Monday, June 8, 2026

TẠI SAO NHÀ CỬA NGƯỜI VIỆT Ở MỸ LUÔN BỪA BỘN?

Nói ra có thể nhiều người tự ái.
Nhưng để ý kỹ sẽ thấy, rất nhiều gia đình người Việt ở Mỹ có một điểm chung:
Nhà không hẳn dơ.
Nhưng rất dễ... bừa bộn.
Garage chất đầy thùng carton.
Sân sau để đủ thứ đồ cũ.
Trong nhà thì góc nào cũng có đồ.
Tủ quần áo chật kín nhưng vẫn tiếp tục mua thêm.
Nhiều khi khách đến chơi, chủ nhà phải dọn trước vài tiếng mới dám mở cửa.

Vì sao vậy?
Không phải vì người Việt lười.
Mà vì người Việt quá giỏi tiết kiệm.
Thế hệ đầu sang Mỹ đa số đều từng trải qua những ngày khó khăn.
Họ quen với suy nghĩ:
"Cái này còn xài được."
"Để đó mai mốt cần."
"Lỡ bỏ rồi sau này phải mua lại thì phí."
Thế là từ một cái ghế cũ.
Một cái nồi cũ.
Một cái máy in hư.
Một cái TV đời 2008.
Dần dần biến thành cả một kho chứa đồ.
Người Mỹ không dùng thì họ bỏ.
Người Việt không dùng thì... cất.
Người Mỹ thích không gian.
Người Việt thích dự phòng.
Khác biệt nằm ở tư duy sống.
Có người còn đùa:
Garage của người Mỹ để xe.
Garage của người Việt để tất cả những gì không biết bỏ ở đâu.

Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đó cũng là dấu vết của một thế hệ từng đi lên từ hai bàn tay trắng.
Từng kiếm từng đồng.
Từng sợ thiếu thốn.
Nên rất khó vứt bỏ bất cứ thứ gì.
Nhiều người sống trong căn nhà cả triệu đô.
Nhưng vẫn giữ lại cái quạt mua từ 15 năm trước.
Không phải vì không có tiền.
Mà vì tiếc.
Đó vừa là ưu điểm.
Nhưng đôi khi cũng là gánh nặng.
Bởi càng nhiều đồ đạc, con người càng mất nhiều thời gian để quản lý chúng.
Có lẽ sau nhiều năm cày cuốc ở Mỹ, thứ chúng ta cần tích lũy không chỉ là tài sản.
Mà còn là khả năng buông bỏ những thứ không còn giá trị.
Để ngôi nhà rộng hơn.
Và cuộc sống cũng nhẹ nhàng hơn.
Bạn thấy sao?
Nhà người Việt ở Mỹ bừa bộn vì thói quen tiết kiệm hay vì một lý do

MARJORIE TAYLOR GREENE VỪA BỊ LẬT TẨY

QUYỀN TỔNG CHƯỞNG LÝ TODD BLANCHE CÔNG BỐ TIN CHẤN ĐỘNG: KẺ PHẢN BỘI PHONG TRÀO “MAGA” NÀY ĐÃ NHẬN 20 TRIỆU ĐÔ LA TIỀN HỐI LỘ ĐỂ PHẢN LẠI ÔNG TRUMP VÀ BÁN ĐỨNG CHÍNH ĐẢNG CỦA MÌNH!

Trò đâm sau lưng và tham lam vơ vét tiền bạc này đã chấm dứt.

Quyền Tổng chưởng lý Todd Blanche vừa tung ra đòn giáng mạnh: có bằng chứng xác thực cho thấy Marjorie Taylor Greene đã bỏ túi khoản tiền hối lộ khổng lồ để đâm sau lưng Tổng thống Trump và toàn bộ phong trào MAGA.

