Thursday, February 19, 2026

Trump và hồ sơ Epstein

Câu chuyện “Trump có tên trong hồ sơ Epstein nên ông ta có tội” là một lập luận lười biếng… và nguy hiểm.

Hãy nói thật rõ ràng về điều đang diễn ra trên mạng lúc này.

Câu chuyện đang được đẩy mạnh là:
“Nếu tên Trump xuất hiện trong hồ sơ Epstein, thì ông ta mặc nhiên có tội.”

Và nếu bạn là người ủng hộ Trump mà nói:
“Cho tôi xem bằng chứng.”
Thì ngay lập tức bạn bị cáo buộc là “bảo vệ kẻ ấu dâm.”

Điều đó là liều lĩnh. Là thiếu trung thực.
Và hoàn toàn tách rời khỏi cách hệ thống pháp luật của chúng ta vận hành.

Một số người cần nghe điều này thật rõ:
Cáo buộc không phải là kết án.
Tin báo không phải là bằng chứng.
Tên xuất hiện trong tài liệu không phải là chứng cứ phạm tội.

Chúng ta sống trong một đất nước được cho là vận hành dựa trên thủ tục tố tụng (due process)… chứ không phải phán quyết của đám đông.

Và đây là phần mà không ai muốn thừa nhận:
Trump đã bị điều tra nhiều hơn bất kỳ nhân vật chính trị hiện đại nào trong lịch sử Mỹ.

Luận tội.
Công tố viên đặc biệt.
Đại bồi thẩm đoàn.
Các vụ kiện dân sự.
Điều tra liên bang.
Điều tra cấp bang.

Nếu có bằng chứng xác thực, có thể truy tố, liên kết Trump với hành vi phạm tội trong vụ Epstein… có ai thực sự tin rằng điều đó đã bị che giấu suốt một thập nien không?

Hãy nghiêm túc đi.
Đừng giả vờ rằng “giới quyền lực” đang bảo vệ ông ấy…

Hollywood ghét ông ấy.
Phần lớn truyền thông chính thống công khai chống đối ông ấy.
Giới chính trị đã nhiều lần tìm cách chôn vùi ông ấy…
Ông ấy thậm chí còn là mục tiêu ám sát.
Không ai âm thầm che chở cho Trump cả.
Không ai.
Ý tưởng rằng tồn tại một “đội bảo vệ bí mật thân Trump trong giới tinh hoa” là điều viển vông.

Giờ thì… giới tinh hoa có thể bảo vệ giới tinh hoa không?
Dĩ nhiên có.
Không ai ngây thơ về chuyện quyền lực bảo vệ quyền lực.
Nhưng Trump không được đối xử như một người trong hệ thống được bảo vệ… Ông ấy bị đối xử như một kẻ thù chính trị kể từ năm 2015.

Vì vậy khi những người ủng hộ Trump nói:
“Chúng tôi muốn xem tài liệu thật.”
“Chúng tôi muốn nhân chứng.”
“Chúng tôi muốn bằng chứng cụ thể, đã được xác minh.”
“Chúng tôi muốn tòa án làm đúng chức năng của mình.”
Điều đó không phải là “bảo vệ kẻ ấu dâm.”

Đó là yêu cầu bằng chứng trước khi hủy hoại cuộc đời và danh tiếng của một người… và nếu bạn không đủ lý trí để hiểu quan điểm đó, thì khả năng lập luận và tư duy phản biện của bạn đang bị thù ghét chi phối.

Và đúng vậy… chúng tôi hoàn toàn biết có những người ghét ông ấy.
Một số người muốn ông ấy có tội đến mức họ sẽ chấp nhận bất kỳ tiêu đề nào, bất kỳ cáo buộc nào, bất kỳ tài liệu chưa được xác minh nào miễn là nó củng cố định kiến của họ.

Hãy để ý thêm điều này:
Có rất nhiều cái tên quyền lực trong các tài liệu liên quan đến Epstein…
Nhưng cỗ máy phẫn nộ trên mạng lại tập trung laser vào một người…
Tại sao?

Vì mục tiêu là hủy diệt Trump.
Chứ không phải công lý.

Nếu có bằng chứng đáng tin cậy, thực tế, có thể xác minh chứng minh hành vi phạm tội, thì hãy truy tố ông ấy.

Đưa ra xét xử.
Kết tội tại tòa án.
Tống ông ấy vào tù chung thân.
Đó mới là cách đất nước này được cho là phải vận hành.

Nhưng bôi nhọ hàng triệu cử tri là “bảo vệ kẻ ấu dâm” chỉ vì họ từ chối kết tội ai đó dựa trên cơn cuồng loạn trên mạng và sự thù ghét thuần túy?
Đó không phải công lý.
Đó là chiến tranh chính trị.
Và người Mỹ đang mệt mỏi vì điều đó…

Đức tin. Gia đình. Tự do.

— Janet Elaine Parks




Tình, tiền, tù tội trên thượng tầng chính trị Trung cộng

Whitney Duan, tên đầy đủ Đoàn Vĩ Hồng hay Duan Weihong, (段伟红) và Desmond Shum (Thẩm Đông) là một trong những câu chuyện điển hình về sự thăng trầm của giới tư bản đỏ dưới thời của đảng Cộng sản Trung Quốc, và được kể lại chi tiết qua cuốn hồi ký best seller của nhân vật chính Desmond Shum: Red Roulette: An Insider’s Story of Wealth, Power, Corruption, and Vengeance in Today’s China (2021).

