Sunday, May 3, 2026

Phiếm

Đàn ông Việt dạo này bị xuống giá quá thể. Cứ lên Internet là thấy nhan nhản các chị em kêu lấy chồng Tây sướng, rồi chỉ có chồng Tây mới xứng với phụ nữ Việt.

Là một người sinh sống ở cả Việt Nam và Mỹ một thời gian dài, tôi cảm thấy hình như các chị em Việt đang quá nâng tầm bản thân thì phải. Các chị em nghĩ chồng Tây dễ lấy thế sao? Thực tế, phụ nữ Việt so với phụ nữ Tây còn thua nhiều điểm lắm.

Thứ nhất, so về ngoại hình. Công bằng mà nói, tôi thấy từ cái dáng đến khuôn mặt đều thua bét. Mắt một mí, mũi tẹt sao so được với mắt to, mũi cao. Người Việt ta phụ nữ có dáng nhỏ thó, ngực nhỏ, nhìn làm sao cuốn hút và hấp dẫn như các phụ nữ Tây nảy nở ?

Thứ hai, so về tính cách, tôi càng có thể kể ra cả rổ những thứ chị em ta thua xa chị em Tây.

Phụ nữ Việt vẫn vỗ ngực tự hào là họ đảm đang, hiền dịu, giàu đức hy sinh. Chuyện này chỉ đúng với đời các bà, các mẹ ngày xưa mà thôi. Còn chị em bây giờ vụng về thấy ớn, đã thế còn hay kêu ca, đòi hỏi.

Sang Tây mới biết phụ nữ Tây đảm đang gấp ngàn lần phụ nữ Việt. Người nước ngoài được sống tự lập, cho nên việc nhà họ rất rành, nấu ăn ngon kinh khủng luôn. Mà món ăn Tây lằng nhằng, rắc rối, công phu lắm chứ không đơn giản như đồ ăn Việt, cứ xào, đổ mắm, đổ nước vào là xong. Nhiều cô còn làm bánh mì, bánh ngọt nhoay nhoáy ấy.

Mà phụ nữ Tây không có chuyện vừa làm vừa kêu ca như chị em Việt đâu. Tôi có vài người bạn Việt Nam đã lấy vợ, nghe các cậu ấy than thở về vợ cũng thấy ớn. Lúc nào các cậu đó cũng bị vợ lấy lý do làm việc nhà hầu hạ chồng ra để làm cao, để chất vấn. Phụ nữ Tây không như vậy, họ rất vui vẻ khi nấu nướng cho những người mà mình yêu thương. Đã kêu ca thì họ không làm.

Họ không bao giờ quản chuyện tiền nong của chồng như các chị em Việt hay làm. Chỉ cần góp đủ sinh hoạt phí và lo được cho con cái là ổn. Còn đâu tiền ai nấy giữ, muốn làm gì thì làm. Đâu có khổ sở như đàn ông Việt, tiền mình làm ra mà lại phải giấu giếm như là tiền đi ăn cắp, phải quỹ đen quỹ đỏ khắp mọi nơi.

Riêng về điểm này, tôi thấy phụ nữ Việt rất vô lý. Họ không có sự tôn trọng tối thiểu đối với chồng. Nên nhớ vợ chỉ là người bạn đời chứ không phải là mẹ mà o ép, quản thúc chồng trắng trợn. Có nhiều chị em còn khùng điên tới mức tịch thu hết tiền lương của chồng rồi hàng ngày phát tiền cho chồng như kiểu mẹ phát tiền quà sáng cho con trước khi đi học. Tôi thấy thật dấm dớ hết chỗ nói.

Về đức hy sinh, tôi thấy phụ nữ Tây đầy người hy sinh còn hơn phụ nữ Việt. Bạn bè Tây của tôi có mẹ ở nhà nội trợ rất nhiều, hy sinh toàn bộ sự nghiệp cho chồng con. Mà cái quý là họ không cho đó là hy sinh, họ tự nguyện và coi công việc ở nhà chăm sóc con cái, gia đình là một công việc cao cả.

Các bà mẹ Tây rất giỏi. Một nách 3, 4 con vẫn nuôi con khôn lớn, đẹp đẽ, giỏi giang, không một lời than thở kêu ca như bà mẹ Việt. Chứ như mấy bà mẹ trẻ người Việt á, nuôi con mình mà làm như đang đi trả nợ, kêu than ầm ĩ, rồi gắn cho mình một hình tượng vĩ đại.

Mà tôi ghét nhất cái kiểu phụ nữ Việt cứ lấy cái cớ sinh con vất vả, sinh con đau đớn ra để hành hạ và đòi hỏi đàn ông. Cứ làm như đứa con ấy chỉ là con của bọn đàn ông chứ không phải là con của các chị. Đẻ con ra, được làm mẹ thì phải lấy đó làm điều hạnh phúc thiêng liêng. Cớ sao lại dùng đứa con đứt ruột đẻ ra làm lý do uy hiếp chồng thế?

Phụ nữ Tây cũng đáng yêu hơn phụ nữ Việt. Họ vui vẻ, thân thiện, xởi lởi, cư xử thật lòng. Chứ phụ nữ Việt cáo già lắm. Bên ngoài tươi cười như hoa nhưng bên trong tính toán.

Phụ nữ Việt luôn nghi ngờ, luôn đề phòng tất cả những người xung quanh, đặc biệt đối với chồng và gia đình chồng. Một điểm nữa là phụ nữ Tây không biết nói khích, nói xéo như phụ nữ Việt. Có gì không vừa lòng thì họ bảo thẳng, bàn bạc cách giải quyết sao cho hợp lý, fairplay. Đâu có như các chị em phụ nữ ở đây, nếu không được như ý mình là y như rằng sẽ đá thúng đụng nia, sưng xỉa cả ngày. Nhìn cảnh ấy tôi thấy ớn lắm.

Đi chơi với phụ nữ nước ngoài sướng một cái là họ rất hiểu chuyện. Không hiểu người Việt ta lấy đâu ra quan niệm là đàn ông phải lo kinh tế, đàn ông đi đâu cũng phải trả tiền dù chỉ là bạn bè, đồng nghiệp bình thường. Nếu không trả sẽ bị quy vào dạng ki bo, thậm chí còn bị bảo là đàn bà.

Vô hình chung, gánh nặng tiền bạc đặt lên vai đàn ông rất nhiều. Nhưng chị em Tây không như vậy. Họ share tiền, bình đẳng. Phụ nữ bên đó không có thói quen đào mỏ, ỷ lại như phụ nữ Việt Nam.

Mặt thứ ba mà tôi muốn nói tới là khía cạnh tế nhị. Đó là “chuyện ấy”.
Phụ nữ Việt còn nhiều quan niệm bảo thủ trong sex và không giỏi bằng phụ nữ nước ngoài. Mặt khác, họ cũng hay lười tập thể dục nên thường sức khỏe rất yếu và thiếu sự chủ động chốn phòng the.

