Wednesday, April 22, 2026

HƠN NỬA THẾ KỶ - Tôi vẫn nhớ người phụ nữ ấy

Tôi đã đến An Lộc sau khi vòng vây của Việt Cộng tai thi xa An Lộc 1972 đã bị đẩy ra xa. Thị trấn vẫn còn mùi khói, những bức tường đen ám và hố pháo loang lổ như những vết sẹo chưa kịp lành. Nhưng giữa tất cả những đổ nát đó, có một điều khiến tôi dừng lại — một quán cà phê nhỏ, và một người phụ nữ trung niên
Người ta gọi bà là Cô Năm.

Mặc hàng ngàn trái pháo mỗi ngày. nhiều người đã chạy đi nhưng bà vẫn ở lại.
Ở lại – không phải để làm anh hùng.

Không ai kể với tôi một câu chuyện lớn lao về bà. Không có huân chương, không có chức danh.

Chỉ biết rằng khi pháo bắt đầu dội xuống, khi người ta tìm đường rời đi, thì bà… không đi.
“Già rồi, đi đâu nữa,” ai đó nói lại lời bà.

Nhưng tôi nghĩ, không chỉ vì già. Có những người, khi đất đai mình rung lên vì đạn pháo, lại càng không nỡ rời đi. Ở lại, với họ, không phải là dũng cảm — mà là điều duy nhất còn có thể làm.

Ly cà phê – thứ giữ người ta lại với đời sống
Quán của Cô Năm không phải quán. Chỉ là một góc nhỏ, vài cái ghế thấp, cái bếp than, cái ấm nước đen vì khói.
Nhưng lạ thay, nó vẫn tồn tại qua những ngày pháo kích.

Tôi gặp những người lính vừa ra khỏi giao tranh. Áo họ còn bụi đất, mắt còn đỏ vì thiếu ngủ. Họ ngồi xuống, cầm ly cà phê nóng, không nói nhiều.

Họ cảm thấy ấm lòng vào buổi sáng sớm khi không khí còn se lạnh và lớp sương mờ vẫn còn lãng đãng.

Họ ấm lòng khi nhìn thấy chung quanh mình vẫn còn đủ những gương mặt bạn bè. Một cái vỗ vai, rồi im lặng
Chỉ uống.
Chỉ thở.
Chỉ… sống lại một chút.

Có thể người ngoài không hiểu: giữa chiến tranh, một ly cà phê có nghĩa gì?
Nhưng với người lính khi ấy,
đó là một khoảng dừng — rất ngắn — để không phát điên.
Khi dân và lính không còn khoảng cách
Không ai gọi đó là “tình quân dân”.
Không khẩu hiệu. Không diễn văn.

Chỉ là:
* Một người đàn bà nấu nước
* Một người lính ngồi xuống
* Một câu hỏi: “Uống nóng cho lại sức nghe con”
Vậy thôi.

Nhưng chính những điều “vậy thôi” đó mới giữ được một thị trấn đứng vững qua bão lửa.

Ở An Lộc, lính không phải là người xa lạ.
Và dân cũng không phải là người đứng ngoài.
Họ ở chung một cơn mưa pháo.
Và cũng chia nhau từng giọt bình yên hiếm hoi.
Sau tiếng pháo
Có những khoảnh khắc, pháo ngưng.
Không phải vì chiến tranh kết thúc —
mà chỉ vì nó… tạm nghỉ.

Trong những khoảng lặng đó, khói vẫn bay, đất vẫn còn rung nhẹ, và người ta vẫn chưa tin là mình còn sống.
Rồi ai đó bước lại quán.
Rồi một ly cà phê được rót.
Rồi thêm một người nữa.
Không ai nói lớn. Không ai cười.
Nhưng trong cái im lặng đó, có một thứ rất rõ:
Tình người vẫn chưa bị chiến tranh lấy hết.

Điều còn lại
Nhiều năm sau, người ta có thể nhớ về An Lộc bằng bản đồ trận đánh, bằng con số thương vong, bằng chiến thuật.
Còn tôi, tôi nhớ bằng một ly cà phê.
Một ly cà phê được nấu bởi một người đàn bà không rời đi, giữa một thị trấn mà ai cũng có lý do để bỏ chạy.
Người ta gọi bà là “tử thủ”.
Nhưng với tôi, bà chỉ là một người đã chọn ở lại để giữ cho cuộc sống… không tắt hẳn.

Và đôi khi, trong chiến tranh, giữ được một ly cà phê nóng… cũng là giữ được niềm tin - ngày mai trời lại sáng

Cấu mong bà vẫn mãi bình an dù ở nơi đâu




NGÀY KHÔNG BAO GIỜ QUA

Tháng Tư lại về,
gió vẫn thổi như năm nào
nhưng lòng người
không còn lành lặn nữa…

Con đường xưa
có người đi mà không trở lại
có người trở về
mà chẳng còn quê hương.

