Showing posts with label T. Thiên Thu. Show all posts
Showing posts with label T. Thiên Thu. Show all posts

Monday, January 9, 2023

Tình Nghĩa

Đẩy nhẹ cánh cửa trước nhà bước ra sân, mùi hoa lài hoà quyện với mùi hương của đất sau cơn mưa trời mùa Thu tối qua đã đem đến trong tôi một cảm giác thật dễ chịu lâng lâng. Công viên trước nhà lúc 7 giờ sáng cuối tuần cũng có lác đác vài người chơi Frisbee golf. Đó la môn thể thao ném đĩa nhựa vào những giỏ sắt. Quy luật giống y như chơi đánh golf thường. Tôi bước sau lưng một cặp vợ chồng người Mỹ hàng xóm thân thiện dễ thương đang dẫn chó đi bộ. Hai ông bà cũng đã về hưu và vừa trở lại Phoenix sau khi chạy trốn cái nắng khắc nghiệt mùa hè của xứ ấm tình nồng Arizona. Họ lái xe đến Coronado hay San Diego nơi ông bà có townhouse để tận hưởng khí hậu mát mẻ của xứ Cali. Tôi cũng thích Cali như bạn mình nhưng có điều đi chơi một tuần nghỉ hè ở đó, là cũng đủ để thấy đời lên hương. Rồi lại trở về với cuộc sống yên bình tĩnh lặng. Một ngày như mọi ngày mà tôi hằng trân quý.

Vừa đi bộ, vừa suy nghĩ nát óc, vì tuần qua tôi đã đối diện với hai chữ TÌNH NGHĨA trong 4 trạng huống. Đó là 4 tình cảnh của những người bạn thân quen. Có người thì hỏi ý kiến, và có bạn thì chỉ tâm sự. Cần người biết lắng nghe để mong vơi bớt đi những nỗi buồn đau chất ngất trong tim, hay chỉ để chia xẻ niềm hạnh phúc miên man cuối đời.

“TÌNH” theo tự điển là niềm cảm xúc thật sâu đậm từ đáy tim, dành riêng cho người mình yêu dấu, và cũng khó để diễn tả thật sự tình yêu là gì? Trong tình yêu đôi lứa, thi sĩ Xuân Diệu đã thả lòng mình trong bài thơ Vì Sao:

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều,
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhẹ,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu.

Và có ai yêu nhạc vàng xưa mà không biết đến bài hát TÌNH của nhạc sĩ Văn Phụng:

Tình đẹp tựa mùa Thu vàng,
Tình mình nhiều mộng ước mênh mang.
Tình là một chuyện huy hoàng,
Tình là mình thành nhớ hoang mang.

Chỉ một lần gặp gỡ, một ánh mắt, và một nụ cười mà đã thấy lòng bâng khuâng, nhớ nhớ thương thương. Chuyện tình yêu thì thiên hình vạn trạng. Biết bao thi sĩ hay nhạc sĩ từ xưa đến nay đã để lại những tác phẩm để đời hay những bài tình ca muôn thuở. Nhớ lại trong năm 1970, mấy ai không cầm được nước mắt khi xem phim LOVE STORY của Erich Segal với tài tử Ali MacGraw và Ryan O’ Neal với câu nói để đời "LOVE means never having to say you’re sorry." Yêu có nghĩa là không bao giờ phải nói hối tiếc.

Sau tình đầu đam mê và si dại, như nhạc sĩ Trúc Hồ từng than thở: "Đang có em chiều nay mà đã nhớ em ngày mai." Tình vợ chồng của hai người cùng nắm tay đi về một hướng. Có đôi lúc tưởng chừng trăm năm bền chặt nhưng đến răng long đầu bạc rồi má cũng chia lìa tan vỡ! Không ít những đôi vợ chồng đi đến cuối cuộc đời và cho dù sóng gió gian nan, gập ghềnh, hay ba chìm bẩy nổi chín lênh đênh nhưng vẫn đối xử với nhau "Tương kính như tân."

Đi đâu cho thiếp đi cùng,
Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam.

Ngoài tình yêu đôi lứa, kể sao cho hết tình mẹ cha thiêng liêng, Hy sinh cả đời mình cho con cái. Lo từ miếng cơm manh áo đến lúc con đứng vững trên đường đời, bằng đôi chân cứng cáp của mình.

Tình bạn, tình đồng đội cao quí, chia sẻ niềm vui nỗi buồn, nâng đỡ nhau những lúc sa cơ thất thế. Mấy ai quên chuyện tình bạn, tri kỷ sâu đậm ngày xưa của Bá Nha Tử Kỳ.

Tình non sông, tình quê hương để thấy mình lưu luyến, bâng khuâng nhớ về nơi quê cha đất tổ. Dù bây giờ vật đổi sao dời và không như ngày xưa, mình đã được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của người thân, thở hít không khí tự do, và đầy nhân quyền nhân ái.

Tình thầy trò đáng trân trọng ngày xưa. Mối quan hệ thiêng liêng của người mang hết tâm huyết để rèn luyện trái tim, khối óc cho học trò, và mong sao các em trở thành người tốt đóng góp cho xã hội. Bù lại là sự biết ơn sâu sắc của trò đối với thầy cô, đã bỏ công lao dạy dỗ cho đám trẻ “Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò.”

Chữ “TÌNH” luôn đi đôi, gắn liền với chữ “NGHĨA”, như sợi tơ quấn quít đưa ta vào vòng khổ lụy hay bến bờ hạnh phúc.

“NGHĨA” là trách nhiệm, là ân tình, và là sự trung thành dành cho người thân kẻ mến. Làm sao cho tròn nhiệm vụ với người đã từng yêu mến mình, và hy sinh và giúp đỡ mình không điều kiện.

Tôi vẫn thường bị bạn bè, anh chị em trong gia đình mắng yêu hay mắng thật cũng không biết, là tôi hay làm chuyện lãng xẹt bao đồng, lo lắng đến mất ngủ nhiều đêm vì những chuyện bên ngoài không liên quan đến mình. Tôi chống chế phản bác: “Bạn bè có cần đến mình vì tin tưởng sự chân thành, khách quan, không thiên vị, và không hùa theo đám đông. Nên họ mới tâm sự, tìm đến mình giúp đỡ, và tìm giải pháp thích hợp với hoàn cảnh của họ. Trong vấn đề y tế trước khi một cuộc giải phẫu quan trọng. Bịnh nhân thường thăm hỏi second opinion, ý kiến thứ hai từ bác sĩ khác. Tôi cũng không phải là bà Tùng Long ngày xưa hay giúp giải đáp hay gở rối tơ lòng cho bạn bè hay người thân. Tôi chỉ tìm kiếm phương cách giải quyết ổn thỏa đôi bên để mang lại niềm vui hạnh phúc nhỏ nhoi, mà mọi người đều mong đợi.”

# 1 TÌNH THIÊN THU
Tôi quen biết nàng trước 1975, nàng từng là một trong những người đẹp của một trường nữ trung học nổi tiếng ở Saigon. Nàng có khuôn mặt thật khả ái, và thanh tú với làn da trắng mịn màng như búp bê bằng porcelain thường được nâng niu chưng trong tủ kính. Đôi môi hình trái tim màu hổng đào, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, và tính tình thì dịu dàng khoan thai. Nhất là đôi mắt to đen lay láy nhưng đượm nỗi buồn sâu thẳm. Tôi và các cô bạn nhỏ khác thường trầm trồ khen nàng "Tặng phẩm tuyệt vời của Thượng Đế."

Sau cả chục năm xa nhau, bất ngờ gặp lại nàng trong buổi tiệc ở tiểu bang nàng sinh sống sau biến cố 75. Nàng vẫn còn nét đẹp dịu dàng thanh khiết. Chúng tôi tay bắt mặt mừng. Nàng mời tôi về nhà để có cơ hội hàn huyên tâm sự nhiều hơn. Ngôi nhà sơn màu xám nho nhỏ của nàng thật ấm cúng với những bụi hoa Hồng trắng và đỏ trồng trước sân nhà.

Nàng kể, năm đầu của ngưỡng cửa đại học khi đến nhà cô bạn thân cùng lớp. Nơi đó nàng đã gặp chàng, anh cả của cô bạn. Buổi đầu gặp gỡ làm trái tim chưa một lần yêu ai, đã rung động và thổn thức. Những buổi tan trường về, chàng và nàng đi dạo phố dưới mưa. Tay trong tay, chàng kể cho nàng nghe những ngày tháng dài du học ở Mỹ. Những mẫu chuyện vui buồn xứ người mà chàng đã trải qua. Về lại Việt Nam, chàng phục vụ trong ngành thông tin báo chí, đã một lần dang dở, và tưởng rằng trái tim ngủ yên cho đến khi gặp nàng. Chàng thường tặng nàng đoá hoa Hồng màu trắng và đỏ xen lẫn nhau, chàng nói:

“Hoa Hồng trắng tượng trưng cho sự tinh khiết, ngây thơ, và sự chân thành của Em. Em biết không? Trong truyền thuyết Hy Lạp khi nữ thần tình yêu Aphrodite bước ra từ những bọt biển trắng xóa của đại dương mênh mông. Những bọt biển đó rơi xuống thành những nụ hoa hồng trắng tuyệt vời và hương thơm rất là ngào ngạt. Hoa Hồng đỏ là tình yêu thắm thiết, nồng nàn, và đam mê của anh dành cho em. Nó sẽ không bao giờ thay đổi.”

Hạnh phúc với tình yêu đầu đời tường như vô tận. Nhưng cho đến ngày mẹ nàng, người mà nàng yêu quí nhất trong đời vuốt tóc nàng và ngậm ngùi khẽ nói:

“Mẹ chỉ còn một mình con, trước khi cha con tử trận trong mùa Hè đỏ lửa 1972, cha mẹ hằng ao ước con gái mẹ có tương lai, sự nghiệp, sống vững vàng, và tự lập với đôi tay mình. Mẹ muốn con dành thời gian chú tâm vào việc học hành và để sớm tốt nghiệp đại học. Mẹ không cấm con yêu. Nhưng vấn đề quan trọng là khác biệt tôn giáo. Người ta đã một lần ly dị. Còn con thì còn trẻ và non dại quá. Chính điều này liệu có thích hợp với hoàn cảnh làm vợ trong tương lai không? Con biết rằng ngoài tình yêu sâu đậm dành cho cha con và con gái yêu dấu của mẹ, mẹ không còn gì cho mẹ hết. Mẹ tôn trọng ý kiến và hạnh phúc của con và để con toàn quyền quyết định cho tương lai của mình.”

