sân khấu, bức màn nhung được kéo lên, hiện ra gác tía lầu son sáng choang dưới ánh đèn măng xông như thể ánh trăng rằm.

Mở đầu tuồng Phạm Công – Cúc Hoa là màn Nghi Xuân Tấn Lực, quần áo rách rưới tả tơi, vá chằng vá đụp, vẻ mặt thiểu não, tay cầm thau nhôm móp méo, dắt nhau chầm chậm quanh sân khấu, rồi xuống tới hàng ghế thượng hạng.

Ðám khán giả nầy, chắc như bắp, là có tiền rủng rỉnh đây, ca điệu: Hoài Tỉnh.

Dạ, cầu xin…
Bà con cô bác nhủ lòng thương
Trẻ thơ côi cút lạc loài
Mẹ sớm qua đời
Thân con cám cảnh mồ côi
Lực ơi, em ráng hát đi, bà con cô bác cho mình ăn cơm, hát đi em.

“Tấn Lực ơi! Ráng nhịn đói chút xíu nữa nghe! Chừng nào bà con cho tiền, chị mua cơm đút em ăn!”

Bà con mếu máo, tháo kim Tây, găm túi áo khỉ, móc ra cho năm đồng nói:

“Nè! Nghi Xuân! Chạy ra trước cửa rạp mua cho thằng Tấn Lực tô bánh canh giò heo ăn đỡ đi nhe! He he!”

Rồi giữa vở diễn, chờ chuyển màn, chuyển cảnh, cái ‘mi cà rô’ treo trên dây ròng rọc căng ngang, thả xuống trước miệng, ông bầu Bảy Cao của đoàn Hoa Sen, quần áo lớn chỉnh tề, thắt ‘cà ra oách’.

Kính thưa khán giả: tuồng ‘Tôn Tẫn giả điên’ sẽ hát đêm mai. Tiện thể, nghệ sĩ Bảy Cao xuống sáu câu vọng cổ, phựt đèn màu, bà con khán giả vỗ tay rào rào…

Lại nhớ năm 1960, tại rạp Ðồng Thinh, tỉnh ly Rạch Giá, đoàn Hữu Tâm của bầu Ba Khuê về, hát tuồng: “Nắm cơm chan máu” của đôi soạn giả Bạch Diệp và Minh Nguyên.

Trần Ai (kép Bửu Tài) phải đi ăn trộm về nuôi Ðỗ Lệ (đào Thanh Hương) bị thiên hạ đánh lỗ đầu, chảy máu…

Em yêu cảm động khóc thút thít, hỉ mũi rột rột! Thiệt là thấy gớm nhe!

“Tróc mã đề thương, ứ ư ứ ư…” “Cấp báo! Cấp báo!”

“Ðiều chi?”

“Dạ, chí nguy! Giặc Hung Nô vượt khỏi biên thùy. Ta, dũng tướng thảy đều tử trận…”

“Lui!” “Thôi rồi!” “Kìa! Ma trêu trước cửa” “Nọ, quỷ lộng sau hè”

Nhưng tin tui đi: “Họa phước đáo đầu chung hữu báo. Cao phi viễn tẩu giả nan tàng.”
(Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác. Bay cao, chạy cho thiệt xa cũng không trốn đâu cho khỏi.)

Đời ai cũng vậy; cũng như một tuồng hát cải lương, trước sau cũng phải hạ màn, vãn hát chớ! Hát hoài ai mà coi? Phải không thưa bà con?

Melbourne.
Đoàn Xuân Thu
MỘT ĐỜI CHỈ BIẾT CHO ĐI

T. mất ngày 23 tháng 6, hưởng thọ 70 tuổi, khép lại một cuộc đời gần như chỉ biết chịu đựng và hy sinh cho người khác.

Tôi và T. học cùng Trường Sư phạm Sài Gòn, khóa V, năm 1979.

T. hiền lành, ít nói, sống giản dị và lam lũ. Nhưng trong mắt bạn bè, anh là một “kho kiến thức sống”. Những năm sau 1975, sách báo rất hiếm, vậy mà chỉ cần đọc qua một lần, T. gần như nhớ hết. Từ khoa học, văn học, triết học đến tôn giáo Đông - Tây, ai trong lớp có điều gì thắc mắc đều tìm đến T.

Có lần tôi nói đùa:
— Hùng thật sự ghen tị với cậu. Chuyện gì cũng có sẵn trong đầu để trả lời.

Sau cặp kính dày, đôi mắt T. bỗng cụp xuống. Anh khẽ đáp:
— Không phải câu hỏi nào cũng có lời giải đâu, Hùng. Nhất là… câu hỏi của chính cuộc đời mình. Tại sao ta phải sinh ra làm kiếp con người? Liệu có đáng không?
Ra trường, mỗi đứa nhận nhiệm sở một nơi rồi mất liên lạc.
Gần bốn mươi năm sau mới gặp lại.
Lúc ấy T. đã là ông ngoại của bốn đứa cháu. Các con đều trở thành bác sĩ. Vợ chồng anh có một nhà thuốc tây bán sỉ. Những lo toan cơm áo gạo tiền ngày xưa dường như đã ở lại phía sau.

Tôi nhắc lại câu hỏi cũ:
— Tại sao ta sinh ra làm người? Liệu có đáng không?

T. nhìn tôi thật lâu rồi chậm rãi kể, như trút hết những điều chôn kín suốt cả một đời.
— Hồi đi học, ai cũng nghĩ Hùng là người nghèo nhất lớp. Thật ra người đó là mình.

