Wednesday, September 9, 2026

MỘT CUỘC ĐỜI

( Hồi ký )
Ngày xưa còn bé, gia đình nghèo, tôi vào học Trung học ở trường Công lập Hồ Ngọc Cẩn, tỉnh Gia Định.

Dạo ấy phong trào nhạc trẻ đã lôi cuốn tôi mãnh liệt. Ngặt nỗi tiếng Tây tiếng u quá kém, không hát được những bài nhạc ngoại, đành mua đĩa về, hát nhái theo. Hát mà không hiểu mình hát cái gì, bài hát nói cái gì. Cứ hát như con vẹt. Rồi cũng lập bè, lập nhóm trong xóm, lập club, lập ban nhạc. Cứ mỗi mùa Lễ Tết, Noel, tổ chức “ban-bum”, nhảy nhót. Không hiểu sao khi cắp sách đến trường, tôi thích nhìn nữ sinh với tà áo dài, mái tóc chấm vai. Nhưng khi đi nhảy nhót, lại khoái dòm các thiếu nữ tóc quăn, váy ngắn.

Rồi có một ngày, ban nhạc dõm của tôi, đụng ban nhạc xịn. Bọn tôi ngơ ngẩn dẹp đàn trống mướn, vào xó phòng. Nhìn Ban nhạc xịn biểu diễn, nhìn từng cặp từng cặp xịn nhún nhẩy, lắc lư theo lời ca tiếng nhạc. Tôi có cảm tưởng, mình lạc lỏng như chú “Tư Ếch” lên Sè Gòn. Những phút giải lao, nghe họ nói với nhau bằng tiếng Tây. Ôi chao! “Trí thức” làm sao! Thấy họ ăn mặc chải chuốt, “sang trọng” làm sao! Xem họ mời nhau, dìu nhau, “lịch sự” làm sao! Nói theo ngôn ngữ thời XHCN hiện tại, tôi “cực kỳ thần tượng” họ. Không trèo lên được giai cấp đó, nhưng tôi cũng không tránh khỏi học lỏm của họ.

Tôi làm ra dáng trí thức, mua cặp kính trắng không độ đeo vào. Ôm trên tay vài quyển sách triết của J.P. Sartre, của Albert Camus. Mở miệng ra là đời phi lý, buồn nôn, cũng sống kiểu hiện sinh, bất cần đời, cũng hippy, yé yé! Nói câu tiếng Việt thường chêm vào mấy chữ Tây...Tôi xin tiền cha mẹ, may những bộ quần áo thời trang, hết quần ống túm, đến ống loe, cho ra vẻ con nhà sang trọng. Tôi cũng học thói lịch sự, bắt chước kiểu cách ga lăng với phụ nữ. Ăn uống xong, ráng vét túi để lại tiền “boa”.

Nghĩ lại, thấy thương Ba Mẹ tôi làm sao! Cưng chìu thằng con trai Út, Ba Mẹ tôi thỉnh thoảng chỉ nhắc nhở tôi: “Làm gì thì làm, chơi gì thì chơi! Ba Mẹ không cấm, nhưng đừng quên chuyện học hành nghen con!”.

Vào tuổi biết rung động trước người khác phái. Tôi cũng có vài đối tượng. Những buổi hẹn hò, không dám cùng nhau lang thang, sợ người quen bắt gặp, nên lén lút mua vé chui vào rạp ciné tối thui, mỗi người ngồi nghiêm trang một ghế. Để rồi hết phim, lủi thủi chia tay, mạnh ai nấy đạp xe về nhà. Những hình ảnh vụng dại của buổi đầu đời trong rạp chiếu bóng có thoáng qua, nhưng tiếng động của ghế khi đứng dậy chào cờ vẫn còn đọng lại trong ký ức tôi. Tôi đứng nghiêm nhìn lên màn ảnh, lá cờ bay bay, có hình Tổng Thống lồng trong trứng vịt. Tôi chẳng có ấn tượng gì với hình ảnh Tổng Thống, nhưng thói quen đứng nghiêm trang trước quốc kỳ, quốc ca vẫn còn trong tôi trong các sinh hoạt Hội Đoàn Cộng đồng hiện nay tại xứ tạm dung, trong khi rất nhiều người không còn, hay không có thói quen nầy.

Bước vào Tiểu học, có chút hiểu biết, tôi có nghe trưng cầu dân ý về việc truất phế Bảo Đại, tôi còn bé lắm! Mang máng nhớ có việc đó qua các biểu ngữ, cổ động của Bộ Thông Tin và qua đài phát thanh Pháp Á. Lúc ấy tôi chưa đủ trí khôn để biết thực chất của việc bỏ phiếu, nên tôi không dám khẳng định.

Nhưng khi đất nước hoà bình thống nhất, sau những năm dài tù cải tại, khi hết hạn quản chế, được trả quyền công dân, tôi “bị” đi bầu, được chọn những người “đã được” Mặt trận tổ quốc chọn sẵn, họ lại là người không sinh sống hay làm việc tại địa phương tôi. Tôi dùng chữ “bị”, vì loa phóng thanh của Phường ra rả gọi đích danh những người ở tổ, ở hộ mà chưa đi bầu, có khi công an Phường phải đến tận nhà để nhắc nhở. Kết quả đắc cử cũng khá ngộ nghĩnh là không ai dưới con số 90% phiếu bầu.

Lúc nầy thì tôi đã đầy đủ trí khôn, nhưng tôi cũng “không dám” khẳng định thực chất của việc bầu cử, vì tôi không muốn bị tái tù cải tạo. Tôi tự nhủ: “Cái gì gọi là chính trị thì không bao giờ chính trực”.
.......

Bản năng sinh tồn của con người ai cũng muốn sống và muốn vui hưởng cuộc sống. Ai cũng muốn yêu và được người khác yêu. Vậy thì, trừ những kẻ điên loạn hay bệnh hoạn, không ai muốn chiến tranh để được chết. Cũng không ai muốn ghét và tiêu diệt người mình ghét. Tôi có một quảng đời sống thanh bình với mẹ cha, với anh chị và với người yêu. Tôi được cha mẹ “cho ăn học” và “ăn chơi”.

Bước vào ngưỡng cửa Tú Tài, phong trào phản chiến rộ lên, kích thích thanh niên tính của tôi. Người ta chống độc tài gia đình trị, tôi cũng chống. Ban đêm tôi vào chùa Giác Ngạn trên đường Trương Minh Giảng, cùng các Phật Tử giữ chùa. Không khí chiến tranh dậy mùi. Tôi mê nhạc Trịnh với những bài hát có bom, có đạn, có mẹ đứng dưới mưa, có cũngđại bác ru đêm, hát trên những xác, kêu gọi hoà bình, nối vòng tay lớn, 20 năm nội chiến từng ngày...

Cho tới một ngày, không phải là ngày Giỗ. Bỗng dưng Ba mẹ tôi mua nguyên một con heo quay về nhà để cúng. Tôi nghe loáng thoáng Ba mẹ tôi khấn cầu Trời Phật cho hai anh tôi khỏi đi quân dịch! Rồi cũng tới một ngày, Ba mẹ tôi lại cúng heo quay. Lần nầy tôi biết trước lý do, vì cả hai anh tôi đã được tuyển dụng vào binh chủng Không quân, phục vụ tại căn cứ Không quân Tân Sơn Nhứt gần nhà. .

Tôi xa dần cuộc sống êm ả. Ba tôi mất, hai anh tôi vào quân ngũ. Một anh đổi ra Đà Nẳng, một anh gia nhập Phi đội trực thăng tải thương H 34 ngoài mặt trận. Gia đình tôi sống khá vất vả với người Mẹ già và hai người chị nhất quyết không lấy chồng, ở vậy để phụng dưỡng mẹ và chăm sóc các em còn lại: tôi và em gái út.