Nàng ôm chầm mẹ, trong tiếng khóc nghẹn ngào: “Con xin lỗi mẹ, đã làm cho mẹ buồn và con hứa sẽ quên và chia tay với người ấy.”

Rồi tháng tư đen tối 1975 ụp đến. Nàng theo gia đình bên cậu tỵ nạn và được bảo lãnh sang Mỹ. Mẹ nàng ở lại lo cho ông ngoại già yếu bịnh hoạn. Sau 6 năm vừa học vừa làm lụng vất vả, nàng đã nắm chặt trong tay mảnh bằng thạc sĩ từ một trường đại học nổi tiếng. Nàng đã làm giấy bảo lãnh cho mẹ đoàn tụ. Tưởng rằng mẹ con sẽ được trùng phùng sống trong hạnh phúc. Nhưng khi được tin mẹ qua đời, nàng thấy bầu trời bỗng dưng sụp đổ. Kể từ đó, nàng tìm niềm vui trong công việc làm như mỗi ngày tập thiền trước khi ngủ, cuối tuần thì tình nguyện giúp đỡ người già, tham gia vào những công việc từ thiện, và dạy tiếng Việt cho trẻ nhỏ.

Tôi hỏi nàng, sau cuộc đổ vỡ tình yêu đầu đời đó, nàng có đi thêm bước nữa không? Nàng trả lời: “Cũng có vài người muốn đi tới, muốn đi xa hơn tình bạn nhưng trái tim mình đã hết rung động. Chắc mình không bao giờ quên được người ấy.”

Tôi thấy thương cho bạn mình quá đỗi, hồng nhan đa truân. Cuộc đời quá bạc bẽo, tình đầu đã mất, và tình mẹ cũng không còn. Ngẫm nghĩ lại thấy cuộc đời sao có nhiều cái vô lý. Biết bao chuyện tình tan vỡ vì môn đăng hộ đối, khác tín ngưỡng, hay tuổi tác không hợp.

Nhìn vào đôi mắt buồn vời vợi của nàng, tôi hỏi nàng có còn mong ước gì nữa không và tôi có thể giúp gì cho nàng trong lúc này? Nàng trả lời: “Mười năm về trước, minh vô tình mở Email cũ nhận được tin nhắn của chàng Chúc mừng Sinh Nhật và dòng chữ: Bao năm qua anh đã cố tìm kiếm em. Anh đang ở phi trường nơi em ở. Cho anh được gặp em một lần. Anh vẫn nhớ và yêu em mãi!”

Tôi hỏi nàng có đi gặp chàng không?

Hai ngày sau sinh Nhật, nàng mới đọc tin nhắn. Chắc chàng mòn mỏi đợi chờ nơi phi trường và hoài mong bóng hình không bao giờ đến. Nàng khóc và đã xóa tin nhắn vì lời hứa với mẹ vẫn còn khắc ghi trong tim.

“Nếu ngày nào đó, có tiếng gõ cửa, biết rằng người ấy đang đứng bên kia cánh cửa, nàng có đưa tay mở cửa hay không? “

Nàng thở dài và không trả lời. Mắt nàng long lanh ngấn lệ. Tôi cũng không hỏi tiếp, đưa tay bấm nhẹ vào màn hình YouTube để nghe tình khúc NHƯ NGỌN BUỒN RƠI của nhạc sĩ Từ Công Phụng, mà cả tôi và nàng đều yêu thích:

Trên từng cơn lốc xoay đời, thuyền tình đã đắm trong vòng tay u mê. Dù ta có đi trên nghìn thu đắng cay.

Trên từng nỗi khốn cùng, nhưng tình đôi ta biết bao giờ nguôi?

#2 NGHĨA MẸ
Tôi nhận được cú điện thoại của cô em gái nhỏ cùng xóm, vừa định cư ở Mỹ được hơn nửa năm. Cô vừa khóc vừa nghẹn ngào nói:

“Em xin chị cho em ý kiến. Đầu óc em rối bời như mớ bòng bong. Em sang Mỹ với diện đoàn tụ con trai em bảo lãnh. Em bán nhà Việt Nam đem tiền sang đây. Tiền em đưa con và con dâu em giữ. Em biết đời sống ở Mỹ khó khăn, nên em có hỏi con trai em và vợ nó, có muốn em giúp gì không?”

Con trai em trả lời: “Mẹ cứ nghỉ cho khỏe, từ từ rồi con sẽ ghi danh cho mẹ học tiếng Anh. Đi đến hội người Việt Nam cuối tuần để gặp gỡ và hàn huyên tâm sự cho đỡ buồn.”

Con dâu nói, không cần giúp, vì đứa cháu nội đã lên 7 đi học ở trường có xe đưa rước.

Em nghe vậy cũng mừng. Cả ngày dọn dẹp nhà cửa và vườn tược. Nhưng em không nấu ăn vì khẩu vị của con cháu rất khác. Có lần nấu thì bị chê mặn ngọt không đúng. Cháu nội đi học về là chơi game, không nói chuyện nhiều với bà, tuy cháu cũng biết tiếng Việt chút ít. Cháu trai tuy ít nói nhưng cũng hiền lành lễ phép, em thương cháu lắm. Tối qua vì cửa phòng con em mở, em tình cờ nghe được con dâu em nói với chồng nó:

“Có bà ấy ở trong nhà nên riêng tư không còn nữa. Anh tính sao thì tính, hoặc mẹ anh hoặc mẹ con tôi, anh tự chọn.”

Con trai em nói, "Mẹ thương chúng mình và cháu nội lắm. Vả lại, mẹ đã lo cho anh từ miếng cơm manh áo. Mẹ đâu muốn đi Mỹ. Anh về Việt Nam thấy mẹ một mình đơn thân nên nài nỉ mẹ sang đây, để vui cùng con cháu."

Con dâu em trả lời, "Anh cố tình không hiểu. Đi làm về là tôi muốn hưởng không khí gia đình riêng tư và không muốn ai dòm ngó."

Em như từ cung trăng rớt xuống. Em không muốn con trai và con dâu mất hạnh phúc vì em. Em cũng không có bà con thân thiết gì ở đây. Em rất thương con và cháu em lắm. Chị giúp em tìm cách nào để vẹn toàn êm đẹp đôi bên. Tuy chị em mình không cùng chung máu huyết, nhưng em tin tưởng ý kiến của chị, em cám ơn chị thật nhiều. Tôi suy nghĩ đắn đo, rồi cuối cùng gọi cho cô em nhỏ đưa ra vài giải pháp, nhưng quyền quyết định là của cô.

“Chị biết em thương con và cháu rất nhiều. Ở xứ Mỹ, phần đông cha mẹ ít khi ở chung với con cái. Nhưng xứ Mỹ này, luôn luôn tạo cơ hội cho ai muốn có công ăn việc làm để nuôi sống bản thân mình. Em còn trẻ vừa tròn 60. Vì không rành tiếng Anh, em có thể tìm việc làm ở chợ, hàng quán, hay tiệm ăn của người Việt… Em có thể hỏi con em đưa lại số tiền bán nhà Việt Nam và dùng tiền đó em có thể share phòng gần chỗ làm cho tiện việc đi lại. Em cũng có thể tìm việc giữ em bé cho gia đình trẻ tuổi hay chăm sóc người già. Họ cũng có thể có phòng cho em ở lại. Trong tương lai, chị khuyên em nên học lái xe. Có trường Việt dạy cho người lớn tuổi và không cần biết nhiều tiếng Anh. Nói chung lại, mình cứ từ từ, bước chậm nhưng bước chắc. Sau này nếu muốn, em cũng có thể học ngành Nail để có thu nhập khá hơn. Cánh cửa này đóng sẽ có cánh cửa khác mở. Chị tin tưởng cuộc sống em sẽ ổn định không chóng thì chầy. Có cần gì thì nhớ gọi cho chị biết.”

Sáng nay cô em đã gọi điện thoại cám ơn, báo tin mừng, đã tìm được việc làm của một gia đình nha sĩ. Công việc nhẹ nhàng chỉ trông coi và nói chuyện chơi với bà cụ 87 tuổi vẫn còn minh mẫn, đi lại được tuy rất chậm vì đôi chân yếu. Có phòng ở lại rộng rãi. Bà cụ rất hiền và hai vợ chồng nha sĩ rất tử tế. Cô nói, con trai cô rất buồn khi xa mẹ. Cậu ấy đã chuyển hết số tiền bán nhà cũa cô ở Việt Nam vào chương mục ở ngân hàng cho cô. Và hứa cuối tuần sẽ đưa mẹ đi ăn và về thăm cháu nội.

Thôi thì mọi việc đã ổn định đôi bề. Tôi mừng cho cô em nhỏ hàng xóm ngày xưa. Mong cho em được bình an và hạnh phúc vui vẻ nơi xứ người.

#3 TÌNH ĐẦU TÌNH CUỐI
Cuối tuần qua, khi đi Costco chợt nghe có người réo gọi tên mình. Tôi quay lại thì gặp một cô nàng bé bé xinh xinh, có tên của loài ngọc trai óng ánh. Tôi có dịp đi dự đám cưới của cô em này cũng gần mười năm. Chú rể kỷ sư điện tử và cô dâu là kỷ thuật viên làm cùng hãng. Rồi đôi trẻ yêu nhau và cưới nhau sau sau một năm tìm hiểu. Trông họ rất xứng đôi vừa lứa và hạnh phúc tràn đầy. Cô dâu xinh đẹp nói với chúng tôi, "Đây là mối tình đầu của hai đứa. Hứa hẹn nguyện thề với nhau và sẽ đi chung một đường cho đến cuối đời. Giống như mọi lời chúc của quan khách cho cô dâu chú rể, trăm năm hạnh phúc."

Vài ba năm sau đó, có người bạn báo tin cho hay hai cô cậu đã chia tay nhau, tôi cũng hơi ngạc nhiên và tiếc nuối cho sự tan vỡ mau chóng này. Sau khi gặp ở Costco, cô em gái xin số điện thoại và nói sẽ gọi tôi chiều nay để tâm sự lâu hơn. Chiều hôm đó, cô em nhỏ gọi nói chuyện thật lâu.

