Monday, July 20, 2026

CHUYỆN DÀI NGÔN NGỮ MIỀN NAM ĐÃ DẦN BỊ BẮC CỘNG HÓA!

Sau ngày 30/04/1975 thì ngôn ngữ quái dị của miền Bắc đã lan truyền khắp miền Nam và bây giờ người dân miền Nam đã quên hay cố tình quên 2 chữ “Đá Banh” và thay vào đó là 2 chữ dị hợm - “Bóng Đá”! Bóng làm sao biết Đá ….

- “Thắng Xe” mà lại gọi là “Phanh Xe” ….
- “Vỏ Xe” mà lại gọi là “Lốp Xe” …
- “Chiếc Xe Hơi” mà lại gọi là “Con Xe hoặc Ô Tô” ….
- “Bảng Số” mà lại gọi quái gở là “Biển Số” … ở ngoài Biển làm gì có số? ….
- “Trái” mà đổi lại gọi là “Qủa”.
- “Quẹo Phải hoặc Quẹo Trái” mà lại nói là “Rẽ Phải - Rẽ Trái”.
- “Đậu Xe” mà lại nói là “Đỗ Xe”.
- “Xe Đò” quen thuộc cũng biến mất, thay vào đó là “Xe Khách”.
- “Khoảng 4 giờ”, thay vào đó là nói “Tầm” (Tầm 4 giờ chẳng hạn).
- “Một Đôi hay Một Cặp” mà lại cố tình nói SAI là “Cặp Đôi” tức là 4 … (Cặp là 2, Đôi cũng là 2).
- “Thập Niên” tức là 10 Năm mà bây giờ lại nói SAI là “Thập Kỷ” tức 1000 năm … (Century là 100 năm tức 1 Thế Kỷ … 9 Thế kỷ là 900 năm và 10 Thế kỷ là 1000 năm).
- “Đài Truyền Hình” mà lại nói là “Kênh Truyền Hình - Kênh Youtube”.
- “Phát Thanh hoặc Phát Hình” mà lại nói là “Phát Sóng”. Sóng làm gì có âm thanh và có hình mà phát!
- “Hợp Ca” mà lại nói là “Tốp Ca” và hai chữ “Hòa Âm” cũng bị thay vào đó là “Phối Âm”.
- “Bảo Đảm” mà đổi ngược lại nói là “Đảm Bảo”.
- “Hộp Thư” mà lại nói là “Hòm Thư”.
- Cái “Rương” đựng quần áo đổi lại gọi là cái “Hòm”.
- “Ly Bia” mà lại nói là “Cốc Bia”.
- “nước Dùng” chứ không nói là “nước Lèo” (nấu Hủ Tíếu, nấu Phở).
- “Căn Nhà” mà bây giờ lại nói là “Căn Hộ”.
- “Passport” không còn gọi là “Sổ Thông Hành” mà lại gọi là “Hộ Chiếu”.
- “Biên Giới” tức là giới ranh thì lại nói quái dị là “Cửa Khẩu”.
- “Quan Thuế Phi Cảng, Quan Thuế Hải Cảng”; thay vào đó thì ở Phi Trường hay ở Bến Cảng đều gọi là “Hải Quan”.
- “Phi Đạo” thì cũng gọi theo miền ngoài là “Đường Băng”.
- “Hàng Không Mẫu Hạm” mà chỉ biết “Tàu Sân Bay”
- “Chiến đấu cơ F35B thì lại gọi là “Tiêm Kích”.
- “Diễn Hành” nói là đi “Diễu Hành” tức là đi diễu cợt làm trò hề cho thiên hạ xem.
- “Đánh Nhau hay Đánh Lộn” mà bây giờ lại nói là “Tác Động Vật Lý”!
- "Người Điều Khiển Chương Trình”, thay vào đó là “Người Dẫn Chương Trình”.
- “Bực Mình hay “Bực Bội Khó Chịu” thì lại nói là “Bức Xúc”.
- “Bùng Binh” đổi lại gọi là “Vòng Xuyến”.
- “Chợ Đêm Saigon” gọi là “Phố Đêm Saigon”.
- “Ga Xe Điện” (Platform) gọi là “Ke Ga”, từ ngữ quái đản thô kệch.
- “Bàn Ủi”, thay vào đó gọi là “Bàn Là”.
- “Chích Ngừa” mà đi “Tiêm Chủng”.
- “Điều Tra” gọi là“Vào Cuộc”; vào cuộc là như thế nào? vào tham gia cuộc chơi hay sao?
- “Hồi Âm” như thế nào? thay thế vào đó 2 chữ “Phản Hồi” quái dị!
- “Đáp Số” cũng thay vào đó 2 chữ “Đáp Án”.
- “Số Điểm” đổi ngược là “Điểm Số”.
- “Hành Hung” mà chỉ biết nói “Tương Tác” xuất xứ từ ngoài vĩ tuyến.

Còn rất nhiều những ngôn ngữ quái đản của lũ khỉ rừng dốt nát chế ra … như “trộm vía”, “dư địa”v.v … không thể nói hết ở đây được!

Riêng những người Việt ở hải ngoại cũng đã bị Bắc hóa về ngôn ngữ không thua kém gì dân miền Nam, nhất là những người làm truyền thông và những trường học dạy tiếng Việt toàn dùng từ ngữ SAI bét…

Coi như tiếng Việt, chữ Việt phong phú trong sáng thanh tao càng ngày càng bị biến đổi và biến mất.

Buồn thay cho một nền ngôn ngữ của một vùng miền đang bị lãng quên dần!

DIỆP HẢI DUNG


Tin Vắn

FB Le Hoang

- Hai quân nhân Hoa Kỳ ở Jordan đã thiệt mạng vì các cuộc tấn công bằng hoả tiễn đạn đạo và máy bay không người lái của Iran. Ngoài ra, còn có một quân nhân vể dịch vụ hiện đang mất tích.

Bốn quân nhân người Mỹ khác bị thuơng đã được sơ tán y tế đến các bệnh viện Jordan điều trị và đã xuất viện trở về đơn vị.

Bộ ngoại giao Mỹ kêu gọi tất cả các công dân Mỹ đang sống ở nước ngoài vô cùng cẩn thận

- Ông Bill Maher một thành viên quan trọng, lâu năm của đảng dân chủ nói ông sẽ rời đảng dân chủ vì nó đã trở thành Cộng Sàn và Hồi giáo.

Thượng nghi si dân chủ John Fetterman cũng cho biết ông sẽ rời đảng dân chủ nếu họ bước qua lằn ranh đỏ, chống Do thái.

- Hôm qua trong cuộc phỏng vấn với New York Times. Thị trưởng Hồi của Newyork hăm sẽ bắt thủ tướng Do Thái nếu ông Benjamin Netanyahu đếndự hội nghị Liên hiệp quốc ở Newyork vào tháng 9. Đây là một miếng bánh vẽ để nhử những anh Hồi ở Newyork, vì thị trưởng không có quyền gì xía vào nghị trình của quốc gia. Nghe tin này thượng nghị si John Fetterman lên tiếng "Ngồi xuống."

- MỸ cho biết nhiều cơ sở hạ tầng của Iran đã bị tàn phá. Các báo cáo cho thấy các cuộc tấn công của Mỹ và đồng minh đã phá hủy hoặc làm suy yếu nghiêm trọng nhiều căn cứ quân sự và cơ sở hoạt động trọng yếu của Iran. Tổng thống Trump cho biết một số lảnh đạo của Iran đã bốc hơi. Một số nguồn tin trên mạng cho biết ít nhất 10 nhân vật quan trọng của Iran đã bốc hơi nhưng không cho biết tên.

