Showing posts with label Phùng ngọc Sa. Show all posts
Showing posts with label Phùng ngọc Sa. Show all posts

Monday, November 30, 2015

TIẾNG CHUÔNG CẢNH TỈNH VỀ ÐẢNG VIỆT TÂN

Phùng Ngọc Sa

Vào đầu năm 2004, nhân dịp cựu đại tá Phạm Văn Liễu (PVL), nguyên Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (từ năm 1981 đến năm 1984), ra mắt phần III quyển hồi ký
 Trả Ta Sông Núi(Trtsn) để tố cáo những việc làm sai trái của Mặt Trận (MT), thì sau đó vào ngày 10-9-04, ông Nguyễn Kim, người thay thế ông PVL trong chức vụ Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (MTQGTNGPVN) đã có Thư Lên Tiếng, minh xác với đồng bào và thân hữu về một số dữ kiện để phản bác hồi ký của ông PVL, thư được tóm gọn trong 4 điều chính, mà điều đầu tiên đã viết:
 "Sau nhiều cố gắng chấn chỉnh (?), Hội Ðồng Kháng Chiến Toàn Quốc, cơ quan lãnh đạo tối cao của MTQGTNGPVN, đã phải giải nhiệm ông Phạm Văn Liễu khỏi trách vụ Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại, vào tháng 12 năm 1984, vì lý do kỷ luật." 
Nhờ có Thư Lên Tiếng, qua giấy trắng mực đen chúng tôi mới biết, là ông Phạm Văn Liễu bị loại ra khỏi MT vì lý do kỷ luật.
Câu hỏi được nêu lên, cái được gọi Hội Ðồng Kháng Chiến Toàn Quốc (HÐKCTQ) mà ông Nguyễn Kim nói là cơ quan lãnh đạo tối cao, đã trực tiếp hay qua trung gian của Hội Ðồng Kỷ Luật (HÐKL) để loại ông PVL? Nếu HÐKCTQ trực tiếp giải nhiệm thì xin hỏi, hội đồng đó thành lập từợ lúc nào? Họp tại đâu? Ai chủ tọa hội đồng nầy? Hội đồng dựa theo điều khoản nào trong bản nội quy, và do quyết định số mấy để giải nhiệm ông PVL? Mặt khác, khi áp dụng biện pháp kỷ luật đối với một thành viên cao cấp như ông PVL, MT đã hành xử dưới hình thức dân chủ, hay là một tổ chức phát xít theo lãnh tụ chế? Nếu đã là một tổ chức dân chủ, thì mỗi cấp bộ MT (1) ắt phải có đại biểu được bầu lên để hình thành hội đồng đại biểu (congress) ; thế thì liệu cái được gọi là HÐKCTQ để giải nhiệm ông Liễu có sự tham dự của hội đồng đại biều đó không? Nếu có, thì gồm có các đại diện của cơ sở nào, sao không thấy ông Nguyễn Kim nói đến? Ngoài ra, liệu hội đồng này có đũ tư cách để luận tội một lãnh tụ nòng cốt, đồng sáng lập MT tầm cở như ông Liễu không?
Chắc chắn ông Nguyễn Kim sẽ không trả lời được những câu hỏi của chúng tôi. Lý do cái được gọi là HÐKCTQ, HÐKL hay là "hội đồng chuột" chăng nữa, cũng chỉ là sự tưởng tượng của ông Hoàng Cơ Minh và phe nhóm, vì MT đã từng chủ trương buôn bán kháng chiến; đã có khu chiến giả, trận địa giả, thì tại sao lại không thể phịa ra cái Hội Ðồng Kháng Chiến Toàn Quốc Ma. Việc đó chẵng qua chỉ là một sự dối trá thì ai có thể tin được.
Chẳng cần phải dựa vào quyển hồi ký Trả Ta Sông Núi (Trtsn) phần III thì chúng tôi mới biết đến tổ chức MT, mà qua nhiều tài liệu sưu tầm, cũng như của những người từng tham gia MT, chúng tôi biết là trước sau MT cũng chỉ có 2 bộ phận: Quốc Nội, tức là Tổng Vụ Quốc Nội do đề đốc Hoàng Cơ Minh (HCM) lãnh đạo, Tổng Vụ Hải Ngoại do cựu đại tá Phạm Văn Liễu phụ trách. 
Nói chung, cả 2 Tổng Vụ nói trên đều có bổn phận hổ trợ lẫn nhau để hoàn thành mục tiêu tối hậu là "Giải Phóng Việt Nam" khỏi ách thống trị CSVN. Tổ chức đã minh định rõ như vậy, thì không có việc ai lãnh đạo ai, ngoài ra trong phân nhiệm cũng không đề cập việc ai là người tổng chỉ huy MT, vậy thì ai, hội đồng nào đũ tư cách giải nhiệm ông PVL? Chính vụ việc xảy ra tại Bangkok vào năm 1982 khi ông PVL đi thăm "Khu Chiến" của ông HCM, đã cụ thể chứng minh là 2 ông Tổng Vụ Trưởng Quốc Nội và Hải Ngoại tự coi mình ngang và như nhau, vì thế mới có chuyện ông PVL ngang nhiên "sửa lưng" HCM khi ông nầy tự xưng là "Chủ tịch MT" với câu hỏi: 
"Tại sao ông tự phong làm Chủ tịch Mặt Trận mà không cho tôi biết.? (Trtsn 211). Chủ tịch MT mà còn tự phong ẩu, thì việc đẻ ra những cái khác đâu khó.
Ðiều xác thực và tất cả mọi người đều biết, sở dĩ ông PVL bị đá văng ra khỏi chức Tổng Vụ Hải Ngoại, vì ông PVL đã quyết định cách chức Hoàng Cơ Ðịnh, em ruột của ông HCM do y lem nhem tiền bạc và Nguyễn Xuân Nghĩa (thuộc phe nhóm HCÐ), cháu ruột của Mười Cúc, tức Nguyễn Văn Linh nguyên Tổng Bí Thư đảng CSVN, về những hành vi mờ ám trong quan hệ với VC và muốn qua mặt ông PVL. 
Tình thế đó buộc phe nhóm họ Hoàng vì quyền lợi mà phải lật ngược thế cờ bằng cách ngụy tạo HÐKCTQ Ma để loại ông PVL. Ðáng buồn, và quá thất vọng cho ông PVL, người từng đãm nhiệm một chức vụ quan trọng như thế, mà không có được một biện pháp đề phòng, chỉ thụ động "nhận tội" rồi ôm đầu máu bỏ cuộc chớ không có được một hành động thích ứng nào để triệt hạ tổ chức tội ác nầy. Hậu họa chắc chắn ông PVL phải lãnh đũ. Ðồng bào hải ngoại đã lên án ông PVL là một tội đồ của dân tộc cũng không sai.
Quả thật, đây đúng là một kinh nghiệm quá đắng cay, đồng thời cũng là bài học đắt giá cho những ai muốn làm chính trị mà thiếu tiên liệu, không có được tầm nhìn chính xác; không biết tiên đoán và ước tính thời cuộc, thì sao có thể lãnh đạo thành công. Thử hỏi, những nhân vật với khả năng và nhãn quan hạn hẹp như ông Liễu mà trước đây từng được giao phó trọng trách "Tổng Giám Ðốc Cảnh Sát Quốc Gia", tức lãnh đạo guồng máy an ninh để bảo vệ Miền Nam thì làm sao mà Việt Nam Cộng Hòa không bị rơi vào tay cộng sản Bắc Việt?
Nói chung, nhờ Thư Lên Tiếng của ông Nguyễn Kim, mà toàn thể đồng bào mới thấy được khả năng cũng như sự hiểu biết chính trị nông cạn của cái được gọi là cán bộ lãnh đạo MT. Chính diễn biến nói trên chứng minh cung cách hành sử của MT chỉ là hành vi của một tập đoàn phát xít; một tổ chức chính trị ấu trĩ, thiếu đạo đức không có ý thức lãnh đạo. Họ chỉ biết lợi dụng cơ hội để "chơi nhau", hoặc thủ tiêu bất cứ ai mà họ cảm thấy không vừa lòng và đi ngược chủ trương của mình. Như vậy, việc giải nhiệm hay khai trừ một thành viên nào đó, chẳng qua chỉ là một hành động khủng bố với đường lối độc tài rừng rú chứ không phải là một tổ chức dân chủ. Chưa nắm được chính quyền mà đã giở trò độc tài chuyên chế; thử hỏi nếu MT có thực quyền trong tay, ắt còn tác yêu tác quái và thậm tệ hơn bọn CSVN; vì cộng sản dù nó dã man, độc tài chuyên chế, nhưng chúng còn cái gọi là đảng quy, Bộ Chính Trị, Trung Ương Ðảng, Hội Ðồng Kỷ Luật; còn hành xử theo kiểu MT thì người Việt hải ngoại cho rằng, đây chỉ là sinh hoạt của một tổ chức xã hội đen, hay một đám thảo khấu.
