Wednesday, June 3, 2026

Kỷ niệm

Hơn chín giờ tối, tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn cũ. Anh báo vừa sang Mỹ thăm con, rồi hẹn vài ngày nữa sẽ gặp nhau tại quán cà phê Lovers trên đường Capitol.

​Tôi từng có nhiều năm làm việc dưới quyền trực tiếp của anh. Ngày rời công ty, tôi cứ ngỡ có những người mình sẽ còn gặp lại thường xuyên, nhưng rồi vòng xoáy cuộc sống cứ thế cuốn mỗi người về một ngả. Chính vì vậy, cuộc hẹn bất ngờ này bỗng trở nên đáng quý biết bao.

​Lần trùng phùng đầu tiên sau hơn mười năm xa cách ngỡ như vẫn chưa đủ để gói gọn bấy nhiêu điều dang dở. Thế là, chúng tôi lại hẹn nhau thêm vài ba bận nữa. Vẫn là những góc quán quen, những món điểm tâm giản dị, và những câu chuyện nối dài từ chuyện cũ năm xưa đến chuyện mới ngày nay.

​Chúng tôi ôn lại bao kỷ niệm, kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại, về cả những thăng trầm, đổi thay hay sự mất mát của những người quen thuở ấy. Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là những câu chuyện thành bại, mà là cảm giác được ngồi lại bên một người từng cùng mình đi qua một chặng đường đầy thử thách. Có những điều chẳng cần gọi thành tên vẫn thấu hiểu, bởi cả hai đều vẹn nguyên ký ức về những tháng ngày cùng gánh vác, sẻ chia bao lo toan áp lực.

​Những buổi gặp gỡ ấy vì thế mà trở thành khoảng lặng thật dễ chịu giữa dòng đời hối hả. Chỉ là một tách cà phê, một bữa sáng bình yên, vài câu hỏi thăm cùng vài mẩu chuyện cũ. Thỉnh thoảng, cả hai lại bật cười vì một chi tiết tưởng đã nhạt nhòa theo năm tháng, hóa ra vẫn nằm yên trong một góc ký ức.

​Rồi cũng đến ngày anh trở về Việt Nam. Chúng tôi tiễn nhau như bao cuộc chia tay khác trong đời, nhẹ nhàng, không ồn ào nhưng vẫn đọng lại chút bâng khuâng khó tả. Sau cái bắt tay, mỗi người lại trở về với nhịp sống và công việc riêng của mình.

​Càng có tuổi, tôi càng nhận ra thời gian không chỉ lấy đi nhiều thứ, mà còn tặng lại cho con người ta sự chín chắn cùng một cái nhìn bao dung, tự tại hơn trước cuộc đời. Sau tất cả, điều ý nghĩa nhất có lẽ là việc ta biết nâng niu những người từng đồng hành với mình trên một đoạn đường đời. Quá khứ đã lùi xa, nhưng những kỷ niệm đẹp vẫn âm thầm ở lại, hóa thành một phần tâm hồn. Điều đó nhắc nhở ta rằng, dù có đi xa đến đâu, trong lòng mỗi người vẫn luôn vẹn nguyên một khoảng ấm áp của những ngày tháng cũ

Mai Van Re

Người đàn ông mang cần câu trúc giải cứu Đài Loan


Một buổi sáng khi nắng vẫn chưa lên, sương mù còn giăng trên những mái nhà, người đàn ông trung niên khẽ mở cánh cửa gỗ, trên tay cầm một chiếc cần câu trúc cũ kỹ. Bước chân ra cửa, ông ngoảnh đầu lại nhìn vợ, nở nụ cười hiền từ, từ tốn nói với bà rằng “Tôi đi câu cá một chút nhé!”, rồi dứt lời ông bước đi.

Thế nhưng có ai ngờ rằng trong chuyến “đi câu” mà mình nói, ông đã âm thầm giải cứu vận mệnh của cả một đất nước.

Và đây hoàn toàn là một câu chuyện có thật.

Nói về bối cảnh, vào thời điểm Trung Quốc tham gia Chiến tranh Thế giới thứ hai chống lại Nhật Bản, quốc gia này là Trung Hoa Dân Quốc do Quốc Dân Đảng lãnh đạo. Sau đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc lên nắm quyền, lật đổ Quốc Dân Đảng và thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Đài Loan ngày nay chính là nơi mà những người thuộc Quốc Dân Đảng năm xưa đã rút chạy tới trong thời loạn lạc.

Năm 1949, quân Cộng sản Trung Quốc mở cuộc tấn công dữ dội vào Đài Loan.

Tình hình khi ấy nguy cấp đến mức nhiều người tin rằng Đài Loan sắp sụp đổ.

Vì Đài Loan từng là một phần của Nhật Bản trong khoảng 50 năm, nên đây là nơi có rất nhiều người dân và binh lính Nhật Bản sinh sống. Các ghi chép lịch sử cho thấy khi chiến tranh kết thúc, người dân Đài Loan đã hỗ trợ hết mình cho việc hồi hương của người dân và binh lính Nhật. Mối quan hệ giữa Nhật Bản và Đài Loan vốn đã từng tốt đẹp và sâu đậm như vậy.

Thế rồi, cuộc khủng hoảng ập đến với Đài Loan.

Khi nghe tin quân đội Đảng Cộng sản Trung Quốc áp sát Đài Loan vào năm 1949 và hòn đảo này đang trên bờ vực sụp đổ, một người đàn ông đã không thể khoanh tay đứng nhìn. Ông lặng lẽ bán sạch những tài sản quý giá còn lại của gia đình, gom tiền thuê một chiếc thuyền nhỏ, âm thầm vượt trùng dương.

Người đàn ông đó là Nemoto Hiroshi, cựu Trung tướng Lục quân Nhật Bản.

Ông thực sự chỉ mang theo một chiếc cần câu, bước lên thuyền và ra khơi.

Chuyến hải trình bão táp suýt chút nữa đã nhấn chìm chiếc thuyền gỗ, nhưng định mệnh đã đưa Nemoto đặt chân lên đất Đài Loan an toàn.

Tại đây ông trở thành cố vấn quân sự, đứng sau những quyết định sinh tử của quân đội Đài Loan.

Từ vô số kinh nghiệm chiến đấu khi còn tác chiến trong quân đội Nhật trước đó, ông chọn ra những chiến thuật phù hợp nhất với tình hình Đài Loan rồi truyền đạt lại cho quân đội nơi đây.

Trước đối thủ có quân số áp đảo là Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông từng bước xoay chuyển chiến cuộc.

Đội quân vốn bị dồn đến đường cùng dần lấy lại thế chủ động.
Kết quả là quân đội Đảng Cộng sản Trung Quốc buộc phải rút lui, chiến tranh kết thúc. Nếu không có chiến thắng này, Đài Loan ngày nay có lẽ đã trở thành một phần của Trung Quốc.

Hoàn thành việc lớn, chính phủ và người dân Đài Loan vô cùng cảm kích, tỏ lòng tri ân. Thế nhưng, Nemoto khước từ mọi danh vọng, tiền bạc và tước vị.

– Chỉ cần có thể báo đáp được ân tình mà họ đã giúp người Nhật hồi hương năm xưa, với tôi như vậy là đủ rồi.

Nói xong, ông lặng lẽ bước xuống thuyền trở về quê hương sau chuyến đi dài.

Nhiều năm sau đó, căn nhà nhỏ ở quê nhà Nhật Bản lại đón người đàn ông với chiếc cần câu cũ trở về. Trước ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn vỡ òa của người vợ sau chuyến "đi câu" dài tận ba năm trời, Nemoto chỉ mỉm cười thanh thản.

