Showing posts with label Thạch Đạt Lang. Show all posts
Showing posts with label Thạch Đạt Lang. Show all posts

Wednesday, May 25, 2022

Chó - người bạn trung thành nhất của con người

Bảy Chà trở thành độc thân tại chỗ sau khi vợ chết vào mùa đông 4 năm trước. Vơ chồng Bảy Chà có 2 đứa con gái lớn. Cả hai đi làm ở xa, chưa đứa nào có gia đình nên Xuân, Hạ, Thu, Đông tụi nó mới về thăm Bảy một lần vì còn bận bịu lo cho… đời sống riêng.

Vợ chết, căn nhà 3 phòng ngủ, 2 phòng tắm rưỡi trở thành rộng quá mức cần thiết cho Bảy Chà, người vốn sống giản dị, cần, kiệm, liêm, chính …chỉ thua bác… một sơi tóc.

Lúc mua nhà hơn 30 năm trước, Bảy Chà hoàn toàn không hề nghĩ sâu, xa, chuyện hai đứa con gái học thành tài, đi làm xa, vợ chết…Lại nữa lúc đó nhà ở San José quá rẻ, căn nhà Bảy Chà mua với 2.500 sq feet đất (thước vuông của Mỹ) chỉ có hơn 70.000 đô la Mỹ, không mua uổng sao?.
Với mức lương nhân viên phát thư ở bưu điện và lương trợ giáo của vợ, hai vợ chồng trả tiền mortgage (nợ nhà băng), nuôi hai đứa con gái (khỏe re như bò kéo xe) ăn học thành tài một cách (rất ư) thoải mái.

Nhưng tiếc thay, cuộc đời không đứng yên một chỗ mà thay đổi liên tục, thay đổi nhiều, thay đổi dài dài, thay đổi lớn, thay đổi đột ngột…. Từ ngày 2 đứa con gái lần lượt dọn ra ở riêng, Bảy Chà đã thấy căn nhà càng trống vắng, nhất là những lúc đi làm về sớm, vợ chưa về. Đến lúc vợ chết, căn nhà càng trở nên vắng vẻ ghê gớm.

Ra vào, ngó trước, nhìn sau, xoay tới, xoay lui, lật xuôi, lật ngược... cũng chỉ thấy có một mình, Bảy Chà buồn quá, nghe lời một người bạn, tìm cách tham gia các sinh hoạt của cộng đồng người Việt ở San José, đi nhà thờ, chùa…để nghe kinh kệ, giảng đạo thì ít mà.. ngó đít thì nhiều, đi khiêu vũ, ca hát văn nghệ, làm công việc từ thiện… mong làm quen, kiếm được một người bạn gái cùng cảnh ngộ (cô đơn) như minh để tâm tình, sáng tối hủ hỉ, có nơi… trút bầu tâm sự…

Nhưng trời ít khi chiều lòng người, sau mấy lần thử lửa với 3-4 bà, Bảy Chà không tìm được người nào (ưng ý) nên quyết định (thề) sống độc thân vậy cho tới chết.

Nhiều lúc lui cui một mình trong căn nhà rộng, Bảy Chà cũng định bán đi, mua một cái mobile home 1 phòng ngủ ở khu dành cho người già (trên 55 tuổi) gần Capitol Express Way, nhưng rồi lại tiếc, sợ lúc 2 đứa con gái về thăm không có chỗ ở nên lại thôi.

Cuối cùng, không chịu nổi sự cô đơn, nghe lời cố vấn của Franco, một người hàng xóm Mễ, Bảy Chà quyết định tìm nuôi chó cho bớt trống trải, dù đã được biết trước sẽ phiền phức, tốn đủ thứ tiền như chích ngừa, tỉa lông, cắt móng, thức ăn, đăng ký gắn chip nơi cổ…chứ không đơn giản như nuôi ở Việt Nam.

Sau nhiều thủ tục nhiêu khê, vừa mất thời gian, vừa tốn tiền như phải chứng minh có nhà riêng, có sân, đủ chỗ cho chó chạy, nhẩy, xin giấy chứng nhận là người thương yêu súc vật, có thu nhập vững chắc…Bảy Chà rinh ở Humane Society được một con chó loại Labrador đực, 2 tuổi rưỡi về nhà.

Theo lời dặn của nhân viên ở Humane Society, Bảy Chà ra tiệm mua đủ sách nói về đặc tính các loài chó, cách chăm sóc, dậy dỗ, huấn luyện…nhất là sách nói về loại Labrador, dù con chó xin đã được các nhân viên chăm sóc, dạy dỗ căn bản.

Bảy Chà đặt tên con Labrador xin được là Manu (gọi tắt từ chữ Manuell) thay cho cái tên Mina mà các nhân viên ở Humane Society đặt cho nó. Nuôi được mấy tháng, Bảy Chà thấy con Manu khôn dàn trời nên gửi nó đi huấn luyện thêm 2 lần, mỗi lần kéo dài một tuần lễ, tốn cũng bộn bạc.

Sau 2 đợt huấn luyện bổ túc đó, ngày hai bận Bảy Chà dẫn nó đi dạo, chơi đùa, lo lắng, chăm sóc nó như đã từng làm với 2 đứa con gái khi tụi nó còn nhỏ, ngược lại Manu trở thành một kẻ vừa là bạn, vừa là bảo vệ cho Bảy Chà.

Đi đâu Bảy Chà cũng dẫn con Manu theo, trừ trường hợp bắt buộc phải để nó ở nhà như những lúc đi làm. Đang chạy chiếc BMW 325i còn mới , Bảy Chà bán đi, mua chiếc Daihatsu 5 cửa, lót ổ, lấy chỗ cho Manu nằm mỗi khi phải dùng xe.

Chiều thứ sáu, đến chơi tại nhà một người bạn, Bảy Chà đem Manu theo. Lúc mở cửa xe, bắt tay Hùng Sùi, một tên bạn học cũ cũng là khách, không hiểu vì lý do gì, Manu kêu lên gừ gừ trong miệng, nhìn Hùng Sùi đăm đăm khiến hắn hơi hoảng. Bảy Chà phải nạt một tiếng, Manu mới im nhưng vẫn nhìn Hùng Sùi gườm gườm.

Biết Tuấn Dế (gọi là Tuấn dế vì hắn có cái tật...hay gáy), chủ nhà ghét chó nên Bảy Chà phải để Manu nằm trong xe.

Bữa họp bạn diễn ra khá nhộn nhịp dù chỉ có cà phê, bia, mấy món nhậu sương sương như nem, chả lụa, gỏi, nước ngọt, bánh ngọt..., những người bạn bàn đủ thứ chuyện từ chuyện đồng chí X ở trong bộ chính trị của VN không bị kỷ luật đến chuyện phi cơ J-15 của Tầu cộng đã cất, hạ cánh thành công trên hàng không mẫu hạm Liêu Ninh..

Không biết câu chuyện đưa đẩy thế nào mà Tuấn Dế, chủ nhà bất chợt buông một câu làm Bẩy Chà nóng mặt:
- Mấy thằng Cộng sản VN là bọn hèn hạ như chó, chỉ giỏi làm tay sai Tàu cộng, đàn áp, bắt giữ, đánh đập dân chúng đi biểu tình yêu nước đòi Tầu cộng rút giàn khoan HY 981 khỏi thềm lục địa Việt nam.

Mọi người trong bàn bật cười trong khi Bảy Chà tức tối vì thấy hai thằng bạn sỉ nhục loài chó, trong đó có cả con Manu nên bực mình lên tiếng:
- Tụi mày so sánh như vậy là chẳng biết gì hết. Chó là loài vật thông minh, khôn ngoan, là người bạn trung thành nhất của con người. So sánh bọn CSVN với loài cho là một sự hạ nhục, làm mất danh dự loài chó không thể tha thứ được. Loài chó mà nghe, hiểu được, tụi nó sẽ táp hai thằng mày ngay.

Hùng Sùi cười ha hả, cầm lon bia uống một hơi dài rối mới nói:
- Mày mới nuôi chó đây. Nhà tao ở VN trên khu Xóm Mới, Gò Vấp đã từng nuôi bao nhiêu loại chó, tao thấy tụi nó có khôn ngoan chỗ nào đâu? Mja! Bạn bè, người quen đến nhà thì sủa ầm ĩ, còn bọn lái buôn đến mua chó thì con nào con nấy xếp re. Tao cũng đã thử dạy dỗ vài con nhưng không có kết quả. Không thấy con nào có vẻ khôn ngoan hết.

Bảy Chà lắc đầu:
- Nhà mày nuôi chó để kinh doanh. Khi dạy hay huấn luyện chó, mày vừa thiếu cái tâm, vừa không biết cách, làm sao có kết quả? Tao nuôi chó để làm bạn, giữ nhà. Hai chuyện khác nhau.

Tuấn Dế chen vào:
- Bảy à! Mày nói loài chó khôn. Kể tao nghe thử xem con chó của mày khôn ra sao?

Bẩy Chà gật đầu:
- Để tao giải thích tại sao tao nói loài chó khôn ngoan, trung thành. Khi dạy, huấn luyện một con chó cũng giống như dạy một học trò. Mày đã từng là học trò chắc mày hiểu. Với những thầy, cô thật lòng thương yêu học trò, lúc nào cũng lo lắng, tận tình hướng dẫn, chăm sóc giáo dục, truyền bá kiến thức cho tụi mình thì mày có thương yêu thầy, cô đó và nghe lời họ không?

Loài chó cũng thế. Ở Việt Nam chúng ta ít thấy những con chó đặc biệt khôn, không phải vì chó VN ngu hơn các giống chó phương Tây. Chẳng qua chúng ta ít quan tâm và thiếu hiểu biết về loài chó nên không nhận thấy sự quan trọng trong cách nuôi và dạy thú vật.

Đầu bàn kia đang nói chuyện ca sĩ Khánh Ly về VN hát trong đêm 9/5 lủm bộn bạc, thấy đề tài nuôi, dạy chó có vẻ hấp dẫn hơn nên ngừng chuyện Khánh Ly quay qua nghe Bảy Chà nói.

Thấy mọi người có vẻ lắng nghe, Bảy Chà chậm rãi tiếp:
- Muốn dạy một con chó thành công, đầu tiên là phải chăm sóc nó như một đứa con, cư xử với nó như một người bạn, tạo sự thông cảm giữa người và vật. Chó cũng biết biểu lộ tình cảm y như con người, biết lắng nghe, vui mừng, buồn giận…nhưng tuyệt đối không bao giờ oán trách, hận thù hay ghét bỏ người chủ cho dù họ có sa cơ, thất thế, nghèo đói cỡ nào đi nữa.

Bảy Chà ngừng lại, uống một ngụm cà phê rồi tiếp:
- Để tao đem con Manu vào biểu diễn cho tụi mày coi.

Nói xong, Bảy Chà đứng lên ra ngoài xe đem con Manu vào. Thấy đông người nhưng Manu vẫn bình thường, nó đứng yên lặng nhìn mọi người khi Bảy Chà cột dây giữ cổ vào chiếc ghể đang ngồi.
Khi Bảy Chà nói nhỏ:
- Manu! ngồi xuống!

Con chó lập tức ngồi xuống hai chân sau. Bảy Chà rút trong cái túi da để dưới chân ra một bao thực phẩm dành cho chó có hình những khúc xương nhỏ. Lấy ra một miếng, kín đáo trao cho Tuấn Dế, không để con Manu thấy, Bảy Chà nói:
- Mày thẩy cho nó, xem nó có ăn không?

Tuấn Dế làm theo lời Bảy. Miếng bánh hình khúc xương rớt xuống trước mặt Manu, nhưng con chó chỉ nhìn miếng bánh rồi ngước lên nhìn Tuấn Dế có vẻ dò hỏi.

Bảy Chà nói:
- Con Manu này không bao giờ ăn thực phẩm của người lạ khi chưa có lệnh của tao, cho dù có đói hay thèm cách mấy. Nó khôn hơn nhiều người, thấy cái gì của Tàu cộng rẻ cũng ham, từ thực phẩm đến hàng hóa…khuân tới tấp về nhà.

