Tô Cháo Rắn (The Snake Soup)
Tác giả: LS. Nguyễn Hữu Hiệu
Dịch giả: LS. Ngô Tằng Gia
Nguyễn Hữu Hiệu làm luật sư tại Saigon và dân biểu Quốc Hội. Sau năm 1975 bị bắt giam tại các “trại cải tạo”
từ 1975 đến 1985. Sau khi ra trại tù, vượt biên. Có ở tại các trại tỵ nạn Thái Lan và Phi Luật Tân. Đến Mỹ
tháng giêng 1990. Học lại ở Mỹ từ đầu. Tốt nghiệp A.A. in Philosophy hạng danh dự tại Chaffey College
(1993), B.A. in English Writing hạng ưu tại University of Redlands (1995). Qua đời năm 2008 tại California
(USA).
Tôi cảm thấy rất chóng mặt và mệt mỏi. Cái sân vuông vức của trại “học tập cải tạo” hôm nay hình như lại to
hơn. Tôi tránh không nhìn vào chấn song các cửa sổ ở hai dãy nhà tù. “Những cái chấn song chết tiệt” tôi rủa
thầm, chúng làm tôi quay cuồng như một con quay. Dựa trên một cây gậy chống để đi tôi cố gắng kéo lê đôi
chân nhưng chúng chẳng còn đủ sức để lết nổi nữa.
“Nguyễn, bạn yếu quá vậy sao? Sao bạn không vào nằm trong trạm xá y tế?”
Trương từ nhà đối diện chạy lại
cầm tay tôi và hỏi một cách lo ngại.
“Đừng lo lắng gì, bạn ơi. Chỉ choáng váng thôi”, tôi mỉm cười và tiếp tục lết đi, nói chậm rãi:
“Ngày hôm nay
trạm xá y tế làm tổng vệ sinh. Hơn nữa thuốc men chẳng còn gì gần năm ngày nay rồi. Bác sỹ nói tôi trở lại
phòng giam mà nghỉ ngơi.”
“Phải, tôi biết. Vào nằm nghỉ ở trong phòng bạn thì yên tĩnh hơn. Mọi người đều đi ra ngoài lao động suốt
ngày. Thôi được, hãy bám vào vai tôi, bạn Nguyễn, tôi dìu bạn tới đó.”
“Cám ơn bạn Trương rất nhiều. Tôi có thể tự đi đến đó với cây gậy này mà.”
Tôi ngừng nói, thở nặng nhọc, rồi
nói đùa:
“Bạn nên trở lại cái bếp của bạn đi nếu bạn không muốn nhận giấy để viết tờ kiểm điểm.”
Trong các trại học tập cải tạo thường thường chúng tôi tìm cách đùa rỡn thật nhiều để quên đi thực trạng đời
sống. Trương trẻ hơn tôi vài tuổi, là bạn đồng viện của tôi ở trong Quốc Hội miền Nam Việt Nam, và giờ đây
anh ấy làm việc trong nhóm lao động tại nhà bếp trại.
Anh ấy rút tay ra khỏi nách tôi và nói rỡn lại:
“Bệnh thực sự của bạn chỉ là thiếu dinh dưỡng thôi. Tôi chắc rằng bạn chỉ cần có một tô cháo rắn, chỉ một tô
thôi, là khỏi bệnh ngay đấy mà. Ăn xong là bạn có thể chạy được ngay đấy thôi. Tháng trước nhóm lao động
làm việc ở lò gạch có bắt được một con rắn, cả ký thịt đấy! Tôi đã được dịp thưởng thức vài thìa cháo rắn rồi.
Thật ngon tuyệt!”
Anh ấy ngừng lại, nuốt nước miếng, rồi nói nhanh:
“Nhưng bây giờ chúng ta phải làm gì để kiếm ra rắn đây? Tôi luôn luôn trữ sẵn một ít đậu xanh để nấu cháo
rắn đấy.”
“Ồ! Tối qua tôi trông thấy một con rắn…”
“Ở đâu vậy?” Trương ngắt lời tôi và hỏi một cách háo hức.
“Nằm mơ ấy mà”. Cả hai chúng tôi đều cùng phá ra cười.
