Sunday, February 8, 2026

Tin vắn

FB Le Hoang

-Dow Jones đóng cửa vào cuối tuần với chỉ số 50,115.67 vượt qua con số dự đoán 50,000 của nhiều chiên gia kinh tế trong đó có một chiên gia kinh tế người Việt.

Chiên gia này từng rất mạnh miệng nói, nếu Dow Jones vượt qua 50,000 trong thời Trump, chiên gia này sẽ trả tiền du hí cho người nào bắt độ đi Hawaii chơi. Chờ chiên gia gốc Việt thông báo.

-Toà circuit số 5 ra phán quyết với tỷ số 2/1 bác bỏ tất cả lệnh các toà quận, cho phép ICE giữ hàng loạt người di dân bất hợp pháp và trục xuất, không cần đưa ra toà để đóng tiền thế chân. Đây là một quyết định mở đường cho chính quyền Trump trục xuất hàng loạt mà không cần ra toà.

-Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth vừa ra lệnh cấm tất cả các chương trình Giáo dục Quân sự, Học bổng và Chứng chỉ hợp tác với Đại học Harvard vì đây là một đại học cực tả.

-Bà Ghislaine Maxwell, người tình của tỷ phú Epteisn sẽ khai báo với hạ viện vào sáng ngày thứ hai tới.

-Dân biểu Comer, chủ tịch uỷ ban giám sát gởi văn thư đến chồng bà dân biểu Ilhan Omar thuộc bang Minnesota yêu cầu ông cung cấp tất cả hồ sơ giấy tờ và giải trình tại sao tài sản công ty rượu của ông tăng từ 51.000 đô la lên 30 triệu đô la chỉ trong một năm mà không có mua bán thứ gì.

-Phát hiện gian lận lớn ở California về tiền liên bang hổ trợ các doanh nghiệp nhỏ để làm ăn. 112.000 các doanh nghiệp nhỏ chỉ tồn tại trên giấy đã gian lận liên bang 8,6 tỷ đô la. Hàng trăm doanh nghiệp nhỏ, xin tiền hổ trợ của chính phủ, chỉ nằm trên một địa chỉ.

-Cùng với California, Thống đốc JB Pritzker của Illinois cho biết đã gia nhập Tổ chức Y tế Thế giới, WHO sau khi Tổng thống Trump rút Mỹ khỏi tổ chức này.
Tiếng là gia nhập nhưng chỉ ngồi nghe nói dóc bởi California và Illinois không phải là thành viên vì không phải là một quốc gia.

-Thống đốc Mississippi, Jonathan Tate Reeves, Cộng Hoà, cho biết sẽ giãm thuế từ 4% đến 0% vào năm tới. Không phải là giảm liền, nhưng mỗi năm sẽ giảm 1% cho đến năm 2030 sẽ xuống 0%.

-Bộ Tư pháp vừa truy tố 158 người biểu tình chống ICE ở Minnesota với những tội danh hình sự rất nặng. Bộ tư pháp đã dùng Đạo luật FACE tương tự như luật chống khủng bố để truy tố những người cản trở, hành hung nhân viên liên bang khi thi hành công vụ. Những người bị buộc tội, có thể phải đối mặt với án tù lên đến 20 năm..

-Nhằm ngăn chận tài sản chảy ra nước ngoài. Trung Cộng vừa tuyên bố sẽ trấn áp hoàn toàn tiền điện tử, Crypto
-Không công nhận tiền điện tử là “tiền” về mặt pháp lý .
- Mọi hoạt động kinh doanh liên quan đến tiền điện tử đều là tội phạm tài chính.
- Cấm hoàn toàn các công ty, dịch vụ tiền điện tử nước ngoài hoạt động tại Trung Cộng.

Các bạn lưu ý, vì các chính sách từ Trung Cộng đề xuất thì sớm muộn gì người em cũng sẽ làm theo.


-Zubayr Al-Bakoush, một trong những thủ lĩnh của vụ tấn công toà lãnh sự Mỹ ở Benghazi vào tháng 11/2012 đã bị Fbi bắt và dẫn độ về Mỹ sáng nay. Cuộc tấn công vào lãnh sự Mỹ đã giết chết đại sứ Mỹ Christopher Stevens cùng 3 người khác. Bà Hillary là ngoại trưởng lúc đó dính líu rất nặng đến vụ này vì không cho lệnh Thuỷ quân lục chiến đổ quân xuống giải cứu vị đại sứ, vì sợ sẽ xì ra nhiều bí mật động trời ở Trung Đông. Vụ này đã ra quốc hội nhiều lần nhưng vẫn lơ lửng 14 năm nay, chưa giả quyết.

Việc bắt tên khủng bố Zubayr Al-Bakoush cũng là lời hứa của ông Trump. Nếu giết hại người Mỹ thì không có nơi nào để trốn.


-Hoa Kỳ và Nga có thể ký một thỏa thuận thương mại trị giá 12 nghìn tỷ đô la. Thời hạn cuối cùng để tiến đến ngưng bắn ở Ukraine là tháng 6/26. Hầu hết báo chí có tin này.

-Ngày 2 tháng 2 năm 2026, Thẩm phán quận Ana C. Reyes của DC ra lệnh không cho chính quyền Trump trục xuất 350.000 người Haiti, chấm dứt Tình trạng tạm dung (TPS) mặc dù dựa trên luật, toà án không có thẩm quyền xét xử những vấn đề tạm dung. Tối cao pháp viện cũng đã ra phán quyết, chính phủ có quyền trong việc quyết định tạm dung không phải là toà án. Không những là ban lệnh cấm trục xuất, mà quan toà còn ban lệnh tạm thời không cho tranh luận, chống án, tìm cách vòng quanh để tạm dừng lệnh của chính phủ. Do vậy, bộ tư pháp phải đệ đơn kháng cáo khẩn cấp. Hình.

-California dự định thả hơn 33,000 tù dân bất hợp pháp vì không có tiền nuôi nhưng từ chối giao họ lại cho ICE. Ông Newsom nói không phải ông từ chối, nhưng vì luật California của ông đã ký không cho phép.

-Thư ký văn phòng bầu cử Quận Fulton và Giám đốc Bầu cử tuyên bố: họ có 700 thùng phiếu bầu, nhưng Fbi tuyên bố họ chỉ tịch thu có 656 thùng, mất 44 thùng đựng phiếu.

Tin tức lúc này rỏ hơn là ông trưởng văn phòng khu vực của Fbi đã ngầm thông báo cho văn phòng bầu cử chi tiết cuộc đột kích và các loại hồ sơ Fbi sẽ tịch thu.

-NASA dự định sẽ đưa người lên mặt trăng vào ngày mai, lần đầu tiên sau 54 năm. Nhưng tin mới vừa loan cho biết trục trặc kỹ thuật và sẽ đình lại đến tháng sau vào ngày 6 tháng 3.


