Showing posts with label Thanh Mai. Show all posts
Showing posts with label Thanh Mai. Show all posts

Tuesday, February 4, 2025

Chuyện Khôn Dại 

Ở Mỹ hơn 30 năm, vậy mà ba năm nay từ khi cưới con dâu út về tôi phải tiếc là:

Ngu 30 năm, tỉnh một giờ

Cũng may khôn lại, chẳng chờ ngu thêm

Chuyện khôn dại của tôi chẳng phải là chuyện to tát cao siêu gì cả mà là một chuyện rất ư tầm thường gia đình nào cũng có. Đó là công việc sau khi ăn dọn dẹp rửa chén dĩa.

Từ hồi còn nhỏ gia đình tôi cũng như các gia đình người Việt khác đều có thói quen rửa chén đĩa bằng tay vì hồi xưa ở Việt Nam đâu có máy rửa chén. (Nghe nói ngày nay thì nhà giàu có rồi). Chuyện rửa chén thường là do phụ nữ trong nhà đảm nhiệm với quan niệm của người mình là đàn ông làm chuyện lớn, đàn bà con gái làm chuyện nhỏ. Chuyện nhỏ ở đây là lo việc bếp núc bao gồm nấu ăn, rửa chén…nên mặc nhiên ăn uống xong là phụ nữ trong nhà phải lo dọn dẹp và rửa chén, bát, soong nồi. Đàn ông ăn xong xỉa răng uống nước ngồi xem tivi hoặc đọc báo tỉnh bơ.

Trong những buổi tiệc lớn hay cúng giỗ cũng vậy. Nhớ mỗi lần nhà ngoại tôi có giỗ, ngoại trừ bà con cô bác trong gia đình còn mời hàng xóm nên đông người đến dự lắm. Phụ nữ ngoài việc nấu nướng vẫn phải lo dọn dẹp rửa chén bát soong nồi. Trời ơi là nhiều khủng khiếp luôn!!! Chén dĩa chồng chồng lớp lớp chất quanh cái giếng cả chục nàng xúm nhau rửa mấy tiếng đồng hồ mới hết.

Khi qua Mỹ cũng không thay đổi. Đa số là phụ nữ cũng lo nấu nướng và tự tay rửa chén bát. Một số gia đình có người chồng tự ý thức chia sẻ việc nhà cùng vợ nên đảm nhiệm việc rửa chén. Cũng có nhiều thanh niên độc thân không có phụ nữ ở chung cũng phải lo nấu ăn rửa chén. Nhưng phần nhiều đàn ông lẫn đàn bà đều rửa chén bằng tay, hì hà hì hục xoa xà bông từng cái chén, cái dĩa rồi xả nước cho sạch sà phòng.

Phí phạm thời gian của mình và chức năng của cái máy rửa chén vô cùng vì ở Mỹ dù nhà lớn hay nhỏ, chung cư hay nhà riêng đều được thiết kế có nhiều tủ để đựng chén bát, và máy rửa chén trong nhà bếp để rửa chén, tiết kiệm thời gian cho con người để nghỉ ngơi, giải trí. Trong khi người ta có thể dùng những thứ máy móc kỷ thuật cao như TiVi, máy hát Karaoke, Smart Phone, xe hơi nhưng lại không dùng máy rửa chén theo đúng chức năng của nó vì cứ nghĩ nó là một thứ hàng xa xỉ không cần thiết, vô duyên và tốn điện tốn nước.

Tôi nhớ có xem một bài viết nói về những thói quen giống nhau của người Việt sống ở nước ngoài cũng như nhiều di dân nước khác là không thích sử dụng máy rửa chén để rửa chén mà dùng nó như một cái khay úp chén chờ ráo. Có nhiều gia đình dùng máy rửa chén thay thế cho tủ đựng chén dĩa luôn. Họ đâu biết dưới gầm máy là nơi thông với cống bơm xả nước ra. Nếu không dùng máy rửa chén thì nó sẽ là nơi ẩm mốc rêu nấm mọc ra, vi khuẩn sinh sản, mất vệ sinh và độc hại lắm.

Gia đình tôi là 1 trong số người đó. Nhiều khi đi làm về lo lụi hụi nấu ăn, ăn xong dọn chén dĩa để đầy cả bồn rửa nhìn bắt ớn. Khi ăn no thường thường cục làm biếng chui ra ai cũng muốn ngồi phè cánh nhạn mà thôi. Tại sao tuyệt nhiên không nghĩ đến chuyện sử dụng cái máy rửa chén chình ình trước mặt vậy ta? Chính xác trong thâm tâm tôi cứ nghĩ là máy rửa chén rất tốn nước, tốn điện và nó tự động được gạt ra khỏi tâm trí khỏi cần làm việc!

Hồi mới qua Mỹ có người bạn tới nhà chơi nói nên dùng máy rửa chén ít nhất mỗi tháng 1 lần, nếu không nó sẽ bị hư nên tôi cũng sợ, lấy xà phòng rửa chén mình thường dùng đổ vào rồi bấm máy. Trời ơi một lúc sau bong bóng xà phòng trào ra đầy nhà bếp dọn mệt bắt chết. Hu hu! Bạn quên dặn là phải dùng loại xà phòng nào cho máy mới khổ!

Sau bài học đó mới biết là máy rửa chén phải dùng loại xà phòng riêng nên chạy đi kiếm mua 1 thùng xà phòng viên rửa chén cho máy về dùng thử. Nhưng dùng được 1 lần độc nhất vì thấy hơn cả tiếng đồng hồ mới xong chắc tốn điện tốn nước lắm! Thế là lại tiết kiệm rửa bằng tay và lại quên mất vụ lâu lâu phải rửa bằng máy cho khỏi hư. Mấy năm sau moi ra thấy thùng xà bông bị chảy ghê quá nên đem vứt vô thùng rác.

Cứ rửa chén bát bằng tay cũng cỡ 30 năm cho đến khi thằng con út lấy vợ và ở chung với vợ chồng tôi, tụi nó chia nhau việc rửa chén đứa sáng đứa chiều nên tôi khỏe re. Có điều vợ chồng nó đều khiếm thị, mỗi lần rửa chén dùng rất nhiều xà phòng và nước cũng như rất nhiều thời gian mà vẫn còn sót chỗ dơ nên tôi thình lình nghĩ đến cái máy rửa chén. Nhờ người thợ quen tới xem và sửa sơ lại máy vì chạy thử thấy nước không rút đi hết. May là không cần phải tốn tiền mua máy mới. Nay tôi chỉ việc tráng sơ cho hết thức ăn thừa còn bám lên chén dĩa rồi chất hết vô máy, bấm nút là nó bắt đầu thi hành bổn phận của mình ngay.

Công nhận máy rửa chén dĩa này hữu ích thật! Mọi thứ đều được rửa rất sạch và sấy khô queo chắc chắn tụi vi khuẩn đều chết sạch cả rồi. Thích nhất là mấy cái ly đều sáng choang mà rửa bằng tay không bao giờ sạch và sáng như thế. Soong chảo cũng không còn dính chút dầu mỡ nào. Hoan hô em máy! Cho mày mười điểm.

Và từ cái ngày “tỉnh ngộ” ấy đến nay chúng tôi đều sử dụng máy rửa chén mỗi ngày. Ăn xong cái nào cứ tráng nước sơ qua rồi úp vào máy. Nồi chảo, mấy cái nắp song, thớt cũng vậy cho vào máy luôn. Nếu chưa đầy máy thì chờ đến bữa ăn sau để xếp vào thêm. Tiết kiệm mà! Khi chất đầy trong máy xong là bấm nút khởi động và rảnh tay tha hồ xem Facebook. Vài tiếng sau khi chén bát nguội chỉ cần xếp vào tủ chén khỏe re! Vừa khỏe vừa bảo đảm sạch sẽ an toàn vệ sinh vì máy rửa bằng nước nóng đánh rất mạnh và còn sấy 75 độ F rất nóng khô nữa! Thích nhất là mấy cái thớt nghe nói là thứ chứa rất nhiều vi khuẩn cũng được máy rửa và sấy sạch, an tâm là loại vi khuẩn nào cũng bị đun nóng chết toi hết trọi. Rửa bằng tay chắc chắn không sạch và giết được vi khuẩn như rửa bằng máy đâu.

Một người bạn trên Facebook của tôi nói:

“Máy rửa chén dùng motor bơm xịt nước chỉ có 200 đến 250 watt/giờ nghĩa là 4 giờ chạy máy mới hết 1kw điện. Mà 1kw điện giá chỉ có trung bình 25 cent. Còn nước thì chỉ tốn

cỡ 3 gallons. Nói chung một lần dùng máy rửa chén chỉ cỡ 2 đô kể cả tiền điện, nước, và xà bông.

Thật ra máy rửa chén qua 1 giờ sử dụng chỉ tiêu thụ khoảng 3 gallons nước và xấp xỉ 1$ tiền điện. Tôi thấy hóa đơn tiền điện và nước không thay đổi mấy sau khi dùng máy rửa chén đó nghen.

Có thời gian vợ chồng con út đi Việt Nam chơi, chỉ vợ chồng tôi 2 người, tôi cũng dùng máy rửa chén nhưng 2 ngày một lần. Tận dụng rửa thêm nắp soong, thớt, nồi inox cũng chất đầy máy chứ đâu để phí!

Mọi người ơi hãy dùng cái máy rửa chén đi. Vệ sinh, tiết kiệm thời gian cho mình và … hết dại như tôi đó. Hi hi!

Thanh Mai

P.S. À! Tôi có một thắc mắc là nghe nói Bill Gates cũng hay rửa chén sau bữa ăn. Vậy ông ấy rửa chén bằng tay hay bằng máy rửa chén vậy ta?

 

Monday, October 23, 2023

Sếp Mỹ Dại Ghê

Tôi ở Mỹ và đi làm một số hãng. Thấy mấy sếp người Mỹ kỳ cục và dại ghê!

- Ông sếp ở hãng đầu tiên tôi làm một hôm mới sáng sớm bửng mắt đã dẫn vợ con của mình tới làm vệ sinh chùi dọn phòng ăn của công nhân làm mình ái ngại và thương tụi nhỏ hết sức. Tụi nhỏ đứa lau cửa kính, đứa lau sàn nhà, đứa chùi tủ lạnh rất chăm chỉ. Con cái nhà giàu mà cha mẹ đành đoạn bắt tụi nhóc làm những việc “hạ tiện” và tụi nhỏ rất vui vẻ không sợ bị mất phẩm giá trước mặt công nhân của cha mình. Thấy ở nước mình không? Con của ông lớn, sếp lớn được hầu hạ phục tùng như ông trời con. Ra đường có làm gì cũng chỉ cần thét vào mặt người ta “Có biết bố mày là ai không?” thiên hạ sợ xếp re.

- Sau này tôi qua làm một hãng khác, các ngày lễ Tạ ơn (ThanksGiving), lễ Giáng sinh… hãng tôi luôn tổ chức tiệc ăn mừng. Mấy ông sếp lớn của hãng đều mặc áo và đội mũ của đầu bếp đứng múc thức ăn phục vụ cho công nhân cả ngàn người. Một nhóm mấy sếp khác thì phục vụ văn nghệ, hát hò làm hề đủ kiểu. Đứng múc thức ăn cả mấy tiếng đồng hồ có khi ở ngoài trời nắng gắt mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mỏi rục cả cẳng, ngửi mùi thức ăn chắc cũng no và ớn luôn rồi. Hầu hạ công nhân chi cho khổ vậy không biết! Cứ ăn trên ngồi trước như sếp lớn ở nước mình đố đứa công nhân nào dám hó hé. Lạng quạng ông đuổi cổ ngay.

-Vào ngày lễ Giáng Sinh, sếp Mỹ còn bỏ tiền túi mua quà tặng mỗi công nhân để cảm ơn họ đã bỏ công sức làm việc cho hãng. Sếp Mỹ dở ghê không biết học cái khôn của mấy ông sếp lớn ở Việt Nam hoặc Tàu - Mấy ngày lễ Sinh nhật, Giáng Sinh và Tết là những ngày “lộc khẳm” của thuộc cấp rinh tới đầy nhà sếp có thể xây “biệt phủ” chứ chả chơi!

- Sếp của tôi đã nhận những người mà chúng tôi giới thiệu vào làm trong hãng, chỉ phỏng vấn sơ sơ. Sếp không nhận “thủ tục đầu tiên” hoặc dẫn đi nhậu như ở nước ta mà còn cảm ơn chúng tôi đã giới thiệu người tốt và thưởng tiền cho người giới thiệu nữa. Dại ghê chưa?

- Trong hãng tôi có cô nàng Daisy là người Hmong. Tính cũng hơi ngang tàng nhiều khi nổi hứng là la sếp. Có lần Daisy viết giấy xin nghỉ phép nhưng theo kiểu điền ngày của cô nàng ai cũng tưởng là xin nghỉ một lèo 10 ngày. Đến ngày thứ sáu thì Daisy vào hãng làm lại. Ai cũng ngạc nhiên, sếp hỏi:

- Ủa! Chứ không phải cô xin nghỉ hết tuần sau lận à?

