Showing posts with label Cao Xuân Thanh Ngọc. Show all posts
Showing posts with label Cao Xuân Thanh Ngọc. Show all posts

Monday, April 14, 2025

CỜ VÀNG TRONG TRÁI TIM TÔI!

Cao Xuân Thanh Ngọc

Ngày miền Nam bị rơi vào tay của cộng sản Việt Nam, em chỉ vỏn vẹn được 2 tháng tuổi. Bao nhiêu gia đình bị ly tán, cuộc sống của mọi người bị đảo lộn sau biến cố tang thương đó! Gia đình em không ngoại lệ; thân phụ em từ đó phải chịu cảnh tù đày. Cuộc sống cơ cực ập trên đôi vai của thân mẫu của em, một người phụ nữ còn quá trẻ với 5 đứa con mọn! Em lớn lên trong tình thương yêu bao bọc của mẹ và anh chị trong nhà!

Dưới mái trường "xã hội chủ nghĩa" họ đã gieo vào đầu em một hình ảnh hết sức thậm tệ của "đế quốc Mỹ, chế độ Ngụy quân, Ngụy quyền, và em là con Ngụy, là tàn dư của chế độ cũ.” Nhiều lúc em rất tủi thân và "giận" thân phụ em đã chọn sai đường. Em không hề biết gì về lá cờ vàng ba sọc đỏ!

Khi gia đình em được sang Mỹ theo diện HO, lần đầu tiên em biết về lá cờ vàng là khi em được ba mẹ dắt tới thăm gia đình một người bạn của mẹ. Trong nhà của ông có hai lá cờ được cắm trong một cái bình thiệt đẹp, thiệt trang nghiêm, một bên là lá cờ của Mỹ và bên kia là lá cờ vàng! Tính tò mò của em trỗi dậy. Thân phụ em hình như đoán được, ông tới bên cạnh và nói: "Đây mới là lá cờ của đất nước Việt Nam! Lá cờ của chánh nghĩa mà ba đã cố gắng bảo vệ và chiến đấu cho tới giây phút cuối cùng!"

Từ đó, em bắt đầu tìm hiểu, tìm sách vở, tài liệu để học hỏi về chiến tranh Việt Nam.

Em đi từ ngạc nhiên này, tới ngạc nhiên khác, cảm giác hối hận đã bám theo em một thời gian dài; hối hận và cảm thấy có lỗi thực là nhiều đối với thân phụ của em! Những gì em được học là hoàn toàn dối trá, hoàn toàn sai sự thực! “Con xin lỗi Ba!”

Từ đó, em nguyện với lòng là sẽ dấn thân, sẽ tham gia những công việc của cộng đồng, hội đoàn để vinh danh lá cờ vàng thiêng liêng của dân tộc, và rồi cơ hội đó đã tới với em.

Thế là bao nhiêu công sức mà gần cả năm nay chuẩn bị cũng đã tới. Ngồi trên phi cơ từ phi trường Los Angeles để tới Honolulu mà em không thể nào quên những gì đã xảy ra để đưa đẩy tôi có được đi đến Hạ Uy Di lần đầu tiên này.

Em vẫn còn nhớ như in, anh Đạt gọi em và nói:

- “Bác sĩ!”

(cách gọi rất trìu mến của anh Đạt luôn dành cho em, tuy em không phải là "medical doctor" nhưng đó chỉ là vì em đã có bằng "Doctor of Pharmacy.”)

Nhóm đang cần thêm một người để cùng đứng ra đại diện cho cộng đồng Việt Nam tỵ nạn cộng sản để tham gia vào "Tuần Lễ Kỷ Niệm 50 Năm chiến tranh Việt Nam.” Tại thành phố Honolulu, Hawaii.

Hai anh em ngồi nói chuyện, thực sự mà nói, khi có những công việc của cộng đồng để vinh danh những cựu Quân Dân cán chính, vinh danh lá cờ vàng ba sọc đỏ dấu yêu! Thì em luôn sẵn lòng, dẫu biết là công việc luôn bận rộn, với ba đứa con mọn, nhưng em vẫn chấp nhận. Thế là em nhận lời với trách nhiệm là Trưởng Ban Báo Chí, mặc dù em chẳng có kinh nghiệm gì về truyền thông cũng như tài viết lách hay như những người chuyên và không chuyên khác.

Nhóm có 5 người, chị Trưởng Ban Điều Hợp hiện tại sanh sống ở Honolulu; ba anh em còn lại đều là những người còn nặng lòng với đất nước, ai cũng có một lý tưởng và nguyện vọng giống nhau, tiếp tục ngọn đuốc tranh đấu mà ông cha ta đã không có cơ hội hoàn thành. Để chứng minh cho thế giới và đồng minh biết được là Chánh thể VNCH chưa bao giờ chết, chúng ta chỉ tạm thời rút lui! Lá cờ vàng của chúng ta luôn là biểu tượng của tự do, dân chủ và phải được thế giới công nhận.