Desmond Shum sinh năm 1968 tại Thượng Hải, y lớn lên trong cảnh nghèo khó thời Cách mạng Văn hóa, sau đó y tìm cách di cư sang Hong Kong và học đại học ở Mỹ. (h.1)

Desmond Shum trở về Trung Quốc năm 1995 và làm việc trong lĩnh vực đầu tư tư nhân. Năm 2001, số phận đã khiến y gặp Đoàn Vĩ Hồng (Whitney Duan), một doanh nhân đẹp, thông minh, tham vọng, cũng xuất thân khiêm tốn từ tỉnh Sơn Đông, cô từng học khoa học máy tính và làm việc cho các công ty nhà nước rồi tự lập kinh doanh bất động sản, logistics.

Họ nhanh chóng trở thành cặp đôi ăn ý cả trong tình cảm lẫn kinh doanh. Năm 2004, họ kết hôn và cùng xây dựng đế chế tài sản khổng lồ nhờ các mối quan hệ thân cận với giới "Hồng tộc", toàn con cháu, vợ/chồng của các lãnh đạo cấp cao Đảng Cộng sản.

Nổi bật nhất là mối liên hệ như người tình giữa Whitney với Tôn Chính Tài, một uỷ viên Bộ Chính trị, thuộc loại có uy thế bậc nhất trong đảng, (Tôn từng được coi là ứng cử viên tiềm năng kế nhiệm Tập Cận Bình hoặc Lý Khắc Cường); ngoài ra còn có Zhang Beili (vợ cựu Thủ tướng Ôn Gia Bảo).

Whitney được coi là "người đại diện" kinh doanh cho gia đình Ôn, giúp họ đầu tư vào bất động sản, bảo hiểm (như cổ phần Bình An), logistics phi trường Bắc Kinh, và các dự án lớn như khách sạn Bulgari Bắc Kinh.

Nhờ đó, họ trở thành tỷ phú, coi như lọt vào giới tư bản đỏ, Whitney từng coi là một trong những phụ nữ giàu nhất Trung Quốc. Họ có con trai Ariston sinh năm 2010 tại Mỹ.

Tuy nhiên, hôn nhân của họ rạn nứt do khác biệt quan điểm về hướng đi của Trung Quốc dưới thời Tập Cận Bình. Họ ly hôn năm 2015, Desmond đưa con trai sang Anh sống, còn Whitney tiếp tục ở Bắc Kinh.

Năm 2017, Whitney đột ngột biến mất khỏi đường phố Bắc Kinh vào ngày 5/9/2017, chỉ hai tháng sau khi Tôn Chính Tài bị cách chức Bí thư Thành ủy Trùng Khánh (tháng 7/2017) và bị điều tra tham nhũng (sau đó bị kết án tù chung thân năm 2018 vì nhận hối lộ) cùng ba đồng nghiệp. Cô bị cấm xuất cảnh từ đầu năm đó. (H.2)

Việc này được cho là liên quan đến chiến dịch chống tham nhũng của Tập Cận Bình, nhắm vào các mối quan hệ cũ (như gia đình Ôn Gia Bảo) và đối thủ chính trị. Whitney đột ngột bị "mất tích", không xét xử công khai, không tin tức gì suốt nhiều năm ròng.

Desmond, sống ở Anh bèn quyết định viết sách để kể sự thật về hệ thống tham nhũng, quyền lực và cách làm ăn ở Trung Quốc.

Cuốn Red Roulette sắp xuất bản năm 2021 thì bất ngờ: Whitney gọi điện cho ông (lần đầu tiên sau 4 năm mất tích), cầu xin ông hủy sách vì sợ ảnh hưởng đến cô và gia đình.

Cuộc gọi được cho là do chính quyền giám sát, nhằm ngăn chặn sách. Dù vậy, sách vẫn ra mắt, trở thành bestseller và gây chấn động, tiết lộ chi tiết về "máy in tiền" của giới 'tinh hoa' Trung Quốc.

Sau sách, Whitney được cho là đã "tái xuất" hạn chế năm 2023 (theo một số bài báo của South China Morning Post), cô xuất hiện công khai vài lần, có thể sau khi hoàn tất "điều tra" hoặc "hợp tác" với chính quyền, cũng có thể cô phải "tự nguyện hiến tặng" tài sản để giữ mạng.

Tuy nhiên, từ khi đó đến nay, cô vẫn ở tình trạng bị kiểm soát, không được tự do hoàn toàn, và chưa từng gặp lại chồng cũ hay con trai.

Câu chuyện này minh họa rõ nét sự mong manh của giới doanh nhân Trung Quốc: giàu có nhờ "mối quan hệ đỏ" với Đảng, nhưng có thể bị nghiền nát khi chính trị thay đổi, đặc biệt dưới thời Tập Cận Bình siết chặt kiểm soát kinh tế và 'đả hổ diệt ruồi'.

Desmond tiếp tục sống ngoài đại lục, không thể quay lại Trung Quốc, và công khai chỉ trích, bình luận về chính trị Trung Quốc, có lẽ y vẫn hy vọng một ngày đoàn tụ với Whitney.

FB Uyen Vu

Tổng Chưởng lý Texas Ken Paxton đã nộp 4 đơn kiện liên quan đến các công ty liên kết với Đảng Cộng sản Trung Quốc

Trong vòng 3 ngày Tết, Tổng Chưởng lý Texas Ken Paxton đã nộp 4 đơn kiện liên quan đến các công ty liên kết với Đảng Cộng sản Trung Quốc (thường gọi là "CCP-aligned companies".

Đơn kiện mới nhất hôm nay là dành cho mạng bán hàng online Temu. Theo lời ông Paxton viết trên X thì "vì Temu tiếp thị lừa đảo và thu thập dữ liệu bất hợp pháp; Temu là phần mềm gián điệp của Đảng Cộng sản Trung Quốc được ngụy trang dưới dạng ứng dụng mua sắm".

