Showing posts with label US election 2016. Show all posts
Showing posts with label US election 2016. Show all posts

Friday, June 9, 2017

MỘT TỔNG THỐNG LO CHO DÂN, BẢO VỆ DÂN, BỊ BẠN LÊN ÁN... NỰC CƯỜI !!

Hôm nay đúng 20 ngày sau khi ông Donald Trump nhậm chức tổng thống thứ 45th của Hoa Kỳ. Trong hai mươi ngày ông đã ký hơn 30 sắc lệnh, trong đó sắc lệnh được đem lên "bàn mổ" sôi nổi nhất đó là "giới hạn di dân" và "cấm nhập cảnh di dân 7 nước Trung Đông chuyên sản xuất khủng bố", tức thì Phe Dân chủ và giới truyền thông khuynh tả tại Mỹ đang phát động một phong trào “kháng cự” lại chính quyền Tổng thống Trump. Báo chí gọi ông là người cực đoan, người kỳ thị, một số dư luận thì cho rằng ông theo chủ nghĩa dân tộc cánh hữu.

Theo John Daniel Davidson, phóng viên kỳ cựu của Federalist qua bài viết được đăng trên trang website The Guardian "Trump is no fascist He is a champion for the forgotten millions" (tạm dịch: Tổng thống Donald Trump không phải cực đoan, ông là người của hàng triệu người bị bỏ quên". Ông nhận định "Nước Mỹ đang chia rẽ sâu sắc, nhưng không phải là giữa chủ nghĩa cực đoan, dân tộc và dân chủ. Nước Mỹ bị chia rẽ giữa tầng lớp thượng lưu và tầng lớp lao động. Còn cuộc bầu cử đã chọn Trump như lời từ chối đối với giới thượng lưu". (qua lời dịch của Thuy Vu) 


Ngay cả đến lúc này (kể từ sau ngày định mệnh 8/11/2016), giới truyền thông và giới thương lưu Hoa Kỳ không hiểu tại sao ông Donald Trump được cử tri Mỹ ủng hộ và bầu cho ông trở thành người lãnh đạo siêu cường này, trong khi Trump không bao giờ "tranh ăn" với giới thượng lưu! chưa bao "tranh quyền" với giới chính trị. Họ vẫn cho rằng có thế lực nào đó tác động vào cuộc bầu cử, như Putin ở nước Nga chẳng hạn. Nhưng ngay cả cuộc thăm dò gần đây do giới truyền thông tiến hành, cũng cho thấy đại đa số người Mỹ ủng hộ lệnh cấm nhập cư của ông Trump hơn là phản đối. Toàn bộ chương trình nghị sự của ông Trump về cải cách nhập cư, là dành cho các ốc đảo đô thị dọc bờ biển Mỹ, nơi thấu hiểu các rắc rối về nhập cư trong những năm qua. Thực tế là nhiều người Mỹ đã bầu cho Trump, đặc biệt là ở khu vực ngoại thành và nông thôn, nơi từ lâu đã bị ngắt kết nối với giới điều hành đất nước. Họ muốn thay đổi hiện trạng của nhập cư và thương mại, nên họ chọn Trump vào Tòa Bạch Ốc.

20 ngày đầu tiên "ngự trị" ở Tòa Bạch Ốc và làm việc trên cương vị Tổng thống Hoa Kỳ, ông Donald Trump làm những điều khiến giới thượng lưu và giới truyền thông kinh ngạc, khó chịu, mặc cảm đến ác cảm, ngược lại dân chúng Mỹ ủng hộ lại cổ vũ ông. Đại đa số công dân Mỹ thích cách ông Trump nói với Tổng thống Mexico rằng sẽ điều quân qua biên giới để ngăn chặn “những kẻ xấu xa” (buôn ma túy, nhập cư phi pháp). Họ thích ông rút khỏi thỏa thuận của ông Obama chấp nhận hàng ngàn người tỵ nạn do Úc từ chối. Họ muốn Trump dỡ bỏ các quy định tài chính phố Wall và suy tính lại các giao dịch thương mại của Mỹ. Đó là lý do tại sao họ bỏ phiếu cho ông. Còn Trump thì đang thực hiện các lời hứa khi tranh cử (không cần phải chờ hết 4 năm mới biết Trump thực hiện lời hứa).

Cũng nên nhắc lại, hàng triệu cử tri Mỹ cảm thấy bị bỏ rơi bởi nền kinh tế phục hồi chỉ dành cho các ông chủ, bị bỏ rơi bởi một nền văn hóa chế giễu niềm tin tôn giáo, và một chính quyền hứa thay đổi nhưng lại không đổi thay. Không nơi nào bị bỏ rơi rõ ràng hơn là khu vực miền Tây nước Mỹ, những nơi như Akron, một thành phố nhỏ phía đông bắc của bang Ohio. Trung tâm thành phố đầy tự hào với những con đường sạch sẽ và dễ chịu, những thanh niên đấu bóng chày ở công viên, quán cà phê nhộn nhịn và các trường đại học đông đúc. Người dân rất thân thiện và cởi mở. Đó là một thị trấn bình dị ở Mỹ.

Ta có thể đưa ra một sự kiện "nhiều cộng đồng ngoại ô và nông thôn trên khắp nước Mỹ, Akron bị mắc kẹt trong bệnh dịch chết người, đó là nạn ma túy. Mùa hè năm ngoái, trong một ngày có 21 người chết vì dùng quá liều một loại ma túy tổng hợp. Những tuần tiếp theo có thêm 300 người chết vì nguyên nhân tương tự.", John Daniel Davidson chia sẻ. Dịch ma túy diễn ra trong bối cảnh suy giảm việc làm. Có một thời, Akron là trung tâm sản xuất của 4 công ty lốp xe lớn nhất và một tầng lớp trung lưu gia tăng. Ngày nay 4 nhà máy đó biến mất vì họ chuyển sản xuất ra nước ngoài. Còn dân số của thành phố thu hẹp lại như thời những năm 1960. Đây chính là những gì ông Trump đã nói về “cuộc tàn sát nước Mỹ” trong diễn văn nhậm chức Tổng thống, và tân tổng thống đã thuyết phục được hai hảng sản xuất xe hơi "trở về" lập lại công xưởng mà nhà máy tại Ohio, và Michigan đó là Ford và Fiat.

Đó chỉ nói một thị trấn nhỏ như Akron, nhưng Akron không phải duy nhất. Các thành phố và thị trấn trên khắp miền Nam nước Mỹ cũng đang sa sút dần dần. Nhiều người ở đây từng ủng hộ đảng Dân chủ khi bầu cho Obama vào những năm 2008 và 2012. Nhưng đến năm 2016, họ bỏ phiếu cho Trump. Lý do là họ không thấy Obama thay đổi và lợi ích của nước Mỹ lại tập trung ở thủ đô Washington và phố Wall. Họ cho rẳng Barrack Obama nuốt lời hứa, nếu không muốn nói là kẻ nói láo!


Theo viện nghiên cứu về đời sống dân sinh ở đại học Wisconsin, một cuộc tham khảo cho thấy đối với nhiều người Mỹ, bà Hillary Clinton là hiện thân của nạn tham nhũng và kiếm lời của giới thượng lưu. Nhưng cuộc bầu cử 2016 không chỉ là lời từ chối với bà Clinton, mà là từ chối với các thể chế chính trị hiện tại. Trong khi giới truyền thông và giới thượng lưu cố tình "gây xốc" bằng cách dùng sức mạnh truyền thông "ngụy tạo" tin tức và hướng dư luận cho dân Mỹ thấy "20 ngày đầu của Tổng thống Trump là cơn lốc của sự hỗn loạn và thiếu năng lực, thiếu kinh nghiệm, cực đoan, thì ngược lại đai đa số công dân Hoa kỳ ủng hộ ông Trump, và là người đang tháo dỡ một hệ thống chính trị cứng nhắc, mị dân của đảng Dân Chủ và Truyền thông. Đó chính xác là những gì mà nhiều người Mỹ nghĩ rằng cựu tổng thống Obama và đảng Dân chủ đã làm cách đây 8 năm. Obama hứa hẹn về một đường lối điều hành mới, không chịu ảnh hưởng của đảng phái và chuyển hóa đất nước, cũng như tập trung cho tầng lớp trung lưu. Nhưng đó là cách nói "mị dân", "lừa cử tri"...

Hãy xem lại, cựu tổng thống Obama và chính quyền của ông cung cấp một loạt các chương trình chính phủ, từ gói kích thích tài chính 830 tỷ Mỹ Kim, đạo luật Chăm sóc sức khỏe giá rẻ (Obamacare), nhưng không có tác dụng nhiều với tầng lớp trung lưu đang lo âu về kinh tế. Chính phủ liên bang giải cứu các ngân hàng, và ngành công nghiệp xe hơi. Còn chương trình Obamacare đã chuyển hàng tỷ tiền thuế của dân cho các công ty bảo hiểm sức khỏe lớn. Trong khi đó phí bảo hiểm tăng lên, phục hồi kinh tế vẫn chậm chạp và hàng triệu người mất việc, phải quay lại xin trợ cấp xã hội. Họ tự hỏi: “Gói cứu trợ kinh tế có dành cho dân không? hay chỉ dành cho giới thượng lưu và chính quyền "riêng" của Barrack Obama?". Chỉ cần nghe tên gọi "ObamaCare" đủ biết cựu tổng thống là người "hám danh" thế nào (?), ông thèm tên ông lưu danh muôn thuở nên thay vì đặt tên chương chương trình Y Tế bằng những cái tên phổ thông dân chúng thì lại đặt OBAMACARE!!!

Cưu tổng thống Barrack Obama hứa sẽ chấm dứt các cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan, phục hồi vị thế của Mỹ trong cộng đồng quốc tế, và theo đuổi các thỏa thuận đa phương mang lại ổn định. Nhưng người Mỹ nhìn thấy khủng bố IS bước vào khoảng trống khi Mỹ rút khỏi Iraq năm 2011. Còn cuộc nội chiến Syria gây ra khủng hoảng di cư ở châu Âu, là câu chuyện cảnh báo nước Mỹ. Còn trong nước, các cuộc tấn công khủng bố lấy cảm hứng từ IS vẫn diễn ra. Trong lúc đó Tòa Bạch Ốc của ông Obama nhấn mạnh rằng tất cả mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp.

Giới truyền thông Mỹ luôn để ý từng cử chỉ, và dặc mắc cố tình tạo hình ảnh "thô thiển", "cực đoan", "thiếu kinh nghiệm chính trị", nhưng ông Trump không quan tâm điều này, ông chấp nhận tất cả, và ông là một nhân vật thô ráp, một tỷ phú náo nhiệt và một “máy sấy tóc” thổi bay mọi thứ dơ bẩn, tiềm ẩn độc hại không tạo nên hữu ích gì cho dân. Ông có thái độ coi khinh các đảng chính trị, mà ông cho rằng không phục vụ người dân Mỹ. Cả trong chiến dịch tranh cử và trong diễn văn nhậm chức, Trump tập trung vào người dân thường ở Mỹ. Nhiều chính sách của ông là không phục vụ đảng phái chính trị nào cả, đặc biệt về thương mại. Gần như ngay lập tức sau khi nhậm chức, Trump rút khỏi hiệp định TPP và tuyên bố chấm dứt thỏa thuận thương mại đa phương. Ông cũng đe dọa các công ty Mỹ sẽ bị áp “thuế biên giới” khi họ chuyển nhà máy ra nước ngoài. Những điều ông làm không phải là quan điểm của đảng Cộng hòa truyền thống, mà ông muốn đem lại cho công dân Mỹ những quyền lợi thực tế và tốt đẹp...