Nhiều chị em Việt khen đàn ông Tây thoáng, không để ý chuyện trinh tiết. Tuy nhiên, người nước ngoài rất coi trọng sự chung thủy trong tình yêu. Đối với họ, sự đồng điệu về tinh thần rất quan trọng, người yêu phải là tri kỷ của họ.

Phụ nữ Việt không thế. Cái mà người Việt quan trọng lại là sự chung thủy về thể xác, còn tinh thần thì lại rất hay phản bội. Biểu hiện là họ thường xuyên đứng núi này trông núi nọ, so sánh người đàn ông của mình với người khác. Điều này tôi đánh giá là tệ hơn nhiều so với ngoại tình thể xác.

Yêu phụ nữ Việt cũng rất mệt mỏi. Một là yêu mà không được đụng đến, yêu chay, tình yêu chẳng khác gì tình bạn. Còn nếu lỡ đụng đến họ rồi thì họ lại bắt đàn ông phải chịu trách nhiệm, biến chuyện tình yêu trở nên nặng nề, trở thành gông cùm trói chân, rất nhàm chán.

Tôi thích cách yêu của phụ nữ Tây. Họ thoải mái, thậm chí có thể sống chung với người yêu. Thật ra họ không hề buông thả chút nào, mà là họ rất cẩn thận. Họ muốn xem xét mọi khía cạnh xem có phù hợp hay không rồi mới tiến đến hôn nhân, một việc đại sự cả đời, mới ký vào bản cam kết ràng buộc nhau về pháp luật.

Nói tóm lại, trong cảm nhận của tôi, phụ nữ Tây tốt hơn phụ nữ Việt rất nhiều. Bạn gái hiện tại của tôi cũng là người Mỹ. Ở bên cô ấy thoải mái, vui vẻ hơn nhiều so với bạn gái người Việt trước đây của tôi.

Tôi nghĩ trước khi đòi hỏi đàn ông Việt, chê bai đàn ông Việt để chạy theo đàn ông Tây, chị em Việt cũng nên nhìn lại bản thân mình. Thực ra, nồi nào thì úp vung ấy. Cũng chỉ có đàn ông Việt mới chịu được tính khí khó chịu của phụ nữ Việt. Chứ đàn ông Tây mà nhìn thấu bản chất của chị em Việt Nam, chắc họ cũng chạy mất dép!


Saturday, May 2, 2026

Tôi đã hết lời cầu xin trời đất

Câu chuyện này không phải là một chuyện hư cấu; đây là lời kể lại của người bạn đã trải qua bao nhiêu đau khổ trên đường đi tìm tự do do tôi ghi lại. Tất nhiên, bạn tôi không muốn tiết lộ tên họ của mình. Nước mắt tôi đã tuôn rơi không ngừng khi nghe những lời kể lại của bạn tôi.
-------------------------------------

Tuấn Hùng và người yêu của anh Tuyết Mai đang trên đường đi tìm tự do. Cha anh là chủ tàu, lâu nay đã coi người yêu của con trai mình như con dâu.

Đây là chạy trốn cộng sản lần thứ ba của cha Tuấn Hùng; trước đây bản thân ông đã từng chạy trốn hai lần. Năm 1949, ông đi từ Quảng Tây qua Hồng Kông đến Hải Phòng; vài năm sau, vào năm 1954, ông theo tàu Mỹ di cư vào Nam. Khi Việt Nam Cộng Hòa rơi vào tay Cộng sản năm 1975, cha Tuấn Hùng không tin cậy chính phủ mới lúc đó gọi là ' Nam Giải'. Ông đã bán hết tài sản, sau đó đóng tàu riêng và ra khơi, nhờ đó làm giàu.

Giàu có thì làm sao? Trên đường vượt biển đi tìm tự do, ông gặp phải cuớp biển Thái Lan, hải tặc tàn bạo hơn thú vật. Tàu của ông bị cuớp năm lần, lần cuối cùng mất hết đô la Mỹ và vàng. Bọn hải tặc Thái Lan lộ diện bộ mặt dã man của họ, bắt tất cả các cô gái lên tàu của họ để 'làm theo ý muốn 'cho họ. Một số thanh niên bị giết vì chống cự, chứng kiến bạn gái bị hãm hiếp, Tuấn Hùng, nóng tính và phẫn nộ, muốn đánh nhau với bọn cuớp biển liều chết, nhưng cha anh đã ngăn cản, ngăn chặn sự kháng cự mà cứu sống anh.

Những cô gái trên tàu hải tặc chống cự đều bị hải tặc dùng rìu đập vào đầu và ném xuống biển; những người khác bị hãm hiếp tập thể nhưng không được thả, tất cả đều bị bắt đi.

Khi màn đêm buông xuống, con tàu này chỉ còn đàn ông phải tiếp tục cuộc hành trình đầy đau khổ. Chiếc tàu bây giờ đang trên đường đi vô mục đích càng thấy lẽ loi và cô đơn trong ban đêm.

Hai mươi năm đã trôi qua. Tuấn Hùng đã lập gia đình và có hai đứa con, nhưng thời gian không thể xóa nhòa những ký ức đau thương của anh. Anh thường nghĩ về mối tình đầu, tự nghĩ giờ cô ta đang ở đâu, không biết cô còn sống hay không. Vợ anh, người cũng đến đảo bằng thuyền, cũng trải qua bị hải tặc cuớp bốc, hiểu và thông cảm với hoàn cảnh của anh.

Khi cha anh ra đi, ông để lại một phần xí nghiệp đầu tư cho người chị tức là dì anh. Gần đây, dì anh viết thư cho anh nói rằng Việt Nam đã mở rộng cửa theo chính sánh tư bản tạo ra nhiều 'đại gia'; dì anh đã già và muốn anh trở về để tiếp quản công ty và kinh doanh của cha anh để lại.

Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở lại Việt Nam. Trong suốt chuyến bay mười tám tiếng, anh không thể ngủ, đầu óc rối bời. Mặc dù anh không hối hận vì đã rời bỏ quê hương, nhưng anh biết rằng hồi xưa nếu anh không đi, lịch sử sẽ hoàn toàn thay đổi. Ngay khi bước xuống máy bay, nước mắt anh tuôn rơi tại phi trường.

Trở về Việt Nam, ký ức của Tuấn Hùng quay về những ngày tháng anh hẹn hò với bạn gái tình dầu, Tuyết Mai. Anh và bạn gái có chung một sở thích: yêu thích cà phê 'fil 'nhỏ giọt kiểu Pháp đậm đà. Quán cà phê ' Tuyết', nằm đối diện trường trung học Trần Khai Nguyên tại đường Nguyễn Tri Phương, là nơi họ thường gặp gỡ và tâm sự với nhau.