- Cho đến năm 2010, California vẫn còn hỏi căn cước khi đi bỏ phiếu. Chỉ đến thời Jerry Brown, dân chủ đắc cử thống đốc và đến lần bầu cử sau 2014 mới có chuyện không cần hỏi căn cước. Và thời covid 2020 là phiếu bầu qua thư mạnh nhất, do đó ông Biden nhận được thêm cả chục triệu phiếu. Số phiếu bầu cao nhất trong cả trăm năm. Từ đó đến nay phe dân chủ dùng phương pháp không cần căn cước khi đi bầu vì với cách này họ sẽ luôn đắc cử.

Nhiều tố cáo ông Trump gian lận bầu cử năm 2020. Nhưng khi ông Trump đưa ra chuyện bầu cử phải đếm phiếu bằng tay và phải cần căn cước, thì tất cả phe dân chủ im re.

Có rất nhiều tố cáo gian lận về ghi danh bầu cử ở California nhưng chính quyền tiểu bang làm ngơ thì cũng huề. Nghe ông cảnh sát trưởng quận San Joaquin California, Sheriff Patrick Withrow nói : những người ở Pakistan cũng ghi danh bầu cử được. Video.

Nhiều tố cáo người ở Trung Đông, Âu Châu hay Trung Cộng ghi danh bầu cử qua mạng, cung cấp Email là xong. Bởi vì ghi danh bầu cử ở California không cần căn cước hay số an sinh xã hội.

Có đợt họ cho bỏ phiếu, bằng cách chụp hình phiếu gởi qua Email Xem hình ghi danh phía dưới.

Năm 2012, ông Obama đi bỏ phiếu vẫn bị đòi căn cước. Sao bây giờ tự nhiên họ chống đối chuyện căn cước. Xem video.

Tại sao làm thứ gì họ cũng đòi căn cước? Lái xe, mua rượu, ngân hàng, khám bệnh, đi máy bay, dùng credit card.... đều phải có căn cước nhưng bỏ phiếu thì không.



- Nhiều tên chưa thật sự biết nước Mỹ ở đâu, ra sao mà lại thích bàn chính trị Mỹ. Obama có chửi Trump hay không ?

Chỉ có Trump chửi Obama mới xấu, còn Obama chửi Trump thì tốt.

Chịu khó đọc quyển sách " Battle for the Soul: Inside the Democrats' Campaigns to Defeat Donald Trump" xuất bản năm 2021 của Edward-Isaac Dovere, một nhà báo của tạp chí cực tả "The Atlantic."

Obama đã chửi Trump là "thằng điên, tên phân biệt chủng tộc, con heo phân biệt giới tính". Obama đã sử dụng những cụm từ này trong các cuộc trò chuyện với các nhà tài trợ và cố vấn trong và sau cuộc bầu cử năm 2016, bày tỏ sự thất vọng của ông đối với hành vi và nhiệm kỳ của tổng thống Trump. Những lời lăng mạ khác được ghi nhận bao gồm "thằng điên khùng" và "thằng khốn nạn tham nhũng ", "thằng mẹ đụ."

Các vị luật sư khả kính ở Việt Nam đã nói gì về việc này? Báo người Vẹt hay các nhà báo tự lo có lên tiếng ?





-Triển vọng rất tươi sáng cho nước Anh. Bà bộ trưởng lao động, Hồi Giáo, Shabana Mahmood có thể trở thành thủ tướng Anh nếu thủ tướng Keir Starmer từ chức. Hình.

-Thị trưởng Boston, Michelle Wu vừa ký lệnh cấm nhân viên ICE vào thành phố bắt người di dân bất hợp pháp. Đáp lể bộ nội an đưa người đến bố ráp khu vực quanh nhà thị trưởng.

Bộ nội an làm bậy? Không. Thị trưởng mới là người ký lệnh mỵ dân. Bởi vì hiến pháp quy định lệnh của liên bang là tối thượng hơn cả lệnh tiểu bang hay thành phố. 

Article VI, Clause 2: This Constitution, and the Laws of the United States which shall be made in Pursuance thereof; and all Treaties made, or which shall be made, under the Authority of the United States, shall be the supreme Law of the Land; and the Judges in every State shall be bound thereby, any Thing in the Constitution or Laws of any State to the Contrary notwithstanding.

-Chương trình "The View" của đài ABC bị cáo buộc có khả năng bị FCC phạt nặng vì không tôn trọng nguyên tắc bình đẳng trong bầu cử . Đài này chỉ phát sóng cho ứng cử viên Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ bang Texas, James Talarico, mà không dành thời lượng phát sóng tương đương cho các đối thủ khác.

-Dân biểu Chip Roy xác nhận đã có 50 nghị si đồng ý với luật SAVE America Act. Nếu được thông qua và thành luật, luật sẽ bắt buộc những người ghi danh bầu cử phải xuất trình bằng chứng công dân và phải trình căn cước khi đi bầu.

- Chính quyền Trump đang đề xuất những công dân Anh bị bức hại vì quyền tự do ngôn luận ở Anh có thể xin tị nạn ở Mỹ.






Sự thật về Adrenochrome

Sự thật về Adrenochrome điều mà bạn không ngờ tới của bọn quỷ satan đã khai thác từ trẻ em trên khắp thế giới.

Được biết đến là một hợp chất hóa học có trong công thức phân tử C₉H₉NO₃, đây là 1 loại hóc môn được tiết ra từ tuyến nội tiết của trẻ em trong tình huống căng thẳng bất thường, do SỢ HÃI hoặc ĐAU ĐỚN.

Ban đầu sơ khai nó được dùng để điều trị bệnh tim mạch, sau đó được phát hiện ra là giảm lão hóa đến 60%. Mặc dù đến năm 2003 bị ban hành lệnh cấm ở nhiều quốc gia, nhưng nó vẫn ngấm ngầm được khai thác và bán cho giới nhà giàu, và người nổi tiếng.

Đối với Satan giáo, nó hoạt động như 1 "thần dược" để cải lão hoàn đồng, chữa bệnh và huyết thanh cho sự trường sinh. Với ký hiệu hóa học tương tự như hình dạng 1 con thỏ, nên Adrenochrome thường được gọi là "chất thỏ trắng".

Đây chính là nguồn gốc của mọi tội ác.

