DĨA CƠM CHIÊN
Hồi nhỏ, mỗi sáng trước khi ra chợ bán, má tôi dậy sớm chiên cho anh chị em tôi sẵn một chảo cơm chiên. Chúng tôi ăn sáng trước khi đi học, mỗi người một chén, cơm chiên chỉ là cơm nguội với nước tương xào lên mà sao chúng tôi ăn rất ngon.
Lớn lên tôi đi học ở Sài Gòn, thỉnh thoảng ghé qua nhà bác sui gia của ba má tôi ở Quận 1, thăm cháu vì chị tôi còn sống chung với gia đình chồng, gặp một người bưng tô cơm chiên giống hệt tô cơm chiên má tui cho chúng tôi ăn, tôi chạnh lòng nhớ nhà và thấy anh ấy thật thân quen, gần gũi. Người ấy là anh của anh rể tôi, đi học tập cải tạo mới về, anh thứ hai trong gia đình nên tôi gọi là anh hai theo cách người miền Tây của tôi, còn cả nhà anh thì gọi anh bằng tên, gia đình anh người Bắc di cư.
Anh làm đồn trưởng đồn Cây Mai hay Cây Điệp gì đó tôi không để ý chỉ biết là anh đi cải tạo 12 năm, bây giờ được thả về, trong thời gian chờ hoàn tất hồ sơ đi diện HO thì vợ anh sinh thêm một con gái, anh tạm thời ở nhà cha mẹ để bổ túc hồ sơ và sống bằng nghề bán báo. Anh có sạp báo ở góc Lê Công Kiều ngay sát tường Bảo Tàng Mỹ Thuật.
Dù biết là chỉ tạm sống với nghề chờ xong hồ sơ thì xuất cảnh nhưng anh vẫn thức khuya dậy sớm lăn lộn với đống giấy báo mỗi ngày. Ngay thời điểm xã hội gọi là “mở cửa” thay cho thời bao cấp bằng tên mới là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”!. Công cuộc làm ăn của anh ngày càng đi lên và đời sống của gia đình anh khấm khá hơn.
Nhưng mỗi lần qua nhà anh tôi vẫn thấy anh ngồi với tô cơm chiên. Anh rể tôi, là em ruột của anh ấy kể, anh Hai ngày xưa gánh vác gia đình cả 7 em trai và cô em gái. Chịu cực quen rồi, nhưng chuyện anh thích ăn cơm chiên thì mới sau này và anh rể tôi không biết. Có một dịp tôi ngồi chơi với anh tới khuya tôi mới được nghe anh kể một câu chuyện, chuyện có liên quan đến món cơm chiên.
“Ngày anh nhập ngũ, ra trường về đóng quân ở Long An! Ồ, gần nhà quá! Anh có một mối tình với cô gái nơi anh đóng quân, khi hai người sắp có với nhau đứa con. Anh định về nói với ba má xuống rước cô ấy về nhưng chưa có dịp vì chiến tranh bắt đầu ngày càng ác liệt. Bỗng một hôm gia đình nhắn anh xin phép đơn vị về cưới vợ. Anh không nghĩ chuyện này xảy ra vì anh đâu có nói với gia đình là đã thương ai, hỏi kỷ ra thì má anh ở nhà đã đi hỏi cưới cô gái xóm trên cho anh, cô gái mà hồi trước khi đi lính anh và cô hay hò hẹn và má anh đã chọn ngày lành tháng tốt rước dâu. Má anh nói vì thấy anh hay lân la chơi ở xóm trên và nghe mấy người bạn anh nói trên đó có cô gái mà anh thích, trong khi cô kia đánh tiếng “bên nhà anh làm gì cưới nổi” bà mẹ tự ái và thấy thương con mình nên cố gắng chạy lo sính lễ mà qua hỏi cưới cô gái.
Anh nghe ra chỉ biết kêu trời, bà mẹ đã sắp đặt hết cho con vì sợ nó ngại gia cảnh mà không đồng ý. Ngày cưới của anh đến giờ chót mới có chú rể, anh từ đơn vị mặc nguyên bộ đồ lính lái xe jeep về dừng ngay cửa, bước vào nhà làm lễ bái đường xong anh trở ra xe về đơn vị, tình tiết như trong tiểu thuyết. Còn cô gái lỡ dại với anh thì bỏ đi biệt xứ để sinh con rồi không về lại Long An nữa, có lẽ vì thất vọng tủi buồn khi nghe tin anh cưới vợ.
Anh ôm mối tình đầu trong tim với nổi đau đáu trong lòng khi nghĩ đến hai mẹ con cô không biết đang ở phương trời nào(?) Anh nhớ cô, nhớ ngày mới quen, sáng sáng cô hay mang qua cho anh dĩa cơm chiên. Anh ăn mãi món cơm chiên buổi sáng hết thời kỳ trong quân đội mà không thấy ngán.
Đến ngày mẹ con cô rời xa anh và mãi về sau, anh luôn ăn món cơm chiên vì nhớ mãi mối tình dang dỡ.
Cách đây ba năm vào ngày Tết anh ghé nhà tôi vì hay tin ông xã tôi mới mất. Từ ngày anh xuất cảnh theo diện HO, hôm nay anh mới về nước. Tôi ngồi nói chuyện với anh tới trưa, tôi hỏi anh ăn gì, anh cười nói: Cơm Chiên.
NGUYỄN KIỀU PHƯƠNG
No comments:
Post a Comment