Showing posts with label Mai Ly. Show all posts
Showing posts with label Mai Ly. Show all posts

Sunday, November 9, 2008

ĐỒNG TIỀN LƯƠNG TÂM HAY ĐỒNG TIỀN CHÍNH NGHĨA

Mai Ly
8/11/2008

Xưa nay Tâm vẫn ấm ức giữa việc sống đức bác ái qua việc làm từ thiện cho người còn ở Việt Nam và việc vô tình làm như vậy là nuôi dưỡng kẻ cứ nhởn nhơ đè cổ dân mình, tức là Việt cộng.

Từ bé, Tâm đã được ba mẹ dạy rằng: phải thương thằng em của Tâm, chia bánh kẹo cho nó, có món ăn ngon trong nhà thì phải nhớ để dành cho nó, không có xơi tuốt một mình, những đêm trời lạnh, phải nhớ dành chút mền đắp cho nó, không được lôi hết đắp cho mình mình. (Chả là hồi đó còn ở Việt Nam, ba mẹ chỉ có một cái giường cho hai anh em Tâm ngủ chung, nên ba mẹ phải nhắc nhở như vậy).

Từ những tâm tình bé thơ đó, Tâm lớn lên và mở lòng với người chung quanh khi họ gặp thiếu thốn. Đối với Tâm, việc làm từ thiện là chuyện tự nhiên. Được sống ở Úc, đầy đủ mọi mặt, việc gởi tiền về giúp cho gia đình và những người thân, và ngay cả người không thân, không quen, là một chuyện đương nhiên, miễn là họ đúng là người đang gặp khó khăn thiếu thốn thật, đừng có gian dối (đây cũng là một đức tính Tâm học được ở Úc). Chính vì thế mà Tâm rất hăng hái đóng góp cho các chùa, các nhà thờ, các nhóm người gây quỹ gởi về giúp người ở Việt Nam. Tâm không thắc mắc, vì bao giờ lý do gây quỹ cũng là giúp người kém may mắn hơn mình: nào là trẻ em nghèo, trẻ mồ côi, đau mắt cườm, nạn nhân lũ lụt, dân oan khiếu kiện, v.v.... và v.v....., vì ở Việt Nam thì thiếu gì người cần giúp đỡ.

Tâm rất khâm phục những người đứng ra xả thân, có khi đem hết thời gian tâm trí để tạo những buổi gây quỹ cho người cùng khổ tại Việt Nam, nhất là người trẻ, và lại là người không phải là người Việt Nam, như cô Tim chẳng hạn. Tâm thì chỉ việc đến dự tiệc, vui vẻ, gọi là “gãi ngứa lương tâm mình cho khỏi bị cắn rứt”, nhưng những người tạo nên những buổi gây quỹ đó mới là quý hơn nhiều vì họ rất cực. Tham dự hết buổi gây quỹ từ thiện này đến buổi gây quỹ từ thiện kia để gởi về Việt Nam mà Tâm thấy không những không bớt những buổi gây quỹ, mà còn ngày càng nhiều hơn nữa, càng quy mô hơn nữa. Ở đâu, trên khắp các tiểu bang tại Úc, tuần nào Tâm cũng thấy đó đây những buổi gây quỹ cho người ở Việt Nam.

Tâm miên man suy nghĩ: việc mình cứ gởi tiền về như vậy, chừng nào mới châm dứt, chừng nào dân mình mới đứng dậy tự lo cho mình mà không cần những “tấm lòng bác ái” từ người Việt nước ngoài? Đương nhiên người mình chỉ trông mong vào người mình chứ quốc tế thì chắc chắn không thể lâu dài, không thể mãi mãi được. Người ta còn phải lo cho các người cùng khổ từ các nước khác. Bằng chứng là hồi ba mẹ Tâm vượt biên, còn ở đảo tỵ nạn Pulau Bidong hồi đầu những năm 80, cả thế giới đổ dồn về giúp người Việt Nam tỵ nạn, nào là cho định cư, nào là tiếp tế lương thực, quần áo, v.v.... Thế rồi lòng từ tâm đó cũng phải chấm dứt, và các trại tỵ nạn đóng cửa. Nay quốc tế chuyển lòng từ tâm đến những người tỵ nạn từ các xứ Trung Đông, Phi Châu. Còn người Việt khốn khổ tại quê nhà thì quốc tế đâu rỗi hơi để màng đến một cách ồ ạt! Chỉ có dân mình mới xót xa cho nhau.

Tâm cũng miên man suy nghĩ rằng, cứ cho là những khoản tiền, từ vô số các buổi gây quỹ từ thiện mà Tâm tham dự, chắc chắn đến tay những người Tâm muốn giúp, không bị chặn đầu chặn đưôi, không bị kẻ lợi dụng thì...có vô tình làm...Bộ Xã Hội dùm cho nhà nước Việt Nam không, mình có đang là Centrelink hay Department of Welfare/Community Services không. Ở Úc, cũng có những cơ quan vô vị lợi như Saint Vincent De Paul, Salvation Army, và biết bao nhiêu cơ quan làm việc xã hội để giúp người dân trong lúc khó khăn. Các cơ quan này sống còn để tiếp tục làm việc được là do những tài khoản của chính phủ Úc, có khi vài trăm, vài ngàn đô la Úc, có khi lên tới vài trăm ngàn, và chính phủ chỉ cung cấp tài khoản cho họ mỗi năm hay mỗi hai năm. Luôn luôn chính phủ đòi báo cáo rành mạch mỗi cuối thời kỳ của tài khóa rồi mới cấp tài khóa mới. Và từ đâu mà chính phủ có những tài khóa này nếu không phải từ đồng tiền đóng thuế của người dân?

