Showing posts with label Diem sach. Show all posts
Showing posts with label Diem sach. Show all posts

Monday, August 3, 2026

Giấc mơ không biên giới của châu Âu trở thành cơn ác mộng

Phương Tây đã ngủ quên trong làn sóng di cư hàng loạt hơn một thập niên. Liệu một vụ xâm nhập biên giới rõ ràng như thế này có đánh thức họ dậy không?

Đó là câu hỏi của ông Douglas Murray, tác giả cuốn: "Cái chết kỳ lạ của châu Âu - The Strange Death of Europe" xuất bản lần đầu năm 2017.

Tác phẩm này thật ra còn có tựa dài hơn: "Cái chết kỳ lạ của châu Âu: Nhập cư, Bản sắc, Hồi giáo - The Strange Death of Europe: Immigration, Identity, Islam" là lời cảnh báo đanh thép về tương lai của lục địa già khi phải đối mặt với hai cuộc khủng hoảng đồng thời: áp lực di cư ồ ạt từ bên ngoài và sự tự sát về mặt văn hóa, tinh thần từ bên trong.

Với bối cảnh xã hôi châu Âu càng ngày càng biến dạng rõ nét hơn, nhất là qua cuộc vuợt biên của người Morocco tràn ngập Ceuta của Tây Ban Nha vài ngày qua.

Douglas Murray viết: "Mười một năm trước, gần như đúng ngày này, châu Âu đang trải qua một làn sóng di cư đe dọa khiến cả lục địa phải gục ngã. Chỉ trong vài tuần, hơn một triệu người từ châu Phi, Trung Đông và Viễn Đông đã đổ vào châu Âu, chủ yếu bằng cách vượt sang các đảo của Hy Lạp và Ý: “phần bụng mềm của châu Âu”.

Khi nhiều quốc gia châu Âu bắt đầu hoảng loạn, chính Thủ tướng Đức Angela Merkel quyết định nhảy ra nắm quyền kiểm soát tình hình. Bà nói vào tháng 8 năm 2015: “Wir schaffen das – Chúng ta có thể làm được”.

Merkel và một số đồng nghiệp trong EU thực tế đã đình chỉ các thủ tục nhập cư thông thường và mở cửa biên giới châu Âu cho bất kỳ ai muốn đến. Hơn 1 triệu người đổ vào châu Âu chỉ trong thời gian ngắn. Murray mô tả chi tiết các điểm nóng như Lampedusa (Ý), Lesbos (Hy Lạp), và hậu quả tại Đức, Thụy Điển, Anh, Pháp…

Thời điểm đó, tuyến đường vào châu Âu qua Tây Ban Nha còn tương đối yên ắng. Bởi vì lựa chọn vào châu Âu qua Trung và Đông Nam Âu đã được mở ra, nên người di cư ít cần sử dụng tuyến Tây Ban Nha hơn.

Ngoài ra còn có các thỏa thuận hiệu quả với chính quyền Morocco, khác với Libya hỗn loạn chẳng hạn, đã giúp Tây Ban Nha tránh được những đợt sóng khốc liệt nhất năm 2015.

Tuy nhiên, Tây Ban Nha vẫn đặc biệt dễ bị tổn thương. Không chỉ vì, giống như Hy Lạp và Ý, nước này có một tai nạn địa lý. Đó là ngoài việc chỉ cách Bắc Phi một quãng đường biển rất ngắn, Tây Ban Nha còn có hai lãnh thổ thực sự nằm trên đất Bắc Phi: các vùng đất Ceuta và Melilla...

Vì như trong tác phẩm dẫn ở trên của nhà triết học chính trị Douglas Murray, với một nhận định đầy cay đắng: Phương Tây đã mộng du trong làn sóng di cư suốt hơn một thập niên, và họ chỉ bừng tỉnh khi các vết nứt biên giới hiển hiện trước mắt. Cuộc khủng hoảng tại Ceuta chính là vết nứt không thể che đậy đó.

Thật ra, bản chất của hiện tượng Ceuta xuất phát từ một nút thắt pháp lý đẩy hệ thống an ninh vào thế tự trói buộc. Phán quyết của Tối cao Pháp viên Tây Ban Nha ban lệnh "cấm trục xuất ngay lập tức người di cư đường biển khi chưa qua thủ tục pháp lý" đã vô tình tạo ra hiệu ứng ngược.

Phán quyết này lập tức bị các mạng lưới buôn người vũ khí hóa qua mạng xã hội. Chỉ trong vòng 24 đến 48 giờ, khoảng 60.000 người di cư đã tràn qua biên giới, đẩy một thành phố chỉ có 84.000 dân vào cảnh tê liệt hoàn toàn.

Khi cái phán quyết từ nơi 'tối cao' ấy được áp dụng một cách giáo điều và thiếu thực tế, nó lập tức tước đi quyền tự vệ chính đáng của một quốc gia, biến biên giới tự do Schengen thành thỏi nam châm thu hút các cuộc khủng hoảng.

Nhìn rộng hơn từ cột mốc năm 2015, khi cựu Thủ tướng Đức Angela Merkel quyết định mở toang biên giới đón hơn một triệu người tị nạn, châu Âu đã liều mình đặt tương lai xã hội toàn châu Âu vào một giả định thiên tả mang tính lý thuyết: Toàn cầu hóa.

Chính cái triết thuyết 'Toàn cầu hóa' của cánh tả mà họ tưởng tượng rằng sự hoà nhập giữa những con người xa lạ sẽ diễn ra dễ dàng và các giá trị phương Tây (bình đẳng, thế tục hóa, tự do) sẽ tự động cảm hóa người mới đến.

Giả định nền tảng của cánh tả ủng hộ toàn cầu hóa nhanh là: Mọi con người, dù đến từ nền văn hóa nào, khi đặt vào môi trường tự do của phương Tây đều sẽ tự động chia sẻ các giá trị chung như bình đẳng giới, tự do ngôn luận và tách biệt tôn giáo khỏi chính trị.

Murray đã chứng minh rất rõ trong sách của mình rằng giả định này hoàn toàn sai lầm. Toàn cầu hóa kinh tế (giao thương, công nghệ) diễn ra rất nhanh, nhưng "toàn cầu hóa văn hóa" và tâm lý xã hội là một quá trình cực kỳ chậm chạp, đôi khi mất nhiều thế hệ. Nhiều cộng đồng nhập cư, đặc biệt là Hồi giáo, mang theo những tư tưởng bảo thủ cực đoan sâu sắc. Thay vì hòa nhập, họ có xu hướng từ chối các giá trị phương Tây và tìm cách cải biến không gian sống mới theo luật lệ cũ của họ.

Thực tế đã chứng minh "toàn cầu hóa văn hóa" không đơn giản như toàn cầu hóa kinh tế. Châu Âu lập tức phải đối mặt với những nguy cơ xã hội nghiêm trọng do sự ngây thơ này.

Em tôi ở bên Đức lúc ấy kể cho tôi nghe rằng: Những đoàn người Hồi giáo xa lạ kia vừa đặt chân đến Đức đã hỏi: nhà của chúng tôi ở đâu, xe của chúng tôi đâu, mỗi tháng gia đình chúng tôi được chu cấp bao nhiêu...?

Tất nhiên không chỉ có ở nước Đức mà là khắp lục địa già, từ Bắc Âu lạnh buốt đến vùng nắng ấm Địa Trung Hải, từ Ireland đến Ba Lan đều đối diện với nhiều "điều xa lạ" mà Murray đã chỉ ra.

Khi va chạm với điều xa lạ thì bất ổn an ninh công cộng tất yếu sẽ xảy ra. Bi kịch của Thụy Điển, quốc gia từng an toàn nhất thế giới nay phải điều động cả quân đội để trấn áp tội phạm băng đảng nhập cư, là minh chứng rõ nhất cho dự báo của Douglas Murray.

Đó là chưa kể đến hệ thống an sinh xã hội vốn dựa trên nguồn đóng góp giới hạn từ người dân bản địa không thể gánh vác một dòng người phụ thuộc dài hạn. Việc mở cửa vô tội vạ vô tình biến lòng tốt thành gánh nặng đè lên vai người đóng thuế, tạo ra sự cạnh tranh tài nguyên khốc liệt giữa người nghèo bản địa và người di cư.

Vì thế, Murray mở đầu cuốn sách bằng câu nổi tiếng: “Châu Âu đang tự sát. Hoặc ít nhất thì các nhà lãnh đạo của nó đã quyết định tự sát.” Ông cho rằng châu Âu đang tự hủy hoại chính mình vì hai nguyên nhân chính xảy ra đồng thời:

Làn sóng di cư hàng loạt (đặc biệt từ Trung Đông, Bắc Phi, Pakistan, Afghanistan…) kể từ sau Thế chiến II và bùng nổ mạnh mẽ năm 2015.

Châu Âu mất niềm tin vào chính mình, mất đức tin tôn giáo (Kitô giáo suy tàn), mất lòng tự hào về văn hóa, truyền thống và giá trị của mình, họ bị đè nặng bởi cảm giác tội lỗi về lịch sử như chủ nghĩa thực dân, Holocaust, Thế chiến II...

