Monday, May 18, 2026

Hoa Kỳ quyết triệt hạ kẻ thủ ác xuyên quốc gia

• Cơ quan FBI kêu gọi người dân cung cấp thông tin

BPSOS, ngày 18 tháng 5, 2026

Đầu tháng 3 năm nay, cơ quan FBI của Hoa Kỳ thông báo chương trình truy lùng và trừng phạt các thủ phạm tấn công xuyên quốc gia nhắm vào công dân, cư dân hoặc tổ chức Hoa Kỳ. Cộng đồng người Việt cần tiếp tay phổ biến thông tin này và giúp cơ quan FBI nhận diện kẻ thủ ác để có biện pháp trừng trị.

Thế nào là đàn áp xuyên quốc gia?

Khi một chính quyền của một quốc gia ngoại bang tấn công người dân của họ đang cư ngụ ngoài lãnh thổ quốc gia vì người đó bất đồng chính kiến, tố cáo tham nhũng, báo cáo vi phạm... thì đó là đàn áp xuyên quốc gia. Các hình thức tấn công có thể là rình rập, theo dõi, tấn công mạng, sách nhiễu, đe doạ, kiện tụng với mục đích bịt miệng, tung chiến dịch tin giả, âm mưu bắt cóc, đe doạ thân nhân còn ở trong nước, v.v.

Hình 1 - Bà Nguyễn Thị Bích Hạnh, công dân Hoa Kỳ, bị công an bắt giam cùng 2 con, và bị tra tấn khi về thăm gia đình ở Việt Nam, ngày 07/06/2024

Trong chính sách của Hoa Kỳ, việc tấn công nhắm vào công dân Hoa Kỳ khi đang ở ngoài Hoa Kỳ vẫn bị xem là tấn công xuyên quốc gia.

Nổi bật về đàn áp xuyên quốc gia là các chế độ độc tài như cộng sản Tàu, cộng sản Bắc Triều Tiên, cộng sản Cuba, cộng sản Việt Nam...

Lý do cơ quan FBI vào cuộc

Cơ quan này có 2 chức năng: (1) phản gián trước các hành vi xâm nhập của chính quyền ngoại bang; (2) bảo vệ công dân kể cả khi đang ở ngoài nước Mỹ.

Cơ quan FBI dưới Hành Pháp Trump gia tăng việc thực thi 2 chức năng này vì:

1) Các chế độ độc tài ngày càng muốn dập tắt các tiếng nói đi ngược lại bài bản tuyên truyền của họ.
2) Để đạt mục tiêu, họ gia tăng tấn công xuyên quốc gia một số đối tượng nhằm reo rắc nỗi sợ lên toàn thể cộng đồng tị nạn, lưu vong.
3) Khi làm vậy, các chế độ độc tài này xâm phạm chủ quyền quốc gia Hoa Kỳ, gây mất an toàn cho công dân và cư dân Hoa Kỳ, và tạo bất ổn cho xã hội Hoa Kỳ nói chung.

Cơ quan FBI đặt vấn đề đối phó đàn áp xuyên quốc gia dưới chức năng phản gián và kêu gọi mọi người dân hợp tác: https://www.fbi.gov/.../counteri.../transnational-repression

Các đơn vị FBI ở một số thành phố Hoa Kỳ cũng trực tiếp kêu gọi cư dân đjia phương hợp tác, như ở Thành Phố Dallas, Texas: https://www.fbi.gov/.../fbi-dallas-brings-awareness-to...

Trường hợp nóng về đàn áp xuyên quốc gia

Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ đang lập hồ sơ truy tố Ông Raul Castro, em của nhà độc tài Fidel Castro và cựu chủ tịch nước và đứng đầu Đảng Cộng Sản Cuba, vì ra lệnh bắn hạ 2 máy bay dân sự trên không phận quốc tế, làm chết 3 công dân và một cư dân Mỹ gốc Cuba, ngày 24 tháng 2 năm 1996. Ông Raul Castro lúc ấy là Bộ Trưởng Quốc Phòng.

Chính phủ Hoa Kỳ đã truy tố 3 sĩ quan quân đội Cuba nhưng chính quyền Cuba không dẫn độ họ. Nay sắp đến lượt Ông Raul Castro, 94 tuổi, bị truy tố.

Tuy đã về hưu, Ông Raul Castro vẫn nắm trịch nền chính trị và kinh tế Cuba. Dưới ông ta, dòng họ Castro và chân tay trong quân đội kiểm soát tập đoàn kinh tế GAESA, bao gồm trên 50 công ty nắm 40% nền kinh tế Cuba và có ít nhất 18 tỉ USD cất giấu ở các ngân hàng ngoại quốc. Ngày 7 tháng 5 vừa qua, Hoa Kỳ ban lệnh chế tài GAESA và một công ty khai thác khoáng sản Canada đã hợp tác với GAESA.

Có thể Bộ Tư Pháp sẽ công bố việc truy tố Ông Raul Castro vào ngày Thứ Tư tới đây.

Các trường hợp điển hình liên quan người Việt ở Hoa Kỳ

Dưới đây là một số trường hợp điển hình về hành vi đàn áp xuyên quốc gia của chế độ cộng sản Việt Nam nhắm vào cư dân Hoa Kỳ.

1) Năm 2018 – 2019 cán bộ của Chi Phái Cao Đài do đảng và nhà nước dựng lên năm 1997 đã tấn công, đe doạ và toan tính hãm hại một số tín đồ Cao Đài ở Hoa Kỳ.

2) Năm 2023, Bộ Công An Việt Nam phát lệnh truy nã Mục Sư A Ga, cư dân tiểu bang North Carolina và lãnh đạo Hội Thánh Tin Lành Đấng Christ Tây Nguyên, đăng ký hoạt động ở Hoa Kỳ.