Nhiều người trong đảng Cộng hòa truyền thống luôn khó chịu với Trump, vì ông không theo chủ thuyết và đường lối cứng ngắt của đảng. Nghị viện do Đảng Cộng hòa chi phối cũng đang ngăn cản quyết định xây tường biên giới của Trump, nói sẽ không cấp bất kỳ khoản chi tiêu nào. Một số thành viên đảng Cộng hòa không đồng ý khi Trump đề cử thẩm phán mới cho tòa Tối Cao Pháp Viện. Hàng triệu người Mỹ mất niềm tin vào các nhà lãnh đạo của họ và các tổ chức được cho là để phục vụ họ. Trong tuyệt vọng, họ tìm đến một người không liên quan đến giới thượng lưu, và không phục vụ cho giới này... họ đã bầu cho Donald Trump.

Chúng ta có thể nghe lại bài diễn văn nhậm chức, tân Tổng thống Trump hùng hồn chia sẻ: “Hôm nay chúng ta không chỉ đơn thuần là chuyển giao quyền lực từ một chính quyền sang một chính quyền khác, hay từ đảng này sang đảng khác – mà chúng ta đang chuyển giao quyền lực từ thủ đô Washington trở lại với các bạn, những người dân Hoa Kỳ" !!

Sau tám năm cầm quyền của cựu tổng thống Barrack Obama, những quyền lợi và quyền hành chỉ dành cho giới thượng lưu và chính phủ trong Tòa Bạch Ốc, bởi thế công dân Mỹ phải muốn thay đổi và họ đã tìm được nhân vật không liên quan gì đến giới "chính trị xôi thịt", hay liên quan đến giới "quân sự diều hâu". và họ đã khẳng định: "Trump không phải là người cực đoan, không phải là người kỳ thị, mà ông là người đại diện cho hàng triệu triệu người dân Mỹ... Bị bỏ quên", vậy bạn là ai mà bạn chống đối, lên án một tổng thống, một chính phủ hết lòng lo cho dân, bảo vệ dân và yêu thương dân?

Soi gương bạn nhé! tự nhìn lại mình... nực cười biết bao !!!

Phan Nguyên Luân
(source from John Daniel Davidson/Federalist)
 

Monday, February 27, 2017

TRUYỀN THÔNG BẤT LƯƠNG LÀ KẺ THÙ CỦA NHÂN DÂN HOA KỲ !!
KHÔNG CÓ CHUYỆN ĐỘNG BINH 100 NGÀN QUÂN ĐỂ LÙNG BẮT DI DÂN LẬU !
Trong những ngày gần đây, giới truyền thông báo chí khuynh tả của đảng Dân Chủ, điển hình nhất là New York Time, Washington Post, CNN, CBS, CNBC..v..v. Liên tục hạ uy tín chính quyền Donald Trump qua sắc lệnh xây bức tưởng biên giới Mexico, và sắc lệnh “giới hạn nhập cư”, họ cố tình phao tin thất thiệt, ngụy tạo, không trung thực nếu không muốn nói là Láo, Xạo, Vô lương tri để làm loạn lòng dân, và hướng dư luận tạo nên sự xung khắc đối với những lương dân nhẹ dạ đối đầu và lên án Tân tổng thống Donald Trump. Đây làm một chiến thuật bất lương của đảng Dân Chủ và bè nhóm truyền thông khuynh tả khi bị thất bại nặng nề để mất chiêc ghế tổng thống Hoa Kỳ, nay đâm ra chơi bẩn!
Thứ Năm, ngày 17/2/2017 Tòa bạch ốc và Bộ An ninh Nội địa Mỹ đã bác bỏ thông tin có kế hoạch huy động tới 100.000 binh sĩ Vệ binh Quốc gia để vây bắt những người không phải công dân Mỹ đang cư trú trái phép.
Sean Spicer, người phát ngôn của chính quyền Donald Trump cho biết thông tin về kế hoạch huy động 100.000 binh sĩ Vệ binh Quốc gia để vây bắt những người nhập cư trái phép là hoàn toàn sai sự thật, là ngụy tạo là vô lý, không thể chấp nhận được. Trong khi đó ông David Lapan, phát ngôn viên của bộ Nội An cũng tuyên bố bộ này không có chuyện huy động lực lượng Vệ binh Quốc gia để thực thi pháp luật trong lĩnh vực nhập cư.
Hãng tin AP dẫn một bản dự thảo ghi nhớ đề ngày 25/1 dài 11 trang cho biết (không biết căn cứ vào đâu, hay chỉ ngồi trong phòng máy lạnh suy nghiễn giả thuyết) Bộ An ninh Nội địa Mỹ đang cân nhắc sử dụng Vệ binh Quốc gia tại 11 bang, trong đó 4 bang có đường biên giới với Mexico, để bắt những đối tượng cư trú trái phép ở Mỹ. Nếu được thực thi, biện pháp này sẽ có tác động rất lớn, bởi theo số liệu thống kê năm 2014, hiện có gần một nửa trong số 11,1 triệu người cư trú trái phép tại Mỹ đang sinh sống ở 11 bang kể trên.
Không biết lấy đâu ra nguồn tin động 100 ngàn quân bắt di dân lậu, nhưng thông tấn xã AP đăng tải hôm 16-2, “động thái quân sự hóa thực thi di trú chưa từng có” nói trên sẽ ảnh hưởng đến ngay cả những khu vực xa xôi phía Bắc như TP Portland, bang Oregon, và phía Đông như TP New Orleans, bang Louisiana. Cứ như chuyện giả tưởng có thật! Cũng theo AP, bản thảo kế hoạch dài 11 trang được viết bởi Thư ký An ninh Nội địa John Kelly nói trên nhắm vào 4 bang giáp biên giới Mexico là Arizona, California, New Mexico và Texas cũng như 7 bang lân cận là Arkansas, Colorado, Louisiana, Nevada, Oklahoma, Oregon và Utah. Thống đốc của 11 bang này không bắt buộc điều vệ binh của bang tham gia chiến dịch nói trên.
Phát ngôn viên tòa Bạch Ốc đã bác thông tin nói trên bằng một chữ duy nhất: “Sai”, theo Reuters. Ông Sean Spicer thông qua mạng xã hội cũng bác thông tin của AP, nói thêm rằng Bộ An ninh Nội địa xác minh thông tin nói trên là “100% sai sự thật”, và sẽ điều tra sự “láo toét, thiếu trung thực” của các cơ quan truyền thông với mục đích là gì? và thế lực nào chủ mưu tạo nhưng tin thất thiệt gây hoang mang trong quần chúng.
Ông John Kelly, Bộ trưởng Bộ Nội An Mỹ thông báo cơ quan phụ trách nhập cư Hoa Kỳ đã bắt giữ gần 700 người trong các chiến dịch trấn áp người nhập cư. Ông Kelly cho biết đây là các chiến dịch được tiến hành thường lệ và phù hợp với các hoạt động thông thường của Cơ quan Hải quan và Nhập cư Mỹ (ICE).
Với những gì ứng cử viên Donald Trump tuyên bố và hứa với cử tri, nếu ông là Tổng thống Hoa Kỳ, ông sẽ coi chương trình siết chặt chính sách nhập cư và trục xuất người nhập cư trái phép là một trong những trọng tâm trong chương trình nghị sự của mình. Tân tổng thống Donald Trump từng cam kết trục xuất từ 2-3 triệu người nhập cư có “tiền án, tiền sự” ngay sau khi nhậm chức, và ông đang thực hiện tất cả lời hứa của ông.
Trên trang Twitter cá nhân, tân tổng thống Donald Trump gởi thông điệp với một câu ngắn gọn tới giới truyền thông khuynh tả: “Những kẻ làm truyền thông không trung thực, là kẻ bất lương! họ không phải là kẻ thù của tôi, mà họ là kẻ thù của nhân dân Hoa Kỳ” !!!
Chưa đầy 30 ngày trên cương vị Tổng thống Hoa Kỳ, ông đã ký trên 30 sắc lệnh, và thực hiện gần như trên 85% những gì ông đã hứa và tuyên bố khi tranh cử, cùng lúc thuyết phục giới đầu tư ngoại quốc ào ạt đem tiền đổ vào Hoa Kỳ xây công xưởng tao nên hàng triệu triệu việc làm, và xây dựng niềm tin tạo uy thế làm cho thị trường chứng khoán tặng mạnh qua điểm nhấn của lịch sử phố WallStreet. Điểm son của tổng thống Donald Trump là ông quyết tâm không ngừng nghỉ làm việc và đem lại phúc lợi cho công dân Hoa Kỳ, điều quan trọng và ưu tiên hàng đầu là An Ninh Quốc Dân, Kinh Tế phồn thịnh, Công Ăn Việc Làm nở rộ, Bảo hiểm y tế cho toàn dân, Nâng Cao Chương Trình Giáo Dục cho hệ thống các trường công lập, sinh viên học sinh được ủng hộ học bỗng, giành nhiều quỹ tài trợ cho các đại học…
Bạn đòi hỏi gì nữa ở chính quyền Donald Trump chỉ mới chưa tới 30 ngày đã làm chừng ấy việc, và nghĩ gì về đảng Dân Chủ và giới truyền thông báo chí “độc quyền” khuynh tả Hoa Kỳ trong lúc này ???
Khi niềm tin của sự trung thực đã mất, thì giới truyền thông và đảng dân chủ sẽ đi về đâu?
Nghe chán nhỉ !!!

PHAN NGUYÊN LUÂN

Wednesday, February 22, 2017

Lại nói về Quyền Lực Thứ Tư


Tôi có một người (tạm gọi) là bạn, dùng chữ tạm gọi trong ngoặc đơn bởi lý do tôi chưa gặp anh, chỉ trao đổi email qua lại trên mạng internet, biết một ít thông tin cá nhân về nhau vài năm về trước. Trong một ý kiến nhận định về một bài viết của tôi đăng trên Đàn Chim Việt, anh viết như sau:

Gần đây tác giả Thạch Đạt Lang đã liên tiếp post nhiều bài viết nhưng tựu trung chỉ có một chủ đề : đả kích , nhục mạ vị tổng thống Hoa Kỳ được dân Mỹ bầu lên một cách hợp pháp hợp hiến. Dĩ nhiên, yêu ghét ai là quyền tự do mỗi người, nhưng cứ bắt người khác phải đọc những bài viết ba xu ấy hoài thì không unfair tí nào! Tác giả có thể nói rằng không thích thì đừng đọc, đúng vậy, nhưng quá nhiều bài viết chửi bới TT Trump đã chiếm chỗ cho những bài viết về các chủ đề khác, bởi lẽ thế giới không chỉ có ông Trump!

Tôi xin đề nghị tác giả hãy tập trung viết một bài chửi ông Trump thật cay độc rồi thôi. Nói TT Mỹ tâm thần thì e rằng còn nhẹ, tác giả có thể chửi nặng hơn như loạn luân chẳng hạn, hay có thể tập trung chửi cả vợ con ông ta để có sức nặng! Tóm lại, hãy viết cho dữ dội vào rồi…gimme me a break, please! Một độc giả đã phản hồi một câu rất hữu lý : chửi một lần, 2 lần còn được, chửi nhiều quá chỉ tổ làm mệt độc giả và gây phản tác dụng…

Thú thật, tôi cũng không hiểu tác giả viết nhiều như thế để làm gì, để làm người ta ghét ông Trump, khó lắm! Người ghét thì dù tác giả không viết họ cũng ghét, người thương thì tác giả có viết 1,000 bài cũng vẫn thương. Hay tác giả thấy 60 triệu dân Mỹ quá ngu nên muốn giáo dục định hướng cho họ chăng? Quá thừa, ở Mỹ có cả đám tên, job full time của chúng là chửi ông Trump dù cho ông làm gì và ngay cả ông không làm gì, cần chi đến tác giả.”

