Thursday, April 9, 2026

" Ghost Murmur"

Theo tờ NYPost, Cơ quan Tình báo Trung ương (CIA) đã sử dụng một công cụ mật có tên là Ghost Murmur để định vị và giải cứu vị Sĩ quan Hệ thống Vũ khí (WSO) được biết đến với mật danh "Dude 44 Bravo" bị mắc kẹt lại chiến trường, khi chiếc tiêm kích F-15 của Mỹ đã bị Iran bắn hạ. Anh ấy đang ở trong tình thế: Bị thương, phải ẩn nấp trong một khe núi trên cao. Bị bao vây bởi các lực lượng đối địch đang ráo riết truy lùng. Trong suốt hai ngày, anh ấy hoàn toàn "vô hình".

Và đây là chi tiết khó tin nhất:

Lực lượng cứu hộ không tìm thấy tín hiệu vô tuyến riêng của anh ấy, nhưng họ tìm thấy anh bằng cách nhờ Ghost Murrur phát hiện ra nhịp tim của anh

Vậy Ghost Murrur là gì ?

Ghost Murrur được phát triển bởi bộ phận Skunk Works đầy bí ẩn của tập đoàn Lockheed Martin, Ghost Murmur là một công cụ hoàn toàn khác biệt so với bất cứ thứ gì từng thấy trước đây. Nó sử dụng kỹ thuật từ kế lượng tử để phát hiện tín hiệu điện từ phát ra từ tim người. Nhờ vào các hệ thống AI tiên tiến để lọc nhiễu và khoanh vùng chính xác một cá nhân cụ thể. 

Ghost Murrur sử dụng công nghệ cảm biến tầm xa để quét trên phạm vi rộng lớn, ngay cả ở những vùng sa mạc hay núi non hiểm trở. Hãy hình dung thế này: Nó giống như việc bạn nghe thấy giọng nói của một người duy nhất giữa một sân vận động khổng lồ... ngoại trừ việc sân vận động đó có diện tích lên tới hàng nghìn dặm vuông." Đó chính là mức độ chính xác đáng kinh ngạc của nó.

Nguyên lý hoạt động

Mỗi nhịp đập của trái tim đều tạo ra một tín hiệu điện từ cực nhỏ.
Thông thường, tín hiệu này yếu đến mức: Chỉ có thể được phát hiện trong môi trường bệnh viện và các cảm biến phải được đặt trực tiếp lên lồng ngực mới có thể ghi nhận được

Nhưng bây giờ thì sao?

Nhờ những bước đột phá trong công nghệ cảm biến lượng tử sử dụng kim cương nhân tạo, tín hiệu đó giờ đây có thể được phát hiện từ khoảng cách hàng dặm. Thậm chí lên tới 40 dặm, theo xác nhận của các quan chức.

FB Xuan huong T Nguyen





TẠI SAO IRAN VỪA ĐÀM VỪA ĐÁNH?

Iran đã ký thỏa thuận ngừng bắn đêm trước và phá vỡ nó trước bình minh ngày hôm sau.

Nhưng đó không phải là câu chuyện chính, theo nhận xét của nhà bình luận Jesús Enrique Rosas.

Câu chuyện chính là những gì Tổng thống Trump đã làm trong khi mọi người chỉ chăm chú nhìn vào các tên lửa.

Tại sao Iran có thể vừa cầu xin ngừng bắn, lại vừa tiếp tục tấn công cùng một lúc?

Câu trả lời rất đơn giản. Iran đang trải qua cuộc tranh giành quyền lực giữa hai phe phái: một phe chính trị muốn đàm phán và một phe quân sự muốn chiến đấu đến chết.

Phe chính trị, do Tổng thống Masoud Pezeshkian lãnh đạo, có thể nói là thực dụng hơn đối với Hoa Kỳ, đã xác nhận hôm thứ Tư với Thủ tướng Pakistan rằng Iran sẽ tham gia các cuộc đàm phán ở Islamabad vào cuối tuần này.

Tổng thống Pezeshkian biết rằng nền kinh tế Iran chỉ còn vài tuần nữa là sụp đổ hoàn toàn. Ông đã công khai cảnh báo về điều đó. Ông muốn đàm phán. Thậm chí ông ấy có thể sẵn sàng chấp nhận các điều khoản được xem là "đầu hàng".

Nhưng vũ khí không nằm trong tay của phe nhóm Pezeshkian.
Vũ khí thuộc về phe quyền lực lãnh đạo Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), những kẻ chỉ vì sự tồn tại của chế độ độc tài Hồi giáo thần quyền ở Iran, không muốn bỏ súng.