— Nhà mình có chín anh em, mình là anh cả. Bố mẹ rất sùng đạo Công giáo, mong tất cả các con đều trở thành linh mục, chỉ trừ mình. Có lẽ vì mình thấp bé, vụng về nên chẳng bao giờ được kỳ vọng.

Trước năm 1975, các em học trường dòng rất tốn kém. Mình trở thành người lo từng bữa ăn, manh áo cho cả nhà. Sau năm 1975, trường dòng đóng cửa, giấc mơ của bố mẹ cũng tan theo.

— Cậu còn nhớ ngày xưa tay mình lúc nào cũng dính màu nhuộm không?

Nhà chỉ có năm đôi chiếu mộc để nhuộm rồi đem bỏ mối. Mỗi mẻ nhuộm mất gần hai giờ. Mỗi lần mở nắp nồi, hơi thuốc nhuộm bốc lên cay xè khiến nước mắt cứ tự trào ra.

Nhuộm xong lại nấu nếp ủ rượu cho mẹ bán lẻ. Bã rượu đem nấu cám nuôi heo. Đàn heo lớn rất nhanh, bán được thì cả nhà có tiền.

Ngày nào mình cũng quẩn quanh trong căn bếp từ lúc tan học đến hơn một giờ sáng, người lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi.

Hồi đó có một cán bộ quản lý thị trường, sáng nào khoảng bốn giờ cũng ngồi ở quán cà phê đầu cầu - đúng con đường duy nhất mình chở chiếu đi giao. Chỉ cần bị bắt một lần là coi như cả nhà mất kế sinh nhai.

Vì vậy mình phải dậy trước bốn giờ sáng chở chiếu đi giao. Xong việc lại nằm vật vờ trước cổng trường chờ đến giờ vào học.

Mình lặng lẽ nuôi cả gia đình.
Các em vô tư học hành.
Bố mẹ dường như xem mình là cái máy kiếm tiền hơn là một đứa con.
Có một đêm, đang gò lưng đạp xe chở chiếu lên cầu thì xe tuột sên. Mình chống xe vào lan can để tra sên, cả bó chiếu đổ lăn xuống đường.
Đêm khuya chẳng có ai giúp. Chất xong chiếu lên xe, vừa định đạp thì sên lại tuột.
Mình đứng giữa cây cầu, ngước nhìn bầu trời tối đen, nước mắt cứ thế chảy.
Mình tự hỏi:
“Sao đời mình khổ đến vậy?”
Rồi nhìn xuống dòng nước đen dưới chân cầu, lại nghĩ:
“Hay bên kia thành cầu mới là nơi giải thoát?”
Các em lần lượt sang Úc, Mỹ, Đức…
Còn mình vẫn ở lại, tiếp tục nhuộm chiếu, nấu rượu, nuôi heo.
Học xong sư phạm, mình về quận dạy học.
Đối diện cổng trường có một quán cà phê. Mình gặp người phụ nữ sau này trở thành vợ.
Cô ấy từng một lần dang dở. Hai đứa thương nhau mặc cho cả hai bên gia đình kịch liệt phản đối. Với bố mẹ mình, hôn nhân là do Thiên Chúa tác thành, con người không được phép thay đổi.
Cuối cùng, hai vợ chồng tự về sống với nhau theo luật đời.

Vợ mình rất giỏi giang. Mình chỉ lo dạy học, còn cô ấy buôn bán, gầy dựng kinh tế gia đình.
Cuộc sống dần khá lên.
Các con học hành thành đạt.
Dù bị đối xử lạnh nhạt, vợ mình vẫn âm thầm chu cấp đầy đủ cho bố mẹ chồng.
Mãi sau này, ông bà mới chấp nhận lời xin lỗi về cuộc hôn nhân trước của cô ấy, nhưng sự chấp nhận ấy vẫn đầy miễn cưỡng.

Đến đại dịch Covid, bố mẹ lần lượt qua đời.
Phần lớn các em ở nước ngoài không về được.
Vợ chồng mình lo liệu mọi việc.
T. lặng người rồi nói:
— Bố mẹ giờ đã yên nghỉ bên Chúa theo niềm tin của ông bà.
Còn mình…
Mình vẫn sống với những câu hỏi ngày xưa.
Tại sao bố mẹ sinh ra mình mà không thương mình như thương các em?
Tại sao ông bà không thể thương vợ mình như một người con dâu hiền?
Và tại sao Thiên Chúa là tình yêu, mà điều mình nhận được suốt đời lại là sự lạnh nhạt và hững hờ.
Gần mười năm kể từ ngày gặp lại, những vết thương trong lòng T. chưa bao giờ nguôi.

Lần cuối đến thăm, khi anh đã ở giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư, tôi hỏi thăm sức khỏe.

T. mỉm cười rất nhẹ:
— Tớ vừa dặn con gái và bà xã về bên nội thay tớ thắp hương trước mộ bố mẹ, xin ông bà tha lỗi cho mình. Dù sao mình cũng đã có lúc oán trách cha mẹ.

Rồi anh nói thêm:
— Tớ cũng đi lễ nhà thờ trở lại.
— Chín người em từ khắp nơi trên thế giới đều trở về để ở bên anh trong những ngày cuối cùng, như một lời tri ân dành cho người anh cả đã hy sinh cả tuổi trẻ cho họ.
Hôm nay, cầm trên tay tờ cáo phó của T., tôi đọc được lời Chúa:
“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy thì dù có chết cũng sẽ được sống.”

Tôi tin rằng, sau một đời chỉ biết cho đi, người bạn hiền của tôi cuối cùng cũng đã tìm được sự bình an mà anh vẫn đi tìm suốt cả cuộc đời.

