Friday, July 17, 2026

TẠ ƠN PULAU BIDONG - HÒN ĐẢO CƯU MANG NHỮNG MẢNH ĐỜI TỊ NẠN…

Có những nơi, chỉ một lần đi qua… nhưng sẽ ở lại trong tim suốt cả cuộc đời.

Hôm nay, tình cờ nhìn lại những tấm hình cũ của Pulau Bidong, nước mắt tôi chợt rơi…

Đã bao nhiêu năm rồi? Bốn mươi mấy năm… nửa đời người đã trôi qua. Thế nhưng, chỉ cần nhìn thấy một góc bãi biển, một mái lều đơn sơ, một con đường đất đỏ hay những khuôn mặt gầy gò năm ấy, mọi ký ức lại hiện về nguyên vẹn như mới hôm qua.

Pulau Bidong…

Hai tiếng ấy không chỉ là tên của một hòn đảo.

Đó là nơi đã ôm lấy những con thuyền mong manh giữa đại dương mênh mông. Đó là nơi đã cưu mang những con người kiệt sức sau bao ngày lênh đênh trên biển, đối mặt với bão tố, đói khát, hải tặc và ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Có những người đã đặt chân được lên đảo trong niềm vui vỡ òa vì mình còn sống.

Có những người đã mất đi người thân ngay trên biển, mang theo nỗi đau không bao giờ nguôi.

Có những đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời trên đảo, và cũng có những người khép lại cuộc đời nơi ấy, mãi mãi nằm lại giữa lòng biển Đông.

Pulau Bidong đã chứng kiến tất cả…

Đã lặng lẽ ôm lấy biết bao nước mắt, biết bao lời cầu nguyện, biết bao giấc mơ về một ngày mai có tự do, có bình yên và có tương lai cho con cháu.

Ngày rời đảo để bắt đầu cuộc sống mới, ai cũng mang theo niềm hy vọng. Nhưng có lẽ, không một ai mang hết trái tim mình đi được.

Bởi một phần trái tim ấy… đã ở lại Pulau Bidong.

Hôm nay, những người từng là thuyền nhân năm xưa đã trở thành ông bà, cha mẹ. Con cháu chúng ta lớn lên trong hòa bình, học hành thành đạt và có mặt khắp năm châu. Các thế hệ tiếp nối có thể chưa từng đặt chân lên Pulau Bidong, nhưng tôi mong các con, các cháu sẽ luôn biết rằng: cuộc sống hôm nay được đổi bằng biết bao nước mắt, sự hy sinh và lòng can đảm của thế hệ đi trước.

Xin đừng bao giờ quên.

Đừng quên những con thuyền nhỏ đã vượt biển đi tìm tự do.

Đừng quên những người đã nằm lại giữa đại dương mà không bao giờ tới được bến bờ.

Đừng quên những quốc gia, những tổ chức nhân đạo và những tấm lòng đã dang rộng vòng tay cứu giúp người Việt tị nạn trong lúc tuyệt vọng nhất.

Và trên tất cả…

Đừng bao giờ quên Pulau Bidong – hòn đảo nhỏ nhưng mang một trái tim vô cùng lớn.

Nơi ấy không chỉ cứu sống hàng trăm nghìn con người.

Nơi ấy còn hồi sinh niềm tin, gieo lại hy vọng và viết tiếp tương lai cho biết bao gia đình.

Hôm nay, tôi xin chia sẻ những hình ảnh về những Bidongers và các thế hệ tiếp nối trên khắp thế giới.

Xin mời mọi người cùng nhìn lại, để nhớ… để biết ơn… để tri ân… và để kể lại cho con cháu rằng:

Đã có một hòn đảo mang tên Pulau Bidong.

Đã có một thế hệ mang tên Thuyền Nhân.

Đã có một cộng đồng mang tên Bidongers.

Và dù thời gian có trôi qua bao lâu, dù mỗi người đang sống ở một phương trời khác nhau…

Pulau Bidong vẫn mãi là quê hương của ký ức. Là chiếc nôi của hy vọng. Là mảnh đất thiêng trong trái tim của những người Việt tị nạn.

Có những hòn đảo chỉ hiện diện trên bản đồ.

Riêng Pulau Bidong… mãi mãi hiện diện trong trái tim của những người đã từng sống, từng khóc, từng hy vọng và từng được tái sinh từ nơi ấy.

Xin cúi đầu tưởng nhớ những người đã không bao giờ đến được bến bờ.

Xin trân trọng biết ơn những người đã mở rộng vòng tay cứu giúp.

Và xin gìn giữ ký ức Pulau Bidong như một ngọn lửa thiêng, để truyền lại cho muôn đời sau.

Pulau Bidong – Một lần là ký ức. Một đời là ân nghĩa. Một đời không quên.

NGHIA CAM
KG 3640


No comments:

Blog Archive