Thursday, May 14, 2026

Welcome to Medicine!

10 năm trước, mình tốt nghiệp trường Y ở Mỹ, và mình nghĩ rằng mình đã đến đích rồi.

10 năm sau, mình tham dự lễ tốt nghiệp của Creighton University School of Medicine với tư cách là một giảng viên, mình mới nhận ra rằng: Hồi đó mình ngây thơ thật.

Vì có những thứ trong nghề Y không ai dạy trong trường lớp. Có những bài học mà phải mất nhiều năm mới hiểu.

Và đây là 7 điều mình ước gì mình biết 10 năm về trước, cũng như một lời nhắn gửi đến các bạn bác sĩ vừa mới tốt nghiệp.

1. Tấm bằng bác sĩ không phải là đích đến. Nó chỉ là tấm vé bước vào một hành trình khó hơn.

- Ngày tốt nghiệp rất đẹp.
- Gia đình tự hào.
- Bạn bè chúc mừng.
- Ai cũng nói: “Giỏi quá, thành bác sĩ rồi.”

Nhưng thật ra, ngày đó không phải là ngày ta “đã xong.”
Đó là ngày cuộc đời bắt đầu hỏi ta một câu khó hơn: “Bây giờ, bạn sẽ trở thành con người như thế nào khi mang trên mình trách nhiệm này?”

Bởi vì từ giây phút đó trở đi, chữ “bác sĩ” không còn chỉ là một danh xưng.
- Nó là trách nhiệm.
- Là niềm tin người khác đặt vào mình.
- Là những quyết định dù rất nhỏ, nhưng có thể ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của một bệnh nhân.

2. Trong nghề Y, giỏi thôi chưa đủ. Bền mới quan trọng.

- Trong Y khoa, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người giỏi.
- Ai cũng học rất chăm.
- Ai cũng từng là người nổi bật ở đâu đó.
- Ai cũng từng quen với việc cố thêm một chút, chịu thêm một chút, làm thêm một chút.

Nhưng đi đường dài, thứ giữ chúng ta lại với nghề không chỉ là trí thông minh.
- Mà là sức bền.
- Là khả năng đứng dậy sau một ngày tồi tệ.
- Là khả năng không đánh mất sự tử tế khi bản thân đang mệt mỏi.
- Là khả năng tiếp tục học, tiếp tục sửa, tiếp tục trưởng thành, dù đôi khi bên trong mình cũng đầy hoang mang.

Nghề Y không chỉ cần những người giỏi.
Nghề Y cần những người đủ bền để không trở nên chai sạn.

3. Đừng đợi đến khi kiệt sức mới học cách chăm sóc bản thân.

10 năm trước, mình từng nghĩ hy sinh sức khỏe là một phần của sự tận tụy.
- Thức khuya là bình thường.
- Ăn vội là bình thường.
- Không tập thể dục là bình thường.
- Mình luôn tự nói: “Mình bận lắm.”
Mình đã từng đi khuyên bệnh nhân ngủ đủ, ăn uống điều độ, vận động thường xuyên, trong khi chính mình thì làm ngược lại.

- Sau này mình mới hiểu:
Một bác sĩ kiệt sức có thể vẫn làm việc, vẫn khám bệnh, vẫn làm xong hồ sơ bệnh án.
Nhưng sự thật là chúng ta không thể chăm sóc người khác lâu dài nếu bản thân mình cứ dần cạn kiệt.
Chăm sóc bản thân không phải là ích kỷ.
Đó là một phần của trách nhiệm nghề nghiệp.

4. Không phải mạnh mẽ là không đau. Có khi chỉ là giỏi che giấu.

- Trong nghề Y, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người nhìn bên ngoài rất ổn.
- Rất bình tĩnh.
- Rất chuyên nghiệp.
- Rất giỏi tay nghề.

Nhưng đằng sau vẻ ngoài đó, có thể là những đêm mất ngủ.
Những ca bệnh ám ảnh.
Những lần tự nghi ngờ bản thân.
Nếu có lúc bạn thấy mình yếu đuối, điều đó không có nghĩa là bạn không phù hợp với nghề này.
Mà chỉ có nghĩa rằng bạn cũng là một con người.
Và nghề Y, dù cao quý đến đâu, cũng vẫn được làm bởi những con người bằng xương bằng thịt.

5. Sẽ có những ngày bạn tự hỏi: “Mình có thật sự thuộc về nơi này không?”

- Nhất là nếu bạn là người nhập cư.
- Nếu tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ.
- Nếu bạn không lớn lên trong hệ thống này.
- Nếu bạn phải học không chỉ kiến thức y khoa, mà còn học cả văn hóa giao tiếp, cách kết nối, cách đọc những tín hiệu không ai nói thẳng.

