Ngày còn trẻ, hắn có một tiêu chuẩn rất rõ ràng về phụ nữ. Phải xinh. Xinh trước đã, chuyện khác tính sau.
Hắn từng nghĩ đàn ông lấy được một cô vợ đẹp thì đi đâu cũng nở mày nở mặt. Bạn bè nhìn vào phải có chút ghen tị. Ra đường phải có người ngoái lại. Đăng ảnh hai vợ chồng lên mạng phải có vài chục người vào bình luận: “Đúng là trai tài gái sắc.”
Nghĩ thì hay lắm.
Cho đến ngày hắn lấy vợ.
Vợ hắn không xấu. Nhưng cũng chẳng đẹp đến mức người ta phải đứng lại giữa đường để chiêm ngưỡng. Nàng thuộc kiểu phụ nữ mà lần đầu gặp, người ta nhìn một cái rồi thôi. Lần thứ hai gặp, thấy cũng được. Đến lần thứ mười thì bắt đầu thấy… dễ thương.
Còn đến lần thứ một trăm thì hắn phát hiện ra một chuyện rất nguy hiểm: Hắn quen nhìn thấy nàng rồi.
Sáng mở mắt thấy nàng. Tối đi làm về thấy nàng. Cuối tuần thấy nàng. Đi đâu vài hôm không thấy nàng lại nhớ.
Đấy mới là vấn đề.
Nhan sắc hóa ra cũng giống pháo hoa. Lúc đầu rất đẹp. Nhưng sáng hôm sau chẳng còn gì.
Còn một người khiến mình quen với sự có mặt của họ đến mức vắng một ngày đã thấy căn nhà trống đi một nửa, thì lại là chuyện khác.
Vợ hắn chẳng bao giờ trang điểm cầu kỳ. Có hôm tóc tai rối tung, mặc nguyên bộ đồ ở nhà, đi dép lê kéo loẹt quẹt từ phòng khách vào bếp.
Hắn nhìn mà buồn cười.
Nàng quay sang:
- Nhìn gì?
- Không có gì.
- Không có gì thì đừng nhìn.
Hắn quay đi. Nhưng khóe miệng vẫn cười.
Có lần hắn bị người ta làm khó trong công việc. Về nhà mặt mũi bí xị. Nàng đang nhặt rau, chẳng ngẩng đầu lên:
- Lại có chuyện gì?
Hắn kể.
Nàng nghe hết. Không bênh chồng mù quáng. Không chửi người khác hộ chồng. Nàng chỉ hỏi:
- Anh sai chỗ nào?
Hắn im.
- Người ta sai chỗ nào?
Hắn nghĩ.
- Vậy thì mai giải quyết từng cái một.
Xong nàng lại cúi xuống nhặt rau. Bình thản như thể chuyện hắn vừa kể chỉ là giá rau hôm nay hơi đắt.
Hắn nhìn nàng một lúc rồi bật cười.
Đúng là vợ.
Người ngoài cho mình lời khuyên. Vợ cho mình cái đầu lạnh để tự giải quyết vấn đề.
Nàng cũng chẳng phải người phụ nữ lúc nào cũng dịu dàng. Giận thì nàng giận thật. Cãi nhau cũng chẳng vừa. Có hôm hắn đang định tranh luận cho ra ngô ra khoai thì nàng nói:
- Anh nói tiếp đi.
Hắn nói tiếp.
Nàng:
- Tiếp đi.
Hắn thấy có gì đó không ổn.
Nói thêm được ba câu thì tự nhiên… hết muốn nói.
Đàn ông lấy vợ lâu năm thường có một kỹ năng rất đáng nể: Biết lúc nào mình đúng nhưng vẫn nên im.
Nhưng đùa vậy thôi.
Sau nhiều năm, hắn mới nhận ra mình từng hiểu sai về chuyện lấy vợ. Hắn từng nghĩ phải lấy một người khiến thiên hạ ngưỡng mộ. Sau này mới hiểu, lấy vợ là tìm một người mà mình có thể sống một cuộc đời bình thường cùng họ mà không thấy chán.
Không cần ngày nào cũng hoa. Không cần tháng nào cũng quà. Không cần lúc nào cũng nói những lời ngọt ngào.
Chỉ cần lúc mình bệnh có người mua thuốc. Lúc mình thất bại có người ngồi cạnh. Lúc mình thành công có người thật lòng vui. Lúc trong túi chẳng còn bao nhiêu tiền vẫn có người tính: “Tháng này mình tiết kiệm thế nào?”
Và quan trọng nhất…
Sau một ngày ngoài kia phải làm người mạnh mẽ, về nhà mình được phép là chính mình.
Hắn bây giờ không còn quan tâm người khác nhận xét vợ hắn đẹp hay không.
Bởi vì người ngoài chỉ nhìn thấy khuôn mặt của nàng. Còn hắn đã nhìn thấy cả một đời người phía sau khuôn mặt ấy.
Hắn biết nàng cười thế nào khi vui. Im lặng thế nào khi buồn. Lo lắng ra sao khi con ốm. Thức khuya thế nào khi hắn chưa về.
Và hắn biết, trong những ngày hắn chẳng có gì đáng để tự hào, nàng vẫn gọi hắn bằng cái tên thân thuộc nhất:
“Chồng.”
Thế là đủ.
Ngoài kia có người đẹp hơn vợ hắn. Chắc chắn. Có người trẻ hơn. Có người ăn mặc sang hơn. Có người chụp ảnh lên mạng nhìn lung linh hơn rất nhiều.
Nhưng hắn chẳng còn quan tâm.
Bởi vì…
Hắn đâu có lấy vợ để thiên hạ ngắm.
Hắn lấy vợ để cùng một người đi hết những năm tháng mà chẳng ai biết trước sẽ vui hay buồn.
Đẹp là lợi thế.
Nhưng hợp nhau mới là may mắn.
Và nếu có ai hỏi hắn:
- Sau từng ấy năm, ông thấy vợ mình thế nào?
Hắn sẽ cười:
- Bình thường.
Rồi nghĩ một chút.
- À không…
Với tôi thì đặc biệt.
jimmy Nguyen
No comments:
Post a Comment