Như vậy, việc vận hành của đồng tiền đến những người được giúp đỡ rất là minh bạch. Người chính thức nắm vận mệnh của các việc bề ngoai xem như là giúp người trong lúc khó khăn, hay nói cách khác là việc “ từ thiện”, chính là CHÍNH PHỦ, là Nhà Nước.
Vậy thì Nhà Nước VN làm gi để giúp những người dân đang gặp khó khăn?

Người dân Úc nhận những sự giúp đỡ khi cần và hiểu đó là sự vận hành của đồng tiền trong sạch, đồng tiền lương tâm, chính nghĩa trong một guồng máy chính phủ có kiểm soát và công bằng cho mọi người dân. Đồng tiền đi từ tiền thuế của một số công dân, qua việc làm của một số công dân khác, và đến tay một số công dân đang cần đến sự giúp đỡ đó.

Ở Việt Nam , đồng tiền thuế của dân lại... nằm trong tay một lớp người giầu sụ. Nhìn quanh, những người này toàn là cán bộ cộng sản, con em họ hay những người có ăn tay ăn tấm gì với họ mà bà con hay gọi là tư bản đỏ. Họ tiêu xài đồng tiền, không biết từ đâu tới này, Tâm thấy mà ngợp mắt.

Do đó, đồng tiền giúp người dân, đồng tiên lương tâm của những người “có lòng”, bắt buộc PHẢI đến từ một nguồn vận hành CÓ CHÍNH NGHĨA, tức là một chính phủ trong sạch, công bằng, phải có dân chủ, có đối lập thực sự (không phải dân chủ cuội đâu nhé), để ngăn chặn những gian ác của những phường hại dân.

Qua các việc từ thiện đối với người dân trong nước, người Việt hải ngoại không thể khơi khơi làm dùm “job” cho một nhà nước Việt Nam nhởn nhơ sống trên xương máu và nước mắt của người dân. Bởi vì như thế thì nhà nước đó sẽ khoẻ re, rất rảnh tay khi cái khối người Việt hải ngoại làm dùm cái “job” của Centrelink và các cơ quan xã hội.
Tâm không hiểu tại sao cô Tim, một người dám xả thân giúp người cùng khổ tại Việt Nam , lại sợ chụp hình với lá cờ chính nghĩa?

Lẽ ra, cái việc làm “lương tâm” của cô phải đi kèm với việc giúp cho người dân Việt Nam, cả trong lẫn ngoài nước thấy được cái phần “chính nghĩa” mà dân tộc Việt Nam đang cần. Người dân đang cần được thoát khỏi cái đói của bao tử, nhưng họ cũng cần thoát khỏi cái đói về một nhà nước trong sạch, dân chủ, tự do. Nhà nước đó là cái khao khát của người Việt Nam trong và ngoài nước. Nhà nước đó hiện nay được biểu hiện qua lá cờ vàng ba sọc đỏ, tượng trưng cho cái gì hay, đẹp, đi ngược lại với cái gian tà của cờ đỏ.

Trong hiện tại, cái biểu hiện tốt đẹp đó chỉ có người Việt ở nước ngoài mới được dùng. Lá cờ tưng bừng, lá cờ chính nghĩa, làm rung động cả một vùng trời Sydney và cả thế giới trong dịp World Youth Day (Ngày Giới Trẻ Thế Giới) vào tháng 7 năm 2008. Bao nhiêu người, người Úc và cả thế giới đổ về nơi hành lễ, rưng rưng tâm nguyện rằng: phải làm sao giúp cho lá cờ này sớm hiện diện tại Việt Nam, làm sao đem những giá trị dân chủ, nhân bản, nhân quyền mà lá cờ này biểu tượng, đem về Việt Nam thì mới sớm chấm dứt được nỗi ngặt nghèo của người Việt.

Đây không khải là một đòi hỏi quá đáng. Đây là nhu cầu cấp bách của người dân Việt Nam.

Tâm tin rằng, một khi lá cờ vàng hiện hữu tại Việt Nam , với các giá trị nhân bản cao quý mà lá cờ này biểu hiện, thì những buổi gây quỹ ồ ạt tại hải ngoại như hiện nay sẽ bớt đi và sẽ đến ngày không cần thiết.

Tâm mong rằng những người đang làm việc từ thiện cho Việt Nam , khi mang đến miếng cơm manh áo cho người cùng khổ thì cũng trao cho họ thông điệp rằng: Họ cần phải có một chính phủ tốt lành, trong sạch thì họ và con cháu họ mới chấm dứt được cái đói nghèo triền miên này.

