Showing posts with label Nguyễn Ngọc Chính. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Ngọc Chính. Show all posts

Monday, September 1, 2025

Quốc kỳ các nước

Mọi người đều biết, Quốc kỳ là loại cờ được dùng làm biểu trưng cho 1 quốc gia. Những công trình công cộng và tư nhân như trường học và cơ quan chính phủ thường treo quốc kỳ.

Mặc dù quốc kỳ đồng nghĩa với 1 biểu tượng độc nhất của 1 quốc gia, nhiều quốc gia lại có những lá cờ khá giống nhau và do đó rất dễ nhầm với nhau.

Ví dụ như cờ của Monaco và Indonesia, chỉ khác nhau rất ít về tỷ lệ của cờ; của Hoà Lan và Luxembourg, khác nhau về tỷ lệ và độ đậm nhạt của màu xanh trên cờ; và của Romania và Tchad, gần như giống hệt nhau, chỉ khác về độ đậm nhạt của màu xanh trên cờ.

Trong khi một vài sự tương đồng là tình cờ, những sự tương đồng khác lại xuất phát từ những lịch sử chung.

Ví dụ như lá cờ của Venezuela, Colombia và Ecuador tất cả đều là những biến thể của lá cờ Đại Colombia, 1 đất nước bao gồm các quốc gia trên cho đến khi họ độc lập khỏi Tây Ban Nha.

Lá cờ của Ai Cập, Iraq, Syria và Yemen đều là những biến thể tương tự nhau từ lá cờ của cuộc khởi nghĩa Ả rập vào 1916-1918.

Ngoài ra có thể tìm thấy một vài điểm tương đồng như nền cờ đỏ và ngôi sao vàng trên cờ những nước khối xã hội chủ nghĩa: Việt Nam (5/9/1945 cho đến nay), Trung Quốc (27/9/1949 cho đến nay) và Liên Xô (12/11/1923 đến 25/12/1991).

Cũng cần chú ý đến hình dáng của lá cờ (thường là một khối có mang hình chữ nhật), tuy nhiên quốc kỳ Nepal lại là lá cờ hình tam giác duy nhất trên thế giới. Trong khi đó, lá cờ của Thuỵ Sĩ và Vatican lại là những lá cờ hình vuông!

Trong status này, chúng tôi đưa ra một số điểm giống nhau về quốc kỳ trên thế giới khiến đa số những người bình thường dễ bị hiểu lầm hoặc không để ý đến những chi tiết khác biệt.

Mời các bạn cùng xem.

***





















Nguyễn Ngọc Chính



Saturday, July 5, 2025

Những phát minh của người Nhật

Có thể nói, người Nhật là một trong những dân tộc có nhiều sáng tạo nhất trên thế giới.

Chỉ cần nhìn những vật quanh ta và điều đáng ngạc nhiên là một số vật dụng chúng ta dùng hàng ngày đã được phát minh bởi một dân tộc xuất phát từ Châu Á!

Có một số phát minh sẽ khiến bạn bất ngờ vì không nghĩ chúng đã được sáng chế từ xứ sở Phù Tang nhưng quả thật chúng đã được người Nhật đầu tiên nghĩ ra để phục vụ nhân loại!

Mời các bạn cùng điểm lại một số phát minh của dân tộc Phù Tang đã góp phần tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cả thế giới.

Xe kéo Ngày nay chúng ta thường ít thấy một chiếc xe hai bánh chở khách với người lái phía trước. Đó là chiếc xe kéo được người Nhật nghĩ đến từ năm 1860. Chiếc xe kéo hồi đó là một phương tiện chở khách vừa rẻ tiền lại vừa phổ biến, đồng thời cũng tạo sự an toàn cho cả khách đi xe lẫn người lái xe!

Nồi cơm điện Vào năm 1955, hãng Toshiba tung ra một cuộc cách mạng trong việc nấu nướng với sản phẩm nồi cơm điện. Phải nói đó là “một cuộc cách mạng trong nhà bếp”. Thiết bị gia dụng dùng để nấu cơm bằng cách dùng hơi với một nguồn nhiệt, một nồi nấu và một cảm biến nhiệt để kiểm soát nhiệt độ. Một số nồi cơm điện còn có thêm các chức năng khác như nấu cháo, hấp, hâm… Có thể nói, tiền thân của nồi cơm điện hiện đại ra đời từ một kỹ sư sửa vô tuyến có tên Masaru Ibuka sau chiến tranh thế giới thứ 2.

Mì ăn liền Còn được gọi dưới cái tên “Mì Ramen”, một món ăn vừa bình dân lại vừa tiện lợi, chỉ cần nấu nước sôi vài phút để làm chín mì, lại vừa… ngon cực kỳ khi bụng đói mà tiền thí ít. Ít người nghĩ đến Momofuku Ando, một người Nhật sống trong cảnh bần hàn sau thời thế chiến thứ hai để tự cứu đói mình và những đồng bào. Ông Ando tung ra thị trường sản phẩm của mình vào năm 1958… người ta mua về để dành trong bếp và ngay trong cả các khuôn viên đại học để… cầm hơi trong cơn đói!

Karaoke Karaoke do ông Inoue Daisuke người Nhật phát minh vào năm 1971, khi ông 31 tuổi. Lúc ấy, Inoue là một người chơi keyboard trong một câu lạc bộ. Ngày nay, karaoke đã phổ biến hầu như khắp thế giới. Năm 2004, Inoue được trao giải Nobel về Hòa bình do phát minh của mình. Tuy nhiên, có một điều khá phiền phức vì hầu hết các ngôi nhà của Nhật được xây dựng bằng gỗ, cách âm kém. Sẽ rất khó chịu đối với những người hàng xóm hát vào ban đêm cần sự nghỉ ngơi!