Daisy tỉnh bơ hỏi lại :
- Bà ký giấy cho tôi bộ không biết mà sao lại hỏi vậy?

- Tôi thấy cô ghi tùm lum tưởng cô xin 10 ngày!

Daisy nói ngang như cua:
- Nếu bà không chắc chắn thì phải hỏi tôi trước khi ký chứ.

Sếp cãi không lại hay không muốn cãi phải xin lỗi rồi bỏ đi. Gặp sếp Việt Nam chắc nhỏ Daisy bị “ếm sì bùa” hoặc tống ra khỏi hãng rồi!

- Một người chủ quán rượu mời Lộc (con trai tôi) tới chơi piano cho tiệm rượu của họ mỗi tối thứ Năm. Khi Lộc hỏi giá lương họ sẽ trả cho mình thì ông ta nói Lộc cứ cho giá sẽ thương lượng sau. Không ngờ khi Lộc nói giá 30 đô một giờ thì ông ta nói:

- Vợ chồng tôi có bàn với nhau và sẽ trả cho bạn 50$/giờ.

Ngạc nhiên chưa!!! Cứ tưởng là dân làm ăn họ sẽ đôi co đòi mình giảm giá ai ngờ ngược lại! Họ đã thấy Lộc chơi đàn trước kia, biết Lộc bị yếu thị lực và trông không lanh lợi mà vẫn thuê Lộc làm việc cho mình còn trả lương cao mới lạ chứ! Có thể là người Mỹ công tâm hơn, rộng rãi hơn người Việt mình vì họ có điều kiện sống thoải mái hơn? Người mình thì giống người Tàu, trong chuyện kinh doanh ép được ai thì cứ ép, ai dại rán chịu.

Chúng tôi tới quán bar gặp ông chủ trước để dợt thử cây đàn piano và nói chuyện sơ về công việc sắp tới của Lộc. Chủ của bar rượu tức sếp tương lai của Lộc là một anh chàng Mỹ trắng cao ráo đẹp trai trông rất đàng hoàng. Sếp tương lai yêu cầu Lộc chơi một vài bản nhạc để thu video chắc đem về cho vợ mình xem và sau đó hết lời khen ngợi Lộc cứ như Lộc là một trong top những người chơi piano giỏi nhất thế giới vậy. Sếp khen Lộc quá nên tôi cũng phải khen lại:

- Tôi có kể cho bà con của mình nghe về vụ tiền lương ông trả 50 đô một giờ cho Lộc trong khi chúng tôi chỉ yêu cầu 30 đô. Ai cũng ngạc nhiên vì ông tốt quá!

Anh sếp cười nói:
- Hồi giờ chúng tôi đâu có thuê người chơi đàn nên không biết giá. Nhưng chúng tôi thấy 30$/giờ cho người nghệ sĩ tài năng thì ít quá nên thêm vào.

Rồi sếp kể thêm:
- Vợ tôi có bà con ở Cambodia nên chúng tôi qua đó du lịch. Trước ngày về lại Mỹ tôi đi cắt tóc và họ chỉ lấy có 20 xu tiền công. Quá rẻ nhưng tôi đưa họ 20 đô vì tôi cắt tóc ở Mỹ giá này!

Anh chàng làm tôi mắc cỡ ghê vì hồi về Việt Nam chơi tôi đã đi cắt tóc … cho rẻ chứ tiền cắt tóc ở Mỹ mắc gấp mấy chục lần giá cắt tóc ở Việt Nam. Dĩ nhiên là trả theo giá của Việt Nam. Tiết kiệm mà! Chỉ đỡ tệ một tí là tôi có tặng thêm họ tiền tip!

- Ông xã tôi làm ở bưu điện kể có hôm vừa lái xe vô parking bưu điện thấy một đám mấy ông sếp mặc áo mưa, tay cầm sô nước tay cầm dẻ lau rửa xe cho nhân viên của mình. Nhân viên thì ngồi trong xe nghe nhạc tỉnh rụi cho sếp hì hục cọ rửa. Xong rồi còn đưa tiền “tip” thưởng thêm cho sếp nữa chứ. Ha ha! Sau mới biết các sếp tổ chức làm vậy để lấy tiền “donate” cho thiên tai sóng thần của Nhật. Nghĩ không ra! Sếp có thể bỏ tiền túi ra quyên góp dễ và khỏe hơn không? Chắc lâu nay ngồi không để nhân viên làm việc nên giờ muốn kiếm cớ đền bù chăng?

Nói đến việc “donation” giúp đỡ nạn nhân của thiên tai xin nói lạc đi một tí không dính líu đến sếp Mỹ mà nói đến người dân Mỹ cũng kỳ cục không kém. Mỗi lần nghe ở đâu có thiên tai lớn là dân chúng từ lớn đến nhỏ cứ ào ào góp tiền giúp đỡ không nói làm gì, họ còn bỏ công bỏ việc bay tới tận nơi giúp đỡ không màng nguy hiểm, dịch bệnh, và cũng không nghĩ đến chuyện tích đức cho mình hoặc cho thân nhân. Không cầu bề trên phù hộ cho thì bề trên làm sao biết mà ghi vào sổ công đức. Dại ghê! Làm chuyện ruồi bu không công mà cứ ào ào xung phong tự nguyện!

- Sếp Mỹ để nhân viên, công nhân của mình kêu tên của mình như bạn bè. Còn dám nói đùa và chọc quê mình nữa. Ông sếp của tôi tên Tim, chắc cỡ tuổi dưới 60. Ông ta có mái tóc màu trắng bạch kim rất đẹp nên đám công nhân Việt Nam đặt tên cho ông ta là “Đầu Bạc” để dễ nói xấu mà người Mỹ không biết. Tôi ít nhớ họ của ông ta vì họ dài thòng. Nhớ chi cho mệt vì thường khi nói chuyện với sếp chỉ kêu tên Tim hoặc “you” mà thôi. Vậy mà có lần tôi gặp trục trặc khi sáng sớm bị đau bụng phải gọi vào hãng xin nghỉ làm hôm đó. Chỉ cần trả lời vào máy tên mình, tên sếp, lý do xin nghỉ, ngày nào. Nhưng đến phần tên sếp tôi chỉ nhớ có tên Tim mà sếp tên Tim của hãng cũng có vài người nên tôi nói đại là “Tim ….Silver Hair”. Hôm sau khỏe lại tôi đi làm, sếp tới gặp hỏi thăm tôi khỏe chưa và cười cười cảm ơn tôi đặt biệt danh mới cho mình. Làm run bắt chết tưởng bị tới bắt tội chứ!

Có lần tôi nằm mơ thấy về Việt Nam chơi đang đi dạo ngoài đường biển Nha Trang thì gặp ông sếp Tim này phóng xe vèo vèo thật nhanh trên đường biển. Sếp lái xe nhanh vậy mà thấy tôi bèn cua cái rẹt và thắng cái rét hỏi tội tôi: “Hãng đang bắt làm tăng ca overtime mà sao mi lại đi dạo biển ở đây?”. Tôi cãi là đang lấy phép nghỉ về Việt Nam chơi bộ ông ký giấy phép mà không nhớ sao. Sếp quê độ chạy xe đi mất. Tối đó về khách sạn tôi nghe tin tức trên TiVi nói có người chạy xe trên đường biển rất nhanh đã tung chết một phụ nữ mang bầu rồi chạy mất. Tính về thời điểm sếp gặp tôi thì đúng là thủ phạm rồi nên tôi bèn gọi Phone báo cho cảnh sát biết người tình nghi có thể là ông sếp của tôi.

Qua hôm sau tôi đi làm gặp sếp bỗng nhớ tới giấc mơ bèn kêu:
- Tim! Tối qua tui nằm mơ thấy ông tông người ta rồi bỏ chạy đó. (Hit and Run).

Tôi kể chuyện giấc mơ đêm qua cho sếp nghe. Sếp cười tủm tỉm và bỏ đi. Sáng sớm ngày kế sếp tới tìm tôi và nói:

- Thanh! Bà có biết chiều qua đi làm về tôi bị giấc mơ của bà ám ảnh cứ liếc chừng xem có bị xe cảnh sát nào theo dõi không đó.

Ha ha! Không ngờ sếp Mỹ lại đi nghe chuyện nằm mơ tào lao của cấp dưới hưởng ứng và lo sợ hén! Nói chung sếp Mỹ khác sếp bên Việt Nam mình và dại ơi là dại!

Thanh Mai

Friday, March 24, 2023

ROBOT OX

Hình tác giả gửi. 2 con robots.

Nhà tôi có nuôi... 2 con Robots.

Một con có tên là “Dì Bé” vì do dì Bé mua tặng. Nó ăn điện mà sống và khi đói tự đi kiếm điện mà ăn cho no. Thời gian đầu Robot “Dì Bé” làm việc rất giỏi, hút bụi nhà cửa sạch trơn và còn chui xuống gầm giường hút bụi nữa, đỡ lắm. Nhưng về sau “Dì Bé” bị mòn chân, dù thay chân sơ cua vẫn bị yếu đi hẳn, chạy vòng vòng khắp nhà mà bụi vẫn hoàn bụi. Thôi thì cho “Dì Bé” làm việc thưa hơn chứ ai mà đành vắt chanh bỏ vỏ!

Còn con Robot thứ hai thì ăn cơm, lâu lâu cũng ăn phở nhưng là phở chay và có tên là ROBOT OX. Robot OX khi đói cũng biết tự đi kiếm ăn và tự sạc nhân điện. Robot OX có một tính năng tốt hơn Robot dì Bé là xài hơn 30 năm mới bị “mòn chân” dần dần; động cơ hoàn toàn tự động-khi hút bụi thì tự động thò ra, hút xong lại tự rút vào hay lắm.

Thời còn tập sự Robot OX này tơ lơ mơ nhưng càng về sau nó càng giỏi, không những biết hút bụi mà còn biết lau nhà, làm vườn, và làm nhiều việc linh tinh khác nữa như... cấy DNA... và chiều bạn của bà chủ vô cùng!

Giá con Robot Dì Bé cỡ 300 đô Mỹ bán đầy trong các tiệm. Trong thời gian bảo hành mà trục trặc có thể trả lại. Còn Robot OX thì từ 0$ cho đến vô giá bán đầy ở chợ... trời. Loại này mua rồi không trả lại được nên nhiều khi gặp nhằm con dỏm làm biếng ăn hại, hoặc rượu chè be bét, hoặc chê cơm mê phở thì lãnh đủ. Nói chung tùy “hên xui” thôi.

Nghe nói Việt Nam cũng có bán Robot OX nhưng không tốt như bên Mỹ. Tụi nó thường sạc điện ở mấy quán nhậu, bia ôm và lười biếng lắm. Cho nên mấy Robot OX đem từ Mỹ về rất có giá, được săn lùng và có khi bị dụ chôm mất. Robot OX còn dễ bị nhiễm virus độc rồi lây lan lung tung nên tốt nhất là hạn chế không đem chúng về Việt Nam. Nhớ nghe!

***
Ngày qua ngày, con Robot OX của tôi cứ hùng hục làm việc như trâu cả 4 mùa. Không than vãn, không đòi hỏi, không õng ẹo và càng ngày càng không cần nạp nhiều nhân điện. Ngược lại Robot thích nạp khói thuốc và biết tự sản xuất cho mình hút nên tha hồ mà nạp khói.

Mặc dù động cơ tự thò ra thụt vào để sạc nhân điện bị yếu nhưng may là động cơ làm việc của Robot OX vẫn còn rất tốt. Mùa đông cả một cái driveway rộng và dài phủ đầy tuyết Robot OX một mình ủi sạch. Sân trước sân sau rộng mênh mông Robot thường xuyên cắt tỉa gọn gàng. Mùa thu một mình loay hoay thổi và gom hốt lá không cần ai giúp. Tôi thấy Robot OX cực khổ quá đề nghị mua xe lái cắt cỏ và thuê công ty xúc tuyết nhưng Robot không chịu, phản đối kịch liệt. Đúng là số khổ mà!

Robot OX cũng biết nấu nướng. Mấy món cháo bò, cháo lòng, cháo gà, vịt; bánh tét, bánh bèo, bánh xèo, bánh căn Robot nấu rất ngon. Nhưng vì bận rộn vườn tược quá nên không có nhiều thời giờ để nấu nướng vì Robot nấu ăn rất công phu theo đúng hướng dẫn của YouTube. Người máy nên nguyên tắc mà!

