Showing posts with label Việt Nhân. Show all posts
Showing posts with label Việt Nhân. Show all posts

Monday, November 18, 2019

Xin chịu thua!

Việt Nhân


Biết rằng nhà nước xã nghĩa là phường gian trá, chuyên núp dưới danh nghĩa này nọ để đánh bài lừa, mà nay thì thế giới đã nhận ra chuyện chúng buôn người, dưới mỹ từ xóa đói giảm nghèo, qua cái gọi là xuất khẩu lao động. Lại nghe Thủ Niểng ra lệnh không được để tái diễn như vụ 39 người chết trọn gói, vậy với chủ trương xuất khẩu lao động là nhiệm vụ chính trị, liệu hiện tượng dân xã nghĩa bỏ trốn thiên đàng sẽ chấm dứt?

Đó là nội dung cái email của anh bạn tù cũ… Chưa hết, anh bồi thêm một câu hỏi nữa cùng kèm theo ảnh.


Hai tuần liên tục một đề tài cái ngấy lên tận cổ, lại thêm phải viết sao để 
ìn lại đi, còn lại thứ gì ngoài thằng dân đen để bán. Còn khẩu hiệu của chế độ giăng phơi đầy đường, tất cả chỉ là để bịp, nhưng cũng có lắm cái nó nói thật!

Tuần rồi ông bạn Tran Truong (Còm Sĩ), nhìn hai câu khẩu hiệu xuất khẩu lao động, câu thứ nhất ông đồng ý, câu thứ hai thì ông lột dép đập vào mặt lũ Ba Đình: 
Xuất khẩu lao động không phải vấn đề của kinh tế mà thuộc về chính trị… Xoá đói giảm nghèo là cho nhà nước, cho chính quyền. Sau khi tiền trao cháo múc, “món hàng” được bật đèn xanh cho đi, yên ổn tới nơi tới chốn, gửi đô về... nuôi nhà nước. Đấy bạn thấy, bán dân đen là nhiệm vụ chính trị, bán để nuôi nhà nước, và ăn theo mà đảng viên các cấp mở dịch vụ lượm tiền do buôn người.

Thực tế, vấn đề không phải chỉ do phía nhà nước tổ chức đường dây buôn người, mà còn là ở nơi người dân có muốn đi hay không, một điều dám nói chắc rằng, với tình trạng công ăn việc làm trong nước, tốt nghiệp đại học, có cả bằng thạc sĩ không việc làm phải đi lái xe ôm, thì chuyện tìm đường đi sẽ còn dài dài. Và quan trọng hơn hết, nhà nước đang mắc bệnh khô máu, nợ công vượt trần, buôn hàng Tầu cộng ăn tiền cò luôn bị bể mánh, thì đồng tiền kiều hối do buôn người có được, quý vô cùng… Sống chết lũ Ba Đình không ngưng.

Mỗ tôi phải nói vậy, vì trong chuyện người chết vừa rồi, tội ác nhà nước khốn nạn đã đành, mà còn là con cháu bác tự nguyện làm ‘thùng nhân’, đơn giản chúng là dân đít đỏ với giòng máu duy vật trong người. Khó chối chuyện chúng nhập cư lậu vào Anh là để đổi đời, kiếm tiền bằng các việc làm phạm pháp, buôn trồng cần sa ma túy hại người bản xứ, nhà nước Anh xử sự nhân văn, họ cảm thương cho 39 cái chết thảm mà làm hết sức để giúp đỡ, nhưng chắc chắn một điều, là họ hoàn toàn không chấp nhận hành vi nhập lậu, làm bậy trong nước họ.

Còn gọi người chết là nạn nhân, thì chỉ đúng ở chỗ là nạn nhân bởi sự giáo dục của lũ An Nam cộng. Mỗ tôi dám chắc rằng không một ai được giáo dục đúng đắn, lại chấp nhận làm di dân bất hợp pháp, cam phận người rơm chết vô tông tích, những cái đó là dành cho kẻ bất hảo, băng đảng mà thôi. Xin bạn đọc suy xét tận cùng của vấn đề, là tại sao lại phải chi một số tiền khá lớn chỉ để nhập cư lậu, mà đây lại là tự nguyện không phải bị lừa, chưa muốn nói có cả sự góp tay của thân nhân, và gia đình? Chung quy do tối mắt về đồng tiền phi pháp thu về quá lớn!