Mỹ đầy Sài Gòn, cùng lúc với “snack bar, room for rent” mọc ra như nấm. Đêm đêm thỉnh thoảng tôi nghe tiếng bom B 52 rì rầm vọng lại từ xa. Và rồi, những trái pháo dội vào thành phố. Gia đình tôi cũng như bao gia đình khác vội vã mua bao cát về xây hầm chống pháo kích. Ông anh đi phép về, rủ tôi ra quán nhậu đường Bùi Viện, quán hết bàn, bèn chuyển sang quán khác bên kia đường. Lẫu lươn bốc khói vừa mang ra, hai chai bia vừa rót vào ly, bỗng nghe một tiếng nổ lớn. Xác người, máu me, xe cứu thương, xe Cảnh Sát rú còi. Tiếng nổ phát ra từ quán mà hai anh em tôi vừa rời, quán bị đặt mìn plastic.

Tổng công kích Tết Mậu Thân. Lúc ấy tôi đang làm Trưởng Ban Đại Diện của Trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch Nghệ Sài Gòn. Nhà tan cửa nát, các trạm Tạm cư được thành lập ở các chùa, nhà thờ, bệnh viện... Tôi lập chương trình trình diễn văn nghệ giúp vui đồng bào trong cơn hoạn nạn. Đêm đêm sau chương trình văn nghệ, tôi tiếp cận các đồng bào chiến nạn, nghe họ kể lể trong tiếng khóc. Chương trình văn nghệ của chúng tôi không có một bài hát nào của họ Trịnh. Nếu bảo Trịnh viết nhạc trên tinh thần : “Nghệ thuật vị nghệ thuật” thì Trịnh không công bình khi bài hát không có tiếng pháo kích bừa bãi, tiếng AK, tiếng oán hờn của vong hồn đồng hương của Trịnh chết oan trong những mồ chôn tập thể.

Tôi nghĩ đến hai chữ Hoà Bình. Trịnh đặt vấn đề Hoà Bình, mà không có phương cách đem lại Hoà Bình. 

Tôi nghĩ đến hai chữ Nội Chiến, khi mà người phương Bắc tấn công vào tận Thành Phố thân yêu của tôi với vũ khí ngoại và tối tân hơn của quân đội chúng tôi. Một cảnh sát bắn trả bọn cướp có vũ khí, có thể gọi là tương tàn không?

Cuối năm đó, tôi trốn gia đình, tình nguyện lên đường nhập ngũ.

@ NGUYÊN SANG


Obama, lợi bất cập hại…

Theo dõi chính trị Mỹ là một sự thú vị và ta cảm thấy cuộc đời ý nghĩa. Còn hơn với cái tuổi già ngồi chờ… đoàn tụ với ông bà. Cứ hai năm thì có bầu cử giữa kỳ, 4 năm bầu tổng thống. Quay đi quay lại là thấy vận động, thấy chiêu trò. Coi bộ hay hơn phim tập vì mình chỉ dự đoán kết quả chớ không có gì chắc chắn.

Khi có tuổi, cũng là lúc mình nghiệm lại cuộc đời, và thấy quy luật NHÂN QUẢ sao mà đúng. Cũng như thấy sự đổi thay chóng mặt. Mới ngày nào bà chủ tiệm vàng có mấy chục người làm, giờ vướng lao lý và tài sản có thể biến mất… Ý quên, đang nói chuyện Mỹ. Mới ngày nào đảng DC hùng mạnh. Cái đảng mà sự phục tùng là ai cũng kiêng nể. Thí dụ như các dân biểu hay nghị sĩ, các thẩm phán TCPV… luôn luôn bỏ phiếu theo ý đảng bất chấp đúng sai. Bây giờ có rạn nứt. Mà cái công lớn nhất là ông “đen”. Ông phá hoại nước Mỹ chưa đủ. Ông phá luôn cái đảng của ổng. Ta gọi “quả báo” cho đảng DC cũng đúng. Tui thì nói “ngày tàn” của họ.

Dân Chủ không phải cộng sản. Bằng chứng là nhiều người Việt tỵ nạn cộng sản vẫn “phò” đảng từ lúc đặt chân lên nước Mỹ cho đến bây giờ. Đến Mỹ để hy vọng đổi đời, làm giàu cho bản thân và giúp đỡ được người khác. Chớ đâu phải chỉ hưởng phúc lợi hay free đủ thứ. Ấy vậy mà trong đảng DC, một lực lượng mới nổi lên. Họ công khai chủ thuyết “mác”. Khẩu hiệu bình đẳng, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu… Cái vụ này tui thuộc nằm lòng. Thêm bonus như free y tế, nhà ở… Nghe thấy thèm.

Công thức tranh cử là ứng viên phải đẹp trai, đẹp gái, ăn nói dẻo quẹo. Không nói chuyện thẳng thừng như ông già Trump. Hứa hẹn một tương lai không làm mà có ăn….

Nhưng sao dính ông Obama vô đây?

8 năm cầm quyền của ổng và 4 năm của “hậu duệ” Biden, người hồi giáo được nhận vào rất nhiều và được ở tập trung. Sau đó họ sinh đẻ, bảo lãnh… Dần dần có nhiều địa phương hoàn toàn là những sắc dân của họ. Mình không kỳ thị nếu họ chung giá trị với chúng ta. Nhưng không, họ có một thế giới riêng, gọi là Thế Giới Hồi Giáo. Họ có thể tử hình ai đó vì chống thế giới của họ. Họ muốn luật lệ của họ được áp dụng rộng rãi. Nhờ Obama mà bây giờ cộng đồng của họ lớn mạnh và luôn trung thành với đảng DC. Obama vuốt râu thoả mãn (ý quên, ổng không có râu). 

Bạn biết rằng các nước nhận nhiều nhập cư, họ muốn phân tán để hoà đồng người đến. Thí dụ như người Việt, họ phải chờ được nhận bảo trợ khắp nước Mỹ, kể cả các tiểu bang lạnh giá. Họ phải học tiếng Mỹ, học văn hoá Mỹ. Chỉ sau này khi có điều kiện, họ mới di chuyển về nơi có khí hậu thích hợp và dễ làm ăn, hình thành những cộng đồng Việt và có lá phiếu đáng nể. 

Còn Obama, sẵn sàng “đưa quân” về nơi cần cho đảng DC để nắm chắc phiếu bầu. Khi ở tập trung như vậy, đôi khi họ không cần học tiếng Mỹ. Bạn mới hiểu tại sao cái cô dân biểu chuyên chửi Trump chẳng tài cán gì mà cứ đắc cử đều đều, vì cô ta là người Somali vậy thôi.

Trở lại chuyện đảng DC. Trong nội bộ họ cũng có nhánh cộng sản, đứng đầu là ông nghị Sanders (tui không biết có viết trúng tên ổng không nữa). Xưa nay ổng ủng hộ ai là người đó… rớt. Không qua nổi sơ bộ đảng. Tuy nhiên, bây giờ họ nhắm vào phiếu bầu của người Hồi giáo, họ mơn trớn khối cử tri này. Và điều thành công của họ đã xảy ra ở Michigan cách đây mấy ngày. Ứng viên theo đường lối “hưởng theo nhu cầu” của họ chiến thắng một bà DC khác, mà bà này được cả Obama và Biden ra sức ủng hộ. Vì họ biết nếu ứng cử viên này đại diện cho DC, thì có thể nhiều đảng viên DC khác quay lưng. Không đi bầu hoặc theo phe CH. Chưa kể những người trung dung, họ sẽ ngả sang CH.

Xưa nay chức nghị sĩ của tiểu bang Michigan là của đảng DC. Bây giờ họ phân hoá. Cơ hội bằng vàng cho dượng. Ông không bỏ lỡ. Lần này mà chiếm được ghế nghị sĩ ở đây là Trump thắng lớn. Ông lại ngâm bài thơ “Con Rắn”. Nhưng lần này dành cho Obama. Ông “đen” đem họ vô tưởng lấy nguồn phiếu vĩnh viễn, nhưng coi chừng họ phá nát đảng DC.

