Showing posts with label Đoàn Thị. Show all posts
Showing posts with label Đoàn Thị. Show all posts

Monday, September 7, 2026

CÔNG TỬ BỐ

Thập niên sáu mươi, Sài Gòn tràn ngập nhạc Pháp, nhạc Mỹ,… Bạn của bố mạnh ai nấy sắm một cái tên tây tên u giống như thần tượng âm nhạc của mình, Johnny Dũng, Sylvie Hồng... nghe kêu lắm. Bố đúng đắn hơn họ, không thèm lấy biệt danh như các bạn, nhất định giữ tên cúng cơm của ông bà đặt, Hoàng Gia, kiêu sa hoàng phái vô cùng.

Tuy nhiên bố là người ham vui, yêu đời, yêu nhạc, chuộng gái xinh, nên bố cũng hòa nhập vào giới trẻ khoái nhạc ngoại thời đó, tiện thể bố để tóc dài chấm ót cho giống thần tượng Sir Mc Cartney. Tóc vừa dài đến gáy bố đã bị thộp gáy đi lính sau tết Mậu Thân, mái tóc yéyé của bố bị cái “tông đơ” của quân trường thẳng tay tàn sát. Bố cười như mếu, tự an ủi, là trai thời loạn có hy sanh mái tóc vì đại nghĩa cũng nên.

Với bản tính hào hoa bố đăng lính Không Quân. Như rồng gặp mây bố nghĩ chuyến này tha hồ bay lượn, nhưng qua thời kỳ khổ luyện bố chợt hiểu, đã là lính thì binh chủng nào cũng đối mặt với địch, với thần chết, lã lướt ngoài chiến trường chỉ là chuyện phiếm thôi.

Hai mươi bốn giờ phép, xả trại, bố bay về Sài Gòn, gom bạn bè đàn hát inh ỏi cả xóm, mặc cho bà nội cằn nhằn: “Anh chỉ được cái nết ăn chơi”.

Hết phép bố đeo ba lô, ôm bà nội thì thầm: “Con thương má nhất đời, con đi đây, hẹn má kỳ phép tới.”

Bà nhăn nhó, “Tôi chả hẹn hò gì với anh, chỉ mong anh cưới vợ cho, cứ đàn hát kiểu này ai dám lấy anh”.

Bố trêu bà, “Nghệ sĩ như vậy con gái mới thích, má khéo lo, nhưng thân trai còn nợ nước má ơi, hẹn má khi thanh bình con sẽ đưa nàng dìa dinh”.

Bà lắc đầu, “Anh chỉ dẻo miệng, tôi có thấy cô nào đeo anh đâu mà đòi đưa với đón”.

Tháng tư không hẹn cũng đến, bố cùng đồng đội vác ba lô lên rừng, đời trai thời loạn sau chiến tranh mơ ngày thanh bình nào ngờ lại vướng vào ngục tù tàn bạo, cửa tử chào đón đoàn quân bại trận.

Số bố lớn mạng nên sau bốn năm đi phá rừng, bị sốt rét nặng, bị cán Cộng chê, bố được thả về, bà nội hú vía và quyết định chuyến này cưới vợ cho bố.

Mẹ tôi là nạn nhân của mấy cụ chí cốt tri kỷ, cứ bạ bạn thân mà làm sui, dù hai đứa trẻ chưa hề yêu nhau.

Bà nội, bà ngoại nhai trầu bõm bẽm, tính chuyện cho đôi trẻ, thôi thì thời khoai độn bobo, không nên thách nhau mấy trăm hộp bánh LU như chủ tiệm vàng bên hông chợ Sàigòn thuở trước. Nhưng mâm quả phải đầy đủ, giờ rước dâu nhờ thầy bấm quẻ, phong tục tập quán không thể bỏ qua.

Bố nghe hai bà bàn chuyện đại sự mà hết hồn, thời buổi “vô thần, cờ đỏ, khát máu” này mà bày vẽ không khéo lại bị vu cho cái tội “tiểu tư sản” thì nguy.

Tiễn bà sui tương lai ra cửa, bà nội phán, “Anh liệu chỉnh tề qua nhà gái ăn cơm đấy”.

Bố diễu bà, “Mặc quần tây áo sơ mi là xong, có gì mà má quan trọng”.

Bà cau mày, “Ô hay anh này, cưới vợ là giao cuộc đời anh để người ta chăm nôm mà anh hờ hửng đến thế à?”.

Tuy phải chìu ý bà nội, nhưng bố không thể làm ngơ trước dung nhan trên trung bình của mẹ, đúng là “phút đầu gặp em tinh tú quay cuồng” đến chóng mặt, dù bố đã từng lái máy bay lộn nhào tùm lum.

Cựu nữ sinh Gia Long, sinh viên trường Luật, cũng ngon lành như ai, lại giỏi bếp núp, công dung có đủ, “mười phân chỉ vẹn đến chín” thôi. Bố bảo “chấm điểm như thế để răn đe ngay từ đầu, Hoàng Gia này bảnh trai vui tính, nhưng không dễ dụ đâu”.

Dọa như rứa cũng thừa, mẹ thuộc loại con gái đời xưa, lấy chồng là ba hồn chín vía đặt để trong tay chàng, thiếp nguyện theo chàng suốt đời, ông hoàng của lòng mẹ tha hồ lộng hành.

Cái lộng đầu tiên của bố là tính gia trưởng, bố phán câu nào là chắc cú câu đó, y như lệnh vua truyền, bố nửa đùa nửa thật, “Hồi trước anh hét ra lửa, bây giờ hết lửa còn chút khói, coi như anh tu rồi đó’.

Mẹ cười cười, “Tu kiểu anh, nhà thờ, chùa chiền cũng bái anh luôn, sân si một bụng một bồ ra đó”.

Cái lộng thứ hai là bố độc quyền đặt tên con, tên ngắn gọn, không hoa hoè hoa sói lê thê nghe chả hiểu chi cả. Bố dị ứng với tên của dân nón cối dép râu, nghe ầm ĩ bom đạn nhưng lại rỗng tuếch, Xung Phong, Kiên Cường, Thắng Lợi, Quyết Tâm... tên kêu bao nhiêu đầu chứa ngô khoai bấy nhiêu.

Chỉ hai cái oai nhỏ của bố thôi đủ che khuất bầu trời của mẹ rồi, và để đền bù thiệt hại, bố thả nổi nhà bếp cho mẹ toàn quyền sinh sát, nhất vợ rồi còn gì.

Bề ngoài hùng hổ như vậy, chứ bố có tính phổi bò, lúc giận la hét om sòm, qua cơn bực lại đùa cợt như trẻ con, cứ liền miệng, ”Em thấy chồng em bảnh chưa, chồng em tài chưa?”.

Mẹ có điệp khúc ngọt như mía lùi, “Dạ, thưa, vâng, em biết em có phúc, tậu được anh chồng hoàn hảo tuyệt vời”.

Bố hơi ngượng, “Khen thật đấy chứ? hay nói mát nhau?”.

Mẹ ỡm ờ, “Muốn hiểu sao cũng được, tùy người đối diện”.

Mẹ mang bầu anh tôi, định đặt tên trong nhà là cu bobo, bố phản đối, “Con của Hoàng Gia sao lại bần cùng như thế được, gọi nó là thằng Ni”.

Mẹ trố mắt, bố giải thích, “Không phải là Tăng Ni đâu nhé, Ni này là cách gọi tắt ca sĩ Nino Ferrer của Tây đó”.

Tôi được bố tặng biệt danh “Na”, vì bố ái mộ ca sĩ Tây Nana Mouskouri (gốc Hy Lạp).

Mẹ tặc lưỡi, “Chịu thua anh luôn thời buổi khoai độn, ăn chưa no còn bị gọng kềm của cán ngố, vậy mà anh vẫn hám tên tây tên u, anh không ớn mấy lão ở phường bắt anh viết bản tự kiểm sao?”.

Bố tỉnh bơ, “Em khéo lo, trong tù anh còn làm thơ tự kiểm được, viết văn xuôi nhầm nhò gì, mà mấy gã nón cối dốt đặc làm sao hiểu nỗi Ni, Na là cái gì”.

May mà tên cúng cơm của anh em tôi thuần Việt, chứ cứ nhí nhố, Ni, Na vớ vẫn thế này coi như tiêu đời dưới chế độ ngu dân. Bạn tôi hỏi sao cả nhà gọi tôi là Na, mà không là Hiền, tôi đâu dám nói ý tưởng hoài niệm thời ăn chơi của bố, mà nói xạo, tại mẹ thèm ăn quả Na khi mang thai tôi.

Tên Ni của anh được mẹ phỏng dịch cho hợp thời loạn ly, theo lời mẹ dặn, anh tôi giải thích với các bạn, bố tao còn ở bên Ni trong khi các bạn đã qua Mỹ bên Nớ hết rồi.

Sau này gia đình tôi đi Mỹ theo chương trình HO, nên tên Ni, Na bố đặt vẫn còn được gọi đến bây giờ, và tôi không phải mỏi miệng giải thích siêu vẹo cái máu nghệ sĩ nửa mùa của bố với các bạn bên này.

Gốc lính dường như chưa bao giờ phai mờ trong lòng bố, nên khi đến đất Tự Do, trở về cuộc sống dân sự bố bối rối thế nào ấy, gần bốn mươi tuổi bảo bố đi học là làm khó bố đó.

Nhưng vì vợ con, bố học đại một khóa sữa chữa nhà, ngày cầm mảnh bằng trong tay, bố cười buồn, “Cách mệnh đổi đời, mấy đứa dép râu, cán ngố lên làm quan, dân hào hoa như anh đành làm thợ”.

Mẹ an ủi bố, “Ai qua đây chả bắt đầu bằng hai bàn tay trắng, chỉ mong đời các con khá hơn thôi”.

Nhắc đến chúng tôi, mắt bố sáng lên, “Chắc chắn là Ni, Na của anh sẽ ngon lành rồi”.

