Showing posts with label Nguyễn Thị Thu Hương. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Thị Thu Hương. Show all posts

Monday, May 30, 2022

Bị Tai Biến “Stroke”

Chẳng biết tại sao mà từ khi qua Mỹ cho tới nay tôi bị lời nguyền gì mà mỗi năm đều bị bệnh mất mấy ngày, nhẹ thì cảm, sổ mũi nóng sốt, nặng thì bỏ ăn một hai bữa. Còn không thì chạy xe bị người ta vượt đèn đỏ hít đít hoặc húc hông, có lẽ thấy tôi mỗi ngày mỗi hên nên vận bám vào người càng nặng.

Năm ngoái trước đám cưới con trai là thằng Dũng thì Covid tới thăm và ở nhà chơi chung với tôi 50 ngày. Năm vừa rồi đám cưới thằng Duy sức khỏe chưa lấy lại được thì bị giời leo đau đến nỗi tôi không bước nổi. Vì cứ bị con bệnh đeo bám như vậy nên thằng Duy là con trai lớn đã thương mà trả hết nợ nhà cho để tôi yên tâm ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.

Ở nhà riết nghĩ quẩn lại sinh bệnh, nên tôi muốn đi làm cho dù các con đều không muốn mẹ thức sớm về trễ. Cản không được nên tụi nó nói mẹ kiếm công việc gì vừa với khả năng và sức khỏe thôi chứ đừng làm 70 tiếng/tuần không nghỉ như trước nữa. Hình như có tí tuổi rồi tính tình cũng thay đổi, nghe các con nói như vậy nên vâng lời tụi nó chỉ làm có 50 tiếng thôi, nhưng ở đời có những chuyện bất ngờ xảy ra mà mình không lường trước được.

Như bài viết gần đây, tôi khoe mới kiếm được job thơm ở công ty SpaceX, đi làm được hai ngày thì sanh chuyện.

Sáng ngày thứ ba rời giường ngồi dậy thì tự nhiên thấy trước mặt tối sầm, cả người quay mòng mòng nên tôi không dám đứng lên liền, ngồi định thần và hít thở từ từ thì thấy đỡ, đi ra bếp pha ly trà nóng và lấy viên thuốc uống, nhưng vừa uống thuốc vào thì ói ra hết, theo thói quen lấy dầu nóng thoa vào lòng bàn chân, dùng đồng tiền cạo thì thấy bớt nên quyết định lái xe đi làm bình thường. Công việc mới này rất nhẹ nhàng chẳng có gì áp lực, tôi nghĩ trong đầu quyết tâm giữ công việc này cho tới khi về hưu.

Sáng thứ Năm thức dậy thì bị giống hệt như hôm trước, tôi lại thoa dầu và cẩn thận tự cạo gió hai bên phía sau cổ và pha ly trà gừng uống. Khi đứng lên cảm thấy tay trái hơi tê, nên tôi dùng hai lòng bàn tay chà vào nhau cho tới khi thấy ấm trước khi ra xe. Nhưng vừa bước tới bếp thì thấy lạnh toát mồ hôi và muốn ói, còn trần nhà sao lại bị nghiêng xuống đất, tôi vội đứng dựa vào sink rửa chén, chỉ một lát là người trở lại bình thường nên mới ra nổ máy xe để đi làm.

Bình thường từ nhà tới chỗ làm mất 40 phút lái xe, nhưng hai ngày nay tôi chạy xe toàn bị cán lane và cảm thấy xe bị nghiêng về phía tay trái, cứ phải gồng mình bẻ lái về bên phải nên không dám chạy nhanh. Mất cả tiếng đồng hồ gồng mình thì cũng tới được hãng, vừa xuống xe là bụng tôi quặn đau và nước ở đâu trong bụng nó trào ra khỏi miệng, làm tôi tối mắt, đứng dựa vào xe một lúc thì bớt, vội bước vào hãng chuẩn bị sẵn sàng cho việc training công việc mới. Ngồi chưa nóng chỗ tôi lại ói thêm ba lần nữa, trong người cứ nôn nao cảm thấy không khỏe, dù vậy vẫn cố ngồi làm vì nghĩ rằng mình mới đi làm, mà đã giở chứng kiểu đi trễ về sớm thì hãng sẽ tiễn vong ngay tuần lễ đầu chứ chả chơi.

Câu mà cửa miệng mọi người hay nói là ”mưu sự tại mình mà thành sự bởi Trời ” rất đúng cho trường hợp này của tôi. Ngồi trên ghế mà tôi có cảm giác như mình ngồi trên võng, cứ thấy kìm kéo trước mặt lúc xa lúc gần, lưng mướt mồ hôi và bàn tay trái tê như khi ngủ tay mình bị đè lên. Coi mòi không ổn nên tôi xin phép đi về, lấy giỏ xách đựng đồ cá nhân, vừa ngồi xuống định bỏ đồ vào thì bị té và bất tỉnh luôn.

Lúc tỉnh dậy thì thấy lính cứu hoả, nhân viên cứu thương, an ninh team, safety team đứng đầy ở phòng. Nhân viên cứu hỏa và cứu thương xúm lại cầm hai cổ tay tìm mạch để nghe ngóng, nhưng tôi nghe họ nói với nhau là không nghe được nên họ lại cầm hai cổ chân để bắt mạch tiếp. Một người đặt tay vào cổ rồi nói là mạch của tôi rất chậm và yếu lắm. Họ đỡ tôi ngồi dậy dựa lưng vào tường, đưa máy vào gắn dây nhợ đầy người của tôi và đo huyết áp rồi nói 180/105. Họ cho tôi uống liền một viên thuốc màu xanh lợt nhỏ cỡ nữa đầu đũa và hỏi tôi thường đi cấp cứu ở nhà thương nào? Tôi trả lời là ở Swedish Seattle hoặc Highline Burien, nhưng họ cho biết nếu đưa tới đó thì thời gian phải tốn tới 30 phút, nên sẽ đưa tôi tới nhà thương gần nhất cách chỗ làm 5 phút thôi và cho biết thêm: Hiện tại tình trạng sức khoẻ của tôi rất nguy hiểm.

Nghe nói vậy tôi cười thầm trong bụng và nghĩ họ lại muốn mình nằm nhà thương để tính tiền cho nhiều chứ gì? Đừng rung cây dọa khỉ nha, chị chỉ bị trúng gió thôi các em ơi. Cho đến khi nghe họ hỏi là thân nhân của tôi tới chưa và nghe supervisor nói là đã liên lạc được với con trai thì tôi nghĩ là chắc phải có vấn đề lớn rồi. Họ mang băng ca vào để đưa tôi ra xe cứu thương. Khi hai nhân viên y tế mỗi người một bên đỡ tôi đứng lên thì tôi nói là không cần đỡ đâu. Nghe vậy thì họ cười và để tôi tự đứng, nhưng trời ạ "Yếu mà bày đặt sĩ diện", tôi không đứng lên được, hai người vội đỡ tôi đứng lên dựa vào tường để tự mình bước thử, nhưng chân trái của tôi không nhấc lên được nữa. Một nhân viên y tế bế tôi lên nhẹ bỗng như 1 con gà đặt vào băng ca đưa ra xe cứu thương.


Tới bệnh viện, đoàn nhân viên bác sĩ, y tá đã chờ sẵn ở cửa phòng cấp cứu. Kẻ giao, người nhận bệnh nhân xong, tôi được họ gắn thêm dây nhợ và một miếng keo dán màu xanh lợt dài và to cỡ 3 ngón tay ngay giữa ngực chạy dài xuống bụng. Họ hỏi tên, tuổi và có biết tại sao mà phải vào đây không? Tôi kể cho họ nghe tình trạng hôm qua và sáng nay và khi tỉnh dậy thì thấy nhân viên y tế kêu đưa tôi vào nhà thương này.

Sau đó họ còn nói nhiều thứ nữa mà tôi không hiểu rõ nên yêu cầu có thông dịch. Khi thông dịch trên phone nói cho tôi biết họ sẽ cho tôi uống một loại thuốc đặc biệt, nhưng xác suất tử vong 1/1000 sẽ xảy ra, nếu đồng ý uống thì ký vào tờ giấy ngay trước mặt và sau khi uống xong họ sẽ chuyển tôi qua phòng ICU để được chăm sóc đặc biệt.

Ui trời! Cùi rồi sợ gì lở nữa, vậy là tôi ký tên vào giấy (sanh tử) liền. Sau khi hỏi chiều cao và cân số ký của tôi xong y tá đưa đến một viên thuốc bự hơn hột đường cát vàng một chút và kêu tôi hả miệng để họ đổ thuốc vào, kêu nuốt đi rồi nói sẽ chuyển tôi về bệnh viện Swedish ở Seattle. Họ cho biết hai đứa con trai tôi đang chờ ở ngoài nhưng chưa được phép vào gặp.

Tới Swedish ở Seattle. Vào trong phòng ICU, lại phải trả lời các câu hỏi của các y tá, tên gì, có biết tại sao phải vào nằm trong phòng này không? Sau màn chào hỏi là lại thêm mớ dây nhợ và ống thở cùng nước biển rồi các dụng cụ y tế bám vào thân thể nhiều xương ít thịt của tôi. Bác sĩ đến giới thiệu tên và lại hỏi có biết tại sao phải vào đây không và bắt tôi nhấc tay chân cho họ coi.

Thôi rồi Lượm ơi, chân trái không nhấc lên được nữa. Bây giờ tôi mới bắt đầu hoảng, vì đã trải qua hai lần bị liệt nên tôi rất sợ. Chết không sợ mà sợ không đi được mới ghê, đo huyết áp thì còn 87/75 nên bác sĩ gọi thông dịch online để họ dịch lại những điều bác sĩ hỏi tôi, vì không có đứa con nào được vào theo phòng ICU này.

Chẳng biết những người khác khi gặp trường hợp như thế này thì sao, còn riêng tôi khi bác sĩ hỏi là nếu trong trường hợp khẩn cấp tôi có cần họ dùng mọi biện pháp để cứu mạng sống của tôi lại không? Tôi nằm đó với dây nhợ đầy người nhưng rất bình tĩnh trả lời là không. Tôi sống được tới bây giờ là đủ lắm rồi, nếu sống mà nằm đó không đi đứng, không làm gì được thì hãy để cho tôi được ra đi bình yên, chứ không muốn dùng bất cứ phương tiện gì để giữ mạng sống của tôi lại.

Khi đo huyết áp thấy không ổn định, vừa cao 180 tới 195 lúc thấp 85 hoặc 90 nên họ dự định cho tôi đi chụp Citi nhưng không thấy trong đầu có vấn đề gì, nên cho đi chụp MRI. Nằm trong phòng với dây nhợ đầy người, hai tay hai chai nước biển, chân trái không nhấc lên được, trở mình khó khăn mà không dám kêu hai người y tá ngồi trực đo huyết áp mỗi giờ giúp trở mình, nếu mà phải nằm như vậy mãi thì sống làm gì để khổ cho mình và mọi người.

Tuy chân trái không nhấc lên được, nhưng vì không muốn nằm trong phòng ICU lâu nên tôi dùng chân phải đỡ chân trái để nhấc lên từ từ. Đúng là có chí thì nên, qua một ngày một đêm thì chân trái của tôi đã nhấc lên cao chút chút, tới trưa thì tôi ngồi lên được và nhờ y tá cho đi toilet chứ không phải nằm mà dùng bô nữa. Vì muốn chắc ăn nên y tá dùng một sợi dây dài khoảng 2 thước và bản bự cỡ 3 ngón tay buộc ngang người của tôi để dìu tôi vào toilet, nếu lỡ tôi có té thì họ ghì giữ lại được.