Máy nghe nhạc Walkman Walkman là một dòng máy nghe nhạc ra đời vào năm 1979 của Sony. Hãng đã bán được tới 50 triệu máy Walkman trong vòng 1 thập kỷ, biến nó trở thành biểu tượng nhạc di động trong thời kỳ này. Phiên bản thử nghiệm đầu tiên của dòng máy Walkman được chế tạo bởi kỹ sư Kihara Nobutoshi. Dòng Walkman sau khi ra mắt công chúng ở Nhật Bản chỉ một năm sau nó đã xuất hiện ở các nước khác dưới tên gọi Soundabout ở Hoa Kỳ, Freestyle ở Thụy Điển và Stowaway ở Anh.

Máy quay phim kết hợp Camcorder Từ thập niên 1950 chúng ta đã có máy quay phim video nhưng đến năm 1983 Sony đã giới thiệu “Máy quay phim kết hợp Camcorder”. Camcoder gồm một máy quay phim và một cuốn băng Betamax nằm sẵn trong máy nên việc ghi hình ảnh và âm thanh trở nên đơn giản hơn nhiều. Các máy được thu gọn lại để thành máy quay phim điện tử và máy ghi băng hình di động gọn nhẹ có thể được sử dụng trong mọi tình huống.

Bullet Train Kể từ năm 1964, Bullet Train (Tàu hình viên đạn hay Shinkansen), là loại tàu siêu tốc nổi tiếng ở Nhật Bản, nối thủ đô Tokyo với những thành phố lớn với tốc độ có thể lên đến 320km/h. Các kỹ sư nhận thấy cách chim bói cá có thể cắt qua không khí và lao xuống nước để bắt mồi mà hầu như không tạo ra tiếng động. Tập đoàn Japan Rail có mạng lưới bao phủ hầu hết đường sắt Nhật Bản và kết nối tất cả các thành phố chính. Nhờ đó, hành khách có thể đi du lịch nhanh chóng và thoải mái khắp đất nước.

Máy tính bỏ túi "Máy tính bỏ túi" (pocket calculator) là một thiết bị điện tử nhỏ, cầm tay, được sử dụng để thực hiện các phép tính toán học cơ bản và nâng cao. Chúng thường được sử dụng bởi học sinh, sinh viên, người làm văn phòng, và những người cần tính toán nhanh chóng và chính xác. Chiếc máy tính bỏ túi dùng microchip đầu tiên được ra đời từ một công ty Nhật Bản Busicom vào năm 1970 với nhãn hiệu “Busicom LE-120 Handy” đã chứng tỏ một sự hữu dụng vô cùng quý giá trong công việc chuyên môn hàng ngày.

Điện thoại chụp hình Điện thoại chụp hình (camera phone) là một điện thoại di động có khả năng chụp ảnh và thường kèm khả năng ghi lại video thông qua một hoặc hai máy ảnh số có sẵn trong máy. Công ty Nhật Bản, Kyocera Corporation, tung ra thị trường những chiếc “cell phone” vào năm 2000. Đèn photoflash trong mày thường được cung cấp bởi nguồn LED chiếu sáng và điện thoại này có dung lượng trữ đến 20 hình ảnh JPEG.

Nguyễn Ngọc Chính



Friday, July 5, 2024

Rắc rối cuộc đời!


Đời người quả là rắc rối: đã chía thành “Phái nam - Phái nữ” lại còn có thêm một phái “nửa nạc, nửa mỡ”. Đó là những người thuộc loại “bán nam – bán nữ” hay gọi nôm na là… những người thuộc loại “bê-đê”.

Thời đại văn minh vật chất đã nảy sinh những người thuộc loại “trung tính”, nam chẳng ra nam mà nữ cũng chẳng ra nữ. Xét cho cùng, họ là những kẻ đáng thương trước con mắt của đồng loại nên khoa học đã có những phẫu thuật giúp người nam trở thành người nữ và ngược lại.

Phẫu thuật Chuyển giới (sex reassignment surgery), còn gọi là “giải phẫu chuyển đổi giới tính”, “phẫu thuật xác định lại giới tính”, “phẫu thuật tái tạo bộ phận sinh dục”… là một dạng phẫu thuật nhằm sửa đổi các bộ phận sinh dục của một người từ giới tính nam sang nữ hoặc ngược lại.

Ngoài ra, cũng không nên nhầm lẫn "phẫu thuật chuyển giới" với “phẫu thuật thẩm mỹ”. Chỉ khi can thiệp vào bộ phận sinh dục thì mới được coi là “phẫu thuật chuyển giới”, còn việc chỉnh sửa các bộ phận khác như cắt hoặc độn ngực, chỉnh sửa khuôn mặt, bơm mông... để cho có ngoại hình giống với giới tính mới (nhưng lại không chỉnh sửa vào bộ phận sinh dục) thì đó vẫn chỉ được coi là “phẫu thuật thẩm mỹ”.

Có điều, các bộ phận sinh dục của người chuyển giới sẽ chỉ có hình dạng giống với giới tính mới chứ không thể có chức năng tương tự, nên người chuyển giới không thể sinh sản được.

Người chuyển giới nam cho dù có dương vật giả nhưng sẽ không thể cương cứng và không thể xuất tinh được. Ngược lại, người chuyển giới nữ tuy có âm đạo giả nhưng sẽ không có tử cung, buồng trứng và không thể mang thai được.