Iran hăm doạ Mỹ, sẽ tấn công Kuwait nếu chiến tranh tiếp tục. Nhưng các chuyên gia cho biết chuyện đó khó thực hiện vì việc chuyển hàng ngàn quân trên đường lộ chỉ làm mồi cho hoả lực Mỹ.

-Thống đốc Michigan, Gretchen Whitmer ký luật SB 603 và 604 cấm đếm lại phiếu bầu khi bị cáo buộc gian lận, ngoại trừ trường hợp phiếu bầu mất cân bằng quan trọng dựa theo các cuộc bầu cử trước. Những người nào muốn đếm phiếu lại phải đóng tiền đặt cọc.

- Tổng thống Trump và phu nhân đã đến tham dự trân đấu chung kết túc cầu thế giới giữa Spain và Argentina cùng với chủ tịch liên đoàn túc cầu thế giới ở sân vận động Metlife, New Jersey Ông sẽ trao giải vô địch chiều nay.

Như thừờng lệ phe cánh tả nói không ai đến xem đá banh. Nếu có đến thì người ta chỉ hô đã đảo.

Xem để thấy vận động trường 85 ngàn chỗ ngồi không còn chỗ trống và vé hạng nhất tăng từ 2 triệu lên 2.3 triệu.

Chắc cũng không có ai bỏ 2.3 triệu mua vé vào ngồi gần gần để đã đảo ông Trump. Xem video.

Dù nghe báo chí loan tin họ chửi lộn rần rần. Nhưng hôm nay người ta thấy Tổng thống Mexico, Claudia Sheinbaum, Thủ tướng Canada ,Mark Carney, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino và Quốc vương Tây Ban Nha Felipe đang coi đá banh với vợ chồng ông Trump. Hình.




-Theo tin từ New York post. Trả đũa cho việc Mỹ tấn công Iran, Iran đã tấn công một nhà máy lọc nước và các nhà máy điện của Kuwait, làm gián đoạn nguồn nước cho hàng trăm nghìn người.
Khoảng 90% nước dùng ở Kuwait là nước lọc từ biển. Video.

- Giám đốc Fbi, Kash Patel công bố tài liệu.
FBI đã dàn dựng sự kiện ngày 6 tháng 1, năm tháng trước khi nó thực sự xảy ra và đã che giấu nó khỏi Tổng thống Trump và Quốc hội, bao gồm cả Bộ trưởng Tư pháp William Barr và những người khác.

Một bản ghi nhớ cho thấy FBI đã tiến hành một "cuộc diễn tập bí mật về ngày 6 tháng 1 vào mùa hè năm 2020, cài cắm 274 đặc vụ và người cung cấp thông tin ngầm và đã diễn tập các vụ truy tố hàng loạt người Mỹ sau ngày 6 tháng 1, năm tháng trước khi nó thực sự xảy ra.

Nguồn tin từ King Solomon đưa tin: Văn phòng FBI Boston đã tiến hành một cuộc diễn tập bí mật vào tháng 8 năm 2020. Nó bao gồm những người cung cấp thông tin ngầm, 274 đặc vụ FBI ngầm, và thậm chí đã lên kế hoạch "truy tố hàng loạt", kể cả đối với các tội nhẹ - chính xác là những chiến thuật sau đó được sử dụng chống lại các bị cáo trong vụ ngày 6 tháng 1. 

Đây không phải là một thất bại tình báo - mà là một âm mưu có chủ đích của Đảng Dân chủ nhằm che giấu bằng chứng về các tội ác đã được thực hiện trong cuộc đảo chính ngày 3 tháng 11 năm 2020. Nói cách khác, Christopher Wray sẽ được ghi nhận là Giám đốc FBI tham nhũng nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông ta đã vượt mặt cả James Comey, John Brennan và James Clapper cộng lại. Tin từ King Solomon.

-Tin từ giáo sư luật Jonathan Turley:

"Tôi đã dạy về luật phỉ báng hơn 30 năm, nhưng chưa bao giờ thấy vụ kiện phỉ báng nào giống như vụ Hunter Biden. Khoản bồi thường 1,7 triệu đô la bao gồm 1 đô la tiền bồi thường tượng trưng và phần còn lại là tiền bồi thường trừng phạt. Mọi chuyện càng trở nên kỳ lạ hơn từ đó."

Đây là vụ kiện của ông Hunter Biden kiện ông Patrick Byrne, cựu CEO của Overstock vì ông Patrick Byrne nói ông Hunter Biden đã ăn hối lộ của Iran 800 triệu đô la. Ông Hunter Biden chỉ đòi ông Patrick Byrne trả 1 đô la danh dự. Nhưng Quan toà cho ông Hunter thắng kiện được đền 1 đô la danh dự và thêm 1.699 triệu đô la tiền phạt khi ông Patrick Byrne không ra toà.

Sự việc này không có gì lạ khi ông Trump đã bị toà án phạt $83 triệu vì nói bà Jean Carrol xấu quá. Có cho ông cũng không thèm.
Vụ ông nói bà xấu quá lần đầu, đã bị phạt $5.6 vài ngày trước.

- Đảng Dân chủ của Massachusetts sẽ thành lập một ủy ban thường trực của tiểu bang chỉ dành riêng để giúp đở cho những người theo đạo Hồi. Theo Dự luật S.2134, tiểu bang sẽ thành lập một ủy ban gồm 11 thành viên, tập trung duy nhất vào tình trạng của người Hồi giáo. Các thành viên được bổ nhiệm sẽ đến từ thống đốc, bộ trưởng tư pháp, các nhà lãnh đạo lập pháp và chủ tịch các ủy ban về bình đẳng chủng tộc.

Nếu trở thành luật, nó sẽ có thẩm quyền thực sự và được ngân sách tài trợ. Trong khi các tôn giáo khác không có uỷ ban nào để hổ trợ giúp đở.

Rất nhiều người chỉ trích việc này, vì việc thành lập một cơ quan chính phủ đặc biệt dành để giúp đở cho một tôn giáo là sự vi phạm rõ ràng nguyên tắc đối xử bình đẳng.
\
- Hết lạy trên đường phố, giờ lại xuống bãi biển. Trong khi họ đang có hàng trăm đền thờ để lạy. 


ĐỘI VÔ ĐỊCH WORLD CUP 2026 SẼ NHẬN $51 TRIỆU MỸ KIM VÀ LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC TRAO NHẪN VÔ ĐỊCH

Đội vô địch World Cup 2026 sẽ nâng cao chiếc cúp vô địch, lần đầu tiên được trao nhẫn vô địch và nhận phần thưởng trị giá $51 triệu Mỹ kim.
Đội á quân sẽ nhận $34 triệu Mỹ kim.

FIFA đã nâng tổng số tiền thưởng của World Cup 2026 lên mức kỷ lục $871 triệu Mỹ kim dành cho 48 đội tuyển tham dự.

Trong số này có hơn $100 triệu Mỹ kim được bổ sung vào tháng 4 năm 2026 sau khi một số liên đoàn túc cầu tại Âu Châu đề nghị FIFA hỗ trợ thêm chi phí cho giải đấu được tổ chức tại 3 quốc gia, đòi hỏi nhiều chi phí di chuyển và lưu trú.