“Cười là một liều thuốc bổ. Nghe bạn cười tôi thấy dễ chịu quá. Thôi được rồi, nên ngủ một chút đi, bạn
Nguyễn ạ. Khi nhà bếp có cháo tôi sẽ mang cho bạn. Bây giờ cứ việc mà nằm mơ tiếp về chú rắn của bạn đi
nhé!” anh ấy lại cười nữa.
“Cố mà bắt cho được chú rắn đó mà đưa tôi để tôi nấu cháo ngon lành cho bạn ăn.”
Trương nhìn tôi một cách suy tư và nồng nhiệt trước khi đi. Với cây gậy chống tôi tiếp tục lê đôi chân đi chậm
chạp. Đầu óc tôi mải suy tư về giấc mơ của mình.
“Nếu tôi giết được con rắn đó rồi, giả dụ như giấc mơ của tôi trở thành hiện thực, đã nấu nó, thì tô cháo rắn
bây giờ đã xong xuôi và sẵn sàng cả rồi. Đói vẫn hoàn đói. Nếu tôi chặt con rắn ra, một con rắn trắng, như
Lưu Bang, người sáng lập ra nhà Hán trong nước Trung Hoa cổ xưa, rồi trở thành một ông Vua; vương quốc
của tôi cũng sẽ tan biến đi khi tôi tỉnh giấc.”
Tôi giật mình thức giấc. Tôi lập tức nhắm mắt lại. Mặt đất quay cuồng và rung động dữ dội. Tôi bật nói:
“Không! Không! Tôi chẳng bao giờ muốn làm Vua cả; Tôi không muốn làm Lưu Bang; Tôi chẳng thể giết các
bạn tôi và gây chiến với các lân bang như vị anh hùng này.”
Thời gian gần đây tôi cảm thấy cái gọi là “nhân quả” đã chi phối một cách chặt chẽ mọi hành động và ý chí của
tôi. Tôi sẽ chết dễ dàng.
“Ít nhất tôi đã làm một việc thiện. Tôi đã tha không giết con rắn trắng. Nhân quả sẽ
thay đổi.”
Tôi mỉm cười và nhớ lại rõ ràng giấc mơ của tôi tối hôm qua. Tôi đang cuốc đất gần hàng rào ở cuối
trại, một nơi hoang vu và xa xôi. Chỉ có mình tôi lao động tại đây. Một cái gì giống như một mẩu vải trắng lòng
thòng dưới hàng rào kẽm gai làm tôi chú ý. Tới gần để coi. Đó không phải là một mẩu vải mà là một da rắn
vừa lột ra, mới tinh.
“Chắc chắn là con rắn còn đang ẩn núp quanh đâu đây, nó vừa mới lột da ra đây thôi!”
Tôi tự hỏi và giơ cao cây cuốc trong tư thế sẵn sàng đánh rắn, mắt thì liếc quanh để tìm con mồi. Tôi thấy ra
ngay chú rắn trong một bụi cây ở cọc kẽm gai cuối hàng rào. Đó là một con rắn trắng, cuộn tròn lại như một
vòng tròn màu bạc cỡ bằng cái nia. Tôi nhắm kỹ ngay đầu rắn để lấy cuốc đập nhưng bất chợt tôi nhìn thấy
đôi mắt rắn. Đôi mắt bất động và u ám.
“Tại sao lại ngừng tay lại như thế? Tại sao lại không đập nữa?”
Tôi
như văng vẳng nghe thấy những lời này vọng về từ một nơi xa thẳm nhưng rất rõ ràng. Tôi bỏ cuốc xuống và
nhìn lại con rắn. Toàn thân con rắn mang một màu trắng bạc, nhưng cặp mắt nó lại nâu sậm. Con rắn bất
động như một xác chết ngoại trừ lưỡi nó thỉnh thoảng thè ra ngoài để thở, tuy nhiên không có dấu hiệu gì có
thể cho là tiếng nói đó từ trong miệng đó phát ra.
“Bạn nghĩ gì thế? Bạn không thấy đói à? Bạn không muốn một tô cháo rắn à?”