Thấy mọi người bàn tán và nhìn mình, Manu quay sang nhìn Bảy. Bảy chà lượm miếng bánh lên, búng tay chóc một cái. Manu đứng dậy, Bảy nói nhỏ:
- Đứng yên nghe!

Nói xong Bảy đặt miếng bánh lên mõm con chó, nó vẫn đứng yên. Chờ chừng khoảng chục giây, Bảy Chà vỗ tay một cái, con Manu hất mõm tung miếng bánh lên rồi há miệng cho miếng bánh rớt vào miệng. Bảy Chà ra lệnh:
- Nằm xuống!

Manu vừa nhai bánh vừa ngoan ngoãn nằm xuống. Mọi người vỗ tay khen ngợi. Bảy Chà ra hiệu cho mọi người yên lặng rồi mới nói:
- Bây giờ coi tao ra lệnh cho nó đi bắt tay từng người nghe.

Bảy chà nói xong, đứng dậy tháo dây cột cổ con Manu ra lệnh:
- Manu đi chào, bắt tay từng người coi!

Manu đứng dậy, đi tới người ngồi cạnh Bảy Chà là Tâm Ve, ngồi xuống chìa chân trước, bên phải về phía Tâm Ve chờ đợi. Tâm Ve cười ha hả nắm bàn chân con chắc lắc lắc mấy cái rồi buông ra. Manu đứng lên đi tiếp đến người bên cạnh và lập lại cử chỉ đó.
Cứ thế con chó lần lượt đi vòng quanh bàn bắt tay từng người một, nhưng khi tới trước mặt Hùng Sùi, con Manu đứng yên nhìn Hùng Sùi rồi quay lại nhìn Bảy Chà, có vẻ không muốn bắt tay.

Bảy Chà tới bên cạnh, xoa đầu con Manu rồi chỉ tay về phía Hùng:
- Manu! Bắt tay!

Con chó ngần ngừ hai ba giây rồi đưa chân trước ra, có vẻ miễn cưỡng. Hùng Sùi nắm lấy chân nó lắc nhẹ một cái rồi buông ra. Mọi người ngạc nhiên nhìn Bảy Chà có ý hỏi.

Bảy Chà giải thích:
- Loài chó có linh tính như người vậy. Thằng Hùng hay đánh đập những con chó nó nuôi nên con Manu không ưa. Nó cảm thấy một sự nguy hiểm nào đó trên người thằng Hùng, nên lúc nãy ở ngoài xe nó, đã gườm thằng Hùng rồi. Nó không bắt tay thằng Hùng nhưng vì nghe lời tao nên nó miễn cưỡng làm thôi.

Bảy Chà ngừng lại một lúc rồi tiếp:
- Con Manu này thuộc loại Labrador, là giống chó săn. Có thể đánh hơi người, thú vật… từ xa hằng 3-4 dặm. Một lần vào dịp Christmas năm ngoái, con gái lớn tao lái xe về thăm. Còn cách nhà khoảng hơn một cây số thì xe hư. Lúc đó đã 9 giờ tối, đường xá vắng vẻ, tối thui, trời thì lạnh, con bé gọi điện thoại cho tao, điện thoại lại hết battery.

Tao đang ngồi coi TV thì con Manu chợt sủa vang khiến tao ngạc nhiên vô cùng, bình thường con Manu rất hiếm khi sủa, kể cả khi có người lạ hay có chuyện gì ồn ào. Tưởng có chuyện gì đó ngoài đường, tao mở cửa bước ra ngoài nhìn quanh, thấy không có ai, quay vào thì con Manu lại chạy ra cửa, sủa tiếp. Tao la nó mà nó không im.

Nhớ lại đứa con gái lớn có gọi điện thoại là tối hôm đó sẽ về tới nhà, tao linh cảm có chuyện gì đó xẩy ra cho con bé nên thay quần áo, dắt Manu theo, lấy xe chạy theo đường dẫn ra xa lộ kiếm. Ra tới chỗ đường Branham gần khúc Almaden Expressway thì thấy con bé đang đứng với chiếc xe hư ở hướng ngược lại , chưa bìết giải quyết ra sao, có nên bỏ xe ở đó đi bộ về nhà không?

Tao nói cho con gái tao nghe là nhờ Manu sủa, tao mới lấy xe đi kiếm, nếu không thì không biết. Trước đó con gái tao ít để ý đến Manu, chỉ thỉnh thoảng vuốt ve nó thôi, nhưng từ chuyện đó nó thương con Manu ghê lắm, mỗi lần về nhà hay mua cho con Manu những bao gân bò cho nó gặm.

Hùng Sùi chợt ngắt ngang lời Bảy Chà:
- Mày mới nuôi chó mấy năm nay, sau ngày bà xã chết, sao rành dữ vậy?

Bảy Chà nhìn Hùng, trả lời:
- Đúng! Tao chỉ mới nuôi chó lần đầu tiên, có con Manu được gần 3 năm thôi, nhưng nhờ có thằng Mễ Franco gần nhà chỉ dẫn, lại mua thêm sách đọc nên cũng có một ít kiến thức về chó. Thằng Franco láng giềng của tao nuôi chó từ hồi nhỏ nên rất rành sáu câu.

Bảy Chà ngừng lại làm một ngụm cà phê rồi mới tiếp:
- Sau ngày vợ tao chết, cách đây khoảng 3 năm, một buổi chiều tao buồn quá, đi lang thang trong khu neighborhood thì gặp thằng Franco ở đối diện nhà tao dẫn chó đi dạo. Franco biết vợ tao chết đã hơn 2 năm trước, thấy tao buồn, nó mới khuyên nên kiếm con chó làm bạn. Hồi nào tới giờ là láng giềng, hơn chục năm gặp nhau chỉ chào hỏi, nói chuyện nắng mưa vài ba câu xã giao thôi chứ không hơn. Bữa đó, tự nhiên nó rủ tao về nhà nó uống bia, tao đi theo nó.

Về nhà Franco, sương sương vài ba chai bia, nó mới moi ra một mớ sách nói về chó cho tao coi rồi nói tao nên có một con làm bạn. Nó nói chó là người bạn chí tình nhất, trung thành nhất, sẵn sàng hi sinh mạng sống để bảo vệ cho mình trong bất cứ lúc nào, khi giàu sang cũng như khi cơ hàn, nghèo đói…

Khi chúng ta thành công, giàu có, sang trọng.. chúng ta dễ có nhiều bạn bè ân cần, thân thiết, nhưng khi ta sa cơ, lỡ vận, trở nên nghèo khổ… có thể chính những người bạn thân thiết đó của ta sẽ quay lưng lại với chúng ta, thậm chí hãm hại chúng ta nữa. Ngay cả vợ chồng, con cái những người chúng ta hết lòng thương yêu thì cũng có thể một lúc nào đó trở thành kẻ vô ơn, phụ bạc…

Nhưng loài chó thì không bao giờ. Dù chúng ta là tổng thống, bộ trưởng, giám đốc nhà băng… hay là kẻ ăn mày, vô gia cư, nghề nghiệp… khi đã nuôi một con chó thì nó luôn là bạn, là kẻ đồng hành với chúng ta cho đến khi chết.

Để tao kể tụi mày nghe về con Berger Đức tên Berti mà Franco nuôi trước khi dọn về khu nhà tao ở. Vì câu chuyện nó kể mà tao quyết định nuôi chó.
Đầu thập niên 80, San Jose còn vắng vẻ, thưa thớt, thung lũng điện tử chưa phát triển như hiện nay. Một buổi chiều cuối năm, trên đường đi làm về nhà, Franco ghé vào một cây xăng mua vài thứ lặt vặt thì thấy một con berger nhỏ, chừng 7-8 tháng đứng run rẩy ở hàng rào như chó không chủ vì không thấy cái khuyên đeo cổ register ( thời gian đó chưa có chip cho chó như sau này ).

Nhà Franco nuôi chó từ nhỏ nên Franco hiểu biết tính khí nhiều loài chó cũng như luật lệ. Nó lại gần con chó ngoắc ngoắc ngón tay, con Berger có vẻ mừng rỡ chạy về phía nó. Thấy con chó dường như đang bị lạnh và đói, Franco vuốt ve, xoa đầu nó vài cái, nói nó đứng yên rồi vào bên trong quầy trả tiền, mua những thứ cần thiết, bình sữa ½ Gallon, bao snack cho chó, xin một cái ly giấy.

Trở ra, Franco thấy con chó có vẻ đang chờ, nên khui hộp sữa rót vào ly, đặt xuống đất. Con Berger chạy tới liếm thật nhanh, có lẽ quá vội nên làm đổ ly sữa. Franco lượm lên rót ly khác. Lần này con Berger biết nên liếm từ tốn hơn nhưng chưa đầy một phút cũng đã hết ly sữa. Franco xé bao snack, trút ra tay vài miếng, đưa ra trước mặt, nó liền há miệng táp ngay nhưng hoàn toàn không chạm vào tay Franco.

Franco trút hết bao snack xuống đường rồi trở lại xe. Nó không có ý định đem con berger về nuôi vì hai vợ chồng đang có con nhỏ, bận bịu suốt ngày.

Không ngờ vừa mở cửa, chưa bước lên xe đã thấy con berger đứng bên cạnh, Franco suy nghĩ, do dự một lúc rồi nói:
- Get in! (Vào đi)

Thật lạ. Con berger như hiểu ý, nhẩy ngay lên xe, phóng qua ghế bên phải. Thế là từ lúc đó Franco nuôi con berger, đặt tên nó là Berti sau khi đưa đi khám bệnh, chích ngừa, gắn chip register….

Lúc Berti được khoảng 2 tuổi, Franco gửi nó đi huấn luyện 2 tuần lễ ở trung tâm nuôi dạy chó. Berti rất khôn và dễ dạy, trở về biết làm nhiều trò, rất ngoan ngoãn, nghe lời, nên vợ chồng Franco và thằng con trai 8 tuổi rất thương nó. Berti cũng trở thành cận vệ của thằng Martin, con trai Franco.

Mỗi khi đi ra đường có thằng bé, nó luôn đi bên cạnh chứ không sục sạo vào các bụi cây hay chạy loanh quanh như khi chỉ có 2 vợ chồng Franco và đứa con nhỏ. Tuy nhiên, hễ có người lạ lại gần hai vợ chồng Franco là lập tức nó quay trở lại đứng gần Franco ngay.

Berti ở với Franco được hơn 14 năm thì chết. Lúc biết mình sắp chết, Berti bỏ nhà đi tìm một bụi cây rậm rạp trong khu đất cách nhà hơn 300 thước, gần con đường đất mà Franco cùng gia đình hay đi dạo, nằm chờ chết.

Buổi chiều đi làm về không thấy Berti đâu, Franco hỏi vợ và 2 đứa con, không ai biết. Tìm khắp nhà không thấy, Franco ngạc nhiên vô cùng. Thấy trời còn sáng, Franco và 2 đứa con trai vội vã đi lòng vòng các khu chung quanh, vừa đi vừa gọi tên Berti. Sau gần ½ tiếng đồng hồ thì thấy Berti đang nằm trong bụi cây, dương cặp mắt buồn rầu nhìn họ.

Martin, con trai lớn của Franco giờ đã thành một thanh niên cao lớn, gọi nó ra rồi vác nó lên vai đem về nhà. Hai ngày sau Berti chết, trước lúc chết nó nằm dưới chân Franco khóc sướt mướt, nước mắt chẩy ra ướt cả cái sàn gỗ.

Đã có nhiều kinh nghiệm nuôi chó, Franco vuốt ve con Berti rồi nói với nó:
-Thôi Berti! Nhiệm vụ bảo vệ tao và gia đình đã hoàn thành. Giờ mày được tự do và có thể ra đi.