Câu chuyện về công trạng của ông đã luôn được giữ kín như một bí mật tối cao trong chính phủ Đài Loan suốt hơn nửa thế kỷ để giữ sĩ khí cho quân đội và tránh những rắc rối ngoại giao. Nhưng lịch sử thì không quên. Người đàn ông xách cần câu ra đi buổi sáng năm ấy đã viết nên một chương kỳ vĩ về lòng trung nghĩa, một huyền thoại đổi thay dòng chảy lịch sử bằng một lời hứa của một người quân tử.

Và có lẽ, việc giữ kín bí mật đó cũng chính là tâm nguyện của bản thân ông Nemoto.

Và một điều tuyệt vời hơn nữa phải nhắc đến chính là dù trải qua bao nhiêu thời gian thì mối quan hệ song phương giữa Đài Loan và Nhật Bản vẫn cực kỳ tốt đẹp, cho đến ngày nay.

Tác giả: Abe Kengo
Biên dịch: Maeri Phương Kỳ


TIN NÓNG: Che chở một người nhập cư bất hợp pháp—để rồi bị chính kẻ đó sát hại

Việc ủng hộ chính sách "biên giới mở" nghe có vẻ rất nhân đạo… cho đến khi những hậu quả khốc liệt ập đến ngay chính bản thân mình.

Đây là Joaquin Escoto Vazque, 28 tuổi, một người nhập cư bất hợp pháp đến từ Mexico; hắn từng bị trục xuất ba lần và có tiền án lái xe trong tình trạng say xỉn (DUI). Năm ngoái, Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE) đã yêu cầu tiểu bang California bàn giao hắn để tiến hành trục xuất; tuy nhiên, do các chính sách "tiểu bang Sanctuary" của phe Dân chủ, chính quyền tiểu bang đã từ chối hợp tác và thả hắn trở lại cộng đồng.

Rồi cuối cùng bi kịch xảy ra.

Mặc dù kẻ này đã sát hại ba người, câu chuyện này lại khiến nhiều độc giả cảm thấy một sự thỏa mãn đầy cay đắng, như thể công lý đã được thực thi theo một cách nghiệt ngã nhất.

Câu chuyện xảy ra vào ngày 28/5/2026 ở Modesto, cách San Francisco 90 miles.

Ba nạn nhân bao gồm:
Silvia Núñez Villalobos (54 tuổi) — người mẹ.
Fabiola González Núñez (23 tuổi) — con gái của bà Silvia.
Bé Mateo González — Mới chỉ hai tuần tuổi.

Fabiola González chính là bạn gái của kẻ nhập cư bất hợp pháp Joaquin Escoto Vazquez; họ có chung một đứa con 3 tuổi. Đứa trẻ đó đã may mắn sống sót, trong khi ba nạn nhân còn lại đều đã tử nạn.

Nỗi trớ trêu cay đắng nằm ở chỗ: họ hoàn toàn ý thức được rằng hắn là một kẻ nhập cư bất hợp pháp, có tiền án tiền sự và đã bị ra lệnh trục xuất. Thế nhưng, bị chi phối bởi hệ tư tưởng chính trị và niềm tin mù quáng vào các chính sách "sanctuary", họ vẫn tiếp tục bao che và duy trì mối quan hệ mật thiết với hắn. Để rồi cuối cùng, chính họ lại trở thành nạn nhân của chính những chính sách mà họ từng hết lòng ủng hộ.

Ba thế hệ đã bị sát hại dưới bàn tay của kẻ nhập cư bất hợp pháp. Cái giá đắt nhất phải trả cho việc tiếp tay cho làn sóng nhập cư bất hợp pháp chính là sinh mạng của con người. Sanctuary policy nghe rất nhân đạo… cho đến khi người phải trả cái giá đó chính là mình.

Thật sự đáng lên án: những kẻ đầy ác ý—những kẻ tự huyễn hoặc bản thân rằng mình đang hành xử nhân đạo—lại tích cực chống đối các lệnh trục xuất, tìm cách cản trở công vụ, gây thương tích cho các đặc vụ ICE, và gán cho bất kỳ ai dám lên tiếng về vấn đề an ninh biên giới cái mác "phân biệt chủng tộc" một cách vô căn cứ.

Compassion” mà không có trách nhiệm thì cuối cùng người dân thường sẽ là người trả giá.

Lòng tốt mà thiếu não, luật pháp thì người vô tội sẽ là người chịu hậu quả trước tiên.

Khi lòng tốt bị tách rời khỏi lẽ thường và sự tôn trọng pháp luật, thì chính những người vô tội sẽ là những người đầu tiên phải hứng chịu những hậu quả đau thương. Tôi tự hỏi liệu những ba với má Vietnamese suốt ngày hô vang khẩu hiệu “Abolish ICE” và "f**k ICE" giờ có sáng mắt ra chưa ?

***
Các chính trị gia thuộc "khu vực Sanctuary" tại California đã THẢ một người nhập cư trái phép có tiền án khỏi nhà tù; kẻ này sau đó đã gây ra vụ đâm chém tàn độc khiến hai phụ nữ và một em bé thiệt mạng

ICE đã gửi lệnh lưu giữ yêu cầu các chính trị gia thuộc "khu vực Sanctuary" tại California KHÔNG được thả người nhập cư trái phép có tiền án này ra một lần NỮA.

Ngày phát hành: 1 tháng 6 năm 2026

WASHINGTON – Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ (DHS) đã đưa ra tuyên bố sau đây sau khi Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE) gửi một lệnh lưu giữ, yêu cầu các chính trị gia thuộc "khu vực bảo hộ" (sanctuary) tại California không thả khỏi nhà tù một người nhập cư trái phép – kẻ vừa bị bắt giữ và bị buộc tội đâm chết hai phụ nữ cùng một trẻ sơ sinh. Người nhập cư trái phép có tiền án này trước đó đã từng được các chính trị gia thuộc "khu vực bảo hộ" tại California THẢ tự do sau khi bị bắt vì tội lái xe trong tình trạng say xỉn.

Vào ngày 28 tháng 5 năm 2026, Sở Cảnh sát Modesto đã phản hồi các báo cáo về một vụ gây rối tại một ngôi nhà, nơi họ phát hiện ba nạn nhân với các vết thương do bị đâm. Theo các báo cáo địa phương, hai trong số các nạn nhân – Fabiola Gonzalez-Nunez (23 tuổi) và Maria Sylvia Nunez-Villalobos (54 tuổi) – đã được xác định tử vong ngay tại hiện trường. Nạn nhân thứ ba, một trẻ sơ sinh tên là Mateo Gonzalez, đã tử vong tại bệnh viện. Cảnh sát xác nhận rằng Gonzalez-Nunez là mẹ của đứa bé, còn Nunez-Villalobos là bà ngoại của đứa bé.

Ngay sau khi phát hiện các nạn nhân, cảnh sát đã bắt giữ Joaquin Escoto Vazquez (28 tuổi), một người nhập cư trái phép có tiền án đến từ Mexico; kẻ này được cho là có quan hệ tình cảm với Gonzalez-Nunez.

Vázquez hiện đang phải đối mặt với các cáo buộc trọng tội bao gồm giết người và ngược đãi trẻ em. Tiền án của hắn bao gồm BỐN lần bị bắt giữ trước đó vì tội lái xe dưới ảnh hưởng của rượu (DUI).

Sau lần bắt giữ gần đây nhất của Vazquez vì tội DUI vào tháng 6 năm 2025, ICE đã gửi lệnh lưu giữ đến Nhà tù Quận San Joaquin, yêu cầu bàn giao hắn cho sự quản thúc của ICE. Tuy nhiên, các chính trị gia thuộc "khu vực bảo hộ" tại California đã TỪ CHỐI hợp tác và THẢ hắn tự do mà không hề thông báo cho ICE.