Chẳng những Robots OX biết lo sân cỏ vườn tược, nấu nướng mà còn lái xe đường trường rất bền bỉ. Ngồi lái một lèo cả chục tiếng đồng hồ chỉ dừng 1 vài lần để đổ xăng và nạp khói thuốc. Nhờ đó mà bà chủ và bạn bè tha hồ đi du lịch đây đó bằng xe hơi rất thú vị. Đang trên đường mà thấy cảnh đẹp ra lệnh ngừng, xuống chụp hình là tài xế Robot OX này dừng ngay không dám hó hé. Và tài xế lúc này thành thợ chụp hình “professional” mới tuyệt nữa chứ. Chiều và chụp đủ kiểu cho mấy nàng. Bảo sao mấy bà không thích và thương Robot OX!

Mà lạ nghen. Con Robot OX này xưa nay khô như ngói, bỗng dưng 1 hôm không biết sao lại biết làm thơ. Thơ của Robot không được lãng mạn bay bướm nhưng đọc cũng đỡ buồn như:

Trời buồn
Trời đổ mưa ngâu
Ta buồn
gãi háng ...
hồi lâu hết buồn…

Robot OX im im ít nói nhưng nói ra thì rất hài hước. Làm thơ thì toàn kiểu cà tửng như thế đó cũng vui. Chỉ tiếc là người ta quên không cài đặt cho Robot OX này biết đàn hát, chùi cầu tiêu chứ không là hết xảy rồi.

***
Mọi vật trên đời
Đều có tuổi thọ.
Robot OX
Đang khỏe khù khù
Bỗng lắm khối u

Robot OX bị ung thư đa u tủy, cả bộ xương sườn xương sống từ từ rạn nứt đi đứng rất đau đớn khó khăn. Vậy mà vẫn rán lết tới bếp để bập thuốc lá cứ như nó cũng là năng lượng điện cho người máy vậy. Mà cũng có thể vì đồ sạc điện của Robot bị xụi lơ nên đã lâu không thể sạc thêm nhân điện cũng nên.

Vì pin dự trữ phải dùng rất tiện tặn và máy móc rã rời nên Robot OX được nghỉ ngơi giao việc lại cho bà chủ. Cũng may bà chủ lâu nay lè phè nên còn phẻ, chưa bị rơ. Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh, thanh toán đám giặc tuyết, giặc cỏ, giặc lá thì nhằm nhò gì. Thuê người về làm giùm phẻ re như bò kéo xe. Hi hi! Nghĩ lại lâu nay Robot OX cứ một mình lui cui làm hết mọi việc chăm sóc nhà cửa vườn tược tội ghê.

***
Rồi Robot OX phải nhập viện cả tháng trời vì xương ức bị gãy không đi đứng cục cựa được. Đủ loại thuốc giảm đau và thuốc trị ung thư làm Robot OX bị chập mạch biến thành phi hành gia cứ nói chuyện đang lái phi thuyền thám hiểm vũ trụ. Bà chủ phải đóng vai nữ phi hành cùng thuyền để dụ Robot OX đừng leo xuống giường. Vừa lo, vừa thương, vừa lén quay phim và cũng không nhịn được cười vì trông Robot tếu quá cứ như một đứa con nít thông thái nói ra vanh vách tốc độ ánh sáng, tốc độ phi thuyền và khoảng cách của trái đất với sao Hoả mà ổng tính bay tới ở.

Thời gian nằm viện chỉ nằm một chỗ không di chuyển được nên cả tháng Robot không thể nào hút thuốc lá. Hơn nữa thuốc hóa trị làm thay đổi vị giác nên Robot OX hết còn thích mùi thuốc lá nữa.

Khói huyền thôi lưu luyến
Quyết từ nay chia tay!

Robot OX xui bị dính bệnh ung thư nhưng cũng còn may loại ung thư này 65% có thể chữa được và còn được chữa theo phương pháp hoá trị mới nên ít bị thuốc hành ói mửa hoặc rụng tóc. Robot OX còn được một bệnh viện lớn nổi tiếng thế giới là Mayo Clinic ở Rochester giúp thay tủy tự thân. Hy vọng sẽ chế ngự được tế bào ung thư một thời gian dài.

Xương sườn xương sống của Robot OX từ từ liền lại, nhưng tội cái là chỉ trong vài ba tháng thôi mà Robot OX bị lùn xuống cả tấc, và già khú trông cứ như ông già hết xí quách. Tội ơi là tội!

Ngày xưa dáng thẳng vươn cao
Bây giờ như cọng mì xào xụi lơ!
Cho dù người máy bị rơ
Thành Chung Vô Dịm thì nằm chờ được cưng…

Hi Hi!

Thanh Mai

Wednesday, April 20, 2022

Tháng Tư Mất Ngoại

Đối với tôi, tháng Tư năm 1975 nhuộm màu tang trắng vì ngay đêm Nha Trang biến loạn tôi đã bị mất ông ngoại thân yêu của mình!

Mấy năm đầu tiên khi tôi mới ra đời, ba má tôi vẫn còn ở chung với ngoại. Tôi lại là cháu đầu được ở gần nên ngoại thương và cưng tôi lắm. Ba đi lính nhiều khi phải hành quân xa nhà, má đi dạy nên bà ngoại chăm sóc tôi và tôi cứ quấn quít theo bà suốt ngày. Nghe kể mỗi tối tôi cứ nằm ngậm ti ngoại mà ngủ, giật mình dậy mà thiếu cái ti này là cứ ré lên la làng la xóm. (Ủa, vậy thì …lúc đó ông ngoại nằm đâu ta?)

Tôi thuộc loại con nít oặt oà oặt ẹo, chướng khí, và hay khóc nhè, nhiều khi khóc nhằn cả 2, 3 tiếng đồng hồ mệt lả mới chịu nín mà ngủ. Cả nhà phải đem cả thúng gạo ra cho tôi vọc, rồi làm đủ trò để dỗ dành con cháu nhỏ.

Tôi nghe kể đến đây bực “mình” hỏi:

 - Sao mấy người không đét cho con mấy cái mà dỗ chi cho mệt vậy?

 Ngoại nói:

 - Có chứ! Cậu út lúc đó còn nhỏ bực lên đét cho con một cái và con trợn mắt ngã ra xỉu mất. Ngoại sợ quá phải cho con uống nước tiểu của cậu út và may sao con tỉnh dậy.

 Mất vệ sinh quá tôi nghe mà hết hồn:

 - Trời ơi, sao bà ngoại lại cho con uống nước tiểu, ghê quá đi!
Ngoại cười hì hì:

 - Thì ngoại nghe nói nước tiểu đồng tử trị bách bịnh nên mới biểu cậu út tiểu ra cho con uống đó chứ. Mà công hiệu thật, mới đổ vô miệng con một tí ti mà con tỉnh lại liền.

 - Chắc là vì khai quá đó ngoại ơi. Rồi từ sau lần đó chẳng ai dám đánh con nữa mà phải dỗ hở?

Ngoại gật đầu:

- Ừ, một lần đủ hết hồn.

Khi tôi lên 5 thì ba má tôi mua được nhà và gia đình nhỏ của tôi dọn qua phố ở. Nhà ngoại tôi ở ngoại ô Đồng Đế, chỉ cách nhà tôi hai cây số nên cứ vài ngày sau khi đi làm về, ba tôi chở cả nhà qua thăm ngoại và ông bà ngoại cũng thường xuyên đi xích lô qua Nha Trang thăm đám cháu.

Tôi nhớ hoài hình ảnh mỗi khi xe xích lô ngừng trước nhà, ông ngoại ốm ốm dong dỏng ngồi ngoài bước xuống xe trước. Bà ngoại đẹp ơi là đẹp, trang điểm phấn son nước hoa thơm phức, áo dài hoa quần lụa trắng, đi hài hạt cườm bước xuống sau. Đám cháu chúng tôi ùa ra, nắm tay ông bà ríu ra ríu rít nhận quà vì ông bà lúc nào cũng mua quà bánh đem qua cho lũ cháu. Ông bà nói chuyện với ba má tôi một lúc rồi dẫn chúng tôi đi xem xi nê. Phim Ấn Độ, phim vua chúa, phim nhi đồng, phim cao bồi bắn súng, phim ma...đủ loại. Trong ký ức của tôi chỉ nhớ đến những lần đi xi nê với ngoại chứ không nhớ có đi với ba má mình không nữa. Nhà tôi ở gần 5 rạp xi nê Tân Quang, Minh Châu, Tân Tiến, Tân Tân, Nha Trang nên tha hồ mà đi xem phim. Ngoại còn mua nhiều kẹo bánh vào rạp ăn thích lắm. Ông bà ngoại cứ như ông tiên bà tiên, đem niềm vui đến cho lũ cháu nhỏ chúng tôi.

Ông ngoại chiều chuộng và sợ bà ngoại lắm. Nghe kể ngày xưa bà là Quận chúa, dòng dõi gia thế nên gia đình bà không chịu gã cho ông ngoại vì lý do môn đăng hộ đối. Hai người đã lỡ yêu nhau rồi nên bà ngoại giả bộ uống thuốc độc tự tử để làm reo mới lấy được người yêu.

Vì chiến tranh sau này ông bà ngoại và 4 đứa con gái phải lưu lạc vào Nam và bà sinh thêm ba người con trai nữa. Con đông nhưng ông ngoại không bao giờ để vợ phải khổ. Bà ngoại không phải lo việc nhà cơm nước chợ búa. Má tôi kể sáng sớm thức dậy có nước ấm bưng tới tận giường để bà rửa mặt. Đặt chân khỏi giường phải có đôi dép đặt đúng vị trí để bà đặt đúng bàn chân vào. Bà chỉ tà tà đi đánh bài tổ tôm, hoặc tứ sắc. Khi chạy giặc khổ cực không có người hầu thì ông ngoại, mấy dì và má tôi phải lo hầu hạ bà. Số bà có phải là sướng không chứ.

Ngày đầu tháng 4 năm 1975 là ngày Nha Trang bị biến loạn, tù nhân phá ngục, cướp bóc khắp nơi. Đêm 1 tháng 4, gia đình tôi vì di tản không kịp nên chờ trời tối lo đốt hết quần áo lính, hình ảnh lính, những gì liên can đến lính của ba tôi vì sợ quân cộng sẽ làm khó dễ khi chiếm thành phố. Bỗng dưng tôi thấy người bần thần rã rời và có một cảm giác bất thường kỳ lạ, trái tim cứ như thắt lại. Cảm giác này đã xuất hiện thêm một lần 10 năm sau khi má tôi bị tai nạn. Sáng hôm sau cậu tôi vội vã từ Đồng Đế đạp xe qua nhà tôi báo tin đêm qua ông ngoại đã bị cướp bắn chết.

Nhà ngoại tôi là một căn biệt thự rất đẹp, vườn tược rộng rãi. Ai nhìn vào cũng tưởng chủ nhân ắt phải giàu có lắm. Thế mới gợi lòng tham của những kẻ trộm cướp trong tình thế dầu sôi lửa bỏng loạn lạc lúc bấy giờ. Nghe tiếng chúng đập cửa giữa đêm, ông ngoại tôi đi ra tính mở cửa cho bọn chúng nhưng nghe tiếng guốc của Ông kêu lộc cộc bọn cướp tưởng trong nhà có súng và lên đạn nên chúng bắn một tràng đạn vào nhà xuyên qua cửa. Không may viên đạn trúng vào động mạch chủ nơi chân phải của ông ngoại nên ông ngã ngay tại chỗ.

Trong nhà chỉ còn có bà ngoại và một người cậu của tôi. Cả hai đều sợ hãi không còn nhúc nhích gì được cả. Bọn cướp phá cửa vào nhà, chẳng ăn cướp được gì vì thật sự nhà ngoại tôi chỉ có cái vỏ. Ông bà đâu có của ăn của để, chỉ sống vào lương hưu của ông ngoại và tiền bán dừa mà thôi. Bọn cướp thấy ông nằm đó máu ra ướt cả nền nhà nên cũng sợ hãi, không lục soát gì nhiều và bỏ đi. Ông ngoại tôi ra đi vĩnh viễn mấy tiếng đồng hồ sau đó vì mất máu. Sáng ngày cậu tôi và hàng xóm phải tháo dỡ các thùng gỗ trong nhà mà đóng vội cho ông một cỗ quan tài sơ sài và chôn ông trong đất vườn sau nhà.

Ông ngoại chết thật uổng. Ông đã 80 nhưng còn khỏe mạnh minh mẫn lắm. Mỗi khi qua Nha Trang với bà ngoại ông mới đi xích lô, còn thì mỗi ngày ông đều đi bộ qua phố thăm con cháu, thăm bạn bè. Khi chiến sự bắt đầu lan tràn, trước đó vài tháng một mình ông đã đào một cái hầm hình chữ L ngoài vườn, tự tráng xi-măng rất kiên cố để tránh bom đạn nếu cần.

Lũ cháu chúng tôi rất thương ông ngoại vì ông vui tính, chan hòa và hòa đồng với bọn trẻ. Ông thường nghe chúng tôi tâm sự, và nói chuyện với chúng tôi như bạn bè. Những đêm trời nhiều sao, ông thường dẫn chúng tôi ra sân chỉ những chùm sao Bắc Đẩu, sao Vệ Sĩ, sao Hôm, sao Mai..v.v. Sau khi ông mất, mỗi lần nhìn những chòm sao lấp lánh trên bầu trời tôi lại nhớ đến ông.