Ngày ấy…
trời Sài Gòn không mưa
mà mắt người
ướt như mùa bão.

Tiếng súng đã im
nhưng tiếng lòng thì không.
Một nửa đất nước reo mừng
một nửa… lặng câm mà chết.

Có người ôm con chạy
bỏ lại mái nhà chưa kịp khóa
bỏ cả bàn thờ còn khói nhang
và tiếng mẹ gọi
chìm vào khói lửa.

Biển hôm đó
không chỉ mặn vì sóng
mà mặn vì nước mắt
của những con thuyền không biết bến.

Có những người cha
không kịp nói một lời
chỉ kịp nhìn con lần cuối
rồi hóa thành… ký ức.

Ba mươi tháng Tư
không phải là một ngày
mà là một vết cắt
chia đôi cả một đời người.

Có người mất nước
có người mất nhà
có người mất cha
và có người… mất luôn chính mình.

Năm tháng trôi
tưởng vết thương sẽ lành
nhưng mỗi lần tháng Tư chạm cửa
tim lại rỉ máu âm thầm.

Không ai nói lớn
nhưng ai cũng nhớ
một miền Nam đã từng
rất thật… rất người… rất đau.

Nếu có một điều ước
không phải là quay lại quá khứ
chỉ mong một lần
những linh hồn lạc nhau
được tìm thấy nhau
trên chính quê hương mình…
…không còn chia lìa nữa.

Phạm Sơn Liêm




CON TRAI CỰU NGOẠI GIAO IRAN GÂY CHẤN ĐỘNG MẠNG XÃ HỘI VỚI ĐỜI SỐNG XA HOA GIỮA KHỦNG HOẢNG QUỐC GIA

Ngày 22 tháng 4 năm 2026, một nhân vật mạng xã hội gốc Iran đã trở thành tâm điểm chú ý quốc tế khi công khai phô trương đời sống xa hoa, trong lúc đất nước của ông đang đối diện nhiều khó khăn kinh tế và chính trị.

Nhân vật đó là Sasha Sobhani, con trai của cựu nhà ngoại giao Ahmad Sobhani. Ông đã đăng tải đoạn hình ảnh ghi lại cảnh mình lên phi cơ riêng cùng bạn gái, người mẫu Tây Ban Nha Laura Neimas, để bay đến Ibiza tham dự mùa khai trương năm 2026.

Trong đoạn ghi hình, người đàn ông 38 tuổi này bày tỏ lời cảm tạ đối với những “phước lành” mà ông đang có, sau khi thể hiện cử chỉ thân mật với bạn đồng hành và thư giãn trong khoang phi cơ sang trọng. Những hình ảnh này nhanh chóng lan truyền rộng rãi, thu hút sự chú ý mạnh mẽ từ dư luận.

Ông Sobhani, tên thật là Mohammad Reza, hiện đang bị truy nã tại Iran với các cáo buộc liên quan đến rửa tiền và điều hành các trang mạng cờ bạc bất hợp pháp. Từ khi rời Iran và định cư tại Tây Ban Nha vào năm 2019, ông thường xuyên công bố hình ảnh về đời sống xa xỉ của mình, bao gồm xe thể thao đắt tiền, du thuyền, tiệc tùng cùng phụ nữ và các sinh hoạt tiêu khiển xa hoa khác.

Với gần 4 triệu người theo dõi trên mạng xã hội, ông trở thành một biểu tượng gây tranh cãi của tầng lớp giàu có lưu vong. Trước đó, ông từng được biết đến qua các hình ảnh về đời sống xa hoa của giới trẻ thượng lưu tại Tehran.

Ông Sobhani cho biết lối sống và quan điểm của mình khiến ông trở thành mục tiêu của chính quyền Iran. Ông từng bị bắt và bị kết án liên quan đến các tội danh tài chánh mà ông phủ nhận. Trong một cuộc phỏng vấn với báo chí Tây Ban Nha, ông khẳng định mình chỉ trích chế độ và muốn cho người dân thấy rằng họ có thể sống một cuộc đời khác.

Chính quyền Iran đã từng yêu cầu dẫn độ ông từ Tây Ban Nha, song ông từ chối hồi hương với lý do lo ngại nguy cơ bị tra tấn dưới chế độ thần quyền.

Ngay tại Iran, ông Sobhani cũng bị chỉ trích gay gắt như một biểu tượng của sự lệch lạc trong tầng lớp ưu tú, khi con cái của họ được nuông chiều trong xa hoa trong khi đại đa số người dân phải chịu đựng một nền kinh tế suy sụp và hệ thống kiểm soát nghiêm ngặt.