Cho phổ biến Thư Lên Tiếng, một tài liệu được coi là quan trọng nhưng lại để lộ nhiều sơ hở mà vẫn được thông qua, thế mà giờ đây đám người nầy lại là cấp lãnh đạo của đảng VT, thử hỏi làm sao họ có đũ khả năng để mà "canh tân cách mạng" đất nước? Vậy xin hỏi, với sự hiểu biết và kinh nghiệm hoạt động chính trị tầm cở như Nguyễn Kim, tức Nguyễn Kim Hườn, Lý Thái Hùng, tức là Bùi Bằng Ðoàn (?)mà tập thể tị nạn gọi đó là hạng "blanc bec" (2) chỉ có thành tích ăn chơi, và lý lịch không rõ thì làm sao có đũ khả năng đối đầu với CSVN, một tổ chức chính trị siêu về kỹ thuật, đệ nhất gian giảo và lừa bịp, chắc chắn hạng người nầy cuối cùng chỉ biết xin làm tay sai. Phải chăng vì thế người ta nghĩ là Nguyễn Kim cũng như Lý Thái Hùng chỉ là những con chốt để làm kiểng, còn thực sự ở đàng sau đã có bàn tay bí mật khác điều khiển?
Nên nhớ, hoạt động chính trị tại các nước chậm tiến và cựu thuộc địa như Việt Nam thì học vị, bằng cấp chưa đũ mà đòi hỏi phải có đạo đức cách mạng. Thiếu đạo đức thì chỉ là một bọn buôn bán xương máu của đồng bào.
Nhắc đến việc thành lập đảng VT cũng đũ chứng tỏ cấp lãnh đạo MT vì không chịu học hỏi; không được trang bị tối thiểu về lý luận chính trị nên đã hành động sai nguyên tắc. Hoạt động chính trị thì phải biết, đảng là một công cụ đấu tranh để dành chính quyền. Do đó đảng là tổ chức chiến lược, mặt trận là một bộ phận chiến thuật: Chiến lược có trước chiến thuật mới theo sau. "Ðảng đẻ ra mặt trận, chứ không khi nào mặt trận lại sinh ra đảng." Lịch sử đất nước ở hậu bán thế kỷ thứ 20 đã cụ thể chứng minh: Năm 1960, đảng Lao Ðộng Việt Nam, (tên cũ của CSVN) lập ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, dùng nó làm công cụ phá hoại Việt Nam Cộng Hòa để khỏi bị mang tiếng với quốc tế là cộng sản Bắc Việt xâm lăng Miền Nam; Mặt Trận Tổ Quốc, là cơ quan ngoại vi của đảng CSVN, chúng dựng lên nó hầu khống chế toàn bộ đất nước sau năm 1975 mà được tiếng là toàn dân tham gia ủng hộ chính quyền. MT do không được trang bị căn bản chính trị, nên không những làm chuyện ngược đời; mà còn tiền hậu bất nhứt: Năm 1981, MT giải tán các đảng Người Việt Tự Do (Nhựt), Lực Lượng Dân Quân, Phục Hưng Miền Nam (3) thành lập MTQGTNGPVN, mục tiêu là để Giải Phóng Việt Nam, tức chủ trương triệt hạ đương quyền cộng sản Hà Nội. 
Nhưng chỉ một năm sau, năm 1982, MT lại thành lập đảng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng, nói là làm nòng cốt cho MT để tiến hành công tác Canh Tân đất nước, tức làm ngược lại với chủ trương Giải Phóng chỉ trước đó một năm. Với hành động nầy đảng VT đã xác nhận sự hiện hữu của cộng sản, một chế độ phi nhân và phản tộc; cách nhau chỉ một năm mà MT đã thay đổi như chong chóng, hành động như thế thì dễ mấy ai tin, và xem đó là một sự dối trá lường gạt.
Nếu cho rằng, làm chính trị thì phải nói láo, nói láo liên tục và phải biết kiểm soát việc nói láo của mình. Ðàng nầy MT đã nói láo, nhưng lại dấu đầu hở đuôi. MT nói đảng VT do ông HCM thành lập tại Khu Chiến từ năm 1982, thế mà ông PVL, Tổng Vụ Hải Ngoại, một lãnh đạo cao cấp đồng sáng lập MT, người mà cho đến cuối tháng 12-1984, trước khi bị loại ra khỏi MT vẫn thường xuyên liên lạc và yểm bộ phận quốc nội, thế mà không hay biết gì về đảng VT, do đó trong hồi ký TRTSN, phần III ông PVL lại viết đảng VT là do Nguyễn Xuân Nghĩa bày ra.
Nên nhớ, ngày nay ngoài trình độ dân trí của quần chúng đã cao, họ lại sẵn có phương tiện truyền thông tân tiến, nhờ thế dễ dàng phán đoán sự việc, vì thế không nên bưng bít hay dấu nhẹm sự thực. Dối trá lường gạt sẽ bị khinh rẻ. Và, một sự đã bất khả tín thì vạn sự khác dù có thật cũng không thuyết phục được ai. Do đó phải nên thành thực với nhau. Nếu cần, và do đòi hỏi của tình thế MT có thể nói, đảng VT đã được thành lập tại Hoa Kỳ, tại Âu châu v,v, thậm chí là nó được hình thành tại một khu ăn chơi nào đó tại Thái Lan, miễn sao bảo đảm được yếu tố an ninh và hoạt động cứu nước của nó được hữu hiệu là tốt, cần gì nói dối là được hình thành tại rừng núi Ðông Dương khiến người ta nghi ngờ..
Trong diễn văn ra mắt đảng VT vào ngày 19-9-04, ông Chủ Tịch Nguyễn Kim, cũng như Tổng Bí Thư Lý Thái Hùng đều xác nhận đảng VT xem CSVN là một thực thể, một thành phần của dân tộc. Khẳng định như vậy chắc hẵn đảng VT đã có kế hoạch nắm chính quyền. Chúng tôi ước mong đảng VT sớm hoàn thành ý nguyện để Việt Nam sớm được thanh bình. Tuy nhiên, xin hỏi: Ðối với một chế độ độc tài, toàn trị đầy quyền và lực như như CSVN hiện nay, thì đảng VT có kế hoạch gì để cướp được chính quyền trong tay chúng?
Muốn cướp được chính quyền thường có 3 đường lối hành động: Ðánh hay cướp mà lấy; Hòa mà lấy và hạ sách là Luồn mà lấy:
* - Ðánh cướp mà lấy, chắc chắn đảng VT cũng bất cứ một tổ chức nào khác đều không có sức cũng như lực. Hơn nữa, xu thế thời đại chủ trương đối thoại, không chấp nhận đối đầu. Lấy thị trường thay chiến trường. Do đó đường lối hành động nầy bất khả thi.
* - Hòa mà lấy, tức hai bên đánh nhau bất phân thắng bại, đánh tới trầy vi tróc vẩy mà không chiếm được đành phải đưa nhau vào bàn hội nghị, tỉ như Hội Nghị Genève 1954 và Hội Nghị Paris 1973 để tranh luận hơn thua rồi chia chác. Ðảng VT bây giờ cũng như mãi mãi sẽ không bao giờ thực hiện được, vì từ trước đến nay họ chỉ toàn làm giả: Khu Chiến giả, Kháng Chiến Ma, chứ có đánh nhau bao giờ đâu mà nói chuyện hòa. Nhớ rằng, cộng sản chỉ chịu hòa lúc chúng cảm thấy yếu. Lịch sử cận đại chứng minh: Năm 1945-1946, Mặt Trận Việt Minh chấp nhận hòa với Mặt Trận Quốc Dân Ðảng (MTQDÐ), một tập hợp gồm Ðại Việt, Việt Cách và Việt Quốc. MT có một lực lượng mạnh, nổi tiếng và được quần chúng biết từ những năm 1930, trong khi đó thì mấy ai biết được tên tuổi Hồ Chí Minh cũng như đảng cộng sản; trên toàn quốc lúc bấy giờ mặt trận Việt Minh (VM) chỉ mới có 5 ngàn cán bộ. Vì yếu thế VM buộc phải hòa và nhường cho MTQDÐ 72 ghế đại biểu quốc hội (khỏi cần tranh cử); trong chính phủ Liên Hiệp, ngoài cụ Nguyễn Hải Thần, là Phó Chủ tịch Nhà Nước đứng ngay sau Hồ Chí Minh còn có 4 ghế do các ông Nguyễn Tường Tam đứng đầu Bộ Ngoại Giao; Vũ Hồng Khanh, Phó Chủ tịch Quân Ủy Hội, tức Bộ Quốc Phòng và Chu Bá Phượng nắm Bộ Kinh tế; riêng cụ Huỳnh Thúc Kháng, tuy nói là "không đảng phái", nhưng lại là một nhân sĩ có lập trường quốc gia chân chính và yêu nước làm Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ. Với một lực lượng đông đảo, góp mặt đũ nhân tài ái quốc, đầy kinh nghiệm đấu tranh, thế nhưng vì thiếu cảnh giác, không đề phòng nên bị bọn VM sau khi đã tống khứ được quân Tàu ô hợp của Tưởng Giới Thạch ra khỏi nước, rãnh tay chúng quay lại đánh MTQDÐ tan nát, khiến người thì theo phe Tưởng chạy sang Tàu, kẻ khác phải đầu hàng và trở thành cán bộ cộng sản như Chu Bá Phượng, phần cụ Huỳnh Thúc Kháng đành trở lại quê nhà ở Quảng Ngãi và chết một cách bí mật. Thử hỏi với những nhân tài ái quốc tầm cở như thế mà còn bị bọn cộng sản đánh cho thất điên bát đảo, thì với các cấp lãnh đạo VT hiện nay, hạng người từng bị mang tiếng lừa gạt và dối trá thì làm sao có khả năng đánh nhau với VC rồi hòa mà có chính quyền.