Tôi nhớ có lần các ông cháu thảo luận với nhau về vấn đề có ma, có linh hồn sau khi chết không, ông ngoại đã nói với chúng tôi:

- Ông chắc chắn chết trước các cháu rồi. Nếu có thế giới bên kia, ông sẽ về báo mộng cho các cháu biết. Đừng lo!

Từ ngày ông ngoại mất đi cho đến nay, ông chưa bao giờ về báo mộng cho tôi biết về thế giới mới của ông. Nhưng không có nghĩa là không có thế giới bên kia. Bà ngoại thì sợ ma lắm, mặc dù lúc sống ông là chồng của bà. Bà phải dọn qua phòng khác mà ngủ với một đứa cháu nội.

Cái chết của ông ngoại làm bà bị ảnh hưởng tâm lý rất nhiều. Bà ngoại bị đau tim, bị chứng run tay Parkinson. Thêm vào con trai và 2 người con rể của ngoại vì là sĩ quan trong quân đội Việt Nam Cộng Hoà phải đi trình diện học tập không biết ngày về nên bà ngoại rất lo lắng. Bà phải bán đất vườn lần lần để sinh sống và giúp đỡ con cháu. Nhưng ngoại vẫn còn thích đi đánh tứ sắc với mấy bà bạn già hàng xóm để tiêu khiển và giết thì giờ. Đôi khi qua thăm ngoại, tôi cũng đi theo xem bà chơi. Ăn thua rất nhỏ chỉ đủ mua cái bánh viên kẹo nhưng mấy bà già có món giải trí để sống qua ngày. Vừa đánh bài vừa trêu ghẹo nhau vui lắm. Ở Mỹ, người ta thường tổ chức những trò giải trí cho người già. Có xe chở họ đi du ngoạn thăm viếng thắng cảnh, hoặc có xe chở đi các sòng bạc để giải trí kéo máy cho vui. Còn ở Việt Nam, phương tiện giải trí của mấy người lớn tuổi rất hạn hẹp, quanh đi quẩn lại chỉ có hàng xóm láng giềng. Vậy mà đôi khi môn giải trí này của các bà cụ có tuổi còn bị chính quyền cản trở vì lý do cấm tụ tập bài bạc.

Có lần nhóm đánh bài mấy bà cụ già bạn của ngoại bị công an bắt về phường. Họ bắt 4 bà cụ già khiêng ...từng con bài tứ sắc đi chôn cho chừa cái tật bài bạc. Tôi nghe kể mà thấy thương nhưng không cầm được cười. Cứ tưởng tượng con bài tứ sắc nhỏ xíu mà 4 người phải cầm chung và khiêng đi thì quái đản lắm. Chắc tên công an này có máu tiếu lâm và cũng muốn mấy bà già tập thể dục đây.

Tôi chọc hỏi bà ngoại:

- Bà ngoại có chôn con tướng không?

- Có chứ. Tụi công an bắt chôn hết 16 con tướng của bộ bài, xanh vàng trắng đỏ mỗi màu 4 ông. Nó còn bắt chôn thêm 16 con sĩ nhưng mấy bà làm chậm quá tụi nó tha.

Tôi hù:

- Thôi rồi. Mấy bà chôn ông tướng coi chừng sau này đánh bài không có tướng mà tới đâu. Tướng linh lắm đó.

Hù vậy mà không ngờ lại ảnh hưởng đến bà ngoại. Ít lâu sau bà bị bịnh, sốt cao và có lúc mê sảng. Bà la lên:

- Tụi bây đâu, lấy cho tao thanh...Đồ Long đao lẹ lên…!!!

Tỉnh lại ngoại kể là mơ thấy mấy ông tướng xanh vàng trắng đỏ kia hiện về đòi mạng và ngoại phải múa thanh Đồ Long đao để chiến đấu với họ. Chì thiệt!

Quên nói bà ngoại của tôi rất mê đọc truyện. Ngoại đọc đủ loại truyện như trinh thám Z28, kinh dị, kiếm hiệp của Kim Dung, tình cảm ướt át...của bà Tùng Long, Lệ Hằng...v.v, truyện dịch của Quỳnh Dao, Sidney Sheldon...v.v. Bảo sao ngoại không nằm ác mộng mà đòi thanh Đồ Long đao của Trương Vô Kỵ trong cô gái Đồ Long. Ngoại còn nằm mơ thấy mình là nhân vật trong truyện tình ướt át “Tình yêu như băng sơn” của Lệ Hằng nữa đó.

Mấy bà bạn già của bà ngoại tôi đều trên 70. Tuổi già nhưng có lẽ lòng không già. Mấy bà thường xúm lại đánh bài, tán dóc, kể chuyện con cháu cho nhau nghe. Các bà đã ở xóm đó từ hồi còn nhỏ nên rất thân với nhau. Tôi có lần nghe bà này nói với bà kia:

- Con “nhỏ” này tui nói hoài mà không nghe, không nhớ. Biết mình hay quên phải ghi chép xuống chứ.

Rồi có hôm không hiểu sao, mấy bà hứng chí rủ nhau qua chợ Xóm Mới ăn bún bò bà Bé nổi tiếng của Nha Trang. Sáu bà ngồi chung một xe xích lô. Không thể tưởng tượng nổi! Tôi không hiểu làm sao mà xe xích lô chất được từng ấy người, và làm sao mà bác tài đèo được sáu bà già mập có ốm có, tổng cộng khoảng bốn thế kỷ tuổi tác đi qua 2 con dốc của cầu Xóm Bóng, cầu Hà Ra và một khoảng đường dài cỡ 3 cây số. Thật là thương cho bác tài, và thương cho con ngựa sắt ấy. Phải mà ở Mỹ thì các bà chở nhau bằng xe hơi còn có lý!

Bà ngoại kể:

- Ai cũng dòm. Mới đầu hơi mắc cỡ nhưng sau đó thấy vui quá. Đến mấy cái dốc thì mọi người leo xuống đi bộ lên cầu chứ làm sao bác tài đạp nổi.

Mới thấy đến cái tuổi nào con người ta vẫn còn cái máu trẻ trung vui vẻ, nghịch ngợm trong người. Cho nên “khi già đi người ta lại trở về với tuổi thơ” là đúng y!

Bà ngoại tôi ở chung với vợ chồng cậu tôi. Vợ chồng cậu đều là giáo viên, có 4 đứa con. Đứa lớn là Hồng coi như là đệ tử ruột của ngoại, thay mặt bố mẹ nó chăm sóc bà nội. Ngoài giờ học Hồng lúc thúc theo bà đi đây đi đó. Nó theo bà nội tới các sòng bài nên sau này khi ngoại tôi bị run tay nhiều không cầm được bài thì Hồng thế bà ngồi sòng xếp bài, cầm bài và bà ngồi sau chỉ cho Hồng đánh. Riết rồi nó thành cao thủ bài tứ sắc luôn.

Vợ chồng cậu tôi cùng là giáo viên nên đồng lương thê thảm lắm. Bà ngoại có huê lợi mỗi tháng từ vườn dừa để tiêu pha quà bánh. Má tôi và 1 dì ở Nha Trang, còn một dì ở Sài Gòn và một dì ở ngoài Bắc. Dì Nghiêm ở Sài Gòn sau này bị mất vì bịnh ung thư khi giấy tờ gia đình được bảo lãnh qua Canada gần đến đích. Chồng của dì và mấy đứa con qua Canada khi vừa làm tang ma xong. Mọi người đều đồng lòng không cho ngoại tôi biết về cái chết của dì Nghiêm, bảo với bà là dì Nghiêm theo gia đình đi Canada. Bà ngoại sau cái chết của ông ngoại, bịnh tim và bịnh run tay bị nặng hơn nên ai cũng ngại bà biết được tin con gái chết sẽ ảnh hưởng sức khỏe. Tụi con của dì thường xuyên giả chữ của mẹ viết thơ gởi về thăm bà ngoại nên bà không biết gì cả.

Vài năm sau cái chết của dì Nghiêm, má tôi bị tai nạn mất đột ngột. Chúng tôi cũng đồng lòng giấu ngoại. Đã giấu lỡ thì giấu luôn. Chúng tôi bảo ngoại là má bị trở chứng ung thư đột ngột, gặp phái đoàn Mỹ qua Việt Nam khám và má may mắn được họ đưa qua Mỹ chữa bịnh. Bên Mỹ có sẵn ba và em gái của tôi lo cho má nên ngoại cũng yên tâm.

Ngặt một điều là gia đình tôi ở bên Nha Trang, bàn thờ của Má để trong nhà mà ngoại thì thường xuyên qua nhà tôi chơi. Thế là phải dặn trước con Hồng mỗi lần đi với ngoại qua nhà tôi thì phải tìm cách báo cho chúng tôi biết trước để cất bàn thờ của má không cho ngoại thấy.

Trước khi má tôi mất thì nhà chúng tôi đã bị chính quyền cộng sản tịch thu và giao cho một căn phòng nhỏ trên tầng 2 của chung cư. Hồi đó đâu có phương tiện điện thoại thông dụng như bây giờ. Mỗi khi ngoại qua chơi, từ dưới lầu con Hồng đã gọi ơi ới cho chúng tôi biết là ngoại qua thăm. Chúng tôi vội cất hình thờ má và nhang đèn vào hộc tủ. Đến khi ngoại ì à ì ạch leo lên được hai tầng cầu thang tới nhà thì cái bàn thờ má trước nay đã sạch trơn chỉ còn bình hoa. Má núp kỹ trong hộc tủ rồi, cứ như chơi trốn tìm với ngoại vậy.

Nhưng có một lần, con Hồng kêu mà chúng tôi không nghe vì đang ở sau nhà. Ngoại nắm tay Hồng leo cầu thang lên gần tận lầu 2 của chúng tôi mà không chịu thả nó ra. Còn vài căn nhà Hồng vùng tay ngoại ra và nói với bà:

- Nội mệt rồi đứng đây thở một tí để con chạy lên xem mấy anh chị có ở nhà không mà sao hồi nãy không ai xuống đón mình.

Con nhỏ hớt hãi chạy trước vào nhà chúng tôi báo động:

- Trời ơi nội lên tới tầng 2 rồi kìa. Hồi nãy giờ em kêu mà không ai nghe.

Chúng tôi hết hồn biết không làm sao cất và dọn bàn thờ má cho kịp nên vội đóng cửa lại làm như không có ai ở nhà. Hồng chạy ra nói với ngoại tôi:

- Nội ơi, không có ai ở nhà hết. Thôi mình đi về đi nội.

Bà ngoại tôi vẫn đòi lên nhà ngồi chờ. Có cái băng ghế trước nhà nên hai bà cháu ngồi đó. Chị em tôi thì núp trong nhà nhìn ngoại qua khe cửa sổ mà đâu dám mở cửa. Lỡ ngoại thắc mắc tại sao nãy giờ trong đó mà không chịu mở cửa đón tiếp ngoại thì phiền lắm. Rồi lại thấy cái xách tay của hai bà cháu trong lúc vội vã Hồng đã bỏ quên trong nhà nữa chứ. Hồi hộp hết sức cứ sợ ngoại nhớ lại và thắc mắc hỏi con Hồng thì bể mánh.

Bà ngoại ngồi chờ một lúc lâu. Chị em tôi lén nhìn ngoại mà thương quá sức. Thân già leo lên mấy chục bậc tam cấp mệt lắm chứ chẳng chơi mà đám cháu lại không đón tiếp. Rồi hai bà cháu dẫn nhau xuống cầu thang đi về. Ngoại vẫn không để ý đến cái xách tay con Hồng để quên. Con nhỏ cũng thật khôn, nó chờ xuống dưới đất mới à ra nói với bà là đã để quên cái xách trên lầu nên chạy lên lấy trở lại.

Chúng tôi cứ mỗi tháng giả thơ của má và của dì Nghiêm viết và đọc cho ngoại nghe cứ như là thơ thật của hai đứa con gái gởi về cho ngoại vậy. Ngoại cho đến cuối đời vẫn không biết là người tóc bạc đi sau người tóc xanh.

Ngoại mất vì bịnh tim cũng vào tháng Tư 11 năm sau ngày ông mất. Giây phút cuối cùng bà chỉ gọi tên hai người là ông ngoại và tôi. Chắc hẳn bà thương con cháu ngoại này lắm!

Mong bà ngoại khi sang thế giới bên kia có ông và hai người con gái đón rước để lo cho bà. Còn tôi, lúc nào vào tháng Tư cũng kể cho con cháu nghe những kỷ niệm về ông bà cố mà cả tuổi thơ của mẹ chúng đã gắn bó!