Thêm vào đó, IRGC hoạt động dựa trên cái gọi là Cấu hình Khảm Mosaic. Iran được chia thành 32 khu vực quân sự độc lập. Mỗi khu vực có thể tự mình tiến hành các cuộc tấn công, mà không cần lệnh từ Tehran.

Điều đó có nghĩa là giới lãnh đạo chính trị có thể ký thỏa thuận ngừng bắn trên bàn đàm phán... trong khi các chỉ huy IRGC tại bất kỳ khu vực quân sự nào vẫn có thể tiếp tục phóng tên lửa vì họ tuân theo một chuỗi mệnh lệnh hoàn toàn khác.

Đó là lý do tại sao thỏa thuận ngừng bắn bị phá vỡ.

Đây không phải là hỗn loạn.

Đây là một quốc gia đang tự chiến tranh với chính mình. Các chính trị gia muốn tồn tại bằng cách đàm phán. Quân đội muốn chiến đấu đến chết. Và ngay lúc này, cả hai đều đang hành động cùng một lúc.

Và đây là lý do tại sao điều này quan trọng. Bởi vì ông Trump đã biết điều này.

Ông Trump đã đăng một điều phi thường trên Truth Social hôm thứ Tư, nói rằng Mỹ sẽ hợp tác với Iran để thiết lập "một cuộc thay đổi chế độ rất hiệu quả".

Thay đổi chế độ. Điều này có nghĩa là ông Trump đang nói rằng phe bảo thủ cũ đã ra đi. Khamenei đã chết. Các chỉ huy IRGC đang bị loại bỏ từng người một. Lãnh đạo tình báo IRGC Majid Khademi, Bộ trưởng Quốc phòng Aziz Nasirzadeh, người đứng đầu lực lượng bán quân sự Basij Gholamreza Soleimani, Tổng tham mưu trưởng Abdolrahim Mousavi... tất cả đều đã chết.

Những gì còn lại là cánh chính trị, là người của Pezeshkian, và họ là những người đang ngồi ở bàn đàm phán.

Ông Trump không coi các cuộc tấn công của IRGC là việc Iran phá vỡ thỏa thuận. Ông coi đó là một phe phái quân sự đang suy yếu và hành động độc lập, trong khi quyền lực thực sự chuyển sang tay các chính trị gia muốn đàm phán.

Bài đăng trên Truth Social của ông Trump đã nhấn mạnh về sự thay đổi chế độ và việc tái thiết cùng một lúc.

Ông Trump đã nhìn xa hơn vấn đề tên lửa.

Người Đà Lạt Xưa
April 9, 2026





"CHIẾN SĨ DIỆT MỸ" BẰNG MỒM

Cứ thử dạo một vòng trên mạng, ta sẽ thấy cả một "binh đoàn" chiến sĩ diệt Mỹ bằng ...mõm- một tầng lớp "anh hùng tinh hoa" đòi "giải phóng" đế quốc. Lũ người này hễ thấy ai khen Mỹ một câu là họ "lên cơn co giật" nhào vô cắn xé đối phương như vừa bị đốt nhà quật mồ.

Vừa rồi, tui có viết mấy bài thời sự nói về Mỹ, tui cố dùng lời lẽ hết sức trung dung với những thông tin mà tôi kiếm tìm được trên những hãng tin chuyển tải khách quan, thế mà cũng bị đám này nhào vô tấn công, khiến " delete" không kịp luôn. Họ dùng những từ thật "ghê gớm" để lăng mạ, nói tui là đồ: ba que sọc vàng, bưng bô liếm gót, bơ thừa sữa cặn. Họ chửi Mỹ là thứ giãy chết, là địa ngục, là hiếu chiến, là bạo lực, là đồi trụy...

Tui gọi đây là loại bịnh hội chứng tâm lý:"Dị ứng Mỹ cấp tính". Bóc tách cái bịnh" tâm thần phân liệt" này một chút để mọi người hiểu rõ hơn tầng lớp "tinh hoa" của đất nước nhé!

Họ dùng kính hiển vi để soi những vụ nổ súng, những người vô gia cư homeless ở Mỹ để chửi Mỹ là tàn ác, là kém văn minh và "bênh chằm chặp" Iran, Cu Ba, Russia, Trung Quốc..., nhưng nếu cho họ lựa chọn giữa sống ở Mỹ hay sang các nước cùng "hệ tư tưởng" đó mà sống thì họ lại chọn Mỹ và lắc đầu quầy quậy giảy nảy lên từ chối các nước mà họ "lý tưởng" như đĩa phải vôi.