“Sau gần ba năm chung sống, anh ấy đột nhiên muốn ly dị với lý do là hai đứa không hợp nhau trong nhiều quan điểm và cách sống. Em rất đau khổ và cố cứu vãn hạnh phúc gia đình. Nhưng anh ấy đã tuyên bố thẳng thừng, đã có người khác và nhất định chia tay. Em sinh ra ở Mỹ nhưng em cũng hiểu: giữ người ở lại, chẳng giữ được người muốn ra đi.

Em ngày ngày vẫn vui với công việc của mình vì thời gian là liều thuốc mầu nhiệm, giúp em nhìn về phía trước, và không ngoái lại những đoạn đường chông gai gập ghềnh trong quá khứ.

Bỗng một ngày sau khi ngủ dậy, đầu em đau nhức như búa bổ và mắt phải của em chợt mờ đi. Em vội vàng đi khám bác sĩ chuyên khoa mắt. Sau khi nội soi, chụp mạch huỳnh quang và cắt lớp võng mạc (CT Scan) bác sĩ chẩn đoán em bị Macular Degeneration (Bệnh thoái hoá hoàng điểm) Nếu không chữa trị có thể đưa đến mất thị lực vĩnh viễn. Chị nghĩ coi, còn gì xấu hơn trên đời này sẽ tiếp tục xảy ra cho em nữa?

Nhưng em không ngừng ở đó, thất vọng thì có nhưng tuyệt vọng thì không. Em tiếp tục chữa trị, bằng những mũi thuốc tiêm thẳng vào mắt, bằng thuốc uống như lời khuyên của bác sĩ để tránh tổn thương thêm cho thị lực. Em tin tưởng vào Chúa sẽ giúp em vượt bao khó khăn. Em vẫn có thể tự lái xe đi làm vì mắt trái tuy không hoàn toàn 20/20, nhưng với mắt kính đặc biệt cũng giúp em nhìn rõ hơn. Nhưng điều tuyệt diệu đã xảy ra và thay đổi cuộc đời em trong đêm Giáng Sinh nhiệm màu của 5 năm về trước. Đêm đó sau lễ nửa đêm, em bước xuống bậc thềm trước sân nhà thờ, bước thấp bước cao em chợt ngã, và đâu đó có một bàn tay ấm nồng vực em dậy.

Cô có sao không? Anh đưa em ra đến chỗ đậu xe và lái theo em về nhà. Chờ em bình an vào nhà rồi mới đi về. Từ hôm đó chúng em quen nhau. Anh săn sóc từng ly từng tý. Đưa em đi bác sĩ và dặn dò mỗi ngày em đã uống thuốc chưa? Anh thường mang đàn guitar đến nhà và rồi chúng em cùng nghêu ngao hát những bài tình ca mà cả hai cùng ưa thích. Em vào bếp nấu ăn và anh rửa chén dọn dẹp. Sự chân thành trong tình yêu anh dành cho em, đã mở cửa trái tim em thêm một lần nữa. Sau 2 năm tìm hiểu nhau tuy thời gian có ngắn ngủi, nhưng nếp sống giản dị và tư tưởng mộc mạc, đã đưa chúng em về chung mái nhà ấm cúng, trong sự chúc phúc của gia đình đôi bên. NOEL này kỷ niệm 5 năm gặp nhau, xin được mời anh chị đến nhà chung vui với chúng em nhé.

Tôi cám ơn em đã nghĩ đến tôi và hứa sẽ có mặt trong đêm vui hạnh phúc này. Có những chuyện tình tưởng như trăm năm, nhưng đâu ngờ tan tác một sớm một chiều. Tôi chúc em may mắn trong cuộc tình cuối này, em đã không cố tìm, nhưng tình cờ bắt gặp hạnh phúc trong đêm Giáng Sinh năm nào.

#4 NGHĨA PHU THÊ
Ông bạn thân cùng binh chủng với chàng nhà tôi, thường gọi nhau để kể chuyện bay bổng như những phi vụ vào sinh ra tử ngày xưa. Tuần rồi, ông buồn bã báo tin. Bà vợ tay ấp, vai kề gần mấy chục năm, vừa bị stroke (Tai biến mạch máu não) cả tháng nay. Bị liệt nửa người bên phải và ăn uống khó khăn. Sau thời gian chữa trị ở bịnh viện và trung tâm Rehab, cơ sở phục hồi chức năng, nay bà đã được đưa về nhà cho gia đình chăm sóc.

Ông kể con cái ở xa, hai vợ chồng già sống chết có nhau. Ông đã học nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, tắm rửa, mặc áo quần cho vợ, và đấy xe lăn đưa vợ đi vòng vòng trong xóm. Ngoài lúc đưa bà đi tập vật lý trị liệu, ông vịn cái walker cho bà bước đi. Những lần chải tóc cho bà, ông không quên xịt nhẹ dầu thơm mà ông đã mua tặng bà hôm Sinh Nhật. Ông thấy thương bà nhiều hơn. Trước khi về hưu, ngoài công việc bận rộn ở sở, về đến nhà lo cơm nước cho chồng, dạy dỗ con cái, và thu xếp công việc trong nhà ngoài cửa. Bà chưa hề thở than hay đua đòi may sắm. Bà hiền lành, giản dị và chân thật. Lúc nào bà cũng lạc quan, giúp đỡ gia đình còn kẹt ở Việt Nam và chung tay đóng góp trong những chương trình từ thiện.

Bà thường nói với ông: "Chúng mình may mắn sang được bến bờ tự do. Tuy phải làm lại từ đầu nhưng giữa anh và em, mình có đến bốn bàn tay, hai khối óc. Đừng ngồi đó than thở rằng mình không có ngày mai hay tương lai đen tối. Ông thường trêu bà, "Sao người đẹp của tôi lúc nào cũng lạc quan, năng động, bộ không biết buồn là gì sao?" Bà trả lời, "Nỗi buồn nó hay lây, dại gì em nói cho anh nghe, để anh phải bận lòng suy nghĩ." Ông tiếp, "Em không biết đã là vợ chồng phải cùng nhau chia ngọt sẻ bùi? Bà cười và từ tốn đáp lại, "Chia ngọt thì em xin chia, còn đắng cay thì em giữ lại, để làm niềm riêng dấu kín."

Tôi quí và khâm phục ông bạn của chàng. Với những tháng năm dài kinh nghiệm săn sóc bịnh nhân, tôi an ủi ông:

“Với kỹ thuật tân tiến ngày nay, qua thuốc men, vật lý trị liệu, thức ăn dinh dưỡng, và sự chăm sóc theo dõi quá trình điều trị của bác sĩ. Hy vọng chị nhà sẽ sớm bình phục. Chỉ cần sự động viên tinh thần và tình yêu thương tuyệt vời của anh dành cho chị, thì ngày phục hồi sức khỏe cũng không xa. Cố gắng giữ gìn sức khỏe nhe anh. Vì chị cần anh rất nhiều trong lúc này. Nếu anh chị có cần giúp đỡ điều gì, đừng ngại ngần gọi cho chúng tôi. Chúng tôi lúc nào cũng quí mến anh chị và mong chị sớm tai qua nạn khỏi.”

Cuộc điện đàm đã chấm dứt, nhưng dư âm của sự yêu thương nồng nàn, tình chồng nghĩa vợ vẫn còn vương vấn trong tôi.

Tình đầu luôn đam mê, nóng bỏng, và không hề toan tính. Nhưng tình cuối, còn ở cạnh bên, và săn sóc nhau lúc ốm đau. Cùng dìu bước qua đau thương, khó khăn, và gập ghềnh đầy thử thách. Đó là mối tình đáng trân trọng và tuyệt vời nhất.

T Thiên thu

Friday, July 29, 2022

Niềm Vui Nỗi Buồn Của Tuổi Về Hưu.

Thiệt tình mà nói, nếu gần mười năm về trước khi tuổi đời mấp mé 65, là tuổi chính thức được hưởng medicare và đồng thời nhận được tiền an sinh xã hội. Nếu có bạn bè nào cắc cớ hỏi: “Đã sẵn sàng về hưu chưa bà bạn?” Tôi sẽ từ tốn trả lời, “Dạ chưa bao giờ nghĩ đến.”

Tôi rất thích công việc làm trong bịnh viện, săn sóc an ủi bịnh nhân và nhất là không khí dễ chịu. Đối xử như trong gia đình của những bạn đồng nghiệp, trẻ cũng như già, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau từ vật chất đến tinh thần!

Làm sao tôi quên được trong tuần lễ đầu nhận việc tháng 7, năm 1975. Những ân cần chỉ bảo tận tình trong nghề điều dưỡng của các bậc đàn anh đàn chị. Dù tôi đã may mắn theo học ngành này tại Mỹ từ năm 1970 đến 1974. Rồi tốt nghiệp và về lại Việt Nam làm việc. Cho đến lúc dầu sôi lửa bỏng cuối tháng 4 năm 75, tôi đã ra đi giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Với đôi bàn tay trắng, như hàng triệu đồng bào khác đã chọn hai chữ “TỰ DO” làm lẽ sống.

Làm sao tôi quên được những lời an ủi chân thành của bạn đồng nghiệp khi thấy tôi khóc, nhớ về quê nhà, nhớ cha mẹ, nhớ anh chị em, và nhớ từng con đường. Nhớ từng cây sứ nở hoa trắng trước sân nhà, nhớ mái tóc trắng mềm mại của mẹ, và nhớ đôi bàn tay thon nhỏ của bà thường chắp lại nguyện cầu cho gia đình hạnh phúc. Cầu, xin con cái bình yên và học hành tấn tới. Tôi đã ra đi trong vội vàng, và không một lời từ giã.

Làm sao tôi quên được những chiếc quần jean, những manh áo cũ mới, những vật dụng trong nhà và cái Ti Vi trắng đen được cô bạn trong sở ưu ái trao tặng cho người vừa bắt đầu cuộc sống nơi xứ lạ quê người! Tôi sẽ nhớ mãi lòng nhân ái của người Mỹ nói chung và những bạn đồng nghiệp tốt bụng nói riêng, đã giúp tôi vượt qua những khó khăn của thuở ban đầu. Suốt mấy chục năm qua, thay vì làm 40 giờ như thường lệ, vì sự thiếu hụt trầm trọng trong nghề y tá nên tôi thường làm thêm 10-15 giờ mỗi tuần để giúp tài chánh cho gia đình còn kẹt lại bên kia bờ đại dương, nhất là khoảng thời gian dài đen tối ngay sau khi mất nước năm 75.