Dẫu biết đây là một việc làm rất khó khăn, mỗi người một nơi, những buổi họp báo của 5 chị em, những buổi lên nói chuyện với đài truyền thông để quảng cáo cho cộng đồng biết về chương trình, năm anh em gặp phải không ít khó khăn, những đóng góp ý kiến trái chiều cũng có, nhưng cả nhóm không ai nản lòng, vì trong ý kiến phản bác, luôn có những lời động viên, ủng hộ tinh thần lẫn vật chất của nhiều người hảo tâm, rồi chương trình thi hát “Yêu Lính Hát Nhạc Lính” với mục đích gây quỹ cho những hoạt động của Ban Điều Hợp được diễn ra thiệt suôn sẻ. Nghe những em nhỏ cất lên lời ca, tiếng hát, vinh danh những người Lính VNCH, hình ảnh thanh bình của một Hòn Ngọc Viễn Đông xa xưa, làm tôi không khỏi xúc động. Kỷ niệm những chuyến viếng thăm Đài SBTN tại Dallas để chia sẻ về chương trình với cộng đồng, với một ý nguyện là nhóm đại diện VNCH cuả mình sẽ tham dự đông đủ.

Từ trên phi cơ nhìn xuống, Hạ Uy Di hiện ra trong mắt tôi như một thiên nhiên hùng vĩ, biển rộng bao xung quanh hòn đảo, cây cối xanh rờn, một màu xanh êm dịu và nên thơ lạ lùng quá đỗi! Qua Mỹ đã 26 năm, đây là lần đầu tiên tôi có dịp được đi Hạ Uy Di, Ba Mẹ của tôi cũng phấn khởi không kém gì tôi, ba thì biết chắc chắn sẽ gặp được những quân dân cán chính từ khắp nơi trên thế giới tụ tập về, mẹ thì cũng có một vài người bạn tới từ những tiểu bang khác cũng sẽ tin tập về đây. Chắc chắn là một dịp trùng phùng mà ai cũng mong đợi!

“Ngày Việt Nam” được diễn ra vào ngày hôm sau, đây là một buổi tiệc mà nhóm của chúng tôi đã chuẩn bị nhằm kết chặt tình thân, tạo cơ hội cho các phái đoàn từ khắp nơi về để được biết mặt nhau. Tôi thiệt là vui và hạnh phúc khi thấy phái đoàn Gia nã Đại có trên 60, Úc đại Lợi 32, Minesota 19, ngoài ra còn có các phái đoàn đến từ Nam Cali, Bắc Cali, Kansas, Georgia, Arizona, Michigan, Florida, Illinois, Virginia, Maryland, Washington State…trên dưới được tới 300 người! 

Đêm hôm đó, Hải Quân Đại Tá Huê Kỳ, Huấn Nguyễn đã chia sẻ hoàn cảnh gia đình ông mà tôi không khỏi chạnh lòng! Ông là người sống sót duy nhứt khi gia đình của ông bị cộng sản bắn chết, sau đó Tướng Nguyễn ngọc Loan đã bắn gục tên cộng sản sát nhơn trong bức hình nổi tiếng đó! Tấm hình đã ít nhiều đem đến phiền toái cho Tướng Loan. Đại Tá Huấn Nguyễn đã nói một câu: "Được làm vua, thua làm giặc,” nhưng thiệt là đại họa cho dân tộc Việt Nam, được gì sau 42 năm "cướp đoạt" Miền Nam, tài nguyên thiên nhiên bị cạn kiệt, "rừng vàng biển bạc,” đã được bị thay thế bằng những bãi biển tha ma, cá chết lê liệt vì bị nhiễm độc trầm trọng từ nhà máy thép của Formosa, nền giáo dục bị xuống cấp trầm trọng, đạo đức suy đồi, và gia phong lễ giáo bị chà đạp cùng với xã hội nhiễu nhương thúi nát của đám lãnh đạo. Tôi nghe mà không khỏi chạnh lòng, đất nước mình rồi sẽ ra sao?

Sau đó, chúng tôi có cơ hội được xem bộ phim "Ride the Thunder" (Cỡi Sấm). Tôi đã khóc khi xem bộ phim này. Sau đó, tôi đã đến ôm chầm ông đạo diễn Richard Botkin để bày tỏ lòng tri ân của tôi đối với ông! Cảm ơn ông đã trả lại Chánh nghĩa của cuộc chiến Việt Nam, cảm ơn ông đã trả lại danh dự cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, và Quân Lực đồng minh Huê Kỳ.

Đêm hôm đó, ba tôi là người hạnh phúc nhứt, khi anh em quân dân cán chính hỏi thăm nhau, ba nhận ra được 2 người chú đã từng ở chung trong trại tù với ba khi ho bị giam ở ngoài Bắc. Họ ôm chầm lấy nhau trong tình huynh đệ chi binh! Sống quá nửa đời người, sao gần 35 năm, họ tìm lại được nhau trong một cuộc trùng phùng đầy xúc động này!

Qua ngày hôm sau, chúng tôi chia nhau trên hai chiếc xe đò để đưa mọi người đi dã ngoại trung tâm Polynesian Culture Center. Tôi phụ trách chiếc xe thứ hai, chuyến đi cũng như chuyến về, kiểm tra đầy đủ mọi người và cũng lo cho sức khỏe của tất cả. Cả nhóm có được một ngày thiệt là trọn vẹn, những điệu múa hula của những anh chàng, cô gái của Hạ Uy Di thiệt là dễ thương và mến khách. Tôi có dịp được học hỏi thêm về lịch sử và truyền thống lâu đời ở đây.