Bố mẹ lấy nhau không từ cú sét trời giáng, tính nết đối nghịch nhưng nhờ có bí kíp ông bà để lại nên mẹ nhẫn nhịn đi bên bố dù trời nắng hay mưa, đời buồn hay vui, xuất giá phải phục tòng cho hết kiếp.

Để bù đắp cho sự ngoan hiền của mẹ, bố hay đùa với anh em tôi, “Mẹ các con đã ngoài năm mươi mà vẫn còn hấp dẫn, nói năng nhã nhặn, như rứa mới là vợ của Hoàng Gia”.

Tôi bắt bí, “Sao bố không nói với mẹ, con không lãnh nhiệm vụ chuyển tải tâm tình của bố đâu”.

Bố véo tai tôi, “Cảm ơn, ai nhờ mi học lại cho mẹ mi lên mặt, nói với các con cho hả dạ, ngu sao mà khai với nàng”.

Anh tôi xỏ xiên, “Bố hết ga lăng, hết hào hoa, hết “không quân bay bướm” hồi nào vậy?”.

Bố cười khoái trí, “Các con khờ quá, khen cũng phải đúng lúc, bạ đâu khen đó là dân ba xạo, hiểu chưa?”.

Anh em tôi đồng thanh, “Biết rồi nói mãi, bố ngon lành bảnh trai, bố là anh chồng lý tưởng, nhưng phải biết tiết kiệm lời khen, để thỉnh thoảng phun ra cho nàng rụng tim”.

Bố gật gù, “Các con giỏi lắm, vậy mới là con của bố, nhưng đâu phải vì thế mà bố quên nhiệm vụ phải khen mẹ các con suốt cuộc đời này”.

Cái vụ “khen mẹ suốt cuộc đời này” suýt làm anh em tôi đứng tim.

Năm đó cô Thiên Hương, bồ cũ của bố từ bên Đức bay sang đây chơi hai tuần, cô đã ly dị chồng và có một con. Quá khứ thời trai trẻ tóc dài chấm ót bỗng réo gọi, bố bèn đóng cửa hãng nghỉ hè giữa mùa Xuân.

Ông xếp công trường tay dính xi măng, tay cầm máy khoan chuyển sang dạo đàn vui chơi với đời, cả xóm inh ỏi tiếng đàn điện tử của bố.

Lúc bố lôi mẹ song ca bài “vũng lầy của chúng ta”, sẳn đà bố tâm sự, “Hương hát hay đến hút hồn người nghe, anh đệm guitare suýt lạc điệu vì nàng đấy”.

Mẹ nhăn mặt hỏi, “Bây giờ thì thì anh lạc lòng?”

Bố hiên ngang đáp, “Chưa tái ngộ chưa biết, nếu anh có “cảm” cô ấy thì em phải chịu, cấm ghen làm mất mặt chồng, dù gì Hương cũng là người đến trước”.

Ô hay, sao bố nỗi máu chúa tễ rừng xanh bất tử thế này, ở đây mấy chục năm mà bố vẫn chưa thuộc bài “lế đi phớt” sao?

Mẹ hậm hực tịnh khẩu mấy ngày liền, thế là chiến sự lấp ló ngoài cửa, cố nhân chưa tới mà bố mẹ đã giận nhau không nói nên lời, anh em tôi bị vạ lây, mẹ đi làm rồi ăn cơm tối ngoài phố, bố con tôi ăn mì gói trường kỳ.

Gần đến ngày giáp mặt người xưa, bố chộn rộn hào hứng bao nhiêu, mẹ buồn lo bấy nhiêu, mắt mẹ thâm quầng, ra vào như người mất hồn, anh em tôi buồn hiu.

Hôm bố ra phi trường đón cô Hương, bố gọi về ra lệnh, “Cả nhà chuẩn bị đi ăn tiệm, bố đang chở cô Hương, nửa tiếng nữa bố về”.

Tôi bắt mẹ mặc đồ chiến đấu ra oai với cô Hương vì tôi tin mẹ tôi xinh hơn cô ấy, và bố sẽ hãnh diện vì mẹ, tuy chưa biết mặt cô Hương, nhưng tôi không thèm hỏi bố, cô tròn méo ra sao.

Đúng, tôi ghen thay mẹ, tôi giận bố thay mẹ, vì mẹ tôi hiền, cam phận đến tội nghiệp, ai đời vợ chính mà run khi phải đối diện với bồ cũ của chồng.

Xe bố vừa vào sân, tôi chạy ra cửa, thần tượng sụp đổ, cô Hương đã không xinh như mẹ mà còn nặng ký nữa, cô phải hơn mẹ đến hai size quần áo, và chiều cao của cô hơi khiêm tốn, trông cô tếu tếu làm sao.

Về ngoại hình mẹ tôi thắng 1-0, còn phần ứng xử, hãy đợi đấy, nhưng tôi tin mẹ sẽ chiếm giữ trái tim bố.

Sau khi mang va li về phòng mình, cô Hương trở ra phòng khách với bộ đồ mới, cô phơi phới trong chiếc áo đầm hoa lá cành xứ Hawaii, chỉ thiếu cành hoa sứ cài tóc là cô biến thành dân hải đảo thứ thiệt.

Tính cô thật thà dễ mến, nói năng vụng về, tự tin quá trớn, dễ ngộ nhận, không cần lên võ đài mẹ tôi cũng thắng đậm 2-0.

Mấy lần đi mua sắm, cô Hương hơi ngại khi phải chọn quần áo khổ lớn hơn size của mẹ, tôi vờ khen, “Cô trông khoẻ hơn mẹ cháu đến mấy số đo luôn, cũng tại mẹ kén ăn nên mới ròm như rứa”.

Cô không trả lời chỉ cười mỉm, nụ cười bí hiểm không kém nàng Mona Lisa, chỉ có trời biết, nhưng theo thiển ý của tôi, đó là nụ cười buồn của người nặng cân hơn “vợ của chàng”.

Hai tuần trôi nhanh qua giọng hát điêu luyện của cô Hương làm tôi say nhạc, bố đệm cho cô Hương hát rất hay và có hồn lắm, gần giống cặp Lê Uyên của “Vũng lầy” thật, nên nếu bố bị hớp hồn trong tiếng nhạc cũng đúng.

Giờ chia tay đã đến, cả nhà tiễn cô ra cửa, mẹ vui như tết nắm tay cô Hương, “Chúc Hương thượng lộ bình an, về đến nhà báo cho mình biết nhe”.

Cô hơi bịn rịn, “Cảm ơn Thảo đã chu đáo lo toan mọi việc cho Hương, lại còn có quà mang về nhà, năm sau hai người qua Đức chơi đi để Hương trả lễ”.

Bố từ tốn, “Thế nào tụi này cũng sang Đức, nhưng không hứa năm sau đâu”.

Xe bố lăn bánh, mẹ thở phào, “Bố mi lắm trò, ai ngờ đào cũ của bố tròn trịa thấy thương, vậy mà bố mi hết thương mới phí đời”.

Tôi thắc mắc, “Bố chê bồ cũ hồi nào?”.

Mẹ hí hửng, “Hôm cô mặc áo đầm kiểu Hawaii đó, và tính nết không còn đáng yêu như dạo nào, cô nàng làm bố vỡ mộng”.

Anh tôi nói chắc như bắp, “Dễ hiểu thôi, bố nhìn mẹ quen mắt, gặp người quá size hơn mẹ, lại còn nhí nhố, bố nghẹn họng là đúng rồi”.

Từ phi trường bố gọi về, giọng vui hơn ngày cô Hương đến, “Cả nhà chuẩn bị đi ăn tiệm, nửa tiếng nữa bố về”.

Tôi hỏi đố bố, “Sao lại đi ăn tiệm, để tống tiễn người xưa hỉ, bố không nhớ, không tiếc cố nhân à?”

Bố cười dòn tan, “Biết rồi! Còn cạnh khóe bố mi, cô Hương làm sao bằng mẹ được”.

Tôi chưa tha bố, “Bữa trước ai “tuyên bố tuyên mẹ”, cấm mẹ hờn ghen, giờ lại “đổi tông” như chơi nhạc vậy?

Bố rên, “Mi tha cho bố mi lái xe được không? Mi làm bố cắn rứt lắm rồi”.

Tôi cúp điện thoại, mẹ la tôi, Mẹ không than phiền bố, mắc chi mà con hạch sách bố, cứ để bố lên mây đến chóng mặt rồi tự hạ thổ”.

Tôi còn ấm ức, “Ngàn năm một thuở, nhân vụ này mẹ phải lên mặt với bố chứ”.

Mẹ tôi hiền như ma sơ, “Ăn thua để được cái gì, cứ để bố tự thấy mình quấy có hay hơn không”.

Vừa bước vào nhà, bố hối thúc, “Cả nhà xong chưa? Mình đi thôi”.

Anh tôi khều bố, “Nhất bố rồi nhe, gặp lại người xưa bố mới thấy vợ mình ăn đứt “vợ người” đấy”.

Bố gãi đầu, “Bố mi có máu phong lưu, công tử, tuy chưa biết Bạc Liêu ra răng, hào hoa chút chút với phái yếu cho đáng mặt Không Quân chứ bố không có tà ý, bố khó tính với mẹ vì yêu đó mà, yêu nhau lắm phải cắn nhau thôi”.

Vào nhà hàng, bố kéo ghế cho mẹ ngồi, rồi ra vẻ trịnh trọng: “Bữa nay trước mặt các con bố xin cảm ơn mẹ đã cư xử lịch thiệp với bạn của bố, dù đôi khi cô Hương có quá lời nhắc lại chuyện xưa, hoặc bố có sa đà trong tiếng nhạc. Bố phải khen mẹ các con suốt cuộc đời này để tự nhắc mình đang có viên ngọc quý, vì đôi khi bố cũng mắc lỗi với mẹ. Con Na nói đúng, tiệc này cũng để tống tiễn cố nhân, bi chừ nhìn lại thấy nàng không như trong mơ, giá nàng đừng bước ra cõi mộng, để bố mi lãng mạn thêm vài niên kỷ”.