Nhìn các y tá làm những công việc đổ những bô nước tiểu và phân của mình, tôi ái ngại nói xin lỗi nhưng họ vui vẻ nói không sao cả. Họ còn nói là tôi mà không nhờ họ làm công việc này họ mới lo lắng, trên môi họ luôn nở nụ cười.

Mấy năm trước Ngoại tôi nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy Việt Nam, vào thăm bà nhìn thấy gương mặt thiếu hẳn nét thân thiện của những y tá và bác sĩ ở đó tôi còn thấy sợ thì nói chi tới bệnh nhân.

Ngồi dậy và đi vào toilet được rồi nên tôi xin về. Đã hai ngày một đêm nằm trong ICU, chẳng biết tin tức gì ở nhà, các con chẳng biết mẹ nằm trong bệnh viện ra sao, nhưng bác sĩ khuyên ở lại thêm một đêm để họ theo dõi.

Ở đây mỗi khi bác sĩ và y tá thay ca trực, tôi đều phải trả lời những câu hỏi và làm những động tác như nhau: Tên gì, biết đang ở đâu không? Rồi trợn mắt, lè lưỡi, đưa tay nhấc chân... tôi đều làm theo răm rắp nên họ khen VÉ RY GÚT. Lợi dụng được khen nên tôi lại xin về thì bác sĩ nói sẽ đưa tôi đi chụp MRI một lần nữa, rồi mới quyết định được.

Nằm trên giường tôi thầm thì cầu xin ơn trên và cha Trương Bửu Diệp cho con được về nhà, thì y tá trực vào nói là tôi có phone ở ngoài gọi vào. Cứ tưởng mấy đứa con gọi hỏi thăm, nhưng nhầm, một giọng nói ngọt ngào của một phụ nữ giới thiệu là nhân viên bên financial help, gọi tới để thông báo cho biết là hôm tôi vào bệnh viện, họ không biết tôi có bảo hiểm sức khỏe nào, bây giờ gọi lại lấy thông tin để họ thanh toán viện phí...

Trời ơi tin nổi không? Tôi nằm có mấy tiếng ở Emergency trên Redmond mà số tiền lên tới 17 ngàn đồng, và hai ngày một đêm ở ICU mà tới 46 ngàn đồng. Sau khi nghe họ nói số tiền, tôi nói muốn chết liền, rồi cười. Vậy mà họ tưởng tôi nói thật, vội vàng nói đừng lo lắng về số tiền này, ráng nghỉ ngơi cho khỏe, họ sẽ giúp xin Financial help giùm cho.

Nằm có hai ngày một đêm mà số tiền đã trên 60 ngàn dola, nếu nằm thêm nữa thì chịu gì nổi, nên tôi lại xin về nữa, y tá và bác sĩ đều nói nếu tôi đứng lên đi lại được thì tới tối sẽ cho về.

Vậy là tôi cứ dùng chân phải nâng chân trái lên và từ từ không cần tới chân phải nữa, tới chiều tôi có thể một mình đứng lên đi vào toilet dưới cặp mắt canh chừng của y tá. Tới 6 giờ chiều tôi xin về và bác sĩ đồng ý cho về với điều kiện thứ Hai phải trở lại tái khám. Tôi nhắn tin cho mấy đứa con tới đón và kêu tất cả con gái, trai và dâu tới luôn, để căn dặn vì chẳng biết trước được điều gì có thể xảy ra. Không biết vì nhận được quá ít của hồi môn, hay nghĩ là không biết lúc nào phải mồ côi mẹ nên đứa nào cũng rướm nước mắt.

Ở nhà thêm hai ngày nghỉ cuối tuần, thứ Hai 2/7 tôi gọi vào hãng để xin đi làm lại, nhưng Supervisor nói tôi cứ nghỉ cho khỏe, đừng sợ mất công việc này. Ở nhà thêm một tuần, thứ Hai 2/14 tôi đi làm lại, không biết hãng bị xui hay tôi hên khi được nhận vào làm trong hãng này, vừa kéo ghế ngồi thì Supervisor tới dặn hai người làm chung là đừng để tôi làm gì nhiều, tôi cần giúp gì cứ việc lên tiếng. Vậy là tôi xin cho làm vào 9 giờ sáng, vì nếu làm 5 giờ sáng thì tôi phải ra khỏi nhà lúc 4 giờ sáng mới kịp giờ.

Có lẽ là hãng lớn nên nhân viên cũng được trọng dụng, cho dù nhân viên đó dở ẹc như tôi. Supervisor đồng ý liền và nói tôi có thể vào làm giờ nào cũng được, cho tới khi nào tôi xong training thì tôi sẽ trở về ca chiều để làm. Tuy Supervisor nói như thế nhưng làm người ai lại làm thế, huống chi tôi lại là nhân viên mới mà eo sách và đòi hỏi đủ thứ thì chuyện cho về đuổi gà dễ xảy ra lắm chứ chả chơi. Lúc đó gà cũng không có để mà đuổi nữa, nói chi việc khác.

Có 1 điều may mắn tôi muốn khoe luôn: Ấy là SpaceX chưa có bán cổ phần trên Thị trường Chứng khoán.

Bây giờ thì ai cũng biết công ty này có ông chủ là Elon Musk, thế mà tôi ngu ngơ chẳng hề nghe đến tên ông này. Hôm tôi mới vô làm thì họ tặng cho nhân viên mới 15 cổ phần, bị bệnh mấy tuần tôi không vào hãng nên không biết rằng hiện nay 1 share đã split ra làm 10. Thế là tôi có 150 cổ phần. Ha ha, quá đã.

Tôi đã đi làm lại được một tuần và hôm nay thứ Hai 2/21 được nghỉ, nên tường trình lại minor stroke của riêng tôi cho mọi người, nếu gặp trường hợp giống như vậy thì biết mà ngừa trước. Và dưới đây là một vài triệu chứng:

Khi ăn cơm, uống nước mà cứ bị đổ hoặc rớt ra ngoài, thỉnh thoảng đau một vai bên trái còn ngón tay bị tê thì nên đi bác sĩ ngay, khám và đo huyết áp thường xuyên, vì đó là ẺM đã đến thăm cơ thể mình một cách thầm lặng đó.

Tuy tôi đã khỏi nhưng họ vẫn cho người tới nhà tập vật lý trị liệu, và lo lắng sợ tôi đi đứng không vững nên hỏi tôi có cần gậy chống không, con cái ở bao xa, nếu có chuyện gì thì khoảng bao lâu thì con mới tới được? Họ cho biết là đã bị rồi thì khả năng bị lại rất dễ, tôi phải để ý đừng để bị stress hoặc lo lắng chuyện gì.

Qua Mỹ ở được 24 năm, số lần vào nhà thương không nhớ nổi, nhưng lần nào cũng vậy, tôi thấy từ y tá cho tới bác sĩ rất yêu thương bệnh nhân, đúng với câu LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU... rồi lại lan man nghĩ tới hồi về thăm Ngoại tôi bệnh nặng nằm ở nhà thương Chợ Rẫy, ngay người lao công dọn dẹp phòng mà họ cũng có quyền hạch sách bệnh nhân, chỉ vì không có thủ tục ĐẦU TIÊN thì nói chi tới y tá hay bác sĩ.

Ở Mỹ này, hôm tôi bị té xỉu khi tỉnh dậy thì đã thấy các nhân viên y tế đứng chung quanh và làm bằng mọi cách để cứu tôi, dù không biết tôi có đủ khả năng trả viện phí hay không. Còn ở Việt Nam thì lại ngược lại vì tôi đã chứng kiến tận mắt một trường hợp. Năm 1997 trước lúc tôi được đi Mỹ, thằng Rụt bị sốt suốt huyết phải lên nhà thương ở huyện Tân Hiệp nằm, ngay tối hôm đó có một đứa bé cũng bị sốt xuất huyết nặng phải chuyển xuống bệnh viện tỉnh Rạch Giá bằng xe cứu thương. Cha mẹ đứa bé không có đủ tiền để bao chiếc xe mà đành bất lực nhìn đứa bé đi theo tử thần. Ánh mắt của cặp vợ chồng đó tôi nhớ mãi cho tới bây giờ, cho dù lúc đó tôi đã đưa hết tiền tôi có cho họ. Vì chứng kiến cảnh này nên tôi nhủ thầm trong lòng, dù nghèo tôi cũng sẽ cố gắng không phụ lòng nếu có ai nhờ cậy, yêu cầu được giúp đỡ.

Có lẽ như vậy nên bao nhiêu lần tôi gặp nạn đều có quới nhân giúp và không phải lo nghĩ gì nhiều. Điển hình như sáng hôm thứ Năm nếu tôi té xỉu ở nhà thì đâu ai hay biết gì, con cái cuối tuần mới ghé qua lúc đó thì chắc chắn đã thành cái xác không hồn rồi.

Dân gian có câu nói truyền miệng là…. Quá tam ba bận, có lẽ tử thần là người nước ngoài mà tên tôi dài ngoằng khó đọc, nên ba lần tưởng bị chầu Diêm Vương mà vẫn lọt sổ. Tôi vẫn tin sự sống hay chết là Thiên định, mình không thể cưỡng cầu. nhưng ý chí và nghị lực vượt qua khó khăn thì chắc chắn là tôi phải quyết tâm để có thể có được.

Di chứng của những lần bệnh nặng để lại trong thân thể của tôi vẫn còn. Covid đã lấy bớt đi không khí trong phổi của tôi; giời leo thì để lại trên ngực tôi những cơn đau chợt đến chợt đi và lần minor stroke này đã làm rối loạn sự bài tiết, nhất là vấn đề tiểu tiện và sự hồi hộp lo sợ khi ngồi trên xe.

Từ hôm đi làm lại tôi sợ lái xe vì mỗi lần ngồi vào xe hai chân tự nhiên run và lưng ướt mồ hôi, cho dù trời lạnh đông đá. Tôi đã bị liệt hai chân một lần vào mùa nước lụt ở miền Tây năm 78. Lần đó không biết bao lâu tôi mới tỉnh và đi lại được, và lần thứ hai là sau khi sanh thằng con trai lớn. Lần đó tôi bị liệt hai chân cùng nửa người bên phải, lúc đó con trai tôi mới được 26 ngày và sau đó tôi đã đứng lên đi lại được bình thường. Không biết là tôi cao số hay bị tử thần chê vì vậy mà vẫn còn được hít vào thở ra, để muốn ăn gì thì mua, buồn lấy sách ra đọc, stress ra vườn tâm sự với rau củ. Bực bội thế thái nhân tình bước đến nhìn cá bơi, nghe nước róc rách chảy và nhìn trời hiu quạnh, để chờ ngày được ngồi sau lư hương ngắm gà khỏa thân.

Cuộc sống như vậy còn đòi hỏi gì nữa phải không quý zị?