Minh chứng đến từ nữ bá tước đẹp nhất Châu Âu - Transylvania Elizabeth Bathory, khoảng những năm thế kỷ thứ 15, khi bước sang tuổi 40, nỗi ám ảnh về một cơ thể trẻ mãi không già đã khiến bà ta tắm máu hơn 600 trinh nữ. Một hôm, do sơ ý mạnh tay khi đang chải tóc cho Elizabeth, cô người hầu đã bị tát 1 cú mạnh đến nỗi máu mũi văng cả lên tay của bà. Tình cờ phát hiện ra rằng máu trên tay sau khi lau khô để lại một làn da khác hơn so với trước, từ đấy trở đi, bà đã biến thành con quỷ khát máu, tắm thậm chí là uống máu để đạt được mục tiêu trường sinh bất lão của mình.

Trong khoa học đương đại ngày nay, kỹ thuật này được tiến sĩ Clive M.McCay và đồng nghiệp lần đầu giới thiệu vào năm 1950. Họ đã tiến hành phẫu thuật khiến đôi chuột 1 già, 1 trẻ dính chặt nhau trong 5 tuần và nối các mạch máu của 2 con chuột để máu của con chuột trẻ tham gia vào hệ tuần hoàn của con chuột già. Máu của chuột trẻ kích hoạt tế bào gốc, kích thích tái tạo cơ tổn thương, cơ bắp và xương của con chuột già hồi phục nhanh hơn và có sự gia tăng của tế bào não liên quan đến khả năng ghi nhớ!!

Trung bình mỗi ngày có 2500 trẻ em mất tích trên thế giới!!??? Con số này chỉ là tảng băng nổi, hầu hết đến từ các nước nghèo và có nền kinh tế không phát triển. Những trẻ em này thường không có gia đình, và điều đáng buồn là sẽ chẳng có ai tìm kiếm chúng. Ngoài ra, nguồn cung khổng lồ còn đến từ các tổ chức hợp pháp của Liên Hợp Quốc (UN). Chúng hoạt động dưới bình phong là các tổ chức bảo vệ trẻ em, trại tế bần, tòa thánh (Vatican) nhưng thực chất là mua bán trẻ em và tạo điều kiện, thậm chí tham gia vào những tội ác này. Ngoài ra, đó cũng là một công cụ bí mật để gây quỹ của Đảng Dân chủ Mỹ.

Những trẻ em có độ tuổi từ 3 đến 17, đến từ Haiti và các nơi trên thế. Tại đây, chúng bị chăn nuôi trong lồng với nhiều mục đích: Tra tấn, ấ/u/d/â/m, lấy nội tạng, g/i/ế/t hại để hiến tế trong những nghi thức ma quỷ, và ngược đãi để bào chế “thuốc trường sinh”. Họ bán nó với giá ~1000 USD một liều.

KHÔNG HỀ KHÓ NHẬN RA NHỮNG NGƯỜI SỬ DỤNG ADRENOCHROME

Những người này thực sự rất trẻ dù đã đến ngưỡng 4-5x. Chúng tuyên truyền nhau bằng liệu pháp lăn kim vi điểm để cấy vào trong da mặt.

Có một sự "trùng hợp" ở những người này là vết bầm tím ở mắt - vết thương gây ra trong quá trình tiêm thuốc.

Điều đáng buồn là nó GÂY NGHIỆN, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Giống như mai thúy, nó khiến người sử dụng rơi vào trạng thái "thức thần" và "phê".

Tuy nhiên nếu không duy trì liên tục, ngưng sử dụng loại chất này sẽ khiến già xọm đi nhanh chóng, như một cái xác khô.

Tramystarseed



Saturday, February 7, 2026

NHÉT CHỮ VÀO MIỆNG NGƯỜI KHÁC


* Giáo sư Ngô Bảo Châu đã nói với giáo sư Bùi Văn Phú rằng : “ Tôi rời đại học Chicago để về HongKong dạy học là do ông Trump”

Chiện này có thiệt không bà con?

Nhà báo cánh tả Bùi Văn Phú từ California bình luận việc giáo sư Ngô Bảo Châu rời Mỹ sang đầu quân cho Đại học Hong Kong là do chính sách chống di dân của TT Trump. Nói chung, muôn sự tại Trump.

Giống như TẤT CẢ các nhà báo cánh tả khác, tác giả Bùi Văn Phú đã đục bỏ các chữ "bất hợp pháp" ra khỏi narrative/opinion của mình. TT Trump thực thi pháp luật nghiêm ngặt với di dân bất hợp pháp. Nhưng anh em cánh tả luôn luôn đục bỏ chữ "bất hợp pháp." Anh em kể lại câu chuyện hoàn toàn khác với bản chất sự việc vốn có.

TT Trump, đứng đầu nhánh Hành Pháp, thực thi pháp luật, nghĩa là thực thi những gì luật pháp đã quy định. TT Trump không tự bịa tự chế ra luật. Nếu anh em muốn chửi thì nên chửi Quốc Hội và Hiến Pháp kìa. Mà nói nghe nè, O3ma còn trục xuất nhiều di dân bất hợp pháp hơn cả TT Trump kìa. Hillary Clinton khi đang vận động tranh cử cũng hứa hẹn sẽ trục xuất di dân bất hợp pháp kìa. Nhưng khi TT Trump làm, thì anh em chửi. Haha.

Việc một giáo sư rời đại học này để sang một đại học khác, là việc hoàn toàn bình thường. Kết luận rằng gs Châu về đại học Hong Kong (nay thuộc Trung Quốc) là do chính sách chống di dân bất hợp pháp của TT Trump, là một kết luận khiên cưỡng.

Ngày 28 tháng 1/2020, giáo sư Charles Lieber, trưởng khoa Hoá Chemistry của đại học Harvard, bị bắt về tội làm gián điệp cho Trung Quốc. Giáo sư Charles Lieber không phải dạng vừa đâu. Trong giới Chemistry người ta dự đoán rằng ông sẽ được nhận giải Nobel á. Ở địa vị tuyệt đỉnh cái thế trong sự nghiệp khoa học, tiền tài danh vọng không thiếu, nhưng vẫn làm gián điệp cho Trung Quốc.

Lẽ dĩ nhiên, giáo sư Charles Lieber không liên quan gì với gs Ngô Bảo Châu. Nhưng nhắc lại để thấy rằng, một giáo sư đi hay ở, cộng tác với ai, là câu chuyện phức tạp rất nhiều, chứ không phải như kiểu các hoa hậu em yêu hoà bình và ghét chiến tranh đâu.

Tờ báo WaPo phải sa thải 1/3 nhân sự của mình, vì độc giả quay lưng do cách đưa tin không trung thực của tờ báo này. Chỉ riêng năm 2025, tờ báo này lỗ 150 triệu đô-la. Các phóng viên nhà báo cánh tả kể lại sự việc hoàn toàn khác với bản chất vốn có. Bạn có thể lừa dối người ta một lúc, nhưng không thể lừa dối người ta mãi mãi. Bằng cách đục bỏ những chữ quan trọng, vốn thuộc về bản chất cốt yếu của sự việc, rồi đưa tin ỡm ờ misleading, đó là gian ý ngay từ đầu. 