Người chuyển giới không thể chuyển đổi tuyến hoóc-môn và nội tiết, nên họ sẽ phải tiêm hoóc-môn giới tính suốt đời. Nếu không tiêm thì các đặc điểm của giới tính cũ sẽ xuất hiện trở lại. Chẳng hạn người chuyển giới sang nữ sẽ mọc lại râu, người chuyển giới sang nam sẽ bị thoái hóa cơ bắp.

Bộ nhiễm sắc thể giới tính trong các tế bào của người chuyển giới vẫn là như cũ. Do đó, nếu xét nghiệm gen thì kết quả vẫn cho thấy họ thuộc về giới tính cũ, bất kể ngoại hình của họ đã thay đổi ra sao.

Phẫu thuật chuyển giới thường được áp dụng với những người chuyển giới do mắc chứng bệnh mặc cảm giới tính (gender dysphoria). Việc phẫu thuật chuyển đổi giới tính cũng có thể được thực hiện trên người lưỡng tính (tức là những người có bộ phận sinh dục bị khuyết tật, không xác định rõ là nam hay nữ), thường là trong giai đoạn trẻ em.

Khi nói đến Thái Lan, người ta thường nhắc đến những địa điểm du lịch nổi tiếng hay những nét văn hóa đặc sắc mà chỉ xứ sở chùa vàng mới có. Thế nhưng, bên cạnh đó, Thái Lan còn được coi là cái nôi sản sinh ra những mỹ nhân chuyển giới đẹp nhất quả đất.

“Cô nàng chuyển giới” Chalisa Yuemchai (Rose) bắt đầu nổi tiếng sau một vai nhỏ trong bộ phim hài của Trung Quốc có tên "Lost in Thailand". Đây là bộ phim đã thu được 107 triệu USD lợi nhuận sau khi công chiếu.

Khán giả của bộ phim cũng đã rất ngạc nhiên khi biết Rose là một cô nàng chuyển giới bởi Rose sở hữu giọng nói khá ngọt ngào. Ngoài ra, sau thành công của bộ phim trên, Rose đã có được một lượng fan đáng kể tại đất nước hơn 1 tỉ dân.
Chalisa Yuemchai (Rose) bắt đầu nổi tiếng sau một vai nhỏ trong bộ phim hài của Trung Quốc có tên “Lost in Thailand”

“Cô nàng chuyển giới” Monthana Chuthatus (Jeen), 20 tuổi, đã vô tình trở thành tiêu điểm khá hot trên các phương tiện truyền thông địa phương sau khi xuất hiện trong một buổi khám tuyển nghĩa vụ quân sự tại tỉnh Chachoengsao của Thái Lan.

Có thể nói, sự xuất hiện của Jeen tại đây đã khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng bởi nhan sắc và vóc dáng của cô nàng không hề liên quan một chút nào đến hình ảnh của một người lính trong tương lai.

Monthana Chuthatus (Jeen), 20 tuổi đã vô tình trở thành tiêu điểm khá hot trên các phương tiện truyền thông địa phương sau khi xuất hiện trong một buổi khám tuyển nghĩa vụ quân sự tại tỉnh Chachoengsao của Thái Lan

Khám nghĩa vụ quân sự là một cơn ác mộng đối với phụ nữ chuyển giới tại Thái Lan khi mà ở đó họ phải trút bỏ y phục, chịu đựng những cái nhìn soi mói và lời bàn tán từ phía đám đông.

Theo luật của Thái Lan, những người phụ nữ chuyển giới chỉ được miễn nghĩa vụ quân sự khi họ cung cấp được giấy tờ chứng minh họ là người chuyển giới hoặc mắc bệnh "rối loạn về giới tính".

Chính vì quy định này nên cứ đến mùa tuyển quân hàng năm ở Thái Lan, người ta lại nhìn thấy hình ảnh của những cô gái xinh đẹp đứng lẫn trong hàng ngũ của những người đàn ông tham gia khám nghĩa vụ quân sự.

Hầu hết những người phụ nữ chuyển giới đều cho biết họ cảm thấy vô cùng căng thẳng và áp lực trong suốt quá trình này. Đối với họ đó là một trải nghiệm vô cùng đáng sợ và nhục nhã.

Họ phải xếp hàng cùng rất nhiều người đàn ông khác, ngồi hàng giờ để chờ những sĩ quan trong quân đội đọc tên, sau đó tiến hành những cuộc kiểm tra như bao người đàn ông khác để được chứng minh bản thân là phụ nữ.

Cuối cùng, họ lại phải thấp thỏm lo âu chờ đợi kết quả không biết liệu bản thân có đủ tiêu chuẩn để được miễn trừ nghĩa vụ quân sự hay không.

Sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt của những người phụ nữ chuyển giới trong suốt quá trình khám nghĩa vụ quân sự tại Thái Lan

“Cô nàng” xinh xắn Patta Wiruntanaki (Nadia) được trao vương miện Hoa hậu Nữ hoàng Mimosa Thái Lan vào năm 2015. Sau khi chiến thắng cuộc thi đình đám được tổ chức hàng năm tại Pattaya, Nadia trở nên khá nổi tiếng. Kể từ đó, “cô nàng” tiếp tục phát triển với vai trò một vũ công và một người mẫu tự do.

Patta Wiruntanaki (Nadia) Hoa hậu “Nữ hoàng Mimosa Thái Lan” năm 2015

Xin nói thêm về Pattaya, một làng chài cách thủ đô Bangkok khoảng 150km về phía Đông Nam, nằm trong tỉnh Chon Buri, mỗi năm thu hút khoảng 5 triệu du khách với phong cảnh bãi biển nên thơ và những chương trình biểu diễn “sex-show” với những vũ công đều là người “chuyển giới”!