Thanh Mai
Nguồn Tôi Yêu MN

Sunday, April 10, 2022

Ép con

Mỗi lần nghĩ đến cu Lộc, đứa con út của tôi, là lòng tôi lại tràn ngập một nỗi yêu thương xen lẫn ân hận. Có phải tại tôi đã một thời gian dài ép con khiến nó bị lâm hoàn cảnh hôm nay chăng? Kinh nghiệm này và bệnh tật của Lộc, tôi muốn kể ra coi như là một phần kinh nghiệm giáo dục con để đừng ai phải dẫm lên bước chân của tôi.

Tôi sinh cháu Lộc ở Việt Nam. Lộc còn bé mặt mũi rất dễ thương với đôi mắt mở to đen láy. Nhưng có ai ngờ đôi mắt lúc ấy lại không thấy được gì cả theo lời của bác sĩ. Chúng tôi thấy con có nhìn mình và nhìn theo đèn mà. Có điều khi bồng Lộc ra sáng thì nó không chịu nổi ánh sáng mặt trời cứ nheo mắt lại cho nên chúng tôi mới đưa con đi bác sĩ khám thử. Ai ngờ, bác sĩ “phán” là Lộc bị cườm bẩm sinh, nó đang bị mù.

Hai vợ chồng tôi như thấy bầu trời sụp đổ. Trời ơi! Con mình bị mù rồi sao? Xét trong dòng họ hai phía đâu có ai bị bịnh mắt hay bị mù để nói là nó bị di truyền, và trong thời gian mang thai tôi đâu bị cúm hoặc bị bịnh gì đó uống thuốc ảnh hưởng đến thai nhi. Có phải là mắt Lộc bị cườm, bị đau nhức nên mới hay khóc đêm đó chăng? Chúng tôi nghi ông bác sĩ ở bệnh viện Nha Trang không chắc gì đoán đúng nên thu xếp công việc bồng con vào bệnh viện chuyên khoa mắt ở Sài Gòn khám chắc ăn hơn.

Chúng tôi đến bệnh viện Điện Biên Phủ (trước 1975 là bệnh viện Saint Paul) của thành phố Sài Gòn. Lấy số chờ chực cho đến trưa mới được khám và bác sĩ vẫn tuyên bố là Lộc bị cườm bẩm sinh cả hai mắt. Ông ta đắn đo suy nghĩ không biết có nên mổ mắt cho cháu ngay hay đợi vài năm nữa chờ cháu lớn hơn có sức mới mổ. Cu Lộc lúc này mới được bốn tháng. Rồi thì, ông ta chọn giải pháp là thu xếp thử máu ngay hôm đó và hôm sau thì giải phẫu, sợ để Lộc càng lớn thì thần kinh thị giác càng hư hoại không cứu được nữa. Quyết định này của ông ta đã hại Lộc cả một đời!

Chúng tôi chọn bác sĩ giỏi nhất để làm giải phẫu cho cu Lộc. Thời đó có quy chế là nếu chịu trả thêm chi phí thì có thể chọn bác sĩ nên chúng tôi đã được bác sĩ trưởng khoa mắt đứng ra mổ mắt cho con. Vị bác sĩ này đã từng du học ở Mỹ trước 1975. Trông ông ta to lớn mập mạp nhưng hai bàn tay thì thật nhẹ nhàng khéo léo. Thấy ông cầm kéo hoặc cầm nhíp cắt chỉ trong mắt bệnh nhân là biết. Có điều, bác sĩ giỏi nhưng phương tiện, dụng cụ và phương pháp thì xưa cũ, nên đã hại thêm đôi mắt của con tôi.

Sau lần mổ thứ nhất kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ, bác sĩ tuyên bố là ngày mai phải mổ lại vì cườm trong mắt Lộc ở dạng đặc biệt, nước không ra nước, đá không ra đá mà là sền sệt nên không lấy ra hết được. Bác sĩ phải ngưng mổ vì gây mê lâu không tốt cho sức khỏe của em bé. Sau này coi hồ sơ mới biết là lần đó họ làm đứt mống mắt của Lộc.

Giải phẫu tới giải phẫu lui tất cả là bốn lần trong vòng một năm, vẫn không biết mắt Lộc sẽ có thấy được không. Thời gian đó, chúng tôi bỏ hết công việc làm ăn cứ vô ra Sài Gòn liên tục. Có khi hai vợ chồng phải ở lại bệnh viện cả tháng. Cũng có khi nửa chừng hết tiền và nhớ đứa con lớn nên chồng tôi đón chuyến xe đêm về Nha Trang và vào lại bệnh viện Sài Gòn ngày hôm sau. Cũng may là lúc đó có được ba tôi và cô em gái bên Mỹ tiếp tế nên mới yên tâm mà ra vào bệnh viện Sài Gòn để lo cho Lộc. Đứa con lớn là anh của Lộc lúc đó được bảy tuổi, để lại Nha Trang nhờ mấy cô chú ở Cam Ranh thay nhau ra sẵn coi nhà và chăm sóc cho nó luôn. Nghĩ cũng tội anh của Lộc, từ ngày đứa em bị bịnh là đứa anh bị tách ra khỏi vòng tay yêu thương của cha mẹ và phải tự lo cho bản thân. Chúng tôi đã quá lo lắng cho đứa con bịnh hoạn mà xa cách đứa con khỏe mạnh lần lần lúc nào chẳng hay.

Ở Việt Nam, Lộc mổ mắt bốn lần nhưng gây mê để tái khám và cắt chỉ thì nhiều nhiều lắm, không nhớ được. Mỗi lần như thế, hai vợ chồng tôi phải điêu đứng không ít, bởi vì, trước khi gây mê phải nhịn ăn ít nhất mười hai tiếng. Một đứa con nít bịnh hoạn, mắt đau nhức mà không ăn không bú suốt nửa ngày thì chịu sao thấu. Nó khóc dữ lắm, đến khi vào phòng mổ thì yếu sức rồi, cái mặt ướt đẫm nước mắt tái xanh hẳn đi. Hai vợ chồng tôi thì ngồi bệt xuống đất trước phòng mổ chờ tin con, lòng đau xót và lo lắng không yên. Nhớ có lần đang mổ thì bệnh viện bị cúp điện đột ngột, trời ơi, lo muốn chết đi được. Nhưng rồi sau đó bệnh viện có máy phát điện riêng nên đã có điện lại. Rồi có lần chồng tôi bế con đi thang máy cũng bị cúp điện thình lình. Hai cha con bị nhốt trong thang máy hơn hai tiếng đồng hồ. Cu Lộc bị hầm hơi trong thang máy nên khóc quá chừng người ta phải tìm cách bắt thang cho cha cõng con leo ra. Nhiều, rất nhiều điều chúng tôi không thể quên được trong thời gian khốn khổ này.

Ngoài kỷ niệm buồn với nhà thương cũng có kỷ niệm vui. Cứ ra vô bệnh viện làm trú khách suốt mấy tháng, chúng tôi quen thân với các y tá và mấy bà làm việc trong nhà thương. Có một anh y tá mê đánh cờ tướng lắm, mỗi lần trực đêm là ảnh hay rủ thân nhân của các bệnh nhân đấu cờ. Có lần ngứa nghề nên tôi “xung phong” đấu với anh ta. Thiên hạ bà con bên ngoài ai cũng ủng hộ và đứng bên phía tôi vì tôi là phái yếu mà. Mỗi lần thắng ảnh một ván là họ hò reo và chạy về phòng báo tin chiến thắng cho chồng tôi biết. Anh lúc đó có nhiệm vụ giữ con cho tôi yên tâm “chiến đấu”. Cũng hên là tôi “toàn thắng” nên anh chàng y tá này cứ đòi phục thù hoài. Sau này, anh y tá đã giúp chúng tôi lén copy giấy tờ hồ sơ trị bệnh cho Lộc mới biết được những gì xảy ra thêm trong những ca mổ mắt của Lộc mà bác sĩ lúc đó đã giấu không cho chúng tôi biết.

Có mấy bà lao công bảo tôi:

- Sao cô chú cứ phải vào bệnh viện hoài vậy? Không biết mắt cháu có được lành hẳn không? Hay là cô chú mua đồ về cúng ông bà cô bác ở đây xin bình yên đi.

Chúng tôi đâu có tin ba cái chuyện ma quái quỉ thần. Lâu nay gặp bất cứ chuyện gì hơi khác thường chúng tôi đều tìm cách lý giải theo khoa học. Nhưng sau khi nghe mấy bà này nói, đêm đêm trong bệnh viện nhìn ra ngoài sân tăm tối, thấy rợn rợn sao đó. Mấy cái cây cổ thụ cành lá um tùm trong đêm đen cứ như là có mắt có mũi và có linh hồn, đang vươn những cánh tay lông lá ra níu kéo những bệnh nhân bất hạnh, không cho người ta hồi phục và bắt người ta phải đời đời kiếp kiếp ở lại làm bạn với chúng vậy. Càng nhìn càng rợn, càng nghĩ càng lo, tôi bàn với chồng tôi:

- Thôi kệ, thà tin có còn hơn không, anh chạy ra chợ mua ít bánh trái hoa quả về cúng ông bà cô bác ở đây cho yên tâm.

Ngẫm ra, con người lúc tinh thần yếu đuối thường dễ tin vào ba chuyện huyền hoặc và những đấng vô hình. Đêm đó, chúng tôi cũng bày nhang đèn hoa quả bánh trái ra cái bàn nhỏ, hướng ra ngoài cửa sổ mà vái và khấn mấy ông thần cây, thần bệnh viện xin thương và tha cho cháu Lộc, cho nó được sáng mắt và khỏi phải ra vô cái bệnh viện này nữa.

Chúng tôi đâu có ngờ rằng, mấy ông thần cây, thần bệnh viện này lại chịu nhận hối lộ mà tha cho Lộc và chúng tôi khỏi phải vào bệnh viện chữa trị nữa. Không biết có phải là có ma quỉ thánh thần thiệt không, hay là một chuyện trùng hợp mà sau lần xuất viện đó về Nha Trang, chúng tôi nhận được giấy của văn phòng xuất cảnh báo tin cho phép chúng tôi được làm thủ tục phỏng vấn và khám sức khỏe để đi Mỹ đoàn tụ. Thật là ngạc nhiên! 

Mấy năm nay chúng tôi hết hy vọng đi Mỹ vì họ có gởi giấy từ chối bảo tôi có gia đình nên loại tôi ra khỏi danh sách bảo lãnh của ba tôi. Không hiểu sao nay lại nhận được giấy báo này. Và chúng tôi lại càng thêm ngạc nhiên vì hồ sơ được giải quyết suôn sẻ và nhanh chóng đến nổi chỉ sau ba tháng chúng tôi đã có mặt ở phi trường L.A gặp lại ba tôi và cô em gái. Vậy là chúng tôi và Lộc không phải trở về bệnh viện Saint Paul để chữa bệnh nữa mà chỉ để nhờ anh y tá địch thủ cờ tướng quen biết đó copy tất cả hồ sơ chữa trị của Lộc đem theo qua Mỹ. Thật là may mắn!

Những ngày đầu tiên trên đất Mỹ, chúng tôi gia đình bốn người ở chung với vợ chồng cô em gái ở gần chợ Little Saigon. Hai vợ chồng cô em thật tốt, lo lắng cho chúng tôi đủ điều từ A tới Z. Khoảng một tháng sau khi xin được Medical của tiểu bang, cô em của tôi chở đến một bệnh viện gần đó để khám mắt cho Lộc. Lộc lúc đó được một tuổi rưỡi rồi, dễ khóc, và không cho ai lạ đụng vào người, nhất là đụng vào mắt nó để khám. Bác sĩ mới tới gần là nó la khóc um sùm lên. Thấy thằng bé khóc và phản ứng dữ dội quá, vị bác sĩ người Mỹ ấy đã cố gắng dỗ dành, dụ đủ cách, giả làm tiếng mèo, tiếng chó và ngay cả bò lên thảm giả làm chó để làm cho Lộc vui và khám mắt cho nó được. Thật là cảm động và phục cho tinh thần cũng như y đức của những bác sĩ Mỹ này.

Ở Cali được hai tháng, chúng tôi dời về Minnesota để dễ kiếm việc làm và cần nhất là có điều kiện chữa mắt tốt cho cháu vì Mayo clinic ở Minnesota nghe nói rất giỏi về khoa mắt. Lộc đã được một nhóm bác sĩ nổi tiếng ở đây chữa trị. Các bác sĩ bảo là những lần giải phẫu ở Việt nam đã phá hỏng võng mô, gây rất nhiều vết sẹo sau giác mạc của Lộc. Họ so sánh mắt nó như một cửa sổ bị những thân cây che chắn nhìn qua không thể thấy gì bên ngoài cửa sổ được. Nếu đừng mổ ở Việt Nam thì họ sẽ dễ dàng chữa trị cho cháu hơn.