“Tôi đang đói muốn chết đây. Tôi muốn một tô cháo, bất cứ cháo gì cũng được. Nhưng tôi không thể giết con
rắn này. Nó chẳng làm hại ai cả và lại chẳng có thể tự vệ được. Cặp mắt nó rất giống cặp mắt của những bạn
bè tôi đã từng nhìn chúng tôi, những tên tù còn sống sót. Nhìn một lần chót trước khi chết trong các trại học
tập cải tạo.”
“Bạn có biết khi chém một con bạch xà là điềm tốt báo hiệu có thể xưng Vương như trường hợp của Lưu
Bang không? Đừng bỏ lỡ cái cơ hội quý báu vô giá này chứ.”
“Không, không”, tôi cương quyết trả lời cái tiếng nói vọng từ nơi xa thẳm đó,
“Tôi chẳng tin vào cái điềm này.
Giết một sinh vật vô tội có tri giác để khởi đầu cho một giấc mộng lớn, con người ta có thể dễ dàng tàn sát
nhân dân mình khi nắm quyền!”
“Bạn không từng chứng kiến hoặc hay biết những trường hợp của những nhân vật lịch sử nổi danh trong chế
độ Cộng Sản mới đây hay sao?”
Tôi mỉm cười. Nhờ ở tiếng “tù và” đi săn đột nhiên vang lên đã đánh thức tôi dậy kịp thời và như thế tránh khỏi
phải bàn cãi về những bàn tay vấy máu nhân loại này. Với chiếc gậy chống tôi lê đôi chân tê bại đi. Cuối cùng
tôi cũng trở lại tới nơi của tôi. Tôi đứng dựa vào bức vách bằng tre để thở trước khi vào trong phòng. Chẳng
có một ai. Chẳng có tiếng động. Tôi đặt chiếc gậy xuống sàn tre và nằm xuống chỗ tôi. Tôi cảm thấy dễ chịu
vô cùng với sự yên tĩnh này. Trong vài năm ở trại học tập cải tạo tôi đã luôn luôn ước muốn cái giây phút yên
lặng này. Tôi mở mắt để tận hưởng cái sự thích thú đó, nhưng những chấn song cửa sổ song song trước mắt
tôi hình như đang quay cuồng một điệu luân vũ.
“Nếu có ai lấy cái chăn mà che những chấn song này đi thì
thú vị quá”,
tôi nhủ thầm, nhưng tôi cũng dư biết rằng vào giờ này tất cả các bạn bè của tôi đang làm việc cực
nhọc ngoài đồng. Tôi thử xoay người. Nằm đè lên phía tay phải tôi thấy dễ chịu hơn. Tôi đếm hơi thở. Tôi tập
du già (yoga) mỗi ngày. Hơi thở của tôi dần dần trở nên dài hơn và nhẹ hơn.
Thình lình tôi nghe thấy một tiếng huýt gió nhẹ. Tôi lắng nghe, lại thêm tiếng nữa, tiếng động rất nhẹ này. Có
thể có người đang đi vào phòng tôi. Tôi sẽ nhờ và những cái chấn song chết tiệt kia sẽ bị che phủ đi. Tôi sẽ lại
nằm ngửa ra và hưởng cái sự yên tĩnh hiếm hoi này. Thật là hy vọng biết mấy! Tôi nghĩ thế. Tiếng huýt gió
bây giờ có vẻ tới gần hơn. Tôi nghe thấy rõ hơn. Thật là lạ. Đó không phải là tiếng huýt gió nữa. Đó không
phải là tiếng người. Đó là tiếng rít. Tôi liếc nhìn về phía phát ra tiếng rít đó. Tôi hoảng kinh. Cả người tôi bỗng
mềm nhũn như một bị bông. Mồ hôi đọng lại trên chán tôi. Mồ hôi tháo ra ngoài châu thân. Trước mặt tôi, cách
khoảng hai thước rưỡi tây là một con rắn lớn đang nhìn trừng trừng vào tôi.