Trước đó, hôm 17/2/2026: Kiện TP-Link Systems Inc. (công ty thiết bị mạng Wi-Fi/router).

Với cáo buộc: Che giấu nguồn gốc Trung Quốc (họ dán nhãn "Made in Vietnam" nhưng linh kiện chủ yếu từ TQ), cho phép Đảng Cộng sản Trung Quốc truy cập thiết bị người dùng Mỹ, liên quan đến các cuộc tấn công mạng do nhà nước TQ hậu thuẫn.

Đây là đơn kiện đầu tiên trong chuỗi, và Paxton gọi nó là "first of several lawsuits this week".

Tiếp đến là hôm qua 18/2/2026: Kiện Anzu Robotics, LLC (công ty drone tại Austin, Texas).

Với cáo buộc: Bán drone là sản phẩm tái thương hiệu của DJI (công ty drone lớn nhất TQ, bị Mỹ cấm vì liên kết quân sự/CCP), che giấu nguồn gốc và rủi ro an ninh quốc gia (giám sát, dữ liệu).

Sáng nay 19/2/2026: Kiện Lorex Technology Inc. và Lorex Corporation (công ty camera an ninh, baby monitor).

Với cáo buộc: Bán camera/baby monitor do Dahua (công ty TQ bị Mỹ liệt vào danh sách rủi ro an ninh quốc gia, liên kết quân sự) sản xuất/nguồn cung/dịch vụ, che giấu mối liên hệ để khai thác phụ huynh Mỹ.

Các vụ kiện này đều tập trung vào vấn nạn an ninh dữ liệu, gian lận thương mại, và rủi ro gián điệp từ các công ty TQ hoặc có chuỗi cung ứng TQ, chứ không phải kiện trực tiếp chính phủ TQ (nhưng Paxton thường dùng từ "anti-CCP" để nhấn mạnh).

Đây là phần mở rộng của các hành động trước đó như vụ ông kiện Hisense và TCL về TV thông minh vào tháng 12/2025.

Các công ty bị kiện có thể đối mặt với phạt tiền dân sự lớn, lệnh cấm, và yêu cầu minh bạch nguồn gốc.

Ai cũng dễ kiểm chứng rằng các thiết bị điện tử có gốc từ Trung cộng đều ẩn chứa những "con rệp" tinh vi, chúng ra sức thu thập thông tin ở mọi nơi, mọi lúc có thể và chuyển về Tàu. Để làm gì có lẽ quý vị cũng có thể thừa biết.

FB Uyen Vu





Wednesday, February 18, 2026

Ước Nguyện Đêm Giao Thừa

TG Sỏi Ngọc

Tìm đúng số bàn, tôi nép mình ngồi vào chỗ để đừng làm phiền những người đang lắng tai nghe người MC bắt đầu chương trình gây quỹ cho những người kém may mắn vào mùa Giáng Sinh tại quê hương thứ hai của chúng tôi.

Tiếng vỗ tay rào rạt vang lên khi cô MC vừa dứt lời, tôi quay sang trái cùng lúc với cặp mắt của chị ấy cũng nhìn tôi như thôi miên, rồi cả hai chúng tôi cảm động vỡ òa vui sướng, ôm chầm lấy nhau:

-Linh!… Linh phải không?

-Cũng đã trên 30 năm mình không gặp lại nhau rồi Uyên nhỉ!… Linh giới thiệu đây là chồng của Linh.

Tôi gật đầu chào người đàn ông bên cạnh cô bạn gái, tôi nhớ đã đi dự đám cưới của Linh cách đây 35 năm, Linh lấy chồng rất sớm khi chúng tôi vừa xong trung học, và hình như khuôn mặt của người này không giống người mà tôi đã từng thấy trong ngày đám cưới của nàng, vả lại có phần trẻ hơn khá nhiều.

Chúng tôi vừa ăn uống, nghe nhạc, tâm sự kể lể những gì đã làm trong 30 năm qua. Bây giờ cả hai đứa đều về hưu ở tuổi 60 để còn sức khỏe thực hiện những điều mình ao ước bấy lâu nay.

Khi Tuệ, chồng của Linh xin phép ra ngoài gặp mấy người bạn ngồi ở bàn cuối phòng để nhậu nhẹt với nhau, Linh mới khều tôi:

-Linh không nhận ra…ông xã mình… không phải là người Uyên đã gặp cách đây 35 năm sao?

-Mình… biết là không phải người trước rồi, nhưng chưa dám hỏi!

Khuôn mặt Linh trở nên buồn, xa xăm:

-Không biết mình có phải là người cao số không đó Uyên! Đây là người thứ… tư của mình rồi đó!

-Người thứ tư!

-Nói nhỏ thôi chứ, muốn cho cả phòng này biết hay sao?!

-Ừm! Xin lỗi nhe, mình… hơi giật mình!… Anh có vẻ trẻ tuổi?