Đầu óc anh trống lỗng khi bước vào quán cà phê ' Tuyết', nay đã thay đổi hoàn toàn lẫn vật vả người, thậm chí có người hỏi anh ta từ đâu đến.

Tuấn Hùng ngồi xuống, trước khi ổn định chỗ ngồi, anh đột nhiên nhận thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi ở quày cao trước mắt. Trực giác cho anh biết người phụ nữ này anh quen thuộc; trong khi suy nghĩ của anh vẫn còn bối rối, người phụ nữ dường như cảm nhận được điều gi đó và đột nhiên quay lại. Trời ơi! Anh không thể tin rằng người phụ nữ trước mắt là Tuyết Mai! Cả hai cùng nhảy lên và ôm chặt lấy nhau; nước mắt tuôn rơi sau bao năm tháng nhớ nhung.

'Mình đang nằm mơ sao? Sao em lại đến đây?'

'Em biết là có một ngày anh sẽ trở về đến đây. Em đã chờ anh nhiều năm rồi; cuối cùng em cũng chờ được!'

'Mai, anh muốn cưới em. Cho dù chuyện gi đã xảy ra trong quá khứ, anh vẫn yêu em như cũ! Tuấn Hùng quên mất mình đã có vợ con ở Mỹ, buột miệng nói trong sự xúc động.

Tuyết Mai lập tức đẩy anh ra. 'Không! Em đã có chồng rồi. Em chỉ muốn gặp anh lần cuối để vơi bớt nỗi nhớ nhung. 'Tuấn Hùng lắng nghe Tuyết Mai kể lại những gi xảy ra trong mấy năm qua.

'Em bị hải tặc bắt đi làm đồ chơi tình dục cho họ. Sau đó, em bị bán vào một nhà thỗ ở Pattaya vá bị ép làm gái mại dâm. Một ngày nó, em gặp một người khách từ Việt Nam đến Thái Lan buôn bán mua hàng; Ông ấy biết em nói tiếng Việt, trong cuộc trò chuyện em đã kễ cho ông nghe câu chuyện của mình, về việc em đã rơi vào cuộc sống địa ngục này như thế nào.

Ông ấy cảm động với câu chuyện của em và đã bỏ ra một ngân khoản khá lớn để chuộc em về Việt Nam. Sau đó, em trở thành vợ của ông. Thật đáng buồn, em không thể sinh con cho ông; sau nhiều lần phá thai, em đã mất khả năng sinh dưỡng.

Ông ấy là một người rất tốt, luôn đặt lẽ phải lên hàng đầu. Khuyết điểm duy nhất của ông là tính trăng hoa, bay bướm phong lưu, điều mà phụ nữ thấy khó chịu nhất. Tôi biết ơn và không có gì phàn nàn cả.

Chúng ta là những người sống sót trong thời đại khủng khiếp, người tị nạn dưới chế độ chính trị. Tôi đã nhìn thấu những ảo tưởng của đời người; tôi sẽ phó mặc mọi thứ cho số phận. Còn anh thì sao? Tuyết Mai không còn giọt lệ nào để rơi nữa, trong khi đó Tuấn Hùng vẫn khóc nức nở không ngừng.

Tôi đã lập gia đình ở Mỹ, có một con trai và một con gái. Tôi thực sự muốn đưa em về Mỹ'. Tuyết Mai và Tuấn Hưng lại một lần nữa ôm chặt lẫn nhau. Nỗi đau đớn, sự bất lực bao trùm, tất cả đều gói gọn trong những giọt nước mắt của họ.

[Lời kết] Những thỏa thuận tàn nhẫn trên vũ đài chính trị quốc tế, cùng với chế độ độc tài của cộng sản Việt Nam, đã tạo ra những vết thương đau đắn cho nhân loại, để lại tiếng thở dài và nước mắt.

Than ôi! thế giới thật tàn nhẫn; bao giờ nỗi đau khổ của con người mới chấm dứt?
TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

1975 đến giờ đã 51 năm rồi. Thời gian thấm thoát trôi qua như một giấc mơ. Lúc đó tôi chỉ có 15 tuổi.

Trưa ngày 30/4/1975 là một ngày mà cuộc đời tuổi trẻ của tôi đã thay đổi hoàn toàn để qua một cuộc sống mới mà tôi không thể nào ngờ tới. Một hướng đi mà tạo hóa đã sắp đặt tự bao giờ. Mỗi con người đều có một số phận và số của tôi thật may mắn khi chạy một mặt qua Mỹ.

15 tuổi cái tuổi của tôi lúc bấy giờ chỉ biết chơi thôi chứ chưa biết để ý đến con gái, nhưng cũng quen được vài em. Con gái đối với tôi lúc bấy giờ như con trai vậy thôi chỉ là bạn bè như những thằng bạn khác mà thôi. Con gái có thích tôi hay không tôi cũng chẳng biết. Tuổi trẻ của tôi ở Việt Nam chưa kịp biết yêu thì đã lạc vào một thế giới xa lạ nơi mà tôi chỉ thấy trên màn hình tv trắng đen có những anh cowboy phi ngựa bắn súng trông oai lắm. Một đất nước xa lắc, xa lơ gần nữa vòng trái đất thế mà giờ đây tôi đã sống trên cái đất nước này hơn 51 năm.

Bà hiệu trưởng dẫn tôi vào văn phòng làm giấy tờ nhập học rồi dẫn đi xem những lớp học. Trường trung học bên này quá rộng lớn đi hoài không hết. Những ánh mắt hiếu kỳ nhìn tôi vì tôi là một người tóc đen da vàng duy nhất trong cái trường này và cũng có lẽ trong cái làng quê này. Tôi như lạc vào một hành tinh khác, chung quanh tôi toàn là tóc trắng, tóc vàng, tóc nâu trông thật lạ mắt. Dân ở đây họ mặc đồ cowboy y như trong màn hình tv mà tôi vẫn hay xem khi còn ở Việt Nam. Con gái bên này da trắng, mắt xanh trông như những nàng tiên đẹp mê ly. Đôi khi tôi thấy những cặp đang đứng hôn nhau, đứa nào mặt cũng non chẹt. Ở Việt Nam làm gì có học trò nào dám làm như vậy, thư từ còn không dám đưa chứ nói chi đứng ở chỗ công cộng mà hôn nhau. 

