Công việc yêu thích
- Hôm nay CiCi kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện rất dễ thương.
2 vợ chồng này đều 55 tuổi, bằng tuổi nhau, qua Mỹ mới được 2 năm thôi, lúc đầu ở California, sau đó được gia đình giới thiệu sang một tiểu bang khác làm Nail.
Qua tới nơi mới thấy ở dây Người Việt cũng không đông như California, muốn mua đồ ăn Việt Nam phải lái xe rất xa.
Anh chồng nói với vợ:
Đằng nào mỗi tháng anh cũng phải lái xe đi xa mua đồ ăn.
Em cứ làm nail, quen nhiều người đi, Ai cần mua gì thì anh mua giúp, anh thích lái xe hơn là ngồi trong tiệm Nail suốt ngày
- Mình mới qua Mỹ, phải đi đây đi đó mới biết cuộc sống những tiểu bang mình đi tới, Chứ cứ quanh quẩn trong tiệm nail 8 tiếng 1 ngày thì mình chẳng biết gì về nước Mỹ cả." vợ anh nghe chồng nói cũng có lý.
- 2 vợ chồng chỉ làm chân tay nước thôi. Anh rất siêng năng, vui vẻ và lúc nào cũng giúp mọi người khuân vác những việc nặng.
Cô chủ tiệm thích anh lắm.
Khi anh nghỉ việc, cô chủ tiếc lắm
Cô lấy điện thoại gọi khắp nhiều tiệm nail quen
"Tiệm nào cần mua đồ ăn Việt Nam thì gọi anh này. Anh rất có trách nhiệm."
Chính nhờ sự giới thiệu đó mà khách ngày càng nhiều.
Người thì nhờ mua hải sản.
Người thì nhờ mua chè.
Người thì bánh tráng trộn.
Người thì nước mắm, khô cá, rau, trái cây...
Ai cần gì anh cũng mua.
Để giữ đồ tươi, anh còn đầu tư mua hẳn thùng giữ lạnh thật lớn, bỏ đá đầy đủ, về tới nơi hải sản vẫn còn rất tươi.
Mỗi món lời chỉ vài đồng thôi.
Nhưng góp lại thì cũng đủ sống.
Quan trọng hơn hết là anh được làm đúng công việc mình thích.
Bây giờ nghỉ nghề Nail đã hơn 8 tháng.
2 vợ chồng mới mua được 1 căn nhà khoảng hơn một trăm ngàn đô, không lớn nhưng là mái ấm của mình.
Ở nhà, anh còn biết sửa chữa lặt vặt.
Anh nói:
"Cuộc sống như bây giờ là quá vui rồi."
Điều CiCi thích nhất là 2 vợ chồng này không bao giờ quên ơn người thân đã bảo lãnh mình sang Mỹ.
Gia đình chờ hơn 10 năm mới bảo lãnh được.
Qua Mỹ còn nuôi hai vợ chồng 6 tháng đầu, rồi hướng dẫn từng chút 1, từ chỗ ở đến công việc.
Nhiều người qua Mỹ lại có một điều rất lạ.
Người trong gia đình khuyên thì không nghe.
Người ngoài nói gì cũng tin.
Thậm chí có người còn buông một câu rất đau lòng:
"Nếu anh chị giỏi thì giờ đâu có như vậy."
Nghe xong thật sự tổn thương.
Ai cũng có một giai đoạn khó khăn.
Đâu ai vừa đặt chân sang Mỹ là có tất cả.
Cuối cùng, CiCi cũng mua ủng hộ hai vợ chồng 2 ly chè và 2 phần bánh tráng trộn.
Để CiCi chụp hình cho các bạn xem nha
À, CiCi cũng muốn nói thêm một điều.
Nhiều bạn hỏi có phải bài này AI viết không?
Đúng, AI giúp CiCi sắp xếp câu chữ cho gọn gàng hơn. Nhưng câu chuyện là người thật, việc thật.
- Chính CiCi được nghe kể, được gặp và được trải nghiệm thì CiCi mới chia sẻ với các bạn.
CiCi vẫn luôn nói:
"Có mới nói. Có ăn, có dùng, có gặp, có trải qua thì CiCi mới chia sẻ."
Còn bây giờ... hôm qua CiCi ăn ly đá me, hôm nay lại chuyển sang ly chè rồi
Chi Chi
No comments:
Post a Comment