Khi viết ý kiến trên, anh bạn đã mắc phải nhiều sai lầm, tôi xin liệt kê ra đây:

1.
Tôi không thù oán gì với ông Donald Trump, tôi không thuộc đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ, tại sao bạn khuyên tôi nên viết một bài thật cay độc để chửi ông Trump rồi thôi? Tôi là người dân một nước dân chủ, tự do, tôi có quyền biểu lộ, phát biểu ýkiến, miễn là tôi không chửi bới, nhục mạ, phỉ báng, vu khống, chụp mũ hay làm tổn thương người khác. Tôi chưa hề nói ông Trump là tổng thống không hợp hiến, hợp pháp..

Tuy nhiên, Donald Trump là tổng thống, môt nhân vật của công chúng (public figure) tôi thấy ông Trump làm sai, tôi có quyền lên tiếng. Ông Trump còn làm sai, còn nói bậy, tôi còn lên tiếng cho đến khi nào ông ta ngừng lại. Tôi không chửi bới, nhục mạ ông Trump. Tôi chỉ đưa ra dữ kiện, facts, nhận định là quyền của độc giả.

2.
Tôi không phải là phường vô học, mất dậy, thiếu văn hóa… để đi chửi bới, sỉ nhục, chụp mũ người khác nhất là với ông Trump, tại sao tôi phải chửi vợ con ông Trump? Họ không liên hệ, dính dáng hay chịu trách nhiệm gì về việc làm, lời nói của ông. Tuy nhiên, chỉ trích, phê bình thì tôi có quyền. Từ trước tới nay, trong tất cả các bài viết của mình, tôi chưa hề chỉ trích, có nhận xét khen hoặc chê bai bất kỳ vị tổng thống nào của Mỹ, từ Barack Obama, George W. Bush đến Bill Clinton, Gerald Ford, Ronald Reagan…Dù hay, dù dở, họ có những điểm để tôi kính phục, trọng nể.

Riêng với ông Donald Trump, tôi thấy đó là người vô tư cách, không có nhân phẩm, không xứng đáng làm tổng thống cho dù ông ta hợp hiến, hợp pháp. Tôi viết khá nhiều bài bởi lý do tôi thấy giữa hành động và lời nói của ông tràn ngập mâu thuẫn mà một người bình thường có thể nhận ra ngay, không cần chờ thời gian trả lời. Cho dù ông là tỉ phú, được một nửa số phiếu cử tri bầu, coi thường ông vẫn là quyền tự do của tôi, chẳng có luật lệ hay hiến pháp nào bắt buộc tôi phải kính trọng Donald Trump. Tại sao ư? Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao hàng triệu người Anh ký kiến nghị yêu cầu chính phủ không đón tiếp Donald Trump qua thăm viếng nước Anh?

Ở cương vị tổng thống cũng như trong khi tranh cử, Trump hung hăng chửi bới, nhục mạ tấn công người khác, từ người dân bình thường, phụ nữ , phóng viên báo chí đến chánh án liên bang…, ông không chừa một ai. Ngoài ra trong quá trình kinh doanh, Trump dính dáng dến hàng chục vụ kiện, như lừa gạt sinh viên, không trả tiền các nhà thầu nhỏ xây dựng khách sạn cho mình. Trump sẵn sàng đôi co, lời qua tiếng lại, bỏ thời gian ăn thua đủ với tất cả mọi người về những chuyện nhỏ nhặt nhất. Hành động, lời nói của ông trước công chúng, trên mạng truyền thông, trên Twitter…ai cũng có thể thấy.

Donald Trump chỉ muốn cai trị đất nước có 340 triệu dân với tam quyền phân lập và tự do báo chí giống như ông điều hành một cơ sở kinh doanh của riêng mình, bắt mọi người phải tuyệt đối làm theo lệnh ông, không cần suy xét, tìm hiểu phải trái. Ông lầm lẫn giữa chủ tịch một tập đoàn, một công ty, tổng giám đốc với tổng thống một cường quốc hàng đầu như Mỹ. Ông không phân biệt được giữa lợi ích cá nhân và quyền lợi đất nước.

3.
Tôi là người viết bài gửi đến các trang báo online, tôi có quyền viết một bài hay 1.000 bài. Đăng một hay 5-7 bài hoặc tất cả các bài, hoặc không đăng bài nào là quyền của ban biên tập. Đọc hay không là quyền của độc giả. Không ai dí súng vào độc giả để cưỡng bức bắt họ đọc. Bạn có quyền đánh giá bài viết của tôi chỉ đáng ba xu, năm xu hoặc môt đồng hay chẳng đáng xu nào cũng được, tôi không có gì phản đối bởi đó là quyền nhận định, đánh giá của mỗi người nhưng cho rằng nó chiếm chỗ các bài khác thì sai.

BBT các trang báo mạng hầu hết làm việc không lương trừ một vài tờ có quảng cáo như Người Việt, Calitoday…, hơn nữa còn phải bỏ tiền ra để điều hành, bảo vệ tờ báo trước các hacker phá hoại của chế độ CS, do đó không ai có quyền bắt họ phải đăng bài theo ý mình. Bài viết của tôi chiếm hay không chiếm chỗ các bài khác là nhận định và quyết định của BBT, không phải của độc giả. BBT chắc chắn có phương tiện thống kê để biết được số lượng độc giả vào đọc các bài viết hàng ngày cũng như tác giả nào được đọc nhiều nhất, bài nào nên đăng, bài nào không.

Hầu như tất cả các trang báo mạng online có mục đích giống nhau là thông tin cho bạn đọc, đồng thời tạo dựng một diễn đàn tự do để độc giả có thể tham gia tranh luận, trao đổi ý kiến, học hỏi thêm về tinh thần dân chủ, tự do. Người tham gia không bị vướng víu bất cứ một trách nhiệm nào về vấn đề tài chánh hay pháp lý, thích thì vào không ai cấm, hết hứng thì ra chẳng ai cản. Vậy thì độc giả lấy quyền hạn gì để yêu cầu BBT cũng như người viết phải làm theo ý mình, nên đăng bài này, không đăng bài kia, nên viết về chủ đề này, không được viết chủ đề kia?

4.
Bạn hỏi tôi viết nhiều như thế để làm gì ư? Chẳng làm gì cả, tôi chỉ làm công việc tổng hợp tin tức, thông tin tới độc giả. Tôi không có ý định thay đổi suy nghĩ, nhận định của bất cứ ai, bài viết của tôi chỉ đưa ra dữ kiện, facts và nhận định của riêng mình với những link dẫn nguồn để độc giả có thể kiểm chứng những gì tôi viết. Với tôi, tác động hay tạo ảnh hưởng làm thay đổi suy nghĩ của người khác về ông Donald Trump không phải là mục đích của bài viết.

Đừng quên rằng trong quá khứ, quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận đã làm cho một tổng thống Mỹ phải từ chức để khỏi bị truất phế nhục nhã. Việc cựu tướng Michael Flynn phải từ chức, chỉ sau 3 tuần lễ được bổ nhiệm chức vụ Cố Vấn An Ninh Quốc Gia phải chăng là một dấu hiệu cho lịch sử nước Mỹ sắp sửa lập lại biến cố Watergate Scandal năm 1974?

Hãy sử dụng đúng quyền tự do ngôn luận của mình, cư xử cho đúng với cương vị một độc giả trên báo mạng online cũng như thể hiện tư cách và hiểu biết của mình, một công dân sống dưới thể chế dân chủ, tự do. Phê bình, chỉ trích, chê bai một bài viết thì hãy dùng lý luận, dữ kiện để phản bác, vạch rõ ra từng điểm yếu kém, sai lầm của bài viết, không nên suy đoán, kết luận chung chung mà không đưa ra được một chứng cớ thuyết phục nào.

Thạch Đạt Lang

========

Felix nguyen says:
18/02/2017 at 18:47

Trước hết xin cảm ơn tác giả TĐL đã ưu u ái gọi tôi là bạn (có lẽ chính xác hơn nên gọi “đã từng là bạn” (used to be)). Và sau đây, tôi xin được phép trả lời anh về từng điểm anh nêu :

1.
Anh không thù oán gì ông Trump??? Lẽ dĩ nhiên anh không ở vị thế để có thể gọi là “thù oán” ông ta nhưng ghét bỏ thì chắc không oan. Và với sự “ghét bỏ” ấy anh đã viết nhiều bài đả kích ông ta. Xin minh định, tôi là người ủng hộ vô điều kiện của tự do ngôn luận, và vì thế tôi không thấy có bất cứ vấn đề gì về chuyện anh viết đả kích ông Trump (tôi còn đọc nhiều bài viết cay độc hơn của anh nhiều).

Vấn đề là lý do anh biện minh cho việc đả kích ông Trump không thuyết phục lắm nếu không muốn nói là ngụy biện. Anh bảo ông Trump còn làm sai, còn nói bậy thì anh còn viết. Vậy nếu người khác làm sai, nói bậy thì anh có viết không? Câu trả lời là không. Obama có làm sai không? Hillary có nói bậy không? Anh có cần tôi đưa bằng chứng về 2 nhân vật này không? Thế nhưng anh có viết chữ nào đâu. Điều này có nghĩa là gì nếu không phải là chỉ nhắm vào ông Trump chứ không phải chuyện “giữa đường thấy chuyện bất bằng” mà lên tiếng.

Tôi xin phép nhắc cho anh thấy thế nào gọi là “làm sai”. TT Carter với đạo luật Community Reinvestment Act, bắt các ngân hàng giúp phát triển cộng đồng, thực tế là ép ngân hàng cho dân da đen mượn tiền mua nhà nhiều hơn. Nhưng khối dân này phần lớn không đủ tiêu chuẩn vay mượn. Các ngân hàng bị ép phải dễ dãi hoá, đưa đến sự ra đời của nợ dưới tiêu chuẩn –subprime loans. TT Carter chính là cha đẻ của nợ dưới tiêu chuẩn. Nhưng quan trọng nhất là việc chính quyền Clinton áp lực 2 tổ chức tài chánh bán công Fannie Mae và Freddie Mac mua lại tối đa những nợ mua nhà của ngân hàng để các ngân hàng có tiền cấp thêm nợ nữa. Các ngân hàng không còn sợ bị nợ xấu vì có thể bán hết các nợ lại cho hai tổ chức này, nên càng hạ thấp tiêu chuẩn cho vay. Bao nhiêu nợ xấu, hai tổ chức này hốt hết. Vòng xoáy đưa đến khủng hoảng tài chánh năm 2008.
Cái làm sai của ông Trump liệu có bằng cái làm sai của Carter và Clinton không? Anh viết mấy bài? Zero….

Còn đây là “thần tượng” nói bậy và nói láo : Hillary Clinton. Bà Hillary khoe đã có kinh nghiệm chính trường từ hơn 30 năm qua, nhưng thật sự, chưa ai thấy một thành quả cụ thể nào của bà khi bà làm thượng nghị sĩ và ngoại trưởng. Đố ai nêu ra được một luật nào mang tên TNS Clinton, quan trọng hơn loại luật đặt tên một cây cầu, hay cấp tiền xây một nhà bưu điện cho một làng,… Hay một thành tích cụ thể nào của bà ngoại trưởng Clinton ngoài nồi cháo heo Libya, cuộc tấn công Benghazi, cảnh tháo chạy tại Iraq và Afghanistan, Nga chiếm Crimea, và Trung Cộng hùng cứ Biển Đông?

