Showing posts with label Chính Trị. Show all posts
Showing posts with label Chính Trị. Show all posts

Monday, September 14, 2026

ÔNG TRUMP SA LẦY VÀO TRẬN CHIẾN DÀI HƠI VỚI IRAN, HAY MỘT VÁN CỜ NĂNG LƯỢNG ĐÃ ĐƯỢC TÍNH TRƯỚC?

Dư luận và truyền thông phương Tây không ít lần chỉ trích ông Donald Trump vì đã đẩy nước Mỹ vào một cuộc đối đầu dai dẳng, căng thẳng nghẹt thở với Iran. Người ta bảo ông hiếu chiến, kéo rủi ro địa chính trị lên đỉnh điểm và đẩy giá dầu thế giới vượt $100/thùng.

Nhưng nếu bước lùi lại một nhịp để nhìn toàn cảnh bàn cờ địa chính trị thực dụng (realpolitik), liệu đây là sự sa lầy bốc đồng... hay thực chất là một nước cờ có chủ đích?

1. "Khóa van" nguồn dầu rẻ nuôi sống cỗ máy Trung Quốc
Suốt nhiều năm qua, Iran xuất khẩu tới gần 90% lượng dầu thô của mình sang Trung Quốc thông qua các "đội tàu bóng đêm" (dark fleet) với mức chiết khấu cực sâu, thanh toán trực tiếp bằng Nhân dân tệ để né cấm vận.

Một cuộc chiến dài hơi, siết chặt phong tỏa vùng Vịnh đồng nghĩa với việc Washington bóp nghẹt huyết mạch năng lượng giá rẻ của Bắc Kinh. Khi cỗ máy công nghiệp Trung Quốc buộc phải mua dầu đắt đỏ ngoài thị trường tự do, lợi thế cạnh tranh về chi phí sản xuất toàn cầu bị giáng một đòn chí mạng.

2. Gọng kìm Tây bán cầu: Mỹ gom trọn dầu nặng láng giềng

Trong khi Trung Đông chìm trong lửa đạn, hãy nhìn xem Mỹ âm thầm làm gì ngay sân sau:

Phía Bắc: Hút trọn dòng dầu cát (WCS) giá rẻ từ Alberta, Canada chảy thẳng qua hệ thống đường ống an toàn xuyên biên giới.

Phía Nam: Thọc sâu kiểm soát và khai thác nguồn dầu thô nặng Merey từ Venezuela.

Tại nội địa: Các tổ hợp lọc dầu tỷ USD ven vịnh Mexico (US Gulf Coast) được nuôi no nê bằng dầu thô nặng giá rẻ từ hai đầu láng giềng, biến thành các sản phẩm giá trị cao (diesel, nhiên liệu bay, hóa dầu). Trong khi đó, dầu nhẹ đá phiến (Permian Basin) và khí LNG nội địa được bơm ngược ra thế giới với giá đỉnh cao.

Một mô hình kinh doanh năng lượng không thể hoàn hảo hơn: Nhập rẻ của láng giềng, xuất đắt ra toàn cầu.

3. Độc quyền món hàng xa xỉ nhất thời chiến: Sự an toàn

Khi đường ống huyết mạch Đông - Tây (Petroline) của Saudi Arabia bị drone tập kích, eo biển Hormuz và Bab el-Mandeb nghẽn cứng, bảo hiểm rủi ro chiến sự cho tàu biển vọt lên 7,5% – 10% giá trị tàu.

Lúc này, các siêu tàu dầu cập cảng Houston hay Corpus Christi của Mỹ trở thành lựa chọn an toàn tuyệt đối. Không tên lửa, không thủy lôi, không phí bảo hiểm cắt cổ. Cả châu Âu lẫn các đồng minh châu Á (Nhật Bản, Hàn Quốc) muốn duy trì nền kinh tế buộc phải gõ cửa Washington để ký những hợp đồng năng lượng dài hạn.

4. Khóa chặt các đồng minh Ả Rập vào quỹ đạo an ninh Mỹ

Tên lửa và drone của Tehran bay rợp trời là lời nhắc nhở rõ ràng nhất cho Riyadh và Abu Dhabi: Ngoài chiếc ô an ninh, hệ thống Patriot và THAAD của Mỹ, không một liên minh hay thế lực nào khác đủ sức bảo vệ các giàn khoan của họ. Nỗi sợ Iran dập tắt ý định ngả sang khối khác, buộc các quốc gia Vùng Vịnh gắn chặt số phận vào Washington.

Một cuộc chiến kéo dài dĩ nhiên gây áp lực lạm phát và giá xăng nội địa — thứ thuốc đắng đối với lá phiếu cử tri. Nhưng trên bàn cờ quyền lực tối cao, việc giữ ngọn lửa Trung Đông cháy âm ỉ vừa làm suy kiệt đối thủ cạnh tranh chiến lược, vừa biến nước Mỹ thành "trạm xăng lớn nhất và an toàn nhất hành tinh".

Đôi khi, thứ mà đám đông gọi là sự sa lầy, lại chính là chiếc bẫy đã được giăng sẵn từ rất lâu! Nếu tất cả điều này là thật thì đây là một nước đi nước Mỹ trên hết còn lợi ích của các nước khác đơn giản là sống chết mặc bây. Cả thế giới vẫn phải phụ thuộc vào đồng USD để mua dầu của Mỹ mà không thể dùng đồng tiền khác thay thế.

Duc Nguyen

Friday, September 11, 2026

Sự Thật chung quanh Hillary Clinton

Author: Hoàng Hữu Phước

Hillary Diane Rodham Clinton – gọi tắt là Hillary Clinton – là Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ 67 và là Nữ Bộ Trưởng Ngoại Giao thứ nhì của Hoa Kỳ (nắm quyền từ 2009 đến 2013) dưới thời của Tổng thống Barack Obama. 

Bà sinh ngày 26-10-1947; làm vợ của Bill Clinton, người cùng học chung với bà tại Đại Học Luật Yale, năm 1975; và từng trải qua các thời gian làm Thượng Nghị Sĩ Tiu Bang New York, ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ 2008 nhưng Đảng Dân Chủ lựa chọn Barack Obama làm ứng cử viên chính thức, v.v., trước khi trở thành ứng cử viên chính thức của Đảng Dân Chủ năm 2016 và là nữ ứng cử viên đầu tiên được một chính đảng giới thiệu ra tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ.
.
Hillary Clinton đặc biệt nguy hiểm do:
(a) thuộc hàng ngũ “chính trị gia chuyên nghiệp”;
(b) đã ở vị trí quyền lực cao nhất (chỉ sau Tổng Thống) tức Bộ Trưởng Ngoại Giao (nghĩa là ngồi trên cả Bộ Trưởng Quốc Phòng) với quyền uy vượt ra ngoài biên giới quốc gia nên đã có kinh nghiệm thực hiện các chiến dịch quân sự cũng như lật đổ các chính phủ;
(c) có tính tàn độc;
(d) am tường luật pháp chuyên nghiệp cao cấp y như chồng nên trở thành chuyên gia bất trị trong lách luật và đạp chà luật pháp quốc gia và quốc tế;
(e) sử dụng quyền lực của chồng để cùng chồng khuynh đảo về chính trị để tư lợi cũng như dùng quyền lực của bản thân để hỗ trợ chồng tiếp tục sự khuynh đảo đó; và
(f) phát triển với sức mạnh truyền thống của một gia đình phạm nhiều tội ác.

Bill Clinton
Khi nói Hillary Clinton có cả sức mạnh “truyền thống” của một gia đình tội phạm tàn độc, người ta trước tiên nói về những điều tồi tệ của chồng bà là Bill Clinton như

(a) Tham Nhũng

(b) Rữa Tiền và Buôn Lậu Ma Túy. Qua lời khai của người bạn thân tên Larry Nichols mà Bill Clinton thuê quản lý công ty ADFA để rửa tiền từ buôn lậu ma túy mà khoản thu mỗi tuần lên tới 10 triệu USD qua Phi Trường Mena ở Tiu Bang Arkansas từ đó việc chuyển ngân được rót đến một ngân hàng ở Florida, một ngân hàng ở Georgia, và Citycorp ở New York, rồi đưa ra nước ngoài; trong khi đó một bạn thân thiết khác của Bill Clinton là Dan Lasater cùng em trai của Bill Clinton là Roger Clinton cùng xộ khám vì những tội liên quan đến ma túy. ). 

Trong khi đó, Cảnh Sát Trưởng Arkansas Doc Delaughter khi cáo buộc họ buôn lậu ma túy cũng như tấn công tình dục các thiếu nữ đã bị các nhân viên công lực nhận tiền của Bill Clinton đe dọa. Bill Clinton khi lên làm Tổng Thống đã đền ơn Webb Hubbell là người đã cứu mình khỏi các liên quan đến tiền và buôn lậu ma túy bằng chức vụ Bộ Trưởng Tư Pháp; tuy nhiên, sau đó Hubbell đã phải quay về Arkansas chịu tội vì đã lừa gạt khách hàng của Công Ty Luật Rose của Hillary Clinton số tiền 500.000 USD.

