Sunday, September 6, 2026

YÊU XA

Người ta nói mạng là ảo nhưng cái thời mà tôi yêu em thì phone nhà cũng chẳng có nói cho đến phone tay. Tất cả liên lạc đều bằng những lá thư xanh đỏ.

Tôi quen em trong một dịp tình cờ do một người chị giới thiệu qua một tấm hình. Thế là từ đó hai chúng tôi liên lạc bằng thư từ mỗi tuần một hai lần để tìm hiểu nhau. Nói thật ra lúc bấy giờ tôi cũng chẳng biết người Philippines là gì? Vì hồi nhỏ đến lớn tôi chưa hề gặp hay tiếp xúc với một người Philippines nào. Nhưng tạo hóa đã cho chúng tôi quen nhau, và từ đó mầm non tình yêu bắt đầu nẩy nở. 

Suốt ba năm trời chúng tôi qua lại bằng thư từ, chưa bao giờ nói chuyện qua phone vì nhà nàng không có phone. Ngày xưa ít có nhà nào có phone chỉ có ở những văn phòng mà thôi. Thời mà cái máy đánh chữ vẫn còn bỏ giấy vô gỏ đau cả mấy ngón tay. Thời đó hầu như nhà ai cũng nghèo, cơm không có mà ăn phải ăn khoai hay bắp thay cơm. Không những chỉ có ở Việt Nam mà cả ở bên Philippines cũng vậy.

Gia đình vợ tôi ở một cái đảo nhỏ xíu không thấy trong bản đồ. Mỗi lần đi học phải mang khoai mì để ăn nguyên tuần. Ở lại cái chòi cuối tuần mới về. Lội bộ qua một ngọn núi mấy tiếng mới tới nơi. Lên đại học thì lên tỉnh ở nhờ nhà bà cô, sau bốn năm có cái bằng nắm trong tay vợ tôi mới xin được một công việc trong tiệm sách ở thành phố lớn, đó là Manila để nuôi gia đình và các em. Dân ở mấy cái đảo nhỏ thường lên mấy cái tỉnh lớn để tìm việc. Vợ tôi làm một tuần sáu ngày, mỗi ngày 8-10 tiếng thế mà một tháng tính ra chỉ có trên dưới một trăm đô la. Khi vợ tôi lên Manila để làm việc thì cũng là lúc chúng tôi quen nhau. Ba năm đủ để cho tôi biết về nàng, và gia đình.

Nàng là một người rất sùng đạo, chịu khó, và hiền. Tuy rằng chỉ liên lạc qua thư từ nhưng tôi cũng cảm nhận được con người của nàng ra sao. Thế là một ngày đẹp trời tôi bỏ lại tất cả khăn gói lên đường. Cầm cái ticket trong tay tôi cũng không biết Philippines là gì? ở đâu? Trên thế giới này nhưng hình như có ai xui khiến, hay tại vì tình yêu của chúng tôi đã chín mùi mà tôi đã liều lĩnh để lên đường.

Tôi đến Manila lúc năm giờ sáng ngày chủ nhật. Bước ra khỏi phi trường trời mới tờ mờ sáng mà người ta đã đứng đông đúc. Cầm cái lá thư có địa chỉ nhìn chung quanh để tìm xe thì một thằng nhỏ cỡ mười mấy tuổi chạy đến hỏi bằng tiếng Anh: anh đang tìm xe hả. Tôi gật đầu hắn nói đi theo tôi. Nó dẫn tôi băng qua đường, ở đây có một hàng xe taxi đang đứng đợi. Tôi phóng lên xe đầu tiên, đưa địa chỉ cho bác tài, và cho thằng nhỏ năm đô hắn mừng húm nói "thank you" lia lịa. Tôi ngồi trên xe nhìn ra ngoài cửa kính, sáng sớm mà người ta đã đi đầy đường. Nào là xe bus, xe xích lô, xe lam, xe gắn máy và người đi bộ chen chúc nhau như kiến.

Tôi qua đây bất thình lình không cho vợ tôi biết để dành sự ngạc nhiên cho nàng vì tôi biết vợ tôi không bao giờ ngờ rằng tôi dám đi qua đó một mình .

Chiếc taxi đỗ lại trước một con hẻm rộng cỡ ba mét. Hai bên người ta ngồi giặt đồ nước chảy lai láng. Tôi xách ba lô tay cầm địa chỉ đi vào con hẻm. Vài người ngước nhìn tôi chào hello. Tôi đi một lúc thì dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ xíu mà vợ tôi mướn. Gỏ cửa một thằng nhóc cỡ 16,17t chạy ra hỏi: anh tìm ai? Tôi hỏi Catherine có nhà không? Nó nói: chị em đang ở nhà thờ. Nó bỏ cái bao lô của tôi vô nhà rồi dẫn tôi đi lòng vòng trong con hẻm một lúc sau ra đường cái. Nhà thờ rất lớn và lâu đời nằm bên kia đường. Chúng tôi băng qua đường. Người ta dự lễ cũng đông đứng cả ra ngoài sân. Nó len lõi dẫn tôi ra những cái cửa bên hông nhà thờ. Ở đây cũng đông người đứng dự lễ. Nó nói tôi đứng đợi rồi biến đâu mất vào đám đông. Một lúc sau nó quay lại cầm tay tôi Len lõi vào đám đông đến trước một cánh cửa bên hông nhà thờ chỉ tay và nói: chị tao ngồi ở đó mặc áo hồng. Tôi nhìn thấy nàng rồi. Giống như trong hình. Nàng đang quy gối hai tay chắp lại như đang cầu nguyện. Tôi cho thằng nhỏ hai chục và nói nó đi về.