Tài sản ròng tăng thêm 20 TRIỆU ĐÔ LA không rõ nguồn gốc kể từ lần đắc cử đầu tiên. Bà ta đã cố nói dối rằng đó là nhờ “giao dịch chứng khoán” — nhưng nhưng lại KHÔNG HỀ có bất kỳ giấy tờ chứng minh nào. Ông Blanche đã chỉ rõ: nếu bà ta nhận tiền để đổi lấy các đặc quyền chính trị, thì bà ta đã vi phạm ít nhất BỐN đạo luật liên bang.

“Vì lợi ích của chính mình, tôi hy vọng bà ta vẫn còn một luật sư giỏi,” ông nói… bởi vì bà ta sẽ cần đến luật sư khi bị còng tay.

Đây chính là kẻ hay lớn tiếng ra vẻ ủng hộ khẩu hiệu “Nước Mỹ trên hết” (America First), trong khi thực tế lại vơ vét tiền bạc chẳng khác gì những kẻ thuộc “Nhà nước ngầm” (Deep State) tại Washington.

Greene đã bán rẻ linh hồn vì đồng tiền bẩn và tưởng rằng sẽ chẳng ai hay biết. SAI LẦM. Chiếc mặt nạ đã bị lột bỏ. Vụ trục lợi bất chính đã bị phơi bày. Và phong trào MAGA không bao giờ tha thứ cho những kẻ phản bội.

Hãy chia sẻ tin này ở khắp mọi nơi — để mọi người yêu nước đều thấy rõ bộ mặt thật của mụ đàn bà tham lam này!

ĐẠO LUẬT SAVE AMERICA ACT – CÁCH DUY NHẤT ĐỂ CỨU NỀN DÂN CHỦ MỸ

Hôm nay, Hoa kỳ đang đứng trước một ngã ba đường lịch sử. Nền dân chủ của chúng ta đang bị đe dọa nghiêm trọng – không phải từ kẻ thù bên ngoài, mà từ những lỗ hổng ngay trong hệ thống bầu cử, nơi phiếu bầu của công dân Mỹ có nguy cơ bị pha loãng bởi những người không có quyền.

Đạo luật SAVE America Act (Safeguard American Voter Eligibility Act) chính là giải pháp duy nhất, cấp thiết và không thể trì hoãn để cứu nền dân chủ Mỹ!

Tại sao chúng ta khẳng định đây là “cách duy nhất”?

Bởi vì hiện nay, ở nhiều tiểu bang, việc ghi danh bầu cử chỉ dựa vào lời tự khai “Tôi là công dân Mỹ” mà không cần bất kỳ giấy tờ chứng minh nào. Đây là kẽ hở cực kỳ nguy hiểm.

Chỉ có Đạo luật SAVE America Act mới yêu cầu bằng chứng công dân rõ ràng (hộ chiếu, giấy khai sinh, giấy tờ REAL ID…) khi ghi danh bầu cử và ảnh căn cước khi đi bỏ phiếu.

Đây là tiêu chuẩn tối thiểu của một quốc gia có chủ quyền.

Hầu hết các nước dân chủ trên thế giới đều áp dụng quy định này. Việc cho rằng yêu cầu chứng minh tư cách công dân là “phân biệt đối xử” là lập luận sai lầm và nguy hiểm.

Thượng nghị sĩ Mike Lee đã nói rất đúng: “Thượng viện Cộng hòa không nên tập trung vào bất kỳ việc gì khác cho đến khi Đạo luật này trở thành luật.”

Elon Musk cũng khẳng định mạnh mẽ: SAVE America Act là cách duy nhất để cứu nền dân chủ Mỹ.

Nếu không có filibuster cản trở, đạo luật này đã trở thành luật từ lâu với 50 phiếu ủng hộ tại Thượng viện. Người dân Mỹ – thuộc mọi đảng phái – đều ủng hộ nguyên tắc đơn giản này: Bầu cử chỉ dành cho công dân Mỹ.

Bảo vệ tính toàn vẹn của cuộc bầu cử không phải là vấn đề đảng phái. Đó là nền tảng cốt lõi của nền dân chủ. Nếu chúng ta để phiếu bầu của công dân Mỹ bị pha loãng, thì dân chủ sẽ chết dần từ bên trong.