Mỗi lần vào một lớp mới tôi phải đứng giới thiệu về mình: tôi tên Dũng là người Việt Nam Nam. Mỗi lần nói đến Việt Nam thì ai cũng trố mắt lên nhìn. Chiến tranh Việt Nam đã chiếu trên đài truyền hình mỗi ngày nên ai cũng biết. Nhưng trên màn hình tv họ chỉ chiếu đến những màn chết tróc đau thương và những người dân xanh xao ốm yếu chạy loạn. Giờ đây nhìn thấy thằng con tôi bằng xương, bằng thịt thì ai cũng ồ lên như lạ lắm. Họ cứ tưởng tôi ở trong rừng mới ra hay sao ấy. Hồi nhỏ ai cũng khen tôi trắng trẻo đẹp trai, cho nên tôi biết mình nhìn cũng không đến nỗi nào. Mười lăm tuổi nhưng tôi cũng đã cao lớn khỏe mạnh cộng với đồ ăn trong trường hay ở nhà đều ngon nên cái tuổi đang lớn của tôi ăn rất nhiều..và cũng rất chóng lớn. Lúc này bạn của tôi cũng có một hai đứa... 

Tôi đến đây học được một tháng thì nhà trường tổ chức nhảy đầm. Ở Việt Nam tôi có biết nhảy đầm là gì? Những thập niên 70,80 disco đang thịnh hành những bản nhạc về disco nghe mỗi ngày trên radio. Tuổi trẻ người lớn đều thích. Ở trường tổ chức nhảy đầm thường xuyên mỗi dịp lễ lớn, mỗi lần như vậy họ dán quản cáo khắp trường. Họ tổ chức nhảy đầm trong cafeteria và cũng là sân bóng rổ. Ở đây rất rộng lớn, sàn gỗ bóng loáng. Ở đây có những cô gái học sinh đã trang trí màu mè khắp tường.

Lần đầu tiên thằng bạn rủ đi nhảy ở trong trường. Tôi cũng đi cho biết. Bảy giờ mọi người đã có mặt. Những đứa con trai, con gái mặc đồ cowboy, cowgirl trông rất lạ mắt, người nào cũng đội nón, đi giầy booth cao gót. Tôi cũng không ngoại lệ. Vì từ hồi được nhà thờ bảo lảnh vào cái làng quê hẻo lánh này họ đã cho tôi toàn là quần áo đó không, quần Jean, áo ca rô, nón, giầy booth cao cổ, mỗi lần xỏ đôi giầy vào và lấy ra cũng khó khăn. Sống ở đâu thì phải theo phong tục, tập quán ở chỗ đó thôi. Thằng Việt Nam tóc đen da vàng như tôi mặc đồ, đội nón vào trông cũng oai và đẹp trai ra phết.

Trong cafeteria bây giờ đèn màu mờ..mờ..con gái thì ngồi phía bên kia, còn con trai phía bên này, còn ở giữa là sàn nhảy bóng loáng. Muốn nhảy thì phải lội qua phía con gái để mời. Thằng bạn Mỹ nói mày qua mời em nhảy đi. Mẹ bố từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ tôi có biết nhảy đầm là gì đâu? Tôi chỉ biết đá banh, nhảy giây với con gái mà thôi, nhất là điệu nhảy cowboy, nhạc Country music, cũng là nhạc cowboy. Hơn nữa lại phải lội bộ qua phía bên kia để mời thì cho tiền thằng tôi cũng chẳng dám. 

Ngoài sàn nhảy từng cặp, từng cặp trẻ măng ra ôm nhau nhảy tự nhiên, và enjoy lắm. Những cô gái tây14,15,16 mặt non choẹt trông dễ thương và đẹp làm sao, cũng có vài cô còn có gắn những bộ răng kẻm để giữ cho hàm răng đều trông ngộ lắm. Tuổi trẻ ở Việt Nam với tuổi trẻ bên này quá khác xa. Ở đây tuổi trẻ không có dè dặn, e lệ, giữ kẻ như khi còn ở quê nhà, tất cả rất tự nhiên và enjoy. Ở đây không những con trai ra mời con gái nhảy mà con gái cũng chạy qua mời con trai nhảy mới kỳ lạ chớ, đúng là một cái đất nước tự do. 

Đang ngồi suy nghĩ lung tung thì có một em tóc nâu mập mạp đi tới xè tay ra nói: you có thể ra nhảy với em bản nhạc này không? Chết mệ rồi, nhìn khuôn mặt em này cũng đẹp ra phết nhưng chỉ tội hơi mập. Mình nói no thì cũng tội nghiệp vì chắc chẳng có ai chịu nhảy với em bé mập này. Tôi vội nói: tôi không biết nhảy. Em nói đừng lo tao sẽ dậy mày. Úi trời! Như vậy cũng đươc sao? Chưa kịp nói gì em đã cầm tay lôi tôi ra giữa sân, những cặp mắt đổ dồn về phía tôi. Mặt tôi đỏ lên, chân tay run rẩy. Em lôi tôi ra giữa sân rồi ôm ghì lấy tôi. Úi trời! Thế này là dậy nhảy đây sao? Mặt tôi úp vào ngực em như muốn ná thở. Con gái bên này mới mười mấy tuổi mà sao cặp vú bự thế. Sau em này, rồi tới em khác, rồi tới em khác nữa. Úi mẹ ơi! Hình như con gái ở đây thích trãi nghiệp của lạ made in VietNam. Có em còn nhét số phone vào túi mình nữa chứ. 

Ở một cái nước tây phương này cái gì cũng mới lạ, tự do họ không lệ thuộc vào người khác, thích gì là làm chứ không cần biết những người chung quanh nghĩ sao? Người nào cũng rất hồn nhiên vui chơi thỏa thích. Cuối tuần lại rủ nhau đi trượt tuyết, đi ba te, hay đi cấm trại, câu cá..v..v..cuộc sống tuổi trẻ bên này tự do sung sướng, không lo âu, cha mẹ chẳng khi nào dám đánh đập con cái. Họ có cách dậy con cái riêng chứ không có màn thương con cho roi, cho vọt như ở nước ta.

Dù ở đâu đi chăng nữa tôi cũng không bao giờ quên mình là người Việt Nam da vàng con rồng cháu tiên, không bao giờ quên đi nguồn gốc của mình. Tôi hay vào thư viện tìm truyện, hoặc báo Viêt Nam mang về đọc nên tiếng Việt của tôi vẫn không bao giờ phai tàn theo năm tháng. Tuổi trẻ của tôi sống giữa hai thế hệ khác nhau, nhưng bên nào cũng có những kỷ niệm đáng nhớ, đáng yêu không bao giờ phai tàn trong ký ức.

FB Dung Dinh


KHI SỰ KIÊU NGẠO VÀ THIẾU THẤU CẢM ĐÃ LAN SANG TỚI ÚC...