3) Tháng 3 năm 2024, cáo buộc Hội Người Thượng vì Công Lý (Montagnards Stand for Justice, MSFJ) là tổ chức khung bố: Tổ chức này chính thức đăng ký là tổ chức phi lợi nhuận với chính phủ Hoa Kỳ.

4) Tháng 6 năm 2024, công an và cán bộ nhà nước Việt Nam bắt giam, tra tấn và cấm nhập cảnh đối với bà Nguyễn Thị Bích Hạnh và 2 người con tại Phi Trường Tân Sơn Nhứt. Cả 3 là công dân Hoa Kỳ.

5) Năm 2025, cáo buộc Ủy Ban Cứu Người Vượt Biển (BPSOS), là tổ chức phi lợi nhuận đăng ký hoạt động ở Hoa Kỳ, là tổ chức “liên quan khủng bố”.

6) Năm 2026, phát lệnh truy nã, bắt tạm giam rồi xử án tù 11 năm đối với Ts. Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám Đốc và Chủ Tịch BPSOS và là công dân Hoa Kỳ, về tội “khủng bố”.

Hình 2 – Ông Dương Xuân Lương, tín đồ Cao Đài bị đàn áp xuyên quốc gia, được vinh danh tại Hội Nghị Thượng Đỉnh về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, Hoa Thịnh Đốn, ngày 05/02/2025

Cách báo cáo với cơ quan FBI

Gần đây, Ts. Nguyễn Đình Thắng lên tiếng kêu gọi cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ thành lập nhóm công tác để hợp tác với chính quyền để đối phó các hành vi đàn áp xuyên quốc gia. Ông cho biết BPSOS sẵn sàng hướng dẫn và huấn luyện về thủ tục. Kèm đây là một hồ sơ điển hình mà mọi người có thể sử dụng làm mẫu: https://tinyurl.com/4k8f789e.

Hồ sơ này báo cáo hành vi tấn công xuyên quốc gia của các thành viên cốt cán của Chi Phái Cao Đài do đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam dàn dựng lên năm 1997 nhằm xoá bỏ Hội Thánh Cao Đài gốc.

Năm 2018, Ông Nguyễn Quốc Dũng, cư dân thành phố Louisville, tiểu bang Kentucky, “hợp đồng tác chiến” với Ông Trần Quang Cảnh, đại diện hải ngoại của Chi Phái 1997 đặt trụ sở ở Orange County, California, để triệt hạ các tín đồ Cao Đài chống lại kế hoạch xâm nhập cộng đồng Cao Đài ở Hoa Kỳ theo Nghị Quyết 36 của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Sau khi khuynh loát được một số cộng đồng Cao Đài địa phương, Chi Phái 1997 tiến tới chiếm đoạt danh xưng chung của toàn đạo bằng cách đăng ký tên “Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ” làm thương hiệu riêng với Bộ Thương Mại Hoa Kỳ. Với sự hỗ trợ và tài trợ của BPSOS, Thánh Thất Cao Đài ở Mountain View đứng ra chống lại âm mưu này.

Ông Nguyễn Quốc Dũng lập tức tung ra hàng loạt bài viết cáo buộc nhắm vào Ông Dương Xuân Lương là người nắm rõ thành tích hợp tác với công an Việt Nam của Ông Nguyễn Quốc Dũng khi còn ở Việt Nam, nhắm vào các người trong Hội Đồng Quản Trị của Thánh Thất Mountain View, nhắm vào Ông Đỗ Minh Đức là cư dân ở Houston vì đã yểm trợ cho Thánh Thất Mountain View, nhắm vào BPSOS và Ts. Thắng vì đã hậu thuẫn về truyền thông và tài chánh cho việc huỷ thương hiệu. Việc đánh phá bất thành; tháng 7 năm 2019, Bộ Thương Mại huỷ thương hiệu cấp tạm cho Chi Phái 1997.

Liền sau đó, Thánh Thất Mountain View cùng với Ông Dương Xuân Lương đã kiện Ông Nguyễn Quốc Dũng, Ông Trần Quang Cảnh, Chi Phái 1997, và đầu lãnh của nó là Ông Nguyễn Thành Tám tại tòa án ở Dallas, Texas. Ông Trần Quang Cảnh cùng vợ bỏ Hoa Kỳ về Việt Nam. 

Tháng 8 năm 2023, toà tuyên án Ông Nguyễn Quốc Dũng phải bồi thường 3.6 triệu USD và Chi Phái 1997 phải bồi thường 200 nghìn USD cho nguyên đơn. Ông Nguyễn Quốc Dũng trốn nợ cho đến nay.

Hồ sơ báo cáo FBI bao gồm Ông Nguyễn Quốc Dũng, Ông Trần Quang Cảnh, và Ông Nguyễn Thành Tám. Các đối tượng từng bị các kẻ thủ ác tấn công xuyên quốc gia đang sắp xếp để gặp trực tiếp đơn vị FBI ở Dallas, nhằm cung cấp thêm thông tin cho cuộc điều tra.

