Showing posts with label Ngô Đình Châu. Show all posts
Showing posts with label Ngô Đình Châu. Show all posts

Sunday, January 18, 2026

Chuyện Xứ Mỹ Của Tôi 


Hình vợ chồng tôi chụp với bạn đến chơi nhà

Gia đình tôi đến Mỹ năm 1993 đến nay 2016 đã được 23 năm, vì hoàn cảnh sinh sống chúng tôi phải di chuyển qua nhiều nơi chốn, thế nên biết thêm được nhiều điều về nước Mỹ.

Thoạt đầu đến Mỹ chúng tôi cư ngụ tại thành phố Hawthorne - nam Cali vì do bà chị giúp đở sponsor cho. Ở đây chúng tôi share phòng với nhà chị, vợ chồng con cái dồn vào một phòng nhỏ tí.

Rật bất tiện rồi dần dà cũng quen. Ở Hawthorne, vợ chồng tôi đi đến trường chuyên dạy nghề nail để học lấy cái bằng. Rồi kể từ năm 1995 chúng tôi sinh sống bằng nghề này, một nghề duy nhất cho đến bây giờ.
Cali là nơi sinh sống lý tưởng cho người Việt Nam khí hậu mát mẻ quanh năm như Đà Lạt. Ở VN có món ngon gì thì Cali cũng có đủ, có khi còn ngon tuyệt hơn nữa vả lại thực phẩm được kiểm tra rất nghiêm ngặt nên không sợ độc hại như bên nhà. Ra đường gặp toàn người Việt đi đâu cũng nói tiếng Việt thoải mái, sống trên đất Mỹ mà hoàn cảnh sống gần như VN.

Chỉ kẹt một điều nghề Nail ở Cali bị cạnh tranh rất dữ, nên giá "bèo" hơn các Tiểu bang khác nhiều lắm nhất là so với các Tiểu bang miền Bắc. Thứ hai nhà cửa Cali lại rất mắc mỏ, có người ví von bán một căn nhà ở Cali đem tiền qua Tiểu bang khác mua được hai căn nhà. Vợ chồng tôi lúc đó đã trung niên e rằng khó lòng mua nổi một căn nhà cho dù trả góp.

Sau 4 năm ở Cali vợ chồng con cái lại đùm túm qua Tiểu bang khác, về thành phồ Joliet thuộc TB Illinois, một thành phố nhỏ gần Chicago cách đó khoảng 1 giờ lái xe. Chúng tôi đến Joliet vào mùa đông thấy tuyết bay đầy trời mà lòng kinh hãi. Tất cả cảnh vật đều phủ một màu trắng toát và lạnh kinh hồn. Cảm nghĩ đầu tiên của tôi về Joliet đây là nơi chốn không thể sống lâu dài được, chỉ sống tạm bợ để kiếm tiền rồi chuồn thẳng.

Có lẽ hầu hết người VN đều rất sợ lạnh đồng thời lại rất sợ cái khung cảnh u buồn của mùa đông, cảnh buồn người có vui đâu bao giờ, bầu trời âm u màu chì kéo dài suốt 6 tháng khiến người ta cảm thấy chán chường, không còn cảm thấy muốn sống háo hức nữa cho dù nơi đây chúng tôi kiếm rất nhiều tiền. Sau 5 năm, chờ cho con gái học xong lớp 12, chúng tôi quyết định đi về miền nắng ấm tiểu bang Florida. Ngày đi, bao nhiều đồ đạc sắm sửa tạm bợ vất đi hết chỉ mang theo quần áo và đồ dùng cần thiết. Xong xuôi, chúng tôi lên xe bấm 3 hồi còi dài để giã từ Joliet, giã từ vùng tuyết trắng lạnh lùng. Sau đó giong ruổi qua một quãng đường dài 1200 miles để đến Jacksonville - Florida.

Tôi chọn Jacksonville vì muốn trốn cái lạnh cái buồn nơi miền Bắc và xuôi nam để hưởng nắng ấm mặt trời quanh năm. Ngoài ra, ở đây tôi còn có một người bạn rất thân từ hồi Trung học, muốn gần gủi bạn bè cho vui. Té ra không phải vậy chúng tội bận rộn tíu tít với công việc, đâu có thời gian mà gặp gỡ nhau nhiều. Lâu lâu tiệc tùng họp mặt uống vài chai bia và tán gẫu dăm ba câu chuyện, rồi chia tay ai về nhà nấy.

Chúng tôi ở Jacksonville thấm thoát được 13 năm một thời gian khá dài cho một nơi chốn. Trước nay chưa khi nào chúng tôi ở một chổ lâu đến như vậy. Hàng năm vào ngày Labor Day chúng tôi thường hay kéo xuống Tampa, thăm gia đình người em trai của tôi cách đó 4 giờ lái xe.

Có một lần không biết nghĩ sao, em tôi nói:" Khi nào anh chị về hưu, xuống đây mua một ngôi nhà, có mảnh vườn bao quanh, tha hồ mà trồng trọt vui với tuổi già. Tampa khí hậu nóng ẩm quanh năm, trồng cây gì cũng được." Nghe nói như thế, giống như mọt tia chớp lóe lên trong đầu tôi:" nếu có thú vui này, sao không về Tampa sinh sống, càng sớm càng tốt !" Ở Jacksonville, mùa đông đôi khi lạnh dưới không độ C, trồng cây gì cũng chết, ngoại trừ cam bưởi.

Thế rồi một lần nữa và có lẽ lần cuối cùng, chúng tôi quyết định dời về Tampa. Sau đó, chúng tôi tiến hành hai công việc, mua ngay một căn nhà tại Tampa và sau đó bán căn nhà tại Jacksonville. Công việc mua bán không đơn giản, cũng may em dâu tôi làm nghề địa ốc, nên mọi chuyện rồi cũng suôn sẻ. Đồng thời đóng cửa tiêm Nail gọi người đến cho hết đồ đạc.

Rồi ngày dọn nhà cũng đã đến, công việc dọn nhà lần này nhọc nhằn hơn hai lần trước. Bởi lẽ các lần trước, chúng tôi chủ trương sống tạm bợ nên không sắm sửa gì nhiều bây giờ ngổn ngang trăm thứ. Suốt một tuần lễ, cả nhà tập trung cao độ đóng gói đồ đạc vào các thùng giấy, rồi bưng bê ra gara chất đống chờ người đến bốc dỡ. Có chuyện khôi hài khi dọn nhà, ngày nào vợ chồng cũng cãi nhau, ông muốn vất hết những đồ không dùng đến, còn bà thì cứ ôm theo hết, nhất quyết không buông bỏ. Có người ví von rằng, một lần cháy nhà bằng hai lần dọn nhà, để nhằm nói lên nỗi nhọc nhằn khiếp đảm của việc dọn nhà. Cho đến nỗi, có người dọn nhà chỉ một vài lần là đủ tởn, thề không bao giờ dọn nữa, trong đó có tôi.

Tampa nằm ở khoảng giữa và thuộc bên bờ Tây của Florida, nó nằm trên một vịnh nhỏ có tên là Tampa Bay, vịnh này thông ra vịnh Mexico khổng lồ. Tampa có dân số trên 1 triệu người, đứng hàng thứ 3 tại Florida, sau Miami và Orlando. Tuy có dân số cao nhưng diện tích lại nhỏ hơn các thành phố khác cho nên dân cư cảm thấy đông đúc hơn, luôn luôn lúc nào cũng thấy xe cộ chạy dày đặc trên đường. Thời tiết Tampa có bốn mùa rõ rệt, mùa Thu cũng quét lá mệt nghỉ, mùa Đông cũng hơi hơi lạnh khoảng 50 độ F (khoảng 10 độ C) mùa Hè nóng hừng hực trên 90 độ F (32 độC).

Căn nhà ở Tampa của chúng tôi đã trên 30 tuổi, nhà nhỏ chỉ có 1,100 sqf (khoảng 100 mét vuông), cũng có 3 phòng ngủ và 2 phòng tắm, giá mua là 129K. Căn nhà sơn 2 màu xanh trắng, mặt ngó thẳng ra hướng Đông, đúng cái hướng mà các Thầy Tử vi khuyên tôi nên chọn cho hạp tuổi, không biết có đúng như vậy không, thôi thì có kiêng thì có lành. Trước và sau nhà có 2 cây sồi (oak) cổ thụ tỏa bóng mát trông thật đẹp, nhưng ngặt một điều là không trồng trọt gì được dưới tàn cây của chúng. Cây sồi được coi là tài sản cảu Florida, tỉa nhánh mé cành thì không sao, còn muốn đốn bỏ phải xin phép.

Khi dọn nhà đi thì chứa đồ đạc ở trong thùng, khi đến chổ mới thì dỡ đồ đạc ra để xếp vào các nơi, cả nhà xúm lại làm suốt ngày, khoảng 2 tuần sau thì tạm ổn. Đến cuối tháng, có bửa nghe điện thoại reo, tôi nhấc lên thì được biết có người chủ tiệm Nail được bạn bè giới thiệu bèn gọi đến mời vợ chồng tôi đi làm. Thế là yên phận sống trong căn nhà mới.

Bước ra mảnh vườn, chủ trước họ trồng cây kiểng um tùm trông phát ớn. Tôi kêu một anh Mể tới dọn dẹp, anh chàng này ngơ ngác không biết nói tiếng Anh, muốn bàn công việc phải nói qua điện thoại với vợ hắn. Anh Mể ra giá tiền công là 500 đô, tôi chẳng biết gì nên cứ gật đầu bừa cho xong. Trước nay tôi có nghe nói đàn ông Mể có sức khỏe kinh người, bây giờ khi tận mắt chứng kiến cái cảnh anh Mể này làm việc mà kinh sợ, sợ anh ta ngã lăn ra chết bất tử. Anh ta làm việc dưới trời nắng như đổ lửa và ghê gớm ở chổ, suốt từ sáng tới chiều anh ta chớ hề nghỉ tay. Tới trưa tôi chạy đi mua cho anh một cái bánh hamburger, anh ta nhai nhồm nhàm xong nốc cạn lon Coca, rồi hì hục làm tiếp. Anh ta cứ làm như thế suốt 3 ngày trời, khuôn mặt bình thản, không than vắn thở dài gì hết, mọi chuyện đều bình thường đối với anh ta. Thiệt đáng nể.


Dọn dẹp mảnh vườn xong, tôi chưa biết chỗ nào bán cây ăn trái để mua về nhà trồng. Thời may con gái có người bạn giới thiệu cho Khu Chợ Trời bên thành phố St Petersburg. Nằm kề cận Tampa có 2 thành phố vệ tinh là St. Petersburg và Clearwater. Cả ba tạo thành một hình tam giác, từ nhà đi qua hai nơi này khoảng nửa tiếng.

Theo sự hiểu biết của tôi, thành phố St. Petersburg gọi tắt là St. Pete. (phe ta kêu là Săn Pí) tuy nhỏ hơn Tampa, nhưng không hiểu sao người Việt lại quần tụ đông hơn, chợ búa và nhà hàng Việt Nam đông hơn bên Tampa. Chợ tuy nhỏ cũng có bán đủ thứ hàng, cũng có quày thịt cá tươi sống, cũng có đủ các loại to go như bún mì phở... còn các loại ăn chơi thì ê hề. Nhà hàng VN cũng nho nhỏ, có nhiều nơi cũng có thức ăn ngon nổi tiếng. Tóm lại sinh hoạt của người Việt nơi St. Pete khá nhộn nhịp.

Từ Tampa qua St. Pete phải chạy qua cây cầu Howard dài 6 dặm, cây cầu rất đẹp, đẹp ở chỗ cầu chạy sát mặt biển, khiến ta có cảm giác sóng biển đang vờn bên má mình, đến giữa thì cầu nhô lên cao cho tàu thuyền qua lại. Sáng sớm chúng tôi chạy qua cây cầu này, rồi nhìn qua hai bên, mặt biển lặng im xanh ngắt và trải rộng mênh mông tới chân trời, có những chiếc thuyền rẽ sóng ở xa xa, đã tạo nên một khung cảnh kỳ thú tuyệt đẹp. Từ đó mỗi sáng sớm Chủ nhật, chúng tôi đi qua cây cầu để đến Chợ Trời, chưa bỏ qua một lần nào hết.

Khu Chợ Trời (Flea Market) St. Pete, nằm trên một khu đất rộng, khung cảnh nhộn nhịp bát nháo như bất cứ Khu Chợ Trời nào khác, tuy nhiên mọi nơi đều sạch sẽ, không hề thấy ai xả rác. Những người bán hàng, họ dựng lều hoặc che dù san sát nhau, người người đi lại tấp nập. Vợ chồng tôi khi lần đầu tiên đến đây, chỉ đi dạo một vòng là trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vui thích lắm.

Theo tôi, Chợ Trời St. Pete là một nét văn hóa đặc sắc của vùng vịnh Tampa. Sau này khi có bạn bè đến thăm viếng, chúng tôi đều đưa đi thăm Chợ Trời và mọi người đều rất thích thú, kể cả người từ VN qua. Tôi thấy người mua kẻ bán ở đây rất đông người Việt và kỳ lạ một điều, những người Việt hiện diện tại đây đều có gốc gác từ miệt Đồng bằng sông Cửu Long, không hề thấy ai nói giọng Bắc giọng Trung ( hay là có nói mà tôi chưa gặp) Phần lớn những người này lại xuất thân từ vùng đồng quê chứ không ai xuất thân từ thành phố, cho nên giọng nói của họ nghe quê rặc và rất thiệt thà chơn chất, nói sao bán vậy, chứ không hề nói thách một tiếng nào.