Xin thắp một nén hương lòng, tiễn biệt bạn từ phương xa.

Hung Tran
Sau khi Venezuela liên tiếp xảy ra hai trận động đất mạnh 7,2 và 7,5 độ Richter vào tối thứ Tư (24/6), một nghiên cứu mới đưa ra cảnh báo rằng hai đứt gãy địa chất lớn ở Nam California (Mỹ) đang ở mức ứng suất cao nhất trong khoảng 1.000 năm qua, làm gia tăng đáng kể nguy cơ xảy ra động đất mạnh.

NAM CALIFORNIA RƠI VÀO “TRẠNG THÁI TẢI TỚI HẠN

Theo tạp chí Newsweek, nghiên cứu do các nhà khoa học địa chất tại Đại học Hawaiʻi tại Mānoa dẫn đầu, được công bố trên Journal of Geophysical Research: Solid Earth, cho biết hai hệ thống đứt gãy lớn là đứt gãy San Andreas (San Andreas Fault) và đứt gãy San Jacinto (San Jacinto Fault) hiện đã tích tụ ứng suất kiến tạo ở mức cao nhất trong khoảng 1.000 năm.

Các nhà nghiên cứu mô tả hệ thống này đang ở trong trạng thái gọi là “trạng thái tải tới hạn” (Critically Loaded State).

“Trạng thái tải tới hạn” được hiểu là tình trạng một hệ thống đang ở ranh giới cân bằng, chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể dẫn đến thay đổi đột ngột hoặc phá vỡ cấu trúc.

Ứng suất kiến tạo trong vỏ Trái Đất là tổng hợp lực do hoạt động kiến tạo gây ra, có thể dẫn đến biến dạng, nứt gãy và động đất.

MÔ HÌNH CHO THẤY CHU KỲ ỨNG SUẤT KÉO DÀI HÀNG THẾ KỶ

Nhóm nghiên cứu sử dụng mô hình chu kỳ động đất dựa trên cơ sở vật lý, kết hợp với dữ liệu định tuổi carbon phóng xạ và bằng chứng từ vòng tăng trưởng cây (tree rings), để mô phỏng quá trình tích tụ và giải phóng ứng suất trong khoảng 1.000 năm qua của hai hệ thống đứt gãy.

Tác giả chính của nghiên cứu, bà Liliane Burkhard, cho biết toàn bộ hệ thống hiện đang ở trạng thái căng thẳng cao, và không loại trừ khả năng xảy ra một sự kiện đứt gãy lớn liên kết giữa hai hệ thống.

“CỔNG ĐỘNG ĐẤT” TẠI CAJON PASS

Một trong những điểm được nghiên cứu đặc biệt chú ý là Cajon Pass, nằm ở phía đông bắc Los Angeles, nơi hai hệ thống đứt gãy San Andreas và San Jacinto tiến gần nhau.

Bà Burkhard mô tả khu vực này có thể hoạt động như một “cổng động đất”.

“Cổng động đất” có thể mở hoặc đóng tùy thuộc vào mức độ tương thích của ứng suất giữa hai đứt gãy:

Nếu ứng suất tương đồng và cao → đứt gãy có thể lan truyền qua khu vực giao nhau, gây động đất liên hoàn

Nếu không tương thích → đứt gãy bị chặn lại trong một hệ thống riêng lẻ

Nghiên cứu cho rằng hiện nay ứng suất giữa hai hệ thống đang có xu hướng đồng bộ cao, khiến “cổng động đất” dễ bị mở, dẫn đến khả năng xảy ra phá vỡ đồng thời trên diện rộng.

NGUY CƠ ĐỘNG ĐẤT LỚN LIÊN KẾT NHIỀU ĐỨT GÃY

Nếu xảy ra một trận động đất liên kết giữa hai hệ thống đứt gãy, độ lớn có thể đạt 7,4 đến 7,8 độ Richter, ảnh hưởng nghiêm trọng đến các khu vực đông dân cư như:

Los Angeles
San Bernardino
Riverside
Coachella Valley

Thiệt hại có thể lớn hơn nhiều so với động đất đơn lẻ, đặc biệt đối với hệ thống hạ tầng như đường cao tốc, đường sắt và mạng lưới năng lượng.

Bà Burkhard nhấn mạnh nghiên cứu không đồng nghĩa với việc động đất sẽ xảy ra ngay lập tức, nhưng hệ thống địa chất hiện “đang ở mức tải chưa từng thấy trong 1.000 năm”.

NGUY CƠ “ĐẠI ĐỘNG ĐẤT” TẠI CALIFORNIA VẪN LÀ MỐI LO DÀI HẠN

Nhà địa chấn học Lucy Jones thuộc Viện Công nghệ California (Caltech) từng nói với Los Angeles Times rằng năm 2024 Nam California ghi nhận 15 trận động đất, trong đó có ít nhất một trận trên 4,0 độ, mức cao nhất trong 65 năm.

Trong 13 tháng gần đây, thành phố Malibu đã ghi nhận 3 trận động đất trên 4,0 độ.

Trong nhiều năm qua, giới khoa học vẫn cảnh báo về nguy cơ xảy ra “The Big One” – một trận động đất cực lớn tại California, có thể vượt 7,8 độ Richter và gây thiệt hại nghiêm trọng cho khu vực Nam California hoặc vịnh San Francisco.