Khi đến Thái Lan năm 1997, tôi đã có dịp thưởng thức “Tiffany Show” do các nàng chuyển giới trình diễn trên sân khấu. Chương trình không cho phép chụp hình, quay video vì họ có bán băng cho khách cần lưu giữ… nhưng tôi đã “lén” chụp vài tấm để… làm kỷ niệm.

Một bức hình chụp ké với “nữ diễn viên” đang trình diễn trên sân khấu

Sau buổi trình diễn là màn “giao lưu” giữa các “nàng chuyển giới” với khách ngay tại khuôn viên trước rạp hát. Khán giả có thể chụp hình chung với diễn viên với điều kiện phải… trả tiền “tip” cho mỗi lần chụp!

Các nàng chuyển giới giao lưu với khán giả ngay sau show diễn

Trở lại với Việt Nam là câu chuyện ly kỳ của cậu trai Lương Trường Giang sinh năm 1994 tại Sa Đéc (Đồng Tháp) và đã chuyển giới thành Hương Giang, người đã có hơn 30 ngàn lượt follow trên mạng xã hội. Cô tâm sự:

“Giới tính thật của em bộc lộ từ lúc còn nhỏ xíu. Em chỉ thích chơi mấy trò bắn thun, banh đũa với các bạn gái ở xóm nên nhiều khi bị tụi nhóc chung xóm trêu chọc, thấy em là kêu ầm lên: 'nó bóng, nó bê đê kìa tụi bây'. Lúc ấy còn nhỏ quá nên em không hề giận dữ hay bận tâm gì.

“Đến khi lớn lên, đi học, biết mình khác biệt nên lúc nào em cũng chải chuốt bề ngoài cho thiệt đẹp, và em cũng chỉ thích chơi với các bạn nữ. Em bắt đầu biết buồn, tủi thân khi lũ bạn nói em bê đê. Khi về nhà, ba mẹ cũng không hài lòng, chửi bới đánh đập em. Tuổi thơ em buồn khóc nhiều hơn là niềm vui"

"Em bắt đầu có ý định chuyển giới hẳn từ năm lớp 9, sau khi đi xem đoàn lô tô về. Em nhìn thấy mấy chị chuyển giới đẹp lắm, thích lắm, tóc dài, mặc đồ đẹp, son phấn rất xinh. Về nhà, em bắt đầu tìm hiểu cách chuyển giới, bắt đầu từ ngoại hình trước.

“Em tự đi mua son phấn, quần áo con gái về, lén mặc đồ rồi trang điểm, ngắm nghía mình trong gương. Em hiểu, bên trong mình thực sự là tâm hồn của một cô gái, em muốn sống thật với điều ấy.

“Lên cấp 3, em mạnh miệng nói với gia đình về ước mơ chuyển giới, nhưng bị bố mẹ cấm cản khủng khiếp. Đã có lúc tuyệt vọng vô cùng, em nghĩ đến chuyện tự vẫn, nhưng rồi mẹ thương em, ở bên cạnh trò chuyện động viên nhiều, nên em kiên trì gắng gượng sống.

“Mãi 3 - 4 năm sau mẹ mới xuôi, đồng ý cho em chuyển giới. Em bắt đầu tiêm hormon nữ, 1 tuần phải tiêm 1 cặp thuốc, mất 7 tháng đến gần 1 năm mới chuyển giới được.(hết trích)

Cuối cùng, Hương Giang cũng thoát kiếp "hồn bướm… thân sâu". Chi phí ban đầu cho các ca phẫu thuật đổi giới tính là 130 triệu, riêng “phần dưới” đã 85 triệu, chưa tính khoản tiêm hormon hàng tuần.

Số tiền ấy do Giang dành dụm được và mượn thêm bạn bè, người quen. Dù đã biến giấc mơ của chính mình thành hiện thực, Giang cũng không khỏi sợ hãi khi nhớ lại thời điểm được "lột xác":

"Không có từ ngữ nào đủ để diễn tả nỗi đau đớn khi em tỉnh dậy sau phẫu thuật. Như ngàn cây dao khứa từng thớ thịt vậy, đau tận xương tủy. Em làm ngực trước rồi mới làm bộ phận sinh dục.

“Người ngoài khi thấy người chuyển giới hoàn toàn như em thường tò mò hỏi 'cái đó' của con trai thì làm thế nào thành của con gái được. Nói đơn giản thì bác sĩ sẽ thực hiện 2 thao tác: cắt bỏ và tạo hình. Nhưng trên thực tế, ngày phẫu thuật thay đổi bộ phận sinh dục là ngày khiến em sợ hãi nhất, đau đớn nhất và cũng nhớ nhất.

“Phòng mổ lạnh vô cùng, leo lên bàn xong người ta cột chân tay mình lại, gây tê sống luôn, tức là bác sĩ làm gì tới đâu mình biết hết tới đó, nhưng không có cảm giác gì cả.

“Em chỉ nghe tiếng máy gì đó rè rè, xong khói bốc lên, ngửi mùi thịt mình giống hệt mùi thịt nướng vậy. Đó là khi phần nam giới bị cắt bỏ hoàn toàn. Em đau, sợ hãi và và xúc động muốn khóc mà không khóc được, chỉ lo mình sẽ ngất xỉu.

Bé trai Lương Trường Giang thời thơ ấu trở thành… cô nàng chuyển giới Hương Giang

Đúng là những “rắc rối cuộc đời” một khi người ta chấp nhận thay đổi giới tính.

Một số người lại nghĩ là họ “đáng thương” khi phải thay đổi con người thật của mình trước mắt đồng loại.

Tất cả mọi chuyện đều có giá của nó một khi đã chọn lựa!

Nguyễn Ngọc Chính


Monday, June 28, 2021

Các Tiệm Ăn Với Những Món Ngon "Thời Thượng" Khó Quên Của Một Sàigòn Xưa.