Tôi hỏi cô bán hàng trái cây: "Nhãn này giá bao nhiêu tiền một pound vậy cô?" Cô cười đáp: "Dạ, 3 đồng "gửi" một pound". Tôi nói giỡn: "Sao mắc vậy?" Cô ta cười lỏn lẻn: "Em bán "ghẻ ghề" mà anh chê mắc !" Tôi cười lớn: "Cha! cái giọng này sao nghe giống dân Rạch giá quá vậy ta?" Cô ta cũng cười theo: " Dạ đúng vậy, em quê Giồng Riềng- Rạch Giá đây anh".

Có một số người Việt lớn tuổi ở St. Pete không xin đi làm hãng được, bèn ở nhà trồng rau, nuôi gà vịt rồi mang ra chợ trời bán. Nhà cửa ở vùng này rất cũ kĩ và nhỏ xíu, nhưng được cái là có đất khá rộng chung quanh nhà, cho nên thoải mái trồng trọt. Ngoài những thứ thường thấy như rau cải, bầu bí, khổ qua... người ta còn thấy bày bán ở đây những thứ khó tìm như: rau càng cua, bông so đủa, bông điên điển, cọng bồn bồn, rau nhút, rau muống nước (loại rau này tôi chưa từng thấy ở những nơi khác)... Có nhà nuôi gà vịt "đi bộ", hay ấp trứng vịt lộn cũng mang ra chợ bán. Trái cây thì tràn ngập các loại trái cây VN, vùng đất này trồng mãng cầu, nhãn, thanh long rất tốt, ngoài ra còn có ổi xá lị, trái li ki ma, mít, xoài...

Xoài ở St. Pete có loại trái mập ú, trông ô dề xấu xí, nhưng khi ăn thì có mùi vị thơm ngon, hột lại nhỏ xíu, rất đặc sắc. Vú sữa cũng có, nhưng trái nhỏ tí như trái chanh, ai cũng chê chẳng thấy ai mua. Hầu hết các loại cây trái VN đều trồng được ở vùng này, ngoại trừ sầu riêng, chôm chôm và măng cụt.

Chúng tôi đi dạo qua khu bán cây ăn trái. Anh chủ khu này tên Sang, khoảng 40 tuổi người quê Bạc Liêu, hiện làm chủ một nông trại khoảng 20 acres (acre - mẫu Anh, cở 4000 mét vuông). Anh Sang chuyên nghề ghép cây ăn trái. Mấy cây nhãn, bưởi, cam, quít... cây thấp lè tè mà trái treo lúc lỉu trông thật "đã" mắt. Anh chàng này bán cây nổi tiếng khắp vùng Tampa. Những cây ăn trái của Sang thuộc loại hàng "độc". Anh ta có những loại xoài mà không chỗ nào có được, như một loại xoài lạ, khi trái còn xanh thì chua tê lưỡi, nhưng khi chín thì thơm ngon không thể tả, và lạ lùng không biết làm sao anh ta cũng có xoài cát Hòa Lộc của Mỹ Tho. Có loài mận VN, khi còn non trái có màu xanh, khi chín tới có màu hồng đào, cắn vào miệng nghe dòn tan ngọt lịm. Anh ta có đủ thứ cây ăn trái khác như hồng dòn, hồng mềm, cây bơ quả nhỏ mà béo ngậy, quít đường Cần thơ, bưởi Biên Hòa... tất cả đã được anh ta tuyển chọn công phu nên mua cây của anh ta chúng tôi đều rất yên tâm về chất lượng.

Đi dọc dài, người đi lại nhộn nhịp vui chưa từng thấy. Ngoài người Việt, còn có một sắc dân đặc biệt khác cũng chiếm số đông ở đây, đó là người H'mong, xuất phát từ vùng núi non của nước Lào ( lạ nhỉ ! không hiểu sao họ lại ở đây) Trong khi người Việt nói chuyện với nhau huyên thuyên bằng tiếng Việt, thì người H'mong cũng không kém ồn ào bằng tiếng nước họ.

Chỗ kia, có một anh người Việt chở nguyên một xe truck dừa xiêm đổ xuống một đống lớn, ai thích trái nào anh ta sẽ chặt dừa, xong cắm ống hút vào đưa cho khách, khách vừa đi vừa uống trông rất vui. Nơi khác người ta xúm xít quanh một cái bàn, chờ mua gỏi Thái Lan của hai vợ chồng người Thái, gỏi làm bằng đu đủ bào, cà pháo tươi, đậu phọng rang, trộn với nước chanh và mắm ba khía, mùi vị ngon khá lạ. Có người Việt kia đi chày tôm ngoài sông rồi đem ra chợ bán, tôm chứa trong thùng cooler, nghe anh ta rao hàng, tôm nhỏ giá 2 đô rưởi, tôm lớn 7 đô một pound. Có chỗ bán cá, bán hoa lan, bán nước mía tươi ép tại chỗ... Tất cả đã tạo nên một bức tranh hết sức sinh động và hấp dẫn của Chợ Trời St. Pete.

Lần hồi, tôi khuân về nhà lũ khủ các loại cây ăn trái, mỗi thứ một cây: xoài, nhãn, bơ, trái vải, quít đường, bưởi... rồi chạy ra chợ mua mấy bao phân bón vào gốc. Hàng ngày tôi ra vườn tưới tắm cho cây, cây lớn lên như thổi, đâm chồi ra lá xum xuê, một thời gian ngắn sau cây ra hoa kết trái, trái nhỏ tí trông dễ thương làm sao.

Trồng cây là một thú vui thanh tao, bởi vì không phải là mong tới ngày ăn quả, mà vì một niềm vui khác, khi trong lòng cảm thấy có một sợi dây tương thông thân ái với cây trái trong vườn nhà. "Cám ơn hoa đã vì ta nở. Thế giới vui từ mỗi lẻ loi". (Tô Thùy Yên)

Thành phố vệ tinh thứ hai của Tampa là Clearwater, một thành phố du lịch, nhà cửa mắc mỏ nên dân Việt ít người dám sống ở đây. Con đường dẫn vào thành phố tuyệt đẹp cũng có một cây cầu dài khác chạy sát mặt biển băng qua vịnh Tampa, trên đường có những lối rẽ cho ai muốn câu cá thì ghé vào. Hai bên đường có trồng hai hàng cây cọ trông rất thơ mộng, con đường chạy thẳng ra vịnh Mexico. Ngày cuối tuần, người ta ở các nơi kéo đến tắm biển đông nghịt như ở Nha trang bên quê nhà. Lúc đầu chúng tôi cũng ngại ngần chuyện tắm biển, nhưng sau đó thấy người người thản nhiên xuống tắm, đủ sắc dân, đủ dạng người, đủ lứa tuổi... nên chúng tôi cũng kéo xuống tắm cho vui. Té ra biển ở đây rất tuyệt, nước biển trong xanh và phẳng lì chứ không hề có sóng dữ, nước biển lại ấm áp, chứ không lạnh cóng như biển Cali. Khi đã tắm được một lần là coi như vượt qua rào cản ngại ngùng, từ đó cứ dăm ba tuần chúng tôi lại kéo đi tắm biển, rất khoan khoái và thư giản.

Tôi về Tampa đến nay đã được gần hai năm. Không biết có phải vì đất trời phong thủy vận hợp với mình hay sao, mà từ khi về đây tôi thấy trong người sảng khoái lắm. Đêm về, lên giường là ngủ một mạch đến sáng, điều này trước kia chưa hề có nơi tôi. Trong thời gian ở Jacksonville vì nặng nợ cơm áo gạo tiền, đêm đến tôi trằn trọc mãi thuốc ngủ lúc nào cũng thủ trên đầu giường, cho nên có thời gian dài tôi mang bệnh anxiety (bịnh lo sợ). Tôi cũng có đọc nhiều bài viết khuyên người ta nên biết buông xả khi lớn tuổi, phải tu đạo này hay theo đạo nọ, theo vị Thầy này hay theo vị thiền sư kia. Nhưng theo tôi tất cả chỉ là vô ích, khi người ta chưa tìm được một hoàn cảnh sống thích hợp thì khó mà tìm được sự an lạc trong đời thường. Đêm về tôi lắng nghe toàn thân, nghe nỗi sung sướng khoan khoái lan tỏa khắp người mình, hình như Thiên đường ở ngay trong lòng mình chứ không phải đâu xa xôi. Cám ơn Nước Mỹ, đã tạo cho tôi điều kiện tìm thấy hạnh phúc đích thực ngay trong đời thường.

Tôi lại nghĩ lan man sang chuyện khác. Trên cõi đời này có hàng triệu triệu người mong ước được đến sinh sống trên đất Mỹ. Đồng thời cũng có triệu triệu người căm ghét nước Mỹ. Tôi còn nhớ biến cố 911 khủng bố tấn công nước Mỹ, phần lớn loài người đều sững sờ kinh ngạc và biểu lộ lòng thương xót đến nước Mỹ. Nhưng không phải là tất cả, trong những giờ phút đầu tiên của biến cố, người Palestine đã đổ ra đường hò reo mừng rỡ cho thắng lợi của những người tử vì đạo. Có một phái đoàn báo chí một nước Á Châu lúc đó được mời đến thăm viếng Mỹ. Khi biến cố 9/11 xảy ra họ đang đứng trong Trung tâm Báo chí, và đã có thái độ hân hoan vui mừng trong khi đất nước này đang chìm trong đau khổ. Ngay lập tức họ đã bị trục xuất ra khỏi nước Mỹ và vĩnh viễn những con người này không bao giờ được phép đặt chân đến Mỹ. Vui mừng trước nỗi đau của đồng loại là hành vi man rợ, cho nên họ rất xứng đáng nhận lãnh hình phạt này. Nước Mỹ không hề đụng chạm đến đất nước họ, chỉ vì nước Mỹ giàu mạnh hơn, và dân Mỹ sống sung sướng hơn dân nước họ, chỉ đơn giản vậy thôi. Nhà văn NNN đã viết một câu rất hay:"... Có những người không chịu nỗi sự thành công của người khác. Bởi vì họ cứ coi sự thành công của người khác là sự thất bại của chính mình."

Người Việt cũng vậy, có rất nhiều người mê Mỹ và cũng có rất nhiều người ghét Mỹ. Từ sau biến cố 1975 người Việt đã tìm mọi cách để đến Mỹ. Sau khi phong trào vượt biên chấm dứt người ta tiếp tuc ra đi bằng nhiều cách, hợp pháp hay bất hợp pháp. Hợp pháp là đi theo con đường bảo lãnh thân nhân, cha mẹ, vợ con, hôn thê, hôn phu và sau này thêm diện đầu tư. Bất hợp pháp bằng cách du học du lịch rồi ở lại luôn, hay tìm cách kết hôn giả với người có quốc tịch. Giả thử có người mất vài chục ngàn đô cho công việc bất hợp pháp này, thì suy cho cùng họ còn quá lời. Cái lời trước mắt là con cái được hấp thụ một nền giáo dục ưu tú nhất thế giới, nếu còn ở trong nước mà muốn cho con đến Mỹ du học hàng năm phải tốn khoảng 20 ngàn đô. Còn nữa, món lời lớn nhất không thể tính bằng tiền bởi vì nó vô giá, đó là được sống trong môi trường xã hội quá lý tưởng, mà người Mỹ đã cố công gầy dựng từ hồi mới lập quốc cho đến bây giờ.

Một xã hội nề nếp, tất cả mọi đường lối chính sách đều rất minh bạch. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, không có giai cấp nào, một thế lực hay đảng phái nào được đứng ngoài và đứng trên pháp luật. Mọi người sinh ra đời đều được tôn trọng như nhau, đều có cùng một cơ hội tiến thân như nhau. Cho nên nếu anh nghèo, anh thất bại, anh học hành ngu dốt, là do anh chứ không phải do lỗi của xã hội, không hề có cảnh con quan thì được làm quan, con sãi ở chùa thì quét lá đa. Một xã hội có tính ưu việt vượt trội quá xa những xã hội khác, tôi không dám kể ra đây nhiều nữa sợ nhiều người chạnh lòng.

Có người Việt chưa hề đặt chân đến nước Mỹ ngày nào, nhưng cũng ghét nước Mỹ thậm tệ. Hàng ngày họ xem phim ảnh, thời sự tin tức, họ thấy những cảnh bạo lực ghê rợn cướp của giết người hay sexy khêu gợi, hay mấy vụ cảnh sát bắn chết người da đen... xem riết rồi họ đâm ra ghê tởm nước Mỹ, và còn cho rằng những người Việt qua tới Mỹ rồi đi làm những chuyện xấu xa, là do:" Quít trồng ở Giang Nam thì ngọt, mang trồng ở Giang Bắc thì chua..." đúng là dạng người ếch ngồi đáy giếng.

