Showing posts with label WYD2008. Show all posts
Showing posts with label WYD2008. Show all posts

Thursday, July 24, 2008

Từ những tâm tình hiệp thông nhân Đại Hội Thanh Niên 7/2008 tại Sydney

Mai Ly
Sydney 21/7/2008

Thành phần được CSVN "gài" vào Đại Hội Thanh Niên Thế Giới Sydney, từ 15 đến 20/7/2008, họ là những ai, họ được chỉ thị phải làm gì và họ đã làm gì trong suốt tuần Đại Hội này, ít ai được rõ.

Lý do là vì họ không ra mặt, và dường như họ ......chẳng làm gì hết.

Nói cách khác, chắc họ thấy rõ không nên ra tay làm gì cả vì nó sẽ ...lố bịch lắm, nó sẽ ... phơi bày cái ác giữa bầu không khí nhân ái, thánh thiện của suốt tuần lễ Đại Hội.

Theo tuần tự thời gian, một số bạn trẻ từ trong nước đã tâm tình như sau:

Ngày 13/7, Chủ Nhật, ngày đầu tiên chúng em đặt chân đến Sydney, chúng em được sắp xếp ở chung với các nhóm trẻ Việt Nam từ các nơi đến. Chúng em hỏi các bạn: À, bạn này từ Mỹ thì mang cờ Mỹ, nhóm kia ở Canada đến thì cầm cờ Canada, còn tụi em từ Việt Nam thì cầm cờ Việt Nam chứ ạ? Bọn em có mang theo cờ trong cặp này.

Các bạn nhìn chúng em rồi bảo: Bạn ra hỏi Ban Tổ Chức đi nhé. Ban Tổ Chức thì bảo chúng em: Các em cứ cất trong cặp đi, đừng mang ra, ở hải ngoại không dùng cờ này đâu, vài ngày nữa rồi tính.

Thế là chúng em cất trong cặp.

Ngày thứ hai, ngày thứ ba, và các ngày kế tiếp, chúng em sinh hoạt chung với nhau trong hội trường Whitlam Centre, tất cả các bạn đến từ mọi nơi, có khi chung cả khối 3 ngàn người Việt Nam, có khi chia ra từng nhóm nhỏ. Rất vui, rất cởi mở. Các bạn ở Úc đón tiếp chúng em rất niềm nở, hỏi han đủ chuyện. Từ chuyện học hành đến chuyện việc làm và sinh hoạt trong gia đình, trong các giáo xứ chúng em ở Hà Nội, Bùi Chu, Hà Tĩnh, Huế, Đà Lạt, Kontum, Cần Thơ, Vĩnh Long, Cà Mau, Sàigòn, v.v. ....và cả những sinh hoạt ngoài xã hội. Lạ quá, các bạn hải ngoại đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác qua những câu chuyện chúng em kể. Các bạn ấy không biết (và không chấp nhận) rằng ở Việt Nam, làm gì cũng phải hối lộ. Ở Úc, hối lộ là mất việc làm! Đối với bọn em, ở trong nước quen rồi, không hối lộ làm sao mà sống? Này nhé, bằng cấp đại học hay tiến sĩ hay tốt nghiệp phổ thông, cứ chi tiền ra là có ngay. Chạy xe ngoài đường, có lỡ phạm luật thì cứ nhét tiền cho công an là xong, chứ mà để họ ghi phạt thì rắc rối to! Ở Úc thì đừng hòng hối lộ người ghi phạt, đã bị phạt nặng hơn, còn bị trừ điểm! À hay quá, ở cái xứ có luật lệ thích nhỉ!

Còn nữa, ở Úc, chuyện COCC (xê ô xê xê/ con ông cháu cha) là không có đâu. Bạn này học giỏi, bạn kia khôn lanh, được chọn trong những kỳ tuyển chọn nhân viên là sẽ được việc. Không phải như ở Việt Nam, con cán bộ là có việc ngon, còn bọn em thì mãi mãi chỉ có những việc làm ... đói meo. Con bạn học cùng với em, bố nó là cán bộ "khung" nghĩa là cán bộ "gộc", thành ra nó là "dân nhà nòi" rồi. Hiện nó đang du học ở Mỹ, khi về nó sẽ đương nhiên là trưởng phòng, rồi từ từ, mai kia mốt nọ, nó sẽ làm đến...Thứ Trưởng như bố nó đấy! Bọn em chẳng tin là con cháu cán bộ du học về rồi sẽ thay đổi Việt Nam tốt hơn đâu.