Lại một năm nữa, hình ảnh một nhóm du học sinh Việt Nam tại Melbourne cầm cờ đỏ, hô vang khẩu hiệu "giải phóng" dịp 30/4 vừa qua lại gây xôn xao. Là một người sinh ra và lớn lên tại VN sau 1975, một cựu DHS và hiện đã định cư tại Úc, mình cảm thấy những nỗi buồn thật khó gọi tên.

1. Nỗi buồn từ sự "lệch pha" kiến thức lịch sử

Trong thời đại thông tin phẳng, thật khó tin khi các bạn đã bước chân ra thế giới nhưng tâm thế vẫn bị kẹt lại trong những trang sách giáo khoa một chiều. Các bạn ăn mừng "chiến thắng", nhưng lại vô cảm trước nỗi đau của hàng triệu đồng bào.

Biến cố 30/4 đáng lẽ có thể là một sự khởi đầu tốt đẹp cho dân tộc, nhưng thực tế nó lại là khởi đầu cho những bi kịch tột cùng của hàng triệu người miền Nam sau 1975. Những gia đình bị đánh tư sản, những người chịu cảnh tù đày cải tạo, và hàng vạn "boat people" đã phải đánh đổi mạng sống giữa biển khơi để tìm tự do... Đó là một phần lịch sử chân thực bị che lấp mà có lẽ các bạn chưa bao giờ được dạy, hoặc chưa đủ thấu hiểu để thực sự bao dung.

2. Nỗi buồn cho thế hệ cha chú tại Úc

Nước Úc là quốc gia tự do, họ không cấm các bạn biểu đạt. Nhưng hô vang khẩu hiệu "giải phóng" ngay trên mảnh đất của những người tị nạn là một sự thách thức thiếu văn minh. Lưu ý rằng, dù thể chế VNCH không còn tồn tại, nhưng Chính phủ Úc luôn trân trọng và công nhận giá trị lịch sử của cộng đồng này. Trong cuộc chiến VN, Úc đã từng sát cánh với VNCH với tư cách đồng minh. Úc cũng có bảo tàng chiến tranh VN và mỗi dịp lễ nghi tại Úc, luôn có đại diện VNCH diễn hành cùng quân đội Úc như một sự tri ân lịch sử.

Những cô chú người Việt gốc miền Nam đã già đi, họ xem Úc là quê hương thứ hai để chữa lành vết thương mất mát. Giờ đây, ngay tại "nhà" mình, họ lại bị gợi lại nỗi đau bởi chính những người trẻ cùng dòng máu. Đừng nhầm lẫn giữa lòng yêu nước và sự ngạo mạn trên nỗi đau của người khác.

3- Chúng ta đã từng có thể khác đi...

Mình vẫn nhớ như in dịp 30/4 năm 2015 cũng tại Melbourne. Khi đó, mình và bạn bè DHS đã cùng tổ chức một buổi thắp nến tưởng niệm tất cả nạn nhân cuộc chiến, không phân biệt Nam - Bắc. Buổi tối hôm đó không cờ quạt, không kích động. Chúng mình đứng cạnh các cô chú, anh chi thuộc thế hệ VNCH, cùng tri ân những người đã nằm xuống và hát "Một mai giã từ vũ khí". Đó mới là tinh thần của một thế hệ văn minh: Tưởng niệm thay vì hận thù.

Như cố thủ tướng Võ Văn Kiệt từng nói: “Ngày 30/4 có triệu người vui, nhưng cũng có triệu người buồn”. Thay vì cầm cờ sát muối vào lòng đồng bào, hy vọng các bạn trẻ hãy học sử một cách độc lập, thoát ly khỏi những khuôn mẫu một chiều. Chỉ khi hiểu được nỗi đau của "phía bên kia", các bạn mới thực sự trưởng thành và đủ tâm thế để bước vào con đường hòa giải dân tộc một cách đường hoàng nhất thay vì tiếp tục gây chia rẽ như hiện nay.

P/s: đính kèm - hình 1 là hình cuộc thắp nến tưởng niệm đồng bào hai miền dịp 30/4 năm 2015 tại Melbourne, 

hình 2 là nhóm DHS tập hợp giương cờ đỏ ăn mừng "giải phóng miền Nam" cũng tại Melbourne hôm 30/4/2026 vừa qua (sưu tầm trên FB)

Bill Barr thừa nhận nỗi hối tiếc LỚN NHẤT của ông là đã KHÔNG truy tố Barack Obama – 

“Chúng tôi đã có bằng chứng về những tội ác nghiêm trọng… Lẽ Ra Tôi Phải Khởi Tố Ông Ấy!”

Trong một cuộc phỏng vấn gây chấn động, làm rung chuyển giới chính trị thân Trump, cựu Bộ trưởng Tư pháp William Barr cuối cùng đã trút bầu tâm sự về thất bại lớn nhất của ông trong nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Trump. Ông Barr tiết lộ rằng ông vô cùng hối tiếc vì đã không khởi tố Barack Obama về những hành vi mà ông mô tả là “những tội ác nghiêm trọng, chưa từng có tiền lệ”, vốn cấu thành một cuộc đảo chính mềm chống lại người tiền nhiệm của ông. 

“Chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng,” ông Barr nói. “Chính quyền của Obama đã vượt qua mọi giới hạn. Tôi đã kìm lại vì không muốn tạo ra tiền lệ về việc truy tố hình sự một cựu tổng thống. Nhưng sau khi chứng kiến cuộc chiến pháp lý bị vũ khí hóa mà họ tung ra nhằm vào ông Trump, giờ đây tôi vô cùng hối tiếc vì đã không truy cứu trách nhiệm của Obama – người thực sự đã phạm tội.”

Ông Barr bày tỏ sự nuối tiếc rằng lẽ ra ông đã có thể sử dụng mọi công cụ sẵn có, bao gồm cả các bằng chứng về tư cách đạo đức xuất phát từ những bê bối cá nhân và các mối quan hệ ngoài luồng của Obama; những bằng chứng này sẽ giúp người dân Mỹ thấy rõ chính xác con người thật của vị tổng thống mà họ đang phải đối mặt. 

“Đó là một minh chứng rõ nét về tư cách đạo đức – hoặc sự thiếu vắng hoàn toàn của nó,” ông Barr nói tiếp. “Hàng loạt bê bối nối tiếp nhau, những mối quan hệ đồng tính, và những hành vi lẽ ra đã giúp người dân Mỹ nhận diện chính xác kiểu người mà ông ấy là ai. Tôi đã chọn không đụng chạm đến những vấn đề đó, vì nghĩ rằng làm vậy là hạ thấp phẩm giá của chức vụ mà tôi nắm giữ. Giờ nhìn lại, sự hối tiếc thật cay đắng.”