Ngày diễn hành được diễn ra vào hôm kế tiếp. Chương trình này do Hội Cựu Chiến Binh của Mỹ đứng ra tổ chức, dưới sự yểm trợ của Tiểu bang Hawaii, nhằm quy tụ các cựu chiến binh các quốc gia đã tham chiến trong chiến tranh Việt Nam, gồm có: Chiến Binh Huê Kỳ, Quân đội đồng minh Úc đại Lợi, New Zealand, Đại Hàn dân Quốc, Thái Lan…nhằm mục đích để tưởng nhớ và vinh danh tất cả đã tham gia trong cuộc chiến Việt Nam. “Luật 2008 Naitonal Defense Authorization Act”, cho phép Tổng Trưởng Bộ Quốc Phòng Huê Kỳ ủng hộ một kế hoạch gồm các chương trình tại Hawaii, nhằm mục đích để tưởng niệm và vinh danh Quân Lực Huê Kỳ và các đồng minh đã từng sát cánh bên nhau chống lại kẻ thù CSVN. Trưởng ban Tổ Chức Tuần Lễ kỷ niệm 50 năm, Chiến tranh Việt Nam là Cựu Đại Tá Thủy Quân Lục Chiến Huê Kỳ. Ông Gene Castagnetti và cũng là Phu quân của chị Nina Nhung Nguyễn, Trưởng nhóm của Ban Điều Hợp của chúng tôi.

Ba tôi, cựu Trung Tá Cao Xuân Lê được hãnh diện đại diện cho những người lính VNCH đứng lên phát biểu cảm tưởng.

- Trước tiên tôi xin chơn thành cám ơn Ban Tổ chức đã cho tôi môt ngườ̀i Lính Già VNCH hiện diện trước mặt mọi người hôm nay để trình bày một vài cảm nghĩ của mình nhơn ngày trọng đại này! Xin kính gởi lời chào chân thành của chúng tôi và lòng biết ơn sâu xa nhứt tới các bạn và gia đình. Tất cả đã có một thời sát cánh bên nhau trên chiến tuyến bảo vệ tự đo trong suốt chiều dài của cuộc chiến VN. Xin quý vị cùng chúng tôi dành một phút để tưởng niệm các chiến hữu và đồng môn của chúng ta đã hy sinh trên chiến trường Nam VN. Thưa quý vị, lịch sử đã sang ngang, nhưng âm vang của cuộc chiến vẫn còn, hôm nay công dạo ngày càng sáng tỏ, 58,000 quân nhân Huê Kỳ trên bức tường đen lịch sử tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn đã được phục hồi danh dự, tinh thần chiến đấu kiêu hùng của các đơn vị bạn đồng minh đã được ca ngợi vinh danh cùng các bạn Nam VN. Tất cả đã hoàn thành xuất sắc tinh thần vì Tổ Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm. Danh dự của một quân nhân anh hùng. Ngày nay họ đã già nhưng họ không bao giờ chết như lời của Tướng Quân Douglas Mac Arthur':Old Soldier never dies". Khi người Lính già, họ chỉ mờ đi, người Lính chỉ mờ đi chứ không bao giờ chết. Ngày nay, các cựu chiến binh Mỹ chiến đấu tại VN đã được công nhận qua dự luật S 305 của hai Thượng Nghị sĩ Donnely va Tomey. Tổng Thống Trump đã ký dư luật trên thành Luật có hiệu lực từ đêm 28/3 và bắt đầu từ ngày 29/3 hằng năm sẽ là ngày kính nhớ và vinh danh các cựu chiến binh Huê Kỳ từng chiến đấu tại Nam VN. Hơn 58,000 người đã hy sinh các trên 300,000 người bị thương. Sự hy sinh cao cả này, những cống hiến to lớn này đã cho chúng ta thấy được thế nào là lòng yêu nước và phụng sự tổ quốc của họ! Họ xứng đáng được kính nhớ và vinh danh.

Kính thưa quý vị, sau 30 tháng tư năm 1975, tiếng súng đã ngưng bắn, toàn thể Quân Cán chính VNCH và toàn thể đồng bào chúng tôi bắt đầu đổi đời. Từ dân chủ đi qua độc tài cộng sản. Hàng hàng lớp lớp quân cán chính chúng tôi bị lùa vào các trại tập trung “ khổ sai,” từ Nam ra Bắc, ra đi không có ngày về, bao nhiêu người đã vùi thây nơi rừng thiêng nước độc, chết vì thiếu ăn, bịnh hoạn đâu có thuốc men điều trị. Cá nhơn chúng tôi may mắn còn được sống tới hôm nay sau 10 năm lao tù.

Nói đến đây chúng tôi không bao giờ quên được tình nghĩa phu thê, của những hiền thê tao khang lặng lẽ bên chúng tôi lúc bi thương cùng cực nhứt, trong các lao tù khắc nghiệt cộng sản. Họ đã làm thân cò lặn lội ven sông để nuôi chồng trong những hoàn cảnh với cùng nghiệt ngã đau thương nhứt, những người vợ quân nhân VNCH suốt đời hy sinh cho chồng con, làm tròn thiên chức của người mẹ VN. Chúng tôi với cùng biết ơn đất nước và nhân dân Huê Kỳ đã cưu mang tận tình giúp đỡ chúng tôi trong suốt thời gian qua. Con cháu chúng tôi sẽ cố gắng hội nhập vào dòng sinh hoạt chính của đất nước nầy để đóng góp một phần nhỏ bé của mình cho xã hội Huê Kỳ. Người Lính già chúng tôi rồi sẽ mờ phai theo thời gian. Ơn nước chưa đáp đền, nợ dân tộc chưa trả hết, con cháu chúng tôi sẽ cố gắng tiếp bước đường chúng tôi đi.

