Wednesday, May 20, 2026

THƯ NGỎ của Nhà Văn/MC NGUYỄN NGỌC NGẠN


Mấy năm nay, cứ lâu lâu trên Youtube, lại xuất hiện một bản tin:

-Nguyễn Ngọc Ngạn đã về Việt Nam, hoặc Nguyễn Ngọc Ngạn sắp về Việt Nam, hay Nguyễn Ngọc Ngạn vừa viết tâm thư xin về Việt Nam!

Người Việt vốn dễ dãi, nên những bản tin vô căn cứ ấy vẫn lôi kéo được cả triệu người vào coi rồi ồn ào bàn tán. Nhiều lần tôi đã kể: Khi Kỳ Duyên về Việt Nam lần đầu, các nhà tổ chức show trong nước tha thiết mời tôi để xuất hiện chung với Kỳ Duyên.

Họ đưa cho tôi những bản hợp đồng trình diễn và nhất là hợp đồng quảng cáo rất hấp dẫn, nhưng tôi đều khước từ. Khi tôi sang diễn tại Campuchia, bầu show từ Hà Nội bay qua mời. Tôi chỉ nói vắn tắt: “Tôi không có ý định về VN”.

Một lần ông Tô Văn Lai từ Cali gọi cho tôi và bảo: “Đại Sứ Quán VN D.C. muốn nói chuyện với em. Anh cho số phone của em được không?”

Tôi nói: “Anh Lai cám ơn họ giùm tôi. Nhưng tôi không có ý định về Việt Nam".

Năm 2024, tôi làm show Giã Từ Sân Khấu tức là PBN 134 tại Bangkok để đón khán giả từ trong nước.

Đài BBC phỏng vấn tôi. Tôi cũng chỉ nói: “Tôi không có ý định về Việt Nam”.

Nếu tôi có ý định về VN thì chắc chắn Trung Tâm Thúy Nga và tôi đã làm show giã từ ngay tại Saigon để đón số lượng khán giả đông gấp bội so với số khán giả hôm ấy tại Bangkok.

Nói tóm lại, chuyện Nguyễn Ngọc Ngạn về Việt Nam không bao giờ xảy ra. Cho nên từ nay trên Youtube, nếu có những bản tin liên quan xa gần đến chuyện này, xin mọi người quay mặt đi, đừng vào đọc, đừng để mình bị lừa quá dễ dàng như vậy!

Xin chân thành cám ơn.

***
Chuyện thứ 2, tôi xin thưa với mọi người:

Gần đây, có những người dùng hình ảnh của tôi, tên tuổi của tôi và nhất là giọng nói của tôi qua công nghệ AI (trí tuệ nhân tạo). Họ kết hợp 3 thứ ấy, mở kênh Youtube Nguyễn Ngọc Ngạn giả mạo để câu views kiếm tiền. Dĩ nhiên họ vẫn phải dùng tên của tôi:

-Chẳng hạn Nguyễn Ngọc Ngạn audio.
-Nguyễn Ngọc Ngạn Radio.
-Nguyễn Ngọc Ngạn kể chuyện ma v.v...

Nhiều tên lắm, tôi không thể kể hết.

Chỉ xin nhắc lại: Tôi chỉ có một kênh Youtube chính thức mà nhiều người đã biết bởi hơn 100 truyện ngắn và truyện dài của tôi đăng trên đó đã có hàng triệu người vào nghe.

Youtube của tôi là: Nguyen Ngoc Ngan Official.
Ba chữ N trắng trên nền đỏ.

Ngoài kênh này ra, tất cả những kênh khác dù ghi tên Nguyễn Ngọc Ngạn, đều là giả mạo!

Họ làm những kênh giả mạo đó để câu views kiếm tiền. Họ kiếm được bao nhiêu tiền, tôi không cần biết. Tôi chỉ biết đó là tiền ăn cắp của tôi. Họ ăn cắp tên tuổi, hình ảnh và giọng nói của tôi để làm tiền, đồng tiền đó tôi cho là bất chính.

Biết thế, nhưng tôi vẫn làm ngơ cho họ một thời gian khá lâu. Không ngờ họ đi quá xa: Họ phát biểu nội dung chính trị và gán cho tôi qua giọng nói AI (trí tuệ nhân tạo). Nhiều người hốt hoảng lầm tưởng là tôi đã thay đổi lập trường! Chưa kể nhiều chuyện thời sự trong nước cũng được họ lôi ra và gán cho tôi.

Chẳng hạn cuốn phim Mưa Đỏ, rồi chuyện cô Trương Ngọc Ánh và vài nghệ sĩ khác bị bắt, họ cũng kéo tôi vào!

Bản chất tôi là người điềm tĩnh, ít nóng nảy. Nhưng hôm nay tôi muốn cả thế giới biết rằng tôi hết sức khinh bỉ đám người lưu manh và lười biếng này. Họ sống bám một ông già trên 80 tuổi là tôi, mà không biết xấu hổ, không thấy nhục nhã!