Nguyễn Thị Thu Hương

Friday, March 11, 2022

Cho Đi và Nhận Lại

04/03/2022
Nguyễn Thị Thu Hương

Gần hai năm tôi bị ép buộc phải nghỉ dưỡng sức vì dịch Covid tung hoành trên toàn thế giới, và vì hãng đang làm đóng cửa để chuyển qua tiểu bang khác, trong khi tiền thất nghiệp chỉ lãnh được có $447 một tuần. Căn nhà đang ở dù đã trả xong, tiền bills hàng tháng không đáng kể, nếu xài tằn tiện thì với công việc đang làm thêm, may đồ cho lính được trả tiền theo sản phẩm cũng đủ sống lây lất qua ngày, nhưng muốn chi tiêu việc gì to to, hoặc giúp đỡ chỗ nào thì phải tính toán một chút, nên tôi quyết định tìm công việc ở hãng xưởng để làm.

Ở nhà lâu không lao động, cũng chẳng khuân vác nặng nhọc, công việc đầu tiên của tôi sau hai năm là làm trong hãng in các loại áo, từ áo thung mỏng đến các áo lạnh loại dầy.

Thoạt nhìn công việc của những người đang cặm cụi làm thì thấy cũng nhẹ nhàng, nhưng tới lượt mình thì làm không giống ai. Trước tiên là có 2 người đứng ở trên đầu dẫy, đặt áo lên trên một trục vòng tròn có tới 25 cái mâm để mực in xuống, rồi thả xuống cái bell chạy qua sưởi cho khô mực in, còn mình đứng ở phía đuôi lựa loại vải, kiểu áo và kích cỡ của chúng để bỏ vào thùng, chất lên hand truck mang ra ngoài cửa xếp lên kệ (pallets) để xe tới mang đi.

Áo thung thường còn đỡ, áo jacket cùng loại vải nhưng dầy hai lớp lại có nón thì nó nặng hơn 2 lbs cho một cái. Một thùng có khi đựng 40 tới 50 áo nên người có cân lượng tương đương với thùng áo, phải rất vất vả để bê chất lên hand truck, thế là ta… “quit job” sau 2 tuần đi làm và vào trễ 3 lần vì trên đường đi bị kẹt dỡ cầu.

Ở Seattle có cây cầu khá lớn, mỗi khi có tàu muốn qua phía bên kia thì cầu dỡ bổng lên, xe cộ kẹt 1 hàng dài như ở VN kẹt bắc Mỹ Thuận hay Vàm Cống.

Khi đã đi làm trở lại mà mình tự ý nghỉ thì Sở thất nghiệp không còn cho lãnh $447 mỗi tuần nữa, nên tôi phải tìm việc khác ngay. Công việc thứ hai sau khi nghỉ ở hãng in là làm điện tử, 6 giờ sáng ngày đầu tiên vào hãng được Supervisor dắt tới chỗ làm việc, giời ạ… những sợi dây điện to như ngón tay út được đặt trên một cái bàn bự hơn cái phòng ngủ, ở dưới gầm bàn còn có mấy cái ghế, loại cho các bà ngồi làm cá bên nhà, mình buột miệng hỏi bà Supervisor ghế đó để làm gì? Được bà trả lời là dành cho những người bị ””Thiếu thước tấc” đứng. Trùi ui, làm điện tử mà phải đứng cả ngày thì chịu thua. Vậy là tôi phải hát bài vẫy tay, vẫy tay chào thua, ngay ngày đầu tiên, đi về và không hẹn trở lại.

Về nhà ngồi search Agent tìm việc. Hai ngày sau agent cho địa chỉ và tên hãng tới làm với công việc shipping. Tránh được vỏ dưa đạp nhằm ngay vỏ dừa. Công việc bắt đầu lúc 5 giờ sáng, từ nhà tới chỗ làm không phải qua cầu nhưng xa, khoảng 20 phút chạy freeway, 4 giờ sáng đã phải thức dậy để chuẩn bị đi làm rồi. Tới nơi mới biết công việc của mình phải làm là chất hàng lên, xuống cho những xe truck 18 bánh, nhìn xe hàng tự than thân là sao số phận quá long đong, nhưng rồi cũng ráng thử sức vì được làm chung với hai anh chàng đẹp trai.

Sau màn giới thiệu và làm quen là bắt tay vào công việc liền. Đầu tiên một anh chàng to con vào trong xe truck bốc những thùng hàng nhẹ thảy xuống dây bell, những thùng hàng này theo đà quay của giây bell ra ngoài, mình đứng ở cuối bê bỏ lên pallet. Hai giờ đầu thùng hàng còn nhẹ và chất lên pallet còn thấp, càng vào sâu bên trong thì thùng hàng càng nặng, có thùng còn được dán nhãn thông báo cho biết là phải cẩn thận, vì đồ nặng cần hai người khiêng. Chỉ cho hai anh đẹp trai coi cái nhãn, này thì được các anh trả lời là: "Không, bà phải làm một mình". Oh no!

Thế là tôi lột bao tay liệng ngay vào thùng rác, tới gặp Supervisor để thông báo sau 3 tiếng thử việc: "Tôi không làm nữa, 3 tiếng này ông không cần trả lương cho tôi, xin lỗi! Tôi mới học thêm được bài học nữa".

He he he. Thế là thân gái dặm trường lại phải đi tìm việc nữa. Cũng may là quá tam ba bận, lần này công việc nhẹ nhàng lắm, ngày làm 10 tiếng mà chẳng mệt chút nào, chỉ phải cái tiền lương quá rẻ, có lẽ do ông chủ là người Nhật có "đức tính" tiết kiệm nên trả có $16.50/ một giờ và phải 6 tháng sau mới được nhận làm nhân viên chính thức.

Sau hai tháng bỏ ba hãng, mình cứ nghĩ sẽ làm ở hãng này cho tới khi nghỉ hưu, nhưng dịp may khác lại đến.

Trước đó mấy đứa con thấy mẹ đi làm thì cản. Tôi nói với tụi nó: "Để mẹ đi làm chứ ở nhà cứ ngồi nhìn ra ngoài đường chắc mẹ sẽ bị trầm cảm mất", nên tụi nó không dám cản nữa.

Khi nghe tôi kể về job mới, công việc nhẹ nhàng, thằng Rụt nói: "Mừng cho mẹ tìm được việc hợp với sức khỏe" và hai vợ chồng nó mời tôi đi ăn Buffet.

Tôi rất dở về việc nhận mặt người quen, khi ba mẹ con đang ngồi ăn thì có anh chàng đi ngang qua reo lên:

- Ơ chị Hương, chị khỏe không? Em là Kevin nè, chị nhận ra em không? Em làm chung với chị ở hãng Carlisle đó.

Theo phép lịch sự tôi cũng vui vẻ trả lời và hỏi thăm lại, nhưng thật tình không nhớ anh chàng này là ai. Sau ba điều bốn chuyện thì anh ta hỏi thăm "Bây giờ chị Hương làm ở đâu? Có muốn vào SpaceX làm chung hãng với em không?" Tôi ậm ừ cho qua chuyện rồi chú tâm vào việc ăn uống, nhưng trong lòng vẫn thắc mắc về anh chàng Kevin này, cố nhớ xem anh ta là ai mà nhận ra mình? Trong khi mình thì không nhớ ra.

Ăn xong trước khi từ giã ra về, anh chàng Kevin này tới xin số phone của tôi và nói thêm: "Chị cứ xin vào hãng SpaceX này làm đi, với kinh nghiệm của chị em nghĩ chị sẽ được nhận liền và em sẽ refer cho chị". Phần tôi, trong thâm tâm không có ý định đổi việc làm nữa, ai đời chỉ chưa tới hai tháng mà đổi tới bốn hãng, cảm thấy không được hay cho lắm! Nhưng nghe con gái nói mẹ nên xin vào hãng này làm đi, rồi chính nó là người gởi resume cho hãng giùm tôi vào trước ngày Noel.

Hai ngày sau hãng email lại cho tôi biết, đã nhận được resume của tôi rồi và kêu tôi chọn ngày đi phỏng vấn. Tôi chọn ngày thứ Sáu 31/12/21 hoặc thứ Hai 3/1/22. Lý do, vì mới vào làm, hãng chỉ cho nghỉ mấy ngày dịp lễ “New Year” chớ không được nghỉ những ngày khác.

Rồi không thấy họ trả lời nên tôi cũng chẳng để ý, đến khi Kevin text cho tôi nói chị apply đi, tôi trả lời là đã làm rồi nhưng không thấy họ trả lời.

Ngày thứ Ba 4/1/22 đang làm thì “phone” reo, tôi không bắt. Sau hai lần không bắt máy thì họ nhắn tin kêu tôi gọi lại cho họ. Giờ ăn trưa tôi gọi lại thì được biết là họ sẽ phỏng vấn trên điện thoại 15 phút có được không? Tôi nói được nên họ hỏi tôi làm hãng cũ bao lâu, có biết hàn không. Biết SpaceX chuyên làm về cái gì không và muốn được trả lương bao nhiêu?

Tôi thật thà trả lời là không biết hãng đó làm gì, còn tôi thì biết về hàn chì; mức lương trước khi nghỉ làm là $22/ giờ. Họ nói nếu tôi được nhận vào SpaceX thì sẽ được trả thêm nhiều hơn, rồi hẹn tôi ngày thứ Tư 5/1/22 sẽ gọi lại, chỉ cho tôi thêm ít kinh nghiệm trước khi đi phỏng vấn. Hôm sau họ gọi chỉ cho tôi cách nói chuyện khi được phỏng vấn, và thông báo cho biết tôi được hẹn phỏng vấn vào 12 giờ trưa thứ Sáu 7/1/22, và họ sẽ cho biết kết quả vào thứ Hai của tuần sau đó.

Được hẹn phỏng vấn rồi tôi mới text cho Kevin để cảm ơn, tiện thể hỏi ở hãng cũ Kevin làm chỗ nào? Kevin kể: "Em làm chung với chị, nhưng chỉ làm có mấy tháng rồi bị hãng laid off, mấy người làm chung line họ sợ vì em mới đi lính về. Hồi đó chỉ có chị là người giúp và khích lệ em thôi. Hôm nay em chưa có vào sở nên chưa refer chị được, em sẽ làm ngay khi bước vào văn phòng".

À thì ra Kevin là cái thằng đi lính ở bên Afghanistan đánh Bin Laden về, chứng kiến cảnh bắn giết và chết chóc ngay trước mặt, cho nên tâm lý hắn không được bình thường. Cứ nghe ai nói lớn hoặc làm gì sai mà nói là nó có phản ứng rất dữ dằn, nên ai cũng sợ, chỉ có mình tôi nói chuyện và chậm rãi sửa lại những công việc nó làm hư, rồi hướng dẫn cách nào làm cho dễ nên “Supervisor” bèn giao cho nó làm chung với tôi được hơn một tháng. Chuyện này cả chục năm rồi, nhân viên trong hãng cả ngàn người, kẻ đi người vào làm liên tục nên tôi cũng chẳng nhớ, ấy vậy mà nó nhớ đến mình mới ghê chứ.

Ngày thứ Sáu 1/7/22 tôi đến SpaceX trước 1 tiếng. Nhiều người tới interview lắm, tôi vào gặp nhân viên văn phòng giới thiệu tên và giờ được hẹn phỏng vấn xong thì họ kêu ra xe ngồi chờ hoặc đến cafeteria kế bên để uống cafe chờ tới 11:50 trở lại. Tôi ra xe ngồi chờ tới giờ được vào phỏng vấn. “Security” của hãng đòi bằng lái của tôi và scan bằng lái chung với cái thẻ tạm để tôi được mở cửa đi vào. Vừa đi vừa suy nghĩ cái hãng này nó làm điện tử thôi mà sao kỹ quá vậy, nhưng khi phỏng vấn thì lại càng thắc mắc hơn.