Ngược lại, một bạn trẻ sanh ra ở Úc kể cho chúng em rằng gia đình bạn toàn là đàn ông, chỉ có một "đứa" con gái, đó là ...mẹ của bạn. Ối giời ơi! bạn phải nói là "nhà bạn chỉ có một người đàn bà, đó là mẹ bạn, tiếng Việt mình phong phú lắm!".

Chúng em được học hỏi giáo lý rất nhiều về Đức Chúa Thánh Thần, vì chủ đề của Đại hội là: "Hãy lãnh nhận Sức Mạnh từ Chúa Thánh Thần, và hãy trở nên nhân chứng của Ngài."

Vâng, chúng em tin rằng trong mấy ngày này, Đức Chúa Thánh Thần đang thổi hơi, đang ban sức mạnh và soi sáng chúng em qua những trao đổi với các bạn trẻ, với các cô các chú ở Úc và từ các nơi. Chúng em nhận ra được đâu là gian tà, đâu là chân lý. Sự ác cạnh sự lành, những dối trá cạnh những hành xử đầy nhân bản, yêu thương. Các bài hướng dẫn đến từ các Đức Giám Mục, các linh mục và cả từ các bạn trẻ lên chia sẻ kinh nghiệm thực tế đã đánh động chúng em. Rồi đến các buổi văn nghệ. Chúng em hòa đồng và hiệp thông trong yêu thương. Chúng em cùng hòa vang trong các bài hát chung, nhất là bài của linh mục Chu Văn Chi tại Sydney: "Gần nhau trao cho nhau yêu thương tình loài người, gần nhau trao cho nhau tin yêu đừng gian dối, gần nhau trao cho nhau ánh mắt nhân loại này, tình thương trao cho nhau xây đắp trong tình người. Cho dù rừng thay lá xanh đi, cho dù biển cạn nước bao la, ta vẫn yêu thương nhau mãi mãi!"

Rồi đến ngày đón Đức Giáo Hoàng,Thứ Năm 17/7. Trước khi tất cả được xe bus chở đến Barangaroo Park trên City, thì một anh trong Ban Tổ Chức hỏi thăm bọn em thấy thế nào trong mấy ngày qua, còn định mang cờ đỏ đi không. Câu trả lời là : "Anh ơi, chúng em không đưa cờ đỏ ra đâu, vì nó sẽ kỳ lắm, nó sẽ lạc lõng trong cái không khí vui tươi, hiệp thông và thánh thiện này. Nhưng mà anh ơi, bọn em tâm sự với anh thật lòng thế này, bọn em mong anh hiểu cho, anh đừng chụp hình bọn em mà có "dính" cờ vàng nhé, vì bọn em được chọn qua đây rồi thì về cũng phải báo cáo cho tập thể chứ đâu phải không, nên anh hiểu cho bọn em nhé."

Trong thâm tâm chúng em đã hiểu rằng, cờ vàng là cờ của Việt Nam, đã được dùng từ lâu lắm, trước khi bọn em ra đời, và cả trước khi ba má bọn em ra đời nữa. Còn cờ đỏ là cờ của một đảng phái đem ra làm cờ cho cả nước. Ở Úc này, cờ đảng phái không bao giờ được áp đặt cho cả dân tộc Úc. Nếu xẩy ra đìều này thì ngay cái đảng phái đó bị tẩy chay ngay, nhất là khi đảng phái đó làm cho dân nghèo hơn, đói hơn, bị đối xử bất công hơn và còn để cho mất đất mất biển nữa. Nhưng mà ở Việt Nam, quyền hành ở trong tay "người ta" thì bọn em làm gì được? Thôi thì cứ phải thủ cho an toàn.