Tôi muốn kêu cứu nhưng tôi chẳng còn đủ sức để làm chuyện đó nữa. Tôi nhận ngay ra rằng dù có kêu cứu
cũng vô ích, chẳng có ai nghe được tiếng kêu này. Con rắn vẫn ngừng bò trên đường đi của nó và nhìn chăm
chú vào tôi. Thỉnh thoảng lưỡi nó, một cái lưỡi màu đỏ và đen, thè ra thụt vào như đe dọa. Tôi liếc nhìn quanh
thử tìm một đồ vật chi để tự vệ. Chỉ có cái sàn trơ trụi. Chẳng có gì có thể dùng làm vũ khí để chống cự được.
Tôi hối hận đã không giữ cây gậy chống dưới gầm giường.
Tôi chợt nhớ đến cái hộp đựng nước (cái hộp sữa bột Guigoz quen thuộc trong các trại học tập cải tạo) mà tôi
để ở đầu giường. Tôi thu hết tàn lực để với lấy nó. Tay phải tôi đã với tới hộp, sờ được vào hộp, nhưng chẳng
còn một chút sức lực nào nữa. Tôi đã thử nhiều lần để nhấc cái hộp đựng nước lên thủ thế nhưng tôi không
làm nổi. Tôi biết rồi. Tôi lâm vào một tình trạng hoàn toàn vô vọng. Tôi nằm bất động quay nghiêng về phía
bên phải và nhìn vào con rắn. Bây giờ con rắn chỉ còn cách tôi một thước. Thân nó rất đen và bóng láng. Nó
dài cỡ hai thước tây. Đầu nó hình tam giác. Rắn loại này rất độc. Cặp mắt nó lạnh như thép. Cái lưỡi màu đỏ
và đen đầy nọc độc thò ra thụt vào.
“Hãy giết tao đi! Hãy giết tao đi hắc xà! Đã bao năm tù trong những trại
học tập cải tạo tao chán ngấy cái cảnh nửa sống nửa chết này rồi. Tao biết mày thù ghét con người. Loài
người thì độc ác, xảo quyệt và hay ăn sống nuốt tươi. Chỉ có nhân loại mới có hiện tượng những kẻ độc ác
hành hạ người lương thiện…”
tôi nói như đang trong một giấc mơ. Tôi muốn nói thêm nữa nhưng chẳng còn
sức mà thốt lời ra được.
Con rắn đen hình như điếc. Nó lặng yên một cách lãnh đạm. Một sự yên lặng tràn ngập căn phòng và trong
khắp không gian. Thật quả là một sự lặng gió trước khi bùng ra bão tố. Cả người và rắn đều nhìn nhau bất
động. Tôi chẳng còn nghe thấy tiếng gì khác ngoài tiếng mạch đập trong thái dương tôi. Tôi chẳng còn nhìn
thấy gì khác ngoài cái ánh sáng lạnh như thép loé ra từ cặp mắt chết chóc của rắn. Thời gian hình như bất
tận… Nhưng số mệnh là số mệnh. Sau khi ngừng lại và nhìn trừng trừng vào con mồi bất động của nó, con
rắn đen huýt gió, rít lên một âm thanh tang tóc kéo dài rồi tiếp tục bò tới. Một lần nữa tôi lại hoảng kinh lên. Tôi
vội nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy toàn thân như hụt hẫng, như bị rơi vào một nơi trống rỗng. Tất cả đều trống
rỗng và tối đen, rồi tôi quên tất cả.
Tôi không biết tôi đã ngất đi bao lâu nữa. Khi tôi mở mắt ra tôi đã thấy anh ấy ngồi ngay cạnh tay tôi, và tôi
nghe thấy tiếng anh ấy kêu tôi một cách lo lắng:
“Nguyễn! Nguyễn! Tỉnh lại đi Nguyễn! Tỉnh lại đi!”
Tôi mở to mắt, liếc nhìn xung quanh, nhưng không nhận ra được gì cả.
“Đây là nơi nào thế? Anh là ai? Anh nói gì vậy? Tôi còn sống không?” tôi hỏi anh ta liên tiếp như thế.