Sẽ có lúc bạn bước vào một căn phòng và thấy mình khác những người khác.
- Khác giọng nói.
- Khác nền tảng.
- Khác trải nghiệm.
- Khác cách người ta nhìn mình.

Nhưng cảm giác “không thuộc về” không phải lúc nào cũng là sự thật.
Đôi khi nó chỉ là dấu hiệu bạn đang bước vào một căn phòng lớn hơn phiên bản cũ của chính mình.

Hãy tin rằng “Mình cũng có quyền có mặt ở đây vì mình xứng đáng.”

6. Đừng đánh mất bản thân chỉ để trở thành một “bác sĩ tốt.”

- Bạn có thể là bác sĩ, nhưng bạn vẫn là một con người.
- Bạn vẫn cần ngủ.
- Cần nghỉ.
- Cần bạn bè.
- Cần gia đình.
- Cần niềm vui.
- Cần một cuộc đời ngoài bệnh viện.
- Cần những ngày không phải gồng.

Nghề Y là một phần rất lớn của cuộc đời bạn.
Nhưng nó không nên nuốt chửng toàn bộ con người bạn.
Bởi vì một bác sĩ mất đi sự kết nối với chính mình, sớm muộn cũng sẽ khó kết nối sâu sắc với bệnh nhân.
Giữ lại một phần đời sống cho bản thân không làm bạn bớt tận tụy.
Nhưng có thể giúp bạn còn đủ đầy để tiếp tục tận tụy lâu dài.

7. Thành công không chỉ là match được vào nội trú, tốt nghiệp, hay trở thành bác sĩ chính thức. Thành công là sau tất cả, có khi chỉ là vẫn còn muốn làm điều tử tế.

10 năm nhìn lại, mình nhận ra có rất nhiều cột mốc mình từng tưởng là “đích đến.”

- Tốt nghiệp trường Y.
- Vào nội trú
- Tốt nghiệp nội trú
- Trở thành bác sĩ chính thức
- Làm giảng viên
- Hướng dẫn thế hệ sau.

Mỗi cột mốc đều đáng tự hào.
Nhưng cột mốc quan trọng nhất có lẽ không nằm trên CV.

Mà là:
- Sau những năm tháng áp lực đó, mình có còn giữ được trái tim ấm áp không?
- Mình có còn nhìn bệnh nhân như một con người không?
- Mình có còn nhìn các bạn sinh viên với sự bao dung không?
- Mình có còn nhớ mình đã từng bắt đầu như thế nào không?

Bởi vì cuối cùng, nghề Y không chỉ thử thách kiến thức của mình.
Nó thử thách cả nhân cách, lòng kiên nhẫn, sự tử tế, và khả năng giữ mình không trở nên lạnh lùng sau quá nhiều mệt mỏi.

10 năm trước, mình nghĩ tấm bằng Y khoa là bằng chứng rằng mình đã đi rất xa.

10 năm sau, mình mới hiểu, đi xa không chỉ là có thêm chức danh, thêm kinh nghiệm, hay thêm những dòng trên CV.

Mà đôi khi đi xa là sau tất cả những áp lực, va vấp, mất ngủ, nghi ngờ bản thân, mình vẫn còn giữ được một trái tim đủ mềm để thương người, và một cái lưng đủ thẳng để tiếp tục bước tiếp.

Nhân dịp mùa tốt nghiệp năm nay, mình mến gửi đến các bạn tân bác sĩ hôm nay:

Chúc mừng các bạn. Các bạn không cần phải hoàn hảo ngay từ đầu. Chỉ cần đừng ngừng học, đừng ngừng trưởng thành, và quan trọng nhất là đừng để những thử thách của nghề Y khiến bạn quên mất lý do vì sao mình đã bắt đầu.

Welcome to Medicine!

Bạn nghĩ gì về những chia sẻ này? Hãy chia sẻ cho mình biết nhé.
Nếu bạn có người thân và bạn bè trong ngành Y, hãy chia sẻ bài viết cho họ.

Dr. Christina Nguyễn

Hình: Bs. Sidra Akter và mình trước khi vào lễ tốt nghiệp

SỰ THÂT VỀ OBAMA - NHÀ TÀI TRỢ KHỦNG BỐ TOÀN CẦU

Thái tử Saudi Mohammed bin Salman xác nhận rằng Barack Obama là nhà tài trợ khủng bố số một thế giới.