Khoản thưởng $51 triệu Mỹ kim dành cho đội vô địch là một con số rất lớn, nhưng vẫn thấp hơn số tiền mà nhà vô địch FIFA Club World Cup năm trước nhận được tại giải đấu cũng tổ chức ở Hoa Kỳ.

Để so sánh, khoản thưởng $51 triệu Mỹ kim còn thấp hơn số tiền mà câu lạc bộ Brighton của Anh vừa chi để chuyển nhượng hậu vệ 19 tuổi Luka Vušković của Croatia.

Mọi đội tuyển tham dự World Cup đều được FIFA trao tiền.
FIFA cấp ngân khoản cho 48 liên đoàn túc cầu quốc gia dưới hai hình thức gồm tiền thưởng căn cứ vào thành tích tại giải và khoản hỗ trợ dành cho việc chuẩn bị trước giải đấu.

Mỗi đội tuyển đều nhận ít nhất $12.5 triệu Mỹ kim khi tham dự World Cup.
Trong số đó có $10 triệu Mỹ kim dành cho việc vượt qua vòng loại và thi đấu tại vòng bảng, cùng $2.5 triệu Mỹ kim để trang trải chi phí tập luyện và chuẩn bị trước giải.

Khoản hỗ trợ này đã được FIFA áp dụng từ các kỳ World Cup trước nhằm tránh những tranh chấp về tiền thưởng giữa cầu thủ và liên đoàn túc cầu quốc gia trước khi giải đấu bắt đầu.

Tiền thưởng sẽ tăng dần theo thành tích của từng đội tuyển.
Một số liên đoàn, đặc biệt tại Âu Châu, cho rằng cơ cấu tiền thưởng được FIFA công bố trước đây chưa đủ bù đắp chi phí nếu đội tuyển không tiến sâu vào vòng loại trực tiếp.

Chủ tịch Liên đoàn Túc cầu Pháp Philippe Diallo cho biết ông đã nhiều lần trao đổi với Chủ tịch FIFA Gianni Infantino về vấn đề này.

Ông nói các đội tuyển dự World Cup chưa được tưởng thưởng tương xứng nếu so với khoản thưởng mà Chelsea nhận được sau khi vô địch FIFA Club World Cup một năm trước.

Ngoài ra, các đội tuyển thi đấu tại Hoa Kỳ còn phải chịu một số nghĩa vụ thuế mà các đội thi đấu tại Canada và Mexico không phải chịu.

Đội vô địch World Cup 2026 sẽ nhận $51 triệu Mỹ kim.
Đội á quân nhận $34 triệu Mỹ kim.
Đội hạng ba là Anh nhận $30 triệu Mỹ kim.
Đội hạng tư là Pháp nhận $28 triệu Mỹ kim.
Các đội vào tứ kết nhận $20 triệu Mỹ kim mỗi đội.
Các đội vào vòng 16 nhận $16 triệu Mỹ kim mỗi đội.
Các đội dừng ở vòng 32 nhận $12 triệu Mỹ kim mỗi đội.
Các đội bị loại ngay từ vòng bảng nhận $10 triệu Mỹ kim mỗi đội.

Ngoài tiền thưởng, FIFA còn đài thọ vé máy bay khứ hồi hạng thương gia cho mỗi liên đoàn tham dự giải.

FIFA cũng thanh toán chi phí ăn ở cho phái đoàn gồm tối đa 50 người, bắt đầu từ 5 ngày trước trận đầu tiên cho đến một ngày sau khi đội tuyển bị loại.

FIFA còn chi trả chi phí di chuyển trong nước cho tối đa 50 thành viên của mỗi phái đoàn và cung cấp phương tiện chuyên chở, kể cả xe vận chuyển dụng cụ.

Các liên đoàn túc cầu quốc gia vẫn phải tự thanh toán chi phí bảo hiểm, các khoản phụ phí khách sạn và chi phí lưu trú cho những thành viên vượt quá số lượng quy định.

Sau trận chung kết, đội vô địch sẽ được nâng chiếc cúp World Cup trong lễ trao giải.

Chiếc cúp nguyên bản không được trao vĩnh viễn. Đội vô địch sẽ nhận một bản sao mạ vàng và được giữ làm kỷ niệm.

Tiền thưởng World Cup được FIFA trao cho các liên đoàn túc cầu quốc gia, không phải trực tiếp cho các cầu thủ.

Việc phân chia khoản tiền này tùy theo quy định của từng liên đoàn.

Thí dụ, Liên đoàn Túc cầu Hoa Kỳ giữ lại 20% tiền thưởng. 80% còn lại được chia đều cho đội tuyển nam và đội tuyển nữ theo thỏa thuận được ký kết năm 2022, đưa Hoa Kỳ trở thành liên đoàn đầu tiên cam kết chia tiền thưởng ngang nhau giữa hai đội tuyển.

Nguồn: New York Post
Phân tích và biên tập: Luan Vo
Tin Hoa Kỳ by VLKT News



Sunday, July 19, 2026

 NGƯỜI KHÁCH ĐI XE

Trung chạy xích lô cũng hơn ba năm nay. Thời buổi khó khăn, gốc là lính Quốc Gia nên chỉ có chạy xích lô là dễ dàng cho Trung kiếm tiền phụ giúp gia đình nhất. Trung cũng không đủ tiền vốn để mua một chiếc xích lô mà phải mướn xe chạy từng ngày. Thường Trung chạy từ sáng sớm đến tối mịt mới đem trả xe. Hôm nay cuốc xe cuối của Trung là đưa một người khách về một con hẻm ở gần cổng xe lửa số 6. Con hẻm khá hẹp mà một bên là dãy nhà gạch còn một bên là khu nghĩa trang hoang vắng. Khi quay trở ra thì có một người đàn ông đứng ở ven đường vẫy tay gọi xe. Mặc dù đã mệt mỏi vì cả ngày chạy bao nhiêu cuốc xe rồi nhưng sẵn có khách gọi nên Trung cũng ghé lại hỏi:

- Đi về đâu vậy anh?

Người thanh niên cũng cỡ trạc tuổi Trung có gương mặt khắc khổ và hơi xanh xao dưới ánh đèn yếu ớt từ các ngôi nhà gần đó chiếu ra không đủ soi rõ mặt. Người thanh niên cất tiếng.

- Anh chở tôi ra xa cảng miền Tây được không?

Từ đây đến đó khá xa nhưng dù sao cũng tiện hướng đi về nhà Trung nên anh nhận lời. Sau khi hai bên đồng ý giá cả thì người thanh niên lên xe cho Trung chở. Trung ngạc nhiên vì người thanh niên tướng tá cũng cao ráo tuy có hơi gầy nhưng không ngờ lại nhẹ như vậy. Mặc dù đã là cuối ngày nhưng Trung vẫn đạp xe băng băng như không hề chở ai đằng trước. Suốt thời gian lên xe người khách không hề lên tiếng và cứ ngồi yên lặng gần như không cử động. Lúc này Trung cũng mệt nên cảm thấy như thế cũng may khỏi phải bắt chuyện với khách. Thật sự khi chạy những cuốc đường dài gặp khách vui vẻ nói chuyện rôm rả cũng khiến Trung cảm thấy con đường được rút ngắn đi nhiều. Tuy nhiên đôi khi gặp khách nhiều chuyện nói huyên thuyên nhiều quá thì Trung cũng không thích lắm.