Tôi đứng đó nhìn nàng mà tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tan lễ mọi người ùn..ùn.. kéo nhau đi ra.. nàng đi ngang qua tôi rồi chợt quay lại nhìn tôi chăm..chăm.. bỗng nàng chạy lại ôm tôi nước mắt cứ tuôn trào. Tôi không bao giờ quên được giây phút gặp gỡ lúc đầu tiên ấy.

Chúng tôi đi đăng ký kết hôn trên giấy tờ và về đảo của bố me vợ để làm đám cưới ở nhà thờ. khi về lại Mỹ tôi làm giấy tờ bảo lãnh. Sau sáu tháng nàng có thư mời đi phòng vấn. Tôi lại bay trở lại Philippines.

Ngày phỏng vấn cuộc hẹn của chúng tôi lúc 11:00 trưa mà chúng tôi đã có mặt lúc năm giờ sáng mà người ta đã xếp hàng dài cả cây số. Vợ tôi tính đi đến xếp hàng nhưng tôi cầm tay vợ tôi đi thẳng đến cổng sắt, nơi mà có hai ông lính cầm súng gác. Tôi đưa ra cái us passport một tên liền mở cửa cho chúng tôi vào. Bên trong đã có cả đống người ngồi đợi để được gọi vào phỏng vấn. Chúng tôi ngồi đợi đến phiên mình mà tôi đã chứng kiến đã có mấy cặp đi ra cải nhau vì không được chấp nhận cho visa vì lý do gì đó.

Đến đúng 11:00 trưa có người đi ra gọi vợ tôi vào. Tôi cầm tay vợ tôi trấn an. Một lúc sau nàng đi ra và có người đi theo gọi tôi vào, còn vợ tôi thì phải ngồi lại. Tôi đến một cái ô cửa kính, nên trong là một gã râu quai nón mặt rất nghiêm nghị. Hắn hỏi bao lâu anh quen Catherine? Tôi nói ba năm. Rồi hắn hỏi anh có cái gì để làm bằng chứng hai người quen nhau. Tôi lấy ra mấy trăm lá thư hắn cầm đọc hai lá thư rồi hỏi: tụi tôi làm đám cưới ở đâu? quen ở đâu ?..v..v. rồi hỏi tôi về vấn đề tài chánh, sổ lương và hai năm khai thuế. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tât cả giấy tờ đưa cho hắn. Cuối cùng hắn nói: chúc mừng hai anh chị đã được thông qua. Và hắn đưa cho tôi cái visa của vợ tôi. Tôi mừng húm nói thank you lia lịa.

Bước ra ngoài vợ tôi nhìn tôi như lo lắm và hỏi: sao rồi anh? Tôi móc ra cái visa trước bao nhiêu cặp mắt nhìn chúng tôi như ngưỡng mộ lắm vì rất cả mọi người vào đây chỉ đợi có vái tấm giấy visa. Người vào thì đông nhưng người trợt phòng vấn cũng không ít.

Cầm được cái visa trong tay chúng tôi mừng lắm chạy đi mua vé máy bay để trở về Mỹ sau hai tuần. Khi đón xe về nhà thì ôi thôi một khu mấy trăm căn nhà bị cháy rụi, trong đó có nhà nàng. Hên là ngày hôm đó là ngày phòng vấn chúng tôi mang tất cả giấy tờ đi theo chứ thường..thường.. buổi trưa chúng tôi hay đi vào shopping dạo chơi vì ở trong đây có máy lạnh chư không thì giấy tờ kể như tiêu tan.

Thế mà thấm thoát đã 30 năm trôi qua, và ba đứa con tình yêu của chúng tôi vẫn như ngày nào không bao giờ thay đổi. Tuy rằng bây giờ hai đứa tôi đã già rồi nhưng vẫn yêu thương và săn sóc cho nhau như thủa ban đầu. Vợ chồng đến với nhau như một cái duyên mà thượng đế đã tạo ra cho hai người vì thế mình phải biết quý mến và yêu thương người bạn đời của mình cho đến hơi thở cuối cùng. 

Giờ đây viết lại giây phút đầu tiên ấy đã mấy lần mà tôi vẫn thấy bàng hoàng, tê tái cả tâm hồn. Một cảm giác mà suốt đời này tôi không bao giờ quên.

Dung Dinh

No comments:

Blog Archive