You are NOT covering the news. You are instilling indoctrination into people. What you do is NOT journalism, but propaganda.

Lê Minh Đạt


KHÔNG MUỐN NÓI, NHƯNG PHẢI NÓI

Tôi thật sự không muốn nói về đề tài liên quan đến tên tỷ phú ấu dâm....Nhưng rồi phải nói.

Mấy tháng trước bọn Dân Chủ cứ kêu gào " Hãy bạch hóa vụ tỷ phú ấu dâm " mặc dù họ biết TTTRUMP chả dính líu gì vụ này. ( Vì nếu có thì sức mấy họ để yên cho ông Trump tranh cử 2024 ) . Sở dĩ bây giờ họ quậy tưng vụ này vì họ không có gì để quậy...Họ muốn lôi kéo dân chúng vào vòng xoáy mờ mờ ảo ảo như u ma chưởng để dân nghi ngờ và ghét ông Trump.....Họ kêu réo suốt ngày suốt tháng...Ừ " Muốn thì anh chìu " Thế là ông Trump bật đèn xanh cho Tư Pháp khui...Khui ra, không thấy Trump đâu, chỉ thấy chàng BILL - mà lại là 2 chàng Bill nhà ta !

Chàng BILL CLINTON thì rạng danh khắp năm châu bốn bể về chơi gái. Mà chơi kiểu độc nhất vô nhị là đem gái để dưới gầm bàn Tổng Thống làm việc trong phòng bầu dục White House mới ghê...

Bây giờ lòi thêm chàng BILL GATES. Chàng này xui xẻo, chơi gái ai dè chàng vướng bịnh...Trong một Email được bạch hóa có Email của tên tỷ phú nói chàng Bill Gates năn nỉ cho thuốc uống để trị giang mai...( Hôm nào tôi sẽ post lá thư đầy cay đắng do bà bà vợ trước của BILL GATES nói về bệnh này ...)

Trên thế gian này, chuyện đàn ông chơi bời là chuyện thường tình. Nhưng mấy chàng " tinh hoa" chơi gái dưới tuổi vị thành niên, nhưng lúc nào cũng mang bộ mặt đạo đức. Tởm là ở chổ đó !

Sau khi khui 3 triệu trang hồ sơ, bọn Dân Chủ thấy hủ mắm tỷ phú ấu dâm thúi quá mà lòi ra toàn là " phe ta "...Không chịu nổi đòn "gậy ông đập lưng ông " nên vội vàng yêu cầu Tòa án cho ngưng vụ này và xóa hết hồ sơ...Hơ..hơ..hơ.

Hôm qua, có một tên MC cho buổi trao giải Grammy lần thứ 68, diễn ra vào ngày 1/2/2026, Trevor Noah đã nói: " Ông Trump muốn GREENLAND chắc để xây dựng một hòn đảo như ..." Khiến TTTRUMP nói một cách khinh bỉ "Noah, một kẻ thất bại toàn tập, tốt hơn hết là nên tìm hiểu lại sự thật, và tìm hiểu thật nhanh. Có vẻ như tôi sẽ phải cử luật sư đến kiện tên MC nghèo nàn, thảm hại, vô tài, ngu ngốc này, và kiện hắn đòi một khoản tiền lớn. .."

Tên MC này còn ngu " tận cùng bằng số " vì Mỹ muốn Greenland từ 150 năm về trước, nhưng các vị Tổng Thống tiền nhiệm không nói hoặc nói không rỏ....Cho đến hiện tại vì an ninh Quốc Gia, vì Trung Cộng đang bành trướng như chân rết, như dầu loang ra khắp nơi...nên Tổng Thống Trump phải đặt vấn đề này lên hàng đầu để thương lượng đổi chác hoặc mua bán hầu nước Mỹ không còn kẻ hở để kẻ thù không dễ dàng xâm nhập.

Ai cũng nói xứ Mỹ tự do ngôn luận. Nhưng coi chừng, tự do nói một cách vu khống, dựng chuyện hoặc bẻ cong lời nói của kẻ khác thì đâu có chuyện các đài phát thanh, đài truyền hình chính thống bị thưa kiện, là phải móc tiền triệu ra đền ( triệu này là triệu đô la ). Hoặc phải sa thải nhiều phóng viên vì lượng người xem xuống quá thấp. Ngay như hôm nay, khi tôi gõ nhưng dòng này, tòa soạn WASHINGTON POST đang sa thải hàng loạt phóng viên cánh tả.

Chúng ta có quyền bất đồng ý kiến, chúng ta hãy thẳng thắn đấu lý chứ đừng làm những trò nói cho đã miệng, nói vô tội vạ... thên hạ sẽ chửi cho là đồ vô liêm sĩ.

Vậy nha !

FB Thuy Vi





Cágiá của lao động chân chính

Hai cậu bé gõ cửa nhà tôi, đề nghị cào hết lá trong sân với giá 10 đô la – và điều tôi làm tiếp theo đã thay đổi cách nhìn nhận về lao động chăm chỉ của chúng mãi mãi.

Đó là một chiều thứ Bảy khi tôi nghe tiếng chuông cửa. Hai cậu bé, có lẽ khoảng 11 hoặc 12 tuổi, đứng trước hiên nhà tôi, tay cầm những chiếc cào trông có vẻ quá khổ so với chúng. Cậu bé cao hơn hắng giọng một cách lo lắng: "Thưa ông, ông có muốn chúng cháu cào lá trong sân không ạ? Chúng cháu sẽ làm hết cả sân với giá mười đô la."

Tôi nhìn ra sân nhà mình. Lá rụng khắp nơi. Chắc chắn sẽ mất ít nhất hai tiếng, có thể ba tiếng.

"Mười đô la mỗi người à?" tôi hỏi.

Chúng nhìn nhau. Cậu bé thấp hơn lắc đầu. "Không ạ. Mười đô la tổng cộng. Chúng cháu sẽ chia nhau."

Năm đô la mỗi người. Cho hàng giờ lao động vất vả.

Tôi có thể đã đồng ý. Tôi có thể đã được cào hết lá trong sân với số tiền nhỏ và coi đó là một bài học về đàm phán. Nhưng điều gì đó trong cách chúng đứng đó – đầy hy vọng, lịch sự, sẵn sàng làm việc – khiến tôi nhớ đến chính mình khi còn nhỏ. Cố gắng kiếm sống. Chỉ muốn có một cơ hội.

"Được rồi," tôi nói. "Chúng ta thỏa thuận nhé. Bắt đầu đi."