* - Luồn mà lấy: Tức là luồn cúi, giả bộ xin hàng phục cộng sản rồi đợi cơ hội chớp thời cơ; nôm na bắt chước kiểu VM cộng sản cướp chính quyền vào năm 1945. Xin nhắc độc giả, sở dĩ VM chớp được thời cơ là nhờ hoàn cảnh lịch sử đã tạo ra một khoảng trống chính trị tại Việt Nam, nên chúng mới thành công. Bối cảnh lịch sử lúc đó như sau: Nhật đã đầu hàng, Pháp chưa trở lại Ðông Dương, chính phủ của vua Bảo Ðại chỉ làm bù nhìn không có thực quyền, nên VM mới thừa cơ chiếm được. Luồn mà lấy là hạ sách, muốn thực thi điều đó đòi hỏi các cán bộ phải có khả năng và đầy đũ bản lãnh. Thử hỏi đảng VT có được loại cán bộ đó không? Còn như hiện tại họ chỉ có một số quá non yếu, và chủ trương rình để "chôm credit", thì đảng nầy chỉ biết xin làm tôi tớ.
Nhiều lần đảng VT đã xác định là chấp nhận đương quyền cộng sản, thì việc CSVN chọn VT làm đối lập thì cũng không gì khó hiểu. Theo VC, thà chúng chấp nhận bọn này làm đối lập thì dễ ăn nói với quốc tế hơn: vì trước là có thêm bộ mặt mới, những con nai tơ từng được gắn nhãn hiệu chống cọng ở hải ngoại, còn hơn là để cho các phần tử đối kháng trong nước đóng vai trò đối lập thì quá nguy hiểm. Lý do, một là tụi đối kháng trong nước cũng một lò với mình, đã biết rõ đường đi nước bước của mình quá nhiều, dùng nó thì từ bị thương đến chết; hai là nếu chọn đối kháng cở như mấy tên Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v.v. thì người dân trong nước ai mà tin. Hơn nữa chấp nhận một tổ chức mà đã sẵn có người của "phe ta" thì rất có lợi.
Với mưu đồ nói trên, nếu đảng VT, một tổ chức có lắm tiền, từng kiếm được một cách không minh bạch trước đây, tìm cách vận động để đại diện cho hải ngoại tiến tới nói chuyện với CSVN, và được bọn nầy mớm hơi tiếp sức thì sẽ vô cùng tai hại.
Một số người đứng đắn và đầy hiểu biết, tuy rõ MT đã làm nhiều đều xằng bậy, nhưng vẫn phát biểu :
"MT chống cộng sản sao mình cứ thắc mắc; tại sao lại không để cho họ thử đi với cộng sản làm đối lập, dù đối lập cuội chăng nữa thì biết đâu sẽ có cơ hội để "lộng giả thành chân.
Mới nghe coi được; không làm thử sao biết. Song, là người từng được huấn luyện từ trong một tổ chức chính trị, chúng tôi xin được dẫn chứng một sự kiện lịch sử để tất cả cùng chung rút kinh nghiệm và dùng đó để làm bài học cho tương lai.
Trong một buổi họp lịch sử của MTQDÐ vào năm 1946, trong đó có mặt đầy đũ cấp lãnh đạo Mặt Trận (QDÐ); từ Chủ tịch Trương Tử Anh, đến các ủy viên khác như Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam, Chu Bá Phượng v.v. Ông Lê Khang tức Lê Ninh, một ủy viên cao cấp MT(QDÐ), sau phần thuyết trình chứng minh cho hội nghị biết, là cộng sản VM đã lộ diện làm tay sai cho cộng sản quốc tế, chắc chắn thời gian tới chúng sẽ có nhiều hành động thất lợi cho phía quốc gia. Tiếp liền ông đề nghị, MTQDÐ phải vận dụng lực lượng võ trang lật đổ ngay bọn VM. Một số cấp lãnh đạo trong hội nghị góp ý: "VM, họ đang tranh đấu cho nền độc lập đất nước, tại sao chúng ta chống họ; cứ để cho họ làm, nếu họ phản, thì chúng ta dẹp đâu có muộn gì". Ông Lê Khang quá giận, chỉ vào mặt các lãnh đạo MT có mặt nói: 
"Các anh không lo diệt chúng bây giờ, tương lai các anh sẽ không có đất để chôn thân."( 4) 
Quả thật lịch sử đã chứng minh, chỉ một thời gian ngắn sau, các ông Trưởng Tử Anh, Lê Khang vì do dự, không quyết tâm tiêu diệt VM cộng sản nên đã bị nó thủ tiêu; quý ông Vũ Hồng Khanh và Nguyễn Tường Tam phải trốn chạy sang Tàu, còn Chu Bá Phượng đầu hàng và trở thành đảng viên cộng sản. Riêng hạ tầng cở sở của MTQDÐ thì sau vụ Ôn Như Hầu và Cầu Sơn, dưới quyền chỉ huy trực tiếp của tên hung thần khát máu Võ Nguyên Giáp, hắn đã phóng tay tàn sát hằng vạn cán bộ MTQDÐ; bị giết hại quá nhiều nên đã ứng nghiệm lời của ông Lê Khang trước đây "là các anh sẽ không còn có đất chôn thân."
Bài học lịch sử là câu trả lời cho những ai có tư tưởng nói trên. Với những nhà ái quốc yêu nước của MTQDÐ tài ba như thế, mà còn bị VC tiêu diệt, huống gì đảng VT mà từ trước đến giờ chỉ nói láo; nói láo từ việc tổ chức Kháng Chiến Giả đến Kháng Chiến Ma; dấu nhẹm về cái chết của ông HCM, đợi đến 14 năm sau mới dám công khai báo tử.
Ngoài ra, mọi việc đều cố bắt chước theo CSVN: từ việc tổ chức Trung Thu cho nhi đồng tại Texas theo kiểu VC; nào là đội nón cối, cầm lồng đèn sao, nói theo lời "bác Hồ", thậm chí cấp lãnh đạo MT lại cố tạo sao cho mình giống hình ảnh tên phản quốc Hồ Chí Minh từ cách để râu, mặc bà ba đen, quàng khăn rằn, mang dép cao su râu v.v.. Thử hỏi với chủ trương như thế thì VT đã chống cộng bao giờ đâu? Còn chuyện để cho đảng VT làm thử thì quả thật quá khốn nạn cho đất nước; đã tan nát vì cộng sản rồi còn bị vùi dập bởi đám tay sai thì đúng là trời đày dân tộc Việt Nam. .
Trình bày vài ý kiến trên, không phải để tranh cải với đảng VT, mà chúng tôi chỉ xin lấy nhiệt tình và kinh nghiệm cả một cuộc đời đấu tranh, và thân phận một nạn nhân cộng sản, xin gióng lên một tiếng chuông để cảnh tỉnh đồng bào, đặc biệt là quý bạn trẻ hãy thận trọng, xin đừng tiếp tay với bọn tay sai cọng sản nằm vùng có hại cho sự nghiệp giải phóng đất nước.
Ðảng VT xác định họ công nhận CSVN là một lực lượng chính trị, thì rõ ràng họ muốn Hòa Hợp với Hà Nội, tức tình nguyện theo chúng làm tay sai để kiếm ăn, chứ đời nào CSVN chịu Hòa Giải bao giờ. Chỉ có nhân dân, vì tính mạng và vì quyền bị thiệt thòi được quyền đòi cộng sản Hà Nội phải hòa giải, tức là trả lại những quyền căn bản, quyền làm người mà VC đã ngang nhiên tước đoạt của người dân, đảng phái chính trị trong đó có đảng VT không lấy tư cách gì, hoặc đại diện cho ai để đòi hòa giải.
Trước khi chấm dứt người viết xin nhắn gởi bọn cộng sản và tay sai nằm vùng biết, là trong cuộc bầu cử vào đầu tháng 11-04, cơ quan công lực Hoa Kỳ đã nắm bắt được nhiều tài liệu chứng tỏ là CSVN đã có nhiều hành động được xem là, "can thiệp vào nội bộ Hoa Kỳ", tức là đã vi phạm công ước quốc tế. Hãy mở mắt để chờ đòn, và đừng tưởng là tiếp tay xúi bọn tay sai, hết làm cuộc tập họp nầy, đến cuộc biểu dương lực lượng kia để tỏ "Ta thực sự đại diện tập thể tị nạn tại Mỹ" thì vô ích, vì người Mỹ đã biết ai là kẻ đứng đàng sau tổ chức đó.