“Đừng nói rỡn chứ ông bạn”, anh ấy cười, nhấn mạnh:
“Đây là trại học tập cải tạo Thanh Phong. Tôi là
Trương, bạn anh đây. Bạn và tôi cùng đang sống trong trại này nhận ra tôi chưa? Bạn ra mồ hôi nhiều quá.”
“Anh thật tử tế với tôi quá anh Trương ạ”, tôi cười.
Tôi đã nhận ra anh ấy. Rồi tôi thở một hơi thật dài và ngồi
dậy.
Trương đưa một tô cháo lớn cho tôi thân mật nói:
“Đây là tô cháo mà chúng ta mong ước. Sau khi ăn xong bạn có thể chạy được ngay. Tôi bảo đảm vậy đó.”
Tôi cảm thấy vui vẻ với lời của bạn tôi. Tôi cảm thấy rất dễ chịu. Sức khoẻ tôi hình như bình phục lại nhiều.
Bây giờ tôi hoàn toàn tỉnh trí lại. Tôi nhìn bạn tôi với vẻ cám ơn và hai tay bưng lấy tô cháo lớn.
“Ồ! Cháo ngon quá!” Tôi cười hỏi một cách sung sướng:
“Làm sao anh có được tô cháo này vậy?”
Trương, hình như chỉ chờ hỏi có thế, trả lời một cách hăng hái và kiêu hãnh:
“Khi tôi lấy đòn gánh để gánh đôi
thùng nước tôi trông thấy một con rắn đen lớn, dài đến hai thước, bò ngang qua sân bếp.”
Anh ta phá ra cười,
nói: “Con rắn hình như muốn dâng hiến cuộc đời cho chúng ta vậy. Nó bò rất chậm. Chỉ cần đập một cú là tôi
đã giã ngay đầu nó. Nghĩ đến bạn tôi vội nấu tô cháo này. Đậu xanh và thịt rắn thật là hợp với nhau nhất là về
phương diện dinh dưỡng. Anh nên ăn ngay bây giờ đi. Cháo hãy còn nóng đó.”
Tôi tự nhiên cúi đầu và nhắm nghiền mắt lại. Tôi tránh né chẳng muốn nhìn gì. Tôi phải thú nhận, tôi muốn ăn
cháo để cho bạn tôi vui lòng, nhưng tôi quên thế nào được con rắn đen. Con rắn đen đã tha mạng cho tôi rồi
nó còn bò rất chậm chạp như muốn hy sinh thân nó trong bàn tay của Trương để cung cấp cho tôi một tô cháo
đầy dinh dưỡng hầu cứu mạng tôi.
Tôi mở mắt ra và không cầm được tiếng thở dài. Tôi nhìn Trương và đưa lại cho anh ta tô cháo.
“Đây chẳng phải là một điều bí mật gì, anh Trương ạ. Đây quả thật là một sự thực diệu kỳ. Cuộc đời này
không vô nghĩa lý đâu.”
Trong tận cùng tâm khảm tôi cảm thấy dễ chịu.Thật sự thoải mái. Tôi nhìn vào cặp mắt mở lớn của bạn tôi,
mỉm cười rồi tiếp tục nói:
“Để tôi thay quần áo, bộ đồ này ướt đẫm mồ hôi rồi, tôi sẽ kể cho anh nghe về chuyện con rắn đen.”
Tôi đứng dậy và chẳng cần nhờ đến cây gậy để đi nữa, tôi bước vững vàng về phía mấy cái kệ để quần áo ở
cuối căn phòng rộng trước cặp mắt ngạc nhiên của bạn tôi, anh thích thú bưng tô cháo rắn còn đang bốc khói.
LS Ngô Tằng Giao
Showing posts with label Nguyễn Hữu Hiệu. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Hữu Hiệu. Show all posts
Saturday, May 14, 2016
Subscribe to:
Posts (Atom)
Blog Archive
-
▼
2026
(2381)
-
▼
September
(193)
- Ăn Trái Cây Cho Đã Cơn ThèmNhững năm đầu mới qua M...
- “Vũ khí kiểm soát không gian"Hôm qua ngày 15/9, Bộ...
- NASA mới phóng thành công Kính viễn vọng Không gia...
- Trung Quốc đang kiểm duyệt người Cộng hòa trên Tik...