(c) Giết Người Diệt Khẩu: Những cái chết không bao giờ rõ nguyên nhân đã xảy ra như với hai thiếu niên đêm khuya tình cờ chứng kiến hoạt động gì đó ở Phi Trường Mena nên bị đập nát đầu và cái chết xảy ra với tất cả sáu nhân chứng đã khai báo với cảnh sát về vụ sát hại hai thiếu niên đó, hoặc với những quan chức dám tiến hành điều tra về các “tội” của Bill Clinton như Danny Casoloro, Paul Wilcher, Charles Black, Ed Wilke, John Wilson, Kathy Furguson, Jon Parnel Walker, C. Victor Raider II, Mr. Friday, Ronald Rogers, Luther Parks, Vincent Foster, v.v, người thì tự sát bằng súng với tay phải nắm chặc khẩu súng lục trong khi thuận tay trái, người tự nhiên rơi từ lầu cao sau khi pha xong tách cà phê nóng hổi dù ai cũng biết người ấy rất ghét mở cửa bước ra ngoài ban-công ngắm cảnh, người tự làm rơi máy bay riêng vào ban ngày khi trời tốt và không có báo nguy hỏng hóc, người tự treo cổ, v.v., ngay sau khi phát biểu về việc đã có đầy đủ bằng chứng buộc tội Bill Clinton để rồi dường như tất cả các phát biểu ấy là vu khống vì sau khi họ chết chẳng ai tìm thấy các tập tài liệu bằng chứng ấy, hoặc thậm chí có người chỉ vì dám đến nhắc Bill Clinton trả tiền đã vay lâu rồi không chịu hoàn lại. Bill Clinton thoát tất cả các tội danh vì chính Bill Clinton đã đề ra luật áp dụng tại Tiu Bang Arkansas cho đến ngày nay, theo đó mọi giám định pháp y sẽ không được phép thực hiện đối với những trường hợp tự tử.

(d) Xâm Hại Nền Dân Chủ Hoa Kỳ: Sau khi Tổng Thống Richard Nixon từ chức, Hội Kính Illuminati khống chế nền chính trị Hoa Kỳ qua sự giúp sức của Henry Kissinger và Nelson Rockefeller. 

Từ đó Hoa Kỳ không bao giờ tồn tại bất kỳ cuộc bầu cử dân chủ nào vì tất cả các vị Tổng Thống Mỹ đều do Illuminati lựa chọn từ trước, và các ứng viên không thuộc Illuminati sẽ bị làm cho ô danh bằng các thủ đoạn bôi nhọ tổng lực qua giới truyền thông như nhạo báng, vu cáo, khiến họ bị mất phiếu từ đầu. 

Bill Clinton là thành viên Hội Kín này để được đưa lên làm Thống Đốc Arkansas như bước chuẩn bị cho chiếc ghế Tổng Thống Hoa Kỳ. Hillary Clinton đương nhiên cũng gia nhập Illuminati, thậm chí “có giá” cao hơn Bill Clinton trong hệ thống chuẩn bị nhân sự của Illuminati cho chức danh “tổng thống Hoa Kỳ”. Cả hai đều là bạn thân của Charles “Chip” Whitmore, người tôn thờ Quỷ Satan của Illuminati, và người này luôn bí mật có mặt trong đoàn người tháp tùng Bill Clinton trong những chuyến vi hành.

(e) Dâm Tà: Ngoài những vụ quấy rối tình dục khét tiếng của Bill Clinton mà thiên hạ không mấy ai không biết như đối với Eileen Wellstone, Juanita Broaddrick, Carolyn Moffet, Liz Ward, Becky Brown, Helen Dowdy, Cathy Ferguson, Christy Zercher, v.v. (không tính Monica Lewinsky vì Monica đáp ứng sự gạ tình của Bill Clinton), trong số đó những sự việc nổi cộm có thể kể đến là vụ tấn công tình dục nhân viên tình nguyện của Tòa Bạch Ốc Kathleen Willey, vụ vừa cưỡng hiếp vừa đánh rách miệng nữ quản lý Juanita Broaddrick ở Tiu Bang Arkansas năm 1978 để cô này không thể kêu la cầu cứu, v.v., nhưng chỉ có vụ hãm hiếp nữ công chức Tiu Bang Arkansas là Paula Jones mới làm Bill Clinton “chịu thua”, chấp nhận bồi thường 850.000 USD để được bãi nại. 

Ngoài ra, theo nhật ký hành trình của phi công, Bill Clinton có 26 lần đi trên máy bay Boeing 727 mang tên The Lolita Express của Jeffrey Epstein vốn là chuyên cơ trụy lạc mà y dành cho khách VIP của y được thỏa mản tình dục tập thể với các bé gái tuổi teen trên không trung, mà Bill Clinton đã ít nhất có 5 trong số 26 lần ấy phá luật không cho phép cận vệ được tháp tùng bảo vệ mình. Epstein sau này đã bị bắt ngay tại biệt thự của y và bị kết án 13 tháng tù giam vì tội tuyển mộ gái vị thành niên để bắt hành nghề mại dâm.

Nhà báo Deroy Murdock cho rằng các gia đình tội phạm ở New York như The Bonannos, The Colombos, The Gambinos, The Genoveses, và The Luchheses, đã có thêm sự có mặt của The Clintons để trở thành Lục Đại Bố Già. Chưa kể cái gia đình tội phạm Clinton còn có cả người không mang họ Clinton, như trường hợp bố chồng của Chelsea Clinton (con gái Bill Clinton) là Ed Mezvinsky cũng thụ án 5 năm tù giam tại nhà tù liên bang vì đã điều hành một đường dây đa cấp lừa bịp 10 triệu USD.

Hillary Clinton.
Như vậy, từ sự tệ hại của Bill Clinton, Mỹ cung cấp cho nhân loại người phụ nữ Hillary Clinton với một vài sự tàn độc tiêu biểu như sau:

(a) Bạo Hành Gia Đình: Hillary thường xuyên đánh đập bạo hành Bill Clinton, theo lời kể của Thư Ký Báo Chí Tòa Bạch Ốc là Cô Dee Myers khi nói về lý do vì sao Tổng Thống Bill Clinton hay bị trầy trụa trên mặt, và về chuyện Hillary hay đánh, đấm, đá, cào cấu, ném vật nặng vào mặt chồng trong Dinh Tổng Thống.

(b) Trấn Áp Công Dân: Hillary sử dụng các thám tử tư “mạnh tay” và đã thành công gần như tuyệt đối trong trừng trị và đe dọa những ai dám cáo buộc Bill Clinton xâm hại tình dục, và vài thám tử tư ấy như Jack Palladino, Ivan Duda, và Anthony Pellicano, đã phải ngồi tù vì đã lỡ “mạnh tay” thái quá.

(c) Buôn Bán Vũ Khí: Hillary chấp thuận bán hàng tỷ USD vũ khí hiện đại cho Algeria, Oman, Qatar, Saudi Arabia, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất UAE, và Kuwait, trong khi Bộ Ngoại Giao của bà thì ra rả công kích các nước này độc tài và xâm hại nhân quyền, khiến xung đột quân sự và chiến tranh xảy ra thường xuyên hơn và khủng khiếp hơn.

(d) Tàn Phá Libya: Hillary đã bật đèn xanh cho NATO tấn công Libya năm 2011 nhằm giúp các thế lực cực đoan lên nắm quyền, khiến Libya ngày nay trở thành tan hoang, cứ địa của các tổ chức khủng bố trong đó có IS. Sau này, chính Tổng Thống Barack Obama khi trả lời phỏng vấn của Fox News đã ngậm ngùi nói rằng trong 7 năm làm tổng tư lệnh quân đội Hoa Kỳ, lỗi lầm lớn nhất của ông trong tất cả nhiệm kỳ tổng thống của ông là đã nghe lời Hillary để lật đỗ Muammar Gaddafi; tuy nhiên, ông thẳng thắn nhận hết trách nhiệm về mình cho sự dại dột đó. Ngược lại, Hillary khi trả lời phỏng vấn của Kênh Truyền Hình CBS đã cười to hớn hở về việc sát hại Gaddafi qua phát biểu gây sóng công kích cho sự tàn bạo của bà: “Chúng tôi đã đến, chúng tôi đã thấy, thằng chả chết queo rồi!”

(e) Bần Cùng Hóa Và Bất Ổn Hóa Haiti:

(f) Làm Sụp Đổ Honduras bằng cách ủng hộ cuộc đảo chính đẫm máu khiến xảy ra cuộc di dân ồ ạt chạy sang Hoa Kỳ mà sau đó Hillary cho trục xuất hết về Honduras với lý do kỳ quặc rằng người di tản chỉ muốn gởi đi một thông điệp chống chính phủ Honduras chứ không phải muốn lánh nạn tại Mỹ.
Hiện nay Honduras là xứ sở có tỷ lệ diệt chủng cao nhất thế giới.

(g) Làm Iraq Sụp Đổ Và Giúp IS Lớn Mạnh: Cuối năm 2011, Hillary đòi Tổng Thống Syria Bashar al-Assad phải từ chức, gây ra sự vùng lên của IS dẫn đến cuộc khủng hoảng năm 2015 khi hàng triệu người tràn vào Châu Âu tỵ nạn chiến tranh. Trước khi rời khỏi chức vụ Bộ Trưởng Ngoại Giao, Hillary đòi vũ trang cho các kẻ thù của al-Assad để lật đổ al-Assad. Nhưng khi IS tạo được thế vững chắc ở Syria, các phe nhóm “ôn hòa” đã trao cho IS tất cả các vũ khí hạng nặng tối tân nhận được từ Mỹ cùng với nguồn lực tài chính từ các liên minh của Mỹ, khiến giúp IS bành trướng cực kỳ nhanh chóng lan sang Libya, Ai Cập, và nhiều quốc gia khác trong khu vực.