Phùng Ngọc Sa
1-/ Trên lãnh thổ Hoa Kỳ, Âu châu và Úc châu hầu như nơi nào cũng có tổ chức MT.
2-/ Blanc bec (tiếng Pháp), mõ con chim non còn trắng, tức ấu trĩ;
Hoàng Cơ Minh, theo Phạm văn Liễu trong Trtsn từng chê Nguyễn Kim Hườn là tay chỉ biết ăn chơi.
3-/ Phong trào Phục Hưng Miền Nam vì thế không gia nhập MT,
4-/ Việt Nam QDÐ của Nguyễn Văn Ðào. 

Saturday, March 27, 2010

NHỮNG KẺ KHOÁC ÁO CHỐNG CỘNG !
Phùng Ngọc Sa

Cho đến nay, dưới chế độ hà khắc và rừng rú của bọn độc tài đảng trị Cộng Sản Việt Nam (CSVN); số phận đồng bào trong nước hoàn toàn đã bị trấn áp, không còn ai dám nghĩ đến việc đấu tranh đòi Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Mọi sinh hoạt của các tầng lớp nhân dân đều phải tuân thủ đúng luật lệ khắt khe của bọn cầm quyền. Một thời gian trước, tuy VC cũng chủ trương chuyên chính, nhưng bọn chúng cảm thấy cần cởi mở để thu hút thêm vốn đầu tư của ngoại quốc, đồng thời số tiền thu nhập từ hải ngoại cũng được tăng; do đó bọn cầm quyền có vẽ nới tay, giảm bớt việc bóp hầu chận họng người dân. Nhưng kể từ khi bọn chúng thấy phía tôn giáo có phần thoải mái, Mặt khác,VC cảm thấy người dân tỏ ra hết sợ bọn cầm quyền, đồng thời số tiền thu vào chẳng tăng như chúng muốn, nên VC liền thay đổi chính sách, ra mặt công khai đàn áp dân chúng, đặc biệt là tôn giáo để moi của, Điển hình, công an chìm nổi, và bọn công an đội lốt côn đồ thẳng tay hành hạ đánh đập khủng bố dã man các tín hữu. Ngoài ra, còn ngang nhiên xâm phạm vào các nơi thờ tự trắng trợn tịch thu của cải vật chất của các tôn giáo mà chẳng kiên dè đến dư luận quốc tế, Nói chung, tiếng kêu cứu từ người dân đã bị dập tắt, bọn cầm quyền VC đã hoàn toàn chế ngự được toàn dân; từ Bắc chí Nam không một ai dám có ý kiến, dù họ có lên tiếng, nói là để hổ trợ bọn cầm quyền. Nhưng hiện nay mọi góp ý, hay lên tiếng đều là những điều cấm kỵ, thậm chí những người tự cho mình là công thần, dám to gan lớn mật can thiệp, chẳng may mà đụng chạm đến quyền lợi của VGCS thì vẫn bị đàn áp.

Tuy khó khăn, nhưng một số các nhà đấu tranh vẫn âm thầm hoạt động, cũng lo nghĩ đến các biện pháp xách động quần chúng như , rải truyền đơn, giăng biểu ngữ tố cáo bọn cầm quyền, góp sức chống lại đường lối độc tài đảng trị. Nhưng một số nhà ngoại giao đã ngăn cản, khuyên hãy bình tỉnh và tính toán lại. Theo ý giới nầy, hoàn cảnh hiện nay, là thời kỳ chống khủng bố, phải tránh vọng động, nếu chẳng may sự việc đổ bể, tạo cớ cho bọn cầm quyền thẳng tay đàn áp, một khi chúng ra tay khủng bố ắt trở thành bạo loạn, và một khi có bạo loạn nếu may mà lật đổ đươc bọn tay sai CSVN chăng nữa, thì chính bọn đàn anh TC hiện đã có mặt khắp nơi, bọn đó cũng mặc y phục VN, nói tiếng VN, đương nhiên sẽ ra tay bảo vệ đàn em CSVN chống lại lực lượng đấu tranh, không có lợi cho kế hoạch lâu dài.

Bọn cầm quyền do đã nắm rõ tình trạng lưỡng đầu thọ địch của tầng lớp đấu tranh, vì thế bọn đương quyền VC chủ quan ngạo mạn, vững tâm phát động kế hoạch xâm chiếm hải ngoại để trục lợi.

Theo kế sách của CSVN. Muốn xâm nhập phá hoại hải ngoại, VC đương nhiên phải chọn lựa một vài tổ chức có cái vỏ bọc chống cộng mạnh; càng nổi tiếng chống cộng sản bao nhiêu; thì cơ sở và công tác của nó lại càng bảo đảm bấy nhiêu. Trong số tổ chức mà VC tuyển chọn làm tay sai xâm nhập phá hoại cộng đồng (CĐ), VC thấy không có bọn gian manh nào có đủ phương tiện, bản lãnh, dễ thành công bằng băng đảng Việt Tân (VT). Kinh nghiệm cho biết: bản chất và nội dung đảng VT khi mới ra đời từng được quảng cáo là một đảng cách mạng, hoạt động dưới hình thức hội kín, giống đảng CSVN. Ngay tại hải ngoại, VT từng nửa kín nửa hờ len lỏi vào trong hàng ngũ CĐ/ NVQG Tị Nạn tìm cách lèo lái các đoàn thể và hội đoàn Người Việt Quốc Gia, đi theo đường lối có lợi cho CSVN. Sở dĩ VT dễ thành công trong kế hoạch đánh phá CĐ, một phần nhờ chúng sinh hoạt dưới hình thức hội kín, tức một đảng bí mật: có bí danh, bí số thậm chí mỗi công tác đều có bí số riêng, và núp trong bóng tối; trái lại tổ chức CĐ ở ngoài sáng. Hơn nữa, VT sẵn có số tiền lớn mà trước đây dưới danh nghĩa Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, một tổ chức chuyên lừa gạt buôn bán kháng chiến thu được. Nhờ đó VT có sẵn tiền thuê tay sai.

Trong khi đó, CĐ lại thiếu phương tiện và công khai ở ngoài sáng, địch dễ thấy có nhiều sơ hở để quấy phá. Mặt khác, khi cộng sản sử dụng băng đảng VT đóng kịch chống cộng giả ở trong nước, thì VC đã sẵn có đầy đủ mánh khóe chế ngự bọn VT mà không hề sợ bọn đó trở mặt. Lý do:, ngoài một số quyền lợi hứa hẹn với bọn đầu lãnh VT, bọn VC còn biết rõ tẩy; băng đảng VT, vốn là một tổ chức hội kín ở Hoa Kỳ, nhưng lại hoạt động trong xã hội cởi mở của Mỹ, thì có phần dễ dàng (Opérations clandestines dans une société libre); trái lại khi VT làm tay sai VC đóng kịch «chống cộng giả», công khai đối đầu lại với đảng cộng sản cầm quyền, một loại «sư tổ» về tổ chức bí mật, về tổ chức dân chủ tập trung; một loại «cao thủ» về ăn gian nói dối, Thử hỏi làm sao VT đấu cho lại. Giả dụ, xã hội VN đang bị hệ thống công an kiểm soát, sẽ được «mở ra», dù VT có thật sự đối lập chăng nữa làm sao hành động như ý.

Cụ thể, khi vào hoạt động công khai tại VN, tức là đối đầu với xã hội cộng sản khép kín, tức bí mật, thì làm sao có kết quả (Opérations clandestines dans une société fermée). Nói chung, trước sau, VT cũng phải đơn phương chấp nhận làm tay sai cho VC theo điều kiện cộng sản áp đặt. VT do đó cảm thấy vững tâm chấp nhận làm tay sai, vì thế chúng coi thường dư luận, sẵn sàng phản lại chính nghĩa quốc gia chống cộng của người Việt Tị Nạn nên chẳng kiên dè một ai. Cũng vì lý do đó, dù có ai phản đối hay phê bình, VT vẫn phớt lờ và xem đó chỉ là việc «nước đổ đầu vịt». Với lý lẽ nêu trên, đồng thời VC rõ biết, bọn chúng triệt để nắm vững tình hình trong nước, nên không còn thận trọng như trước và bắt đầu làm ẩu, làm càn, tỏ ra xem thường hải ngoại. Xin trưng dẫn một vài vụ cụ thể dưới đây:

Vào tháng 8 năm 2005, sau chuyến đi cầu viện Hoa Kỳ của tên Phan Văn Khải, Thủ tướng VC, mà Bộ Chính Trị CSVN đánh giá là «dịch vụ»hoàn toàn thất bại. Thành Ủy Sai Gòn vội cử 2 tên cán bộ tình báo thuộc Công Ty Du Lịch Sai Gon, thường được các nhà tình báo ngoại giao biết dưới tên «Saigontourist», thực chất là một ổ tình báo trá hình của VC đặc trách hải ngoại, do Lê Thị Sáu, tức bí danh của nữ nghệ sĩ «nhân dân» Kim Cương điều khiển. Thực sự, KC cũng chỉ là người đại diện ngoài sáng; bên trong, lại là một nhân vật bí ẩn khác còn mang nhiều ẩn số chưa xác định.

Trước đây, ổ tình báo nầy được đặt trực tiếp dưới quyền lãnh đạo của Trần Bạch Đằng, tức Trương Gia Trường; nhưng từ khi y đi chầu Diêm vương thì đã nhường lại cho Nguyên Huyên, hiện là Bí Thư Đảng Ủy Công Ty Du Lịch Sài Gòn. Phụ giúp Nguyễn Huyên còn có Cao Lập, một trong những tên đầu nậu từng tiếp tay với Nguyễn Huyên, mà trước năm 1975 hắn là thủ lãnh «sinh viên đấu tranh» chuyên xuống đường quấy phá chế độ VNCH; bọn nay phần lớn xuất thân từ trường Kỹ Thuật Cao Thắng thường xuống đường biểu tình «chống Ngụy Đuổi Mỹ» chung với bọn Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Nguyễn Duy Xuyên, Lê Văn Nuôi ,Nguyễn Xuân Ngãi v.v. Sau khi đến Hoa Kỳ gặp gở và «làm việc» với băng đảng VT, mà một số tin tức tiết lộ, là 2 tên tình báo nói trên đã gặp Lý Thái Hùng &Trần Diệu Chân đặt kế hoạch lâu dài cho hệ thống cộng giả hiệu. Có điều thắc mắc khó hiểu, tại sao những tin quan trọng như thế mà lại bị rò rỉ một cách dễ dàng. Theo đánh giá, có thể bọn VC chủ trương «dùng mà không tin», hoặc biết đảng VT, là bọn người chỉ biết tiền mà không có tinh thần quốc tế vô sản như chúng , vì thế dùng thì cứ dùng, nhưng buộc phải cẩn trọng để trừ hậu hoạn. Hơn nữa, phải chăng mục đích tin tung ra nói cho mọi người biết, cặp LTH&TDC là cặp cán bộ VC chính hiệu để tụi đó hết đường trở mặt.

