Hôm trước ngồi uống bia với mấy ông bạn, có ông kể chuyện bà chị họ gần năm mươi lấy anh chồng kém mười tuổi. Cả bàn đang vui tự nhiên một ông phán: “Lấy thằng trẻ thế rồi nó bỏ thì nhục mặt.” Tôi hỏi: “Thế lấy thằng già thì đảm bảo không bị bỏ à?” Ông ấy ngồi im. Tôi nói tiếp: “Hay cứ phải lấy đúng tuổi thì được cấp giấy bảo hành hôn nhân?”
Cái chuyện buồn cười nhất ở đời là người ta rất thích quản lý chuyện tình cảm của thiên hạ. Hai đứa yêu nhau thì soi tuổi. Cưới nhau thì soi tiền. Đẻ con thì soi trai hay gái. Vợ kiếm nhiều tiền hơn chồng thì bảo thằng chồng ăn bám. Chồng kiếm nhiều tiền hơn vợ thì bảo vợ sướng. Đến lúc người ta cãi nhau thì lại ngồi phán: “Tôi nhìn là biết ngay, kiểu này chẳng bền.” Ơ hay, nhìn qua cái Facebook mà biết được đời tư người ta thì chắc các nhà tâm lý học thất nghiệp hết.
Có một sự thật hơi mất lòng: đàn ông lớn tuổi không tự động biến thành đàn ông trưởng thành. Cũng giống như đàn bà nhiều tuổi không tự nhiên thành người khôn ngoan. Có những ông năm mươi tuổi vẫn dỗi vợ vì vợ không đưa tiền đúng giờ. Có những bà bốn mươi tuổi vẫn kiểm tra điện thoại chồng mỗi tối. Tuổi tác chỉ làm tóc bạc đi chứ không đảm bảo cái đầu sẽ khôn lên.
Ngược lại, có những cậu trai mới ngoài ba mươi nhưng sống đàng hoàng hơn khối ông “đầu hai thứ tóc”. Đi làm về biết phụ vợ một tay. Vợ mệt thì biết hỏi một câu. Có chuyện không vừa ý thì nói chuyện, không đập bàn đập ghế. Vợ kiếm tiền giỏi hơn thì không tự ái. Vợ biết việc gì hơn thì chịu khó học. Thế mà thiên hạ vẫn bảo: “Trẻ con biết gì mà lấy vợ hơn tuổi?”
Ơ, nó không biết gì thì nó mới phải học. Chứ có những ông tưởng mình biết hết rồi, cuối cùng sống với vợ hai chục năm mà vẫn không biết vợ mình thích ăn gì, sợ điều gì và đang buồn chuyện gì.
Tôi biết một chị ngoài bốn mươi, từng lấy chồng hơn tuổi. Hồi cưới ai cũng khen “đẹp đôi, đúng chuẩn”. Chị làm lụng, chăm con, lo trong lo ngoài. Ông chồng thì cái gì cũng cho là việc của đàn bà. Đi làm về ngồi rung đùi, ăn cơm xong xem điện thoại, con khóc thì gọi vợ, nhà có việc thì gọi vợ. Chị có ý kiến thì ông ấy bảo: “Tôi là đàn ông, cô phải biết nghe.” Nghe riết rồi chị cũng… hết muốn nghe.
Sau cùng họ chia tay.
Mấy năm đầu chị khổ lắm. Người ta lại được dịp xì xào: “Đấy, đàn bà mà không biết giữ chồng.” Tôi nghe mà chỉ muốn hỏi: “Giữ cái gì? Người muốn đi thì trói vào cột điện chắc nó ở à?”
Sau này chị gặp một anh trẻ hơn. Anh làm việc đàng hoàng, tính tình vui vẻ, không có cái kiểu mở mồm ra là “anh là đàn ông”. Hai người quen nhau một thời gian rồi cưới. Cưới xong anh vẫn đi làm, chị vẫn đi làm. Cuối tuần hai người chia nhau nấu ăn. Ai rảnh thì làm, ai mệt thì người kia gánh. Chị kiếm tiền nhiều hơn thì anh chẳng tự ái. Anh giỏi công nghệ thì chị hỏi. Chị nhiều kinh nghiệm sống thì anh nghe. Hai đứa con chị ban đầu cũng ngại, sau lại quý ông bố dượng trẻ này hơn cả bố ruột.
Có lần tôi hỏi chị: “Chênh tuổi thế có ngại không?”
Chị cười: “Lúc đầu ngại chứ. Sau nghĩ lại, người sống với mình là anh ấy chứ có phải hàng xóm đâu mà hàng xóm duyệt.”
Nghe xong thấy đúng.
Hôn nhân mà cứ phải sống theo ánh mắt thiên hạ thì mệt lắm. Sáng mở mắt ra không biết vợ mình vui hay buồn nhưng lại biết rất rõ hàng xóm đang nghĩ gì. Tối hai vợ chồng chẳng nói với nhau được câu nào tử tế nhưng lên Facebook vẫn đăng ảnh kỷ niệm ngày cưới, caption “mãi mãi bên nhau”. Mãi mãi gì thì chưa biết, nhưng cái mặt trong ảnh thì cười rất tươi.
Thế nên phụ nữ lấy chồng trẻ, tôi chẳng thấy có gì ghê gớm. Miễn là anh ta tử tế, có trách nhiệm, biết làm ăn, biết thương vợ, biết cư xử với gia đình. Còn trẻ hay già thì để lịch và đồng hồ nó lo.
Đàn ông lấy vợ hơn tuổi cũng chẳng có gì phải xấu hổ. Nếu một người phụ nữ khiến anh ta muốn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình thì xin chúc mừng. Cưới được người làm mình trưởng thành lên còn hơn cưới một người đúng tuổi mà ngày nào cũng khiến mình muốn bỏ nhà đi bụi.
Nói thật, đời người ngắn lắm.
Ăn một bữa cơm ngon còn phải tranh thủ. Ngủ một giấc ngon còn chưa chắc có. Sáng mở mắt ra đã phải đi làm, đóng tiền điện, tiền nước, tiền học cho con, tiền đủ thứ trên đời. Vậy mà tối về còn phải ngồi nghe thiên hạ phán mình yêu ai, cưới ai, hơn kém nhau bao nhiêu tuổi.
Thôi, mệt.
Ai hạnh phúc thì cứ để người ta hạnh phúc.
Ai đang yêu thì cứ yêu.
Ai đang cưới thì cứ cưới.
Miễn đừng vay tiền tôi là được.
Còn chuyện chị hơn chồng mười tuổi, anh hơn vợ mười tuổi hay hai người bằng tuổi nhau… thật ra chẳng quan trọng bằng chuyện về đến nhà có còn muốn ngồi cạnh nhau hay không.
Bởi người làm mình khổ thì dù bằng tuổi cũng vẫn già.
Người làm mình vui thì dù kém mười tuổi vẫn thấy… trẻ.
Cuối cùng, lấy ai không quan trọng bằng lấy một người khiến mình được sống đúng là mình mà không phải ngày nào cũng diễn vai “người vợ tốt”, “người chồng chuẩn” cho thiên hạ xem.
Thiên hạ thích nói gì thì nói.
Miệng thiên hạ mà đem nấu cơm được thì chắc nhà mình giàu từ lâu rồi.
Jimmy Nguyen
No comments:
Post a Comment