-Người đầu tiên là anh Tuấn như Uyên biết đó, hồi đó mình lấy nhau nhanh quá, không kịp tìm hiểu, thật ra mình chỉ muốn ra khỏi nhà ba mẹ, tránh sự kìm kẹp khó tính của ba, nên lấy đại Tuấn, hơn mình có hai tuổi, cũng mới lớn nên còn ham chơi, không có bổn phận với gia đình, cũng may tụi mình không có con… Rồi chia tay. Người thứ hai thì tụi này đều rất yêu nhau, nhưng về làm dâu không hợp tí nào với gia đình chồng, họ còn khó hơn ba mẹ mình nữa, chồng thì lại nghe lời mẹ của ảnh, mình cứ phải khóc ngày đêm vì tủi thân, ảnh thì phải giằng co giữa mẹ và vợ… Tụi mình lại ly dị. Vì kinh nghiệm hai lần đầu, nên người thứ ba mình đã bằng lòng với một ông lớn hơn mình đến 15 tuổi, để được yêu thương chiều chuộng, vật chất không thiếu, con cái ổng đã lớn hết, mình không có trách nhiệm, nhưng ông ấy lại gia trưởng vô cùng, ổng nói điều gì cũng bắt mình phải làm theo, mình không được có ý kiến gì cả, như con chim sống trong chiếc lồng sơn son thếp vàng, vài năm đầu mình còn nhịn, nhưng đến năm thứ năm thì mình hết chịu nổi…Mình lại chủ động làm đơn! Ai cũng có một đời để sống, tại sao lại phải đày đọa mình quá.

Mình chán ngán số phận, định ở vậy luôn, nhưng ba năm sau, thì gặp Tuệ…

Tuệ là người thứ tư, mình thấy không có gì là hoàn hảo cả, nhưng hai tụi mình rất hợp về bất cứ điều gì, đi chơi, party, nhảy nhót, không thích có con nhỏ, làm bếp cả hai đứa cùng làm, ban đầu còn gọi mình bằng chị, Tuệ rất chiều mình, mình nghĩ chỉ là bạn đi chơi cùng thôi…

Tôi ngắt lời bạn:

-Hợp nhau là chính Linh ơi, có giàu sang cách mấy, sống gia trưởng cũng không thể nào bền lâu được, Uyên thấy hai bạn xứng đôi lắm!

-Nhưng mà Linh hơi buồn một điều…

-Điều gì mà cứ úp mở từ nãy giờ vậy?

-Ảnh nhỏ hơn mình đến năm tuổi lận đó! Đã thế cái bề ngoài trẻ trung, galant lắm nên nhiều cô “lăm le,” mình cứ phải “để mắt” đó, nên cũng khổ!

-Trời ơi sống mà không tin nhau 100%, cứ phải canh me thì khổ lắm đó nhen.

-Bởi vậy nên mình cứ sợ mình già nhanh hơn ổng đó… Uyên có thấy điều đó khi mới gặp mình với ổng không?

Trong lòng tôi cũng cảm thấy Tuệ trẻ hơn Linh, nhưng không muốn làm bạn buồn, tôi trấn an:

-Linh trẻ trung năng động, không thấy già chút nào, hồi xưa và bây giờ Linh không thay đổi gì hết đó, nên khi gặp là Uyên nhận ra ngay, chứng tỏ đâu có già tí nào đâu!

Linh hớn hở vui tươi ngay:

-Phụ nữ mau già hơn đàn ông, lại thêm lo lắng nữa thì chẳng bao lâu sẽ thành “chị hai.” Uyên biết không, hôm nọ tụi mình đi vô tiệm ăn phở, ổng vô trước mình để giữ chỗ, cô receptionist ở nhà hàng hỏi ảnh “anh đi một mình hả?” đến khi mình vừa bước vô thì cổ hỏi “cô ơi cho cháu biết cô có làm reservation chưa?,” chứng tỏ là cô gái đó thấy ổng trẻ, gọi ổng là anh mà gọi mình bằng cô lận đó, chứng tỏ mình già hơn ổng, bữa đó đi ăn mà mình không vui.

-Haha Linh thiệt tức cười đó nhen, có gì mà buồn chứ, nhiều khi mình không sửa soạn, ra đường gặp người quen, họ nhận không ra luôn vì họ quen nhìn mình trong party với mái tóc chải bồng bềnh, lông mi giả dài ngoằng cong vút, đôi môi bóng lộn đỏ chót, nước hoa thơm lừng, chả lẽ đi chợ mình cũng phải giữ hình ảnh lộng lẫy như trong party hay sao chứ, thôi kệ đi, có lúc này lúc kia chứ!

-Không hiểu sao mình vẫn cứ không kệ được! mình biết lấy chồng trẻ là phải canh chừng, phải vật vã đau khổ tưởng tượng lung tung khi ổng đi làm về trễ, phải nhìn nét mặt vui buồn của ổng mỗi bữa cơm ngon dở ra sao, mình cảm thấy như mình phải “phấn đấu”gấp đôi so với những người trước, nhiều lúc mình lên giường nằm mà thấy mệt cả người…

-Ủa sao Linh nói là hai vợ chồng hợp nhau lắm mà bây giờ có vẻ bi quan thế?

-Đã nói là mình hay suy nghĩ mà! ổng rất chiều mình…Nhưng dù gì mình cũng đã trải qua bốn đời chồng rồi, nên hễ ổng đối xử với mình có một chút gì là mình “nhạy cảm” liền; hay nhiều khi mình cứ nghi oan cho ổng… hổng biết chừng!

***
Mùa xuân Linh nhí nhảnh hiện ra trước mặt chúng tôi với những chiếc váy ngắn trẻ trung, ôm sát thân hình, đầu tóc cột những chiếc ruban nơ mà cho tiền tôi cũng không dám cột! Linh phải đi tập gym mỗi ngày để giữ thân hình luôn rắn chắc gọn gàng, ba vòng đâu ra đấy, nàng muốn làm cho mình trẻ lại để hợp với người chồng luôn yêu đời và yêu người ấy.

Nàng khoe những tấm hình chụp nằm lăn trên những sườn đồi cỏ dại đầy hoa thật đẹp, lãng mạn mà khi nhìn, tôi tưởng mình phải là bà ngoại của lũ trẻ ấy, tuy tôi cũng ngang bằng tuổi nàng! những hành động đó thật tự nhiên chỉ dành cho lứa tuổi hồi xuân, mộng mơ.