Đến nơi người khách xuống xe trả tiền rồi bỏ đi. Đến lúc này Trung tự dưng thấy ớn lạnh trong người. Anh nghĩ có lẽ mình lao lực quá sức nên muốn cảm nên cố gắng đạp xe thật nhanh về trả xe cho chủ rồi về nhà ăn uống qua loa, tắm rửa rồi đi nằm. Ngày hôm sau, sau khi ngủ qua một giấc thì Trung cảm thấy khỏe khoắn như bình thường. Trước khi rời nhà để đi lấy xe, anh sực nhớ nên móc ví đưa gần hết số tiền chạy được ngày hôm qua cho mẹ để làm tiền chợ. Trung chỉ giữ lại một ít để dằn túi cũng như để phòng xa phải thối tiền lại cho khách.

Sáng chạy vài vòng các đường phố trên Sài Gòn Trung mới gặp được người khách mở hàng kêu anh chở vào Phú Nhuận. Khi móc tiền ra để thối lại cho khách Trung mới chợt nhận thấy trong mớ tiền trong ví của mình có một tờ tiền vàng mã. Trung ngạc nhiên lắm. Tối đó khi về nhà anh hỏi mẹ xem trong mớ tiền mình đưa ban sáng có thêm tờ tiền vàng mã nào không. Bao lâu nay tiền Trung đưa về thỉnh thoảng có ngày mẹ anh vẫn cất để dành chứ không đụng đến nếu trong nhà không thiếu hụt. Mỗi ngày mẹ Trung vẫn ngồi lê la vài tiếng ngoài chợ bán quần áo cũ để kiếm thêm chút đỉnh. Hơn nữa em gái Trung làm công nhân dệt nên cũng ít nhiều phụ giúp được gia đình. Tiền Trung chạy xích lô mẹ anh thường hay cất giữ để dành sau này có việc gì trọng đại, như cưới vợ cho anh chẳng hạn, thì còn có món để chi tiêu.

Khi nghe Trung hỏi lúc đó mẹ anh mới mở tủ ra kiểm lại chỗ tiền anh đưa hồi sáng. Bên trong mớ tiền đó cũng có vài tờ tiền vàng mã. Hai mẹ con thẫn thờ chưa hiểu chuyện gì thì Trung đã lên tiếng.

- Vậy là hôm qua có đứa nào nó lừa đưa tiền vàng mã cho con rồi. Thiệt tình cái thời buổi gì mà cứ lừa lọc người ta tùm lum. Riết rồi không ai dám tin ai nữa.

Mấy hôm sau trong một cuốc xe cuối ngày chở khách về xa cảng miền Tây, Trung gặp lại người khách hôm trước. Lúc đó Trung đang trên đường dự tính về trả xe thì có người thanh niên đứng dưới gốc cây sao lớn bên vệ đường vẫy. Trung tắp xe vô lề hỏi:

- Đi về đâu anh Hai?

- Cho tôi về đường Thiệu Trị khúc cổng xe lửa số 6.

Đến lúc này thì Trung mới nhận ra người khách mà anh chở cách đây mấy hôm từ khu cổng xe lửa số 6 về đây. Một phần người thanh niên ban đầu đứng dưới gốc cây lớn nên ánh đèn đường không chiếu tới. Mãi khi người thanh niên lên tiếng anh mới nhận ra cái giọng khàn khàn nhất là cũng vẫn bộ quần áo lính cũ sờn rách mà rất ít người dám mặc nguyên bộ vào thời đó. Như Trung cũng vẫn còn giữ vài bộ đồ lính ngày xưa của mình nhưng thường trong lúc đạp xích lô anh chỉ mặc hoặc quần hoặc áo chứ ít khi mặc nguyên bộ.

Cũng vẫn như lần trước khi lên xe người thanh niên cứ yên lặng không nói năng gì. Và cũng từa tựa lần trước, chở người khách này Trung cảm thấy nhẹ tênh như chở một đứa nhỏ. Đạp được một quãng Trung lên tiếng hỏi:

- Thấy bộ đồ anh mặc tui đoán anh cũng là lính mình ngày xưa. Tui cũng vậy. Dân sư đoàn 18 nè. Còn anh đơn vị nào?

Mãi vài giây sau người thanh niên mới cất giọng khàn khàn:

- Tôi cũng sư đoàn 18 thuộc trung đoàn 43 của đại tá Hiếu.

Trung mừng quá nói huyên thuyên.

- Tui thuộc trung đoàn 52 nè. Trời vậy là gặp chiến hữu mà không hay. À quên xin lỗi không hỏi anh cấp bậc gì để dễ xưng hô. Tui chỉ là hạ sĩ quèn thôi nên nhờ vậy giờ mới đạp xích lô chứ không thôi cũng đang mút mùa ở trại tù nào rồi.

Người thanh niên ậm ừ một lát rồi nói bâng quơ.

- Thôi chuyện qua rồi đừng nhắc nữa anh.

Trung bỗng cụt hứng không muốn hỏi han gì thêm nữa. Vừa đạp xe Trung vừa ngẫm nghĩ, “có khi nào anh chàng này ba xạo nói bừa không ta”, “hay cũng có thể anh ta sợ không tin tưởng mình”. Nghĩ như vậy Trung đỡ cảm thấy bực bội trong lòng như trước đây vài giây. Anh nghĩ thêm, “chắc không phải xạo rồi vì nếu không làm sao anh ta biết được trung đoàn 43 của đại tá Hiếu chứ?”. Mặc dù không nằm dưới đơn vị của đại tá Hiếu nhưng anh cũng biết tên các vị chỉ huy khác của sư đoàn.

Cả hai im lặng cho đến khi xe rẽ vô con hẻm nhỏ mà một bên là nhà và bên kia là nghĩa trang. Người thanh niên dơ tay làm hiệu cho Trung dừng lại. Anh bước xuống và dúi vào tay Trung một nắm tiền giấy. Trung tính trả lại vì anh muốn giúp đỡ cho người chiến hữu sát cánh trong lửa đạn cùng đơn vị với mình ngày xưa nhưng người thanh niên đã đi băng băng vào hướng nghĩa trang. Trung nhét tiền vô túi và hơi ngạc nhiên vì trước giờ cứ ngỡ nhà anh ta phải ở phía bên này thay vì đi sâu vô khu nghĩa trang tăm tối đó.

Về đến nhà, như mọi bữa Trung lấy tiền trong ví ra đưa cho mẹ. Khi mẹ anh chìa tay ra đón thì cả hai bỗng giật mình vì trong mớ tiền đó lại có vài tờ tiền vàng mã. Đến lúc này thì Trung bỗng cảm thấy lạnh xương sống khi nghĩ ngay đến người thanh niên vừa rồi. Hèn gì mà lần nào chở anh ta cũng nhẹ tênh. Trung kể đầu đuôi cho mẹ mình nghe về người khách mà anh đã chở hai lần giữa nghĩa trang và Xa cảng miền Tây. Mẹ anh trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói:

- Mẹ nghĩ hồn anh ta còn có điều gì khúc mắc nên chưa siêu thoát. Hơn nữa có thể anh ta và con cũng có một chút duyên nên mới hai lần cho con gặp mặt. Mẹ nghĩ có lẽ mộ anh ta nằm ở nghĩa trang đó. Khi nào rảnh mẹ con mình ghé đó xem sao. Con có nhớ mặt anh ta chứ.