Gia đình họ không nuôi nổi họ ngày 2 bữa cơm thì đi bán vé số, tuy vất vả nhưng là đồng tiền lương thiện, không phải tiền ăn cắp!

Như trên tôi đã nói: Youtube chính thức của tôi hiện có cả 100 truyện. Quí vị vào nghe lại xem: Giọng thật của Nguyễn Ngọc Ngạn có giống giọng AI Nguyễn Ngọc Ngạn không? Có giống chứ, nhưng không thể giống 100% được! Vì vậy bọn lưu manh mới đem nội dung chính trị ra gán cho tôi để câu thêm khách!

Năm nay tôi đã ngoài 80, đã về hưu hơn 3 năm, không muốn nhìn thấy tên mình, hình mình và nhất là nghe giọng nói giả tạo của mình trên Youtube nữa.

Xin mọi người giúp tôi.

Văn hóa Á châu thường nhắc: “Kính lão đắc thọ”. Nghĩa là: Trọng người già để chính mình được tăng tuổi thọ!

Xin mọi người nghĩ đến lão già này, cho tôi sống bình an những ngày còn lại.

Xin chân thành cám ơn.

Nguyễn Ngọc Ngạn
Toronto, Ontario, Canada
Ngày 11 tháng 11 năm 2025


Phiếm

Spencer Stone, 23 tuổi, đang ngồi lim dim trên ghế khi chuyến tàu cao tốc lao vun vút qua vùng quê châu Âu hướng về Paris. Anh đang du lịch bụi cùng hai người bạn thân nhất là Alek Skarlatos và Anthony Sadler, những người bạn từ thời thơ ấu ở Sacramento. Ba chàng trai trẻ chỉ muốn khám phá thế giới trước khi cuộc sống trưởng thành cuốn họ đi và khiến kiểu tự do ấy trở nên xa xỉ.

Ngày hôm đó là 21 tháng 8 năm 2015. Chuyến tàu mang số hiệu Thalys 9364. Trên tàu có 554 hành khách.

Rồi một người đàn ông bước ra khỏi nhà vệ sinh với khẩu AK47 trên tay.

Hành khách la hét. Mọi người nhào xuống gầm ghế. Một giáo sư người Pháp gốc Mỹ tên Mark Moogalian phản ứng gần như ngay lập tức, lao tới giành khẩu súng trong nỗ lực tuyệt vọng để ngăn thảm kịch. Kẻ tấn công bắn ông từ phía sau.

Hắn còn có súng ngắn, dao rọc giấy và 270 viên đạn.

Con tàu bị khóa kín, lao đi với tốc độ gần 320 km/h và không có sự trợ giúp nào ở gần đó.

554 con người không còn nơi nào để chạy.

Spencer Stone không có vũ khí. Không có kế hoạch. Không được huấn luyện cho khoảnh khắc này.
Nhưng anh vẫn đứng dậy.
Không nói với bạn bè một lời, không dừng lại để tính toán cơ hội sống sót hay hậu quả, anh lao thẳng xuống lối đi, chạy hết tốc lực về phía một kẻ có vũ trang vừa nổ súng.

Alek Skarlatos lập tức chạy theo sau. Anthony Sadler cũng vậy. Một doanh nhân người Anh 62 tuổi tên Chris Norman, hoàn toàn xa lạ và chẳng nợ ba chàng trai Mỹ điều gì, cũng tham gia.

Không ai trong số họ buộc phải làm thế.

Mọi bản năng sinh tồn của con người trong khoảnh khắc cận kề cái chết đều hét lên rằng phải chạy theo hướng ngược lại. Nhưng cả bốn người đều lao thẳng về phía nguy hiểm.

Stone là người chạm tới tên khủng bố đầu tiên. Anh khóa cổ hắn và quật xuống sàn tàu. Sau đó là 90 giây vật lộn tuyệt vọng và dữ dội. Kẻ tấn công chống trả điên cuồng, rút dao rọc giấy và chém vào mặt, cổ và tay Stone. Một vết cắt sâu mở toạc cổ anh. Ngón tay cái gần như bị chặt đứt. Máu loang đầy sàn tàu quanh họ.
Nhưng Stone không buông tay.

Trong suốt một phút rưỡi, bốn con người bình thường, ba người bạn đi nghỉ và một người xa lạ đưa ra quyết định trong tích tắc, đã khống chế một kẻ chuẩn bị thực hiện vụ thảm sát hàng loạt. Cuối cùng họ đánh ngất hắn và trói lại bằng thắt lưng cùng cà vạt trước khi hắn kịp tiếp cận hàng trăm hành khách không còn đường thoát.

Rồi Stone gục xuống.
Anh chảy máu dữ dội từ vết thương ở cổ, cố giữ tỉnh táo khi sàn tàu quanh mình nhuộm đỏ máu. Cách đó vài mét, Mark Moogalian, người đầu tiên lao vào ngăn chặn vụ tấn công trước cả khi Stone chạy tới, đang nằm bất động, bên cạnh là người vợ hoảng loạn gào khóc.