Nhưng như người Mỹ thường nói “Never say Never” Đừng bao giờ nói không bao giờ!

Vào một ngày thứ hai, đầu tháng chín năm 2012 đang tơ lơ mơ ở nhà, tận hưởng ngày nghĩ thì nhận được cú điện thoại của bà sếp trong bịnh viện tôi làm hơn 37 năm, bà cho biết có sự thay đổi rất lớn về hưu bổng và phúc lợi cho nhân viên trong vòng một vài tuần nữa, nhất là cho những người ở tuổi sắp về hưu như tôi! Thế là chỉ sau hai ngày hỏi ý kiến của các con và chàng của tôi, đồng thời gọi cho một số bạn cùng lớp tuổi trong bịnh viện, sau khi cân nhắc kỹ càng, ai cũng đồng ý sẽ nộp đơn cùng tôi xin nghỉ hưu tuần này. 

Ngày làm cuối cùng trong bịnh viện buồn vui lẫn lộn, buổi tiệc chia tay thật cảm động sau nhiều năm gắn bó nghề điều dưỡng từ 1975, các bác sĩ quen, các đồng nghiệp cũ mới, các bạn từ những ngành khác như vật lý trị liệu, giải phẫu, dược phòng cũng đến “Say good bye” nói lời giã từ, tôi nghẹn lời muốn khóc vì nơi đây, bịnh viện này đã giúp đỡ tận tình, từ ngày tôi chân ướt chân ráo rời bỏ quê hương, nơi chôn rau cắt rún đi tìm tự do, nhân quyền. Bà sếp có nụ cười thật hiền lành, khuôn mặt khả ái và tấm lòng nhân hậu, ôm vai tôi khẽ nói, “Sau khi nghỉ hưu, bất cứ lúc nào YOU muốn trở lại làm part time hay full time thì đừng do dự nhé.” Tôi nghẹn ngào cám ơn tấm chân tình của bà và các bạn đã có mặt trong buổi tiệc giã từ ấm cúng, đong đầy tình thân và kể từ ngày đó tôi bắt đầu cho NIỀM VUI NỖI BUỒN CỦA TUỔI VỀ HƯU!

Chàng của tôi về hưu sớm hơn tôi vài năm, nên chúng tôi ngồi lại soạn thảo chương trình sẽ làm gì trong những ngày sắp tới. Thay vì khoanh tay nhìn nhau 24 tiếng đồng hồ một ngày, hết đi ra rồi đi vào, hết đi tới rồi đi lui chắc không bao lâu là bị trầm cảm cả hai người! Nói đùa cho vui vậy, chớ tôi cũng tôn trọng thời gian chàng ngồi một mình trong phòng khách xem các trận đấu thể thao như quần vợt Wimbledon, US Open… hay Super Bowl thì khỏi bàn đến. 

Các con đã tốt nghiệp đại học và rời xa tổ ấm bấy lâu nay nên nhắn nhủ cha mẹ, “Ba mẹ đã làm việc cực khổ bao nhiêu năm rồi, bây giờ là lúc đi chơi du lịch, những danh lam thắng cảnh nơi mình muốn thăm viếng.” Mấy đứa nhỏ nói cũng có lý! Nhớ lại ngày nào năm xưa ngồi chồm hổm dưới đất đóng từng thùng quà, bỏ vào vài hộp cây viết BIC, một hai xấp vải đậm màu, năm ba hộp thuốc Tylenol, Aspirin, đồ hộp, vài gói thuốc lá. Miễn là khoảng 2 pounds trọng lượng tối đa cho phép gửi về Việt Nam lúc bấy giờ. Tôi đã xúc động tận cùng khi nghe ca sĩ Ngọc Lan hát “Một chút quà cho quê hương” của Việt Dzũng. Tôi thấy nhớ nhà quá đỗi và cùng tâm trạng nên làm bài thơ: MUÀ XUÂN NÀO

Mùa Xuân nào, tôi rời xa phố thị,
Nhớ SAIGON, tiếc thương vị Quỳnh hương.
Hàng lá me ôm ấp nỗi yêu thương,
Cho nước mắt vấn vương hồn lữ khách.
Kẻ ở lại, Người ơi! Xin đừng trách,
Một lần đi khơi, mạch giòng lệ sầu.
Khát khao tìm ánh mắt giữa đêm thâu,
Chỉ còn lại hố sâu đầy nỗi nhớ.
Cho tôi xin một lần nghe hơi thở,
Của mẹ già bỡ ngỡ đứng đợi con.
Xin tô hồng đôi vành môi nhạt son,
Của cô em héo hon vì ngóng chị.
SAIGON ơi! Ngày xưa hoàng thị,
Tà áo dài mộng mị giữa trời xanh.
Có còn không những giọt nắng long lanh,
Hay tan vỡ mong manh đời hiu quạnh?

Bây giờ cha mẹ đã khuất núi, các anh chị em đã lần lượt sang Mỹ định cư bằng những lần vượt biên nguy hiểm, trôi nỗi lênh đênh hàng tuần trên biển cả, hay được đến bến bờ tự do qua diện bảo lãnh đoàn tụ sau này, nên tôi cũng được nhẹ nhàng trong tâm hồn, đỡ lo toan trong tâm trí.

Mấy năm về trước, chúng tôi có dịp đi du thuyền Cardinal với mười người bạn từ Long Beach qua Mexico ba đêm bốn ngày vừa để đổi gió, vừa để mấy ông hàn quyên tâm sự nhớ lại những ngày trong quân ngũ, và nhất là để thử sức xem có bị say sóng, lắc lư con tàu đi, may quá không ai bị ảnh hưởng gì cả. Thế là nghe lời con dặn, hai ông bà già lên mạng đặt vé máy bay lên Seattle, rồi khăn gói quả mướp leo xuống du thuyền Norwegian Pearl, đi du ngoạn 7 ngày Alaska! 

Một chuyến đi thật thú vị với nhiều cảnh đẹp hùng vĩ của thiên nhiên. Tàu ghé qua Skagway, Juneau, Ketchikan và Victoria BC. Đi đến thành phố nào chúng tôi mua tours xem những chỗ lạ mình muốn khám phá, ở Skagway thì đi xe lửa chạy vòng vèo quanh núi đến chỗ tìm vàng của những người phu mỏ thời Gold Rush. Đến Juneau thì được đặt chân lên tảng băng khổng lồ Mendenhall màu xanh da trời, cao gần 30 mét dài khoảng 2.4 km. Có lẽ ngày nay Vladimir Putin, đôi lúc đập bàn phẩn nộ, giận dữ tại sao Nga Hoảng Alexander II lại bán Alaska vùng đất màu mỡ, đầy tài nguyên cho Mỹ vào năm 1867 với giá khiêm nhường 7.2 triệu đô la, tương đương với 2 xu (Cent) cho 1 mẫu đất. 

Ấn tượng nhất đối với tôi là đi thăm vườn hoa Butchart Garden ở Victoria BC, Canada. Khó mà hình dung được cách đây 150 năm thành phố Âu châu xinh đẹp này, là nơi những người phu mỏ dựng lều sinh sống. Butchart Garden rộng khoảng 55 mẫu được bà Jennie Butchart và gia đình xây dựng từ năm 1904. Rồi từ đó, mỗi năm một phát triển, và trở thành trung tâm du lịch nổi tiếng với kỳ hoa dị thảo tuyệt đẹp, thay đổi tuỳ theo mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông.

Tục ngữ có câu “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” hay “Đi cho biết đó biết đây, ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn.” Hai ông bà già này không biết có học được một nửa sàng khôn hay không? Khoa học chứng minh rằng càng già càng học khó vô, thế mà mỗi năm cũng ráng lê bước ra khỏi nhà đi thăm chỗ này, viếng chỗ nọ cho đến khi con vi khuẩn ác ôn COVID 19 xuất hiện làm thế giới đảo điên. Cuộc sống đời thường thay đổi, kẻ mất người còn. Và từ đó chúng tôi cũng tạm dừng bước chân giang hồ.

Kể từ ngày về hưu, niềm vui mỗi sáng khi thức dậy tôi không còn phải nhấn vào nút snooze của đồng hồ báo thức có ánh sáng màu xanh chói chang ngay trên đầu giường, để nằm nướng thêm 5 phút phù du trước khi thật sự ra khỏi giường sửa soạn đi làm. Nói cho đúng ra, bây giờ có muốn nhắm mắt ngủ lại cũng không được. Thôi thì lò mò, nhè nhẹ chui khỏi giường không muốn đánh thức chàng còn đang say nồng giấc điệp. 

Mấy bà bạn tôi hay than thở, “Sao lúc này tôi khó ngủ quá, trằn trọc mãi đếm trăm vì sao. Nghe nhạc êm dịu ru ngủ cả giờ mà cũng không nhắm mắt được, mà ông nhà tôi thì đặt mình nằm xuống là ngáy pho pho, giận gì đâu.” 

Tôi trả lời, “Bà bạn tôi ơi! Có lo nghĩ gì không đó? Hay là ráng để ra vài phút tập thiền cho tâm hồn thảnh thơi, uống trà cúc organic là giúp mình đi vào giấc ngủ dễ dàng hơn.” 

Vài tuần sau, bà bạn vàng có gửi tin nhắn, “Cám ơn đã ngủ tốt hơn sau lời khuyên của tôi.” Cộng thêm bà chà sát thêm huyệt Dũng tuyền dưới gang bàn chân mỗi tối. Chắc tôi cũng làm theo, biết đâu sẽ có giấc ngủ ngon hơn?

Thật hạnh phúc khi bước vào tuổi vàng, tuổi hạc, có vài người bạn thân để san sẻ tâm sự buồn vui, réo gọi nhau hay gửi qua tin nhắn những thông tin mới nhất về sức khỏe, nhất là trong mùa COVID nơi nào thử test nhanh, những mạng liên kết cho miễn phí bộ test COVID, hoặc là những cú điện thoại ngắn dài, tám chuyện hàng giờ về văn nghệ văn gừng đang xảy ra trong và ngoài nước, nghe cũng thú vị lắm chứ! Nhớ nhất là có cô bạn chia sẻ, mùa hè này trái cherry đang giảm giá 99 cents 1-pound bà con ơi, mua về rửa xong, đem phơi trong xe dưới cửa kính một ngày là khô queo, suy ra mới thấm thía, nếm mùi mùa hè rực rỡ của miền xứ nóng tình nồng Phoenix, Arizona. 