Nhà nước Ba Đình là một nhà nước côn an, chúng buôn người bằng đủ mánh khóe, bằng cả chuyên cơ ngoại giao, nay 39 cái chết như vậy là mất trắng, người chết thì không thành khúc ruột ngàn dặm được, và dĩ nhiên cũng chẳng làm gì gửi được những đồng kiều hối về. Thua, chúng bèn giở trò gỡ tí tiền còm trên xác những kẻ bị bán đi, mà gây thêm chuyện lủng củng đôi co. Nhà nước nói không chuyện đòi tiền mang xác về nước, nhưng người dân thì nói có, và tung lên mạng những mẫu đơn do nhà nước bắt ký. Chuyện đâm thối hoắc để đâu cho hết nhục!

Nhục thì đã hẳn nhưng vẫn chưa êm, sau vụ chết trọn xe tại hạt Essex ngày 23/10/2019, cảnh sát Anh Pháp vẫn tiếp tục khui thêm những chuyến đu xe thùng, trong đó mới nhất đã bắt thêm 10 người Việt, trốn trong xe đông lạnh để di chuyển vào Anh ngày 28/10/2019. Đó là chuyến xe đi từ Pháp sang Anh, bị bắt tại trạm Beaconsfield, trên đường cao tốc M40 ở Buckinghamshire.

Bấy nhiêu đó, thấy ra đã đủ trả lời cho ông bạn (đồng tù) mỗ tôi, là liệu hiện tượng thùng nhân sẽ chấm dứt… Không dứt đâu bạn ạ, cả cái nhà nước lẫn dân xã nghĩa, đã thấm nhuần lời boác dạy, không gì cản được bước đường của chúng!

Có chết cũng đi! Xin nói thêm trong vụ Beaconsfield, tài xế của xe tải tên Pedro người gốc Bồ Đào Nha, khi nghe có tiếng động lạ phía sau, đã báo ngay cho cảnh sát để kiểm tra, kết quả đã túm được 10 đứa cháu boác trốn trong thùng xe. Pedro nói thêm: 

Thực sự tài xế chúng tôi không thể làm được gì trong những tình huống này. May là tủ lạnh đã được tắt, nhưng tôi được biết thậm chí cả khi thùng lạnh với nhiệt độ -25 độ, thì họ vẫn cứ tiếp tục trốn trong đó… Họ cứ luôn làm như vậy, theo một vòng tròn luẩn quẩn. Họ trốn sang và bị bắt rồi họ lại trốn sang.

Và đây phần trả lời câu hỏi thứ hai của bạn, có kèm ảnh cắt từ clip chơi trò ‘chịch bong bóng’ đang thịnh hành ở các trường học xã nghĩa… Bạn hỏi với cương vị một nhà nước, sao lại để những trò chơi kích dục ngày càng phổ biến, hay đây cũng là để ‘học tập theo gương boác dzỹ đại’, nếu thế rồi đây xứ xã nghĩa phá thai sẽ không chỉ nhất Đông nam Á mà còn là ‘vô địch’ thế giới, và lực lượng các cháu boác bán trôn (khắp năm châu), sẽ là hàng sư đoàn, đại đoàn.


Truyền thống đảng! Xin vào youtube mà xem, trai gái mới lớn chơi trò kích dục chịch bong bóng, cạp táo hay mút dưa leo, quen với trò chơi đánh mất nhân cách, nên khi phải đem thân làm đĩ, thì chúng sẽ vô tư thôi. Vì sao nói đây là truyền thống đảng, bởi ngay boác cũng đã từng làm thế, đem lá thuốc kích dục của người dân tộc, bày cho toán người Mỹ đầu tiên nhảy xuống Tân Trào (16/07/1945), đem ra xài cùng sơn nữ. Nhưng không như với con cháu boác, với người Mỹ boác thất bại, Henry Prunier (Deer Team OSS) nói: Quân kỷ không cho phép chúng tôi làm thế.