Tâm rất buồn và rất bực khi cô Tim không hiểu cái đói chính nghĩa của người Việt Nam , mà lại không chịu chụp hình với lá cờ vàng. Tâm càng buồn và bực hơn nữa khi thấy các bác cha chú lại cũng tránh né chụp hình với cờ vàng. Người mừng nhất trước sự tránh né này là cái nhà nước độc ác đang hưởng nguyên một bộ Xã Hội Centrelink từ túi tiền người Việt hải ngoại. Tâm dứt khoát không làm Bộ Xã Hội cho Việt cộng, không để cho cái ác duy trì trên đất nước Việt Nam . Sống đức bác ái, có tấm lòng từ tâm, từ thiện như ba mẹ dậy Tâm, theo ý Tâm, là phải làm mọi cách để tiêu diệt sự ác. Do đó, mọi sự tránh né lá cờ vàng, tức là cố ý hay vô tình làm lợi cho cái ác duy trì thêm, đều phải chấm dứt.

Đồng tiền của lương tâm phải là đồng tiền của chính nghĩa thì mới mong sớm chấm dứt được mọi khổ đau trên quê hương.

Tuesday, September 30, 2008

Cuốn Sổ Thông Hành

Mai Ly 28/09/2008

Đang khi giáo dân Thái Hà trải qua một cuộc bách hại lên cao đến mức khốc liệt nhất thì Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt bị nhà nước CSVN kết án nặng nề vì câu tuyên bố rằng:” Chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam (khi đi ra nước ngoài)”. Đây là một đoạn trong cuộc tiếp xúc với Ủy Ban Nhân Dân Hà Nội ngày 20/9/2008. Vì câu nói này, vì thái độ cương quyết không nhượng bộ trước sự độc ác của “đảng cướp” CSVN (tức danh xưng theo linh mục Đinh Xuân Minh tại Đức), Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đang là mục tiêu tấn công của CSVN trong trận chiến một mất một còn giữa lãnh đạo CSVN và người dân Việt Nam.

Vào tháng Tư năm nay, khi đứng xếp hàng để được kiểm soát sổ thông hành trước khi được ra khỏi phi trường đi thăm thành phố Phuket – Thái Lan - vì du khách đông quá nên Tâm có thì giờ quan sát chung quanh.

Những người mũi lõ tóc xanh chẳng làm Tâm mảy may để ý, vì việc đi du lịch, hay đi nước ngoài, của họ là một chuyện quá tầm thường. Chẳng phải kỳ thị gì, nhưng tự động Tâm chỉ quan sát những người mũi tẹt da vàng giống...mình!!. Đây, một nhóm bạn trẻ người Nhật. Họ tung tăng cười nói, vui vẻ, mặt mày sáng sủa, đầy vẻ tự tin. Qua ánh mắt họ, Tâm nhìn được niềm hãnh diện là người dân xứ Phù Tang tân tiến. Kìa, một nhóm cao niên, họ xi xa xi xô tiếng Tàu, thật to giữa đám đông chỉ nói năng rù rì nhỏ nhẹ. À, họ phải là người Tàu, từ Đài Loan hay từ Trung Quốc. Cũng dễ nhận ra thôi, người Tàu ở đâu cũng vậy, hễ ráp vào nhau ở những nơi đông người thường hay tưởng chỉ có .....mình mình nên tha hồ nói lớn. Một cặp tình nhân người Đại Hàn âu yếm, lặng lẽ. Tâm nhìn họ mà thấy cả một tương lai tràn ngập yêu thương, hạnh phúc, cho một gia đình sắp thành tựu với những đứa con đầy đủ sự chăm sóc từ cha mẹ, từ xã hội và từ nhà nước của họ.

Nhìn quanh, từ gần đến xa, Tâm chẳng thấy người Việt đâu cả. Chẳng lạ gì. Người Việt ở nước ngoài thì hay đi chơi các nước Âu Mỹ hơn là cái xứ Thái Lan này. Người Việt trong nước thì có mấy ai có tiền mà đi du lịch sang Thái Lan? Nhưng mà, à, kia rồi, cách Tâm 1 hàng, vừa có một cặp vợ chồng khoảng gần 40 tuổi trông giống giống người Việt vừa mới đến xếp hàng. Đúng rồi! Hai đứa con họ khoảng 4-5 tuổi chạy tới chạy lui chơi đùa và nói tiếng Việt. Tâm dự trù rằng khi được kiểm sổ thông hành của mình xong, được qua bên kia rồi, thì Tâm sẽ chờ hai vợ chồng và hai cháu bé để được.... nói tiếng Việt, bởi vì từ ba tuần nay, đi khắp hai miền Nam Bắc Thái Lan, Tâm chưa thấy một người Việt nào cả. Tâm là dân “ba lô”, sống tại Úc đã hai mươi năm, đang nghỉ phép thường niên, và đang đi xem xem cái nước Thái Lan này nó tiến đến đâu. Tâm nghe ba mẹ kể, Tâm đọc báo chí, xem vi tính, thì thấy mức tiến bộ của Thái Lan hồi 1975 ngang ngửa với Việt Nam Cộng Hòa chứ không tiến một trời một vực như bây giờ nên Tâm cũng muốn biết xem Thái Lan nó tiến đến đâu, và cái tỉnh Phuket này nó vực dậy tới đâu sau trận cuồng phong Tsunami đã cuốn đi hàng trăm ngàn người trong vòng vài giây.