Sau đó, Lộc phải chịu thêm nhiều lần giải phẫu mắt nữa, tổng cộng cho đến nay tính cả bốn lần mổ bên Việt Nam thì lên đến mười bốn lần rồi. Mắt trái Lộc vẫn không cứu được mà bị mù chín chín phần trăm (một phần trăm còn nhìn thấy ánh sáng), còn mắt phải thị lực còn được mười phần trăm. Ngoài ra Lộc còn bị bịnh cao áp suất mắt nữa (Glaucoma), cũng phải thuốc thang hàng ngày để áp suất mắt không tăng cao. Cho nên chúng tôi mới nói là quyết định mổ nngay của ông bác sĩ ở Việt Nam đã hại Lộc một đời. Tuy nhiên cũng còn may là được qua Mỹ và được một nền y khoa có thể coi như tân tiến nhất thế giới cứu chữa chứ nếu còn kẹt lại bên Việt Nam thì chắc chắn ngày nay Lộc bị mù hoàn toàn rồi.

Ngoài thị lực kém, tay chân Lộc cũng rất vụng về. Khi nó đi học chương trình mẫu giáo ở đây, các cô giáo phải chế ra một cái muỗng đặc biệt để Lộc tập tự xúc ăn. Còn nói chuyện thì Lộc nói không được khôn như những đứa trẻ cùng tuổi. Nó hay dùng dạng câu hỏi để yêu cầu một chuyện gì, chẳng hạn như khi muốn ăn thì nói “Lộc muốn ăn hở?”. Các cô thầy giáo và nhân viên giáo dục chuyên môn xếp Lộc vào chương trình “Huấn luyện đặc biệt”.

Phải nói là chương trình giáo dục của Hoa Kỳ dành cho những trẻ em bị khuyết tật rất tốt. Xe bus học sinh đến đón tận nhà, được cung cấp đầy đủ những dụng cụ đặc biệt để giúp cho cháu học hành thuận tiện và có giáo viên đi theo giúp đỡ riêng trong những giờ lên lớp và ngay cả trong giờ ăn. Cho nên chúng tôi rất vui vẻ đóng thuế vì thấy đồng thuế mình đóng ra có giá trị xứng đáng.

*
Một hôm, một chuyện bất ngờ xảy ra. Chúng tôi thấy Lộc cầm đồ bấm chơi game của anh nó lên chơi và bấm lia lịa. Lúc đó Lộc mới được gần ba tuổi. Người ta cầm đồ bấm game bằng tám ngón và thường bấm bằng hai ngón tay cái, còn Lộc thì sử dụng ngược lại, bấm lia lịa bằng tám ngón trừ hai ngón cái để giữ máy. Điều này cũng chưa đáng ngạc nhiên, bởi vì nhìn lên màn hình của tivi, thấy nó đang sắp xếp những hình khối trong game thật là logic và thông minh. Sau đó, Lộc còn chơi và giải thêm một số game hình khối mà chúng tôi không giải được. Hóa ra cu cậu cũng thông minh và có đầu óc logic lắm đây.

Chúng tôi bắt đầu chú ý đến Lộc, thử xem con có khả năng về Toán không. Tôi ra vài bài toán cộng trừ đơn giản, thấy nó tính được. Tôi bày Lộc nguyên bản cửu chương hai, tôi đọc trước Lộc đọc sau và tự mình lập lại được nguyên bài. Rồi tôi hỏi lộn xộn bất ngờ những con số trong bản cửu chương hai, Lộc trả lời ngay và đúng. Tôi ngạc nhiên lắm, bày tiếp và thử những bản cửu chương tiếp theo bằng cách đó, thằng nhỏ đều trả lời được. Cứ thế Lộc thuộc hết bản cửu chương từ nhân hai cho đến nhân mười chỉ trong vòng nửa tiếng và trả lời đúng những con số nhân bất kỳ không theo thứ tự. Vậy là tôi khám phá ra Lộc rất có năng khiếu về số học.

Từ đó, mới lên ba, Lộc bắt đầu chương trình học toán. Nó tiếp thu Toán rất nhanh, học cả số học, phương trình đại số đủ cả. Mới học lớp ba chương trình phổ thông ở trường mà ở nhà chúng tôi đã dạy Lộc đại số của college Mỹ rồi. Thấy con học được, tôi càng dạy, cho Lộc làm toán suốt ngày.

Vì giới hạn bởi thị lực mắt, Lộc không khá môn toán hình. Nó nhìn lờ mờ không thấy hết hình ảnh được. Tôi ra toán cho Lộc viết chữ to như cái trứng gà để đọc cho dễ. Chương trình toán thấp thấp thì tôi dạy con được, còn lên cao thì dành cho chồng tôi.

Ngoài có năng khiếu về toán số học, Lộc còn có năng khiếu về âm nhạc nữa. Chúng tôi thấy con hát được nhiều bài nhạc Việt Nam từ hồi ba tuổi, và cứ theo người ta nói thì “thị lực yếu thính lực sẽ mạnh”, hơn nữa nhìn mấy ngón tay bấm game khéo léo thế kia biết đâu nó sẽ cũng có khả năng bấm đàn piano. Thế là lúc Lộc lên bảy, chúng tôi đưa Lộc đi học đàn piano.

Cô giáo dạy đàn đầu tiên của Lộc là cô Trang, người Việt Nam. Mỗi tuần học cô nửa tiếng. Cô dạy Lộc bấm những nốt căn bản trong những tuần đầu, tập riêng tay phải rồi đến tay trái. Tôi nhớ những ngày đó tôi phải chép lại những nốt nhạc của Lộc cho to ra bằng bút màu xanh đỏ cho con dễ thấy. Chép suốt ngày! Tôi có dùng thử máy in để phóng to ra nhưng theo kiểu này những nốt nhạc nhòe đi mắt Lộc không đọc được. Cũng may sau đó chồng tôi scan vào computer rồi làm to cỡ chữ những trang nhạc ra nên tôi khỏi mất công chép nữa. Từ đó đến nay, nhiệm vụ của anh là in nhạc cho con, rồi thu nhạc và làm CD cho Lộc mỗi năm.

Lộc học đàn được vài tuần thì cô giáo và tôi rất ngạc nhiên vì một hôm, khi đang tập một đoạn nhạc bằng tay phải, Lộc tự động đặt thêm tay trái đánh đệm và nghe cũng hợp tai. Một hôm khác nữa cô Trang bảo nó nhìn cô đánh một đoạn nhạc để đánh lại nhưng khi cô đánh thì Lộc lại nhìn đâu đâu lên trần nhà. Cô giáo bực mình tưởng Lộc không tập trung nhưng nó bảo là mình có thể đánh lại được. Sau đó chúng tôi mới biết là Lộc học nhạc bằng tai, có lẽ vì mắt yếu nên tai nó tốt chăng. Sau này, khả năng nghe và phân biệt những nốt nhạc trong một chùm hợp âm phức tạp chứng tỏ điều đó. Lộc có thể nghe một đoạn nhạc Tây phương cổ điển rồi đàn lại chính xác. Còn nhạc lý cơ bản thì dường như nằm sẵn trong đầu nó từ lúc nào, cô Trang hỏi và Lộc trả lời chính xác nhiều điều. Chúng tôi ai cũng ngạc nhiên về khả năng tiếp thu âm nhạc của nó, bởi vì trong gia đình chúng tôi đâu có ai giỏi âm nhạc. Anh của Lộc chúng tôi có cho đi học piano một thời gian, có khi Lộc học qua anh chăng. Điều này cũng vô lý vì anh của Lộc không thích môn này và biếng tập lắm, mỗi tuần chỉ quẹt quẹt trên cái piano điện dăm phút trước khi đến lớp nhạc thôi. Có thể là Lộc hay mày mò nghe những bài piano cổ điển cài sẵn trong đàn rồi nhập tâm những hợp âm và giai điệu chăng?

Ngoài ra, Lộc còn có năng khiếu sáng tác. Nó viết nhạc chứ không viết lời được. Lộc viết nhạc cứ như mình viết thơ, viết văn, sau đó chơi lại trên piano. Nhiều bản nghe rất du dương êm tai. Đôi khi cu cậu sáng tác thẳng trên đàn piano, đánh một lèo hết bản nhạc. Tôi nghĩ là đánh như vậy làm sao nhớ được nhưng Lộc lại nhớ và đánh lại nhiều lần nữa. Một ngày nếu hứng nhạc sĩ tí hon này có thể sáng tác kiểu này liên tục sáu, bảy bài và nhớ hoài đến cả năm sau.

Cô Trang cứ kêu Lộc là thiên tài âm nhạc và khuyến khích chúng tôi cho cháu tiến xa hơn kẻo mai một tài năng. Thế là chúng tôi chuyển Lộc đến học một cô giáo dạy piano người Mỹ tên là Shaffer. Cô Shaffer có rất nhiều học trò đoạt được nhiều giải thưởng piano của thành phố hoặc tiểu bang tổ chức hàng năm. Có được học trò như Lộc, cô mừng lắm, luyện con gà mới để đưa đi đá khắp nơi.

Cô Shaffer dạy rất nhiệt tình và đòi hỏi rất cao. Lộc phải tập đàn mỗi ngày hơn tiếng rưỡi đồng hồ. Sáng sớm sáu giờ sáng phải dậy tập nửa tiếng trước khi ăn sáng rồi đến trường. Mỗi tối đi học về cũng phải tập hơn một tiếng cho nên Lộc tiến bộ rất nhanh, nó học piano mới ba năm mà khả năng bằng những đứa học sáu hay bảy năm.

Cô còn khuyên chúng tôi nên mua cho Lộc một cái piano xịn để luyện tập. Cô bảo mua piano không như mua xe vì giá trị của nó cũng tăng lên từ từ theo thời gian. Thế là chúng tôi bấm bụng mua cho Lộc cái grand piano trị giá hai chục ngàn coi như đầu tư cho tương lai của con. Con cái chịu học thì tốn mấy cũng không sao.

Lần thi nhạc đầu tiên là cuộc thi tổ chức ở Conservatory of Music, Lộc đứng hạng ba. Vài tháng sau Lộc đoạt giải nhất cuộc thi piano của thành phố Saint Paul tổ chức cho lứa tuổi tám đến mười hai. Năm đó Lộc được mười tuổi. Nhìn con trên bục lãnh bằng khen, bên cạnh là những người đoạt giải dành cho những lứa tuổi khác nhau, chúng tôi rất vui mừng, hân hoan và hãnh diện đã có được một đứa con giỏi giang như thế, và cũng hãnh diện vì người Việt Nam mình cũng đoạt được giải như ai. Những em đoạt giải khác toàn là người Mỹ hoặc là Tàu, Đại Hàn.

Qua năm sau, cô Shaffer giới thiệu Lộc dự thi giải năng khiếu âm nhạc của thành phố tổ chức. Đề thi đa dạng về đủ mọi lãnh vực như sáng tác, sử dụng bất cứ nhạc cụ gì, xiếc, nhảy múa, ảo thuật, ca hát .. vân vân và vân vân. Người dự thi thu vào băng cassette bài dự thi của mình rồi gởi đến ban tổ chức để tuyển lựa vào chung kết. Lộc thu băng chơi solo bài Waltz in B Minor Op 69 No.6 của Chopin và được chọn vào chung kết. Buổi thi đó, đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi lãnh vực, ai cũng rất điêu luyện, coi mà mê. Thấy người ta hay quá mình thấy hết hy vọng. Thêm nữa lúc Lộc biểu diễn xong đứng lên cúi chào khán giả nhưng vì thị lực kém nên con lại cúi chào phía cánh gà.

Đến khi ban giám khảo đọc tên Trần Lộc là người được giải nhất lứa tuổi thiếu nhi, vợ chồng tôi và Lộc rất ngạc nhiên mừng rỡ. Cả hội trường vỗ tay vang dội mừng cho Lộc. Rồi thì phát giải, chụp hình, lãnh bằng khen.. rồi thì cũng những niềm hãnh diện, hân hoan. Chúng tôi và Lộc bị cuốn theo vòng danh lợi lúc nào chẳng hay.

Vợ chồng tôi còn mê nhạc Việt Nam, đi sưu tập những bản nhạc tình hoặc nhạc tiền chiến được biên soạn cho piano như Nhìn những mùa thu đi, Trả lại em yêu, Đêm đông, Mắt biếc, Suối mơ, Lòng mẹ, nhiều và nhiều lắm, để tối tối bắt Lộc đánh cho nghe. Tiếng đàn piano réo rắt nghe thật thanh tao, thú vị. Nghe những bài nhạc tình của Việt Nam thấy thấm vào lòng mình hơn nên chúng tôi càng dụ Lộc tập những bài nhạc Việt nhiều hơn. Nếu không có nốt nhạc thì kiếm CD để Lộc nghe và đánh lại. Có bài con không thích thì nói ngon nói ngọt dụ nó. Thằng con ngây thơ dễ dụ lắm nên cuối cùng rồi cũng tập và đánh cho cha mẹ nghe.

