Sinh hoạt cộng đồng: Bài học cho BS Chủ tịch Bùi Trọng Cường 4
- Hữu Nguyên-
Lần đầu tiên trong lịch sử cộng đồng người Việt hải ngoại: Một vị chủ tịch CĐ đang phát biểu bị đồng hương phẫn nộ phản đối, khiến BTC phải "mời" khỏi khán đài!
(Tiếp theo từ số 584)
Trong 3 số báo trước, chúng tôi đã trình bầy tóm tắt diễn biến đáng tiếc xảy ra tại cuộc biểu tình khi BS Bùi Trọng Cường có bài diễn văn lạc đề, chệch hướng và nguy hiểm; đồng thời chúng tôi cũng phân tích 3 nguyên nhân sai lầm thuộc về BS Cường khiến đông đảo đồng hương phẫn nộ phản đối không cho ông phát biểu. Trong số báo hôm nay, chúng tôi xin trình bầy ngắn gọn 2 nguyên nhân dẫn đến sự phẫn nộ của đồng hương đối với BS Cường: Một, tinh thần chống cộng triệt để và sự sáng suốt của đồng hương tại cuộc biểu tình; Hai, mục tiêu và khí thế của cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng. Sau đó, chúng tôi có một vài ý kiến đóng góp với BS Cường. Trong số tới, phần cuối của bài viết, chúng tôi sẽ có ý kiến đóng góp với Ban Tổ Chức biểu tình.
TINH THẦN CHỐNG CỘNG TRIỆT ĐỂ VÀ SỰ SÁNG SUỐT CỦA ĐỒNG HƯƠNG TẠI CUỘC BIỂU TÌNH
Cộng đồng người Việt tại Úc có cả một truyền thống chống cộng triệt để kéo dài hơn 30 năm. Có được truyền thống đó là nhờ ở tinh thần chống cộng của đồng hương đã được hun đúc từ cuộc chiến tranh chống CS xâm lăng Miền Nam, từ những gì mắt thấy tai nghe về những tội ác của CS xảy ra trên khắp mọi miền của quê hương đất nước Việt Nam kể từ khi bóng ma CS xuất hiện. Và nếu một cộng đồng đã có tinh thần chống cộng triệt để thì cộng đồng đó cũng rất triệt để chống lại những luận điệu thân cộng, những quan điểm bao che cho cộng sản, những khuynh hướng hòa hợp hòa giải với CS, những việc làm có lợi cho CS.
Bên cạnh đó, sự sáng suốt của đồng hương cũng là một yếu tố quan trọng, giúp mọi người nhận ra những điểm nguỵ biện trong bài diễn văn của BS Cường. Sự thực, khi viết bài diễn văn, BS Cường đã có những thủ đoạn, núp dưới danh nghĩa chống cộng, để rồi đưa ra những suy diễn đầy tác hại, khi kết luận 80% du sinh là tự túc, con em của những nghèo được người Việt hải ngoại giúp đỡ.
Chính tinh thần và truyền thống chống CS kiên quyết, nên tâm tư của đồng hương không bị chồng chéo; cộng với sự sáng suốt của đồng hương, đã khiến mọi người có những phản ứng kịp thời và dứt khoát, ngay khi BS Cường có những ngôn ngữ nhằm tuyên truyền cho chính sách du sinh của CSVN.
MỤC TIÊU, KHÍ THẾ CHỐNG CS NGUYỄN TẤN DŨNG
Cuộc biểu tình tại Canberra ngày 13 tháng 10 là cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng, không phải là một cuộc hội thảo, phân tích về những nguy hiểm của chính sách du sinh VC. Vì vậy, mục tiêu của cuộc biểu rất rõ ràng là chống CS, và toàn bộ khí thế của cuộc biểu tình cũng đều hướng tới mục tiêu then chốt này. Với mục tiêu rõ ràng như vậy, những người tham dự cuộc biểu tình đều muốn nghe những những lời hô đả đảo CS, những bài diễn văn vạch trần tội ác cộng sản, phân tích rõ ràng bản chất phi nhân phi nghĩa, phản động, phản bội tổ quốc của tập đoàn cộng sản VN. Tuyệt nhiên không ai muốn nghe một bài diễn văn về một vấn đề "dẫn đến những cái chuyện chia rẽ, chửi bới lẫn nhau, anh em nghi kỵ nhau, không sống chung, không hoạt động chung, không đấu tranh chung được nữa" mà BS Cường đã mào đầu. Nhất là khi người đọc bài diễn văn đó lại là người có những ngôn ngữ, hành tung, việc làm mờ ám như BS Cường thì càng dễ bị phản đối.
Một điểm quan trọng cần phải được minh bạch ở đây. Việc BS Cường đọc bài diễn văn lạc đề, chệch hướng, xuyên tạc sự thật, nhằm tuyên truyền cho chính sách du sinh của VC là một sai lầm CỐ Ý CÓ ÂM MƯU VÀ CỰC KỲ NGUY HIỂM. Sai lầm đó vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng tai hại đến uy tín và lập trường của cộng đồng người Việt tự do Úc Châu. Rõ ràng việc làm đó của BS Cường không phải là những thiếu sót nhỏ nhặt có thể bỏ qua.
Trước việc làm sai lầm nghiêm trọng đó, người biểu tình cũng như Ban Tổ Chức biểu tình không thể chờ đợi để BS Cường đọc xong bài diễn văn, rồi góp ý với ông theo kiểu "đóng cửa bảo nhau". Một số người cho rằng phản ứng phẫn nộ của người biểu tình đòi BS Cường bước khỏi khán đài, là không nên, vì làm vậy là "vạch áo cho người xem lưng". Đây là quan niệm sai lầm và phản dân chủ.
Đồng ý, việc BS Cường, một chủ tịch CĐ, ngang nhiên đọc bài diễn văn chệch hướng, bênh vực CS, để rồi bị đồng hương phản đối, phải bước khỏi khán đài, là chuyện đáng tiếc. Nhưng đó là CHUYỆN ĐÁNG TIẾC PHẢI LÀM, vì nếu không làm thì sẽ đáng tiếc gấp bội. Chẳng thà chúng ta làm để CHỈ BỊ mang tiếng có một chủ tịch CĐ đọc bài diễn văn chệch hướng nhưng đã bị cộng đồng có tinh thần đấu tranh kiên quyết và sáng suốt lôi cổ ngay xuống; còn hơn là chúng ta không làm, để cả cộng đồng và Ban Tổ Chức biểu tình bị mang tiếng là ngu xuẩn, không có lập trường; thậm chí còn có thể mang tiếng là đã toa rập với BS Cường, hậu thuẫn cho chính sách du sinh của CS!
Sống trong xã hội văn minh tiến bộ của các nước tự do, trong đó có Úc, chúng ta đã chứng kiến, đặc tính tốt đẹp nhất của xã hội tây phương là người dân hành xử quyền tự do dân chủ ở mọi nơi mọi lúc. Vì vậy, bất cứ diễn giả nào có những lời phát biểu đi ngược lại nguyện vọng của đám đông, đều bị la ó phản đối ngay tức khắc, có khi còn bị người nghe ném cà chua trứng thối. Ngay cả những nơi biểu tượng quyền lực của cả nước như quốc hội, những diễn giả như tổng thống, thủ tướng, nếu có những bài diễn văn phi lý, không phù hợp nhân tâm, cũng vẫn bị các dân biểu nghị sĩ, la hét, phản đối.
Vì vậy, việc những người biểu tình phẫn nộ phản đối BS Cường ngay tại cuộc biểu tình là việc làm hoàn toàn đúng đắn, cần thiết và kịp thời. Việc làm đó chứng tỏ người biểu tình đã biết hành xử đúng đắn quyền dân chủ trong một xã hội tự do.
Điểm quan trọng nữa cần đề cập là thái độ phẫn nộ phản đối BS Cường không phải chỉ gói gọn có vài người ở gần khán đài, mà có thể nói hầu hết những người tham dự biểu tình, đều có thái độ phẫn nộ, phản đối BS Cường. Chính vì nhận thức được sự phẫn nộ phản đối của đông đảo đồng hương tại cuộc biểu tình, hiểu được sự phẫn nộ phản đối đó là hợp tình hợp lý, đồng thời cùng tâm trạng như những người biểu tình, nên chính Ban Tổ Chức cuộc biểu tình đã nhanh chóng quyết định "mời" BS Cường khỏi khán đài.
Quan niệm cho rằng, chỉ có vài người ở gần khán đài phản đối BS Cường, cũng như coi việc phản đối BS Cường của người biểu tình là thiếu văn hóa, là một quan niệm sai lầm, không những trái sự thực, thiếu hiểu biết về tự do dân chủ, mà còn coi thường sự sáng suốt, nghi ngờ lập trường chính trị minh bạch, và đánh giá thấp khả năng lãnh đạo của Ban Tổ Chức biểu tình.
GÓP Ý VỚI BÁC SĨ BÙI TRỌNG CƯỜNG
Mặc dù có nhiều nghi ngờ về lập trường chính trị và sự sáng suốt của BS Cường, trong thâm tâm, tôi cầu mong BS Cường không phải là một kẻ nằm vùng cho CS. Tuy nhiên, chúng ta ai cũng phải thừa nhận, BS Cường đã có những việc làm làm lợi cho CS. Vậy nếu quả thật, BS Cường không phải là một tên VC nằm vùng, thì những việc làm này chắc chắn đã xuất phát từ những ảo tưởng về CS, cộng với việc BS Cường bị những tên VC nằm vùng lèo lái mà ông không hề hay biết.
Bằng chứng, trong cuộc phỏng vấn mới đây của đài 4EB, khi cô Trầm Phương, hỏi lý do tại sao, BS Cường không tường thuật cho các hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng rõ về kết quả buổi họp với các du sinh, BS Cường đã trả lời [nguyên văn]: "Thưa cô, trong phiên họp với các em du sinh đó, chúng tôi đã đạt được những thành quả chẳng hạn như: các em nói là các em sẽ không treo cờ, các em sẽ không chào cờ, các em sẽ bỏ chữ Taste Vietnam, các em sẽ không nhận tiền của Toà đại sứ, các em sẽ bỏ tên của Toà đại sứ ra khỏi danh sách của những nhà bảo trợ. Nhưng đó chỉ là những lời hứa, làm sao chúng ta có thể chắc được là nó sẽ xảy ra vào ngày thứ Sáu, mùng 3/10? Do đó, các hội đoàn sẽ nghĩ gì nếu chúng tôi mời các HĐ đến để báo cho các HĐ biết một thắng lợi mà chúng ta chưa chắc đã có thể nắm được".
Đọc câu trả lời trên, ta thấy chính vì BS Cường có ảo tưởng về CS nên ông đã phạm phải mấy sai lầm. Sai lầm thứ nhất, người gặp BS Cường không phải là du sinh thuần tuý mà là cán bộ du sinh VC. Du sinh thuần tuý không bao giờ được VC tin tưởng cho đi gặp một vị chủ tịch CĐ chống cộng. Du sinh thuần tuý cũng chẳng dại gì cam đoan những chuyện động trời như không treo cờ VC, không chào cờ VC, không nhận tiền của tòa đại sứ VC, bỏ tên của tòa đại sứ VC khỏi danh sách bảo trợ. Du sinh thuần tuý cũng chẳng thể nào có quyền hạn để cam đoan những chuyện đó.
Sai lầm thứ hai, đã biết là chưa chắc gì cán bộ du sinh VC thực hiện những lời chúng hứa, vậy mà chính BS Cường đã ra lệnh cho cộng đồng thực hiện những việc cực kỳ phản động là không cho mang cờ Vàng vô khu vực biểu tình.
Sai lầm thứ ba, ngay cả trong trường hợp cán bộ du sinh VC thực hiện lời hứa của họ, BS Cường và cộng đồng cũng thua đậm, vì những gì VC hứa chỉ có tính giai đoạn, còn những gì BS Cường hứa đều là sự nhục nhã đầu hàng CS. Cụ thể, khi VC hứa sẽ không treo cờ máu, chào cờ máu CS, thì chuyện đó chỉ nằm trong phạm vi cuộc triển lãm Taste Vietnam tại Brisbane vào ngày hôm đó. Đánh đổi lại, việc BS Cường hứa cán bộ du sinh VC, người biểu tình sẽ không treo cờ Vàng, không hát quốc ca VNCH, sẽ tạo nên những tiền lệ vô cùng nhục nhã: Một, lần đầu tiên trong lịch sử chống cộng của người Việt hải ngoại, một chủ tịch CĐ đi đêm, có những thỏa hiệp với CS; Hai, vì BS Cường thỏa hiệp với CS nên lần đầu tiên những người biểu tình chống CS, không mang cờ Vàng, không hát quốc ca.
Nếu quả thật, BS Cường có những ảo tưởng về CS vì ngây thơ, hay vì bị VC nằm vùng lèo lái thao túng, thì đã đến lúc ông phải thức tỉnh. Bằng không, ông nên từ chức. Vì cho dù ông có lòng, có tinh thần chống CS như ông vẫn rêu rao, nhưng sự ngây thơ đầy ảo tưởng về CS của ông, hoặc việc ông bị VC nằm vùng lèo lái, cũng gây nên những ảnh hương tai hại, những tai họa khôn lường cho cộng đồng người Việt tự do tại QLD nói riêng và Úc Châu nói chung. Chúng ta nên nhớ, "nhiệt tình cộng ngu xuẩn cũng thành kẻ đại phá hoại".
Còn NẾU NHƯ BS Cường là một kẻ nằm vùng tiếp tay VC, thì chúng tôi thành thật khuyên ông, ông nên dừng tay ngay, vì mấy lẽ. Thứ nhất, những việc làm phản bội cộng đồng của ông không sớm thì muộn cũng sẽ bị bại lộ. Bại lộ vì bản chất của những việc làm lén lút không bao giờ giấu giếm được mãi. "Kim bọc giẻ, một ngày một lòi". Sớm muộn gì, cộng đồng cũng sẽ biết những việc làm phản bội của ông. Thứ hai, cho dù ông có khôn ngoan che đậy mấy đi nữa, thì cũng đến lúc chính CS sẽ bạch hóa những việc làm phản bội của ông, để làm tan vỡ một thần tượng chống cộng giả tạo là ông và qua đó, CS sẽ làm sụp đổ niềm tin trong cộng đồng. Thứ ba, cho dù những việc làm của ông không bị bại lộ, CS tiếp tục nuôi dưỡng ông, thì lương tâm ông cũng bị giầy vò, đau đớn, ông và những người thân của ông cũng thấy tủi nhục, xót xa. Và như vậy, mỗi ngày trôi qua, chính ông và người thân của ông phải sống trong địa ngục. Thứ tư, ngay cả trong trường hợp lương tâm của ông không bị giầy vò, những người thân của ông cùng toa rập với những việc sai trái ông đã và đang làm, thì sớm muộn gì ông cũng trở thành tội đồ của lịch sử, của dân tộc Việt giống như những tên Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc.... (Còn tiếp một kỳ...)
Showing posts with label Hoàng Nguyên. Show all posts
Showing posts with label Hoàng Nguyên. Show all posts
Monday, November 24, 2008
Monday, November 10, 2008
Sinh hoạt cộng đồng: Bài học cho BS Chủ tịch Bùi Trọng Cường 4
Hữu Nguyên-
Lần đầu tiên trong lịch sử cộng đồng người Việt hải ngoại: Một vị chủ tịch CĐ đang phát biểu bị đồng hương phẫn nộ phản đối, khiến BTC phải "mời" khỏi khán đài!
(Tiếp theo từ số 584)
Trong 3 số báo trước, chúng tôi đã trình bầy tóm tắt diễn biến đáng tiếc xảy ra tại cuộc biểu tình khi BS Bùi Trọng Cường có bài diễn văn lạc đề, chệch hướng và nguy hiểm; đồng thời chúng tôi cũng phân tích 3 nguyên nhân sai lầm thuộc về BS Cường khiến đông đảo đồng hương phẫn nộ phản đối không cho ông phát biểu. Trong số báo hôm nay, chúng tôi xin trình bầy ngắn gọn 2 nguyên nhân dẫn đến sự phẫn nộ của đồng hương đối với BS Cường: Một, tinh thần chống cộng triệt để và sự sáng suốt của đồng hương tại cuộc biểu tình; Hai, mục tiêu và khí thế của cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng. Sau đó, chúng tôi có một vài ý kiến đóng góp với BS Cường. Trong số tới, phần cuối của bài viết, chúng tôi sẽ có ý kiến đóng góp với Ban Tổ Chức biểu tình.
TINH THẦN CHỐNG CỘNG TRIỆT ĐỂ VÀ SỰ SÁNG SUỐT CỦA ĐỒNG HƯƠNG TẠI CUỘC BIỂU TÌNH
Cộng đồng người Việt tại Úc có cả một truyền thống chống cộng triệt để kéo dài hơn 30 năm. Có được truyền thống đó là nhờ ở tinh thần chống cộng của đồng hương đã được hun đúc từ cuộc chiến tranh chống CS xâm lăng Miền Nam, từ những gì mắt thấy tai nghe về những tội ác của CS xảy ra trên khắp mọi miền của quê hương đất nước Việt Nam kể từ khi bóng ma CS xuất hiện. Và nếu một cộng đồng đã có tinh thần chống cộng triệt để thì cộng đồng đó cũng rất triệt để chống lại những luận điệu thân cộng, những quan điểm bao che cho cộng sản, những khuynh hướng hòa hợp hòa giải với CS, những việc làm có lợi cho CS.
Bên cạnh đó, sự sáng suốt của đồng hương cũng là một yếu tố quan trọng, giúp mọi người nhận ra những điểm nguỵ biện trong bài diễn văn của BS Cường. Sự thực, khi viết bài diễn văn, BS Cường đã có những thủ đoạn, núp dưới danh nghĩa chống cộng, để rồi đưa ra những suy diễn đầy tác hại, khi kết luận 80% du sinh là tự túc, con em của những nghèo được người Việt hải ngoại giúp đỡ.
Chính tinh thần và truyền thống chống CS kiên quyết, nên tâm tư của đồng hương không bị chồng chéo; cộng với sự sáng suốt của đồng hương, đã khiến mọi người có những phản ứng kịp thời và dứt khoát, ngay khi BS Cường có những ngôn ngữ nhằm tuyên truyền cho chính sách du sinh của CSVN.
MỤC TIÊU, KHÍ THẾ CHỐNG CS NGUYỄN TẤN DŨNG
Cuộc biểu tình tại Canberra ngày 13 tháng 10 là cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng, không phải là một cuộc hội thảo, phân tích về những nguy hiểm của chính sách du sinh VC. Vì vậy, mục tiêu của cuộc biểu rất rõ ràng là chống CS, và toàn bộ khí thế của cuộc biểu tình cũng đều hướng tới mục tiêu then chốt này. Với mục tiêu rõ ràng như vậy, những người tham dự cuộc biểu tình đều muốn nghe những những lời hô đả đảo CS, những bài diễn văn vạch trần tội ác cộng sản, phân tích rõ ràng bản chất phi nhân phi nghĩa, phản động, phản bội tổ quốc của tập đoàn cộng sản VN. Tuyệt nhiên không ai muốn nghe một bài diễn văn về một vấn đề "dẫn đến những cái chuyện chia rẽ, chửi bới lẫn nhau, anh em nghi kỵ nhau, không sống chung, không hoạt động chung, không đấu tranh chung được nữa" mà BS Cường đã mào đầu. Nhất là khi người đọc bài diễn văn đó lại là người có những ngôn ngữ, hành tung, việc làm mờ ám như BS Cường thì càng dễ bị phản đối.
Một điểm quan trọng cần phải được minh bạch ở đây. Việc BS Cường đọc bài diễn văn lạc đề, chệch hướng, xuyên tạc sự thật, nhằm tuyên truyền cho chính sách du sinh của VC là một sai lầm CỐ Ý CÓ ÂM MƯU VÀ CỰC KỲ NGUY HIỂM. Sai lầm đó vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng tai hại đến uy tín và lập trường của cộng đồng người Việt tự do Úc Châu. Rõ ràng việc làm đó của BS Cường không phải là những thiếu sót nhỏ nhặt có thể bỏ qua.
Trước việc làm sai lầm nghiêm trọng đó, người biểu tình cũng như Ban Tổ Chức biểu tình không thể chờ đợi để BS Cường đọc xong bài diễn văn, rồi góp ý với ông theo kiểu "đóng cửa bảo nhau". Một số người cho rằng phản ứng phẫn nộ của người biểu tình đòi BS Cường bước khỏi khán đài, là không nên, vì làm vậy là "vạch áo cho người xem lưng". Đây là quan niệm sai lầm và phản dân chủ.
Đồng ý, việc BS Cường, một chủ tịch CĐ, ngang nhiên đọc bài diễn văn chệch hướng, bênh vực CS, để rồi bị đồng hương phản đối, phải bước khỏi khán đài, là chuyện đáng tiếc. Nhưng đó là CHUYỆN ĐÁNG TIẾC PHẢI LÀM, vì nếu không làm thì sẽ đáng tiếc gấp bội. Chẳng thà chúng ta làm để CHỈ BỊ mang tiếng có một chủ tịch CĐ đọc bài diễn văn chệch hướng nhưng đã bị cộng đồng có tinh thần đấu tranh kiên quyết và sáng suốt lôi cổ ngay xuống; còn hơn là chúng ta không làm, để cả cộng đồng và Ban Tổ Chức biểu tình bị mang tiếng là ngu xuẩn, không có lập trường; thậm chí còn có thể mang tiếng là đã toa rập với BS Cường, hậu thuẫn cho chính sách du sinh của CS!
Sống trong xã hội văn minh tiến bộ của các nước tự do, trong đó có Úc, chúng ta đã chứng kiến, đặc tính tốt đẹp nhất của xã hội tây phương là người dân hành xử quyền tự do dân chủ ở mọi nơi mọi lúc. Vì vậy, bất cứ diễn giả nào có những lời phát biểu đi ngược lại nguyện vọng của đám đông, đều bị la ó phản đối ngay tức khắc, có khi còn bị người nghe ném cà chua trứng thối. Ngay cả những nơi biểu tượng quyền lực của cả nước như quốc hội, những diễn giả như tổng thống, thủ tướng, nếu có những bài diễn văn phi lý, không phù hợp nhân tâm, cũng vẫn bị các dân biểu nghị sĩ, la hét, phản đối.
Vì vậy, việc những người biểu tình phẫn nộ phản đối BS Cường ngay tại cuộc biểu tình là việc làm hoàn toàn đúng đắn, cần thiết và kịp thời. Việc làm đó chứng tỏ người biểu tình đã biết hành xử đúng đắn quyền dân chủ trong một xã hội tự do.
Điểm quan trọng nữa cần đề cập là thái độ phẫn nộ phản đối BS Cường không phải chỉ gói gọn có vài người ở gần khán đài, mà có thể nói hầu hết những người tham dự biểu tình, đều có thái độ phẫn nộ, phản đối BS Cường. Chính vì nhận thức được sự phẫn nộ phản đối của đông đảo đồng hương tại cuộc biểu tình, hiểu được sự phẫn nộ phản đối đó là hợp tình hợp lý, đồng thời cùng tâm trạng như những người biểu tình, nên chính Ban Tổ Chức cuộc biểu tình đã nhanh chóng quyết định "mời" BS Cường khỏi khán đài.
Quan niệm cho rằng, chỉ có vài người ở gần khán đài phản đối BS Cường, cũng như coi việc phản đối BS Cường của người biểu tình là thiếu văn hóa, là một quan niệm sai lầm, không những trái sự thực, thiếu hiểu biết về tự do dân chủ, mà còn coi thường sự sáng suốt, nghi ngờ lập trường chính trị minh bạch, và đánh giá thấp khả năng lãnh đạo của Ban Tổ Chức biểu tình.
GÓP Ý VỚI BÁC SĨ BÙI TRỌNG CƯỜNG
Mặc dù có nhiều nghi ngờ về lập trường chính trị và sự sáng suốt của BS Cường, trong thâm tâm, tôi cầu mong BS Cường không phải là một kẻ nằm vùng cho CS. Tuy nhiên, chúng ta ai cũng phải thừa nhận, BS Cường đã có những việc làm làm lợi cho CS. Vậy nếu quả thật, BS Cường không phải là một tên VC nằm vùng, thì những việc làm này chắc chắn đã xuất phát từ những ảo tưởng về CS, cộng với việc BS Cường bị những tên VC nằm vùng lèo lái mà ông không hề hay biết.
Bằng chứng, trong cuộc phỏng vấn mới đây của đài 4EB, khi cô Trầm Phương, hỏi lý do tại sao, BS Cường không tường thuật cho các hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng rõ về kết quả buổi họp với các du sinh, BS Cường đã trả lời [nguyên văn]: "Thưa cô, trong phiên họp với các em du sinh đó, chúng tôi đã đạt được những thành quả chẳng hạn như: các em nói là các em sẽ không treo cờ, các em sẽ không chào cờ, các em sẽ bỏ chữ Taste Vietnam, các em sẽ không nhận tiền của Toà đại sứ, các em sẽ bỏ tên của Toà đại sứ ra khỏi danh sách của những nhà bảo trợ. Nhưng đó chỉ là những lời hứa, làm sao chúng ta có thể chắc được là nó sẽ xảy ra vào ngày thứ Sáu, mùng 3/10? Do đó, các hội đoàn sẽ nghĩ gì nếu chúng tôi mời các HĐ đến để báo cho các HĐ biết một thắng lợi mà chúng ta chưa chắc đã có thể nắm được".
Đọc câu trả lời trên, ta thấy chính vì BS Cường có ảo tưởng về CS nên ông đã phạm phải mấy sai lầm. Sai lầm thứ nhất, người gặp BS Cường không phải là du sinh thuần tuý mà là cán bộ du sinh VC. Du sinh thuần tuý không bao giờ được VC tin tưởng cho đi gặp một vị chủ tịch CĐ chống cộng. Du sinh thuần tuý cũng chẳng dại gì cam đoan những chuyện động trời như không treo cờ VC, không chào cờ VC, không nhận tiền của tòa đại sứ VC, bỏ tên của tòa đại sứ VC khỏi danh sách bảo trợ. Du sinh thuần tuý cũng chẳng thể nào có quyền hạn để cam đoan những chuyện đó.
Sai lầm thứ hai, đã biết là chưa chắc gì cán bộ du sinh VC thực hiện những lời chúng hứa, vậy mà chính BS Cường đã ra lệnh cho cộng đồng thực hiện những việc cực kỳ phản động là không cho mang cờ Vàng vô khu vực biểu tình.
Sai lầm thứ ba, ngay cả trong trường hợp cán bộ du sinh VC thực hiện lời hứa của họ, BS Cường và cộng đồng cũng thua đậm, vì những gì VC hứa chỉ có tính giai đoạn, còn những gì BS Cường hứa đều là sự nhục nhã đầu hàng CS. Cụ thể, khi VC hứa sẽ không treo cờ máu, chào cờ máu CS, thì chuyện đó chỉ nằm trong phạm vi cuộc triển lãm Taste Vietnam tại Brisbane vào ngày hôm đó. Đánh đổi lại, việc BS Cường hứa cán bộ du sinh VC, người biểu tình sẽ không treo cờ Vàng, không hát quốc ca VNCH, sẽ tạo nên những tiền lệ vô cùng nhục nhã: Một, lần đầu tiên trong lịch sử chống cộng của người Việt hải ngoại, một chủ tịch CĐ đi đêm, có những thỏa hiệp với CS; Hai, vì BS Cường thỏa hiệp với CS nên lần đầu tiên những người biểu tình chống CS, không mang cờ Vàng, không hát quốc ca.
Nếu quả thật, BS Cường có những ảo tưởng về CS vì ngây thơ, hay vì bị VC nằm vùng lèo lái thao túng, thì đã đến lúc ông phải thức tỉnh. Bằng không, ông nên từ chức. Vì cho dù ông có lòng, có tinh thần chống CS như ông vẫn rêu rao, nhưng sự ngây thơ đầy ảo tưởng về CS của ông, hoặc việc ông bị VC nằm vùng lèo lái, cũng gây nên những ảnh hương tai hại, những tai họa khôn lường cho cộng đồng người Việt tự do tại QLD nói riêng và Úc Châu nói chung. Chúng ta nên nhớ, "nhiệt tình cộng ngu xuẩn cũng thành kẻ đại phá hoại".
Còn NẾU NHƯ BS Cường là một kẻ nằm vùng tiếp tay VC, thì chúng tôi thành thật khuyên ông, ông nên dừng tay ngay, vì mấy lẽ. Thứ nhất, những việc làm phản bội cộng đồng của ông không sớm thì muộn cũng sẽ bị bại lộ. Bại lộ vì bản chất của những việc làm lén lút không bao giờ giấu giếm được mãi. "Kim bọc giẻ, một ngày một lòi". Sớm muộn gì, cộng đồng cũng sẽ biết những việc làm phản bội của ông. Thứ hai, cho dù ông có khôn ngoan che đậy mấy đi nữa, thì cũng đến lúc chính CS sẽ bạch hóa những việc làm phản bội của ông, để làm tan vỡ một thần tượng chống cộng giả tạo là ông và qua đó, CS sẽ làm sụp đổ niềm tin trong cộng đồng. Thứ ba, cho dù những việc làm của ông không bị bại lộ, CS tiếp tục nuôi dưỡng ông, thì lương tâm ông cũng bị giầy vò, đau đớn, ông và những người thân của ông cũng thấy tủi nhục, xót xa. Và như vậy, mỗi ngày trôi qua, chính ông và người thân của ông phải sống trong địa ngục. Thứ tư, ngay cả trong trường hợp lương tâm của ông không bị giầy vò, những người thân của ông cùng toa rập với những việc sai trái ông đã và đang làm, thì sớm muộn gì ông cũng trở thành tội đồ của lịch sử, của dân tộc Việt giống như những tên Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc.... (Còn tiếp một kỳ...)
Hữu Nguyên-
Lần đầu tiên trong lịch sử cộng đồng người Việt hải ngoại: Một vị chủ tịch CĐ đang phát biểu bị đồng hương phẫn nộ phản đối, khiến BTC phải "mời" khỏi khán đài!
(Tiếp theo từ số 584)
Trong 3 số báo trước, chúng tôi đã trình bầy tóm tắt diễn biến đáng tiếc xảy ra tại cuộc biểu tình khi BS Bùi Trọng Cường có bài diễn văn lạc đề, chệch hướng và nguy hiểm; đồng thời chúng tôi cũng phân tích 3 nguyên nhân sai lầm thuộc về BS Cường khiến đông đảo đồng hương phẫn nộ phản đối không cho ông phát biểu. Trong số báo hôm nay, chúng tôi xin trình bầy ngắn gọn 2 nguyên nhân dẫn đến sự phẫn nộ của đồng hương đối với BS Cường: Một, tinh thần chống cộng triệt để và sự sáng suốt của đồng hương tại cuộc biểu tình; Hai, mục tiêu và khí thế của cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng. Sau đó, chúng tôi có một vài ý kiến đóng góp với BS Cường. Trong số tới, phần cuối của bài viết, chúng tôi sẽ có ý kiến đóng góp với Ban Tổ Chức biểu tình.
TINH THẦN CHỐNG CỘNG TRIỆT ĐỂ VÀ SỰ SÁNG SUỐT CỦA ĐỒNG HƯƠNG TẠI CUỘC BIỂU TÌNH
Cộng đồng người Việt tại Úc có cả một truyền thống chống cộng triệt để kéo dài hơn 30 năm. Có được truyền thống đó là nhờ ở tinh thần chống cộng của đồng hương đã được hun đúc từ cuộc chiến tranh chống CS xâm lăng Miền Nam, từ những gì mắt thấy tai nghe về những tội ác của CS xảy ra trên khắp mọi miền của quê hương đất nước Việt Nam kể từ khi bóng ma CS xuất hiện. Và nếu một cộng đồng đã có tinh thần chống cộng triệt để thì cộng đồng đó cũng rất triệt để chống lại những luận điệu thân cộng, những quan điểm bao che cho cộng sản, những khuynh hướng hòa hợp hòa giải với CS, những việc làm có lợi cho CS.
Bên cạnh đó, sự sáng suốt của đồng hương cũng là một yếu tố quan trọng, giúp mọi người nhận ra những điểm nguỵ biện trong bài diễn văn của BS Cường. Sự thực, khi viết bài diễn văn, BS Cường đã có những thủ đoạn, núp dưới danh nghĩa chống cộng, để rồi đưa ra những suy diễn đầy tác hại, khi kết luận 80% du sinh là tự túc, con em của những nghèo được người Việt hải ngoại giúp đỡ.
Chính tinh thần và truyền thống chống CS kiên quyết, nên tâm tư của đồng hương không bị chồng chéo; cộng với sự sáng suốt của đồng hương, đã khiến mọi người có những phản ứng kịp thời và dứt khoát, ngay khi BS Cường có những ngôn ngữ nhằm tuyên truyền cho chính sách du sinh của CSVN.
MỤC TIÊU, KHÍ THẾ CHỐNG CS NGUYỄN TẤN DŨNG
Cuộc biểu tình tại Canberra ngày 13 tháng 10 là cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng, không phải là một cuộc hội thảo, phân tích về những nguy hiểm của chính sách du sinh VC. Vì vậy, mục tiêu của cuộc biểu rất rõ ràng là chống CS, và toàn bộ khí thế của cuộc biểu tình cũng đều hướng tới mục tiêu then chốt này. Với mục tiêu rõ ràng như vậy, những người tham dự cuộc biểu tình đều muốn nghe những những lời hô đả đảo CS, những bài diễn văn vạch trần tội ác cộng sản, phân tích rõ ràng bản chất phi nhân phi nghĩa, phản động, phản bội tổ quốc của tập đoàn cộng sản VN. Tuyệt nhiên không ai muốn nghe một bài diễn văn về một vấn đề "dẫn đến những cái chuyện chia rẽ, chửi bới lẫn nhau, anh em nghi kỵ nhau, không sống chung, không hoạt động chung, không đấu tranh chung được nữa" mà BS Cường đã mào đầu. Nhất là khi người đọc bài diễn văn đó lại là người có những ngôn ngữ, hành tung, việc làm mờ ám như BS Cường thì càng dễ bị phản đối.
Một điểm quan trọng cần phải được minh bạch ở đây. Việc BS Cường đọc bài diễn văn lạc đề, chệch hướng, xuyên tạc sự thật, nhằm tuyên truyền cho chính sách du sinh của VC là một sai lầm CỐ Ý CÓ ÂM MƯU VÀ CỰC KỲ NGUY HIỂM. Sai lầm đó vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng tai hại đến uy tín và lập trường của cộng đồng người Việt tự do Úc Châu. Rõ ràng việc làm đó của BS Cường không phải là những thiếu sót nhỏ nhặt có thể bỏ qua.
Trước việc làm sai lầm nghiêm trọng đó, người biểu tình cũng như Ban Tổ Chức biểu tình không thể chờ đợi để BS Cường đọc xong bài diễn văn, rồi góp ý với ông theo kiểu "đóng cửa bảo nhau". Một số người cho rằng phản ứng phẫn nộ của người biểu tình đòi BS Cường bước khỏi khán đài, là không nên, vì làm vậy là "vạch áo cho người xem lưng". Đây là quan niệm sai lầm và phản dân chủ.
Đồng ý, việc BS Cường, một chủ tịch CĐ, ngang nhiên đọc bài diễn văn chệch hướng, bênh vực CS, để rồi bị đồng hương phản đối, phải bước khỏi khán đài, là chuyện đáng tiếc. Nhưng đó là CHUYỆN ĐÁNG TIẾC PHẢI LÀM, vì nếu không làm thì sẽ đáng tiếc gấp bội. Chẳng thà chúng ta làm để CHỈ BỊ mang tiếng có một chủ tịch CĐ đọc bài diễn văn chệch hướng nhưng đã bị cộng đồng có tinh thần đấu tranh kiên quyết và sáng suốt lôi cổ ngay xuống; còn hơn là chúng ta không làm, để cả cộng đồng và Ban Tổ Chức biểu tình bị mang tiếng là ngu xuẩn, không có lập trường; thậm chí còn có thể mang tiếng là đã toa rập với BS Cường, hậu thuẫn cho chính sách du sinh của CS!
Sống trong xã hội văn minh tiến bộ của các nước tự do, trong đó có Úc, chúng ta đã chứng kiến, đặc tính tốt đẹp nhất của xã hội tây phương là người dân hành xử quyền tự do dân chủ ở mọi nơi mọi lúc. Vì vậy, bất cứ diễn giả nào có những lời phát biểu đi ngược lại nguyện vọng của đám đông, đều bị la ó phản đối ngay tức khắc, có khi còn bị người nghe ném cà chua trứng thối. Ngay cả những nơi biểu tượng quyền lực của cả nước như quốc hội, những diễn giả như tổng thống, thủ tướng, nếu có những bài diễn văn phi lý, không phù hợp nhân tâm, cũng vẫn bị các dân biểu nghị sĩ, la hét, phản đối.
Vì vậy, việc những người biểu tình phẫn nộ phản đối BS Cường ngay tại cuộc biểu tình là việc làm hoàn toàn đúng đắn, cần thiết và kịp thời. Việc làm đó chứng tỏ người biểu tình đã biết hành xử đúng đắn quyền dân chủ trong một xã hội tự do.