Trong hai tiếng rưỡi tiếp theo, tôi quan sát hai cậu bé làm việc. Chúng không làm việc qua loa. Chúng không than phiền. Chúng cào từng khu vực, đóng gói lá vào bao và thậm chí quét cả lối đi vào nhà mà không cần tôi yêu cầu. Khi chúng cuối cùng gõ cửa để báo cho tôi biết chúng đã xong, chúng đang đổ mồ hôi, mệt mỏi và mỉm cười.

Tôi bước ra với ví tiền của mình. "Hai cậu bé làm việc rất tuyệt vời," tôi nói, đưa cho chúng bốn tờ hai mươi đô la. "Đây là tiền công của các cậu."

Mắt cậu bé cao hơn mở to. "Thưa ông, chúng cháu nói là mười đô la—"

"Tôi biết các cậu nói gì. Nhưng tôi cũng biết giá trị của hai giờ làm việc chất lượng là bao nhiêu. Các cậu xứng đáng với từng đồng tiền này."

Chúng nhìn chằm chằm vào tiền như thể không thể tin đó là sự thật. Sau đó, cậu bé thấp hơn nhìn lên tôi và nói nhỏ, "Cảm ơn ông. Thật sự. Cảm ơn ông."

Khi chúng bước đi, tôi nghe thấy chúng nói chuyện một cách hào hứng về những gì chúng sẽ dùng số tiền đó để mua. Và tôi nhận ra một điều: chúng ta nói rất nhiều về việc dạy trẻ em giá trị của sự chăm chỉ, nhưng chúng ta không phải lúc nào cũng cho chúng thấy rằng sự chăm chỉ thực sự được trân trọng.

Những cậu bé đó không xin xỏ gì cả. Chúng đã cung cấp một dịch vụ. Chúng đã có mặt. Chúng đã hoàn thành công việc. Và trong một thế giới đôi khi dường như trừng phạt sự nỗ lực và thưởng cho những con đường tắt, tôi muốn chúng hiểu rằng công việc tốt sẽ không bị bỏ qua.

Nếu bạn làm việc chăm chỉ, nếu bạn làm việc với sự chính trực, nếu bạn cống hiến hết mình ngay cả khi không ai nhìn thấy - những người tốt sẽ nhận ra điều đó. Và họ sẽ ban phước cho bạn vì điều đó.

Đó không chỉ là bài học dành cho trẻ em. Đó là bài học dành cho tất cả chúng ta.

FB Tony Nguyen







CHUYỆN TÌNH THỜI CHIẾN TRANH

Nguyễn thị Tự Tập

Lời nói đầu‘Đây là câu chuyện thật của chị tôi, Cô giáo S. Trường Tiểu Học C.G và Thiếu Úy T.B Thủy Quân Lục Chiến. Bài viết này xin đề tặng cho 2 người và cũng để hoài niệm một thời tuổi trẻ Viêt Nam trong chiến tranh “

***
Vâng, Câu chuyện ấy xãy ra vào thời kỳ chiến tranh đau thương khốc liệt.

Năm 1967, trong một đêm giao tranh giữa du kích quân và lính Nghĩa quân tại C.G, một trái lựu đạn đã bất ngờ rơi trúng vào nhà dân ...

Ánh chớp như sấm sét ghê rợn giáng xuống đầu chúng tôi. Một tiếng nổ kinh hoàng ! Rồi thì mái ngói vở toang cùng các thứ vật dụng trong nhà đổ sập xuống ...

Trong phút giây hoảng loạn, trong tiếng súng đạn kinh hồn vẫn còn đang say mùi bắn giết bổng nổi lên tiếng thét thất thanh của Chú tôi :" Trời ơi ! cứu ! cứu, cứu con gái tôi ! trời ơi !chết ! chết con gái tôi rồi ....!"

Vâng, đó chính là cái đêm mà định mệnh đã chụp xuống cuộc đời chị tôi 1 màu đen tăm tối !

Chị không chết nhưng nguyên cánh tay trái của chị đã mất đi vĩnh viễn và 1 mãnh lựu đạn nhắm ngay vào lá phổi của chị, nằm nguyên ở đó như 1 kỷ vật nhức nhối mà đến chết vẫn phải còn mang theo.

Năm ấy chị tôi tròn 20 tuổi, xinh đẹp, dịu hiền với mối tình đầu đẹp như giấc mơ.

Người yêu của chị là lính ( như phần lớn thanh niên thời ấy đều trở thành lính chiến ) Anh là lính Hải quân, được tin dữ, Anh xin 48 giờ phép đặc biệt để tức tốc trở về bên chị, tiếp máu cho chị, túc trực ân cần chăm sóc chị trong bệnh viện với tất cả tình yêu chân thành, tha thiết. Để rồi, khi hết phép, anh ngậm ngùi ra đi ...

Mọi người ứa nước mắt mỗi khi nhìn chị nhưng chị lặng lẽ không khóc. Chị nhắm mắt lại, quay mặt vào tường để không nhìn thấy ai và cũng không muốn ai nhìn thấy mình.

Vết thương lành, rời bệnh viện chị trở về nhà và trở thành 1 người khác. Lúc chưa bị thương chị là 1 cô gái vui tươi, hòa mình, thân thiện với mọi người. Giờ thì chị lặng lẽ như chiếc bóng, ít tham gia vào sinh hoạt chung của gia đình và tránh mọi giao tiếp bên ngoài.

Từ nơi xa, người yêu chị liên tục gởi thư về. Lá thư đầu tiên Anh đề cập tới ngày cưới. Chị đọc thư xong ôm mặt khóc vùi. Lá thư thứ 2 chị không mở ra và cũng không khóc, lá thứ 3 lại đến và lá thứ 4, thứ 5 ... chị vẫn không mở ra, cứ thế, những lá thư xếp chồng lên nhau trên mặt bàn viết. Chị không khóc cũng không hồi âm ...Rồi thì, những lá thư thưa dần, thưa dần theo những tháng ngày lặng lẽ, ảm đạm của chị tôi. Mọi người ái ngại nhưng không ai dám nói ra điều gì, lỡ sơ suất lại khiến cho chị đau buồn thêm.

Trung tâm chỉnh hình Saigon làm tặng cho chị 1 cánh tay giả vì thế khi ra ngoài chị có thể mang nó vào và có thể tự mình đi xe đạp. Ống tay áo che dấu cánh tay giả nên ít người nhận ra. Chị đạp xe thong thả, 2 bàn tay đặt lên ghi đông xe như 1 cô gái bình thường. Từ sau ngày bị nạn, trang phục của chị tôi đặc biệt thay đổi màu. Chị đã bỏ hẳn những bộ cánh tươi thắm của 1 thời thiếu nữ để mặc toàn những chiếc áo đen như thiếu phụ để tang chồng. Màu đen điểm trang cho gương mặt chị vốn đã đẹp càng thêm đẹp não nùng với một nét thơ man mác, một nét duyên u ẩn đến lạ kỳ. Chị thường đạp xe lui tới những nơi mà người ta cũng mặc áo đen như chị đó là Tu Viện của các soeurs dòng Mến Thánh Giá Cái Mơn ...

