Showing posts with label Cánh Chuồn Chuồn. Show all posts
Showing posts with label Cánh Chuồn Chuồn. Show all posts

Friday, July 30, 2021

Chuyện Bây Giờ Mới Kể

27/07/2021
Cánh Chuồn Chuồn

Kỳ thị
Trước Noel năm 1990, Đệ Thất Hạm Đội Hải Quân Hoa Kỳ trên đường đi từ Nhật Bản ra vịnh Persian tham dự chiến dịch Bão Sa Mạc, có vớt được hai ghe vượt biên ngoài khơi Nha Trang. 6 chiến hạm ghé vào căn cứ Hải Quân ở vịnh Subic, Phi Luật Tân lấy tiếp tế và chuyển giao người vượt biên tị nạn Cộng Sản cho Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc.

Chưa chuyển giao nên những người vượt biên phải ở lại trên chiến hạm không được phép xuống bờ. Đám lính Mỹ gốc Việt kéo đến thăm và làm thông dịch viên.

Vừa mới thoát hiểm, vừa mới thở được không khí tự do, nhóm người vượt biên Công Giáo tỏ ý muốn đi lễ ngày Chúa Nhật. Khâm phục lòng tin của họ!

Trình bày ý nguyện của họ với hạm trưởng và hạm phó - dể dàng, vui vẻ chấp thuận. Chuyện nhỏ!

Chạy đến nhà thờ trong căn cứ, trình bày ý nguyện của họ với vị linh mục - dễ dàng, vui vẻ chấp thuận. Chuyện nhỏ!

Dân tị nạn không đến được nhà thờ thì nhà thờ sẽ đến với họ.

Sáng Chúa Nhật, vị linh mục Thiếu Tá Tuyên Úy lên tàu, đi một vòng thăm hỏi, chúc mừng những người vượt biên tị nạn CS.

Buổi lễ được làm ở sân đáp trực thăng - đuôi tàu. Bàn ghế đầy đủ. Có nhóm lính khá đông của hạm đội biết tin nên ghé đến dự lễ chung thay vì đi lễ nhà thờ trong căn cứ.

Khi đang phụ vị linh mục sắp xếp bàn thờ, chuẩn bị trong đầu từ ngữ để thông dịch cho buổi lễ thì người vợ của một chủ ghe vượt biên ngoắc tay, tỏ ý muốn nói chuyện.

-Chị cần gì?
-Em ơi! Em có thể đổi vị linh mục này được không?
-Tại sao vậy, chị?
-Tụi chị muốn Cha Mỹ, còn Cha Phi làm lễ không có linh.

Lạy Chúa!

CCC/July 2018

Anh là người Việt Nam?
Tàu về quân cảng Yokosuka, Nhật Bản - nhà của Đệ Thất Hạm Đội Hải Quân Hoa Kỳ.

Trực xong, đói bụng, ngứa chân, nên tôi chạy ra phố trước căn cứ kiếm sushi hay bánh canh để ăn tối.

Đường phố về chiều, chỉ có vài người bộ hành vội vã bước chân.

Đang tà tà, thả hồn theo cảnh thì bên tai chợt nghe.

-Anh là người Việt Nam?

Đừng giỡn với tôi nghen! Trời mới chạng vạng mà ham vui rồi!
Không tin vào lỗ tai của mình, tôi đứng lại lắng nghe.

-Anh là người Việt Nam?

Có tiếng hỏi thiệt! Giọng nữ nhẹ thì thầm, thều thào!

Tôi đưa mắt nhìn quanh, tìm nơi phát xuất của giọng nói. Phố xá với những ánh đèn vàng mờ, vắng tanh. Xa xa có một vài người bộ hành.

Nhìn quanh quẩn tôi chỉ thấy một người nữ da trắng, nhỏ nhắn, bận đồ đen đứng dựa cửa một quán rượu. Cô ta đang nhìn tôi.

Đoàn xe sắc, thọ, tưởng, thức trật đường rầy bạo nghen! Thân tôi đang ở Nhật, mắt tôi thấy người da trắng, mà lỗ tai tôi nghe tiếng Việt.

Không biết vì thiếu ngủ, thiếu cơm, hay thiếu rượu mà bộ não của tôi đình công, không chịu làm việc. Phải khó khăn lắm tôi mới mở được miệng, hỏi một cách ngập ngừng, dò dẫm, không mấy tự tin.

-Em đang nói chuyện với anh?

-Anh là người Việt Nam? Cô gái da trắng kia có lẽ không tin lời tôi nên hỏi lại.

-Đại khái là vậy! Tôi không nở lòng nào nói tôi là người Mỹ với một cô gái chưa quen biết.

-Anh là người Việt thứ hai, em gặp ở đây! Em mừng quá! Thiếu điều cô ta nhảy cẫng lên. Nét vui mừng hiện rõ trên mặt.

-Em là con lai. Mẹ em mới bảo lãnh cho em qua đây. Cha em làm trong căn cứ nhưng ổng đi theo tàu rồi. Hồi ở Việt Nam, em sống với bà ngoại ở Tuy Hoà. Mẹ em muốn có tiền gởi về bà ngoại, nên xin cho em làm việc ở đây. Em ...

Tôi đưa hai tay lên ra dấu chận lại.

-Bên đây em không cần phải khai lý lịch ba đời. Chuyện gì từ từ rồi kể.

-Gặp anh, em mừng quá! Mời anh vô đây uống bia.

-Để một chút nữa. Anh phải đi ăn tối trước đã. Em ăn tối chưa? Lúc này tôi vẫn còn ham vui với rượu thịt.

-Em ăn rồi! Anh đi ăn nhanh, sớm về lại. Em chờ!

Vì sao cô ta biết tôi là người Việt là chuyện khác, nhưng tôi sẽ không kể đâu.

CCC/Nov 2019

Quậy nhưng không run!
Tháng bảy, 1995. Tàu vào quân cảng Sembawang, Singapore để dự một sự kiện lớn. Có đại sứ Hoa Kỳ và nhân viên tòa đại sứ đến dự, nhờ vậy mà tôi gặp được thằng Hùng, đại úy Biên Phòng (US Coast Guard), được biệt phái qua Singapore làm việc trong tòa đại sứ.

Biên phòng Hoa Kỳ mà làm việc ở Singapore? Tôi có thắc mắc đó nhưng bận công việc nên không rảnh để hỏi.

Không nói chuyện được nhiều nên tôi và Hùng hẹn nhau đi ăn tối - hy vọng có thời giờ nói chuyện thêm.

Sau ca trực, tôi rủ thêm ba thằng bạn trên tàu, hai đại úy da trắng và thằng thiếu úy Li đi ăn tối chung. Thằng Li là người Mỹ gốc Việt Hoa Chợ Lớn; không biết đi vượt biên bán chính thức lúc mấy tuổi mà nó không nói được tiếng Việt, còn tiếng Hoa thì lớ lớ.