ICE hiện đã gửi thêm một lệnh lưu giữ nữa đối với Vazquez tới Nhà tù Quận Stanislaus, sau khi hắn bị bắt giữ vì vụ đâm chém gây chết người nói trên. 

“Tội ác tày trời của kẻ quái vật này lẽ ra đã có thể được ngăn chặn nếu các chính trị gia thuộc phe ‘thành phố trú ẩn’ (sanctuary) tại California chịu hợp tác với lực lượng thực thi pháp luật của ICE. 

Kẻ nhập cư trái phép mang quốc tịch Mexico và có tiền án này hiện đang bị buộc tội giết người và ngược đãi trẻ em, sau khi đã ra tay đâm chết một em bé, mẹ của em, và bà của em,” Quyền Trợ lý Bộ trưởng Lauren Bis phát biểu. 

“ICE đã ban hành lệnh tạm giữ đối với hắn sau khi hắn bị bắt vì lái xe trong tình trạng say rượu vào năm 2025; tuy nhiên, các chính trị gia thuộc phe ‘thành phố trú ẩn’ tại California lại chọn PHÓNG THÍCH hắn thay vì bàn giao hắn cho ICE. Thống đốc Gavin Newsom cùng các chính trị gia đồng minh thuộc phe ‘thành phố trú ẩn’ của ông phải chấm dứt việc đặt tính mạng người dân vào vòng nguy hiểm bằng cách PHÓNG THÍCH những kẻ tội phạm từ nhà tù trở lại cộng đồng tại California, qua đó tạo thêm nhiều nạn nhân mới.”

Vázquez đã nhập cảnh trái phép vào Hoa Kỳ qua ngả California vào năm 2018 và đã bị trục xuất dưới thời chính quyền Trump nhiệm kỳ đầu tiên. Sau đó, hắn lại tiếp tục nhập cảnh trái phép vào Hoa Kỳ – một trọng tội – vào một thời điểm và địa điểm không xác định.

Vào tháng Hai, Giám đốc ICE Todd Lyons đã gửi một bức thư tới Tổng chưởng lý California Rob Bonta, kêu gọi ông đặt sự an toàn của người dân Mỹ lên hàng đầu và tôn trọng các lệnh tạm giữ do ICE ban hành đối với hơn 33.000 người nhập cư trái phép có tiền án đang bị giam giữ tại California.

Việc chính quyền California từ chối tôn trọng các lệnh tạm giữ của ICE đã dẫn đến việc phóng thích 4.561 người nhập cư trái phép có tiền án kể từ ngày 20 tháng 1. Các tội danh của những người này bao gồm: 31 vụ giết người, 661 vụ hành hung, 574 vụ đột nhập gia cư bất hợp pháp, 184 vụ cướp tài sản, 1.489 tội danh liên quan đến ma túy nguy hiểm, 379 tội danh liên quan đến vũ khí, và 234 tội danh liên quan đến xâm hại tình dục.

Hiện có 33.179 người nhập cư đang bị giam giữ trong phạm vi quyền hạn tư pháp của California và đang chịu sự chi phối của các lệnh tạm giữ còn hiệu lực. Các tội danh của những người này bao gồm: 399 vụ giết người, 3.313 vụ hành hung, 3.171 vụ đột nhập gia cư bất hợp pháp, 1.011 vụ cướp tài sản, 8.380 tội danh liên quan đến ma túy nguy hiểm, 1.984 tội danh liên quan đến vũ khí, và 1.293 tội danh liên quan đến xâm hại tình dục.




Tôi không nhớ mình bắt đầu già từ khi nào

Có lẽ là từ buổi sáng tôi phải vịn tay vào bàn mới đứng dậy được.
Hay từ lúc tôi nhìn vào gương và thấy đôi mắt mình không còn sáng như trước.
Cũng có thể là từ ngày tôi nhận ra căn nhà này quá rộng,
và tiếng nói cười ngày xưa đã không còn ở đây nữa.

Tôi sang xứ người khi tóc còn đen, chân còn khỏe, lòng còn nhiều mơ ước.
Ngày ấy, tôi nghĩ chỉ cần chăm chỉ là sẽ có cuộc sống tốt hơn.
Tôi không nghĩ đến tuổi già.
Không ai nghĩ đến tuổi già khi còn trẻ cả.
Nhưng rồi thời gian đi nhanh hơn tôi tưởng.
Nó đi qua từng mùa tuyết, từng mùa lá rụng,
và một ngày kia, tôi đứng giữa căn bếp sáng choang mà thấy mình lạc lõng như một vị khách.

Buổi sáng của tôi bây giờ bắt đầu bằng tiếng máy sưởi chạy đều đều.
Tôi pha một ly cà phê, mở cửa sổ nhìn trời Tây trong trẻo,
nhưng trong lòng lại hiện lên một bầu trời rất khác —
bầu trời quê nhà, nơi tôi từng nghe tiếng gà gáy, tiếng xe máy chạy ngang ngõ,
nơi chỉ cần bước ra cửa là gặp người quen.

Ngày của tôi trôi qua bằng những việc nhỏ:
tưới mấy chậu cây trước hiên,
lau lại cái bàn bếp dù nó chẳng hề bẩn,
đi bộ một vòng quanh khu phố sạch sẽ đến mức chẳng có gì để nhìn lâu.
Tôi đi chậm, không phải vì mệt,
mà vì chẳng có gì phải vội nữa.
Có những lúc tôi ngồi xuống ghế, nhìn đôi tay đã nổi gân xanh,
và tự hỏi mình đã đi qua bao nhiêu mùa rồi.
Bạn bè ngày xưa người còn, người mất.
Những cuộc gọi thưa dần.
Những cái tên quen thuộc biến mất khỏi đời tôi như những chiếc lá cuối mùa.

Tôi nhớ quê nhà theo cách rất âm thầm.
Nhớ tiếng rao buổi sáng, nhớ mùi nước mắm từ bếp nhà hàng xóm,
nhớ cái cảm giác bước ra ngõ là nghe tiếng người.
Ở đây, mọi thứ đều đầy đủ,
nhưng lại thiếu một thứ không gì thay thế được:
**hơi ấm của sự quen thuộc**.

Tôi không nói ra, nhưng tôi sợ cô đơn.
Sợ một ngày ngã xuống mà không ai biết.
Sợ trí nhớ không còn theo kịp.
Sợ trở thành gánh nặng cho con cháu.
Nên chuyện gì tôi cũng nói “không sao”,
dù đôi khi lòng mình mỏi lắm.

Nhưng tôi cũng dễ vui lắm.
Một cuộc gọi bất ngờ,
một tấm hình gửi từ xa,
một câu hỏi thăm rất nhẹ:
“Ba/mẹ ăn gì chưa?”
Những điều ấy, với tôi, ấm hơn cả mùa hè ở trời Tây.
Tôi không trách đời, cũng không trách mình.
Tôi chỉ học cách sống chậm lại,
học cách tìm niềm vui trong những điều nhỏ bé,
và học cách chấp nhận rằng tuổi già là một hành trình mà ai cũng phải đi qua —
chỉ khác nhau ở chỗ đi một mình hay có người đồng hành.

Nếu có điều gì tôi mong,
thì đó chỉ là được nhớ đến.
Không cần nhiều,
chỉ cần một chút thôi.
Vì ở tuổi này,
một chút thương cũng đủ làm ấm cả một ngày dài.

Nếu bạn cũng có tâm trạng giống như tôi, thì chia sẽ suy nghỉ của mình để mọi người cùng biết.

