Showing posts with label Hàn Giang Trần Lệ Tuyền. Show all posts
Showing posts with label Hàn Giang Trần Lệ Tuyền. Show all posts

Friday, May 1, 2020

Hết "quốc kỳ", nay tới "quốc huy" của Trung cộng bị nhiễm virus corona Wuhan!

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Trước đây không lâu, một tờ báo của Đan Mạch, đã “tặng” cho Trung cộng một lá cờ với hình ảnh của sáu con virus Corona Vũ Hán, lúc đó, Trung cộng cũng “phản đối dữ dội, đòi phải xin lỗi và xóa bỏ”, nhưng Chính quyền Đan Mạch và Tác giả của lá cờ virus Vũ Hán vẫn phớt lờ, không xin lỗi, cũng không gỡ bỏ lá cờ này, Cuối cùng Trung cộng phải chịu thua, chứ làm gì được đâu nào.

Đến hôm nay,  một tờ báo của Australia ngày Thứ Ba 28/4/2020 lại “tặng” thêm cho Trung cộng một cái “quốc huy” mà ý nghĩa cũng không kém lá cờ trước, mà nó còn có “ý nghĩa” nhiều hơn, vì đó là “quốc huy” của “đại Hán...g-Chệt nữa. 

Báo chí Việt cộng cũng tiếp tay với “mẫu quốc” để lên án tờ báo Australia ngày thứ Ba 28/4/2020. Một tấm hình “minh họa” trên tờ Daily Telegraph của Australia đã vẽ thêm virus Corona Vũ Hán vào rìa “quốc huy” của Trung cộng, đã bị bọn Hán- Chệt “buộc tội xúc phạm” Tờ “Nhân dân Nhật báo” của Trung cộng đã đăng “lên án kịch liệt” giữa lúc hai bên đang bùng phát khẩu chiến.

Nhưng cho đến giờ này, cả hai “biểu tượng” này vẫn hiện hữu trên các diễn đàn: 

Hình “quốc huy” Trung cộng trên tờ báo Daily Telegraph (Ảnh: Daily Telegraph). 

Bài báo trên tờ “nhật báo cơ quan trung ương” của Trung cộng ngày 28/4 viết: “Tờ báo này (Daily Telegraph) của Australia đã chính trị hóa dịch bệnh và dán nhãn virus, bất chấp sự thật, phá vỡ ranh giới đạo đức và làm tổn thương nghiêm trọng đến tình cảm của người dân Trung Quốc; hành động xấu xa này không thể dung thứ”.

Bài báo nhấn mạnh, “việc truy tìm nguồn gốc virus Corona mới là một vấn đề khoa học nghiêm cẩn và là một vấn đề chuyên môn nghiêm chỉnh. Kể từ khi dịch corona Vũ Hán, WHO đã nhiều lần nhấn mạnh: “Virus corona không lây từ người sang người”, để rồi sau đó, Virus Corona Vũ Hán đã và đang lây truyền nhiễm từ người sang người trên khắp thế giới, như mọi người đã biết. 

Trung cộng nói rằng: “Tờ báo Australia này bất chấp những cảnh báo rõ ràng của WHO và các luật gia y tế quốc tế, vi phạm một cách trắng trợn các quy định của Điều lệ y tế quốc tế, thật kinh tởm!”.

 Báo Việt cộng tiếp tay:“Trang web chính thức của Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại Sydney đã đưa ra một tuyên bố lên án mạnh mẽ và yêu cầu Daily Telegraph “công khai xin lỗi, chấm dứt việc chính trị hóa dịch bệnh và bêu xấu Trung Quốc”.

Cũng xin nói thêm, chính Trung cộng đã từng “viện trợ” đầy đủ súng đạn cho Việt cộng, và đã đem quân đội Tàu phù, được cải trang là “bộ đội” Cộng sản Bắc Việt sang Hà Nội, trong cuộc xâm lăng, rồi đến cướp đoạt đất nước Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 30/04/1975. Kể từ này đó, cho đến nay, Trung cộng đã dàn quân trên khắp đất nước Việt Nam bằng cách ngụy trang qua những  “Học viện Khổng Tử-Đặc khu khu tế...” Trung cộng đã chiếm đóng đất nước Việt Nam không cần tiếng súng.

Trở lại với hai hình ảnh “biểu tượng” của Tầu cộng, thì riêng người viết lại thấy rất vui, và hoan nghênh hai tờ báo và hai tác giả đã “tặng” cho Trung cộng hai hình ảnh, một “quốc kỳ” và một “quốc huy” của Trung cộng thật ý nghĩa. Đồng thời, xin tiếp tay phổ biến những hình ảnh này, để mọi người đếu biết, biết càng nhiều càng tốt. Vì đó là hai “biểu tượng” của Trung cộng, của đại Hán.. g-Chệt, là kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc Việt Nam.

Viết nhân dịp 45 năm ngày Quốc Hận: Ngày Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã bị rơi vào tay của bạo quyền Cộng sản Hà Nội: 30/04/1975 - 30/04/2020 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Latest Chinese Consulate Pansygram Arrives

Monday, December 17, 2018

Lời “Chào Vĩnh Biệt!” của một Cựu Tù Nhân Chính Trị Quảng Nam-Đà Nẵng

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền 

Đó là lời của Thiếu tá Trương Quang Chung, Ông là Nghĩa Huynh của tôi, đã nhắn khi mới vừa qua cuộc giải phẫu, còn nằm tại Bệnh viện. Khi nhận được lời Chúc Giáng Sinh và Năm Mới của tôi, trong lúc bệnh nặng, vừa qua cuộc giải phẫu, nhưng Ông vẫn cố gắng nhắn cho tôi những dòng này trên giường bệnh, dù không được rõ chữ. Tôi xin được bỏ các dấu lại như sau:

“Xin cám ơn người em Chống Cộng. Từ tháng 7-2018 tôi đã phát bệnh. Hiện còn ở bệnh viện. Ngày 20-11/2018 nhập viện Đại giải phẫu. Hơn 5 giờ mới xong. Hiện giờ còn ở bệnh viện có lẽ không phục hồi lại.  Buồn là không thấy Việt Nam hết Việt cộng!  Chúc em và Lê Quang khỏe tiếp tục Diệt Cộng; xin cám ơn và vĩnh biệt!
 Trương Quang Chung”

Đọc những dòng của Thiếu tá Trương Quang Chung; một Nghĩa Huynh khác của tôi, tim tôi như bị thắt lại, nước mắt cứ tuôn trào. Mặc dù vào đầu tháng 7/2018 vừa qua, Ông có cho tôi biết vì lý do sức khỏe, Ông sẽ không thể tham dự ngày Hội Ngộ của Cựu Tù Nhân Chính Trị Quảng Nam Đà Nẵng năm nay được. Nhưng tôi lại không ngờ tình trạng sức khỏe của Ông lại đến mức như vậy.

Tôi liền gọi điện thoại đến Ông. Ông bắt máy, và qua giọng nói yếu ớt, Ông cho biết về bệnh tình và sức khỏe của Ông. Ông nói:

“Chắc anh không qua khỏi được, anh đã dặn dò các con của anh lo hậu sự cho anh. Anh bảo chúng, khi anh chết, lúc khâm liệm hãy mặc cho anh bộ Quân Phục Việt Nam Cộng Hòa, và xếp một Lá Cờ Vàng để trên đầu của anh, cả hai, anh đã để sẵn trong nhà, rồi đem đi hỏa thiêu.”

Những lời nói, có thể xem là “sau cùng” của Thiếu tá Trương Quang Chung, đã khiến lòng tôi vô cùng đau xót.

Ngày xưa, suốt những năm tháng dài ở trong nhà tù “cải tạo” của Cộng sản Việt Nam, Thiếu tá Trương Quang Chung, có thời gian ở “Trại 1- Trại chính “Trại cải tạo” Tiên Lãnh, tức “Trại T.154” Ông đã từng bị đưa vào Nhà Biệt giam Đồng Mộ, tức “Trại 2-79”. Hơn 10 năm sau, Ông mới được ra tù, sau đó sang Hoa Kỳ. Thiếu tá Trương Quang Chung là tác giả của bài viếtMột lần chào cuối cùng của đời quân ngũ. http://hon-viet.co.uk/TruongQuangChung_MotLanChaoCuoiCungCuaDoiQuanNgu.htm

Thiếu tá Trương Quang Chung, người đã viết “Một lần chào cuối cùng của đời quân ngũ”. Và giờ đây, khi đã kiệt sức rồi, Ông lại nói với tôi lời “Chào Vĩnh Biệt! Vĩnh Biệt những người thân – Vĩnh Biệt Quý vị Cựu Tù Nhân Chính Trị Quảng Nam-Đà Nẵng!”

Tôi “may mắn” là người đầu tiên được Thiếu tá Trương Quang Chung đã tin tưởng cho tôi biết về căn bệnh và sức khỏe của Ông. Đồng thời đã có những lời nhắn gửi, Ông bảo tôi hãy gọi ngay cho Thiếu tá Lê Quang cũng là Nghĩa Huynh của tôi, và Thiếu tá Nguyễn Văn Thọ, là bạn thân của Ông, và là Vị Chỉ Huy Trưởng của tôi:  C1 Lực Lượng Đặc Biệt.

Trước khi gác điện thoại, Thiếu tá Trương Quang Chung nói: “Xin những thân hữu hãy góp lời cầu nguyện cho anh”.

Sau đó, tôi đã báo tin cho Thiếu tá Nguyễn Văn Thọ, thì được Thiếu tá Nguyễn Văn Thọ cho biết, đã gọi cho Thiếu tá Trương Quang Chung, và nói sức khỏe của Ông đã rất yếu rồi !