- "Ông ta đã viện trợ cho Iran $150 tỷ đô la tiền mặt, và Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) thậm chí Iran không xây dựng được một con đường nào bằng số tiền đó...

Thay vào đó, Iran đã sử dụng số tiền này để chế tạo tên lửa và máy bay không người lái, tài trợ cho các lực lượng ủy nhiệm và trang bị vũ khí cho các tổ chức khủng bố như: Hamas, Ansar Allah và Hezbollah...

Với những khoản tiền này, Iran cung cấp nơi trú ẩn an toàn cho các Thủ lĩnh của Al-Qaeda, bao gồm cả một trong những người con trai của Osama bin Laden, người đã bị tiêm nhiễm tư tưởng thánh chiến...

Barack Obama cũng chịu trách nhiệm cho Mùa xuân Ả Rập năm 2010! sự kiện cố tình tạo ra nhóm khủng bố ISIS để lật đổ Chính phủ Libya năm 2011 và tạo ra một Iran hạt nhân...

Nhóm của Obama, bao gồm:

- Chánh văn phòng John Brennan.
- Hillary Clinton.
- Valerie Jarrett.
- Victoria Nuland.
- Susan Rice và
- Samantha Power.

Bọn họ đã cố tình làm như vậy để tạo cho khu vực bất ổn, và sử dụng Iran như một vùng đệm để ngăn chặn các quốc gia vùng Vịnh và Israel tích lũy quá nhiều quyền lực...

Giờ đây, Tổng thống Trump đang hủy bỏ mọi thứ mà Barack Obama đã từng làm, cả trong và ngoài nước...

ObaMa đã làm được tất cả những điều xấu xa đó! trong khi dàn dựng âm mưu lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ nhằm lật đổ Chính phủ Hoa Kỳ! và không bao giờ có một cuộc điều tra nào!

Bà ở nhà nghen!

Bài lên thì chắc ông dượng vừa tới. Tối thứ tư thì phải. Lần này dượng canh tới vào lúc đêm. Đỡ phiền phức cho chủ nhà. Đến ban đêm, dẫu sao cũng không bằng ban ngày với thảm đỏ hay 21 phát đại bác. Trong màn đêm, mọi thứ đều có thể đơn giản.

Trước đó dì Melanie có khoe với dượng: Chồng à! Em may được mấy bộ… sườn xám này chồng coi được không? Em đi chung với Bành Lệ Viên chắc hạp hén chồng?. Dượng chép miệng: dzợ tui mặc cái gì cũng đẹp hết. Ái dà, tà xẻ cao tới… nách luôn. Chậc chậc!!!… Dì sung sướng quay một vòng. Tây mà mặc đồ ta đồ tàu nhìn là không chớp mắt đó. 

Có điều mặt dượng có vẻ buồn. Dì lo lắng: Chồng không vui hả? - Ừa! Lần này tui đi mần ăn. Mỹ với Tầu giờ đâu có vui vẻ gì. Lần trước (năm 17) mình có thăm hữu nghị rồi. Lần này không còn hữu với nghị nữa, chủ yếu là tui nói chuyện phải quấy với thằng cha…Tập. Nên lần này dzợ…. ở nhà nghe!…

Tám cho vui nghe. Chớ tui biết chuyến đi này là chuyến đàm phán thương mại. Nên bộ sậu đi cùng hầu hết là những nhà kinh doanh chớ không có một ông dân biểu nào hết. Cái cục xương 400 tỷ Mậu dịch không cân bằng, nó làm cho hai quốc gia vui hỏng nổi. Nhiều quá. Đã tìm cách chia bớt cho VN hơn trăm tỷ. Vẫn còn nhiều. Nên hai bên phải ngồi xuống làm việc. Nói thẳng cho rồi: yêu cầu bác Tập phải nhín hầu bao, mua của Mỹ thêm mớ đồ.

Kẹt một nỗi, Tầu lại là nước cộng sản. Nền kinh tế có nhà nước nhúng tay vô. Thí dụ như hãng xe BYD. Muốn mượn bao nhiêu tiền là ngân hàng cho mượn liền, muốn bán xe giá nào cũng được chưa cần lời lãi, miễn là đánh văng cái thằng Tesla là được. Một hãng xe tư nhân hay tập đoàn khó cạnh tranh với một hãng được nhà nước chống lưng. Chưa kể bây giờ mọi vật trên đời này đều… “nối mạng”. Chuyện lớn chuyện nhỏ gì thì data cũng chạy về cái máy chủ với tốc độ ánh sáng. Nên chuyện kinh tế bây giờ còn dính đến chính trị nữa. Không đơn giản như ta nghĩ.