SAVE America Act không chỉ là một cải cách – đây là sự trở lại với lẽ phải cơ bản.

Hãy cùng nhau lên tiếng!

Hãy yêu cầu các Thượng nghị sĩ Cộng hòa đoàn kết, vượt qua filibuster nếu cần thiết, và biến SAVE America Act thành luật ngay trong năm nay.
Nền dân chủ Mỹ phải được cứu – và SAVE America Act chính là con đường duy nhất!

Cảm ơn quý anh chị em!
God Bless America!

AECH


Mất hộ chiếu Hoa Kỳ khi đi du lịch

Có trong tay cuốn hộ chiếu Hoa Kỳ đi du lịch mà lỡ làm mất thì đúng là một cú sốc to lớn. Tại Mỹ, việc mất hộ chiếu không chỉ là vấn đề đi lại mà còn là nguy cơ bị đánh cắp danh tính phức tạp. Năm 2026, Bộ Ngoại giao Mỹ đã thắt chặt quy trình báo mất để bảo vệ công dân. Hãy làm theo các bước sau ngay lập tức!

1. Báo mất trực tuyến để vô hiệu hóa ngay!

Trước khi chạy đi tìm Đại sứ quán, bạn cần "khóa" cuốn hộ chiếu cũ lại:

* Cách làm: Truy cập trang web chính thức travelstategov để điền mẫu đơn DS-64.

* Tác dụng: Một khi bạn đã báo mất, cuốn hộ chiếu đó sẽ trở nên vô giá trị trên toàn hệ thống biên giới quốc tế. Điều này ngăn chặn kẻ xấu sử dụng hộ chiếu của bạn để thực hiện các hành vi nguy hiểm.

2. Đặt hẹn khẩn cấp với sứ quán Hoa Kỳ tại nước sở tại

Bạn không thể cứ thế đi bộ vào, hãy gọi hotline bảo hộ công dân Mỹ tại nước sở tại:

* Hộ chiếu khẩn cấp (Emergency Passport): Bạn sẽ được cấp một cuốn hộ chiếu có thời hạn hạn chế (thường là 1 năm hoặc ít hơn) để bạn kịp hoàn thành chuyến đi hoặc bay về Mỹ.

* Hồ sơ cần thiết: Mẫu đơn DS-11, bằng chứng quốc tịch (nếu có bản sao), ảnh thẻ 2x2 inch đúng chuẩn Mỹ và xác nhận vé máy bay về nước.

3. Chi phí và thời gian chờ đợi

Trong năm 2026, lệ phí đã được điều chỉnh đáng kể:

* Lệ phí: Bạn vẫn phải trả đầy đủ phí cấp hộ chiếu mới và phí thực hiện. Nếu bạn không có tiền mặt hoặc thẻ tín dụng, Đại sứ quán có thể hỗ trợ liên lac người thân tại Mỹ để thanh toán hộ.

* Thời gian: Trong trường hợp khẩn cấp, bạn có thể nhận được hộ chiếu tạm thời ngay trong ngày hoặc ngày làm việc tiếp theo.

4. Những lưu ý “sống còn” trong năm 2026

Chính quyền Trump-Vance rất chú trọng đến an ninh hộ chiếu:

* Kiểm tra an ninh: Việc mất hộ chiếu Mỹ quá nhiều lần (từ lần thứ 2 trở đi) sẽ khiến bạn bị đưa vào danh sách theo dõi và việc cấp lại sau này sẽ trở nên khó khăn và bị soi xét nghiêm ngặt.

* Dữ liệu sinh trắc học: Hộ chiếu mới cấp lại sẽ được cập nhật dữ liệu sinh trắc học mới nhất để đảm bảo bạn chính là chủ nhân thực sự, tránh việc gian lận danh tính trên các nền tảng số như Tiktok hay Facebook.