Chúc tất cả chúng ta luôn bình an hạnh phúc và vui vẽ trong cuộc sống.

Nguồn Long Le

Đời người không cầu quá vẹn toàn, vừa đủ chính là viên mãn nhất rồi.

Mình vừa nghe tin rất sốc về gia đình của người mà mình rất ngưỡng mộ. Cô từng là thầy của mình. Mình vẫn luôn âm thầm theo dõi cô. Cô kiếm tiền rất giỏi. Thậm chí ngày xưa mình thấy 1 ngày cô có thể kiếm ra 500-1 tỷ. Rồi thì chồng cô rất yêu thương chiều chuộng, con tuy ít nhưng lại giỏi giang. Cô từ người mải làm ăn nên béo phi thường. Nhưng giờ cô zảm mấy chục cân nên đẹp lắm. Con thì vừa đỗ 3 trường ĐH Mỹ lại được học bổng Mỹ 52k đô. Mọi thứ tưởng như vẹn tròn cả rồi. Vậy mà… chú đèo con đi thì gặp tai nạn. Chú thì mất tại chỗ, con thì bị thương nặng. Thật sự nghe mà xót xa lắm ấy kiểu bàng hoàng đột ngột. Mình còn chịu không được. Thì cô biết làm sao. Thành kính phân ưu cùng cô.

Vậy nên chợt nhớ ra 1 lời giảng như thế này.

Đạo trời kỵ sự viên mãn - Đạo người kỵ sự vẹn toàn.

Bạn có nhận ra rằng, ông trời chẳng bao giờ trao tất cả những điều tốt đẹp cho cùng một người. Sự sắp đặt tréo ngoe của nhân duyên và số phận thường thấy ở chỗ:

Những gia đình nghèo khó lại thường sinh được đứa con rất tự lập và giỏi giang.

Nhà giàu nứt đố đổ tường, con cái lại tư chất tầm thường.

Những đôi vợ chồng ân ái, mặn nồng thì thường có một người sức khỏe không tốt.

Gia dinh có kinh tế, con cái đề huề thì chắc chắn 2 vợ chồng phải khắc khẩu, chí choé cả ngày. Nhưng yên tâm. Thế có khi lại không bỏ được nhau đâu. Âm thầm yêu thương có khi lại âm thầm rời bỏ.

Người có thân hình cường tráng như sắt đá thì ví tiền lại chẳng có bao nhiêu.

Tuổi trẻ thành danh, vẻ vang vô tận, nhưng chưa đầy 50 đã bị bệnh tật bủả vây.

Người thời trẻ có khi làm gì cũng chẳng thành, đến lúc về già lại phát đạt bất ngờ.

Bạn dành cả mạng sống để yêu một người, họ lại quay đầu phụ bạn.

Bạn rong chơi nhân gian chẳng màng thế sự, lại tình cờ gặp được người chân tình.

Con cái quá thông minh, phần lớn đều tung cánh bay xa, chẳng mấy khi trở lại.

Đứa con không có bản lĩnh gì ghê gớm lại ở bên cạnh rót trà, dâng nước cho bạn lúc xế chiều.

Người đẻ toàn con trai thì có khi bố mẹ âu lo gấp bội

Người đẻ toàn con gái thì con cái lại lo lắng cho bố mẹ hiếu thảo đủ đầy

Đây chính là quy luật của trời đất: Bớt chỗ thừa, bù chỗ thiếu. Bên này của bạn quá đầy, bên kia buộc phải với đi

Vì thế, đừng mãi nhìn chẳm chằm vào mảnh ghép còn thiếu của mình. Chỗ thiếu hụt ấy chính là nơi bạn được che chở. Sự thiếu sót ấy chính là con đường lùi mà ông trời để dành cho bạn.

Đời người không cầu quá vẹn toàn, vừa đủ chính là viên mãn nhất rồi.

Ngẫm kỹ mới thấy, đời người rất lạ. Cái gì quá đầy thường khó giữ lâu. Cái gì quá trọn thường dễ sinh biến. Trăng tròn rồi khuyết. Nước đầy rồi tràn. Hoa nở đến độ đẹp nhất cũng là lúc bắt đầu tàn. Đó dường như là quy luật âm thầm của tạo hóa.

Con người thường thích sự hoàn hảo. Muốn tình yêu hoàn hảo. Gia đình hoàn hảo. Sự nghiệp hoàn hảo.

Muốn mọi thứ mãi tốt đẹp theo ý mình. Nhưng đời sống chưa bao giờ vận hành như thế.

Nhiều khi chính lúc một người nghĩ mình đang ở đỉnh cao nhất, biến cố lại bắt đầu xuất hiện.

* Có người vừa thành công rực rỡ, thì sinh kiêu ngạo và đánh mất tất cả.

* Có người quá tự tin vào tình cảm, nên quên mất việc gìn giữ, đến lúc mất rồi mới tỉnh ra.

* Có người tưởng cuộc đời mình đã đủ đầy viên mãn, nhưng chỉ một biến cố nhỏ cũng khiến mọi thứ đổi thay.

Bởi "đầy" quá thường sinh chủ quan. "Trọn" quá dễ khiến con người quên mất lòng khiêm nhường. Nên đạo trời thường không để mọi thứ hoàn hảo mãi mãi.

Không phải vì cuộc đời tàn nhẫn, mà vì mọi thứ luôn cần một khoảng trống để tiếp tục vận động.

* Một chiếc ly đầy quá, sẽ không rót thêm được gì nữa.
* Một con người nghĩ mình đã đủ đúng, sẽ không còn học được điều gì mới.

Đôi khi, chính những điều chưa trọn vẹn mới giữ cho con người còn biết nâng niu.

* Một chút thiếu, để biết quý điều mình có.
* Một chút dang dở, để lòng còn biết thương.
* Một chút khó khăn, để người ta còn biết cúi đầu.

Đạo người cũng vậy.

* Người quá sắc sảo thường khó gần.
* Người quá thông minh, đôi khi lại thiếu bao dung.
* Người luôn muốn đúng, thường đánh mất sự bình yên trong các mối quan hệ.

Con người nếu lúc nào cũng cố trở nên hoàn hảo trong mắt thiên hạ, sớm muộn cũng sẽ mệt mỏi. Bởi không ai sống trên đời mà không có khuyết điểm.

* Không ai luôn mạnh mẽ.
* Không ai mãi thành công.
* Không ai đủ đầy mọi mặt.

Cái đẹp thật sự của con người, đôi khi không nằm ở sự hoàn hảo. Mà nằm ở chỗ biết mình không hoàn hảo, nhưng vẫn sống tử tế. Biết mình còn thiếu, nên không ngừng học hỏi. Biêt đời vô thường, nên không quá kiêu ngạo khi đang ở trên cao.

Người càng từng trải càng hiểu: Đời có một chút thiếu chưa chắc là điều xấu.

Bởi nhiều khi chính những khoảng không trọn vẹn ấy, mới giữ cho tâm người còn mềm, còn tỉnh và còn biết khiêm nhường trước cuộc đời. Nên sống ở đời, có lẽ không cần cầu mọi thứ quá viên mãn. Chỉ cần tâm an, người còn, những điều quan trọng vẫn ở bên mình, đã là một loại phúc khí rất lớn rồi.