(h) Giúp Gây Ra Cuộc Tắm Máu Ở Yemen: Từ nguồn vũ khí tối tân của Mỹ trị giá 46 tỷ USD được Hillary duyệt bán, Saudi Arabia tiến hành xâm lược Yemen từ năm 2015, gây ra thương vong lớn cho thường dân Yemen. Ngay cả Anh và nhiều nước đồng minh khác của Mỹ cũng tranh nhau bán vũ khí và hỗ trợ hậu cần tích cực cho Saudi Arabia. Gần đây, Tổng Thư Ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon đã phải đưa liên minh do Saudi Arabia vào danh sách đen những nước xâm hại nhân quyền của trẻ em, và đích thân gọi liên minh đó đã sát hại và gây tàn phế cho trẻ em Yemen.

(i) Sát Hại Thuộc Cấp: Hillary đã lờ đi các tin tức tình báo nhận được về sự tấn công Đại Sứ Quán Hoa Kỳ ở Benghazi, Libya, năm 2012, khiến Đại Sứ J. Christopher Stevens cùng ba quan chức sứ quán trong đó có trưởng phòng quản trị thông tin Sean Smith thiệt mạng. Thậm chí khi bị tra vấn căng thẳng về nguyên nhân dẫn đến cái chết của đại sứ và ba tùy viên, Hillary đã ngang ngược trả lời khét tiếng và “gây bão công kích” rằng nào có gì khác biệt (What difference does it make?), với ngụ ý chết 4 người hay 1 người thì cũng là chết, có gì nghiêm trọng đâu mà tra với hỏi.

(j) Đặt An Nguy Quốc Gia Vào Vòng Nguy Hiểm, Cản Trở Điều Tra, Và Hủy Chứng Cớ:

Kể từ vụ đặt máy nghe trộm ở tòa nhà Watergate dẫn đến sự từ chức của Tổng Thống Richard Nixon, các vụ việc nổi cộm xảy ra tại Mỹ đều được gọi là “Gate”. Email Gate là vụ Hillary đã đem tài sản quốc gia (tức thông tin tuyệt mật) vào hệ thống email cá nhân lắp đặt riêng ở nhà để xử lý công việc quốc gia mà không phải vào Bộ Ngoại Giao, khiến tin tặc dễ dàng đột nhập lấy cắp các tài liệu tuyệt mật ấy.Ngược lại, khi vào Bộ Ngoại Giao, Hillary lại sử dụng hệ thống email chính thức của chính phủ để giao dịch việc riêng hoặc giao dịch kinh doanh cá nhân. Khi sự việc bị bại lộ, Hillary đã xóa khoảng 30.000 thư điện tử với lý do chúng toàn là cá nhân và riêng tư, dù Quốc Hội yêu cầu phải được xem tất cả.

(k) Thất Bại Trong Vai Trò Lãnh Đạo Bộ Ngoại Giao: Sau khi Hillary rời chức vụ Bộ Trưởng, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao không thể nêu lên được bất kỳ một thành tích cụ thể nào của Hillary; đã vậy số liệu lại cho thấy bà đã phí phạm 80 triệu USD xây một Tổng Lãnh Sự Quán ở Afghanistan, làm thiệt hại 6 tỷ USD vì không thực hiện được các hợp đồng đã ký; không chịu liệt Boko Haram ở Nigeria vào danh sách khủng bố khiến tổ chức này đường đường chính chính bắt cóc một lúc 300 nữ sinh; cấm không cho điều tra cáo buộc Bộ Ngoại Giao Mỹ của bà có dính líu đến việc sử dụng gái mại dâm phục vụ công tác riêng, việc các nhà thầu của Bộ Ngoại Giao sử dụng ma túy, và việc Đại Sứ Mỹ ở Bỉ yêu cầu cung cấp mại dâm thiếu niên nam.

(l) Dối Trá Để Đánh Bóng Bản Thân: Hillary đã tuyên bố bị các tay súng mật phục bắn tỉa khi đến Tuzla ở Bosnia năm 1996. Tuy nhiên, sau này đài CBS tìm được và phát sóng phim quay lại cảnh Hillary nhàn hạ dạo chơi khắp chốn, thậm chí vui vẻ chuyện trò với một bé gái vào đúng thời gian mà bà đã cho là khi bị bắn.

(m) Gian Trá Cơ Hội Chủ Nghĩa: Hillary đã có tư cách thấp kém khi đối với hiệp định NAFTA lúc thì khen đó là sự thành công của Hoa Kỳ, nhưng khi công luận chê bai thì bảo bản thân đã chống NAFTA ngay từ đầu; lúc trả lời phỏng vấn đã khoe được ông nội dạy sử dụng súng từ nhỏ, và giữa vòng vây của những người chống sở hữu vũ khí lại tuyên bố bản thân sinh ra và lớn lên trong một gia đình không bao giờ có súng ống; lúc tuyên bố chống hôn nhân đồng tính nam, để rồi sau đó bảo ủng hộ hôn nhân ấy; và gần đây nhất trong cuộc bầu cử tổng thống 2016 đã tuyên bố ủng hộ hiệp định TPP do Obama ký với 11 nước (trong đó có Việt Nam) nhưng khi thấy Donald Trump được ủng hộ vì chống TPP đã tuyên bố bản thân cũng chống TPP.

(n) Vô Đạo Đức Và Bất Lương: Khi Bill Clinton được yêu cầu phục vụ giải quyết xét hỏi sự sai phạm của Tổng Thống Richard Nixon trong vụ Watergate năm 1974, ông (Bill Clinton) đã tiến cử bạn gái là luật sư Hillary Rodham (tức Hillary Clinton khi trở thành vợ Bill Clinton) đảm trách thay mình nhằm tạo điều kiện cho bạn gái có cơ hội thăng tiến. 

Tuy nhiên, Hillary đã bị Luật Sư Trưởng Ủy Ban Điều Tra Jerry Zeifman sa thải với lý do chính thức rằng “Hillary là một luật sư vô đạo đức, bất lương, có mưu đồ vi phạm Hiến Pháp, vi phạm quy định của Hạ Viện, vi phạm quy định của ủy ban điều tra, và quy định bảo mật” (“She was an unethical, dishonest lawyer. She conspired to violate the Constitution, the rules of the House, the rules of the committee and the rules of confidentiality”). 

Thậm chi Zeifman còn từ chối không cấp chứng thư xác nhận công tác cho Hillary theo thông lệ đối với nhân sự thuộc cấp đã chấm dứt nhiệm vụ. Hillary là một trong ba trường hợp duy nhất mà Zeifman không cấp thư xác nhận trong suốt cuộc đời sự nghiệp của ông.

(o) Bao Điều Tệ Hại: Ngoài ra, còn biết bao điều tệ hại khác của Hillary mà bảng chữ cái không đủ để liệt kê hết ra đây, có thể được kiểm chứng qua các đường links trong phần Tham Khảo bên dưới, hoặc truy xuất từ mạng internet các vụ việc mang tên Whitewater Scandal, Cattle Gate, File Gate, China Gate, Quỹ Clinton, Haiti, Hội Tà Thuật Nữ Phù Thủy (Witches’ Covens), Travel Gate, Pardon Gate, It Takes a Village (quyển sách năm 1996 của Hillary đề xuất một cách bịnh hoạn rằng chính phủ Mỹ nên thay mặt các bậc cha mẹ trong nuôi dưỡng trẻ em, nói theo kiểu của Alders Huxley về những lồng ấp trứng để chính phủ kiểm soát chặt chẽ sự sinh sản), SRA (Satanic Ritual Abuse), và The Clinton Body Count (liệt kê dánh sách dài những người chống lại gia đình Clinton để rồi chết do tự tử, do tự bay khỏi lầu cao tầng, do tự gây ra tai nạn xe, do tự cho máy bay nổ, do tự bắn từ phía sau gáy, vì tình cờ phát hiện tấm ngân phiếu mà Clinton sơ xuất đánh rơi, vì lỡ có bầu với Bill Clinton, vì lỡ làm bác sĩ riêng nên biết được bí mật bệnh sử của thân chủ, hay vì bổng dưng chết bầm dập trần truồng bên trong phòng làm việc đã bị khóa trái cửa từ bên trong của Bộ Thương Mại như trường hợp của Cô Barbara Wise, v.v., mà tất cả đều được dán nhãn “tự tử”).

Sự tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp của người phụ nữ thượng lưu làm chính trị chuyên nghiệp xuất phát từ cái đặc thù dân tộc tính của tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp, cộng với những đặc điểm đó nơi người phối ngẫu, lại giúp minh chứng một chân lý: Hoa Kỳ trên nền móng của tàn ác, bất nhân, đam mê quyền lực, bất chấp luật pháp, sẽ không bao giờ là cường quốc trường tồn, sẽ dễ gây thương tổn và bị tổn thương, luôn tự tạo ra lắm kẻ thù làm cho chính mình, luôn tạo ra trong nước và từ ngoài nước những bản sao y hệt của tàn ác vô đạo bất nhân đam mê quyền lực bất chấp luật pháp, để rồi sẽ bị vùi dập từ những bản sao được nâng cấp ấy.

Có thể khẳng định rằng Mỹ và thế giới sẽ điêu tàn nếu Hillary Clinton lên làm Tổng Thống Hoa Kỳ.

CỰU CEO CỦA CLINTON FOUNDATION YÊU CẦU ĐƯỢC BẢO VỆ (Tin đã được kiểm chứng)

Ngay sau khi biết được WikiLeaks công bố emails liên quan đến việc Clinton Foundation bỏ túi gần nửa tỷ đô la từ quỹ từ thiện quyên góp giúp Ấn Độ năm 2013, Eric Braveman, người sau khi cố gắng thay đổi tổ chức từ thiện Clinton Foundation nhưng Không Thành, sau đó Anh đã rời khỏi chức vụ CEO tại Clinton Foundation về làm việc cho Trường Đại Học Yale, Eric đến Văn Phòng Consulate of Russia tại New York vào hôm qua để yêu cầu được cấp Visa sang Nga. Cựu CEO của Clinton Foundation yêu cầu thêm việc xuất ngoại của Anh lần này vì lý do chính trị, Anh muốn được tạm trú trong SỨ Quán Hoa Kỳ tại Nga.

