Showing posts with label Bùi Thanh Hiếu. Show all posts
Showing posts with label Bùi Thanh Hiếu. Show all posts

Wednesday, September 5, 2018

Cuộc ra đi của những kẻ hái khế

Người Buôn Gió/ Dân Luận
Đất nào sinh ra tôi
Mẹ hiền nào nuôi thân tôi
Miền nào nuôi thân tôi
Mà giờ này tôi xa rồi.
Quê Hương Bỏ Lại là nhạc phẩm mà các ca sĩ hải ngoại di tản theo dạng thuyền nhân sau năm 1975 thường trình bày gây xúc động kiều bào vào thập kỷ 80 của thế kỷ trước.
Nội dung nhạc phẩm trải nỗi lòng của những người ty nạn rời xa quê hương, họ bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn và không hẹn ngày trở lại.
Hơn 30 năm sau, nhiều người trong số họ đã trở về từ Khánh Ly, Chế Linh đến các ca sĩ trẻ hơn như Mạnh Quỳnh, Phi Nhung.
Nhưng làn sóng người Việt rời xứ sở ra đi ngày một nhiều hơn, sự ra đi của họ không bi tráng như những thuyền nhân trước kia, họ ra đi trên những chiếc máy bay với một lịch trình cho cuộc sống trước mắt ở xứ người đã được sắp xếp chu đáo bởi các công ty tư vấn, dịch vụ định cư.
Ngày nay trên đường phố quanh khu Bolsa của Nam Cali, thủ phủ của cộng đồng người Việt tị nạn nhan nhản những tấm biển quảng cáo cho dịch vụ định cư, du học, việc làm. Có rất nhiều gia đình quan chức cộng sản đã tìm đến Hoa Kỳ định cư theo diện đầu tư như gia đình Nguyễn Công Khế. Một nữ tổng biên tập một tờ báo ở Việt Nam là Hồ Thu Hồng với cái tên gọi là Beo Hồng cũng đã có mặt trên đất Mỹ từ lâu, tổng biên tập tờ báo Vietnamnet đình đám một thời là Nguyễn Anh Tuấn cũng như Beo Hồng, gia đình Tuấn hiện đã sinh sống tại Mỹ.
Trước mắt các bạn đã thấy ba tổng biên tập của ba tờ báo lớn Việt Nam, những tờ báo hàng ngày vẫn ca ngợi đảng và chính phủ Việt Nam đem lại tăng trưởng, đem lại hạnh phúc, tự do cho nhân dân, họ đã đưa gia đình đến nơi mà tờ báo của họ từng miệt thị, chửi bới thậm tệ để sinh sống. Những người kế cận họ lại điệp khúc khen chế độ Việt Nam, chửi Mỹ và đánh đấm kiếm tiền đưa gia đình sang Mỹ.
Vô vàn các nghệ sĩ, ca sĩ Việt Nam bằng cách nào đó như kết hôn, hợp đồng lao động đã kiếm cho mình được tấm thẻ xanh trên đất Mỹ.
Bây giờ tôi thường xuyên nhận được tin nhắn hỏi về việc định cư tại châu Âu. Một chủ nhà hàng lớn trong chuyến du lịch đến châu Âu, vốn là người quen cũ, ông ta hẹn tôi uống cà phê và bày tỏ ý định tìm cách định cư tại châu Âu. Dự định của ông là mua nhà bên Hy Lạp với giá khoảng 250 ngàn Euro, chính phủ Hy Lạp đang khủng hoảng về tài chính, họ có chính sách bán nhà và cấp giấy định cư cho những người nước ngoài đến mua nhà. Người mua nhà ở Hy Lạp có giấy tờ đi lại trong khối Schengen tức đi lại trong 27 nước Tây Âu, với giấy tờ này người ta có thể sống và làm việc tại bất kỳ nước nào, miễn có việc làm và nuôi được bản thân không xin trợ cấp.
Rẻ hơn nữa là Latvia, với khoảng 150 nghìn Euro mua nhà bạn có thể sở hữu được tấm giấy phép như vậy.
Còn ở Đức thì giá đắt hơn, một gia đình có thể phải mất đến vài trăm ngàn để làm một dự án kinh doanh, nhà hàng, công ty tạo việc làm để đưa cả một gia đình đi.
Đỗ Liên, đại sứ danh dự Việt Nam ở Châu Phi, chủ hãng bảo hiểm AAA khi xưa nay đang cùng chồng sau sở hữu một nhà hàng lớn ở ngay trung tâm Berlin. Liên cùng chồng sau là Toàn và các con cái đã sống ở đây vài năm, họ vẫn đi đi về về Việt Nam điều hành việc làm ăn ở nhà. Quán của vợ chồng Toàn Liên sau vài năm mở để đưa cả gia đình sang, hiện đã sang bớt cổ phần cho Quán Ngon. Số tiền vợ chồng Toàn Liên chuyển sang đầu tư đến hàng triệu Euro, riêng phần bếp đã vài trăm nghìn. Có đến hàng trăm, đó là con số tôi có thể biết về những người Việt Nam đầu tư sang Châu Âu để kiếm giấy tờ hợp pháp sinh sống ở châu Âu như vậy.