Stone bò tới chỗ ông.
Một tay bịt cổ mình, tay còn lại cố cầm máu và giữ ổn định cho Moogalian, chàng lính không quân trẻ tuổi liên tục nói chuyện với ông, giữ ông tỉnh táo và tiếp tục thở cho đến khi tàu dừng khẩn cấp và đội cứu thương xông vào.

Các bác sĩ phẫu thuật sau đó nói rằng vết thương ở cổ của Stone chỉ lệch vài milimét là đủ gây tử vong. Anh đã mất rất nhiều máu. Khoảng cách giữa sự sống và cái chết của anh nhỏ đến mức gần như không thể đo đếm.

Nhưng anh đã sống sót.
Khi tỉnh lại sau ca phẫu thuật, câu hỏi đầu tiên của anh không phải về bản thân. Không phải về vết thương, ngón tay cái, chiếc cổ hay tương lai của mình.
Anh hỏi liệu còn ai khác bị thương không.
Người ta trả lời: không ai khác thiệt mạng.

Nhờ những gì anh và bạn bè đã làm trong 90 giây trên chuyến tàu bị khóa kín lao vun vút qua vùng quê nước Pháp, 554 con người đã được trở về nhà với gia đình mình tối hôm đó.

Tổng thống Pháp François Hollande đã trao cho Stone, Skarlatos, Sadler và Norman huân chương Bắc Đẩu Bội tinh, danh hiệu cao quý nhất của Pháp, trong một buổi lễ tại Paris ba ngày sau đó. Tổng thống Mỹ lúc bấy giờ là Barack Obama cũng tiếp đón họ tại Nhà Trắng.

Stone luôn gạt đi mọi lời ca ngợi bằng cùng một câu nói giản dị:
“Tôi chỉ làm điều mà bất kỳ ai cũng sẽ làm.”

Nhưng chính điều đó mới khiến câu chuyện này đáng để suy ngẫm.
Bởi phần lớn mọi người sẽ không làm như vậy. Các nghiên cứu về hành vi con người trong khoảnh khắc bạo lực bất ngờ đều cho thấy đa số sẽ chết lặng, bỏ chạy hoặc trốn đi. Bản năng lao vào nguy hiểm tay không để cứu người xa lạ không phải điều “ai cũng làm”.
Nó là điều gần như không ai làm.

Spencer Stone đã làm điều đó mà không có vũ khí, không có kế hoạch và không một chút do dự, rồi vẫn tiếp tục cứu người ngay cả khi bản thân đang nằm trên sàn trong vũng máu, bò về phía một người khác đang cần giúp đỡ khi hầu hết mọi người trong tình trạng ấy đã không thể tiếp tục cử động.

Ba người bạn từ Sacramento quen nhau từ thuở nhỏ và một người đàn ông Anh xa lạ nghe thấy tiếng la hét rồi đưa ra lựa chọn. Họ đã quyết định, chỉ trong một khoảnh khắc không hề được chuẩn bị trước, rằng mạng sống của những người trên chuyến tàu ấy quan trọng hơn sự an toàn của chính mình.

Quyết định đó chỉ kéo dài 90 giây.
Nhưng hậu quả của nó kéo dài cả đời đối với 554 con người không bao giờ phải biết viễn cảnh còn lại sẽ kinh hoàng đến mức nào

My Lan Pham



Bốn công ty container Trung Quốc lớn nhất thế giới bắt tay nhau lũng đoạn thị trường

Trong bối cảnh cuộc khủng hoảng chuỗi cung ứng toàn cầu tồi tệ nhất trong lịch sử hiện đại, bốn công ty sản xuất container vận chuyển của Trung Quốc đã bí mật thỏa thuận hạn chế sản lượng, họ lắp đặt 87 camera giám sát để bảo đảm không ai gian lận trong thỏa thuận, và chứng kiến ​​lợi nhuận của họ tăng vọt gần một trăm lần. Hôm nay 19/5/2026, Bộ Tư pháp Hoa Kỳ đã chính thức truy tố tất cả các công ty này.

Bản cáo trạng bổ sung được công bố hôm nay đã buộc tội bốn trong số những nhà sản xuất container lớn nhất thế giới cùng bảy giám đốc điều hành của họ về tội âm mưu ấn định giá toàn cầu, diễn ra từ tháng 11 năm 2019 cho đến ít nhất là tháng 1 năm 2024.

Bốn công ty bị cáo buộc gồm CIMC, Singamas, Dong Fang và CXIC. Cùng nhau, họ sản xuất gần như toàn bộ số container vận chuyển hàng khô tiêu chuẩn trên thế giới, những chiếc kiện kim loại dùng để chuyên chở các mặt hàng mà người dân Mỹ mua sắm mỗi ngày.

Âm mưu này được thực hiện một cách có hệ thống và đầy chủ đích. Vào tháng 11 năm 2019, các giám đốc điều hành đã gặp mặt tại trụ sở chính của CIMC ở Thâm Quyến và thống nhất đồng loạt cắt giảm sản lượng trên tất cả các dây chuyền sản xuất của họ.