Bạn cần làm gì để phòng ngừa

Hãy luôn mang theo một bản photocopy hộ chiếu hoặc lưu bản scan trong email bảo mật. Ngoài ra, hãy đăng ký chương trình STEP (Smart Traveler Enrollment Program) của Bộ Ngoại giao trước mỗi chuyến đi. Chương trình này giúp Đại sứ quán liên lạc và hỗ trợ bạn kịp thời nhất trong các tình huống khẩn cấp như mất giấy tờ hoặc thiên tai.

Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm (disclaimer):
Nội dung bài viết dựa trên các quy định mới nhất của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ áp dụng cho năm 2026. Quy trình cấp lại hộ chiếu khẩn cấp tại nước ngoài có thể thay đổi tùy theo tình hình an ninh tại từng quốc gia. Thông tin mang tính chất cập nhật cộng đồng, bạn nên truy cập trang web travelstategov để có hướng dẫn chính xác nhất cho trường hợp của mình.

Sưu tầm


Chuyện đi Mỹ 

Khi nhân viên kiểm tra hồ sơ và mời vào bên trong chờ tiếp (vì đúng lịch thì 8g00 mới phng vấn, người nhà kéo nhau qua bên kia đường (đối diện với cổng Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ, trong tòa nhà đối diện có quán Highland Coffee nhưng hầu như họ không vô, mà chỉ yếu đứng ở lề đường tám chuyện.

Có khá nhiều công ty chuyên về dịch dụ làm hồ sơ đi Mỹ có nhân viên ở đây, nên cần thông tin gì thì cứ hỏi, họ trả lời rất nhiệt tình và chi tiết như mình đang sử dụng dịch vụ của họ vậy.

Phần con trai thì xong rồi, mọi thứ ổn hết rồi nhưng mình cũng khoái ngóng chuyện nên cứ la cà ở mấy “tụ tư vấn” vỉa hè. Ngồi thì phải đứng lên ngay chứ ngồi lâu là bị bảo vệ nhắc nhở.

Ở đây có khá nhiều câu chuyện thú vị nhưng vì nó là chuyện đời tư, chuyện cá nhân của mỗi người nên mình không tiện kể.

Đứng một hồi chán rồi, mình thấy ngay góc có mấy cái ghế đẩu nho nhỏ của mấy bà bán nước, mình lại đó tìm chỗ ngồi cho đỡ mỏi, vì không biết mấy giờ thì con trai mới ra!

Mình hỏi con bé đang bán nước ở đó là cho mình mượn cái ghế nhỏ để ngồi thì giá bao nhiêu? Nó nói ở đây không có cho thuê ghế, chị mua một chai nước rồi ngồi đợi đến khi người thân ra. Mình hỏi vậy chai nước suối nhỏ (loại 500ml) giá bao nhiêu? Em ấy nói 25.000₫, mình xem như mua chỗ ngồi 25.000₫ chứ nước thì mình có nấu nước cỏ ngọt ướp lạnh đem theo rồi, các bác biết không, con bé lúc nãy (đang mang bầu) gọi con bé khác đem ra cho mình chai nước và cái ghế, xong, mình đưa 25.000₫ nó không chịu lấy, mình không hiểu nên hỏi lại, ủa, bé bầu nói 25.000₫ mà em? Giờ em lấy bao nhiêu? Nó đòi 30.000₫. Thật ra thì 25 hay 30 cũng không có gì quan trọng, mình cũng như mấy bạn ngồi ở đây, chủ yếu mượn chỗ để ngóng tin từ phía tòa nhà đối diện (số 4 Lê Duẫn) chứ không phải mục đích uống nước hay thư giãn. Nhưng nghĩ cũng tức. Thời bây giờ, ngay giữa Sài Gòn mà sao giống cảnh lần đầu đi SG, đi từ Quảng Ngãi vô, bị nhốt trong mấy quán cơm tù quá. Mình không muốn đôi co chỉ vì 5000₫ nên thôi, trả tiền xong, chọn vị trí nhìn qua phía đối diện (ngay cái cổng ra) của Lãnh Sự Quán một cách rõ ràng nhất để quan sát, để chờ con.