Điểm quan trọng nữa cần đề cập là thái độ phẫn nộ phản đối BS Cường không phải chỉ gói gọn có vài người ở gần khán đài, mà có thể nói hầu hết những người tham dự biểu tình, đều có thái độ phẫn nộ, phản đối BS Cường. Chính vì nhận thức được sự phẫn nộ phản đối của đông đảo đồng hương tại cuộc biểu tình, hiểu được sự phẫn nộ phản đối đó là hợp tình hợp lý, đồng thời cùng tâm trạng như những người biểu tình, nên chính Ban Tổ Chức cuộc biểu tình đã nhanh chóng quyết định "mời" BS Cường khỏi khán đài.
Quan niệm cho rằng, chỉ có vài người ở gần khán đài phản đối BS Cường, cũng như coi việc phản đối BS Cường của người biểu tình là thiếu văn hóa, là một quan niệm sai lầm, không những trái sự thực, thiếu hiểu biết về tự do dân chủ, mà còn coi thường sự sáng suốt, nghi ngờ lập trường chính trị minh bạch, và đánh giá thấp khả năng lãnh đạo của Ban Tổ Chức biểu tình.
GÓP Ý VỚI BÁC SĨ BÙI TRỌNG CƯỜNG
Mặc dù có nhiều nghi ngờ về lập trường chính trị và sự sáng suốt của BS Cường, trong thâm tâm, tôi cầu mong BS Cường không phải là một kẻ nằm vùng cho CS. Tuy nhiên, chúng ta ai cũng phải thừa nhận, BS Cường đã có những việc làm làm lợi cho CS. Vậy nếu quả thật, BS Cường không phải là một tên VC nằm vùng, thì những việc làm này chắc chắn đã xuất phát từ những ảo tưởng về CS, cộng với việc BS Cường bị những tên VC nằm vùng lèo lái mà ông không hề hay biết.
Bằng chứng, trong cuộc phỏng vấn mới đây của đài 4EB, khi cô Trầm Phương, hỏi lý do tại sao, BS Cường không tường thuật cho các hội đoàn, đoàn thể trong cộng đồng rõ về kết quả buổi họp với các du sinh, BS Cường đã trả lời [nguyên văn]: "Thưa cô, trong phiên họp với các em du sinh đó, chúng tôi đã đạt được những thành quả chẳng hạn như: các em nói là các em sẽ không treo cờ, các em sẽ không chào cờ, các em sẽ bỏ chữ Taste Vietnam, các em sẽ không nhận tiền của Toà đại sứ, các em sẽ bỏ tên của Toà đại sứ ra khỏi danh sách của những nhà bảo trợ. Nhưng đó chỉ là những lời hứa, làm sao chúng ta có thể chắc được là nó sẽ xảy ra vào ngày thứ Sáu, mùng 3/10? Do đó, các hội đoàn sẽ nghĩ gì nếu chúng tôi mời các HĐ đến để báo cho các HĐ biết một thắng lợi mà chúng ta chưa chắc đã có thể nắm được".
Đọc câu trả lời trên, ta thấy chính vì BS Cường có ảo tưởng về CS nên ông đã phạm phải mấy sai lầm. Sai lầm thứ nhất, người gặp BS Cường không phải là du sinh thuần tuý mà là cán bộ du sinh VC. Du sinh thuần tuý không bao giờ được VC tin tưởng cho đi gặp một vị chủ tịch CĐ chống cộng. Du sinh thuần tuý cũng chẳng dại gì cam đoan những chuyện động trời như không treo cờ VC, không chào cờ VC, không nhận tiền của tòa đại sứ VC, bỏ tên của tòa đại sứ VC khỏi danh sách bảo trợ. Du sinh thuần tuý cũng chẳng thể nào có quyền hạn để cam đoan những chuyện đó.
Sai lầm thứ hai, đã biết là chưa chắc gì cán bộ du sinh VC thực hiện những lời chúng hứa, vậy mà chính BS Cường đã ra lệnh cho cộng đồng thực hiện những việc cực kỳ phản động là không cho mang cờ Vàng vô khu vực biểu tình.
Sai lầm thứ ba, ngay cả trong trường hợp cán bộ du sinh VC thực hiện lời hứa của họ, BS Cường và cộng đồng cũng thua đậm, vì những gì VC hứa chỉ có tính giai đoạn, còn những gì BS Cường hứa đều là sự nhục nhã đầu hàng CS. Cụ thể, khi VC hứa sẽ không treo cờ máu, chào cờ máu CS, thì chuyện đó chỉ nằm trong phạm vi cuộc triển lãm Taste Vietnam tại Brisbane vào ngày hôm đó. Đánh đổi lại, việc BS Cường hứa cán bộ du sinh VC, người biểu tình sẽ không treo cờ Vàng, không hát quốc ca VNCH, sẽ tạo nên những tiền lệ vô cùng nhục nhã: Một, lần đầu tiên trong lịch sử chống cộng của người Việt hải ngoại, một chủ tịch CĐ đi đêm, có những thỏa hiệp với CS; Hai, vì BS Cường thỏa hiệp với CS nên lần đầu tiên những người biểu tình chống CS, không mang cờ Vàng, không hát quốc ca.
Nếu quả thật, BS Cường có những ảo tưởng về CS vì ngây thơ, hay vì bị VC nằm vùng lèo lái thao túng, thì đã đến lúc ông phải thức tỉnh. Bằng không, ông nên từ chức. Vì cho dù ông có lòng, có tinh thần chống CS như ông vẫn rêu rao, nhưng sự ngây thơ đầy ảo tưởng về CS của ông, hoặc việc ông bị VC nằm vùng lèo lái, cũng gây nên những ảnh hương tai hại, những tai họa khôn lường cho cộng đồng người Việt tự do tại QLD nói riêng và Úc Châu nói chung. Chúng ta nên nhớ, "nhiệt tình cộng ngu xuẩn cũng thành kẻ đại phá hoại".
Còn NẾU NHƯ BS Cường là một kẻ nằm vùng tiếp tay VC, thì chúng tôi thành thật khuyên ông, ông nên dừng tay ngay, vì mấy lẽ. Thứ nhất, những việc làm phản bội cộng đồng của ông không sớm thì muộn cũng sẽ bị bại lộ. Bại lộ vì bản chất của những việc làm lén lút không bao giờ giấu giếm được mãi. "Kim bọc giẻ, một ngày một lòi". Sớm muộn gì, cộng đồng cũng sẽ biết những việc làm phản bội của ông. Thứ hai, cho dù ông có khôn ngoan che đậy mấy đi nữa, thì cũng đến lúc chính CS sẽ bạch hóa những việc làm phản bội của ông, để làm tan vỡ một thần tượng chống cộng giả tạo là ông và qua đó, CS sẽ làm sụp đổ niềm tin trong cộng đồng. Thứ ba, cho dù những việc làm của ông không bị bại lộ, CS tiếp tục nuôi dưỡng ông, thì lương tâm ông cũng bị giầy vò, đau đớn, ông và những người thân của ông cũng thấy tủi nhục, xót xa. Và như vậy, mỗi ngày trôi qua, chính ông và người thân của ông phải sống trong địa ngục. Thứ tư, ngay cả trong trường hợp lương tâm của ông không bị giầy vò, những người thân của ông cùng toa rập với những việc sai trái ông đã và đang làm, thì sớm muộn gì ông cũng trở thành tội đồ của lịch sử, của dân tộc Việt giống như những tên Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc.... (Còn tiếp một kỳ...)
Tuesday, November 4, 2008
Sự kiện bất thuờng cuả cô Tim Aline Rebeaud tại vùng San Fernando Valley
Hoàng Nguyên(hoang4eb@gmail.com)
Thưa diễn đàn và vi hữu Trà Giang,
Trong một thư viết về việc làm từ thiện cho VN, cũng trong phần trả lời phỏng vấn của chị Nam Dao trên đài 2VNR của Úc châu, đệ có đưa ra một điều kiện, đó là với mỗi đồng bạc chúng ta cho ra (mỗi 10 đồng thì đúng nguyên văn hơn), phải kèm theo một thông điệp cho người nhận. Thông điệp đó hoặc để nói lên sự bất công của CSVN, hoặc cho người nhận biết đây là lòng nhân của người chống Cộng. Dĩ nhiên đưa điều kiện này chỉ là để làm khó VC chứ chắc chắn VC sẽ không cho thực hiện.
Một số người thì cho rằng ta có thể giúp kẻ khốn cùng ở VN để tranh thủ nhân tâm, nhưng muốn tranh thủ nhân tâm thì người nhận phải biết từ đâu mà họ có được sự trợ giúp. Sự kiện cô Tim không chào cờ, không cho treo cờ VNCH (chắc là cô sợ bị chụp hình dính là cờ rồi dân trong nước thấy) thật là một bài học quý giá cho những ai nghĩ rằng mình có cơ hội tranh thủ được nhân tâm qua bàn tay từ thiện của cô và một số người khác. Họ chỉ nhận tiền chứ không nhận thông điệp.
VC thừa biết những người Việt từ trong nước ra hải ngoại quyên tiền sẽ dẫn bị chống đối, dị ứng hay không được tin tưởng. Họ có thể sắp đặt cho người dội lớt này, đội lốt nọ, nhưng nhờ một cô gái mắt xanh thì sức thuyết phục cao nhất. Người ngoại quốc có lòng nhân không phải là không có, nhưng dù không có thì VC cũng có thể "mướn" một kịch sĩ làm như cô Tim. Người mình sẽ nghĩ rằng người ngoại quốc mà còn lo cho dân
mình, lẽ nào là người Việt mà ta lại làm ngơ. Nhưng theo nguồn tin bên dưới, qua hành động không chào cờ và đòi dẹp cờ của cô Tim thì rõ ràng cô ta có "ý thức chính trị" rất cao, nếu không muốn nói là đã được huấn luyện.
Thấy lá cờ của mình không được tôn trọng thì buồn vô hạn và tức cành hông rồi. Nhưng buồn và tức cô Tim thì chỉ có 1%, mà buồn và tức những người Việt tị nạn CS còn ngồi lại, còn tổ chức cho cô Tim quyên tiền thì đến 99%. Song bên cạnh cái buồn ấy, đệ cũng hy vọng rằng qua vụ này người Viện tị nạn nhìn thấy rõ vấn đề hơn một chút. Vấn đề là bàn tay chính trị của VC thao túng ở mọi nơi, trong mọi lãnh vực, dù là từ
thiện cũng có. Đó là chưa kể việc ta cũng không biết đồng tiền từ thiện này đi về đâu nữa.
Chắc đại đa số chúng ta ở đây đều có thân nhân ở VN, hay đều có thể đích thân về VN. Nếu muốn làm từ thiện, xin gởi về cho thân nhân hoặc đích tay trao cho kẻ kém may mắn. Như vậy chuyện thiện vẫn làm, phước vẫn tích, mà không bị VC lợi dụng. Phần của tiểu đệ thì đã nói rồi, người nào cũng là người, đệ muốn tích phước thì biết bao nhiêu người trên thế giới để đệ giúp. Riêng đối với đồng bào VN, mỗi đồng bạc đệ
giúp đểu ít nhất phải đi kèm với một thông điệp. Đối với đệ, truất đi tập đoàn độc tài tham nhũng VC là cách giải quyết vấn đề sâu nhất. Không cho đệ chuyển gởi thông điệp về người nhận thì đơn giản lắm, một cắc cũng không cho.
Dân có khổ cũng không phải trách nhiệm của đệ, đệ không làm cho họ khổ. Dân có khổ mới thấy rõ sự bất công và tự đứng lên tranh đấu.
Ai muốn bảo đệ bất nhân, đệ chịu, nhất định không để VC cười đệ ngu. Còn đệ, hì hì, đệ nhìn thấy người tị nạn CS làm việc thay cho bộ xã hội CSVN mà cười buồn (không phải buồn cười à nha).
Cuối cùng, đệ đề nghị cô Tim tổ chức một buổi ăn mời tất cả các đảng viên CSVN từ cấp xã trưởng đến bí thư trung ương, đám đó giàu lắm, mà của của chúng là của phi nghĩa.
Hoàng Nguyên(hoang4eb@gmail.com)
Thưa diễn đàn và vi hữu Trà Giang,
Trong một thư viết về việc làm từ thiện cho VN, cũng trong phần trả lời phỏng vấn của chị Nam Dao trên đài 2VNR của Úc châu, đệ có đưa ra một điều kiện, đó là với mỗi đồng bạc chúng ta cho ra (mỗi 10 đồng thì đúng nguyên văn hơn), phải kèm theo một thông điệp cho người nhận. Thông điệp đó hoặc để nói lên sự bất công của CSVN, hoặc cho người nhận biết đây là lòng nhân của người chống Cộng. Dĩ nhiên đưa điều kiện này chỉ là để làm khó VC chứ chắc chắn VC sẽ không cho thực hiện.
Một số người thì cho rằng ta có thể giúp kẻ khốn cùng ở VN để tranh thủ nhân tâm, nhưng muốn tranh thủ nhân tâm thì người nhận phải biết từ đâu mà họ có được sự trợ giúp. Sự kiện cô Tim không chào cờ, không cho treo cờ VNCH (chắc là cô sợ bị chụp hình dính là cờ rồi dân trong nước thấy) thật là một bài học quý giá cho những ai nghĩ rằng mình có cơ hội tranh thủ được nhân tâm qua bàn tay từ thiện của cô và một số người khác. Họ chỉ nhận tiền chứ không nhận thông điệp.
VC thừa biết những người Việt từ trong nước ra hải ngoại quyên tiền sẽ dẫn bị chống đối, dị ứng hay không được tin tưởng. Họ có thể sắp đặt cho người dội lớt này, đội lốt nọ, nhưng nhờ một cô gái mắt xanh thì sức thuyết phục cao nhất. Người ngoại quốc có lòng nhân không phải là không có, nhưng dù không có thì VC cũng có thể "mướn" một kịch sĩ làm như cô Tim. Người mình sẽ nghĩ rằng người ngoại quốc mà còn lo cho dân
mình, lẽ nào là người Việt mà ta lại làm ngơ. Nhưng theo nguồn tin bên dưới, qua hành động không chào cờ và đòi dẹp cờ của cô Tim thì rõ ràng cô ta có "ý thức chính trị" rất cao, nếu không muốn nói là đã được huấn luyện.
Thấy lá cờ của mình không được tôn trọng thì buồn vô hạn và tức cành hông rồi. Nhưng buồn và tức cô Tim thì chỉ có 1%, mà buồn và tức những người Việt tị nạn CS còn ngồi lại, còn tổ chức cho cô Tim quyên tiền thì đến 99%. Song bên cạnh cái buồn ấy, đệ cũng hy vọng rằng qua vụ này người Viện tị nạn nhìn thấy rõ vấn đề hơn một chút. Vấn đề là bàn tay chính trị của VC thao túng ở mọi nơi, trong mọi lãnh vực, dù là từ
thiện cũng có. Đó là chưa kể việc ta cũng không biết đồng tiền từ thiện này đi về đâu nữa.
Chắc đại đa số chúng ta ở đây đều có thân nhân ở VN, hay đều có thể đích thân về VN. Nếu muốn làm từ thiện, xin gởi về cho thân nhân hoặc đích tay trao cho kẻ kém may mắn. Như vậy chuyện thiện vẫn làm, phước vẫn tích, mà không bị VC lợi dụng. Phần của tiểu đệ thì đã nói rồi, người nào cũng là người, đệ muốn tích phước thì biết bao nhiêu người trên thế giới để đệ giúp. Riêng đối với đồng bào VN, mỗi đồng bạc đệ
giúp đểu ít nhất phải đi kèm với một thông điệp. Đối với đệ, truất đi tập đoàn độc tài tham nhũng VC là cách giải quyết vấn đề sâu nhất. Không cho đệ chuyển gởi thông điệp về người nhận thì đơn giản lắm, một cắc cũng không cho.
Dân có khổ cũng không phải trách nhiệm của đệ, đệ không làm cho họ khổ. Dân có khổ mới thấy rõ sự bất công và tự đứng lên tranh đấu.
Ai muốn bảo đệ bất nhân, đệ chịu, nhất định không để VC cười đệ ngu. Còn đệ, hì hì, đệ nhìn thấy người tị nạn CS làm việc thay cho bộ xã hội CSVN mà cười buồn (không phải buồn cười à nha).
Cuối cùng, đệ đề nghị cô Tim tổ chức một buổi ăn mời tất cả các đảng viên CSVN từ cấp xã trưởng đến bí thư trung ương, đám đó giàu lắm, mà của của chúng là của phi nghĩa.
Tình đồng hương nặng tựa Thái Sơn, nhẹ tựa lông hồng
Hoàng Nguyên
Kính thưa bà con,
Nếu có hai ứng cử viên một là người ngoại quốc, như người Mễ chẳng hạn, một là người Việt, mà ta biết được cả hai đều phục vụ cộng đồng người Việt và xã hội chính mạch y như nhau, thì đệ sẽ bầu cho người Việt.
Còn nếu ứng cử viên người Việt thì xem thường đồng hương, phục vụ cho một nhóm thế lực và đặc biệt là đi ngược lại nguyên vọng chính trị của người Việt tị nạn CS, còn người Mễ thì làm theo nguyện vọng của chúng ta, thì bà con sẽ chọn ai? Đệ sẽ chọn người Mễ.
Mục đích của cử tri là chọn người đại diện phục vụ cho quyền lợi và nguyện vọng của mình. Đó, Việt Cộng đó, họ cũng là người Việt, nhưng chúng ta chống họ kịch liệt, chết bỏ. Trong một buổi biểu tình, chúng ta thấy gần gũi, thân thiện với anh bạn Mỹ hay Úc, hay Mễ đứng bên cạnh đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền cho VN và chúng ta đả đảo Nguyễn Tấn Dũng, Đỗ Mười, Phan văn Khải. Việt Cộng bắn chúng ta, đày đọa chúng ta, người ngoại quốc cứu vớt chúng ta, cho cơ hội cho chúng ta. Ta quý ai hơn ai?
Có nhiều yếu tố khiến chúng ta ủng hộ người đồng hương vào các chức vụ đại diện dân cử, như tình đồng hương, lòng tự hào dân tộc, sự thông cảm văn hóa vân vân, nhưng yếu tố quan trọng nhất, nặng hơn tất cả các yếu tố khác cộng lại, là sự ủng hộ, giúp đỡ của ứng viên đồng hương đối với chúng ta. Một vị đại diện dân cử gốc việc mà xem thường chúng ta, đi ngược lại nguyện vọng của chúng ta, láo khoét như Madison, thì phải xuống, cho dù người thay thế là người Mỹ, người Mễ hay người gốc Phi châu.
Sống ở Úc một thời gian dài, đệ học hỏi được một điểm vô cùng hay của họ, đó là tinh thần hài hòa sắc tộc. Nếu người Mỹ hay Úc da trắng gốc Anglo Saxon lúc nào cũng nghĩ đến tình "đồng hương" của họ, cũng bênh vực đồng hương của họ, thì có lẽ chúng ta cũng không có cơ hội sống trên đất tự do của họ. Nếu họ phân biệt nguồn gốc, chủng tộc, thì cho dù có sống ở Mỹ, Úc, chúng ta cũng là nô lệ, hay công dân hạng nhì, không có được cơ hội công bằng, ít nhất là trước pháp luật, như hôm nay.
Trong tất cả những cuộc chiến trong lịch sử loài người, cuộc nội chiến của Hoa Kỳ có lẽ là cuộc nội chiến mà đệ trân quý nhất. Có thể giải phóng nô lệ chỉ là một chiêu bài của cuộc nội chiến ấy, nhưng nó đã thực sự giải phóng và mang lại sự bình đẳng cho người da đen. Đệ nghiêng mình trước những tấm lòng cao thượng của những người Mỹ da trắng đã đổ máu cho người nô lệ da đen. Đệ thấy hổ thẹn khi mình mang một tấm lòng phân biệt màu da và xuất xứ. Tình đồng hương thật đẹp nhưng tình nhân loại cao rộng hơn nhiều.
Tình đồng hương nặng như thái sơn, nó khiến đệ đấu tranh cho nước Việt Nam hùng cường, cho dân Việt hạnh phúc, bởi nếu đệ là người Việt mà không lo, chắc không thể nào kỳ vọng người ngoại quốc lo cho nước Việt. Song khi bầu người đại diện cho mình ở quốc gia đa văn hóa Úc mà đệ đang sinh sống, hay ở hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, tình đồng hương chỉ nhẹ như một sợi lông khi được mang ra cân với những yếu tố như tinh thần trách nhiệm, lòng vô tư, tính liêm khiết của ứng viên.
Tình đồng hương nặng như thái sơn, mà nhẹ tựa lông hồng là như vậy.
Trân quý,
Hoàng Nguyên
(hoang4eb@gmail.com)
Hoàng Nguyên
Kính thưa bà con,
Nếu có hai ứng cử viên một là người ngoại quốc, như người Mễ chẳng hạn, một là người Việt, mà ta biết được cả hai đều phục vụ cộng đồng người Việt và xã hội chính mạch y như nhau, thì đệ sẽ bầu cho người Việt.
Còn nếu ứng cử viên người Việt thì xem thường đồng hương, phục vụ cho một nhóm thế lực và đặc biệt là đi ngược lại nguyên vọng chính trị của người Việt tị nạn CS, còn người Mễ thì làm theo nguyện vọng của chúng ta, thì bà con sẽ chọn ai? Đệ sẽ chọn người Mễ.
Mục đích của cử tri là chọn người đại diện phục vụ cho quyền lợi và nguyện vọng của mình. Đó, Việt Cộng đó, họ cũng là người Việt, nhưng chúng ta chống họ kịch liệt, chết bỏ. Trong một buổi biểu tình, chúng ta thấy gần gũi, thân thiện với anh bạn Mỹ hay Úc, hay Mễ đứng bên cạnh đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền cho VN và chúng ta đả đảo Nguyễn Tấn Dũng, Đỗ Mười, Phan văn Khải. Việt Cộng bắn chúng ta, đày đọa chúng ta, người ngoại quốc cứu vớt chúng ta, cho cơ hội cho chúng ta. Ta quý ai hơn ai?
Có nhiều yếu tố khiến chúng ta ủng hộ người đồng hương vào các chức vụ đại diện dân cử, như tình đồng hương, lòng tự hào dân tộc, sự thông cảm văn hóa vân vân, nhưng yếu tố quan trọng nhất, nặng hơn tất cả các yếu tố khác cộng lại, là sự ủng hộ, giúp đỡ của ứng viên đồng hương đối với chúng ta. Một vị đại diện dân cử gốc việc mà xem thường chúng ta, đi ngược lại nguyện vọng của chúng ta, láo khoét như Madison, thì phải xuống, cho dù người thay thế là người Mỹ, người Mễ hay người gốc Phi châu.
Sống ở Úc một thời gian dài, đệ học hỏi được một điểm vô cùng hay của họ, đó là tinh thần hài hòa sắc tộc. Nếu người Mỹ hay Úc da trắng gốc Anglo Saxon lúc nào cũng nghĩ đến tình "đồng hương" của họ, cũng bênh vực đồng hương của họ, thì có lẽ chúng ta cũng không có cơ hội sống trên đất tự do của họ. Nếu họ phân biệt nguồn gốc, chủng tộc, thì cho dù có sống ở Mỹ, Úc, chúng ta cũng là nô lệ, hay công dân hạng nhì, không có được cơ hội công bằng, ít nhất là trước pháp luật, như hôm nay.
Trong tất cả những cuộc chiến trong lịch sử loài người, cuộc nội chiến của Hoa Kỳ có lẽ là cuộc nội chiến mà đệ trân quý nhất. Có thể giải phóng nô lệ chỉ là một chiêu bài của cuộc nội chiến ấy, nhưng nó đã thực sự giải phóng và mang lại sự bình đẳng cho người da đen. Đệ nghiêng mình trước những tấm lòng cao thượng của những người Mỹ da trắng đã đổ máu cho người nô lệ da đen. Đệ thấy hổ thẹn khi mình mang một tấm lòng phân biệt màu da và xuất xứ. Tình đồng hương thật đẹp nhưng tình nhân loại cao rộng hơn nhiều.
Tình đồng hương nặng như thái sơn, nó khiến đệ đấu tranh cho nước Việt Nam hùng cường, cho dân Việt hạnh phúc, bởi nếu đệ là người Việt mà không lo, chắc không thể nào kỳ vọng người ngoại quốc lo cho nước Việt. Song khi bầu người đại diện cho mình ở quốc gia đa văn hóa Úc mà đệ đang sinh sống, hay ở hiệp chủng quốc Hoa Kỳ, tình đồng hương chỉ nhẹ như một sợi lông khi được mang ra cân với những yếu tố như tinh thần trách nhiệm, lòng vô tư, tính liêm khiết của ứng viên.
Tình đồng hương nặng như thái sơn, mà nhẹ tựa lông hồng là như vậy.
Trân quý,
Hoàng Nguyên
(hoang4eb@gmail.com)
Sunday, November 2, 2008
Phỏng vấn Ông Nguyễn Thế Phong, CT CĐNVTD Úc, về diễn văn của BS BT.Cường và sự hiện diện của thầy TQ.Ba
Hữu Nguyên
LGT: Nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của các BCHCĐNVTD, của Ban Tổ Chức (BTC) cuộc biểu tình, cùng sự tham dự tích cực của các vị lãnh đạo tinh thần, các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương, cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng tại Canberra ngày 13-10 vừa qua đã thành công tốt đẹp, tạo được tiếng vang đáng kể trong chính giới và dư luận tại Úc. Tuy nhiên, có hai vấn đề cần được làm sáng tỏ: Một, bài diễn văn vừa lạc đề vừa chệch hướng của BS Bùi Trọng Cường khiến đông đảo đồng hương phản đối; và hai, sự hiện diện không hợp tình, hợp lý của thầy Thích Quảng Ba, một người đã có những lời tuyên bố và việc làm phản bội chính nghĩa tỵ nạn cộng sản và lập trường của cộng đồng người Việt tỵ nạn Úc Châu, trong đó có việc bảo lãnh hàng trăm tăng ni Phật giáo quốc doanh được CSVN cho xuất cảnh, đồng thời cũng là người đã công khai tuyên bố "không chống cộng". Vì vậy, tuần qua, Sàigòn Times đã gửi mười câu hỏi qua email cho LS Võ Trí Dũng, Chủ tịch CĐNVTD/NSW đồng thời là Trưởng Ban Tổ Chức cuộc biểu tình. Chúng tôi cũng chuyển 10 câu hỏi đó cho Ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch CĐNVTD Liên Bang Úc Châu, để tường. Sau đó, chúng tôi được LS Võ Trí Dũng cho biết, vì 10 câu hỏi liên quan đến đường lối chính sách của liên bang, nên Ông Nguyễn Thế Phong sẽ trả lời 10 câu hỏi; và ngày Thứ Hai, 20 tháng 10, SGT đã nhận được qua email các câu trả lời của Ông. Sàigòn Times chân thành cảm ơn thì giờ quý báu của Ông Nguyễn Thế Phong, và sau đây xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả nguyên văn các câu trả lời của Ông Chủ tịch.
VỀ BÀI DIỄN VĂN CỦA BS BÙI TRỌNG CƯỜNG
SGT: Kính thưa Ông, trong cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng, BS Bùi Trọng Cường có bài diễn văn về du sinh VN. Như vậy bài diễn văn đó là do BS Cường đề nghị hay do BTC biểu tình đề nghị? Nếu do BTC đề nghị, xin Ông cho biết lý do? Nếu do BS Cường đề nghị, xin Ông cho biết, đề nghị đó có được BTC cuộc biểu tình chấp thuận hay không? Nếu BTC chấp thuận, xin cho biết vì sao?
Ô. NTP: Mục đích duy nhất của cuộc biểu tình ngày 13 tháng 10 trước tiền đình QH tại Canberra chỉ là để lên tiếng phản đối chuyến đến Úc của Nguyễn Tấn Dũng và lên án CSVN đã dâng đất và dâng biển cho Trung Cộng cùng những vi phạm nhân quyền, đàn áp các nhà đấu tranh dân chủ và đòi hỏi tự do cho người dân VN, như đã được ghi rõ trong các thông báo của CĐNVTD/UC. Vì thế, đề tài nói về du sinh của BS Bùi Trọng Cường đã không thích hợp với mục đích của cuộc biểu tình và với chủ đích của BTC. (1)
SGT: Qua nội dung bài diễn văn đã được BS Cường tuyên đọc, Ông có nhận xét gì?
Ô. NTP: Những lời phát biểu của BS Bùi Trọng Cường chỉ là ý kiến cá nhân của bác sĩ hoặc BCH tại Queensland. Riêng về BCH/CĐNVTD/UC, trong phiên họp hội thoại tháng 10 vừa qua giữa BCH với các vị chủ tịch các tiểu bang và lãnh thổ, vấn đề du sinh đã được nhắc đến, nhưng vì chuyến đến Úc của Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng cận ngày, cho nên mọi người đã quyết định dời việc bàn thảo chi tiết của vấn đề đến phiên họp đầu tháng 11 tới đây. Mục đích là: rút tỉa kinh nghiệm từ vấn đề đã xảy ra tại QLD để bàn thảo và đưa ra một đường hướng chung đúng trọng tâm lập trường của CĐNVTD/UC về những vấn đề liên quan đến du sinh để các BCH của các tiểu bang và lãnh thổ có thể áp dụng trong tương lai.
SGT: Bài diễn văn về du sinh VN tại cuộc biểu tình ở Canberra, với việc BS Cường gặp gỡ cán bộ du sinh của VC tại Brisbane, có liên quan gì không, thưa Ông?
Ô. NTP: Câu hỏi này chỉ có BS Bùi Trọng Cường mới có thẩm quyền để trả lời. Chúng tôi không thể có ý kiến.
SGT: Theo Ông, lý do vì sao khiến đồng hương nổi giận với bài diễn văn của BS Cường?
Ô. NTP: Phản ứng của những đồng hương không đồng ý với bài nói chuyện của BS Bùi Trọng Cường có thể có nhiều lý do khác nhau, chúng tôi không thể tự suy diễn lý do của họ.
SGT: Qua sự kiện đáng tiếc đó, Ông và BTC đã rút tỉa được những bài học gì?
Ô. NTP: Như đã trình bày, chúng tôi rất lấy làm đáng tiếc là BS Bùi Trọng Cường, khi chọn đề tài du sinh với tư cách diễn giả, đã đi ra ngoài đề tài và mục đích chính của cuộc biểu tình. Trong tương lai, rút tỉa kinh nghiệm về sự việc này, BTC chúng tôi sẽ lưu ý với các vị diễn giả để các bài nói chuyện của họ đi đúng với trọng tâm của cuộc biểu tình hầu tránh tình trạng tương tự xảy ra. (2)
VỀ SỰ HIỆN DIỆN CỦA TT THÍCH QUẢNG BA
SGT: Xin ông Chủ tịch cho biết lý do có sự hiện diện của Thượng tọa Thích Quảng Ba trong cuộc biểu tình tại Canberra vừa qua?
Ô. NTP: BTC cuộc biểu tình, qua quyết định cuộc hội thoại tháng 10 vừa qua, đã đồng ý gởi thư mời đến các tôn giáo và yêu cầu họ cử một vị đại diện để phát biểu tại cuộc biểu tình. Riêng về phần Phật Giáo, vì gần đây đã có những vấn đề nội bộ của GH, nên chúng tôi quyết định mời đại diện của hai GH lớn tại Úc đến tham dự và phát biểu. Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất Hải Ngoại - Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan đã cử Thượng Toạ Thích Quảng Ba tham dự. Riêng về phần Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất - Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan vì đã không có vị đại diện tham dự, do đó chỉ có TT Thích Quảng Ba phát biểu với tư cách đại diện cho GHPGVNTNHN - UĐL và TTL mà thôi.
SGT: BTC đã gửi thư mời cho ai? Đại diện tổ chức Phật Giáo nào? GHPGVNTN do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo, hay tổ chức bị HT Thích Quảng Độ ra thông bạch xác nhận là tiếm danh? BTC gửi thư mời qua bưu điện, email, hay gọi điện thoại?
Ô. NTP: Về việc thông tư của GHPGVNTN, BCH chúng tôi không có thẩm quyền xen vào nội bộ của Giáo Hội để quyết định hay tuyên bố bên nào đúng. (3)
SGT: Qua Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế tại Paris, chúng tôi được biết, tại Úc hiện có đại diện chính thức của GHPGVNTN do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo. Như vậy tại sao BTC cuộc biểu tình không liên lạc với ông Võ Văn Ái để gửi thư mời quý vị đại diện đó cho danh chính ngôn thuận và phù hợp với chính nghĩa của cuộc đấu tranh chống CS hiện nay?
Ô. NTP: Như đã nói, chúng tôi đã có mời GHPGVNTN-UDL &TTL cử một vị đại diện nhưng tại cuộc biểu tình đã không có mặt vị đại diện nào của GH.
SGT: Về Thượng tọa Thích Quảng Ba, như ông đã biết, có mấy sự kiện xảy ra trong thời gian gần đây. Thứ nhất, trong khi GHPGVNTN có quan điểm minh bạch, tẩy chay không tham dự “Đại Lễ Phật Đản LHQ” do CSVN tổ chức tại Hà Nội vào trung tuần tháng 5.2008, thì thầy Thích Quảng Ba lại công khai hô hào tham dự. Thứ hai, suốt mấy thập niên qua, người Việt trong và ngoài nước, đều thừa nhận "Phật Giáo Việt Nam" là một tổ chức quốc doanh do CSVN nặn lên nhằm đánh phá Giáo Hội PGVNTN. Vậy mà thầy TQB lại có luận điệu giống hệt CSVN, công khai lên đài SBS ca ngợi "Phật Giáo Việt Nam" có công đối với Phật Giáo! Thứ ba, trong khi CSVN một mặt đàn áp GHPGVNTN, mặt khác CSVN huấn luyện tăng, ni "Phật Giáo Việt Nam" thành cán bộ CS, thì thầy TQB lại bảo lãnh cho các tăng ni "Phật Giáo ViệtNam" sang Úc. Thứ tư, CSVN là mộtđảng cướp, đã vi phạm Hiệp Định Ba Lê, xâm lăng Miền Nam, gây nên thảm cảnh cho cả dân tộc, trong đó có đạo Phật. Điều đó ai ai cũng biết. Vậy mà thầy TQB là một người Việt tỵ nạn cộng sản, lại công khai viết thư gửi cho các lãnh tụ đảng cướp CS và gọi chúng là "Ngài"; đồng thời thầy còn công khai phân phát lá thư này cho những người tham dự biểu tình chống CS do CĐNVTD/NSW tổ chức tại Sydney. Đó rõ ràng là hành động thừa nhận chế độ CS, chấp nhận đối thoại với CS, bất chấp chủ trương không đối thoại với CS của 200 ngàn người Việt tỵ nạn CS tại Úc. Thứ năm, ngày 25 tháng 8 năm 2008, Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế đã cho phổ biến Thông Bạch của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, trong đó Điều 2 ghi rõ, các tổ chức Phật giáo tiếm danh GHPGVNTN tại hải ngoại; và không công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan của Thượng tọa Thích Quảng Ba là thành viên của GHPGVNTN. Thưa ông, trước 5 sự kiện rõ ràng và tiêu biểu như vậy, ông và BTC biểu tình đã có thái độ gì khi hay biết TT Thích Quảng Ba sẽ đại diện tham dự cuộc biểu tình?
Ô. NTP: Một khi đã mời, chúng ta phải tôn trọng vai trò đại diện của GHPGVNTNHN-UĐL và TTL mà T.T. Thích Quảng Ba đã được đề cử. Chúng tôi quan niệm rằng T.T. với tư cách đại diện, cũng như các diễn giả phát biểu khác, sẽ phải chịu trách nhiệm về những gì mình nói, và cộng đồng, giới truyền thông và đồng bào cũng có quyền góp ý hay phê bình trên những gì T.T. TQB tuyên bố. Nếu những điều T.T. nói đi ngược lại với lập trường và quan điểm của cộng đồng và của người Việt hải ngoại thì tôi tin chắc T.T. sẽ phải gặp những phản ứng bất lợi từ phía những người biểu tình và báo chí. (4)
SGT: Thưa ông, trước những việc làm của TT Thích Quảng Ba, và đặc biệt, sau khi Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ ra Thông Bạch xác nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan của Thượng tọa Thích Quảng Ba là tiếm danh, và không công nhận GH này là thành viên của GHPGVNTN, thì sự hiện diện cuả TT Thích Quảng Ba trong cuộc biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng vừa qua, đã và sẽ có những ảnh hưởng bất lợi gì trong cuộc đấu tranh giải trừ pháp nạn do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo?
Ô. NTP: T.T. TQB đến tham dự với cuộc biểu tình để chống CSVN, do sự đề cử chính thức của GHPGVNTNHN- UĐL và TTL. Chúng tôi tôn trọng sự chính thức đề cử này. BCHCDNV LBUC xin cảm ơn, ghi nhận, tôn trọng và nghiên cứu những tin tức, ý kiến của quý vị và đồng hương. Mỗi chúng ta đang đóng những vai trò khác nhau trong tiến trình đấu tranh để mang lại sự tự do và một nền dân chủ đích thực cho đồng bào chúng ta trong nước. Cộng Đồng sẽ tiếp tục thu thập những ý kiến khác nhau để làm nền tảng căn bản xây dựng Cộng Đồng ngỏ hầu đẩy mạnh công cuộc đấu tranh chung. Xin chúc quý báo mạnh tiến để cùng nhau phát huy những truyền thống tốt đẹp của người Việt chúng ta tại Úc Châu.