Tổng thống Trump đã không lãng phí chút thời gian nào để phản ứng theo phong cách đặc trưng của mình; ông chỉ trích gay gắt ông Barr là một “RINO yếu kém và thiếu hiệu quả” – một đảng viên Cộng hòa chỉ mang danh (RINO) – người đã bỏ lỡ cơ hội vàng để thực sự “tát cạn đầm lầy” tham nhũng tại Washington. 

Trong kịch bản giả định “nếu như” này, nỗi hối tiếc của ông Barr đã phơi bày sự uất ức tột độ mà hàng triệu người yêu nước đang cảm nhận về hệ thống tư pháp “hai cấp độ” tại Washington. 

“Nhà nước ngầm” (Deep State) đã bao che cho chính phe cánh của mình, trong khi ông Trump phải đơn độc chiến đấu. 

Những câu chuyện như thế này tiếp tục thổi bùng ngọn lửa đấu tranh đòi hỏi sự chịu trách nhiệm toàn diện từ các quan chức. 

Còn BẠN nghĩ sao? Liệu ông Barr có nên truy cứu trách nhiệm của Obama khi ông ấy còn cơ hội hay không?

Jonathan Gregory
Washington, D.C. – Ngày 2 tháng 5 năm 2026




Tin tức trong ngày

+Quyền Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ Hung Cao chính thức bổ nhiệm ông Bill Toti làm Thứ trưởng Hải quân.

Ông William J. Toti, một Đại tá Hải quân Hoa Kỳ đã nghỉ hưu, cựu Giám đốc điều hành (CEO) và tác giả nổi tiếng.

Ông sinh ngày 15/1/1957 tại Youngstown, tiểu bang Ohio và lớn lên tại Campbell, Ohio. Hiện tại, ông và vợ đang sinh sống tại Florida.

Ông Toti phục vụ hơn 26 năm trong Hải quân Mỹ, từng là Hạm trưởng Tàu ngầm Tấn công nguyên tử USS Indianapolis (SSN-697) và Chỉ huy Phi đội Tàu ngầm số 3 tại Trân Châu Cảng.

Vào thời điểm xảy ra vụ tấn công khủng bố ngày 11/9/2001, ông đang làm việc tại Ngũ Giác Đài và là một trong những người đầu tiên ứng cứu ngay tại hiện trường.

Ông được biết đến rộng rãi nhờ nỗ lực không ngừng trong việc minh oan cho Thuyền trưởng Charles B McVay III, người chỉ huy tuần dương hạm USS Indianapolis (CA-35) bị chìm trong Thế chiến II.

Ông đã đóng vai trò then chốt trong việc ngăn chặn xưởng đóng tàu Subic Bay rơi vào tay Trung cộng.

Sau khi rời quân ngũ, ông giữ nhiều chức vụ cao cấp tại các tập đoàn quốc phòng như Raytheon, HP, và L3 Technologies.

Ông từng là CEO của tập đoàn Sparton. Ông là tác giả cuốn sách "From CO to CEO", chia sẻ kinh nghiệm chuyển đổi từ lãnh đạo quân đội sang kinh doanh.

Hiện ông cũng là người đồng dẫn chương trình podcast "The Unauthorized History of the Pacific War" về lịch sử Thế chiến II.

+Ông Trump vừa tuyên bố rút 5000 binh si khỏi nước Đức

Lý do trực tiếp vì tuyên bố thiếu cẩn trọng của Thủ tướng Đức Friedrich Merz về chiến tranh Iran.

Hôm thứ Hai 28/4/2026, Thủ tướng Merz nói: “Mỹ đang bị Iran làm nhục” trong đàm phán, ông ta chỉ trích Washington không có chiến lược rõ ràng để kết thúc chiến tranh Iran đã kéo dài 2 tháng.

Đến hôm thứ Ba 29/4/2026, ông Trump đáp trả trên Truth Social: “Merz không hiểu ông ta đang nói gì. Ông ta nghĩ Iran có vũ khí hạt nhân là OK. Không lạ khi Đức đang tệ hại về kinh tế!”

Qua hôm thứ Tư 30/4/2026: Ông Trump đăng: “Mỹ đang nghiên cứu việc giảm quân ở Đức, quyết định sẽ có trong thời gian ngắn.”

Và hôm nay thứ Sáu 1/5/2026: Pentagon xác nhận rút 5000 lính Mỹ khỏi Đức, thời gian hoàn tất trong 6-12 tháng tới. Phát ngôn viên Sean Parnell nói đây là “Đó là lời cảnh cáo gay gắt của Mỹ gửi tới một đồng minh thân cận trong khối NATO”.

Sắp tới, có thể ông Trump sẽ rút bớt quân nữa, ông từng đe dọa rút 9500 lính khỏi Đức năm 2020 thời Merkel, nay dưới thời Merz thì ngại gì mà Mỹ phải bảo vệ một đồng minh như vậy.

+Ngoại trưởng Marco Rubio đã sa thải một viên chức Bộ Ngoại giao vì phát giác mối liên hệ của y với Trung cộng.

Một viên chức ngoại giao thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã bị sa thải sau khi bị camera giấu kín ghi lại cảnh y thừa nhận có mối quan hệ tình cảm bí mật với con gái của một nhân vật có liên hệ với Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), một mối liên hệ mà y không khai báo với các quan chức an ninh Hoa Kỳ, theo các tuyên bố chính thức.

Viên chức này, được xác định là Daniel Choi, y bị sa thải sau một cuộc kiểm tra nội bộ do Ngoại trưởng Marco Rubio chỉ đạo và được Tổng thống Donald Trump phê chuẩn.

Quyết định này được đưa ra sau khi các đoạn phim từ một cuộc điều tra bí mật của O’Keefe Media Group (OMG) xuất hiện, trong đó Choi thừa nhận rằng cha của bạn gái mình là "một đảng viên Cộng sản chính hiệu" và rằng cô ấy "có thể là một điệp viên."

"Tôi đã bất tuân chính phủ của mình vì tình yêu," Choi nói trong đoạn video được ghi âm bí mật do OMG công bố; trong đó, y thảo luận về việc đã cố tình che giấu mối quan hệ này với các quan chức Bộ Ngoại giao, bất chấp quy định yêu cầu phải báo cáo bất kỳ sự tiếp xúc cá nhân mật thiết nào với công dân nước ngoài.

Một người phát ngôn của Bộ Ngoại giao nói với các phóng viên rằng, theo hiểu biết của họ, đây là lần đầu tiên một viên chức bị sa thải theo thẩm quyền được trao bởi Sắc lệnh Hành pháp số 14211, sắc lệnh mà Tổng thống Trump đã ký hồi đầu năm nay nhằm tăng cường trách nhiệm giải trình trong đội ngũ ngoại giao.

+Nhà báo công dân Nick Shirley vừa vạch trần vụ công chúa cành vàng lá ngọc Malia Obama nhận tiền tài trợ mờ ám của USAID từ 10 năm trước.