Tui đoán chừng đây là chuyến đi marketing của Mỹ. Xem có cái gì mới, hay, lạ giới thiệu với các nhà buôn. Dĩ nhiên ký kết ngay lúc này là có … khuyến mãi. Dân làm ăn là vậy. Tui mua anh cái này, anh mua tui cái kia… nhưng phải “chốt kèo” liền. Còn cái kiểu để tui suy nghĩ lại là hỏng. Lúc này bản lãnh của người thương thuyết có tính quyết định. Mỹ cũng hay mà Tầu không phải dở. Nhưng tui tin ông dượng với cái gen “dân buôn”, và bộ sậu CEO tháp tùng, toàn dân trong đầu có vài cục sạn bự bự, chắc chắn cũng phải kiếm được vài cái hợp đồng. Mấy ông này ký một cái là bạc trăm tỷ chớ đâu vừa….

Có mấy bình lựn dziên nói rằng ông Trump qua Tầu để cầu cạnh chuyện Iran vì Mỹ đang … sa lầy. Nhờ ông Tập nói với Iran một tiếng. Não cá vàng mà cũng nhào vô ăn nói. Để tui nói cho mà nghe: Mỹ nó ngồi trên chiến hạm, muốn đến là đến, muốn đi là đi thì sao mà sa với lầy. Còn chuyện nguyên tử gì đó. Cái vụ này chỉ là bình phong, là lý do, là cái cớ cho chính danh. Mỹ tịch thu cũng được mà cứ để đó cũng không sao. Cái chính bây giờ là giá dầu 100 đô, mà coi bộ nó sẽ nằm im đến cuối năm. Đây mới điều lo lắng cho mọi quốc gia, mọi chính phủ trừ… Mỹ. Bác Tập hiểu điều đó và phải “hẩu lớ” (làm lành). Không cương với Mỹ được. Eo biển phải mở, phải thông thương. Muốn vậy thì “chốt kèo”. Phải mua hàng của Mỹ. Ông dượng chìa củ cà rốt trước…

Chắc là phi cơ sắp đáp rồi. Để tui mở tv xem. Oan gia ngõ hẹp. Cái người mà chính quyền Tầu “cấm vận”, giờ đàng hoàng bước xuống sân bay Bắc Kinh (Rubio), quê thiệt chớ?. Còn thêm ông bộ trưởng chiến tranh, người gián tiếp đưa ông tướng quân Trung Quốc thất sủng vì súng ống quá tệ. Toàn những người đem cay đắng cho họ. 

Còn cái người mà Tầu mong được gặp gỡ, thì ông dượng cấm cửa, không cho đi chung chuyến này. Đố bà con là ai và vì sao?



Nhớ lại chuyến đi du lịch Vũng Tàu

(Anh 60 - Kẻ Bất Định)

Tui đi Mỹ từ hồi còn tóc bay bay, bụng sáu múi nhìn như tài tử phim Hồng Kông. Giờ về lại Việt Nam… tóc thì bay mất tiêu, bụng thì gom hết sáu múi thành một múi đại ca luôn. Nhìn vô là biết dân xa xứ lâu năm: Đầu láng như trứng vịt mới luộc, bụng đi trước, người theo sau.

Mà được cái miệng còn duyên. Nói chuyện kiểu miền Tây ngọt như nước dừa Bến Tre, nên hễ gặp gái đẹp là cái máu cà khịa nó nổi lên như trúng số.

Hai năm trước tui về Việt Nam. Đám cháu xúi: “Cậu xuống Vũng Tàu đi. Gió biển thổi cái trẻ lại liền!”

Nghe chữ “trẻ lại” là mắt tui sáng hơn đèn xe tải. Bên Mỹ người ta gặp tui toàn: “Ông chú…”“Bác…”“Uncle…”

Có đứa nhỏ mất nết còn kêu: “Grandpa!”

Nghe xong thiếu điều len tăng xông.

Nên tui quyết định xuống Vũng Tàu. Biết đâu ở đó còn người gọi mình là “anh”.

Má ơi…Mới bước xuống Bãi Sau thôi, gió biển thổi ngang cái đầu trọc nghe “vù vù” như đang đánh bóng xe hơi. Mà sóng biển chưa làm tui rung động bằng mấy cô Vũng Tàu.

Da nâu nâu. Tóc bay bay. Cười cái là tim đàn ông U60 rung như điện kế cuối tháng.

