Tuesday, June 23, 2026

Phiếm

Truớc 30/4/1975: ổng là Trung uý Phi công VNCH đóng ở phi trường Phù Cát.
Ổng khá đẹp trai, bay bướm, còn độc thân.

Nhà Ba má ổng ở cuối hẻm.
Nhà bả giữa hẻm.
Nhà Ba má tui đầu hẻm.

Thỉnh thoảng ổng về phép, về xóm. Gặp tui, vài ba câu hỏi thăm nhau. Ổng coi tui như em gái.

Bả bằng tuồi ổng: 26 tuổi (năm 1974, khi đó tui 19 tuổi). Bả tốt nghiệp Văn khoa SG. Nhan sắc trung bình. Dạy học trường tư môn Công dân Giáo dục lớp 10.
Bả thương ổng.
Nhưng ổng không thương bả.
Đã nói ổng đào hoa mà. Ồng bận yêu người này, quen người nọ.

Có lần tui nói với bả: “chị yêu người khác đi. Ổng là dân Pilot bay cao bay xa lắm!”

Bả trả lời: “sao mày cũng quen Pilot đó!”

“Bạn tui là sinh viên mà. Trước khi đi KQ là SV trường Luật. Tui đâu dám quen dân KQ. Đào hoa lắm! Nhiều bồ lắm!”

Sau 30/4/1975: ổng đi tù cải tạo.
Ổng không còn là “Pilot” nữa. Nguời ta gọi ổng là “Giặc lái”. Bả xin Má ổng xách giỏ đi theo ra tận Thanh Hoá thăm nuôi ổng.
Mối tình của bả lớn quá! Vượt cả không gian lẫn thời gian.

Ổng đi tù cải tạo 6 năm.
Ổng về lại xóm cũ.
Hết cánh bạc, mai vàng.
Hết hào hoa phong nhã.
Hết đào hoa, kiêu hãnh.
Mấy con bồ năm xưa theo người khác từ lâu, bỏ lại ổng: một đại bàng gãy cánh.
Có lẽ ổng cũng không nghĩ rằng có ngày ổng, một SQKQ từng du học bên Mỹ về, từng lái A37, từng được các em xinh đẹp vây quanh… giờ lại phải ngồi trên chiếc xích lô rão quanh Sài Gòn kiếm từng đồng lẻ?

Thỉnh thoảng tui gặp lại ổng giữa con hẻm. Tui vẫn chào ổng như thường lệ. Ổng có vẻ ngại ngùng. Có gì mà ngại? Tui và ổng đều giống nhau mà: Mình đã mất cái gì đó mà mình từng phải tiếc nuối nhiều năm.

Nhưng có một người “được”.
Đó là cô giáo dạy môn Công dân giáo dục. Có lẽ vì cảm động trước mối tình của bả, ổng đã nói Má ổng đi cưới bả cho ổng.
Đám cưới, nhỏ thôi, được tổ chức vào năm 1983.

Tui luôn tự hỏi nếu không có ngày 30/4, đại bàng không gãy cánh, liệu ổng có cưới bả không?

Có điều là sau bao nhiêu năm ổng bả vẫn bên nhau, vẫn sống trong con hẻm nhỏ, không đi diện HO. Ống nói ổng đã quá tuổi để làm lại từ đầu.

Ồng bả vẫn ở VN chờ đi diện “đoàn tụ ông bà.”

Chi Le

Monday, June 22, 2026

Ông Trump đích thân giám sát chiến dịch quét sạch hàng giả và đường dây rửa tiền TQ

Trình Văn, Dịch Như•Thứ Ba, 23/06/2026

Gần đây, Mỹ đã gỡ bỏ 22 sản phẩm dao kéo, đồ dùng ăn uống của các doanh nghiệp Trung Quốc khỏi hệ thống mua sắm liên bang do giả mạo nhãn “Sản xuất tại Mỹ” (Made in USA). Được biết, vụ việc này do đích thân Tổng thống Donald Trump chỉ đạo xử lý. Các nhà phân tích cho rằng, động thái này của Mỹ nhằm bảo vệ các nhà sản xuất trong nước, nhưng trên thực tế còn là một đợt thanh lọc và trấn áp mới đối với hành vi “rửa xuất xứ” của doanh nghiệp Trung Quốc cũng như sự thâm nhập của chuỗi cung ứng do chính quyền Trung Quốc chi phối. Điều này đồng thời làm tổn hại thêm uy tín quốc tế của doanh nghiệp Trung Quốc, khiến họ phải đối mặt với nhiều cuộc rà soát và rào cản thương mại hơn tại Mỹ cũng như trên thị trường quốc tế.