- Nguyên Nhân Chính Mất Miền Nam | 15.09.26
- MỘT SUY NGẪM CÁ NHÂN VỀ SỰ RIÊNG TƯ, CHUYỆN PHIẾM ...
- HẠNH PHÚC TÌNH CỜNgày cô về Việt Nam sau ba mươi n...
- Hở ra là chôm chỉa liềnSáu công ty AI đỉnh cao của...
- HTV Network, một công ty ở Hà Nội, chuyên bơm tin ...
- Đường dây lừa đảo tiền trợ cấp quỹ phúc lợi trẻ em...
- Ngôi sao trẻ đảng Dân chủ Nam California tài tình ...
- Chân dung của một trí thức hôm nayNicole Virzi...
- Kinh xáng và kinh đào - Ngõ hồn đất phương NamỞ N...
- Người hùngVào lúc 0 giờ 30 phút rạng sáng ngày 11 ...
- Đi lối nàyBài viết của Jancee DunnTính đến thời đi...
- GẶP GỠ BUỔI CHIỀU Ở BÙNG BINH NGÃ SÁUChiều âm u, g...
- Nhân Bất Học Bất Tri Lý | 13.09.26
- BẠN BIẾT TRỘM VÍA TỪ HỒI NÀO?Mấy năm gần đây, Toàn...
- Đi chơiChị tên là Lài, 70 tuổi.Cả cái Bệnh viện Bệ...
- ĐỂ NHỚ ĐẾN EM NGÔ ĐÌNH THẨM.MỘT BÀI VIẾT NHẬN THỨC...
- MÃI NỢ MỘT LỜI TẠM BIỆTVới … Mãi Nợ Một Lời Tạm Bi...
- ÔNG TRUMP SA LẦY VÀO TRẬN CHIẾN DÀI HƠI VỚI IRAN, ...
- Sáng nay, New York mưa.Không phải cơn mưa ào xuống...
- Thời khắc quyết định đã đếnElon Musk vừa đưa ra mộ...
- Hoàng Ky`Dù bạn không thích thậm chí gh.é.t lá cờ ...
- TÁC DỤNG CỦA CÀ PHÊ VỚI UNG THƯCác nhà khoa học vừ...
- Căn Nhà Đầu Tiên – Những Cái “Đầu Tiên” Ở Xứ Người...
- “Dĩ mô”Viết đúng là vĩ mô. Vì có một fan hỏi tui v...
- Tiến trình tách khỏi Vương quốc Anh
- "WeWorm"Calif, một công ty an ninh mạng có trụ sở ...
- Luật sư bào chữa cho hoạt động tôn giáo cũng bị vạ...
- Sau khi AI nổi loạn ở Hugging Face thì con sâu WeW...
- Một cựu sĩ quan tình báo cao cấp của nhà độc tài S...
- Nàng đã sa lưới FBIFBI vừa chính thức thông báo đã...
- John Brennan đã khuyên Giám đốc CIA Tenet không nê...
- "Public Charge"Đảng Dân chủ đang vội vã kiện ông T...
- PhiếmCó một người bạn trên Facebook hỏi tôi:“Anh s...
- PHIM “BROKEN COUNTRY” CẢNH CÁO NHỮNG VẤN ĐỀ TẠI CA...
- Ngày giỗ của BaBa rời xa tôi vào năm 1994. Đến hôm...
- NGƯỜI ĐÀN BÀ TỒI TỆ(Mavridika de Monbazon)*Lina là...
- Tin Việt NamSpaceX Starlink mới chính thức trao tặ...
- Công trình khổng lồ trị giá trên $2.5 tỷ đô ở Siha...
- Tin CanadaPhòng bào chế fentanyl lớn nhất Canada t...
- Những nỗ lực nhân đạo của SpaceX/Starlink nhằm giú...
- Từ gái quê Hoa Lục đến nữ trụ trì có biệt thự 40 t...
- Lại thêm một vụ gián điệp Trung Quốc tại DetroitNg...
- ĐI BỘ ...
- BẢN TÌNH CA HẠNH PHÚC*Ban đầu là những lời "phải l...