Ngay cả người cha của ông, ông Ahmad Sobhani, cũng công khai cho biết đã không thể uốn nắn con trai mình. Trong một phát biểu với truyền thông nhà nước, ông xác nhận rằng dù là cha con, nhưng về lối sống và niềm tin, hai người hoàn toàn khác biệt.

Sự việc một lần nữa làm dấy lên tranh luận về khoảng cách giàu nghèo, trách nhiệm của tầng lớp lãnh đạo, và hình ảnh của những người thuộc giới tinh hoa trong bối cảnh quốc gia đang đối diện nhiều khủng hoảng.


Nguồn: NYP
Phân tích và biên tập: Luan Vo
Tin Hoa Kỳ by VLKT News




Có Thể Xóa Tên, Không Thể Xóa Sự Thật

Có những thứ trên đời này, người ta có thể dùng quyền lực để đổi tên, dùng sách vở để viết lại, dùng thời gian để phủ bụi. Nhưng có một thứ không bao giờ bị xóa đi được — đó là sự thật đã từng tồn tại trong đời sống của con người.

Sau năm 1975, rất nhiều thứ thuộc về Việt Nam Cộng Hòa bị cố gắng xóa bỏ: tên gọi, biểu tượng, văn hóa, ký ức. Thành phố đổi tên. Bài hát bị cấm. Lịch sử bị viết lại theo một hướng khác. Người ta tưởng rằng, chỉ cần đủ lâu, mọi thứ sẽ biến mất.

Nhưng họ quên một điều căn bản:
có những thứ không nằm trong sách — mà nằm trong lòng người.

“Sài Gòn” vẫn còn đó, không phải trên giấy tờ, mà trong cách người ta gọi nhau mỗi ngày. Một người già ở miền Nam vẫn nói “về Sài Gòn” như một phản xạ tự nhiên. Một người Việt ở bên kia đại dương vẫn nhắc hai chữ đó như nhắc về quê hương thật sự của mình. Không ai ra lệnh cho họ phải nhớ — họ nhớ vì họ đã từng sống.

Mã sân bay “SGN” vẫn nằm đó, in trên từng tấm vé, hiện trên từng bảng điện tử của thế giới, mã +84 vẫn thuộc về VNCH. Nó không mang tính cảm xúc, không mang màu sắc chính trị — nhưng lại là một sự thật khách quan: cái tên Sài Gòn chưa từng biến mất khỏi bản đồ toàn cầu.

Và còn đó những con người — những người đã sống, đã mất mát, đã rời bỏ quê hương không phải vì họ nghèo, mà vì họ không chấp nhận đánh đổi giá trị sống của mình. Họ mang theo ký ức đi khắp thế giới. Và chính họ trở thành bằng chứng sống mà không một lời tuyên truyền nào có thể phủ nhận.

Người ta có thể thay đổi câu chữ trong sách giáo khoa.
Nhưng không thể thay đổi ký ức của hàng triệu con người.

Người ta có thể im lặng trước quá khứ.
Nhưng không thể khiến quá khứ chưa từng xảy ra.

Bởi vì sự thật không cần được cho phép để tồn tại.
Nó tồn tại vì nó đã xảy ra.

Càng cố xóa, dấu vết càng hiện rõ.
Càng cố quên, ký ức càng bám sâu.

Có thể một thế hệ sẽ bị che mờ.
Nhưng thế hệ sau vẫn sẽ hỏi.
Và khi câu hỏi còn tồn tại, thì sự thật vẫn còn cơ hội được nhắc lại.

Lịch sử không phải là thứ thuộc về người viết ra nó.
Lịch sử thuộc về những người đã sống qua nó.

Và chừng nào vẫn còn người Việt, và chừng nào vẫn còn người nhớ,
chừng đó không có mệnh lệnh nào đủ mạnh để xóa nhòa sự thật.

4-22-26
FB Le truong Giang

















Sydney

Tuần này tui đi Sydney. Năm nào cũng đi chơi một lần. Tiểu bang Vic nó buồn, muốn hết buồn phải … đi … . Nước Úc mênh mông và vắng vẻ. Ngay cả đến thủ đô Canberra cũng đìu hiu. Chỉ đến Sydney là vui hết biết. Người đi du lịch thì ngắm cảnh, hưởng không khí dịu dàng mát mẻ. Chưa kể đồ ăn ngon và rẻ. An toàn, không lo lắng mất mát này nọ.