Có người cứ mở miệng ra là chửi Mỹ như tạo ra cho mình một style lạ, hay chứng tỏ ta đây cũng có một thời "chống Mỹ cứu nước" nhưng thật ra không phải vậy, họ nói một đằng làm một nẻo. Đây là một trường hợp điển hình, hãy nghe nghệ sĩ Kim Tuyến nhận xét về nghệ sĩ Bạch Tuyết: "BT thù ghét nước Mỹ nhưng tại sao lại thích đi Mỹ. Cho con học ở Mỹ rồi lại lấy vợ Mỹ. Phải chăng BT muốn tìm một bãi đáp an toàn sau này ở Mỹ..."

Trong cộng đồng người Việt tại Mỹ có một hạng người không giống ai. Nếu họ là người homeless, hay cuộc đời gặp toàn thất bại thì không có gì đáng nói. Đàng này họ sống trên đất Mỹ đã vài chục năm, làm ăn sinh sống khá thành đạt cũng có của ăn của để, con cái học hành thành tài. Vậy mà hễ cứ có dịp là họ chửi Mỹ, nào là làm ra bao nhiêu tiền, bảo hiểm và sở thuế ăn hết, chủ tư bản bóc lột đến tận xương tủy (câu này sao nghe quen quen!) Có người thấy vậy chướng mắt bèn nói móc họng: "Nếu ông thấy sống ở Mỹ có quá nhiều điều không ưng ý, sao không về Việt Nam sinh sống để khỏi vướng mắt đến những điều này." Lặng thinh! không nghe câu trả lời, những người này rất xứng đáng mang cái tên là "ăn cháo đá bát".

Suy cho cùng, để cảm nhận thật sự nước Mỹ phải có thời gian để cho cái "chất Mỹ" nó ngấm vào người. Chứ còn chỉ đi du lịch hay thăm thân nhân vài ba tháng, hay được bảo lãnh qua Mỹ sống vài năm, thì thật tình chưa biết gì nhiều về nước Mỹ. Những người đó cảm thấy nước Mỹ sao chán ngắt, vừa buồn hiu vừa lạnh lùng. Đi đâu cảnh vật cũng từa tựa như nhau, giống y như câu thơ của Nguyên Sa:" Trời trên đất khách buồn vô hạn. Trăng rất quen mà vẫn chẳng quen.". Thời giờ lúc nào cũng eo hẹp, cặp mắt cứ láo liên ngó đồng hồ. Không hề có cảnh sáng cà phê cà pháo cả tiếng đồng hồ, chiều lai rai bia bọt, kiếm người tán gẫu không phải dễ. Cái xứ gì mà người ta phải ôm đồm đủ thứ nợ: nợ nhà, nợ xe, nợ thuế, nợ bảo hiểm, nợ thẻ tín dụng... Cho nên có rất nhiều người Việt qua Mỹ một thời gian rồi lại quay về cố quốc.

Muốn cái "chất Mỹ" nó ngấm vào người theo tôi nghĩ cũng phải mất cỡ 5 năm. Khi nào người ta thấy nỗi nhớ nhà nó dịu lại, nhìn cảnh vật chung quanh không còn thấy buồn như trước. Vào mùa Đông trời chớm lạnh ra đường thản nhiên vận áo T shirt, điều đó có nghĩa là không còn sợ lạnh như những năm tháng đầu đến Mỹ. Ra đường gặp ai bất kể lạ hay quen đều gật đầu chào:" Hello! How are you doing". Nói chuyện với người Mỹ không còn dùng body language nữa. Ăn uống không còn thuần túy: bún bò Huế, hủ tíu, mì phở... mà còn thích hamburger, hog dog, pizza, sushi, pasta... Khi nào cảm thấy vui với cái vui của nước Mỹ và buồn với cái buồn của người Mỹ, là coi như không còn có thái độ bàng quang như trước kia, là biết con người mình đã đổi khác. Cuối cùng một điều quan trọng nhất, là khi ta quay về cố quốc, lòng chợt bàng hoàng thảng thốt, đất nước không còn giống như trong tâm tưởng nữa rồi, mọi chuyện đời đều đã thay đổi... và một ý nghĩa buồn rầu nẩy ra là mong sao sớm trở về nước Mỹ. Như ai đó đã nói một câu như là chân lý: "Nước Mỹ không phải là Thiên đường, nhưng là một nơi đáng sống nhất trên cõi đời này".

Ngô Đình Châu

Saturday, March 13, 2021

Quyết định dời về Tampa

Gia đình tôi đến Mỹ năm 1993 đến nay 2016 đã được 23 năm, vì hoàn cảnh sinh sống chúng tôi phải di chuyển qua nhiều nơi chốn, thế nên biết thêm được nhiều điều về nước Mỹ.

Thoạt đầu đến Mỹ chúng tôi cư ngụ tại thành phố Hawthorne - nam Cali vì do bà chị giúp đở sponsor cho. Ở đây chúng tôi share phòng với nhà chị, vợ chồng con cái dồn vào một phòng nhỏ tí thật bất tiện rồi dần dà cũng quen. Ở Hawthorne, vợ chồng tôi đi đến trường chuyên dạy nghề nail để học lấy cái bằng. Rồi kể từ năm 1995 chúng tôi sinh sống bằng nghề này, một nghề duy nhất cho đến bây giờ.

Cali là nơi sinh sống lý tưởng cho người Việt Nam khí hậu mát mẻ quanh năm như Đà Lạt. Ở VN có món ngon gì thì Cali cũng có đủ, có khi còn ngon tuyệt hơn nữa vả lại thực phẩm được kiểm tra rất nghiêm ngặt nên không sợ độc hại như bên nhà. Ra đường gặp toàn người Việt đi đâu cũng nói tiếng Việt thoải mái, sống trên đất Mỹ mà hoàn cảnh sống gần như VN.

Chỉ kẹt một điều nghề Nail ở Cali bị cạnh tranh rất dữ, nên giá "bèo" hơn các Tiểu bang khác nhiều lắm nhất là so với các Tiểu bang miền Bắc. Thứ hai nhà cửa Cali lại rất mắc mỏ, có người ví von bán một căn nhà ở Cali đem tiền qua Tiểu bang khác mua được hai căn nhà. Vợ chồng tôi lúc đó đã trung niên e rằng khó lòng mua nổi một căn nhà cho dù trả góp.

Sau 4 năm ở Cali vợ chồng con cái lại đùm túm qua Tiểu bang khác, về thành phồ Joliet thuộc TB Illinois, một thành phố nhỏ gần Chicago cách đó khoảng 1 giờ lái xe. Chúng tôi đến Joliet vào mùa đông thấy tuyết bay đầy trời mà lòng kinh hãi. Tất cả cảnh vật đều phủ một màu trắng toát và lạnh kinh hồn. Cảm nghĩ đầu tiên của tôi về Joliet đây là nơi chốn không thể sống lâu dài được, chỉ sống tạm bợ để kiếm tiền rồi chuồn thẳng.

Có lẽ hầu hết người VN đều rất sợ lạnh đồng thời lại rất sợ cái khung cảnh u buồn của mùa đông, cảnh buồn người có vui đâu bao giờ, bầu trời âm u màu chì kéo dài suốt 6 tháng khiến người ta cảm thấy chán chường, không còn cảm thấy muốn sống háo hức nữa cho dù nơi đây chúng tôi kiếm rất nhiều tiền. Sau 5 năm, chờ cho con gái học xong lớp 12 chúng tôi quyết định đi về miền nắng ấm tiểu bang Florida. Ngày đi, bao nhiều đồ đạc sắm sửa tạm bợ vất đi hết chỉ mang theo quần áo và đồ dùng cần thiết. Xong xuôi, chúng tôi lên xe bấm 3 hồi còi dài để giã từ Joliet, giã từ vùng tuyết trắng lạnh lùng. Sau đó giong ruổi qua một quãng đường dài 1200 miles để đến Jacksonville - Florida.

Tôi chọn Jacksonville vì muốn trốn cái lạnh cái buồn nơi miền Bắc và xuôi nam để hưởng nắng ấm mặt trời quanh năm. Ngoài ra, ở đây tôi còn có một người bạn rất thân từ hồi Trung học, muốn gần gủi bạn bè cho vui. Té ra không phải vậy chúng tội bận rộn tíu tít với công việc, đâu có thời gian mà gặp gỡ nhau nhiều. Lâu lâu tiệc tùng họp mặt uống vài chai bia và tán gẫu dăm ba câu chuyện, rồi chia tay ai về nhà nấy.

Chúng tôi ở Jacksonville thấm thoát được 13 năm một thời gian khá dài cho một nơi chốn. Trước nay chưa khi nào chúng tôi ở một chổ lâu đến như vậy. Hàng năm vào ngày Labor Day chúng tôi thường hay kéo xuống Tampa, thăm gia đình người em trai của tôi cách đó 4 giờ lái xe.

Có một lần không biết nghĩ sao, em tôi nói:" Khi nào anh chị về hưu, xuống đây mua một ngôi nhà, có mảnh vườn bao quanh, tha hồ mà trồng trọt vui với tuổi già. Tampa khí hậu nóng ẩm quanh năm, trồng cây gì cũng được." Nghe nói như thế, giống như mọt tia chớp lóe lên trong đầu tôi:" nếu có thú vui này, sao không về Tampa sinh sống, càng sớm càng tốt !" Ở Jacksonville, mùa đông đôi khi lạnh dưới không độ C, trồng cây gì cũng chết, ngoại trừ cam bưởi.

Thế rồi một lần nữa và có lẽ lần cuối cùng, chúng tôi quyết định dời về Tampa. Sau đó, chúng tôi tiến hành hai công việc, mua ngay một căn nhà tại Tampa và sau đó bán căn nhà tại Jacksonville. Công việc mua bán không đơn giản, cũng may em dâu tôi làm nghề địa ốc, nên mọi chuyện rồi cũng suôn sẻ. Đồng thời đóng cửa tiệm Nail gọi người đến cho hết đồ đạc.

Rồi ngày dọn nhà cũng đã đến, công việc dọn nhà lần này nhọc nhằn hơn hai lần trước. Bởi lẽ các lần trước, chúng tôi chủ trương sống tạm bợ nên không sắm sửa gì nhiều bây giờ ngổn ngang trăm thứ. Suốt một tuần lễ, cả nhà tập trung cao độ đóng gói đồ đạc vào các thùng giấy, rồi bưng bê ra gara chất đống chờ người đến bốc dỡ. Có chuyện khôi hài khi dọn nhà, ngày nào vợ chồng cũng cãi nhau, ông muốn vất hết những đồ không dùng đến, còn bà thì cứ ôm theo hết, nhất quyết không buông bỏ. Có người ví von rằng, một lần cháy nhà bằng hai lần dọn nhà, để nhằm nói lên nỗi nhọc nhằn khiếp đảm của việc dọn nhà. Cho đến nỗi, có người dọn nhà chỉ một vài lần là đủ tởn, thề không bao giờ dọn nữa, trong đó có tôi.

Tampa nằm ở khoảng giữa và thuộc bên bờ Tây của Florida, nó nằm trên một vịnh nhỏ có tên là Tampa Bay, vịnh này thông ra vịnh Mexico khổng lồ. Tampa có dân số trên 1 triệu người, đứng hàng thứ 3 tại Florida, sau Miami và Orlando. Tuy có dân số cao nhưng diện tích lại nhỏ hơn các thành phố khác cho nên dân cư cảm thấy đông đúc hơn, luôn luôn lúc nào cũng thấy xe cộ chạy dày đặc trên đường. Thời tiết Tampa có bốn mùa rõ rệt, mùa Thu cũng quét lá mệt nghỉ, mùa Đông cũng hơi hơi lạnh khoảng 50 độ F (khoảng 10 độ C) mùa Hè nóng hừng hực trên 90 độ F (32 độC).

Căn nhà ở Tampa của chúng tôi đã trên 30 tuổi, nhà nhỏ chỉ có 1,100 sqf (khoảng 100 mét vuông), cũng có 3 phòng ngủ và 2 phòng tắm, giá mua là 129K. Căn nhà sơn 2 màu xanh trắng, mặt ngó thẳng ra hướng Đông, đúng cái hướng mà các Thầy Tử vi khuyên tôi nên chọn cho hạp tuổi, không biết có đúng như vậy không, thôi thì có kiêng thì có lành. Trước và sau nhà có 2 cây sồi (oak) cổ thụ tỏa bóng mát trông thật đẹp, nhưng ngặt một điều là không trồng trọt gì được dưới tàn cây của chúng. Cây sồi được coi là tài sản cảu Florida, tỉa nhánh mé cành thì không sao, còn muốn đốn bỏ phải xin phép.

Khi dọn nhà đi thì chứa đồ đạc ở trong thùng, khi đến chổ mới thì dỡ đồ đạc ra để xếp vào các nơi, cả nhà xúm lại làm suốt ngày, khoảng 2 tuần sau thì tạm ổn. Đến cuối tháng, có bửa nghe điện thoại reo, tôi nhấc lên thì được biết có người chủ tiệm Nail được bạn bè giới thiệu bèn gọi đến mời vợ chồng tôi đi làm. Thế là yên phận sống trong căn nhà mới.