Đi taxi đến tòa đại sứ thì thấy thằng Hùng đang đứng ngoài cổng chờ. Thằng Hùng qua Mỹ từ năm 75, nên không rành tiếng Việt; chúng tôi dùng tiếng Mỹ để nói chuyện với nhau.

Tôi không nhớ tòa đại sứ Mỹ nằm ở khu nào mà xung quanh toàn biệt thự to lớn và rất vắng vẻ.

Trời chạng vạng, đường vắng ít xe, không có hàng quán, chúng tôi đành đi bộ tà tà kiếm taxi. Đi được một lúc thì thấy phía trước có ánh đèn sáng, chúng tôi lần bước đến.

Đến nơi thì thấy “bỏ đảng sang giàu - bảng đỏ sao vàng”, có bảng đề chương trình gì đó bằng tiếng Việt (lúc đó không để ý, nên bây giờ cũng không nhớ luôn). Nhìn lại thì chỉ có một mình tôi nói tiếng Việt - cho nên khi có người nữ tiếp tân bước đến chào, tôi nói.

-Tụi tôi đến từ tòa đại sứ Mỹ.

-Mấy anh đứng đây chờ một chút. Nói rồi cô gái đó quay lưng đi.

Một vài phút sau, một người đàn ông bận đồ Tây bước ra.
-Mấy anh đến từ tòa đại sứ Hoa Kỳ?

-Đúng vậy! Tôi nói thật 100%, vì tụi tôi mới lội bộ đến từ tòa đại sứ. Ai muốn hiểu sao thì hiểu.

-Mời mấy anh vào!

Tôi ra dấu cho mấy thằng bạn đi theo người đàn ông đó. Bước qua cửa thì vào một tòa sảnh (nhà hội nghị) rộng lớn, có sân khấu, có bảy tám bàn VIP và hơn chục hàng ghế. Có khoảng mươi người trung niên nam nữ Việt Nam ăn mặc sang trọng đang đứng trò chuyện, họ quay nhìn chúng tôi - một đám trẻ ăn bận lôi thôi, áo thun, quần xà lỏn. Có thể đây là lần đầu những người nói giọng Bắc đó thấy những thằng Mỹ trắng, Mỹ vàng.

Có lẽ chúng tôi là khách VIP nên được sắp ngồi bàn “hạng nhất cải lương” - bàn đầu ngay chính giữa và sát sân khấu.

Quay lại nhìn thì thấy mấy người kia ngồi vào những hàng ghế phía sau, còn mấy bàn VIP chung quanh không có ai ngồi. Trên bàn có sẵn đồ nhắm (chả giò, chả cua, cá viên chiên, v.v...) và mười chai bia. Trúng mánh!

Hên là sau vài lời giới thiệu ngắn ngủi gì đó là màn trình diễn áo dài Việt Nam và sắc phục phụ nữ thiểu số - Cầm, Dao, Thái, Mông, Mèo.

Ngồi chung với mấy thằng bạn nơi đất khách, miệng uống bia, nhai đồ nhắm chùa, mắt nhìn người mẫu áo dài thướt tha, cà nhõng qua lại trước mặt, tai nghe nhạc nền “Những nhịp cầu tre” - thiên đàng hạ giới có thật!

Nếu không đi chung với mấy thằng bạn thì có lẽ tôi phải chạy ra khu Geylang sớm! (Ai có ở và rành Singapore thì biết tôi đang nói gì).

Màn trình diễn quá đẹp, quá hay, phong cách phục vụ chu đáo, lịch sự - mỗi lần tôi xin thêm bia hay đồ nhắm, họ đều vui vẻ đem tới.

Chỉ tiếc là chương trình khá ngắn! Nếu kéo dài bốn năm tiếng như chương trình Paris by Night thì chúng tôi sẽ không tốn tiền uống bia tăng hai ở mấy quán rượu trên đường Orchard.

Cuối chương trình, tôi hỏi xin lên sân khấu chụp hình chung với mấy người mẫu.

-Các anh cứ tự nhiên.

Và như người Hà Nội, tôi với hai thằng bạn Mỹ trắng leo lên chụp hình chung với mấy người mẫu. Còn hai thằng Mỹ vàng (Hùng và Li) có thể do có chiều cao khiêm tốn nên không chịu lên đứng gần mấy người mẫu.

Khi ra về chúng tôi còn được tặng năm cái nón lá.

Trong lúc đứng chờ taxi, tôi nói chuyện với mấy người nói giọng Bắc nọ thì họ cho biết đó là đêm tập dượt nên không có mời khách dự.

Hú hồn! Quậy nhưng không run! Stirred, not shaken!

Nhìn gái trong lúc uống bia rất có hại, tới bây giờ tôi vẫn không biết thằng Hùng làm công việc gì trong tòa đại sứ Hoa Kỳ ở Singapore.

CCC/03/2020

Cuộc đời sắc sắc không không,
Thôi thì ta hãy hết lòng với nhau.

Cánh Chuồn Chuồn
Memorial Day 2021

Sunday, April 26, 2020

Những Thằng Bạn Học


Truyện cười xã nghĩa lượm ở Talawas.org

Bạn học của anh Ba

Một hôm có một ông già tới trước cửa số 6 Hoàng Diệu, gặp cảnh vệ gác cửa xin vào gặp anh Ba. Cảnh vệ hỏi ông là ai, đến có việc gì? Ông già bảo: “Chú cứ việc vào báo anh Ba, có tôi là bạn học cũ tới thăm anh ấy”.

Cậu cảnh vệ lúng túng nhưng rồi cũng bảo: “Thế bác chờ một tí nhé, để cháu gọi thư ký anh Ba ra mời bác vào.” (Thế là đã đẩy khéo được quả bóng sang sân thằng khác).

Thư ký ra, thấy ông già phúc hậu, phương phi, đi giày Tây, mặc bộ đại cán Tôn Trung Sơn, lại nói giọng Quảng Trị thì vội vàng mời ông vào phòng khách. Mời khách an toạ, chạy đi pha ấm trà Hồng Đào, bóc gói thuốc Thủ đô, rồi anh thư ký nhẹ nhàng hỏi:

– Dạ, thưa bác, xin phép bác cho cháu được biết quý danh để cháu vào báo cáo với anh Ba.

– Chú cứ nói với ảnh có tôi là bạn học cũ hồi xưa là ảnh biết liền.

Thư ký nghĩ bụng, ông già này chơi khó mình, anh Ba thì bận nhiều việc, lịch dày đặc, đâu có phải lúc nào cũng bỏ việc ra tiếp khách được đâu, mà không báo thì sau này anh Ba biết, anh ấy lại tát cho “ù tai”. Giờ anh Ba đã ngoài bảy mươi, bạn học có còn thì được mấy người, hẳn là anh Ba quý lắm. Nhưng nếu không phải thì sao? Cũng “bỏ mẹ”!