Còn hỏi có phải boác muốn lính Mỹ noi gương mình không, thì chỉ có xét ‘đạo đức’ boác mới ra câu trả lời! Thấy rằng là tự nơi bản chất boác, lúc ở hang (Pắc bó) boác sống theo bản năng loài thú rừng, boác ngứa là đè ngay sơn nữ xuống đất mà gãi, lúc về phủ chủ tịt ở Hà Nội thì nhu cầu gãi của boác được nâng cấp, từng đoàn chiến sĩ gái miền Nam đều đặn tiến cung hầu boác.


Lũ đít đỏ học boác ‘tốt’ về mặt này, boác một thời ở hang thì chúng cũng từng ở rú, sống bầy đàn chồng chung vợ chạ, đó là phong cách cắt mạng. Nên lắm chóp bu nhà nước như thủ tướng Dũng Ếch, không biết cha là ai vì mẹ vốn là hộ lý, chủ tịt cuốc hội Ngân Đù lý lịch trích ngang cũng không cha… Lại có đứa lý lịch ghi đủ mẹ cha, nhưng thật ra là con rơi của tổng bí thư Ba Duẩn, đó là phó thủ tướng đang chức, có tên Hòa Bình.

Đây không là lần đầu có người chết, con cháu boác từng thấy quan tài rồi, nhưng không đổ lệ, và đảng thì đủ mánh buôn người, có cả cho khoác áo du sinh, mặc sức thi thố mọi ngón nghề nơi đất khách… The Times của Anh cho biết hàng trăm nữ du sinh xã nghĩa, trẻ nhất là 15 tuổi, đã trốn đi trồng cần sa, vào động đĩ. Không chỉ ở Anh, mà tại Hàn Quốc, năm 2017 báo The Korea Times đưa tin 30 con cháu boác trốn khỏi Gyeongsang National University.

Đất nước trong tay cộng sản, nay đã tan hoang, bên bờ vực mất nước, dân xã nghĩa nhân cách đạo đức thối rữa tận gốc rễ, bôi bẩn danh dự giống nòi. Với thế giới, nhà nước xã nghĩa là lũ ăn xin, còn dân xã nghĩa, là giống hạ tiện bần cùng lao nô làm đĩ, từ quan đến dân rặt phường trộm đạo, vì tiền chúng làm đủ chuyện phạm pháp.

Để kết, xin mượn câu tên (nguyễn mạnh hùng) quan đít đỏ nói: 
người Việt Nam (xã nghĩa) có thể làm những thứ mà thế giới chưa từng làm. Xét chuyện vừa xảy ra thấy đúng vô cùng, chúng đã làm thế giới rùng mình bởi những điều chúng làm, vượt ngoài suy nghĩ bất cứ ai lương tâm, đạo đức bình thường… Xin chịu thua! 

Việt Nhân

Friday, June 17, 2016

Quê Nhà một thời


Trong các lời bàn ra tán vào, thường mỗ tôi vẫn thích nhất là lời của ông anh SR, các câu của ông ngắn thôi, đôi lúc không đi vào bài ông góp ý, mà lại là nói riêng phần của ông, ta có thể thấy những câu của ông khi sóng đôi cùng bài chính, ý nó luôn đậm đà và “có duyên” hơn.

Hôm kia 01.11 khi đọc đến bài “Việt Nam sẽ không thua kém Nhật Bản, Hàn Quốc”, câu nói sảng của tay bộ trưởng kế hoạch đầu tư nhà nước vẹm, tại diễn đàn cu hát xã nghĩa, mỗ tôi đọc xong những gì tay vẹm này nói mớ, đã gợi lại cái buồn đất nước mình gặp phải vận đen. Nếu không vướng phải bàn tay bẩn của vẹm phá thối, thì hôm nay giữa Nhật hay Đại Hàn, một trong hai nước lại phải lần nữa nói ra câu ước ao của năm xưa.

Ai đã từng sống vào thời Đệ Nhất Cộng Hòa của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, chắc chắn hiểu ý mỗ tôi muốn nói gì, dù thời gian đã lâu hơn năm mươi năm, nhưng mỗ tôi không thể quên và chắc quý vị cũng thế, miếng ngon nhớ lâu phải không ? Năm 1959 Ông Lý Quang Diệu, vị Thủ Tướng đầu tiên của Singapore đã sang thăm nước ta, trong buổi tiếp phái đoàn, Ông Lý Quang Diệu đã phát biểu là mong muốn đất nước ông được như một Việt Nam Cộng Hòa lúc đó.