Bước ra mảnh vườn, chủ trước họ trồng cây kiểng um tùm trông phát ớn. Tôi kêu một anh Mể tới dọn dẹp, anh chàng này ngơ ngác không biết nói tiếng Anh, muốn bàn công việc phải nói qua điện thoại với vợ hắn. Anh Mể ra giá tiền công là 500 đô, tôi chẳng biết gì nên cứ gật đầu bừa cho xong. Trước nay tôi có nghe nói đàn ông Mể có sức khỏe kinh người, bây giờ khi tận mắt chứng kiến cái cảnh anh Mể này làm việc mà kinh sợ, sợ anh ta ngã lăn ra chết bất tử. Anh ta làm việc dưới trời nắng như đổ lửa và ghê gớm ở chổ, suốt từ sáng tới chiều anh ta chớ hề nghỉ tay. Tới trưa tôi chạy đi mua cho anh một cái bánh hamburger, anh ta nhai nhồm nhàm xong nốc cạn lon Coca, rồi hì hục làm tiếp. Anh ta cứ làm như thế suốt 3 ngày trời, khuôn mặt bình thản, không than vắn thở dài gì hết, mọi chuyện đều bình thường đối với anh ta. Thiệt đáng nể.

Dọn dẹp mảnh vườn xong, tôi chưa biết chỗ nào bán cây ăn trái để mua về nhà trồng. Thời may con gái có người bạn giới thiệu cho Khu Chợ Trời bên thành phố St Petersburg. Nằm kề cận Tampa có 2 thành phố vệ tinh là St. Petersburg và Clearwater. Cả ba tạo thành một hình tam giác, từ nhà đi qua hai nơi này khoảng nửa tiếng.

Theo sự hiểu biết của tôi, thành phố St. Petersburg gọi tắt là St. Pete. (phe ta kêu là Săn Pí) tuy nhỏ hơn Tampa, nhưng không hiểu sao người Việt lại quần tụ đông hơn, chợ búa và nhà hàng Việt Nam đông hơn bên Tampa. Chợ tuy nhỏ cũng có bán đủ thứ hàng, cũng có quày thịt cá tươi sống, cũng có đủ các loại to go như bún mì phở... còn các loại ăn chơi thì ê hề. Nhà hàng VN cũng nho nhỏ, có nhiều nơi cũng có thức ăn ngon nổi tiếng. Tóm lại sinh hoạt của người Việt nơi St. Pete khá nhộn nhịp.

Từ Tampa qua St. Pete phải chạy qua cây cầu Howard dài 6 dặm, cây cầu rất đẹp, đẹp ở chỗ cầu chạy sát mặt biển, khiến ta có cảm giác sóng biển đang vờn bên má mình, đến giữa thì cầu nhô lên cao cho tàu thuyền qua lại. Sáng sớm chúng tôi chạy qua cây cầu này, rồi nhìn qua hai bên, mặt biển lặng im xanh ngắt và trải rộng mênh mông tới chân trời, có những chiếc thuyền rẽ sóng ở xa xa, đã tạo nên một khung cảnh kỳ thú tuyệt đẹp. Từ đó mỗi sáng sớm Chủ nhật, chúng tôi đi qua cây cầu để đến Chợ Trời, chưa bỏ qua một lần nào hết.

Khu Chợ Trời (Flea Market) St. Pete, nằm trên một khu đất rộng, khung cảnh nhộn nhịp bát nháo như bất cứ Khu Chợ Trời nào khác, tuy nhiên mọi nơi đều sạch sẽ, không hề thấy ai xả rác. Những người bán hàng, họ dựng lều hoặc che dù san sát nhau, người người đi lại tấp nập. Vợ chồng tôi khi lần đầu tiên đến đây, chỉ đi dạo một vòng là trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vui thích lắm.

Theo tôi, Chợ Trời St. Pete là một nét văn hóa đặc sắc của vùng vịnh Tampa. Sau này khi có bạn bè đến thăm viếng, chúng tôi đều đưa đi thăm Chợ Trời và mọi người đều rất thích thú, kể cả người từ VN qua. Tôi thấy người mua kẻ bán ở đây rất đông người Việt và kỳ lạ một điều, những người Việt hiện diện tại đây đều có gốc gác từ miệt Đồng bằng sông Cửu Long, không hề thấy ai nói giọng Bắc giọng Trung ( hay là có nói mà tôi chưa gặp) Phần lớn những người này lại xuất thân từ vùng đồng quê chứ không ai xuất thân từ thành phố, cho nên giọng nói của họ nghe quê rặc và rất thiệt thà chơn chất, nói sao bán vậy, chứ không hề nói thách một tiếng nào.

Tôi hỏi cô bán hàng trái cây: "Nhãn này giá bao nhiêu tiền một pound vậy cô?" Cô cười đáp: "Dạ, 3 đồng "gửi" một pound". Tôi nói giỡn: "Sao mắc vậy?" Cô ta cười lỏn lẻn: "Em bán "ghẻ ghề" mà anh chê mắc !" Tôi cười lớn: "Cha! cái giọng này sao nghe giống dân Rạch giá quá vậy ta?" Cô ta cũng cười theo: " Dạ đúng vậy, em quê Giồng Riềng- Rạch Giá đây anh".

Có một số người Việt lớn tuổi ở St. Pete không xin đi làm hãng được, bèn ở nhà trồng rau, nuôi gà vịt rồi mang ra chợ trời bán. Nhà cửa ở vùng này rất cũ kĩ và nhỏ xíu, nhưng được cái là có đất khá rộng chung quanh nhà, cho nên thoải mái trồng trọt. Ngoài những thứ thường thấy như rau cải, bầu bí, khổ qua... người ta còn thấy bày bán ở đây những thứ khó tìm như: rau càng cua, bông so đủa, bông điên điển, cọng bồn bồn, rau nhút, rau muống nước (loại rau này tôi chưa từng thấy ở những nơi khác)... Có nhà nuôi gà vịt "đi bộ", hay ấp trứng vịt lộn cũng mang ra chợ bán. Trái cây thì tràn ngập các loại trái cây VN, vùng đất này trồng mãng cầu, nhãn, thanh long rất tốt, ngoài ra còn có ổi xá lị, trái li ki ma, mít, xoài...

Xoài ở St. Pete có loại trái mập ú, trông ô dề xấu xí, nhưng khi ăn thì có mùi vị thơm ngon, hột lại nhỏ xíu, rất đặc sắc. Vú sữa cũng có, nhưng trái nhỏ tí như trái chanh, ai cũng chê chẳng thấy ai mua. Hầu hết các loại cây trái VN đều trồng được ở vùng này, ngoại trừ sầu riêng, chôm chôm và măng cụt.

Chúng tôi đi dạo qua khu bán cây ăn trái. Anh chủ khu này tên Sang, khoảng 40 tuổi người quê Bạc Liêu, hiện làm chủ một nông trại khoảng 20 acres (acre - mẫu Anh, cở 4000 mét vuông). Anh Sang chuyên nghề ghép cây ăn trái. Mấy cây nhãn, bưởi, cam, quít... cây thấp lè tè mà trái treo lúc lỉu trông thật "đã" mắt. Anh chàng này bán cây nổi tiếng khắp vùng Tampa. Những cây ăn trái của Sang thuộc loại hàng "độc". Anh ta có những loại xoài mà không chỗ nào có được, như một loại xoài lạ, khi trái còn xanh thì chua tê lưỡi, nhưng khi chín thì thơm ngon không thể tả, và lạ lùng không biết làm sao anh ta cũng có xoài cát Hòa Lộc của Mỹ Tho. Có loài mận VN, khi còn non trái có màu xanh, khi chín tới có màu hồng đào, cắn vào miệng nghe dòn tan ngọt lịm. Anh ta có đủ thứ cây ăn trái khác như hồng dòn, hồng mềm, cây bơ quả nhỏ mà béo ngậy, quít đường Cần thơ, bưởi Biên Hòa... tất cả đã được anh ta tuyển chọn công phu nên mua cây của anh ta chúng tôi đều rất yên tâm về chất lượng.

Đi dọc dài, người đi lại nhộn nhịp vui chưa từng thấy. Ngoài người Việt, còn có một sắc dân đặc biệt khác cũng chiếm số đông ở đây, đó là người H'mong, xuất phát từ vùng núi non của nước Lào ( lạ nhỉ ! không hiểu sao họ lại ở đây) Trong khi người Việt nói chuyện với nhau huyên thuyên bằng tiếng Việt, thì người H'mong cũng không kém ồn ào bằng tiếng nước họ.

Chỗ kia, có một anh người Việt chở nguyên một xe truck dừa xiêm đổ xuống một đống lớn, ai thích trái nào anh ta sẽ chặt dừa, xong cắm ống hút vào đưa cho khách, khách vừa đi vừa uống trông rất vui. Nơi khác người ta xúm xít quanh một cái bàn, chờ mua gỏi Thái Lan của hai vợ chồng người Thái, gỏi làm bằng đu đủ bào, cà pháo tươi, đậu phọng rang, trộn với nước chanh và mắm ba khía, mùi vị ngon khá lạ. Có người Việt kia đi chày tôm ngoài sông rồi đem ra chợ bán, tôm chứa trong thùng cooler, nghe anh ta rao hàng, tôm nhỏ giá 2 đô rưởi, tôm lớn 7 đô một pound. Có chỗ bán cá, bán hoa lan, bán nước mía tươi ép tại chỗ... Tất cả đã tạo nên một bức tranh hết sức sinh động và hấp dẫn của Chợ Trời St. Pete.

Lần hồi, tôi khuân về nhà lũ khủ các loại cây ăn trái, mỗi thứ một cây: xoài, nhãn, bơ, trái vải, quít đường, bưởi... rồi chạy ra chợ mua mấy bao phân bón vào gốc. Hàng ngày tôi ra vườn tưới tắm cho cây, cây lớn lên như thổi, đâm chồi ra lá xum xuê, một thời gian ngắn sau cây ra hoa kết trái, trái nhỏ tí trông dễ thương làm sao.

Trồng cây là một thú vui thanh tao, bởi vì không phải là mong tới ngày ăn quả, mà vì một niềm vui khác, khi trong lòng cảm thấy có một sợi dây tương thông thân ái với cây trái trong vườn nhà. "Cám ơn hoa đã vì ta nở. Thế giới vui từ mỗi lẻ loi". (Tô Thùy Yên)

Thành phố vệ tinh thứ hai của Tampa là Clearwater, một thành phố du lịch, nhà cửa mắc mỏ nên dân Việt ít người dám sống ở đây. Con đường dẫn vào thành phố tuyệt đẹp cũng có một cây cầu dài khác chạy sát mặt biển băng qua vịnh Tampa, trên đường có những lối rẽ cho ai muốn câu cá thì ghé vào. Hai bên đường có trồng hai hàng cây cọ trông rất thơ mộng, con đường chạy thẳng ra vịnh Mexico. Ngày cuối tuần, người ta ở các nơi kéo đến tắm biển đông nghịt như ở Nha trang bên quê nhà. Lúc đầu chúng tôi cũng ngại ngần chuyện tắm biển, nhưng sau đó thấy người người thản nhiên xuống tắm, đủ sắc dân, đủ dạng người, đủ lứa tuổi... nên chúng tôi cũng kéo xuống tắm cho vui. Té ra biển ở đây rất tuyệt, nước biển trong xanh và phẳng lì chứ không hề có sóng dữ, nước biển lại ấm áp, chứ không lạnh cóng như biển Cali. Khi đã tắm được một lần là coi như vượt qua rào cản ngại ngùng, từ đó cứ dăm ba tuần chúng tôi lại kéo đi tắm biển, rất khoan khoái và thư giản.

Tôi về Tampa đến nay đã được gần hai năm. Không biết có phải vì đất trời phong thủy vận hợp với mình hay sao, mà từ khi về đây tôi thấy trong người sảng khoái lắm. Đêm về, lên giường là ngủ một mạch đến sáng, điều này trước kia chưa hề có nơi tôi. Trong thời gian ở Jacksonville vì nặng nợ cơm áo gạo tiền, đêm đến tôi trằn trọc mãi thuốc ngủ lúc nào cũng thủ trên đầu giường, cho nên có thời gian dài tôi mang bệnh anxiety (bịnh lo sợ). Tôi cũng có đọc nhiều bài viết khuyên người ta nên biết buông sả khi lớn tuổi, phải tu đạo này hay theo đạo nọ, theo vị Thầy này hay theo vị thiền sư kia. Nhưng theo tôi tất cả chỉ là vô ích, khi người ta chưa tìm được một hoàn cảnh sống thích hợp thì khó mà tìm được sự an lạc trong đời thường. Đêm về tôi lắng nghe toàn thân, nghe nỗi sung sướng khoan khoái lan tỏa khắp người mình, hình như Thiên đường ở ngay trong lòng mình chứ không phải đâu xa xôi. Cám ơn Nước Mỹ, đã tạo cho tôi điều kiện tìm thấy hạnh phúc đích thực ngay trong đời thường.