Tổng thống Donald Trump. (Nguồn ảnh: Fanpage Nhà Trắng)

Tổng thống Trump đích thân chỉ đạo gỡ bỏ các sản phẩm dao kéo giả mạo “Sản xuất tại Mỹ” của doanh nghiệp Trung Quốc

Được biết, tại “Hội nghị Thượng đỉnh Doanh nghiệp Nhỏ” tổ chức ở Nhà Trắng ngày 4/5, ông Matthew Roberts, Giám đốc điều hành của Sherrill Manufacturing ở tieu bang New York, đã trực tiếp khiếu nại với Tổng thống Trump và bà Kelly Loeffler, Giám đốc Cơ quan Quản lý Doanh nghiệp Nhỏ Mỹ (SBA), cáo buộc một số công ty Trung Quốc chỉ thực hiện khâu lắp ráp cuối cùng tại Mỹ nhưng lại giả mạo nhãn “Sản xuất tại Mỹ” để đưa sản phẩm vào hệ thống mua sắm của chính phủ liên bang.

Sherrill Manufacturing được cho là doanh nghiệp “duy nhất” tại Mỹ sản xuất 100% dao kéo, đồ dùng ăn uống bằng thép không rỉ ngay trong nước. Lịch sử của công ty được cho là có thể truy nguyên từ thời kỳ Thế chiến thứ I, khi cung cấp các sản phẩm dao kéo cho quân đội Mỹ.

Sau đó, bà Loeffler nói với truyền thông rằng: “Khi phát hiện các doanh nghiệp nước ngoài khai man rằng sản phẩm của họ đủ tiêu chuẩn mang nhãn ‘Sản xuất tại Mỹ’ trong hệ thống mua sắm liên bang, Tổng thống Trump đã chỉ đạo SBA và Cơ quan Quản lý Dịch vụ Tổng hợp (GSA) triển khai các biện pháp mạnh mẽ.”

Ngày 12/6, SBA và GSA đã cùng thông báo loại bỏ 22 sản phẩm dao kéo của Trung Quốc khỏi danh mục cung ứng cho các cơ quan liên bang.

Bà Loeffler nói: “Chính quyền hiện nay áp dụng chính sách không khoan nhượng đối với hành vi lãng phí, gian lận và lạm dụng. Chúng tôi đang gửi đi một thông điệp rõ ràng tới thị trường rằng sẽ không dung thứ cho bất kỳ doanh nghiệp nước ngoài nào mạo danh nhãn ‘Sản xuất tại Mỹ’, cũng như không chấp nhận việc họ lợi dụng điều đó để chèn ép những doanh nghiệp nhỏ của Mỹ hoạt động trung thực và được truyền lại qua nhiều thế hệ như Sherrill.”

Trong khi đó, Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) cũng đã mở cuộc điều tra đối với các vụ mua sắm liên bang liên quan đến hành vi giả mạo nhãn “Sản xuất tại Mỹ”, đồng thời khuyến khích người dân tố giác các hành vi vi phạm tương tự.

Mỹ trấn áp hành vi gian lận “rửa xuất xứ” của doanh nghiệp Trung Quốc

Ngay trong nhiệm kỳ đầu tiên, ông Trump từng dựa trên Đạo luật Mua hàng Mỹ năm 1933 và Đạo luật Hiệp định Thương mại năm 1979 để ban hành sắc lệnh hành pháp, yêu cầu các cơ quan liên bang ưu tiên mua nguyên liệu sản xuất trong nước như thép, nhôm và xi măng.

Sau khi trở lại Nhà Trắng, đầu năm nay ông Trump tiếp tục ký một sắc lệnh tương tự nhằm bảo vệ ngành sản xuất và việc làm trong nước, đồng thời thúc đẩy quá trình đưa sản xuất quay trở lại Mỹ và tái thiết nền tảng công nghiệp quốc gia.

Giáo sư Phàn Gia Trung, Khoa Kinh tế Đại học Quốc gia Đài Loan, nói với The Epoch Times rằng chính quyền Trump sử dụng chính sách thuế quan để khuyến khích ngành sản xuất quay trở lại Mỹ và dựng lên các rào cản thuế quan cao đối với Trung Quốc. Những năm gần đây, “tỷ trọng xuất khẩu của Trung Quốc sang Mỹ liên tục giảm”, nhưng các doanh nghiệp Trung Quốc đã chuyển phần lớn hàng xuất khẩu sang các nước ASEAN rồi tái xuất sang Mỹ thông qua thương mại trung chuyển. “Hiện tượng ‘rửa xuất xứ’ vì thế ngày càng nghiêm trọng”, bao gồm cả việc “giả mạo hàng hóa là ‘Sản xuất tại Mỹ’”.