Tới phiên Tâm được xét sổ thông hành, một thủ tục bình thường để nhập cảnh. Ông Thái Lan nhìn sổ thông hành Úc của Tâm rồi nhìn Tâm, vẻ mặt là lạ. Ông hỏi: ”Người Úc hả?” Tâm vui vẻ trả lời: ”Người Úc gốc Việt.” Và ông gật đầu vui vẻ mời Tâm... qua phà, một cách kính cẩn, pha chút trìu mến. Thế là xong.

Sau này, Tâm la cà hỏi những nhân viên trong phi trường và những người dân Thái về ánh mắt là lạ của ông Thái Lan kiểm soát sổ thông hành của Tâm. Họ đều bảo là vì người cầm sổ thông hành Úc thường là người da trắng, tóc vàng tóc nâu chứ đâu có tóc đen mũi tẹt, bởi vì những người Âu Mỹ hay qua Phuket lắm, còn người Á châu mà đến từ Úc thì.... hơi lạ! Nhưng khi được trả lời là: “Người Úc gốc Việt” thì người nhân viên Thái Lan hiểu ngay vì họ biết, họ khâm phục và thèm thuồng được làm người đó.

Họ biết người Việt tại Úc bởi vì: trước đây, hồi cuối thập niên 70 rồi 80, Thái Lan từng là nơi dừng chân của người tỵ nạn Việt Nam, người Thái Lan hiểu rằng trong phần thuế họ đóng, trong các tiền viện trợ mà họ nhận từ nước ngoài, có phần dành cho người tỵ nạn cộng sản đến từ Việt Nam. Người Thái Lan cũng đau lòng vì bọn cướp biển – cũng là những người dân Thái - đã gây bao nhiêu nỗi oan khiên cho người tỵ nạn Việt Nam .

Họ khâm phục người Việt tại Úc là vì những người này đã trải qua bao nhiêu sóng gió trong cuộc đời mà nay họ thành công và đóng góp rất nhiều cho cộng đồng thế giới về đủ mọi mặt. Có người nhân viên Thái còn theo dõi kỹ đến mức nhớ rằng, người Việt tại Úc đã đóng góp nhiều nhất so với các sắc tộc khác tại Úc để giúp đỡ nạn nhân Tsunami. Tâm chẳng xa lạ gì điều này vì lúc đó, bà con Việt Nam tại Úc “bỏ nhỏ” với nhau rằng: Hồi trước người Thái Lan đã giúp mình trên bước đường tỵ nạn, thì nay mình nên trả cái nghĩa nàỵ Thế là bà con Việt Nam ùn ùn đóng góp. Đối với người Thái, điều đó chứng tỏ người Việt tại Úc rất giàu lòng từ tâm và sống rất đạo nghĩa, có trước có sau.

Còn việc có nhiều người Thái thèm được là người Việt tại Úc thì đó là vì họ mong được sống ở Úc, nơi có cuộc sống thoải mái hơn, ít những xáo trộn chính trị, bầu bán đáng tin cậy hơn, nói chung, nền dân chủ ở Úc vững mạnh hơn nên cuộc sống yên ổn hơn ở Thái Lan.

Cuốn sổ thông hành Úc mà Tâm cầm trên tay được người kiểm soát tin tưởng bởi vì từ Úc đến thì chẳng có gì đáng ngại. Sổ thông hành Úc mà lại là người Việt Nam, tức là người Việt định cư tại Úc, thì lại còn làm cho người kiểm soát quý mến hơn, có lẽ vì gần gũi do cái mã dù sao cũng là Á châu cả!!!!

Tâm ngoái cổ lại nhìn cặp vợ chồng người Việt và ngoắc tay họ. Chắc họ chẳng hiểu tai sao cái cậu này lại “dở hơi”, đã “qua phà” rồi còn không đi đi, đứng đó chờ “bọn mình” làm gì. Tâm đoán họ là người từ miền Bắc Việt Nam , qua giọng nói của các em, con họ. Hình như họ đang gặp rắc rối ở cửa ải xét sổ thông hành. Người chồng đang phân bua gì đó với nhân viên, người vợ thì hậm hực. Sau 10 phút vặn vẹo, rốt cuộc thì họ cũng “qua phà”.

Tâm chào họ và bắt chuyện: “Dạ, hai anh chị từ Việt Nam qua hả?”. Anh chồng trả lời: “Vâng, rõ bực với cái bọn này, làm mất bao nhiêu thì giờ!” Chị vợ hùa theo: “Cái lũ này chẳng văn minh tị nào. Ai đời rõ ràng cái hộ chiếu ghi là nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam mà cứ như là chúng nó không biết đọc không bằng, cứ xoay tới xoay lui, nhìn bọn tôi, hỏi những câu vớ vẩn.” Câu chuyện tiếp nối với chị vợ cứ chửi đổng và anh chồng cứ càm ràm chỉ vì..... mình là người đến từ Việt Nam , cầm sổ thông hành Việt Nam nên bị chận lại.

Sau này, tiếp xúc với những người Thái và những người từ nước ngoài đến Thái Lan, Tâm khám phá ra rằng, sở dĩ có “phân biệt đối xử” đối với người mang sổ thông hành Việt Nam là vì nhiều lý do.

Trước hết Việt Nam là một ổ bệnh tật, nay Sarrs, mai cúm gà, mốt tai xanh tai đỏ, liệu người Việt có mang những bệnh tật này vào nước người ta không.