Trước cái chết bí ẩn của Ông Gavin MacFadyen, người đồng sáng lập WikiLeaks với Julian Asange vào tuần trước, Eric Braveman rất lo ngại cho sự an toàn của mình, bởi vì trong thời gian làm việc tại Clinton Foundation, Anh biết rất rõ những việc làm phạm pháp và gian trá của tổ chức từ thiện mang tên họ gia đình Clinton này.

Thursday, September 10, 2026

Chả được miếng thịt, miếng xôi thì cũng được lời nói cho tôi vừa lòng

Tổng thống Trump vừa đưa ra một “gói xôi” mời mọi người. Trước tiên, muốn được ăn xôi thì… bầu cho Đảng Cộng Hòa!

Phiên này có nhiều người tức chết đi được: “Xạo! Tiền ở đâu? Lấy gì mà làm? Bla… bla… bla…”

Thật ra, chính trị gia nào ra tranh cử mà chẳng “hứa”. Hứa là một phần của nghề chính trị. Vấn đề là sau khi đắc cử, lời hứa nào trở thành chính sách, lời hứa nào nằm lại trên sân khấu vận động tranh cử.

Với Trump, có những lời hứa đã được chuyển thành chính sách. Chẳng hạn, “No tax on tips” – không đánh thuế thu nhập liên bang đối với tiền tip đủ điều kiện – đã được đưa vào luật năm 2025. Những cam kết về giảm thuế, việc làm và đưa hoạt động sản xuất trở lại Mỹ cũng là những nội dung trung tâm trong chương trình kinh tế của ông.

Nhìn lại Obama. “Change!” Một chữ nghe rất kêu. Nhưng sau tám năm, những người không thích Obama có quyền hỏi: thay đổi ở đâu, thay đổi được bao nhiêu? Dưới thời Obama, nước Mỹ vẫn phải đối mặt với phân cực chính trị, tranh luận gay gắt về chủng tộc và sự xuất hiện của phong trào Black Lives Matter sau năm 2013. Vụ Benghazi năm 2012 cũng trở thành một trong những tranh cãi chính trị lớn nhất thời Obama, khi một cơ sở ngoại giao của Mỹ bị tấn công và bốn người Mỹ thiệt mạng. Nợ công tăng nhiều nhất so với các đời tổng thống.

Đến Biden. “Build Back Better!” Nghe cũng rất hay. Nhưng người dân nhìn vào đường sá, cầu cống, việc làm, giá cả, lạm phát… rồi tự hỏi: Build cái gì? Better chỗ nào? Cây viết cầm để ký còn không cầm nổi. Ra biển ăn kem nhiều hơn làm việc ở toà bạch ốc.

Rồi đến Afghanistan. Hai mươi năm chiến tranh kết thúc bằng cuộc rút quân hỗn loạn năm 2021. Bỏ lại 80 tỷ tiền vũ khí. Vụ đánh bom Ngày 26 tháng 8 của ISIS-K tại Abbey Gate ở sân bay Kabul làm 13 quân nhân Mỹ và khoảng 170 thường dân Afghanistan thiệt mạng. Đó đã trở thành một trong những thất bại gây tranh cãi nhất trong nhiệm kỳ Biden.

Còn Trump thì thường xuyên nhấn mạnh nguyên tắc: Không bỏ người của mình lại phía sau. Đó là một thông điệp rất mạnh mẽ mà chỉ có tổng thống Trump mới làm được, vụ giải cứu phi công ở Iran là một thí dụ điển hình. Báo chí chửi bới, bới móc, bla bla tốn quá nhiều tiền...

Vậy nên, cái “gói xôi” Trump đưa ra lần này có giống những gói xôi của mọi chính trị gia không? Muốn có câu trả lời, điều trước tiên hãy bầu cho Đảng Cộng Hòa. Chính sách ra sao, tiền lấy ở đâu, xin đợi hồi sau sẽ rõ. Đừng nghe báo chí đóng khung dư luận.

Nghe anh Lê Hoàng nói nè...

Có những con bò quá giỏi hỏi ông Trump làm gì có $5000 đô để trả cho những công dân trưởng thành.

Sao không thấy ai hỏi tiền đâu thời covid, đóng cửa mọi nơi, không lấy vào được một đồng thuế, tiền đâu để trả ra 3 lần trong thời covid từ lớn đến mới đẻ, mỗi người nhận được $3200.

Cũng có bò nói tiền này là tiền hối lộ mua phiếu. Chắc ông Trump không biết luật hoặc là các cố vấn của ông ai cũng dốt giống bò.

Sao không ai hỏi phe dân chủ mỗi lần ứng cử là hứa xoá nợ cho sinh viên, bảo hiểm y tế cho người bất hợp pháp, cấp nhà chùa cho dân nghèo....

Không biết thì chịu khó nín ngồi nghe để học khôn. Không nói ra chẳng ai biết mình ngốc.

Nhi Duong

Wednesday, September 9, 2026

Obama, lợi bất cập hại…

Theo dõi chính trị Mỹ là một sự thú vị và ta cảm thấy cuộc đời ý nghĩa. Còn hơn với cái tuổi già ngồi chờ… đoàn tụ với ông bà. Cứ hai năm thì có bầu cử giữa kỳ, 4 năm bầu tổng thống. Quay đi quay lại là thấy vận động, thấy chiêu trò. Coi bộ hay hơn phim tập vì mình chỉ dự đoán kết quả chớ không có gì chắc chắn.

Khi có tuổi, cũng là lúc mình nghiệm lại cuộc đời, và thấy quy luật NHÂN QUẢ sao mà đúng. Cũng như thấy sự đổi thay chóng mặt. Mới ngày nào bà chủ tiệm vàng có mấy chục người làm, giờ vướng lao lý và tài sản có thể biến mất… Ý quên, đang nói chuyện Mỹ. Mới ngày nào đảng DC hùng mạnh. Cái đảng mà sự phục tùng là ai cũng kiêng nể. Thí dụ như các dân biểu hay nghị sĩ, các thẩm phán TCPV… luôn luôn bỏ phiếu theo ý đảng bất chấp đúng sai. Bây giờ có rạn nứt. Mà cái công lớn nhất là ông “đen”. Ông phá hoại nước Mỹ chưa đủ. Ông phá luôn cái đảng của ổng. Ta gọi “quả báo” cho đảng DC cũng đúng. Tui thì nói “ngày tàn” của họ.

Dân Chủ không phải cộng sản. Bằng chứng là nhiều người Việt tỵ nạn cộng sản vẫn “phò” đảng từ lúc đặt chân lên nước Mỹ cho đến bây giờ. Đến Mỹ để hy vọng đổi đời, làm giàu cho bản thân và giúp đỡ được người khác. Chớ đâu phải chỉ hưởng phúc lợi hay free đủ thứ. Ấy vậy mà trong đảng DC, một lực lượng mới nổi lên. Họ công khai chủ thuyết “mác”. Khẩu hiệu bình đẳng, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu… Cái vụ này tui thuộc nằm lòng. Thêm bonus như free y tế, nhà ở… Nghe thấy thèm.

Công thức tranh cử là ứng viên phải đẹp trai, đẹp gái, ăn nói dẻo quẹo. Không nói chuyện thẳng thừng như ông già Trump. Hứa hẹn một tương lai không làm mà có ăn….

Nhưng sao dính ông Obama vô đây?

8 năm cầm quyền của ổng và 4 năm của “hậu duệ” Biden, người hồi giáo được nhận vào rất nhiều và được ở tập trung. Sau đó họ sinh đẻ, bảo lãnh… Dần dần có nhiều địa phương hoàn toàn là những sắc dân của họ. Mình không kỳ thị nếu họ chung giá trị với chúng ta. Nhưng không, họ có một thế giới riêng, gọi là Thế Giới Hồi Giáo. Họ có thể tử hình ai đó vì chống thế giới của họ. Họ muốn luật lệ của họ được áp dụng rộng rãi. Nhờ Obama mà bây giờ cộng đồng của họ lớn mạnh và luôn trung thành với đảng DC. Obama vuốt râu thoả mãn (ý quên, ổng không có râu). 

Bạn biết rằng các nước nhận nhiều nhập cư, họ muốn phân tán để hoà đồng người đến. Thí dụ như người Việt, họ phải chờ được nhận bảo trợ khắp nước Mỹ, kể cả các tiểu bang lạnh giá. Họ phải học tiếng Mỹ, học văn hoá Mỹ. Chỉ sau này khi có điều kiện, họ mới di chuyển về nơi có khí hậu thích hợp và dễ làm ăn, hình thành những cộng đồng Việt và có lá phiếu đáng nể. 

Còn Obama, sẵn sàng “đưa quân” về nơi cần cho đảng DC để nắm chắc phiếu bầu. Khi ở tập trung như vậy, đôi khi họ không cần học tiếng Mỹ. Bạn mới hiểu tại sao cái cô dân biểu chuyên chửi Trump chẳng tài cán gì mà cứ đắc cử đều đều, vì cô ta là người Somali vậy thôi.