Lạ kỳ thay, cái quốc gia mà các "chiến sĩ anh hùng" này bảo là địa ngục súng đạn, là xứ" thiên đường đang giãy chết" lại là nơi họ dạy con cháu phải học trối chết và chắt bóp từng đồng để được học bổng du học sang đấy. Mồm thì hô hào chống Mỹ, nhưng bụng thì mơ được xếp hàng trước cổng Đại sứ quán để được phỏng vấn đi Mỹ. Chửi Mỹ là địa ngục, nhưng cứ mải miết tra gu gồ tìm kiếm" Cách lách luật phỏng vấn visa Mỹ " hay" Kết hôn giả để định cư ở Mỹ"... Đúng là yêu nước bằng lý tưởng, nhưng khoái Mỹ bằng bản năng.

Chuyện kể rằng : có con cáo không hái được nho nên chê nho chua. Các anh hùng này cũng vậy, bản thân không đủ trình độ, không đủ điều kiện và không có tiền để chạm tới visa đi Mỹ, nên lựa chọn cách nhổ nước bọt và chửi đổng để đỡ thấy mình kém cỏi. Họ Chửi càng hăng những người khen Mỹ, họ càng lòi ra cái tự ti, cái nhỏ nhen ghen tị đã ăn sâu vào máu.

Mà ác nỗi, họ quên mẹ rằng họ đang dùng công cụ gì để chửi. Họ chửi bằng cái iPhone của Mỹ hay từ cái đien thoait nào thì cũng từ phát minh công nghệ của Mỹ. Họ chửi qua nền tảng Facebook cũng từ Mỹ mà ra. Và có tiền họ không trữ đồng nhân dân tệ hay đồng tiền của Nga, của Iran mà lại đi trữ đồng đô la của Mỹ . Họ ghét Mỹ theo kiểu: "Tôi ghét nước đó, nhưng tôi yêu cái điện thoại, cái xe và cái bằng cấp, cái nền giáo dục, cái quyền lợi an sinh và sự tự do nước đó." Đây không phải là yêu nước, đây là sự" khôn lỏi tư duy"_ cái gì tốt thì vơ vào, cái gì không có được trong tay thì chửi cho bõ ghét.

Các chiến sĩ Anh hùng diệt Mỹ thân mến,

Nếu các bạn đã xem Mỹ là xấu, là hang ổ của quỷ dữ tư bản và các bạn chửi mắng nhục mạ những người khen Mỹ, thì các bạn cũng nên nhất quán trước sau một chút. Đừng có sáng chửi Mỹ, trưa lại nằm mơ thấy mình đang dạo chơi ở Quảng trường Thời đại New York, mơ đang đi du lịch Wasington, chiều mơ được ăn chơi ở Los Angeles và tối ước ao được có thẻ xanh định cư ở Cali.

Thay vì dùng cái mồm "giải phóng" nước Mỹ, hãy dùng cái não để giải phóng mình. Đừng chơi kiểu đi chàng hảng hai hàng: Chửi Mỹ là cấp tính, nhưng mơ đi Mỹ mãn tính.

FB Dynh Anh



SẼ KHÔNG CÓ MỘT THOẢ THUẬN NÀO CẢ

Có thể nói cả thế giới đã bị chính quyền thần giáo Iran lừa đến hơn 20 năm vì cái chương trình hạt nhân chết tiệt !

Với đủ ngón nhà nghề, Tehran đều qua mặt đủ loại ông lớn với đủ loại thoả thuận nhưng không ai có thể ngăn chặn được mục tiêu của nước này dù 90 triệu dân phải sống trong mức nghèo khổ khi đáng lẽ họ phải được hưởng những giá trị của một quốc gia giàu khoáng sản thuộc tốp đầu thế giới.

Tại sao lại phải là quốc gia mạnh về vũ khí thay vì giàu có về kinh tế và phát triển về khoa học kỹ thuật phục vụ dân sinh ?

Chẳng có lý do nào khác ngoài bản chất tàn bạo của một chế độ núp bóng tôn giáo và từ khi mới hình thành nó đã biến bạn thành thù, biến dân tộc thành nô lệ, biến phụ nữ thành súc vật để phục vụ cho mưu đồ thống trị, kiểm soát thế giới và hưởng lạc trên nỗi bất hạnh, đau khổ của người dân.

Với bản chất ấy không thể có bất kỳ lý luận nào để thuyết phục, không thể có ánh sáng văn minh nào soi rọi, cải hoán và không có bất kỳ cuộc đàm phán nào có thể đi đến thoả thuận một cách chắc chắn để đảm bảo rằng sẽ có thay đổi một cách cơ bản ngoài việc phải đánh sập hoàn toàn và không còn cơ hội phục sinh.