Tôi vẫn còn nhớ, đã quá khuya ngày 15/12/2018, sau khi điện đàm với Thiếu tá Trương Quang Chung trong lúc Ông đang nằm trên giường bệnh, theo lời Ông dặn, tôi liền gọi cho Thiếu tá Lê Quang, nhưng gặp lúc Ông không có ở nhà, tôi chờ cho đến sau 03 giờ sáng bên trời Âu, để gọi lại, thì mới gặp được Thiếu tá Lê Quang, khi tôi cho biết tin về Thiếu tá Trương Quang Chung, tôi biết đầu dây bên kia giọng nói của Thiếu tá Lê Quang như đã rưng rưng muốn khóc. Hai vị thân nhau lắm, cùng Chống Cộng quyết liệt như nhau. Thiếu tá Lê Quang và tôi nói chuyện ngắn gọn, để Ông còn kịp gọi cho Thiếu tá Trương Quang Chung, vì e rằng, sẽ không kịp để nói chuyện được nữa!

Viết đến đây, tôi muốn nhắc lại những năm tháng tù đày vô cùng kinh hoàng, khốc liệt và tàn bạo trong nhà tù “cải tạo” của Cộng sản Việt Nam.

Tôi muốn nói với giới trẻ rằng:

Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay, dù có “ở tù” dưới chế độ của Cộng sản cho đến chung thân, 20 năm, thì cũng không bao giờ bằng được một tháng ở tù của các vị cựu tù nhân là Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa trước đây!

Những năm tháng bị tù đày, hành hạ ấy, các Cựu Tù Chính Trị Việt Nam Cộng Hòa, mỗi bữa ăn chỉ được phát một chén “cơm” nhưng thực chất chỉ là một chén sắn độn cơm với một chút muối hạt tanh hôi mùi cá và một chén canh rau muống nấu với nuối.

Và, đến đây, có lẽ tôi phải nói qua vài nét về những “sinh hoạt” trong nhà tù, để cho các vị không ở trong trại tù của chúng tôi được biết: Trại “cải tạo” Tiên Lãnh, với “danh số T.154”, là hậu thân của “Trại cải tạo đá Trắng” vào thời gian 1960 đến 1975. Đây là một trại chuyên về nông nghiệp, nên những cựu tù tại đây, đều phải làm những công việc rất nặng nhọc nhất là vào những vụ lúa, thì trại nam tù, phải thay trâu, bò, để cày, cuốc cho nữ tù cấy, gặt…. Và vì hai trại tù, nam-nữ gần nhau, nên hàng ngày nam nữ tù thường xuyên “lao động” cũng gần nhau, có khi nam nữ tù cùng “lao động” chung một đám ruộng; nếu nam tù “trang khỏa” không kịp cho nữ cấy, còn các anh làm nhanh, thì nam “trang khỏa” đám ruộng trên, nữ cấy đám ruộng dưới. Ngoài công việc cày cấy, đến mùa gặt, thì nữ gặt, nam phải bó lúa cho nữ tù gánh, vì nữ bó lúa không chặt, khiến cho lúa đổ tung tóe, là bị công an “đánh cho biết lễ độ”! Còn mỗi khi trại hết củi, thì nam tù đốn củi cho nữ tù vác xuống, chất thành từng khối, đến khi nào đủ “tiêu chuẩn” theo mét khối… Nói chung, với lao động khổ sai về nghề nông, thì nam nữ tù đều phải làm cho đến khi nào “đạt chỉ tiêu” thì mới được nghỉ. Còn nếu không “đạt” thì riêng nữ tù phải bị một hình phạt, mà đối với nữ tù, là một cực hình đáng sợ nhất. Đó là, nếu “không đạt chỉ tiêu” thì mỗi buổi chiều về trại sẽ bị phạt “không được tắm”!

Nhắc lại những cảnh oan khiên, nghiệt ngã này, tôi không làm sao quên dược những buổi chiều bị phạt không được tắm, nên khi về phòng, không ai có thể ăn nổi chén sắn độn cơm, vì cả thân thể hôi hám bởi mồ hôi lẫn với sình lầy, phân bón. Do vậy, cho nên khi leo lên chiếc sạp gỗ, là chẳng ai ngủ cho trọn giấc, mà những tiếng khóc như xé lòng cứ vang lên đến đứt ruột, đứt gan. Nhưng chưa hết, vì dù phải chịu đói, phải mất ngủ; song sáng sớm hôm sau, đúng sáu giờ, tất cả mọi cựu tù nam-nữ đều phải thức dậy, để chuẩn bị lên đồi cuốc đất trồng sắn với “tiêu chuẩn” vừa cuốc vừa trồng mỗi người là 500 (năm trăm hom sắn một ngày); hoặc cấy lúa, với “kỹ thuật” 8x8, nghĩa là mỗi cây lúa đều phải cách nhau 8 cm2; và với “tiêu chuẩn” là ba người một sào ruộng mỗi ngày (một sào theo cách tính tại miền Trung là 500 m2). Nói chung, tất cả đều phải “lao động đạt chỉ tiêu”, thì mới được nghỉ. Chính vì thế, nên đến khi các cựu tù được nghỉ, thì cũng là lúc những con gà trong “nhà chăn nuôi” của trại cũng vừa kéo nhau để lên chuồng!

Nhưng không phải “đạt chỉ tiêu” rồi thì người tù được nghỉ, mà mỗi chiều về, có khi chưa kịp ăn chén sắn độn cơm, thì đã phải đi “lao động tranh thủ” có khi làm cỏ lúa ở gần trại, có đêm thì hái đậu phụng (lạc) ở sân kho, cũng phải ba người đầy một thúng rồi mới được về  phòng, để đặt lưng xuống sạp gỗ chưa được bao lâu, thì 6 giờ sáng đã bị “trật tự” trại đi đến từng phòng la hét, đánh thức mọi người, để bắt đầu một ngày khổ sai kế tiếp.

Tôi vẫn nhớ cảnh Trung tá Không Quân Nguyễn Văn Đức đã bị “cán bộ dẫn giải” đánh, đá anh đến suýt chết trước mặt Giáo sư Đồng Sĩ Ninh và Mục sư Dương Đình Nguyện (hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ) tại “Đồng  Cừ”, chỉ vì cái “tội” rửa rau muống không sạch cho “cán bộ” ăn. 

Tôi cũng đã chứng kiến Thiếu úy Cảnh Sát Nguyễn Văn Nồng, anh làm ở tổ thuốc lá, phía sau trại nữ; trong một lần anh đã để cho tên công an Nguyễn Văn Xướng chồng của nữ “cán bộ” Nguyễn Thị Thanh Hương lấy đi một miếng bánh dầu, tức xác đậu phụng được ép lại thành từng miếng  hình tròn có đường kính khoảng 30 cm, dùng để bón cho những cây thuốc lá. Khi Nguyễn Hậu “quản giáo” tổ thuốc lá và rau xanh thấy mất, tên Hậu đã hỏi, anh Nguyễn Văn Nồng trả lời: “cán bộ Xướng đã lấy rồi”.

Nhưng anh Nồng không ngờ được là tên Nguyễn Hậu liền rút một cây củi lớn bằng nắm tay, rồi lăm lăm bảo:

   “Anh Nồng, anh phải nằm xuống sạp trong chòi cho tui đánh”.

Và chắc Thiếu úy Nguyễn Văn Nồng cũng không ngờ được, chỉ có một chuyện nhỏ đó mà anh bị đánh, vì công an lấy bánh dầu chứ anh có lấy để làm gì. Vì thế, anh trả lời:

   “Thưa cán bộ, nếu cán bộ muốn đánh thì cứ đánh, chứ tôi không thể nằm xuống sạp được, vì chỉ có cha mẹ của tôi mới có thể bắt tôi phải nằm xuống để đánh mà thôi”.

Nhưng  nhiều người, trong đó có tôi,  không thể ngờ được là tên Nguyễn Hậu đã dùng khúc củi trên tay và đã đánh tới tấp vào người anh Nồng, cho đến khi anh Nồng ngã quỵ xuống đất, hắn mới chịu buông tay, lúc hắn bỏ khúc củi xuống, là lúc các anh “tổ thuốc lá và rau xanh” đỡ anh Nồng ngồi lên trên mặt đất; song anh đã ngất xỉu và một cánh tay của anh đã bị gãy, tôi nhớ là phía trái, nếu là tay phải thì anh Nồng hiện đang có mặt tại Mỹ hãy cho chúng tôi biết để sửa lại cho đúng. Sau đó, bọn công an trại đã đưa anh xuống bệnh viện Tam Kỳ, khi trở lên trại chẳng những không được nghỉ, mà anh Nồng còn phải tiếp tục đi lao động với một tay, còn tay kia đã bị băng bột và treo lên cổ, trước sự đau xót của tất cả tù nhân  trong trại.