Người mang sổ thông hành Việt Nam bao nhiêu phen đã bị khám phá ra rằng họ có mang những đồ quốc cấm, từ xì ke ma túy đến giấu diếm tiền bạc để còn mang ra rửa tiền ở nước ngoài.

Người Việt Nam đi từ trong nước ra, cầm sổ thông hành Việt Nam, trừ một số khiêm nhường thuộc diện “người tử tê’ “ còn đa số thuộc những “diện” sau:

- Hoặc là cán bộ nhà nước, tức là những kẻ gian ác, hối lộ, ăn trên ngồi chốc nên mới có tiền đi ra nước ngoài .

- Hoặc là những người có dây mơ rễ má gì với nhà nước nên mới được đi. Mà nhà nước VN thì nổi tiếng tham nhũng, hại dân. Vậy thì người đang cầm sổ thông hành của nước đó có đáng tin cậy không?

- Hoặc là những người ăn nên làm ra trên xương máu của chính đồng bào họ .

- Hoặc là những người được nhà nước cho đi để làm lợi cho nhà nước họ, hay cho cá nhân họ một cách mập mờ đánh lận con đen.

Đối với người nước ngoài, những người cầm sổ thông hành Việt Nam không “bình thường” như những du khách khác thoải mái đi chơi hay đi nghỉ ngơi sau khi đã để dành tiền trong một quá trình làm việc.

Tóm lại, người cầm sổ thông hành Việt Nam , dưới con mắt người kiểm sổ thông hành, cũng như các du khách đang xếp hàng chờ đợi, là một dấu hỏi to lớn cho sự an toàn của người đối diện. Người cầm sổ thông hành Việt Nam đem lại cho người ta sự nghi ngờ, nếu không muốn nói là “khi dể.”

Tại sao? Tại sao? Có phải tại “tự quốc tịch Việt Nam ?” hay tại cái nhà nước cấp sổ thông hành đó, đã đem cái nhục đến cho dân tộc Việt?

Thường thường, người cầm một sổ thông hành thường hãnh diện về cái nước cấp sổ thông hành đó cho họ. Trong dẫy hàng đứng chờ, họ hỏi han nhau từ đâu tới, và đó là đầu câu chuyện để nói về những cái hay cái đẹp của nước mình. Tuy nhiên người cầm sổ thông hành từ Việt Nam không được cái hãnh diện đó. Ngược lại, còn xấu hổ vô cùng.

Nước người ta thì giàu có hiên ngang, nước mình thì nghèo nàn nhược tiểu, cả từ hơn 30 năm hết chiến tranh rồi mà vẫn lẹt đẹt nghèo đói, bệnh tật.

Nước người ta thì tương lai sáng lạn. Nước mình thì tương lai là cả một bầu trời u ám.

Nước người ta thì tiến bộ, nước mình thì ngày càng tụt lùi. Chưa bao giờ người mình thê thảm đến độ bán con đi làm những nghề mất nhân phẩm. Chưa bao giờ một nhà nước lại đi dâng nước dâng biển cho ngoại bang.

Xoè sổ thông hành, người ta thường hãnh diện vì nhà nước của họ biết lo cho dân. Đau yếu thì nơi này có Medicare, nơi khác có giảm tiền thuốc v.v..., còn Việt Nam , nếu không có tiền thì chỉ còn chờ chết.

Chính vì những cái xấu hổ đó, người Việt ra đi từ Việt Nam thường không tham gia những câu chuyện tầm phào bắt đầu từ sổ thông hành.

Cầm sổ thông hành Việt Nam mà cảm thấy buồn tủi.

Cái huy hiệu Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam trên sổ thông hành Việt Nam biểu hiệu cho sự “gian manh, lừa gạt.” Người nước ngoài bình thường cảm thấy không thoải mái hay xem nhẹ, mỗi lúc tiếp xúc với người cầm sổ thông hành Việt Nam .

May ra có những người có tâm hồn vị tha, chia sẻ, thì có thể nhìn với cặp mắt khác. Đó là cặp mắt ái ngại, thương cho người Việt Nam đang bị đắm chìm trong sự kềm kẹp của một nhà nước tham nhũng, độc tài, đảng trị.

Câu nói nguyên văn của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt là:

Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng.

Thế nhưng chúng ta không phải chỉ có tình cảm mong muốn là được mà phải có lý luận xây dựng thật là vững chắc trên nền tảng pháp lý.

Một người ở vị trí lãnh đạo một tôn giáo đã can đảm nói như vậy. Lẽ ra nhà nước CSVN phải ghi nhận sự thật này mà làm cho người dân bớt hổ thẹn khi cầm cuốn sổ thông hành Việt Nam chứ. Đằng này nhà nước VN lại còn cố tình cắt xén câu phát biểu của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, làm lệch đi ý câu, từ đó tạo điều kiện cho các báo chí quốc doanh tha hồ bôi nhọ, dọa nạt, lên án Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt. Không những thế, đảng còn chỉ đạo cho bọn côn đồ, đoàn thanh niên, hội phụ nữ, công an, hành hung, phỉ báng các linh mục và giáo dân.

Hai đứa bé của anh chị cán bộ chơi loanh quanh, chúng hát những câu vè ca ngợi ..bác Hồ!