Dưới đây xin đơn cử một số người đã công khai chấp nhận làm cò mồi, khoác áo chống cộng được bọn đương quyền VGCS «đánh bóng» là người chống chế độ Hà Nội :

- Nguyễn Sĩ Bình, một kỷ sư được đào tạo tại Mỹ, chủ tịch cái được gọi là đảng «Nhân Dân Hành Động», một đảng mới nghe danh xưng tưởng lầm là một tổ chức chống cộng sản tích cực, nhưng xét lại quá trình hoạt động và lý lịch đảng viên, thì toàn một màu máu. Nguyễn Sĩ Bình từng bị Hà Nội bắt bỏ tù vì tội lập đảng chống cộng tại VN. Bình nguyên là «boss» của bác sĩ Nguyễn Văn Ngãi, Phó chủ tịch đảng nói trên. Với sự giàn dựng của phản gián VC, Nguyễn Sĩ Bình bị VC bắt giam một thời gian ngắn . Xin lưu ý, khi Bình bị bắt, không một ai hay biết. Trái lại, khi được thả ra, cho về lại Canada, thì Tổng Bí Thư CSVN, tên thiến lợn Đổ Mười lại «bốc thối» và đánh bóng, hắn nói, «Mặc dầu biết, Nguyễn Sĩ Bình cố tình phá hoại Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN; nhưng vì truyền thống đại nhân đại nghĩa của dân tộc, đảng vẫn tha thứ». Đúng là «con tiều», bọn VC gian ác, từng chặt đầu mổ bụng hàng triệu người dân lương thiện, thì sá chi một tên vô danh tiểu tốt NSB; khi bắt không ai hay biết, mà khi thả ra lại rầm rộ hợp thức hóa bọn nầy, là dân chống cộng thứ thiệt. Thử hỏi, có mấy ai được bọn dã man nầy nhắc nhở như thế? Quả thật, đây là một đòn được đánh giá cao, nhưng lại rẽ tiền; cần gì bọn VC nói như thế, thả thì cứ thả cần gì phải đánh bóng một cách hạ cấp; đúng là VC đã quá lú lẫn. Phải chăng vì NSB có giây mơ rể má, bà con ruột thịt với băng đảng VT, nên mới được tên Đỗ Mười đánh bóng như vậy.

- Nguyễn Xuân Ngãi, bác sĩ, nguyên phó chủ tịch của Nguyễn Sĩ Bình cũng được VC «đánh bóng» bằng cách: tạo điều kiện cho Ngãi về VN, y mở lớp y tế cấp tốc dạy khóa Tim Mạch cho một số bác sĩ trẻ trong nước một tháng. Sau khi khóa học chấm dứt thì VC cũng diễn lại kịch bản như Nguyễn Sĩ Binh, khi khai giảng không một ai hay biết, nhưng vừa bế mạc, lập tức VC hô hoán tố cáo, NXN là gián điệp tay sai Mỹ, lấy cớ đó để trục xuất, thế là đảng NDHĐ của NSB và NXN được Hà Nội tô điểm, «tuyên dương» là những tên chống cộng sản số dzách. Và, gắn cho chúng cái nhãn hiệu «phản động chống cộng», cho chúng dễ ăn nói và chống cộng cuội tại Mỹ. Cũng xin nói thêm, Theo một số nhân viên tình báo VNCH cũ cho biết, trước năm 1975, khi Nguyễn Xuân Ngãi còn là sinh viên năm thứ 3 Đại Học Y Khoa Sài Gòn, thì y từng giữ chức vụ Tổng Thư Ký Đại Học; là phần tử tranh đấu cực đoan, triệt để chống Mỹ-Ngụy của băng đảng Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Lý Chánh Trung, Nguyễn Chánh Trung v.v. Sau đó, đề phòng cơ quan an ninh VNCH lùng bắt, bọn nầy phần lớn trốn vào bưng theo đảng, và được đào tạo ngành tình báo. Với thành tích đó, NXN được tụi VC ra lệnh y đón tiếp một số nhân vật từ Hà Nội như: Hoàng Minh Chính, một tên đối kháng cuội, được «tha» ra ngoại quốc chữa bệnh, và đóng vai trò du thuyết để thỏa hiệp với hải ngoại có lợi cho VC. Kế đến là cặp Nguyễn Tiến Trung và Hoàng Lan, xem là tiêu biểu cho tuổi trẻ của chế độ cộng sản đòi dân chủ.

a-) Hoàng Minh Chính, nguyên là cán bộ cao cấp cộng sản, từng được đào tạo tại Liên Xô; mười mấy năm làm giám đốc Trường Đảng, một cơ quan lý luận trung ương. HMC được tình báo đánh giá là một nhân vật đối kháng thật, chứ không phải cuội; thế mà lại được đảng cho đi Hoa Kỳ để chửa bệnh, điều đó khiến lắm người thắc mắc. Hơn nữa, khi đến Mỹ chữa bệnh, HMC lại được Bs NXN bao ăn, lo chỗ ở, mọi việc liên quan đến HMC đều một tay Ngãi sắp xếp, điều đó chứng tỏ, Ngãi được chế độ Hà Nội tin tưởng bố trí canh chừng Hoàng Minh Chính tại Hoa Kỳ.

b-) Nguyễn Tiến Trung &Hoàng Lan: Cũng do Nguyễn Xuân Ngãi đở đầu qua Mỹ để vận động lớp trẻ hải ngoại hướng về trong nước tranh đấu cho phong trào Dân Chủ (cuội). Sau một thời gian múa may, kể cả việc Ngãi ứng tiền vận động bọn Tiến Trung&Hoàng Lan được gặp ông Tổng thống Bush tại Texas không ngoài mục đích đề cao những công cụ mà VGCS gửi ra hải ngoại lòe bịp hòng lôi cuốn tầng lớp trẻ. Nhưng kết quả chẳng đi tới đâu, Trái lại còn bị phản tác dụng. Số là sau một loạt thử thách tại hải ngoại, khi về trong nước, Nguyễn Tiển Trung được tiếp tục tôi luyện trong lò «nghĩa vụ quân sự»; từng được hấp thụ văn minh tây phương, khi về với môi trường nhũng loạn nhiêu khê ở quốc nội; do mức độ trui rèn chưa đủ độ, khiến cặp nầy có phản ứng. Cộng thêm vào đó, VC lại lấy cớ đưa chúng vào tù để tiếp tục thử thách, vô tình tạo chúng nổi tiếng, trở thành mục tiêu cho quốc tế can thiệp. Với thực tế đó, thì Tiến Trung &Hoàng Lan dù có muốn đóng tiếp kịch bản giả hiệu đi nữa cũng không sao đảo ngược được. Mặt khác, chúng đã bắt đầu thấm thía suy nghĩa: đối với chế độ chuyên chính dù nó đã xài mình như thế, nhưng đến lúc phải triệt, nó sẽ thẳng tay. Đáp số về bọn Tiến Trung &Hoàng Lan vẫn còn là một dấu hỏi..

Theo tình báo ngoại giao tại Hà Nội phân tích cho biết, bản ản Nguyễn Tiến Trung còn là một ẩn số. Lên án, để răn đe, hay chỉ là một việc «nâng cao đánh phủi bụi». Ngoài ra, biết Hoàng Lan, con gái của một cán bộ cao cấp tay sai trung thành của bọn Quốc Tế Tình Báo Sở Trung Cộng.

c-) Nhóm rải truyền đơn chống cộng sản dịp Tết Canh Dần năm 2010, chúng gồm có:
- Lê Chí Thức, tức Nguyễn Công Bằng thuộc đảng Dân Chủ Nhân Dân.
-Trần Ngọc Thành, thuộc phong trào Bảo Vệ Công Nhân, trụ sở tại Varsovie.
- Một đảng viên VT dấu tên.

Sau khi công an cộng sản phát giác vụ rải truyền đơn, đồng thời khi trả lời phóng viên đài Á Châu Tự Do liên quan đến vụ rải truyền đơn dịp Tết Canh Dần vừa qua, thì cô Hải Yến, phát ngôn viên của Phong Trào Bảo Vệ Công Nhân trả lời nói, "chúng tôi từ thành phố Hồ Chí Minh xin xác nhận, việc rải truyền đơn chống cộng trong dịp Tết Canh Dần là do nhóm chúng tôi thực hiện". Trong lúc đó Hà Nội lại lên án VT là một tổ chức khủng bố. Thử hỏi, với kỷ thuật điện tử tân tiến dùng để theo dõi hoạt động phản gián mà công an VC hiện thủ đắc, thử hỏi làm sao bọn «phản động» nầy lại hành xử một cách suông sẻ như chỗ không người, muốn rải truyền đơn bất cứ nơi nào tùy ý, quả thật là một chuyện lố bịch và một trò hề rẽ tiền. Thông thường chỉ cần chuyên viên theo dõi, nắm bắt được các làn sóng liên lạc,nội việc đó cũng đủ đưa Hải Yến vào rọ, nói chi đến băng đảng VT và mấy tay kịch sĩ hạng bét khác giở trò hề. Mặt khác, cũng xin lưu ý độc giả, Lê Chí Thức, hay Nguyễn Công Bằng trước năm 1975 chỉ là một lính trơn, ra hải ngoại y từng có sinh hoạt trong nhóm Nguyễn Hữu Chánh, tổ chức chính phủ Việt Nam Tự Do.