Theo các báo cáo, trong 7 năm qua, tỷ trọng xuất khẩu của Trung Quốc sang Mỹ đã giảm từ gần 19% xuống khoảng 14%, sau đó tiếp tục giảm xuống dưới 10%. Hiện nay, Mỹ đã từ thị trường xuất khẩu đơn lẻ lớn nhất của Trung Quốc rơi xuống vị trí thứ 3, trong khi ASEAN vươn lên đứng đầu và Liên minh châu Âu vẫn giữ vị trí thứ 2.

Giáo sư Tạ Điền của Trường Kinh doanh Aiken thuộc Đại học Nam Carolina nói với The Epoch Times: “Giả mạo sản phẩm là ‘Sản xuất tại Mỹ’ trong khi thực chất không phải được sản xuất tại Mỹ liên quan đến vấn đề xuất xứ hàng hóa. Nếu ghi nhãn sai hoặc cố ý giả mạo thì về bản chất đó là hành vi gian lận.”

Ông cho rằng việc Mỹ gỡ bỏ các sản phẩm dao kéo giả mạo của doanh nghiệp Trung Quốc diễn ra trong “bối cảnh chiến tranh thương mại và cạnh tranh công nghệ Mỹ–Trung”, đồng thời “đây thực chất là một lời cảnh báo đối với các công ty Trung Quốc rằng kiểu hành vi này không thể tiếp tục được nữa, sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện”.

Ông Phàn Gia Trung cho biết vấn đề doanh nghiệp Trung Quốc “đóng gói lại” sản phẩm dưới danh nghĩa sản xuất tại nước khác để “rửa xuất xứ” là “khá nghiêm trọng ở Mỹ, và trên toàn thế giới đều có”. Ông nói thêm: “Đặc biệt tại Đài Loan, có rất rất nhiều sản phẩm thực chất là ‘Made in China’ nhưng lại được đóng gói thành ‘Made in Taiwan’.”

Ông cho rằng Mỹ sẽ tiếp tục trấn áp hành vi “rửa xuất xứ” của doanh nghiệp Trung Quốc. “Dao kéo chỉ là một phần rất nhỏ; nhiều loại sản phẩm khác có thể cũng sẽ lần lượt được đưa vào phạm vi kiểm soát.”

Mỹ tiếp tục thanh lọc sự thâm nhập của chuỗi cung ứng do ĐCSTQ chi phối

Ngày 8/6 năm nay, Bộ Chiến tranh Mỹ (tiền thân là Bộ Quốc phòng) vừa cập nhật “Danh sách các doanh nghiệp quân sự của ĐCSTQ”, bổ sung nhiều tập đoàn lớn của Trung Quốc như Alibaba, Baidu và BYD, nâng tổng số doanh nghiệp trong danh sách từ khoảng 130 năm ngoái lên 188. Đây là đợt cập nhật có quy mô lớn nhất và ảnh hưởng rộng nhất từ trước tới nay, phản ánh mức độ hoài nghi ngày càng gia tăng của Mỹ đối với chính sách “quân dân hợp nhất” của ĐCSTQ.

Các doanh nghiệp nằm trong danh sách này sẽ không lập tức bị trừng phạt, nhưng sẽ gặp nhiều trở ngại hơn trong việc tiếp cận công nghệ Mỹ và khó giành được các hợp đồng quốc phòng của Mỹ.

Chỉ trong vài ngày, từ lĩnh vực công nghệ quân sự đến hàng tiêu dùng thường nhật, Mỹ dường như đang gia tăng sức ép lên các doanh nghiệp Trung Quốc trên toàn bộ chuỗi cung ứng.

Nhà kinh tế học Hoàng Đại Vệ nói với The Epoch Times rằng: “Khi đặt hai sự việc này cạnh nhau, logic rất rõ ràng: Mỹ đang gắn vấn đề an ninh quốc gia với nguồn gốc thực sự của chuỗi cung ứng.”

Ông cho rằng việc Mỹ gỡ bỏ các sản phẩm dao kéo giả mạo nhãn “Sản xuất tại Mỹ” có ba mục tiêu chính:

Thứ nhất, bảo vệ các nhà sản xuất, doanh nghiệp và việc làm trong nước của Mỹ; thứ hai, ngăn chặn hàng hóa Trung Quốc xâm nhập hệ thống mua sắm liên bang thông qua các hình thức ghi nhãn sai, lắp ráp hoặc tái xuất; thứ ba, tái thiết cơ chế thẩm tra xuất xứ trong hoạt động mua sắm của chính phủ.”

“Mỹ không chỉ chống bán phá giá mà còn đang thanh lọc những kênh xám đưa hàng hóa Trung Quốc vào hệ thống mua sắm công”, ông Hoàng Đại Vệ nói. “Bề ngoài là vấn đề dao kéo, nhưng thực chất đây là một đợt thanh lọc mới đối với sự thâm nhập của chuỗi cung ứng Trung Quốc. Điều đó cho thấy Mỹ hiện không chỉ nhắm vào các sản phẩm công nghệ cao mà còn mở rộng việc rà soát sang hàng tiêu dùng phổ thông và hoạt động mua sắm của chính phủ.”