Mẹ cười mãn nguyện, “Sao bữa ni bố nó cải lương như công tử Bạc Liêu rứa?”.

Tôi chua thêm, “Công tử bạt mạng chứ Bạc Liêu hồi nào?” Vâng, bố cứ liều mạng lãng mạn tiếp đi vì người xưa của bố dù là cô Hương hoặc ai đó đến tuổi này cũng mắt mờ chân chậm mất rồi, còn chăng là duyên tình thôi”.

Bố cười cầu hòa, “Biết rồi nói mãi, bố mi thật lòng sám hối đây”.

Mẹ can, “Thôi không ồn ào nữa, cả nhà cầm đũa lên”.

Mặc cho mẹ can ngăn, anh em tôi tiếp tục tấn công bố, “Người đẹp của bố kém đẹp đến thế, cớ sao bố có thể tơ tưởng đến nàng mới lạ”.

Bố tuyên bố đầu hàng, “Thì bố chúng mày trao duyên nhầm người, bố chúng mày xin chừa, thề có Chúa làm chứng”.

Chúng tôi cười hả hê, mẹ không lên tiếng nhưng ánh mắt mẹ chan chứa hạnh phúc sau mấy mươi năm làm vợ bố.

Ngày tôi lấy chồng, đưa tôi lên cung thánh, trao tôi qua tay chàng, bố bỏ nhỏ, “Bố già giao con gái rượu cho anh, liệu mà chăm sóc em nó, bố luôn để mắt theo dõi anh đấy, con rể của bố”.

Đêm tân hôn chàng chưa hoàn hồn, trước khi thoát y, chàng than, “Bố già của em răn đe khiếp thật, đứng bên cung thánh mà bố hù dọa anh, chả sợ Chúa bà chi cả”.

Tôi phân bua, “Tại bố sợ anh ăn hiếp em nên dằn mặt anh trước”.

Chàng la làng, “Xưa rồi Diễm ơi, ở đây “lế đi phớt... lờ” chồng là chuyện thường làm gì có cảnh hiếp đáp nhau”.

Từ dạo “tôi bỏ nhà theo chồng”, đó là câu nói mát của bố, bố ngọt ngào chu đáo với mẹ hơn lúc trước, hình như bố sợ quả báo nhãn tiền, cha ăn mặn con khát nước, nên chuộc lỗi với mẹ.

Hàng tháng bố gọi vợ chồng tôi về ăn cơm, bố rủ rê chàng nhâm nhi rượu thuốc với bố, chờ đến lúc rượu lên men ngà ngà, bố hỏi thăm sức khoẻ chàng, “Con Hiền nó có ngoan như tên cúng cơm của nó không con?”.

Chàng vã lã, “Bố yên trí đi vợ con là con gái của mẹ, không nói chắc bố cũng hiểu”.

Bố gật gù ưng ý, bỗng bố khựng lại, chợt nhớ đến điều phải nói, “Chính xác con Hiền là con của mẹ nó, nhưng con là rễ nên chắc khó giống bố”.

Chàng ngớ ra chả hiểu mô tê chi cả. Mẹ nói chữa, “Rượu nói chứ không phải bố nói, con đừng bận tâm”.

Trên đường về tôi giải thích “Bố có tật gia trưởng, có máu chúa tể rừng xanh, mà mẹ cứ theo thói xưa mà vâng phục, từ lúc em lấy anh bố đâm lo, nhỡ anh vào vai của bố quá xuất sắc thì tàn đời em mất”.

Chàng lắc đầu, “Chịu thua bố em luôn, thế kỷ này rồi mà nghĩ vớ vẩn, sao bố không lo em ăn hiếp anh”.

Tôi cười thích thú, “Thật ra bố cũng thương mẹ nhưng theo kiểu của bố, ngang tàn hào hoa như lính không quân, nhưng đến lúc em lấy chồng bố mới hiểu, phận gái mười hai bến nước, và có lúc bố ăn mặn quá đà nên đâm lo”.

Mừng ngày Lễ Bố năm nay, chúng tôi có món quà đặc biệt không hề có trong bất cứ quán xá nào cả. Giờ cơm, mẹ bày quà của bố trên bàn, chàng vờ bối rối, “Chết thật, tụi con đi gấp nên quên béng quà của bố rồi”.

Bố vui vẻ, “Không sao, các con đến đã là quà rồi, bây giờ bố chỉ còn chờ thằng Ni với bạn gái của nó thôi”.

Biết bố mòn mõi chờ anh tôi cưới vợ, anh giấu kỹ người yêu từ mấy tháng nay, để đến hôm nay mới ra mắt bố.

Ô hay, chị dâu tương lai của tôi là con gái bác Liêm, bạn thân của bố mẹ, một bất ngờ khá thú vị, tôi thảng thốt, “Mẹ đừng nói là hai gia đình hứa hẹn từ trước như chuyện bố mẹ ngày xưa nhe”.

Anh tôi khoái trí, “Làm gì có chuyện đó, bố mẹ chưa biết con dâu tương lai là ai làm sao mà xếp đặt được”.

Tôi nói nhỏ, “Năm nay bố được mùa quà nhe, toàn là hàng hiếm quý khó tìm đó”.

Mẹ trách khéo, “Cô mừng Lễ Bố tay không mà còn ví von”.

Tôi nhìn chàng để chàng lên tiếng, “Thưa bố thật sự Na không quên quà của bố đâu, vợ con giấu trong bụng đó”.

Cả nhà nhìn tôi ngạc nhiên, để cắt đứt thắc mắc của mọi người, chàng tiếp, “Vâng, đứa cháu ngoại đầu tiên của bố sẽ ra đời trong năm nay, còn quà của con là chiếc cà vạt để ông ngoại đi dự lễ rửa tội cho cháu”.

Mẹ vui đến nghẹn lời, “Thế cháu của mẹ là trai hay gái?”

Bố đùa, “Cháu ngoại dù trai hay gái thì cũng mất đứt nó cái Họ nhà này rồi, mẹ nó khéo lo”.

Chàng nhanh nhẩu, “Thưa cháu của ông bà sẽ là cháu trai, chúng con sẽ ghép hai Họ vào tên của cháu để nội ngoại đề huề, còn tên gọi trong nhà ông ngoại độc quyền đặt cho thằng cu”.

Bố trầm mặc rồi nói, “Cu Sam, các con nghĩ sao?”.

Anh tôi chế diễu, “Công tử Bạc Liêu bạt mạng chi đó không chọn tên ca sĩ thần tượng tây u của mình như dạo nào sao?”.

Bố lắc đầu, “Bi chừ thần tượng của bố là mẹ và các con, ca sĩ thời bố đã lùi vào dĩ vãng, mà thằng cu sinh ra trên đất này, gọi nó là cu Sam đúng rồi, và cũng để tưởng nhớ mấy chú Sam thời bố vùng vẩy mấy vùng chiến thuật nữa chứ”.

Chờ bố bàn ngang tán dọc tên gọi trong nhà của thằng nhóc, mẹ lên tiếng, “Cả nhà quên mất con dâu tương lai của tôi rồi, nào anh Ni nói gì đi chứ”.

Anh tôi ôm vai chị Linh, “Con và Linh xin phép bố mẹ tổ chức lễ hỏi của chúng con tháng tới, tuần sau bác Liêm sẽ mời bố mẹ sang bên đó dùng cơm và chọn ngày lành tháng tốt”.

Bố rót rượu mời cả nhà, “Nào chúng ta cụng ly, hôm nay đúng là bố được quà quí hiếm”.

Tối hôm đó bố nằm dài ra ghế salon, tưởng bố xỉn mẹ mang mền đắp cho bố, rồi nói khẽ, “Tội chưa, hồi trẻ uống rượu ngon lành lắm, chừ lớn tuổi uống cho lắm vào chỉ khổ thân”.

Bố lòm còm ngồi lên ôm mẹ, thì thầm, “Bố giận mình vì cái tính công tử vớ vẩn mà có lúc bố quá tay với mẹ nên uống rượu để trốn tội, mẹ nó không ghét bố chứ, nhìn con Hiền được chồng cưng chìu, bố hối hận quá”.

Mẹ đặt hai ngón tay lên miệng bố, “Giời ạ, giờ này mới thấy mình đắc tội, mà thôi hối cũng không kịp, lỡ Bạc Liêu bạc mạng chi đó thì cứ tiếp tục cho tròn vai, bi chừ bỗng dưng đòi từ bi bất ngờ làm mẹ bị sốc đấy”.

Bố nheo mắt vuốt đuôi, “Vậy là mẹ cho phép bố tiếp tục “hành nghề”, chứ không phải bố “tham quyền cố vị” đâu đấy”.

Bố tôi đấy, công tử oai vệ là nhờ mẹ tôi ngoan hiền tuân phục bao nhiêu năm nay, chứ mẹ mà hòa nhập hết cỡ vào xã hội Mỹ và ứng xử như phụ nữ đương thời thì bố chạy xì khói chứ làm gì có cơ hội “hét ra khói”.

Với các con thì bố là người tuyệt vời, chả hét nổi ra khói mà chỉ chạy theo chăm lo cho các con mãi đến bây giờ, cứ như chúng tôi còn bé bỏng, chàng của tôi còn phải ớn ông tía vợ nữa là.

Mà tôi cũng không hình dung nổi bố sẽ ra sao nếu bố không có tính hơi ngang bướng, bởi vì trong mắt tôi, bố không thể không là công tử, dù chỉ là công tử của riêng chúng tôi.

Đoàn Thị.

Sunday, September 10, 2023

Ngộ Nhận

Định cư hơn hai mươi năm, nàng chọn xóm Bolsa, thủ phủ tỵ nạn có đồng hương đông vui làm quê quán cuối đời.