Thì giờ rảnh rồi thì tôi ghé qua HOME DEPOT hay LOWE’S mua cây cảnh rau quả về trồng. Người Việt ta đi đâu cũng mang theo quê hương. Có một mảnh đất dù lớn hay nhỏ cũng trồng một ít loại rau thơm, dăm ba cây ăn trái, vài bụi hoa Hồng, hoa Sứ, hoa giấy…Sáng thì ra vườn ngắm nhìn thành quả của mình cũng thấy lòng vui mênh mang khó tả!

Ngoài thú điền viên, để giữ sức khỏe khỏi bị hao mòn đến độ chóng mặt, chàng rủ tôi đóng tiền hàng tháng trừ thẳng vào chương mục nhà băng, thì có lười biếng mấy cũng ráng lết thân già đi LA Fitness tập thể dục, tôi thích Zumba, chàng thích đi Treadmill hay tập máy móc cho tay chân khỏe mạnh. Tụi tui hay đi vài ngày trong tuần buổi sáng. Khi bình minh vừa hé dạng, gặp phần nhiều ông già bà cả giống như chúng tôi, nên dễ dàng thông cảm.

Trong lớp Zumba, mỗi khi điệu nhạc trỗi lên “Let’s Get Loud” của người đẹp nóng bỏng Jennifer Lopez, học viên bước qua trái thì tôi loạng quạng bước qua phải, không sao cả “No Star Where” miễn là giơ tay giơ chân nhún nhẩy cho máu huyết lưu thông là nhất rồi, sau một tiếng đồng hồ nhảy không ngừng nghỉ, cũng tiêu khoảng 500 calories bằng một bát phở không tính nước béo! 

Bây giờ đi đâu gặp nhau dịp TẾT hay Sinh Nhật từ trẻ đến già, từ người nghèo đến người giàu ai cũng chúc hai chữ SỨC KHỎE trước rồi mới đến Tiền tài, May mắn, Hạnh phúc. Chưa hết niềm vui cho người có tuổi như chúng tôi. Khi nghe tôi than, đầu óc hay quên, nói theo nhạc sĩ Phú Quang “Không nhớ nổi một con đường” thì cô bạn nhỏ tuổi hơn tôi rủ rê: “Chị học thanh nhạc với em đi, giúp cho trí nhớ mình lắm lắm.” “Ừ thì chị cũng ráng xem sao.”

Thế là tôi cắp sách theo học lớp thanh nhạc của thầy Lê Tấn Đạt ở Cali qua messenger gần 4 năm cho đến nay, thấy trí nhớ khôi phục khá hơn lúc trước, thêm vào đó luyện thanh cũng tốt cho hai buồng phổi già nua, được học những bài nhạc mình thích hát từ bấy lâu nay, lại thêm chút tự tin hơn trong những buổi Recital, dù trống ngực đánh thủng thủng trên sân khấu, nhưng tôi ráng hít một hơi thở thật sâu rồi tự trấn an mình “Hát hay không bằng hay hát.” Tôi thầm phục các ca sĩ nhà nghề, họ thuộc lòng mấy chục bài nhạc, còn mình học mãi một bài mà quên tới quên lui. Thôi thì học thanh nhạc để nhắn nhủ Alzheimer ơi, mi đến chầm chậm hay không đến cũng không sao nhé!

Có con rồi có cháu, dù không phải săn sóc hàng ngày, đôi khi cuối tuần hay những lúc con cái đi làm xa hoặc dự đám cưới ngoài tiểu bang là lúc tôi sung sướng nhất! Bà cháu dung dăng dung dẻ, nắm tay ra công viên trước nhà, cho cháu ngồi xích đu đầy thật cao để nghe tiếng trẻ thơ cười nắc nẻ, chiều tối bắt ghế ra sau vườn, thằng bé 3 tuổi chỉ lên vầng trăng khuyết rồi ngây thơ hỏi bà ngoại, “Ai cắt mặt trăng làm hai vậy ngoại?” Bà ngoại phải lúng túng tìm ra câu trả lời thích hợp cho bé lên 3 hiểu. Chợt nhớ lại hai câu thơ lục bát truyện Kiều ngày xưa “Vầng trăng ai xẻ làm đôi. Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường.” Ôi nhớ làm sao thời trung học mộng mơ đầy ắp kỷ niệm, ở ngôi trường thân yêu LÊ VĂN DUYỆT, bây giờ đã thay tên đổi họ, không còn là 3 chữ viết tắt LÉM VÀ DUYÊN mà chúng tôi thường âu yếm gọi.

Con nít thường làm trái tim minh tan chảy, khi hai bà cháu lụi cụi lột vỏ từng trái chuối, trộn bột văng tùm lum, làm bánh chuối nướng thơm phưng phức, bé cắn một miếng rồi dõng dạc tuyên bố một câu xanh dờn, “Bà ngoại làm bánh chuối ngon nhất thế giới.” Mình ôm cháu vào lòng để thấy hạnh phúc vỡ oà! 

Về hưu rồi, ngoài những ngày trong tuần vợ chồng ăn uống kỷ lưỡng chút xíu, nhiều rau thêm thịt gà và cá nhưng cuối tuần là lúc tôi lên mạng, thăm hỏi chị Google cách làm món ăn mà chàng thích, thôi thì thiên hình vạn trạng, cả chục YouTuber nổi tiếng dạy nấu ăn tận tình, chi tiết rõ ràng tha hồ cho mình chọn lựa, ai cũng có thể là đầu bếp giỏi nếu mình chịu khó một chút, có cô bạn nấu xong còn chụp hình món ăn, trang trí thật bắt mắt, đăng lên Facebook cho bạn bè thưởng thức thèm chảy nước miếng, nhìn là thấy ngon tàn canh gió lạnh.

Tuổi hoảng hôn còn được ưu đãi giảm giá khi ở khách sạn, mua vé máy bay, đi du lịch…mấy bà nhớ thứ tư đầu tháng đi chợ ở Kroger, Safeway, Bashas… là được giảm giá 10 phần tram. Bà nào thích đi shopping ở ROSS, thì quá bộ vào ngày thứ ba hàng tuần là được bớt 10 phần trăm cho senior discount.

Vui thì kể sao cho hết, buồn thì cũng đã đong đầy. Mỗi lần nhận được cú điện thoại hỏi mình hay chàng có nhớ tên người bạn này không là y như rằng người đó đã qua đời. Tôi không mấy tin dị đoan, cũng chưa bao giờ đi coi bói, vậy mà để ý hể thấy con bướm xám đậu trên bức tường trắng sau nhà là được tin có người thân hay bạn quen vừa ra đi. Tôi lấy miếng gỗ thông che lại khoảng tường đó vì không muốn suy nghĩ ai là người đã rời bỏ chốn bụi trần này đây?

Càng lớn tuổi trí nhớ cũng chắp cánh bay xa, sự suy nghĩ cũng bớt sâu sắc, lại hay có tính cả nể không cúp điện thoại quãng cáo cái rụp, như những người còn trẻ khác, biết thế nên kẻ gian có biết bao nhiêu chiêu lừa gạt người già: nào là giả mạo sở an ninh xã hội, sở thuế vụ, nhà băng … để lấy tin tức, gạt tiền trong chương mục hoặc đánh mạnh vào tình thương gia đình để gửi tiền cho kẻ lạ mà tưởng rằng giúp cho người thân trong nhà qua cơn hoạn nạn. Ít nhất vài ba lần trong một ngày cũng có vài cú điện thoại lạ hiện ra chữ Scam Likely nhờ IPhone lọc ra để tôi khỏi bận tâm trả lời, trả vốn. Còn E-mail thì khỏi nói, thỉnh thoảng tôi được báo là người may mắn được chọn để nhận số tiền bạc triệu có địa chỉ nhà băng ngoại quốc rõ ràng, có đóng mộc, ký tên đàng hoàng. Các thứ các cái, chỉ cần ghi rõ tên tuổi mình, chương mục nhà băng thì họ sẽ chuyển thẳng số tiền đó vào chương mục. Thôi xoá đi cho được việc, phải đổ mồ hôi nước mắt cho đồng tiền mình làm. Có đâu tiền từ trên trời rớt xuống, họa trừ trúng số Mega hay Power Ball.

Thỉnh thoảng tôi nhận được những bức thư màu trắng, vội xé ra xem: Thì ra là thư quảng cáo dịch vụ an táng lo hậu sự người quá cố! Có chương trình trả góp không tiền lời cho người sống. Muốn lo cho chính mình trước khi bước vào thế giới bên kia. An nghỉ giấc ngủ ngàn thu vĩnh biệt, không làm phiền đến con cái người thân về vấn đề tài chánh. Tôi tự đặt tay lên trán hỏi thầm, “Mình đã đến tuổi này rồi sao ta?”

Theo thống kê của Mỹ năm 2021 tuổi thọ trung bình của người Mỹ là 77.3 tuổi, tôi thì đâu đó cũng gần sát tuổi gần đất xa trời, chàng thì nói đùa, “Anh trên 80 chắc là đang hưởng bonus.” Thôi thì dù mắt có mờ đi theo năm tháng, tai có kém nghe theo tháng năm, chân tay có run rẫy bước thấp bước cao, từng bước từng bước thầm vì sợ vấp ngã, giấc ngủ có xanh xao, trí nhớ có hao mòn thì cũng cám ơn Thượng Đế đã cho con sinh ra và lớn lên với cuộc đời đầy phấn đầu. Vượt qua bao chông gai, thử thách vui buồn để tự nói với chính mình: “Quẳng gánh lo đi và vui sống” tựa đề của quyến sách học làm người của Dale Carnegie được dịch ra tiếng Việt bởi Nguyễn Hiến Lê trong tủ sách gia đình tôi trước năm 1975.

Tôi cũng không “Xin thời gian ngừng trôi” hoặc “Xin thời gian qua mau.” như nhạc sĩ Lam Phương từng mong muốn vì có muốn xin thì cũng có được đâu? Trái đất vẫn cứ quay đều, bình minh tắt thì hoảng hôn chợt tới, tôi chỉ muốn an hưởng những ngày xế chiều của tuổi hạc với 6 chữ tâm niệm: SỐNG TỐT, SỐNG KHỎE, VA SỐNG VUI.