Tâm thốt lên: Trời ơi, tới giờ này mà trẻ thơ (và người lớn) trong nước vẫn còn bị ru ngủ bởi tên Hitler Việt Nam , tên đồ tể đã gieo bao tai họa cho người Việt Nam cho đến ngày nay sao? Chẳng lẽ đến giờ này mà người dân Việt Nam còn ca ngợi cái đảng cướp đang làm cuộc đời mình khốn đốn sao? Không, trăm lần không, triệu lần không. Người dân Việt Nam đang hận nhà nước CSVN đến ngút ngàn, đang ớn nhà nước CSVN tới tận cổ !!!

Tâm nhìn sổ thông hành Úc của mình, so sánh cách đối xử mà người nước ngoài dành cho mình và cho hai anh chị cán bộ, mà đau lòng. Làm sao để cho người cầm sổ thông hành Việt Nam cũng được tiếp đón vui vẻ như người cầm sổ thông hành Úc, như Tâm?

Chỉ có một cách để hãnh diện khi cầm sổ thông hành Việt Nam, đó là khi trên sổ thông hành đó không có huy hiệu của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nữa, mà chỉ là nổi bật hai chữ “Việt Nam” không mà thôi, hai chữ "Việt Nam" đầy tình nghĩa, không còn dính líu gì đến cái nhà nước, cái đảng đang cầm quyền mà người dân gọi là đảng cướp.

Thursday, July 24, 2008

Từ những tâm tình hiệp thông nhân Đại Hội Thanh Niên 7/2008 tại Sydney

Mai Ly
Sydney 21/7/2008

Thành phần được CSVN "gài" vào Đại Hội Thanh Niên Thế Giới Sydney, từ 15 đến 20/7/2008, họ là những ai, họ được chỉ thị phải làm gì và họ đã làm gì trong suốt tuần Đại Hội này, ít ai được rõ.

Lý do là vì họ không ra mặt, và dường như họ ......chẳng làm gì hết.

Nói cách khác, chắc họ thấy rõ không nên ra tay làm gì cả vì nó sẽ ...lố bịch lắm, nó sẽ ... phơi bày cái ác giữa bầu không khí nhân ái, thánh thiện của suốt tuần lễ Đại Hội.

Theo tuần tự thời gian, một số bạn trẻ từ trong nước đã tâm tình như sau:

Ngày 13/7, Chủ Nhật, ngày đầu tiên chúng em đặt chân đến Sydney, chúng em được sắp xếp ở chung với các nhóm trẻ Việt Nam từ các nơi đến. Chúng em hỏi các bạn: À, bạn này từ Mỹ thì mang cờ Mỹ, nhóm kia ở Canada đến thì cầm cờ Canada, còn tụi em từ Việt Nam thì cầm cờ Việt Nam chứ ạ? Bọn em có mang theo cờ trong cặp này.

Các bạn nhìn chúng em rồi bảo: Bạn ra hỏi Ban Tổ Chức đi nhé. Ban Tổ Chức thì bảo chúng em: Các em cứ cất trong cặp đi, đừng mang ra, ở hải ngoại không dùng cờ này đâu, vài ngày nữa rồi tính.

Thế là chúng em cất trong cặp.

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, và các ngày kế tiếp, chúng em sinh hoạt chung với nhau trong hội trường Whitlam Centre, tất cả các bạn đến từ mọi nơi, có khi chung cả khối 3 ngàn người Việt Nam, có khi chia ra từng nhóm nhỏ. Rất vui, rất cởi mở. Các bạn ở Úc đón tiếp chúng em rất niềm nở, hỏi han đủ chuyện. Từ chuyện học hành đến chuyện việc làm và sinh hoạt trong gia đình, trong các giáo xứ chúng em ở Hà Nội, Bùi Chu, Hà Tĩnh, Huế, Đà Lạt, Kontum, Cần Thơ, Vĩnh Long, Cà Mau, Sàigòn, v.v. ....và cả những sinh hoạt ngoài xã hội. Lạ quá, các bạn hải ngoại đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác qua những câu chuyện chúng em kể. Các bạn ấy không biết (và không chấp nhận) rằng ở Việt Nam, làm gì cũng phải hối lộ. Ở Úc, hối lộ là mất việc làm! Đối với bọn em, ở trong nước quen rồi, không hối lộ làm sao mà sống? Này nhé, bằng cấp đại học hay tiến sĩ hay tốt nghiệp phổ thông, cứ chi tiền ra là có ngay. Chạy xe ngoài đường, có lỡ phạm luật thì cứ nhét tiền cho công an là xong, chứ mà để họ ghi phạt thì rắc rối to! Ở Úc thì đừng hòng hối lộ người ghi phạt, đã bị phạt nặng hơn, còn bị trừ điểm! À hay quá, ở cái xứ có luật lệ thích nhỉ!

Còn nữa, ở Úc, chuyện COCC (xê ô xê xê/ con ông cháu cha) là không có đâu. Bạn này học giỏi, bạn kia khôn lanh, được chọn trong những kỳ tuyển chọn nhân viên là sẽ được việc. Không phải như ở Việt Nam, con cán bộ là có việc ngon, còn bọn em thì mãi mãi chỉ có những việc làm ... đói meo. Con bạn học cùng với em, bố nó là cán bộ "khung" nghĩa là cán bộ "gộc", thành ra nó là "dân nhà nòi" rồi. Hiện nó đang du học ở Mỹ, khi về nó sẽ đương nhiên là trưởng phòng, rồi từ từ, mai kia mốt nọ, nó sẽ làm đến...Thứ Trưởng như bố nó đấy! Bọn em chẳng tin là con cháu cán bộ du học về rồi sẽ thay đổi Việt Nam tốt hơn đâu.