Lúc đó Berti mới ngưng khóc. Chừng nửa giờ sau nó ho lên mấy tiếng nho nhỏ rồi nắm im.

Cả đám bạn ngồi yên lặng nghe câu chuyện con Berti từ đầu tới cuối, không ai nói tiếng nào.

Bảy Chà nói tiếp:
- Loài chó, ngoài đặc tình trung thành còn có khả năng đánh hơi, phân biệt được từ 300-600 mùi khác nhau tùy theo chủng, loại. Chính vì thế mả ở nhiều nước, người ta huấn luyện chó tìm cocaine, chất nổ…hay dùng vào việc tìm nấm truffle, loại nấm đắt tiền nhất trên thế giới với giá khoảng từ 800 đến 4.000 USD một kg. Tìm nấm Truffle là đặc điểm của loài chó Lagotto Romagnolo.

Thấy cả bàn yên lặng, Tâm Ve chợt hỏi:
- Bảy! Chó có bị bệnh lú lẩn Alzheimer không?

Bảy Chà gật đầu:
- Có chứ! Y chang như người vậy. Trung bình tuổi thọ của chó khoảng 13-16 năm. Cũng có con sống lâu hơn. Khi đó nó cũng bị quên như người vậy.

Tâm Ve hỏi thêm:
- Làm sao nhận ra nó bị Alzheimer? Khi bị lú lẩn nó có trở nên nguy hiểm, cắn, sủa bậy không?

Bảy Chà cười:
- Người bị Alzheimer sinh hoạt như thế nào thì chó cũng vậy. Khi bị Alzheimer nó không còn nhận ra chủ nữa. Những con chó được dạy dỗ, huấn luyện thuần thục thì ngay cả khi bị lú lẩn, lúc nào cũng hiền hòa, chỉ phản ứng khi bị tấn công hay cảm thấy nguy hiểm gần kề.

Theo lời Franco, con Berti của hắn nuôi vừa chớm bị Alzheimer thì chết nên vẫn còn nhớ chủ là ai. Triệu chứng của nó là thỉnh thoảng khi Franco nằm trên ghế sa lông ngủ, nó nằm dười chân không thấy, tự nhiên chạy lục xục khắp nhà tìm, làm Franco giật mình tỉnh giấc. Ngồi dậy, lên tiếng gọi nó. Thấy chủ, thế là nó mừng rỡ chạy tới, ngoan ngoãn nằm xuống dưới chân.

Bảy Chà ngừng lại, uống hết lon nước ngọt rồi nói tiếp:
- Loài chó trung thành, khôn ngoan, can đảm… như vậy mà đem so sánh với những con người gian ác, phản bội, đê hèn, tham lam.. như bọn cộng sản Viêt Nam thì hóa ra sỉ nhục danh dự loài chó quá thể.

Thạch đạt Lang

Thursday, August 9, 2018

Nổ Như Tạc Đạn! 


Thạch Đạt Lang

Trước hết, xin mượn tên quyển tiểu thuyết của nhà văn Hoàng Hải Thủy để làm tựa đề cho bài phiếm này. Chỉ mượn tên thôi, còn nội dung hoàn toàn không dính dáng, liên hệ gì đến cuốn tiểu thuyết mà ông Thủy đã dịch ra từ nguyên bản Après moi, le déluge. Việc mượn tên quyển tiểu thuyết của ông Hoàng Hải Thủy cũng có lý do.

Tôi đã “động não” mấy ngày liền để tìm ra một câu chữ diễn tả căn bệnh thủ dâm bằng ngôn ngữ mà các nhà lãnh đạo chế độ CSVN đang mắc phải một cách trầm kha, không có thuốc nào chữa cho nổi, nhưng không cách gì nghĩ ra nên đành phải phạm thượng, cuỗm cái tựa đề quyển truyện của ông.

Nổ là động từ, nhưng trở thành tĩnh từ, là chữ dân miền Nam trước đây dùng để chỉ những kẻ hay khoe khoang, khoác lác, nói dóc, nói về những chuyện trên trời, dưới đất, tào lao xịt bộp, những điều mình không có, không biết, hoặc có ít xít ra nhiều để chứng tỏ mình ngon, mình giỏi, tài ba hơn thiên hạ. Nổ ở một chừng mực nào đó thì vô hại, nhưng nổ quá thiên hạ ghét, thế nào cái tên cúng cơm cũng bị dính thêm chữ nổ. Thí dụ như tên Năm, Sáu, Triết, Phúc, Trọng… mà bốc phét quá thì thế nào cũng thành Năm Nổ, Sáu Nổ, Triết Nổ, Phúc Nổ…

Bệnh Nổ trong dân chúng, giữa bạn bè trao đổi, chuyện trò với nhau thì vô hại, nhưng ở những vị trí quan trọng như đại biểu quốc hội, lãnh đạo tỉnh, thành phố hay ở trung ương, lãnh đạo quốc gia, cấp bộ, sở… thì rất nguy hiểm, không chỉ biến thành trò cười cho dân chúng, khiến họ đánh giá thấp, thậm chí là khinh thường người phát biểu, mà còn gây phản cảm dẫn đến những hậu quả tai hại.

Bệnh nổ ở giai cấp lãnh đạo đảng, lãnh đạo chế độ CSVN hiện nay đã trở thành kinh niên, khó lòng chữa trị và lây lan không có cách gì ngăn chận được, có thể nói đã trở thành bệnh thủ dâm chính trị nặng nề. Có những lý do để bệnh nổ như tạc đạn của lãnh đạo chế độ CSVN bộc phát không kiểm soát được:

Do mặc cảm tự ti, để che dấu những thất bại, yếu kém trong khi điều hành các chính sách, kế hoạch, chủ trương đã ban hành.

Đánh giá thấp trình độ hiểu biết, nhận thức của người dân, coi dân như nô lệ, không dám phản đối, chỉ trích, phê bình… lời nói, phát biểu của mình.

Mắc bệnh hoang tưởng nặng, tưởng mình là thiên tài, nói gì cũng đúng, làm gì cũng hay. Không có khả năng để tìm hiểu, đánh giá đâu là sự thật hoặc biết rõ sự thật nhưng phải che giấu để bảo vệ địa vị, chức vụ, chế độ của mình.

Lãnh đạo CS, từ Lê Duẩn đến Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Tiến…chẳng ai không nổ, người dân nghe cứ tưởng như là tạc đạn, miểng văng tùm lum, tá lả khắp nơi. Người dân nghe rồi cười, nhưng sau đó suy nghĩ, thấy chua chát, cay đắng, ngậm ngùi, vừa tội nghiệp vừa khinh bỉ người phát biểu.

Thử điểm lại một vài phát biểu “nổ như tạc đạn” của lãnh đạo, quan chức CHXHCNVN:

Đầu tiên phải kể đến Lê Duẩn. Đây là tổng bí thư lâu đời nhất của ĐCSVN. Duẩn đã từng “nổ” banh ta lông như sau: “Tôi nói không có tiền thì in thêm ra, không sợ lạm phát. Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta chuyên chính vô sản thì sao lạm phát mà sợ”. Trích trong Đèn Cù của Trần Đỉnh. Đây chỉ là một trong nhiều câu nổ banh càng của Lê Duẩn.

Kế đó là Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết. Khi thăm Cuba năm 2009, ngài chủ tịch nước phán rằng: “Có người ví von Việt Nam Cuba như là trời đất sinh ra, một anh ở phía … Đông một anh ở phía Tây. “Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam ngủ. Việt Nam gác thì Cuba nghỉ”.

Cu Ba bây giờ đã bỏ gác, nghỉ rồi, chẳng những nghỉ mà ngủ luôn, ngủ thẳng cẳng, chẳng thèm để ý đến hòa bình thế giới nữa, bỏ mặc cho Việt Nam thức 24/24 giờ mỗi ngày, 7 ngày một tuần, 365 ngày một năm, canh gác biển Đông, không cho ngư dân Viêt ra đánh cá trong vùng lãnh hải của mình với phương châm: “Ngư dân bám biển, hải quân bám bờ, quân đội bám kinh tế, cảnh sát giao thông bám xe phạt vạ, lãnh đạo bám ghế…”.

Tiếp theo là Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phát biểu trong kỳ họp tổng kết thành quả kinh tế 6 tháng đầu năm của thành phố HCM vào ngày 27.06.2016: Xây dựng TP. HCM thành “Hòn ngọc chiếu sáng Viễn Đông”.

Chẳng biết Nguyễn Xuân Phúc có hiểu được ý nghĩa khi người Pháp ví von Sài Gòn là Hòn Ngọc Viễn Đông vì lý do nào không? Có lẽ không!

Hơn nữa, không biết có “hòn” nào chiếu sáng được Viễn Đông không, khi mà chỉ cần một cơn mưa lớn chừng một tiếng đồng hồ là nước ngập khắp nơi, phố biến thành sông, rác nổi bềnh bồng, xe chết máy khắp nơi trong các quận nội thành, cộng thêm nạn kẹt xe triền miên từ sáng cho đến khuyan, bên cạnh các công trình xây cất dở dang, lem nhem, các khu phố phát triển tự do không có quy hoạch…

Đúng ra, chẳng cần phải xây dựng làm gì cho tốn công, tốn của, chỉ cần ông Phúc và chế độ CS trả lại Sài Gòn cho người dân miền Nam với tình trạng như trước 30.04.1975 là họ sẽ vui mừng và cám ơn ông lắm lắm.

Dường như nổ bao nhiêu đó chưa đã, mới đây ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng của CHXHCNVN còn cho đốt thêm cây pháo đại loại điện quang, toàn hồng tổ chảng khác, qua cái gọi là quyết tâm xây dựng đô thị đại học tầm cỡ quốc tế! Ông Phúc nói: “Thay vì ngồi mãi ở hội trường bàn nhiều thứ, chúng ta cần phải xuống hiện trường để quyết tâm xây dựng một thành phố đại học. Phải xem chúng ta có quyết tâm đó hay không, hay chỉ tập trung mỗi người một miếng nhỏ chen chúc nhau ở nội thành mà không biết đến khi nào mới hình thành một đại học lớn”.

Wow! Ngành nào mà chẳng thấy hạ quyết tâm? Nhưng dường như, hễ càng quyết tâm thì càng thất bại. Cây pháo đại này của ông Phúc nổ lớn quá sức, sáng lòa không thua gì tư tưởng Hồ Chí Minh bất chợt xuất hiện trong cương lĩnh ĐCSVN sau khi chế độ CS bị sụp đổ ở các nước Đông Âu và Liên Sô năm 1989-1990.

Ông thủ tướng của 93 triệu dân, thường xuyên đi họp với chính trị gia, lãnh đạo quốc tế, một chữ tiếng Anh cắn làm đôi không biết, đọc diễn văn không hiểu nổi mấy chữ C, L, M, V mà trợ lý viết tắt là gì lại muốn xây dựng một thành phố đại học ngay tại Hà Nội, thủ đô của một nước có trên 20.000 giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ… nhưng không sản xuất nổi một cây đinh, không giải quyết nổi nạn ngập lụt trong thành phố sau một cơn mưa lớn…, thêm một đám ngồi nghe toàn các giáo sư, tiến sĩ, viện sĩ… vỗ tay tán thưởng.

Để ủng hộ, đồng tình với phát biểu của Nguyễn Xuân Phúc, mới đây Nguyễn Thành Phong, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân TPHCM đã tuyên bố thành phố HCM đủ cơ sở để nằm trong Top 10 thành phố đẳng cấp trên thế giới. Bởi nằm trong Top 10 thành phố đẳng cấp trên thế giới nên đạo diễn phim Kong – Skull Island, Jordan Vogt Roberts bị bụp vỡ đầu, phải vào nhà thương khi lang thang vào một quán rượu tại Sài Gòn.

Đó là những cây pháo đại, nổ từ trung ương. Giờ điểm qua các loại nổ khác, cấp bộ trưởng cho tới các đại biểu quốc hội nước CHXHCNVN.