Tui còn đang đứng ngó trời ngó đất…Thì người ta chọc tui trước.

Cô bán bánh khọt bưng dĩa ra, nhìn tui từ đầu xuống bụng rồi cười: “Anh quen lắm nghen… giống người em chờ lâu lắm rồi.”

Tui nghe xong mém sặc nước mắm. Ủa?Mình mới xuống xe mà đã có người đợi? Hay bả nhận lộn người thiếu nợ?

Tui vuốt cái đầu trọc bóng loáng rồi đáp: “Anh hay lạc lắm. May sao lạc đúng vô quán em.”

Cổ cười cái lúm đồng tiền sâu muốn lọt dép: “Anh cứ lạc tiếp đi… lạc vô tim em luôn càng tốt.”

Chết cha. Tui mới ăn bánh khọt mà tim nó “khọt khọt” thiệt luôn.

Đi thêm chút ghé quán nước mía. Cô bán ngọt tới mức tui nghi cổ bỏ nguyên ký đường vô ly.

Cổ đưa ly nước mía rồi nói nhỏ: “Em thấy nụ cười anh còn ngọt hơn nước mía nữa.”

Tui cầm ly mà run như mới bị vợ kiểm tra điện thoại. Tui hỏi: “Em nói thiệt hay đang chạy chương trình khuyến mãi?”

Cổ tỉnh bơ: “Thiệt chớ. Em mê đàn ông cười hiền.”

Nghe xong tui cười hiền thiếu điều trật quai hàm.

Qua tới sạp cá khô còn dữ hơn nữa. Tui chưa kịp hỏi giá. Cổ đã nói: “Anh đừng mua cá nữa… mua em đi.”

Tui mém té vô thùng mực rim.

Mà đỉnh cao cuộc đời là đoạn ở đường Anh Ba Cua.

Tui đang đứng coi Google Maps mà mặt ngu như mới thi bằng lái rớt lần ba. Tự nhiên có cô váy xanh bước lại: “Anh cần chỉ đường không?Đường vô tim em dễ hơn Google đó.”

Tui chưa kịp load…Thì cô áo vàng chen vô: “Anh đi với em đi. Em dẫn anh đi hết Vũng Tàu luôn.”

Chưa hết. Cô thứ ba tóc cột đuôi ngựa bước vô tỉnh queo: “Hai chị tránh ra coi. Anh này hợp gu em.”

Má ơi…Tui đứng giữa ba cô. Cảm giác như chung kết: “Ai sẽ cưới anh đầu trọc U60?”

Một cô kéo tay trái. Một cô kéo tay phải. Cô còn lại đứng trước mặt cười mỉm.

Tim tui lúc đó đập như xe Dream leo dốc cầu.

Cô áo vàng nói: “Đi với em, em bao nước mía.”

Cô váy xanh nói: “Đi với em, em dẫn đi ngắm hải đăng.”

Cô đuôi ngựa chốt câu chí mạng: “Anh khỏi đi đâu hết… đứng nhìn em là đủ vui rồi.”

Trời đất ơi…Tui đứng như tượng Phật Di Lặc ngoài biển.

Cuối cùng tui cười trừ: “Ba em đừng giành nữa. Anh già rồi, tim anh đóng trả góp chứ không còn tim zin đâu.”

Ba cô cười muốn bể bãi biển. Một cô nói: “Anh vui tính quá trời. Lâu rồi tụi em mới gặp người dễ thương vậy.”

Nghe xong…Tui tưởng mình trẻ lại hai chục tuổi. Đi bộ nhẹ như mới uống collagen.

Nguyên buổi chiều hôm đó, tui đi đâu cũng bị ghẹo: “Anh ơi…”“Anh đẹp trai đầu trọc ơi…”“Anh cười nữa coi…”

Má ơi…Đàn ông già nhiều khi đâu cần yêu. Chỉ cần được gọi một tiếng “anh” thôi là quên luôn mình bị đau lưng.

Tối về khách sạn, nằm nghe sóng biển mà suy nghĩ: Đi Mỹ mấy chục năm, cày muốn cong lưng, tóc rụng gần hết, bụng thì phình như cái trống trường…

Vậy mà chỉ cần vài cô Vũng Tàu cười cho mấy cái…Là cái tim già nó mềm như bánh flan.

Mà công nhận…Mấy cô Vũng Tàu nguy hiểm thiệt.

Tỏ tình ngược liên hoàn. Còn tui?

Tui thích hết.