Thuở trước nàng có đến mấy cuộc tình đẹp, một đời chồng qua bạn bè mát tay giới thiệu, chú rể giữa đường gãy gánh đồng cảnh ngộ, chàng nàng hăng hái mơ chuyến này thần tình ái đón chào hai đứa mình.

Sau vài năm chung sống cá tính của hai người không còn thích hợp, mỗi người tự động cất gánh ra đi không kèn trống khác hẳn “ngày hợp hôn” bạn bè đông đủ chúc mừng trăm năm hạnh phúc.

Để chấm dứt cảnh lanh thang đi tìm mái ấm nương náu cuối đời, nàng quyết quay trở lại tình trường tuy nhiều chông gai, nhưng ai biết được giờ thứ 25 nàng trúng lô độc đắc.

Chuyến này nàng khôn ngoan chọn bô lão trên sáu bó cho chắn ăn, bà mai quen thuộc cũng là bạn của nàng nên việc tuyển chọn phò mã không khó, đây rồi một bác bảnh bao từ vóc dáng cho đến hầu bao rủng rỉnh đô la.

Ngày ra mắt chàng quần tây áo sơ mi thẳng nếp, nàng thong thả trong chiếc áo đầm đơn sơ tại quán cà phê, điểm hẹn quen thuộc của nhóm các bà cô đơn của bà mai chị cả đầu têu.

Tuy lớn hơn nàng mười mấy tuổi nhưng chàng còn phong độ chán, dân chơi tennis cao ráo, thong thả, tiền hưu vài ngàn đô một tháng, con cái có gia đình đã ra riêng, rứa là vài năm nay chàng neo đơn dữ dội.

Bà mai bảo mối này bảnh, Good deal, nàng cũng thấy vậy, tuy nhiên tính nết của hai người là một ẩn số, thôi thì trước lạ sau quen, chuyện yêu đương phải có thời gian “ủ mầm” để khám phá một nửa kia.

Lần đầu mời nàng đến nhà dùng cơm trưa, chàng cố tình để trên bàn salon mớ tạp chí “Salut les Copains”, truyện tranh Tintin…, chàng tự xưng cựu học sinh Taberd Sàigòn thập niên năm mươi.

Nàng cũng dân trường Tây nên học sinh Taberd tuy không bằng JJ Rousseau Sàigòn, tuy nhiên vẫn là điểm cộng trên thang điểm của chàng.

Trên sáu bó chàng không có bệnh nan y, chủ một căn nhà trên nửa triệu đô, tiền hưu cao hơn cả lương tháng của nàng, trình độ học vấn không cao hơn nàng, một lợi thế nàng có thể làm giá.

Xe Lexus, quần tây, sơ mi, áo khoát, cà vạt, nước hoa…chàng xài hàng Pháp, Ý…, thức ăn chàng chuộng cơm phở, đặc biệt món thịt kho trứng một nồi chà bá ăn cả tuần mới hết, ngon, rẻ, bổ cho túi tiền.

Tính từ đầu đến chân, chàng được xếp vào hàng cao thủ tuy chưa đạt tới tột đỉnh đụng trần nhà nhưng bảnh hơn khối bô lão sau khi ly dị xách ba lô đi bụi đời vặt.

Tiêu chuẩn của chàng dư sức tìm một em mới đến từ VN, trẻ, xinh có cả rổ tiền tươi, muốn làm ăn kiểu gì chả được, mấy mợ sồn sồn cán cộng, vợ cũ của cán cuốc, tư sản đỏ vốn liếng vài triệu đô là chuyện nhỏ.

Chàng không ưa vixi, ngại cảnh đồng sàn dị mộng, đêm khuya mợ cán đỏ lên cơn mộng du cùng bác đảng xách dao đòi phanh thây bọn Mỹ ngụy rứa là chàng tàn đời “zia già”.

Ta về ta tắm ao ta cho chắc ăn, mà nàng trông cũng được, tính hơi khù khờ, cả tin như ri chàng tha hồ, chồng xướng vợ tùy, trên bảo dưới vâng lời, hiểu theo nghĩa nào cũng đúng.

Trước đám cưới chàng hứa hẹn sẽ cho nàng đứng tên chung căn nhà, lỡ một mai chàng qui tiên nàng có nơi nương náu tuổi già, tình nghĩa nặng cả trăm ngàn đô la bảo sao nàng không nhắm mắt đưa chân bước vào lâu đài “tình óa” đang được chàng chào mời.

Sau hai tháng lui tới, chàng ký giấy hôn thú đúng mùa Noël, Giáng Sinh năm nay chúng mình hết cô đơn, con của chàng mừng húm có người nâng khăn chùi mũi lúc chàng sụt sùi ấm đầu cảm mạo.

Sẵn đà đầu năm họ tổ chức đám cưới cho xôm tụ, thiên hạ ăn New Year, hai đứa mình ăn New Love, mỗi năm cả thế giới cùng hai đứa mình mừng kỷ niệm ngày cưới, tuyệt chiêu.

Tội nghiệp chị Hai của nàng từ tiểu bang lạnh khăn gói đi ăn cưới lần thứ ba cô em út, chị hy vọng nhất quá tam, nàng sẽ neo bến này đến cuối đời.

Lần đầu giáp mặt em rể lớn hơn mình chục tuổi, miệng lưỡi ngọt như mía lùi, ngọt mật khiến con ruồi mù loà em chị chết chắc chuyến này, chết ngộp trong hạnh phúc hay chết lần mòn vì thất vọng, trời biết.

Chị chợt rùng mình, mơ hồ thấy viễn cảnh không mấy sáng lạng sắp tới nhưng nói năng chi bi chừ cũng thừa, ván đã đóng thuyền mất rồi.

Một mái nhà House sạch bóng làm hai quả tim bắt đầu va chạm, chàng có bệnh ở sạch, nhất cử nhất động chàng lau chùi liền tay, sáng ra vừa đánh răng xong chàng lau sạch, lau khô ngay lavabo.

Ly tách ăn sáng vừa úp lên sóng chén chàng chùi cái sink bóng lộng, cầu tiêu nhà tắm đều đúng quy trình như rứa khiến nàng ngại vào WC trước khi đi làm đành nín đi vệ sinh, vào sở tính tiếp, sự nín chịu đầu tiên của nàng dưới mái nhà lý tuởng khiến nàng bắt đầu suy tư.

Cơm canh của chàng thật đơn giản, thịt ba rọi, trứng gà làm một nồi kho tổ chảng ăn cả tuần, rau rợ ra vườn hái ăn, hết thịt kho ăn cơm trứng chiên, mì gói … tiền chợ mỗi tuần trên dưới chục đô.

Hôm nào chán cơm, nàng mua phở, bún bò Huế, hủ tíu mì… tô xe lửa mang về nhà hai đứa húp, nước lèo dư hôm sau chàng trụng thêm bánh phở khô, hủ tíu khô ăn tiếp.

Theo đúng cách sống Mỹ, hai đứa chung nhà sẽ mở một “account” chung để lương em, tiền hưu của anh mỗi tháng rót hết vào đây, chung gạo thổi cơm, công chồng của vợ ấy mà.

Sau vài tháng góp gạo, chàng đề nghị nàng rút vài chục ngàn trong Account riêng và lấy thêm vài chục nữa bên 401k của nàng bỏ vào Account riêng của chàng, tích tiểu thành đại để chàng trả bớt nợ nhà, sau đó chàng sẽ đưa tên nàng vào danh sách thừa kế căn nhà.

Nàng gom gần hết gia sản rót vào căn nhà tương lai nàng ngỡ có phần đóng góp của mình, chàng cũng rút vài chục ngàn trong 401K riêng của mình cho đủ trăm ngàn trả bớt nợ nhà.

Thủ tục rút tiền, trả nợ ngân hàng đợt đầu hoàn thành nhanh chóng nhưng việc ghi tên nàng vào giấy chủ quyền căn nhà chàng lắc đầu bảo “not now”, nàng mơ hồ nhận ra chân tướng của chàng.

Để ăn mừng phi vụ đầu tiên thành công như dự tính, trả bớt nợ nhà nhưng chỉ riêng chàng sở hữu căn thôi, chàng mời bạn bè đến nhà ăn cơm, một kiểu Potluck quen thuộc của dân mình, chàng mua gà vịt quay bánh mì, khỏi nấu dơ cái sink.

Bạn bè mừng cho nàng tuổi già có nơi nương tựa, không phải thuê phòng như dạo trước, mai này chàng có khuất bóng nàng cũng có nhà ở, có tiền sống tới chết.

Thúy bạn thân của nàng khen:
- Mi tốt số thật, hậu vận có chồng bảnh bao, nhà cửa đàng hoàng, ở xóm Bolsa đầy cám dỗ này mà hắn không siêu lòng trước đám phụ nữ độc thân láng mướt, hắn thuộc loại khôn ngoan đấy.

Nàng cười không trả lời, chua chát cho mớ tài sản nàng vừa chung đủ cho chàng trả bớt nợ nhà mà vẫn hoang mang cho thân phận ăn nhờ ở đậu của mình nhưng đành im lặng cho yên nhà ấm cửa.

Nàng ăn sang như Tây dù nàng không ăn diện đồ Pháp như chàng, kem, chocolat, phô mai nàng quen mua ở Trader Joe’s, bánh gâteau mua ở tiệm Đại Hàn.

Chàng ăn mắm hút giòi, mua bánh Tây ở tiệm bánh Ta, gâteau, bánh kem, kem tráng miệng… giá không quá năm đô, mua bánh mì thịt lựa tiệm bán hai tặng một, ba ổ bánh mì ăn cả ngày thế cơm, đói ăn thêm mì gói.

Nàng đi làm, chàng đi chợ mua đủ thứ rẻ tiền cho hai đứa ăn, nàng ăn không vô cũng ráng nuốt mấy tháng liền, hột cơm chín hẳn hoi mà nàng vẫn nghe sượng ngang cổ họng.