Nguyễn Thị Kim Tiến, bộ trưởng Bộ Y Tế khi trả lời về vụ tiêm vaccine Quinvaxem 5 làm chết các trẻ sơ sinh đã phán rằng: “Lỗi vắc xin thì xử vắc-xin, lỗi người tiêm thì xử người tiêm”! Người tiêm thì xử được nhưng vắc-xin thì xử như thế nào? Cách chức “nguyên” vắc-xin, không cho làm nhiệm vụ miễn nhiễm cho cơ thể, tạm giam vài năm để điều tra hay đem vắc-xin ra tử hình…?

Ngày 17.06.2017, tranh luận về thực phẩm bẩn tại quốc hội, ông Ngô Duy Hiếu, một đại biểu tại Hà Nội, đã đề nghị lấy tinh thần chống Mỹ để “chiến đấu” với thực phẩm bẩn. Ông Hiếu nói: “Cả dân tộc quyết tâm như một thời chúng ta đánh Mỹ để cứu dân tộc chúng ta tránh khỏi thực phẩm bẩn”!

Mja! Chống thực phẩm bẩn mà phải lấy tinh thần chống Mỹ để chiến đấu, vậy chống ung thư chắc phải lấy tinh thần chống Trung Quốc mới (hy vọng) có thắng lợi?! Chống gậy hay chống cán búa thì có. Con cái cán bộ cao cấp toàn cho qua Mỹ du học, mua nhà, kinh doanh, kiếm vợ, lấy chồng để được ở lại Mỹ thì còn đxx đâu tinh thần chống Mỹ nữa mà lộng ngôn thế hả trời?

Thôi thì người dân Việt Nam cứ tiếp tục… bằng những câu thơ sau (dựa vào bài thơ Chúc Tết của cụ Trần Tế Xương):

Lẳng lặng mà xem chúng banh càng
Đứa thì tự sướng, đứa nổ ngang
Phen này ông quyết đi buôn pháo
Vừa bán vừa cho cũng đắt hàng

Thạch Đạt Lang
 

Wednesday, October 18, 2017

Sự khốn nạn trong ngôn từ của CSVN

Thạch Đạt Lang



Thủy điện Hòa Bình xả hết tốc lực 8 cửa xả lũ trong những ngày qua

Có thể nói người CSVN là bậc thầy trong việc sáng tạo ngôn từ. Không ai có thể tài giỏi, khéo léo nhưng đồng thời cũng ma mãnh, lưu manh, gian xảo, đểu cáng, ngụy biện hơn họ trong việc dùng chữ nghĩa để trốn tránh trách nhiệm, chối bỏ hậu quả, phớt lờ thiệt hại đến tài sản, sinh mạng người dân cũng như sự hủy hoại môi trường, tàn phá đất nước.

Mấy ngày vừa qua, tin tức về lũ lụt ở Hòa Bình, Thanh Hóa, Nghệ An… do không đụng chạm đến những vấn đề nhạy cảm liên quan đến chính trị, phản động nên được loan tin tự do, thoải mái. Đã có gần 100 người dân thiệt mạng cùng nhiều người mất tích, nhiều nhà cửa, hoa mầu, đồng ruộng…ngập chìm trong biển nước do lũ lụt gây ra vì mưa bão cộng với việc xả lũ ồ ạt từ các hồ thủy điện gây ra chuyện vỡ đê ở môt số địa điểm.


Trong quá khứ có rất nhiều những phát ngôn gây chấn động, bộc lộ sự khốn nạn, đểu cáng của lãnh đạo đảng CSVN từ địa phương tới trung ương nhưng trong phạm vi bài viết này chỉ xin nói đến những phát ngôn mới nhất liên quan đến lũ lụt đã và đang xẩy ra trên các tỉnh miền Bắc Việt Nam như Thanh Hóa, Hòa Bình, Nghệ An và huyện Chương Mỹ, Hà Nội.

Sau khi báo chí đưa tin việc một đoạn đê sông Bùi thuộc xã Hoàng Văn Thụ và xã Tân Tiến, huyện Chương Mỹ (Hà Nội) dài khoảng 16m bị vỡ, gây ngập úng hoa màu, nhận chìm nhiều nhà dân thì chiều 12-10, ông Đinh Mạnh Hùng, Chủ tịch UBND huyện Chương Mỹ vẫn lên tiếng phủ nhận rằng, hoàn toàn không có chuyện vỡ đê ở Chương MỹNhư vậy quả thật không hiểu phải định nghĩa thế nào là vỡ đê theo nhãn quan người CSVN?

Trích trong nguồn thượng dẫn:“Ông Hùng khẳng định, việc cho nước tràn đê hoàn toàn nằm trong phương án dự tính, chỉ đạo điều hành của huyện. Và huyện Chương Mỹ cũng đã chủ động lên các phương án cho sơ tán dân cư để tránh thiệt hại về người và của.”

Sau đó, hỗ trợ cho phát ngôn đầy ấn tượng này, ông Đỗ Đức Thịnh, chi cục trưởng Chi cục Đê điều và Phòng chống lụt bão Hà Nội cho biết vỡ đê ở Chương Mỹ là vỡ có kế hoạch, có dự tính trước, vỡ nằm ở trong khu thoát lũ chứ không phải bất ngờ.

Đúng là những phát ngôn trên cả tuyệt vời. Cho nước tràn qua đê hoàn toàn nằm trong phương án được dự tính, chỉ đạo trước nên đã tránh được thiệt hại về người và của cho dân chúng. Nghe nói, nhờ sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình, dự đoán được trước thiên tai của đảng ủy Chương Mỹ, kịp thời cho nước tràn qua đê nên thiệt hại trên địa bàn huyện không có gì đáng kể, chỉ có “92ha lúa mùa chưa kịp thu hoạch bị ngập, khoảng 842,4ha cây vụ Đông bị hư hỏng; diện tích cây ăn quả bị ngập khoảng 63,8ha; diện tích thủy sản bị ngập khoảng 125ha. Mưa lũ đã làm chết 178 con gia súc, 9.700 con gia cầm. Phải di dời 618 hộ với 5.558 nhân khẩu đến nơi an toàn.” Nguồn thượng dẫn.

Như vậy, tất cả những thiệt hại vừa được sơ kết tạm thời trên đều nằm trong dự tính và có kế hoạch từ trước, có điều là không biết ai sẽ bồi thường những thiệt hại này cho người dân nhưng chắc không phải là Đinh Mạnh Hùng hay Đỗ Đức Thịnh, cũng sẽ không là Nguyên Xuân Phúc, Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Thị Kim Ngân, Trần Đại Quang. Tứ đầu chế đã trốn biệt, lặn mất tiêu, không thấy lên tiếng từ khi có lũ lụt mấy ngày qua.

Tương tự, việc xả lũ 8 cửa cùng một lúc ở hồ thủy điện Hòa Bình đã được các đỉnh cao trí tuệ phán rằng Xả lũ đúng quy trình, người chết không do xả lũTừ phát ngôn này, có thể kết luận, cả trăm người dân bị chết đuối không phải do xả lũ mà do không biết bơi, còn nhà cửa, hoa mầu, tài sản, trâu bò, gia súc bị thiệt hại vì bị nước cuốn trôi cũng không do xả lũ mà do không may mắn, nằm trong phạm vi xả lũ nên phải chịu ảnh hưởng theo đúng quy trình của ban giám đốc nhà máy mỗi khi có mưa to, gió lớn.

Thêm một chuyện khác. Trên Báo mới đăng bản tin nói về lũ lụt, giải thich nguyên nhân như sau: “Giới chức trách cho rằng, nguyên nhân khách quan dẫn đến mưa lũ do biến đổi khí hậu còn nguyên nhân chủ quan xuất phát từ phong tục, tập quán của người dân các tỉnh miền núi thường sinh sống ở các triền đồi hay gần các dòng sông, khi có lũ lớn rất dễ xảy ra thiệt hại về người”.

Phải công nhận chế độ CSVN đào tạo cán bộ, đảng viên người nào cũng có tài ăn nói, lý luận rất hợp tình, hợp lý, hợp với đạo nghĩa cộng sản. Nguyên nhân khách quan là do biến đổi khí hậu, nhưng tại sao lại có biến đổi khí hậu thì không thấy giải thích tiếp, nhưng chắc chắn không phải là do phá rừng, lấy gỗ vô tội vạ, còn nguyên nhân chủ quan là dân ở các tỉnh miền núi do phong tục, tập quán chỉ thích sống trên cao, ở các triền đồi hay gần các dòng sông mà không chịu học bơi nên khi có lũ lớn dễ xẩy ra thiệt hại nhân mạng.

Do đó trong tương lai gần, đề nghị chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc nên nhanh chóng ban hành một đạo luật bắt buộc tất cả người dân – sống gần các nhà máy thủy điện hoặc các dòng sông dễ bị lũ lụt khi mưa lớn – phải học bơi từ lúc chào đời. Khi họ 18 tuổi, được cấp CMND thì phải ghi rõ trong CMND là đã tốt nghiệp bơi lội, có khả năng sống gần nhà máy thủy điện hoặc các dòng sông, không sợ chết đuối.

Người dân nào chống đối, không chịu học bơi hoặc không tốt nghiệp khóa bơi lội thì bắt buộc phải về sống ở thành phố, đồng bằng, xa nhà máy thủy điện, sông ngòi…Trâu bò, gà vịt, gia súc cũng thế, nếu nuôi ở những vùng nói trên cũng phải tập cho chúng biết bơi, sống quen với lũ, khi bị ngập nước phải tự động nhanh chóng di tản, kiếm nơi khô ráo như nóc nhà, cây cao trèo lên chờ đội cứu hộ đến giải thoát.

Còn nếu không ban hành được đạo luật này thì chỉ có thể kết luận: “Sự khốn nạn của ngôn từ thời cộng sản đã trở nên không có giới hạn”. 

Thạch Đạt Lang

Saturday, October 7, 2017

Cùng là người Việt hoặc gốc Việt, nhưng người nào mới được nhà cầm quyền quan tâm?

Source:Viet actions news

Cùng là người Việt hoặc người nước ngoài gốc Việt Nam, nhưng khi gặp "sự cố" không phải ai cũng đều nhận được sự quan tâm của các đại sứ quán, lãnh sự quán Việt Nam ở nước ngoài. Bạn không tin ư? Thử làm Việt kiều ở Campuchia hay Việt kiều ở Lào thì sẽ biết ngay.

Một chuyện khôi hài vừa xảy ra, khi tòa đại sứ CSVN tại Washington DC và tòa tổng lãnh sự ở San Francisco lên tiếng về vụ cô gái người Mỹ gốc Việt Michelle Vo bị bắn chết trong vụ thảm sát ở Las Vegas ngày 01.10.2017.

Theo trang SFGATE, Michelle Vo sinh ra ở San José, California. Theo luật pháp Mỹ, Michelle Vo đương nhiên có quốc tịch Mỹ từ khi chào đời. Michelle năm nay 32 tuổi, tốt nghiệp trung học tại trường Independence High School và sau đó là đại học UC Davis, làm việc cho hãng bảo hiểm nhân thọ New York Life Insurance Company. Bạn bè của Michelle – đa số là người Mỹ – cho biết, cô gái xinh đẹp này là người năng động, có cá tính mạnh mẽ, lôi cuốn người khác, vui vẻ, thân thiện với mọi người, thích leo núi, chơi golf…

Michelle Vo, một trong 59 nạn nhân thiệt mạng ở Las Vegas đêm 1/10/2017. Ảnh: FB Michelle Vo.

Sinh ra, lớn lên, học hành, làm việc và thành công ở Mỹ, chắc chắn Michelle không có nhiều liên hệ với đất nước Việt Nam. Thế thì không hiểu vì lý do gì mà tòa đại sứ và lãnh sự CSVN ở Mỹ lại lùm xùm chuyện xác định quốc tịch Việt Nam của Michelle Vo, cũng như đặt hai số điện thoại nóng để hỗ trợ công dân VN gặp khó khăn?