Đúng là đàn ông U60 đầu trọc bụng bia…Chỉ cần ai khen dễ thương một câu là quên luôn thuốc cao huyết áp để ở đâu.



XIN LỖI THẬT NHIỀU

nhưng tôi thấy thật hổ thẹn, hỡi nước Mỹ. Thật hổ thẹn cho chính bản thân tôi. Trong khi tôi còn đang ngáp ngắn ngáp dài buổi sáng — vươn vai — và càu nhàu về tiếng chuông báo thức — thì Donald Trump đã vượt qua trọn vẹn Thái Bình Dương và đang bước xuống những bậc thang của chiếc chuyên cơ Air Force One tại Trung Quốc. 

Hàng giờ bay ròng rã. Một múi giờ hoàn toàn khác biệt. Một cơ thể lẽ ra có mọi quyền được nghỉ ngơi. Và hãy nhìn vào gương mặt ông ấy trong bức ảnh này mà xem. Vẫn ánh mắt ấy. Vẫn ngọn lửa nhiệt huyết ấy. Vẫn sự tận tụy kiên định không hề lay chuyển ấy — chưa một lần thay đổi — dù là khi ở Nhà Trắng, lúc 3 giờ sáng, hay sau chuyến bay xuyên lục địa suốt đêm dài. 

Bởi vì ngay khoảnh khắc đôi chân ông chạm xuống đất Trung Hoa — những cuộc họp đã chờ sẵn. Nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Không giải lao. Không nghỉ ngơi. Một lịch trình đủ sức đánh gục hầu hết mọi người ngay cả trước khi nó kịp bắt đầu. 

Còn tôi thì lại đang đứng đây càu nhàu về ly cà phê sáng của mình. Trump đã rời khỏi tiệc sinh nhật của Kai. Để Melania lại một mình. Vượt nửa vòng trái đất. Và bước thẳng vào những cuộc đàm phán quan trọng bậc nhất mà nước Mỹ từng có trong nhiều năm qua — tất cả vì chúng ta — trong khi chúng ta vẫn còn đang say giấc.

Hôm nay, tôi nợ người đàn ông này một lời xin lỗi. Và mọi người dân Mỹ — những ai đã coi buổi sáng hôm nay là điều hiển nhiên — cũng đều nợ ông ấy lời xin lỗi đó. Xin gửi lời chào trân trọng nhất tới Tổng thống Trump. Từ mỗi người dân Mỹ đầy tự hào — những người mà thực tâm, chẳng hề xứng đáng với sự cống hiến của ông.

Lạy Chúa, xin hãy ban cho Trump và toàn bộ đội ngũ của ông sức mạnh mà chỉ duy Ngài mới có thể ban tặng. Họ đang ở đó vì chúng ta. Vì mỗi một người trong chúng ta. Nếu bức ảnh này khiến bạn cảm thấy hổ thẹn về những lời càu nhàu buổi sáng hôm nay của mình — hãy cho tôi biết bạn muốn nói điều gì với Trump ngay lúc này.

By Garvit pandey



TỪ BỎ GIA TÀI TỶ ĐÔ ĐỂ THEO TIẾNG GỌI CỦA CHÚA

Ngày 23 tháng 5 năm 2026, tại Giáo phận Fresno, Cali… một người đàn ông từng sống giữa ánh đèn Hollywood, xe sang và những buổi tiệc xa hoa, sẽ quỳ xuống trước bàn thánh để được phong chức linh mục.

Người ấy là Scott-Vincent Borba, đồng sáng lập e.l.f. Beauty, thương hiệu mỹ phẩm nổi tiếng từng mang về cho ông khối tài sản khổng lồ.
Nhưng ít ai biết rằng, phía sau nụ cười thành đạt ấy là một khoảng trống mà tiền bạc không thể lấp đầy.
Đêm đó ở Los Angeles, trong một buổi tiệc sang trọng đầy ánh đèn và tiếng nhạc, Scott đứng lặng bên ly rượu vang. Chung quanh ông là những ngôi sao điện ảnh, người mẫu, doanh nhân… tất cả đều cười nói vui vẻ.
Một người bạn vỗ vai ông:
— “Scott, anh đang sống giấc mơ của hàng triệu người đó! Nhà đẹp, xe sang, danh tiếng… còn thiếu gì nữa?”
Scott im lặng vài giây rồi khẽ đáp:
— “Thiếu bình an…”
Người kia bật cười:
— “Anh đùa sao? Người ta sẵn sàng đánh đổi cả đời để được như anh.”
Scott nhìn xa xăm:
— “Tôi cũng từng nghĩ vậy… cho đến khi có tất cả.”