Thế rồi “cái khó ló cái khôn”, anh thư ký gọi điện thoại sang Cục Bảo vệ, xin gặp Cục trưởng. Cho gặp hay không cho gặp thì tội đâu ông này chịu. (Lại đẩy được quả bóng sang sân khác). Bên Cục Bảo vệ họ nắm vững lý lịch của từng cán bộ, vậy gọi sang bên ấy thì “chắc ăn như bắp”.

Cục trưởng cầm máy, thư ký anh Ba báo cáo lại tình hình và xin chỉ thị.

Vừa mới nói đến ông già này là bạn học anh Ba ngày xưa, Cục trưởng quát vào điện thoại:

– Trói cổ thằng ấy lại! Thằng ấy nó nói láo đấy! Anh Ba làm đ… gì có bạn học, anh ấy có đi học bao giờ đâu!

****
Tôi thì không! Tôi sẽ không trói cổ ai hết! 

Mai sau nếu có ai xưng là bạn học mà muốn gặp tôi thì sau khi báo tên họ sẽ được đám lâu la đưa lên tầng thứ chín để “hội kiến”. Tôi có dặn đám lâu la rồi.

Tôi nhìn xấu trai, dốt dốt vì không học được mấy chữ, nhưng tôi có học được chút nghề để kiếm cơm vì thế tôi có đám bạn học.

Tôi sẽ dùng tiếng xưng hô bạn bè thân thiết của người miền Nam để viết trong chuyện này; và tôi sẽ dùng lẫn lộn tên và họ của mấy thằng bạn để người đọc dễ nhớ và biết. Khi đi học chúng tôi dùng hệ “họ” để gọi nhau, thân lắm mới dùng tên. Tới bây giờ đám bạn vẫn còn thói quen đó, và gọi nhau bằng “họ” thì ít bị lẫn lộn vì đám bạn bè tuy ít nhưng có tên trùng khá nhiều. 

Chuyện tôi về thăm trường và gặp bạn trải dài hai, ba ngày nhưng tôi viết gọn và sắp xếp lại để đọc cho thông và dễ hiểu.

Nếu muốn biết về những người bạn học của tôi thì mời đọc tiếp.

Đầu tháng mười 2019, tôi về lại trường dự lễ họp mặt ba mươi năm tốt nghiệp.

Ngồi trong hội trường với hai cặp vợ chồng thằng Seattle và thằng Troy, nghe ông “hiệu trưởng” (school president) ca ngợi công việc cứu vớt người ty nạn vượt biển Syria của thằng lớp đàn em, làm tôi nhớ lại thuở thiếu thời - tôi từng là thuyền nhân vượt biên ty nạn Cộng Sản được tàu tiếp tế cho giàn khoan Nam Dương cứu vớt.

Đang mơ màng nhớ về dĩ vãng thì thấy thằng Jay bước tới chỗ chúng tôi; nó chào hỏi, bắt tay rồi nói. 

-Tụi bây ngồi đây làm “cóc” gì! Nghe diễn văn, nói chuyện bá láp chán lắm! Tụi tao ở bãi sau (back shore), đốt lửa trại, uống bia từ hồi trưa. Tao biết có vài thằng có não như mấy đứa bây mới ngồi đây, nên tao bỏ uống bia mà lên đây kêu tụi bây đi nhậu.

-Tụi mày còn uống bia ở bãi sau không? Tôi hỏi.

-Bọn nó đang dọn dẹp để đi ăn tối. Đừng có ngồi đây nữa, đi ăn với tụi tao.

Chúng tôi rời hội trường, đi bộ tới nhà hàng để gặp đám bạn. Đám bạn thằng nào, thằng nấy to mập mạnh như mấy con trâu cái có bầu chín tháng, bụng bia bự chang bang, ôm tôi siết chặt muốn tắt thở. 

Sau khi ôm siết, bắt tay xong và lâu năm mới gặp lại nên đám bạn “thân ái” gọi tôi bằng đủ thứ tên - những cái tên gọi không nên viết ra đây. Đã là người Á Châu mà mang thêm cái họ “Hồ” nữa thì phải chấp nhận nhiều cái tên gọi không mấy thuận tai. Chữ “hồ” được đọc trại ra từ chữ “whore” - đĩ điếm. Đám bạn chỉ chọc ghẹo cho vui thôi, chứ không phân biệt hay kỳ thị chủng tộc. 

Đi với ma thì bận áo giấy! Với đám quỷ sứ này tôi phải dữ hơn mới trị bọn nó được. Tôi nói lớn.

-Bọn bây muốn gọi tao sao cũng được! Nhưng tao nói cho tụi bây biết rằng tao chỉ là một con đ… thông minh và cần cù (a smart and hard working Ho). Đủ rồi! Ngồi xuống, gọi đồ ăn cho nhà hàng nhờ!

Đám bạn tám đứa và hai người vợ cười ha hả rồi chia nhau ngồi xuống bàn ăn. Trong bữa ăn, bọn nó uống bia rượu nhiều hơn ăn.

Thừa thắng xông lên, tôi nói tiếp. 

-Lâu quá mới gặp lại! Tụi bây nói cho tao biết tụi bây đã và đang làm gì.

Thằng Jay ăn to, nói lớn khai pháo.

-Tao 28 năm Hải Quân, Đại Tá về hưu. Bây giờ tao làm cho Quân Tiếp Vụ.

Thằng Jay là lớp trưởng khi còn đi học. Nó học tệ nhất khoa, suốt ngày chỉ đi cà nhỏng và nhởn nhơ. Đúng là trẻ không học, lớn làm Đại Tá.

Thằng Andy kế tiếp.

-Tao 24 năm Hải Quân, Trung Tá Phi Công Trực Thăng về hưu. Bây giờ tao làm cố vấn cho một hãng ở DC.

Thằng Andy nhỏ con, trầm lặng ít nói. Nó con nhà nông, sinh trưởng ở tiểu bang Iowa. Nó chán cảnh ruộng nương nên vào Hải Quân để được sống đời hải hồ, tứ chiếng.

Thằng Ipko ngồi kế tôi lên tiếng.

-Tao 24 năm Hải Quân, Trung Tá về hưu. Bây giờ tao làm phó hiệu trưởng, và huấn luyện viên cho đội đá banh nam trường trung học.

Thằng Ipkovich này tính tình chân thật, đối xử tốt với bạn bè. Suốt bữa ăn nó thân ái gọi tôi bằng những cái tên không nên viết ra đây. Tức cười muốn chết! Cha nó người Hungary, lúc Hồng Quân Liên Xô đánh chiếm Hungary thì ông ta chạy qua Mỹ. Lẽ dĩ nhiên ông ta thù ghét Liên Xô và Cộng Sản.

Thằng Hero ồm ồm. 

-Tao 21 năm Thủy Quân Lục Chiến, Thiếu Tá Phi Công Trực Thăng về hưu. Bây giờ tao làm phi công cho một hãng bay tư chở VIP ở Dallas. Lái trực thăng bắn mấy thằng phỉ riết rồi hết “phê”. “Phê” nhất là lúc tao làm “đề lô” ăn bờ, ngủ bụi theo dõi bọn phỉ rồi gọi pháo dập, hay máy bay tới bắn, thả bom.