Nói về công tác rải truyền đơn, theo các điệp viên có kinh nghiệm chiến đấu cho biết, việc xách động quần chúng thi hành các điệp vụ như, rải truyền đơn, giăng biểu ngữ, thì chỉ có niềm tin của tôn giáo; cùng với vì lý tưởng quốc gia dân tộc của đảng viên chính đảng quốc gia tiền chiến; họ vốn từng hoạt động lâu đời, nhờ dựa vào kinh nghiệm chiến đấu có được từ thời chống thực dân Pháp và cộng sản trước đây, họ mới có đủ khả năng đối phó với bọn phản gián CSVN và TC. Ngoài ra, còn một yếu tố khác vô cùng quan trọng, chính là nhờ được sự che chở của thân nhân họ hàng tại địa phương, giúp đỡ một cách hữu hiệu, họ mới tiến hành được các hoạt động lật đổ khả dĩ có hy vọng thành công. Chứ khơi khơi kiểu như băng đảng VT, cử một số cò mồi về nước hoạt động, thì chỉ là trò hề. Ví dụ cụ thể, về VN làm công tác rải truyền đơn mà VT lại cử Lê Quốc Quân, một tiến sĩ dạy toán về nước thực hiện, thì chỉ có mục đích nhằm quảng cáo cho VT nổi tiếng chống cộng.

Công tác rải truyền đơn theo xét đoán, thì hiện nay tình hình đã khác hẳn trước, việc xách động như giăng biểu ngữ , rải truyền đơn, dù làm được, tầng lớp tranh đấu vẫn từ chối không làm. Lý do, hoàn cảnh hiện tại chỉ là đấu tranh bằng nghị trường, chứ không phải đấu tranh ngoài chiến trường. Đấu tranh nghị trường tức đấu tranh chính trị, không phải hình thức bạo động; mà giăng biểu ngữ, rải truyền đơn là những công tác đòi hỏi phải nhiều hy sinh, đó là hành động đòi hỏi một hệ thống tai mắt, và với điều kiện đó, chỉ có lực lượng các tôn giáo may ra mới đáp ứng được. Xin nói rõ, kịch bản rải truyền đơn tung biểu ngữ mà đảng VT chủ động, mục đích là tuyên truyền để nói cho hải ngoại biết :" những ai nói VT là tay sai cộng sản là sai,. Thử hỏi, đã có mấy ai can đảm chống cộng sản như đảng VT?"

Kiểm điểm lại công tác rải truyền đơn, giăng biểu ngữ xảy từ trước đến nay tại quốc nội; theo các chuyên gia tình báo phân tích, xác định; đây là đòn phép do phản gián VC chủ động, chứ không phải của một chính đảng nào thực hiện nổi. Và đây đúng là một cảnh giàn dựng, do tình báo VC tạo ra không ngoài mục đích, lừa gạt đòng bào chống cộng, ngoài ra còn để «đánh bóng» cho bọn tay sai của VGCS, cụ thể là băng đảng VT hậu thân của Mặt Trận HCM. Xin khẳng dịnh, chỉ có bọn cộng sản mới rải truyền đơn êm xuôi và «hoành tráng» như các vụ xách động từng xảy ra. Ngoài ra xin lưu ý, chống cộng ở trong nước mà có đầy đủ yếu tố tổ chức, lãnh đạo, làm được việc, thì chỉ có cộng sản thôi. Ngay ở hải ngoại cũng vậy, tổ chức càng lớn bao nhiêu, càng tượng trưng bao nhiêu đều có bàn tay VC dính vào. Vì, chúng có kinh nghiệm tổ chức, có đủ phương tiện. Thử hỏi mấy ông trí ngũ, chính trị salon và khoa bảng hải ngoại, thì làm sao có khả năng tổ chức hoạt động trong nước qua mặt cộng sản.

Tóm lại, như đã trình bày trên, bọn VGCS vì đã đè bẹp, khống chế toàn bộ quần chúng trong nước; hơn nữa VC đã có sẵn được tay sai đắc lực là băng đảng VT đang đóng kịch bản chống cộng sản giả hiệu tại hải ngoại một cách nhuần nhuyễn. Vì thế, sớm muộn gì, thì Tập Thể Người Việt Tị Nạn Cộng Sản sẽ ngoan ngoãn trở thành những Việt kiều nằm trong hệ thống tòa Đại Sứ, Tổng Lãnh Sự bọn VGCS trên toàn lãnh thổ Hoa Kỳ. Và với tình trạng đó, thì một ngày không xa, cuộc sống của những người Việt Tự Do, những người từng trốn chạy CSVN sẽ bị lo âu và xáo trộn. Thường xuyên sẽ bị một số tay sai bí mật gõ cửa nhà để hăm dọa, hoặc kêu gọi đóng góp như: nguyệt liễm, niên liễm, tiền cứu trợ giúp đỡ đồng bào bị thiên tai bảo lụt trong nước do chúng phịa ra để làm tiền một cách trắng trợn như đã từng xảy ra vào thời mà Mặt Trận Hoàng Cơ Minh mới khởi đầu.

Nhắc đến hoàn cảnh đó, một số độc giả sẽ phản bác cho rằng, cơ quan an ninh Mỹ để làm gì? Xin thưa, họ hoạt động chỉ vì quyền lợi của tư bản Mỹ; biết đâu họ lại muốn Người Việt Tị Nạn bớt chống cộng? Theo họ, có ổn định thì tư bản Mỹ tại VN mới yên ôn làm ăn thu lợi. Cũng xin nhắc nhớ, người Mỹ hiện đứng đầu sổ trong các nước đầu tư ( 9,8 tỉ đô la tại VN.Mới đây, các nhà đầu tư của Mỹ đã mua 56% số trái phiếu quốc tế của Việt Nam. )

Trước khi chấm dứt, mong độc giả nếu thấy các điều tiên đoán của người viết có phần đúng, đồng thời, ước tính hoàn cảnh khốn nạn nói trên có thể xảy ra, thì hãy kêu gọi những ai chủ trương «trùm chăn» kịp tỉnh ngộ, đoàn kết và đoàn ngũ hóa, may sao mới tránh khỏi thảm họa như nêu trên. Mong thay

Wednesday, June 11, 2008

Phải chăng Hội Đồng Cách Mạng Cứu Quốc chỉ là một vở hài kịch?

- Phùng ngọc Sa -

Vào hạ tuần tháng 10-05 vừa qua, cộng đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản (NVTN) hải ngoại đã được nghe nhiều tin tức liên quan đến những cuộc hội họp quan trọng của các tổ chức nổi tiếng như, Tập Thể Chiến Sĩ VNCH hải ngoại; Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt ở Hoa Kỳ cùng nhóm họp tại San José; đặc biệt là Hội Đồng Cách Mạng Cứu Quốc được hình thành và ra mắt tại Cộng Hòa Liên Bang Đức.

Trước các diễn biến có vẻ tích cực khiến cho một số đồng bào VN cảm thấy phấn khởi, nghĩ là vận nước đến hồi đổi thay; nhân dân VN nhờ đó sớm hưởng được dân chủ tự do. Tuy nhiên, bên cạnh những tin tức có vẻ lạc quan thì hầu như đa số đồng hương thầm lặng vẫn cảm thấy lo âu rồi tự hỏi: Không biết chuyện nầy thật giả sao đây? Hay cũng chỉ là một chuyện đầu voi đuôi chuột?. Điều họ thắc mắc cũng không phải quá đáng; vì trong quá khứ đã có một số tổ chức tự xưng là quốc gia, từng lợi dụng chiêu bài chống cộng yêu nước để lừa gạt hải ngoại tỉ như chủ trương kháng chiến ma, chiến khu giả để móc túi đồng bào; đó là chưa kể đã có tới 3, 4 chính phủ lưu vong, mà chính phủ nào cũng tự cho mình là số dzách là siêu; ai cũng tuyên bố là tổ chức của mình có đủ cán bộ về tiếp quản đất nước mà không cần phải tốn viên đạn nào. Hết Tổng Nổi Dậy Hòa Bình , đến liên kết với các đảng viên CS đối kháng trong nước để lật nhào chế độ bạo quyền Hà Nội, nhưng rồi thời gian trôi qua, tiền của hải ngoại đóng góp đã đội nón ra đi mà chẳng một ai thấy được một kết quả cụ thể nào.

Sự kiện nầy không những làm cho tập thể tị nạn bị mất hết niềm tin mà còn gây nhiều điều nghi ngờ trong cộng đồng; mặt khác làm vẩn đục bầu không khí chính trị hải ngoại để rồi cuối cùng không một ai rõ biết, đâu là chính nghĩa tuyệt đối và đâu là tà ngụy dối trá dẫn đến tình trạng chẳng còn tin được một ai, dù cá nhân hay tổ chức đó có thực sự chống CS. Lý do trên cho đến nay, mặc dầu bọn CSVN do áp lực quốc tế đã bị hụt hơi, nhưng chúng còn có đủ sức, không những tiếp tục bóc lột tận xương tủy người dân trong nước, mà nó còn hướng cái vòi ra hải ngoại dùng Nghị quyết 36 để đe dọa; coi NVTN như thần dân của chúng, dù có quốc tịch nước ngoài nhưng chưa được chúng chấp thuận cho từ bỏ Việt tịch thì giờ nào khối NVTN vẫn bị bọn CS xem như một loại công dân hạng nhì để chúng sẵn sàng câu sấu.

Trước thảm trạng nói trên, nên dù có một tổ chức được gọi là quốc gia chống cộng nào đó mới ra đời, tập thể người Việt tị nạn vẫn hoan nghênh, nhưng dè dặt và trong chừng mực nào đó vẫn tỏ thái độ nghi ngờ.

Tin Hội Đồng Cách Mạng Cứu Quốc (HĐCMCQ) vừa được tung lên Net thì dư luận đã xôn xao! Đặc biệt đọc bản văn hiệu triệu với những thuật ngữ tạo tình trạng khẩn trương như Mệnh Lệnh của Chủ tịch Hội Đồng Cách Mạng Cứu Quốc là cao nhất, quan trọng nhất. Mệnh lệnh Chiến Trường v.v.