Lộc có học lớp Việt ngữ ở chùa Phật Ân mỗi cuối tuần. Mỗi lần chùa tổ chức văn nghệ thì Lộc lại được mời biểu diễn chơi piano những bài nhạc Việt Nam. Có lần Lộc chơi bài “Lòng mẹ” hay quá, bà con tán thưởng dữ lắm nên Lộc rất thích chí. Rồi từ đó, những buổi văn nghệ Tết hoặc lễ hội của cộng đồng người Việt Minnesota, Lộc thường lên biểu diễn đàn piano những bài nhạc Việt Nam. Cu cậu lần lần được nhiều người Việt ở tiểu bang vạn hồ này biết tiếng.

Được nổi tiếng, được nghe những lời khen và những tiếng vỗ tay rợp trời như vậy ai mà không say men. Chúng tôi cũng vậy. Cha mẹ ép con học. Con cũng tự ép mình. Tính Lộc cũng háo thắng, thích được khen, và nhất là làm ba má vui nên nó cũng cố gắng hết sức mình. Lộc học Toán, học nhạc, bận rộn suốt ngày. Còn bài vở của trường thì ngày nào cũng vác về nhà cả một cặp dày cộm. Vì mắt yếu nên bài tập ở trường Lộc làm không kịp phải xách về nhà làm thêm một hai giờ mới xong, nhiều khi phải thức đến hơn mười giờ mới đi ngủ, rồi sáng hôm sau phải dậy sớm tập đàn rồi mới đi học. Nghĩ lại thấy tội quá, không ngờ thằng nhóc bịnh tật mà phải học căng thẳng như vậy, nó kham nổi một thời gian dài quá hay. Mà vợ chồng tôi thấy Lộc chịu học và học được thì cứ lại đôn đốc và yêu cầu cao, không nghĩ đến sức khỏe của thằng con. Để rồi cho đến một ngày, tai họa xảy ra.

*
Năm 2004 những cuộc thi piano của Conservatory of Minnesota, MMTA (Minnesota Music Teacher Awards), Festival tổ chức trong cùng một ngày thứ bảy. Lộc cũng như các thí sinh khác phải chạy xuôi chạy ngược từ Đông sang Tây để thi tuyển. Vòng chung kết được tổ chức cùng ngày vào buổi tối. Có những thí sinh được vào chung kết cả ba, buổi tối không kịp chạy cả ba nơi để tham dự thì phải tự mình bỏ bớt. Lộc được vào chung kết có hai nơi nên không phải bỏ chỗ nào. Trông bề ngoài cu cậu có vẻ bình tĩnh nhưng tôi biết bên trong căng thẳng lắm. Con cũng háo danh và muốn làm ba má vui nhưng tối đó, Lộc chẳng đoạt được giải nào. Con buồn thỉu buồn thiu! Tôi lựa lời khuyên “Thất bại là mẹ thành công”, “Biết thắng thì phải biết thua” để an ủi nhưng Lộc im ru không trả lời.

Bắt đầu từ ngày đó, Lộc trông hơi là lạ. Thứ hai khi đi học về nó cứ ngồi tập hít thở phì phì, lại còn ôm cái máy đọc chữ Braille (loại chữ nổi của người khiếm thị) bấm tới bấm lui cả tiếng đồng hồ. Lộc trông như bị mắc kẹt vào cái máy vậy. Tôi mắng con và bắt dẹp cái máy, lấy bài vở khác ra làm. Lộc nghe lời cất cái máy lấy bài tập môn Reading ra rồi ngồi nhìn tờ giấy đăm đăm như người vô hồn. Tôi hỏi và giảng bài cho con nhưng cu cậu cũng không tập trung vào bài vở được, làm một lúc sau tôi nổi nóng la nó um sùm. Thằng con cứ đứng nghe la và nước mắt chảy vòng quanh. Nghĩ lại tôi thật thương Lộc quá!

Hình như mấy buổi tối đó Lộc bị mất ngủ nhưng tôi không biết rõ vì Lộc ngủ riêng trong phòng nó. Nhớ lại thì ban đêm lúc thức dậy đi tiểu tôi nghe tiếng Lộc trăn trở. Buổi sáng hôm sau nó vẫn dậy tập đàn, ăn sáng trước khi đi học, rồi chiều về lại cũng lừ đừ và bị tôi la thêm một trận vì không “tập trung” tinh thần được. Đêm thứ năm cùng tuần đó khoảng mười hai giờ, tôi nghe tiếng la sợ hãi trong phòng Lộc nên vội chạy qua xem. Nó đang đứng giữa phòng mặt đầy sợ hãi. Quần áo và chăn nệm tẩm nước đái. Tôi phải dỗ dành và đem Lộc lên phòng mình ngủ nhưng suốt đêm con không ngủ được. Tôi cũng không ngủ, thức với con. Thật là lo! Ngày mai thứ sáu chồng tôi nghỉ làm chở Lộc đi khám bác sĩ. Còn tôi thì liên lạc hỏi trên trường có bạn học nào khủng bố hù ma để thằng nhỏ sợ hãi thất thần như vậy.

Bác sĩ gia đình thấy tình trạng Lộc vội vã chuyển nó qua bệnh viện thần kinh. Con giờ như người mất hồn, cứ nói về ma quỉ và tự cho mình là Mario, một nhân vật trong game điện tử của nó. Đến bệnh viện thần kinh, bác sĩ hỏi gia đình có đánh đập hành hạ con không. Lộc là cục cưng của chúng tôi mà, làm gì có chuyện đó, nhưng họ đâu tin nên tách riêng thằng nhỏ ra hỏi. Nghe nói nhiều đứa nhỏ đã bị người lớn hành hạ đến dở điên dở khùng. Rồi họ hỏi Lộc có dùng ma túy không, có nghe tiếng nói vang bên tai và biểu Lộc tự tử không. Cũng may Lộc lâu nay là đứa trẻ vui vẻ yêu đời, nay có nghe nhiều tiếng người nói trong đầu nhưng không ai bảo nó tự tử cả. Ngay ngày hôm đó, chồng tôi ký giấy cho Lộc ở lại bệnh viện chữa trị. Lộc ở lại khu 4A dành cho trẻ bị thần kinh dưới mười hai tuổi.

Ngày xưa tôi có vào khu vực chữa trị khoa thần kinh của bệnh viện để thăm cô bạn bị thần kinh. Muốn vào thăm khu này phải qua mấy lần cửa khóa cứ như vào thăm tù vậy. Đồ ăn mang vào cũng phải bị kiểm soát không được đem các vật dụng như dao kéo và bao nhựa. Tôi có một ấn tượng không tốt về bệnh viện thần kinh, nay thấy thằng con thân yêu của mình lại phải vào chữa trị trong đó thì hãi hùng quá.

Lộc được thu xếp một phòng riêng. Trong phòng có hai giường nệm trải bọc sạch sẽ, có buồng tắm nhà vệ sinh riêng, và có cửa sổ kính lớn nhìn ra ngoài trời cảnh rất đẹp. Phòng giống như trong khách sạn vậy. Thường thì mỗi phòng hai bệnh nhân nhưng có lẽ vì là mới nên Lộc được ở riêng một phòng. Đêm đầu tiên có một người y tá trực bắt ghế ngồi trước cửa phòng quan sát nó. Không biết họ coi chừng Lộc như thế nào nhưng sáng sớm hôm sau chúng tôi vô thăm thì thấy con mình quần bị ướt nước tiểu, mặt mày bơ phờ và đầy sợ hãi. Suốt đêm qua Lộc cũng không ngủ đi tới đi lui trong phòng. Lâu nay Lộc lúc nào cũng được cha mẹ bảo bọc lo lắng, nay đến khi bệnh hoạn khủng hoảng lại phải bơ vơ một mình, chắc là suốt đêm con sợ lắm. Chúng tôi trình bày với bác sĩ và yêu cầu được vào ở với Lộc suốt ngày đêm. Thấy chúng tôi tha thiết lo cho con quá, cuối cùng bác sĩ cũng bằng lòng và cấp riêng căn phòng đó cho gia đình chúng tôi.

Chồng tôi, tôi và anh của Lộc thay nhau vào chơi, ngủ đêm với Lộc. Coi như là đi du lịch thuê khách sạn ở vậy. Buổi sáng cũng có người phục vụ vào làm vệ sinh, còn thức ăn mỗi buổi nóng sốt thực đơn được thay đổi hàng ngày. Chồng tôi làm ở bưu điện nên có nhiều ngày phép và nghỉ bịnh lắm. Anh gọi nghỉ và vào ngủ đêm với Lộc, hai cha con mỗi người một giường rộng rãi thoải mái. Lộc được nghỉ ngơi, không cần uống thuốc mà hồi phục tỉnh táo lần lần, ngủ được, ăn được như trước đây. Đến cuối tuần, bác sĩ cho phép xuất viện. Chúng tôi mừng quá là mừng.

Nhưng, nỗi vui mừng không được mấy ngày vì đầu tuần thứ hai đi học về Lộc lại trở cơn rối loạn. Nó cứ chạy vào nhà tắm súc miệng liên tục và bảo là miệng mình sao bị thúi quá. Rồi Lộc bảo là đã làm sấm sét cháy mất nhà của người hàng xóm cạnh bên. Chúng tôi cứ nghĩ chắc trên trường của Lộc có đứa học sinh nào đó kỳ thị chơi ác với Lộc nên gọi lên trường hỏi nhưng đâu còn ai trên trường. Thấy cô giáo riêng của Lộc ở trường có ghi nốt về là đến giờ học thứ ba thì Lộc bị mệt và ngồi khóc. Chắc con bị căng thẳng rồi đây. Tối đó Lộc lại không ngủ được. Tôi vào phòng nằm coi chừng con, thấy nó cứ nhìn quanh sợ hãi lắm. Rồi Lộc nhìn lên trần nhà và bảo là thấy bà tiên đến muốn bắt đi và dặn tôi:

- Má ơi! Khi nào bà tiên hỏi má có muốn nuôi Lộc không thì má nói là có nhen.

Tôi hỏi:
- Chi vậy?

Lộc bảo:
- Nếu má không chịu nuôi Lộc thì bà tiên sẽ bắt Lộc đi.

Rồi Lộc giục tôi:
- Đó, bà tiên tới rồi đó. Má nói là má chịu đi.

Tôi làm cho con yên tâm nên giả bộ kêu lên:
- Chịu nuôi.

Lộc như yên lòng nằm yên nhưng vẫn không ngủ được. Được một lúc lại hỏi tôi có chịu nuôi nó không và hốt hoảng nhắc tôi trả lời bà tiên lần nữa. Có lần tôi muốn thử nên giả bộ nói “không chịu nuôi”, thế là Lộc sợ hãi khóc òa lên và níu chặt lấy tôi như sợ bà tiên bắt đi mất nên tôi vội đổi câu trả lời. Cứ thế Lộc hỏi tôi suốt đêm, còn tôi thì buồn ngủ mắt nhắm mắt mở trả lời khi nó “thấy” bà tiên tới. Đến một lúc tôi cũng hơi sợ sợ và lo âu hay là con mình đã đến lúc sắp về cõi tiên rồi chăng? Hồi giờ Lộc đâu có nhắc đến tiên. Có khi nào là “bà tiên” này tức là “thần chết”?

Sáng mai, chồng tôi làm bưu điện trở về, nghe tôi thuật lại, thế là chúng tôi đưa Lộc trở lại bệnh viện khoa thần kinh ngay. Lần này Lộc lại được xếp vào phòng cũ, và gia đình cũng được cho vào ở chung phòng để chăm sóc Lộc. Lần tái phát này, Lộc như bị nặng hơn kỳ trước. Con càng ngày càng ngơ ngáo hơn. Mặt mũi lờ đờ, không chịu nằm yên mà cứ đi tới đi lui hát suốt.

I believe I can fly.
I believe I can touch the sky. (Tôi tin rằng tôi có thể bay. Tôi tin là tôi có thể chạm đến bầu trời.)

Những bước chân của Lộc ngắn ngắn, đơ đơ kỳ cục lắm. Ăn thì không biết tự đút ăn, khi có thức ăn trong miệng cũng không biết nhai, và ngay cả đi vệ sinh cũng không biết nữa. Hình như não bộ của Lộc mất đi những nhu cầu tự nhiên đó rồi.

Mấy ngày liên tiếp trong bệnh viện Lộc vẫn không ngủ được. Bác sĩ quyết định cho Lộc thuốc an thần để giúp nó ngủ và tăng lượng thuốc lên dần dần nhưng vô phương. Lộc vẫn mở mắt thao láo và thức suốt đêm, suốt ngày. Chúng tôi giải thích cho bác sĩ chắc Lộc bị lờn thuốc ngủ vì ngay từ nhỏ cho đến nay nó đã trải qua mười bốn lần mổ mắt và rất nhiều lần gây mê khác để đo và khám mắt. Mỗi lần như thế đều phải uống trước một lượng thuốc ngủ trước khi chuyển vào phòng gây mê, nhưng sau này lượng thuốc ngủ đó không còn tác dụng nữa, chắc cơ thể đã quen và chế ngự được thuốc ngủ rồi. 