KHUYẾN NGHỊ CHUẨN BỊ ỨNG PHÓ

Tác giả nghiên cứu kêu gọi người dân Nam California tăng cường chuẩn bị ứng phó thiên tai, bao gồm:
  • Nắm rõ tuyến sơ tán
  • Lập kế hoạch liên lạc gia đình
  • Chuẩn bị bộ vật dụng khẩn cấp gồm nước, thực phẩm và thuốc men
Bà nhấn mạnh mục đích nghiên cứu là giúp cải thiện kế hoạch ứng phó rủi ro động đất, chứ không phải dự đoán thời điểm xảy ra trận động đất tiếp theo.

Theo Cao Sam/ Epoch Times
Chống Mỹ bằng mồm

Vừa qua, một “anh bộ đội cụ Hồ online” đăng status đòi “giải phóng đế quốc Mỹ” bằng mồm, gây phẫn nộ trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

Nhiều người thắc mắc nhân vật này là ai. Mình có tìm hiểu một số thông tin công khai và tóm tắt lại để cộng đồng cùng biết.

Người này là Trần Việt Hùng, được báo trong nước ca tụng là “trí tệ Việt” từ hang Pac Po đến Silicon Valley, sáng lập Got It, MathGPT.ai, làm AI, làm công nghệ, nói chuyện đổi mới sáng tạo, cạnh tranh giữa lòng nước Mỹ.

Nhưng điều mỉa mai nằm ở chỗ: miệng thì chống Mỹ, đời thì sống nhờ môi trường Mỹ; miệng thì chửi “đế quốc,” tay thì dùng công nghệ, vốn liếng, hạ tầng, tự do học thuật và cơ hội của chính nước Mỹ để làm giàu. Đó không phải là bản lĩnh. Đó là đạo đức hai mặt.

Nếu nước Mỹ xấu xa như lời tuyên truyền, tại sao không về Ba Đình mà làm AI?

Nếu “đế quốc” cần được giải phóng, tại sao lại chọn sống trong lòng “đế quốc”?

Nếu cộng sản ưu việt, sao phải mượn Silicon Valley để đánh bóng tên tuổi?

Nếu yêu chế độ đến vậy, sao không đem cả sự nghiệp về nơi mình ca tụng?

Cái hài của một số người “đỏ vỏ” là vậy: tư tưởng thì chống tư bản, nhưng giấc mơ lại rất tư bản. Chửi Mỹ bằng Facebook, làm ăn bằng công nghệ Mỹ, sống bằng luật pháp Mỹ, hưởng tự do Mỹ, rồi quay lại phun độc vào chính đất nước cho mình cơ hội.

Mang tư duy tuyên truyền rừng rú bước vào xã hội văn minh không làm người ta thành trí thức. Nó chỉ biến công nghệ cao thành cái loa phường phiên bản AI.

– Trong ảnh, Hùng từng xuất hiện cùng lãnh đạo cộng sản như Tô Lâm bò giác vàng, được báo chí trong nước tung hô như biểu tượng “trí tệ Việt.”

Nhưng với cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản, câu hỏi rất đơn giản: một người sống trên đất Mỹ, hưởng quyền lợi từ Mỹ, mà lại phát ngôn thù hận nước Mỹ, thì có xứng đáng đại diện cho “trí tệ Việt” hay chỉ là sản phẩm nâng cấp của tuyên truyền đỏ?

Free speech không có nghĩa là được núp bóng tự do để cổ vũ thù hận.
Tự do ngôn luận không phải giấy phép cho sự vô ơn.

Sống nhờ đất Mỹ rồi đòi “giải phóng” nước Mỹ — đó không phải yêu nước, mà là mất dạy có bằng cấp.

Cộng đồng người Việt hải ngoại cần nhận diện rõ loại tư tưởng này. Người Việt tị nạn cộng sản đến Mỹ để tìm tự do, không phải để nhìn những kẻ mang ơn nước Mỹ rồi quay lại diễn tuồng chống Mỹ ngay trên mảnh đất đã cưu mang mình.

Miệng chống Mỹ.
Đời bám Mỹ.
Túi tiền tư bản.
Trái tim cộng sản.
Đúng là “đỉnh cao trí tuệ” phiên bản hai mặt.

Hiện tại Facebook và LinkedIn của “đại gia tiến sĩ” Trần Hùng đã khóa hoặc ẩn hết rồi. Không rõ là Ai khoá hay tự động “rút quân chiến thuật.”

Mới hôm trước còn hùng hồn đòi “giải phóng đế quốc Mỹ” bằng bàn phím, hôm sau đã vội khóa account.

Ủa, đã tuyên bố đánh thắng Mỹ rồi thì sợ gì vài cái comment của cộng đồng?

Miệng thì cách mạng, tay thì khóa profile.
Lý tưởng thì chống Mỹ, sự nghiệp thì bám Mỹ.
Hô hào giải phóng đế quốc, nhưng mới bị soi một chút đã tự giải phóng khỏi Facebook và LinkedIn.

Hài quá phải không, thiến sĩ Trần Hùng? Trí tuệ Silicon Valley mà bản lĩnh lại chạy bằng chế độ “private.” 






BÀI HỌC TỪ HIỆP ƯỚC VERSAILLES

Trump đối xử với Iran giống như cách MacArthur đối xử với Nhật Bản!

Bài học lịch sử mà chúng ta không thể bỏ qua lúc này với Iran:

Sau Thế chiến I, Hiệp ước Versailles đã làm nhục nước Đức. Nó đã bóp nghẹt nền kinh tế của họ, tước đoạt phẩm giá của họ và đối xử với giới lãnh đạo của họ như những tên tội phạm. Điều đó đã tạo ra gì? Sự oán giận, hỗn loạn và Adolf Hitler.

Chúng ta suýt nữa đã lặp lại sai lầm đó vào năm 1945.