Ở Hung ngày càng nhiều người Việt hơn, với 60 nghìn euro cho gia đình 4 người và thêm khoảng 100 ngàn euro mua nhà, cả gia đình 4 người đã có giấy tờ. Trước đây Hung còn có chính sách nếu ai mua trái phiếu chính phủ khoảng 3-400 trăm ngàn euro gì đó sẽ được cấp thẻ xanh vĩnh viễn, chương trình này chấm dứt rất nhanh bởi người Trung Quốc nhanh chóng ùa đến. Sau ba năm trở lại Hung, trên con phố đi bộ đắt nhất của thủ đô Hung, bên dòng Đa Nuyp thơ mộng. Những con người từ xứ Tô Châu đã tìm đến đây để sống với một môi trường trong sạch, an toàn không ô nhiễm và đầy bạo lực như quê hương họ.
Đại sứ quán Hung ở Việt Nam không đủ người để giải quyết hàng đống hồ sơ xin mua nhà, xin tạm cư của người Việt.
Ở Hung mua nhà không bị hỏi tiền ở đâu ra, miễn là bạn mua nhà hay bất động sản ở Hung thì bạn có cầm valy tiền mặt đều được chấp nhận. Hình như sau bao nhiên năm gì đó bạn mới được bán đi.
Đấy là những người có tiền, những người ít tiền hơn họ chọn cách ra đi bằng đường du lịch sang Nga và trốn theo đường rừng vào Ba Lan, Lát Vi A rồi sang đến Đức, nơi có cộng đồng đông đảo người Việt đang sinh sống, những đồng bào cùng miền quê với họ sẽ giúp họ tìm việc làm và đợi thời gian tích luỹ số tiền sẽ hợp pháp hoá giấy tờ trên cơ sở điều luật nhân đạo của Đức như kết hôn, nhận bố, nhận con. Rất nhiều cô gái trẻ người Việt mặt non choẹt đẩy xe nôi trên đường phố Berlin. Một phụ nữ Việt Nam vào Đức lậu, có bầu và được một người có giấy tờ Đức nhận là bố đưa trẻ, cô và đứa bé được ở lại Đức và nhà nước chu cấp đầy đủ cho hai mẹ con. Năm sau cô sinh đứa thứ hai, một người đàn ông Việt chưa có giấy tờ nhận là bố đứa trẻ, anh ta sẽ được giấy tờ và trợ cấp. Với cách thức như thế, càng ngày càng nhiều nam nữ thanh niên Việt Nam tìm đến nước Đức qua con đường trốn từ Nga sang. Từ năm ngoái ở Ba Lan có kiểu những người Việt đi du lịch sang Châu Âu, sẽ đến Ba Lan tìm một công ty dịch vụ làm giấy tờ chứng nhận họ có hợp đồng lao động ở Ba Lan, giá chỉ 2 ngàn euro là có một giấy tạm cư 2 năm tại Ba Lan. Đây là những người nghèo khổ, ở quê hương họ không có việc làm, không có tương lai. Họ phải vay mượn, cầm cố đất đai cho những đường dây đưa người lậu để mong đến được nước Đức đổi đời.
Canada và Úc là những nước dễ nhập cư nếu như bạn có hợp đồng lao động. Một phụ nữ có hai đứa con nhỏ, chị kiếm được hợp đồng làm chăm sóc người già ở Canada, thế là chị và hai đứa con giờ ở Canada đã 5 năm. Một thằng em tôi quen trên Facebook, mới ngày nào còn la oai oái việc thanh toán tiền thi công của đối tác chậm ở Việt Nam, nay thấy ung dung đưa ảnh đang ăn hải sản bên Úc với con cua to đùng và gật gù khen ngon và rẻ hơn quê hương có mấy ngàn cây số ven biển của mình.
Những người ra đi sau này họ vẫn đi đi về Việt Nam để kiếm tiền bởi những quan hệ quan chức và các mối quan hệ làm ăn của họ vẫn đang hái ra tiền ở Việt Nam.
Một dự án hàng trăm triệu, hàng tỷ USD ở Việt Nam được thực hiện, tiền vốn chính phủ vay của nước ngoài, nhà thầu nước ngoài được phép thi công, các quan chức Việt Nam được nhà thầu lại quả trung bình 15%. Hãy hình dung chỉ cần dự án 100 triệu là có 15 triệu đủ để cả chục gia đình quan chức Việt Nam có tiền mua đất đai và giấy tờ định cư ở nước ngoài.
Những dự án đó phá hoại môi trường, gây ô nhiễm không khí, đẩy người dân vào cảnh mất đất và giao thông chật chội, hỗn loạn, khiến người dân Việt Nam luôn chất chứa sự uất ức mà chính họ không hiểu nguyên nhân. Sự uất ức đấy tích tụ và thành những hành động tiêu cực khi gặp việc, có thể họ trộn chất độc hại vào thức ăn để bán kiếm lời để lại mối hoạ ung thư tràn lan, hoặc họ rút dao ra đâm nhau khi có chuyện xích mích, hay đường sá và phương tiện với tỉ thứ trong đầu người dân khiến mạng sống con người có thể chấm dứt trong tích tắc trên đường.
Nhưng những người hái khế ưu tú đã có phương án của họ, ra đi để tránh cho gia đình mình phải chịu chung những mối lo như thế ở Việt Nam, quê hương chỉ là nơi họ hái khế phục vụ gia đình mình.
Và càng nhiều những người ra đi như dạng hái khế (không phải người nghèo đi trốn lậu) theo dạng đầu tư như trên, họ để lại đàng sau càng nhiều ô nhiễm môi trường, xã hội loan lạc, bệnh tật ở quê hương Việt Nam.
-------