Có thể khẳng định rằng nếu còn nhà nước Hồi giáo Iran thì Trung Đông không bao giờ được bình yên. Nếu Tehran chế tạo thành công vũ khí hạt nhân thì gần như cả thế giới sẽ thành con tin bởi eo biển Hormuz và biển Đỏ không còn là tuyến hàng hải an toàn nếu các quốc gia liên quan không chấp nhận đóng phí mãi lộ và những thế lực “không thân thiện” sẽ gặp nhiều tình huống bất giải.

Những người ủng hộ nhà nước Hồi giáo quái đản này luôn phùng mang trợn mắt hét đến lạc cả giọng và cào đến rách bàn phím về cái gọi là “chủ quyền quốc gia”. Chủ quyền ư ? Chẳng có cái chủ quyền chết tiệt nào cả khi chế độ cầm quyền ấy không run tay chĩa súng vào người dân - những người đã chịu bao bất hạnh và khổ nghèo cho sự giàu có cho giới cầm quyền; sẵn sàng treo cổ những người dám đòi được tôn trọng phẩm giá và những gì thuộc về họ; sẵn sàng huỷ hoại sinh mạng hàng triệu con người cho quyền thống trị tồn tại trên núi xương và biển máu !

Chẳng có “thoả thuận ngừng bắn” nào được thực hiện nghiêm túc cả vì đây chỉ là cú lừa giúp cho cuộc binh biến của tổ chức Hezbollah nhằm lật đổ chính quyền Liban. Tuy nhiên người tính không bằng trời tính bởi cơ quan tình báo Mossad của Israel đã đọc vị được mưu đồ đó và làm nó phá sản bằng cuộc không kích dữ dội chưa từng có vào các căn cứ của tổ chức này.

Mỹ và Israel đâu phải ngây thơ khi giá dầu ngay lập tức hạ đến 21% và thị trường chứng khoán biến động đáng kể theo chiều hướng tích cực nhưng những gì dành cho Iran đang sẵn sàng khi mọi sự cần phải thế !

Không có sức mạnh quân sự nào có thể khuất phục được chế độ thần giáo này dù có bị ăn đòn đến vỡ mặt chảy máu mồm ngoài duy nhất cắt hết nguồn dinh dưỡng cho sự tồn tại khiến nó tự sụp đổ sau khi cắn xé nhau những nhát chí mạng để giành giật cơ hội sống cuối cùng !

Lão Nông





CHỬI MỸ NHƯNG THÍCH ĐI MỸ

Không phải chỉ có người Mỹ gốc Việt mà còn có rất nhiều người Mỹ khác đang tỏ ra ngạc nhiên khi có nhiều người tại Việt Nam hăng hái ủng hộ Iran, chửi rủa Mỹ như kẻ thù. Trong khi chính Mỹ đang là đối tác kinh tế quan trọng nhất, mang đến viện trợ, công nghệ tiên tiến, đầu tư khổng lồ và thị trường xuất cảng lớn nhất, giúp Việt Nam có việc làm, có cơ hội phát triển và có một tương lai tốt đẹp hơn.

Từ năm 1995 (sau khi bình thường hóa quan hệ) đến nay, Mỹ đã cung cấp gần 3 tỷ USD viện trợ trực tiếp (Official Development Assistance - ODA và các chương trình hỗ trợ khác) cho Việt Nam.

Trước khi các công ty tư nhân của Mỹ đầu tư vào Việt Nam vì lợi nhuận thì chính phủ Mỹ đã, và đang, và vẫn có những khoản viện trợ hàng năm giúp Việt Nam nâng cấp hạ tầng cơ sở, y tế, giáo dục, nhân đạo… kể cả đào tạo nhân sự, học bổng. Dĩ nhiên ngân khoảng viện trợ hoàn toàn từ tiền thuế của người Mỹ và tất nhiên có tiền thuế của người Mỹ gốc Việt.

Những kẻ hai mặt, đạo đức giả và sống vô ơn đó có đáng để người Mỹ phải hy sinh tiền thuế và tấm lòng của mình không?

Tổng thống Trump đã tuyên bố rõ ràng mới đây rằng bất kỳ quốc gia nào tiếp tục làm ăn, buôn bán, hỗ trợ hoặc ủng hộ Iran, dù trực tiếp hay gián tiếp, sẽ bị áp thuế 25% đến 50% ngay lập tức lên toàn bộ hàng hóa xuất cảng sang Mỹ. Không ngoại lệ, không nhân nhượng. Việt Nam cũng sẽ không nằm ngoài danh sách nếu tiếp tục bênh vực hoặc ủng hộ chế độ Iran.