Một hôm nàng bỗng giựt mình tự hỏi, ô hay mình lấy chồng hay lấy “ông nội” phải vâng phục cho hết kiếp, câu hỏi này một lần nữa làm nàng suy tư dữ dội.

Sau này cuối tuần nàng giành đi chợ mua thức ăn đắc tiền nhưng ngon nên hai người ăn hết sạch, đầu tuần hai đứa ăn tiếp đồ ăn cũ chàng nấu tuần trước.

Nuốt không trôi cơm thịt kho rệu rạo của chàng, tan sở thỉnh thoảng nàng ghé nhà hàng ăn no nê về nhà ăn qua loa cho qua ngày đoạn tháng.

Từ ngày lấy chồng, nàng tiếp tục sống như Mỹ, sắm áo quần, bóp ví, giầy cao gót, cuối tuần đi ăn nhà hàng, mùa hè nàng đòi đi du lịch, mùa đông ra đảo Hawaï tắm nắng.

Nàng nghĩ có làm có hưởng khiến chàng chóng mặt, ăn để sống chàng còn không dám liều ăn uống đàng hoàng, nói gì đến chuyện ăn mặc, du sơn du thủy như ri chàng chịu sao thấu.

Chàng nghĩ sống kiểu này lương tháng nàng mang về sẽ bị thâm thủng, tiền lương thặng dư của nàng sẽ teo dần, nói gì cũng là tiền của nàng, cấm cản làm sao được.

Sau bao đêm trăn trở tìm cách thu hồi khoảng chi tiêu xa hoa của nàng, nói gì thì bản chất tính toán hơn thiệt của chàng muôn năm y vẫn như cũ.

Một sáng chủ nhật chàng thức sớm chạy ra tiệm bánh của ông Tây gốc Việt phố Bolsa, mua bánh sừng trâu (croissant) đãi nàng.

Bên bàn cà phê, chàng đẩy dĩa sừng trâu trước mặt nàng mời mọc:
- Bánh nóng hổi anh mua ở tiệm ông Tây gốc Mít, em ăn đi.

Nàng hơi ngạc nhiên trước vẻ galant xuất hiện đã biến mất sau ngày cưới, sáng nay tính hào sảng bỗng nổi lên lều bều như bèo, rứa là có chuyện đây, hư thực làm răng hãy kiên nhẫn nào.

Giọng chàng cắt đứt suy nghĩ của nàng:
- Anh thấy em thích mua sắm cũng đúng, phụ nữ phải ăn diện là chuyện thường, tuy nhiên để tiền lương của em không bị hao hụt mỗi tháng em nên làm thêm (over time) bù vào khoảng chi tiêu kia.

Chàng dứt lời nàng chóng mặt vì không ngờ chàng bắt nàng hoàn lại khoảng tiền nàng mua sắm linh tinh trong tháng.

Thở thật sâu, nàng nhỏ nhẹ:
- Anh à, em nghĩ em có mua sắm ăn tiêu gì cũng chưa xài hết tiền lương của em mang về mỗi tháng, và chắc chắn không lẹm vào lương hưu của anh, anh lo chi chuyện “con bò trắng răng”.

Buổi ăn sáng kết thúc với nửa chiếc bánh sừng trâu đang nghẹn trong họng của nàng, rửa nàng là con bò để chàng vắt sữa, ôi công chúa ngủ quên trong lâu đài tình óa bỗng trở thành con bò hồi mô mà phải đợi chàng lên tiếng nàng mới giật mình nhận ra mình ngu ngơ đến tội nghiệp.

Từ đó nàng ít mua sắm để chàng bớt lo âu nhưng nàng lại thấy phiền lòng, suy tư tự hỏi răng nàng phải chịu sự kiểm soát chỉ bảo của thằng “ông nội”, chồng là tình nhân, là cha, là ông cố nội, câu này nghe quen quen.

Danh hiệu Lady First của xứ Mẽo từng hạ đo ván đàn ông, chàng là dân Mít Đặc làm răng chấp nhận kiểu văn minh quá trớn của Mỹ, đàn ông không gia trưởng đâu phải là đấng trượng phu, Đông Tây choảng nhau ở chỗ ni.

Tiền lương em mang về là tiền của anh, đồng nghĩa em không nên tiêu dùng cho riêng em, cú sốc đó còn nằm ngang cổ họng khiến nàng khó thở.

Mấy tháng sau nàng phát giác tiền dư của hai đứa trong Account chung từ dạo chúng mình góp gạo thổi cơm bị thổi bay mất tiêu.

Làm con tính rợ, tiền lương của nàng trừ chi phí mỗi tháng dư trên một ngàn đô, mười mấy tháng chung sống số tiền thặng dư của nàng không cánh mà bay một cái vèo, dĩ nhiên vài chục ngàn tiền hưu của chàng cũng được di dời về nơi mô nàng phải hỏi cho ra lẽ.

Chiều hôm đó sau bữa cơm tối, tưởng chàng sẽ e ngại khi nàng hạch sách, chàng trả lời chắc nịch:
- Anh rút tiền dư trong account chung đưa qua account riêng của anh coi như tiền tiết kiệm, nếu để chung với tiền chi tiêu mỗi tháng khó kiểm soát.

Nàng thất kinh hồn vía vừa nhận ra chân tướng… cướp, nàng nín thở hỏi một câu ngớ ngẩn:
- Nếu em muốn rút một ít tiền trong đó thì sao?

Chàng nói như đùa :
- Dễ ợt, anh sẽ rút tiền đưa lại cho em, hiện nay tiền lương mỗi tháng của em còn dư trong Account chung, em cần gì đến số tiền thặng dư kia, đã bảo là tiết kiệm thì chớ có đụng vào.

Thôi rồi nàng gặp phải dân chơi thứ thiệt, tiền đã vào tay chàng là tiền của anh, tiền mất tình chưa đủ lớn để nàng vượt qua con sóng dữ, nàng dại dột chui vào hang cọp, không bị xơi tái mới lạ.

Mang tiếng là vợ chủ nhà nhưng nàng chỉ là người ở trọ dù phải nộp gần hết gia sản cho chàng, lương tháng cũng bị chặt đẹp, cơm canh ăn để sống qua ngày chứ không phải ăn ngon mặc đẹp, chơi bời du lịch du liếc quên đi em.

Đời bỗng nàng lọt thõm vào ngõ hẹp, hẹp đến khó thở, giời ạ vợ chồng son mới cưới vừa qua “thôi nôi” vài tháng, mối tình mong manh vừa chập chững biết đi đã ngã quỵ, nàng rơi vào cơn trầm cảm sâu thâm thẩm.

Bạn bè cố vấn nàng phải đòi lại số tiền bị tịch thu, nàng suy đi nghĩ lại, không đòi thì nàng mất ăn mất ngủ, mà đòi chàng trả tiền thì khác gì tuyên chiến với chàng.

Đụng phải du đảng thứ thiệt núp bóng “gentleman” liệu nàng có sức cầm cự nổi những ngày sắp tới.

Sau bao đêm trăn trở và được Thúy vấn ý, nàng gom hết can đảm đem nỗi lòng rối rắm giải bày với chàng:

- Anh à, anh có thể giải thích cho em hiểu tại sao anh tự tiện chuyển tiền dư từ account chung đưa vào account riêng của anh ?

Vụ này chàng nghi ngại có ngày nàng sẽ hỏi, không ngờ nó đến sớm hơn dự đoán của chàng, không sao chỉ là chuyện nhỏ thôi.

Chàng từng cưỡm gọn tiền của hai bà vợ cũ một cách tài tình, nàng là con nai tơ cũng sẽ cùng số phận như họ thôi, chàng là dân cao thủ dư sức xỏ mũi nàng.

Chàng thở dài, chậm rãi:
- Em khéo lo, anh lấy số tiền đó đưa vào account riêng của anh để sau này tiện trả tiếp nợ nhà.

Nàng thở ngắn, hỏi ngay :
- Anh đã lấy tiền tiết kiệm của em trả bớt nợ nhà, bây giờ anh lấy thêm tiền lương của em tích lũy trả dứt nợ trong khi em vẫn chưa được đứng tên chủ quyền nhà, anh không thấy mình quá đáng à.

Chàng tỏ vẻ khó chịu :
- Em khéo lo, anh chỉ trả dần nợ chứ đã dứt nợ đâu, khi sạch nợ anh sẽ làm giấy thừa kế cho em ngay.

Thôi rồi lượm ơi, giấc mộng ban đầu chỉ là cơn mộng ảo, chuyện chúng mình đang bước vào ngõ cụt, tình nghĩa đôi ta chàng quyết định.

Nàng rơi vào cơn rối loạn tâm thần, tự dằn vặt đến tuổi này còn nhìn nhầm người, cả tin tình không mua không bán nên lọt bẫy kẻ bán linh hồn cho thần tiền.

Tiền của nàng đang có bỗng chui tọt vào túi chàng mang cho chàng niềm vui vô tận, nàng vật vờ như đứa vô hồn vì tiền mất mà tình chàng bán gía trên trời mới chua.

Ai bảo nàng tự mãn đến mù lòa nghĩ mình học thức hơn chàng, trẻ hơn chàng một con giáp nên không nhận diện chàng chả giống con giáp nào cả.

Chàng sinh dưới ngôi sao đôla, tiền là Tiên là Phật, dù nàng có trẻ, có giỏi cách mấy mà không mang cho chàng nhiều tiền làm răng hớp hồn chàng được.

Đoạn cuối cuộc tình bèo nhèo là buổi hẹn ngoài tòa ly dị, hơn hai mươi tháng chung sống, ông tòa gõ vào búa một cái cụp trả tự do cho hai kẻ nhìn nhau với ánh mắt hình viên đạn.