Trở lại chuyện đảng DC. Trong nội bộ họ cũng có nhánh cộng sản, đứng đầu là ông nghị Sanders (tui không biết có viết trúng tên ổng không nữa). Xưa nay ổng ủng hộ ai là người đó… rớt. Không qua nổi sơ bộ đảng. Tuy nhiên, bây giờ họ nhắm vào phiếu bầu của người Hồi giáo, họ mơn trớn khối cử tri này. Và điều thành công của họ đã xảy ra ở Michigan cách đây mấy ngày. Ứng viên theo đường lối “hưởng theo nhu cầu” của họ chiến thắng một bà DC khác, mà bà này được cả Obama và Biden ra sức ủng hộ. Vì họ biết nếu ứng cử viên này đại diện cho DC, thì có thể nhiều đảng viên DC khác quay lưng. Không đi bầu hoặc theo phe CH. Chưa kể những người trung dung, họ sẽ ngả sang CH.

Xưa nay chức nghị sĩ của tiểu bang Michigan là của đảng DC. Bây giờ họ phân hoá. Cơ hội bằng vàng cho dượng. Ông không bỏ lỡ. Lần này mà chiếm được ghế nghị sĩ ở đây là Trump thắng lớn. Ông lại ngâm bài thơ “Con Rắn”. Nhưng lần này dành cho Obama. Ông “đen” đem họ vô tưởng lấy nguồn phiếu vĩnh viễn, nhưng coi chừng họ phá nát đảng DC.

Jimmy Nguyen

Hình : ứng viên nữ được Obama ủng hộ đã thua ứng viên nam được Sanders và cánh Hồi giáo ủng hộ. Hồi giáo ở Michigan có hơn 4 trăm ngàn. Ông này có chính sách đưa nước Mỹ lên… thiên đường cộng sản. Giống thị trưởng New York

Friday, September 4, 2026

Ngôn Ngữ Chính Trị và Ngôn Ngữ Ngoại Giao

Sáng nay ngày off, ghé quán cà phê Việt Nam như mọi khi, mình vừa ngồi xuống thì thấy Barry bước vô với cái vẻ mặt khoái chí lắm, tay cầm cái điện thoại giơ giơ. Bạn biết Barry rồi đó, ông này hay bênh phe cấp tiến, hễ có được cái gì để chọc Bác Don là mắt sáng rỡ.

"Bác Don ơi, lại đây coi cái này nè," Barry cười tủm tỉm, giọng đầy vẻ mỉa mai. "Thần tượng chống cộng vĩ đại của bác nè. Ông Trump vừa gửi thư chúc mừng Quốc khánh Việt Nam 2 tháng 9, chúc mừng tới cả Tổng Bí thư Đảng Cộng sản, lời lẽ thắm thiết lắm bác ơi, nào là hữu nghị, nào là đối tác chiến lược. Ủa, chống cộng kiểu gì mà đi chúc mừng cộng sản vậy bác? Hay là ổng cũng thương cộng sản rồi mà bác không hay?"

Bác Don đặt mạnh ly cà phê xuống, nhưng không nổi nóng, mà rút điện thoại ra, dò dò một hồi rồi chìa vào mặt Barry.

"Mày khoan đắc ý. Coi cái này nè. Mới đầu tháng, ở Las Vegas, ông Trump đứng trên sân khấu nói rành rành trước cả ngàn người: chủ nghĩa cộng sản là mối đe dọa lớn nhất đối với lịch sử đất nước chúng ta, đừng có bầu cho đám Dân chủ. Ổng nói câu đó, tới Nhà Trắng còn đăng lại. Đó, lập trường của ổng nó sờ sờ ra đó, rõ như ban ngày. Còn cái lá thư chúc mừng mà mày khoe, nó là chuyện khác hoàn toàn con à."

Barry chưng hửng một giây, rồi cố cãi: "Thì đó, đúng là mâu thuẫn chớ gì. Mồm thì hô cộng sản là hiểm họa số một, tay thì viết thư chúc mừng cộng sản. Không phải nói một đằng làm một nẻo, Taco thì là gì?"

Ông Joe đang húp cà phê, ngẩng lên hỏi tỉnh rụi: "Ủa, chớ hồi tao đi đám cưới thằng cháu, tao đâu có ưa gì cái bên sui gia, vậy mà gặp mặt tao cũng cười, cũng bắt tay, cũng chúc trăm năm hạnh phúc. Bộ vậy là tao giả dối hả? Hay là tao lịch sự?"

Cả bàn lại khựng một giây. Vì ông Joe luôn hỏi nghe tưng tửng mà lại chạm trúng ngay cái lõi của tất cả câu chuyện. Cả Barry lẫn Bác Don đều cầm trên tay một vật chứng thật, mà lại đọc ra hai ý ngược nhau. Vậy ai đúng?

Theo mình, cả hai cái vật chứng đó đều thật, và đều đúng, chỉ có điều chúng thuộc về hai thứ tiếng khác nhau. Bởi vì trong chuyện bang giao, người ta không nói bằng một thứ tiếng, mà nói bằng hai. Một là ngôn ngữ ngoại giao, hai là ngôn ngữ chính trị. Nghe thì na ná, mà thật ra khác nhau một trời một vực, như hai căn phòng riêng biệt trong cùng một ngôi nhà.

Cái lá thư chúc mừng mà Barry khoe, chính là ngôn ngữ ngoại giao. Nó lịch sự, trịnh trọng, đầy những lời hoa mỹ về hữu nghị và đối tác. Nó là một nghi thức. Giống hệt cái chuyện Ông Joe đi đám cưới, gặp bên sui mình không ưa vẫn cười vẫn chúc mừng, không phải vì đổi lòng, mà vì đó là phép xã giao khi bước vào chốn đông người. Mà cái nghi thức này, xin nói cho công bằng, đâu phải riêng ông Trump. Đời tổng thống Mỹ nào, năm nào tới ngày Quốc khánh Việt Nam cũng gửi một lá thư y chang như vậy. Đó là chuyện thường ngày ở huyện của ngoại giao.

Còn cái bài phát biểu ở Las Vegas mà Bác Don chìa ra, đó lại là ngôn ngữ chính trị. Nó nảy lửa, nó phân định bạn thù rạch ròi, nó cắm cờ cho phe mình. Và cái thứ tiếng đó, ông Trump nói với cử tri Mỹ của ông, ở sân nhà của ông, trong mùa tranh cử. Ông không hề nói câu đó với Hà Nội. Hai câu, hai thứ tiếng, hai đối tượng người nghe, hai căn phòng khác nhau.

Cho nên cái mà Barry gọi là "nói một đằng làm một nẻo", thật ra không hẳn là giả dối. Nó là bản chất muôn đời của nghề trị quốc. Trên bàn cờ quốc tế, cái dẫn dắt các quyết định không phải là tình cảm hay ý thức hệ, mà là lợi ích. Nước Mỹ cần Việt Nam như một đối tác quan trọng trong khu vực, nhất là để làm đối trọng với ông kẹ khổng lồ ở phương bắc. Cái lợi ích chiến lược đó nó lớn hơn cái chuyện ưa hay không ưa thể chế của nhau. Nên bắt tay vẫn cứ bắt tay, làm ăn vẫn cứ làm ăn, còn chuyện trong lòng nghĩ gì về nhau thì để riêng ra một phòng khác. Cái lá thư không hề xóa đi cái lập trường trong bài phát biểu, và ngược lại. Chúng sống song song, ở hai căn phòng, không đụng nhau.

Nhưng ngẫm kỹ, câu chuyện này còn có một tầng rất thú vị.

Có một chi tiết lịch sử mà nhiều người có thể không để ý: ngày 2 tháng 9 năm 1945, khi Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập tại Ba Đình, phần mở đầu của bản tuyên ngôn Việt Nam đã dẫn lại những lời nổi tiếng trong Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ năm 1776 — về quyền bình đẳng, quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

Và điều đặc biệt là bản Tuyên ngôn Việt Nam nói thẳng nguồn gốc của những lời đó: “Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ.”

Sau đó, Hồ Chí Minh còn dẫn Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Pháp, rồi đi thêm một bước rất đáng chú ý: từ quyền bình đẳng của con người, ông “suy rộng ra” thành quyền bình đẳng của các dân tộc.

Nói cách khác, ngay trong ngày tuyên bố nền độc lập của Việt Nam, những lý tưởng được chính nước Mỹ tuyên bố từ năm 1776 đã được đem vào lập luận để khẳng định quyền độc lập của Việt Nam năm 1945.

Lịch sử đôi khi có những nghịch lý rất thú vị. Những câu chữ được một quốc gia viết ra để tuyên bố quyền tự do của chính mình, nhiều thập niên sau lại được một dân tộc khác sử dụng để lập luận cho quyền tự do và độc lập của họ.

Và có lẽ chính vì vậy mà câu chuyện Việt Nam – Hoa Kỳ sau này càng trở nên phức tạp và đáng suy ngẫm hơn.

Và đây là cái bài học nho nhỏ mà mình rút ra từ hai cái vật chứng trên bàn cà phê sáng nay. Đó là trong đời, cũng như giữa các quốc gia, ta phải học cách phân biệt đâu là lời nói của phép xã giao, và đâu là tiếng nói thật của lòng người. Đừng nghe một lời chúc mừng trịnh trọng mà vội tưởng đó là tình thân. Cũng đừng nghe một lời đả kích gay gắt mà vội tưởng đó là quyết chiến tới cùng. Người khôn ngoan là người biết mỗi lời được thốt ra trong căn phòng nào, và nhằm vào tai ai. Bởi cái nguy hiểm nhất không phải là người ta nói hai thứ tiếng, chuyện đó xưa như trái đất rồi. Cái nguy hiểm là mình, kẻ đứng nghe, lại không phân biệt được họ đang nói bằng thứ tiếng nào, để rồi hoặc mừng hụt như Bác Don sợ, hoặc bắt hụt như Barry mong.