Thời gian dần trôi, vết thương trên thân thể đã quen và vết thương lòng chừng như đã bớt đau. Năm 1969, Chị tôi bắt đầu vào nghề giáo. Ty giáo dục ưu ái cấp sự vụ lịnh cho chị về dạy trong 1 trường tiểu học ở quê nhà.

Thế là từ ấy, ngôi trường dần dần tạo nên cho chị 1 niềm vui sống ... nhưng màu đen thì vẫn còn đó, vẫn là tà áo đen ngaỳ hai buổi đến trường.

Yêu nghề, yêu trẻ, đặc biệt là yêu các em học trò côi cút, khó nghèo, chị đã dùng 1 phần lương cô giáo để bù đắp cho những mãnh đời trẻ thơ bất hạnh qua những bộ quần áo mới, bút mực sách vỡ và cả tiền bánh sáng mỗi ngày .... Học trò rất yêu cô và đồng nghiệp ai cũng mến thương " cô giáo áo đen " ! Ông Hiệu Trưởng, một thầy giáo già, có lần trong buổi họp nhà trường đã cao hứng đọc lên mấy câu thơ :

" Cô giáo trường tôi với cánh tay còn lại.
Vẫn lật hàng ngàn trang sách vở.
Vẫn phê hàng vạn điểm học trò.
Như đóa hoa trong thời chinh chiến.
Nở buổi ban mai bom đạn tơi bời.
Cô giáo trường tôi với cánh tay còn lại.
Vẫn góp bàn tay tô điểm cuộc đời ... "
.
Một tràng pháo tay nồng nhiệt nổi lên như niềm vui trong trẻo vang vọng cả sân trường. Lần đầu tiên mọi người nhìn thấy cô giáo áo đen nở một nụ cười hạnh phúc .

Những năm ấy, tình hình chiến sự càng lúc càng sôi động. Hỏa châu thắp sáng những đêm tối đầy bât trắc. Đạn pháo kích nổ vang trong thành thị và tiếng oanh tạc cơ gầm rú thả bom đáp trả. Những cuộc hành quân truy kích và những cánh quân về ngang thôn xóm nghỉ ngơi dăm ba ngày để rồi tiếp tục lên đường đi chinh chiến.

Mùa đông năm 1970, Một đoàn lính Thủy Quân lục chiến dừng chân ghé lại quê tôi. Lều bạt dựng tạm trên những cánh đồng vừa mới gặt còn thơm mùi rạ mới. Những chiếc võng dù giăng mắc rải rác bên những rặng dừa xanh rợp bóng và ngay cả bên hàng hiên yên ả của khu dân cư ...Đó đây trong thôn xóm, trên con phố chợ, những anh lính trẻ dạo chơi, cười nói bông đùa với các cô thôn nữ ... Nhóm khác ngồi trong quán nhỏ nhậu nhẹt tưng bừng với rượu ba xị đế và mấy con khô nướng thơm lừng như món quà tự thưởng sau những ngày hành quân gian khổ, sống chết khôn lường ...Lặng lẽ hơn, có anh lính ngồi trong quán cà phê, trầm tư trong khói thuốc, nghe nhạc hoặc viết thư cho gia đình hay cho người yêu bé nhỏ.

Ngay chiều hôm dừng quân, đang khi thơ thẩn dạo chơi trong làng, nhằm giờ tan học, Thiếu úy TB bắt gặp 1 tà áo đen giữa một đàn học sinh từ cổng trường túa ra như đàn bướm trắng chấp chới bay. Anh bàng hoàng nhìn thấy khuôn mặt cô giáo trẻ xinh đẹp như một bông hoa tím u ẩn nổi niềm riêng. Cô đi giữa đàn em thơ tíu tít, có em nắm lấy tay cô , có em ngước mặt lên kể lể điều gì đó khiến cô mĩm cười xoa đầu ... Một sức hút lạ thường bắt anh phải theo gót chân cô ...Nhà cô giáo cách xa trường độ 400m, dọc theo lối nhỏ một bên là dòng sông, một bên là khu vườn dừa xanh ngát. Chiều xuống êm đềm. Gió sông mát cả tâm hồn. Tà áo đen tung bay, tung bay cùng với làn tóc chấm ngang vai đang đùa vui theo gió cuốn. Vô tình không biết có một người lính đi theo mình, cô giáo vẫn hồn nhiên bước đi về tới tận nhà. Khi xoay người lại để đóng cửa rào, cô chợt bắt gặp bên kia đường một người lính Thủy Quân lục chiến tần ngần đứng đó như đang lạc bước ...Nhưng việc ấy không để lại 1 điều gì khác trong tâm trí cô bởi lẽ thỉnh thoảng vẫn có 1 đoàn quân ghé ngang qua làng và các anh linh vẫn thường đi loanh quanh đây đó.

Ngày hôm sau là Chúa Nhật. Buổi sáng cô gái đi nhà thờ dự lễ mi sa. Khi tan lễ cô trở về nhà, vẫn trên con đường ven sông vắng vẻ, yên bình. Mặt trời buổi sáng ửng hồng trên rặng dừa phía đông. Cô gái vừa đi vừa bâng quơ nhìn chiếc bóng của mình đổ dài lên phía trước, bất chợt cô nhận ra có một cái bóng thứ hai của ai đó. Tự dưng cô quay lại nhìn thì thấy một quân nhân dáng hình cao lớn đang bước theo sau. Cô bổng nhớ lại hình như đó là anh lính chiều hôm qua mà cô đã nhìn thấy trước cửa nhà. Cô không nhìn rõ gương mặt anh, chỉ thoáng thấy đôi mắt sáng nổi bật trên khuôn mặt dày dạn nét phong sương và một mái tóc bồng mà những cuộc hành quân dài ngày nên chưa kịp hớt ngắn. Tâm trí cô giáo trẻ chợt dấy lên một cảm giác lúng túng pha lẫn chút linh cảm mơ hồ , bất an ... Cô vội vã bước đi, không dám nhìn ra sau nữa. Trên mặt đường không còn thấy chiếc bóng người quân nhân tiến lên, có lẽ anh ta đi chậm lại hoặc đã quay đi hướng khác.

Ngày hôm sau Thứ Hai, Cô giáo lại đến trường mà không biết rằng anh lính ấy ngồi trong quán nước trước cổng trường chờ cho đến giờ tan học để theo gót chân cô đi về trên lối nhỏ ...

