THỦA BAN ĐẦU
Sau khi vợ tôi có cái visa cầm trong tay, chúng tôi thở phào nhẹ nhỏm chỉ sợ có gì trục trặc thì phiền lắm.
Lần đầu tiên vợ tôi đi máy bay nên hơi run nhất là khi máy bay mới bắt đầu cất cánh. Trãi qua thêm hai chuyến bay nữa mới đến tiểu bang tôi ở. Bước xuống máy bay đi ra ngoài phi trường vợ tôi như lạc vào một hành tinh khác. Những tòa nhà cao tần, đường xá rộng rãi, xe ôtô chạy đầy đường, không còn thấy những chiếc xe gắn máy, không còn những chiếc xe lam, hay xích lô khi còn ở Bên Philippines nữa. Không còn những tiếng còi xe inh ỏi mỗi ngày và khói xe mịt mù.
Vợ tôi ngơ..ngơ ngác..ngác.. cái gì cũng thấy lạ mắt.
Ở bên Philippines vợ tôi chưa biết dùng xe đạp nên tôi mua một chiếc cho vợ tôi tập. Thế nhưng cứ mỗi lần buông tay ra là vợ tôi ngã. Tôi mua hai cái bánh xe nhỏ gắn hai bên cho khỏi ngã, nhưng vẫn vậy. Thôi dẹp cái xe đạp qua một bên. Tôi hỏi vợ tôi có muốn lái xe ôtô không? Vợ tôi lắc đầu lia..lịa..nói: em lái xe đạp còn không được, lái xe ô tô sao được. Tôi nói: không được cũng phải được vì ở đây không biết lái xe ôtô kể như không có chân để đi vì đường xá rất rộng rãi lết bộ thì không thể nào được đón xe bus vào mùa đông buốt giá thì còn khổ hơn, thế là nói mãi vợ tôi mới chịu học lái.
Tôi dẫn vợ tôi đến một bãi đất trống. Ngồi lên tôi dậy bật đèn xe, và chỉ cách đạp thắng, đạp ga và nói vợ tôi chỉ dùng một chân mà thôi, nhưng vợ tôi cứ để hai chân, một chân ở ga, còn một chân để ở thắng. Cái xe di chuyển cứ cà khựng..cà khựng.. nhập nhờn. Thắng cứ nhấp liên tục. Cứ cái đà này mà chạy ra ngoài đường thì rất nguy hiểm. Tôi nói nếu em còn dùng hai chân nữa thì anh buộc cái chân kia của em lại. Sau hai tháng thì vợ tôi đã quen dùng một chân nhưng vẫn còn chưa vững. Mỗi lần ngồi trên xe vợ tôi cứ cứng đơ hai tay ôm chặt tay lái, người chúi về phía trước như nhìn cái mui xe. Tôi nói: em nhìn đường kìa nhìn mui xe làm gì? Ngồi bên bà xã lái vòng..vòng.. trong cái sân trống không mà cũng làm cho mình toát cả mồ hôi hột.
Sau bốn tháng thì thấy cũng tiến triễn nên chở bã đi thi lý thuyết. Ấy thế mà một lần đầu tiên lại đậu. Cầm cái bằng giấy trong tay bà xã tôi vui lắm, nhưng tôi vẫn còn lo vì cái tướng của bã ngồi lái xe cũng như bà già nhìn tức cười lắm, không có tự nhiên chút nào. Sau vài tháng tôi hỏi vợ tôi có muốn đi thi lái xe để lấy bằng không? Thì vợ tôi đáp ngay muốn. Em chắc không? Chắc mà anh. Ok thế là tôi chở vợ tôi đi thi. Tôi đứng ở ngoài đợi thì thấy vợ tôi chở theo ông giám khảo cầm cái bảng ghi chép từ..từ.. tiến ra đường cái. Tôi nghĩ bụng chắc là ok rồi. Ngồi đợi chưa đến mười phút thấy xe bà xã trở về. Ôi mừng quá ! Chắc là ok rồi, nhưng khi thấy ông giám khảo bước ra mặt xanh lè đóng cửa cái rầm viết cái gì trên tờ giấy rồi đưa cho vợ tôi. Tôi vội hỏi sao rồi em? Vợ tôi lắc đầu buồn bã nói: rớt rồi ! Sao vậy em? Em vượt hai cái đèn đỏ, một cái rẽ phải cái bản nhỏ xíu đề: "không được quẹo phải" khi đèn đỏ mà em đâu có đề ý, còn cái thứ hai em thấy mới có đèn vàng nên em phóng thẳng luôn. Úi zơi ơi ! Em lái như thê anh còn sợ nói chi đến ông già giám khảo đó. Thôi đừng buồn nữa em, đó cũng là những kinh nghiệm cho lần sau..
Ba tháng sau tôi lại chở bà xã đi thi. Lần này thì may mắn thay đã được đậu. Cầm cái bằng lái có hình của mình trong đó vợ tôi mừng lắm thế là hai vợ chồng đi mua xe. Bên này hai vợ chồng cũng phải có ít nhất là hai xe để đi làm. Tìm vài nơi thì vợ tôi ưng ý một chiếc Honda automatic màu xám mang về nhà bà xã hí hững lau chùi láng cóng mỗi ngày.
Một tháng sau vừa đi làm về thì thấy bà xã ngồi khóc nức nỡ. Tôi vội hỏi: sao vậy em? Vợ tôi nói: em bị đụng xe. Tôi giật mình hỏi: em có sao không? Hay anh chở em đi khám bác sĩ nhé? Vợ tôi lắc đầu nói : em không sao, chỉ tội cho cái xe. Ủa em đụng ai? Hay người ta đụng em? Vợ tôi vẫn khóc nói: trời tuyết em thắng một cái mà cái xe lao thẳng vào nhà người ta. Chết chửa ! Vậy có ai bị gì không? Không, em chỉ tông xập hàng rào mà thôi. Tôi nói: người không sao là may lắm rồi, còn cái xe thì bảo hiểm đền em không sao là tốt rồi. Trời tuyết em đừng thắng gấp, nhấp từ..từ.. mà thôi. Bị một lần thì sẽ có kinh nghiệm ngay.
Thế mà bây giờ sau mấy chục năm vợ tôi cũng chỉ dám lái xe trong thành phố mà thôi chứ không dám lái ra xa lộ. Nhưng từ hồi có cái xe mà bà xã tôi đi học, đi làm không phải đứng đón xe bus nữa. Bên này ai cũng phải cố gắng có một chiếc xe ôtô vì mùa đông mà không có xe thì khổ lắm
Dung Dinh
No comments:
Post a Comment