Những bài viết của tui được độc giả Sydney likes nhiều cũng như comments sôi nổi. Riêng về đề tài chính trị Mỹ thì được nhiều người hưởng ứng hơn nơi tui ở(Melbourne). Một bạn chuyên dịch ra Anh ngữ giùm tui. Mấy năm trước anh em có gặp nhau. Năm nay nghe nói ảnh yếu và bận bịu. Không thì giờ dịch giùm nữa. Lần này tui mong được thăm ảnh chút. Tuổi già nó ngộ lắm. Nhiều khi mới gặp đó mà sau này không còn có thể. Giống như lần ra mắt sách ở Saigon. Một chị nói rằng đã định tham dự mà trời mưa lớn, nên hẹn lần sau nghen! Trời ơi! Có lần sau chăng? Đâu dễ vậy.

Nhiều cái duyên khiến tui thích Sydney. Đi khiêu vũ ở một club, gặp một giọng ca nữ hay quá. Đến làm quen và mời về Melbourne trình diễn. Được hai lần rồi. Lần đầu cổ còn độc thân. Lần sau cổ có chồng. Tui nghiệm mấy người gặp tui là lấy chồng hết ráo. Một cháu làm Accountant, fan “guột” của tui. Than thở cháu … ế quá, chú kiếm người làm mai đi. Chú kiếm không ra rồi, nhưng lần trước đến thăm nơi làm việc của cháu. Trên tầng hai mấy, nhìn ra vịnh biển. Gọi là view triệu đô. Views riết mà ế độ luôn. Gần 50 rồi. Chậc chậc!. Có bàn với cháu về phong thuỷ. Ở nơi… cao như vầy không tốt. Kiếm việc khác làm ở nơi “thấp thấp” á. Công việc lương cao thì không bỏ được rồi. Làm sao đây. Tui nói làm đến 3 giờ chiều thôi. Nghỉ ngơi và kiếm thêm việc nào đó đổi nơi chốn mới được. Cháu xin phụ bán cà phê ngay tầng trệt của building này luôn. Bán cho vui đó mà. Nhờ vậy mà quen được một anh, cũng CEO, mà … ế vợ. Tại ham làm việc quá. Hai người đang sống chung. Nghe nói tui có hẹn gặp fans ở Sydney để tặng sách. Cháu nói sẽ đưa… ảnh tới dự. Tui hồi hộp xem ãnh ương này ra sao. Kết có hậu!

Một anh khác là nhiếp ảnh gia. Tối thứ bảy nào cũng vô club quay phim. Quay mấy cô ca sĩ trình diễn. Vô tình ảnh cũng là fan của tui nên tui mạnh bạo phê bình: Anh quay cái kiểu gì mà ca sĩ thấy nhỏ xíu. Hỏng “đã” gì hết anh ui. Sau này hình như ảnh đổi ống kính. Hình ảnh như “dí” vào mặt người xem. Nó đã gì đâu. Niềm vui tuổi già là vậy. Giờ gối mỏi chân chồn. Nằm nhà nhìn thiên hạ tung tăng cũng là thú vui. Nhờ vậy mà tui biết mặt hết giàn ca sĩ ở Sydney. Em nào hát sai lời tui cũng biết và nhắc nhở. Cõi mạng hay thiệt chớ!

Cũng có bạn là fans hồi xưa, hay vô còm. Từ hồi tui viết về ông dượng. Các bạn blocked tui luôn. Tui biết nói sao. Chỉ biết nói rằng nước ÚC thưa dân. Làm chuyện gì cũng không ai biết. Chỉ có “chuyện Mỹ” là được nhiều người quan tâm. Từ hồi có ông Trump. Người khen người chê gì cũng có views hết á. Nên tui đổi hướng viết. Thay vì cứ viết chuyện tình ái lẩm cẩm hoài, mở thêm chuyên mục với đề tài đang “hot”. Nhờ vậy đã tăng follows vùn vụt. Lần đến Sydney này. Mong anh em bỏ qua. Đến tham dự và nhận sách tặng. Cam đoan bài viết không chính trị. Đọc sẽ thêm yêu đời.

Sydney còn là nơi có những anh cựu quân nhân VNCH. Sư huynh của tui. Vẫn một lòng với đất nước cũ. Phải nói nơi các anh tỵ nạn là thành trì chống cộng cho đến khi các anh sẽ không còn nữa. Kính mong các anh cho hậu duệ một lần gặp gỡ. Nghe chuyện xưa rồi viết lại. Đây là nghề của JNN.

Tui chọn đại một nhà hàng làm nơi gặp gỡ. Địa chỉ dưới còm. Hên xui nghe. Không rườm rà, chủ yếu chụp tấm hình và tâm sự. Xin mời chung, ai ăn nấy trả nên không phiền hà chi. Sách chỉ còn một ít. Đi chậm … hết ráng chịu.

FB Jimmy Nguyen Nguyen




Thứ gì quý vị sợ nhất trong cuộc đời?

Nghèo? Bệnh tật? Hay điều gì?

Bài dài nhưng đáng đọc vì nó viết ra từ trải nghiệm thực tế...