Còn việc gì đến sẽ đến, xin phó thác trong tay Thượng Đế!!!

Phoenix July 2022 - T. THIÊN THU

Monday, May 4, 2020

Người Lính Già và Khung Trời Kỷ Niệm


T. Thiên Thu

Nghiêng đầu nhìn qua khung cửa sổ màu trắng đục trước cửa nhà, ông thấy mặt trời lấp ló trên đầu cây Phượng tím, bây giờ bắt đầu mùa Xuân, lá phượng màu vàng úa, rơi lả tả tan tác đầy sân, để sửa soạn đâm chồi nảy lộc, ra lá non mơn mởn, trổ hoa tím rực rỡ, đón chào mùa hè ấm áp.

Ở tuổi về hưu, ngày ngày ông làm bạn với cây cam, cây quít sau nhà, ông không quên bón thêm phân mà ông đã mua tháng trước ở Home Depot, cho cây hoa lài nằm sát chậu nha đam xanh mướt, giúp nó chóng ra hoa trắng mượt mà, thơm phưng phức, để bà xã có dịp trỗ tài nấu món thạch chè Hiển Khánh, nổi tiếng của thập niên 60 ở Dakao, nuốt tới đâu là mát tới đó, vừa ngọt vừa thơm,làm dịu bớt phần nào cái nóng oi bức của mùa hạ.

Dù có hệ thống nước tự động, nhưng ông vẫn tưới thêm bằng tay với vòi nước chảy róc rách, cho hai cây cau hoàng hậu trước sân thêm xanh tươi, mát mắt. Cô ca sĩ dù có giọng hát thiên phú, cũng chọn cho mình những xiêm y rực rỡ, tô son điểm phấn, tạo thêm phần hào hứng cho kẻ nghe người nhìn, huống hồ gì hoa thơm cỏ lạ, cũng cần bàn tay chăm sóc của người làm vườn, dù không chuyên nghiệp như ông.

Những công việc nho nhỏ tưởng như không quan trọng mấy, ấy vậy là cách giết thì giờ hiệu quả nhất trong thời điểm đại dịch COVID-19 ác ôn này. Từ khi trời vừa sáng, cho đến khi màn đêm vừa buông xuống, những Email ,tin nhắn, messenger, gửi qua gửi lại cho nhau, từ lũ bạn thân thiết Không Quân gần trời xa đất, ân cần nhắc nhở tình trạng cách ly, nam nữ thọ thọ bất thân, kể cả đàn ông, con nít, ông già bà trẻ, xin hãy rời xa ít nhất là 2 mét, sớm mai thức dậy, đừng quên nhâm nhi ly nước ấm pha chanh gừng, nếu không bị bịnh đau bao tử hành hạ! Và còn nhiều lời nhắn nhủ thân tình nhất để giữ đời cho nhau thật lâu, thật dài,theo phương châm của người Không Quân “ KHÔNG BỎ ANH EM KHÔNG BỎ BẠN BÈ “

Ngay cả ngày lễ Phục Sinh vừa qua, con gái ông lái xe đến nhà, mang hai đứa cháu ngoại dễ thương cả tháng trời chưa gặp mặt, được mẹ nó dặn đứng xa xa, đưa cho ngoại tấm giấy viết nguệch ngoạc “ Cháu nhớ và yêu ông bà ngoại lắm “ kèm theo 2 cái chocolate cookie từ Starbucks.

Ông muốn ôm hôn chúng nhưng chợt nhớ và dừng lại, mở cửa xe, bỏ hai giỏ quà Easter có kẹo bánh, sách vở, trứng nhựa đủ màu, xanh xanh đỏ đỏ vàng vàng, có đồ chơi nho nhỏ, lúc la lúc lắc phía trong, kèm theo con thỏ bông xanh màu da trời mà bà ngoại nó đã nâng niu, cẩn thận gói ghém cho hai đứa cháu cưng, con gái phân trần muốn bảo vệ sức khỏe cho ông bà, vì hệ thống miễn nhiễm của người cao tuổi không được mạnh cho lắm, nên sợ hai đứa bé có thể rủi ro lây bệnh cho ông bà thì nguy to!

Biết rồi khổ lắm nói mãi, con gái ơi! Đừng nhắc nhở chi cho lòng thêm đau buồn! Ông biết rằng ở tuổi vàng, tuổi hạc hay gọi nôm na tuổi xế chiều này, không ít bộ phận trong người cũng mong manh, dễ vỡ, có khi phải cắt xén, thêm này bớt nọ cho bền bỉ, như chiếc xe hơi chạy hơn trăm ngàn dặm cũng phải tu bổ, bảo trì để còn ì ạch,tiếp tục chạy trên con đường đời dài thật dài.

Mới đó mà ông đã sống trên mảnh đất quê hương thứ hai này gần 45 năm, chưa kể những lần đi tu nghiệp thêm tại Hoa Kỳ. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ! Ông nhớ lại ngày xếp áo thư sinh, giã từ mái trường Luật với hàng cây xanh bóng mát, uống ly chanh đường uống môi em ngọt, gia nhập binh chủng Không Quân vì ham mê nghề lái phi cơ, với lý tưởng bảo quốc trấn không, cũng là ngày ông đắp mộ cuộc tình đầy nước mắt của người yêu mình và người mình yêu, vì ông già vợ tương lai, không muốn con gái mình thành goá phụ ngây thơ, lúc tuổi vừa chớm đôi mươi, khi kết duyên với kẻ “đi không ai tìm xác rơi”. Thương cho bà mẹ già, hằng đêm khấn nguyện cho con trai mình tai qua nạn khỏi, cho con tàu không là quan tài ôm xác con yêu.

Có những lúc trong khung trời bình yên, không chiến tranh tại Hoa Kỳ, ông nghe tiếng máy bay trực thăng của đài Tivi địa phương theo đuổi tên cướp xe, bố láo xì ke nào đó, phóng như bay trên xa lộ theo sau là đoàn xe cảnh sát hú còi inh ỏi, hay tiếng kêu êm ả của chiếc Boeing trên không cao tít, đón đưa hành khách đến phương trời xa xôi, hoặc năm thì mười họa, khi đi xem những Air Show biểu diễn của nhóm phi công Hoa Kỳ thượng thặng, tinh nhuệ Thunderbirds hay Blue Angels, để nghe âm thanh gầm thét như xé toạc không gian, đưa ông về khung trời kỷ niệm ngày nào.

Quên sao được những phi vụ hành quân Tết Mậu Thân 1968, khi Cộng Sản lợi dụng lệnh ngưng bắn để tấn công Huế, Saigon và các đô thị khác của miền Nam Việt Nam. Ông còn nhớ như in tiếng mẹ khóc nức nở trong điện thoại, báo tin đã tìm thấy xác ông cậu bị trói tay phía sau và bị xử tử với hàng trăm thi thể đàn ông, đàn bà, trẻ em trong mồ chôn tập thể, phía Bắc sông Hương. Ông cậu chỉ là một công chức bình thường ở Huế.

Quên sao được tháng 5 /1968 trong trận chiến Lăng cha Cả, với sự yểm trợ của trực thăng võ trang từ KD33 CT và sự quả cảm của lực lượng KQVN phòng thủ, KQ & Thiết Giáp Hoa Kỳ, đại đội Dù đã đẩy lui VC, bảo vệ vòng đai căn cứ! Tiếc thay ta đã mất đi một vị anh hùng KQ, đại tá Lưu Kim Cương đã tử thương vì trái B40 oan nghiệt.

Quên sao được trong mùa Hè đỏ lửa 1972, trong mặt trận Quảng Trị Đông Hà, ông cùng đồng đội F5, A37, A1, L19 và UH1 đã yểm trợ cho Lục Quân, chống lại quân Cộng sản vượt sông Bến Hải, mở đầu cuộc chiến xâm lăng tàn khốc.

Quên sao được một Trần thế Vinh anh hùng của phi đoàn 518/SĐ3KQ đã hy sinh trong vùng trời lửa khói Quảng Trị sau khi bắn hạ 21 chiến xa địch. Quên sao được thiếu tá Nguyễn Du, một hoa tiêu khí phách ngang tàn A37 thuộc phi đoàn 516/KD41 làm khiếp vía Cộng quân, đã gẫy cánh trên vùng trời Quảng Trị, bị bắt sống và ném đá cho đến chết.

Quên sao được những phi vụ hành quân Tống Lê Chân 1973, VC đã trắng trợn vi phạm Hiệp định Paris ký ngày 27/1/1973 bằng cuộc tấn công tiền đồn Tống Lê Chân cách An Lộc 15 cây số về hướng Đông Bắc, những hoa tiêu và phi hành đoàn Chinook CH-47, C130, Trực thăng đã không ngại hiểm nguy với những phi vụ cung cấp tiếp liệu vũ khí, lương thực, tải thương cho các chiến sĩ Biệt Động Quân can trường.

Quên sao được tháng 4/1975 những phi vụ hành quân trong trận chiến đẫm máu Xuân Lộc, khu vực phòng thủ trọng yếu cho Biên Hoà, nơi căn cứ của phi đoàn F5 ông đang trú đóng. Xuân Lộc cách Saigon 120km về phía Đông Bắc, dưới sự chỉ huy của tướng Lê Minh Đảo, cùng tinh thần bất khuất của các chiến sĩ QLVNCH, đã chống trả mãnh liệt với lực lượng cộng quân, tổng số gấp 3 gấp 4 lần.

Dòng suy nghĩ bất chợt gián đoạn bởi tiếng điện thoại reo vang trong túi áo trước ngực của ông.

Allo, C. Cali đây, mày và bà xã mạnh không?

- Tụi tao vẫn khỏe, dậm chân tại chỗ ở nhà, vì tình trạng cách ly, đề phòng con virus Wuhan, còn mày và gia đình ra sao?

-OK, Cali cũng vậy, hàng quán, mọi chỗ đều đóng cửa, nhiều người Việt Nam mình may khẩu trang giúp bịnh viện, hoặc tiếp tế thức ăn trưa cho nhân viên y tế.

- Arizona và một số tiểu bang khác cũng vậy, đây là dịp người Việt mình đóng góp một bàn tay, cho đất nước đã cưu mang tụi mình trong mấy chục năm qua!

- Mày biết tin T. khoá 64KQ vừa qua đời tháng vừa rồi ở Seattle không?