 Còn đây là Một mô hình của “nhà thăm nuôi”:

Đó là một căn nhà xây gồm có hai phòng, một phòng lớn dành cho thân nhân của các vị cựu tù “cải tạo” nghỉ tạm, có khi hai ba đêm để chờ đến phiên gặp người tù, tôi không biết trong phòng ra sao, vì chỉ nhìn bên ngoài, mà sau khi ra tù cũng không hỏi gia đình; còn phòng thứ hai là một phòng nhỏ khoảng 6x4m, tường gạch xây kín, không có cửa sổ, chỉ có một cửa lớn ra vào, ở giữa đặt một chiếc bàn dài khoảng 3 mét, phía dưới gầm bàn là một tấm gỗ dày bít kín, mục đích là để tù nhân không thể đưa tin với thân nhân qua những “tín hiệu” bằng đôi bàn chân, và hai bên chiếc bàn cũng được đặt hai chiếc ghế dài, để thân nhân ngồi một bên, còn tù nhân phải ngồi một bên. Ngoài ra, ở đầu bàn phía trong phòng được đặt một chiếc ghế vuông, chiếc ghế này dành cho “cán bộ phụ trách thăm nuôi” tức một tên công an chuyên dắt tù đi thăm nuôi. Tất cả tù nhân đều phải ngồi trước mặt tên Công an này, và “nội quy” bắt buộc các tù nhân đều phải ngồi cách nhau cái mặt bàn, khi nói chuyện thì tất cả đều phải nói thật lớn, để cho tên Công an nghe cho rõ ràng; vì thế, chẳng ai nói được lời gì ngoài mấy câu thăm hỏi sức khỏe, trong khi thân nhân của người tù ai cũng biết sức khỏe của người tù chẳng khác gì những bộ xương biết đi. Do đó, mỗi lần gặp nhau tối đa chỉ trong vòng 15 phút, nên thường là những cuộc gặp ngắn ngủi trong nước mắt, nhưng không được khóc lớn vì sẽ bị cúp thăm nuôi. Chưa kể đến những lần người tù bị “Cán bộ giáo dục” bắt đọc “35 Điều Nội quy” trước khi ra nhà thăm nuôi, và đã có người vì không thuộc “nội quy” nên đã bị cúp thăm nuôi. Chính vì vậy, mà tôi đã thuộc “nội quy” bởi tôi sợ bị cúp thăm nuôi, không được gặp gia đình, thì Mẹ của mình sẽ đau buồn biết mấy, khi đã vượt suối, băng rừng mới đến trại tù để gặp được tôi. Tôi cũng phải nhắc lại, là mỗi lần thăm nuôi, người tù chỉ được nhận tối đa gồm tất cả là 10 ký mà thôi, và sau khi nhận quà thì “trật tự” trại sẽ dùng dao cắt hết bánh chưng, bánh tét, bánh mì v…v… còn những hũ thịt, cá kho thì “trật tự”  luôn luôn đổ ra một cái thau nhựa, rồi dùng đũa mà đào xới để xem có thư từ ở trong đó hay không…

Ngoài ra, về “Y tế” của trại tù còn độc ác hơn nữa, vì cả trại chỉ phát cho anh Đỗ Phạm Hiển một cây kim độc nhất, để chích thuốc cho cả ngàn cựu tù. Tôi từng đứng ở bệnh xá của trại, tôi thấy vì đông bệnh nhân quá, nên anh Đỗ Phạm Hiển bỏ cây kim vào nồi nước sôi, trong tích tắc là phải gắp ra liền, để chích cho một cựu tù khác. Chính vì thế, nên sau khi ra tù, một số cựu tù “cải tạo” đã bị truyền nhiễm bệnh gan qua cây kim này. Có vị chết khi mới ra tù, có vị sang Hoa Kỳ và các nước tự do khác, cũng chết vì bệnh gan.

Tôi vẫn nhớ, có lần, sau khi những ống “thuốc” vừa chích cho cựu tù xong, anh Đỗ Phạm Hiển vứt xuống thùng rác, tôi đã nhặt lên, và đưa cho anh Đỗ Phạm Hiển xem và nói: Đây là ống nước cất, sao anh nói chích thuốc bệnh?

Anh Hiển đành nói thật: “Cán bộ bảo vậy, mình đâu có dám nói gì hơn”.

Ngoài những ống nước cất ấy, bệnh nhân chỉ được phát những viên “Xuyên Tâm Liên trị bá bệnh”. Vì vậy, chỉ các vị cựu tù, có thân nhân “thăm nuôi” bằng những viên thuốc của gia đình, nhưng phải “lưu ký” tức phải gửi tại bệnh xá, khi bị bệnh mới được nhận lại, thì mới là thuốc thật.

Ngày hôm nay, qua những lần được tin một vị cựu tù “cải tạo” bị bệnh gan, rồi qua đời, thì tôi biết chắc chắn là các vị đã bị nhiễm bệnh gan từ một cây kim độc nhất từ trong nhà tù “cải tạo” năm xưa, như Thiếu tá Trương Quang Chung hiện đang nằm trên giường của bệnh viện vậy.

Vì giới hạn của bài viết, tôi không thể trình bày nhiều hơn, nên tôi xin tạm dừng lại nơi đây. Nhưng, tôi vẫn muốn lập lại đến cả muôn vạn lần rằng:

Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay, cũng như những người lớn, dù có “ở tù” dưới chế độ của Cộng sản cho đến chung thân, 20 năm, nhưng nếu chỉ để “tắm mưa, ngắm hoa” làm cảnh, để tô son, trét phấn cho chế độ Cộng sản, thì cũng không bao giờ bằng được một tháng ở tù của các vị cựu tù nhân là Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa trước đây!

Các vị cựu tù nhân là Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, là những viên gạch đã được “nung” qua cả nghìn độ nóng. Đã thấu hết những đau đớn, đã bị những bàn tay sắt máu của đảng Cộng sản Việt Nam giáng cho những cực hình dã man, tàn bạo nhất - Đã “bước qua” Địa Ngục của Trần Gian...

Chính vì thế, những ai không hề biết đến những cực hình của Cộng sản, như đã nói ở trên, thì dù có “ở tù” Việt cộng, cũng đều không được phép đem so sánh với Các Vị Cựu Tù Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa sau ngày Quốc Hận 30/4/1975 cả!
  
17/12/2018
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Wednesday, December 12, 2018

Tình Nghĩa Vợ-Chồng của những cựu tù “cải tạo” 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền 

Mùa Hè năm nay, chúng tôi đã sang Hoa Kỳ tham dự Ngày Hội Ngộ Cựu Tù Nhân Chính Trị Quảng Nam-Đà Nẵng vào ngày 15/07/2018, tại Nam Cali.

Riêng tôi, không bao giờ quên những hình ảnh, từ những giây phút đầu cho tới cuối của Ngày Hội Ngộ.

Tôi nhớ những lời phát biểu của Anh Phan Thanh Thắng, Trưởng Ban Tổ Chức, có một đoạn ngắn: “Chúng ta hội tụ về đây, để tạ ơn nhau, để tạ ơn những người Mẹ, người Vợ, người thân, đã lặn lội ngàn dặm đến trại tù thăm chúng tôi…”

Quả đúng như thế, không có gì cao quý bằng những tình nghĩa Phu-Thê, tình Mẫu-Phụ Tử, tình Huynh Đệ, đã chứng minh cho những tấm lòng cao quý ấy, mà tôi đã từng viết: Trại tù “cải tạo” của Việt cộng, là nơi thử nghiệm về Chất Người.

Tôi đã chứng kiến, ở những nơi ấy, đã cho con người hiểu được những tấm lòng cao quý, sắt son, thủy chung, của những người vợ của những người cựu tù “cải tạo”.

Những năm dài trong nhà tù “cải tạo” tôi đã được người Mẹ già lặn lội trèo non, vượt đèo, lội suối, vào tận rừng sâu để thăm con. Có một lần, vào dịp Tết, Mẹ tôi, vì nghĩ đến tôi không có gì ăn trong ba ngày Tết, và cứ tưởng sẽ được gặp tôi, nên đã lên trại thăm tôi vào ngày mồng Một Tết. Nhưng “quy định” của trại tù là phải đến mồng Bốn Tết mới được “thăm nuôi”. Bởi, ba ngày Tết, không có “công an vũ trang dẫn giải” đi ra nhà thăm nuôi.

Vì thế, Mẹ của tôi phải nằm ngủ không có màn chiếu giữa cái lạnh thấu xương của mùa Đông tại “nhà thăm nuôi” chờ ba ngày sau mới được gặp tôi!

Chính những năm tháng ấy, tôi thấu hiểu được những nỗi đau buồn của các vị cựu tù “cải tạo”, khi họ không được thân nhân thăm viếng, nhất là những người có vợ con. Và nhất là trong những dịp Tết Nguyên Đán, mỗi ngày, khi nghe cái loa phóng thanh gọi tên những người được ở nhà, không đi ra đồng, vì có người thân “thăm nuôi”. Tôi hiểu được các vị ấy đau buồn đến mức độ nào, khi biền biệt, không hề thấy bóng dáng của vợ con!  Họ đau buồn, không phải chỉ vì những món quà, mà họ hết sức đau buồn, vì những năm tháng mỏi mòn, khi biền biệt, không hề thấy bóng dáng của vợ con!

Tôi nhớ đến Chị Bạch Nhạn, vợ của Bác sĩ Phùng Văn Hạnh, và Chị Kim Quy, vợ của Thiếu tá Nguyễn Văn Chước. Hai Chị đã tìm cách đưa con cái đi vượt biển, thoát đến bến bờ Tự-do trước, nhưng hai chị thì ở lại để tiếp tục “thăm nuôi” chồng trong tù.

Riêng Chị Kim Quy, có nhiều người bà con của anh chị nói “Bà cứ đi, rồi gửi tiền cho chúng tôi thăm ổng cho”; nhưng chị Kim Quy nói:
“Không có ai thăm chồng tôi bằng tui được, nên tui không đi, mà phải ở lại để thăm chồng tui cho tới ngày ổng về”.

Quả Trời cao không phụ lòng người, nên sau khi ra tù, Thiếu tá Nguyễn Văn Chước và Bác sĩ Phùng Văn, Hạnh đã cùng vợ con sum họp nơi hải ngoại.