-Con bà nó! Mày là kẻ giết người hàng loạt. Tôi nói giỡn.

-Đúng vậy! Nhưng mày nên nhớ là ai đào tạo ra tao? Thằng Hero đáp lại.

Hình như gia đình thằng Heronemus này có hai thế hệ Thủy Quân Lục Chiến. Nó làm phi công trực thăng là chính và làm biệt kích là phụ.

Thằng Gary nói.

-Tao 6 năm Hải Quân, Trung Úy về hưu. Bây giờ tao làm việc cho hãng của ba tao. Mày biết tao vô Hải Quân chỉ vì muốn bay nhưng mắt tao yếu nên không được vào trường phi công. 

Thằng Gary là con nhà giàu ở New York. Nó có bằng lái máy bay từ nhỏ. Hồi còn đi học, mỗi dịp về nhà hay lên trường là nó lái máy bay đi/về. Nó muốn lái chiến đấu cơ trên hàng không mẫu hạm nhưng người tính không bằng trời tính.

Thằng Juan, người Panama.

-Tao là Hoa Tiêu kênh đào Panama mấy chục năm nay. Trước đó tao làm trên du thuyền.

Thằng Troy.

-Tao là cố vấn tài chính có văn phòng riêng.

Thằng Seattle.

-Tao là kỹ sư trưởng của đội phà thành phố Seattle.

Thằng Seattle là người da đen duy nhứt trong lớp, cũng như tôi là người da vàng duy nhất trong lớp. Nó họ Seattle và ở thành phố Seattle nên cũng dễ nhớ. Nó cưới vợ da trắng và có năm đứa con (con em, con anh, và con chúng ta).

Đến phiên, tôi nói.

-Mẹ tao mất được hai tháng. Mẹ tao bịnh nên hai mươi năm nay tao về ở nhà. Tao là một thằng thợ tiện quèn. Tao là một kẻ thất bại.

Nghe vậy đám bạn nhao nhao xin lỗi và chia buồn.

Tôi cảm ơn bọn nó và nói.

-Chuyện đời mà! Đâu có sao!

Còn bốn thằng bạn không có mặt trong bữa ăn tối nhưng sẵn tiện tôi kể về công danh, sự nghiệp tụi nó luôn.

Thằng Griffin là thuyền trưởng một du thuyền.

Thằng Chris là bạn thân của thằng Griffin, làm cho NOAA - Viện Nghiên Cứu Đại Dương và Khí Quyển Quốc Gia (?) ở DC.

Thằng Jim làm trưởng phòng kỹ thuật cho một hãng ở gần Detroit.

Và thằng Sean, bạn thân của tôi, là thủy thủ cho đội phà ở Foxboro, Massachusetts. 

Nghe tụi nó nói chuyện, tôi mới biết là đám bạn tham dự khá nhiều các chiến dịch lớn của quân đội Hoa Kỳ, và các sự kiện đình đám trong nước.

Thằng Grif (Griffin) nói.

-Mày biết chuyện giàn khoan Deepwater Horizon chứ? Một ngày tao làm được $800. Vớt dầu bảy tháng, tao chỉ nghỉ có mười bốn ngày; mày giỏi toán vậy mày tính thử tao làm được bao nhiêu tiền? Vợ tao không thích tao vắng nhà lâu như vậy, nhưng khi tao đưa chi phiếu lương ra bả biểu tao đi làm tiếp.

Tôi cười muốn té ghế. 

Nói chuyện công danh, sự nghiệp, hỏi han tin tức về những thằng bạn không về họp mặt, cũng như ôn lại chuyện cũ trong bữa ăn không đủ, nên sau đó chúng tôi kéo qua quán rượu kế bên nói dóc tiếp. 

Quán rượu chật cứng người, ồn hơn cái chợ; phần đông là đám cựu sinh viên về trường họp mặt. Ở đây tôi gặp thêm một mớ bạn nữa, cùng năm nhưng khác khoa nên không thân lắm. Tôi cầm chai nước suối đi lòng vòng, chào hỏi, nghe và gật đầu nhiều nhưng không có mấy câu lọt vào lỗ tai vì quá ồn.

Sáng hôm sau, sau khi du ngoạn trên vịnh bằng chiếc thuyền buồm của trường, thằng Jay, Chris và tôi đi về sân banh của trường để đi diễn hành - dành cho đám cựu sinh viên năm năm, mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm, v.v… Ngày hôm qua nhậu nhẹt, uống bia, rượu nhiều, tôi tưởng đám bạn sẽ trốn hết nhưng không ngờ bọn nó đã tỉnh táo và tụ tập đông đủ. Quá bất ngờ!

Bốn năm học ở trường, tôi có chứng kiến những buổi lễ họp mặt cựu sinh viên, nhưng đây là lần đầu tiên tôi dự lễ nên tôi khá ngạc nhiên vì đám cựu sinh viên về trường dự khá đông. Trong đám đó có vài người thầy và cũng là lớp đàn anh của tôi.

Vừa tan hàng sau khi diễn hành thì thằng Seattle kéo tôi ra một góc sân, nó tâm lý nói.

-Tấn! Không biết có ai nói điều này với mày chưa? Tao muốn “tuyên dương” mày! Mày làm được điều mà tụi tao làm không được - mày về ở nhà để chăm sóc người mẹ bệnh của mày. Tao kính phục quyết định của mày. Tao tin là mày đã làm tốt với hoàn cảnh của mày. Mày không được quyền nghĩ hay nói là mình thất bại! Mày không có thất bại! Nhớ chưa!?!

Nó đã nói như vậy thì tôi chỉ còn một đường để “binh”.

-Tuân lệnh, sếp! Cảm ơn mày thông cảm và hiểu tao.

-Chuyện nhỏ! Chúng mình là bạn mà!

Nói xong hai thằng đi ra để nhập chung với đám bạn thì nghe thằng Ipko kêu lớn.

-Tấn! Tới đây! Mày còn nhớ ai đây không?

-Lẽ dĩ nhiên là tao nhớ rồi! Nhứt tự vi sư, bán tự vi sư (câu này tôi thêm vào).

Tôi bắt tay, chào hỏi người thầy và cũng là đàn anh của tôi. Ông này họ là Chase, tốt nghiệp trước chúng tôi mười năm.

-Tấn, sao mày không liên lạc với trường? Tao theo dõi thấy mấy năm mới ra trường mày lên chức ào ào, bỗng nhiên mày mất tích, im hơi, bặt tiếng.

Không muốn lấy cây đàn violin ra kéo bản nhạc cũ buồn nên tôi nói tránh.

-Tôi dọn nhà từ Boston về Los Angeles. Đổi công việc và xa xăm nên không tiện liên lạc với trường.

Thằng Ipko và thằng Juan đứng kế bên hiểu ý nên cũng lơ luôn; chúng tôi chỉ chụp hình và ôn lại chuyện cũ.