Sài Gòn xưa có hai tiệm Thanh Bạch, một ở đường Lê Lợi, bên rạp xi-nê Vĩnh Lợi. Tiệm Thanh Bạch thứ hai ở đường Phạm Ngũ Lão, trong dẫy phố trệt dưới tòa soạn nhật báo Sàigòn Mới Ngoài bánh mì ốp-la, ôm-lết, thịt nguội, Thanh Bạch Lê Lợi đặc biệt có bánh mì bò kho.

Nhà hàng Thanh Thế bên Nguyễn Trung Trực có món suông ngon hết sảy. Bún suông dùng xương heo để nấu nước lèo, và đặc biệt ở đây là dùng tôm tươi lột vỏ, bỏ đầu, bằm nhuyễn sau đó vo lại thành sợi dài (như sợi bún). Nước lèo ở đây rất trong, ăn kèm với rau sống…

Nhà hàng Tài Nam trên đường Ohier (Tôn Thất Thiệp) nổi tiếng với món đuông chà là chiên bơ rất ngon nhưng cũng rất mắc tiền. Theo nhà văn Sơn Nam, vua chúa cũng còn thèm “con đuông chà là”, tên chữ là “hồ đa tử”. Hồ đa là cây dừa rừng, tức cây chà là hoang thường mọc miền nước mặn Nam bộ, giống như cây cau kiểng. Cây dừa rừng có “củ hũ”, tức đọt non, đến mùa sau Tết thường xuất hiện con đuông, giống như con nhộng. Ðuông ăn đọt dừa non nên to, mập và thường được bắt trước khi nở thành bướm. Sơn Nam viết : “Ðem đuông nướng trên vỉ sắt, cho héo rồi ăn, chấm với nước mắm nhĩ nguyên chất. Con đuông béo ngậy vì tăng trưởng, ăn ròng củ hũ cây chà là”.

Vùng Thanh Ða (Bình Thạnh) nổi tiếng khắp Sàigòn với món cháo vịt, gỏi vịt. Vào buổi tối người Sàigòn hay ra bán đảo Thanh Ða trước là để đón những luồng gió mát từ sông Sàigòn thổi vào và khi về, ghé mấy quán cháo vịt, gọi thêm đĩa gỏi vịt ăn kèm. Nếu là “bợm nhậu” thì gọi thêm chai bia Con cọp BGI để… đưa cay.

Nếu ngại ra Thanh Ða thì trên đường Hồng Thập Tự cũng có khu bán cháo vịt thuộc loại… “ăn được”. Thịt vịt tại đây khá mềm, nhai kỹ thấy ngọt và đặc biệt không thấy mùi hôi vốn có của thịt vịt. Có thể họ tuyển loại vịt chạy đồng nên không hôi (?).

Ðinh Công Tráng là một con đường nhỏ gần nhà thờ Tân Ðịnh với món bánh xèo. Bí quyết của bánh xèo nằm ở kỹ thuật pha bột, sao cho khi chiên lên, bánh giòn tan khiến người ăn có thể cảm được cái thú nghe miếng bánh đang được nhai dưới hai hàm răng. Lớp bột gạo pha chút nghệ khi đổ vào chảo dầu tạo nên một tiếng “xèo” khiến ta hiểu được tại sao lại gọi là… bánh xèo ! Ngày nay, đường Ðinh Công Tráng trở thành “đường bánh xèo” nhưng người sành ăn thì chọn quán bên tay trái, nếu đi từ đường Hai Bà Trưng vào. Quán không tên nhưng người ăn vẫn nhớ vì nó đã đi vào “bộ nhớ” của người Sàigòn từ bao năm nay. Những quán đối diện bên kia đường trông có vẻ lịch sự hơn, sạch sẽ hơn nhưng vẫn chịu cảnh vắng khách vì là kẻ… hậu sinh.

Khu Ða Kao có tiệm bánh cuốn Tây Hồ (127 Ðinh Tiên Hoàng), gần chợ Ða Kao, quận 1, nổi tiếng. Tại đây, mỗi bàn có để sẵn một thẩu nước mắm và một chồng chén nhỏ để khách tùy nghi sử dụng, thêm nhiều hay ít ớt bằm theo sở thích riêng của từng người. Tuy nhiên, có khách lại thích chan luôn nước mắm vào đĩa để bánh cuốn thấm nước mắm, đậm đà hơn. Chả quế và giò lụa được cắt thành miếng lớn, để riêng trong một đĩa nhỏ. Khách có thể chỉ ăn bánh cuốn nhân thịt mà không đụng tới đĩa giò chả, như vậy người phục vụ nhìn vào đĩa chả còn nguyên mà không tính tiền. Nếu cần, có thể gọi thêm đĩa bánh tôm hoặc bánh cuốn không nhân.

Sàigòn cũng có bánh cuốn Thanh Trì kiểu Bắc, mỏng như tờ giấy, ăn với “ruốc” (chà bông) và nước mắm phải kèm với vài giọt cà cuống mới là “sành điệu”!

Còn bánh ướt là kiểu bánh cuốn bình dân ở Sàigòn, cũng ăn kèm với bánh tôm chiên, giò, chả và rau, giá. Những xe bánh ướt được đẩy đi khắp Sàigòn, có cả nồi hấp nên lúc nào bánh cũng nóng và người bán bao giờ cũng chan nước mắm vào đĩa thay vì chấm kiểu “thanh cảnh” như bánh cuốn Thanh Trì.

Lại nói thêm, đường Albert (vào thời Ðệ Nhất Cộng Hòa đổi tên thành Ðinh Tiên Hoàng) khá dài nên dọc theo con đường này có nhiều địa chỉ ẩm thực nổi tiếng.