Ngày Hội Ngộ Cựu Tù Nhân Chính Trị Quảng Nam-Đà Nẵng. Khi bước vào của Phòng Hội, tôi nhìn thấy một người có dáng cao, tay cầm chiếc gậy, đội chiếc mũ thấp, không thấy rõ khuôn mặt, mà tôi chưa kịp nhận ra, cho đến khi Ông lên tiếng:
“Anh là Nguyễn Văn Chước đây”.

Tôi bàng hoàng, vì không ngờ đó là Anh Nguyễn Văn Chước, vì tôi nhớ hình ảnh của anh ngày xưa, dù ở trong nhà tù “cải tạo”, nhưng nhờ có Chị Kim Quy, một người vợ tận tụy thăm anh, nên trông anh khỏe mạnh.

Tôi đứng im, nước mắt tôi trào tuôn, tôi vội vàng nói với anh:
- Em xin lỗi anh, vì em chưa kịp nhận ra anh. Ngày xưa ở trong tù, mỗi ngày đều gặp anh khi đi cấy, gặt… ngoài đồng.

Anh Nguyễn Văn Chước nói:
“Anh đã 92 tuổi rồi em”

Còn nhiều những kỷ niệm trong ngày Hội Ngộ này, tôi sẽ viết lại qua những bài khác.

Nhưng riêng có một hình ảnh, mà suốt đời tôi không thể quên. Đó là, một buổi chiều tối, chúng tôi đến nhà của anh Lê Địch Hữu, để hội ngộ quý anh cựu tù “cải tạo” như Nghĩa Huynh Lê Quang, anh Nguyễn Uyên, anh Phạm Thái…

Khi chúng tôi ngồi vào bàn uống nước, trước khi cùng đi ăn với nhau trước ngày Hội Ngộ, thì Nghĩa Huynh của tôi, Thiếu tá Lê Quang đã cầm tay tôi và kéo tôi đi quanh nhà của anh Lê Địch Hữu. Tôi hỏi anh, đi đâu vậy?

Thiếu tá Lê Quang nói:
- Thì cứ đi vào đây, rồi sẽ biết.
Tôi đi theo Anh Lê Quang và anh Lê Địch Hữu, cho đến khi vào một căn phòng. Anh Lê Quang nói:
- Em hãy nhìn đi!

Trước mặt tôi là Chị Lê Địch Hữu. Chị nằm đó, thân thể đã gầy yếu, không thể đi lại. Nước mắt tôi rơi rơi, vì không được cho biết trước.

Anh Lê Địch Hữu nói:
- Đã tám năm rồi đó, bả bị tai biến, hàng ngày tôi vừa đi làm, vừa chăm sóc cho bả. Nhưng những năm tháng dài tôi ở tù “cải tạo”, thì chính vợ tôi là người đã lặn lội, lên tận núi rừng để thăm nuôi tôi trong tù. Bây giờ, tôi lo cho bả, cũng có là bao.

Tôi cầm đôi tay của chị Lê Địch Hữu. Đôi tay gầy yếu, lạnh ngắt. Tôi đỡ chị ngồi dậy một lát. Chị nói chuyện được, nhưng yếu ớt. Tôi được biết, chị không thể tự lo cho mình, nên hàng ngày anh Lê Địch Hữu phải tắm rửa, giúp cho chị ăn, uống… Nghĩa là anh lo cho chị như một đứa trẻ…

Sau đó, chúng tôi cùng nhau đi ăn. Không biết các vị trong bữa ăn, có người không vào phòng chị Lễ Địch Hữu, có ai nghĩ đến chị. Còn tôi, tôi cứ nhớ hình ảnh của chị Lê Địch Hữu, một người vợ của cựu tù “cải tạo” đang nằm héo hắt trên chiếc giường, đã làm tim tôi thắt lại. Ngày xưa khi còn mạnh khỏe, chị đã băng rừng lội suối, mang xách những “món quà thăm nuôi” là những thứ cần thiết ở trong tù, như mắm ruốc, cá khô, đường, bột ngọt… để nuôi sinh mạng của chồng, mà trên tất cả là mòn quà Tinh Thần là cao quý nhất, để người tù “cải tạo” có thể vơi bớt những đau đớn khi bị hành hạ, đọa đày, lao động khổ sai…

Sau ngày Hội Ngộ Cựu tù Nhân Chính Trị Quảng Nam-Đà Nẵng, tôi định viết lại những hình ảnh này, nhưng chưa viết, thì vào tháng 11/2018, trong dịp sang Anh quốc, để tham dự Lễ Tưởng Niệm 55 năm Tổng Thống Ngô Đình Diệm Vị Quốc Vong Thân, được Anh Nguyễn Đức Chung đưa đến nhà của Anh Nguyễn Văn Loan; cũng một cựu tù “cải tạo”.

Lần này, tôi lại cũng lại gặp một người vợ của cựu tù: Vợ của anh Nguyễn Văn Loan. Chị Nguyễn Văn Loan cũng đã từng làm tất cả những gì như chị Lê Địch Hữu đã làm, khi anh Nguyễn Văn Loan ở trong nhà tù của Việt cộng.

Nhưng giờ đây, chị Nguyễn Văn Loan cũng đã bị bệnh thận, ung thư máu nhiều năm qua. Tôi cầm đôi tay của chị, nhìn thấy nhiều vết sưng, bầm, vì “lọc máu”.

Thường xuyên, ba ngày trong tuần, anh Nguyễn Văn Loan đều đưa chị đi lọc máu. 

Anh Nguyễn văn Loan nói:
“Tôi thấy rất có phúc mới cưới được bả là vợ của tôi. Dù bây giờ, tôi có lo cho bả như một đứa trẻ, thì cũng như bả lo cho tôi ngày xưa khi bị tù vậy”.

Dẫu bị bệnh nan y, nhưng chị Nguyễn Văn Loan đã được chồng và con cái tận tụy lo cho thật chu đáo. Người con trai lớn của anh chị đã đặt mua cho chị một chiếc giường y khoa đặc biệt, để chị có thể tự điều chỉnh các thế nằm, ngồi theo ý muốn.

Qua hai cảnh ngộ của anh chị Lê Địch Hữu tại Mỹ, và anh chị Nguyễn Văn Loan tại Anh quốc. Tôi vô cùng cảm phục những hy sinh của những người vợ của các cựu tù “cải tạo”.

Nhân mùa Giáng Sinh 2018 này, tôi luôn cầu xin Trời Cao sẽ đổ xuống gia đình của anh chị Lê Địch Hữu và anh Nguyễn Văn Loan thật nhiều ân sủng, để hai Chị bớt đi những đau đớn về thế xác và cả tinh thần.

Ngàn đời sau, hậu thế sẽ không quên một trang sử đầy đau thương và nước mắt, mà những cựu tù “cải tạo”, và  của những vợ của cựu tù, đã hy sinh, gian truân, cay đắng muôn phần… đã lặn lội ngàn dặm thăm chồng ở chốn rừng sâu, núi thẳm dưới chế độ của đảng Cộng sản Việt Nam. Trang sử ấy sẽ không phai mờ, sẽ là những tấm gương Tiết Liệt, cho lớp hậu sinh nên ghi lòng, tạc dạ.

11/12/2018
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Wednesday, October 17, 2018

Suy nghĩ về sự ra đi của một người Việt tỵ  nạn Cộng sản tại Anh quốc.

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền 

Mấy ngày qua, với những suy nghĩ về sự ra đi của Ông Nguyễn Bá Đạt; người viết muốn nói lên những ưu tư của mình, với ước mong quý đồng hương Tỵ nạn Cộng sản ở khắp nơi, có thể dành chút thời giờ, để lưu tâm đến những vị cao niên, sống đơn độc, hầu đừng  để các vị ấy ra đi, mà không ai được biết.

Ông Nguyễn Bá Đạt, xuất thân từ Trường Quốc Gia Hành Hành Chánh, Phó Quận Trưởng, từng bị ở tù "cải tạo" của Việt cộng. Ngày ra tù, vợ Ông đã "ôm cầm sang thuyền khác". Ông vượt biển, và Tỵ nạn Cộng sản tại Anh quốc.

Với bút hiệu Trùng Dương, Ông từng là Chủ bút của trang báo Cờ Vàng của Hội Cựu QNQLVNCH tại Anh quốc. Ông chưa hề về lại Việt Nam. Ông không hề vắng mặt hầu hết các cuộc biểu tình vào ngày Quốc Hận 30/04, cũng như các cuộc Biểu tình chống Cộng sản Việt Nam.

Ngoài ra, Ông cũng thường làm thông dịch giúp đỡ đồng hương không biết tiếng Anh.

Thế nhưng, khi Ông vĩnh viễn ra đi, lại không có một ai hay biết. Vậy, tôi xin kể lại những diễn tiến trong những ngày trước khi biết Ông Nguyễn Bá Đạt qua đời như sau:

Trong dịp này, Giáo sư Lê Đình Bách Đào, một người Tỵ nạn Cộng sản tại Pháp, đang sang London, để thăm Thân Mẫu. Ông đã tham dự cuộc biểu tình cùng đồng Cộng đồng người Việt Tỵ nạn Cộng sản tại Anh quốc. Đây là cuộc Biểu tình yểm trợ đồng bào quốc nội chống CSVN bán nước và "luật an ninh mạng"  trước "sứ quán" của Việt cộng tại London. Tại đây, Ông Lê Đình Bách Đào đã gặp Ông Nguyễn Bá Đạt, và được Ông Nguyễn Bá Đạt cho biết địa chỉ nhà của Ông trước 30/04/1975, thì hai Ông mới biết, trước kia, hai nhà đã ở gần nhau tại Nha Trang.