Tôi lại nghĩ lan man sang chuyện khác. Trên cõi đời này có hàng triệu triệu người mong ước được đến sinh sống trên đất Mỹ. Đồng thời cũng có triệu triệu người căm ghét nước Mỹ. Tôi còn nhớ biến cố 911 khủng bố tấn công nước Mỹ, phần lớn loài người đều sững sờ kinh ngạc và biểu lộ lòng thương xót đến nước Mỹ. Nhưng không phải là tất cả, trong những giờ phút đầu tiên của biến cố, người Palestine đã đổ ra đường hò reo mừng rỡ cho thắng lợi của những người tử vì đạo. Có một phái đoàn báo chí một nước Á Châu lúc đó được mời đến thăm viếng Mỹ. Khi biến cố xảy ra họ đang đứng trong Trung tâm Báo chí, và đã có thái độ hân hoan vui mừng trong khi đất nước này đang chìm trong đau khổ. Ngay lập tức họ đã bị trục xuất ra khỏi nước Mỹ và vĩnh viễn những con người này không bao giờ được phép đặt chân đến Mỹ. Vui mừng trước nỗi đau của đồng loại là hành vi man rợ, cho nên họ rất xứng đáng nhận lãnh hình phạt này. Nước Mỹ không hề đụng chạm đến đất nước họ, chỉ vì nước Mỹ giàu mạnh hơn, và dân Mỹ sống sung sướng hơn dân nước họ, chỉ đơn giản vậy thôi. Nhà văn NNN đã viết một câu rất hay:"... Có những người không chịu nỗi sự thành công của người khác. Bởi vì họ cứ coi sự thành công của người khác là sự thất bại của chính mình."

Người Việt cũng vậy, có rất nhiều người mê Mỹ và cũng có rất nhiều người ghét Mỹ. Từ sau biến cố 1975 người Việt đã tìm mọi cách để đến Mỹ. Sau khi phong trào vượt biên chấm dứt người ta tiếp tuc ra đi bằng nhiều cách, hợp pháp hay bất hợp pháp. Hợp pháp là đi theo con đường bảo lãnh thân nhân, cha mẹ, vợ con, hôn thê, hôn phu và sau này thêm diện đầu tư. Bất hợp pháp bằng cách du học du lịch rồi ở lại luôn, hay tìm cách kết hôn giả với người có quốc tịch. Giả thử có người mất vài chục ngàn đô cho công việc bất hợp pháp này, thì suy cho cùng họ còn quá lời. Cái lời trước mắt là con cái được hấp thụ một nền giáo dục ưu tú nhất thế giới, nếu còn ở trong nước mà muốn cho con đến Mỹ du học hàng năm phải tốn khoảng 20 ngàn đô. Còn nữa, món lời lớn nhất không thể tính bằng tiền bởi vì nó vô giá, đó là được sống trong môi trường xã hội quá lý tưởng, mà người Mỹ đã cố công gầy dựng từ hồi mới lập quốc cho đến bây giờ.

Một xã hội nề nếp, tất cả mọi đường lối chính sách đều rất minh bạch. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, không có giai cấp nào, một thế lực hay đảng phái nào được đứng ngoài và đứng trên pháp luật. Mọi người sinh ra đời đều được tôn trọng như nhau, đều có cùng một cơ hội tiến thân như nhau. Cho nên nếu anh nghèo, anh thất bại, anh học hành ngu dốt, là do anh chứ không phải do lỗi của xã hội, không hề có cảnh con quan thì được làm quan, con sãi ở chùa thì quét lá đa. Một xã hội có tính ưu việt vượt trội quá xa những xã hội khác, tôi không dám kể ra đây nhiều nữa sợ nhiều người chạnh lòng.

Có người Việt chưa hề đặt chân đến nước Mỹ ngày nào, nhưng cũng ghét nước Mỹ thậm tệ. Hàng ngày họ xem phim ảnh, thời sự tin tức, họ thấy những cảnh bạo lực ghê rợn cướp của giết người hay sexy khêu gợi, hay mấy vụ cảnh sát bắn chết người da đen... xem riết rồi họ đâm ra ghê tởm nước Mỹ, và còn cho rằng những người Việt qua tới Mỹ rồi đi làm những chuyện xấu xa, là do:" Quít trồng ở Giang Nam thì ngọt, mang trồng ở Giang Bắc thì chua..." đúng là dạng người ếch ngồi đáy giếng.

Có người cứ mở miệng ra là chửi Mỹ như tạo ra cho mình một style lạ, hay chứng tỏ ta đây cũng có một thời "chống Mỹ cứu nước" nhưng thật ra không phải vậy, họ nói một đằng làm một nẻo. Đây là một trường hợp điển hình, hãy nghe nghệ sĩ Kim Tuyến nhận xét về nghệ sĩ Bạch Tuyết: "BT thù ghét nước Mỹ nhưng tại sao lại thích đi Mỹ. Cho con học ở Mỹ rồi lại lấy vợ Mỹ. Phải chăng BT muốn tìm một bãi đáp an toàn sau này ở Mỹ..."

Trong cộng đồng người Việt tại Mỹ có một hạng người không giống ai. Nếu họ là người homeless, hay cuộc đời gặp toàn thất bại thì không có gì đáng nói. Đàng này họ sống trên đất Mỹ đã vài chục năm, làm ăn sinh sống khá thành đạt cũng có của ăn của để, con cái học hành thành tài. Vậy mà hễ cứ có dịp là họ chửi Mỹ, nào là làm ra bao nhiêu tiền, bảo hiểm và sở thuế ăn hết, chủ tư bản bóc lột đến tận xương tủy (câu này sao nghe quen quen!) Có người thấy vậy chướng mắt bèn nói móc họng: "Nếu ông thấy sống ở Mỹ có quá nhiều điều không ưng ý, thì ông nên về Việt Nam sinh sống để khỏi vướng mắt đến những điều này." Lặng thinh! không nghe câu trả lời, những người này rất xứng đáng mang cái tên là "ăn cháo đá bát".

Suy cho cùng, để cảm nhận thật sự nước Mỹ phải có thời gian để cho cái "chất Mỹ" nó ngấm vào người. Chứ còn chỉ đi du lịch hay thăm thân nhân vài ba tháng, hay được bảo lãnh qua Mỹ sống vài năm, thì thật tình chưa biết gì nhiều về nước Mỹ. Những người đó cảm thấy nước Mỹ sao chán ngắt, vừa buồn hiu vừa lạnh lùng. Đi đâu cảnh vật cũng từa tựa như nhau, giống y như câu thơ của Nguyên Sa:" Trời trên đất khách buồn vô hạn. Trăng rất quen mà vẫn chẳng quen.". Thời giờ lúc nào cũng eo hẹp, cặp mắt cứ láo liên ngó đồng hồ. Không hề có cảnh sáng cà phê cà pháo cả tiếng đồng hồ, chiều lai rai bia bọt, kiếm người tán gẫu không phải dễ. Cái xứ gì mà người ta phải ôm đồm đủ thứ nợ: nợ nhà, nợ xe, nợ thuế, nợ bảo hiểm, nợ thẻ tín dụng... Cho nên có rất nhiều người Việt qua Mỹ một thời gian rồi lại quay về cố quốc.

Muốn cái "chất Mỹ" nó ngấm vào người theo tôi nghĩ cũng phải mất cỡ 5 năm. Khi nào người ta thấy nỗi nhớ nhà nó dịu lại, nhìn cảnh vật chung quanh không còn thấy buồn như trước. Vào mùa Đông trời chớm lạnh ra đường thản nhiên vận áo T shirt, điều đó có nghĩa là không còn sợ lạnh như những năm tháng đầu đến Mỹ. Ra đường gặp ai bất kể lạ hay quen đều gật đầu chào:" Hello! How are you doing". Nói chuyện với người Mỹ không còn dùng body language nữa. Ăn uống không còn thuần túy: bún bò Huế, hủ tíu, mì phở... mà còn thích hamburger, hog dog, pizza, sushi, pasta... Khi nào cảm thấy vui với cái vui của nước Mỹ và buồn với cái buồn của người Mỹ, là coi như không còn có thái độ bàng quang như trước kia, là biết con người mình đã đổi khác. 

Cuối cùng một điều quan trọng nhất, là khi ta quay về cố quốc, lòng chợt bàng hoàng thảng thốt, đất nước không còn giống như trong tâm tưởng nữa rồi, mọi chuyện đời đều đã thay đổi... và một ý nghĩa buồn rầu nẩy ra là mong sao sớm trở về nước Mỹ. Như ai đó đã nói một câu như là chân lý: "Nước Mỹ không phải là Thiên đường, nhưng là một nơi đáng sống nhất trên cõi đời này".

Ngô Đình Châu

Monday, April 23, 2018

Một Chuyến Đi Tây




Cách nay mấy năm, vợ chồng tôi làm một chuyến du hành sang đất Pháp, nơi đến là thành phố Lyon, nằm ở Miền Trung nước Pháp, để thăm viếng gia đình người Dì của tôi, đã qua đây sinh sống từ năm 1984.


Đúng 6 giờ chiều, chúng tôi khởi hành từ thành phố Jacksonville (FL) để bay đến Miami, từ đây sẽ chuyển qua một chuyến bay khác để đến Madrid. Phi trường Miami khá lớn, chúng tôi phải di chuyển thiệt lẹ trong vòng 1 giờ để kịp chuyến bay kế tiếp, vậy mà khi đến gate, đã thấy hành khách lục tục lên tàu.

Rời Miami, chúng tôi sẽ trải qua 9 tiếng để bay đến Madrid. Trên chuyến bay đường dài này, chúng tôi được phục vụ một bửa ăn tối và một bửa ăn sáng. Trên bất cứ chuyến bay đường dài nào, ai cũng cảm thấy đầy ngán ngẩm, tôi ước gì mình được ngủ say một giấc thì sướng biết mấy, thế mà nào có ngủ được, cứ xem TV rồi lại đọc sách, hai cái chân mỏi nhừ khiến tôi cứ loay hoay mãi.

Bay mãi rồi cũng phải đến Madrid, lại gặp một phi trường to lớn, lại phải di chuyển thật nhanh để còn kịp lên chuyến bay kế tiếp đi Lyon. Các bảng hướng dẫn ở phi trường Madrid không được rõ ràng như các phi trường bên Mỹ, nên đôi lúc chúng tôi phải ghé vào Information Desk để nhờ hướng dẫn, nhân viên ở đây họ nói tiếng Anh bằng giọng Châu Âu, nên nghe cứ léo nhéo đôi khi chẳng hiểu gì cả, cứ phải hỏi đi hỏi lại. Theo luật lệ Liên Âu, khi có chuyến bay nước ngoài nào đáp xuống phi trường đầu tiên thuộc Liên Âu, thì hành khách phải làm thủ tục Hải quan tại phi trường đó. Thủ tục Hải quan tại Madrid, đơn giản đến độ ngạc nhiên. Nhân viên chỉ đóng mộc vào passport một cách lẹ làng, họ chẳng hỏi một tiếng nào và cũng chẳng cần nhìn mặt khách.



Image result for lyon images
Kế tiếp chúng tôi đáp chuyến bay cuối cùng đến Lyon. Máy bay thuộc loại nhỏ và bay không cao lắm, nên chúng tôi rất thích thú quan sát khung cảnh ở bên dưới. Chuyến bay dài 1 giờ 40 phút, bay qua hết cánh đồng này lại đến cánh đồng khác. Các cánh đồng cũng có từng ô vuông lớn nhỏ như ở Việt Nam. Có ô vuông màu xanh đậm, có ô màu nâu, lại có ô màu vàng rơm... chen lẫn có những cụm cây cao, lại có khi bay qua những thành phố nhỏ. Tuyệt nhiên trên đường bay, không thấy rừng, không thấy núi non gì cả.



Image result for lyon images
Khi đến Lyon, máy bay đảo một vòng, thành phố nhìn từ trên cao thấy tuyệt đẹp, nhà nhà đều lợp mái ngói đỏ tươi trông bạt ngàn tít tắp, lại điểm xuyến rất nhiều hồ nước, cánh đồng. Cảm giác đầu tiên của tôi, là thành phố này có cái gì đó vừa xinh tươi duyên dáng, vừa gần gủi thân mến.

Image result for lyon images

Đến 3 giờ chiều, chúng tôi thở phào bước xuống phi trường Lyon, sau một chuyến bay dài mỏi mệt. Phi trường Lyon nhỏ tí, có một điều làm tôi rất ngạc nhiên, là từ lúc bước ra khỏi cửa máy bay, đi vài chục bước là đến chỗ lấy hành lý, rồi đi thêm vài bước là ra ngoài để gặp người thân. Tất cả đoạn đường đó chỉ là một khoảng cách ngắn ngủn. Tôi chưa hề gặp một phi trường nào có cách thiết kế quá gọn gàng đến như vậy.

Đón chúng tôi ở phi trường là Chú Tuấn, em họ của tôi. Chú đưa chúng tôi ra bãi đậu xe. Bãi đậu xe không lớn lắm, nhưng cũng làm cho tôi chóa mắt trước một rừng xe lút chút. Ngạc nhiên là bởi vì nó trái ngược hẳn với các loại xe to lớn kềnh càng ở bên Mỹ. "Rừng nào cọp nấy", nơi đây gần như 100% là xe của Pháp, gồm các nhãn hiệu từng có mặt tại Việt Nam như: Peugeot, Renault, Citroen... Những nhãn hiệu này không hề có mặt tại Mỹ, và ngược lại "ăn miếng trả miếng" không hề có chiếc xe Mỹ nào có mặt tại đây. Hai đại gia Toyota và Honda, hùng cứ phương trời Bắc Mỹ, cũng phải chào thua nơi xứ này. Họa hoằn lắm, mới thấy một chiếc Toyota Corolla nhỏ xíu, chạy e dè khép nép ở bên đường. Tôi nghĩ thế, bởi lẽ nếu tôi là người sinh sống trên đất Pháp này, tôi sẽ cảm thấy ngại ngùng khi phải xử dụng một chiếc xe ngoại nhập.

