Tùy Bút Võ Phiến – Rụp Rụp
L.T.Đ: Từ California, nhà văn Phạm Xuân Đài vừa cho biết báo một tin buồn:
“Nhà văn Võ Phiến đã qua đời vào lúc 7 giờ tối ngày 28 tháng Chín, 2015, tại Advanced Rehab Center of Tustin, Santa Ana, thọ 90 tuổi...
Nhà văn Võ Phiến Nhà văn Võ Phiến là một tác giả quan trọng của văn học Việt Nam từ thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Trước 1975 ông là công chức thuộc bộ Thông Tin của Miền Nam, và đã cộng tác với tạp chí Bách Khoa cho đến 1975 với bút danh Tràng Thiên (một bút danh chung cho nhiều tác giả, nhưng từ sau 1965 hầu như chỉ dành cho một mình ông).
Ông sang Hoa Kỳ từ 1975 và làm việc cho tòa Hành Chánh quận Los Angeles, California cho đến ngày về hưu. Tại hải ngoại, ông vẫn tiếp tục viết sách và cộng tác với các tạp chí văn học. Từ cuối thập niên 1970 ông đã chủ trương tờ Văn Học Nghệ Thuật, là tiền thân của tạp chí Văn Học sau này.
Võ Phiến là một tác giả đa dạng. Ông viết truyện ngắn, truyện dài, tạp luận, tùy bút, lý luận và phê bình văn học. Các tác phẩm đã xuất bản của ông gồm có, về truyện ngắn và tiểu thuyết: Chữ Tình, Người Tù, Mưa Đêm Cuối Năm, Về Một Xóm Quê, Đêm Xuân Trăng Sáng, Giã Từ, Thương Hoài Ngàn Năm, Thư Nhà...; về tùy bút, tạp bút: Tạp bút I, II, III, Đàn Ông, Ảo Ảnh, Phù Thế, Chúng Ta Qua Cách Viết, Đất Nước Quê Hương, Tùy bút I, II, Đàm Thoại v.v...
Tại hải ngoại, ông đã bỏ công sức trong nhiều năm trời để soạn bộ Văn Học Miền Nam Tổng Quan nhằm lưu giữ nền văn học miền Nam đã bị Cộng Sản thiêu hủy từ sau 1975.”
Để tưởng niệm một vì sao vừa khuất, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu một tuỳ bút tiêu biểu của ông. Bài viết này được trích từ tập Đất Nước Quê Hương, do nhà Lửa Thiêng xuất bản lần vào năm 1973.
Tưởng Năng Tiến
***
Ông Bình Nguyên Lộc quả quyết rằng trong một bàn ăn mười ba người, gồm mười hai người Việt và một người Hoa, đồng vóc dáng, đồng trang phục, ngồi im không nói, ông cũng phân biệt được kẻ Việt người Hoa.