Chúng tôi đứng ở cuối sân banh, vừa uống bia, nướng thịt, xúc xích, vừa coi trận dã cầu (football) đang chơi trong sân, vừa nói chuyện, trả lời vấn đáp, khích lệ đám sinh viên đang đi học.

Tối hôm qua nói chuyện về công danh, sự nghiệp, chuyện cũ, bạn cũ. Hôm nay tụi tôi nói chuyện về cuộc sống và gia đình.

Tôi hỏi thằng bạn.

-Vợ con mày ra sao?

-Có đứa nào nói với mày - tao là dân đồng tình, luyến ái chưa? Tao với thằng bồ tới lui tám năm rồi mà chẳng tới đâu. Chuyện tình cảm của tao phức tạp lắm.

-Mày nói vậy thì tao hay vậy! Chúc may mắn!

Tôi hỏi thằng Hero, nó tự hào, ưỡn ngực đáp.

-Tấn! Tao không ngờ là tao cưới được vợ đẹp.

Vừa nói, nó vừa móc điện thoại di động, bật hình vợ nó lên cho tôi xem. Vợ nó đẹp thiệt - nhìn trẻ và có mái tóc vàng dài. 

-Tụi tao không có con; nên chúng tao nhận một thằng nhóc Nam Hàn mười tuổi làm con nuôi. Bây giờ nó là cuộc sống và tình yêu của tao. Nó bật hình trong điện thoại đưa cho tôi coi.

Thằng Hero nói tiếp.

-Bây giờ tao có việc nhẹ, lương cao, tiền xài không hết. Vợ đẹp, con ngoan, nhà to, xe mới. Tao không còn đòi hỏi gì nữa. Tao rất may mắn, và quá hạnh phúc!

-Chúc mừng mày!

Hồi còn mài đũng quần dưới mái trường, trong các lớp học thằng Hero thường đặt nhiều câu hỏi để hỏi các giáo sư. Tôi nhớ là tôi có nói với nó, “Mấy thứ này dễ và đơn giản lắm! Mày hỏi thầy cho nhiều vào chỉ làm thêm phức tạp.” Bây giờ mới thấy mình dốt, thân làm cu li, còn nó thì bay bổng trên trời.

Thằng Chris.

-Mày có biết tao là ông nội không? Tao có đứa cháu nội bốn tuổi. Tao ly dị, con trai tao cũng ly dị. Ba thế hệ đực rựa sống chung một nhà thoải mái!

Thằng Grif nịnh đầm vì có vợ nó ngồi kế bên.

-Vợ tao giỏi hơn tao nhiều! Bả bây giờ làm nhiều tiền hơn tao. Ba má tao già rồi nên sống chung với tụi tao. Đứa con gái của tao làm y tá nhưng vẫn còn ở nhà. Còn thằng con trai thì chiếm lãnh căn nhà của ba má tao. Nó muốn nối nghiệp của ông nội - làm ngư dân bắt tôm hùm. Tao nói nó muốn làm ngư dân cũng được; nhưng phải học một nghề để dự phòng. Nó nghe lời tao nên đang học sửa máy tàu.

Vợ chồng thằng Griffin rất dễ thương. Dân ở thị trấn nhỏ - hai đứa nó sống và lớn lên cùng xóm, đi học cùng trường tiểu học, trung học. Vợ nó học đại học chung với chị thằng Grif. Sau khi tốt nghiệp đại học thì chúng nó cưới.

Thằng Andy có đem vợ theo. 

-Chúng tao có hai đứa con đã trưởng thành. Tao lo cho bọn nó ăn học đầy đủ. Bây giờ tụi nó có đủ lông cánh thì tự sống, tự lập thôi. Ở nhà chỉ còn hai vợ chồng già.

Đây là phong cách của cha mẹ/gia đình Hoa Kỳ.

Thằng Sean tâm sự.

-Mày biết tao đã ly dị hai lần không? Tao có đứa con gái hai mươi tám tuổi, làm dược sĩ ở Glendale cũng gần thành phố mày ở. Mấy năm trước tao có hỏi ba tao có buồn không khi bỏ tiền ra nuôi tao ăn học. Ba tao nói đó là nhiệm vụ của cha mẹ; nếu tao hạnh phúc thì ba tao hạnh phúc. Tao vừa lòng với cuộc sống của tao! Tao biết tụi bây tham công danh, sự nghiệp; nhưng đối với tao mấy thứ đó không quan trọng. Có bia và ghệ là tao vui rồi.

-Còn mày thì sao? Thằng Sean hỏi lại tôi.

-Vợ không có, còn con thì phải đi tìm. Ngắn gọn, mạch lạc, dễ hiểu là cách nói chuyện của tôi.

-Như vậy mới đúng! Tao biết mày là thằng thông minh mà! 

-Hoàn cảnh thôi! 

Tôi trả lời một cách “nhún nhường” và “khiêm tốn”. Nói chơi cho vui thôi! Đừng có tin lời tôi mà bán lúa giống! Tôi sống thực tế, với phương châm là “học hành”; tôi vừa học được câu “Vì hoàn cảnh thôi!” từ thằng Seattle, liền đem trả lời thằng Sean.

Chúng tôi ai cũng hơn năm mươi tuổi, trên đầu đã có hai màu tóc hoặc không còn tóc, nhưng khi tụ lại thì phá phách, ồn ào và chọc ghẹo nhau như đám học sinh tiểu học - nhứt là hai thằng Grif và Chris. 

Còn khi nói chuyện đàng hoàng, phân tích hay thảo luận một vấn đề gì đó thì tôi thấy được sự già dặn, lối nhìn khác biệt, kinh nghiệm và kiến thức sâu dày của bọn nó. Thằng Troy đang tranh cử để ngồi vào một ghế nào đó của Hội Cựu Sinh Viên. Nó ở gần trường và là cố vấn tài chính nên có lẽ muốn kiếm thêm quan hệ, khách/thân chủ; nó nêu lên vấn đề về gây quỹ để phát triển trường và tạo học bổng cho đám sinh viên. Nó và thằng Chris tranh cãi với nhau gần cả tiếng đồng hồ.

****
Ngày 11 tháng 11 lễ Cựu Chiến Binh, tôi gửi tin nhắn ra cho đám bạn - tri ân công sức, thời gian trong đời của bọn nó đã bỏ ra để bảo vệ đất nước và quyền lợi của Hoa Kỳ.

Phần đông thì bọn nó nhắn lại là “Không có chi!”

Thằng Andy thì sâu sắc hơn. 

-Phục vụ trong quân đội là quyền lợi và vinh hạnh của tao.

-Biết là vậy! Nhưng lâu nay tao không có một lời cảm ơn tụi bây. 

-Mày biết sự nghiệp, công danh, cuộc sống của tao có được là nhờ tiền thuế của mày và người dân Hoa Kỳ đóng góp. Lời đáp của một thằng trung tá Hải Quân được đào tạo bài bản. 

-Vậy là tốt rồi! Tao là một thằng bạn tồi nhưng ít nhất tao vẫn muốn tụi mày biết là tao luôn trân trọng sự hy sinh tụi mày!