Hú hồn nàng vừa thu lại mấy chục ngàn bị giam trong Account của anh chồng cũ, nàng thề chuyến này không thèm lấy chồng, chỉ tìm bạn tâm giao uống cà phê, du lịch… cho vui tuổi hạc.

Lạ thật, làm gì có bô lão chịu kết bạn tâm giao như ri, họ cần một tấm lòng, một bàn tay chăm sóc những ngày trở trời đau yếu, nàng chưa bao giờ là vợ hiền, vợ đảm đang, bảo sao nàng không NGỘ NHẬN dài dài.

2023 / Đoàn Thị

Sunday, July 9, 2023

Hành Trình Đến Mỹ

Tôi từng đi Mỹ thăm gia đình từ thập niên 90 của thế kỷ trước, nhưng lần này thì khác, sau 14 năm chờ đợi, thật ra tôi nhận được giấy báo của NVC (National Visa Center) năm 2019 chuẩn bị hồ sơ đến Tòa Đại Sứ Mỹ tại Paris cho buổi phỏng vấn đi Mỹ.

Nhưng dịch covid đã treo buổi phỏng vấn vô thời hạn, tôi tự hỏi có nên phiêu lưu làm lại cuộc đời lần thứ hai vào tuổi đã xế chiều?

oOo

Hơn ba mươi năm trước chúng tôi từng trốn chạy CSVN vào tuổi trung niên, hai đứa tôi với hai thằng nhóc lên mười và lên ba dắt dìu nhau qua Pháp làm lại cuộc đời.

Qua tổ chức nhập cư tôi may mắn sớm tìm được việc làm, bằng kỹ sư công chánh ĐH Phú Thọ của chàng bên VN hơi khó tìm việc vì phải học lại vài năm để thi lấy bằng kỹ sư tương đương bên này.

Vài đồng hương định cư mấy năm trước giới thiệu chàng với anh Quốc KTS Sàigòn đang làm việc cho Văn Phòng Thiết Kế của Pháp nhờ anh ấy giúp đỡ.

Vì cùng ngành thiết kế và xây cất nên anh Quốc giới thiệu chàng đến Văn Phòng Xây Dựng chuyên tính toán bê tông cốt thép và cung cấp bản vẽ cho công trường nên xếp Tây nhận chàng ngay.

Chàng may mắn làm đúng công việc mà chàng đã làm mười mấy năm ở VN dù phương pháp tính toán hơi khác bên Tây vì VN sau năm 75 không có công trình lớn như nhà chọc trời...

Cùng với những bản vẽ tính bê tông cốt thép là những bản vẽ thi công tại công trường, đôi khi có vài sửa đổi vào giờ cuối để thích ứng tại hiện trường, chàng phải tính lại cốt thép và cung cấp bản vẽ kịp thời để bắt kịp tiến độ thi công.

Mỗi sáng hai đứa tôi đưa con đến trường rồi mạnh ai nấy lấy Métro (xe điện ngầm) đến sở làm, cuối tuần đưa các con đến Giáo Xứ VN trong Paris sinh hoạt Thiếu Nhi Thánh Thể và học tiếng Việt.

Một năm sau sở của chàng đóng cửa, dù tiền bồi thường thất nghiệp không tệ nhưng chàng không quen ngồi không nên ghi tên vào công ty chuyên tuyển dụng nhân sự về Công Chánh, Kiến Trúc, Điện... cung cấp cho các công ty xây lắp đang thầu công trường lớn của chính phủ.

Gần hai năm làm việc cho công ty cung cấp nhân sự các hãng lớn chàng lọt vào mắt xanh tập đoàn công chánh lớn nhất nước Pháp, Bouygues Bâtiments FRANCE (BBF). Hãng này có nhiều công ty nhỏ trong lãnh vực khác và cổ phần trong các hãng lớn, như trường hợp BBF là cổ đông lớn nhất trong đài truyền hình tư nhân số một của Pháp, đài TF1.

Đại diện hãng Bouygues đề nghị nhận chàng làm việc với Bouygues Construction Ile de France (BC IDF), một Công Trình Xây Dựng chi nhánh của tổng công ty BBF. Chàng từ chối và đề nghị làm đối tác của họ vì chàng đã thành lập Văn Phòng Thiết Kế Xây Dựng và ký hợp đồng mỗi năm làm « sub contracteur » cho họ.

Giá cả việc tính toán bê tông cốt thép và cung cấp bản vẽ được tính theo giờ, mỗi năm hai bên định giá lại cho phù hợp với thời giá hiện hành. Thu nhập lên xuống tùy công trình, dĩ nhiên lương khá hơn nhân viên của hãng, đôi khi chàng phải làm việc hai ngày cuối tuần để thứ hai cung cấp bản vẽ kịp thời cho công trường thi công.

Hai mươi năm cộng tác với BC với tiền lương nhiều hay ít tùy BC giao việc cho chàng, có những công trình kéo dài vài năm như Stade de FRANCE sân vận động lớn nhất Paris đã tổ chức cúp túc cầu thế giới 1998, ngoài ra còn có công trình mở rộng phi trường Charles de Gaulles, tòa tháp chọc trời (Gratte –ciel), đền thờ Hồi Giáo bên Trung Đông...

***
Trở lại tờ giấy đi Mỹ theo diện F4 từ 12 năm bị Cô Mắc Dịch (dịch covid) phun phẹt vi trùng tùm lum làm thiên hạ điêu đứng, hồ sơ của tôi bị treo lơ lửng chả biết khi nào được NVC réo gọi.

Tôi đã nộp đơn nghỉ hưu cho cơ quan hưu trí CNAV của chính phủ năm 2018, gần một năm sau hồ sơ hưu trí của tôi mới hoàn tất, chàng vẫn tiếp tục công việc với B.C.

Cũng năm 2018 NVC gửi thư thông báo đơn của tôi đang được duyệt xét, họ báo không nên nghỉ việc, bán nhà ... vì phải qua thời gian hoàn tất thủ tục hành chánh trước khi có kết quả đi định cư.

Đọc thư NVC tôi cười mỉm, tôi nghỉ hưu vì đến tuổi chứ chả dính gì đến vụ đi Mỹ, nhà đang ở bán rồi ở đâu, chàng vẫn tiếp tục làm việc. Thư của NVC làm chúng tôi do dự, ở tuổi này có nên phiêu lưu làm lại cuộc đời bên kia đại dương?

Cuối tuần thằng con lớn mang vợ con đến nhà tôi ăn cơm tháng như thông lệ, nghe tin NVC, chàng hỏi nó nghĩ gì, nó cười:
- Con không có ý kiến, bố mẹ tự quyết định.

Tôi trả lời:
- Hồi xưa nhà mình dắt díu nhau qua Pháp để trốn CSVN, gia đình mình tuy lẻ loi ở đây (vì anh chị em của chàng và của tôi đều ở bên Mỹ) nhưng các con được học đại học miễn phí và đã có việc làm ưng ý và đang trả nợ ân tình với nơi cưu mang gia đình chúng ta. Vì thế chuyện đi Mỹ bố mẹ cũng phân vân không biết có nên phiêu lưu làm lại cuộc đời một lần nữa?

Anh chị em bên Mỹ khuyên chúng tôi cứ hoàn tất thủ tục đi Mỹ, thời gian chờ đợi vài năm đủ để chúng tôi quyết định đi hay ở lại.

Mãi đến tháng 4 năm 2019 NVC mới cung cấp mã số hồ sơ để chúng tôi đăng nhập vào trang NVC điền hồ sơ như khai sinh, thẻ căn cước của Pháp ..., tất cả phải dịch sang tiếng Anh. Tháng 9 chúng tôi qua Cali thăm gia đình và lấy hồ sơ thuế thu nhập (Income Tax) ba năm cuối cùng của em tôi để mang theo khi đi phỏng vấn.

Tháng 2 năm 2020 NVC báo đơn online của chúng tôi đã hoàn tất và yêu cầu đóng lệ phí nộp đơn để họ chuyển hồ sơ qua giai đoạn phỏng vấn, vì chúng tôi đã có tài khoản ngân hàng bên Mỹ từ trước nên đã thanh toán lệ phí online và nhận hóa đơn của NVC ngay.

Thế là chúng tôi đã đi nửa đoạn đường « phiêu lưu », đi hay ở lại vẫn là câu hỏi khó tôi chưa tìm ra câu trả lời thỏa đáng, tôi cầu nguyện xin Bố Mẹ giúp tôi sáng suốt trong lúc này.

Sang năm 2021 tin vui làm tôi suýt vỡ tim, thằng út bên Canada vừa được một hãng chiêu mộ qua Mỹ làm việc ký hợp đồng 3 năm với mức lương khá hấp dẫn.

Chuyện đi Mỹ của chúng tôi xoay chiều 360°, tôi thôi ngẩn ngơ vào ra tự hỏi đi hay ở, thằng lớn và cả anh chị em thở phào về chuyện đi đứng của chúng tôi.

Tháng ba 2021 NVC gửi thư báo hồ sơ của chúng tôi đã chuyển qua Tòa Đại Sứ Mỹ (TĐS) Mỹ tại Paris để họ lên lịch phỏng vấn. Ngày 2 tháng 6, thư NVC báo ngày giờ chúng tôi ra TĐS phỏng vấn, dĩ nhiên phải đem tất cả giấy tờ cần thiết.

Đến hẹn chúng tôi đi métro, ngồi công viên đối diện TĐS xem thiên hạ đứng trước cổng vào chờ đến giờ hẹn, người có hẹn chỉ được vô trước 10 phút, dân ta ai cũng có người nhà hộ tống bên ngoài.

Đúng 10 phút trước giờ hẹn, chúng tôi đang trình giấy hẹn với cảnh sát, ông kẹ Phi Châu phóng tới cạnh ông cảnh sát chìa tờ giấy và nói:
- Tôi có giấy xin qua Mỹ tìm việc làm...