Bà Hillary công khai nhìn nhận chính khách phải có hai mặt. Bà chủ trương mở cửa biên giới cả về giao thương lẫn di dân khi đọc diễn văn với các tài phiệt, nhưng khi đi vận động với cử tri lao động và trung lưu thì lại hô hào chống các hiệp ước thương mại, cũng như kêu gọi có biện pháp thanh lọc dân Hồi. Đây anh TĐL gọi là ăn nói kiểu gì?

Nói bà Hillary sẽ bảo vệ phụ nữ là một nghịch lý khi nhìn lại thái độ của bà trong các vụ lem nhem tình dục của chồng. Bà luôn luôn đứng sau lưng ông chồng để sỉ vả tất cả những cô hay bà nào lại gần ông chồng, bất cần biết chuyện gì. 
Việc bà hô hào nên “lắng nghe các nạn nhân của sách nhiễu tình dục” là câu nói giả dối nhất vì chính bà chưa bao giờ biết nghe họ. Bà mở miệng ra là tranh đấu cho nhân quyền, đặc biệt là phụ nữ, nhưng lại nhận cả chục triệu USD từ những xứ độc tài tàn bạo nhất, cũng như những xứ Ả Rập coi phụ nữ như nô lệ của đàn ông.

Trong 10 người Mỹ thì đã có 7 người (68%) cho bà Hillary là người không lương thiện, không đáng tin cậy, trong khi 54% nghĩ bà Hillary tranh cử vì tham vọng và lợi lộc cá nhân chứ không phải vì lý tưởng cao xa nào hay vì dân vì nước, cũng chẳng phải vì muốn bảo vệ phụ nữ. Bà Hillary là người với tham vọng cá nhân cực kỳ lớn, sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện, nói láo mọi thứ, chỉ cốt đạt được mục tiêu làm bà tổng thống. Nhà báo lão thành William Safire của NYT từng gọi bà Hillary là người “nói láo bẩm sinh”, congenital liar!

- Hai ôb Clinton mở miệng là sỉ vả tài phiệt để bênh dân nghèo, nhưng cả hai tay lo thu tiền của các đại gia Wall Street qua các bài diễn văn cỡ hai ba trăm ngàn USD mà bà dấu nhẹm không dám công bố nội dung. Các đại gia trả bà tổng cộng cả chục triệu USD để nghe bà chửi họ sao? Wikileaks xì ra vài bài diễn văn của bà, giải thích ngay việc tại sao bà không chịu công bố các bài nói chuyện : với đại tài phiệt bà nói một giọng, với cử tri lao động, bà nói ngược lại. Mà chính bà cũng xác nhận chính trị gia phải là người có hai mặt. Như vậy, theo anh TĐL như vậy có phải là “nói bậy” không?

Bà than năm 2000, bà gần phá sản khi rời White House. Chục năm sau, gia tài hai ôb Clinton lên tới hơn $100 triệu. Trong lịch sử Mỹ, chưa có chính khách nào bán ảnh hưởng chính trị, làm giàu nhanh bằng. Đây là cặp vợ chồng biểu tượng rõ rệt nhất cho đại tham nhũng kiểu Mỹ, dùng chính trị như cách làm giàu nhanh nhất, mạnh nhất, và hiệu quả nhất. Mà quan trọng nhất là không đi tù.
Về chuyện này anh viết bao nhiêu bài? Nada…..

2.
Chuyện giữa hành động và lời nói bất nhất thì 99% chính trị gia nào cũng vướng phải, vậy tại sao anh chỉ nhắm vào Trump? vả lại xét theo những hành động hiện nay của ông thì khó có thể nói như vậy. Ông hứa với cử tri sẽ xét lại các hiệp ước thương mại bất lợi cho Mỹ thì ông đã làm. Ông hứa sẽ mang job về cho người lao động Mỹ thì ông đã làm. Ông hứa với cử tri Mỹ sẽ mang hãng xưởng Mỹ về lại nước Mỹ thì ông đã làm. Ông hứa sẽ chấm dứt nạn di dân lậu thì ông đã làm. Ông hứa sẽ kiểm tra chặt chẽ hơn các di dân Hồi giáo để bảo đảm an ninh cho người dân Mỹ thì ông đã làm. Tất nhiên có những việc ông chưa làm nhưng đòi hỏi một tổng thống chỉ trong 1 tháng làm tất cả những điều hứa hẹn là chuyện hoang đường.

Tư cách ông Trump có thể có vấn đề nhưng chắc chắn nó chưa gây thảm họa cho ai cũng như cho quốc gia so với với tư cách đàng hoàng của các lãnh đạo bên Dân Chủ. Người dân Mỹ cần một tổng thống biết cách mang việc làm cho họ, biết cách mang lại một xã hội bình yên cho họ, biết cách làm cho thế giới không coi thường đất nước họ….Ông Trump là người họ thấy đáp ứng đúng tiêu chuẩn đó nên họ bầu cho ông, đơn giản vậy thôi. Họ không cần một tổng thống ăn nói lịch sự, hình dáng chải chuốt, mở miệng rao giảng đạo đức suốt ngày mà làm việc như hạch….

Dân Anh cũng như dân Pháp, dân Đức…..không cần biểu tình chi cho mệt. Họ chỉ cần chứng minh cho ông Trump thấy chính sách mở cửa đón di dân đã tạo ra một đất nước tốt đẹp cho ông Trump thấy là đủ, không chừng lúc ấy ông sẽ xấu hổ mà từ chức không chừng. Tiếc là cảnh di dân đập phá tại Paris, bóp…..phụ nữ tại Đức….sờ sờ ra đó mà biểu tình đòi ông Trump phải mở cửa thì không chừng chính cái đám biểu tình đó là…tâm thần!

Còn những điều anh nói về cung cách hoạt động của báo mạng.v..v…rất lạc đề. Tôi không hề có ý định dạy dỗ BBT ĐCV phải đăng bài này hay bài nọ. Xin nhắc lại tôi chỉ viết cho anh với tư cách độc giả góp ý, anh không nghe thì thôi, can gì mà phải lôi BBT ĐCV vào đây.

Vụ Tướng Flynn mà anh cho rằng báo hiệu cho một “Watergate” sắp tới càng chứng tỏ anh chỉ dựa vào nguồn thông tin một chiểu của bên anti-Trump mà không suy xét thấu đáo. Ở đây bài viết đã quá dài, không tiện nói nhiều thêm, chỉ xin chấm phá đôi chút về chuyện này. Chuyện Tướng Flynn tiếp xúc với Đại sứ Nga không có gì sai trái. Dù lúc ấy chưa chính thức cầm quyền, nhưng một tổng thống đắc cử nào cũng thường tiếp xúc với các đối tác để hoạch định chính sách sau này. Cái sai ở đây là ông Flynn không nói hêt mọi việc với Phó TT Pence và tệ hơn nữa là thông tin ấy bị lọt ra ngoài, dĩ nhiên là do bộ phận thân Obama còn sót lại đã tiết lộ để đánh ông Trump. Nếu bảo ông Trump sai khi tiếp xúc với Nga thì ông đã sai khi tiếp Thủ tướng Netanyahu hay Thủ tướng Abe khi ông chưa là tổng thống chính thức. Nhưng không, ông không làm sai gì cả, làm sao có vụ Watergate. Bên anti Trump thì ông Trump hắt hơi cũng đòi truy tố, chẳng ai còn lạ có lẽ ngoại trừ anh TĐL!

Thật sự thì tôi cũng không phải là một Trumpist, tôi ủng hộ ông thời điểm này vì tôi thấy ông đúng. Nếu một mai, ông làm sai thì tôi bầu cho người khác. Có điều khen hay chê ai thì cũng nên xét cả 2 mặt và nên nhìn lại chính phe ta. Ta chê người xấu, vậy ta có điều xấu đó không? Nếu không thì hãy chê? Đó là đề nghị của tôi với tác giả. Xin nhấn mạnh là đề nghị, chứ không phải yêu cầu hay ra lệnh!

Saturday, February 11, 2017

Một Tổng Thống, một chính phủ bảo vệ dân, lo cho dân, yêu thương dân… bị bạn chống đối (?)

Chrisvietstar

0
Donald Trump supporters stand for the national anthem during a ‘Make America Great Again’ concert in Washington last month. Photograph: Evan Vucci/AP


MỘT TỔNG THỐNG LO CHO DÂN, BẢO VỆ DÂN, BỊ BẠN LÊN ÁN... NỰC CƯỜI !!

Hôm nay  đúng 20 ngày sau khi ông Donald Trump nhậm chức tổng thống thứ 45th của Hoa Kỳ. Trong hai mươi ngày ông đã ký hơn 30 sắc lệnh, trong đó sắc lệnh được đem lên "bàn mổ" sôi nổi nhất đó là "giới hạn di dân" và "cấm nhập cảnh di dân 7 nước Trung Đông chuyên sản xuất khủng bố", tức thì Phe Dân chủ và giới truyền thông khuynh tả tại Mỹ đang phát động một phong trào “kháng cự” lại chính quyền Tổng thống Trump. Báo chí gọi ông là người cực đoan, người kỳ thị, một số dư luận thì cho rằng ông theo chủ nghĩa dân tộc cánh hữu.

Theo John Daniel Davidson, phóng viên kỳ cựu của Federalist qua bài viết được đăng trên trang website The Guardian "Trump is no fascist He is a champion for the forgotten millions" (tạm dịch: Tổng thống Donald Trump không phải cực đoan, ông là người của hàng triệu người bị bỏ quên". Ông nhận định "Nước Mỹ đang chia rẽ sâu sắc, nhưng không phải là giữa chủ nghĩa cực đoan, dân tộc và dân chủ. Nước Mỹ bị chia rẽ giữa tầng lớp thượng lưu và tầng lớp lao động. Còn cuộc bầu cử đã chọn Trump như lời từ chối đối với giới thượng lưu". (qua lời dịch của Thuy Vu) 

1

Ngay cả đến lúc này (kể từ sau ngày định mệnh 8/11/2016), giới truyền thông và giới thương lưu Hoa Kỳ không hiểu tại sao ông Donald Trump được cử tri Mỹ ủng hộ và bầu cho ông trở thành người lãnh đạo siêu cường này, trong khi Trump không bao giờ "tranh ăn" với giới thượng lưu! chưa bao "tranh quyền" với giới chính trị. Họ vẫn cho rằng có thế lực nào đó tác động vào cuộc bầu cử, như Putin ở nước Nga chẳng hạn. Nhưng ngay cả cuộc thăm dò gần đây do giới truyền thông tiến hành, cũng cho thấy đại đa số người Mỹ ủng hộ lệnh cấm nhập cư của ông Trump hơn là phản đối.  Toàn bộ chương trình nghị sự của ông Trump về cải cách nhập cư, là dành cho các ốc đảo đô thị dọc bờ biển Mỹ, nơi thấu hiểu các rắc rối về nhập cư trong những năm qua. Thực tế là nhiều người Mỹ đã bầu cho Trump, đặc biệt là ở khu vực ngoại thành và nông thôn, nơi từ lâu đã bị ngắt kết nối với giới điều hành đất nước. Họ muốn thay đổi hiện trạng của nhập cư và thương mại, nên họ chọn Trump vào Tòa Bạch Ốc.