-Không có chi!

Mặc dù tôi đang ở Đà Nẵng vào dịp lễ Tạ Ơn Thanskgiving, nhưng tôi không quên gửi tin nhắn chúc tụi bạn và gia đình. 

Sáng sớm Noel, 2019, tôi là người đầu tiên gửi tin nhắn chúc Noel đám bạn. Chúng tôi trao đổi những lời chúc tụng thông thường của mùa Noel ở xứ sở Hoa Kỳ - chúc an bình, vui vẻ, đầm ấm, hạnh phúc, v. v…. Nhưng câu nhắn của thằng Chris làm cho tôi ấm lòng còn hơn được mặc áo len ngồi trước lò sưởi.

-We’re friends. We love you, Tan!

Đối với tôi, lời nhắn đó quý hơn tất cả các món quà Noel. Nói thật ra thì hơi xấu hổ, vì tôi không có nhận được món quà Noel nào hết. 

Những người bạn học của tôi thành công, hạnh phúc, tánh hay, tật xấu đều có đủ nhưng không có đứa nào đọc được tiếng Việt. Cho nên sau này có ai muốn được lên tầng thứ chín để gặp tôi thì làm ơn báo tên họ Mỹ, còn không sẽ bị đám lâu la của tôi thọc lét hai bàn chân. Tôi có dặn tụi nó rồi.

Cuộc đời sắc sắc không không,
Thôi thì ta hãy hết lòng với nhau.

Cánh Chuồn Chuồn
Lễ Phục Sinh 2020

Saturday, April 27, 2019

Chuyện Nơi Phi Trường 2




Nếu ai có đọc “Chuyện nơi phi trường” tôi viết vào năm 2017 thì biết tôi đã từng là một nhân viên an ninh ở phi trường quốc tế Los Angeles.  Tôi làm ở đó được bốn năm - hai năm rưỡi làm lính, và một năm rưỡi làm đội trưởng.

Trên đời này, trong xã hội dân chủ hay độc tài, tư bản/tự do hay cộng sản không một ai thích đụng chạm tới an ninh, trừ những trường hợp bất khả kháng. 

Còn phi trường là một nơi bát nháo, hối hả, vội vã, xô bồ nhất trong một xã hội; và cũng là nơi tứ chiếng mà người với người có đụng chạm, tương tác với nhau nhưng chắc chắn chín mươi chín phần trăm sẽ không gặp lại nhau lần thứ hai trong đời.

Cổng an ninh trong phi trường là một tập hợp của cái “bất khả kháng” cộng với vô vàn sự hối hả, xô bồ, tứ chiến.  Đó cũng là nơi tôi đã có những trải nghiệm thú vị và hấp dẫn.  

Bất cứ công việc nào, ở đâu cũng có chuyện vui, chuyện buồn trong nghề.  Chắc không ai rảnh để đọc, hay muốn nghe ba cái chuyện vớ vẩn, thường tình đó; cho nên trong bài viết này tôi muốn đổi tông và kể lại vài chuyện hấp dẫn và khiêu gợi sexy trong bốn năm làm nhân viên an ninh ở phi trường.

Nếu nói về hấp dẫn và khiêu gợi thì không chuyện nào hơn được mấy vụ xét hay khám người mẫu diện áo tắm chụp hình cho tuần báo thể thao Sport Illustrated.

Có một hôm tôi đang đứng quan sát hành khách ở cổng an ninh thì đứa bạn làm chung ca gọi tôi.

-Vic!  Ông canh giùm cái cổng từ vài phút được không?

Victor là tên của tôi dùng để giao thiệp với người Mỹ.

-OK!  Tôi đáp rồi bước tới canh cổng từ.  

Tưởng chuyện gì lớn, quay lại thấy đứa bạn đi tới trước mặt một nữ hành khách đang đứng giang tay, giang chân khi bị khám xét cơ thể.  Đứa bạn vẫy tay trước mặt người nữ hành khách đó rồi nói.

-Chào cô!  Tôi tên là Michelle.  Tôi hân hạnh được gặp cô.  Tôi thích chương trình của cô lắm.

Mặc dù đang bị khám nhưng người nữ hành khách vẫn đưa tay vẫy, cười đáp với con Michelle.  Chỉ chừng đó thôi, rồi con Michelle quay lại thế tôi canh cổng từ.  Tôi ngạc nhiên hỏi nó.

-Ai vậy?

-Thần tượng của tôi!  Tyra Banks!

-Tao tưởng thần tượng của mày là phi hành gia chứ?  Mày đang học và muốn làm phi công thì mắc mớ gì mày thích Tyra Banks?  Tôi hỏi.

-Ông không biết gì hết!  Đã là phụ nữ thì ai không thích đẹp, không thích làm đẹp, không thích ăn diện đẹp, không thích làm người mẫu!

Nghe vậy tôi mới nhìn kỹ lại nữ hành khách đang bị khám.  Tyra Banks là một “siêu mẫu” da đen nổi tiếng chuyên diện áo tắm của thập kỷ 80 và là chủ nhiệm phát hành chương trình truyền hình “America's Next Top Model”.

Có lẽ vì không có ánh đèn, không trang điểm son phấn nên cô ta nhìn cũng thường không có gì đặc sắc hay nổi bật về vóc dáng hay sắc đẹp.  Tôi có phần thất vọng!  Đúng là gặp mặt không bằng nghe tên!

Nói thêm một chút về con nhỏ Michelle.  Nó chừng hai mươi mấy tuổi, người da đen có hoàn cảnh sống khó khăn - vừa đi học, vừa đi làm, không có cha mẹ, anh em và hiện đang sống với bà ngoại già khó tính.   Nó nhỏ người nhưng có ước mơ và nghị lực lớn; nó thường nói với tôi là “Mai mốt đây, bầu trời sẽ là văn phòng của tôi!”  Nó muốn trở thành một phi công lái máy bay hành khách.  Hy vọng nó sẽ đạt được ước nguyện đó.

*
Trở lại chuyện hấp dẫn và khiêu gợi sexy.  Cỡ chừng tháng sau, tôi có dịp nói chuyện và tiếp xúc với cô Paris Hilton.  Paris Hilton là một công chúa tư bản được sanh ra trong một gia đình nổi tiếng, giàu có, nắm đầu tập đoàn khách sạn Hilton.  

Cô ta bị chặn lại để khám cơ thể vì khi đi qua cổng từ thì có báo động - có mang kim loại trong người.

Tôi ngạc nhiên vì thấy cô ta chỉ đi có một mình.  Thấy cô ta đứng ngơ ngác, tôi bước tới chào xã giao.

-Chào cô!  Cô mạnh khỏe?

-Cảm ơn anh!  Tôi cũng thường!  Anh làm ơn cho tôi biết vì sao cổng từ lại báo động khi tôi bước qua?  

-Có thể vì cô đeo quí kim trên người.  Cái kẹp tóc, cái đồng hồ, đôi giày của cô có kim loại trong đó làm cho máy báo động.