Họ đã hạn chế số ca làm việc cũng như số giờ hoạt động trên mỗi dây chuyền. Họ lắp đặt 87 camera giám sát video trên 49 dây chuyền sản xuất container để bảo đảm không công ty nào vượt quá hạn ngạch đã thỏa thuận. Họ thậm chí còn lập ra một quỹ phạt tài chính để trừng phạt bất kỳ ai gian lận. Họ cũng không hề xây dựng thêm nhà máy mới nào. Sau đó, đại dịch COVID-19 ập đến.

Lợi nhuận từ mảng sản xuất container của CIMC đã tăng từ $19.8 triệu đô vào năm 2019 lên tới $1.75 tỷ đô vào năm 2021, mức tăng gấp một trăm lần. Singamas cũng chuyển từ mức lỗ ròng $110 triệu đô vào năm 2019 sang mức lợi nhuận $186.8 triệu đô vào năm 2021.

Trong khi các doanh nghiệp Mỹ phải chờ đợi hàng tháng trời mới có container, và các gia đình Mỹ phải trả giá cao hơn cho mọi thứ, từ đồ nội thất cho đến thuốc men, thì những giám đốc điều hành, những kẻ đã bí mật thỏa thuận bóp nghẹt nguồn cung, lại đang ung dung đếm những khoản lợi nhuận khổng lồ thu được một cách bất chính.

Một trong số các giám đốc điều hành bị cáo buộc, Vick Ma, đã bị bắt giữ tại Pháp vào ngày 14 tháng 4 năm 2026. Thủ tục dẫn độ y về Hoa Kỳ hiện đang được tiến hành. Sáu người còn lại vẫn đang lẩn trốn và được cho là đang ở Trung Quốc, nơi nằm ngoài tầm với trực tiếp của các cơ quan thực thi pháp luật Hoa Kỳ (vì không ký hiệp ước dẫn độ).

Đây không phải là hành vi trục lợi nhất thời dựa trên cơ hội ngẫu nhiên. Đây là một chiến dịch cấu kết liên minh độc quyền có sự phối hợp chặt chẽ, kéo dài nhiều năm để lũng đoạn thị trường; một âm mưu được thiết lập từ trước khi đại dịch bùng phát, được khởi động vào thời điểm thế giới đang ở thế dễ bị tổn thương nhất, và được duy trì suốt bốn năm ròng.

Bộ Tư pháp Hoa Kỳ gọi hành vi này là hành động "cướp tiền" của những người dân Mỹ bình thường. Còn trong bản cáo trạng, nó được định danh là một "âm mưu hạn chế thương mại". Cả hai đều chính xác.

FB Uyen Vu


TẠI SAO TT TRUMP LUÔN NÓI “AMERICA FIRST” ?

Chắc các Bạn không lạ gì với câu slogan này của TT Trump nhưng Bạn không biết là rất nhiều người ở Mỹ và trên thế giới ghét Donald Trump. Có người xem ông là kẻ ngạo mạn, có người cho rằng ông phá vỡ mọi quy tắc ngoại giao truyền thống, có người nói ông cư xử giống một doanh nhân hơn là một tổng thống. Nhưng dù thích hay ghét Trump, có một sự thật mà ngay cả đối thủ của ông cũng phải thừa nhận:

Trump là một trong số rất ít chính trị gia dám nói thẳng điều mà rất nhiều người Mỹ đã âm thầm nghĩ suốt nhiều năm.

Đó là:
“Tại sao nước Mỹ phải gánh cả thế giới?”

Và đó cũng là lý do khẩu hiệu “America First” không chỉ là slogan tranh cử.
Nó là cả một tư duy quyền lực.
Muốn hiểu Trump, phải hiểu một điều trước:
ông không nhìn thế giới như một giáo sư chính trị.
Ông nhìn thế giới như một người đang ngồi trong phòng họp của một tập đoàn khổng lồ tên là Hoa Kỳ.

Trong đầu Trump, mọi thứ đều là deal.
Ai đang lời?
Ai đang lỗ?
Ai đang lợi dụng ai?
Ai đang sống nhờ tiền thuế của người Mỹ?

Đó là cách ông nhìn NATO.
Đó là cách ông nhìn Trung Quốc.
Đó là cách ông nhìn thương mại toàn cầu.
Và cũng là cách ông nhìn đồng minh của Mỹ.

Nhiều người không hiểu vì sao Trump liên tục gây áp lực lên châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc hay NATO. Họ cho rằng Trump ích kỷ, phá hoại liên minh phương Tây. Nhưng nếu nhìn từ góc nhìn của một người dân Mỹ bình thường, đặc biệt là tầng lớp lao động từng sống qua thời kỳ công nghiệp Mỹ bị rút ruột, thì câu chuyện lại khác hoàn toàn.

Hãy tưởng tượng bạn là một công nhân Mỹ ở Ohio hay Detroit.
Ngày xưa thành phố bạn đầy nhà máy.
Cha bạn làm trong ngành thép.
Mẹ bạn làm hãng xe.
Một người đi làm đủ nuôi cả gia đình.