Ra đến City, trong ngày Khai Mạc Đại Hội, chúng em chứng kiến đoàn rước cờ các nước. Đẹp quá! Một bạn trẻ Việt Nam trong Đại Hội đã cầm lá cờ vàng đại diện cho Việt Nam. Tất cả mọi người Việt Nam tham dự đều hoan hô, vỗ tay la hét ầm ĩ. Hễ đứng cạnh một người Việt Nam là thấy reo hò như muốn bể lồng ngực. Chúng em cũng chia sẻ niềm vui này. Trong thâm tâm, chúng em, là những người đang sống cảnh bất công, kềm kẹp tại Việt Nam, tiếng gào thét trong lòng chúng em cho một Việt Nam công bằng, nhân ái còn phải lớn hơn các bạn ở Úc.

Trước khi qua Úc, chúng em lo lắm, cứ nghĩ là người Việt ở Úc và các nước ...dữ dằn lắm! Vì sẽ xem chúng em như là .... Việt cộng con!!! Nhưng mà, sau mấy ngày gần gũi, chúng em thấy rõ lòng nhân ái của các bạn và của các cô các chú chăm sóc cho chúng em. Chúng em đâu có bà con họ hàng gì với các cô các chú trong các giáo xứ tại Úc mà được các cô các chú cho ăn, ngủ, còn đưa đi đón về suốt cả tuần, còn nấu phở, bún riêu cho chúng em. Trong chỗ Đại Hội, hôm nào mà Ban Tổ Chức Úc lo phần ẩm thực, thì chúng em khổ tâm lắm vì không nuốt được thịt trừu, nó hôi quá!!! Đi bộ hằng 5-7 cây số, mệt nhừ tử. Về đến phái đoàn Việt Nam chúng em được ăn cháo gà. Có bữa đứa nào về trễ quá thì chỉ còn mì gói, nhưng sao nó ngon lạ lùng trong cái không khí lạnh căm của mùa đông Sydney.

Rồi đến sáng ngày Chủ Nhật 20/7, lễ Bế Mạc Đại Hội. Trước đó, chúng em nhận được lệnh của trong nước là phải giương 400 lá cờ đỏ, để át cờ vàng đã xuất hiện quá nhiều trong ngày Khai Mạc Đại Hội. Tuy nhiên, chúng em đã bảo nhau không thực hiện lệnh này. Và quyết định liều lĩnh này của chúng em đã tỏ ra sáng suốt, bởi vì, chao ôi, nhìn đâu cũng thấy cờ vàng, nhất là khi phái đoàn người Việt, có đến 5,000 người tiến vào trong khu chính thức cử hành lễ tại Randwick Race Course. Rợp trời, một màu vàng chói chang, lộng lẫy giữa những lá cờ muôn sắc của các nước khác! Đẹp quá, và ý nghĩa quá! Lúc đó, có chụp hình góc cạnh nào cũng "dính" cờ vàng, nhưng chúng em không sợ nữa. Tới đâu hay đó, khi về chúng em có bị làm khó dễ thì chúng em sẽ trả lời là: Không có cách nào chụp hình mà không có cờ vàng, vì ở đâu cũng có, chụp từ trái, từ phải, từ đằng trước, đằng sau, chụp gần sân khấu cử hành lễ hay chụp xa sân khấu cũng có cờ vàng, không tránh được.

Ấy thế mà bọn chúng em cũng có vài đứa bị một phóng viên Báo Thanh Niên kéo ra một chỗ, trong góc kẹt, để giăng vài lá cờ đỏ và chụp hình lén lút để phóng viên này "tường trình" về Đại Hội. Bọn em chẳng lạ gì cái kiểu tường trình dối trá này.

Nhưng bọn em sẽ là nhân chứng của sự thật!

Đi một đàng học một sàng khôn. Qua Đại Hội Thanh Niên Sydney 2008, chúng em học được không biết bao nhiêu là sàng khôn! Rất nhiều điều chúng em đã hiểu ra. Cho đến lúc bước lên máy bay về Việt Nam, chúng em vẫn còn như đang sống trong mơ. Thực tế ra sao khi chúng em trở lại cuộc sống bình thường? Sẽ bị hạch hỏi? Sẽ phải làm báo cáo? Sẽ phải tường trình theo chỉ thị? Và còn gì nữa? Sẽ bị theo dõi trong sinh hoạt hằng ngày và trên các trao đổi vi tính với các bạn trẻ mà bọn em vừa được sống chung những ngày vui tươi, thân ái và đầy ý nghĩa?