- THUẬN CẢNH CHƯA CHẮC LÀ PHƯỚC, NGHỊCH CẢNH CHƯA CH...
- Quả báoQuả báo đôi khi đến muộn nên nhiều người lầ...
- MỘT NĂM RỒI VẮNG ANH, CHARLIE KIRK"Hãy biết ơn vì ...
- CẦU ÔNG ĐẠO - ĐÀ LẠT Ai tới Đà Lạt đều đã từng đi ...
- Chữ của Nguyễn Ngọc Tư: Bắc Kỳ lai!Trong bối cảnh ...
- Ứng dụng kết bạn TQ dùng AI sản xuất hàng loạt “ng...
- HẾT DẦU ĐÈN TẮTỞ xã Tân An hồi cuối những năm 80, ...
- TÊN BA TUITên cúng cơm của ba tui là "Lê Văn Chươn...
- LAI RAI BA MÓN BÌNH DÂN Ở SÀI GÒN…Ăn để mà sống, n...
- "Sưu cao thuế nặng"Một ngày đẹp trời mở hóa đơn, n...
- Thấy báo chí thi nhau đăng TT Trump ngủ gụcDu...
- VỀ VIỆT NAM HƯỞNG GIÀ, NGHE THÌ SƯỚNG, NHƯNG CÓ MỘ...
- Tòa Tháp ĐôiCó những tác phẩm kinh điển chỉ thực s...
- BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG CỦA NGÀY 911Vào một buổi s...
- Tôi làm ở tỉnh, sáng sớm, thằng bạn hàng xóm gọi đ...
- Đài tưởng niệm 9/11Trong số gần 3 nghìn cái tên nạ...
- Một Lần Ghé Đảo, Một Ngã Rẽ Cuộc ĐờiMột hôm, đang ...
- Sự Thật chung quanh Hillary ClintonAuthor: Hoàng H...
- Đi Mỹ: Vạn Dặm Tìm ChồngMười năm trước đây, mẹ chồ...
- NGÀY CUỐI..!!!Bà cụ sống tầng dưới đột nhiên đến g...
- MÂM CƠM NGÀY CŨHộ khẩu ghi tám người, nhưng nội th...
- CHIẾC NHẪN VÀ NGÔI MỘ Ở PHƯỚC ĐỒNGCó những ca bệnh...
- Ủng hộ truyền thống, chỉ trích chủ nghĩa xã hội: 1...
- Những ngày cuối cùng của Marlon BrandoMarlon Brand...
- LÃNH ĐẠO MICROSOFT, STARBUCKS, COSTCO VÀ HÀNG LOẠT...
- 5000Tui xem trực tiếp bài diễn văn của dượng. Định...
- Tám Người, Một Căn Nhà Nhỏ Và Những Ngày Đầu Đời T...
- Võ Lâm Ngũ Bá — Hoa Kỳ Sơn Luận KiếmHồi thứ 3Tây H...
- Betty Ong – Người nữ tiếp viên bình tĩnh giữa buổi...
- VỤ HỒ SƠ H-1B BỊ SIẾT CHẶT: BỘ LAO ĐỘNG HOA KỲ ĐÓN...
- VUA TIỆM NAIL, HẢI SA PA… VÀ CÂU HỎI “TIỀN ĐÂU RA?...
- Chả được miếng thịt, miếng xôi thì cũng được lời n...
- Nàng có người yêu rồi các bác ạ. Đừng ai hỏi nàng ...
- Vụ scandal của nhà sư Thái Lan pháp danh Luang Por...
- 权色交易 - Quyền Sắc Giao DịchQuyền Sắc Giao Dịch, một...
- Chiến dịch "Kẻ bị gạt ra ngoài lề kinh tế" (Operat...
- CÁI GIÁ CỦA HAI CHỮ “VIỆT KIỀU”Nhiều người vừa đặt...
- Võ Lâm Ngũ Bá — Hoa Kỳ Sơn Luận KiếmHồi thứ haiGhế...
- Đi Bắt Gian Mà Bị Gian Bắt LạiCó những cái máy sin...