Dây máu ăn phần kiểu này xem ra hết sức kệch cỡm. Một cô gái đang tuổi thanh xuân, yêu đời, yêu người, vô tình trở thành nạn nhân một vụ thảm sát với 58 người khác, là điều đau buồn cho gia đình, thân nhân, bạn bè cũng như xã hội…, tuy nhiên Michelle Vo không phải là công dân Việt Nam, hơn nữa, Mỹ cách xa Việt Nam hơn chục ngàn cây số, vậy thì cớ gì mà Bộ Ngoại giao Việt Nam phải thúc đẩy, ra lệnh cho tòa đại sứ cùng lãnh sự của mình phải xác định quốc tịch của Michelle Võ?

Khoảng 8 tháng trước, một phụ nữ VN khác, cô Huỳnh Thị Thanh Truyền, 22 tuổi quê ở Phú Vang, Thừa Thiên, Huế qua Lào sinh sống và làm việc, bị sát hại vào ngày 18.02.2017. Điều đáng nói là ngay sau khi cô Truyền bị sát hại, cộng đồng người Việt gần nơi cô sinh sống, đã gọi điện thoại đến Đại sứ quán Việt Nam tại Lào để trình báo và nhờ giúp đỡ nhưng nhân viên Đại sứ quán Việt Nam ở đây trả lời: “Đây là đất nước Lào thì có công an Lào rồi” . Câu trả lời vô cảm đó khiến cộng đồng người Việt sinh sống tại Lào phẫn nộ.

Cùng mang dòng máu Việt, cùng lìa đời ở tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống, một người có liên hệ mật thiết với quê hương, đất nước thì bị đối xử rẻ rúng, coi thường, một người không có liên hệ gì nhiều, ngoài dòng máu, thì ngược lại, được quan tâm, lo lắng, tìm cách giúp đỡ, xác minh quốc tịch này nọ.

Đó là chưa kể, biết bao nhiêu chuyện thương tâm, chết chóc, tán gia, bại sản khác xảy ra hàng ngày trên đất nước Việt Nam, gây ra bởi người bạn “4 Tốt, 16 Chữ Vàng” của đảng CSVN trên biển Đông. Bao nhiêu tàu đánh cá của ngư dân VN bị tàu hải giám Trung Cộng đâm vỡ nát, bao nhiêu người đã bỏ mạng ở biển Đông, bao nhiêu tài sản bị mất mát vì lũ cướp cạn… không thấy Bộ Ngoại giao VN ra chỉ thị cho tòa đại sứ hay lãnh sự tại Bắc Kinh lên tiếng xác minh lý lịch, tìm cách hỗ trợ, mở đường dây nóng, can thiệp, giúp đỡ cho nạn nhân. Cũng không nghe một lời thăm hỏi, chia buồn, một sự giúp đỡ vật chất, môt hành động phản đối hay một lời nói lên án hành động dã man của bọn bá quyền.

Cả một bộ máy truyền thông với hơn 700 tờ báo, cơ quan tuyên giáo, loa phường, truyền hình, truyền thanh… dững dưng và im lặng trước những chết chóc tức tưởi, đau thương, mất mát của hàng ngàn gia đình ngư dân Việt Nam khi đánh bắt cá ở biển Đông từ nhiều năm qua.

Xin hãy quan tâm, lo lắng cho những người Việt Nam phải rời bỏ đất nước ra đi tìm miếng cơm, manh áo hoặc làm dâu nơi xứ người như ở Nam Hàn, Đài Loan, Mã Lai, Thái Lan… đang bị hành hạ, nhân phẩm bị chà đạp, hay lao động trong những điều kiện tồi tệ, khủng khiếp không có đường thoát.

Xin hãy thành lập những trung tâm, địa điểm có thể trực tiếp, nhanh chóng, cố vấn, giúp đỡ cho họ về tinh thần, vật chất cùng các vấn đề pháp lý… khi họ gặp chuyện không may.

Xin hãy thiết lập những đường dây nóng, những toán cứu trợ khẩn cấp, các đội hải cảnh bảo vệ ngư dân khi họ ra biển đánh cá, mưu sinh trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam theo đúng công pháp quốc tế.

Mỹ là nước dân chủ, tự do, luật pháp rõ ràng, nghiêm minh, cách hành xử của người dân cũng như nhân viên công quyền rất nhân bản, tận tâm, đầy lòng bác ái. Một người bị thương tật hay từ trần vì một tai nạn hoặc biến cố nào đó đều được truy tìm căn cước, thân nhân để thông báo, cũng như được điều trị trong bệnh viện giống nhau. Nếu nạn nhân là một người Việt Nam, một du sinh chẳng hạn, không có thân nhân tại Mỹ, khi đó chẳng cần phải lập đường dây điện thoại nóng, tòa lãnh sự hay tòa đại sứ chắc chắn sẽ nhận được thông báo từ chính phủ Mỹ.

Xin đừng giở trỏ dây máu ăn phần, đạo đức giả nữa! Chẳng lừa được ai đâu.

© Thạch Đạt Lang

Friday, September 15, 2017

Nổ như tạc đạn

Thạch Đạt Lang

Image result for grenade photo 
Trước hết xin lỗi ông Hoàng Hải Thủy, đã mượn tên quyển tiểu thuyết của ông để làm tựa đề cho bài phiếm này. Chỉ mượn tên thôi, còn nội dung hoàn toàn không dính dáng, liên hệ gì đến cuốn tiểu thuyết mà ông Hoàng Hải Thủy đã dịch ra từ nguyên bản Après moi, le déluge.

Việc mượn tên quyển tiểu thuyết của ông Hoàng Hải Thủy cũng có lý do. Tôi đã “động não” mấy ngày liền để tìm ra một cụm từ diễn tả căn bệnh thủ dâm bằng ngôn ngữ mà các nhà lãnh đạo chế độ CSVN đang mắc phải một cách trầm kha, không có thuốc nào chữa cho nổi, nhưng không cách gì nghĩ ra nên đành phải phạm thượng, cuỗm cái tựa đề quyển truyện của ông.

Nổ là động từ, nhưng trở thành tĩnh từ, là chữ dân miền Nam trước đây dùng để chỉ những kẻ hay khoe khoang, khoác lác, nói dóc, nói về những chuyện trên trời, dưới đất, tào lao xịt bộp, những điều mình không có, không biết, hoặc có ít xít ra nhiều để chứng tỏ mình ngon, mình giỏi, tài ba hơn thiên hạ…Nổ ở một chứng mực nào đó thì vô hại, nhưng nổ quá thiên hạ ghét, thế nào cái tên cúng cơm cũng bị dính thêm chữ nổ. Thí dụ như tên Năm, Sáu, Triết, Phúc, Trọng… mà bốc phét quá thì thế nào cũng thành Năm Nổ, Sáu Nổ, Triết Nổ, Phúc Nổ…

Bệnh Nổ trong dân chúng, giữa bạn bè trao đổi, chuyện trò với nhau thì vô hại, nhưng ở những vị trí quan trọng như đại biểu quốc hội, lãnh đạo tỉnh, thành phố hay ở trung ương, lãnh đạo quốc gia, cấp bộ, sở…thì rất nguy hiểm, không những chỉ biến thành trò cười cho người dân khiến họ đánh giá thấp, thậm chí là khinh thường người phát biểu mà còn gây phản cảm dẫn đến những hậu quả tai hại.

Bệnh nổ ở giai cấp lãnh đạo đảng, lãnh đạo chế độ CSVN hiện nay đã trở thành kinh niên, khó lòng chữa trị và lây lan không có cách gì ngăn chận được, có thể nói đã trở thành bệnh thủ dâm chính trị nặng nề. Có những lý do để bệnh nổ như tạc đạn của lãnh đạo chế độ CSVN bộc phát không kiểm soát được:

1. Do mặc cảm tự ti, để che giấu những thất bại, yếu kém trong khi điều hành các chính sách, kế hoạch, chủ trương đã ban hành.

2. Đánh giá thấp trình độ hiểu biết, nhận thức của người dân, coi dân như nô lệ, không dám phản đối, chỉ trích, phê bình… lời nói, phát biểu của mình.

3. Mắc bệnh hoang tưởng nặng, tưởng mình là thiên tài, nói gì cũng đúng, làm gì cũng hay. Không có khả năng để tìm hiểu, đánh giá đâu là sự thật hoặc biết rõ sự thật nhưng phải che dấu để bảo vệ địa vị, chức vụ.

Lãnh đạo CS, từ Lê Duẩn, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, đến Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Thị Kim Tiến…chẳng ai không nổ, người dân nghe cứ tưởng như là tạc đạn, miểng văng tùm lum, tá lả khắp nơi. Người dân nghe rồi cười, nhưng sau đó suy nghĩ, thấy chua chát, cay đắng, ngậm ngùi, vừa tội nghiệp vừa khinh bỉ người phát biểu.

Thử điểm lại một vài phát biểu “nổ như tạc đạn” của lãnh đạo, quan chức CHXHCNVN:

Đầu tiên phải nói là Lê Duẩn. Đây là TBT lâu đời nhất của ĐCSVN. Duẫn đã từng “nổ” banh ta lông như sau: “Tôi nói không có tiền thì in thêm ra, không sợ lạm phát.

Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta chuyên chính vô sản thì sao lạm phát mà sợ”. Trích trong Đèn Cù của Trần Đỉnh. Đây chỉ là một trong nhiều câu nổ banh càng của Lê Duẩn.

Kế đó là chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Khi thăm Cuba năm 2009, ngài chủ tịch nước phán rằng:

“Có người ví von Việt Nam Cuba như là trời đất sinh ra, một anh ở phía … đông một anh ở phía tây. “Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba thức thì Việt Nam ngủ. Việt Nam gác thì Cuba nghỉ”.

Cu Ba bây giờ đã bỏ gác, nghỉ rồi, chẳng những nghỉ mà ngủ luôn, ngủ thẳng cẳng, chẳng thèm để ý đến hòa bình thế giới nữa, bỏ mặc cho Việt Nam thức 24/24 giờ trong ngày, 7 ngày một tuần, 365 ngày một năm, canh gác biển Đông, không cho ngư dân Viêt ra đánh cá trong vùng lãnh hải của mình với phương châm: -”Ngư dân bám biển, hải quân bám bờ, quân đội bám kinh tế, cảnh sát giao thông bám xe phạt vạ, lãnh đạo bám ghế…”.

Tiếp theo là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phát biểu trong kỳ họp tổng kết thành quả kinh tế 6 tháng đầu năm của thành phố HCM vào ngày 27.06.2016 :- ” Xây dựng TP.HCM thành ‘Hòn ngọc chiếu sáng Viễn Đông”.

Chẳng biết Nguyễn Xuân Phúc có hiểu được ý nghĩa khi người Pháp ví von Sài Gòn là Hòn Ngọc Viễn Đông vì lý do nào không? Có lẽ không!

Hơn nữa, không biết có “hòn” nào chiếu sáng được Viễn Đông không, khi mà chỉ cần một cơn mưa lớn chừng một tiếng đồng hồ là nước ngập tùm lum khắp nơi, phố trở thành sông, rác nổi bềnh bồng, xe chết máy khắp nơi trong các quận nội thành, cộng thêm nạn kẹt xe triền miên từ sáng cho đến đêm bên cạnh các công trình xây cất dở dang, lem nhem, các khu phố phát triển tự do không có quy hoạch…

Đúng ra, chẳng cần phải xây dựng làm gì cho tốn công, tốn của, chỉ cần ông Phúc và chế độ CS trả lại Sài Gòn cho người dân miền Nam với tình trạng như trước 30.04.1975 là họ sẽ vui mừng và cám ơn ông lắm lắm.

Dường như nổ chưa đã, mới đây ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng của CHXHCNVN còn cho đốt thêm cây pháo đại loại điện quang, toàn hồng tổ chảng khác có tên là Xây dựng một thành phố đại học, hay còn gọi là một đô thị đại học, ngay tại thủ đô Hà Nội là quyết tâm của ngành giáo dục Việt Nam”.