Đầu tiên “Security” đưa tới một phòng có một người con gái Mỹ trắng tự giới thiệu là “Supervisor” của “Technician”, họ đưa cho tôi một bản vẽ và một số dụng cụ để lắp ráp và những tool để mình sử dụng. Ngồi xuống đọc bản vẽ và mới gắn được 4 con ốc vào part thì người Security tới và Supervisor nói you're done.

Tôi nghĩ trong bụng vậy là không xong rồi, thôi về làm chỗ $16.50/ giờ cho chắc. Nhưng Security lại dắt đi qua phòng khác, mở cửa bước vào thấy có 4 anh Mỹ trắng ngồi đầu bàn phía tay trái và một anh ngồi đầu bàn phía tay phải, trước mặt anh này là cái laptop… Cha mẹ ơi! 24 năm ở Mỹ, lần đầu tiên đi xin việc làm mà bị phỏng vấn kiểu này nên hơi run nhưng cũng ráng giữ bình tĩnh. Sau màn họ giới thiệu tên và mời ngồi thì một anh chàng đẹp trai hỏi:
- “How are you?”

Dù run thấy bà luôn mà tôi cũng ráng trả lời:
- “I’m very good and so excited happy to see 4 handsome men sitting here.”(Tôi thấy khoẻ và rất thích khi thấy 4 người đẹp trai đang ngồi đây).

Rồi mỗi anh một câu hỏi, anh thứ nhất đưa ra câu hỏi rất dễ thương:
- “If the company hires you, can you work 50 hours a week?”

Trời ơi, trúng mánh rồi:
- “Yes, in my old company I worked 70 hours a week.”(Vâng ở hãng cũ tôi làm tới 70 tiếng lận).

Anh thứ hai hỏi:
- “If the company hires you, how would you treat the company?”
Vì không rành tiếng Anh cho nên nghe chữ “treat” thì nghĩ tới từ “cheating” nên đánh liều hỏi lại anh ý chữ đó nghĩa là gì, thì được anh chàng ôm cái “laptop” giải nghĩa "Là làm sao để cho company grows?"

Oh vậy thì hiểu, vậy là trả lời liền:
- “If you want the company to grow. First thing you need is customers, the second thing is on time delivery and quality. If The company has those two things like that, the satisfied customer will refer give positive recommendations to another more customers.”
(Nếu muốn công ty phát triển, đầu tiên công ty phải có khách hàng; điều thứ hai là giao hàng đúng hạn và phẩm chất phải tốt).

Chẳng biết trả lời đúng hay sai nhưng thấy 4 chàng ngự lâm nhìn nhau và anh chàng thứ ba hỏi:
- “If you have problems, how would you deal with them?”
(Nếu gặp trục trặc thì bà làm thế nào?)

Ôi lại câu hỏi khó xử nữa đây, nhưng mình phải nhanh trí hỏi lại nó để câu giờ:
- “Problems with the job or with people coworkers?”
(Trục trặc trong công việc hay với người đồng sự?)

Một câu trả lời ngắn gọn:
- “Both.”(Cả hai).

- “Oh. If the problem is with the job, I would find the problem and check with the drawing and try to fix it. If that does not work, I would let my supervisor know to tell the engineer to fix it.”

“For problems with people coworkers. If it is my fault, I would say sorry.
If it is their fault, I would explain it to them, but if that does not work, I would talk to the supervisor.”
(Ồ, nếu là chuyện công việc, tôi tìm lỗi tại đâu, kiểm lại bản vẽ để cố gắng sửa. Nếu không xong thì báo cho Sếp để Kỹ sư hoàn thành. Nếu với đồng sự mà lỗi tại tôi, thì nói xin lỗi, còn nếu lỗi ở họ thì giải thích, không xong thì trình bày với Sếp.)

Anh chàng thứ tư hỏi:”
- “What shift you like to work?
(Bà thích làm ca nào?)

- “Yes, I like swing shift. Do you want to know why?”(Dạ, tôi làm ca thay đổi. Anh biết tại sao không?)

Ui. Bốn cái miệng đều hỏi một lượt!
- “Why?”(Tại sao?)

“ Because when I have appointment, I don’t need to take a day off.”
(Vì khi tôi có cuộc hẹn nào đó thì không cần xin nghỉ 1 ngày).

Lần này thì cả 5 cái miệng đều ồ lên một lượt và nói cảm ơn và chào tạm biệt.

Cứ tưởng là xong ai ngờ “Security” lại vào dắt tôi qua một “building” khác để làm thử cho họ coi. Sau khi làm thử thì một người tới tự giới thiệu là “Supervisor” của “Production” và hỏi đã bao lâu bà không làm việc này rồi?

Tôi thành thật trả lời là 2 năm và được anh chàng “Supervisor” này dắt ra cửa để trả thẻ và lấy lại bằng lái. Trên đường chạy xe về cứ thắc mắc hãng này họ làm về công việc gì mà sao thấy quan trọng hoá quá. Về nhà tôi thông báo cho con gái biết và hỏi nó về hãng này thì nó bảo hãng làm điện tử. Nó nói chuyện huề vốn, mẹ nó apply vào hãng điện tử không làm điện tử không lẽ làm đầu bếp?

Và rồi thắc mắc cũng được giải tỏa. Thứ hai 1/10/22 cũng anh chàng gọi “phone” lần đầu gọi lại thông báo, là tôi đã được nhận vào SpaceX nhưng phải qua background check, nếu không vi phạm luật pháp thì sẽ được offer "very ngon" vì công ty này chuyên làm về rocket, satellites, internet, star link và rất nhiều thứ và job của tôi làm là “Technician Avionics Development”.

Chết cha. Mình “apply” làm “assembly” chứ có “apply” làm về cái này đâu, phải chi mà học lên được tới trung học thì còn biết được chút đỉnh kiến thức, đàng này mới học chưa xong lớp Tư thì tháng Tư năm 1975 ập đến, thầy cô giáo và học trò Hương đều bị ”mất dạy” rồi thì kiến thức ở đâu ra mà làm tới chức vụ này. Nhưng đã lỡ leo lên lưng cọp rồi thì phải ráng mà ôm lưng hổ chứ sao bây giờ?

Từ ngày tới xứ Mỹ, tôi không được đến trường ngày nào, tiếng Mỹ lõm bõm mà mấy người phỏng vấn hiểu được cũng là điều hy hữu.

Thứ ba 1/11/22, anh chàng cũ gọi phone nói về mở email ra và ký tên để cho họ kiểm “background check”. Thứ năm 1/13/22 tôi được “offer” là 74 ngàn/1 năm, cộng với 3 tuần nghĩ phép, 1 tuần nghĩ bệnh, 11 ngày nghĩ lễ. $250 tiền thưởng “bonus” và 8,500 trị giá tiền mặt chứng khoán “stock cash” và chuẩn bị đi làm vào ngày thứ hai 1/31/22 này.

Làm cùng hãng cũ chung với tôi và có thêm 3 người ở hãng mới này, họ nghe tôi nói và cũng đi xin việc, nhưng khi phỏng vấn rồi thì bị từ chối sau 2 ngày. Ai cũng hỏi cách trả lời và như thế nào tôi đều nói lại và đưa cả “job title” cho coi nhưng họ đều không được, mà người nào cũng có bằng cấp và chứng chỉ chứ đâu như tôi, chỉ có mỗi bằng lái và trên mười lăm năm kinh nghiệm lắp ráp điện tử.

Phải nói thật, nếu không gặp Kevin ở Buffet thì tôi không biết hãng này; nếu Kevin không nhớ mặt tôi hoặc nhớ mặt nhưng không thèm tới chào hỏi, thì làm sao một đứa học chưa xong lớp Tư như tôi được vào hãng này làm?

Tôi cạn nghĩ: Ở đời mình muốn nhận được thì trước tiên mình cứ trao ra, đừng toan tính thiệt hơn thì sẽ có nhiều người giúp mình lắm. Có cho đi thì cách này hay cách khác, lúc này hay lúc khác sẽ được nhận lại vậy.

Friday, April 12, 2019

Ngoại Tôi

Nguyễn Thị Thu Hương


44 năm về trước, Ngoại tôi cũng bằng tuổi của tôi bây giờ, nhưng hồi đó ai cũng nghèo chứ không dư giả. Vậy mà Ngoại tôi đó, cứ một năm là mấy lần từ quê nhà, tay xách nách mang đủ thứ, gà vịt, chim, mãng cầu, dừa, xoài... đón xe đò lên Sài Gòn thăm cháu.

Nói tóm lại là ở quê trồng được cái gì, nuôi được con gì và thả lưới được con gì là Ngoại tôi đều gom góp mang lên  cho chị em chúng tôi ăn cho nó lành.

Cứ mỗi lần Ngoại lên thăm như vậy, chị em chúng tôi rất mừng, tối đến đứa nào cũng đòi ngủ với Ngoại để được Ngoại quạt cho ngủ cho dù nhà có quạt máy, ăn cơm xong không phải làm gì cả. Ngoại là NUM BỜ GOĂN của chị em tôi.

Như một thói quen, cứ nghe tiếng xích lô máy chạy vào con hẻm nhỏ giữa buổi trưa nắng nóng là chị em chúng tôi tranh nhau chạy xuống cầu thang để được đón Ngoại. Có khi bị tẽn tò vì không phải Ngoại mà là một người nào đó bị đi lạc vào.

Mỗi lần Ngoại lên Sài Gòn, Ngoại cũng xin má tôi giùm cho chị em chúng tôi về quê chơi ít ngày để thay đổi không khí. Tôi là đứa được về quê ở với Ngoại nhiều hơn chị Hai và hai đứa em của tôi. Không phải là tôi giỏi hay được cưng gì đâu mà vì ở Sài Gòn tôi chẳng giúp má tôi coi em được, việc nhà cũng chưa biết rửa cái chén cho sạch, lại oặt ẹo đau ốm, rôm sảy, chốc lở đầy đầu nên cho nó về quê có không khí trong lành thì nó mới khỏe được. Ngoại so sánh tôi với đứa em con của dì tôi "Nhìn nó như cái rãi khoai” chẳng là tôi và đứa em bạn dì bằng tuổi nhau nhưng nó cõng tôi chạy nhong nhong qua ba căn nhà đi về mấy lượt mà chẳng xi nhê gì.

Tháng Ba năm 75, như thường lệ, Ngoại tôi lại lủ khủ các thứ lên Sài Gòn thăm con cháu, ở chơi ít ngày. Ngoại nói với má tôi cho chị Hai tôi về quê chơi vì thấy nó ở trên này bế em vẹo sườn tội nghiệp nó. Chị tôi háo hức đi theo Ngoại nhưng đâu ngờ tránh vỏ dưa gặp phải vỏ dừa. Theo Ngoại về quê được ít ngày thì biến cố 30/4 xảy đến, mấy ngày liền, Ngoại đưa chị Hai tôi ra đầu kinh để đón xe lên Sài Gòn không được đành quay về không đi nữa. Vậy là chị Hai không phải bế em vẹo sườn nữa mà cuộc đổi đời đã bị đội lúa rụt cổ, nên bây giờ chị có nick name Yến Rụt là vậy.