Nhưng Tướng Douglas MacArthur đã từ chối đi theo con đường đó với Nhật Bản.

MacArthur hiểu điều mà những người ủng hộ Wilson không bao giờ hiểu: bạn không thể giành được hòa bình bằng cách tiêu diệt giới lãnh đạo của một quốc gia bại trận nếu bạn có thể sử dụng họ để tạo sự ổn định.

Hoàng đế Hirohito là biểu tượng của Nhật Bản. Nhiều người muốn ông bị xét xử như một tội phạm chiến tranh và bị treo cổ. MacArthur đã nói không.

Ông ta giữ Hirohito trên ngai vàng như một người đứng đầu bù nhìn, buộc ông ta từ bỏ thần tính, và sử dụng quyền lực của Hoàng đế để thúc đẩy các cuộc cải cách sâu rộng - hiến pháp mới, phi quân sự hóa, cải cách ruộng đất và dân chủ hóa thực sự.

Kết quả? Nhật Bản không rơi vào hỗn loạn hay chủ nghĩa cộng sản. Họ trở thành một trong những đồng minh mạnh nhất của Mỹ và là một cường quốc kinh tế. MacArthur đã biến kẻ thù thành đối tác.

Hãy nhìn vào hiện tại.

Có một đám đông lớn tiếng nói rằng chúng ta phải làm nhục và tiêu diệt hoàn toàn giới lãnh đạo hiện tại ở Iran. Lật đổ chế độ, không có lối thoát, làm nhục hoàn toàn.

Đó là tư duy Versailles.

Và nó rất nguy hiểm.

Người dân Iran đã và đang phải chịu đựng dưới chế độ của họ. Nước đi khôn ngoan hơn - nước đi của MacArthur - là tạo ra một lối thoát.

Hãy cho giới lãnh đạo của họ một con đường để họ có thể mang lại sự thịnh vượng và phẩm giá thực sự cho người dân của mình đổi lại việc từ bỏ vũ khí hạt nhân, tài trợ khủng bố và gây hấn trong khu vực.

Khi người dân một quốc gia bắt đầu thấy được những cải thiện rõ rệt trong cuộc sống của họ, khát vọng về những cuộc thánh chiến và đối đầu không hồi kết sẽ giảm mạnh.

Sự ổn định tốt hơn sự chiếm đóng vô tận. Sự thịnh vượng tốt hơn sự oán hận. Quyền lực thông minh tốt hơn sự cứng rắn giả tạo chỉ tạo ra những vấn đề lớn hơn trong tương lai.

"Nước Mỹ trên hết" không có nghĩa là chúng ta yếu đuối. Nó có nghĩa là chúng ta khôn ngoan.

Chúng ta đã học được từ Hiệp ước Versailles. Chúng ta đã học được từ thành công của MacArthur ở Nhật Bản. Hãy áp dụng những bài học quý giá đó thay vì lặp lại những sai lầm đã sinh ra những cơn ác mộng của thế kỷ trước.

Sức mạnh và chiến lược. Không chỉ là khẩu hiệu.

Mục tiêu không phải là để chế giễu phe tự do hay tỏ ra cứng rắn trên truyền hình cáp. Mục tiêu là để đảm bảo tương lai của nước Mỹ với ít máu và của cải nhất có thể.

Lịch sử đã chỉ cho chúng ta công thức chiến thắng.

Giờ là lúc để sử dụng nó.

(Bill Mitchell)
Đi Âu Châu cần đề phòng ‘Diệu Thủ Thư Sinh’

Ở Budapest, Hungary. (Hình: ATNT Tours & Travel)

PARIS, Pháp (NV) – Những ai đã từng thích thú đọc truyện “Anh Hùng Xạ Điêu” thì đều nhớ trong phần đầu bộ truyện, Kim Dung có viết hư cấu về một nhóm bảy người được mệnh danh là Giang Nam Thất Quái. Nổi tiếng nhất là thủ lãnh Phi Thiên Biển Bức Kha Trấn Ác chuyên ném phi tiêu và sử dụng cây quải trượng và là đại sư phụ của Quách Tĩnh. Kế đến là Diệu Thủ Thư Sinh Chu Thông, người tinh thông sách vở và nhiều mưu mô. Giang Nam Nhị Quái Chu Thông thường ăn mặc như là một người thư sinh nghèo, dùng quạt làm vũ khí và chân tay quyền biến rất nhanh, lấy đồ trong túi người khác mau lẹ đến nỗi mà người mất không hề hay biết. Vì thế, giới võ lâm gán cho Chu Thông biệt danh là “Diệu Thủ Thư Sinh.”

Không biết tuyệt chiêu của “Diệu Thủ Thư Sinh” cao cường đến đâu qua ngòi viết của Kim Dung, nhưng những độc chiêu của chiêu thức “diệu thủ” ngày nay chúng ta không thể coi thường được. Môn võ công này có nhiều môn phái khác nhau tùy theo từng châu lục (Âu, Á, Mỹ) nên các chiêu thức cũng khác nhau, nhưng chúng đều vô cùng lợi hại.

Âu Châu là một khu vực bao gồm các đất nước giàu nghèo nằm san sát nhau. Nước giàu thì có thể kể ra như Anh, Pháp, Đức, Thụy Sĩ, Áo, Hòa lan, Bỉ. Nghèo thì có các nước Cộng Sản Đông Âu cũ. Còn nợ nần ngập đầu thì có Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Ý… Nhưng dù ở bất cứ đất nước nào, những nơi mà du khách đổ xô đến du ngoạn thì các nơi đó đều có rất nhiều môn đệ của Giang Nam Nhị Quái Chu Thông làm việc cật lực ngày đêm.