- Hy vọng xem hình trên bia mộ thì con sẽ nhận ra chứ giờ bảo nhớ thì con cũng không dám chắc vì cả hai lần anh ta đều đón xe trong bóng tối và sau đó thì đi rất nhanh.

Ngày hôm sau, sau khi chạy được vài cuốc xe kiếm đủ sở hụi tiền mướn xe Trung quay về nhà chở mẹ đến khu nghĩa trang ở khu cổng xe lửa số 6 để tìm môt cách hú họa. Nghĩa trang tuy nhỏ nhưng đi tìm kiếm ở từng ngôi mộ thì cũng không phải dễ dàng. Hơn nữa có những chỗ chật hẹp xe xích lô không vào được, Trung phải chờ bên ngoài để một mình mẹ anh đi vào tìm kiếm. Sau hơn một tiếng rà soát, hai mẹ con tính bỏ cuộc quay ra thì bỗng dưng ngay trước mặt Trung là một tấm bia không hình ảnh. Đó là lý do tại sao ban đầu hai mẹ con không để ý tới. Trên tấm bia ghi rõ:

Thiếu Úy Nguyễn Văn Ngọc
Mất ngày 30-4-1975

Tấm bia không ghi ngày sinh mà chỉ có ngày mất. Tự dưng Trung có linh tính đây chính là người lính cùng sư đoàn mà anh đã chở hai lần trước đây. Anh đón lấy bó nhang mẹ anh đem theo và đốt lên cắm xuống ngôi mộ và bắt đầu khấn.

- Xin lỗi thiếu úy. Hai lần chạm mặt mà không biết thiếu úy là cấp trên của em. Lòng thành chỉ có nén nhang này thắp cho thiếu úy. Xin thiếu úy cho phép em gọi thiếu úy là ông thầy cho thân mật. Ông thầy có sống khôn thác thiêng xin báo cho thằng em này biết để có điều gì có thể làm được thì thằng em này sẽ làm cho ông thầy.

Trước khi ra về, Trung đốt một điếu thuốc và cắm xuống bát nhang của ngôi mộ rồi đứng nghiêm chào đúng phong cách một người lính chào cấp trên của mình. Mấy hôm sau đó Trung cố tình né không chạy xe về khu cổng xe lửa số 6 cũng như Xa cảng miền Tây vào những khi tối trời vì cứ nghĩ nếu ông thiếu úy đó ra đón xe nữa thì không biết Trung sẽ sử xự ra sao. Một mặt đã khấn trước mộ người ta là có điều gì thì sẵn sàng làm giúp. Một mặt cứ nghĩ đến nếu giáp mặt với hồn ma lần nữa thì Trung cứ thấy lạnh xương sống.

Chả mấy chốc mà Tết đã gần kề. Mặc dù khi ấy ai nấy đều nhem nhuốc khổ sở nhưng vẫn cố gắng tạo nên một cái không khí Tết cho vui vẻ. Chợ búa cũng nhộn nhịp hơn bình thuờng. Nhìn những bó hoa vạn thọ bày bán khắp nơi Trung bỗng nhớ đến ngôi mộ của thiếu úy Ngọc. Anh ghé vào mua một bó cúc vạn thọ và bó nhang rồi đạp xe đến nghĩa trang. Từ xa Trung đã ngạc nhiên khi thấy trên mộ của thiếu úy Ngọc có ba nén hương còn nghi ngút khói và có cả đĩa trái cây. Nhìn quanh gần đó chỉ có một người đàn bà trạc tuổi mẹ Trung đang lom khom cắm nhang vào các ngôi mộ xung quanh. Trung lên tiếng hỏi.

- Thím Hai ơi. Có phải thím là người nhà của thiếu úy Ngọc nằm ở đây không?

Người đàn bà đang chăm chú cắm nhang bỗng giật mình ngẩng lên nhìn Trung rồi trả lời:

- Không phải.

Rồi bà ta đổi qua nét mặt có vẻ mừng rỡ và hỏi lại Trung:

- Vậy cậu là người nhà của người nằm nơi đây hả?

- Dạ không phải.

Đến đây thì cả hai cùng chưng hửng ngượng ngập không biết nói gì thêm. Một lát sau Trung hỏi:

- Vậy có phải đĩa trái cây này của thím Hai không? Thím Hai không quen biết mà sao đem trái cây đến ngôi mộ này cúng vậy?

Người đàn bà nhìn bó cúc vạn thọ và bó nhang trên tay Trung rồi hỏi ngược lại:

- Còn cậu hình như cũng đem hương hoa đến viếng ngôi mộ này đúng không? Cậu quen biết ra sao với người mất mà lại làm vậy?

Đến đây Trung quyết định kể cho người đàn bà nghe về câu chuyện của mình mặc dù không biết người ta sẽ tin hay không. Người đàn bà trầm ngâm một lát rồi nói với Trung.

- Chuyện dài dòng lắm. Nhà tôi cũng gần đây thôi, cậu nếu rảnh ghé qua tôi sẽ kể đầu đuôi cho nghe.

Trung dạ rồi đốt vội ba nén hương, cắm bó vạn thọ xuống ngôi mộ rồi lễ cẩn thận. Trước khi đi anh cũng không quên đốt một điếu thuốc mời người thiếu úy dưới mồ.

Sẵn xe xích lô Trung chở người đàn bà về nhà chỉ cách đó chừng trăm thước. Tại đây anh được người đàn bà đưa cho tấm thẻ bài mang tên Nguyễn Văn Ngọc và kể cho nghe câu chuyện bi tráng của những giây phút cuối đời của người lính này. Theo người đàn bà thì trưa ngày 30 tháng 4 thiếu úy Ngọc theo dòng người chạy loạn đi ngang qua khu nhà bà. Đến đây có lẽ do quá mệt mỏi và thất vọng khi nghe tin đã có lệnh buông súng đầu hàng, thiếu úy Ngọc đã tự sát bằng một phát đạn vào thái dương. Giấy tờ tùy thân trên người không có nên không ai có thể biết để liên lạc với gia đình của người mất. Trong lúc hỗn loạn đó, vợ chồng bà cùng vài người hàng xóm đã đứng ra chôn cất cho anh ta ở ngay khu nghĩa trang gần nhà. Bia mộ thì viết dựa theo tên trên tấm thẻ bài và cấp bậc căn cứ vào bông mai trên cổ áo của bộ quân phục anh mặc lúc đó. Từ đó vợ chồng bà cùng những người hàng xóm năm xưa vẫn thuờng xuyên ghé thăm và chăm sóc cho ngôi mộ này. Sau cùng người đàn bà nói:

- Tôi nghĩ cậu và anh ta có duyên với nhau nên anh ta mới xui khiến để cậu gặp hai lần. Thôi tôi giao cho cậu tấm thẻ bài này. Cậu ráng giúp tìm xem gia đình anh ta ở đâu để báo tin cho người ta biết.