Wednesday, August 9, 2017

Giăng Mắc Ê Rô và Cờ Lờ Mờ Vờ

Bùi Thanh Hiếu


Giăng Mắc Ê Rô ở đây là ông cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của cộng sản Việt Nam, trong chuyến đi chính thức đến Pháp, Nguyễn Tấn Dũng đã gọi nguyên thủ nước Pháp bằng một cách phát âm gây cười cho dư luận. Đài truyền hình của Pháp còn dựng lại chuyện Ba Dũng nhắc đóng rèm cửa khi chói mắt và nhờ kéo lại rèm cửa lúc ngồi với nguyên thủ Pháp, mà Ba Dũng bị đài Pháp và dư luận chế nhạo rất nhiều.

Tuy sở hữu một đống các nhà báo và đông đảo lực lượng truyền thông, nhưng bộ sậu Nguyễn Tấn Dũng đã lặng lẽ làm ngơ trước những chế giễu của dư luận.

Cờ Lờ Mờ Vờ ở đây là ông thủ tướng tiếp theo, Nguyễn Xuân Phúc.

Cờ Lờ Mờ Vờ đi sang Đức theo “suất” gọi sang để các cường quốc hỏi chuyện tổ chức Apec đến đâu. Nghĩa là các cường quốc nhóm họp G20, nhân tiện gọi Cờ Lờ Mờ Vờ sang để xem vụ Apec sắp tới làm ăn, chuẩn bị đã ổn chưa.?

Cờ Lờ Mờ Vờ nắm cơ hội, thổi bùng thành “chuyến đi thăm và làm việc với G20 tại Đức”. Một “chuyên cơ” riêng đến gần 100 người đi theo tháp tùng Cờ Lờ Mờ Vờ và hàng trăm người khác đi các chuyến bay khác nhau đến Đức. Cờ Lờ Mờ Vờ giỏi làm kinh tế, y biết tâm lý nhiều doanh nghiệp, cá nhân muốn đi du lịch Đức. Nên y đã cho tay chân bán visa cho hàng trăm người, có người đi cả gia đình để thu tiền bù đắp cho phái đoàn của y.

Đến nước Đức, Cờ Lờ Mờ Vờ phạm một lỗi ngoại giao còn ngớ ngẩn hơn Giăng Mắc Ê Rô, đó là cầm tờ giấy chương trình quạt phành phạch trong lúc ngồi nghe hoà nhạc cùng với nguyên thủ các nước khác.

Chưa hết khi gặp kiều bào Việt Nam , trước đông đảo mọi người, Cờ Lờ Mờ Vờ đọc thơ của Đỗ Trung Quân rồi khẳng định “ai cũng biết bài đó là của nhà thơ Giang Nam”.