Tôi cười mỉm vì thái độ tự nhiên như kẻ cả của hắn, liếc qua tờ giấy, vị cảnh sát cười trả lời :
- Ông lùi ra phía sau, chờ tôi xem giấy hẹn hai ông bà đây nhá.

Số phận hắn ra sao tôi không rõ, tôi nghĩ không phải rành tiếng địa phương là muốn làm cái gì cũng được, ông kẹ ở xứ này bao lâu mà cư xử y như đang ở rừng.

Vào bên trong chúng tôi lại trình giấy cho một thầy cảnh sát hướng dẫn đến bên máy điện toán nhập tên tuổi, ngày giờ hẹn phỏng vấn rồi vào phòng chờ được gọi tên.

Trước chúng tôi có một cô VN, khi được gọi đến quầy (guichet) nộp các bản chánh của hồ sơ đã gửi online, cô nhân viên kiểm tra lại giấy tờ và hỏi đương sự có muốn lấy thêm tên Mỹ. Không biết cô ấy có thêm tên gì không chỉ thấy cô tám chuyện lia lịa, cô tâm sự có con trai là sinh viên sắp tốt nghiệp, cô kia nghe một lúc rồi cấp cho cô ta biên nhận hồ sơ của cô.

Đến phiên hai đứa tôi nộp hồ sơ, bản lương của người bảo lãnh và Passport Pháp, chúng tôi để cô ta tự nhiên làm việc cho nhanh, khi cô hỏi chúng tôi có muốn lấy tên Mỹ, chúng tôi lắc đầu.

Kiểm tra hồ sơ đầy đủ và cấp biên lai, cô nói :
- TĐS giữ lại Passport của ông bà trong vòng mười ngày để hoàn tất hồ sơ và cấp visa định cư, bà muốn chúng tôi gởi Passport về địa chỉ nhà bà hoặc chuyển qua tiệm bán sách gần TĐS để bà đến đó nhận Passport.

Tôi chọn tiệm sách cho ổn, tránh trường hợp ông phát thư nghỉ bệnh, chúng tôi chào bà và qua hàng ghế bên kia ngay sau lưng cô 8 (tám chuyện) lúc nãy, cô xếp giấy tờ và rút ra một tấm hình chờ được gọi tên.

Guichet phỏng vấn do một cậu Mỹ trẻ phụ trách, sau mỗi cuộc phỏng vấn, đèn đỏ bật lên báo hiệu tạm ngưng tiếp khách để cậu trẻ ghi chú lên hồ sơ vừa duyệt và cất vào kho lưu trữ.

Cô 8 nhấp nhổm, tôi thầm nghĩ, úi chà cậu trẻ bảnh bao này làm răng trong kho lâu rứa khiến cô sốt ruột, tôi cũng không ngoại lệ, mong mình được gọi tên để biết số phận mình đi về đâu ?

Đèn xanh bật sáng, cô 8 trình diện cậu trẻ, cậu nhìn thoáng hồ sơ do quầy bên kia chuyển qua rồi hỏi mấy câu chi đó tôi không nghe vì giọng cậu nhỏ nhẹ vừa đủ cho đương sự nghe.

Cô 8 trả lời với vẻ vui đùa, có lúc cô dùng tiếng tây cho tiện, dĩ nhiên cậu trẻ cũng rành tiếng địa phương nhưng vẫn trả lời bằng tiếng mẹ đẻ của cậu.

Lúc cậu xếp hồ sơ qua một bên, dấu hiệu cậu muốn chấm dứt cuộc phỏng vấn thì cô 8 đề nghị:
- Con trai của tôi sắp tốt nghiệp đại học, ông có thể giúp tôi làm giấy cho con tôi cùng đi với tôi được không?

Cậu trẻ lắc đầu, giải thích luật nhập cư của Mỹ và vui vẻ chúc mừng một mình cô đến xứ Mỹ, và bật đèn đỏ.

Tôi sợ cô luôn, chuyện đi định cư cô hiểu rõ, đâu dễ gì đút lót như vi xi, thiệt tình thái độ « tự nhiên như người Hà Nội » của cô làm tôi quê lây.

Vì thế khi đèn xanh bật sáng, chờ cậu trẻ gọi tên mình, hai đứa tôi trình diện, cậu lướt qua hồ sơ rồi hỏi:
- Ông bà sống ở đây lâu chưa, bỏ Pháp qua Mỹ ông bà có buồn không?

Tôi trả lời:
- Chúng tôi ở Pháp trên 30, ra đi chúng tôi cũng luyến tiếc, tuy nhiên đến Mỹ chúng tôi sẽ được đoàn tụ với anh chị em bên chồng lẫn bên tôi vì tất cả đều ở bên Mỹ từ mấy thập niên rồi.

Tuy nhiên lý do chính mà chúng tôi quyết định «làm lại cuộc đời» ở Mỹ vì thằng con út của tôi vừa ký hợp đồng ba năm làm việc với một hãng tại Sunnyvale, bắc California.

Cậu trẻ thắc mắc:
- Con bà cũng ở Pháp với ông bà?

- Thưa không, cháu nó sống từ 8 năm nay bên Canada, bây giờ cháu qua Mỹ thì chúng tôi được đoàn tụ với cháu.

Cậu trẻ gật đầu, phán một câu thật mát dạ:
- Chúc mừng ông bà đã hoàn tất cuộc phỏng vấn, chào mừng ông bà đến nước Mỹ.

Chúng tôi cảm ơn cậu nhỏ, cười thầm không ngờ cuộc phỏng vấn thoải mái chứ không đáng ngại như dân ta từng căn dặn, nào là phải mang theo hình ảnh chụp với người bảo lãnh, hình cũ và hình mới nhất để chứng minh quan hệ gia đình, nếu có giấy nhận tiền giúp đở của họ càng tốt.

Tội thật, bên Pháp hai đứa tôi đều đi làm tự sinh tự tồn làm răng mà tôi có tờ giấy nhận tiền của gia đình của tiệm Gửi Tiền Lẹ tại Bolsa để chứng minh.

Hôm sau chúng tôi đi chụp hình phổi, thử máu, chích ngừa lao, Polio (bại liệt) tại phòng mạch BS và phòng thí nghiệm do TĐS Mỹ chỉ định cho mọi người đi định cư Mỹ, vài ngày sau kết quả sức khỏe được gửi đến TĐS và địa chỉ mail của chúng tôi.

Cuối tháng sáu chúng tôi đến một tiệm bán sách phụ trách trả lại Passport có dán nhãn nhập cư Mỹ.

Đầu tháng 11 chúng tôi lên đường, phi cơ cất cánh tại phi trường CDG lúc 11giờ 40, hạ cánh xuống phi trường LAX lúc 14giờ 20 giờ địa phương, nhiệt độ bên ngoài máy bay là 16°C ấm hơn Paris 8-9°C.

Lần này dàn máy điện tử của phi trường LAX để du khách tự đăng nhập thông tin cá nhân không còn nữa, mọi người xếp hàng trước quầy quan thuế chờ trình Passport.

Đến phiên chúng tôi, một bô lão đeo huy hiệu nhỏ «Veteran» hỏi tôi :
- Bà đến đây du lịch, thăm gia đình bao lâu?

Tôi trình Passport, trả lời :
- Thưa ông tôi đi định cư.

Lúc đó bô lão, lật tới lật lui sổ thông hành, tìm thấy trang dán nhãn định cư của TĐS Mỹ, có đủ thông tin về tôi, ông mỉm cười :
- Bà là người VN, tôi đã đến VN tham chiến, chào mừng bà đến định cư tại quê hương tôi.

Nói xong ông gọi điện thoại đến sở di trú cung cấp thông tin của tôi, trong khi chờ bên di trú thiết lập hồ sơ định cư, ông yêu cầu tôi lăn tay, chụp hình.

Đến phiên chàng, ông cũng làm đúng như quy trình của tôi, một lúc sau sở di trú gọi lại cho ông cung cấp mã số của tôi và của chàng để ông ghi vào Passport của chúng tôi, đó cũng là hàng số trên thẻ xanh của chúng tôi sau này.

Chúng tôi chào ông rồi qua khu hành lý để lấy vali, ra bên ngoài thì trời nhá nhem tối, chờ Uber đưa về nhà em tôi sau đó chàng báo cho gia đình chúng tôi đến nơi an toàn.

Theo thông lệ, sau khi ghi danh với sở di trú tại phi trường LAX thì thẻ xanh sẽ được gửi đến địa chỉ đương sự từ một đến hai tháng, chúng tôi đến đây đúng mùa dịch vật nên phải chờ đến bốn tháng.

May thay lúc đó thằng út từ Canada đã đến Sunnyvale nhận việc nên hai đứa tôi có dịp lên bắc Cali thăm gia đình của chàng và gặp con.

Lần này chàng mua vé đi tháng 11 năm 2021, về vào tháng giêng năm 2022 nhưng vì chờ thẻ xanh tôi phải dời ngày về liên tục. Ba ngày trước cuối tháng giêng tôi phải gọi hãng Air France (AF) trên Los Angeles dời ngày về cuối tháng 2.

Bấm số tổng đài, có băng ghi âm đặt mấy câu hỏi, quý khách cần gì, ký gửi thêm hành lý, đổi ngày về, hủy chuyến bay...thì bấm số 1, 2, 3...để tiếp cận nhân viên phụ trách. Phải mất trên 10 phút mới được chuyển đến bộ phận liên quan, lại kiên nhẫn nghe điện thoại reng inh ỏi một lúc mới có người bắt máy, gặp cậu trẻ Cànadiên, giọng trọ trẹ nhưng phục vụ tận tình.

Xong cuộc đối thoại từ 30 đến 40 phút, sau đó Air France gửi mail vé máy bay mới, sau đó mỗi 3 tuần lễ trôi qua trong vô vọng tôi phải gọi lại cho A.F, riết rồi cậu trẻ cũng quen cú phone của tôi, dời ngày về, đến lần thứ 4 tôi vui mừng giã biệt tổng đài AF.