Rồi toàn cầu hóa tới.
Nhà máy chuyển sang Trung Quốc.
Công việc chuyển sang Mexico.
Tiền lương đứng yên hàng chục năm.

Trong khi giới tinh hoa ở New York hay Washington vẫn nói:
“Toàn cầu hóa tốt cho tất cả.”
Tốt cho ai?
Đó là câu hỏi Trump đã đánh trúng.

Trump hiểu rằng rất nhiều người Mỹ cảm thấy đất nước họ đang phải trả quá nhiều tiền để duy trì “trật tự thế giới”, trong khi tầng lớp trung lưu Mỹ ngày càng yếu đi.

Mỹ chi hàng trăm tỷ cho quân sự.
Bảo vệ tuyến hàng hải toàn cầu.
Đảm bảo dầu mỏ lưu thông.
Đóng quân khắp thế giới.
Bảo vệ đồng minh.

Trong khi nhiều nước đồng minh lại hưởng lợi từ thương mại với Mỹ nhưng chi rất ít cho quốc phòng.
Trump nhìn điều đó và nói:
“Không công bằng.”
Đó là lý do ông ép NATO tăng chi tiêu quân sự.
Đó là lý do ông đòi đồng minh phải “trả phần của mình”.
Đó là lý do ông nói Nhật Bản, Hàn Quốc hay châu Âu không thể mãi sống dưới ô bảo vệ của Mỹ mà không trả giá tương xứng.
Nhiều người xem đó là thô lỗ.
Nhưng với cử tri của Trump, đó là lần đầu tiên có một tổng thống nói giống suy nghĩ của họ.

Trump không phải kiểu chính trị gia thích nói những câu đẹp lòng quốc tế.
Ông thích nói:
“Mỹ được gì?”
Đó là lý do ông khác hầu hết các tổng thống trước.
Obama nói nhiều về lãnh đạo toàn cầu.
Biden nói nhiều về liên minh dân chủ.
Còn Trump?
Ông nói về việc làm cho công nhân Mỹ.
Về nhà máy quay lại Mỹ.
Về việc Mỹ bị lợi dụng trong thương mại.
Về việc Trung Quốc đã làm giàu nhờ hệ thống toàn cầu mà Mỹ xây dựng.
Trong nhiều thập nien, nước Mỹ vừa là cảnh sát, vừa là ngân hàng, vừa là người tiêu dùng cuối cùng của cả thế giới.
Cả thế giới bán hàng cho Mỹ.
Mua trái phiếu Mỹ.
Dùng đồng USD.
Dựa vào quân đội Mỹ để giữ ổn định thương mại toàn cầu.
Nhưng cái giá là gì?
Nợ công Mỹ ngày càng khổng lồ.
Nhà máy biến mất.
Người lao động Mỹ cảm thấy bị bỏ rơi.
Khoảng cách giàu nghèo tăng mạnh.

Trump nhìn thấy điều đó như một CEO nhìn thấy công ty mình đang gánh quá nhiều chi phí cho những bộ phận không sinh lời.
Và ông quyết định làm điều chưa ai dám làm:
lật bàn chơi cũ.
Đó là lý do Trump đánh thuế Trung Quốc.
Ép Apple và các công ty đưa sản xuất về Mỹ.
Siết Huawei.
Chặn chip AI.
Đánh mạnh vào chuỗi cung ứng.

Nhiều người nghĩ Trump ghét Trung Quốc.
Không.
Trump tôn trọng sức mạnh Trung Quốc.
Nhưng ông không chấp nhận việc Mỹ tiếp tục lệ thuộc vào đối thủ chiến lược lớn nhất của mình.
Đó là khác biệt rất lớn.

Trump hiểu một điều cực kỳ quan trọng:
trong thế kỷ 21, chiến tranh không chỉ là tàu sân bay và tên lửa.
Chiến tranh là chip bán dẫn.
AI.
Dữ liệu.
Năng lượng.
Chuỗi cung ứng.
Khoáng sản hiếm.
Đồng USD.
Và ai kiểm soát hệ thống công nghệ toàn cầu.

Đó là lý do “America First” thật ra không đơn giản là chủ nghĩa dân túy.
Nó là chiến lược kéo quyền lực trở về Mỹ.
Rất nhiều người chê Trump làm chia rẽ thế giới.
Nhưng hãy nhìn thực tế:
sau Trump, cả Washington đều bắt đầu nói về:
decoupling,
reshoring,
friend-shoring,
chip act,
sản xuất nội địa,
an ninh chuỗi cung ứng.

Ngay cả Biden, người từng chỉ trích Trump rất nhiều, cuối cùng vẫn tiếp tục phần lớn chiến lược kiềm chế công nghệ Trung Quốc mà Trump khởi động.