Trân trọng kính chào.
Chú thích Sàigòn Times
(1) Từ xưa đến nay, chúng ta đều biết, trong các cuộc biểu tình, BTC có một truyền thống đáng quý là họp bàn mục đích, nội dung cuộc biểu tình và phân nhiệm từng đề tài cho mỗi diễn giả. Nhờ vậy, các bài diễn văn của các vị đại diện tôn giáo, cộng đồng các tiểu bang, lãnh thổ, đều rất sinh động, hỗ trợ cho nhau, để cùng làm sáng tỏ mục tiêu chung. Như vậy không hiểu tại sao, trong cuộc biểu tình tại Canberra lần này, BTC lại không tiếp tục truyền thống này? Hay BTC có phân nhiệm, nhưng BS Cường đã xé rào? Và nếu vậy thì nguyên nhân thầm kín và quan trọng nào khiến BS Cường đơn phương xé rào, bất chấp quyết định của BTC gồm cả Chủ tịch liên bang và các tiểu bang, lãnh thổ? Cùng nhận xét về vấn đề này, trên Diễn Đàn Phố Nắng, Ông Trần Hưng Việt, cựu Chủ tịch CĐNVTD UC/QLD, đã gửi một email đề ngày 15 tháng 10, 2008, nguyên văn như sau:
"Kính thưa quý vị. Từ hôm thứ Hai 13/10 đến nay, tôi đã tránh, không muốn đề cập tới việc bác sĩ Bùi trọng Cường phát biểu về vấn đề du sinh trong buổi biểu tình chống Nguyễn tấn Dũng ngày hôm đó ở Canberra. Lý do là vì tôi không muốn công sức và nỗ lực của quý vị khác trong các Ban Chấp hành Liên bang và tiểu bang bị chi phối. Hôm nay, tôi xin trình bày một khía cạnh khác của vấn đề mà tôi nghĩ là quan trọng và chưa thấy được đề cập đến, có lẽ chỉ vì tôi đã có may mắn (và hân hạnh) được sinh hoạt trong guồng máy của cơ cấu cộng đồng liên bang khi tôi còn giữ chức vụ Chủ tịch CĐ NVTD UC/Qld. Đó là mỗi khi có một cuộc biểu tình lớn ở Canberra hay Sydney với sự mời gọi đồng hương từ khắp nước Úc tham dự, các BCH cộng đồng Liên bang và các tiểu bang, lãnh thổ đều có một cuộc hội thoại viễn liên (teleconference) để bàn về kế hoạch biểu tình, và trong đó, bàn thảo AI SẼ NÓI VỀ VẤN ĐỀ GÌ trong buổi biểu tình đó. Mục đích là để: 1.- Tránh sự trùng hợp, khiến đồng hương (thình giả) nhàm chán; 2.- Tội ác VC quá nhiều, phải chia ra để trình bày về càng nhiều phương diện càng tốt.
"Không ngoài thông lệ, tôi được biết quý vị Chủ tịch các BCH C/Đ liên bang và các tiểu bang, lãnh thổ đã có 1 buổi teleconference vào tối thứ Hai tuần qua 6/10 để bàn về cuộc biểu tình này. Và tôi tin chắc rằng, vấn đề du sinh KHÔNG THỂ NÀO LÀ MỘT TRONG NHỮNG ĐỀ TÀI đã được quý vị lãnh đạo cộng đồng kia, với những sự nhận xét sắc bén và tinh tế, đồng ý, ngay cả như nếu có được ai đó đưa ra. Như vậy, chuyện Bác sĩ BT Cường lên diễn đàn ở Canberra hôm thứ hai 13/10 để nói về vấn đề du sinh CHẲNG NHỮNG KHÔNG ĐÚNG LÚC, KHÔNG ĐÚNG NƠI, mà còn một lần nữa chứng minh cách hành xử KHÔNG TÔN TRỌNG NHỮNG QUYẾT ĐỊNH CHUNG của bác sĩ Cường.
"Tôi nói rõ là tôi cảm thấy rất ái ngại khi nói lên điều này vì chắc chắn sẽ bị quy chụp là có sự tranh chấp cá nhân gì đó với bác sĩ BT Cường. Thật sự là hoàn toàn không phải vậy. Tôi chỉ muốn làm sáng tỏ thêm một sự kiện quan trọng, tuy đau lòng, vừa mới xảy ra mà thôi. - Kính. Trần hưng Việt"
(2) Sự thực, đồng hương phản đối bài diễn văn của BS Cường không phải vì lạc đề, mà vì 2 điểm quan trọng: Một, những việc làm mờ ám của BS Cường trong thời gian gần đây; Hai, nội dung của bài diễn văn có những điểm nguỵ biện, bao che cho du sinh VC theo tinh thần của Nghị Quyết 36 VC. (xem thêm trang 56)
(3) Câu trả lời của ông Nguyễn Thế Phong khiến chúng tôi ngạc nhiên vì mấy điểm. Điểm thứ nhất, Thông Bạch của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ (trong đó Điều 2 ghi rõ, các tổ chức Phật giáo tiếm danh GHPGVNTN tại hải ngoại; và không công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan của Thượng tọa Thích Quảng Ba là thành viên của GHPGVNTN) đã đặt trên nền tảng Giáo Chỉ Số 9 và có giá trị hướng dẫn thi hành Giáo Chỉ Số 9 của Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành ngày 8.9.2007 (xem Quyết Nghị Chín Điểm của Đại hội Bất thường GHPGVNTNHN tại Hoa Kỳ - http://www.queme.net/vie/v-docs_detail.php?numb=898). Điểm thứ hai, vào trung tuần tháng 11 năm 2007, CĐNVTD Úc Châu đã ra Tuyên Cáo xác nhận Quan Điểm đối với Giáo Hội PGVNTN. Tuyên cáo này đã được gửi cho các cơ quan truyền thông, và Sàigòn Times đã đăng tải trên trang 30 số ra ngày 22 tháng 11 năm 2007, nguyên văn như sau:
"Trong thời gian vừa qua, Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất trong nước đã bị chế độ CSVN ra sức đánh phá, tìm mọi cách lũng đoạn nhằm gây chia rẽ, làm suy yếu GH và âm mưu loại bỏ nhị vị Hòa Thượng Huyền Quang và Quảng Độ ra khỏi vị trí lãnh đạo Giáo Hội. Ngay cả đối với hệ thống GHPGVNTN ở hải ngoại, cũng có nhiều lời đồn đại gây hoang mang trong cộng đồng, nhất là trong giới Phật tử.
"Đức Tăng Thống GHPGVNTN, Hòa Thượng Huyền Quang đã công bố Giáo Chỉ số 9 ngày 08 tháng 9 năm 2007 nêu lên những nguy cơ Pháp nạn mà GH hiện đang phải đương đầu, và đề xuất việc chấn chỉnh lại cơ cấu của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, là đại diện chính thức cho GHPGVNTN tại hải ngoại, trực thuộc sự chỉ đạo và điều hành của Viện trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN trong nước.
"CĐNVTD Úc Châu cấp liên bang và các Tiểu bang Lãnh thổ đồng thanh tuyên cáo:
"1- Xác định lập trường ủng hộ GHPGVNTN do nhị vị Hòa thượng Huyền Quang và Quảng Độ lãnh đạo cùng các cơ cấu trực thuộc Giáo Hội;
"2- Kêu gọi đồng hương đề cao cảnh giác trước những âm mưu xâm nhập và khuynh đảo, gây mâu thuẫn tôn giáo trong CĐ người Việt hải ngoại của CSVN;
"3- Tiếp tục công tác vận động quốc tế nhằm hậu thuẫn công cuộc phục hồi quyền sinh hoạt độc lập của GHPGVNTN, và yêu cầu quốc tế tạo áp lực lên chế độ CSVN đòi họ phải trả lại quyền tự do tôn giáo, tự do hành đạo cho các tôn giáo tại VN.
"CĐNVTD/Liên bang Úc Châu: Nguyễn Mạnh Tiến
"CĐNVTD/NSW: Võ Trí Dũng
"CĐNVTD/VIC: Nguyễn Thế Phong
"CĐNVTD/QLD: Bùi Trọng Cường
"CĐNVTD/Nam Úc: Đoàn Công Chánh Phú Lộc
"CĐNVTD/ACT: Lê Công
"CĐNVTD/Bắc Úc: Lê Tấn Thiện
"CĐNVTD/Wollongong: Trần Hương Thủy
"* Riêng CĐNVTD/ Tây Úc, mặc dù ông Phạm Lê Hoàng Nam, Chủ tịch của tân Ban Chấp Hành hoàn toàn đồng ý với nội dung bản Tuyên Cáo, nhưng chưa thể chính thức ký tên vì chưa hoàn tất thủ tục bàn giao."
Qua Tuyên Cáo của BCHCĐNVTD UC nêu trên, câu hỏi được đặt ra ở đây, tại sao có sự thiếu thống nhất, thiếu liên tục về quan điểm lập trường đối với GHPGVNTN, giữa BCH do BS Nguyễn Mạnh Tiến làm Chủ tịch, và BCH do Ông Nguyễn Thế Phong làm Chủ tịch? Tại sao lại có sự khác nhau, trong khi nhân sự của hai BCH hầu như giống nhau, ngoại trừ khác biệt duy nhất là BCH 2007 do BS Nguyễn Mạnh Tiến làm Chủ tịch, còn BCH 2008 thì Ông Nguyễn Thế Phong làm Chủ tịch? Còn nếu như cả hai BCH đều có sự thống nhất, xin hỏi tại sao BCH 2007 tuyên bố "ủng hộ GHPGVNTN do nhị vị Hòa thượng Huyền Quang và Quảng Độ lãnh đạo cùng các cơ cấu trực thuộc Giáo Hội"; nay chưa đầy 1 năm sau, BCH 2008 lại từ chối ủng hộ Thông Bạch của Hòa Thượng Thích Quảng Độ? Tại sao BCH 2007 thì "có thẩm quyền" ra tuyên cáo ủng hộ GHPGVNTN mà BCH 2008 lại nêu lý do "không có thẩm quyền xen vào nội bộ của Giáo Hội"? Đứng trước những hành động càn rỡ, những lời tuyên bố xúc phạm GHPGVNTN của thầy Thích Quảng Ba, vi phạm lập trường chính trị và chính nghĩa của 200 ngàn người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc, liệu câu trả lời của Ông Nguyễn Thế Phong "BCH chúng tôi không có thẩm quyền xen vào nội bộ của Giáo Hội để quyết định hay tuyên bố bên nào đúng" có hợp tình, hợp lý và thích hợp cho vai trò của cộng đồng người Việt hải ngoại là hậu thuẫn cho cuộc đấu tranh đòi phục hoạt của GHPGVNTN hiện nay hay không? Tại sao thầy Thích Huyền Quang và thầy Thích Quảng Độ, sống giữa lao tù kìm kẹp của chế độ CS, có đủ trí dũng và sự thẳng thắn để đi tới quyết định không công nhận thầy Thích Quảng Ba, cho dù quý thầy rất đau lòng không muốn công bố một quyết định như vậy, trong khi chúng ta, một cộng đồng tỵ nạn cộng sản, được sống trong một thể chế tự do dân chủ, với đầy đủ cương lĩnh, hiến chương, nội quy,... của một cộng đồng chính trị với mục tiêu rõ ràng là đấu tranh không khoan nhượng với CS, thì chúng ta lại chọn thái độ không lên tiếng trước việc làm sai trái quá hiển nhiên của thầy Thích Quảng Ba? Tại sao quý vị có thể lên tiếng trước việc làm sai trái của Trịnh Hội, trong khi việc làm sai trái của thầy Thích Quảng Ba nguy hại gấp cả vạn lần, thì quý vị lại im lặng?
(4) Có mấy điểm xin được đóng góp. Một, cho dù BCH 2008, cũng như BTC cuộc biểu tình có đi ngược lại nội dung Tuyên Cáo ủng hội GHPGVNTN của BCH 2007, chấp nhận tôn trọng GHPGVNTNHN-UĐL và TTL, nhưng không nhất thiết BTC phải tôn trọng người mà GH đã đề cử, nhất là đối với thầy Thích Quảng Ba, một người đã công khai có những lời tuyên bố, việc làm, phản bội chính nghĩa tỵ nạn cộng sản. Hai, đúng là thầy Thích Quảng Ba sẽ phải chịu trách nhiệm đối với những gì thầy tuyên bố. Nhưng bên cạnh trách nhiệm của thầy, còn trách nhiệm của BTC, của BCH, của cộng đồng đối với những lời tuyên bố của thầy. Cũng giống như bài diễn văn lạc đề và chệch hướng của BS Cường, chẳng riêng gì BS Cường chịu trách nhiệm mà cả BTC cũng đã nhận trách nhiệm. Ba, trong bối cảnh:
1. Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế đã cho phổ biến Thông Bạch của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ (trong đó Điều 2 ghi rõ, các tổ chức Phật giáo tiếm danh GHPGVNTN tại hải ngoại; và không công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan của Thượng tọa Thích Quảng Ba là thành viên của GHPGVNTN);
2. Những lời tuyên bố và việc làm phản bội chính nghĩa tỵ nạn cộng sản của thầy Thích Quảng Ba; chỉ nguyên sự hiện diện của thầy Thích Quảng Ba trên khán đài cuộc biểu tình chống CS do CĐNVTD tổ chức, đã gây nên những thiệt hại to lớn về uy tín, lập trường của CĐNVTD/UC; và ảnh hưởng đến cuộc đấu tranh phục hoạt GHPGVNTN do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo tại quê nhà. Chính vì nhận thức được điều này, nên nhiều vì lãnh đạo có uy tín trong cộng đồng, cũng như anh em Sàigòn Times chúng tôi đã cố gắng trình bầy với quý vị trong BTC biểu tình, trong đó có ông Nguyễn Thế Phong, nguyện vọng không nên để thầy Thích Quảng Ba phát biểu. Đáng tiếc, BTC đã không đồng ý.
Vì lợi ích chung, SGT trước sau như một tôn trọng, lắng nghe mọi dị biệt và ủng hộ mọi hội đoàn, đoàn thể, cộng đồng, cũng như các cơ cấu dân cử bao gồm cả BCH liên bang, tiểu bang, lãnh thổ. Tuy nhiên, cũng vì lợi ích chung, mà lợi ích tối thượng chính là lợi ích của toàn dân VN chỉ có thể đạt được khi nào chế độ CSVN phải bị giải thể hoàn toàn và triệt để trên quê hương VN, SGT cũng mạnh dạn trình bầy những dị biệt trong sự tương kính với hy vọng, những dị biệt của mình được lắng nghe.
Hữu Nguyên
LGT: Nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của các BCHCĐNVTD, của Ban Tổ Chức (BTC) cuộc biểu tình, cùng sự tham dự tích cực của các vị lãnh đạo tinh thần, các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương, cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng tại Canberra ngày 13-10 vừa qua đã thành công tốt đẹp, tạo được tiếng vang đáng kể trong chính giới và dư luận tại Úc. Tuy nhiên, có hai vấn đề cần được làm sáng tỏ: Một, bài diễn văn vừa lạc đề vừa chệch hướng của BS Bùi Trọng Cường khiến đông đảo đồng hương phản đối; và hai, sự hiện diện không hợp tình, hợp lý của thầy Thích Quảng Ba, một người đã có những lời tuyên bố và việc làm phản bội chính nghĩa tỵ nạn cộng sản và lập trường của cộng đồng người Việt tỵ nạn Úc Châu, trong đó có việc bảo lãnh hàng trăm tăng ni Phật giáo quốc doanh được CSVN cho xuất cảnh, đồng thời cũng là người đã công khai tuyên bố "không chống cộng". Vì vậy, tuần qua, Sàigòn Times đã gửi mười câu hỏi qua email cho LS Võ Trí Dũng, Chủ tịch CĐNVTD/NSW đồng thời là Trưởng Ban Tổ Chức cuộc biểu tình. Chúng tôi cũng chuyển 10 câu hỏi đó cho Ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch CĐNVTD Liên Bang Úc Châu, để tường. Sau đó, chúng tôi được LS Võ Trí Dũng cho biết, vì 10 câu hỏi liên quan đến đường lối chính sách của liên bang, nên Ông Nguyễn Thế Phong sẽ trả lời 10 câu hỏi; và ngày Thứ Hai, 20 tháng 10, SGT đã nhận được qua email các câu trả lời của Ông. Sàigòn Times chân thành cảm ơn thì giờ quý báu của Ông Nguyễn Thế Phong, và sau đây xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả nguyên văn các câu trả lời của Ông Chủ tịch.
VỀ BÀI DIỄN VĂN CỦA BS BÙI TRỌNG CƯỜNG
SGT: Kính thưa Ông, trong cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng, BS Bùi Trọng Cường có bài diễn văn về du sinh VN. Như vậy bài diễn văn đó là do BS Cường đề nghị hay do BTC biểu tình đề nghị? Nếu do BTC đề nghị, xin Ông cho biết lý do? Nếu do BS Cường đề nghị, xin Ông cho biết, đề nghị đó có được BTC cuộc biểu tình chấp thuận hay không? Nếu BTC chấp thuận, xin cho biết vì sao?
Ô. NTP: Mục đích duy nhất của cuộc biểu tình ngày 13 tháng 10 trước tiền đình QH tại Canberra chỉ là để lên tiếng phản đối chuyến đến Úc của Nguyễn Tấn Dũng và lên án CSVN đã dâng đất và dâng biển cho Trung Cộng cùng những vi phạm nhân quyền, đàn áp các nhà đấu tranh dân chủ và đòi hỏi tự do cho người dân VN, như đã được ghi rõ trong các thông báo của CĐNVTD/UC. Vì thế, đề tài nói về du sinh của BS Bùi Trọng Cường đã không thích hợp với mục đích của cuộc biểu tình và với chủ đích của BTC. (1)
SGT: Qua nội dung bài diễn văn đã được BS Cường tuyên đọc, Ông có nhận xét gì?
Ô. NTP: Những lời phát biểu của BS Bùi Trọng Cường chỉ là ý kiến cá nhân của bác sĩ hoặc BCH tại Queensland. Riêng về BCH/CĐNVTD/UC, trong phiên họp hội thoại tháng 10 vừa qua giữa BCH với các vị chủ tịch các tiểu bang và lãnh thổ, vấn đề du sinh đã được nhắc đến, nhưng vì chuyến đến Úc của Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng cận ngày, cho nên mọi người đã quyết định dời việc bàn thảo chi tiết của vấn đề đến phiên họp đầu tháng 11 tới đây. Mục đích là: rút tỉa kinh nghiệm từ vấn đề đã xảy ra tại QLD để bàn thảo và đưa ra một đường hướng chung đúng trọng tâm lập trường của CĐNVTD/UC về những vấn đề liên quan đến du sinh để các BCH của các tiểu bang và lãnh thổ có thể áp dụng trong tương lai.
SGT: Bài diễn văn về du sinh VN tại cuộc biểu tình ở Canberra, với việc BS Cường gặp gỡ cán bộ du sinh của VC tại Brisbane, có liên quan gì không, thưa Ông?
Ô. NTP: Câu hỏi này chỉ có BS Bùi Trọng Cường mới có thẩm quyền để trả lời. Chúng tôi không thể có ý kiến.
SGT: Theo Ông, lý do vì sao khiến đồng hương nổi giận với bài diễn văn của BS Cường?
Ô. NTP: Phản ứng của những đồng hương không đồng ý với bài nói chuyện của BS Bùi Trọng Cường có thể có nhiều lý do khác nhau, chúng tôi không thể tự suy diễn lý do của họ.
SGT: Qua sự kiện đáng tiếc đó, Ông và BTC đã rút tỉa được những bài học gì?
Ô. NTP: Như đã trình bày, chúng tôi rất lấy làm đáng tiếc là BS Bùi Trọng Cường, khi chọn đề tài du sinh với tư cách diễn giả, đã đi ra ngoài đề tài và mục đích chính của cuộc biểu tình. Trong tương lai, rút tỉa kinh nghiệm về sự việc này, BTC chúng tôi sẽ lưu ý với các vị diễn giả để các bài nói chuyện của họ đi đúng với trọng tâm của cuộc biểu tình hầu tránh tình trạng tương tự xảy ra. (2)
VỀ SỰ HIỆN DIỆN CỦA TT THÍCH QUẢNG BA
SGT: Xin ông Chủ tịch cho biết lý do có sự hiện diện của Thượng tọa Thích Quảng Ba trong cuộc biểu tình tại Canberra vừa qua?
Ô. NTP: BTC cuộc biểu tình, qua quyết định cuộc hội thoại tháng 10 vừa qua, đã đồng ý gởi thư mời đến các tôn giáo và yêu cầu họ cử một vị đại diện để phát biểu tại cuộc biểu tình. Riêng về phần Phật Giáo, vì gần đây đã có những vấn đề nội bộ của GH, nên chúng tôi quyết định mời đại diện của hai GH lớn tại Úc đến tham dự và phát biểu. Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất Hải Ngoại - Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan đã cử Thượng Toạ Thích Quảng Ba tham dự. Riêng về phần Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất - Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan vì đã không có vị đại diện tham dự, do đó chỉ có TT Thích Quảng Ba phát biểu với tư cách đại diện cho GHPGVNTNHN - UĐL và TTL mà thôi.
SGT: BTC đã gửi thư mời cho ai? Đại diện tổ chức Phật Giáo nào? GHPGVNTN do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo, hay tổ chức bị HT Thích Quảng Độ ra thông bạch xác nhận là tiếm danh? BTC gửi thư mời qua bưu điện, email, hay gọi điện thoại?
Ô. NTP: Về việc thông tư của GHPGVNTN, BCH chúng tôi không có thẩm quyền xen vào nội bộ của Giáo Hội để quyết định hay tuyên bố bên nào đúng. (3)
SGT: Qua Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế tại Paris, chúng tôi được biết, tại Úc hiện có đại diện chính thức của GHPGVNTN do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo. Như vậy tại sao BTC cuộc biểu tình không liên lạc với ông Võ Văn Ái để gửi thư mời quý vị đại diện đó cho danh chính ngôn thuận và phù hợp với chính nghĩa của cuộc đấu tranh chống CS hiện nay?
Ô. NTP: Như đã nói, chúng tôi đã có mời GHPGVNTN-UDL &TTL cử một vị đại diện nhưng tại cuộc biểu tình đã không có mặt vị đại diện nào của GH.
SGT: Về Thượng tọa Thích Quảng Ba, như ông đã biết, có mấy sự kiện xảy ra trong thời gian gần đây. Thứ nhất, trong khi GHPGVNTN có quan điểm minh bạch, tẩy chay không tham dự “Đại Lễ Phật Đản LHQ” do CSVN tổ chức tại Hà Nội vào trung tuần tháng 5.2008, thì thầy Thích Quảng Ba lại công khai hô hào tham dự. Thứ hai, suốt mấy thập niên qua, người Việt trong và ngoài nước, đều thừa nhận "Phật Giáo Việt Nam" là một tổ chức quốc doanh do CSVN nặn lên nhằm đánh phá Giáo Hội PGVNTN. Vậy mà thầy TQB lại có luận điệu giống hệt CSVN, công khai lên đài SBS ca ngợi "Phật Giáo Việt Nam" có công đối với Phật Giáo! Thứ ba, trong khi CSVN một mặt đàn áp GHPGVNTN, mặt khác CSVN huấn luyện tăng, ni "Phật Giáo Việt Nam" thành cán bộ CS, thì thầy TQB lại bảo lãnh cho các tăng ni "Phật Giáo ViệtNam" sang Úc. Thứ tư, CSVN là mộtđảng cướp, đã vi phạm Hiệp Định Ba Lê, xâm lăng Miền Nam, gây nên thảm cảnh cho cả dân tộc, trong đó có đạo Phật. Điều đó ai ai cũng biết. Vậy mà thầy TQB là một người Việt tỵ nạn cộng sản, lại công khai viết thư gửi cho các lãnh tụ đảng cướp CS và gọi chúng là "Ngài"; đồng thời thầy còn công khai phân phát lá thư này cho những người tham dự biểu tình chống CS do CĐNVTD/NSW tổ chức tại Sydney. Đó rõ ràng là hành động thừa nhận chế độ CS, chấp nhận đối thoại với CS, bất chấp chủ trương không đối thoại với CS của 200 ngàn người Việt tỵ nạn CS tại Úc. Thứ năm, ngày 25 tháng 8 năm 2008, Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế đã cho phổ biến Thông Bạch của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, trong đó Điều 2 ghi rõ, các tổ chức Phật giáo tiếm danh GHPGVNTN tại hải ngoại; và không công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan của Thượng tọa Thích Quảng Ba là thành viên của GHPGVNTN. Thưa ông, trước 5 sự kiện rõ ràng và tiêu biểu như vậy, ông và BTC biểu tình đã có thái độ gì khi hay biết TT Thích Quảng Ba sẽ đại diện tham dự cuộc biểu tình?
Ô. NTP: Một khi đã mời, chúng ta phải tôn trọng vai trò đại diện của GHPGVNTNHN-UĐL và TTL mà T.T. Thích Quảng Ba đã được đề cử. Chúng tôi quan niệm rằng T.T. với tư cách đại diện, cũng như các diễn giả phát biểu khác, sẽ phải chịu trách nhiệm về những gì mình nói, và cộng đồng, giới truyền thông và đồng bào cũng có quyền góp ý hay phê bình trên những gì T.T. TQB tuyên bố. Nếu những điều T.T. nói đi ngược lại với lập trường và quan điểm của cộng đồng và của người Việt hải ngoại thì tôi tin chắc T.T. sẽ phải gặp những phản ứng bất lợi từ phía những người biểu tình và báo chí. (4)
SGT: Thưa ông, trước những việc làm của TT Thích Quảng Ba, và đặc biệt, sau khi Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ ra Thông Bạch xác nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan của Thượng tọa Thích Quảng Ba là tiếm danh, và không công nhận GH này là thành viên của GHPGVNTN, thì sự hiện diện cuả TT Thích Quảng Ba trong cuộc biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng vừa qua, đã và sẽ có những ảnh hưởng bất lợi gì trong cuộc đấu tranh giải trừ pháp nạn do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo?
Ô. NTP: T.T. TQB đến tham dự với cuộc biểu tình để chống CSVN, do sự đề cử chính thức của GHPGVNTNHN- UĐL và TTL. Chúng tôi tôn trọng sự chính thức đề cử này. BCHCDNV LBUC xin cảm ơn, ghi nhận, tôn trọng và nghiên cứu những tin tức, ý kiến của quý vị và đồng hương. Mỗi chúng ta đang đóng những vai trò khác nhau trong tiến trình đấu tranh để mang lại sự tự do và một nền dân chủ đích thực cho đồng bào chúng ta trong nước. Cộng Đồng sẽ tiếp tục thu thập những ý kiến khác nhau để làm nền tảng căn bản xây dựng Cộng Đồng ngỏ hầu đẩy mạnh công cuộc đấu tranh chung. Xin chúc quý báo mạnh tiến để cùng nhau phát huy những truyền thống tốt đẹp của người Việt chúng ta tại Úc Châu.
Trân trọng kính chào.
Chú thích Sàigòn Times
(1) Từ xưa đến nay, chúng ta đều biết, trong các cuộc biểu tình, BTC có một truyền thống đáng quý là họp bàn mục đích, nội dung cuộc biểu tình và phân nhiệm từng đề tài cho mỗi diễn giả. Nhờ vậy, các bài diễn văn của các vị đại diện tôn giáo, cộng đồng các tiểu bang, lãnh thổ, đều rất sinh động, hỗ trợ cho nhau, để cùng làm sáng tỏ mục tiêu chung. Như vậy không hiểu tại sao, trong cuộc biểu tình tại Canberra lần này, BTC lại không tiếp tục truyền thống này? Hay BTC có phân nhiệm, nhưng BS Cường đã xé rào? Và nếu vậy thì nguyên nhân thầm kín và quan trọng nào khiến BS Cường đơn phương xé rào, bất chấp quyết định của BTC gồm cả Chủ tịch liên bang và các tiểu bang, lãnh thổ? Cùng nhận xét về vấn đề này, trên Diễn Đàn Phố Nắng, Ông Trần Hưng Việt, cựu Chủ tịch CĐNVTD UC/QLD, đã gửi một email đề ngày 15 tháng 10, 2008, nguyên văn như sau:
"Kính thưa quý vị. Từ hôm thứ Hai 13/10 đến nay, tôi đã tránh, không muốn đề cập tới việc bác sĩ Bùi trọng Cường phát biểu về vấn đề du sinh trong buổi biểu tình chống Nguyễn tấn Dũng ngày hôm đó ở Canberra. Lý do là vì tôi không muốn công sức và nỗ lực của quý vị khác trong các Ban Chấp hành Liên bang và tiểu bang bị chi phối. Hôm nay, tôi xin trình bày một khía cạnh khác của vấn đề mà tôi nghĩ là quan trọng và chưa thấy được đề cập đến, có lẽ chỉ vì tôi đã có may mắn (và hân hạnh) được sinh hoạt trong guồng máy của cơ cấu cộng đồng liên bang khi tôi còn giữ chức vụ Chủ tịch CĐ NVTD UC/Qld. Đó là mỗi khi có một cuộc biểu tình lớn ở Canberra hay Sydney với sự mời gọi đồng hương từ khắp nước Úc tham dự, các BCH cộng đồng Liên bang và các tiểu bang, lãnh thổ đều có một cuộc hội thoại viễn liên (teleconference) để bàn về kế hoạch biểu tình, và trong đó, bàn thảo AI SẼ NÓI VỀ VẤN ĐỀ GÌ trong buổi biểu tình đó. Mục đích là để: 1.- Tránh sự trùng hợp, khiến đồng hương (thình giả) nhàm chán; 2.- Tội ác VC quá nhiều, phải chia ra để trình bày về càng nhiều phương diện càng tốt.
"Không ngoài thông lệ, tôi được biết quý vị Chủ tịch các BCH C/Đ liên bang và các tiểu bang, lãnh thổ đã có 1 buổi teleconference vào tối thứ Hai tuần qua 6/10 để bàn về cuộc biểu tình này. Và tôi tin chắc rằng, vấn đề du sinh KHÔNG THỂ NÀO LÀ MỘT TRONG NHỮNG ĐỀ TÀI đã được quý vị lãnh đạo cộng đồng kia, với những sự nhận xét sắc bén và tinh tế, đồng ý, ngay cả như nếu có được ai đó đưa ra. Như vậy, chuyện Bác sĩ BT Cường lên diễn đàn ở Canberra hôm thứ hai 13/10 để nói về vấn đề du sinh CHẲNG NHỮNG KHÔNG ĐÚNG LÚC, KHÔNG ĐÚNG NƠI, mà còn một lần nữa chứng minh cách hành xử KHÔNG TÔN TRỌNG NHỮNG QUYẾT ĐỊNH CHUNG của bác sĩ Cường.
"Tôi nói rõ là tôi cảm thấy rất ái ngại khi nói lên điều này vì chắc chắn sẽ bị quy chụp là có sự tranh chấp cá nhân gì đó với bác sĩ BT Cường. Thật sự là hoàn toàn không phải vậy. Tôi chỉ muốn làm sáng tỏ thêm một sự kiện quan trọng, tuy đau lòng, vừa mới xảy ra mà thôi. - Kính. Trần hưng Việt"
(2) Sự thực, đồng hương phản đối bài diễn văn của BS Cường không phải vì lạc đề, mà vì 2 điểm quan trọng: Một, những việc làm mờ ám của BS Cường trong thời gian gần đây; Hai, nội dung của bài diễn văn có những điểm nguỵ biện, bao che cho du sinh VC theo tinh thần của Nghị Quyết 36 VC. (xem thêm trang 56)
(3) Câu trả lời của ông Nguyễn Thế Phong khiến chúng tôi ngạc nhiên vì mấy điểm. Điểm thứ nhất, Thông Bạch của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ (trong đó Điều 2 ghi rõ, các tổ chức Phật giáo tiếm danh GHPGVNTN tại hải ngoại; và không công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan của Thượng tọa Thích Quảng Ba là thành viên của GHPGVNTN) đã đặt trên nền tảng Giáo Chỉ Số 9 và có giá trị hướng dẫn thi hành Giáo Chỉ Số 9 của Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành ngày 8.9.2007 (xem Quyết Nghị Chín Điểm của Đại hội Bất thường GHPGVNTNHN tại Hoa Kỳ - http://www.queme.net/vie/v-docs_detail.php?numb=898). Điểm thứ hai, vào trung tuần tháng 11 năm 2007, CĐNVTD Úc Châu đã ra Tuyên Cáo xác nhận Quan Điểm đối với Giáo Hội PGVNTN. Tuyên cáo này đã được gửi cho các cơ quan truyền thông, và Sàigòn Times đã đăng tải trên trang 30 số ra ngày 22 tháng 11 năm 2007, nguyên văn như sau:
"Trong thời gian vừa qua, Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất trong nước đã bị chế độ CSVN ra sức đánh phá, tìm mọi cách lũng đoạn nhằm gây chia rẽ, làm suy yếu GH và âm mưu loại bỏ nhị vị Hòa Thượng Huyền Quang và Quảng Độ ra khỏi vị trí lãnh đạo Giáo Hội. Ngay cả đối với hệ thống GHPGVNTN ở hải ngoại, cũng có nhiều lời đồn đại gây hoang mang trong cộng đồng, nhất là trong giới Phật tử.
"Đức Tăng Thống GHPGVNTN, Hòa Thượng Huyền Quang đã công bố Giáo Chỉ số 9 ngày 08 tháng 9 năm 2007 nêu lên những nguy cơ Pháp nạn mà GH hiện đang phải đương đầu, và đề xuất việc chấn chỉnh lại cơ cấu của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, là đại diện chính thức cho GHPGVNTN tại hải ngoại, trực thuộc sự chỉ đạo và điều hành của Viện trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN trong nước.
"CĐNVTD Úc Châu cấp liên bang và các Tiểu bang Lãnh thổ đồng thanh tuyên cáo:
"1- Xác định lập trường ủng hộ GHPGVNTN do nhị vị Hòa thượng Huyền Quang và Quảng Độ lãnh đạo cùng các cơ cấu trực thuộc Giáo Hội;
"2- Kêu gọi đồng hương đề cao cảnh giác trước những âm mưu xâm nhập và khuynh đảo, gây mâu thuẫn tôn giáo trong CĐ người Việt hải ngoại của CSVN;
"3- Tiếp tục công tác vận động quốc tế nhằm hậu thuẫn công cuộc phục hồi quyền sinh hoạt độc lập của GHPGVNTN, và yêu cầu quốc tế tạo áp lực lên chế độ CSVN đòi họ phải trả lại quyền tự do tôn giáo, tự do hành đạo cho các tôn giáo tại VN.
"CĐNVTD/Liên bang Úc Châu: Nguyễn Mạnh Tiến
"CĐNVTD/NSW: Võ Trí Dũng
"CĐNVTD/VIC: Nguyễn Thế Phong
"CĐNVTD/QLD: Bùi Trọng Cường
"CĐNVTD/Nam Úc: Đoàn Công Chánh Phú Lộc
"CĐNVTD/ACT: Lê Công
"CĐNVTD/Bắc Úc: Lê Tấn Thiện
"CĐNVTD/Wollongong: Trần Hương Thủy
"* Riêng CĐNVTD/ Tây Úc, mặc dù ông Phạm Lê Hoàng Nam, Chủ tịch của tân Ban Chấp Hành hoàn toàn đồng ý với nội dung bản Tuyên Cáo, nhưng chưa thể chính thức ký tên vì chưa hoàn tất thủ tục bàn giao."