Nghe đến đó, người viết cảm thấy như tình hình đã quá nghiêm trọng chín muồi, và thời cơ cứu nước đã tới; từ đó liên tưởng đến những ngày tháng trước đây cùng đơn vị chuẩn bị tham dự cuộc đảo chánh lật đổ chế độ. Hai chữ mệnh lệnh nghe quá kêu! Nó gợi lại cảnh thế nước&lòng dân ; tác động trên toàn thể hải ngoại, tưởng chừng đâu là tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc đang hiệu triệu toàn dân vội vã tập họp để cứu nước. Hoạt cảnh nầy khiến người viết nhớ lại mấy câu thơ dưới đây trong Chinh Phụ Ngâm của tác giả Đặng Trần Côn được Bà Đoàn Thị Điểm dịch để diễn tả lại tình trạng đất nước lâm nguy :

Trống tràng thành lung lay ánh nguyệt
Khói cam tuyền mờ mịt khúc mây
Chín tầng gươm báu trao tay
Nửa đêm chờ hịch hẹn ngày xuất chinh

Khốn thay, hịch, tức là mệnh lệnh không phải phát xuất từ một đấng minh quân, hay lãnh tụ của một chính đảng quốc gia chân chính mà nó lại phát ra từ cựu tướng Nguyễn Khánh, một viên tướng hề gánh Quảng Lạc , hiện đang cầm đầu cái được gọi là HĐCMCQ gồm một nhóm mà cộng đồng Người Việt Tị Nạn đánh giá là đám gian nhân hiệp đảng cấu kết nhau làm tay sai CS.

Trước khi đi vào các chi tiết về mặt tổ chức, nội dung và bản văn hiệu triệu của HĐCMCQ, chúng tôi kính mời độc giả biết qua thành tích và lập trường của tướng Nguyễn Khánh, Quốc trưởng dỏm của cái được gọi là Chính Phủ Việt Nam Tự Do, người tự xưng là Chủ tịch Hội Đồng Cách Mạng Cứu Quốc.

Theo Tạp Chí Cách Mạng, cơ quan ngôn luận của đảng Đại Việt Cách Mạng số 14, phát hành trong tháng 6 năm 1999, trang 87 và 88, tác giả Bắc Vũ đã viết, Nguyễn Khánh do đã thi hành tốt một số công tác của bọn VC giao phó, (trong đó người viết biết vụ Nguyễn Khánh đã tha vợ Huỳnh Tấn Phát ra khỏi tù và đưa trả về bưng) nhờ thế tướng Khánh được Huỳnh Tấn Phát, Thủ tươÙng của cái được gọi là Chính Phủ Cộng Hòa Miền Nam VN (VC), một tổ chức ngoại vi của CS Hà Nội dựng lên để phá hoại VNCH cấp giấy ban khen. Tuy ông Khánh cất giấu Giấy Ban Khen rất kỷ, nhưng chẳng may viên sĩ quan chánh văn phòng mà y tin cậy nhất lại trộm được đem đi phóng ảnh lén rồi bán cho một cường quốc với giá mười ngàn đô la. Bị tiết lộ, trước bằng chứng phản quốc rành rành - nếu bị truy tố ra trước tòa án Mặt Trận thì Khánh có thể bị án tử hình nên y phải xuống nước xin lưu vong. Thiết tưởng với địa vị quyền cao chức trọng trong chính quyền miền Nam như thế mà Nguyễn Khánh còn tự nguyện làm tay sai cho bọn VC để giết hại hàng vạn chiến sĩ quốc gia, thì vụ việc mới đây vì để vuốt đuôi xua nịnh CSVN, viên tướng Quảng Lạc nầy đã trắng trợn tuyên bố tại tiểu bang Texas cũng như ở Đức: Trường hợp tôi cầm quyền, tôi cũng phải cắt đất dâng biển cho Trung Cộng mà thôi (?).Với hành động phản quốc nói trên đây, bạn đọc nghĩ thế nào khi Nguyễn Khánh tự xưng là người cầm đầu Hội Đồng kíu quốc ?

Một tên Việt gian ngoại hạng, từng làm tay sai cho CSVN lại cầm đầu HĐCMCQ kết hợp các tổ chức mà NVHN coi như có liên hệ với Việt Cộng (VC) để lường gạt đồng bào như các tổ chức dưới đây:

- Đảng Tự Do-Dân Chủ, theo tin giới thông thạo chính trị tại Âu châu cho biết là do một nhóm các cán bộ CS ở Đông Âu cũ thành lập và khống chế.

- Đảng Nhân Dân Hành Động mà Phó Chủ tịch đảng là Bác Sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, người vừa được ông Hoàng Minh Chính thay mặt đảng CSVN cấp chứng chỉ rửa tội và tuyên dương là đại diện cho giới trí thức hải ngoại để nói chuyện với bạo quyền trong nước; một cán bộ và là thành viên quá khích của bọn đấu tranh phá hoại VNCH cũ trong nhóm Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Dương Văn Dầy, Cao Lập, Nguyễn Huyên, Nguyễn Hữu Chung v.v. chuyên xuống đường sách động đánh phá Mỹ-Ngụy trước năm 1975.

- Đảng Dân Tộc Việt Nam mà cựu tướng Nguyễn Khánh làm Quốc Trưởng và ông Nguyễn Hữu Chánh là Tổng Bí Thư, một tổ chức từng gây nhiều tranh cãi và bị hầu hết đồng bào hải ngoại dị ứng. Thử hỏi, với các thành phần nói trên kết hợp với nhau để cứu nước quả là một chuyện quá khôi hài; đây là một hành động không ngoài mục đích củng cố thế lực, thêm vây thêm cánh, hà hơi tiếp sức cho cho bọn quỷ đỏ tiếp tục hại dân hại nước. Quả thật danh xưng và cái chức vụ Chủ tịch HĐCMCQ của Nguyễn Khánh xét ra chỉ là vai hề trong một vở hài kịch; hề một cách hạ cấp và nực cười hơn cả chức vụ Quốc trưởng dỏm của Chính Phủ VNTD.

Riêng về đảng Việt Tân, một danh xưng nghe rất vô lý không có trong tự điển khoa học chính trị; mặc dầu trên diễn đàn, trong buổi lễ ra mắt thì cờ và biểu ngữ của Việt Tân đã đầy, nhưng giờ đây họ chối bỏ và thanh minh là không có chân trong tổ chức, ắt độc giả cũng biết là Tình trong như đã mặt ngoài còn e ; sự kiện đó khiến một số người thắc mắc tự hỏi, cớ sao đảng Việt Tân lại không chịu dính máu ăn phần.

Việc nầy mong tạm gác qua và xem các tổ chức khác trong HĐCMCQ như những cánh tay nói dài của bạo quyền Hà Nội. Dưới đây xin kính mời độc giả xét qua nội dung kết hợp và đặc tính của bản văn hiệu triệu.

*- Nội dung kết hợp:
Cuộc sống ở hải ngoại, nhờ hưởng một nền kinh tế phồn thịnh; có một trình độ kiến thức và hiểu biết cao, lại được tự do hoạt động trong không khí dân chủ, do đó đặc tính sinh hoạt của hải ngoại là tự cao, tự mãn dễ dàng đưa tới tự tôn; ai cũng như nhau, không ai chịu nghe ai, lệ thuộc hay dưới trướng bất cứ một ai; không thể áp đặt một quy luật nào cứng rắn khả dĩ o ép được các thành viên trong một tổ chức phải tuân thủ theo kỷ luật sắt giống như các hội kín từng hoạt động trong thời kháng Pháp; vì thế mạn bàn đến việc kết hợp để tạo một lực lượng đấu tranh lật đổ, ắt là một chuyện không tưởng. Lý do đó, khi nghe tin HĐCMCQ hình thành và ra mắt khiến cho nhiều người rất đỗi kinh ngạc: không tuyên truyền, thiếu vận động, không được tổ chức và huấn luyện, thậm chí chưa có được một hạ tầng cơ sở vữõng chắc; thế mà đùng một cái, chỉ một mật lệnh của tên bá vơ nào đó thì đã có hàng ngũ chỉnh tề, quả thật là một chuyện thuộc loại khoa học giả tưởng khó tin. Trước diễn biến đó, nếu có một ai trong bọn cứ gân cổ cải bừa nói: Sao biết chúng tôi không vận động; không tích cực vận động thì làm sao kết hợp được hàng ngũ . Chúng tôi xin trả lời, ở vào thời đại thông tin điện tử cực kỳ nhanh lẹ như hiện nay, nếu cóù vận động dù chỉ âm thầm và giấu kín đến đâu cũng có người biết. Thế mà khơi khơi chẳng vận động, không tuyên truyền bỗng nhiên kết hợp được một đám thuộc loại năm cha bảy mẹ thử hỏi sao không khiến khách bàng quan thắc mắc nghi ngờ. Như vậy, rõ ràng HĐCMCQ, chỉ là một tập họp của những cánh tay nối dài của CSVN ở hải ngoại, xuất phát cùng một gốc mà chủ nhân ông đứng đàng sau giựt dây chính là mấy tên đầu sỏ CS tại Bắc Bộ Phủ mới mau hình thành như vậy.

*- Bản văn, tức là mật lệnh hiệu triệu
Bản hiệu triệu mặc dù cách hành văn cũng như ngôn ngữ sử dụng tuy có hơi lộn xộân, nhưng về phần phân công phân nhiệm lại có vẻ khoa học, rất có kỹ thuật và có tính nguyên tắc, nói lên được tính chất của một tổ chức sẵn sàng chuẩn bị tiếp quyền.