Như vậy đã là tài, nhưng ông còn đi xa hơn: có thể nhìn hình dáng mà phân biệt được người Tàu Phúc Kiến với người Tàu Quảng Đông, người Tàu tỉnh này với người Tàu tỉnh khác.(1) Cũng trong quán ăn, trong khi chờ đợi tô hủ tiếu, tôi có dăm ba lần theo dõi cử chỉ của người làm bếp, và chợt lấy làm ngạc nhiên về một nhận xét. Không phải ngạc nhiên về chuyện suy tưởng nhân chủng ưa liên quan với các tiệm ăn quán nhậu. Mà là vì tôi có cảm tưởng đôi khi có thể nhìn mà phân biệt một người Việt miền Nam với một người Việt miền Trung, tức một đồng bào ở miền ông Bình Nguyên Lộc với một đồng bào ở miền tôi. Nói cách khác, tôi có cảm tưởng mình cũng... tài giỏi như ông Bình Nguyên Lộc: cái mới kỳ cục! Một buổi trưa, tại Cần Thơ, trong ngôi quán ở đầu một ngõ hẻm gần bến xe Lam, lần đầu tiên tôi chú ý đến điệu bộ có vẻ ngộ nghĩnh của người chủ quán. Ngôi quán khá chật và tối. Giữa trưa, trong quán vẫn có ngọn điện vàng cạch thả toòng teng trên đầu người chủ. Người này mặc mai-ô quần lính, đầu đội chiếc mũ địa phương quân rộng vành, chân mang đôi giày da đen, không vớ. Tại sao phải giày và mũ trong một chỗ kín như thế? Có thể chỉ là một thói quen, hay chỉ là một trường hợp ngẫu nhiên nào đó, tức một chi tiết không có ý nghĩa gì. Tuy vậy tôi vẫn ghi lại, vì hình ảnh ấy tưởng còn hiển hiện trước mắt tôi lúc này. Hình ảnh một người khỏe mạnh, nhanh nhẹn, và làm việc hào hứng. Mỗi người có một cách biểu lộ sự hào hứng. Riêng cái cách của người chủ quán hôm ấy, trời ơi, trông mà mê. Hai tay ông ta thoăn thoắt: chặt khúc xương, xắt lát thịt, gắp mớ ớt, múc vá nước từ trong thùng đổ ra tô, xóc xóc mớ hủ tiếu vừa mới trụng qua nước sôi, rắc một tí tiêu bột v.v. Tất cả bấy nhiêu cử chỉ đều rập ràng, hơi có vẻ nhún nhẩy. Mỗi cái quơ tay, cái nhấc lên hạ xuống đều như có gì quá mức cần thiết một chút. Mỗi cử chỉ bao hàm bảy tám phần cần thiết, lại thêm vài ba phần thừa thãi, chỉ để cho đẹp mắt, để biểu diễn sự thích thú trong công việc. Động tác nghề nghiệp gần chuyển thành sự múa men. Một điệu vũ ca ngợi lao động. Đứng bên chủ quán là bà vợ, tôi đã tưởng bà làm công việc chạy bàn. Nhưng không: Lúc một cậu bé gầy gầy cưỡi chiếc xe đạp vụt về trước cửa, xách vào cục nước đá, thì đã rõ đây mới là người chạy bàn chính thức; người đàn bà chỉ tạm thời thay thế cậu ta trong chốc lát. Khi đã đủ một vợ một con bên mình, chủ quán điều động càng hào hứng: - Bàn trong. Một nhỏ một lớn. Rồi! Bưng. - Bàn ngoài, số một. Tô lớn, khô. Rồi! Bưng, bàn số một. - Bàn số ba tính tiền. Tám chục với ba lăm là trăm mười lăm. Trăm mười lăm với tám đồng là trăm hăm ba. Trăm rưởi trừ trăm hăm ba, còn lại... Bà vợ nhắc: - Hăm bảy. - Hăm bảy. Nè! Ông ta đưa món tiền lẻ, cậu con mang ra cho khách. Rảnh tay, ông ta chặt một miếng cánh gà, nho nhỏ, quăng gọn vào mồm, nhai. Lại nhanh nhẹn chặt luôn miếng khác, trao cho vợ. Người đàn bà thụt né vào sau cánh cửa; ăn xong lại ló