Vu Nhu Quynh



NGƯỜI LÍNH TRẺ

-Xuân An Cao Hoài Sơn

Dòng hồi ức dẫn tôi quay về với những ngày tháng tôi là lính mới tò te, mới ra trường Bộ Binh Thủ Đức. Giờ đây tan tác muôn phương, nhưng tất cả dường như chỉ mới hôm qua đây thôi… Những cuộc tấn công của cộng quân, những ẩn nấp của bọn VC chém vè chuyên nghề chui rúc.. Tôi đã hòa vào cuộc sống mà nhịp thở của nó là các chiến trường, âm thanh của nó là tiếng bom nổ đạn bay, tiếng ồn ào bổ bã lính tráng… Tuy tiếng là sĩ quan nhưng thực sự tôi còn quá non trẻ, và đã được rất nhiều quân nhân Hạ sĩ quan nhưng già dặn chiến trường không những chỉ dạy thực tế, mà còn “bảo bọc” tôi trong các tình huống nguy hiểm nữa. Trong số đó có ông thượng sĩ Tồn.

Từ khi bước chân về Đại đội 118/ĐPQ này, tôi được rất nhiều thiện cảm của mấy ông Thượng sĩ già người Chàm. Tôi còn nhớ những lần đi hành quân trong Động Thái An, vùng Đồi Lạc Sơn, hay trong những trận phục kích địch tại Xuân Quang, Hiệp Thành, Cà Nuôi v..v.. tôi đều được các ông Thượng sĩ già Trung đội phó chỉ bảo những kinh nghiệm tác chiến quý giá mà không có quân trường nào hướng dẫn cả.

Tôi rất nghiêm chỉnh trong việc ghi nhận những chỉ bảo này, coi đó là những bài học thiết thực mà người Chỉ huy mới ra trường chưa có đầy đủ kinh nghiệm chỉ huy 1 đơn vị chiến đấu cần phải có để giảm bớt tối thiểu máu xương của binh sĩ dưới quyền. May mắn cho tôi là về được 1 đơn vị thiện chiến nhất nhì của Tiểu Khu Bình Thuận và tôi biết chắc rằng với Đại đội này khi lâm trận chỉ biết có xung phong giết địch chứ không hề có tư tưởng tháo chạy, và chắc chắn một điều là khó có nội tuyến VC nằm vùng trong đại đội này. Đó là nhận xét riêng của tôi sau 1 thời gian ở đây.

Có những lúc trầm ngâm một mình, tôi như nghe lại rất rõ những âm thanh năm xưa đã đi vào ký ức đầu đời của tôi, nó vào sớm hơn cả những ký ức tình yêu nên nó sâu đậm có khi còn hơn cả một ký ức tình yêu…

Đó là một ngày ít việc của một đoàn quân tác chiến.
– Hôm nay ông Thiếu úy đi uống với tôi ít chai!

Tôi chần chừ nhìn ông Thượng sĩ già Tồn bận bộ đồ lính nhưng rất luộm thuộm, bèo nhèo. Sáng nào nếu không đi hành quân, Đại đội thường tập hợp vào 8 giờ sáng tại sân cờ Chi khu Phan Lý Chàm để điểm danh sau đó mới tan hàng sau khi nhận lệnh phân công từ Đại Đội Trưởng Trung úy Ngư. Ông Thượng sĩ già này đã nhiều lần mời tôi nhưng tôi đã khéo léo từ chối, hôm nay thì chắc không thể nữa rồi vì Đại đội hôm nay không có công tác quan trọng, vả lại quán nhậu cũng gần đây, nếu có gì thì cũng có thể về ngay Chi khu để nhận công việc, nếu tiếp tục từ chối nữa có thể làm mất lòng người HSQ già này thì không tốt.

Tính của tôi ít khi bỏ đơn vị để đi rong chơi, lúc này tôi còn độc thân nên ít khi vắng tại đơn vị.Vì vậy Chi khu PLC một lần nhận được nguồn tin từ một người Chàm Hậu Quách cho biết có khoảng một Tiểu đoàn Cộng quân đang tập trung bên đường rày xe lửa bên kia xóm Hậu Quách, chúng tôi đã vội vã tập hợp đầy đủ sau 1 hồi kẻng đánh và lên đường truy kích cộng quân ngay bằng 2 chuyến xe GMC đổ xuống bên xóm Chàm Hậu Quách. Lần đó có Cố vấn Mỹ Chi Khu PLC cùng đi với Đại Đội, đến nơi thì cộng quân đã chém vè nên khôngcó đụng độ xảy ra.

Thật tình tôi cũng muốn có dịp để tâm sự với ông Thượng sĩ già người Chàm gốc Ma Lâm Thiện Giáo tên Tồn này để tìm hiểu về người Cha quá cố của mình vì ông ta thường nói Thiếu úy (tức tôi) giống ông già y hệt, mới nhìn đã biết Thiếu úy là con của ông Sếp. Ông ta cũng thường thố lộ là mình và một vài bạn đồng ngũ hiện đang có mặt trong đơn vị Đại đội 118/ĐPQ này lúc trước đã từng là lính dưới quyền của ông già tôi.

Tôi rất muốn tìm hiểu để biết thêm về người Cha quá cố của mình, nhưng tại quê tôi rất ít người biết chỉ trừ ông Quế Râu, người ông bà con bên ngoại của tôi, là còn nhớ chút ít vì ông đã từng làm thông ngôn (thông dịch viên) cho ông già tôi khi ông ấy còn làm Sếp ở cầu số 4 Xóm Lụa, chiếc cầu duy nhất bắc qua con sông Lũy khi băng qua QL1 ở chợ Lầu, tại đây có một đồn rất lớn của lính Pháp đồn trú. Còn sau đó khi ông già đổi vào Thiện Giáo thì chính má tôi cũng không còn rõ nữa.

Riêng Thượng Sĩ Tồn này mặc dù là người Chàm nhưng cũng khá đẹp trai, mặc dù tuổi đã lớn sắp phải về hưu. Ông ta có màu da cũng sáng sủa, với chiếc mũi cao đẹp, nếu ông không nói với giọng hơi cứng của người Chàm nói tiếng Việt thì không ai nghĩ ông là người Chàm. Tôi để ý thấy ông ta không bao giờ cười, với gương mặt lầm lì trước binh sĩ trong Trung đội, nếu là người lạ chắc cũng ớn ông Thượng sĩ này lắm. Tôi cũng muốn tìm hiểu về người Trung đội phó của mình nên vui vẻ đồng ý đi làm vài chai với ông ta. Nhưng tôi nói trước, tôi chỉ làm vài chai chơi thôi, chừng nào thấy hết uống nổi nữa thì tôi xin về, đồng ý như vậy thì tôi mới dám đi lai rai với bố già.

Vì tôi biết rằng, bố này ít khi uống bia mà khi đã uống rồi thì uống tới 3 ngày 3 đêm, không cần mồi nhậu, chỉ uống một mình, không bao giờ uống với người thứ hai và ngủ luôn tại quán, tỉnh dậy lại uống với chỉ độc nhất thứ La Ve con cọp loại chai lớn không cần đá.

Hôm nay đơn vị mới đi hành quân dài ngày về lại được phòng thủ Chi Khu PLC một nơi an toàn nhất trong lãnh thổ Bình Thuận vì từ hồi có chiến tranh đến giờ, nơi đây chưa từng bị tấn công hay đột nhập kể cả trong xóm Chàm Hựu An nơi đặt BCH Chi Khu PLC. Thôi thì cứ để ổng say vài hôm cho đã, có gì tôi lo Trung đội Vũ Khí Nặng này cũng không có gì khó khăn trở ngại.