Sài Gòn thay tên, vật giá cái gì cũng leo thang, xe vào hợp tác xã khó mua vé nên Ngoại tôi không mang thực phẩm tiếp tế được nữa nên ba má quyết định đưa chúng tôi về quê Ngoại sống. Nhà Ngoại nghèo bây giờ càng nghèo hơn, các con của Ngoại xa cơ lỡ vận quay về tá túc bên Ngoại. Ngoại tôi như một con gà mái xoè cánh ra che chở cho những đứa con cầm bút rành hơn cầm liềm và những đứa cháu mạnh ăn nhưng yếu làm.

Biết chị em chúng tôi ở trên Sài Gòn mỗi sáng má cho tiền ăn quà, về dưới Kinh 5 thì chỉ ngày ba bữa cơm, chẳng được ăn những món ăn vặt mà mình thích hay mỗi trưa ngủ dậy thì có trái cây ướp lạnh ăn cho tỉnh nên Ngoại tôi áo nâu, nón lá trưa nắng lui cui ngoài vườn cắt lá chuối tươi phơi cho héo rồi ngâm gạo gói bánh cho chúng tôi ăn. Mỗi lần Ngoại đưa bánh cho ăn chẳng bao giờ nhận được lời cám ơn từ những đứa cháu mà còn bị chê là ”của nhà ăn no,của cho ăn ớn”.

Ngoại tôi làm bánh theo kiểu ăn chắc mặc bền. Nhân bánh chỉ chạy qua hàng đậu thôi (nhân ít bột nhiều) mà cái bánh hai người ăn không hết, vậy mà Ngoại cứ tính theo đầu người mà phát thì hỏi sao không ớn, mà làm bằng gạo tẻ chứ không phải là nếp.

Coi mòi không êm với món bánh độc chiêu này Ngoại làm món khác. Nhà trồng được đậu, vậy thì nấu chè cho nó nhàn. Đậu chỉ cần nấu sôi mấy phút sau đó vùi vào tro nóng là nhừ. Nhưng chè Ngoại nấu cũng khác người ta, vì đường mắc nên đưa cho các cháu thì Ngoại lại dặn hờ..."Đường ai nấy bỏ". Còn không thì Ngoại ngâm gạo xay thành bột rồi làm bánh đa cho tụi tôi nướng để ăn.

Trên Sài Gòn, tôi chẳng nhớ mỗi năm đón Tết như thế nào, về lại Kinh 5 cái Tết đầu tiên tuy nhà Ngoại nghèo nhưng Ngoại vẫn cho con cháu ăn Tết lớn bằng cách giết con heo mà Ngoại nuôi cả năm trời để con cháu được sum họp và đọc kinh tưởng nhớ tới ông Ngoại luôn.

Hôm đọc kinh cho ông Ngoại, có một người bây giờ là anh rể của tôi đã hỏi một câu tôi vẫn nhớ cho tới bây giờ.

-Ê Hương. Đọc kinh cho ông trước hay ông sau?

Tôi không biết là Ngoại tôi có hai đời chồng nên lắc đầu trả lời là không biết.

Cho tới mãi sau này tôi mới biết là từ bác Hai Đào, bác Ba Châu, má tôi, dì Mai và cậu Toàn là một ông Ngoại. Cậu Vân, dì Thuỷ và cậu Chung là một ông Ngoại.

Nhưng tất cả 8 người con của Ngoại tôi rất thương yêu và giúp đỡ lẫn nhau.

Con đông, ruộng lại ít, Ngoại chia cho mỗi đứa con được 2 công ruộng, làm ruộng chẳng đủ gạo ăn nói chi mua thịt mua cá. Cái nghèo cứ đeo bám mãi, trưa nắng Ngoại không nghỉ, một mình ngoài vườn trồng cà trồng bắp để cho các con cháu của Ngoại có cái mà ăn.

Kinh 5 quê tôi nhờ gần biển. Năm 78, một phần vì thanh niên bị bắt đi bộ đội một phần vì thiếu ăn nên nhiều người đã liều mạng tìm đường vượt biên trong đó có các con và các cháu của Ngoại tôi.

Mỗi ngày Ngoại ngồi ở đầu hè, tay chống cằm, mắt nhìn về hướng cuối kinh nơi có dòng sông nối liền với cửa biển để chờ tin các con cháu của Ngoại đã đến được bến bờ bình yên chưa.

Trời thương, các con cháu của Ngoại đã được an lành cập bến tự do, làm ăn dần ổn định ở Mỹ và Úc. Ngoại rất mừng, nhưng vẫn không quên nhắc nhở các con, cháu những ngày cơ hàn nghèo khó đã được họ hàng và bà con chòm xóm giúp đỡ cho như thế nào. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây ra sao, nhất là anh chị em trong gia đình phải biết câu ”em ngã thì chị nâng”. Nghe lời dạy bảo của Ngoại nên cho dù là con của hai ông Ngoại nhưng ít có người biết.

Năm 84, tôi là đứa cháu ngoại đầu tiên lên xe bông về nhà chồng, các cậu bên Mỹ gởi vải và thuốc cho Ngoại. Vải Mỹ năm đó rất có giá trị, nhiều người tới hỏi mua nhưng Ngoại không bán, vậy mà Ngoại mang cho tôi một miếng vải và cả tiền công để may áo dài để cho nó bằng chị bằng em với người ta.

Con cháu của Ngoại, tôi là đứa cháu cuối cùng tìm đường vượt biên. Trước ngày xuống ghe để đi, Ngoại lội bộ 2 cây số, qua đò sang sông để cho đứa cháu chào từ giã.

Tôi dẫn Ngoại ra chợ, mời Ngoại ăn bánh ướt nhưng bà cháu nhìn nhau nghẹn lời nuốt không trôi. Cháu đi, Ngoại ở lại.

Bảy năm sau tôi bị cưỡng bách trở về, Ngoại lại dang vòng tay đón tôi, lo cho tôi mọi thứ. Nhà Ngoại bây giờ đã dư giả hơn trước, nhưng con cháu lại ít đi. Tưởng rằng tôi sẽ được ở bên Ngoại để mỗi sáng được Ngoại kêu qua ăn bánh mì chấm với sữa, hay buổi tối ngồi đập muỗi bên võng để nghe Ngoại kể chuyện những năm tháng khổ cực khi mới mười mấy tuổi phải một mình từ Bắc vào Nam làm mướn để trả nợ cho cha mẹ.

Nhưng hai năm sau, tôi được chính phủ Hoa Kỳ chấp nhận cho định cư tại Mỹ, Ngoại đã cùng tôi đi chuyến xe đêm từ Rạch Giá lên Sài Gòn để tiễn chân.

Một lần nữa, Ngoại nghẹn lời khi căn dặn tôi. "Sang đó con phải ăn uống cho khỏe mạnh chứ đừng đau ốm oặt ẹo để còn về thăm Bà nữa". Tôi lên máy bay đi Mỹ để làm lại từ đầu nơi quê hương mới, Ngoại lên xe về lại nhà nơi có vườn rau ao cá và những đứa cháu nội mà Ngoại lo cho tụi nó từ lúc còn mặc quần thủng đáy và chưa dứt sữa, và mong mỏi những đứa con, cháu ở phương trời xa về thăm.

Năm 2005, Ngoại bị té nằm liệt không đi lại được, bác Hai và cậu Vân về thăm. Nghe tin tôi cũng về.

Bước vào cửa thấy tôi Ngoại bật khóc, tôi cũng khóc theo, tuy Ngoại không nói ra nhưng nhìn vào đôi mắt của Ngoại tôi hiểu được những ước muốn của Ngoại.

Tôi đã hai lần bị liệt. Lần đầu tôi chỉ bị hai chân nhưng lần thứ hai tôi bị hai chân và nửa người bên phải cho nên chỉ những ai đã trải qua cái cảnh có chân mà không đi được, muốn đứng mà không thể đứng được thì nó khổ như thế nào.

Rồi còn vấn đề vệ sinh, ăn vào thì phải bài tiết ra và còn nhiều thứ phiền toái cần tới sự giúp đỡ của người thân.

Cho dù con và các cháu của Ngoại không sợ cực mà lo cho Ngoại nhưng Ngoại vẫn sợ phiền phức tới con, cháu nên Ngoại ăn uống rất ít để con cháu không phải lau chùi vệ sinh cho mình.Tuy đau đớn vì vết thương bị té, vậy mà Ngoại lo lắng hỏi tôi về cuộc sống mới của tôi.

Vì công việc nên tôi về thăm Ngoại được 10 ngày, trước ngày trở qua Mỹ, Ngoại hỏi tôi chừng nào con về nữa? Tôi nói nếu Ngoại khỏe lại thì 10 năm nữa con sẽ về thăm Ngoại. Nhờ kiên trì và ý chí mạnh mẽ nên mấy tháng nằm liệt Ngoại tôi ngồi lên được và đi lại bình thường. Con cháu ai cũng mừng cho Ngoại nhưng tôi biết chắc Ngoại tôi là người mừng nhất.

Khi khỏe lại, các con của Ngoại ở Mỹ và Úc bay về để mừng thọ cho bà. Nhìn Ngoại xúng xính trong chiếc áo dài đỏ giữa bầy con với nụ cười hết răng như trẻ thơ rất dễ thương.

Năm 2015, giữ lời hứa với Ngoại và để mừng lễ Thượng Thọ 100 tuổi của bà, tôi về thăm, các con và cháu về rất đông.

Vừa nhìn thấy tôi, Ngoại lại nhắc lại câu hỏi khi còn bé mà tôi hỏi và dí vào trán tôi mà mắng yêu rằng ”Nó là đứa cháu láo nhất nhà này”.

Ngày lễ đại thọ, Ngoại xúng xính trong bộ áo dài gấm màu vàng ngồi trong xe bông cùng các con và theo sau là đàn cháu hộ tống Ngoại lên nhà thờ tham dự thánh lễ. Khi về tới nhà là tiệc đã được dọn sẵn để mời mọi người và bà con họ hàng chung vui với Ngoại.

Nụ cười hạnh phúc của Ngoại ngồi trên sân khấu khi 11 người con trai gái, dâu rể và hơn 50 đứa cháu chắt hát chúc mừng Ngoại bài Xuân Ca và bài Bà Mẹ Quê.

Ngày vui nào cũng qua, bữa tiệc nào cũng tàn. Sau bữa tiệc đại thọ, con cháu của Ngoại lại tản mạn mỗi người mỗi phương. Ai cũng hứa với Ngoại là sẽ về thăm lại Ngoại, tôi cũng hứa với Ngoại là 5 năm nữa con sẽ về thăm, nhưng không ngờ mới được hơn một năm, tôi đang ngồi làm trong hãng thì thì cậu Út gọi báo tin nói Ngoại tôi bị bệnh nặng đang phải điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy. Nghe tin tôi xin hãng nghỉ, mua vé bay về liền.

Tới phi trường cậu Út đón tôi và đưa về khách sạn đối diện bệnh viện để chờ tới lượt được thăm Ngoại. Bác Ba ở Bình Dương vào, dì Mai dì Thuỷ và mấy đứa con ở dưới kinh 5 lên. Cậu Vân, cậu Chung và mợ Phượng ở Mỹ về đang chờ thêm bác Hai, má tôi, cậu Toàn và các anh chị em ở Mỹ và bên Úc về để vào thăm.