Sau cuộc biểu tình, về nhà, Ông Lê Đình Bách Đào đã kể cho Thân Mẫu nghe về Ông Nguyễn Bá Đạt, thì Thân Mẫu của Ông Đào nói muốn gặp thăm Ông Nguyễn Bá Đạt, nhưng đúng lúc Ông Lê Đình Bách Đào phải trở về nhà tại Pháp.

Đến đầu tháng 10/2018, Ông Lê Đình Bách Đào lại sang thăm Thân Mẫu tại London, nên Ông Lê Đình Bách Đào muốn đếm thăm Ông Đạt. Trong dịp này, sắp đến ngày Lễ Tưởng Niệm 55 năm Tổng Thống Ngô Đình Diệm Vị Quốc Vong Thân, tôi nói với Ông Ngô Ngọc Hiếu và Ông Nguyễn Đức Chung hãy gọi cho Ông Nguyễn Bá Đạt, vì tôi thấy sức khỏe Ông rất yếu, thì Ông Ngô Ngọc Hiếu cho biết cách đó một tuần, đã gọi cho Ông Đạt nhiều lần, có để lại lời nhắn, nhưng không thấy Ông Đạt gọi lại, không biết Ông đi đâu vắng nhà. Tôi đã gọi và kể lại cho Ông Đào biết, thì Ông Đào xin địa chỉ của ông Nguyễn Bá Đạt. Sau đó, Ông Nguyễn Đức Chung  gọi cho Ông Ngô Ngọc Hiếu, và Ông Hiếu đã cho địa chỉ của Ông Nguyễn Bá Đạt, tôi liền gửi địa chỉ nhà Ông Đạt cho Ông Đào.

Ngày 14/10/2018, Ông Lê Đình Bách Đào nói, thấy lo lắng, nên đã tìm đến tận nhà của Ông Nguyễn Bá Đạt. Khi đến nơi, Ông Đào thấy cảnh tượng nhà của Ông Đạt, và đã kể lại cho tôi biết. Tôi liền gọi cho Ông Ngô Ngọc Hiếu và Ông Nguyễn Đức Chung, thì Ông Hiếu nói sẽ đi tìm đến các Bệnh viện xem hiện Ông Đạt có ở đó hay không, nếu không có, thì sẽ đến nhà Ông Đạt.

Trên suốt hành trình Ông Ngô Ngọc Hiếu đi tìm Ông Nguyễn Bá Đạt, tôi và Ông Nguyễn Đức Chung luôn theo dõi. Riêng tôi, Ông Ngô Ngọc Hiếu đi đến đâu, kể cả lúc đang ngồi trên xe, tôi đều gọi điện thoại theo đó. Ông Ngô Ngọc Hiếu đều đã cho tôi biết từng chặng đường, cho tới khi biết chắc Ông Nguyễn Bá Đạt đã qua đời, như Ông Ngô Ngọc Hiếu đã đưa tin như sau:

Kính thông báo đến quý thân hữu xa, gần,

Thưa quý vị, 

Chúng tôi rất đau buồn thông báo đến quý vị. Anh Nguyễn Bá Đạt (Quốc Gia Hành Chánh, Phó Quận trưởng) đã trút hơi thở cuối cùng tại tư gia vào ngày 27/9/2018, nhưng vì sống đơn độc nên không ai hay biết, cũng rất may mắn "ai đó" (vì chúng tôi không rõ người gọi điện thoại) họ đã kêu gọi cấp cứu, xe cứu thương và Cảnh sát đến phát hiện là Anh Đạt đã từ trần 2 ngày trước khi họ đến.

Vì không tìm được thân nhân (next skin) nên Council địa phương đảm nhận chuẩn bị việc an táng. Tuy nhiên, có một việc rất ngẫu nhiên, anh Giáo sư Lê Đình Bách Đào một người bạn ở bên Pháp đến thăm anh Đạt, nhưng khi đến nơi thấy cánh cửa hé mở, gõ cửa không nghe động tĩnh gì, nên tự đẩy cửa vào nhà, thì phát hiện trong nhà không có người mà chỉ thấy quần áo, đồ dùng bị xốc tung như có trộm vào nhà! Anh Đào ra về và kể lại sự chứng kiến tận mắt. Nghe vậy, tôi thầm nghĩ là anh Đạt đau bệnh nên nhập viện, do đó, sáng hôm qua (16/10/2018) tôi đến bệnh viện lân cận để tìm hiểu, nhưng bệnh viện chỉ giữ tài liệu cũ cho đến March 2018 không thấy nhập viện sau đó, họ khuyên tôi đến bệnh viện khác xem sao. Trước khi đến bệnh viện khác thì tôi đến nhà anh Đạt để xem xét vấn đề. 

Rất đúng với lời tường thuật của anh Đào, là cánh cửa vẫn còn hé mở, tôi đứng ngoài đẩy vào cánh cửa, nặng mùi thuốc lá xông ra, bên ngoài cửa có một bình hoa cúc vàng, trắng (không biết ai đã cắm) nước đã ngã màu vàng và hoa cũng đã héo. Tôi gõ cửa hàng xóm (sát vách) không thấy mở cửa, tôi thấy ngoài hành lang (balcony) có một người đang đứng hóng mát, nên tiến tới hỏi thăm, thì mới biết anh Đạt đã trút hơi thở cuối cùng tại nhà, cho đến 2 ngày sau họ mới phát hiện. Thay vì, tiếp tục đến bệnh viện, tôi đến ty cảnh sát và cơ quan coroner (nơi giữ tử thi để khám nghiệm) để tìm rõ ngọn nguồn thì mới biết được anh Đạt đã ra đi ngày 27/9/2018 như vừa kể trên và do không tìm ra thân nhân của anh Đạt nên Council địa phương đang chuẩn bị an táng vào ngày 19/10/2018. Tuy nhiên, tôi đã liên lạc kịp lúc nên việc an táng do council thực hiện được đình lại và hiện nay nhà Thờ đã tiếp xúc với nhà quàn (funeral directors) để lo việc mai táng. Khi nào có chi tiết cụ thể chúng tôi sẽ lập trang Cáo Phó gửi đến quý vị sau.

Ngoài ra, quý vị nào quen biết với thân nhân anh Nguyễn Bá Đạt xin vui lòng thông báo đến họ.

Mọi chi tiết xin liên lạc về: Ngô Ngọc Hiếu qua e-mail hughngo13@yahoo.co.uk , hoặc điện thoại (0)7956 289 246.

Trung tâm Mục vụ London, Cha Thắng London: (020) 7987 3477
Ngoài nước Anh xin ghi: +44 207 987 3477

Trân trọng,
Ngô ngọc Hiếu

Tôi cũng được biết, Ông Nguyễn Bá Đạt luôn luôn đi Lễ Chúa Nhật tại Nhà thờ Công giáo London. Song  không hiểu tại sao, trong Giáo xứ có một vị cao niên, mang nhiều bệnh, sức khỏe rất yếu như Ông Nguyễn Bá Đạt, lại không có ai:

"Noi gương Chúa Giêsu và tiếp tục truyền thống của Hội Thánh, chúng ta cũng hãy coi việc thăm viếng, giúp đỡ, cầu nguyện cho các bệnh nhân là một trong những thể hiện cao đẹp nhất của đức bác ái Kitô giáo. Mỗi khi yêu thương, giúp đỡ người già yếu và bệnh nhân, là chúng ta đang làm cho chính Chúa (x. Mt 25,40). Hãy mời một số người cùng đến thăm và cầu nguyện cho bệnh nhân".

Có lẽ vì thế, nên Ông Lê Đình Bách Đào là một Phật tử là người đầu tiên tìm đến căn nhà của Ông Nguyễn Bá Đạt. Sau đó, là Ông Ngô Ngọc Hiếu cũng là một Phật tử đã đi tìm Ông Nguyễn Bá Đạt suốt hai ngày, mới biết chắc Ông  Đạt đã nằm trong nhà xác của thành phố.

Tôi thầm nghĩ, nếu Ông Lê Đình Bách Đào không tìm đến nhà của Ông Đạt, thì cho tới giờ này, Cộng đồng người Việt tại Anh quốc, và cả Linh mục và các tín hữu Công giáo cũng sẽ không biết gì cả.

Riêng tôi, tôi đã nói với Ông Lê Đình Bách Đào, là chắc chắn phải có cái "duyên" hay điều gì đó, không giải thích được, nên Ông Đào mới là người từ bên Pháp sang London, lại là người đầu tiên biết được sự ra đi của Ông Nguyễn Bá Đạt. Đồng thời, cũng do từ tấm lòng của Thân Mẫu Ông Đào muốn thăm gặp Ông Đạt nữa.

Về Ông bà Ngô Ngọc Hiếu thì nói, "chắc Ông Nguyễn Bá Đạt đã xui khiến cho Ông Đào như thế".

Còn Ông Nguyễn Đức Chung thì nói: "Chắc Ông Đạt, ổng muốn nói với Ông Đào, là  tau lạnh quá, (vì nằm phòng lạnh ở nhà xác) mầy đến kiếm tau đi, nên mới xui cho Ông Đào đến nhà và là người đầu tiên biết sự ra đi của Ông Đạt".

Viết đến đây, người viết muốn gởi tới với quý vị của Cộng đồng người Việt Tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại:

Là người Việt Nam đã vượt thoát chế độ Bạo quyền Cộng sản Hà Nội, sống đời viễn xứ. Những người may mắn có được mái ấm gia đình, xin đừng quên những người già yếu, bệnh tật, đơn lẻ,  đã và đang sống cô đơn trên xứ người. Hãy mở lòng, và thực hành theo Hạnh của Tâm Đạo Việt, để cùng nhau chia sớt những nỗi bất hạnh, những nỗi đau của tha nhân, như Ông Lê Đình Bách Đào, vì hoàn cảnh xa xôi, Ông ở bên Pháp, thỉnh thoảng mới sang Anh quốc; nhưng Ông vẫn nói với tôi: 

"Tiếc quá, phải chi tôi đến thăm Chú sớm hơn, thì đã gặp được Chú trước khi Chú qua đời!"