Jimmy Nguyen

Hình : ứng viên nữ được Obama ủng hộ đã thua ứng viên nam được Sanders và cánh Hồi giáo ủng hộ. Hồi giáo ở Michigan có hơn 4 trăm ngàn. Ông này có chính sách đưa nước Mỹ lên… thiên đường cộng sản. Giống thị trưởng New York

Tuesday, September 8, 2026

Một bản yêu cầu hơn 100 ngàn chữ ký và những lời phản đối thị trưởng New York Mamdani từ gia đình các nạn nhân vụ khủng bố 9/11 có làm y biết xấu hổ mà thoái lui?

Hôm nay 8/9/2026, ngay trên bậc thềm Tòa thị chính New York, một liên minh gồm gia đình nạn nhân vụ 9/11, cùng lính cứu hỏa, và một số dân biểu đã họp báo để gửi thông điệp trực tiếp tới Thị trưởng New York Zohran Mamdani: "Please do not come" — Xin đừng đến lễ tưởng niệm.

Họ trao bản yêu cầu với gần 102.000 chữ ký, yêu cầu cấm Mamdani xuất hiện tại lễ kỷ niệm 25 năm vào thứ Sáu này 12/9/2026 tại Ground Zero. Bản kiến nghị sẽ được trao tận tay Tòa thị chính hôm nay.

Họ nhấn mạnh đây là buổi lễ riêng tư, trang nghiêm dành cho gia đình nạn nhân và người sống sót, không phải sân khấu chính trị.

Người phát biểu chính là Charles Wolf, người mất vợ trong vụ 9/11, nói: "Viên thị trưởng này không phục vụ chúng tôi" và "Lễ này không phải là một buổi lễ công cộng. Thị trưởng Mamdani, xin đừng đến."

Cựu Thị trưởng Rudy Giuliani, người đương nhiệm khi vụ tấn công xảy ra, cũng lên Newsmax cuối tuần qua nói sự có mặt của Mamdani "làm tôi bị xúc phạm" và ông ta nên ở nhà.

Lý do họ đưa ra: các phát ngôn và mối liên hệ chính trị trong quá khứ của Mamdani là "chia rẽ" và "coi thường nước Mỹ", và sự hiện diện của ông sẽ làm sao nhãng khỏi ngày tưởng niệm thiêng liêng dành cho gia đình. Ông Giovanni Galante (người tổ chức kiến nghị, vợ mất trong vụ tấn công) nói: “Chúng tôi muốn được để yên… không muốn có một gánh xiếc quanh chúng tôi.

Cheri Sparacio, góa phụ của một nạn nhân vụ khủng bố, nói ngay trên bậc thềm Tòa thị chính hôm nay rằng: "Chính vào lúc này, ông ta lại đứng về phía những người như Hasan Piker. Chính vào lúc này, ông ta thuê những người như Ramzi Kassem. Chính vào lúc này, ông ta lại ủng hộ một giáo sĩ Hồi giáo từng là kẻ đồng mưu trong vụ đánh bom năm 1993. Đó chính là điều chúng tôi phản đối."

Ai cũng biết Hasan Piker từng nói "nước Mỹ đáng bị vụ 9/11 và Mamdani xuất hiện cùng Piker trong chiến dịch tranh cử, các gia đình coi đó là xúc phạm.

Còn Ramzi Kassem, là cố vấn pháp lý chính mà Mamdani vừa bổ nhiệm. Kassem là giáo sư luật ở CUNY, từng là cố vấn chính sách cho Joe Biden 2022-2024. Nhưng trước đó, y từng là luật sư bào chữa cho Ahmed al-Darbi, một thành viên al-Qaeda bị giam ở Guantanamo, nhận tội năm 2014 vì đánh bom tàu chở dầu Pháp Limburg năm 2002. Al-Darbi còn là anh rể của Khalid al-Mihdhar, một trong những tên không tặc chuyến bay AA77 đâm vào Ngũ Giác Đài. Tuần trước, khi Mamdani ký sắc lệnh Ngày Tưởng niệm 9/11, ông đã đưa cây bút biểu tượng cho Kassem, hành động này bị Fox News và NY Post chỉ trích là "tát vào mặt nạn nhân".

Và Giáo sĩ Hồi giáo đồng mưu vụ đánh bom 1993 Imam Siraj Wahhaj ở Brooklyn. Bộ Tư pháp Mỹ từng liệt ông ta là "đồng phạm không bị truy tố" trong vụ đánh bom Trung tâm Thương mại Thế giới năm 1993. Wahhaj từng làm nhân chứng cho kẻ chủ mưu vụ đó. Tháng 10/2025, Mamdani đến cầu nguyện tại nhà thờ Masjid at-Taqwa của ông ta và chụp ảnh chung, gọi Wahhaj là "trụ cột cộng đồng Bed-Stuy".

Chính vì 3 mối liên hệ này mà bà Sparacio nói: "Không phải về tôn giáo hay nguồn gốc của ông ta. Mà là về chính sách của ông ta ngày hôm nay."

FB Uyen Vu



Monday, September 7, 2026

SỨC MẠNH LUẬT NHÂN QUẢ

Quang Tử

Cũng nhờ hai lần gặp ma ấy mà tôi có thể sống được đến ngày hôm nay, hơn nữa, họ còn giúp tôi nhận ra sức mạnh của luật nhân quả ghê gớm đến mức nào. Nhắc đến ma thường khiến cho con người ta sợ, nhưng riêng tôi thì tôi xúc động nhiều hơn. Tôi tên Thoi Phánh, một người Hoa lớn lên trên đất Việt. Nhà tôi nằm trên đường Nguyễn An Ninh, khu Bến Đình, thành phố Vũng Tàu.

Năm 1990, khi ấy tôi 22 tuổi, sống bằng nghề buôn gỗ, nhưng không phải là gỗ rừng, mà chỉ là gỗ những cây ăn trái mà người ta muốn chặt bỏ. Ai bán thì tôi đến đốn hạ, rồi chở về bán lại cho các xưởng cưa. Công việc này thường phải đi đây đi đó xa xôi, lại khá nặng nhọc, cần rành về kĩ thuật, nên tôi tuyển lựa ra 3 người cộng sự, mỗi lần đi mua cây đều gọi đi làm cùng.

Lâu dần thành một ê kíp phối hợp ăn ý, mặc dù trên danh nghĩa thì tôi là chủ, nhưng anh em sống với nhau rất hòa đồng, thân mật.

Một lần, tôi cùng với ba người cộng sự ấy lên Long Khánh ( Đồng Nai) để mua cây xoài. Cưa chặt xong xuôi thì trời tối, tôi để cây lại, chờ sáng mai sẽ có xe đến chở sau. Còn tôi nhận tiền rồi cùng ba gã cộng sự kia đi về. Bốn thằng leo lên ba chiếc xe 67, phi nhanh trên con đường tối thui trở về nhà. Đó là một con đường rất hoang vắng, dài thăm thẳm chạy xuyên qua những vườn, rẫy trồng cây ăn trái. Cảnh vật tối tăm, tịch mịch.

Đang chạy, chợt mắt tôi đảo qua thấy một khổi gì đó đen thui, to lù lù trên cây. Tính tò mò, tôi gọi ba gã cộng sự dừng xe lại:
- Ê, tụi bay, hình như tao vừa thấy một con gấu, nó ở trên cây kia kìa.

Một gã bảo :
- Mày khùng hả? Long Khánh làm gì có gấu?

Nói thế nhưng cả đám vẫn quay lại xem sao. Bước lại gần, soi đèn pin lên thì… ông giời ơi, chẳng phải gấu cọp chi cả, mà là một người đàn ông mặc áo mưa, treo cổ chết lủng lẳng trên một cây me. Tá hỏa tam tinh, ba gã kia la toáng lên, rồi co giò chạy thục mạng, bỏ lại mình tôi giữa màn đêm hoang vắng với cái xác treo cổ.

“Có phúc cùng hưởng mà có họa thì thân ai nấy chịu” Haiizzz !"