Qua Tuyên Cáo của BCHCĐNVTD UC nêu trên, câu hỏi được đặt ra ở đây, tại sao có sự thiếu thống nhất, thiếu liên tục về quan điểm lập trường đối với GHPGVNTN, giữa BCH do BS Nguyễn Mạnh Tiến làm Chủ tịch, và BCH do Ông Nguyễn Thế Phong làm Chủ tịch? Tại sao lại có sự khác nhau, trong khi nhân sự của hai BCH hầu như giống nhau, ngoại trừ khác biệt duy nhất là BCH 2007 do BS Nguyễn Mạnh Tiến làm Chủ tịch, còn BCH 2008 thì Ông Nguyễn Thế Phong làm Chủ tịch? Còn nếu như cả hai BCH đều có sự thống nhất, xin hỏi tại sao BCH 2007 tuyên bố "ủng hộ GHPGVNTN do nhị vị Hòa thượng Huyền Quang và Quảng Độ lãnh đạo cùng các cơ cấu trực thuộc Giáo Hội"; nay chưa đầy 1 năm sau, BCH 2008 lại từ chối ủng hộ Thông Bạch của Hòa Thượng Thích Quảng Độ? Tại sao BCH 2007 thì "có thẩm quyền" ra tuyên cáo ủng hộ GHPGVNTN mà BCH 2008 lại nêu lý do "không có thẩm quyền xen vào nội bộ của Giáo Hội"? Đứng trước những hành động càn rỡ, những lời tuyên bố xúc phạm GHPGVNTN của thầy Thích Quảng Ba, vi phạm lập trường chính trị và chính nghĩa của 200 ngàn người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc, liệu câu trả lời của Ông Nguyễn Thế Phong "BCH chúng tôi không có thẩm quyền xen vào nội bộ của Giáo Hội để quyết định hay tuyên bố bên nào đúng" có hợp tình, hợp lý và thích hợp cho vai trò của cộng đồng người Việt hải ngoại là hậu thuẫn cho cuộc đấu tranh đòi phục hoạt của GHPGVNTN hiện nay hay không? Tại sao thầy Thích Huyền Quang và thầy Thích Quảng Độ, sống giữa lao tù kìm kẹp của chế độ CS, có đủ trí dũng và sự thẳng thắn để đi tới quyết định không công nhận thầy Thích Quảng Ba, cho dù quý thầy rất đau lòng không muốn công bố một quyết định như vậy, trong khi chúng ta, một cộng đồng tỵ nạn cộng sản, được sống trong một thể chế tự do dân chủ, với đầy đủ cương lĩnh, hiến chương, nội quy,... của một cộng đồng chính trị với mục tiêu rõ ràng là đấu tranh không khoan nhượng với CS, thì chúng ta lại chọn thái độ không lên tiếng trước việc làm sai trái quá hiển nhiên của thầy Thích Quảng Ba? Tại sao quý vị có thể lên tiếng trước việc làm sai trái của Trịnh Hội, trong khi việc làm sai trái của thầy Thích Quảng Ba nguy hại gấp cả vạn lần, thì quý vị lại im lặng?
(4) Có mấy điểm xin được đóng góp. Một, cho dù BCH 2008, cũng như BTC cuộc biểu tình có đi ngược lại nội dung Tuyên Cáo ủng hội GHPGVNTN của BCH 2007, chấp nhận tôn trọng GHPGVNTNHN-UĐL và TTL, nhưng không nhất thiết BTC phải tôn trọng người mà GH đã đề cử, nhất là đối với thầy Thích Quảng Ba, một người đã công khai có những lời tuyên bố, việc làm, phản bội chính nghĩa tỵ nạn cộng sản. Hai, đúng là thầy Thích Quảng Ba sẽ phải chịu trách nhiệm đối với những gì thầy tuyên bố. Nhưng bên cạnh trách nhiệm của thầy, còn trách nhiệm của BTC, của BCH, của cộng đồng đối với những lời tuyên bố của thầy. Cũng giống như bài diễn văn lạc đề và chệch hướng của BS Cường, chẳng riêng gì BS Cường chịu trách nhiệm mà cả BTC cũng đã nhận trách nhiệm. Ba, trong bối cảnh:
1. Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế đã cho phổ biến Thông Bạch của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ (trong đó Điều 2 ghi rõ, các tổ chức Phật giáo tiếm danh GHPGVNTN tại hải ngoại; và không công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Úc Đại Lợi - Tân Tây Lan của Thượng tọa Thích Quảng Ba là thành viên của GHPGVNTN);
2. Những lời tuyên bố và việc làm phản bội chính nghĩa tỵ nạn cộng sản của thầy Thích Quảng Ba; chỉ nguyên sự hiện diện của thầy Thích Quảng Ba trên khán đài cuộc biểu tình chống CS do CĐNVTD tổ chức, đã gây nên những thiệt hại to lớn về uy tín, lập trường của CĐNVTD/UC; và ảnh hưởng đến cuộc đấu tranh phục hoạt GHPGVNTN do HT Thích Quảng Độ lãnh đạo tại quê nhà. Chính vì nhận thức được điều này, nên nhiều vì lãnh đạo có uy tín trong cộng đồng, cũng như anh em Sàigòn Times chúng tôi đã cố gắng trình bầy với quý vị trong BTC biểu tình, trong đó có ông Nguyễn Thế Phong, nguyện vọng không nên để thầy Thích Quảng Ba phát biểu. Đáng tiếc, BTC đã không đồng ý.
Vì lợi ích chung, SGT trước sau như một tôn trọng, lắng nghe mọi dị biệt và ủng hộ mọi hội đoàn, đoàn thể, cộng đồng, cũng như các cơ cấu dân cử bao gồm cả BCH liên bang, tiểu bang, lãnh thổ. Tuy nhiên, cũng vì lợi ích chung, mà lợi ích tối thượng chính là lợi ích của toàn dân VN chỉ có thể đạt được khi nào chế độ CSVN phải bị giải thể hoàn toàn và triệt để trên quê hương VN, SGT cũng mạnh dạn trình bầy những dị biệt trong sự tương kính với hy vọng, những dị biệt của mình được lắng nghe.
Sinh hoạt cộng đồng: Bài học cho BS Chủ tịch Bùi Trọng Cường
-Hữu Nguyên-
Lần đầu tiên trong lịch sử cộng đồng người Việt hải ngoại: Một vị chủ tịch CĐ đang phát biểu bị đồng hương phẫn nộ phản đối, khiến BTC phải "mời" khỏi khán đài!
Trong cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tiến Dũng tại Canberra vào sáng Thứ Hai, 13 tháng 10 năm 2008, đã xảy ra một sự việc đáng tiếc: BS Bùi Trọng Cường, Chủ tịch CĐNVTD tiểu bang Queensland, đang say sưa và hùng hồn đọc nguyên văn bài phát biểu đã soạn sẵn trên giấy, thì bị đông đảo đồng hương phẫn nộ la hét phản đối, khiến cho Ban Tổ Chức phải nhã nhặn "mời" ông bước khỏi khán đài! Quả thật "sự cố" đáng tiếc này chưa hề xảy ra trong lịch sử cộng đồng người Việt hải ngoại, và có thể nói từ nay về sau, có lẽ cũng chỉ có một!
Theo như những lời bàn tán của đồng hương có mặt tại cuộc biểu tình, thì có thể có nhiều nguyên nhân dẫn đến sự phẫn nộ của đồng hương. Thứ nhất, có người cho rằng BS Bùi Trọng Cường đã mượn diễn đàn để đưa ra những con số phi lý, nhằm bênh vực cho Nghị Quyết 36 của CS về chính sách dùng du sinh thâm nhập và gây phân hóa cộng đồng người Việt hải ngoại.
Thứ hai, việc BS Cường không cho hội đoàn, đoàn thể biết, tự động bí mật đi gặp cán bộ du sinh VC tại Brisbane gần đây đã khiến nhiều người có ấn tượng không tốt. Nay thấy BS Cường lại đem chuyện du sinh ra nói, khiến nhiều người bực tức, cho rằng BS Cường chỉ nói để thanh minh thanh nga việc làm sai trái của mình, mà quên mất mục đích then chốt của cuộc biểu tình là chống CS Nguyễn Tấn Dũng, vạch trần tội ác của CSVN.
Thứ ba, có một số người đinh ninh BS Cường là người chủ động lèo lái để Đại Hội lần thứ 9 của CĐNVTD liên bang Úc Châu, họp tại Brisbane, thông qua một bản Quyết Nghị vào giờ chót, trong đó có những điều khoản mở đường cho cộng đồng người Việt tự do Úc Châu công nhận chế độ CSVN, chấp nhận tiếp xúc, đối thoại, thỏa hiệp, hòa hợp với hoà giải với CSVN. Nguyên văn một đoạn trong bản Quyết Nghị như sau: "Không chấp nhận độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Không tiếp xúc, không đối thoại, không thoả hiệp, không hoà hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN, khi nào họ vẫn còn duy trì độc quyền cai trị đất nước." Đọc đoạn văn này, nhiều người lý luận: Lập trường từ xưa đến nay của CĐNVTD là không chấp nhận CSVN. Điều đó có nghĩa, chế độ CSVN hiện hữu dù dưới bất cứ hình thức nào, dù là độc quyền hay lưỡng đầu chế, tam đầu chế, hay tổng thống chế, hay đa đảng cuội,... thì CĐNVTD cũng không chấp nhận. Đơn giản, rõ ràng, nhưng minh bạch như vậy! Nay bản Quyết Nghị lại có câu "Không chấp nhận độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam", điều đó có nghĩa, nếu CSVN không "độc quyền cai trị" (có nghĩa CSVN xảo quyệt chấp nhận một vài đảng đối lập cuội cùng cai trị, cho mươi ông nghị gật, nghị bù nhìn vô quốc hội...) thì CĐNVTD chúng ta chấp nhận CSVN hay sao?
Tương tự lý luận đó, câu: "Không tiếp xúc, không đối thoại, không thoả hiệp, không hoà hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN, khi nào họ vẫn còn duy trì độc quyền cai trị đất nước" cũng rất nguy hiểm. Vì câu này có thể mở đường cho CS và thành phần cơ hội chủ nghĩa, thành phần chệch hướng trong cộng đồng giải thích: CĐNVTD sẽ chấp nhận tiếp xúc, đối thoại, thoả hiệp, hòa hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN khi nào CSVN KHÔNG CÒN duy trì độc quyền cai trị đất nước. Có nghĩa, khi nào CSVN chấp nhận cho đảng đối lập cuội, nghị gật vô trong quốc hội bù nhìn, thì khi đó, CĐNVTD sẽ vỗ tay hoan hô chạy theo CSVN, để cùng với CSVN cai trị đất nước hay sao?
Vì đinh ninh BS Cường là người chủ động lèo lái để Đại Hội lần thứ 9 của CĐNVTD liên bang Úc Châu thông qua một bản Quyết Nghị vào giờ chót, với những câu cực kỳ nguy hiểm trên đây, nên khi thấy BS Cường dành chọn bài phát biểu tại cuộc biểu tình để nói về du sinh VC nên nhiều người tức giận là chuyện hợp lý.
Thứ tư, có người vội vã cho rằng, trong khi phát biểu, BS Cường đã dùng những ngôn từ của CS, nên đồng hương bực tức. Cụ thể là câu "Trồng cây thì 10 năm. Nhưng trồng người thì 100 năm" được BS đề cập, hầu hết cán bộ cộng sản cũng như sinh viên học sinh "dưới mái trường xã hội chủ nghĩa" đều thuộc nằm lòng và đều rêu rao cho đó là câu nói nổi tiếng của Hồ Chí Minh. Vì vậy, khi nghe ai nói câu này một cách không rõ ràng, nhất là khi người đó lại mới đi gặp cán bộ du sinh VC như BS Cường, thì người Việt rất dễ dị ứng, dễ ngộ nhận cho người đó đã ăn phải bả cộng sản.(*)
Trước khi tìm hiểu nguyên nhân chìm nổi dẫn đến "sự cố" đáng tiếc này, cũng như phân tích những dại dột của BS Cường, nội dung bài phát biểu của BS Cường có những điểm sai trái gì, và bài học cần rút tỉa cho BS Cường khi phát biểu trước đồng hương, chúng ta cùng xem BS Cường đã phát biểu điều gì khiến đồng hương trong cuộc biểu tình tức giận. Sau đây, là nguyên văn lời phát biểu của BS Cường.
*
Ngày hôm nay, tôi xin dành trọn bài diễn văn này của tôi để nói về một vấn đề mà có thể nói là một vấn đề trong tương lai nó sẽ gây nên nhức nhối, chia rẽ trong cái cộng đồng của chúng ta. Đó là vấn đề du sinh trong cái nghiï quyết ba mươi sáu.
Thưa với tất cả qúy vị, vấn đề du sinh tại hải ngoại là một vấn đề nhạy cảm, tế nhị, và nếu chúng ta đề cập đến vấn đề này, mà chúng ta thiếu khách quan, thì nó dẫn đến những cái chuyện chia rẽ, chửi bới lẫn nhau, anh em nghi kỵ nhau, không sông chung, không hoạt động chung, không đấu tranh chung được nữa.
Thưa qúy vị, mấy chục năm trước khi mà du sinh chưa có đến đây, thì thành phần VC dùng đánh phá cộng đồng chúng ta, là hai thành phần. Thành phần thứ nhất là cán bộ nằm vùng được gài trước năm 1975. Thành phần thứ hai là thành phần cán bộ VC, được cài ra hải ngoại sau năm 1975, theo các ngõ nghách vượt biên, đoàn tụ và ngoại giao,v,v...
Thưa qúy vị, đó là phần chính của cái nghị quyết 36, cái nghị quyết mà VC muốn nắm đầu, muốn xỏ mũi người Việt tại hải ngoại với mục đích làm giảm tiềm năng yểm trợ cho các lực lượng đấu tranh dân chủ trong nước.
Mới gần đây, hồi đầu năm 2008, ở đại học Stanford, Hoa Kỳ, một chương trình triễn lãm lấy tên "Taste Vietnam" đã được quảng bá. Sau đó cách đây vài tuần, một chương trình khác cũng "Taste Vietnam" được tổ chức tại Qld. Những cái việc làm liên tục như vậy của các du sinh đã cho thấy, đây không phải đơn thuần là đi học mà một số những người trong đám du sinh ấy đã được xử dụng để làm cái công việc cho mục tiêu chính của VC.
Chúng ta những người tỵ nạn VN, chúng ta không muốn cộng đồng của chúng ta chia 5, xẻ 7. Chúng ta không muốn sống với nhau mà nghi ngờ lẫn nhau, không hoạt động chung, không đấu tranh chung được. Do đó, những người Quốc Gia chúng ta phải tìm đủ cách để ngăn chăn và đập tan âm mưu của VC làm phân hoá cộng đồng người Việt của chúng ta.
Thưa qúy vị, tất cả du sinh bây giờ sang đây học, là những em sinh ra sau năm 1975, cái tuổi các em còn rất nhỏ, các em không biết gì về miền Nam VN, không biết gì về chính phủ VNCH. Các em lớn lên từ trong mẫu giáo, trung học đến đại học, đã được uốn nắn theo cái kiểu CS. Tức là trồng cây thì 10 năm. Nhưng trồng người thì 100 năm.
Thưa qúy vị, các em là những thành phần được đưa qua bên này, tức là thành phần tương đối được ưu đãi hơn những thành phần khác ở VN.
Thưa qúy vị, chính vì thế thật là khó để cho các du sinh nghe lời theo, có thể nói là những lời khuyến cáo của những đoàn thể, tổ chức của chúng ta ở tại hải ngoại để chống lại bọn VC. Có người đã nói với tôi, đây là một cái chuyện không tưởng, một cái chuyện không thể xẩy ra và không bao giờ có.
Nhưng thưa qúy vị, tôi thì tôi không nghĩ như vậy, tôi nghĩ khác hơn một chút xíu. Sau năm 1975, số lượng đảng viên CS trong nước được bao nhiêu? Khoảng 2 triệu. Cộng thêm vợ chồng, con cái, họ hàng là khoảng bao nhiêu? Khoảng 10 triệu. Như vậy, 70 triệu người còn lại trong nước VN họ đâu phải VC. Con em chúng ta ở VN, những người con em đó họ ra bên này chỉ có 10% đến 20% thuộc cái danh sách hay cái loại "con ông cháu cha", còn đa số có thể nói 70%, 80% là các em đi học tự túc.
Chúng ta chấp nhận cho đồng hương chúng ta về VN để thăm nhà, giúp đỡ quê hương, giúp đỡ thân nhân ở VN. Mà bây giờ họ giúp đỡ cho thân nhân của họ, con em của họ sang đây.......
*
Ngay khi BS Cường lên phát biểu, chúng tôi đã thấy có nhiều người nhìn BS với ánh mắt nghi ngờ, theo dõi, thiếu thiện cảm. Trong khi BS Cường phát biểu, nhiều người đã chia sẻ với nhau những ngôn ngữ phẫn nộ và thái độ bực tức trước những lời phát biểu loanh quanh, lạc đề của BS Cường. Chính chúng tôi cũng đã thưa chuyện với một vị trong BTC về bài phát biểu hoàn toàn dài dòng và lạc đề của BS Cường. Tệ hại hơn, ngay trong phần mở đầu, BS Cường đã dại dột tuyên bố, "Ngày hôm nay, tôi xin dành trọn bài diễn văn này của tôi để nói về một vấn đề mà có thể nói là một vấn đề trong tương lai nó sẽ gây nên nhức nhối, chia rẽ trong cái cộng đồng của chúng ta. Đó là vấn đề du sinh trong cái nghiï quyết ba mươi sáu". Chính câu nói mở đầu đầy hớ hênh của BS Cường khiến nhiều đồng hương thấy rõ 2 điểm sẽ xảy ra: Thứ nhất, cả bài diễn văn hôm nay BS Cường chỉ nói có một vấn đề. Thứ hai, vấn đề đó là vấn đề du sinh trong Nghị Quyết 36 của CS. Từ 2 điểm này, cộng với những ấn tượng không mấy tốt đẹp về BS Cường sau chuyến đi đêm với cán bộ du sinh CS tại Brisbane mới đây, và nội dung Quyết Nghị Đại Hội 9, đã khiến nhiều người có ấn tượng, cho rằng BS Cường hôm nay lên phát biểu chỉ nhằm phổ biến chính sách du sinh theo Nghị Quyết 36 của CS.
Ngay khi có ấn tượng này, người nghe đã thấy bực bội. Sau đó, những số liệu được BS Cường đưa ra vừa phi lý, vừa quy chụp một cách có dụng ý, cộng thêm những thành kiến không tốt đẹp gì về BS Cường, đã khiến nhiều người trong đám đông la ó, chất vấn, phẫn nộ đòi BS Cường bước xuống khỏi khán đài. (Còn tiếp....)
(*) Sự thực, câu nói này Hồ Chí Minh đã thuổng từ nguyên văn tiếng Hán, "Nhất niên chi kế, mạc như thọ cốc, thập niên chi kế, mạc như thọ mộc, bách niên chi kế, mạc như thọ nhân," nghĩa là: "Kế hoạch cho một năm, không gì bằng trồng lúa, kế hoạch cho mười năm, không gì bằng trồng cây, kế hoạch cho trăm năm, không gì bằng trồng người". Vì HCM là người khét tiếng thiếu tư cách, chuyên đạo văn của người, lại thêm đám đàn em ít học, thiếu tư cách, nên suốt mấy chục năm qua, người cộng sản nào cũng leo lẻo bảo, câu nói "vì lợi ích 10 năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người" là của HCM! Điều này đã dẫn tới ấn tượng không tốt đẹp đối với bất cứ ai viện dẫn câu nói này khi trò chuyện.
Ngay khi nghe lời BS Cường đọc câu mở đầu, "Ngày hôm nay, tôi xin dành trọn bài diễn văn này của tôi để nói về một vấn đề... du sinh", đồng thời trông thấy cả xấp giấy trên tay BS Cường, nhiều người đã xôn xao phản đối. Một vị cao niên, tướng mạo uy nghi, tay cầm lá đại kỳ VNCH, đứng gần khán đài quay qua nói với chúng tôi:
- Ông này nói gì kỳ cục vậy? Hôm nay bà con đến đây là để biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng. Chửi cộng sản không lo, ông lo nói chuyện du sinh VC là thế nào.
Một thiếu phụ, tuổi trên dưới 40, mỉm cười dễ dãi:
- Thì cụ cứ bình tĩnh nghe đã. Biết đâu BS Cường đang làm màn lung khởi, trước nói du sinh, sau chửi cộng sản thì sao?
Vị cao niên trợn mắt:
- Cái gì mà lung khởi với trực khởi! Vậy cô không nghe ông ta vừa nói ông sẽ "dành trọn bài diễn văn hôm nay để nói mỗi vấn đề du sinh" hay sao? Bộ ông lung khởi cho cô trực khởi hay sao?
Một đồng hương Sydney, tay cầm tấm biển "Nguyễn Tấn Dũng Crimial and Murderer" nhìn BS Cường với ánh mắt khó chịu:
- Cha này BS, lại từng làm chủ tịch cộng đồng liên bang mà sao dốt vậy. Chuyện du sinh gây chia rẽ chửi bới nhau, anh em nghi kỵ, không sống chung với nhau là do tụi VC giật dây và ba thằng nằm vùng, chạy theo bưng bô cho CS, chớ đâu phải do du sinh. Mà dù cho những chuyện đó có do du sinh đi nữa thì chỗ này biểu tình chống thằng trùm sò Nguyễn Tấn Dũng, đâu phải chỗ cho cha nói những chuyện đó.
Vị cao niên gật đầu tán thành:
- Chú em nói chí phải. Chắc ông này không muốn chửi cộng sản, nên mang chuyện du sinh ra nói để đánh lạc hướng cuộc đấu tranh của đồng hương đó mà....
Đồng hương Sydney gật đầu:
- Thì ông vừa đánh lạc hướng mình, vừa tuyên truyền cho mình tiếp xúc với du sinh, để rồi đưa cộng đồng mình vô bẫy sập của VC đó chú....
Ngay lúc đó, chúng tôi thấy phía tiền đình Quốc Hội Úc có một nhóm xuất hiện, trông giống như người của phái đoàn VC Nguyễn Tiến Dũng, khiến nhiều người biểu tình quay lại phản đối. Một số người hô khẩu hiểu "Đả đạo VC!", "Nguyễn Tấn Dũng go home!" Tuy nhiên, BS Cường vẫn tiếp tục cao giọng và say sưa đọc bài diễn văn "vấn đề du sinh" mà ông đã soạn sẵn. Ông càng đọc thì tiếng ồn ào phản đối ông nổi lên càng nhiều. Khi ông đọc đến đoạn chỉ có 10%, 20% du sinh thuộc loại "con ông cháu cha" thì ông TTL, một đồng hương ở Sydney rất quen thuộc trong các cuộc đấu tranh biểu tình chống cộng sản, tiến sát khán đài, lớn tiếng chất vấn:
- Ông căn cứ vào đâu mà bảo chỉ có 10%, 20% du sinh là "con ông, cháu cha"? Bộ tụi VC chúng đưa tài liệu cho ông tuyên truyền chúng tôi phải không?
Ba, bốn người khác đứng gần khán đài cũng lên tiếng phản đối:
- Tay này nói tầm bậy tầm bạ...
- Lôi cổ cha xuống, không cho cha nói nữa. Đâu có phải cứ làm chủ tịch là muốn nói gì thì nói đâu...
- Thằng cha này ăn nói lạc đề như vậy, yêu cầu Ban Tổ Chức không cho nói nữa.
- Thằng này mới tuần trước đi gặp cán bộ du sinh VC trên Brisbane nên ăn phải bả VC đó mà. Nghe nó nói là mình lộn tiết rồi... Bầy đặt 10 năm trồng cây, trăm năm trồng người...
Trước sự phản đối ngày càng dữ dội của đồng hương, BS Cường lúng túng, mặt tái nhợt, quay qua phía ông TTL lí nhí phân bua điều gì nghe không rõ. Ông TTL cầm cây đại kỳ, dộng dộng cán cờ xuống đất, giận dữ hỏi tiếp. Nhưng vì tiếng ồn ào chung quanh quá lớn, nên không ai nghe rõ. Mấy người tiến về phía khán đài lớn tiếng phản đối BS Cường. Một người có thái độ giận dữ hơn cả, xấn xổ tiến tới, vung tay đòi BS Cường đi xuống ngay. Lập tức, có một số vị trong Ban Tổ Chức kịp thời bước ra can ngăn. Ông Võ Minh Cương bước vội lên khán đài, chụp lấy microphone từ trong tay BS Cường, rồi lên tiếng yêu cầu đồng hương ổn định trật tự. Tuy nhiên, sự phản đối vẫn dữ dội. Đặc biệt, mấy người tiến đến gần khán đài có thái độ phản đối rất kiên quyết. Sau đó, ông Võ Minh Cương nói nhỏ gì đó với BS Cường... và BS Cường lặng lẽ bẽ bàng bước khỏi khán đài.
Ngay sau đó, ông Lê Công, Chủ Tịch CĐNVTD Thủ Đô Canberra, bước lên khán đài dõng dạc tuyên bố: "Chúng ta sẵn sàng bằng mọi giá dập tắt ngay những điếu thuốc đang cháy, trước khi nó làm cháy rừng". Mặc dù ông Lê Công không nói rõ điếu thuốc đang cháy có nguy cơ làm cháy rừng ám chỉ ai, cái gì, nhưng trong bối cảnh đó, những người biểu tình đều hiểu, điếu thuốc đang cháy đó là BS Bùi Trọng Cường và tư tưởng bênh vực du sinh một cách trắng trợn và nguy hiểm của ông là ngọn lửa có thể làm cháy cả cộng đồng người Việt hải ngoại. Vì vậy, mọi người đều vỗ tay rầm trời, hoan hô ông Lê Công.
Sau đó, chương trình của cuộc biểu tình được tiếp diễn tốt đẹp. Riêng BS Bùi Trọng Cường, sau khi bẽ bàng bước khỏi khán đài, chúng tôi nhận thấy không một ai lại gần ông trò chuyện. Khi ông tiến đến một đám đông đang đứng, mọi người cũng lặng lẽ và khéo léo dần dần lánh xa. Thái độ này của đồng hương cũng dễ hiểu, vì tất cả những người đi biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng đều là những người có tinh thần chống cộng, có kinh nghiệm với CS, nên nghe bài diễn văn bênh vực du sinh của BS Cường, không ai là không hiểu và không ai là không bực mình. Vì vậy, đồng hương đã thẳng thắn thể hiện thái độ phẫn nộ đòi BS Cường bước khỏi khán đài, và khi BS Cường bước lại gần thì họ tìm cách xa lánh. Dĩ nhiên, trong số những người biểu tình, cũng có một số người "đồng hội đồng thuyền, đồng quan điểm" với BS Cường, nhưng khi đó, họ hiểu, cả ngàn cặp mắt đang đổ về phía BS Cường, nên họ chẳng dại gì lại gần để an ủi BS Cường, vì làm như vậy sợ "lậy ông tôi ở bụi này".
NGUYÊN NHÂN KHIẾN ĐỒNG HƯƠNG PHẢN ĐỐI
Trong lịch sử sinh hoạt cộng đồng người Việt hải ngoại từ xưa đến nay, chưa bao giờ xảy ra tình trạng, một vị chủ tịch cộng đồng đang đọc diễn văn, mà bị đồng hương la ó phản đối đòi đuổi xuống bao giờ. Nhất là trong một cuộc biểu tình chống CS có quy củ, có tổ chức, quy tụ những người có tinh thần, có sự hiểu biết, cùng chung một lập trường, một chính nghĩa chống CS như cộng đồng người Việt hải ngoại thì chuyện đó lại càng không thể xảy ra.
Hơn nữa, người đọc diễn văn bị đồng hương đuổi xuống hôm đó lại là một vị có nhiều điểm đáng để cho đồng hương kính trọng. Thứ nhất, vị đó là một nhà khoa bảng, mà truyền thống người Việt xưa nay, luôn luôn tôn trọng những người có học. Thứ hai, vị đó lại là một bác sĩ, mà truyền thống người Việt xưa nay luôn luôn kính trọng như "mẹ hiền", vì ngay từ thuở nằm nôi, người Việt nào chả nghe câu "lương y như từ mẫu". Thứ ba, người đó lại từng là chủ tịch CĐNVTD liên bang, và hiện đang là Chủ tịch CĐNVTD tiểu bang QLD. Vuốt mặt nể mũi, dù có coi thường BS Cường đến đâu đi nữa, thì chúng ta cũng phải biết kính trọng cương vị của BS Cường đại diện cho cả một cộng đồng. Thứ tư, BS Cường cũng từng viết những bài chống CS rất ghê gớm, từng tuyên bố những lời chống cộng nảy lửa, có khác gì lập trường của những người biểu tình. Và thứ năm, người đó tuổi tác đã cao, lại có một mái tóc bạc khả kính, đầy vẻ trĩu nặng những uẩn súc của tư tưởng, trí tuệ và những thao thức dành cho dân cho nước.
Với 5 điểm đáng kính, đáng nể cuả BS Cường như vậy, lý do nào, nguyên nhân nào, khiến đông đảo đồng hương phẫn nộ phản đối đòi "lôi cổ BS Cường" xuống khỏi khán đài? Theo tôi, có 5 nguyên nhân, trong đó có 3 nguyên nhân chủ quan và 2 nguyên nhân khách quan.
Ba nguyên nhân chủ quan là, nguyên nhân thứ nhất, uy tín của BS Cường đã bị sứt mẻ trầm trọng trong thời gian gần đây. Nguyên nhân thứ hai, qua những việc làm của BS Cường trong thời gian vài năm trở lại đây, nhiều người đã nghi ngờ lập trường chính trị của BS Cường. Nguyên nhân thứ ba, nội dung của bài diễn văn có những điểm sai lầm, nguỵ biện, bênh vực cho chính sách du sinh theo tinh thần của Nghị Quyết 36 của VC.
Hai nguyên nhân khách quan là, thứ nhất, lập trường chính trị minh bạch, tinh thần chống cộng triệt để, và sự sáng suốt của đông đảo đồng hương tại cuộc biểu tình. Nhờ vậy, đồng hương đã kịp thời phát giác những luận điệu nguỵ biện của BS Cường trong bài diễn văn. Thứ hai, mục tiêu đấu tranh và khí thế của cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng hôm đó đã là chất xúc tác, kích thích lòng yêu nước và sự căm thù CS của đồng hương, nên ngay khi đồng hương phát hiện thấy một người mình đã nghi ngờ, người đó đã mất uy tín, lại có bài diễn văn lạc đề, chệch hướng, xa mục tiêu, bênh vực chính sách du sinh của VC, thì bắt buộc đồng hương phải phản đồi đòi diễn giả đó xuống.
Trong số tới, chúng tôi sẽ phân tích 5 nguyên nhân nêu trên và mạo muội rút tỉa một số bài học cho BS Cường cũng như cho BTC biểu tình.
Trong 2 số báo trước, chúng tôi đã tường thuật sự kiện đáng tiếc xảy ra cho BS Bùi Trọng Cường, Chủ tịch CĐNVTD/ QLD, khi ông có bài phát biểu lạc đề và chệch hướng tại cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng ở Canberra, khiến đông đảo đồng hương phản đối, nên Ban Tổ Chức cuộc biểu tình đã phải "mời" ông khỏi khán đài. Trong số báo tuần này, chúng tôi xin phân tích 3 nguyên nhân chủ quan thuộc về BS Cường, khiến đồng hương phẫn nộ phản đối ông: 1. Uy tín BS Cường bị sứt mẻ. 2. Lập trường BS Cường bị nghi ngờ. 3. Đoạn diễn văn của BS Cường ngụy biện và chệch hướng. Trong số tới, chúng tôi sẽ trình bầy 2 nguyên nhân khách quan, đồng thời rút ra một số bài học góp ý với BS Cường và vài đề nghị với BTC biểu tình.
UY TÍN BS CƯỜNG BỊ SỨT MẺ TRẦM TRỌNG
Là một trong những người Việt đầu tiên có công thành lập cơ cấu CĐNVTD liên bang, đồng thời từng giữ chức chủ tịch liên bang cũng như tiểu bang QLD, nên trong những năm đầu, BS Cường đã được nhiều người quý trọng. Tuy nhiên, sự việc đầu tiên khiến lòng quý trọng của mọi người dành cho BS Cường bị sứt mẻ, xảy ra cách đây 10 năm. Năm đó là năm 1998, khi cuộc bầu cử liên bang diễn ra và tư tưởng kỳ thị chủng tộc của Pauline Hanson đang lan tràn như đám cháy rừng, đe doạ đến sự ổn định cộng đồng và tinh thần đoàn kết trong xã hội Úc. Trước ngọn lửa kỳ thị nguy hiểm đó, đảng Tự Do đã không những không chống đối mà còn bắt tay chia phiếu với đảng kỳ thị One Nation của Paulin Hanson. Khi đó, BS Cường, ứng cử viên của đảng Tự Do tại đơn vị Rankin, đã không đủ sáng suốt lên tiếng phản đối, cũng không đủ can đảm để rút lui, trái lại ông chấp nhận tranh cử và chia phiếu cho ứng cử viên đảng One Nation của Paulin Hanson. Có lẽ vì lập trường thiếu sáng suốt của đảng Tự Do cũng như của BS Cường, nên trong kỳ bầu cử liên bang năm đó, tại Rankin, BS Cường không những bị bại trận mà còn mất thêm 12.5% phiếu so với cuộc bầu cử liên bang lần trước.
Từ cuộc bầu cử năm đó, uy tín của BS Cường bị ảnh hưởng nghiêm trọng, vì mọi người đã có dịp nhìn rõ, BS Cường không phải là người dấn thân vô chính trường để bảo vệ quyền lợi của cộng đồng như nhiều người lầm tưởng. Trái lại, ông sẵn sàng bắt tay với cả quỷ kỳ thị chủng tộc như Paulin Hanson để chia chác quyền lực cho đảng và cho cá nhân ông. Và nếu ông đã vì quyền lợi bản thân, dám bắt tay với cả Paulin Hanson thì thử hỏi trên thế gian này có còn quỷ dữ nào ông từ chối liên minh nếu liên minh đó mang lợi lộc đến cho ông?
Cũng vì chỉ biết đến quyền lợi của cá nhân nên BS Cường thiếu hẳn tầm nhìn xa trông rộng của vị lãnh đạo cộng đồng. Cụ thể, chỉ vì những dị biệt giữa ông với ông Huỳnh Bá Phụng, Chủ tịch Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/QLD, ông đã dám cho phổ biến một lá thư ngỏ trong dịp Tết nguyên đán 2008, trong đó ông công khai phỉ báng mạ lỵ Hội CQNQLVNCH/QLD với câu "Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, tiểu bang Qld, đã không đóng góp gì cho cộng đồng". Đây là một lời tuyên bố thiếu suy nghĩ, sai sự thật, vừa chụp mũ, vừa vơ đũa cả nắm, mà ngay cả một người bình thường cũng không thể làm, nói chi đến một nhà khoa bảng, một vị lãnh đạo cộng đồng, như BS Cường.
Đã vậy, khi ông Phụng, Chủ tịch Hội CQNQLVNCH/QLD, hành xử quyền tự do ngôn luận, viết thư phản bác lại những luận điệu phỉ báng, mạ lỵ, chụp mũ của BS Cường, thì BS Cường lại yêu cầu luật sư viết thư đòi kiện ông Phụng ra tòa về tội phỉ báng mạ lỵ. Việc làm này đã khiến uy tín của BS Cường bị suy sụp lại càng thêm suy sụp.
Rồi mới đây, BS Cường đã có những quyết định, việc làm phi dân chủ, khi ông tự ý đi gặp cán bộ du sinh VC mà không hề thông qua các hội đoàn, đoàn thể trong CĐNVTD/QLD, và sau khi đi gặp, ông cũng không hề tường trình cho các hội đoàn, đoàn thể biết những quyết định của ông. Sinh ra và lớn lên trong một quốc gia tự do dân chủ như Miền Nam, lại được làm việc mấy chục năm tại một quốc gia tự do dân chủ như Úc Đại Lợi, vậy mà BS Cường lại hành xử thiếu tự do dân chủ như vậy, thử hỏi ông có còn xứng đáng lãnh đạo cộng đồng hay không?
Trên đây chỉ là một vài thí dụ điển hình về những việc làm sai trái của BS Cường. Những việc làm sai trái này cộng với những việc làm sai trái khác mà chúng tôi không tiện kể ra đây, đã khiến cho uy tín của BS Cường bị sứt mẻ trầm trọng. Hậu quả, như một số người tại QLD cho biết, những buổi gây quỹ xây dựng Trung Tâm Cộng Đồng QLD do BS Cường tổ chức, chỉ thu được có vỏn vẹn từ vài trăm đến khoảng trên dưới $1000. Rồi gần đây, khi BS Cường tổ chức Đại Hội Thường Niên của CĐNVTDQLD, ngoài sự hiện diện của BCH và BCH mở rộng cuả ông, chỉ có vỏn vẹn khoảng 10 người tham dự! Điều đó đã nói lên một sự thực quá hiển nhiên, đông đảo đồng hương tại QLD đã bất tín nhiệm BS Cường trong chức vụ chủ tịch CĐ.
LẬP TRƯỜNG CỦA BS CƯỜNG BỊ NGHI NGỜ
BS Cường may mắn được trưởng thành tại Miền Nam tự do, được VNCH đào tạo trở thành một bác sĩ, đồng thời ông cũng là người tỵ nạn cộng sản, tích cực và liên tục tham gia các sinh hoạt đấu tranh chống CS cũng như xây dựng của cộng đồng ngay từ ban đầu. Vì vậy, trong suốt thời gian dài, nhiều người tin tưởng BS Cường là người quốc gia chân chính, có thái độ chống cộng minh bạch, trước sau một tấm lòng son phụng sự chính nghĩa tỵ nạn cộng sản. Tuy nhiên, khoảng 5 năm trở lại đây, càng ngày càng có những bằng chứng, khiến nhiều người nghi ngờ lập trường của BS Cường. Sau đây là tóm tắt một số bằng chứng tiêu biểu.