Chúng em tin tưởng là Đức Chúa Thánh Thần đang sống trong chúng em, đang ban sức mạnh cho chúng em, sẽ giúp chúng em làm chứng nhân.

Chúa Thánh Thần sẽ tác động cho người trẻ Việt Nam trong cũng như ngoài nước tiếp tục hiệp thông để cùng xây dựng một Việt Nam nhân ái, công bằng, dân chủ, tự do.

Sau Thánh lễ Bế Mạc, Đức Giáo Hoàng tuyên bố chính thức: "Chúng ta sẽ gặp lại nhau tại Đại Hội Thanh Niên Thế Giới lần tới tại Madrid vào năm 2011". Các bạn trẻ Tây Ban Nha nhẩy cỡn, vỗ tay, reo hò bằng tiếng Tây Ban Nha, la hét theo nhịp điệu: "Viva/ Papa", "Benedicto/ we can't live without you" "Madrid, Espagnola!". Họ quàng vai nhau kết thành một chuỗi dài vừa đi vừa tung tăng nhẩy nhót. Họ giương cao ngọn cờ Tây Ban Nha để được các phóng viên chụp hình, nét mặt rạng rỡ tin yêu. Họ làm rầm trời rầm đất như thể cả cái sân với 500,000 người này chỉ có mình họ hiện diện.

Chúng em nhìn họ mà thèm. Họ ngây thơ sung sướng quá! Chúng em mơ ngày Đại Hội Thanh Niên sẽ được tổ chức tại Việt Nam. Nhưng Việt Nam thế nào? Dứt khoát phải là một Việt Nam công bằng, nhân ái, nơi đó dân chủ tự do triển nở, để các bạn trẻ Việt Nam năm châu cùng nắm tay nhau xây dựng đất nước phú cường và hiệp thông với nhau, như lần này, để cùng tổ chức Đại Hội. Và ngọn cờ được phất cao, dứt khoát không phải là ngọn cờ của bạo lực, dối trá, gian tà như hiện nay.
WYD: Cờ Vàng Đại Thắng

Hoàng Nguyên

Tối hôm nay, ngày bế mạc của Đại Hội Thanh Niên Thiên Chúa Giáo (WYD) toàn thế giới, chúng tôi ngồi quây quần quanh TV xem lại phần phóng sự lễ bế mạc trên đài SBS. "Cờ vàng kìa, cờ vàng kìa", đám bạn bè la lên.

Một lúc sau, trong khi ngồi ở phòng ăn cùng một anh bạn lo việc chuyển cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Thế Phong, CT CĐ NVTD UC, lên mạng internet, thì chúng tôi lại nghe đám bạn rú lên, "Cờ vàng quá trời kìa". Chúng tôi vội vã lại phóng trở lại TV xem, xem như thể chưa từng thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ bao giờ. Cả bảy người chúng tôi, 3 người theo Thiên Chúa Giáo, 1 người theo đạo Phật và 3 người không có đạo, 14 con mắt dán vào TV, tìm những chiếc cờ vàng trong đám đông hành hương ngày bế mạc WYD.
Tôi bỗng khóc, Cờ Vàng tôi lộng lẫy !

Xin Tạ Ơn Người - những bàn tay run rẩy
Từ mẹ già, em bé, giương cao.
Thế hệ con tôi như biển sóng trào
Giơ tay phất, tiếng gào chen nước mắt.

[Ngạo Nghễ Cờ Ta Bay/ Tho Hoang Phong Linh]

Không có một lá cờ máu.. Cờ vàng phất phới mọi nơi. Cộng đồng người Việt trên khắp thế giới đều hướng về Sydney, theo dõi WYD, chú mục vào trận đấu cờ, giữa cờ vàng và cờ đỏ. Kết cuộc, cờ vàng toàn thắng, thắng đến 100%. Hôm nay, tôi có muốn viết một bài phân tích, một bài bình luận cho khúc chiết cũng không được, bởi vì cũng như toàn thể người Việt tự do, trong lòng người viết tràn ngập một niềm vui sướng, xúc động về sự chiến thắng của lá cờ vàng.