Nhưng không sao, tôi trời phú cho từ bé đã gan góc cùng mình, những chuyện này không làm tôi sợ lắm. Hít một hơi trấn tĩnh lại, tôi bước đến vái cái xác người đàn ông ấy mấy vái, rồi khấn thế này:

- Tôi với ông vốn không quen biết, tình cờ gặp ông đây cũng là một cái duyên, mà duyên gặp này tiếc rằng cũng là khi ông đã tử rồi. Ba thằng kia nó cũng bỏ tôi chạy mất, thôi thì tôi chỉ có thể giúp ông báo công an xã để người ta truy ra ông ở đâu rồi đem về nhà cho người thân tẩm liệm.

Thế rồi tôi chạy đi báo công an. Họ tới đưa xác người đàn ông xuống, lục trong người thì thấy chứng minh nhân dân, rồi theo đó đưa xác về nhà. Tôi tính thích bao đồng, nên cũng đi theo về đến nhà ông ta luôn.

Vào nhà ông ta, thì câu chuyện lại càng buồn hơn. Vợ chồng ông có ba đứa con còn rất nhỏ, trong đó thì một đứa bị tật nguyền, gia cảnh nghèo xơ xác. Không biết có phải vì túng quẫn quá mà ông ta tự tử không nữa. Thấy hoàn cảnh ấy tôi cũng không đành lòng bỏ mặc. Lục trong túi đếm được hơn 300 ngàn (năm 1990 thì 300 ngàn không hề nhỏ), tôi chạy đi mua một chiếc quan tài. Rồi rút nốt chiếc nhẫn hai chỉ vàng trên tay, tôi đưa cho người vợ lo tiền mai táng cho người đàn ông xấu số kia. Sự việc xong xuôi, tôi trở về và cũng không suy nghĩ gì về việc đó nữa.

Vẫn đi buôn gỗ như trước, chỉ có một điều lạ, là tôi luôn gặp may mắn, làm ăn phất lên như diều gặp gió. Cứ thế mấy năm sau, rồi tôi được người ta giới thiệu lên Tây Ninh mua cây. Lần đó tôi mang theo khá nhiều tiền, đi buôn bán làm ăn mà, thêm một sợi dây chuyền ba chỉ vàng trên cổ nữa. Cũng như mọi khi, tôi gọi ba gã cộng sự quen thuộc đi cùng. Đốn cây, nhận tiền xong xuôi thì trời đã tối, phải xin chủ nhà cho chúng tôi ngủ lại. Nhà có hai cha con, là đàn ông với nhau cả nên họ vui vẻ chấp thuận.

Cả ngày làm mệt nhoài rồi, nên leo lên giường là tôi ngủ ngay. Đang đêm, khi say giấc ngủ ngon, tôi lạc vào một giấc mơ, và thấy một người đàn ông xa lạ bước đến, nói như hét vào mặt tôi :
- Ông mau thức dậy đi ! Tôi là người đi theo bảo vệ ông suốt mấy năm nay để trả nợ ông đây.

Tôi ngơ ngác hỏi lại:
- Mà ông là ai ?

- Tôi là người treo cổ ở Long Khánh đó, ông nhớ chưa ? Ở ngoài sau nhà, họ đang mài dao rựa, dao mác để giết ông cướp tiền và vàng của ông đó. Giờ ông hãy đạp cái cửa sổ này ra, rồi nhằm thẳng hướng đông chạy thật nhanh, ông sẽ gặp một cái am của ni cô. Chỉ có đường đó ông mới thoát thân được thôi, ngoài ra chạy đường nào ông cũng chết hết. 

Ngay đó thì tôi bừng tỉnh. Quả nhiên tôi thấy có tiếng bước chân đang tiến lại gần, cách tôi tầm 6- 7 mét. Không suy nghĩ nhiều, tôi lập tức y theo lời chỉ dẫn của hồn ma trong mơ. Dùng hết sức, tung chân đạp mạnh vào cái cửa sổ. Đúng là nó không có kiên cố gì, ăn một cú đạp thì văng ra liền. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, tay vơ nhanh lấy túi tiền, tôi phi ra ngoài, nhằm thẳng hướng đông chạy thục mạng.

Đằng sau, một đám thấy tôi chạy liền phóng theo bám gót. Tôi ngoái lại thì nhận ra ngay ba dáng người thân quen, chính là ba tên cộng sự, tên nào cũng dao rựa, dao mác lăm lăm trên tay.

Hiểu ngay ra vấn đề, tôi tăng tốc chạy. Chạy trối chết, chạy quên sống chết. Vừa là đêm tối khó thấy rõ, vừa gặp tôi chạy quá nhanh, và cũng vì bất ngờ không hiểu sao tôi biết trước mà tỉnh dậy, bỏ chạy như vậy, chỉ một lát sau ba gã kia đã bị tôi bỏ mất dấu. Tôi cứ thế tiếp tục chạy, được một lát, quả nhiên gặp một cái am. Tôi nhanh chân leo qua hàng rào vào trong, thì thấy một sư cô đang thức, chắc là dậy sớm tụng kinh hay sao đó. Trông thấy tôi, sư cô cũng hoảng sợ. Nên tôi vừa thở hổn hển, vừa kể lại mọi chuyện, xin cô thương tình cho tôi trốn ở đây. 

Cũng may sư cô tin lời tôi, nên nói:
- Thôi con ở lại đây chờ đến khi trời sáng rồi đi ra, bây giờ cũng là 4 giờ sáng rồi.

Tôi cảm ơn sư cô, rồi kiếm một góc ngồi, chậm rãi suy nghĩ lại mọi việc, mà lúc nãy nhanh quá tôi chưa kịp hiểu hết. Nhân tình thế thái thay đổi thật nhanh, mới anh anh em em đó, chỉ vì tiền mà nỡ xuống tay giết nhau cho đành.

Sau đêm đó ba tên ấy cũng bỏ trốn không bao giờ để tôi gặp lại nữa. Đến khi trời sáng, tôi cáo biệt sư cô, rồi một mạch đi về Vũng Tàu.

Tôi lục tủ lấy hai cây vàng và một triệu đồng, đem đến nhà người đàn ông treo cổ chết ở Long Khánh mấy năm trước. Tôi kể lại sự tình đêm qua, rồi tặng số tiền vàng đó cho vợ con ông ta như một lời cảm ơn. Trước bàn thờ ông ấy, tôi thắp nén nhang mà khấn rằng:

- Ân nghĩa duyên nợ giữa tôi với ông xem như đến đây cũng đã trọn vẹn. Tôi giúp ông, rồi ông theo tôi bảo vệ suốt mấy năm, và cứu mạng tôi. Thôi coi như huề, không ai nợ ai, ông không cần theo bảo vệ tôi nữa. Ông đừng vương vấn cõi trần này làm gì nữa, mà lo siêu thoát đi đầu thai đi.

Từ nhỏ, trong nhà theo đạo Phật, nên tôi cũng biết Đức Phật dạy rằng vũ trụ này có 6 cõi luân hồi: Trời – a tu la – người – ngạ quỷ (tức cõi ma quỷ) – súc sinh - địa ngục. Nghe rồi để đó chứ tôi không tin. Phải qua sự việc này rồi thì tôi mới biết đó là sự thật.

Cảm ơn ông vì đã cứu tôi một mạng, cảm ơn vì đã cho tôi mở mang hiểu biết, nhận ra lời Phật dạy không phải là hư vọng, rằng cõi thế giới này không chỉ có loài người và súc sinh...

Kể từ đó thì tôi không còn gặp hồn ma ông ấy lần nào nữa. Nhưng mà chuyện gặp ma thì tôi vẫn còn gặp thêm một lần nữa, thậm chí còn ma mị hơn lần này...

P/s: Nhân quả thật là đáng sợ. Tiếc thay cho những ai không biết, không tin vào nhân quả, buông lung theo lòng sân hận, tham lam, mặc tình tạo ác, đến khi quả báo đến thì đã quá muộn....

(Viết lại từ lời kể của Thoi Phánh)


CHUYỆN ANH RÔ BE VỀ LÀNG

Anh Rô Be mà tui hay gọi là anh Việt, đi Mỹ ngót nghét ba mươi năm, đợt này mới gom góp đủ tiền về thăm quê lần đầu.