Sáng đó mình đứng dậy ra về, Bác Don thì đã lấy lại vẻ đắc ý, Barry thì cụt hứng cất điện thoại đi, quay qua chê cà phê nay lạt. Còn Ông Joe thì hỏi với theo: "Ryan nè, vậy tính ra cái tài của người làm ngoại giao là biết cười với người mình không ưa mà không cắn lưỡi hả? Nếu vậy bà xã tui làm được đó, mỗi lần má chồng qua chơi là bả cười tươi rói mà trong bụng thì tao biết rồi." Mình phá ra cười, vỗ vai ông, nói ông Joe đúng là chuyên gia rút chân lý từ chuyện trong nhà.

Còn bạn, trong cuộc sống của mình, bạn có phân biệt được khi nào một người đang nói với bạn bằng ngôn ngữ xã giao lịch sự, và khi nào họ đang nói với bạn bằng tiếng nói thật từ trong lòng hay không?


Tuesday, September 1, 2026

ĐỪNG RỜI MẮT NÓ!

Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Mỹ không phải là một cộng đồng di dân thông thường. Nó được sinh ra từ máu và nước mắt, từ sự sụp đổ của một quốc gia tự do và từ quyết tâm không chịu sống dưới chủ nghĩa cộng sản.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi xe tăng Bắc Việt tiến vào Sài Gòn, hàng trăm nghìn người đã bỏ chạy. Làn sóng đầu tiên là những người được Mỹ sơ tán khẩn cấp – quân nhân, công chức, trí thức, và những người từng gắn bó với chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Họ biết rõ số phận sẽ thế nào nếu ở lại: tù cải tạo, phân biệt đối xử, mất mát tài sản và tự do. Sau đó là hàng trăm nghìn “thuyền nhân” vượt biển trên những chiếc thuyền mong manh, chấp nhận rủi ro chết chìm, bị hải tặc, đói khát, chỉ để được sống trong tự do. Hàng trăm nghìn người nữa đến qua các chương trình ODP, H.O. và đoàn tụ gia đình trong những thập niên sau.

Họ đến Mỹ với hai bàn tay trắng. Nhiều người từng là sĩ quan, bác sĩ, kỹ sư, nay phải đi làm lao động chân tay, rửa chén, may mặc, mở tiệm tạp hóa. Từ những căn hộ tạm bợ ở Camp Pendleton, họ đã dựng nên Little Saigon ở Quận Cam – trung tâm văn hóa, thương mại và tinh thần của người Việt hải ngoại lớn nhất thế giới ngoài Việt Nam. Họ không chỉ xây dựng kinh tế mà còn giữ vững một lập trường rõ ràng: không quên quá khứ, không tha thứ cho chế độ đã khiến họ mất quê hương, và không bao giờ chấp nhận chủ nghĩa xã hội/cộng sản dưới bất kỳ hình thức nào.

Đó là lý do vì sao cộng đồng người Việt tỵ nạn luôn nhạy cảm với những khẩu hiệu “xã hội chủ nghĩa”, “công bằng xã hội” hay “dân chủ xã hội”. Với họ, đó không phải là lý thuyết trừu tượng. Đó là ký ức về cải tạo, về thuyền nhân, về những người thân bị bỏ tù, về đất nước bị biến thành một nhà tù lớn.

Chính trong bối cảnh đó, việc Dân biểu Derek Trần – con của người tỵ nạn, đại diện cho địa hạt 45 California vốn bao gồm phần lớn Little Saigon – bỏ phiếu No chống lại nghị quyết lên án “những nỗi kinh hoàng của chủ nghĩa xã hội”
(H.Con.Res. 58) ngày 21 tháng 11 năm 2025, đã gây ra sự thất vọng sâu sắc trong nhiều người Việt.

Nghị quyết đó không phải là một văn bản chính trị thông thường. Nó nhắc lại lịch sử máu lửa của chủ nghĩa xã hội trên thế giới: hơn 100 triệu người chết, nạn đói, Gulag, killing fields, và các chế độ độc tài. Một nghị sĩ gốc Việt, mang trong mình lịch sử của gia đình tỵ nạn, lại chọn đứng về phía những người từ chối lên án rõ ràng chủ nghĩa đó, là điều khó chấp nhận đối với nhiều cử tri đã từng mất tất cả vì chính hệ tư tưởng ấy.

Hôm nay, ngày 1 tháng 9 năm 2026, Hạ viện Mỹ sẽ bỏ phiếu về H.Res. 1490 – nghị quyết lên án và phản đối chủ nghĩa xã hội dưới mọi hình thức, bao gồm cả Democratic Socialists of America, đồng thời tái khẳng định bầu cử chỉ dành cho công dân Mỹ và ủng hộ các biện pháp bảo vệ bầu cử. Đây là một lần nữa cộng đồng người Việt tỵ nạn cần theo dõi sát sao lá phiếu của Dân biểu Derek Trần. Liệu ông sẽ tiếp tục bỏ phiếu No như lần trước, hay sẽ đứng về phía những người từng phải bỏ quê hương vì chính chủ nghĩa xã hội?

Lịch sử cộng đồng người Việt tỵ nạn không chỉ là câu chuyện vượt biên thành công. Nó là lời khẳng định rằng tự do không bao giờ được coi là điều đương nhiên, và rằng ký ức về sự đàn áp không được phép bị xóa nhòa bằng những lý lẽ chính trị đảng phái. Khi một người con của cộng đồng chọn bỏ phiếu No trước một nghị quyết lên án chủ nghĩa xã hội, đó không chỉ là một phiếu bầu. Đó là một tín hiệu khiến nhiều người phải tự hỏi: liệu chúng ta đã thực sự truyền được bài học lịch sử cho thế hệ tiếp theo hay chưa?

Cộng đồng người Việt tỵ nạn đã chứng minh rằng từ tro tàn của mất mát, người ta vẫn có thể dựng nên một cuộc sống mới trong tự do. Nhưng tự do ấy chỉ bền vững khi người ta không quên nguồn gốc của nó – và không bao giờ ngần ngại gọi tên kẻ thù đã từng cướp đi quê hương của mình. Hãy theo dõi lá phiếu của Derek Trần hôm nay.

Cập nhật by Chân Như:

Đã quá rõ, Derek Trần 1 lần nữa bỏ phiếu chống một nghị quyết lên án chủ nghĩa xã hội.

H.Res. 1490 lên án và phản đối chủ nghĩa xã hội dưới mọi hình thức, trong đó nêu đích danh tổ chức Những Người Xã Hội Dân Chủ Hoa Kỳ; phản đối việc thực hiện các chính sách xã hội chủ nghĩa tại Hoa Kỳ; tái khẳng định cam kết bảo vệ Hiến Pháp, bầu cử tự do và công bằng.

Với 220 phiếu thuận, 192 phiếu chống và hai dân biểu bỏ phiếu có mặt. Tất cả 192 phiếu chống đều đến từ phía Dân Chủ, trong đó có ba nhân vật lãnh đạo cao nhất của khối Dân Chủ tại Hạ Viện là Lãnh tụ Thiểu số Hakeem Jeffries, Phó lãnh tụ Katherine Clark và Chủ tịch Khối Dân Chủ Pete Aguilar. Dân Biểu Derek Trần cũng bỏ phiếu chống.

Cử tri gốc Việt tại Điạ Hạt 45 đã sáng mắt chưa? Quý vị nếu còn bỏ phiếu cho tên này vào tháng 11 tới đây nghĩa là chính quý vị đang ủng hộ Cộng Sản đó.

AECH


Tự do ngôn luận hay Tự do phỉ báng người khác của đám Truyền thông bất lương?

Tổng thống Trump muốn Kristen Welker bị trừng phạt, và theo bài viết này, ông có lý do để làm như vậy. Hôm Chủ nhật, ông viết rằng người dẫn chương trình Meet the Press “sẽ bị báo cáo lên FCC để khiển trách hoặc trừng phạt” sau khi cô nói với khán giả rằng các sự ủng hộ của ông trong năm nay đã đạt được “những kết quả trái chiều”.

Cuối cùng, một tổng thống đã yêu cầu cơ quan cấp giấy phép cho mọi đài phát thanh truyền hình ở Hoa Kỳ buộc một người dẫn chương trình của một hệ thống truyền hình phải tuân theo tiêu chuẩn mà luật pháp đã quy định. Những người bảo thủ đã phàn nàn về điều này suốt năm mươi năm qua. Và ông đã hành động.

Ông gọi Welker là “người ‘nữ chủ xướng’ không được ưa chuộng của chương trình Meet the Press từng vĩ đại một thời, nay được xem là Meet the Fake Press (Gặp gỡ Báo chí Giả tạo).”

Ông đặt câu hỏi làm sao người ta có thể được phép nói những điều như cô đã nói khi “làm việc trên những làn sóng phát thanh công cộng được cấp miễn phí”. Ông gọi lời tuyên bố của cô là một “sự không chính xác có chủ ý”.

Sau đó, ông nói thêm rằng cô ấy “không phải là người duy nhất”.

Ballotpedia đã theo dõi 312 trường hợp Tổng thống Trump ủng hộ các ứng cử viên trong các cuộc bầu cử sơ bộ năm 2026. Tính đến đầu tháng Bảy, 97% những ứng cử viên đó đã chiến thắng. Trong các cuộc bầu cử sơ bộ vào Thượng viện, tổng thống đạt thành tích 20 thắng trên 20, một kỷ lục mà chưa có tổng thống nào của bất kỳ đảng nào từng đến gần.