- Có, tao có gọi điện thoại chia buồn với chị T. tuần trước! Nhớ lại 2 vợ chồng T. xuống thăm Arizona năm 2015, tao đưa đi chơi vòng vòng thành phố Phoenix, T. ngạc nhiên và xúc động khi thấy cờ vàng 3 sọc đỏ bay phất phới ngang hàng, cùng kích thước với cờ tiểu bang Arizona và quốc kỳ Hoa Kỳ!

-Tao thật vui khi giải thích cho T. biết, kể từ ngày 29 tháng 4 năm 2001 lần đầu tiên trong lịch sử người Việt tỵ nạn trên thế giới, quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà chính thức 365 ngày, bay phất phới tại Wesley Bolin Memorial Park, tọa lạc trước dinh thống đốc và quốc hội Arizona. Nhờ vào sự vận động của hội Cựu Quân Nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà Arizona và hội Cựu Chiến Sĩ Hoa Kỳ, quốc kỳ VNCH được thống đốc Arizona, bà Jane Dee Hull ký bản tuyên cáo ngày 2 tháng 4 năm 2001 cho sự hiện diện của lá cờ vàng 3 sọc đỏ,vĩnh viễn tại đài tưởng niệm Cựu chiến binh Arizona!

-Hôm nào tao qua thăm mày, nhớ đưa tao đến chỗ đó nhe!

- Hứa là phải làm mau mau nhe mày! Tuổi đời tụi mình ở ngưỡng cửa 80, hễ “ Trời kêu ai nấy dạ” mà không dạ, cố gắng dùng dằng Em chả, Em chả muốn đến với trời, cũng bị lôi đi xoành xoạch!

-OK, OK, tao hứa sẽ qua thăm mày, một ngày đẹp trời gần đây, giữ gìn sức khỏe nhe!

Tiếng cười dòn của thằng bạn thân Cali trước khi cúp máy làm ông vui hẳn lên, ông với tay bức nhẹ một bông hoa Hong Kong orchid màu tím nhạt trước sân, rồi mở cửa bước vào nhà, mùi thơm lá dứa của đĩa xôi trên bàn làm ông thấy đói bụng, ông gắn đóa hoa lên tóc vợ rồi mỉm cười nói :

- Xôi thơm quá, Anh chưa ăn mà đã thấy ngon!

- Anh dùng đi kẻo nguội! Em mới nấu với nước lá dứa tươi sáng nay!

Ông âu yếm nhìn vợ, người đàn bà đã hơn nửa đời người luôn bên cạnh ông, săn sóc từ miếng ăn, giấc ngủ, chia vui xẻ buồn, ông thấy hạnh phúc vỡ oà trong tầm tay, trong nụ cười, trong ánh mắt.

Đâu đó tiếng hát trầm ấm nữ ca sĩ T.T. qua bài “ Một chuyến bay đêm” của nhạc sĩ Song Ngọc và Hoài Linh.

Có người hỏi Phi Công ước mơ gì?
Người ơi nhân thế muôn màu nào biết mơ chi!

Người lính già KQ sẽ khe khẽ trả lời: Ông mơ ước cho đại dịch Vũ Hán chóng qua đi, cho thế giới trở lại cuộc sống bình thường! Ông mơ ước chế độ Cộng Sản độc đảng, tàn bạo, phi nhân chẳng chóng thì chầy sẽ sụp đổ! Và ông mơ ước sẽ cùng bà,nắm tay bên nhau cho đến cuối cuộc đời.

T. Thiên Thu

Sunday, August 12, 2018

Chậm Còn Hơn Không





Đã gần 5 giờ chiều nắng vẫn còn gắt, lung linh nhảy nhót trên chùm bông sứ trắng điểm vàng sau nhà, tuần này nhiệt độ leo thang đến trăm độ, Arizona xứ sa mạc nóng bỏng nhưng tình thì nồng cháy, mấy người bạn từ tiểu bang khác đến thăm tôi thường khẳng định như vậy, đang suy nghĩ tơ lơ mơ thì điện thoại cầm tay reo lên inh ỏi.

- Alo! Trị đây! Chị khỏe không? Chị đang làm gì đó?

- Út Trị hả! Chị OK! Đang tưới cây sau nhà! Em mạnh không?

- Dạ mạnh! Nếu chị rảnh, chút nữa em lên chị, em có mua cá bông lau tươi lắm để chị nấu canh chua cho anh ăn! Em cũng đem theo lá thư của tòa án vừa gởi cho em nhờ chị coi giùm!

- Chị đã dặn Trị nhiều lần đừng mua gì cho chị hết! Tốn tiền em quá, ráng để dành, để khi tối lửa tắt đèn còn có tiền mà xài!

- Chị nói dzậy hoài! Có bao nhiêu đâu chị! Khoảng mười lăm phút nữa em lên nhà chị nghen!

- OK! Chút nữa gặp em trai!

Út Trị, em trai tôi vừa đầy năm mươi hai tuổi, ông bà nội tôi quan niệm con cháu đầy đàn, đủ ăn đủ mặc, học hành tới nơi tới chốn là gia đình hạnh phúc. Ba tôi là con một, khi ông bà nội già giao hết nhà cửa, vốn liếng về ở chung với con trai độc nhất, lúc đó ba tôi là sĩ quan QLVNCH, chúng tôi đứa trước đứa sau dần dần xuất hiện, tổng cộng tất cả sáu trai sáu gái, ông nội tôi thường nói " tiểu đội cưng của ông" Chúng tôi gần gũi với ông bà nội nhiều nhất, vì ba tôi rày đây mai đó, đời lính chiến lúc ở miền tây Cần Thơ, Sóc Trăng khi thì Lộc Ninh Bù Đốp, vì sợ gián đoạn việc học nên ông bà nội không cho chúng tôi theo ba, chỉ có mẹ và em nhỏ chưa đến trường thì tháp tùng theo chân người lính chiến.

Có lẽ vì nhiều năm lắm tháng ở gần ông nội, tôi học được tánh tự lập, ham học hỏi và thân thiện với mọi người, tôi học được từ bà nội, sự khéo léo của người nội trợ nấu những món ăn miền tây như bánh xèo, bánh đúc, những mâm sôi vị thơm phưng phức, những chén chè chuối sứ, nước dừa bột khoai, bột báng trong veo quấn quít vào nhau! Ôi tuổi thơ sao thần tiên, khó xóa nhòa trong ký ức! Tôi học được sự chịu đựng, tha thứ, thương người như thể thương thân  từ mẹ tôi và sự gan dạ, cứng rắn của ba tôi!

Cuộc đời cứ như thế mà êm đềm trôi qua, anh lớn thì lập gia đình, chị kế thì tốt nghiệp đại học sư phạm và đi theo ngành phiên dịch báo chí Anh ngữ, em trai có đứa đi sĩ quan Biệt động quân, đứa thì vừa bước vào ngưỡng cửa đại học và trung học, Út Trị vừa tròn 9 tuổi. Ut sinh đúng ngày 30 tháng Tư năm 66, lúc sau này qua Mỹ rồi, có ăn mừng sinh nhật, Út tránh ngày đó vì không muốn nhớ đến ngày ác ôn côn đồ, cướp nhà, cướp đất dân chúng của bọn cộng sản, khủng bố, đầy đọa và giết người vô tội!

Tôi  thì được đi du học bốn năm ở Hoa kỳ về, đi làm chưa đầy một năm thì tai họa khủng khiếp của tháng tư đen 75 bao trùm gia đình tôi và hàng triệu gia đình miền Nam khác!

Trong gia đình, tôi là người duy nhất thoát khỏi Việt nam ngày 29 tháng 4, ông bà và gia đình tôi đều muốn ở lại Việt nam vì nhà cửa ổn định, vả lại nghĩ rằng " mình đâu có hại gì ai đâu, chắc Việt cộng cũng để yên, thêm nữa ba mẹ tôi nói, ông bà đã già rồi cần có con cháu bên cạnh săn sóc đỡ đần "

Và rồi từ đó bóng tối bi thảm ghê sợ, vực sâu tử thần hun hút, ngày dài ảm đạm thê lương đã đến và ở lại với gia đình tôi và những người VNCH, nhà cửa không còn, cha em trong trại tù, ông bà, mẹ và một số các em về sống tại vùng cằn cỗi sỏi đá, cơm không có mà ăn, áo không có mà mặc, tôi nghe các em kể lại, vài ngày sau khi Saigon mất, ông nội tôi đến nhà người bạn mà ông đã gửi chiếc xe hơi Volkwagen vì sợ bọn cán bộ dòm ngó, đứa cháu của người bạn là cộng sản nằm vùng, đứng chống nạnh la lối  " xe này của ngụy, ông già còn cả gan đến đòi, muốn ở tù hả" Bầu trời như sụp đổ!

Tội nghiệp cho ông nội tôi thất thểu đi về, thảng thốt báo tin trong nước mắt cho con cháu " Nó cướp xe mình rồi con ơi"

Năm cùng tháng tận, hết mưa rồi tới nắng, cuộc đời của những người ở lại gần chục năm đau khổ muôn bề, ông bà tôi qua đời vì đói khổ, mẹ tôi vì quá đau đớn bị bệnh tâm thần, út Trị vừa qua chín tuổi bỏ học, đã nhảy từ toa xe lửa này qua toa xe lửa khác bán nước trà, các em khác lên rừng đốn củi bán, sống qua ngày, bữa đói có mà chẳng có bữa nào no, còn lại bà chị ở lại Saigon vì giỏi Anh ngữ nên còn được làm phiên dịch báo chí nhưng dưới sự canh chừng dòm ngó của lũ cán bộ cộng sản vì là con ngụy!

Còn tôi nơi đây, qua lại Mỹ với đôi bàn tay trắng nhưng may mắn tìm được công việc ngay tại Phoenix vì ngành y tá lúc nào cũng thiếu người! Thay vì một tuần làm 40 giờ tôi nhớ tuần nào tôi làm ít nhất là 60 tiếng đồng hồ! Những người bạn Mỹ trong bệnh viện rất tốt và tử tế, từ ngày đầu họ giúp đỡ tận tình trong công việc và ngoài đời, vì biết tôi là dân tỵ nạn cộng sản, tôi cầm lấy manh áo cũ, chiếc quần jean Levi bạc màu đượm đầy tình nghĩa, cho đến bây giờ tuy đã về hưu nhưng tôi vẫn liên lạc và nhớ ơn họ rất nhiều!