Nói cho đúng, anh không phải đại gia hay Việt kiều giàu có gì cho cam. Tiền mua cái vé máy bay thì có, mua vài món qùa cho má và bà con thì có, nhưng còn cái gọi là phong thái Việt kiều hào hoa thì anh phải tự "trang bị" thêm.

Ngày anh rời xóm nhỏ năm 1995, quê mình còn nghèo xơ xác. Đường xá toàn đất đỏ, mưa xuống một cái là lầy tới mắt cá chân ổ gà ổ vịt khắp nơi. Nhà nào sắm được cái tivi màu là cả xóm bu lại xem ké, ai có chiếc Dream Thái là được coi như đại gia.

Thời đó, hai chữ "Việt kiều" sang trọng và ghê gớm lắm. Chỉ cần mặc cái áo thun in chữ tiếng Anh, đeo cái đồng hồ hơi to, nói câu Hello là bà con nhìn bằng ánh mắt khác liền. Chưa cần biết bên đó làm nghề gì, nghe danh Việt kiều là trong bụng người ta tự cộng thêm vài trăm triệu.

Anh Việt đi đúng vào cái thời điểm đó. Bởi vậy, suốt ba mươi năm ở đất khách, trong cái đầu chất phát, ít học của anh, quê nhà cứ đứng yên mãi ở cái năm 1995.

Sự thật thì anh làm nghề cắt cỏ ở tiểu bang Texas. Con vợ tào khang không chịu nổi cái nghèo nên bỏ anh về California làm nail. Sáng sớm mờ sương, anh chất máy cắt lên chiếc truck cũ, chạy hết nhà này tới nhà khác. Nắng cháy da thì chịu, máy hư tự sửa, gặp chủ nhà khó tính thì cắn răng nghe la. Tiền công kiếm được chia đủ thứ: tiền nhà, tiền xăng, bảo hiểm... Cuối tháng, tằn tiện gửi về cho má vài trăm đô là anh thấy lòng vui sướng như vừa làm được chuyện đại sự.

Có điều, anh chưa từng kể với ai rằng ba mươi năm qua anh vẫn chưa mua nổi căn nhà riêng. Chiếc truck bự chà bá thực ra chỉ là xe cũ mua lại. Cái "business" mà anh hay hào hứng khoe với bà con thực chất chỉ có mỗi mình anh với cái máy cắt cỏ dầm mưa dề nắng.

Tui cũng là Việt kiều, nhưng tui ở Canada. Tui nghèo, về hưu sống nhờ vào tiền già của chính phủ. Gom góp chút đỉnh tích góp nửa đời người, về lại bến sông làng, nơi ngày xưa tui sinh ra và lớn lên, cất căn nhà nhỏ dựa mé sông làng để sống gọn, đơn giản cho những năm tháng còn lại.

Vì tui về trước anh, lại từng trải qua cái cảnh tha hương nên tui hiểu cuộc sống bên xứ người và sự đổi thay của quê nhà hơn anh nhiều.

Đợt này anh về, tui đón anh qua ở chung nhà với bên bến sông cho vui vẻ anh em. Nhìn cái dáng lóng ngóng và cái vẻ gồng mình của anh, tui thương lắm nhưng không muốn làm anh buồn, dù sau cũng để anh khoe cho thỏa mãn trong 2 tuần thăm quê hương. Tui biết anh đang sống trong một giấc mơ tự tạo, anh chưa tỉnh hẳn.

Ba mươi năm không về, anh đâu ngờ quê mình đã thay da đổi thịt. Đợt này tích cóp dành dụm đủ tiền nên anh chuẩn bị kỹ càng lắm. Anh ghé tiệm đồ cũ Goodwill sắm bộ đồ hiệu con cá sấu, qua Costco mua đôi giày mới, rồi mượn thằng bạn sợi dây chuyền vàng to tướng đeo vô cổ. Sợi dây bự tới mức nếu đeo ở sân bay Texas chắc hải quan phải chặn lại hỏi thăm.

Anh còn cẩn thận luyện lại mấy câu tiếng Anh, không phải để giao tiếp với người Mỹ, mà để về quê phán vài câu cho bà con nghe cho oai. Anh tính bụng đợt này về phải cho tụi ở quê biết thế giới bên Mỹ hiện đại ra sao. Anh đâu biết rằng, trong lúc anh loay hoay tập nói câu Very good, thì ở quê nhà người ta đã chạy sang thời livestream, TikTok, Shopee và thanh toán không tiền mặt tự bao giờ.

Tối hôm đó, bà con trong họ mời anh qua ăn bữa cơm sum họp. Vừa ngồi xuống mâm là anh bắt đầu "mở máy" nổ: "Bên Mỹ sướng lắm cô ơi, khỏi phải đi làm, cần tiền là ra đầu đường đút cái thẻ ngân hàng vào cái máy ATM là tiền chạy ra, tha hồ mà xài. Nhà nào cũng có máy lạnh trung tâm, mát rười rượi từ phòng khách tới phòng ngủ. Siêu thị thì bự chà bá lửa!".

Mấy đứa cháu nhỏ vừa ăn chân gà vừa bấm điện thoại. Một đứa ngước lên ngơ ngác: "Siêu thị hả cậu? Ở đây Go, WinMart, Bách Hóa Xanh đầy đường mà cậu. Giờ con đặt Shopee người ta giao tới tận cửa luôn đó."

Anh Việt khựng lại một nhịp. Nhưng cái thế người đã lỡ "nổ" rồi thì khó mà thắng gấp. Anh hớp ngụm nước cho đỡ nghẹn, miếng cơm trong miệng tự nhiên thấy khó nuốt lạ kỳ. Anh bèn lái sang chuyện xe cộ cho bớt quê: "Bên Mỹ nhà nào cũng hai ba chiếc, tui có chiếc truck bự như cái nhà!". Thằng cháu gật gù: "Truck hả cậu? Xóm mình giờ người ta thích đi xe điện hơn, VF8 VF9 chạy đầy đường rồi." Anh Việt lóng ngóng hỏi: "Xe điện chạy được tới Mỹ không?". Thằng nhỏ trả lời tỉnh rụi: "Chắc được đó cậu, mà xe của cậu chạy được tới Việt Nam không?"

Cả bàn ăn cười ồ lên vui vẻ. Anh Việt cũng cười theo, nhưng là cái cười gượng gạo. Trong bụng anh nghe một cái "bụp". Hình như cái mác Việt kiều lấp lánh của anh vừa bị đứa cháu gặm chân gà làm xẹp mất một góc. Anh nhìn quanh mâm cơm, rõ ràng không ai khinh anh, chẳng ai bảo anh dóc tổ. Chỉ có điều, những câu chuyện anh tưởng sẽ làm bà con trố mắt trầm trồ thì giờ đây nghe bình thường quá đỗi. Vì lịch sự ai cũng trầm trồ khen đất nước cờ hoa.

Đêm đó, về lại căn nhà bên bến sông của tui, anh trằn trọc lăn qua lăn lại trên giường không sao ngủ được. Nghe tiếng gió sông thổi rì rào ngoài hiên, tui biết anh đang trăn trở. Anh nhớ lại từng lời mình đã phát ra lúc tối, toàn là "bên Mỹ", "ở Mỹ". Anh tự nhẩm đếm rồi thở dài hỏi thầm: Ủa, bộ ngoài chuyện bên Mỹ ra, mình không còn chuyện gì khác để kể cho người ta nghe sao ta? Nghĩ tới đó, anh muốn cười cay đắng mà cười không nổi, đành quay mặt vô vách xám xịt mà thở dài. Ba mươi năm rồi, mình đi xa thiệt xa, nhưng cái đầu mình thì vẫn cứ kẹt lại ở cái xóm nhỏ nghèo xơ xác của năm 1995.

Sự việc đẩy lên cao trào khi anh quyết định xuống Cái Răng kiếm một người vợ. Anh nhờ bà mai dẫn đi, trong cái đầu đơn giản của anh vẫn mang suy nghĩ cũ kỹ: con gái miền quê chắc vẫn còn mê danh tiếng Việt kiều. Ngày xưa suy nghĩ đó có lý, nhưng thời thế đã đổi thay. Cô gái miền quê bây giờ biết lướt mạng, biết xem nhà cửa xe cộ bên Mỹ qua màn hình điện thoại, có khi còn rành rẽ hơn cả anh.