Bằng chứng thứ nhất, cách đây mấy năm, CĐNVTD liên bang Úc có dự định bỏ ra khoảng $16,000 để tổ chức một cuộc hội thảo so sánh chiến tranh của Mỹ tại Iraq với chiến tranh của Mỹ tại VN. Trong số thành phần tham gia tổ chức có Đại Học Griffith, thành phần diễn giả có ông Nguyễn Ngọc Bích từ Hoa Kỳ (người bị dư luận bên Mỹ cho là người của Việt Tân chệch hướng), và một số nhân vật được coi là thành phần trí thức phản chiến, thân cộng, bài Mỹ tại Úc. Nhận thấy cuộc hội thảo là cơ hội để thành phần phản chiến Úc mượn chiến tranh Iraq, tiếp tục bôi nhọ cuộc chiến tranh chống CSVN xâm lăng của VNCH và đồng minh Hoa Kỳ, nên chúng tôi có trao đổi ý kiến với vài vị lãnh đạo cộng đồng liên bang. Kết quả, cuộc hội thảo bị huỷ bỏ; và chúng tôi cũng ngạc nhiên khi được biết, người có "sáng kiến" tổ chức cuộc hội thảo là BS Bùi Trọng Cường và ông Đoàn Việt Trung. Từ đó chúng tôi trở nên thận trọng trước những việc làm của BS Cường.
Riêng về Đoàn Việt Trung, như quý vị đã biết, ông là người đã có "sáng kiến" dùng danh nghĩa CĐNVTD/UC vận động với Bộ Ngoại Giao Úc cho tự do giao lưu văn hóa phẩm giữa Úc và VN, mà đằng sau "sáng kiến" này chính là âm mưu: Một, dùng chiêu bài "đưa tiếng nói tự do dân chủ từ Úc về VN" để che đậy cho kế hoạch "tự do nhập cảng văn hóa phẩm đồi truỵ và tuyên truyền của CS vô Úc"; Hai, vì chính CĐNVTD/UC đứng ra vận động với Bộ Ngoại Giao Úc cho tự do giao lưu văn hóa phẩm giữa Úc và VN, nên vô hình chung ông Trung đã thành công trong việc tước bỏ quyền tự do tổ chức "biểu tình chống lưu hành văn hóa phẩm VC", của CĐNVTD các tiểu bang và liên bang. Ngoài ra, ông Đoàn Việt Trung cũng là người bô bô vỗ ngực tuyên bố ông có "sáng kiến chọn ngày tỵ nạn", mà sau này, BS Trần Xuân Ninh và nhiều người đã xác nhận, việc "chọn ngày tỵ nạn" chính là âm mưu từ lâu của Việt Tân chệch hướng nhằm xóa bỏ ngày Quốc Hận 30-4, khai thông cửa ngõ cho người Việt hải ngoại hòa hợp hòa giải với CSVN. Kể từ khi âm mưu này bị đổ bể và thất bại vì bị cộng đồng vạch mặt, chỉ tên, phản đối dữ dội, ông Trung liền vắng bóng trong các sinh hoạt đấu tranh.
Bằng chứng thứ hai, BS Cường đã núp danh "tranh đấu bảo vệ quyền lợi công nhân Việt Nam" để bảo vệ quyền lợi cho VC tại VN và hải ngoại. Cụ thể nhất, trong cuộc biểu tình chống CSVN dâng Hoàng Sa, Trường Sa cho Tàu cộng mới đây tại đại sứ CS ở Canberra, BS Cường đã công khai kêu gọi người Việt hải ngoại giúp đỡ những công nhân VN được CS cho xuất khẩu lao động.
Đồng ý, trong tình đồng bào nghĩa ruột thịt, việc giúp đỡ người Việt gặp khó khăn hoạn nạn ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, là điều mọi người nên làm khi điều kiện có thể. Tuy nhiên, chúng ta phải biết phân biệt giữa việc giúp đồng bào, với việc tiếp tay CSVN, để CSVN tiếp tục khai thác mồ hôi nước mắt của hàng chục triệu người VN khác. Thứ hai, chúng ta phải thấy, việc một cá nhân, hay một hội đoàn từ thiện giúp đỡ công nhân VN tại hải ngoại, khác hẳn việc BC Cường, Chủ tịch CĐNVTD hô hào mọi người giúp đỡ công nhân VN do VC xuất cảng ra hải ngoại. Giúp đỡ của cá nhân là tự phát, có tính cá nhân thuần tuý. Còn giúp đỡ do BS Cường hô hào công khai là có tổ chức, có chính sách, nhằm đặt cả cộng đồng NVTD vào guồng máy kiều vận VC theo tinh thần Nghị Quyết 36 của CS. Để minh bạch những chuyện này, người Việt chúng ta phải sẵn sàng viết thư cho chính giới bản xứ, vạch mặt chỉ tên những cá nhân, những tổ chức, lợi dụng danh nghĩa cộng đồng, núp bóng hào quang đấu tranh cho tự do dân chủ, để vận động chính giới làm những chuyện có lợi cho CS.
Như qúy vị đã biết, khi xuất cảng hàng triệu nhân công ra hải ngoại, CSVN thấy rõ, để hàng triệu công nhân đó có thể gửi về cho CSVN mỗi năm hàng chục tỷ đô la, không gì bằng CS giật dây để chính người Việt hải ngoại thành lập mạng lưới hậu thuẫn công nhân do CS xuất cảng, để họ núp dưới chiêu bài "tranh đấu bảo vệ quyền lợi công nhân Việt Nam" mà thực chất là tranh đấu bảo vệ quyền lợi cho CSVN.
Ngày 28 tháng 10 năm 2006, tại Ba Lan, một đại hội được tổ chức kéo dài 3 ngày, và "Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động VN" (CPVW) được thành lập với sự tham dự của trên 60 đại biểu từ khắp nơi trên thế giới, trong đó có BS Cường và ông Đoàn Việt Trung. Mặc dù cho đến hiện nay, chưa có bằng chứng gì rõ ràng chứng tỏ tổ chức CPVW do VC giật dây thành lập, nhưng qua đường lối, chủ trương, cách thức điều hành,... dư luận NGHI NGỜ, CPVW là sản phẩm của VC. Đặc biệt, theo lời của một cán bộ nghiệp đoàn Úc tham dự đại hội, thì khi thành lập, CPVW đưa ra mục đích đấu tranh là giúp đỡ người lao động VN trong nước. Nhưng thực tế cho thấy đây là chuyện không tưởng, và chỉ là bình phong lúc đầu, vì sau đó, CPVW đã tập trung vào việc bảo vệ quyền lợi cho CSVN tại hải ngoại qua bình phong "đấu tranh cho quyền lợi của người lao động VN được VC cho xuất cảng". Đáng nghi ngờ hơn, thành phần nhân sự của CPVW (gồm Chủ tịch Trần Ngọc Thành, 2 phó Chủ tịch Nguyễn Thanh Trang và Nguyễn Ngọc Bích, Tổng thư ký Đoàn Việt Trung, thủ quỹ Ngô Chí Thiềng), cho thấy có sự nhúng tay của Việt Tân chệch hướng, có sự tham dự của những kẻ đã đâm sau lưng cộng đồng người Việt tự do hải ngoại, làm lợi cho CS.
Bằng chứng thứ ba, BS Cường đã có chủ trương dọn đường cho CĐNVTD Úc Châu "chấp nhận hòa hợp hoà giải và công nhận CSVN" một khi CSVN chấp thuận đa đảng [cuội] và dân chủ [giả hiệu]. Cụ thể, trong Đại Hội lần thứ 9 của CĐNVTD liên bang Úc Châu, họp tại Brisbane, một bản Quyết Nghị, đã được Đại Hội thông qua, trong đó có điều khoản: [CĐNVTD] "Không chấp nhận độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Không tiếp xúc, không đối thoại, không thoả hiệp, không hoà hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN, khi nào họ vẫn còn duy trì độc quyền cai trị đất nước." Theo nhận xét của một số người tham dự Đại Hội, bản Quyết Nghị này đã được BS Cường soạn thảo, và được BS Cường cho thông qua vào giờ chót của Đại Hội với dụng ý, khi hết giờ, mọi người đều vội vã không để ý đến lối gài chữ vô cùng nguy hiểm trong bản quyết nghị. Đọc kỹ đoạn văn này, nhiều người lý luận: Lập trường từ xưa đến nay của CĐNVTD là không chấp nhận CSVN một cách VÔ ĐIỀU KIỆN. Điều đó có nghĩa, khi nào chế độ CSVN còn hiện hữu, dù dưới bất cứ hình thức nào, CĐNVTD cũng không chấp nhận. Đây là lập trường sáng suốt và minh bạch của người Việt yêu nước trên toàn thế giới, trong đó có CĐNVTD/UC. Lập trường này xuất phát từ kinh nghiệm xương máu của cuộc đấu tranh quốc cộng suốt hơn 60 năm và bản chất phi nhân, thủ đoạn xảo quyệt của CSVN hoàn toàn bất biến kể từ khi CSVN thành lập cho đến nay.
Vì thế, khi bản Quyết Nghị có câu "Không chấp nhận độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam", dư luận đã ngạc nhiên thắc mắc, phải chăng như vậy là bản Quyết Nghị đã chấp nhận CSVN nếu CSVN không "độc quyền cai trị"? Nói cách khác, nếu CSVN xảo quyệt chấp nhận xoá bỏ Điều 4 hiến pháp, cho một vài đảng đối lập cuội cùng cai trị, cho mươi ông nghị gật, nghị bù nhìn vô quốc hội... thì CĐNVTD chấp nhận CSVN? Như vậy là từ lập trường CĐNVTD KHÔNG CÔNG NHẬN CSVN CAI TRỊ VN, nay trở thành CĐNVTD CÔNG NHẬN CSVN CAI TRỊ VN MIỄN SAO CSVN ĐỪNG CÓ ĐỘC QUYỀN CAI TRỊ.
Ngoài ra, bản Quyết Nghị còn có câu: "Không tiếp xúc, không đối thoại, không thoả hiệp, không hoà hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN, khi nào họ vẫn còn duy trì độc quyền cai trị đất nước". Câu này rõ ràng mở đường cho CS và thành phần cơ hội chủ nghĩa, thành phần chệch hướng trong cộng đồng đi đến chấp nhận tiếp xúc, đối thoại, thoả hiệp, hòa hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN khi nào CSVN KHÔNG CÒN duy trì độc quyền cai trị đất nước. Điều này có nghĩa, khi nào CSVN chấp nhận cho đảng đối lập cuội, nghị gật vô trong quốc hội bù nhìn, thì khi đó, CĐNVTD sẽ vỗ tay hoan hô chạy theo CSVN, chia ghế với CSVN để "cùng" với CSVN cai trị ké đất nước hay sao?
Chính vì điều khoản cực kỳ nguy hiểm trong bản Quyết Nghị và vai trò của BS Cường trong việc đệ trình và thông qua bản Quyết Nghị, nên dư luận đã nghi ngờ lập trường chính trị của BS Cường, cho rằng BS Cường đã có dụng ý đưa Đại Hội CĐNVTD/UC vào bẫy sập, thông qua một bản Quyết Nghị dọn đường cho người Việt hải ngoại hòa hợp hòa giải và công nhận chế độ CSVN. Và như vậy, với bản Quyết Nghị, BS Cường đã đẩy CĐNVTD/UC từ lập trường sáng suốt và minh bạch KHÔNG CÔNG NHẬN CSVN MỘT CÁCH VÔ ĐIỀU KIỆN, sang lập trường ấu trĩ, mập mờ, đầy chủ nghĩa cơ hội CÔNG NHẬN CSVN MỘT CÁCH CÓ ĐIỀU KIỆN mà điều kiện đó hoàn toàn chỉ có tính chiêu bài, hình thức, vô phương kiểm soát, vô hình chung tô son trét phấn dân chủ cho chế độ CS!
Bằng chứng thứ bốn, sự kiện "Taste Vietnam" tại Brisbane. Trên đây, chúng tôi đã trình bầy vấn đề này để thấy được cách làm việc phản dân chủ của BS Cường. Ở đây, chúng tôi muốn phân tích sự kiện này, để thấy rõ, lập trường chính trị của BS Cường rất đáng nghi ngờ. Qua việc gặp cán bộ du sinh VC, đi đến những thỏa hiệp cực kỳ phản động với VC, BS Cường đã tạo nên những tiền lệ nguy hiểm cho cuộc đấu tranh chống CS và duy trì chính nghĩa tỵ nạn của cộng đồng người Việt hải ngoại nói chung và Úc Châu nói riêng. Tiền lệ nguy hiểm thứ nhất, đây là lần đầu tiên, một vị chủ tịch CĐ đương nhiệm đi đêm với cán bộ VC. Điều này đã vi phạm nghiêm trọng lập trường, nội quy, hiến chương của CĐNVTD tại Úc cũng như tại các tiểu bang. Tiền lệ nguy hiểm thứ hai, đây là lần đầu tiên cán bộ VC được chủ tịch CĐ đương nhiệm là BS Cường "báo cáo" kế hoạch chống đối VC mà BCH và các hội đoàn, đoàn thể đã thông qua; giúp cho cán bộ du sinh VC có những sách lược đối phó hữu hiệu và kịp thời. Tiền lệ thứ ba, khi gặp gỡ cán bộ du sinh VC, BS Cường đã đi đến một thỏa hiệp cực kỳ phản bội: Chấp nhận điều kiện của VC, không cho dương cao Cờ Vàng tại cuộc biểu tình, để đánh đổi cái chiến thắng phù du, du sinh VC không mang cờ máu CS! Đây là âm mưu thâm độc của VC, giả vờ nhượng bộ không treo cờ máu, để trước mắt loại bỏ Cờ Vàng trong các sinh hoạt đấu tranh của người Việt hải ngoại, để rồi sau đó, dần dần dùng sự hiện diện của các chính khách bản xứ và lá bài nghi lễ protocol, cho cờ máu CS xuất hiện, thống trị cộng đồng.
Rõ ràng, khi chấp nhận điều kiện "đánh đổi Cờ Vàng với cờ máu CS" của cán bộ du sinh VC, BS Cường đã đánh đồng Cờ Vàng chính nghĩa của người Việt yêu tự do với cờ máu phi nghĩa của CSVN. Đây là cuộc đánh đổi ngu xuẩn, xúc phạm danh dự và chính nghĩa của VNCH và người Việt yêu tự do trên toàn thế giới. BS Cường đã đổi vàng lấy thau, đổi chính nghĩa lấy phi nghĩa, đổi biểu tượng của tự do công bình bác ái lấy biểu tượng của nô lệ, bất công, phi nhân. Một khi đã dại dột đánh đổi như vậy, BS Cường sẽ đánh mất luôn niềm tin, lý tưởng và chính bản thân mình. Với quỷ kế "qua cầu rút ván" của VC, BC Cường có ngoảnh lại muốn rút lui cũng không còn đường, vì chính những người tin tưởng, yêu thương BS Cường, nay cũng thất vọng, chán nản, xa lánh ông.
Có điều, việc BS Cường thực hiện những trò đi đêm với cán bộ du sinh VC, có những thỏa hiệp nguy hiểm với cán bộ du sinh VC, là do BS Cường ngây thơ, dại dột nên bị sập bẫy; hay BS Cường bị cán bộ VC nằm vùng lèo lái; hay chính BS Cường là một nhân vật tung hứng trong vở kịch do VC đạo diễn? Cho đến nay chưa có câu trả lời chính xác cho câu hỏi này, nhưng đọc "Bản Tường Trình" của CĐNVTD/QLD đề ngày 3 tháng 10, 2008, do chính BS Bùi Trọng Cường ký, người đọc rất ngạc nhiên, khi thấy bản tường trình có nội dung thân cộng sản một cách lộ liễu, ca ngợi cuộc triển lãm "Taste Vietnam" do CS giật dây. Thậm chí, ngay nhan đề bản tường trình, BS Cường cũng không thèm đề cập gì đến cuộc biểu dương của người Việt tự do QLD dù là một chữ, mà chỉ đề vỏn vẹn: "BẢN TƯỜNG TRÌNH V/v Taste Vietnam - Hội Sinh Viên Việt Nam tại Qld. - Lễ Hội 2008". Đọc nhan đề của bản tường trình, người đọc có ý nghĩ, BS Cường không phải viết tường trình cho NVTD đọc, mà là viết báo cáo gửi cho CSVN, tường trình về một sinh hoạt do CSVN tổ chức tại QLD có tên "Taste Vietnam"!
SAI LẦM TRONG ĐOẠN DIỄN VĂN CỦA BS CƯỜNG
Tuy BS Cường chỉ nói được có vài phút đồng hồ đã bị đồng hương la ó phản đối, và Ban Tổ Chức phải mời xuống, nhưng chỉ riêng đoạn văn ngắn đó, cũng đủ cho dư luận thấy BS Cường đã có những quan điểm sai lầm, nguỵ biện, bênh vực cho chính sách du sinh của VC. Sau đây là một số những điểm sai lầm, nguỵ biện trong đoạn diễn văn ngắn ngủi của ông.
Điểm thứ nhất, ai ai trong chúng ta cũng biết, hầu hết du sinh VN là thành phần ĐƯỢC CSVN ƯU ĐÃI, chứ không phải "TƯƠNG ĐỐI được ưu đãi" như BS Cường nói. Khi dùng chữ "tương đối", BS Cường đã khôn ngoan muốn thu ngắn khoảng cách để đánh đồng mấy ngàn du sinh con em của cán bộ CS cao cấp, với cả chục triệu học sinh, sinh viên con em của người nghèo khổ tại VN.
Điểm thứ hai, từ con số 10 triệu đảng viên CS và thân nhân, chiếm 10% đến 20% dân số VN, BS Cường đã sai lầm khi đi đến kết luận: chỉ có 10% đến 20% du sinh tại hải ngoại là thuộc diện "con ông cháu cha", còn 80% là các em đi học tự túc. Đây là một suy diễn phản khoa học và nguỵ biện nhằm bao che cho chính sách du sinh của VC. Thực tế, ai cũng biết, tại VN, con em của đảng viên CS có nhiều cơ hội đến trường lớp và vô đại học hơn so với con em người lao động. Vì vậy, nói một cách hợp lý, nếu 20% dân số VN là đảng viên CS và thân nhân của họ, thì con em của đảng viên CS là học sinh, sinh viên, phải chiếm tới 30% hoặc 40% tổng số học sinh sinh viên trên cả nước. Riêng đối với du sinh, thành phần chọn lọc ưu tiên nhất, thì cơ hội dành cho con em đảng viên CS càng cao gấp bội, và cho người lao động càng giảm thiểu tới mức thấp nhất. Trong khi lợi tức đầu người của VN trung bình $400 một năm, thử hỏi gia đình lao động bình thường nào ở VN có đủ khả năng trang trải phí tổn từ $10,000 đến $20,000 một năm cho một em đi du học? Ngoài khó khăn tiền bạc ra, còn học vấn, lý lịch ba bốn đời phải được CS duyệt xét và chấp thuận... Vì vậy, phải nói đến 90% du sinh là con em cán bộ CS cao cấp, hoặc giới tư bản đỏ, hoặc thành phần thương gia có móc ngoặc với CS; chứ không phải chỉ có 20% như BS Cường đã nguỵ biện. Đây là một thực tế hiển nhiên, hai năm rõ mười, ai ai cũng biết. Vậy câu hỏi được đặt ra ở đây, nếu thực tế đơn giản và hiển nhiên này ai ai cũng biết, tại sao một vị bác sĩ kiêm chủ tịch CĐ như BS Cường, lại không biết? Nếu đông đảo đồng hương tham dự cuộc biểu tình, chỉ nghe qua bài diễn văn của BS Cường, đã phát hiện ngay tại chỗ những điểm sai, những chỗ nguỵ biện của ông, để phản đối ông, đòi lôi cổ ông xuống, thì tại sao BS Cường khi ngồi viết bài diễn văn, có đủ thời gian, trình độ, kiến thức, lại không hiểu điều đơn giản này?
Sự thực, chúng tôi nghĩ, BS Cường dư thông minh để biết rõ điều này, nhưng vì mục tiêu muốn bao che cho chính sách du sinh của VC, nên BS Cường đã có lối lý luận quanh co, đầy nguỵ biện và bất lương, nhằm thuyết phục người nghe tin tưởng: 80% du sinh là con em của những người lao động, phải du học tự túc, đang cần cộng đồng người Việt ở Úc giúp đỡ, hậu thuẫn. Và như vậy, BS Cường sẽ mở đường cho dòng thác du sinh VC thâm nhập cộng đồng, để rồi hàng loạt cuộc triển lãm văn hóa, ẩm thực của du sinh, các cuộc trình diễn văn nghệ như "duyên dáng VN", các buổi ra mắt sách, các cuộc biểu tình chống Trung Cộng, các cuộc đón tiếp lãnh tụ VN sang Úc... của du sinh sẽ diễn ra liên tục và khắp mọi nơi, xen kẽ với các sinh hoạt của cộng đồng, mà Cờ Vàng sẽ phải luôn luôn vắng bóng.
Điểm thứ ba, từ những lý luận nguỵ biện trên, BS Cường xảo quyệt tạo ra một tam đoạn luận vô cùng nguy hiểm trong bài diễn văn bị cắt ngang của ông: CĐNVTD đã chấp nhận cho đồng hương về VN thăm nhà, giúp đỡ quê hương, giúp đỡ thân nhân ở VN. Mà bây giờ thân nhân VN cho con em họ sang đây du học, giúp đỡ cho con em họ. Như vậy đã đến lúc CĐNVTD và đồng hương ở Úc nên quay ra giúp đỡ du sinh. Từ tam đoạn luận nguy hiểm này, BS Cường đã dương ra một cái dù, CĐNVTD đã có đường lối chính sách, chấp nhận cho đồng hương về VN. Dĩ nhiên, ở đây dụng ý của BS Cường không phải dương dù để che cho những người về VN thăm thân nhân thuần tuý, mà là che cho những người về VN làm lợi cho CS, đồng thời che luôn cho những ai móc nối du sinh thâm nhập cộng đồng. Đây cũng là chiếc dù vô cùng nguy hiểm mà trước đây ông Đoàn Việt Trung đã dương ra khi ông công khai kêu gọi cộng đồng người Việt tại Úc giúp đỡ du sinh bằng cách cho du sinh ở trọ, dậy tiếng Anh cho du sinh, bảo lãnh du sinh...
Điểm thứ tư, qua đoạn diễn văn ngắn, mọi người thấy rõ BS Cường có âm mưu tạo cho người nghe ảo tưởng "dễ dàng chinh phục lôi kéo được du sinh" vì BS Cường đã đặt nền tảng đầy ngộ nhận, "80% các em du sinh không phải là con em cán bộ CS" mà là "con em của những người nghèo khổ tại VN, những người mà đồng hương tại Úc đang giúp đỡ". Từ ảo tưởng này, đồng hương sẽ dễ dàng chấp nhận cho BS Cường đi đêm với cán bộ du sinh VC, dễ dàng hậu thuẫn du sinh, mở rộng vòng tay đón nhận những "du sinh yêu tự do dân chủ", mà không hề hay biết đó chính là những cán bộ văn hóa của CS có trách nhiệm thâm nhập cộng đồng để đánh phá cộng đồng.
Thực tế cho thấy, hầu hết du sinh là thành phần con em cán bộ CS cao cấp, hoặc tư bản đỏ. Thành phần này rất khó có tinh thần yêu tự do dân chủ. Số du sinh còn lại được chia làm 2. Một là những du sinh an phận, chỉ biết học thành tài rồi về nước lo cho gia đình và bản thân. Thành phần này cũng rất khó đi theo tiếng gọi tự do dân chủ. Hai là những du sinh có tư tưởng tự do dân chủ. Số này nếu có thì cũng rất ít, và họ đủ khôn ngoan để không xuất đầu lộ diện, công khai hoạt động theo tiếng gọi tự do dân chủ ầm ĩ của những người đáng nghi ngờ là thân CS như BS Cường và ông Đoàn Việt Trung. Vì nếu họ nghe theo những người này thì có khác gì "lậy ông VC tôi ở bụi này" cho VC bắt giữ và khủng bố, trong khi thân nhân của họ còn ở VN? Vì vậy, nếu ngày xưa, ngay cả sinh viên VNCH đi học theo chương trình Colombo Plan, nhiều người còn bị CS dụ dỗ, mua chuộc, đoàn ngũ hóa, thì việc CĐNVTD tuyên truyền du sinh đi theo tiếng gọi tự do dân chủ, là điều vô cùng khó khăn khi những người làm việc đó miệng hô hào ầm ĩ, và có những việc làm thiếu tin cậy như BS Cường và ông ĐVT. Vì vậy, BS Trần Xuân Ninh đã có lý khi kết luận, việc giúp đỡ du sinh có tinh thần tự do dân chủ là điều nên làm, nhưng phải làm bí mật để thứ nhất là CSVN không hay biết, và thứ hai là bảo vệ được những du sinh đó khỏi sự theo dõi và khủng bố của CS. Còn những ai kêu gọi giúp đỡ du sinh, tuyên truyền du sinh, một cách rùm beng ầm ĩ, thì phải cẩn thận, vì những người đó, một là quá ngây thơ, hai là cò mồi của CS.
Du sinh VN, dù là con em của cán bộ CS cao cấp, nếu gặp điều kiện thuận lợi, lương tâm của họ sẽ được thức tỉnh, giúp họ nhìn rõ chính tà, phải trái. Khi đó, họ sẽ dễ dàng tiếp thu các tư tưởng tự do dân chủ ở hải ngoại, và khi về nước, gặp điều kiện tốt, họ sẽ trở thành những chiến sĩ chiến đấu cho sự thịnh vượng của quê hương đất nước; hoặc ít ra, họ cũng là những hạt giống âm thầm gieo rắc tư tưởng tự do dân chủ. Để có thể giúp cho du sinh gặp điều kiện thuận lợi, và đánh thức được lương tri của du sinh, cộng đồng người Việt hải ngoại phải trước sau như một, dương cao ngọn cờ chính nghĩa, thắp sáng ngọn đuốc lương tâm, đấu tranh chống CS một cách kiên quyết và minh bạch, không thỏa hiệp, không khoan nhượng, không đi đêm, với bất cứ thế lực nào, dù thế lực đó là CS hay các chính đảng thân cộng bản xứ. Một khi cộng đồng người Việt hải ngoại duy trì được ngọn cờ chính nghĩa, ngọn đuốc lương tâm, một lòng một dạ đấu tranh vì quê hương, dân tộc, khi đó, du sinh sẽ tâm phục, khẩu phục và tự động bị cảm hóa, đi theo tiếng gọi tự do, dân chủ. Trái lại, mọi lời hô hào ầm ĩ, đòi chinh phục du sinh, đòi tuyên truyền du sinh, đều dễ dàng bị phản tác dụng vì, một, dễ khiến du sinh nghi ngờ, đề phòng, lánh xa cộng đồng; hai, bị CSVN lợi dụng, tương kế tựu kế, cho VC đóng giả du sinh, thâm nhập nằm vùng trong cộng đồng.
Trên đây là một vài điểm sai trong một đoạn ngắn cuả bài diễn văn được BS Cường đọc tại cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng. Nhìn vào xấp giấy cả chục trang trên tay của BS Cường và nghe ông tuyên bố sẽ "dành trọn bài diễn văn này" để nói về vấn đề du sinh, chắc chắn BS Cường còn có hàng trăm điểm nguỵ biện nguy hiểm khác, bênh vực chính sách du sinh của VC. May mắn, đồng hương đã sáng suốt và kịp thời phản đối, và Ban Tổ Chức đã nhanh chóng "mời" ông xuống, nên những nọc độc tuyên truyền của ông đã không có cơ hội phun xịt tùm lum, làm ô nhiễm cuộc biểu tình. (Còn tiếp...)
-Hữu Nguyên-
Lần đầu tiên trong lịch sử cộng đồng người Việt hải ngoại: Một vị chủ tịch CĐ đang phát biểu bị đồng hương phẫn nộ phản đối, khiến BTC phải "mời" khỏi khán đài!
Trong cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tiến Dũng tại Canberra vào sáng Thứ Hai, 13 tháng 10 năm 2008, đã xảy ra một sự việc đáng tiếc: BS Bùi Trọng Cường, Chủ tịch CĐNVTD tiểu bang Queensland, đang say sưa và hùng hồn đọc nguyên văn bài phát biểu đã soạn sẵn trên giấy, thì bị đông đảo đồng hương phẫn nộ la hét phản đối, khiến cho Ban Tổ Chức phải nhã nhặn "mời" ông bước khỏi khán đài! Quả thật "sự cố" đáng tiếc này chưa hề xảy ra trong lịch sử cộng đồng người Việt hải ngoại, và có thể nói từ nay về sau, có lẽ cũng chỉ có một!
Theo như những lời bàn tán của đồng hương có mặt tại cuộc biểu tình, thì có thể có nhiều nguyên nhân dẫn đến sự phẫn nộ của đồng hương. Thứ nhất, có người cho rằng BS Bùi Trọng Cường đã mượn diễn đàn để đưa ra những con số phi lý, nhằm bênh vực cho Nghị Quyết 36 của CS về chính sách dùng du sinh thâm nhập và gây phân hóa cộng đồng người Việt hải ngoại.
Thứ hai, việc BS Cường không cho hội đoàn, đoàn thể biết, tự động bí mật đi gặp cán bộ du sinh VC tại Brisbane gần đây đã khiến nhiều người có ấn tượng không tốt. Nay thấy BS Cường lại đem chuyện du sinh ra nói, khiến nhiều người bực tức, cho rằng BS Cường chỉ nói để thanh minh thanh nga việc làm sai trái của mình, mà quên mất mục đích then chốt của cuộc biểu tình là chống CS Nguyễn Tấn Dũng, vạch trần tội ác của CSVN.
Thứ ba, có một số người đinh ninh BS Cường là người chủ động lèo lái để Đại Hội lần thứ 9 của CĐNVTD liên bang Úc Châu, họp tại Brisbane, thông qua một bản Quyết Nghị vào giờ chót, trong đó có những điều khoản mở đường cho cộng đồng người Việt tự do Úc Châu công nhận chế độ CSVN, chấp nhận tiếp xúc, đối thoại, thỏa hiệp, hòa hợp với hoà giải với CSVN. Nguyên văn một đoạn trong bản Quyết Nghị như sau: "Không chấp nhận độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Không tiếp xúc, không đối thoại, không thoả hiệp, không hoà hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN, khi nào họ vẫn còn duy trì độc quyền cai trị đất nước." Đọc đoạn văn này, nhiều người lý luận: Lập trường từ xưa đến nay của CĐNVTD là không chấp nhận CSVN. Điều đó có nghĩa, chế độ CSVN hiện hữu dù dưới bất cứ hình thức nào, dù là độc quyền hay lưỡng đầu chế, tam đầu chế, hay tổng thống chế, hay đa đảng cuội,... thì CĐNVTD cũng không chấp nhận. Đơn giản, rõ ràng, nhưng minh bạch như vậy! Nay bản Quyết Nghị lại có câu "Không chấp nhận độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam", điều đó có nghĩa, nếu CSVN không "độc quyền cai trị" (có nghĩa CSVN xảo quyệt chấp nhận một vài đảng đối lập cuội cùng cai trị, cho mươi ông nghị gật, nghị bù nhìn vô quốc hội...) thì CĐNVTD chúng ta chấp nhận CSVN hay sao?
Tương tự lý luận đó, câu: "Không tiếp xúc, không đối thoại, không thoả hiệp, không hoà hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN, khi nào họ vẫn còn duy trì độc quyền cai trị đất nước" cũng rất nguy hiểm. Vì câu này có thể mở đường cho CS và thành phần cơ hội chủ nghĩa, thành phần chệch hướng trong cộng đồng giải thích: CĐNVTD sẽ chấp nhận tiếp xúc, đối thoại, thoả hiệp, hòa hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN khi nào CSVN KHÔNG CÒN duy trì độc quyền cai trị đất nước. Có nghĩa, khi nào CSVN chấp nhận cho đảng đối lập cuội, nghị gật vô trong quốc hội bù nhìn, thì khi đó, CĐNVTD sẽ vỗ tay hoan hô chạy theo CSVN, để cùng với CSVN cai trị đất nước hay sao?
Vì đinh ninh BS Cường là người chủ động lèo lái để Đại Hội lần thứ 9 của CĐNVTD liên bang Úc Châu thông qua một bản Quyết Nghị vào giờ chót, với những câu cực kỳ nguy hiểm trên đây, nên khi thấy BS Cường dành chọn bài phát biểu tại cuộc biểu tình để nói về du sinh VC nên nhiều người tức giận là chuyện hợp lý.
Thứ tư, có người vội vã cho rằng, trong khi phát biểu, BS Cường đã dùng những ngôn từ của CS, nên đồng hương bực tức. Cụ thể là câu "Trồng cây thì 10 năm. Nhưng trồng người thì 100 năm" được BS đề cập, hầu hết cán bộ cộng sản cũng như sinh viên học sinh "dưới mái trường xã hội chủ nghĩa" đều thuộc nằm lòng và đều rêu rao cho đó là câu nói nổi tiếng của Hồ Chí Minh. Vì vậy, khi nghe ai nói câu này một cách không rõ ràng, nhất là khi người đó lại mới đi gặp cán bộ du sinh VC như BS Cường, thì người Việt rất dễ dị ứng, dễ ngộ nhận cho người đó đã ăn phải bả cộng sản.(*)
Trước khi tìm hiểu nguyên nhân chìm nổi dẫn đến "sự cố" đáng tiếc này, cũng như phân tích những dại dột của BS Cường, nội dung bài phát biểu của BS Cường có những điểm sai trái gì, và bài học cần rút tỉa cho BS Cường khi phát biểu trước đồng hương, chúng ta cùng xem BS Cường đã phát biểu điều gì khiến đồng hương trong cuộc biểu tình tức giận. Sau đây, là nguyên văn lời phát biểu của BS Cường.
*
Ngày hôm nay, tôi xin dành trọn bài diễn văn này của tôi để nói về một vấn đề mà có thể nói là một vấn đề trong tương lai nó sẽ gây nên nhức nhối, chia rẽ trong cái cộng đồng của chúng ta. Đó là vấn đề du sinh trong cái nghiï quyết ba mươi sáu.
Thưa với tất cả qúy vị, vấn đề du sinh tại hải ngoại là một vấn đề nhạy cảm, tế nhị, và nếu chúng ta đề cập đến vấn đề này, mà chúng ta thiếu khách quan, thì nó dẫn đến những cái chuyện chia rẽ, chửi bới lẫn nhau, anh em nghi kỵ nhau, không sông chung, không hoạt động chung, không đấu tranh chung được nữa.
Thưa qúy vị, mấy chục năm trước khi mà du sinh chưa có đến đây, thì thành phần VC dùng đánh phá cộng đồng chúng ta, là hai thành phần. Thành phần thứ nhất là cán bộ nằm vùng được gài trước năm 1975. Thành phần thứ hai là thành phần cán bộ VC, được cài ra hải ngoại sau năm 1975, theo các ngõ nghách vượt biên, đoàn tụ và ngoại giao,v,v...
Thưa qúy vị, đó là phần chính của cái nghị quyết 36, cái nghị quyết mà VC muốn nắm đầu, muốn xỏ mũi người Việt tại hải ngoại với mục đích làm giảm tiềm năng yểm trợ cho các lực lượng đấu tranh dân chủ trong nước.
Mới gần đây, hồi đầu năm 2008, ở đại học Stanford, Hoa Kỳ, một chương trình triễn lãm lấy tên "Taste Vietnam" đã được quảng bá. Sau đó cách đây vài tuần, một chương trình khác cũng "Taste Vietnam" được tổ chức tại Qld. Những cái việc làm liên tục như vậy của các du sinh đã cho thấy, đây không phải đơn thuần là đi học mà một số những người trong đám du sinh ấy đã được xử dụng để làm cái công việc cho mục tiêu chính của VC.
Chúng ta những người tỵ nạn VN, chúng ta không muốn cộng đồng của chúng ta chia 5, xẻ 7. Chúng ta không muốn sống với nhau mà nghi ngờ lẫn nhau, không hoạt động chung, không đấu tranh chung được. Do đó, những người Quốc Gia chúng ta phải tìm đủ cách để ngăn chăn và đập tan âm mưu của VC làm phân hoá cộng đồng người Việt của chúng ta.
Thưa qúy vị, tất cả du sinh bây giờ sang đây học, là những em sinh ra sau năm 1975, cái tuổi các em còn rất nhỏ, các em không biết gì về miền Nam VN, không biết gì về chính phủ VNCH. Các em lớn lên từ trong mẫu giáo, trung học đến đại học, đã được uốn nắn theo cái kiểu CS. Tức là trồng cây thì 10 năm. Nhưng trồng người thì 100 năm.
Thưa qúy vị, các em là những thành phần được đưa qua bên này, tức là thành phần tương đối được ưu đãi hơn những thành phần khác ở VN.
Thưa qúy vị, chính vì thế thật là khó để cho các du sinh nghe lời theo, có thể nói là những lời khuyến cáo của những đoàn thể, tổ chức của chúng ta ở tại hải ngoại để chống lại bọn VC. Có người đã nói với tôi, đây là một cái chuyện không tưởng, một cái chuyện không thể xẩy ra và không bao giờ có.