Du khách đến Âu Châu mà không biết sử dụng môn “Lăng Ba Vi Bộ” để tránh né thì rất dễ dàng trúng độc chiêu “diệu thủ” của họ. Các “Diệu Thủ Thư Sinh” gồm nhiều quốc tịch khác nhau và thường tụ tập thành từng nhóm, ít nhất từ 2 người đến 5-6 người. Mục đích là họ bảo vệ và tạo ra thế liên hoàn tương trợ lẫn nhau, tạo ra các “hư chiêu” để đánh lừa du khách. Khi họ tung chiêu ra, thường thường du khách không mất tiền thì cũng mất passport, máy camera, máy quay phim, đồng hồ… Sự mất mát giấy tờ tiền bạc làm du khách bực tức, nổi nóng cáu giận. Ngoài ra, bạn mất rất nhiều thì giờ để làm “police report,” tốn kém tiền bạc lo toan cho các phí tổn chung quanh sự mất mát. Để đề phòng cách thức “ra tay” của các “Diệu Thủ Thư Sinh,” tốt nhất là bạn phải hiểu và biết lo bảo vệ cho chính bạn khi rong ruổi du ngoạn Âu Châu.

Âu Châu với các không gian hình ảnh đẹp đẽ của phố, di tích lịch sử nhà thờ, viện bảo tàng, sự sầm uất của quảng trường thường thu hút hấp dẫn lôi cuốn làm ngẩn ngơ người xem. Đến đây, du khách ai cũng mải mê chụp hình, quay video, hay lo nói chuyện thưởng ngoạn và mua bán hàng kỷ niệm mà không còn chú tâm đến mọi việc chung quanh. Đây chính là lúc các “Diệu Thủ Thư Sinh” ra tay rất nhanh, mượn đỡ tiền bạc tài sản của bạn để tiêu xài.

Để tránh phiền phức mất mát, bạn luôn nên để ý xem có người lạ lân la đến đứng gần bạn hay không! Bất kể người đó ăn mặc như thế nào, họ ăn mặc thật sang trọng hay thật nghèo hèn cũng không khác gì nhau. Càng bảnh trai, càng xinh gái bao nhiêu thì bạn càng nên phải đề cao cảnh giác nhiều hơn. Sau đây là những hiểu biết góp nhặt chia sẻ đến độc giả những điều cần chú ý.

Trước khi ra độc chiêu “chôm chỉa,” các “Diệu Thủ Thư Sinh” thường thường tung ra các hư chiêu để đánh lừa du khách. Các hư chiêu này thường tỏ ra hữu hiệu khi nó được lồng vào trong các mưu kế như mỹ nhân kế, khổ nhục kế, giúp đỡ kế, công an kế vì đây là những mưu kế làm mủi lòng (như khổ nhục kế) hay áp đảo (như công an kế) tinh thần đối thủ trước khi các diệu thủ ra “thực chiêu” để lấy tiền bạc và đồ đạc của du khách.

-Khi bạn ngồi trong “lobby hotel” hay trong các tiệm ăn, nếu bạn thấy một cô xinh đẹp mà lởn vởn quanh mình, cô ta đi tay không và không đeo ví thì bạn nên cẩn thận vì cô ta có thể “muợn và đeo” ví của bạn rất nhanh mà không bị ai nghi ngờ gì cả.

Âu Châu, địa bàn hoạt động của “Diệu Thủ Thư Sinh.” (Hình: ATNT Tours & Travel)

-Ngắm cảnh đẹp, bạn mải mê rảo bước chân đi tìm chỗ đứng chụp hình quay phim, bạn thấy có ai đụng chạm nhẹ bạn phía sau. Quay lại bạn gặp một anh chàng bảnh bao, ăn mặc tử tế chải chuốt, trông rất thư sinh và nói câu xin lỗi. Bạn đừng vội nói: “It’s OK” hay “No problem!” Mà ngay lập tức bạn nên kiểm soát lại bóp ví, tiền bạc trong túi quần sau, tôi tin chắc 90% khuy nút túi sau của bạn đã bị mở hoặc bóp ví bạn đã ra đi.

-Bạn đang nắm tay đi dung dăng dung dẻ nói chuyện với vợ trên con đường rộng rãi, đọc thơ “Tình Già” của Phan Khôi mùi mẫn nói chuyện ngày xưa. Bỗng ngược chiều, một nhóm 3-4 người, con trai có con gái có, cười nói đùa nghịch và làm như muốn đâm sầm vào bạn. Bạn nên lùi tránh ra xa và sẵn sàng hét lên vì chính là chúng rồi. Thường khi bạn lùi tránh ra là chúng biết bạn đã biết đề phòng nên chúng có thể bỏ đi. Còn bạn không biết lùi tránh và cũng không biết hét thì bạn sẽ ngậm ngùi hát bài “Tình cầm nhầm: nếu ông còn trẻ như năm cũ, quyết đánh cả làng của chúng bây.”

-Bạn đang ngồi chờ bạn bè ở “lobby hotel” 5 sao đẹp và sang trọng. Bỗng có người trông rất chỉnh tề lân la đến làm quen. Nói đủ thứ chuyện và khen bạn, khen nước Mỹ bạn đang ở, khen ông tổng thống nước bạn đang ở rất giỏi. Cuối cùng anh/cô ta muốn bạn cho anh/cô ta mượn xem $1 mà anh/cô ta chưa bao giờ được thấy. Bạn cũng tỏ ra lịch sự (vì đã được khen quá rồi) nên tôi chắc bạn sẽ không ngần ngại móc tiền trong bóp ví đưa cho anh/cô ta xem ngay. Sau khi từ giã người bạn mới, bạn đi lên phòng thì mới biết tiền và nữ trang trong ví bóp không cánh mà bay hết. Đây là một tuyệt chiêu trong “diệu thủ pháp.” Bạn không nên quá thân thiện với người lạ và luôn luôn có một khoảng cách. Bạn không làm sao hiểu được bằng cách nào tay “diệu thủ” đã lấy được tiền của bạn.