Tôi vui với niềm vui của bạn, hùa vào với niềm hạnh phúc của nàng, thầm nghĩ họ giỏi quá, biết cách sống, chỉ có tôi là tự ti mặc cảm già nua với số tuổi 60 của mình, không dám sống thực với đời, họ tận hưởng hạnh phúc giữa thiên nhiên mà chẳng mang chút mặc cảm tuổi tác, họ thật biết hưởng thụ!

Thi thoảng, tôi an ủi bạn mỗi khi nàng than:

-Mi có thấy gò má ta cao không?… nếu không thì sao ta lại cao số thế!? Ta nghĩ nếu có dịp sẽ đi gọt gò má để không bị cao số nữa!

-Ở bên đây người ta không sợ cao số đâu, mà chỉ sợ lấy không đúng người, ở cả đời với một người mình không yêu hoặc bị bạo hành ức hiếp mới sợ, chứ không hợp thì lấy người khác có sao đâu, chuyện bình thường mà!

-Nhưng tại sao có những người chỉ có một chồng một vợ thôi, chứ có ai đến bốn đời đâu chứ! Ta nghĩ mà tủi thân.

-Có nhiều khi mình mua vài chiếc áo vẫn không vừa ý, phải đến cái thứ năm, thứ sáu mới đúng ý mình về màu sắc, kiểu cọ, cho nên lấy chồng/vợ cũng vậy thôi, chưa đủ duyên để gặp người trong mộng, mi đừng tự trách làm gì, miễn sao cuối đời mình sống hạnh phúc bên người hợp với mình mới gọi là cuộc sống thành công viên mãn của đời người đó.

Khi bên ngoài mùa tuyết trắng phủ đầy trên những cây thông xanh, những giọt mưa đá đọng lại trên những cành cây khô trụi lá như những hạt kim cương long lanh giữa mùa đông, mọi người ra đường phải trùm kín mít như những con robot biết đi; tháng hai còn rất lạnh ở quê hương thứ hai, nhưng đó là mùa xuân tươi trẻ của những người Châu Á , tháng của Tết Nguyên Đán năm Bính Ngọ 2026, mùa lễ lộc, đặc biệt của người Việt, mùa sum họp gia đình, của những ban phát, sẻ chia yêu thương cho tất cả muôn loài.

Một buổi sáng, Linh phone rủ vợ chồng tôi lại nhà ăn uống vào ngày 30 Tết âm lịch, vì năm nay ai cũng về Việt Nam chơi hết, nhóm bạn chỉ còn lại có mỗi tôi và nàng mà thôi:

-Tụi này mới về từ Việt Nam, hai ông bà chiều 30 Tết lại ăn uống những món mà tôi mới đem từ quê hương sang nhé, nhân tiện sẽ gởi biếu ông bà gói măng khô luôn.

-Hèn chi mà cả tháng nay không thấy Linh phone cho Uyên, tụi này cứ đoán non đoán già mãi, nay thì yên tâm rồi.

-Vậy hẹn Uyên 6 giờ chiều bữa đó nhen.

Mới 5 giờ 30 chúng tôi đã bấm chuông, có mặt trước cửa nhà Linh-Tuệ, người ra mở cửa cho tôi là Linh. Mới thấy khuôn mặt nàng hiện ra ở ngưỡng cửa, hai tay tôi bụm miệng để đừng la lớn cho cả xóm biết:

-Trời ơi Linh!… Linh bị … ai đánh vậy? hay bị té ở đâu mà hai mắt bầm tím hết cả? thêm cái mũi thì sưng vù?… Đã đi bác sĩ chưa? … Té ở Việt Nam hả? bảo hiểm có trả không? Đưa Uyên xem nào…

Tôi tiến lại gần Linh, hai tay vén mái tóc lòa xòa trước mặt cô ta để xem vết thương, còn chồng tôi thì đứng bên cạnh tôi mặt mày lo lắng. Linh cản tôi lại vừa xua tay:

-Uyên! Uyên à… không phải mình bị té hay ai đánh đập gì đâu… Mà là… mà là…

Linh nhìn xung quanh nhà mình rồi tiện tay kéo vợ chồng bạn vào nhà, hạ giọng :

-Linh hổng muốn nói lớn sợ ổng nghe, ổng hông muốn mình “làm,” nhưng mình thì thích, vì muốn kéo lại vài tuổi, với lại đã về bển rồi thì mấy đứa cháu nó nói mình cũng xiêu lòng, tụi nó dẫn mình đến những tiệm rất có tiếng và bảo đảm thì mình mới dám, chứ đâu phải chỉ ham rẻ đâu; ổng biết nên đã cằn nhằn mình từ hôm về tới giờ đó…

-Vậy Linh có còn đau không?

-Muốn đẹp thì phải hy sinh đó Uyên, đâu có cái gì trên thế gian này mà free không đau đớn, không khổ ải đâu Uyên!

-Vậy mà Linh làm Uyên hết hồn, tưởng bị cướp giựt ở bên Việt Nam làm trầy mặt và bầm mũi đó chứ, nhìn thấy…

Tôi không dám nói tiếp câu “sợ quá” nhưng giữ miệng lại, Linh nói tiếp:

-Về đây phải kiêng đồ biển, chứ không sẽ bị ngứa và sưng thêm …

-Vậy sao còn mời tụi này đến ăn hôm nay làm chi cho mệt thân vậy? không chờ vài tuần nữa cho khỏi đi?