Nhưng thưa qúy vị, tôi thì tôi không nghĩ như vậy, tôi nghĩ khác hơn một chút xíu. Sau năm 1975, số lượng đảng viên CS trong nước được bao nhiêu? Khoảng 2 triệu. Cộng thêm vợ chồng, con cái, họ hàng là khoảng bao nhiêu? Khoảng 10 triệu. Như vậy, 70 triệu người còn lại trong nước VN họ đâu phải VC. Con em chúng ta ở VN, những người con em đó họ ra bên này chỉ có 10% đến 20% thuộc cái danh sách hay cái loại "con ông cháu cha", còn đa số có thể nói 70%, 80% là các em đi học tự túc.
Chúng ta chấp nhận cho đồng hương chúng ta về VN để thăm nhà, giúp đỡ quê hương, giúp đỡ thân nhân ở VN. Mà bây giờ họ giúp đỡ cho thân nhân của họ, con em của họ sang đây.......
*
Ngay khi BS Cường lên phát biểu, chúng tôi đã thấy có nhiều người nhìn BS với ánh mắt nghi ngờ, theo dõi, thiếu thiện cảm. Trong khi BS Cường phát biểu, nhiều người đã chia sẻ với nhau những ngôn ngữ phẫn nộ và thái độ bực tức trước những lời phát biểu loanh quanh, lạc đề của BS Cường. Chính chúng tôi cũng đã thưa chuyện với một vị trong BTC về bài phát biểu hoàn toàn dài dòng và lạc đề của BS Cường. Tệ hại hơn, ngay trong phần mở đầu, BS Cường đã dại dột tuyên bố, "Ngày hôm nay, tôi xin dành trọn bài diễn văn này của tôi để nói về một vấn đề mà có thể nói là một vấn đề trong tương lai nó sẽ gây nên nhức nhối, chia rẽ trong cái cộng đồng của chúng ta. Đó là vấn đề du sinh trong cái nghiï quyết ba mươi sáu". Chính câu nói mở đầu đầy hớ hênh của BS Cường khiến nhiều đồng hương thấy rõ 2 điểm sẽ xảy ra: Thứ nhất, cả bài diễn văn hôm nay BS Cường chỉ nói có một vấn đề. Thứ hai, vấn đề đó là vấn đề du sinh trong Nghị Quyết 36 của CS. Từ 2 điểm này, cộng với những ấn tượng không mấy tốt đẹp về BS Cường sau chuyến đi đêm với cán bộ du sinh CS tại Brisbane mới đây, và nội dung Quyết Nghị Đại Hội 9, đã khiến nhiều người có ấn tượng, cho rằng BS Cường hôm nay lên phát biểu chỉ nhằm phổ biến chính sách du sinh theo Nghị Quyết 36 của CS.
Ngay khi có ấn tượng này, người nghe đã thấy bực bội. Sau đó, những số liệu được BS Cường đưa ra vừa phi lý, vừa quy chụp một cách có dụng ý, cộng thêm những thành kiến không tốt đẹp gì về BS Cường, đã khiến nhiều người trong đám đông la ó, chất vấn, phẫn nộ đòi BS Cường bước xuống khỏi khán đài. (Còn tiếp....)
(*) Sự thực, câu nói này Hồ Chí Minh đã thuổng từ nguyên văn tiếng Hán, "Nhất niên chi kế, mạc như thọ cốc, thập niên chi kế, mạc như thọ mộc, bách niên chi kế, mạc như thọ nhân," nghĩa là: "Kế hoạch cho một năm, không gì bằng trồng lúa, kế hoạch cho mười năm, không gì bằng trồng cây, kế hoạch cho trăm năm, không gì bằng trồng người". Vì HCM là người khét tiếng thiếu tư cách, chuyên đạo văn của người, lại thêm đám đàn em ít học, thiếu tư cách, nên suốt mấy chục năm qua, người cộng sản nào cũng leo lẻo bảo, câu nói "vì lợi ích 10 năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người" là của HCM! Điều này đã dẫn tới ấn tượng không tốt đẹp đối với bất cứ ai viện dẫn câu nói này khi trò chuyện.
Ngay khi nghe lời BS Cường đọc câu mở đầu, "Ngày hôm nay, tôi xin dành trọn bài diễn văn này của tôi để nói về một vấn đề... du sinh", đồng thời trông thấy cả xấp giấy trên tay BS Cường, nhiều người đã xôn xao phản đối. Một vị cao niên, tướng mạo uy nghi, tay cầm lá đại kỳ VNCH, đứng gần khán đài quay qua nói với chúng tôi:
- Ông này nói gì kỳ cục vậy? Hôm nay bà con đến đây là để biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng. Chửi cộng sản không lo, ông lo nói chuyện du sinh VC là thế nào.
Một thiếu phụ, tuổi trên dưới 40, mỉm cười dễ dãi:
- Thì cụ cứ bình tĩnh nghe đã. Biết đâu BS Cường đang làm màn lung khởi, trước nói du sinh, sau chửi cộng sản thì sao?
Vị cao niên trợn mắt:
- Cái gì mà lung khởi với trực khởi! Vậy cô không nghe ông ta vừa nói ông sẽ "dành trọn bài diễn văn hôm nay để nói mỗi vấn đề du sinh" hay sao? Bộ ông lung khởi cho cô trực khởi hay sao?
Một đồng hương Sydney, tay cầm tấm biển "Nguyễn Tấn Dũng Crimial and Murderer" nhìn BS Cường với ánh mắt khó chịu:
- Cha này BS, lại từng làm chủ tịch cộng đồng liên bang mà sao dốt vậy. Chuyện du sinh gây chia rẽ chửi bới nhau, anh em nghi kỵ, không sống chung với nhau là do tụi VC giật dây và ba thằng nằm vùng, chạy theo bưng bô cho CS, chớ đâu phải do du sinh. Mà dù cho những chuyện đó có do du sinh đi nữa thì chỗ này biểu tình chống thằng trùm sò Nguyễn Tấn Dũng, đâu phải chỗ cho cha nói những chuyện đó.
Vị cao niên gật đầu tán thành:
- Chú em nói chí phải. Chắc ông này không muốn chửi cộng sản, nên mang chuyện du sinh ra nói để đánh lạc hướng cuộc đấu tranh của đồng hương đó mà....
Đồng hương Sydney gật đầu:
- Thì ông vừa đánh lạc hướng mình, vừa tuyên truyền cho mình tiếp xúc với du sinh, để rồi đưa cộng đồng mình vô bẫy sập của VC đó chú....
Ngay lúc đó, chúng tôi thấy phía tiền đình Quốc Hội Úc có một nhóm xuất hiện, trông giống như người của phái đoàn VC Nguyễn Tiến Dũng, khiến nhiều người biểu tình quay lại phản đối. Một số người hô khẩu hiểu "Đả đạo VC!", "Nguyễn Tấn Dũng go home!" Tuy nhiên, BS Cường vẫn tiếp tục cao giọng và say sưa đọc bài diễn văn "vấn đề du sinh" mà ông đã soạn sẵn. Ông càng đọc thì tiếng ồn ào phản đối ông nổi lên càng nhiều. Khi ông đọc đến đoạn chỉ có 10%, 20% du sinh thuộc loại "con ông cháu cha" thì ông TTL, một đồng hương ở Sydney rất quen thuộc trong các cuộc đấu tranh biểu tình chống cộng sản, tiến sát khán đài, lớn tiếng chất vấn:
- Ông căn cứ vào đâu mà bảo chỉ có 10%, 20% du sinh là "con ông, cháu cha"? Bộ tụi VC chúng đưa tài liệu cho ông tuyên truyền chúng tôi phải không?
Ba, bốn người khác đứng gần khán đài cũng lên tiếng phản đối:
- Tay này nói tầm bậy tầm bạ...
- Lôi cổ cha xuống, không cho cha nói nữa. Đâu có phải cứ làm chủ tịch là muốn nói gì thì nói đâu...
- Thằng cha này ăn nói lạc đề như vậy, yêu cầu Ban Tổ Chức không cho nói nữa.
- Thằng này mới tuần trước đi gặp cán bộ du sinh VC trên Brisbane nên ăn phải bả VC đó mà. Nghe nó nói là mình lộn tiết rồi... Bầy đặt 10 năm trồng cây, trăm năm trồng người...
Trước sự phản đối ngày càng dữ dội của đồng hương, BS Cường lúng túng, mặt tái nhợt, quay qua phía ông TTL lí nhí phân bua điều gì nghe không rõ. Ông TTL cầm cây đại kỳ, dộng dộng cán cờ xuống đất, giận dữ hỏi tiếp. Nhưng vì tiếng ồn ào chung quanh quá lớn, nên không ai nghe rõ. Mấy người tiến về phía khán đài lớn tiếng phản đối BS Cường. Một người có thái độ giận dữ hơn cả, xấn xổ tiến tới, vung tay đòi BS Cường đi xuống ngay. Lập tức, có một số vị trong Ban Tổ Chức kịp thời bước ra can ngăn. Ông Võ Minh Cương bước vội lên khán đài, chụp lấy microphone từ trong tay BS Cường, rồi lên tiếng yêu cầu đồng hương ổn định trật tự. Tuy nhiên, sự phản đối vẫn dữ dội. Đặc biệt, mấy người tiến đến gần khán đài có thái độ phản đối rất kiên quyết. Sau đó, ông Võ Minh Cương nói nhỏ gì đó với BS Cường... và BS Cường lặng lẽ bẽ bàng bước khỏi khán đài.
Ngay sau đó, ông Lê Công, Chủ Tịch CĐNVTD Thủ Đô Canberra, bước lên khán đài dõng dạc tuyên bố: "Chúng ta sẵn sàng bằng mọi giá dập tắt ngay những điếu thuốc đang cháy, trước khi nó làm cháy rừng". Mặc dù ông Lê Công không nói rõ điếu thuốc đang cháy có nguy cơ làm cháy rừng ám chỉ ai, cái gì, nhưng trong bối cảnh đó, những người biểu tình đều hiểu, điếu thuốc đang cháy đó là BS Bùi Trọng Cường và tư tưởng bênh vực du sinh một cách trắng trợn và nguy hiểm của ông là ngọn lửa có thể làm cháy cả cộng đồng người Việt hải ngoại. Vì vậy, mọi người đều vỗ tay rầm trời, hoan hô ông Lê Công.
Sau đó, chương trình của cuộc biểu tình được tiếp diễn tốt đẹp. Riêng BS Bùi Trọng Cường, sau khi bẽ bàng bước khỏi khán đài, chúng tôi nhận thấy không một ai lại gần ông trò chuyện. Khi ông tiến đến một đám đông đang đứng, mọi người cũng lặng lẽ và khéo léo dần dần lánh xa. Thái độ này của đồng hương cũng dễ hiểu, vì tất cả những người đi biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng đều là những người có tinh thần chống cộng, có kinh nghiệm với CS, nên nghe bài diễn văn bênh vực du sinh của BS Cường, không ai là không hiểu và không ai là không bực mình. Vì vậy, đồng hương đã thẳng thắn thể hiện thái độ phẫn nộ đòi BS Cường bước khỏi khán đài, và khi BS Cường bước lại gần thì họ tìm cách xa lánh. Dĩ nhiên, trong số những người biểu tình, cũng có một số người "đồng hội đồng thuyền, đồng quan điểm" với BS Cường, nhưng khi đó, họ hiểu, cả ngàn cặp mắt đang đổ về phía BS Cường, nên họ chẳng dại gì lại gần để an ủi BS Cường, vì làm như vậy sợ "lậy ông tôi ở bụi này".
NGUYÊN NHÂN KHIẾN ĐỒNG HƯƠNG PHẢN ĐỐI
Trong lịch sử sinh hoạt cộng đồng người Việt hải ngoại từ xưa đến nay, chưa bao giờ xảy ra tình trạng, một vị chủ tịch cộng đồng đang đọc diễn văn, mà bị đồng hương la ó phản đối đòi đuổi xuống bao giờ. Nhất là trong một cuộc biểu tình chống CS có quy củ, có tổ chức, quy tụ những người có tinh thần, có sự hiểu biết, cùng chung một lập trường, một chính nghĩa chống CS như cộng đồng người Việt hải ngoại thì chuyện đó lại càng không thể xảy ra.
Hơn nữa, người đọc diễn văn bị đồng hương đuổi xuống hôm đó lại là một vị có nhiều điểm đáng để cho đồng hương kính trọng. Thứ nhất, vị đó là một nhà khoa bảng, mà truyền thống người Việt xưa nay, luôn luôn tôn trọng những người có học. Thứ hai, vị đó lại là một bác sĩ, mà truyền thống người Việt xưa nay luôn luôn kính trọng như "mẹ hiền", vì ngay từ thuở nằm nôi, người Việt nào chả nghe câu "lương y như từ mẫu". Thứ ba, người đó lại từng là chủ tịch CĐNVTD liên bang, và hiện đang là Chủ tịch CĐNVTD tiểu bang QLD. Vuốt mặt nể mũi, dù có coi thường BS Cường đến đâu đi nữa, thì chúng ta cũng phải biết kính trọng cương vị của BS Cường đại diện cho cả một cộng đồng. Thứ tư, BS Cường cũng từng viết những bài chống CS rất ghê gớm, từng tuyên bố những lời chống cộng nảy lửa, có khác gì lập trường của những người biểu tình. Và thứ năm, người đó tuổi tác đã cao, lại có một mái tóc bạc khả kính, đầy vẻ trĩu nặng những uẩn súc của tư tưởng, trí tuệ và những thao thức dành cho dân cho nước.
Với 5 điểm đáng kính, đáng nể cuả BS Cường như vậy, lý do nào, nguyên nhân nào, khiến đông đảo đồng hương phẫn nộ phản đối đòi "lôi cổ BS Cường" xuống khỏi khán đài? Theo tôi, có 5 nguyên nhân, trong đó có 3 nguyên nhân chủ quan và 2 nguyên nhân khách quan.
Ba nguyên nhân chủ quan là, nguyên nhân thứ nhất, uy tín của BS Cường đã bị sứt mẻ trầm trọng trong thời gian gần đây. Nguyên nhân thứ hai, qua những việc làm của BS Cường trong thời gian vài năm trở lại đây, nhiều người đã nghi ngờ lập trường chính trị của BS Cường. Nguyên nhân thứ ba, nội dung của bài diễn văn có những điểm sai lầm, nguỵ biện, bênh vực cho chính sách du sinh theo tinh thần của Nghị Quyết 36 của VC.
Hai nguyên nhân khách quan là, thứ nhất, lập trường chính trị minh bạch, tinh thần chống cộng triệt để, và sự sáng suốt của đông đảo đồng hương tại cuộc biểu tình. Nhờ vậy, đồng hương đã kịp thời phát giác những luận điệu nguỵ biện của BS Cường trong bài diễn văn. Thứ hai, mục tiêu đấu tranh và khí thế của cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng hôm đó đã là chất xúc tác, kích thích lòng yêu nước và sự căm thù CS của đồng hương, nên ngay khi đồng hương phát hiện thấy một người mình đã nghi ngờ, người đó đã mất uy tín, lại có bài diễn văn lạc đề, chệch hướng, xa mục tiêu, bênh vực chính sách du sinh của VC, thì bắt buộc đồng hương phải phản đồi đòi diễn giả đó xuống.
Trong số tới, chúng tôi sẽ phân tích 5 nguyên nhân nêu trên và mạo muội rút tỉa một số bài học cho BS Cường cũng như cho BTC biểu tình.
Trong 2 số báo trước, chúng tôi đã tường thuật sự kiện đáng tiếc xảy ra cho BS Bùi Trọng Cường, Chủ tịch CĐNVTD/ QLD, khi ông có bài phát biểu lạc đề và chệch hướng tại cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng ở Canberra, khiến đông đảo đồng hương phản đối, nên Ban Tổ Chức cuộc biểu tình đã phải "mời" ông khỏi khán đài. Trong số báo tuần này, chúng tôi xin phân tích 3 nguyên nhân chủ quan thuộc về BS Cường, khiến đồng hương phẫn nộ phản đối ông: 1. Uy tín BS Cường bị sứt mẻ. 2. Lập trường BS Cường bị nghi ngờ. 3. Đoạn diễn văn của BS Cường ngụy biện và chệch hướng. Trong số tới, chúng tôi sẽ trình bầy 2 nguyên nhân khách quan, đồng thời rút ra một số bài học góp ý với BS Cường và vài đề nghị với BTC biểu tình.
UY TÍN BS CƯỜNG BỊ SỨT MẺ TRẦM TRỌNG
Là một trong những người Việt đầu tiên có công thành lập cơ cấu CĐNVTD liên bang, đồng thời từng giữ chức chủ tịch liên bang cũng như tiểu bang QLD, nên trong những năm đầu, BS Cường đã được nhiều người quý trọng. Tuy nhiên, sự việc đầu tiên khiến lòng quý trọng của mọi người dành cho BS Cường bị sứt mẻ, xảy ra cách đây 10 năm. Năm đó là năm 1998, khi cuộc bầu cử liên bang diễn ra và tư tưởng kỳ thị chủng tộc của Pauline Hanson đang lan tràn như đám cháy rừng, đe doạ đến sự ổn định cộng đồng và tinh thần đoàn kết trong xã hội Úc. Trước ngọn lửa kỳ thị nguy hiểm đó, đảng Tự Do đã không những không chống đối mà còn bắt tay chia phiếu với đảng kỳ thị One Nation của Paulin Hanson. Khi đó, BS Cường, ứng cử viên của đảng Tự Do tại đơn vị Rankin, đã không đủ sáng suốt lên tiếng phản đối, cũng không đủ can đảm để rút lui, trái lại ông chấp nhận tranh cử và chia phiếu cho ứng cử viên đảng One Nation của Paulin Hanson. Có lẽ vì lập trường thiếu sáng suốt của đảng Tự Do cũng như của BS Cường, nên trong kỳ bầu cử liên bang năm đó, tại Rankin, BS Cường không những bị bại trận mà còn mất thêm 12.5% phiếu so với cuộc bầu cử liên bang lần trước.
Từ cuộc bầu cử năm đó, uy tín của BS Cường bị ảnh hưởng nghiêm trọng, vì mọi người đã có dịp nhìn rõ, BS Cường không phải là người dấn thân vô chính trường để bảo vệ quyền lợi của cộng đồng như nhiều người lầm tưởng. Trái lại, ông sẵn sàng bắt tay với cả quỷ kỳ thị chủng tộc như Paulin Hanson để chia chác quyền lực cho đảng và cho cá nhân ông. Và nếu ông đã vì quyền lợi bản thân, dám bắt tay với cả Paulin Hanson thì thử hỏi trên thế gian này có còn quỷ dữ nào ông từ chối liên minh nếu liên minh đó mang lợi lộc đến cho ông?
Cũng vì chỉ biết đến quyền lợi của cá nhân nên BS Cường thiếu hẳn tầm nhìn xa trông rộng của vị lãnh đạo cộng đồng. Cụ thể, chỉ vì những dị biệt giữa ông với ông Huỳnh Bá Phụng, Chủ tịch Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/QLD, ông đã dám cho phổ biến một lá thư ngỏ trong dịp Tết nguyên đán 2008, trong đó ông công khai phỉ báng mạ lỵ Hội CQNQLVNCH/QLD với câu "Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, tiểu bang Qld, đã không đóng góp gì cho cộng đồng". Đây là một lời tuyên bố thiếu suy nghĩ, sai sự thật, vừa chụp mũ, vừa vơ đũa cả nắm, mà ngay cả một người bình thường cũng không thể làm, nói chi đến một nhà khoa bảng, một vị lãnh đạo cộng đồng, như BS Cường.
Đã vậy, khi ông Phụng, Chủ tịch Hội CQNQLVNCH/QLD, hành xử quyền tự do ngôn luận, viết thư phản bác lại những luận điệu phỉ báng, mạ lỵ, chụp mũ của BS Cường, thì BS Cường lại yêu cầu luật sư viết thư đòi kiện ông Phụng ra tòa về tội phỉ báng mạ lỵ. Việc làm này đã khiến uy tín của BS Cường bị suy sụp lại càng thêm suy sụp.
Rồi mới đây, BS Cường đã có những quyết định, việc làm phi dân chủ, khi ông tự ý đi gặp cán bộ du sinh VC mà không hề thông qua các hội đoàn, đoàn thể trong CĐNVTD/QLD, và sau khi đi gặp, ông cũng không hề tường trình cho các hội đoàn, đoàn thể biết những quyết định của ông. Sinh ra và lớn lên trong một quốc gia tự do dân chủ như Miền Nam, lại được làm việc mấy chục năm tại một quốc gia tự do dân chủ như Úc Đại Lợi, vậy mà BS Cường lại hành xử thiếu tự do dân chủ như vậy, thử hỏi ông có còn xứng đáng lãnh đạo cộng đồng hay không?
Trên đây chỉ là một vài thí dụ điển hình về những việc làm sai trái của BS Cường. Những việc làm sai trái này cộng với những việc làm sai trái khác mà chúng tôi không tiện kể ra đây, đã khiến cho uy tín của BS Cường bị sứt mẻ trầm trọng. Hậu quả, như một số người tại QLD cho biết, những buổi gây quỹ xây dựng Trung Tâm Cộng Đồng QLD do BS Cường tổ chức, chỉ thu được có vỏn vẹn từ vài trăm đến khoảng trên dưới $1000. Rồi gần đây, khi BS Cường tổ chức Đại Hội Thường Niên của CĐNVTDQLD, ngoài sự hiện diện của BCH và BCH mở rộng cuả ông, chỉ có vỏn vẹn khoảng 10 người tham dự! Điều đó đã nói lên một sự thực quá hiển nhiên, đông đảo đồng hương tại QLD đã bất tín nhiệm BS Cường trong chức vụ chủ tịch CĐ.
LẬP TRƯỜNG CỦA BS CƯỜNG BỊ NGHI NGỜ
BS Cường may mắn được trưởng thành tại Miền Nam tự do, được VNCH đào tạo trở thành một bác sĩ, đồng thời ông cũng là người tỵ nạn cộng sản, tích cực và liên tục tham gia các sinh hoạt đấu tranh chống CS cũng như xây dựng của cộng đồng ngay từ ban đầu. Vì vậy, trong suốt thời gian dài, nhiều người tin tưởng BS Cường là người quốc gia chân chính, có thái độ chống cộng minh bạch, trước sau một tấm lòng son phụng sự chính nghĩa tỵ nạn cộng sản. Tuy nhiên, khoảng 5 năm trở lại đây, càng ngày càng có những bằng chứng, khiến nhiều người nghi ngờ lập trường của BS Cường. Sau đây là tóm tắt một số bằng chứng tiêu biểu.
Bằng chứng thứ nhất, cách đây mấy năm, CĐNVTD liên bang Úc có dự định bỏ ra khoảng $16,000 để tổ chức một cuộc hội thảo so sánh chiến tranh của Mỹ tại Iraq với chiến tranh của Mỹ tại VN. Trong số thành phần tham gia tổ chức có Đại Học Griffith, thành phần diễn giả có ông Nguyễn Ngọc Bích từ Hoa Kỳ (người bị dư luận bên Mỹ cho là người của Việt Tân chệch hướng), và một số nhân vật được coi là thành phần trí thức phản chiến, thân cộng, bài Mỹ tại Úc. Nhận thấy cuộc hội thảo là cơ hội để thành phần phản chiến Úc mượn chiến tranh Iraq, tiếp tục bôi nhọ cuộc chiến tranh chống CSVN xâm lăng của VNCH và đồng minh Hoa Kỳ, nên chúng tôi có trao đổi ý kiến với vài vị lãnh đạo cộng đồng liên bang. Kết quả, cuộc hội thảo bị huỷ bỏ; và chúng tôi cũng ngạc nhiên khi được biết, người có "sáng kiến" tổ chức cuộc hội thảo là BS Bùi Trọng Cường và ông Đoàn Việt Trung. Từ đó chúng tôi trở nên thận trọng trước những việc làm của BS Cường.
Riêng về Đoàn Việt Trung, như quý vị đã biết, ông là người đã có "sáng kiến" dùng danh nghĩa CĐNVTD/UC vận động với Bộ Ngoại Giao Úc cho tự do giao lưu văn hóa phẩm giữa Úc và VN, mà đằng sau "sáng kiến" này chính là âm mưu: Một, dùng chiêu bài "đưa tiếng nói tự do dân chủ từ Úc về VN" để che đậy cho kế hoạch "tự do nhập cảng văn hóa phẩm đồi truỵ và tuyên truyền của CS vô Úc"; Hai, vì chính CĐNVTD/UC đứng ra vận động với Bộ Ngoại Giao Úc cho tự do giao lưu văn hóa phẩm giữa Úc và VN, nên vô hình chung ông Trung đã thành công trong việc tước bỏ quyền tự do tổ chức "biểu tình chống lưu hành văn hóa phẩm VC", của CĐNVTD các tiểu bang và liên bang. Ngoài ra, ông Đoàn Việt Trung cũng là người bô bô vỗ ngực tuyên bố ông có "sáng kiến chọn ngày tỵ nạn", mà sau này, BS Trần Xuân Ninh và nhiều người đã xác nhận, việc "chọn ngày tỵ nạn" chính là âm mưu từ lâu của Việt Tân chệch hướng nhằm xóa bỏ ngày Quốc Hận 30-4, khai thông cửa ngõ cho người Việt hải ngoại hòa hợp hòa giải với CSVN. Kể từ khi âm mưu này bị đổ bể và thất bại vì bị cộng đồng vạch mặt, chỉ tên, phản đối dữ dội, ông Trung liền vắng bóng trong các sinh hoạt đấu tranh.
Bằng chứng thứ hai, BS Cường đã núp danh "tranh đấu bảo vệ quyền lợi công nhân Việt Nam" để bảo vệ quyền lợi cho VC tại VN và hải ngoại. Cụ thể nhất, trong cuộc biểu tình chống CSVN dâng Hoàng Sa, Trường Sa cho Tàu cộng mới đây tại đại sứ CS ở Canberra, BS Cường đã công khai kêu gọi người Việt hải ngoại giúp đỡ những công nhân VN được CS cho xuất khẩu lao động.
Đồng ý, trong tình đồng bào nghĩa ruột thịt, việc giúp đỡ người Việt gặp khó khăn hoạn nạn ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, là điều mọi người nên làm khi điều kiện có thể. Tuy nhiên, chúng ta phải biết phân biệt giữa việc giúp đồng bào, với việc tiếp tay CSVN, để CSVN tiếp tục khai thác mồ hôi nước mắt của hàng chục triệu người VN khác. Thứ hai, chúng ta phải thấy, việc một cá nhân, hay một hội đoàn từ thiện giúp đỡ công nhân VN tại hải ngoại, khác hẳn việc BC Cường, Chủ tịch CĐNVTD hô hào mọi người giúp đỡ công nhân VN do VC xuất cảng ra hải ngoại. Giúp đỡ của cá nhân là tự phát, có tính cá nhân thuần tuý. Còn giúp đỡ do BS Cường hô hào công khai là có tổ chức, có chính sách, nhằm đặt cả cộng đồng NVTD vào guồng máy kiều vận VC theo tinh thần Nghị Quyết 36 của CS. Để minh bạch những chuyện này, người Việt chúng ta phải sẵn sàng viết thư cho chính giới bản xứ, vạch mặt chỉ tên những cá nhân, những tổ chức, lợi dụng danh nghĩa cộng đồng, núp bóng hào quang đấu tranh cho tự do dân chủ, để vận động chính giới làm những chuyện có lợi cho CS.
Như qúy vị đã biết, khi xuất cảng hàng triệu nhân công ra hải ngoại, CSVN thấy rõ, để hàng triệu công nhân đó có thể gửi về cho CSVN mỗi năm hàng chục tỷ đô la, không gì bằng CS giật dây để chính người Việt hải ngoại thành lập mạng lưới hậu thuẫn công nhân do CS xuất cảng, để họ núp dưới chiêu bài "tranh đấu bảo vệ quyền lợi công nhân Việt Nam" mà thực chất là tranh đấu bảo vệ quyền lợi cho CSVN.
Ngày 28 tháng 10 năm 2006, tại Ba Lan, một đại hội được tổ chức kéo dài 3 ngày, và "Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động VN" (CPVW) được thành lập với sự tham dự của trên 60 đại biểu từ khắp nơi trên thế giới, trong đó có BS Cường và ông Đoàn Việt Trung. Mặc dù cho đến hiện nay, chưa có bằng chứng gì rõ ràng chứng tỏ tổ chức CPVW do VC giật dây thành lập, nhưng qua đường lối, chủ trương, cách thức điều hành,... dư luận NGHI NGỜ, CPVW là sản phẩm của VC. Đặc biệt, theo lời của một cán bộ nghiệp đoàn Úc tham dự đại hội, thì khi thành lập, CPVW đưa ra mục đích đấu tranh là giúp đỡ người lao động VN trong nước. Nhưng thực tế cho thấy đây là chuyện không tưởng, và chỉ là bình phong lúc đầu, vì sau đó, CPVW đã tập trung vào việc bảo vệ quyền lợi cho CSVN tại hải ngoại qua bình phong "đấu tranh cho quyền lợi của người lao động VN được VC cho xuất cảng". Đáng nghi ngờ hơn, thành phần nhân sự của CPVW (gồm Chủ tịch Trần Ngọc Thành, 2 phó Chủ tịch Nguyễn Thanh Trang và Nguyễn Ngọc Bích, Tổng thư ký Đoàn Việt Trung, thủ quỹ Ngô Chí Thiềng), cho thấy có sự nhúng tay của Việt Tân chệch hướng, có sự tham dự của những kẻ đã đâm sau lưng cộng đồng người Việt tự do hải ngoại, làm lợi cho CS.
Bằng chứng thứ ba, BS Cường đã có chủ trương dọn đường cho CĐNVTD Úc Châu "chấp nhận hòa hợp hoà giải và công nhận CSVN" một khi CSVN chấp thuận đa đảng [cuội] và dân chủ [giả hiệu]. Cụ thể, trong Đại Hội lần thứ 9 của CĐNVTD liên bang Úc Châu, họp tại Brisbane, một bản Quyết Nghị, đã được Đại Hội thông qua, trong đó có điều khoản: [CĐNVTD] "Không chấp nhận độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Không tiếp xúc, không đối thoại, không thoả hiệp, không hoà hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN, khi nào họ vẫn còn duy trì độc quyền cai trị đất nước." Theo nhận xét của một số người tham dự Đại Hội, bản Quyết Nghị này đã được BS Cường soạn thảo, và được BS Cường cho thông qua vào giờ chót của Đại Hội với dụng ý, khi hết giờ, mọi người đều vội vã không để ý đến lối gài chữ vô cùng nguy hiểm trong bản quyết nghị. Đọc kỹ đoạn văn này, nhiều người lý luận: Lập trường từ xưa đến nay của CĐNVTD là không chấp nhận CSVN một cách VÔ ĐIỀU KIỆN. Điều đó có nghĩa, khi nào chế độ CSVN còn hiện hữu, dù dưới bất cứ hình thức nào, CĐNVTD cũng không chấp nhận. Đây là lập trường sáng suốt và minh bạch của người Việt yêu nước trên toàn thế giới, trong đó có CĐNVTD/UC. Lập trường này xuất phát từ kinh nghiệm xương máu của cuộc đấu tranh quốc cộng suốt hơn 60 năm và bản chất phi nhân, thủ đoạn xảo quyệt của CSVN hoàn toàn bất biến kể từ khi CSVN thành lập cho đến nay.
Vì thế, khi bản Quyết Nghị có câu "Không chấp nhận độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam", dư luận đã ngạc nhiên thắc mắc, phải chăng như vậy là bản Quyết Nghị đã chấp nhận CSVN nếu CSVN không "độc quyền cai trị"? Nói cách khác, nếu CSVN xảo quyệt chấp nhận xoá bỏ Điều 4 hiến pháp, cho một vài đảng đối lập cuội cùng cai trị, cho mươi ông nghị gật, nghị bù nhìn vô quốc hội... thì CĐNVTD chấp nhận CSVN? Như vậy là từ lập trường CĐNVTD KHÔNG CÔNG NHẬN CSVN CAI TRỊ VN, nay trở thành CĐNVTD CÔNG NHẬN CSVN CAI TRỊ VN MIỄN SAO CSVN ĐỪNG CÓ ĐỘC QUYỀN CAI TRỊ.
Ngoài ra, bản Quyết Nghị còn có câu: "Không tiếp xúc, không đối thoại, không thoả hiệp, không hoà hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN, khi nào họ vẫn còn duy trì độc quyền cai trị đất nước". Câu này rõ ràng mở đường cho CS và thành phần cơ hội chủ nghĩa, thành phần chệch hướng trong cộng đồng đi đến chấp nhận tiếp xúc, đối thoại, thoả hiệp, hòa hợp, hoà giải với tập đoàn CSVN khi nào CSVN KHÔNG CÒN duy trì độc quyền cai trị đất nước. Điều này có nghĩa, khi nào CSVN chấp nhận cho đảng đối lập cuội, nghị gật vô trong quốc hội bù nhìn, thì khi đó, CĐNVTD sẽ vỗ tay hoan hô chạy theo CSVN, chia ghế với CSVN để "cùng" với CSVN cai trị ké đất nước hay sao?
Chính vì điều khoản cực kỳ nguy hiểm trong bản Quyết Nghị và vai trò của BS Cường trong việc đệ trình và thông qua bản Quyết Nghị, nên dư luận đã nghi ngờ lập trường chính trị của BS Cường, cho rằng BS Cường đã có dụng ý đưa Đại Hội CĐNVTD/UC vào bẫy sập, thông qua một bản Quyết Nghị dọn đường cho người Việt hải ngoại hòa hợp hòa giải và công nhận chế độ CSVN. Và như vậy, với bản Quyết Nghị, BS Cường đã đẩy CĐNVTD/UC từ lập trường sáng suốt và minh bạch KHÔNG CÔNG NHẬN CSVN MỘT CÁCH VÔ ĐIỀU KIỆN, sang lập trường ấu trĩ, mập mờ, đầy chủ nghĩa cơ hội CÔNG NHẬN CSVN MỘT CÁCH CÓ ĐIỀU KIỆN mà điều kiện đó hoàn toàn chỉ có tính chiêu bài, hình thức, vô phương kiểm soát, vô hình chung tô son trét phấn dân chủ cho chế độ CS!
Bằng chứng thứ bốn, sự kiện "Taste Vietnam" tại Brisbane. Trên đây, chúng tôi đã trình bầy vấn đề này để thấy được cách làm việc phản dân chủ của BS Cường. Ở đây, chúng tôi muốn phân tích sự kiện này, để thấy rõ, lập trường chính trị của BS Cường rất đáng nghi ngờ. Qua việc gặp cán bộ du sinh VC, đi đến những thỏa hiệp cực kỳ phản động với VC, BS Cường đã tạo nên những tiền lệ nguy hiểm cho cuộc đấu tranh chống CS và duy trì chính nghĩa tỵ nạn của cộng đồng người Việt hải ngoại nói chung và Úc Châu nói riêng. Tiền lệ nguy hiểm thứ nhất, đây là lần đầu tiên, một vị chủ tịch CĐ đương nhiệm đi đêm với cán bộ VC. Điều này đã vi phạm nghiêm trọng lập trường, nội quy, hiến chương của CĐNVTD tại Úc cũng như tại các tiểu bang. Tiền lệ nguy hiểm thứ hai, đây là lần đầu tiên cán bộ VC được chủ tịch CĐ đương nhiệm là BS Cường "báo cáo" kế hoạch chống đối VC mà BCH và các hội đoàn, đoàn thể đã thông qua; giúp cho cán bộ du sinh VC có những sách lược đối phó hữu hiệu và kịp thời. Tiền lệ thứ ba, khi gặp gỡ cán bộ du sinh VC, BS Cường đã đi đến một thỏa hiệp cực kỳ phản bội: Chấp nhận điều kiện của VC, không cho dương cao Cờ Vàng tại cuộc biểu tình, để đánh đổi cái chiến thắng phù du, du sinh VC không mang cờ máu CS! Đây là âm mưu thâm độc của VC, giả vờ nhượng bộ không treo cờ máu, để trước mắt loại bỏ Cờ Vàng trong các sinh hoạt đấu tranh của người Việt hải ngoại, để rồi sau đó, dần dần dùng sự hiện diện của các chính khách bản xứ và lá bài nghi lễ protocol, cho cờ máu CS xuất hiện, thống trị cộng đồng.
Rõ ràng, khi chấp nhận điều kiện "đánh đổi Cờ Vàng với cờ máu CS" của cán bộ du sinh VC, BS Cường đã đánh đồng Cờ Vàng chính nghĩa của người Việt yêu tự do với cờ máu phi nghĩa của CSVN. Đây là cuộc đánh đổi ngu xuẩn, xúc phạm danh dự và chính nghĩa của VNCH và người Việt yêu tự do trên toàn thế giới. BS Cường đã đổi vàng lấy thau, đổi chính nghĩa lấy phi nghĩa, đổi biểu tượng của tự do công bình bác ái lấy biểu tượng của nô lệ, bất công, phi nhân. Một khi đã dại dột đánh đổi như vậy, BS Cường sẽ đánh mất luôn niềm tin, lý tưởng và chính bản thân mình. Với quỷ kế "qua cầu rút ván" của VC, BC Cường có ngoảnh lại muốn rút lui cũng không còn đường, vì chính những người tin tưởng, yêu thương BS Cường, nay cũng thất vọng, chán nản, xa lánh ông.