2

20 ngày đầu tiên "ngự trị" ở Tòa Bạch Ốc và làm việc trên cương vị Tổng thống Hoa Kỳ, ông Donald Trump làm những điều khiến giới thượng lưu và giới truyền thông kinh ngạc, khó chịu, mặc cảm đến ác cảm, ngược lại dân chúng Mỹ ủng hộ lại cổ vũ ông. Đại đa số công dân Mỹ thích cách ông Trump nói với Tổng thống Mexico rằng sẽ điều quân qua biên giới để ngăn chặn “những kẻ xấu xa” (buôn ma túy, nhập cư phi pháp). Họ thích ông rút khỏi thỏa thuận của ông Obama chấp nhận hàng ngàn người tỵ nạn do Úc từ chối. Họ muốn Trump dỡ bỏ các quy định tài chính phố Wall và suy tính lại các giao dịch thương mại của Mỹ. Đó là lý do tại sao họ bỏ phiếu cho ông. Còn Trump thì đang thực hiện các lời hứa khi tranh cử (không cần phải chờ hết 4 năm mới biết Trump thực hiện lời hứa).

Cũng nên nhắc lại, hàng triệu cử tri Mỹ cảm thấy bị bỏ rơi bởi nền kinh tế phục hồi chỉ dành cho các ông chủ, bị bỏ rơi bởi một nền văn hóa chế giễu niềm tin tôn giáo, và một chính quyền hứa thay đổi nhưng lại không đổi thay. Không nơi nào bị bỏ rơi rõ ràng hơn là khu vực miền Tây nước Mỹ, những nơi như Akron, một thành phố nhỏ phía đông bắc của bang Ohio. Trung tâm thành phố đầy tự hào với những con đường sạch sẽ và dễ chịu, những thanh niên đấu bóng chày ở công viên, quán cà phê nhộn nhịn và các trường đại học đông đúc. Người dân rất thân thiện và cởi mở. Đó là một thị trấn bình dị ở Mỹ.

3

Ta có thể đưa ra một sự kiện "nhiều cộng đồng ngoại ô và nông thôn trên khắp nước Mỹ, Akron bị mắc kẹt trong bệnh dịch chết người, đó là nạn ma túy. Mùa hè năm ngoái, trong một ngày có 21 người chết vì dùng quá liều một loại ma túy tổng hợp. Những tuần tiếp theo có thêm 300 người chết vì nguyên nhân tương tự.", John Daniel Davidson chia sẻ. Dịch ma túy diễn ra trong bối cảnh suy giảm việc làm. Có một thời, Akron là trung tâm sản xuất của 4 công ty lốp xe lớn nhất và một tầng lớp trung lưu gia tăng. Ngày nay 4 nhà máy đó biến mất vì họ chuyển sản xuất ra nước ngoài. Còn dân số của thành phố thu hẹp lại như thời những năm 1960. Đây chính là những gì ông Trump đã nói về “cuộc tàn sát nước Mỹ” trong diễn văn nhậm chức Tổng thống, và tân tổng thống đã thuyết phục  được hai hảng sản xuất xe hơi "trở về" lập lại công xưởng mà nhà máy tại Ohio, và Michigan đó là Ford và Fiat.

Đó chỉ nói một thị trấn nhỏ như Akron, nhưng Akron không phải duy nhất. Các thành phố và thị trấn trên khắp miền Nam nước Mỹ cũng đang sa sút dần dần. Nhiều người ở đây từng ủng hộ đảng Dân chủ khi bầu cho Obama vào những năm 2008 và 2012. Nhưng đến năm 2016, họ bỏ phiếu cho Trump. Lý do là họ không thấy Obama thay đổi và lợi ích của nước Mỹ lại tập trung ở thủ đô Washington và phố Wall. Họ cho rẳng Barrack Obama nuốt lời hứa, nếu không muốn nói là kẻ nói láo!

5

Theo viện nghiên cứu về đời sống dân sinh ở đại học Wisconsin, một cuộc tham khảo cho thấy đối với nhiều người Mỹ, bà Hillary Clinton là hiện thân của nạn tham nhũng và kiếm lời của giới thượng lưu. Nhưng cuộc bầu cử 2016 không chỉ là lời từ chối với bà Clinton, mà là từ chối với các thể chế chính trị hiện tại. Trong khi giới truyền thông và giới thượng lưu cố tình "gây xốc" bằng cách dùng sức mạnh truyền thông "ngụy tạo" tin tức và hướng dư luận cho dân Mỹ thấy "20 ngày đầu của Tổng thống Trump là cơn lốc của sự hỗn loạn và thiếu năng lực, thiếu kinh nghiệm, cực đoan, thì ngược lại đai đa số công dân Hoa kỳ ủng hộ ông Trump, và là người đang tháo dỡ một hệ thống chính trị cứng nhắc, mị dân của đảng Dân Chủ và Truyền thông. Đó chính xác là những gì mà nhiều người Mỹ nghĩ rằng cựu tổng thống Obama và đảng Dân chủ đã làm cách đây 8 năm. Obama hứa hẹn về một đường lối điều hành mới, không chịu ảnh hưởng của đảng phái và chuyển hóa đất nước, cũng như tập trung cho tầng lớp trung lưu. Nhưng đó là cách nói "mị dân", "lừa cử tri"...

Hãy xem lại, cựu tổng thống Obama và chính quyền của ông cung cấp một loạt các chương trình chính phủ, từ gói kích thích tài chính 830 tỷ Mỹ Kim, đạo luật Chăm sóc sức khỏe giá rẻ (Obamacare), nhưng không có tác dụng nhiều với tầng lớp trung lưu đang lo âu về kinh tế. Chính phủ liên bang giải cứu các ngân hàng, và ngành công nghiệp xe hơi. Còn chương trình Obamacare đã chuyển hàng tỷ tiền thuế của dân cho các công ty bảo hiểm sức khỏe lớn. Trong khi đó phí bảo hiểm tăng lên, phục hồi kinh tế vẫn chậm chạp và hàng triệu người mất việc, phải quay lại xin trợ cấp xã hội. Họ tự hỏi: “Gói cứu trợ kinh tế có dành cho dân không? hay chỉ dành cho giới thượng lưu và chính quyền "riêng" của Barrack Obama?".  Chỉ cần nghe tên gọi "ObamaCare" đủ biết cựu tổng thống là người "hám danh" thế nào (?)ông thèm tên ông lưu danh muôn thuở nên thay vì đặt tên chương chương trình Y Tế bằng những cái tên phổ thông dân chúng thì lại đặt OBAMACARE!!!

6

Cưu tổng thống Barrack Obama hứa sẽ chấm dứt các cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan, phục hồi vị thế của Mỹ trong cộng đồng quốc tế, và theo đuổi các thỏa thuận đa phương mang lại ổn định. Nhưng người Mỹ nhìn thấy khủng bố IS bước vào khoảng trống khi Mỹ rút khỏi Iraq năm 2011. Còn cuộc nội chiến Syria gây ra khủng hoảng di cư ở châu Âu, là câu chuyện cảnh báo nước Mỹ. Còn trong nước, các cuộc tấn công khủng bố lấy cảm hứng từ IS vẫn diễn ra. Trong lúc đó Tòa Bạch Ốc của ông Obama nhấn mạnh rằng tất cả mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp.

Giới truyền thông Mỹ luôn để ý từng cử chỉ, và dặc mắc cố tình tạo hình ảnh "thô thiển", "cực đoan", "thiếu kinh nghiệm chính trị", nhưng ông Trump không quan tâm điều này, ông chấp nhận tất cả, và ông là một nhân vật thô ráp, một tỷ phú náo nhiệt và một “máy sấy tóc” thổi bay mọi thứ dơ bẩn, tiềm ẩn độc hại không tạo nên hữu ích gì cho dân. Ông có thái độ coi khinh các đảng chính trị, mà ông cho rằng không phục vụ người dân Mỹ. Cả trong chiến dịch tranh cử và trong diễn văn nhậm chức, Trump tập trung vào người dân thường ở Mỹ. Nhiều chính sách của ông là không phục vụ đảng phái chính trị nào cả, đặc biệt về thương mại. Gần như ngay lập tức sau khi nhậm chức, Trump rút khỏi hiệp định TPP và tuyên bố chấm dứt thỏa thuận thương mại đa phương. Ông cũng đe dọa các công ty Mỹ sẽ bị áp “thuế biên giới” khi họ chuyển nhà máy ra nước ngoài. Những điều ông làm không phải là quan điểm của đảng Cộng hòa truyền thống, mà ông muốn đem lại cho công dân Mỹ những quyền lợi thực tế và tốt đẹp...

7

Nhiều người trong đảng Cộng hòa truyền thống luôn khó chịu với Trump, vì ông không theo chủ thuyết và đường lối cứng ngắt của đảng. Nghị viện do Đảng Cộng hòa chi phối cũng đang ngăn cản quyết định xây tường biên giới của Trump, nói sẽ không cấp bất kỳ khoản chi tiêu nào. Một số thành viên đảng Cộng hòa không đồng ý khi Trump đề cử thẩm phán mới cho tòa Tối Cao Pháp Viện. Hàng triệu người Mỹ mất niềm tin vào các nhà lãnh đạo của họ và các tổ chức được cho là để phục vụ họ. Trong tuyệt vọng, họ tìm đến một người không liên quan đến giới thượng lưu, và không phục vụ cho giới này... họ đã bầu cho Donald Trump.

Chúng ta có thể nghe lại bài diễn văn nhậm chức, tân Tổng thống Trump hùng hồn chia sẻ: “Hôm nay chúng ta không chỉ đơn thuần là chuyển giao quyền lực từ một chính quyền sang một chính quyền khác, hay từ đảng này sang đảng khác – mà chúng ta đang chuyển giao quyền lực từ thủ đô Washington trở lại với các bạn, những người dân Hoa Kỳ" !!

Sau tám năm cầm quyền của cựu tổng thống Barrack Obama, những quyền lợi và quyền hành chỉ dành cho giới thượng lưu và chính phủ trong Tòa Bạch Ốc, bởi thế công dân Mỹ phải muốn thay đổi và họ đã tìm được nhân vật không liên quan gì đến giới "chính trị xôi thịt", hay liên quan đến giới "quân sự diều hâu". và họ đã khẳng định: "Trump không phải là người cực đoan, không phải là người kỳ thị, mà ông là người đại diện cho hàng triệu triệu người dân Mỹ... Bị bỏ quên", vậy bạn là ai mà bạn chống đối, lên án một tổng thống, một chính phủ hết lòng lo cho dân, bảo vệ dân và yêu thương dân?

Soi gương bạn nhé! tự nhìn lại mình... nực cười biết bao !!!

Phan Nguyên Luân
(source from John Daniel Davidson/Federalist)

Thánh địa của di dân bất hợp pháp.


Nguyễn Thị Bé Bảy


Là người Việt ty nạn cộng sản sau 30/4/1975 và sống ở Hoa Kỳ 41 năm, nhưng phải đợi đến cuộc bầu cử Tổng Thống thứ 45 của Hiệp Chủng Quốc, người viết bài này mới hiểu rõ hơn về những vấn đề có liên quan đến ty nạn và di dân.

Có thể nói, cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ  thứ 45 là cuộc bầu cử vô tiền khoáng hậu trong lịch sử  Mỹ Quốc với một ứng cử viên không giống ai là Donald Trump. Ông Donald Trump đã bỏ qua tất cả các nguyên tắc hành xử truyền thống và những lề luật "phải đạo chính trị" của các chính trị gia chuyên nghiệp, từ lúc ông mới bắt đầu cuộc tranh cử cho đến khi ông được đắc cử.

Sau khi đắc cử, chỉ trong vòng 8 ngày nhậm chức, TT Trump đã làm cho Hoa Kỳ cũng như cả thế giới phát sốt lên vì lề lối làm việc của ông. Ông đã ký một loạt những sắc lệnh để thực hiện những điều mà ông đã hứa với cử tri trong lúc tranh cử. Giới truyền thông mô tả là trong 8 ngày, ông đã dọn dẹp gần hết những di sản của người tiền nhiệm Obama đã làm trong 8 năm, trong đó có di sản lớn nhất và hãnh diện nhất của TT Barack Obama là Obamacare. Vấn đề thứ hai là đảo ngược chính sách về di dân của Obama, qua sắc lệnh tạm thời không tiếp nhận di dân từ 7 quốc gia Trung Đông được ký ban hành vào ngày 27/1/2017.