Lần này có lẽ là đầu tiên, bố già Tồn uống bia với người thứ hai nên trông ông ta rất mừng rỡ vì thật sự quý mến tôi vì thế ông ta kêu thêm dĩa mồi cho tôi. Người chủ quán biết ý khỏi cần kêu đem ra 2 chai bia con cọp loại lớn nhưng chỉ một ly đá cho tôi. Sau khi uống vài hớp lấy giọng, tôi liền vào đề ngay hỏi về ông già của tôi thì được ông cho biết cũng giống như những tin tức mà tôi hỏi được từ ông thông ngôn Nhạn, người Phan Thiết, trước cũng làm thông ngôn cho ông già tôi lúc ông làm Sếp đồn Thiện Giáo. Trước đó không lâu, cũng có lần bố già Tồn cho biết ông Đại Úy Đồn Trưởng tức ba tôi, một Đại úy người Pháp, đã chết trong một lần quân Việt Minh Cộng Sản phục kích đoàn quân do ba tôi chỉ huy, may mắn là bố già Tồn không chết trong trận đó.

Nhớ lúc đó tôi đã hỏi bố già Tồn là “Bố ơi, mặt mũi ông ra sao hở bố?” thì ổng cười ha hả nói “Thiếu úy về coi kiếng là thấy mặt ổng liền, hỏi tôi làm chi”. Thế là tôi đã kiểm chứng chính xác về ông già của tôi. Thực sự ông đã chết không còn nghi ngờ gì nữa dù trước đó có người nói ông đã về Pháp. Nhưng cho tới lúc đó tôi vẫn còn lấn cấn về mối quan hệ giữa má tôi với ba tôi. Trong hoàn cảnh thời bấy giờ, những quan hệ như vậy thường bị cho là cưỡng ép, cưỡng hôn, dồn hết mọi xấu xa lên đầu những ông lính Pháp, và cả tôi, tôi cũng suy nghĩ như vậy, nên dù hỏi thì hỏi, tôi cũng không tha thiết lắm với việc tận tường về cha ruột của tôi, một Đại úy Pháp.

Sau 1 vài chai coi bộ nóng máy, tôi mới hỏi qua chuyện khác, như chuyện bố già đi lính hồi mấy tuổi, nhà chính thức ở đâu mà sao tôi không thấy vợ con của bố già đâu cả. Đưa tay bưng chai uống một hơi cạn, búng tay ra hiệu cho chủ quán đem 2 chai khác, đưa ngón tay trỏ vào miệng chai búng một cái phát ra tiếng “Bóc” rồi mới tu một hơi lấy trớn xong rồi ông mới nói: “Mời Thiếu úy làm đi chớ, (tôi mới Chuẩn úy nhưng ông ta đã phong lên Thiếu úy), chuyện vợ con của tui không có gì đặc sắc. Mà tui thấy chuyện vợ con của ông sếp Cao của tui mới là đáng nói đây!!” Rồi với một giọng trầm buồn, bố già kể lại câu chuyện mà tôi đang cần nghe…

“Lúc bấy giờ Việt Minh đang nổi lên mạnh lắm, tụi tui lớp thanh niên Chàm ở Thiện Giáo đa số là đi lính cho Pháp và Quốc gia để chống lại Việt Minh. Như Thiếu úy biết người Chàm không ưa cái tụi Việt Minh Cộng Sản này và mấy ông Sếp người Pháp chỉ tin vào đám lính người Chàm vì bảo đảm không có nội tuyến. Cái vùng Ma Lâm Thiện Giáo, Việt Minh rình mò phục kích đánh nhau với Pháp nhiều trận lớn lắm vì địa thế hiểm trở lại dễ dàng rút lui vào rừng. Hàng tháng quân Pháp đều tổ chức các cuộc hành quân lục soát trong các làng xã nằm dọc Tỉnh lộ 8 bây giờ. Tui vào lính năm đâu 18 tuổi, có đi tham gia hầu hết những cuộc càn quét Việt Minh trong vùng”.

Ông Thượng sĩ già để mạnh cái chai xuống bàn, đưa đôi bàn tay lên xoa mặt vài cái rồi như xúc động vì nhớ về chuyện cũ. Với giọng đều đều, có chút lè nhè bố già kể cho tôi nghe về câu chuyện mà ông cho là quan trọng hơn cả câu chuyện tình sử của chính ông:

“Một ngày đó, (khoảng năm 1950-1951), hai Đại đội lính tại Thiện Giáo do Sếp Cao người Pháp chỉ huy, tổng quát trong đó hơn một nửa là lính Pháp còn 1 số là lính người Chàm đang hành quân ngang qua một cái làng trên Tỉnh lộ 8 (bố không nói rõ tên làng) thì bị quân Việt Minh phục kích núp từ trong những nhà hai bên đường bắn ra làm tử thương rất nhiều lính người Pháp và lính người Chàm chúng tôi.

Đây là lối đánh của Việt Minh thời đó, dựa vào nhà dân để phục kích bất ngờ, đánh xong là bỏ chạy mặc kệ. Pháp vì tức giận mấy cuộc đột kích này nên sau khi VM rút sau khi giết được vài tên Pháp, cướp được vài khẩu súng để lấy công dâng đảng, báo cáo thành tích, thì Pháp nổi cáu nên làng xã, người trong xóm bị lính Pháp tàn sát, hãm hiếp để trả thù VM nhưng oan gia tội báo lại đổ lên dân lành vô tội”.

Nghe đến đây đôi mắt của tôi bỗng dưng cay xè, vì thấy thương cho những người dân trong vùng đó quá, và tôi nhìn vào đôi mắt của bố già thấy như có lửa trong đó, tôi hỏi nhỏ:
– Rồi sao nữa bố?

Tôi đã biết câu chuyện đến hồi gay cấn. Bố già Tồn ngưng lại tu một hơi lấy trớn kể tiếp:

– Tui không theo đoàn quân trả thù bằng cách bắn giết, đốt nhà trả thù đó, tui chợt buồn, đi với một tiểu đội lục soát lọt vào một vườn cây vắng vẻ sau xóm nhà hồi nào không biết để cho lòng lắng xuống… Và tui đã chợt thấy một chuyện kinh người, trời ơi, là ổng… là Sếp Cao… người chỉ huy kính mến.

Tôi chồm dậy dù chưa nghe kể hết câu. Tôi vẫn ám ảnh bởi những mẩu ký ức không đầu không đuôi mà khi rượu vào lời ra ổng nói, nhưng chưa bao giờ nói hết.
– Sao lâu nay ông không chịu nói?

Tôi chợt nhận ra là tôi đang chồm người lên túm lấy hai vai bố già lắc mạnh một cách thô bạo với sức lực của một chàng trai trẻ. Nhưng tôi đã bị hất trở lại, bởi một cái hất tay thật mạnh, ông Thượng sĩ già đã dư sức bắt tôi trở lại xuống ghế, phải ngồi nghiêm chỉnh mà nghe cho hết một câu chuyện nghiêm chỉnh:

– Ngồi yên đó ông Thiếu úy con ông Sếp.

Ông ta như ngấm hơi men rất nặng rồi, nói như quát:
– Thiếu úy không hiểu tại sao tui không nói hả? Tui giữ lại cho ông một ký ức mù mờ về chuyện này thì tốt hơn, tốt hơn là cho ông biết chuyện của ông Sếp mà giờ này xương tan thịt nát như thế nào cũng chưa biết rõ… Lúc đó, thấy ổng, tui hết hồn, tôi không biết tại sao ổng lại nằm yên nơi này một mình, không người lính cận vệ nào, nhìn kỹ, ổng chết thật rồi, hai lỗ đạn còn mới nên đỏ hoét bên sườn. Hình như ổng trúng đạn, ráng lê vào nơi hoang vắng này rồi mới gục chết, mới chết không lâu, gương mặt hơi tái trong đám cỏ dại mênh mông, nhưng nhìn không thấy ghê chút nào, mà lại giống như một cậu trai nhỏ xíu đang đau ốm, vành môi nhẹ nhếch cái cười mơ hồ nũng nịu, người thì đã chết nhưng mái tóc vàng nâu dường như chưa chết. Nó còn phất phơ nhẹ khi một làn gió thoảng qua.