Riêng với quý vị cao niên, tôi xin có ý kiến nhỏ:

Nếu không có con cháu, thân nhân ruột thịt, thì quý vị nên tự lo liệu trước cho chính mình. Tôi nghĩ, ở đâu cũng có những nơi lo mai táng cho người qua đời. Những ai muốn để họ lo cho phần hậu sự, thì chỉ cần đến gặp những nhân viên ở đó, để ký Contrat, trả tiền trước, nếu chỉ hưởng "Tiền già" không thể trả một lần, thì được trả góp hàng tháng, đến khi qua đòi, thì cơ quan đó, sẽ lo tất cả mọi sự theo ý của khách, từ làm Giấy khai tử, đưa đến Chùa, hay Nhà thờ… Chôn, hay thiêu, rải tro,  nếu ở Pháp, ở các Nghĩa trang, đều có "Vườn Hồng" tức một khu vườn trồng Hoa Hồng rất đẹp. Nếu muốn rải tro xuống "Vườn Hồng" thì các nhân viên của họ sẽ làm đúng như ý nguyện.

Với những người không có con, cháu, không có thân nhân ruột thịt, thì có thể in bản Contrat rồi trao cho những người bạn thân thiết trong Cộng đồng người Việt, để sau khi qua đời, họ sẽ gọi cho cơ quan ấy, nơi đó, họ sẽ lo cho chu đáo, không phiền đến ai cả. Mà có lẽ "Vườn Hồng" là lựa chọn đúng nhất cho những người sống cô đơn nơi xứ người.

Lúc sinh tiền, sống trong cô đơn, thì trước khi chết, cũng nên tự lo cho chính mình. Đừng để điều đáng tiếc xảy ra như trường hợp của Ông Nguyễn Bá Đạt, khiến cho người viết bài này, thấy xót xa cho một người cựu tù "cải tạo", một vị cao niên, đã một thời góp bàn tay trong Chính Thể Việt Nam Cộng Hòa. Khi vượt thoát chế độ Bạo quyền Cộng sản, có lập trường chống Cộng. Không trở về Việt Nam khi còn Cộng sản! 

17/10/2018
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền 
_______

Kính mời quý vị: Đây là những hình ảnh và những lời tâm huyết cuối cùng của Ông Nguyễn Bá Đạt:


 
BT Quốc Hận 2012

BT Yểm Trợ Quốc Nội ngày 26/6/2018

Thursday, October 11, 2018

"VIỆT KIỀU" PHÁP


Quý độc giả đã đọc những bài trước, người viết đã nói qua về nhiều trường hợp của những người Việt đã được chính phủ Pháp chấp nhận cho họ tỵ nạn chính trị, nhưng họ đã bị thu hồi tất cả giấy tờ. Đồng thời, họ cũng bị cúp luôn những trợ cấp xã hội trở thành người sống bất hợp pháp, hoặc bị cúp tiền già đối với những người già có quốc tịch Pháp, sau khi đi “du lịch” Việt Nam. Riêng những người hưởng tiền hưu, do có đi làm, có đóng thuế, là số tiền thụ đắc, thì muốn về Việt Nam hay sống ở bất cứ nước nào, cũng không bị cúp.

Hôm nay, , tôi muốn viết lên những điều đã xảy ra đối với những người Việt, người có quốc tịch Pháp cũng như những người đã được cấp quý chế tỵ nạn chính trị, vẫn còn là thường trú nhân, nhưng vẫn được hưởng tất cả những quyền lợi như những người có quốc tịch và cả người bản xứ nữa. Mục đích của tôi, là để những người Việt dưới 65 tuổi đang hưởng trợ cấp xã hội, và những người trên 65 tuổi, đang hưởng tiền già, có thể tránh được những cảnh ngộ khó khăn, đáng tiếc, có thể xảy đến, khi quyết định trở về Việt Nam. Những “Việt kiều” Pháp khi trở về Việt Nam đã bị thân thân “chặt đầu, lột da” như thế nào? 

Khi nói về những người đã và đang “dâng hiến” tiền của, góp phần cho chế độ cộng sản tại Việt Nam tồn tại lâu hơn. Tôi xin nhấn mạnh rằng:

Tôi không phản đối những cá nhân hay tổ chức, công khai hay âm thầm hỗ trợ cho các nạn nhân của Formosa trên con đường đòi công lý, và cho cuộc sống khốn khổ của đồng bào, cũng như giúp đỡ các vị Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa đang khốn khổ tại quê nhà, vì đó là những việc thiết thực cần phải làm. Các Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa và đồng bào, là nạn nhân tại Việt Nam đang cần từng viên thuốc, từng chén cơm hàng ngày, để có thể sống qua ngày. Tôi chỉ phản đối những kẻ đem tiền về “đầu tư” tại Việt Nam, hoặc về Việt Nam để du hí, là tiếp tay với bạo quyền Cộng sản, để nuôi chế độ tàn ác ấy tồn tại lâu hơn mà thôi.

Trước hết, tôi xin ghi lại những câu chuyện của những người đã về Việt Nam. Họ đã kể lại với tôi như sau: 

Có một buổi trưa Hè, trên đường đi chợ, tôi gặp cậu Can, một người trẻ tuổi hơn tôi đang đứng cạnh chiếc xe của cậu, dưới bóng cây. Có lẽ vì bực bội trong lòng, nên khi gặp tôi, sau khi chào, thì cậu liền kể liền một hơi:

“Chị biết không, em mới về Việt Nam, em mua vé máy bay cho cả vợ con em cùng đi ba tháng mới về, vì em đi vượt biển, lâu quá chưa về thăm quê. Nhưng khi về ở nhà bên vợ của em mới một tháng, là em sợ quá, nên bỏ vé cũ, mua vé khác, trở về lại Pháp. Em không làm sao chịu được cái cảnh suốt ngày, cả tháng vợ em phải bỏ tiền đi chợ bao hết bên nhà vợ ăn tiêu. Em nóng ruột quá, nên phải về Pháp để khỏi thấy cái cảnh này, rồi kể từ nay, không bao giờ dám về quê nữa đâu chị”.

Cậu này chỉ kể ngắn gọn, vì tôi đi chợ, không thể đứng lâu hơn. Còn đây là câu chuyện của một người chị kết nghĩa của tôi. Vì rất thân, chị xem tôi như em gái của chị. Chị Thanh kể:

“Chị về Sài Gòn, đế thăm nhà bên chồng, tao mua vé may bay một tháng thôi; nhưng chỉ một tháng, mà mới tuần lễ đầu, thì chị đã muốn điên lên, nên hết một tháng, là chị qua đây, và suốt đời không dám về nữa đâu, vì suốt tháng, ngày nào cũng như ngày nấy. Cả nhà bên chồng của chị, không bao giờ bỏ ra một cắc để mua bất cứ một thứ gì trong nhà, mà mỗi sáng, mấy ông anh, bà chị, rồi mấy đứa cháu cứ kêu chị đi chợ với chúng nó.

Để chị kể cho nghe những công việc mỗi ngày, bắt đầu từ buổi sáng: Sáng nào, cả nhà cũng kêu nguyên một gánh bún vào nhà. Cả nhà xúm nhau ăn no nê, chị phải trả tiền hết. Ăn xong, nghỉ một lát, các người rủ đi chợ mua thức ăn cho cả nhà, chị cũng phải trả tiền. Đi chợ về, xúm nhau nấu nướng, ăn trưa xong, cả nhà đi ngủ trưa, chị không ngủ được, thì cũng phải ngồi nằm… Ngủ hết giấc trưa, thức dậy, chúng nó lại kêu nguyên một gánh chè vào nhà, rồi cũng ăn cho đã, chị cũng phải trả tiền. Sau đó, nấu ăn tối. Ăn tối xong, chúng nó lại rủ chị mua vé cho cả nhà đi coi cải lương. Coi hết tuồng, ra khỏi rạp, chúng nó lại bày trò “mỏi bụng quá, đi kiếm chi ăn khuya đi cô”. Vậy, là chị phải trả tiền cho một “chầu” ăn khuya ở trước rạp hát, rồi mới về đi ngủ, để sáng hôm sau, lại bắt đầu bằng những “công chiện” y như vậy, cho đến ngày chị lên máy bay về lại bên này. May mà ổng hổng có đi, vì ổng từng ở tù “cải tạo” ổng nói ổng không về Việt Nam. Mình cứ tưởng, khi trở về thăm gia đình sau hơn 35 năm, thì mọi chuyện đâu đến nỗi tệ như thế. Nhưng thôi thì đó là lần đầu cũng là lần cuối, chị không về để làm mấy cái “công chiện” như vậy nữa, mà sống chết cũng ở bên này thôi”.

Song vẫn còn nhiều chuyện “cười ra nước mắt” lắm. Nhưng tôi xin dừng lại ở đây, để kể ra một trường hợp khác. 