- TƯỞNG NIỆM NGÀY 11 THÁNG 9 CỦA NƯỚC MỸNgày này 25 ...
- “Đi chơi với anh đi. Đến năm 30 tuổi anh sẽ làm CE...
- TẠM BIỆT ĐẢO KHARG: Ông Trump Cuối Cùng Đã Tấn Côn...
- Drone RAVN X của công ty Aevum AerospacePhi trường...
- Lực lượng đặc nhiệm phối hợp giữa FBI và IRS dưới ...
- Gương mặt nhiều triển vọng của đảng Cộng hoà Brand...
- Gian lận ở CaliĐây là Alexander Soofer, kẻ đã thàn...
- Toà phúc thẩm đã huỷ bỏ bản án của toà q...
- MỘT CUỘC ĐỜI ( Hồi ký ) Ngày xưa còn bé, gia đình ...
- Obama, lợi bất cập hại…Theo dõi chính trị Mỹ là mộ...
- Một bản yêu cầu hơn 100 ngàn chữ ký và những lời p...
- SỨC MẠNH LUẬT NHÂN QUẢQuang TửCũng nhờ hai lần gặp...
- CHUYỆN ANH RÔ BE VỀ LÀNGAnh Rô Be mà tui hay gọi l...
- LỚN THUYỀN THÌ LỚN SÓNG(May mắn, tui đứng ngoài rà...
- THỦA BAN ĐẦUSau khi vợ tôi có cái visa cầm trong t...
- Ngày còn trẻ, hắn có một tiêu chuẩn rất rõ ràng về...
- Chè Nước SôiCó những thứ mình tưởng đã gạt lại đượ...
- CHUYỆN BUỒN XỨ ÚCÔng chủ tiệm tạp hoá Hồng Hưng kh...
- Tiểu bang 51 (hết)Thấy bà con quan tâm đề tài này ...
- GIẢI THÍCH THÊM VỀ QUÂN ĐỘI MỸ7/8/2026—-Những ngày...
- HỦY CƯỚI(Valeria V.)*Dọn dẹp tủ đồ, tôi tìm thấy ...
- Nói tiếp chuyện chữ nghĩaBây giờ chỉ cần thấy lỗi ...
- HAROLD HOLT – VỊ THỦ TƯỚNG BƯỚC XUỐNG BIỂN RỒI BIẾ...
- CÀ PHÊ DINH ĐIỀN PLEIKU – KHÓI THUỐC BAY VỀ TỪ MỘT...
- Một chiến lược trộm công nghệ cao của Trung Quốc: ...
- CÔNG TỬ BỐThập niên sáu mươi, Sài Gòn tràn ngập nh...
- HÒN CỔ TRONÔng Từ Thông ra hòn Cổ Tron cất chòi mà...
- Hai công dân gốc Nigeria Lukman Owolabi Ganiyu và ...
- Một Lời Xin Lỗi Thu năm 1990, nhóm tôi gồm sáu ngư...
- Hồn Ma Xứ PhápChiều thứ bảy 26/3/2011Rời khỏi p...
- ĐAN MẠCH VÀ 4 QUỐC GIA ÂU CHÂU THỐNG NHẤT LẬP “TRU...
- YÊU XANgười ta nói mạng là ảo nhưng cái thời mà tô...
- TẠP GHI : EM ƠI, SÀI GÒN XÓMNhư NguyễnĐừng quên ph...
- Bài Ca Không TênCó những chuyện trong đời, người t...
- Người tị nạn Việt Nam tai IsraelVào tháng 6 năm 19...
- Viết Lách Vớ Vẩn... Rồi Thành Nhà VănTheo thủ tục ...
- Từ Câu Nói Của Tổng Thống Mỹ Về Trường Học, Nghĩ V...
- CÔNG DÂN TOÀN CẦUGlobal Citizen6/9/2026—-Cách đây ...
- Chuyện Mỹ | 06.09.26
- NHỮNG QUÁN CÀ PHÊ MỘT THUỞ SÀI GÒN..Sài Gòn những ...
- Sài Gòn mưa bayCả đám tụ lại, đứa ăn kem, đứa uống...
-
▼
September
(193)