DALAT – LA PLUS BELLE POUR ALLER DANSER, TIẾNG HÁT CỦA MỘT THỜI TUỔI TRẺ
Tháng Chín lại về.
Dalat lại mưa.
Mưa từ đêm qua, sáng nay vẫn còn rơi lất phất ngoài hiên. Những giọt mưa mỏng như sương đậu trên cành lá, trên mái nhà, trên những con đường dốc đã đi qua gần hết một đời người của tôi.
Có những buổi chiều, chẳng hiểu vì sao, chỉ cần nghe lại một bản nhạc cũ, lòng người bỗng chùng xuống.
Không phải vì buồn.
Mà bởi trong tiếng hát ấy có một cánh cửa vừa mở ra.
Bên kia cánh cửa là tuổi thanh xuân.
Và chiều nay, từ một nơi rất xa của ký ức, tôi lại nghe tiếng hát Sylvie Vartan.
La plus belle pour aller danser.
Thế là Dalat của đầu thập niên 60 trở về.
Ngày ấy chúng tôi còn trẻ lắm.
Tuổi trẻ của những chàng trai Dalat ngoài chuyện học hành, sách vở, trường lớp, thi cử, còn có một thế giới khác rất riêng: thế giới của mộng mơ.
Chúng tôi lãng mạn một cách tự nhiên.
Có lẽ bởi Dalat đã dạy cho người ta biết mơ mộng từ khi còn rất trẻ.
Sống giữa một thành phố có sương mù, có những con đường quanh co dưới hàng thông, có những buổi sáng lạnh đến mức phải kéo cao cổ áo, có những chiều mưa rả rích nhìn qua cửa kính, làm sao lòng người không lãng mạn cho được?
Thời ấy chưa có điện thoại cầm tay, chưa có Internet, càng không có những kho âm nhạc chỉ cần chạm nhẹ đầu ngón tay là cả thế giới vang lên.
Muốn nghe một bản nhạc mình yêu thích, đôi khi phải chờ.
Mà cái chờ đợi của tuổi trẻ ngày ấy cũng đẹp.
Một trong những nơi chúng tôi thường tìm đến là Café Tùng.
Quán cà phê ấy đối với nhiều người Dalat không chỉ là nơi uống cà phê.
Nó còn là một khoảng trời văn nghệ.
Bước vào quán, trước tiên là mùi cà phê.
Mùi cà phê rang thơm nồng quyện trong cái lạnh của phố núi, trong ánh đèn vàng và trong khói thuốc của một thời xa lắc. Chỉ cần gọi một ly cà phê, tìm một chỗ ngồi, là có thể ở đó rất lâu.
Trên những bức tường là tranh.
Những bức tranh sơn dầu của một thời mà chúng tôi say mê hội họa: Thái Tuấn, Đinh Cường, Trịnh Cung, Cù Nguyễn...
Tôi thường vừa uống cà phê vừa nhìn tranh.
Có những bức tranh chẳng hiểu hết.
Nhưng tuổi trẻ đâu nhất thiết phải hiểu hết cái đẹp mới có thể yêu cái đẹp.
Một khuôn mặt thiếu nữ.
Một đôi mắt sâu.
Một gam màu nâu, vàng, đỏ thẫm.
Một dáng người lặng lẽ.
Tất cả hòa vào tiếng nhạc phát ra từ chiếc máy hát trong quán, làm cho không gian Café Tùng ngày ấy như nằm đâu đó ngoài cuộc đời bình thường.
Ngoài cửa, khu Hòa Bình đang mưa.
Mưa tháng Chín Dalat.
Mưa mùa Thu.
Mưa rỉ rả từ sáng đến chiều, rồi đôi khi kéo dài sang cả đêm. Những chiếc áo mưa đi qua trên đường phố, bóng người nhòe trong màn nước. Trời mau tối. Ánh đèn từ những cửa hiệu hắt xuống mặt đường ướt, kéo thành những vệt sáng dài.
Trong quán thì ấm.