Ngồi đây mới nhiều cảnh thú vị nè! Có 2 cặp vợ chồng sui gia ( một cặp VK và một cặp VN) đang đợi 2 vợ chồng của bạn trẻ đang đi pv diện kết hôn cũng lấy ghế ngồi cùng để trò chuyện!

5 người ngồi thành 1 cụm vừa nói chuyện vừa quan sát, mắt ai cũng ngó qua cái “cổng ra” của Lãnh Sự Quán .

Một chút là có người mời mua vé số, nếu nguyên buổi đó mà mua của mỗi người một tờ, có khi về trúng số độc đắc hổng chừng, mà có khi mua về mở được đại lý luôn đó chứ chẳng chơi!

Hài nhất là có 1 anh bưng 1 mủng đậu, ai ảnh cũng mời 1 hột, ảnh nói lát nữa người thân đậu Visa thì mua giúp ảnh 1 bịch (mấy hạt đậu phụng luộc giá 30.000₫/bịch) còn không đậu thì ảnh chúc may mắn lần sau chứ ảnh không lấy tiền hạt đậu kia, nhiều người sợ nên không dám ăn, mình cũng nhận 1 hạt và cầm đó cho vui chứ không ăn. 5 người mình trò chuyện khá vui, khá thú vị.

Hai vợ chồng VK kể lại chi tiết cảnh hồi đó anh vượt biên khi mới hơn 10 tuổi, gia đình gom hết vàng của mấy anh chị em lại nhưng cũng chỉ đủ vàng cho một mình anh “lên tàu“ còn những người thân khác thì không có tiền nên bị bỏ lại…

Chị vợ anh thì vượt biên cả gia đình nhưng qua đến nơi chỉ còn lại 3 người….

Còn vợ chồng anh VN thì cũng vượt biên nhưng bị bắt và trả về VN…
Cả 2 gia đình thông gia nay biết nhau từ khi anh chị chưa vượt biên…

Hóa ra đâu phải bây giờ khá giả rồi người ta mới muốn được đặt chân đến Mỹ để hưởng thụ? Giấc mơ Mỹ nó có từ lâu lắm rồi, người ta tìm mọi cách, (kể cả lách luật như kết hôn giả) để được đến Mỹ! Để đi tìm miền đất hứa!

Vậy nên thẻ vàng nhập cư giá 5 triệu đô của đại ca Trump bán hết 1000 ther ngay trong ngày đầu (mới thấy, đâu chỉ mỗi VN có “giấc mơ Mỹ”)

Còn Mỹ có thật sự là miền đất hứa như nhiều người nghĩ hay không thì nó lại là một câu chuyện dài nhiều tập!

Ảnh : Nữ Thần Tự Do do Nhân dân Pháp tặng cho nước Mỹ, khánh thành vào ngày 28/10/1886 cao 46mét (nếu tính cả phần bệ đá là 93mét) nặng khoảng 225 tấn, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới vào năm 1984.

Cam Tran




Ngoại tôi có tám người con gái. Mẹ tôi là con thứ hai, còn dì Út là người con út trong nhà, nhỏ hơn mẹ tôi mười lăm tuổi.

Ngày mẹ lấy chồng, dì mới lên tám tuổi. Hồi ấy nhà ngoại nghèo, mẹ thương dì lắm. Mỗi lần về thăm nhà, mẹ đều mang cho dì vài quyển tập mới, đôi dép nhựa hay mấy bộ quần áo đã chật của mình sửa lại.

Ngoại thường cười bảo:
- Con Út sướng nhất nhà. Chị Hai thương như con đẻ.

Quả thật là vậy.
Dì Út lớn lên trong vòng tay của mẹ tôi nhiều hơn cả ngoại. Những năm học cấp hai, có thời gian dì ở hẳn nhà tôi để đi học cho gần trường. Mẹ tôi lo cơm nước, sách vở, tối đến còn ngồi kèm dì học bài.

Dì thường nói:
- Chị Hai vừa là chị, vừa là mẹ của em.