Và một con rồng khác hôm nay của Á Châu là Đại Hàn, bấy giờ cũng vị Tổng Thống đầu tiên Lý Thừa Vãn, trong thán phục khi đến thăm nước ta 1958, đã phải lên tiếng tương tự

- Sài gòn quả không hổ thẹn là Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ. Lúc ấy mỗ tôi là một học sinh của Trung Học Pétrus Ký, và lớp trẻ chúng tôi lúc đó không phải là không biết đất nước mình ra sao, nên luôn nức lòng về quê hương mình, về chế độ mình đang sống.

Thời Pháp mỗ tôi mới tiểu học, chặng đường sau thì đã qua ba chế độ, phải công tâm mà nói chế độ của Tổng Thống Diệm là chế độ tốt nhất, và ông Diệm đúng là một người vì nước vì dân, đã cho dân miền Nam được nếm thế nào là thời thanh bình thạnh trị. Đất nước phát triển mọi mặt từ văn hóa đến dân sinh...

Xin được đưa thêm ra đây, chuyện ông Đại Sứ Nhật Bản sau trận đấu bóng đá giữa đội nước ông cùng đội tuyển Việt Nam Cộng Hòa năm 1959, đội Nhật thua 3-0, ông tặng cho Tổng Cục Túc Cầu Việt Nam một đôi giày nhỏ mạ vàng, với câu nói làm người mình tự hào “Túc cầu Nhật mong rằng sẽ có ngày được sánh ngang vai cùng túc cầu Việt Nam”.

Trong cái nhìn của thế giới, Việt Nam Cộng Hòa lúc đó sáng và đẹp như trăng rằm, nay đọc bài báo của vẹm thấy xót quá cho quê mình, nhớ Việt Nam Cộng Hòa là niềm ước ao của thiên hạ hôm xưa mà đau. Đang nổi nóng định buông một câu chửi cho nhẹ lòng, thì đọc được lời của ông bạn SR, bài hôm đó trong lời bàn ông nói chuyện “vẹm phóng phi thuyền”, ông viết: Đảng ta sẽ phóng phi thuyền...GIÀN TRE, BỆ PHÓNG đã nghiên kíu rồi...Vỏ phi thuyền bọc giấy bồi...Các ĐỒNG CHÍ LÁI được ngồi GHẾ MÂY...Chỉ cần vẫy nhẹ khúc cây...Các nhà ngoại cảm phóng bay phi thuyền!!!

Ông SR móc họng cái phét lác của mấy tay đỉnh cao trí tuệ, đọc thì cười ngay đó, nhưng ngẫm lại mà tiếc cho một dân tộc thông minh cần cù, lại vướng cái họa cộng sản. Bực thật! Tiên sư bố chúng nó, không chửi không được, những thằng thiến heo, y tá, cạo mủ cao su, đã làm thui chột cả một tương lai dân tộc đất nước, tội ác gây máu sông xương núi cho cả hai miền, là bởi những tội đồ Hồ Đồng Chinh Duẫn.

Hơn năm chục năm trước, sự giàu đẹp của Việt Nam Cộng Hòa đã là hiện thực, nay các đầu óc đỉnh cao mới đi mơ một ngày trong tương lai được bằng người, rõ một lũ ngu đần! Nên cái đáng nói hôm nay là tội chúng đã làm tụt hậu đất nước hơn nửa thế kỷ, lại thêm trong duy trì quyền bính, mà những Trọng Sang Hùng Dũng, đem đất nước dâng cho ngoại bang, rồi nước sẽ mất vào tay Tầu cộng, hôm nay cái hiểm họa này đã là một sự thật rờ được chạm thấy.

Và cũng xin được khách quan hỏi vẹm đang nói sảng là căn cứ vào đâu mà cho rằng rồi đây cái xứ hố xả của chúng sẽ bằng Đại Hàn hay Nhật Bản, họ là con rồng Châu Á, còn chúng là con gì mà đi phát ngôn rổn rảng bạo mồm thế, mỗ tôi nghe đồng chấy của chúng là chủ tịt nước đã gọi cả lũ là bầy sâu mà. Sâu mà cũng loi nhoi gớm nhể!