-Nhớ bạn bè quá, với lại thấy nó cũng êm êm rồi; tụi mình là người trong nhà không mà, có ai lạ đâu! Trước sau gì Uyên cũng biết, thì mình gặp nhau ăn uống rồi Linh kể cho nghe luôn. Bữa nay Linh chỉ mời có hai cặp thân thôi, cặp Uyên và chị Cẩm nữa thôi à.

-Ủa mà hỏi thật Linh nha, mũi Linh đâu có thấp đâu mà phải làm cho cao lên thêm vậy… Muốn thành bà đầm hả? còn làm mắt cắt da và mỡ thừa thì ok.

-Thiệt ra mà nói lẽ ra cũng không định làm mũi nhưng vì người ta tư vấn là thấy gò má mình hơi cao, để tránh cao số, nên phải nâng mũi cao hơn nữa thì sẽ không thấy cái gò má này, chứ làm gò má thấp xuống thì vừa đau lại vừa complicated lắm!

Tuệ bước từ trong bếp ra, với tấm tạp dề trước bụng, như người bếp trưởng :

-Bữa nay phải thưởng thức món lẩu hải sản do tui làm từ A tới Z đó nhe, mọi khi Linh đều gia lệnh, sai tui chạy đông chạy tây, rửa cái này, lấy cái kia, nhưng hôm nay tui hổng cho bả đụng vào cái gì nữa vì sợ còn mệt, chưa lại sức… Thiệt tình hổng biết cắt cứa làm chi cho khổ thân, đẹp xấu gì ván đã đóng thuyền rồi, tui đâu phải là người chỉ yêu cái sắc đâu chứ, hổng biết bả nghĩ gì nữa!

Chồng tôi cười cười:

-Chắc sợ ông thích ngắm người trẻ đẹp hơn nên bả mới phải “hy sinh” đi làm như vậy, với lại làm cho mình trẻ hơn vài tuổi cũng tự tin hơn chứ!

-Tôi không giống những cậu trẻ khác đâu, “đồ” càng “cổ” tôi càng quý, tôi thích những người phụ nữ dày dạn kinh nghiệm, đằm thắm chứ không thích phải chiều chuộng những ý thích, đòi hỏi ngông cuồng trẻ con của những cô gái mới lớn đâu, bả sống cạnh tôi bao lâu nay mà còn không hiểu… Thôi tụi mình vào bàn đi nhé, anh chị Cẩm cũng đã đến rồi!

Ở phòng ăn, trong góc một cây đào giả cao lớn đến tận trần nhà với những đóa hoa đào hồng trắng nở rộ thật xinh, trên những cành cây có treo lủng lẳng những bao lì xì đỏ lấy hên, chiếc bàn nhỏ bên cạnh được bày một cặp bánh chưng với chữ “Hỷ” đỏ trên mặt, hai trái dưa hấu và hộp bánh mứt sen, dừa xanh đỏ, thèo lèo và kẹo gương, tất cả đều là sản phẩm từ Việt Nam mà Linh vừa mang về.

Lần đầu tiên tôi thấy một người đàn ông đảm đang, vén khéo, biết sắp xếp bàn ăn thật chu đáo, dao, nĩa, muỗng, khăn ăn với những hoa tiết của ngày Tết, nước thật đầy đủ cho mỗi vị khách, không quên để thêm mỗi phần một cái đĩa nhỏ để xương, anh rót rượu đỏ Pinot noir cho mọi người, nhập tiệc với món gà quay sauce nâu, mật ong, dùng với rau salad; món thứ hai là lẩu hải sản, món này Linh không ăn được nên nàng vẫn nhâm nhi món gà quay mà tấm tắc khen chồng nêm rất vừa miệng :

-Không ngờ anh làm món gà quay da giòn này thật vừa ăn, đậm đà, da giòn rụm…

-Chỉ có em mới xem thường tài nghệ của anh thôi, không bao giờ cho anh đụng tay vào bếp cả, bây giờ mới biết!

Chị Cẩm có nhà hàng chuyên bán đồ ăn cho khách Mỹ, thêm vào:

-Sauce salad của anh làm thật tuyệt đó, không quá chua cũng không quá ngọt, sau này có muốn đổi nghề thì gọi tụi mình nhé!

Cả bàn cười vang:

-Chúng ta nâng ly chúc mừng năm mới Bính Ngọ nhé!

-Cầu mong cho tất cả chúng ta thật nhiều sức khỏe, đầm ấm trong mùa lễ, một năm mới thật bình an, vạn sự như ý!

Chị Cẩm đề nghị:

-Mỗi cặp chúng mình hãy nói lên một điều ước duy nhất của mình trong đêm nay để sáng mai mùng một năm Bính Ngọ, những điều ước đó sẽ thành sự thật! Bắt đầu là tụi này để làm ví dụ luôn… Tôi cầu mong cho nhà hàng tôi luôn đông khách để có được nhiều tiền cho các con vào đại học sau này. Rồi đến vợ chồng Uyên đi.

Chồng nắm hai bàn tay tôi, khuôn mặt nghiêm trang:

-Chúng tôi chỉ mong một điều duy nhất: cho tất cả chúng ta sống ở quê hương thứ hai này luôn được bình an!… Rồi đó! đến cặp Linh-Tuệ chủ nhà đi.

Tuệ đang ngồi ở đầu bàn, vội vã đổi chỗ đến ngồi cạnh vợ ở đầu bàn đối diện, nhìn vào mắt vợ một cách âu yếm chân thành làm như chúng tôi là những vị thánh sống chứng giám cho lời cầu nguyện của họ:

-Em hãy nói điều em mong ước đi!

-Mỗi cặp chỉ được một lời duy nhất thôi đấy.

-Vâng! Em mong rằng… mong rằng…

-… Nói đi!