Trung nhận tấm thẻ bài từ tay người đàn bà và tự nhủ trong lòng sẽ cố gắng giúp người thiếu úy quá cố tìm ra người thân của anh ta để báo tin. Dựa vào hai lần đón xe, một đi từ nghĩa trang đến xa cảng miền Tây và một đi theo hướng ngược lại Trung đoán có lẽ anh ta có người thân ở quanh khu đó. Khổ nỗi xa cảng miền Tây thì rộng mênh mông bát ngát biết đâu mà tìm. Suy nghĩ một lát Trung bỗng nhớ ra cả hai lần đưa và đón người khách đi xe luôn đứng ở dưới gốc cây sao lớn trước một ngõ hẻm. Như thế có lẽ nhà người thân anh ta chỉ ở quanh quẩn đâu đó. Trung đạp xe ngay đến đó và bắt đầu gõ cửa từng căn nhà trong con hẻm để hỏi thăm về tung tích người thiếu úy tên Ngọc. Những căn nhà đầu tiên anh hỏi thăm đều là những gia đình mới dọn về sau này nên không ai có thể cho anh thêm thông tin gì. Đến căn nhà ở quãng giữa con hẻm có một người thiếu nữ trạc tuổi Trung đã cho anh một chi tiết quan trọng.

- Anh hỏi thăm thử căn nhà có trồng cây bông giấy trước sân đó xem. Ngày xưa tôi biết gia đình đó có một người con trai cũng cỡ tuổi tôi làm sĩ quan nhưng sau ngày 30 tháng 4 thì không thấy nữa. Hàng xóm đoán là có thể anh ta đã di tản hoặc trốn cải tạo ở đâu đó nên không ai dám hỏi.

Trung cám ơn cô ta rồi đến thẳng căn nhà có cây bông giấy bấm chuông. Một người đàn bà lớn tuổi đi ra. Trung cất tiếng:

- Dạ chào bác. Con kiếm nhà anh Nguyễn Văn Ngọc.
Trung tính nói thêm “ngày xưa là sĩ quan sư đoàn 18” nhưng anh chợt dừng lại vì vào thời điểm đó ai cũng sợ liên lụy, Trung không muốn chủ nhà nghi ngại. Người đàn bà ngần ngừ một lát rồi hỏi lại:

- Cậu quen sao với thằng Ngọc nhà tôi?

Đến đây thì Trung không còn lo ngại nữa nên trả lời người đàn bà.

- Dạ cháu là lính cùng sư đoàn 18 với ảnh.

- Cậu vào nhà chơi uống miếng nước cái đã.

Trung bước vào nhà và để ý ngay đến cái bàn thờ ở nhà trong mà trên đó có treo bức hình chân dung một người sĩ quan có khuôn mặt khắc khổ. Không thể lẫn vào đâu được, chính là người khách đi xe của anh trước đây. Người đàn bà rót nước trà mời Trung rồi lên tiếng.

- Cậu có tin tức gì của con tôi không? Cậu thấy đó, tôi lập bàn thờ cho nó vì tin rằng nó đã mất. Lần cuối tôi được biết tin tức về nó là khi đơn vị của nó đóng ở Xuân Lộc. Lúc ấy qua tin tức thì trận đánh ở đó khốc liệt lắm. Sau đó không còn tin tức gì. Vợ chồng tôi không biết nó bị bắt, bị tử trận, hay đã trốn thoát được ở nơi nào đó. Đến đêm ngày 30 tháng 4 tôi bỗng nằm mơ thấy nó mặt mũi bê bết máu. Giấc mơ chỉ thoáng qua thật nhanh và tôi chưa kịp hỏi han thì đã giật mình tỉnh dậy. Sau đó không có tin tức gì của nó nữa và tôi cũng không còn mơ thấy nó lần nào. Vợ chồng tôi cũng đi dò hỏi ở nhà những người bạn cũ của nó thì không ai hay biết gì. Bạn thân trong đơn vị của nó thì không ai ở Sài Gòn. Sau một thời gian bặt tin tức và căn cứ theo giấc mơ ngắn ngủi, chúng tôi đã lập bàn thờ cho nó và lấy ngày 30 tháng 4 làm ngày giỗ. Tôi mong là cậu có thể cho chúng tôi biết được tin tức của nó.

Đến đây thì Trung lần lượt kể cho người đàn bà nghe về hai lần có duyên được gặp mặt thiếu úy Ngọc. Anh kể cho bà ta nghe về những người tốt bụng đã chôn cất thiếu úy Ngọc tử tế và vẫn thường xuyên chăm sóc mộ phần anh cho đến tận bây giờ. Cuối cùng anh móc trong túi ra tấm thẻ bài như một kỷ vật để trao lại cho người mẹ đau khổ nhưng hạnh phúc vì cuối cùng cũng biết được con mình bấy lâu nay vẫn được hương khói và mồ yên mả đẹp. Sau đó Trung đạp xe chở mẹ Ngọc đến mộ phần của anh và sau đó ghé thăm nhà của những người ngày xưa đã chôn cất Ngọc. Những cuộc gặp gỡ tràn ngập nước mắt nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc cho một cái kết phần nào có hậu. Trung đã đứng trước mộ phần thiếu úy Ngọc và khấn thầm trong miệng. “Em đã làm được việc tìm ra gia đình của ông thầy. Từ đây mong ông thầy yên nghỉ”.

Khi Trung chở mẹ Ngọc về, người đàn bà đã giữ anh ở lại ăn bữa tối. Hôm đó cũng là ngày tiễn ông Táo về trời. Ở nhà người chị gái của thiếu úy Ngọc đã chuẩn bị mâm cơm cúng tươm tất. Sau bữa cơm Trung cám ơn và cáo từ gia đình Ngọc để ra về. Khi đạp xe ra khỏi cổng con hẻm bên gốc cây sao, Trung bỗng giật mình khi thấy người đón xe xích lô hôm trước, thiếu úy Ngọc, đang đứng giơ tay lên chào mình. Đang đà xe chạy nên Trung không kịp dừng, anh chỉ kịp ngoái đầu lại thì chỉ còn thấy gốc cây sao trống trơn. Lật đật thắng xe lại, Trung đứng vội xuống đất sửa quần áo cho chỉnh tề rồi đứng nghiêm hướng về gốc cây sao chào theo đúng phong cách cấp dưới chào cấp trên trước khi leo lại lên xe để đạp về nhà.

Thảo Lan

Ngôi Nhà Tuổi Thơ Của Tổng Thống Donald J. Trump Được Hồi Sinh

Giữa khu Jamaica Estates thanh lịch và danh giá tại Queens, New York, ngôi nhà kiến trúc Tudor cổ kính số 85-15 Wareham Place vẫn đứng vững chãi qua dòng chảy thời gian.

Đây chính là nơi Tổng thống Donald J. Trump đã chào đời và trải qua những năm tháng đầu đời cho đến khi lên bốn tuổi. Ngôi nhà được chính thân phụ ông, ông Fred C. Trump – một doanh nhân bất động sản xuất chúng – kiến tạo vào năm 1940, trở thành chứng nhân lịch sử cho hành trình vươn mình của một gia đình và một cá nhân sau này trở thành nhà lãnh đạo kiệt xuất của nước Mỹ.

Với vẻ ngoài trang nghiêm bằng gạch đỏ và gỗ Tudor đặc trưng, ngôi nhà từng là biểu tượng của khát vọng, nghị lực và tình yêu gia đình. Tuy nhiên, qua bao thập nien, nó đã phải đối mặt với sự tàn phá không thương tiếc của thời gian. Mái nhà dột nát, hệ thống điện nước hư hỏng nghiêm trọng, sân vườn hoang phế, và thậm chí từng trở thành nơi trú ngụ của đàn mèo hoang. Cảnh tượng ấy khiến nhiều người không khỏi xót xa và tiếc nuối.