Tôi sinh ra khi dì vừa mười hai tuổi.
Trong ký ức tuổi thơ, tôi không nhớ rõ những năm tháng đầu đời của mình, nhưng luôn nhớ có một cô gái trẻ hay bế tôi đi dọc bờ đê, hay cõng tôi trên lưng mỗi khi trời mưa đường lầy lội.
Đó là dì Út.

Nhà tôi khi ấy không khá giả nhưng đầm ấm. Cha làm thợ mộc, mẹ bán hàng ngoài chợ huyện. Tôi là con gái đầu, dưới còn một em trai.
Những tưởng cuộc sống cứ bình yên như thế.
Nhưng năm tôi học lớp chín, cha tôi gặp tai nạn giao thông trên đường về nhà.
Ông mất ngay trong đêm.
Mẹ tôi một mình gồng gánh nuôi hai chị em.
Ba năm sau, mẹ đổ bệnh.
Bác sĩ bảo bệnh đã nặng.

Những tháng cuối đời, mẹ nằm liệt giường. Người gầy rộc đi từng ngày.
Dì Út khi ấy đã ngoài ba mươi tuổi, vẫn chưa lấy chồng.
Nghe tin mẹ bệnh nặng, dì nghỉ việc trên thị trấn, về chăm chị.
Ngày nào dì cũng thức khuya dậy sớm. Hết lo thuốc men lại nấu cháo, giặt giũ, đỡ mẹ ngồi dậy mỗi khi trở trời đau nhức.
Một chiều cuối thu, mẹ gọi dì đến bên giường.
Mọi người đều được mời ra ngoài.
Nhưng tôi đứng ở cửa nên vẫn nghe loáng thoáng.
Mẹ nắm tay dì rất lâu.
Rồi mẹ nói:
- Sau này chị không còn nữa, đừng để hai đứa nhỏ bơ vơ.
Dì khóc.
Mẹ tôi cũng khóc.
Đó là cuộc trò chuyện cuối cùng của hai chị em.

Ba ngày sau mẹ mất.
Hôm đưa tang, trời mưa từ sáng đến chiều.
Đất nghĩa trang nhão nhoẹt.
Dì Út quỳ bên linh cữu mẹ tôi đến mức hai đầu gối tím bầm.
Sau đám tang, họ hàng nội ngoại đều thương tình.
Người muốn đón tôi về nuôi.
Người muốn nhận em trai tôi.
Ai cũng có lòng tốt.
Nhưng dì Út lắc đầu.
Dì nói:
- Hai đứa là con chị Hai. Từ nay tôi nuôi.
Lúc ấy dì ba mươi ba tuổi.
Vẫn độc thân.
Nhiều người khuyên dì nên nghĩ lại.
Một người phụ nữ chưa chồng mà nuôi thêm hai đứa trẻ mồ côi thì tương lai sẽ rất khó khăn.
Dì chỉ cười.
- Chị Hai đã nuôi tôi khôn lớn. Giờ tới lượt tôi nuôi con của chị.
Vậy thôi.

Từ đó, dì chuyển hẳn về nhà tôi.
Ban ngày dì làm kế toán cho hợp tác xã.
Buổi tối nhận thêm việc may gia công.
Căn nhà vốn đã vắng tiếng người từ ngày mẹ mất lại sáng đèn tới khuya.
Nhiều đêm tôi tỉnh giấc lúc hai, ba giờ sáng vẫn thấy tiếng máy may lạch cạch phía ngoài.
Có lần tôi bước ra.
Dì đang ngồi vá từng chiếc áo công nhân.
Mắt đỏ hoe vì buồn ngủ.
Tôi bảo:
- Dì ngủ đi.
Dì cười:
- Thêm vài chục cái nữa là xong.
Nhưng tôi biết dì đang cố kiếm tiền cho chị em tôi ăn học.