-Bạn thường rất kỹ nên lúc nào cũng cất tiền trong cặp táp với hai ba lần túi ngăn, khi cần tiền mua quà hay ăn trưa bạn mới lấy tiền từ trong cặp ra. Đến chiều khi ngồi nghỉ, lấy tiền để mua nước uống thì mới biết là tiền trong ngăn cặp táp không còn nữa. Đây là một tuyệt chiêu khác! Tuyệt đối bạn không nên hớ hênh để lộ tiền bạc cho người khác nhìn thấy trong lúc du ngoạn.

-Nếu bạn đi xe metro, thường thì đi trong đường hầm metro các “diệu thủ” chưa làm việc vội. Họ sẽ đứng cạnh bạn đợi xe điện, xe vừa ngừng lại mở cửa là họ tung chiêu ngay. Họ làm bộ cúi xuống để cột lại dây giày, đồng thời ôm cả hai chân bạn. Bạn sẽ ngã chúi về phía trước và đã có người đứng sẵn đó đỡ bạn. Lúc bạn đứng thẳng người lên được thì mọi sự đã xong xuôi. Chiêu thức này thường thì chỉ áp dụng cho phái mày râu. Còn phái đẹp thì các “diệu thủ” lịch sự hơn nên làm bộ chen lấn vào xe và họ dùng chiêu thức đôi tay rất nhanh mở ví bóp các bà các cô, ít ai thấy kịp. Khi họ “làm bộ cúi xuống,” “làm bộ chen lấn” hay “ngả nghiêng vào người bạn,” đây chỉ là các hư chiêu đánh lạc hướng chú tâm của bạn. Chỉ có thế thôi và bạn sẽ ngâm thơ “ngậm ngùi” của Huy Cận suốt trên con đường hành trình còn lại.

-Bạn hay đeo backpack sau lưng và mỗi khi nghỉ chân ăn uống thì thường hay bỏ xuống cạnh mình, tưởng thế là an toàn. Nhưng nếu có một hai cặp tình nhân đi gần vào chỗ bạn ngồi thì bạn phải chú ý ngay bàn tay của họ. Họ dùng một ngón tay móc vào quai packbag và đi tỉnh bơ. Nếu bạn thấy kịp và phản ứng thì cô tình nhân sẽ làm như người vô tình “chận đường” bạn, anh tình nhân sẽ buông ngón tay ra bỏ lại backpack và họ vẫn “âu yếm” dìu nhau đi trên phố vắng như đã không có chuyện gì xảy ra!

-Bạn đang dạo chơi thưởng ngoạn một thắng cảnh nào đó, bất chợt có những cô bé/phụ nữ chạy đến tìm cách nói chuyện, xin chữ ký thì bạn hãy nên cẩn thận vì lòng thương người của bạn là nằm đúng trong thế “hư chiêu” của họ. Trong lúc bạn “ký tên” là họ ra tuyệt chiêu ngay. Trong trường hợp này bạn chính là người hại bạn.

-Bạn check-in khách sạn và nhớ tuyệt đối không cất tiền bạc nữ trang trong “safety box” (tủ an toàn) trong phòng bạn. Khách sạn lúc nào cũng có ghi chú điều này. “Safety box” chỉ dùng để cất giữ giấy tờ chứ không phải là tủ cất giữ tiền bạc nữ trang. Bạn có mất thì đành ngậm đắng nuốt cay thôi vì không có khách sạn nào đền cho bạn. Dĩ nhiên là phải có bàn tay của “Diệu Thủ Thư Sinh” nhưng tuyệt chiêu như thế nào thì ngay cả khách sạn họ cũng không biết.

Ở Venice, Ý. (Hình: ATNT Tours & Travel)

-Đang đi dạo cùng với vợ/người yêu ở một chỗ hơi vắng vẻ, bỗng dưng có một người nhờ bạn chụp hình cho họ. Bạn vừa cầm camera của người đó, chưa kịp chụp hình giúp, thì… ngay lúc đó xuất hiện ra một hay hai gã “công an/ cảnh sát” chận người kia lại, tay rút ra một tấm thẻ như là “ID của công an/ cảnh sát” dí vào mặt và yêu cầu người kia cho xem passport và tiền mặt vì khu vực đó có nhiều tay buôn bán ma túy. Sau đó thì các gã công an/cảnh sát này quay sang hỏi giấy tờ và tiền bạc của bạn. Đây là một hư chiêu được trình diễn thành một màn kịch tinh vi, chúng dùng hư chiêu “công an kế” để dọa nạt tinh thần bạn ngay lúc đó. Nếu bạn đưa giấy tờ và tiền bạn cho chúng xem! Thế là xong. Tiền bạc của bạn chia tay với bạn ngay lúc đó! Những tên đó là “công an/ cảnh sát giả” và là một bọn với tên nhờ bạn chụp hình. Tốt nhất trong mọi trường hợp, bạn nên từ chối hay lơ đi khi có người lạ nhờ giúp đỡ, nếu bạn sốt sắng giúp ngay thì bạn có thể rơi vào hư chiêu “giúp đỡ kế” và “công an kế” của họ. Lòng giúp đỡ của bạn hết sức tai hại và nguy hiểm cho chính bạn mà không lường trước được.