Việt Nam nghèo đói, bị cô lập, kinh tế kiệt quệ suốt hàng chục năm. Đến năm 1994, khi Mỹ dỡ bỏ cấm vận, Việt Nam mới thực sự có cơ hội thở, mở cửa hội nhập và vươn lên như ngày hôm nay.

Hãy mở to mắt nhìn vào sự so sánh kinh tế dưới đây để may ra đầu óc sáng suốt hơn một chút.

Trong khi kim ngạch thương mại giữa Việt Nam - Mỹ ở mức 18 TỶ USD, thì giữa Iran với VN chỉ là con số bèo bọt 150 TRIỆU USD. Trong khi Mỹ đầu tư trực tiếp vào VN ước chừng 11 tỷ đô la vào các lãnh vực điện tử, may mặc, nông nghiệp thì với Iran gần như chẳng có gì.

Những mặt hàng Made in Việt Nam xuất hiện khá nhiều trên hầu hết các siêu thị ở Mỹ, giúp hàng triệu gia đình Việt Nam có công ăn việc làm, thì hàng đống đầu óc khô cứng ngồi cào phím chửi Mỹ, xúc phạm đến vị tổng thống của họ, mong Iran đánh bại Mỹ, mong Mỹ bị tiêu diệt…

Hài hước đến mức bi thảm!

Khi họ chống Mỹ đến sùi bọt mép, miệng thì gào “Death to America” vang trời, nhưng tay thì ôm chặt iPhone, mặc quần jeans Mỹ, xem Netflix, du lịch New York, và tìm mọi cách chen chúc xin visa sang Mỹ định cư, du học, kiếm tiền.

Không ai chen chân xin visa đi Tehran cả! Không ai mơ “sống tự do” dưới bóng giáo sĩ Iran cả!

Ngay cả giới trí thức, thành công, đại gia, con cháu quan chức cộng sản từ các nước theo CNXH vẫn chọn Mỹ định cư tuy đế quốc Mỹ bị quy chụp xấu xa. Tại sao không ai chọn Iran?

Bao nhiêu người cố tình không hiểu sự thật Iran đã giết hàng trăm người Mỹ, bắt con tin năm 1979, đánh bom Đại sứ quán Mỹ ở Beirut 1983, vụ thảm sát 241 lính Mỹ tại doanh trại Thủy quân Lục chiến. Iran chính là nhà tài trợ khủng bố số một thế giới và thế giới đều muốn xa lánh.

Chính phủ còn tàn ác hơn, thảm sát dân mình man rợ hơn. Hàng chục nghìn người bị bắn chết trong các cuộc biểu tình gần đây. Phụ nữ và trẻ em bị lùa ra làm lá chắn sống trước nhà máy điện, lãnh đạo chui sâu trong hầm ngầm kiên cố, ai không ra cầm cờ sẽ bị treo cổ.

Nước Mỹ không hoàn hảo, nhưng ít nhất không một tổng thống Hoa Kỳ nào đẩy dân mình ra làm bia đỡ đạn để bảo vệ quyền lực. Còn Iran thì đang làm điều đó rất man rợ và hèn hạ.

Rồi đây, người dân Mỹ sẽ không thể chấp nhận khi phải hy sinh để giúp một quốc gia xem Mỹ là kẻ thù! Lòng tốt chỉ có giá trị khi được đặt đúng chỗ đúng người, nếu không chỉ là tự sát.

Đến bao giờ bạn ngưng vô ơn trắng trợn, hết chửi Mỹ - quốc gia thực sự giúp mình phát triển, đó mới là trí tuệ và lương tâm.

Bạn nghĩ sao về sự tương phản này?

( PS: Hình ảnh trước Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TP. Hồ Chí Minh. Hàng trăm người xếp hàng phỏng vấn đi Mỹ )

Nhu Nguyen






CUỘC SỐNG CÓ MUÔN ĐIỀU CẦN HỌC

Sẵn có chuyện có chị kia bên Pháp nói về chuyện bảo hiểm xe cộ, tôi kể sơ lại câu chuyện ấy và rút ra vài nhận định. Gọi là học hỏi cho biết.

Chuyện là có ông bên Pháp mua cái xe xịn. Không biết vì lý do nào, ông ấy không thích chiếc xe 70,000 Euro của mình, thế là chơi chiêu. Thay vì trả xe lại bị lỗ mấy chục phần trăm, ông ấy thuê người đem chiếc xe mình qua làng khác đốt, rồi báo mất, đòi bảo hiểm phải đền bù.