Tiệm ăn Chez Albert (lấy tên theo con đường), Cà phê Hân, Mì Cây Nhãn (tên đặt theo cây nhãn hồi đó còn trồng trước sân), Thạch chè Hiển Khánh (nơi sưu tầm rất nhiều thơ ca tụng thạch chè)… Tôi chắc chắn còn bỏ quên khá nhiều điểm ăn uống khác nữa trên con đường này.

Ở góc đường Tôn Thất Ðạm và Hàm Nghi, trước kia vào thập niên 30 có một quán cháo cá nổi tiếng một thời. Buổi chiều cho đến gần khuya, khách đến ăn rất đông, nhất là khi cải lương, hát bội, hát bóng vãn hát.

Theo Vương Hồng Sển trong Sàigòn Tạp Pín Lù, quán cháo cá này của người Tàu, gốc Quảng Ðông, “cha truyền con nối suốt bốn năm thế hệ, trót trăm năm chớ không phải chơi… ”. Cháo tại đây nấu bằng gạo tấm hầm với cá, xương heo và thịt tôm hùm để thành một thứ hồ sền sệt khiến “người đau mới mạnh dùng không sợ trúng thực, người mệt mỏi ăn vào cảm thấy nhẹ bụng, mau tiêu". Tô cháo cá Chợ Cũ quả là một ‘tô thuốc tráng thần’… Cháo nóng hổi bốc hơi nghi ngút. Vừa thổi vừa húp xì xụp mới thấy được cái thú vị của món cháo cá Chợ Cũ. Thịt cá giòn, thơm, lẫn lộn hương vị của hành, tiêu, gừng và có thể ăn với “dầu cháo quẩy”. Thú thật, tôi là người thích thịt hơn cá nhưng thỉnh thoảng được thưởng thức món cháo cá vẫn thấy ngon đến toát mồ hôi !.Tại đây có Tiệm Cơm Tàu bán Cơm Thố nổi tiếng.

Có một tiệm cháo giò heo khá nổi tiếng trong ngõ đường Phan Ðình Phùng (ngày nay là Nguyễn Ðình Chiểu). Tiệm không có tên, chuyên bán cháo từ 6 giờ tối tới một, hai giờ sáng. Khách của tiệm này đa số là khách chơi đêm, khách đi nhảy, khuya về đói bụng đến ăn tô cháo nóng.

Tôi lại nhớ đến món phá lấu ở góc đường Lê Lợi-Pasteur, nơi đây còn có xe bò bía và nước mía Viễn Ðông. Bán phá lấu là một chú Tàu và “cửa hàng” của chú chỉ vỏn vẹn một cái khay tròn, trên đó bày đầy đủ nội tạng heo : lòng, dồi, gan, bao tử, ruột non, ruột già, tim, phèo, phổi…

Trông thật hấp dẫn, ngửi thơm phức và ăn vào thì giòn tan. Phá lấu nói chung có vị hơi ngòn ngọt, gan thì bùi bùi, lòng thì hơi dai dai nhưng khi nhai kỹ mới thấy ngon… thấu trời xanh !

Nghệ thuật làm phá lấu chắc chỉ mấy chú ba mới đáng hàng sư phụ. Phá lấu làm tại nhà cũng ướp húng lìu, ngũ vị hương nhưng không thể nào so sánh với phá lấu góc nước mía Viễn Ðông. Từng miếng phá lấu được ghim sẵn bằng tăm, chấm với tương đỏ trộn tương đen. Khách ăn xong chú Ba chỉ nhìn tăm mà tính tiền nhưng tuyệt không bao giờ sai.

Quá bộ vài bước là xe nước mía tươi mát đang chờ… để kết thúc một chuyến ăn hàng bên lề đường.

Gần nước mía Viễn Ðông có xe thịt bò khô của ông Năm (theo tên gọi của khách quen) và sau 1975 ông dời về đường Tự Ðức (nay đã đổi tên là đường Nguyễn Văn Thủ) thuộc khu Ða Kao. Dân chơi Sàigòn thường xếp hạng : “Ăn quận 5, nằm quận 3, xa hoa quận 1” nên viết về món ngon Sàigòn mà bỏ qua khu vực Chợ Lớn là cả một thiếu sót lớn.

Dọc đường Trần Hưng Ðạo nối với đường Marins (Ðồng Khánh) thuộc địa phận quận 5 có những nhà hàng, tửu lầu nổi tiếng một thời như Arc-en-Ciel, Ðồng Khánh, Á Ðông, Bát Ðạt.

Theo tôi, Chợ Lớn nổi tiếng hơn cả là đường Lacaze mà người Việt hay gọi trại là La Cai, tức đường Nguyễn Tri Phương sau này. Khu La Cai có mì vịt tiềm hầm thuốc bắc, một trong những món “tủ” của người Tàu.

Bên cạnh đó còn có những tiệm hủ tiếu mang tên Mỹ Tiên, Cả Cần và tiệm bánh bao Bà Năm Sa Ðéc. Ðêm đến có các quán sò huyết dọc theo lề đường. Khách bình dân ngồi ăn nhậu thoải mái giữa dòng xe cộ ồn ào bên ánh đèn nê-ông từ các nhà hàng, vũ trường sang trọng của Chợ Lớn “by night” !

KẾT
…Thôi thì đời người có lúc hưng lúc tàn, cũng như vận nước có khi thịnh khi suy. Viết lại món ngon Sàigòn chỉ để thỏa mãn kiểu “ăn hàm thụ” như đã nói ở trên. Giờ có cho ăn thực thụ chắc cũng chẳng thấy ngon như thời còn trai trẻ.