ra, sẵn sàng... - Tô nước, tô khô. Bàn số hai. Rồi! Cứ thế, chủ quán làm việc, cắt đặt công việc, điều khiển vợ con v.v., điệu bộ vẫn lại cứ như có gì thừa thãi một chút. Bảy tám phần cần thiết, đôi ba phần để bày tỏ sự hài lòng, để biểu diễn sự hoạt động ăn khớp của một tổ chức hoàn hảo, một bộ máy hợp khuôn rập, chạy đều ro ro. Vừa rồi có lẽ đã có sự lạm dụng: hầu hết mỗi câu nói của người chủ quán đều có một tiếng “rồi”. Nếu tôi ghi nhớ sai, ấy là vì đã quá chú ý đến tiếng đó. Nhưng hay nhất, ngộ nhất lại là cái tiếng “rồi” tưởng tượng phát ra từ mỗi cử chỉ. Mỗi cử chỉ - ngắt cọng rau, xóc mớ hủ tiếu v.v. - đến chỗ sau cùng thường được gằn mạnh. Như thể một tiếng “rồi” phát ra bằng động tác thay vì bằng âm thanh: Một tiếng câm. Dầu sao lần ấy tôi không có một đối tượng quan sát im lặng như ông Bình Nguyên Lộc; nhưng các lần sau này thì họ im lặng. Sau buổi trưa ở Cần Thơ, về Sài Gòn những lần vào quán hủ tiếu, tôi sực nhớ hình ảnh nọ, và tò mò nhìn theo chủ quán: thỉnh thoảng lại gặp những điệu bộ ấy. Có khi ở một người đàn bà, có khi ở một người đàn ông đứng tuổi. Họ nhanh nhẹn, mau mắn; nhưng cái đặc biệt là, trong cử chỉ, họ như muốn nhấn mạnh vào tính cách toàn hảo của những hoạt động rập ràng mau mắn ấy. Những người ấy họ có cung cách làm việc giống nhau. Cung cách ấy, gọi nó ra sao? Tôi tìm một chữ để diễn tả. Tôi loay hoay tìm kiếm... A! Đây rồi: “Rụp rụp”! Họ làm việc “rụp rụp”. Chữ nghĩa sao mà thần tình. Lại chính là một tiếng địa phương ra đời ở miền Nam này. Thế mới biết sự xuất hiện của một tiếng nói mới không bao giờ là chuyện ngẫu nhiên, không lý do. Phải có một thực tại mới, đòi hỏi được mô tả sát đúng. Phải có một sự cần thiết réo gọi nó, đích danh nó. “Rụp rụp” là một đáp ứng tài tình cho một đòi hỏi như thế. Làm rụp rụp không phải chỉ là làm mau mắn, mà còn với một vẻ hứng chí trong sự mau mắn. - Nhưng tại sao lại bảo đó là của miền Nam? Đâu phải người nào trong Nam cũng làm việc rụp rụp? - Tất nhiên đó không phải là tác phong của toàn thể. Cũng không thể nào biết được là tác phong của một tỉ lệ người Nam lớn nhỏ ra sao. Có điều tác phong ấy không gặp thấy ở các miền ngoài. Vả lại, còn có chuyện khác... - Nào, xem chuyện khác có gì rõ rệt hơn chăng. Trong một bài tục ca của Phạm Duy, có câu: “Người dân nhìn thoáng hết hồn luôn”, lại có câu: “Lệch đi thì chết, cấm sờ luôn”. Những tiếng “luôn” dùng kiểu đó không có trong ngôn ngữ các miền ngoài. Cũng thế, ở ngoài Trung mỗi khi xe đò dừng lại dọc đường, hành khách lên xe xong, anh “ết” hô to cho tài xế nghe: “Chạy!”; ở trong Nam, anh ta hô: “Chạy luôn!”. Tại sao lại luôn? Những tiếng “luôn” ấy không có nghĩa, nhưng dĩ nhiên không phải không có công dụng. Trái lại, công dụng đó thường khi khiến nó còn được xem trọng hơn những tiếng có nghĩa rõ rệt đứng trước nó. Chẳng hạn trong trường hợp “chạy luôn”: tiếng “chạy” hô phớt qua, tiếng “luôn” được gằn mạnh. Người ta nghe “Ch... luôn!”; có khi chỉ nghe có một tiếng “Luôn!”