Các bác sĩ bàn với nhau và mời một vị bác sĩ giáo sư nghiên cứu về khoa thần kinh của trường đại học Minnesota cùng tham khảo về bệnh tình của Lộc. Họ chẩn đoán và bảo chúng tôi ký giấy cho phép họ dùng một số thuốc nào đó cho Lộc.

Từ từ, sau nhiều ngày dùng thuốc, bị ảnh hưởng phụ rồi thay thuốc khác, thay tới thay lui rồi cũng tìm ra đúng bịnh, đúng thuốc. Lộc dần dần ngủ được và hồi phục các chức năng cũng như những nhu cầu sinh lý. Nó ăn uống, đi đứng, và ngủ trở lại như bình thường. Nhưng có điều hay nói về châu Phi và thượng đế, ma quỉ; và còn lẫn lộn giữa thực và hư. Lần bệnh này Lộc phải ở nhà thương đến hai tuần mới được cho về nhà. Vợ chồng tôi không để Lộc trở lại trường học mà để con ở nhà thêm vài ngày vì sợ là trong trường có đứa trẻ nào đó chơi xấu làm Lộc trở bệnh. Và thêm nữa để đầu óc Lộc được thanh thản thư giãn thêm ít ngày nữa.

Nhưng, mặc dầu vậy, ba ngày sau Lộc lại trở bệnh và phải vào lại nhà thương lần thứ ba. Vợ chồng tôi buồn và thất vọng, chán nản cực độ. Cuộc đời, tương lai của đứa con cưng như vậy là tiêu rồi sao? Chẳng lẽ nó phải ra vào nhà thương điên suốt đời? Bệnh nó cứ tái đi tái lại như vậy, biết có chữa được không? Trời ơi! Chồng tôi mất tinh thần, anh ấy như muốn tan ra nước và người thì xụi lơ. Còn tôi cũng không khá hơn. 

Thời gian đó tôi đang còn lấy hai lớp cuối để xong chương trình học, và mới vào làm Honey Well còn đang thời gian thử thách. Vào lớp tôi không thể tập trung nghe thầy giảng gì cả, vì cứ khi nghe thầy nói “clear memory” cho máy thì lại liên tưởng đến trí óc của thằng con mình bị hư mất tiêu rồi, thế là nước mắt trào ra không thể nào cầm được. Cũng may là ông thầy sau này nghe tôi cho biết hoàn cảnh hiện nay nên cũng thông cảm, cho tôi đậu hai lớp đó để ra trường.

Buổi sáng lên trường, buổi chiều lên hãng cũng không khá hơn. Cứ nghĩ đến con mình đang điên loạn mà buồn quá. Nhất là mấy hôm chờ kết quả Cat-scan bộ não xem có phải nguyên do bệnh là vì có bướu trong óc không, tôi cứ lo và nghĩ quẩn nếu lỡ may Lộc chết đi thì có thể đó là một điều tốt cho nó chăng? Cuộc đời này con chịu nhiều đau đớn, mắt mũi không toàn vẹn, tương lai còn phải mổ mắt nhiều lần nữa chứ đâu phải là xong rồi. Lộc như một thiên thần bay xuống trần gian ở với chúng tôi không được lâu, nay chắc đến lúc Thượng đế muốn lấy nó lại. Mong sao nếu phải tái sanh, Lộc sẽ được một hình hài hoàn thiện toàn mỹ không bị yếu mắt như kiếp này nữa. Tôi cứ nghĩ đến những câu nói như những cái điềm mà con nói như để từ giã gia đình vài ngày trước đây “Lộc bye má, Lộc lên trời ở với Mario đây”, hoặc “Bà Tiên muốn bắt Lộc đi” mà buồn quá, và nước mắt lại tuôn trào.

Buổi tối tan ca, tôi từ hãng lái xe lên nhà thương ngủ với con. Suốt ngày không được gặp nó, nhớ và thương quá. Rồi buổi sáng, chồng tôi lên thay ca ở lại với Lộc, tôi chạy về nhà nấu qua loa món gì rồi chạy lên trường, lên hãng. Thời gian đó, cô tôi và người bạn thân thỉnh thoảng kho cá, kho thịt tiếp tế nên tôi cũng đỡ mất thời gian lo chuyện bếp núc, mà lúc đó đâu còn tinh thần gì nghĩ đến chuyện ăn uống. Ăn bậy bạ qua ngày để còn lo cho con. Nghĩ lại không hiểu sao chúng tôi qua được thời kỳ khủng hoảng này. Chồng tôi sau này thỉnh thoảng hay nói:

- Không ngờ em rất nhạy cảm, dễ xúc động mà lại mạnh mẽ. Thời gian đó anh rất xuống tinh thần và chán nản cực độ nhưng thấy em vững vàng không sao nên anh cũng gượng được.

Tôi không ngờ mình lại “chì” như thế!

Cuối cùng bác sĩ cũng tìm được đúng bệnh, đúng thuốc. Lộc bị “Bipolar Disorder” tức là bệnh rối loạn lưỡng cực, tinh thần bệnh nhân có thể rơi vào hai trạng thái cực vui hay cực buồn rất nhanh. Hèn chi lúc Lộc bị bệnh, nhiều lần nó cứ hỏi “ba có thương Lộc không, hoặc má có thương Lộc không?” rồi òa lên khóc nức nở. Cũng may là Lộc phần nhiều rơi vào trạng thái vui hơn buồn. Hồi xưa mặc dù bị yếu mắt, nó lúc nào cũng vui vẻ lạc quan. Tôi thường hay khuyên con hãy sống vui vẻ, yêu đời và yêu người. Mở mắt dậy chào đón một ngày mới với tinh thần lạc quan sẽ giúp con thấy thoải mái, khỏe mạnh. Vì nếu con có bi quan buồn bã thì cũng phải sống qua ngày đó, nhưng sẽ thấy ngày dài lê thê và người thì mệt mỏi, chán chường. Lộc còn nhỏ, rất ngoan chịu nghe lời khuyên của cha mẹ.

Bệnh nhân bị bệnh này còn tin vào quỉ thần; không phân biệt được thực hư; thường nghĩ về chết và có thể tự tử. Còn nhiều triệu chứng lắm. Nhưng tôi thấy rõ là khi Lộc bị bệnh, nhiều chuyện hay nhiều câu nói từ xửa từ xưa chúng tôi hay dùng để chọc con cho vui đều nằm sâu trong tiềm thức nó từ lúc nào và bây giờ thì sống lại. Đó là một kinh nghiệm cho cha mẹ phải cẩn thận khi đối xử hoặc ăn nói với con cái. Nhiều khi tôi nghĩ lại mà thấy may, lâu nay chúng tôi không bao giờ cho Lộc coi phim ảnh hoặc nghe kể những câu truyện có tính cách bạo hành, hoặc là chơi những game bắn giết người. Chứ không đến lúc bệnh như vầy, những chuyện bạo hành đó chui ra khỏi tâm trí và khiến nó làm chuyện gì đó không hay thì nguy hiểm biết chừng nào.

Nguyên nhân Lộc bị bệnh rối loạn lưỡng cực có thể vì Lộc bị nhiều áp lực trong việc học chữ, học đàn, và cũng vì Lộc đang trong thời kỳ tuổi dậy thì, cơ thể thay đổi. Nhưng chắc chắn là không phải di truyền từ gia đình.

Lộc vào ở khoa thần kinh tất cả là ba lần. Sau ba lần này bệnh có trở đi trở lại nhưng không nặng như những lần đầu nên không phải nhập viện. Bác sĩ cho phép để Lộc ở nhà, gia đình chăm sóc, yêu thương là phương thuốc chính. Sau năm tuần Lộc ở bệnh viện, các bác sĩ và y tá ở đây cũng tin tưởng chúng tôi rồi. Họ bảo họ chưa thấy gia đình nào lo cho con như vậy. Những đứa trẻ bệnh nhân khác đâu có đứa nào được gia đình túc trực săn sóc như Lộc. Người Mỹ họ khác mình, con cái tự lập tự lo từ lúc nhỏ. Còn người Việt Nam thì cứ chăm chút lo lắng bảo bọc cho con suốt đời. Không thể nói lối giáo dục bên nào hay hơn.

Trong thời gian Lộc bị bệnh, cô giáo dạy đàn và một cô giáo cũ hồi lớp năm của Lộc thường xuyên lên bệnh viện thăm nom. Hai cô giáo này đều là người Mỹ, hai cô thương Lộc lắm. Có hôm tôi thấy cô Shaffer (dạy đàn piano) khoanh tay trước ngực giả bộ như cái rổ để Lộc ném banh vào. Trái banh bóng rổ nặng chịch trúng nhằm mặt, nhằm vai mà thương cho cô quá. Tướng cô quý phái, yểu điệu thướt tha, nhưng lại hòa đồng và chịu thương chịu khó với Lộc như vậy làm tôi thật ngạc nhiên và cảm động. Cô cứ nghĩ là một phần tại cô dồn ép học sinh nên khiến Lộc bị bịnh và ra nông nổi này.

Còn nhà trường cũng hàng ngày liên lạc với bệnh viện và với phụ huynh. Cô thày và các bạn học thường gởi thơ, gởi thiệp thăm hỏi, khích lệ. Tôi nhớ lúc gần hết niên khóa, có lần Lộc lên trường để chào tạm biệt các bạn, cả lớp mừng rỡ đứng lên vỗ tay hoan hô làm tôi rất cảm động và mừng là con mình cũng được cảm tình của các bạn. Đó cũng là một trong những điều tốt mà học sinh ở Mỹ được giáo dục. Trẻ biết giúp đỡ và yêu thương người bị khuyết tật chứ không như ở một số nước chậm tiến, đem tật nguyền của người khác ra trêu ghẹo, chọc phá.

Lộc bị bệnh nên không lên trường nữa cho đến hết niên khóa, thay vì thế thì nhà trường cho một cô giáo tới “Day treatment” của bệnh viện để dạy riêng cho Lộc. Nhà trường phổ thông của Lộc phải thu xếp xe taxi đưa đón riêng Lộc mỗi ngày. Lộc tới Day Treatment chỉ để nghỉ ngơi, học sơ sơ toán cộng toán trừ và có bác sĩ tới quan sát, khám bịnh theo dõi sức khỏe. Họ cũng thường cho Lộc thử máu để xem lượng chì có cao hơn bình thường không mà thay đổi thuốc ngay lập tức. Thật là cẩn thận và kỹ càng! Cứ như vậy cho đến hè, Lộc cũng hoàn tất chương trình lớp sáu và lên lớp bảy như các bạn bình thường khác.

Nhờ gia đình quan tâm đặt hết thì giờ cho Lộc nên nó dần dần khỏi bịnh. Những chu kỳ trở bịnh kéo dài ra rồi hết hẳn. Mỗi ngày Lộc khỏi phải làm toán, tập đàn nhiều và làm cả đống bài tập như trước nữa. Thay vì thế chúng tôi chia nhau đưa con ra công viên dạo chơi mỗi ngày. Mùa xuân đến, cây cỏ xanh tươi, bông hoa muôn sắc, gió mát hiu hiu, phong cảnh tuyệt vời như thế cũng góp phần giúp cho Lộc được sớm hồi phục. Nó vui vẻ, yêu đời, nhảy nhót như chim, hưởng thụ cuộc sống sinh động đầy màu sắc, và đầy âm thanh này. Thật ra, Lộc đâu có nhìn được cảnh đẹp của thiên nhiên và vạn vật, nhưng tôi an ủi nó:

- “Sáng mắt đâu bằng sáng lòng”, chỉ cần tâm hồn con trong sáng, biết nhìn được điều hay lẽ phải là con hơn nhiều người có mắt mà cũng như mù vì tâm hồn họ đen tối chỉ làm toàn điều ác hại người.

Qua cơn bệnh nặng Lộc trổ giò cao lớn khỏe mạnh. Ở trường thầy cô đặc biệt để con làm số lượng bài tập bằng một nửa học sinh bình thường. Hiểu bài là được. Còn âm nhạc thì chỉ học cho vui, không còn phải luyện để đi thi như trước nữa. Không gì quan trọng bằng sức khỏe!

Con người có phải ai cũng có một số phận? Nhưng nếu không thử thì biết số phận mình như thế nào? Có khi nhân định thắng thiên mà cũng có khi ta cũng phải chấp nhận câu “số phận đã an bài”. Cha mẹ nào cũng muốn con cái mình được thành đạt nên người, nhưng có ai cũng được hài lòng cả đâu. Trải qua những tháng ngày với con khi nó bị bịnh, chúng tôi giờ đây chỉ mong con cái mình được một cuộc sống khỏe mạnh, an vui là đủ!

Thanh Mai

Blog Archive