Đó là một ông già 80 tuổi; nhưng khi vượt biển được nước Pháp chấp nhận cho tỵ nạn chính trị; nhưng ông ta khai lại, tăng thêm 10 tuổi, để được hưởng tiền già sớm hơn 10 năm. Nghĩa là, nay ông ta đã 90 tuổi trên giấy tờ, và ông ta cũng đã xin được quốc tịch Pháp. Lúc vượt biển đến Pháp, ông ta sống độc thân, đã từng về Việt Nam, nên có rất nhiều “bồ nhí” tại Việt Nam. Các “bồ nhí” này đều trên dưới 40 tuổi. Sở dĩ tôi biết rất rõ nhiều trường hợp này, vì họ thường nhờ các cháu của tôi xem các giấy tờ tiếng Pháp, thỉnh thoảng, nếu là ngày nghỉ cũng đi thông dịch giúp. 

Nên biết, đa số những người trên 80 tuổi, ngày xưa từng làm việc với Pháp, thì đã qua đời. Số còn lại biết tiếng Pháp, là những người trẻ hơn, họ đến Pháp do cha mẹ có quốc tịch Pháp trước 1975, học trường Pháp tại Việt Nam, một số người đến Pháp theo “diện” con lai. Sau cùng, là những người vượt biển được các tầu của Pháp cứu vớt trên biển, hoặc ở các trại tỵ nạn, được nước Pháp chấp nhận cho tỵ nạn chính trị. 

Ở đây, tôi chỉ nói đến những ông già trên 80 tuổi, không biết tiếng Pháp, vì họ không có căn bản tiếng Việt, viết và đọc tiếng Việt không xong, nên không học tiếng Pháp được. Tuy nhiên, những ông già này, có thể có quốc tịch Pháp, vì được “ăn theo” người sống chung với họ, và không vì thế, mà ngăn những ông già này có “bồ nhí” khi trở về Việt Nam.

Hàng năm, cứ trước Giáng Sinh, thì mấy ông già, vì không hề có một ngày làm việc trên đất Pháp, nên chỉ được hưởng trợ cấp tiền già này, lại về Việt Nam du hí cho đến sau Tết âm lịch mới trở về Pháp. Đây là những hành động làm liều của mấy ông già, vì khoản trợ cấp tiền già cho mỗi người là 800 Euros (tám trăm Âu kim) một tháng, là để cho một người già sống trên nước Pháp, còn muốn đi “du lịch” nước ngoài, thì phải báo cho cơ quan trợ cấp tiền già và cho Tòa thị chính biết trước, để tùy theo mỗi trường hợp, họ sẽ có quy định được đi trong vòng 03 tháng, mà không bị cúp tiền già. Còn lén lút đi, mà cứ tưởng lầm là chính quyền “không biết”, rồi cho tới một ngày nào đó, họ sẽ gửi thư đến nhà, thông báo là sẽ cúp tiền già, thì mới biết. 

Tại Pháp, tôi biết, có một ông già 80 tuổi, tên là Trần Văn Thiền, khi mới đặt chân sang Pháp, vì ông ta vượt biển, thời gian đó, chính phủ Pháp có dễ dãi, nên ông ta đã khai gian lên 10 tuổi, để được hưởng tiền già sớm hơn 10 năm, nghĩa là hiện tại theo giấy tờ ông ta đã 90 tuổi. Vào dịp Giáng Sinh 2015, ông ta đã lừa gạt đứa con gái của ông ta đi theo chồng sang Mỹ, mua vé máy bay cho ông ta lén đi về Việt Nam, nói là về dự “đám giỗ” của vợ và thăm các chị em của cô con gái này, là các con của ông ta với người vợ đã qua đời. Cô con gái của ông, cứ nghĩ rằng ông ta tốt, thương chị em của mình, nên mua vé máy bay cho ông, còn mua quà bánh gửi về Việt Nam cho ông về tặng cho bà con, lại còn gửi 2000 Mỹ kim về Việt Nam, cho chị em cô làm tiệc đãi bà con, nói là tiền quà của ông ta nữa. 

Thế nhưng, mọi việc đổ vỡ, khi 03 đứa con gái của ông khám phá ra, ông về VN không phải để dự “đám giỗ” hay thăm các con của ông ta, mà về để… cưới vợ. Theo lời của cô con gái của ông ta ở Mỹ, cũng như lời của đứa con trai lớn của ông ta ở Canada, thì ông ta về VN đã đi gặp một người đàn bà người Huế, tên Ngoa, trên 40 tuổi, và lén các con ông dắt Ngoa đi ngủ ở Khách sạn tại Đà Nẵng. Sáng hôm sau, thì ông ta lên cơn suyễn, cô Ngoa này liền gọi xe taxi chở ông về nhà của con gái ông, vì tôi vốn là người hàng xóm ở Việt Nam, với các con của ông, nên theo lời kể của cô này như sau:

“Con tưởng ba của con ổng muốn về thăm chị em con, thăm bà con họ hàng, thì con mới mua vé máy bay cho ổng, chứ con không ngờ ổng về Việt Nam để kiếm gái. Khi mấy chị em của con theo dõi bắt gặp bà Ngoa đang ngồi vuốt vuốt cái ngực của ba con ở bệnh viện, thì ba chị em con liền xông vô túm tóc, uýnh và chửi là tại mầy đó, vì ba tao ngủ với mầy, nên bây giờ ổng gần chết rồi, mấy thấy không, mầy phải đi ra ngay, không chị em tao đánh chết nghe chưa”.

Sau lần đó, Trần Văn Thiền phải nhờ đến ông anh con nhà bác họ là ông Trần Văn Cu, là con trai của ông Cử Tưng đích thân xin lỗi, nhận lỗi với nàng Ngoa: “Tui xin lỗi cô, vì cháu tôi nó dại, cô bỏ qua, tui sẽ thay mặt cho gia đình để xin hỏi cưới cô cho em tui”. Cái gì chứ chuyện này, thì Sáu Cu chịu liền, vì có cơ hội để buộc Trần Văn Thiền phải nhịn ăn, để gửi tiền về cho Sáu Cu tiêu xài chơi. Nhưng đối với “Việt kiều” thì đâu có dễ dàng như vậy, vì sau đó, “nàng” Ngoa đã nói với Trần Văn Thiền phải đưa cho “nàng” 15.000 Mỹ kim trước khi cưới. Mà ông ta làm gì có tiền, chỉ 800 Euros Âu kim một tháng, mà còn phải gửi về VN “đều đều” cho nàng Ngoa, và cả cho Sáu Cu nữa, nên ông ta đã lừa gạt ông Trần Văn Cu rằng:

“Anh nói giúp với các con em, nếu không cưới được vợ sang Pháp, thì đúng 90 tuổi, em sẽ bị đưa vô nhà dưỡng lão, sẽ không thấy mặt trăng mặt trời, không còn thấy hay gặp bất cứ ai nữa cả”. (Điều này, do con gái của Trần Văn Thiền đã kể với tôi)

Thế là Trần Văn Cu lấy tư cách là bác họ, đã áp lực các con của Trần Văn Thiền; đặc biệt là đứa con gái ở Mỹ phải đưa đủ 15.000 Mỹ kim để ông ta “tặng” nàng Ngoa, để được cưới sang Pháp.

Chính vì vậy, nên con gái của ông ở Mỹ đã điện thoại hỏi thăm tôi có thật “90 tuổi phải vào viện dưỡng lão sẽ không thấy mặt trăng mặt trời, không còn thấy hay gặp bất cứ ai nữa cả”. Nghe đứa con gái của Trần Văn Thiền hỏi như vậy, nên tôi đã nói rõ cho biết rằng: không có chuyện đó, nếu người già muốn vào Viện dưỡng lão, thì ít nhất phải trả mỗi tháng là 2000 Euros (hai ngàn Âu kim mỗi tháng). Ông ta có 800 tiền già, thì họ sẽ lấy số tiền ấy, vậy ông còn phải trả thêm 1200 nữa, nếu có người chịu trả cho đủ 2000 mỗi tháng, thì phải ký giấy cam kết và đưa giấy tờ của ngân hàng của họ, để Viện dưỡng lão sẽ rút thẳng trong trương mục của người đó. Còn ở bên Pháp này, không có một ai chịu trả tiền cho Trần Văn Thiền, thì ông ta không bao giờ được vào Viện dưỡng lão cả.

Nhưng Trần Văn Thiền đã lừa bịp cả con cái ruột của ông ta, chứ ở Pháp nếu có vào Viện dưỡng lão, thì hàng tuần, nếu có thân nhân, thì Viện dưỡng lão vẫn cho đón về nhà vào dịp cuối tuần, rồi đưa trở lại vào thứ Hai. Ngoài ra, Viện dưỡng lão thường đưa những người già đi dạo chơi, giải trí nhiều nơi, chứ làm gì có cái chuyện “không thấy mặt trời mặt trăng…” Ỏ tù, mà cũng được thân nhân thăm viếng mà. Sau khi tôi giải thích như vậy, thì con gái của Trần Văn Thiền nói: “Như vậy, thì con hết lo rồi, chứ bác Sáu Cu cứ nói là tụi con bất hiếu, không chịu bỏ ra 15000 cho ổng, để ổng vô Viện dưỡng lão không thấy mặt trời mặt trăng”. 

Như thế, là Trần Văn Thiền không có số tiền 15000 Mỹ kim, nên nàng Ngoa đã ca bài… Trần Thiền ơi vĩnh biệt. Tuy nhiên, qua thời gian về Việt Nam, thì “cô” Ngoa và Sáu Cu cũng đã “chặt đầu, lột da” Trần Văn Thiền khá “sạch sẽ” Nhưng sau khi trở về Pháp, Trần văn Thiền đã “được” một người ở Pháp giới thiệu cho một “nàng” khác, tên là Trương Thị Thình, trên 40 tuổi, ở quận Phú Nhuận, Sài Gòn. Sau một thời gian “làm quen” qua điện thoại, mỗi lần gọi một tháng phải trả tiền điện thoại trên dưới 200 Euros (trên dưới hai trăm Âu kim) có tháng hơn ba trăm, không có tiền trả, nên bị cúp đường dây một chiều, nghĩa là người khác gọi cho ông ta thì được, còn ông không được gọi cho ai cả cho đến khi trả hết nợ… nói chuyện với “nàng” Thình.