Có điều, việc BS Cường thực hiện những trò đi đêm với cán bộ du sinh VC, có những thỏa hiệp nguy hiểm với cán bộ du sinh VC, là do BS Cường ngây thơ, dại dột nên bị sập bẫy; hay BS Cường bị cán bộ VC nằm vùng lèo lái; hay chính BS Cường là một nhân vật tung hứng trong vở kịch do VC đạo diễn? Cho đến nay chưa có câu trả lời chính xác cho câu hỏi này, nhưng đọc "Bản Tường Trình" của CĐNVTD/QLD đề ngày 3 tháng 10, 2008, do chính BS Bùi Trọng Cường ký, người đọc rất ngạc nhiên, khi thấy bản tường trình có nội dung thân cộng sản một cách lộ liễu, ca ngợi cuộc triển lãm "Taste Vietnam" do CS giật dây. Thậm chí, ngay nhan đề bản tường trình, BS Cường cũng không thèm đề cập gì đến cuộc biểu dương của người Việt tự do QLD dù là một chữ, mà chỉ đề vỏn vẹn: "BẢN TƯỜNG TRÌNH V/v Taste Vietnam - Hội Sinh Viên Việt Nam tại Qld. - Lễ Hội 2008". Đọc nhan đề của bản tường trình, người đọc có ý nghĩ, BS Cường không phải viết tường trình cho NVTD đọc, mà là viết báo cáo gửi cho CSVN, tường trình về một sinh hoạt do CSVN tổ chức tại QLD có tên "Taste Vietnam"!
SAI LẦM TRONG ĐOẠN DIỄN VĂN CỦA BS CƯỜNG
Tuy BS Cường chỉ nói được có vài phút đồng hồ đã bị đồng hương la ó phản đối, và Ban Tổ Chức phải mời xuống, nhưng chỉ riêng đoạn văn ngắn đó, cũng đủ cho dư luận thấy BS Cường đã có những quan điểm sai lầm, nguỵ biện, bênh vực cho chính sách du sinh của VC. Sau đây là một số những điểm sai lầm, nguỵ biện trong đoạn diễn văn ngắn ngủi của ông.
Điểm thứ nhất, ai ai trong chúng ta cũng biết, hầu hết du sinh VN là thành phần ĐƯỢC CSVN ƯU ĐÃI, chứ không phải "TƯƠNG ĐỐI được ưu đãi" như BS Cường nói. Khi dùng chữ "tương đối", BS Cường đã khôn ngoan muốn thu ngắn khoảng cách để đánh đồng mấy ngàn du sinh con em của cán bộ CS cao cấp, với cả chục triệu học sinh, sinh viên con em của người nghèo khổ tại VN.
Điểm thứ hai, từ con số 10 triệu đảng viên CS và thân nhân, chiếm 10% đến 20% dân số VN, BS Cường đã sai lầm khi đi đến kết luận: chỉ có 10% đến 20% du sinh tại hải ngoại là thuộc diện "con ông cháu cha", còn 80% là các em đi học tự túc. Đây là một suy diễn phản khoa học và nguỵ biện nhằm bao che cho chính sách du sinh của VC. Thực tế, ai cũng biết, tại VN, con em của đảng viên CS có nhiều cơ hội đến trường lớp và vô đại học hơn so với con em người lao động. Vì vậy, nói một cách hợp lý, nếu 20% dân số VN là đảng viên CS và thân nhân của họ, thì con em của đảng viên CS là học sinh, sinh viên, phải chiếm tới 30% hoặc 40% tổng số học sinh sinh viên trên cả nước. Riêng đối với du sinh, thành phần chọn lọc ưu tiên nhất, thì cơ hội dành cho con em đảng viên CS càng cao gấp bội, và cho người lao động càng giảm thiểu tới mức thấp nhất. Trong khi lợi tức đầu người của VN trung bình $400 một năm, thử hỏi gia đình lao động bình thường nào ở VN có đủ khả năng trang trải phí tổn từ $10,000 đến $20,000 một năm cho một em đi du học? Ngoài khó khăn tiền bạc ra, còn học vấn, lý lịch ba bốn đời phải được CS duyệt xét và chấp thuận... Vì vậy, phải nói đến 90% du sinh là con em cán bộ CS cao cấp, hoặc giới tư bản đỏ, hoặc thành phần thương gia có móc ngoặc với CS; chứ không phải chỉ có 20% như BS Cường đã nguỵ biện. Đây là một thực tế hiển nhiên, hai năm rõ mười, ai ai cũng biết. Vậy câu hỏi được đặt ra ở đây, nếu thực tế đơn giản và hiển nhiên này ai ai cũng biết, tại sao một vị bác sĩ kiêm chủ tịch CĐ như BS Cường, lại không biết? Nếu đông đảo đồng hương tham dự cuộc biểu tình, chỉ nghe qua bài diễn văn của BS Cường, đã phát hiện ngay tại chỗ những điểm sai, những chỗ nguỵ biện của ông, để phản đối ông, đòi lôi cổ ông xuống, thì tại sao BS Cường khi ngồi viết bài diễn văn, có đủ thời gian, trình độ, kiến thức, lại không hiểu điều đơn giản này?
Sự thực, chúng tôi nghĩ, BS Cường dư thông minh để biết rõ điều này, nhưng vì mục tiêu muốn bao che cho chính sách du sinh của VC, nên BS Cường đã có lối lý luận quanh co, đầy nguỵ biện và bất lương, nhằm thuyết phục người nghe tin tưởng: 80% du sinh là con em của những người lao động, phải du học tự túc, đang cần cộng đồng người Việt ở Úc giúp đỡ, hậu thuẫn. Và như vậy, BS Cường sẽ mở đường cho dòng thác du sinh VC thâm nhập cộng đồng, để rồi hàng loạt cuộc triển lãm văn hóa, ẩm thực của du sinh, các cuộc trình diễn văn nghệ như "duyên dáng VN", các buổi ra mắt sách, các cuộc biểu tình chống Trung Cộng, các cuộc đón tiếp lãnh tụ VN sang Úc... của du sinh sẽ diễn ra liên tục và khắp mọi nơi, xen kẽ với các sinh hoạt của cộng đồng, mà Cờ Vàng sẽ phải luôn luôn vắng bóng.
Điểm thứ ba, từ những lý luận nguỵ biện trên, BS Cường xảo quyệt tạo ra một tam đoạn luận vô cùng nguy hiểm trong bài diễn văn bị cắt ngang của ông: CĐNVTD đã chấp nhận cho đồng hương về VN thăm nhà, giúp đỡ quê hương, giúp đỡ thân nhân ở VN. Mà bây giờ thân nhân VN cho con em họ sang đây du học, giúp đỡ cho con em họ. Như vậy đã đến lúc CĐNVTD và đồng hương ở Úc nên quay ra giúp đỡ du sinh. Từ tam đoạn luận nguy hiểm này, BS Cường đã dương ra một cái dù, CĐNVTD đã có đường lối chính sách, chấp nhận cho đồng hương về VN. Dĩ nhiên, ở đây dụng ý của BS Cường không phải dương dù để che cho những người về VN thăm thân nhân thuần tuý, mà là che cho những người về VN làm lợi cho CS, đồng thời che luôn cho những ai móc nối du sinh thâm nhập cộng đồng. Đây cũng là chiếc dù vô cùng nguy hiểm mà trước đây ông Đoàn Việt Trung đã dương ra khi ông công khai kêu gọi cộng đồng người Việt tại Úc giúp đỡ du sinh bằng cách cho du sinh ở trọ, dậy tiếng Anh cho du sinh, bảo lãnh du sinh...
Điểm thứ tư, qua đoạn diễn văn ngắn, mọi người thấy rõ BS Cường có âm mưu tạo cho người nghe ảo tưởng "dễ dàng chinh phục lôi kéo được du sinh" vì BS Cường đã đặt nền tảng đầy ngộ nhận, "80% các em du sinh không phải là con em cán bộ CS" mà là "con em của những người nghèo khổ tại VN, những người mà đồng hương tại Úc đang giúp đỡ". Từ ảo tưởng này, đồng hương sẽ dễ dàng chấp nhận cho BS Cường đi đêm với cán bộ du sinh VC, dễ dàng hậu thuẫn du sinh, mở rộng vòng tay đón nhận những "du sinh yêu tự do dân chủ", mà không hề hay biết đó chính là những cán bộ văn hóa của CS có trách nhiệm thâm nhập cộng đồng để đánh phá cộng đồng.
Thực tế cho thấy, hầu hết du sinh là thành phần con em cán bộ CS cao cấp, hoặc tư bản đỏ. Thành phần này rất khó có tinh thần yêu tự do dân chủ. Số du sinh còn lại được chia làm 2. Một là những du sinh an phận, chỉ biết học thành tài rồi về nước lo cho gia đình và bản thân. Thành phần này cũng rất khó đi theo tiếng gọi tự do dân chủ. Hai là những du sinh có tư tưởng tự do dân chủ. Số này nếu có thì cũng rất ít, và họ đủ khôn ngoan để không xuất đầu lộ diện, công khai hoạt động theo tiếng gọi tự do dân chủ ầm ĩ của những người đáng nghi ngờ là thân CS như BS Cường và ông Đoàn Việt Trung. Vì nếu họ nghe theo những người này thì có khác gì "lậy ông VC tôi ở bụi này" cho VC bắt giữ và khủng bố, trong khi thân nhân của họ còn ở VN? Vì vậy, nếu ngày xưa, ngay cả sinh viên VNCH đi học theo chương trình Colombo Plan, nhiều người còn bị CS dụ dỗ, mua chuộc, đoàn ngũ hóa, thì việc CĐNVTD tuyên truyền du sinh đi theo tiếng gọi tự do dân chủ, là điều vô cùng khó khăn khi những người làm việc đó miệng hô hào ầm ĩ, và có những việc làm thiếu tin cậy như BS Cường và ông ĐVT. Vì vậy, BS Trần Xuân Ninh đã có lý khi kết luận, việc giúp đỡ du sinh có tinh thần tự do dân chủ là điều nên làm, nhưng phải làm bí mật để thứ nhất là CSVN không hay biết, và thứ hai là bảo vệ được những du sinh đó khỏi sự theo dõi và khủng bố của CS. Còn những ai kêu gọi giúp đỡ du sinh, tuyên truyền du sinh, một cách rùm beng ầm ĩ, thì phải cẩn thận, vì những người đó, một là quá ngây thơ, hai là cò mồi của CS.
Du sinh VN, dù là con em của cán bộ CS cao cấp, nếu gặp điều kiện thuận lợi, lương tâm của họ sẽ được thức tỉnh, giúp họ nhìn rõ chính tà, phải trái. Khi đó, họ sẽ dễ dàng tiếp thu các tư tưởng tự do dân chủ ở hải ngoại, và khi về nước, gặp điều kiện tốt, họ sẽ trở thành những chiến sĩ chiến đấu cho sự thịnh vượng của quê hương đất nước; hoặc ít ra, họ cũng là những hạt giống âm thầm gieo rắc tư tưởng tự do dân chủ. Để có thể giúp cho du sinh gặp điều kiện thuận lợi, và đánh thức được lương tri của du sinh, cộng đồng người Việt hải ngoại phải trước sau như một, dương cao ngọn cờ chính nghĩa, thắp sáng ngọn đuốc lương tâm, đấu tranh chống CS một cách kiên quyết và minh bạch, không thỏa hiệp, không khoan nhượng, không đi đêm, với bất cứ thế lực nào, dù thế lực đó là CS hay các chính đảng thân cộng bản xứ. Một khi cộng đồng người Việt hải ngoại duy trì được ngọn cờ chính nghĩa, ngọn đuốc lương tâm, một lòng một dạ đấu tranh vì quê hương, dân tộc, khi đó, du sinh sẽ tâm phục, khẩu phục và tự động bị cảm hóa, đi theo tiếng gọi tự do, dân chủ. Trái lại, mọi lời hô hào ầm ĩ, đòi chinh phục du sinh, đòi tuyên truyền du sinh, đều dễ dàng bị phản tác dụng vì, một, dễ khiến du sinh nghi ngờ, đề phòng, lánh xa cộng đồng; hai, bị CSVN lợi dụng, tương kế tựu kế, cho VC đóng giả du sinh, thâm nhập nằm vùng trong cộng đồng.
Trên đây là một vài điểm sai trong một đoạn ngắn cuả bài diễn văn được BS Cường đọc tại cuộc biểu tình chống CS Nguyễn Tấn Dũng. Nhìn vào xấp giấy cả chục trang trên tay của BS Cường và nghe ông tuyên bố sẽ "dành trọn bài diễn văn này" để nói về vấn đề du sinh, chắc chắn BS Cường còn có hàng trăm điểm nguỵ biện nguy hiểm khác, bênh vực chính sách du sinh của VC. May mắn, đồng hương đã sáng suốt và kịp thời phản đối, và Ban Tổ Chức đã nhanh chóng "mời" ông xuống, nên những nọc độc tuyên truyền của ông đã không có cơ hội phun xịt tùm lum, làm ô nhiễm cuộc biểu tình. (Còn tiếp...)
4EB Phỏng Vấn Hoàng Nguyên, Hưng Việt v/v Taste Vietnam & Bùi Trọng Cường
Chương trình phát thanh 4EB, 02 Nov 2008
Phần chuyển tự:
Mộng Trinh: Kính thưa quý vị thính giả,
Vụ Taste Vietnam, một hội chợ của du sinh Việt Cộng tổ chức, đã qua đúng một tháng nay, nhưng dư âm vẫn còn sôi động trong cộng đồng chúng ta, không những ở Qld mà còn lan rộng ra cấp liên bang Úc châu. Có hai quan điểm về vụ Taste Vietnam này, một là của BCH CĐ Qld và một số đảng viên đảng Việt Tân và một là của một số đoàn thể trong cộng đồng. Đáng lý ra câu chuyện cũng đã được tạm ngưng, nhưng trong phần phát thanh tuần qua, trong khi được phỏng vấn, thay vì chỉ nói đến vụ Taste Vietnam và những quan điểm cùng thái độ của BCH CĐ, BS Cường đã nhân cơ hội lên đài đề cập đến nhiều cá nhân với những phê bình tiêu cực. Để giữ thái độ công bằng, và cũng để rộng dường dư luận, hôm nay chúng tôi dành thời gian cho hai trong bốn vị bị BS Bùi Trọng Cuờng phê bình cơ hội lên tiếng.
Xin mời quý vị theo dõi cuộc nói chuyện với phóng viên Hoàng Nguyên, tức BS Nguyễn văn Hoàng, và ông Trần Hưng Việt, trưởng ban phát thanh Việt ngữ đài 4EB, đồng thời cũng là cựu CT CĐ Qld.
***
MT: Xin chào anh Hoàng và anh Việt.
Hoàng Nguyên, Hưng Việt: Chào quý vị thính giả và chị Mộng Trinh
MT: Mộng Trinh xin được có vài câu hỏi với anh Hoàng và sau đó sẽ xin có vài câu hỏi với anh Việt. Nhưng trước tiên, kính thưa quý vi thính giả, để làm sáng tỏ mục đích buổi nói chuyện này, chúng tôi xin được phát thanh lại đoạn phát biểu của BS Bùi Trọng Cường liên quan đến quý anh trong buổi phát thanh tuần rồi.
(Phần ghi âm của BS Cường:)
"- Một ông cựu Chủ Tịch, một vị Trưởng Ban đài phát thanh Việt Ngữ đài 4EB, đã không kềm được sự nóng giận để mắng một người khác là câm miệng đi.
- Một ông thâu hết tất cả những lời phát biểu của mọi người, nhưng về đến nhà thì cắt xén, về đến nhà thì bỏ bớt những gì để bao che cho những người mình muốn bao che. Họ đã làm việc thiếu trung thực.
- Một ông Chủ Tịch của Hội Cựu Quân Nhân đã la hét, la lối, thách thức.
- Rồi ông Chủ Tịch của Hội Không Quân đã chửi thề, đã xông vào định hành hung tôi."
MT: Thưa anh Hoàng, trước lời cáo buộc của BS Cường là anh cắt xén để bao che cho những người anh muốn bao che, trước lời cáo buộc của BS Cường là anh làm việc thiếu trung thực, anh có điều gì cần trình bày không ạ?
HN: Cám ơn Mộng Trinh đã cho Hoàng cơ hội này.
BS Cường đã cáo buộc Hoàng bao che cho những người Hoàng muốn bao che và BS đã chỉ trích ba người, tuy không nêu tên nhưng đã nêu chức vụ.
Thưa chị Trinh và quý vị thính giả, phần giải thích và trần tình của Hoàng gồm ba điểm, thứ nhất là vấn đề kỹ thuật thu âm, thứ nhì là vấn đề kỹ thuật làm phóng sự, thứ ba là vấn đề đạo đức làm truyền thông và phẩm cách làm người.
Nói về phần kỹ thuật thì thế này. Phần thu thanh của buổi bàn thảo hôm 3/10/08 được thực hiện ngoài trời, với trên 20 người ngồi chung quanh, chưa nói có cả một hội chợ bên cạnh. Nếu chị Trinh và quý vị thính giả còn nhớ buổi phát thanh phóng sự "Taste Vietnam" 3 tuần trước thì thấy phần thu âm lời phát biểu của anh Việt không rõ ràng, nhiều đoạn Hoàng phải tóm lược thay lời anh, vì anh Việt ngồi ở xa và có nhiều tạp âm. Đoạn mà BS Cường đề cập về lời phát biểu của anh Việt thực sự không nghe được rõ trong phần thu thanh.
Còn đoạn mà BS Cường đề cập về sự tranh chấp giữa BS và ông Hội trưởng hội Ái Hữu Không Quân thì hoàn toàn không có thu âm, vì đó là sau khi BS Cường rời khỏi buổi nói chuyện mà Hoàng đã tắt máy. Nhưng theo lời ông Hội Trưởng Không Quân tường thuật lại thì có sự khác biệt với lời của BS Cường. Mình không thể chỉ tin một phía.
Do không có nhưng đoạn thu âm ấy, hoặc có mà nghe không được, Hoàng không thể nào phát thanh. Còn phần phát biểu của ông Huỳnh Bá Phụng thì đã được Hoàng phát thanh rồi, không có bao che gì cả. Đó là phần kỹ thuật thu âm. Hoàng thật vô cùng thất vọng là BS Cường không hề có tài liệu thu âm của Hoàng mà cáo buộc hồ đồ như vậy.
Song thưa chị Trinh và quý vị thính giả, cho dù có những đoạn ấy, Hoàng cũng không phát thanh vì lý do kỹ thuật làm phóng sự. Như chị Trinh và có thể một số quý vị đã biết, trong chương trình phát thanh phóng sự Taste Vietnam, chúng ta chỉ có 30 phút thời lượng cho phóng sự này. Hôm ấy ngoài phần thông báo, thư ngỏ vân vân, phải xin thêm giờ và lấn chương trình ngôn ngữ Hy Lạp hết 5 phút. Phần thu âm toàn bộ cuộc nói chuyện giữa BS Cường và đồng hương, phần phỏng vấn Hoàng Sơn Trà, phần lời dẫn của Hoàng tổng cộng dài trên 1 tiếng đồng hồ. Làm sao gom trên một tiếng đồng hồ vào một phóng sự 30 phút được?
Điều quan trọng nhất là chủ đề chính của phóng sự phóng sự này là để nói về buổi hội chợ "Taste Vietnam" và phản ứng của Ban Chấp Hành Cộng Đồng, xem BCH CĐ đối phó với một hoạt động mà cộng đồng cho là thuộc nghị quyết 36 như thế nào. Những phần không quan hệ đến chủ đề này không nên được đưa vào dù có đủ thời gian, vì nếu đưa tất cả mọi việc vào thì sẽ làm loãng đi chủ đề chính. Nếu BS Cường có chút ít hiểu biết về việc làm phóng sự thì cũng biết các phóng sự như của 60 Minutes chẳng hạn, nhiều khi người ta quay cả tiếng đồng hồ nhưng chỉ dùng có vài giây. Việc BS Cường dùng chữ "cắt xén", hay "về nhà cắt xén để bao che" vân vân như một sự cáo buộc chứng tỏ là ông không hiểu gì hết về cách làm phóng sự, hay ông hiểu mà lại có dụng ý gì đó nên mới nói hồ đồ như vậy.
Cuối cùng thưa chị Trinh và quý vị thính giả, điều Hoàng muốn trình bày thêm là vấn đề đạo đức làm truyền thông và tư cách làm người.
Thưa quý vị, chúng tôi quan niệm làm truyền thông là mang đến những tin tức, những sự kiện liên quan đến đời sống của thính giả, không quan niệm làm truyền thông là bươi móc một câu nói, một cá tính của một cá nhân, nhất là trong trường hợp này nó không liên quan đến chủ đề của phóng sự Taste Vietnam hay nghị quyết 36. Về phẩm cách con người thì ngạn ngữ phương Tây có nói, "người có tâm hồn cao rộng thì bàn về đề tài tư tưởng, như nói về chủ thuyết, về tự do, dân chủ, nhân quyền. Người có tâm hồn bình thường thì nói về sự kiện, như chuyện Taste Vietnam, hay bầu cử TT Mỹ. Người có tâm hồn nhỏ nhen, ti tiện, thì bàn chuyện cá nhân, như bươi móc một thái độ cá nhân, lợi dụng cơ hội lên để đài đả kích thái độ người này, người nọ. Đạo đức truyền thông và nhân phẩm làm người của chúng tôi không cho phép chúng tôi bàn những chuyện tiểu tiết, lặt vặt cá nhân, không liên quan đến chủ đề chính, trên một phương tiện truyền thông đại chúng. BS Cường có thể xem một lời nói nóng giận của một người đáng để được đài phát thanh loan tải, nhưng đó là cái nhìn của BS.
MT: Cám ơn anh Hoàng đã giải thich rất rõ ràng về những lý do từ phần thu âm, kỹ thuật làm phóng sự, đạo đức truyền thông và phẩm cách làm người. Nhưng trong phần nói chuyện anh Hoàng có đề cập đến nghị quyết 36 của VC, Trinh và chắc một số thính giả không rõ nghị quyết 36 là gì và tại sao mình lại cho là chuyện tổ chức Taste Vietnam của du sinh là một hoạt động của nghị quyết 36.
HN: Cám on chị Trinh. Đây cũng là điều mà Hoàng nghĩ nên trình bày. Nghị quyết 36 là một chủ trương của CSVN nhằm mục đích lợi dụng tài nguyên, nhân lực của người Việt hải ngoại, của chúng ta, những người mà một thời VC dùng những chữ như "ma cô đĩ điếm" để miệt thị. Nghị quyết 36 khá dài, Hoàng xin trích một đoạn ngắn có liên quan đến câu hỏi của chị Trinh. Sau đây là trích đoạn về phương thức VC thực hiện nghị quyết 36:
"4- Đổi mới và đa dạng hóa các phương thức vận động, các hình thức tập hợp với mục đích đoàn kết người Việt Nam ở nước ngoài quan tâm giúp đỡ lẫn nhau, khuyến khích những hoạt động hướng về Tổ quốc của bà con, nhất là của thế hệ trẻ trên cơ sở tự nguyện, phù hợp với pháp luật và phong tục tập quán nước sở tại. Chủ động mở rộng tiếp xúc với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, kể cả với những người còn có định kiến, mặc cảm với Nhà nước và chế độ ta.
Tổ chức cho các đoàn nghệ thuật, nhất là các đoàn nghệ thuật dân tộc ra nước ngoài biểu diễn phục vụ cộng đồng. Tạo điều kiện cho các nghệ sĩ, vận động viên là người Việt Nam ở nước ngoài về nước biểu diễn, thi đấu, tham gia các đoàn Việt Nam đi biểu diễn và thi đấu quốc tế. Thường xuyên tổ chức các chương trình giao lưu văn hóa, văn học, nghệ thuật, triển lãm, hội thảo, du lịch về cội nguồn." (hết trích)
Taste Vietnam là hoạt động của giới trẻ, họ chủ động tiếp xúc với cộng đồng, họ tổ chức chương trình giao lưu văn hóa, triển lãm. Tất cả những điều này đều được ghi rất rõ trong nghị quyết 36 mà Hoàng vừa trích dẫn.
MT: Nhưng BS Cường có nói như thế này. Trinh xin phát thanh lại:
"Một đồng hương trong cộng đồng của chúng ta (trước khi chúng tôi gặp các em), đã gọi điện thoại báo cho chúng tôi biết, trong số các du học sinh đến gặp chúng tôi, có hai em là du học sinh tự túc và trong đó 1 là cháu của anh. Người du học sinh đó đã ở đây trên sáu năm, đã nhìn thấy sự tự do và dân chủ của nước Úc, đã cố gắng xin ở lại nước Úc để hưởng sự tự do và dân chủ đó. Chính các em cũng muốn tìm hiểu thêm về cộng đồng người Việt tư do của chúng ta. Anh đồng hương cuả chúng ta đã nói: BS cố gắng trình bày để làm sao cho các em hiểu về sự hiện diện của chúng ta ở tại đất nước này, cũng như chúng ta cố gắng làm được cái gì đó cho các em. Do đó, khi tôi gặp các em, tôi không nghĩ là tôi gặp cộng sản, mà tôi nghĩ là tôi đang gặp một người cháu, một người em, một người muốn tìm hiểu thêm về cộng đồng của chúng ta, một người muốn biết về sinh hoạt của cộng đồng chúng ta."
BS Cường thì xem các du sinh tổ chức Taste Vietnam như em cháu, như vậy có phải là chúng ta quá nhạy cảm nên cho rằng các du sinh tổ chức này là thực hiện nghị quyết 36 không thưa anh Hoàng?
HN: Thưa chị Trinh và quý vị thính giả, trong thư ngõ đầu tên của BS Cường, BS có viết với nguyên văn là "Ban Chấp Hành Cộng Đồng nhận thấy đây là một hoạt động nằm trong Nghị Quyết 36 nhằm xâm nhập phá hoại cộng đồng tị nạn nên đã triệu tập ngay một phiên họp khẩn vào tối thứ hai 29-09-08 với tất cả các Hội Đoàn, Đoàn Thể trong Cộng Đồng". Còn lời của người bạn của BS Cường có đáng tin hay không là một chuyện, việc du sinh tự túc không có nghĩa là không phải cán bộ CS lạ là thêm một chuyện khác. Chẳng lẽ cán bộ tình báo chính trị CS thì đi khai với bạn của BS Cường họ là cán bộ CS, được nhà nước VC tài trợ sang đây sao? Không biết người bạn của BS Cường có dám bảo đảm Hoàng Sơn Trà, trưởng ban tổ chức Taste Vietnam, không phải là cán bộ VC không, mà lấy cái gì để bảo đảm được, mà có bảo đảm thì có ai tin hay không?
Thưa quý vị thính giả, có lẽ một số trong quý vị cũng có em cháu là du sinh. Ở đây chúng ta cần phải phân biệt giữa du sinh bình thường và cán bộ chính trị đội lốt du sinh. Xin quý vị nghĩ lại xem có du sinh bình thường nào, hay em cháu của quý vị, mà liên lạc với tòa đại sứ, liên lạc với hội đồng người Việt hải ngoại của VC để tổ chức một buổi lễ hội văn hóa như Taste Vietnam không? Lăn lộn trong giới sinh viên trên 10 năm, cá nhân chúng tôi chưa bao giờ thấy một sinh viên nào tổ chức một hoạt động đối ngoại, mời chính trị gia Úc tham gia, liên hệ với cấp chính quyền như vậy mà không có tổ chức chính trị hay ý đồ chính trị sau lưng cả. Em cháu du sinh bình thường của quý vị có lẽ cũng vậy, chỉ lo học và cao lắm là làm picnic, tổ chức dạ vũ mà thôi.
Thưa quý vị, nếu VC dùng cán bộ tòa đại sứ để thực hiện nghị quyết 36 thì tất nhiên quá lộ liễu và sẽ sự gặp sự chống đối mạnh mẽ của người Việt tị nạn. Họ phải núp dưới bình phong sinh viên hay văn công, trước đây VC cũng dùng sinh viên như Huỳnh Tấn Mẫm để đánh phá VNCH. Chính trị là vậy, bây giờ VC dùng sinh viên như một lớp phấn trét lên nghị quyết 36. Những lập luận mang du sinh bình thường làm bình phong cho những du sinh làm công tác chính trị là lập luận tiếp tay trét thêm một lớp phấn nữa cho các cán bộ du sinh thực hiện nghị quyết 36.
BS Cường muốn xem những tay tổ chức Taste Vietnam như em cháu là quyền của BS Cường, nhưng chúng tôi thì không xem các tay tổ chức này là em cháu nổi.
MT: Cám ơn anh Hoàng, chính trị thì thật khó biết, nhưng Trinh cũng rất đồng ý là các du sinh bình thường không khi nào tổ chức hoạt động lớn như vậy, mời luôn cả tòa đại sứ CSVN, chính trị gia Úc. Nhưng có một số lập luận cho rằng du sinh không treo cờ, không chào cờ đỏ là thắng lợi của CĐ, anh Hoàng nghĩ sao?
HN: Thưa chị Trinh, đồng hương tị nạn có thắng lợi là đã vạch ra âm mưu văn hóa vận của nghị quyết 36 và chuyển tải đến người bản xứ những thông tin về tình hình nhân quyền, tự do tồi tệ ở VN hiện ấy, nhưng việc du sinh không treo cờ, không chào cờ không phải là thắng lợi của CĐ. Thắng lợi là khi du sinh dự định treo cờ, rồi mình thuyết phục được họ không treo cờ, nhưng như BS Cường tường thuật lại, thì trong buổi họp với Ban Tổ Chức Taste Vietnam ngày 1/10/08, khi BS hỏi họ định làm gì thì họ đã cho biết là không có ý định treo cờ. Đây là đoạn BS Cường tường thuật.
(BS Cường nói trong băng thu ngày 3/10/08)
"Khi mà tôi gặp gỡ với họ như vậy, thì tôi có hỏi rằng là các em sẽ làm cái gì. Thì nó nói rằng là sẽ làm giống như vầy nè, là sẽ treo những cái cờ, cờ hội, rồi có những cái cờ phướn, có những cái dụng cụ âm nhạc, có những cái tranh ảnh, có những cái... nghĩa là nói chung về văn hóa hóa VN, có đồ ăn. Rồi tôi mới chớ bây giờ các em có treo cờ không, thì nó nói là không có treo cờ, có chào cờ không, thì nó nói là không có chào cờ. Đó là nguyên văn họ trả lời tôi như vậy."
Thưa chị Trinh và quý vị, BCH CĐ cũng đã từng chống buổi văn nghệ Người Ấy và Tôi Em chọn ai, vì cho rằng đây là một sinh hoạt văn hóa vận của VC mà buổi văn nghệ này cũng không có chào cờ, treo cờ, lại không có tài trợ của tòa đại sứ CSVN như buổi Taste Vietnam.
MT: Cám ơn anh Hoàng. Mình cũng đã gần hết thời giờ nhưng Trinh còn một thắc mắc cuối. Vậy thưa anh, việc du sinh bỏ cái tên hay cái chủ đề Taste Vietnam, chỉ dùng là Vietnamse Student Festival 2008, có là một thắng lợi của CĐ không?
HN: Thưa chị Trinh cùng quý vị, Hoàng xin cắc cớ hỏi lại. Nếu như Duyên Dáng Việt Nam bỏ cái tên ấy mà chuyển lại thành "Đêm nhạc văn công VN" thì ta có thắng lợi không? Các hoạt động văn hóa vận của VC như con cắc kè màu đỏ, tiến vào bãi cỏ xanh của chúng ta. Nếu nó còn giữ lại màu đỏ thì dễ bị chim chóc phát giác, ăn thịt, nên nó chuyển màu xanh, nhưng con cắc kè chỉ đổi màu da chứ vẫn là cắc kè. Con cắc kè kể như không dám hiên ngang mang màu da đỏ chói, kể như nó thua một bước, nhưng vẫn âm thầm tiến tới. Điều nguy hiểm là có người đã nhắc nhở cho chúng đổi màu da để khó bị phát hiện hơn.
==============================
MT: Bây giờ, MT xin được nói chuyện với anh Trần hưng Việt.
Thưa anh Việt,
Như trong phần ghi âm những lời phát biểu của BS BT Cường trong cuộc phỏng vấn trên đài 4EB hôm Chủ Nhựt vừa qua mà chúng ta đã nghe ở phần đầu cuộc nói chuyện này, BS Cường có nói về anh như sau:
" Một ông cựu Chủ Tịch, một vị Trưởng Ban đài phát thanh Việt Ngữ đài 4EB, đã không kềm được sự nóng giận để mắng một người khác là câm miệng đi."
Vậy anh có điều chi muốn trình bày về vấn đề này ?
HV: Cám ơn chị MT. Đầu tiên, xin chị cho phép tôi được trình bày về cái chuyện nóng giận hay không nóng giận ở một phần sau đi, nếu chúng ta còn có đủ thì giờ. Tôi muốn được dành những phút hiếm hoi này để đi vào trọng tâm của vấn đề, dưới mắt nhìn của tôi, một người đã có chút ít sinh hoạt trong cộng đồng này từ trước đến nay.
Trọng tâm của vấn dề ấy là gì? Theo tôi nghĩ, trọng tâm của vấn đề mà chúng ta phải nhớ là: đây là một bổn phận chung của tất cả chúng ta. Trọng tâm của vấn đề là chúng ta phải ngăn chận CSVN len lỏi vào hàng ngũ của chúng ta hầu có những sinh hoạt để bình thường hóa sự hiện diện của chúng, cũng như để chúng có thể thực hiện những việc mà chúng ta thường gọi là "giao lưu, tiếp cận". Đó mới là trọng tâm của vấn đề. Đó mới là bổn phận chung mà tất cả mọi ngườI Việt tỵ nạn cộng sản chúng ta cần lưu tâm.
Cũng vì nhận thức được tầm mức quan trọng đó nên nhiều người chắc cũng còn nhớ tôi là người đầu tiên đã gióng lên tiếng chuông báo động với Ban Chấp hành Cộng Đồng và nhiều người khác nữa qua 1 email về buổi Taste Vietnam ở Brisbane.
Từ đó BCH Cộng Đồng mới kêu gọi một buổi họp với các hội đoàn, đoàn thể vào tối 29/9 để bàn kế hoạch đối phó.
Và những ai hiện diện trong phiên họp tối hôm 29/9 đó đều rõ, cái kế hoạch duy nhứt được đưa ra, và sau cùng đã được tất cả mọi người đồng thuận là do chi. Bạch Phượng và cá nhân tôi trình bày và đề nghị, sau khi đã đi xem xét địa điểm họ tổ chức và nghiên cứu xem hình thức nào là thích hợp nhứt để "phản tuyên truyền" lại chuyện mà bọn họ định thực hiện.
Để rồi làm chi? Để rồi sau đó thì BCH CĐ lại đi tiếp xúc riêng với thành phần trong BTC Taste Vietnam mà trong đó, chúng tôi không biết có bao nhiêu phần trăm của kế hoạch phản đối của chúng ta đã bị tiết lộ. Ít nhứt, theo chỗ tôi được biết, họ cũng được cho xem các tờ truyền đơn của mình, qua đó mình đã dùng chữ Taste Vietnam của họ để quật ngược lại ho. Đó là lý do vào giờ phút chót, họ cấp tốc bỏ 2 chữ Taste VN và thay bằng Vietnamese Students Festival.
MT: Theo anh nghĩ thì có phải việc tiếp xúc riêng với BTC Taste VN của BCH CĐ mà không thông báo với các hội đoàn, đoàn thể - trước và sau khi tiếp xúc - là nguyên nhân gây ra sự phẫn nộ của các HĐ, ĐT hay không?
HV: Trong thời gian qua, chúng ta đã thấy có những bức Thư Ngỏ của các HĐ, ĐT biểu tỏ quan điểm, nhận định của họ về sự kiện này rồi, có lẽ tôi không cần phải lập lại ở đây cho mất thì giờ.
Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng đây không phải là ý kiến riêng của cá nhân ông Chủ Tịch, hay của cá nhân ông Hội Trưởng của các HĐ, ĐT đó mà là của cả cái tổ chức của họ. Mà đây lại là những tổ chức có những sinh hoạt thường xuyên trong cộng đồng chúng ta. Nếu họ không cảm thấy bất bình cực độ thì họ đã không lên tiếng bởi vì tôi tin rằng các HĐ, ĐT này không bao giờ muốn có những giao động không cần thiết trong cộng đồng của chúng tạ
Tuy nhiên, họ đã cảm thấy bất bình về cung cách hành xử của ông Chủ Tịch CĐ, mà những ai theo dõi câu chuyện này đều đã rõ, thiết nghĩ tôi không cần phải lập lại ở đây.
Cũng như tôi không muốn phân tích những lời giải thích của BS Cường trong chương trình phát hanh hôm Chủ Nhựt vừa qua, đã không giải tỏa được một cách thỏa đáng những thắc mắc của đồng hương về vấn đề này.
MT: Là một cựu Chủ Tịch CĐ, anh thấy câu chuyện Taste VN vừa qua sẽ có ảnh hưởng ra sao đ/v sinh hoạt trong cộng đồng chúng ta ở Qld?