Kết quả, hãng bảo hiểm họ điều tra cuộc gọi trên điện thoại thì phát hiện ngày mất xe, ông ta không ở Toulouse, nơi bị báo mất, và 1 cuộc điện thoại với 1 người thở sửa xe. Lấy lời khai xong, phát hiện gian lận, ông ấy ngoài mất xe còn phải đi tù 10 năm và 10, 000 Euro tiền phạt. Người đốt xe thì 5,000 Euro phạt và 6 tháng tù treo.

Kể qua chuyện này, tôi lại nhớ trận lụt năm 2017, cái thằng ở trọ trong nhà tôi nó nói:

- Anh, giờ Houston nó lụt khắp nơi. Em định đem xe lên downtown cho nằm luôn rồi báo là total loss, có tiền mua xe mới.

Tôi nghe nó nói thì la cho 1 trận té tát, nghe thế nó mới thôi. Mà lúc ấy, Houston của có nhiều người được đền tiền mua xe mới vì chơi cái chiêu ấy lắm.

Sẳn đó, tôi cũng nhắc lại những vụ tai nạn vừa rồi ở Iran, khi các máy bay Mỹ bị trúng đạn hay bị bỏ lại rồi bị đốt cháy, thì họ đều đã mua bảo hiểm hết. Nếu lỗi của nhà sản xuất thì họ đền lại chiếc khác. Nếu lỗi phi công thì chính phủ phải đền. Còn nếu phải vì sự an toàn của kỹ thuật mà buộc phải đốt bỏ sản phẩm, giữ tính bí mật cho nhà sản xuất, thì khi chính phủ đầu tư làm máy bay mới, hãng sẽ giảm tiền mua sản phẩm mới gần 40% để bù vào chi phí gánh chịu do … tai nạn ngoài ý muốn. Chứ nếu không đốt bỏ, bí mật bị kẻ thù sở hữu, thì hãng còn phải chịu lỗ nhiều hơn để nghiên cứu loại máy bay mới thay thế.

Ngoài ra, các phi công khi đang thi hành công vụ mà gặp tai nạn thì đều được đền bù. Mà cũng tuần tự như trên. Nếu lỗi họ thì tùy lớn bé, họ sẽ lấy bảo hiểm công vụ mà trả cho người phi công. Còn mà người phi công đó do trục trặc kỹ thuật mà bị thương hay hy sinh thì họ được cả bảo hiểm lẫn nhà nước trả. Thường thì mua bảo hiểm khi gia nhập quân đội là do phía quân đội chi trả, đó gọi là Serviceman’s Group Life Insurance. Vì là bảo hiểm cho quân nhân nên không đắt lắm. Nếu người đó bị thương hay qua đời, thì ngoài khoản mà hãng bảo hiểm phải chi trả, chính phủ dựa vào hoàn cảnh quân nhân, số người phụ thuộc vào lương, tình trạng người phối ngẫu … để quyết định có 1 khoản bồi hoàn hàng tháng cho đến khi tất cả con của quân nhân đó đến tuổi trưởng thành.

Ngoài các khoản ấy ra, ở từng tiểu bang còn có 1 ngân khoản riêng để trả, bao gồm tiền học phí, một khoản tử suất suốt đời, việc giảm tiền thuế bất động sản, và sức khỏe … Nói chúng, khi đi lính có rất nhiều quyền lợi. Ở Việt Nam thì nhiều gia đình nghèo đến mức tự tử để con cái có tiền phúng điếu mà sống. Chứ ở Mỹ, muốn có tiền thì đi lính. Vất vả vài năm thì được bảo lãnh cha mẹ, hay khi mình không may có mệnh hệ gì thì có chính phủ lo cho gia đình, thân nhân tử sĩ. Dẫu thế, mạng người là trên hết. Nhiều thân nhân tâm sự là họ thà không có benefits nào hết, mà còn người thân, gia đình, phối ngẫu vẫn còn nguyên vẹn thì vẫn tốt hơn.

Ở đây, sẵn tôi lại mở ngoặc thêm để anh chị có thông tin. Ở các nước Châu Âu, việc mua bảo hiểm thì luôn đắt. Mà khi bồi hoàn cho các thiệt hại thì rất nhiêu khê và chậm chạp. Nhất là cho các cơ sở kinh doanh, những người có thu nhập trung bình khá hay là người làm chủ.