Đêm ấy, khi trở về căn biệt thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo, ông ngồi một mình trong bóng tối rất lâu. Không tiếng nhạc. Không tiếng cười. Chỉ còn sự trống trải đè nặng trong tim.
Ông kể rằng chính khoảnh khắc ấy, ký ức tuổi thơ bỗng ùa về.
Một cậu bé 10 tuổi ngày nào từng quỳ trong nhà thờ, từng cảm nhận một tiếng gọi rất sâu trong lòng.
“Con hãy theo Ta…”
Sáng hôm sau, Scott đến thăm mẹ.
Người mẹ già ngạc nhiên khi thấy con trai ngồi trầm lặng khác thường.
— “Con ổn không Scott?”
Ông nhìn mẹ, đôi mắt đỏ hoe:
— “Mẹ… nếu một ngày con bỏ hết mọi thứ thì sao?”
Bà sững người:
— “Ý con là gì?”
Scott cúi đầu:
— “Con nghĩ Chúa đã gọi con từ rất lâu rồi… chỉ là con trả lời quá muộn.”
Người mẹ lặng im. Rồi bà nắm lấy tay con trai:
— “Nếu đó là điều làm con bình an… mẹ sẽ cầu nguyện cho con.”
Ít lâu sau, giới kinh doanh Hollywood chấn động.
Scott-Vincent Borba bán xe sang. Rời bỏ công ty.
Từ bỏ thế giới hào nhoáng.
Và trao phần lớn tài sản của mình cho từ thiện.
Nhiều người không tin nổi.
Một cộng sự cũ từng gọi cho ông:
— “Scott, anh điên rồi sao? Anh đang đứng trên đỉnh cao!”
Ở đầu dây bên kia, Scott nhẹ giọng:
— “Không… lần đầu tiên trong đời, tôi mới thật sự biết mình đang đi đâu.”
— “Anh bỏ hàng triệu đô để đổi lấy cuộc sống tu viện nghèo khó?”
Scott mỉm cười:
— “Tiền bạc cho tôi tiện nghi… nhưng không cho tôi ý nghĩa.”
Ở tuổi 42, ông bước vào chủng viện St. Patrick’s Seminary, Menlo Park, California.
Từ một doanh nhân nổi tiếng, ông trở thành một chủng sinh sống đời giản dị như bao người khác.
Không còn vest đắt tiền.
Không còn tiệc xa hoa.
Không còn những cuộc họp triệu đô.
Chỉ còn tiếng chuông nhà nguyện, những giờ cầu nguyện lặng lẽ và cuộc sống phục vụ tha nhân.
Một người sống gần chủng viện từng hỏi ông:
— “ Thầy có bao giờ nhớ cuộc sống cũ không?”
Scott nhìn cây thánh giá trên tường rồi đáp:
— “Có chứ… nhưng tôi không nhớ tiền bạc. Tôi chỉ tiếc mình đã không đáp lời Chúa sớm hơn.”
Ngày phong chức đang đến gần. Nhiều người xem hành trình của Scott-Vincent Borba như một phép lạ giữa thời đại mà con người chạy theo danh vọng và vật chất.
Một người đàn ông đã có tất cả…
nhưng vẫn dám từ bỏ tất cả…
để tìm điều mà tiền không mua được:
Đức tin.
Sự bình an.
Và ý nghĩa thật sự của cuộc đời.

Có lẽ câu nói của ông sẽ còn làm nhiều người suy nghĩ mãi:
— “Chúa gọi tôi từ năm tôi 10 tuổi… chỉ là tôi trả lời quá muộn.”

Giuse phạm Sơn liêm

(Chủng sinh Scott Borba trong ngày thụ phong phó tế June 21-2025. Ảnh EWTN)

TT Trump và Elon Musk

Chuyến đi Tầu lần này, nhìn bề nổi thì ai cũng thấy: toàn CEO, toàn những cái tên mà chỉ cần xuất hiện ở sân bay là giá cổ phiếu đã nhúc nhích lên. Nhưng cái làm tôi suy nghĩ nhiều hơn lại là… những thỏa thuận chưa nói ra, những nước cờ chiến lược mà chỉ những người ngồi trong phòng kín mới biết.

Và trong cái im lặng đó, hình ảnh Elon Musk đi cạnh tổng thống Trump lại toả sáng như ánh mặt trời. Như ngọn đèn trong đêm tối.