Hành vi gian lận của doanh nghiệp Trung Quốc tự hủy hoại uy tín quốc tế, đối mặt nhiều rào cản thương mại hơn

Uy tín quốc tế của doanh nghiệp Trung Quốc và các sản phẩm “Sản xuất tại Trung Quốc” (Made in China) đang có xu hướng phân hóa rõ rệt: một mặt được đánh giá là “giá rẻ, chất lượng tốt”, mặt khác lại bị chỉ trích là “hàng kém chất lượng, gia công cẩu thả”.

Ông Tạ Điền cho rằng: “Do ĐCSTQ làm giả, quốc gia làm giả, từ trên xuống dưới đều như vậy”, nên nhiều cá nhân và doanh nghiệp Trung Quốc cũng “liều lĩnh làm theo”. Điều đó khiến danh tiếng của “Sản xuất tại Trung Quốc” không được tốt, trở thành biểu tượng của “hàng kém chất lượng hoặc thiếu độ tin cậy”. Dù nhiều doanh nghiệp Trung Quốc hiện sản xuất sản phẩm rất tốt, họ vẫn khó thoát khỏi “cái bóng tiêu cực” đó.

Ông Phàn Gia Trung nhận định rằng do nền kinh tế Trung Quốc phụ thuộc vào xuất khẩu, các doanh nghiệp nước này đã sử dụng nhiều biện pháp khác nhau để bán phá giá sang các quốc gia khác. Điều này khiến “xung đột thương mại giữa Trung Quốc với các nước khác ngày càng nghiêm trọng hơn”. Ông nói: “Trong ngắn hạn có thể thúc đẩy xuất khẩu, nhưng về lâu dài các quốc gia khác chắc chắn sẽ dựng lên các hàng rào thương mại.”

Ông Hoàng Đại Vệ cũng cho rằng việc dán nhãn “Sản xuất tại Mỹ” cho những sản phẩm thực chất là “Sản xuất tại Trung Quốc” “không còn là cạnh tranh hàng hóa thông thường, mà là hành vi gây hiểu lầm về xuất xứ, thậm chí có thể cấu thành gian lận trong mua sắm công, từ đó làm tổn hại uy tín của doanh nghiệp Trung Quốc trên thị trường Mỹ”.

Ông cho biết mặc dù người tiêu dùng Mỹ vẫn sẽ phụ thuộc vào một lượng lớn sản phẩm “Sản xuất tại Trung Quốc” có chi phí thấp và đã trưởng thành về công nghệ, nhưng “trong tương lai, do hành vi vi phạm pháp luật của một số doanh nghiệp riêng lẻ, các doanh nghiệp Trung Quốc nói chung sẽ phải đối mặt với các ngưỡng tiếp cận ngày càng cao. Việc kiểm tra xuất xứ, lao động cưỡng bức, quân dân hợp nhất và nhiều vấn đề khác sẽ ngày càng được siết chặt”.

Mỹ–Trung hình thành xu thế tách rời dần từng bước

Một số nhận định cho rằng việc Mỹ gỡ bỏ các sản phẩm dao kéo giả mạo của doanh nghiệp Trung Quốc phản ánh sự coi trọng đặc biệt của chính quyền Trump đối với vấn đề an ninh chuỗi cung ứng. Trong khi tăng cường năng lực sản xuất nội địa, Mỹ cũng muốn “giảm sự phụ thuộc vào hàng hóa và hệ thống sản xuất của Trung Quốc”.

Liệu đây có phải là một biểu hiện của quá trình “tách rời Mỹ–Trung” hay không?

Ông Phàn Gia Trung cho rằng “quá trình tách rời Mỹ–Trung vẫn luôn diễn ra”, nhưng không theo kiểu “cắt đứt hoàn toàn chỉ trong một lần”, mà được thực hiện bằng phương thức “từng bước, có lĩnh vực nhanh và có lĩnh vực chậm”.

Ông lấy ví dụ, Mỹ đang tách rời nhanh hơn trong các lĩnh vực liên quan đến an ninh quốc gia. “Mỹ trước tiên phải xây dựng một ‘chuỗi cung ứng phi đỏ’. Ví dụ như các sản phẩm liên quan đến AI và chip bán dẫn đều phải tách khỏi chuỗi cung ứng của ĐCSTQ. Những lĩnh vực liên quan đến an ninh quốc gia sẽ được xử lý trước, còn các lĩnh vực khác thì chậm hơn.”