Châu Âu dĩ nhiên dần dần cũng nhận ra những sai lầm này, dù khá trễ (ngoại trừ cánh tả bướng bỉnh) và đã có nhiều điều chỉnh về chính sách theo khuynh hướng cánh hữu. Đặc biệt là sự phản kháng của cử tri đã làm nên một số chính phủ cánh hữu.

Và bản đồ địa chính trị châu Âu đang chứng kiến một cuộc đảo chiều vĩ đại. Lập trường bảo vệ biên giới và nguồn lực quốc gia của phe cánh hữu, vốn từng bị coi là cực đoan, giờ đây lại trở thành chiếc phao cứu sinh thực dụng.

Sự trỗi dậy của các lực lượng chính trị cánh hữu tại Ý, Hòa Lan, Pháp và Đức không phải là một hiện tượng ngẫu nhiên, mà là cơ chế tự vệ tự nhiên của cử tri bản địa.

Thậm chí, chính các chính phủ trung tả tại Đức và Anh hiện nay cũng đã phải vứt bỏ những mơ mộng toàn cầu hóa để quay ngoắt 180 độ: tái thiết lập kiểm soát biên giới nội bộ, siết chặt quy định trục xuất và triệt phá các đường dây vượt biên.

Giấc mơ về một "châu Âu mở" không biên giới đang được thay thế bằng những hàng rào thép gai và các chốt kiểm soát quân sự dọc khối Schengen. Tây Ban Nha ráo riết tung cảnh sát đi lùng bắt và trục xuất những đoàn trai tráng Moroccan đang manh nha làm loạn vì họ chỉ có một bộ đồ dính da và cái bụng trống rỗng.

Châu Âu, dưới áp lực sống còn của thực tế, đang phải tự tay khép lại một chương kinh nghiệm đầy ảo tưởng để cứu lấy sự tồn vong của chính nền văn minh mình (vẫn ngoại trừ những chính trị gia cánh tả cứng đầu).

Muộn còn hơn không!

FB Uyen Vu


Monday, July 6, 2026

Chu Tất Tiến viết War and Love: Kể lại mối tình giữa thời ly loạn

-- Phan Tấn Hải

Khi anh viết bằng tiếng Việt, anh ký tên Chu Tất Tiến; khi anh viết bằng tiếng Anh, anh ký tên Tien Chu. Tác phẩm mới nhất của anh là "War and Love," một tiểu thuyết hồi ký về chuyện đời của chính tác giả, vừa mới lưu hành trên Amazon, cả bản in giấy và bản điện tử.

Độc giả quan tâm về luật pháp hẳn còn nhớ rằng, sau khi các bài viết của Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San về chặng đường 2 thập niên của Thầy San phục vụ pháp lý và cố vấn mục vụ tại hệ thống nhà tù Oklahoma được tuyển lại và in thành sách "Pháp Luật Hoa Kỳ Thực Dụng," nhà văn Chu Tất Tiến đã cố vấn ấn hành bản tiếng Anh “A Book on U.S. Applicable Law” để giúp cộng đồng Việt tránh các bất trắc về luật pháp.

Cũng chính nhà văn Chu Tất Tiến đã phỏng vấn nhiều người, trong đó có nữ tù nhân Lê Thị Vân, người được Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San kể về trường hợp lãnh án oan ức giết người, cũng như phỏng vấn Thầy San (nguyên tuyên úy nhà tù nơi giam cô Vân) và nhiều thiện nguyện viên từng vào thăm cô Vân trong tù Oklahoma, để rồi hoàn tất cuốn "Tự Truyện Người Nữ Tù Chung Thân" bản tiếng Việt và vài tháng sau nhà văn họ Chu ấn hành bản tiếng Anh “A Cry For Justice” năm 2023.

Bây giờ, Tien Chu ấn hành "War and Love," một mảnh đời riêng của anh khi được chính phủ VNCH gửi đi du học tại Hoa Kỳ. Theo giới thiệu trên Amazon:

"Tác phẩm 'War and Love' là câu chuyện đầy xúc động về mối tình ngang trái giữa một nhà báo nữ người Mỹ và một sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng hòa — một tình yêu nảy nở giữa cảnh hỗn loạn, mất mát và tàn khốc của chiến tranh. Được khơi nguồn từ những trải nghiệm có thật, cuốn tiểu thuyết này đan xen giữa ký ức cá nhân và các sự kiện lịch sử, mang đến cái nhìn chân thực và sâu sắc về cuộc đời của những con người đã yêu, đã chiến đấu và kiên cường vượt qua một trong những giai đoạn biến động nhất của lịch sử Việt Nam.

Không chỉ là một câu chuyện tình yêu mãnh liệt, 'War and Love' còn là lời tri ân dành cho những nữ anh hùng thầm lặng của chiến tranh — những người phụ nữ đã cống hiến với lòng dũng cảm và phẩm giá cao đẹp trong vai trò nhà báo và y tá. Những hy sinh của họ thật to lớn, nhưng câu chuyện về họ lại thường bị lãng quên. Cuốn sách này tôn vinh lòng can đảm, sự kiên cường và tinh thần bất khuất của họ.

Với văn phong giàu cảm xúc và lối kể chuyện sống động, 'War and Love' đưa độc giả trải nghiệm:

. Những khoảnh khắc yêu thương dịu dàng tỏa sáng ngay cả trong những thời khắc đen tối nhất
Những mất mát đau thương và những lựa chọn đầy nghiệt ngã;
. Hành trình gian nan tìm kiếm tự do;
. Sức mạnh, phẩm giá và sự kiên cường của người dân Việt Nam.

'War and Love' không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu. Đó là một minh chứng sống động — lời nhắc nhở rằng ngay giữa lòng chiến tranh, tình yêu vẫn có thể nảy nở, chữa lành và trường tồn."

Và sau đây là lời tâm sự của nhà văn Chu Tất Tiến (CTT) về tác phẩm "War and Love" như sau. Một số nhận định riêng của Chu Tất Tiến về lịch sử có thể gây tranh cãi hoặc không chính xác, tuy nhiên lời tâm sự của nhà văn họ Chu xin ghi nguyên văn nơi đây.
.
Về cuốn WAR AND LOVE

Cách đây hơn 26 năm, CTT học chương trình Văn Chương Sáng Tạo (Creative Writing) ở Cal State University Long Beach. Trong môt tiết học Sử Việt Nam (Vietnam History) với 2 tiếng đồng hồ, vị Giáo sư Sử học phát cho sinh viên những tài liệu về Chiến Tranh Việt Nam và giảng cho sinh viên nghe đại khái là “Miền Nam Việt Nam thua trận, vì nhiều lý do. Trên hết là việc các Tướng, Tá tham nhũng, hối lộ, không lo đánh giặc, chỉ mong chờ viện trợ. Quân nhân thì nhát, thấy địch là chạy…” 

Nghe vị Giáo sư Tiến Sĩ Sử Học nói bậy bạ về quê hương như thế, CTT nổi giận, giơ tay hỏi ông Thầy: “Thưa Thầy, Thầy biết tôi là ai không?” (Do you know who I am?”. Ông Thầy ngạc nhiên, hỏi móc: “Anh là thằng quỷ nào?” (Who the hell are you?).

CTT đứng dậy, nói: “Tôi là Sĩ quan quân đội miền Nam, nhưng tốt nghiệp Thiếu Úy Hoa Kỳ tại trường Lục Quân Officer Candidate School (OCS), Fort Benning, Georgia, năm 1968. Về nước, tôi phục vụ quân đội đến cấp bậc Đại úy, thì ngày 30 tháng 4 xẩy ra. Tôi đi tù Cộng sản gần 6 năm. Tôi có thể khẳng định rằng chính phủ Mỹ không muốn thắng ở Việt Nam, Chính Phủ Mỹ đã bỏ rơi VNCH, cho dù đã hy sinh 58,000 quân nhân. Thầy muốn nghe lý do tại sao tôi nói như vậy không?”

Ông Thầy nói: “Nói đi!” Tôi liền kể cho ông ấy nghe về vũ khí, Mỹ viện trợ cho VNCH toàn vũ khí không thích hợp. Thí dụ như năm 1968, VC tấn công miền Nam bằng AK-47 bắn liên thanh 20 viên, trong khi quân miền Nam vẫn xài M.1 bắn từng viên, mà chỉ có 8 viên lại phải thay băng. Sau khi quân miền Nam phải rút ở gần 20 tỉnh thành, Mỹ mới gửi sang AR-15 là súng bắn liên thanh nhưng lại hay nổ nòng. Mãi sau mới gửi M.16 sang, khoảng cuối năm 1968, mà lại chỉ cho các đơn vị đặc biệt. Trong khi đó thì ở quân trường Mỹ, CTT đã bắn M.16 cả trăm viên môt ngày. Sau một thời gian quân miền Nam chới với, Mỹ mới phát M.16 cho toàn thể quân miền Nam. Lập tức quân miền Nam đánh quân miền Bắc tan tác. Khi Cộng Sản Quốc tế xài hỏa tiễn B-40, B-41 thì quân miền Nam còn Bazooka, và súng 57 ly. Sau khi quân miền Nam kẹt vì B-41-, B-41, thì cuối năm 1968, Mỹ mới gửi M-72 sang, thứ hỏa tiễn này, CTT đã bắn từ 1967. Về đại pháo, trong khi Cộng Sản bắn đại bác 122 ly xa hơn 20 cây số, và hỏa tiễn bay xa hơn 30 cây số, thì Mỹ viện trợ cho VNCH đại bác, 155 ly bắn xa nhất là 15 cây số. Sau khi thấy quân VNCH phải bỏ đồn vì pháo CS, Mỹ mới mang sang 175 ly có thể bắn xa hơn 30 cây số, nhưng loại thiết giáp chở pháo loại này lại rất nặng, không thể di chuyển được. Hỏa tiễn cầm tay cũng thế, M.72 của Mỹ chỉ bắn cháy được thiết giáp hạng nhẹ của CS, nên khi CS Miền Bắc được Nga sô viện trợ, mang sang T-54 thép dầy, thì M. 72 không nghĩa lý gì, chỉ có thể làm đứt xích T-54.