. Không chừng đó cũng là trường hợp đã xảy đến cho tiếng “vô”. Mời nhau uống rượu, anh em hô: “Dô!” Có lẽ thoạt tiên là tiếng “nhậu vô”, “uống vô” chăng? Dần dần tiếng trước bị lướt phớt qua rồi bị bỏ rơi. Chỉ còn lại tiếng sau; từ một tiếng trợ từ, nó tiến lên nhận lấy cái nghĩa của các tiếng nhậu, uống. Trong “chạy luôn”, nghĩa ở tiếng chạy; trong “hết hồn luôn”, nghĩa ở hết hồn; trong “nhậu vô”, nghĩa ở nhậu v.v. Còn tiếng “luôn”? Nó thêm vào một thái độ phát biểu, không thêm gì vào cái ý nghĩa đã phát biểu. Trong “chạy luôn” chẳng hạn, “luôn” là một tiếng kêu hơn là một tiếng nói: nó phát lên để tỏ thái độ thúc giục, nó không nói gì về cái nội dung của sự thúc giục ấy. Nó có công dụng về ngữ khí, chứ không phải về ngữ ý. Như vậy trong cách nói này cái nội dung, cái cần thiết, đôi khi bị lướt qua; cái phụ, có phần thừa thãi, lại được nhấn mạnh. Lại cái thừa thãi. Trong cử chỉ, một chút gì thừa, vượt quá sự cần thiết; trong lời nói, cũng một chút gì thừa, vượt quá sự cần thiết. Cử chỉ và lời nói đều được phóng đại lên... - Vẫn không có gì rõ rệt. - Không rõ, về mặt nào? - Một dấu hiệu để phân biệt bản sắc địa phương như vậy không mấy cụ thể. - Thực ra ở đây vấn đề không phải là đi tìm một dấu hiệu phân biệt. Cái đó đâu cần tìm kiếm nữa? Đã có sự khác nhau thật rõ ràng, thật cụ thể, ấy là cái chỉ số sọ của ông Bình Nguyên Lộc: cuộc di cư của nhóm Trần Thắng Tài, Dương Ngạn Địch làm cho đồng bào ta ở miền Nam có xương sọ hơi dài thêm.(2) Kẻ Nam người Bắc tha hồ yên lặng, ông Bình Nguyên Lộc đo đạc là biết ngay. Vậy ở đây không có chuyện tìm một dấu hiệu phân biệt. Chẳng qua là chộp bắt một nét cá tính phản ảnh trong phong cách, ngôn ngữ. Và hình như sự phản ảnh không dừng lại ở vài tiếng trợ từ, ở mấy điệu bộ. Hình như trên sân khấu cải lương, một bộ môn nghệ thuật của miền Nam, chúng ta có cảm tưởng nhận thấy cá tính ấy xuất lộ ở phong cách diễn xuất... - Cảm tưởng? Không có gì rõ rệt. - Quả nhiên. Võ Phiến ________________ (1) Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam, Bách Bộc xuất bản, Sài Gòn, 1971, trang 736, 737. (2) Sđd., trang 453. |
Showing posts with label Võ Phiến. Show all posts
Showing posts with label Võ Phiến. Show all posts
Wednesday, September 30, 2015
Subscribe to:
Posts (Atom)
Blog Archive
-
▼
2026
(2009)
-
▼
August
(172)
- NGƯỜI DƯNG NGOÀI PHỐ"Mỗi nhân duyên gặp gỡ ai đó đ...
- Vài năm trở về trước, Trung Quốc từng xảy ra một v...
- GẠC MA: 38 NĂM NHÌN LẠI16/8/2026---Ngày 14/3/1988,...
- GIỚI THIỆU TÁC GIẢNguyễn Phúc Hậu rời Việt Nam năm...
- VÌ CHỈ “MƯỢN” ĐỠ …… cái poncho lính của anh hai tr...
- 10 quy tắc nhìn người trên bàn tiệc để chọn đối tá...
- Có thể phú quý sinh lễ nghĩa; rách quá, đôi khi cũ...
- Chữ nghĩa thời nayLứa tuổi của tui được liệt vào t...
- "Sự Nổi Giận" hèn hạ của những kẻ thất bại.Lắm lúc...