Nick Shirley tung ra đòn quyết định với những hồ sơ công khai theo Đạo luật FOIA (Tự do Thông tin) vững chắc như thép, chứng minh rằng vụ trục lợi này là có thật 100%.

"Thông tin sai lệch duy nhất chính là từ hệ thống và giới truyền thông khi họ cố gắng bao che cho cô ấy," Shirley phát biểu trên podcast của mình.

"Hồ sơ công khai từ FOIA không biết nói dối." Anh đang mang thẳng những bằng chứng này đến trình diện FBI và Dân biểu Jim Jordan.

Những cáo buộc tương tự về việc Malia Obama nhận tài trợ trực tiếp từ USAID đã bắt đầu lan truyền từ đầu năm 2025, và các "chuyên gia kiểm chứng sự thật" đã dán nhãn là thông tin sai lệch.

Tôi tin Nick Shirley hơn các "chuyên gia kiểm chứng sự thật" kia.

+Bộ chiến tranh Mỹ vừa thông báo kế hoạch rút 5.000 quân nhân Mỹ khỏi Đức trong khoảng thời gian từ 6 đến 12 tháng tới

Quyết định này được đưa ra sau khi TT Trump viết trên tài khoản cá nhân của mình trên MXH Truth Social nói rằng nước Mỹ sẽ xem xét lại sự hiện diện quân sự tại Đức.

Theo báo chí Mỹ, đợt cắt giảm này bao gồm một lữ đoàn chiến đấu và một tiểu đoàn hỏa lực tầm xa. Một phần lực lượng sẽ được đưa trở lại Mỹ, trong khi số còn lại sẽ được điều động đến khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.

Hiện tại, Đức là nơi tập trung quân số lớn thứ hai của Mỹ ở nước ngoài (sau Nhật Bản) với hơn 36.000 quân, trong đó Căn cứ Không quân Ramstein đóng vai trò là trung tâm điều hành quan trọng cho khu vực Châu Âu và Châu Phi.

Quyết định này được đưa ra sau những tranh cãi ngoại giao giữa Tổng thống Trump và Thủ tướng Đức Friedrich Merz liên quan đến cuộc chiến của Mỹ tại Iran. Theo Wall Street Journal, đây là lần đầu tiên có sự điều chỉnh cơ cấu quân sự lớn tại NATO xuất phát từ những bất đồng quan điểm giữa các nhà lãnh đạo NATO thay vì lý do điều chỉnh chiến lược quân sự. Động thái này chắc chắn sẽ có những hệ quả sâu rộng đến an ninh châu Âu, quan hệ 2 bờ Đại Tây Dương cũng như tương lai NATO.

+ Lãnh sự quán Hoa Kỳ đang thực thi điều này:không cấp Visa mới vào Mỹ hoặc thu hồi Visa những ai theo diện du lịch, du học.., nếu chửi chống Mỹ. 

Bạn được quyền tự do chửi Mỹ/ Ghét người ta thì Mỹ cũng có quyền tự do không cho bạn vào nhà / lãnh thổ của mình. Đây là Công bằng và làm gì được nhau!

Time Magazine (17/4/2026): Trump administration siết visa với người “undermine U.S. interests”, thu hồi visa vì phát ngôn divisive, và siết chặt với anti-American views.


Riêng Dự luật Americans First Immigration Act loại bỏ bảo lãnh parents, siblings, adult children, cũng nên loại nhu các nước chau Au, Úc, Canada… Chỉ giữ vợ/chồng và con nhỏ của công dân Mỹ + một số trường hợp hạn chế của green card holder.


Le Hoang/Uyen Vu
Giữa Biển Đời… Một Chòi Gà Bỏ Trống Làng Budi Thái Lan

"Trong buổi gặp anh bạn từ Canada qua, anh gợi lại những kỷ niệm thời chúng tôi ở cuối lot 5 của trại tỵ nạn Songkhla vào năm 1979 rồi cười nhẹ: “Chuyện anh suýt làm rể làng chài Budi, Thái Lan…tới đâu rồi?”

Vì lời nhắc ấy, tôi ngồi xuống, lần giở từng mảnh ký ức tưởng đã ngủ yên gần nửa thế kỷ… và viết lại câu chuyện này như một món quà nhỏ để trân trọng gửi tặng anh Phạm Phú Đạo, Wilson, Canada—người bạn đã cùng tôi sống với một đoạn đời không thể nào quên. Và cũng để như một cách trả nợ mối ân tình của người dân làng chài Budi ấy."

o0o
47 năm trôi qua, tưởng chừng mọi thứ đã lùi vào dĩ vãng. Nhưng có những ký ức càng xa lại càng rõ—như vừa mới hôm qua.

Năm 1979, tôi rời quê hương trên một chiếc ghe nhỏ, mang theo nỗi sợ hãi, một chút hy vọng, và một ước mơ giản dị: được sống như một con người đúng nghĩa, và có thể làm được điều gì đó để giúp gia đình còn ở lại.

Chuyến đi ấy không chỉ có sóng gió. Chúng tôi gặp cướp biển—mất hết, trắng tay, tưởng chừng như đã mất luôn cả đường sống. Nhưng rồi, giữa tận cùng tuyệt vọng, chúng tôi được vớt lên và thả vào một làng chài nhỏ tên Budi, thuộc tỉnh Pattani, Thái Lan, gần ranh giới Mã Lai.

Nơi đó, một chiếc chòi nuôi gà xiêu vẹo—bỏ hoang, còn vương mùi phân ẩm và hơi tanh của biển—lại trở thành chốn nương thân hơn một tháng cho 16 con người vừa thoát chết.

Gia đình người Thái nghèo nhưng đầy lòng nhân đã dang tay giúp đỡ. Họ cho chúng tôi chổi lá dừa, chiếu cũ để dọn dẹp, che lại nền đất còn nhơ nhớp.

Mỗi sáng, tôi theo họ ra biển—phụ kéo ghe, lựa cá. Công việc nặng nhọc… nhưng tôi tình nguyện, bởi sau đó là những bữa ăn có cá, có mực—đủ để sống qua ngày. Trong hoàn cảnh ấy, đó không còn là lao động… mà là một ân huệ.

Bởi tôi đã từng đi qua những ngày kiệt sức vì đói và khát ở quê nhà. Từ những ngày đào kinh Cần Đước, chân trần đạp lên bờ ruộng khô cằn bật máu tươi...đến những bữa ăn tập thể ở cư xá sinh viên NN4—chỉ vài cọng rau muống loe hoe, vài lát sắn khô sượng, hay tô nước lỏng lềnh bềnh vài màng mỡ. Rồi những ngày đi bộ từ quốc lộ 13 vào nông trường Bến Cát—bụi đỏ mù mịt, những chiếc máy cày cũ kỹ gầm gừ, xới tung đất đá và những hàng cao su hoang dại…đến nơi mệt lã vì đói... cái đói theo sát từng bước chân.