CTT còn nói thêm là có nhiều loại vũ khí mà CTT học ở trường OCS có thể hạ CSVN rất nhanh như súng cối 4.2 có quả đạn to như đạn đại bác 105 ly, bắn vòng cầu rất chính xác, nhưng ít thấy ở VN, lúc đó còn xài súng cối 60 và 81 ly! Mỹ lại có xe tăng bắn lựu đạn M.79, 400 quả trong 1 phút! Kinh hoàng! Nếu miền Nam có loại này thì chỉ cần 1 đại đội có thể diệt cả Tiểu Đoàn địch trong chớp mắt. Sau khi Mỹ ép VNCH ký hiệp định Paris, thì Mỹ rút hết quân viện, không thay đổi súng đạn hư như đã mất. Không cho xăng cho máy bay hoặc xe tăng dễ dàng, khiến quân miền Nam “bó tay”.

Nghe nói đến đây, ông Thầy xấu hổ, cho lớp tan hàng và bỏ đi. Nhưng chừng 15 phút sau, nghĩ lại sao đó, ông Thầy đến bắt tay CTT và ngỏ lời xin lỗi.

Một lý do thứ hai nữa thôi thúc viết cuốn WAR AND LOVE là nếu tìm hiểu trên mạng Internet về quân đội VNCH, sẽ không thấy bài báo nào viết khen ngợi quân đội anh hùng, mà chỉ có bài của CSVN và một số bài do người Mỹ viết, thiên vị CSVN. 

Người Mỹ cũng không muốn nhắc đến việc TT Kennedy ra lệnh cho một số tướng giết ông Diệm, gây rối loạn chính trường miền Nam, khiến quân dân bó tay mặc cho CS tràn vào. Không có bài nào viết về việc Dương Văn Minh, thủ lĩnh nhóm đảo chánh, liên hệ với người em là Thiếu Tá CSVN Dương văn Nhựt, từ đó mà Minh mới ra lệnh phá bỏ Ấp Chiến Lược, khiến CS tràn vào như thác lũ. 

Không báo nào nói đến 1971, Nixon cho Kissinger sang Bắc Kinh điều đình để bật đèn xanh cho CS quốc tế tấn công miền Nam cũng như mặc cho Trung Cộng chiếm Hoàng Sa.

Vì thế CTT phải viết cuốn truyện tiểu thuyết này, dựa trên một cuộc tình có thật của một nữ phóng viên Mỹ với môt sĩ quan VNCH rất lãng mạn, để nhắc lại những biến cố quan trọng từ 1945 đến nạn đói, đến Điện Biên Phủ, việc di cư vào Nam. Nhắc lại từ Kennedy đến Nixon, qua TT Ngô Đình Diệm, rồi TT Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ… CTT nhắc lại hai trận đánh oanh liệt của quân VNCH, Trận Chu Pao và trận Xuân Lộc. CTT cũng nêu bật lên tính anh hùng của quân đội qua việc Ngũ Hổ Tướng Quân tuẫn tiết cùng bao anh hùng các binh chủng. 

Cuốn này cũng nói đến các trại tù khổ sai do CSVN gài bẫy Quân VNCH và các giới chức hành Chánh cao cấp, rồi xã hội chủ nghĩa tàn phá VN, và vượt biên, chết thảm. 

Kết luận cuốn sách này mong rửa nỗi oan của VNCH bị bọn truyền thông thiên tả bôi lọ, đồng thời nêu bật tính anh hùng, không những của các quân nhân, mà còn vinh danh một đội quân lạ lùng không có nơi nào trên thế giới: Đội quân Thăm Nuôi do quý bà vợ lính tổ chức. Không có đội quân này, thì đa số người tù đều chết gần hết.

CTT viết với tư cách một người lính Cộng Hòa không chấp nhận giải ngũ, không chấp nhận im tiếng, mặc dù tuổi cao, 82 tuổi, vẫn tiếp tục chiến đấu trên măt trận văn hóa.
.
GHI CHÚ:
Sách WAR AND LOVE (Tác giả: Tien Chu) hiện bán ở Amazon, theo 2 ấn bản.

Bản đọc trên Kindle ($2.99):

Bản sách giấy ($9.99):

PHOTO: Nhà văn Chu Tất Tiến và bìa sách ‘War and Love’.


731761524_1718310483078109_7115817259089300692_n.jpg

Thursday, June 4, 2026

Người không biết mệt mỏi

Hôm 01.06 vừa qua khoa Đông Nam Á đại học Bonn tổ chức giới thiệu sách „Xuyên Qua Mọi Chiến Tuyến“ [1]. Hai nhân chứng được nhiệt liệt chào đón là Lady Borton và Phạm Hùng Phong. Lady Borton lần đầu có mặt, còn Phong thì buổi giới thiệu sách nào anh cũng theo dõi.

Phong và tôi gắn bó với nhau không chỉ vì tình bạn tay ba cùng Bình "vé số“, mà vì cả hai đều muốn làm cái gì đó để giảm bớt mối hận thù dai dẳng trong lòng dân tộc này suốt hơn 50 năm qua.

Trich chương 2 "Chuyện những người lính"

…Chàng Thanh niên Hà Nội đi bộ đội năm 1972, khi mới 19 tuổi để rồi tham gia trận chiến nồi da xáo thịt ở thành cố Quảng Trị hè 1972. Anh bị thương nặng vào chân và vào đầu, bị kẹt lại trong thành khi bộ đội rút khỏi thành cổ. Đơn vị tưởng anh đã chết mất xác nên gửi giấy báo tử về cho gia đình. Mẹ anh khóc hết nước mắt.

Thủy quân lục chiến miền Nam tìm thấy anh còn thoi thóp trong chiến hào nên chở anh đến bệnh viện Nguyễn Tri Phương ở Huế. Thấy vết thương khá nặng, họ lại đưa anh ra sân bay Phú Bài tải thương về Đà nẵng. Trên chiếc máy bay C130, ghế ngồi đã được tháo hết, khoang máy bay được cải tạo thành những giá để băng ca, có 5 tầng giá như vậy. Băng ca với thương binh được đẩy vào theo đường ray, rồi xếp lên các giá như xếp sách trong thư viện. Hạ cánh xuống sân bay Đà nẵng, trong khi chờ xe tải ra chở đi, anh tò mò ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Đúng là 1 thế giới khác hẳn, ồn ào ầm ĩ, đầy ngập vật chất và kỹ thuật hiện đại. Anh lạ lẫm nhìn mấy cô gái ăn mặc hở hang, không hiểu là điếm hay nhân viên sân bay, đang ưỡn ẹo cạnh mấy người lính Mỹ. Những người lính Mỹ này vừa hết hạn phục vụ và đang chờ máy bay để về nước...

… Điều trị cho anh là Bác sĩ Quân y tên Khánh, vốn là người Bắc di cư, tửng ở phố Hàng Đào - Hà nội. Nghe Phong kể mình cũng là người Hà Nội ở Phố Phan Bội Châu, ông tỏ ra có cảm tình với anh. Ông đã làm tất cả để anh không bị cưa chân và khoét mắt....

...Sau biến cố 30.4.1975, bác sĩ Khánh đã đưa gia đình đi Mỹ. Vào năm 2010 khi có dịp sang Mỹ, anh Phong đã tìm đến Quận Cam dò tìm Bác sĩ Khánh để tri ân. Nhưng tiếc thay việc mò kim đáy biển đó không thành công….“

„..Một lần, hai vợ chồng Phong ngồi uống cà phê ở Sài Gòn bỗng gặp một người bán vé số lết đi từng bàn để mời khách. Đó là Bình. Chiếc mũ lưỡi trai rằn ri của Thủy quân Lục chiến trên đầu người bán vé số bỗng gợi lại cho Phong những ký ức cũ. Trong suốt bao năm qua, anh không bao giờ quên ơn cứu mạng của những người lính quần áo rằn ri đó. Hai vợ chồng Phong liền mua mấy vé số của Bình để bắt chuyện và hai người lính bỗng kể lại cho nhau những kỷ niệm về trận đánh đó. Cả hai đều nhận ra mình đang nói chuyện với người mà hồi đó có thể đã xả súng bắn sang phía mình..