Khi sắc lệnh này vừa ban hành, lập tức 2 tiểu bang Washington và Minnesota nộp đơn kiện chính phủ Trump và nhiều cuộc biểu tình chống đối nổi lên từ nhiều nơi trong nước Mỹ và ngay cả một số quốc gia ở Âu Châu.

(Có người thắc mắc: biểu tình tại nội địa Hoa Kỳ thì có thể hiểu được, nhưng Âu Châu  thì mắc mớ gì mà lại biểu tình chống sắc lệnh di dân của ông Trump? Câu trả lời, nằm ở đây: các quốc gia Âu Châu đang bị kẹt về nạn di dân Hồi Giáo, việc Hoa Kỳ xiết chặt việc thu nhận di dân khiến Âu Châu sẽ đối diện với cái nạn này càng ngày càng lớn hơn và phức tạp hơn, nhưng nếu Hoa Kỳ mở cửa, thì gánh nặng di dân của Âu Châu được chia sẻ.)

Thật ra,  sự chống đối này đã bộc phát trước khi TT Trump ban hành sắc lệnh, dẫn đầu là Thị Trưởng các  "santuary cities" là Chicago, San Francisco  và New York City.

Vậy "Santuary Cities" là gì? Dịch nghĩa đúng với thực tế, "santuary cities" là "thánh địa của di dân nhập cư vào Hoa Kỳ một cách bất hợp pháp", nói nôm na là những nơi che chở, bảo vệ dân nhập cư lậu.

Tại những nơi này, di dân lậu được bảo vệ, không bị chi phối bởi luật di trú của chính quyền liên bang, cảnh sát ở đây không được phép xét hỏi giấy tờ hay tra cứu về tình trạng hợp pháp hay không hợp pháp của những người nhập cư lậu.

Trong nhiều trường hợp, những di dân lậu nhận được sự bảo vệ còn tích cực và chu đáo hơn so với cư dân bản xứ. Có trường hợp dân cư bản xứ là nạn nhân của tội ác do di dân lậu gây ra, nhưng thủ phạm được nhà chức trách bảo vệ tối đa, trong khi nạn nhân gánh chịu mọi hậu quả kể cả cái chết! Quý vị sẽ nghĩ rằng, làm gì có chuyện phi lý như thế trên đất Mỹ này? Nhưng đó là sự thật.

Quý vị sẽ còn ngỡ ngàng hơn nữa nếu biết rằng trên lãnh thổ Hoa Kỳ hiện nay có trên 300 "thánh địa" bảo vệ di dân bất hợp pháp, đó là các thành phố và quận hạt tại các tiểu bang sau đây:

Arzona: 1, California: 18, Colorado: 16, Connecticut: 14, Florida: 7, Georgia: 1, Illinois: 7, Iowa: 23, Kansas: 6, Kentucky: 4, Louisiana: 2, Mainne: 1, Maryland: 3, Massachsetts: 9, Minesota: 4, Nebraska: 4, Nevada: 2, New Jersey: 6, New Mexico: 8, New York: 8, North Dakota: 2, Oregon: 31, Pennsylvania: 19, Rhode Island: 1, Texas: 2, Vermont: 2, Virginia: 2, Washington: 26, Washington DC, Wisconsin: 1

Trong vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn, những "thánh địa" ấy là: Washington DC, Arlington County, Chesterfield County (VA), Baltimore City, Montgomerry County, Prince George's County  (MD)

Phong trào "thánh địa che chở di dân bất hợp pháp" này đã lan rộng với chính sách mở cửa biên giới dưới thời TT Obama,  chính quyền tại các nơi này ngăn trở việc áp dụng luật lệ di dân của chính quyền liên bang, thả lỏng những can phạm tại địa phương bị bắt giữ bởi cơ quan ICE (Immigrant and Customs Enforcement) đang chờ ngày trục xuất. 

Theo tài liệu vào năm 2015 của Bộ Nội An, (Department of Homeland Security), tại Hoa Kỳ có đến 340 thánh địa bảo vệ di dân lậu, trung bình mỗi tháng thả ra 1000 can phạm tội ác xuất thân là di dân bất hợp pháp.

Tài liệu của cơ quan ICE cho biết, từ tháng 1 cho đến 30 tháng 10 năm 2014, có 9.295 tội phạm đang chờ trục xuất, nhưng nhà chức trách tại 340 địa phương nơi có chính sách bảo vệ di dân lậu đã thả bọn này ra, trong đó có 600 tên tội phạm được thả ra  ít nhất là 2 lần.

Trong số những tội phạm này, 5.947 tên có thành tích từng gây tội ác , 58% đã từng bị kết án, 37% bị kết án với tội trọng và 5% là những tên đã phạm rất nhiều tội.

Một con số đáng báo động là có 2.320 tên tội phạm được thả ra trong thời gian đang bị thụ hình về những tội trạng của chúng, mà  trường hợp điển hình là tội phạm Victor Aureliano Hernandez Ramirez. Tên này bị bắt giam tại nhà tù Santa Barbara vào tháng 5 năm 2014 về tội tấn công người khác. Cơ quan ICE ban hành lệnh trục xuất, nhưng Santa Barbara Sherriff không tuân theo lệnh trục xuất này mà thả đương sự ra, dựa theo luật bảo vệ di dân bất hợp pháp của tiểu bang California ban hành vào tháng 1 năm 2014. Đến tháng 7 năm 2015, tên tội phạm này hãm hiếp và đánh đập tàn nhẩn một phụ nữ 64 tuổi tên Marilyn Pharis ở Santa Maria, California và 8 ngày sau thì nạn nhân qua đời.

Thường thì cơ quan ICE không thể nào bắt lại được hết những tội phạm đã được nhà chức trách tại các địa phương có chính sách bảo vệ di dân bất hợp pháp thả ra. Vào năm 2014, có 6.460 tên tội phạm được thả ra vẫn tại đào, trong đó có một tên rất tàn ác tên là Francisco Javier Chavez.

Vào tháng 8 năm 2015, Francisco Javier Chevez đánh đập đứa con riêng của bạn gái. Con bé mới 2 tuổi bị đánh đến gảy chân và gảy cả hai tay. Tên này có thành tích  phạm nhiều tội ác, trong đó có tội buôn bán ma túy, say rượu trong lúc lái xe và đã từng bị trục xuất. Tuy nhiên, khi cơ quan ICE có lệnh giam giữ, thì Sở Cảnh Sát San Luis Obispo County Sherriff  thả tên này ra sau khi hắn đóng tiền thế chân tại ngoại hầu tra. (bail).

Cũng theo tài liệu của ICE, khi nhà tù tại địa phương không chịu giữ tội phạm mà thả chúng ra, thì cơ quan ICE phải điều động nhân viên của chính họ  để  bắt lại những tên tội phạm ấy. Công việc này vừa tốn kém, vừa nguy hiểm lại vừa gây xáo trộn cộng đồng.

Thí dụ, có một tên tội phạm có xuất xứ là di dân lậu bị ICE bắt được và giải giao về nhà tù địa phương, nhưng nhà tù địa phương không chịu giam giữ vì chính sách bảo vệ di dân bất hợp pháp nên thả tên tội phạm này ra. Việc đầu tiên là nhân viên của ICE phải điều tra để xem tên tội phạm ấy đang ở đâu và làm thủ tục giấy tờ với ít nhất là 2 nhân viên với một công xa. Sau khi tìm đợc nơi ẩn náu của tội phạm, phải trở  về xin phép và chữ ký của thượng cấp và trở lại chỗ ấy để chờ tên tội phạm ra khỏi nhà, đôi khi xảy ra việc đuổi bắt làm phiền dân cư chung quanh.

Thử mường tượng cơ quan ICE phải xử trí với hàng ngàn tên tội phạm như thế để thấy sự tốn kém, nguy hiểm và khó khăn biết bao nhiêu!

Trước tình trạng tréo cẳng ngổng về việc thực thi luật pháp giữa chính quyền liên bang và nhà chức trách địa phương như vừa kể, liệu người dân có được an toàn và  thật sự là được luật pháp bảo vệ không? Và tình trạng này phải được giải quyết như thế nào?

Xin thưa, giải pháp là sự phối hợp giữa Lập Pháp và Hành Pháp như bài viết dưới đây:

Trước kia, vào năm 2015, Thượng Nghị Sĩ Cộng Hoà thuộc tiểu bang Louisiana David Vitter đã đưa ra một Dự Luật nhằm ngăn chận sự phát triển của các thánh địa bảo vệ di dân bất hợp pháp, nhưng đã bị các TNS Dân Chủ bỏ phiếu chống. Mặc dù Dự Luật đạt được đa số phiếu 54/45, nhưng vẫn chưa đủ sỉ số 60, nên đã bị chìm xuồng.

Rất nhiều lần, các nhà lập pháp Cộng Hòa đề nghị những Dự Luật và biện pháp để luật lệ liên bang được thực thi nhằm bảo vệ công dân Hoa Kỳ, nhưng vô vọng trước sự chống đối của những nhà lập pháp Dân Chủ.

Tuy nhiên, hãy hy vọng rằng tình trạng bảo vệ di dân bất hợp pháp sẽ dần dần được giải quyết theo tinh thần của bài viết thượng dẫn, chúng tôi xin tóm lược:

Cách đây một năm rưởi, một cư dân California là bà Kate Steinle bị giết tại San Francisco. San Francisco từ lâu đã nổi tiếng là một thành phố phóng túng, là thánh địa che chở những di dân bất hợp pháp. Kẻ sát nhân là một tên tội phạm di dân bất hợp pháp, đã bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ 5 lần nhưng vẫn trở lại San Francisco một cách rất dễ dàng vì nhà chức trách sở tại hoàn toàn không làm gì đối với tên tội phạm này.

Nhưng Dân Biểu John Culberson tiểu bang Texas là Chủ Tịch Tiểu Ban Thuơng Mại&Tư Pháp& Khoa Học tại Hạ Viện đã có biện pháp. Được biết, Tiểu Ban này có nhiệm vụ buộc Bộ Tư Pháp phải thực thi các luật lệ liên bang đã có sẵn về di dân bất hợp pháp.

Trong cương vị chủ tịch tiểu ban nói trên, dân biểu Culberson có quyền quyết định ngân khoản yểm trợ đến các cơ quan tư pháp địa phương. Do đó, bắt đầu từ tháng 2 năm 2015, dân biểu Culberson áp lực Bộ Tư Pháp phải có hành động, nếu không sẽ mất ngân khoản yểm trợ.

Hậu thuẩn cho Dân Biểu Culberson là đạo luật " Illegal Immigration Reform and Immigrant Responsibility Act" được Quốc Hội Liên Bang thông qua vào năm 1996, trong đó Điều Khoản 8 U.S.C. 1373 ấn định: không có bất cứ tiểu bang hoặc địa phương nào được ngăn trở nhân viên công lực của họ đối thoại với nhân viên thẩm quyền liên bang về các dữ kiện liên quan đến tình trạng di trú hoặc tình trạng quốc tịch của các cá nhân.

Đó là lý do mà chúng ta nghe và thấy TT Trump rất mạnh miệng và cương quyết khi tuyên bố sẽ cắt ngân khoản yểm trợ các địa phương không thực thi luật lệ của liên bang đối với di dân bất hợp pháp.