- “Chiếc Thánh Giá Rơi Từ Trời”[Một lời hứa giữa chi...
- Gà trống nuôi conĐể tui kể sơ về cái nghề nghiệp c...
- Tại sao Nhật không thể xâm lăng Úc năm 1942!Một bà...
- Tiếng Nam Kỳ ! ...
- SÔNG HẰNG LUÔN CHẢY KHÔNG NGỪNGMột hôm, Đức Phật đ...
- CHỒNG HÁN VỢ TAY TẠNG ...
- Một chuyến bay của Vietnam Airlines thoát nguy tại...
- Tin VắnFB Le Hoang-Tuỳ viên báo chí Bạch Ốc, K...
- THỢ XÂY TẠI BỈ TÌNH CỜ ĐÀO ĐƯỢC KHO VÀNG TRỊ GIÁ H...
- Sóc, "Nhà Lâm Nghiệp" Nhỏ BéThái-Phúc NguyễnTrong ...
- HERCULES VÀ NESSUS – CÁI CHẾT ĐÃ ĐƯỢC GIEO TỪ MỘT ...
- NHỚ VỀ KỸ SƯ CHU VĂN HỢP: "ÔNG TỔ CỦA LÀNG BÁO VIỆ...
- CHẾT RỒI MỚI ĐƯỢC THỪA NHẬNNăm 1996, Michael DeBak...
- ĐÊM QUA, TAO GẶP MỘT THẰNG ĐI BỘ TỪ NGHỆ AN VÀO… Đ...
- TRUMP LẤY LẠI BỨC TƯỜNG BIÊN GIỚIBiden đã bán 350 ...
- DÂNG MẸ!I. HT. THÍCH QUẢNG ĐỘ - MỘT BẬC CHÂN TUHT....
- 'Niềm tự hào' của Trung Quốc bị dột?Chiếc phản lực...
- Người đàn ông Australia bị cáo buộc dội nước sôi l...
- Về Che GuevaraQuả thực vào những năm 1960 hình ảnh...
- Công dân Hoa Kỳ Robert Gilman trên đường trở về Mỹ...
- Cô này là Sanija Ameti, một chính trị gia Hồi giáo...
- Jason Arday, giáo sư da đen trẻ nhất lịch sử ĐH Ca...
- Nỗi đau Geraldton!Người phụ nữ Việt và tiếng kêu c...
- Ở PHÁP, KHÔNG PHẢI CHIẾC BAGUETTE NÀO CŨNG ĐƯỢC GỌ...
- Ngày ông gặp bà lần đầu, cả hai đều đã ngoài sáu m...
- Hủ tiếu Sài GònHủ tiếu Sài Gòn là hủ tiếu Sài Gòn....
- Thử đi cho biết"Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt...
- BỘ NGÂN KHỐ PHÁT GIÁC GẦN $5 TỶ MỸ KIM GIAO DỊCH N...
- SÀI GÒN BỐN XẸT VÀ MỘT CUỘC HẸNSài Gòn những năm ấ...
- LỖI HẸNMột ngày, tôi nhận được một tin nhắn lạ: " ...
- Nhớ nàng Hoàng Dung Tòa Bạch ỐcChư vị độc giả từng...
- CÔNG CHÍNH và DỐI TRÁXem phim Hong Kong xưa lúc nà...
- Cách người Mỹ yêu nướcBữa nay kể chuyện xứ Mỹ cho ...
- NHỮNG LÁ ĐỎ ĐENCó những gia đình, nhìn từ bên ngoà...
- Về Vụ Đại Biểu Quốc Hội Nguyễn Sỹ Cương Tông C.hết...
- Hơn 1.000 vụ kết hôn giả bị phơi bày, 11 người bị ...
- Đài Truyền Hình số 9 Việt Nam Cộng HòaĐây là một t...
- Hot girl "Athena" đã gặp phải chuyện gì ở Philippi...