Phong ngậm ngùi xót xa. Cùng đổ máu vì nghĩa vụ công dân nhưng chỉ anh thương binh Bắc Việt được xã hội công nhận, điều này khiến Phong suy nghĩ khá nhiều. Vì vậy khi gặp Bình, anh cảm thấy có cái gì đó cần phải bù đắp cho con người bất hạnh kia“ ..

(Hết trích)

Năm 2019 tôi đăng câu chuyện của Phong lên FB mong giúp anh tìm ra gia đình bác si Khánh. Nhưng có người nói là bác sĩ Khánh đã qua đời ở Cali, kèm theo đó là bức ảnh gia đình ông.

Tháng 9.2025 bộ phim “Mưa Đỏ“ tạo ra một dư luận lớn trên mạng. Đây là phim lần đầu tiên kể về mối quan hệ giữa những người Việt ở hai bên chiến tuyến. Tuy vậy cảnh lính Miền Nam dùng súng phun lửa thiêu sống tù binh Miền Bắc trong trận Quảng Trị làm nhiều cựu chiến binh phẫn nộ. Là người được binh si bên kia cứu chữa Anh Phong phản đối công khai trên mạng. Anh còn viết thư cho đạo diễn Dang Thai Huyen, khuyên cô "Bỏ cảnh đó đi, vì bóp méo sự thật như vậy khiến con cháu chúng ta nghĩ rằng cha mẹ chúng là lũ man rợ“.

Cho đến nay anh không nhận được trả lời.

Ý kiến của Phong gây tiếng vang trên Facebook. Bạn Lâm Nguyễn đã tiếp tay lan tỏa. Một người nhà của bác si Thân Trọng Minh Khánh cho biết ông vẫn sống với gia đình tại California. Tối ngày 28.09.2025, sau hơn 53 năm, anh Phong gọi điện trực tiếp cho bác sĩ. Đầu kia là bà Lệ Mỹ, vợ ông. Bà rất cảm động, cho biết là ông già 85 tuổi đã bị tai biến 3 năm trước. Hiện nay chỉ nằm trên giường bệnh, không đi lại nói năng được gì. Nhưng ông vẫn nhận biết được những gì xảy ra xung quanh. Khi bà nói là có anh Phong, bộ đội “Việt Cộng” được ông chữa trị năm xưa muốn cảm ơn ông thì ông mỉm cười. Anh Phong vội viết vài dòng qua messenger nhờ bà đọc cho ông nghe.

“Em kính chào anh Khánh, Anh chắc không thể nhớ hết các bệnh nhân cựu quân nhân VNCH dịp mùa hè đỏ lửa 1972 mà anh đã cứu chữa, càng không thể nhớ đến “thằng tù binh VC” bị gãy chân và hư một mắt là em. Em vẫn nhớ như in hằng sáng anh đi thăm khám cho các bệnh nhân tù binh rất tận tình, chu đáo, …. hành động thật nhân đạo, tình người của các y bác sĩ Việt Nam Cộng hòa em không bao giờ quên…

Sau bao năm em hỏi dò anh nhờ cộng đồng mạng tìm anh, đến hôm nay được gặp anh thì không may anh lại đang đau ốm không nói chuyện cùng nhau được, em rất buồn và thương anh…

Em cố gắng năm 2026 sẽ đi Mỹ để ghé thăm anh và gia đình nhà mình… Em xin tặng anh tấm hình em chụp năm 1972 và hình em hiện nay. Nhờ anh mà em mới có được như ngày hôm nay...”.

Nghe bà Lệ Mỹ đọc xong đoạn tin ngắn đó, bác sĩ Khánh gật đầu mỉm cười.

Nói là làm, tháng Tư 2026 vợ chồng Phong mua vé đi Mỹ. Đáng tiếc là ông Khánh đã qua đời ba tuần trước. Bà Lệ Mỹ đóng cửa không tiếp ai, để tang chồng. Nhưng khi Phong xin đến viếng ông, bà nói “Kể từ ngày chồng tôi mất đến nay, các em là những vị khách đầu tiên tôi tiếp tại nhà“.

Một cuộc gặp gỡ cảm động, tuy muôn màn. Bà Lệ Mỹ kể: “Sau tháng Tư 1975, ông Khánh phải đi học tập cải tạo hai năm. Năm 1979 cả nhà vượt biên và thật là may mắn, cả ông bà và hai cậu con trai đều sống sót sang đến Mỹ. Ở đó ông phải học lại để được hành nghề bác sĩ. Đối với ông đó là cái nghề và cũng là cái nghiệp: Cứu người. May mắn hơn nữa là một cậu con trai cũng tốt nghiệp y khoa để nối nghiệp cha. Sau khi hai nước bình thường hóa quan hệ ngoại giao, gia đình ông bà đã về thăm quê vài lần, mỗi lần ở lại hai tháng. Gần đây sức khỏe đã không cho phép ông đi xa được nữa…“

Phong rất buồn vì không được gặp lại ân nhân đã tìm kiếm hơn 50 năm. Dù sao tình cảm bà Lệ Mỹ dành cho anh cũng rất sâu sắc. Qua câu chuyện, Phong được biết mẹ ông Khánh là em ruột luật sư Trần văn Chương, cha của bà Trần Lệ Xuân. Một gia đình danh giá.

Chuyến đi Mỹ lần này khiến Phong suy nghĩ khá nhiều. Anh gặp lại người anh vợ từng mất liên lạc 70 năm qua, cũng như nhiều người Miền Nam khác sang Mỹ sau 1975. Anh cảm nhận cái hố ngăn cách giữa lòng dân tộc. Anh chán ngấy cái cảnh cứ hàng năm pháo bông, cờ đỏ ngút trời, ầm ỹ ca ngợi chiến thắng Mỹ-Ngụy, khiến bên kia lại sùng sục biểu tình "Quốc hận“. Từ lâu Phong muốn góp phần san lấp cái hố đó. Anh luôn đồng hành cùng tôi trong các buổi giới thiệu sách.

Phong bố trí vào Sài Gòn đúng hôm 21.11 để dự ra mắt sách đầu tiên. Anh rủ “Bình Vé Số“ cùng đến dự. Bình bị cụt hai chân nên khi lên hội trường tầng 2 hơi khó khăn, Phong chạy ra kéo Bình lên. Họ ôm nhau. Tôi nói đùa là “Hai anh bộ đội Miền Nam và Miền Bắc“.

Bất chấp chênh lệch múi giờ Phong luôn tham dự online các buổi giới thiệu sách tiếp đó ở châu Âu. Có buổi anh chờ mỏi mắt, tôi chưa kịp mời anh phát biểu thì đã hết giờ. Phong không giận tôi, không mệt mỏi. Anh quyết dự chỉ để gửi đến người đọc cái thông điệp mà chúng tôi cùng chia sẻ:

Đừng khoét sâu hận thù nữa. Kẻ thù cũng là người, là đồng bào mà!

FB Tho Nguyen
---
[1] mua sách online: https://tho-nx.github.io

Giới thiệu sách tại Bonn hôm 01.06.2026
Cựu bộ đội Phong, Bình "Vé số" và tác giả hôm ra mắt sách 21.11.2025
Gia đình bác sĩ Khánh ở Mỹ nhiều năm trước
Anh Phong trước bàn thờ bác sĩ Khánh, tháng Tư 2026.
Vợ chồng Phong với bà Lệ Mỹ, vợ bác sĩ Khánh, tháng 4.2026


Wednesday, May 6, 2026

NÊN ĐỌC ĐỂ BIẾT TỔNG THỐNG HOA KỲ DONALD TRUMP NHƯ THẾ NÀO?


Tác giả, Ann Nguyễn

Trong suốt gần một tháng ở nhà theo dõi tình hình hiện nay, tôi nhận ra một vấn đề mà trước giờ ít để ý tới đó là những bài viết về TT Trump hầu như đều là chê trách, đổ lỗi, rất khó tìm đọc được một bài viết nào có quan điểm tích cực về ông ấy. 

Ngồi xem live các buổi họp báo từ Toà Bạch Ốc, tôi ngạc nhiên khi nhiều nhà báo đặt những câu hỏi kiểu gài bẫy chờ Trump sơ hở lỡ miệng chỗ nào đó để làm mồi cho truyền thông nhảy vào xâu xé. Những câu hỏi, trả lời được cắt ghép cho những bài viết, những video bình luận tiêu cực đã được lên ý đồ sẵn để định hướng người xem ngập tràn trên YouTube, Facebook...

Thắc mắc với câu hỏi tại sao truyền thông ghét Trump như vậy? Sao nhiều người chửi ông? ông ấy đã làm những gì? Tôi tìm được một phần lớn câu trả lời cho mình qua quyển sách dài của Doug Wead: Inside Trump's White House. Sách vừa được xuất bản tháng 11 năm 2019.