Điều đó cho thấy:
Trump có thể gây tranh cãi, nhưng ông đã thay đổi hoàn toàn cách nước Mỹ nhìn thế giới.
Và có lẽ điều thú vị nhất về Trump là:
ông không cố giả vờ mình là người đạo đức hoàn hảo.
Trump không nói kiểu:
“Chúng ta bảo vệ thế giới vì tình yêu hòa bình.”
Ông nói:
“Nếu Mỹ bỏ tiền, Mỹ phải được lợi.”
Nghe thực dụng.
Nghe lạnh lùng.
Nhưng chính sự thực dụng đó lại khiến rất nhiều người tin ông.
Bởi vì trong mắt họ, Trump ít nhất còn nói thật về quyền lực.
Thế giới không vận hành bằng cảm xúc.
Nó vận hành bằng lợi ích.
Và Trump chỉ là người đầu tiên dám nói điều đó một cách công khai.

Cho nên khi nghe Trump nói “America First”, nhiều người ngoài nước Mỹ nghĩ đó là ích kỷ.
Nhưng với hàng triệu cử tri Mỹ, đặc biệt là tầng lớp lao động và trung lưu đang cảm thấy bị bỏ lại phía sau, họ không nghe thấy sự ích kỷ.
Họ nghe thấy một câu rất đơn giản:
“Cuối cùng cũng có người đặt nước Mỹ lên trước hết.”


-- Ryan Phan --
05/16/2026

Nói với Đầu gối

Trong dân gian có câu Thành ngữ "nói với đầu gối", là một cách giải thích so sánh đầy tính mỉa mai và hình tượng.

Người ta dùng câu này để chỉ sự bất lực, chán nản khi phải giao tiếp với một người hoàn toàn không chịu lắng nghe, không hiểu chuyện hoặc quá bảo thủ. Thà nói với đầu gối đỡ tức hơn vì đầu gối không biết cãi bướng. không dựng chuyện, không bóp méo sự thật.

Mỹ có câu “like talking to a brick wall” — nói chuyện với bức tường gạch. Nghĩa là anh nói đúng sai thế nào cũng vô ích, vì người nghe đầu óc đã lấp đầy định kiến.

Điều ngạc nhiên là những người này đâu phải dốt. Ngược lại, học cao hiểu rộng, bằng cấp treo kín tường. Nhưng bị TDS nặng quá nên mọi chuyện liên quan tới tổng thống Trump đều biến thành sai trái, dù trắng đen rõ ràng trước mắt.

Ngày xưa ông Al Gore hô hào chuyện trái đất nóng lên,
Nào là, nếu không thay đổi thì vài năm nữa địa cầu tận thế.
Báo chí tung hô, giải Nobel trao tận tay, giới cấp tiến coi như chân lý. Rồi từ đó mở ra cả núi ngân sách, dự án, thuế má, hội nghị quốc tế, tiền chi như nước. Ai mà chống đối thì y như rằng bị chụp mũ là phá hoại là….blah! blah!

Mười năm sau trái đất vẫn quay đều. Có nơi còn lạnh chết khiếp. Houston Texas bão tuyết phủ trắng. Ông Trump mới châm biếm: “Nóng đâu không thấy, lạnh thấy mẹ.” Nghe thì thô tục nhưng đúng, dân thường ai cũng thích lối nói dân dã không khoa bảng.

Quê độ quá!
khẩu hiệu đổi từ “global warming” sang “climate change” — không nói nóng lên nữa mà nói khí hậu thay đổi. Á đù! khí hậu trái đất từ ngàn xưa tới giờ vốn vẫn thay đổi. Thời tàu Titanic chìm vì băng trôi lúc đó đã có xe điện hay nhà máy hiện đại gì đâu? Khí hậu vẫn thay đổi. Mà không thay đổi thì làm gì có dầu khí, kim cương…

Người dân không ngu đến mức không biết bảo vệ môi trường là cần thiết. Nhưng cái người ta khó chịu là kiểu lấy nỗi sợ để hù dân, green new deal thành new chia.

Rồi mở hầu bao ngân sách vô tận. Trong khi các chính trị gia miệng nói chống khai thác dầu khí vì ô nhiễm môi trường, nhưng lại đi mua dầu từ nước khác. Mỹ ngưng khai thác thì nước khác khai thác thay. Ô nhiễm có mất đâu, chỉ là dời chỗ khác thôi.

Cho nên nhiều người không còn tin vào sự “đạo đức” của giới chính trị nữa. Họ thấy trong đó chỉ là quyền lực, tiền bạc và tuyên truyền.

Cộng đồng người Việt mình cũng vậy. Có nhiều ông tiến sĩ, nhà báo, bình luận gia, khôn một cây chứ không phải vừa. Nhưng đôi khi chỉ vì tiền, ăn cơm chúa múa tối ngày, hoặc vì định kiến mà nói lấy được, miễn chống Trump là bất chấp đúng sai.

Ai đời, một vị tổng thống muốn xây nơi tiếp đón nguyên thủ các quốc gia cho xứng tầm cường quốc, thay vì tiếp khách ở sân cỏ, đôi khi mưa phiền phức, tốn kém sắp xếp bàn ghế, di chuyển. Nói vào không nói, lại bóp méo thành “xây phòng khiêu vũ cho Trump”

Và cái cách họ bóp méo lần này cũng chẳng mới mẻ gì. ” Thượng viện bác đề nghị lấy $1 tỉ xây phòng khiêu vũ cho Trump”. Nghe như thể ông Trump đang ngồi trong Nhà Trắng đòi xây cung điện cho riêng mình để nhảy múa, ăn tiệc tưng bừng. Nhưng sự thật thì sao? Đó là ý tưởng xây dựng một trung tâm tiếp đón chính thức, một không gian xứng tầm với cường quốc số một thế giới để đón tiếp nguyên thủ các nước, tổ chức các sự kiện ngoại giao lớn.