Ngay từ ngày đầu họ Hồ chia đôi đất nước, tại miền Nam các cấp lãnh đạo quốc gia ra sức nâng cao dân trí, dân sinh, Việt Nam Cộng Hòa bắt đầu xây dựng đưa đất nước vươn lên. Còn tại miền Bắc thì buông ngay bức màn sắt, và ra sức bần cùng hóa, và ngu dân hóa người dân suốt từ 54 đến 75 để nuôi mộng chiến tranh, sau 75 chiếm được miền Nam là lúc chúng ra tay cướp phá như loài thổ phỉ, vừa dốt lại vừa tham. Cả một lũ bịp, làm được gì để đất nước cất cánh bay lên ? Hay cả một bầy giòi ăn cả cứt của người dân đen, mà mở mồm nói không biết ngượng, một thủ tướng tham nhũng, dân đòi từ chức, đã nói câu vô sỉ là đảng đã đưa hắn lên, hắn không việc gì phải thôi.

Còn bênh vực mà nói, miền Bắc xã nghĩa 1954 không có ăn cắp tràn lan như hôm nay. Lạ, tem phiếu với một năm hai thước vải thô thì lấy đâu ra của mà nói chuyện mất cắp, dân khổ còn thua cả thời Pháp thuộc, chế độ của Hồ lưu manh từ trên xuống dưới, lấy văn hóa lừa dối làm nền. Nhà Thơ Nguyễn Chí Thiện đã phải nói câu:

"Đảng dìu dắt thiếu niên thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thành đĩ thành trâu!"

Chả trách cháu ngoan của bác, chúng học rành mánh khóe ăn cắp, chôm chỉa, hôm nay chúng vào siêu thị Nhật giở trò mà bị túm gáy. Những tấm thông báo nhắc nhở “ăn cắp là tội phạm”, được niêm yết nhan nhản bằng tiếng Việt trong các siêu thị nước ngoài, đó là họ chửi đấy nhưng đảng có biết đâu là xấu hổ!

Dân trí, dân sinh không có mà đòi làm con rồng, mồm lúc nào cũng huênh hoang rằng đang vươn vai cùng năm Châu, một con ốc vít chưa làm được thì theo đuôi thiên hạ chỉ để xách dép thôi, hay các ông đang noi theo đồng chấy láng giềng 4 tốt ra sức ăn cắp, ăn cướp, hàng gian, hàng độc để rồi nên cường quốc ?

Dân tộc Việt chúng tôi không có cái thói đó, dân tôi vừa kiêu hùng vừa thông minh, lũ người có được hai đức tính đó không, hay chỉ là một bọn hèn và ngu ? Nếu không có bọn vẹm hủi các ngươi, chắc chắn đất nước chúng tôi đã là một nước Việt Nam-Văn Minh-Tiến Bộ. Đó là sự thật, đâu cần tới cái ngoại cảm hay mơ sảng, như tên vẹm thối bộ trưởng kế hoạch đầu tư, đầu riêng gì đó của nhà nước An Nam hố xả.

Trong chuyện hôm nay có nói thoáng qua thời thằng nhóc mỗ tôi còn là học sinh Trường Pétrus Ký, mà xin phép tấm ảnh minh họa đi kèm theo câu chuyện hôm nay là ngôi trường đó. Mỗ tôi đã tìm được một bức ảnh thật quý, lúc trường chưa bị đổi thay, đây chắc chắn là bức ảnh chụp vào thời mỗ tôi học, lúc đó những năm thập niên năm 50 chưa có phim màu, và nó là bức ảnh đen trắng, nhưng được tô màu nước theo cách các ông thợ ảnh vẫn làm.

Nhìn tấm ảnh đã cho mỗ tôi lại cái cảm xúc như ngày nào, lần đầu tiên trong bộ đồng phục màu trắng lễ khai trường, tuy mới chỉ là một học sinh trung học nhưng đã biết thế nào là vinh dự làm người Việt Nam, cái tự hào đó vẫn còn mang trong lòng cho mãi đến hôm nay.


Việt Nhân

oOo

Blog Archive