Như ở Houston, thử việc xong đôi khi chủ lấy lý do này nọ không trả lương, bị tai nạn, bị phân biệt đối xử bất công chỗ làm không được bênh vực, hay ít được phản ánh để giải quyết, nhất là những người nào là dân Việt Nam thì càng ngại. Đây không phải lỗi từ chính quyền, mà do người làm công muốn giải quyết trong êm đẹp hay thấy không đáng thì cho qua. Khi đem lên mạng phàn nàn thì cũng chỉ cho hả cái ức trong dạ. Còn mà đưa ra luật sư thì chi phí khá cao nên nhiều người cũng ngại phải đáo tụng đình.

Ở bên Châu Âu, người làm công kiện chủ, kiện cơ sở kinh doanh… tương đối dễ dàng. Chỉ cần đến tòa điền đơn kiện, rồi các hội luật sư họ lo liệu hết. Dĩ nhiên có ăn chia trong ấy.

Tôi nói ví dụ 1 waiter, phục vụ bàn. Mới đi làm được có 2 tuần bị tai nạn nước sôi chẳng hạn. Thì chủ phải trả tiền mua bảo hiểm cho người ấy đến khi chữa trị xong. Thường là 2 năm. Không những thế, khi ký hợp đồng xong, mà người ấy bị TAI NẠN TRÊN ĐƯỜNG ĐI LÀM, thì cũng phải đền bù như thế. Tôi lấy ví dụ đoạn đường từ chỗ anh kia đi làm đến nhà hàng mất 30 phút, thì bảo hiểm cover luôn 30 phút đó. Tức là 4 giờ chiều vào ca, mà người đó bị tai nạn lúc 3:45 phút chẳng hạn, thì bảo hiểm phải đền. Và nhiệm vụ đóng bảo hiểm để người đó chữa trị thì chủ cơ sở kinh doanh phải chịu. Nếu quá 2 năm, thì mới xong. Mà nếu người đó nằm liệt vì vụ tai nạn ấy, thì sau 2 năm, chủ mới được hủy hợp đồng để ký với nhân viên mới.

Nên nói, muốn thuê mướn ở các nước Châu Âu không có đơn giản. Ở các nước Bắc Âu lại còn khó khăn hơn. Người lao động được bảo vệ thái quá. Nhưng may mắn là nền văn hóa các nước tân tiến họ thích đi làm hơn là báo bệnh để ngồi nhà lãnh 70% lương. Vì cái cảm giác bất lực khi phải ngồi nhà rồi ngửa tay nhận benefits từ người đóng thuế khác thì nó rất là khủng khiếp.

Di dân nhiều nước Châu Phi, Châu Á, kém phát triển … khi qua những nước như thế thì coi như đã vào thiên đàng ở trần gian. Cứ được xếp vào dạng đói nghèo, bệnh tật, kém trí tuệ là được nhà nước trợ giúp. Nên cứ thế mà ngồi nhà đẻ, hay lấy cớ bệnh tật. Tôi thấy như ở Norway, nhiều đứa Hồi cứ lấy cớ trong tháng chay Ramadan rồi bỏ việc giữa chừng ra cầu nguyện. Cầu thì ít mà hút thuốc với đấu láo thì nhiều. Rồi hễ cứ nhức đầu, sổ mũi là xin nghỉ. Có khi trốn đi câu cá lại nói đang cảm cúm. Vẫn có lương 70% nên họ không sợ.

Mà nói ngay như lính Mỹ bây giờ, ngoài những ai có lòng yêu nước thật sự, chứ mà đi lính vì tiền cũng không thiếu. Nhất là mấy đứa từ các nước Trung – Nam Mỹ. Hồi còn đi học, tôi quen mấy đứa Mễ. Đến ngày gần ra lính, chúng cố ý gây ra tai nạn rồi nhận 1 khoảng đền bù cùng trợ giúp y tế trong nhiều năm. Cái thằng bạn tôi quen tên Ramon. Trong hồ sơ xuất ngũ có ghi bị tác động tâm lý khi hành quân, nên mỗi tháng ngoài lương bổng, nó nhận thêm 500, cùng thăm khám bác sĩ miễn phí.

Nhìn nó khù khờ, nhưng láu cá vô cùng. Tôi hỏi nó có thật bị tâm lý không, hay chỉ giả vờ bị. Thì nó nói:

- Thế mày có thấy ai cho mày mỗi tháng 500 chưa?

Nó không trả lời, nhưng tôi hiểu ý nó là gì.

FB Hao D Nguyen






TOÀN VĂN BÀI PHÁT BIỂU CỦA ĐỆ NHẤT PHU NHÂN TRUMP VỀ SỰ DƠ BẨN CỦA TRUYỀN THỐNG TẤN CÔNG BÀ

Tôi bác bỏ những tiêu chuẩn vô đạo đức, và tôi giữ sự khiêm nhường cùng lòng tôn trọng. Tôi không tôn trọng sự thiếu hiểu biết của họ, nhưng tôi bác bỏ những nỗ lực ác ý nhằm hủy hoại thanh danh của tôi.