Tất cả bây giờ chỉ còn là… hoài niệm !

Nguyễn Ngọc Chính

Saturday, March 27, 2021

Bác sĩ… ngụy

Có những câu nói sẽ thay đổi theo từng ngữ cảnh, theo từng thời gian và thậm chí còn đi ngược lại ý nghĩa ban đầu, chẳng hạn như chữ “ngụy”. Khi “bên thắng cuộc” vào Miền Nam năm 1975, người Sài Gòn thường nhíu mày, khó chịu khi nghe đến chữ “ngụy”.

Ấy thế mà 45 năm sau, đôi khi lập lại cũng từ ngữ đó người ta lại cảm thấy “ngụy” không còn là cách nói miệt thị, không phải cứ “ngụy” là xấu mà trái lại nó tượng trưng cho điều gì đó tốt đẹp. Bằng chứng cụ thể, ngày nay có nhiều người ca ngợi… Bác sĩ Ngụy!

Chỉ mới đây thôi, một cuộc giải phẫu tách rời hai trẻ sơ sinh dính liền nhau từ trong bụng mẹ đã được dư luận, kể cả lề trái lẫn lề phải, bàn tán xôn xao. Có đến gần 100 y bác sĩ tham gia cuộc mổ mà trong đó người đứng đầu ê-kíp lại là một bác sĩ tuổi đã ngoài 70, được đào tạo từ thời còn “mồ ma” VNCH!

Cặp song sinh Trúc Nhi - Diệu Nhi cùng bố mẹ trước khi mổ tách rời

Cũng vị bác sĩ quân y này năm 1988 đã là "nhạc trưởng" vì ông giữ vai trò phẫu thuật viên chính ca mổ tách cặp song sinh dính liền Nguyễn Việt - Nguyễn Đức với sự hỗ trợ thiết bị của Nhật Bản. Sự thành công của ông vang danh thế giới và được ghi tên vào Sách kỷ lục Guinness Thế giới năm 1991.

Cặp song sinh Việt - Đức trên báo Nhật Bản

Hơn 30 năm sau ông lại là một trong 9 bác sĩ ngoại viện chủ chốt, tham vấn cho kíp mổ tách rời hai cháu Trúc Nhi – Diệu Nhi, lúc này ông đã ở vào tuổi 79. Đó là Bác sĩ Trần Đông A, ông tốt nghiệp Đại học Y khoa Sài Gòn theo diện tình nguyện nhập ngũ để sẽ phục vụ ngành quân y trong Quân đội Việt Nam Cộng hòa

Sau khi ra trường, ông phục vụ trong Binh chủng Nhảy dù, từng tham gia Trận Làng Vây và Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh với tư cách là một Bác sĩ Quân y. Ông được khen thưởng nhiều huy chương trong đó có anh dũng bội tinh, kể cả một huân chương của Sư đoàn Không kỵ Hoa Kỳ.

BS Đông A đã từng được gửi đi tu nghiệp phẫu thuật tại Texas, Hoa Kỳ. Năm 1975, ông là Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn Quân y, Sư đoàn Nhảy dù Quân lực VNCH, với cấp bậc Thiếu tá. Sau 2 năm học tập cải tạo tại Suối Máu, ông được phân công về công tác tại Bệnh viện Nhi đồng 2

Bác sĩ Trần Đông A sau ca mổ song sinh ngày 15/7/2020

VNCH đào tạo sĩ quan quân y ra sao?

Trong bài viết “Khóa 21 Sinh viên Sĩ quan Quân y Hiện dịch” của Bạch Thế Thức & Phạm Anh Dũng chúng ta được biết nhiều thông tin về việc huấn luyện “bác sĩ khoác áo lính” trong quân lực VNCH:

“Đa số họ gia nhập Quân y khi còn là sinh viên y khoa năm thứ 1 hay thứ 2. Học qua hết học trình Y Khoa, các năm thứ 3, năm thứ 4, năm thứ 5 và năm thứ 6. Sau khi ra trường, chúng tôi có một thời gian ngắn học Hành Chánh ở trường Quân Y và thêm về Cấp cứu Hồi sinh ở Tổng Y Viện Cộng Hòa rồi cuối cùng ra đơn vị… Thời gian khi là sinh viên quân y của chúng tôi ít nhất là 5 năm hay 6 năm hoặc có vài trường hợp 7, 8 năm nếu là những người học lớp trước bị ở lại…”

Trường Quân Y là một trong ba trường “sĩ quan hiện dịch” của Quân Lực VNCH, các trường kia là Võ bị Quốc gia Đà Lạt và trường Chiến tranh Chính trị. Những trường Sĩ quan Hải quân và Sĩ quan Không Quân đào tạo “sĩ quan trừ bị”, giống như trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức.

Tân sinh viên Quân y ngoài việc “huấn nhục” thể xác và tinh thần, họ vẫn còn thêm sự lo lắng như những sinh viên Y Nha Dược ngoài dân sự, vẫn phải đi học, vẫn phải “gạo” bài. Nếu không thi đỗ thì bị ở lại lớp hay "ra trường sớm" tức là bị loại khỏi trường nếu thi trượt hai lần.

Trong sáu tuần lễ huấn nhục, ngày nào cũng vậy, sáng dậy sớm tập thể dục một giờ rồi mới đi đến trường Y Khoa học và buổi chiều về lại học thêm môn cơ bản thao diễn. Buổi tối lại còn có những lớp "đặc biệt", xếp hàng học căn bản quân sự. Có nghĩa là học bù đầu, từ sáng sớm cho đến tối.