-Bây giờ tôi mới biết thì ra là vậy!  Cảm ơn anh nhiều!

-Trong khi chờ đợi khám xét, cô có thể vui lòng cởi giày ra để tôi cho chạy qua máy X-ray khám không?

-Vâng!  Xin phép phiền anh!

-Cô có cần ngồi ghế để cởi giày ra không?

-Cảm ơn anh!  Tôi không cần.

Paris Hilton đứng cởi đôi ủng Ugg ra, rồi bỏ vào khay để tôi mang đi.

-Xin lỗi tôi đã làm phiền anh.

Theo cách nói mới, cải lương, và ảnh hưởng của Trung Quốc thì tôi phải dịch câu trên là “Phiền anh phải vất vả rồi!”

-Không có chi!  Đây là công việc của tôi.  Tôi lịch sự đáp.

Tôi không có để ý hay phê phán gì về cuộc sống riêng tư hay chuyện cá nhân của cô Paris Hilton - con gái của một tỷ phú và bản thân cô ta là một doanh nhân triệu phú.  Tôi chỉ nhận biết qua vài phút tiếp xúc và nói chuyện, tôi thấy cô ta là một người quý phái và xinh đẹp như một búp bê Barbie.  Cô ta hoàn toàn không có vẻ tự cao, tự đại, tiểu thư, ngược lại cô ta nói năng rất nhỏ nhẹ, ngọt ngào, lịch sự.  Cô ta luôn miệng nói “xin lỗi, làm ơn, xin phép, đã làm phiền, v.v…”, cách nói chuyện như vậy làm người nghe sướng cái lỗ tai, và mát cả ruột, gan.  Đúng là nghe tên, nghe tiếng không bằng gặp mặt!

Ngoài Tyra Banks, Paris Hilton ra tôi còn gặp nữ ca sĩ Pink và Courtney Love, và Miss Teen USA, một đứa bé gái khoảng mười sáu tuổi xinh đẹp nhưng trang điểm, phấn son hơi nhiều.  

*
Một bữa khác vào lúc cuối ngày, đang đứng cà rơ, phất phơ vì vắng hành khách, tôi thấy một anh chàng da đen cao to, ăn bận lịch sự đang gom thu đồ vật cá nhân chạy ra từ máy X-ray; tôi bước lại chào.

-Chào anh!  Anh mạnh giỏi?

-Tôi cũng tốt.  Cảm ơn anh.  Anh ta nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, nhưng vẫn lịch sự trả lời.

-Anh có thể giúp tôi một việc nhỏ được không?  Tôi hỏi.

-Anh cần gì?

-Anh thấy cô gái đang lau chùi cái máy ở đằng kia không?  Tôi chỉ đứa lính của tôi cho anh ta thấy.

-Vâng!  Tôi thấy.

Tôi trổ tài nói dóc như chú Cuội ngày xưa.

-Hôm nay là ngày sinh nhật của cô ta.  Tôi biết cô ta thích anh; vậy tôi nhờ anh đi đến cô ta và nói “Sinh nhật vui vẻ, Sarah!”.  Hãy làm cái ngày đặt biệt của cô ta thêm đặt biệt!  Xin lỗi tôi đã làm phiền anh và cảm ơn anh nhiều! 

-Không!  Tôi phải cảm ơn anh đã dành cho tôi cơ hội này!  Câu nói của anh ta quá bất ngờ và làm tôi vô cùng ngỡ ngàng.

Rồi anh ta đi tới gặp con Sarah và chúc mừng sinh nhật nó.

Chuyện sinh nhật của con Sarah là do tôi bịa ra.   Tôi chỉ biết là nó thích những người nam da đen cao to, và tôi hoàn toàn không biết anh chàng da đen kia là ai.  Cuối một ngày dài, làm việc mệt mỏi, tôi chỉ muốn làm gì đó cho mấy đứa lính của tôi vui trước khi tan ca.

Con Sarah sau khi lau dọn sạch sẽ bốn cái máy dò thuốc nổ, bước đến gần tôi với vẻ mặt hớn hở và cái lỗ mũi nở to như trái cà chua chín cây.  Nó nói.

-Cảm ơn nhiều, Vic!  Tôi biết chỉ có ông mới làm như vậy và đối xử tốt với bọn tôi.  Tôi không ngờ là Devean George chúc mừng sinh nhật tôi.

Tới lúc đó tôi mới biết anh chàng da đen kia là một cầu thủ bóng rổ chơi cho đội Los Angeles Lakers. 

*
Thừa thắng xông lên, bổn cũ soạn lại.  

Qua bữa khác, khi thấy quarterback Matt Leinart, một cầu thủ chơi cho đội football Arizona Cardinals, đang thu gom đồ vật cá nhân; tôi bước lại nói.

-Chào anh!  Anh mạnh giỏi?

-Tôi cũng tốt.  Cảm ơn anh.  

-Anh có thể giúp tôi một việc nhỏ được không?  Tôi hỏi.

-Tôi có thể giúp anh chuyện gì?

-Anh thấy cô gái đang cầm cái bảng ghi số ở đằng đó không?  Tôi chỉ đứa lính của tôi cho anh ta thấy.

-Vâng!  Tôi thấy.

Tôi lại trổ tài nói dóc như chú Cuội ngày xưa.

-Hôm nay là ngày sinh nhật của cô ta.  Tôi biết cô ta thích anh; vậy tôi nhờ anh đi đến cô ta và nói “Sinh nhật vui vẻ, Melissa!”.  Hãy làm cái ngày đặt biệt của cô ta thêm đặt biệt!  Xin lỗi tôi đã làm phiền anh và cảm ơn anh nhiều! 

-Không có gì!  Để tôi làm!

Và Matt Leinart đã làm như lời hứa.

Sau đó con nhỏ Melissa bước đến chỗ tôi đứng với vẻ mặt tươi rói như hoa hướng dương giữa trưa.

-Cảm ơn nhiều, Vic!

-Không có gì!  Vui rồi hén!  Tháng này không được làm biếng nữa nghen! 

-Ông nói giỡn hoài!  Ông có thể nói với Matt Leinart là anh ta có thể có con với tôi bất cứ lúc nào không?

-Mày đừng có mơ!  Nói dóc đủ rồi.  Đi làm lại đi. 

*
Vào một buổi tối gần tới giờ đóng cổng an ninh, thấy thằng bạn da đen đang đứng canh cổng từ, lưỡi thè ra dài tới rốn, mắt đờ đẫn như bị thôi miên.  Tôi nói lớn.

-Chris!  Mày làm gì vậy?  Quắc tay cho người ta qua, để tao còn khám hành lý.

Thằng Chris giật mình như tỉnh cơn mộng, đưa tay vẫy cho hành khách bước qua cổng từ.  Bước vào một người nữ da đen cao to, ăn mặc lộng lẫy như đi dạ hội.  Kế tiếp là một người nam da đen có khuôn mặt ngố ngố, ăn bận lịch sự bước vào.  Có lẽ là hai người này là những nhân vật quan trọng nên có một nhóm tùy tùng năm bảy người lục tục theo vào.  