Nghỉ ngơi chừng hai tiếng. Cậu Vân, cậu Chung mợ Phượng, tôi và con gái dì Mai đi qua bịnh viện để xin vào thăm bệnh.

Trời ơi, nhìn cảnh người bệnh nằm la liệt từ gầm cầu thang tràn ra tới lối đi, còn người đi nuôi bệnh thì nằm cảnh màn trời chiếu đất ở các gốc cây và ngóc ngách, vào tới bên trong để chờ thăm được người bệnh của mình thì nhìn khuôn mặt vô cảm và những câu nói của nhân viên trực làm tôi phải so sánh xứ người, xứ ta và tự đặt câu hỏi năm chữ “Lương y như từ mẫu” chỉ có xứ người mới có thôi sao?

Tôi là đứa cháu ở nước ngoài may mắn nhất được gặp và nói chuyện với Ngoại lần cuối cùng. Vào nhìn thấy Ngoại tôi nằm trên giường bệnh, mắt nhắm ghiền mặc chiếc áo bệnh nhân không cột giây để lộ ra một đường mổ hơn một gang tay chưa được khâu lại với những miếng bông gạc đậy hờ hững lên trên. Nhìn Ngoại tôi biết là giờ Chúa đã định nhưng Ngoại vẫn ráng chờ những đứa con ở xa chưa về kịp, tôi nắm tay Ngoại và nói trong tiếng nấc. Ngoại ơi ! Con là con Hương nè, con về thăm Ngoại nữa nè, con với Ngoại có giao kèo với nhau là năm năm nữa con mới về thăm Ngoại mà hôm nay chưa được hai năm con về thăm Ngoại nữa nè. Ngoại mở mắt ra nhìn con đi, Ngoại mở mắt ra để nhìn con khoanh tay xin lỗi vì đã dám hỗn hào mà chỉ vào mặt Ngoại nói "Ngoại già cái đầu rồi còn đái dầm" và hỗn xược hỏi Ngoại là: "Chồng bà đâu" nè.

Tôi thì thầm nói với Ngoại hãy cố lên. Ba mẹ con bác Hai, má, chị Yến vợ chồng Thịnh Dung, Tâm và Tươi Nụ ở Úc và cậu Toàn ở Mỹ mấy tiếng nữa sẽ về tới và vào thăm Ngoại, liền sau đó sẽ đưa Ngoại về quê nơi có thửa ruộng và căn nhà, những đứa cháu sống với Ngoại từ khi nghèo khó cho tới bây giờ. Ngoại cố lên nha, không biết nước mắt tôi rơi xuống hay nước mắt của Ngoại? Nhưng từ đuôi mắt bên phải của Ngoại có một giọt nước long lanh nơi đó.

Cậu Toàn xuống máy bay về tới khách sạn thì tất cả mọi người trở lại bệnh viện để xin vào thăm Ngoại. Nhưng họ không cho vào thăm như lời hứa, trước đó cậu Chung đã trình bày những khó khăn về thời gian của người ở xa về thì họ nói là chờ mọi người tới đủ thì cho vào thăm, vậy mà phút cuối cùng thì họ lại chỉ cho mỗi bác Hai vào thăm.

Thật đúng với câu “Đừng nghe những gì họ nói. Hãy nhìn kỹ những gì họ làm”.

Vào thăm Ngoại khó khăn quá, một mình Ngoại nằm trong đó thật tội nghiệp, lỡ Ngoại rời khỏi thế gian nào ai hay?

Vậy mà xin cho Ngoại được về nhà để được ra đi trong vòng tay thương yêu của các con và các cháu nhưng vì “thủ tục” nên ngày hôm sau Ngoại mới về được tới ngôi nhà khi xưa về đây cực khổ lập nghiệp cùng với 8 đứa con và bây giờ ra đi thanh thản cùng 11đứa con, dâu cùng rể và gần 100 đứa cháu, chắt và chút vào tiết tháng Ba giữa mùa xuân khi hoa đang nở rộ, để lại bao thương nhớ cho các con và cháu chắt của Ngoại

Ngoại tôi đó, nửa đời gian nan vì nghèo đói, nửa đời cực khổ vì con cháu, vậy mà phút cuối của cuộc đời, Ngoại vẫn không muốn con cháu phải phiền lo cho Ngoại nên đã sắp xếp tất cả mọi chuyện hậu sự cho mình một cách đơn giản và còn không quên tới những người nghèo khó.

Tiễn đưa Ngoại xong, chào tạm biệt để trở về Mỹ tôi hứa với Ngoại giỗ ba năm của Ngoại tôi sẽ về. Nhưng người ta thường nói. “Quá tam ba bận” tôi đã giữ đúng lời hứa với Ngoại được hai lần rồi, không biết lần thứ ba này có giữ được lời hứa không? Thôi thì viết những hàng chữ này để tưởng nhớ tới Ngoại đã lo cho các con cháu ở xa và đã coi sóc những đứa cháu ở gần, đã để tôi và chị Mỹ vào thúng gánh ra ruộng vì để hai đứa nó ở nhà lỡ dại ra nghịch nước, chết đuối thì bố mẹ nó xót.

Lúa mùa cây rất cao, Ngoại lại phải kiếm chỗ nào nhiều gốc rạ để làm chòi cho hai chị em tránh nắng rồi chiều lại gánh về.

Cuộc sống của một bà mẹ đơn thân với ba đứa con ở Mỹ được sự giúp đỡ của chính phủ như tôi mà cho tới bây giờ vẫn còn chật vật than trách, vậy mà ngoại tôi đó, một người mẹ goá, một thân một mình về đồng ruộng kinh 5 khi không biết cây lúa trồng ra sao, gia tài mang theo là 7 đứa con và một bụng bầu tất cả mọi thứ đều phải tự tạo, cắn răng chịu đựng nên đến nỗi hét cả răng. Một người Bà một năm mấy lần lủ khủ các thứ, gà vịt, gạo, nếp cá cua, và các thứ trái cây mang lên Sài Gòn cho chị em tôi ăn cho nó tươi

Nhờ sự dạy bảo mà cho tới đời chắt của Ngoại cũng vẫn thương yêu và giúp đỡ lẫn nhau.

Và Ngoại tôi đó, tới cuối đời cũng không muốn các con phải bận tâm vì mình.

Ngoại ơi,
Từ nay nắng sớm mưa chiều
Đâu còn thấy được bà yêu nữa rồi.
Hôm nay con viết đôi lời
Nhắc về ơn Ngoại một đời gian nan.

Cháu của Ngoại
Nguyễn Thị Thu Hương

Saturday, March 2, 2019

Đứa Con Đứng Đường




police (1)
Cảnh Sát Dũng Đỗ đứng bìa trái.


Ngày còn nhỏ, tôi vẫn nghe bà Ngoại và ba má tôi hay nói: “Con không nghe mẹ nghe cha / Nghe lời thằng cổng ắt ra đứng đường.” Nhưng đứa con trai thứ hai của tôi, vẫn nghe mẹ nghe cha mà cũng ra đứng đường. Ấy là vì nó ham làm loại công việc  được gọi tắt là DOT (Deparment of Transportation), chỉ dành cho cảnh sát.

Thằng con này tên Dũng nhưng nickname là Rụt. Không ngờ cái tên  khi mới lọt lòng này đã vận vào người nó cho tới bây giờ, cho dù được ở một đất nước dư giả vật chất, thoải mái về tinh thần mà nó chẳng cao, to lên được bao nhiêu. Bạn bè vẫn gọi nó là "thằng lùn mã tử".

Chẳng biết con tôi ôm mộng làm cảnh sát từ bao giờ, nhưng coi bộ đã có tinh thần trách nhiệm khi hữu sự ngay từ lúc còn nhỏ.

Khi còn ở trại ty nạn, anh Hai nó bị tật ở chân nên ba anh em hay dắt nhau đi lòng vòng trong khu nhà dành cho những người bị khuyết tật, để chơi chung với những đứa bé trong khu đó. Chỗ này có gia đình anh chị Trung con ông bà trùm Chất cùng xóm ở VN với chúng tôi. Anh chị đi vượt biên trước ngày đóng cửa trại, nhưng vì mang theo đứa em trai bị bại liệt nên chậm được đi định cư.

Tha hương ngộ cố tri, con anh chị và con chúng tôi trở thành bạn thân, ngày nào chúng cũng xin qua nhà bác Trung chơi với anh Bi và anh Bo.

Con nít chơi chung với nhau thì dĩ nhiên phải có khều qua móc lại, nhóm trẻ con này cũng thế, đứa này kiếm được món đồ chơi thì đứa kia giành, vậy là “goánh nhau chí chạt”.

Thấy trước mặt cái gì có thể làm vũ khí thì dùng thứ đó, nên có lần anh Bi đã cầm viên gạch vỡ chọi trúng đầu thằng con lớn của tôi. Tưởng chuyện đã êm vì khi ba anh em tụi nó về nhà thì thấy trán thằng lớn đã dán miếng băng cá nhân, tôi hỏi sao vậy? Thằng Rụt trả lời là anh Duy bị anh Bi con bác Trung đánh, rồi nó cũng chẳng nói gì thêm.

Tôi nghĩ chuyện con nít thôi nên không để tâm, đến chiều dắt tụi nó ra vòi nước công cộng để tắm, anh Trung cũng đưa hai đứa con của anh ra đó, vừa gặp là anh mắng khéo liền:

-Thằng Rụt thông minh lắm.

Nghe ai khen con mình thông minh, tôi chỉ sợ nó chết sớm nên nói:

-Con em làm sao thông minh được, cả cha lẫn mẹ dốt đặc cán cuốc, không lẽ nó giống người dưng nên mới thông minh?

-Không thông minh mà nó dám lên Khối An ninh mà thưa thằng con tôi à? Chuyện hồi trưa thằng con tôi đã hối lộ cho anh em nó nguyên một bịch kẹo, rồi mẹ nó đã băng bó cho thằng Duy trước khi về. Vậy mà cô biết không, lúc gia đình tôi đang ngồi ăn cơm trưa thì có bốn người ở Khối An ninh đến đứng trước cửa, trong đó có cả ông Lê Nguộc trưởng Khối An ninh nữa, vừa đến là ông đứng  hai tay giang ra chặn hai bên cửa, hỏi: "Trong nhà này có anh nào tên Bi và em tên Bo không?" Sở dĩ ông Nguộc phải vội chặn cửa bởi sợ anh Bi chạy rồi mất công rượt. Lúc mấy ông an ninh nghe thằng Rụt báo là Bi đánh anh nó chảy máu đầu thì họ nghĩ anh Bi này phải là dân ”anh chị dữ dằn” trong trại, ai ngờ chỉ là thằng bé mới sáu tuổi. Rồi ổng (Lê Nguộc) nói tiếp: Lúc chúng tôi hỏi nó có biết nhà anh Bi ở đâu không? Nó nói mấy chú đi theo cháu dắt tới nhà anh Bi cho. Cả nhà tôi đang ăn cơm, thấy an ninh tới thì sợ quá nuốt cơm sao nổi. Sau đó mấy người an ninh thấy thằng nhóc tì Bi thì phá ra cười rồi bỏ đi về hết.

Anh Trung lắc đầu ngán ngẩm:

- Thằng này mai mốt lớn thế nào cũng làm an ninh cho cô coi.