Huấn nhục tại Trường Quân Y(Tranh của Y Sĩ Đại Úy Nguyễn Hữu Thường thuộc Tiểu Đoàn 1 Quân y Nhảy dù)

Suốt cuộc đời sinh viên quân y, ngoại trừ lúc có lý do như ốm đau, đi nghỉ phép... mỗi sáng Thứ Hai phải mặc quân phục, đeo khăn đỏ, đi sớm vào trường Quân Y để làm lễ chào cờ hàng tuần và nhận chỉ thị. Quên lễ chào cờ sẽ bị phạt trọng cấm.

Riêng việc huấn luyện quân sự, vào mùa hè sinh viên phải đi đến các trường huấn luyện, mỗi kỳ kéo dài 6 tuần lễ. Có khóa được gửi về Trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt nhưng cũng có khóa đến Trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức và Trung tâm Huấn luyện Quang Trung.

Lễ mãn khóa Quân y VNCH

Trong thời gian “học tập cải tạo” tôi đã có dịp tiếp xúc và sinh hoạt với nhiều “bác sĩ ngụy”. Chúng tôi được đưa đến Trảng Lớn, Tây Ninh, trại cải tạo mang bí số L1T5, "hòm thơ" 7590. Nơi đây đã nảy sinh nột thứ tình bạn “chân chính” giữa những người cùng cảnh ngộ trong thời “điêu linh”.

Cũng là điều may mắn khi bạn “ăn cùng thau cơm” với những bác sĩ quân y. Thật tình trước khi vào đây họ chỉ là những người mà công việc thường ngày là thuốc men nhưng vẫn bị coi là “có nợ máu với nhân dân”. Họ chỉ biết “truyền máu” chứ làm sao có thể “hút máu” người bệnh?

Bác sĩ Lâm thường được anh em gọi là “Lâm Bột” chỉ vì anh trắng như bột trong vóc dáng thư sinh. Bs Như là “một cây văn nghệ” thường giúp vui anh em bằng những bản “nhạc vàng” trong những buổi tối vắng bóng quản giáo, vệ binh. Anh tên Như nhưng lại có biệt danh là “Nhôn Lừ”, một cái tên xuất phát từ lối nói lái!

Bác sĩ Sơn là dân trường Tây nên thỉnh thoảng vẫn xưng “toa, moa” với bạn bè. Anh có dáng người to con nhưng lúc nào cũng hòa nhã trong giao tế. Chúng tôi còn có “Tý Điệu” đặt tên theo truyện tranh “Xì Trum” (Schtroumpf) của Pháp. Bác sĩ “Tý Điệu” là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm nhưng lại có tài “xủi” (khắc) những thanh nhôm săn nhặt được ở phi trường L19 bỏ hoang trong căn cứ.

Người lớn tuổi nhất là trong nhóm là Đại úy Quân y, Bác sĩ Phạm Kỳ Nam, trước khi “tan hàng” anh phục vụ tại Quân y viện Phan Thanh Giản, Cần Thơ. Nam thuộc tuýp người “ăn to, nói lớn” lại còn có tác phong “lãnh đạo” nên trong những buổi lao động anh đứng ra điều khiển cả nhóm.

Anh cũng có máu “tiếu lâm” nên thường kể cho anh em nghe những chuyện vui để quên ngày tháng “các chậu, chim lồng”. Cũng có những lúc buồn cho tương lai của mình anh lại than thở: “Không biết mai này sẽ ra sao… chẳng lẽ lại cưới một cô bộ đội cái, đít to như cái lu?”
.
Đại úy Nam là người được ra trại sớm nhất trong bọn tôi sau hơn 2 năm ở trong trại. Anh được về Nông trường Phú Mỹ, Củ Chi, rồi sau chuyển về Trung tâm Chấn thương Chỉnh hình, trước đây là Bệnh viện Sùng Chính ở quận 5. Cuộc đời của anh thăng tiến trong ngành y cũng chẳng kém gì Bác sĩ Trần Đông A, có khác chăng là ở lý tưởng chính trị.

Bác sĩ Đông A sau này dấn thân vào chính trị, con cưng của nhà nước, được chính phủ tặng Huân chương Lao động và danh hiệu Thầy thuốc Nhân dân. Ông còn là đại biểu Quốc hội khóa XI và XII, đại diện cho Thành phố Hồ Chí Minh. Lại còn nghe đồn ông là… đảng viên!

Trong khi đó, Bác sĩ Nam chỉ hoạt động thuần túy trong lãnh vực y tế nhưng cũng đã thành công trên lãnh vực tình cảm với việc kết hôn với ca sĩ Phương Hồng Quế, “TV chi bảo”, vì cô thường xuất hiện trên đài truyền hình trước năm 1975 với những bản nhạc ca tụng chiến sĩ VNCH.

Cặp “bác sĩ – nghệ sĩ” có với nhau 2 đứa con, một trai một gái, nay cả hai cháu đã đều thành đạt. Chỉ tiếc một điều “Nam Già” (còn được gọi là “Nam Đầu Bạc”) đã bỏ lại sau lưng tất cả để về cõi vĩnh hằng năm 2012.

R.I.P. Bác sĩ Phạm Kỳ Nam, người bạn đồng cam cộng khổ!

Bác sĩ Phạm Kỳ Nam với người thân tại Sài Gòn

Với chủ đề “Bác sĩ Ngụy”, chúng tôi qua bài viết này muốn vẽ lại bức tranh của các bác sĩ đã được đào tạo từ thời VNCH. Bức tranh có những nét chấm phá, chỗ sáng – chỗ tối, khi đậm khi lạt, kể cả lúc đúng lúc sai.

Phần nhận xét và phê bình còn tùy thuộc vào chính kiến của người đọc.

Nguyễn Ngọc Chính

Blog Archive