Mặc dầu tác giả bản mật lệnh đã cố gắng đánh lạc hướng người đọc, nhưng mùi khét rẹt của bo bo và khoai mì (sắn) của CS đã quyện vào trong đó, nên nó chỉ lừa được một số nhỏ khờ dại, non kém về chính trị và thiếu tinh thần đấu tranh; ngoài ra nhiều lắm là lôi cuốn thêm được một ít người thuộc loại cơ hội chủ nghĩa , chủ trương theo đóm ăn tàn theo voi ăn bã mía, mong có cơ hội tham gia để kiếm được miếng đỉnh chung. Tuy nhiên về mặt khác, nó cũng gây độc hại đối với những nhóm người được gọi là quốc gia, nhưng lại vô tổ chức, thiếu óc phán đoán, xét ra dễ bị hoang mang giao động và cuối cùng tự mâu thuẫn nhau. Riêng đối với những thành phần đấu tranh chân chính, có kinh nghiệm dày dặn, cùng với nhận thức sâu sắc đều đánh giá HĐCMCQ chỉ là :

a-) Một trò ảo thuật quá non kém của mấy tên phù thủy thuộc đẳng cấp làng xã, chúng mong muốn biểu diễn những trò xiếc rẻ tiền tại mấy chợ chôm hổm trong các thôn xóm bình dân để lừa gạt tiền bạc của bá tính. Sở dĩ chúng tôi mạo muội viết như thế vì lý do: Từ trước đến giờ, khi bàn chuyện chuyển giao quyền lực, thì từ thời Tần Thủy Hoàng cho đến các chế độ độc tài kiểu Quốc Xã Đức, Phát Xít Ý, không một ai thấy việc chuyện chuyển giao quyền lực mà xảy ra một cách ngây thơ khờ dại như HĐCMCQ tiên liệu. Nó chỉ diễn ra dưới hai hình thức: một là sử dụng sức mạnh vũ trang; hai là áp dụng bạo lực cách mạng, tức là nhân dân tổng nổi dậy lật đổ mà chiếm quyền. Trong hiện trạng, ở hải ngoại thì trong tay không có một tấc sắt; nhân dân trong nước lại chưa kết hợp để tạo lực chống lại nhà cầm quyền; họa hiếm lắm mới có được một vài cá nhân can đảm nói lên sự thật thì đã bị bọn thống trị tống giam với những bản án nặng nề nhấtà. Như thế mà lạm bạn đến hành động chuẩn bị đón quyền để cứu quốc thì quả thật chỉ là một chuyện hài hước trẻ con, theo kiểu trò chơi lắc bầu cua cá cọp không ngoài mục đích lường gạt.

b-) Tuy đánh giá và cho đó là một hành động có tính cách lừa gạt, nhưng lại vô cùng nguy hiểm, không những có tác dụng độc hại trên chính trường tự do ở hải ngoại, mà còn gây ô nhiễm cho bầu không khí chính trị nhiễu nhương từng bị kéo dài trong một thời gian qúa lâu. Đến giờ nầy, trước sự giẫy chết của bạo quyền CSVN trong nước mà bọn nầy lại còn giở trò lang sói, trá hình dê cừu để lường gạt đồng bào lương thiện với âm mưu cọp chết, nhưng bọn lang sói lại khoác áo dê cừu chuyển quyền thay thế cọp beo .

*- Tại sao phải lập Hội Đồng Cách Mạng Cứu Quốc
Hiện tại, trong nước. lực lượng chống đối và Mặt Trận Dân Chủ chưa kết tụ được để tạo lực đòi nhà cầm quyền trả tự do và dân chủ cho nhân dân; ở hải ngoại không có được một tổ chức hay đảng phái chính trị nào hữu danh, có thực lực đủ khả năng kết hợp và đoàn kết quốc dân để thay thế bạo quyền CSVN. Lý do đó, đảng CSVN phải dàn dựng một kịch bản mới, bằng cách sử dụng đám tay sai, những tổ chức được CS tài trợ, đã gài được vô số cán bộ phái khiển bên trong nhảy ra chớp thời cơ; với sự hỗ trợ phương tiện cũng như tài chánh tối đa của đương quyền trong nước, bọn nầy sẽ tạo ra một danh nghĩa nghe có vẻ ái quốc, nói là thành lập HĐCMCQ để chuẩn bị chuyển quyền, tức là vỗ ngực tự xưng là làm cách mạng, đại diện cho toàn dân để lấy lại quyền bính từ tay CSVN. Rõ ràng CSVN bị suy sụp, thì đã có bọn tôi tớ của chúng tiếp thay; và như thế hùm có chết, thì loài lang sói đứng ra thay thế cũng vừa.

Nói chung, từ hành động đến ngôn từ của bản văn hoàn tòan cách xa nhau; đối chiếu với thành tích, bản lãnh và ban bệ của HĐCMCQ không ngoài mục đích câu dụ một số đồng bào nhẹ dạ trong tinh thần đón gió trở cờ sẵn sàng để làm con thiêu thân cho bọn bất lương chính trị muốn tự nguyện làm tôi tớ cho bọn CS. Trước sau nó chỉ là một vở hài kịch quá lộ liễu.

*- Tại sao HĐCMCQ lại hình thành và ra mắt tại Cộng Hòa Liên Bang Đức

Câu hỏi được đặt ra và đã gây thắc mắc cho nhiều đồng hương. Tại sao cái được gọi là Hội Đồng Cách Mạng Cứu Quốc lại được hình thành và ra mắt tại Cộng Hòa Liên Bang Đức mà không phải tại Hoa Kỳ, một siêu cường hiện có trên một triệu đồng bào người Việt tị nạn CS sinh sống, nơi từng xuất phát chiến dịch dựng lại cờ vàng làm cho Quốc Kỳ VNCH cũ phất phới tung bay ở trên hàng trăm thành phố, Quận hạt và tiểu bang đã tạo cho chính nghĩa quốc gia mỗi ngày một sáng ngời? Phải chăng, những kẻ chủ mưu do hành động không chân chính sợ rằng, tổ chức ra mắt HĐCMCQ tại những nơi có đông đảo cộng đồng Người Việt Quốc Gia chống CS như Quận hạt Orange, San José, California; Houston, Texas; Atlanta, Georgia và Washington D.C v.v. thì dễ bị lộ chân tướng, bị phản bác và bể mánh? Hình thành và ra mắt HĐCMCQ tại CHLB Đức chắc chắn CS và bọn tay sai nghĩ rằng dù sao ở đó cũng có tám mươi ngàn con cháu Bác Hồ từ Đông Âu cũ nhào qua yểm trợ cổ võ thì chắc ăn hơn Hoa Kỳ và các nước Tây Âu khác; mặt khác trong thượng tuần tháng 10-05 vừa qua, tướng hề Quảng Lạc Nguyễn Khánh cũng từng được diện kiến với tên Hoàng Việt Cương, tức Hà Mạc Điệp, một gián điệp đa mang đang phục vụ cho tổ chức Quốc Tế Tình Báo sở của Trung Cộng trong dịp hắn ta đến thăm Pháp.

Theo giới thạo tin, Hoàng Việt Cương khuyến cáo Nguyễn Khánh và bọn tay sai tăng cường hoạt động tay đây, tức nước Đức thì công cuộc chống Mỹ của Trung Cộng dễ bề phát triển hơn. Biết rằng, trước đây tình báo Hoa Kỳ đã theo dõi và biết rõ là cựu tướng Nguyễn Khánh từng có những hoạt động làm lợi cho Tàu Cộng, do đó mới có chuyện FBI tra xét hành lý của nguyễn Khánh rất là kỷ tại phi trường quốc tế LAX, Los Angeles, khi y từ Trung Cộng trở lại Hoa Kỳ.

Tóm lại, cho dù nơi đâu và với vai trò nào chăng nữa thì chỉ có các tổ chức địch mới sử dụng đến Nguyễn Khánh. Xét thấy bọn VC mỗi ngày một quá yếu, yếu đến độ phải vơ bèo nhặt tép, đi tìm những miếng giẻ rách như Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, Nhất Hạnh rồi đến Hoàng Minh Chính; mới đây lại lượm thêm một miếng giẻ rách nữa là nguyễn Khánh; CSVN hy vọng là lượm nhặt mấy mảnh giẻ rách đó chấp nối được sẽ thành một tấm vải lớn, nhưng CSVN đã qúa lầm vì đây là những khuôn mặt tự xưng là cộng hòa, nhưng vốn từ lâu, trong nước cho đến hải ngoại ai cũng đánh giá chúng là một bọn con buôn chính trị, tôi tớ cho ngoại bang nầy hay ngoại bang khác như CSVN mà trước đây từng là tay sai cho Liên Xô và Trung Cộng để lợi dụng cơ hội kiếm ăn; trước sau chúng vẫn chỉ là những mảnh giẻ rách cần phải giục bỏ vào thùng rác.

Để chấm dứt, người viết xin nhắc lại một câu nói để đời của một vị cựu Phó Thủ tướng VNCH cũ nhận xét về tướng hề Quảng Lạc Nguyễn Khánh, ông nói : Trước đây, Nguyễn Khánh từng được một ông chủ giàu xụ lập gánh hát và tạo điều kiện thuận lợi cho hắn diễn tuồng mà y đã mần không ra gì; giờ đây lại phục vụ trong một gánh hát hạng bét mà chủ nhân là hạng cùng đinh thì thử hỏi Nguyễn Khánh sẽ làm được cái mửng gì hỡi trời?

Blog Archive