Cô gái đầu tiên hai mươi bảy tuổi, làm nghề bán mỹ phẩm online, nhà hai tầng khang trang, trước sân đậu chiếc xe SH láng bóng. Anh Việt ngồi xuống khẽ kéo lại cổ áo, chỉnh lại sợi dây chuyền cho ngay ngắn rồi hắng giọng: "Bên anh làm business...". Cô gái tròn mắt hỏi: "Business gì vậy anh?". Anh đáp gọn lỏn: "Đủ thứ hết!". Cái câu "đủ thứ" nghe rất kêu, rất "Mỹ". Cô gái gật gù rồi hỏi tiếp: "Vậy anh có biết chạy quảng cáo Facebook không?". Anh im lặng. "Anh có biết làm TikTok Shop không?". Anh lại im lặng. "Vậy anh có bán hàng online không?"

Anh cúi gằm mặt nhìn xuống ly trà, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Cô gái vẫn nhẹ nhàng lịch sự: "Vậy rốt cuộc business của anh là gì?". Anh gom hết chút can đảm còn lại, nói nho nhỏ: "Cắt cỏ...". Cô gái chỉ gật đầu: "À..." một tiếng nhẹ hều. Nhưng trong lòng anh Việt, cái tiếng "à" đó rớt xuống nghe nặng trịch. Anh tự nhiên thấy cái chữ business mình vừa khoe khoang nó quá rộng lớn, rộng hơn cái máy cắt cỏ của anh, rộng hơn cả cái sân vườn của người ta.

Cô gái không hề giễu cợt, cô còn chu đáo hỏi: "Cắt cỏ chắc cực lắm phải không anh?". Anh thật thà đáp: "Cực lắm em.". Cô bảo: "Vậy là quý rồi anh, làm ăn lương thiện bằng sức mình thì nghề gì cũng đáng trân trọng hết.". Nghe câu đó, lòng anh càng ngượng ngùng hơn gấp bội. Cô gái không hề làm anh quê, mà chính cái sự thật thà và tử tế của cô đã làm anh tự thấy ngượng với chính mình.

Bước ra khỏi nhà cô, anh lê từng bước chân nặng trĩu trên con đường làng. Anh bắt đầu hiểu ra rằng: mình không quê vì cái nghề cắt cỏ, mà mình quê vì đã lỡ đem cái nghề cắt cỏ giấu sau cái vỏ bọc business bóng bẩy. Cái nghề đã nuôi sống mình suốt mấy mươi năm qua, vậy mà mình lại thấy mắc cỡ với nó!

Cô gái thứ hai ở Long Xuyên, làm chủ ba tiệm gội đầu dưỡng sinh. Anh lại quen tay kể: "Bên Mỹ nhà nào cũng có nhà đậu hai chiếc xe.". Cô hỏi: "Anh có nhà xe không?". Anh nói có. "Nhà riêng của anh hả?". Anh ngập ngừng: "Không, anh thuê thôi...". Cô cười hiền: "Vậy cũng tốt mà anh, miễn có chỗ đậu xe là ổn rồi.".

Tối đó, tui chở anh tới bến Ninh Kiều, tui kéo anh vô quán gọi hai ly cà phê. Gió sông Hậu thổi lên mát rượi, thành phố lên đèn lung linh, dòng người qua lại nhộn nhịp. Anh nhìn chằm chằm xuống dòng nước cuồn cuộn rồi cất giọng nghẹn ngào: "Tao quê quá mày ơi..." Tui mỉm cười nhẹ nhàng: "Có gì đâu mà quê anh. Tui ăn tiền già chính phủ Canada đây mà tui có quê đâu."

Anh lắc đầu, mắt rớm lệ: "Ba mươi năm nay tao cứ tưởng tao ngon, tưởng mình ghê gớm lắm. Tao tưởng về đây người ta còn nghèo, còn dốt, còn ngồi há miệng nghe tao kể chuyện bên Mỹ. Ai dè người ta chạy trước tao xa quá rồi. Người ta biết làm ăn, biết bán hàng, biết tiếng Anh... Còn tao..." Anh chỉ tay vô ngực mình, giọng chùng xuống: "Tao ở Mỹ ba mươi năm mà tiếng Anh còn thua một cô gái bán mỹ phẩm..."

Tui vỗ vai anh: "Quê mình đâu có đứng yên một chỗ chờ mình anh. Nó lớn lên từng ngày mà. Mình nghèo thì mình nhận mình nghèo, cực khổ thì nói cực khổ, có gì đâu mà sợ."

Anh im lặng. Gió sông vẫn thổi lồng lộn. Lần này anh không cãi lại một câu nào. Có lẽ câu nói đó đã chạm tới khoảng trống thăm thẳm trong lòng anh. Anh bỗng thấy mình như người khách lạ trở về nhà cũ, mở cửa ra ngạc nhiên thấy nhà đã sửa sang sang trọng, còn tay mình vẫn cầm chiếc chìa khóa gỉ sét của ba mươi năm về trước.

Anh nhìn tui, ánh mắt chao đảo: "Vậy là tao lạc hậu thiệt rồi hả mày?" "Cũng chút đỉnh anh..."

Anh suy nghĩ một hồi rồi thở dài: "Chắc là nhiều lắm..."

Rồi lần đầu tiên từ ngày bước chân về nước, anh bật cười, một nụ cười nhẹ nhõm, không cần phải giữ hình tượng "Việt kiều", không cần giọng Mỹ gượng gạo, không cần chữ business, không cần sợi dây chuyền vàng nặng trịch trên cổ. Lúc này, anh mới hoàn toàn là chính anh: một người đàn ông ít học xa quê ba mươi năm, sống cực nhọc nơi đất khách quê người, kiếm được bao nhiêu tiền đều chắt chiu gửi về nuôi má. Vậy thôi, có cái gì đâu mà phải mắc cỡ?

Tui nhìn anh mà lòng trào lên một niềm thương cảm sâu sắc. Người đáng thương không phải là người làm nghề cắt cỏ. Người đáng thương nhất là người làm một công việc lương thiện bằng chính mồ hôi của mình nhưng lại luôn cảm thấy mình thấp kém, chỉ vì sợ người đời coi thường.

Anh Việt vì ít học, lại mang cái mặc cảm đó suốt ba mươi năm dài nên mới "nổ" như vậy chứ anh đâu có xấu tính. Anh "nổ" vì anh thật sự không biết mình đã sai, không biết thế giới bên ngoài đã đi xa đến mức nào. Cái sự "nổ" của anh không phải là sự hợm hĩnh của kẻ giàu sang, mà là tiếng kêu bấn loạn của một cái tôi đang cố che đậy sự tự ti tổn thương bên trong.

Anh đã mượn sợi dây chuyền vàng, mượn chữ business, mượn chiếc xe truck để thấy mình có giá trị, mà không hề biết rằng giá trị thực sự của anh đã có sẵn từ lâu rồi. Nó nằm trong ba mươi năm anh dầm mưa dãi nắng đi cắt cỏ, nằm trong những đồng tiền nghĩa tình gửi về cho má mỗi tháng, nằm trong sự lương thiện chưa từng ăn gian nói dối của anh.

Sáng hôm sau, tui tiễn anh ra sân bay. Chiếc vali lúc về đầy ắp chocolate, lúc đi thì nhẹ hều, chỉ vỏn vẹn mấy hũ mắm ruốc, mấy bịch me chua và ít khô cá má anh gói cho. Anh không còn đeo sợi dây chuyền bự chảng, không còn nhắc tới hai chữ business, cũng chẳng khoe khoang về gara hay siêu thị bên Mỹ nữa.

Anh nắm chặt tay tui, mắt ngấn nước: "Lần sau tao về, tao không nổ nữa đâu mày. Tao hối hận quá..."

Nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cửa an ninh, lòng tui dấy lên một niềm thương mến anh vô hạn.