Tôi nhìn hai người họ mà nghĩ:

Ở Mỹ, người ta có thể cãi nhau nảy lửa hôm nay, nhưng ngày mai vẫn bắt tay nếu đất nước cần.
Ở Mỹ, người ta có thể chửi nhau trên Twitter, nhưng khi lợi ích quốc gia đặt lên bàn, cái tôi cá nhân tự động lùi xuống.
Ở Mỹ, người ta có thể bất đồng, nhưng không vì thế mà không làm việc cùng nhau.

Còn ở quê tôi… thì ngược lại.
Cãi nhau một câu, thù nhau ba đời.
Khác ý một chút, là gắn nhãn phản động, phản quốc, phản đủ thứ.
Thắng rồi thì ăn mừng trên nỗi đau của người thua, thù hằn đến đời con đời cháu.
“Nhiễu điều phủ lấy giá hương, người trong một nước phải thương nhau cùng.” Chỉ là câu cửa miệng.

Nhìn tổng thống Trump và Elon, tôi nhận ra một điều:
Một quốc gia mạnh không phải vì có lãnh đạo hoàn hảo, mà vì có văn hóa chính trị biết đặt lợi ích chung lên trên cảm xúc cá nhân.
Tổng thống Trump không cần Elon phải quỳ xuống xin lỗi.
Elon cũng không cần giả vờ ngoan hiền.
Họ chỉ cần cùng nhìn về một hướng,hướng mà nước Mỹ có lợi.

Và chính điều đó làm tôi buồn cho quê hương mình.
Năm mươi năm rồi, vẫn chưa chịu buông bỏ.
Năm mươi năm rồi, vẫn còn đào bới quá khứ để chia phe.
Năm mươi năm rồi, vẫn chưa học được cách “thắng không kiêu,”.

Tôi nhìn nụ cười của Elon bên tổng thống Trump mà nghĩ:
Có những dân tộc tiến lên vì họ biết tha thứ.
Có những dân tộc đứng yên vì họ chỉ biết ghi thù.
Buồn — nhưng là cái buồn bất lực, như nhìn một vết thương cũ mà người dân, ai cũng biết cần khâu lại, nhưng lãnh đạo chẳng chịu cầm kim.

Nhưng rồi tôi cũng tự hỏi:
Liệu có phải chúng ta không biết tha thứ!
Một xã hội lớn triền miên trong chiến tranh thì quen với việc phân định đúng sai bằng ranh giới rất rõ ràng: bạn – thù, ta – địch.
Vấn đề là… chiến tranh đã qua lâu rồi, nhưng cách nghĩ ấy thì vẫn còn nằm lại trong đầu nhiều thế hệ.
Người ta không chỉ nhớ quá khứ —
người ta sống trong quá khứ.
Mỗi cuộc tranh luận nhỏ đều có thể bị kéo lùi về những câu chuyện của vài chục năm trước.
Mỗi khác biệt quan điểm đều có nguy cơ bị thổi phồng thành lập trường, thành chiến tuyến.
Và thế là thay vì đối thoại, người ta chọn kết luận.
Thay vì hiểu nhau, người ta chọn dán nhãn cho nhau. Đội cho nhau cái mũ “ phản động”

Có lẽ vì vậy mà tôi thấy cái hình ảnh Elon và tổng thống Trump đi cạnh nhau lại trở nên… xa xỉ.
Không phải vì họ đặc biệt hơn người,
mà vì cái nền văn hóa cho phép họ “không thích nhau nhưng vẫn làm việc cùng nhau”
Một quốc gia trưởng thành không phải là nơi không có mâu thuẫn.
Mà là nơi người ta biết đặt mâu thuẫn vào đúng chỗ của nó.
Không phải cái gì cũng biến thành thù hằn.
Không phải bất đồng nào cũng cần phải thắng – thua.
Và có lẽ, điều khó nhất không phải là thay đổi thể chế,
mà là thay đổi cách người ta nhìn nhau.

Tôi không bi quan đến mức nghĩ rằng mọi thứ sẽ không bao giờ khác đi.
Nhưng tôi cũng không lạc quan đến mức tin rằng: Sự hằn thù của bên thắng cuộc sẽ thay vào sự đồng cảm.
Nếu điều đó thật sự xẩy ra, những đàn chim Việt cùng bay về quê mẹ chung tay xây dựng đất nước, Không còn những đoàn người xếp hàng ghi danh lao động xuất khẩu, mà thay vào đó là những hàng hoá Made in Vietnam.

Để con cháu còn ngẩng cao đầu hãnh diện thay cho tủi nhục.
Ngày đó, có lẽ còn xa.

Nhi Duong

Blog Archive