Theo suy nghĩ của riêng tôi, trên thế giới này, ngoại trừ Trung Quốc, thì chưa có đất nước nào gần gũi với chúng ta như là nước Pháp. Từ hồi còn bé cho đến khi trưởng thành, tôi đã say mê thưởng thức không biết bao nhiêu điều về Văn học Nghệ thuật, đã ca tụng hết lời về con người và đất nước này. Ngày hôm nay, tôi đặt bước chân đầu tiên lên nước Pháp, đã khiến tôi liên tưởng đến câu ca:"...mùa Thu Paris trời hoen đôi mi..." hay "...ga Lyon đèn vàng, cầm tay nhau không nói..."  Rồi Thằng Gù Nhà thờ Đức Bà của Victor Hugo, rồi nhớ đến những áng văn đẹp như thơ của Alphone Daudet, St. Exupery. Nhớ đến Sartre, Gide, Maurois, Sagan... Và không thể nào quên những ngôi sao huyền thoại của một thời: Alain Delon, Jean Paul Belmondo, Catherine Deneuve, Bridgit Bardo... Tất cả những tinh hoa đó đã làm náo động thanh niên Sài Gòn vào thập niên 60, và cũng đã ảnh hưởng mạnh mẽ lên tâm hồn thế hệ chúng tôi biết dường nào.

Hôm nay tôi đến thăm đất nước này, tự nhủ trong lòng mình, sẽ quan sát và ghi nhận nước Pháp một cách hết sức tỉnh táo. Dựa trên quan điểm của một người (hơi hơi) Mỹ gốc Việt. Bởi lẽ ngày nào, tôi còn thở ra mùi Phở Bắc, Bún Bò Huế, Cơm Tấm Bì Sườn Chả... thì dù cho tôi có sống trên đất Mỹ một trăm năm, tôi vẫn chưa "đắc đạo" để trở thành một người Mỹ. Cố gắng hội nhập cho lắm thì cũng chỉ là một người (hơi hơi) Mỹ gốc Việt.

Xe của chú Tuấn là một chiếc Renault 7 chỗ ngồi, mà sao trông nhỏ xíu. Xe chạy nhập vào xa lộ, cũng không đông đảo xe cho lắm, hai bên đường là ruộng lúa mì xanh ngắt. Thỉnh thoảng xe đang chạy bỗng nghe kêu "toe" một tiếng khá lớn. Lấy làm lạ, tôi bèn hỏi tiếng gì nghe ghê thế. Chú em giải thích rằng, xe được trang bị Radar báo động có ụ đèn chụp hình xe chạy qúa tốc độ. À ra thế, ở xứ tôi máy chụp hình tốc độ do Cảnh sát điều khiển, còn ở đây máy lại đặt cố định ở bên đường, đi một khoảng lại có một ụ đèn như thế, nên xe cứ kêu "toe toe" liên tục, nghe thật khó chịu. Tôi cảm thấy những điều kỳ lạ bắt đầu xuất hiện rồi đây.

Đi khoảng 20 phút thì xe về đến nhà, một nơi có tên là Vanissieux. Đường phố chật hẹp, đã vậy xe còn đậu 2 bên lề đường, nên trông càng chật chội thêm. Ở Mỹ tên đường giăng ngang ngã tư nên rất dễ nhìn, trong khi ở Tây, tên đường được đặt trên một tấm bảng nhỏ rồi gắn lên cột đèn, nên rất khó nhìn.

Dì tôi ở cùng với vợ chồng chú Tuấn, cả hai có một đứa con gái nhỏ, đang học Tiểu học. Nơi ở là một căn hộ trong một chung cư nhiều tầng còn mới tinh. Mỗi căn hộ chỉ có một gara chứa được một xe ở dưới tầng hầm. Đường xuống tầng hầm, vừa hẹp tí vừa quanh co thật gắt, đến nổi khi xe lượn qua những khúc cua cúi chỏ, phải chạy chậm rì rì như rùa bò, nếu không rất dễ bị vách tường cọ vào thành xe, nên thấy rất ghê người. Nếu cho tôi lái chiếc xe này, tôi sẽ không biết lái ra sao trong hoàn cảnh như thế, vì trên đất Mỹ tôi chưa bao giờ gặp cảnh tượng này.

Dì mở cửa vui mừng chào đón chúng tôi, Dì lớn hơn tôi đúng một giáp, và Dì cháu thân thiết với nhau từ lúc nhỏ. Lúc mở cửa, mùi thức ăn đậm mùi nước mắm xộc vào mủi tôi. Đây là cái mùi đặc trưng đậm đà bản sắc dân tộc, nó hiện diện trong bất cứ gia đình Việt Nam nào, dù ở trời Tây hay trời Mỹ thì đều cũng y như nhau. Nhà bên Việt Nam thông thoáng nên không giử lâu mùi thức ăn, trong khi nhà Tây- nhà Mỹ đều có cửa kính bít bùng, cho dù có quạt hút ra ngoài nhưng mùi thức ăn vẫn tồn đọng rất lâu. Những món ăn xếp vào hàng độc chiêu như mắm kho, mắm chưng, mắm ruốc xào xả... thì khỏi phải nói rồi, nhà nào thèm lắm thì cũng năm khi mười họa mới dám nấu một lần, vừa nấu vừa hồi hộp, sợ hàng xóm kêu cảnh sát. Những món ăn cơm hàng ngày cũng nồng nặc không kém như cá kho, thịt kho, tôm rim, phi hành tỏi và đặc biệt kinh hãi là món cá chiên, thứ hàng này mùi hôi kéo dài rất dai dẳng, nó còn thấm vào quần áo mền gối, thậm chí thấm cả vào tường gỗ trong nhà. Mùi thức ăn gây khổ sở cho những người đi học hoặc đi làm khi phải chung đụng với người bản xứ. Có câu nói:" Chúng ta đi mang theo quê hương..." thì trong hành trang đó có mùi nước mắm quê hương này đây, chúng ta đã mang nó đến cùng trời cuối đất.

Nhà của Dì tôi ở gồm một phòng khách và ba phòng ngủ nên gọi là nhà T4 (vì sao gọi thế thì tôi không biết), có căn bếp nhỏ tí chỉ vừa đủ cho một người đứng nấu bếp, có ban công mở ra ngoài trời. Hình như ở cái xứ Tây này, không có khoảng trống nào được bỏ không, nên nơi ban công Dì tôi để lủ khủ thùng chậu, trồng đủ thứ các loại rau thơm.

Nhà chỉ có một phòng tắm với một bồn rửa mặt đi kèm, còn bồn cầu đặt ở một phòng riêng và kỳ lạ là phòng này không có chỗ rửa ráy nên gây khó chịu cho đám dân Mỹ chúng tôi rất nhiều. Nhà Dì tôi thuộc loại mới tinh mà thiết kế chỉ có một chỗ chứa máy giặt, không có chỗ cho máy sấy, cho nên giặt đồ xong là mang ra phơi ngoài ban công, gặp hôm trời mưa thật bất tiện. Đồ hàng "on sale" mua về nhiều quá, không đủ chỗ chứa, nên cứ để đầy trên lối đi, người đi qua lại phải uốn éo thân người như "rắn lượn".

Chiều đến, một chú em khác tên Vũ, con trai kế của Dì tôi. Vũ mang vợ con đến thăm chúng tôi. Các con của Vũ rất xinh xắn, các cháu nói tiếng Việt lọng ngọng nghe rất tức cười. Các cháu chào chúng tôi bằng tiếng "bonjour", rồi lại chào tiếp bằng cách áp má hôn chúng tôi. Tôi để ý thấy cách chào xã giao của người Pháp khác với người Mỹ. Mỗi khi gặp nhau, sau khi bắt tay xong, thì họ sáp lại gần nhau để hôn má, hôn bên này xong lại hôn má bên kia (chứ không chỉ hôn một bên như người Mỹ). Hôn má, có nghĩa là cả hai bên áp má sát vào nhau, và hôn qua hôn lại như thế, đôi khi còn nghe phát ra tiếng "chóc chóc", như vậy mới thiệt đúng điệu hay sao ấy? Ý trời ơi! đám dân Mỹ chúng tôi thường khi gặp nhau, nếu có thân tình lắm thì cũng chỉ ôm vai nhau mà thôi. Chào theo kiểu của Tây, chúng tôi đã không quen mà còn lúng túng ngượng ngập lắm. Có lúc tôi ngượng "điếng người", khi vụng về để mủi của mình chạm vào mủi của phía "đối tác". Người ta nói đi một ngày đàng, học một sàng khôn, còn tôi chả học được một sàng khôn nào, mà chỉ thấy những điều kỳ lạ.

Nước Pháp chỉ có một giờ đồng nhất, mọi nơi đều xử dụng một giờ như nhau, trong khi nước Mỹ có 4 múi giờ kéo dài từ Tây sang Đông. Lyon đi trước Florida của chúng tôi đúng 6 giờ, mấy ngày đầu ở Lyon, chúng tôi cũng gặp tình trạng vật vã, y như lúc về Việt Nam, đó là Hội chứng Sai biệt múi giờ, đêm đến chúng tôi ngủ chập chờn đến đúng 3 giờ sáng là thức giấc, vì thiếu ngủ nên trong người lừ nhừ mệt mỏi lắm.

Dì tôi và các em thay phiên nhau nấu nướng đãi đằng chúng tôi bằng các ngon thường được ưa chuộng: bún suông, nem nướng, mì vịt tiềm, lẫu đồ biển... Tất cả những món ngon này đều được nấu nướng tại nhà, không có món gì mua ở tiệm hết. Bởi lẽ, bên Tây không có hàng quán như ở Cali hay Texas... người ta học hỏi nấu nướng lẫn nhau, rồi mời nhau qua lại, để rồi dần dần đưa các món ngon trở thành xuất sắc.

Các em đưa chúng tôi thăm thành phố Lyon, ban ngày cũng như ban đêm, thành phố thật đẹp và đa dạng, chứ không đơn điệu như những thành phố mà tôi đã sống qua bên Mỹ. Lyon không có nhiều nhà cao tầng lố nhố như bàn chông giống như Hong Kong hay New York, mà nó giống Washington DC nhiều hơn. Các tòa nhà ở Lyon đều cao tầm tầm như nhau hết, tất cả cao 6 tầng đều nhau tăm tắp. Sau này đi thăm Paris, tôi cũng thấy giống y như vậy. Các phương tiện di chuyển trên đất Pháp thật dồi dào: xe bus, xe bus chạy bằng dây điện mắc trên mui, xe điện, xe điện ngầm, xe lửa cao tốc... giúp người dân đi lại thuận tiện và thoải mái lắm, giải quyết được nạn kẹt xe và khan hiếm chỗ đậu, đồng thời giải quyết được nạn quá nhiều xe cộ thải khí độc làm ô nhiểm môi trường. Không biết đến bao giờ nước Mỹ mới làm được điều này.

Chúng tôi đi thăm viếng vài nơi. Trong đó tôi có chú ý đến ba nơi. Thứ nhất, các em đưa chúng tôi đến thăm một nhà thờ nằm trên đồi cao, nhà thờ vừa bề thế vừa nguy nga tráng lệ, đứng ở nhà thờ có thể ngắm nhìn toàn cảnh Lyon rất đẹp. Tôi có cảm giác, dân Pháp xây dựng nhà thờ một cách công phu tuyệt kỷ, chứ họ không làm một cách qua loa loàng xoàng, khi tôi vào trong, một khung cảnh thánh thiện vô cùng, cảm thấy trong lòng nhẹ nhỏm, những ưu tư phiền muộn hình như đã để lại ngoài cửa giáo đường.

Nơi chốn thứ hai, các em đưa chúng tôi vào thăm một công viên. Khi đi dạo vòng quanh, tôi cảm thấy hết sức ngạc nhiên, bởi vì công viên này quá rộng lớn đến độ không ngờ, mà còn kỳ lạ ở chỗ, nó lại nằm ngay giữa Lyon, trong khi ở Pháp, một tất đất là một tất vàng. Khung cảnh thật đẹp và êm mát, tất cả những kỳ hoa dị thảo được trồng khắp nơi.

Nơi chốn thứ ba, chúng tôi đi thăm một ngôi chợ Việt Nam. Nói ngôi chợ thì hơi quá đáng, nói một cửa hàng thì đúng hơn. Cửa hàng khá nhỏ, bán lèo tèo những thứ hàng nhập từ VN qua, hay của Trung Quốc. Người đi mua sắm lơ phơ lất phất, chỉ có dăm ba người, trong khi chúng tôi đã quen mắt với những ngôi chợ VN bề thế trên đất Mỹ, người đi chợ ùn ùn đến chóng mặt, chứ đâu có giống như ở đây. Loại cửa hàng này đã biến mất từ lâu nơi các thành phố lớn đông đảo người Việt, họa chăng chỉ còn thấy nơi các thành phố nhỏ. Thế mới biết người Việt trên đất Pháp sống lưa thưa lắm.