Thế rồi, một chương mới đầy ý nghĩa đã được mở ra.
Nhà phát triển bất động sản Tommy Lin, với tầm nhìn và lòng trân trọng sâu sắc, đã quyết định tiếp nhận ngôi nhà. Ông mua lại tài sản này với giá 835.000 đô la Mỹ vào đầu năm 2025. Khi được hỏi về lý do, ông Lin khẳng định:

“Tôi nhận dự án này chỉ vì một lý do duy nhất: Đây là ngôi nhà tuổi thơ của Tổng thống Trump.”

Với sự đầu tư hơn 500.000 đô la và hơn tám tháng lao động chuyên nghiệp, ông Lin cùng đội ngũ đã thực hiện một cuộc phục dựng toàn diện và tinh tế. Họ giữ nguyên vẹn giá trị kiến trúc cổ điển bên ngoài, đồng thời hiện đại hóa hoàn toàn nội thất: hệ thống điện, nước, mái nhà, bếp núc, phòng tắm và không gian sinh hoạt được nâng cấp theo tiêu chuẩn cao nhất, biến ngôi nhà từ tình trạng hoang tàn trở thành một không gian sống sang trọng, ấm áp và đầy phẩm giá.

Việc phục hồi thành công ngôi nhà không chỉ là một dự án bất động sản thông thường. Đó là hành động tôn vinh di sản, là sự tri ân dành cho một vị Tổng thống vĩ đại – người đã dành trọn cuộc đời mình hết lòng phụng sự đất nước và nhân dân Mỹ. Đó là minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường, ý chí vươn lên và lòng yêu nước sâu sắc.

Hôm nay, ngôi nhà tuổi thơ của Tổng thống Donald J. Trump đã được hồi sinh rạng rỡ. Nó không chỉ đẹp đẽ hơn bao giờ hết mà còn mang trong mình một ý nghĩa lịch sử và tinh thần cao cả: những giá trị vĩ đại, những di sản của người lãnh đạo tài ba vì dân vì nước, xứng đáng được trân trọng, bảo tồn và truyền lại cho các thế hệ mai sau.

Ngôi nhà ấy đang đứng đó, lặng lẽ mà kiêu hãnh – như một biểu tượng bất diệt của lòng tự hào dân tộc.

Cảm ơn vị TT đã hết lòng vì nước vì dân!
Cầu Chúa luôn bảo vệ Ông và đất nước Hoa kỳ vĩ đại!

AECH


Ngôi chùa không mái

(Phóng tác theo chuyện kể của bs VL Nguyen)

Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm sát biên giới, đất đai cằn khô, gió lạnh thổi suốt bốn mùa. Dân làng sống lam lũ, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chưa từng được nghe một tiếng chuông chùa ngân. Trong làng có một nhà sư còn rất trẻ, đôi mắt rất trong và lòng thì nhiều trăn trở. Một sớm mai, nhà sư quỳ trước sân đình thưa với các cụ già:

"Quê mình nghèo, mọi người đã khổ vì đói lại còn khổ vì không có chỗ nương tựa cho tâm hồn. Con xin đi khắp thiên hạ, vừa học đạo, vừa gieo duyên, để sau này dựng một mái chùa cho làng."

Nói rồi thầy ra đi, chỉ mang theo bình bát, manh áo nâu sờn và đôi chân trần.

Suốt hai mươi năm ròng rã, nhà sư trẻ đi bộ qua biết bao đèo cao, suối sâu, qua những phiên chợ ồn ào và những xóm núi heo hút. Gặp ai, thầy cũng chắp tay giảng về lòng từ bi của Đức Phật Thích Ca, về luật nhân quả, về việc sống thiện lành giữa cõi vô thường. Người ta kính trọng thầy, kẻ góp nắm gạo, người góp đồng xu lẻ. Thầy không giữ gì cho riêng mình, chỉ nắn nót ghi vào một cuốn sổ đã sờn gáy. Hai mươi năm sau, số tiền ấy cuối cùng cũng đã đủ để dựng một ngôi chùa gỗ cho quê nhà.
Thầy hân hoan mang tiền trở về làng cũ.

Nhưng buồn thay, ngôi làng không còn như xưa. Một trận hạn hán lớn kéo dài, ruộng đồng nứt nẻ, lúa chết khô ngoài đồng. Người già trẻ con nằm lả đi vì đói. Đêm ấy, thầy ngồi lặng trước đống tiền mình đã dành dụm cả một đời trai trẻ, thế rồi sáng hôm sau, thầy đem tất cả ra đổi lấy gạo, lấy thuốc, chia cho từng nhà. Dân làng khóc, quỳ lạy tạ ơn. Thầy chỉ mỉm cười: "Nếu Phật có ở đây, Người cũng sẽ làm như vậy thôi."

Khi nạn đói qua đi, thầy lại ra đi.
Lần này thầy đi mười lăm năm. Vẫn là đôi chân trần ấy, vẫn là lời giảng về từ bi ấy, chỉ khác là bây giờ lưng thầy đã hơi còng. Thầy kể cho mọi người nghe rằng ngôi chùa ở quê thầy đã hóa thành những bát cơm cứu đói năm nào. Ai nghe cũng cảm động, lại phát tâm nhiều hơn. Rồi một ngày, tiền lại đủ.

Thầy lại về. Nhưng vừa đến đầu làng, thầy sững sờ. Một trận động đất vừa quét qua. Nhà cửa đổ nát, bao gia đình phải sống màn trời chiếu đất. Không một chút đắn đo, thầy lại đem hết số tiền dự định xây chùa ra để mua gỗ, mua tranh, cùng dân làng dựng lại từng mái nhà. Thầy ở lại vài năm cho đến khi làng yên ổn, cho vết thương của người và của đất lành lại, rồi thầy lại chống gậy ra đi.

Thầy nghĩ, lần này nhất định phải xây cho được ngôi chùa. Thầy đã già lắm rồi. Lạ thay, khi nghe kể câu chuyện "chùa hóa thành nhà", người đời càng kính phục, tiền cúng dường về nhanh hơn bao giờ hết. Chỉ năm năm, đã đủ.

Thầy run run trở về làng cũ, thì một trận lũ lớn đã về. Nước dâng ngập đồng, cuốn trôi mùa màng, gia súc. Tiếng khóc lại vang lên khắp làng. Lần này, thầy không nói gì, chỉ lặng lẽ mở tay nải, lấy hết ra cứu giúp.
Rồi từ đó thầy ở lại hẳn. Già yếu, thầy không còn đủ sức đi xa nữa.

Một hôm, mấy người già trong làng đến gặp thầy hỏi, giọng vừa thương vừa trách: "Thưa thầy, cả một đời thầy nói muốn xây chùa cho làng, vậy rốt cuộc đến bao giờ chùa mới được xây?"

Nhà sư già ngước nhìn mây trời, nhìn những đứa trẻ đang chơi đùa trước những ngôi nhà mà chính tay thầy đã góp công dựng lại, nhìn những cánh đồng đã xanh tươi trở lại, rồi chắp tay mỉm cười hiền hậu:
"Tôi đã xây xong rồi chứ."