Những phát ngôn và hành động quái gở và sai lệch của Cờ Lờ Mờ Vờ bị dư luận chỉ trích và chế giễu, đây cũng là chuyện bình thường như trước kia Giăng Mắc Ê Rô hay Cu Ba thức ngủ đã từng bị. Thế nhưng Cờ Lờ Mờ Vờ thuộc loại “hậu sinh khả uý”, không dễ dàng bỏ qua. Y lập tức điều động truyền thông và mọi nguồn lực để tấn công lại những lời chỉ trích về thái độ của y ở chuyến đi G20 lần này.  Những dư luân viên, bồi bút của Cờ Lờ Mờ Vờ hăng hái vào cuộc cứu nguy cho chủ bằng mọi luận điệu ngô nghê, có kẻ cho rằng hành động quạt trong lúc nghe nhạc giao hưởng ấy là bản chất khoan thai, thư thái của người miền Trung.

Kẻ khác thì lên án nhà thơ Đỗ Trung Quân vì “tội nhắc thủ tướng đọc sai tên” tác 
giả trên Facebook của mình. Chuyện người  khác đọc tác phẩm của mình thành tên của tác giả khác, tác giả chính thức của nó nhắc nhở là chuyện bình thường. Vậy mà Phúc và bộ sậu nổi khùng đến nỗi chửi bới, đe doạ và mạt sát nhà thơ Đỗ Trung Quân vì “tội” ấy. Thậm chí chúng không chủ dừng lại việc đó mà còn bới móc chuyện nhà thơ “quan hệ với thành phần phản động, nhà thơ từng phát biểu chống chế độ ...”

Tờ thoibao.de một tờ báo tiếng Việt tại Đức đưa tin dịch từ báo Đức về những khôi hài của Cờ Lờ Mờ Vờ, lập tức Đoàn Xuân Hưng, đại sứ Việt Nam tại Đức do Trương Tấn Sang bổ nhiệm, đã gọi điện đòi lại “giấy mời báo chí dự các buổi gặp gỡ của thủ tướng với kiều bào”. Cũng như Đỗ Trung Quân, ông tổng biên tập thoibao.de bị  báo chí và bọn bồi bút của Cờ Lờ Mờ Vờ gọi là phản động, là có ý đồ phá hoại đất nước. Bất chấp tờ báo này từ khi thành lập đến nay chỉ có nói tin tốt về đất nước, nhưng chỉ một lần động đến Cờ Lờ Mờ Vờ thành tờ báo không tốt.

Nếu ở trong nước cho Đông La một bồi bút của đảng gào thét chửi Đỗ Trung Quân vì dám nhắc Cờ Lờ Mờ Vờ đọc sai tên tác giả, thì bên ngoài ở nước Đức một ông chủ của một tờ báo tiếng Việt khác có lượng đọc thấp đã “tranh thủ” cơ hội lấy lòng Cờ Lờ Mờ Vờ bằng việc lấy bài của báo trong nước đưa lên. Bọn DLV của Cờ Lờ Mờ Vờ lập tức bám vào ông chủ tờ báo ăn trợ cấp thất nghiệp của Đức hàng chục năm nay, chưa bao giờ viết nổi một bài báo, tôn vinh thành một “trí thức yêu nước yêu đảng”.

Nói về trình độ ứng xử và ngoại ngữ khi công du nước ngoài, các nguyên thủ quốc gia Việt Nam xuất thân từ sự thiếu học hoặc học bằng giả dẫn đến nhiều sai sót trầm trọng về nghi thức, nhưng lại tự cao  tự đại kiểu như mình có thế nào người ta mới mời mình như Nguyễn Phú Trọng chứa đầy trong các nguyên thủ quốc gia Việt Nam.

Tuy nhiên có những nguyên thủ họ nhận thấy sai sót của mình và chấp nhận để dư luận chỉ trích, không phản bác hoặc quy chụp, trả thù, bôi nhọ như thủ tướng Cờ Lờ Mờ Vờ Nguyễn Xuân Phúc.

Những hành động, bài viết của bộ sậu Nguyễn Xuân Phúc tấn công dư luận, quy chụp, dùng sức mạnh để lấp liếm cái sai của mình, cho thấy chẳng những trình độ kiến thức ngoại giao quốc tế của các “nguyên thủ” Việt Nam CS ngày một thấp đi, mà ngay cả tư cách cũng hèn hạ hơn, nhỏ mọn hơn.