Tất cả những ký ức đó khiến tôi hiểu rằng, được kéo một mẻ lưới, được lựa vài con cá… cũng đã là một may mắn. Bởi tôi biết, chỉ sau vài giờ, mình sẽ có một bữa cơm tử tế—có cá tươi—thứ mà nhiều năm trước, ngay cả trong mơ tôi cũng không dám nghĩ tới.

Giữa cảnh trắng tay nơi xứ lạ, tôi nhận được những tình cảm chân thành từ người dân bản xứ. Có người cho thức ăn, có người cho nước uống. Cũng có những gia đình muốn nhận tôi làm người thân, mong tôi ở lại—trở thành một anh thợ đánh cá, với mái nhà lợp lá, chiếc ghe nhỏ bềnh bồng theo con nước…

Nhưng có một điều mà đến tận hôm nay, tôi vẫn không thể quên.

Gia đình đã cưu mang chúng tôi trong chiếc chòi gà năm ấy… rồi ngỏ ý gả cô con gái tên Chelma cho tôi, mong tôi ở lại làm rể. Họ còn sẵn sàng trao cho tôi 5,000 baht để lo đám cưới.

Số tiền ấy, với họ, là cả một gia tài—là mồ hôi, là nước mắt của một gia đình nghèo miền biển.

Với họ, đó là một cuộc sống tốt… một tương lai đã sẵn có dành cho tôi:
một mái nhà, một chiếc ghe, một gia đình, một người con gái và một cuộc đời yên ổn.

Nhưng với tôi… đó lại là điều tôi không thể chọn.

Tôi đã đánh cược mạng sống của mình với biển cả. Đã chấp nhận đói khát, cướp biển, và cái chết có thể đến bất cứ lúc nào… chỉ để tìm một điều rất giản dị: tự do, phẩm giá của một con người—và cơ hội để quay về, giúp đỡ những người tôi đã phải bỏ lại phía sau.

Vì thế, trước lời đề nghị chân thành ấy, tôi không thể vui… mà chỉ thấy lòng mình nặng trĩu.

Không phải vì tôi không trân trọng—mà chính vì tôi hiểu quá rõ tấm lòng của họ.

Họ không thể hiểu… và có lẽ cũng không bao giờ hiểu… ý nghĩa của sự ra đi mà tôi đã chọn.

Và chính sự chân thành ấy… lại là điều khiến tôi khó xử nhất.

Chelma—cô con gái lớn trong gia đình—lúc ấy vừa tròn mười tám. Cô ít nói, giọng nhẹ và ấm như mang theo hơi thở của biển. Cô dạy tôi nói tiếng Thái, day tôi cách quấn xà rông, chỉ tôi cách hái dừa...nhìn tôi bơi xa kéo lưới, dạy tôi cách lựa cá… cách nướng mực trên bãi cát

Cô không có vẻ đẹp rực rỡ, mà là một vẻ đẹp hiền hòa, mộc mạc—càng nhìn, càng thấy thương… hơn là yêu.

Còn tôi… không có rung động của tình yêu. Trong mắt tôi, Chelma giống như một đứa em—một người cần được chở che, chứ không phải là người để tôi gửi gắm đời mình.

Nhưng từ giây phút cha mẹ cô ngỏ lời… mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Một khoảng cách vô hình xuất hiện.
Cô trở nên dè dặt hơn.
Còn tôi thì lúng túng… không biết mình đang đứng ở đâu trong mối quan hệ ấy.
Trong tôi không phải là tình yêu… nhưng cũng không còn là sự vô tư ban đầu.
Những ngày sau đó dài như một thế kỷ. Chúng tôi, 16 người chỉ quanh quẩn bên chiếc chòi gà, không được rời khỏi làng, không được hòa nhập với người bản xứ—chỉ biết chờ đợi, hy vọng một ngày nào đó sẽ được đưa vào đất liền.

Và tôi hiểu… khi ngày đó đến, tôi sẽ rời khỏi nơi này—
rời khỏi sự ngượng ngùng,
rời khỏi nỗi áy náy,
và rời khỏi ánh mắt của một người con gái... mà tôi biết cũng đang lặng lẽ bối rối như tôi.

Tiếng sóng ngoài khơi vẫn đều đều—như nhắc rằng biển đã đưa tôi đến đây… và cũng đang gọi tôi đi tiếp.
Ở lại…
là một cuộc sống nghèo nhưng yên ổn.
Ra đi…
là một con đường chưa biết ngày mai—nhưng là con đường tôi đã chọn.
Không phải cho riêng tôi—
mà cho những người tôi đã để lại phía sau. Người tôi đã hứa hẹn!

Tôi nhìn Chelma. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Có lẽ cô hiểu—người thanh niên trước mặt cô không thuộc về nơi này.

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi không biết phải nói lời từ biệt như thế nào… cho đủ.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi biển, mọi người ra bến đò. Dân làng đứng tiễn.
Tôi bước đến trước cha mẹ của Chelma. Không nói được gì, chỉ cúi đầu tạ ơn. Bà khẽ đưa tay lau nước mắt.
Tôi quay mặt ra biển… cố giấu đi sự nghẹn lại trong lòng.
Trong thoáng chốc, tôi không thấy Chelma đâu.
Tôi cúi đầu, bước theo những người cuối cùng rời khỏi chiếc chòi gà năm ấy.
Đi được vài bước, mẹ của Chelma lặng lẽ theo sau. Đến cuối bến, bà nắm chặt vai tôi—như muốn giữ tôi lại.
Tôi cắn chặt môi. Không nói một lời.
Tôi tháo chiếc nhẫn trên tay mình—kỷ vật duy nhất, quý giá nhất của đời tôi—trao cho bà… như một lời cảm ơn—và cũng là lời từ biệt duy nhất tôi có thể nói.
Tôi không nhận 5,000 baht.
Vì nếu nhận… có lẽ tôi sẽ không còn đủ can đảm để ra đi.

Chiếc ghe rời bến. Tôi không dám quay lại.
Phía sau là một cuộc sống bình yên tôi đã từ chối.
Phía trước là một hành trình chưa biết ngày mai.
Nhưng tôi đã chọn.
Chọn ra đi—
để một ngày nào đó, nếu còn sống,
tôi có thể quay lại… không phải với hai bàn tay trắng.

Và ở một nơi làng Budi đó, phía sau lưng tôi…
có một người con gái—tên Chelma
mà suốt đời này, tôi không bao giờ biết cuộc đời cô đã rẽ về đâu.

30 tháng 4 lần thứ 51.
Max Quy Xuan Do


Blog Archive