Bài liên quan:

Cuba: Giới lãnh đạo đã tẩu tán vài nghìn lần hơn số tiền nhân dân Việt Nam ủng hộ

“Con không bao giờ quên được hình ảnh em con đang dùng máy thở mà họ giật ra để hại chết em con”

Vì tương lai quốc dân, hãy cùng nhau lên đường



Lời Kể Từ Con Ghe Ma

( viết theo Flim: Bolinao 52 )


Tháng 5 năm 1988.
Đêm xuống đen như mực.
Ở một bãi biển heo hút miền Nam Việt Nam, hơn một trăm con người đứng chen chúc trong im lặng. Không ai dám nói lớn. Chỉ có tiếng sóng biển đập vào mạn ghe và tiếng trẻ con nấc nghẹn trong lòng mẹ.
Có người ôm túi gạo nhỏ.
Có người mang theo tấm ảnh gia đình.
Có người cúi xuống hôn cát lần cuối.
Một ông già run run hỏi:
— Đi lần này… còn sống không tụi bây?
Không ai trả lời.
Chiếc ghe gỗ chật cứng 110 mạng người lặng lẽ lao ra biển đêm.
Họ không biết phía trước là tự do…
hay là nấm mồ không bia.

Những ngày đầu, ai cũng còn hy vọng. Trên ghe, người ta chuyền nhau từng ngụm nước nhỏ. Có người thì thầm về nước Mỹ. Có người nói tới Philippines. Có người mơ đến một nơi không còn công an gõ cửa lúc nửa đêm.
Một bà mẹ trẻ ôm con trai năm tuổi vào lòng:
— Ráng nghe con… qua tới bển, má cho con đi học…
Đứa bé gật đầu. Nó đâu biết lời hứa ấy mong manh hơn ngọn đèn dầu trước gió.
Rồi tai họa xảy ra.
Chiếc máy tàu tắt phụt giữa biển Đông. Người tài công cúi xuống sửa suốt nhiều giờ. Mồ hôi chảy như tắm. Cuối cùng ông ngẩng lên, khuôn mặt trắng bệch:
— Hết rồi…
Hai chữ đó như tiếng đất lấp quan tài.
Con ghe bắt đầu trôi vô định.
Ngày thứ năm.
Nước uống cạn dần.
Ngày thứ tám.
Lương thực gần hết.
Ngày thứ mười.
Người ta bắt đầu nhìn nhau bằng đôi mắt tuyệt vọng.
Biển vẫn xanh ngắt. Mây trắng vẫn bay. Đẹp đến tàn nhẫn.

Có người chết đầu tiên vào ngày thứ mười hai. Là một cụ bà hơn bảy mươi tuổi.
Trước lúc nhắm mắt, bà chỉ nói:
— Má nhớ Sài Gòn quá…
Rồi im.
Không tiếng khóc.
Không khăn tang.
Không quan tài.
Mấy người đàn ông phải buộc xác bà bằng tấm nylon cũ rồi thả xuống biển.
Đứa cháu gái gào lên:
— Ngoại ơi! Ngoại đừng bỏ con!
Tiếng khóc tan giữa sóng.
Biển nuốt người nhẹ như nuốt một chiếc lá.

Ngày thứ mười chín. Một tiếng la vang lên:
— Tàu! Có tàu!
Mọi người bật dậy như người chết sống lại.
Phía xa là chiến hạm Hoa Kỳ USS Dubuque khổng lồ như một thành phố nổi.
Người trên ghe quỳ xuống khóc.
Họ vẫy áo.
Vẫy khăn.
Gào khản cổ.
— Cứu chúng tôi!
— Please!
— Please help us!
Có người ôm con giơ cao lên trời.
Những thủy thủ Mỹ nhìn xuống. Rồi họ thả xuống ít nước uống, lương khô.
Nhưng…
Con tàu không dừng lại.
Chiến hạm từ từ quay mũi rời đi.
Trên ghe, tiếng khóc bật lên như địa ngục mở cửa.
Một người đàn ông đập đầu xuống mạn ghe:
— Trời ơi! Họ bỏ mình rồi!
Một bà mẹ quỳ sụp:
— Con tôi sắp chết rồi mà…
Chiếc USS Dubuque nhỏ dần… nhỏ dần… rồi biến mất giữa chân trời.
Mang theo hy vọng cuối cùng.

Sau đó là những ngày không còn giống đời người nữa.
Nắng thiêu cháy da thịt.
Môi nứt bật máu.
Lưỡi khô cứng.
Người ta bắt đầu uống nước mưa đọng trên tấm nylon.
Rồi nước tiểu.
Rồi bất cứ thứ gì còn ướt.
Trẻ con chết dần.
Có người mẹ ôm xác con suốt hai ngày không chịu buông.
Bà cứ ru:
— Ngủ đi con…
qua tới Mỹ má gọi dậy…
Nhưng đứa bé đã lạnh ngắt từ lâu.
Người lớn bắt đầu mê sảng.
Có người nhìn mặt biển rồi cười:
— Tôi thấy đất liền rồi! Tới nơi rồi!
Rồi lao xuống biển mất hút.
Không ai còn sức để cứu.

Ngày thứ ba mươi bảy.
Chiếc ghe chỉ còn lại những thân người như bộ xương biết thở.
52 người sống sót.
58 người đã nằm lại biển Đông.
Lúc ấy, vài ngư dân Philippines ở thị trấn Bolinao phát hiện con ghe trôi dạt.
Họ chạy tới.
Một ngư dân bật khóc khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt:
— My God…
Những người Việt Nam không còn đứng nổi.
Có người bò bằng đầu gối.
Có người vừa được bế lên bờ đã ngất lịm.
Một bà cụ nắm tay ngư dân Philippines, nước mắt chảy dài:
— Cảm ơn… cảm ơn…
Bà không biết tiếng Anh.
Người kia không biết tiếng Việt.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lòng nhân loại không cần phiên dịch.

Nhiều năm sau, đạo diễn người Việt tên Đức Nguyễn, cũng từng là thuyền nhân, bắt đầu đi tìm lại những người sống sót của chuyến ghe định mệnh ấy.
Ông gặp lại những khuôn mặt già nua mang đầy vết thương ký ức.
Có người vẫn giật mình giữa đêm vì nghe tiếng sóng.
Có người không bao giờ ăn hết phần cơm của mình nữa… vì ám ảnh những ngày chết đói.
Có người đến giờ vẫn không dám nhìn biển.
Một người sống sót nghẹn ngào:
— Chúng tôi không sống sót vì mạnh hơn… chỉ là… số mình chưa tới lúc chết.

Bộ phim “Bolinao 52” ra đời như một nén nhang cho những linh hồn nằm lại biển Đông không mộ chí.
Không chỉ là phim tài liệu.
Mà là tiếng khóc.
Là chứng tích.
Là lịch sử viết bằng nước mắt và xác người.
Để thế giới biết rằng:
Đã từng có những con người bỏ quê hương ra đi không phải vì tham vọng…
mà chỉ để được sống như một con người.

Phạm Sơn liêm


CÔ GÁI MỸ GỐC VIỆT THIẾT KẾ BỘ ÁO KHOÁC CHỐNG ĐẠN ĐỘC ĐÁO ĐẦU TIÊN TRÊN THẾ GIỚI 

Cô gái Mỹ gốc Việt Vy Tran quyết định tự thiết kế sản phẩm này để bảo vệ chính gia đình mình khi không tìm được áo chống đạn phù hợp trên thị trường.











Vy Tran mặc áo khoác nỉ có mũ chống đạn do cô thiết kế và sản xuất 

Wonder Hoodie, một doanh nghiệp mới được thành lập ở Vịnh San Francisco, tieu bang California, Mỹ, đang bán một sản phẩm mà chủ nhân của nó, Vy Tran, thực sự không hề muốn phải dùng tới: áo khoác chống đạn.

Tran, 25 tuổi, nảy ra ý tưởng thiết kế áo chống đạn sau thảm kịch với người hàng xóm của cô ở thành phố Seattle. Người phụ nữ bị một tên cướp có vũ trang bắn chết khi đang đi bộ về nhà vào năm 2016.

"Người mẹ gốc Việt có hai con đang đi bộ về nhà thì bị một kẻ tiếp cận để cướp ví. Cô ấy đã không chịu thua và vật lộn với tên cướp. Cuối cùng, cô ấy bị bắn 8 phát vào ngực và tử vong ngay tại chỗ, ngay trước nhà cô ấy và nhà tôi", Tran kể.

Lo lắng cho mẹ và em trai mình vì thường xuyên đi lại ở tuyến đường trên, Tran bắt đầu đi tìm mua áo chống đạn nhưng thất vọng khi có rất ít lựa chọn trên thị trường và mức giá hầu hết lên tới hàng nghìn đôla.

"Tôi không tìm được cái nào cho phụ nữ hay trẻ em, hoặc ở mức giá mà tôi có thể mua được", cô kể.

Với những kiến thức từng học về khoa học vật liệu, Tran quyết định tự mình sản xuất áo chống đạn. Năm 2018, sau khi thiết kế của cô được Viện Tư pháp Quốc gia Mỹ xác nhận đáp ứng các tiêu chuẩn, Tran thành lập công ty và bắt đầu bán ra bộ áo chống đạn gồm một áo khoác nỉ có mũ, một áo khoác jean, một áo vest và các phụ kiện khác.











Áo khoác nỉ có mũ chống đạn do Wonder Hoodie sản xuất. Ảnh: Fox13

Wonder Hoodie đã nhận được nhiều phản hồi bày tỏ sự quan tâm từ các trường học và các bậc phụ huynh. Một khách hàng đã mua áo chống đạn cho người vợ làm giáo viên, trong khi người khác mua áo để an tâm đến rạp chiếu phim.

Tran cho hay cô rất đau lòng khi phải sản xuất áo chống đạn cho trẻ em. Cô ước mình không phải bán ra sản phẩm này nhưng không thể phủ nhận nhu cầu của khách hàng.

Wonder Hoodie đã được cấp bằng sáng chế cho thiết kế bảo vệ đầu mà áo chống đạn truyền thống không đáp ứng được, và khóa kéo kết nối phần chống đạn với áo khoác để người dùng có thể thuận tiện giặt giũ.

Sản phẩm được làm từ sợi kevlar và được xếp hạng 3A, mức bảo vệ cao nhất đối với áo chống đạn hạng nhẹ. Theo các thông số kỹ thuật của Wonder Hoodie, áo có thể bảo vệ người mặc trước những loại vũ khí như súng Magnum cỡ nòng 11 mm.

Áo khoác chống đạn kích cỡ trẻ em có giá là 450 USD, trong khi kích cỡ người lớn là từ 595 USD, còn áo khoác jean chống đạn có giá 525 USD. Tran cho biết cứ 10 sản phẩm được bán ra, công ty sẽ tặng một áo cho giáo viên trường công.

"Tôi chỉ đang làm công việc của mình để nếu có ai như mẹ hay em trai tôi tìm kiếm sản phẩm như thế, chúng sẽ có sẵn cho họ", Tran nói.

FB Travid Duong

Đã Tới Lúc Nước Úc Trục Xuất Người Việt Dù Có Thẻ Xanh Hay không



Đừng tưởng có thẻ xanh (PR) hay đã nhập tịch là đã nắm trong tay "kim bài miễn tử". Đầu năm 2026, làn sóng trục xuất của Úc đang quét qua cộng đồng người Việt với một tốc độ kinh hoàng, không kém gì những chuyến bay trục xuất "đặc sản" của Mỹ. Một cuộc thanh trừng âm thầm nhưng tàn khốc đang diễn ra!

Những bản án "hồi hương" không có ngày trở lại

Câu chuyện của T. Nguyễn – một người định cư tại Melbourne từ năm 1995 là một hồi chuông cảnh tỉnh. Dù đã có vợ con và cơ ngơi ổn định suốt 30 năm, nhưng chỉ vì dính vào một vụ dàn xếp "trồng cỏ" (cần sa) và bị kết án 14 tháng tù, cuộc đời T. đã rẽ sang hướng khác.

Ngày mãn hạn tù, thay vì được về nhà ăn bữa cơm đoàn viên, T. bị lực lượng Border Force (ABF) áp giải thẳng từ phòng giam ra xe chuyên dụng. Tiếng khóc xé lòng của đứa con thơ tại sân bay cũng không thể lay chuyển được lệnh trục xuất đã đóng dấu "Final". Một hành trình gần nửa đời người tại xứ sở chuột túi kết thúc bằng một chuyến bay một chiều về Tân Sơn Nhất với hai bàn tay trắng. Lý do? Anh ta chưa bao giờ nhập quốc tịch Úc.

Luật mục 501 – "Lưỡi hái tử thần" cho người có thẻ xanh

Úc không ồn ào như Mỹ, họ trục xuất dựa trên Mục 501 của Đạo luật Di trú – một thứ vũ khí sắc bén để "quét sạch" cư dân không xứng đáng:

Án tù 12 tháng = Vé máy bay một chiều: Bất kể bạn phạm tội gì (từ trộm cắp, bạo lực gia đình đến ma túy), chỉ cần tổng hình phạt cộng dồn từ 12 tháng trở lên, visa thường trú sẽ bị hủy tự động.

Bài kiểm tra tư cách (Character Test): Bộ Di trú có quyền trục xuất nếu họ tin rằng bạn "không có nhân cách tốt" dựa trên lịch sử phạm tội, mà không cần chờ bạn phạm tội mới.

Nhập tịch rồi vẫn bị tước quyền cư trú: Cú sốc "song tịch"

Sai lầm lớn nhất của nhiều người là nghĩ rằng có quốc tịch là xong. Năm 2026, Úc đã mạnh tay hơn bao giờ hết với các trường hợp:

Gian dối di trú: Nếu bị phát hiện từng khai man về bằng cấp, kinh nghiệm hoặc đặc biệt là kết hôn giả để có thẻ xanh từ 10-15 năm trước, họ vẫn có quyền hồi tố, hủy quốc tịch và tống xuất.

Cái bẫy song tịch: Những người giữ cả hai quốc tịch (Úc và Việt Nam) là đối tượng dễ bị tổn thương nhất. Theo luật, Úc có thể tước quốc tịch Úc của người phạm tội nặng nếu việc đó không khiến họ trở thành người không quốc tịch.

Những phát ngôn thép từ giới chức Úc

Đại diện lực lượng Biên phòng Úc (ABF) từng tuyên bố đanh thép:

"Cư trú tại Úc là một đặc quyền, không phải là quyền đương nhiên. Nếu bạn đến đây và làm hại cộng đồng của chúng tôi, bạn đã tự hủy bỏ quyền được ở lại của chính mình."

Trong một phiên họp an ninh gần đây, một chính trị gia thuộc đảng bảo thủ đã nhấn mạnh:

"Chúng tôi không có nghĩa vụ phải nuôi dưỡng những tội phạm ngoại quốc. Quốc tịch là một cam kết về sự trung thực. Nếu bạn bắt đầu hành trình bằng một lời nói dối, chúng tôi sẽ chấm dứt nó bất cứ lúc nào."

Góc khuất: Khi sự chủ quan trả giá bằng cả tương lai

Tại sao nhiều người vẫn "lưỡng lự" không nhập tịch để rồi mất trắng?

Chủ quan: Nghĩ rằng sống lâu, đóng thuế đầy đủ thì chính phủ sẽ "nể tình".

Lợi ích kinh tế: Muốn giữ quốc tịch Việt Nam để dễ bề mua đất, đầu tư bất động sản tại quê nhà mà không biết rằng tấm hộ chiếu thứ hai đó chính là "chiếc vé khứ hồi" mà Úc sẽ dùng để đuổi bạn đi nhanh hơn.

Cảnh báo: Với thỏa thuận dẫn độ và trục xuất mới nhất giữa Úc và Việt Nam có hiệu lực từ giữa năm 2026, quy trình "bàn giao" người sẽ diễn ra nhanh gọn chỉ trong vài tuần.

Chuyển hướng sang "Quốc gia thứ ba"

Một thông tin gây tranh luận lớn tại Úc vào đầu năm 2026 là việc Chính phủ bắt đầu áp dụng cơ chế chuyển người không có quốc tịch (bao gồm cả người tị nạn không đủ điều kiện) sang đảo Nauru.

Mặc dù chưa có báo cáo cụ thể về số lượng người Việt trong các đợt chuyển sang Nauru này, nhưng chính sách này cho thấy Úc đang cực kỳ cứng rắn: Nếu không thể trục xuất về nước bản xứ vì lý do pháp lý, họ có thể đưa đối tượng đó sang một quốc gia thứ ba để chờ xử lý.

Góc tranh luận nảy lửa:

Việc trục xuất một người đã định cư 30 năm, không còn người thân ở Việt Nam là sự công bằng của pháp luật hay là hành động thiếu nhân văn?

Giữa một bên là "tình" và một bên là "lý", bạn đứng về phía nào khi thấy những gia đình Việt kiều bị chia cắt vĩnh viễn vì những lỗi lầm trong quá khứ?

Để lại bình luận bên dưới và chia sẻ ngay để thức tỉnh những ai còn đang "ngủ quên" trên tấm thẻ xanh của mình!

Phạm Đình Tiến

Sự rạn nứt trong quan hệ Canada-Hoa Kỳ

Trong suốt 86 năm qua, vượt qua cả những năm tháng của Thế chiến II lẫn giai đoạn căng thẳng tột độ của Chiến tranh Lạnh, liên minh quốc phòng vững chắc giữa Canada và Hoa Kỳ luôn đóng vai trò như một tấm khiên che chở cho toàn bộ khu vực Bắc Mỹ.

Tuy nhiên, vào thời điểm hiện tại, tấm khiên ấy đã xuất hiện những vết rạn nứt. Ngũ Giác Đài đã chính thức đình chỉ hoạt động của Ủy ban Quốc phòng Liên hợp Thường trực, một thể chế song phương mang tính lịch sử được thành lập từ năm 1940.

Thứ trưởng Quốc phòng Elbridge Colby trực tiếp chỉ trích Thủ tướng Canada Mark Carney, vạch trần sự chênh lệch to lớn giữa những lời lẽ suông từ phía Ottawa và năng lực sẵn sàng chiến đấu thực tế của nước này.

Trong khi Ottawa hân hoan ăn mừng việc cuối cùng cũng đạt được mục tiêu chi tiêu quốc phòng 2% GDP cũ của NATO, thì Washington đã nâng mức chuẩn này lên 3.5% nhằm đối phó với những mối đe dọa toàn cầu đang gia tăng mạnh mẽ.

Sự kiên nhẫn của phía Mỹ đã hoàn toàn cạn kiệt sau khi Carney tới Bắc Kinh vào tháng Một để ký kết một "quan hệ đối tác chiến lược mới" với ông Tập Cận Bình, hành động phớt lờ sự can thiệp tràn lan từ Trung Quốc, đồng thời khiến khu vực Bắc Cực rơi vào tình thế nguy hiểm, dễ bị các thế lực thù địch nước ngoài xâm phạm.

Gần đây, phát biểu trước cử tọa tại diễn đàn Davos, Carney cho rằng mối quan hệ mật thiết giữa Canada và Hoa Kỳ đã trở thành một gánh nặng.

Washington vừa chứng minh rằng việc coi người láng giềng siêu cường của mình là một gánh nặng sẽ phải trả giá bằng một cái giá địa chính trị vô cùng đắt đỏ.

An ninh lục địa thực sự được xây dựng dựa trên sức mạnh cứng và lòng tin, chứ không phải những tư thế bài Mỹ hay những thỏa thuận ngầm với Bắc Kinh

FB Uyen Vu

Sự thâm nhập của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) chính trường My
 
Fiona Ma (Mã Thế Vân), người đảm nhiệm chức vụ Thủ quỹ tiểu bang California hai nhiệm kỳ, đã gặp gỡ các quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cùng các nhân viên tình báo nước này hàng chục lần trong vài chục năm qua.

Trong vô số cuộc gặp gỡ diễn ra tại cả Hoa Kỳ và Trung Quốc này, nhân vật dẫn đầu của Đảng Dân chủ trong cuộc đua giành ghế Phó Thống đốc California năm 2026 đã giới thiệu các nhà lập pháp Hoa Kỳ với các quan chức tình báo Trung Quốc; bà ta cũng nhiều lần trao tặng các giải thưởng cho những đảng viên ĐCSTQ và các nhân vật chuyên thực hiện công tác gây ảnh hưởng chính trị.

"Chúng ta thực sự nên tăng cường sự hội nhập," bà Ma phát biểu trong một cuộc phỏng vấn năm 2023 với đài truyền thông nhà nước Trung Quốc CGTN. 

"Càng có thể hòa hợp và hợp tác với nhau, tôi tin rằng chúng ta sẽ càng tạo ra nhiều hòa bình hơn trên thế giới, cũng như mang lại những cơ hội kinh tế tốt đẹp hơn cho cả hai quốc gia."

"Tình trạng 'thâu tóm giới tinh hoa' của ĐCSTQ vẫn đang diễn ra hết sức mạnh mẽ. Bất kỳ chính trị gia nào tiếp tục tham gia vào những hành vi kiểu này đều không còn đơn thuần là 'mục tiêu' bị nhắm đến, mà đã trở thành kẻ đồng lõa với các hoạt động của ĐCSTQ. Sự thiếu hiểu biết không còn là một lời biện minh chấp nhận được nữa."

Mối quan hệ của bà Ma với Trung Quốc gần đây đã trở thành tâm điểm soi xét sau khi một báo cáo tiết lộ rằng vào tháng 9 năm 2023, bà đã đề nghị hỗ trợ tìm kiếm các cơ hội thực tập và việc làm tại Hoa Kỳ cho các học sinh đang theo học tại Trường Pegasus California. Ngôi trường này được thành lập tại thành phố biển Thanh Đảo (Trung Quốc) bởi chính Chủ tịch ủy ban gây quỹ tranh cử của bà Ma.

Theo một báo cáo kiểm toán năm 2026 do Văn phòng Giáo dục Quận Riverside thực hiện đối với Học khu Thống nhất Val Verde, báo cáo không hề cáo buộc bà Ma có hành vi sai trái nào, thì các học sinh của trường Pegasus (vốn là công dân Trung Quốc) được cho là đã nhận được các tấm bằng tốt nghiệp trung học California một cách bất hợp pháp thông qua một chương trình hợp tác với học khu này.

Bà Ma đã có ít nhất 30 cuộc gặp gỡ với các quan chức thuộc ĐCSTQ và Ban Công tác Mặt trận Thống nhất (UFWD) của đảng này.

Theo tin từ tờ China Daily, cơ quan truyền thông của ĐCSTQ, bà Ma sinh ra tại New York trong một gia đình nhập cư gốc Hoa có truyền thống quân ngũ hiển hách; bà bắt đầu môi giới các nhà lập pháp Hoa Kỳ sang thăm Trung Quốc từ năm 1999, khi đang làm trợ lý cho cố Thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ California, John Burton.

Cũng theo thông tin từ một cuộc phỏng vấn mà bà Ma dành cho truyền thông nhà nước Trung Quốc, bà đã dẫn đầu phái đoàn nói trên cùng với một cá nhân khác, người đồng thời đang nắm giữ một chức vụ trong chính quyền Trung Quốc với tư cách là cố vấn cho tỉnh Tứ Xuyên.

Viên Cố vấn đó cũng đã tham gia vào một số chuyến đi khác tới Trung Quốc do bà Ma tổ chức cho các nhà lập pháp Hoa Kỳ kể từ khi bà bắt đầu làm công vụ vào năm 2002; trong đó có chuyến đi vào tháng 12 năm 2014, khi bà Ma giới thiệu hơn 20 thành viên của Cơ quan Lập pháp Tiểu bang California với các quan chức chính phủ Trung Quốc và Mặt trận Thống nhất (UFWD) trong chuyến thăm Tứ Xuyên với tư cách là một phái đoàn thương mại.

Kể từ khi bà Ma nhậm chức Thủ quỹ Tiểu bang California vào tháng 1 năm 2019, bà đã gặp gỡ các quan chức chính phủ Trung Quốc và các quan chức tình báo thuộc Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP) hơn 20 lần, gồm ba cuộc gặp diễn ra tại Trung Quốc trong năm 2023.

Cũng kể từ năm 2018, bà Ma đã đích thân trao tặng các bằng khen nhân danh văn phòng của mình cho các đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc và các quan chức tình báo nước này ít nhất 10 lần.

Theo một bức ảnh đi kèm thông báo từ tổ chức trực thuộc UFWD nói trên, vị quan chức tài chính hàng đầu của California đã trao tặng một giải thưởng cho Chủ tịch Hội Hữu nghị Đối ngoại Nhân dân Trung Quốc (CPAFFC) trong chuyến thăm Hoa Kỳ của ông này vào tháng 2 năm 2023.

CPAFFC đã tìm cách gây ảnh hưởng trực tiếp và mang tính tiêu cực lên các nhà lãnh đạo cấp tiểu bang và địa phương nhằm thúc đẩy các chương trình nghị sự toàn cầu của Trung Quốc.

Mặc dù không có bằng chứng cho thấy CPAFFC từng tìm cách gây ảnh hưởng lên bà Ma, nhưng theo các báo cáo, những quan chức chính phủ Trung Quốc khác đã từng gây áp lực buộc nữ chính trị gia này phải chấp nhận các lập trường chính sách mà họ mong muốn trong quá khứ.

Theo tờ The San Francisco Chronicle, trong một sự việc cụ thể diễn ra vào tháng 8 năm 2005, khi bà Ma còn đang giữ chức vụ trong Hội đồng Giám sát San Francisco, chính phủ Trung Quốc được cho là đã gây áp lực thành công, buộc bà phải rút lại sự ủng hộ đối với một triển lãm nghệ thuật do các học viên Pháp Luân Công tổ chức; đây là một phong trào tâm linh đã bị Đảng Cộng sản Trung Quốc cấm đoán từ năm 1999.

Vài năm sau đó, khi đang giữ chức vụ Dân biểu Tiểu bang California, bà Ma được cho là đã ngăn chặn việc thông qua một nghị quyết nhằm tôn vinh Tây Tạng vào tháng 3 năm 2009, sau khi phải đối mặt với những nỗ lực vận động hành lang quyết liệt từ phía chính phủ Trung Quốc; thông tin này được tờ The Sacramento Bee đăng tải.

Việc các nhà lập pháp thường xuyên gặp gỡ các quan chức chính phủ Trung Quốc và các quan chức tình báo thuộc Đảng Cộng sản Trung Quốc cần phải được coi là một "tín hiệu đèn đỏ cảnh báo khẩn cấp đối với các cơ quan an ninh quốc gia và tình báo của chúng ta."

FB Uyen Vu



Sunday, May 17, 2026

Thủ đoạn của BH Media

6 năm trước, khi hỗ trợ ca sĩ Nguyên Khang thực hiện một bài nói về tranh chấp bản quyền nhạc giữa anh và Trung tâm Asia — lúc đó đã bán cho BH Media — tôi được một người em có liên hệ với Trung tâm Thúy Nga cảnh báo:

“Anh cẩn thận nhé, BH Media mafia lắm. Nó đã từng chiếm đoạt được cả page tick xanh của Thúy Nga.”

Trước đó, tôi từng có trải nghiệm xung đột trực tiếp với BH Media. Họ có thể giả mạo giấy tờ các bản thu âm trước năm 1975 để nhận vơ và đánh gậy tất cả các kênh YouTube về nhạc xưa nói chung, nhạc trước 1975 nói riêng.

Vậy thủ đoạn mà họ làm ra sao?

1. Giả mạo giấy tờ
Làm cách nào để đăng ký bản quyền, hay Content ID, với YouTube? Chỉ cần có giấy tờ cung cấp cho YouTube để chứng minh họ sở hữu quyền ghi âm.

Nhạc trước năm 1975 thì làm gì có giấy tờ nào? BH Media có cách. Họ là công ty, có pháp nhân, và đã giả mạo giấy tờ thu âm trước năm 1975 để nộp cho YouTube.

Cần nói rõ, YouTube không có trách nhiệm xác minh sâu giấy tờ đó thật hay giả. Nền tảng này thường chấp nhận hồ sơ được nộp lên. Nếu phát sinh tranh chấp, YouTube yêu cầu các bên tự đưa nhau ra tòa. Khi có kết quả cuối cùng, các bên mới báo lại cho YouTube xử lý.