HV: Chị MT đã đi trúng vào trọng điểm của vấn đề rồi đó.
Thưa chị đây là điều mà tôi rất ưu tư và lo lắng trước những diễn biến từ sau khi vụ Taste VN xảy ra.
Chúng ta đều biết các sinh hoạt trong cộng đồng có phát triển được hay không, phần lớn là nhờ sự tham gia và đóng góp của các HĐ và ĐT. Dĩ nhiên, sự tham gia và tham dự của cá nhân quý đồng hương cũng rất quan trọng. Tuy nhiên, động lực chính thúc đẩy cho những việc làm của BCH tiến hành tốt đẹp là các hội đoàn bởi vì nhân số trong BCH chính thức chỉ có 5 người, và 1 BCH có mở rộng thiệt rộng như BCH hiện nay cũng chỉ khoảng chừng 20 người.
Nay, với một số các hội đoàn năng động đã ngỏ ý không vui với BCH CĐ như thế, tôi e rằng các sinh hoạt trong cộng đồng sẽ gặp những ảnh hưởng không thuận lợi cho lắm, chẳng những vì sự vắng mắt của các hội đoàn này mà còn vì ảnh hưởng tâm lý đến các tổ chức, hội đoàn khác cũng như ảnh hưởng tâm lý của quần chúng nữa.
MT: Như vậy theo anh thì phải làm sao để giải quyết tình trạng khó khăn này ?
HV: Thưa chi. MT, BS Cường là Chủ Tịch CĐ. Tôi thiết nghĩ BS Cường có thừa kinh nghiệm để biết phải làm những điều gì hầu thực hiện chuyện đó. Tuy nhiên, nếu tôi mà ở vào vị thế của BS Cường thì tôi sẽ làm những điều như sau:
Trước nhứt, tôi sẽ triệu tập một Đại Hội Bất Thường để tôi mời chẳng những các HĐ, ĐT mà còn mời tất cả đồng hương tới tham dự. Để ai có thắc mắc, ai có ý kiến gì thì tôi có thể trình bày một cách công khai, một cách minh bạch, một lần trước mặt mọi người. Đó là nói về phương diện điều hành.
Nói về phương diện tinh thần, tôi sẽ nhận lãnh trách nhiệm, tôi là người chịu trách nhiệm về tình trạng xáo trộn hiện nay. Chúng ta thường thấy quý vị chính trị gia, mỗi khi có chuyện không tốt đẹp xảy ra, họ tuyên bố "I take full responsibility", "Tôi hoàn toàn nhận lãnh trách nhiệm".
Một thí dụ là trong các cuộc bầu cử bổ túc vừa rồi ở NSW, tại các đơn vi. Ryde, Cabramatta, Lakemba, khi đảng Lao Động chịu một cái swing (tức là sự đổi hướng của cử tri), ông tân Thủ Hiến là ông Rees đã nói "Í'll take full responsibility" mặc dù những kết quả bầu cử đó không phải là hậu quả của những việc ông ta làm.
Làm như thế thì tuy không chắc là có tái tạo được sự tín nhiệm trong lòng đồng hương hay không nhưng ít ra nó cũng làm giảm đi tình trạng căng thẳng và ít ra đồng hương có thể còn thông cảm để cho tôi một cơ hội nữa để mà phục vụ
MT: Cuối cùng, anh còn có điều chi muốn trình bày với thính giả của đài hay không?
HV: Thưa chị nếu chúng ta còn thì giờ ..
MT: Dạ mình còn khoảng 5 phút nữa
HV: Nếu vậy thì tôi xin được trở lại điểm đầu tiên mà hồi nãy chị MT có hỏi, về sự nóng giận hay không đó.
Thưa chị, khi bS Cường lên câu đó thì BS Cường đã trình bày rất khéo, nói rằng tôi "đã không kềm được sự nóng giận để mắng một người khác là câm miệng đi"
Do đó, những ai đã không có mặt ở đó buổi hôm đó mà thoáng nghe thì dễ hiểu lầm là tôi "mắng" BS Cường trong lúc BS Cường đang trình bày. Sự thực không phải vậy mà nó liên quan tới một người khác.
Người này hôm đó ngồi cạnh bên BS Cường mà cứ mỗi lần tôi hỏi BS Cường câu nào đó thì BS Cường mới trả lời được đôi ba chữ thì người này lại xen vào như muốn trả lời thế cho BS Cường. Tôi cảm thấy bất nhẫn quá vì dù sao, BS Cường cũng là Chủ Tịch Cộng Đồng, tôi hỏi BS Cường thì phải để cho BS Cường trả lời.
Một lần thì còn được. Hai lần cũng chưa sao. Nhưng đến lần thứ ba thì bắt buộc tôi phải tỏ ý một cách cứng rắn để người này ngưng hành động thiếu nhã nhặn nói trên.
Tuy nhiên, dầu sao nóng giận cũng chỉ là một cảm xúc của con người, hỉ nộ aí ố đều là những cảm xúc. Trong một tình huống cực độ thì nóng giận là một sự bày tỏ cảm xúc tức thời của con người, ngay lúc đó. Chính như BS BT Cường, trong buổi hôm đó cũng đã có những lúc nóng giận mà tôi không muốn nhắc lại ở đây vì như anh Hoàng Nguyên đã có nói lúc nãy "Chỉ có những đầu óc nhỏ nhoi mới nói đến những chuyện lặt vặt".
Quan trọng là mình cần phải phân biệt những cảm xúc như thế so với những hành động tri thức, tức là những việc mình làm mà mình biết là mình đang làm, hay hơn nữa là mình có tính toán trước khi mình làm những chuyện đó. Chẳng hạn như là mình đi ngược lại với những điều mà mình đã thỏa thuận với những người cộng tác với mình, nhất là những người họ đã tin tưởng vào mình như một người lãnh đạo .
Tôi tin là quý đồng hương có thể nhận ra sự khác biệt giữa hai điều đó và có thể phán xét về sự khác biệt đó.
Chương trình phát thanh 4EB, 02 Nov 2008
Phần chuyển tự:
Mộng Trinh: Kính thưa quý vị thính giả,
Vụ Taste Vietnam, một hội chợ của du sinh Việt Cộng tổ chức, đã qua đúng một tháng nay, nhưng dư âm vẫn còn sôi động trong cộng đồng chúng ta, không những ở Qld mà còn lan rộng ra cấp liên bang Úc châu. Có hai quan điểm về vụ Taste Vietnam này, một là của BCH CĐ Qld và một số đảng viên đảng Việt Tân và một là của một số đoàn thể trong cộng đồng. Đáng lý ra câu chuyện cũng đã được tạm ngưng, nhưng trong phần phát thanh tuần qua, trong khi được phỏng vấn, thay vì chỉ nói đến vụ Taste Vietnam và những quan điểm cùng thái độ của BCH CĐ, BS Cường đã nhân cơ hội lên đài đề cập đến nhiều cá nhân với những phê bình tiêu cực. Để giữ thái độ công bằng, và cũng để rộng dường dư luận, hôm nay chúng tôi dành thời gian cho hai trong bốn vị bị BS Bùi Trọng Cuờng phê bình cơ hội lên tiếng.
Xin mời quý vị theo dõi cuộc nói chuyện với phóng viên Hoàng Nguyên, tức BS Nguyễn văn Hoàng, và ông Trần Hưng Việt, trưởng ban phát thanh Việt ngữ đài 4EB, đồng thời cũng là cựu CT CĐ Qld.
***
MT: Xin chào anh Hoàng và anh Việt.
Hoàng Nguyên, Hưng Việt: Chào quý vị thính giả và chị Mộng Trinh
MT: Mộng Trinh xin được có vài câu hỏi với anh Hoàng và sau đó sẽ xin có vài câu hỏi với anh Việt. Nhưng trước tiên, kính thưa quý vi thính giả, để làm sáng tỏ mục đích buổi nói chuyện này, chúng tôi xin được phát thanh lại đoạn phát biểu của BS Bùi Trọng Cường liên quan đến quý anh trong buổi phát thanh tuần rồi.
(Phần ghi âm của BS Cường:)
"- Một ông cựu Chủ Tịch, một vị Trưởng Ban đài phát thanh Việt Ngữ đài 4EB, đã không kềm được sự nóng giận để mắng một người khác là câm miệng đi.
- Một ông thâu hết tất cả những lời phát biểu của mọi người, nhưng về đến nhà thì cắt xén, về đến nhà thì bỏ bớt những gì để bao che cho những người mình muốn bao che. Họ đã làm việc thiếu trung thực.
- Một ông Chủ Tịch của Hội Cựu Quân Nhân đã la hét, la lối, thách thức.
- Rồi ông Chủ Tịch của Hội Không Quân đã chửi thề, đã xông vào định hành hung tôi."
MT: Thưa anh Hoàng, trước lời cáo buộc của BS Cường là anh cắt xén để bao che cho những người anh muốn bao che, trước lời cáo buộc của BS Cường là anh làm việc thiếu trung thực, anh có điều gì cần trình bày không ạ?
HN: Cám ơn Mộng Trinh đã cho Hoàng cơ hội này.
BS Cường đã cáo buộc Hoàng bao che cho những người Hoàng muốn bao che và BS đã chỉ trích ba người, tuy không nêu tên nhưng đã nêu chức vụ.
Thưa chị Trinh và quý vị thính giả, phần giải thích và trần tình của Hoàng gồm ba điểm, thứ nhất là vấn đề kỹ thuật thu âm, thứ nhì là vấn đề kỹ thuật làm phóng sự, thứ ba là vấn đề đạo đức làm truyền thông và phẩm cách làm người.
Nói về phần kỹ thuật thì thế này. Phần thu thanh của buổi bàn thảo hôm 3/10/08 được thực hiện ngoài trời, với trên 20 người ngồi chung quanh, chưa nói có cả một hội chợ bên cạnh. Nếu chị Trinh và quý vị thính giả còn nhớ buổi phát thanh phóng sự "Taste Vietnam" 3 tuần trước thì thấy phần thu âm lời phát biểu của anh Việt không rõ ràng, nhiều đoạn Hoàng phải tóm lược thay lời anh, vì anh Việt ngồi ở xa và có nhiều tạp âm. Đoạn mà BS Cường đề cập về lời phát biểu của anh Việt thực sự không nghe được rõ trong phần thu thanh.
Còn đoạn mà BS Cường đề cập về sự tranh chấp giữa BS và ông Hội trưởng hội Ái Hữu Không Quân thì hoàn toàn không có thu âm, vì đó là sau khi BS Cường rời khỏi buổi nói chuyện mà Hoàng đã tắt máy. Nhưng theo lời ông Hội Trưởng Không Quân tường thuật lại thì có sự khác biệt với lời của BS Cường. Mình không thể chỉ tin một phía.
Do không có nhưng đoạn thu âm ấy, hoặc có mà nghe không được, Hoàng không thể nào phát thanh. Còn phần phát biểu của ông Huỳnh Bá Phụng thì đã được Hoàng phát thanh rồi, không có bao che gì cả. Đó là phần kỹ thuật thu âm. Hoàng thật vô cùng thất vọng là BS Cường không hề có tài liệu thu âm của Hoàng mà cáo buộc hồ đồ như vậy.
Song thưa chị Trinh và quý vị thính giả, cho dù có những đoạn ấy, Hoàng cũng không phát thanh vì lý do kỹ thuật làm phóng sự. Như chị Trinh và có thể một số quý vị đã biết, trong chương trình phát thanh phóng sự Taste Vietnam, chúng ta chỉ có 30 phút thời lượng cho phóng sự này. Hôm ấy ngoài phần thông báo, thư ngỏ vân vân, phải xin thêm giờ và lấn chương trình ngôn ngữ Hy Lạp hết 5 phút. Phần thu âm toàn bộ cuộc nói chuyện giữa BS Cường và đồng hương, phần phỏng vấn Hoàng Sơn Trà, phần lời dẫn của Hoàng tổng cộng dài trên 1 tiếng đồng hồ. Làm sao gom trên một tiếng đồng hồ vào một phóng sự 30 phút được?
Điều quan trọng nhất là chủ đề chính của phóng sự phóng sự này là để nói về buổi hội chợ "Taste Vietnam" và phản ứng của Ban Chấp Hành Cộng Đồng, xem BCH CĐ đối phó với một hoạt động mà cộng đồng cho là thuộc nghị quyết 36 như thế nào. Những phần không quan hệ đến chủ đề này không nên được đưa vào dù có đủ thời gian, vì nếu đưa tất cả mọi việc vào thì sẽ làm loãng đi chủ đề chính. Nếu BS Cường có chút ít hiểu biết về việc làm phóng sự thì cũng biết các phóng sự như của 60 Minutes chẳng hạn, nhiều khi người ta quay cả tiếng đồng hồ nhưng chỉ dùng có vài giây. Việc BS Cường dùng chữ "cắt xén", hay "về nhà cắt xén để bao che" vân vân như một sự cáo buộc chứng tỏ là ông không hiểu gì hết về cách làm phóng sự, hay ông hiểu mà lại có dụng ý gì đó nên mới nói hồ đồ như vậy.
Cuối cùng thưa chị Trinh và quý vị thính giả, điều Hoàng muốn trình bày thêm là vấn đề đạo đức làm truyền thông và tư cách làm người.
Thưa quý vị, chúng tôi quan niệm làm truyền thông là mang đến những tin tức, những sự kiện liên quan đến đời sống của thính giả, không quan niệm làm truyền thông là bươi móc một câu nói, một cá tính của một cá nhân, nhất là trong trường hợp này nó không liên quan đến chủ đề của phóng sự Taste Vietnam hay nghị quyết 36. Về phẩm cách con người thì ngạn ngữ phương Tây có nói, "người có tâm hồn cao rộng thì bàn về đề tài tư tưởng, như nói về chủ thuyết, về tự do, dân chủ, nhân quyền. Người có tâm hồn bình thường thì nói về sự kiện, như chuyện Taste Vietnam, hay bầu cử TT Mỹ. Người có tâm hồn nhỏ nhen, ti tiện, thì bàn chuyện cá nhân, như bươi móc một thái độ cá nhân, lợi dụng cơ hội lên để đài đả kích thái độ người này, người nọ. Đạo đức truyền thông và nhân phẩm làm người của chúng tôi không cho phép chúng tôi bàn những chuyện tiểu tiết, lặt vặt cá nhân, không liên quan đến chủ đề chính, trên một phương tiện truyền thông đại chúng. BS Cường có thể xem một lời nói nóng giận của một người đáng để được đài phát thanh loan tải, nhưng đó là cái nhìn của BS.
MT: Cám ơn anh Hoàng đã giải thich rất rõ ràng về những lý do từ phần thu âm, kỹ thuật làm phóng sự, đạo đức truyền thông và phẩm cách làm người. Nhưng trong phần nói chuyện anh Hoàng có đề cập đến nghị quyết 36 của VC, Trinh và chắc một số thính giả không rõ nghị quyết 36 là gì và tại sao mình lại cho là chuyện tổ chức Taste Vietnam của du sinh là một hoạt động của nghị quyết 36.
HN: Cám on chị Trinh. Đây cũng là điều mà Hoàng nghĩ nên trình bày. Nghị quyết 36 là một chủ trương của CSVN nhằm mục đích lợi dụng tài nguyên, nhân lực của người Việt hải ngoại, của chúng ta, những người mà một thời VC dùng những chữ như "ma cô đĩ điếm" để miệt thị. Nghị quyết 36 khá dài, Hoàng xin trích một đoạn ngắn có liên quan đến câu hỏi của chị Trinh. Sau đây là trích đoạn về phương thức VC thực hiện nghị quyết 36:
"4- Đổi mới và đa dạng hóa các phương thức vận động, các hình thức tập hợp với mục đích đoàn kết người Việt Nam ở nước ngoài quan tâm giúp đỡ lẫn nhau, khuyến khích những hoạt động hướng về Tổ quốc của bà con, nhất là của thế hệ trẻ trên cơ sở tự nguyện, phù hợp với pháp luật và phong tục tập quán nước sở tại. Chủ động mở rộng tiếp xúc với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài, kể cả với những người còn có định kiến, mặc cảm với Nhà nước và chế độ ta.
Tổ chức cho các đoàn nghệ thuật, nhất là các đoàn nghệ thuật dân tộc ra nước ngoài biểu diễn phục vụ cộng đồng. Tạo điều kiện cho các nghệ sĩ, vận động viên là người Việt Nam ở nước ngoài về nước biểu diễn, thi đấu, tham gia các đoàn Việt Nam đi biểu diễn và thi đấu quốc tế. Thường xuyên tổ chức các chương trình giao lưu văn hóa, văn học, nghệ thuật, triển lãm, hội thảo, du lịch về cội nguồn." (hết trích)
Taste Vietnam là hoạt động của giới trẻ, họ chủ động tiếp xúc với cộng đồng, họ tổ chức chương trình giao lưu văn hóa, triển lãm. Tất cả những điều này đều được ghi rất rõ trong nghị quyết 36 mà Hoàng vừa trích dẫn.
MT: Nhưng BS Cường có nói như thế này. Trinh xin phát thanh lại:
"Một đồng hương trong cộng đồng của chúng ta (trước khi chúng tôi gặp các em), đã gọi điện thoại báo cho chúng tôi biết, trong số các du học sinh đến gặp chúng tôi, có hai em là du học sinh tự túc và trong đó 1 là cháu của anh. Người du học sinh đó đã ở đây trên sáu năm, đã nhìn thấy sự tự do và dân chủ của nước Úc, đã cố gắng xin ở lại nước Úc để hưởng sự tự do và dân chủ đó. Chính các em cũng muốn tìm hiểu thêm về cộng đồng người Việt tư do của chúng ta. Anh đồng hương cuả chúng ta đã nói: BS cố gắng trình bày để làm sao cho các em hiểu về sự hiện diện của chúng ta ở tại đất nước này, cũng như chúng ta cố gắng làm được cái gì đó cho các em. Do đó, khi tôi gặp các em, tôi không nghĩ là tôi gặp cộng sản, mà tôi nghĩ là tôi đang gặp một người cháu, một người em, một người muốn tìm hiểu thêm về cộng đồng của chúng ta, một người muốn biết về sinh hoạt của cộng đồng chúng ta."
BS Cường thì xem các du sinh tổ chức Taste Vietnam như em cháu, như vậy có phải là chúng ta quá nhạy cảm nên cho rằng các du sinh tổ chức này là thực hiện nghị quyết 36 không thưa anh Hoàng?
HN: Thưa chị Trinh và quý vị thính giả, trong thư ngõ đầu tên của BS Cường, BS có viết với nguyên văn là "Ban Chấp Hành Cộng Đồng nhận thấy đây là một hoạt động nằm trong Nghị Quyết 36 nhằm xâm nhập phá hoại cộng đồng tị nạn nên đã triệu tập ngay một phiên họp khẩn vào tối thứ hai 29-09-08 với tất cả các Hội Đoàn, Đoàn Thể trong Cộng Đồng". Còn lời của người bạn của BS Cường có đáng tin hay không là một chuyện, việc du sinh tự túc không có nghĩa là không phải cán bộ CS lạ là thêm một chuyện khác. Chẳng lẽ cán bộ tình báo chính trị CS thì đi khai với bạn của BS Cường họ là cán bộ CS, được nhà nước VC tài trợ sang đây sao? Không biết người bạn của BS Cường có dám bảo đảm Hoàng Sơn Trà, trưởng ban tổ chức Taste Vietnam, không phải là cán bộ VC không, mà lấy cái gì để bảo đảm được, mà có bảo đảm thì có ai tin hay không?
Thưa quý vị thính giả, có lẽ một số trong quý vị cũng có em cháu là du sinh. Ở đây chúng ta cần phải phân biệt giữa du sinh bình thường và cán bộ chính trị đội lốt du sinh. Xin quý vị nghĩ lại xem có du sinh bình thường nào, hay em cháu của quý vị, mà liên lạc với tòa đại sứ, liên lạc với hội đồng người Việt hải ngoại của VC để tổ chức một buổi lễ hội văn hóa như Taste Vietnam không? Lăn lộn trong giới sinh viên trên 10 năm, cá nhân chúng tôi chưa bao giờ thấy một sinh viên nào tổ chức một hoạt động đối ngoại, mời chính trị gia Úc tham gia, liên hệ với cấp chính quyền như vậy mà không có tổ chức chính trị hay ý đồ chính trị sau lưng cả. Em cháu du sinh bình thường của quý vị có lẽ cũng vậy, chỉ lo học và cao lắm là làm picnic, tổ chức dạ vũ mà thôi.
Thưa quý vị, nếu VC dùng cán bộ tòa đại sứ để thực hiện nghị quyết 36 thì tất nhiên quá lộ liễu và sẽ sự gặp sự chống đối mạnh mẽ của người Việt tị nạn. Họ phải núp dưới bình phong sinh viên hay văn công, trước đây VC cũng dùng sinh viên như Huỳnh Tấn Mẫm để đánh phá VNCH. Chính trị là vậy, bây giờ VC dùng sinh viên như một lớp phấn trét lên nghị quyết 36. Những lập luận mang du sinh bình thường làm bình phong cho những du sinh làm công tác chính trị là lập luận tiếp tay trét thêm một lớp phấn nữa cho các cán bộ du sinh thực hiện nghị quyết 36.
BS Cường muốn xem những tay tổ chức Taste Vietnam như em cháu là quyền của BS Cường, nhưng chúng tôi thì không xem các tay tổ chức này là em cháu nổi.
MT: Cám ơn anh Hoàng, chính trị thì thật khó biết, nhưng Trinh cũng rất đồng ý là các du sinh bình thường không khi nào tổ chức hoạt động lớn như vậy, mời luôn cả tòa đại sứ CSVN, chính trị gia Úc. Nhưng có một số lập luận cho rằng du sinh không treo cờ, không chào cờ đỏ là thắng lợi của CĐ, anh Hoàng nghĩ sao?
HN: Thưa chị Trinh, đồng hương tị nạn có thắng lợi là đã vạch ra âm mưu văn hóa vận của nghị quyết 36 và chuyển tải đến người bản xứ những thông tin về tình hình nhân quyền, tự do tồi tệ ở VN hiện ấy, nhưng việc du sinh không treo cờ, không chào cờ không phải là thắng lợi của CĐ. Thắng lợi là khi du sinh dự định treo cờ, rồi mình thuyết phục được họ không treo cờ, nhưng như BS Cường tường thuật lại, thì trong buổi họp với Ban Tổ Chức Taste Vietnam ngày 1/10/08, khi BS hỏi họ định làm gì thì họ đã cho biết là không có ý định treo cờ. Đây là đoạn BS Cường tường thuật.
(BS Cường nói trong băng thu ngày 3/10/08)
"Khi mà tôi gặp gỡ với họ như vậy, thì tôi có hỏi rằng là các em sẽ làm cái gì. Thì nó nói rằng là sẽ làm giống như vầy nè, là sẽ treo những cái cờ, cờ hội, rồi có những cái cờ phướn, có những cái dụng cụ âm nhạc, có những cái tranh ảnh, có những cái... nghĩa là nói chung về văn hóa hóa VN, có đồ ăn. Rồi tôi mới chớ bây giờ các em có treo cờ không, thì nó nói là không có treo cờ, có chào cờ không, thì nó nói là không có chào cờ. Đó là nguyên văn họ trả lời tôi như vậy."
Thưa chị Trinh và quý vị, BCH CĐ cũng đã từng chống buổi văn nghệ Người Ấy và Tôi Em chọn ai, vì cho rằng đây là một sinh hoạt văn hóa vận của VC mà buổi văn nghệ này cũng không có chào cờ, treo cờ, lại không có tài trợ của tòa đại sứ CSVN như buổi Taste Vietnam.
MT: Cám ơn anh Hoàng. Mình cũng đã gần hết thời giờ nhưng Trinh còn một thắc mắc cuối. Vậy thưa anh, việc du sinh bỏ cái tên hay cái chủ đề Taste Vietnam, chỉ dùng là Vietnamse Student Festival 2008, có là một thắng lợi của CĐ không?
HN: Thưa chị Trinh cùng quý vị, Hoàng xin cắc cớ hỏi lại. Nếu như Duyên Dáng Việt Nam bỏ cái tên ấy mà chuyển lại thành "Đêm nhạc văn công VN" thì ta có thắng lợi không? Các hoạt động văn hóa vận của VC như con cắc kè màu đỏ, tiến vào bãi cỏ xanh của chúng ta. Nếu nó còn giữ lại màu đỏ thì dễ bị chim chóc phát giác, ăn thịt, nên nó chuyển màu xanh, nhưng con cắc kè chỉ đổi màu da chứ vẫn là cắc kè. Con cắc kè kể như không dám hiên ngang mang màu da đỏ chói, kể như nó thua một bước, nhưng vẫn âm thầm tiến tới. Điều nguy hiểm là có người đã nhắc nhở cho chúng đổi màu da để khó bị phát hiện hơn.
==============================
MT: Bây giờ, MT xin được nói chuyện với anh Trần hưng Việt.
Thưa anh Việt,
Như trong phần ghi âm những lời phát biểu của BS BT Cường trong cuộc phỏng vấn trên đài 4EB hôm Chủ Nhựt vừa qua mà chúng ta đã nghe ở phần đầu cuộc nói chuyện này, BS Cường có nói về anh như sau:
" Một ông cựu Chủ Tịch, một vị Trưởng Ban đài phát thanh Việt Ngữ đài 4EB, đã không kềm được sự nóng giận để mắng một người khác là câm miệng đi."
Vậy anh có điều chi muốn trình bày về vấn đề này ?
HV: Cám ơn chị MT. Đầu tiên, xin chị cho phép tôi được trình bày về cái chuyện nóng giận hay không nóng giận ở một phần sau đi, nếu chúng ta còn có đủ thì giờ. Tôi muốn được dành những phút hiếm hoi này để đi vào trọng tâm của vấn đề, dưới mắt nhìn của tôi, một người đã có chút ít sinh hoạt trong cộng đồng này từ trước đến nay.
Trọng tâm của vấn dề ấy là gì? Theo tôi nghĩ, trọng tâm của vấn đề mà chúng ta phải nhớ là: đây là một bổn phận chung của tất cả chúng ta. Trọng tâm của vấn đề là chúng ta phải ngăn chận CSVN len lỏi vào hàng ngũ của chúng ta hầu có những sinh hoạt để bình thường hóa sự hiện diện của chúng, cũng như để chúng có thể thực hiện những việc mà chúng ta thường gọi là "giao lưu, tiếp cận". Đó mới là trọng tâm của vấn đề. Đó mới là bổn phận chung mà tất cả mọi ngườI Việt tỵ nạn cộng sản chúng ta cần lưu tâm.
Cũng vì nhận thức được tầm mức quan trọng đó nên nhiều người chắc cũng còn nhớ tôi là người đầu tiên đã gióng lên tiếng chuông báo động với Ban Chấp hành Cộng Đồng và nhiều người khác nữa qua 1 email về buổi Taste Vietnam ở Brisbane.
Từ đó BCH Cộng Đồng mới kêu gọi một buổi họp với các hội đoàn, đoàn thể vào tối 29/9 để bàn kế hoạch đối phó.
Và những ai hiện diện trong phiên họp tối hôm 29/9 đó đều rõ, cái kế hoạch duy nhứt được đưa ra, và sau cùng đã được tất cả mọi người đồng thuận là do chi. Bạch Phượng và cá nhân tôi trình bày và đề nghị, sau khi đã đi xem xét địa điểm họ tổ chức và nghiên cứu xem hình thức nào là thích hợp nhứt để "phản tuyên truyền" lại chuyện mà bọn họ định thực hiện.
Để rồi làm chi? Để rồi sau đó thì BCH CĐ lại đi tiếp xúc riêng với thành phần trong BTC Taste Vietnam mà trong đó, chúng tôi không biết có bao nhiêu phần trăm của kế hoạch phản đối của chúng ta đã bị tiết lộ. Ít nhứt, theo chỗ tôi được biết, họ cũng được cho xem các tờ truyền đơn của mình, qua đó mình đã dùng chữ Taste Vietnam của họ để quật ngược lại ho. Đó là lý do vào giờ phút chót, họ cấp tốc bỏ 2 chữ Taste VN và thay bằng Vietnamese Students Festival.
MT: Theo anh nghĩ thì có phải việc tiếp xúc riêng với BTC Taste VN của BCH CĐ mà không thông báo với các hội đoàn, đoàn thể - trước và sau khi tiếp xúc - là nguyên nhân gây ra sự phẫn nộ của các HĐ, ĐT hay không?
HV: Trong thời gian qua, chúng ta đã thấy có những bức Thư Ngỏ của các HĐ, ĐT biểu tỏ quan điểm, nhận định của họ về sự kiện này rồi, có lẽ tôi không cần phải lập lại ở đây cho mất thì giờ.
Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng đây không phải là ý kiến riêng của cá nhân ông Chủ Tịch, hay của cá nhân ông Hội Trưởng của các HĐ, ĐT đó mà là của cả cái tổ chức của họ. Mà đây lại là những tổ chức có những sinh hoạt thường xuyên trong cộng đồng chúng ta. Nếu họ không cảm thấy bất bình cực độ thì họ đã không lên tiếng bởi vì tôi tin rằng các HĐ, ĐT này không bao giờ muốn có những giao động không cần thiết trong cộng đồng của chúng tạ
Tuy nhiên, họ đã cảm thấy bất bình về cung cách hành xử của ông Chủ Tịch CĐ, mà những ai theo dõi câu chuyện này đều đã rõ, thiết nghĩ tôi không cần phải lập lại ở đây.
Cũng như tôi không muốn phân tích những lời giải thích của BS Cường trong chương trình phát hanh hôm Chủ Nhựt vừa qua, đã không giải tỏa được một cách thỏa đáng những thắc mắc của đồng hương về vấn đề này.
MT: Là một cựu Chủ Tịch CĐ, anh thấy câu chuyện Taste VN vừa qua sẽ có ảnh hưởng ra sao đ/v sinh hoạt trong cộng đồng chúng ta ở Qld?
HV: Chị MT đã đi trúng vào trọng điểm của vấn đề rồi đó.
Thưa chị đây là điều mà tôi rất ưu tư và lo lắng trước những diễn biến từ sau khi vụ Taste VN xảy ra.
Chúng ta đều biết các sinh hoạt trong cộng đồng có phát triển được hay không, phần lớn là nhờ sự tham gia và đóng góp của các HĐ và ĐT. Dĩ nhiên, sự tham gia và tham dự của cá nhân quý đồng hương cũng rất quan trọng. Tuy nhiên, động lực chính thúc đẩy cho những việc làm của BCH tiến hành tốt đẹp là các hội đoàn bởi vì nhân số trong BCH chính thức chỉ có 5 người, và 1 BCH có mở rộng thiệt rộng như BCH hiện nay cũng chỉ khoảng chừng 20 người.
Nay, với một số các hội đoàn năng động đã ngỏ ý không vui với BCH CĐ như thế, tôi e rằng các sinh hoạt trong cộng đồng sẽ gặp những ảnh hưởng không thuận lợi cho lắm, chẳng những vì sự vắng mắt của các hội đoàn này mà còn vì ảnh hưởng tâm lý đến các tổ chức, hội đoàn khác cũng như ảnh hưởng tâm lý của quần chúng nữa.
MT: Như vậy theo anh thì phải làm sao để giải quyết tình trạng khó khăn này ?
HV: Thưa chi. MT, BS Cường là Chủ Tịch CĐ. Tôi thiết nghĩ BS Cường có thừa kinh nghiệm để biết phải làm những điều gì hầu thực hiện chuyện đó. Tuy nhiên, nếu tôi mà ở vào vị thế của BS Cường thì tôi sẽ làm những điều như sau:
Trước nhứt, tôi sẽ triệu tập một Đại Hội Bất Thường để tôi mời chẳng những các HĐ, ĐT mà còn mời tất cả đồng hương tới tham dự. Để ai có thắc mắc, ai có ý kiến gì thì tôi có thể trình bày một cách công khai, một cách minh bạch, một lần trước mặt mọi người. Đó là nói về phương diện điều hành.
Nói về phương diện tinh thần, tôi sẽ nhận lãnh trách nhiệm, tôi là người chịu trách nhiệm về tình trạng xáo trộn hiện nay. Chúng ta thường thấy quý vị chính trị gia, mỗi khi có chuyện không tốt đẹp xảy ra, họ tuyên bố "I take full responsibility", "Tôi hoàn toàn nhận lãnh trách nhiệm".
Một thí dụ là trong các cuộc bầu cử bổ túc vừa rồi ở NSW, tại các đơn vi. Ryde, Cabramatta, Lakemba, khi đảng Lao Động chịu một cái swing (tức là sự đổi hướng của cử tri), ông tân Thủ Hiến là ông Rees đã nói "Í'll take full responsibility" mặc dù những kết quả bầu cử đó không phải là hậu quả của những việc ông ta làm.
Làm như thế thì tuy không chắc là có tái tạo được sự tín nhiệm trong lòng đồng hương hay không nhưng ít ra nó cũng làm giảm đi tình trạng căng thẳng và ít ra đồng hương có thể còn thông cảm để cho tôi một cơ hội nữa để mà phục vụ
MT: Cuối cùng, anh còn có điều chi muốn trình bày với thính giả của đài hay không?
HV: Thưa chị nếu chúng ta còn thì giờ ..
MT: Dạ mình còn khoảng 5 phút nữa
HV: Nếu vậy thì tôi xin được trở lại điểm đầu tiên mà hồi nãy chị MT có hỏi, về sự nóng giận hay không đó.
Thưa chị, khi bS Cường lên câu đó thì BS Cường đã trình bày rất khéo, nói rằng tôi "đã không kềm được sự nóng giận để mắng một người khác là câm miệng đi"
Do đó, những ai đã không có mặt ở đó buổi hôm đó mà thoáng nghe thì dễ hiểu lầm là tôi "mắng" BS Cường trong lúc BS Cường đang trình bày. Sự thực không phải vậy mà nó liên quan tới một người khác.
Người này hôm đó ngồi cạnh bên BS Cường mà cứ mỗi lần tôi hỏi BS Cường câu nào đó thì BS Cường mới trả lời được đôi ba chữ thì người này lại xen vào như muốn trả lời thế cho BS Cường. Tôi cảm thấy bất nhẫn quá vì dù sao, BS Cường cũng là Chủ Tịch Cộng Đồng, tôi hỏi BS Cường thì phải để cho BS Cường trả lời.
Một lần thì còn được. Hai lần cũng chưa sao. Nhưng đến lần thứ ba thì bắt buộc tôi phải tỏ ý một cách cứng rắn để người này ngưng hành động thiếu nhã nhặn nói trên.
Tuy nhiên, dầu sao nóng giận cũng chỉ là một cảm xúc của con người, hỉ nộ aí ố đều là những cảm xúc. Trong một tình huống cực độ thì nóng giận là một sự bày tỏ cảm xúc tức thời của con người, ngay lúc đó. Chính như BS BT Cường, trong buổi hôm đó cũng đã có những lúc nóng giận mà tôi không muốn nhắc lại ở đây vì như anh Hoàng Nguyên đã có nói lúc nãy "Chỉ có những đầu óc nhỏ nhoi mới nói đến những chuyện lặt vặt".
Quan trọng là mình cần phải phân biệt những cảm xúc như thế so với những hành động tri thức, tức là những việc mình làm mà mình biết là mình đang làm, hay hơn nữa là mình có tính toán trước khi mình làm những chuyện đó. Chẳng hạn như là mình đi ngược lại với những điều mà mình đã thỏa thuận với những người cộng tác với mình, nhất là những người họ đã tin tưởng vào mình như một người lãnh đạo .
Tôi tin là quý đồng hương có thể nhận ra sự khác biệt giữa hai điều đó và có thể phán xét về sự khác biệt đó.
Subscribe to:
Posts (Atom)
Blog Archive
-
▼
2026
(1852)
-
▼
August
(15)
- Lịnh Ân Xá mà cụ Bid3n ban cho Dr. Fauci có hiệu l...
- NẾU MỸ TỆ ĐẾN VẬY, TẠI SAO BẠN VẪN SỐNG Ở MỸ?Bài v...
- Sự im lặng của Fauci về những tội lỗi khủng khiếp ...
- 80 năm gìn giữ một lời hứa: Những đứa trẻ Hòa Lan ...
- Sự tự mãn có thể giết chết một cuộc đời An NhiênCơ...
- Dù đang có visa nhưng lái xe khi say rượu (DUI) sẽ...
- Gián điệp luồn sâu, trèo cao vào NATOBiwei Zhang, ...
- Gián điệp dưới gầm giường phòng ngủ, dưới gầm bàn ...
- CHỮ NGHĨA THỜI THƯỢNGĐường Bà Huyện Thanh Quan buổ...
- Hạt bụi nào trong mắtChiều thứ hai, đi làm về, Bil...
- PhiếmCó một kiểu đạo đức rất lạ. Nó giống như một ...
- Cher Ami: Chú chim bồ câu trúng đạn nát chân, bay ...
- “90 Miles to Cuba"Key West, Florida. Chiếc xe buýt...
- Chuyện tình Hu Em AiTôi có anh bạn biệt danh là Hu...
- Tin VắnFB Le Hoang- Ba công ty trứng Cal-Maine Fo...
-
▼
August
(15)