- TÔ PHỞ ĐẶC BIỆTVõ Ngọc TríBà mẹ hỏi nhỏ cô chủ quá...
- TANG LỄ THẬT RA LÀ DÀNH CHO AI?Bố tôi mất lúc 7 gi...
- MỲ QUẢNG VÀ MỲ QUOẢNG, MỲ NÀO NGON HƠN(Nhân sắp có...
- Ngư ời Nhặt Lại Những T h a n h  m SàiGòn Đ ã M ấ...
- Chiến tranh lớn ở Texas và California vì luậ...
- Dư Âm Xưa Còn Đâu?Có những đêm ngồi một mình giữa ...
- Lời thú tội muộn màn..Vụ phản đối ca sĩ QT tui địn...
- NGƯỜI TÌM TỰ DONgười Tìm Tự Do" đầu tiên từ Cộng H...
- Những tiết lộ mới về FBI từ phó bộ trưởng tư p...
- Vì sao cuộc sống của tôi dạo này luôn tránh xa đám...
- Tin VắnFB Le Hoang- Văn phòng Thượng nghị sĩ Mit...
- Chiến thắng ý nghĩaCuộc bỏ phiếu để phê chuẩn ông ...
- TRUMP WORLD ORDER...!Trong địa chính trị, có một q...
- NHỜ CÂU NÓI LÚC SAY RƯỢU CỦA ÔNG BỐ LÀM NGHỀ NUÔI ...
- Buông tay! ...
- "Nữ thần từ thiện dỏm" bị phát hiện bịa ra cả một ...
- NHỮNG LỖI DỊCH THUẬT ANH-VIỆT VỀ QUÂN ĐỘI MỸ5/8/20...
- Cafe Seattle Tôi dụi mắt lồm cồm thức dậy khi tiến...
- Chăm sóc tuổi già - xin đừng nửa thương nửa nợ1.Tô...
- JAMES CARVILLE PHẢN CÔNG CÁNH CẤP TIẾN DÂN CHỦ SAU...
- GIANG..VÀ NHỮNG TÔ PHỞ KHÔNG KỂ HẾT CHUYỆN ĐỜIỞ We...
- TIẾNG MÔ TÔ Ở CUỐI HÀNH LANGĐêm ấy, bệnh viện gần ...
- XIN ĐÓ, ĐỪNG LÀM HỔ THẸN NGƯỜI VIỆT THÊM NỮA!Lại t...
- Y tế ở ÚcCó lẽ… nói về y tế ở Úc, không nhiều ngườ...
- CẢNH BÁO RẤT CẦN THIẾTNguyễn Danh Lam một nhà văn ...
- Dự án Trung tâm Hồi giáo được đề xuất tại McKinney...
- TÒA BẠCH ỐC CÔNG BỐ FRAUD LEDGER, NÊU $229.9 TỶ NG...
- Obama, lợi bất cập hại…Theo dõi chính trị Mỹ là mộ...
- Chính phủ Pháp đóng cửa nhà thờ Hồi giáo ở khu vực...
- THE ODYSSEY LESSONS 02"Không phải cái gì cũng ăn. ...
- Kỹ sư người Mỹ gốc Trung Quốc Li Xuochen đã bị Elo...
- Chú chó không chịu sủa nữa… cho đến khi nghe thấy ...
- Viện dưỡng lãoTôi tên là Massimo, năm nay 47 tuổi....
- TÔI LÀ AI?Ns Tuấn KhanhPhú Quý bất năng dâmBần Tiệ...
- "Xin lỗi Nước Mỹ"Phải mất 20 năm bà ấy mới rời bỏ ...
- Ai là vua ở Mỹ? Ông Trump, trật lất. Tối cao...
- Giáo dục ở MỹMấy năm truớc bà thống đốc Kate Brow...
- Chân dung của một người Cộng sản thật sựCô ...
- Tình Hình Tại Úc Đại Lợi | 09.08.26
- Giấc Mơ Mỹ Lời tác giả: Dạo gần đây, những câu c...