Chúng tôi hy vọng một ngày Việt Nam sẽ được hùng mạnh, độc lập tự do và nhơn quyền cho mọi người dân Việt Nam. Họ xứng đáng được hưởng một nền tự do dân chủ như mọi người dân Huê Kỳ đang có. Xin chơn thành cảm ơn quý vị, cảm ơn Ban Tổ Chức và kính xin chúc tất cả vạn sự an lành may mắn. Bài phát biểu của ông đã làm rất nhiều người có mặt ngày hôm đó cảm động và tất cả đã đứng lên khi ông chấm dứt.

Phái đoàn đại diện cho Việt Nam Cộng Hoà được trên dưới 300 người từ khắp mọi miền thế giới đã tham dự buổi diễn hành. Nhóm VNCH của chúng ta đông nhứt so với các phái đoàn đồng minh khác. Lá Đại Kỳ được tung bay trên đường phố thiệt là oai hùng, tiếng hô vang chào mừng từ hai bên đường mỗi khi phái đoàn đi qua, lòng tôi không khỏi bùi ngùi xúc động. Tôi chỉ nghĩ tới cả hàng ngàn cái điện thoại, máy hình chụp lại lá Đại Kỳ và hơn hàng trăm lá cờ vàng nhỏ được cầm trên tay của từng người, tôi chợt nhận ra được một điều là chúng tôi đã đem biểu tượng tự do, và chánh nghĩa đến với cộng đồng người Mỹ và trên thế giới, đâu đó trong đám đông, tôi nghe vang lên câu: "Việt Nam Cộng Hoà muôn năm!" Niềm hạnh phúc này tôi không thể nào diễn tả được!

Người Mỹ có một câu rất là hay: "Save the best for last" mà tôi thấy không sai chút nào! Ngày cuối cùng của chuyến đi, chúng tôi thức dậy thiệt sớm, áo dài, quân phục chỉnh tề để đi dự buổi “Lễ Tưởng Niệm Chiến Sĩ Trận Vong.” Tại nghĩa trang quân đội quốc gia Thái Bình Dương. Chỉ mới có 7:30 sáng mà hai bên đường gần nghĩa trang đã chật kín xe đậu. Nghĩa trang hiện ra trước mắt tôi thực là trang nghiêm nhưng không kém phần long trọng!

Nơi đây là chỗ yên nghỉ của 38,000 người lính Mỹ đã nằm xuống cho lý tưởng tự do của đất nước, trong ngày lễ đặc biệt này, mỗi ngôi mộ đều được cắm một lá cờ Mỹ và một vòng hoa nhỏ, như để bày tỏ lòng tri ân đối với những vị anh hùng này.

Buổi lễ tưởng niệm diễn ra một cách long trọng và trang nghiêm. Hàng trăm vòng hoa lớn của những binh chủng, đồng minh đã được kính cẩn dâng lên. Khi Việt Nam Cộng Hoà được giới thiệu, bỗng nhiên ban nhạc của Mỹ trồi lên bài "Quốc Ca Việt Nam,” không ai bảo ai, những người con Việt Nam cùng cất tiếng hát trong niềm hân hoan, từng giọt nước mắt bỗng trực trào thêm từng khuôn mặt mỗi người pha lẫn hạnh phúc và xúc động nghẹn ngào.

Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây, chúng con cảm nhận được nỗi đau mà Mẹ đang gánh chịu! Trong những năm tháng chiến tranh và hậu chiến sau 1975, những thiệt thòi mất mát quá đỗi lớn lao mà Mẹ đã hy sinh lặng lẽ vì chúng con!

Tôi đã gặp, và hàn huyên với ông Đại Tá Steve Lowery. Ông đã tâm sự với tôi: đất nước Việt Nam bị rơi vào tay cộng sản, dân tộc Việt Nam đau một, chúng tôi đau 10. Khi tôi tới Đà Nẵng, tôi chỉ muốn lái chiếc xe Jeep trên Quốc Lộ 1, chạy thẳng ra Hà Nội, rút cây cờ của csvn và thay bằng lá cờ của Mỹ và cờ VNCH thôi. Nhưng thời gian cứ trôi qua, hai năm rưỡi, tôi đóng đô ở Đà Nẵng, tôi thấy chuyện đó càng ngày càng không thể thực hiện được. Những người Lính Mỹ của chúng tôi luôn có tâm niệm là nếu không tham gia chiến tranh, nếu có là phải thắng! Tới tận bây giờ, tôi vẫn còn ray rứt khi nhớ lại!

Hôm nay, tôi thực là hạnh phúc và vô cùng ngạc nhiên khi thấy lại được hàng trăm lá cờ vàng được tung bay nơi đây, nhìn thấy được những quân dân cán chính VNCH trong những bộ quân phục. Tôi rất là vui, trước khi chia tay ông, tôi đã tặng cho ông một lá cờ vàng mà ông xem như là một kỷ vật! Tôi cũng có cơ may được gặp và bắt tay Đô Đốc Hải Quân của Thái Bình Dương. Tướng Harry Harris một vị anh hùng mà tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ có cơ hội gặp mặt, huống chi được hàn huyên và bắt tay của ông. 