Tôi không nói gì nữa. Không uống nữa. Không thấy gì chung quanh tôi nữa. Lúc này nếu có đạn pháo rơi xuống ngay đây chắc cũng không nghe thấy luôn.

– Là chính tui đã bế ổng vào trong vòng tay, thất thểu quay trở lại nơi đánh nhau, mùi khói súng còn nồng cay, những căn nhà tranh còn đang bốc cháy với làn khói mịt mờ. Trong tay tui là cái xác vô hồn, nhưng đó là cả một trời bi thương, nặng trĩu. Cây thánh giá bằng cây rừng do chính tay tui làm đặt trước thi thể trên chiếc băng ca vì biết Sếp là người có đạo.

Rồi sau đó là một buổi lễ truy điệu cho ông Sếp, Đại úy De L’Afforce, lá cờ Tam Tài được phủ lên chiếc quan tài sau một hồi kèn với 21 phát đạn tiễn đưa. Chiếc quan tài của Sếp được đưa về đâu tui không rõ. Sau đó, chiến tranh dằng dai, tui thì theo đơn vị đi khắp đó đây, vợ con còn ít gặp, nhưng chuyện này thì tui không bao giờ quên, mỗi khi nghe tiếng súng nổ, tui vẫn thấy bóng hình ông Sếp như ẩn hiện đâu đây…

Tôi cũng còn nín thinh, cây thánh giá hoang sơ ấy cũng đã cắm luôn vào tim tôi ngay lúc này. Tôi không nhớ bằng cách nào tôi đã ra khỏi quán, bằng cách nào tôi đã gạt mạnh tay ông Thượng sĩ già chạy theo sau vừa chạy vừa nói. Hơi rượu, nỗi buồn… làm ổng chẳng còn gọi tôi một cách lịch sự tôn ti nữa:

– Nè con ông Sếp, ông đừng có mà dại dột kể lại những thứ này cho má ông nghe đó nha.

Tôi trở về đồn với nỗi ám ảnh về một cây thánh giá lẻ loi trên chiếc băng ca người tử sĩ Pháp, và đã lại cắm sâu hơn nữa trong tim tôi. Nó làm tôi rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Mấy bữa sau, dường như tôi và bố già đã trở lại trạng thái bình thường với lu bù việc là việc.

Nhưng ít nhất tôi đã nghe lời khuyên chí lý của một người lớn tuổi, tôi đã không bao giờ nói lại với má tôi về điều này. Tôi để nó trong lòng một cách cố chấp để nghĩ về một tình yêu của má tôi dành cho ba tôi, thôi vậy đi cho khỏe, bề nào cũng chết rồi.

Rồi cơn lốc lịch sử tàn bạo đã quét ngang qua lãnh thổ VNCH thân thương của tôi, qua quê hương Bình Thuận, qua quãng đời ở trại tù cộng sản… Cuối cùng cơn bão xiêu dạt ném tôi lên xứ Mỹ này. Tôi chấp nhận sự yên ổn, ngoài tầm nanh vuốt cộng sản, rồi thêm viết lách đỡ buồn… 

Một hôm tôi vô tình đọc được một bài thơ tiếng Pháp “Le Dormeur du val” của Arthur Rimbaud, bản dịch Việt rất hay. Đây là một bài thơ có thể làm cay mắt người đa cảm ngay khi tiếp xúc lần đầu:

Một khoảng trời xanh, một con sông hát
Bám cỏ non những mảnh vải trắng lòa
Từ ngọn núi cao mặt trời gieo ánh bạc
Lũng nhỏ bừng ngàn tia nắng ngân nga

Một anh lính trẻ đầu trần, miệng hé
Chiếc gáy đầm trong lá cải xanh tơ
Trên thảm cỏ, dưới trời mây, anh ngủ
Mặt xanh rờn, ánh sáng trút như mưa

Anh thiêm thiếp, chân trong hoa, cười mỉm
Như hững hờ đứa trẻ ốm cười duyên
Thiên nhiên hỡi! Ru anh đi, anh lạnh
Hương thơm không giúp cánh mũi phập phồng
Anh ngủ dưới mặt trời, tay co trên ngực rộng
Rất lặng yên. Hai lỗ đỏ bên sườn.

Bài thơ này làm trong bối cảnh chiến tranh Pháp- Đức 1870-1872. Nói về một người trai trẻ Pháp đã chết như ba tôi đã chết trong chiến tranh Việt Nam năm xưa, chắc cũng ở trong một thung lũng vắng hoang sơ như chàng trai này.

Bài thơ hay ở chỗ tất cả những gì của chiến tranh bạo liệt đã bị đẩy ra xa. Chàng trai trẻ tử trận nằm lại yên bình trong thiên nhiên yên ả.
Chàng nằm tay để lên ngực, ngủ giấc ngủ bình an giữa những luống rau thanh bình, giữa làn hương mà chàng không còn cảm nhận, như đứa trẻ ốm hơi nũng nịu trên giường, vẻ mặt tái xanh lại chan hòa ánh sáng của nắng gió.

“Thiên nhiên hỡi, ru anh đi, anh lạnh…”

Tôi cũng đã là một ông già, mệt mỏi với lập luận, cảm nhận, phân tích.. tôi chỉ sống với ký ức của mình, tôi lục lại tập ảnh gia đình.

Gương mặt người mẹ trẻ bế con tươi cười rạng rỡ trông thật xinh đẹp, đẹp lắm. Điều này cho thấy đây không phải là một cuộc cưỡng hôn, mà là một tình yêu thực sự, tôi là kết quả của tình yêu đó. Một người đàn bà nhớ mãi một nét riêng của người đàn ông đã từng đi qua đời mình thì má tôi không thể nào không từng yêu người ấy, dù mối tình do thời cuộc có bị phủ lên một màu sắc nào đi nữa…

Ngọn gió vô thường của thế gian có thể thổi cuốn tất cả bay đi. Nhưng dù sao, tôi cũng đã được ba tôi di tặng một ngoại hình đẹp đẽ thời thiếu niên, một thể trạng khỏe mạnh để có đủ sức đi qua các cuộc chiến khốc liệt, các trại tù cộng sản tàn bạo… và một tuổi già khỏe mạnh. Nhưng thực sự có một điều tôi thừa nhận, là sau khi viết lại truyện này, tôi thấy nhẹ nhàng hơn hẳn, như đã thực sự trả xong một món nợ ân tình, nhất là từ đây mỗi khi rửa mặt, chải đầu, cạo râu, nhìn vào gương, tôi lại nhớ lời của ông thượng sĩ già năm xưa:

“Thiếu úy nhìn vào gương là thấy mặt ổng liền…”

Thực sự, ba tôi chưa bao giờ lìa xa tôi trong chừng ấy năm từ khi tôi trẻ tới lúc tôi già. Bóng dáng của ông hãy còn đây, ngày ngày vẫn bên tôi mà xưa giờ tôi đâu có biết, nay mới biết, dù là rất muộn màng…

Xuân An Cao Hoài Sơn

(Đây má tôi bế tôi trong tay lúc mới một tháng tuổi. Ngoài việc nhận ra là bức hình rất đẹp, và một câu nói của má mà tôi chợt nhớ ra từ ký ức mịt mờ, là “cái ót của nó in như cái ót của cha nó vậy”…)