-Bạn không nên đưa máy hình camera của mình cho người khác chụp hình cho bạn. Nếu bạn làm như thế, tôi tin là bạn có một cái tâm thật tốt, thích giúp đỡ “người nghèo!” Vì thế, nếu bạn có mất máy camera hay tiền bạc thì cũng không nên tự trách mình.

-Bạn cùng bạn bè đang dạo phố, bỗng thấy một “xe gắn máy” cứ loanh quanh gần bạn làm như “xe gắn máy của họ đang có vấn đề.” Đó là nghi kế cho chiêu thức “cướp giựt” sắp sửa được tung ra. Ngay lập tức bạn phải lùi tránh xa ngay, đi sát vào trong vỉa hè và tung chiêu “thôi miên” nhìn thẳng vào mặt đối thủ và chuẩn bị “tiếng hét” cho thật lớn.

-Nếu là phái nữ, khi đi dạo phố bạn nên luôn luôn đi vào phía bên trong vỉa hè. Bạn chớ quá tự tin, ung dung dạo bước giữa đường phố Âu Châu, nhất là ở Ý tình trạng cướp giựt càng ngày càng nhiều hơn.

Nếu phải kể ra hết những chiêu thức của các tay “Diệu Thủ Thư Sinh” thì tôi chịu thua vì các chiêu thức này biến hóa khôn lường. Các môn đệ của Giang Nam Nhị Quái giỏi hơn sư phụ của họ nhiều. Họ không xấu hổ, không sợ bị bắt và cũng không sợ bị đánh. Họ làm vì nhu cầu để sống, họ không học hành, họ không có việc làm! Có những “diệu thủ” lấy hết tiền của đối phương và họ gửi trả lại giấy tờ cho người bị mất. Thế mới biết cũng có những tay “diệu thủ” làm việc vẫn có “lương tâm diệu thủ!”

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, có biết bao nhiêu người quyền cao chức trọng nhưng bản chất “diệu thủ” về trộm cắp của công cũng không khác lắm, nhưng họ dùng các chiêu thức khác. Hư chiêu của họ là bề ngoài giàu có, quyền thế, giả vờ đóng vai đạo đức lo cho dân và vì dân! Một xã hội nào có quá nhiều trộm cắp hối lộ tham nhũng thì tôi nghĩ lỗi của họ một phần mà tội lỗi của cả một tập thể lãnh đạo ở xã hội đó mới là điều chính yếu vì tập thể lãnh đạo đã không làm tròn trách nhiệm của mình.

Khổng Tử, Mạnh Tử trong một chiều hướng nào đó đã cố tạo ra một cái “Lễ” để buộc con người vào cái thiện, vào cái trật tự có trên có dưới của gia đình nhằm để giảm bớt đi nạn trộm cắp trong xã hội. Tóm lại, sự thiên vị đẳng cấp, giai cấp và những nghèo khó bất công trong xã hội đã góp phần không nhỏ vào sự hình thành ra một đội ngũ môn đệ của Giang Nam Nhị Quái Chu Thông vô cùng rộng lớn trên khắp địa cầu này. Võ công của sư tổ Chu Thông “Phân Cân Thác Cốt Thủ” dù ông đã luyện thành rất cao nhưng ngày nay chỉ là một hạt cát trong kho tàng võ công của các đệ tử ông.

Trong vòng hai năm nay, xã hội Âu Châu đang có nhiều vấn đề phải đối phó với nền kinh tế suy thoái và di dân chiến tranh khiến sư tổ Chu Thông thâu nhận thêm rất nhiều đệ tử. Tuy nhiên, nếu bạn biết cảnh giác và tránh được những hư chiêu quỷ kế của họ thì chuyến du ngoạn Âu Châu vẫn là một vùng đất tuyệt vời thưởng ngoạn.

Sau 20 năm làm việc trong ngành du lịch, tôi tự luyện tập môn “thoái nhất bộ” (lùi một bước) để khống chế “diệu thủ pháp” của các cao thủ môn đệ Chu Thông. Chiêu thức này cần nhất sự bình tĩnh. Khi đã nghi ngờ thì luôn luôn lùi xa ra một chút và sẵn sàng sử dụng tiếp chiêu “Sư Tử Hống” một tuyệt chiêu của Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn để đối thủ e dè lùi xa ra.

Tôi tránh không để ai chen lấn đến gần, nhìn thẳng vào mặt và quan sát hành động đối phương. Tôi không bao giờ đưa trình giấy tờ và tiền bạc cho bất cứ ai, công an, cảnh sát nào ngoài đường, ngoại trừ ở khách sạn hay bót cảnh sát. Thường thì tôi thành công đến 95% nhưng 5% còn lại, khi gặp tay đại cao thủ thì mình phải ngả nón bái phục và vô cùng ngưỡng mộ phép hư chiêu và võ công diệu thủ pháp tuyệt đỉnh của họ.

“Thoái Nhất Bộ” hay “Lăng Ba Vi Bộ” hay “Sư Tử Hống” của bạn dù có giỏi đến đâu đi chăng nữa, nhưng nếu bạn vẫn “còn lòng thương người đặt không đúng chỗ” thì độc chiêu của “Diệu Thủ Thư Sinh” vẫn đánh gục bạn ngay trên bước đường du ngoạn Âu Châu! Tôi cũng là người đã hai lần từng “bị đánh gục” ở trời Âu. Nhưng mấy năm nay, khôn thêm ra nên chưa bị gục thêm lần nào!

Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel

Blog Archive