Tôi chưa từng là bạn của Epstein. Donald và tôi thỉnh thoảng được mời đến cùng những buổi tiệc với Epstein, điều này không có gì lạ vì các mối quan hệ xã hội chồng lấn là điều thường thấy tại New York City và Palm Beach.

Xin nói rõ, tôi chưa từng có bất kỳ mối quan hệ nào với Epstein hoặc người đồng phạm của ông ta là Maxwell. Những thư điện tử của tôi gửi Maxwell không thể được xem là gì khác ngoài những trao đổi xã giao. Lời hồi đáp lịch sự của tôi đối với thư của bà ta không mang ý nghĩa gì hơn một ghi chú thông thường.

Tôi không phải là nạn nhân của Epstein. Epstein không phải là người giới thiệu tôi với Donald Trump. Tôi gặp chồng tôi một cách tình cờ tại một buổi tiệc ở New York City vào năm 1998. Cuộc gặp gỡ ban đầu này đã được ghi lại trong cuốn sách chi tiết mang tựa đề “Melania.”

Lần đầu tiên tôi chạm mặt Epstein là vào năm 2000 tại một sự kiện mà Donald và tôi cùng tham dự. Vào thời điểm đó, tôi chưa từng quen biết Epstein và không có bất kỳ hiểu biết nào về các hành vi phạm pháp của ông ta.

Trong nhiều năm qua, nhiều hình ảnh và lời tuyên bố giả mạo liên quan đến Epstein và tôi đã được lan truyền trên các mạng xã hội. Xin hãy thận trọng với những gì quý vị tin tưởng. Những hình ảnh và câu chuyện này hoàn toàn sai sự thật.

Tôi không phải là nhân chứng, cũng không phải là nhân chứng có tên liên quan đến bất kỳ tội ác nào của Epstein. Tên của tôi chưa từng xuất hiện trong các hồ sơ tòa án, các bản lấy lời khai, các lời khai của nạn nhân, hay bất kỳ cuộc phỏng vấn nào liên quan đến vụ việc Epstein.

Tôi chưa từng có bất kỳ hiểu biết nào về việc Epstein lạm dụng các nạn nhân của ông ta. Tôi chưa từng tham gia dưới bất kỳ hình thức nào. Tôi không phải là người tham dự, chưa từng lên máy bay của Epstein, và chưa từng đến hòn đảo riêng của ông ta.

Tôi chưa từng bị cáo buộc về mặt pháp lý hay bị kết tội liên quan đến các hành vi buôn người tình dục, lạm dụng trẻ vị thành niên hoặc bất kỳ hành vi nào khác của Epstein.

Những lời bôi nhọ sai sự thật nhằm vào tôi, xuất phát từ những cá nhân và tổ chức có ác ý và động cơ chính trị, đang tìm cách gây tổn hại đến danh tiếng của tôi để trục lợi tài chánh và thăng tiến chính trị, phải chấm dứt.

Các luật sư của tôi và tôi đã thành công trong việc phản bác những lời dối trá vô căn cứ này và sẽ tiếp tục bảo vệ thanh danh của tôi mà không do dự.

Cho đến nay, một số cá nhân và công ty đã buộc phải công khai xin lỗi và rút lại những lời sai sự thật về tôi, như Daily Beast, James Carville và HarperCollins U.K.

Đã đến lúc Quốc hội phải hành động. Epstein không hành động một mình. Một số giám đốc nam nổi bật đã từ chức khỏi các vị trí quyền lực sau khi vụ việc này trở nên được chính trị hóa rộng rãi. Dĩ nhiên, điều đó không đồng nghĩa với tội lỗi.

Nhưng chúng ta vẫn phải làm việc một cách công khai và minh bạch để tìm ra sự thật.

Tôi kêu gọi Quốc hội tạo điều kiện cho những phụ nữ đã bị Epstein gây tổn hại có một buổi điều trần công khai, tập trung đặc biệt vào những người sống sót. Hãy cho các nạn nhân này cơ hội được làm chứng dưới tuyên thệ trước Quốc hội với giá trị pháp lý đầy đủ của lời khai.

Mỗi một người phụ nữ đều phải có ngày của mình để kể lại câu chuyện một cách công khai nếu họ mong muốn. Và sau đó, lời khai của họ phải được ghi nhận vĩnh viễn vào hồ sơ của Quốc hội.

Chỉ khi đó, chúng ta mới có được sự thật.

Xin cảm ơn











Blog Archive