Không biết phải giận hay nên cám ơn Hồng Y Phạm Minh Mẫn trước những lời tuyên bố tiêu cực về lá cờ vàng. Người xưa có câu, thỉnh tướng không bằng khích tướng, không có bức thư của Hồng Y Mẫn thì chắc chắn cũng có nhiều lá ờ vàng bay trên Sydney trong đại hội WYD, nhưng không thể tràn ngập như vậy. 6000 lá cờ, trong đó có 1000 lá cỡ trung và đại. Không có câu nói như khiêu khích "cờ vàng cản trở sự hiệp thông" của Ngài thì chúng ta cũng không có sự háo hức đợi chờ, sự hân hoan đón tin đại thắng như hôm nay.

Ta hạnh ngộ trong ngày vui Đại Hội.
Cờ tôi đó, tung hoành trong gió nổi
Chia Niềm Tin cùng Thế giới hôm nay.
Cờ không nói, nhưng vẫn vẹn Tình Say
Cùng Nhân Loại hòa chung nguồn Đạo Sống.

Trước ngày bế mạc, một website của người Việt hải ngoại có đưa tin về sự chuẩn bị của tòa đại sứ CSVN tại Úc, bảo rằng họ chuẩn bị 600 lá cờ đỏ và giáo hội đã chính thức công nhận, sẽ treo cờ đỏ. Người ta xôn xao, có kẻ xúi rình rình "đập" những người mang cờ đỏ, có người lo đại hội sẽ chinh thức treo cờ đỏ. Việc Vatican có chấp nhận lá cờ đỏ cũng không làm cho người ta ngạc nhiên vì đó là lẽ thường trên bang giao quốc tế, nhưng viêc cờ đỏ tranh sắc với cờ vàng trong buổi lễ làm chúng ta quan tâm. Song, đám anh chị em chúng tôi thì thấy không có gì phải đáng lo cho lắm, bởi lẽ chúng tôi đều biết và đều tin tưởng tinh thần chống Cộng mãnh liệt, sự đoàn kết và sức đấu tranh của đồng hương ở NSW, cũng như của toàn Úc châu.

Sau những trận thư hùng kịch liệt như trận SBS, trận Duyên Dáng VN, cả thế giới đều tin tưởng CĐ Úc châu. BS Nguyễn Mạnh Tiến chấm dứt nhiệm kỳ, thế hệ trẻ hơn liền tiếp nối. Trong trận cờ vàng ngày 20/7 vừa rồi, phải ghi nhận sự lãnh đạo thành công và tinh thần mạnh mẽ của LS Võ Trí Dũng CT CĐ NSW và BCH CĐ, ông Nguyễn Thế Phong, CT CĐ liên bang và BCH, cùng cộng đoàn Công Giáo tiểu bang NSW.. Dĩ nhiên, không có đồng bào, không có từng cánh tay của mỗi đồng hương đưa lên thì không thể có một rừng cờ đại thắng.

Bao sắc dân từ muôn hướng về đây
Đang trẩy hội, triệu lòng chung một hướng.
Có thấy không, giữa biển người sóng lượn
Cờ Vàng tôi đang ngạo nghễ tung bay ?

Giữa hàng ngàn quyết tâm giương cao ngọn cờ vàng, một thanh niên trở nên nổi bật. Phạm Vũ Anh Dũng, người đã khiến cho hàng triệu trái tim người Việt tị nạn CS bồi hồi, xúc động và vô cùng hãnh diện. Như đã nói trên, trước lễ bế mạc vài ngày, có những nguồn tin cho rằng VC sẽ đánh một trận lớn. Song chiều 18 tháng 7, khi anh Phạm Vũ Anh Dũng trao chiếc khăn choàng cờ vàng ba sọc đỏ cho Đức Giáo Hoàng và được Ngài choàng lên cổ, thì người yêu cờ vàng đã kể như chiến thắng quân cờ đỏ vẻ vang. Việc choàng chiếc khăn cờ vàng của Đức Giáo Hoàng đã không những vô hiệu hóa mà còn như một lời răn ngược lại những điều mà Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã tuyên bố trước kia. Chiếc khăn cờ vàng quàng vào cổ Ngài không thể nào làm tắt nghẽn sự hiệp thông của giới trẻ VN như lời Hồng Y Mẫn. Ông Nguyễn Thế Phong cho biết, đây chẳng phải là một sự tình cờ, mà chúng ta đều có chuẩn bị. Cờ đỏ vào đây, cờ đỏ phơi thây!