Hôm nay, tôi dành thì giờ viết về một người chị tôi đã gặp ngoài đời và trên Facebook nhiều năm qua.

Gọi là chị, vì chị đề nghị tôi gọi để cho có cảm giác chị vẫn trẻ trung, chứ thực ra chị đáng bậc cha chú tôi, chị nhiều hơn cả tuổi bố mẹ tôi...

Kiến thức và sự từng trải, năng lượng tích cực và sự vượt khó để vươn lên tầm cao, bước qua thăng trầm để sống thanh tao... của chị, cao hơn bất kỳ người nào tôi từng gặp.

Chị xuất thân từ gia đình đông anh chị em, là chị cả, phải bươn chải từng bữa đói no, lay lắt cùng đàn em sống qua ngày bên Vn những năm sau 1975, rồi chị liều mạng vượt biên tới Mỹ trong vô vàn gian khó, gian khó đến không thể tưởng tượng nổi... tôi nghe chị kể mà thấy những nỗi vất vả của đời mình thật chẳng đáng là bao...

Thế nhưng tất cả bão táp không vùi dập được chị, chị vẫn cứ tràn đầy nhiệt huyết, học hành chăm chỉ, làm việc cật lực, vui vẻ, lạc quan, yêu đời và đầy lãng mạn.

Với đức tính ấy, tại đất nước Mỹ này, chị chỉ cần vài ba năm để có một công việc ổn định làm trong Chính Phủ và sau đó, dễ dàng xây dựng một gia đình cho riêng mình, êm ấm và đủ đầy.

Chị cưới một đức lang quân kém tuổi nhưng anh cũng làm cho Chính Phủ, họ sống hạnh phúc gần 50 năm dù đôi lúc cũng có những chuyện cảm nắng này kia. Đời ai chả có lúc...thế nhưng chị đều giải quyết thấu tình đạt lý để giữ trọn vẹn người chồng bên mình...

Khi đã tới tuổi nghỉ hưu, con cái đã tốt nghiệp và có sự nghiệp riêng..

Anh chị đã chuyển về Las Vegas sống, cùng nhau vun đắp một mái nhà bình yên, với khu vườn cây trái đẹp tuyệt vời giữa lòng sa mạc. Mỗi ngày anh chị miệt mài cải tạo khu vườn, từ thay toàn bộ đất đến đi hệ thống tưới nước, rồi làm cả nhà green house, sưu tầm giống cây quý hiếm tốt cho sức khoẻ về trồng... không biết bao nhiêu tiền bạc và tâm huyết đổ vào đấy trong mấy năm trời...

Tôi đã từng ghé thăm căn nhà của anh chị, nó lãng mạn còn hơn cổ tích. Anh chị đã ngoài 70 khi ấy, nhưng họ sống rất healthy, rất vui vẻ, đầm ấm... vì vậy, họ rất trẻ trung, tràn đầy năng lượng.

Chị từng bị đau khớp háng, Tây Y nói phải mổ thay khớp, nhưng chị đã tự mình học cách fasting nhịn ăn 16-8, ăn thô và áp dụng vô vàn kiến thức khác vào đời sống... sau 2 năm, chị thông báo với tôi là chị đã hoàn toàn khoẻ mạnh, đi lại bình thường mà không cần phải phẫu thuật hay uống thuốc gì. Tôi nghe mà mừng hết nấc. Tôi cứ nói chị hãy viết ra kinh nghiệm của chị rồi tôi sẽ bê nó về Facebook của tôi ...hòng lan toả đến mọi người...

Nhìn thấy chị khoẻ mạnh trẻ trung hơn cả mình (dù chị nhiều tuổi hơn), đức lang quân của chị cũng học theo, nhịn ăn, ăn thô đồ organic, hít thở sâu và cùng nhau tạo lập khu vườn ngập tràn cây ăn quả, thảo mộc chữa bệnh và hồ bơi tắm nắng. Lâu lâu anh chị ra ngoài dạo phố thưởng thức không gian sôi động ở Las Vegas. Còn lại tĩnh tâm ở nhà vui thú điền viên.

Cuộc sống ấy quả là mơ ước của rất nhiều người trong đó có tôi....

Nhưng đời không ai gặp được chữ ngờ...
Bốn tháng trước, anh đột ngột ra đi, để lại chị một mình trong hiu quạnh, sau 46 năm hôn nhân hạnh phúc...

Dù có sống lành mạnh, đủ đầy cả vật chất tinh thần, thì cũng có lúc một trong hai người phải ra đi, đó là số mệnh không thể làm khác...