Anh Việt có quê mùa, có lạc hậu, có "nổ", nhưng xin đừng ai cười chê anh quá lâu. Anh chỉ dùng chút hào nhoáng còn sót lại để tự an ủi bản thân rằng những năm tháng bạt mạng nơi đất khách không phải là một chuỗi ngày vô nghĩa. Cuối cùng anh cũng đã hiểu ra: làm một người bình thường sống tử tế thì chẳng có gì phải mắc cỡ cả!

Tim Nguyễn
Đồng Tháp 2023

LỚN THUYỀN THÌ LỚN SÓNG

(May mắn, tui đứng ngoài rào, toạ sơn quan hổ đấu!)

Hồi đó thấy người ta đi lũ lượt rủ nhau vượt biên, rồi lại thấy gia đình có người đi nước ngoài ầm ầm gửi đồ về, tui cũng mơ một giấc mơ thật xa vời. Nhưng con đường tới giấc mơ của tui lại đến bằng một cú lướt mạng, gặp một ông cũng đang chán phèo, muốn tìm người tán gẫu. Rồi theo cái định luật khác dấu thì hút nhau, hai đứa tui cứ vậy mà dính nhau qua mấy chục năm. Tui theo ổng tới vùng đất Hứa, từng vẽ trong đầu một thiên đường, nghĩ rằng rồi mình sẽ đi làm, gửi tiền về, để nhà tui cũng lên đời như mấy nhà khác.

Nói phải tội, thân con gái như hạt mưa sa... tui sa đúng vào một ông chịu nuôi tui đi học, thành ra không chỉ được đặt chân lên đất Mỹ mà còn được làm đệ tử của "thầy lang hiện đại". Làm tôi tớ của bọn tư bản giãy chết này đúng là bán đi ngày tháng đổi lấy thần tài. Mà nói cho cùng, con người mình cũng là cha mẹ của thần tài chớ bộ. Mình đi làm, mình đổ mồ hôi tạo ra tiền, rồi chính mình lại tạo ra đủ thứ chi phí để nuôi tụi nó. Có điều, cái đám con cái này nó không chịu nghe lời cha mẹ. Rước Ms. Money vô cửa trước, ngồi chưa nóng đít thì Mr. Bill đã mở cửa hông tới rước đi. Hai đứa nó cứ hẹn hò nhau như con nhà người ta dựng vợ gả chồng, cha mẹ ngồi đó mà có quyền quyết định gì đâu!

Hồi năm 2016 về Việt Nam thăm ba má, có lần nhân lúc trà dư tửu hậu tui nói với một đứa em là tui còn nợ khoảng 75 ngàn đô tiền nhà. Nó nghe xong tỉnh bơ: "Vậy thì khỏe thôi! Trả vài tháng là xong!" Tui ngồi im mấy giây, trong bụng muốn hỏi: "Ủa, em tưởng chị có máy in tiền trong nhà hả?" 75 ngàn đô mà trả vài tháng! Chắc tui phải đi cướp ngân hàng chớ đi làm bình thường sao nổi.

Nhưng nghĩ lại thì cũng không trách nó. Ở xa, người ta chỉ nghe một con số nên dễ tưởng đó là số tiền mình đang có. Cũng giống như chuyện một người bạn của tui. Chồng bạn làm kỹ thuật cho một công ty Semiconductor, một năm kiếm gần 80 ngàn đô. Một đứa cháu ở Việt Nam hỏi mượn 3 ngàn. Bạn không cho, nó nói: "Một năm kiếm gần 80 ngàn mà 3 ngàn cũng không có để giúp!" Nghe cũng mắc cười. 80 ngàn đó là tiền kiếm trong cả một năm, chớ đâu phải 80 ngàn nằm sẵn trong túi, cần là móc ra. Mà ngay cả có 3 ngàn trong tay, người ta cũng có quyền quyết định có cho mượn hay không.

Mà mắc cười nhứt là trước khi gia đình thằng em trai qua Mỹ, tui cũng có một màn "công tác tư tưởng" với thằng cháu trai. Tui nói trước cho nó biết, thời gian đầu cả gia đình phải kề vai sát cánh mà làm ăn, gây dựng cho được một cái nền tảng ổn định. Nó nghe xong gật gù rồi tuyên bố: "Mỗi tháng con chỉ xài 10% tiền lương, còn lại con để dành 90%." Mẹ ơi! Nghe mà tui muốn vỗ tay. Nếu người Việt Nam nào qua Mỹ cũng làm được như nó nói thì chắc giờ này bà con mình dọn vô Phố Wall hết rồi, khỏi cần đi làm hãng, làm nail hay chạy tới chạy lui kiếm thêm jobs chi cho cực.

Nhưng qua Mỹ rồi mới biết, tiền lương vừa vô tài khoản thì một đám "con cháu" đã đứng chờ sẵn trước cửa: mortgage, điện, nước, xe cộ, bảo hiểm, thuế, ăn uống, đủ thứ bill lớn nhỏ. Tay làm hàm nhai, tiền đi vô cũng biết đường mà đi ra. Muốn để dành được 90% thì trước hết phải có cái bụng biết sống bằng 10% - mà cái bụng này nhiều khi nó không chịu hợp tác.

Rồi tui từng biết một câu chuyện khác, số tiền không còn là 3 ngàn nữa mà lên tới 100 ngàn. Hồi mới qua Mỹ, hai vợ chồng người bạn làm việc quần quật, có overtime là làm, vừa trả mortgage vừa gửi tiền về phụ cha mẹ hai bên. Một hôm má bạn nói: "Con cứ gửi lẻ tẻ tiền về hoài, tiền manh mún không làm ăn gì được. Giờ con cho má 100 ngàn. Gửi cho má một lần thôi. Má làm ăn, sau này con khỏi cần gửi nữa." Tui nghe mà rùn mình. Một trăm ngàn chớ đâu phải một trăm đồng. Chồng bạn cũng cực lực phản đối: "Mình còn không có 100 ngàn, tại sao phải đi vay ngân hàng để đưa cho người khác?"

Nhưng bạn tui lại nghĩ đó là cách trả công nuôi dưỡng của mẹ. Nghĩ vậy nên bạn quyết định thế chấp lại căn nhà mà hai vợ chồng đã phải vắt giò lên cổ làm hai, ba jobs mới trả xong, rồi vay ngân hàng 100 ngàn gửi về Việt Nam. Khỏi nói, chuyện gì tới cũng tới. Hai vợ chồng ly dị. Số tiền về Việt Nam cũng dần dần mất hết qua tay người em trai, rồi cờ bạc, gái gú, rượu chè, cuối cùng không còn một teng. Tui không muốn phán xét má bạn đúng hay sai, cũng không nói bạn tui lúc đó đúng hay sai. Má bạn có cái lý của má, bạn tui có cái lý của bạn. Chỉ tiếc là một quyết định về tiền lúc đó lại kéo theo một cái giá quá lớn. Tiền mất còn có thể kiếm lại, chớ một cuộc hôn nhân đổ rồi thì đâu phải muốn ráp lại là ráp được.

Tui xa quê đã 24 năm, càng sống lâu càng thấy một chuyện rất đơn giản: người ta kiếm được bao nhiêu là chuyện của người ta. 40 ngàn, 80 ngàn hay 120 ngàn thì cũng phải liệu cơm gắp mắm. Cơm nhiều thì gắp nhiều, cơm ít thì gắp ít. Phía sau một mức lương là nhà cửa, con cái, cha mẹ, nợ nần, bảo hiểm và đủ thứ chuyện phải lo. Mình chỉ nghe được cái người ta kiếm, chớ mình đâu biết cái người ta phải trả.

Còn đời mà lên hương thì... lớn thuyền lớn sóng. Làm trối chết thì cũng phải ngóc đầu lên mà thở một chút, hưởng chút mưa móc hồng trần, chớ chẳng lẽ cứ cong đít đi làm, dành dụm được bao nhiêu rồi đem đi cho hết? Mình cực khổ làm ra tiền cũng đâu phải chỉ để nuôi thiên hạ. Đôi khi cũng phải biết dành một phần cho mình, để còn được làm ông vua trong cái vương quốc nhỏ của mình - một căn nhà ấm cúng, một bữa cơm ngon, một chuyến đi chơi, hay đơn giản là một ngày được ngồi yên, không nghe ai réo tên mình.