Cái phòng khiêu vũ ấy đâu phải để ông Trump “vui chơi” trong nhiệm kỳ này. Khi hoàn thành, có khi ông đã về Mar-a-Lago hái chanh hái bưởi, đánh golf rồi. Nó là tài sản của nước Mỹ, cho các đời tổng thống sau sử dụng. Và đặc biệt, theo thông tin ban đầu, phần lớn kinh phí đến từ quyên góp của các mạnh thường quân, doanh nhân, chứ không phải lấy tiền thuế của dân nghèo ra để “sống xa hoa”.

Nhưng với một số ít truyền thông và cánh “chống Trump đến cùng”, sự thật không quan trọng. Chỉ cần có từ “Trump” là tự động gắn nhãn “xa xỉ”, “tham nhũng”, “cá nhân”. Giống hệt cách họ từng gắn cho ông ấy đủ thứ tội từ năm 2016 đến nay: Nga can thiệp, ăn cắp bầu cử, gây bạo loạn Capitol, thậm chí…ấu dâm mà chưa chứng minh bằng chứng.

Nhiều người Việt mình ở đây, dù sống xa quê nhưng vẫn giữ thói quen đọc báo, xem tin, rồi vô tình nuốt luôn những cái tít giật cục. Đọc xong lắc đầu: “Trump kinh thế!”. Nhưng hỏi kỹ một chút, họ chỉ lặp lại y chang những gì CNN, NYT, hoặc vài trang Việt ngữ thân tả đưa. Không kiểm chứng, không đọc nguyên bản, không xem ông ấy nói gì trực tiếp. Định kiến đã ăn sâu, thành ra dù Trump có làm gì cũng thành tội.

Thật ra ghét Trump là quyền của mỗi người. Nhưng khi ghét đến mức phải bóp méo trắng thành đen, phải dựng chuyện, phải lấy $1 tỉ xây công trình quốc gia thành “xây phòng khiêu vũ cho Trump”, thì lúc đó không còn là chính kiến nữa, mà là mù quáng. Và nói chuyện với loại người mù quáng ấy thì thà… nói với đầu gối còn sướng tai hơn.

Cuối cùng, lịch sử sẽ phán xét. Những người đang cuồng nộ chống Trump hôm nay, mười năm nữa nhìn lại, có khi sẽ thấy xấu hổ vì chính mình đã từng bị dẫn dắt bởi cảm xúc và tuyên truyền. Còn tổng thống Trump, dù được hay không, ông ấy vẫn là hiện tượng chính trị hiếm có: một người không thuộc giới tinh hoa, không theo kịch bản, lại khiến cả hệ thống cánh tả hay toàn cầu hoá phải run sợ. Và dân, những kẻ bị trị thì vỗ tay ăn mừng.

FB Nhi Duong




"Quỹ chống vũ khí hóa của chính quyền"

Hôm nay bộ tư pháp chính thức công bố. Bộ tư pháp đã dàn xếp với TT Trump vụ kiện trị giá 10 tỷ đô la của Tổng thống Trump kiện Sở Thuế vụ/Bộ Tài chính vì đã làm rò rỉ hồ sơ thuế của ông, gia đình ông, công ty ông và những người thân cận.

Các điểm chính bao gồm: Ông Trump và các nguyên đơn đồng khởi kiện, rút lại đơn kiện , không được kháng cáo.

Họ sẽ nhận được lời xin lỗi chính thức từ bộ tư pháp nhưng không được bồi thường thiệt hại về mặt tiền bạc .

Đổi lại, Bộ Tư pháp sẽ thành lập một "Quỹ chống vũ khí hóa của chính quyền " trị giá khoảng 1,776 tỷ đô la để dàn xếp các khiếu nại về việc chính phủ vũ khí hóa pháp lý để truy tố không bình đẳng những người không thân chính quyền.

Những người này có thể là những người tù J6 hay ông Hunter Biden .... bị truy tố vì lý do chính trị.

Kèm theo thoả thuận dàn xếp này, cấm sở thuế xét thuế ông Trump và các công ty Trump vĩnh viễn. Cấm ông Trump không được kiện vụ Fbi xét nhà ông ở Maralago, Florida.

Bộ tư pháp sẽ đề cử 5 người để xem xét các vụ kiện.

Ông Trump, gia đình ông và những người khởi kiện sẽ không được nhận bất kỳ đồng nào ngoài lời xin lỗi của chính phủ.

Đi xa hơn tại sao có vụ này.