Ngày hôm đó, tôi cũng không quên cầu xin hồn thiêng sông núi, cầu xin những anh hùng tử sĩ hãy thương xót cho dân tộc tôi mau sớm thoát khỏi bàn tay độc tài của cộng sản Việt Nam. Tôi cũng mong giới trẻ Việt Nam tại hải ngoại hãy cùng nhau, đồng lòng kêu gọi chánh phủ Mỹ tạo áp lực đối với những người lãnh đạo tại Việt Nam ghi nhận nghĩa trang Biên Hoà, nơi yên nghỉ của những người Lính VNCH, là một đi tích lịch sử, cần được trùng tu, và chỉnh trang đàng hoàng.

Rời Hạ Uy Di mà chúng tôi không khỏi nuối tiếc! Đây là một sứ mạng mà tôi tạm ghi nhận là tôi đã hoàn thành. Điều tôi trân quý nhứt đó là có không ít những vị quân dân cán chính đã ngoài 80 tuổi, họ đến từ Úc Đại Lợi, Gia nã Đại... Họ tới với một niềm hãnh diện, họ đến với tất cả tấm lòng và nhiệt huyết cho một VNCH được trường tồn. Họ tới với một niềm hy vọng cho thế hệ trẻ của chúng tôi. Giới trẻ Việt Nam tại hải ngoại cần phải tiếp tục ngọn đuốc mà ông cha ta đã thắp sáng, con đường mà họ đã mở ra nhưng không có cơ hội để hoàn thành. Đất nước Việt Nam của mình sau 42 năm bị tàn phá một cách tàn nhẫn; tài nguyên thiên nhiên ngày cạn kiệt, biển đang chết do sự tham lam của bọn bán nước cộng sản Việt Nam; nền giáo dục suy thoái một cách trầm trọng… Trách nhiệm của giới trẻ chúng ta là cần phải dấn thân hơn nữa, phát huy tinh thần yêu nước của cha ông; thay cho dân tộc mình để nói lên tiếng nói bất công, và cùng nhau mang lại tự do, dân chủ và nhơn quyền cho dân tộc Việt Nam. Em ước mong lá cờ vàng sẽ tung bay trên mọi miền đất nước trong một ngày gần đây! Và đó là ước mơ hiện tại của em!

Trong thâm tâm tôi, tôi vẫn còn nhớ như in lời nhắn của một vì quân dân cán chính đã gởi cho tôi: "Thanh Ngọc, tiếc rằng dù nửa đời vùng vẫy chú vẫn không giữ nỗi một Viêt Nam tự do để cháu được cất tiếng ca bài quốc ca và nhìn lá cờ vàng tung bay trên chánh quê hương mình. Chú cảm thấy mình có lỗi với lớp hậu duệ dù vẫn biết thân phận nhược tiểu như Việt Nam thì dù có vẫy vùng cũng chỉ là lá bài trong tay cường quốc. Cháu nhớ tìm đọc: "bài quốc ca hát lần cuối cùng trên quê hương Việt", tại trường thiếu sinh quân Vũng Tàu để được khóc tấm tức thêm một lần nữa, như chú vẫn thường khóc mỗi lần đọc lại. Chúc cháu sống vui, mạnh và an bình.”

Tôi cũng không quên xin tỏ lòng tri ân của tôi đến với nước Mỹ. Cảm ơn nước Mỹ đã cho chúng tôi một cơ hội có được một cuộc sống mới, một tương lai xán lạn. Tôi chắc chắn là tôi sẽ không có những ngày đi ngủ mà cái bụng đói lã như tôi đã từng có khi còn ở Việt Nam.

Tuần Lễ Kỷ Niệm 50 Năm Chiến Tranh Việt Nam tại Honolulu, HI

Cho Ba Mẹ đi được chuyến này mà Ba Mẹ cứ nhớ hoài!

CON GÁI YÊU CỦA BA MÁ!


❤️THANH NGỌC❤️

Friday, June 26, 2020

THIÊN TÀI, NHÂN TÀI, & NÔ TÀI


Ngày nay khi thấy người giỏi người ta nói " Ồ anh ta/ chị ta là nhân tài". Còn chữ thiên tài người ta để chỉ người quá sức tài. Cách hiểu như vậy thật ra là sai.

Nếu đọc lại sách xưa, văn học cổ ta thấy rằng ngày xưa người ta đi tìm người hiền tài chứ không đi tìm người nhân tài. Vì sao?

Công việc xã hội là công việc có thể đòi hỏi sự hy sinh mà chúng ta thấy đó các ông/bà có tài thường đòi hỏi nhiều chứ ai chịu hy sinh? Vì vậy khi tìm người phục vụ xã hội người ta cần tìm người quên thân mình, người do trời ban xuống cứu nhân độ thế, người Thiên Tài. 

Vậy thế nào mới được xem là Thiên Tài? Đó là người có Đại trí, đại dũng, đại đức. Người có Đức độ đương nhiên là người có nhân nghĩa. Ngày nay ta thấy có những người như vậy, ví dụ như ông Donald Trump chẳng hạn.