Tất cả chúng tôi đều hướng về Linh, một tay Tuệ choàng qua vai nàng, một tay nắm bàn tay còn lại, cặp mắt họ nhìn nhau vẻ rất tin yêu cho lời ước cuối năm:

-Em mong… số em sẽ ngưng ở người chồng thứ tư này!

Xuân sang gõ cửa hiên nhà
Mai vàng hé nụ, đào hoa thắm hồng
Gió đưa hương Tết mênh mông
Mang theo ước nguyện ấm nồng đầu năm…

(Montreal, 2026)

Sỏi Ngọc

KHAI BÚT ĐẦU NĂM VIẾT VỀ MỢ HILLARY!

Thụy Vi

Càng ngày càng thấy mợ rất xảo trá.
Đáng khinh nhất là tuần vừa rồi, mợ sang Đức nói xấu TTTRUMP để rồi bà bị ông Bộ Trưởng Ngoại Giao Tiệp Khắc đối đáp tình lý một cách khoan thai trong khi bà ( từng là cựu Ngoại Trưởng ) mất bình tỉnh càng nói nhăng nói càng để người ta bắt bẻ sửa lưng thật ê chề...Nhục quá !

Một người đàn bà có tham vọng chính trị nên bà phải nuốt cục ghen xuống để từng bước ra chính trường. (Biết đâu bà làm vợ kinh khủng quá nên ông Bill phải gái gú bên ngoài)

Tham vọng không xấu. Nhưng, 2 lần thất cử thì cũng ê mặt đấy.
Lần 1, dân Mỹ chẳng thà chọn cafe chứ không bỏ phiếu cho bà.
Lần 2, dân Mỹ chọn ông " Thần Bài" chứ không chọn bà. Dù tờ New York Time đã in sẳn hình bìa " Nữ Tổng Thống đầu tiên".

Bà thua nên bà cay, cái cay của bà rất thâm độc. Bà chi 1 triệu đô la để dựng lên vở kịch " Trump thông đồng với Nga " đem Trump ra hài tội suốt mấy năm trời.

Chuyện này, Quốc Hội phải lấy 28 triệu tiền dân đóng thuế để điều tra, cuối cùng mới biết đó là vở kịch do phù thủy Hillary phù phép.

Đáng lẽ TTTRUMP đã truy tố bà, trong đó có tội bà hủy 33 ngàn Emails trong máy cá nhân của bà, nhưng ông đành bỏ qua vì không nở đưa " Vợ cựu Tổng Thống " ra công lý.

Tưởng đâu bà ê chề, nhưng vì thua đau đớn trước Trump nên bà cứ đứng phía sau giựt dây bọn Dân Chủ.

Cũng tại Munich, bà múa mỏ nói là TTTRUMP " bắt cóc" ông Maduro, Sao bà không nhớ ai đã giết Tổng thống Libya Gaddafi? Có phải Obama khi là Tổng Thống và bà là Ngoại Giao không? Bà ngủ có giựt mình khi 4 người Mỹ bị bà bỏ rơi nên khủng bố giết thê thảm tại tòa Đại Sứ không ?

Dân Mỹ mất lòng kính trọng bà từ lâu rồi. Bà nên dấu bàn tay dính máu, và khép cái miệng đầy nọc độc lại để tu đi nha.






Hướng dẫn viên Trung Quốc gian lận vé, hối lộ khiến Louvre thất thoát hơn 10 triệu euro

Thứ Tư, 18/02/2026

Nhà chức trách Pháp vừa triệt phá một đường dây gian lận vé quy mô lớn nhắm vào Bảo tàng Louvre, do nhóm hướng dẫn viên tổ chức, chủ yếu phục vụ khách Trung Quốc. Họ bị cáo buộc trong khoảng 10 năm qua đã làm bảo tàng thất thoát hơn 10 triệu euro (khoảng 12 triệu USD).

Bảo tàng Louvre và kim tự tháp ở Paris, Pháp, 18/5/2024 (Nguồn: Olha Solodenko / Shutterstock)

Theo điều tra của công tố Paris, đường dây này hoạt động với một số thủ đoạn chính:

Tái sử dụng vé nhiều lần: các hướng dẫn viên dẫn đoàn khách Trung Quốc dùng lại một vé vào cửa vốn chỉ có giá trị sử dụng một lần cho nhiều du khách khác nhau trong ngày, luân chuyển nhanh giữa các nhóm nên khó bị phát hiện trong dòng khách rất đông.

Lách phí “thuyết minh” (speaking fee): để né khoản phí bắt buộc mà Louvre thu của các đoàn có hướng dẫn viên thuyết minh, họ chia đoàn lớn thành các nhóm nhỏ (thường dưới 7 người), trộn vào dòng khách lẻ để vào bằng vé thường, tránh phải đăng ký và trả phí hướng dẫn.

Thông đồng nội bộ, đưa hối lộ: nghe lén và giám sát cho thấy các hướng dẫn viên thường xuyên trả tiền mặt cho một số nhân viên bảo vệ/soát vé để họ làm ngơ, không kiểm tra hoặc bỏ qua dấu hiệu bất thường của vé.

Điều tra bắt đầu từ cuối năm 2024, khi phía Bảo tàng Louvre phát hiện hai hướng dẫn viên người Trung Quốc có hành vi bất thường và nộp đơn tố cáo. Tháng 6/2025, tòa mở cuộc điều tra tư pháp về các tội “gian lận có tổ chức”, “rửa tiền”, “tham nhũng” và “sử dụng tài liệu hành chính giả”. Sau hơn một năm nghe lén và mật phục, cảnh sát kết luận mạng lưới này trong giai đoạn cao điểm có thể mỗi ngày đưa trái phép tới 20 nhóm khách vào bảo tàng, hoạt động kéo dài khoảng một thập niên, khiến Louvre thiệt hại ước tính trên 10 triệu euro.