Ngược lại, một bạn trẻ sanh ra ở Úc kể cho chúng em rằng gia đình bạn toàn là đàn ông, chỉ có một "đứa" con gái, đó là ...mẹ của bạn. Ối giời ơi! bạn phải nói là "nhà bạn chỉ có một người đàn bà, đó là mẹ bạn, tiếng Việt mình phong phú lắm!".

Chúng em được học hỏi giáo lý rất nhiều về Đức Chúa Thánh Thần, vì chủ đề của Đại hội là: "Hãy lãnh nhận Sức Mạnh từ Chúa Thánh Thần, và hãy trở nên nhân chứng của Ngài."

Vâng, chúng em tin rằng trong mấy ngày này, Đức Chúa Thánh Thần đang thổi hơi, đang ban sức mạnh và soi sáng chúng em qua những trao đổi với các bạn trẻ, với các cô các chú ở Úc và từ các nơi. Chúng em nhận ra được đâu là gian tà, đâu là chân lý. Sự ác cạnh sự lành, những dối trá cạnh những hành xử đầy nhân bản, yêu thương. Các bài hướng dẫn đến từ các Đức Giám Mục, các linh mục và cả từ các bạn trẻ lên chia sẻ kinh nghiệm thực tế đã đánh động chúng em. Rồi đến các buổi văn nghệ. Chúng em hòa đồng và hiệp thông trong yêu thương. Chúng em cùng hòa vang trong các bài hát chung, nhất là bài của linh mục Chu Văn Chi tại Sydney: "Gần nhau trao cho nhau yêu thương tình loài người, gần nhau trao cho nhau tin yêu đừng gian dối, gần nhau trao cho nhau ánh mắt nhân loại này, tình thương trao cho nhau xây đắp trong tình người. Cho dù rừng thay lá xanh đi, cho dù biển cạn nước bao la, ta vẫn yêu thương nhau mãi mãi!"

Rồi đến ngày đón Đức Giáo Hoàng,Thứ Năm 17/7. Trước khi tất cả được xe bus chở đến Barangaroo Park trên City, thì một anh trong Ban Tổ Chức hỏi thăm bọn em thấy thế nào trong mấy ngày qua, còn định mang cờ đỏ đi không. Câu trả lời là : "Anh ơi, chúng em không đưa cờ đỏ ra đâu, vì nó sẽ kỳ lắm, nó sẽ lạc lõng trong cái không khí vui tươi, hiệp thông và thánh thiện này. Nhưng mà anh ơi, bọn em tâm sự với anh thật lòng thế này, bọn em mong anh hiểu cho, anh đừng chụp hình bọn em mà có "dính" cờ vàng nhé, vì bọn em được chọn qua đây rồi thì về cũng phải báo cáo cho tập thể chứ đâu phải không, nên anh hiểu cho bọn em nhé."

Trong thâm tâm chúng em đã hiểu rằng, cờ vàng là cờ của Việt Nam, đã được dùng từ lâu lắm, trước khi bọn em ra đời, và cả trước khi ba má bọn em ra đời nữa. Còn cờ đỏ là cờ của một đảng phái đem ra làm cờ cho cả nước. Ở Úc này, cờ đảng phái không bao giờ được áp đặt cho cả dân tộc Úc. Nếu xẩy ra đìều này thì ngay cái đảng phái đó bị tẩy chay ngay, nhất là khi đảng phái đó làm cho dân nghèo hơn, đói hơn, bị đối xử bất công hơn và còn để cho mất đất mất biển nữa. Nhưng mà ở Việt Nam, quyền hành ở trong tay "người ta" thì bọn em làm gì được? Thôi thì cứ phải thủ cho an toàn.

Ra đến City, trong ngày Khai Mạc Đại Hội, chúng em chứng kiến đoàn rước cờ các nước. Đẹp quá! Một bạn trẻ Việt Nam trong Đại Hội đã cầm lá cờ vàng đại diện cho Việt Nam. Tất cả mọi người Việt Nam tham dự đều hoan hô, vỗ tay la hét ầm ĩ. Hễ đứng cạnh một người Việt Nam là thấy reo hò như muốn bể lồng ngực. Chúng em cũng chia sẻ niềm vui này. Trong thâm tâm, chúng em, là những người đang sống cảnh bất công, kềm kẹp tại Việt Nam, tiếng gào thét trong lòng chúng em cho một Việt Nam công bằng, nhân ái còn phải lớn hơn các bạn ở Úc.