* Doug Wead đã viết hơn ba mươi quyển sách và là một trong những tác giả có sách bán chạy nhất của New York Times. Wead đã phỏng vấn trực tiếp với sáu đời Tổng thống Mỹ (TT Trump là người thứ 6). Ông cùng là tác giả xuất bản chung một quyển sách với cựu TT George Bush. Ông từng là thành viên cố vấn cấp cao của Tòa Bạch ốc. Ông là một trong rất ít những nhà sử học hiện tại còn sống cùng viết về 44 đời Tổng Thống Mỹ. Đây là quyển sách ông viết về những gì TT Trump đã làm được trong ba năm qua. Với một tiểu sử sự nghiệp nổi bật như vậy, TT Trump đã thật sự đặc biệt như thế nào để nhà sử học Wead viết hẳn một đầu sách về mình?

* Tác giả Wead được TT Trump đồng ý để ông ấy ghi âm lại tất cả những cuộc phỏng vấn giữa ông và Tổng thống cũng như với tất cả thành viên gia đình Trump và các tư vấn cấp cao khác. Đây là một yếu tố giúp Wead tiếp cận nguồn thông tin quan trọng và viết chính xác nhất những gì đang diễn ra. Lịch sử mà chúng ta đã đọc về Washington, Lincoln, Roosevelt, hay Kennedy... đã được ghi lại xác thực ra sao thì giờ đây với Wead, ông ấy cần làm gì để thế hệ sau có thể tiếp cận được nguồn tư liệu đúng nhất về TT Trump? Tất cả sẽ nhờ vào những gì được ghi ngay lúc này và ông ấy muốn mình phải ghi lại sự thật một cách công tâm nhất.

* Lý do gì mà một tỷ phú rất thành đạt trong cả hai lĩnh vực bất động sản và show truyền hình như Trump lại quyết định ra tranh cử Tổng thống. Trump đã gầy dựng lên một thương hiệu nổi bật cho chính mình, rõ ràng ông ấy không cần phải làm tổng thống để được nổi tiếng hay để giàu hơn.

* Khi Wead phỏng vấn các con của Trump, Ivanka, Eric và Don Jr., Wead không ngạc nhiên khi họ kể về những lần nhìn thấy cha họ bực tức xé toạt bài báo khi biết chính phủ Mỹ vừa ký kết một hiệp định nào đó gây bất lợi cho Mỹ. Trump bực tức khi nhìn thấy hàng trăm ngàn công việc ở Mỹ được mang đi nơi khác.

Trump nhìn thấy cái hố mà Mỹ đang từ từ lún xuống vì những ký kết ông thẳng thắn lên tiếng là rất nguy hại cho Mỹ từ những người đi trước (1 lý do bị ghét tơi bời là đây). Những ký kết mà lợi ích chỉ đem lại cho các nước khác từ Trung cộng cho đến Tây Âu, và càng đè gánh nặng lên vai tầng lớp trung lưu Mỹ khi cõng những lợi ích đó qua cái gọi là THUẾ.

* Wead không ngạc nhiên vì sao, vì ông đã từng là thành viên tư vấn cấp cao ở Tòa Bạch Ốc ông hiểu rõ cơ chế đằng sau những ký kết đó, hiểu rõ những nhóm lợi ích đứng sau giật dây, hiểu rõ truyền thông đã bị mua chuộc như phương tiện tuyệt vời để đánh lạc hướng dư luận hay nói nặng hơn thì đó gọi là tẩy não.

Dù từng là cố vấn cấp cao của hai đời Tổng thống Mỹ thuộc đảng Cộng Hòa, Wead nhận định thẳng thắn rằng Tổng thống Mỹ ở cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ ít nhiều đều bị chi phối bởi các thế lực ngầm đứng sau, những thế lực có thể ôm trọn truyền thông và bắt nó hoạt động theo ý mình.

Nhưng Trump lại khác, ông ấy đã là tỷ phú, ông không cần tiền của những thế lực đó làm bàn đệm để nhảy lên, ông ấy cũng không cần phải lấy lòng những thế lực đó để dọn đường cho cuộc sống hưởng thụ an nhàn sau khi rời nhiệm kỳ.

* Wead cho rằng là một doanh nhân thành đạt chưa từng bước vào con đường chính trị, ông Trump không bị dẫm vào lối nghĩ gò bó rập khuôn, không bị chui vào những cái hộp được đóng sẵn như các chính trị gia trước đây. Sự giải phóng này giúp ông nhìn rõ "bệnh tình" của nước Mỹ theo một hướng khác và rõ ràng đã có những kế hoạch phù hợp hơn.

Tuy nhiên việc TT Trump từng bước phá vỡ những quy luật bất thành văn trong giới chính trị, gây đe dọa đến những lợi ích nhóm đứng sau đã khiến ông giống như một con sói đầu đàn đơn độc bị cả đàn vây hãm tấn công trong suốt thời gian qua.

Tôi tưởng TT Trump bị truyền thông và giới chính trị gia đánh tơi tả từ khi ông trúng cử nhưng thật sự thì ông đã bị "ném bom" từ khi mở lời ra tranh cử.

* Tìm đọc lại những nguồn thông tin từ Wead ghi trong sách, tôi phải thật sự là nể sự phớt lờ của Trump với cánh truyền thông.

Bất kể phát ngôn nào của Trump cũng bị truyền thông moi móc. Khi Trump nói ông có kế hoạch sẽ mang việc làm về Mỹ, sẽ làm cho kinh tế Mỹ tăng lên, làm cho Mỹ hùng mạnh trở lại....

Cánh nhà báo giật tít chửi rủa, chính trị gia ở cả 2 đảng cười nhạo như "Heo thì làm sao biết bay"; "hắn có cây phép thuật à"; "bí mật ở các kế hoạch của hắn là hắn chả có kế hoạch nào cả"; "Trump đang mơ đấy"... Cả Hollywood, các giới tỷ phú, giới nghiên cứu học thuật đều chống lại Trump.

* Bỏ ngoài tai tất cả những châm biếm, tấn công từ truyền thông, sự chống đối từ đảng đối lập và ngay cả những chính trị gia cùng đảng Cộng Hòa, cả 5 đời cựu Tổng thống Mỹ thời điểm đó đều không chọn Trump, nhưng cuối cùng ông đã thắng trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người khắp nơi.

Đó có phải là may mắn? Wead đã viết lại rất chi tiết về hành trình tranh cử đầy đơn độc và khó khăn của ông Trump. Nhờ đó mà người ta sẽ biết được sự thật TT Trump cùng những người con lớn đã tiếp xúc với các cử tri của mình như thế nào, sẽ biết được sự thật đảng đối lập đã dùng truyền thông đưa sai thông số dự báo về tỉ lệ bầu chọn để làm nhụt chí những người ủng hộ tin rằng Trump sẽ thua ra sao.

* Lý do gì Wisconsin trong suốt 32 năm chỉ bầu cho ứng viên đảng Dân Chủ đã quay qua bỏ phiếu cho Trump.

Ông đã thắng Ohio như thế nào, 1 tiểu bang trong suốt 44 đời Tổng thống qua hễ ứng viên nào chiếm được phiếu bầu thì người đó sẽ thắng cử. Tại sao có những cử tri tự nhận rằng họ đã bỏ phiếu cho các ứng viên đảng Dân Chủ cả đời của họ, lý do gì làm họ thay đổi lần bầu cử này.

Làm thế nào Trump dành được phiếu bầu những nơi mà nhà Clinton còn không thèm đến vận động vì tin chắc phần thắng thuộc về mình. Tại sao Florida gần như nắm chắc phần phiếu về cho Hillary Clinton nhưng cuối cùng đã làm cho đảng Dân Chủ ngỡ ngàng ở phút cuối. Rõ ràng đó không phải là may mắn.

* Nếu Wead không viết quyển sách này có lẽ chúng ta sẽ không biết rằng thật sự Mỹ đã gần như có chiến tranh với Triều Tiên ra sao. Khi cựu tổng thống Obama rời nhiệm kỳ, Obama thừa nhận rằng Kim Jong-un sẽ là vấn đề lớn nhất mà ông Trump sẽ phải đối mặt.

Thật thú vị khi đọc đoạn đối thoại của TT Trump và Kim qua cách kể lại từ Wead. Vấn đề Trump nhận ra ở Kim đó là những tên độc tài thường uy hiếp kẻ yếu, không phải kẻ mạnh hơn.

Tuy nhiên ông đã rất cẩn trọng và đã thành công trong việc đàm phán lần thứ nhất với Kim tại Singapore. Chấm dứt việc thử vũ khí hạt nhân, đưa con tin bị bắt giữ, đưa hài cốt lính Mỹ ở Triều Tiên từ cuộc chiến Nam Hàn về Mỹ, một kết quả tuyệt vời mà Wead cho biết phải mất 11 đời Tổng thống để thực hiện.

Hội nghị đàm phán lần thứ hai tại Hà Nội lẽ ra có thể đã có kết quả tốt đẹp nếu như truyền thông Mỹ không cố tình “vạch áo cho người xem lưng”. Tại sao ngay thời điểm quan trọng của việc đàm phán, kênh truyền hình trên màn ảnh tivi được chia ra làm đôi với 1 bên là hình ảnh trực tiếp hội nghị Mỹ-Triều Tiên tại Hà Nội, 1 bên là hình ảnh Hạ viện Mỹ đưa ra những cáo buộc khác về Trump?

Đó chẳng phải là một thông điệp cho cả thế giới biết nội bộ Mỹ đang bị chia cắt sao. Bằng cách nào đó Kim rõ ràng đã nhận ra thông điệp đó.

Trump muốn duy trì hòa bình thế giới ư, hãy quay về giải quyết xung đột nội bộ trong nước trước đi. Đó là kết quả vì sao ở lần đàm phán thứ 2 ông đã không đạt được một thỏa thuận nào với Kim.

* Wead nhìn nhận thật chua xót khi sự thù ghét Trump đã làm cho những người chống đối ông sẵn sàng đạp lên danh dự và lợi ích của nước Mỹ để đạt được mục đích của mình.

Wead viết khi Trump tuyên bố Mỹ rút lui khỏi hiệp định biến đổi khí hậu Paris, giới hoạt động môi trường, truyền thông, đảng đối lập phản đối la ó. Dân chúng phần lớn cũng chửi ông mà không hiểu rõ cái hiệp định đó là về gì.

* Vâng, cái hiệp định ấy là để Mỹ phải tham gia bỏ tiền, đầu tư công nghệ, máy móc để dọn dẹp việc ô nhiễm môi trường của các nước như Trung cộng, Ấn Độ, Nam Phi...... Tiền từ đâu, từ tiền thuế dân Mỹ mà ra cả.

Những người chửi Trump liệu khi biết tiền thuế của mình trước giờ phải cõng luôn cái việc dọn dẹp vệ sinh cho những nước chuyên gây ô nhiễm đó thì có còn muốn la làng lên nữa không?

Khi Obama ký tham gia hiệp định Paris 2016, truyền thông đã không hề nêu rõ nội dung về nó cho dân Mỹ biết, tất cả chỉ được viết ngắn gọn rằng nó tốt cho việc bảo vệ môi trường. Nhờ truyền thông che đậy, Obama lại được thêm lòng dân qua phong cách quí ông lịch lãm biết yêu môi trường. Nhưng sự thật thì Obama đã vi phạm điều lệ Byrd-Hargel Resolution thông qua năm 1997 qui định rằng Mỹ không được ký kết bất cứ hiệp định nào về việc làm sạch môi trường ở các nước đã nêu ở trên mà không kèm theo những quy định bắt buộc những nước đó phải có biện pháp hạn chế việc gây ô nhiễm ở chính nước của mình.

Thế mà khi ông Trump rút lui khỏi hiệp định, nước Mỹ gào lên chửi.

* Wead châm biếm, dường như truyền thông đã nhào nặn thành công một hình tượng Obama bóng láng không tì vết trong lòng hơn một nửa dân chúng Mỹ.

Vì mang danh là anh cả của thế giới, Mỹ phải đang è cổ bao bọc quân sự miễn phí cho các nước Hàn, Nhật, Ả rập, khối NATO... cho tới khi TT Trump đem bàn cân ra đặt lại. Ông cho rằng thật vô lý khi Mỹ phải bỏ ra hàng tỷ mỹ kim để tạo nên những đầu đạn, tên lửa, vũ khí và tặng không cho các nước đang được coi là siêu cường của thế giới.

* Giới ngoại giao, báo chí, tướng tá lại nhao lên lo sợ Mỹ sẽ làm mất lòng các đồng minh Á- Âu. Trump đã thẳng thắn gọi đó là mối quan hệ lợi dụng và giữ vững lập trường của mình. Thông điệp của ông rất rõ:

Vâng, đồng minh quan trọng nhưng Mỹ vẫn quan trọng hơn”.

Mỹ không thể bị bòn rút như vậy nữa. Đức, Nhật không còn là những nước lụi bại sau chiến tranh.

Rõ ràng hiện nay họ đã là các cường quốc. Hãy nhìn nền kinh tế và sự phát triển của Nam Hàn, Ả Rập xem, đó là những nước nghèo yếu cần bảo vệ miễn phí sao? Với tài thương lượng của mình ông lại thành công trong việc bớt đi một gánh nặng trên lưng tầng lớp trung lưu Mỹ. Không những thế, nhờ Trump mà hệ thống phòng ngự NATO đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Về kinh tế, Wead thừa nhận trong vài chục năm qua chưa có đời Tổng thống nào đưa Mỹ đạt được mức tăng trưởng kinh tế tới 4.3 như Trump vào thời điểm Wead kết thúc quyển sách.

* Trump đã làm gì để thay đổi những luật lệ gây khó khăn cho doanh nghiệp trong nước từ thời Clinton, Bush và Obama để khiến cho các hãng xưởng dần bốc hơi qua bên kia bán cầu.

Ông đã làm gì để mang các hãng xưởng về lại Mỹ? Là một nhà kinh doanh ông Trump hiểu rõ cái gọi là thương mại tự do hoàn toàn không mang lại lợi ích bằng nhau cho đôi bên, mà đó là cái bẫy bên được bên mất.

Hãy tưởng tượng với 1 hãng xưởng được mở ra tại Trung cộng từ doanh nghiệp Mỹ sẽ đồng nghĩa với việc 1 hãng xưởng tại Mỹ bị đóng đi.

Khi dân Trung cộng có việc làm, dân Mỹ sẽ bị mất việc. Chúng ta tin rằng việc mang việc làm sang những nước có giá nhân công thấp để đổi lại được mua sản phẩm rẻ hơn là điều có lợi cho đôi bên nhưng thật sự đó là cái bẫy.

Ngay lúc này, cái bẫy mà không riêng gì Mỹ mà cả thế giới đang mắc phải đã lộ rõ qua việc thiếu hụt đồ y tế do phụ thuộc vào khâu sản xuất từ nước nào thì mọi người đã biết. Thật tiếc khi TT Trump chưa kịp dẹp hết cái bẫy này thì lại đang bị chỉ trích từ nhiều phía về tình hình hiện tại.

* Vì sao giới học thuật, các trường đại học Mỹ thường ủng hộ cho Dân Chủ?

Vì sao các ứng viên của đảng này luôn mang những vấn đề về súng, về việc xóa hết nợ cho sinh viên, về y tế, về dân nhập cư, về đường lối ngoại giao song phương mềm mỏng... để làm chủ đề chính cho những cuộc vận động tranh cử.

Liệu những vấn đề đó có thật sự tốt như nó được hứa từ các ứng viên.

Liệu nó giúp Mỹ đứng vững hay suy yếu thêm trên đấu trường thế giới.

Đối tượng tầng lớp nào họ đang hướng đến để kiếm được sự ủng hộ.

Tại sao lại trì hoãn ngăn chặn dân nhập cư bất hợp pháp?

Tại sao đảng Dân Chủ đưa ra ý kiến đồng thuận việc cấp bảo hiểm y tế cho dân nhập cư lậu trong cuộc bầu cử sắp tới? (Ôi, lại tiền thuế!)

Liệu có phải di dân lậu từ các nước Nam Mỹ thông qua cửa ngõ Mexico là một nguồn lợi nhuận dồi dào mà chỉ có dân chính trị gia, lợi ích nhóm ngầm thỏa hiệp với nhau mới hiểu rõ?... Hãy đọc và tìm câu trả lời qua lối viết lôi cuốn rõ ràng từ Wead.

Có nhiều những thành tựu khác mà TT Trump đã đạt được chỉ trong hai năm đầu nhiệm kỳ mà Wead phải thừa nhận rằng chưa có đời Tổng Thống gần đây nào đạt được như vậy.

Từ kinh tế, quân sự, đàm phán ngoại giao cho đến giải thoát con tin Mỹ, tiêu diệt khủng bố.. Trump đều hoàn thành nhanh gọn.

Nhưng phần lớn truyền thông và đảng đối lập sẽ không dễ dàng thừa nhận những thành tựu đó.

TT Trump đang là cái gai đã gây tổn thất quá nhiều cho lợi ích nhóm mà họ sẽ phải dùng mọi thủ đoạn để nhổ bỏ đi..

Đó là lý do tại sao phải tạo ra giả thuyết tố cáo Trump đã bắt tay với Nga gian lận trong bầu cử (tốn 40 triệu $ để điều tra từ tiền thuế dân!) Khi không tìm được chứng cớ thì lại tạo ra phiên tòa luận tội vô lý mà kết quả như thế nào thì ai cũng biết rồi.

Chắc chắn ông Trump sẽ còn chịu nhiều chống đối khác cho đến khi đảng đối lập và các nhóm lợi ích đạt được mục đích của họ.

Kết thúc quyển sách của mình, Wead để người đọc tự tìm ra câu trả lời cho tương lai của nước Mỹ qua những con số xác thực, những vấn đề quan trọng ông đã đưa ra phân tích. Liệu những thành quả mà TT Trump đạt được sẽ được người sau tiếp nối hay dẹp bỏ? Wead cho rằng sẽ sớm thôi khi những cuộc tranh cử theo lối mòn cũ trở lại khi ông Trump ra đi, khi các ứng viên Tổng thống được đo ni đóng gót khác trong guồng máy chính trị được đưa lên, khi Mỹ lại dẫm vào những cái bẫy kinh tế ngoại giao khác.

Khi Mỹ đánh mất vị trí số 1 của mình, dân Mỹ sẽ tỉnh giấc nhìn ra sự thật về những việc Trump đã làm luôn hướng đến "America First" như thế nào. Nhưng thật tệ là lúc đó đã quá muộn!
______
Nguồn:
Wead, Doug. Inside Trump's White House. New York: Center Street, 2019
Fox News Live
----------
Xin lưu ý: tôi viết bài này để truyền tải lại một phần nội dung và giới thiệu quyển sách tác giả Doug Wead đã viết. Xin phép không tranh luận vấn đề yêu hay ghét, đúng hay sai của ông Trump. Nếu thấy phù hợp hãy tìm đọc và share bài viết để nhiều người biết đến quyển sách bán nhiều nhất, và chắc chắn quyển sách sẽ không làm bạn thất vọng.

Wead in September 2011.
Born Douglas Wead
May 17, 1946 (age 73)
Muncie, Indiana, U.S.
Occupation Writer, political commentator
Political party Republican.

Saturday, October 11, 2025

“107 Days”- Kamala Harris

Sau gần một năm yên lặng, bà Harris xuất hiện liên tiếp trên 4 chương trình TV, sẽ thăm 15 thành phố lớn của 11 tiểu bang, ghé Canada và Anh quốc (!) để giới thiệu cuốn “107 Ngày”. Khi tranh cử tổng thống bà cũng không xuất hiện và đi vận động nhiều như vậy. Thế nhưng khi hết được Mật Vụ bảo vệ miễn phí thì bà lại chăm chỉ bỏ tiền túi đi quảng cáo sách mới?!

Ai cũng biết viết hồi ký là cách hợp thức hóa các khoản quà hồi môn của giới tài phiệt lại quả cho các chính khách đã giúp đỡ họ trong khi tại vị. Khi sách chưa in thì nhà xuất bản đã ứng tiền cho thân chủ cầm trước. Còn nếu in rồi mà không ai mua thì thành quà tặng cho các mạnh thường quân nào đóng góp gây quỹ nhiều. Nghĩa là của người phúc ta. Có thế thì cựu bộ trưởng, tướng lãnh và nhất là các TT Clinton, Obama, ngay cả ông lão mất trí, ung thư nặng sắp chết Biden, và tổng thống giả định của báo Newsweek, Hillary Clinton, mới cắm cúi cắn gẫy mấy cái quản bút, cặm cụi viết ngày đêm cho kịp xuất bản vài tháng sau khi mất việc. [ông bà Clinton viết khoảng 62 cuốn, Obama mới có 20 tập, và còn tiếp, 2 TT Bush 7, Biden nặn 15 cuốn, trong đó có “Joe Biden Best Quotes” (chắc những câu nói không bị cà lăm, nói sai)]. Tạm kết luận, PTT Kamala đi lưu diễn với tham vọng chính trị chứ không phải sợ sách ế!

Trước hết chúng ta cần xét lại những gì bà Harris nói và viết để có thể hiểu rõ. Dĩ nhiên người viết đã không bỏ tiền và thì giờ đọc cuốn sách này, chỉ dựa vào những đối thoại giữa Kamala và các phóng viên. Kamala cho Rachel Maddow, và Michael Strahan hay trong cuộc vận động tranh cử vừa rồi Trump nắm thượng phong, có đến 10 năm để vận động trong khi bà chỉ có 107 ngày, và kết quả là bà chỉ thua sát nút. 

Nói một cách khác cái tựa của cuốn sách là lời biện bạch và ta thán, ám chỉ TT Biden đã không chịu nhường từ sớm để đến phút chót không kịp thì giờ vận động. Bà nói đúng, nhưng quên vài chi tiết nhỏ. Kamala được ai đó đề cử thế cho Joe Biden, chẳng tốn một phút tranh cử sơ bộ (primaries), là thể thức dân chủ thiết lập từ mấy trăm năm qua và hưởng trọn 1,2 tỷ từ quỹ dành cho TT Biden.

Cả Joe và Kamala đều né báo chí, chỉ xuất hiện tại các dạ tiệc gây quỹ của giới thượng lưu. Trump đúng là có vận động tranh cử nhưng ông ta vận động từ toà án, nhà tù với đủ tội dân sự, thương mại và hình sự. Biden-Harris dùng cả bộ TP, FBI, NSA, CIA tấn công Trump tối đa; Harris có thể quên nhưng 77,2 triệu cử tri vẫn nhớ.

Khi thất cử nặng nề, Harris viết Pete Buttigieg mới là UCV số một trong vị trí PTT, nhưng người Mỹ sẽ không chấp nhận có PTT đồng tính. Harris cân nhắc và loại bỏ TĐ Josh Shapiro làm PTT vì ông này quá tự cao và ích kỷ (egoist). Tim Walz được chọn một cách bất đắc dĩ đứng chung liên danh, được Kamala miêu tả như anh cả đẫn, chỉ biết nghiến răng vặn ốc xe truck và bắn súng pặc-khoọc như dân ruộng CH, làm thống đốc hai nhiệm kỳ nhưng không biết tranh luận và dùng máy nhắc chữ (teleprompter). Kamala bộc lộ hối tiếc, chửi nát nước và đổ lỗi thất cử vì Walz tranh luận với JD Vance quá tệ



Không biết TĐ Shapiro tự cao tới đâu nhưng giải nhất tự đại phải phong cho Harris “liền một khi”. 

Khi tranh cử sơ bộ năm 2019, Kamala thua dấm dúi, bị loại ngay sau hai cuộc tranh luận, trong khi Buttigieg đoạt được sự ủng hộ từ Iowa caucus, và New Hampshire, tiến vào vòng hai. Buttigieg làm thị trưởng ở tiểu bang bảo thủ, trở thành người hùng tranh cử năm 2020 để rồi làm BT Giao Thông dựa vào căn cước đồng tính công khai vậy mà Kamala không biết và lợi dụng làm đòn bẩy chính trị cho mình thì một là bà ta mù, hai là chỉ ủng hộ LGBTQ bằng miệng. Kamala phế ái khanh Buttigieg và phục long Shapiro để lập con ghẻ Tim Walz, thua bét tĩ sây qua quạt chính nhà ngươi, Tim Walz, làm ta thua. [chắc sau đó tung tràng cười hô hố, hềnh hệch điên loạn, nhạc cụ tranh sáo bầu cùng trổi lên, ư ử…].

Kamala viết rõ Joe Biden có đủ sức khỏe để trị vì nhưng không đủ khả năng tranh cử.

https://m.youtube.com/watch - phút thứ 6:30.

Theo đó, bà phân biệt rõ việc tranh luận, xuất hiện trước cử tri, trả lời những câu hỏi hóc búa của đám báo chí KHÓ và MỆT HƠN khi phải đàm phán với những nguyên thủ quốc gia hắc ám như Putin, Tập, Ủn, Maduro,…, họp và ra các quyết định tài chính, an ninh quốc gia, tình báo quốc phòng, chiến tranh xung đột có thể dẫn đến các lệnh oanh tạc, phóng hoả tiễn liên lục địa hạch tâm, đổ quân tấn công hoặc phòng thủ ảnh hưởng trực tiếp đến hàng triệu sinh linh Mỹ và thế giới! 

PTT Harris gián tiếp xác nhận Joe Biden chỉ là bù nhìn, còn lại các quyết định sinh tử đều có người lo dùm. Hèn gì Kamala phải mướn Greta Gerwig đạo diễn và luyện giọng, cách đọc ‘chuẩn Ăng-lê’ cho bà trước khi xuất hiện trước công chúng Mỹ.


Sự chuyển hướng dần sang chủ nghĩa xã hội tại Hoa Kỳ bắt nguồn từ chính sách Tân Kèo (New Deal) của TT Franklin D. Roosevelt. FDR ủng hộ nhiều đạo luật thiên tả cho phép chính quyền Liên Bang can thiệp vào thị trường tự do và tạo tiền lệ cho sự phát triển của hệ thống hành chính cồng kềnh, tiền thân của nhà nước ngầm. Những chính sách này đã kéo dài tình trạng trì trệ thời kỳ Đại Suy Thoái; nhưng đây là đề tài phức tạp ra ngoài chủ đề của bài viết này. Quý độc giả có thể tìm hiểu thêm qua các bài nói chuyện của TS Thomas Sowell, hoặc đọc các đạo luật Wagner Act, National Industrial Recovery Act, Social Security Act,…

Cánh tay đắc lực cho FDR là Dân Biểu TX Lyndon Johnson. Sau khi đắc cử LBJ đẩy mạnh hình thức trợ cấp vú em và mỵ dân nhiều hơn nữa qua chính sách Đại Xã (Great Society). Hai đạo luật Elementary and Secondary Education Act và Higher Education Act của Đại Xã giúp các trường học có thêm ngân sách Liên Bang tài trợ giúp học sinh và sinh viên có cơ hội học tập. Nhưng thực tế một khi nhận tiền trợ cấp cho dù dưới chế độ hay hình thức gì nó cũng trở nên biến thái theo sự đòi hỏi của người ban. Các công chức sống trong ảo tưởng và không có người giám sát, tự biên tự diễn ra các môn học nhân văn vớ vẩn nhồi sọ đầu óc thanh thiếu niên những xã hội hoàn mỹ phồn vinh bình đẳng giả tạo xây trên tháp ngà XHCN, nơi không có “cảnh người bóc lột người”. 

Cộng với nghiệp đoàn (xuất phát từ Wagner Act) và bộ GD dưới thời Carter, nền giáo dục Hoa Kỳ bị đầu độc theo chiến thuật tằm ăn dâu, xuống dốc từ từ. Các sinh viên khoa nhân văn 1965, là thành phần tóc dài chống chiến tranh VN, “make love not war”, nay đã là đại giáo sư, viện trưởng hay cố giáo sư đào tạo ít nhất 3 thế hệ yêu môi trường và cỏ cây, nhưng ghét quê hương, tham gia công tác xã hội nhưng thụ động ở sở, thù ghét tư bản vì làm việc quá nhiều.

Đảng DC đã tẩy não nắm gọn trong tay ít nhất là hai thế hệ, cùng với hệ thống nhà nước ngầm, bộ TP và GD giúp họ có thể quyết định tất cả. Từ đó ta thấy cử tri đảng DC sẵn sàng nhắm mắt ủng hộ triệt để những mẫu người “Hồng hơn chuyên” như Kamala Harris, một kẻ bất tài nhưng tự mãn như tất cả các trí thức và giới trẻ, ích kỷ, hèn nhát, và gần đây nhất có Zohran Mamdani, đứng ra lãnh đạo, đại diện cho đảng DC. Mamdani là một tên du côn, biết lợi dụng thời cơ, khéo léo khai thác, đem những bất mãn, thua thiệt của kẻ ù lỳ bất đắc chí, hoặc khủng hoảng đầu óc vì chỉ sống ảo trên internet, biến thành bất công xã hội cần được giải quyết bằng vũ lực dưới mỹ từ đấu tranh giai cấp, tái phối trí lợi tức, tạo công bằng và nhân ái cho nhân loại như Karl Marx và Hồ trong quá khứ.

Dù thua nặng nhất lịch sử về số phiếu phổ thông toàn quốc, thua cả bảy tiểu bang then chốt, mất lưỡng viện, Kamala vẫn viết sách, xuất hiện, mạnh miệng đổ lỗi cho tất cả cho thấy bà ta vẫn còn sống trong cái ánh hào quang giả tưởng của giới cầm quyền được bao quanh tung hô của đám nịnh thần sống bám Yes Man. Kamala Harris là hiện thân của giới trí thức khoa bảng Hoa Kỳ hấp thụ nền giáo dục viển vông trong tháp ngà xã nghĩa của thập niên 60.

Vậy mà vẫn có người mê! Dù chẳng học cách bấm độn Khổng Minh thần toán hay tướng mạng mộng bốc chi cả, nhưng tôi chủ quan đoán được đảng DC sẽ còn xả láng cực tả trong những kỳ bầu cử kế tiếp!

Obama, Kamala xin cứ lên đài mỗi tuần. Cứ thế nhé!

Freedom Fighter
03/10/2025




Monday, September 8, 2025

Đọc 'Phải sống' của Dư Hoa: Ai đau khổ như Phú Quý?


Người viết đã từng giới thiệu tiểu thuyết Huynh Đệ của nhà văn Dư Hoa. Nhưng đây không phải là tác phẩm nổi tiếng nhất của tác giả này.

Quyển sách gây tiếng vang lớn nhất của Dư Hoa phải kể đến là tiểu thuyết "Phải sống" (活着), được xuất bản năm 1993. Tiểu thuyết lấy bối cảnh nông thôn miền Nam Trung Quốc và theo chân nhân vật Hứa Phú Quý, con trai của một gia đình địa chủ.

Thông qua cuộc đời của Hứa Phú Quý, Dư Hoa khắc họa những biến động xã hội kéo dài suốt 40 năm của lịch sử Trung Quốc (1940 - 1980), như cuộc nội chiến giữa Quốc Dân Đảng và Đảng Cộng sản (1945 - 1949), chiến dịch Đại nhảy vọt (1958 - 1962) và Cách mạng Văn hóa (1966 - 1976).

Tác phẩm này cũng được đạo diễn Trương Nghệ Mưu chuyển thể thành phim vào năm 1994. Bộ phim đã giành giải Grand Jury Prize (giải thưởng lớn của ban giám khảo) và Giải Nam diễn viên xuất sắc nhất (cho Cát Ưu) tại Liên hoan phim Cannes năm 1994.

Tuy nhiên, tại Trung Quốc, bộ phim đã bị cấm chiếu trong một thời gian dài. Lý do thì độc giả có thể phần nào hiểu được. Bộ phim này đã đụng chạm những nhạy cảm của lịch sử Trung Quốc, không phù hợp với quan điểm chính trị của chính quyền. Cũng vì lý do đó, Trương Nghệ Mưu bị cấm làm phim trong một khoảng thời gian sau khi bộ phim ra mắt. [1] [2]

***
Là con trai của một gia đình địa chủ, Hứa Phú Quý được nuông chiều từ nhỏ và vì thế trở thành một cậu thiếu gia ăn chơi, ham mê cờ bạc. Những tưởng cuộc sống sẽ mãi sung túc, giàu có như cái tên của Phú Quý, nhưng quãng đời êm đẹp không kéo dài được bao lâu. Chính thói quen cờ bạc đã khiến Phú Quý đẩy gia đình vào cảnh tán gia bại sản.

Sau khi mất hết tài sản và địa vị, Hứa Phú Quý trở thành một nông dân bình thường. Thích nghi với thời cuộc, anh bắt đầu sống một cuộc đời giản dị, chăm chỉ làm việc để nuôi gia đình nhỏ của mình.

Trong giai đoạn nội chiến Trung Quốc giữa Quốc Dân Đảng và Đảng Cộng sản, Phú Quý bị cưỡng ép đi lính cho quân đội Quốc Dân Đảng. Sau một trận chiến, Phú Quý bị bỏ lại chiến trường và bị quân đội Đảng Cộng sản bắt làm tù binh. Khi Đảng Cộng sản giành quyền kiểm soát đất nước, Phú Quý được trả tự do và quay trở lại cuộc sống thường dân.

Khi đời sống dần ổn định sau cuộc nội chiến thì Phú Quý lại bị cuốn vào chiến dịch Đại nhảy vọt. Chiến dịch này đã gây ra một trong những nạn đói lớn nhất của lịch sử Trung Quốc. Trong bối cảnh đó, nhiều thảm kịch cá nhân cũng ập tới Phú Quý, đặc biệt là cái chết của con trai Hữu Khánh.

Để cứu vợ của quan huyện, Hữu Khánh phải hiến máu nhiều lần và cuối cùng mất vì kiệt sức. Ở mạch truyện này, người đọc có thể hình dung ra sự bất công của hệ thống xã hội thời đó, nơi mà mạng của quan đáng giá ngàn vàng và quyền lực của họ lấn át hết tất thảy cuộc sống của dân thường cộng lại.

Chưa nguôi sau cái chết của con trai thì Phú Quý phải nhìn con gái mình là Hứa Phượng Hà qua đời vì không được cứu chữa kịp thời. Đó là một bi kịch xuất phát từ hệ lụy thanh trừng của cuộc Cách mạng Văn hóa, khi bác sĩ và chuyên gia y tế có kinh nghiệm bị chính quyền coi là phản cách mạng và bị đàn áp tàn bạo.

Bi kịch chồng chất bi kịch, không lâu sau cái chết của con gái, vợ của Phú Quý cũng qua đời. Đây là “cú đánh cuối cùng" khiến nhân vật Phú Quý rơi vào cảnh cô đơn và đau khổ tột cùng. Nhịp độ của câu chuyện vì thế mà đạt đến cao trào.

Từ khóa để giải quyết nút thắt này, như Dư Hoa đã thể hiện, chỉ có thể là “khát vọng sống". Dù trải qua vô vàn biến cố, mất đi hết tất cả người thân yêu, cô độc trong một xã hội đầy biến động, nhưng Phú Quý chưa bao giờ từ bỏ khát vọng sống.

Với “Phải sống", Dư Hoa không xây dựng nhân vật theo lối anh hùng hay phản diện một cách rõ ràng. Thay vào đó, độc giả chỉ có thể thấy qua các trang sách những con người bình thường. Họ có lúc yên vui, có lúc reo vang vì hạnh phúc, nhưng có lúc bị đẩy vào những thảm kịch chất chồng và một xã hội đầy biến động. Nhưng sau tất thảy, những con người bình thường đó vẫn không bị bần cùng hóa, mà trái lại, họ trở nên bao dung và sống nhân ái hơn. Đó cũng là thành công của Dư Hoa, khi mà tác giả đã khám phá ra được những khía cạnh sâu sắc của con người lúc đối diện với nỗi đau mất mát.


Blog Archive