Tui nghĩ giúp được nhau là chuyện đáng quý, nhất là người thân trong nhà. Nhưng giúp tới đâu còn tùy khả năng và hoàn cảnh của mỗi người. Đừng lấy mức lương của người khác làm thước đo xem họ có nghĩa vụ phải giúp mình bao nhiêu. Người ta kiếm được đồng tiền đó bằng thời gian, bằng sức lao động, bằng những ngày đi làm mệt muốn đứt hơi, có khi phải chắt bóp từng đồng, giật gấu vá vai để lo cho cuộc sống của mình. Không cho mượn không có nghĩa là keo kiệt. Có khi người ta không có. Có khi có nhưng số tiền đó đã có chỗ phải đi. Và cũng có khi đơn giản là người ta không muốn cho mượn. Vậy thôi.

Ở Mỹ đi rồi biết, đô la không phải lá cây mà hái xuống được. Nó là những giờ đi làm, những ngày tăng ca, những khoản phải tính toán và những năm trả nợ. Cho nên giờ ai nói với tui: "Lương vậy mà không có tiền hả?" Tui chỉ cười. Tui đâu có giấu tiền. Tui chỉ giấu... mấy cái bill thôi. Mà khổ nỗi, tụi nó biết đường về nhà.

Hong Khuu, 07/09/2026

THỦA BAN ĐẦU

Sau khi vợ tôi có cái visa cầm trong tay, chúng tôi thở phào nhẹ nhỏm chỉ sợ có gì trục trặc thì phiền lắm.

Lần đầu tiên vợ tôi đi máy bay nên hơi run nhất là khi máy bay mới bắt đầu cất cánh. Trãi qua thêm hai chuyến bay nữa mới đến tiu bang tôi ở. Bước xuống máy bay đi ra ngoài phi trường vợ tôi như lạc vào một hành tinh khác. Những tòa nhà cao tần, đường xá rộng rãi, xe ôtô chạy đầy đường, không còn thấy những chiếc xe gắn máy, không còn những chiếc xe lam, hay xích lô khi còn ở Bên Philippines nữa. Không còn những tiếng còi xe inh ỏi mỗi ngày và khói xe mịt mù.
Vợ tôi ngơ..ngơ ngác..ngác.. cái gì cũng thấy lạ mắt. 

Ở bên Philippines vợ tôi chưa biết dùng xe đạp nên tôi mua một chiếc cho vợ tôi tập. Thế nhưng cứ mỗi lần buông tay ra là vợ tôi ngã. Tôi mua hai cái bánh xe nhỏ gắn hai bên cho khỏi ngã, nhưng vẫn vậy. Thôi dẹp cái xe đạp qua một bên. Tôi hỏi vợ tôi có muốn lái xe ôtô không? Vợ tôi lắc đầu lia..lịa..nói: em lái xe đạp còn không được, lái xe ô tô sao được. Tôi nói: không được cũng phải được vì ở đây không biết lái xe ôtô kể như không có chân để đi vì đường xá rất rộng rãi lết bộ thì không thể nào được đón xe bus vào mùa đông buốt giá thì còn khổ hơn, thế là nói mãi vợ tôi mới chịu học lái.

Tôi dẫn vợ tôi đến một bãi đất trống. Ngồi lên tôi dậy bật đèn xe, và chỉ cách đạp thắng, đạp ga và nói vợ tôi chỉ dùng một chân mà thôi, nhưng vợ tôi cứ để hai chân, một chân ở ga, còn một chân để ở thắng. Cái xe di chuyển cứ cà khựng..cà khựng.. nhập nhờn. Thắng cứ nhấp liên tục. Cứ cái đà này mà chạy ra ngoài đường thì rất nguy hiểm. Tôi nói nếu em còn dùng hai chân nữa thì anh buộc cái chân kia của em lại. Sau hai tháng thì vợ tôi đã quen dùng một chân nhưng vẫn còn chưa vững. Mỗi lần ngồi trên xe vợ tôi cứ cứng đơ hai tay ôm chặt tay lái, người chúi về phía trước như nhìn cái mui xe. Tôi nói: em nhìn đường kìa nhìn mui xe làm gì? Ngồi bên bà xã lái vòng..vòng.. trong cái sân trống không mà cũng làm cho mình toát cả mồ hôi hột.

Sau bốn tháng thì thấy cũng tiến triễn nên chở bã đi thi lý thuyết. Ấy thế mà một lần đầu tiên lại đậu. Cầm cái bằng giấy trong tay bà xã tôi vui lắm, nhưng tôi vẫn còn lo vì cái tướng của bã ngồi lái xe cũng như bà già nhìn tức cười lắm, không có tự nhiên chút nào. Sau vài tháng tôi hỏi vợ tôi có muốn đi thi lái xe để lấy bằng không? Thì vợ tôi đáp ngay muốn. Em chắc không? Chắc mà anh. Ok thế là tôi chở vợ tôi đi thi. Tôi đứng ở ngoài đợi thì thấy vợ tôi chở theo ông giám khảo cầm cái bảng ghi chép từ..từ.. tiến ra đường cái. Tôi nghĩ bụng chắc là ok rồi. Ngồi đợi chưa đến mười phút thấy xe bà xã trở về. Ôi mừng quá ! Chắc là ok rồi, nhưng khi thấy ông giám khảo bước ra mặt xanh lè đóng cửa cái rầm viết cái gì trên tờ giấy rồi đưa cho vợ tôi. Tôi vội hỏi sao rồi em? Vợ tôi lắc đầu buồn bã nói: rớt rồi ! Sao vậy em? Em vượt hai cái đèn đỏ, một cái rẽ phải cái bản nhỏ xíu đề: "không được quẹo phải" khi đèn đỏ mà em đâu có đề ý, còn cái thứ hai em thấy mới có đèn vàng nên em phóng thẳng luôn. Úi zơi ơi ! Em lái như thê anh còn sợ nói chi đến ông già giám khảo đó. Thôi đừng buồn nữa em, đó cũng là những kinh nghiệm cho lần sau..

Ba tháng sau tôi lại chở bà xã đi thi. Lần này thì may mắn thay đã được đậu. Cầm cái bằng lái có hình của mình trong đó vợ tôi mừng lắm thế là hai vợ chồng đi mua xe. Bên này hai vợ chồng cũng phải có ít nhất là hai xe để đi làm. Tìm vài nơi thì vợ tôi ưng ý một chiếc Honda automatic màu xám mang về nhà bà xã hí hững lau chùi láng cóng mỗi ngày.

Một tháng sau vừa đi làm về thì thấy bà xã ngồi khóc nức nỡ. Tôi vội hỏi: sao vậy em? Vợ tôi nói: em bị đụng xe. Tôi giật mình hỏi: em có sao không? Hay anh chở em đi khám bác sĩ nhé? Vợ tôi lắc đầu nói : em không sao, chỉ tội cho cái xe. Ủa em đụng ai? Hay người ta đụng em? Vợ tôi vẫn khóc nói: trời tuyết em thắng một cái mà cái xe lao thẳng vào nhà người ta. Chết chửa ! Vậy có ai bị gì không? Không, em chỉ tông xập hàng rào mà thôi. Tôi nói: người không sao là may lắm rồi, còn cái xe thì bảo hiểm đền em không sao là tốt rồi. Trời tuyết em đừng thắng gấp, nhấp từ..từ.. mà thôi. Bị một lần thì sẽ có kinh nghiệm ngay.

Thế mà bây giờ sau mấy chục năm vợ tôi cũng chỉ dám lái xe trong thành phố mà thôi chứ không dám lái ra xa lộ. Nhưng từ hồi có cái xe mà bà xã tôi đi học, đi làm không phải đứng đón xe bus nữa. Bên này ai cũng phải cố gắng có một chiếc xe ôtô vì mùa đông mà không có xe thì khổ lắm

Dung Dinh

Blog Archive