Hy vọng trong tưong lai, dưới nhhiệm kỳ của TT Donald Trump, các thánh địa dành cho di dân bất hợp pháp sẽ từ từ biến mất và các cư dân Hoa Kỳ sẽ được luật pháp Hoa Kỳ bảo vệ chặt chẽ, thay vì luật pháp Hoa Kỳ lại đi bảo vệ các tội phạm xuất thân là những di dân bất hợp pháp.


Nguyễn Thị Bé Bảy,
Tháng 2 năm 2017.

********

- Tài liệu tham khảo: Center for Immigration  Studies
- Theo định nghĩa của Wikipedia: In the United States and Canada, a sanctuary city is a municipality that has adopted a policy of protecting illegal immigrants by not prosecuting them for violating federal immigration laws in the country in which they are now living. Such a policy can be set out expressly in a law (de jure) or observed only in practice (de facto). The term applies generally to cities that do not use municipal funds or resources to enforce national immigration laws, and usually forbid police or municipal employees to inquire about a person's immigration status. The designation has no precise legal meaning.[1][2]

Friday, February 10, 2017

Lời khuyên của Cố vấn cao cấp phụ trách chiến lược của Tổng thống Mỹ Donald Trump
 
Vĩnh Thanh trích dịch

Cố vấn cao cấp phụ trách chiến lược của Tổng thống Mỹ Donald Trump, ông Steve Bannon đã đề nghị tất cả quan chức Tòa Bạch Ốc phải đọc cuốn sách phân tích các sai lầm của chính quyền Mỹ dẫn đến Chiến tranh Việt Nam trước đây.

The Best and the Brightest là cuốn sách mà cố vấn cao cấp Bannon muốn các lãnh đạo làm việc trong Tòa Bạch Ốc phải đọc. Hãng truyền thông Axios ngày 5.2 dẫn lời ông cho rằng đó là một minh chứng rõ ràng cho thấy “các sai lầm nhỏ lúc ban đầu (của giới lãnh đạo) có thể dẫn đến những hậu quả khủng khiếp sau đó ra sao”.

 Ông Steve Bannon là nhân vật quan trọng đứng sau thắng lợi của ông Trump trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vừa qua Reuters

Cố vấn Bannon trước đó từng nói với phóng viên báo The New York Times rằng ông đã yêu cầu tất cả mọi người làm việc cho ông Trump trong quá trình chuyển tiếp chính quyền đọc cuốn sách trên.

The Best and the Brightest của tác giả David Halberstam, xuất bản từ năm 1972, phân tích những sai lầm về mặt chiến lược và nhân sự của giới lãnh đạo Mỹ, dẫn đến việc Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh ở Việt Nam. Cuốn sách cũng nhận định giới lãnh đạo Mỹ lúc bấy giờ ảo tưởng, tự tin quá mức và xa rời quan điểm của người dân trong nước. Không một chút am tường và hiểu biết về thực địa nơi chính giới của Mỹ quyết định đổ quân đã loại bỏ những lãnh đạo lỗi lạc của miền nam Việt Nam, TT Ngô Đình Diệm thay vì coi trọng lòng ái quốc và tài năng của ông ấy đã làm được hơn là nghi kỵ kiêng dè với đối phương để rồi dẫn đưa quân đội Mỹ sa lầy vào một cuộc chiến mà giới lãnh đạo Mỹ thực thi những chính sách ‘ngớ ngẩn’ qua sự kiến tạo của cố vấn Henry Kissinger kéo dài và không lối thoát. Phải nói là ‘nhục nhã cuốn cờ về nước’ hơn là ‘rút quân trong danh dự’. Một nguyên tắc và nghi thức chính trị cùng ngoại giao nhu nhược dựa trên nền tảng tình báo không chính xác và không am hiểu một chút gì về đối phương hùa theo giới truyền thông chỉ như một công cụ câu khách để kiếm tiền hơn là loan tin một cách trung thực và chính thống, ngay như giới lãnh đạo Mỹ đã sử dụng lực lượng Cộng sản nằn trong Phật Giáo để xóa bỏ một chính thể hoạt động một cách hiệu quả để tự vệ và chống lại sự bành trướng của đối phương. Nhưng rốt cuộc Mỹ không thể bình ổn được sau khi có sự hiện diện của quân dội Mỹ mà những người từng cộng tác với Mỹ hay được người Mỹ sử dụng đã quay lại đánh lén sau lưng người Mỹ… Thay cho cuộc chiến trên danh nghĩa ‘bảo vệ tự do’ trở thành cuộc chiến ‘xâm lược’ hay ‘vô nghĩa’. Những sai lầm cứ phạm phải sau Việt Nam rồi Trung Đông chúng ta phải rút ra những bài học rằng chúng ta nên đương đầu với những kẻ chủ chiến [ám chỉ Trung Cộng và Nga] hơn là đem quân đi đánh kẻ thực hiện chiến tranh, hao tiền tốn sinh mạng để mang nước Mỹ đến cạn kiệt sinh lực, suy yếu và sụp đổ.

Hãy nhìn vào những gì Israel đã làm… không cần sự hiện diện của quân đội Mỹ mà chỉ nhờ vào sự trợ giúp phát triển công nghệ chiến tranh ngày nay họ đã là một quốc gia hùng cường kìm chế và có thể kiểm soát được khu vực Trung Đông về chính trị, kinh tế và ngoại giao độc lập. Chúng ta phải coi trọng đến những nguyên tắc căn bản cấu trúc và giá trị của Thiên Chúa Giáo làm chuẩn mực. Ngược lại dòng thời gian mỗi lần Thiên Chúa Giáo suy yếu là thế giới rơi vào sự xáo trộn và bất ổn hay chiến tranh.    
The Best and the Brightest từ lúc mới xuất bản đã nhận được nhiều khen ngợi từ giới bình luận. 

Theo Reuters
Vĩnh Thanh trích dịch
CHIẾC QUAN TÀI…đầy yêu thương !!!


Sáng nay đưa một người bạn từ Thái Lan về lại USA, tự nhiên bỗng thấy thương bạn mình, thương lắm… về lại Hotel Lobby ngồi uống coffee, mở laptop ra đọc tin tức, đọc tài liệu và sẵn viết tiếp tục những bài viết trong mục “Ly coffee đầu ngay và bài bình luận” mà 6 ngày nay “bận đi chơi nên gián đoạn”, để chia sẻ với đồng nghiệp, đồng hương, thân hữu và nhất là bạn đọc trên FaceBook và website…


Một bản tin thật xúc động không nói nên lời, đọc đi đọc lại nhiều lần vẫn thấy “đau”. Tống thống Donald Trump đi cùng con gái ra phi trường đón nhận chiếc quan tài của một quân nhân Hoa Kỳ vừa làm xong nhiệm vụ… “không thành”. Đều đáng ghi nhận ở lúc này là một việc làm đơn giản nhưng nói lên được người tổng tư lệnh “mới toanh” của Hoa Kỳ, ông Donald Trump chưa từng làm chính trị, và cũng chẳng bao giờ giao du với giới quân đội trước khi ông ứng cử, và bên cạnh hiện tại biết bao nhiêu công việc đang đè nặng trên vai ông, trên vai chính quyền ông, nhưng ông cảm nhận được sự mất mát của gia đình người quân nhân, mất mát một đứa con của quốc dân Hoa Kỳ và chính bản thân ông. Tổng thống Trump ra lệnh ngưng lại hết tất cả, để đi đón “chiếc quan tài” của một người lính Navy Seal đang chiến đấu thì phải “bỏ cuộc” để mặc chiếc áo gỗ trở về Hoa kỳ. 

Hình ảnh này chưa từng thấy ở bất cứ vị tổng thống tiền nhiệm “nhiều kinh nghiệm” chính trị, quân sự nào… thường chúng ta chỉ thấy các tổng thống tiền nhiệm đợi đến ngày “cựu chiến binh” mới xuất hiện hoặc đọc bài “điếu văn”, hay khi nhận hung tin cả toán quân, cả đoàn quân, và cả “hàng hàng” quan tài trở về từ chiến trường , thì “may đâu” mới có Tổng thống ra tận máy bay đón chào, chứ không chỉ có một quan tài của một người quân nhân Mỹ…

Nhưng, rất tiếc những việc làm thiện tâm của tân tổng thống Donald Trump thực hiện thì giới truyền thông bao chí Hoa Kỳ rất thích “tịnh khẩu”… ngộ nhỉ!!


Qua bài viết “đánh biệt kích” của nhà bỉnh bút Nguyễn Đạt Thịnh, ông cũng nói lên ít nhiều hình ảnh vị tân tổng thống Hoa Kỳ đã làm một điều rất đẹp… đó là sự đáng kính mến của ông dưới con mắt của quốc dân (mặc dù, lúc nào nhà bỉnh bút gốc Việt này cũng viết bài chống báng ông Trump nói riêng và đảng cộng hòa nói chung một cách triệt để)…

“Đánh biệt kích” là sử dụng một đơn vị nhỏ, vô cùng thiện chiến và được huấn luyện đặc biệt về kỹ thuật đột ngột tấn công địch quân, đánh nhanh, đánh tàn khốc ngay từ những phút đầu để đạt tối đa kết quả, rồi cũng nhanh chóng rút lui, trước khi địch kịp phản ứng.

Năm ngày sau khi nhậm chức, và trong bữa ăn tối thứ Tư, 25 tháng Giêng, 2017 với tân Bộ Trưởng Quốc Phòng -Đại tướng về hưu James Mattis- Tổng Tư Lệnh Donald Trump đã chuẩn thuận cho thực hiện cuộc đột kích ngày 28 tháng 1, vào một căn cứ của Qaeda tại Yemen. Cuộc tấn công biệt kích này mang danh xưng nguỵ trang Yakla raid.

Tham dự bữa dạ tiệc còn có Phó Tổng Thống Mike Pence, cố vấn an ninh Michael T. Flynn, Đại Tướng Joseph F. Dunford Jr. tổng tham mưu trưởng quân lực Hoa Kỳ, và hai cố vấn Jared Kushner, Stephen K. Bannon -những nhân vật tạo thành “bộ tham mưu quân sự” của Bạch Cung.

Trực thăng đưa họ vào triền núi Yakla để tấn công căn nhà của lãnh tụ Al-Qaeda Abdul Rauf al-Dhahab; trên đường bay vào mục tiêu toán biệt kích nhận được tin là địch đã được báo động và đang bố trí phòng thủ.

Mất yếu tố bất ngờ, đáng lẽ cấp chỉ huy hành quân phải ra lệnh hủy bỏ cuộc đột kích, nhưng họ chỉ thông báo trên máy truyền tin cho toán biệt kích biết, rồi để mặc cuộc hành quân diễn tiến.



Do đó, ngay khi nhảy ra khỏi trực thăng, người lính biệt kích đã bị địch quân chào đón bằng nhiều loạt đạn AK47. Trực thăng võ trang bắn tới tấp vào quân Al Qaeda, trợ chiến cho người chiến sĩ biệt kích. Một chiếc Bell Boeing V-22 Osprey bị hư hại trong lúc đáp xuống đổ quân, gây thương tích cho ba chiến sĩ biệt kích, chiếc trực thăng V-22 Osprey đó -trị giá $75 triệu phải phá hủy bằng bom.

Anh Chief Petty Officer William Owens tử trận trong 50 phút kịch chiến với quân Al Qaeda; không quân trợ chiến gây nhiều tổn thất cho thường dân Yakla; trong số thường dân tử nạn có cô bé 8 tuổi, con của nhà tu chống Mỹ Anwar al-Awlaki.