Trên mặt chính trị đối ngoại, có lẽ Vatican không thể không thừa nhận sự chính thức của lá cờ đỏ, nhưng thiết nghĩ, lẽ nào lòng các vị chủ chăn lại ủng hộ một chế độ vô thần, một chế độ theo chủ thuyết không chấp nhận tôn giáo. Lẽ nào các Ngài không biết VC chiếm đất của nhà thờ (không biết Hồng Y Mẫn có biết không)? Một sự kiện rất đáng lưu ý, được ông Nguyễn Thế Phong kể lại trong cuộc phỏng vấn của đài 4EB, là một số linh mục từ VN sang dự lễ, đã choàng lá cờ vàng lên người. Đây là cử chỉ vô cùng cảm động và đáng ngưỡng phục. Lá cờ vàng là lá cờ dẫn đến sự hiệp thông với tôn giáo, lá cờ đỏ là lá cờ hiệp thông với đám mafia đang hút máu dân Việt chúng ta. Ôi, tôi ước mong Hồng Y Phạm Minh Mẫn đọc được câu này, thật là vui quá.

Tôi vẫn còn quê hương trong cờ bay gió lộng
Màu Vàng tươi linh hiển của Non Sông.
Tôi lắng nghe lời Giáo Lý Hiệp Thông
Đang lừng vang tám hướng.

Bên cạnh đó, vở kịch mang tên "Vượt Biên", được trình diễn cho giới trẻ VN trong đại hội xem, cũng có một ý nghĩa vô cùng sâu sắc, thâm thúy. Vở kịch "Vượt Biên" nhắc cho các bạn trẻ nhớ, hoặc biết, lá cờ đỏ chính là lá cờ đã xua chúng ta ra biển. Nó nhắc cho tất cả chúng ta nhớ chỉ có lá cờ vàng mới là lá cờ của chúng ta. Ai chấp nhận lá cờ đỏ, xin ở lại phụng sự đảng CSVN, đừng léo hánh vào vùng đất tự do này. Người chấp nhận lá cờ đỏ là kẻ quay lưng phản bội vong linh của hàng triệu chiến sĩ đồng bào đã bỏ mình cho lý tưởng tự do. Không nhớ rõ có phải vở kịch này do linh mục Chu văn Chi biên doạn hay không, nhưng chúng tôi xin thành tâm cảm ơn và ngưỡng một soạn giả, cùng người đã cho phép vở kịch được trình diễn trong dịp WYD. Quá sức có ý nghĩa, quá sức hay.

Bao Người Con tuẩn tiết hy sinh.
Nguyện lòng son, thà quyết tử, chết Vinh,
Xin tận hiến, giữ nguyên Cờ Chính Nghĩa.
Đáy trùng dương thành hoang vu huyệt địa
Triệu hồn dân quyện mãi sắc Cờ Thiêng.

Chúng ta không thấy cờ đỏ xuất hiện, chúng tôi cũng không nghe ai nói Hồng Y Phạm Minh Mẫn có mặt trong WYD. Trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ, Hồng Y Mẫn cũng không ló dạng ra công chúng. Đây là một minh chứng hùng hồn, rằng cho dù CSVN có dụ dỗ, có dùng các cô hoa hậu khoe đùi, có bung nghị quyết 36, họ vẫn không làm người Việt tị nạn chấp nhận được lá cờ máu. Tuyên bố của Hồng Y Mẫn như là một lối thăm do nhiệt độ chính trị của lòng dân hải ngoại, kết quả, lòng dân vẫn sục sôi khi ai chạm đến lá cờ vàng. Sóng đại dương năm xưa đã cuốn đi sinh mạng của bao nhiêu người dân Việt, thì sóng người tị nạn hôm nay đã nhận chìm lá cờ đỏ trong phần lãnh thổ tự do.
WYD là ngày lễ trong đại của Thiên Chúa Giáo, nhưng đã được tất cả người Việt, dù từ tôn giáo khác hay không có đạo, chia sẻ niềm vui. Trong đại hội này, người Việt tự do đã thắng bọn vô thần độc tài chuyên chính. Trong đại hội này, hàng ngàn lá cờ vàng đã phất phới tung bay. Ba mươi sáu năm trước, 1972, các chiến sĩ VNCH đã anh dũng dựng lại lá cờ trên cổ thành Quản Trị. Ba sáu năm sau, 2008, những người con Việt không súng ống, không quân phục đã tiếp bước, phất cao hàng ngàn lá cờ tại Sydney. Mẹ VN ơi, chúng con vẫn còn đây.