Ấy là khi nó mới ba tuổi thôi đấy, càng lớn thì "khí chất phi phàm" hơn anh và em của nó tỏ ra càng dữ dội.

Sau khi chúng tôi ở trại ty nạn 7 năm rồi bị đuổi về VN, trên đường từ Sài Gòn về Rạch Giá tài xế phải ghé quán cơm để mọi người được trút bầu tâm sự và ăn uống.

Gia đình tôi năm người ngồi riêng một bàn, trong khi chờ người ta mang đồ ăn tới, thằng con lớn thấy chén ớt đỏ tươi để trên bàn liền lấy muỗng múc một muỗng bỏ vào miệng nhai, mới nhai chóp chép một chút thì nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, tôi đưa cho nó muỗng đường ngậm cho bớt cay và hỏi bộ con không biết cái này là ớt hả? Duy nói biết nhưng không nghĩ là ớt này cay dữ vậy, ở trại ty nạn nó ăn hoài mà đâu đến nỗi. Thằng em nhanh chân chạy qua bàn bên cạnh mang một chén ớt khác tới nói: Chắc chén này ít cay hơn, vì chính nó thấy ông kia ăn cả trái mà không chảy nước mắt.

Về "tái định cư" trong Kinh 5, anh em nó thường ra nhà ông trùm Đắc là sui gia với bà Ngoai, bố Mợ Chung và chơi với các cậu, dì của nó. Nhìn thấy các cậu nhảy xuống ao để bơi nó cũng nhảy theo, trong khi nó nào có biết bơi, biết lội. Những đứa khác cứ nghĩ nó biết bơi mới dám nhảy xuống như vậy nên đứng reo hò ầm ĩ. Một lúc sau chẳng thấy nó ngoi lên mà cũng chẳng thấy tăm hơi nó ở chỗ nào, nên một thằng cậu đã nhảy theo xuống chỗ nó vừa nhảy mà mò tìm, vớt được lên thì nó đã đầy một bụng nước nằm bất tỉnh.

Mọi người đang lo lắng thì may quá nó ngớp ngớp vài cái rồi tỉnh lại. Dì nó hỏi có bị sao không mà không chịu ngoi lên. Nó trả lời tỉnh queo, cháu đâu có biết bơi. Bằng đó đứa đứng im trợn mắt nhìn nó ngạc nhiên không thốt lên lời, nhưng cũng nhờ liều vậy nên chỉ một thời gian ngắn sau ba anh em nó rủ nhau ra bờ kinh trước nhà tắm, luyện tập và đều biết bơi hết.

Qua đến Mỹ, cứ ngỡ nó sẽ để lại cái tính cách phi phàm ấy cho "con cháu Bác", nào dè nó mang đi theo luôn đấy ạ.

Khi đang học ở High school, nó đi làm thêm trong tiệm kem. Thấy con còn đi học nên tôi muốn nó sau giờ học thì làm ít giờ thôi,  làm nhiều tôi lo cháu vừa mệt mỏi vừa về khuya quá, ngủ ít sẽ trở ngại việc học hành hôm sau.

Làm mới được mấy tháng nó đổi ý nói:

-Mẹ, con nghỉ không làm chỗ bán nữa kem đâu, con đi giao pizza cho biết đường sá.

Trời ạ, nó tính chuyện gì mà cần phải biết đường?

Làm nghề đi giao Pizza Hut từ 6 giờ chiều tới 12 giờ đêm mỗi ngày ròng rã hai năm, chẳng biết có biết rành rẽ được bao nhiêu con đường, nhưng một điều tôi biết chắc là con tôi có được cái bằng PHd (Pizza Hut delivery).

Cũng nhờ caí bằng quá oai này nên tới bây giờ nó vẫn không dám ăn lại pizza.

Lý do? Tại vì chạy lộn đường hoài nên trễ hẹn. Trễ thì vừa bánh nguội vừa vì quá đói khách hàng đã ăn món khác rồi nên không nhận pizza nữa, thế là mình phải ăn, bỏ thùng rác tội chết. Kết quả là ngán đến tận cổ.

Với giấc mộng làm cảnh sát nên nó xin vô làm trong phi trường (Transportation Security Administration được gọi tắt là TSA). Lúc phỏng vấn, người ta có hỏi về vấn đề sức khỏe từng người trong gia đình, coi có ai trong gia đình bị bệnh lây nhiễm gì không.

Người bình thường thì chắc không gặp rắc rối gì, nhưng con tôi nó có gien "thông minh di truyền" của tôi nên nói:

-Cả nhà bốn mẹ con đều phải uống thuốc trị lao phổi hết.

Trời ạ! Hồi mới tới Mỹ thì ai mà không phải đi khám tổng quát, thử lao, mà ở VN ai đã đi chích ngừa lao phổi thì khi test đều bị nổi một vết to cỡ đồng 25 cent màu hồng trên da, da có phản ứng như thế nên bị nghi mắc bệnh lao.

Cái chuyện uống thuốc này nó đã rơi vào dĩ vãng cả hơn chục năm rồi thì đâu cần phải khai.

Nó báo hại cả ba mẹ con tôi và thêm nó nữa phải đi chụp hình, khám lại phổi, xin giấy chứng nhận của bác sĩ, nói là tất cả đã bình thường.

Nó làm trong phi trường ban ngày còn tôi làm ở Boeing ban đêm, hai mẹ con ở chung nhà nhưng ít có dịp gặp mặt nhau để truyện trò, mỗi ngày có cần nhau chuyện gì phải nhờ tới bác T- Molbil chuyển lời nhắn thôi. Rồi một bữa đẹp trời con tôi nghỉ ở nhà, gõ cửa phòng vào nằm kế bên mẹ nói:

-Mẹ, bây giờ con có tiền, có công việc rồi, con sửa lại cái bathroom cho mẹ nhá.

Tôi mừng rỡ gật đầu.

Cứ tưởng là nó kêu thợ chuyên nghiệp đến coi, định giá rồi mới bắt đầu, có dè đâu nó kêu thằng bạn đến rồi hai đứa tự làm. Rụt còn ra kiểu ta đây biết nhiều, biết hết nên hỏi tôi chỗ này, chỗ kia muốn làm bằng vật liệu loại nào: Gỗ, đá, gạch men...

Tình cờ tôi mới biết được sau khi phá phòng tắm, cứ làm xong một phần thì hai đứa nó lại mở YouTube ra coi để làm phần kế tiếp.

Báo hại tôi sau cả tuần phải đi tắm nhờ ở nhà đứa em (vì tôi mua nhà cũ nên chỉ có một phòng tắm) và ra tắm "lộ thiên” thêm hai tuần nữa thì chúng mới sửa xong. Cũng may lúc đó là mùa hè chứ mùa đông thì làm sao dám làm Công chúa Tiên Dung quây vách đứng tắm dưới bầu trời, để được gặp người đẹp trai Chử Đồng Tử?

Sau ba tuần lễ dài đằng đẵng thì tôi mới được vào tắm trong phòng tắm của nhà mình, nhưng phải chờ lúc nó không có ai ở nhà cơ.

Ủa sao kì vậy?

Vì phòng tắm có rồi nhưng cánh cửa cũ bị nó làm hư lúc tháo ra, cánh cửa mới chưa có, như vậy khách tới bất ngờ thì sao đây.

Ngay dịp này, ông anh họ ở Cali. mang vợ con đi nghỉ hè nên ghé thăm tôi. Thằng con anh mới bảy tuổi mắc tiểu, nhưng đi vào tới toilet thì nó dội ngược trở ra đứng trước mặt ba má nó mà đứng tréo chân làm kiểng.

Vì không có cửa, lại lạ nhà thằng nhỏ không giải quyết được, cho dù ba nó hết ngọt ngào đến trợn trừng mắt kêu nó phải ráng cho xong nhiệm vụ. Tuy sợ ba nhưng cái phòng tắm không có cửa làm nó sợ hơn cứ đứng mếu máo hoài, nên phải cấp tốc đưa nó tới nhà em gái tôi, chứ không lẽ chủ nhà đứng canh cửa cho thì kì quá.

Cho đến bây giờ cứ nhắc đến nhà Cô Hương là thằng con trai của ông anh tôi lại hỏi: "Phải nhà cái cô mà phòng tắm mất cửa không?" Rồi sợ không dám đến Seattle.

Vì đủ thứ bất tiện nên tôi buồn phiền mà la mắng thằng Rụt một trận, không ngờ nó phản ứng lại bằng cách vừa khóc vừa nói:

- Mẹ không coi con ra gì, mẹ thương anh Duy và con Phò hơn con. Cái gì mẹ cũng khen hai đứa đó, mẹ có biết là con khổ tâm lắm không, đi tới đâu gặp ai cũng hỏi tại sao ba mẹ không ở chung với nhau? Và nhiều cái tại sao của những người ngoài cuộc đặt câu hỏi cho con, mẹ có biết không?

Lúc này nó đã hai mươi tư tuổi rồi, mà nước mắt chảy ròng ròng.

Nghe nó nói vậy tôi cảm thấy mình thật quá vô tâm, con của mình đang từ đứa con nít trở nay đã trưởng thành nên tâm lý cũng thay đổi nhiều. Hối hân vì kiến thức hạn hẹp không để ý những thay đổi của nó, không biết đường ứng xử đúng, tôi lại còn đem so sánh với đứa này đứa kia làm tổn thương cho nó.

Có lẽ cũng có nhiều bà mẹ lầm lỗi như tôi, cứ lấy cái dở của đứa con này, rồi đem so sánh những cái tốt của đứa kia, cứ tưởng làm như vậy sẽ khích lệ cho nó tốt hơn, mà không biết rằng điều ấy có thể làm đứa bị chỉ trích tủi thân, mặc cảm. Cũng may là thằng Rụt chưa bị tự kỷ mà nói ra ngay để tôi kịp biết mà tự sửa những sai sót của mình.

Tuy tôi vẫn thường nói với các con là thương cả ba đứa bằng nhau, nhưng vì hai đứa kia thua thiệt hơn về những mặt khác, nên có được quan tâm hơn một chút, nhưng đâu ngờ vì vậy làm Rụt tủi thân, để trong bụng nay mới có dịp nói ra cho hết ấm ức. Thấy nó là con trai mà khóc nức nở làm tôi cũng mủi lòng nên khóc theo, bước lại ôm nó và hai mẹ con cùng rơi những giọt nước mắt cảm thông và thương yêu hơn.

Sau chuyện này nó hờn không thèm nói chuyện với tôi cả tháng.

Buồn.

Dịp này nhóm bạn bè nó ở tiểu bang khác tới chơi và họp bạn, sinh hoạt thiếu nhi với nhau, trong nhóm có cả nam lẫn nữ.

Bữa đó tôi đi làm về tới nhà gần 3 giờ sáng mà nhà còn để điện sáng trưng,  bước vào nhà thấy cả chục đứa  trai lẫn gái còn đang ngồi nói chuyện ở phòng khách, chúng đồng loạt đứng lên khoanh tay nói:

- Chào bác ạ.

Thấy các cháu ngoan ngoãn, lễ phép như vậy thì cũng an tâm, biết con mình có những người bạn biết kính trên chắc sẽ nhường dưới, ít nhất khi được giáo dục như thế thì chúng cũng khó hư hỏng hơn và con mình cũng không đến nỗi nào. Đưa giỏ cơm vào bếp rồi tính đi vào phòng thì bị một đứa chặn lại ngay lối đi vào phòng ngủ và bathroom:

-Dạ dạ... con xin lỗi bác đứng chờ một chút nha, tại vì con Ngọ đang ngồi ở trỏng để làm tròn bổn phận.