Ông Hoàng Đại Vệ cho rằng đây là quá trình “tách rời theo tầng lớp”. Theo đó, các lĩnh vực như công nghệ cao, AI, xe điện, điện toán đám mây và công nghệ lưỡng dụng quân sự–dân sự sẽ phải chịu sự rà soát an ninh ở mức cao. Trong khi đó, các vật tư then chốt phục vụ mua sắm chính phủ, y tế, năng lượng và cơ sở hạ tầng sẽ dần được thay thế bằng sản phẩm sản xuất trong nước hoặc từ các quốc gia đồng minh. Đối với hàng tiêu dùng thông thường, việc tách rời hoàn toàn là không khả thi, nhưng các yêu cầu về xuất xứ và tuân thủ chuỗi cung ứng sẽ được tăng cường.

Ông nhấn mạnh: “Mỹ không phải không muốn hàng hóa Trung Quốc, mà là muốn chuỗi cung ứng đứng sau những sản phẩm đó phải có thể truy xuất, có thể kiểm soát và có thể tin cậy.”

Ở chiều ngược lại, ông Phàn Gia Trung cho rằng phía ĐCSTQ cũng đang thúc đẩy các biện pháp tách rời với Mỹ. “ĐCSTQ cũng đang thực hiện nhiều biện pháp tách rời và chuẩn bị cho khả năng đó trong tương lai. Xu hướng Mỹ–Trung tách rời là điều khó đảo ngược, chỉ là sẽ không diễn ra theo kiểu 100% ngay lập tức để tránh phát sinh các loại rủi ro.”

Ông kết luận: “Tình hình hiện nay là Mỹ và Trung Quốc vẫn đang tiếp tục tách rời, nhưng chưa đến mức cắt đứt hoàn toàn ngay lập tức.”

Theo Trình Văn, Dịch Như, The Epoch Times

nguồn trithucvn2.net.
Du Lich TQ

Nhắc đến Vũ Hán thì "nổi sẩy tùm lum" nhưng nhà cháu đã đặt chân tới đó. Nếu không nói thật là có tội với toàn dân.

Ngay cả cái sân bay Urumqi thủ phủ của Tân Cương/một tỉnh của TQ thôi mà nó cũng đã hiện đại lắm rồi, nền lát bằng đá hoa cương sáng bóng, chất lượng của tất cả các sân bay mình từng đặt chân tới trên đất TQ cũng đều đẹp và chất lượng, sân bay Vũ Hán cũng vậy. Họ trang bị tới 5 hàng ghế/mỗi cửa ra là máy massage, gạch dưới chân láng o và có chất lượng thực sự. Cầu đường, kể cả ở ngoài sa mạc cũng đẹp.

Chúng ta cái gì cũng thấy xấu khi nó là hàng TQ, như cái đường Cát Linh - Hà Đông có 13 km mà nó uốn lượn như con rồng nhưng trên đất nước họ thì cái gì cũng đẹp, chất lượng, chỉ khi nó qua VN thì toàn đồ như qq. Nguyên nhân ở đâu, ở đâu, ở đâu?

Mạng lưới đường cao tốc của Trung Quốc có trên 20.000 hầm đường bộ, với tổng chiều dài vượt 27.000 km.

Riêng hệ thống đường sắt cao tốc và đường sắt thường có hàng chục nghìn đường hầm, tổng chiều dài cũng lên tới hàng chục nghìn km.

Nếu cộng cả đường bộ và đường sắt, tổng chiều dài các đường hầm giao thông của Trung Quốc hiện được ước tính trên 50.000 km, và vẫn tăng thêm mỗi năm.

Sắp hoàn thành đường hầm dài kỷ lục cho dự án tàu cao tốc chạy 350km/h dưới lòng sông. Nhiều vậy mà cây cầu nào cũng đẹp mê hồn, con đường nào cũng thẳng tắp.

Các bạn nhìn cây cầu bên dưới là thấy, nó bắc qua thung lũng và chân cột cao đến 200m.

Hôm đi cũng buổi đêm, về cũng buổi đêm nên mình không quay được gì khi máy bay đang qua bên trên thành phố.

Ở VN cũng biết là chúng ta đang ở bên cạnh một người hàng xóm khổng lồ nhưng chỉ tới khi thả mình chục ngày trên xe để rong ruổi đến cả mấy nghìn km mới cảm nhận được rõ. Nhìn trên bản đồ thì chúng ta chỉ như cái đuôi con cáo, bé xíu.

Chợt nhớ tới vụ xịt nước hàng xóm ở ngoài Bắc, hàng xóm nó vừa xấu vừa mạnh thì chúng ta chỉ còn cách chơi với anh "giang văn hồ" ở xóm bên thôi chứ không là nó sẽ xịt nước mình không thương tiếc. Hai là chúng ta phải có trí tuệ hơn họ nhưng với một bên là cả 1 tỉ dân thì lựa chọn người tài cũng dễ hơn là cái bên 100 triệu người, đó là chưa nói người tài lúc nào cũng tìm cách ra đi vì nếu ở lại sẽ không có cơ hội phát triển, xem đường lên đỉnh Australia là thấy.

Đang đứng xếp hàng để làm thủ tục xuất cảnh, mọi người mới mang hộ chiếu ra so kè và khoe dấu bởi mấy đứa nhỏ nó rất thích được đóng dấu vào hộ chiếu để đếm.

Có một chị khoe đã 2 lần đi Mỹ trong đó có 1 lần tới Cali. Chị hào hứng kể với mình "em đã tới Cali rồi, cờ 3 que không, bay rợp trời, tới đó ghê lắm chị ơi, không dám nói gì hết vì tụi nó dữ lắm, em cũng không dám chụp hình bởi sợ nó lọt cái cờ vào khung hình là thấy mẹ luôn.

Mình bảo: Ủa thì xứ tự do họ muốn treo cờ mấy que là quyền của người ta chứ?

Dạ, em biết nhưng mà tụi nó toàn là tụi phan dong không.

Ủa, em nói cái này chị nghe hơi lạ, nếu người Bắc nói thì chị không ngạc nhiên nhưng em là người Nam mà sao em nói vậy?

Dạ, em là người Nam 3 đời nhưng mà em ghét tụi 3 que lắm chị ơi.

Nghĩ bụng, cô này thuộc bài thế thì chắc là cô giáo rồi, y nhu đúc luôn. Mình hỏi là là giáo viên tiểu học.

Đoạn cuối hành trình là cái màn bo tiền Hướng Dẩn Viên, mình để ý lắm cái gia đình kia, cái gia đình mà lúc nào cũng khoe con cái thành đạt, ăn uống thì vừa liếm đũa vừa gắp đồ ăn, canh thì cho 2 cái đũa xuống lội như cò tìm cá và dưới tay anh ta là cả mấy nghìn nhân viên, luôn miệng khoe đồ hiệu và bảo "tiêu tiền đi cho bớt giàu".

Tới lúc bo cho HDV mình tí té xỉu. Nhà 5 người mà bo cho HDV 70 nghìn Việt Nam Đồng, trời đất quỷ thần ơi, đời này tôi chưa thấy bao giờ. Nghĩ sao bo 70 nghìn vậy trời?

Cho nên cô HDV hôm trước đó mới nói với mình: Em nhớ hoài cái đoàn kia, có một ông "đại gia" khoe khoang tung trời lở đất, gọi HDV y như con ở. Có tiền thì ông xài chứ cho ai được đồng nào đâu mà khoe?

Đúng vậy, cái bọn mà nổ như bo.m hột nhơn, lúc nào cũng khoe vị trí xã hội, khoe tiền là bọn đang rất mất tự tin về bản thân nên mới cố gắng thể hiện để người khác thừa nhận.

P/S: Dạo này mình viết về TQ không thấy conbo nào vào ch ửi nữa nhỉ? Cuộc sống yên bình quá :))

NƯỚC MỸ DƯỚI CON MẮT CỦA DU KHÁCH ÂU CHÂU 

Một xu hướng nóng trên YouTube và mạng xã hội mấy tuần qua, đặc biệt liên quan đến FIFA World Cup 2026 đang diễn ra tại Mỹ: nhiều du khách quốc tế (chủ yếu châu Âu, Nhật Bản, Scotland...) đến Mỹ lần đầu để xem World Cup đã quay video phản ứng ngạc nhiên và khen ngợi nước Mỹ. Họ thường nói "bị media nói dối" hoặc "không ngờ Mỹ lại tuyệt vời thế này"!

- Thức ăn và khẩu phần: Whataburger, Tex-Mex, ranch dressing, chicken-fried steak, Waffle House, soda refill miễn phí, BBQ Texas... Nhiều người châu Âu "sốc văn hóa" vì đồ ăn ngon, lớn và giá cả phải chăng.

- Người dân và văn hóa: Thân thiện, chào đón, yêu nước (cờ Mỹ, hát quốc ca, tinh thần cộng đồng). Nhiều video cho thấy họ xúc động vì "Mỹ không giống như truyền thông châu Âu miêu tả".

- Quy mô và tiện nghi: Siêu thị lớn (Costco, H-E-B), trạm xăng Buc-ee's (như "Disney World"), đường sá rộng, điều hòa mát mẻ khắp nơi, xe pickup to, trường học tốt... Họ so sánh với châu Âu và thấy "Mỹ rộng lớn, tiện lợi hơn nhiều".

- "World Cup Fans Discover They've Been Lied To About The USA"(các compilation): Hàng triệu view, du khách châu Âu "ngất ngây" vì đồ ăn và con người.