"...Ngước cao nhìn Cờ cho rõ.
Tổ Quốc tôi còn đó.
Đang nghạo nghễ tung bay...."



(Tất cả những dòng thơ trong bài này được trích từ tác phẩm "Ngạo Nghễ Cờ Ta Bay..." của thi sĩ Hoàng Phong Linh)

Thursday, July 17, 2008


NGẠO NGHỄ CỜ VÀNG TUNG BAY…

Đại Hội Thanh Niên Thế Giới, Sydney – Australia – tháng7/2008. Thân tặng các Bạn Trẻ Việt Nam và Năm Châu. Kính riêng tặng LM Paul Văn Chi và bạn Đường Phước Lộc, đã thông báo cho tôi biết lúc Cờ Vàng được tung bay trên lễ đài khai mạc Đại Hội).

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)

1. Qua đường dây điện thoại
Tiếng vọng về âm vang :
“Đã giương được Cờ Vàng
Trên lễ đài trang trọng !”
Trời đêm đông, lửa lòng tôi rực nóng
Nước mắt bỗng rưng tròng.
Tôi khóc mừng trong kiếp sống lưu vong
Vẫn treo được Ngọn Cờ Chính Nghĩa.
Này Bạn Năm Châu tụ về chung tuyến địa
Vì Công Bằng, Lẽ Sống, Yêu Thương !
Này Lương Tâm Nhân Loại đang bừng nở hướng dương

Hãy cùng tôi chiêm ngưỡng
Lá Cờ Vàng linh thiêng biểu tượng
Tự Do Dân Chủ muôn đời !
Niềm Tin Yêu bừng sáng khắp nơi
Không riêng vì Tôn Giáo.
Triệu lòng Thanh Niên hòa chung Chính Đạo :
Đạo Sống Con Người – máu chảy về tim.
Hàng triệu cánh tay chung sức nhận chìm
Bao tà ma tội ác,
Bao chế độ phi nhân sẽ trờ thành hoang mạc
Mầm Yêu Thương rạng nở từ đây !
Đâu phải « thói đời đối kháng » hôm nay
Mà Sức Sống đã bừng lên Chính Nghĩa !
Từ trăm phương ngàn phía
Biển người cuồn cuộn sóng dâng.
Tôi hòa chung, cùng nhịp bước chen chân
Ngước cao nhìn Cờ cho rõ.
Tổ Quốc tôi còn đó
Đang nghạo nghễ tung bay.
Trong vạn màu rực rỡ hôm nay
Tôi bỗng khóc, Cờ Vàng tôi lộng lẫy !
Xin Tạ Ơn Người - những bàn tay run rẩy
Từ mẹ già, em bé, giương cao.
Thế hệ con tôi như biển sóng trào
Giơ tay phất, tiếng gào chen nước mắt.
Đòi lại cho nhau những gì đã mất
Từ Yêu Thương qua Đạo Lý Con Người !


2. Hai mươi năm chinh chiến mỏi mòn hơi
Chúng tôi đã giữ Cờ qua tuyến máu.
Bao địa danh vẫn còn in dấu
Bước chân hùng đồng đội, anh em.
Trời hỏa châu rực sáng từng đêm
Trên Cổ Thành Quảng Trị.
Phú Vân Lâu trở nên đài cao quý
Dựng Cờ lên, chặn bước hung tàn.