Và rồi tiếng hát Sylvie Vartan vang lên.
La plus belle pour aller danser...
Một giọng hát trẻ trung, quyến rũ, mang theo cả một thế giới rất xa mà những chàng trai Dalat ngày ấy chỉ có thể hình dung qua sách báo, phim ảnh và âm nhạc.
Paris ở đâu xa lắm.
Nước Pháp cũng xa lắm.
Nhưng qua tiếng hát, dường như khoảng cách ấy không còn nữa.
Chúng tôi ngồi giữa Dalat mà tưởng tượng những đại lộ Paris, những quán cà phê bên hè phố, những cô gái trẻ trong chiếc váy đẹp bước vào một buổi dạ vũ.
Và câu hát mở đầu ấy cứ ngân nga:
“Ce soir, je serai la plus belle pour aller danser…”
Đêm nay, em sẽ là người đẹp nhất để đi khiêu vũ.
Chỉ vậy thôi mà trái tim tuổi trẻ đã xao động.
Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy thế hệ chúng tôi ngày ấy yêu cũng khác.
Tình yêu nhiều khi bắt đầu bằng một ánh mắt.
Một cô gái đi ngang qua.
Một tà áo.
Một mái tóc.
Một nụ cười.
Rồi người con trai đem hình bóng ấy về nhà, cất vào lòng, chẳng dám nói gì.
Có khi yêu một người rất lâu mà người ấy chẳng hề hay biết.
Chúng tôi không có những lời tỏ tình nhanh chóng như bây giờ.
Tình yêu ngày ấy đi chậm.
Nhưng có lẽ vì đi chậm nên kỷ niệm ở lại rất lâu.
Có những buổi chiều mưa, ngồi trong Café Tùng nghe Sylvie Vartan hát, tôi từng nhìn qua cửa kính và chờ một bóng dáng nào đó đi ngang.
Chẳng biết có thật sự chờ ai không.
Hay chỉ là tuổi trẻ muốn có một người để chờ.
Ngoài kia, mưa cứ rơi.
Trong này, cà phê nguội dần.
Tiếng hát vẫn vang lên.
Và trái tim của một chàng trai trẻ cũng mơ hồ rung động theo một nỗi niềm chẳng gọi thành tên.
Tuổi thanh xuân kỳ lạ như vậy.
Chẳng cần có một chuyện tình lớn.
Chỉ một chiều mưa cũng đủ nhớ.
Chẳng cần một lời hẹn thề.
Chỉ một ánh mắt cũng đủ mang theo suốt một đoạn đời.
Chẳng cần nắm được bàn tay người mình thương.
Đôi khi chỉ cần biết người ấy đang tồn tại đâu đó trong thành phố này cũng đã thấy lòng vui.
Rồi năm tháng đi qua.
Những người trẻ trong quán cà phê năm nào mỗi người đi về một hướng.
Người ở lại Dalat.
Người xuống Sài Gòn.
Người đi xa khỏi quê hương.
Có người từ đó không bao giờ gặp lại.
Có những khuôn mặt tôi từng quen mà hôm nay chỉ còn nhớ lờ mờ.
Có những cái tên đã quên.
Nhưng lạ thay, tiếng hát thì vẫn nhớ.
Âm nhạc có một đời sống riêng mà thời gian dường như bất lực trước nó.
Một con đường có thể đổi tên.
Một căn nhà có thể bị phá bỏ.
Một hàng thông có thể không còn.
Một người có thể già.
Nhưng chỉ cần vài nốt nhạc đầu tiên vang lên, tất cả bỗng nguyên vẹn trở về.
Tôi lại thấy mình trẻ.
Lại thấy khu Hòa Bình trong một chiều mưa tháng Chín.
Lại thấy ánh đèn Café Tùng.
Lại thấy những bức tranh sơn dầu im lặng trên tường.
Lại ngửi thấy mùi cà phê thơm nồng.
Và đâu đó, Sylvie Vartan vẫn còn trẻ mãi.