Tôi gọi hỏi thăm chị mà chị khóc tức tưởi khiến tôi câm lặng. Chị cô đơn. Chị nói khó khăn bão táp cỡ nào trong cuộc đời, chị đều không sợ, đều vượt qua và có tất cả... nhưng giờ đây, chồng chị mất rồi, còn lại một mình giữa căn nhà nguy nga lộng lẫy, chị thấy trống trải và cô đơn kinh khủng. Chị thèm có người bầu bạn, thèm có ai nhớ tới mình để hỏi han, tâm sự, chị sợ cuộc sống một mình, nỗi cô đơn sẽ làm chị gục ngã.

Chị nói với tôi: Tâm An (Tên nhà báo của tôi đã quen với mọi người), em hãy giúp chị một việc có được không?

Tôi nói: Vâng, được, nếu em có khả năng... Tôi phân vân không biết mình giúp được gì đây!?

Chị nói: Chị không còn gì để mất nữa em à, nếu cứ sống cô đơn thui thủi thế này, chắc chị chết mất. Em xem có thể viết cho chị mấy dòng, biết đâu ai đó ... đang cùng cảnh ngộ, tìm thấy nhau một sự sẻ chia, để sống nốt quãng đời còn lại không em?

Tôi nhận lời không do dự. Nhưng tôi bế tắc trong con chữ. Chị mới mất chồng, không lẽ tôi đi đăng tin mai mối cho chị? Chị đã ở độ tuổi thất thập cổ lai hi, không lẽ tôi lại đi đăng hình thời trẻ đẹp xa xưa của chị để câu kéo sự chú ý rẻ tiền của mấy anh già không đứng đắn?! Không lẽ tôi lại đi quảng cáo chị có nhà đẹp để thu hút mấy kẻ tham lam...

Thế nên tôi thất hứa với chị hàng tháng trời, nhưng lòng tôi không quên phải giữ lời. Và hôm nay tôi dành cả buổi sáng để viết về chị, cũng là viết về cuộc đời con người ở đất nước này. Mọi thứ bạn đều có thể đạt được nơi đây, ngoại trừ cái chết theo định mệnh và sự cô đơn (cũng là định mệnh luôn).

Cuộc sống càng hạnh phúc càng đủ đầy, thì sự riêng tư lại càng được trú trọng. Gần như người Mỹ không bao giờ can thiệp vào đời tư người khác cho dù đó có là con cái, cháu chắt mình hay hàng xóm, đồng nghiệp mình. Mỗi đứa trẻ 18 tuổi tự động được quyền xách vali đi ở riêng, tự chọn nghề nghiệp, tự chọn bạn đời, tự chọn cách sống, cách ăn mặc, cách hưởng thụ... sướng khổ gì ráng chịu.

Ở đây, bạn có ăn mặc kỳ dị, miễn bạn thích và hợp pháp (không quá hở hang nơi công cộng) thì chẳng ai nói gì bạn. Họ thấy đẹp thì họ khen. Xấu thì họ im lặng nhã nhặn.

Ở đây, dù bạn lỡ có bầu mà bị thằng bồ bỏ rơi, cũng không ai bảo bạn là gái hư, không ai rủa bạn chửa hoang. Ngược lại, cả xã hội xúm vào giúp bạn, từ khám thai miễn phí, tư vấn làm mẹ, đến chăm sóc y tế và làm giấy khai sinh, cuối cùng là họ hỏi bạn: có muốn lôi cổ truy cùng đuổi tận thằng đàn ông đã bỏ bạn làm bạn có bầu không? Chỉ cần 1 cái gật đầu, thằng đó có trốn ở phương trời nào, chính quyền cũng tìm ra... miễn là nó còn sống và còn ở nước Mỹ, còn số SSN để làm việc...thì nó còn phải trả tiền để nuôi con nó, bằng không, đời nó đến cái bằng lái xe cũng bị tịch thu...

Ở đây, bạn nghèo kiết xác không ai dám khinh thường trước mặt bạn (khinh sau lưng thì không biết). Ở đây nghèo lại là lợi thế cho đám Democrat được thể tôn lên bàn thờ, để chúng thực hiện kế sách nghèo bền vững, dễ ngu để trị. Họ cho bạn đủ thứ, từ housing nhà ở đến food stamps thức ăn miễn phí, sữa tả đủ cả, thậm chí còn cho cả tiền mặt tiêu xài, cho smart phone, cho internet ...

Ở đây bạn lỡ có sinh con khuyết tật, thiểu năng, tự kỷ ...cũng không ai DÁM buông lời miệt thị, vì đó không chỉ là ĐẠO ĐỨC mà còn là luật. Cấm kỳ thị người khuyết tật. Không như xứ nẫu, người ta quen khẩu nghiệp, buông lời nói tưởng là hay "sao lúc mang bầu không siêu âm hả em? Siêu âm mà biết sao không bỏ thai đi?! Mấy đứa nhỏ này sinh ra chỉ khổ mình khổ nó..."