Thiếu úy T.B, một anh chàng Thủy Quân Lục Chiến kiêu bạt đã từng đặt chân lên 4 vùng chiến thuật, một chàng trai gan lỳ biết bao lần xông pha trong lửa đạn, ngạo nghễ giữa tử sinh, một nam nhân hào hoa bao phen từng trải chốn tình trường ... Thế mà giờ đây bên cạnh một dòng sông hiền hòa trôi chảy anh bổng đắm đuối, lụy tình một cô giáo miền quê !

Anh ngồi đó uống từng ngụm cà phê đắng, trầm tư trong làn khói thuốc để rồi nguồn cảm hứng tuôn trào lên giấy trắng. Anh viết miên man như chìm sâu vào một cỏi mộng du ...Chỉ đến khi tiếng trống trường vang lên báo giờ tan học, anh vội vã đút cuốn sổ tay vào túi áo trận bạc màu, vuốt lại mái tóc bồng bềnh và đứng lên xao xuyến đợi chờ ...

Ngày một, ngày hai trôi qua ... dân chúng trong khu phố nhỏ kháo nhau chuyện ông sĩ quan Thủy quân lục Chiến trồng cây si cô giáo, và, chính chị tôi cũng đã hiểu ra điều đó khi nhận ra buổi tan trường nào cũng có người ấy lặng lẽ nối gót theo sau, không suồng sã, không bâng quơ lấy 1 lời ...

Đến ngày thứ bảy, (đúng một tuần lễ ngày đoàn quân dừng chân nơi xóm nhỏ ). Khi Cô giáo đang ở trong lớp học trông chừng học sinh cắm cuối làm bài thì người lính đột ngột xuất hiện. Anh gỏ nhẹ vào cửa lớp rồi đứng nghiêm chào cô giáo theo kiểu nhà binh. Ngỡ ngàng không kịp phản ứng, cô giáo ngồi sững sờ bất động. Người lính tự động bước vào, tiến đến bên cô, đặt lên bàn viết một tờ giấy học trò sạch sẽ , phẵng phiu trong đó là một bài thơ với tựa đề : NÓI VỚI TÀ ÁO MÀU ĐEN, được viết bằng nét chử rõ, đẹp, mạnh mẽ và đầy cảm xúc. Anh lính nhìn cô giáo mĩm cười rồi khẻ nghiêng đầu quay bước.

Nói với tà áo màu đen ​
Ai dám bảo màu đen màu tang chế
Màu u buồn và màu của thê lương
Màu tăm tối như đêm dài tận thế
Như tương lai bị nghẽn lối ngăn đường
Riêng ta thấy chỉ 1 mình ta thấy
Màu đen cười, cười bằng mắt bằng môi
Màu đen reo trong gió lùa tóc rối
Màu u buồn màu áo của em tôi
Màu kín đáo như lời yêu chưa ngõ
Màu bâng khuâng màu ấp ủ tình dài
Màu dẫn lối cho ta vào thương nhớ
Màu hoang đường như câu chuyện tương lai
Màu đen ơi ôi màu đen huyền hoặc
Hồn ta say theo tà áo em bay
Tình vỗ cánh ta nghe chừng chóng mặt
Không rượu nồng không ma túy mà say ...(Thiếu úy T.B )

Sau này chị tôi kể lại không biết tại sao khi đọc xong bài thơ ấy chị bổng dưng khó thở, nước mắt trào ra ...Chị đã cố ngăn mà không ngăn được ...Cuối cùng chị cảm thấy rả rời và gục đầu trên bàn viết. Đám học trò nhớn nháo lo sợ, Em trưởng lớp chạy đi báo động với cô giáo lớp kế bên ...Buổi dạy gián đoạn ... Thầy Hiệu Trưởng cho người đưa chị tôi về bằng xe Honda.

Thiếu úy TB chỉ kịp nhìn thấy một chiếc xe chạy ra khỏi cổng trường, phía sau yên xe cô giáo áo đen úp mặt vào vai cô giáo bạn ... Anh băn khoăn, lo sợ và khắc khoải mong cho đến sáng hôm sau là Chúa Nhật để đón gặp cô giáo ở trước cổng nhà thờ. Nhưng lòng chị tôi đang xao xuyến, bất an, Chị muốn trốn tránh người ấy, chị không đi lễ nhà thờ và chị định bụng sẽ xin nghỉ dạy một tuần để lánh mặt sang nhà Ngoại làng bên.

Thế nhưng vào lúc nữa đêm thứ bãy rạng sáng Chúa Nhật, đoàn quân được mật lênh điều đi nơi khác. Các lều bạt, quân trang, quân dụng được sắp xếp gọn gàng và nhanh chóng ..Tiếng xe nhà binh nổ máy, từng chiếc, từng chiếc rầm rộ lên đường trong đêm vắng. Những chàng trai Thủy Quân Lục Chiến chen nhau đứng dựa vào thành xe, mắt nhìn về phía trước, mỗi người một ý nghỉ miên man ...

Thời chiến tranh, biết nói gì hơn ! Đường trường xa, những chuyến xe tiếp tục đưa những người lính đến những chiến trường đẩm máu. Biết có lần nào trở về chốn cũ ? Dẩu sao cũng nói lời từ biệt và cám ơn một tuần lễ dưỡng quân nơi xóm nhỏ êm đềm ...

Thiếu úy TB chợt nhớ đến một câu văn trong tập truyện của Duyên Anh : Giả biệt em và ngôi trường, Anh ra đi với nổi buồn thơm ngát "

Hình ảnh cô giáo với chiếc áo dài đen sẽ còn ở trong trái tim người lính cho đến khi nào ?

Rồi sẽ có một tà áo xanh hay áo trắng ở trạm dừng quân nào đó tiếp tục đem đến cho anh một niềm hạnh phúc mới? Dẫu thoáng qua nhưng phút đam mê lãng mạn ấy chính dòng suối mơ tưới mát tâm hồn khô cháy của người lính trên những nẽo đường tàn khốc của chiến tranh mà nơi ấy giữa bom đạn vô tình, kẻ chinh nhân không thể hẹn ngày về ....

50 năm đã trôi qua kể từ ngày ấy .
Chị tôi không còn trẻ nữa.
Giờ đây chị đã là một cô giáo già hưu trí, vẫn sống độc thân bên cạnh dòng sông cũ.

Đã hơn 70 tuổi rồi, đã ít nhiều hiểu được những uẩn khúc, éo le của cuộc đời ...

Thỉnh thoảng nhắc lại chuyện xưa, chị mượn lời cổ nhân đã dạy :" Bất cứ ai có tình cảm, có lòng thương mến đối với mình thì đừng hỏi tại sao. Hãy mở lòng ra đón nhận. Những người bạn đến hay đi qua đời ta đều để lại dấu ấn. Hãy học cách cám ơn họ, vì nhờ họ mà ta nếm hưởng được đủ hương vị của cuộc đời !"