Bà-Rịa của tôi

Những thiếu niên sinh ra trong các gia đình Bắc di cư 1954 không có quê, vì quê bên kia vĩ tuyến. Nên Phước Tuy là quê tôi. Vì là vùng đất đầu tiên khi bố mẹ, ông bà và các cô chú vào Nam sinh sống. Thập niên 60 rời lên Sàigòn nhưng mùa Hạ nào chúng tôi cũng về Ô-Cấp. Nên tôi quen thuộc lắm những cồn cát, những hàng dương, các địa danh Long Hải, Long Điền, Bà Rịa… Những trang ký ức của Quân Nguyễn tái hiện cảnh vật và kỷ niệm. Không phải là nhà văn chuyên nghiệp, cũng không là nhà báo nhưng các trang tạp ký của Quân Nguyễn chan chứa hoài niệm và sống độngTrần Vũ

o0o

Tôi được sinh ra tại nhà bảo sanh Hữu Phước và chính thức trở thành dân Bà Rịa với tờ giấy khai sinh được làm tại nhà hội đồng xã Phước Lễ, một ngôi nhà xưa nằm cạnh Chateaux d’eau (nhà tròn). Tôi đã lớn lên và trải qua một tuổi thơ êm đềm từ ngôi trường tiểu học Nam Tỉnh Lỵ cho đến trường trung học Châu Văn Tiếp, đối diện với dòng sông Long Hương chảy uốn khúc cho đến sân vận động Đoàn Kết rồi đổi tên thành sông Hàn. Tôi đã được học chữ a, chữ o và những phép tính cộng trừ từ thầy giáo Thanh, người thầy đầu tiên trong đời mà tôi chưa bao giờ quên, người đã dạy dỗ tôi viết chữ O đầu tiên bằng ngòi bút lá tre chấm mực xanh. Thầy giáo Thanh có hai người con trai sanh đôi, một người tên Phụng, một người tên Lễ, cùng học chung với tôi năm lớp một.

Tôi đã có những lần trốn học vào quán bi da nhà thằng Hưng và quán chè Tô Châu ở đường Châu Văn Tiếp với bè bạn, để rồi sau đó lấm lét về nhà sợ đòn roi của ông ngoại. Tôi cũng đã có những buổi trưa hè ghé căn nhà sàn mé sông của anh Nam, người bạn thời tiểu học bên kia bờ Long Hương để ngâm mình trong làn nước mát của dòng sông quê tôi.

Tôi còn nhớ nhà sách Thành Tín đầu đường Châu Văn Tiếp, là nơi tôi thường đến mướn những quyển sách loại hoa đỏ, loại hoa tím rồi đến những quyển truyện chưởng Kim Dung mang về nhà trùm mền đọc lén.

Tuổi thơ của tôi đã có những đêm nằm nghe tiếng đại bác vọng về từ miệt Đất Đỏ cùng những đóm mắt hoả châu rực sáng cả một góc trời. Tôi đã được chứng kiến và hiểu một chút về chiến tranh và hai chữ việt cộng từ năm Mậu Thân 1968, khi cả nhà phải tản cư vào trường Châu Văn Tiếp tránh đạn của việt cộng.

Tôi nhớ tên hai người bác sĩ đã cứu mạng tôi năm tôi lên 5, bác sĩ Mã Thạnh Truy Phong và bác sĩ Lâm bên Vũng Tàu. Lúc tôi bị bệnh sốt xuất huyết, hai người bác sĩ này đã quyết định chuyển tôi lên nhà thương Grall ở Sàigòn nằm hơn 2 tháng trời. Nếu không có quyết định sáng suốt của 2 vị bác sĩ này, có lẽ tôi đã nằm yên dưới lòng đất Bà Rịa từ lúc đó.

Tôi đã từng vào dinh tỉnh trưởng nằm cạnh bờ sông Long Hương chơi với anh Hiền, anh Hà là con của cậu hai tôi, ông Nguyễn Bá Trước, tỉnh trưởng Phước Tuy, trong dinh có nuôi rất nhiều con gà tây và ngỗng mà tôi hay bị chúng rượt.

Tôi đã có những tháng ngày đi theo ông ngoại xuống Long Toàn chơi đùa cùng anh em nhà anh Khôi con bác Phố hàng xóm, trong vườn mãng cầu ta và những cây mít, cây điều đầy trái mà ông ngoại đã trồng nơi đó. Long Toàn có một ngôi nhà thờ nhỏ với khoảng sân rộng đầy cát, vị cha xứ lúc đó là cha Ninh, một linh mục tuyên úy trong Vạn Kiếp. Cách nhà thờ này không xa, có một cái quạt gió trên cao để hút nước ngọt từ một cái giếng.

Tôi còn có những lần được cưỡi bò trong Xóm Cát ở nhà Bõ tôi, ăn những trái vú sữa ngọt lịm và mắm bầm trộn đu đủ với bún do Vú tôi tự làm để bán.

Tôi còn được ông ngoại dắt xuống chợ Long Điền thăm người bạn già của ông tên là ông Hoà Mậu, lần nào cũng được ăn tô hủ tiếu thật ngon trong chợ Long Điền.

Bà Rịa còn là nơi tôi có nhiều kỷ niệm đẹp của một thời rón rén mối tình đầu cùng cô bạn học dễ thương thời trung học. Những lần hẹn hò cùng đạp xe quanh những con đường vắng đầy lá me, từ trường Châu Văn Tiếp dọc qua trường Nam, trường Minh Phụng rồi chạy xuống cầu Thủ Lựu. Bà Rịa ngày xưa rất vắng lặng về đêm, chỉ có con đường Thành Thái là có nhiều xe cộ qua lại. Có những lần cô bạn gái rủ vào xe bò vò viên gần xóm Lưới mà trong túi tôi không đủ tiền trả, ăn tô bò viên mà trong lòng thật ái ngại và hồi hộp, ăn không nghe ngon chút nào.

Tôi và bạn bè đã từng rủ nhau đạp xe xuống An Nhứt ăn bánh hỏi, ăn xong nhìn chồng dĩa chất cao ngất. Rồi những lần vào nhà cô bạn học Minh Lý ở Hoà Long những dịp cúng rằm tháng 7, ăn bánh cúng, bánh cấp, bánh ít nước tro đủ loại, ăn xong trên bộ ván gõ ngập đầy lá chuối.

Sau năm 75, tôi đã có những kỷ niệm cùng những người bạn hàng xóm, chúng tôi rủ nhau lên núi Dinh, vào rừng chặt củi về để dành nấu cơm, mỗi đứa một bó củi, vác bộ từ núi Dinh về nhà. Có khi chúng tôi lội bộ ra rừng đước phía bên kia cầu mới chặt củi đước và bắt ốc len, câu cá bóng rồi tắm sông. Tôi cũng đã từng cùng bạn bè đi nhổ đậu phọng mướn cho thầy Trần Kim Sa trong Hoà Long trong thời gian thầy nghỉ dạy đi làm rẫy ở Bà Rịa. Tôi còn đi đắp đùn cùng thầy Nguyễn Văn Thể, cựu hiệu trưởng trường Nam, vẫn còn nhớ câu thầy dặn khi đi trên bờ đê: “đi có ý nhen tụi con, coi chừng đạp cứt”.'

Bà Rịa còn là một nơi mà tôi đã biết bao lần chia tay với thầy cô, bạn bè khi họ bước lên tàu vượt biên tìm tự do. Nơi đó tôi cũng đã chứng kiến người thầy dạy Pháp Văn của tôi bị công an bắt ngay giữa sân trường.'

Dù đã lâu tôi không còn sống ở Bà Rịa, nhưng nơi ấy vẫn luôn hiện diện rõ ràng và sâu đậm nhứt trong tôi cho đến giờ.

Bà Rịa luôn ở trong trái tim tôi. Nơi đây chính là tình yêu, nỗi nhớ và những kỷ niệm khó quên trong đời tôi.

Quân Nguyễn.

Blog Archive