Thứ Ba tuần trước, Thượng nghị sĩ Darline Graham đã thắng cuộc bầu cử vòng hai tại Nam Carolina với cách biệt gần năm điểm phần trăm, và Mike Mazzei giành được đề cử của Đảng Cộng hòa cho chức Thống đốc Oklahoma, cả hai đều nhờ Tổng thống đặt tên tuổi và sự ủng hộ của mình phía sau họ.

Welker mô tả thành tích đó là “những kết quả trái chiều”. Trong cùng một lời phát biểu, cô lại nói rằng tổng thống sẽ “có ảnh hưởng rất lớn đối với các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ này”.

Hai lời tuyên bố đó không thể đồng thời đều đúng. Cô có các con số, cô có chiến thắng của Graham mới xảy ra hai ngày trước, nhưng cô đã chọn một từ ngữ khiến khán giả tin rằng tổng thống đang thất thế trong chính đảng của mình.

Tổng thống gọi điều đó là có chủ ý, và theo lập luận của bài viết này, các sự kiện ủng hộ nhận định của ông.

NBC không sở hữu các tần số mà các đài của họ sử dụng để phát sóng.

Người dân Hoa Kỳ mới là chủ sở hữu của những tần số đó. FCC cho các đài mượn để sử dụng theo giấy phép, và mỗi giấy phép đều đi kèm với nghĩa vụ phục vụ lợi ích công cộng. Nghĩa vụ đó đã được quy định trong luật liên bang từ năm 1934, và Ủy ban này đã duy trì chính sách chống bóp méo tin tức trong nhiều thập niên.

Tổng thống là người đầu tiên xem chính sách đó như một điều gì đó hơn là một món đồ trưng bày trong viện bảo tàng.

Hãy hiểu FCC có thể làm gì. FCC không phạt các người dẫn chương trình hoặc trực tiếp đưa họ ra khỏi sóng truyền hình. FCC cấp giấy phép cho các đài nơi họ xuất hiện, và NBC sở hữu đài truyền hình tại Washington, nơi Welker đưa ra lời nhận xét đó. Dưới thời Chủ tịch Brendan Carr, Ủy ban đã yêu cầu Disney nộp hồ sơ gia hạn sớm cho tất cả tám đài ABC mà họ sở hữu. Disney đã nộp đơn nhưng phản đối quyết định này. Những công cụ tương tự hiện cũng có thể được sử dụng đối với NBC, và tổng thống đã chỉ cho Ủy ban biết nơi cần xem xét.

NBC trả lời chỉ bằng một câu. Một phát ngôn viên gọi Welker là “một trong những người giỏi nhất trong ngành” và cho biết hệ thống NBC đứng về phía cô.

Không ai tại hệ thống này sửa lại lời tuyên bố hoặc giải thích làm thế nào 97% lại có thể trở thành “kết quả trái chiều”. NBC đã có cơ hội sửa một tuyên bố sai sự thật nhưng đã chọn bảo vệ người đưa ra tuyên bố đó.

Đây là lần đụng độ thứ hai giữa tổng thống và Welker trong vòng ba tháng. Vào tháng Sáu, ông đã kết thúc sớm một cuộc phỏng vấn với cô sau khi cô dành phần lớn buổi phỏng vấn để chất vấn ông về cuộc chiến với Iran. Theo bài viết, ông đã kiên nhẫn với hệ thống truyền hình này lâu hơn nhiều so với mức mà họ đáng được hưởng.

Những người chỉ trích tổng thống đã bắt đầu gọi đây là một mối đe dọa đối với tự do báo chí.

Một tờ báo có thể in bất cứ điều gì họ muốn vì họ sở hữu những máy in của chính mình. Nhưng một đài truyền hình sử dụng một tần số công cộng khan hiếm mà họ được cấp để sử dụng mà không phải trả tiền.

Tu chính án thứ Nhất bảo vệ quyền tự do ngôn luận.
Nhưng nó chưa bao giờ đòi hỏi người dân Mỹ phải trao miễn phí cho một hệ thống truyền hình một kênh phát sóng rồi sau đó phải im lặng khi hệ thống đó sử dụng nó để đánh lừa họ.

Tổng thống nói rõ rằng Welker chỉ là một ví dụ trong số nhiều người. Theo lời ông: “Truyền thông của phe Cánh Tả Cấp Tiến đang cố tình hết sức để quấy rối, hạ thấp và vu khống bất cứ điều gì mang tên ‘TRUMP.’”

Chính lời nhận xét của Welker cho thấy thói quen này hoạt động như thế nào. Cô nhắc đến chiến thắng của Graham nhưng lại gắn cụm từ “kết quả trái chiều” vào trong cùng một câu, khiến chiến thắng đó đến với khán giả kèm theo một sự dè dặt mà các con số không ủng hộ.

Trong nhiều thập niên, các tổng thống thuộc Đảng Cộng hòa đã chịu đựng sự công kích này, phàn nàn về nó trong các buổi gây quỹ, nhưng không đụng đến giấy phép phát sóng.

Theo lập luận của bài viết, vị tổng thống này đã đọc luật, nhận thấy nghĩa vụ phục vụ lợi ích công cộng là có thật và quyết định thực thi nó. Mọi lãnh đạo của các hệ thống truyền hình tại New York đều hiểu thông điệp vào ngày Chủ nhật.

Các làn sóng phát thanh truyền hình thuộc về những người dân đang theo dõi tại nhà, và tổng thống vừa nhắc nhở các hệ thống truyền hình rằng họ đang phục vụ ai.

Ken Blackwell


Monday, August 31, 2026

Canada tuyên bố "sẵn sàng chịu đau để giữ chủ quyền" trong chiến tranh thương mại - Rồi ai chịu đau ?

Sáng Chủ nhật, đi lễ về, bụng đói cồn cào, mình ghé vô tiệm phở quen gần nhà làm một tô cho đã. Vừa đẩy cửa bước vô thì đã nghe cái giọng oang oang quen thuộc từ góc quán. Hóa ra nhóm của Bác Don đã ngồi đó tự đời nào, trước mặt mỗi người một tô phở bốc khói, mà cãi nhau còn nóng hơn cả nước lèo. Mình kéo ghế ngồi ké một góc, gọi tô đặc biệt, rồi lặng lẽ nghe.

Thấy mình, Bác Don ngoắc tay: "Ryan, lại đây lại đây! Coi cái này nè. Bên Canada mấy ổng tuyên bố hùng hồn lắm, nói dân Canada sẵn sàng chịu đau đớn kinh tế để bảo vệ chủ quyền, không thèm nhượng bộ ông Trump. Nghe dữ chưa!"

Barry, gật gù tâm đắc: "Thì đúng quá còn gì. Một nước có tự trọng thì đâu thể để nước lớn muốn ép sao thì ép. Thà chịu thiệt một chút mà giữ được chủ quyền, còn hơn cúi đầu. Đó là khí phách của người quân tử chứ ai như ông Trump, vậy mà có những người tối ngày bênh ổng, cuồng ổng, trong khi chuyện này từ ổng ra chứ ai, Chính ông Trump của Bác đánh thuế người ta trước chớ ai. Canada đang yên đang lành, tự nhiên bị đánh, thì người ta phản ứng là đúng rồi, mắc gì Bác mỉa mai ? "

Ông Joe đang húp miếng nước lèo, ngẩng lên hỏi tỉnh rụi: "Ủa mà mấy ông lãnh đạo hô chịu đau đó, đã có ông nào bị mất việc chưa? Hay là mấy người thợ ngoài xưởng chịu đau giùm mấy ổng?"

Cả bàn khựng một giây. vì hai câu, một của Barry một của Ông Joe, hóa ra lại chạm đúng hai cái lõi của cả câu chuyện. Mình cứ ngồi im nghe tiếp.

Bác Don không chịu thua, đặt tô phở xuống, phản pháo: "Cuồng cái gì mà cuồng! Tui nói có lý chớ bộ. Ông biểu ông Trump đánh Canada trước, ừ, đúng, nhưng ông chỉ coi có khúc đó thôi. Ông thử nghĩ coi, có thằng cha nào trên đời tự nhiên rảnh rỗi, đang yên đang lành, đi gây sự với ông khách hàng lớn nhất của mình, mà cũng là ông hàng xóm sát vách, chỉ để cho vui không? Ông Trump dù gì cũng là dân buôn bán cả đời, đâu có ông chủ tiệm nào tự tay châm lửa đốt cái mối làm ăn bự nhất của mình chỉ vì buổi sáng ngủ dậy thấy trong người khó ở. Phải có cái lý do của nó chớ Barry!"

Barry nhíu mày: "Lý do gì , tào lao thì có "

Bác Don gõ đũa cái cốp: "Tào lao gì. Bao lâu nay, Canada chơi khôn thấy mẹ. Hàng của Trung Quốc, cái nước bị Mỹ đánh thuế nặng đó, thay vì đi thẳng vô Mỹ thì nó vòng qua ngả Canada, thay tên đổi họ, rồi tuồn vô Mỹ để né thuế. Canada thành ra như cái cửa sau cho hàng Trung Quốc lách vô nhà Mỹ. Một mặt hưởng lợi từ thị trường Mỹ, một mặt lặng lẽ làm cửa hông cho cái nước mà Mỹ đang phải đề phòng nhất. Tới hồi Mỹ nói 'thôi mình làm ăn cho sòng phẳng lại đi, và đừng có làm cửa sau cho người ta nữa', thì Canada mới thình lình khám phá ra hai chữ chủ quyền, rồi đứng dậy bỏ bàn đàm phán mà đi. Nên cái vụ đánh thuế này, nó đâu phải cơn giận dỗi của một ông Tổng Thống. Nó là cái hóa đơn cuối cùng được đem ra tính sổ đó ông."