Lần này, Trần Văn Thiền bào ông Trần Văn Cu tức Sáu Cu, con ông Cử Tưng từ Đà Nẵng vào Sài Gòn để đi “hỏi vợ” cho Thiền. Cái gì, chứ chuyện này, thì Sáu Cu làm liền, vì được lợi nhiều bề. Thế là, Trần Văn Thiền phải gửi tiền về cho Trần Văn Cu, để ăn tiêu, đi đường, từ Đà Nẵng vào sài Gòn để “hỏi vợ” lúc Trần Văn Thiền không có mặt. Sau khi đã qua được màn “hỏi vợ”. Trần Văn Cu đòi hỏi Trần Văn Thiền phải gửi về cho một chai rượu Hennessy Master để “đám giỗ” của cha ông là ông Cử Tưng. 

Phần “nàng” Thình thì đòi Trần Văn Thiền phải gửi “ tặng vợ chưa cưới” một thùng Mỹ phẩm của Pháp. Trần Văn Thiền đã làm theo y như vậy, chỉ có sai, vì không biết viết trên thùng bưu phẩm, nên đã nhờ chồng của cô Ngọc. Cô Ngọc là người được Văn Phòng Xã Hội cho đến nhà của Trần Văn Thiền giúp đỡ theo “diện người già 90 tuổi”. Ông ta là người Pháp, nên viết lộn địa chỉ của Trần Văn Cu và của “nàng” Thình, nên người này đã nhận thùng bưu phẩm của người kia. Chuyện này, đáng lẽ ra chỉ cần hai người trao đổi thùng quà là xong, vì vợ của Trần Văn Cu là bà Len cũng ở Sài Gòn, nên Sáu Cu thường đi về giữa Sài Gòn – Đà Nẵng.

Nhưng không, Trần Văn Cu vẫn giữ lại thùng Mỹ phẩm cho vợ, và cứ khăng khăng nói :”đã hứa có chai rượu, thì chú phải gửi chai rượu khác”, còn “nàng” Thình thì cũng vậy, vẫn giữ chai rượu, và đòi “anh hứa cho em mỹ phẩm, thì phải gửi cho em thùng khác”. Báo hại Trần Văn Thiền phải gửi hai lần hai chai rượu Hennessy Master, giá rượu thì chẳng biết bao nhiêu, nhưng chắc chắn không rẻ. Riêng về tiền cước của Bưu điện, thì mỗi chai phải trả 47 Euros (bốn mươi bảy Âu kim), vì phải mua chiếc hộp đặc biệt, để giữ chai rượu không bị vỡ. Vị chi hai lần gửi, chỉ tính tiền cước đã gần 100 Âu kim rồi. Còn hai thùng mỹ phẩm thì không biết bao nhiêu.

Nhưng chưa hết, “nàng Thình” lại gọi cho Trần Văn Thiền bảo “sinh nhật của cháu ngoại 5 tuổi, ông ngoại hãy gửi tiền về mừng cháu ngoại đi”. Trần Văn Thiền lại tiếp tục gửi thêm 200 Euros nữa. Chỉ một tuần thôi, mà Văn Thiền phải gửi hai thùng Mỹ phẩm, hai chai rượu Hennessy Master, và tiền “mừng sinh nhật cháu ngoại”, trong số tiền 800 Euros, một tháng, thì làm sao mà không phải chịu đói ăn, thiếu thốn mọi mặt Rốt cuộc, tiền già của Trần Văn Thiền chỉ có 800 Euros (Âu kim – viết tắt là E), mà cả hai Trần Văn Cu, tức Sáu Cu, con của ông Cử Tưng, và “nàng” Thình đã “bào cạn láng” không những trong hai một tháng 11-12/2016, mà còn phải thâm thủng trong ngân hàng 600 Âu kim, lúc đó, Văn Thiền phải mượn của cô Ngọc 300 Euros, để bớt đi phần bị phạt. Nên biết, mỗi khi thâm thủng quá 50 Euros, thì ngân hàng phạt tới 100 Euros, chứ không phải ít. 

Nhưng chưa hết, đến đầu tháng 11/2016, Trần Văn Thiền đã bị thâm thủng trong ngân hàng 730 E, cộng thêm 02 tháng tiền nhà 234 E, và tiền điện, tiền Gaz, tiền điện thoại, tiền bảo hiểm nhà cửa, bảo hiểm y tế… họ không rút được, vì không có tiền trong ngân hàng, nên họ đòi phải trả… 

Lúc này, đã cùng đường, Trần Văn Thiền đã ký ngân phiếu trước, để mượn tiền mua vé may bay, và nói với cô Ngọc là “đi Canada”, (có lẽ sợ cô Ngọc báo cho cơ quan trợ cấp tiền già, sẽ bị cúp tiền) nhưng thật sự là Trần Văn Thiền đã về Việt Nam. 

Ngoài ra, theo một người quen, họ nói cho tôi biết, Trần Văn Thiền đã lừa gạt được một người đàn bà khác tại Việt Nam, bà này muốn sang Pháp, nên chấp nhận nuôi ăn khi Trần Văn Thiền trở về Việt Nam, để chờ ngày Văn Thiền “bảo lãnh sang Pháp”. 

Điều này, tôi muốn nói với các “bà” ở Việt Nam rằng: Luật của nước Pháp cấm tuyệt đối những người già, cả cụ ông, lẫn cụ bà, từ 90 tuổi trở lên không được kết hôn, để tránh những vụ tranh tụng như trước đây, khi con gái của một người mẹ triệu phú, khi cụ lấy tiền cho trai trẻ, mỗi lần chi đến cả triệu Euros, cho một “chàng trai trẻ” , nên người con gái độc nhất của bà phải kiện mẹ, vì cần phải giành phần thừa kế gia sản do bố cô gầy dựng, mà người mẹ đã 90 tuổi được thừa kế. Và quan tòa đã xử cho người con gái được thừa kế gia sản, chỉ để cho người mẹ một số tiền để dưỡng già mà thôi.

Kể từ đó, những ông bà già từ 90 tuổi tại Pháp, nếu muốn, thì có thể sống chung mà thôi. Vì vậy, những người già từ 90 tuổi, cho dù có kết hôn ở Việt Nam trước đó, dưới 90 tuổi, cũng không bao giờ được “bảo lãnh” cho “vợ” hay “chồng” sang Pháp. 

Ngoài ra, tôi cũng biết, trước khi đi khỏi nước Pháp, Trần Văn Thiền có nhờ một người dắt ra Thị xã xin một giấy để “đi du lịch”. Và Tòa thị chính đã cấp cho một giấy cho phép Trần Văn Thiền “đi du lịch trong nước Pháp” mà thôi. Thế nhưng, Trần Văn Thiền đã “đánh liều” đi Việt Nam là đã vi phạm luật. Một ngày nào đó, khi bị cúp tiền già, thì Trần Văn Thiền sẽ trở thành kẻ vô gia cư, vì bị cúp tiền già, thì lấy gì trả tiền thuê nhà, và các khoản tiền khác để sinh hoạt hàng ngày nữa. Và một khi đã bị cúp tiền già, không có tiền trả tiền nhà, thì chủ nhà sẽ lấy nhà lại, không có nhà, thì cơ quan trợ cấp tiền già sẽ cúp hết số tiền già, với lý do là “90 tuổi, trí óc không còn minh mẫn, đã lú lẫn, không biết giữ và chi tiêu tiền bạc, không có thân nhân tại Pháp nhận chăm sóc” và cơ quan trợ cấp tiền già sẽ trao số tiền 800 Euros này cho một Trung tâm Xã Hội, rồi đưa Trần Văn Thiền vào nơi này sống chung với những người có chung một hoàn cảnh, để có nhân viên Xã Hội chăm sóc cho tới chết.

•Tạm kết:

1 -Nói tóm lại, tôi muôn “nhắn” với các “bà” ở Việt Nam đừng bao giờ tin mấy ông bà già 90 tuổi ở Pháp, “sẽ bảo lãnh sang Pháp”. Nước Pháp cấm tuyệt đối những người già, và cụ ông, lẫn cụ bà 90 tuổi, không được kết hôn, dù ở Việt Nam có cho kết hôn, cũng không “bảo lãnh” sang Pháp được.

2- Những người Pháp gốc Việt, nhất là mấy ông già hãy nhìn “tấm gương” của Trần Văn Thiền, từ một ông già có được tiền già 800 Âu kim mỗi tháng, nếu không mê gái trẻ, thì có cuộc sống thư thả, nếu tiết kiệm, thì có thể để dành được từ 200 đến 300, tệ lắm cũng được 100 Euros một tháng. Đàng này, chỉ vì mê gái trẻ, lại có thêm “ông anh họ quý hóa” như Trần Văn Cu, tức Sáu Cu, chỉ biết “chặt đầu, lột da” bằng cách cứ liên tục đòi hỏi phải gửi tiền về cho Sáu Cu tiêu xài, thì phải chịu cảnh đói ăn trong khi được hưởng tiền già 800 Âu kim mỗi tháng, ngay trên đất nước Pháp. Những trường hợp này, đã, đang và sẽ xảy ra với bất cứ một ông già nào, cũng chỉ vì mê gái trẻ, nên tại Pháp, khi đề cập tới những trường họp này, nhiều người đã nói: không đáng thương, mà phải là Đáng Kiếp!

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền 

Blog Archive