Một kẻ ngu dốt và nhỏ mọn, háo danh nhờ nịnh bợ và phản bội mà được làm “ thủ tướng” như Nguyễn Xuân Phúc thì trông mong được cái gì y kiến tạo cho đất nước. Hàng bao đời thủ tướng cộng sản Việt Nam đều hiểu cơ chế cộng sản này thế nào, không ai dám mạnh mồm vỗ ngực khoe và dùng từ kiến tạo cả, nhưng Phúc thì không ngán gì, vì y cũng biết có lừa dối, khoác lác gấp trăm lần như thế cũng không sao. Chế độ này có cả một bộ máy tuyên truyền khổng lồ đỡ bợ cho lời y, có cả lực lượng công an, cảnh sát khổng lồ đè bẹp những ai phản bác y.

Sự kiến tạo của y chỉ là nhanh chóng bán tháo vốn nhà nước, tức tiền vốn của nhân dân cho nước ngoài, thu tiền cho đảng chi tiêu, song song với việc bóc lột tiền của dân chúng trong nước như tính thu vàng trong nhân dân, dụ dỗ “Việt Kiều” gửi tiền tiết kiệm vào ngân hàng Việt Nam. Lèo lái thời gian hoàn thuế doanh nghiệp, để chiếm đoạt tiền hoàn thuế của họ...hàng trăm ngàn thủ đoạn moi móc tiền dân trong nước được Phúc nghĩ ra với cái gọi là “kiến tạo”.

Qua sự việc đối xử với dư luận sau chuyến đi đến Đức vừa qua  của bộ sậu Nguyễn Xuân Phúc, chẳng những không ngăn được dư luận hiểu tốt hơn cho Phúc, trái lại những việc kích động và xúi bẩy bọn bồi bút mạt hạng tấn công người khác chỉ khiến người dân cho thấy cái đê hèn và nhỏ mọn của “chính phủ kiến tạo” Nguyễn Xuân Phúc. Khiến người ta phải đặt câu hỏi liệu một “chính phủ”, một “thủ tướng” bỏ công để chỉ đạo bọn tay sai đi trả thù những lời đàm tiếu của dân chúng như vậy, liệu có có tâm và tầm để làm được những gì mà xưng là “kiến tạo”.?

Sự “kiến tạo” của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc là gì chưa ai rõ, nhưng hãy nhớ rằng sự bắt bớ và bỏ tù, dùng bạo lực trấn áp tự do ngôn luận thời chính phủ Nguyễn Xuân Phúc là khủng khiếp và nặng nề nhất trong vòng hơn mười năm đổ lại đây. Một bản án tù 10 năm dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một bản án không ai tưởng tượng được sự dã man, vô lý như vậy.

Nhờ cài cắm được khá nhiều tay viết thao túng dư luận lề trái, nên những tội ác đàn áp dân chủ, nhân quyền của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc dường như không bị kết án như chính phủ Nguyễn Tấn Dũng trước đây.  Mặc dù số lượng các vụ đàn áp tư do ngôn luận tăng gấp bội và dã man hơn nhiều lần. Nhưng Nguyễn Xuân Phúc vẫn đứng ngoài vòng dư luận cười hềnh hệch như một kẻ không liên quan gì.

Nói về thủ đoạn đê tiện trước  khi kết thúc bài viết, một lần nữa phải nói lại rằng, Giăng Mắc Ê Rô thua xa rất nhiều so với Cờ Lờ Mờ Vờ. Dẫn chứng là những vụ bắt bớ thời Giăng Mắc Ê Rô dư luận đều quy tội cho chính phủ lúc ấy, nhưng với Cờ Lờ Mờ Vờ thì không. Chả thấy ai dám kết tội Cờ Lờ Mờ Vờ, vì không như Giăng Mắc Ê Rô, Cờ Lờ Mờ Vờ sẽ có biện pháp ngay với những ai chỉ trích hắn cũng như có phần thưởng ngay với ai khen ngợi hắn điển hình như hai trường hợp làm báo ở Berlin là Lê Trung Khoa và Lương Đình Cường.

Làm đến chức thủ tướng, thấy những kẻ như Lương Đình Cường, Đông La lên tiếng bênh vực, lẽ ra phải cảm thấy nhục nhã, nhưng Cờ Lờ Mờ Vờ lại coi đó là “niềm tự hào”.

Thật chả còn gì để nói về Cờ Lờ Mờ Vờ và những kẻ nịnh bợ, cờ hoa tung hô bênh vực y.

Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017
Bùi Thanh Hiếu

Blog Archive