Mọi người ngơ ngác.
"Bốn mươi năm qua, tôi đã xây được một ngôi chùa trong tim mỗi người. Chùa ấy không có mái ngói, không có tường gỗ, nhưng có đầy lòng từ bi. Chùa ấy không sợ hạn hán, không sợ động đất, không sợ lũ lụt cuốn trôi. Nếu mỗi người đều giữ được chùa ấy trong tim, thì cần gì phải xây một ngôi chùa bằng gạch nữa?"

Thi Anh



TƯỞNG NIỆM 70 NĂM BÀ “CÁT HANH LONG”- NGUYỄN THỊ NĂM BỊ XỬ TỬ (9/7/1953 - 9/7/2023)

Như thế là tròn 70 năm, ngày bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) bị xử tử. Làm cách nào một người yêu nước như bà Năm lại có thể bị xử tử? Đó là những câu chuyện rất lạ của một thời lịch sử. Khi một người như bà Năm bị oan như thế, nghĩa là sẽ có cả triệu người bị oan khuất...

Tự điển Bách Khoa "Mở" ghi rằng bà Nguyễn Thị Năm (sinh năm 1906, bị tử hình ngày 9 tháng 7 năm 1953, quê ở Làng Bưởi, ngoại thành Hà Nội), là một địa chủ có công đóng góp tài sản cho Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp.

Trong cuộc Cải cách ruộng đất, bà là người đầu tiên bị xử tử. Bà nguyên là Hội trưởng Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam tỉnh Thái Nguyên.

Bà còn được gọi là Cát Hanh Long vì đây là tên một hiệu buôn do bà làm chủ ở Hải Phòng. Bà vốn giỏi làm ăn trên đất cảng Hải Phòng, và đã làm nhiều nghề khác nhau trong đó có buôn bán sắt vụn, và đã sớm thành đạt trên thương trường, sau đó bà xây nhà tậu ruộng như thói tục của người xưa vừa làm ăn nơi thành thị vừa bám sát với thôn quê.

Trong kháng chiến chống Pháp, được nhà văn Nguyễn Đình Thi thuyết phục, bà Nguyễn Thị Năm đã đóng góp nhiều tiền bạc, vải vóc, nhà cửa cho Việt Minh.

Sau năm 1945, bà Năm tản cư theo cách mạng lên chiến khu, và mua lại hai đồn điền lớn của "một ông Tây què" tại Thái Nguyên. Hai con trai bà đều đi theo kháng chiến. Trước Cách mạng tháng Tám, gia đình bà từng ủng hộ Việt Minh 20.000 đồng bạc Đông Dương (tương đương bảy trăm lạng vàng lúc bấy giờ) và sau đó giúp đỡ nhiều vật dụng, thóc gạo, y tế và nhà cửa. 

Khi chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tổ chức "Tuần lễ vàng", bà đóng góp hơn 100 lạng vàng. Trong suốt thời gian kháng chiến chống Pháp, bà Nguyễn Thị Năm tham gia các cấp lãnh đạo của Hội Phụ nữ của tỉnh Thái Nguyên và Liên khu Việt Bắc, trong đó có 3 năm làm Chủ tịch hội Phụ nữ tỉnh Thái Nguyên. Khi thực hiện lệnh "tiêu thổ kháng chiến", bà đã cho san bằng khu biệt thự Đồng Bẩm tại Thái Nguyên.

Nhiều cán bộ cách mạng, nhiều đơn vị bộ đội thường tá túc trong đồn điền của bà. Bà Nguyễn Thị Năm cũng từng nuôi ăn, giúp đỡ nhiều cán bộ Việt Minh sau này giữ những cương vị quan trọng như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng, Hoàng Hữu Nhân, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Tùng, Vũ Quốc Uy, Hoàng Thế Thiện, Lê Thanh Nghị...

Bà còn "đã phóng xe nhà treo cờ đỏ sao vàng từ Hải Phòng lên thẳng chiến khu qua thành phố Thái Nguyên, nơi quân Nhật còn chiếm đóng đến Đồng Bẩm, Đình Cả, Võ Nhai để báo cho con trai và các đồng chí của mình tin Hà Nội đã giành được chính quyền".

Khi Cuộc cải cách ruộng đất triển khai vào năm 1953, những hành động yêu nước của Nguyễn Thị Năm bị cố vấn Trung Quốc cho là "giả dối nhằm chui sâu, leo cao vào hàng ngũ cách mạng để phá hoại" và bà trở thành địa chủ đầu tiên bị đem ra "xử lý". Bà bị lên án với tội danh "tư sản địa chủ cường hào gian ác".

Trong bài viết "Địa chủ ác ghê" của C.B (một bút hiệu của Hồ Chí Minh) trên báo Nhân dân ngày 21 tháng 7 năm 1953 có kể tội bà là "Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người...Giết chết 14 nông dân, Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân..." Cũng theo đó, Nguyễn Thị Năm đã "thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến" và cũng theo đó thì Nguyễn Thị Năm "không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác".

Theo hồi ký Trần Huy Liệu, lúc đó là uỷ viên Thường trực Quốc hội, thanh tra Cải cách Ruộng đất tại Thái Nguyên, thì cuộc đấu tố bà Năm được tổ chức ngày 22 tháng 5 năm 1953, với sự tham dự của gần 1 vạn người. Cũng theo ông Liệu, hai con trai của bà Năm lúc đó cũng bị đấu tố.

Sau những cuộc đấu tố với đủ các thứ tội ác được gán ghép bà đã bị đem ra xử bắn ở Đồng Bẩm, tỉnh Thái Nguyên vào 29 tháng 5 âm lịch (tức 9 tháng 7) năm 1953 và được báo chí đương thời coi là phát súng hiệu cho một cuộc vận động "long trời lở đất"...

Theo Trần Đĩnh viết trong hồi ký Đèn cù thì lúc bấy giờ ông là phóng viên báo Nhân dân được Trường Chinh cử viết bài tường thuật về vụ đấu tố; theo Trần Đĩnh thì Hồ Chí Minh đã bịt râu và Trường Chinh thì đeo kính râm bí mật tới dự vụ đấu tố bà Năm. Trần Đĩnh cũng cho rằng Hồ Chí Minh là tác giả bài báo ký tên C.B. có nghĩa là "Của Bác" trên tờ Nhân dân kết tội bà Năm.

Theo Trần Đĩnh trong hồi ký Đèn cù qua lời kể của Tiêu Lang, phóng viên báo Cứu quốc trong đội cải cách: 

"Khi du kích đến đưa bà ta đi, bà ta đã cảm thấy có gì nên cứ lạy van 'các anh làm gì thì bảo em trước để em còn tụng kinh.'" 

Du kích quát: "Đưa đi chỗ giam khác thôi, im!." 

Bà ta vừa quay người thì mấy loạt tiểu liên nổ ngay sát lưng. 

Mình được đội phân công ra Chùa Hang mua áo quan, chỉ thị chỉ mua áo tồi nhất. Và không được lộ là mua chôn địa chủ. Sợ như thế sẽ đề cao uy thế uy lực địa chủ mà. Khổ tớ, đi mua cứ bị nhà hàng thắc mắc chưa thấy ai đi mua áo cho người nhà mà cứ đòi cái rẻ tiền nhất. Mua áo quan được thì không cho bà ta vào lọt. Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: "Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?" Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy..."

Như thế là 70 năm rồi... Chính phủ Cộng sản Hà Nội vẫn chưa hề phục hồi danh dự cho cụ.

Fb THO LE



Blog Archive