Wow! Ngành nào mà chẳng thấy hạ quyết tâm? Nhưng dường như, hễ càng quyết tâm thì càng thất bại. Cây pháo đại này của ông Phúc nổ lớn quá sức, sáng lòa không thua gì tư tưởng Hồ Chí Minh bất chợt xuất hiện trong cương lĩnh ĐCSVN sau khi chế độ CS bị sụp đổ ở các nước Đông Âu và Liên Xô năm 1989-1990.

Ông thủ tướng của 93 triệu dân, thường xuyên đi họp với chính trị gia, lãnh đạo quốc tế, một chữ tiếng Anh cắn làm đôi không biết, đọc diễn văn không hiểu nổi mấy chử C,L,M,V mà trợ lý viết tắt là gì lại muốn xây dựng một thành phố đại học ngay tại Hà Nội, thủ đô của một nước có trên 20.000 giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ… nhưng không sản xuất nổi một cây đinh, không giải quyết nổi nạn ngập lụt trong thành phố sau một cơn mưa lớn…, thêm một đám ngồi nghe toàn các giáo sư, tiến sĩ, viện sĩ…vỗ tay tán thưởng.

Để ủng hộ, đồng tình với phát biểu của Nguyễn Xuân Phúc, mới đây Nguyễn Thành Phong, chủ tịch UBND TPHCM đã tuyên bố thành phố HCM đủ cơ sở để nằm trong Top 10 thành phố đẳng cấp trên thế giới . Bởi nằm trong Top 10 thành phố đẳng cấp trên thế giới nên đạo diễn phim Kong – Skull Island, Jordan Vogt Roberts bị bụp vỡ đầu, phải vào nhà thương khi lang thang vào một quán rượu tại Sài Gòn.

Đó là những cây pháo đại, nổ từ trung ương, lãnh đạo đất nước. Giờ điểm qua các loại nổ khác, cấp bộ trưởng hay đại biểu quốc hội CHXHCNVN.

Nguyễn Thị Kim Tiến, bộ trưởng bộ y tế khi trả lời về vụ tiêm vaccine Quinvaxem 5 làm chết các trẻ sơ sinh đã phán rằng: “-Lỗi vắc xin thì xử vắc-xin, lỗi người tiêm thì xử người tiêm…”. Người tiêm thì xử được nhưng vắc-xin thì xử như thế nào? Cách chức “nguyên” vắc-xin, không cho làm nhiệm vụ miễn nhiễm cho cơ thể, tạm giam vài năm để điều tra hay đem vắc-xin ra tử hình…?

– Ngày 17.06.2017, tranh luận về thực phẩm bẩn tại quốc hội, một đại biểu tại Hà Nội, ông Ngô Duy Hiếu đã nổ rằng Phải lấy tinh thần chống Mỹ để chiến đấu với thực phẩm bẩn”.

Mja! Chống thực phẩm bẩn mà phải lấy tinh thần chống Mỹ để chiến đấu, vậy chống ung thư chắc phải lấy tinh thần chống Trung Quốc mới (hi vọng) có thắng lợi. Đúng là bó tay.com. Chống gậy hay chống cán búa thì có. Con cái cán bộ cao cấp toàn cho qua Mỹ du học, mua nhà, kinh doanh, kiếm vợ, lấy chồng để được ở lại Mỹ thì còn đé…đâu tinh thần chống Mỹ nữa mà lộng ngôn thế hả trời? Thôi thì người dân Việt Nam cứ tiếp tục…

Lẳng lặng mà xem chúng banh càng
Đứa thì tự sướng, đứa nổ ngang
Phen này ông quyết đi buôn pháo
Vừa bán vừa cho cũng đắt hàng


Thạch Đạt Lang

Friday, August 18, 2017

Nhận định về Hồ Ngọc Thắng dưới mắt một cựu sĩ quan tình báo VNCH


Thạch Đạt Lang


Ông Hồ Ngọc Thắng (phải). Ảnh: Facebook
 ột người bạn – đúng hơn là một người anh, cựu sĩ quan tình báo VNCH trước năm 1975 – sau khi đọc bài viết của tôi: “Văn phòng Tổng Biện lý Đức điều tra vụ Trịnh Xuân Thanh – Vai trò của Hồ Ngọc Thắng trong vụ bắt cóc” , đăng trên báo Tiếng Dân ngày 11.08.2017, đã gửi cho tôi một email, nội dung phân tích vai trò của Hồ Ngọc Thắng.
Được sự cho phép của anh, tôi xin phổ biến nội dung email đó để độc giả có cái nhìn và nhận định đúng hơn về nhân vật Hồ Ngọc Thắng trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.
Mở đầu anh viết: “Đồng ý với bài viết của chú gần như hoàn toàn, chỉ có một điểm duy nhất tôi thấy không, đó là chú đề cao Hồ Ngọc Thắng quá đáng, thành một Kẻ Nằm Vùng. Không! Hồ Ngọc Thắng không xứng đáng để chú gọi là Kẻ Nằm Vùng, hắn chỉ là một tên chỉ điểm, dây máu ăn phần”.
Là một sĩ quan tình báo nhiều năm kinh nghiệm trong quân đội VNCH, được đào tạo tại Virginia Mỹ, Okinawa, Nhật… anh phân tích tiếp:
Rất khó lòng phát hiện những tên gián điệp nằm vùng. Họ hoạt động tuyệt đối kín đáo, không bao giờ lộ mặt, ngay cả người thân thiết nhất như vợ con, cha mẹ… nhiều khi cũng không hề biết được những hành vi, công tác, mạng lưới nhân viên, liên lạc của họ… Khi hành sự thâu lượm tin tức, hoạt động phá hoại… không bao giờ họ để lại dấu vết, bằng chứng để có thể bắt giữ, kết tội họ. Chỉ bằng những phân tích, tổng hợp, suy luận trong một thời gian dài cộng với may mắn mới có khả năng phát giác ra họ.
Không một tên nằm vùng nào hoạt động ở hải ngoại lại ngu dốt đến độ tự làm nổi mình lên như Hồ Ngọc Thắng, vào facebook bình luận vụ Trịnh Xuân Thanh, khuyên bảo chế độ CSVN tạm thời án binh bất động, chờ mọi việc lắng xuống, đồng thời chỉ trích chính phủ CHLB Đức. Kẻ Nằm Vùng phải là một con người trầm lặng nhất, không ai biết, không ai để ý, đi không ai rõ, đến không ai hay.
Nếu là người có suy nghĩ bình thường, sống ở Đức một thời gian, giao tiếp, hội nhập vào một xã hội dân chủ, tự do như xã hội Đức, chắc chắn Thắng nhận ra sự bất cập của chế độ Hà Nội với hệ thống cai trị độc tài, độc đảng, cũng như sư hoang tưởng của chủ nghĩa cộng sản. Huênh hoang, khoác lác như Thắng chỉ biểu lộ tâm thức bệnh hoạn của một con người có chút thành công về tài chánh sau khi tha phương cầu thực ở xứ người, nhìn lại đám bạn bè đồng trang lứa, Thắng cảm thấy cần sự nổi bật, được biểu dương, khen tặng, công nhận như một tấm gương thành công như Phạm Nhật Vượng, Trịnh Xuân Thanh…
Tuy nhiên, khác với Trịnh Xuân Thanh là con Trịnh Xuân Giới, thuộc loại cộng sản nòi, đỏ từ trong trứng hay như Phạm Nhật Vượng về nước bằng các xe tải đô la Mỹ, đủ sức đốt cháy các lãnh đạo đảng CSVN, Thắng không có thế lực đỡ đầu, chống lưng như Thanh, túi không nặng như Vượng. Thân cô, thế cô, Thắng phải tìm cách đi lên bằng các bài viết bài ca tụng chế độ hay cộng tác chỉ điểm cho Hà Nội khi có cơ hội.
Với công việc của một nhân viên di trú và tị nạn liên bang, không bị giới hạn khi truy cập dữ kiện, tình trạng hồ sơ của người đứng đơn, cộng với tâm thức của một tên chỉ điểm, chắc chắn Thắng đã cung cấp cho tòa đại sứ CS Hà Nội ở Berlin về tình trạng cứu xét đơn xin tị nạn, địa chỉ cư trú của Trịnh Xuân Thanh. Việc tình báo của CS Hà Nội ra tay chỉ một ngày trước khi Thanh được phỏng vấn để kết thúc hồ sơ tị nạn, đúng như chú nhận định, là một giả thuyết xác xuất rất cao về sự rò rỉ thông tin của Thanh từ Thắng.
Chưa thể biết có tìm được bằng chứng về những liên hệ giữa Hồ Ngọc Thắng và vụ bắt cóc Thanh hay không, nhưng nếu việc truy cập dữ kiện trong máy chủ (server) của Sở Di Trú và Tị Nạn Liên Bang còn lưu lại ngày giờ truy cập và password của từng nhân viên, thì cảnh sát hình sự Đức có thể tìm ra.
Thắng cũng không phải là kẻ Cuồng Cộng, Cuồng Hồ. Bởi nếu là kẻ Cuồng Cộng, Cuồng Hồ, Thắng đã ở lại Việt Nam để theo đuổi lý tưởng của mình cho dù khổ cực, gian truân đến cỡ nào. Thắng không chịu nổi được nghèo đói, gian khổ, khó khăn, không thể sống được trong một môi trường giáo dục nhồi sọ mà Thắng thấy rõ toàn lừa dối, gian trá, lưu manh, tàn độc,… gần như được đưa lên làm quốc sách cai trị”.
Thắng chỉ là một chiến binh CS loại tép riu, chạy qua Đức theo diện tị nạn kinh tế vì không thể sống nổi nơi quê nhà. Sống ở Đức một thời gian, nhờ tài luồn lách, ma đạo, lưu manh, Thắng chui được vào Sở Di Dân và Tị Nạn Liên Bang BAMF làm việc. Trong bài viết của mình Tôi Gửi Gắm Niềm Tin Vào Sự Lãnh Đạo Của Đảng, Thắng bộc lộ một sự lừa bịp ngu dốt qua câu: ‘Như một món quà cho lần gặp lại sau hơn một tháng tôi về thăm quê hương, một đồng nghiệp người Đức hồ hởi kể với tôi về một bài báo mà trang mạng của Đài Phát thanh Đức (Deutschlandfunk) đã đăng ngày 29-4-2015’.
Chú từng sống ở Đức hơn 36 năm chắc đã rõ, làm gì có đài nào gọi là Đài Phát Thanh Đức Deutschlandfunk bởi chữ Deutschlandfunk tự nó đã sai về cấu trúc ngôn từ. Một người có đủ khả năng tiếng Đức vào đại học phải viết là Deutsche Runfunk, nếu có một đài phát thanh như vậy. Tất cả các đài phát thanh, truyền hình Đức đều ghi rõ tiểu bang, thành phố hay vùng phát sóng như ARD (Das Erste), ZDF (Das Zweite Deusche Fernsehen), SWR (Südwestrundfunk), BR (Baryerischer Rundfunk ) SR (Saarländischer Rundfunk) WDR (Westdeutscher Rundfunk )…
Thắng không dám viết đúng tên bất cứ một đài phát thanh hay truyền hình nào của Đức trong bài viết tuyên truyền bịp bợm của mình, bởi dễ dàng bị phát giác, sẽ bị ra tòa về tội loan tin thất thiệt làm thiệt hại biểu tượng của truyền thông Đức.
Thắng tạo cho mình cái vỏ luật gia để dễ lòe, bịp chẳng những người Việt trong các cộng đồng phía đông và ngay cả cán bộ, đảng viên, lãnh đạo của chế độ CS , Thắng học luật nhưng có tốt nghiệp hay không, tốt nghiệp năm nào…? Có hành nghề liên quan đến luât pháp không, Thắng không hề tiết lộ. Cũng có thể Thắng có ghi danh học luật tại Friedrich-Schiller-Universität ở Jena vài lục cá nguyệt (semester) rồi ghi vào facebook là đã học luật tại đại học Jena, Thüringgen.
Nếu đã từng học luật ở đại học Jena, Thắng phải biết trong một vụ án hình sự là không thể kết án một bị cáo khi tòa án nghi ngờ về sự phạm tội của người đó (In dubio pro reo = Im Zweifel für den Angeklagten). Đây là điều căn bản nhất mà một một sinh viên luật nào cũng biết, nhưng tại sao Thắng vẫn ngang nhiên kết luận Thanh là kẻ tham nhũng trên facebook?
Hồ Ngọc Thắng giống như Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Hữu Liêm… nhưng nguy hiểm hơn nhiều vì không những chỉ làm công tác tuyền truyền cho chế độ CS mà còn chui vào được trong cơ quan công quyền của Đức và (có thể) đã hoàn thành một nhiệm vụ nào đó trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.
Việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã được lên kế hoạch tỉ mỉ, rõ ràng từng chi tiết ngày, giờ, địa điểm hành động. Thói quen sinh hoạt hàng ngày, cách ăn mặc, trang phục của Thanh trong một thời gian dài đã được tình báo theo dõi, báo cáo đầy đủ. (Có thể) với sự trợ giúp của chim mồi là người phụ nữ đi cùng Thanh và dụng cụ định vị GPS xác định Thanh đang ở đâu, việc bắt cóc Thanh xảy ra êm thắm, nhưng không ai ngờ chiếc cellphone của Thanh bị rớt lại trên thảm cỏ.
Cuối cùng, lưu ý chú rằng, trong các cộng đồng người Việt ra đi từ miền Bắc (Đông Berlin, Leipzig, Thüringen…) có nhiều người tự nguyện trở thành chỉ điểm viên như Hồ Ngọc Thắng, làm việc (không công) cho tòa đại sứ CSVN ở Berlin chỉ để đổi lấy một chút ơn huệ nhỏ nhoi như được dễ dàng trong việc xin visa, làm hôn thú, thông hành…”
---------

