Có những mùa không đi đâu cả!
Chỉ là người ở lại đã khác đi rồi.
Sáng nay trời còn mờ hơi sương, rồi bỗng dưng mặt trời trồi lên ngay từ nóc nhà đối diện, ánh sáng như xổng chuồng, ào một cái chạy tràn khắp mọi nơi, đâm thẳng vào tận góc chái nhà, nơi hai chậu Nhất Chi Mai con còn đứng nép mình trong bóng tối. Chỉ một khắc thôi mà cả vũ trụ đã khác hẳn. Ánh sáng gõ thẳng vào đôi mắt còn ngái ngủ, gọi tui dậy như nói rằng "Dậy đi, để còn kịp nói lời cám ơn với bình minh!"
Dường như cũng biết mình hơi quá tay, mùa Hạ dịu lại một chút. Mấy chậu Hạnh Nhân cháy khô lá, nằm cù bơ cù bất ngoài hiên, đã thấy nhú ra vài chồi xanh mới. Rất nhiều buổi sáng tưởng chừng bình thường như vầy, vậy mà biết bao nhiêu thứ đã lặng lẽ khác đi so với hôm qua. Một sợi tóc vừa bạc thêm. Một nếp nhăn vừa hằn sâu hơn chút nữa. Đã có một khoảng thanh xuân rộn rã tiếng cười, giờ tiếng cười đó nghe xa xôi lắm rồi.
Trong gian nhà, tui với ông chồng mỗi người một góc, mạnh ai nấy làm chuyện của mình, chỉ có cái quạt trần là đều đều lên tiếng thay cho câu chuyện. Thỉnh thoảng ổng buông cái computer, bước qua phòng Family, nơi tui đang dán mắt vô một cái computer khác, hỏi tỉnh bơ:
“Có gì mới không?”
Tui đáp lại cũng nhẹ tênh y vậy, rồi ai về lại việc nấy.
Không phải giận hờn gì nhau. Chỉ là bao nhiêu năm sống chung, hai đứa quen với cái im lặng đó hồi nào không hay, như thể lời nói bây giờ để dành cho chuyện cần thiết, còn thương nhau thì gửi vào mấy câu lặt vặt kiểu vậy.
Tui giở lại mấy cuốn album cũ. Không coi thì làm sao thấy được biết bao nhiêu người chẳng còn hiện diện trên cõi đời này. Rất nhiều tấm đã ngả màu thời gian, có tấm trầy xước không còn rõ mặt người, nhưng ít nhất nó là dấu vết kỷ niệm. Tui cầm lên, nhắm mắt hồi tưởng lại cái bối cảnh lúc lát cắt thời gian này ra đời. Mấy chục năm rồi mà cứ tưởng như mới hôm qua, vậy mà tui đã đi qua bốn mươi năm để tìm lại cảm giác của ngày xưa.
Nhớ thằng bạn hồi đó, quen nhau từ lớp ba, gọi nhau mầy tao quen đến mức lên cấp ba, ngại ngùng ngắc ngứ tiếng xưng hô mà tránh mặt. Vậy mà không có tấm hình nào có mặt cả hai đứa.
Khi kết nối lại được với nhau sau này, nó nói:
“Bà xuống thăm tui đi, tui dẫn bà đi tuốt lại. Bảo đảm chồng bà nhìn thấy là mê chết luôn!”
Tui cũng muốn đi, nhưng rồi cứ lần lữa vì nhiều lý do. Đến giờ thì tất cả đều muộn màng. Bạn đã về miền mây trắng, khiến cho lần gặp của bốn mươi năm trước trở thành lần gặp sau cùng.
Câu đùa đó giờ không còn ai đùa lại được nữa.
Và người lạc quan nhất trên cõi đời này cũng phải thúc thủ trước vô thường. Nó không gõ cửa, không rao trước. Nó chỉ lặng lẽ bớt đi một chút mỗi ngày, một chút tuổi trẻ, một chút sức vóc, một người, một mối tình, một giấc mơ còn dang dở. Rồi tới một bữa, mình đứng giữa cái đời sống quen thuộc của chính mình mà thấy sao lạ hoắc.
Có khi điều làm mình đau không phải vì mất, mà vì mình từng tin chắc nụi rằng mọi thứ sẽ còn hoài như vậy. Muốn người đó đừng đi, muốn cha mẹ đừng già, muốn tình đừng phai. Nhưng đời nó có ký giao kèo gì với ai đâu.
Chiếc lá rụng xuống không có nghĩa cây đã chết. Người rời đi không có nghĩa tình thương hồi đó chưa từng có thiệt.
Những chiếc lá vàng úa theo mùa, theo gió nhẹ rơi. Mùa thu tới, những chiếc lá còn xanh rồi cũng bắt đầu đổi màu, để rồi một ngày nào đó rời cành. Dưới gốc cây, có còn ai biết được chiếc lá nào đã rơi từ mùa hè, chiếc nào phai tàn khi mùa thu tới. Nó chỉ rơi, nhẹ hều.
Có lẽ con người cũng vậy. Đến một lúc nào đó, mình mới nhận ra có những thứ đã rời khỏi mình từ lâu mà mình không hay biết. Một chút tuổi trẻ. Một chút sức vóc. Một người. Một khoảng thời gian. Một điều từng tưởng sẽ còn hoài.
Bởi sau cùng, chẳng có mùa nào ở lại thiệt sự. Nhưng mùa nào đi qua cũng để lại trong mình một chút hương của nó, như cách tui vẫn coi mấy cuốn album cũ, không phải để quay lại quá khứ, mà để biết mình đã từng đi qua một đoạn đời có thiệt
Hong khuu
Chú thích: