Friday, July 17, 2026



Chiều muộn, cơn mưa vẫn kéo dài.
Trong căn nhà nhỏ ở cuối xóm, một bà cụ gần tám mươi tuổi run run nhóm bếp. Bà nấu một nồi canh rau, kho một con cá nhỏ và cẩn thận xới hai bát cơm.
Một bát dành cho bà.
Một bát dành cho con trai.
Người hàng xóm đi ngang qua khẽ hỏi:
– "Bác lại nấu hai bát cơm à?"
Bà cười hiền:
– "Ừ... nó bảo hôm nay sẽ về ăn cơm với mẹ."
Nhưng người hàng xóm chỉ biết lặng im.
Con trai bà đã mất trong một vụ tai nạn giao thông cách đây ba năm.
Từ ngày đó, ký ức của bà lúc nhớ lúc quên.
Có hôm bà ngồi trước hiên nhà từ sáng đến tối, chỉ để chờ tiếng xe máy quen thuộc.
Có hôm bà mua thêm đôi dép mới, vì nghĩ con đi làm về sẽ cần.
Đêm nào bà cũng hé cửa.
Sợ con về muộn... không vào được nhà.
...

Mưa mỗi lúc một nặng hạt.
Bà ngồi bên mâm cơm.
Cơm đã nguội.
Canh cũng nguội.
Bà vẫn nhìn ra cánh cổng.
Đôi mắt già nua cố tìm một bóng người.
Rồi bà mỉm cười rất khẽ.
– "Chắc hôm nay con tôi làm thêm giờ... mai nó sẽ về."
Bà cất phần cơm còn nguyên vào chiếc lồng bàn.

Sáng hôm sau.
Người hàng xóm sang gọi mãi không thấy bà trả lời.
Khi mở cửa bước vào, bà đã lặng lẽ ra đi trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, chật hẹp - nơi bà đã gắn bó suốt những năm tháng cuối đời.
Trên bàn là tờ giấy được bà nắn nót viết bằng nét chữ run run:
"Con à... nếu con về ... phần cơm con .. trong lồng bàn, có canh rau đay con thích . Mẹ chờ lâu lắm rồi... Mẹ nhớ con, hôm nay mẹ không được khỏe, mẹ đi ngủ đây"
Người hàng xóm bật khóc.
Cả căn nhà im lặng.
Chỉ còn làn khói hương mỏng bay lên, như mang theo lời hẹn của một người mẹ chưa bao giờ thôi ngóng con trở về.

Jimmy Nguyen

No comments:

Blog Archive