Wednesday, February 22, 2017

Lại nói về Quyền Lực Thứ Tư


Tôi có một người (tạm gọi) là bạn, dùng chữ tạm gọi trong ngoặc đơn bởi lý do tôi chưa gặp anh, chỉ trao đổi email qua lại trên mạng internet, biết một ít thông tin cá nhân về nhau vài năm về trước. Trong một ý kiến nhận định về một bài viết của tôi đăng trên Đàn Chim Việt, anh viết như sau:

Gần đây tác giả Thạch Đạt Lang đã liên tiếp post nhiều bài viết nhưng tựu trung chỉ có một chủ đề : đả kích , nhục mạ vị tổng thống Hoa Kỳ được dân Mỹ bầu lên một cách hợp pháp hợp hiến. Dĩ nhiên, yêu ghét ai là quyền tự do mỗi người, nhưng cứ bắt người khác phải đọc những bài viết ba xu ấy hoài thì không unfair tí nào! Tác giả có thể nói rằng không thích thì đừng đọc, đúng vậy, nhưng quá nhiều bài viết chửi bới TT Trump đã chiếm chỗ cho những bài viết về các chủ đề khác, bởi lẽ thế giới không chỉ có ông Trump!

Tôi xin đề nghị tác giả hãy tập trung viết một bài chửi ông Trump thật cay độc rồi thôi. Nói TT Mỹ tâm thần thì e rằng còn nhẹ, tác giả có thể chửi nặng hơn như loạn luân chẳng hạn, hay có thể tập trung chửi cả vợ con ông ta để có sức nặng! Tóm lại, hãy viết cho dữ dội vào rồi…gimme me a break, please! Một độc giả đã phản hồi một câu rất hữu lý : chửi một lần, 2 lần còn được, chửi nhiều quá chỉ tổ làm mệt độc giả và gây phản tác dụng…

Thú thật, tôi cũng không hiểu tác giả viết nhiều như thế để làm gì, để làm người ta ghét ông Trump, khó lắm! Người ghét thì dù tác giả không viết họ cũng ghét, người thương thì tác giả có viết 1,000 bài cũng vẫn thương. Hay tác giả thấy 60 triệu dân Mỹ quá ngu nên muốn giáo dục định hướng cho họ chăng? Quá thừa, ở Mỹ có cả đám tên, job full time của chúng là chửi ông Trump dù cho ông làm gì và ngay cả ông không làm gì, cần chi đến tác giả.”

Khi viết ý kiến trên, anh bạn đã mắc phải nhiều sai lầm, tôi xin liệt kê ra đây:

1.
Tôi không thù oán gì với ông Donald Trump, tôi không thuộc đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ, tại sao bạn khuyên tôi nên viết một bài thật cay độc để chửi ông Trump rồi thôi? Tôi là người dân một nước dân chủ, tự do, tôi có quyền biểu lộ, phát biểu ýkiến, miễn là tôi không chửi bới, nhục mạ, phỉ báng, vu khống, chụp mũ hay làm tổn thương người khác. Tôi chưa hề nói ông Trump là tổng thống không hợp hiến, hợp pháp..

Tuy nhiên, Donald Trump là tổng thống, môt nhân vật của công chúng (public figure) tôi thấy ông Trump làm sai, tôi có quyền lên tiếng. Ông Trump còn làm sai, còn nói bậy, tôi còn lên tiếng cho đến khi nào ông ta ngừng lại. Tôi không chửi bới, nhục mạ ông Trump. Tôi chỉ đưa ra dữ kiện, facts, nhận định là quyền của độc giả.

2.
Tôi không phải là phường vô học, mất dậy, thiếu văn hóa… để đi chửi bới, sỉ nhục, chụp mũ người khác nhất là với ông Trump, tại sao tôi phải chửi vợ con ông Trump? Họ không liên hệ, dính dáng hay chịu trách nhiệm gì về việc làm, lời nói của ông. Tuy nhiên, chỉ trích, phê bình thì tôi có quyền. Từ trước tới nay, trong tất cả các bài viết của mình, tôi chưa hề chỉ trích, có nhận xét khen hoặc chê bai bất kỳ vị tổng thống nào của Mỹ, từ Barack Obama, George W. Bush đến Bill Clinton, Gerald Ford, Ronald Reagan…Dù hay, dù dở, họ có những điểm để tôi kính phục, trọng nể.

Riêng với ông Donald Trump, tôi thấy đó là người vô tư cách, không có nhân phẩm, không xứng đáng làm tổng thống cho dù ông ta hợp hiến, hợp pháp. Tôi viết khá nhiều bài bởi lý do tôi thấy giữa hành động và lời nói của ông tràn ngập mâu thuẫn mà một người bình thường có thể nhận ra ngay, không cần chờ thời gian trả lời. Cho dù ông là tỉ phú, được một nửa số phiếu cử tri bầu, coi thường ông vẫn là quyền tự do của tôi, chẳng có luật lệ hay hiến pháp nào bắt buộc tôi phải kính trọng Donald Trump. Tại sao ư? Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao hàng triệu người Anh ký kiến nghị yêu cầu chính phủ không đón tiếp Donald Trump qua thăm viếng nước Anh?

Ở cương vị tổng thống cũng như trong khi tranh cử, Trump hung hăng chửi bới, nhục mạ tấn công người khác, từ người dân bình thường, phụ nữ , phóng viên báo chí đến chánh án liên bang…, ông không chừa một ai. Ngoài ra trong quá trình kinh doanh, Trump dính dáng dến hàng chục vụ kiện, như lừa gạt sinh viên, không trả tiền các nhà thầu nhỏ xây dựng khách sạn cho mình. Trump sẵn sàng đôi co, lời qua tiếng lại, bỏ thời gian ăn thua đủ với tất cả mọi người về những chuyện nhỏ nhặt nhất. Hành động, lời nói của ông trước công chúng, trên mạng truyền thông, trên Twitter…ai cũng có thể thấy.

Donald Trump chỉ muốn cai trị đất nước có 340 triệu dân với tam quyền phân lập và tự do báo chí giống như ông điều hành một cơ sở kinh doanh của riêng mình, bắt mọi người phải tuyệt đối làm theo lệnh ông, không cần suy xét, tìm hiểu phải trái. Ông lầm lẫn giữa chủ tịch một tập đoàn, một công ty, tổng giám đốc với tổng thống một cường quốc hàng đầu như Mỹ. Ông không phân biệt được giữa lợi ích cá nhân và quyền lợi đất nước.

3.
Tôi là người viết bài gửi đến các trang báo online, tôi có quyền viết một bài hay 1.000 bài. Đăng một hay 5-7 bài hoặc tất cả các bài, hoặc không đăng bài nào là quyền của ban biên tập. Đọc hay không là quyền của độc giả. Không ai dí súng vào độc giả để cưỡng bức bắt họ đọc. Bạn có quyền đánh giá bài viết của tôi chỉ đáng ba xu, năm xu hoặc môt đồng hay chẳng đáng xu nào cũng được, tôi không có gì phản đối bởi đó là quyền nhận định, đánh giá của mỗi người nhưng cho rằng nó chiếm chỗ các bài khác thì sai.

BBT các trang báo mạng hầu hết làm việc không lương trừ một vài tờ có quảng cáo như Người Việt, Calitoday…, hơn nữa còn phải bỏ tiền ra để điều hành, bảo vệ tờ báo trước các hacker phá hoại của chế độ CS, do đó không ai có quyền bắt họ phải đăng bài theo ý mình. Bài viết của tôi chiếm hay không chiếm chỗ các bài khác là nhận định và quyết định của BBT, không phải của độc giả. BBT chắc chắn có phương tiện thống kê để biết được số lượng độc giả vào đọc các bài viết hàng ngày cũng như tác giả nào được đọc nhiều nhất, bài nào nên đăng, bài nào không.

Hầu như tất cả các trang báo mạng online có mục đích giống nhau là thông tin cho bạn đọc, đồng thời tạo dựng một diễn đàn tự do để độc giả có thể tham gia tranh luận, trao đổi ý kiến, học hỏi thêm về tinh thần dân chủ, tự do. Người tham gia không bị vướng víu bất cứ một trách nhiệm nào về vấn đề tài chánh hay pháp lý, thích thì vào không ai cấm, hết hứng thì ra chẳng ai cản. Vậy thì độc giả lấy quyền hạn gì để yêu cầu BBT cũng như người viết phải làm theo ý mình, nên đăng bài này, không đăng bài kia, nên viết về chủ đề này, không được viết chủ đề kia?

4.
Bạn hỏi tôi viết nhiều như thế để làm gì ư? Chẳng làm gì cả, tôi chỉ làm công việc tổng hợp tin tức, thông tin tới độc giả. Tôi không có ý định thay đổi suy nghĩ, nhận định của bất cứ ai, bài viết của tôi chỉ đưa ra dữ kiện, facts và nhận định của riêng mình với những link dẫn nguồn để độc giả có thể kiểm chứng những gì tôi viết. Với tôi, tác động hay tạo ảnh hưởng làm thay đổi suy nghĩ của người khác về ông Donald Trump không phải là mục đích của bài viết.

Đừng quên rằng trong quá khứ, quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận đã làm cho một tổng thống Mỹ phải từ chức để khỏi bị truất phế nhục nhã. Việc cựu tướng Michael Flynn phải từ chức, chỉ sau 3 tuần lễ được bổ nhiệm chức vụ Cố Vấn An Ninh Quốc Gia phải chăng là một dấu hiệu cho lịch sử nước Mỹ sắp sửa lập lại biến cố Watergate Scandal năm 1974?