Thế nào là Nhân Tài? Đó là người có Đại Trí và tuy chưa có được cái đại Đức Độ nhưng cũng là hiểu được sự công bằng và sĩ diện, nhân cách. Cái tài của họ có thể làm họ vinh thần phì gia nhưng đồng thời cũng giúp ích xã hội và không gây hại gì cho ai. Có lẽ một cách tự nhiên do tính vị kỹ cao nên đa số người ta đều thuộc loại này. 

Nô Tài? Đó là kẻ có ăn học, có tài nhưng không có liêm sỉ, không có đạo đức. Những kẻ này sẵn lòng dùng bất kỳ thủ đoạn đê hèn nào nhằm đạt được mục đích là dùng thôi. Ví dụ như đám người Đảng Quỳ chúng ta vừa nhìn thấy. Họ chỉ vì muốn lá phiếu mà biến tội nhân thành thánh hiền, quên cả liêm sỉ, quỳ gối trước một tội đồ. 

Ngày nay người ta nhiều người cứ dùng thành ngữ "Phường Giá Áo Túi Cơm" để chỉ người nghèo, đó là sai rồi, không hiểu gì cả.

Giá Áo Túi Cơm để chỉ người mà tấm thân chẳng qua chỉ là cái giá máng áo, dù áo có là bạc triệu thì thân nó cũng chỉ là cái giá máng áo. Để chỉ những người mà tấm thân chỉ là cái túi đựng thức ăn cho dù thức ăn đó có thể là mua bằng vàng khối. Người không có liêm sĩ thì tự đánh mất Nhân Phẩm. Tấm thân không có Nhân Phân là tấm thân trị giá không có xu nào. Ngày nay chúng ta thấy có những người giàu có tỷ phú nhưng đa số người đời chỉ nhìn bằng nữa con mắt, nhìn bằng ánh mắt kinh thường. 

Hãy sống sao để cho nếu bạn không phải là Thiên Tài, là Nhân Tài thì chí ít cũng đừng là Nô Tài, là Phường Giá Áo Túi Cơm nhé?

Saturday, June 6, 2020

Tâm Thư gởi đến những bậc làm Cha Mẹ

Cao Xuân Thanh Ngọc  

image.png
Nữ Dược sĩ Cao Xuân Thanh Ngọc là con gái của một Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Khóa14, Trung tá Cao Xuân Lê. 

Thanh Ngọc có cha mẹ già, có chồng, có con phải chăm lo, nhưng luôn luôn tham gia vào công tác xây dựng Cộng Đồng. Bị sống cơ cực dưới chế độ cộng sản, trong lúc cha đi tù khổ sai và mẹ mất nghề dạy học, Thanh Ngọc đã nếm trải đủ điều cay đắng, đã thấy rõ sự man rợ của cộng sản.

Hôm nay, Thanh Ngọc nói lên nỗi lòng làm Mẹ của mình để gửi đến những bậc làm cha mẹ hãy cố gắng xây dựng con cái mình đừng bị nhà trường, xã hội đẩy vào con đường cộng sản.

AntiFa chỉ là một tổ chức cộng sản trá hình chỉ đưa đến tình trạng vô chính phủ để đoạt quyền thống trị trên mọi mặt của đời sống.

Xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc bài viết của một người phụ nữ trẻ Việt Nam.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

o0o

Tôi nhìn thấy ở cuối đường chân trời, những giọt nước mắt Sài Gòn đang chuẩn bị rớt xuống trên quê hương thứ hai, trên đất nước Hoa Kỳ của chúng ta. Tôi nhìn thấy những đứa trẻ thơ đầy nhiệt huyệt và đang bị nhồi sọ bởi những thế lực lợi ích nhóm đầy trí tuệ, quyền lực, giàu có, và âm mưu đen tối. Tôi nhìn thấy những bộ óc trẻ thơ dù có thông minh tuyệt đỉnh cũng còn quá thiếu thốn kinh nghiệm sống. Những tâm hồn trẻ thơ thì quá đỗi trong trắng dại khờ. Nhưng những con người lợi ích nhóm thì lại quá giảo hoạt gian manh. Những đứa trẻ của chúng ta đã và đang trở thành những con cừu ngoan giữa bầy lang sói. Ai sẽ bảo vệ chúng? Ai sẽ dẫn dắt chúng ra khỏi vùng hoạt động của sự dữ của những âm mưu và thủ đoạn ghê người? Ai sẽ đưa chúng bước đi trên con đường tự do và đạo đức để thành nhân? Ai sẽ bảo vệ vùng đất hứa với cỏ non và nước mát cho chúng trong tương lai? Còn ai khác ngoài chính chúng ta, những bậc phụ huynh của chúng?

Mấy ngày nay, nước Mỹ trong cơn hỗn loạn, sự hỗn loạn đó bắt nguồn từ cái chết của chàng trai Mỹ đen tên là George Floyd. Cái chết liên quan đến 4 vị cảnh sát đã làm cho anh ta “ngộp thở”, báo chí không hề đề cập đến việc trong máu của anh George có lượng thuốc fentanyl, amphetamine cao và có bệnh lý về tim mạch. Cái chết của anh George gây ra làn sóng phản đối khắp nơi, những kẻ ngông cuồng lợi dụng cơ hội biểu tình phản đối nhưng đã đi quá đà, tổ chức Antifa đã công khai ra mặt và kích động mọi người! Nhìn cảnh những của tiệm bị đập vỡ tan nát rồi bọn họ đua nhau lấy cắp những món hàng trong tiệm mà lòng tôi không khỏi xót xa. Tôi cảm thấy bất lực nhất khi những nhà thuốc tây bị phá hoại và thuốc men bị đánh cắp, vì quá hỗn loạn, nhiều thành phố lớn đã phải có lệnh giới nghiêm để ngăn chặn sự tàn phá và mất mát cho các thương hiệu. Đã có hơn 60 nhà thuốc tây CVS tại 21 tiểu bang đã phải tạm thời đóng cửa! Thử hỏi các vị cao niên cần uống thuốc mỗi ngày, họ hết thuốc rồi phải làm sao? Tôi chỉ muốn khóc khi nghĩ tới chuyện đó!