Nghe xong tôi muốn chửi ghê gớm nhưng đổi lại, tôi chỉ mỉm cười. May phước cho tôi đang ở xứ này, nên không mấy khi gặp người có những câu như vậy. Tôi cho rằng họ đã chưa được tôi luyện để trưởng thành, bởi thế, họ mới vẫn còn tư tưởng của nền văn minh xứ nẫu...

Ôi cái văn hoá xứ nẫu tôi không thể nào chấp nhận nổi, 10 người thì 9 người nói những câu vô tình nhưng xé cắt tâm can người mẹ. Họ không hiểu rằng, Chúa đã tạo ra khu rừng, thì ắt có cây to khoẻ, cũng có cây bị yếu ớt sâu bệnh. Dù thế nào thì chúng vẫn cố gắng sống và khao khát sống. Họ không hiểu rằng đó là lẽ tự nhiên, rằng đó là định mệnh, rằng mỗi đứa bé đó đến với mình dù không toàn vẹn thì đó cũng là ý Ngài, để rèn luyện trí dũng ta...

Ở đây, chỉ cần bạn có ý chí, thì dù bạn có què cụt, có câm điếc, có mù... chính phủ và xã hội này vẫn luôn dành cho bạn những câu nói lịch sự ngọt ngào, luôn có trường học đặc biệt, cô giáo riêng, therapist riêng, thậm chí phiên dịch riêng cho bạn... Và họ tạo mọi cơ hội cho bạn phát triển tài năng của mình, toả sáng nếu bạn muốn...

Ở đây, bạn thực sự được sống đúng là mình, mặc kiểu bạn thích, học ngành bạn đam mê, lấy người bạn ưng, đi xe vừa khả năng túi tiền, ở nhà vừa thu nhập bạn... Bạn không phải sống để đẹp lòng người khác. Bạn không bị xã hội, hàng xóm rèm pha, tọc mạch, nói tới nói lui, xỉa vào đời tư của bạn..,

Đó là sự tự do, độc lập thực sự của bạn.

Ở đây chỉ có một thứ đáng sợ, đó là sự cô đơn. Không ai có thể giúp bạn ngoài chính bạn.

FB Allison Pham

Tái bút: Tôi rất mong sau post này, sẽ giúp kết nối để chị bạn tôi có thêm vài người bạn già cùng nhau sẻ chia, chiến thắng nỗi cô đơn. Tôi sẽ để link facebook chị ở đây, quý vị hữu duyên xin tự liên lạc.




Hơn 50 Dân biểu Mỹ tố chính phủ Lee Jae-myung của Hàn Quốc “tấn công” doanh nghiệp Mỹ, thiên vị Trung Quốc

Căng thẳng thương mại Mỹ–Hàn có dấu hiệu leo thang sau khi hơn 50 Dân biểu Hoa Kỳ, chủ yếu Đảng Cộng hòa, gửi thư chính thức cáo buộc chính phủ mới của Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae-myung đang áp dụng các chính sách phân biệt đối xử, gây thiệt hại trực tiếp cho doanh nghiệp Mỹ và gián tiếp tạo lợi thế cho các đối thủ có liên hệ với Trung Quốc.

Bức thư do hai Dân biểu Cộng hòa Darrell Issa (California) và Michael Baumgartner (Washington) khởi xướng, gửi đến Đại sứ Hàn Quốc tại Washington Kyung-wha Kang. Một văn bản tương tự do Dân biểu Adrian Smith (Nebraska) và Carol Miller (Tây Virginia) dẫn đầu cũng được chuyển đến Đại diện Thương mại Mỹ Jamieson Greer cùng các quan chức nội các Trump.

“Chính phủ tả khuynh thân Trung Quốc”

Trao đổi với Fox News Digital, ông Issa thẳng thắn: “Hàn Quốc vẫn là đối tác chiến lược quan trọng, nhưng cuộc bầu cử vừa rồi đã đưa lên một chính phủ tả khuynh thân cận với Trung Quốc. Chính phủ đó, trong nhiều việc khác, đã bắt đầu tấn công các công ty Mỹ”.

Hai cái tên được nêu đích danh là Meta và Coupang. Coupang, thường được ví như “Amazon của Hàn Quốc”, thực chất là công ty do Mỹ sở hữu và niêm yết tại New York. Theo các nghị sĩ, Seoul đang dùng “một loạt biện pháp quy định để trừng phạt họ, trong khi che chắn cho đối thủ nội địa”.

Cảnh báo thiệt hại $525 tỷ đô

Dẫn nghiên cứu của think tank Competere, bức thư ước tính các động thái của Ủy ban Thương mại Công bằng Hàn Quốc KFTC sẽ gây thiệt hại tổng cộng $1 nghìn tỷ đô cho hai nền kinh tế trong 10 năm tới. Riêng phía Mỹ có thể mất $525 tỷ đô, tương đương gần $4 ngàn đô cho mỗi gia đình.