Vâng, 50 năm đã trôi qua kể từ ngày ấy.
Thiếu úy TB kiêu dũng ngày nào giờ cũng đã trên dưới 80 …

Nếu anh còn sống sót sau cuộc chiến chinh, ước mong ở một nơi nào đó anh sống vui, sống đẹp với tuổi già thơ nhàn .

Nếu đọc được dòng chữ này anh khắc hiểu bài viết hôm nay chính là một hoài niệm để TẠ LÒNG XƯA CŨ !

Trước khi dừng bút, xin được nói thật lòng :

Thiếu úy TB, Anh làm thơ rất hay ! Bài thơ tỏ tình của anh thật mãnh liệt, đáng yêu! nó nằm trong số những bài thơ tình tuyệt vời của thế kỷ 20 đấy ! Vì thế mà chị tôi vẫn còn giữ mãi bài thơ ấy của anh cho đến tận hôm nay ... !

Nhà báo Martha Gellhorn

Washington, D.C., năm 1934.

Một nữ nhà báo 26 tuổi tên Martha Gellhorn chuyển vào sống trong Bach Cung.
Không phải thăm viếng. Không phải dự tiệc.
Bà sống ở đó.

Đệ nhất Phu nhân Eleanor Roosevelt đã đọc những bài phóng sự của Gellhorn về thời kỳ Đại Khủng hoảng, những chân dung trần trụi, gần gũi về đói khát, sợ hãi và sự sinh tồn. Roosevelt không muốn những bản tóm tắt lịch sự. Bà muốn sự thật. Vì thế, bà mời Gellhorn ở lại Bach Cung trong thời gian làm việc về các chương trình cứu trợ của New Deal.

Đó là điều phi thường:
Một phóng viên trẻ được “cắm chốt” ngay trong gia đình Tổng thống.

Nhưng Martha Gellhorn chưa bao giờ được sinh ra để sống trong sự tiện nghi.
Sinh năm 1908 tại St. Louis, trong một gia đình tiến bộ và thẳng thắn, bà bước vào nghề báo để chứng kiến thực tại, không phải để làm nó dịu đi. Thời kỳ Đại Khủng hoảng dạy cho bà một điều rất rõ ràng: nỗi đau bị phớt lờ sẽ lặp lại.
Bà muốn chiến tranh.
Không phải vì bà lãng mạn hóa nó.
Mà vì bà tin rằng chiến tranh phải được nhìn thấy đúng như bản chất của nó, qua con mắt của những người không có quyền lực, không có lối thoát, và không có tiếng nói.

Năm 1936, bà bước vào quán Sloppy Joe’s ở Key West và gặp Ernest Hemingway.
Ông đã là một huyền thoại.
Bà thì đầy quyết tâm.
Cả hai đều đang chuẩn bị tới Tây Ban Nha để đưa tin về Nội chiến.
Tại Madrid, họ ở khách sạn Florida, nơi bị pháo kích mỗi đêm. Trong khi nhiều phóng viên chạy về nơi an toàn, Gellhorn ở lại sát với thường dân. Bà viết về những người phụ nữ trốn trong tầng hầm, trẻ em chết trong chợ, nỗi sợ hãi như một bầu không khí thường trực. Hemingway biến trải nghiệm ấy thành tiểu thuyết. Gellhorn biến nó thành lời chứng.

Mối quan hệ của họ bùng cháy, cạnh tranh và dữ dội. Họ kết hôn năm 1940. Rồi đến Cuba. Vườn tược, âm nhạc, tiệc tùng.
Bà nghẹt thở.

Khi Thế chiến II nổ ra, Gellhorn rời đi. Bà đưa tin về London Blitz, bước trên những con phố còn bốc khói. Bà bay cùng các phi đội ném bom của RAF, một đặc quyền hiếm hoi, ngay cả với nam giới.

Rồi đến ngày 6 tháng 6 năm 1944.
Hemingway giành được thẻ tác nghiệp chính thức cho D-Day. Chỉ có một suất dành cho báo chí. Ông lấy nó.
Gellhorn bị cấm.
Vì thế, bà tự xoay xở.

Bà trốn trong phòng tắm của một tàu bệnh viện, khóa mình lại cho đến khi tàu cập bờ Normandy, rồi lên bờ cùng các nhân viên y tế. Bà đặt chân lên bãi biển giữa những người lính bị thương, máu me, hỗn loạn và tiếng súng.

Trong khi Hemingway quan sát từ ngoài khơi, Martha Gellhorn đưa tin từ bãi biển.

Những bản tin của bà mô tả những người khiêng cáng dưới làn đạn, những người lính chết mà không ai biết tên, lòng dũng cảm bị lột trần khỏi mọi huyền thoại. Trần trụi. Không thể chối cãi.

Cuộc hôn nhân kết thúc năm 1945.
Hemingway nói rằng bà yêu công việc của mình hơn là yêu ông.
Bà đồng ý.

Sau đó, bà không chậm lại. Bà đưa tin từ Dachau trong ngày trại được giải phóng, những bản tường thuật kinh hoàng đến mức các biên tập viên nghi ngờ là bịa đặt. Bà tiếp tục đưa tin về Việt Nam, Trung Đông, Trung Mỹ. Ở tuổi bảy mươi, bà có mặt tại Nicaragua. Ở tuổi 81, bà đưa tin về cuộc xâm lược Panama của Hoa Kỳ.

Tám mươi mốt tuổi.
Trong một vùng chiến sự.
Bà bị từ chối thẻ tác nghiệp, bị coi thường là quá cảm xúc, bị giới thiệu như “vợ của Hemingway”. Bà bác bỏ tất cả.
“Tôi xem mình là một nhà báo, và không là gì khác,” bà nói.
“Chắc chắn không phải là góa phụ của Hemingway.”

Martha Gellhorn qua đời năm 1998, ở tuổi 89, tự chọn cách kết thúc cuộc đời khi bệnh tật và mù lòa khép lại mọi cánh cửa.

Bà để lại một di sản đã định hình lại báo chí chiến tranh, không phải chiến lược, không phải hào quang, mà là cái giá con người phải trả. Bà chứng minh rằng sự hiện diện là điều cốt yếu. Rằng sự thật đòi hỏi phải có mặt tại chỗ.

Trong nhiều thập niên, bà chỉ là một chú thích bên lề.
Giờ đây, bà được ghi nhận đúng như con người bà luôn là:
một trong những phóng viên chiến trường vĩ đại nhất của thế kỷ XX.
Không phải vì bà kết hôn với Hemingway.
Mà vì bà đi đến nơi chiến tranh thực sự diễn ra,
và kể lại sự thật từ chính nơi đó.

Theo Virgins
My Lan Phạm

Blog Archive