Mấy ngày sau, mấy đứa em xin nghỉ phép để đưa chúng tôi đi chơi xa. Lộ trình dự trù, đi theo một hình tam giác đều cạnh. Từ Lyon theo hướng Bắc đến Paris, ở chơi 2 ngày. Rồi từ Paris đi theo hướng Đông đến thành phố Strasbourg, để thăm một người bạn thân của tôi đã lâu không gặp. Cuối cùng, từ Strasbourg theo hướng Tây Nam về lại Lyon. Các tuyến đường đều cách nhau đúng 500 cây số.

Đúng 7 giờ sáng, chúng tôi bắt đầu lên đường với 2 chiếc Renault. Đường xá xe chạy lưa thưa chứ không đông đảo như bên Mỹ, nên chạy thoải mái. Nhất là xe hàng loại 18 bánh không nhiều, nếu có thì họ chạy từ tốn chứ không hung hăng kiểu ngựa lồng như xứ Mỹ. Hai bên đường cảnh trí thật xinh xắn, những cánh đồng lúa mì bạt ngàn và đôi khi có những cây trồng khác mà tôi không được biết. Hết cánh đồng này lại tiếp nối cánh đồng khác, kéo dài mênh mông tới tận chân trời. Thỉnh thoảng lại đi qua những cánh đồng cỏ, có đàn bò thân trắng lốm đốm đen, đang nhẫn nha gặm cỏ một cách thanh bình. Lúa mì là loại trồng trên cạn, rồi được tưới bằng các dàn tưới di động, không biết ngày xưa người dân họ tưới bằng gì nhỉ? Có khi đi qua những khu nhà nhỏ, đường sá quanh co cùng với hoa cỏ rực rỡ, đẹp như trong truyện cổ tích.

Trong suốt những con đường chúng tôi đi qua, gặp không biết bao nhiêu cánh đồng bất tận, nhưng lạ một điều, chúng tôi không thấy bóng dáng một nông dân nào cả, có lẽ nông nghiệp nước Pháp đã đạt đến trình độ tự động hóa cao rồi chăng?

Còn một điều lạ nữa, chúng tôi không hề thấy rừng, không hề thấy núi non sông suối, có lẽ chúng tôi đi qua một vùng đồng bằng, chắc cũng giống như đi qua vùng đồng bằng sông Cửu Long vậy. Trên đường đi chỉ thấy những bảng báo hiệu đường sá, mà không hề thấy một tấm bảng quảng cáo nào hết. Đi vài chục cây số có một chỗ dừng xe nghỉ ngơi, giống như Rest Area bên Mỹ, nhưng khác một chút là họ có cây xăng trong khu vực này. Nhìn chung, đường xá trên freeway khá tốt, nhưng sao trông có vẻ hiền lành lắm và tôi cũng chưa hề thấy các giao lộ có hệ thống cầu overpass đan chằng chịt ở trên đầu như bên Mỹ.

Đường trống trải, tốc độ qui định lại khá cao 130 Km/h, nhưng các chú em tôi ỷ y có radar báo động nên nhấn ga đôi khi lên đến 140 Km/h, vì vậy chưa tới 4 giờ lái xe, chúng tôi đã đến ngoại ô Paris. Ghé vào nhà một người bạn của Dì tôi để tạm trú. Đường sá ở Paris, ngoài các con đường lớn, còn các con đường nhỏ thì chạy ngoằn ngoèo cong lượn không theo một qui củ nào hết, cũng may nhờ có GPS nên việc tìm nhà không khó lắm.

Buổi chiều, chúng tôi kéo nhau ra thăm Paris. Paris cũng giống như các thành phố lớn trên thế giới, đường phố rất đông đảo xe cộ trông phát khiếp. Paris tìm kiếm chỗ đậu xe cực kỳ khó khăn, xe đậu kín mít hai bên lề đường, cho nên cứ phải lái xe chạy lòng vòng, khi thấy có một chỗ trống nào vừa khít một chiếc xe, thì phải de parallel vào ngay, dân Mỹ lái xe lớ ngớ như tôi, thấy thế lấy làm kinh hãi.

Điểm đến đầu tiên là thăm tháp Eiffel (tiếng Mỹ phe ta đọc là "ê phồ" nghe lạ tai nhỉ?) Tôi nghĩ, bất kỳ ai trên cõi đời này, đều mong ước có ngày đặt chân đến thăm tháp Eiffel, một biểu tượng độc đáo của nước Pháp.



Image result for eiffel images
Nhìn trong hình, tòa tháp có vẻ mảnh mai, nhưng khi tôi đứng dưới chân tháp nhìn ngược lên, mới thấy một cảnh tượng kinh hồn, hàng triệu triệu thanh thép đan chồng chéo lên nhau, để tạo nên tòa tháp vĩ đại này. Tòa tháp có 4 chân đế, mỗi chân đế to lớn khổng lồ như một  tòa nhà cao tầng. Càng nhìn càng sợ cho một kỳ công có một không hai trên thế giới của nước Pháp. Hình như người Pháp rất thiện nghệ trong việc xây dựng các biểu tượng quốc gia, chính họ đã tặng cho New York bức tượng Nữ Thần Tự Do, biểu tượng lừng danh của nước Mỹ.

Chúng tôi mua vé lên tầng hai của Tháp để ngắm Paris và cũng để ngắm bên trong tòa tháp. Du khách đông đảo chen chúc nhau. Có đứa em nói rằng:" Tụi em ở Pháp mấy chục năm rồi mà chưa hề đến tháp Eiffel, nay nhờ có anh chị đến chơi nên tụi em mới có dịp đến chỗ này" À! té ra là thế, bụt nhà thì lúc nào cũng không thiêng. Đứng trên tầng hai của tháp, gió thổi lồng lộng đến lạnh người, ngắm Paris đẹp tuyệt vời, kéo dài bát ngát tới tận chân trời. Cách tháp một quãng ngắn là dòng sông Seine nổi tiếng trong thơ Nguyên Sa, "Paris có gì lạ không em. Mai anh về giữa bến sông Seine. Anh về giữa một dòng sông trắng. Là áo sương mù hay áo em..."



Image result for champ elysees images
Rời tháp Eiffel, chúng tôi đến thăm Đại lộ Champs Elysees. Có lẽ đại lộ Champs Elysee là đại lộ lớn nhất nước Pháp, đường rộng thênh thang, hai bên lề đường mỗi bên rộng khoảng 20 thước dành cho người đi bộ. Vào ngày thường mà thấy người ta đi lại tấp nập, có đứa em nói, vào cuối tuần hay ngày lễ người ta chen chúc nhau như nêm cối. Có hai hàng cây cao lớn chạy dọc hai bên đường, hai hàng cây này được cắt xén thẳng băng, trong giống như bức tường bằng cây xanh mướt.

Champs Elysees là con đường lừng danh trên thế giới, những cửa hàng nổi tiếng bậc nhất đều có mặt tại nơi này: Louis Vuitton, Hermes, Hugo Boss, giầy Italy, đồng hồ Omega, Cartier... Có các cửa tiệm nhỏ bày bàn ghế ra vỉa hè, cho khách ngồi nhấm nháp cốc bia hay tách cà phê. Có lẽ hơn 100 năm trước khi người Pháp vào Việt Nam, họ đã mang theo tập tục ngồi la cà hàng quán sau giờ làm việc, rồi để lại tập tục này cho người Việt chúng ta mãi cho đến bây giờ. Sài Gòn vào buổi chiều sau giờ tan sở, người người ngồi ken đầy trên các lề đường hay bờ kè có các quán nhậu hay quán cà phê.

Dân Paris ăn mặc rất lịch sự, đàn ông veston cà vạt, đàn bà cũng vest cũng đầm trông rất thanh lịch. Điều làm cho tôi ngạc nhiên là hầu hết phụ nữ Pháp có dáng người thanh mảnh. Tôi nói hầu hết vì suốt buổi chiều dạo chơi, tôi chớ hề thấy ai có dáng người "phì nhiêu" quá cở như phụ nữ bên mình. Gương mặt phụ nữ Pháp vừa xinh đẹp vừa thanh tú, trời đã vào Xuân Hè, ở Tây hay ở Mỹ, phụ nữ đều giống nhau ở một điểm là họ ăn mặc "show hàng" rất tươi mát. Phụ nữ Tây phương nói chung, họ quan niệm rằng "show hàng" là để nhằm phô trương cái đẹp, chứ không phải để khêu gợi dục tình (điều này do các ông tưởng tượng ra mà thôi) Cho nên ai thích ngắm thì xin mời tự nhiên, họ không e dè ngượng ngập gì hết.

Ô kìa! tôi có thấy mấy cô vừa đi trên đường hay ngồi trong quán, có cô vừa nói chuyện vừa che miệng ngáp. A ha! có thế chứ, ở cái đất ngàn năm văn vật này phải hành xử như thế chứ. Sao tôi lại chú ý đến điều này? Bởi lẽ tôi làm nghề Nail, cầm tay phụ nữ Mỹ đã ròng rã trên 20 năm rồi, ngồi trước mặt tôi đã có hàng ngàn quí bà, hàng ngàn quí cô. Trong số đó, đã có người há miệng ra ngáp, và tôi cũng chắc chắn một điều là tôi chưa hề thấy có người phụ nữ Mỹ nào khi ngáp, họ lấy tay che miệng, họ đã ngáp trước mặt tôi một cách vô tư. Tôi tự hỏi, các quí bà này không có thói quen lịch sự khi ngáp, hay là họ cho rằng tôi chỉ là một tên "cò ke lục chốt" không đáng quan tâm nên không cần phải làm thế. Thật là, "ở chốn nhân gian không thể hiểu..." (thơ Du Tử Lê).

Đại lộ Champs Elysees, là một nơi chốn gây cho tôi nhiều ấn tượng. Trong dòng người tấp nập kia, ngoài người Tây chiếm đa số, còn có người Trung Hoa, Nhật Bản, Ấn Độ và rất nhiều sắc dân khác, nhưng không hề thấy bóng dáng người Việt nào, ngoài đám chúng tôi. Còn có một sắc dân đặc biệt mà tôi thấy rất nhiều ở đây, đó là người Hồi giáo Bắc Phi. Đàn ông xứ này, ông nào cũng để râu, gương mặt khô cằn sỏi đá. Đàn bà lại có nước da trắng mai mái, khuôn mặt bầu bỉnh, mủi to, lông mày rậm đen, gương mặt có vẻ hiền hiền ngơ ngác. Hiện nay họ không được quyền bịt mặt khi ra đường, nhưng khăn trùm đầu thì bất biến. Họ mặc áo dài lụng thụng, không thấy eo co đồi núi chi hết. Theo tôi, (không biết có chủ quan hay không?) áo dài của họ không có chút thẩm mỹ nào cả, so với áo dài Việt Nam thì kém xa lắm.



Image result for champ elysees images
Cuối đường Champs Elysees là Khải Hoàn Môn, một biểu tượng khác của nước Pháp. Tôi đã nói rồi mà, người Pháp rất "nghề" trong việc xây dựng biểu tượng quốc gia. Du khách tập trung nơi đây rất đông đảo, họ ngắm nhìn một ngọn lửa vĩnh cửu được đốt cháy suốt ngày  đêm, nhằm tưởng nhớ đến các Chiến sĩ Vô danh, đã nằm xuống cho sự vinh quang của nước Pháp. Trên tường phía trong Khải Hoàn Môn, có khắc rất nhiều tên danh nhân, tôi đọc mãi mà không biết một ai cả.

Sáng hôm sau, chúng tôi kéo nhau ra thăm khu Quận 13. Nói tới Cộng đồng người Việt tại Mỹ, người ta nói tới khu Little Saigon ở Nam Cali, khu Bellaire ở Texas, khu Eden ở Virginia... và khi nói tới người Việt tại Pháp người ta nói khu Quận 13 này đây. Ô kìa! sao khu vực này trông cũ kỹ lắm, các bảng hiêu được trình bày thiếu thẩm mỹ và có vẻ cẩu thả, nhìn chung khung cảnh trông có vẻ bề bộn và nhếch nhác.



Nơi đây không có chợ Việt Nam, mà chỉ có chợ Tàu tên là Tang Frere và Paris Store. Chúng tôi bước vào chợ Paris Store xem thử, khi vừa bước vào bên trong, một mùi hôi kỳ lạ xộc thẳng vào mủi, nhưng chỉ vài phút sau thì mùi hôi biến mất. Mùi gì nhỉ? Ngôi chợ cở trung bình, hàng hóa không phong phú cho lắm, nếu so với mấy ngôi chợ VN ở bên Mỹ thì còn kém xa, ngôi chợ này chẳng có gì hấp dẫn.

Chúng tôi đi dạo ra phía ngoài, và đi vào một khu mua bán nhỏ, cũng có tiệm vàng, tiệm cắt tóc, tiệm bán đồ trang trí trong nhà thuộc loại rẻ tiền, có gặp tiệm Paris By Night được lập ra từ lúc khởi đầu. Chúng tôi chỉ đi tới đó rồi trở ra, vì nhìn khung cảnh èo uột quá, không còn muốn đi xem nữa.