Ông này bị drone giết ngày 30 tháng Chín, 2011, tại Al Jawf Governorate, Yemen.
Trong một thông cáo, tướng Mattis xác nhận người chiến sĩ tử trận là Chief Petty Officer William “Ryan” Owens, 36 tuổi, và ca tụng Owens đã “dâng hiến trọn vẹn cuộc đời cho đất nước, và bảo vệ truyền thống cao thượng của người lính Mỹ.”


Bản thông cáo còn viết là cuộc đột kích giết 14 địch quân, trong số này có ba lãnh tụ Al Qaeda. Owens nhập ngũ vào tháng Tám 1998, anh được thăng cấp “chief” tháng Chạp 2009; anh được tưởng thưởng ba huy chương đồng, hai trong ba huy chương này có kèm theo chữ V -có nghĩa là combat valor -anh dũng trên chiến trường.

Anh tử trận trong trận đánh biệt kích vào xào huyệt địch, ngoài anh, lực lượng hành quân còn có sáu người bị thương.
Hôm thứ Tư mùng 1 tháng Hai, Tổng Thống Donald Trump đã cùng ái nữ Ivanka Trump đến căn cứ Không Quân Dover, Tiểu bang Delaware để đón thi hài anh “Ryan” Owens. Anh là tử sĩ đầu tiên chết trong lúc phục vụ dưới quyền Tổng tư lệnh Trump.


(hình: biệt ký Navy Seal -William Owens)

Đánh biệt kích là lối đánh duy nhất có tiềm năng giúp Hoa Kỳ chiến thắng quân khủng bố IS và Al Qaeda mà không phải trả cái giá quá đắt của chiến thuật cổ điển. Người lính Hoa Kỳ vô cùng can trường lại được trang bị hùng mạnh, được yểm trợ bằng một hỏa lực khiếp đảm, giúp họ tạo ra nhiều chiến công thần thoại.

Thành công nhất trong chiến thuật “đánh biệt kích” là cuộc hành quân Operation Neptune Spear thực hiện ngày mùng 2 tháng 5, 2011, tấn công xào huyệt ẩn trốn của trùm khủng bố Osama bin Laden, người sáng lập ra lực lượng Al Qaeda.

Lực lượng tấn công là Toán Sáu, Người Nhái. Trách nhiệm tổ chức cuộc tấn công là CIA, cộng tác với JSOC (Joint Special Operations Command-Bộ Chỉ Huy Phối Hợp Chiến Tranh Đặc Biệt).


Hai tiếng đồng hồ trước phút khởi diễn hành quân, bộ tham mưu chiến tranh của chính phủ đã tụ họp tại Bạch Cung để chứng kiến trận đánh được trực tiếp truyền hình.

Tổng cộng lính biệt kích Mỹ giết 5 tên khủng bố trong xào huyệt Pakistan của bin Laden và bắt sống 18 tên khác. Chiến tranh chống khủng bố Hồi Giáo không gây cho Mỹ những tổn thất quá đáng như vậy, nhưng lại dài hơn, đòi hỏi nhiều kiên nhẫn và học hỏi hơn.

Bất cứ người quân nhân nào của Hoa Kỳ cũng được kính mến và được biết ơn. Họ là những người con yêu quý của quốc dân siêu cường này. Họ được đón tiếp trong vinh dự, hùng hồn sau những cuộc chiến trở về, và bên cạnh họ luôn được đón nhận một cách trân trọng, kính thương khi họ trở về nằm trong chiếc quan tài. Đặc biệt, lần này chính đích thân tổng thống Donald Trump và ái nữ Ivanka Trump ra tận phi trường đón nhận một chiếc quan tài người lính Biệt Kích Seal mang tên William “Ryan” Owens. Anh đã hy sinh cho tổ quốc, anh nằm xuống trong vinh quang mặc dù công việc chưa hoàn thanh. Tân tổng thống Trump đầu tiên đón nhận anh về với một tấm lòng biết ơn bằng trái tim của một công dân Hoa Kỳ…

Thật cảm động !!

PHAN NGUYÊN LUÂN
Lý do dân Mỹ ủng hộ Trump 

Bên cạnh những người phản đối, sắc lệnh về di trú của ông Trump vẫn được nhiều người, thậm chí cả những người từng là dân ty nạn, ủng hộ với nhiều lý do khác nhau.
Việc ông Trump thông qua sắc lệnh hành pháp yêu cầu tạm thời dừng các chương trình tiếp nhận người ty nạn và cấm nhập cảnh đối với công dân từ 7 quốc gia Hồi giáo đã làm dấy lên những chỉ trích và phản đối trên toàn nước Mỹ. Tuy nhiên, nhiều người dân cũng như các nghị sĩ quốc hội nói rằng họ ủng hộ quyết định của tân tổng thống.
“Tôi thấy an toàn hơn”, bà Dotty Rhea, hưu trí 68 tuổi sống tại bang Tennessee, nói với CNN. “Chẳng ai tức giận với họ (người nhập cư), chẳng ai ghét họ. Chúng tôi chỉ phải bảo vệ chính mình".
'Họ có thể chờ'

 

Những người ủng hộ lệnh cấm nhắc về các cuộc tấn công khủng bố từng xảy ra trên đất Mỹ và họ muốn chính phủ rà soát mạnh mẽ hơn.
“Chúng tôi phấn khởi khi Tổng thống Trump đưa ra lệnh cấm này và đẩy mạnh các biện pháp để bảo vệ chúng ta", bà Debbie Meiners, 67 tuổi sống tại Florida, cho biết. "Chúng tôi thực sự tin vào việc bảo vệ biên giới và là một đất nước an toàn".
"Chúng tôi quý những người ty nạn, nhưng chúng tôi chỉ muốn những người đến đây yêu thương chúng ta và muốn hòa nhập vào nền văn hóa và lối sống của chúng ta".
ly do van nhieu nguoi my ung ho trump cam dan hoi giao
Một người đàn ông ủng hộ lệnh cấm của ông Trump vẫy cờ Mỹ trước đám đông biểu tình phản đối sắc lệnh tại sân bay Los Angeles hôm 29/1. Ảnh: Getty.
Bà Jessica Herrmann, 50 tuổi sống ở California, cho biết bà "hoàn toàn ổn" với người nhập cư và bạn bè của bà thuộc mọi diện thị thực khác nhau. Song bà nghĩ sắc lệnh sẽ giúp đảm bảo những người chưa được kiểm tra đầy đủ không thể vào Mỹ.
“Chúng tôi không xấu tính, chúng tôi cũng không chống Mỹ”, bà Herrmann nói. “Thật đau lòng khi ta tự động kết luận rằng những gì ông Trump làm là một điều khủng khiếp, trong khi chúng ta chỉ kiểm tra những người nhập cảnh".
Thậm chí một số người ty nạn trước đây cũng ủng hộ hành động của ông Trump. Helen Megido, y tá 43 tuổi ở bang Washington, là người ty nạn từ Latvia đến Mỹ năm 1989. Cô cho biết cô đã chờ đợi đến 9 tháng để được ty nạn.
"Nếu bạn muốn được ở đây, bạn phải chờ đợi cơ hội. Bạn đợi đến lượt mình", cô nói. "Nếu họ muốn tới Mỹ, thì 3 tháng, 6 tháng... cũng không sao cả. Họ có thể chờ được".
Daniela Otero, sinh viên 37 tuổi đến từ bang New Mexico, cho biết ông bà cô là người Tây Ban Nha và hiện gia đình cô có các thành viên là người Mexico và người Mỹ bản địa.
"Tôi nghĩ rằng Hồi giáo là một mối đe dọa cho hiến pháp của chúng ta. Tôi biết rằng rất nhiều người kể cả bản thân tôi cảm thấy chúng ta đang ảnh hưởng đến chính phủ bằng nhiều cách", Otero nói. "Tôi hoàn toàn ủng hộ ông Trump về điều này".
'Họ không được phép tràn vào như lũ'

 

Robert Lastra kể ông sinh ra và lớn lên ở miền nam California sau khi cha ông rời khỏi Cuba năm 1960. Ông cho biết trong làn sóng người Cuba đến Florida vào năm 1980, nhiều người bị kết tội, hủy hoại nơi ông lớn lên.
“Tôi ngồi đó và nhìn toàn bộ cộng đồng biến thành một thành phố Dodge đúng như nghĩa đen ("dodge" nghĩa là mánh khóe - PV) bởi bạo lực, giết chóc và ma túy”, ông Lastra, giờ đây sống tại Texas, chia sẻ. “Tôi cũng đã thấy điều này xảy ra tại Texas".
ly do van nhieu nguoi my ung ho trump cam dan hoi giao
Người nhập cư từ Mexico nhảy tàu để đi đến biên giới phía bắc nước này, tìm cách nhập cư trái phép vào Mỹ. Ảnh: AP.
Ông Lastra ủng hộ kế hoạch xây dựng bức tường dọc biên giới Mỹ - Mexico, cho rằng đây sẽ là lời răn đe dành cho những người muốn đến Mỹ theo cách bất hợp pháp.
“Ngay từ đầu họ đã không có quyền ở đây. Hiến pháp không cho phép họ ở đây. Họ ở đây nhờ vào hồng ân của Chúa, cũng như tôi ở đây nhờ hồng ân của Chúa", ông nói.
James Hitt, 63 tuổi sống tại bang Iowa, nói việc Mỹ kiểm soát những người ty nạn và nhập cư từ 7 quốc gia với phần lớn dân số theo Hồi giáo là điều hợp lý.
“Bạn thấy những vụ hiếp dâm chấn động tại Đức, Thụy Điển, hầu như toàn bộ những vụ này liên quan đến dân tị nạn Trung Đông", ông nói. “Rõ ràng là tôi quan tâm đến những cựu chiến binh vô gia cư hơn là những người ty nạn từ Syria".
Rhea, sống tại miền nam Florida, nói rằng cô thấy được những nguy cơ của tình trạng nhập cư bất hợp pháp. “Đơn giản là họ không được phép tràn vào biên giới nước ta như lũ”, cô nói.
Hợp lý và thận trọng

 

Trump cũng nhận được sự ủng hộ từ một vài "đồng đội" Cộng hòa, bao gồm Thống đốc bang Alabama Robert Bentley và Chủ tịch Ủy ban Tình báo Hạ viện Devin Nunes, người gọi sắc lệnh là một phương án tạm thời “hữu ích".
Các thành viên của Quốc hội ủng hộ sắc lệnh cho rằng ưu tiên hàng đầu là giữ nước Mỹ an toàn.
“Tôi sẽ không ủng hộ lệnh cấm đi lại dành cho người Hồi giáo", thượng nghị sĩ Roy Blunt của bang Missouri nói. “Tôi ủng hộ việc gia tăng kiểm soát đối với những người đến từ các quốc gia có quan hệ hoặc hoạt động khủng bố rộng rãi. 7 quốc gia đã nói nằm trong diện này".
Thuộc phe bảo thủ đồng tình với ông Trump. Chuyên gia David French của National Review cho rằng điều người ta quên đi trong cơn bất bình là lệnh cấm này chỉ mang tính ngắn hạn, có hiệu lực cho đến khi những cách kiểm soát mới được đề xuất và ngoài ra vẫn có các trường hợp ngoại lệ.
“Chúng ta biết rằng những kẻ khủng bố vẫn cố thâm nhập vào hàng ngũ dân ty nạn và khách du lịch", ông French viết. “Một lệnh cấm nhập cảnh ngắn hạn với các quốc gia có vấn đề kết hợp với việc đánh giá một cách hệ thống các thủ tục an ninh của nước ta là điều hợp lý và thận trọng”.

Triều Trinh - Đông Phong

Blog Archive