Trong chiến dịch truy quét ngày 10/2, cảnh sát đã thu giữ gần 1 triệu euro tiền mặt và phong tỏa khoảng 500.000 euro trong các tài khoản ngân hàng. Một phần tiền phạm pháp bị cho là đã được đem đầu tư vào bất động sản tại Pháp và Dubai. Tổng cộng 9 người bị bắt, gồm hai nhân viên Louvre và nhiều hướng dẫn viên khác. Trong đó có một người bị coi là “đầu não” — một hướng dẫn viên lâu năm qua lại thường xuyên giữa Trung Quốc và Pháp. Một bị can bị tạm giam, tám người còn lại được tại ngoại nhưng chịu giám sát tư pháp.

Họ bị khởi tố các tội “gian lận có tổ chức”, “rửa tiền nghiêm trọng”, “tham nhũng chủ động và thụ động” và “sử dụng tài liệu giả”.

Công tố cũng cho biết cách thức gian lận tương tự có thể đã được triển khai ở Cung điện Versailles, nơi đang diễn ra một cuộc điều tra song song về khả năng thất thoát doanh thu vé. Vụ bê bối này nổ ra trong lúc Louvre đang chịu áp lực vì loạt sự cố gần đây, trong đó có vụ trộm trang sức hoàng gia trị giá hàng chục triệu euro năm 2025 và một số sự cố an ninh, càng làm lộ rõ các lỗ hổng mang tính hệ thống trong khâu kiểm soát nội bộ và an ninh của bảo tàng.

Trí Đạt (t/h)
nguồn trithucvn2.net. 




cho phép của Trí Thức VN.

RÁNG ĐI CON

Bữa nay là hăm chín Tết rồi, con ráng bán hết mớ mít nhen con, may là cây mít nhà mình gần tết ra được một trái thiệt ngon để bán kiếm tiền mua chút đồ cúng ông bà. Năm nay buôn bán ế ẩm quá nên quán cơm chỗ má làm nghỉ sớm, bà chủ than lỗ nên chỉ lì xì cho má năm trăm. Tiền lì xì chỉ bằng phân nửa năm rồi, má phải mua thuốc cho ba con uống, mua nửa ký thịt heo để kho nồi thịt và ít bánh trái cúng Giao thừa. Má cũng phải trả bà Tư hàng xóm tiền mượn hồi đầu tháng, đâu có thiếu nợ hai năm được con. Bởi vậy, má hổng còn tiền mua cho con bộ đồ mới như đã hứa, thôi thì con chịu khó mặc đồ cũ nhe con. 

Từ hồi ba con chạy xe giao hàng bị người ta đụng rồi bỏ chạy luôn, ổng nằm một chỗ đâu có làm gì được nên nhà mình càng thiếu trước hụt sau. Tội nghiệp ba con, có tháng tới kỳ vô bịnh viện tái khám mà má hết tiền, đành đi xin thuốc Nam từ thiện về cho ổng uống, đỡ được chút nào hay chút nấy.

Thôi ráng đi con, má nghe trên tivi nói là năm 2026 nầy VN tăng trưởng kinh tế 10% gấp rưỡi mấy nước láng giềng, từ đây sắp tới mỗi năm tăng y vậy. Mấy ông lớn nói là tới năm 2045 là nước mình giàu lắm, thu nhập mỗi người dân tới cả mười mấy ngàn đô, ngang với Nhựt, Hàn đó con. Tới chừng đó, con sẽ hổng phải nghỉ học lội bộ cả chục cây số đi bán vé số, mệt quá ngủ gục lề đường bị người ta móc túi làm má con mình đứt vốn như bữa hỗm. Tết tới là con mặc sức sắm quần áo hàng hiệu, Aiphôn đời mới nhứt, xách túi Guxì giá mấy chục ngàn đô như vợ mấy ông lớn bi giờ. Tết là con sẽ được ra đường hoa Nguyễn Huệ ẹo qua ẹo lại chụp hình đăng Phâybúc khoe như mấy cô hót gơ trên mạng, chớ hổng còn phải đội nắng chang chang ngồi bán từng bịt mít như giờ.

Tới chừng đó, má cũng sẽ hổng phải cong xương sống rửa chén lặt rau từ sáng tới tối ở quán cơm mà sẽ được thong thả ở nhà chăm sóc ba con. Còn ba con mỗi lần trở bịnh nặng thì má sẽ đưa ổng vô bịnh viện quốc tế, nằm phòng riêng máy lạnh đàng hoàng chớ hổng phải vô bịnh viện công hai người bịnh nằm chung một giường như giờ. 

Tết là Má sẽ mua nguyên bao gạo 20 ký loại ngon nhứt chớ hổng phải chầu chực chờ lãnh vài ký gạo của mấy nhà từ thiện. Má cũng sẽ may vài bộ bà ba mới, thêm bộ áo dài để mặc đi đám, đi chùa chớ hổng phải mặc hoài mấy bộ đồ cũ của bà chủ thải ra cho. Nói thiệt, tết tới má cũng ham được mặc đồ mới y như con vậy mà mấy chục năm nay có được vậy đâu.
Thôi ráng đi con!

+Ghi chú: Ảnh một bé gái mệt mỏi ngồi ngủ gật bên thau mít trưa 29 Tết Ất Tỵ 2025 ở quận 4, TPHCM, không rõ ai là người chụp ảnh này. Bức ảnh đã gây nhiều xúc động cho người xem và được chia sẻ rất rộng rãi trên Facebook năm rồi.

( bài đăng trên FB)




















Blog Archive