Mà như chúng ta đã biết, hầu như chủ sở hữu các bản ghi âm trước 75 đều đã không còn, con cháu của họ đã đổi sang nghề khác, không còn lưu giữ được giấy tờ hợp lệ để tranh chấp với BH Media, hoặc không có ý định đó. Cũng có 1 số chủ sở hữu còn lại, như Dĩa Hát Việt Nam trước 75, đứng ra đấu tranh giành lại quyền sở hữu, nhưng đó là số ít. Đa số bị mất bản quyền về tay BH.

Bằng thủ đoạn giả mạo đó, ban đầu BH Media đã “sở hữu” bản quyền tất cả các bản ghi âm trước năm 1975. Sau đó, họ cũng có đi mua thực tế từ các đại diện chủ sở hữu những bản thu âm trước 1975 còn liên lạc được, chẳng hạn Ngọc Chánh, Khánh Ly, nhưng chỉ là thiểu số.

Một số đơn vị khác như Thúy Nga, Làng Văn cũng đứng ra mua bản quyền một số băng nhạc trước 1975. Tuy nhiên, các bản ghi mà họ mua lại trùng với những bản ghi trước đó đã bị BH Media “nhận vơ” quyền sở hữu trên YouTube. Chính sự chồng lấn này dẫn đến xung đột và tranh chấp giữa các bên với BH Media.

Đó là nhạc trước 1975. Vậy nhạc hải ngoại sau 1975 thì sao?

2. Hành trình Thâu tóm/Nhận vơ bản quyền
BH Media gia nhập YouTube từ năm 2017, sau khi ký hợp đồng với Chung Tử Lưu để mua bản quyền ghi âm của các trung tâm băng nhạc hải ngoại nhỏ như Eagle, Phượng Hoàng, Ca Dao... do Chung Tử Lưu sản xuất.

Năm 2018, họ có thêm bước nữa khi mua được bản quyền các băng nhạc hải ngoại của Trung tâm Làng Văn và loạt trung tâm nhỏ khác do chính Làng Văn sở hữu (như Mimosa, Người Đẹp Bình Dương...) Lúc đó, họ ký hợp đồng 5 năm, với cái giá không được tiết lộ, nhưng chắc chắn là rất nhỏ so với số tiền mà họ thu được từ YouTube.

Sau đó, khi tiền đã nhiều, thế đã mạnh, BH Media làm một phi vụ động trời khác: mua bản quyền YouTube toàn bộ nhạc của Trung tâm Asia.

Nhiều chương trình mà Nhà nước cấm lưu hành tuyệt đối ở trong nước, BH Media lấy về, cắt hết các đoạn nói chuyện nhạy cảm rồi đăng trở lại trên YouTube. Vì vậy, khán giả khi xem sẽ không thấy được các “đặc sản” của Asia, như những phần trò chuyện của MC Nam Lộc, Việt Dzũng... trong các chương trình.

Đến lúc này, số tiền từ YouTube đã khổng lồ. BH Media tiến hành mua lại bản quyền ghi âm của nhiều trung tâm băng nhạc hải ngoại khác, cũng như hãng băng đĩa trong nước, lúc này đã chết lâm sàng, không còn hoạt động.

Vậy tóm lại, BH Media có mua bản quyền không? Có!
Vậy sao BH bị ghét, và bị kiện nhiều như vậy?

Trở lại với nhạc của Trung tâm Làng Văn. Như đã nói bên trên, Làng Văn bán cho BH Media theo hợp đồng 5 năm, tức là đã hết hạn vào năm 2023. Lúc này, Làng Văn thấy được nguồn lợi lớn từ YouTube nên không tái ký hợp đồng, mà tự xây dựng đội ngũ để làm.

Nhưng sau thời điểm này, BH Media vẫn tiếp tục thu lợi từ bản quyền nhạc Làng Văn thông qua hợp đồng cũ đã hết hạn, thậm chí claim bản quyền nhạc của Làng Văn đăng trên kênh chính chủ. Điều này dẫn đến kiện tụng kéo dài ở tòa án bên Mỹ cho tới nay.

Ban đầu, đúng là BH Media có mua bản quyền. Nhưng điều đáng nói là: họ mua bản quyền X bài, rồi nhận bản quyền thêm Y bài hát khác, trong khi Y lớn hơn X rất nhiều lần. Đây là thủ đoạn mà cộng đồng gọi là “nhận vơ”.

Nhiều nhạc sĩ bị BH Media nhận vơ quyền tác giả đã nộp đơn khiếu kiện thông qua VCPMC.

Với tiềm lực mạnh mẽ, họ sở hữu MCN và có thể nhận vơ hầu hết nhạc Việt. MCN là gì, sẽ nói cụ thể hơn ở bài sau.

Không chỉ nhận bản quyền ghi âm, họ còn nhận luôn quyền tác giả của nhạc sĩ, đối đầu trực tiếp với VCPMC — Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam. Đây chính là nguồn cơn dẫn tới việc ông Nguyễn Hải Bình, CEO của BH Media, bị bắt hôm qua.

Nhiều nhạc sĩ chỉ nổi tiếng với vài bài hát, đáng lẽ họ được nhận tiền tác quyền các tác phẩm của họ được đăng trên YouTube. Nhưng BH đã ăn chặn phần lớn tiền tác quyền thông qua nhận vơ.

Để bóc trần chi tiết hơn các thủ đoạn của BH Media, hẹn các bạn trong một bài post sau. Tôi đính kèm sau đây một số hình ảnh liên quan tới bài viết.

TNP


Blog Archive