Tháng đầu tiên chờ thẻ xanh, chúng tôi lên Bakersfield ở nhà con gái chị tôi để chàng thi lấy bằng lái xe, thi viết xong, lấy hẹn tuần sau chàng thi lái, gần hai tuần sau chàng mới có cái Driver Licence dằn bóp.

Bốn tháng đi chu du từ Santa Clara chỗ ở của thằng út mấy tháng đầu lập nghiệp tại Sunnyvale, ghé San José nhà hai bà chị chồng rồi gặp gỡ các bạn ĐH Phú Thọ của chàng.

Xuống Nam Cali dân Phú Thọ nhiều hơn miền Bắc, đa số lập nghiệp ở đây thập niên 80 – 90 thế kỷ trước, biết chàng đi định cư ông nào cũng rủ, ông mua nhà gần tui cho vui.

Cái thẻ xanh lận lưng chưa có thế mà bạn chàng dẫn đi coi nhà mới ghê, coi cho biết với người ta chứ hai đứa tôi làm gì có tiền mua nhà bảnh như họ, vài bạn có hai ba căn nhà vừa ở vừa cho thuê.

Chợ búa thì cũng rảo một vòng, sợ nhất là khu chợ ABC, hàng quán không thiếu chỉ thiếu chỗ đậu xe cho dân ta đi chợ, ăn hàng quán ..., nên thính thoảng nghe vài lão chửi «đờ mờ» vì vừa hụt chỗ đậu xe làm ngán ngẫm.

Ngày nhận được thẻ xanh hai đứa vui như con nít được kẹo, chuyến này thôi lui tới với tổng đài điện thoại A.F xin đổi vé, mình về nhà thôi để trả lời hai đứa cháu nội từng hỏi, sao ông bà đi chơi lâu thế !

***
Trở về Pháp chàng nhờ văn phòng kế toán tiến hành thủ tục đóng cửa Văn Phòng Thiết kế Công Chánh (VPTKCC) hơn 20 năm hoạt động, đồng thời báo cho công ty BC biết ngưng hợp đồng với họ vì dọn nhà đi xa. Điều bất ngờ và thú vị là đại diện BC đề nghị chàng tiếp tục làm việc với họ, chàng chấp nhận ngay vì chàng chưa muốn về hưu, ký xong giấy tờ đóng cửa VPTK, chàng trở lại Mỹ, tôi phải ở lại để theo dõi kết quả đóng VPTKCC của chàng, đóng thuế on line và những thủ tục khác ...

Chàng gom tiền trở lại Mỹ, mua một chiếc xe cũ chạy đỡ, mấy ông thần Phú Thọ thay nhau dẫn chàng đi coi nhà, chà mạ ơi nhà cả triệu đô, mình đâu phải triệu phú. Tiền Euros chuyển vô ngân hàng bên ni bị mất giá vì ngoài chi phí chuyển tiền, ngân hàng tự động mua lại đồng euro dưới giá thị trường, muốn mua nhà phải vay ngân hàng, tụi mình làm gì có income mà vay. Thế là chàng nẹo hai thằng con, mỗi đứa cho bố mẹ vay để có cái nhà trú mưa trú nắng, trong khi chờ mua nhà chàng mở VPTKCC mới để tiếp tục làm việc với BC bên Pháp như đã hứa với họ.

Thủ tục mở hãng bên ni chỉ mất một hai tuần, bên Pháp phải tính vài tháng vì phải qua các cơ quan hành chánh duyệt và cấp giấy phép hành nghề...

Sau khi có giấy phép hành nghề tại đây, chàng tiếp tục làm việc với hãng BC Pháp, tuy nhiên hợp đồng và hóa đơn đều phải soạn bằng tiếng Anh để nộp cho văn phòng khai thuế bên Mỹ cuối năm.

Nhờ thu nhập đó hai đứa tôi có tiền trả thuế nhà đất, hóa đơn điện, gaz, nước, đi chợ, đi chơi, vì vậy chúng tôi an tâm mình không xin tiền trợ cấp (có xin cũng không được), không ăn bám xã hội.

Mỗi tháng hãng BC trả tiền cho chàng bằng cách chuyển khoản vô trương mục của VPTK qua ngân hàng BOA, ngoài chi phí chuyển tiền cố định, ngân hàng tiếp tục mua đồng euro dưới giá thị trường.

Tháng nào làm nhiều tiền tháng đó bị «thất thu» nhiều hơn, có khi lỗ cả ngàn dollars, biết làm răng khi mình như cá nằm thớt.

Có thêm tiền lương chàng theo hướng dẫn của các bạn mua căn nhà cũ, sau khi nhận nhà chàng thuê thợ tân trang mấy tháng trời, tôi ở bên Tây không hình dung nổi căn nhà như thế nào ngoài mấy tấm hình chàng gửi cho tôi.

Ngày tôi trở lại Mỹ, nhà vẫn đang tân trang cả tháng trời mới xong, sau đó hai đứa tôi đi mua bàn ghế, giường, tủ, nồi niêu son chảo..., rồi báo cho thằng út biết để nó xuống thăm bố mẹ.

Mấy tháng sau tôi mới đi thi lái xe, DMV gần nhà quá đông nên bạn bè khuyên nên ra vùng xa vùng sâu vắng hơn, tôi ghi danh tận Costa Mesa, thi lý thuyết lần thứ 2 mới đậu. Tháng sau đi thi lái xe, ba ngày trước khi thi, mỗi ngày chàng chở tôi tới DMV, canh thí sinh cùng giám khảo chạy thực hành, chàng ngồi bên cạnh để tôi lái xe theo đuôi thí sinh học thuộc lòng lộ trình thi.

Đến ngày thi thực hành, giám khảo là một cậu Mỹ trẻ đọc hồ sơ của tôi, rồi bảo tôi thử thắng, đèn trước sau, cần gạt nước..., rồi lên xe ngồi cạnh tôi, cậu vui vẻ hỏi :
- Bà gần 70?

Tôi hiểu ý cậu, trả lời :
- Sang năm tôi tròn bẩy mươi, vì tôi vừa đến đây nên phải thi để lái xe chứ tôi biết lái xe mấy mươi năm rồi.

Cậu gật đầu rồi ra lệnh «lên đường», tôi đi đúng lộ trình tôi đã lái theo đuôi của các thí sinh mấy hôm trước, chạy đến trước cái Park nhỏ cậu trẻ bảo tôi tấp vào lề và de xe. Lúc de xe tôi quay bánh xe cấn lề đường nên phải chạy tới rồi lại lui một lần nữa mới đậu xe ngon lành, cậu trẻ cười mỉm chi làm tôi đâm lo.

Sau đó tôi chạy lòng vòng mấy con đường gần đó rồi lái trở về DMV, chờ tôi kéo thắng tay, gài thắng parking và tắt máy, cậu trẻ giải thích:
- Giá bà chỉ de xe một lần chứ không phải hai lần thì tuyệt, tuy nhiên vì là chi tiết nhỏ nên tôi chấm bà thi đậu.

Tôi cảm ơn cậu, chờ cậu bước ra khỏi xe, chàng tiến tới, tôi gật đầu dấu hiệu tôi thi đậu, hú hồn từ nay tôi không còn lệ thuộc chàng nữa, mười ngày sau tôi nhận được cái Driver Licence dằn bóp.

Sang đây hơn một năm, lần đầu tiên tôi tự tin mình có thể tự đi đứng không làm phiền chàng nữa, đi chợ gần nhà ở tiệm Vons, Trader Joe’s, Aldi mua thịt cá..., rau thơm, mắm muối, khoai mì, rau muống... phải ghé Thuận Phát.

Điều vui nhất là tháng nào thằng út cũng xuống chơi với bố mẹ, nó thường mượn xe chạy ra biển chơi, có lần nó than phiền:
- Sao bố mua chiếc xe «bẹc cà na» (dở tệ, cũ xì) thế này, chả có caméra chi cả, chán thật.

Chàng phân bua:
- Bố mua xe chạy tạm đi coi nhà, mua nhà hết tiền rồi.

- Vậy chừng nào bố mới mua xe bảnh hơn?

Chàng thắc mắc:
- Ý con là sao ?

- Thì mua xe Hybrid!

Chàng gãi đầu:
- Từ từ bố sẽ mua.

Thằng nhóc chưa tha, nó đề nghị:
- Bố mua xe Hybrid đi, xe hơi cũ một chút cũng được, mình sẽ ủng hộ mười ngàn đô, bố hứa đi.

Chàng trố mắt nhìn thằng út :
- Tiền đâu mà con cho bố?

Út cười :
- Mình mới được tiền thưởng giữa năm, mình tặng bố một chút thôi, bố ok đi.

Chàng đành gật đầu, chuyến này chàng hết đường lùi, nhắm mắt mua xe theo đề nghị của út cưng của tôi cũng đâu có tệ, bỏ thêm tiền là có chiếc xe tiện nghi hơn xe cũ nhiều, riêng tôi sốt ruột chờ chiếc xe mới để de xe dễ dàng hơn hiện nay.

Khi chàng trở về Tây vì công việc thì út xuống với mẹ nhiều hơn, chở mẹ đi Laguna Beach, San Diego, ghé Newport beach mua cá tươi về chiên, kho với dứa.

Hơn ba mươi năm trước hai đứa bỏ xứ ra đi tìm Tự Do, ba mươi năm sau sắp bước vào tuổi 70 lại khăn gói lên đường băng qua đại dương làm lại cuộc đời, bên ni hay bên nớ nơi nào cũng là quê hương thương yêu của chúng tôi.

Vâng, HÀNH TRÌNH ĐẾN MỸ không đơn giản chút nào, hai đứa tôi đã hoàn tất cuộc di dời cuối đời với bao âu lo và vui mừng được đoàn tụ anh chị em bên nội và bên ngoại, nhất là được ở gần và chăm sóc út cưng của tôi.

Juin 2023 /Đoàn Thị

Blog Archive