Nàng vẫn đang chuẩn bị cho một đêm khiêu vũ.
Vẫn muốn mình là người con gái đẹp nhất trong mắt người mình yêu.
Còn chúng tôi — những chàng trai Dalat của hơn sáu mươi năm trước — vẫn ngồi đó, lặng lẽ nghe.
Chỉ có điều, bên ngoài bản nhạc, thời gian đã đi quá xa.
Có đôi khi tôi tự hỏi:
Tuổi thanh xuân thật sự đã mất chưa?
Nếu nói mất rồi, tại sao một tiếng hát lại có thể đưa ta trở về?
Nếu nói còn, tại sao soi gương chỉ thấy mái tóc đã bạc và khuôn mặt đã in dấu tháng năm?
Có lẽ thanh xuân không mất.
Nó chỉ đổi chỗ ở.
Ngày trẻ, thanh xuân ở trên khuôn mặt, trong bước chân, trong đôi mắt nhìn cuộc đời.
Khi già, thanh xuân dọn vào ký ức.
Nằm yên ở đó.
Chờ một ngày mưa.
Chờ một mùi cà phê.
Chờ một tiếng hát quen.
Rồi bất chợt thức dậy.
Chiều nay Dalat tháng Chín lại mưa.
Tôi ngồi bên ly cà phê, nhìn mưa bay ngoài cửa. Thành phố bây giờ đã khác rất nhiều Dalat của chúng tôi ngày ấy. Phố đông hơn, xe nhiều hơn, những ngọn đèn sáng hơn.
Nhưng mưa hình như vẫn là cơn mưa cũ.
Mưa vẫn rơi trên những mái nhà.
Vẫn phủ mờ những con dốc.
Vẫn làm lòng người se lại khi mùa Thu trở về.
Tôi mở lại bản nhạc năm xưa.
Tiếng hát Sylvie Vartan cất lên.
La plus belle pour aller danser...
Tôi nhắm mắt.
Và bỗng nhiên không còn biết mình đang ở năm 2026 hay một chiều nào đó của đầu thập niên 60.
Chỉ thấy một chàng trai trẻ đang ngồi trong Café Tùng.
Trước mặt là ly cà phê còn bốc khói.
Trên tường là những bức tranh sơn dầu.
Ngoài kia khu Hòa Bình mưa trắng trời.
Và trên con đường ướt lạnh ấy, hình như có một cô gái vừa đi ngang qua.
Chàng trai nhìn theo.
Muốn gọi.
Nhưng không gọi.
Bởi đôi khi cái đẹp nhất của một đời người chính là những điều chưa kịp nói.
Để rồi hơn sáu mươi năm sau, giữa một chiều mưa Dalat, vẫn còn một người ngồi nhớ.
Nhớ tiếng hát.
Nhớ ly cà phê.
Nhớ những bức tranh.
Nhớ một bóng người.
Nhớ cả chính mình của ngày xưa.
Ôi tuổi thanh xuân!
Ta cứ tưởng đã để nó lại rất xa trên một con đường nào đó của Dalat.
Nào ngờ nó vẫn theo ta suốt cuộc đời.
Chỉ cần tháng Chín trở về, mưa Thu rơi xuống và một bản nhạc Pháp năm xưa bất chợt vang lên…
Ta lại thấy mình trẻ.
Và trong một khoảnh khắc rất ngắn, ta hiểu rằng:
Có những ngày tháng đã đi qua đời ta nhưng chưa bao giờ đi khỏi trái tim.
Dalat vẫn mưa.
Café Tùng vẫn còn trong ký ức.
Và tiếng hát năm nào vẫn ru đời tôi, từ thuở thanh xuân cho đến tận một chiều tóc bạc.
La plus belle pour aller danser…
Tiếng hát xa dần.
Mưa vẫn rơi ngoài cửa.
Còn tôi ngồi lại với tháng Chín Dalat — và một đời thương nhớ.
Binh Phamvan
No comments:
Post a Comment