Mọi người sinh ra đều có quyền tự do nói lên tiếng nói của mình thông qua hình thức biểu tình, nhưng đó là biểu tình thật sự trong tinh thần tôn trọng công lý và mưu cầu sự tốt đẹp. 

Vấn nạn của xã hội của chúng ta ngày hôm nay lại là chuyện có những thế lực mưu đồ quyền lực lợi dụng việc biểu tình cho mục đích lợi ích phe nhóm của họ. Họ không từ chối việc dùng những hành động xâm hại công lý và sự thật cho mục tiêu thấp hèn mang tính phe nhóm. Điều có thể xem là nỗi kinh hoàng và sự đe dọa lớn nhất cho thời đại chúng ta chính là vấn nạn những nhà tư bản vô tổ quốc bắt tay hợp tác với tư bản đỏ Trung Cộng nhằm mục tiêu lợi ích riêng cho cả đôi

Sự hợp tác đáng sợ này đưa đến việc hình thành những đầm lầy tha hóa chính trị. Những con cá sấu đầm lầy tham nhũng này nhờ tiền bạc và sự hổ trợ khác lớn lao từ tư bản vô quốc gia và tư bản đỏ lại có thể ngoi lên ngồi vào những vị trí tối cao trên nhiều quốc gia cả Đông & Tây và hình thành nên một liên minh ma quỷ đáng sợ. Mục tiêu cuối cùng của họ là gì? Lợi ích nhóm. Vì lợi ích nhóm họ có thể chà đạp tất cả, lợi dụng tất cả và tha hóa tất cả. Những tổ chức như AntiFa hay Black Lives Matter (BLM) thực tế đều bị rơi vào sự thao túng của họ và biến thành công cụ chính trị đen tối cho mục tiêu lợi ích nhóm đáng sợ.

Tôi biết có rất nhiều vị sẽ nói rằng “Hợp tác thì đã sao? Chúng ta đâu có ngu để cho cộng sản thao túng?”

Người ta quên một điều rất căn bản là cộng sản không có tài xây dựng quốc gia, không có đạo đức bảo vệ công lý & sự thật, nhưng thủ đoạn tiếm quyền thì mênh mông vô biên. Ngày ông Clinton đưa Trung Cộng vào WTO ông hân hoan rằng vào tổ chức quốc tế Trung Cộng sẽ buộc hành xử theo luật và theo quy luật kinh tế mở nó sẽ ngày càng tiến hóa nên dân chủ và có trách nhiệm hơn. Nhưng sự thật ra sao? 20 năm qua Trung Cộng ngày càng siết cổ dân chúng và ngày càng bịp bợm hơn mà thôi. Chúng ta đừng quên chủ trương của cộng sản là hợp tác rồi tiêu diệt. Lenin hợp tác với các nhà cách mạng tư sản Nga và sau khi lật đổ Sa Hoàng ông ta giết hết những người hợp tác. Chúng ta đừng quên Mao Trạch Đông hợp tác với Tưởng Giới Thạch và cuối cùng họ Tưởng chỉ còn lại cái đảo hoang. Chúng ta đừng quên Hồ Chí Minh hợp tác Quốc Dân Đảng và nhiều đảng phái quốc gia khác để cuối cùng ông ta truy sát tất cả và gây ra hai cuộc chiến tranh khốc liệt. Cộng sản muôn đời là vậy, hôm nay nó yếu nó cho tư bản đỏ hợp tác tư bản đa quốc gia. Ngày mai nó lại làm cách mạnh lật nhào hết khi nó có thể đứng hay ít ra nó tranh thủ gài người và ăn cắp, phá hoại.

Xin bàn một chút về tổ chức antifa! Mục đích và lập trường của Antifa hay còn gọi Anti-Facist là trong vòng 100 năm tới phải tiêu diệt Chủ nghĩa tư bản (capitalism) của Mỹ . Tổ chức này là thiên tả cực đoan (far-leftist). Được sự ủng hộ của các kẻ theo cánh tả giàu có ( tỷ phú, chính trị gia, Hollywood..), trong đó ông tỷ phú George Soros có tầm ảnh hưởng, ủng hộ bằng tiền bạc và phá hoại không nhỏ chút nào!

Cương lĩnh chính trị và tôn chỉ hành động của Antifa là giống hệt Cộng Sản, nghĩa là tiêu diệt chủ nghĩa tư bản, nhưng còn đi xa hơn khi nó là một tổ chức kỳ thị chủng tộc. Phải, nó kỳ thị chủng tộc vì nó đưa ra lý luận rằng người da trắng bình thường cần bị loại ra khỏi tổ chức.

Có rất nhiều vấn đề để cho ta tin rằng nó được sự bảo trợ của Trung Cộng nhằm thực hiện chến tranh chống tư bản, chống người Da Trắng tại Mỹ Quốc.