Cuối cùng chúng tôi kéo vào một nhà hàng Việt Nam, khách khứa ngồi nói chuyện ồn ào, có ông còn thản nhiên hút thuốc. Tôi gọi món phở để xem phở ở quận 13 ra sao. Các em, các cháu, kẻ thì gọi cơm sườn, đứa thì gọi cơm bò lúc lắc... Tô phở bưng ra tôi thấy mà hỡi ơi, tô phở khá lớn nhưng trên mặt để lèo tèo vài lát thịt bò, nước phở đục chứ không trong, gắp ăn vài đũa, tôi nghĩ tiệm này mà mở bên Cali chắc dẹp tiệm sớm. Giá tô phở lúc đó rất đắt, 9 Euro (tương đương với 12.5 đô Mỹ) Giá một dĩa cơm sườn còn cao hơn nữa lên đến 12 Euro, đứa em ăn vài muổng cơm sườn rồi bỏ ngang vì khó nuốt quá.

Thế đấy, chỉ là đi dạo "cưỡi ngựa xem hoa", cho nên không biết là tôi đã có nhận xét sai lầm hay không nữa? Nhưng cuối cùng đọng lại trong lòng tôi là khu quận 13 này làm tôi khá thất vọng (lời thật thường mích lòng, xin lỗi bà con bên Pháp vậy).



Image result for versailles images

Rời khu quận 13, chúng tôi đến thăm cung điện Versailles, một cung điện khổng lồ, cực kỳ xa hoa tráng lệ, mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Lạ thật, nước Pháp cái gì cũng nhỏ xíu nhưng cung điện thì lại to đùng. Tôi được biết ông vua Louis nào đó, đã vắt kiệt sức dân để xây nên cung điện này, cung điện to gấp hai lần Dinh Độc Lập của Sài Gòn và to hơn tòa Nhà Trắng của Tổng Thống Mỹ. Ông vua này chắc thuộc dòng họ "Nổ", nên đã xây dựng cung điện nhằm hù dọa và lấy le với các nước láng giềng. Cũng may trong Lịch sử Việt Nam không có ông vua nào như thế cả. Hầu hết các vị vua VN đều thương dân như con đẻ, "Dân chi Phụ Mẫu", nên họ không nỡ bóc lột mồ hôi và xương máu của dân, để xây nên những cung điện nguy nga như thế này.


Image result for strasbourg images
Ngày hôm sau, chúng tôi từ giả Paris để đến thăm một người bạn thân hiện cư ngụ tại thành phố Strasbourg. Đường từ Paris đi Strasbourg dài 500 cây số, các em tôi phóng xe rất nhanh nên chỉ gần 4 tiếng là tới nơi. Khung cảnh 2 bên đường cũng giống y như hôm trước, cũng toàn là cánh đồng bất tận, không có chỗ nào bỏ hoang cả. Theo GPS xe chạy tới tòa chung cư nơi Thành bạn tôi ở. Một cậu em bước xuống đi dáo dát tìm chỗ đậu xe, bỗng nghe tít từ trên cao một giọng nói ồ ề vọng xuống:" Ê! ê!, có phải Việt Nam không?" Đám đầu đen chúng tôi biết đích thị là phe ta rồi. Tôi ùa ra khỏi xe và kêu lên mừng rỡ. Thành vội vàng chạy xuống, chỉ chỗ đậu xe, rồi hướng dẫn mọi người lên lầu bằng thang máy nhỏ tí, thang máy chứa tối đa được 4 người với điều kiện đi tay không, và phải đứng nghiêm thẳng đứng nếu không dễ chạm vào người bên cạnh.

Căn hộ nhà bạn tôi ở tít trên tầng 5, mỗi căn đều có một bảng đồng khắc tên chủ nhà. Lâu ngày gặp lại bạn sau 30 năm xa cách, thời gian thật kinh hãi, bạn bây giờ nhỏ rút lại trông gầy nhom, mặt mày nhăn nhúm như ông lão dầu chỉ ngoài 60. Thế hệ chúng tôi "cùng một lứa bên trời lận đận", đều bị phong ba bão táp cuộc đời, cho nên đều tàn tạ như vậy hết. Sau khi đi Tù Cải tạo về, bạn đi vượt biên, và qua Pháp định cư từ năm 1982, ở một chỗ duy nhất là Strasbourg.

Mọi người vào trong nhà, ngồi quây quần quanh cái bàn rộng trong phòng khách, nơi đây cũng có bàn thờ ông bà và một tủ sách nhỏ. Nhà có 4 phòng ngủ và một phòng khách nên được gọi là nhà F5 (tôi cũng không hiểu sao nữa) Thức ăn được chị Thành bày sẵn ê hề trên bàn, cũng có lẩu thập cẩm, vịt quay, mì xào dòn... Thành hứng chí nói cười huyên thiên, vẫn còn giọng nói của dân nhà binh ồn ào như lệnh vỡ, bia được rót tràn đầy cuộc hạnh ngộ nào mà không vui. Đường xa khiến chúng tôi mỏi mệt và đói bụng, nên xáp vô ăn uống tưng bừng.

Sáng hôm sau, Thành và cậu con trai út 19 tuổi, dẫn chúng tôi đi thăm Strasbourg. Bạn nói thành phố này sát biên giới với Đức, nên có lối kiến trúc giống hệt bên Đức (lạ nhỉ!) Chúng tôi lên thuyền chạy dọc trên sông để ngoạn cảnh thành phố, hai bên bờ sông là những ngôi nhà to lớn xinh đẹp, cảnh trí mơ màng lảng đảng. Ủa, sao thành phố gì vắng tanh vắng ngắt vậy cha? Bạn nói, nước Pháp vào cuối tuần, hầu hết đều đóng cửa, chợ búa chỉ mở cửa đến thứ bảy, chủ nhật cũng đóng luôn, chỉ còn có nhà hàng là mở cửa. Lạ nhỉ! bên Mỹ không có như thế đâu, làm việc quần quật từ ngày này sang ngày khác, "làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm" (câu này sao nghe quen quen!) Chúng tôi lại lên xe điện chạy vòng quanh, thành phố sạch bóng, cảnh trí rất đẹp, người và xe đi lại thưa thớt và chậm rãi nên không khí trông nhàn hạ và yên bình.

Chúng tôi trở lại nhà, ăn bửa cơm từ giả gia đình bạn tôi. Cuộc hạnh ngộ nào rồi cũng tới hồi kết thúc. Lần chia tay trước của chúng tôi kéo dài 30 năm, còn lần này.... không sao biết trước được, bởi lẽ dòng sông nào cũng trôi mãi miết theo lối riêng của mình.

Về lại Lyon, sáng hôm sau Dì đưa chúng tôi đi thăm viếng mấy ngôi chợ gần nhà, đi bộ cũng tới được. Có ngôi chợ Tây kề bên tên Carefour, nhìn bên ngoài thấy ngôi chợ rất đẹp và bề thế. Khi bước vào bên trong, tôi cảm thấy hình như chợ Tây lớn hơn chợ Mỹ. Ngoài khu thực phẩm, còn có hàng loạt cửa hàng bán đủ thứ nằm ở bên trong chợ. Người đi chợ tấp nập đông đúc hơn bên Mỹ. Đặc biệt là chỗ quầy bánh mì, quầy to lớn lắm, bán đủ loại bánh mì, phần lớn là bánh mì baguette. Loại bánh mì này tôi đã ăn liên tục mấy ngày qua, mùi vị rất thơm ngon, thơm ngon đến nỗi hình như tôi thấy chưa nơi nào có trên đất Mỹ. Không lẽ, người Pháp có bí quyết riêng để đặc chế ra loại bánh mì này hay sao? hay là lúa mì trồng trên đất Pháp mới tạo ra hương vị riêng cho loại bánh baguette này. Lạ một điều nữa, tôi thấy người Pháp thích ăn bánh mì hơn người Mỹ. Tôi đứng ở quầy bánh, thấy người ta mua bánh tấp nập. Còn bên Mỹ quầy bánh thưa thớt hơn nhiều. Trên đường đi, cứ đi một quãng  lại thấy có một tiệm bánh mì. Lạ thật !

Rời chợ Tây, chúng tôi đáo qua chợ Tàu cũng gần đó, chợ này cũng thuộc hế thống chợ Paris Store. Bước vào chợ tôi lại ngửi thấy mùi hôi đặc trưng, mà tôi đã ngửi thấy ở ngôi chợ trên Paris mấy hôm trước (tới bây giờ tôi cũng hiểu cái mùi gì, hay là một mùi hôi tổng hợp chăng?) Lần này tôi đi dạo quanh, và chú tâm quan sát kỹ lưỡng hơn. Tôi cầm bịch rau muống lên xem, rau muống được chuẩn bị sạch sẽ và cho vào bịch cẩn thận. Khi nhìn giá tiền tôi thấy khiếp hồn, 1Kg rau muống giá 11 Euro bằng 15 đô Mỹ bằng 300 ngàn tiền VN. Một củ sắn (củ đậu) giá 1.8 Euro. Nói chung thứ gì cũng mắc kinh khiếp. Tôi nhớ lại mấy ngày qua, tôi đã thấy một dĩa beef steak loại thường giá 18 Euro, xăng giá 1.5 Euro cho một lít bằng 2 đô cho một lít (hay 8 đô cho một gallon) Một cái áo pull Cá sấu giá từ 80 cho đến 110 Euro cho một cái. Với con mắt của người Mỹ, tôi không hiểu sao dân Pháp lại chịu đựng nổi những con số khủng khiếp như thế này.

Ôi ! nước Mỹ của tôi, về một phương diện khác (tôi thở dài!) cũng đâu có thua kém gì. Bà vợ tôi bị dao cắt sâu vào ngón tay, không cầm máu được, vội vàng chạy đến Phòng Cấp Cứu, chửa trị đâu khoảng 15 phút, tính tiền hóa đơn 1300 đô. Bạn tôi đi thông tim, không biết bằng kiểu gì, bịnh viện họ tính 40 ngàn đô. Người khác đi mổ sạn túi mật giá 45 ngàn đô. Những con số nghe cũng khiếp hồn không kém !

À ! té ra là thế, tôi hiểu rồi, "đi một ngày đàng học một sàn khôn" là đây. Nước Pháp đã đánh thuế thật nặng vào hàng hóa tiêu dùng, và ngay cả thực phẩm cũng phải chịu thuế cao chứ không free như ở Mỹ. Rồi Nhà Nước dùng số tiền đó chi dùng cho trợ cấp xã hội, đặc biệt nặng nề nhất là trợ cấp về y tế. Ở Mỹ các loại trợ cấp này cũng có nhưng không nhiều, mọi người phải tự bỏ tiền ra mua bảo hiểm y tế (mua hay là chết !) Nhưng ngược lại hàng hóa giá rẻ hơn bên Pháp rất nhiều, thực phẩm lại được miễn thuế. Được cái này mất cái kia, nhưng hình như tôi cảm thấy dân Mỹ thích cái "way" của nước họ hơn.

Sau nhiều ngày thăm viếng loáng thoáng nước Pháp, tôi "lờ mờ" có cảm tưởng rằng. Hình như người Việt ở Pháp, họ biết "enjoy" cuộc đời hơn người Việt ở Mỹ. Người dân chỉ làm việc có 35 giờ một tuần, cho nên họ có nhiều thời gian hơn để săn sóc gia đình của họ, và cũng có nhiều thời gian hơn để vui chơi giải trí, hay để sống cho chính bản thân mình. Cuối tuần họ í ới gọi nhau tụ họp lại, góp tay nấu nướng ăn uống với nhau, hay đánh bài, ca hát, khiêu vũ, xem phim... Một năm họ có đến 5 tuần vacation, thường thường gia đình mấy đứa em tôi, rủ nhau kéo về bờ biển ở miền Nam nước Pháp, thuê nhà ở sát biển, rồi hàng ngày đi câu cá, mò tôm, bắt ốc... sống hoang dã một vài tuần thiệt thoải mái. Cả hai vợ chồng nếu cùng đi làm, chỉ là công nhân bình thường thôi, cũng mua được nhà, được xe, cũng du lịch đó đây. Họ cũng than thở là bị nhà nước đánh thuế nặng quá, nên cũng không dư dả gì nhiều, nhưng bù lại họ không sợ gì cả khi phải ốm đau vào bịnh viện.

Có bữa chú em chở chúng tôi ra thăm một cái hồ rất lớn ở Lyon, vào dịp cuối tuần. Nơi đó quần tụ rất đông người, có thể lên đến cả ngàn người, phần lớn là người Việt-Miên-Lào. Họ tổ chức picnic từng nhóm với nhau. Họ nướng thịt, ăn uống, ca hát, chơi thẩy bi sắt, đánh bài, nhậu nhẹt, có người lại nằm võng đong đưa. Có người mang rau trái trong vườn đi bán dạo. Không khí rất nhàn nhã ung dung. Nhìn ngắm khung cảnh này một hồi, tôi chợt nghiệm ra rằng, người Việt tại Pháp có thể không có đời sống giàu có sung túc như ở Mỹ, nhưng họ cảm thấy sống như vậy là quá hạnh phúc rồi, bon chen kiếm tiền vất vả cuối cùng rồi cũng chẳng ích lợi gì, nếu không biết hưởng thụ cuộc sống. Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc... biết đủ là đủ, chờ cái đủ đến, biết đến bao giờ.

Chào tạm biệt nước Pháp, mai kia những lầu đài cung điện, những khung cảnh nguy nga tráng lệ sẽ mờ dần đi. Nhưng những tấm lòng hiếu khách của người thân của bạn bè đã dành cho chúng tôi, sẽ còn mãi trong lòng.
 
Ngô Đình Châu

Blog Archive