Rừng U Minh, Đồng Tháp, xóm vắng làng hoang
Chúng tôi đứng bên Cờ bay lộng gió.
Đồi Charlie thời gian dù úa cỏ
Vẫn còn nguyên tên tuổi dáng Hùng Anh.
Đèo Chu Prao, An Lộc, Bình Thành,
Ta giữ vẹn màu Vàng thiêng Tổ Quốc.
Lịch sử sang trang, quặn lòng Dân Tộc,
Bao Người Con tuẩn tiết hy sinh.
Nguyện lòng son, thà quyết tử, chết Vinh,
Xin tận hiến, giữ nguyên Cờ Chính Nghĩa.
Đáy trùng dương thành hoang vu huyệt địa
Triệu hồn dân quyện mãi sắc Cờ Thiêng.
Chốn tù lao bao khổ nạn xích xiềng
Ta vẫn thấy màu Vàng qua vết máu.
Trời hải ngoại vẫn bền tâm chiến đấu
Phất cao Cờ vì Đại Nghĩa mai sau !

3. Này Bạn Uganda, từ rừng thẳm Phi Châu
Da ngời đen, nắng xuyên vùng xích đạo
Đang nhìn tôi, cười vang huyên náo
Răng trắng ngà voi.
Này Bạn Samoa, không đứng lẻ loi
Mà chân nhịp theo điệu kèn hoang đảo.
Này em Na Uy, từ mùa băng tuyết bão
Đang tìm đường qua phố Sydney.
Bao sắc dân từ muôn hướng về đây
Đang trẩy hội, triệu lòng chung một hướng.
Có thấy không, giữa biển người sóng lượn
Cờ Vàng tôi đang ngạo nghễ tung bay ?
Không cần chi ngôn ngữ, tay vẫn ấm bàn tay
Ta hạnh ngộ trong ngày vui Đại Hội.
Cờ tôi đó, tung hoành trong gió nổi
Chia Niềm Tin cùng Thế giới hôm nay.
Cờ không nói, nhưng vẫn vẹn Tình Say
Cùng Nhân Loại hòa chung nguồn Đạo Sống.
Tôi vẫn còn quê hương trong cờ bay gió lộng
Màu Vàng tươi linh hiển của Non Sông.
Tôi lắng nghe lời Giáo Lý Hiệp Thông
Đang lừng vang tám hướng.
Kêu gọi Con Người từ tâm rộng lượng
Sống bình an, lòng dung thứ cho nhau.
Lời xin lỗi qua những tiếng kinh cầu
Cho Nhân Loại sống Tình Thương Đạo Lý.
Nhưng còn thiếu, vì trong lòng thế kỷ
Mãi hôm nay còn Tội Ác giăng đầy.
Quê hương tôi hằng khổ nạn đêm ngày
Vì chế độ đang đọa đày Dân Tộc.
Sao không có một lời vạch sâu tận gốc
Vi phạm Nhân Quyền trên đất quê tôi ?
Này Bạn Âu Châu, Mỹ quốc, xa xôi
Xin góp sức cùng chúng tôi tiếng nói.
Tôi chợt thấy trong biển người trẩy hội
Có thanh niên từ Châu Á, Việt Nam.
Bạn đứng đấy, ngơ ngác, âm thầm
Niềm sợ hãi còn vương trên ánh mắt.
Như lạc loài, chút lương tâm dằn vặt
Chưa dám tung cờ đỏ máu mang theo.
Này em Hà Nội, xuất xứ quê nghèo
Không phải thẹn vì thiếu thua vật chất.
Nhưng có lẽ lần đầu tiên Sự Thật
Đang chói lòa hai chữ Tự Do.
Sống thực đi em, hãy thét gào to
Cùng Nhân Loại hưởng chung nguồn Nhân Bản.
Thế kỷ này của em, hãy bắt tay chung Bạn
Cùng Năm Châu đòi lại Quyền Người.

4. Tôi ra về, trên chuyến tàu xuôi
Thấy em bé nằm ngủ ngon lòng mẹ.
Tay em cầm lá Cờ Vàng phất phơ chuyển nhẹ
Mà tôi vui, nhìn thế kỷ trong em.
Rồi mai đây em sẽ lớn lên
Tiếp nối bao người viết trang sử mới.
Tiếng vọng non sông ru về dịu vợi
Cờ Vàng tươi em giữ vẹn cho Đời.
Tuổi Trẻ Việt Nam – tôi khấn nguyện một lời
Cho em sống giữa triều vui Đại Hội !.

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)
Viết trong những ngày Đại Hội Thanh Niên Thề Giới tại Sydney, Australia. Tháng 7/2008

Blog Archive