Năm tôi đậu đại học, dì bán đi đôi bông tai vàng duy nhất ngoại để lại.
Ngày đưa tôi lên thành phố nhập học, dì dúi vào tay tôi một bọc tiền.
Tôi mở ra thấy toàn những tờ tiền nhỏ được xếp rất phẳng.
Chắc dì đã dành dụm từ rất lâu.
Tôi quay đi lau nước mắt.
Dì giả vờ không nhìn thấy.
Bốn năm sau tôi tốt nghiệp.
Em trai tôi cũng học xong nghề cơ khí.
Cuộc sống dần ổn định hơn.
Chúng tôi nhiều lần giục dì nghĩ đến chuyện riêng.
Lần nào dì cũng cười.
- Giờ già rồi, còn lấy ai.

Mãi đến năm bốn mươi lăm tuổi, dì mới kết hôn với một người đàn ông góa vợ ở xã bên.
Đám cưới đơn sơ nhưng ấm áp.
Ngày làm lễ gia tiên, dì đứng trước bàn thờ mẹ tôi rất lâu.
Khói hương bảng lảng quanh tấm ảnh đã ngả màu thời gian.
Dì lặng lẽ lau khóe mắt.
Rồi khẽ nói:
- Chị Hai, em giữ lời hứa được rồi.
Không ai nghe thấy.
Chỉ tôi đứng gần nhất.
Và tôi hiểu.
Mẹ tôi đã giao hai chị em tôi cho dì.
Dì đã dùng hơn mười năm tuổi xuân để giữ trọn lời dặn ấy.

Bây giờ tôi đã có gia đình riêng.
Em trai tôi cũng có nhà cửa đàng hoàng.
Còn dì Út tóc đã bạc nhiều.
Nhưng năm nào đến ngày giỗ mẹ, dì cũng là người đến sớm nhất.
Dì lau bàn thờ, cắm hoa, nấu những món mẹ tôi thích rồi ngồi hàng giờ trước di ảnh.
Có lần tôi hỏi:
- Dì nhớ mẹ lắm phải không?
Dì cười.
Nụ cười hiền như ngày nào.
- Chị ấy nuôi dì lớn mà.
Nói xong dì quay mặt đi.
Nhưng tôi vẫn thấy mắt dì đỏ.

Người ta thường nghĩ tình thân chỉ được tạo nên bởi máu mủ.
Thật ra không hẳn.
Có những mối ân tình được nuôi lớn bằng sự chở che, bằng những tháng năm hy sinh lặng lẽ.
Mẹ tôi từng dang tay nuôi dưỡng cô em út ngày nào.
Để rồi nhiều năm sau, khi mẹ không còn nữa, chính người em ấy lại trở thành mái nhà cho những đứa con của chị.

Ơn nghĩa vì thế chưa bao giờ mất đi.
Nó chỉ âm thầm đi một vòng rất lớn rồi quay trở về, ấm áp như ngọn lửa được truyền từ tay người này sang tay người khác.
Và người ta vẫn bảo:
“Ơn nghĩa như dòng nước ngầm, không nhìn thấy nhưng nuôi xanh cả một cánh rừng.”


Jimmy Nguyen

Sunday, June 7, 2026

Cuộc tập trận bắn Hoả tiễn tầm xa Type 25 HGP của Nhật khiến Bắc Kinh mất ăn mất ngủ

Hôm qua 6/6/2026, Hoả tiễn tầm xa Type 25 HGP lần đầu tiên được Nhật Bản ra mắt công chúng và đưa vào cuộc tập trận bắn đạn thật thường niên lớn nhất mang tên Fuji Firepower Exercise tại tỉnh Shizuoka.

Chính phủ và quân đội Trung Quốc đã lập tức phản ứng vô cùng gay gắt, giận dữ trước việc Nhật Bản tổ chức cuộc tập trận bắn đạn thật này. Bắc Kinh coi các đây là hành vi khiêu khích trực diện, đe dọa nghiêm trọng đến an ninh quốc gia của Trung Quốc và sự ổn định của khu vực Đông Á.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố việc Nhật Bản liên tục thử nghiệm các loại vũ khí có tầm bắn xa như Type 25 là minh chứng cho thấy "Chủ nghĩa tân quân phiệt đang trỗi dậy mạnh mẽ tại Nhật Bản". Bắc Kinh chỉ trích Tokyo đang công khai xé bỏ Hiến pháp Hòa bình, hoàn toàn từ bỏ chính sách "thuần túy phòng thủ" để chuyển sang xây dựng năng lực tấn công chủ động.