“Chúng tôi cam kết bảo đảm chính phủ của ngài phải chấm dứt cuộc đàn áp Coupang và các công ty Mỹ khác đang hoạt động tại Hàn Quốc”, thư viết. “Điều đang bị đe dọa là lợi ích kinh tế và an ninh khổng lồ của Hoa Kỳ”.

Nghi vấn “Digital Markets Act phiên bản Hàn Quốc”

Nhóm dân biểu cho rằng dự luật quản lý nền tảng số mà Seoul đang thúc đẩy có nhiều điểm giống Đạo luật Thị trường Kỹ thuật số của EU. Văn bản này đặt ra tiêu chuẩn pháp lý và cơ chế thực thi riêng, bị cáo buộc “làm suy yếu mô hình kinh doanh đổi mới và gây bất lợi cho những công ty Mỹ thành công”. Trong khi đó, các doanh nghiệp Trung Quốc lại được cho là có “lối thoát” và không chịu sức ép tương tự.

Lee Jae-myung 'đi dây' cân bằng giữa Washington và Bắc Kinh

Ông Lee Jae-myung, lãnh đạo Đảng Dân chủ, nhậm chức tổng thống vào tháng 6/2025 sau khi người tiền nhiệm Yoon Suk Yeol bị phế truất.

Ngay trong chiến dịch tranh cử, ông đã kêu gọi “không nên vội ký thỏa thuận thương mại với Mỹ” và đề xuất phối hợp với Nhật Bản để đối phó thuế quan của Washington.

Từ khi lên nắm quyền, ông Lee hai lần gặp Chủ tịch Tập Cận Bình trong vòng hai tháng, ca ngợi Trung Quốc là “người láng giềng thực sự đáng tin cậy” và tái khẳng định chính sách “Một Trung Quốc” đối với vấn đề Đài Loan. Tháng 8/2025, ông có chuyến thăm cấp nhà nước 4 ngày tới Bắc Kinh. Song song, ông vẫn nhấn mạnh liên minh Mỹ–Hàn là “sắt đá”.

Toà Bạch Ốc, dù gọi cuộc bầu cử Hàn Quốc là “tự do và công bằng”, cũng bày tỏ “quan ngại về can thiệp của Trung Quốc vào các nền dân chủ”. Ngoại trưởng Marco Rubio không đề cập Trung Quốc khi chúc mừng ông Lee, nhưng khẳng định cam kết với liên minh song phương.

Tại Quốc hội Hoa Kỳ, Ủy ban Hạ viện đã mở điều tra KFTC và yêu cầu Coupang cung cấp tài liệu để xây dựng luật bảo vệ doanh nghiệp Mỹ ở nước ngoài. Nhóm Dân biểu Smith và Miller thúc giục chính quyền Trump đưa vấn đề KFTC vào bàn đàm phán thương mại song phương, đồng thời chặn dự luật của Hàn Quốc trước khi nó gây thiệt hại.

Tính đến tối 21/4, Đại sứ quán Hàn Quốc tại Washington và Phủ Tổng thống ở Seoul chưa đưa ra bình luận chính thức về bức thư. Giới quan sát nhận định chính phủ Lee sẽ biện hộ rằng các quy định mới nhằm bảo vệ người tiêu dùng và bảo đảm cạnh tranh công bằng, không nhắm vào riêng doanh nghiệp Mỹ.

Nếu căng thẳng không được tháo gỡ, vụ việc có thể trở thành điểm nóng trong đàm phán thuế đối ứng Mỹ–Hàn dự kiến kết thúc trước ngày 8/7/2026.

Điều này đang diễn ra trong bối cảnh Trung Quốc tiếp tục mở rộng ảnh hưởng kinh tế toàn cầu, thường thông qua ảnh hưởng pháp lý, áp lực tiếp cận thị trường và sự t
hống trị chuỗi cung ứng.
Câu hỏi lớn hơn không còn là liệu Trung Quốc có đang ảnh hưởng đến thị trường toàn cầu hay không.

Mà là có bao nhiêu đồng minh của Mỹ bắt đầu điều chỉnh chính sách của họ cho phù hợp với thực tế đó.

Với việc hơn 50 dân biểu đã vào cuộc, áp lực chính trị buộc chính quyền Trump phải cứng rắn hơn với Seoul đang gia tăng rõ rệt. Trong khi đó, Tổng thống Lee tiếp tục theo đuổi chiến lược “tự chủ chiến lược”, tìm cách giữ thăng bằng giữa Washington và Bắc Kinh, nhưng khoảng trống để đi dây đang hẹp dần.

FB Uyen Vu




Blog Archive