Cũng may nhờ gia đình bên bà nội tôi sinh sống ở Pháp khá lâu nên tôi liên lạc được và dành dụm gửi quà mỗi lần 2 pounds nào là vải đen, bút nguyên tử hiệu Bic, thuốc Aspirin, Tylenol... sang Pháp rồi chuyển về cho chị tôi ở Saigon. Nhớ lại bài hát  “Một Chút Quà Cho Quê Hương" của Việt Dzũng sao đúng tâm trạng của tôi lúc đó vô cùng và khiến tôi không cầm được nước mắt!
 
"Em gửi về cho chị hộp diêm nhóm lửa
Chị đốt cuộc đời trong hoang lạnh mù sương
Gởi về cho em chiếc nhẫn yêu thương
Em bán cho đời tìm đường vượt biên” 

Cho đến năm 78 và sau đó lần lượt vài đứa em vượt biên đến được bến bờ tự do, chúng tôi gom góp chút ít tiền gửi về, giúp mua cho ba mẹ một mái nhà nhỏ ở ngoại ô có ao phía sau và cây ăn trái, ba mẹ đã già, bịnh hoạn và sau những tháng ngày nhọc nhằn cực khổ, an phận cho đến ngày nhắm mắt!



Vì khai sinh bị thất lạc, mãi đến năm 2000 mới tìm được và chị em tôi xúc tiến làm giấy bảo lãnh cho các em còn lại, hơn 13 năm sau các em mới được sang Mỹ, đứa ở tiểu bang này, đứa ở tiểu bang khác, riêng Út Trị đến Atlanta, Georgia nơi có cậu em trai tôi sinh sống, được một vài tháng thấy khó tìm việc làm và lại không có phương tiện xe cộ, chắc đất không lành, chim không đậu nên em tôi ngỏ ý muốn đến Arizona, nơi có vài chị em sinh sống đã lâu chắc có cơ hội hơn.

Vừa đến xứ sa mạc nắng ấm tình nồng này, tôi bàn với cậu em út đáng thương, không may mắn sinh ra đời ngày 30 tháng tư, học hành chưa đến nơi đến chốn, ông bà, ba mẹ đặt tên em Minh - Trị mong ước em có một tương lai tốt đẹp, nào ngờ vật đổi sao dời, thôi thì sướng út nhờ khổ út chịu! Cộng sản đã cướp lấy tuổi thơ, tuổi ngọc của em và hàng vạn, hàng triệu trẻ em Việt nam khác, đánh đổi vào đó là tiếng khóc trẻ thơ thiếu cha mất mẹ, bàn tay non nớt đáng lẽ phải cầm bút học hành điều hay lẽ phải, thờ cha kính mẹ, mở rộng kiến thức nay lại phải dầm sương dãi nắng, kiếm ăn từng bữa, từng ngày.

Út Trị à, em là đầu tàu của gia đình, sẽ tìm việc làm trước rồi từ từ học lái xe, vợ em và con gái em, chị sẽ giúp đóng học phí cho học nail rồi sau đó cháu vừa làm, vừa học đại học cũng không muộn, còn con trai em 16 tuổi thì xin vào trường trung học ngay, để tiếp tục con đường học vấn, xứ Mỹ này chỉ cần sức khỏe và chịu khó siêng năng là thành công em ơi! Ngành nail đã giúp bao nhiêu gia đình con cái thành danh đỗ đạt đó em.

Từ đó cậu Út em tôi, mỗi sáng đi hai chuyến xe buýt rồi lội bộ đến chợ nơi cậu làm stock boy chuyên về hải sản, có lúc đang chờ xe buýt, trời mưa xe chạy ngang tạt ướt đầu tóc áo quần, cậu nói:

Chuyện nhỏ mà chị, ướt áo quần đâu có chết ai đâu! Em còn nhớ chị kể cho em nghe ngày đầu đi làm, chị lái chiếc xe cũ mới mua , trên xa lộ gặp trời mưa mà cái quạt nước bị hư phải tấp vô lằn emergency chờ tạnh mưa mới đi tiếp! Chị cũng cực như em chứ bộ!

Ái chà, nhỏ em này nhớ dai dữ nghen!

Rồi hai chị em kể chuyện xưa nay, chuyện trên trời dưới đất, chuyện vui buồn đi làm rồi cùng cười ngặt nghẽo!

Có hôm xe tôi bị trục trặc, ông xã lại bận chuyện không đến ngay được, tôi gọi cho Út Trị cầu cứu:

- Út Trị ơi, xe chị bị hư em có thể đến đón chị ở trạm xăng QT gần đường 67 avenue và Thunderbird, em biết chỗ đó hôn?

- À trạm xăng CU TÊ em biết chỗ đó rồi, em sẽ đến ngay vì bây giờ là giờ ăn trưa của em mà!

Nhỏ em này vui dữ ha, còn nhớ cách đánh vần abc trước 75, chớ sau này họ đọc quờ tờ không hà, ngay cả mấy lão làm lớn trong xã hội chủ nghĩa cộng sản, đọc diễn văn tên các nước cũng cờ lờ mờ nghe muốn bùng lỗ tai! Mà này Út ơi, đánh vần trạm xăng QT nhỏ nhỏ thôi, chứ ở chỗ người Việt nam nhiều thì bị hiểu lầm mệt lắm đó!

Hai chị em lại có dịp cười nức nẻ! Hình như tuổi thơ tưởng chừng đã mất bỗng chợt ùa về với chúng tôi!

Thắm thoát gần một năm từ ngày cậu út đến Arizona, công việc ổn định, vợ và con gái đã đậu bằng nail và có việc làm tốt, được chủ và khách hàng thương mến vì chịu khó, siêng năng, út Trị và con gái đã có bằng lái xe, tôi để lại hai chiếc xe cũ còn tốt để làm phương tiện di chuyển cho gia đình em. Con trai vừa học vừa làm cashier trong chợ đủ tiền xài vặt không phải xin cha mẹ, lúc nào cũng không quên cảm ơn khách hàng với nụ cười tươi tắn trên môi, thảo nào có nhiều người khách tưởng cháu là du học sinh đề nghị cho cháu share phòng vì thấy cháu lễ phép, hiền lành, vui tính quá!

Sau gần ba năm bôn ba nơi xứ người, với số tiền nho nhỏ dành dụm, vợ chồng cậu Út Trị đã mua được căn nhà bốn phòng khang trang, cũng may nhờ chương trình đặc biệt dành cho người mua nhà đầu tiên ở Arizona nên Út chỉ phải đóng có 5 phần trăm giá căn nhà mà thôi! American dream, giấc mơ Mỹ quốc là đây! Ngày tân gia mấy chị em, con cháu quây quần bên nhau, Út Trị nghẹn ngào tâm sự:

Không phải giấc mơ mà chính là hiện tại, chúng em thật lòng cảm ơn nước Mỹ, người Mỹ, bạn bè và tất cả anh chị trong gia đình mình đã cưu mang, giúp đỡ chỉ bảo tận tình cho tụi em từ việc nhỏ đến việc lớn, gia đình em mới có được ngày hôm nay!

Tôi ôm vai cậu em út khẽ nói:

- Có công mài sắt có ngày nên kim, Út ơi! Ráng giữ gìn sức khỏe, tâm trí thảnh thơi, không giận hờn, phiền muộn, chăm chỉ làm việc tốt, bây giờ hai đứa con ngoan của em vừa học đại học, vừa đi làm rồi cũng sẽ ra trường không bao lâu! Ngoảnh đi ngoảnh lại mà tụi em đã sang Mỹ gần bốn năm rồi đó!

Tiếng chuông cửa nhà reo lên từng hồi! Cậu em út quí hóa của tôi đang đứng trước cửa. Tôi đọc lá thư của tòa án và giảng cho em nghe:

- Thư này của tòa gửi báo tin tên em được chọn làm bồi thẩm đoàn (jury duty) tuy nhiên vì em chưa vào quốc tịch Mỹ và không thông thạo tiếng Anh, chỉ cần đánh chữ thập vào hai ô đó gửi lại địa chỉ tòa là OK được miễn!

Còn một năm nữa là gia đình em được nộp đơn xin vào quốc tịch Hoa Kỳ rồi, ráng bỏ thì giờ trau dồi tiếng Anh nghe em trai!

- Tụi em sẽ cố gắng hết sức mình! Thời gian qua nhanh quá! Em còn nhớ ngày 6 tháng 6 lúc 6 giờ sáng gia đình em khăn gói lên phi trường Tân sơn Nhất để đi Mỹ mà bây giờ đã hơn 4 năm! Người ta nói "Trâu chậm uống nước đục" em thấy tụi em quá may mắn được sự giúp đỡ của mọi người đi trước, chia sẻ kinh nghiệm sống cho tụi em.

Tuy chậm còn hơn không hả chị! Tuần qua hàng ngàn đồng bào ta nơi quê nhà bị dồn vào chân tường, đã đứng lên nói lời phản kháng, chống lại dự luật dâng đất đai 99 năm  cho Trung cộng! Biết bao giờ đất nước mình được tự do, dân chúng không bị bóc lột, đàn áp, giam cầm chỉ vì bảo vệ quyền để sống!

Cột đèn còn muốn đi nữa là! Con cái thủ tướng, dân biểu, tướng tá cộng sản đều đổ xô chen chúc vào xứ tự do dân chủ! Yêu quê hương, thương tổ quốc chắc chắn trong tim hai chị em mình đều ngập tràn, nhưng sống với chế độ tham nhũng từ trên xuống dưới, công an đánh đập bắt bớ dân vô tội chỉ vì nói lên sự thật, không khí thì ô nhiễm và thức ăn từ rau cỏ đến thịt thà phần đông bị nhiễm hóa chất độc hại!

Tôi bảo Út Trị:

- Chậm còn hơn không em nói đúng! Chị mừng vì gia đình em đã đến bến bờ tự do, buồn thương cho những người còn lại không có điều kiện để thoát khỏi gông xiềng cộng sản!

Ngoài trời nắng đã tắt, những ngọn đèn dùng ánh sáng mặt trời, dọc theo nền xi măng xám trước nhà đã bắt đầu thắp sáng, màn đêm đỡ u tối, nguyện cầu cho đất nước Việt nam mình sớm được tự do và dân chủ!

T. Thiên Thu

Blog Archive