- Nhà Có Hoa Anh ĐàoKhi mở cửa bước ra sân sau, cả h...
- NGƯỜI XƯA BÊN BẾN CŨMùa đông xứ người lạnh một các...
- ELON MUSK CÔNG BỐ TERAFAB TẠI TEXAS, SIÊU NHÀ MÁY ...
- Công việc yêu thích- Hôm nay CiCi kể cho các bạn n...
- Trăm năm nghĩa tìnhÔng Võ Hương An thời sinh viên,...
- KHÁM PHÁ CÂY THÁNH GIÁ KHỔNG LỒ GIỮA ĐỒNG BẰNG TEX...
- Món Ăn Tinh Thần Của Dân Việt | 07.08.26
- Giải mật tiến trinh hạ bệ TT Donald TrumpNhững...
- Quân ta hạ quân mìnhSau 1 năm giấu giếm, giờ đây q...
- Chi $60 ngàn đô để ái nữ khỏi ra toà vì tông ch.ết...
- Cánh tả thua cuộc quyết phá buổi nhậm chức của Tổn...
- Cách người Trung Quốc nhìn nhận thế giới qua Lăng ...
- CÂN SỨC*với La Trinh TườngBài viết này rất hay và ...
- Vườn rau của BaNăm 1994 gia đình tôi đặt bước chân...
- Nghề Nói tới nghề chúng ta thường nghĩ tới chuyện...
- Mỹ chính thức bãi bỏ luật "ở lại không giới hạn" c...
- THỜI SỰ 24H | TT TRUMP SIẾT “DU LỊCH SINH CON”, FA...
- Nông nghiệp ở ÚcFrank Nguyen là một nông dân và do...
- Ông không được đào tạo để trở thành kiến trúc sư, ...
- CÓ ĐƯỢC TRI KỶ TRONG ĐỜI MỚI LÀ ĐIỀU ĐÁNG GIÁ NHẤT...
- Phút Hối Hận Muộn MàngÔng gốc Việt chờ bị trục xuấ...
- Thế Giới Này Và Con Người Thật Đáng SợBạn ơi,-Vì t...
- John Walton và cuộc chiến Việt NamJohn Walton con ...
- Bảo vệ Gia đìnhTháng 2 năm 1948, tại Seattle, tiểu...
- Chế độ cộng sản CubaHôm nay 6/8/2026 Ngoại trưởng ...
- Lòng trung thành của loài chimSuốt nhiều tháng, nh...
- Đúng Tương Lai, Sai Thời Điểm: Cú Ngã 45 Tỷ Đô Của...
- TIN NÓNG: Một nhà gây quỹ hàng đầu của Đảng Dân Ch...
- MARSEILLE – THÀNH PHỐ CÓ “NGƯỜI MẸ” ĐỨNG TRÊN CAOĐ...
- Người Thợ Săn Khôn Ngoan Không Đuổi Theo Con Mồi Đ...
- Vào hang cọpÔng dượng đi Cali. Tui nói là vào hang...
- ĐÔI BÔNG TAI(Một góc khuất của kiếp làm dâu thời p...
- Liệu 400 lá phiếu của người không phải là công dân...
- KHI SA CƠ MỚI BIẾT AI LÀ BẠNKhi miền Nam sụp đổ ng...
- Hồ sơ liên bang phơi bày nỗ lực của Bắc Kinh nhằm ...
- Một vụ mưu sát TT Trump tại Nam California bị bại ...
- Chính trị Mỹ đang chứng kiến một làn sóng đỏ rực t...
- Mỹ treo thưởng $102 triệu đô dành cho thông tin gi...
- Ông Kyle Shideler mới làm chứng rằng ứng cử viên H...
- Cảnh báo về router Trung QuốcNếu nhà hoặc doanh ng...
- Các tướng lĩnh cấp cao của Mỹ đã tham gia vào tổ c...
-
▼
August
(172)