Trước khi qua Úc, chúng em lo lắm, cứ nghĩ là người Việt ở Úc và các nước ...dữ dằn lắm! Vì sẽ xem chúng em như là .... Việt cộng con!!! Nhưng mà, sau mấy ngày gần gũi, chúng em thấy rõ lòng nhân ái của các bạn và của các cô các chú chăm sóc cho chúng em. Chúng em đâu có bà con họ hàng gì với các cô các chú trong các giáo xứ tại Úc mà được các cô các chú cho ăn, ngủ, còn đưa đi đón về suốt cả tuần, còn nấu phở, bún riêu cho chúng em. Trong chỗ Đại Hội, hôm nào mà Ban Tổ Chức Úc lo phần ẩm thực, thì chúng em khổ tâm lắm vì không nuốt được thịt trừu, nó hôi quá!!! Đi bộ hằng 5-7 cây số, mệt nhừ tử. Về đến phái đoàn Việt Nam chúng em được ăn cháo gà. Có bữa đứa nào về trễ quá thì chỉ còn mì gói, nhưng sao nó ngon lạ lùng trong cái không khí lạnh căm của mùa đông Sydney.

Rồi đến sáng ngày Chủ Nhật 20/7, lễ Bế Mạc Đại Hội. Trước đó, chúng em nhận được lệnh của trong nước là phải giương 400 lá cờ đỏ, để át cờ vàng đã xuất hiện quá nhiều trong ngày Khai Mạc Đại Hội. Tuy nhiên, chúng em đã bảo nhau không thực hiện lệnh này. Và quyết định liều lĩnh này của chúng em đã tỏ ra sáng suốt, bởi vì, chao ôi, nhìn đâu cũng thấy cờ vàng, nhất là khi phái đoàn người Việt, có đến 5,000 người tiến vào trong khu chính thức cử hành lễ tại Randwick Race Course. Rợp trời, một màu vàng chói chang, lộng lẫy giữa những lá cờ muôn sắc của các nước khác! Đẹp quá, và ý nghĩa quá! Lúc đó, có chụp hình góc cạnh nào cũng "dính" cờ vàng, nhưng chúng em không sợ nữa. Tới đâu hay đó, khi về chúng em có bị làm khó dễ thì chúng em sẽ trả lời là: Không có cách nào chụp hình mà không có cờ vàng, vì ở đâu cũng có, chụp từ trái, từ phải, từ đằng trước, đằng sau, chụp gần sân khấu cử hành lễ hay chụp xa sân khấu cũng có cờ vàng, không tránh được.

Ấy thế mà bọn chúng em cũng có vài đứa bị một phóng viên Báo Thanh Niên kéo ra một chỗ, trong góc kẹt, để giăng vài lá cờ đỏ và chụp hình lén lút để phóng viên này "tường trình" về Đại Hội. Bọn em chẳng lạ gì cái kiểu tường trình dối trá này.

Nhưng bọn em sẽ là nhân chứng của sự thật!

Đi một đàng học một sàng khôn. Qua Đại Hội Thanh Niên Sydney 2008, chúng em học được không biết bao nhiêu là sàng khôn! Rất nhiều điều chúng em đã hiểu ra. Cho đến lúc bước lên máy bay về Việt Nam, chúng em vẫn còn như đang sống trong mơ. Thực tế ra sao khi chúng em trở lại cuộc sống bình thường? Sẽ bị hạch hỏi? Sẽ phải làm báo cáo? Sẽ phải tường trình theo chỉ thị? Và còn gì nữa? Sẽ bị theo dõi trong sinh hoạt hằng ngày và trên các trao đổi vi tính với các bạn trẻ mà bọn em vừa được sống chung những ngày vui tươi, thân ái và đầy ý nghĩa?

Chúng em tin tưởng là Đức Chúa Thánh Thần đang sống trong chúng em, đang ban sức mạnh cho chúng em, sẽ giúp chúng em làm chứng nhân.

Chúa Thánh Thần sẽ tác động cho người trẻ Việt Nam trong cũng như ngoài nước tiếp tục hiệp thông để cùng xây dựng một Việt Nam nhân ái, công bằng, dân chủ, tự do.

Sau Thánh lễ Bế Mạc, Đức Giáo Hoàng tuyên bố chính thức: "Chúng ta sẽ gặp lại nhau tại Đại Hội Thanh Niên Thế Giới lần tới tại Madrid vào năm 2011". Các bạn trẻ Tây Ban Nha nhẩy cỡn, vỗ tay, reo hò bằng tiếng Tây Ban Nha, la hét theo nhịp điệu: "Viva/ Papa", "Benedicto/ we can't live without you" "Madrid, Espagnola!". Họ quàng vai nhau kết thành một chuỗi dài vừa đi vừa tung tăng nhẩy nhót. Họ giương cao ngọn cờ Tây Ban Nha để được các phóng viên chụp hình, nét mặt rạng rỡ tin yêu. Họ làm rầm trời rầm đất như thể cả cái sân với 500,000 người này chỉ có mình họ hiện diện.

Chúng em nhìn họ mà thèm. Họ ngây thơ sung sướng quá! Chúng em mơ ngày Đại Hội Thanh Niên sẽ được tổ chức tại Việt Nam. Nhưng Việt Nam thế nào? Dứt khoát phải là một Việt Nam công bằng, nhân ái, nơi đó dân chủ tự do triển nở, để các bạn trẻ Việt Nam năm châu cùng nắm tay nhau xây dựng đất nước phú cường và hiệp thông với nhau, như lần này, để cùng tổ chức Đại Hội. Và ngọn cờ được phất cao, dứt khoát không phải là ngọn cờ của bạo lực, dối trá, gian tà như hiện nay.

Blog Archive