Năm 2018 đến 2020, một nhân viên sở thuế , Charles Edward Littlejohn đã ăn cắp hồ sơ 6 năm thuế của ông Trump và gia đình cũng như hàng trăm tỷ phú khác thân cận với ông Trump và giao các hồ sơ này cho báo The New York Times and ProPublica.

Báo New York Times mừng như bắt được vàng vì trên hồ sơ thuế ông Trump chỉ trả có $750 cho năm 2016-2017. Phen này tội trốn thuế chắc ông Trump ở tù mục xương. Họ dùng kính hiển vi soi rọi lại 8 năm thuế về trước thì không thấy ông trả một đồng thuế nào, bởi vì trong thời gian này ông lỗ mấy trăm triệu nên không phải trả thuế.

Những nơi này trao hồ sơ lại cho ủy ban giám sát hạ viện dân chủ và hạ viện dân chủ theo lệnh bà Pelosi đã điều tra nhưng cũng không tìm được gì . Do vậy họ công khai các hồ sơ thuế của ông Trump vào ngày 30 tháng 12/2022. Tức mình, Bộ tư pháp tiểu bang New york cũng vào cuộc điều tra và nơi đây cũng không tìm được việc ông Trump gian lận thuế. 

Cuối cùng họ truy tố ông về tội thổi phòng giá tài sản để mượn tiền ngân hàng và phạt ông Trump 500 triệu đô nhưng bộ tư pháp New York đòi phải trả bằng tiền mặt không cho thế chấp và dự tính tịch thu nhà của ông nếu không có tiền mặt. Nhưng sau đó có một công ty đã đứng ra cho ông Trump mượn tiền mặt nhưng ông phải trả thêm ước chừng 50 triệu tiền lời.

Tháng 8/2025, toà thường thẩm New York tuyên bố bản án về vụ bồi thường là vô lý. Yêu cầu toà dưới xử lại. Vụ kiện hiện đang ở toà án Tối cao pháp viện New York chưa xử. Nếu ông thắng kiện, New york sẽ phải trả ông 50 triệu tiền lời cộng lệ phí luật sư hàng trăm triệu.

Riêng về ông Charles Edward Littlejohn người tiết lộ hồ sơ thuế đã bị bắt vào tháng 9/2024 và đang lãnh 5 năm tù.
FB Le Hoang


KHÔNG THẮNG ĐƯỢC THÌ TA TÌM CÁCH ĂN GIAN

Mấy chục năm nay ở California, với số cử tri dân chủ áp đảo, Phe dân chủ đã đưa ra một dự luật gọi là cho có vẻ công bằng khi ứng cử trong kỳ bầu cử sơ bộ.

Luật này lấy 2 người đắc cử đầu tiên trong kỳ sơ bộ với nhiều phiếu nhất vào chung kết, không kể đảng phái.

Từ trước tới giờ họ vẫn thắng nhờ số cử tri dân chủ gần gấp đôi cộng hoà. Do vậy phe dân chủ vẫn nói cách thức bầu cử này "Jungle Primary" là công bằng nhất. Alaska cũng đã dùng cách bầu cử này để loại ứng viên Cộng hoà ra khỏi các cuộc bầu cử.

Phe Dân chủ đang hân hoan tính đem cách bầu cử này qua các tiểu bang khác.

Nhưng hổng dè ở California năm nay, với số ứng cử viên gần 50 nhưng không có ông dân chủ nào nổi bật. Hai ông ứng viên Cộng hoà vượt lên hàng đầu và cơ hội phe dân chủ mất ghế thống đốc rất lớn.

Đột nhiên nhiều tiếng nói nặng ký lên tiếng từ Obama, Kamala, Newsom, Pelosi, AOC nói bầu cử kiểu này không được. 2 đảng mà sao ứng cử viên chỉ có một đảng. Xếp bài chia lại.

Anh Newsom mấy ngày trước cũng đã lên tiếng. California có nhiều cách dự phòng nếu phe cộng hoà đá phe dân chủ khỏi kỳ bầu cử sơ bộ năm nay.

Cách gì ? Đây là cách họ sẽ làm.

Ông Dân chủ, Steven Maviglio vừa đưa ra một dự luật trưng cầu dân ý gọi là "Undo the Top Two” (Initiative #26-) sẽ được bỏ phiếu vào tháng 11/26. Nếu dự luật này được thông qua thì kết quả bầu cử thống đốc của 2 ông Cộng hoà sẽ không có hiệu lực và hũy bỏ hoàn toàn luật Proposition 14 (2010) của phe Dân chủ, dẹp luôn hệ thống bầu cử sơ bộ với hai ứng cử viên hàng đầu hiện nay. Dự luật sẽ khôi phục lại hệ thống bầu cử sơ bộ theo truyền thống trước năm 2010 dựa trên đảng phái, trong đó mỗi đảng sẽ đề cử ứng cử viên của riêng đảng mình trong kỳ bầu cử.

Khi không thắng thì ta tìm cách sửa luật lại đề thắng. Được không. Chuyện này chỉ sửa luật lệ lại thôi. Đừng nói đó là gian lận.

Restore Fair Elections | Undo The Top Two

FB Le Hoang

Blog Archive