- FreddyDE (YouTuber Đức): Road trip khắp miền Nam Mỹ, khen hết chỗ (Buc-ee's, Waffle House, nhạc country, người dân...).

- Nhiều phản hồi khác từ Anh, Ireland, Nhật: "Mỹ không phải địa ngục như báo chí nói".

Xu hướng này bùng nổ vì World Cup 2026 mang hàng triệu du khách đến Mỹ (Dallas, Houston, Atlanta...). Trước đó, một số truyền thông châu Âu hay nhấn mạnh những mặt tiêu cực (bạo lực, chia rẽ chính trị, thực phẩm kém chất lượng), nên phản ứng thật của họ trở thành nội dung lan truyền (viral). Nhiều người Mỹ cũng thích thú, coi đây là "cơ hội quảng bá văn hóa".

Nguyên nhân chính là sự kết hợp giữa tâm lý con người (thích tin xấu) + động lực kinh tế (bán tin xấu) + phân cực chính trị/ý thức hệ. Điều này giải thích tại sao nhiều người nước ngoài (đặc biệt là châu Âu) đến Mỹ lần đầu lại cảm thấy “bị nói dối” – vì họ chỉ tiếp xúc với phiên bản tiêu cực qua báo chí "dòng chính” và màn hình...

Bush Tran

CHO TỚI GIỜ PHÚT NÀY, NGƯỜI DÂN HÀ NỘI VÀ BẮC NINH MỚI HIỂU NỖI ĐAU THẾ NÀO LÀ “GIẢI PHÓNG”

Đã hơn nửa đời người trôi qua, cụm từ “giải phóng” được tuyên truyền rất đỗi oanh liệt, rất đỗi ngạo nghễ. Tưởng chừng như được mở ra một cuộc đời mới. Tưởng chừng như đất nước sẽ đi lên. Nhưng cho tới thời điểm hiện tại. Khi người dân Hà Nội và Bắc Ninh nằm trong diện “giải tỏa” nhà đất, để xây hai dự án. Mới nếm hưởng thực sự được “giải phóng” là gì? Đau đớn và oan trái như thế nào?

“Giải phóng” có thể hiểu là một ngày đẹp trời, mình có một mái nhà, có một khu đất, có làng xóm yên vui. Thì đột ngột bị tới ép, đuổi đi trong vòng bảy ngày, cắt điện cắt nước, căng băng rôn thì bị tháo dỡ. Không chỉ tàn phá một hai ngôi nhà, mà là hàng nghìn ngôi nhà, cùng với nhà thờ, nhà tình thương và thậm chí là nghĩa trang cũng không được buông tha. Và sau lần đó, vĩnh viễn không được nhìn thấy quê hương lần nào nữa.

Đây cũng là tâm trạng của những người dân miền Nam cách đây hơn nửa thập kỷ về trước. Cho nên, thưa quý độc giả. Có đau đớn nào cho việc đã nửa đời người trôi qua. Mà trên quê hương mình vẫn chưa bao giờ là ổn. Người dân vẫn phải lây lất kêu oan, vẫn sống trong lầm than khổ sở, vẫn “vườn không nhà trống” trong cảnh “màn trời chiếu đất”. Cụm từ “giải phóng” sao mà đắng cay đến thế. Vậy mà truyền thông, tuyên giáo nhà nước vẫn tự hào vỗ ngực xưng tên gọi đây là “chính quyền nhân dân”, một thể chế “vì dân” hay sao?

Chan Troi moi media

Cô Tôn Vân Anh Lên Tiếng Vụ Hoàng Kỳ Trên Tạp Chí Ba Lan | 22.06.26




Của Trời cho mà không biết!

Chuyện là vầy!
Mấy năm qua, tôi tốn cả chục ngàn $$$ để bồi dưỡng khôi phục lại mảnh vườn và đi sưu tầm không biết bao nhiêu giống cây quý hiếm, vừa là rau đồng thời là thuốc chữa bệnh, bồi bổ sức khoẻ như Aloe Abrescense (cây chữa ung thư), Chaya (cây từ Mexico chữa tiểu đường) , Insulin (chữa tiểu đường), Miracle (cây chữa phải bỏng và dạ dày), đu đủ đực (chữa ung thư, kháng sinh), dong giềng đỏ (phòng chống đột quỵ máu đông)...

Thế nhưng có một loài cây tự dưng mọc khắp nơi trong vườn, mà tôi ra sức chặt bỏ đi, vì tôi tưởng là cây dại và có độc.

Hoá ra đó lại là một cây thần dược mà người Mỹ dùng nó như một thứ thuốc quý để tăng sức đề kháng:
Đó chính là cây cơm cháy American Elderberry

Tôi đã chặt bỏ cây này không biết bao nhiêu lần để trồng mấy cây rau như Su Su. Rốt cuộc, Su Su thì không có trái, mà cây này tôi càng chặt bỏ thì nó lại càng mọc ra xanh tốt. Nó mọc khắp sau vườn nhà tôi. Chỗ nào cũng thấy nó.