Mèng đéc ơi ! Cứ như vầy chịu gì nổi, tôi gọi ông "anh hờ” tìm coi có chỗ nào bán cửa mua ngay về gắn giùm và cũng nhờ vậy mà mẹ con hết hờn nhau.

Tạm ổn với chuyện nhà cửa, muốn giảm stress tôi làm một chuyến du lịch qua Úc, trước là mừng kỷ niệm hôn nhật 50 năm của ba má tôi, sau nữa là thăm anh em họ hàng. Lúc đó cháu còn làm trong phi trường và đang xin vào trường cảnh sát nên tôi rủ mà nó không đi được.

Mẹ con hờn nhau lâu, đến khi hết hờn thì tình thương mến thương nhiều hơn, mẹ mới đi thì con đã nhớ nên nó gọi phone để hỏi xem mẹ đi đến nơi có khỏe không, và thăm sức khỏe của ông bà Ngoại luôn thể.

Khi tôi đưa phone để nó nói chuyện với ông Ngoại thì nó nói:

-Con chúc ông bà trăm năm hạnh phúc và ông đừng có CHẾT, chờ con học xong trường cảnh sát rồi con qua thăm ông mới được chết nha.

Khi nghe nó nói như vậy Ba Má tôi cười, làm cho tôi lại phải so sánh giữa hai mẹ con:

Sau năm 75 Ba Má đưa anh chị em tôi về quê Ngoại để sinh sống. Từ nhỏ đến giờ chẳng nghe ai nói hay nhắc tới ông Ngoại nên tôi đã hỏi bà Ngoại:

- Bà ơi, chồng bà đâu?

Khi đó tôi đã được mười một tuổi và  vì câu hỏi ngố ấy, kết quả là tôi được má cho mấy roi vào mông nhớ tới bây giờ. Còn thằng con tôi khi nó nói ông Ngoại từ từ hãy chết thì nó đã ngoài hai mươi, mà lại làm cho Ba Má tôi phải phì cười.

Lời Chúa trong phúc âm có câu "Hãy xin thì sẽ được" thế nên sau bao năm tháng mong chờ, nó được trường cảnh sát thông báo đi khám tổng quát và làm những thử nghiệm về sức khỏe, để chuẩn bị vào trường huấn luyện.

Khi được hỏi có bị bệnh di truyền gì không thì nó trả lời là có bị bệnh suyễn giống mẹ, (ối giời đất ơi) sao mà con tôi nó thông minh hơn người làm vậy? Những cái vớ vẩn như vậy mà cũng cung khai! Nhưng nhờ Trời, dù khờ khạo mà nó cũng vẫn được nhận vào học.

Ít nhất cho đến lúc này  nó lại được như ý một nửa, vì vào trường Cảnh Sát người ta đòi hỏi nhiều thứ lắm, từ thể lực, chiều cao, ý chí và nguyên tắc nữa. Tôi cứ lo lắng rồi ra không biết nó có theo nổi không.

Khi vào trường tất cả các khoá sinh đều phải ở trong trường ngày đêm và chỉ được về nhà ngày thứ Bảy. Khi về tới nhà nó mệt nhoài nên ngủ li bì chẳng biết trời trăng gì cả.

Năm tháng trôi qua nhờ kiên trì nó cũng lấy được cái bằng Police officer.

Ngày theo con đi nhận bằng ra trường, nhìn những hình ảnh trong Video diễn tả lại  lúc con mình tập luyện thấy quá tội nghiệp và xót xa trong lòng. Có một đoạn quay trước mặt nó là một Huấn Luyện Viên to cao, cầm bình khói cay xịt thẳng vào mặt thằng bé, còn nó thì mắt nhắm nghiền, hai tay cầm chặt dùi cui quờ quạng tiến tới phang tới tấp nhưng chẳng trúng vào đâu được.

Lúc tập võ thì "đối tượng" dùng đòn vai ném con mình như 1 con ngóe.

Rồi tới phần rượt đuổi tội phạm bằng xe với tốc độ trên 100Miles/ giờ và còn nhiều nhiều những khó khăn và nguy hiểm như khi bị tấn công bằng dao hoặc súng nữa.

Chứng kiến cảnh anh nó,  đứa con lớn của tôi gắn vào ngực áo em chiếc phù hiệu Cảnh Sát, rồi mặt hai anh em rạng rỡ với nụ cười tươi, hoàn toàn mãn nguyện thì tôi lại càng lo lắng cho con nhiều hơn.

Chung quanh ai cũng to cao rắn chắc đứng nghiêm, đưa tay phải lên nói lời tuyên hứa, còn nó thì thấp bé hơn cả nữ cảnh sát đứng bên cạnh thì làm sao chiến đấu hoặc rượt đuổi được tội phạm? Thảng hoặc lúc đang chạy mà cơn suyễn nổi lên, lăn quay ra đó không lẽ tội phạm phải quay ngược trở lại làm hô hấp nhân tạo cho police nữa thì thiệt là....

Tôi cứ phân vân suy nghĩ không biết cái trường cảnh sát này có nhận nhầm học viên không, vì tôi vẫn thường nghe mọi người nói là khi vào trường Cảnh Sát họ chọn kỹ lắm.

Hay là nó hối lộ? Cũng không phải, làm gì có chuyện đó, ở đây là nước Mỹ mà, đâu giống như ở VN hở ra là "chạy trường, chạy chức". Vậy tại sao thân hình nó có 1 khúc như vậy mà lại được làm cảnh sát? Tôi phỏng đoán:

Thứ nhất: nó nói được 3 ngôn ngữ Anh, Việt, Mễ.

Thứ hai:người lùn có lợi thế của của người lùn chứ.

Đoán vậy thôi, chắc gì đúng.

Lương cảnh sát mới ra trường chỉ đi tuần tiễu không nhiều đâu, thế nên nó làm thêm nghề đứng đường!

Nghề này oai phong lắm chứ không phải là mấy anh chị cầm bảng đứng đường ở các ngã tư đâu. Công việc này được gọi tắt là DOT (Deparment of Transportation)

Không biết các tiểu bang khác thì luật lệ như thế nào, nhưng ở Seattle công việc construction ngoài đường thì bắt buộc phải thuê cảnh sát trông coi, hướng dẫn giao thông.

Đây là nghề đứng đường có giấy phép đó nha mọi người, nhưng không phải ai cũng làm được đâu. Ngoài tấm bằng Cảnh Sát, còn phải có sức chịu đựng với thời tiết khắc nghiệt, Xuân Hạ Thu Đông dù nắng, mưa hay bão tuyết lúc nào cũng phải đứng ở trên đường, nhìn ông đi qua bà đi lại, rảnh, vui thì mỉm cười, mà dù có lấy gương mặt nghiêm và buồn cũng không sao.

Thấy nó làm nghề đứng đường có ăn quá nên tôi xin nó cho làm chung thì nó bảo:

-Hời ơi. Mẹ đã già "khú đế" rồi mà cũng muốn đứng đường à. Mẹ làm không nổi đâu, con đây sức thanh niên mà có khi còn chịu không nổi nữa đó.

Sợ con làm nhiều giờ quá cực khổ, tôi kêu làm bớt lại thì nó bảo ráng làm nhiều để được về hưu sớm.

Như trên đã nói: Người thấp bé có cái lợi của người... nhỏ con.

Thí dụ như hồi tháng Mười Một năm rồi nó đã cứu được một người dùng thuốc quá liều (overdose). Khi vợ của nạn nhân ra trước cửa đứng chờ xe cứu hỏa và cứu thương tới, nhưng vì hoảng loạn, vội quá nên lúc đi ra đã khoá chốt cửa rồi không trở vào trong nhà được nữa.

Lúc ấy Officer Rụt đang tuần tra gần đó nên chạy tới trước nhất, rồi nhờ căn nhà đó có một lỗ dành cho chó chui cạnh cửa, Officer Rụt lợi dụng cái thấp bé, nhỏ con mà chui vào trong nhà, kịp làm hô hấp nhân tạo cho nạn nhân cứu thoát khỏi tay thần chết.

Sau đó Sở cảnh sát Seattle đã cấp bằng khen, đãi tiệc linh đình cho các nhân viên và mọi người trong gia đình tôi cũng được mời ăn theo nữa.

Là bà "Mẹ của Anh hùng", nên đi dự tiệc thì tôi phải ”Lên đời” và mặc đầm cho bảnh tỏn với người ta chứ.

Xời ơi! Dịp này tôi "Yếu mà bày đặt ra tuyết".

Thấy mọi người xúm nhau đứng giữa hai anh cảnh sát đẹp trai trên lưng hai con tuấn mã khỏe mạnh, chân đạp tuyết che phủ bốn vó nên tôi cũng bon chen đứng chờ để được làm người mẫu đứng bên ngựa chụp hình.

Gió thổi, tuyết rơi và mưa lạnh trộn lẫn nhau nên chụp được bô ảnh về nhà tôi bị cảm nằm bẹp luôn, miệng đắng nghét không muốn ăn cái gì. Nó đi làm về biết tôi bị bệnh nên hỏi có muốn ăn gì thì con đi mua cho.

Tôi nói mua cái gì chua chua để mẹ ăn cho đỡ lạt miệng.

Nằm chờ dài cổ mấy tiếng đồng hồ thì thấy nó mang vào một bịch những trái màu xanh, khen thầm là con mình cũng còn thông minh biết đi mua táo xanh có vị chua để cho mẹ ăn giải cảm nhưng mà: Mèng đéc ơi! Mở ra coi thì một chục trái chanh nằm chồng lên nhau như thách thức tôi có ngon thì ăn thử coi có chua không.

Tôi hỏi nó mua chanh chi nhiều vậy?

Đưa cặp mắt mơ màng thiếu ngủ nó nói lại:

-Sao mẹ bảo mua cái gì chua chua cho mẹ ăn.

Nghe nó trả lời tôi nổi xung thiên, nóng tới toát mồ hôi hột, nhờ vậy mà hết cảm.

Nghề đứng đường có lương khá cao nên đã bốn năm nay nó không bỏ ngày nào khi được gọi đi làm.

Hồi mới ra trường nó thường làm buổi tối, vì nó nói mẹ cũng làm đêm nên con xin làm đêm để ban ngày mẹ con còn gặp nhau nói chuyện.

Vậy mà có được đâu. Sau khi xong công việc ở sở Cảnh sát vào lúc 4 giờ sáng thì nó chạy thẳng tới chỗ hẹn để đứng đường, về tới nhà tôi đã đi làm rồi thì sao mà nói chuyện chi được.

Thôi kệ. Nhờ nó đứng đường nên những công nhân làm đường mới đỡ được phần nào nguy hiểm.

Ít ra nó cũng góp được chút sức mọn cho đất nước đã cưu mang và cho nó có cơ hội để tiến thân, còn riêng tôi thì nghĩ, phải chi mình có thêm mấy thằng con đứng đường nữa thì vui biết mấy.

Đó mọi người thấy không? Con tôi đi làm thêm nghề đứng đường nhưng tôi rất hãnh diện với nghề đứng đường của nó.

Có bà mẹ nào như tui không cà?

Nguyễn Thị Thu Hương

Blog Archive