Quân đội Trung Quốc cáo buộc các kịch bản tập trận "phòng thủ đảo xa" và "tái chiếm đảo" của Nhật Bản thực chất là đang nhắm thẳng vào mục tiêu can thiệp quân sự vào eo biển Đài Loan và tranh chấp tại quần đảo Điếu Ngư (Senkaku).

Họ còn "nghiêm khắc yêu cầu Nhật Bản phải sâu sắc rút ra bài học từ lịch sử xâm lược", chấm dứt ngay việc cấu kết với Hoa Kỳ để tạo dựng khối đối đầu quân sự và làm gia tăng nguy cơ chạy đua vũ trang tại châu Á.

Tất nhiên lý do họ lo ngại chính là thứ vũ khí đáng ngại mang cái tên hiền lành "Type 25" kia, vì nó và các biến thể mới có thể bắn sâu vào lãnh thổ Trung Quốc, nơi các mục tiêu quân sự lẫn chính trị chủ chốt của Bắc Kinh.

Theo đó, bản Type 25 HGP Block 1 vừa được giới thiệu công khai có tầm bắn ước tính từ 500 km đến 900 km và sẵn sàng vươn tới bờ biển Trung Quốc từ đảo xa. Trong khi đó khoảng cách từ các hòn đảo thuộc chuỗi đảo Tây Nam của Nhật Bản (như quần đảo Ryukyu / Okinawa) đến bờ biển phía Đông Trung Quốc chỉ khoảng 400 km đến 600 km.

Do đó, nếu Nhật Bản triển khai các bệ phóng di động Type 25 HGP đến khu vực tiền tiêu này, vũ khí này hoàn toàn có thể phủ sóng toàn bộ vùng eo biển Đài Loan và bắn tới các siêu đô thị ven biển của Trung Quốc, kể cả "máu loang bến Thượng Hải".

Chưa hết, Nhật Bản không dừng lại ở phiên bản hiện tại mà đang tích cực phát triển các biến thể tầm xa hơn như Block 2A (sẽ hoàn tất năm 2027), sẽ nâng tầm bắn lên 2.000 km. Với khoảng cách này, ngay cả khi đặt bệ phóng an toàn ở hòn đảo chính Kyushu (Nam Nhật Bản), Block 2A vẫn dư sức vươn sâu vào các trung tâm quân sự nằm sâu trong nội địa Trung Quốc.

Còn bản Block 2B (kế hoạch cho năm 2030) dự kiến đạt tầm bắn vượt trội trên 3.000 km, cho phép bao trùm phần lớn lãnh thổ các quốc gia Đông Á từ bất kỳ vị trí nào trên đất Nhật.

Vẫn chưa hết, bên cạnh hỏa tiễn siêu thanh HGP, Nhật đồng thời phát triển dòng hỏa tiễn hành trình tàng hình chống hạm/tấn công đất liền Type 25 SSM (bản nâng cấp từ Type 12) với tầm bắn mặc định vượt trên 1.000 km.

Sự kết hợp này có thể tạo thành một "gọng kìm tầm xa" giúp Nhật Bản sở hữu năng lực phản công chiến lược, đe dọa trực tiếp đến các hạm đội tàu chiến và căn cứ không quân sát biển của Trung Quốc.

Đây chính là lý do cốt lõi khiến Bắc Kinh phản ứng cực kỳ quyết liệt, coi sự xuất hiện của thế hệ vũ khí Type 25 là mối đe dọa an ninh trực diện chưa từng có từ sau Thế chiến thứ hai.

*Tham khảo thêm "Tuyên bố minh bạch "Tồn Lập Nguy Cơ Sự Thái" của bà Thủ tướng Takaichi":

FB Uyen Vu

Blog Archive