Barry cãi lại, mà cũng có cái lý của mình: "Nhưng phía Canada họ phủ nhận cái chuyện cửa sau đó. Họ nói mấy con số của Mỹ là thổi phồng, và họ thấy bị ép kiểu vậy là một sự chèn ép nước nhỏ. Đâu thể nghe một phía rồi kết tội người ta."

Tới đây thì mình, sau một hồi ngồi nghe, mới thủng thẳng góp đôi lời.
Mình thấy Barry có một điểm đúng: đúng là không nên nghe một phía. Phía Canada họ có tiếng nói của họ, và không ai dám bảo Mỹ đúng trăm phần trăm còn Canada sai trăm phần trăm. Chuyện làm ăn giữa hai nước rối như tơ vò, mỗi bên một lý, cãi tới Tết cũng chưa xong.

Nhưng cái ý "Canada tự nhiên bị đánh, chẳng làm gì cả" mà Barry bênh, thì nó giống như xem một cuốn phim mà bắt đầu ngay tại đoạn hai người đang đấm nhau. Ai vô coi ngay khúc đó cũng nghĩ cái ông ra tay trước là thằng côn đồ, còn ông kia là nạn nhân đáng thương. Nhưng cuốn phim đó nó đâu có mở màn bằng cú đấm. Nó có nguyên một tiếng đồng hồ trước đó, với đủ thứ ân oán qua lại, mà mình chưa được coi. Cho nên hễ ai mới thấy một cú đánh đã vội chỉ mặt kẻ đánh là ác, người bị đánh là hiền, thì người đó đang phán xét cả cuốn phim chỉ bằng đúng một cảnh cuối.

Rồi mình quay qua cái câu hỏi của Ông Joe, cái câu mà mình cho là thấm nhất bàn. Bởi vì dù ai gây ra trước đi nữa, thì cái vụ "chịu đau vì chủ quyền" này vẫn có một chỗ nhột. Chính trong mấy cuộc thăm dò mà lãnh đạo Canada hay đem ra khoe rằng dân đồng lòng, người ta cũng thấy cứ tám người Canada thì có một người đang rất lo mất việc, thêm một phần tư nữa thấp thỏm không yên. Nghĩa là cái "nỗi đau" mà mấy vị hô hào nhẹ nhàng kia, nó chẳng trừu tượng chút nào. Nó là cái đơn nghỉ việc trên bàn một người thợ. Là cái hóa đơn tiền điện tăng của một gia đình. Là bữa cơm bớt đi một món của những người chẳng dính dáng gì tới mấy cuộc đấu khẩu trên bàn hội nghị.

Ông bà mình có câu thấm lắm: trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết. Hai con trâu lớn lao vào húc nhau, thì mấy con ruồi con muỗi bay quanh lãnh đủ trước tiên. Trong mấy cuộc đọ sức giữa các chính phủ, hai bên lãnh đạo đứng trên cao đấu trí đấu khẩu, ai cũng ráng tỏ ra mình cứng rắn. Còn người ngã xuống trước, ở cả hai phía, lại luôn là mấy người dân thường bé nhỏ chẳng bao giờ được mời ngồi vào cái bàn quyết định. Người thợ Canada mất việc, và cả người tiêu dùng Mỹ è cổ trả giá cao hơn, hai bên đều là ruồi muỗi trong cuộc trâu bò này. Cái đau, nó luôn có địa chỉ cụ thể, mà cái địa chỉ đó hiếm khi là căn phòng máy lạnh nơi lời hô hào được phát ra.

Sáng đó ăn xong tô phở, mình đứng dậy về. Bác Don vẫn còn sang sảng kể tội anh Canada làm cửa sau, Barry thì đã bớt gân cổ hơn lúc đầu, ngồi khuấy ly cà phê ra chiều nghĩ ngợi. Còn Ông Joe thì quay qua nói với mình, giọng thành thật: "Ryan nè, ai gây ra trước tui hông rành, ai có lý tui cũng hông biết, tui chỉ mong một điều thôi: mấy ông kêu người ta chịu đau, thì chính mấy ông phải đau trước, đau nhiều hơn một chút, cho nó công bằng. Chớ mình ên tui đau, mà mấy ổng ngồi phòng lạnh lương vẫn lãnh đều, thì tui ức lắm." Mình bật cười, vỗ vai ông, nói ông Joe nói nghe quê quê mà đúng thiệt, cái công bằng ở đời nó nằm gọn trong câu đó chớ đâu.

Còn bạn, bạn nghĩ khi nhìn vào một cuộc xung đột, ta nên vội tin ngay cái bên tỏ ra mình là nạn nhân đáng thương trước, hay nên chịu khó lùi lại một bước, coi cho hết cả cuốn phim từ đầu, rồi hẵng phán xét ai phải ai trái?


AI LÀ CỰU CHỦ NHÂN CỦA HOÀNG SA, TRƯỜNG SA?

1/9/2026
——
Trong lúc làm luận văn Thạc Si ngành An Ninh Quốc Gia ở trường Cao Học Hải Quân Hoa Kỳ (Naval Postgraduare School-NPS), tôi tình cờ đọc được bài nghiên cứu của một nữ học giả Bắc Âu về người Chăm ở miền Trung Việt Nam. Theo nghiên cứu của cô, người Chăm mới là những người đặt chân lên Hoàng Sa và Trường Sa đầu tiên.

Quả thật như vậy, vương quốc Chăm Pa là chủ nhân đầu tiên của Hoàng Sa và Trường Sa, vì thời cực thịnh của họ, cụ thể hơn là trước khi Huyền Trân Công Chúa được gả cho Vua Chăm, thì lãnh thổ của vương quốc Chăm-pa kéo dài tới Quảng Bình ở phía Bắc và Bình Thuận ở phía Nam. Nhưng quan trọng hơn là đặc điểm của người Chăm thời bấy giờ, đó là nghề biển. Người Chăm là những ngư dân và thuỷ thủ, gọi chung là những người đi biển (seafarer) giỏi hàng đầu Đông Nam Á. Hậu duệ của người Chăm ở đảo Hải Nam và nhiều quốc đảo ở Đông Nam Á như Nam Dương hay Mã Lai. Và ít ai biết rằng, biển Đông, tên tiếng Anh là biển Nam Trung Hoa (South China Sea), và cái tên South China Sea này là do người Châu Âu đặt tên, dựa trên vị trí của Trung Hoa. Trước đó, Biển Đông có tên là Biển Chăm-pa (Champa Sea hay Sea of Cham). Đó là cách gọi của các thuỷ thủ phía Nam Trung Hoa và quốc tế khi họ ghé thăm Vương Quốc Chăm-pa.

Dấu tích của người Chăm ở Biển Đông vẫn còn rõ nét cho tới tận bây giờ là đảo Lý Sơn ngoài khơi Quảng Ngãi và Cù Lao Chàm ngoài khơi Quảng Nam. Điển tích về sự thành thạo nghề biển của họ là việc vua Minh Mạng điều các ngư dân người Chăm ra Hoàng Sa khẳng định chủ quyền.

Ngay cả việc Trung Hoa khẳng định tính chính danh của họ ở Hoàng Sa, họ cũng viện diễn các ngư dân Hải Nam từng lên đảo và đánh bắt quanh vùng biển Hoàng Sa. Các ngư dân Hải Nam đó chính là hậu duệ của người Chăm tị nạn nhà Nguyễn.

Chuyện nhà Nguyễn đặt dấu chấm hết cho Vương Quốc Chăm-pa và sáp nhập lãnh thổ của họ vào Việt Nam là một sự thật lịch sử. Theo luật tự nhiên (natural law) trong luật quốc tế (international law), Việt Nam là người thừa kế chính thức 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Vương Quốc Chăm-pa.

Nhưng tại sao Việt Nam không dùng luận chứng này để khẳng định chủ quyền biển đảo của mình ?

Chỉ có 1 câu trả lời: Người An Nam hay Giao Chỉ xưa luôn viết lại lịch sử có lợi cho kẻ cầm quyền. Muốn tìm hiểu lịch sử dân tộc thì chỉ có nước tìm hiểu sách vở, bản đồ hay bất cứ tư liệu gì do người ngoại quốc viết lại. Những người thám hiểm, những thương nhân, những nhà truyền đạo phương Tây họ viết về Việt Nam không phải để phục vụ cho tuyên truyền hay nhồi sọ người Việt.

Thực tế cho thấy toàn quyền Doumer (Đu-me) và các học giả người Nhật viết về người An Nam rất chính xác: thông minh nhưng láu cá, ma lanh. Từ Trạng Quỳnh cho tới các nhân vật cổ tích khác, sự ma lanh của người Giao Chỉ luôn là nét văn hoá chính. Thời xã hội chủ nghĩa, nét văn hoá này như bung lụa, gần như mọi thứ đều có thể giả, ra đường rất dễ bị lừa như thực phẩm bẩn, hàng nhái, hàng giả cho tới hàng trăm thứ lừa lọc trên mạng…

Lịch sử thì phải khách quan và chính xác. Chuyện Hoàng Sa, Gạc Ma mất vào tay Trung Cộng cũng phải chính xác minh bạch. Chuyện Việt Nam thôn tính vương quốc Chăm-pa cũng phải minh bạch. Có như vậy thì mới xác định chủ quyền biển đảo ở Biển Đông, và quan trọng nhất là không có tội với thế hệ sau.

Hoa OC



Blog Archive