Tổ chức này hoạt động theo cách lôi kéo người da màu, dân thiểu số, cộng đồng LGBT, người tàn tật, người nghèo khó không có tiếng nói trong xã hội. Thành viên không được là người da trắng có giới tính bình thường như được sinh ra (ie white male).

Theo nhiều nguồn tin cho biết, nhóm Black Lives Matter đã bị tổ chức Antifa lợi dụng và lôi kéo! Từ đó, từ một nhóm biểu tình ôn hoà, với mục đích kêu gọi bình đẳng trong xã hội cho người da đen, những người của tổ chức Antifa đã trà trộn vào để đập phá xe cảnh sát và các thương hiệu rồi tự nhiên lấy cắp đi những gì họ có thể lấy một cách vô tội vạ! Các em nhỏ đã thật sự không nhìn ra được sự nguy hiểm của tổ chức Antifa này! Tôi là một một nhân chứng sống, sinh ra và lớn lên dưới chế độ chủ nghĩa cộng sản, khi hành động cướp bóc, giết người, độc tài độc đoán là bộ mặt thật của xã hội, tôi đã mừng như muốn khóc khi tôi đã may mắn thoát ra khỏi hoàn cảnh sống đó, nó kính tiềm, nó tồi tệ và nó khủng khiếp lắm! Cuộc đời này, không có gì là cho không cả!

Những gì cộng sản nói thì không bao giờ tin!

Tuy nhiên, một điều đáng lo ngại là rất nhiều các em nhỏ, lớn lên và sinh sống tại đây, họ đã bị những vị thầy cô giáo theo lối suy nghĩ cực đoan giảng dạy, họ tô ra hình ảnh “hoàn mỹ” của chế độ cộng sản, nào là sau khi học ra, không ai phải trả nợ tiền học phí, họ được hưởng những dịch vụ y tế miễn phí, được tiền an sinh xã hội...vô tình, những lời ong mật đó đã làm cho giới trẻ trở nên lười biếng, giống như luận điệu “đã có Đảng và nhà nước lo!”. Những ngày qua, đã có không ít các em nhỏ ủng hộ những người đi biểu tình, họ cho việc trả thù cảnh sát, phá phách và lấy lại những gì những người nhà giàu là điều cần làm và đám người ngông cuồng này không có làm điều gì sai trái cả! Đó là một điều hết sức nguy hiểm! Nước Mỹ không thể nào để bọn cộng sản này xâm chiếm, lịch sử oai hùng của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ không thể nào bị mai một và để có đám thiên cộng này phá phách và chia rẽ!

Tôi chỉ muốn xin quý vị hãy bỏ chút thời gian nói chuyện với con cháu! Chỉ cần quý vị chia sẻ những gì quý vị đã từng trải khi sống dưới chế độ cộng sản, các em bây giờ như một tờ giấy trắng, hãy viết lên những hình ảnh trung thực nhất để các em nhận ra, đâu là ác đâu là tà, để rồi từ đó, các em có cái nhìn chính chắn hơn! Suy cho cùng, chúng ta đang cố gắng lót những viên gạch thẳng thớm cho con cháu chúng ta, thay vì những đoạn đường gập ghềnh khó đi mà chúng ta đã rất là khó khăn để vượt qua!

Nhìn những đoàn người trẻ trong antifa cầm cờ đỏ gào thét trên đường phố tôi liên tưởng đến những Hồng Vệ Binh, Tiểu Hồng Binh cộng sản một thời kinh hoàng. Nhìn những đoàn người cướp phá, đốt giết trên đường phố Hoa Kỳ tôi liên tưởng đến cái đám rừng rú tự nhận là “giải phóng quân” vào “giải phóng Miền Nam”.

Trẻ con lớn lên chúng nó rất khao khát tìm một người thầy, một nhà tư tưởng, một hướng đạo cho nó bước vào đời. Cuộc đời trong mắt trẻ con là một điều kỳ thú cần khám phá và khai phá. Nếu chúng ta không làm nhiệm vụ chúng khao khát, thì chúng sẽ đi tìm may rủi nơi nào đó. Khi đó bạn sẽ chỉ có thể cầu mong vận may mà thôi.

Trẻ con không thương ai và nhìn ai nhiều hơn bố mẹ nó. Nó đang nhìn chúng ta và bắt chước lại. Nó có thể cãi lời chúng ta nhưng vẫn nhìn từng việc ta làm để đánh giá và học theo cách của nó.

Tất cả các nhà tâm lý học đều khuyên gia đình cần có một hệ thống chuẩn giá trị đạo lý của gia đình. Con cái ta sau này ra đời sẽ sống trên nền tảng đạo lý đó. Nếu chúng ta không có, nó sẽ đi tìm có thể nơi mà ta sẽ đau khổ.

Cuộc đời con người không phải chỉ là những căn nhà, những chiếc xe, những buổi tiệc, những đêm hòa nhạc, những buổi nhậu rượu quý bạn thân cùng tiêu diệt hết thành sầu cõi thế...

Cuộc đời ta là nền tảng để tạo ra cuộc đời con cháu ta, và cũng là nền tảng xây dựng nên quốc gia này, hôm nay và mai sau. 

Trân trọng,
Cao Xuân Thanh Ngọc 

Blog Archive