Thế nên tôi cay lắm. Sẵn trong lòng định kiến cái cây, nghĩ nó là cây dại, có thể có độc, vô dụng... nên nhìn thấy nó là oải, vì không diệt được. Cái cây cần sống, mình chăm chút thì nó lại không sống hoặc không có trái. Cái cây mình muốn nó tèo thì nó lại cứ tốt um. Còn ra hoa từng chùm to như bàn tay, đậu trái xum xuê nữa chứ.

Thế nhưng cho tới một ngày tôi thấy người ta đăng bán cây này $25/cây và bán trái Elderberry $30/lb, thì tôi mới search ChatGPT và các loại app về định dạng cây, ối giồi ôi, tôi mới té ngửa ra, cái cây mà tôi đang chối bỏ nó 5 năm nay, lại chính là thứ VÀNG NGỌC cho sức khoẻ mà người ta đang tìm mua nó bấy lâu nay.

Tôi đã từng bỏ ra $60 để mua 1 túi Elderberry khô có gắn mác Organic về làm siro tăng đề kháng (mới mua cách đây vài tháng). Thế mà tôi không hề biết sau vườn nhà tôi đang có cả trăm kg về trái này. Nó còn hơn cả Organic, vì organic là cái nhãn do chính quyền dán cho một sản phẩm để lấy lòng tin người tiêu dùng, và vì thế, người tiêu dùng phải trả phí cho cái nhãn mác Organic đó. Nhưng để đạt tiêu chuẩn Organic, đôi khi sản phẩm vẫn bị nhào nặn bởi các phương pháp canh tác phi tự nhiên, có dùng phân bón và cả chất hoá học cho phép. Còn đây, cây nhà tôi, nó hoàn toàn mọc ra và lớn lên từ đất & khí trời, không có bàn tay tác động của con người, nó lành, nó ổn, nó đầy đủ dưỡng chất, cân bằng âm dương... hơn cả organic.

Từ hôm đó, tự dưng tôi cảm thấy hổ thẹn với cái cây vì sự thiếu hiểu biết của mình. Tôi tự dưng thấy hoa nó đẹp, trái nó cưng muốn xỉu. Đúng là dốt nát cộng nhiệt tình thành phá hoại. Tôi đã chặt đi cái cây đáng giá ngàn đô để trồng cây Su Su không ra được trái nào!

Dưới đây là công dụng của trái Elderberry. Ở cuối bài có nói sơ cách chế biến. Người Mỹ đã dùng nó làm trà, làm rượu, làm siro uống, làm phẩm màu dùng trong thực phẩm, làm jelly... đủ món để tăng sức đề kháng và phòng chống bệnh vặt hàng trăm năm qua!

Elderberry (trái cơm cháy Mỹ) có nhiều hợp chất thực vật có lợi, đặc biệt là anthocyanins (chất tạo màu tím đen), flavonoid và vitamin C là chất chống ô xy hoá, chống ung thư mạnh.

1. Chống oxy hóa mạnh
* Màu tím đen của quả chứa nhiều anthocyanins.
* Giúp bảo vệ tế bào khỏi tổn thương do gốc tự do.
* Tương tự blueberry, blackberry và aronia.

2. Hỗ trợ miễn dịch
* Đây là công dụng nổi tiếng nhất của elderberry.
* Một số nghiên cứu cho thấy elderberry có thể giúp giảm thời gian và mức độ nặng của các triệu chứng cảm lạnh hoặc cúm.
* Không có bằng chứng cho thấy nó ngăn ngừa hoặc chữa khỏi bệnh truyền nhiễm.

3. Hỗ trợ tim mạch
* Các polyphenol có thể giúp:
* Giảm stress oxy hóa.
* Hỗ trợ chức năng mạch máu.
* Hỗ trợ kiểm soát cholesterol và huyết áp khi kết hợp chế độ ăn lành mạnh.

4. Hỗ trợ chống viêm
* Các hợp chất thực vật trong elderberry có tác dụng chống viêm nhẹ.
* Thường được dùng trong các thực phẩm bổ sung hỗ trợ sức khỏe tổng thể.

5. Bổ sung vitamin và khoáng chất
Quả chứa:
* Vitamin C
* Kali
* Chất xơ
* Một lượng nhỏ vitamin A và vitamin B

Cách người Mỹ thường dùng
* Elderberry syrup (siro cơm cháy)
* Elderberry tea (trà)
* Elderberry jelly (mứt)
* Elderberry wine (rượu)
* Kẹo dẻo elderberry (gummy)

FB Allison Pham



Blog Archive