Nhìn qua máy X-ray, tôi thấy một màn hình đen thùi lùi.

-Để tao xét cái túi này.

Đứa đồng nghiệp đang coi máy X-ray, nháy mắt, rồi nói nhỏ.

-Tao biết mấy người này, khỏi xét, cho qua đi.

-Vì sao vậy?  Mày đâu thấy gì trong màn hình đâu mà cho qua.  Tôi hỏi.

-Cho qua đi.  Nó nhún vai rồi đáp.

Không thỏa mãn với câu trả lời, tôi bèn niệm câu thần chú vô cùng linh nghiệm ở đất nước Mỹ này.  Không cần biết thân sơ, già trẻ, lớn bé gì, ai nghe câu thần chú này cũng phải im re, không dám hó hé, hay cụ cựa.

-Xin lỗi!  Tao phải làm công việc của tao!

Nói lịch sự hơn một chút là “Thông cảm!  Tôi đang thi hành phận sự của tôi”.

Nghe câu thần chú này, đứa bạn đồng nghiệp coi máy X-ray im re, nó chỉ biết nhún vai, chào thua.

-Nếu họ không muốn bị xét hành lý thì họ bay máy bay riêng rồi.  Còn đi vô chỗ đây thì phải chấp nhận.  Tôi vừa nói, vừa kéo cái túi xách ra khỏi máy.

-Tôi cần xét cái túi này.  Tôi nói với người nam mặt ngố ngố.

-Anh cứ tự nhiên.  Anh ta lơ đãng trả lời.

-Tôi cần anh quan sát, chú ý đến hành động của tôi trong lúc tôi lục xét đồ vật của anh.  Tôi nhấn mạnh.

Chữ “quyền” đi trước chữ “hành” theo sau!

-Vâng!  Được thôi!

Trong túi có một đống lớn đồ trang sức vàng và kim cương của nam và nữ.  Tôi xét loa qua, rồi đưa túi đồ lại cho người nam.

Nói thêm là tia quang tuyến X không thể đi xuyên kim loại nặng như kẽm, chì, vàng hay bạch kim.  Những kim loại này khi qua máy X-ray thì trên màn hình chỉ hiện lên màu đen.

Đợi cho nhóm người đó đi khuất, tôi hỏi hai đứa bạn.

-Họ là ai vậy?  Vừa rồi hai đứa bây làm gì như gặp vua vậy?

Thằng Chris lắc đầu, trả lời với một giọng đầy thương hại.

-Họ là Beyoncé và Jay-Z.

Con rùa đen!  Không biết, không có tội!  Gặp mặt không bằng nghe tên! 

*
Minh tinh điện ảnh mà tôi thấy và gặp được cũng khá nhiều như Sally Fields, Susan Sarandon, Michelle Rodriguez, hai chị em sinh đôi Ashley và Mary-Kate Olsen, Kurt Russell, Tobey Maguire, danh hài Sinbad, Richard Simmons, John Stamos, chú hề Ronald McDonald, v.v….

Ngôi sao thể thao thì tôi có gặp nữ cầu thủ bóng rổ Lisa Leslie, Diana Taurasi, running back Reggie Bush, cầu thủ bóng rổ Rick Fox, đội bóng tròn Los Angeles Galaxy, đội bóng chuyền nữ Hoa Kỳ, v.v….

Còn chính trị gia thì tôi có bắt tay mục sư Reggie Jackson, phó thống đốc Cruz Bustamante, v.v…. 

*
Ở đời có qua, có lại mới toại lòng nhau.

Một buổi sáng khi đứng chờ xét đồ, tôi thấy chạy ra từ máy X-ray một túi xách trong có mấy ổ bánh mì Lee’s Sandwiches và “ngầu” hơn nữa là có mấy cuốn Viết Về Nước Mỹ.  Vô mánh!

-Chào anh!  Tôi nói với người đàn ông đang lúi cúi mang giày.

-Dạ!  Chào anh!  Anh là người Việt!?!

-Em là người Mỹ, nói tiếng Việt.  Tôi nói giỡn.

-Anh bay đi hay bay về?  Tôi hỏi tiếp.

-Bay về!  Qua đây ở nhà đứa em chơi ba tuần, nay bay về.

-Mấy cuốn sách này, anh mua đọc hay biếu?  Tôi hỏi.

-Tôi đọc.

-Có truyện của em đăng trong sách.  Tôi nói.

-Xin phép hỏi tên anh.  Người đàn ông nhìn tôi với một ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên.

-Em là Cánh Chuồn Chuồn.

Nghe vậy người đàn ông nói với người đàn bà bước vô sau.

-Em! Đây là anh Cánh Chuồn Chuồn.

-Chào chị!

-Chào anh!  

-Anh nhờ ảnh ký tên vô cuốn sách làm kỷ niệm.  Người vợ đang thu gom đồ, nói với người chồng.

Có chuyện này nữa sao!?!

-Hân hạnh!  Hân hạnh!  Tôi vừa nói, vừa rút cây viết trong túi ra ký tên vô mấy cuốn sách.

-Anh viết truyện hay lắm đó!

-Cảm ơn anh!  Em không có học tiếng Việt nên không biết viết văn.  Em chỉ kể chuyện lạ lạ cho vui thôi.  Tôi thú thật.

-Thì anh ráng viết kể thêm.

-Cảm ơn anh!  Mỗi năm em cũng ráng kể một chuyện.  Chúc anh chị thượng lộ bình an.

Mãi nói chuyện, tôi quên tịch thu mấy ổ bánh mì.  Nói giỡn chơi thôi chứ an ninh Hoa Kỳ không xơi bánh mì.  Hiểu hôn? 

*
Tôi để dành những hình ảnh, hành động thú vị và hấp dẫn nhứt vào cuối câu chuyện - đơn giản chỉ là những cái bắt tay chào, những lời cảm ơn, tri ân đến công việc của tôi từ những cặp vợ chồng già, những người mẹ tay xách, nách mang, con cái trẻ dại đùm đề, những hành khách khuyết tật, những thương binh trở về từ chiến trường Iraq, Á Phú Hãn, và những người phi công.

Những cái bắt tay, lời cảm ơn, tri ân ở một nơi có vô vàn sự hối hả, xô bồ, tứ chiến đã để lại trong tôi bài học nhân văn vô cùng quý giá.  

Dù đã hơn mười năm từ ngày tôi nghỉ làm an ninh trong phi trường, nhưng những trải nghiệm hấp dẫn kể trên vẫn luôn nhắc nhở tôi hãy cố gắng có một đời sống lịch sự và nhân văn trong khi vẫn còn tất bật quay cuồng trong cơn lốc cơm áo, gạo tiền.

Cuộc đời sắc sắc không không,
Thôi thì ta hãy hết lòng với nhau.

Lễ Phục Sinh 2019
Cánh Chuồn Chuồn

Blog Archive