Hãy sử dụng đúng quyền tự do ngôn luận của mình, cư xử cho đúng với cương vị một độc giả trên báo mạng online cũng như thể hiện tư cách và hiểu biết của mình, một công dân sống dưới thể chế dân chủ, tự do. Phê bình, chỉ trích, chê bai một bài viết thì hãy dùng lý luận, dữ kiện để phản bác, vạch rõ ra từng điểm yếu kém, sai lầm của bài viết, không nên suy đoán, kết luận chung chung mà không đưa ra được một chứng cớ thuyết phục nào.

Thạch Đạt Lang

========

Felix nguyen says:
18/02/2017 at 18:47

Trước hết xin cảm ơn tác giả TĐL đã ưu u ái gọi tôi là bạn (có lẽ chính xác hơn nên gọi “đã từng là bạn” (used to be)). Và sau đây, tôi xin được phép trả lời anh về từng điểm anh nêu :

1.
Anh không thù oán gì ông Trump??? Lẽ dĩ nhiên anh không ở vị thế để có thể gọi là “thù oán” ông ta nhưng ghét bỏ thì chắc không oan. Và với sự “ghét bỏ” ấy anh đã viết nhiều bài đả kích ông ta. Xin minh định, tôi là người ủng hộ vô điều kiện của tự do ngôn luận, và vì thế tôi không thấy có bất cứ vấn đề gì về chuyện anh viết đả kích ông Trump (tôi còn đọc nhiều bài viết cay độc hơn của anh nhiều).

Vấn đề là lý do anh biện minh cho việc đả kích ông Trump không thuyết phục lắm nếu không muốn nói là ngụy biện. Anh bảo ông Trump còn làm sai, còn nói bậy thì anh còn viết. Vậy nếu người khác làm sai, nói bậy thì anh có viết không? Câu trả lời là không. Obama có làm sai không? Hillary có nói bậy không? Anh có cần tôi đưa bằng chứng về 2 nhân vật này không? Thế nhưng anh có viết chữ nào đâu. Điều này có nghĩa là gì nếu không phải là chỉ nhắm vào ông Trump chứ không phải chuyện “giữa đường thấy chuyện bất bằng” mà lên tiếng.

Tôi xin phép nhắc cho anh thấy thế nào gọi là “làm sai”. TT Carter với đạo luật Community Reinvestment Act, bắt các ngân hàng giúp phát triển cộng đồng, thực tế là ép ngân hàng cho dân da đen mượn tiền mua nhà nhiều hơn. Nhưng khối dân này phần lớn không đủ tiêu chuẩn vay mượn. Các ngân hàng bị ép phải dễ dãi hoá, đưa đến sự ra đời của nợ dưới tiêu chuẩn –subprime loans. TT Carter chính là cha đẻ của nợ dưới tiêu chuẩn. Nhưng quan trọng nhất là việc chính quyền Clinton áp lực 2 tổ chức tài chánh bán công Fannie Mae và Freddie Mac mua lại tối đa những nợ mua nhà của ngân hàng để các ngân hàng có tiền cấp thêm nợ nữa. Các ngân hàng không còn sợ bị nợ xấu vì có thể bán hết các nợ lại cho hai tổ chức này, nên càng hạ thấp tiêu chuẩn cho vay. Bao nhiêu nợ xấu, hai tổ chức này hốt hết. Vòng xoáy đưa đến khủng hoảng tài chánh năm 2008.
Cái làm sai của ông Trump liệu có bằng cái làm sai của Carter và Clinton không? Anh viết mấy bài? Zero….

Còn đây là “thần tượng” nói bậy và nói láo : Hillary Clinton. Bà Hillary khoe đã có kinh nghiệm chính trường từ hơn 30 năm qua, nhưng thật sự, chưa ai thấy một thành quả cụ thể nào của bà khi bà làm thượng nghị sĩ và ngoại trưởng. Đố ai nêu ra được một luật nào mang tên TNS Clinton, quan trọng hơn loại luật đặt tên một cây cầu, hay cấp tiền xây một nhà bưu điện cho một làng,… Hay một thành tích cụ thể nào của bà ngoại trưởng Clinton ngoài nồi cháo heo Libya, cuộc tấn công Benghazi, cảnh tháo chạy tại Iraq và Afghanistan, Nga chiếm Crimea, và Trung Cộng hùng cứ Biển Đông?

Bà Hillary công khai nhìn nhận chính khách phải có hai mặt. Bà chủ trương mở cửa biên giới cả về giao thương lẫn di dân khi đọc diễn văn với các tài phiệt, nhưng khi đi vận động với cử tri lao động và trung lưu thì lại hô hào chống các hiệp ước thương mại, cũng như kêu gọi có biện pháp thanh lọc dân Hồi. Đây anh TĐL gọi là ăn nói kiểu gì?

Nói bà Hillary sẽ bảo vệ phụ nữ là một nghịch lý khi nhìn lại thái độ của bà trong các vụ lem nhem tình dục của chồng. Bà luôn luôn đứng sau lưng ông chồng để sỉ vả tất cả những cô hay bà nào lại gần ông chồng, bất cần biết chuyện gì. 
Việc bà hô hào nên “lắng nghe các nạn nhân của sách nhiễu tình dục” là câu nói giả dối nhất vì chính bà chưa bao giờ biết nghe họ. Bà mở miệng ra là tranh đấu cho nhân quyền, đặc biệt là phụ nữ, nhưng lại nhận cả chục triệu USD từ những xứ độc tài tàn bạo nhất, cũng như những xứ Ả Rập coi phụ nữ như nô lệ của đàn ông.

Trong 10 người Mỹ thì đã có 7 người (68%) cho bà Hillary là người không lương thiện, không đáng tin cậy, trong khi 54% nghĩ bà Hillary tranh cử vì tham vọng và lợi lộc cá nhân chứ không phải vì lý tưởng cao xa nào hay vì dân vì nước, cũng chẳng phải vì muốn bảo vệ phụ nữ. Bà Hillary là người với tham vọng cá nhân cực kỳ lớn, sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện, nói láo mọi thứ, chỉ cốt đạt được mục tiêu làm bà tổng thống. Nhà báo lão thành William Safire của NYT từng gọi bà Hillary là người “nói láo bẩm sinh”, congenital liar!

- Hai ôb Clinton mở miệng là sỉ vả tài phiệt để bênh dân nghèo, nhưng cả hai tay lo thu tiền của các đại gia Wall Street qua các bài diễn văn cỡ hai ba trăm ngàn USD mà bà dấu nhẹm không dám công bố nội dung. Các đại gia trả bà tổng cộng cả chục triệu USD để nghe bà chửi họ sao? Wikileaks xì ra vài bài diễn văn của bà, giải thích ngay việc tại sao bà không chịu công bố các bài nói chuyện : với đại tài phiệt bà nói một giọng, với cử tri lao động, bà nói ngược lại. Mà chính bà cũng xác nhận chính trị gia phải là người có hai mặt. Như vậy, theo anh TĐL như vậy có phải là “nói bậy” không?

Bà than năm 2000, bà gần phá sản khi rời White House. Chục năm sau, gia tài hai ôb Clinton lên tới hơn $100 triệu. Trong lịch sử Mỹ, chưa có chính khách nào bán ảnh hưởng chính trị, làm giàu nhanh bằng. Đây là cặp vợ chồng biểu tượng rõ rệt nhất cho đại tham nhũng kiểu Mỹ, dùng chính trị như cách làm giàu nhanh nhất, mạnh nhất, và hiệu quả nhất. Mà quan trọng nhất là không đi tù.
Về chuyện này anh viết bao nhiêu bài? Nada…..

2.
Chuyện giữa hành động và lời nói bất nhất thì 99% chính trị gia nào cũng vướng phải, vậy tại sao anh chỉ nhắm vào Trump? vả lại xét theo những hành động hiện nay của ông thì khó có thể nói như vậy. Ông hứa với cử tri sẽ xét lại các hiệp ước thương mại bất lợi cho Mỹ thì ông đã làm. Ông hứa sẽ mang job về cho người lao động Mỹ thì ông đã làm. Ông hứa với cử tri Mỹ sẽ mang hãng xưởng Mỹ về lại nước Mỹ thì ông đã làm. Ông hứa sẽ chấm dứt nạn di dân lậu thì ông đã làm. Ông hứa sẽ kiểm tra chặt chẽ hơn các di dân Hồi giáo để bảo đảm an ninh cho người dân Mỹ thì ông đã làm. Tất nhiên có những việc ông chưa làm nhưng đòi hỏi một tổng thống chỉ trong 1 tháng làm tất cả những điều hứa hẹn là chuyện hoang đường.

Tư cách ông Trump có thể có vấn đề nhưng chắc chắn nó chưa gây thảm họa cho ai cũng như cho quốc gia so với với tư cách đàng hoàng của các lãnh đạo bên Dân Chủ. Người dân Mỹ cần một tổng thống biết cách mang việc làm cho họ, biết cách mang lại một xã hội bình yên cho họ, biết cách làm cho thế giới không coi thường đất nước họ….Ông Trump là người họ thấy đáp ứng đúng tiêu chuẩn đó nên họ bầu cho ông, đơn giản vậy thôi. Họ không cần một tổng thống ăn nói lịch sự, hình dáng chải chuốt, mở miệng rao giảng đạo đức suốt ngày mà làm việc như hạch….

Dân Anh cũng như dân Pháp, dân Đức…..không cần biểu tình chi cho mệt. Họ chỉ cần chứng minh cho ông Trump thấy chính sách mở cửa đón di dân đã tạo ra một đất nước tốt đẹp cho ông Trump thấy là đủ, không chừng lúc ấy ông sẽ xấu hổ mà từ chức không chừng. Tiếc là cảnh di dân đập phá tại Paris, bóp…..phụ nữ tại Đức….sờ sờ ra đó mà biểu tình đòi ông Trump phải mở cửa thì không chừng chính cái đám biểu tình đó là…tâm thần!

Còn những điều anh nói về cung cách hoạt động của báo mạng.v..v…rất lạc đề. Tôi không hề có ý định dạy dỗ BBT ĐCV phải đăng bài này hay bài nọ. Xin nhắc lại tôi chỉ viết cho anh với tư cách độc giả góp ý, anh không nghe thì thôi, can gì mà phải lôi BBT ĐCV vào đây.

Vụ Tướng Flynn mà anh cho rằng báo hiệu cho một “Watergate” sắp tới càng chứng tỏ anh chỉ dựa vào nguồn thông tin một chiểu của bên anti-Trump mà không suy xét thấu đáo. Ở đây bài viết đã quá dài, không tiện nói nhiều thêm, chỉ xin chấm phá đôi chút về chuyện này. Chuyện Tướng Flynn tiếp xúc với Đại sứ Nga không có gì sai trái. Dù lúc ấy chưa chính thức cầm quyền, nhưng một tổng thống đắc cử nào cũng thường tiếp xúc với các đối tác để hoạch định chính sách sau này. Cái sai ở đây là ông Flynn không nói hêt mọi việc với Phó TT Pence và tệ hơn nữa là thông tin ấy bị lọt ra ngoài, dĩ nhiên là do bộ phận thân Obama còn sót lại đã tiết lộ để đánh ông Trump. Nếu bảo ông Trump sai khi tiếp xúc với Nga thì ông đã sai khi tiếp Thủ tướng Netanyahu hay Thủ tướng Abe khi ông chưa là tổng thống chính thức. Nhưng không, ông không làm sai gì cả, làm sao có vụ Watergate. Bên anti Trump thì ông Trump hắt hơi cũng đòi truy tố, chẳng ai còn lạ có lẽ ngoại trừ anh TĐL!

Thật sự thì tôi cũng không phải là một Trumpist, tôi ủng hộ ông thời điểm này vì tôi thấy ông đúng. Nếu một mai, ông làm sai thì tôi bầu cho người khác. Có điều khen hay chê ai thì cũng nên xét cả 2 mặt và nên nhìn lại chính phe ta. Ta chê người xấu, vậy ta có điều xấu đó không? Nếu không thì hãy chê? Đó là đề nghị của tôi với tác giả. Xin nhấn mạnh là đề nghị, chứ không phải yêu cầu hay ra lệnh!

Blog Archive